Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 60


Chương 60:

Diệp Như Hề nghe xong thì rất đau lòng, Nhạc Nhạc chưa từng thể hiện vẻ mặt buồn bã trước mặt cô.

Vì để có thể đưa Nhạc Nhạc về nhà, có một số việc, cô cần thiết phải làm.

“Mày muốn dọn ra ngoài ở?”

Vu Bình mang vẻ mặt khó mà tin được.

“Đúng vậy, phòng ở tôi đã tìm xong rồi, Nhạc Nhạc có thể xuất viện để ở nhà tĩnh dưỡng, tôi muốn chăm sóc con bỏ.

“Mày cảm thấy tao sẽ đồng ý sao?”

Vu Bình khinh thường nói, làm như không hề để tâm đến lời cô vừa nói chút nào.

Diệp Như Hề cũng không tức giận, nói: “Thủ tục xuất viện tôi sẽ tự xử lý, phòng ở cũng tìm được rồi, tôi sẽ nhanh chóng dọn đi.”

“Diệp Như Hè, mày biết mày đang nói cái gì không?”

“Di Vu à, trong khoảng thời gian này đã phiền dì chăm sóc rôi.”

Dút lời, Diệp Như Hè lên tầng chuẩn bị thu dọn đồ đạc.

“Đứng lại cho tao!”

“Dì Vu, còn có chuyện gì nữa sao?”

“Mày ở lại nơi này cho tao, đứa trẻ kia đang ở bệnh viện yên lành, còn mang về làm cái gì! Tao cho mày đi thăm đứa trẻ đó, cũng không phải để mày mang đứa trẻ đó đi!”

Diệp Như Hề cười, xoay người, nói: “Dì Vu, bà đừng ép tôi, bà mà ép tôi nữa, con người một khi bị ép buộc tới nóng nảy, sẽ làm ra chuyện gì cũng không biết trước được.”

Trong lòng Vu Bình trở nên cảnh giác, nói: “Tao đây là vì muốn tốt cho mày, mày cho rằng chỉ dựa vào một mình mày mà có thể nuôi được đứa con gái bệnh tật ư?”

“Chuyện này thì không nhọc lòng bà phải quan tâm, bà chỉ cần đừng nhúng tay vào thì tốt rồi. “

Chuyện này sao có thể để thế được!

Hơn nữa ngày hôm qua Như Mạn còn gọi điện thoại tới khóc lóc kể lễ Tạ Trì Thành gàn đây đã nỏi lên lòng nghỉ ngờ với con bé, hình như đang muốn điều tra chuyện xảy.

ra 6 năm trước, néu trong thời gian máu chốt này mà xảy ra sai sót gì đó, vậy thật sự đã bị thua toàn bộ rồi!

Không được! Cho dù thế nào cũng không thể để Diệp Như Hề dọn ra ngoài ở được! Nhất định phải đặt nó ở ngay dưới mí mắt mình để coi chừng mới yên tâm!

Sắc mặt Vu Bình lạnh lùng, nói chuyện bắt đầu bày ra vài thủ đoạn uy h**p.

“Diệp Như Hè, tuy rằng mày không muốn gọi tao một tiếng mẹ, nhưng tao cũng đem xem mày như con gái mà nuôi nắng, đứa nhỏ kia dù nói như thế nào cũng là cháu ngoại tao, tao cũng chỉ muốn tốt cho mày thôi, ngoan ngoãn nghe lời, nếu không……”

Diệp Như Hề không sợ hỏi lại: “Nếu không thì như thế nào?”

Vu Bình kinh ngạc một chút, không nghĩ tới cô lại có thể nói trực tiếp như vậy, nhưng cũng không hề bối rồi, nói lại: “Nếu như mà mày không chịu nghe lời, thì phải cẩn thận một chút, dù sao mày cũng không thể kè kè giữ chặt đứa bé kia bên người bất cứ lúc nào, không phải sao?”

Diệp Như Hề cười cười, nói: “Dì Vu, bà nói vậy là đang uy h**p tôi sao?”

“Mày đúng là một đứa trẻ thông minh đó.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 61


Chương 61:

Nếu còn ở trong giai đoạn khó khăn kia, có lẽ cô sẽ còn bị những lời này uy h**p, nhưng hiện tại, tất cả đều đã vượt ngoài quỹ đạo, cô cũng không muốn tiếp tục nhân nhượng nữa.

Nhân nhượng chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn, mà cô, ngoại trừ Nhạc Nhạc, cũng không sợ mắt đi cái gì.

“Di Vu, tôi có một đoạn ghi âm muốn bà nghe qua một chút.”

Diệp Như Hè lấy di động, bấm vào mục ghi âm, phát lại đoạn ghi âm mà ngày đó cô đã lưu lại.

Sau khi Vụ Bình nghe xong, sắc mặt thoáng biến đổi.

“Mẹ kế coi con gái riêng của chồng như gái gọi, hãm hại đưa tới tận cửa cho đối tác, chuyện như vậy cũng chỉ có bà làm được, thật là khiến người ta mở rộng tầm mắt!”

“Chỉ bằng bản ghi âm này cũng không thể làm được gì, sẽ chẳng có ai tin lời mày đâu.”

“Tin hay không tin thì phải xem suy nghĩ của mọi người thế nào. Mặt khác, chuyện xảy ra 6 năm trước , bà cũng đừng ép tôi nóng lên, tôi có thể thay Diệp Như Mạn đi gánh tội thay, nhưng không có ai cắm tôi không thể lật lại bản án đâu.”

Nơi này không có người ngoài, Vu Bình cũng không có tiếp tục bày ra bộ mặt mẹ kế hiền từ, lạnh lùng nói: “Đừng lấy cái này ra uy h**p tao, nếu như mày có thể lật lại bản án thì sao còn phải chờ đợi tới bây giờ chứ?”

Diệp Như Hề cười nhạo, nói: “Không tin thì bà có thể thử xem, chỉ cần các người không làm ảnh hưởng tới tôi, tôi tự nhiên sẽ không làm ra chuyện dại dột nào cả, mặt khác, tôi còn điều tra ra một chuyện khá hấp dẫn đấy”

“Mày còn có thể điều tra ra được cái gì chứ?”

“Chuyện 6 năm trước cha tôi xảy ra tai nạn xe cộ cũng không đơn giản như vậy.”

Diệp Như Hề nói xong câu đó, nhìn chằm chằm vào Vu Bình, cô đang muốn tìm ra chút sơ hở nào đó trong nét mặt bình tĩnh của bà ta.

Nhưng thật đáng tiếc, sắc mặt của Vu Bình đúng là không chê vào đâu được.

Cũng đúng, loại người này có thể sống ngụy trang được lâu như vậy, sao có thể dễ dàng lộ ra sơ hở để cô nhìn thấy chứ?

Chỉ là, thế này cũng đủ rồi.

*Dì Vu, không có chuyện gì nữa thì tôi đi lên thu dọn đồ đạc đây.”

Lúc này đây, Vu Bình cũng không ngăn cản cô nữa, trơ mắt nhìn cô thu dọn mọi thứ rời khỏi nhà họ Diệp.

Cuối cùng sắc mặt Vu Bình cũng thay đổi, bà ta chần chừ.

một hồi, lại gọi vào dãy. số điện thoại đã lâu không liên hệ kia Không bao lâu, đầu dây kia truyền đến một giọng nói thấp thỏm.

*A Binh, tôi không phải đã nói đừng liên hệ với tôi rồi sao?

Nếu như bị phát hiện thì phải làm sao bây giờ? Cả hai chúng ta đều không gánh nổi hậu quả đâu!”

“Đứa con gái của người kia hình như đã phát hiện ra chuyện năm đó rồi, anh mau nghĩ ra biện pháp giải quyết đi.”

“Cái gì? Nó đã biết?! Tôi sớm đã nói rồi, lúc trước hoặc không làm, đã làm thì phải làm sạch sẽ một chút! Hiện tại đã để lại nhiều tai họa như thế, một khi bị phát hiện thì hai chúng ta đều không sống nồi đâu!”

“Đừng dài dòng lắm miệng nữa! Nhanh chóng nghĩ cách đi, không nghĩ tới cái con khốn đê tiện đó ngồi 6 năm tù xong còn có thể nghĩ ra máy thủ đoạn này!”

“Vô nghĩa, nó là con gái của Hứa Như, sao có thể không có chút tài cán gì được! Nếu không phải năm đó mẹ nó chết sới . làm sao có thể sẽ…… Thôi, đây là lần cuối cùng tôi giúp cô, lần sau đừng gọi đến tìm tôi nữa!”

Sắc mặt Vu Bình càng khó coi, tay nắm di động càng chặt, “Anh nói vậy là có ý gì? Anh nói vậy là chê tôi phiền phức ư? Nếu không phải vì anh thì sao tôi lại rơi vào tình trạng như ngày hôm nay chứ!”

“Được rồi được rồi, tôi giúp, cô ở nhà chờ tin tức đi. “

Dút lời, điện thoại bị ngắt.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 62


Chương 62:

Vu Bình tức giận đến mức hắt văng điện thoại ra xa.

Năm đó nếu không phải tại hắn, bản thân bà ta như thế nào sẽ, như thế nào sẽ……

Không, tuyệt đối không thẻ bị điều tra ra vụ việc kia được!

Còn có con khốn đê tiện Diệp Như Hề kia nữa, năng lực ư, mặc kệ nó có tài cán gì hay không cũng đã đến lúc để nó phải ăn chút trái đắng rồi.

Diệp Như Hề được dọn ra ngoài như mong đợi, cô tìm được một căn chung cư nhỏ, ba phòng một gian, không lớn lớn, nhưng môi trường xung quanh cũng không tồi.

Lần trước mượn Tạ Trì Thành hai mươi vạn để đầu tư vào thị trường chứng khoán, kiếm lời một khoản tiền, cho dù sau khi hoàn trả lại toàn bộ tiền cho Tạ Trì Thành cô vẫn trở thành nhà tư bản nhỏ mới nỗi, tạm thời còn có thể lo được chỉ tiêu.

Mà những câu nói uy h**p Vu Bình trước đó, Diệp Như Hề chỉ hù dọa bà ta mà thôi.

Cô không có chứng cứ, nhưng cô hiểu rõ cha mình.

Một người như cha cô làm sao có thể. đang yên đang lành một mình lái xe chạy ra con đường nhỏ ở ngoại ô, còn trong thời tiết mưa gió, sau đó còn bị người ta tông trúng.

Năm đó cô cũng cảm thấy nghi vấn, nhưng tự trách tuổi mình còn nhỏ, cũng không có năng lực đi điều tra, hiện tại nghĩ đến, vì sao Vu Bình mấy năm nay vẫn luôn không chịu điều tra tên tài xé đã gây chuyện bỏ trốn kia chứ ?

Hơn nữa sau khi cô nói mấy lời kia, Vu Bình còn có thể trấn định như thế, nhưng chắc chắn không đơn giản, càng trần định thì mới càng kỳ lạ.

Một người vợ bình thường sau khi nghe đến chuyện chồng mình xảy ra tai nạn có vấn đề, còn có thể bình tĩnh không chút cảm xúc như vậy ư ?

Loại trường hợp này, hoặc không để bụng, hoặc…… là trong lòng đã biết rõ ràng nguyên nhân.

Ngày mà Nhạc Nhạc có thể rời khỏi bệnh viện kia, trời xanh mây trắng, khó có dịp gặp thời tiết đẹp như vậy, ngay cả chị Dương cũng dành ra một ngày rảnh rỗi đi cùng Diệp Như Hè, cùng nhau đón Nhạc Nhạc về nhà.

