Ngôn Tình Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 920


“Tôi có thể nói cho các cậu biết, con bé này từ nhỏ đã được nuôi dưỡng như tiểu thư công chúa, chắc chản là hàng tốt, chỉ cần các cậu đảm bảo rằng sẽ không có ai tìm được con bé” Lúc này mẹ Nam phải giúp con gái mình giải quyết triệt để các chướng ngại vật.

Kẻ buôn người vỗ ngực nói: “Việc này thì bà cứ yên tâm, chỉ cần đưa nó tới chỗ đó thì không ai có khả năng tìm được”

“Tốt, tôi sẽ giao con bé cho các cậu” Mẹ Nam nhìn Vân Nhi đang hôn mê không chút lưu tình, chỉ mong cô bé mau chóng biến mất.

Mẹ Nam nhận tiền, nhìn bọn buôn người rời đi rồi cũng vội vàng lên xe bỏ đi.

Chỉ cần đứa bé này không còn nữa, Nguyễn Cao Cường chắc chắn sẽ cùng con gái bà ta sinh ra một người thừa kết Đào Hương Vi tới trường học nhưng không đón được con gái, hỏi giáo viên thì biết được Vân Nhi đã rời trường sau khi tan học.

Cô ta băn khoăn liệu có phải con gái đã đi về một mình không? Cô lập tức gọi điện cho con, nhưng lại không liên lạc được.

Cô hơi sốt ruột, về nhà cũng không thấy con.

Hoàng Công Thành đến tìm cô, thấy cô vội vàng chuẩn bị ra ngoài, anh liền hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Vân Nhi đi đâu không rõ, em đến trường nhưng không thấy con bé, về nhà cũng không thấy, điện thoại thì bị ngắt liên lạc, em đang nghĩ không biết con bé có đến nhà gặp ba nó không?”

Hoặc là bị ông cụ Nguyễn Cao đưa đi?

Vào đêm tiệc sinh nhật của ông già, ông ta đã rất buồn vì Vân Nhi sống cùng cô.

Cho nên bây giờ cô phải đi hỏi Nguyễn Cao Cường.

“Anh sẽ đi tìm con bé với em” Hoàng Công Thành vội nói.

Cô chưa kịp nói gì thì anh đã nắm lấy cổ tay cô: “Đi thôi” Dường như anh cũng đang lo lắng cho Vân Nhi như cô vậy.

Vì lo cho con, cô ta cũng không nghĩ nhiều nữa, vội vàng cùng Hoàng Công Thành đến nhà Nguyễn Cao Cường.

Nam Thùy Dương thấy cô ta cùng một người đàn ông đi đến, không khỏi nhìn Hoàng Công Thành vài lần, chẳng lẽ đây là bạn trai mới của cô ta?

“Chị Hương Vi, chị nói chị đến tìm Cao Cường sao?” Nụ cười trên mặt Nam Thùy Dương rất nhạt, cô tự hỏi liệu Hoàng Công Thành có biết Đào Hương Vi và chồng có quan hệ riêng không?

“Đúng, tôi muốn hỏi xem Vân Nhi có phải đang ở cùng anh ta hay không?” Đào Hương Vi nói rõ mục đích của mình.

Nam Thùy Dương nghe vậy, mắt chợt lóe sáng, cô ta tới tìm Vân Nhi sao?

Nói như vậy…Mẹ làm xong việc rồi à?

Nam Thùy Dương thầm siết chặt nắm tay nhưng mặt vẫn mỉm cười: “Cao Cường chưa về, có cần em giúp chị gọi một cuộc điện thoại không?”

Thực ra Nguyễn Cao Cường vẫn không về nhà, cô nói như vậy chỉ vì không muốn để Đào Hương Vi biết rõ anh ta đã rất lâu không về rồi.

“Vân Nhi không ở đây sao?” Đào Hương Vi càng thêm lo lắng, chẳng kẽ ông già Nguyễn Cao Khải đã cho người đưa Vân Nhi đi?

“Đừng lo, tôi sẽ gọi ngay bây giờ” Nam Thùy Dương nói, nhấc điện thoại bàn ở bên cạnh lên và chuẩn bị quay số.

Lúc này có tiếng bước chân từ bên ngoài đi vào, tiếp theo nghe được tiếng lão quản gia nói: ” Tổng giám đốc Cường về rồi”

Đào Hương Vi lập tức nhìn sang, chỉ thấy dáng người thon dài của người đàn ông đi đến, nơi khuỷu tay người đàn ông còn treo chiếc áo.

âu phục vừa cởi ra, trước sau như một, vẫn anh tuấn như vậy.

Nam Thùy Dương nhìn thấy anh ta, cô rất vui vẻ, đang muốn nghênh đón nhưng có người nhanh hơn cô ta.

Đào Hương Vi bước đến gần anh hai, ba bước: “Vân Nhi đâu? Có phải anh đưa con bé đi rồi không?” Cô nhìn về phía sau anh, nhưng không thấy bóng hình con gái.

Nguyễn Cao Cường không ngờ lại gặp cô ở nhà, nhìn cô ấy vẫn đi cùng Hoàng Công Thành, đôi mắt sáng của anh đã tối đi vài phần.

“Cô tới hỏi tôi về con gái?” Anh lạnh lùng nói.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 921


Chương 921:

“Không phải anh đưa Vân Nhi đi sao?” Nghe những lời vừa rồi, Đào Hương Vi càng thêm lo lắng.

“Cô vừa về không lâu, Vân Nhi chủ động muốn dọn đến ở cùng cô, nếu con bé không muốn thì sao tôi có thể đưa nó về?” Nguyễn Cao.

Cường ôn hòa nói một câu, sau mới phát hiện ra vấn Ỉ phượng nhìn cô chăm chäm: “Sao? Không thấy Vân Nhi à?”

Trái tim Đào Hương Vĩ thắt lại: “Hôm nay tôi đến trường đón con bé nhưng không thấy, gọi điện cũng không trả lời. Tôi còn tưởng là anh..” Cô chưa nói hết lời đã quay đầu lại: “Nếu không phải anh đưa nó đi, chẳng lẽ là ông cụ?”

Nguyễn Cao Cường có thể hiểu được nỗi lo lắng của cô lúc này, cô nghi ngờ ông lão đã đưa Vân Nhi đi, anh lạnh lùng nói: “Tôi sẽ gọi điện hỏi thăm”

Anh nhận lấy điện thoại, bấm dãy số, xoay người đi về phía sô pha: “Ông nội, Vân Nhi có ở chỗ ông không?”

“Không có sao?” Không đợi anh hỏi thêm, cuộc gọi đã bị cắt đứt.

Tính tình lão già vẫn rất gắt gỏng.

921-cha-cua-con-toi.jpg


Hoàng Công Thành cũng muốn đi theo, Nguyễn Cao Cường liếc nhìn anh ta một cái rồi nói với Đào Hương Vi: “Ông cụ sẽ không có hứng thú khi thấy quá nhiều người quấy rầy mình, nếu cô muốn đón Vân Nhi về, tốt nhất không được đưa người ngoài theo”

Đào Hương Vi biết rõ tính tình của ông cụ Nguyễn Cao, nếu Vân Nhỉ thực sự đang ở chỗ ông cụ thì phải nghe theo Nguyễn Cao Cường.

Cô quay đầu lại nói với Hoàng Công Thành: “Anh quay về đợi em, em sẽ về nhà sau khi đón được Vân Nhi”

Nguyễn Cao Cường nghe thấy khi nói chuyện với Hoàng Công Thành, giọng nói cô rất ôn nhu, hơn nữa nghe giống như bọn họ ở cùng một nhà vậy, cô lại bảo anh ta về nhà chờ mình.

“Anh lo em..” Hoàng Công Thành muốn đi cùng cô, nhất là khi cô ở cùng với Nguyễn Cao Cường, anh càng không yên lòng.

“Không sao đâu, em sẽ về sớm thôi” Giờ phút này Đào Hương Vi chỉ nghĩ thầm cách để mau đưa con gái về, cô vỗ vai anh ta, để anh an tâm về nhà.

Cô ta quay về phía Nguyễn Cao Cường nói: “Chúng ta đi” Nói rồi cô bước ra ngoài.

Nguyễn Cao Cường lạnh lùng liếc nhìn Hoàng Công Thành, sau đó mới đi ra.

Đào Hương Vi lên xe Nguyễn Cao Cường, cùng anh ta đi thẳng về phía khu dinh thự cũ của nhà Nguyễn Cao.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 922


Chương 922

Tại cửa biệt thự, Hoàng Công Thành nhìn theo chiếc xe của bọn họ đi khuất rồi mới chuẩn bị đi tới xe của mình.

Nam Thùy Dương đi theo sau anh ta, bất ngờ hỏi: “Anh là bạn trai của chị Hương Vi à?”

Hoàng Công Thành nghe vậy liền quay đầu lại: “Vâng, có chuyện gì sao?”

Nam Thùy Dương nhìn anh cười nhạt: “Anh là bạn trai của cô ấy thì nên chăm sóc cô ấy cho tốt, cẩn thận bị cảm sừng mà không biết” Nói xong cô ta quay người rời đi.

Hoàng Công Thành nhíu đôi lông mày, cô ta nói vậy là có ý gì?

Cô ta nói Đào Hương Vi đã đeo cho anh một chiếc sừng?

Khi Đào Hương Vi và Nguyễn Cao Cường đến dinh thự, ông cụ đã chuẩn bị đi nghỉ.

Ông cụ chống gậy đầu rồng đứng đó, nhìn hai người họ với vẻ cau có, lạnh lùng nói: “Chúng mày đến đây làm gì?”

