Ngôn Tình Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 120: Thực Sự Bay Lên Đâu Cành Rồi 5


Vừa ra khỏi cổng, một thanh niên mặc vest đi về phía cô.

“Xin chào, tôi là thư ký của ông Thẳm, cô có thể gọi tôi là Tiểu Chu.” Anh ấy tự giới thiệu: “Bây giò tôi có nhiệm vụ đưa cô về khách sạn.”
Thẩm Sơ Tuyết ban đầu không muốn làm phiền.

Tuy nhiên, câu sau của thư ký khiến cô đứng ngồi không yên.

“Đây là khu biệt thự ở ngoại ô phía đông.

Nếu cô nhất quyết muốn cùng tôi quay về, tôi đoán cô có thể sẽ phải mệt đó.”
“Ý anh là sao?”
Thảm Sơ Tuyết không vui nhìn về phía anh.

Thư ký cười nói: “Cô Thắm, xe đã chuẩn bị xong rồi, tôi tiễn cô về.

Tục ngữ có câu, tự tay không đánh người mặt tươi cười, thư ký đã nói rõ mục đích rồi, nếu như Thâm Sơ Tuyết còn không chịu biết điều thì thực sự sẽ chịu thiệt thòi.

Trong lòng cô tính toán, nếu thật sự phải từ khu biệt thự phía đông ngoại ô trở về thành phó, ít nhất cô cũng phải đi bộ mấy tiếng đồng hồ, trên người cũng không có tiền, cô thậm chí sẽ không đủ tiền để đi xe buýt chứ nói gì là taxi.

Nghĩ tới đó, cô chỉ có thể đồng ý.

” Được rồi, làm phiền anh.”
Cô ấy nói với vẻ mặt không vui, rồi đi theo thư ký đến chiếc xe đang đậu ở đằng kia.

Thư ký vẫn tiếp tục mỉm cười và đáp lại: “Đây là việc tôi nên làm, cô Thẩm, cô không cần phải khách sáo với tôi.”
Thẩm Sơ Tuyết không nói một lời.

Khoảng một giờ sau, xe dừng trước cổng khách sạn.

Trước khi xuống xe, Thắm Sơ Tuyết hỏi thư ký: “À, hôm qua cô đã đi cùng Thẫm Nam Châu, phải không?”
Thư ký gật đầu:” Đúng vậy.”
“Vậy cô có nhìn thấy túi của tôi không?” Thằm Sơ Tuyết vừa nói vừa ra hiệu: “Nó to thế này, màu tím, cô có nhìn thấy nó không? “
Thư ký lắc đầu; “Không có.”
Thẩm Sơ Tuyết tỏ ra thất vọng.

Thư ký thấy thé, liền hỏi: “Quan trọng lắm sao?”
Thẩm Sơ Tuyết thở dài:” Trong túi có điện thoại của tôi.”
Thư ký nghe vậy, suy nghĩ một chút rồi nói: ” Được rồi, tôi sẽ giúp cô tìm, nếu có tin gì mới, tôi sẽ báo cho cô.”
Thảm Sơ Tuyết liền vội vàng gật đầu:” Được được được, cảm ơn anh”
“Không có gì.”
Thư ký cười đáp lại cô.

Thảm Sơ Tuyết bước xuống xe, khi vừa tới cửa khách sạn, Chương Giai Điềm liền lao tới.

” Thẳầm Sơ Tuyết!”
Đôi mắt cô ấy đỏ hoe.

Thẩm Sơ Tuyết ngạc nhiên: “Giai Điềm? Cô bị sao vậy?”
Chương Giai Điềm nhìn bàn tay bị thương, giọng nói run run: “Cô, tay của cô…”
Thẩm Sơ Tuyết nhìn xung quanh, và tỏ vẻ thờ ơ: “Ò, tôi bị gãy xương.

Tối qua tôi say rượu rồi bị ngã.”

“Cô không sao chứ?” Chương Giai Điềm giương mắt nhìn cô.

“À há?”
Thẩm Sơ Tuyết nhún vai, tỏ vẻ không có gì.

Chương Giai Điềm vẻ mặt đau khổ, tiếp tục nói: “Tối hôm qua là tôi vô dụng, không có thể cứu cô, nhưng là người đàn ông kia có vệ sĩ, tôi căn bản là không có cách nào tới gần, tôi vốn là muốn báo cảnh sát, thế nhưng đạo diễn nói… nói…”
Thẩm Sơ Tuyết giận tái mặt.

“Đạo diễn nói gì?”
“Đạo diễn nói, nếu như tôi dám báo cảnh sát nói, ông ấy sẽ không tha cho tôi.” Chương Giai Điềm nhỏ giọng, cô áy náy cúi đầu:”Xin lỗi, Thảm Sơ Tuyết…”
Thẩm Sơ Tuyết nghe xong máy lời này, thật sự không biết phải biểu hiện ra sao.

Thật ra, cô có thể hiểu được.

Suy cho cùng, mối quan hệ giữa cô ấy và Chương Giai Điềm không thân thiết tới mức khiến cô ấy phải vứt bỏ chén cơm.

“Không sao” Thảm Sơ Tuyết vỗ vai cô: “Tôi cũng không có chuyện gì, cô không phải cảm thấy tội lỗi.


“Thật ư2”
Chương Giai Điềm ngẳng đầu lên nhìn cô.

Thẩm Sơ Tuyết gật đầu:” m, không có chuyện gì đâu.”

“Ừm, tối hôm qua lúc cô bị người đó bắt đi, anh ấy có làm gì cô không …” Chương Giai Điềm dè dặt nhìn cô.

“Không có!”
Thẩm Sơ Tuyết lắc đầu.

Chương Giai Điềm có phần ngạc nhiên.

Thẩm Sơ Tuyết nhìn phản ứng của cô ấy, cho rằng cô ấy không hiểu nên tiếp tục giải thích: “Lúc đó, cả người tôi đều là vét bẩn, và anh ấy chê tôi buồn nôn, vì vậy anh ấy đã ném tôi sang một bên và không làm gì tôi cả.”
” Thì ra là vậy…”
Chương Giai Điềm ngần người nói.

Thảm Sơ Tuyết nghỉ ngờ nhìn cô, vừa định mở miệng nói chuyện, cách đó không xa đột nhiên vang lên một giọng nói: “Thẩm Sơ Tuyết!”
Thảm Sơ Tuyết quay đầu nhìn qua.

Hóa ra là Triệu Y Tân!
Thẩm Sơ Tuyết đứng thẳng, mỉm cười nhẹ: “Chào anh!”
Triệu Y Tân đi tới, tháo mắt kính xuống, nhìn cô nói:” Cô làm gì ở đây?”
Thảm Sơ Tuyết khẽ nói: “Ừm, tôi và Giai Điềm vừa đi ăn ở ngoài về, hehe, dù sao dạo này cũng không có cảnh quay nên chỉ đi loanh quanh thôi.”.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 121: Thực Sự Bay Lên Đầu Cành Rồi 6


Trong nháy mắt đã tới mùa thu.

Trong phòng ngủ, Cố Manh Manh vừa mới mặc quần jean vào, bên ngoài có tiếng gõ cửa, kèm theo giọng nói của quản gia: “Cô chủ, ngài có điện thoại.”
Cố Manh Manh ngạc nhiên:” Điện thoại của tôi? Hả, ai vậy?”
“Đầu dây bên kia nói là bạn của ngài.”
Quản gia đáp.

Cố Manh Manh đi về phía cửa.

Quản gia đứng ở cửa, đưa cho cô chiếc điện thoại và nói: “Bữa trưa đã chuẩn bị xong, nói chuyện điện thoại xong ngài có thể xuống ăn cơm.”
“Được.”
Cố Manh Manh gật đầu.

Sau khi người quản gia đi khỏi, cô đưa điện thoại lên tai nói: “Xin chào? “
Trong điện thoại, một giọng nữ truyền đến:”Manh Manh, tớ là Triệu Giai Đồng, cậu đang làm gì vậy?”
“Triệu Giai Đồng?”

Cố Manh Manh nghe xong liền trả lời:”Tại sao là cậu?”, lúc nói xong lời này, cô cảm thấy mình không tốt, lại nói tiếp:”À, ý của tớ là, tớ không nghĩ là cậu sẽ gọi điện thoại cho tớ.

Nhưng mà, sao cậu lại biết số điện thoại này?”
“Chỉ cần tớ muốn thì tớ luôn tìm được cách liên lạc với cậu.”
Triệu Giai Đồng nói tiếp: “Hôm nay trời đẹp, cậu có hẹn với ai không?”
“Không có.”
Cố Manh Manh đáp.

Triệu Giai Đồng có vẻ rất vui:” Ò, không có hẹn à, vậy hẹn với tớ đi, ngày hôm nay rất thích hợp để đi dạo phố, cậu đi không?”
“À, chuyện này…”
Cố Manh Manh hơi do dự.

Thành thật mà nói, quan hệ của cô ấy với Triệu Gia Đồng chỉ có thể coi là bình thường, trong lớp cũng chẳng nói được mấy câu, nhưng bây giờ đột nhiên muốn hẹn cô ra ngoài, thật là ngạc nhiên.

Đúng lúc này, giọng của Triệu Giai Đồng lại vang lên: “Tớ nghe nói rằng có một nhà hàng mới mở.

Tớ đã muốn đi từ lâu rồi, nhưng không có ai đi cùng, hôm nay cậu cũng không có hẹn, chỉ bằng chúng ta đi chung, tớ mời “
Mọi người đều bàn tán về chỗ này, nếu như từ chối nữa, có phải là cô hơi tệ không?
Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc rồi gật đầu:” Được rồi, vậy chúng ta hẹn gặp ở đâu?”
Triệu Giai Đồng đọc cho cô một địa chỉ.

Cố Manh Manh đáp:” Được, vậy hẹn gặp cậu ở đó!”
” Được được, tớ chờ cậu!”
Triệu Giai Đồng vui vẻ đáp.

Sau khi cúp máy, Cố Manh Manh thở dài rồi đi xuống ăn trưa.

Lục Tư Thần gần đây đi công tác, cô một mình trong biệt thự khổng lồ, ngay cả khi ăn cũng là một mình, cho nên dù đầu bếp có nấu bao nhiêu món đi nữa, cô cũng không có cảm giác ngon miệng, bữa nào cũng vậy, ăn một bát cơm, giống như làm một nhiệm vụ.

Quản gia rất lo lắng, than thở rằng cô quá gầy, và cảm giác như cô có thể ngã xuống ngay khi có một cơn gió thổi qua.

Cố Manh Manh không biết nên cười hay khóc, cô phải giải thích rằng cô đã như thế này từ khi còn nhỏ, cho dù cô có ăn bao nhiêu đi chăng nữa thì cô ấy cũng sẽ không mập được.

Quản gia nghe xong liền thở dài.

Sau bữa ăn, Cố Manh Manh mang áo khoác và chuẩn bị ra ngoài.

Quản gia tiễn cô ra ngoài: “Phu nhân, chúc ngài đi chơi vui vẻ, nhưng nhớ phải chú ý an toàn!”
“Được, tôi nhớ rồi.”
Cố Manh Manh gật đầu.

Quản gia mở cửa xe cho cô và nói tiếp: “Hôm nay ngài có về ăn tối không?”
“Không.” Cố Manh Manh lắc đầu:” Có người mời tôi ăn cơm.”
Quản gia gật đầu:” Được, tôi biết rồi.”
Sau khi Cố Manh Manh lên xe, tài xế nhanh chóng khởi động xe rời đi.

Khi đến nơi, Triệu Giai Đồng đã đợi từ lâu, nhìn thấy Cố Manh Manh xuất hiện, mặt cười tươi như hoa: “Manh Manh, cuối cùng cậu cũng đến rồi, tớ cứ nghĩ cậu sẽ đồi ý.”
Cố Manh Manh cười nói:” Không đâu, tớ đã nói là sẽ tới, tại sao lại đổi ý chứ?”
” Ha ha, cậu tới là tốt rồi!”
Triệu Giai Đồng đi về phía trước, thân mật khoác tay cô.

Cố Manh Manh có chút không quen, nhưng đành phải chịu.

Sau đó, cả hai bắt đầu đi mua sắm, Triệu Giai Đồng mua một vài bộ quần áo, có vẻ tâm trạng rất tốt, đôi lúc còn chọn quần áo cho Cố Manh Manh mặc thử, thậm chí đòi trả cả tiền cho cô ấy nhưng bị Manh Manh từ chối.

Nói thật là hiện tại cô có rất nhiều đồ, Lục Tư Thần chưa bao giờ để cô thiếu thốn ở khoản này, có những bộ cô chưa bao giờ mặc tới, thậm chí là còn nguyên mác.

Tới chiều, Triệu Giai Đồng dẫn cô đi tới nhà hàng, gọi món xong, cô bắt đầu nói chuyện phiếm với Có Manh Manh.

“Manh Manh, tớ nghe nói cậu đã chuyển nhà phải không?”
Cô tỏ vẻ tò mò hỏi.

Cố Manh Manh nhấp một ngụm nước trái cây rồi gật đầu mà không cần suy nghĩ.

Triệu Giai Đồng nhìn cô, hỏi tiếp: ” Vậy bây giờ cậu ở đâu?”
Cố Manh Manh cau mày trả lời:”Hương Tạ Thủy Ngạn!”
Triệu Giai Đồng thốt lên một tiếng ‘Ò’ rồi nói:”Chỗ đó là khu biệt thự hả, cậu sống một mình sao?”.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 122: Thực Sự Bay Lên Đầu Cành Rồi 7


Lúc Lục Tư Thần lái xe đến nhà hàng, Cố Manh Manh và Triệu Giai Đồng đang đứng ở ven đường nói chuyện phiếm, hai cô gái dường như rất hòa hợp, nói cười vui vẻ.

Lục Tư Thần dừng xe thể thao ở ven đường, sau đó chậm rãi hạ cửa số xe xuống.

Cố Manh Manh vừa thấy anh, nhất thời mặt mày liền vô cùng hớn hở.

“Lục Tư Thần!”
Cô nhảy đến bên cạnh chiếc xe với sự vui sướng.

Lục Tư Thần mỉm cười: “Chơi vui không? “
“Có có!”
Cố Manh Manh gật đầu.

Lúc này, giọng nói của Triệu Giai Đồng truyền đến: “Chào chú, chúng ta đã gặp nhau, cháu là Triệu Giai Đồng.”
Chú?
Lục Tư Thần nhíu mày, cũng không thích cách xưng hô này.

“Hả, chuyện đó…” Cố Manh Manh đúng lúc mở miệng: “Anh, anh ăn cơm tối chưa? “
Lục Tư Thần liếc cô một cái, giọng điệu cực kỳ nhạt nhẽo: “Chưa ăn.


Cố Manh Manh bĩu môi: “Vậy anh phải làm sao bây giờ…”
Lục Tư Thần còn chưa kịp nói chuyện, giọng nói của Triệu Giai Đồng lại truyền đến: “Trong nhà hàng có rất nhiều món ăn ngon, hai người vào thử xem sao? “
Cố Manh Manh nghe vậy, vội vàng gật đầu phụ họa: “Đúng vậy, tầng trên cùng của trung tâm thương mại có nhiều đồ ăn, Lục Tư Thần, anh muốn đi xem chứ? “
Lục Tư Thần cúi đầu nhìn đồng hồ, đáp: “Không cần,đợi lát nữa tôi còn có chút việc.” Dừng một chút, anh lại nhìn về phía Cố Manh Manh, tiếp tục nói: “Các cô còn có kế hoạch gì nữa không? “
Cố Manh Manh quay đầu lại nhìn Triệu Giai Đồng, sau đó lại một lần nữa nhìn về phía Lục Tư Thần, lắc đầu: “Không, hôm nay chủ yếu là đi ra ngoài mua sắm.


Lục Tư Thần ‘Ù” lên tiếng, nói: “Lên xel “
Cố Manh Manh hơi kinh ngạc một chút.

Sau đó, cô theo bản năng quay đầu lại nhìn Triệu Giai Đồng.

Triệu Giai Đồng cảm nhận được ánh mắt của cô, lập tức nói: “Không sao đâu, cậu và chú đi trước đi, dù sao bây giờ thời gian cũng không còn sớm, đúng là nên về nhà rồi.”
“Vậy giờ cậu đi gì về được?”
Cô Manh Manh cau mày hỏi.

Triệu Giai Đồng chớp chớp mắt, vui tươi nói: “Đương nhiên là đi xe về.


PB, Cố Manh Manh gật đầu: “Vậy, vậy được rồi, tớ đi trước.”
“Được được!”
Triệu Giai Đồng gật đầu.

“Tạm biệt!”
Cố Manh Manh vừa vẫy tay, vừa mở cửa xe phía sau ngồi vào.

Triệu Giai Đồng vẫn đứng ở ven đường, cho đến khi nhìn thấy chiếc xe thể thao đi xa, cô mới xoay người rời đi.

Bây giờ, phía bên kia.

Trong xe, Cố Manh Manh cúi đầu nhìn điện thoại di động.

Lục Tư Thần vừa lái xe vừa nhìn cô từ trong gương chiếu hậu, mở miệng: “Manh Manh.


“m2”
Cố Manh Manh đáp lại, vẫn cúi đầu như cũ.

Lục Tư Thần có vài phần không vui: “Lâu như vậy không gặp, cô không có gì muốn nói với tôi sao? “
Cố Manh Manh kỳ quái ngắng đầu lên, nhìn người đàn ông nói: “Muốn nói gì cơ? “
Lục Tư Thần: “…”
Cố Manh Manh suy nghĩ một chút, sau đó lại nói: “Ò, đúng rồi, tôi quả thật có chuyện muốn nói! “
“Ừm?”
Lục Tư Thần nhếch môi.

Cố Manh Manh nhăn mũi: “Sao anh về sớm vậy? Hơn nữa, anh còn không nói trước với tôi.”
Lục Tư Thần cười khổ: “Tôi đây không phải là muốn cho cô một bất ngờ sao? “
Cố Manh Manh hừ hừ: “Xí, một chút cũng không bắt ngờ.


Lục Tư Thần không thể làm gì được.

Anh xoay vô lăng, trực tiếp đậu xe ở ven đường.

Cố Manh Manh kinh ngạc: “Anh làm gì vậy? “
Lục Tư Thần kích động, mở miệng ra lệnh nói: “Lên ngồi ở ghế phụ.


Cố Manh Manh bĩu môi, thân thể không nhúc nhích.

“ Ngồi phía sau cũng vậy mài!”
Cô trả lời như vậy.

“Nó cũng đung khi tôi là người lái sao?” Lục Tư Thần nhìn cô từ gương chiêu hậu.

“Tùy anh nghĩ như thế nào…” Cế Manh Manh đáp.

“Manh Manh!”
Lục Tư Thần nhíu mày, trầm giọng nói: “Nghe lời, lên phía trước! “
Cố Manh Manh không vui.

Nhưng cuối cùng, cô mở cửa và xuống xe và ngồi ở phía trước chỗ ghế phụ.

Lục Tư Thần nghiêng đầu nhìn cô, giơ tay nhéo nhéo khuôn mặt cô: “Luôn không thích nghe lời, nhất định phải để tôi hung dữ với cô, phải không? “
“Không có…”
Cố Manh Manh miệng.

Lục Tư Thần thở dài: “Được rồi, lấy dây an toàn thắt chặt vào.


Cố Manh Manh cúi đầu, ngoan ngoãn thắt dây an toàn.

Sau đó, Lục Tư Thần một lần nữa khởi động động cơ lên đường.

Cố Manh Manh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, một lát sau, cô mới tỉnh ngộ lại, nơi này hình như cũng không phải đường về nhà.

“Chúng ta không về nhà sao?”
Cô mở miệng hỏi.

Lục Tư Thần lái xe, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.

Anh trả lời, “Đi ăn tối.”
Cố Manh Manh ‘À’ một tiếng, không nói gì nữa.

Khoảng mười phút sau, Lục Tư Thần đậu xe ở cửa một nhà hàng.

Cố Manh Manh xuống xe, ngửa đầu nhìn bảng hiệu trước mắt, hỏi: “Ăn đồ Tây à? “
Lục Tư Thần đi tới, kéo cô đi vào bên trong.

Đáng ngạc nhiên, có một người đang chờ đợi bên trong.

Đó là một người phụ nữ xinh đẹp!
Hơn nữa, là một người phụ nữ Mà Cố Manh Manh quen biết.

Bellal * Này, hai người rốt cục cũng tới!” Bella vốn đang ngồi bên cửa sổ, sau khi nhìn thấy Lục Tư Thần và Cố Manh Manh xuất hiện, lập tức cười tủm tim từ chỗ ngồi đứng lên, vừa nói: “Tôi chờ rất lâu, còn tưởng hai người không tới đây.


Lục Tư Thần vừa thay Cố Manh Manh kéo ghé ra, vừa trả lời: “Vừa rồi đi đón Manh Manh, cô ấy và bạn của cô đang đi dạo trong trung tâm thương mại.


Bella gật đầu: “Hóa ra là như vậy.” Dừng một chút, cô lại cúi đầu nhìn về phía Cố Manh Manh đã ngồi xuống, cười nói: “Xin chào, Manh Manh, chúng ta lại gặp nhau!”
Cố Manh Manh ngậm miệng không lên tiếng, nụ cười trên khuôn mặt nhỏ bé cũng không biết khi nào biến mắt.

Cô ấy không thích người phụ nữ này!
Từ lần đầu tiên gặp mặt, không biết vì sao, Cố Manh Manh đã không có cảm tình với người phụ nữ này.

Mà đến bây giờ, càng sẽ không thay đồi.

“Manh Manhl”
Bên này, Lục Tư Thần thấy cô không có phản ứng, không khỏi nhíu mày: “Sao không nói chuyện? “
Cố Manh Manh cắn môi: “Không thoải mái.