Phòng ở đã sớm chuẩn bị tốt rồi, chị Dương cũng sẽ dọn lại đây ở cùng hai mẹ con cô.

Đối với di Dương mới quen thoạt nhìn có vẻ hung dữ nhưng rất quan tâm tới mình, Nhạc Nhạc làm quen rất nhanh, buổi chiều đã mở miệng khép miệng là ngọt ngào gọi dì Dương, dì Dương.

Khiến Dương San mừng rỡ tìm không nói nên lời, hận không thể đem toàn thế giới đều cho cô bé, năm đó bởi vì một số chuyện mà cô phải chịu di chứng không sinh được con, đời này cũng không thể có được đứa trẻ ruột thịt của mình.Cho nên hiện tại cô vô cùng thích thú trước máy tiếng gọi ngọt xớt kia của Nhạc Nhạc nhỏ bé.

Thậm chí còn run rẩy nói qua với Diệp Như Hề , cô muốn trở thành mẹ nuôi của Nhạc Nhạc.

Diệp Như Hề đồng ý ngay, còn hỏi qua ý kiến của Nhạc Nhạc một chút.

Nhạc Nhạc chớp chớp mắt to, nhìn về phía Dương San, nhìn đến mức tim trong lồng ngực Dương San đập thình thịch, cứ sợ cô nhóc không đồng ý.

“Mami, mẹ nuôi là cái gì ạ?”

*Mẹ nuôi cũng giống như mami vậy đó, sẽ chiều con, yêu con đối tốt với con nè, Nhạc Nhạc có muốn dì Dương trở.

thành mẹ nuôi của con không?”

Nhạc Nhạc cười cười lập tức đồng ý: “Muốn ạ! Nhạc Nhạc muốn dì Dương trở thành mẹ nuôi của Nhạc Nhạc!”

Vành mắt Dương San đỏ lên, thiếu chút nữa còn rơi cả nước năm.

“Ôi, Nhạc Nhạc thật ngoan! Mẹ nuôi về sau nhát định sẽ bảo vệ con thật tốt!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 63


Chương 63:

Nhạc Nhạc cũng không ngượng ngùng, trực tiếp duỗi tay muốn ôm một cái, cái miệng nhỏ ngọt xớt, không cần bôi mật mà cái miệng cứ máy máy không ngừng.

Diệp Như Hề đang cắt trái cây trên bàn, dở khóc dở cười, tuy nhiên trong lòng lại thấy vui thay cho chị Dương .

Dương San là người rất quan trọng đối với cô, thời điểm còn ở trong tù, nếu không có Dương San che chở, cô đã sớm bị bạn tù ăn đến xương cốt cũng không còn rồi, phần ân tình này cô mãi mãi không bao giờ quên.

Nhận Nhạc Nhạc làm con gái nuôi xong, Dương San càng thêm quan tâm về bệnh tình của Nhạc Nhạc, lại tìm một cơ hội dò hỏi một phen.

“Thật sự tìm không tìm được tủy xương thích hợp sao?”

Diệp Như Hề mát mát lắc đầu, nói: “Bác sĩ nói hy vọng rất xa vời, vẫn luôn cố lưu ý, không dễ tìm chút nào.”

Chuyện này vẫn luôn là nỗi đau của Diệp Như Hè.

“Hay là để chị thử đi kiểm tra qua một chút? Nói không chừng còn có thể, lỡ như hợp thì sao!”

Trong lòng Diệp Như Hề có chút cảm động, biết đây là chị Dương quan tâm tới Nhạc Nhạc.

“Cảm ơn chị Dương, nhưng chỉ sợ là không được, nhóm máu của Nhạc Nhạc cũng rất hiếm, yêu cầu rất hà khắc.”

Dương San chưa từ bỏ ý định, “Xác suất thích hợp của người có quan hệ huyết thống rất cao, cha của Nhạc Nhạc nói không chừng có thích hợp, em đi tìm người đó chưa?”

Diệp Như Hè trầm mặc một chút, không có trả lời.

Cô đã nói với chị Dương trước khi cô vào tù một năm có được canh giữ và sinh con trong bệnh viện, cho nên Nhạc Nhạc là con gái ruột của cô, chỉ là chưa bao giờ nhắc tới cha của Nhạc Nhạc.

Vấn đề riêng tư này, Diệp Như Hề cũng không có tiếp tục giấu giếm, đem chuyện xảy ra năm đó kể qua một lần bằng cách tóm gọn nhát.

Dương San lập tức vô cùng tức giận, sắc mặt cũng thay đổi.

“Cái người mẹ kế và em gái kia của em, quả thực không phải là người! Đúng là loại độc ác tán tận lương tâm!”

“Chị Dương, em không sao cả, chị cũng đừng tức giận.”

*Lũ xấu xa! Đúng là đê tiện! Tiểu Hè, không thể cứ buông tha đám cặn bã này như thế được! Cô muốn làm cái gì thì cứ việc nói với chị! Chị nhất định sẽ giúp cô! Tuyệt đối không thể buông tha cho đám người xấu xa kial”

Diệp Như Hề cười cười, trong lòng tràn đầy cảm động, nói: “Chị Dương, em thật sự không có việc gì, trong họa được phúc, Nhạc Nhạc ra đời là sự an ủi lớn nhát đối với em rồi”

Dương San miễn cưỡng không tỏ ra tức giận như vừa rồi, chỉ nói: “Chị sẽ che chở cho Nhạc Nhạc, hiện tại biện pháp tốt nhất chính là mau chóng tìm được cha ruột của Nhạc Nhạc , chị có quen một người bạn rất lợi hại, anh ta cũng sắp ra tù, chờ sau khi người đó ra tù rồi chị sẽ tìm hắn tới giúp đỡ.”

“Chuyện này…… Thật sự có thể chứ?”

Lúc trước bởi vì bệnh tình của Nhạc Nhạc, cô không phải chưa từng có suy nghĩ đi tìm người đêm đó, nhưng biển người mênh mông, chỉ là một mình cô căn bản không thẻ tìm ra được.

“Vậy cứ quyết định như vậy đi, chị sẽ đi tìm anh ta, cô hãy đem những manh mối còn nhớ rõ liệt kê ra cho chị.”

Diệp Như Hề cũng hạ quyết tâm, “Vâng.”

Chỉ cần có thể cứu được Nhạc Nhạc, cho dù muốn cô làm cái gì cũng được.

“Bên phía công ty bên chị đã tìm được một đám người đáng tin cậy, không nhiều lắm, chỉ có năm người, nhưng đều là người đáng tin, Tiểu Hè, chị sẽ sắp xép thời gian để em gặp mặt máy người đó.”

Diệp Như Hề gật đầu đồng ý, cô tin tưởng chị Dương, nhưng muốn cô đặt niềm tin vào những người khác thì cần phải kiểm tra một chút.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 64


Chương 64:

Vì để chúc mừng việc về nhà mới, đêm đến, Diệp Như Hề còn ra sức nấu nướng một bàn tiệc lớn, Dương San sau khi nếm thử được tay nghề của Diệp Như Hề thì hai mắt cũng sáng lên, còn ăn nhiều thêm một chén cơm.

Ngày hôm sau, Diệp Như Hè lập tức đi gặp mấy người kia, sau khi tạo được niềm tin bước đầu, Diệp Như Hè liền dự định bắt tay vào làm việc.

Cô muốn thành lập một công ty đầu tư mạo hiểm, nhưng trước mắt chỉ có thể xem như mở một phòng làm việc, cô cần phải lôi kéo đầu tư, nếu không chút tiền kiếm được phía trước căn bản không đủ dùng tới.

Diệp Như Hè làm tốt bản kế hoạch, sàng lọc một nhóm công ty, muốn tự mình gây dựng sự nghiệp, bước đầu tiên là phải đến các công ty đầu tư mạo hiểm khác để tích lũy mối quan hệ cùng kinh nghiêm liên quan.

Diệp Như Hè lại về trở về với điểm xuất phát ban đầu —— không có một công ty quy mô lớn nào sẽ đồng ý thuê một người không có trình độ học vấn cao, hơn nữa còn từng phải ngồi tù, cho dừ trước kia cô từng là sinh viên đứng đầu khoa tài chính của đại học imperial Đề Đô.

Chỉ là lần này đây, Diệp Như Hề cũng không còn hoảng loạn như trước nữa, có lẽ là do tình hình bệnh tình của Nhạc Nhạc đã ổn định hơn nên khiến cô có thời gian tập trung suy nghĩ về những kế hoạch sắp tới hơn.

Dương San trong khoảng thời gian này đang rảnh rỗi, có thể giúp đỡ cô chăm sóc Nhạc Nhạc, Diệp Như Hề cũng không cần lo lắng bên này, Nhạc Nhạc và chị Dương rất hợp nhau.

Diệp Như Hề chú ý tới một công ty trước tiên, là công ty đầu tư mạo hiểm mới tên là Tư Nhữ, chỉ mới nỗi lên trong hai năm qua, nhưng là một con hắc mã, vừa tiến quân liền chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, danh tiếng cũng không tồi.

Diệp Như Hề nhìn chằm chằm vào đó chỉ là bởi vì, công ty này tuyển người không nhìn vào bằng cấp, chỉ riêng về điểm này, cô đã có không ít hảo cảm, cũng làm đủ chuẩn bị, không ngừng cập nhật thêm rất nhiều thông tin cả ngày lẫn đêm.

Chuẩn bị sẵn sàng, Diệp Như Hè trực tiếp đi tới Tư Nhữ tham gia phỏng vấn.

So sánh với khí thế của tập đoàn Long Đẳng, thì hiện tại công ty này có vẻ hơi nghèo túng, chỉ chiếm một tầng của tòa nhà, nhân viên cũng chỉ có tầm hai mươi máy người, nhưng lại có tới ba mươi người tham gia phỏng vấn.

Nói đến lại thật trùng hợp, khoảng cách giữa công ty Tư Nhữ và Long Đằng lại chưa tới 100 mét, gần đến mức khiến Diệp Như Hề có chút hoảng hốt, lại an ủi chính mình, Tạ Trì Thành là nhân vật thế nào chứ, thân là tổng giám đốc của Long Đằng, ra vào đều có người đón đưa, làm sao có thể dễ dàng đụng tới được.

Sau khi nhận số thứ tự, Diệp Như Hè liền ngồi chờ bên ngoài, hôm nay cô trang điểm nhẹ nhàng, ăn mặc trang phục công sở khá chuyên nghiệp, mang một đôi giày cao gót, nhìn cô nồi bật trong đám đông như hạc giữa bày gà.

Những người tới tham gia phỏng vấn cũng đang âm thầm nhìn cô và đánh giá, nhưng ai cũng không coi trọng cô, chỉ nghĩ người này muốn đến phỏng vấn vị trí trực quây lễ tân, trường trông xinh đẹp như vậy, đa số chỉ làm lễ tân được thôi.

“Xin chào, cô cũng là tới phỏng vấn sao? Cô, trông cô thật xinh đẹp nha……”

Giọng nói kia nhỏ tới mức Diệp Như Hề còn cho rằng bản thân mình gặp ảo giác.

“Tôi, tôi ở chỗ này……”

Diệp Như Hề nghiêng đầu vừa thấy, lúc này mới phát hiện bên cạnh mình là một cô gái trông còn rất trẻ, thân hình nhỏ nhắn, vẻ ngoài bình thường, cảm giác tồn tại của người này yếu ớt đến mức cô còn không phát hiện ra cô ấy ở ngay cạnh.

