Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 40


Chương 40:

Lâm Tử Ngang nhạy bén nhận thấy được thái độ của Tạ Trì Thành có chút kỳ lạ, hầu hết những quyết định anh đã đưa ra thì không một ai có thể thay đổi được, lần này hình như không giống những lần trước.

Chiếc xe lướt nhanh như một cơn gió, đi về hướng nơi ở của lão phu nhân .

Đó là một căn biệt thự nằm ở lưng chừng núi, nằm trọn trên đoạn đường phồn hoa nhất của Đế Đô, giá trị thị trường lên tới vài trăm triệu, người sống ở trong đó không phú thì quý (không giàu thì cũng phải có thân phận cao quý).

Quãng thời thơ ấu của Tạ Trì Thành đã trải qua ở đây, nhưng cảm giác của anh đối với nơi này, chỉ có chán ghét.

Xuống xe, hai hàng người làm xếp hàng cung kính khom lưng, đồng thời hô lên một tiếng: “Hoan nghênh thiếu gia đã về nhà.”

Tạ Trì Thành cũng không chững lại bước chân mà trực tiếp đi thẳng.

Trong hoàn theo phong cách cách tân, mang hơi hướng phục cổ , hoành tráng của Trung Quốc thời đại xưa, đồ nội thất bằng gỗ đỏ càng thêm vài phần dày nặng, toàn bộ ngôi nhà mang một bầu không khí trầm mặc và áp lực.

Một bà lão với mái tóc bạc trắng ngồi trên chiếc ghé gỗ đỏ, cầm lấy chén trà, nhẹ nhàng nhấp một ngụm rồi mới nhàn nhạt nói: “Cậu đã chịu trở lại rồi sao?”

Tạ Trì Thành thậm chí còn không thèm che giấu biểu cảm đầy khinh miệt, ánh mắt tràn ngập lạnh lẽo, “Bà đang muốn làm cái gì 2”

Lão phu nhân trực tiếp đem chén trà trong tay ném mạnh xuống đắt.

“Bây giờ anh đã trưởng thành rồi, cánh cũng cứng rồi, ngay cả lời bà nội mình nói mà cũng không chịu nghe sao ?”

Lâm Tử Ngang đi theo phía sau Tạ Trì Thành đang thầm nghĩ trong lòng nghĩ, tại sao bà già này còn chưa chịu nhìn nhận lại địa vị của bản thân bây giò thế? Toàn bộ nhà họ Tạ đã sớm thay da đổi thịt từ lâu rồi.

Long Đằng chẳng qua chỉ là một con dao nhỏ trong tay Tạ Trì Thành mà thôi, cũng không phải tất cả sở hữu của Tạ Trì Thành.

Lâm Tử Ngang rõ ràng biết những sản nghiệp ngầm của Tạ Trì Thành khổng lồ biết bao nhiêu, đã sớm có thể đem cái gọi là danh môn vọng tộc đã từng hưng thịnh trăm năm nhổ sạch hét gốc rễ, sụp đổ chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Hiện tại còn chưa chịu ra tay, chẳng qua là đang hưởng thụ niềm vui từ từ hành hạ bọn họ mà thôi.

Đáng tiếc a, có một số người, đúng là càng già càng hồ đồ.

Lão phu nhân cũng chú ý tới tia dữ tợn trong mắt Tạ Trì Thành, trong lòng cũng có chút chột dạ, đối với đứa cháu trai này, thật ra bà ta lại có cảm giác khá sợ hãi.

Lão phu nhân ra vẻ trấn định, nói: “Anh rõ ràng là không có việc gì, tại sao còn thả tin tức ra ngoài nói bản thân bị bệnh nặng ?”

Tạ Trì Thành khẽ nhếch khóe môi, nói: “Không làm như.

thế, làm sao khiến lũ rác rưởi kia lòi mặt ra được.”

“Anh nói ai là rác rưởi! Đó là chú của anh đó!”

Lão phu nhân tức giận đến mức mặt mũi xanh mét, đám người làm ở xung quanh không ai dám thở mạnh.

Ý cười trên môi Tạ Trì Thành lại càng sâu, chỉ là trong ánh mắt ngập tràn lạnh lẽo, nói: “Chẳng qua cũng chỉ là rác rưởi.”

Lão phu nhân không chút nghĩ ngợi đã cầm lấy chén trà khác bên cạnh ném về phía Tạ Trì Thành.

Tạ Trì Thành nhắc chân lùi về phía sau một bước, nhưng từ bên cạnh lại xông tới một bóng người, dính luôn đòn vừa rồi.

“Ôi trời! Đau quá đi!”

Đầu Diệp Như Mạn lập tức chảy máu, cô ta ngồi phịch xuống đắt, hai mắt đã đỏ hoe.

Nhưng Tạ Trì Thành lại khinh thường không thèm liếc mắt tới cô ta lấy một cái.

Diệp Như Mạn cắn chặt răng, che lại miệng vét thương, nhỏ giọng nói: “Bà nội, bà đừng nóng giận, Trì Thành không phải cố ý đâu, có chuyện gì thì từ từ nói.”

Lâm Tử Ngang ở phía sau không kiềm chế được mà trợn trắng mắt, người phụ nữ này còn có thể ngu xuẩn hơn được nữa không? Thật sự cho rằng làm như vậy là có thể khiến cho Tạ Trì Thành cảm động ư?

Lão phu nhân thấy Diệp Như Mạn thì ánh mắt chọt lóe lên, nói: “Như Mạn à, cháu cũng tới hả, Tiểu An đâu rồi?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 41


Diệp Như Mạn ấp úng nói không nên lời, trước đó lão phu nhân đã giao cho cô ta một nhiệm vụ, chính là tìm được Tạ An, rồi sẽ đưa thằng bé đó qua đây.

Nhưng mà Diệp Như Mạn chạy qua chạy lại khắp nơi, đều không tìm được bóng dáng Tạ An đâu cả.

Tạ Trì Thành thật sự bảo vệ Tạ An rất cần mật!

Lão phu nhân thấy vẻ mặt đối phương như vậy cũng biết chuyện này không thành, không cam lòng nói nới Tạ Trì Thành: “Lần này đây, nhóm người chú của anh đã xuống đài, ta cũng không tính toán so đo, Tạ An dù sao cũng là chắt trai của ta, là máu mủ của nhà họ Tạ chúng ta, anh đưa thằng bé đến ở cạnh ta, ta tự mình dạy dỗ nó.”

Lâm Tử Ngang lại trợn trắng mắt, còn ngoáy ngoáy. lỗ tai vài lần, bà lão phu nhân này còn hồ đồ hơn so với lúc trước nữa.

Còn muốn công khai dùng Tạ An để uy h**p tới Tạ Trì Thành ư?

Bà ta vậy mà dám nói tới chuyện này!

Quả nhiên, vẻ thù địch của Tạ Trì Thành càng sâu, càng trở nên khủng bó, khuôn mặt anh bình tĩnh đến đáng sợ.

“Căn biệt thự này tôi thu hồi lại, bà có thời gian ba ngày để cút ra ngoài.”

“Tạ Trì Thành! Anh dám!”

Lão phu nhân tức giận đến mức cả khuôn mặt đều vặn vẹo, nhưng dĩ nhiên, hiện tại bà ta chẳng thể làm gì được đứa cháu trai này nữa.

Diệp Như Mạn thấy không có người nào quan tâm đến mình, đành phải che lại cái trán đổ máu mà đứng lên, muốn đi qua đứng cạnh bên Tạ Trì Thành, nhưng dưới ánh mắt lạnh lẽo của Tạ Trì Thành, thân thể cô ta bị đông cứng tại chỗ, cũng không dám tiến lên thêm một bước.

“Trì Thành…… anh, anh đừng tức giận với bà nội nữa, bà nội cũng chỉ là quan tâm Tiểu An ……”

Cuối cùng những chữ còn lại Diệp Như Mạn lại nói không nên lời.

Nhưng thật ra lão phu nhân rất vừa lòng với thái độ này của Diệp Như Mạn.

“Nếu anh không yên tâm để Tiểu An ở chỗ ta, như vậy thì Như Mạn cũng có thể ở lại nơi này cùng nhau chăm sóc thằng bé, đứa trẻ có mẹ ở bên cạnh, thì anh cũng thấy yên tâm hon rồi chứ?”

Diệp Như Mạn nghe vậy thì mừng như điên, cô ta đã gả cho Tạ Trì Thành lâu như thế rồi, chưa từng có được sự: tán thành của lão phu nhân, ngay cả tư cách tới nơi này cũng không có.

Nhưng trước đó không lâu lão phu nhân đã chủ động bảo cô ta chạy qua nói chuyện, đây là một cơ hội để cô ta có người chông lưng, không chiêm được lòng ông xã, thì ít ra cũng phải chiều lòng được lão phu nhân chứ.

Diệp Như Mạn tự cho là thử đối nghịch một lần, không nghĩ tới, lão phu nhân ở trong lòng Tạ Trì Thành vốn dĩ cũng không tính cái gì.

“Trì Thành, em có thể mang theo Tiểu An qua đây ở, em sẽ chăm sóc cho Tiểu An thật tốt! Hơn nữa bà nội cũng rất nhớ Tiểu An đấy, chúng ta cũng nên hoàn thành tâm nguyện của bà nội.”

Lão phu nhân rất vừa lòng cười cười, liền chỉ chờ Tạ Trì Thành gật đầu đồng ý.

Chỉ cần khống chế được đứa nhỏ kia, còn sợ Tạ Trì Thành không nghe lời hay sao?

Tầm mắt mọi người đều nhìn về phía Tạ Trì Thành, chờ đợi anh mở lời, lão phu nhân lập tức liền bảo người đi qua đem Tạ An mang đi.

Nhưng để nhiều người thất vọng rồi, Tạ Trì Thành chỉ cười lạnh một tiếng, nói: “Các người chỉ có thời gian ba ngày.”

Dứt lời, anh trực tiếp rời đi, khí thế mãnh liệt, ai cũng không dám ngăn lại.

Lâm Tử Ngang cũng định theo sau, nhưng lại nghiền ngẫm nhìn về phía Diệp Như Mạn, ném xuống một câu: “Diệp tiểu thư cô không cảm thấy chột dạ vì những gì mình đã làm sao?”

Lâm Tử Ngang bỏ lại câu nói lắp lửng không rõ ràng kia, trực tiếp khiến vẻ mặt Diệp Như Mạn trắng bệch một mảnh.

Sau khi Diệp Như Hề chuyển nhượng xong hết số cổ phiếu cuối cùng qua mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Sau khi Tạ Trì Thành xuất hiện vào ngày đó qua đi, Diệp Như Hề có gắng tăng ca suốt hai buổi tối, cuối cùng cũng đã xử lý xong mọi chuyện.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 42


Anh cũng sẽ không tìm đến cô để tính số đây chứ?

Khoản tiền hai mươi vạn kia cô cùng hoàn trả lại rồi, số tiền mặt kia cũng không ngoại lệ, tất cả đều trả lại không thiếu một xu, may mắn bản thân đã thừa dịp thời điểm thị trường chứng khoán của Long Đằng gặp sóng gió, kiếm lời được một khoản.

Hiện tại tắt cả mọi thứ đều đang đi đúng quỹ đạo, nhưng trong lòng Diệp Như Hề không hiểu sao vẫn có chút lo lắng không yên.

Nghĩ tới cái gì liền tới cái đó, khi Diệp Như Hề nhận được điện thoại của Tạ Trì Thành, thiếu chút nữa đã giật mình tới mức đánh rơi điện thoại.