Đào Hương Vi muốn mở miệng nhưng Nguyễn Cao Cường ngăn cô lại rồi tự mình hỏi: “Ông ơi, Vân Nhi đâu?”

Ông cụ Nguyễn Cao nghiêm mặt ngồi xuống, lạnh lùng nhìn bọn họ nói: “Không phải là tao đã nói trong điện thoại là đứa nhỏ không ở cùng tao rồi hay sao?”

“Ông, đây không phải một trò đùa” Nguyễn Cao Cường không có tâm trạng đùa cợt với tình hình của đứa bé.

Ông cụ ngày càng trở nên lạnh lùng, cười lạnh nói: “Sao? Trông tao.

iống với người hay nói đùa? Chẳng lẽ mày thấy tao đang rất rảnh nên cố ý giấu con gái đi để mày thấy sốt ruột?”

Thấy ông nội và cháu trai không thể nói chuyện cùng nhau, Đào Hương Vi bèn lên tiếng: “Ông Nguyễn Cao, hiện tại chúng cháu không thấy Vân Nhi nên rất sốt ruột nên chỉ muốn tới hỏi ông một chút xem con bé có ở đây không, xin ông hãy hiểu cho cảm giác khi làm cha mẹ của chúng cháu”

Ông cụ hừ lạnh: “Đứa nhỏ mất tích, chúng mày không đi báo cảnh sát hay phái người đi tìm mà lại tới chỗ tao tìm người?”

“Vân Nhi thực sự không ở cùng ông sao?” Nguyễn Cao Cường muốn xác nhận lại.

Ông cụ khó tránh khỏi việc nổi giận, nói: “Nếu mày nghỉ ngờ thì cứ vào tìm. Tao tốt xấu gì thì cũng là cụ nội của Vân Nhi, còn chưa đủ nhẫn tâm để hại con bé”

Vẻ mặt Nguyễn Cao Cường thay đối: “Ông nói con bé không ở đây, vậy chúng cháu tin ông. Vì không thể tìm được nó nên chúng cháu đành phải báo cảnh sát thôi” Anh ta quay lại nhìn Đào Hương Vị, nói: “Chúng ta đi”

Ông cụ nhìn bóng lưng của anh ta nói: “Tao đã nói người phụ nữ này sẽ ảnh hưởng tới mày, sẽ không mang lại điều gì tốt đẹp cho mày hết, mày còn dám để con gái sống cùng cô ta. Nếu Vân Nhi xảy ra chuyện gì, mày sẽ hối hận”

Đào Hương Vi nghe vậy thì dừng lại, quay đầu về phía ông cụ: “Cháu biết ông cụ đây có thành kiến với cháu, nhưng mong ông đừng nguyền rủa Vân Nhi”

“Nơi này đến lượt mày chen miệng vào?” Ông cụ lạnh lùng miệt thị.

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường có chút u ám: “Ông à, ông là cụ nội của Vân Nhi, nếu ông không phải người giúp đỡ thì hãy nói lời tử tế, tích đức cho mình”

Ông cụ Nguyễn Cao nhìn bọn họ rời đi, đôi mắt đục ngầu không.

kìm được lửa giận: “Thằng nghịch tử, mày coi lời cảnh cáo của tao như gió thoảng bên tai rồi hả?” Dám ngang nhiên dẫn người phụ nữ đó vào nhà!

Đào Hương Vi đi ra khỏi dinh thự cũ nhà Nguyễn Cao, vừa rồi trước mặt ông cụ còn có thể tỏ vẻ kiên cường nhưng giờ phút này thì hoàn toàn mất khí thế, thậm chí còn có chút sợ hãi.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 923


Chương 923

Đi đến bên cạnh xe, cô không vội lên xe mà hỏi người đàn ông trước mặt: “Vân Nhi có thể đi đâu? Tại sao gọi điện con bé cũng không nghe? Có phải nó đã gặp phải chuyện gì rồi không? Có phải…”

Thấy cô hoang mang lo sợ không ngừng, anh ta không nhịn được bèn vươn tay ra kéo cô vào lòng, để gương mặt cô áp vào ngực mình.

“Vân Nhi thông minh như vậy, con bé sẽ không sao đâu. Tôi sẽ nhờ Mộ Dung Bạch phái người đi tìm kiếm cả thành phố này, tuyệt đối sẽ không bỏ sót bất cứ manh mối nào. Dù nó đang ở đâu, tôi cũng sẽ đưa nó trở về” Những lời này không chỉ nói với cô, mà anh cũng đang tự nói với chính mình.

Hương Vi rất bối rối, khi dựa vào ngực anh, cô nhất thời không hiểu được trái tim mình, thậm chí còn quên đẩy anh ra.

“Vân Nhi chắc chắn sẽ không sao.” Cô thấp giọng tự nói với chính mình.

Nguyễn Cao Cường ôm nhẹ lấy vai cô, cứ thế ôm cô vào lòn mảnh ghép thiếu sót của trái tim bỗng chốc được lấp đầy, có ngưò tham lam ngửi mùi tóc thơm của cô, nếu như có thể ôm cô như thế này mãi…Không thể nào…

Khi Đào Vân Nhi tỉnh lại, cô bé phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng tối tăm, chật chội và đổ nát. Nơi cô bé nằm không thể gọi là giường, mà là đống gạch đất xếp lại thành giường.

Trước khi hôn mê, cô bé đã hít phải quá nhiều thuốc nên đầu óc vẫn còn choáng váng.

Đây là đâu?

Cô bé còn đang nghỉ ngờ thì cửa gỗ nhỏ bị đẩy ra, chỉ thấy một người phụ nữ mặc vải thô đi vào, nước da ngăm đen, quần áo lấm lem như thể đã nhiều ngày không tầm.

“Yo, cục cưng, cháu tỉnh rồi à?” Giọng người phụ nữ có phần tục tĩu, ánh mắt của ả khiến người đối diện cảm thấy sợ hãi.

Vân Nhi bất giác nghiêng người vào trong: “Bà…Bà là ai?”

“Bác sao?” Người phụ nữ cười to v: g: “Bác đương nhiên là mẹ chồng tương lai của cháu. Hiện giờ cháu đã là con dâu nhỏ của nhà bác. Đợi một hai năm nữa, bác sẽ cho cháu và thằng con cưng của bác kết hôn, cháu sẽ phải sinh cho nhà bác mấy thẳng bé trắng trẻo mập mạp đó, biết không?”

Vân Nhi nghe được thì vô cùng sửng sốt, chẳng lẽ cô đã trở thành con dâu của đứa trẻ trong nhà này?

“Tôi còn nhỏ như vậy thì kết hôn kiểu gì? Sinh con lại càng không thể!”

923-cha-cua-con-toi.jpg


“Tôi không muốn, tôi không muốn có con” Vân Nhi lắc đầu cự tuyệt, nhảy ra khỏi giường toàn chạy trốn.

Người phụ nữ lập tức ngăn lại, thậm chí còn bắt lấy cô bé: “Cục cưng, đến nhà bác là thuộc về nhà bác rồi, còn muốn đi đâu nữa?”

“Thả tôi ra!” Vân Nhi vốn nhỏ bé nên không thể chống lại người phụ nữ to khỏe trước mặt.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 924


Chương 924

Đào Vân Nhi bị người phụ nữ xách lên, võ cánh như chú chim nhỏ làm thế nào cũng không thoát được.

Người phụ nữ mập không nể tình, ném cô vào bức tường gạch: “Nói thật nhé, cho dù mày có chạy ra khỏi nhà tao thì cũng không thể vượt qua được ngọn núi lớn này, cũng đừng nghĩ đến chuyện trở về thành phố của mày!”

Vân Nhi choáng váng, cô bé đã bị mẹ của Nam Thùy Dương bán cho người vùng núi làm con dâu nuôi từ bé sao?

“Mẹ, vợ của con tỉnh rồi sao?” Một thanh niên xấu xí bẩn thỉu lại xấu xí hò hét hỏi han.

Nhìn thấy Vân Nhi co ro trong góc phòng, ánh mắt nó lóe lên: “Vợ, em thật xinh đẹp!” Nó thích thú vô cùng.

Vân Nhi bắt gặp ánh mắt tham lam và thèm thuồng của người thanh niên, trong lòng cô bé rất sợ hãi và bối rối, làm thế nào bây giờ?

Cô bé bị bán tới nơi này, bố mẹ có thể tìm được cô không?

Người phụ nữ tát vào đầu con trai: “Mày nhìn xem trông mày như thế nào. Mẹ nói cho mày biết, nó đã là người nhà mình rồi, mẹ sẽ không để nó ăn không ngồi rồi đâu, nó cũng phải làm việc kiếm sống.

Ngày mai mày dẫn nó ra đồng, biết chưa?”

“Con dâu mới đến nhà còn cảm thấy chưa thoải mái, mẹ cứ để cô ấy nghỉ ngơi hai ngày nha” Thanh niên này còn biết xót cho người khác sao?

“Không được, nó gầy yếu thế này, sau này làm sao có con được?

Cho nên bây giờ nó phải làm thật nhiều, cơ thế khỏe mạnh về sau mới sinh được nhiều con”

“Được, được, được, ngày mai con sẽ đưa cô ấy ra đồng” Nói rồi người thanh niên đẩy mẹ ra ngoài: “Mẹ ra ngoài trước đi, con còn muốn nói vài lời với cô ấy”

“Thằng nhóc thối, đừng có nuông chiều nó quá” Người phụ nữ: mắng mỏ rồi đi ra ngoài.

Người thanh niên đóng cửa lại, tươi cười tới gần Vân Nhi.

“Anh…Anh đừng tới đây” Vân Nhi co người trốn tránh nhưng đã không còn đường lui.