“Xin….chào?”

“Chị gái xinh đẹp, giọng nói của chị cũng thật dễ nghe, chị, chị cũng muốn phỏng vấn sao? Chị tên là gì thế? Anh trai em vẫn còn độc thân, chị có thể trở thành chị dâu của em được không?”

Cô gái thấy dáng vẻ Diệp Như Hề ngạc nhiên đến há hốc mồm, hoảng loạn giải thích: “Em, em rất nghiêm túc, anh trai em rất tốt, anh ấy, anh áy rất tuần tú……”

Cô gái hình như không khéo léo khi giao tiếp với người khác lắm, nhưng cô ấy rất nỗ lực muốn biểu đạt suy nghĩ của bản thân.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 65


Chương 65:

Diệp Như Hề dở khóc dở cười, nói: “Xin chào, chị tên là Diệp Như Hè, nhưng khả năng không thể đồng ý với em được, bởi vì chị đã là một người mẹ rồi.”

Cô gái ngơ ngác, ”…… Người mẹ?”

*Ừ, chị đã có một cô con gái.”

Cô gái kia lập tức ủ rũ, mặt nhăn một hàng, nói: “Chị gái xinh đẹp như vậy, còn có con rồi, không thể trở thành chị dâu của em được……

Diệp Như Hề buồn cười, “Vậy thật là quá đáng tiếc.”

“Đúng vậy, quá đáng tiếc, em, em tên là Lục Bạch, thật vui khi được quen biết chị.”

“Chị cũng rất vui khi được quen biết em, Lục Bạch..”

“Số 13! Người mang số 13 xin mời chuẩn bị tham gia phỏng vắn.”

Diệp Như Hề vội vàng đứng lên, nói: “Đến lượt chị rồi, chị đi trước nhé, Lục Bạch.”

Lục Bạch làm hành động cố lên cổ vũ cô, nhỏ giọng nói: “Chị nhất định có thể được tuyển chọn!”

Trong giọng nói tràn đầy vẻ kiên định.

Diệp Như Hè cười cười, chỉ xem là cô bé đang chúc phúc cho mình, liền gật gật đầu, đứng dậy đi vào trong.

Lục Bạch nhìn bóng lưng xinh đẹp của Diệp Như Hè, trong ánh mắt càng thêm vẻ mê luyến, cô xoay người thừa dịp người khác không chú ý, vội vàng chạy tới văn phòng, trong miệng kêu lên.

“Anh họ, anh họ , mau, mau lên, giúp em một chuyện với!”

Người đàn ông đang dựa sát trên bàn nghe vậy liền buông bút trong tay, ngẳng đầu lên, một \ gương mặt tuấn lãng minh mục, miễn như quan ngọc(*) lập tức rơi vào tầm mắt người nhìn.

(*) thường dùng để miêu tả những người đàn ông có nhan sắc Lục Tư Viễn nhìn thấy người vừa tới, ý cười trên khóe môi tăng lên, mang theo một tia cưng chiều nói: “Tiểu Bạch, sao em lại tới đây thế?”

“Anh họ, anh, mau, giúp em một chuyện đi.

Lục Bạch vừa nói vừa duỗi tay lắc lắc cánh tay Lục Tư: Viễn “Xây ra chuyện gì rồi?”

“Công ty các anh không phải đang muốn tuyển người sao sao? Có một chị gái vô cùng xinh đẹp ứng tuyển, mau, mau tuyển chị ấy vào đây! Nhất định sẽ thăng quan phát tài!”

Lục Tư Viễn dở khóc dở cười, nói: “Tiểu Bạch, công ty nhận người không phải nhìn vào ngoại hình là đậu đâu.”

Lục Bạch dậm chân một cái, “Anh, tại sao anh có thể ngốc như vậy chứ! Đẹp người thì để ở trong văn phòng chính là đẹp mắt, sẽ k*ch th*ch hiệu suất làm việc của tất cả mọi người, trăm lợi không có hại!”

Đối mặt với người anh họ thân thiết, Lục Bạch hoàn toàn chữa được bệnh lắp bắp của mình, còn sợ chính mình nói không đủ nhanh không đủ rõ ràng.

Bất đắc dĩ, Lục Tư Viễn phải đứng dậy đi theo, anh luôn luôn yêu thương Tiểu Bạch, hơn nữa sức khỏe của Tiểu Bạch cũng không tốt, nên ngày thường anh càng dung túng cô em này hơn, ngay cả công ty cô ấy cũng có thể qua lại như ở nhà.

Ba năm trước anh thành lập nên Tư Nhữ ở nước ngoài, làm ăn càng lúc càng lớn mạnh, năm nay mới đưa trụ sở chuyển về quốc nội, cũng nhờ có Tư Nhữ anh mới có công cụ để đấu tranh với nhà họ Lục, mới có thể trở về Trung Quốc.

Tư Nhữ Tư Nhữ, chẳng qua chỉ là vì quá nhớ một người nên đặt tên mà thôi.

Mà người kia……

Ánh mắt Lục Tư Viễn bỗng trở nên ảm đạm , anh cố kìm nén cảm xúc đang dâng trào trong lòng.

“Anh, anh nhất định phải tuyển dụng chị ấy, được không!

Xin anh đó! Sau này em nhất định sẽ thường xuyên tới giúp anh!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 66


Chương 66:

Lục Tư Viễn vô cùng bát đắc dĩ, “Được, được được, anh đồng ý với em.”

Cho dù là vì Tiểu Bạch, nuôi một người không có năng lực làm việc thì cũng không có gì là không thẻ.

“Đó đó, anh ơi, chính là chị gái kia kìa, siêu siêu siêu xinh đẹp! Anh nhất định phải giữ người lại!”

Lục Tư Viễn nhìn theo hướng mà Lục Bạch chỉ trỏ rồi lướt qua, liền thấy bóng người đang đứng ở lối vào hội trường phỏng vần.

Trong lúc nhát thời, Lục Tư Viễn ngơ ngắn.

vấn nhất định phải giữ chị ấy lại!…… Anh? Sao anh cứ ngắn người ra như vậy?”

Ánh mắt Lục Tư Viễn sáng bừng, đúng là mừng như điên, lập tức xoay người chạy về văn phòng.

*A, anh, anh đi đâu? Ôi trời, đúng rồi, anh có thể trực tiếp gọi một cú điện thoại! Nhất định phải tuyển dụng chị ấy!”

Trong phòng phỏng vấn, Diệp Như Hề dùng giọng điệu không có vẻ kiêu ngạo cũng không nịnh nọt trình bày rõ ràng về phương hướng đầu tư của Tư Nhữ trong hai năm qua, hơn nữa còn đưa ra phán đoán của mình đối với thị trường và đánh giá các rủi rõ, từng câu từng chữ, đều là đã được cân nhắc rất kỹ lưỡng, không có một câu vô nghĩa.

Mà ba người phụ trách phỏng vấn trước mặt cô, hai nam một nữ, trong đó hai người đàn ông đều lộ ra tia thưởng thức hiếm thấy.

Đây là người duy nhất trong số rất nhiều người phỏng vấn có thể phân tích kỹ lưỡng như vậy, nghĩ rằng nhát định là đã tốn công sức để tìm hiểu rất nhiều.

Ngồi giữa hai người đó là một cô gái tuổi còn trẻ xinh đẹp hiếm thấy, mái tóc xoăn bồng bềnh xõa ngang vai, lớp trang điểm tinh xảo khiến cô ta càng thêm tỏa sáng, chỉ là giờ phút này sắc mặt không được thích hợp cho lắm.

Khi Đường Anna_ nhìn thấy Diệp Như Hề bước vào, trong lòng đã nổi lên sóng to gió lớn, thiếu chút nữa thì thất thần, bàn tay cô ta đặt trên đùi khẽ nắm chặt, nhìn chằm chằm vào Diệp Như Hề , ánh mắt mang theo một tia kinh ngạc cùng nghỉ hoặc khó đoán.

Đường Anna trong đầu chỉ có một suy nghĩ, tại sao lại là cô ta? Tại sao lại trùng hợp đến như vậy?

Không! Không được! Nhất định không thể tuyển cô ta vào làm!

Đường Anna duỗi tay mở ra sơ yếu lý lịch của Diệp Như Hè, sau khi nhìn vào thông tin về bằng cấp của cô để trống, liền nhíu nhíu mày.

Cô ta dứt khoát ngắt lời Diệp Như Hè đang trình bày, nói: “Phần sơ yếu lý lịch của cô có để trống phần bằng cáp, cô đã quên điền vào hay là?”

“Học vấn của tôi là trình độ trung học phỏ thông.”

Diệp Như Hề bình tĩnh trả lời.

Vấn đề này, cô đã sớm làm tốt chuẩn bị.

Hai người đàn ông phụ trách phỏng vẫn còn lại hít vào một hơi, một người còn chưa có bằng đại học lại có thể phân tích một cách xuất sắc như vậy ư?

Đường Anna dứt khoát khép lại sơ yếu lý lịch, ánh mắt toát lên vẻ khinh miệt, nói: “Vậy thì không cần phải tỏ vẻ hiểu biết như thế, hãy đưa người thay cô biết bài phân tích này đến đây phỏng vấn đi. “

Đường Anna căn bản không tin một người mới chỉ tốt nghiệp xong cấp ba mà có thể miệng lưỡi lưu loát, viết ra một bài phân tích xuất sắc như vậy.

Tuyệt đối là gian lận.

“Tất cả những tư liệu vừa rồi đều do tôi tự mình viết ra, không có người khác.”

Đường Anna cười lạnh, nói: “Cô muốn lừa gạt chúng tôi sao? Cô có biết nơi này là chỗ nào không? Tư Nhữ không phải là nơi bất cứ người nào cũng có thẻ tùy tiện đặt chân vào!”

Trong lòng Diệp Như Hề thở dài một hơi, cho dù cô đã sớm làm tốt chuẩn bị, nhưng chưa đến giây phút cuối cùng, cô vẫn muốn tranh thủ cơ hội một chút.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 67


Chương 67:

“Trên thông tin tuyển dụng mà quý công ty đã đăng tải, cũng không có giới hạn về bằng cấp.”

“Nhưng cũng không có nghĩa là một người không có chút bằng cấp nào như cô có thể tới quấy rồi.”

Hai người chịu trách nhiệm phỏng vấn còn lại cảm thấy Đường Anna nói chuyện có chút quá đáng, tổng giám đốc đã chỉ đạo rõ ràng là tuyển người chỉ dựa trên năng lực, cũng không phải dựa vào danh tiếng trường người đó học.

Nhưng Đường Anna là giám đốc đầu tư cấp cao của công ty, cũng là bạn cùng trường của tổng giám đốc ở nước ngoài. Cô ta có quan hệ rất thân thiết với tổng giám đốc, tất nhiên là không thẻ đắc tội.

Cũng không biết giám đốc Đường tại sao lại đột nhiên cay nghiệt đến vậy?

Diệp Như Hề có thể cảm giác được vẻ thù địch của Đường Anna đối với mình , nhưng mà cô lại không biết phần thù địch này là đến từ nơi nào, chỉ là từ mặt sắc mặt của hai người đàn ông phụ trách phỏng vấn còn lại cô cũng có thể đoán ra, Đường Anna mới là người đứng đầu trong ba người họ.

Diệp Như Hề khẽ thở dài một hơi trong lòng, biết đối phương không thích chính mình, như vậy có nỗ lực máy cũng không có chỗ dùng, thời điểm cô đang muốn mở miệng, tiếng di động của người nào đó vang lên.

