Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 281


Chương 281

Diệp Như Hề có chút tò mò, cô rất yêu đứa con trai bỗng nhiên xuất hiện này, nhưng cô không biết nên hòa hợp với thăng bé như thế nào mới là tốt nhất.

Tạ Trù Thành đã giáo dục Tiểu An rất tốt, mới nhỏ tuổi mà thằng bé đã biết tiến, biết lùi, rất thông minh và có chủ kiến riêng, khiến Diệp Như Hề thường cảm thấy bản thân mình làm mẹ quá vô dụng.

“Mami, mẹ sẽ kết hôn cùng cha con chứ?”

Cậu hỏi này trực tiếp khiến Diệp Như Hề lảo đảo.

Cô không có cách nào trả lời được.

Tạ An dường như hiểu ra điều gì đó từ sự im lặng của mami.

Cậu bé cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Mami, không thể làm vậy được sao? Mami không thể kết hôn cùng daddy sao?

Mami…không thích daddy ạ?”

Diệp Như Hề hít sâu một hơi, quyết định không xem Tạ An như một đứa trẻ lên năm nữa, cô bình tĩnh nói: “Tiểu An, quan hệ của mẹ và cha con…không đơn giản như con nghĩ đâu.”

Ánh mắt của Tạ An trở nên ảm đạm hơn.

“Mami, mẹ sẽ rời đi à?2”

Trái tim của Diệp Như Hề kịch liệt nhảy lên, theo bản năng cô tránh khỏi ánh mắt của thằng bé, thấp giọng nói: “Sẽ không.”

Hai chữ này, cô thậm chí còn không có đủ can đảm đề nhìn thẳng vào mắt con trai mà nói tiếp.

“Mami, mẹ sẽ mang em gái của con đi, nhưng mẹ sẽ không mang con đi theo, có phải không?”

Diệp Như Hề đột nhiên ngắng đầu lên.

“Tiểu An, con đang nói cái gì vậy?”

Tạ An lắc đầu, nói: “Mami, nếu có cơ hội để rời đi, mẹ nhất định sẽ mang em gái theo, nhưng…mẹ, mẹ Sẽ NN mang con theo, con biết điều li “Tiểu An.”

Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Con họ Tạ, còn em gái họ Diệp, mami, có thể được nhận lại mẹ, con rất vui. Cho nên, nêu một ngày mẹ không thể chịu đựng được nữa và muôn rời đi, mẹ nhớ kỹ nhất định, nhất định phải nói cho con biết nhé.”

Giọng nói non nớt của Tạ An mang theo một tia run rây, cho dù cô găng giữ bình tính nhưng cậu chăng qua cũng chỉ là một đứa trẻ, không thể làm hết mọi thứ. Đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ kia chính là minh chứng tốt nhất.

Diệp Như Hề không kìm được mà vươn tay ra ôm lây con trai.

“Tiểu An, mami sẽ không bỏ lại con một mình đâu.”

Tạ An vẫn lắc đầu: “Mamii, mẹ xem, mẹ đã có ý định rời đi trong đầu, nhưng mà mẹ à, mẹ không thê mang con theo được. Nếu không thấy con, cha nhất định sẽ dóc toàn lực đề tìm chúng ta, nhưng nếu con ở lại, con có thê ngăn cản cha.”

“Tiểu AnI”

“Mami, con nói thật đấy ạ, có thể biết được mẹ, con đã rất thoả mãn rồi, nhưng con không thể để mẹ bởi vì con mà không vui.”

“Tiểu An, mẹ không phải không vui…”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 282


Chương 282

“Suyt, mẹ, con biết, con nhìn thấy hết, mẹ đang không vui. Cho nên, không sao đâu.”

Làm sao một con chim bị giam cầm trong biệt thự của nhà họ Tạ, lại có thể vui vẻ được cơ chứ?

Diệp Như Hề ôm lây Tiêu An đang ngủ say, trong lòng suy nghĩ vô cùng phức tạp, cô không ngờ ráng suy nghĩ của mình trong nháy mắt đã bị Tiêu An nhìn thầu.

Cô cho là mình đã giâu rất kỹ, ngay cả Tạ Trì Thành cũng không phát hiện ra, Nhạc Nhạc cũng hoàn toàn không cảm thấy nghi ngờ về điều đó, thế mà lại bị con trai của mình nhìn thấu.

Vĩnh viễn ở trong căn biệt thự này làm một bảo mâu không thê bước chân ra ngoài ánh sáng sao? Hay mang danh phận là một tình nhân ngâm?

Hiện tại Tạ Trì Thành còn đang độc thân nên cô vẫn có thể ở lại đẩy, nhưng đợi đến khi anh kết hôn, căn biệt thự này có nữ chủ nhân mới, lúc đó cô nên đi đâu đây?

Ngồi đó rồi chờ bị đuổi ra ngoài sao?

Diệp Như Hề tự giễu cười, cô không muôn rơi vào tình cảnh bị đuổi ra khỏi nhà, cũng không muốn nhìn con của mình gọi người khác là mẹ.

Dù hiện tại Tạ Trì Thành không có ý _ muốn đuổi cô đi, nhưng Diệp Như Hà từ trước đến nay không bao giờ đặt cược vào lòng tốt của đàn ông, điều đó sẽ khiến cô thua hết tất cả.

Trong phòng làm việc, sau khi Tạ Trì Thành xử lý xong công việc, anh như bị ma xui quỷ khiến đây cửa phòng của Diệp Như Hề ra.

Nhìn vào thì thấy ba bóng người đang năm trên giường.

Tiểu An và Nhạc Nhạc một trái một phải nép bên người của Diệp Nhự Hè, Nhạc Nhạc cuộn tròn thân thê nhử một con thú nhỏ bắt an, còn tư thế ngủ của Tiểu An rất có quy củ, chỉ là ở khóe miệng còn lưu lại một chuỗi chất lỏng.

Tạ Trì Thành ngắn ra, nhịn không được cười lên, nhẹ nhàng tiên đên gân.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, chiêu vào khung cảnh âm áp này, khuôn mặt say ngủ yên tĩnh và ngọt ngào của Diệp Như Hề làm người ta thát thần.

Tạ Trì Thành lặng lẽ nhìn cô một lúc, trong đầu hiện lên những điều mà Cố Cẩm Minh hỏi anh lúc trước.

[Cậu định làm gì với người phụ nữ này? Dùng thân phận gì đề giữ lại?

Sẽ giữ lại trong bao lâu?] Lúc ấy, Tạ Trì Thành đã không trả lời, vì anh chưa từng nghĩ về điêu đó.

Nhưng bây giờ, anh đột nhiên biết được đáp án.

Anh sẽ không để cô đi.

Về lý, cô là mẹ của bọn trẻ, Tiểu An và Nhạc Nhạc sẽ cân cô.

Về tình, cảm giác của anh đối với cô không tệ, ăn tuỷ biết vị, có chút không muôn buông tay.

Cho nên, dù biết Diệp Như Hề có ý định muốn rời đi, anh cũng sẽ không buông tay.

Chỉ là, về thân phận của Diệp Như Hề khiến anh chân chừ trong giây lát.

Vị trí Tạ phu nhân có nên trao cho cô không?

Tạ Trì Thành không chắc chắn, nhưng anh cũng không vội vàng tìm kiêm đáp án này.

Một lúc sau, Tạ Trì Thành rời đi, anh nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, lúc này người vốn tưởng răng đang ngủ say chậm rãi mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 283


Chương 283

* Vào ngày đầu tiên Tiểu An và Nhạc Nhạc đi học mâu giáo, hai đứa trẻ vô cùng thích thú, cả hai đều rời khỏi giường từ rất Sớm và ngoan ngoãn ngồi trên ghé.

Nhưng Tạ Trì Thành không đích thân đưa chúng đến nhà trẻ, mà là Diệp Như Hề đứa hai đứa đến đó.

Bên ngoài, nhiều người vẫn chưa được tận mắt nhìn thầy thái tử nhỏ của Long Đẳng, chứ đừng nói đến còn có một cô công chúa nhỏ, nhưng bọn họ đều biết đến Tạ Trì Thành.

Nếu Tạ An và Nhạc Nhạc muốn bình an vô sự trải qua một cuộc sông ở mâu giáo bình thường, thì cái thân phận này tốt nhất không thể bị vạch trần.

Lúc hai đứa trẻ biết rằng cha không thệ tự mình đưa chúng đến trường, mắt thường cũng có thể thấy được sự thât vọng hiện rõ trong mắt bọn chúng.

Diệp Như Hề dịu dàng sò nhẹ vào đầu bọn trẻ, trong lòng hiểu rõ bọn trẻ mong đợi cha đưa mình đi học đến nhường nào.

“Mami, vậy mẹ sẽ đưa con và anh trai đi sao?”

“Tát nhiên rồi.”

Sau khi đưa bọn trẻ đến đó, mình cũng nên đến công ty mới báo danh chứ nhỉ?

Nghĩ đến đây, tâm tình của Diệp Như Hề trở nên kích động.

Sau bữa sáng, bác Chung sắp xếp tài xế chở ba mẹ con bọn họ đến trường mẫu giáo trên một chiếc xe gọi là ‘khiêm tốn’ nhất có thể.

Mặc dù Tạ Trì Thành sẽ không trực tiếp xuất hiện, nhưng do tình trạng thê chất của Nhạc Nhạc có phân đặc biệt, nên mọi thứ cân quản lý đã được chuẩn bị tốt, thậm chí một đội ngũ y tế đã được cử đến làm việc như bác sĩ ở trường mẫu giáo, sản sàng đợi mệnh lệnh trong mọi tình huôồng.

Diệp Như Hề mỗi bên dẫn một đứa nhỏ bước đến cổng trường, nơi đây tập trung những chiếc xe hơi sang trọng, còn có một nhóm trẻ con ăn mặc rực rỡ được cô giáo đón từ sớm.

Càng đến gần, Nhạc Nhạc càng có chút lo lăng, năm chặt tay mẹ và mở miệng nói: “Mami ơi, con hơi sợ…”

Diệp Như Hề an ủi nói: “Nhạc Nhạc, đừng Sợ, con vân còn có anh trai mà.”

