Ngôn Tình Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,446,150
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut.jpg

Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Tác giả: Cố Hảo Hảo
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Văn Án:

Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút của tác giả Cố Hảo Hảo. Một âm mưu diễn ra, Cố Manh Mạnh tại Cố gia vốn bị xem như người hầu, giờ trở thành người thay thế chị cô, bước xe hoa, gả cho một nhân vật tiếng tăm trong giới.

Từ anh rể lại thành chồng mình, sau đó hàng đêm chính là nồng nàn ân ái.

Mọi người đều sợ hãi hắn, hắn lãnh khốc, hắn vô tình, hắn là hiện thân của hắc ám, nhưng hắn lại yêu thương vợ mình hết mực.

Một ngày nọ, phóng viên lấy hết can đảm hỏi bảo bối của Lục gia.

"Xin hỏi Lục phu nhân có sợ điều gì không?:

Cố Manh Manh khóc không ra nước mắt.

Hiện tại cô sợ hai thứ

Một là, âu yếm lão công!

Hai là, âu yếm lão công sau khi tắt đèn!​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 1: Cô Dâu Chạy Rồi


Thành phố Nam Chiếu, Cố gia đại trạch.

Giờ khắc này, toàn bộ trong sân giăng đèn kết hoa, xe khách đến trước cổng chính, kiểu nhân vật nổi tiếng trong xe sang, thấy người qua đường là tấm tắc chắt lưỡi.

Mà cô dâu trong phòng, toàn thân Cố phu nhân đều đang phát run.

Bà ta nhìn chiếc váy cưới nằm lặng lẽ trên chiếc giường lớn màu đỏ, đầu óc càng căng thẳng.

Thời gian qua không bao lâu, quản gia từ bên ngoài bước nhanh đến, cúi đầu nói vào tai Cố phu nhân: “Phu nhân, đã tìm khắp nhà vẫn không thấy bóng dáng Đại tiểu thư!”
Hai chân Cố phu nhân mền nhũn, thiếu chút nữa ngã nhào xuống đất.

Bà ta run rẩy cánh môi, cả sắc mặt đều rất yếu ớt.

“Con bé đi đâu rồi?”
“Đại tiểu thư…” Quản gia khó khăn lắm mới há miệng ra nói:
“Cô ấy đào hôn!”
Ầm!
Đây quả thật là sấm chớt giữa trời quang!
Ngoài kia khách mời đã đến, mà nhân vật chính đã đào hôn!

Cố phu nhân hai mắt nhắm nghiền, lòng ngực phát run lên: “Làm sao bây giờ! Làm sao bây giờ! Chúng ta làm sao ăn nói với Lục gia? Sẽ xảy ra chuyện, thực sự sẽ xảy ra chuyện!”
Quản gia đỡ lấy cánh tay của Cố phu nhân, gấp gáp: “Phu nhân, bà chớ nóng vội, biên pháp luôn là người nghĩ ra…”
Vừa dứt lời, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến âm thanh run sợ: “Chị đâu?”
Hai người đều sửng sốt.

Cố phu nhân chậm rãi ngẩng đầu nhìn sang, khi nhìn đến cô gái đứng trước cửa, bỗng nhiên mắt sáng rực lên.

Bà ta bắt lấy tay quản gia, nói: “Lục gia chỉ nói muốn cưới Cố tiểu thư chúng ta, cũng không nói phải là Đại tiểu thư đúng không?”
Quản gia gật đầu: “Đúng vậy!”
Cố phu nhân đánh giá cô gái trước mắt, khé miệng nổi lên tia cười lạnh.

Quản gia là tâm phúc của bà ta, tự nhiên là lòng biết rõ.

Ông ta chần chờ: “Phu nhân, tốt như vậy sao?”
Cố phu nhân cười nhạt: “Đem cô ta gả đi cũng tốt, đỡ phải khiến tôi phiền muộn.”
Sau khi nói xong lời này, bà ta bỗng nhiên đổi sắc mặt, cười híp mắt vẫy vẫy cô gái nói: “Qua đây, Manh Manh, con qua đây!”
Vẻ mặt Cố Manh Manh nghi ngờ.

Cô chậm rãi đi tới, trên cơ thể nhỏ nhắn mặc quần áo lụa mỏng màu trắng, khuôn mặt xinh xắn lớn chừng bàn tay, đôi mắt đen nhánh vừa tròn vừa to, giống như con nai ngơ ngác.

Sau cùng, cô đứng trước mặt Cố phu nhân.

Cố phu nhân nhìn cô, mở miệng nói: “Manh Manh, cô đi lên đây có chuyện gì vậy? ”
Cố Manh Manh có chút sợ hãi.

Cô biết cô không có tư cách để lên lầu, ngày thường cô ấy ở chung chỗ với những người giúp việc ở tầng trệt.

“Tôi… tôi đến đây để tìm chị gái…”
Cô trả lời lí nhí, hai bàn tay nhỏ nắm lấy váy, có chút lo lắng.

Từ trong đáy mắt Cố phu nhân lóe lên sự chán ghét.

Bà mỉm cười rồi nói, “Manh Manh, chị gái của cô có chút chuyện phải ra ngoài nên cô không thể gặp được đâu.”
“Hả? ”
Cố Manh Manh bất ngờ, sững sờ mở to hai mắt.

Bà nhìn cô rồi tiếp tục: “Nhưng cô cũng thấy, bây giờ có rất nhiều người đang chờ đợi cô dâu ở ngoài kia, và nếu như cô dâu không xuất hiện, người khác sẽ đàm tiếu về gia đình chúng ta, cô có biết điều này không?”
Cố Manh Manh nghe đến đó có chút mơ hồ.

Cô trả lời: “Vậy thì bà phải nhanh chóng tìm kiếm và đưa cô ấy trở về.”
“Nếu tôi tìm thấy thì tôi còn nói chuyện này với cô làm cái gì!”
Cố phu nhân sốt ruột liền nói một câu.

Nhưng ngay sau đó bà liền lấy lại tinh thần và vội vàng xoa dịu cô và nói,:”Liệu cô có thể giúp tôi một việc được chứ? “.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 2: Gả Thay Vào Hào Môn


Cố Manh Manh thụ sủng nhược kinh.

“Phu nhân, con…”
Cố phu nhân ngắt lời cô.

“Con xem!” Bà ta bả vai Cố Manh Manh, chỉ vào chiếc áo cưới trắng tuyết trên giường, cười nói: “Thích bộ váy kia chứ?”
“Thích!”
Cố Manh Manh gật đầu.

Cố phu nhân câu môi, hướng phía quản gia phân phó: “Lập tức gọi người qua đây thay áo cưới!”

Ban đêm, Hương Tạ Thủy Ngạn, Lục gia.

So với Cố trạch náo nhiệt, nơi đây quạnh quẽ khiến người ta phát run.

Lục Tư Thần ngồi trên ghế sô pha, sắc mặt không thay đổi nghe thư ký báo cáo.

“Cố gia Đại tiểu thư đã cùng nhân tình trốn sang nước ngoài, tiên sinh, xin hỏi chúng ta có cần tiếp tục truy tìm tung tích hay không?”
“Chạy trốn?”
Lục Tiểu Tứ bên cạnh nghe vậy, biểu tình rất kinh ngạc.

Anh quay đầu sang nhìn Lục Tư Thần, mở miệng nói: “Cô dâu ngày hôm đó là ai?”
Lúc này, giọng thư ký lại truyền đến: “Cố Manh Manh con gái ngoài giá thú của Cố Tiêu, mẹ đẻ không rõ, sau ba tuổi cô ấy được Cố gia đón từ cô nhi viện về, có người nói…” Anh ta lại dừng.

Lục Tư Thần chậm rãi ngước mắt nhìn, người đàn ông này có khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt như bảo thạch lạnh, lộ ra khí chất uy nghiêm.

Thư ký nuốt nước miếng, hơi cân nhắc dùng từ một chút, mới nói: “Hình như có chút hơi ngốc!”
Lục Tư Thần nhắm mi lại.

Lục Tiểu Tứ lại cười ha hả: “Anh hai, chúc mừng anh cưới được chị dâu ngốc!”
Lục Tư Thần liếc mắt.

Lục Tiểu Tứ lập tức lại ngậm miệng lại.

Anh nhìn về phía thư ký nháy nháy mắt: “Chúng ta không phải là nên đi rồi sao?”
“Tiên sinh?”
Thư ký chần chờ nhìn Lục Tư Thần.

“Có thể cút!”
Lục Tư Thần trầm giọng, từ ghế sô pha đứng dậy.

Anh đi lên lầu, tiến độ vô cùng vững, không nhanh không chậm.

Lục Tiểu Tứ hướng về phía bóng lưng anh phất tay: “Anh hai, xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng!”
Lục Tư Thần không để ý đến, đi thẳng lên lầu.

Hành lang vô cùng yên tĩnh, anh từng bước đi về phía phòng cưới của mình, ngay khi bàn tay lớn sắp đẩy cửa ra, đột nhiên lại nghe thấy tiếng động từ trong phòng phát ra., lắng nghe Anh từ từ dừng lại, cẩn trọng đưa tay đẩy cửa ra.

Loảng xoảng!
Có vật gì đó vừa bị ném vỡ.

Lục Tư Thần còn chưa nhìn rõ, chỉ nhìn thấy có một vệt màu trắng bỗng nhiên xẹt qua trước mắt, cô gái mặc váy cưới nặng nề kia đã chật vật đi đến bên giường ngồi xuống.

Cô che mặt bằng một tấm vải voan màu trắng, ánh sáng trong phòng căn bản không đủ, làm anh không thể nhìn rõ khuôn mặt.

Nhưng Lục Tư Thần cũng không có hứng thú với chuyện này.

Anh chẳng qua cũng là làm theo ý cha mẹ cưới tiểu thư nhà Cố gia, đối với những thứ này anh căn bản cũng không quan tâm đến.

Anh không quan tâm cô dâu này là đại tiểu thư của Cố gia, hay là con gái ngoài giá thú của Cố gia, chỉ cần có thể hoàn thành tâm nguyện của gia đình, anh đều cảm thấy không sao.

Nhưng…
Lục Tư Thần nhíu mày, nhìn đĩa bánh ngọt bị lật trên bàn, có một chút tức giận.

Anh đóng cửa lại, từng bước một đi về phía người con gái nhỏ bé bên cạnh giường.

Căn phòng yên tĩnh đến nỗi anh có thể nghe thấy tiếng bước chân ở bên ngoài.

Anh biết, ông nội và cha anh đã sắp xếp mọi chuyện rất kỹ càng, cho nên nếu để anh cưới tiểu thư nhà họ Cố thì đương nhiên cũng không để họ chịu uất ức.

Cho đêm tân hôn này là điều không thể tránh khỏi.

Anh đứng ở trước giường, nhìn chằm chằm vào cô dâu ngồi bên cạnh giường, thậm chí đặt cả hai bàn tay trên đầu gối của cô, chỉ cảm thấy buồn cười.

Nó không giống như tư thế ngồi của một thiên kim tiểu thư, có một chút giống học sinh tiểu học.

Anh nhếch môi, đưa tay về phía khăn che đầu của cô, không ngần ngại vén lên..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 3: Trưởng Thành Rồi Chứ


Ngoài dự liệu, anh bắt gặp đôi mắt đen nhánh trong sáng thuần túy, như ngôi sao trên trời, khiến người kinh diễ.

Lục Tư Thần bất kể như thế nào cũng không ngờ đến, con gái ngoài giá thú này của Cố gia lại nhỏ nhắn như vậy! Thuần khiết như vậy!
Anh ngược lại có chút cảm thấy ngoài ý muốn.

Nhưng sau đó càng khiến anh bất ngờ hơn.

Cố Manh Manh bỗng nhiên mở miệng, âm thanh giòn giã kêu lên câu: “Anh rể tốt!”
Lục Tư Thần sửng sốt.