“Đêm nay tôi tới đón cô.”

“Cái, cái gì?”

“Nói cho tôi địa chỉ đi.”

Giọng điệu Tạ Trì Thành rất bá đạo, có vẻ như cô không có quyền quyết định đi hay không, dường như đây là mệnh lệnh vậy.

Diệp Như Hề bởi vì chột dạ, cũng không có phản kháng, hơn nữa chuyện quả thật phải trực tiếp gặp mặt giải thích một phen, chỉ là cảm thấy không thể để Tạ Trì Thành tự: mình tới đón cô được, nếu vậy thì không biết Vu Bình sẽ làm ra chuyện gì nữa.

“Tôi biết có một quán cà phê rất tốt, tôi ở nơi đó chờ anh.”

Sau khi cúp điện thoại, Diệp Như Hề càng thêm đứng ngồi không yên.

Mà ở đầu dây bên kia, Tạ Trì Thành đang ngồi trong phòng làm việc rộng lớn, sắc mặt đen tối không rõ, mà ở trong tay anh, có một tập tư liệu thông tin chỉ tiết.

Tần Phong cùng Lâm Tử Ngang có mặt ở văn phòng, người nào cũng bận rộn, sau khi Long Đằng trải qua một buổi lễ rửa tội trước đó, gần như đá được hầu hết đám ma quỷ lòi đuôi ra ngoài hết rồi.

Những cơ sở ngầm mà lão phu nhân đã sắp đặt báy lâu cũng bị ném ra ngoài, cho nên chả trách lão phu nhân mới trở nên sốt ruột như vậy, trực tiếp bảo Tạ Trì Thành trở về.

Lâm Tử Ngang đột nhiên vui vẻ, chỉ chỉ vào máy tính, nói: “Ông chủ, cổ phần công ty đều đã trở lại, thật đúng là một phần cũng không thiếu.”

Tạ Trì Thành nhàn nhạt ừ một tiếng.

Lâm Tử Ngang nghĩ đến cuộc trò chuyện bản thân vừa nghe lén được kia, nhịn không được trêu chọc nói: “Ông chủ, có phải anh hơi để ý tới kẻ trộm tiền kia quá rồi hay không? Còn muốn hẹn gặp người ta.”

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, ngay cả nụ cười đơn giản như vậy cũng mang theo tia sát khí, “Hỏi nhiều về chuyện này làm cái gì.”

Lâm Tử Ngang yên lặng khịt mũi, nhưng thật ra cũng không dám l* m*ng, chỉ là ở trong lòng thầm cảm thán, có lẽ chẳng bao lâu nữa, nhà họ Tạ cũng sẽ đổi chủ thôi.

Sau khi hẹn xong Tạ Trì Thành, Diệp Như Hè vẫn luôn cảm thấy không yên tâm, cô thay một bộ quần áo, vừa mới đi xuống dưới nhà, liền đụng phải Vu Bình.

Vu Bình thấy cô ăn mặc chỉnh tề, nhíu mày, nói: “Mày lại muốn đi đâu?”

“Có chút việc.”

“Đừng đi, đợi lát nữa cùng tao ra ngoài một lát.”

Diệp Như Hề không bày ra biểu cảm gì chỉ nói: “Tôi thật SỰ CÓ VIỆC.”

“Mày hiện tại không thèm nghe lời tao nữa rồi đúng không?”

*Dì Vu à, dì có việc gì không vậy?”

Diệp Như Hề từ trước đến nay đều chưa từng gọi Vu Bình ng mẹ, đều gọi bà ta là dì, loại người như Vu Bình căn bản không xứng đáng làm mẹ cô.

Vụ Bình mang vẻ mặt ngạo mạn nói: “Mang mày đi gặp gỡ mấy người, đều là những đối tác thân thiết của công ty, mày vốn là con gái nhà họ Diệp, thì cũng phải đảm đương một số trách nhiệm giúp ích cho công ty mới phải.”

Chỉ sợ đây không phải là đảm đương trách nhiệm, mà là muốn đem cô bán đi mới đúng.

Dù sao bà ta cũng đã làm như thế không chỉ một lần.

Nếu là trước kia thì Diệp Như Hề sẽ còn có chút cố ky, nhưng từ khi chuyện bên phía chị Dương dần dần đi vào quỹ đạo, Diệp Như Hề cũng tự tin nhiều hơn vài phần, hơn nữa trên tay còn có một phần chứng cứ ghi âm nữa.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 43


Chương 43:

Ánh mắt Diệp Như Hề lóe lóe, nói: “Dì Vu à, chuyện ở công ty của cha không phải đều giao cho thư ký Lý xử lý sao? Làm sao lại cần đến bà tham dự vào vậy?”

Từ 6 năm trước sau khi cha cô bị tai nạn phải nằm viện, chuyện trong nhà hay ở công ty đều được giao cho người mà cha từng tin tưởng nhất là thư ký Lý chăm sóc, mỗi tháng đều sẽ rút ra một khoản hoa hồng của công ty gửi qua cho nhà này.

Nhưng Diệp Như Hè chưa từng thấy qua một xu một cắc tiền hoa hồng nào cả, Vu Bình vơ vét rất chặt.

“Làm sao mày phải hỏi nhiều như thế! Hiện tại cứ đi theo tao là được rồi.”

Dút lời, Vụ Bình liền duỗi tay muốn túm lấy Diệp Như Hè, bộ móng tay kia vừa nhọn vừa dài, thật sự muốn túm qua thì da cô cũng sẽ bị trầy xước luôn mắt.

Diệp Như Hè dứt khoát lùi về phía sau một bước, Vu Bình đưa tay vào khoảng không, bởi vì trọng tâm không vững, thiếu chút nữa đã té ngã, lập tức giận muốn phát điên.

“Diệp Như Hè! Mày muốn chết àI”

Diệp Như Hề cười cười, nói: “Dì Vu à, tôi thật sự có việc, tôi đi trước.”

Dút lời, Diệp Như Hề liền lướt qua bà ta rồi rời đi.

Vu Bình ở phía sau chua ngoa nói: “Mày cũng không thèm quan tâm đến sự sống chết của đứa bé kia soa?”

Nghe thấy bà ta lấy Nhạc Nhạc ra uy h**p chính mình, lòng Diệp Như Hề lại lạnh hơn chút, cô nói: “Dì Vụ, quên nói cho bà biết một chuyện, về sau tiền thuốc me chữa trị của Nhạc Nhạc tôi sẽ tự gánh vác được, cũng không cần bà quan tâm nữa.”

Vu Bình sửng sót một chút, “Mày nói vậy là có ý gì?”

“Chuyện con tôi thì tôi tự lo liêu.”

“Mày có biết đó là khoản tiền lớn đến thế nào không?”

“Tôi lại chả rõ ràng hơn bà.”

Vu Bình híp mắt, nói: “Cho nên hiện tại mày đang muốn chống lại tao ư? Mày quên công ơn dạy dỗ của cha mày rồi à?”

“Cha tôi cũng không muốn bà lấy tôi ra làm lá chắn thế tội đúng không? Chuyện xảy ra năm đó sự, tôi còn chưa nói, đây cũng là sự nhượng bộ lớn nhất của tôi.”

Nhìn chăm chú vào ánh mắt lạnh băng của Diệp Như Hè, Vu Bình cuối cùng cũng ý thức được, đứa con ghẻ này cũng không phải là đối tượng tùy ý để bà ta nhào nắn như: 6 năm trước nữa.

Vu Bình lập tức lạnh mặt, rồi lại tỏ vẻ, mang theo ưu sầu nói: “Công ty gần đây gặp phải nguy cơ vì tài chính, lần này có một buổi tiệc xã giao rất quan trọng, đều là khách hàng quan trọng của công ty, nếu như mày cứ mặc kệ tất cả, thì bao nhiêu công sức của cha mày đều sẽ uồng phí!”

Công ty là toàn bộ tâm huyết của cha cô, hơn nửa đời người ông ấy đã chèo chống công ty .

Vu Bình thấy cô không nói lời nào, lại bồi thêm vài câu “Mày có ý kiến gì với tao thì cũng không sao cả, nhưng công ty là của cha mày thì không thể thấy chết mà không cứu đúng không? Phải biết rằng nơi này cũng có cả cổ phần của mày đó!”

Đương nhiên, số cổ phần kia có muốn đưa cho Diệp Như Hè hay không vẫn phải xem ý tứ bà ta thế nào mới được.

Nhưng, Diệp Như Hề vẫn kiên quyết từ chối.

“Tôi có thể đi cùng với bà, nhưng không phải đêm nay.”

Nếu như cô cho Tạ Trì Thành leo cây, còn không biết anh sẽ làm ra cái gì.

Vu Bình trơ mắt nhìn Diệp Như Hề rời đi, phẫn nộ dậm chân một cái, ánh mắt của bà ta hiện lên một tia oán độc, trong lòng tràn đầy suy tính.

Thái độ của Diệp Như Hề chuyển biến quá mức rõ ràng, Vu Bình bị hù dọa, bà ta bắt đầu rơi vào trầm tư, có gắng nghĩ xem bản thân đã sai ở bước nào?

Xem ra bà ta cần phải đẩy nhanh tốc độ bòn rút tất cả nguồn tài chính của công ty mới được.

Diệp Như Hề vội vàng tiền đến quán cà phê, lúc tới nơi thì kinh ngạc phát hiện ra quán cà phê vốn được mọi người hoan nghênh và luôn đông nghịt khách giờ lại không có một bóng người.

Không đúng, còn có một người đang ngồi ở bên trong, là Tạ Trì Thành.

Trừ người này ra, tất cả các bàn khác đều trống không, mà ở bên ngoài quán cà phê, lại đỗ vài chiếc xe.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 44


Chương 44:

Diệp Như Hè trong lòng thầm mắng một cậu Tạ Trì Thành đúng là quá khoa trương, gặp mặt một chút thôi mà còn bao luôn cả quán cà phê.

Nghe tháy tiếng bước chân, Tạ Trì Thành thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Diệp Như Hề ở trước mặt, cong cong khóe môi nói: “Cô đã tới chậm.”

Bởi vì bị Vu Bình dây dưa một hồi, cô thật sự đã tới chậm.

*Thật xin lỗi, trên đường đi có chút việc.”

“Ngồi đi.”

Diệp Như Hè thấp thỏm bắt an kéo ghế dựa ra rồi ngồi xuống.

“Gọi cho cô rồi, nếm thử đi.”

Diệp Như Hè vẫn là lần đầu tiên gặp phải loại người này, hẹn người ta ra gặp mặt còn không hỏi ý kiến đối phương đã gọi đồ.

Tạ Trì Thành dường như nhìn ra điều cô nghĩ, nói: “Không thích thì gọi lại.”

Diệp Như Hè lắc đầu, cô cũng không phải thật sự đến đây để uống cà phê.

“Tạ tiên sinh, chuyện trước đó thật sự xin lỗi, tôi đã chuyển qua tất cả số cổ phần sở hữu rồi, một phân tiền cũng không giữ lại, còn có mấy tắm thẻ này, trả lại cho anh.”

Cô lấy ba tắm thẻ đen kia rồi đưa qua.

Tạ Trì Thành lại không chịu nhận lấy, mà là nói: “Lý do là gì, nói đi “

*A2”

“Cô đã cứu tôi, tôi sẽ không truy cứu.”

Ý tứ của câu nói này nghĩa là vì cô đã cứu anh nên có thể dễ dàng đem 3 tỷ này lấy đi, anh sẽ không truy cứu.