Lục Tư Thần sửng sốt.

Lúc này, Bella mở miệng: “Sao cô lại khó chịu, không phải là cô bị bệnh rồi chứ ” Nói đến đây, cô lại ngẳng đầu nhìn về phía Ụ Lục Tư Thần, nhíu mày nói: “Tư Thần, sao anh vẫn không chăm sóc cô ấy như vậy? “
Giọng điệu này, nghe thế nào cũng cảm thấy kỳ quái.

Trong lòng Cố Manh Manh càng thêm không thoải mái.

“Tôi muốn uống nước nóng!”

Cô bỗng nhiên mở miệng nói.

Lục Tư Thần sờ sờ đầu cô, sau khi ngồi xuống bên cạnh cô, vẫy tay gọi nhân viên phục vụ: “Lấy một ly nước ấm.


“Được rồi.”
Nhân viên phục vụ trả lời, rất nhanh bưng tới một ly nước ấm.

Thế nhưng, Cố Manh Manh lại ngồi yên.

Lục Tư Thần thấy thế, không khỏi nghiêng người nhìn cô, giọng nói rất mềm mại: “Ngoan, sao vậy? “
Cố Manh Manh ngước mắt lên nhìn anh một cái.

Bằng cách nào đó, bộ não của cô nảy ra ý, đột nhiên nói: “Cho tôi ăn!” “
Lục Tư Thần khẽ ngắn ra.

Cố Manh Manh cũng phản ứng lại mình nói cái gì, nhất thời khuôn mặt đỏ bừng.

Nhưng mà một giây sau, Lục Tư Thần lại cầm lấy ly nước, đưa đến bên miệng cô.

“Uống đi.”
Anh ấy luôn kiên nhẫn.

Cố Manh Manh mở to mắt, ngơ ngác nhìn anh, chậm rãi mở miệng ra, thấy động tác của anh, miệng cô liền uống mấy ngụm nước.

“Cảm thấy tốt hơn chưa?”
Lục Tư Thần nhìn cô hỏi.

“Ừm!”
Cố Manh Manh nhẹ nhàng gật đầu.

“Thật ngốc!”
Lục Tư Thần xoa xoa lưng của cô.

“Hừ!”
Cố Manh Manh quay đầu lại.

Thế nhưng, chính là động tác này, vừa lúc đó đối với Bella là ánh mắt dò xét cô.

Làm thế nào để có thể diễn tả nó?
Nó giống như nhìn vào sự vô lý của một đứa trẻ, rất khinh miệt..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 123: Thực Sự Bay Lên Đầu Cành Rồi 8


Bữa cơm này, nhất định ăn không ngon.

Cố Manh Manh cúi đầu, cơ bản cũng không muốn nói gì, hơn nữa khẩu vị cũng không tốt lắm, ngày thường cô thích ăn salad trái cây, hôm nay cô ngay cả nhìn cũng không nhìn tới, nếu không phải Lục Tư Thần nhắc nhở cô, chỉ sợ cô sẽ cúi đầu cắt bít tết mãi.

“Hai người có phải cãi nhau không?”
Lúc này, Bella bỗng nhiên mở miệng nói một câu.

Cố Manh Manh nghe vậy, không khỏi sửng sờ, theo bản năng ngắng đầu nhìn Lục Tư Thần, hai mắt long lanh, giống như một con thỏ nhỏ.

Lục Tư Thần nhìn bộ dạng này của cô, cả trái tim đều mềm nhữn.

Anh đưa tay xoa xoa mái tóc của cô, mỉm cười nói: “Cô nói với Bella xem chúng ta có cãi nhau không?”
Cố Manh Manh lắc đầu.

Cô chu chu miệng, giọng nói mềm mại: “Không.


Từ đầu đến cuối, cô không nhìn vào Bella.

Lục Tư Thần trong mắt đầy cưng chiều: “Tiếp tục ăn đi.


“Ừm!”
Cố Manh Manh gật đầu, cúi đầu tiếp tục cắt bít tết.

Động tác của cô có chút vụng về, Lục Tư Thần vốn là muốn giúp cô, nhưng bị từ chối.

Động tác cắt bít tết của Cố Manh Manh dùng sức rất nhiều, hình như là coi nó là cái gì khác.

Bella mỉm cười hoàn toàn kín kẽ.

Cô mỉm cười và nói: “Manh Manh thực sự là một cô bé đáng yêu!”“
Cố Manh Manh nghe xong rất buồn bực.

Cô không thích đáng yêu, mắc mớ gì tới cô!
Sau bữa cơm, Bella lấy cớ rời đi trước, Lục Tư Thần dẫn Cố Manh Manh đến công viên gần đó, chậm rãi nắm tay cô.

Cố Manh Manh cúi đầu, trước sau cũng không thích nói chuyện.

Lục Tư Thần nhìn bộ dạng này của cô, vừa bất đắc dĩ vừa đau lòng.

“Tức giận sao?”
Anh hỏi.

Cố Manh Manh không trả lời.

Lục Tư Thần đứng lại.

Anh giơ tay ra và nâng khuôn mặt nhỏ bé của cô lên.

“Manh Manh?”
Anh mỉm cười gọi tên cô, rất dịu dàng.

Cố Manh Manh nhăn mặt, bỗng nhiên mở miệng nói: ” Anh là đồ lừa đảo! “
Lục Tư Thần rất bất ngờ.

“Tôi lừa cô khi nào?”
“Sớm biết có người phụ nữa kia, tôi sẽ không cùng anh tới ăn cơm.” Cô tức giận nói, trên khuôn mặt nhỏ bé của cô, tất cả đều là sự phẫn nộ.

Lục Tư Thần nhíu mày.

Anh im lặng trong vài giây rồi mới lên tiếng: “Cô không thích Bella?” “
“Chẳng lẽ anh thích?”
Cố Manh Manh nghe vậy, không hề suy nghĩ hỏi ngược lại.

Bình thường cô là một cô gái rất hay mơ màng, lúc này phản ứng lại rất nhanh, hình như một chút liền nói ra vấn đề.

“Chúng tôi chỉ là bạn bè!”
Lục Tư Thần giải thích.

Cố Manh Manh bĩu môi.

Sau đó, cô rút tay ra khỏi bàn tay to lớn của người đàn ông.

Lục Tư Thần thấy thế, không hiểu: “Sao vậy? “
“Tôi sẽ đi một mình!”
Cố Manh Manh nói, vừa bước về phía trước.

Lần này, Lục Tư Thần có chút dỏ khóc dở cười.

Anh lắc đầu và thở dài: “Bây giò lá gan của cô đang dần lớn hơn phải không?”
Cố Manh Manh lập tức đứng lại.

Cô nhìn lại anh: “Ý anh là sao?” “
Lục Tư Thần đi về phía trước vài bước, một lần nữa nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.

“Ghen sao?”
Anh cúi xuống và nhìn cô bằng cả hai mắt.

Chương 123: Thực Sự Bay Lên Đầu Cành8 Cố Manh Manh nghe vậy, đầu tiên là sửng sốt, lập tức giận dữ: “Anh nói lung tung, tôi nào có ghen, tôi không có! Hoàn toàn không! “
“Phải không?”
Nụ cười trên mặt Lục Tư Thần càng ngày càng nguy hiểm.

Anh véo khuôn mặt của cô gái bằng tay còn lại và nói: “Chỉ cần nhắc tới Bella thì cô liền mắt bình tĩnh với tôi, đó không phải là ghen tuông chứ là gì, hả?”
“Anh đáng ghét!”
Cố Manh Manh trách móc, theo bản năng muốn thoát khỏi anh.

Nhưng mà, động tác của Lục Tư Thần so với cô nhanh hơn, trực tiếp kéo cô vào lòng.

“Anh buông tôi ra!”
Cố Manh Manh kịch liệt giãy dụa.

Bàn tay to của Lục Tư Thần liền gắt gao ấn vào sau lưng cô, cách một lớn vải mà vẫn còn có thể cảm nhận được lòng bàn tay anh nóng bỏng.

“Manh Manh.”
Anh bỗng nhiên gọi tên cô, giọng nói trầm xuống đánh thẳng vào lòng người.

: Cố Manh Manh ngửa cỗ về phía sau, nhìn đôi mắt thâm thúy đen nhánh của anh, nuốt nước miếng: “Hả, sao vậy? “
Lục Tư Thần nhéch môi: “Không có gì, muốn hôn cô.


Lời còn chưa dứt, bàn tay lớn đưa lên gáy cô, trực tiếp hôn lên đôi môi đỏ mà đã khao khát từ lâu.

“ƯmI”
Cố Manh Manh trong nháy mắt mở to hai mắt, vẻ mặt lại hoảng sợ, không thể tưởng tượng nỗi nhìn anh.

Lúc này chính là thời điểm mọi người thường đi dạo sau bữa tối, không ít người đang đi dạo trong công viên, khi nhìn thấy cảnh ngọt ngào này, ồn ào không thể rời mắt.

Hai ngày sau, Cố Manh Manh bỗng nhiên nhận được điện thoại từ Thẩm Sơ Tuyết.

Vừa kết nối, Cố Manh Manh thậm chí còn chưa kịp nói chuyện, giọng nói của Thảm Sơ Tuyết cũng đã truyền tới: “Manh Manh, Manh Manh, tớ có tin tốt cho cậu, cậu mau đoán xem tin tốt là gì?”
Cố Manh Manh khẽ ngần ra.

Cô cau mày và hỏi: “Tin tốt là gì?” “

Thảm Sơ Tuyết nói: “Tớ bảo cậu đoán đi, cậu không nên hỏi lại tớ chứ?”
Cố Manh Manh bát đắc dĩ.

Cô suy nghĩ một chút, và sau đó nói: “Ít ra cũng phải cho tớ một chút gợi ý, nếu không làm thế nào tớ có thể đoán được, phạm vi của nó cũng quá lớn rồi!”
Thẩm Sơ Tuyết lên tiếng: “Ừm, chính là liên quan đến bộ phim tớ đóng! “
Cố Manh Manh nghe vậy, có chút bất ngờ: “Sao vậy, phim cậu đóng xong rồi sao? Hả, không phải, tớ nhớ mới quay có mấy ngày, hình như mới chỉ hơn nửa tháng thời gian thôi, cậu không phải là nữ phụ sao, sao lại nhanh như vậy liền quay xong rồi? “
Thảm Sơ Tuyết khóc không ra nước mắt: “Cậu không thể trông mong tớ tốt hơn một chút sao? “
Quay xong rồi thì không phải chuyện tốt sao?”
Cố Manh Manh hỏi ngược lại.

“Nói nhảm, cậu biết tớ là nữ phụ mà, tớ làm sao có thể nhanh như vậy đã đóng xong? Còn nữa, tớ nói cho cậu biết, cách đây một thời gian, nữ chính Diệp Linh Nhi trong đoàn phim của chúng tớ bị thương, cho đến bây giờ vẫn còn ở trong bệnh viện, chẳng lẽ cậu không xem tin tức sao? “
“Ò, tớ biết chuyện này.” Cố Manh Manh trả lời: “Nhưng mà, chuyện đó có liên quan gì đến tin tốt của cậu không? A, cậu trực tiếp nói đi, tớ thật sự không đoán được.


“Xí, không có trí tưởng tượng!”
Thẩm Sơ Tuyết nghiền răng.

.

Truyện Ngược
Cố Manh Manh không nói gì.

Thẩm Sơ Tuyết tiếp tục nói: “Trước tiên tớ sẽ giải thích cho cậu một chút tình hình của việc này, bộ phim của chúng tớ, vốn là vì Diệp Linh Nhi mà quay, chủ yếu là dựa vào sự tài trợ của cô ấy.

Nhưng mà, bởi vì cô ấy bị thương, cho nên toàn bộ quá trình quay phim của đoàn làm phim đã bị trì hoãn, quyết định đầu tiên của đạo diễn là ngừng quay phim, nhưng sau đó lại xảy ra một số chuyện nhỏ, Diệp Linh Nhi bên kia bỗng nhiên đơn phương giải quyết, sau đó, nhà tài trợ cô ấy kéo tới cũng không đầu tư nữa.

“Ôi trời!” Cố Manh Manh nghe đến đây, nhịn không được nói: “Nhà tài trợ rút tiền, vậy cả đoàn làm phim các cậu đều không có tiền hoạt động, trời ơi, cậu không phải là thất nghiệp chứ? “
“Ôi, cậu nghe tớ nói xong đã! Thắm Sơ Tuyết cười nói: “Nhà tài trợ của Diệp Linh Nhi sau khi rút vốn không bao lâu, đoàn làm phim của chúng tớ lại có một nhà đầu tư mới, hơn nữa nhà đầu tư này so với nhà đầu tư trước còn giàu hơn!”
“Wow!” Cố Manh Manh kêu lên: “Các cậu thật may mắn! “
“May mắn hơn vẫn còn ở phía sau!” Thảm Sơ Tuyết hằn giọng, trịnh trọng nói: “Từ bây giờ trở đi, tớ sẽ đảm nhận vai nữ chính trong bộ phim này! “
“Hải”
Cố Manh Manh kinh hãi đến mức sửng sốt Thẩm Sơ Tuyết cảm thán nói: “Bây giờ tớ coi như chim sẻ biến thành phượng hoàng, thật sự bay lên đầu cành rồi.

Manh Manh, nhanh chúc tớ sau này nhanh chóng trở thành đại minh tinh, sau đó tớ sẽ nuôi cậu! “.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 124: Lòng Người Khó Đoán 1


“Được rồi!”
Cố Manh Manh nghe xong vội gật đầu:” Tớ đợi cậu nỗi tiếng, sau đó dẫn tớ đi ăn bào ngư vi cá mỗi ngày!”
Xi Thẩm Sơ Tuyết suýt chút nữa bật cười.

Cô nói: “Cậu mong đợi vậy sao? Chẳng lẽ chồng cậu không cho cậu ăn hả?”
Cố Manh Manh lắc đầu:” Không, anh ấy không bao giờ đưa tớ đi ăn cả.”
” Thật tội nghiệp!”
Thẩm Sơ Tuyết thở dài: “Thôi nào, chờ sau này Thầm Sơ Tuyết này nỗi tiếng, nhất định đưa cậu đi ăn sơn hào hải vị mỗi ngày, ăn tới ngán thì thôi!”
“Được được!”
Cố Manh Manh gật đầu, đồng tình ngay: “Tớ chờ ngày đó!”
Vừa cúp điện thoại, cô vừa quay mặt lại liền hét lớn: “AI”
Lục Tư Thần không biết là đã vào phòng từ lúc nào, nhưng anh đang đứng sau lưng cô với vẻ mặt bình tĩnh và nhìn chằm chằm cô.

Cô Manh Manh vô ngực:” Sao anh không nói gì, làm tôi sợ muốn chết!”
Lục Tư Thần thở mạnh: “Cô vừa gọi điện thoại cho ai vậy?”
“Bạn thân đó!”
Cố Manh Manh trả lời rồi bước ra ngoài.

Lúc cô đi qua chỗ Lục Tư Thần, bị anh nắm lấy cỗ tay kéo lại.

“Gọi làm gì?”
Cô khó hiểu nhìn anh.

Lục Tư Thần mặt không vui:” Bạn nào, nói rõ!”
Cố Manh Manh càng nhìn anh khó hiểu hơn:”Là Thảm Sơ Tuyết, anh từng gặp qua rồi.”
Lục Tư Thần vẫn rất khó chịu:” Về sau muốn nói chuyện với người khác thì nên chú ý một chút, không phải muốn nói gì thì nói.

“Hả?”
Cố Manh Manh bắt ngờ.

Cô chăm chú suy nghĩ, bỗng nhiên hiểu ra.

Cô chỉ vào người đàn ông trước mặt:”Anh nghe trộm tôi gọi điện thoại!”
Lục Tư Thần cười khảẩy: “Không được hả?”
Cố Manh Manh lớn tiếng:” Tôi không chọc giận gì anh, sao anh lại khó chịu như vậy!”
Lục Tư Thần buông cổ tay cô ra, không nói câu nào bước ra ngoài.

Cố Manh Manh đi theo sau anh, miệng ríu rít:”Lục Tư Thần, anh không muốn nói gì sao, anh có chuyện gì vậy? Rõ ràng đang yên đang lành, sao tự nhiên lại làm ra bộ dạng này?”
Lục Tư Thần không để ý tới cô, đẩy cửa phòng ra.

Cố Manh Manh chỉ đi tới cửa, không đi theo vào.

Cô chán nản:” Được rồi, tôi biết anh đang không vui nên tôi không chọc tức anh nữa, tôi đi ra ngoài!”
Nói xong cô xoay người chuẩn bị đi ra.

“Vào đây!” Nguồn truyen.one nhé cả nhà! Mong cả nhà chọn truyen.one đọc khích lệ nhóm lên chương tốt mỗi ngày!” Chúc cả nhà vui khỏe!
Anh lớn tiếng ra lệnh.

Cố Manh Manh đứng ngay lại.

Sau đó, cô xoay người, lưng thẳng, hai tay nhỏ buông xuống hai bên ống quần, ánh mắt sáng lên nhìn người đàn ông.

Bộ dạng này trông vừa gian xảo lại vừa lanh lợi.

Lục Tư Thần sắc mặt nghiêm nghị: “Tôi chuẩn bị đi ra ngoài có việc, cô chuẩn bị đi cùng tôi.”
Cố Manh Manh nhỏ nhẹ:” Ra ngoài? Hả, để làm gì?”
Lục Tư Thần không nói lời nào.

” Cố ý thừa nước đục thả câu đây mài”
Cố Manh Manh buộc miệng, mặt tỏ vẻ không vui.

Vừa lúc đó, quản gia dưới nhà đi lên.

“Tiểu thư! ” Quản gia cười nói:”Có hàng gửi tới của cô.”
“g2”
Cố Manh Manh rất ngạc nhiên khi nghe điều này.

“Hàng của tôi? ” Cô ấy chỉ vào mình và ngạc nhiên nói: “Ông có chắc không?”
“Vâng, đó là hàng của ngài” Người quản gia nói: “Nó đã được chuyển đến cửa, và tôi đã nhờ người hầu ký tên để nhận nó.”

“Ò, ai đó đã gửi cho tôi một gói hàng!”
Cố Manh Manh liền mừng rỡ, cũng không để ý tới Lục Tư Thần nữa, nhanh chóng chạy xuống lầu.

Trong phòng khách, trên bàn bày một gói hàng ngay ngắn.

“Đúng là có một gói hàng!”
Cô lắm bẩm trong miệng, đi tới bên cạnh bàn cầm gói hàng lên, nhìn xung quanh và phát hiện là Triệu Giai Đồng gửi tới cho cô.

“Là của ngài đúng không?”
Quản gia đứng bên cạnh nhìn cô.

Cố Manh Manh gật đầu: ” Đúng, đúng vậy, là bạn học gửi cho tôi.

Nói xong cô liền nhanh tay mở gói hàng ra.

Quản gia thấy vậy vội vàng nói:” Ngài chớ nóng vội, để tôi đi lấy cho ngài cái kéo.”.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 125: Lòng Người Khó Đoán 2


Thật ra lúc nãy Cố Manh Manh rất tò mò không biết Lục Tư Thần sẽ dẫn cô đi đâu, nhưng mặc kệ cô hỏi, Lục Tư Thần vẫn nhất quyết không nói.

Cô rất buồn bực, nhưng cũng không còn cách nào, cô không thể cạy được miệng anh ra.

Một lúc sau, chiếc xe dừng lại trước cửa một căn nhà.

Lục Tư Thần xuống xe đi thẳng vào trong.

Cố Manh Manh đi theo anh từng bước, cho đến khi vào tới phòng riêng, Lục Tư Thần cũng không nói tiếng nào.

“Anh đang có chuyện vậy?”
Cô nhìn anh, mặt có chút khó hiểu.

Lục Tư Thần nhìn cô, nói ngắn gọn: “Ngồi!”
“Dạ…
Cố Manh Manh gật đầu, ngoan ngoãn ngồi vào ghế, quay mặt nhìn anh.

Không ngờ, Lục Tư Thần lại cầm cuốn tạp chí bên cạnh lên, từ từ lật xem.

Cố Manh Manh thấy thế, càng thêm tức giận.

“Lục Tư Thần!”
Nàng gọi.

Lục Tư Thần miễn cưỡng liếc mắt lên nhìn cô, sau đó tiếp tục nhìn quyền tạp chí trong tay.

Cố Manh Manh đưa tay lên nắm lấy tay áo anh: “Anh bị làm sao vậy?”
“Chuyện gì vậy? “
Lục Tư Thần vừa thản nhiên đáp vừa lật xem tạp chí.

“Bình thường anh không như thế này.” Cố Manh Manh nói.

“Hửm?”
Lục Tư Thần nghe vậy, liền ngắng đầu lên nhìn cô:” Vậy tôi nên như thế nào?”
“Dù sao thì vẫn có gì đó không ổn.” Cố Manh Manh cau mày, vừa nhìn anh vừa nói: “Hôm nay anh có vẻ lạnh nhạt với tôi.”
“Có không?”
Lục Tư Thần nhíu mày.

Cố Manh Manh đang muốn nói gì đó, cửa phòng đột nhiên bị đầy ra, kèm theo một giọng nói khàn khàn:”Ò, anh hai của em cũng ở đây!”
Trong lúc họ nói chuyện, Lục Tiểu Tứ đã đi vào phòng.

Cách ăn mặc của anh ấy hôm nay không giống như mọi khi, anh ấy mặc một bộ vest và đi giày da, trông khá chững chạc, nhưng vẫn rất đẹp trai.

Cố Manh Manh chớp mắt và bắt ngờ nhìn anh.