Tạ An cũng có gắng ưỡn thẳng lưng, nói với em gái: “Em gái, ai bắt nạtem_ | thì cứ việc nói với anh đây.”

Nhạc Nhạc được mẹ và anh trai dỗ dành một hồi, mới dần bớt lo lắng.

Thật tình không biệt, rất nhiều người còn đang hào hứng nhìn vê phía ba mẹ con bọn họ, người mẹ thì trẻ trung xinh đẹp, mang theo một đôi bảo bôi xinh xắn và đáng yêu, thực sự rất chói mắt.

Giáo viên phụ trách tiếp đón bọn họ đã sớm đợi ở công, cô giáo sớm đã được căn dặn trước, lần này trong đám cần đón tiếp có một cặp song sinh, cả hai còn có một vị phụ huynh rất quyền lực không thẻ lộ diện.

Phóng mắt nhìn quanh, cũng chỉ thấy có một cặp sinh đôi như vậy.

Cô giáo bước đến với nụ cười rạng rỡ trên mặt, cúi xuông nói: “Hai bạn nhỏ này chắc là Tạ An và Tạ Hỉ Nhạc có đúng không? Cô chính là giáo viên của hai đứa, các em có thê gọi cô là cô giáo Lý.”

Nụ cười trên mặt của Diệp Như Hề lập tức đông cứng.

Họ Tạ ư?2 Họ của Nhạc Nhạc, đã được sửa lại từ khi nào vậy?

Là ý của Tạ Trì Thành sao?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 284


Chương 284

Cô giáo không đề ý đên vẻ mặt cứng đờ của Diệp Như Hề, thật ra thoạt nhìn cô giáo đã coi Diệp Như Hề là cô giáo riêng hoặc bảo mẫu tư nhân của bọn trẻ, dù sao thì Diệp Như Hề tuôi vân còn quá trẻ, không giỗng mẹ của hai đứa trẻ cho lắm, trên người cũng không mang trang sức quý giá và cả dáng vẻ vênh váo tự đắc của một phu nhân nhà giàu.

Nhạc Nhạc cũng cảm thây kỳ lạ, nói: “Cô giáo Lý, tên của em không phải là Tạ Hỉ Nhạc, mà em tên là Diệp Hỉ Nhạc.”

Cô giáo Lý cũng không lây làm kỳ lạ.

Vấn đề này đã được thông báo từ trước, nên cô ấy lập tức kiên nhẫn nói: “Cô giáo biết, nhưng ở trong trường mẫu giáo, em chính là Tạ Hỉ Nhạc, Nhạc Nhạc nên sớm làm quen với điều đó một chút nhé.”

Nhạc Nhạc nhìn về phía mẹ, lắc tay của mẹ và nói: “Mẹ ơi, từ nay con được gọi là Tạ Hỉ Nhạc sao?”

Lần đầu tiên Diệp Như Hề không biết phải giải thích thê nào, mà cô giáo Lý cũng có chút ngạc nhiên nhìn sang Diệp Như Hề.

“Vị này, là mẹ của bọn trẻ sao?”

Diệp Như Hề gật đầu, hít một hơi thật sâu đề kìm nến nỗi bất an trong. lòng, chí ít vào hôm nay, cô không thê đề Nhạc Nhạc có bât kỳ ân tượng xấu nào.

“Ừm, từ hôm nay Nhạc Nhạc cùng họ với anh trai, Nhất Nhạc không thích sao?”

Nhạc Nhạc nghiêng đầu, nghĩ rằng đó là quyết định của mẹ và cha, nên con bé vui mừng gật đầu: “Thích ạ! Con rất thích cùng họ với anh trai!”

Nụ cười của Diệp Như Hề thoáng chốc đông cứng lại, cô nhìn nụ cười rạng rỡ của Nhạc Nhạc, cuối cùng, cô không nói gì cả.

Tạ An tràn đầy lo lắng nhìn mẹ, bàn tay nhỏ năm thật chặt, bỗng nhiên nói: “Mẹ, mẹ nhật định phải đón chúng con tan học nhé!”

Diệp Như Hề lập tức hoàn hôn, nhìn sang Tạ An, ánh mắt của cô dịu lại, gật đầu nói: “Được rồi, hai đứa ở trường nhớ ngoan ngoãn nghe lời cô giáo, mẹ sẽ tới đón các con tan học.”

Hai đứa trẻ được cô giáo đưa vào trong, hết lần này đến lần khác quay đầu lại, trong mắt tràn đầy bát đắc dĩ.

Diệp Như Hề vẫy tay chào tạm biệt bọn trẻ, cho đên khi không thấy bóng dáng của bọn trẻ nữa mới quay người trở về xe.

Tài xế cung kính đựa chìa khoá cho cô và nói: “Thưa tiểu thư, đây là quà của ông chủ. Cô có thể trực liếp lái xe đến nơi làm việc.”

Diệp Như Hề ngạc nhiên, nhìn xem chiệc xe “giản dị” này một chút, cô không nhận ra nhãn hiệu của chiếc xe, chỉ là lái đi làm rất thoải mái, không phô trương như chiếc Maybach của Tạ Trì Thành.

Cô do dự một hồi cũng không từ chôi, đã là ý của Hị5 Trì Thành, ai cũng không thê từ chối được, hơn nữa công ty mới còn cách trường mẫu giáo rât xa, cô đã hứa sẽ đón bọn trẻ tan học nên cô không thẻ thất hứa.

“Tôi biết rồi, vậy anh làm sao trở về?”

“Tiểu thư không cần lo lắng, mặt khác ông chủ còn nói…”

Tài xế ho máy lận, truyền đạt lại lời ông chủ: “CHỈ: cận không đâm chết người, cô có thể thoải mái lái xe.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 285


Chương 285

Diệp Như Hề bị những lời này làm cho sợ ngây người, năm năm chìa khóa, tâm tình phức tạp.

Nhưng vì để đề phòng bắt trắc, Diệp Như Hề vẫn là hỏi nhiều thêm một câu: “Cái xe này, là của hãng nào thê?”

“Đại Chúng.”

Diệp Như Hề an tâm hơn một chú, hãng xe này hình như từng nghe quá, có vẻ cũng không phải quá đặt đỏ, sự cố ky trong lòng đã bớt đi rất nhiều.

Tài xế nói xong liền rời đi, chỉ đem chiếc xe kia để lại.

Diệp Như Hề không nghĩ tới ngay cả chỉ tiết này mà Tạ Trì Thành cũng chú ý tới, thậm chí còn không hề nhắc đến bao giờ.

Cô lên xe, bởi vì trước đó đã bị Tạ Trì Thành mang đi tới đường đụa xe, từng trải nghiệm khoảnh khắc tốc độ sinh tử, hiện tại thật ra cô lại không có _ nửa điểm sợ hãi.

Chỉ là, không biết có phải là ảo giác của cô hay không, rõ ràng một đoạn đường ngày thường khá tắc nghẽn, nhưng hôm nay cô lái xe lại rất thuận lợi, thậm chí chiếc xe phía trước kia còn cô ý nhường ra một cái khoảng trống khi đi bên cạnh cô.

Diệp Như Hề cảm thán hiện tại con người đều tương đối lịch thiệp.

Chạy đến dưới tầng công ty, đỗ xe.

xong xuôi, Diệp Như Hề ngước mắt nhìn thấy máy chữ to trên bảng hiệu.

Chứng khoán An Tín.

Diệp Như Hề nhìn máy chữ kia, có cúi hoảng hốt, đây là công ty nho nhỏ trong miệng của Tạ Trì Thành sao222 Đây chính là chứng khoán An Tín đó!

Là công ty chứng khoán nổi tiếng nhất trong ngành đói Diệp Như Hề bắt đầu hoài nghi chính mình có phải đã nhìn lầm địa chỉ rồi hay không, cô càm ra di động, lại nhìn thoáng qua, đúng là không sai.

Do dự một chút, Diệp Như Hề ôm tâm tình thấp thỏm mà đi vào.

Cô gái lễ tân lịch sự dò hỏi: “Tiểu thư, xin hỏi cô có chuyện gì sao?”

“Xin chào, tôi là nhân viên mới đến, tôi là Diệp Như Hề.”

“Xin cô chờ một lát.”

Cô lễ tân kiểm tra qua một lần, mỉm cười nói: “Đúng rôi, thật sự là có thông tin của cô, mời cô đi thang máy lên thẳng tầng 9, nơi đó sẽ có người đón tiễp cô.

Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Được, cảm ơn.”

Diệp Như Hề đi vào thang máy, sau khi ra khỏi cửa thì thầy ngay dãy văn phòng ngay ngăn trật tự, liệc mát một cái nhìn lại, hoàn toàn là hoàn cảnh làm việc với khí thế ngắt trời.

Chứng khoán An Tín là một công ty có quy mô lớn, không giông như đâu tư mạo hiểm Tư Nhữ, chỉ là một công ty có tầm 20-30 nhân sự.

Có người đã đi tới đây.

“Xin chào, cô chính là Diệp Như Hề sao? Hoan nghênh cô tiên vào An Tín, tôi là trưởng nhóm của cô, Khương Lệ Mai, cô hãy đi củng với tôi. Tôi đưa cô đi làm quen vị trí công tác của mình một chút.”

Khương Lệ Mai tươi cười thật ôn hòa, thành công hóa giải sự khẩn trương của Diệp Như Hề.

Sau khi được đưa đi tham quan một vòng, ân tượng trực quan nhất của Diệp Như Hề đó chính là không khí khân trương cùng bận rộn, toàn bộ công ty giỗng là một con quay không bao giờ dừng lại, không ngừng dịch chuyên.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 286


Chương 286

Cô bắt đầu lo lắng, bản thân liệu có thể thích ứng với hoàn cảnh như vậy hay không?

Nhưng ngọn lửa đam mê vốn đã chết trong lòng lại lần nữa sống lại.

“Nơi này chính là vị trí làm việc của cô, cô sẽ là một trong ba nhân viên ở bộ phận của tôi, hãy đi cùng mọi người chào hỏi qua nhé.”