“Cô kêu tôi là cái gì?”
Cố Manh Manh nhìn anh, chớp đôi mắt to.

Cô cười tủm tỉm: “Anh rể!”
Lục Tư Thần: “…”
Cố Manh Manh lên tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, như gốm sứ.

Cô giống như có chút ngại ngùng, ậm ự nói: “Xin lỗi, tôi đã làm vỡ đĩa nhà anh…”
Lục Tư Thần vẫn là nói không ra lời.

Dù anh đầy khôn ngoan, thận trọng, nhưng tuyệt đối chưa từng nghĩ đến bản thân sẽ cưới một cô gái vị thành niên về nhà!
Anh có chút phiền não, lúc này liền sải bước đi ra ngoài.

.

Đam Mỹ Hài

Không ngờ, anh mới vừa tới cửa, đã bị một bàn tay nhỏ bé non nớt nắm lại.

Dáng vẻ Cố Manh Manh dường như đang rất sợ: “Anh rể, anh giận sao?”
Lục Tư Thần hít sau một hơi, điều này đã chống lại sự thôi thúc muốn ném người ra ngoài.

Anh xoay người nhìn người con gái, lạnh lùng lên tiếng: “Là ai kêu cô thay gả đến đây?”
Bộ dạng Cố Manh Manh giống như nghe không hiểu.

Cô mở to đôi mắt sáng ngời, ngơ ngác nhìn anh: “Anh nói cái gì vậy?”
Lục Tư Thần trầm xuống.

“Cô bao nhiêu tuổi?”
Anh tiếp tục hỏi.

Cố Manh Manh nghe vậy, lập tức cười đáp: “Tôi năm nay mười tám tuổi!”
“Trưởng thành?”
Lục Tư Thần hơn kinh ngạc.

Anh đánh giá cô gái trước mặt, vóc người gầy mỏng, chỉ tầm bả vai anh, điểm nào thoạt nhìn đều giống một người vị thành niên!
Anh dần tỉnh táo lại, một lần nữa đi tới ngồi xuống bên giường.

Cố Manh Manh đứng trước mặt anh, một cô gái nhu thuận.

Cô quay đầu thoáng nhìn cái đĩa trên đất, sau đó lần nữa nhìn phía Lục Tư Thần, thận trọng nói: “Anh rể, anh không giận được không? Cái đĩa đó… Tôi thực sự không phải cố ý, đều do cái váy này quá dài.

tôi không nghĩ là…”

“Cô tên gì?”
Lục Tư Thần bỗng nhiên hỏi.

Cố Manh Manh dừng lại một lúc rồi mới nói: “Cố Manh Manh! ”
Lục Tư Thần nhớ rõ cái tên này, vừa rồi anh có nghe thư ký nói qua, mà bây giờ anh hỏi lại, chỉ là anh muốn xác nhận thêm một lần nữa.

Thật sự là cô ấy!
Lục Tư Thần cười nhạo, có chút khinh thường: “Đừng tưởng rằng muốn bước chân vào Lục gia là dễ dàng, nếu như chị cô đã dám chạy trốn khỏi hôn lễ, vậy cô hãy chuẩn bị mà nhận lấy hậu quả.


“Không, chị gái tôi không chạy trốn khỏi hôn lễ với anh!” Cố Manh Manh nghe vậy, vội vàng xua tay nói: “Chị ấy chỉ là có việc phải làm, phu nhân đã nói như vậy, chỉ cần tôi giả vờ là chị gái vài ngày, tất cả mọi chuyện đều sẽ ổn thôi.


“Đúng vậy không?”
Lục Tư Thần lạnh nhạt.

Anh cười lạnh lùng: “Lời này là Cố phu nhân nói với cô? ”
Cố Manh Manh nhìn anh, chần chừ nói: “Anh rể, anh đừng cười như vậy, có chút đáng sợ…”
Khóe miệng của Lục Tư Thần dần dần cong lại.

Anh nhìn cô với đôi mắt sắc bén.

Tuy nhiên, biểu hiện của cô gái này thực sự ngây thơ và thuần khiết, không giống như đang giả vờ.

Lục Tư Thần nheo mắt.

Anh đột nhiên nghĩ về những lời của thư ký, cô gái này hơi ngu ngốc?
Rốt cuộc là ngu ngốc đến mức nào?
“… Anh rể, tôi đói rồi! ”
Lúc này, giọng nói của Cố Manh Manh lại truyền đến.

Lục Tư Thần liền thoát ra khỏi suy nghĩ.

Anh không có chút kiên nhẫn nào: ” Đi ra ngoài rồi kiếm gì ăn đi! “.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 4: Đêm Tân Hôn


“Được!”
Cố Manh Manh vừa nghe, lúc này cơ mặt giãn ra nở một nụ cười.

Vì vậy, cô như vậy mà lại thực sự muốn kéo váy cưới chạy ra khỏi phòng.

Lục Tư Thần đầu tiên là vô cùng sửng sốt, ngay sau đó lại đuổi theo.

Mà ở bên ngoài, quản gia còn ở sau hành lang, chợt thấy cửa mở ra, ông ấy ngay cả nhìn cũng chưa nhìn rõ, một tiểu nha đầu mặc áo cưới trắng chạy ra.

“Tiểu phu nhân!”
Ông ấy vội vã kêu.

Cố Manh Manh chạy qua trước mặt ông ấy, nhưng rất nhanh quay lại.

Cô ngẩn đầu, nghi ngờ nhìn quản gia trước mặt, giọng thanh thoát: “Ông vừa rồi đang kêu tôi sao?”
Quản gia cúi đầu.

Ông ấy cung kính: “Đúng vậy, tiểu phu nhân!”
Cố Manh Manh nhíu mũi.

Cô lắc đầu: “Tôi không phải phu nhân đâu, tôi là Cố Manh Manh…”
“Cố Manh Manh!”
Cô vừa dứt lời, tiếng quở trách của Lục Tư Thần truyền đến.

Cố Manh Manh quay đầu nhìn anh một cái, lúc này thấy thần sắc người đàn ông lạnh lùng, không khỏi hướng về phía sau quản gia né tránh.

Ôi!

Cái này làm quản gia càng sợ.

Ông ấy vội vàng đi đến bên cạnh, rất lúng túng: “Tiểu phu nhân, cô, cô đừng như vậy!”
Cố Manh Manh khuôn mặt nhỏ nhắn muốn khóc: “Tôi muốn về nhà.”
Quản gia còn chưa kịp trả lời, Lục Tư Thần đã sải bước đi tới.

Anh không chút thương hoa tiếc ngọc, vát Cố Manh Manh nhỏ nhắn lên vai, sau đó kéo cô quay lại.

“A…”
Cố Manh Manh bị dọa đến sợ hãi.

Lục Tư Thần vừa vát cô đi về phòng, vừa lạnh giọng ra lệnh: “Kêu nhà bếp làm chút đồ ăn đem qua đây.”
Nói xong, trực tiếp đi về phòng.

Ầm một cái, tiếng đóng cửa mạnh.

Quản gia đứng ở một góc, hơn nữa ngày mới hồi phục tinh thần.


Mà lúc này, bên trong phòng tân hôn.

Cố Manh Manh ôm lấy áo cưới, một mình ngồi cuối giường trên băng ghế.

Cô cũng không trang điểm, ánh đèn chiếu vào khuôn mặt nhỏ nhắn thuần khiết, khiến cho đôi mắt đen nhánh càng giống pha lê.

Lục Tư Thần đứng đối diện cô, cứ như vậy nhìn chằm chằm cô.

Cố Manh Manh sờ sờ mặt mình, rất nghi hoặc hỏi: “Anh rể, trên mặt tôi có dính thứ gì không?”

Lục Tư Thần nghe vậy, tức giận nói: “Tôi không phải anh rể của cô! ”
Cố Manh Manh liền nhíu đôi lông mày thanh tú.

“Vậy thì là gì?” Cô hỏi.

Lục Tư Thần mở miệng, lại nhất thời nghẹn ngào.

Anh không quan tâm đến cô, và lúc đầu anh cũng không có ý định kết hôn với một cô gái còn bé như vậy, tới chuyện nhỏ nhất cũng không biết.

Anh lạnh lùng, không nói một lời.

Cố Manh Manh ngửa đầu nhìn anh, bởi vì trong phòng ngủ bật đèn, cuối cùng cô cũng nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông này.

Cô không biết phải sử dụng từ nào để diễn tả, nhưng cô cảm thấy anh rể trông rất đẹp trai, giống như những ngôi sao mà cô hay nhìn thấy trên TV.

Một lúc sau, bên ngoài có tiếng gõ cửa, kèm theo giọng nói của quản gia: ” Thưa ngài, bữa tối đã sẵn sàng.


Lục Tư Thần liếc mắt nhìn Cố Manh Manh, lên tiếng: “Vào đi! ”
Quản gia đẩy cửa đi vào, phía sau ông còn có một người giúp việc, trong khay đặt hai bát canh đậu đỏ nóng hổi.

Cố Manh Manh từ sáng đến giờ cũng chưa ăn gì, lúc này ngửi thấy mùi thơm, không khỏi quay đầu nhìn qua, mắt cô sáng lên.

Lục Tư Thần âm thầm quan sát cô, dường như muốn tìm được biểu hiện giả vờ từ cô.

Cố Manh Manh rất đói, nhưng cô không còn liều lĩnh xông tới như vừa rồi.

Cô gái nhỏ này đột nhiên rất thông minh, cô đã ý thức được Lục Tư Thần là chủ nhân ở đây, cho nên cô hỏi ý kiến của anh trước.

“Đây có phải là cho tôi không?” ”
Cô hỏi.

Lục Tư Thần nhếch môi: ” Tất nhiên.

“.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 5: Tôi Sẽ Không Rời


Bên cạnh bàn, Cố Manh Manh ngồi trên ghế, đang cúi đầu ăn bánh trôi.

Cô thực sự là đang đói dụng, một miếng rồi tiếp một miếng, dường như chưa từng dừng lại.

Lục Tư Thần ngồi bên cạnh, khó cưỡng lại mà nhìn cô.

Cho đến khi Cố Manh Manh ăn hết chén bánh trôi, cô mới ngẩn đầu lên, hai mắt cảm kích nhìn Lục Tư Thần, nói: “Bánh trôi ăn ngon thật, cám ơn anh rể!”
Lục Tư Thần mặt lạnh không nói gì cả.

Lúc này, Cố Manh Manh lại phát hiện, anh dường như cũng không có ăn chén bánh trôi kia.

Cô nuốt nước miếng, giống mèo nhỏ tham ăn.

“Anh rể, anh không đói bụng sao?”
Cô thăm dò.

Lục Tư Thần liếc nhìn cô, nhàn nhạt: “Ăn chưa no?”
“Hì hì…”
Cố Manh Manh nở nụ cười có chút ngượng ngùng.

Lục Tư Thần gật đầu: “Cầm đi!”
“Hử?”
Cố Manh Manh nhìn anh, như là chưa kịp phản ứng.

Lục Tư Thần duy trì sự kiên nhẫn cuối cùng: “Chén này cũng cho cô ăn.”
“Ồ ồ!”
Cố Manh Manh liền vội vàng gật đầu, tự đưa tay qua trước mặt anh lấy bánh trôi.

Chỉ là, cô ăn mấy viên đã cảm tháy no rồi.

Thế nhưng, Cố Manh Manh lại không muốn lãng phí, cho nên cô cố gắng ăn hết bánh trôi.

Lục Tư Thần cau mày: “Ăn không được thì đừng ăn.”
Trong tay Cố Manh Manh còn cầm cái muỗng.

Cô suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng quyết định ăn hết hai miếng bánh trôi trong chén vào bụng.

Lục Tư Thần thấy thế, không nói gì, trực tiếp đứng dậy.

Anh bỏ lại câu nói: “Đêm nay cô ở lại đây.”
“A!”
Cố Manh Manh trừng hai mắt lớn.