Lục Tiểu Tứ vẫy tay:”Chào chị dâu!”
Cố Manh Manh đang định mở miệng, Lục Tư Thần đã lên tiếng: ” Mới đi bàn chuyện làm ăn?”
“Đúng vậy!”
Lục Tiểu Tứ gật đầu.

Anh ấy cười nói: “Nhưng mà đã bàn bạc xong rồi.”
Lục Tư Thần nhíu mày:” Làm sao biết tôi ở đây?”

Lục Tiểu Tứ thật thà trả lời:” “Em nhìn thấy tài xế, liền lại hỏi, anh thật sự đang ở đây.

À đúng rồi, em vừa nói chuyện công tác không kịp ăn cơm, vừa lúc có cơm để ăn!”
Lục Tư Thần đặt quyển tạp chí lên bàn, mặt lạnh: “Muốn ăn chực thì đi chỗ khác đi, cút!”
“Chị dâu … ” Lục Tiểu Tứ lập tức cầu cứu Cố Manh Manh:”Cô xem anh hai thật không có tình người, gần đây tôi rất bận rộn, chỉ là mời em trai một bữa cơm cũng khó nữa, anh ấy lại muốn đuổi tôi đi!”
“Hả, chuyện này…”
Cố Manh Manh có chút khó xử.

Cô quay đầu nhìn Lục Tư Thần.

Nhưng không ngờ, Lục Tư Thần lại giáng cho nàng một cú.

“Cô nghĩ sao?”
Anh ấy hỏi.

Cố Manh Manh quýnh lên.

Cô nghĩ tới đây, nhìn thấy bộ dạng đáng thương của Lục Tiểu Tứ, cô không đành lòng.

“Hay là,” Cô cẩn thận mở miệng:”Cứ để anh ấy ở lại? “
“Quả nhiên chị dâu là tốt nhất!”
Lục Tiểu Tứ reo lên.

Lục Tư Thần hừ lạnh một tiếng, không muốn nói lại.

Cố Manh Manh nhìn anh, hơi hụt hãng.

Lúc đó, lại nghe thấy giọng nói của Lục Tiểu Tứ:”Chị dâu, mấy ngày nay cô có rảnh không? Mẫn Mẫn có nói với tôi vài lần là cô ấy muốn tới chơi với cô.

“Ò, có sao” Cố Manh Manh cũng gật đầu và nói:”Anh có thể š cho tôi một tài khoản WeChat của Mẫn Mẫn, để tôi thêm bạn, đến lúc đó có chuyện gì có thể nhắn tin trực tiếp cho tôi.”
Lục Tiểu Tứ suy nghĩ một chút, gật đầu: “Ừm, đây cũng là một cách, tại sao trước đây tôi không nghĩ tới chứ?”
Cố Manh Manh che miệng cườòi:”Khôn ba năm, dại một giờ!”
Lục Tiểu Tứ:”…
Lục Tư Thần cầm tờ tạp chí thứ hai lên, tiếp tục lật trang này sang trang khác với vẻ mặt lạnh lùng.

“Mẫn Mẫn tìm tôi có chuyện gì sao?”
Cố Manh Manh tiếp tục hỏi.

Lục Tiểu Tứ nhún vai:” Làm sao tôi biết được? Phụ nữ các cô còn có thể có chuyện gì khác, chắc là muốn hẹn nhau cùng đi dạo phố hay chơi đùa gì đó.”
“Chơi đùa cũng được.” Cố Manh Manh nói:” Người khác vui chơi đều là bỏ tiền, các anh vui chơi là để kiếm tiền, cái này cũng hay!”
Lục Tiểu Tứ nghe cô nói xong liền đắc ý:” Dĩ nhiên là vậy rồi!”
“Bộp”, Lục Tư Thần bỗng nhiên ném quyển tạp chí xuống bàn..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 126: Lòng Người Khó Đoán 3


Từ trong phòng đi ra, Cố Manh Manh một mực khó chịu.

Cô sờ lên cái bụng nhỏ của mình, nhìn người đàn ông đi trước mặt, ánh mắt đầy u buồn.

Cô không thể hiểu ra, tại sao một người đàn ông lại nhỏ mọn như vậy?
Nhưng đó chỉ là một trò đùa, anh ấy có cần phải nghiêm túc như vậy không?
Vừa nghĩ đến đây, Lục Tư Thần đang đi phía trước đột nhiên dừng lại.

Cố Manh Manh còn chưa kịp phản ứng, cả người đã trực tiếp lao vào sau lưng anh.

“Ôi trời!”
Cô ôm lấy đầu mình.

Lục Tư Thần xoay người kéo cô vào lòng, cau mày: “Sao cô lại bất cần như vậy?” Nói xong, anh nhẹ nhàng kéo tay cô gái đang ôm đầu mình ra: “Có sao không?”
Nhìn ra cơ hội hiếm có này, Cố Manh Manh nhanh chóng nhăn mặt than thở: “Đau chết đi được, sao lưng anh cứng vậy, chẳng khác gì tường đồng vách sắt vậy.”
“Là do cô quá ngốc!”
Lục Tư Thần quát nhẹ.

Tuy nhiên, lúc sau, anh cũng đưa bàn tay của mình lên trán cô gái và xoa nhẹ cho cô.

“Khá hơn chút nào không?”
Anh hỏi.

Cố Manh Manh mở miệng:” Cũng đỡ một chút.”
Lục Tư Thần nhíu mày, kiên nhẫn xoa xoa cho cô một lúc.

“Còn thấy đau không?”

Anh lo lắng hỏi.

“Không đau nữa.”
Cố Manh Manh bĩu môi.

Lục Tư Thần thở phào nhẹ nhõm rút tay về.

Cố Manh Manh bắt lấy cơ hội nắm lấy bàn tay to lớn và đan vào giữa các ngón tay của anh ấy.

Lục Tư Thần liếc mắt, ậm ừ: “Làm gì vậy?”
“Đưa tay đây…”
Cố Manh Manh cắn môi, lẫm bẩm nói.

Thực ra trong lòng cô vẫn sợ hãi, nếu Lục Tư Thần hắt tay cô ra thì thật là rất xấu hỏ.

Nhưng cuối cùng, kết quả không làm cô thất vọng, dù Lục Tư Thần không nói gì nhưng ít nhất anh cũng không hát tay cô ra.

Anh lặng lẽ kéo cô lên xe rồi đi về nhà.

Trên đường đi, Cố Manh Manh có gắng giải thích cho anh.

“Lục Tư Thần,” cô mở miệng:” Thật ra, tôi có thể giải thích.”
Lục Tư Thần không phản ứng gì.

Cố Manh Manh nhìn anh và tiếp tục nói: “Vừa rồi tôi đang nói chuyện điện thoại với Sơ Tuyết, lúc đó những điều tôi nói với cô ấy thực ra chỉ là trò đùa, điều đó không phải là sự thật.”
Lục Tư Thần nhìn cô lạnh nhạt nói:” Thật không?”
“Thật, tôi nói dối anh làm gì?” Cố Manh Manh mở to đôi mắt đen và gật đầu: “Cô ấy nói rằng khi trở thành một ngôi sao lớn và kiếm được nhiều tiền, cô ấy sẽ đưa tôi ra biển, ngày nào cũng ăn hải sản và uống rượu, rồi tôi nói cô ấy phải bao tôi ăn bào ngư vi cá mỗi ngày … Hừm, tôi nghĩ anh có thể đã hiểu lầm ý của tôi, là cô ấy đã kiếm được rất nhiều tiền tất nhiên là cho tôi ăn đồ ngon nhất rồi, nên tôi đã trả lời cô ấy như vậy.


Lục Tư Thần nghe những lời này xong, mặt tỏ ra không quan tâm.

Anh nhắm mắt lại, chậm rãi nói: “Chuyện này là giữa cô và bạn cô, không cần giải thích với tôi.”
Cố Manh Manh như muốn phát điên.

“Cuối cùng là anh muốn tôi như thế nào?”
Cô nói mà không cầm được nước mắt.

Lục Tư Thần im lặng.

Cố Manh Manh liếc mắt vài lần, rồi đột nhiên ngã vào người anh.

Lục Tư Thần mở mắt ra, yên lặng nhìn cô.

Cố Manh Manh cười nói:”Anh tiếp tục nhắm mắt lại đi, đừng nhìn trộm tôi.”.

truyện ngôn tình
Lục Tư Thần nhíu mày.

Sau vài giây, anh lại nhắm mắt.

Bất ngờ, khoảnh khác tiếp theo, có một cảm giác mềm mại trên môi.

Anh kinh ngạc mở to mắt, đúng lúc nhìn thấy cô ngồi dậy, đỏ mặt.

Anh không suy nghĩ gì, lập tức vươn tay ôm lấy người cô.

Cố Manh Manh hơi ngạc nhiên: “Anh làm gì vậy!”
Lục Tư Thần cắn môi: “Tiếp tục?”
“Hả cái gì?”
Cố Manh Manh nghiêng đầu, giả ngốc hỏi.

Lục Tư Thần kéo cô về phía anh, cười lớn:” Manh Manh, là ai đã dạy cô hôn môi là như vậy hả”
“Hả2”
Cố Manh Manh giật mình, còn chưa kịp phản ứng, đôi môi và lưỡi của cô quyện vào anh..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 127: Lòng Người Khó Đoán 4


Cố Manh Manh sửng sốt một lúc lâu, đột nhiên quay đầu lại, mở to mắt nhìn chàng trai phía sau, như thể chưa kịp phản ứng lại.

Andre chớp chớp đôi mắt to và trong xanh như biển cả.

Anh ngập ngừng cười:” Tớ làm cậu sợ sao?”
Cố Manh Manh giật mình, vội vàng lắc đầu:” Không có, không có.” cô ngập ngừng rồi nói tiếp: “À, chuyện đó, cậu tìm tớ có việc gì không?”
An Hạo Nhiên cong môi:” Tớ tên là Andre.”
“Hả2”
Cố Manh Manh nhíu mày.

Cô mở miệng:”Tớ biết tên của cậu.”
Andre nghiêng đầu, nhìn cô bằng ánh mắt trong veo:”Còn cậu?”
“Tớ2”
Cố Manh Manh chỉ về phía mình, hơi lưỡng lự, mãi sau mới lấy lại bình tĩnh:”À, tớ tên là Cố Manh Manh!”
“Cố Manh Manh?”
An Hạo Nhiên nhíu mày, tỏ vẻ nghỉ ngờ: “Cái gì Manh?”
“Tên tớ là Manh Manh trong tên một loại cây cỏ, họ là Cố trong tương lai sán lạn!” Cố Manh Manh giải thích.

Andre chợt như hiểu ra điều gì đó.

Anh cười nói:”Nó có nghĩa là dễ thương, phải không?”
Cố Manh Manh gật đầu:” Đúng vậy.”
Andre đưa tay về phía cô và nói một cách thân thiện:”Rất vui được biết cậu, Manh Manh.”
Cố Manh Manh cúi đầu nhìn bàn tay anh đưa ra, do dự một lúc nhìn những học sinh xung quanh rồi hạ giọng: “Ừm, coi như chúng ta đã bắt tay đi.”
Andre có vẻ khá bất ngờ.

Anh nhìn Cố Manh Manh, đôi mắt đẹp mơ hồ như được phủ một lớp bụi vậy.

Cố Manh Manh thì thầm ‘tạm biệt’ rồi quay người và bước ra ngoài.

An Hạo Nhiên nhìn theo bóng lưng đang xa đần của cô và từ từ thu tay lại, tóc anh lòa xòa trên trán khiến người ta khó nhìn thấy biểu cảm của anh.

Ở bên kia, Cố Manh Manh vừa đi ra khỏi phòng học, Triệu Giai Đồng liền chạy ra theo cô.

“Cố Manh Manh!”
Cô gọi thành tiếng.

Cố Manh Manh dừng lại, quay đầu thấy cô liền thở phào nhẹ nhõm.

“Triệu Giai Đồng!”
Cô cười mỉm.

Triệu Giai Đồng chạy lại cùng đi với cô về phía trước, vừa đi vừa nói:” Tớ mới nhìn thấy cậu đi chung với học sinh mới chuyển tới, hai người có chuyện gì vậy?”
Cố Manh Manh thở dài.

Cô biết là cuộc gặp gỡ vừa rồi bị không ít bạn học cùng nhìn thấy.

Nghĩ tới đây, cô liền nói:” À, thật ra cũng không có chuyện gì cả, cậu ấy hỏi tên tới, sau đó tớ nói với cậu ấy.”
“Thật không?” Triệu Giai Đồng nhướn mày, tỏ vẻ không tin:”
Lớp chúng ta có nhiều bạn học như vậy, cậu ấy tại sao hết lần này đến lần khác muốn biết tên cậu chứ? Lạ thật, Cố Manh Manh, học sinh chuyển trường chắc chắn có ý với cậu”
“Không không!” Cố Manh Manh vội vàng lên tiếng cắt ngang cô:” Triệu Giai Đồng, cậu đừng nói lung tung, cậu ấy hỏi tên của ta là vì tớ ngồi trên cậu ấy thôi, néu đổi lại là cậu, cậu cũng sẽ thắc mắc về người ngồi trước mình là ail”
Triệu Giai Đồng bĩu môi, không nói một lời.

Lúc này, Cố Manh Manh như là nhớ ra chuyện gì đó, tiếp tục nói:” Triệu Giai Đồng, cuối tuần này cậu có bận gì không?”
Triệu Giai Đồng nghe cô hỏi, không nghĩ ngợi mà liền trả lời:”
Không có, tớ chẳng bận gì cả.”
“À, vậy thì được.”
Cố Manh Manh gật đầu:” Vậy thứ bảy này cậu tới nhà tớ chơi đi!”
Triệu Giai Đồng tỏ vẻ rất vui.

“Được!”
Cô vui vẻ gật đầu.

Vừa hết chuyện, hai người đã đi tới cổng trường.

Cố Manh Manh ngẳắng đầu lên nhìn về phía trước, liền nhìn thấy tài xế đang đậu xe ở đối diện.

Triệu Giai Đồng chăm chú nhìn hành động này của cô liền nói:”
Cứ như vậy đi, Manh Manh, thứ bảy này tớ sẽ tới nhà cậu làm khách,”
“Được được!’ Cố Manh Manh gật đầu:” Tớ đi trước đây.”
1 “Được, cậu đi đường cần thận.” Triệu Giai Đồng vẫy tay.

“Cậu cũng vậy.”
Cố Manh Manh nói xong, liền đi về phía chiếc xe.

Triệu Giai Đồng đứng ở đó, nhìn Cố Manh Manh lên xe rồi mới quay người đi.

Buổi tối lúc Lục Tư Thần về tới nhà, nhìn quanh trong phòng khách không thấy bóng dáng của Cố Manh Manh đâu.

Quản gia liền nói:”Tiểu thư đang ở trên phòng sách.”
Lục Tư Thần nghe vậy, tỏ vẻ không vui.

Anh giơ tay nhìn đồng hồ:” Đã trễ như thế này mà vẫn còn học sao?”
Quản gia không nói lời nào.

Lục Tư Thần quay đầu liếc nhìn một cái:” Có chuyện gì không?”
Quản gia vội vàng lắc đầu: ” Dạ, không có, không có gì.”
Lục Tư Thần không chớp mắt.

Anh không nhắc lại, trực tiếp đi thẳng lên tầng 2.

Kết quả khi anh đẩy cửa phòng sách ra, đã thấy Cố Manh Manh đang ngồi trước máy tính, đeo tai nghe nói chuyện, hi hi ha ha, cười rất vui vẻ.

Đi lại gần anh mới biết cô đang chơi game.

“Manh Manhl’.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 128: Lòng Người Khó Đoán 5


Ngày hôm sau, ngay khi Cố Manh Manh bước vào lớp, cô thấy Andre bị vây quanh bởi một vài nữ sinh, mọi người đang nói về điều gì đó, Andre luôn nhẹ nhàng và lịch sự, mỉm cười và trả lời các câu hỏi khác nhau của họ.

Lúc ấy, anh nhìn thấy Cố Manh Manh, đột nhiên mắt sáng lên.

” Bạn học Cố Manh Manh!”
Anh cười lớn vẫy tay với cô.

Vì tiếng gọi hơi lớn, hầu hết nữ sinh đều đưa mắt sang nhìn về phía cô.

Cố Manh Manh rất ngại ngùng.

Cô gật đầu và cười trừ: “Chào buổi sáng mọi người!”
Nói xong cô nhanh chóng đi về chỗ ngồi của mình, lúc cô đang cúi đầu lật sách, vai cô bị một người đập một cái.

Cố Manh Manh thở dài trong lòng.

Cô ngước mặt lên thì thấy mọi người đã tản ra.

Cô nhìn Andre khó hiểu:” Có chuyện gì vậy bạn học Andre?”
Andre liền mở to mát, tỏ vẻ vô tội:” Không có chuyện gì cả, tớ chỉ muốn hỏi thăm cậu một câu thôi mài”
Cố Manh Manh mở miệng nói nhỏ.

“Cảm ơn.”

Cô nói xong liền cúi mặt xuống.

Andre chống cằm, nhìn chằm chằm vào cô.

Một lúc sau, Có Manh Manh không chịu được nữa, liền quay về sau nhìn anh.

Andre nhìn thấy vậy, lập tức cười lớn như thể rất vui vẻ.

Cố Manh Manh ngơ người.

“Chuyện gì vậy?”
Andre nghiêng đầu nhìn cô.

Cố Manh Manh nhăn mày:” Không có gì.”
Nói xong cô lại quay đầu lên.

Andre không hề ngại ngùng, tiếp tục chống cằm nhìn chằm chằm vào gáy cô.

Không dễ dàng đề học đến cuối buổi, Cố Manh Manh vội vã thu dọn cặp sách, vừa đứng dậy khỏi chỗ ngồi, cô đã nghe thấy một giọng nam nhẹ nhàng từ phía sau: “Cố Manh Manh, tôi vừa nghe lớp phó nói chúng ta phải ở đây hôm nay để trực nhật, có đúng không?”
Cố Manh Manh võ đầu một cái.

Chết tiệt, suýt chút nữa là cô quên mắt chuyện này!
“Ha ha, hình như đúng là vậy!”
Cô từ từ trả lời, cười khổ nhìn Andre.

Andre lại tỏ vẻ rất chăm chú.

Anh ghé lại phía cô:” Chúng ta phải làm những gì?”
Cố Manh Manh đáp:” À, thật ra cũng không phải làm gì nhiều, chỉ cần quét dọn sạch sẽ là được rồi.”
“Được, vậy bây giờ chúng ta bắt đầu làm thôi!”
Nói xong, Andre liền rơi khỏi chỗ ngồi.

Cố Manh Manh ngước mắt, hơi ngạc nhiên nhìn anh.

Lúc này, có một bạn học cùng lớp đi tới, cô nói:” Andre, cậu là học sinh mới, cho nên hôm nay không cần phải trực nhật.”
“Được như vậy hả?’ Andre nghỉ hoặc nhìn cô.

Bạn nữ ấy gật đầu, cười híp mắt:” Đương nhiên là được rồi.”
Lúc đầu, Cố Manh Manh nghĩ rằng Andre sẽ từ chối và đòi dọn dẹp cùng cô.

Không thể ngờ được anh lại nói:”Vậy được rồi, nếu cậu đã nói vậy thì tớ đành phải tuân lệnh!”

“Nam nhân nói xong lại không giữ lời!”
Cố Manh Manh lẫm bẩm.

Andre quay đầu nhìn cô:” Cậu nói gì?”
“À, không có gì, tớ có nói gì đâu mà!”
Cố Manh Manh lắc đầu phủ nhận phủ nhận.

Andre nhìn cô một cáu rồi quay đầu về phía bạn học kia, cười nói:” Vậy phiền các cậu rồi.”
“Không có gì.”
Cô gái đang vui vẻ liền quay bước.

Andre mang theo cặp sách đi ra ngoài.

Cố Manh Manh thở dài, đành cầm chổi quét rác, vì không có ai làm cùng nên làm lâu hơn bình thường một chút, cô từ từ chậm rãi đi ra khỏi phòng học, bỗng nhiên đằng sau có tiếng người gọi cô: “Cố Manh Manh!”
Cố Manh Manh dừng bước.

Cô quay đầu, người đằng sau lại là Andre, cô tỏ ra kinh ngạc:”
Sao cậu còn ở đây?”
Andre cong môi, mái tóc nâu xoăn nhẹ của anh đang lấp ló dưới tia nắng.

Lại nghe anh ấy nói: “Ò, vừa rồi giáo viên gọi tớ đến văn phòng”
“À, thì ra là vậy!”
Cố Manh Manh gật đầu.

“Cậu quét dọn phòng học xong rồi hả?”
Andre hỏi cô.

Anh không nhắc tới cũng không sao, chỉ cần anh nghĩ lại liền khó chịu, anh rõ ràng là một học sinh cùng lớp, sao có thể không dọn dẹp, còn không phải là đối đãi đặc biệt vì hắn là chuyển trường sao?
Nghĩ đến đây, Cố Manh Manh trong lòng cảm thấy thật không công bằng.

“Dọn xong rồi.”
Cô tức giận nói:” Nếu không có chuyện gì, tớ về đây.

Nói xong, không đợi Andre phản ứng, cô liền xoay người rời đi.

Andre sửng sốt, rồi anh đuổi theo cô.

“Cậu sao vậy?”
Anh nhìn cô một cách kỳ lạ.

Cố Manh Manh sải bước về phía trước, lắc đầu nói: “Không sao đâu.”
Vẻ mặt Andre bói rồi: “Hình như cậu ghét tớ!”
Cố Manh Manh đứng lập tức.