Rốt cuộc, cái mạng của Tạ Trì Thành anh cũng không chỉ đáng giá có chừng ấy tiền.

Diệp Như Hề cũng rắt luyến tiếc, nhưng làm người phải có điểm giới hạn.

“Tôi cứu anh cũng không phải vì tiền, hơn nữa lúc ấy tôi cho rằng anh đang thật sự bị thương nặng.”

Lấy đi tiền của một người mình nghĩ là sắp chết, nửa đời sau của cô dừng nghĩ đến việc yên tâm sống.

*Nhưng cô cần số tiền này. Nhạc Nhạc cũng rất cần.”

Nhắc tới Nhạc Nhạc, sắc mặt Diệp Như Hề dịu dàng hơn rất nhiều.

“Cảm ơn anh, Tạ tiên sinh, nhưng tôi hiện tại có thể dựa vào chính mình cũng có thể kiếm tiền nuôi được Nhạc Nhạc, trên thực tế…… tôi cũng có chút tâm tư nên kiếm được một khoản qua vụ này.”

Nói tới đây, Diệp Như Hề cảm thấy khá ngượng ngùng.

Tạ Trì Thành tất nhiên cũng biết trước đó cô đã dùng 20 vạn để làm chuyện gì đó, nhưng căn bản anh cũng không thèm để ý.

Ngay cả 3 tỷ này, anh cũng không thèm để ý.

Nhưng thật ra anh lại bắt đầu để ý tới người phụ nữ trước mặt này.

Diệp Như Hề cũng không phải là khuôn mặt V line thịnh hành được ưa chuộng như bấy giờ, mặt cô còn có vẻ hơi phúng phính của trẻ con, dáng mặt trứng ngỗng, đôi mắt rất lớn, lông mi rất dài cong con, nhưng đuôi mắt lại nhướn lên, khiến khuôn mặt vốn đơn thuần trong sáng lại mang theo vẻ quyền rũ.

Sự giao hòa giữa thuần khiến hồn nhiên và quyền rũ, nhất thời khiến người ta không thể rời mắt, mà dường như bản thân cô lại không biết được nét lôi cuốn của mình, một khi cười rộ lên, mi mắt cong cong, có thể khiến người nhìn điêu đứng.

Tạ Trì Thành khẽ di chuyển yết hầu, anh bỗng nhiên nhớ tới buổi tối ngày đó, cho dù không nhìn thấy gì, nhưng cảm giác trong tay cũng không lừa người được.

Người phụ nữ này đem dáng người hoàn hảo kia giấu sau mấy bộ quần áo rộng thùng thình, ai cũng không nhìn ra được.

“Tạ tiên sinh?”

Diệp Như Hề có chút run rẫy không chịu nỗi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 45


Chương 45:

Bởi vì ánh mắt Tạ Trì Thành quá sức dọa người, hai mắt như hồ sâu không đáy, bị anh nhìn như thế khiến lông tơ Diệp Như Hè dựng thẳng lên, giống như bản thân đang bị dã thú đói khát rình mò vậy.

Tạ Trì Thành cố kiềm chế ánh mắt, môi mỏng khẽ mở, giọng nói phát ra đã có chút khàn khàn.

“Cô đã phạm tội gì mà phải ngồi tù.”

Sắc mặt Diệp Như Hè lập tức cứng đờ.

“Anh điều tra tôi ư?”

Tạ Trì Thành nâng ly cà phê lên, nhấp một ngụm, nói: “Tiểu An thật sự thích cô. Cho nên tôi không thể không đề phòng.”

Nếu như tên nhãi Lâm Tử Ngang có mặt ở đây thì nhát định sẽ hô to là anh nói dôi! Rõ ràng chính là do anh có ý đồ bắt chính, mới cho người điều tra rõ ràng.

Diệp Như Hề khế c*n m** d***, không nghĩ tới hành động này của cô ở trong mắt Tạ Trì Thành lại có thêm vài phần dụ dỗ.

Cánh môi căng mọng bị cắn càng thêm đỏ, hơn nữa Diệp Như Hề còn đang rất khẩn trương, lại còn đưa lưỡi ra l**m l**m môi dưới trong vô thức.

Tâm trạng của Tạ Trì Thành lúc này như mặt hồ phẳng lặng bị ném đá vào, từng vòng từng vòng sóng lăn tăn gợi lên trong lòng.

Anh lại cố uống thêm một ngụm cà phê, chậm rãi nuốt xuông.

“Tạ tiên sinh, anh yên tâm, sau này tôi sẽ không tới gần Tiểu An nữa.”

Bị người ta coi như là người xấu thì ai cũng cảm thấy tức giận , đặc biệt là cô thật sự rất thích Tiểu An, cảm thấy cậu bé vừa ngoan ngoãn lại hiểu chuyện khiến người ta thương xót.

Huống chi, Tiểu An miễn cưỡng cũng được xem như là cháu trai ngoại của cô đúng không? Cho dù bản thân cô có không thích Diệp Như Mạn đến mức nào cũng được, nhưng mỗi quan hệ này vẫn còn đó.

Tạ Trì Thành gật đầu, chỉ chỉ ly cà phê ở trước mặt cô rồi nói: “Không thử xem à?”

Đề tài đột nhiên xoay chuyển khiến người ta trở tay không kịp.

Diệp Như Hề không muốn uống cà phê, nhưng dưới ánh mắt chăm chú của anh, cô vẫn cầm ly lên nhấp một ngụm.

Vị đắng gắt lập tức truyền tới từ đầu lưỡi, Diệp Như Hề che miệng lại, thiếu chút nữa đã phun ra.

Là cà phê đen rang xay tinh khiết, đắng đến mức ch** n**c mắt.

Diệp Như Hề sợ nhát là vị đắng, néu không phải đang ngại sợ mắt mặt thì cô đã sớm phun ra rồi, phải tốn bao nhiêu công sức mới nuốt xuống được.

“Uống không ngon à?”

Bởi vì quá đắng mà vành mắt Diệp Như Hề đều nghẹn đỏ, nhịn không nổi mà trừng mắt nhìn anh liếc xéo một cái, ánh mắt kia mang theo ba phần oán trách, bảy phần ủy khuất.

Tạ Trì Thành nở nụ cười trầm thấp.

“Mẹ kiếp.”

Diệp Như Hề bị trình độ ác liệt của anh bức đến điên rồi, cho dù được giáo dục tốt đến máy cũng không nhịn được nữa, cô trực tiếp đứng dậy, nói: “Tạ tiên sinh, cho dù việc tôi lấy đi ví tiền của anh là không đúng, nhưng tôi đã hoàn trả toàn bộ cho anh rồi, còn nữa, tôi đã cứu anh một mạng, anh lại đối xử với tôi như vậy à?!”

*Ừ, ly cà phê này chính là trả ơn. Tôi cũng chưa từng pha cho người khác đâu.”

Ai thèm thuồng cà phê mà anh pha chứ!

Diệp Như Hề thiếu chút nữa đã nhịn không được mà thốt ra mấy lời này.

“Cảm ơn cà phê của anh. Vậy máy chuyện này chúng ta liền xí xóa tất cả, anh không hy vọng tôi tới gần Tiểu An, tôi nhất định sẽ không xuất hiện! Chuyện xảy ra trước đó cũng sẽ xí xóa hết, sau này anh cùng Diệp Như Mạn ở bên nhau thật tốt, tôi tuyệt đối sẽ không quấy rầy! Tôi còn có việc! Tôi xin đi trước!”

Dút lời, Diệp Như Hề cũng không muốn trì hoãn thêm một phút giây nào, trực tiếp xoay người muốn đi.

Tạ Trì Thành ngồi ở chỗ kia, chậm rãi nói ra một câu.

*Cô không muốn lật lại bản án sao.”

Bước chân Diệp Như Hè đột nhiên dừng lại.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 46


Chương 46:

“Khách sạn SunWill, số phòng 609.”

Ở một góc mà Tạ Trì Thành không nhìn thấy, mặt Diệp Như Hề trắng bệch cắt không ra một giọt máu.

Tạ Trì Thành cằm thìa nhỏ nhẹ nhàng quấy cà phê, động tác bình thường này được anh thực hiện lại trông có vẻ cao quý và tao nhã đến khó tin.

Nhưng Diệp Như Hè lại không có tâm trạng mà chú ý tới điều đó.

“Tạ tiên sinh, ngài đang nói cái gì vậy?”

Tạ Trì Thành buông thìa cà phê ra, thong thả ung dung nói: “Diệp tiểu thư hình như có phản ứng rất lớn đến địa chỉ tôi vừa nói thì phải?”

Diệp Như Hề ra vẻ trấn định nói: “Ngài vừa mới nói cái gì?”

Ánh mắt Tạ Trì Thành rất thâm trầm, như là muốn đem tất cả những phản ứng nhỏ nhất trên mặt cô thu vào đáy mắt, bị ánh mắt như vậy nhìn chăm chú, Diệp Như Hề cảm thấy.

chính mình giống như đang bị l*t s*ch sẽ đứng trước mặt anh.

Tạ Trì Thành bỗng nhiên cười cười, vẻ thù địch đã tiêu tán vài phần, nói: “Trời đã chiều rồi, tôi đưa cô về nhà nhé.”

Dút lời, anh đứng lên, đi ra ngoài.

Diệp Như Hề rất muốn từ chối, nhưng thái độ của đối phương rõ ràng là không cho phép người khác từ chối mình.

Cái đồ đàn ông bá đạo!

“Tạ tiên sinh, tôi có thể tự mình về nhà, anh không cần Tạ Trì Thành trưng bộ mặt không rõ cảm xúc liếc qua Diệp Như Hề một cái, nói: “Không cần khách khí, dù sao tôi cũng là ’em rễ của cô mà, không phải sao?”

Diệp Như Hề bị hai tiếng ’em rể’ này làm cho buồn nôn, trước nay cô không hề nghĩ tới muốn cùng chồng của Diệp Như Mạn có bắt cứ liên quan gì, nhưng Tạ Trì Thành, người này luôn khiến cô có cảm giác rất kỳ quái.

Nguy hiểm chết người nhưng lại mang theo dụ dỗ chết người.

Giống như đóa hoa anh túc xinh đẹp nhưng lại giết người không đền mạng.

Diệp Như Hề cảm thấy dùng một loại hoa để hình dung một người đàn ông thì không thỏa đáng lắm, nhưng Tạ Trì Thành đã cho cô có cảm giác như vậy.

Diệp Như Hề khẽ cắn môi, vẫn muốn kháng cự lên xe người nào đó, muốn tìm cớ để chạy trồn.

Nhưng Tạ Trì Thành chỉ lẳng lặng đứng ở bên xe nhìn cô rồi nói: “Lên xe.”

Chiếc xe Maybach bên người anh quá mức nỗi bật với xung quanh, hôm nay cô dám lên chiếc xe này, hẳn là ngày mai đã bị người ta chụp ảnh lên trang nhất rồi.

“Tạ tiên sinh, tôi có thể tự mình trở về, không cần làm phiền đến anh đâu.”

Tạ Trì Thành không thích bị người khác từ chối, cũng không ai dám từ chối anh, nhưng sự kháng cự của Diệp Như Hè lại không khiến anh khó chịu.

*Wì cái gì?”

“Tôi không thích phiên toái người khác……”

Lời nói còn chưa nói xong, Tạ Trì Thành đã đem chìa khóa xe ném qua , Diệp Như Hề luống cuống tay chân tiếp được, sợ bị rớt xuống đất.

