Ngôn Tình Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 900


Đào Hương Vi từ chối thì Nam Thùy Dương trầm mặt xuống: “Tại sao? Tôi nhìn chị cơ bản là ngoài miệng một bộ trong lòng một bộ, nói cái gì tuyệt đối không lén rút gặp riêng anh ấy, chẳng qua là lừa em thôi!”

Lúc này Nam Thùy Dương rất là hung hổ dọa người, hoàn toàn không có bộ dạng dịu dàng và lễ độ như trước kia, Đào Hương Vi không còn cách nào, nói: ‘Em không tin chị thì tôi cũng không còn cách nào, nếu như tôi thật sự từ bỏ công việc, chẳng phải là nói tôi thật sự với anh ta có tình riêng? Hơn nữa tôi không có lý do gì từ bỏ hạng mục này của anh ta.”

Nam Thùy Dương nhìn chảm chäm cô sau đó mới mở miệng: ‘Vậy thì tốt, chị có thể tiếp tục hoàn thành hạng mục này, nhưng sau khi làm xong hạng mục này, thì chị đừng có tiếp tục làm hạng mục gì với tập đoàn Nguyễn Cao, có thể chứ?”

Sau khi Đào Hương Vĩ suy nghĩ rồi nói: “Hạng mục là công ty giao cho chị, chị không có quyền lợi lựa chọn”

“Nhưng mà chị có quyền từ chối?” Giọng điệu của Nam Thùy Dương rất vội vàng “Chị sẽ thử xem, dù sao chị cũng là một nhân viên nhỏ, không thể từ chối sếp sắp xếp công việc.”

*Chỉ cần chị có thể giữ khoảng cách với anh ấy, thì chị có thể yêu cầu tôi bất cứ thứ gì” Thực sự Nam Thùy Dương không còn cách nào, nếu không sẽ không tìm cô nói những lời này.

Đào Hương Vi nhìn ánh mắt cô ấy và nói: “Tôi không có yêu cầu gì với em, thay vì em đến nói những lời này với tôi thì em nên bắt trái tim của anh ta, chỉ cần trong lòng của anh ta có em, thì cơ bản anh ta cũng sẽ không để ý đến những người phụ nữ bên ngoài.”

“Đạo lý này không cần chị nói với tôi” Vẻ mặt Nam Thùy Dương trở nên gay go.

Nếu như trong lòng Nguyễn Cao Cường có cô, thì cô làm gì vội vàng đến nói những lời này với Đào Hương Vĩ?

Hơn nữa, trong lòng cô hiểu rõ địa vị của Đào Hương Vi trong lòng Nguyễn Cao Cường có bao nhiêu quan trọng.

Đào Hương Vi không muốn nói nhiều với cô ấy nữa, sau đó ngồi lên xe Hoàng Công Thành và bỏ đi.

Nam Thùy Dương đứng tại chỗ, vẫn luôn nhìn chiếc xe trước mắt chạy đi Sự tồn tại của Đào Hương Vi vẫn luôn là uy h**p đối với cô.

Trong xe, Đào Hương Vi nhắm mắt lại, xoa mi tâm, tại sao mâu thuẫn của Nguyễn Cao Cường và Nam Thùy Dương lạ liên lụy đến cô?

Cô và anh đã chia tay lâu như vậy, cơ bản là không có khả năng ở chung một chỗ.

Hoàng Công Thành thấy vẻ mặt cô hơi mệt mỏi, không nhịn được mà hỏi: “Người phụ nữ kia là ai? Hai người cãi nhau?”

Cô chậm rãi mở mắt ra nhìn hướng phía trước xe, nhẹ nhàng nói: “Cô ấy là vợ của Nguyễn Cao Cường”

Chú ý tử ngang song mi nhăn lại, Nam Cung gấm lão bà tìm nàng phiền phức?

“Em cùng với Nguyễn Cao Cường…”

“Em và anh ta rất trong sạch, hiện tại chỉ là lui tới trong công việc mà thôi” Đào Hương Vi không muốn lại bị hiểu lâm.

Hoàng Công Thành vẫn nhíu mày như cũ: “Ngay từ đầu anh đã không đồng ý em lấy hạng mục của anh ta, em giao cho anh làm liền sẽ không bị vợ người ta nghỉ ngờ.”

Đào Hương Vi âm thầm than một hơi: “Cô ấy muốn nghi ngờ thì cứ nghi ngờ đi, em không làm việc gì trái với lương tâm, càng không có chen chân vào hôn nhân của bọn họ”

“Cho dù em trong sạch thì như thế nào, chỉ cần em tiếp tục tiếp xúc với anh ta, thì người ta sế nghỉ ngờ em thôi.” Thật ra Hoàng Công.

Thành không muốn cô tiếp tục làm hạng mục với Nguyễn Cao Cường.

“Vậy chỉ có thể nói là tình cảm của cô ấy và Nguyễn Cao Cường không bần vững, cũng không thể trách em được.”

Hoàng Công Thành nắm tay lái, nhìn cô một cái rồi nói: “Ngược lại anh có cách để cô ấy không còn nghỉ ngờ em nữa”

“Cái gì?” Đào Hương Vi không hiểu nhìn về phía anh.

Anh cong môi sau đó nói: “Em tìm bạn trai, chỉ cần em có đàn ông bên cạnh, thì cô ấy sẽ không tiếp tục nghỉ ngờ em.”

Đào Hương Vi nghe vậy dở khóc dở cười: “Anh nói tìm bạn trai liền có thể tìm? Anh nói cho em biết là em đi tìm ở đâu?”

Ánh mắt Hoàng Công Thành nhìn cô có ý tứ sâu xa: “Xa tận chân trời”

Cô ghé mắt nhìn chăm chẩm vào anh, thử thăm dò hỏi: ‘Ý của anh là em tìm anh làm bạn trai?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 901


“Anh không được sao?” Cô có biểu cảm gì vậy? Giống như anh rất là tồi tệ?

“Đương nhiên không thể, giữa anh và em làm gì có tình cảm nam nữ” Cô phất tay, đề nghị này của anh hơi tệ.

Nhưng lời kế tiếp của anh ngược lại làm cho cô giật mình.

Chỉ nghe anh nói: “Ai nói giữa chúng ta không có thích? Anh thích em, không nhìn ra được sao?”

Đào Hương Vi vừa cầm lấy bình nước để uống, nghe lời này của anh, nước đều bị phun ra ngoài, còn bị sặc, không ngừng ho khan.

Hoàng Công Thành vội vàng lấy khăn tay của mình lau cho cô: “Cho dù biết anh thích em, thì cũng không cần kích động như vậy?”

Đào Hương Vi thật sự vất vả mới ngừng ho khan, nghe được lời anh nói lại bị sặc tiếp.

Cô dùng khăn giấy lau sạch quần áo, chiếc váy này rất đắt, nghĩ đến phải trả cho Nguyễn Cao Cường nhiều tiền như vậy, máu thịt của cô rất đau.

“Anh đang đùa em sao?”

Hoàng Công Thành lại nói rất nghiêm trọng: “Ai đùa giỡn với em?

Em không thấy anh rất chân thành sao?”

Đào Hương Vi nghĩ đến con gái đã nói với mình là anh thích cô, hơn nữa còn sẽ bày tỏ với cô.

Lúc ấy cơ bản là cô không tin, còn cho rằng loại chuyện này là không có khả năng xảy ra, không nghĩ đến việc này lại xảy ra nhanh như vậy.

“Đừng nói với em, lời vừa rồi là anh đang bày tỏ với em.” Nếu như vậy thì cô không thể chấp nhận được.

Hoàng Công Thành hơi gật đầu: “Đúng, là bày tỏ, anh muốn làm bạn trai em, có được không?”

Đào Hương Vi không lên tiếng, mà nhìn anh không hề chớp mắt.

“Anh… Thật sự thích em sao?” Một lúc cô không dám tin mà hỏi lại.

Hoàng Công Thành thấy cô đột nhiên trở nên rất nghiêm túc, việc anh bày tỏ lại làm cô khiếp sợ như thế, không khỏi cười nói: “Làm sao?

Anh không thể thích em sao? Anh còn tưởng rắng là bình thường mình đã bày tỏ quá rõ ràng rồi.”

Vốn dĩ bình thường anh quan tâm và chăm sóc cô như vậy, tất cả đều là bởi vì anh thích, mà không phải là tình nghĩa anh em gì hết.

“Em… Thật sự em không nghĩ * Trong lòng Đào Hương Vi khó mà bình tĩnh.

“Bây giờ em đã biết ý của anh rồi, có thể suy nghĩ thật kỹ một chút quan hệ giữa chúng ta không” Tất nhiên anh hi vọng là cô có thể chấp nhận mình.

“Xin lỗi, em không có cách nào chấp nhận anh làm bạn trai của em” Nhưng cô không hề chút do dự nào mà từ chối thắng.

Trong mắt Hoàng Công Thành hiện lên một chút mất mát, nhưng anh vẫn duy trì vẻ mặt bình tĩnh.

Anh im lặng một lúc sau đó nở một nụ cười: “Em… Em không cần vội vàng từ chối anh như vậy, trước tiên em hãy suy nghĩ thật kỹ”

“Không cần suy nghĩ, em đối với anh không có ý tứ kia” Cô chỉ coi anh là một người đàn anh thôi, thậm chí là bạn tốt, không có suy nghĩ việc thích anh.

Vừa vặn Hoàng Công Thành lái xe đến chỗ ở của bọn họ, xe ngừng lại, nhưng bọn họ đều không vội xuống xe.

Xe tắt máy, anh quay đầu nhìn cô, ánh mắt đặc biệt nặng nề: thật sự cứ như vậy mà tàn nhãn từ chối anh? Không suy nghĩ chút sao?”

“Thật xin lỗi, em chỉ xem anh là người bạn tốt thôi, hơn nữa cũng không có kế hoạch tìm tình cảm mới, cũng không muốn tìm ba dượng cho Vân Nhi” Hiện tại cô chỉ muốn chuyên tâm vào sự nghiệp.