Cô vừa kịp nghĩ ngợi, liền lắc đầu phủ nhận: “Không phải, tớ không ghét cậu, là do cậu suy nghĩ quá nhiều?”
Andre cau mày Cố Manh Manh nghiêng đầu nhìn anh, rồi nói: ” Andre, cậu có gì muốn nói với tớ không?”
Andre nhướng mày:” Tại sao lại hỏi như vậy? “
Cố Manh Manh nhún vai trả lời:” Tớ cũng không biết nữa, tớ cảm thấy lạ, Andre, trong lớp có rất nhiều bạn nữ, cậu có vẻ đặc biệt thích bắt chuyện với tớ.

Andre cười lớn.

Anh vừa nghĩ vừa nhíu mày tỏ vẻ khó chịu: “Rõ ràng như vậy Sao?”.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 129: Lòng Người Khó Đoán 6


“Cậu, cậu nói cái gì?”
Cố Manh Manh tỏ vẻ kinh ngạc.

Biểu cảm của Andre rất nghiêm túc: “Tớ đã nói, tớ muốn cậu là của tớ”
“Thôi đi!”
Cố Manh Manh nhanh chóng ngắt lời anh.

Dù Andre không hiểu nhưng anh vẫn thành thật im lặng, chỉ nhìn cô bằng một đôi mắt to và ngây thơ.

Cố Manh Manh ngượng nghịu cười: “Chà, tớ biết cậu muốn nói gì, ừm, chúng ta sẽ là bạn tốt trong tương lai.”
“Đồng ý”
Andre gật đầu.

Cố Manh Manh thở phào nhẹ nhõm nói tiếp: “Vậy thì sao, nếu không có chuyện gì thì tôi về trước.”
“Cùng nhau về đi.”
Andre nói.

Thật ra, Có Manh Manh muốn từ chối.

Nhưng cô không thể tìm ra lý do từ chối, trong tuyệt vọng, cô trở thành người bạn đồng hành của Andre.

Trên đường đi, cô nói: ” Andre, tớ biết nhiều người nước ngoài, nhưng chỉ có cậu nói tiếng Trung là giỏi nhất.

Nếu không nhìn ngoại hình, tớ căn bản không biết được cậu là người nước ngoài!”
Andre nghe đến đây thì không nhịn được cười: “Bà ngoại của tớ là người Trung Quốc.

Bà đã dạy tớ tiếng Trung từ khi tớ còn nhỏ.

Ngoài tiếng Anh, tiếng Trung có thể được coi là tiếng mẹ đẻ thứ hai của tớ”.

“Ò, thì ra như vậy.”
Cố Manh Manh gật đầu.

Andre nhìn cô ấy và nói tiếp: “Còn cậu thì sao?”
“Tớ2”
Cố Manh Manh chỉ vào mình.

Cô hơi sững sờ: “Trông tôi có giống người nước ngoài không?”
Andre mỉm cười: “Ý tớ không phải vậy.”
“Vậy ý cậu là sao?”
Cố Manh Manh cau mày.

Andre nói: “Tớ muốn nghe cậu kể về mình.”
“Ò, việc riêng của tớ …” Cố Manh Manh chọt nhận ra, cô mỉm cười và nói: “Gia đình tớ rất đơn giản, có mẹ, bố và chị gái, và sau đó là tớ, uh, rồi còn ông bà…” tới đây, cô nhún vai: “Thực ra, họ đều qua đời sớm.

Tớ chưa từng gặp qua, cho nên không ĐÀ “
có ấn tượng.

Andre hơi giật mình, rồi nói: “Tớ xin lỗi, tớ không biết điều này…”
“Không sao cả.”
Cố Manh Manh dừng lại.

Andre im lặng một lúc rồi chậm rãi kể: “Bà tớ cũng đã qua đời.

Trước khi mắt, bà đã từng nắm tay tớ và nói với tớ rằng bà mong rằng khi lớn lên tớ có thể đến nước Trung Quốc.

Khi tớ còn nhỏ, tớ phải di cư vì bà đi theo ông ngoại, mấy chục năm rồi bà không còn cơ hội quay lại nữa, bà nói nhớ quê hương lắm, mong mai sau tớ về đây để phát triển.


Cố Manh Manh không khỏi xúc động khi nghe những lời này.

“Bà cậu thật tốt!”
Cô ấy nói.

Andre cong môi: “Cảm ơn.”
Vừa nói, cả hai đã bước ra khỏi cổng trường.

Cố Manh Manh ngắẳng đầu, nhìn chiếc xe đậu cách đó không xa, rồi Andre: ” Andre, tớ phải đi về bây giờ, cậu định về thế nào?”
Andre trả lời: “Ò, gia đình tớ sẽ lái xe đến đón tớ.”

“Được, tớ đi đây!”
Cố Manh Manh vẫy tay chào anh.

Andre gật đầu: “Được rồi, tạm biệt!”
Cố Manh Manh đi mà không ngoái đầu lại.

Andre vẫn đứng tại chỗ, anh nhìn cô gái từng bước đi về phía chiếc xe màu đen, tài xế xuống xe mở cửa cho cô rồi ngồi vào trong.

Không đến nửa phút, xe của Cố Manh Manh dần dần khuất bóng.

Đúng lúc này, một chiếc xe thể thao màu xanh lam chậm rãi chạy tới.

Sau khi dừng xe ở ven đường, một thanh niên tuấn tú ngồi ở ghế lái đi ra, anh ấy đứng ở trước mặt Andre, hơi cúi đầu, vẻ mặt cung kính: “Thiếu gia!”
Andre không nói gì.

Lúc này đã không còn nụ cười dịu dàng trong đôi mắt xanh biếc kia.

Anh mim môi, vẻ mặt khó chịu.

Thanh niên thanh tú không nhận được câu trả lời, cũng không hề ngẳng đầu lên.

Một lúc sau, Andre lạnh lùng nói bằng tiếng Anh: “Về sau không cần theo tôi nữa.”
Sau đó, anh ấy sải bước qua người thanh niên, ngồi thẳng vào chiếc xe thể thao, kèm theo tiếng động cơ, chiếc xe thể thao giống như một mũi tên từ dây, lập tức phóng lên đường.

Người thanh niên thanh tú cứ thế mà ngắng đầu lên, khẽ thở dài khi nhìn về phía sau chiếc xe thể thao đang nhỏ dần ở phía xa.

Khi trở về nhà, Lục Tư Thần đang nói chuyện với quản gia trong phòng khách, và sau khi thấy Cố Manh Manh quay lại, anh vẫy tay với cô.

“Nào, Manh Manh.”
Cố Manh Manh không thể không bước tới khi cô ấy nghe thấy những lời đó.

Lục Tư Thần gật đầu: “Được rồi, đi theo anh.

Lục Tư Thần đến nói quản gia: “Manh Manh thích hoa hồng và sau này, chỉ được phép trồng cây hoa hồng trong vườn này”
*ỢP Người quản gia gật đầu đồng ý.

Cố Manh Manh vô cùng hạnh phúc, và nhảy dựng lên người đàn ông với tất cả sự phần khích của mình.

“Lục Tư Thằn!”
Cô hét lên, hai tay và hai chân quấn lấy anh như một con gấu trúc.

Lục Tư Thần nhanh chóng dùng hai tay đỡ lấy cái mông nhỏ của cô để cô không bị ngã.

Anh nhíu mày, thì thào:” Thôi nào! “
Mặc dù anh nói như vậy nhưng Cố Manh Manh không hề tức giận.

Thay vào đó, cô ấy tỏ ra ngày càng hạnh phúc hơn.

Cô ấy hôn liên tục lên khuôn mặt của anh:” Cảm ơn.”
Lục Tư Thần hơi giật mình.

Lúc sau, anh ấy lại cười: “Em không cần cảm ơn.

Buổi tối đi ngủ đúng giờ là tốt rồi.”
Cố Manh Manh khó hiểu:” Ngủ sớm ư? Hả, tại sao?.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 130: Lòng Người Khó Đoán 7


Màn đêm buông xuống.

Lúc Cố Manh Manh lúng túng sử dụng máy sấy tóc sau khi mới tắm xong, Lục Tư Thần đột nhiên mở cửa bước vào.

Anh bắt ngờ khi nhìn thấy hành đông của cô, sau đó nhíu mày: “Sao cô không nhờ người hầu giúp?”
“Tôi xong ngay đây.”
Cố Manh Manh liếc nhìn anh và trả lời: “Tôi xong ngay đây.”
Lục Tư Thần bình tĩnh bước tới.

Anh lấy máy sấy tóc từ tay cô và ra lệnh: “Ngồi xuống!”
Cố Manh Manh ngoan ngoãn ngồi xuống.

Sau đó, Lục Tư Thần đứng sau lưng cô và bắt đầu sấy tóc cho cô.

Cố Manh Manh nhoẻn miệng cười nói: “Lục Tư Thần, kỹ năng sấy tóc của anh càng ngày càng tốt!”
Lục Tư Thần khịt mũi, không thèm để ý đến cô.

Thấy anh không lên tiếng, Cố Manh Manh tiếp tục: “Đừng tức giận, có lý do nên tôi mới không nhờ người hầu giúp đỡ, ừm, thật ra là tôi nghĩ chuyện này là chuyện tầm thường, có thể tự làm được, sao anh lại muốn tôi nhờ người hầu? Với lại, tôi nghĩ mọi người đều rất bận, vì vậy… “
“Vậy nên tự mình làm?”
Lục Tư Thần đột nhiên trả lời.

Cố Manh Manh ngước nhìn anh.

“Lộn xộn cái gì!”
Lục Tư Thần liền lớn tiếng mắng.

Cố Manh Manh nhanh chóng cúi xuống một lần nữa.

Cô ngồi nhanh miệng nói: “Trước đây tôi tự làm ở nhà, cũng bình thường mà.” Ngập ngừng một lúc, cô vui vẻ trở lại: “Tôi biết rồi, thật ra anh cũng muốn tôi có cuộc sống tốt hơn, phải không? “
Lục Tư Thần cầm một lọn tóc của cô: “Cô nuôi tóc trong bao lâu rồi?”
“Hả2”
Cố Manh Manh hơi giật mình.

Nhưng ngay sau đó, cô ấy liền trả lời: “Ò, tôi đã để tóc dài từ khi còn bé, nhưng tôi có cắt tỉa nó thường xuyên, vì vậy nó không dài lắm.”

“Thường xuyên cắt tỉa?”
Lục Tư Thần cau mày.

lệ “Vâng.” Cố Manh Manh gật đầu và tiếp tục: “Tóc tôi dễ chẻ ngọn.”
Lục Tư Thần nghe vậy liền cẩn thận quan sát.

Đúng là tóc của cô bị chẻ ngọn.

“Sao vậy?” Lục Tư Thần nói: “Bình thường không chăm sóc tóc sao?
“Tôi có.” Cố Manh Manh trả lời: “Nhưng dù tôi có chăm sóc nó như thế nào, nó cũng chẻ ngọn, không có cách nào khác.

Hơn nữa, tôi nghĩ độ dài này bây giờ đã rất ồn mà, còn dài hơn nữa khi gội đầu rất phiền phức.


Lục Tư Thần liếc nhìn mái tóc dài đến thắt lưng của cô, không nói gì.

Cố Manh Manh đảo mắt vài vòng.

Cô cười và hỏi: “Lục Tư Thần, anh thích con gái tóc dài hay con gái tóc ngắn?”
Lục Tư Thần tiếp tục hất tóc cô, nhẹ nhàng nói: “Cô cứ để như vậy đỉ.”
Cố Manh Manh lè lưỡi.

Cô nói: “Vậy thì lần sau tôi sẽ thử cắt tóc ngắn.

Từ nhỏ đến giờ, tôi chưa bao giờ thử để tóc ngắn!”
“Cô dám!”
Lục Tư Thần sa sẫm mặt mày.

Cố Manh Manh bĩu môi: “Không phải anh nói tôi thích làm gì thì làm sao?”
Lục Tư Thần gõ đầu cô, sắc bén nói: “Đừng làm loạn với tôi, đừng cắt tóc ngắn, nhớ không?”
Cố Manh Manh ngờ ngệch trả lời.

Ý nghĩ của cô lại bị dập tắt một lần nữa.

Vào ban đêm.

Cố Manh Manh bị một người đàn ông đè lên cơ thể cô và đụng chạm một cách mạnh bạo.

Cô ấy không hề có kinh nghiệm, cô không biết chuyện gì đang xảy ra, và trở nên vô cùng bồi rối.

Cảm giác này khiến cô rất sợ hãi, mấy lần muốn chạy nhưng không được.

Lục Tư Thần áp chặt cô, hôn lên môi cô, giọng nói trầm ấm, đặc biệt khàn khàn.

“Sợ?”
Anh ấy hỏi.

Cố Manh Manh gần như bật khóc.

“Anh, anh buông tôi ra…”
“Muộn rồi”
Lục Tư Thần cười xấu xa.

Cố Manh Manh cắn môi, thở gấp theo động tác của người đàn ông.

Cuối cùng, cô không kìm được nước mắt, cầu xin: “Anh đừng như vậy, tôi, tôi không khỏe…”
Lục Tư Thần hôn môi cô và hành động càng mạnh bạo hơn.

Cuối cùng chỉ còn tiếng la hét bị bỏ lại trong căn phòng đó.

Căn phòng đầy quyến rũ.

Sáng hôm sau, khi Cố Manh Manh mở mắt và tỉnh dậy, cô đã nằm sát vào ngực người đàn ông, không thể tưởng tượng được, cả hai đều trần như nhộng, lớp da chạm vào nhau thật ấm áp và thoải mái.

*ÁI”
Cố Manh Manh gần như hét lên, nhưng cô ấy đã kịp thời che miệng lại.

Tuy nhiên, Lục Tư Thần vẫn nghe được nó.

Anh từ từ mở mắt, bắt gặp ánh mắt kinh hãi của Cố Manh Manh, anh khẽ cười: “Tỉnh rồi sao?”
Cố Manh Manh mang một khuôn mặt cay đắng.

“Tại sao tôi lại ở đây?”
Cô ấy nói với vẻ chán nản.

Lục Tư Thần cười, lồng ngực khế rung.

Anh trả lời: “Cô không nhớ gì à?”
“Hả?”
Cố Manh Manh nhìn anh với vẻ mặt sững sờ.

Lục Tư Thần cong môi nói: “Hôm qua có một cô gái nhỏ, cô ấy đã hôn và l*m t*nh cùng tôi.

Cuối cùng cô ấy ôm tôi ngủ ….”
Cố Manh Manh thì thào, vẻ mặt cô đầy khó tin: “Anh đang nói về tôi?”
“Còn có ai khác ở đây không?”
Lục Tư Thần nhìn cô.

Cô Manh Manh đỏ mặt và nhanh chóng xoay người, tránh ra khỏi anh.

Lục Tư Thần nghiêng người, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, chậm rãi nói: “Ngoan, ngày hôm qua mệt mỏi rồi, nên nghỉ ngơi nhiều một chút.”
Cố Manh Manh co người lại, giống như một con đà điều, trốn dưới chăn không nói gì.

Thật ra, cô ấy là người rất nhút nhát.

Lục Tư Thần xoa đầu cô và nhắc chăn ra.

Anh đang mặc quần, chợt nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ của cô gái từ trong chăn bông: “Hôm nay anh có định ra ngoài không?”
Lục Tư Thần dừng lại.

Anh quay đầu lại, nhìn cuộn chăn nhỏ trên giường cười: “Sao vậy, cô muốn ở với tôi?”
‘Á, ngại quái”
Cố Manh Manh nghĩ thầm trong lòng.

Cô nói: “Hôm nay tôi có một người bạn đến thăm tôi”

Lục Tư Thần hơi ngạc nhiên:” Bạn à?”
Cố Manh Manh vươn đầu ra khỏi chăn bông, lộ ra một đôi mắt to đen láy.

Cô giải thích:” Là bạn học, lân trước anh đã gặp rồi “
“Anh đã từng gặp?” Lục Tư Thần cau mày, nghỉ là cho dù đã nhìn thấy, anh cũng có thể không có ấn tượng.

“Được rồi, chơi vui vẻ.”
Anh cười nói, không hề phản đối việc Cố Manh Manh rủ bạn đến nhà.

Ngược lại, anh ấy thà họ chơi ở nhà còn hơn là cô ấy hẹn người khác ra ngoài, để cô có người phục vụ và anh sẽ thấy yên tâm hơn.

Buổi trưa, Triệu Giai Đồng đến nơi.

Hôm nay cô ấy ăn mặc rất đẹp, trang điểm nhẹ và mặc váy dài, với mái tóc xoăn nhẹ buông ngang vai.

Trông cô ấy như một quý cô thanh lịch.

Khi nhìn thấy cô ấy, Cố Manh Manh đã thốt lên một tiếng ” “
WOW”.

Cô ấy nói: ” Triệu Giai Đồng, cậu chuẩn bị thật kĩ nha! “
Triệu Giai Đồng giật mình, không ngờ câu đầu tiên cô nói lại là câu này.

Cô cười, gật đầu nói:” Đúng vậy, thỉnh thoảng đổi kiểu tóc cũng có thể thay đổi tâm trạng.”
” Kiểu tóc này rất hợp với cậu.”
Cố Manh Manh mỉm cười, chân thành:” Rất đẹp! “
Khi Triệu Giai Đồng nghe cô khen, trái tim cô ấy tràn đầy niềm Vui.

Cô ấy thay giày, đi theo Có Manh Manh vào biệt thự, vô ý nói:”
Manh Manh, người lớn nhà cậu đâu? “
Cố Manh Manh dừng lại và nhìn cô ấy với vẻ mặt khó hiểu.

Triệu Giai Đồng hỏi: “Ừm, cậu không ở với chú của mình sao?
Ông ấy có ở nhà không?”.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 131: Lòng Người Khó Đoán 8


“Anh ấy.” Cố Manh Manh nghe xong liền thờ ơ đáp: “Đang ở chỗ làm, có thể buổi chiều hoặc buổi tối mới quay lại.

Nhưng mà, Triệu Giai Đồng, đừng lo lắng, anh ấy sẽ không đến quấy rầy chúng ta.


“Vậy à…
Triệu Giai Đồng cười nhạt, trong mắt hiện lên một sự thất vọng.

“Mà này, Triệu Giai Đồng, cậu có thích xem phim không?”
Cố Manh Manh lên tiếng.

Triệu Giai Đồng nghe xong vội vàng gật đầu nói: “Tớ thích, đương nhiên thích.”
“Có một phòng chiếu phim trên lầu.

Nếu cậu muốn xem phim, chúng ta có thể xem ngay bây giờ.” Cố Manh Manh đề nghị.

Triệu Giai Đồng giả vờ suy nghĩ.

Cô ấy nói, “Chà, cậu không dẫn tớ đi tham quan nhà cậu sao?”
Cố Manh Manh chọt nhận ra.

Cô vỗ trán cười lớn: “À, suýt nữa quên mắt, đi thôi, tớ sẽ chỉ cho cậu xem nhà tớ.”
“Đồng ý!”
Triệu Giai Đồng gật đầu.

: Đầu tiên Cố Manh Manh đưa cô đi thăm quan lầu một, sau đó dẫn cô lên lầu.

Cô nói: “Triệu Gia Đồng, cậu là người bạn đầu tiên đến nhà tôi với tư cách khách.

Nếu có chuyện gì không vừa ý, nhớ nói cho tớ biết!”

Triệu Giai Đồng nghe vậy, vẻ mặt kinh ngạc: “Cái gì, tớ là người đầu tiên?”
“Đúng.”
Cố Manh Manh gật đầu.

Triệu Giai Đồng tỏ vẻ ngạc nhiên.

Cô nói: “Vậy thì thực sự rất vinh dự cho tớ!”
Cố Manh Manh chỉ vào căn phòng phía trước và nói, “Đó là phòng ngủ, phía trước là phòng làm việc của tớ, và bên kia là phòng Lục Tư Thần … À, phòng làm việc của chú tớ, và sau đó là phòng chiếu phim, và có phòng sách ở bên này”
“Tớ có thể xem qua phòng của cậu không?”
Triệu Giai Đồng đột nhiên ngắt lời cô.

Cố Manh Manh giật mình, sau đó gật đầu: “Đương nhiên có thể!”
Sau đó cô dắt Triệu Giai Đồng đi thẳng về phía trước.

Cô giơ tay đẩy cửa phòng làm việc, cười nói: “Triệu Gia Đồng, cậu có thích đọc sách không?”
Triệu Giai Đồng nhíu mày trả lời: “Không, tớ không thích lắm.”
Cố Manh Manh cong môi.

Triệu Giai Đồng khó hiểu: “Sao vậy?”
Cố Manh Manh chỉ vào những cuốn sách khác nhau trên giá sách lớn và tiếp tục: “Nhìn xem, đó là tất cả các loại sách ngoại khóa do quản gia chuẩn bị cho tớ.

Tớ nghĩ nếu cậu thích, tớ có thể cho cậu mượn một ít.”
Triệu Giai Đồng lắc đầu: “Thôi vậy, tớ không có đọc sách.”
Cố Manh Manh cười lớn: “Tớ cũng vậy!”
Triệu Giai Đồng không nói gì.

Cô bước vào phòng làm việc và nhìn đồ đạc trong phòng một cách chậm rãi.

Cuối cùng, cô ấy nhìn chằm chằm vào cuốn tạp chí mà Cố Manh Manh đặt cạnh máy tính.

“Cậu thích Kiều Tử?”
Cô ấy đột ngột hỏi.

_: Khi Cố Manh Manh nghe cô ấy nhắc đến thần tượng của mình, cô ấy không chỉ mở to mắt mà còn cười lớn: “Đúng vậy, anh ấy là thần tượng của tớ” Dừng lại một lúc, cô nói: “Sao vậy, cậu cũng thích Kiều Tử hả?”
Triệu Giai Đồng nhìn quanh.

Cô chợt nở nụ cười: “Tớ có một người bạn làm trong công ty giải trí.