Diệp Như Hề ngần người, nói: Nhóm trưởng Khương, bộ ID SU) của chúng ta là làm về công việc gì?

Khương Lệ Mai kinh ngạc nói: “Vừa rôi tôi không nhắc đến với cô hả?

Xem tôi này, vậy mà lại quên mắt, chúng ta là bộ phận biên tập, chuyên phụ trách lên tin trên các chứng khoán An Tín Daily, một số quan hệ công chúng đối ngoại khác cũng do chúng ta biên tập, cũng là một bộ phận không thể thiêu của An Tính Diệp Như Hề mông lung, lúc này, di động lại vang lên một tiêng, có tin nhãn đên.

Cô thừa dịp nhàn rỗi ngắm qua liếc mắt một cái, là tin tức mà Tạ Trì Thành gửi tới [ Em sẽ thích vị trí hiện tại. ] Diệp Như Hề chỉ bực tức mà nở nụ cười.

Cũng đúng, đúng hạn đi làm rồi tan tầm, còn có thê đón đưa Tiểu An cùng Nhạc Nhạc, công việc nhàn nhã, cũng không còn tham dự kiểu công việc tranh đua căng thẳng với thời gian như là ngành tài chính .

Không tốt hay sao?

Khá tốt.

Diệp Như Hề cho tự vấn lương tâm, cảm thấy chút bực tức trong khoảnh khắc vừa rồi của cô là không đúng, cô cũng không phải nhân vật ghê gớm có năng lực cao siêu gì, cô càng hy vọng có thê được bầu bạn với các con nhiều hon, công việc như vậy là thích hợp nhất đối với cô.

Tạ Trì Thành đã chấp nhận lùi một bước, cô cũng không thê mặt dày vô sỉ mà lần thêm vài bước.

Thuận tay lại gửi một tin nhắn về cho anh.

[ Thích, rất thích. ] Tạ Trì Thành nhận được tin nhắn thì cong cong khóe môi, rõ ràng là tâm trạng đang rất tốt, cũng bị Dịch Thành Minh thây được.

Tà TH tâm trạng cậu đang rất vui à2”

Tạ Trì Thành buông di động, nói: “Có chuyện gì?”

Dịch Thành Minh lây. ra mây phân tư liệu đựa qua rôi nói: “Tập đoàn Diệp Thị hẳn là sẽ căng không được bao lâu nữa, chúng ta còn muốn tiếp tục không?”

“Tiếp tục.”

“Một công ty nhỏ như vậy, trực tiêp thu mua hoặc là phá hủy luôn là được rồi, đáng giá đề cậu hao tốn tâm sức hủy hoại nó từ từ như vậy à.”

Tạ Trì Thành khẽ nhếch khóe môi, anh nói: “Kiểu tra tần này mới khiến người ta chết từ từ.”

Dịch Thành Minh cười một tiếng, nói: “Cũng đúng, chắc là Diệp Kiến Nam rất hồi hận vì đã tỉnh lại, tận mắt nhìn thấy công ty của mình đóng cửa chẳng qua là tôi điều tra thêm một số thông tin thú vị.Ban đầu, pháp nhân đứng tên của Tập đoàn Diệp Thị này cũng không phải là Diệp Kiên Nam, mà là tên của một người. phụ nữ, tuy nhiên đã đổi thành tên của Diệp Kiến Nam từ rất lâu rồi.”

Tạ Trì Thành đối với chuyện liên quan tới Diệp Kiến Nam thì không có hứng thú, nói: “Tiếp tục.”

“Ông ta còn đang bán tháo cổ phần, nhưng cũng là người rất cần thận, vấn luôn chặt chế chiêm cứ đầu to, chết cũng không chịu nhường ra vị trí người năm quyên, hiện tại còn đang bản tài sản gia đình đề bù vào chỗ thiếu, như ng cũng căng không được bao lâu.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 287


Chương 287

Tạ Trì Thành lộ ra nụ cười vừa lòng.

Dịch Thành Minh nhướng mày, nói: “A Thành, cậu làm vậy là vì cô ây à?”

Mà cô ấy là ai thì không cần nói cũng biết.

Dịch Thành Minh cũng đã sớm biệt Diệp Như Mạn chỉ là hàng giả, mẹ ruột thật sự của Tạ An chính là Diệp Như Hề, mặt khác, Tạ Trì Thành còn có thêm một cô con gái đáng yêu, đây mới là chuyện khiên người ta thây đô ky nha.

Cuộc đời toàn thắng, vợ hiền con ngoan, trai gái song toàn.

Vì chuyện này, tên Chuột kia còn mượn rượu mua say hai lần mới có thể buông bỏ được đoạn tình yêu đơn phương thoáng qua còn chưa kịp đơm hoa kết trái kia.

Tạ Trì Thành né tránh mà không đáp, chỉ cong cong khóe môi, nói: “Cậu làm việc còn tốt hơn trong dự đoán của tôi.”

Dịch Thành Minh đặt mông ngôi ở trên sô pha, quay qua nói: “Vậy không đúng, cậu rất ít tÌm tôi hỗ trợ, nếu như tôi còn làm không nên hồn thì mồi quan hệ bạn bè giữa chúng ta cũng khó giữ rồi, tuy, nhiên nêu không phải cậu vội vàng bắt nội gián, hẳn là sẽ còn xử lý ác liệt hơn.”

Dịch Thành Minh tuyệt đôi tin tưởng, nêu là Tạ Trì Thành tự mình ra tay, vậy thì Diệp Kiên Nam kia tuyệt đôi.

căng không đến lúc này, sự tàn nhẫn của Tạ Trì Thành anh ta cũng từng được chứng kiến.

“Tuy nhiên không thê không nói, ngay cả tôi cũng không nghĩ nội gián sẽ là người kia, tôi cứ ngỡ ông ta vẫn luôn trung thành với cha của cậu, không nghĩ tới đã sớm bị bà già. kia thu mua, trách không được cậu mây năm trước rất nhiều lần bị đuồi giết, 6 năm trước kia một lần cũng là hắn xuống tay đi?”

TỦ “

“Không nghĩ tới ông ta sẽ tiết lộ hành tung của cậu cho lão phu nhân, tuy nhiên trời xui đất khiến, lại khiến cậu có thêm được một người phụ nữ cùng hai đứa nhỏ.”

Dịch Thành Minh vỗôn muôn vui đùa, lại tiêp tục một câu: “Đúng rồi, dự định bao giờ sẽ công khai với thiên hạ đây? Con cái đêu đã sinh rôi, cũng không thể không có danh phận gì CHỦ 2.

Mới vừa nói xong, Dịch Thành Minh liền thấy hồi hận.

Tạ Trì Thành dựa vào lưng ghê, ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ ở phân tay vịn, anh nói: “Cô ây hăn là nên có một danh phận nhỉ?”

Một câu hỏi này lại khiến Dịch Thành Minh đều trở tạy không kịp, anh ta do dự mà nói: “Hăn là nên có đi, nói như thế nào cũng là mẹ của hai đứa trẻ.”

Tạ Trì Thành trầm mặc một hồi.

Dịch Thành Minh khó có dịp bị nói lắp, ˆ ‘Huống chỉ, Diệp Như Mạn là hàng giả như vậy cũng được cậu cho danh phận là vị hôn thê, cũng không thể đề hàng chính quy bị | văng vẻ đúng không? Đứa nhỏ cũng cần có một danh phận chân chính của nó.”

Đôi mắt Tạ Trì Thành trầm trầm.

Dịch Thành Minh nhìn thây sắc mặt Tạ Trì Thành không thích hợp, cảm giác nguy hiểm dần tăng lên, lập tức tìm một lý do rôi rời đi.

Tạ Trì Thành lúc này lâm vào trầm tư.

Bên này, sau khi Diệp Như Hề tốn một buổi sáng đề làm quen với công việc, cũng đã thành công tạo môi quan hệ tốt với các đồng nghiệp xung quanh.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 288


Chương 288

So sánh với các phòng ban khác, công việc ở bộ phận biên tập này có vẻ nhàn nhã hơn rất nhiều, công việc phụ trách chủ yêu là biên soạn tin tức trên An Tín Daily môi ngày, mặt khác còn phải tiền hành phát thông tin khen thưởng khen ngợi, cùng báo cáo phân tích, cuỗi củng, còn có phần phỏng vân và thăm hỏi.

An Tín Daily vốn dĩ là lưu hành trong nội bộ công ty chứng khoán An Tín, nhưng bởi vì thực lực của chứng khoán An Tín hơn nữa tờ nhật báo cũng có giá trị nghiên cứu rất cao do có tỉnh quy chuẩn khắt khe, cho nên cũng được phát hành ra ngoài.

“Tiểu Hề, đã làm quen được chưa?”

Diệp Như Hề lập tức ; ngắng đầu lên, cười cười, có chút cảm kích nói; “Nhóm trưởng Khương, tôi rất tốt, cảm ơn chị đã chiêu cô.’ Khương Lệ Mai là nhóm trưởng, thái độ làm việc rất có quy tắc và trách nhiệm , nhưng thật sự đối nhân xử thế không tôi, tuy răng biết Diệp Như Hề là được trực tiếp tuyên. thẳng vào, nhưng cái gì cũng chưa nói, cũng không hề nhắc tới.

“Không cần khách sao, sau này có cái gì không hiểu cứ đến tìm tôi. À, Miêu Miêu, tư liệu phân tích kia cô đã chuẩn bị xong chưa vậy?”

Trịnh Miêu Miêu chỉ cúi đầu nói một tiêng vâng.

Khương Lệ Mai liền không có đề ý tới nữa.

Diệp Như Hề lại chú ý tới Trịnh Miêu Miêu mang vẻ mặt đau khổ còn đang tìm kiêm lục tung một cuôn sách thật dày.

Muốn tạo mối quan hệ tốt với đồng nghiệp, Diệp Như: Hề đi qua đó nhìn thoáng qua, thấy được thây một đồng dày đặc các con số và một số ký hiệu đơn giản, mà Trịnh Miêu Miêu còn đang phải tìm kiếm ý nghĩa của những ký hiệu này và các từ viết tắt.