“Đừng sợ, đừng sợ, về sau chúng ta sẽ là vợ chồng, chuyện gì cũng có thể nói được” Người thanh niên rất hài lòng với người vợ này, có điều hơi gầy một chút.

“Tổng giám đốc Cường, tôi phát hiện ra đoạn video giám sát cho thấy mẹ vợ của anh đã đến đón cô chủ đi” Mộ Dung Bạch nói.

Sắc mặt Nguyễn Cao Cường trầm xuống: “Là bà ta?”

“Sao lại là bà ta? Bà ta muốn làm gì Vân Nhi?” Đào Hương Vi trở nên căng thẳng. Chắc chẩn là do mẹ Nam không xử được cô nên mới lấy Vân Nhi ra để uy h**p.

924-cha-cua-con-toi.jpg


“Mẹ đưa con bé đi đâu rồi? Nếu người của Cao Cường tìm thấy nó..
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 925


Chương 925

“Sẽ không đâu, ở nơi vùng núi khe nước kia, con bé đó chỉ có thể chết già ở đó, đừng nghĩ là nó sẽ tìm được đường ra” Mẹ Nam võ võ mu bàn tay cô ta: “Những chuyện này con không cần lo lắng. Cứ chờ đến lúc Cao Cường muốn con sinh một đứa bé cho nó đi”

Bà ta không tin, nếu không có đứa trẻ đó, Nguyễn Cao Cường không lo có đứa con khác.

Nam Thùy Dương vẫn không thể yên tâm: “Mọi chuyện đơn giản như vậy thì tốt” Có năm mơ cô ta cũng muốn sinh cho anh một đứa con.

Lúc này, ngoài sân có tiếng xe đi vào, Nam Thùy Dương linh cảm nói: “Không phải là anh Cường trở về chứ?

“Nó về là chuyện tốt mà, con mau mặc quần áo vào rồi ra đón nó đi” Mẹ Nam thúc giục.

Nam Thùy Dương vội giấu hết những cảm xúc bất an kia lại, thu dọn một hồi rồi cùng mẹ xuống lầu.

Vừa xuống lầu đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của người đàn ông: “Phu nhân đâu?”

Lão quản gia đáp: “Trên đầu, để tôi đi gọi cô ấy”

“Không cần gọi, tôi xuống đây” Nam Thùy Dương cùng mẹ đi tới, lúc này mới phát hiện ra Đào Hương Vi cũng có mặt ở đây. Cô ta nhíu mày, người phụ nữ này tới đây làm gì?

Trước mặt Nguyễn Cao Cường, cô vẫn phải giả vờ lễ phép: “Chị Hương Vi cũng tới đấy à? Chị tới đây không phải để tìm Vân Nhi lần nữa đấy chứ?”

Đào Hương Vi không muốn khách sáo với cô ta, nhìn mẹ Nam rồi hỏi thẳng: “Vân Nhi đâu? Bà đưa con bé đi đâu rồi hả?”

Đối diện với sự chất vấn gay gắt của Đào Hương Vi, mẹ Nam giật mình. Bà ta lập tực nhìn về phía Nguyễn Cao Cường, thấy gương mặt u ám của anh ta nhìn mình chằm chằm, tim bà ta như nhảy khỏi lồ ng ngực nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

Mẹ Nam khẽ gượng cười: “Cô hỏi tôi làm sao tôi biết được?”

“Bà không nên nói dối. Tôi đã xem được đoạn phim bà đưa Vân Nhi đi được ghi lại bằng hệ thống giám sát trước cống trường rồi” Đào Hương Vi lạnh nhạt nhìn bà ta.

Ánh mắt mẹ Nam lóe lên, bà ta đột nhiên vỗ trán kêu: “Ôi, xem trí nhớ của tôi kìa. Tôi nói cho các người biết, quả thực tôi có đi tìm Vân Nhị, lúc ấy tôi muốn đưa con bé về nhà để nó giúp Thùy Dương khuyên Cao Cường trở về nhà, nhưng đứa bé không chịu, còn liên tục nói phải về nhà mẹ. Tôi thuyết phục không được, đến nửa đường thì con bé đòi xuống xe, nên tôi phải để nó đi”

Nói xong, bà ta nhìn về phía Đào Hương Vị, giả vờ vô tình hỏi: “Sao rồi? Con bé chưa về nhà sao?”

Đào Hương Vi nhìn bà ta chằm chẳm, trực giác cho thấy những lời vừa rồi mẹ Nam nói không phải là sự thật.

“Phải”

Mẹ Nam nghe vậy liền nhíu mày: “Vậy thì lạ quá, con bé kêu về nhà, tại sao..” Bà ta còn chưa nói hết câu, một bóng người đột nhiên tiến đến, tiếp đó bà ta cảm thấy cổ mình như nghẹn lại.

Khuôn mặt lạnh lùng của Nguyễn Cao Cường đang ở ngay trước mặt bà ta: “Bà để con bé xuống xe giữa chừng?”

Mẹ Nam bị hơi lạnh trên người anh ta làm cho phát run, lắp bắp nói: “Phải…Con bé không chịu ở lại, luôn miệng kêu muốn xuống xe, mẹ không thể ép nó ở lại được”

“Hiện tại không thấy con bé đâu, nếu như nó xảy ra chuyện gì, tôi muốn bà phải trả cái giá tương xứng!” Nguyễn Cao Cường nhíu chặt đôi lông mày, ánh mắt hẳn lên những tỉa sát khí.

Lúc anh ta buông tay ra, mẹ Nam chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì ngã xuống, Nam Thùy Dương bèn kịp thời đỡ lấy bà ta.

“Cường à, ý của con là sao? Còn không phải mẹ vì muốn tốt cho chúng ta, mẹ chỉ muốn đứa bé giúp..”

“Việc của chúng ta không liên quan gì đến con bé!” Nguyễn Cao Cường lạnh nhạt nhìn hai mẹ con bà ta, giọng nói còn lạnh hơn trước, anh nhìn mẹ Nam chäm chằm: “Tốt nhất là bà nên nói đúng sự thật!”

Dứt lời anh xoay người nắm lấy tay Đào Hương Vi rời đi.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 926


Chương 926

“Cường..” Sắc mặt Nam Thùy Dương trắng bệch, anh ta về đây chỉ vì chuyện đứa bé thôi sao?

“Cứ để nó đi tìm” Mẹ Nam giữ chặt con gái, mặc dù trong lòng còn sợ hãi nhưng chỉ cần Nguyễn Cao Cường không tìm thấy đứa nhỏ, anh cũng không thể làm được gì khác.

Đào Hương Vi đi theo Nguyễn Cao Cường, cô biết không hỏi được gì từ miệng mẹ Nam nữa rồi, nên cô lấy điện thoại ra: “Không được, tôi phải báo cảnh sát” Cô sợ Vân Nhi gặp chuyện không may.

Nguyễn Cao Cường giữ tay cô lại: “Tôi đã cử người lục soát cả thành phố rồi, họ đang theo dõi giám sát. Ta sẽ tìm thấy Vân Nhi thôi, hãy tin tôi”

Anh cảm thấy đôi tay cô như đang run lên, trong mắt cô lộ rõ vẻ lo lắng và sợ hãi.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, rõ ràng là cô muốn báo cảnh sát, nhưng trong vô thức vẫn lựa chọn tin anh.

“Vân Nhi sẽ không xảy ra chuyện gì, đúng không?” Cô hỏi anh, biết rõ anh cũng chẳng biết tung tích của con gái nhưng cô vẫn hy vọng tìm được một chút an ủi từ anh.

“Đúng, con bé sẽ không sao” Đôi bàn tay lớn của Nguyễn Cao Cường nắm chặt lấy tay cô như muốn tiếp thêm sức mạnh.

Đào Vân Nhi đã không ăn gì suốt một này, nước cũng không uống, cô bé chóng mặt vì đói, năm co quắp ở góc phòng.

“Đứng lên cho tao! Đừng giả sống giả chết ở đây! Nhà tao mua mày về không phải để ngắm!” Người phụ nữ mập đi tới mắng nhiếc.

Vân Nhi vẫn im lặng nằm đó không nhúc nhích vì chóng mặt.

Bà ta không khỏi tức giận, dùng sức túm lấy tóc cô bé kéo lên: “Muốn tuyệt thực mà chết sao? Không đơn giản như vậy đâu!”Bà ta cầm thau nước bên cạnh lên, bóp miệng Vân Nhi rồi đổ thắng nước vào miệng cô bé.

“Khục, khục..” Vân Nhi ho sặc sụa.

Người phụ nữ vẫn không bỏ qua, tiếp tục đố đây một chậu nước.

“Đứng lên làm việc cho tao!” Bà ta mảng.

Vân Nhi ngã xuống chiếc giường gạch, không ngừng ho khan.

Người phụ nữ lấy ra một chiếc roi: “Mày nói đi, muốn làm để sống hay muốn nhận roi?”

Sau khi ho xong, Vân Nhi không nhúc nhích, như không nghe thấy người phụ nữ nói Người phụ nữ thở mạnh, đồn sức dùng roi quất xuống: “Dậy làm việc! Nếu không tao sẽ cho mày ăn một bữa roi!”

Vân Nhi như con tôm nhỏ cuộn lấy mình, vẫn bất động. Từng roi người phụ nữ đánh xuống khiến cô bé đau nhưng phải nhịn không được khóc, chỉ có thể khẽ gọi: “Bố…Mẹ..” Cô bé không hề khuất phục.

926-cha-cua-con-toi.jpg


vợ, không thể để cô ấy bị đánh chết được!
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 927


Chương 927

Người thanh niên khẽ tiến lại, Vân Nhi vốn bất động giờ đã có động tĩnh.