Nếu cậu thật sự thích Kiều Tử, tớ có cách để cậu gặp anh ấy.”
“Có thật không?”
Khi Cố Manh Manh nghe những lời đó, mắt cô ấy mở to.

Triệu Giai Đồng gật đầu: “Đương nhiên là thật, tớ nói dối cậu làm gì?”
“Được rồi, được rồi.” Cố Manh Manh gật đầu lia lịa, và nói, “Tớ ⁄ TÔI VU 0 syin jấu muôn một bức ảnh có chữ ký của Kiêu Tử.

“Đơn giản, việc này cứ để tớ!”
Triệu Giai Đồng vỗ ngực.

Cố Manh Manh choáng ngợp: “Cảm ơn Triệu Giai Đồng, tớ rất thích Kiều Tử, đặc biệt là từ lần cuối cùng xem concert của anh ấy, tớ luôn muốn xin ảnh có chữ ký của anh ấy, nhưng tiếc là không nhờ được ai.

Tớ cũng phải đến lớp mỗi ngày, vì vậy tớ không có thời gian và cơ hội để theo đuồi thần tượng! “
, Triệu Giai Đồng khẽ nhăn mặt khi nghe thấy điều này.

Cô nói: “Chú của cậu không phải sẽ nghĩ ra cách cho cậu sao?”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Cô thở dài nói: “Anh ấy có vẻ không thích tớ theo đuổi thần tượng.

Lần trước tớ lén đi xem concert, khi tớ về nhà, anh ấy đã vô cùng tức giận.”
Triệu Giai Đồng vỗ vỗ vai cô rồi cười: “Không sao đâu, cứ giao cho tớ, tớ hứa sẽ làm được!”
Cố Manh Manh gật đầu: “Cảm ơn cậu.”
*Ò, chúng ta nói chuyện khác đi.” Triệu Giai Đồng đổi chủ đề.

Đúng lúc này, người quản gia xuất hiện ở cửa.

“Phu nhân, đồ uống của ngài đã sẵn sàng.

Tôi có thể để chúng ở phòng khách bên dưới hay mang chúng lên đây được không?”
Trước đó, Cố Manh Manh đã dặn dò người hầu rằng cô hy vọng khi bạn bè đến, mọi người đừng gọi cô là phu nhân nữa, dù sao thì cô vẫn còn nhỏ và đang là học sinh ở trường nên cô không muốn người khác biết chuyện cô ấy đã kết hôn, nếu không sẽ rất kỳ lạ, làm cô ấy có cảm giác nổi bật giữa đám đông.

“Tôi sẽ xuống ngay, hãy để nó dưới phòng khách.”
Cô Manh Manh trả lời.

“Được”
Người quản gia gật đầu và lùi lại.

Lúc này, Triêu Giai Đồng lại nói: “Nhân tiện, cậu vừa nói là phòng làm việc của chú cậu bên cạnh?”
“Đúng,”
Cố Manh Manh đáp.

Triệu Giai Đồng chớp mắt và nói: “Tớ có thể vào xem được không?”
“Cái này …” Có Manh Manh cau mày.

Nhìn thấy vậy, Triệu Giai Đồng nhanh chóng nói: “Manh Manh, đừng hiểu lầm, tớ chỉ hơi tò mò thôi.

Chắc phòng làm việc của một ông chủ lớn như chú cậu hẳn là rất hoành tráng đúng không? Nó được bày trí như thế nào?”
“Điều đó … ” Cố Manh Manh nhún vai:” Cậu sẽ thất vọng đó, phòng làm việc của anh ấy không sang trọng chút nào, nó hơi thiếu sức sống.”
” Thật sao? “
Triệu Giai Đồng giả vờ rất tò mò.

Cố Manh Manh nói:”Cậu không thể vào phòng làm việc của anh ấy.

Anh ấy rất nghiêm khắc.

Anh ấy không thích người khác vào phòng làm việc của mình mà không được phép.”
“Cậu cũng không thể?”
Triệu Giai Đồng nói câu này gần như không thèm nghĩ.

Cố Manh Manh gật đầu và thẳng thắn nói: “Tất nhiên.”
Trong lúc Triệu Giai Đồng suy nghĩ, Cế Manh Manh cười nhẹ.

Lúc đang bước ra ngoài, cô nói: Chúng ta đi xuống uống trà.”
“Được.”
Triệu Giai Đồng đi theo cô xuống lầu Cô phải thừa nhận rằng Triệu Giai Đồng là một người rất mạnh mẽ, cô ấy rất giỏi nói chuyện, cô ấy thường làm cho Cố Manh Manh bật cười bằng vài câu nói, hoặc cố tình kể một số trải nghiệm kỳ lạ để thu hút sự chú ý của người nghe.

Cố Manh Manh ôm chiếc gi với vẻ mặt run rầy.

“Sau này xảy ra chuyện gì? Người đó xảy ra chuyện gì?” “Sau đó…”
Triệu Gia Đồng cố ý nói với giọng điệu u ám “Tớ cảm giác được phía sau có thứ gì đó đang theo dõi mình, cho nên không chịu nổi.

Tớ quay đầu lại nhìn, nhưng đã thấy …
Cô ngừng nói.

“Cậu đã thấy gì?”
Cố Manh Manh rất căng thẳng.

Triệu Giai Đồng ngây người nhìn về phía cửa phòng khách, nói: “Chú của cậu đã về rồi…”
“Hả?”
Cố Manh Manh quay đầu lại nhìn.

Ngay sau đó, mắt cô sáng lên, cười nói: “Anh ấy về rồi!”
Triệu Giai Đồng nói xong liền thu lại ánh mắt, cô xoay người bước lên lầu..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 132: Khắc Cốt Ghi Tâm 1


Buổi chiều, Triệu Giai Đồng và Cố Manh Manh bận rộn trong bếp.

Quản gia đứng bên cạnh tỏ ra vô cùng sợ hãi, nhất là khi Cố Manh Manh đang gọt hoa quả, ông còn muốn tự mình đi lên giúp.

Tuy nhiên, cô ấy không thích điều đó một chút nào, thay vào đó, cô nói: “Quản gia, lúc bình thường ông không phải rất bận sao? Thôi ông cứ làm việc của mình đi.

Việc ở đây cứ giao cho tôi và Triệu Giai Đồng là được rồi.

Khi nào làm xong món tráng miệng, tôi sẽ mời tất cả mọi người cùng ném thử! “
Quản gia nghe xong cảm giác như khóc không thành tiếng: “Tiểu thư, tôi thà rằng không ăn món tráng miệng này, ô ô đừng nhìn tôi, cần thận một chút, cần thận ngón tay, ôi, để tôi giúp!”
“Không!”
Cố Manh Manh từ chối.

Quản gia suy nghĩ một chút, liền chỉ vào người hầu bên cạnh nói: “Hay là để cho bọn họ giúp?”
“Không!”
Cố Manh Manh vẫn từ chối.

Quản gia lo lắng hết mực nhưng chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn.

Lúc này, Triệu Giai Đồng đi tới.

Cô ây cười và nói, “Manh Manh, cậu đi xem cái lò nướng bên kia đi.”
“Chờ tớ chút!”
Cố Manh Manh vừa đáp vừa cúi đầu xuống và chuẩn bị tiếp tục cắt trái cây.

Triệu Giai Đồng nói: “Tớ nghĩ thời gian sắp hét rồi.

Nếu cậu tiếp tục, món bánh trứng cậu làm sẽ bị khét đó.”
“Hả?”
Cố Manh Manh ngẳng đầu lên và nhìn cô ấy với vẻ mặt ngạc nhiên.

Triệu Giai Đồng vẻ mặt thành khẩn: “Tớ không nói dối cậu, đã qua bao lâu rồi?”
Cô ấy vừa nói vừa chỉ vào chiếc đồng hồ trên tường.

Cố Manh Manh nhìn qua và thốt lên: “Ôi, sắp hết giờ rồi!”
Nói xong cô nhanh chóng đặt con dao gọt hoa quả trên tay xuống, rồi đi đến nhìn lò nướng ở bên kia.

Người quản gia thở phào nhẹ nhõm và gật đầu cảm ơn Triệu Giai Đồng.

Triệu Giai Đồng cười nhẹ, cầm lấy con dao gọt hoa quả mà Cố Manh Manh đã để lại, bắt đầu cắt hoa quả một cách thành thạo.

š Quản gia nhìn thấy điều này, ánh mắt kinh ngạc.

Triệu Giai Đồng nhìn ông ấy, bình tĩnh nói: “Khi tôi ở nhà, bà tôi thích ăn trái cây, vì vậy tôi gọt trái cây cho bà mỗi ngày.

Theo thời gian, tay nghề của tôi cũng được cải thiện.”
Quản gia mỉm cười: “Cô Triệu thật là có hiếu.”
Triệu Giai Đồng thở dài, trong mắt ẩn chứa nỗi buồn man mác: “Thật không may, bà của tôi đã qua đời sớm…”
Quản gia hơi giật mình.

Sau đó ông liền nói: “Cô Triệu, xin thứ lỗi!”
“Không sao.”
Triệu Giai Đồng cười với ông và nói: ” Khi bà tôi qua đời, bà ấy rất thanh thản.

Tôi nghĩ bây giờ bà đang sống hạnh phúc trên thiên đường với ông nội của tôi!”
Người quản gia gật đầu.

Lúc này, ở bên kia truyền đến giọng nói của Cố Manh Manh: “Quản gia, cái lò nướng này phải mở như thế nào vậy?”
Quản gia nghe vậy vội vàng chạy lại giúp đỡ, nói: “Này … Tiểu thư, ngài không thể cầm bằng hai tay, đằng này có bao tay.”
“Tôi biết……”
Cố Manh Manh hạ giọng và bước tới lấy găng tay.

Nhưng người quản gia không chịu để cô tự làm: “Việc này còn nguy hiểm hơn việc cắt trái cây, ngài để tôi làm giúp cho.”
Cố Manh Manh tỏ ra khó chịu.

Nhưng cô nhìn thấy biểu cảm tội nghiệp của quản gia, lại không dám từ chối.

Bất đắc dĩ, cô chỉ có thể đồng ý.

“Đây Cô đem đôi găng tay đưa cho quản gia.

Quản gia nhanh chóng “Cảm ơn” rồi ngay sau đó đeo găng tay vào, lấy chiếc bánh từ trong lò ra.

Chỉ trong một lúc, mùi thơm lan tỏa ra cả căn phòng.

Cố Manh Manh ngước đầu lên, hít sâu một hơi rồi nói: “Oa, thơm quá, làm tôi muốn thử liền một miếng!”
Quản gia chuẩn bị nói gì đó, quay đầu nhìn thấy Lục Tư Thần đang đứng ở cửa bếp.

Lúc đầu ông ấy ngơ ra, ngay lập tức vội vàng cẩn trọng nói: “Tiên sinh!”
Cố Manh Manh cũng nhìn về hướng cửa, miệng cười tươi như hoa.

“Anh mau lại đây xeml” cô hướng vê phía anh vây tay, hung phần nói:” Đây là bánh của tôi làm đó!”
Lục Tư Thần đi tới.

Anh không hề để ý tới Triệu Giai Đồng đang đứng ở đó, chỉ chăm chú nhìn vẻ mặt tươi cười của Cố Manh Manh.

“Cô làm bánh hả?”
Anh trầm giọng hỏi cô,khuôn mặt thật sự đẹp trai và ánh mắt sâu hút hồn.

Cố Manh Manh gật đầu: “Đúng vậy, là tôi làm.”
Lục Tư Thần không nói gì nữa, đi tới bàn nấu ăn, nhìn xuống chiếc bánh trứng vàng ươm đặt trên đó.

Về ngoại hình thì khá ổn!

Còn về hương vị thì…
“Nhìn nó rất ngon miệng phải không?” Cế Manh Manh nghiêng đầu nhìn anh, mỉm cười nói tiếp: “Nếu bây giờ anh muốn ăn, tôi có thể cho anh ăn một cái!
Đượ!
c Lần đầu tiên Cố Manh Manh dám nói chuyện với Lục Tư Thần như thế này.

Hơn nữa, Lục Tư Thần cũng không có vẻ gì là sẽ không tức giận.

Anh bật cười khiến khuôn mặt đẹp trai càng thêm quyến rũ.

“Thôi tôi không muốn ăn.”
Anh ấy lắc đầu.

Vừa nghe thấy điều này, nụ cười trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Manh Manh lập tức bị dập tắt.

“Bánh trứng này Manh Manh đã làm rất lâu đó.” Ngay lúc đó, giọng nói của Triệu Giai Đồng đột nhiên vang lên,cô ấy nói: “Manh Manh thực sự rất tận tâm khi làm chiếc bánh này này, cô ấy không ngừng tự nhủ phải làm tốt để anh thích nó.


Lục Tư Thần nhìn Cố Manh Manh: “Phải vậy không?”
Cố Manh Manh hừ một tiếng, quay đầu đi.

Lục Tư Thần nhìn cô chằm chằm, sắc mặt dần dần dịu đi.

“Chà, vậy tôi sẽ thử một miếng.”
Anh nói một cách nhẹ nhàng.

Cố Manh Manh lập tức ngắng đầu lên nhìn anh: “Thật không?
Anh có muốn thử một miếng không?”
“Cô đã làm rất chăm chỉ.

Không có lý do gì để tôi không thử chúng.”
Lục Tư Thần nói.

Cố Manh Manh vội vàng lấy một chiếc bánh trứng đưa cho Lục Tư Thần, cô đặt lên một chiếc đĩa nhỏ xinh rồi đưa cho anh với vẻ mặt lịch sự và bối rồi: “Chà, tôi chưa làm bánh trứng bao giờ.

Giai Đồng đã dạy tôi cách làm chúng.

Nếu không ngon thì phải nói cho tôi biết để lần sau tôi sẽ làm tốt hơn nhé! “
“Được!”
Lục Tư Thần gật đầu.

Sau đó, anh ấy mở miệng và từ từ cắn một miếng bánh trứng.

Mọi người hồi hộp nhìn anh.

Đặc biệt là Cố Manh Manh, cô gần như nín thở.

Một lúc lâu sau, Lục Tư Thần nhìn cô, mới chậm rãi nói: “Ừm, cũng không tệ.”
“Có thật không?”
Cố Manh Manh vô cùng vui mừng.

Lục Tư Thần xoa đầu cô rồi cười nói: “Vắt vả rồi!”
Nếu Cố Manh Manh có một cái đuôi nhỏ ở sau mông, thì bây giờ cô ấy chắc đang vẫy nó liên tụ!
c Cô cười lớn: “Anh thích là tốt rồi!”
Lục Tư Thần đặt đĩa xuống.

Nhưng vẫn còn nửa cái bánh trong đĩa.

Cố Manh Manh nhìn thấy, không khỏi thắc mắc: “Sao vậy, không phải là anh ăn được một nửa cái là đã no rồi chứ?”
Lục Tư Thần thở dài: “Hơi nóng.”
Cố Manh Manh chọt nhận ra.

Cô vội vàng lấy đĩa bằng cả hai tay, vừa phồng miệng vừa thổi thổi bánh trứng trong đĩa.

“Để tôi thôi nguội cho anh!”
Cô ấy nói.

Lục Tư Thần thấy vậy, anh ấy có chút cảm động.

Nhưng chưa kịp nói gì, Cố Manh Manh đã bất ngờ cầm một nửa chiếc bánh trứng và bỏ thẳng vào miệng cô.

“Mmm, ngon!” Cô gật đầu.

Lục Tư Thần: “…”
Cố Manh Manh nhìn sang anh một cái, sau đó nhìn xuống đĩa trống, cười lớn: “Ha ha, vừa rồi có tôi nhịn không nồi, anh đừng tức giận với tôi chứ?”
Tất nhiên Lục Tư Thần sẽ không tức giận, anh cảm thấy rất hài lòng khi thấy cô gái này sẵn sàng ăn những gì mà anh đã ăn..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 133: Khắc Cốt Ghi Tâm 2


Chẳng bao lâu sạu tất cả món tráng miệng còn lại cũng đều đã xong, Cố Manh Manh và Triệu Giai Đồng đặt tất cả các món lên bàn, sau đó họ gọi mọi người nếm thử.

Nhưng mà không ai dám thử chúng.

Triệu Giai Đồng kéo ống tay áo của cô, và nói nhỏ: “Họ có vẻ rất sợ chú của cậu…”
Cố Manh Manh chợt nhận ra.

Cô nhìn người đàn ông ngồi trên ghế, nhoẻn miệng cười rồi nói: “Anh ăn no chưa?”
Lục Tư Thần đang nhìn điện thoại, nghe cô nói anh ngẳng đầu nhìn cô, khẽ cau mày:”Hả?”
Cố Manh Manh gợi ý: “Đêm nay có trăng, sân thượng tầng hai rất thích hợp để ngắm cảnh!”
Lục Tư Thần thở lạnh một tiếng: “Bên ngoài gió đêm lớn như vậy, có phải muốn tôi cảm lạnh không?”
Cố Manh Manh: “…”
Đúng lúc, Triệu Giai Đồng nói: “Anh Lục, anh hiểu nhầm ý của Manh Manh rồi, thật ra cô ấy có chuyện muốn nói riêng với anh!”
Lục Tư Thần nhướng mày, rồi nheo lại chỉ vào Cố Manh Manh: “Cô có chuyện riêng muốn nói?”
Cố Manh Manh rơi vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, và không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thuận theo, cô mỉm cười khô khan: “Haha, đúng vậy, tôi có chuyện riêng muốn nói với anh.”
“Được.”
Lục Tư Thần đứng dậy và khỏi chỗ ngồi của mình.

Anh khẽ gật đầu nói: “Đi thôi, lên lầu hai đi.”
Nói xong, anh đi lên lầu.

Cố Manh Manh thấy anh rời đi, cô ấy liền nhìn Triệu Giai Đồng cay đắng:”Giai Đồng, tớ không có bất kỳ chuyện gì để nói với anh ấy, tớ phải làm gì bây giờ? Để tớ nói cho cậu biết, cậu đừng tin vẻ bề ngoài của Lục Tư Thần … rằng chú tôi có tính khí tốt, nhưng thật ra anh ấy đặc biệt khó chịu.


Triệu Giai Đồng chớp mắt nói: “Chẳng lẽ tớ lại để cậu bối rối sao?”
“Hả2”
Cố Manh Manh không hiểu.

Triệu Giai Đồng cười nói tiếp: “Tớ sẽ dạy cho cậu một mẹo, sau này lúc nói chuyện với chú của cậu, chỉ cần không trả lời được câu hỏi của anh ấy, cậu nên thay đổi chủ đề cuộc nói chuyện.”

Cố Manh Manh cau mày.

Điều này có vẻ khó làm nhỉ?
Tuy nhiên, cô còn chưa kịp suy nghĩ thì giọng nói của Lục Tư Thần từ bên ngoài truyền đến: “Manh Manh?”
“Đi nhanh.”
Triệu Giai Đồng nói, nháy mắt với cô ấy và nở một nụ cười: “Tớ sẽ giúp cậu.”
“Được!”
Cố Manh Manh gật đầu.

Sau đó, cô ấy đi lên lầu và mang theo một đĩa đồ ăn nhẹ.

Ở lối vào cầu thang, Lục Tư Thần đang đứng dưới ánh đèn, thân hình của anh vạm vỡ, đẹp trai không cưỡng lại được.

“Sao cô đi lâu vậy?”
Khi nhìn thấy Cố Manh Manh đi tới, anh ấy không khỏi cau mày hỏi.

Cố Manh Manh đưa món ăn trên tay cô ấy ra và nói, “Bởi vì tôi còn đi lấy cái này.”
Lục Tư Thần nhìn cô một cái rồi quay đi như không quan tâm lắm.

Anh đi lên sân thượng tầng hai.

Cố Manh Manh đi theo anh, có vẻ vội Vàng.

“À, chuyện đó…”
Cô do dự.

Lục Tư Thần ngẳng đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt: “Mặt trăng đâu?”
“Hả?”
Cố Manh Manh ngơ ra khi nghe những lời đó.

Lục Tư Thần quay đầu lại nhìn cô, bất đắc dĩ nói: “Cũng không phải Trung thu, ngắm trăng cái gì?” ngừng một chút rồi nói tiếp: “Không phải là cô có chuyện muốn nói với ta sao? Bây giờ có thể nói rồi.”
Cố Manh Manh bước tới và đưa chiếc đĩa ra một cách ân cần.

“Anh thử đồ tráng miệng trước đi!”
Cô ấy nói.

Lục Tư Thần lắc đầu: ” Bây giờ tôi không muốn ăn.”
“DƯỢC.

Cố Manh Manh phụng phịu.

Lục Tư Thần đột nhiên vươn tay ra, cầm lấy cái đĩa trong tay cô.

“Chuyện riêng!”
Anh ấy nhắc nhở.

Cố Manh Manh gãi đầu, trong lòng cô nóng như nước sôi.

Lục Tư Thần đợi một lúc, thấy cô không lên tiếng, anh hơi tối sầm lại: “Manh Manh?”
“Lục Tư Thần!”
Cố Manh Manh đột nhiên hét lên, rồi cả người lao về phía anh.

Phản ứng của Lục Tư Thần rất nhanh, trong tiềm thức anh ấy muốn chặn người lại, nhưng nghĩ rất nhanh đối tượng là Cố Manh Manh, vì vậy hành động chặn người này cuối cùng biến thành ôm chằm lấy.

Cố Manh Manh vẫn bám trên người anh như lần trước, giống như một con gấu túi.

“Lại làm trò hè!”
Lục Tư Thần thấp giọng khiển trách.

Tuy nhiên, đôi tay ấy không hề nới lỏng một chút nào, và anh giữ chặt cô trong vòng tay của mình, không hề buông lỏng chút nào.