Một người đàn ông trong số đó liếc nhìn dãy số trên di động, lập tức đứng lên, nói: “Ngại quá, tôi ra ngoài nghe điện thoại một chút.”

Đường Anna gấp rút đến mức không chờ nổi muốn đem Diệp Như Hề đuổi đi, cho nên liền đặt sơ yếu lý lịch của cô sang một bên, rồi nói thẳng: “Cô có thể đi được rồi.”

Diệp Như Hề nhỏ giọng nói tiếng cảm ơn, cầm lấy tập hồ sơ của mình chuẩn bị rời đi.

Người đàn ông vốn dĩ vừa rời đi nghe điện thoại đột nhiên vội vội vàng vàng chạy về, hô to một tiếng: “Từ từ! Đừng đi! Thí sinh ứng tuyển!”

Người chịu trách nhiệm phỏng vấn kia lao tới vô cùng sốt ruột, sợ Diệp Như Hề cứ như vậy mà rời đi Đường Anna lập tức đứng vọt lên, nói: “Giám đốc Lâm, anh làm vậy là có ý gì?”

Giám đốc Lâm tuy rằng không biết Đường Anna vì sao lại không thích ứng viên này, nhưng không quan trọng, tổng giám đốc thích là được!

“Cô đã được tuyển dụng, ngày mai chính thức qua đây đi làm.”

Diệp Như Hề mỉm cười đoan trang, khom lưng, nói: “Được, cảm ơn quý công ty đã cho tôi cơ hội.”

Sau khi người vừa rời đi, Đường Anna khó có khi nổi sùng tức giận, trực tiếp đem văn kiện vứt mạnh xuống bàn, nói: “Tôi mới là người chủ trì buổi phỏng vấn, anh cứ như vậy mà tuyển người qua mặt tôi, còn để tôi vào mắt sao!”

Giám đốc Lâm mang vẻ mặt bất đắc dĩ, nói: “Đây, đây không phải là ý tôi tự quyết, đây là ý của tổng giám độc Đường Anna sửng sốt, “Tư Viễn ư?”

Cô ta cắn chặt môi dưới, trực tiếp đi tới văn phòng tổng giám đốc, thấy bên trong có hai người đang ngồi.

Lục Bạch đang dùng cái miệng nhỏ uống trà, mà Lục Tư Viễn hình như còn đang theo dõi biểu đồ thị trường trên màn hình máy tính, nhưng nhìn kỹ, sẽ phát hiện hai mắt anh vô hồn, ngay cả màn hình máy tính trên bàn đang dao động, anh cũng không phát hiện ra.

Đường Anna gõ gõ cửa, tiếng động thu hút hai người trong phòng, Lục Bạch vừa nhìn thấy cô ta lập tức liền né qua một bên, nỗ lực giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân.

Chị Đường này đẹp thì đẹp đó, nhưng quá hung dữ, hơn nữa ánh mắt nhìn anh họ của chị ta giống như là muốn ăn thịt người vậy, cho nên Lục Bạch không thích chị ta, cho dù có đẹp đến máy thì cô cũng không yêu thích nồi.

Đường Anna miễn cưỡng bày ra nụ cười mỉm với Lục Bạch, sau đó trực tiếp nói với Lục Tư Viễn: “Tư Viễn, là anh đã đồng ý tuyển dụng người kia ư2”

Lục Tư Viễn ừ một tiếng, ánh mắt mang theo vẻ vui sướng khó kiềm chế, chỉ một tia vui sướng này cũng đủ đâm sâu vào trái tim Đường Anna.

“Nhưng ngay cả tắm bằng đại học cô ta cũng không có, công ty cần tinh anh chứ không cần số lượng, lỡ như nhân viên dưới trướng có bắt cứ sai sót gì, vậy thì sẽ là vấn đề lớn rồi.”

“Năng lực của cô ấy rất mạnh.”

“Năng lực gì chứ? Nếu như năng lực rất mạnh, tại sao ngay cả tắm bằng cũng không có!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 68


Chương 68:

Đường Anna cắn vào điểm này có chết cũng không bỏ, cô ta chỉ biết, tuyệt đối không thể để người phụ nữ đó tiền vào công ty, nếu không những nỗ lực của cô ta suốt bao nhiêu năm qua sẽ thất bại trong gang tác!

Lục Tư Viễn cũng phát hiện ra Đường Anna quá kích động, liền nhíu mày, nói: “Anna, cô đang có chuyện gì thế?

Bằng cấp chưa bao giờ là tiêu chuẩn để đánh giá một ai đó cả.”

Đường Anna cũng ý thức được phản ứng của mình quá khích, cố gắng điều tiết cảm xúc rồi nói: “Tư Viễn, tôi chỉ suy nghĩ tốt cho công ty mà thôi, từ lúc công ty thành lập đến bây giờ đã trải qua không ít mưa gió, thật vất vả mới ổn định được, sao có thể tuyển dụng một người không biết gì vào làm được chứ”

Lục Tư Viễn không thích người khác như vậy chửi bới Diệp Như Hè, chẳng sợ người này là giúp đỡ hắn như thế lâu Đường Anna.

“Anna, năng lực của Như Hề rất mạnh, thậm chí không yếu hơn tôi đâu.”

Quả nhiên!

Tư Viễn quả nhiên vẫn luôn ở nhớ thương cô ta!

Đường Anna ghen ghét sắp điên lên rồi.

Từ khi học đại học cô ta đã quen biết Lục Tư Viễn, vừa thấy liền nhất kiến chung tình, mặc kệ công ty của gia đình, liền đi theo anh cùng nhau gây dựng sự nghiệp, ăn bao nhiêu đau khổ, vốn tưởng rằng chờ đến khi mây tan thấy trăng sáng, nào có nghĩ đến trong lòng Tư Viễn còn có một người !

“Tại sao anh lại biệt được?”

Lục Tư Viễn chép miệng, nói: “Không phải là cô ấy không có bằng cấp, cô ấy cũng giống như tôi, đều từng là sinh viên chính quy ngành tài chính của đại học Đề đô, lúc còn học đại học cô ấy còn dẫn đội đoạt được chức quán quân IBM.”

Đường Anna theo bản năng nói: “Chuyện này không có khả năng!”

Cuộc thi IBM, là cuộc thi có quy mô lớn của sinh viên trên khắp thế giới, người dự tuyển có năng lực rất cao, đều là thần thánh trong lòng những sinh viên tài chính.Bát cứ ai đạt được thành tích không tôi trong cuộc thi, đều sẽ được các ngân hàng lớn và các công ty chứng khoán “đặt gạch”

trước tiên.

Ngay cả cô ta, năm đó chẳng qua cũng chỉ dừng bước ở vòng tứ kết!

“Anna, đây là sự thật.”

“Không có khả năng…… Đó là cuộc thi IBM, ngay cả cô ta là thành viên của một đội vô địch, cũng có thể chỉ là đi theo tham gia vào đó mà thôi.”

Khoá trước không phải đã có người đi theo đội quán quân để có được danh tiếng, tạo bàn đạp cho bản thân hay sao.

Ánh mắt Lục Tư Viễn lộ ra vẻ thất vọng, nói: “Anna, cô đang nghỉ ngờ cái gì?”

Sắc mặt Đường Anna cứng đờ, cũng cảm thấy bản thân quá thất thó, biết điều này sẽ chỉ chọc cho Lục Tư Viễn càng thêm không vui, liền cố mỉm cười, nói: “Tư Viễn, tôi cũng chỉ là lo lắng cho công ty nên hỏi nhiều thêm vài câu, lỡ như xảy ra sai sót gì đó thì không hay rồi.”

Vẻ mặt Lục Tư Viễn thả lỏng, nói: “Không sao cả, nhưng năng lực của Diệp Như Hề đúng là rất mạnh, bởi vì năm Hóc Tôi cũng ở trong team đó, nhưng, đội trưởng lại là cô ấy .”

Năm đó đại học Đề Đô trong truyền thuyết, mọi người đều chỉ biết đến tài tử khoa tài chính là Lục Tư Viễn, lại không biết đến tên Diệp Như Hè.

Cho đến khi có cuộc thi IBM năm đó, Diệp Như Hề một trận thành danh, chỉ là thanh danh còn chưa truyền xa, Diệp Như Hề đã thôi học.

Việc cô ấy đoạt giải cũng bị nhà trường ém nhẹm, không truyền bá rộng rãi, chỉ những sinh viên ngành tài chính theo dõi cuộc thi năm đó mới biết được Diệp Như Hè lợi hại đến mức nào.

Lục Tư Viễn lúc đó cũng bị gia đình cưỡng ép phải ra nước ngoài, cũng không được phép quay về Trung Quốc, trước kia anh không biết là vì nguyên nhân gì, trước đó không lâu anh đã biết được sự thật.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 69


Chương 69:

Chỉ sợ lúc ấy, Tiểu Hề phải ngồi tù, trường học vì không muốn xấu hỗ vì chuyện này, cho nên chuyện liên quan tới giải thưởng Tiểu Hề đạt được cũng bị giấu đi.

Đường Anna bị lời nói của Lục Tư Viễn dọa sợ rồi, năng lực của Lục Tư Viễn cô ta rất rõ ràng, néu không cũng sẽ không coi trọng anh, nhưng mà…… người phụ nữ kia còn lợi hại hơn cả Tư Viễn ư?

Cô ta không tin! Cũng không muốn tin!

“Đó là chuyện của trước kia , ngành tài chính hiện nay đã thay đổi rất nhiều, chỉ cần lạc hậu một chút thì sẽ không theo kịp, năng lực của cô ta còn phải quan sát thêm”

“Ừ, tôi vẫn tin tưởng cô ấy.”

Biết chuyện này không có cách nào thay đổi, Đường Anna cũng không muốn làm loạn rồi mát mặt, liền nói: “Anh tin tưởng người ta thì tất nhiên là tốt, tôi sẽ dẫn dắt cô ta thật tốt.”

Đem người đặt ở dưới mí mắt của mình, cô ta có nhiều cách để động tay động chân.

Lục Tư Viễn cũng không nghi ngờ gì quá nhiều, chỉ nghĩ là cô ta có ý tốt, gật đầu, nói: “Cô sẽ thích Tiểu Hè thôi.”

Đường Anna cười vô cùng gượng ép.

Ở bên kia, Diệp Như Hề còn không biết bản thân mình đã bị người ta nhớ thương, cô chỉ vì mình đã được tuyển dụng mà vui vẻ, cũng không nấu cơm nữa.

Cô gọi điện thoại bảo chị Dương mang theo Nhạc Nhạc cùng nhau đi tới nhà hàng trẻ em để ăn cơm, xem như: chúc mừng cô đã xin được việc.

Nhạc Nhạc vui mừng quá đỗi, từ sau khi được trở về nhà, trạng thái tinh thần của cô bé tốt lên từng ngày, so với lúc còn ở bệnh viện thì trạng thái tốt hơn nhiều, nhìn giống như những đứa trẻ khỏe mạnh bình thường.

Dương San vừa ăn cơm vừa hỏi: “Em hiện tại sẽ làm việc ở công ty Tư Nhữ à?”

“Đúng vậy.”

Dương San giơ ngón tay cái lên, nói: “Tiểu Hề thật lợi hại, phía bên chị em không cần lo lắng, những người đó có thể tin tưởng, cũng rất thông minh, nhưng vẫn còn cần huấn luyện một chút, chị sợ bọn họ sẽ làm hỏng chuyện của em.”

“Vâng, cảm ơn chị, chị Dương .”

“Đừng khách khí, chị cũng phải cảm ơn vì em đã cho chị một gia đình.”