Dáng vẻ cô bất ngờ nói: “Tôi sao có thể ở lại đây?”
Lúc trước cô ở Cố gia, từ nhỏ đến lớn đều ở phòng người hầu, còn không có phòng xinh đẹp như vậy.

Cho nên, cô có chút không tin được.

“Tôi giống như đang nói đùa sao?”
Lục Tư Thần liếc nhìn cô.

Cố Manh Manh nghe vậy, liền ngậm miệng lại, lắc lắc đầu, mở mắt tròn vo nhìn anh, dáng vẻ ngốc ngếch.

Lục Tư Thần nhíu nhíu mày.

Anh rời ghế, đi ra khỏi phòng


Ngày hôm sau, sau khi thức dậy, Cố Manh Manh ngồi trên giường ngẩn người.

Cô nhìn vào ngôi nhà tuyệt đẹp trước mắt, vẫn cảm thấy như một giấc mơ.

Bởi vì ngôi nhà này và những điều tuyệt vời trong mơ của cô đơn giản là giống hệt nhau.

Cho đến khi có một người giúp việc bên ngoài gõ cửa: “Thưa ngài, ngài đã thức dậy chưa?”
Cố Manh Manh liền ngưng dòng suy nghĩ quay lại hiện thực.

Cô vội vàng trả lời: “Tôi dậy rồi!”
Nói xong, cô vụng về muốn xoay người xuống giường.

Người giúp việc đẩy cửa vào, khi nhìn thấy cảnh này, có chút bất ngờ.

” Thưa ngài, sao tối qua ngài không cởi váy cưới ra? ”
“Tôi không cởi nó ra được…”
Cố Manh Manh nhíu đôi lông mày, dường như rất đau khổ.

Cô đã vất vả vật lộn với nó trong một thời gian dài, nhưng không thể cởi váy cưới của mình ra, bất lực,cô chỉ có thể mặc nguyên váy cưới rồi ngủ.

Lúc này, người giúp việc vội vã đến, đầu tiên là giúp cô cởi váy cưới của mình, sau đó lại đưa cho cô với một bộ quần áo thoải mái.

Cố Manh Manh rất hài lòng.

Cô mỉm cười và hỏi, “Khi nào mọi người sẽ đưa tôi về nhà vậy?”
Người giúp việc sợ hãi đến nỗi khuôn mặt của ông dường như hóa đá.

Cô cúi đầu, không trả lời.

Cố Manh Manh không nghe thấy tiếng trả lời, liền quay đầu lại nhìn lại, vẻ mặt khó hiểu hỏi: “Sao ông không nói gì? ”
Người giúp việc cười: ” Thưa ngài, ngài rửa mặt trước đi, bữa sáng đã sẵn sàng, ngài sẽ xuống dưới nhà ăn hay tôi giúp ngài mang lên phòng?”
Cố Manh Manh suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Để tôi xuống dưới ăn đi.


Nói xong, cô liền đi vào phòng tắm..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 6: Ngay Ngay Thẳng Thẳng


Lúc đợi cô đi xuống lầu, Lục Tư Thần sớm đã ngồi vào bàn ăn, ánh nắng ấm ấp ngoài cửa sổ chiếu vào, anh cứ như vây nhàn nhạt ngồi ở đó, vén chiếc áo sơ mi trắng đến khủy cánh tay, lộ ra một phần cơ thể rắn chắc mê người.

Anh đang đọc báo, cũng biết Cố Manh Manh đi tối, nhưng cũng không nhìn cô một cái.

Nhưng Cố Manh Manh rất nhiệt tình.

Cô cười híp mắt đi tới, không để ý người đàn ông thờ ơ, cười tủm tỉm chủ động mở miệng nói: “Anh rể, buổi sáng tốt lành!”
Lục Tư Thần vẫn không phản ứng lại cô.

Cố Manh Manh cũng không thèm để ý, ngược lại, cô còn xít tới, nghiêng đầu nhìn xem nội dung tờ báo trong tau người đàn ông.

Lục Tư Thần nghiêng đầu nhìn lại.

Vừa lúc, Cố Manh Manh cũng nhích lại gần, môi anh lướt nhẹ khỏi d** tai của cô gái.

Anh sửng sốt.

Cố Manh Manh hình như cũng không có cảm giác gì, nên cô cất giọng vô tâm: “Ồ, anh rể, anh đang xem tờ báo mới, những thứ này khó coi!”
Nói xong, cô trực tiếp đứng dậy.

Lục Tư Thần không vui.

Bên này, Cố Manh Manh đã kéo ghế mình ngồi xuống.

Cô trợn mắt nhìn người đàn ông, trên khuôn mặt nhỏ nhắn ngay ngay thẳng thẳng.

Chỉ nghe cô nói: “Chúng ta hôm nay ăn cái gì?”
Lục Tư Thần gấp tờ báo lại, vừa nhìn cô, vừa nói: “Về sau muốn ăn cái gì thì nói quản gia, ông ấy sẽ sắp xếp ổn thoải cho cô.”
Nói xong lời này, Lục Tư Thần cũng bất ngờ.

Anh sao lại nói như vậy với cô?
Lúc này, người giúp việc đã bưng đồ ăn sáng tới, cháo trắng, sủi cảo hấp, điển hình bữa sáng kiểu Trung Quốc.

Cố Manh Manh cũng không kén ăn, cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Lục Tư Thần nhìn cô một hồi, sau đó mới bắt đầu ăn.

Lúc ăn được một nửa, anh bỗng nhiên nói: “Cuối tuần sau theo tôi về thăm ông nội, ông ấy muốn nhìn cô một chút.”
“Ồ…”
Cố Manh Manh gật đầu, trong miệng đang ăn miếng sủi cảo.

Nhưng rất nhanh, cô lại phản ứng, vội vàng nuốt thức ăn xuống bụng, kinh ngạc hỏi: “Anh nói cái gì?”
Lục Tư Thần cau mày, không thích vẻ kinh ngạc của cô.

Thế nhưng, anh vẫn lập lại một lần với tính khí tốt: “Cuối tuần sau theo tôi về thăm ông nội!”
“Tại sao?”
Cố Manh Manh nhìn anh.

Lúc này, Lục Tư Thần không nhẫn nại nữa.

Anh lạnh lùng nói: “Không có tại sao.”
“Nhưng mà”
“Không được phép hỏi lại!”
Lục Tư Thần ngắt lời cô khi mà cô còn chưa nói xong.

Cố Manh Manh thấy sắc mặt anh lạnh lùng, liền ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Sau khi ăn sáng, Lục Tư Thần lên lầu trở về phòng sách.

Cố Manh Manh không biết phải làm gì, chỉ có thể theo lời khuyên của người giúp việc, ngoan ngoãn ngồi trong phòng khách xem TV.

Một lúc sau, có một tiếng gầm của một chiếc xe thể thao ở ngoài sân.

Trong vòng chưa đầy năm phút, Lục Tiểu Tứ liền đi vào, trên ngón trỏ của anh xoay xoay chìa khóa xe,vẻ mặt đẹp trai kiêu ngạo.

Cố Manh Manh nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn qua.

Tình cờ, bốn mắt chạm nhau.

Lục Tiểu Tứ giống như gặp quỷ, trong nháy mắt dừng chân, vẻ mặt căng ngày càng kinh ngạc.

“Đây là ai?”.

Google ngay trang * TrùmTr uyện.n e t *
Anh hỏi.

Người quản gia bên cạnh trả lời: “Đây là tiểu phu nhân!”
Lục Tiểu Tứ tuy rằng đã sớm đoán được, nhưng sau khi nghe quản gia xác nhận, vẫn không thể tin được.

Anh nói: “Hả, là cô gái chưa trưởng thành này ư?”
Quản gia mím môi, không trả lời.

Lúc này, Cố Manh Manh đã đứng dậy, cô chỉ vào Lục Tiểu Tứ, mở miệng nói: “Tôi biết anh!”.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 7: Anh Ấy Không Phải Chồng Tôi


“A?”
Cô bỗng nhiên vừa nói như vậy, ngược lại Lục Tiểu Tứ có chút mơ hồ.

“Cô biết tôi?”
Lục Tiểu Tứ chỉ bản thân.

“Đúng vậy.” Cố Manh Manh gật đầu, nói:
“Tôi ở công viên thấy qua anh, ngày đó anh cùng một người đánh nhau!”
Trời!
Hóa ra là chuyện này.

Nhưng người bị anh Lục Tiểu Tứ đánh, nhiều vô kể.

“Ồ, đó là tôi làm việc nghĩa!”
Lục Tiểu Tứ thuận miệng bịa ra một câu, đấy chính là ruồi nhặng, luận mồn mép, còn không có mấy người qua anh.

“Lợi hại như vậy sao!”
Quả nhiên, Cố Manh Manh nghe anh ta nói như vậy, hai con mắt sáng lên.

Lục Tiểu Tứ đã đi tới.

Anh cầm chiếc chìa khóa xe nhét vào túi quần jeans, vừa âm thầm đáng giá Cố Manh Manh, vừa nói: “Cô thật sự là chị dâu hai của tôi? Ai chà, thật sự không giống với tưởng tượng của tôi, thấy thế nào cũng giống vị thành niên, Ái, cô thực sự trưởng thành?”

Cố Manh Manh mím môi.

Cô không trả lời, mà hỏi ngược lại: “Anh bao nhiêu tuổi?”
Lục Tiểu Tứ vui vẻ.

Anh cười nói: “Năm nay là năm bổn mạng, cô đoán tôi bao nhiêu tuổi?”
Cố Manh Manh gật đầu, nói: “Anh lớn hơn tôi 6 tuổi, anh đoán tôi bao nhiêu tuổi?”
Lục Tiểu Tứ cau mày.

Anh ngồi xuống ghế sô pha, vừa nói: “Có chút thú vị!”
Bỗng nhiên, lại nói thêm một câu: “Cô cũng nói như vậy với anh hai?”
“Anh hai là ai?”
Cố Manh Manh nghe không hiểu.

Lục Tiểu Tứ giải thích: “Chính là chồng cô Lục Tư Thần!”
Cố Manh Manh nhíu mày.

Cô lắc đầu: “Anh ấy không phải chồng tôi.”
“Ồ!”
Lục Tiểu Tứ nghe câu này, cảng sảng khoái.

Anh cười híp mắt hỏi: “Cô nói Lục Tư Thần không phải chồng cô? Ồ, vậy ai là chồng cô?”
Cố Manh Manh nhìn anh ta, đang muốn mở miệng đáp, quản gia bên cạnh lên tiếng: “Tiên sinh.”
Lục Tiểu Tứ dừng trêu đùa.

Anh quay sang nhìn người đàn ông, mở miệng nói: “Anh hai!”
Lục Tư Thần khẽ vuốt càm.

Anh mặt tay trang màu đen, khuôn mặt lạnh buốt, thân hình cao lớn, tỏa thân toát ra khí chất uy nghiêm.

Cố Manh Manh nhìn bộ dạng này của anh, trong lòng biết anh muốn đi ra cửa.

Vì vậy, cô đã đứng lên theo.

Lục Tư Thần cũng không thèm chào hỏi cô, thậm chí ngay cả nhìn cũng không nhìn cô một cái, cứ thế không ngừng bước đi ra ngoài, Lục Tiểu Tứ đi theo, cười đến mỏi miệng.

“Anh hai, chị hai cũng đi theo.”
Anh nói một câu.

Lục Tư Thần dừng bước.

Anh quay đầu lại, ánh mắt trầm lạnh, đổ dồn lên người Cố Manh Manh.

Anh không nói gì cả.

Cố Manh Manh ngẩng đầu nhìn anh, giọng nói trở nên dịu dàng: “Anh rể, khi nào anh mới đưa tôi về nhà chứ? ”
Ở đằng trước, Lục Tiểu Tứ nghe được hai chữ ‘anh rể’, hai chân đột nhiên không đứng vững, thiếu chút nữa thì ngã xuống đất.