Cô bé nhịn đau, lùi về phía sau trốn tránh: “Cút ngay, không được đến gần tôi!”

“Em nhìn xem, vậy có được không? Em bị thương, anh là chồng em, xem vết thương thôi thì có sao?” Người thanh niên như nghĩ tới điều gì đó rồi cười mờ ám: “Em ngại có phải không? Không sao đâu, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ là vợ chồng, thân thiết một chút cũng không có gì là to tát” Nói xong nó đi tới gần cô bé.

Vân Nhi đã trốn trong góc rồi, không còn đường khác để trốn nữa bèn dùng chân đá đạp loạn lên: “Không được qua đây, cút ngay”

“Bảo bối, em bị thương, sao có thể làm loạn như vậy? Bảo sao em bị mẹ đánh. Nếu tiếp tục như vậy, nhất định sẽ bị đánh tiếp”

Người thanh niên lúc đầu còn rất kiên nhẫn nhưng bị cự tuyệt nhiều thì tính tình cũng trở nên xấu đi: “Mày đến đây!” Nó không còn cảm thấy thương hại cô bé, vươn tay kéo cô tới trước mặt mình.

Đào Vân Nhi nghẹn ngào kêu lên, đánh đấm người thanh niên bãng cả hai tay hai chân.

Người thanh niên bắt lấy chân cô bé, nắm lấy hai tay cô bé đè lên giường gạch, thô lỗ nói: “Trông mày nhỏ như vậy mà cũng khá mạnh đấy. Mẹ tao đánh mày cũng đáng thôi”

“Lưu manh, cầm thú, thả tôi ra!” Vân Nhi sợ hãi cực độ, cô bé vốn không phải là đối thủ của người con trai này.

Quần áo cô bé vốn đã bị rách, sau một phen giằng co lại càng rách nhiều hơn, một số chỗ đã có thể nhìn thấy làn da trắng và mềm mại của con gái.

Hình ảnh này đối với kẻ cực kì thèm khát phụ nữ như nó thì đây quả là một màn mãn nhãn, vô cùng k1ch thích!

Một luồng nhiệt nóng xông tới đại não, người thanh niên nhìn cô bé với hai mắt sáng rực: “Vợ yêu, cứ để anh xem vết thương của em có nghiêm trọng không, đừng sợi”

Miệng nó dỗ dành cô bé nhưng tay lại rất gấp gáp, thậm chí như thể muốn xé rách bộ quần áo của cô bé ra.

Vân Nhi bé nhỏ không có cách nào chống lại người thanh niên, nỗi sợ hãi cùng phẫn uất cứ thế dâng trào. Dù còn nhỏ tuổi nhưng cô bé biết tên khốn này đang muốn làm gì với mình.

927-cha-cua-con-toi.jpg


Chúng tao mua mày về để mày tạo phản sao?

Để xem tao có đánh gãy chân mày không!”

Người phụ nữ chạy đi tìm khúc côn gỗ, quơ lấy côn gõ rồi hung hăng hướng về phía Vân Nhi mà đánh.

Cô bé vừa giơ tay lên đỡ nhưng lại bị tiếng động lớn bên ngoài làm cho giật mình!

Uỳnh!

Có vẻ như cánh cửa đã bị phá vỡ?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 928


Chương 928

Không đợi bà mẹ lấy lại tinh thần, một đoàn người đã xong vào.

“Chúng mày…Chúng mày là ai? Ai cho chúng mày tùy tiện vào nhà tao hả? Đi ra ngoài!” Bà ta kinh ngạc trừng mắt với những người mới tới.

Mộ Dung Bạch đứng đầu đoàn người, nhìn thấy Đào Vân Nhi trong mắt anh lộ vẻ vui mừng. Anh vốn không để ý đến người phụ nữ kia, chỉ hô to ra bên ngoài: “Tổng giám đốc Cường, chúng tôi tìm được cô chủ rồi”

“Chúng mày rốt cuộc là ai? Tao đã bảo chúng mày ra ngoài.”

Người phụ nữ định cầm gậy đuối những kẻ đột nhập vào nhà mình nhưng lại bị hai vệ sĩ áo đen khống chế.

“Bọn mày là lưu manh từ đâu tới? Nhà tao không có gì cả, chúng mày nhầm chỗ rồi!” Bà ta gào to.

Lúc này bên ngoài có người đi vào, đám vệ sĩ áo đen đều chủ động nhường đường.

Chỉ thấy một thân hình cao gầy của một người đàn ông tỏa ra không khí lạnh lẽo, anh ta đang sải bước thật nhanh.

“Vân Nhi đâu?” Nguyễn Cao Cường tiến đến hỏi.

“Cô chủ ở đẳng kia”

Nhìn theo hướng Mộ Dung Bạch chỉ, Nguyễn Cao Cường thấy một cô bé toàn thân run rẩy đang trốn trong góc tường, trái tim anh ta bỗng thất lại “Vân Nhi!” Sắc mặt anh ta tối sâm, bước vội về phía trước.

“Bố!” Vân Nhi òa khóc, sà vào ngực anh.

Nguyễn Cao Cường nhìn thấy quần áo của con gái rách tả tơi, trên người còn có những vết thương bị đánh bằng roi, anh bỗng muốn ra tay giết người!

Anh ta liếc nhìn người thanh niên đang chảy máu và người phụ nữ bị vệ sĩ khống chế, dường như đoán được điều gì, ánh mắt anh càng trở nên lạnh lẽo khiến người ta sợ hãi.

Anh cởi áo khoác choàng lên người Vân Nhi đàn run rẩy, quay đầu lại nhìn Mộ Dung Bạch, lãnh đạm nói: “Nên xử lý thế nào? biết rõ phải không?”

928-cha-cua-con-toi.jpg


Người phụ nữ kia nghe thấy con trai nói vậy thì cũng phản ứng lại, muốn thoát khỏi sự khống chế của vệ sĩ, bà ta hét lên với Nguyễn Cao Cường: “Nó là con dâu mà chúng tao dùng tất cả gia sản để mua được, mày cứ thế mang nó đi sao?”

Nguyễn Cao Cường đang định rời đi nhưng khi nghe được những lời đó, bước chân anh khựng lại, lạnh lùng nhìn hai mẹ con: “Mua?

Thiên kim tiểu thư của nhà Nguyễn Cao là để các người mua bán hay sao?” Anh khẽ nheo mắt: “Bà nói xem, nhà bà bỏ ra bao nhiêu tiền?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 929


Chương 929

“Chúng tao bỏ ra hai trăm sáu mươi tư triệu để mua nó về, nó đã là người nhà chúng tao, nếu mày đưa nó đi thì phải trả lại tiền cho chúng tao!” Người phụ nữ thấy mình không phải là đối thủ với những người hùng hổ trước mặt cho nên đòi hỏi chút tiền thì cũng không tệ.

“Mẹ, con không cần tiền, con cần cô dâu cơ!” Người thanh niên trên đầu còn chảy máu nhưng vẫn không cam lòng.

Đôi mắt sáng của Nguyễn Cao Cường trở nên lạnh lẽo: “Hai trăm sáu mươi tư triệu?” Con gái vàng bạc của anh ta lại chỉ đáng giá hai trăm sáu mươi tư triệu?

Nhìn hai mẹ con không biết sống chết này, anh ta cười lạnh: “Hai trăm sáu mươi tư triệu sao? Tốt, tôi sẽ cho các người phải nhớ kĩ con số này”

Dứt lời anh liếc mắt về phía Mộ Dung Bạch, không nói tiếng nào nhưng Mộ Dung Bạch đã hiểu ý anh ta.

“Vâng, tôi biết mình phải làm gì” Mộ Dung Bạch nói.

Nguyễn Cao Cường ôm chặt con gái, rời đi không hề ngoảnh đầu lại “Trả vợ cho tôi!” Người thanh niên muốn đuổi theo nhưng lại bị Mộ.

Dung Bạch tung một cước đạp xuống đất.

Nó thống khổ kêu lên: “Chúng mày…Đồ ăn cướp”

Từ trước đến nay, Mộ Dung Bạch vốn luôn ôn hòa nhã nhặn nay lai như yêu ma từ địa ngục, anh ta sẵng giọng, giãm mạnh lên ngực người thanh niên, cười hung ác: “Trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi”

Người phụ nữ kia cuối cùng cũng thay đổi sắc mặt: “Chúng mày muốn làm gì? Giết người à?”

“Không, giết người chán rồi, tao sẽ cho chúng mày nếm mùi đau khổ” Mộ Dung Bạch nhẹ nhàng nói ra những lời kinh hồn bạt vía.

Đào Hương Vi nhận được điện thoại của Nguyễn Cao Cường thì lập tức đến bệnh viện.

Trên hành lang bệnh viện, cô thấy Nguyễn Cao Cường đang đứng ngoài phòng bệnh, cô vội bước tới nắm lấy cánh tay anh: “Vân Nhi đâu? Con bé sao rồi Nguyễn Cao Cường nhìn cô, giọng trầm khàn: “Đang ở bên trong.

Bác sĩ đang điều trị cho con bé”

“Điều trị? Nó bị thương sao? Bị thương ở đâu?” Cô hỏi han liên tục, chỉ hận không thể vào thăm con.

929-cha-cua-con.jpg


Y tá đi ra nói: “Được rồi, người nhà có thể vào thăm”

Đào Hương Vi lập tức buông tay anh, vội vào phòng thăm con gái Nguyễn Cao Cường thu lại biểu cảm trên gương mặt sau đó cũng đi vào.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 930


Chương 930

Trong phòng bệnh, Vân Nhi đang nắm trên giường, trên người mặc bộ đồ của bệnh nhân. Xem ra y tá đã giúp cô bé lau sạch người để cô bé không cảm thấy khó chịu hay bẩn thỉu nữa.