Nói xong, Dương San còn gắp một đũa đồ ăn cho Nhạc Nhạc.

Diệp Như Hề cười cười, cô không biết quá khứ của chị Dương , nhưng mà từ khí chất và tác phong làm việc của chị Dương thì có thể nhìn ra được, chị ấy cũng không phải là một người phụ nữ bình thường.

Chỉ là chị Dương cũng không nói, cô cũng không hỏi, Diệp Như Hề coi chị ấy như người nhà, thì sẽ hoàn toàn tin tưởng.

“Đúng rồi, người kia chị đã liên hệ xong rồi, anh ta nói đồng ý hỗ trợ, chỉ là đối phương không tiện xuất hiện, sẽ liên hệ qua điện thoại với em .”

Diệp Như Hề sửng sốt một chút, không nhớ tới là chuyện nào.

“Em quên rồi à?” Dương San nói nhỏ, “Chính là muốn đi tìm cha của Nhạc Nhạc đó.”

Câu này của Dương San nói thật sự rất nhỏ, nhưng mà Nhạc Nhạc vẫn nghe thấy, vốn dĩ cô bé đang ăn salad hoa quả, đột nhiên dừng lại.

Dương San lập tức khẩn trương, còn rất oán trách bản thân lại nhắc đến chuyện kia ngay lúc này.

Nhưng mà, Nhạc Nhạc tạm dừng một chút lại bắt đầu ăn , một chữ cũng không nói.

Diệp Như Hề miệng có chút chua xót, lại có chút vui mừng, trầm thấp nói: ‘Không có sao cả, chị Dương , Nhạc Nhạc có em là đủ rồi.”

Thời điểm vừa đón được Nhạc Nhạc trở về, cô gái nhỏ cũng từng luôn miệng tìm daddy, rất nhiều lần, Nhạc Nhạc thông minh biết cô bé không có daddy, cho nên cũng sẽ không tiếp tục truy hỏi mẹ.

Dương San nhẹ giọng thở dài, nói: “Tiểu Hề, em còn trẻ, lại xinh đẹp như thế, thật sự không suy xét tìm một ai đó sao?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 70


Chương 70:

Nhạc Nhạc lập tức dựng lỗ tai lên, muốn nghe lén.

Diệp Như Hề dở khóc dở cười, duỗi tay xoa xoa đầu Nhạc Nhạc, nói: “Con nghe lén cái gì thế?”

Hai mắt Nhạc Nhạc sáng long lanh, nói: “Mami, mẹ muốn tìm daddy cho con sao?”

Dương San cũng rèn sắt khi còn nóng nói: “Đúng vậy, một mình em chèo chống quá vất v rồi, nhanh chóng tìm lấy một người bạn trai đi.”

Nhìn Nhạc Nhạc đang tràn đầy chờ mong, Diệp Như Hè cũng không lập tức từ chối ngay, chỉ ừ một tiếng.

“Tiểu Hè, trùng hợp quá, lại gặp nhau ở chỗ này rồi.”

Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.

Diệp Như Hề quay đầu lại, liền thấy Lục Tư Viễn cùng Lục Bạch.

Diệp Như Hè có chút kinh ngạc, tại sao có thể vừa khéo như vậy nhỉ?

Lục Bạch yên lặng đi theo phía sau, nhìn nhìn chị gái xinh đẹp, lại nhìn nhìn anh họ nhà mình, trong lòng nhịn không được phun trào một câu, nào có trùng hợp như vậy! Rõ ràng là anh họ có ý đến đây đó!

Dương San nhìn nhìn sắc mặt Tiểu Hè, lại nhìn nhìn ánh mắt đầy vẻ dịu dàng của Lục Tư Viễn, lập tức hiểu ra, liền xen vào nói: “Là bạn bè của Tiểu Hề sao? Nào nào nào, gặp được nhau cũng có duyên lắm rồi, cùng nhau ngồi đi!”

Lục Tư Viễn chỉ chờ có câu nói này, lập tức mang theo Lục Bạch ngồi xuống, còn ra vẻ đường đột ngạc nhiên, nói: “Tiểu Bạch thích tới nhà ăn trẻ em ăn cơm, vừa vặn lại gặp nhau.”

Lục Bạch: *Đúng không, Tiểu Bạch?”

Đúng vậy, anh họ.”

Diệp Như Hè lại thật ra không hề nghi ngờ, chỉ là sắc mặt có chút mắt tự nhiên.

Nhạc Nhạc ngửa đầu nhìn Lục Tư Viễn, trong miệng còn mắc mì sợi, má căng phồng, thật vất vả mới nuốt hết được, giọng nói trẻ con lập tức cất lên: “Chú à, chú là ai thế?”

Tầm mắt Lục Tư Viễn cũng dừng ở trên người Nhạc Nhạc, ngực như là bị đâm mạnh vào vậy, đây là con gái của người phụ nữ anh thích nhất, hơn nữa còn không phải con của anh, loại cảm giác này đúng là đau như cắt.

Nhưng trên mặt, Lục Tư Viễn là vẻ ôn hòa như thế, anh biết, chuyện này không thể trách cứ ai được.

“Cháu tên là gì vậy, cô bạn nhỏ.”

“Nhạc Nhạc, cháu là Diệp Hỉ Nhạc!”

“Chào Nhạc Nhạc , chú là bạn của mẹ cháu, chú tên Lục Tư Viễn, cháu có thể gọi chú là chú Lục.”

Nhạc Nhạc cũng tương đối nhiệt tình với những người trông có nhan sắc, điểm này thật ra lại có chút tương tự: với Lục Bạch .

Nhạc Nhạc hoạt bát đáng yêu rất khó khiến người ta chán ghét, hơn nữa Lục Tư Viễn yêu ai yêu cả đường đi, không khỏi đối xử ân cần dịu dàng với cô bé.

Tròn mắt Dương San xoay chuyền, lặng lẽ túm lấy Diệp Như Hè, nói: “Tiểu Hè, tại sao em lại không giới thiệu qua bạn em một chút?”

Diệp Như Hề thở dài, vẫn phải giới thiệu sơ qua mọi người với nhau, sau khi biết được Lục Bạch là em họ của Lục Tư Viễn, Diệp Như Hề cũng kinh ngạc một chút, sau đó như: cần thận suy nghĩ xâu chuỗi gì đó, khuôn mặt cô lập tức cứng đờ.

“Công ty Tư Nhữ…… Là anh sao?”

Sắc mặt Diệp Như Hề không được tốt cho lắm.

Lục Tư Viễn lập tức liền hiểu rõ ý cô, không có phủ nhận, nói: *Ừ, nhưng mà anh tuyển dụng em cũng không phải vì lý do có quen biết, mà là anh biết em có thể làm được, anh rõ ràng chuyện này hơn bắt cứ kẻ nào”

Diệp Như Hề cắn răng, nói: “Không cần, em có thẻ đổi……
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 71


Chương 71:

“Tiểu Hề! Em nhát định phải như vậy sao?”

Diệp Như Hề không đáp lời.

Lục Tư Viễn rất bi thương, đặc biệt là hành động có ý rõ ràng muốn trồn chạy của Tiểu Hè.

“Tiểu Hề, em rất có năng lực, anh tin tưởng em, ở Tư Nhữ người có năng lực như em đều sẽ được trọng dụng, em muốn trở về ngành tài chính cũng cần có một bàn đạm, Tư.

Nhữ là bàn đạp tốt nhất của em.”

Diệp Như Hề rõ ràng điểm này, nhưng điều khiến cô bất lực chính là, cuối cùng cô vẫn phải dựa dẫm vào người khác.

Trong lúc Diệp Như Hề muốn từ chối, Dương San lén cho cô một ánh mắt, cũng lắc lắc đầu, như là đang nói, cô đừng hành động theo cảm tính.

Diệp Như Hề lập tức suy nghĩ lại, đừng hành động theo Đúng vậy, tìm công việc khác một lần nữa sẽ rất khó, thậm chí có thể sẽ không tìm thấy nơi nào tốt hơn Tư Nhữ cả.

Lục Tư Viễn thấp thỏm bất an, thậm chí hối hận vì bản thân mình lúc nãy đã chạy theo cô, lỡ như lần gặp này khiến cô lập tức từ chối công việc luôn thì mất nhiều hơn được.

Một mặt là anh muốn mỗi ngày được nhìn thấy Tiểu Hè, về phương diện khác, Lục Tư Viễn cũng thật sự hiểu rõ năng lực của Diệp Như Hề Nhạc Nhạc nhận tháy không khí có chút không thích hợp, cô bé bất an kéo kéo cánh tay mami, “Mami, mẹ có chuyện gì ạ?”

Diệp Như Hề phục hồi tinh thần lại, nói: “Mẹ không có việc gì.” Cô quay đầu nhìn về phía Lục Tư Viễn, cười cười, nói: “Em sẽ cố gắng hết sức.”

Lục Tư Viễn thở dài nhẹ nhõm một hơi, ngay cả phía sau lưng cũng đổ mồ hôi lạnh, vừa rồi anh thật sự sợ Tiểu Hề sẽ không hề nề nang gì mà từ chối.

Lục Bạch ở bên cạnh nhìn phản ứng của anh họ, trong lòng càng thêm tò mò với chị gái xinh đẹp, anh họ cô luôn là niềm tự hào của cả gia tộc, chuyện hôn nhân đại sự của anh ấy đều khiến người lớn nhọc lòng, nhưng đã nhiều năm như vậy chưa từng thấy anh đối xử khác biệt với người phụ nữ nào như vậy.

Chị gái xinh đẹp đã có cả con rồi, là một người mẹ đơn thân , mấy bác chắc hẳn sẽ không bao giờ chấp nhận.

Lục Bạch bỗng nhiên cảm thấy anh họ mình có chút đáng thương, nhưng cô cũng rất thích chị gái xinh đẹp này.

Diệp Như Hề phát hiện, hình như ánh mắt Lục Bạch nhìn cô có một kiểu cuồng nhiệt đến mức quái dị thì phải 2 Bữa cơm này, ăn rất kỳ lạ, bầu không khí cứng nhắc, nhưng Lục Tư Viễn không thể từ bỏ cơ hội được tiếp cận Diệp Như Hề , cho nên vẫn có mặt dày không di chuyển.

Cuối cùng vẫn là Nhạc Nhạc phát huy bản lĩnh nói nhiều của cô bé, nói vài câu chuyện cười, chọc khiến mọi người không biết nên khóc hay cười, không khí dần dần thả lỏng.

Dương San lặng lẽ gửi một tin nhắn wechat qua cho Diệp Như Hè, cô liền cầm lấy di động nhìn qua một chút, vừa đọc qua nội dung, ngẳng đầu đã đối mặt với ánh mắt đầy ẳn ý thâm sâu của Dương San .

[ thành thật khai báo, người tên Lục Tư Viễn này là ai?

Đừng lừa dối chị. ] Ngón tay ấn vài cái, lại xóa, một lần soạn lại tin nhắn, cuối cùng vẫn gửi qua đó.

[ xem như…… Bạn trai cũ đi. ] [ bạn trai cũ?! Cậu ta nhìn qua hình như còn chưa dứt tình với em đâu. ] Diệp Như Hề không nhắn tin trả lời, ánh mắt có chút né tránh.

Dương San hiểu rõ, bỗng nhiên nhiệt tình lôi kéo Lục Tư Viễn hỏi: “Tư Viễn phải không? Tuổi cậu cũng trẻ như vậy, lại tuần tú, kết hôn chứ?”