Vẻ mặt của Hoàng Công Thành thật bi thương, nhưng vẫn là tôn trọng quyết định của cô: “Được rồi, do chính anh còn làm chưa đủ, không làm cho tim em rung động được, anh sẽ tiếp tục cố gắng, cho đến ngày em thích anh thì thôi” Anh sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Đào Hương Vi nghe vậy ngược lại cảm thấy rất có áp lực: “Em không muốn như vậy…

Anh và cô bốn mắt nhìn nhau, giọng nói hơi thấp: “Hương Vi, em có thể từ chối anh, nhưng em không thể ngăn việc anh thích em”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 902


Lúc về đến nhà Đào Hương Vi có hoi ngẩn ngơ, dường như lời nói của Hoàng Công Thành vẫn còn vang lên bên tai.

Trước khi xuống xe, anh đã nói với cô: Em có thể từ chối anh, nhưng em không thể ngăn việc anh thích em.

Cho đến bây giờ, cô còn không dám tin vậy mà Hoàng Công Thành lại thích cô?

Cái này. .. Làm sao có thể chứ?

“Mẹ, mẹ đã trở về” Vân Nhi cắt đứt suy nghĩ của cô, thậm chí dọa cô nhảy một cái.

Cô lấy tinh thần lại, đi về phía con gái, sờ đầu cô bé: “Ừm, con ăn tối chưa?”

Vân Nhi gật đầu: “Đã ăn rồi.’ Hình như nhận thấy con bé có cái gì, đánh giá mẹ mình rồi nói: “Có phải đã xảy ra chuyện gì không, hình như: trạng thái mẹ không được tốt lắm.”

Đào Hương Vi sờ lên mặt mình, suy nghĩ của cô đều viết lên mặt sao?

Cô thở dài một hơi sau nói: “Trước kia con đã nói đúng một chuyện.

“Chuyện gì?”

Cô nhìn con mắt của con gái, vẫn là kể chuyện của Hoàng Công Thành cho cô bé nghe.

“Hôm nay chú Hoàng đã nói rõ với mẹ, chú ấy nói là thích mẹ”

Trong mắt Vân Nhi phát ra tia ánh sáng: “Thật? Con đã nói là không có nhìn lầm, chắc chẳn chú ấy rất thích mẹ!” Sau đó con bé hỏi: “Vậy mẹ đồng ý chú ấy sao?”

Đào Hương Vĩ lắc đầu: “Không có, chú ấy thích, không có nghĩa là mẹ cũng thích chú ấy”

“Vậy không phải chú ấy sẽ rất buồn sao? Thật ta chú Hoàng rất t có thế nói là lên được phòng khách xuống được phòng bếp, đối xử v‹ mẹ cũng tốt.”

“Con cảm thấy chú ấy có tốt hơn ba con không?” Đào Hương Vi hỏi thẳng một câu như vậy.

“Nếu so với ba, đương nhiên chú ấy không tốt bằng ba, trong lòng con, cho dù ba không biết nấu ăn, nhưng ba là ba của con, cho nên ba vẫn là tốt nhất.”

Vân Nhi nghiêng đầu nhìn cô: “Mẹ, tại sao mẹ lại muốn so sánh ba với chú Hoàng? Có phải trong lòng mẹ ba là người tốt nhất không?”

Tên Nguyễn Cao Cường kia…

Đột nhiên nghĩ đến chuyện xảy ra ở văn phòng vào hôm nay, đến anh không hề kiêng ky đi vào phòng tắm giúp cô kéo khóa chiếc váy.

Cho nên… Tại sao anh lại có thể tự nhiên làm chuyện thân mật như vậy?

Khó trách Nam Thùy Dương thấy được sẽ hiểu lâm, cô bị cái tát này nói oan cũng oan, không oan cũng không oan.

“Mẹ, hình như mặt của mẹ hơi sưng?” Đào Vân Nhi thấy được sự khác thường, nhìn chằm chăm mặt của cô.

Trong mắt của Đào Hương Vi lóe lên: “Hôm nay ở chỗ làm mẹ không cẩn thận đụng phải, không có việc gì” Cô buông con gái ra rồi tiếp tục đi vào phòng: “Không phải con làm bài tập sao? Có muốn mẹ dạy con không?”

“Không cần, con đã làm xong bài tập.” Việc học của Vân Nhi luôn xuất sắc, không cần người lớn quan tâm.

“Vậy mẹ đi tắm” Cô phải nhanh chóng thay chiếc váy đắt tiền này ra.

“Cái gì? Vậy mà bọn họ ở trong công ty…” Mẹ Nam nghe con gái kế chuyện đã nhìn thấy ở văn phòng, liền cực kỳ tức giận.

“Không biết xấu hố! Thật sự là không biết xấu hổ!” Mẹ Nam mở miệng ra mắng: “Mẹ đã nói Đào Hương Vi trở về chính xác là không phải đèn cạn dầu! Chắc chắn cô ta có mục đích, cô ta muốn cướp Cao Cường với conl”

Nam Thùy Dương lau nước mắt: “Mẹ, bây giờ con phải làm sao?

Con nói anh ấy về nhà, còn đã nói xin lỗi với anh, nhưng bây giờ anh vẫn không trở về.”

Cô rất là lo lắng, luôn cảm thấy một giây sau anh sẽ bị Đào Hương Vi cướp đi.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 903


Trong mắt mẹ Nam lóe lên một tia hung ác: “Con cứ chờ một chút, hai ba ngày sau mà nó không trở về, con liền đi tìm Lâm Hương Giang, cô ấy đã từng nói là muốn giúp con.”

“Xem ra cũng chỉ có thể như vậy” Nam Thùy Dương đem hy vọng cuối cùng gửi vào trên người Lâm Hương Giang.

“Về phần Đào Hương Vi đê tiện kia…” Mẹ Nam nheo mắt lại, cười lạnh một tiếng: “Cô ta đã dám câu dẫn đàn ông của con, vậy mẹ liền làm cho cô ta mất mặt!”

Đào Hương Vi giống như bình thường đúng giờ đến công ty báo cáo, kỳ lạ là khi cô đi vào công ty, ánh mắt mọi người nhìn cô không giống nhau lắm, thậm chí còn trốn tránh cô bàn luận cái gì đó.

Cô nhìn xung quanh, những con người phía trên kia đều tránh né, cũng không còn bàn luận.

Kỳ lạ, xảy ra chuyện gì rồi?

Cô thắc mắc, vào thang máy lên lầu, vừa mới đi đến cửa phòng làm việc liền nghe tiếng ồn ào ở bên trong.

“Tất cả mọi người nhìn đi, chính là người phụ nữ này, cô ta là hồ ly tinh, chuyên môn câu dẫn chồng người khác, các người nếu có bạn trai hoặc chồng đều phải cẩn thận đề phòng!”

Đào Hương Vi vượt qua những đồng nghiệp xung quanh, đi vào nhìn xem, thấy một người phụ nữ cầm ảnh của cô nói với mọi người cô là hồ ly tinh?

Hình như người phụ nữ này là… Mẹ của Nam Thùy Dương?

Các đồng nghiệp thấy cô xuất hiện, rất tự giác liền lui ra, ánh mắt họ nhìn cô rất là phức tạp.

“Dì, dì đang làm cái gì vậy?” Đào Hương Vĩ nhíu lông mày, vẻ mặt rất là nghiêm túc.

Mẹ Nam thấy cô, liền tức giận đi lên tát cô một cái!

“Các người nhìn kỹ, chính là cô ta, cái người phụ nữ không biết xấu hổ này đã câu dẫn chồng của con gái tôi!” Mẹ Nam lên tiếng mắng to.

Tiếng bàn luận xung quanh bắt đầu to dần.

“Bình thường nhìn cô ta là loại người biết cố gảng, không nghĩ đến là loại người này: “Hiện nhìn người thật sự không thể nhìn vẻ bề ngoài, thật sự thiệt thòi cho tổng giám đốc chúng ta còn phải mời cô ta từ nước ngoài về, đây không phải phá hủy danh dự cho công ty chúng ta sao?”

“Chậc chậc, làm cái gì không làm, chẳng lẽ phải làm người thứ ba sao!

Hôm qua Đào Hương Vi mới bị Nam Thùy Dương đánh vào mặt, hôm nay lại bị mẹ của cô ta đánh, là cô thiếu nợ cả nhà bọn họ sao?

Lúc này Hoàng Công Thành cũng đến công ty, nhìn thấy Đào.

Hương Vi bị đánh, lạnh lùng bước nhanh qua kéo cô vào trong ngực mình, cúi đầu kiểm tra mặt của cô: “Thế nào? Có đau lắm không?”

Đào Hương Vi hơi bị ù tai, đương nhiên mặt rất là đau, hơn nữa lòng vô cùng tức giận.

Thấy cô không nói gì, Hoàng Công Thành liền bảo vệ cô trong ngực thật chặt, lặng lẽ nhìn về phía mẹ Nam, giọng điệu lạnh lùng: “Dì này, dì dựa vào cái gì mà đánh người? Dì có biết vô duyên vô cớ đánh người, thì chúng tôi có thể báo cảnh sát bắt dì không.”

“Báo cảnh sát? Tôi rất sợ đó!” Mẹ Nam võ ngực, trên mặt không có chút sợ hãi nào, còn đùa cợt nói: “Vậy cậu báo cảnh sát đi, thuận tiện đưa cái đứa làm người thứ ba này bắt chung luôn.”

*Dì nói ai là người thứ ba? Mời dì nói chuyện tôn trọng một chút, nếu không chúng tôi có thể kiện dì vì tội phỉ báng.’ Hoàng Công Thành bảo vệ Đào Hương Vi.

“Thấy cậu ôm người phụ nữ này… Cậu có quan hệ gì với người phụ nữ này? Cô ta câu dẫn chồng của con gái tôi, muốn phá hủy hôn nhân của con gái tôi, cậu cũng không biết sao?” Mẹ Nam thăm dò anh.

“Có phải dì đã hiểu lầm không, cô ấy đã có bạn trai, làm sao có thể làm người thứ ba?”

“Ồ? Cô ta đã có bạn trai?”

“Không sai, tôi chính là bạn trai cô ấy, chúng ta mỗi ngày ở cùng nhau, liền ngay cả ở cũng là cùng một chỗ, tôi hiểu rõ về chuyện của cho nên cô ấy không có khả năng làm người thứ ba, dì nói lời này thì tốt nhất là phải có chứng cứ, nếu không chúng ta liền gặp nhau ở đồn cảnh sát” Vẻ mặt Hoàng Công Thành rất chính trực, rất khó để làm người ta không tin anh.