Lúc này, Lục Tư Thần sau khi nghe xong lời cô nói, trên mặt không có chút biểu cảm nào.

Anh nhẹ nhàng lên tiếng: ” Sau này cô sẽ sống ở đây.” ”
“Cái gì!”
Cố Manh Manh giật mình.

Lục Tư Thần cười lạnh: “Sao, chẳng lẽ cô nghĩ tôi sẽ muốn một người vợ đã từng bỏ nhà theo trai ư? ”
Cố Manh Manh không hiểu câu nói của anh.

Cô vội vàng nói: “Không, tôi không thể sống ở đây, tôi sẽ về nhà!” Anh đưa tôi về nhà! ”
Lục Tư Thần nhíu mày.

Anh mỉm cười: “Cóbản lĩnh thì cô tự mình về nhà đi.”
Nói xong, anh xoay người rời đi.

“Anh rể… ”
Cố Manh Manh đuổi theo anh được vài bước.

Đáng tiếc, Lục Tư Thần đã lái xe rời đi.

Cô đứng yên tại chỗ, vô cùng chán nản.


Buổi chiều, Lục Tư Thần vừa kết thúc cuộc họp, thư ký gõ cửa vào và báo cáo với anh: “ Tôi vừa nhận được thông báo từ Hương Tạ Thủy Ngạn, tiểu phu nhân đã rời khỏi nhà, bây giờ vẫn còn trên đường trở về nhà.


Lục Tư Thần có một chút bất ngờ.

Anh không nghĩ tới cô gái này thật sự dám tự mình trở về.

Nhưng một giây sau, anh không thể không tức giận.

“Ai đã đưa cô ấy về?”
Anh trầm mặc hỏi.

Thư ký lắc đầu, trả lời: “Không thưa ngài, ngài ấy tự mình bắt xe trở về.” Anh dừng lại một chút rồi nói thêm: ” Ngài ấy cũng vay hai nhân dân tệ của người giúp việc trong nhà.


Lục Tư Thần hơi giật mình, hoàn toàn không biết phải nói gì..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 8: Không Được Quay Về



Cố trạch.

Sau khi Cố Manh Manh ngồi xe bus hơn một tiếng đồng hồ về, rốt cuộc được toại nguyệ về nhà.

Chỉ là, cô không ngờ chính là, lúc cô cao hứng đi vào trong nhà, nghêng đón cô không phải là khuôn mặt tươi cười, mà là hoảng sợ của mọi người không thôi.

Cố phu nhân đi đến mấy bước trước mặt cô, bà ta nghiến răng: “Sao cô lại trở về!”
Cố Manh Manh nhìn bà ta, rất thản nhiên liền nói: “Là anh rể kêu con về.”
Cố phu nhân ngẩn ra.

Bà ta hiển nhiên là ngoài sức tưởng tượng: “Lục Tư Thần bằng lòng cho cô về?”
“Đúng vậy.”
Cố Manh Manh gật đầu.

Cố phu nhân đánh giá cô, mắt thấy dáng vẻ cô giống như không nói dối, chưa cả thấy an tâm, ngược lại càng bối rối.

“Cô làm sao có thể trở về?” Bà ta oán giận, nhanh chóng gọi quản gia:
“Nhanh, mau đem nha đầu kia về cho tôi.”
Cố Manh Manh cả kinh.

Cô vội vã lui về sau, lắc lắc đầu: “Không muốn, tôi không muốn quay lại!”
Cố phu nhân trừng to mắt: “Cô có nghe không!”
Cố Manh Manh lại ủ rũ.

Cô đứng chọc tại chỗ, cúi đầu, không vững như một trang giấy mỏng manh.

Vừa hay lúc đó, điện thoại riếng của Cố gia vang lên.

Người giúp việc nhận điện thoại, rất nhanh lên tiếng: “Phu nhân, đó là điện thoại của thư ký cô gia.”
Cố phu nhân kinh hãi.

Bà ta không dám lỡ giây phút nào, nhanh chóng đi đến nhận điện thoại.

Không biết trong điện thoại thư ký nói gì, dáng vẻ Cố phu nhân mới dần dần nới lỏng, đến cuối cùng, bà ta thậm chí còn thở dài nhẹ nhóm.

Bà ta cúp điện thoại, sau đó quay về phía Cố Manh Manh đang đứng.

“Được rồi, cô về phòng nghỉ ngơi đi.”
Cố phu nhân nói.

Cố Manh Manh có vẻ kinh ngạc.

Cố phu nhân không hề vui vẻ: “Lục gia sẽ cho người tới đón cô trở về vào buổi chiều, Cố Manh Manh, nếu cô đã gả về đó, sau này nhất định phải ở lại đó, không có việc gì thì không có việc gì thì không cần trở về, cô phải ý thức được mình đã làm vợ, biết không? ”
Cố Manh Manh vừa nghe những lời này, lập tức nóng nảy.

Cô dậm chân thẳng thừng: “Không, tôi sẽ không quay lại!”
Cố phu nhân lạnh lùng nói: “Co lớn tiếng như vậy làm gì?” Cô đang cố làm cho cha cô sợ à? ”
Vừa nghe đến cha mình, Cố Manh Manh đột nhiên mất đi sự can đảm.

Cô cúi đầu xuống, giọng cô buồn buồn: “Vậy khi nào chị ấy mới trở lại?”
Cố phu nhân cảm thấy cô gái này đầu óc quả thực có vấn đề.

Bà tức giận nói: ” Không biết.


“Ồ… ”
Cố Manh Manh đáp lại, chậm rãi đi về phòng mình.

Mới đầu giờ chiều, xe của Lục gia đã đến.

Thư ký đi đến cửa, mỉm cười và nói, “Tôi đến để đón tiểu phu nhân về nhà.”
Quản gia vội vàng chỉ đường cho anh, mỉm cười và nói: “Được được, để tôi đưa anh đi.


” Làm phiền.


Thư ký luôn lịch sự.

Tuy nhiên, sau khi ông nhìn thấy phòng của Cố Manh Manh, anh khá bất ngờ..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 9: Đón Nàng Về Nhà


Vì ứng phó Lục gia, Cố phu nhân cố ý đem phòng Đại tiểu thư dọn cho Cố Manh Manh, nhưng bởi vì thời gian cấp bách, còn chưa kịp sắp xếp, bài biện trong phòng không có nhiều thay đổi.

Thế nhưng, tính cách hai vị tiểu thư Cố gia hoàn toàn trái ngược nhau, cho nên biết được như vậy, đồ trang trí trong phòng này, căn bản không hoài hòa với Cố Manh Manh, hoàn toàn không giống phòng cô.

Thư ký kiến thức rộng, cư nhiên liếc mắt là có thể phát hiện vấn đề.

Dáng vẻ anh ta mang theo nụ cười, cung kính với cô gái đang ngồi mép giường lớn.

“Tiểu phu nhân, tôi tới đón cô về nhà.”
Anh ta nói như vậy.

Cố Manh Manh ngồi không nhúc nhích.

Cô mang theo ánh mắt cầu khuẩn nhìn quản gia, hi vọng ông ta có thể giúp cô chút ít.

Nhưng rốt cuộc là thất vọng.

Quản gia nói: “Tiểu thư, cô theo thư ký tiên sinh trở về đi, xe đã chờ ở bên ngoài, đừng khiến cô gia bên ngoài chờ lâu.”
Cố Manh Manh đang tuyệt vọng!
Cô chầm chậm từ bên giường đừng lên, hai mắt nhìn thư ký, chần chờ nói: “Mai tôi quay về có được không?”
Thư ký mỉn vẫn mỉn cười.

Anh nói rằng: “Tiểu phu nhân, tôi cũng theo lệnh mà làm, tiên sinh đã đợi cô lâu, cô xem…”
Cố Manh Manh biết là không có hi vọng.

Cô cúi đầu, từng bước từng bước đi ra ngoài.

Trong sân, một chiếc xe màu đen có rèm che đã được đậu ở đó, tài xế bên cạnh nhìn thấy Cố Manh Manh xuất hiện, liền vội vàng kéo cửa sau cho cô.

Trước khi Cố Manh Manh lên xe, bỗng nhiên dừng bước.

Cô quay đầu lại, nhìn nhà Cố trạch trước mặt nơi cô đã sống hơn mười năm với ánh mắt phức tạp, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi lên xe.

Tài xế đóng cửa xe.

Thư ký và quản gia trao đổi vài câu, cuối cùng ngồi vào ghế phụ rời đi.


Trên đường nhiều xe, Cố Manh Manh dựa vào ghế xe, tâm trạng xuống thấp.

Thư ký gọi mấy cú điện thoại, cuối cùng quay đầu nhìn cô gái nhỏ ngồi ở ghế sau, nhất thời nhìn thấy bộ dạng tuyệt vọng của cô, có chút không đành lòng.

Anh mở miệng: “Tiểu phu nhân, cô bình thường có triệu chứng say xe sao?”.

đam mỹ hài
“Phải không?” Thư ký gật đầu, tiếp tục nói:
“Tôi thấy tâm trạng của cô không tốt, có phải là say xe không?”
“Tôi không có say xe.”
Cố Manh Manh lắc đầu.

Cô nói thêm: “Chúng ta đang đi đâu vậy?”
Thư ký trả lời: “Đưa ngài về nhà ạ.”
Cố Manh Manh cau mày.

Cô do dự một chút rồi mới nói: “Chuyện đó, anh rể đang ở nhà?”
Thư ký đứng lại, trả lời: ” Ngài ấy vẫn còn ở công ty.


Cố Manh Manh cắn môi: “Tôi muốn gặp anh ấy… ”
Thư ký suy nghĩ một chút, sau đó nói: ” Có thể nhưng trước tiên ngài phải gọi cho ngài ấy, nếu ngài ấy đồng ý, tôi sẽ đưa ngài tới công ty.


Cố Manh Manh gật đầu: “Được! ”
Cô quyết tâm, cô phải nói chuyện với Lục Tư Thần.

Ở phía trước, thư ký sau khi gọi điện thoại, liền đưa điện thoại di động cho cô gái.

Cố Manh Manh nhận lấy.

Cô hít một hơi thật sâu trước khi đặt điện thoại lên tai cô.

“Alo… ”
Cô ấy mở miệng.

Nhưng không có âm thanh gì trong điện thoại cả.

Cô khá ngạc nhiên rồi cô nhìn vào màn hình một lần nữa, xác nhận vẫn còn trong cuộc gọi, và sau đó tiếp tục nói: “Tôi muốn tìm anh rể, anh có thể ”
“Có việc gì cứ nói.


Bỗng dưng trong điện thoại truyền đến giọng nam trầm mặc, trực tiếp cắt ngang lời cô..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 10: Tìm Anh Đàm Phán


Cố Manh Manh rất là khẩn trương.

Cô cầm điện thoại di động, gõ gõ đầu nói: “Cái đó, tôi có thể kiếm anh được không? Tôi bây giờ đã, đã tan học, sau đó, sau đó có chuyện muốn đàm luận với anh, là chuyện rất quan trọng.”
Sau khi cô nói xong lời này, bên đầu điện thoại kia vẫn không lên tiếng.

Cố Manh Manh còn tưởng Lục Tư Thần không nghe thấy, lúc đang muốn nói lại một lần nữa, điện thoại truyền đến hai chữ.

“Tùy cô.”
Vừa dứt lời, điện thoại đã cúp.

Cố Manh Manh có chút sửng sờ.

Mãi đến khi thư ký mở miệng nói: “Tiểu phu nhân, tiên sinh nói như thế nào?”
Cố Manh Manh bóp điện thoại, đáp: “Anh ấy nói tùy tôi…”
Thư ký gật đầu: “Tốt lắm, chúng ta bây giờ đến công ty!”
Dứt lời, ập tức yêu cầu tài xế chuyển làn đường và đi thẳng đến tập đoàn tổng bộ Lục thị.


Lúc tới nơi, thư ký nhận được điện thoại, sau đó kêu tài xế đậu xe ở cửa chính.