Cách hỏi chuyện trực tiếp như vậy khiến bầu không khí vừa nới lỏng lại đông cứng ngay lập tức.

Giữa chừng, Lục Tư Viễn lén nhìn thoáng qua Diệp Như: Hè rồi mới nói: “Chưa kết hôn, không gặp được người mình thích, không vội kết hôn.”

Dương San truy hỏi: “Vậy nếu gặp được thì sao?”

*Nếu cô ấy đồng ý, em sẽ trở thành một người chồng tốt.”

Dương San càng thêm vừa lòng, chàng trai này vừa đẹp trai lại có lễ phép, lại còn là cấp trên tương lai của Tiểu Hè, càng quan trọng hơn là, trong mắt người này chỉ có mỗi Tiểu Hề, người nào sáng suốt đều nhìn ra được.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 72


Chương 72:

Diệp Như Hề càng thêm đứng ngồi không yên, không vì cái gì khác, chỉ vì lời ít mà ý nhiều đầy ám chỉ của Lục Tư Viễn I.

Lúc này, chiếc Maybach màu đen dừng trước cửa nhà ăn hạ cửa kính xe, một đôi mắt to tròn lay láy đang nhìn chằm chằm vào đám người Diệp Như Hề qua lớp cửa kính của nhà hàng.

*Daddy, là dì xinh đẹp kìa!”

Câu này Tạ An nói thật sự rất nhỏ, hơn nữa Tạ Trì Thành đang xem hợp đồng, vẫn chưa để ý đến.

Tạ An vốn định kêu thêm một lần, nhưng vừa hé miệng liền ngậm lại, thuận tiện còn đem cửa số xe đóng lại.

Tạ Trì Thành nghe thấy động tĩnh, ánh mắt nhìn về phía con trai, nói: “Có chuyện gì thế?”

“Không có việc gì, daddy.”

Vừa đúng lúc này, đèn xanh sáng lên, xe chậm rãi khỏi nhà ăn kia.

Trong lòng Tạ An thở dài nhẹ nhõm một hơi, không biết vì cái gì, cậu bỗng nhiên không muốn daddy tới quá gần dì xinh đẹp.

Mặc dù rất có thể dì xinh đẹp mới chính là mami của cậu.

Cũng không biết kết quả giám định bên kia lúc nào mới có nữa……

Tạ An càng nghĩ càng lo lắng, cậu thật vất vả với lầy được tóc của em gái nhỏ, sợ bị daddy phát hiện, cho nên còn cố ý đem tóc đưa qua phía sư phụ hỗ trợ điều tra.

Tâm trạng Tạ An rất thấp thỏm, nếu Nhạc Nhạc thật sự là em gái ruột của cậu, vậy dì xinh đẹp sẽ là mami của bọn họ sao?

Tạ An có chút chờ mong lại có chút bât an.

“Con đang suy nghĩ cái gì.”

Chợt nghe thấy giọng nói của daddy, Tạ An thiếu chút nữa đã bị dọa cho giật mình rồi.

Tạ Trì Thành nhìn vẻ mặt chột dạ của nhóc con nhà mình, rất có hứng thú buông hợp đồng xuống, nhìn chằm chằm con trai rồi nói: “Nói đi, con vừa mới suy nghĩ cái gì?”

“Không có gì.”

*Nói dối.”

Tạ An có chút bực bội, dứt khoát nói: “Daddy, con là con ruột của cha sao?”

Hỏi xong, Tạ An liền cảm thấy bản thân vừa hỏi một vấn đề quá ngu xuẩn.

Quả nhiên, daddy trực tiếp thu hồi tầm mắt, căn bản không muốn để ý tới cậu.

Tạ An rầu rĩ không vui bĩu môi một chút Ở phía bên kia, đám người Diệp Như Hề sau khi ăn xong bữa cơm đầy ngại ngùng khó xử, cuối cùng thở dài nhẹ nhõm một hơi, cũng không đợi Lục Tư Viễn muốn nói thêm gì, cô trực tiếp mang theo Nhạc Nhạc cùng Dương San đi trở về.

Lục Tư Viễn nhìn dáng vẻ Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm như vậy, lồng ngực anh đau nhói.

Tiễn người đi rồi, Lục Bạch thật cẩn thận nói: “Anh, anh cùng chị gái xinh đẹp không chỉ có mối quan hệ bạn học cũ đơn giản đúng không?”

Lục Tư Viễn cười khổ một tiếng, nói: “Tiểu Bạch, đừng hỏi quá nhiều..”

Lục Bạch nghĩ nghĩ, bỗng nhiên nhớ tới trước đó anh họ bị người nhà đưa ra nước ngoài bởi vì chuyện tình cảm, không được gia tộc xem trọng, chẳng lẽ……

“Anh, anh thích chị gái xinh đẹp.”

Lời nói trực tiếp như vậy của Lục Bạch khiến Lục Tư Viễn dở khóc dở cười, anh gõ gõ lên trán cô em họ rồi nói: “Có một số lời có thể biết nhưng không thể nói ra.”

Lục Bạch che cái trán, ủy khuất nói: “Anh, nhưng mà hai bác sẽ không đồng ý đâu.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 73


Chương 73:

Nghe vậy, ánh mắt Lục Tư Viễn từ từ trầm xuống, anh nói: “Anh đã từng vì gia tộc mà chấp nhận thỏa hiệp một lần rồi.”

Mà sự trả giá cho lần đó, là suối nguồn của sự đau khổ trong hiện tại.

Anh sẽ không phạm phải sai lầm đó lần thứ hai.

Về đến nhà, sau khi Diệp Như Hề ru ngủ được Nhạc Nhạc, liền đi đến phòng khách, đã thấy Dương San đang chờ cô.

Diệp Như Hề tự biết không có cách nào tránh khỏi màn “thẩm vấn” của Dương San, nên cô cũng thành thật trình bày những sự việc trước kia một chút.

Dương San vồn dĩ còn có hảo cảm với Lục Tư Viễn, rất xem trọng anh, nhưng khi sau khi biết được gia thế của anh cùng với việc 6 năm trước anh rời đi không lời từ giã, lập tức phản cảm.

“Tiểu Hề, gia thế cậu ta như vậy, không có khả năng sẽ tiếp nhận cô gái đã có con như em.”

Đã từng có thân thế trong sạch, lại còn là sinh viên tài năng xuất sắc, vậy mà nhà họ Lục còn không chấp nhận, càng không nói đến hiện tại Tiểu Hề còn mang theo một đứa con nữa, là một người mẹ đơn thân.

“Chị Dương , em rất rõ ràng điểm này, chị đừng lo lắng.”

Dương San thở dài một hơi thật sâu, liền nói: “Đừng sợ, Tiểu Hề, em tốt như vậy, nhất định có thể có được hạnh phúc của chính mình.”

Diệp Như Hề cười cười, không có nói tiếp, cô chỉ muốn nhìn thấy Nhạc Nhạc bình an lớn lên, những chuyện khác, cô không có hơi sức đâu mà nghĩ đến.

Hôm sau, Diệp Như Hè buộc tóc đuôi ngựa, nhưng cũng không ăn mặc theo kiểu quá nghiêm túc như hôm đi phỏng vấn mà trông có vẻ thoải mái hơn một chút.Lối ăn mặc khiến cô trông trẻ trung thanh xuân động lòng người, không hề giống phụ nữ đã có con chút nào.

Trước cửa chung cư có trạm xe buýt có chạy thẳng tới cửa công ty, Diệp Như Hề cũng dự định khi công việc ổn định sẽ mua một chiếc xe để tự đi lại thay vì đi phương tiện công cộng.

Vào công ty, đối với những ánh mắt tìm tòi nghiên cứu về mình, Diệp Như Hề đều bỏ qua hết, công ty sắp xếp một nhân viên cũ hướng dẫn để cô tạm thời làm quen với nghiệp vụ của công ty.

Lục Tư Viễn ở trong văn phòng cũng đang đứng ngồi không yên, trái tim giống như bị mèo cào vậy, hận không thể lập tức đi ra ngoài, lại sợ sẽ dọa đến người.

Giữa trưa, Lục Tư Viễn rốt cuộc nhịn không được nữa, lây danh nghĩa ông chủ mời toàn bộ nhân viên cùng đi ăn cơm, xem như làm cái nghi thức chào đón nhân viên mới, chuyện này nhận được sự hưởng ứng của tất cả mọi người, Chỉ có Đường Anna biết suy nghĩ của anh, trong lòng càng thêm phẫn nộ.

Địa điểm liên hoan là ở một nhà hàng sang trọng, Lục Tư.

Viễn trực tiếp bao luôn một phòng ăn lớn, bởi vì có chút xa, cần phải lái xe đi, Lục Tư Viễn chuẩn bị chủ động chở: theo Diệp Như Hè, nhưng Đường Anna lại mở miệng trước.

“Như Hè, cô vừa mới tới, cũng không thân với mọi người , để tôi chở cô đi đi.”

Ánh mắt Diệp Như Hè lóe lóe, những lời này khác nào muốn đem cô bài xích khỏi tập thể chứ, cái cô quản lý Đường này, từ ánh mắt đầu tiên đã có vẻ rất thù địch với cô rồi.

“Được thôi.”

Nhưng cũng phải biết rằng phần thù địch này vì sao lại có đã.

Đường Anna lái chiếc Audi đời mới nhất, kiểu dáng rất phù hợp với phái nữ, Đường Anna tỏ vẻ khiêm tốn nói: “Xe này cũng khá tiện nghỉ, nhưng mà cũng không thể so sánh với con Bentley của Tư Viễn, Như Hề. cô cũng đừng để ý.”

Diệp Như Hề cười cười, không nói gì, rất tự nhiên lên xe.

Đường Anna có chút không vui, lúc lái xe cũng cố tình đầy nhanh tốc độ, suýt nữa đã vượt đèn đỏ, Diệp Như Hề nhíu nhíu mày, nhắc nhở nói: “Cô hãy lái chậm một chút, cẩn thận một chút.”

“Kỹ thuật lái xe của tôi không tồi, tính năng an toàn của xe này cũng rất tốt, cô không cần lo lắng.”

Nghe vậy, Diệp Như Hề cũng không dám nói thêm, chỉ là dần dần cô phát hiện con đường này không phải đường đi tới nhà hàng đã hẹn trước.

“Chúng ta đi đâu vậy?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 74


Chương 74:

Đường Anna cười nói: “Quần áo tôi đang mặc không quá thoải mái, cô cùng tôi đi mua bộ mới đi, tôi sẽ nói qua với Tư Viễn một tiếng là chúng ta đến trễ chút.”

Người ta đã trực tiếp đi rồi, hiện tại cô còn có thể kéo cửa xe nhảy xuống luôn hay sao?

Diệp Như Hề cũng coi như là thật sự đã biết, sự thù địch của Đường Anna với cô cũng không chỉ là một chút.

Xe trực tiếp lái đến trung tâm thương mại gần nhát.

Xuống xe, Đường Anna đi thẳng tới mấy cửa hàng của các thương hiệu cao cấp phía trong.

“Như Hè, hay là cô cũng chọn vài bộ nhé?”

Đường Anna cố ý nói như thế, trang phục Diệp Như Hè mặc trên người liếc mắt một cái đã nhìn ra được đó cũng không phải là đồ của thương hiệu gì nỗi tiếng, mang theo cô đi vào những cửa hàng cao cấp như vậy càng thấy rõ sự chênh lệch.

Diệp Như Hề lắc đầu, nói: “Không cần, tôi ở chỗ này chờ cô.