Vừa rồi Đào Hương Vi bị cái tát kia của mẹ Nam làm cho trì hoãn, lúc này nghe Hoàng Công Thành nói, kinh ngạc ngước mắt nhìn về phía anh: “Công Thành…” Anh đang nói cái gì vậy? Anh biến thành bạn trai cô khi nào vậy?

Ngược lại mẹ Nam lại hơi kiêng dè, ánh mắt không ngừng nhìn hai bọn họ: “Cậu là bạn trai cô ta?”

Đào Hương Vi đã có bạn trai, việc cướp Nguyễn Cao Cường với con gái mình rất là vô lý.

Nhưng con gái nói, nhìn thấy bọn họ mập mờ ở trong phòng nghỉ…
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 904


Mẹ Nam nheo mắt thăm dò bọn họ: “Nếu như cô ta thật sự là bạn gái của cậu, tại sao lại không biết xấu hổ cởi qu@n áo trước mặt con rể tôi?”

Lời này vừa nói ra, Đào Hương Vi âm thầm hít một hơi lạnh, cảm giác ánh mặt mọi người nhìn cô đều là giễu cợt và khinh thường.

“Có lẽ dì là mẹ của Nam Thùy Dương đúng không, có phải Nam Thùy Dương đã không nói rõ chuyện ngày đó cho dì biết?’ Đào Hương Vi không có khả năng tiếp tục dễ dàng tha thứ cô ta nói bậy bạ, hủy danh dự cô.

Đào Hương Vĩ nói một cách nghiêm trọng: “Tôi không có ở trước mặt anh ta cởi qu@n áo, lúc ấy quần áo tôi bị bẩn, mượn phòng nghỉ của anh ta thay quần áo thôi, mong dì hãy đừng nói xấu tôi!”

“Không sai, mọi thứ đều có chứng cứ, nếu như dì không có, liền gọi Nguyễn Cao Cường ở trước mặt mọi người nói rõ ràng, rốt cuộc có phải bạn gái tôi câu dân anh ta không?” Đương nhiên Hoàng.

Công Thành tin tưởng Đào Hương Vi, cho nên anh không sợ đối chất.

Người xung quanh giờ mới hiểu được, thì ra đối phương là Nguyễn Cao Cường.

“Tôi nhớ ra Hương Vi và Nguyễn Cao Cường có quen biết nhau, hiện tại cũng là làm nhiệm vụ ở tập đoàn Nguyễn Cao, nên không có lý cô ấy sẽ làm chuyện tổn hại đạo đức kia đâu.”

“Chính là quen biết nhau mới khó nói… Ai biết giữa bọn họ có bí mật gì không?”

Các đồng nghiệp xung quanh thấp giọng bàn luận, lần này tất cả mọi người chắc chắn mối quan hệ của cô và Nguyễn Cao Cường không bình thường.

Ngược lại mẹ Nam hơi chột dạ, đương nhiên bà không có khả năng kêu Nguyễn Cao Cường đến đối chất, chắc chắn Nguyễn Cao Cường sẽ đến bảo vệ Đào Hương Vi Cho dù thế nào, mẹ Nam cũng không chịu điệu bộ thua, ưỡn ngực lên ra vẻ ngạo mạn nói: “Vậy coi như là tôi hiểu lâm.” Bà nhìn thẳng vào Đào Hương Vi, cảnh cáo nói: “Cô phải nhớ kỹ, Cao Cường gấm đã kết hôn rồi, vợ của nó là Thùy Dương nhà chúng tôi, tốt nhất là cô không nên có ý nghĩ không an phận với nó!”

Đào Hương Vi đang muốn mở miệng, Hoàng Công Thành nắm tay cô lại, nhìn mẹ Nam nói: “Dì suy nghĩ nhiều quá rồi, bây giờ trong lòng Hương Vi chỉ có tôi thôi, những người đàn ông khác thì ấy rất chướng mắt, huống chỉ là người có vợ.”

Mẹ Nam đánh giá bọn hắn, mặc dù không cam lòng, nhưng cũng không nói lời tàn nhãn nào nữa, tiếp theo phất tay áo nhanh chân bỏ đi.

“Tất cả mọi người giải tán, người này chỉ cố ý đến gây chuyện thôi.”

Hoàng Công Thành nói với những đồng nghiệp xung quanh.

Anh liền nắm tay Đào Hương Vi dẫn vào phòng làm việc của mình.

Ngay lập tức anh đi tìm thuốc để bôi trên trên mặt cô, thấy mặt cô sưng đỏ lên, lại vừa tức giận vừa đau lòng: “Thật sự là đáng ghét, đáng lẽ vừa rồi nên gọi cảnh sát bắt bà ta lại!”

“Tê…” Đào Hương Vi đau hô ra tiếng, trên mặt cô có một vệt máu từ móng tay.

“Em nhịn một chút.” Động tác của Hoàng Công Thành rất là nhẹ nhàng, sợ lại làm đau cô.

Trái tìm của Đào Hương Vi bị lấp đây buồn phiền, không hiểu sao tâm trạng hơi suy sụp.

Hoàng Công Thành thấy cô như vậy, không khỏi hỏi: “Thật sự em và Nguyễn Cao Cường không có gì sao?” Mặc dù là tin tưởng cô, nhưng mà vẫn không nhịn được mà hỏi.

Đào Hương Vi ngước mắt nhìn ánh mắt nghỉ ngờ của anh, liền nói: “Đương nhiên không có cái gì, em còn chưa có hồ đồ đi vụng trộm với anh ta, amh cũng không tin em sao?”

“Không phải là anh không tin em, mà là… Anh cảm giác anh ta có suy nghĩ không đơn thuần với em” Là một người đàn ông, anh cảm thấy ánh mắt Nguyễn Cao Cường nhìn cô không bình thường.

Anh ấy nói như vậy, cô liền nghĩ đến việc anh ta tự tay kéo khóa váy cho mình, loại chuyện này sao anh ta có thể làm tự nhiên như vậy?

Thật giống như… Vào lúc bọn họ còn ở chung một chỗ .

Chẳng lẽ anh ta…

Đào Hương Vi vội vàng lắc đầu, không thể nào, cô và anh ta không thể trở về được nữa.

“Cho dù anh ta có suy nghĩ gì, thì anh ta đã là người kết hôn, em sế không cùng anh ta phát triển loại tình cảm tổn hại đạo đức đó đâu” Cô cực kỳ tỉnh táo.

“Anh tin cách làm người của em, anh chỉ lo anh ta…” Hoàng.

Công Thành nói đến một nửa nhưng không có tục, sau đó còn chuyển chủ đề: “Như vậy đi, tạm thời hạng mục của tập đoàn Nguyễn Cao giao cho anh làm”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 905


“Cái này. .. Không thích hợp?”

“Không có cái gì mà không thích hợp, tóm lại anh sẽ cố gắng làm tốt hạng mục này, để hai bên đều hài lòng.”

Đào Hương Vi suy nghĩ, có lẽ cô nên tránh nghi ngờ với Nguyễn Cao Cường.

“Được, vậy chúng ta trao đổi hạng mục, anh làm của em.”

“Được, anh và em cũng không cần phải chia bên này bên kia.”

Hoàng Công Thành cười nói.

Đào Hương Vi lại nhớ đến, vừa rồi anh ở trước mặt mẹ Nam nói bọn họ có quan hệ nam nữ.

“Vừa rồi cám ơn anh đã vì em mà nói dối, nhưng mà tốt nhất anh vẫn nên nói với mọi người, chúng ta không phải là quan hệ người yêu”

Cô nhắc nhở.

Hoàng Công Thành nhíu mày lại: “Tại sao anh phải giải thích với mọi người? Quan hệ của chúng ta như thế nào thì không có liên quan đến người ngoài.”

“Thế nhưng mà để mọi người hiểu lầm thì không tốt, người khác.

cho rằng em là bạn gái của anh, nếu có người muốn theo đuổi anh, chẳng phải là cản trở đào hoa của anh sao?”

Ánh mắt Hoàng Công Thành nhìn cô trở nên trầm lảng: “Ta không cần những hoa đào bên ngoài kia, anh chỉ cần có em là đủ rồi.”

Đào Hương Vi bị ánh mắt anh nhìn chăm chú thế kia làm cho giật mình, đột nhiên cũng có chút không được tự nhiên.

“Công Thành…”

“Ngừng, em không cần nói, anh đã nói là em không thể ngăn cản việc anh thích em, hơn nữa anh cũng tin tưởng, sớm muộn gì em cũng chấp nhận anh” Anh chính là tự tin như vậy.

Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Huống chỉ em giải thích lại với mọi người, bọn họ sẽ nghĩ như thế nào? Chắc chẳn sẽ có người bàn luận em lén vụng trộm với Nguyễn Cao Cường.”

Đào Hương Vi lên tiếng, mẹ Nam đến ồn ào một trận, thật vất vả anh nói dối để giúp cô dọn dẹp chuyện này, một khi để mọi người biết bọn họ vừa nói dối, chẳng phải sẽ nói là mẹ Nam nói thật sao?

“Được rồi, em cũng đừng nghĩ nhiều, làm việc đi” Hoàng Công Thành võ vai cô.

Chuyện cho đến bây giờ, xem ra cũng chỉ có thể như vậy.

Hôm nay Nguyễn Cao Cường muốn nhìn số liệu mà Đào Hương Vi đã làm trong mấy ngày qua, không ngờ hôm nay rốt cuộc người làm việc với anh lại là Hoàng Công Thành.

Ánh mắt anh lơ lửng và trầm xuống: “Người phụ trách hạng mục này là Đào Hương Vi, không phải là anh.”

“Đúng, vốn là cô ấy, nhưng giờ sẽ đổi lại là tôi, tôi càng chuyên nghiệp hơn, sẽ cho anh một xu hướng đầu tư tốt nhất.”

Nguyễn Cao Cường cười lạnh: “Làm sao? Công ty anh thay người không cần nói với tôi một tiếng sao?”

Hoàng Công Thành đón nhận thẳng ánh mắt anh: “Tổng giám đốc.

Cường, nếu như anh suy nghĩ cho sự nghiệp của cô ấy, tốt nhất đừng để cô ấy làm hạng mục của anh, nếu không mẹ vợ của anh lại có một ngày đến công ty làm khó dễ cô ấy, danh dự của cô ấy bị hủy, đừng nói không thể tới phụ trách hạng mục của anh, chỉ sợ công ty sẽ còn đuổi việc cô ấy”

“Lời này của anh có ý gì?” Nguyễn Cao Cường nhíu mày lại, lạnh nhìn anh chắm chấm.