Dáng anh đứng thật thẳng, cao lớn hiên ngang, đôi tay đút vào túi quần, gật đầu, không chút để ý nói: “Cô lái đi.”

Diệp Như Hề có chút ngắn người, cô rõ ràng nhớ rõ vài lần gặp mặt trước đó, Tạ Trì Thành rất cao ngạo lại hung dữ thô lỗ, ngay cả nói chuyện đều là mấy chữ ra như cút, đi ra ngoài.

Tại sao hiện tại con người này lại có vài phần kì lạ khó hiểu như vậy nhỉ?

Diệp Như Hề là thật sự không muốn qua lại nhiều gì với con người Tạ Trì Thành này, chìa khóa xe cầm trong tay giống như củ khoai nóng bỏng, hận không thể vứt bỏ, nhưng không thể vứt đồ quý như vậy được, cô nghèo lắm.

Thấy Diệp Như Hề chậm chạp không động đậy, Tạ Trì Thành cũng kiên nhẫn hơn dự kiến rất nhiều, cứ đứng ở nơi đó.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 47


Chương 47:

Anh lớn lên vốn trông đã thu hút, bên cạnh còn có một chiếc xe như thé, Diệp Như Hề đã chú ý tới những người đi ngang qua đều liên tục nhìn về phía hai người họ.

Ở thời điểm Diệp Như Hề đang định ngậm ngùi chấp nhận số phận, một giọng nói quen thuộc đột nhiên truyền đến.

“Tiểu Hề, anh tới đón em.”

Sau lưng Diệp Như Hè chợt cứng đờ, giọng nói này, cho dù cô liều mình muốn quên cũng không thể quên được.

Lục Tư Viễn đứng ở phía sau cô, đường nét khuôn mặt tuấn lãng, mặc áo sơ mi trắng, tay áo kéo lên cao vài vòng, vài sợi tóc ngắn rũ xuống, khiến anh nhìn qua trông càng dịu dàng.

Diệp Như Hè nhìn anh đi từng bước tới, sắc mặt lại vô cùng tự nhiên, dường như bọn họ thật sự có hẹn qua nhau vậy.

“Tiểu Hề em ngơ ngác cái gì thế? Anh đưa em trở về nhé.”

Diệp Như Hề vốn định từ chối, nhưng tia sáng khi vừa nhìn thấy Tạ Trì Thành bỗng nhiên sắc mặt chìm xuống, lời nói đã tới bên cửa miệng lại nháy mắt thay đổi thành: “Được nha, chúng ta hiện tại trở về đi, Tạ tiên sinh, ngại quá, chúng tôi xin đi trước.”

Dút lời, cô đem chìa khóa xe trực tiếp đặt trên nắp xe phía trước, cũng không đưa cho anh, sợ anh không nhận lại.

Lục Tư Viễn cũng nhìn về phía Tạ Trì Thành, vẻ mặt tự nhiên, nói: “Đã lâu không gặp, Tạ tiên sinh.”

Tạ Trì Thành nhìn Lục Tư Viễn liếc mắt một cái, tựa hồ đang nghĩ lại, nói: “Công tử nhà họ Lục?”

“Đúng vậy, trí nhớ của Tạ tiên sinh thật tốt.”

Khóe miệng tươi cười của Tạ Trì Thành mang theo vài phần nghiền ngẫm, nói: “Về nước rồi?”

Lúc này, đến lượt Diệp Như Hề có chút buồn bực.

Tại sao giọng điệu của Lục Tư Viễn cùng Tạ Trì Thành giống như là có quen biết nhau vậy nhỉ?

Lục Tư Viễn duỗi tay đỡ lấy eo Diệp Như Hè, nói: “Tiểu Hè, anh đưa em trở về trước nhé, Tạ tiên sinh, lần sau gặp mặt lại nói chuyện tiếp vậy.”

Dút lời, Lục Tư Viễn mang theo Diệp Như Hề đi lướt qua bên người Tạ Trì Thành, ở khoảnh khắc lướt qua nhau, Diệp Như Hề nghe thấy Tạ Trì Thành nói nhỏ một câu.

Tạ Trì Thành nhìn bọn họ cùng nhau rời đi, thật lâu sau, mới thu hồi tầm mắt.

Lâm Tử Ngang không biết từ nơi nào ló mặt ra, ghé vào bên cạnh Tạ Trì Thành rồi nói: “Cậu cứ trơ mắt nhìn cô ấy bị mang đi vậy sao?”

“Không vội.”

Lâm Tử Ngang nhướng mày, nói: “Đến nước này rồi cậu còn không vội? Người đàn ông lúc nãy, hẳn là cái vị thiếu gia đi du học ở nước ngoài của nhà họ Lục đúng không?

Nhìn qua có vẻ như rất thân quen với Diệp Như Hề đấy nhé?”

Lâm Tử Ngang mang vẻ mặt nóng lòng muốn thử nhìn xem phản ứng của Tạ Trì Thành, chờ đợi mệnh lệnh của anh, nhưng mà đợi cả nửa ngày cũng không chờ đợi được.

gì, anh ta kinh ngạc nhìn Tạ Trì Thành, liếc mắt một cái, phát hiện thằng nhãi này khóe miệng còn treo ý cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến đáng sợ.

Lâm Tử Ngang ôm cánh tay run lên một chút, yên lặng thay Diệp Như Hề mà bi ai một phen.

Sau khi Diệp Như Hề đi đến một đoạn không nhìn thấy bóng dáng Tạ Trì Thành nữa mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, lập tức kéo dãn khoảng cách với Lục Tư Viễn ra máy bước.

Lồng ngực Lục Tư Viễn co thắt lại.

“Tiểu Hề, làm sao em lại quen biết Tạ Trì Thành thế? Anh ta không phải là người dễ chọc vào.”

Nghe vậy, sắc mặt Diệp Như Hề cũng ỉu xìu, cô cũng biết Tạ Trì Thành không dễ chọc mà, nhưng sao số phận lại cứ bắt cô va vào anh.

Diệp Như Hề cũng phải thấy nghi ngờ rằng số mình gần đây có phải quá đen đủi rồi không.

“Anh ta là chồng của Diệp Như Mạn.”

Lục Tư Viễn thật sự rất kinh ngạc, anh biết Diệp Như Hè có một cô em gái cùng cha khác mẹ, nhưng chưa bao giờ gặp qua, chỉ là có thể nhìn ra được Diệp Như Hề cũng không thích người em gái này chút nào.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 48


Chương 48:

Nhân vật như Tạ Trì Thành kia, mà cũng kết hôn?

“Cho nên, anh ta là em rễ của em?”

NI N Miễn bàn tới danh xưng này đi.”

Lục Tư Viễn rầu rĩ cười, đôi mắt sáng như chứa đầy sao trời, kiểu người như anh luôn khiến người ta không rời mắt.

“Tiểu Hề, máy năm nay em sống có tốt không?”

Diệp Như Hề trầm mặc một chút.

Có lẽ là vừa mới được Lục Tư Viễn cứu nguy, hơn nữa giờ phút này giọng điệu của anh lại mềm mỏng nhẹ nhàng, trong lòng Diệp Như Hề đã bớt kháng cự đi rất nhiều.

Đây là chàng trai mà cô đã từng thích, nếu có thể, sao cô nhẫn tâm lạnh nhạt với anh cơ chứ.

“Cũng tốt.”

Lừa người.

Trái tim Lục Tư Viễn vô cùng đau đón.

Trong khoảng thời gian anh về nước tới bây giờ, anh đã sớm điều tra tất cả mọi chuyện liên quan tới Diệp Như Hề nhưng năm qua, trái tim anh đau đớn như bị ngàn nhát dao đâm chém.

Người con gái anh nâng niu nơi đầu quả tìm, máy năm qua đã phải sống trong địa ngục .

Cho nên anh không trách nổi sự kháng cự và lạnh nhạt hiện tại của cô.

“Thật xin lỗi.”

Anh bỗng nhiên nói.

Diệp Như Hề dừng bước chân.

Lục Tư Viễn cũng dừng lại, anh nhìn cô, ánh đèn đường mờ ảo trên đầu kéo dài chiếc bóng của anh, đường nét khuôn mặt vốn đã anh tuấn nay lại như có thêm một vành sáng bao quanh.

“Thật sự xin lỗi, Tiểu Hề, anh cho rằng anh rời đi thì em có thể sống cuộc sống tốt hơn, nhưng anh sai rồi, anh đã sai 6 năm rồi, em có thể cho anh thêm một cơ hội để thay đổi không?”

Vành mắt Diệp Như Hề lập tức đỏ hoe, đôi tay đang rũ xuống lập tức gắt gao nắm chặt lại.

Lục Tư Viễn vươn tay, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, cảm nhận được cơ thể cô đông cứng, lại lặp lại một lần nữa, *Thật xin lỗi, Tiểu Hè.”

Thật xin lỗi, vì sai lầm năm đó.

Đây là lần thứ hai Tạ Trì Thành thầy cảnh này.

Điểm khác nhau nằm ở chỗ là ở lần đầu tiên anh tình cờ: bắt gặp, mà lúc này đây, là anh cố ý đi theo sau.

Anh ngồi ở trong xe, sắc mặt không rõ cảm xúc, bên trong xe thiếu ánh sáng khiến cặp mắt kia càng thêm thâm trằm.

Anh nhìn con phó đối diện, ở đó có một đôi nam nữ đang ôm ngay, ngón tay tự nhiên gõ gõ từng nhịp, như là đang trầm tư suy nghĩ gì đó.

Người đảm nhiệm vị trí tài xế là Lâm Tử Ngang nuốt nuốt nước miếng, trước không nói đến việc giờ anh ta không dám thở mạnh, còn cảm thấy bầu không khí bên trong xe càng lúc càng lạnh lẽo và áp lực.

Mãi cho đến khi cả hai người kia cùng nhau lên xa, anh ta mới thấy ám dần lên.

“Đi thôi.”

Lâm Tử Ngang lập tức giãm chân ga, nhanh chóng rời đi, chiếc Maybach màu đen biến mắt trong bóng đêm.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 49


Chương 49:

Mà bên trong xe, Diệp Như Hề vẫn còn bởi vì cái ôm kia mà sắc mặt có chút mất tự nhiên.

Lục Tư Viễn biết không thể quá sốt ruột, Tiểu Hề lúc này.

vẫn còn kháng cự anh, cái ôm đột ngột vừa rồi đã dọa sợ.

tới cô rồi.

“Tiểu Hè, em có ổn không?”

*“A, hả?”

“Xin lỗi, vừa rồi là do anh quá xúc động.”

Diệp Như Hề không nói chuyện.

“Nhưng anh hy vọng em có thể nghiêm túc suy xét một chút, Tiểu Hề, 6 năm trước anh không có năng lực bảo vệ em, nhưng hiện tại, em muốn chăm sóc em thật tốt, cũng muốn yêu thương em hết lòng.”

Diệp Như Hề cho rằng bản thân nghe được những lời này sẽ rất vui vẻ.

Nhưng tâm trạng của cô lại bình tĩnh hơn cô nghĩ nhiều.

Cô nhẹ giọng nói: “Tất cả đã qua rồi.”

Lục Tư Viễn chợt siết chặt tay lái, giọng nói như bị nghẹn lại, anh hơi hé miệng, nhưng một tiếng cũng không thốt ra được.

Năm đó anh căn bản không chống đỡ nổi áp lực từ gia đình, mẹ anh dùng tiền đồ tương lai của cô để uy h**p mình, hơn nữa lúc ấy còn gửi đến tin nhắn chia tay, anh cũng coi như thật, lựa chọn rời đi.