Đường Anna cười cười, vẻ mặt đầy ẳn y, cô ta cầm hai chiếc váy, liền đi đến phòng thử đồ, cũng lặng lẽ nói nói mắy câu với một nhân viên bán hàng.

Diệp Như Hè cầm lấy tạp chí trên bàn đọc lướt qua một chút, nhân viên bán hàng bưng một ly nước , mặt mày tươi cười nói: “Tiểu thư, thời tiết có chút nóng, mời cô uống ly nước.”

Vừa nói, nước đã được đưa qua, Diệp Như Hề chuẩn bị tiếp nhận, nhưng ly nước kia run lên một chút, trực tiếp nghiêng đổ, hắn nước lên người Diệp Như Hè.

Giọt nước rơi tí tách từ trên tóc cô, cả quần áo cô cũng đều ướt.

Chiếc áo sơ mi trắng bị nước làm cho ướt nhẹp lập tức trở nên trong suốt một mảng.

“Ôi trời, tiểu thư, thật xin lỗi, tôi không cẩn thận vấp ngã một chút, cô không sao chứ? Tôi lấy cho cô bộ quần áo khác để thay đổi!”

Diệp Như Hè lập tức che lấy cổ áo bị trước làm trong suốt, trực tiếp đứng lên.

Cô cũng không ngu ngốc đến nỗi không biết chuyện này là cố ý.

Việc đầu tiên khi thấy cô bị hắt nước không phải lấy khăn giấy cho cô, mà là muốn cô thay quần áo.

Cô biết quần áo ở cửa hàng này giá cả tuyệt đối sẽ không thấp, con số có thể tới vài vạn, mà số tiền này có thể chống đỡ được tiền thuốc men cho Nhạc Nhạc một khoảng thời gian .

“Tiểu thư, cô mau chóng vào thay quần áo đi, tôi đã chọn cho cô một bộ quần áo rất phù hợp.”

“Không cần! Tôi đi toilet một chút”

Diệp Như Hề cắn răng, che lại vị trí trước ngực, vội vã rời khỏi cửa hàng.

Lúc này, Đường Anna cũng đi từ phòng thử đồ ra, ánh mắt mang theo vẻ hả hê.

Diệp Như Hề vội vàng đi vào nhà vệ sinh, nhưng bởi vì đi quá gấp, hơn nữa phần mát lạnh nơi cổ áo khiến cô bối rối, không thể không cúi đầu, đi đứng không cần thận, liền đụng phải người ta.

Diệp Như Hề ăn đau, thiếu chút nữa đã té lăn trên đắt, cánh tay rắn chắc trực tiếp vòng qua ôm lấy eo cô.

“Cần thận.”

Diệp Như Hề hoảng sợ, ngắng đầu, đối diện với một đôi mắt đen láy, sâu thăm thẳm.

Cô ngây ra một lúc.

Tạ Trì Thành nhíu mày, thấy cô đứng vững vàng, liền chuẩn bị buông tay, nhưng ánh mắt lại không cẩn thận dừng trên ngực cô.

Dưới mảnh áo bị nước làm trong suốt là chiếc bra màu hồng ẩn hiện, khiến người nhìn huyết mạch sôi trào.

Diệp Như Hề cảm giác ngực như bị cái gì châm chích, lập tức chặn hai tay lại, nói: “Giám đốc Tạ, thật xin lỗi, không cẩn thận đụng phải anh.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 75


Chương 75:

Tạ Trì Thành dời tầm mắt, phát hiện giờ phút này Diệp Như Hề trông vô cùng chật vật, tóc tai dính nước, chiếc áo còn bị nước dội ướt một mảng lớn.

Những người đàn ông đi qua đều không nhịn được mà liếc cô thêm vài cái, lộ ra ý cười mơ hồ không rõ.

Diệp Như Hề cảm thấy càng xấu hỗ hơn, những ánh mắt đó đảo trên người cô càng khiến cô hận chỉ muốn tìm chỗ nào đó để chui.

Ngay lúc đó, một chiếc áo khoác được khoác lên vai.

Diệp Như Hề đột nhiên ngắng đầu, nhìn về phía Tạ Trì Thành.

Đi cùng tôi đi.”

Diệp Như Hè cũng không cố chấp vờ kiên cường, đem áo khoác quấn chặt lại, đem thân thể bao bọc thật kín.

“Đi, đi đâu?”

*Cô muốn đi tới đi lui dưới bộ dạng này à?”

Diệp Như Hề thấy xấu hỏ, Tạ Trì Thành dứt khoát trực tiếp đè bả vai cô lại, kéo cô đi thật nhanh.

Trái tim Diệp Như Hề đập liên hồi, chiếc áo khoác mang theo mùi hương trên người Tạ Trì Thành , người này, bá đạo đến cực điểm, mùi hương nước hoa Cologne nhàn nhạt kết hợp với mùi hương nam tính của anh, đúng là quyền rũ chết người Mà mùi hương này, cô lại thấy có chút quen thuộc.

Tạ Trì Thành không quan tâm cái gì mà thương hiệu hay không thương hiệu, nhưng anh biết là tiền nào của náy, trực tiếp mang theo Diệp Như Hề đi tới cửa hàng của thương hiệu thời trang nỏi tiếng đắt đỏ nhất ở đây.

Đó là nơi mà ngay cả Đường Anna cũng không dám đặt chân vào.

Tạ Trì Thành lại rất dứt khoát, sau khi đem Diệp Như Hề kéo vào trong, bảo nhân viên đi lấy quần áo, anh ngả người trên sô pha, nói: “Chọn món cô thích đi.”

Diệp Như Hề đứng ở nơi đó thấp thỏm bát an, nói: “Tạ tiên sinh, không cân……”

“Nhanh lên, tôi không có bao nhiêu thời gian.”

Diệp Như Hề còn muốn nói chút gì đó.

“Cô muốn dùng bộ dạng thảm hại này ra đường rồi bị người ta nhìn chằm chằm sao?”

Một câu này chọc đúng huyệt của Diệp Như Hè..

Tạ Trì Thành lại bồi thêm một câu: “Cô như vậy mà đi ra ngoài, chỉ càng ảnh hưởng tới lưu lượng khách của nơi này thôi.”

Diệp Như Hè nghe vậy, thầm nghĩ trách không được Tạ Trì Thành sẽ xuất hiện ở chỗ này, bởi vì, toàn bộ trung tâm thương mại cũng là sản nghiệp của Long Đẳng.

Diệp Như Hè khó xử một chút, đành phải căng da đầu, chọn một bộ quần áo trông có vẻ, đơn giản và ‘rẻ’ nhất trong toàn bộ đồ ở cửa hàng , nhưng cho dù là đơn giản nhất, cũng giá trị tới năm con số.

Diệp Như Hề nhéo quần áo, nghĩ đến tiền trong card còn có đủ hay không, sớm biết rằng cuối cùng cũng nhất định phải mua quần áo mới thì cô thà rằng mua luôn quần áo ở’ cửa hàng ban đầu là được rồi, cửa hàng này cấp bậc cao hơn quá nhiều……

Lúc Tạ Trì Thành nhìn thấy quần áo cô đang cầm trên tay liền nhíu mày, nói: “Từ từ.”

“Hả?”

Anh trực tiếp đứng dậy, thuận tay lấy ra vài kiện quần áo, đưa qua đó rồi nói: “Mắt nhìn của cô quá kém.”

Diệp Như Hè cúi đầu nhìn thoáng qua mới phát hiện bản thân đang cầm trên tay một chiếc áo sơ mi sặc sỡ, cô chỉ lo xem giá cả, cũng không có chú ý tới kiểu dáng này trông lỗi thời thế nào.

Diệp Như Hề lập tức đỏ mặt.

Tạ Trì Thành trực tiếp gọi người lại đây, đưa cô mang vào phòng thử đồ để thay mấy bộ quần áo anh vừa chọn, sau đó lại ngồi trở lại trên sô pha chờ đợi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 76


Chương 76:

Bỗng dưng, dưới đáy lòng lại có cảm giác rất chờ mong.

Di động vang lên, anh nhìn thoáng qua, nghe máy.

“Ông chủ, anh đi đâu vậy? Tôi mới vừa quay đầu thì anh đã không thấy tăm hơi, tiếp đến còn có một cuộc họp nữa anh đã quên rồi sao?”

“Hoãn lại.”

Lâm Tử Ngang ở đầu dây bên kia cũng hoảng hồn, cũng mặc kệ xưng hô cấp trên cấp dưới, nói thẳng: “Tạ Trì Thành, cậu đang nói giỡn đấy hả? Đây chính là hợp đồng chục tỷ đó, cậu lại muốn hoãn lại?”

“Có tiền đến máy cũng không thể tùy hứng như vậy chứ…… Cậu bi ai câu mát hồn rồi hả? Yêu tinh nào đã bắt cậu đi thế?”

Trong đầu Tạ Trì Thành chút sắc hồng đáng yêu xuân sắc nào đó mình vừa thấy lướt qua.

Ánh mắt anh u ám, ngay cả giọng nói cũng khàn khàn, trầm thấp mở miệng: “Ừ, đúng là có đấy…… một yêu tinh nhỏ bị rơi xuống nước.”

Bên kia truyền đến một tiếng vang lớn, giống như vừa bị té ngã vậy.

“Không phải chứ, tôi cũng chỉ nói giỡn mà thôi, cậu là nghiêm túc à? Chẳng lẽ là cô ấy?”

“Không có chuyện gì thì tôi cúp máy trước.”

“Đừng mài! Tôi còn có chuyện muốn nói với cậy, có người đang âm thầm ngăn cản tôi điều tra chuyện của Diệp Như Hề Nghe vậy, Tạ Trì Thành buông tạp chí xuống, bắt chéo chân, ngả người vào lưng ghế sô pha, dáng ngồi tùy ý nhưng tràn ngập công kích.

“Kỹ thuật của tôi không cao bằng đối phương, manh mối gián đoạn ở thời gian Diệp Như Hề bị bỏ tù kia, chưa thể tra ra được.”

“Cậu làm không được?”

Lâm Tử Ngang lập tức nhảy dựng, “Tạ Trì Thành! Những lời này của cậu tôi không thích nghe đâu đấy! Cậu lại cho tôi chút thời gian, tôi nhất định có thể!”

Tạ Trì Thành xoa xoa ấn đường, vốn tưởng rằng nhát định có thể điều tra ra mọi chuyện, không nghĩ tới còn đụng phải sóng ngầm.

“Ông chủ, kết quả mà chúng ta điều tra ra trước kia, khả năng Có sai sót”

Sắc mặt Tạ Trì Thành biến đổi.

“Là có ý gì?”

* Tư liệu của Diệp Như Hề 6 năm trước đã bị người ta sửa đổi qua, năm đó camera theo dõi của khách sạn Sun Will bị hủy, chỉ có thể biết cô ấy có xuất hiện ở khách sạn, nhưng lại không điều tra được chuyện gì diễn ra cụ thể sau đó.”

Sắc mặt Tạ Trì Thành càng thêm khó coi, nói: “Bảo Tần Hải hỗ trợ cậu.”

“Ông chủ, năm đó cậu xảy ra chuyện còn có ai biết không?

Sao tôi cảm giác có người đang nhằm vào cậu nha.

Nhưng mà yên tâm đi, lại cho tôi một chút thời gian, tôi nhất định sẽ cho cậu kết quả điều tra đầy bất ngờ.

Sau khi cúp điện thoại, sắc mặt Tạ Trì Thành âm trầm khó đoán.