Đào Hương Vi đến bên giường bệnh, nhìn con gái hồi lâu cũng không phát hiện điều gì bất thường.

“Vân Nhi, mẹ đây, con có cảm thấy khó chịu chỗ nào không?” Cô cầm tay con, cẩn thận hỏi han.

Vân Nhi vốn đang mơ màng, nghe thấy giọng nói của mẹ, đôi mắt cô bé khẽ chuyển động, nhìn thật kĩ mới nhận ra đúng là mẹ mình.

“Mẹ..” Cảm xúc của Vân Nhi chợt dâng trào, cô bé lao vào lòng mẹ, ôm thật chặt, như một con vật nhỏ thiếu cảm giác an toàn.

Đào Hương Vi không biết con gái đã trải qua những gì nhưng khi cảm nhận rõ sự sợ hãi của con, trái tim cô chợt thắt lại.

“Vân Nhi, đừng sợ, mẹ ở đây, đừng sợ…”

Lúc này bác sĩ nói: “Chúng tôi đã kiểm tra rồi, trên người cô bé chỉ có vết thương do roi da quật, còn lại không còn vết thương nào. Tuy nhiên tinh thần cô bé đang bất ổn, anh chị nên chú ý tới tâm lý của con”

Đôi mắt Nguyễn Cao Cường tối sầm lại, con gái anh bị tổn thương, còn có bóng đen tâm lý?

Nếu đúng là như vậy, anh nên xẻ hai mẹ con nhà kia thành tám mảnh!

Đào Hương Vi nhìn Nguyễn Cao Cường đầy vẻ khó hiểu, sau đó cô nói với bác sĩ: “Tình trạng tinh thần của con bé thế nào?”

Bác sĩ đưa mắt nhìn Nguyễn Cao Cường rồi nói: “Vậy thì cô nên tìm hiểu nguyên nhân con gái bị thế này, vấn đề này cô phải nằm rõ chứ?”

Đào Hương Vi nhìn Nguyễn Cao Cường, giọng trầm xuống: “Vân Nhi đã xảy ra chuyện gì?”

Là ai dùng roi quất con gái cô, là ai đã khiến tâm lý con gái cô hoảng loạn?

“Chuyện này tôi sẽ nói với cô sau” Anh không muốn nói về chuyện đó trước mặt con gái mình.

Đào Hương Vi hiểu ý anh, cho dù rất nóng lòng muốn biết chuyện nhưng vẫn phải kìm nén.

Cô ở bên con gái cả ngày, theo lời bác sĩ nói thì cô bé đang không ổn định về mặt cảm xúc, luôn sợ hãi và phản kháng với người ngoài nên cô phải ôm con vào lòng để tạo cảm giác an toàn.

Cho đến khi Vân Nhi ngủ, cô mới buông con ra, đặt cô bé nằm xuống và đắp chăn cho nó.

Đào Hương Vi đau lòng sờ đầu con gái, sau đó gọi Nguyễn Cao Cường ra ngoài.

Trên hành lang bệnh viện, cô hỏi: “Anh nói đi, Vân Nhi gặp phải chuyện gì?”

“Con bé bị bọn buôn người bán đến vùng núi nghèo, có người mua con bé nuôi để sau này lấy làm vợ” Anh dùng những câu đơn giản nhất để nói về chuyện đáng sợ nhất.

“Cái gì? Con bé bị đem bán..” Đào Hương Vi sợ hãi, vô cùng tức giận nói: “Sao bọn buôn người lại nhằm vào con bé?”

Cô không dám tưởng tượng được Vân Nhi bị bán đến mấy chỗ đó sẽ sợ hãi như thế nào, vết thương trên người con bé là do người mua về đánh đập hay sao?

Vì thế nên cảm xúc con bé mới bất ổn như vậy, còn bị ám ảnh tâm lý nữa!

Sắc mặt Nguyễn Cao Cường đột nhiên trở nên u ám, giọng nói cũng lạnh lùng hơn: “Không phải do bọn buôn người nhắm vào con bé, mà là…Mẹ của Nam Thùy Dương bán con bé cho bọn buôn người”

Đây đều là những lời Vân Nhi tự nói cho anh biết, nếu không anh cũng chẳng thể nào ngờ đến mẹ của Nam Thùy Dương sẽ làm ra loại chuyện táng tận lương tâm như vậy!

“Mẹ của Nam Thùy Dương?” Đào Hương Vi bất ngờ sửng sốt, trong lòng phập phồng tức giận: “Bà ta sao có thể làm ra chuyện như vậy chứ? Bà ta sao lại nhãn tâm với Vân Nhi như vậy?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 931


Chương 931

Lẽ nào là vì cô hay sao? Mẹ Nam sợ là cô sẽ cướp đi người đàn ông của Nam Thùy Dương, vì vậy nên mới ra tay với con gái cô sao?

“Không được, tôi phải đi tìm bà ta!” Đào Hương Vi nói rồi quay người muốn đi, con gái đã bị tốn thương như vậy, cô không thể bỏ qua như vậy được.

Nguyễn Cao Cường lại đưa tay giữ cô lại: “Em không cần đi”

Cô khó khăn kiềm chế cơn tức giận trong lòng, quay đầu lạnh giọng hỏi: “Thế nào? Chẳng lẽ anh còn muốn bảo vệ mẹ vợ anh sao?”

Lúc này Nguyễn Cao Cường lại rất bình tĩnh, ngay cả giọng điệu cũng không thay đổi: “Ý anh là việc này cứ đế anh giải quyết, em ở bệnh viện chăm sóc Vân Nhi là được rí “Anh sao? Bà ta là mẹ vợ anh, anh có thể giải quyết với bà ta được hay sao?” Cô không tin tưởng anh lắm.

“Mẹ vợ thì thế nào? Người bà ấy làm hại là con gái anh” Nguyễn Cao Cường nheo mắt, trong mắt hiện lên vài phần lạnh lùng tàn độc.

Đào Hương Vi nhìn anh chằm chẳm, rồi lại nói: “Được, vậy anh giải quyết, nhưng nếu như không phải là kết quả mà tôi muốn thì tôi sẽ đi tìm bà ta giải quyết”

“Lần này em phải tin anh” Anh nói xong lời này rồi để cô ở lại bệnh viện chăm sóc cho con gái, còn anh quay về tìm mẹ Nam.

Đào Hương Vĩ nhìn bóng lưng người đàn ông rời đi, trong lòng cũng chẳng hề cảm thấy thoải mái.

Mí mắt Nam Thùy Dương cứ nháy liên tục, Nguyễn Cao Cường đến tìm Đào Vân Nhi rồi, cô rất muốn biết tung tích anh ở đâu nhưng căn bản không nắm được động tĩnh của anh.

Cô đi đi lại lại trong phòng khách, có dự cảm chuyện không lành.

Mẹ Nam bị cô làm cho khó chịu theo: “Con có thể ngồi xuống đừng đi đi lại lại nữa được không?”

“Mẹ, mí mắt con cứ nháy liên tục, không phải là sẽ xảy ra chuyện gì chứ?” Nam Thùy Dương hỏi.

“Có thể xảy ra chuyện gì được? Là do con nghĩ nhiều thôi” Mẹ Nam lập tức kéo cô ngồi xuống, võ tay cô an ủi: “Con đừng sợ, những người đó đã cam đoan xác nhận với mẹ rồi, đứa bé đến mấy chỗ đó thì không thoát ra được cũng không tìm ra được đâu”

“à..” Nam Thùy Dương còn chưa kịp dứt lời, đã nghe thấy rung động.

“Tổng giám đốc Cường, ngài đã về rồi..” Giọng của quản gia.

Quản gia đang định ra đón nhưng Nguyễn Cao Cường lạnh mặt đi thẳng vào phòng khách, cả người lạnh như băng khiến người khác sợ hãi, quản gia bị dọa sợ vội lùi về sau mấy bước.

“Cường à..” Nam Thùy Dương đứng dậy, nhìn thấy dáng vẻ lạnh nhạt của anh nụ cười trên mặt cô chợt tắt, không hiểu vội hỏi: “Anh sao vậy?” Tại sao anh lại lạnh lùng như thể muốn giết người như vậy?

931-cha-cua-con.jpg


thường khả năng của Nguyễn Cao Cường, cũng coi thường thế lực nhà Nguyễn Cao Cường.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 932


Chương 932

“Mẹ, mẹ..” Mẹ Nam rối rẳm hoảng loạn, cả mặt tái nhợt, ấp úng nói: “Con nghe ai nói bậy gì vậy? Sao mẹ có thể làm ra loại chuyện đó được? Đó chắc chản là vu oan mẹ!”

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường sắc bén, thậm chí như có đốm lửa phừng phừng trong con ngươi, nếu như bà ấy không phải là mẹ của.

Nam Thùy Dương thì anh cũng chẳng phí hơi nói mấy lời dư thừa như vậy, cho người lôi thẳng bà ta đến cục cảnh sát là được rồi.

“Hai tên buôn người mà mẹ tìm được, bây giờ đang bị giam ở cục cảnh sát rồi, có cần con đưa mẹ đến gặp hỏi bọn chúng xem mẹ có phải là người bán không?”

Lần này mẹ Nam thực sự là chân mềm nhũn không đứng nổi nữa, liền ngã ngồi xuống, mặt cắt không còn chút máu nào!

Hai tên buôn người đó đã bị cảnh sát bắt được rồi sao?