Do dự một chút, Diệp Như Hề thấp giọng nói: “Cô có cần hỗ trợ gì không?”

Trịnh Miêu Miêu ngâng đầu lên thì thấy. là đồng nghiệp mới, lộ ra nụ cười hòa nhã, nhưng vận. là lắc đầu nói: “Không cần, vẫn là đề mình tôi Xoay sở đi, cô vừa mới tới An Tín hẳn là còn chưa biết rõ mây cái này .

Dứt lời, cô ấy lại cúi đầu xuống, lại đánh dâu một trong những con sô.

Diệp Như Hề sau khi bị người ta từ chối vốn định ngồi trở lại vị trí của chính mình, nhưng liếc qua thấy dòng chữ cô ây vừa việt ra, vân là thập giọng nói: “Sai rồi. Cái này nên là ‘chợ ê hàng.”

Trịnh Miêu Miêu kinh ngạc rồi ngắng đầu lên nhìn Diệp Như: Hề liếc mắt một cái.

“Nghĩa là nhà đầu tư không chủ động mua bán, có thái độ chờ đợi nên giá cổ phiếu thay đổi rất ít trong ngày.

Tình trạng này được gọi là ‘chợ ễ hàng”.

Trịnh Miêu Miêu lắp bắp nói: “Tôi, tôi biết ý là ‘chợ ế hàng, nhưng, nhưng cái con sô này thay đổi cũng không nhỏ nha……”

Diệp Như Hề dứt khoát cầm bút lên và đánh dấu vào tờ giấy của mình, kết nối chúng thành một chuỗi, khoanh tròn chúng và nói, “Để xem tập dữ liệu trước đó với nhau, cô sẽ thấy. những thay đổi giữa từng tập dữ liệu.”

Trịnh Miêu Miêu bừng tỉnh hiều rõ.

“Đúng vậy kia! Cô, sao cô lại biết ¡ được cái này?”

Diệp Như Hề có chút ngượng ngủng, mơ tò nói: “Có hiểu biệt qua thôi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 289


Chương 289

“Vậy máy thứ này cô đều biết hết rồi lgi25 Diệp Như Hề gật gật đầu.

Trịnh Miêu Miêu lập tức đứ ng lên, đem ghế dựa chỗ làm việc của mình kéo qua rôi nói: “Ngồi ngôi ngôi. đi, ngồi ở đây, tôi đang sâu thảm muôn chết, mây người kia dạo gân đây bận quá, đưa tư liệu đều là lung. tung rồi loạn, tôi tốn rất nhiều thời gian xử lý mà vẫn sai, bị nhóm trưởng mắng gần chết.”

Diệp Như Hề đem ghé dựa đầy qua cho cô ây, chỉ nói: “Không liên quan, tôi đứng là được rôi.”

Cô cứ đứng như vậy, câm bút, xoẹt xoẹt vài tiếng đã phân tích và đánh dấu tật cả dữ liệu, chữ viết rõ ràng tỉnh tế, liếc mắt một cái nhìn lại, võ cùng chỉnh tê.

Trịnh Miêu Miêu trừng lớn mắt, trước kia mãy phần này cộ ây: tốn cả một ngày cũng chưa chắc có thể chuẩn bị cho tôt, nhưng dưới tay Diệp Như Hà lại đơn ì giản giỏng như chuyện ăn cơm uông nước vậy.

Sau khi Diệp Như Hề việt xong, Trịnh Miêu Miêu sững sờ nói: “Cô tên là Tiểu Hề phải không? Cô, cô thực sự quá lợi hại. Chẳng lẽ trước kia cô là một nhà giao dịch chuyên nghiệp sao? Có một số thuật ngữ mà tôi chưa từng nghe qua, cô cũng hiểu hết!”

Diệp Như Hề do dự một chút, nhưng vân không nói gì, chỉ mập mờ giải thích: “Trước kia tôi đã từng tiệp xúc qua, cho nên mới hiêu sơ qua một chút mà thôi.”

Trịnh Miêu Miêu kích động ôm lấy cô rôi nói: “Cơm trưa coi như tôi mời!

Cảm ơn cô rất nhiêu!”

Diệp Như Hề đã thành công thu hoạch một cô gái nhỏ.

Buổi trưa, lúc tan việc, Trịnh Miêu Miêu vì muôn bày tỏ lòng biết on của mình, đã đặc biệt mời Diệp Như Hề dùng. bữa ở nhà hàng đổi diện.

Khoảng cách rất gần, trực tiếp đi đng qua, bên trong nhà hàng rất đẹp và cao cập, những con người cổ côn trắng ý chỉ nhân viên công sở gần đó đều thích trở thành khách quen ở đây.

Trịnh Miêu Miêu tìm xong vị trí, trực tiếp đưa thực đơn cho Diệp Như Hề, oai phong lãm liệt nói: “GỌI món gì cũng được, tôi mời! Vì tình hữu nghị cách mạng trong tương lai của chúng tai”

Diệp Như Hề dở khóc dở cười, ngược lại cô không gọi những món quá đất.

Lúc này trong nhà hàng có thêm mấy người đi vào, tất cả đều mặc áo vest cô lọ, ngoại hình cũng không tệ, vừa đi vào, các cô gái trong quán ít nhiêu cũng nhìn qua.

Trịnh Miêu Miêu cũng chú ý tới, hai má lập tức ửng hồng: “Là Trương Trạch và những người khác. Trời ạ, không ngờ hôm nay bọn họ lại tới đây.”

Diệp Như Hề cũng nhìn sang, nhìn thoáng qua mấy người kia co hồ có thê nhìn thây được trong đó có một người rất đẹp trai, hâu hết ánh mắt của mọi người, trong nhà hàng đều đang hướng vê phía anh ta.

Diệp Như Hề cảm thấy mấy người kia rất quen mắt, dường như bọn họ đến từ An Tín.

Quả nhiên, Trịnh Miêu Miêu siêt chặt tay cô và nói: “Không ngờ ở công ty rât khó nhìn thây. Vậy. mà ở đây lại gặp được, Tiêu Hê, cô quả nhiên là mang đến vận may mà.”

Diệp Như Hề chân chừ hỏi: “Bọn họ là ai vậy?”

Trịnh Miêu Miêu nghiêm mắt, trong mắt hiện lên vẻ ngưỡng mộ, nói: “Đó là Trương Trạch! Giao dịch viên trưởng của An Tín, công ty có thể hưởng một phần ba lợi niinah đều là do anh ây mang đến, một đao phủ được công nhận trong ngành, cô không biết sao? “

Diệp Như Hề rất thành thật lắc đầu.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 290


Chương 290

Trịnh Miêu Miêu rât hào hứng giải thích cho cô nghe: “Cô đã nghe nói qua Nam Trương Bắc Lục chưa? Hai nhân vật đại diện của thế hệ trẻ trong giới tài chính đó, Nam Trương chính là chỉ Trương Trạch từ An Tín, còn Bắc Lục chính là chỉ Lục Tư Viễn từ Tư Nhữ.”

Bỗng nhiên nghe thầy tên của Lục Tư Viễn, Diệp Như Hề hơi ngây người ra một chút.

“Mặc dù ngoại hình của Lục Tư Viễn đẹp trai hơn một chút, khá hấp dẫn các cô gái. Nhưng mà tính tình của anh ây cũng rất tôt, giỗng như cái máy điêu hòa không khí trung tâm, bên cạnh còn có Đường Anna nhìn chằm chằm anh ấy.”

Lần đầu tiên Diệp Như Hề nghe người khác dùng từ điều hòa không khí trung tâm nói về Lục Tư Viễn.

“Miêu Miêu, sao cô biết nhiều như vậy?”

Ngay cả Đường Anna cũng biết.

“Do thường xuyên phải đi phỏng vấn, Lục Tư Viên rât xuất sắc. Tôi đã phỏng vấn qua anh ấy một lần.

Đường Anna đã nhìn chằm chằm vào tôi trong suốt cuộc phỏng vân đầy, như thê cô ta sợ tội sẽ CƯỚP. người của cô ta ¡ không bằng. Đối với tôi mà nói, đàn ông đêu không thích loại người phụ nữ hấp tấp như vậy.”

Trịnh Miêu Miêu nói ra chuyện này còn mang theo vẻ phàn nàn.

“Nhưng Trương Trạch thì khác. Anh ấy từ trước đến nay luôn không coi phụ nữ là phụ nữ. Anh ây chỉ tập trung vào sự nghiệp của mình, ai cũng không thê đên gân được, không biệt cuôi cùng người phụ nữ nào có thề đứng bên cạnh anh ấy nữa. Lúc trước trong công ty có không ít người dòm ngó, bị từ chối cũng nhiêu, nên bọn họ cũng không dám đến gần, dù sao cũng rât mật mặt.”

“Cô cũng thích à2”

Sắc mặt của Trịnh Miêu Miêu càng đỏ hơn, nói: “Ai mà không thích người có tài năng quyên thê, nhưng tôi tự mình hiêu được, ban biên tập của chúng ta đứng cuỗi An Tín, còn Trương Trạch ở bộ phận đứng đầu, nên tôi không dám hy vọng xa vời.”

Đang nói chuyện, đã nhìn thấy có người trực tiếp đi thắng đến bàn của bọn người Trương Trạch kia, nói chuyện thoải mái, vẻ mặt tươi cười.

“Ai da, người phụ nữ Lưu Tử Nhân này sao cũng ở đây vậy, thật xui xẻo!”

Diệp Như Hề cũng nhìn thấy người tui nữ kia, cô ta rât ưa nhìn, chỉ là trang điểm có hơi đậm và mặc trang phục công sở chuyên nghiệp.

“Tiểu Hề, cô có nhìn thấy không? Sau này khi nhìn thấy người phụ nữ kia thì nhớ tránh xa một chút, cô ta thích dùng nhất là mây thủ đoạn nhỏ.

Trước đây, cô ta đã từng chèn ép mây người xinh đẹp hơn cô ta đây.”

Nói xong, Trịnh Miêu Miêu nghiêm túc nhìn qua Diệp Như Hề, hơi xúc động nói: “Cô xinh đẹp như vậy, nhất định sẽ bị cô ta để mắt tới, nhưng mà cô đang ở ban biên tập nên cũng sẽ không có nhiều cơ hội để nhìn thấy cô ta đâu.”

