Ngôn Tình Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 940


Chương 940

Không hiểu sao Đào Hương Vi cứ có cảm giác mấy lời này không phải nói cho cô nghe mà là cố tình nói cho người nào đó đang đứng ở cửa nghe?

Nguyễn Cao Cường không đợi cô, anh cứ thế quay người trở về phòng của con gái.

Cô vừa bước vào phòng đã thấy con gái mình đang chơi mô hình chiếc thuyền buôm.

Có lẽ là do ba đến, cô cảm thấy tối nay con gái mình khá vui vẻ chứ không còn trầm tĩnh như hai hôm trước.

“Vân Nhi, con tìm mẹ có chuyện gì nào?” Cô bước tới hỏi.

Vân Nhi nghiêm túc nhìn cô và hỏi: “Mẹ, con muốn ba ở đây với con tối nay, được không ạ?”

Đào Hương Vi sửng sốt vô thức liếc nhìn về phía Nguyễn Cao Cường, vẻ mặt của anh ấy rất bình tĩnh không chút cảm xúc nào.

Con gái muốn anh ở đây chính là ở đây ngủ qua đêm.

Con gái cần ba ở bên cạnh là chuyện thường tình, nhưng để anh qua đêm ở đây thì có vẻ hơi bất tiện.

“Không được ạ, mẹ?” Vân Nhi thấy cô không nói gì lại hỏi.

Lúc này cả hai bố con đều đang nhìn cô, ánh mất của bé con càng ra vẻ cầu xin.

Cô lại liếc nhìn Nguyễn Cao Cường, ho khan đáp: “Con phải hỏi ba xem hôm nay ba có ở lại được không chứ, nhỡ đâu ba bận thì sao” Cô đã nói đến thế rồi anh cũng nên thức thời một chút đi nhỉ?

Nguyễn Cao Cường lập tức đáp: “Tôi không có vấn đề gì, chủ yếu là em có tiện không.”

Tao Tương Vĩ cười khan: “Em thì có gì tiện với không tỉ “Sẽ không làm phiền em với bạn trai em chứ?” Nguyễn Cao Cường hơi nhướng mày.

“.” “Chú Thành không phải bạn trai của mẹ con” Vân Nhi nhanh chóng sửa lại câu nói của anh.

Nguyễn Cao Cường nhìn Đào Hương Vi ánh mắt có chút hứng thú: “? Không phải ư? Nhưng lần trước mẹ con nói với ba rằng lần chú ấy là người yêu của mẹ con.”

“Mẹ, chú Thành là bạn trai của mẹ ạ?” Vân Nhi không tin mà hỏi lại.

Đào Hương Vi trừng mắt nhìn Nguyễn Cao Cường, trước mặt con gái mà anh cũng dám nói mấy chuyện này?

“Vậy tối nay để ba ở lại với con nhé, mẹ đi giúp chú Thành rửa bát”

Cô cố tình tránh không trả lời, không thể cứ thế thừa nhận rắng lần trước cô đã cố tình nói dối anh rằng Hoàng Công Thành là bạn trai mình được.

Nguyễn Cao Cường nhìn theo bóng dáng người phụ nữ vội vàng bỏ trốn, đôi môi mỏng hơi chút nhếch lên một độ cong khó lòng phát hiện.

Đào Hương Vi đi đến phòng khách thở phào một hơi.

Hoàng Công Thành đã rửa bát xong anh đang cởi chiếc tạp dề trên ngực: “Anh vừa nhận được điện thoại, bây giờ phải quay lại đối chiếu thông tin với khách hàng. Anh về trước nhé, có việc gì cứ gọi điện cho anh”

Dù sao hai nhà cũng ngay cạnh nhau.

“Em biết rồi, anh có việc bận thì mau đi” Cô tiện tay cầm lấy tạp đề anh vừa cởi ra.