Cố Manh Manh ôm cổ cười khúc khích: “Chuyện riêng muốn nói với anh là ôm eml”
Đượ!
c Phải nói là cô gái nhỏ này thực sự thông minh, và cô đã nghĩ ra được điều này!
Nhưng không thể ngờ rằng những lời này cũng đã chạm vào trái tim của Lục Tư Thần “Muốn ôm nhiều không?”
Anh ấy tranh thủ tình hình lúc này hỏi cô.

Lúc đầu Cố Manh Manh khó hiểu, sau đó trả lời: “À, tôi không biết phải diễn tả như thế nào.

Nhưng mà, tôi đã không gặp anh cả ngày.

Tôi rất vui khi nhìn thấy anh ở dưới phòng khách.Tôi muốn chạy đến ôm anh nhưng bạn học của tôi đang ở đó, tôi hơi xấu hỗ… “
Khi Lục Tư Thần nghe cô nhắc đến chuyện này, anh đột nhiên nghĩ đến việc người hầu gọi cô là phu nhân.

Anh không khỏi ủ rũ nói: “Cô xấu hỗ sao? Vẫn không muốn cho người khác biết quan hệ của chúng ta hả?”
“Tại sao…”
Cố Manh Manh nhìn anh nhíu mày: “Anh giận sao?”
Lục Tư Thần không gì.

Cố Manh Manh giải thích: “Thật ra tôi không muốn người khác biết về mối quan hệ của chúng ta.

Dù sao thì, dù sao thì chúng ta cũng đã kết hôn.

Sớm muộn gì thì người khác cũng sẽ biết.

Chỉ là tôi không muốn bạn học của mình biết tôi đã kết hôn.

À, ý tôi là bây giờ tôi vẫn còn là một học sinh, nều tôi để các bạn cùng lớp của mình biết rằng tôi đã là một phụ nữ đã có gia đình, chuyện này thật không hay … “

“Phụ nữ đã có gia đình?”
Khi Lục Tư Thần nghe tháy lời này, anh khá bắt ngờ.

Bởi vì, trong thâm tâm anh vẫn luôn xem Cố Manh Manh là một cô gái nhỏ, dù đã là vợ chồng nhưng dù thế nào thì cô gái này vẫn còn rất nhỏ, là một cô bé nghiêm túc, sao có thể gọi là một người phụ nữa đã có chồng?
“Không phải vậy sao?”
Cố Manh Manh nghiêng đầu chán nản nhìn anh: “Tôi còn chưa yêu ai mà đã kết hôn với anh rồi.

Thật sự rất buồn đó.”
“Cô nói gì?”
Lục Tư Thần nhíu mày, vẻ mặt rất bực bội.

Cố Manh Manh nhanh tay đưa lên che miệng, ngơ ngác lắc đầu.

Lục Tư Thần thấy cô đáng yêu như vậy, nhịn không được cười lắc đầu: “Thật là một cô gái ngốc! “
Cố Manh Manh nghe anh nói như vậy, trong lòng vô cùng vui Vẻ.

“Anh không tức giận sao?”
Cô nhìn anh với ánh mắt mong đợi.

Lục Tư Thần gần giọng:” Buỏi tối nay bồi thường cho tôi!”
Có Manh Manh vừa nghe không hiểu gì, sau lại nghĩ ra điều gì đó, cả khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt đỏ bừng, giống như là tôm luộc.

Hết lần này tới lần khác, Lục Tư Thần còn không chịu buông tha cho cô.

Anh xoay người, trực tiếp bế cô lên lan can lầu hai.

VĂN”
Cố Manh Manh rất hoảng sợ, phía sau chính là lan can cao chót vót, nếu như không để ý té xuống, không chết cũng sẽ ngã gãy chân..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 134: Khắc Cốt Ghi Tâm 3 “sợ Sao”


Lục Tư Thần nhìn chằm chằm cô, mỉm cười hỏi.

Hai tay Cố Manh Manh ôm chặt cỗ anh, nhắm mắt gật đầu: “Sợ, anh mau thả tôi xuống.


“Sợ cái gì?”
Lục Tư Thần không để ý tới cảm xúc của cô, ngược lại còn cười nói: “Sợ thì ôm chặt tôi, nếu không…” Nói đến đây, anh làm bộ muốn buông tay ra.

Cố Manh Manh thét chói tai, cả người dính chặt vào người anh.

Lục Tư Thần cúi đầu cười, con tim khẽ rung động.

Thế nhưng, Cố Manh Manh lại bị dọa cho sắp khóc.

“Được rồi được rồi, sao lại nhát gan như vậy chứ?”
Lục Tư Thần thấy vậy liền thu tay vào, nhẹ nhàng ôm người từ trên cao xuống, đặt trên mặt đất.

Hai chân Cố Manh Manh vừa chạm lên mặt đất, cô nhịn không được liền giơ nắm đấm với anh, thở phào: “Lục Tư Thần, sao anh lại tệ như vậy hả, may mà tôi còn tưởng anh…” nói tới đây, cô lại đột nhiên dừng lại.

“Tưởng tôi làm gì?”
CHƯƠNG 134: Khắc Cốt Ghi Tâm &): Lục Tư Thần nhíu mày, nhìn chăm chăm cô.

“Hù!”
Cố Manh Manh quay đầu đi.

“Manh Manh?”
Lục Tư Thần đưa tay ôm lấy mặt cô, đôi mắt thâm thúy, sâu thẳm như vũ trụ không nhìn thấy kết điểm.

Anh liền dỗ ngọt: “Ngoan ngoan, nói tiếp đi.” “
“Tôi không nói nữa!”
Cố Manh Manh vẻ mặt kiêu ngạo.

Lục Tư Thần khom lưng, tỏ vẻ muốn hôn cô.

Nhưng đúng lúc này, giọng nói của Triệu Giai Đồng bỗng nhiên truyền tới: “Manh Manh…”
Cố Manh Manh giật mình, vội vàng đưa tay đẩy Lục Tư Thần ra, vừa quay đầu nhìn qua, vừa đúng lúc nhìn thấy Triệu Giai Đồng bưng hai ly đồ uống nóng hỏi đi lên sân thượng.

Cô nở một nụ cười trên khuôn mặt, giọng nói ngọt ngào: “Tớ mang cho cậu ít đồ uống!”
Nói xong, cô len lén nháy mắt với Cố Manh Manh.

Cố Manh Manh vô cùng mừng rỡ.

Cô vội vàng đi tới, vừa nhận lấy đồ uống trên tay Triệu Giai Đồng vừa cười nói: “Cám ơn cậu, Giai Đồng, tớ cũng đang khát nước! “
Triệu Giai Đồng ‘Ù” một tiếng, quay đầu lại nhìn về phía Lục Tư Thần.

Cô hơi chần chừ một lát, lúc sau mới do dự tiến lên, cần thận và tràn đầy mong đợi nhìn người đàn ông: “Anh có muốn không?” “
Sắc mặt Lục Tư Thần không vui lắm.

Đầu tiên anh nhìn thoáng qua Cố Manh Manh đang cúi đầu uống nước, sau đó vô cảm lên tiếng cự tuyệt: “Không cần! “
Từ đầu đến cuối, anh hầu như không để ý tới Triệu Giai Đồng.

Triệu Giai Đồng rất thất vọng.

Lúc này, giọng nói của Cố Manh Manh vang lên: “Triệu Giai Đồng, anh ấy không uống thì thôi, mang cho tớ uống đi.


Triệu Giai Đồng nhìn về phía cô, đang định nói chuyện gì đó, Lục Tư Thần liền nói trước: “Uống ít một chút! “
“Ừm!”
Cố Manh Manh tỏ ra hòn dỗi.

Lục Tư Thần không nhìn tới, tiếp tục nói: “Vào phòng đi, đừng đứng ngoài trời lạnh nữa.

“Dạ.”
Cố Manh Manh gật đầu.

Lục Tư Thần đi vào trong trước, lúc đi ngang qua Cố Manh Manh, làm động tác rất tự nhiên và thân mật xoa xoa cái đầu nhỏ bé của cô.

Cố Manh Manh phản ứng lại.

Cô kêu lên: “Tôi đã nói không được sờ mái tóc của tôi, sao anh lại luôn như thế này vậy! “
Lục Tư Thần chỉ cười, nghênh ngang mà đi.

Cố Manh Manh tức giận dậm chân.

Triệu Giai Đồng ở bên cạnh nhìn họ, tự nhiên cảm thấy ghen tị, cô liền nghĩ không ra là Cố Manh Manh có cái gì tốt hơn cô, vì sao có thể nhận được tình yêu của người có quyền lực? Hơn nữa, không khó nhìn ra là người đàn ông này thật sự đối tốt với cô ấy, quả thực là tốt đến mức không có gì để nói] “Triệu Giai Đồng? Triệu Giai Đồng? “
Đúng lúc, giọng nói của Cố Manh Manh truyền đến.

Triệu Giai Đồng nhanh chóng lấy lại tinh thần, cười với cô: “Sao Vậy, sao vậy? “
Cố Manh Manh rất nghi hoặc: “Cậu vừa nghĩ cái gì vậy, tớ nói mà cậu không nghe thấy sao? “
Triệu Giai Đồng chớp chớp mắt: “Cậu nói gì vậy? “
Cố Manh Manh nói: “Tớ nói chúng ta vào nhà đi, bên ngoài quả thật hơi lạnh.


“Được rồi.”
Triệu Giai Đồng đi theo cô vào trong, xuống lầu đi vào phòng khách.

Quản gia nhìn thấy hai người, cười tủm tỉm nói: “Món tráng miệng hôm nay thật sự rất ngon, tay nghề của Triệu tiểu thư quả thật rất tuyệt vời! “ Nguồn truyen.one nhé cả nhà! Mong cả nhà chọn truyen.one đọc khích lệ nhóm lên chương tốt mỗi ngày!” Chúc cả nhà vui khỏe!
“Vậy tôi thì sao?”
Cố Manh Manh chỉ vào mình, mắt trông đợi nhìn quản gia, mong có thể nghe được lời khen ngợi nào đó.

Quản gia mỉm cười tươi hơn.

Ông trả lời: “Tất nhiên, cô ấy cũng rất giỏi, lần đầu mà đã làm được đồ ngon như vậy!”
Giống như mong đợi của Cố Manh Manh, cô vô cùng vui vẻ.

Triệu Giai Đồng đi theo cũng nói: “Đúng vậy, Manh Manh rất có tài thiên phú mà, lần đầu tiên tớ làm món tráng miệng, cũng không được như cậu.


Chỉ có vậy mà Có Manh Manh như ngồi trên chín tầng mây.

mà cậu không nghe thấy sao? “
Triệu Giai Đồng chớp chớp mắt: “Cậu nói gì vậy? “
Cố Manh Manh nói: “Tớ nói chúng ta vào nhà đi, bên ngoài quả thật hơi lạnh.


“Được rồi.”
Triệu Giai Đồng đi theo cô vào trong, xuống lầu đi vào phòng khách.

Quản gia nhìn thấy hai người, cười tủm tỉm nói: “Món tráng miệng hôm nay thật sự rất ngon, tay nghề của Triệu tiểu thư quả thật rất tuyệt vời! “
“Vậy tôi thì sao?”
Cố Manh Manh chỉ vào mình, mắt trông đợi nhìn quản gia, mong có thể nghe được lời khen ngợi nào đó.

Quản gia mỉm cười tươi hơn.

Ông trả lời: “Tất nhiên, cô ấy cũng rất giỏi, lần đầu mà đã làm được đồ ngon như vậy!”
Giống như mong đợi của Cố Manh Manh, cô vô cùng vui vẻ.

Triệu Giai Đồng đi theo cũng nói: “Đúng vậy, Manh Manh rất có tài thiên phú mà, lần đầu tiên tớ làm món tráng miệng, cũng không được như cậu.


Chỉ có vậy mà Cố Manh Manh như ngồi trên chín tầng mây.

Cố Manh Manh bĩu môi, có chút buồn bã nói: “Quản gia, tôi cũng không sợ ông chê cười, tôi nói cho ông biết, thật ra đây là lần đầu tiên tôi có bạn đến nhà chơi, trước kia ở nhà… Ý tôi là lúc ở nhà cũ của tôi, tôi không bao giờ dám gọi bạn bè đến nhà chơi.


“Tại sao?”
Quản gia hỏi trong vô thức.

Nhưng rất nhanh, ông ý thức được mình nhiều miệng, vội vàng nói thêm một câu: “Tiểu phu nhân, chuyện trong quá khứ hãy để cho nó qua đi, người bạn này của ngài rất tốt, chỉ là…”
“Hửm?”
Cố Manh Manh nghiêng đầu nhìn về phía ông.

Quản gia cười: “Không sao, chỉ cần tiểu phu nhân thích là được rồi.


Cố Manh Manh không để ý nhiều, cô nói: “Thật ra, trước kia tôi cũng có đến nhà bạn học khác chơi, cha mẹ của họ đều rất nhiệt tình, ở chung cũng rất vui vẻ.

Tuy nhiên, cha mẹ tôi không giống họ, cho nên, cho nên dù tôi muốn mời bạn học đến nhà, nhưng lại sợ…”
Quản gia thấy tâm tình của cô không vui, vội vàng chuyển đề tài: “Tiểu phu nhân, trong phòng bếp còn có một ít bánh trứng ngài làm, vừa rồi tôi thấy ông chủ ăn ít, hay là ngài lấy cho anh ấy một ít? “
Cố Manh Manh buồn bực: “Tôi thấy hình như anh ấy không thích lắm.


Quản gia giải thích: “Vừa rồi có khách ở đây, ông chủ cho dù thích, cũng sẽ giả vờ không thích.


“Hả?”
Cố Manh Manh nhíu mày.

Quản gia tiếp tục nói: “Đàn ông mà, đều là như vậy.


Cố Manh Manh lại bỗng nhiên nhận ra.

Cười gian xảo: “Tôi hiểu, anh ấy luôn phải chú ý đến hình tượng!” “
Quản gia chỉ cười và không nói gì.

Cố Manh Manh gật đầu, tiếp tục nói: “Được rồi, ông hãy mang cho anh ấy một ly sữa nóng, sau đó tôi sẽ mang bánh lên sau.


Quản gia chần chừ một chút, rất muốn nhắc nhở Cố Manh Manh thật ra ông chủ không thích uống sữa.

Nhưng ông lại không muốn Cố Manh Manh thất vọng, vì thế liền trả lời: “Được rồi.

“.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 135: Mật Ngọt 1


Trên tầng 2, trong phòng làm việc Lục Tư Thần vừa mở máy tính, bên ngoai liền truyền đến tiếng gõ cửa.

Anh hơi dừng lại, và sau đó trả lời: “Vào đi! “
Sau khi cửa phòng mở ra, Cố Manh Manh bưng khay đi vào, phía trên đặt hai cái bánh trứng tỉnh xảo cùng với một ly sữa nóng.

Lục Tư Thần thấy thế, không khỏi nhíu mày: “Cô làm gì vậy? “
Cố Manh Manh đi đến bên cạnh anh, vừa đặt đồ trong tay lên mặt bàn, vừa mở miệng nói: “Dạ, đây là bữa khuya tôi chuẩn bị cho anh! “
“Ăn khuya?”
Lục Tư Thần nhíu mày.

Anh liếc nhìn thức ăn trong khay rồi bật cười: “Cô nghĩ rằng tôi giống như mấy đứa con gái sao?”
“Hả?”
Cố Manh Manh ngắn ra, không kịp phản ứng lại.

Lục Tư Thần thở dài, tiếp tục nói: “Cô ăn đi, tôi không đói.”
Cố Manh Manh không nhúc nhích.

Trên tầng 2, trong phòng làm việc Lục Tư Thần vừa mở máy tính, bên ngoai liền truyền đến tiếng gõ cửa.

Anh hơi dừng lại, và sau đó trả lời: “Vào đi! “
Sau khi cửa phòng mở ra, Cố Manh Manh bưng khay đi vào, phía trên đặt hai cái bánh trứng tỉnh xảo cùng với một ly sữa nóng.

Lục Tư Thần thấy thế, không khỏi nhíu mày: “Cô làm gì vậy? “
Cố Manh Manh đi đến bên cạnh anh, vừa đặt đồ trong tay lên mặt bàn, vừa mở miệng nói: “Dạ, đây là bữa khuya tôi chuẩn bị cho anh! “
“Ăn khuya?”
Lục Tư Thần nhíu mày.

Anh liếc nhìn thức ăn trong khay rồi bật cười: “Cô nghĩ rằng tôi giống như mấy đứa con gái sao?”
“Hả2”
Cố Manh Manh ngắn ra, không kịp phản ứng lại.

Lục Tư Thần thở dài, tiếp tục nói: “Cô ăn đi, tôi không đói.”
Cố Manh Manh không nhúc nhích.

Cứ như vậy, không khí có chút đảo lộn, Cố Manh Manh đỏ mặt nhìn anh, nói thấp giọng: “Không chịu…”
“ Ngoan, nghe lời!”
Lục Tư Thần cười dịu dàng, đáy mắt thâm thúy mê người, tựa như có vòng xoáy hấp dẫn, làm cho người ta không khỏi chìm sâu.

Cho nên Cố Manh Manh cứ như có quỷ thần sai đi tới, chờ lúc cô phản ứng lại, cô đã ngồi trên đùi anh, hai bàn tay nhỏ bé cũng ngoan ngoãn ôm cỗ anh, thật đúng là nghe lời.

Lục Tư Thần hôn lên gò má cô, ánh mắt càng sâu sắc: “Thật là một bảo bối ngoan ngoãn nghe lời.


Cố Manh Manh không nói gì.

Cô cúi đầu, mái tóc cô lòa xòa che trước trán, che đi cả biểu cảm của cô.

“Tại sao không nói gì?”
Lục Tư Thần khó hiểu, đưa tay nâng cằm cô lên.

Lại nhìn thấy khuôn mặt cô gái nhỏ này rất đỏ, giống như quả cà chua chín.

“Lục Tư Thần…”
Lúc này, Cố Manh Manh mới mở miệng nói chuyện.

Cô xấu hỗ nhìn người đàn ông, giọng nói nhẹ nhàng và mỏng manh: “Tôi cảm thấy như thể tôi có chút thay đổi.”
“Hửm?”
Lục Tư Thần nghỉ hoặc nhìn cô.

Cố Manh Manh cắn môi, tiếp tục nói: “Tôi phát hiện mỗi lần tôi nhìn thấy anh, hình như sẽ trở nên rất vui vẻ…”
“Thật không?”
Lục Tư Thần cong môi.

Anh nhẹ nhàng v**t v* mái tóc đen dài của cô gái, chậm rãi nói: “Tôi cũng giống như cô.”
“Thật sao?”
Cố Manh Manh mở to đôi mắt lấp lánh nhìn anh.

“Lừa cô có gì hay không?”
Lục Tư Thần cúi đầu, nheo nhìn cô.

“A Cố Manh Manh quay đầu lại.

Nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi cô lại một lần nữa nhìn về phía anh, tiếp tục nói: “Lục Tư Thần, không biết là tôi đã từng nói với anh hay chưa, trước giò tôi chưa bao giờ có kinh nghiệm yêu đương?”
“Tôi biết.” Lục Tư Thần gật đầu: “Cho nên tôi chính là mối tình đầu của cô? “
“Ứm.”
Cố Manh Manh phồng má.

Cô suy nghĩ một chút trước khi nói, “Chúng ta còn chưa có tình cảm trước đó.”
“Cô chắc không?”
Người đàn ông nheo mắt lại.

“Hửm?”
Cố Manh Manh vừa ngước mắt lên chuẩn bị nhìn anh, một bóng đen cúi xuống, ngay sau đó, đôi môi nhỏ bé mềm mại của cô có gì đó chạm vào.

Lục Tư Thần nhìn chằm chằm cô ở trước mắt, giọng nói trầm thấp, mỉm cười: “Vậy đây là cái gì? “
Cố Manh Manh vội vàng ngủa ra sau.

Cô phản bác: “Chúng ta đã kết hôn, cho nên mới, mới có thể như vậy…”
Lục Tư Thần: “…”
Có gì khác nhau sao?
“À, giống như trời định…” Lúc này, Cố Manh Manh nghiêng đầu, tiếp tục nói: “Thật ra, tôi muốn nói là hình như tôi cảm thầy cảm giác với anh không giống như trước kia.”
Lục Tư Thần nghe xong lời này, hứng thú: “Ò? Vậy cô nói xem cô cảm thấy thế nào về tôi trước đây? “
Cố Manh Manh đầu tiên nhìn anh một cái, sau đó mới nói: “Tôi nói anh đừng tức giận.


“Được”
Lục Tư Thần gật đầu.

Cố Manh Manh nói: “Thật ra trước đây tôi không có ấn tượng tốt về anh, luôn cảm thấy anh có một chút lạnh lùng… À, không đúng, không phải một chút, phải là hoàn toàn lạnh lùng, khi đó tôi rất muốn nói chuyện với anh, nhưng anh luôn không để mắt tới tôi, làm cho tôi cảm thấy có một chút sợ hãi.

Còn nữa, khi đó anh trông rất hung dữ, có đôi khi chỉ cần dùng mắt nhìn tôi sẽ làm cho tôi cảm thấy hoảng sợ trong lòng.”
“Có thật vậy không?”
Lục Tư Thần nhíu mày, trong lòng nghĩ, chẳng lẽ trước kia mình đối với cô rất nghiêm khắc?
Thế nhưng anh lại luôn nhớ rõ là anh vẫn luôn nhẹ nhàng đối với cô?
“Đúng vậy, anh còn nhớ lần trước anh dẫn tôi tới tập đoàn Lâm Thị không?” Cố Manh Manh nhìn anh liền nói tiếp: “Lúc đi bộ trên đường, tôi muốn ăn kẹo hồ lô như vậy, kết quả anh lại không mua cho tôi, hơn nữa còn hung dữ đe dọa tôi, nếu không phải tâm lý của tôi đủ mạnh mẽ khi đó nhất định sẽ khóc cho anh xem.