“Không phải tôi muốn tố cáo, tôi chỉ suy nghĩ cho Hương Vi, anh muốn biết, vậy thì về hỏi mẹ vợ của anh thì liền biết chuyện gì xảy ra.”

Hoàng Công Thành vừa nói xong liền ném một tập tài liệu lên bàn anh.

“Đây là số liệu tôi đã phân tích, trước tiên anh cứ xem qua” Nói xong anh ấy liền quay người bỏ đi.

Nguyễn Cao Cường nhìn tập tài liệu kia, thấy Hoàng Công Thành thực sự có năng lực, chỉ là anh ta nói những lời kia…

“Mộ Dung Bạch, điều tra cho tôi… Anh cầm điện thoại bấm dãy số của Mộ Dung Bạch.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 906


Rất nhanh Nguyễn Cao Cường biết được mọi chuyện qua báo cáo của Mộ Dung Bạch, là mẹ Nam đến công ty Đào Hương Vi làm ồn ào một trận, ở trước mặt đồng nghiệp cô mắng cô là người thứ ba phá hủy hôn nhân của anh và Nam Thùy Dương.

Thậm chí, mẹ Nam còn tát cô ở trước mặt mọi người!

Rốt cuộc anh cũng biết tại sao Hoàng Công Thành lại thay thế cô, còn nói những lời khó hiểu kia.

Vẻ mặt Nguyễn Cao Cường trầm xuống, đôi mắt phượng hiện lên vẻ lạnh lùng.

Ban đêm, mẹ Nam an ủi con gái: “Con không cần sợ Đào Hương Vi sẽ cướp Nguyễn Cao Cường với con, mẹ đã dạy dỗ cô ta rồi.”

Tâm trạng Nam Thùy Dương vẫn rất chán nản, cô kêu Nguyễn Cao Cường về nhà không thành công, còn chứng kiến cảnh anh và Đào Hương Vi mập mờ, trong đầu trước sau là không cách nào quên cảnh ở phòng nghỉ kia.

“Mẹ, mẹ đã làm cái gì?” Tâm trạng Nam Thùy Dương cao, liền thấp giọng hỏi một câu.

Mẹ Nam nhướng lên lông mày nói: “Mẹ đến công ty cô ta và trước mặt mọi người dạy dỗ cô ta, không cho phép cô ta câu dẫn chồng của con, nếu cô ta dám vụng trộm với Cao Cường, tất cả mọi người sẽ biết cô ta là người thứ ba.”

“Mẹ, sao mẹ lại làm những chuyện không quan trọng như vậy? Mẹ còn đến công ty chị ta ồn ào?” Tâm trạng Nam Thùy Dương lại cực kỳ chán nản, cô không cho rằng làm như vậy có thể ngăn bọn họ vụng trộm.

“Cái gì gọi là chuyện không quan trọng? Mẹ quậy như vậy, cô ta sợ hãi liền nói rõ là mình có bạn trai, tuyệt đối không dám cướp Cao Cường với con.”

Nam Thùy Dương nhìn về phía mẹ mình, không thể tin được hỏi: “Mẹ nói cô ta có bạn trai?”

“Đúng, là đồng nghiệp của cô ta, lúc mẹ dạy dõ cô ta, thì người bạn trai kia xuất hiện bảo vệ cô ta” Nhắc đến Hoàng Công Thành, mẹ Nam hơi không thoải mái, anh ta luôn nói muốn báo cảnh sát kiện bà tội phỉ báng.

“Cô ta đã có bạn trai thì tại sao lại vẫn muốn giành Cao Cường với con?” Nam Thùy Dương liền tức giận.

“Cái người bạn trai kia nói trong lòng cô ta chỉ có anh ta, tuyệt đối sẽ không làm người thứ ba của người khác, mẹ thấy con hình như đã hiểu lần.”

“Con hiểu lầm? Con tận mắt thấy… Đột nhiên Nam Thùy Dương dừng lại, bởi vì cô nhìn thấy người đàn ông đứng ở cửa.

Vẻ mặt Nguyễn Cao Cường rất u ám đứng ở đó, một đôi mắt phượng lạnh lẽo dọa người.

Bỗng nhiên Nam Thùy Dương đứng lên: “Cao Cường, anh đã về!”

Cô mừng rỡ lên đón, chỉ là nhìn thấy vẻ mặt anh lạnh lẽo, cô không khỏi bị giật mình.

“Anh… Anh sao vậy? Có phải có chỗ nào không được khỏe không”

Thật vất vả chờ anh về nhà, nhưng tại sao anh lại có bộ dạng dọa người như vậy?

Nguyễn Cao Cường chỉ liếc cô một cái, sau đó đi thẳng về phía mẹ Nam.

“Cao Cường, con trở về là tốt rồi, mẹ đã nói vợ chồng trẻ cãi nhau thì cũng không phải là chuyện lớn gì, cãi nhau vẫn là vợ chồng, nhà này con vãn là phải về, chính là sau này con đừng bỏ Thùy Dương ở nhà một mình nữa, mấy ngày nay con bé đã khổ sở đến mức ăn cũng không ngon, cả người đều gầy không ít.”

mẹ Nam thấy anh đi đến, đứng dậy nói.

Nguyễn Cao Cường nheo mắt phượng lại nhìn chằm chằm bà, lạnh lùng nói: “Mẹ đã đi gây rối cho Đào Hương Vi sao?”

Mẹ Nam hơi giật mình, vừa rồi những lời mình nói với con gái đều bị anh nghe được?

“Mẹ đi tìm cô ta, chỉ là cảnh cáo cô ta không cho phép đến gần con thôi, để cô ta nhớ kỹ con là người đã kết hôn đã có vợ, để chặt đứt vọng tưởng của cô ta đối với con.” Mẹ Nam cũng không sợ liền nói thật với anh, sau đó còn nói: “Cũng may cô ta bây giờ đã có bạn trai, hơn nữa còn bảo đảm với mẹ là cô ta không có ý nghĩ xấu gì với con, và còn nói trong lòng cô ta chỉ có bạn trai của mình.”

Phía sau những lời nói này cũng không phải do Đào Hương Vi nói, vốn dĩ bà nói với Nguyễn Cao Cường như vậy, chính là hi vọng tâm tư của anh đều đặt lên người con gái của mình, cắt đứt qua lại với Đào Hương Vi.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 907


“Mẹ còn đánh cô ấy?” Dường như Nguyễn Cao Cường không nghe thấy bà nói những lời kia, lạnh lùng hỏi.

Mẹ Nam căng thẳng, trên người anh có một loại hơi thở lạnh lẽo làm cho bà khó tránh khỏi có chút chột dạ.

“Đúng, mẹ đã tát cô ta một cái, ai bảo cô ta không biết chừng mực câu dẫn đàn ông của người khác?” Mẹ Nam không hề cho rắng cái tát kia có gì không đúng, nói không chừng còn có thể để Đào Hương Vi nhớ lâu một chút.

“Con cảnh cáo mẹ không cho phép lại đi công ty của cô ấy gây chuyện, cũng không cho phép rat ay với cô ấy, nếu không… Đừng trách con không để ý đến thân phận của mà không khách sáo với mẹ.”

Mẹ Nam nghe vậy vẻ mặt liền thay đổi, không dám tin nhìn anh:”Con… Sao con dám nói chuyện với mẹ như thế?”

Nam Thùy Dương cũng vô cùng kinh ngạc, liền vội vàng đi tới giữ chặt anh: “Cao Cường, tại sao anh lại nói chuyện với mẹ em như vậy?

Mẹ đi tìm Đào Hương Vị chỉ vì muốn tốt cho em, bà ấy không muốn hôn nhân của em bị phá hủy”

‘Thế nhưng mà anh lại nói những lời kia rõ ràng là bảo vệ Đào Hương Vi!

“Hôn nhân của anh và em không ai có thể phá hủy, trừ khi là anh không muốn tiếp tục.” Anh quay đầu nhìn về phía cô, bỗng nhiên lại nói một câu như vậy.

Hô hấp của Nam Thùy Dương dừng lại, trợn tròn hai mắt nhìn chằm chắm vào anh: “Anh… Có ý gì? Đừng nói với em là anh muốn kết thúc cuộc hôn nhân của chúng ta!” Cô bắt đầu th* d*c.

Không đợi Nguyễn Cao Cường mở miệng, cô liền kích động nói “Là bởi vì Đào Hương Vi đúng không? Em biết chỉ cần cô ta xuất hiện, thì trái tim của anh liền đi theo cô ta, cô ta trở về không bao lâu, anh liền nói không muốn tiếp tục hôn nhân của chúng ta! ?”

Nguyễn Cao Cường nhíu lông mày lại: “Có phải là em nghe không hiểu ý anh? Anh chỉ muốn nói cho em biết, chuyện của anh và em, không có liên quan gì đến cô ấy, cô ấy không có cách nào ảnh hưởng đến mối quan hệ hôn nhân của anh và em”“

Nam Thùy Dương nhìn anh, tâm trạng cực kỳ chấn động.

“Cho nên, em và mẹ em đừng đến gây chuyện với cô ấy!” Giọng điệu của Nguyễn Cao Cường cực kỳ nặng nề.

“Anh đang bảo vệ cô ta sao?” Lúc Nam Thùy Dương hỏi lời này, trong lòng cực kì đau khổ, hơn nữa càng hận Đào Hương Vi.

“Em muốn như vậy thì cứ cho là như vậy đi.”

“Anh…” Nam Thùy Dương th* d*c, ngực không ngừng lên xuống, có thể thấy được tâm tình có bao nhiêu thất thường.

Mẹ Nam nghe bọn họ cãi lộn, rốt cuộc nhịn không được mở miệng: “Cao Cường, sao con có thể nói lời vô sỉ như thế? Thùy Dương là vợ của con, sao con có thể vì phụ nữ bên ngoài mà giận chó đánh mèo với con bé?”

“Con không có giận chó đánh mèo cô ấy, con chỉ là hi vọng hai người hiểu rõ một chút, hôn nhân của con chính con làm chủ” Anh nhìn Nam Thùy Dương rồi nói tiếp: “Nếu như em không hi vọng là anh thất vọng với em, không hy vọng hôn nhân của chúng ta không có cách nào tiếp tục, em cũng không cần lại suy nghĩ lung tung, nghỉ ngờ anh có lén lút với cô ấy không.”