Hoàng Công Thành lấy áo khoác trên giá áo vội vã bước ra cửa, chợt nghĩ ra điều gì anh quay lại nhìn Đào Hương Vi: “Nguyễn Cao Cường vẫn ở trong phòng của Vân Nhi sao?”

*Vâng, anh ấy đã lâu không ở cùng con gái. Hai cha con vẫn đang chơi với nhau hào hứng lắm.”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 941


Chương 941

Trong mắt Hoàng Công Thành chợt lóe lên, anh rất muốn hỏi cô khi nào thì Nguyễn Cao Cường về?

Nhưng dù sao anh ta cũng là bố của Vân Nhi, Vân Nhi vẫn còn nhỏ rất cần tình yêu của ba, không thể nào bắt Hương Vi đuổi anh ta đi được.

“Vậy… Có chuyện gì cứ gọi cho anh” Hoàng Công Thanh hơi lo lắng khi để Nguyễn Cao Cường ở lại đây.

“Sẽ không có chuyện gì đâu. Hơn nữa anh còn ở ngay bên cạnh.

Em có gì phải lo lắng?” Đào Hương Ví nhìn ra được lo lắng của anh.

Hoàng Công Thành suy nghĩ một chút thấy cũng đúng, lúc này anh mới yên tâm về nhà.

Đào Hương Vi đi đến cửa phòng con gái, khẽ liếc nhìn, thấy Nguyễn Cao Cường đang chơi cùng con bé, cô cũng không đi vào tránh làm phiền hai bố con Cô vào phòng làm việc và bật máy tính lên nghiên cứu tài liệu. Cô cứ mải miết đọc, đêm cứ thế vào khuya từ lúc nào. Có người gõ cửa phòng làm việc, cửa phòng vẫn mở nên cô ngẩng đầu là nhìn thấy bóng dáng cao lớn của anh đang đứng đó.

“Mời vào” Anh thong thả bước tới: “Em đang làm việc?”

“Ừ, em đang giải quyết một chuyện” Ngừng một chút cô nói tiếp: “Vân Nhi đâu?”

“Con bé đang ngủ.”

“Ngủ ư?” Cô liếc nhìn đồng hồ, bình thường con bé còn thức muộn hơn nhiều mà.

“Vậy thì anh…” Cô muốn hỏi anh chuẩn bị đi về đúng không?

Vẻ như đoán trước được cô muốn nói gì, anh lạnh lùng nói: “Anh muốn đi tắm”

Đào Hương Vi nhướng mày đụng phải đôi mắt phượng sâu thắm của anh:'”…

“Hôm nay làm việc cả ngày, còn phải ăn tối với đối tác, anh muốn đi tắm” Anh cũng là người rất thích sạch sẽ.

“Anh biết phòng tắm ở đâu mà, anh cứ tự nhiên đi” Cô đành phải nuốt lại mấy lời vừa định nói vào họng, nói như vậy là biết ý anh muốn qua đêm ở đây.

Mà ban nãy cô cũng đã đồng ý cho anh ngủ lại, nên bây giờ cũng không tiện mở miệng tiễn khách. Sáng mai Vân Nhi tỉnh dậy mà không nhìn thấy anh chắc chắn sẽ rất buồn.

Nguyễn Cao Cường thấy cô có vẻ bận nên không tiếp tục làm phiền nữa:”Được.” Anh không khách sáo, xoay người đi ra ngoài.

941-cha-cua-con.jpg


Người đàn ông khế cong môi đi tới trước mặt cô: “Phát ngốc gì đây, đâu phải lân đầu em nhìn thấy tôi như thế này.”

Lời nói của anh khiến cô tỉnh táo lại mặt đỏ bừng xấu hổ, bây giờ cô chỉ muốn đào một cái lỗ mà chui vào. Bản thân quá vô dụng đi, sao có thể nhìn anh chắm chằm như một con ngốc thế chứ?
 
Back
Top Bottom