Lục Tư Thần nghe xong lời này, thật sự là dở khóc dở cười.

Anh lắc đầu cảm thán: “Nếu tâm lý của cô đã được rèn dũa, sau đó trên thế giới này sẽ không ai có rèn dũa tâm lý nữa.”
“Này!

Cố Manh Manh trừng mắt.

Lục Tư Thần v**t v* mái tóc của cô, tiếp tục nói: “Được rồi, đây đều là chuyện trong quá khứ, sau này tôi sẽ đối xử tốt với cô, được không?”
“Ừm!”
Cố Manh Manh gật đầu.

Cô suy nghĩ một chút, sau đó mới tiếp tục nói: “Lục Tư Thần, tôi biết anh đối xử tốt với tôi, tôi biết, ngoại trừ anh ra,cho tới bây giờ tôi chưa từng cảm nhận được sự ấm áp.

Vì vậy, không có vấn đề gì trong tương lai, mọi thứ tôi đều nghe theo anh.


Lục Tư Thần rất vui mừng.

Anh gật đầu: “Được rồi, cô nhớ những gì cô nói đó!”
“Được được!”
Cố Manh Manh gật đầu.

Cô giang hai tay ra, vui vẻ ôm lấy cỗ người đàn ông, nụ cười vô cùng ngọt ngào.

Chỉ nghe thấy cô nói: “Cho nên tôi cũng sẽ đối xử tốt với anh.”
“Ngoan.”
Lục Tư Thần vỗ vỗ lưng cô.

Cố Manh Manh nghiêng đầu hôn anh một cái, cười nói: “Tôi sẽ nghe lời anh, đổi lại, anh cũng phải nghe lời tôi, cho nên bây giờ anh uống sữa đi, sau này cũng không được uống cà phê.”
Lục Tư Thần: “…
Được, tiêu nha đầu này nói nãy giờ, thì ra là muốn như thế này!.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 136: Mật Ngọt 2 Vào Ban Đêm


Sau khi hai người ân ái một hồi, Cố Manh Manh đỏ mặt, ngoan ngoãn dựa vào lòng nam nhân, giống như một con thỏ nhỏ, toàn thân đều mềm nhũn, đặc biệt làm người khác yêu thương.

Lục Tư Thần ôm cô, bàn tay ch*m r** v**t v* lưng cô, giọng anh trầm xuống: “Mệt sao? “
“ửm..”
Cố Manh Manh hừ một tiếng, khuôn mặt nhỏ bé vùi vào lòng anh, nhất định đều không chịu ngước lên.

Lục Tư Thần cười khẽ: “Sao vậy?”
Cố Manh Manh lắc đầu.

“Manh Manh?”
Lục Tư Thần đưa tay nâng mặt cô lên.

Cố Manh Manh nhìn anh, đôi mắt to ướt sũng.

Cô bĩu môi, bộ dạng rất đáng thương: “Người tôi cảm giác không được thoải mái…” Giọng cô mỏng manh: “Muốn, muốn tắm…”
“Được.”
Lục Tư Thần trả lời cô.

Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của Cố Manh Manh, anh trực tiếp vén chăn ra khỏi giường, th*n th* tr*n tr** thoáng chốc phơi bày ra trước mắt.

“AI”
Cố Manh Manh hạ giọng, vội vàng nhắm mắt lại.

Lục Tư Thần thấy vậy, không thể không cười: “Cũng không phải chưa từng thấy qua, sợ cái gì? “
Cố Manh Manh không lên tiếng, giống như một con đà điều nhỏ vùi toàn bộ cơ thể vào chăn.

Một lúc sau, một bàn tay vỗ nhẹ vào đầu cô qua lớp chăn, kèm theo giọng nói: “Tắm đi, tôi chuẩn bị nước cho cô rồi.” “
Cố Manh Manh do dự một chút.

Sau đó cô mới chậm rãi vươn đầu ra khỏi tắm chăn, hai mắt lóe lên khi nhìn thấy Lục Tư Thần đã mặc quần áo, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Lục Tư Thần thấy vậy liền bật cười: “Cô đem tôi nghĩ thành cái gì vậy, hả? “
“Cái gì?”
Cố Manh Manh nhìn chằm chằm vào anh.

Lục Tư Thần nhíu mày: “Có phải cô cho rằng tôi là b**n th**? “
Cố Manh Manh không lên tiếng.

Lục Tư Thần cầm lấy áo ngủ của cô, tiếp tục nói: “Đi tắm đi, nước sẽ nguội đó.


“Chuyện đó…”
Cố Manh Manh chân chờ không nói ra.

Lục Tư Thần cười cười: “Bây giờ tôi sẽ đi ra ngoài.


Dút lời, anh xoay người đi ra khỏi phòng ngủ.

Cố Manh Manh mở to hai mắt, sau khi nhìn thấy Lục Tư Thần rời đi, lúc này mới trượt xuống từ trên giường xuống đất, nhưng khi vừa giẫãm lên mặt đất, hai chân thoáng chốc mềm nhữn, trực tiếp ngồi xuống đất.

Cố Manh Manh khóc không thành tiếng.

“Lục Tư Thần, đều tại anh cả!”
Cô hét lên.

Nào ngờ, vừa dứt lời, cửa phòng lại mở ra trong nháy mắt, hơn nữa, còn có tiếng của Lục Tư Thần.

“Có chuyện gì vậy?”
“AI”
Cố Manh Manh hét to.

Đáng tiếc, đã không kịp nữa rồi.

Lục Tư Thần khi nhìn thấy bộ dáng cô ngồi trên mặt đất, đầu tiên ngắn ra, lập tức hai hàng lông mày nhíu lại, anh khó hiểu.

“Sao lại ngồi trên mặt đất.”
Anh đóng cửa lại, vừa khẽ khiển trách, vừa bước nhanh về phía cô: “Có phải muốn bị bệnh không?” “
“Anh đừng tới đây!”
Cố Manh Manh chống cự.

Tuy nhiên, không có chút hiệu lực nào cả.

Lời nói của cô còn chưa dứt, Lục Tư Thần đã đi tới trước mặt cô, cũng khom lưng bề cô lên.

Trái tim nhỏ bé của Cố Manh Manh bắt đầu loạn nhịp.

Thân thể của cô cứng ngắc, cho dù là Lục Tư Thần rất cần thận bế cô đặt trở lại trên giường, nhưng vẫn mang bộ dạng cũ.

Tháy vậy, Lục Tư Thần liền có chút khó hiểu.

“Chuyện gì xảy ra với cô vậy?”
Anh vừa hỏi vừa đặt bàn tay của mình trên trán của cô.

ì Cố Manh Manh bày ra khuôn mặt bé nhỏ tội nghiệp, bỗng nhiên nói một câu: “Tôi rất mệt mỏi.


Lục Tư Thần giật mình.

Anh suy nghĩ một chút, rất nhanh liền hiểu được lời nói của cô.

Anh vừa khóc vừa cười: “Tôi biết cô đang mệt mỏi, yên tâm, đêm nay chúng ta không làm chuyện đó nữa.”.

Truyện Đông Phương
“Lần trước anh cũng nói như vậy.”
Cố Manh Manh cắn môi.

Lục Tư Thần không nói gì.

Anh nhanh chóng thay đổi chủ đề và đề nghị:”Tôi bế cô vào phòng tắm nhé?” “
“Không cằn!”
Cố Manh Manh dứt khoát lắc đầu.

Không phải cô không tin tưởng Lục Tư Thần, thật ra là người đàn ông này quá xấu xa rồi, lần trước bọn họ làm xong, anh ấy cũng nói sẽ không làm nữa, nhưng kết quả thì sao? Đến nửa đêm, cô muốn đi ra nhà vệ sinh, kết quả lại bị anh ấy đè ra một lúc lâu, quả thực làm cho cô khóc không ra nước mắt.

“Vậy tôi làm gì cho cô được?”
Lúc này, tiếng của Lục Tư Thần truyền đến.

Cố Manh Manh chỉ vào ngoài cửa: “Ra ngoài! “
Lục Tư Thần nhíu mày, lo lắng nhìn cô: “Cô có thể tự đi không? Cần thận lại ngã lần nữa đó.


Cố Manh Manh gần như phát điên.

“Anh còn nói, đây không phải là bởi vì anh à!”
“Đó là lỗi của tôi.”
Lục Tư Thần gật đầu.

Hả? Anh ta tự nhiên trở nên dễ tính như vậy.

Cố Manh Manh nghỉ hoặc nhìn anh.

“Nên là, ” Ngay sau đó, nửa câu tiếp theo của Lục Tư Thần tiếp tục truyền đến: “Đề tôi bồi thường cho cô.


Vừa dứt câu, anh bỗng nhiên đi lại chủ động vén chăn lên.

“Aaaal Cố Manh Manh kinh hãi, thoáng chốc hét to.

Lục Tư Thần giả vò không nghe, dung hết sức ôm người từ trên giường lên, sau đó bước nhanh về phía phòng tắm.

“Lục Tư Thần, anh thả tôi xuống!”
Cố Manh Manh giãy dụa.

“Đừng nhúc nhích!”
Lục Tư Thần quát lớn, cần thận bỏ cô vào bồn tắm nước nóng.

Cố Manh Manh có chút sợ hãi, theo bản năng nắm lấy cạnh bồn tắm, khuôn mặt nhỏ bé rất đỏ, không biết lúc đó bởi vì thẹn thùng, hay bị hơi nóng bốc lên.

“Ngoan lắm!”
Lục Tư Thần sờ sờ mặt cô.

Cố Manh Manh run lên, căn bản cũng không dám nhìn vào mắt anh.

“Anh, anh có thể ra ngoài không?”
“Không cần tôi giúp?”
Lục Tư Thần trêu ghẹo cô.

Cố Manh Manh nghiền răng: “Không! “
“Được, vậy cô cần thận một chút, có việc gì thì gọi tôi.”
Lục Tư Thần vừa nói vừa khom lưng hôn lên môi cô, sau đó xoay người đi ra ngoài.

Két! Anh nhẹ nhàng đóng cửa phòng tắm.

Cố Manh Manh ngắng đầu lên, hai mắt sững sờ nhìn cửa phòng đã đóng lại, tim cô trở lại binh thường.

Ngày hôm sau, thứ hai.

Sáng sớm hôm đó, Sau khi Cố Manh Manh ra khỏi giường rửa mặt, nhìn gương bôi kem, Lục Tư Thần từ phía sau dựa vào, tay ôm eo cô, cười khanh khách nhìn cô từ trong gương.

“Chuyện gì vậy?”
Cố Manh Manh tức giận liếc anh một cái, tiếp tục bôi kem.

Lục Tư Thần nhìn chằm chằm cô trong chốc lát, bỗng nhiên trong lòng cảm thán: “Tuổi trẻ thật là tốt.


“Hả2”
Cố Manh Manh nghe vậy, rất khó hiểu: “Tại sao lại nói như vậy.

Lục Tư Thần không trả lời.

Anh cúi đầu, nhìn gần khuôn mặt của cô và nói, “Làn da của cô rất đẹp.”
“Xi Cố Manh Manh tỏ vẻ không thèm.

Cô trả lời một cách kiêu ngạo: “Làn da của tôi đã được chăm só tốt từ khi còn nhỏ, anh không thấy sao? Làn da của tôi rất trắng.


Lục Tư Thần gật đầu rồi nói: “Ừm, rất trắng, toàn thân đều trắng.


Như vậy lại thành công khiến Cố Manh Manh đỏ mặt.

“Anh thật đáng ghét!”
Cô dùng khuỷu tay thục vào bụng anh.

Lục Tư Thần lui về phía sau, xoa xoa đầu cô, cười cười nói: “Buổi chiều sau giờ học đừng vội về, tôi sẽ đón cô.


“Hả?” Cố Manh Manh nghe vậy, rất bất ngờ: “Sao anh phải tự mình đến đón tôi? “
Lục Tư Thần nói: “Ông tôi đã trở về, cô đã cưới tôi lâu như vậy, bây giờ cũng nên đi gặp ông ấy.”.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 137: Mật Ngọt 3


Lúc cô đến trường, thật bát ngờ, Cố Manh Manh nhìn thấy Thẩm Sơ Tuyết.

Từ lần cuối gặp gỡ, đã hơn nửa tháng hai người không gặp nhau, bây giờ bỗng nhiên nhìn thấy cô ấy xuất hiện, Có Manh Manh cũng quá vui sướng, ngược lại hình như có chút dự cảm không tốt.

Quả nhiên…
“Sơ Tuyết, có chuyện gì với cậu vậy?”
Cố Manh Manh đi tới trước mặt cô, ánh mắt cô nhìn từ trên xuống dưới cô bạn thân.

Không biết có phải là do tâm lý hay không, Cố Manh Manh cảm thấy Thảm Sơ Tuyết dường như lại trở nên xinh đẹp hơn.

“Cậu ăn ô mai không?”
Thâm Sơ Tuyết vừa hỏi vừa đưa ô mai trong tay cho cô.

Cố Manh Manh lắc đầu.

Cô nói: “Lần cuối cùng tớ nghe giáo viên nói cậu xin nghỉ phép nửa tháng phải không?” Cậu đã nghĩ hết chưa? Nói đến đây một chút, cô lại cúi xuống, nhỏ giọng nói: “Bộ phim của cậu đã xong chưa? Hay đang bị trì hoãn? “
Thẩm Sơ Tuyết nháy mắt với cô, vẻ mặt rất thần bí: “Cậu đoán đi! “
Cố Manh Manh buồn rầu.

“Đoán xem chuyện gì xảy ra với cậu ư?” Lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau, cậu để tớ đoán thử? “
“Haizz…” Thẫm Sơ Tuyết thở dài: “Cậu cho rằng làm nữ chính rất dễ dàng sao, bây giờ cả đoàn làm phim đều nhìn chằm chằm vào tớ, đang trong thời điểm quan trọng, néu không phải vì tối qua tớ bị đau bụng, hôm nay nhất định không có cơ hội đến trường.


“Hả, cậu bị bệnh rồi sao?”
Cố Manh Manh lo lắng nhìn cô: “Không sao chứ? “
“Không sao đâu.” Thảm Sơ Tuyết mở hai tay ra, cười tủm tỉm: “Cậu nhìn tớ giống như người bị bệnh sao? “
“Cái này cũng khó nói.” Cố Manh Manh bĩu môi: “Nếu cậu không bị bệnh, sao không tranh thủ thời gian nghỉ tự nhiên lại chạy đến trường? Đừng nói với tớ là tự nhiên cậu muốn đi học nhé, cậu nhất định không phải là một người như vậy! “
“Ha ha ha…”
Thảm Sơ Tuyết cười to.

Cô cảm thán: “Chỉ có cậu là hiểu tớ nhất!”
Cố Manh Manh cũng không cười nỗi.

“Sơ Tuyết, gần đây cậu bị sao vậy?” Cô nhìn Thảm Sơ Tuyết, buồn bực nói: “Tớ gửi tin nhắn wechat cho cậu, mỗi lần cậu đều rất muộn mới trả lời tớ, trước đây cậu luôn trả lời liền! “
Thảm Sơ Tuyết nghe vậy, vội vàng giải thích: “Tớ không có ý nha, thật ra là quay phim quá mệt mỏi, hơn nữa tớ lại là người mới, khó tránh khỏi sẽ luôn bị nhắc nhở cho nên cũng không có cách nào, tớ chỉ có thể nỗ lực nhiều hơn người khác.

Còn nữa, thật ra binh thường không chỉ tự đọc lời thoại, tớ còn phải tập dượt kịch bản với các diễn viên khác, ôi, quả thực là bận đến mức ngay cả ngủ nằm mơ cũng là những người đi bộ nè, lời thoại nè… Nói thật là bây giờ xem như cũng hiểu được, trước kia luôn cho rằng những ngôi sao kia đang rất nở mày nở mặt, thật ra là trên đài ba phút xuống đài mười năm công, tớ thường cảm thấy mình sắp không chịu được nữa, nhưng nếu tớ cứ như vậy buông thả, tớ lại cảm thấy không cam lòng, thật vất vả mới có cơ hội, tớ sợ ta vừa từ bỏ, cuộc sống này sẽ không còn cơ hội nữa! “
“Sơ Tuyết…”
Cố Manh Manh nghe những lời này của cô, bỗng nhiên có chút đau lòng.

Thảm Sơ Tuyết nắm tay cô, cười lắc đầu: “Tớ biết cậu muốn nói gì, Manh Manh, thật ra tớ vẫn rất cảm kích cậu, trước kia tớ thường nghe cha nói, nói là nếu một người muốn thành công, ngoại trừ thiên thời địa lợi ra, còn phải có người giúp đỡ, mà cậu chính là quý nhân của tớ! “
Cố Manh Manh rất ngượng ngùng.

Cô đỏ mặt, bây giờ nói: “Thật ra, tớ cũng không giúp được gì, chủ yếu là dựa vào chính mình…”
“Phải, tớ biết!”
Thẩm Sơ Tuyết gật đầu: “Nhưng thật long mà nói tớ vẫn muốn cảm ơn cậu.


Cố Manh Manh thở dài.

Cô tiếp tục: “Sơ Tuyết, cậu nói hơn nửa ngày như vậy, hay là không muốn nói cho tớ biết, lần này cậu đột nhiên đến trường rốt cuộc là vì chuyện gì? “
“Đề đến thăm cậu!”
Thẩm Sơ Tuyết trả lời không cần suy nghĩ.

Có Manh Manh hừ: “Xí, tớ không tin! “
“Đó là sự thật.”
Thảm Sơ Tuyết đáp, vẻ mặt rất nghiêm túc: “Tớ thật sự rất muốn đến thăm cậu, à, còn có chuyện tìm thầy cô giải quyết chuyện nghỉ học.


“Cái gì?”
Cố Manh Manh hét lên.

Khuôn mặt của cô tỏ ra không thể tin được: “Cậu sẽ nghỉ học?”
Giọng nói của cô có chút lớn, khiến cho các bạn cùng lớp xung quanh đều quay lại nhìn.

Thẩm Sơ Tuyết vội vàng kéo cô lại, liên tục nói: “c** nh* giọng thôi, không nhất thiết phải để cả lớp nghe được chứ? “
Cố Manh Manh rất ngại ngùng.

Cô giải thích: “Cho dù tớ không nói, mọi người cuối cùng cũng sẽ biết…”
Thẩm Sơ Tuyết không nói gì.

Cô suy nghĩ một chút, và sau đó nói: “Sắp vào lớp rồi,nên là sau khi ăn trưa, tớ với cậu cùng xuống nhà ăn, tớ mời, cậu muốn ăn gì cũng được, lúc đó tớ sẽ kể với những gì đã xảy ra gần đây.” “
“Được”
Cố Manh Manh gật đầu.

Sau cùng, cô lại khẩn cầu nhìn Thẩm Sơ Tuyết nói: “Sơ Tuyết, cậu có thể không nghỉ học không? Học kỳ này sẽ kết thúc ngay thôi, nếu cậu nghỉ học, cậu sẽ phải học lại hết.

Hơn nữa, thành tích của cậu lại không kém, căn bản cũng không cần phải nghỉ học đâu, cùng lắm thì ở trong đoàn phim bỗổ sung thêm bài học, cần gì phải làm như vậy? “
Thảm Sơ Tuyết dở khóc dở cười.

“Đây không phải là vẫn đề thành tích có tốt hay không.” Cô nói: “Tớ thật sự rất ít đi học, nếu về sau này sớm muộn gì cũng sẽ được khuyên là nghỉ học, thay vì như vậy, không bằng tớ chủ động nghỉ học, như vậy tó cũng không có áp lực tâm lý, bây giờ mỗi ngày xem vấn đề không đi học hay không, đặc biệt làm cho người ta khổ sở! “
“Haizz, xem ra tớ không khuyên được cậu rồi.”
Cố Manh Manh rất thất vọng.

Thảm Sơ Tuyết cười cười: “Đúng vậy, bây giờ tớ đang rất quyết tâm! “
Vào giờ nghỉ trưa, hai cô gái đã đi đến một cửa hàng tôm cay bên ngoài trường.

Thảm Sơ Tuyết vừa ăn tôm, vừa cảm thán: “Chờ sau này không đi học nữa, tớ có thể nhớ cửa hàng nhỏ này, dù sao tôm của nhà ngon vừa to, quan trọng nhất là siêu rẻ, so với chỗ khác tốt hơn nhiều! “
Cố Manh Manh nghe cô nói như vậy, lập tức ngừng lột tôm.

“Sơ Tuyết, sau này cậu cũng không đi học nữa sao?”
Cô nhìn bạn của mình với ạn mắt kiên định.

Thẩm Sơ Tuyết ngắn ra, tiếp theo bật cười nói: “Không chắc, tớ chỉ thuận miệng nói như vậy mà thôi.

Ừm, đại kim chủ đã “Đây không phải là vẫn đề thành tích có tốt hay không.” Cô nói: “Tớ thật sự rất ít đi học, nếu về sau này sớm muộn gì cũng sẽ được khuyên là nghỉ học, thay vì như vậy, không bằng tớ chủ động nghỉ học, như vậy tó cũng không có áp lực tâm lý, bây giờ mỗi ngày xem vấn đề không đi học hay không, đặc biệt làm cho người ta khổ sở! “
“Haizz, xem ra tớ không khuyên được cậu rồi.”
Cố Manh Manh rất thất vọng.

Thảm Sơ Tuyết cười cười: “Đúng vậy, bây giờ tớ đang rất quyết tâm! “
Vào giờ nghỉ trưa, hai cô gái đã đi đến một cửa hàng tôm cay bên ngoài trường.