Nam Thùy Dương mím môi không nói, anh nói nhiều như vậy, đơn giản vẫn là che chở Đào Hương Vi.

“Em hiểu, anh là hi vọng em ngoan ngoãn, biết thân biết phận, giống như trước đây yên lặng đợi ở trong nhà” Như vậy, anh mới có ‘thể tiếp tục cùng hôn nhân với cô, đúng không?

“Em nên hiểu, anh không muốn phụ nữ quá ồn ào.” Nguyễn Cao Cường cũng không sợ mà nói thẳng với cô.

“Thùy Dương còn chưa đủ hiền lành sao? Ba năm này con bé ở nhà gọn gang ngăn nắp, còn vì con học nấu ăn, lúc nào làm con phiền lòng chuyện trong nhà chưa?” Mẹ Nam tức giận vì con gái mình.

Đôi mắt sâu không thấy đáy của Nguyễn Cao Cường nhìn Nam Thùy Dương, giọng điệu trầm thấp: “Anh không có phủ nhận em là người vợ đạt yêu cầu, có lẽ em đối với mình có lòng tin, anh sẽ không dễ dàng kết thúc hôn nhân của chúng ta.” Anh nói xong liền quay người muốn đi.

Nam Thùy Dương vội vàng lên tiếng: “Anh đi đâu?”

Không phải anh muốn về nhà sao? Còn đi?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 908


Nghe phía sau hỏi, Nguyễn Cao Cường dừng bước lại nhưng không có quay đầu, nói: “Trong công ty còn có việc, anh muốn trở về tăng ca.”

Anh cất bước muốn đi, Nam Thùy Dương lại đuổi theo nắm lấy cánh tay anh: “Anh đã ở công ty tăng ca lâu như vậy, đến cùng là công việc gì cần mỗi ngày phải tăng ca?”

Cô đã không tin anh, không chút nghỉ ngờ đây chính là anh lấy cớ để tránh né cô Trước đó cô luôn cẩn thận từng li từng tí với anh, chưa từng dám ở trước mặt anh lớn tiếng nói câu nào, nhưng bây giờ không như vậy.

Bởi vì Đào Hương Vi xuất hiện, cô có cảm giác nguy hiểm, cho nên cũng không khống chế tâm trạng của mình được nữa: “Anh cứ nói thẳng là muốn trốn tránh em, không cần lại phải lấy cớ là tăng cal”

Cuối cùng Nguyễn Cao Cường quay đầu nhìn cô, ánh mắt liền nhìn xuống tay cô đang nắm lấy cánh tay mình, nhíu lông mày lại và kéo tay cô ra: “Tại sao anh lại phải trốn tránh em? Nơi này là nhà của anh, anh muốn về là về, không trở về liền không trở về, chẳng lẽ anh không quyền lợi làm chủ?”

Nam Thùy Dương kiềm tức giận xuống: “Đúng vậy, nơi này là nhà của ah, vậy lúc nào thì anh về nhà?”

*Chờ anh qua khỏi thời gian bận rộn này” Anh lại muốn đi, nhưng vẫn là bị Nam Thùy Dương giữ lại.

Cô nhìn chằm chằm vào anh: “Anh hãy cho em đáp án chính xác, đó là lúc nào?” Anh không nói, cô liền không cho anh ra khỏi nhà.

Nguyễn Cao Cường hơi bất ngờ, giờ phút này cô không còn bộ dạng mềm yếu như trước đó, hay nói đây chính là bản tính của ô?

“Qua hai ba ngày nữa đi” Anh nói xong, đi thẳng qua cô vẫn là bỏ đi.

Cơ bản cô không có cách nào ngăn cản anh, đừng có nói chỉ là giữ anh lại.

“Cao Cường…’ Cô nhìn bóng lưng người đàn ông kêu lên, cũng không biết có phải là anh không có nghe, cũng không quay đầu lại mà bỏ đi.

Nam Thùy Dương siết chặt nằm đấm, lửa giận trong ngực đang lăn lộn, chắc chắn là do Đào Hương Vi xuất hiện, anh mới biến thành như vậy!

Trong ba năm này Đào Hương Vi không có ở đây, mỗi ngày anh đều về nhà đúng giờ, cũng sẽ không lạnh lùng với cô như vậy!

“Thái độ của nó là gì đây? Chẳng lẽ nó muốn bỏ con ở nhà một mình không quan tâm sao?” Mẹ Nam cũng có ý kiến với cách làm của Nguyễn Cao Cường.

Bà suy nghĩ lại cảm thấy không thích hợp: “Nếu nó đã tăng ca trong công ty như vậy, sao đột nhiên nó lại trở về?”

“A… Nó vừa về đã chất vấn mẹ có phải đến công ty gây chuyện với Đào Hương Vi không? Chẳng lẽ nó vì đặc biệt chuyện này mà trở về?”

Mẹ Nam suy nghĩ.

“Mẹ! Mẹ có thể im lặng không!” Nam Thùy Dương buồn bực không nhịn được liền quát lớn mẹ mình.

Mẹ Nam cũng rất lo lắng: “Thùy Dương, con xem cứ để nó như vậy, nó luôn luôn trốn ở công ty không trở về, mà cũng vì chuyện của Đào Hương Vi mà trở về, chẳng lẽ nó đối với Đào Hương Vi… Còn chưa hết tình cảm?”

Sau khi mẹ Nam nói lời kia, trong lòng cực kỳ chấn động.

“Sẽ không! Anh ấy là người đàn ông của con, là người chồng hợp pháp của con, không ai có thế cướp anh ấy ra khỏi khỏi con!” Nam Thùy Dương lớn tiếng nói, nhưng trong lòng van64 rất rối loạn Đào Hương Vi vừa xử lý xong công việc, đến dưới bãi đỗ xe chuẩn bị lái xe về Cô mới vừa đi tới bên cạnh xe, đột nhiên có một bóng người tới gần, cô kinh ngạc đột nhiên quay đầu lại: “Ai?”

“Tôi.” Người đàn ông đẹp trai cao to xuất hiện trước mặt cô.

Sau khi thấy rõ là ai, cô chậm rãi buông lỏng một hơi. Sau đó nhíu mày lại: “Nguyễn Cao Cường, anh đến đây làm cái gì?”

Anh trả lời, dáng người thon dài đi đến gần cô.

Cô theo bản năng lùi lại, phía sau lưng dựa vào thân xe, đã không có đường lui.

Cảnh giác nhìn chằm chằm anh, giọng điệu lạnh lùng: “Anh muốn làm gì?”

Một giây sau, anh vươn tay nằm cẵm của cô và nâng lên, nheo mắt phượng lại nhìn cô thật kỹ.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 909


Hai má của cô hơi sưng, thậm chí còn có cả năm dấu ngón tay.

Trong nháy mắt, đôi mắt anh trở nên lạnh lẽo, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng: “Em bị mẹ của Nam Thùy Dương đánh đúng không?”

Nhắc tới việc này, trong lòng Đào Hương Vi lập tức dâng lên cơn tức giận: “Anh biết rõ rồi còn cố hỏi làm gì?”

Cô vừa dứt lời, đột nhiên khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông kia tiến sát lại, cô nâng tay lên theo bản năng chặn lại trên ngực anh để ngăn cản anh tiếp tục tới gần.

“Nguyễn Cao Cường” Cô quát anh, trong giọng nói mang theo sự: cảnh cáo và có cả sự bối rối.

Anh có hiểu phải tránh nghỉ ngờ là làm như thế nào không? Cô không muốn ngày mai cô lại bị mẹ vợ của anh tát vào mặt nữa đâu.

Mắt phượng sâu thẩm của người đàn ông nhìn chăm chẵãm hai má của cô, anh cúi đầu và giọng nói mang theo sự đau lòng: “Còn đau không?”

Cả người Đào Hương Vi run lên, vậy thì, người đàn ông này đang muốn làm gì vậy? Sao anh lại dùng giọng điệu này để nói chuyện với cô? Thảo nào Nam Thùy Dương sẽ hiểu lầm, thảo nào mẹ vợ của anh lại đến công ty cô làm ầm cả lên.

Cô hít sâu một hơi rồi dùng tay đẩy mạnh anh ra, cô nghiêm mặt lạnh lùng nhìn anh: “Anh thử bị người khác tát một cái xem có đau không?”

Nguyễn Cao Cường đút một tay vào trong túi quần rồi đứng lại trước mặt cô như cũ: “Anh sẽ không để chuyện này diễn ra thêm lần nào nữa”

Đào Hương Vi giật mình, cô nhếch môi nhẹ một cái: “Tốt nhất là như vậy” Nói xong cô xoay người định lên xe. Bông nhiên cánh tay cô bị anh giữ lại, tim cô như bị kéo căng ra, không thể không quay đầu lại nhìn anh: “Anh còn có chuyện gì sao?”

Đột nhiên ánh mắt của người đàn ông có hơi co lại, môi mỏng nhẹ nhàng khế hỏi một câu: “Hoàng Công Thành là bạn trai của em sao?”

Đào Hương Vi cảm thấy ngạc nhiên khi nghe anh hỏi như vậy. Anh đến hầm xe chặn cô lại là để hỏi về việc mẹ vợ anh đến đánh cô hay là hỏi Hoàng Công Thành có phải bạn trai cô hay không?

“Anh ấy có phải là bạn trai tôi hay không thì liên quan gì đến anh?”

Cô hỏi lại.

Đôi mắt phượng đầy sâu xa của người đàn ông đó lại nhìn cô chăm chú một cách kì quái và đầy tính uy h**p, giọng nói của anh có hơi khàn đi: “Trả lời anh”

Đào Hương Vi cảm thấy anh có vẻ rất kỳ lạ, đây là chuyện riêng của cô thì anh lấy tư cách gì để ép hỏi cô chứ? Cô đang muốn phủ nhận nhưng đột nhiên một ý nghĩ xẹt qua trong đầu cô, lúc lời ra khỏi miệng cô lại biến thành đáp án khác.

“Đúng vậy, anh ấy chính là bạn trai của tôi, cho nên xin anh đừng động chân động tay gì với tôi nữa mà hãy nên giữ khoảng cách với tôi.

Tôi không muốn bị vợ của anh hiểu lầm và cũng không muốn bạn trai tôi hiểu lầm tôi”

Cô vừa nói những lời này xong thì cảm giác được người đàn ông này tỏa ra hơi thở lạnh lẽo khiến cho người ta sợ hãi, cô vô thức thở nhẹ đi.