Tựa hồ phát hiện tầm mắt của Diệp Như Hề nhìn ở bên kia có hơi lâu, Trịnh Miêu Miêu tò mò hỏi: “Cô đang nhìn cái gì vậy?”

Diệp Như Hề vô thức nói: „ Cô ta mặc quân áo như vậy không cảm thầy chật chội sao?”

Trịnh Miêu Miệu sững sờ một lúc, bỗng nhiên hiểu ra lời của cô, cô ấy bật cười thành tiếng.

“Đúng, đúng, đúng, tôi cứ tưởng không ai phát hiện chuyện này, tôi đã sớm muôn nói, không biết cô ta đang khoe cái gì nữa. Ai không biết kia là giả chứ!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 291


Chương 291

Diệp Như Hề đột nhiên xấu hỗ, thu hồi tầm mắt lại.

“Miêu Miêu, làm sao cô biết?”

“Hừ, không phải ngày nào ban biên tập cũng bận rộn như vậy. Bình thường vào những lúc rảnh rỗi, chỉ cân nói chuyện phiếm một hồi thì sẽ _ biết tất cả thôi. Trên đời này, không.

có bức tường nào mà gió không thể lọt qua được.”

Lúc này, người phục vụ dọn bữa lên, hại người cũng không nói nhiều mà bắt đâu ăn, nhưng bền kia thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng cười nói, thu hút vô sô người ghen tị.

Trịnh Miêu Miêu cũng ghen tị, nhưng lại ủ rũ nói: “Bồi cảnh trong nhà của Lưu Tử Nhân cũng khá tốt, quản lý là chú của cô ta, đến cả Trương Trạch CÓ phải nê mặt cô ta. Cô xem trò chuyện vui vẻ như vậy, nhìn thật chướng mắt, chúng ta nên tranh thủ thời gian ăn xong rồi trở về thôi, buổi chiều còn có một cuộc phỏng vẫn nữa.”

Hai người nhanh chóng giải quyết bữa trưa, chuẩn bị đứng dậy rời đi, đúng lúc mây người Trương Trạch cũng đứng dậy, vô tình đụng mặt tại cửa ra vào.

Trịnh Miêu Miêu cố ý kéo Diệp Như Hễ lui ra một chút đề chừa khoảng cách, ngược lại Trương Trạch ngạc nhiên liễc nhìn Diệp Như Hề và nói: “Cô ây mới tới sao?”

Trịnh Miêu Miêu có chút nịnh nọt nói: “Đúng vậy, tiền bồi, cô ây tên là Diệp Như Hề, là thành viên mới của ban biên tập chúng tôi, mới đến hôm nay.”

Trương Trạch cảm thấy cái tên này có chút quen tai, nhưng nhất thời nghĩ không đã nghe qua ở đâu.

Lưu Tử Nhân đi theo phía sau, cảnh giác nhìn Diệp Như Hề, nói: “Trương Trạch, chúng ta nên trở vệ thôi, còn có bản báo cáo vẫn chưa hoàn thành xong.”

Trương Trạch gật đầu, chào tạm biệt nội người bọn họ, sau đó sải bước rời Ì.

Trịnh Miêu Miêu và Diệp Như Hề cũng trở về công ty, vừa đến nơi, nhóm trưởng Khương đã sắp xếp cho bọn họ đi phỏng vận Trương Trạch, đề lên trang đâu của tờ nhật báo của ngày mai.

Trịnh Miêu Miêu cơ hồ sắp nhảy dựng lên vì phán khích, kéo Diệp Như Hề và xách theo máy tính, đi thẳng đến văn phòng của Trương Trạch.

Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Với tư cách là giao dịch viên đứng đầu, Trương Trạch có văn phòng riêng của mình, cùng một nhóm đội viên.

Lúc Trịnh Miêu Miêu và Diệp Như Hề đi qua, vừa hay Trương Trạch cũng đang rảnh, nên anh vui vẻ tiếp nhận cuộc phỏng vân của bọn họ. Trịnh Miêu Miêu phụ trách đặt câu hỏi, còn Diệp Như Hề phụ trách ghi chép.

Trịnh Miêu Miêu thận trọng thể hiện tố chất chuyên nghiệp của mình, đôi mắt sáng lập lánh, hỏi những câu đã chuân bị sẵn trong bản thảo mà không hề tỏ vẻ kiều ngạo hay tự tỉ, hỏi từng câu một.

Trương Trạch rất chuyên nghiệp, trả lời ván đề ở nhiều qóc độ khác nhau, hầu hết mọi điểm đều nói rất hợp lý, có tính chuyên môn cao, nhưng lại tường thuật không rườm rà, dẫn đến người ghi chép không thể nhớ hết, trừ khi người đó đã quen với các thuật ngữ tài chính.

Trịnh Miêu Miêu có chút lo lắng không biết Diệp Như Hề có ứng phó được hay không, nhưng nhìn hai tay của cô nhanh chóng bâm trên bàn phím, cô ây lại yên tâm.

“Cuộc phỏng vấn hôm nay đến đây là kết thúc, cảm ơn tiên bồi đã trả lời!

Cảm ơn!”

Trịnh Miêu Miêu khom người, chào thật to.

Trương Trạch ừ một tiếng, nhìn về phía Diệp Như Hề, và nói: “Cho tôi xem bản ghi chép một chút đi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 292


Chương 292

Anh biết rằng những gì mình vừa nói có chút tôi nghĩa khó hiểu, cho nên anh định giúp đỡ sửa chữa một chút.

Diệp Như Hề đưa bản ghi chép tói, nhưng khi Trương Trạch chuân bị tỉnh thần sửa một vài lỗi sai, lại phát hiện mình không có chỗ đề xuống tay.

Bản ghi chép rất hoàn hảo, ngay cả những chỗ anh nói khá nhanh và không ngắt câu đúng lúc cũng được xử lý rất tốt, mây từ thuật ngữ chuyên môn cũng không sai chút nào.

Trương Trạch ngạc nhiên nhìn Diệp Như Hề, sau đó trả lại máy tính cho cô và nói: “Làm rất tốt, trước đây cô đã từng tiếp xúc qua những cái này rôi sao?”

Diệp Như Hề nói một cách tự nhiên: “Tôi có biết một chút…

Trương Trạch mỉm cười và nói: “Nếu cô có hứng thú, cô Có thể đọc thử mấy cuốn sách này.”

Dút lời, anh đưa cho cô cuốn sách năm trên mặt bàn của mình.

Diệp Như Hề do dự một lúc, sau đó vẫn cầm lấy cuốn sách, rồi cùng Trịnh Miêu Miêu rời khỏi văn phòng.

Lúc trở lại phòng làm việc, Trịnh Miêu Miêu mới thê hiện sự phần khích của mình.

“Tiểu Hề, cô cũng quá lợi hại đi!

Trương tiên bồi vậy mà lại đưa sách cho côi”

Diệp Như Hề nhìn hai cuốn sách kia, cô đã sớm nhớ như in rồi, thấy dáng vẻ của Trịnh Miêu Miêu khao khát như vậy, cô bèn đưa chúng cho cô ấy và nói: “Đưa cô xem đề nhớ cho kỹ cũng được. Hai cuốn sách này hữu ích hơn so với cuỗn cô vừa xem đó. “

Trịnh Miêu Miêu kinh ngạc nói: “Cô, cô thật sự muôn cho tôi xem sao?

Đây là Trương tiền bối cho cô mượn mài”

“Tôi đã xem rồi, cô không muốn xem sao?”

Irịnh Miêu Miêu ngượng ngùng nói: “Nhưng mà, đây là Trương tiên bối đưa cho cô, cô, cô không sùng bái sao?”

Diệp Như Hề cười không nổi: “Tại sao tôi phải sùng bái hai cuốn sách này?”

Trịnh Miêu Miêu cũng cảm thấy mình quá khoa trương, càng không biết xấu hồ, nhưng cô vẫn cảm lấy quyền sách cần thận, thề rằng mình nhát định sẽ xem thật kỹ.

Sau khi kết thúc cuộc phỏng vân, chỉnh sửa lại thông tin một lúc, thì đã đến giờ tan sở, Diệp Như Hề nhớ tới còn phải đi đón Tiêu An và Nhạc Nhạc, nên không ở lại thêm một phút nào nữa.

Nhưng ngay khi cô vừa đứng dậy, cửa bị đây ra, Lưu Tử Như bước vào với vẻ mặt vênh váo tự đắc.

“Trịnh Miêu Miêu và Diệp Như Hề là ai2”

Trịnh Miêu Miêu đứng lên và nói: “Chính là tôi, có vân đề gì không?”

Lưu Tử Nhân bước tới, nhìn thấy hai cuôn sách trên tay Trịnh Miêu Miêu, cô ta vô cùng tức giận, khi nghe thấy một người luôn lãnh đạm như Trương Trạch, vậy mà lại chủ động đưa hai cuôn sách cho người khác, mũi của cô ta lại hừ một tiếng vì tức giận.

“Cô thực sự dám lấy quyền sách này, cô xem có hiểu không?”

Trịnh Miêu Miêu không chịu thua kém mà nói: “Bởi vì không hiểu, nên tôi mới muôn xeml”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 293


Chương 293

“Đưa đây. Đừng có đụng hỏng cuốn sách.”

“Vì sao?”

“Vì tôi có thể khiến cô không thể ở lại An Tín được nũa.”

Trịnh Miêu Miêu đột nhiên nghẹn – họng, lời ra đến miệng lại phải nuốt xung.

Lưu Tử Nhân hài lòng vươn tay ra: “Đưa đây.”

Đúng lúc này, Diệp Như Hề bước tói, câm lây hai quyên sách, nói: “Thực xin lôi, hai quyên sách này là anh ây cho tôi mượn, không liên quan gì đên Miêu Miêu, cô không thê mang đi, sách này không phải của cô. “

Trịnh Miêu Miêu kéo mạnh Diệp Như: Hễ, ra hiệu cho cô đừng ra mặt vào lúc này.