Cố Manh Manh thấy xe có rèm che dừng lại, đang muốn mở cửa đi xuống, lại nghe được bí thư nói: “Tiên sing đã họp xong, bây giờ đang xuống tới, cậu ấy kêu cô ở trong xe đợi là tốt rồi.”
“Vâng…”
Cố Manh Manh nghe anh ta nói như vậy, lập tức rút tay về.

Khoảng chừng hơn mười phút sau, một người đàn ông mặc tây trang từ bên trong cửa công ty đi ra, người đi đầu kia chính là Lục Tư Thần.

Tài xế vội vã mở cửa sau xe ra.

Sắc mặt Lục Tư Thần không đổi đi tới, đang muốn khom lưng ngồi vào bên trong xe, lại thấy cô gái ngồi ở bên ngoài, chặn chỗ anh lại.

“Ngồi vào đi!”
Anh lạnh lùng lên tiếng.

Cố Manh Manh phản ứng kịp, nhanh chóng ngồi vào bên trong, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào.

Sau khi người đàn ông ngồi vào chỗ, cô mới ậm ự nói rằng: “Xin lỗi, tôi mới nãy không phải cố ý.”
Lục Tư Thần liếc nhìn cô, không nói chuyện.

Cố Manh Manh có chút khẩn trương, hai tay nhỏ bé kéo lấy vạt áo.

Lục Tư Thần mở miệng: “Đi Hương Tạ Thủy Ngạn.’
“Vâng!”
Phía trước, tài xế lên tiếng đáp.

Sau đó, xe có rèm cửa che chậm rãi khởi động lên đường.

Cố Manh Manh vẫn duy trì tư thế cũ, cô khép hai chân lại, hai tay nhỏ bé của cô đặt lên đầu gối, tấm thân nhỏ bé ưỡn thẳng ra.

Lục Tư Thần mở miệng: “Cô không cần quá khẩn trương.”

“Tôi không có!”
Cố Manh Manh cứng rắn phản bác.

Lục Tư Thần nhíu mày, ánh mắt có chút toan tính nhìn cô.

Nhưng Cố Manh Manh căn bản là không hiểu.

Cô vội vàng nói, “Anh rể, khi nào anh mới thả tôi về nhà?”
“Thả?”
Lục Tư Thần nắm được mấu chốt trong lời cô nói.

Anh mỉm cười: “Tôi có quản lí quyền tự do của cô sao?”
Cố Manh Manh mở miệng, nhưng không biết nên phản bác lại anh như thế nào.

Cô cúi đầu và giọng nói trở nên yếu đuối: “Hôm nay tôi nghe phu nhân nói, sau này tôi sẽ sống chung với anh, phải không?” ”
Lục Tư Thần không trả lời, mà hỏi ngược lại: “Cô không thích ngôi nhà hôm qua sao?”
Cố Manh Manh sửng sốt.

Cô liền lắc đầu: “Không, không.


Lục Tư Thần gác hai chân lên nhau, cười tao nhã.

Tay áo của anh được ủi phẳng, khuôn mặt đẹp trai, chỉ có đôi mắt vô cùng sâu sắc, làm cho người khác không dám khinh thường.

Anh chậm rãi nói từng từ:”Đã như vậy thì về sau cô sẽ ở lại đó, cho đến khi nào cô rời đi, chuyện này thì phải do ông nội tôi quyết định.”
“Ông nội anh là ai?”
Cố Manh Manh hỏi.

Lục Tư Thần nhíu mày: “Cuối tuần sau cô sẽ biết.

“.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 11: Không Tức Giận


Chập tôi, Hương Tạ Thủy Ngạn.

Sau buổi cơm tối, Cố Manh Manh ngồi trên ghế sô pha trên phòng khách, phía trước đang chiếu phim truyền hình hot mới nhất, nhưng cô không có một chút tâm trạng để xem, và toàn bộ cái đầu nhỏ bé ngập tràn những suy nghĩ khác.

Sau một lát, quản gia bưng ly nước ép đi tới.

Cố Manh Manh thấy người, lập tức từ trên ghế sô pha đứng dậy.

Quản gia thấy thé, vội hỏi: “Ôi, tiểu phu nhân, cô đứng lên làm gì? Nhanh ngồi xuống đi, nhanh ngồi xuống!”
“Vâng!”
Cố Manh Manh lần nữa ngồi xuống.

Quản gia đem ly nước ép đặt trên bàn, vừa nói: “Tôi không biết khẩu vị của cô như thế nào, đây là ly nước chanh tươi nhà bếp chuẩn bị cho cô, cô xem có thích không?”
“Thích ạ!”
Cố Manh Manh gật đầu.

Cô ngắn đầu, ánh mắt trong trẻo nhìn quản gia, cười híp mắt: “Cám ơn ông.”
Quản gia gương mặt thụ sủng nhược kinh.

Ông vừa cười vừa nói: “Tiểu phu nhân thực sự là quá khách khí, nếu như cô về sau có chuyện gì, xin cứ phân phó tôi.”
Cố Manh Manh nghe vậy, không khỏi nhướng lông mày.

Dáng vẻ cô vui mừng, vội vã nói: “À, tôi có chuyện…”
Quản gia mình cô gật đầu: “Vâng, cô nói đi, cô cần tôi làm gì?”
Cố Manh Manh vội vã lên tiếng: “Cặp của tôi.”
“Cặp xách?”
Quản gia hơi sửng sờ, dáng vẻ như là chưa kịp phản ứng.

Cố Manh Manh nhìn ông ấy, tiếp tục giải thích: “Tôi ngày mai đi học, nhưng cặp sách để ở nhà.”
Quản gia nhíu mày lại, hỏi thăm: “Ý cô là, cô còn thứ ở Cố gia chưa mang theo?”
“Ừm ừm!”
Cố Manh Manh gật đầu.

Quản gia suy nghĩ một chút, lại nói tiếp: “Sáng hôm nay, sau khi cô đi không bao lâu, Cố gia gửi một số đồ đạc, họ nói rằng đó là một số đồ dùng cá nhân của cô, không tiện kiểm tra nên họ để chúng ở phòng khách nhỏ trên tầng 2.

Cô đi xem thử?”
“Thật ư?”
Cố Manh Manh nghe vậy, lập tức đứng từ ghế sô pha dậy.

Cô giống như có chút kích động: “Vâng, nhanh dẫn tôi đi lên đó xeml”
“Vâng!”
Quản gia dẫn cô lên lầu.

Vừa bước vào phòng khách, Cố Manh Manh liền nhìn thấy túi xách của mình.

Cô chạy đến với sự phấn khích và vui mừng liền nói: “Túi của ti Quản gia thấy vậy, không thể không cười.

Ông nói: ” Cô hãy kiểm tra lại mọi thứ đi, néu cần thì tôi sẽ giúp cô đặt nó lên, nếu không cần thì cô chỉ cần đặt bên cạnh, tôi sẽ để người giúp việc xử lý nó.


POŠ: “
Cố Manh Manh ngồi xổm trên mặt đất, bắt đầu tự tay sắp xếp đồ đạc của mình.

Kết quả là, cô phát hiện ra rằng Cố gia thực sự mang tất cả mọi thứ của cô tới, thậm chí là cả một cái chìa khóa nhỏ.

Lễ nào, cô ấy thực sự phải sống ở đây cả đời?
ì Nghĩ đến đây, Có Manh Manh lại bắt đầu đau lòng.

Cô dừng lại, cúi đầu xuống, như thể cô đang rất đau khổ.

Quản gia đứng bên cạnh nhìn cô, rất bối rối: “Tiểu phu nhân?”
Có chuyện gì với cô vậy? “
Vừa dứt lời, cửa phòng sách ở hành lang mở ra, bóng dáng người đàn ông cao ngất ngưỡng dần dần xuất hiện.

Quản gia đứng thẳng, cung kính: “Xin chào ngài!”
Lục Tư Thần đi tới.

Chỉ trong nháy mắt, anh nhìn thấy Cố Manh Manh đang ngồi xổm trên mặt đất.

“Có chuyện gì vậy?”
Anh nói bằng một giọng điệu trầm ngâm, không hề tức giận..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 12: Toàn Bộ Ném Hết


Quản gia nghe vậy, dè dặt trả lời: “Tiểu phu nhân đang phân loại đồ đạc cá nhân của mình.”
“Đồ đạc cá nhân?”
Lục Tư Thần cau mày.

Anh quét sơ qua đóng đồ trên đất, bừa bộn, cái gì cũng có.

Quản gia giải thích: “Những thứ này hôm nay Cố gia đưa đến, nói trước đây tiểu phu nhân ở Cố gia có chút đồ.

Lục Tư Thần mở miệng: “Nếu là đồ đạc cũ, còn giữ làm gì? Tất cả ném hết!”
“Vâng!”
Quản gia gật đầu.

Lúc này, Cố Manh Manh bỗng nhiên từ dưới đất đưng dậy.

Cô vội vàng nói: “Không thể, không thể, mấy thứ này là đồ quan trọng.”
“ó2”
Lục Tư Thần cau mày.

Cố Manh Manh chỉ vào trong vali đồ, nói: “Những thứ này đều là quần áo của tôi, nếu như ném hết, tôi mặc cái gì đây? Còn có, những thứ này là…”
“Chỗ này có đồ của cô.”
Lục Tư Thần bỗng nhiên mở miệng cắt đứt lời cô.

Cố Manh Manh nhỏ bé ngây ra một lúc.

“Chỗ này có quần áo của tôi?” Cô chỉ bản thân, dáng vẻ bắt ngờ: “Thật vậy ư2”
Lục Tư Thần không kiên trì giải thích thêm.

“Về sau muốn cái gì cứ nói quản gia, không cho phép dùng đồ c*.

“Nhưng, nhiều như vậy thật lãng phí…” Cố Manh Manh nhỏ giọng.

Lục Tư Thần nhìn cô, cười nhạt: “Tôi cũng không cần cô thay tôi tiết kiệm.”
Dút lời, anh trực tiếp xoay người đi xuống lầu.

Cố Manh Manh đứng tại chỗ, có vẻ rất phiền muộn.

Sau khi quản gia thấy Lục Tư Thần rời đi, lúc này mới quay sang nhìn Cố Manh Manh, cười nói: “Tiểu phu nhân, cô xem…?”
Cố Manh Manh cau đôi mày thanh tú.

Cô suy nghĩ một chút, cuối cùng lại hỏi thăm: “Tôi có thể lén dấu những thứ đồ này lại không?”
Quản gia nhìn cô như một đứa trẻ, có chút dở khóc dở cười.

Ông nói rằng: “Cái đó, cô quyết định là được.”
Cố Manh Manh xoắn xuýt.

Trong đầu nghĩ đến gương mặt Lục Tư Thần lúc đó, người đàn ông này tuy là dáng dấp đẹp, thế nhưng rất nghiêm túc.

Nói thật, cô có chút sợ!
“Tiểu phu nhân?”
Quản gia thấy Cố Manh Man không nói gì, không khỏi hô lên một tiếng.

Cố Manh Manh lấy lại tinh thần.

Cô giảo hoạt cười nói: “À, tôi chỉ để lại một số thứ quan trọng, và ông có thể vứt những thứ khác, được không?”
“Có thể!”
Quản gia gật đầu.

Ban đêm Cố Manh Manh ngủ một mình trong căn phòng lớn.

ỉ: Tối qua cô ấy đã quá mệt mỏi, vì vậy cô ấy liền nằm xuống giường và ngủ.

Tuy nhiên, hôm nay không cần phải là một cô dâu như ngày hôm qua, vì vậy cô cũng có thêm năng lượng để suy nghĩ về vấn đề này.

Nhưng cô không nghĩ nhiều, đột nhiên nhớ một điều.

PnAI Cô ngồi dậy từ trên giường.

Nếu cô ấy nhớ ra nó rồi, cô dường như quên mắt việc làm bài tập ở nhà của mình.