Anh không nói gì nữa mà cứ nhìn cô chăm chấm không hề chớp mắt như vậy. Một lúc lâu sau anh mới buông lỏng tay ra rồi buông cô ra: “Anh chỉ đến để xem em có bị thương gì nghiêm trọng không thôi, dù sao cũng là mẹ vợ của anh ra tay với em nên nếu em cần đền bù tiền thuốc men thì cứ nói với anh” Giọng điệu của anh vô cùng bình tĩnh, vẻ mặt cũng có hơi lạnh lùng chứ không giống với vừa rồi.

Nói vậy là anh tới đây để giải quyết hậu quả thay cho mẹ vợ mình ư?

Cô lắc đầu: “Không cần đâu, chẳng qua bà ta chỉ làm ầm ïở công ty tôi để tạo thành ảnh hưởng không tốt cho tôi. Theo thông thường thì tôi nên tìm bà ấy để đòi phí bồi thường tổn thất tinh thần, phí hao tổn danh dự. Nếu thật sự anh muốn giải quyết hậu quả thay cho bà ta vậy thì hãy đồng ý việc để tôi không phụ trách dự án của anh nữa, anh thay đối người đi”

Nguyễn Cao Cường và cô bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt của anh vẫn không thay đối gì: “Nếu em cần bồi thường thì anh có thể làm cho em, nhưng mà anh không thể đồng ý việc thay đổi người được, đó là việc mà em nên hoàn thành”

Anh không nói gì thêm với cô, nói xong những lời đó thì anh lạnh lùng quay người rời đi. Đào Hương Vi hé môi, rõ ràng là muốn nói gì đó nhưng lời đến bên miệng rồi mà vẫn không nói ra được. Cô chỉ có thế nhìn anh lên xe rồi nhìn anh lái xe nghênh ngang rời đi trước mắt.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 910


Sau khi Đào Hương Vi nhìn thấy chiếc xe hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mình, cô xoay người muốn lên xe mình thì bất ngờ bị một bóng người đứng cách đó không xa dọa cho nhảy dựng lên.

“Công Thành?” Cô gọi tên theo bản năng.

Hoàng Công Thành bước về phía cô, vẻ mặt anh ấy quá mức bình tĩnh làm cho người khác không nhìn ra được cảm xúc của anh. Nhưng ánh mắt anh ấy nhìn cô lại vô cùng chăm chú như có cảm xúc nào đó đang quay cuồng.

Bị ánh mắt của anh nhìn làm cô không được tự nhiên, cô nhịn không được mà hé môi hỏi: “Anh làm sao vậy? Sao anh lại nhìn em như thế?

Cô vừa dứt lời thì bất ngờ bị anh ấy kéo vào trong ngực. Đào Hương Vi ngẩn ra, cô dùng tay đẩy vai anh ấy ra theo phản xạ có điều kiện. Nhưng mà anh ấy lại càng ôm cô mạnh hơn và để cằm cô trên vai mình: “Cuối cùng em cũng chịu thừa nhận anh là bạn trai em rồi hả?” Giọng nói của anh ấy tràn đầy sự vui sướng.

Vừa rồi anh ấy đã nghe được những lời cô nói với Nguyễn Cao Cường ư?

“Anh đừng hiểu lầm, chỉ là em..” Cô sốt ruột muốn giải thích.

Hoàng Công Thành cắt ngang lời nói của cô: “Em không cần nói gì cả, anh hiếu mà. Nhưng em đã có thể thừa nhận quan hệ của hai chúng ta trước mặt anh ta làm anh cảm thấy rất vui”

Anh ấy hiểu rằng cô chỉ cố ý nói những điều đó trước mặt Nguyễn Cao Cường nhưng anh ấy không bận tâm về chuyện đó. Nhưng mà thái độ của anh ấy như vậy lại càng làm cho Đào Hương Vi sốt ruột, cô không hy vọng anh ấy tiếp tục hiểu lâm nữa.

“Xin lỗi, vừa rồi em không nên nói với anh ta như vậy…”

“Được rồi, em không thể để cho anh cảm thấy vui vẻ một chút mà phải nói những lời này để đánh gãy ảo tưởng của anh sao?” Thật ra, anh ấy hiếu mọi chuyện và cũng không cần cô phải nhắc đi nhắc lại như vậy.

“Công Thành…”

“Em không muốn về nhà sao? Đi thôi, tối nay em muốn ăn gì thì anh sẽ nấu cho em” Anh ấy không muốn nghe thêm một câu nào nữa mà kéo cô lên xe luôn.

Nhìn thấy thái ủa anh ấy như thế này, Đào Hương Vi cũng chỉ có thể thầm than một tiếng, cô biết mình có nói gì nữa cũng vô ích thôi nên chỉ có thể tạm thời bỏ qua.

Ngày hôm sau khi Đào Hương Vi đến công ty, giám đốc Duẫn nói với cô rằng chủ tịch Thông muốn gặp cô. Trong phòng làm việc của chủ tịch, Lương Văn Thông thấy cô đi vào thì cười ha hả rồi vẫy cô lại: “Lại đây ngồi đi”

Đào Hương Vi đi đến ghế sô pha cho khách ở bên đó rồi chào: “Chào chủ tịch Thông”

Cô thấy ông ta đang pha trà, mùi trà thơm tỏa ra bốn phía.

“Ngồi xuống đi chứ đứng đơ ra đó làm gì?” Lương Văn Thông nhìn cô nói.

Cô đành phải ngồi xuống đối diện ông ta: “Ông tìm tôi là muốn dặn dò gì về công việc sao?”

Lương Văn Thông gật đầu: “Quả thật có một số việc liên quan đến công việc, chúng ta từ từ nói” Ông ta đứa một ly trà đến trước mặt cô: “Uống trà đi”

“Cảm ơn” Cô nâng ly trà lên để ngửi mùi hương.

“Nghe nói cô không muốn làm cái dự án của tập đoàn Nguyễn Cao kia hả?” Lương Văn Thông hỏi.

Đào Hương Vi bị bỏng một chút vì trà nóng, cô thở ra vài cái rồi mới trả lời: “Vâng, ông có thể nào…”

“Không thể”

Lời của cô còn chưa nói xong mà đã bị ông ta từ chối rồi, cô không khỏi ngạc nhiên: “Ông biết tôi muốn nói gì sao?”

“Không cần biết là cô nói cái gì, câu trả lời của tôi đều là không được” Lương Văn Thông dừng một chút rồi nhìn thẳng vào ánh mắt của cô và nói: “Tổng giám đốc Cường đã nói với tôi rồi, nếu thay đổi người thì anh ta sẽ không làm tiếp dự án này với chúng ta nữa”

Cái này Đào Hương Vi hoàn toàn hiểu được, hóa ra là do ý của Nguyễn Cao Cường, anh không chịu thay đổi người.

“Đó là một dự án lớn của tống giám đốc Cường, nếu cô làm tốt thì tôi có thể trích thêm phần trăm cho cô, nhưng cô không thể không làm được” Ngày từ đầu Lương Văn Thông đã cười như thế, cũng làm cho người ta khó có thể từ chối được.

Đào Hương Vi biết tính tình của Nguyễn Cao Cường, cô cũng không hy vọng việc riêng của mình làm ảnh hưởng đến công việc.

Cô im lặng vài phút rồi nói: “Được, tôi sẽ tiếp tục làm dự án này”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 911


Lương Văn Thông cười ha ha: “Như vậy mới đúng chứ”

Sau khi cô uống một ngụm trà xong thì ông ta lại nói: “Đúng rồi, tối mai tối phải đi tham dự một tiệc sinh nhật, cô đi với tôi đến đó nhé?”

Cô cảm thấy kì lạ nên hỏi: “Tham dự tiệc tối thì ông nên đi với bạn gái ông chứ sao lại đi với tôi?”

Trên mặt Lương Văn Thông vẫn mỉm cười như cũ: “Cô nói đúng đấy, đúng là tôi có bạn gái của mình nhưng bữa tiệc tối ngày mai lại có liên quan đến dự án mà cô phụ trách. Đến lúc đó tôi còn có thể giúp cô làm quen với vài giám đốc, chuyện đó sẽ có ích đối với công việc của cô đấy.

Ông ta nói như vậy làm Đào Hương Vi nghĩ đến chuyện tiệc sinh nhật tối mai là của giám đốc nào lại có liên quan đến dự án mà cô đang làm cho tập đoàn Nguyễn Cao.

“Nếu là có liên quan đến công việc thì tôi sẽ tham dự với ông Lương Văn Thông lại cười: “Tôi rất thích sự nhiệt tình này của cô đó”

Hôm nay là sinh nhật chín mươi tuổi của ông cụ Nguyễn Cao, bữa tiệc sinh nhật cũng được tổ chức linh đình hơn trước đây rất nhiều, dù sao thì cũng lớn tuổi như vậy rồi.

Nam Thùy Dương cố ý một bộ váy truyền thống của Hoa Thục mà cô ấy đã đặt làm một tháng trước đây, có họa tiết khóa cài trước ngực, cô ấy búi tóc lên trông rất thanh lịch và khéo léo.

Hôm nay mẹ Nam cũng cũng mặc một bộ lễ phục cao cấp, bà ta đứng phía sau cô gái và nhìn hình phản chiếu của cô gái ở trong gương, bà ta khen: “Bộ váy này đẹp như vậy, chắc chản ông cụ sẽ rất thích”

Nam Thùy Dương nghe vậy thì cười, nhưng rất nhanh nụ cười đó đã biến mất: “Ông cụ thích thì có ích lợi gì đâu, không biết có thể lọt vào trong mắt anh Cường được không nữa”

“Ông cụ vẫn đứng về phía con mà, nếu như ông ta biết lâu rồi Cao Cường vẫn chưa về nhà thì chắc chắn ông ấy sẽ giải quyết cho con thôi”

“Mẹ, mẹ định nói..” Nam Thùy Dương nhìn mẹ mình.

“Đúng vậy, con phải nói chuyện cậu ta không trở về nhà cho ông cụ nghe, bây giờ chỉ có ông cụ mới có thể kiềm chân cậu ta thôi” Mẹ Nam cũng là vì lo lắng cho con gái thôi.