Lưu Tử Nhân quay đầu nhìn về phía của cô, giêu cọt nói: “Cô chính là người mới tới vào hôm nay sao? Tôi khuyên cô đừng quá kiêu ngạo, an phận một chút, đưa hai cuôn sách kia cho tôi, tôi sẽ không so đo với cô đâu.”

Lúc này, ba người còn lại trong văn P cũng không dám lên tiêng, không ai muôn đôi đầu với người phụ nữ ác ma Lưu Tử Nhân này, nhất là trong tình huống nhóm trưởng Khương còn đang văng mặt, lại càng không thể ra tay cứu người được.

“ii không thê đưa nó cho cô. Thật xin lôi.”

“Cô có biết mình đang nói cái gì không? Này người mới, cô xem có hiểu không? Cô chỉ cần viết bản thảo cho tôt, nhúng tay vào những chuyện khác làm gì? Nơi này là chứng lon An Tín, không phải là nơi cô chơi nhà chòi.”

Diệp Như Hề bình tĩnh phun ra một câu.

“Tôi có thể xem hiểu.”

Không khí, bỗng nhiên ngưng đọng lại.

Lưu Tử Nhân tức đên bật cười, nói: “Cô đã suy nghĩ chưa mà dám lớn tiếng khoe mẽ ở đây? Loại này lời này mà cô cũng dám nói cơ à?”

Diệp Như Hề thật bình tĩnh nói: “Không phải mạnh miệng.”

Trịnh Miêu Miêu mang vẻ mặt lo lắng nhìn Diệp Như Hề, một mặt vừa lo lắng cô, về mặt khác lại hy vọng cô có thể vươn lên xả giận cho cô ấy cục tức này.

Lưu Tử Nhân trực tiếp đoạt lấy một quyền sách, mở ra, nói: “Được, cô đã nói cô xem hiểu, tôi tới hỏi cô một chút, miễn cho cô cứ thích ba hoa chích chòe.”

Lưu Tử Nhân trực tiếp chọn mấy nội dụng trong cuôn sách để dò hỏi, vốn dĩ cô ta muốn thấy Diệp Như Hề bị xâu mặt.

Nhưng Diệp Như Hề lại không hề bối rồi, giọng điệu bình tĩnh, từng câu chữ rõ ràng lần lượt trình bày, thậm chí cuôỗi cùng, còn nói thêm một câu: “Những nội dung đó nằm ở từ trang 68 đến giữa trang 71 có tóm tắt kỹ càng tỉ mỉ ghi lại.”

Lưu Tử Nhân khó có thể tin mà trừng lớn mắt, nói: “Ngay cả số trang mà cô cũng nhớ rõ?”

“Đại khái thì nhớ rõ.”

Lưu Tử Nhân không tin chuyện này, lại mở ra một cuỗn sách khác, liên tục hỏi mấy vấn đề, càng hỏi càng, xảo quyệt, thậm chí ngay cả một sô phạm vi cô ta không biết cũng đều đặt câu hỏi.

Chỉ cần có một vấn đề nào làm khó được Diệp Nhự Hè, như vậy cô ta nhất định sẽ bắt lây không bỏ!

Nhưng, không có.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 294


Chương 294

Một cái cũng không có.

Không chỉ là Lưu Tử Nhân ngây ngần cả người, ngay cả Trịnh Miêu Miêu cũng ngây ngân cả người, những câu chữ đó cô ây muôn đọc được đã là vất vả biết bao, càng đừng nói đến sẽ hiểu được, nhớ được!

Không có làm khó được Diệp Như Hề, Lưu Tử Nhân tức giận đến mức dậm chân, cuối cùng ném xuống một câu: “Cô tốt nhất đừng. đề tôi bắt được bất cứ nhược điềm gì, còn nữa, sau này cách xa Trương Trạch ra một chút! Mơ mộng!”

Dút lời, cô ta dẫm lên giày cao gót thở phï phì rời đi.

Trịnh Miêu Miêu vội vàng tiến lại đây, nói: “Tiểu Hề! Cô, cô cũng quá lợi hại rồi! Đây là do cô hiểu hét?”

Diệp Như Hề nhìn nhìn đồng hồ, đã đến giờ tan tầm, liền đem sách nhét vào A Trịnh Miêu Miêu, nói: “Tôi tan tầm trước đã, cô đi mua này hai cuỗn sách khác đi, đến lúc đó còn trả lại cho Trương Trạch, sách này không thể giữa lại, nêu giữ lại nơi này cô ta sẽ tiệp tục tới gây rồi.”

“Hả? Cô sốt ruột như thế làm cái gì?”

“Tan tầm, tôi còn có việc, đi trước nhé.”

Trịnh Miêu Miêu trợn mắt há hốc môm nhìn Diệp Như Hề vội vàng rời đi, ngay cả một phút cũng không muôn ở lại, như là có việc gì đó rất gập.

“Vội vàng về nhà như thế, hẳn là muốn nhanh chóng ngồi xe công cộng rồi, cũng đúng, tan tầm người nhiều mà.

Bên kia, Lưu Tử Nhân mắt hứng mà ra về , sau đó càng nghĩ càng giận, trực tiếp đi tìm chú nhà mình, muôn nghĩ biện pháp đem Diệp Như Hề đuổi khỏi công ty.

Toàn bộ An Tín ai dám làm trò trước mặt cô ta như thế, ai dám không cho cô ta mặt mũi?!

Đặc biệt là Trương Trạch còn chủ động cho sách người kial Cô ta đi theo anh lâu như thế, ngay cả bìa sách cũng chưa sờ đến!

Mà Trương Trạch lúc này đang bận rộn, hơi chút nhàn rỗi được thời gian cậm lên tách cà phê nhâm nhi, trong đầu linh quang chợt lóe, anh ta Cuỗi cùng đã nhớ tới vì sao lại cảm thấy _ quen thuộc với cái tên ‘ Diệp Như Hề ‘ kia như vậy!

Nếu anh ta nhớ không lầm thì trong cuộc thi tranh tài được coi là mạnh nhất trong lịch sử thi IBM, đội ngũ.

quán quân là một đội nhóm nhỏ đến từ đại học Đề Đô, mà tên của đội trưởng đó là Diệp Như Hề.

Vốn dĩ đội trưởng là nữ đã không nhiều lắm, còn năm được chức quán quân, cho nên Trương Trạch lại có ấn tượng rât rõ ràng..

Ngay cả Lục Tư Viễn hình như cũng là thành viên trong đôi đó, nhưng cũng không phải đội trưởng.

Chỉ là đáng tiệc, năm đó anh ta vì nguyên nhân sức khỏe mà không có tham gia, chỉ nghe qua tình hình Kenh tranh rất thảm thiệt, có không ít đội nhóm nỗi danh trước đó bị đảo thải, cuôi cùng lại là một đội ngũ mới mẻ đột ngột dành quán quân.

Mà những tuyển thủ trong đội năm đó sau khi ra đời đêu giữ chức vị quan trọng ở các công ty chứng khoán hay ngân hàng, ở trong giới tài chính đêu có thanh danh.

Nhưng cái tên Diệp Như Hề này lại hoàn toàn biên mật.

Thời gian lâu dần, anh ta cũng đã quên, hiện tại chợt thấy cái tên tư ơng tự nên anh ta mới bông nhiên nhớ tới.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 295


Chương 295

Nghĩ đến dáng vẻ bình tĩnh thong dong của người phụ nữ kia, không hề có bất kì khí chật kiêu ngạo quyết đoán gì cả, Trương Trạch lại không nhịn được mà bật cười, cảm thây chính mình là suy nghĩ nhiều.

Người bắt được chức quán quân IBM sao có thê ngay cả chút kiêu ngạo vôn có cũng không hiện ra?

Trên thế giới này người trùng tên trùng họ có rất nhiều, sao có thể là cùng một người được? Dù sao người con gái xuất sắc như vậy sao có thể không có chút tự tôn nào, còn chạy tới ban biên tập làm việc.

Lúc này, Diệp Như Hề lái xe, cuối cùng đã chạy tới nhà trẻ, sớm thấy.

Tiêu An cùng Nhạc Nhạc đang ở cửa chờ, nhìn thây bóng dáng mai, lập tức kích động chạy tới, một phen nhào vào lòng mami.

“Mamil Mẹ cuối cùng cũng tới rồi!”

“Mamil Con rất nhớ mẹt”

Diệp Như Hề một trái một phải ôm hai đứa nhỏ, khóe miệng giơ lên thỏa mãn tươi cười, nói: “Hôm nay ở nhà trẻ cảm giác như thế nào?”

Ánh mắt Nhạc Nhạc lóe lóe, Tiểu An vội vàng nói: “Mamii, bọn con thật sự rất vui! Còn quen biết rất nhiều bạn bè mới!”

Diệp Như Hề nhìn nhìn Nhạc Nhạc, nói: “Phải không? Nhạc Nhạc cũng cảm thấy rất vui vẻ sao?”

Nhạc Nhạc thật mạnh gật đầu, nói: “Vâng! Con và anh trai thật sự cảm thây vui vẻ!”

Diệp Như Hề yên lòng, nắm tay bọn nhỏ đi vào trong xe.

“Chúng ta hãy về nhà đi, đêm nay hai đứa muôn ăn cái gì?”

Tạ An: “Thịt thăn chua ngọt!”

Nhạc Nhạc: “Ăn trứng hấp đi ạI”

“Được, mami làm cho các con.”

Xe khởi động, Diệp Như Hề chú ý phía sau còn có hai chiếc xe đi theo, trong lòng có chút khẩn trương.

Tạ An vội vàng an ủi nói: “Mami không: phải sợ, những người đó đều là vệ sĩ do daddy sắp xếp cả, không có việc gì.

Diệp Như Hề yên lòng, cũng cảm thây bình thường, Tạ Trì Thành là người cần thận như vậy thì cũng sẽ không yên tâm đề một mình cô đi đón hai đứa nhỏ..

Nói thật, cô cũng có chút không tin tưởng chính mình.

Rốt cuộc, bản thân cô đã từng bị người ta bắt cóc, đó tuyệt đổi là ác mộng của cô, đến nay còn chưa điều | tra ra được là ai muốn hại cô như vậy.