Cố Manh Manh bị giật mình, vội vàng vén chăn ra khỏi giường, sau đó lại nhẹ tay nhẹ chân mở cửa đi ra khỏi phòng.

Hành lang bên ngoài vô cùng im lặng.

Cố Manh Manh sau khi xác nhận không có người khác, lúc này mới cần thận đi ra ngoài.

Cô vừa bước vào phòng khách, chỉ trong nháy mắt, cô thấy túi của mình đang đặt trên ghế sofa.

Cô vội vã đi qua, đưa tay ra và cầm lấy túi xách của mình.

Sau đó, cô quay người lại và rời đi.

Nhưng điều khiến cô không ngờ tới chính là, cô đi không được mắy bước, Lục Tư Thần xuất hiện.

BÁI “
Cô sợ hãi, bàn tay nhỏ bé buông thỏng, túi rơi xuống đắt.

Lục Tư Thần đứng tại chỗ, trong tay còn cầm một ly nước.

“Cô đang làm gì vậy?”
Anh mở miệng, nhìn chằm chằm vào cô gái với đôi mắt sắc lẹm.

Cố Manh Manh lắc đầu: “Không! “
“Chắc không?”
Lục Tư Thần nheo mắt.

Anh đi đến từ từ, vô hình mang lại một áp lực không thể giải thích được.

Cố Manh Manh bắt giác lui về phía sau một bước.

Cho đến khi người đàn ông đưa tay ra với cô ấy…a.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 13: Những Điều Nhỏ Nhặt “ai”


Cố Manh Manh còn tưởng rằng anh muốn đánh mình, không khỏi nhằm hai mắt lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hoảng sợ không thôi.

Nhưng, máy giây trôi qua, trên người của cô lại không có cảm giác nào.

Vì vậy, cô từ từ mở mắt ra.

“Cầm lắt!”
Anh đưa cặp sách cho cô.

Cố Manh Manh mở một đôi mắt to long lanh tuyệt đẹp, nhìn anh không rõ vì sao.

Lục Tư Thần sốt ruột: “Cô có muốn hay không!”
“Muốn, tôi muốn!”
Cố Manh Manh nhanh tay cầm lấy cặp sách.

Lục Tư Thần hừ lạnh: “Vật nhỏ không biết xáu hỏi!”
Cố Manh Manh co ro, từ từ cúi đầu xuống.

Từ góc độ Lục Tư Thần nhìn sang, tiểu nha đầu này có bộ dạng như một em bé đáng thương.

š Anh dừng một chút, lại nói: “Đã trễ thế này sao vẫn chưa ngủ?”
Cố Manh Manh đang do dự không muốn nói.

“Nói!”
Lục Tư Thần lớn tiếng: “Không cho phép nói dối!”
Đây là một người thông minh, Cố Manh còn chưa mở miệng nói, anh cũng đã nhìn ra tiểu nha đầu này đang bịa đặt.

Không còn cách nào, chỉ còn nước nói thật.

Cố Manh Manh nhấp cánh môi dưới, đáp: “Ừm, tôi vốn là phải đi ngủ, thế nhưng bỗng nhiên nhớ một chuyện, cho nên liền, liền bắt đầu…”
Lục Tư Thần nhíu mày.

“Chuyện gì?”
Anh hỏi.

Cố Manh Manh đâu tiên là ngần đầu lên nhìn, sau đó mới mở miệng nói: “Tôi nói anh đừng cười tôi!”
Lục Tư Thần gật đầu, âm thanh Cố Manh Manh truyền đến.

Lục Tư Thần nhìn về phía cô.

Cố Manh Manh hướng về phía anh cười, tiếp tục nói: “Bài tập của tôi cũng không phải rất nhiều, anh cũng không cần để ý đến tôi.”
Lục Tư Thần hé mép miệng, từ từ nói: “Tôi e ó nói và để ý đến cô sao?”
Cố Manh Manh sửng sốt.

Cô có chút lúng túng gãi gãi cái ót, ngơ ngác: “Ò, vậy được rồi, tôi về phòng trước.”
Nói xong, ôm cặp rời đi.

“Dùng lại!”
Lục Tư Thần bỗng dưng mở miệng.

Cố Manh Manh đứng lại.

Lục Tư Thần hỏi: “Bây giờ cô đang vội vàng làm bài tập về nhà sao? “
“Ừm! “
Cố Manh Manh gật đầu.

Anh bước về phía trước và nói: ” Theo tôi! “
“Nhưng… “
Cố Manh Manh muốn nói gì đó.

Nhưng Lục Tư Thần căn bản không cho cô cơ hội này.

Bất đắc dĩ, cô chỉ có thể đi theo người đàn ông vào phòng sách.

Đây là một thư viện lớn hoàn toàn hiện đại, với các kệ cao và lớn được dựng lên các bức tường ở bên trái, với những cuốn sách được đặt trên đó.

“Wow…”
Cố Manh Manh thán phục, không khỏi cảm thán: “Rất nhiều sách đói “
Lục Tư Thần vừa ngồi xuống trước bàn làm việc lớn, vừa nói: “Cô sẽ làm bài tập về nhà ở kia.


Theo lời anh, Cố Manh Manh không khỏi nhìn về phía bên kia, nơi đặt một bộ ghế sofa, trên mặt đất còn trải thảm lông, thoạt nhìn rất tuyệt vời!
Cô bước đi với niềm vui, ngồi trên bàn và sau đó lấy sách giáo khoa ra khỏi túi của mình, sẵn sàng để làm bài tập.

Lúc này, lại nghe giọng nói của Lục Tư Thần truyền đến: “Ngày mai để quản gia sắp xếp cho cô một không gian ở trong phòng, thích đồ nội thất nào thì đi nói với ông ấy, biết không?”
“Được!”
Cố Manh Manh gật đầu.

Cô suy nghĩ một chút và nói thêm một câu: “Cảm ơn anh, anh Ä rêt”
Lục Tư Thần ôm trán.

Anh cắn răng: “Tôi không phải là anh rễ của cô!”.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 14: Câu Hỏi Khó


Cố Manh Manh nghe xong những lời này, dáng vẻ nghỉ ngờ.

“Không phải anh rẻ? Ừm, nên gọi anh là gì?”
Lục Tư Thần không nói lời nào.

Cố Manh Manh thấy sắc mặt anh khó coi, không dám lên tiếng nữa, lặng lẽ cúi đầu đi làm bà tập.

Cứ như vậy, trong phòng dần dần rơi và trầm tĩnh.

Một người đang làm việc, một người đang làm bài tập, thoạt nhìn trái lại rất ấm áp hoài hòa.

Khoảng chừng hơn mười phút, Cố Manh Manh gặp đề khó.

Cô cắn đầu bút, không ngừng vò đầu bứt tóc.

Nhưng mặc kệ cũng làm như thế nào, dường như vẫn không đúng.

Kết quả là, cô ngắn đầu lên, ánh mắt nhìn về phía Lục Tư Thần.

Nhưng lúc này, Lục Tư Thần đang duyệt mail, có lẽ là đã nhận ra ánh mắt của cô gái, anh không khỏi liễm mi, sau đó quay lại nhìn.

Cố Manh Manh cười lên.

“Anh rễ!”
Cô nhanh nhầu lên tiếng.

Sắc mặt Lục Tư Thần không chút thay đổi.

Cố Manh Manh giơ cuốn bài tập lên, hỏi: “Cái đó, tôi có thể hỏi anh một vấn đề không? À, tôi làm sao cũng không giải ra nó.”
Lục Tư Thần phản ứng không lớn.

Anh trầm mặc,xuống, nó: “Đem tới đây!”
Cố Manh Manh nghe vậy gương mặt vui vẻ, nhanh chóng từ dưới đất bò dậy.

Cô đem bài tập đưa cho người đàn ông trước mặt, vừa nói: “Anh xem, chính là câu này, tôi là nhiều cách vẫn không đúng, tôi cũng không biết chỗ nào có vấn đề.”
Đầu tiên Lục Tư Thần liếc sơ qua, nói: “Đem bản nháp của cô qua đây.”
“Vâng…
Cố Manh Manh gật đầu, xoay người đi lầy bản nháp.

“Đây!”
Cô đưa cho người đàn ông.

: Lục Tư Thần nhìn qua một lượt, từ từ liễm lông mi: “Cách của cô, tôi thấy không đúng.”
Nói xong, anh đặt bản nháp lên bàn, thuận tay cầm cây bút máy bên cạnh, bắt đầu chỉ ra chỗ sai của cô.

Cố Manh Manh liền đứng qua bên cạnh anh, vẫn dáng vẻ chăm chú.

Nhưng bắt tri bất giác, mùi hương trên người cô truyền đến, như có như không.

Động tác Lục Tư Thần hơi chậm lại một chút.

“Được chưa?”

“Xong chưa? “
Cố Manh Manh thấy thế, không thể không hỏi.

Lục Tư Thần không nói gì, yên lặng viết ra cách kiểm tra chính xác, và những chỗ cô dễ bị sai, gạch chân trọng điểm.

Cố Manh Manh giống như đột nhiên thông suốt, không khỏi kêu lên: “Tôi nhớ phải làm như thế nào rồi! “
“Biết mình sai ở đâu chưa?”
Lục Tư Thần vừa nói, vừa ngẳng đầu nhìn về phía cô.

Bởi vì anh đang ngồi, trong khi Cố Manh Manh đang đứng, vì vậy tầm nhìn của anh lại ngang với ngực cô ấy.

ì Bộ đồ ngủ mỏng mùa hè, làm cho anh dễ dàng nhìn thấy than thể cô gái ẩn dưới vải, cô không mặc đồ lót, và nút cũng bị khóa sai, làm cho quần áo nhăn lại, giữa các khe hở, để lộ làn da trắng.

“Anh đang làm gì vậy?”
Cố Manh Manh dường như nhận ra gì đó.

Lục Tư Thần rất bình tính nhìn lên, vừa đưa bản nháp cho cô, vừa lạnh nhạt nói: “Nút của áo của cô bị cài lệch.


Cha nh Cố Manh Manh cúi đầu.

Khoảnh khắc tiếp theo, má cô đỏ bừng.

“Ơ, tôi không đề ý… “
Cô vội vã quay lại.

Nhưng cô gái này cũng không biết có phải là không thông minh hay không, tuyệt nhiên cứ như vậy đưa lưng về phía nam nhân cởi áo ngủ, sau đó cài lại nút áo.

Thật là muốn chết!
Cô không biết kính cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn bên cạnh sẽ phản chiếu sao?
Lục Tư Thần đem cảnh tượng mê người này thu hết vào đáy mắt.

Nếu không phải vì cô ấy còn nhỏ, anh sẽ nghĩ rằng đó là một cách quyền rũ..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 15: Đối Với Cô Lúc Lạnh Lúc Nóng


Sáng hôm sau.

Cố Manh Manh mở mắt tỉnh dậy, bầu trời ngoài cửa sổ đã hừng sáng.

Đầu tiên là cô sửng sốt, sau đó cô đã kịp phản ứng, bỗng dưng liền xoay người xuống giường.

Cô vội vàng thay quần áo rửa mặt, sau đó chuẩn bị cần thận, cầm lấy cặp sách nhanh chóng đi xuống lầu.

“Mở ra, tôi tới trễ mất!”
Cố Manh Manh vừa hô vừa đi ra ngoài.

Quản gia mở miệng, đang muốn nói gì đó, nhưng chưa kịp nói.

Cố Manh Manh đã chạy ra ngoài, vừa hay gặp Lục Tư Thần đang muốn đến công ty.

Người đàn ông thấy cô l* m*ng như thế, không khỏi liễm mi trầm giọng: “Hấp ta hấp tấp, không có chút quy củ nào!”
Cố Manh Manh lập tức dừng bước.

Cô quy quy củ củ khom lưng với anh, vừa nói: “Buổi sáng tốt lành, anh rể!”
Lục Tư Thần: “…”
“Sắp, xe đã chuẩn bị xong.”
Phía trước, giọng thư ký truyền đến.