6 năm sau, cuối cùng anh cũng biết, năm đó là do mẹ anh tự tìm tới Diệp Như Hề, nói những lời nói khó nghe kia mới ép cô chia tay với anh.

Xét cho cùng, là do 6 năm trước anh quá yếu đuối, ngay cả người phụ nữ mình yêu mà cũng không có cách nào bảo vệ cô chu toàn.

“Tiểu Hề, anh có thể theo đuổi em một lần nữa không?”

Diệp Như Hề bối rối, ánh mắt nhìn phong cảnh đang lướt qua phía ngoài cửa sổ, trong lòng đột nhiên cảm thấy mệt mỏi.

“Lục Tư Viễn, em có một cô con gái, con bé tên là Nhạc Nhạc.”

Lục Tư Viễn ừ một tiếng, nói: “Anh biết, em nhận nuôi cô bé từ cô nhi viện, em vẫn luôn rất thích trẻ con, cũng rất lương thiện.”

Diệp Như Hề cong cong khóe môi, lại nở nụ cười trào phúng nói: “Lục Tư Viễn, em cũng không có lương thiện đến mức tình hình của mình như vậy rồi còn tha thêm một đứa bé làm gánh nặng.”

Lục Tư Viễn loáng thoáng đoán được cô muốn nói cái gì.

“Lục Tư Viễn, đó là con gái ruột của em, con bé tên là Diệp Hỉ Nhạc.”

Tiếng thắng xe chói tai vang lên.

Chiếc Bentley màu trắng dừng ở ven đường.

Sắc mặt Lục Tư Viễn có vài phần tái nhọt.

Diệp Như Hề lại cảm thấy trong lòng thả lỏng, vốn dĩ chuyện này luôn đè nặng trong lòng cô, giờ thì nhẹ nhõm hơn nhiều rồi.

Cũng đúng, nên nói cho anh biết sớm mới phải.

Cô đã không phải là cô nữ sinh mà anh yêu trước kia nữa.

Cô cười cười, tiếp tục nói: “Nhạc Nhạc rất ngoan ngoãn, sức khỏe của con bé không tốt, cho nên em dù có phải bán mạng để kiếm tiền cũng phải chữa trị cho con bé.”

Tay Lục Tư Viễn xiết lấy tay lái càng lúc càng chặt, mu bàn tay đều trắng bệch.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 50


Chương 50:

Một lúc sau, anh nhẹ nhàng thở dài một hơi.

“Tiểu Hề, anh sẽ coi như là con ruột của mình.”

Lúc này đây, Diệp Như Hè cảm thấy anh đúng là điên rồi.

“Đừng nói mấy lời ngu ngốc đó, anh có tương lai tươi sáng hơn, em nói với anh chuyện này không phải muốn anh làm cái gì, em có thể chăm sóc tốt cho Nhạc Nhạc được.”

Từ trước đến nay Diệp Như Hề đều không cảm tháy Nhạc Nhạc là gánh nặng, cũng cảm thấy bản thân có thể cho con bé một mái nhà, cho dù mái nhà này không có bóng dáng của người cha.

Cô đã nói chán nói chê, nói rõ ràng như vậy rồi, Lục Tư Viễn nhất định sẽ hiểu rõ những lời này có nghĩa là gì.

“Tiểu Hè, đã khuya rồi, anh đưa em về nhà trước đã.”

Lục Tư Viễn như đang đưa ra quyết định gì đó, khởi động xe một lần nữa, chạy xe đến khu nhà Phú Cẩm.

Diệp Như Hề xuống xe, nói cảm ơn một tiếng rồi mới đi vào trong khu nhà.

Mà chiếc Bentley đậu ở bên ngoài rất lâu mới rời khỏi.

Ngày hôm sau, Diệp Như Hề đến bệnh viện thăm Nhạc Nhạc.

Diệp Hỉ Nhạc mỗi ngày đều ngồi đếm lịch chờ mẹ đến thăm mình, mỗi một lần gặp được mẹ thì cô bé vô củng vui vẻ, khuôn mặt nhỏ cũng phải cười tươi như đóa hoa.

Hơn nữa tình trạng sức khỏe gần đây của cô bé cũng không tồi, sắc mặt cũng trở nên hồng hào hơn, trông có sức sống hơn hẳn.

Diệp Như Hề ôm ôm con gái, lại hôn một cái, nói: “Nhạc Nhạc có ngoan ngoãn nghe bác sĩ nói hay không vậy?”

“Có ạ! Nhạc Nhạc ngoan lắm! Mami mới không nghe lời, gần đây đều không tới thăm con”

*Thật xin lỗi, trước đó mẹ khá bận rộn mà xem nhẹ Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc muốn được bồi thường gì đây nhỉ?

Mami nhát định có gắng đáp ứng yêu cầu của con!”

Nhạc Nhạc luôn rất hiểu chuyện, chưa bao giờ chủ động đòi hỏi cái gì từ mami, chỉ là lúc này đây khó có dịp khuôn mặt nhỏ của cô bé lại nghiêm túc như vậy, dường như đang thật sự đắn đo suy nghĩ.

Diệp Như Hề càng thấy vui vẻ, con gái mới nhỏ mà đã quá hiểu chuyện khiến cô thấy đau lòng, cô vẫn luôn hi vọng con mình có thể tùy hứng như những đứa trẻ vô tư khác, không cần phải hiểu chuyện như vậy.

“Nhạc Nhạc nghĩ kỹ rồi sao?”

“Nghĩ kỹ rồi!”

“Vậy nói cho mami biết con muốn cái gì nào?”

Hai mắt to của Nhạc Nhạc nhấp nháy nhấp nháy, mang theo nỗi thấp thỏm mang dò hỏi: “Mami, con có thể về nhà không?”

Khóe miệng đang tươi cười của Diệp Như Hề đông cứng lại.

“Mami, con đã ở bệnh viện lâu lắm rồi, mami, con muốn về nhà, mẹ có thể mang con đi về nhà không?”

Đây là nguyện vọng lớn nhất của Nhạc Nhạc.

Thời điểm còn sống trong cô nhi viện, Nhạc Nhạc đã rất khao khát có một mái nhà, thật vất vả mới chờ được mẹ tới đón mình, lại bởi vì sức khỏe không tốt, lại phải xem bệnh viện như nhà mình.

Diệp Như Hề biết con gái luôn mong muốn có một mái nhà Nếu có thể, cô cũng rất muốn được đưa Nhạc Nhạc về nhà.

“Nhạc Nhạc ngoan, chờ sau khi con hết bệnh rồi, mami sẽ đưa con về nhà.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 51


Chương 51:

Khuôn mặt nhỏ tràn ngập vẻ mất mát của Nhạc Nhạc có thể nhìn thầy rõ ràng.

Diệp Như Hề nhịn xuống sự chua xót nơi đáy mắt.

“Mami, vậy mẹ có thể mang con đi tới công viên giải trí được không? Con muốn đi.”

Bởi vì yêu cầu trước đó của con gái cô không có cách nào đáp ứng, nên yêu cầu này Diệp Như Hề cho dù thế nào cũng không thẻ từ chối.

*Nhạc Nhạc ở chỗ này chờ mami một chút”

Diệp Như Hè xoay người đi tìm bác sĩ, nghiêm túc dò hỏi một lần, cho đến khi nhận được sự cho phép của bác sĩ thì hân hoan vui sướng trở về phòng bệnh.

“Nhạc Nhạc, thay quần áo đi con, hiện tại mami sẽ đưa con đi chơi ở công viên giải trí.”

Diệp Hỉ Nhạc vui vẻ nhảy cẫn lên trên dường bệnh, hai mắt sáng lắp lánh giống như hai bóng đèn nhỏ vậy.

“Mamil Thật sao ạ! Con thật sự có thể đi sao?”

Diệp Như Hề lại cười nói: “Ừ, nhưng mà con phải nghe lời đấy nhé, thân thể có chỗ nào thấy không thoải mái thì nhất định phải nói ngay với mami, có thể đồng ý với mami không?”

Diệp Hï Nhạc điên cuồng gật đầu.

Diệp Như Hề nhìn dáng vẻ hớn hở của con gái, chính mình cũng nhịn không được mà nở nụ cười, bác sĩ nói, trạng thái gần đây của Nhạc Nhạc cũng khá ổn định, đi ra ngoài thì chỉ cần cẩn thận một chút là được rồi.

Chỉ là cần chăm sóc cô bé thật tốt, không thể chơi máy trò chơi quá kịch liệt.

Chờ Nhạc Nhạc thay xong chiếc váy dây nhỏ, Diệp Như: Hè liền nắm tay cô bé tới công viên giải trí.

Bởi vì không phải là ngày nghỉ, người đến công viên giải trí cũng không tính là nhiều, rất nhiều trò chơi đều không cần xếp hàng, chuyện này cũng giảm bớt gánh nặng cho Diệp Như: Hè, cô sợ đông người quá, Nhạc Nhạc không chịu được chen lấn.

Dọc theo đường đi Nhạc Nhạc nắm tay mami, vô cùng khẩn trương, mắt to liên tục đảo qua đảo lại đánh giá mọi thứ xung quanh.

Nhạc Nhạc đã phải ở trong bệnh viện quá lâu, lâu đến mức cô bé không biết rằng thế giới bên ngoài phong phú đến thế nào.

Diệp Như Hề có chút đau lòng vì thế cô đã mua một quả bóng bay cột vào cổ tay con gái, Nhạc Nhạc vui vẻ tới mức cười khanh khách không ngừng.

Mà ở phía sau hai người họ, một bóng dáng nhỏ bé đang theo đuôi, giữ khoảng cách không xa cũng chẳng gần.

Khi Chú Chung phát hiện ra là không thấy tiểu thiếu gia nhà mình đâu nữa, ông lập tức gọi điện thoại tới cho Tạ Trì Thành.

(°) note : mình gọi chú quản gia là chú Chung cho thuần việt nha, xin lỗi vì sự ngớ ngắn nhất thời của mình khi máy Chương trước gọi chú là Chung Thúc >.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 52


Chương 52:

Tạ Trì Thành tức giận đến bật cười.

Không hỗ là con trai của anh.

Những kỹ thuật hacker của thằng bé đều được vận dụng cho chuyện này rồi đây.

Thật sự tuyệt lắm!

“Thằng bé mang theo cái gì đi?”

“Ba lô của Tiểu thiếu gia cùng máy tính đều không thấy đâu, còn có một chút đồ ăn cùng nước uống. “

“Những vệ sĩ phụ trách trông coi thằng bé đâu? Đều chết hết rồi sao?”

“Tiểu thiếu gia tận dụng thời gian bọn họ đổi ca, nhắm chuẩn kẽ hở trong đó rồi trốn đi, trong hầm để xe cũng thiếu mắt một chiếc xe có thể hoạt động bằng hệ thống lái tự động.”

Nghe vậy, khóe miệng Tạ Trì Thành nở nụ cười lạnh, càng lúc càng sâu.

Chú Chung mắt thấy vẻ thù địch trong mắt thiếu gia nhà mình càng lúc càng đậm, vội vàng nói: “Thiếu gia, chúng ta vẫn nên nhanh chóng chạy đi tìm tiểu thiếu thôi, lỡ như cậu ấy bị người phía lão phu nhân bắt đi thì…….”

“Huy động tất cả nhân viên làm việc, mặt khác, thằng bé có thể giấu được định vị của chiếc xe kia một thời gian thôi, nhưng cũng không thể giấu được lần thứ hai, nhanh đi định vị.”