Có cuộc gọi đến, Diệp Như Hề ấn nút nghe cũng mở loa ngoài, giọng của Dương San truyện đến bên trong xe.

“Alo? Là Tiểu Hề hả?”

Nhạc Nhạc tức khắc lớn tiếng gọi: “Mẹ nuôi!!!”

Tạ An cũng vui vẻ gọi theo em gái: “Mẹ nuôi.”

Âm thanh cực lớn, muốn nghe không thấy cũng khó, Dương San tức khắc vui cười.

“Nhạc Nhạc và Tiểu An cũng ở đó hả, các con gần đây có tốt không?”

Nhạc Nhạc không đợi mami mở miệng, nói thẳng nói: “Mẹ nuôi, con rât nhớ mẹ đói Đến lúc nào mẹ mới có thê tới thăm con ạ?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 296


Chương 296

“Nhạc Nhạc ngoan, chờ Mẹ nuôi bận rộn xong sẽ tranh thủ qua thăm con được không?”

“Được ạ, Vậy mẹ phải nhanh một chút tới thăm chúng con nhé! Con và anh trai đều rất nhở mẹ nuôi đó!”

Cái miệng nhỏ ngọt ngào. dỗ dành Dương San đến mức cười ha ha không ngừng.

Diệp Như Hề cũng cảm thấy buồn cười, nói: “Chị Dương, chị bên kia như thê nào?”

“Đã sắp xếp tốt, cũng hòm hòm rồi, sáp tới chị sẽ tìm em, nhân tiện đi thăm bọn nhỏ.”

“ĐƯỢC..

Dút lời, Diệp Như Hề cũng không có mở miệng, dành lại thời gian trò chuyện cho hai đứa nhỏ.

Chờ Nhạc Nhạc và Tiêu An oa oa nói xong đã qua nửa giờ, Dương San mới cảm thây mỹ mãn cúp máy, tiếng chuông cuộc gọi khác lại vang lên.

“Em gọi điện thoại nói chuyện với ai mà lầu như thế?”

Giọng nói trầm thấp của Tạ Trì Thành xuyên tới, còn mang theo một tia hờn dối.

Nhạc Nhạc và Tiểu An đều đồng loạt gọi to một tiếng: “Daddyl”

Tạ Trì Thành giống như đã chịu một sự hoan nghênh quá nhiệt liệt, một chốc một lát không có hé răng.

Diệp Như Hề cười nói: “Vừa mới là nhận điện thoại của Dương San, Nhạc Nhạc và Tiểu An nói chuyện nên hơi lâu.”

Không bao lâu, giọng nói của Tạ Trì Thành đã trở nên dịu dàng hơn.

“Đừng trở lại trang viên, em trực tiếp lái xe đến Hoa Viên Xan đi.”

Xe quay đầu, trực tiếp lái thẳng tới Hoài Viên Xan, đó là một khu nhà hàng mới xây, chiêm diện tích đất rất lớn, hơn nữa trang trí vô cùng tinh xảo, xứng đáng được gọi là chốn thiên đường, cho nên mới vừa được đưa vào hoạt động đã trở thành một địa điểm được nhiêu người biết đến.

Lúc Diệp Như Hề vừa tới đây đã có người qua đón bọn họ trực tiệp đi lên căn phòng riêng tao nhã nhất trên tầng hai.

Lúc này, Tạ Trì Thành còn chưa tới.

Diệp Nhự Hề để Tiểu An cùng Nhạc Nhạc ngôi xung, có bên là vách kính, có thể trực tiếp thấy được cảnh quan bên ngoài, hai đứa nhỏ liền dí sát mặt vào vách kính đề nhìn qua bên ngoài xem.

Không bao lâu, Tạ Trì Thành đã đầy cửa bước vào phòng.

“Daddy! Cha tới rồi!”

“Daddy, cha đến muộn đó.”

Một đứa thì hoan nghênh, một đứa lại lên án, Tạ Trì Thành cũng rất trực tiếp liền bế lên lên Nhạc Nhạc tỏ vẻ hoan ngênh anh.

Quả nhiên, vẫn là con gái hiểu chuyện, là tri kỷ của cha.

Tạ An cũng không tức giận, trực tiếp liền bò lên trên ghế dựa ngôi ở bên cạnh mami, mang, vẻ mwalt lầy lòng mà nói với mami: “Mami, hôm nay mẹ đi làm có quen không ạ? Nếu nhưừ có người bắt nạt mẹ, lập tức nói cho con nhé! Con giúp mẹ dạy dỗ bọn họi”

Trong lòng Diệp Như Hề thấy ấm áp, cười cười, cô ý chớp chớp mất, nói: “Con muốn giúp mami dạy dỗ họ như thế nào?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 297


Chương 297

Tạ An nghiêm túc suy nghĩ một chút, nói: “Con giúp mami hách máy tính của người kia! Người kia khởi động máy tỉnh một lần, con liền hack một lân! Sau đó sẽ phanh phui toàn bộ bí mật nhỏ của người kial”

Diệp Như Hề lập tức cười vang.

Tạ Trì Thành nhàn nhạt tiếp một câu: “Con làm vậy là phạm pháp.”

Khuôn mặt nhỏ của Tạ An tức khắc nhăn thành một đoàn, không cam lòng nói: “Con còn nhỏ, chú cảnh sát sẽ không bắt con đâu, cùng lắm……

cùng. lắm thì con chỉ hack máy tính, cái gì cũng không làm.”

Nhạc Nhạc lập tức ninh nọt giúp anh trai tăng thêm oai phong, “Anh trai nhất định rất lợi hại! Hôm nay còn đem máy tính trong phòng học hack đen hêt luôn!”

Mới vừa nói xong, Nhạc Nhạc liền bựng kín miệng, Tạ An mang vẻ mặt hồi hận.

Diệp Như Hề nhạy bén bắt được trọng tâm, nói: “Tiêu An, vì sao lại hack đen màn hình máy tính phòng học?”

Đôi với thiên phú hacker của con trai, Diệp Nhự Hề quen thuộc, nhưng bởi vì lứa tuổi thằng bé còn quá nhỏ, cô luôn thấy lo lãng Tiểu An sẽ trở thành hacker bị truy nã trên mạng.

Tạ An thầy không có cách nào che giâu, mới nhỏ giọng nói: “Mamii, lần sau con sẽ chuẩn bị tốt hơn, con chỉ là trừng phạt nho nhỏ một chút thôi.”

Chẳng sợ nói như vậy, Tạ An cũng không chịu lộ ra lý do vì sao lại làm như thê.

Tạ Trì Thành nhìn thăng bé một cái, nhưng thật ra cũng không có frUy hỏi, chỉ là nói: “Có thể tự mình giải quyết hay không?”

Tạ An lập tức dựng thẳng lựng, kiên định nói: “Khẳng định có thê! Daddy, cha không cân ra tay!”

Tạ Trì Thành ừ một tiếng, quả thực không có nhắc lại.

Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Diệp Như Hề nhìn nhìn Tạ An, lại nhìn! nhìn Tạ Trì Thành, đem lời mới đến bên miệng lại nuốt xuống.

Đối với việc giáo dục Tiểu An, cô luôn rất ít khi nhúng tay vào, bởi lẽ Tiểu An cũng không phải là đứa trẻ bình thường , thăng bé là người thừa kế của Tạ Trì Thành , từ nhỏ đã nhận được sự giáo dục vô cùng tốt.

Nếu như bởi vì việc cô xen vào mà làm chậm trễ đến Tiểu An, cô cũng không có cách nào tha thử cho chính mình.

Nhạc Nhạc ngửa đầu, nói: “Daddy, nơi này thật xinh đẹp nhai”

“Nhạc Nhạc thích sao?”

Nhạc Nhạc dùng sức gật đầu.

“Ừ, đây là món quà mà daddy tặng cho con.”

Nhạc Nhạc trừng lớn mắt.

Ngay cả Diệp Nhự Hề cũng kinh ngạc mà ngâng phất đâu lên.

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, nói: “Nơi này về sau sẽ thuộc về con.”

Nhạc Nhạc có chút bất an nói: “Daddy, vì sao lại muôn tặng cho con vậy ạ?”

“Bởi vì con nhận được hạng nhất đó, thích không?”

Nhạc Nhạc rât khó nói lời không thích, đặc biệt là khi nghĩ đây là món quà mà daddy tặng cho mình, cô bé lập tức vui vẻ cười cong cong mắt, giờ phút này Nhạc Nhạc kiông CÓ ý thức được, một cái nhà hàng này có giá trị lớn đến thê nào.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 298


Chương 298

Diệp Như Hề ý thức được, cô cũng không có ngăn cản, cô rất rõ ràng, Nhạc Nhạc không chỉ là con gái của cô, mà con là con gái của Tạ Trì Thành là công chúa nhỏ của nhà họ ạ.

Cô không có tư cách gì thay Nhạc Nhạc từ chối món đồ vốn dĩ đã thuộc về con bé, Nhạc Nhạc có muôn hay không hẳn là đều do Nhạc Nhạc tự mình lựa chọn.

“Thích lắm! Cảm ơn daddy! Sau này con có thể thường xuyên tới đây ạ?”

“Đương nhiên có thể.”

Tạ An lặng lẽ nắm lầy tay mami nhà mình và thì thâm: “Mami à, đừng lo, từ trước đến nay cha ra tay luôn rất hào phóng, con cũng được đứng tên rất nhiều tài sản. Đây là món quả đầu tiên dành cho em gái, sau này Sẽ còn có nhiều hơn thế nữa cơ.”

Tạ An vốn dĩ muốn an ủi mẹ, nhưng nn tình không: biết làm thế nào, lời này lại khiên tâm trạng của Diệp Như Hề càng thêm phức tạp.

Cô có phải đã thực sự làm chậm trễ Nhạc Nhạc từ lâu rồi không?

Nêu ngay từ đầu cô không đề Nhạc Nhạc và Tạ Trì Thành nhận nhau, thì sau này nêu Nhạc Nhạc biết được, e rằng sẽ ghét cô có phải không?