Lục Tư Thần bước đến chiếc xe có rèm che.

Chỉ là, lúc anh đang muốn ngồi vào trong xe, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, không khỏi quay đầu nhìn về tiểu nha đầu trên bậc thang kia.

“Muốn đến trường?”
Anh mở miệng hỏi.

“Hải”
Cố Manh Manh nhìn anh, dáng vẻ như chưa hiêur.

Lục Tư Thần sầm mặt lại, lạnh lùng nói: “Kêu quản gia chuẩn bị xe cho cô.”
Nói xong, anh ngồi vào trong xe.

Rát nhanh, xe có rèm che đã rời khỏi sân.

Cố Manh Manh vẫn đứng tại chỗ, đầu óc mơ hồ.

Lúc này, giọng quản gia truyền đến: “Tôi có cảm giác tiên sinh mới vừa nãy muốn đưa cô đến trường?”
“Phải không?”
Cố Manh Manh quay đầy nhìn ông ấy.

Quản gia cười nói: “Cô chờ một chút, tôi đi chuẩn bị xe cho cô.”
“Vâng.”
Cố Manh Manh gật đầu.

Lúc quản gia chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên nhớ đến một việc.

Ông hỏi: “Tiểu phu nhân, cô vẫn chưa ăn sáng! Cái này…”
Cố Manh Manh rất lo lắng cắt đứt lời của ông: “Ai ya, tôi không đói, tôi trễ mất, còn ăn sáng gì nữa chứ, nhanh lên một chút.”
“Vâng vâng vâng.”
Quản gia nhanh chóng đi gọi tài xế.

Nhưng cuối cùng, Cố Manh Manh vẫn đến muộn.

Khi cô vội vã đến trường, tiết học đầu tiên đã bắt đầu.

Lúc cô đến lớp học, cô gõ cửa và sau đó hô lên: ” Báo cáo! “
Giáo viên đã viết được hơn một nửa bài học trên bảng đen.

Cô quay đầu nhìn về phía Cố Manh Manh đang đứng ở cửa, nhíu mày hỏi: “Chuyện gì xảy ra với em vậy?” “
Cố Manh Manh nói dối.

Cô nói: “Có một tai nạn xe hơi trên đường và sau đó đã bị kẹt xe một lúc lâu ạ… “
Giáo viên xua tay: ” Được rồi, quay lại chỗ ngồi đi.


“Cảm ơn cô!”
Cố Manh Manh nói xong, vội vàng trở về chỗ ngồi của mình.

Cô bỏ túi xuống, vừa lật sách giáo khoa ra, Thầm Sơ Tuyết ngồi sau lưng cô liền đưa tay chọc cô một cái.

“Có chuyện gì vậy?”
Cố Manh Manh quay đầu lại nhìn về phía cô.

Thảm Sơ Tuyết nháy mắt với cô: “Ngủ quên phải không? Lại còn nói là tai nạn xe hơi, thật là… “
Cố Manh Manh nghe vậy, không khỏi đỏ mặt.

Cô nhìn xung quanh và sau đó thì thầm: “Làm sao mà cậu lại biết được?” Ôi, đừng nói ra, để cho người khác nghe thấy thì không hay đâu! “
Thẩm Sơ Tuyết gật đầu: “Tớ hiểu, tớ hiểu! “
Cố Manh Manh chuẩn bị quay đầu lại.

Thẩm Sơ Tuyết vội vàng kéo cô lại, vội vàng nói: “Lát nữa sau giờ học có chuyện muốn nói với cậu, cậu đừng về trước.


“Ừm..”
Cố Manh Manh gật đầu..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 16: Cam Đoan Khiến Cô Thỏa Mãn


Sau khi tan học về, quả nhiên cỗ vẫn giữ lời hứa, cô xung không về trước, mà chờ Thắm Sơ Tuyết quét dọn xong mới về, cùng nhau đi về.

Thảm Sơ Tuyết nói: “Gần đây mà cậu có chuyện vui đúng không?”
Cố Manh Manh rất kinh ngạc: “Sao cậu biết?”
“Nhờ cậy…”
Thẩm Sơ Tuyết trợn mắt.

Cô tiếp tục nói: “Lục gia là nhà giàu có như vậy, cái rắm gì cũng £.xC^ ˆ.

À 2m xuât hiện trên tiêu đê nhé!
Cố Manh Manh phủi miệng không nói tiếp.

Thảm Sơ Tuyết nhìn cô, tiếp tục nói: “Cậu thấy Lục Tư Thần chưa?”
“Làm sao vậy?”
Cố Manh Manh hỏi.

Thẩm Sơ Tuyết biểu tình lém lĩnh.

Chỉ nghe cô nói: “Làm trước mình chỉ thấy người đàn ông kia từ xa à, ôi thôi, mẹ ơi, đúng là một người đẹp trai.”
Cố Manh Manh suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu: “Ừm, anh ấy rất đẹp.”
Thẩm Sơ Tuyết cau mày.

Cô nghi ngờ: “Mình thấy cậu có vẻ rất bình tĩnh?” Nói xong lời này, không biết cô nghĩ đến điều gì, gật đầu nói: “À, nhưng hữu duyên khả nguyên, dù sao anh ấy cũng là anh rễ của cô, và mình nghe nói rằng người đó rất khó ở, rất lạnh lùng!”
Cố Manh Manh rũ cái đầu nhỏ xuống.

Cô bỗng nhiên nghĩ tới đêm qua, lúc Lục Tư Thần giảng bài giải cho cô, dáng vẻ cũng không lạnh lùng lắm…
“À, Manh Manh, mình đang nói chuyện với cậu, sao cậu không phản ứng?”
Thẩm Sơ Tuyết vừa nói chuyện, vừa quơ quơ tay trước mặt Cố Manh Manh.

Cố Manh Manh lấy lại tinh thần.

Cô biểu tình mập mờ: “À cậu nói cái gì?”
Thẩm Sơ Tuyết bất đắc dĩ.

Cô nói lại lần nữa: “Mình nói, gần đây có một buổi hòa nhạc, b*** biểu diễn đặc biệt của Kiều Tử, cậu có muốn đi không?”
Cố Manh Manh nghe vậy, hai mắt sáng ngời.

“Kiêu Tử? Thật vậy sao?”
“Dĩ nhiên!” Thâm Sơ Tuyết gật đầu, tiếp tục nói: “Đoàn múa của chúng mình đã nhận được thông báo, và chúng mình có thể sẽ là vũ công phụ cho Kiều Tử.

À, gần đây mình vẫn đang chọn người.

Nếu may mắn, mình có cơ hội được nhìn cận cảnh nam thần của cậu.”
“Aaal”
Cố Manh Manh kích động.

Kiều Tử là ca sĩ thần tượng thế hệ mới nổi tiếng gần đây đã ra mắt trên một Chương trình thử giọng nhất định cách đây hai năm.

Kể từ khi album đầu tiên được phát hành, anh ấy đã gặp phải tình trạng lộn xộn, thậm chí còn được giới truyền thông gọi là ngôi sao mới của làng nhạc tương lai!

Và Cố Manh Manh vô tình nghe được bài hát của anh ấy, rồi từ đó mê mẫn và trở thành một trong những fan trung thành nhất của anh ấy.

Nhưng…
“Vé b*** hòa nhạc của Kiều Tử rất khó mua.


Cố Manh Manh rất chán nản.

Và điều quan trọng nhất là cô ấy không có tiền!
“Không thể nào?” Thầm Sơ Tuyết sửng sốt.

Cô suy nghĩ một chút và sau đó nói, “Không sao, tớ sẽ nhờ bạn bè của tớ giúp cậu tìm được một vé, luôn luôn có cách, đúng không?”
“Thật sao? “
Cố Manh Manh nhìn về phía cô.

Thẩm Sơ Tuyết vỗ vỗ ngực, cười nói: “Tất cả đều giao cho tớ đi, cam kết làm cho cậu hài lòng! “
Cố Manh Manh cảm kích không thôi.

“Cảm ơn cậu!”
Cô nói với sự phấn khích.

“Cậu không cần phải nói với tớ, thực sự điều này không quan trọng.” Thắm Sơ Tuyết dừng tay.

Cố Manh Manh suy nghĩ một chút, sau đó lại nói: “Ừm, còn chuyện về tiền vé, tớ sẽ cố gắng đưa lại cho cậu càng sớm càng tốt… Chuyện này, cậu biết đấy, tớ không có nhiều tiền, có thể được phải không? “
“Đừng nói với tớ điều này, tớ không nghe thấy gì cả… “
Thẩm Sơ Tuyết ôm lỗ tai, bước nhanh về phía trước.

Cố Manh Manh đầu tiên sửng sót, sau đó lại đuổi theo.

Cô hét lên: “Thắm Sơ Tuyết, tớ chắc chắn sẽ đưa lại cho cậu càng sớm càng tốt!”
Cô phải nghĩ ra cách nào đó!.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 17: Đùa Giõn Lúc


Cố Manh Manh quay lại Hương Tạ Thủy Ngạn, vừa vào nhà thấy người ở đó nghe điện thoại.

Cô tò mò đi vào, cũng không thấy rõ người, đối phương đã nhận ra cô.

“Này, chị dâu hai!”
Lục Tiểu Tứ hướng về phía cô vẫy vẫy tay, hoàn toàn giống như người quen.

Cố Manh Manh đứng tại chỗ, nghỉ người nhìn anh.

Lúc này, quản gia đi tới, cười híp mắt: “Tiểu phu nhân, cô học về rồi sao.”
“Vâng!”
Cố Manh Manh gật đầu.

Cô chỉ về hướng Lục Tiểu Tứ, nói: “Tại sao anh ta lại ở đây?”
Quản gia còn chưa kịp nói, Lục Tiểu Tứ phía trước đã cúp máy, chỉ nghe anh ta nói: “Tôi không phải là tới thăm chị dâu hai sao, lần trước vội vã đi quá, tôi còn chưa kịp nói với cô mấy câu!”
Cố Manh Manh nhướng mày.

Lúc này, quản gia mở miệng nói: “Tiểu phu nhân, cô đưa cặp cho tôi.”
“Vâng!”
Cố Manh Manh nghe vậy, lúc này liền lấy cặp sách, vừa đưa cho quản gia vừa nói: “Cám ơn, làm phiền ông giúp tôi đem cặp lên trên phòng, như thế này đi tôi muốn chuẩn bị sách vở cho ngày mai.”
“Vâng!”
Quản gia gật đầu, cầm cặp sách lên lầu.

Lục Tiểu Tứ đánh giá cô, cười một cách kỳ lạ.

Chỉ nghe anh ta nói: “Năm nay cô là sinh viên năm máy?”
“Để làm gì?”
Cố Manh Manh liếc anh ta một cái, cũng không trả lời.

.

||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Ở Rể |||||

Lục Tiểu Tứ ngược lại cũng không quan tâm, anh cười híp mắt: “Tôi chỉ là hiếu kỳ, anh hai tôi anh dũng thần vũ sao lại cưới một cô sinh viên về nhà, nếu để những vị phụ huynh kia biết, sẽ cười đến rụng răng!”
“Dừng!”
Cố Manh Manh quay đầu đi, tỏ thái độ coi thường.

Cô bước tới vài bước và vừa nói vừa bật TV: “Tôi mới không phải gả cho Lục Tư Thần, anh không nên nói lung tung!”
“Phải không?”
Lục Tiêu Tứ khoan tay trước ngực.

Anh cười nói: “Nếu không phải cô, ngày đó mặc áo cưới cô dâu là ai?”
Cố Manh Manh nói không lại anh ta, đơn giản không để ý đến anh ta nữa.

Cô cầm điều khiển từ xa và âm thầm thay đổi kênh, cho đến khi tìm thấy bộ phim truyền hình mình thích, rồi dừng lại.