Năm đó anh bị bà già kia tính kế, hạ thuốc, vốn dĩ bà già kia còn muốn dùng đứa con nói dõi để uy h**p anh, lúc ấy anh lại chạy trốn vào một căn phòng khác, không nghĩ “Rất…… Xấu sao?”

Giọng nói rụt rè bắt an của Diệp Như Hề vang lên bên tai.

Tạ Trì Thành phục hồi tinh thần lại, ngẳng đầu nhìn qua.

Chỉ liếc mắt một cái, liền dừng lại.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 77


Chương 77:

Diệp Như Hề mặc một chiếc váy dây ngắn màu trắng, thiết kế cổ hình chữ V lộ ra một vùng da trắng nõn phần trước ngực, xương quai xanh tinh xảo càng khiến người ta mơ: màng.

Tà váy thêu hoa văn tinh xảo, một dải lụa tinh tế rũ xuống bên eo, hoàn toàn khoe trọn ưu điểm của vòng eo nhỏ nhắn mà gần như một bàn tay cũng ôm vừa.

Cô đứng ở nơi đó, tựa như một đóa sen duyên dáng yêu kiều, tươi mát thoát tục, lại mang theo vẻ quyến rũ hấp dẫn lòng người.

Câu dẫn hồn người, đại khái có thể nói như thề.

Diệp Như Hề thấy Tạ Trì Thành vẫn luôn không nói chuyện, có chút rối rắm, váy này là do anh chọn ra, nhưng…… Có chút hở hang quá.

Hai chiếc dây váy, Diệp Như Hề luôn cảm thấy nó sẽ dễ bị đứt.

Nhưng những người xung quanh cứ xuýt xoa khen ngợi, chỉ là sắc mặt Tạ Trì Thành cứ kỳ kỳ thế nào ấy.

“Hay là tôi đổi bộ khác đi.”

Nói xong, Diệp Như Hề đang muốn xoay người trở về.

Tạ Trì Thành đứng dậy, nói: “Lấy cho cô ấy cái áo choàng kia.”

Lập tức có nhân viên bán hàng tới lấy một chiếc áo choàng mỏng cho Diệp Như Hề mặc vào.

Vùng da thịt lộ liễu cuối cùng cũng được che đậy đỡ một phần, Diệp Như Hè cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.

Tạ Trì Thành cố nén khóe môi đang muốn nhéch lên, anh nói: “Lấy bộ này đi.”

“Tiểu thư, tôi chọn cho cô một đôi giày để kết hợp nhé, chúng tôi còn có thể chỉnh sửa lại lớp trang điểm cho cô nữa.”

Diệp Như Hề muốn từ chối, nhưng Tạ Trì Thành nói một cách đơn giản và dứt khoát; “Ngồi xuống đi”

Diệp Như Hề theo bản năng ngồi xuống ghế, nhóm nhân viên bán hàng lập tức thay nhau đưa giày, trang điểm lại cho cô.

Tạ Trì Thành xoay người đi quẹt thẻ, không hề cho Diệp Như Hề cơ hội để từ chối chút nào.

Diệp Như Hề cũng tự tìm lý do từ bỏ, dù sao cô đã cứu anh một lần, coi như là được trả ơn đi, cô tự an ủi chính mình như vậy.

Chờ sau khi mọi thứ được hoàn chỉnh, ánh mắt Tạ Trì Thành cũng càng thêm kinh diễm (ngạc nhiên vì chị quá đẹp).

Cô vốn đã cao gầy, xỏ đôi giày cao gót vào thì càng thêm.

nổi bật , đứng ở bên cạnh Tạ Trì Thành hoàn toàn đúng là xứng đôi vừa lứa.

Ngay cả nhân viên bán hàng cũng nhịn không được khen một câu: “Tiểu thư cùng tiên sinh quả thật rất xứng đôi!”

Diệp Như Hề lập tức cảm thấy xấu hỏ, cố ý tránh ra hai bước, cô không quên, Tạ Trì Thành là một người đàn ông “

đã kết hôn ‘, lại còn là ‘ em rễ ‘của cô nữa.

Di động vang lên, Diệp Như Hề vội vàng nghe điện thoại.

“Tiểu Hề, em ở nơi nào? Tại sao còn chưa có qua đây thế?”

Giọng nói Lục Tư Viễn có chút sót ruột.

Diệp Như Hề vội vàng nói: “Vừa rồi em có chút việc, hiện tại qua đây.”

“Em không có việc gì thì tốt rồi, Anna nói em đột nhiên rời đi, anh lo lắng cho em.”

Quả nhiên, là Đường Anna làm, thù oán sâu đến mức nào mà phải giở cả mấy thủ đoạn vặt vãnh như thế chứ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 78


Chương 78:

Diệp Như Hề đè nén sự phẫn nộ rồi nói: “Em sẽ nhanh chóng qua đó.”

Sau khi cúp điện thoại, Diệp Như Hề vội vội vàng vàng nói với Tạ Trì Thành: “Tạ tiên sinh, rất cảm ơn anh đã trợ giúp, tiền tôi sẽ không hoàn lại cho anh nữa, tôi nghĩ anh cũng không cần đến, tôi xin đi trước”

Dút lời, cô xoay người muốn rời đi, tay lại bị người nọ bắt được.

“Tạ tiên sinh?”

“Tôi đưa cô đi.”

“Nơi này rất khó bắt xe.”

Diệp Như Hề biết chuyện này, nhìn nhìn thời gian, nếu gọi xe chỉ sợ không còn kịp nữa, tất cả mọi người đang chờ.

cô, sau này đừng mong có thể hòa nhập mới môi trường.

trong công ty.

Đường Anna chắc hẳn cũng đã có suy nghĩ muốn mọi chuyện như vậy.

Diệp Như Hề cắn răng một cái, nói: “Phiền anh rồi.”

Leo lên chiếc Maybach của Tạ Trì Thành , Diệp Như Hề báo địa điểm, xe khởi động, hai người lập tức rơi vào trạng thái im lặng đến kỳ lạ.

Xe mở điều hòa, tóc của Diệp Như Hề vẫn còn hơi ẩm ướt, gió phất vào hơi lạnh, cô rụt người.

Tạ Trì Thành chú ý tới, hạ khí lạnh điều hòa xuống.

Diệp Như Hề thấy thé, thật ra cũng thả lỏng hơn một chút.

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, nói: “Cô rất sợ tôi.”

Diệp Như Hề xấu hổ một chút, nói: “Tạ tiên sinh, anh hiểu lầm rồi.”

*Không muốn quay trở lại sao.”

Diệp Như Hè biết anh có ý gì, lắc lắc đầu, nói: “Long Đằng không thích hợp với tôi, tôi đã tìm được công việc mới rồi.”

Tạ Trì Thành ừ một tiếng.

Diệp Như Hề nghĩ đến những lời đầy ẩn ý mà người đàn ông này từng nói với mình trước đây, có chút bứt rứt không yên, cô nhịn không được hỏi: “Tạ tiên sinh, những lời lần trước anh nói là có ý gì thế?”

“Lời nói gì?”

Người này quá ác liệt!

Anh rõ ràng biết là cô đang nói cái gì.

“Chính là…… khách sạn Sun Will, vì sao anh lại nhắc tới cái tên này?”

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, đột nhiên dừng xe ở ven đường, nói: “Cô cảm thấy thế nào?”

Xe dừng lại, Diệp Như Hè càng thêm bắt an, thậm chí còn hận không thẻ lập tức lao xuống xe.

“Tôi không biết.”

*Vậy thì không biết.”

Một tay Tạ Trì Thành đặt trên tay lái, một tay lại gác lên cửa xe, chống cằm, dùng một loại ánh mắt cười như không cười nhìn về phía Diệp Như Hè.

Giờ khắc này, Diệp Như Hề có ảo giác mình như con mồi bị dã thú theo dõi.

Thật ra Tạ Trì Thành cũng không có dự định làm cái gì – trong lúc này, những chuyện còn chưa nắm chắc, anh không có chủ động ra tay ngay.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 79


Chương 79:

6 năm trước cũng bởi vì quá mức vội vàng, anh đã bị người ta lừa gạt.

Nhắc đến chuyện này, vẻ lạnh lẽo lại xuất hiện giữa hai đầu mày.

“Tạ tiên sinh, chúng ta đi thôi……”

Còn không đi, thời gian sẽ thật sự không kịp mắt.

Tạ Trì Thành một lần nữa lái xe, chỉ là, không khí càng lúc càng cô đặc.

Dọc theo đường đi, Diệp Như Hề không hè mở miệng, cô luôn có cảm giác nói nhiều sai nhiều, tốt nhát là im miệng.

Chờ tới nơi rồi, xe yên ổn dừng lại, Diệp Như Hề ngay lập tức gấp đến không chờ nổi muốn nhảy xuống xe, nhưng cửa xe lại bị khóa lại.

Cô nơm nóớp lo sợ quay đầu nhìn anh.

“Quả nhiên, cô rất sợ tôi.”

Diệp Như Hề lúc này khá tức tối, cố gắng đè nén rồi nói: “Tạ tiên sinh, anh còn có chuyện gì muốn nói sao?”

Tạ Trì Thành không chút để ý nói: “Tạ An rất nhớ cô”

Nhắc tới Tạ An, Diệp Như Hè đã bớt xù lông nhím hơn rất nhiều.

“Tiểu An xảy ra chuyện gì à?”

Tạ Trì Thành nghiêm túc nói: “Nó không chịu ăn cơm.”

*…… Trẻ nhỏ kén ăn thì không tốt.”

*Nó lại không hề kén chọn đồ ăn cô làm.”

Đến mức này, Diệp Như Hề có ngốc cũng hiểu ý anh là gì.

*Tôi tin tưởng Tạ tiên sinh anh có thể tìm được một đầu bếp tốt hơn cho Tiểu An.”

“Ba tháng, mỗi cuối tuần hãy đến một chuyến, tiền lương tự cô báo con số.”

Đây hoàn toàn không phải muốn thương lượng, mà là đang truyền đạt mệnh lệnh , giọng điệu độc đoán như vậy.

khiến Diệp Như Hề không nhịn được muốn mắng thành tiếng.

Người có tích cách tùy hứng tự đại như thế, thật sự không thấy nhiều!

“Tạ tiên sinh, tôi không có thời gian, rất xin lỗi đã phụ ý tốt của anh.”

Tạ Trì Thành biết tính tình của cô, vẻ ngoài thì nhìn rất ngoan ngoãn nghe lời, thật sự dưới đệm thịt còn cất giấu móng vuốt, biết cách phản kháng.

“Tôi có thể nói cho cô một tin tức.”

“Hả?”

*Về chuyện của cha cô”

Diệp Như Hề mở to hai mắt nhìn, tại sao ngay cả chuyện này mà anh ta cũng biết?!

Tạ Trì Thành thấy cô trợn tròn hai mắt, giống như con thú nhỏ bị sợ hãi, anh kiềm chế loại xúc động muốn vươn tay ra x** n*n một hồi, anh nói: “Cô có thể điều tra một chút bắt đầu từ thư ký của cha cô”

Tin tức này có được là do lúc ấy khi Lâm Tử Ngang điều tra về Diệp Như Hè, thuận tiện tra ra được, nói ra một lần, Tạ Trì Thành nhớ kỹ.

Diệp Như Hề nhịn xuống nội tâm đang cuộn trào sóng to.

gió lớn, cô không có nghỉ ngờ lời Tạ Trì Thành nói.

Dù sao đối với Long Đằng nói, doanh nghiệp Diệp Thị chẳng qua chỉ như món đồ chơi, căn bản không đáng để phí tâm tư.

Thư ký của cha cô……
 
Back
Top Dưới