Chú Chung nghe vậy, cuối cùng cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, bọn họ ai cũng không có nghĩ đến vấn đề này, quả nhiên không hỗ là cha ruột của tiểu thiếu gia, hiểu con chỉ có cha (*) mà thôi.

(*) hiểu con chỉ có cha nguyên văn là #fI-ÿ##42: Tri tử mạc phụ Phía bên kia căn bản còn không biết bản thân mình sắp bị phát hiện, Tạ An vẫn đang lén lút đi theo phía sau hai mẹ con Diệp Như Hè.

Đầu cậu đội mũ lưỡi trao, mặc chiếc áo hoodie nhỏ, phía sau lưng còn mang theo một cái balo, thỉnh thoảng cũng sẽ nhìn ngó xung quanh một chút, sợ bị phát hiện.

Khoảng thời gian nằm viện trước đó, cậu bé đã lặng lẽ cài máy định vị lên người Diệp Hỉ Nhạc, sau đó căn thời gian để trồn ra như hôm nay.

Cậu bé muốn lấy đi vài sợi tóc của Nhạc Nhạc để làm giám định, nhưng còn chưa kịp ra tay, liền phát hiện Nhạc Nhạc đã được dì xinh đẹp đưa đi.

Tạ An nhìn nhìn chung quanh, tay nhỏ nắm chặt, cậu bé chưa từng tới công viên giải trí.

Daddy luôn rất bận rộn, không rảnh để có thời gian chơi cùng cậu, có gặp nhau cũng chỉ hỏi về bài tập của cậu thôi.

Cậu không thích mami, có lẽ người kia cũng không phải mami của cậu.

Tạ Ankhá buồn bực, cậu không ngốc, từ nhỏ đã rất thông minh, những ký ức thời còn hai ba tuổi cậu còn nhớ rõ.

Lúc ấy vị ‘ mami ‘ kia từng ôm lấy cậu, nhưng suýt chút nữa đã ném cậu bé xuống cầu thang, trong miệng còn rằm rì ‘ Mày không phải con trai tao, mày là nghiệt chủng của con tiện nhân kia thì nên đi chết đi ‘.

Tạ An lúc đó chỉ biết khóc, khóc rất to, sau đó mới thu hút sự chú ý của ông Chung nên không bị ngã chết, lúc ấy cậu bắt đầu cảm thấy bài xích khi nhìn thấy người phụ nữ đó, may mắn là daddy cũng không cho phép người kia tới gần cậu.

Câu nói kia Tạ An không hề nói ra với bất cứ ai, bao gồm cả daddy, cậu bé đã chôn giấu sâu trong đáy lòng cậu liều mình học về máy tính như vậy, chính là để có thể tìm được mẹ ruột của chính mình .

Hiện tại lại xuất hiện một cô gái nhỏ có ngoại hình rất giống cậu, trái tim nhỏ bé của Tạ An đập thình thịch, nếu Nhạc Nhạc là con gái của dì xinh đẹp.

Vậy thì…… dì xinh đẹp sẽ là mami của cậu sao?

Cậu bé muốn biết kết quả, nhưng không muốn nói cho daddy, ai bảo daddy vẫn luôn muốn đem cậu tống ra nước ngoài! Sau khi tìm được mani thì cậu sẽ không cần daddy nữal Diệp Như Hề không biết, phía sau hai mẹ con cô còn có một cái đuôi nhỏ, cô nắm tay Nhạc Nhạc, đi ngồi ngựa gỗ Xoay tròn.

*Mamil Mamil Con muốn ngồi lên xe bí đỏ!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 53


Chương 53:

“Được, chúng ta sẽ ngồi vào xe bí đỏ.”

Nhạc Nhạc vui sướng như chú bướm nhỏ, vui vẻ phấn chấn ngồi trên xe bí đỏ, Diệp Như Hề mỉm cười leo lên ngồi cùng con.

Tạ An kéo thấp mũ lưỡi trai, đi theo rồi leo lên con ngựa trắng cở phía sau hai người, vô cùng khẩn trương nhìn chiếc xe bí đỏ phía trước.

Ánh mắt càng lúc càng hâm mộ.

Dì xinh đẹp thật dịu dàng, dáng vẻ của Nhạc Nhạc rất hạnh phúc.

Bàn tay nhỏ của cậu bé nắm chặt lại thả lỏng, rốt cuộc vẫn chỉ là đứa trẻ mới năm tuổi đầu, cho dù có trưởng thành sớm, thông minh sớm, vẫn chưa thể học được cách khống chế cảm xúc của bản thân.

Khi Tạ Trì Thành biết điểm dừng cuối cùng của chiếc xe là ở công viên giải trí thì thoáng sửng sốt một chút.

Chú Chung vội vàng nói: “Tiểu thiếu gia vẫn chưa từng đến công viên giải trí bao giờ, sợ là sẽ bỡ ngỡ.”

“Đem công viên giải trí phong tỏa lại cho tôi, lần này đây, không thể để nó chạy được nữa.”

Tạ Trì Thành còn tự mình lái xe tới công viên giải trí trước.

Tạ An dám chạy trôn như thê, anh thật sự rât tức giận, nhưng cho dù tức giận đến đâu cũng có một chút khen ngợi, Tuổi còn nhỏ mà đã có thể mưu tính được tới như vậy, đúng là nằm ngoài dự đoán, tuy rằng vẫn chưa thu dọn sạch sẽ để lòi cái đuôi ra, nhưng đối với độ tuổi này của thằng bé mà nói có thể bỏ qua máy chỉ tiết đó.

Nhưng điều này không có nghĩa là nó có thể tránh được sự trừng phạt.

Ngồi xong một vòng ngựa gỗ xoay tròn, Nhạc Nhạc còn ồn ào muốn ngồi thêm lần thứ hai, Diệp Như Hề đương nhiên đồng ý, phải cùng Nhạc Nhạc ngồi tận ba vòng xoay thì cô bé mới thấy thỏa mãn.

*Mami, con có thể chơi cái kia không?”

Nhạc Nhạc chỉ chỉ tàu lượn siêu tốc.

Sắc mặt Diệp Như Hề trắng bạch như tờ giấy, cô sợ độ cao.

*Mami?”

“Nhạc Nhạc, con, con không thấy Sợ sao?”

Nhạc Nhạc cười cong cong mắt, nói: “Con không sợ, mami sợ sao?”

“Khụ khụ, độ tuổi này của con không thể ngồi tàu lượn siêu tốc.Ngoan, chờ khi con lớn lên rồi lại đi chơi nhé.”

Nhạc Nhạc thất vọng a một tiếng, Diệp Như Hề vội vàng chỉ chỉ về thuyền hải tặc ở bên kia rồi nói “Chúng ta đi chơi cái kia nhé?”

“Được nha! Mami con còn muốn ăn keml”

“Con không thể ăn, ngoan nhé.”

“Chỉ một miếng thôi! Một miếng thôi nhé!”

Đối diện với đôi mắt to chớp chớp của Nhạc Nhạc, Diệp Như Hề không thể từ chối nổi, vẫn nắm tay cô bé xếp hàng đi mua kem.

Bởi vì đang là giữa hè, người đến mua kem rất nhiều, mọi người cùng xếp hàng, mà cặp mẹ con Diệp Như Hề cùng Nhạc Nhạc này đều khiến mọi người liên tục ngoái nhìn, tất nhiên , vì thật sự quá đẹp!

Đặc biệt là Nhạc Nhạc đáng yêu như vậy, cho dù đang xếp hàng thì miệng cũng không rảnh rỗi, thường xuyên ngọt ngào hỏi mami đủ loại vấn đề nhỏ, thật sự là một cô bé thích lảm nhảm.

Diệp Như Hề cũng hoàn toàn không hề mắt kiên nhẫn, mỗi một vấn đề đều sẽ nghiêm túc trả lời con, cô biết những đứa trẻ ở độ tuổi này vô cùng tò mò với thế giới xung quanh, mà Nhạc Nhạc móc người ở bệnh viện đã lâu lắm rồi, nhận thức với thế giới bên ngoài của con bé cũng rất thấp.

Một bà dì xếp hàng phía sau hai mẹ con nhịn không được hỏi: “Cô gái à, đây là con gái cô sao? Ôi trời, như nàng tiên nhỏ, quá đáng yêu!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 54


Chương 54:

Diệp Như Hệ nghe thây người khác khen Nhạc Nhạc, so với việc nghe người khác khen chính mình còn vui vẻ hơn.

Nhạc Nhạc ngọt ngào đáp lại: “Dì cũng rất đẹp nha! Cảm ơn dì đã khen ngợi à!”

Lời này khiến bà dì vui vẻ không thôi, nhịn không được nói: “Cháu gái nhỏ miệng ngọt quá, cô gái à, tuổi cô còn trẻ mà sinh hai đứa trẻ cũng thật không dễ dàng, nhưng mà tuy rằng con gái ngoan ngoãn, cũng đừng quên mắt con trai nha!”

Diệp Như Hề sửng sốt một chút, “Hai đứa? Con trai?”

“Đúng rồi! Cô xem con trai đã đi theo sau cô đã bao lâu rồi, cô cũng can đảm thật đấy, tại sao không nắm tay thằng bé, không sợ bị lạc sao!”

“Ở nào?”

*A, thì ở ngay sau cô, ối? Tại sao lại không thấy nữa? Rõ ràng vừa rồi tôi còn thấy mài”

Diệp Như Hề nhìn theo hướng bà dì kia chỉ, nhưng không thấy cái gì cả, Bà dì mang vẻ mặt buồn bực.

“Gặp quỷ hay gì vậy? Vừa rồi còn lóng ngóng chạy theo phía sau, nháy mắt đã không thấy tăm hơi.”

Diệp Như Hề cười cười, nhưng thật ra cũng không có để ở trong lòng, nói: “Khả năng chỉ là lớn lên giống nhau thôi.”

Nhạc Nhạc nghiêm trang nói: “Dì ơi, dì nhìn lầm rồi, mami chỉ có một mình cháu thôi, không có đứa con nào khác đâu!”

Nói xong còn tỏ ra bá đạo ôm lấy chân mẹ mình.

Bà dì cười, nói: “Già rồi khả năng là hoa mắt, đứa nhỏ này.

còn sợ bị cướp đi mẹ cơ à!”

Chung quanh máy người lớn đều bật cười.

Tạ An trốn ngay tại lùm cây bên cạnh đã chứng kiến toàn bộ sự việc.

Nhìn dì xinh đẹp bế Nhạc Nhạc lên rồi hôn một cái.

Nhìn dì xinh đẹp mua kem cho Nhạc Nhạc.

Nhìn hai mẹ con mỗi người một miếng cắn cắn kem.

Tạ An chưa bao giờ cảm thấy một que kem có thể trông ngon đến vậy, cậu cũng thèm thuồng muốn cắn một miếng, nhưng đó không phải là mua cho cậu.

Cậu cũng muốn có người đút cho mình ăn như vậy.

Tạ An uễ oải vô cùng, lại không dám xuất hiện, daddy hiện tại nhất định đang tìm mình, hơn nữa cũng chẳng bao lâu nữa sẽ tìm được thôi, daddy rát lợi hại.

Cậu cũng không nghĩ muốn thật sự bỏ nhà ra đi, cậu chỉ muốn đến gặp Nhạc Nhạc chút, sau đó về nhà, nhưng mà hiện tại cậu không muốn đi trở về.

Phòng ở lớn như vậy, lại vô cùng trống rỗng, daddy không có ở bên cạnh, cũng không cho phép cậu đi ra ngoài, ông Chung bá đối xử với cậu rất tốt, nhưng là tuổi ông đã lớn rồi, lực bắt tòng tâm.