Ánh mắt của Nam Thùy Dương tối lại, những gì mẹ cô ấy vừa nói thì cũng là một cách, nhưng đến lúc đó Cao Cường có thể sẽ trách cô ấy đã nói chuyện đó với ông cụ không?

“Nào, con đeo đôi bông tai này lên rồi chúng ta sẽ đến khách sạn”

Mẹ Nam cầm lấy đôi bông tai kim cương trên bàn trang điểm lên.

Khách sạn SK là khách sạn năm sao thuộc tập đoàn Nguyễn Cao.

Tối nay, những người tới đây chúc mừng đều là những nhân vật nổi tiếng, một xe hơi sang trọng chạy đến khách sạn.

911-cha-con-toi.jpg


Không biết vì sao Đào Hương Vi hơi cảm thấy có chút gì đó bồn chồn.

Trong sảnh tiệc lớn nguy nga lộng lẫy, Nam Thùy Dương và mẹ mình cùng đi tới để chào hỏi những người khách đến chúc mừng.

Nguyễn Cao Cường là người cầm quyền ở nhà họ Nguyễn Cao này, mà cô ấy lại là vợ của anh, đương nhiên là cô ấy sẽ chào đón mọi người với tư cách là một nữ chủ nhân rồi. Có thể nói, từ lúc cô ấy được ngồi ở vị trí bà Nguyễn Cao này thì luôn luôn cảm nhận được vinh quang tột đỉnh.

Một số phu nhân khác đã đến bữa tiệc.

“Bà Nguyễn Cao, càng lúc chị trông càng trẻ ra đó nha” Bà chủ nhà họ Lý cười n‹ “Đúng là như vậy đấy, tôi nhìn thấy vết sẹo trên mặt chị cũng mờ đi nhiều rồi, thật sự không thể nhận ra được khuôn mặt của chị đã từng bị thương đâu nha” Bà Trần nói.

“Nếu bà Nguyễn Cao có thể chăm sóc da tốt được như vậy, tôi nghĩ là do chị ấy chưa từng sinh đẻ nên giống các cô gái bình thường khác đấy” Bất ngờ bà Vương nói một câu như vậy làm gương mặt đang tươi cười của Nam Thùy Dương cứng đờ lại.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 912


Bà Vương vừa nói những lời này ra thì ánh mắt của mấy người phu nhân khác cũng thay đổi.

Bà Lý nói tiếp: “Sao cô có thể nói như vậy hả? Nếu theo lời cô nói thì chẳng lế bọn tôi sinh con xong thì sẽ biến thành những người phụ nữ già nua hay sao?”

Bà Vương mím môi cười: “Ý tôi không phải thể đâu, chúng ta đều là phụ nữ, mà lại còn phải sinh con nữa, nên là tôi nhận ra mình không thể nào đi sao với những người phụ nữ chưa từng sinh con được. Mọi người nhìn làn da của bà Nguyễn Cao đi, nó săn chắc và mịn màng hơn da chúng ta nhiều. Mặc dù là chúng ta cũng sử dụng sản phẩm dưỡng da giống cô ấy thì cũng chẳng thể nào bì được”

“Câu này của bà Vương cũng không đúng lầm đâu nha, quả thật sinh nở là một chuyện gây ra rất nhiều thương tổn đối với phụ nữ chúng ta. Cũng may chúng ta đều có đủ điều kiện để chăm sóc bản thân thật tốt, cũng không cần bận tâm nhiều chuyện đưa con mình theo” Bà Trần nói xong thì nhìn Nam Thùy Dương rồi hỏi: “Chị đã kết hôn với tống giám đốc Cường ba năm rồi, hai người cũng nên sinh một đứa đi chứ nhỉ? Sự nghiệp của nhà họ Nguyễn Cao lớn như thế cũng cần có một đứa trẻ để kế thừa đúng không?”

Nam Thùy Dương nghe những người phụ nữ kia lần lượt nói như vậy, tuy rằng trên mặt cô ấy vẫn giữ nụ cười nhưng trong lòng đã rất hoảng hốt rồi.

Từ sau khi cô ấy kết hôn với Nguyễn Cao Cường được một năm, chỉ cần cô tham dự bất kì một dịp nào thì cũng sẽ có người hỏi bao giờ bọn họ mới chịu sinh con. Đâu phải cô muốn có con là sẽ có con được đâu chứ. Nghĩ đến việc Nguyễn Cao Cường muốn cô đi thụ tinh nhân tạo với một người đàn ông xa lạ thì cô lại cảm thấy vô cùng tức giận.

“Con rể tôi nói là bây giờ chỉ muốn sống thế giới của hai người.

Hơn nữa Thùy Dương nhà chúng tôi vẫn còn trẻ, một hai năm nữa sinh cũng không muộn mà” Mẹ Nam nhìn thấy con gái không trả lời được nên chủ động đi đến giúp con gái giải vây cho đỡ xấu hổ.

“Nói như vậy là hai người đã kết hôn ba năm rồi mà vẫn còn giống như vợ chồng mới cưới, vô cùng yêu thương nhau, thật sự đúng là làm cho người ta phải hâm mộ nha” Ngoài miệng bà Vương nói hâm mộ chứ trong mắt đã xuất hiện sự giễu cợt rồi.

“Thế giới hai người thì đúng là tốt thật, nhưng mà tôi khuyên chị vẫn nên sớm sinh một đứa bé đi thì tốt hơn. Nghe nói anh Cường có một đứa con gái riêng, chắc đó là đứa con duy nhất của tổng giám đốc Cường hả? Bà Lý nói.

Sắc mặt của Nam Thùy Dương không tốt lắm: “Hôm nay là sinh nhật của ông cụ nhà chúng tôi, còn có rất nhiều khách đến chào hỏi.

Mọi người cứ tự nhiên nhé, tôi phải đi trước rồi” Cô ấy chỉ có thể gượng cười đối với bọn họ rồi sau đó rời đi Những phu nhân kia nhìn thấy cô ấy vội vàng bỏ đi đều cười giễu cợt.

“Chắc là cô ta không thể sinh con được rồi, còn nói gì mà hưởng thụ thế giới hai người.

Phía sau là xì xầm và truyền tới một câu như vậy làm suýt chút nữa Nam Thùy Dương đã quay lại xé nát miệng người nói ra.

“Tức chết đi được. Mấy người phu nhân, mỗi lần gặp mặt là đều xúm lại hỏi con khi nào thì chịu sinh con, thật muốn bịt hết miệng của bọn họ lại mà” Ở trong phòng nghỉ, Nam Thùy Dương không nhịn được mà mắng.

Mẹ Nam cũng tức giận: “Bọn họ đúng là phiền phức, nhưng mà bọn họ nói vậy cũng đúng, con vẫn nên sinh một đứa đi thì sẽ tốt hơn đấy. Nếu không thì sau này tài sản của nhà họ Nguyễn Cao sẽ để lại hết cho đứa con riêng của con đàn bà rẻ tiền họ Đào kia mất”

“Mẹ, mẹ phải biết là không phải con không muốn sinh mà thật sự là do anh Cường..” Nói đến đây thì cô ấy buồn bực không thể nói tiếp được nữa.

Mẹ Nam đi đến võ lưng cô để an ủi: “Mẹ biết mẹ biết, việc sinh con này thì chúng ta phải suy nghĩ cách khác rồi”

“Còn có cách nào nữa chứ, anh ấy thật sự không muốn sinh con với con, lúc nào cũng nói là có một mình Vân Nhi là đủ rồi” Cô không thể đi làm thụ tinh nhân tạo với một người đàn ông xa lạ được.

Mẹ Nam nghe xong thì trong mắt bà ta hiện lên một vẻ lạnh lùng: “Nếu đứa con duy nhất này của cậu ta không còn nữa thì có lẽ cậu ta sẽ chịu sinh con với con đấy”

“Mẹ, mẹ nói gì vậy?” Nhất thời Nam Thùy Dương nghe không rõ.

Mẹ Nam che giấu sự lạnh lùng trong đôi mắt: “Không có gì, chúng ta đi ra ngoài đi, chắc là ông cụ đã đến rồi đó “

Trong sảnh lớn của bữa tiệc, quả nhiên ông cụ đã đến rồi.

Hôm nay ông cụ mặc một bộ đồ thêu họa tiết thời Đường nhìn rất trang trọng, ông ta chống cây gậy đầu rồng, lưng hơi còng, tóc đã điểm bạc, trên người có một loại hơi thở đã quen với sóng to gió lớn, cũng giận mà cũng có uy.

Nam Thùy Dương hít sâu một hơi, cô ấy cười khanh khách đi tới: “Ông nội, cháu chúc ông sống lâu trăm tuổi”

Ông cụ Nguyễn Cao nhìn về phía cô ấy, thấy cách ăn mặc hôm nay của cô thì rất vừa lòng, nhưng ông ta vẫn nhíu mày: “Cao Cường đâu?

Sao nó lại không đi cùng với cháu?”

Vẻ mặt của Nam Thùy Dương hơi đổi, cô lập tức trả lời: “Anh ấy…

Anh ấy có chút việc bận, lát nữa anh ấy sẽ tới đây sau ạ”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 913


Lúc cô ấy vừa dứt lời thì một người đàn ông đẹp trai mặc vest đã đi tới phía sau cô.

“Ông nội, sinh nhật vui vẻ” Vẻ mặt của Nguyễn Cao Cường lạnh nhạt.

Ông cụ liếc nhìn anh một cái, trong mắt ông ta lộ ra vẻ khó chịu: “Bây giờ công việc của cháu rất bận rộn hay sao?”

“Tập đoàn có rất nhiều công việc, ông nội cũng thừa biết điều đó rồi” Nguyễn Cao Cường tự nhận mình chưa hề gây ra lỗi gì với ông cụ cả.

Ông cụ lại hừ một tiếng: “Dù có bận thế nào thì cháu cũng nên đi cùng với vợ mình đến đây”

Nguyễn Cao Cường đã hiểu vì sao ông nội là khó chịu với mình rồi Nam Thùy Dương sợ anh bị ông cụ mảng nên vội vàng nói: “Công việc của anh Cường nhiều nên cháu tự đi đến đây cũng được mà ông”

“Cháu nhìn xem Thùy Dương lo nghĩ cho cháu như thế nào” Ông cụ vẫn cảm thấy rất vừa lòng với đứa cháu dâu này, dù sao đó cũng là người mà ông ta tự chọn lựa.