Thật đáng chết, bọn chúng quá vô dụng!

Nam Thùy Dương thấy chuyện mẹ mình làm đã bị lộ, vừa hoảng vừa sợ, trong đầu chỉ có một suy nghĩ, không thể để mẹ liên lụy đến mình!

“Mẹ, mẹ… Sao có thể làm ra những chuyện như thế này? Vân Nhi đứa trẻ tốt tính như vậy, mẹ lại đem bán đến vùng sâu vùng xa như vậy con bé phải sợ hãi như thế nào!” Nam Thùy Dương trách móc mẹ mình, ra vẻ nghe theo lẽ phải không quan trọng là người thân hay không.

Lần này mẹ Nam hoang mang lo sợ, con gái lại vứt bỏ quan hệ với mình, không nén nổi tức giận: “Mẹ còn không phải vì con sao, Cường không chịu sinh con với con, mẹ đã nghĩ nếu như không có Đào Vân Nhi thì chắc chắn nó sẽ muốn sinh con, mẹ nhất thời hồ đồ nên đã…”

Nói đến đây, đột nhiên bà đứng dậy vội đi qua kéo tay Nguyễn Cao Cường cầu xin: “Cường à, do mẹ hồ đồ mới gây ra chuyện này, mẹ cũng chỉ vì lo lắng Thùy Dương vẫn chưa sinh con cho con mà thôi, con nể tình mẹ cũng vì lo lắng cho tụi con, con tha cho mẹ lần này đi”

Nguyễn Cao Cường mặt không biểu cảm gì, lạnh nhạt như không quen biết bà ta, một tay gỡ tay bà ta ra: “Tôi đã từng hỏi bà tung tích của Vân Nhị, lúc đó bà cũng không nói thật, vậy dựa vào cái gì tôi phải tha cho bà?”

Anh vừa nghĩ đến đứa con gái mình cẩn thận bảo vệ bị bán đến mấy chỗ đó lại còn bị mẹ con nhà đó hành hạ, không chỉ có thân thể mà cả tâm lý cũng bị ảnh hưởng rất lớn, anh càng hận muốn trừng trị đám buôn người đó cùng với mẹ Nam.

“Mẹ, mẹ..” Mẹ Nam nghẹn lời, vắt hết óc nghĩ cách cứu mình.

“Không cần nói nhiều, bà đã phạm tội, đến cục cảnh sát đi, đến lúc đó nhận hình phạt nào thì tự thẩm phán sẽ quyết định” Nguyễn Cao Cường mặt vô cảm nói.

Mẹ Nam không dám tin mở mắt trừng lớn: “Cậu muốn để tôi ngồi tù sao? Tôi là mẹ vợ cậu đấy!”

“Bà đã chạm đến giới hạn của tôi, Vân Nhi là bảo bối trong tay tôi, tôi đã nói rồi, nếu con bé chịu tổn thương gì, tôi sẽ khiến người hại con bé trả giá gấp đôi Mẹ Nam đột nhiên bị choáng: “Không, tôi không ngồi tù!”

Bà ta vội vàng kéo con gái qua: “Thùy Dương, con mau nói giúp mẹ đi, mẹ tuyệt đối không thể ngồi tù được!”

Nam Thùy Dương rất khó xử, cô muốn cầu xin thay cho mẹ mình, lại sợ Nguyễn Cao Cường trong lúc tức giận cũng trách tội cô.

Nhưng dù sao mẹ cũng là vì muốn tốt cho cô, cô không thể giơ mắt nhìn mẹ ngồi tù được.

“Anh Cường, anh cho mẹ cơ hội một lần này thôi được không? Mẹ cũng nói rồi, mẹ là vì muốn tốt cho em, mong muốn ban đầu của mẹ là hy vọng em có cơ hội sinh con cho anh mà thôi” Nam Thùy Dương vẫn là giúp mẹ cầu xin.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 933


Chương 933

Nguyễn Cao Cường sắc mặt càng lạnh, không cho giải thích mà nói với vệ sĩ: “Qua đây, đưa bà ta tới cục cảnh sát cho tôi”

Hai vệ sĩ nghe thấy bước đến muốn lôi mẹ Nam đi.

Bà ta trước sau đều tránh né lại còn quát mắng vệ sĩ: “Cút đi cho cho tôi, đừng đụng vào tôi!”

Đương nhiên vệ sĩ sẽ không nghe theo bà ta, thẳng tay khống chế bà ta rồi lôi ra ngoài.

Mẹ Nam liều mạng la lối phản kháng: “Tôi không đi, đừng đụng vào tôi, không tôi kiện mấy người làm nhục tôi đấy!”

Mắt thấy sắp bị lôi đi, bà quay lại nói lớn với con gái: “Thùy Dương, mau cứu mẹ với, người đàn ông của con muốn để mẹ ngồi tù, nó muốn mạng mẹ mà..”

Nam Thùy Dương lúc này mới gấp gáp, vội quỳ sụp gối xuống trước mặt Nguyễn Cao Cường, ôm lấy đùi anh cầu xin: “Anh Cường, xin anh đừng để mẹ em ngồi tù mà, mẹ biết sai rồi, anh tha cho mẹ một lần này thôi”

Đôi mắt phượng Nguyễn Cao Cường khẽ nhíu lại, nhìn Nam Thùy Dương đang quỳ dưới đất, vẻ mặt càng lạnh hơn, anh khẽ nhếch môi không nói, không hề có ý định bỏ qua.

“Anh Cường, cầu xin anh… Xin anh nể tình bà là mẹ em, cầu anh tha cho mẹ, mẹ làm vậy cũng chỉ vì em mà thôi..” Nam Thùy Dương khóc xin.

Nhưng người đàn ông lạnh lùng cay nghiệt vẫn thờ không chút động lòng nhìn vệ sĩ kéo mẹ Nam lôi ra ngoài.

“Thùy Dương, cứu mẹ với..” Giọng nói mẹ Nam còn nghe thấy loáng thoáng.

“Mẹ..” Nam Thùy Dương giấy dụa đứng dậy muốn đến kéo mẹ Nam về lại.

“Cô dám bước ra khỏi cửa thì đi cùng bà ta đến cục cảnh sát luôn đi” Nguyễn Cao Cường bỗng nói một câu như vậy.

Nam Thùy Dương vừa bước một chút đã sửng sốt quay đầu nhìn anh: “Anh… Anh còn muốn đưa cả em vào tù hay sao? Em không làm hại đến Vân Nhi”

“Thật không? Cô dám nói cô không biết mẹ cô muốn đem bán Vân Nhi?” Ánh mắt Nguyễn Cao Cường sắc bén nhìn cô chằm chẳm.

Vốn dĩ Nam Thùy Dương muốn phủ nhận, nhưng ánh mắt anh quá tinh tường, lại càng khiến cô phủ nhận cũng vô dụng, anh cũng sế không tin cô.

933-cha-cua-con-toi.jpg


Nguyễn Cao Cường nhìn cô một lát rồi mới gật đầu: “Cũng đúng, con bé không phải do cô sinh ra, đúng là cô không thể nào đối xử với con bé như con đẻ mình được”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 934


Chương 934

“Vậy nên em muốn có một đứa trẻ do mình sinh ra thì có gì sai chứ?

“Cô muốn sinh con thì không sai, tôi cho phép cô làm thụ tinh ống nghiệm, nhưng cô và mẹ cô không nên làm hại đến Vân Nhi!”

Đột nhiên Nam Thùy Dương bật cười lớn, bộ dáng có vẻ như đã phát điên: “Ha ha ha… Thụ tinh ống nghiệm, sinh đứa trẻ của một người đàn ông xa lạ sao? Rốt cuộc là do tôi có bệnh hay là anh có bệnh vậy?”

Nói đến đây cô bắt đầu quan sát đánh giá anh: “Có phải là anh có bệnh nên không thể sinh không?”

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường nặng trĩu, cũng không biết qua bao lâu bỗng nhiên anh nói một câu: “Là tôi có bệnh”

“Cái gì?” Nam Thùy Dương không hiểu nhìn anh, ý anh là sao?

Nguyễn Cao Cường đối mặt với cô, thẳng thản thú nhận với cô: “Có lẽ cô biết mẹ tôi có bệnh gì đúng không? Trên người tôi mang gen của bà, đó là bệnh di truyền, cô hiểu chưa?”

Mẹ của anh ta… Đúng rồi, cô nghe nói mẹ anh ta hình như có bệnh thần kinh?

Nam Thùy Dương như thể thấy sét đánh giữa trời quang, không dám tin nhìn anh, mất một lúc lâu mới có thể hoàn hồn.

“Anh..” Nam Thùy Dương giật mình nhìn người đàn ông đẹp trai lạnh lùng trước mặt, đột nhiên không nói ra lời.

Nguyễn Cao Cường nhìn cô như bị dọa, không khỏi cười lạnh: “Cô không cần sợ hãi, tôi không bị thần kinh, những mà trong người lại có gen tiềm ẩn, nếu như sinh con, chắc chẩn là sẽ bị di truyền, cô không hi vọng mình sẽ sinh ra một đứa con có vấn đề về thần kinh đấy chứ?”

Nam Thùy Dương không tài nào tiếp nhận loại truyện như thế này: “Thế nhưng Vân Nhi rõ ràng là rất tốt..” thật là không nhìn ra con bé cũng bị di truyền loại gen này.

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường trầm xuống: “Cô nói như vậy, chẳng lẽ cô hy vọng Vân Nhi có bệnh?”

“Không, không… Tôi không có ý đó” Chẳng qua cô thấy rất kỳ lạ.