Càng nghĩ lại càng thấy khổ sở, hai vành mắt Tạ An đều có chút đỏ.

Cậu thậm chí còn chịu không nồi, muốn xuất hiện.

Đúng lúc này, xung quanh một trận xôn xao truyền đến.

Một đoàn người mặt tây trang giày da lục đục lao vào, tựa như đang tìm kiếm cái gì đó.

Đồng tử trong mắt Tạ An co rụt lại, lập tức co rúm thân thể lại, che chắn kỹ càng, đó là vệ sĩ của daddy, cậu nhận ra rằng daddy đã tìm tới đây rồi.

Đáng giận, daddy tại sao lại hành động nhanh như vậy.

Diệp Như Hè cũng chú ý tới nhóm người kia, khẩn trương mang theo Nhạc Nhạc, sợ cô bé bị tách ra.

Nhóm người vừa xông tới cũng không có quấy rầy những người khác vui chơi, nhưng mà khí thế trên người họ cũng đủ dọa người.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 55


Chương 55:

Tạ Trì Thành sắp xếp những vệ sĩ tới bảo vệ Tạ An đều là người đã được lựa chọn kỹ càng, nhưng cho dù là vệ sĩ lợi hại như thế nào cũng để sống mắt một đứa trẻ, cho nên này đám vệ sĩ cũng tự nhủ với lòng, nhất định phải tìm được tiểu thiệu gia.

Cho nên khí thế của bọn họ lúc này có chút dọa người Nhạc Nhạc cũng bị dọa sợ rồi, hai tay cô bé ôm cổ mami, rụt rè, nói: “Mami, những người này là ai vậy? thật hung dữ.”

“Đừng sợ, có mami ở đây rồi.”

Lúc này, thông báo trong công viên giải trí vang lên.

“Xin chào các vị khách, bởi vì hạng mục chơi trò chơi đột nhiên phải tiền hành đột kích kiểm tra, mời các vị khách xếp hàng trật tự ở của ra vào, chúng tôi sẽ tiền hành hoàn lại tiền vé cho tổn thát của khách hàng, mời mọi người tập trung xếp hàng để tiến hành ra về, chúng tôi rất lấy làm tiếc về sự bất tiện này……”

Diệp Như Hề ngơ ngác một chút, tại sao lại đột nhiên phải tiến hành kiểm tra? Loại chuyện này gần như sẽ không bao giờ xảy ra trong khi việc làm ăn ở công viên giải trí đang diễn ra.

Huống chi hoàn trả toàn bộ tiền vé vào, đây là một con số tổn thất không nhỏ nha.

“Mami, phải đi sao?”

Nhạc Nhạc mang vẻ mặt đầy mất mát, cô bé còn chưa chơi đủ đâu.

“Đúng vậy, chúng ta phải đi về, lần sau mami lại mang con tới chơi, được không?”

“Còn có lần sau sao?”

“Đương nhiên là có.”

Nhạc Nhạc lại mặt mày hớn hở, ngọt ngào nói vâng ạ.

Diệp Như Hề mang theo Nhạc Nhạc theo sát đám đông đi tới cửa ra vào, nơi đó đang xếp một hàng dài, không ít du khách đều đang oán giận cách làm việc như vậy cửa công viên giải trí, nhân viên công tác thì ra sức trắn an, một bên xin lỗi một bên đang nổi cáu nói qua nói lại.

Nhạc Nhạc lại được cho thêm một quả bóng bay, hai quả bóng bay một trái một phải được cột lên cỗ tay, cực kỳ vui vẻ.

“Mami! Con nhìn thấy chú đẹp trail”

Diệp Như Hề kinh ngạc một chút, nhìn theo hướng mà Nhạc Nhạc chỉ, quả nhiên liền thấy Tạ Trì Thành đang bước từ trên xe xuống.

Cách xa như thế mà cô còn nhìn được vẻ mặt khó coi của người kia, cũng cảm nhận được áp lực lớn ở quanh đó.

Lúc Tạ Trì Thành xấu tính cô đã từng trải nghiệm qua, thật cẩn thận mang theo Nhạc Nhạc lẫn vào trong đám người mà trốn tránh.

*“Mami, chúng ta không qua chào hỏi chú đẹp trai sao?”

“Không được, chú ấy có việc nữa .”

“Chú đẹp trai hình như có vẻ không được vui lắm.”

Diệp Như Hề dở khóc dở cười, thì ra chuyện Tạ Trì Thành không vui ngay cả Nhạc Nhạc cũng nhận ra được sao.

“Không có việc gì, chú ấy thường xuyên không vui vẻ.”

Cho dù có nở nụ cười cũng mang theo vẻ lạnh lẽo.Cô thực sự thấy sợ anh.

Đặc biệt là câu nói hôm đó mà Tạ Trì Thành đã nói trước khi cô rời đi.

[ Tôi sẽ tìm ra được chuyện mà cô đang giấu giềm. ] Thốt ra một câu khó hiểu như vậy cùng với đôi mắt sâu như vực thẳm của anh, khiến cô không rét mà run.

Hơn nữa, anh còn nói ra tên khách sạn sun wiill.

Đó là tên khách sạn mà năm đó cô từng bị người ta hãm hại.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 56


Chương 56:

Năm đó Diệp Như Mạn lầy danh nghĩa bạn thân của cô hẹn gặp mặt nhau ở khách sạn, sau đó cô còn bị hạ thuốc trong rượu, sau đó cô ta ném cô cho hai gã lưu manh rồi rời đi.

Năm đó cô đã dốc hết sức lực mới có thể tránh thoát được bàn tay của hai gã lưu manh kia, nhưng lại không thể tránh được số kiếp bị chà đạp, cho nên cô mới có thể oán hận Diệp Như Mạn đến vậy.

Diệp Như Hề hít sâu một hơi, để bản thân bình tĩnh lại, cô cần phải chậm rãi suy tính, sớm hay muộn cũng phải đem Diệp Như Mạn kéo xuống vực sâu mà thôi.

Chỉ là điều khiến cô thấy khó hiểu là tạo sao Tạ Trì Thành lại biết đến chuyện này? Chẳng lẽ năm đó anh cũng có mặt ở khách sạn sun will sao? Còn từng gặp cô?

Anh muốn lôi chuyện này ra làm cái gì? Uy h**p ư?

Không đúng, thân phận anh ta là gì chứ, còn cần uy h**p cô sao?

Diệp Như Hề thắc mắc nhưng không thể giải đáp, cô không phải không nghĩ tới một khả năng khác, ví như Tạ Trì Thành chính là người đàn ông buổi tối ngày hôm đó, nhưng Diệp Như Hề lập tức phủ định.

Anh ta là người có thân phận cao như vậy, muốn loại phụ nữ nào mà không có? Làm sao lại chịu ngủ với một người phụ nữ không rõ thân phận chứ, người thường thậm chí muốn tới gần anh cũng làm không được.

Huống chỉ, Tạ Trì Thành còn là chồng chưa cưới của Diệp Như Mạn, điểm này khiến cho Diệp Như Hề không dám nghĩ lung tung.

Bởi vì người của Tạ Trì Thành quá nhiều, mọi người xung quanh bắt đầu nghị luận sôi nồi.

“Những người này là ai vậy nhỉ?”

“Nghe nói bọn họ đang tìm người.”

“Tìm người? Tìm người nào thế, bày ra trận thế như vậy, dọa chết người mà.”

“Hình như là một đứa nhỏ đó, chắc là nhà có tiền nào đó để lạc đứa nhỏ nên mới huy động lực lượng tới tìm kiếm.”

Trong lòng Diệp Như Hề bỗng nhiên có một dự cảm không tốt.

Con trai của Tạ Trì Thành chính là Tạ An, cậu bé ngoan ngoan hiểu chuyện kia không thấy đâu nữa ư?

Nhìn sắc mặt âm trầm của Tạ Trì Thành, tám chín phần mười chuyện này là sự thật.

Không hiểu vì sao Diệp Như Hề bắt đầu trở nên lo lắng.

“Mami, chú đẹp trai đi tới!”

Diệp Như Hề vội vàng nhìn qua, phát hiện Tạ Trì Thành đã nhìn thấy mẹ con cô, đang bước từng bước lớn đi tới, mắt nhìn khóa chặt đúng phương hướng này, cô có muốn tránh cũng tránh không được, đành phải căng da đầu chạm mặt.

Tạ Trì Thành đi đến trước mặt cô, nhíu mày, nói: “Tại sao cô lại có mặt ở chỗ này.”

Nhạc Nhạc vui sướng hô lên một câu: “Chú đẹp trai! Đã lâu không gặp!”

Nhìn thấy gương mặt nhỏ tươi cười, sắc mặt khó coi của Tạ Trì Thành dịu đi rất nhiều.

Diệp Như Hè chần chờ một chút, vẫn là hỏi: “Là…… Tiểu An không thầy đâu sao?”

Tạ Trì Thành một mặt lạnh băng còn có vài phần hung hãn, nói: “Thằng bé dám tránh thoát sự kiểm soát của vệ sĩ, bỏ nhà chạy ra ngoài”

Diệp Như Hề lập tức phản ứng lại, “Cậu bé đang ở chỗ này?”

Tạ Trì Thành gật đầu, ánh mắt mang theo vẻ phẫn nộ.

Diệp Như Hề lập tức nghĩ tới ” cậu con trai” mà bà dì nói luôn lẽo đếẽo phía sau hai mẹ con cô.

Tiểu An cùng Nhạc Nhạc lớn lên rất giống nhau, bị hiểu lầm thành con trai cô cũng không có gì kỳ lạ, vốn dĩ cho rằng chỉ là nhìn lầm, nhưng nếu Tạ An thật sự ở chỗ này, có lẽ đó không phải là ảo giác.

“Anh đi cùng tôi đi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 57


Chương 57:

Vấn đề liên quan tới Tạ An, Diệp Như Hề cũng mặc kệ suy.

nghĩ ban đầu của bản thân là muốn cách xa Tạ Trì Thành càng xa càng tốt.

Tạ Trì Thành tuy rằng khá kinh ngạc, nhưng cũng không có nhiều lời cái gì, theo kịp bước chân cô.

Diệp Như Hè lại lần nữa trở lại nơi mua kem, nhìn qua một vòng trái phải, thấp giọng nói: “Anh hãy bảo người tìm trong khu vực quanh đây một chút.

“Được”

Tạ Trì Thành lập tức chỉ đạo người dưới, hai người cũng chia nhau đi tìm kiếm.

Nhạc Nhạc kéo kéo cánh tay Diệp Như. Hè, nói: “Mami, mọi người đang tìm ai thế?”

“Một anh trai trông rất giống con đó, nhưng anh ấy đang chơi trốn tìm ở đây, tìm không tháy, chúng ta cần phải đi tìm anh trai mới được.”

Diệp Như Hề im bặt không nhắc tới chuyện Tạ An bỏ nhà trốn đi, cậu bé kia là đứa trẻ hiểu chuyện, hẳn là có nguyên nhân gì đó mới làm ra hành động bỏ nhà ra đi.

*Thì ra là như thế này à…… Mami, con biết anh ấy chạy đi đâu!”

Diệp Như Hề kinh ngạc, “Ở nơi nào vậy?”

“Mẹ vươn qua đây, con nói thầm cho mẹ biết.”