Cô chăm chú theo dõi Chương trình phía trước, không thèm nhìn đến Lục Tiểu Tứ bên cạnh.

Lòng tự trọng của Lục Tiểu Tứ bị tổn thương.

“Này!”
Anh hô lên một tiếng.

Cố Manh Manh không có bắt kỳ phản ứng..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 18: Các Người Đang Làm Cái Gì


Sắc mặt anh trong nháy mắt trầm xuống, giọng lạnh lùng truyền đến: “Các người đang làm gì?”
Cố Manh Manh với Lục Tiểu Tứ đều sửng sốt.

Nhưng rất hiển nhiên, Lục Tiểu Tứ phản ứng nhanh hơn một chút, anh ta đưa tay nhanh chóng đẩy cô gái trên người ra, đứng thẳng dậy rồi kêu lên: “Anh hai!”
Cố Manh Manh quay đầu nhìn anh, mở miệng nói: “Anh rẻ…”
Sắc mặt Lục Tư Thần lúc này vẫn không đổi.

Anh sẳng giọng, cơ hồ nói từng chững: “Các người, đang làm cái gì!”
Lục Tiểu Tứ vừa muốn há miệng giải thích, Có Manh Manh đã lên tiền, cố gắng ủy khuất: “Anh ta khi dễ tôi, không cho tôi xem Tv, còn cướp lấy điều khiển từ xa!”
Lục Tiểu Tứ nghe xong lời này, không khỏi liền vội vàng giải thích: “Hiểu lầm, đây đều là hiểu lầm!”
Cố Manh Manh lẹ miêng: “Anh ta có ý…”
Lục Tiểu Tứ thực sự là dở khóc dở cười, đơn giản câm miệng không lên tiếng nữa.

Bên này, Lục Tư Thần đã lên tiếng, nhưng nói với Cố Manh Manh.

“Cô còn dám xem TV, làm bài tập xong chưa?”
“Làm xong rồi…”
Cố Manh Manh gật gật đầu, lên tiếng trả lời anh.

Vẻ mặt của cô thật đáng yêu, khiến người ta không nỡ mắng một tiếng.

Lục Tư Thần liếc nhìn cô, sau đó nhìn về Lục Tiểu Tứ, còn chưa kịp nói, Lục Tiểu Tứ đã chủ động nói: “Anh hai, em tới đưa cho anh văn kiện, ha ha, anh xem qua thử!”
Nói xong, anh làm bộ cầm túi văn kiện.

Lục Tư Thần cười nhạt: “Cậu có bao nhiêu văn kiện muối tôi xem?!
Ngụ ý chính là anh biết đây là mượn cớ.

Lục Tiểu Tứ cười làm lành.

“Anh, anh cũng thấy rõ mọi việc, em không muốn chứng tỏ bản thân để cho bạn thấy sao? Ngoài ra, văn kiện này.”
“Gút”
Lục Tư Thần phun ra một chữ.

Đầu tiên Lục Tiểu Tứ sửng sốt một chút, sau đó kịp phản ứng, vội ôm túi văn kiện đi ra ngoài, vừa cười vừa cà khia: “Anh, em đi trước đây, anh và chị dâu tốt lành.”
Lục Tư Thân lạnh lùng liêc qua.

Lục Tiểu Tứ run một cái, bộ dạng nhanh chóng xun xoe chạy ra ngoài.

Mà lúc này, Có Manh Manh còn đứng tại chỗ, dáng vẻ vô tôi.

Lục Tư Thần không nhìn cô nữa, trực tiếp đi thẳng lên lầu.

Có Manh Manh thở dài một hơi.

Cô quay đầu nhìn sang quản gia, bối rối lên tiếng: “Quản gia, có phải tôi làm sai cái gì không?”
Quản gia nghe vậy, không khỏi cười cô: “Không liên quan đến cô, tính khí cậu ấy là như vậy, cô xem TV tiếp đi!”
Lục Tiểu Tứ khua tay trước mắt cô, tiếp tục nói: “Mỹ nữ, tôi đang nói chuyện với cô, cô tốt xấu gì cũng nên cho tôi một chút phản ứng cứ! “
Cố Manh Manh quay đầu trừng mắt nhìn anh một cái, mở miệng: “Để làm gì? “
Lục Tiểu Tứ vui vẻ cười ha ha.

Anh hỏi: “Thành thật mà nói, năm nay cô đã học tới bậc nào rồi?”
Cố Manh Manh nhìn TV phía trước, vừa trả lời: “Lớp mười hail “
ï “Ò… ” Lục Tiểu Tứ hiểu ra, anh gật gật đầu nói: “Sắp thi đại học à?”
Cố Manh Manh không nói gì.

Cô nhìn chằm chằm vào bộ phim truyền hình ở phía trước, lúc này đang là đoạn cao trào, và nam chính đang chuẩn bị bày tỏ tình cảm với nữ chính …
Nhưng ngay sau đó, TV đột nhiên trở thành một màn hình màu đen!

Cố Manh Manh bỗng dưng đứng lên.

“Có chuyện gì vậy?”
Cô kêu lên, quay đầu nhìn, nhưng thấy điều khiển từ xa nằm trong tay Lục Tiểu Tứ.

“Anh!”
Cô nhìn chằm chằm anh trong sự tức giận.

Lục Tiểu Tứ ngượng ngùng cười: “Ai bảo cô không nghe tôi nói chuyện…”2 “Anh trả lại điều khiển từ xa cho tôi!” “
Cố Manh Manh vừa hét lên, vừa nhào về phía anh.

Lục Tiểu Tứ giơ tay lên, chính là không muốn đưa điều khiển từ xa cho cô.

Kết quả là hai người làm căn nhà trở nên náo loạn.

Lục Tư Thần đi làm về, vừa mới đi vào, liền đụng phải cảnh này.

“Ừm! „“
Cố Manh Manh gật đầu nhẹ một cái.

Sau đó, cô thực sự ngồi trở lại ghế sofa.

Một lát sau, Lục Tư Thần lại đi xuống, trang phục trên người anh đã đổi thành đồ ngủ thoải mái, khuôn mặt đẹp trai vô cùng, trước sau đều không có cảm xúc gì.

Anh giống như một khối băng đang di chuyển!
Cố Manh Manh nghe thấy tiếng bước chân, không thể không quay đầu nhìn qua.

Mặt mày cô nhăn lại, liền mở miệng nói: “Anh rễ, anh có ăn tối không?”
Cô ấy rất than thiện, dường như không quan tâm đến những gì đã xảy ra trước đó.

Đây chính là một cô bé với tính cách vô lo vô nghĩ!
Lục Tư Thần dừng chân.

Anh nhìn qua, giọng nói lặng lẽ: “Sau này cô không được phép gọi tôi là anh rễ.”
“Hả2 “
Cố Manh Manh kinh hãi.

Cô vội vã đứng dậy từ chiếc ghế dài và nhìn vào người đàn ông: “Vậy tôi sẽ gọi anh là gì?”
Lục Tư Thần đi tới.

Lúc anh ngồi trên ghế sofa, anh từ từ nói: ” Gọi tên tôi.


“Hả2 “
Cố Manh Manh sửng sốt..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 19: Quyền Giám Hộ “hả”


Cố Manh Manh nhỏ bé ngơ ngác.

Cô mở to đôi mắt to đen nhánh, cứ như vậy ngây ngốc nhìn anh.

Lục Tư Thần thấy bộ dạng này, không khỏi nhíu mày: “Có chuyện gì sao?”
“Cái này…”
Cố Manh Manh muốn nói lại thôi, như là đang do dự cái gì.

Lục Tư Thần làm mặt lạnh: “Nói đi!”
Cố Manh Manh vội vã dừng tay, giải thích: “Tôi không có chuyện gì, à ừ, nhưng tôi cảm thấy như vậy bắt lịch sử! Hơn nưa, anh là anh rễ của tôi.”
“Hả?”
Lục Tư Thần cau mày.

Anh cười khổ: “Cô xác định chứ?”
Cố Manh Manh dáng vẻ ngốc nghéch.

Cô gãi gãi cái ót, thanh âm mềm nhữn: “Cái gì mà xác thực vời xác định chứ?”
: Cô Manh Manh không biết là hôm đó cô thay chị cả gả đi, Cô gia đã chuyển hộ khẩu cho cô, trên danh nghĩa, cô và Lục Tư Thần đã kết hôn.

Chỉ là cô gái ngốc này không giống như cảm kích.

Không!
Chính xác mà nói, chỉ sợ cô không biết mình gả thay, mà chỉ là tạm thời thay thế!

Lúc này Lục Tư Thần bỗng nhiên có một ý.

Anh dần dần nở nụ cười.

Thật tình không biết, cái người đàn ông lãnh khốc nghiêm túc này, anh ta bỗng nhiên cười, khiến cho quản gia bên cạnh khiếp sợ.

Đã nhiều năm như vậy, quản gia vẫn là lần đầu tiên chứng kiến thiếu gia nhà mình cười.

“Cố gia đem quyền giám hộ của cô đưa cho tôi.”
Lục Tư Thần chậm rãi nói.

Cố Manh Manh nghe vậy, không khỏi trừng lớn hai mắt: “Đưa cho anh? À ừ, vậy ý anh là, tôi bây giờ là anh…”
“Đúng!”
Lục Tư Thần gật đầu.

Bộ dạng Cô Manh Manh đăn đo.

Cô nói tiếp: “Nhưng anh cũng không lớn lắm, nếu như gọi anh là bố nuôi thì có kỳ quái?”
Phụt!
Quản gia xuýt chút nữa cười ra tiếng.

Nhưng vì mạng nhỏ, ông ấy có nhịn.

Bên này, sắc mặt Lục Tư Thần khó coi.

Nụ cười trên khóe miệng của anh đã biến mát, thay vào đó là sự tức giận.

“Tôi không nhận nuôi cô!”
Anh nghiến chặt răng.

Cố Manh Manh nhìn anh, không hề nhận ra người đàn ông đã có dấu hiệu tức giận, ngược lại còn trách anh: “Không có nhận con nuôi sao? Ò, vậy tại sao anh lại nói gì đó đưa quyền giám hộ cho anh, làm tôi giật mình, làm sao mà cha có thể đưa quyền giám hộ của ông ấy cho một người lạt! “
Lục Tư Thần sửng sốt.

“Lạ?”
“Vâng! Cố Manh Manh gật đầu, cô chỉ vào quản gia bên cạnh, nói: “Ông ây nói tính khí của anh rât kỳ quái! “
Lục Tư Thần mặt không chút cảm xúc nhìn về phía quản gia.

Quản gia suýt quỳ xuống.

Chúa ơi, cốt truyện này xoay chuyển quá nhanh, ông ấy không thể phản ứng kịp đượ!
c “Nhưng hôm qua phu nhân nói với tôi, nếu tôi ngoan ngoãn đi theo anh, anh nhất định sẽ đối tốt với tôi, phải vậy không?” Cố Manh Manh tiếp tục nói chuyện, ánh mắt rất chân thành nhìn Lục Tư Thần.

Lục Tư Thần cũng không thể không cười một tiếng.

“Phu nhân Cố gia nói với cô như vậy sao? Để cô ngoan ngoãn đi theo tôi? “
“Đúng vậy! “
Cố Manh Manh gật đầu.

Lục Tư Thần tao nhã gác hai chân, chậm rãi nói: “Nhưng mà, làm sao tôi nhớ hôm qua có một cô gái nào đó nói với tôi, cô ấy muốn về nhà? “
“Là tôi đây!”
Cố Manh Manh rất thản nhiên thừa nhận.

Cô tiếp tục nói, “Anh rễ … À, Lục Tư Thần, tôi biết anh muốn đối xử tốt với tôi, nhưng tôi xin lỗi, tôi chỉ muốn về nhà ngay bây giờ.

Mặc dù căn phòng mà anh đã chuẩn bị cho tôi rất đẹp, nhưng tôi vẫn thích căn phòng nhỏ của tôi! “.
 
Back
Top Bottom