Thảm Sơ Tuyết vừa ăn tôm, vừa cảm thán: “Chờ sau này không đi học nữa, tớ có thể nhớ cửa hàng nhỏ này, dù sao tôm của nhà ngon vừa to, quan trọng nhất là siêu rẻ, so với chỗ khác tốt hơn nhiều! “
Cố Manh Manh nghe cô nói như vậy, lập tức ngừng lột tôm.

“Sơ Tuyết, sau này cậu cũng không đi học nữa sao?”
Cô nhìn bạn của mình với ạn mắt kiên định.

Thẩm Sơ Tuyết ngắn ra, tiếp theo bật cười nói: “Không chắc, tớ chỉ thuận miệng nói như vậy mà thôi.

Ừm, đại kim chủ đã.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 138: Mật Ngọt 4 “á Dừng Lại!”


Thảm Sơ Tuyết vội vàng lên tiếng cắt ngang lời nói của cô: “Manh Manh, cậu nghĩ tớ là người nào? Tớ có phải là loại người đó không? “
Cố Manh Manh bĩu môi: “Vậy rốt cuộc là chuyện gì vậy? “
Thảm Sơ Tuyết vừa xoa cằm vừa nhớ lại rồi nói: “Nó là một chuyện tốt ngoài ý muốn, tớ vốn muốn đi tiếp rượu, kết quả lại đi nhầm phòng, sau đó liền gặp đại kim chủ.

Ha ha, có thể anh ấy cảm thấy tớ quá xinh đẹp đi, vì thế bỗng nhiên có ý nghĩ là đại mỹ nữ thanh trần thoát tục như tớ, nếu như không thể chạm tới, vậy quả thực chính là hỗ thẹn với người đời!”
“Qet”
Cố Manh Manh làm ra vẻ buồn nôn.

Cô nói: “Thẩm Sơ Tuyết, tớ chỉ mới ăn xong, làm phiền cậu nói chuyện chính được không hả?” “
“Ha ha ha…”
Thẩm Sơ Tuyết cười to.

Cố Manh Manh nhìn bộ dạng như của cô, không thể làm gì được.

Cô tiếp tục nói: “Sơ Tuyết, cậu đừng vòng vo nữa, trực tiếp nói đi, giữa cậu và đại kim chủ kia là sao? Ừm, cậu cũng đừng cảm thấy ngại, nếu như có gì cần giúp, chỉ cần nói một tiếng, tớ lập tức đi tìm Lục Tư Thần! “
“Tớ không sao.”
Thẩm Sơ Tuyết lắc đầu.

Cô tiếp tục trả lời: “Nói đúng ra, mối quan hệ của tớ với đại kim chủ này có thể nói là một mối quan hệ công việc, anh ấy tài trợ cho tớ tiền, sau đó tớ lại đóng phim cho anh ấy để kiếm tiền, đơn giản như vậy thôi! “
“Thật không?”
Cố Manh Manh nhíu mày.

Cô suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Đại kim chủ của cậu là ai2” “
Thảm Sơ Tuyết cười cười, nói: “Cùng họ với tớ, tên là Thẳm Nam Châu.


Cố Manh Manh nhớ lại một chút, lắc đầu: “Hình như chưa từng nghe qua.


“Không nghe qua cũng không quan trọng, chỉ cần người ta có tiền là được! Hơn nữa, tớ thấy người đó cũng không tệ lắm, ngoại trừ có đôi khi rất phiền toái ra, cũng không có gì không tốt.

Thắm Sơ Tuyết nói tới đây, lại hạ thấp giọng nói tiếp tục nói: “Quan trọng nhất là, anh ấy thật sự coi tớ là người cộng sự, không giống những người khác… Cậu biết điều đó mài “
“Nếu vậy thì tốt.”
Cố Manh Manh gật đầu nói.

Thẩm Sơ Tuyết thở ra một hơi, cười tm tỉm nhìn cô: “Còn cậu thì sao? “
“Cái gì?”
Cố Manh Manh khẽ ngần ra.

Thẩm Sơ Tuyết chớp chớp mắt, nói: “Cậu và Lục Tư Thần đó, bây giờ hai người thế nào rồi? “
“Còn không phải là như vậy sao!”
Cố Manh Manh nhún nhún vai.

“Cái gì thì như vậy?” Thầm Sơ Tuyết nhìn dáng vẻ thản nhiên của cô, nhíu mày: “Hai người không phải là Plato chứ? “
Cố Manh Manh không nghe rõ.

“Plato có nghĩa là gì?” Cô hỏi.

Thẩm Sơ Tuyết giải thích: “Chính là có tình yêu nhưng không làm chuyện đó, cậu hiểu không? “
Cố Manh Manh đầu tiên hốt hoảng, sau đó bắt đầu đỏ mặt.

Thẩm Sơ Tuyết thấy thế, nghĩ trong lòng tuyệt đối có chuyện gì đó! “Ôi, đây là tình huống gì vậy?” Nàng tặc lưỡi cười, ánh mắt gian xảo đánh giá Cô Manh Manh, tiếp tục nói: “Manh Manh cô gái ngốc nghếch của tớ, cậu không phải đã làm chuyện đó rồi chứ?”
Cố Manh Manh khóc không ra nước mắt: “Sao cậu luôn tò mò về điều này vậy! “
Thảm Sơ Tuyết rất thản nhiên: “Chẳng lẽ tớ không nên tò mò sao? Tớ nói cho cậu biết, loại chuyện như này, bất kể là người con gái nào, các cô đều sẽ cao hứng đến ngất xỉu, cậu có phúc mà không biết hưởng.

Mặt khác, cậu có biết giá trị hiện tại về nam nhân của cậu là gì không? Chỉ cần anh ấy nguyện ý, chỉ cần tùy tiện dừng ở con đường nào đó, không biết có bao nhiêu cô gái lao về phía anh ấy! “
Cố Manh Manh nghe xong câu này, không khỏi cười: “Cậu nói quá khoa trương đi.


“Ôi trời, cậu cảm thấy tớ đang khoa trương?” Thảm Sơ Tuyết điên cuồng trợn mắt: “Không tin thì cậu lên mạng tìm hiểu một chút, hiện tại tập đoàn Hoàn Vũ nỗi tiếng như vậy, mà chồng cậu lại là ông chủ lớn, bộ dạng đẹp trai như vậy, dáng người lại tốt như vậy, tuyệt đối là chồng quốc dân, cái này còn cần khoa trương sao? “
Cố Manh Manh buồn bực.

Cô môi một cái, hạ giọng: “Anh ấy sẽ không…”
“Cái gì?”
Thẩm Sơ Tuyết nhíu mày: “Cậu nói cái gì vậy? “
Cố Manh Manh ngắng đầu nhìn cô, cắn môi nói: “Tớ nghĩ anh ấy, anh ấy sẽ không như vậy.”
Thẩm Sơ Tuyết tháy vậy, hơi bất ngờ.

Cô gãi gãi gáy, có chút hối hận nói: “Manh Manh à, thật sự tớ không phải có ý đó, tớ chỉ là muốn nói cho cậu biết, nam nhân xuất sắc như Lục Tư Thần, nếu cậu gả cho anh ấy, vậy sau này nhất định phải nắm chắc anh ấy, ngàn vạn lần đừng để những nữ nhân khác chui vào khoảng cách giữa hai người, bây giờ ở bên ngoai có rất nhiều cám dỗ.


Cố Manh Manh gật đầu: “Ừm, tớ hiểu rồi.


Thẩm Sơ Tuyết lắc đầu: “Haizz, sao tớ lại cảm thấy mình giống mẹ cậu.


Cố Manh Manh lắc lắc ngón giữa về phía cô.

“Ơ kìa!” Thẩm Sơ Tuyết hét lớn: “Cậu còn chống đối! “
Cố Manh Manh lắc đầu: “Thế nào, cậu cắn tớ đi! “
Thẩm Sơ Tuyết lập tức nhào tới.

*Aol”
Cô hóa thân thành một con sói.

Buổi chiều sau giờ học, Có Manh Manh một mình đứng bên răng đường, đang muốn cúi đầu nhìn điện thoại di động, phía sau bỗng nhiên vang lên giọng nói: “Cố Manh Manh? “
Cố Manh Manh ngần ra, lập tức quay đầu lại.

Là Hứa Tân Dịch.

“Hứa học trưởng!”
Cố Manh Manh thấy anh, mắt cô giương lên.

Hứa Tân Dịch là đội trưởng của đội bóng rổ của trường, dáng người vừa cao vừa đẹp trai, mỗi lần có trận đấu bóng rổ, toàn trường gần như hơn phân nửa nữ sinh sẽ đi xem anh chơi bóng, mỗi lần chỉ cần có anh ở trên sân, khung cảnh tuyệt đối là thét chói tai liên tục.

Khổ nỗi, rất nhiều người đều biết, Hứa Tân Dịch có một đối tượng thầm mến, tên là Thầm Sơ Tuyết! “Hôm nay Thẩm Sơ Tuyết tới trường phải không?”
Quả nhiên, câu đầu tiên Hứa Tân Dịch mở miệng chính là về Thẩm Sơ Tuyết.

Là bạn thân của Thẫm Sơ Tuyết, Cố Manh Manh đối với chuyện này cũng không ngoài ý muốn, dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên, cô đã sớm quen rồi.

“Đúng vậy.”
Cô ấy gật đầu.

ẫ Hứa Tân Dịch thấy thế, nhất thời lo lắng: “Vậy cậu ấy có nhắc tới tớ với cậu không? Lần trước tớ gọi điện thoại cho cậu ấy, cậu ấy nói cậu ấy đang làm việc ở nước ngoài gì đó, nửa tháng nay không gặp cậu ấy, hôm nay thật vất vả mới nghe nói cậu ấy trở lại trường học, tớ còn đặc biệt chạy đến lớp của cậu để đón người, kết quả vẫn không thấy cậu ấy.

Có Manh Manh, cậu nói thật với tớ, Thẩm Sơ Tuyết có đang trốn tránh tớ không? “
Cố Manh Manh nhìn bộ dáng thương tâm của anh, rất đồng cảm.

.

Đam Mỹ Hài
Cô nói: “Thẫm Sơ Tuyết không trốn tránh cậu, hôm nay cô ấy đến trường có việc gì đó phải làm, sau khi ăn trưa với tớ xong liền rời đi.”
“Chuyện gì xảy ra với cô ấy vậy?”
Hứa Tân Dịch bỗng nhiên kích động nắm lấy cánh tay cô, nói: “Cố Manh Manh, tớ nghe nói Thẩm Sơ Tuyết muốn nghỉ học, đây có phải là sự thật không? Cậu nói cho tớ biết chuyện gì đã xảy ra với gia đình cậu ấy? “
“Tớ”
Cố Manh Manh đang định mở miệng nói.

Lúc này, một chiếc xe màu đen ở bên đường chậm rãi dừng lại, sau khi cửa số xe phía sau hạ xuống, lộ ra vẻ mặt vô cùng lạnh lùng của Lục Tư Thần.

Hắn trầm ngâm, lạnh như băng nhìn bàn tay thiếu niên nắm lấy cánh tay Cố Manh Manh, ánh mắt không vui, cực kỳ tức giận..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 139: Mật Ngọt 5


“À, anh tới rồi!”
Cố Manh Manh sau khi nhìn thấy Lục Tư Thần xuất hiện, mặt liền nở một nụ cười.

Nhưng mà Lục Tư Thần lại không có bất kỳ thái độ đón chào nào.

Anh ấy đang quan sát Hứa Tân Dịch,lạnh lẽo nhếch mép cười, giống như gió lạnh trên đỉnh núi tuyết, lạnh thấu xương thấu tủy.

Hứa Tân Dịch không khỏi run rầy.

Hắn liền buông tay ra, sắc mặt có chút sợ hãi.

Cố Manh Manh lại không chú ý tới điều này, cô lại quay đầu nhìn về phía Hứa Tân Dịch, giọng điệu nhẹ nhàng tiếp tục nói: “Hứa Tân Dịch, cậu cũng đừng lo lắng quá nhiều, Sơ Tuyết lựa chọn nghỉ học là có nguyên nhân, nhưng cũng không phải vì chuyện không tốt, ừm, dù sao bây giờ tớ cũng không thể nói, nhưng không bao lâu nữa, cậu sẽ biết.


“Thật sao?”
Hứa Tân Dịch nhìn cô.

“Đương nhiên, tớ lừa cậu làm cái gì?” Cố Manh Manh đáp.

Hứa Tân Dịch không cam lòng: “Cậu tiết lộ cho tớ một chút được không? “
Cố Manh Manh đang định trả lời thì có một giọng nam trầm trầm chen vào: “Manh Manh, lên xe!”
Cố Manh Manh đáp lại: “Được, lên liền đây! “
Nói xong, lúc này cô đi lại mở cửa xe.

Cô đang chuẩn bị khom lưng ngồi vào, giọng Hứa Tân Dịch truyền đến: “Sơ Tuyết có phải có bạn trai không? “
Cố Manh Manh dừng lại.

Cô quay đầu nhìn về phía Hứa Tân Dịch, thở dài: “Yên tâm đi, cậu ấy vẫn chưa có.



Hứa Tân Dịch thở phào nhẹ nhõm.

“Tạm biệt!”
Cố Manh Manh mỉm cười với anh, ngồi vào trong xe.

Chẳng bao lâu chiếc xe từ từ rời đi.

Hứa Tân Dịch vẫn đứng tại chỗ như trước, giống như đang ngắn người, thật lâu cũng không có động tĩnh gì.

Và lúc này, bên trong xe hơi.

Không khí có chút u ám, từ khi Cố Manh Manh ngồi vào trong xe, Lục Tư Thần vẫn chưa nói câu nào.

Lúc đầu, Cố Manh Manh cũng không chú ý tới, lúc cô buông điện thoại xuống, lúc này mới phát hiện sắc mặt người đàn ông hằm hằm, giống như đêm đen như mực, làm cho người ta thoạt nhìn trong lòng có chút sợ hãi.

“Lục Tư Thần, có chuyện gì với anh vậy?”
Cô nghiêng đầu, nhìn người đàn ông kỳ lạ nói, “Anh đang không vui hả?” “
Lục Tư Thần liếc nhìn cô: “Cuối cùng cũng nhớ tới tôi rồi sao? “
Cố Manh Manh ngần ra.

Nhưng ngay sau đó, cô phản ứng lại ngay.

Cô mỉm cười và nói:”Ò,anh đang trách tôi chơi điện thoại cho nên không để ý tới anh hả? Ai gia, tôi nói cho anh biết, vừa rồi tôi đang nói chuyện phiếm với một người bạn, à, chính là Thẳm Sơ Tuyết đó, anh biết không, là người bạn thân nhất của tôi.

Tôi nói cho anh biết, nam sinh vừa rồi tên là Hứa Tân Dịch, là đội trưởng của đội bóng rổ trường, kỹ năng bóng rỗ siêu tốt, ở trong trường chúng ta rất nhiều cô gái theo đuổi, nhưng mà.

“Rất nhiều cô gái theo đuổi?” Lục Tư Thần bỗng nhiên mở miệng cắt đứt lời nói của cô.

Anh mỉm cười, biểu hiện rất tinh tế: “Bao gồm cả cô?” “
“Cái gì?”
Cố Manh Manh sửng sốt.

Lục Tư Thần nhìn cô, lạnh lùng nói: “Đừng cho là tôi đang giả vờ, Có Manh Manh, cô nên giải thích rõ ràng cho tôi! “
“Tôi giải thích điều gì?” Cố Manh Manh nhíu mày, có chút không thể hiểu được nhìn anh:”Tôi lại làm sai chuyện gì, tại sao anh lại muốn như vậy với tôi? “
Lục Tư Thần cắn răng: “Các người vừa rồi ở bên đường làm gì?”
Cố Manh Manh chọt hiểu ra.

Cô nói: “Ò, vừa rồi, Hứa Tân Dịch đang hỏi tôi chuyện của Thẩm Sơ Tuyết.


Lục Tư Thần nhíu mày.

Cố Manh Manh nhìn anh, bỗng nhiên lại phản ứng lại.

Cô há hốc miệng, vẻ mặt rất kinh ngạc: “Trời ơi, Lục Tư Thần, anh có quá giàu trí tưởng tượng không? Anh không phải cho rằng tôi và Hứa Tân Dịch có gì đó.

*|m miệng!”
Lục Tư Thần ngắt lời cô.

Cố Manh Manh bĩu môi.

Cô len lén nhìn người đàn ông, vừa giơ tay ôm lấy cánh tay anh liền nói: “Ai da, Lục Tư Thần, cái này có cái gì đâu mà tức giận, tôi biết anh quan tâm đến tôi.

Nhưng mà tôi vẫn phải giải thích rõ ràng, người Hứa Tân Dịch thích là Thảm Sơ Tuyết, mà tôi là bạn tốt của Sơ Tuyết, cậu ấy đương nhiên tìm tôi hỏi thăm chuyện của Sơ Tuyết, nhưng rất đáng tiếc là, Sơ Tuyết đã bỏ học rồi…”
Nói đến đây một hồi, Cố Manh Manh lại bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, vội vàng nói: “Đúng rồi, Lục Tư Thần, anh có biết người tên là Thắm Nam Châu không? “
“Thẩm Nam Châu?”
Lục Tư Thần nhíu mày.

Anh cúi đầu,mắt nhìn cô gái nửa dựa vào lòng anh, ánh mắt tối tăm: “Cô từ đâu nghe được cái tên này?” “
“Sơ Tuyết nói cho tôi.”
Cố Manh Manh đáp.

Cuối cùng, cô thấy thai độ của Lục Tư Thần không đúng, bắt đầu lo lắng: “Làm sao vậy, có chuyện gì không? “Không có.”
Lục Tư Thần mở miệng tiếp lời của cô, cười cười nói: “Thẳm Thị ở phía nam rất có thế lực, mà cô nói tới người này chính là người làm người của Thẩm Thị.

Dừng lại một lúc anh lại nói: “Người này đúng là có chút khả năng, bây giờ bạn của cô đi theo anh ấy sao? “
“À, không phải như anh nghĩ đâu.” Cố Manh Manh giải thích: “Sơ Tuyết chỉ cùng anh ấy ký hợp đồng.

À, Thẫm Nam Châu phụ trách nâng đỡ cô ấy, sau đó Sơ Tuyết quay phim cho anh ấy kiếm tiền, hợp tác rất đơn thuần, tuyệt đối không phải như anh nghĩ.”
Lục Tư Thần dở khóc dở cười: “Tôi nghĩ cái gì? Cưng à, tôi không nói gì hết.


Có Manh Manh rất buồn bực nhìn anh.

Lục Tư Thần cúi đầu hôn khuôn mặt nhỏ bé trắng nõn của cô, giọng nói trở nên ôn nhu: “Ngoan, bây giờ không nói chuyện này, lát nữa sẽ đi gặp cha mẹ, không lo lắng sao? “
Vậy thì sao, Cế Manh Manh không lo lắng, nhưng sau khi nghe anh nói như vậy, bỗng nhiên lại bắt đầu lo lắng.

Cô liền nắm lấy ống tay áo anh, cắn môi nói: “Lục Tư Thần, anh nói lát nữa tôi sẽ gặp lão gia tử nhà anh, tôi nên gọi cái gì? “
Lục Tư Thần thở dài: “Lần trước không phải đã nói với cô rồi sao, cô gọi là ông nội.


“Đúng vậy…”
Cố Manh Manh vỗ vỗ cái đầu nhỏ bé của mình, bĩu môi nói: “Xem trí nhớ này của tôi.”
Lục Tư Thần nhìn bộ dáng nhỏ bé ngốc nghéch của cô, thật sự là không yêu không được.

¿ Anh ôm người vào lòng, vừa vô nhẹ lưng cô, vừa chậm rãi nói: “Cô cũng không cần quá lo lắng, giống như lần trước là tốt rồi, ông nội là một người rất dễ gần, ông ấy sẽ không làm khó cô.


“Tôi chủ yếu là sợ tôi không biết nói chuyện.”
Cố Manh Manh nói.

Lục Tư Thần nhếch môi: “Không sao, có tôi ở đây.


“Ừm!”
Cố Manh Manh gật đầu.

Sau khi đến trang viên La Lan, vừa xuống xe, Cố Manh Manh liền nhìn thấy Lục Tiểu Tứ và Tô Mẫn Mẫn, hai người đang nói chuyện, nhìn còn rất kích động, Tô Mẫn Mẫn thậm chí còn khua tay múa chân, cũng may Lục Tiểu Tứ còn giữ được vẻ bình tĩnh.

“Tô Mẫn Mẫn!”
Cố Manh Manh lên tiếng kêu.

Bên kia, Tô Mẫn Mẫn nghe được tiếng nói, không khỏi quay đầu nhìn lại, sau khi nhìn thấy Là Cố Manh Manh, tỏ ra rất phấn khởi.

*A, Manh Manh cậu rốt cục cũng tới rồi!”
Cô hét lên trong lúc chạy về phía cô.

Đáng tiếc, lúc sắp nhào tới Cố Manh Manh liền bị Lục Tư Thần ngăn lại.

“Tử Diễm có tới không?”
Anh điềm đạm hỏi.

Đối với Lục Tư Thần, Tô Mẫn Mẫn có chút sợ hãi, cho nên lập tức cũng thu lại bộ dạng điên khùng, nghiêm túc liền đáp: “Còn chưa đâu, anh ba hình như ở quân khu, có thể sau bữa cơm tối mới có thể trỏ về.


Lục Tư Thần ‘Ù’ một tiếng, kéo Cố Manh Manh đi về phía trước.

Tô Mẫn Mẫn trợn mắt há hốc mồm.

Thật là không để cho cô ấy ôm một chút hả?!.
 
Back
Top Bottom