Tạ Trì Thành vừa quay đầu lại, liền thấy Nhạc Nhạc đang ghé vào bên vai Diệp Như Hè, thò đầu lại gần lắm nhằm cái gì đó, hai bóng dáng một lớn một nhỏ trông hài hòa đến lạ.

“Ông chủ, đã tìm được ba lo mà tiểu thiếu gia để lại!”

Tạ Trì Thành quay đầu lại, nhíu mày, nói: “Ở đâu?”

Diệp Như Hề đi qua theo hướng Nhạc Nhạc chỉ, đó là một lùm cây thấp tháp, rất tươi tốt, cũng không háp dẫn sự chú ý của người khác.

“Nhạc Nhạc, con cảm tháy sẽ là nơi này?”

“Đúng rồi!”

“Vì sao thế?”

Nhạc Nhạc bĩu môi nói: “Bởi vì néu là con, thì con sẽ trốn ở đây nhat”

Diệp Như Hề tuy rằng cảm thấy khá kỳ lạ, nhưng cũng tiếng lên đi tìm xem, khi cô đến gần lùm cây để quan sát, vừ ngồi xổm xuống liền thấy một đôi mắt to tròng đang nhìn mình xuyên qua những tán lá cây nhỏ.

Tạ An quả nhiên đang chỗ này!

Diệp Như Hề không khỏi thán phục sự nhanh trí của Nhạc Nhạc, vội vàng nói:: “Cuối cùng cũng tìm được cháu, daddy của cháu rất sốt ruột, mau ra đây đi.”

Tạ An không nhúc nhích, đôi mắt tròn xoe dời tầm nhìn từ khuôn mặt của Diệp Như Hề qua mặt của Nhạc Nhạc ở bên cạnh, cậu mấp máy môi, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Diệp Như Hề vội vàng gọi Tạ Trì Thành tới.

Giữa hai hàng lông mày đang cau lại của Tạ Trì Thành có chút mù mịt, anh trầm giọng nói: “Tạ An, ra ngay.”

Lùm cây lung lay, nhưng người thì vẫn chưa xuất hiện Tạ Trì Thành không muốn lặp lại lần thứ hai, mà đang định cho người tới nhổ luôn cả bụi cây trước mặt, anh không tin thằng nhóc nhà mình không chịu ra.

Trong lòng Diệp Như Hè chợt nhảy dựng, lập tức đã đoán được suy nghĩ của anh, vội vàng nói: “Từ từ đã, anh quá hung dữ, dọa sợ thằng bé rồi, tất nhiên nó sẽ không chịu ra để tôi thử xem thế nào đi.”

Dứt lời Diệp Như Hề trực tiếp tiến lên trên, dịu dàng nói: “Tiểu An, trước tiên cháu hãy ra đi đã, nơi này nhiều muối, đừng để bị đốt rồi khó chịu, cũng đừng trồn nữa.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 58


Chương 58:

Nghe vậy, Tạ An hít hít cái mũi, đúng là cả người cậu đều đang bị muỗi đốt, vừa đau vừa ngứa, nhưng vẫn dẩu môi nhất quyết không ra ngoài Vốn dĩ ban đầu còn rất kiên cường, hiện tại nghe thấy giọng của dì xinh đẹp dịu dàng khuyên nhủ như thế nghĩ đến rất có khả năng cô mới là mami của mình, Tạ An lập tức liền thấy tủi thân.

Cho dù có sớm trưởng thành thế nào, dù có thông minh tới đâu, rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ mới năm tuổi đầu, bị đau thì tự nhiên sẽ tủy thân, trước kia là do không có ai cho cậu bé cơ hội để tủi thân.

Hiện tại……

Diệp Như Hề dường như nghe thấy được tiếng cậu bé khụt khịt mũi, vừa nhìn thấy, cặp mắt to tròn kia đã phiếm đỏ, hẳn là khóc rồi.

Cô càng thêm đau lòng.

*Tiểu An?”

Nhạc Nhạc chạy lại đây, nói: “Mami, để cho con tới thử xem đi, con đến khuyên nhủ anh trai.”

Nhạc Nhạc dựa vào thân hình bé nhỏ của bản thân, lập tức chui vào trong bụi cây.

Đây là lần đầu tiên hai đứa nhỏ có “sinh mệnh gắn liền” này trực tiếp đối mặt với nhau.

Tuy rằng lúc còn ở bệnh viện Tạ An vẫn luôn đến trộm nhìn Nhạc Nhạc, nhưng lại chưa bao giờ được nhìn chằm chằm vào cô bé một cách chính diện như thế này.

Đặc biệt là hiện tại, cả hai đều cách nhau rất gần, Tạ An cảm thấy trái tim bé nhỏ của mình đang đập thình thịch, có một loại cảm giác rất kỳ quái.

Nhạc Nhạc cũng có cảm giác như vậy, thật kỳ diệu, cô bé bỗng nhiên không nhịn được mà vươn tay ôm lấy Tạ An, trong miệng liên tục gọi: “Anh trai nhỏ đừng sợ nhé, Nhạc Nhạc tới cứu anh đây”

Thân hình Tạ An thoáng cứng đờ, trong lòng lại mềm mại, cậu túm chặt tay Nhạc Nhạc rồi nói: “Em gọi là Nhạc Nhạc.

sao? Anh là Tiểu An, anh…… là anh trai em.”

Nhạc Nhạc nghiêng đầu, “Em biết mà, anh là anh trai nhỏ!”

Tạ An có chút rầu rĩ, nhưng cậu bé vẫn chưa có chứng cứ, đành phải nhịn không giải thích.

Trong lòng cậu cảm thấy hy vọng hơn ai hết, đây thật sự là em gái của cậu, mà dì xinh đẹp chính là mami của cậu.

“Anh trai nhỏ, chúng ta hãy đi ra ngoài trước đi đã.”

Tạ An biết có tiếp tục trốn tránh cũng vô dụng, daddy có rất nhiều biện pháp có thể lôi cậu ra ngoài.

Nhạc Nhạc nắm tay Tiểu An, hai cái đầu nhỏ lần lượt len ra khỏi bụi cây.

Tâm trạng Tạ Trì Thành vốn dĩ đang rất phẫn nộ nhưng khi nhìn thấy hai khuôn mặt giống nhau như khuôn đúng ra của hai đứa nhỏ, lời vừa tới bên miệng cũng đều nghẹn lại.

Diệp Như Hề cũng ngắn người, có chút thát thần.

Tuy rằng biết Tạ An trông rất giống với con gái mình, nhưng hiện tại khi cả hai đứa đứng cạnh nhau, chỉ biết kinh hãi vì lại trùng hợp tới như vậy.

Mà cô Diệp Như Mạn vốn chính là cùng chị em cùng cha khác mẹ trên danh nghĩa, lớn lên cùng nhau nên con cái của họ có chút giống nhau cũng coi như không có gì là lạ nhỉ? Diệp Như Hề tự đưa ra một lý do không máy thuyết phục, cô không muốn nghĩ tới mấy chuyện kỳ quái. (*) (*) Chỗ này như có nhằm lẫn , vì ý nguyên văn tác giả viết Như Hề bảo cô và Diệp Như Mạn là chị em cùng cha khác mẹ (nhưng máy Chương trước có nói người cha đang là người thực vật không phải là cha ruột của Như Hề?2) mình có sửa lại chút cho trùng khớp với Chương trước, không hiểu ý tác giả lắm @@.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 59


Chương 59:

Vẻ mặt Tạ Trì Thành lại có chút không ổn định, đôi mắt đen láy hiện rõ nghỉ ngờ càng sâu.

“Mami, con đưa anh trai nhỏ ra ngoài rôi đây!”

“Nhạc Nhạc giỏi quá.”

Diệp Như Hè sờ sờ đầu con gái, lại nói với Tạ An: “Daddy.

của cháu rất lo cho cháu đấy, mặc kệ như thế nào, sau này cũng không thể tự tiện chạy lung tung được”

Tạ An có chút ủ rũ dạ một tiếng.

Tạ Trì Thành cúi đầu nhìn cậu bé, anh nói: “Cùng ta trở vê.

“Con biết rồi. Daddy, rất xin lỗi.”

Tạ Trì Thành nheo mắt, nhưng thật ra vẫn cảm thấy kỳ quái, con trai anh anh biết, cũng không phải là đứa trẻ dễ nghe lời như vậy, hiện tại lại trực tiếp nhận sai ư?

Tạ An nhìn chằm chằm ánh mát của daddy, lặng lẽ nắm chặt nắm tay, giữa khe hở ngón tay của cậu bé còn có vài sợi tóc kẹp giữa.

Tạ Trì Thành không muốn dạy dỗ con trai ngay tại nơi này, cũng không có nhiều lời.

Diệp Như Hề nhìn thấy đã tìm được đứa trẻ, mà lại Nhạc Nhạc trông có vẻ mệt mỏi, nghĩ đến sức khỏe của con bé, cô có ý định muốn rời đi trước.

Tạ Trì Thành cũng thấy sắc mặt Nhạc Nhạc có chút mệt mỏi, biết tình trạng sức khỏe của cô bé, liền gật đầu đồng ý, còn cho người lái xe đưa hai mẹ con cô vê bệnh viện.

Lúc này đây, Diệp Như Hề cũng không từ chối, chỉ cần không phải Tạ Trì Thành đích thân đưa cô đi, cô cũng không cần phải giả bộ làm gì.

Sau khi hai người đã rời đi, Tạ Trì Thành cúi đầu nhìn Tạ An, nói: “Đuổi kịp rồi nhé.”

Tạ An trầm mặc đi theo phía sau daddy, nắm thật chặt mắy sợi tóc kẹp trong khe hở ngón tay.

Trên xe, Tạ An do dự một chút mới nói: “Daddy, làm sao cha tìm được con vậy?”

Cậu rõ ràng đã chuẩn bị rất chu đáo, tuy rằng biết cuối cùng nhất định sẽ bị daddy bắt được, nhưng mà bị tóm nhanh như thế khiến cậu cảm giác có chút thát bại.

Tạ Trì Thành liếc mắt nhìn con trai một chút, cười nhạo nói: “Con là con trai ta, còn muốn chạy thoát đi đâu?”

Khuôn mặt bánh bao của Tạ An căng thẳng, nghiêm túc suy nghĩ , lát sau liền kinh ngạc nói: “Daddy, cha đặt hai tầng định vị cho chiếc xe kia? Quá giảo hoạt! Chiếc xe kia vốn gì chưa từng được lái đi!”

“Nếu không tại sao ta lại đặt nó ở nơi đó?”

Nói đúng hơn là chiếc xe đó là để dành cho con, con trai à, tay chân ngắn như vậy thì lái xe kiểu gì? Chỉ có thể lựa chọn dùng con xe có hệ thống điều khiển tự động mà thôi.

Tạ Trì Thành sớm đã có phòng bị.

Tạ An càng thêm tức giận.

Daddy đúng là hồ ly giảo hoạt!

Diệp Như Hề đưa Nhạc Nhạc về bệnh viện, bác sĩ kiểm tra qua một lần, sau khi xác định không có việc gì, cô mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Sức khỏe hiện tại của Nhạc Nhạc rất ổn định, bác sĩ còn đưa ra kiến nghị bảo Diệp Như Hề mang cô bé về nhà dưỡng bệnh, dù sao thì trẻ con trong độ tuổi này, tâm tư rất mẫn cảm, thơ thần trong bệnh viện cả thời gian dài, sẽ không có lợi cho sự phát triển về tinh thần của trẻ.

Có y ta đã máy lần nhìn thấy cô gái nhỏ này trộm lau nước mắt ở trong chăn.
 
Back
Top Dưới