“Vân Nhi di truyền gen của tôi, nhưng không biểu hiện ra ngoài, đây cũng coi như là may mắn, nhưng con bé vừa ra đời đã có vấn đề, đây là việc không thể tránh khỏi”

Vân Nhi vừa sinh ra đã mắc bệnh tim bẩm sinh, bây giờ cũng chỉ là tốt hơn chút nào hay chút đấy, không phải là hoàn toàn khỏe mạnh.

Nam Thùy Dương kinh ngạc, ngã ngồi trên ghế sa lông, trong lòng cô ngũ vị tạp trần, không nói lên lời.

Đây là lý do mà anh không muốn có con sao?

“Vì sao không nói cho tôi sớm hơn?” Nếu nói sớm hơn với cô, nhất định cô sẽ ngăn cản mẹ mình làm tốn thương Vân Nhi, càng sẽ không khăng khăng muốn sinh con với anh.

“Đây là chuyện riêng của tôi” Nếu như không phải mấy người làm loạn lên, anh cũng không muốn nhắc tới việc này, nhiều khi anh còn muốn làm tê liệt chính bản thân mình, muốn quên chuyện này đi.

Nguyễn Cao Cường đưa mắt nhìn Nam Thùy Dương đang kinh hãi ngồi trên ghế, anh ta không nói gì thêm, quay lưng bỏ đi.

Nam Thùy Dương không có ý định giữ anh lại, lần này, cô cảm thấy mình đã thất bại hoàn toàn.

Lúc Nguyễn Cao Cường đi vào bệnh viện, Vân Nhi đã ngủ rồi.

Anh nhìn gương mặt con gái yên tĩnh ngủ say, anh cũng có chút đau lòng.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 935


Chương 935

Một lát sau, anh mới đi ra khỏi phòng bệnh, gặp Đào Hương Vi đang ngồi trên ghế băng, anh cất bước lại gần.

“Sau khi anh đi, cảm xúc của Vân Nhi đã bình ổn lại à?” Anh hỏi.

“Tôi chăm sóc con bé rất chu đáo, nhưng tôi vẫn cảm thấy con bé có cảm giác không an toàn, chỉ sợ lần này… Tâm lý con bé không hồi phục nhanh như vậy” Đào Hương Vi thở dài một cái, bộ dạng cô thế này, xem ra đang rất lo lắng.

Nguyễn Cao Cường ngồi xuống cạnh cô: “Vậy em cần ở bên cạnh con bé nhiều hơn”

Đào Hương Vi nghe thấy vậy thì liếc mắt, đối diện với ánh mắt đen láy của người đàn ông đối diện, trong lòng có chút căng thẳng, vô thức hỏi vặn lại: “Còn anh? Anh không cần phải chăm sóc con bé sao?”

“Anh không quên mình là ba của con bé, không cần em phải nhắc, anh cũng sẽ có trách nhiệm với con bé.”

Cô không trả lời ngay, yên lặng một lúc mới lên tiếng: “Như vậy thì mẹ vợ của anh đâu? Anh chuẩn bị xử lý việc này thế nào?”

“Anh đã đưa bà ta đến sở cảnh sát, đến lúc đó muốn ra sao thì ra, muốn phán quyết thế nào thì phán quyết”

Cô thấy rất ngạc nhiên: “Anh đưa bà ta vào tù sao?”

“ừ”

“Tôi còn tưởng rằng..”

“Em cho rắng bà ta là mẹ vợ thì anh sẽ tha thứ cho bà ta sao?” Anh ta đoán được ý nói của cô.

“Chí ít là vì Nam Thùy Dương thì trên mặt anh hẳn là cũng có chút lo lắng chứ?”

Nguyễn Cao Cường nheo mắt, giọng điệu lạnh nhạt: “Đối với anh, Vân Nhi mới là quan trọng nhất, ai làm tổn thương đến con bé, anh sẽ cho người đấy chịu đựng lại gấp đôi” Kể cả người ấy là mẹ vợ của anh thì cũng không có gì khác cả.

Đào Hương Vi nhìn một nửa gương mặt lạnh lùng đang căng ra của người đàn ông này, không hoài nghỉ chút nào về việc anh rất yêu thương con gái.

“Anh không sợ Nam Thùy Dương giận anh sao?”

Nguyễn Cao Cường nhíu mày: “Em quan tâm đến việc cô ấy có giận anh hay không à?”

Anh hỏi ngược lại như vậy, cô mới phát hiện ra mình thực sự đang quan tâm anh quá mức, chuyện tình cảm của anh và Nam Thùy Dương tốt lên hay xấu đi cũng chả liên quan gì đến cô cả.

Cô ho khan một tiếng: “Tôi chỉ sợ sau này Nam Thùy Dương lại giận anh, anh mềm lòng rồi bỏ qua cho mẹ vợ của anh”

Ánh mắt của Nguyễn Cao Cường u ám đi mấy phần, hiển nhiên đây không phải là câu trả lời mà anh muốn nghe.

“Anh không mềm lòng như thế” Một lúc sau, anh nói một câu như vậy.

“Vậy là tốt rồi” Cô rũ đôi mắt xuống, đột nhiên có chút mất tự nhiên.

935-cha-cua-con-toi.jpg


nói nhiều thêm chút nào về ưu điểm của người đàn ông khác.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 936


Chương 936

Đào Hương Vi chỉ muốn suy nghĩ cho công việc của anh mà thôi, đề cử người thích hợp mà thôi “Anh hi vọng tôi không vừa làm việc, vừa chăm sóc Vân Nhi?” Cô đành phải đổi chủ đề.

Nguyễn Cao Cường gật đầu: “Đây chỉ là tạm thời mà thôi, hiện tại con bé cần cô, anh sẽ nói chuyện với tổng giám đốc của em, để anh ta cho cô nghỉ phép, em cứ yên tâm chăm sóc Vân Nhi”

Kỳ thật thì cô không hi vọng anh nhúng tay vào việc của cô, nhất là chuyện công việc, nhưng con gái bây giờ đang ốm như thế này, cô không thể không nghỉ việc để chăm con được.

“Được thôi này thì để cho anh sắp xếp” Liên quan đến chuyện của con gái, bọn cô chắc chản là phải phối hợp với nhau để xử lý rồi.

Đào Vân Nhi ở bệnh viện ba ngày, sau đó Đào Hương Vi liền cho con bé xuất viện về nhà, con bé không quen với bệnh viện.

Vân Nhi bây giờ trở nên ít nói, trầm mặc hơn, càng nhìn càng làm cho người ta thấy đau lòng.

Cũng may Đào Hương Vi hiện tại không đi làm, hàng ngày đều ở bên cạnh Vân Nhi, mang con bé ra ngoài để cho khuây khỏa, hy vọng con bé lần này có thể từ trong bóng tối bước ra.

Hoàng Công Thành cũng hết sức phối hợp, tan tầm đều tạt qua ngay để thăm hai mẹ con, cũng cố gắng chơi đùa vui vẻ với Vân Nhi.

Lại đúng dịp cuối tuần, Hoàng Công Thành mua nguyên liệu nấu ăn rồi mang đến nhà Đào Hương Vi, chuẩn bị làm bữa tối cho hai mẹ con.

“Vân Nhi, không phải cháu nói muốn ăn sườn kho sao? Tối nay chú làm món này cho cháu ăn nha” Hoàng Công Thành nói.

“Cháu cảm ơn chú” Vân Nhi ăn nói vẫn rất có lễ phép, chỉ là gương mặt không còn tươi cười như trước nữa.

“Không cần cảm ơn, cháu ra ngoài xem tỉ vi trước, chờ chú làm cơm tối nhé” Hoàng Công Thành vẫn rất kiên nhẫn.

Đào Hương Vi ở bên cạnh nhìn anh ôn nhu dỗ dành Vân Nhi, đột nhiên trong lòng thấy anh thật sự rất tốt.

Nếu như sau này cô già rồi, nếu cô thật sự muốn tìm một người đàn ông, anh chắc chắn là sự lựa chọn tốt nhất, chỉ là… Cô rất khó có thể rung động lại lần nữa.

Nếu như chỉ muốn một người đàn ông đến chiếu cố hai mẹ con cô, cô sẽ chọn anh, nhưng như vậy đối với anh lại không công bằng chút nào.

“Em cũng chờ một chút, nhanh thôi anh sẽ nấu xong bữa tối”

Hoàng Công Thành nhìn cô, cười nói.

“Để em giúp anh đi” Cô nói.

“Không cần, không cần, chỉ có mấy món thôi, anh làm là được rồi”

Anh đưa cô đến ngồi trên ghế sa lông, để cô chăm Vân Nhi là được rồi “Anh vất vả rồi” Đào Hương Vi vẫn băn khoăn.

“Em nói như vậy là anh giận đó” Hoàng Công Thành giả vờ nghiêm nghị, gương mặt cứng rắn lại.

“Không nói, không nói, anh nhanh lên, bọn em đói bụng rồi” Cô cố ý thúc giục anh.

Anh cười một tiếng: “Được, vậy anh đi ngay” Thật ra anh rất thích chăm sóc việc sinh hoạt của hai mẹ con, việc này khiến anh có cảm giác anh đã dung nhập vào cuộc sống của hai mẹ con cô.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 937


Chương 937

Hoàng Công Thành bận rộn trong bếp, một lát sau, tiếng chuông cửa vang lên, có người đến.

“Em đi mở cửa” Đào Hương Vi để Vân Nhi ngồi ngoan ngoãn trên ghế, cô đứng dậy.

Lúc cô mở cửa thì nhìn thấy người đàn ông đẹp trai đứng ở trước cửa, không khỏi ngạc nhiên: “Anh…Sao lại tới đây?