Diệp Như Hề kìm nén tâm trạng phức tạp, xoa xoa tóc của Tạ An, cô nói: “Tiêu An sẽ chăm sóc tốt cho em gái, nên mẹ không lo lắng.”

Tạ An tự coi đây là một lời khích lệ, nở nụ cười hớn hở.

Bữa ăn diễn ra rất vui vẻ, hai đứa trẻ nóng lòng ăn nhanh vài thứ, sau đó lại chạy ngay đến khu vui chơi dành cho phụ huynh và trẻ em.

Diệp Như Hề và Tạ Trì Thành không ngăn cản chúng, mà chỉ bố trí người canh chừng đề tránh xảy ra chuyện ngoài ý muôn.

Sau khi kết thúc hành trình một ngày, mây người bọn họ cùng trở lại biệt thự, hai đứa nhỏ đã sớm tắm rửa sạch sẽ xong, lập tức về phòng đi ngủ.

Diệp Như Hề vừa tắm rửa xong, mới bước ra khỏi phòng tắm, đã nhìn thấy Tạ Trì Thành đang ngồi trên giường của oô.

Nhịp tim của cô đập lỡ một nhịp.

“Anh, sao anh lại vào đây…”

Tạ Trì Thành giật giật khóe môi, anh nói: “Không chào đón sao?”

“Không phải có ý này……”

Trong lúc bốn mắt nhìn nhạu, Diệp Như Hề bối rối tránh khỏi tầm mắt của anh.

Ánh mắt của anh quá nóng bỏng.

Đốt nóng lòng người đến mức hoảng loạn.

Tạ Trì Thành đứng lên, tầm mắt rơi vào phần xương quai xanh tỉnh xảo lộ ra của cô, đôi mắt đột nhiên tối sầm lại, giọng nói trầm thấp từ tính: “Em đang sợ tôi sao?”

Diệp Như Hề vô thức lùi lại một bước: “Không, không phải…”

Tạ Trì Thành trực tiếp đứng trước mặt cô, chống một tay trên vách tường phía sau lửng của cô, cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trước mặt.

Diệp Như Hề rũ mắt xuống, hàng mi cong vút như cánh quạt nhỏ bất an run lên, khẽ c*n m** d***, nói: “Anh…, phòng của anh không phải ở đây.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 299


Chương 299

Ngay cả nói cô cũng không dám nói quá to, vì sợ hô hập càng nhiễm theo nhiều hơi thở của anh.

Giọng của Tạ Trì Thành lúc càng trầm thâp hơn.

“Diệp Như Hề, em không nguyện ý sao?”

Cô không nguyện ý cái gì? : Diệp Như Hề không hỏi ra khỏi miệng, nhưng bản thân đột nhiên hiểu ra.

Anh chợt cúi người xuống, kê vào tai cô, giọng nói của anh như xuyên qua màng nhĩ, thâm vào từng cơ quan nội tạng của cô, anh nói.

“Nếu như ,không nguyện ý, vậy thì đầy ra đi.”

Dút lời, môi của anh rơi xuống cánh môi mềm của cô, rất nhẹ.

Cơ thê Diệp Như Hề cứng đờ một lúc, sau đó buộc bản thân phải thả lỏng, ngón tay giật giật, rồi lại trở nên yên tính.

Từ chối cái gì?

Cô tự cười giễu trong lòng một tiếng.

Trên thế giới, mọi sự thuận lợi đều phải trả cái giá tương xứng.

Những chuyện này đều đã sớm trải qua rôi, hiện tại còn đạo đức giả đưa đây ưỡm ờ, Tạ Trì Thành sẽ càng nhanh chóng chán ghét hơn, không phải sao?

Cô còn muốn ở bên cạnh Tiểu An và Nhạc Nhạc lâu hơn nữa.

Có lẽ vì cô nghe lời nên khiến Tạ Trì Thành cảm thây vui vẻ, thế là anh lại lần người đè cô XuÔng, trực tiếp hôn lên môi của cô, cả hai quân quýt không rời.

Không từ chôi, vậy thì là tiêp nhận anh, loại cảm giác này còn vui vẻ hơn anh dự đoán, có lẽ Dịch Thành Minh đã nói đúng.

Anh nên cho cô một danh phận.

Khi ý nghĩ này hiện lên, Tạ Trì Thành cảm thây cũng không quá khó đề chấp nhận nó, chăng qua chỉ là một cái danh phận, nếu cô muốn anh sẽ lập tức cho cô.

Một đêm rực lửa, đã định không có cách nào ngủ sâu.

Ngày hôm sau, Diệp Như Hề dậy trễ, vị trí bên cạnh đã trông không, không có người đó, cô thay quân áo xong, vội vàng chạy xuông lâu thì biệt được Nhạc Nhạc và Tiêu An đã được tài xê đưa đến trường.

Diệp Như Hề tràn đầy xấu hồ.

Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé. Link tải nhé các bạn

Tối hôm qua, không biết Tạ Trì Thành đã ăn phải cái gì mà tỉnh lực tràn đây nhự vậy, hăng hái giày vò cô cả đêm, khổ không thể tả.

Bác Chung khéo hiểu lòng người, nói: “Như Hề tiêu thư, bữa sáng đã chuẩn bị xong, cô ăn sáng xong rồi hãy đi làm.”

Lúc này Diệp Như Hề không bận tâm đến việc mất mặt nữa, vội vàng ăn một chút đồ ăn, rồi nhanh chóng đến công ty, lo lắng nhưng không hôt hoảng bám thẻ điểm danh.

“Tiểu Hề, cô đến rồi à, sao sắc mặt lại tái nhợt như vậy?”

Trịnh Miêu Miêu lo lắng nhìn cô, cặp mắt kia của cô toàn là màu xanh đen.

“Cái quằng thâm này của cô, là vì tối hôm qua cô đi ăn trộm đấy à?”

Diệp Như Hề có gắng hết sức để bình tĩnh, nói: “Do tôi ngủ không ngon.”

Nhóm trưởng Khương cũng bước tới nói: “Người trẻ tuôi nên chú ý sức khỏe một chút, còn chạy đi gặp khách được không?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 300


Chương 300

Diệp Như Hề gật đầu khẳng định: “Tôi có thể!”

“Ừm, hôm nay cô cùng Miêu Miêu đi giao cho, khách hàng một thứ. Nếu phỏng vấn được thì phỏng vần, không được cũng không sao. Dù sao đó cũng không phải là một khách hàng dê chịu.”

Nhóm trưởng Khương giao nhiệm vụ xong lập tức rời đi, Diệp Như Hề nhanh chóng pha một tách cà phê lớn, cố gắng vực dậy tinh thần rã rời.

Trịnh Miêu Miêu sắp xếp xong tài liệu, líu lưỡi nói: “Mấy chuyện khó khăn như vậy cũng giao cho chúng ta, đừng nói đên phỏng vận, không bị người ta đuổi là may lắm rồi.”

Diệp Như Hề nghi ngờ hỏi: “Khó khăn lăm sao?”

“Cũng không thê nói là khó, bình thường khăng định sẽ sản lòng cho chúng ta phỏng vân. Dù gì thì An Tín Daily vẫn là trang nhật báo mọi người thích xem, chỉ là…ình huống này có hơi khó giải quyết…”

“Hả?”

“Đó là bởi vì nhà người ta sắp phá sản, bọn họ đã chịu bỏ ra chỉ phí ủy thác rất lớn, nhưng – sau khi công ty đánh giá lại cảm thầy không đáng, dự định từ chối. Cô thây đây, phía chúng ta một bên thì từ chôi, một bên lại muôn phỏng vận người ta, đây phải không là tát vào mặt họ hay sao?

Nghĩ cũng biết, cuộc phỏng vận này khẳng định sẽ là ví dụ tiêu cực.”

Diệp Như Hề tưởng tượng, cũng cảm thầy các cô rất có thể bị đuồi ra ngoài chỉ trong vài phút.

“Haizz, loại chuyện khó khăn này đều để cho mấy người nhỏ chúng ta tới làm, tốn công mà không có kết quả.

Không Sao, chúng ta cứ làm qua loa thôi.”

Diệp Như Hề không hỏi nhiều, cô cũng chỉ là một nhân viên mới đến, cũng chưa hiểu rõ chuyện của công ty, làm nhiều nói ít cũng không sai.

Sau một hồi chuẩn bị, hai người lập tức lên đường.

Vốn định bắt taxi, nhưng sau khi biết Diệp Như Hề có xe, Trịnh Miêu Miêu tràn đầy phần khích nói: “Cô vậy mà đã mua xe rồi sao? Quá tốt quá tốt!

Như vậy cũng không cân phải phiền toái bắt taxi nữa! Không ngờ đó, Tiêu Hè, cô thật lợi hại! Tôi thậm chí còn không thê mua nồi một chiếc xe.’ Diệp Như Hề có chút chột dạ, thấp giọng nói: “Cũng không phải là loại xe tôt gì mây.”

Đến hầm để xe, Trịnh Miêu Miêu nhận ra đó là hãng xe Đại Chúng, quả thực không phải là thương hiệu nỗi bật, cô ây cũng không. hiểu biết nhiều về xe hơi, nhưng lại cảm thấy chiếc xe này dễ nhìn hơn những. chiếc xe Đại Chúng bình thường mà cô ây đã từng thây trước đây.

“Chiếc xe này cũng không tệ, Tiểu Hề, cô mua nó hết bao nhiêu vậy?”

Diệp Như Hề không muốn tiết lộ quá nhiêu, chỉ mập mờ nói: “Người trong nhà mua, tôi cũng không biết. Đi thôi.”

Lên xe, Trịnh Miêu Miêu càng cảm l thấy kỳ quái, xe của Đại Chúng mà có.

nội thất xa xỉ như vậy sao? Ngay cả ghề ngồi cũng được làm bằng da thật.

“Địa điểm là ở đâu?”

Trịnh Miêu Miêu xem tài liệu một chút, rồi nói: “Tại ngã tư đường ở khu trung tâm, xí nghiệp Diệp Thị.”

Hai tay cầm vô lăng của Diệp Như Hề cứng đờ.
 
Back
Top Dưới