Nguyễn Cao Cường nhìn người phụ nữ đứng trong cửa, nói nhỏ: “Anh đến thăm Vân Nhi”

Đào Hương Vi nghe thấy vậy thì bình tĩnh lại, mới phát hiện bản thân quá kinh ngạc rồi. Anh ấy đến thăm con gái không phải là chuyện rất bình thường hay sao?

Chỉ là nghĩ đến Hoàng Công Thành vẫn còn đang nấu cơm tối cho cô với Vân Nhi ở bên trong…

Thấy rất lâu mà cô không chịu cho anh vào nhà, vẻ mặt còn có hơi khó hiểu, Nguyễn Cao Cường không hiểu mà hỏi: “Sao vậy? Có gì bất tiện hay sao?”

Cô định mở miệng nói gì đó, lúc này Hoàng Công Thành lại từ phòng bếp đi ra hỏi: “Là ai đến vậy?” Nguyễn Cao Cường nghe thấy một giọng nam phát ra từ trong nhà của cô, trong chớp mắt ánh mắt lạnh xuống. Sau đó, nhìn thấy Hoàng Công Thành xuất hiện khi trên người còn đeo tạp đề, trong tay đang cầm một cái vá. Đột nhiên vẻ mặt trở nên phức tạp.

Ánh mắt hai người đàn ông giao nhau, đột nhiên một bầu không khí vô cùng kỳ lạ tỏa ra khắp nơi.

Đào Hương Vi cảm thấy hơi khó xử…

“Thì ra là tổng giám đốc Cường đến” Hoàng Công Thành hào phóng chào hỏi, càng không cảm thấy hình tượng của bản thân bây giờ có gì mà không ổn.

Nguyễn Cao Cường nheo mắt đánh giá Hoàng Công Thành, giọng điệu không nghe được là đang vui hay đang giận: “Anh ta đang làm đầu bếp của nhà em sao?” Câu này là đang hỏi Đào Hương Vi.

Cô lắc đầu theo bản năng: “Không phải..”

“Tôi không phải là đầu bếp của họ, tôi thường đến nấu ăn cho họ.

Dù sao giám đốc Cường đến rồi thì cùng ăn cơm tối nhé” Hoàng Công Thành nói với giọng điệu như thế chính anh là chủ nhà vậy.

937-cha-cua-con-toi.jpg


đồng ý với lời mời của con gái: “Được”

Trong lòng của Đào Hương Vi thì có chút căng thẳng, thực ra cô không muốn anh ở lại ăn cơm, luôn cảm thấy nếu anh ta ở cùng một chỗ với Hoàng Công Thành, thì bầu không khí đều trở nên khó thở.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 938


Chương 938

Các món ăn của Hoàng Công Thành còn chưa làm xong, Đào Hương Vi lại đề nghị: “Để xem giúp anh”

Vậy mà lần này anh lại không từ chối, còn rất vui mà nói: “Được, đúng lúc anh làm một mình cũng không làm nổi”

Đào Hương Vĩ còn nhớ là lúc nãy anh ấy không có nói như vậy…

Nguyễn Cao Cường đang xem phim cùng với con gái ở phòng khách, thấy Đào Hương Vi vào bếp cùng Hoàng Công Thành , một tỉa u ám xet qua mắt.

Đào Vân Nhi phát hiện anh nhìn chăm chú nhà bếp, vì vậy nói: “Chú.

Thành thường đến nấu ăn cho con và mẹ. Tài nấu nướng của chú ấy rất tuyệt”

“Anh ta đến thường xuyên?” Nguyễn Cao Cường cau mày, trong lòng càng lúc càng cảm thấy không vui.

“Dạ, bởi vì chú ấy sống ở bên cạnh nhà mình”

Nguyễn Cao Cường cau mày càng chặt hơn, bọn họ còn là hàng xóm của nhau nữa sao?

“Con cảm thấy những món ăn của chú ấy có ngon không? Có ngon hơn với đầu bếp nhà ba làm không?” Giọng Nguyễn Cao Cường buồn bã mà hỏi.

“Đương nhiên là không thể so với đầu bếp , nhưng cũng ngon. Có một số món chú ấy nấu rất tuyệt” Vân Nhi thật thà đáp.

Nguyễn Cao Cường im lặng một lúc rồi hỏi con gái: “Con chấp nhận chú ấy làm ba con rồi sao?”

Đào Vân Nhi ngẩng đầu nhìn anh, thật thà đáp: “Ba của con chỉ một có một mình ba thôi, nếu như mẹ thích chú ấy, nếu muốn kết hôn với chú ấy, con cũng sẽ không phản đối”

“Vậy mẹ con có thích chú ấy không?” Nguyễn Cao Cường cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi vấn đề này.

Tiểu Nhi lắc đầu đáp: “Mẹ không thích”

Ánh mắt của Nguyễn Cao Cường có hơi sáng lên: “ Làm sao mà con biết được?”

“Con đã hỏi mẹ rồi, là mẹ nói với con như vậy”

Nguyễn Cao Cường cảm thấy bức bối trong lồ ng ngực từ khi vào cửa, lúc này đột nhiên cảm thấy có chút nhẹ nhõm.

“Cơm nấu xong rồi, Vân Nhi mời ba vào ăn đi con” Đào Hương Vi mang cơm đi ra từ nhà bếp.

Không lâu sau, Hoàng Công Thành đã làm thêm năm món canh và một món súp.

“Không biết giám đốc Cường đến chơi, thức ăn không nhiều” Tuy Hoàng Công Thành vẫn khách khí, nhưng điệu bộ vẫn giống như nam chủ nhân vậy.

Nguyễn Cao Cường nghe Vân Nhi nói thì vẻ mặt đã tốt lên rất nhiều, có chút chế nhạo khi nhìn Hoàng Công Thành, Đào Hương Vi không thích anh ta, là anh ta yêu đơn phương.

“Không sao, tôi ăn không nhiều” Anh cũng khách khí với Hoàng Công Thành.

“Đúng rồi, đây là rượu, giám đốc Cường có muốn uống hai ly không?” Hoàng Công Thành hỏi.

Nguyễn Cao Cường lịch sự từ chối: “Không, cảm ơn, lát nữa tôi còn phải lái xe về”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 939


Chương 939

Đào Hương Vi nhìn qua nhìn lại giữa hai người bọn họ, hai người này thật kỳ lạ, sao lại khách khí với nhau thế chứ?

“Không uống rượu thì tranh thủ lúc đồ ăn còn nóng thì ăn đi” Cô mong Nguyễn Cao Cường nhanh ăn tối xong thì mau chóng rời đi.

“Giám đốc Cường thử tài nấu ăn của tôi, tất cả là do tôi tự nấu, không ngon băng đầu bếp nhà anh, mong anh không chê” Hoàng Công Thành nói.

Nguyễn Cao Cường gắp thức ăn cho vào miệng, sau khi thưởng thức xong, nói: “Tiêu chuẩn nấu ăn tại nhà” Nghe ra không thể phân biệt được là khen hay chê.

Hoàng Công Thành chỉ cười mà không nói gì, nhưng lại gắp một miếng sườn cho Vân Nhi: “Nào, đây là món sườn xào chua ngọt mà cháu rất thích đấy” Sau đó gắp miếng thứ hai cho vào chén của Đào Hương Vị: “Đây cũng là món em thích ăn”

“Cảm ơn” Đào Hương Vi cảm thấy tối nay anh ta nhiệt tình hơn.

Thức ăn trong miệng Nguyễn Cao Cường đột nhiên không ngon nữa, thậm chí muốn nôn ra.

Bữa tối diễn ra khá suôn sẻ, ít nhất hai người đàn ông không xuất hiện tranh chấp nào.

Nhưng thần kinh của Đào Hương Vi cũng không thể thả lỏng được.

Sau bữa cơm, Vân Nhi dẫn Nguyễn Cao Cường vào phòng của cô, nói là muốn nhờ anh lắp ghép mô hình Đào Hương Vi không muốn làm phiền họ, dành không gian riêng cho hai cha con.

Cô rửa chén với Hoàng Công Thành ở trong bếp.

“Xem ra, Vân Nhi khá ỷ lại vào ba nó” Hoàng Công Thành nói.

Đào Hương Vi nhìn anh ta, gật đầu nói: “Ừ, tình cảm hai cha con bọn họ rất tốt. Dù sao trước đây, khi em còn ở trong nước đều nhờ anh ấy ở đây chăm sóc nó”

“Em… Tại sao em lại chia tay với anh ta?” Hoàng Công Thành không khỏi tò mò mà hỏi.

Động tác rửa chén của Đào Hương Vi dừng lại, trong mắt hiện lên một tỉa trốn tránh, giọng điệu bình tĩnh nói: “Nếu đã không có tình cảm với nhau thì không cần phải ở với nhau”

Giữa cô và Nguyễn Cao Cường không phải hai ba câu là có thể nói rõ được.

Hoàng Công Thành đột nhiên lại gần cô, nhìn thẳng vào mắt cô: “Thật sự là không còn tình cảm chứ?” Sao anh đôi lúc cảm thấy cô vẫn còn yêu Nguyễn Cao Cường?

Để chứng minh những gì mình nói là thật, cô không né tránh, nhìn thẳng vào anh ta: “Không còn là không còn, em đâu cần phải nói dối”

Lúc này, hai người nhìn đối phương chăm chú như vậy không lâu.

Lúc Nguyễn Cao Cường tới đúng lúc nhìn thấy cảnh đó, hai người dường như sắp hôn nhau vậy!

939-lao-dai.jpg


cũng cần cảm ơn nữa sao?” Hoàn Công Thành mỉm cười.
 
Back
Top Bottom