Nguyễn Cao Cường nhíu mày lại nhưng anh vẫn nghe theo ý của ông cụ. Hôm nay là sinh nhật của ông cụ nên anh không muốn làm ông ta buồn.

“Cháu biết rồi, lần sau cháu sẽ đi cùng với Thùy Dương”

Nam Thùy Dương đi qua giúp anh sửa sang lại áo rồi cô ấy nói nhẹ nhàng nói với anh: “Cũng đã mấy ngày rồi anh chưa về nhà, anh nói là ở công ty tăng ca, anh đã làm xong chưa?”

Không đợi Nguyễn Cao Cường mở miệng, ông cụ lại liếc anh rồi lạnh lùng hỏi: “Cháu đã không về nhà nhiều ngày rồi sao?”

Nguyễn Cao Cường híp mắt lại, anh nhìn Nam Thùy Dương ở trước mặt tỏ vẻ nhỏ nhẹ phàn nàn, cô đang cố ý tố cáo anh trước mặt ông nội sao?

“Gần đây công ty có nhiều dự án mới nên cháu cần tăng ca để xử lý” Anh nhìn về phía ông cụ rồi cười như không cười: “Ông nội, đáng lẽ ông không nên nghỉ ngờ chuyện công việc của cháu như thế chứ? Hay là ông cảm thấy cháu nên bỏ công việc đi và đặt hết tâm trí vào gia đình ạ?”

Ông cụ trừng mắt nhìn anh: “Cháu nên biết cân bằng cả công việc và gia đình, chuyện đó còn đợi ông dạy cháu sao?”

Trong lòng Nam Thùy Dương đã hơi gấp, ông cụ cũng đã lên tiếng rồi, chẳng lẽ anh còn chưa chịu về nhà sao?

Lương Văn Thông đưa Đào Hương Vi vào. Họ đi qua những người khác mới, Lương Văn Thông đưa cô đi thẳng về hướng của ông cụ Nguyễn Cao.

Đào Hương Vi nhìn thấy ông cụ Nguyễn Cao rồi lại nhìn thấy Nguyễn Cao Cường đứng bên cạnh ông ta, đột nhiên trong lòng cô trở nên căng thẳng, bước chân đang đi về phía trước cũng dừng lại, không muốn đi tiếp nữa.

“Cô làm sao vậy?” Thấy cô dừng lại, Lương Văn Thông quay đầu lại hỏi cô.

“Chủ tịch Thông, ông nói hôm nay là sinh nhật của ai vậy?” Trong nháy mắt đầu óc cô trở nên trống rỗng.

Lương Văn Thông cười nói: “Không phải cô cũng thấy rồi đó sao?

Hôm nay là bữa tiệc sinh nhật chín mươi tuổi của ông cụ Nguyễn Cao đấy”

“Trong nháy mắt, cô cảm thấy hơi tức giận: “Sao ngày từ đầu ông không nói với tôi đây là sinh nhật của ông cụ Nguyễn Cao chứ? Nếu biết thì cô đã không đến rồi.

“Bây giờ cô biết rồi thì cũng không muộn, hơn nữa là cô đi theo tôi tới đây mà” Nụ cười trên mặt Lương Văn Thông nhìn có vẻ vô hại nhưng thật ra lại ẩn giấu mưu mô.

“Thật xin lõi, bây giờ tôi phải đi rồi” Cô không muốn chạm mặt với ông cụ, là càng không muốn chạm mặt với Nguyễn Cao Cường trong trường hợp này. Cô xoay người muốn đi nhưng cổ tay lại bị người khác nắm lại, nụ cười của Lương Văn Thông ẩn giấu một chút lạnh lùng và sự cảnh cáo: “ Cô đã đi theo tôi tới đây thì không thể đi được” Dứt lời, ông ta nằm chặt cổ tay cô và kéo cô đi về phía ông cụ.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 914


“Chủ tịch Thông, ông bỏ tay tôi ra… Ông không thể..” Đào Hương Vi thực sự cảm thấy tức giận, cô không biết làm thế nào đế giấy ra khỏi tay ông ta cả. Cứ như vậy thì cô đã bị Lương Văn Thông kéo đến trước mặt ông cụ Nguyễn Cao, nhất thời cô cảm thấy giống như có một ánh mắt sắc bén và đầy áp lực nhìn về phía mình. Trong vô thức, lòng cô co lại.

Lúc này cô chỉ nghe thấy Lương Văn Thông đang chào hỏi: “Ông cụ Nguyễn Cao, tôi chúc ông phúc đức vô biên, sống lâu trăm tuổi”

Hình như ông cụ Nguyễn Cao không nghe được những lời ông ta nói, đôi mắt xám đục ngầu của ông cụ lạnh lùng nhìn chăm chảm Đào.

Hương Vị, giọng nói trầm thấp và mạnh mẽ của ông cụ khiến người khác sợ hãi: “Cô trở lại rồi Đào Hương Vi cảm giác ánh mắt của ông cụ đang nhìn cô chăm chú, da đầu cô run lên. Những gì ông cụ đang hỏi chắc chẳn là dành cho cô, vậy là ông ta đã biết cô từng ra nước ngoài trước đó ư?

Cô cũng chỉ có thể kiên trì chống lại ánh mắt của ông cụ: “Ông cụ Nguyễn Cao, sinh nhật vui vẻ”

Ông cụ vẫn không lên tiếng mà cứ liếc cô một cách lạnh lùng, khuôn mặt già nua vô cùng nghiêm túc.

Nguyễn Cao Cường nhìn thấy cô vui vẻ đi đến với Lương Văn Thông, vốn dĩ khuôn mặt anh không có biểu cảm gì mà bỗng nhiên lúc đó lại trở nên lạnh lùng hơn, lông mày cũng cau lại.

Giây phút Nam Thùy Dương nhìn thấy Đào Hương Vi xuất hiện thì cả người cô ấy đều luống cuống, thậm chí cô ấy còn muốn gọi người tới đây đuổi cô ra ngoài. Cô nhìn về phía người đàn ông ở bên cạnh theo bản năng, quả nhiên sự chú ý của anh đều hướng về Đào Hương Vi hết rồi.

“Ai cho cô đến nơi này? Tiệc sinh nhật của ông cụ mà ai cũng có thể tùy ý ra vào thế sao?” Mẹ Nam đã hết kiên nhẫn nên chủ động lên tiếng thay con gái mình.

“Người đâu! Tới đưa người phụ nữ này đi ra ngoài” Mẹ Nam tự thấy bản thân đã đủ khách sáo rồi.

Lương Văn Thông thấy thế thì lập tức lên tiếng: “Hương Vi là bạn gái của tôi”

“Cậu là ai?” Ông cụ nãy giờ vẫn không lên tiếng lại bất ngờ mở miệng hỏi, ông ta thật sự không biết Lương Văn Thông là ai.

Lương Văn Thông đột nhiên cảm thấy rất xấu hổ, ông ta cố gắng làm ở thương trường lâu như vậy, ít nhất thì cũng được coi là có chút danh tiếng, vậy mà ở nơi này thì lại bị ông cụ xem thành kẻ không đáng một đồng.

“Xin chào ông, kẻ hèn này họ Lương, gần đây tôi có hợp tác một dự án với tổng giám đốc Cường” Ông ta đành phải tự giới thiệu.

“Nói như vậy thì anh ta là người cháu mời tới à?” Ánh mắt lạnh lùng của ông cụ nhìn về phía Nguyễn Cao Cường.

Nguyễn Cao Cường mím đôi môi mỏng lại, anh biết người ông cụ đang hỏi không phải là Lương Văn Thông mà là Đào Hương Vi.

Anh nhìn Đào Hương Vi đang cảm thấy không được tự nhiên rồi nói một cách lạnh lùng: “Cháu không có mời”

Đào Hương Vi đứa mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đen lạnh nhạt của anh, lúc này anh giống như không hề quen biết gì cô vậy.

Nam Thùy Dương cảm thấy ngạc nhiên khi Nguyễn Cao Cường trả lời như thế, cô ấy thấy anh lạnh nhạt như vậy, chẳng lẽ cô ấy đã thật sự hiểu lầm bọn họ sao?

“Nếu không có mời thì ai cho phép mấy người vào đây?” Mẹ Nam lại càng dũng cảm hơn, bà ta lớn giọng: “Các người còn chưa chịu đi à”

Đào Hương Vi nhìn thấy bảo vệ đang đi về phía bọn họ, trông có vẻ là chuẩn bị đuổi bọn cô đi rồi.

“Là cháu mời cô ấy t giọng nói của nữ đột nhiên vang lên.

Lập tức xuất hiện một người phụ nữ đang khoác tay một người đàn ông đẹp trai đi tới. Trong lòng ngực cô ấy đang ôm một bé gái trắng hồng xinh xinh.

Đào Hương Vi quay đầu lại nhìn, là Lâm Hương Giang…

Lâm Hương Giang đang ôm con gái đi tới cùng với Hà Tuấn Khoa, cô mỉm cười gật đầu chào Đào Hương Vi rồi nói: “Là cháu đã mời Đào.

Hương Ví tới tham dự tiệc sinh nhật, có được không ạ?”

Cô nói xong thì nhìn thái độ kiêu ngạo của mẹ Nam, chưa tới lượt bà ta được quyền làm chủ nơi này đâu.

Sự kiêu ngạo của mẹ Nam đột nhiên nhanh chóng bị hạ xuống.

Lâm Hương Giang là con gái lớn của nhà họ Nguyễn Cao, ngay cả ông cụ Nguyễn Cao đều không thể làm gì được cô thì nói gì đến người bên ngoài.

Mẹ Nam cười gượng rồi nói: “Chuyện đó… Sao cháu lại mời cô ta đến vậy? Không phải cháu không biết.”

“Mẹ, đừng nói nữa, nếu Đào Hương Vi là người được Hương Giang mời đến thì chúng ta sẽ tiếp đãi cô ấy như những người khác thôi”

Nam Thùy Dương cắt ngang câu nói của mẹ mình, cô ấy không muốn mọi thứ trở nên căng thẳng vì mẹ mình, nhất là ở trước mặt ông cụ Nguyễn Cao.

“Hương Vị, cô là người tôi mời đến, không ai dám đuổi cô ra đâu”

Lâm Hương Giang võ vỗ mu bàn tay Đào Hương Vi rồi nói.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 915


Đào Hương Vi biết Lâm Hương Giang đang cố tình giải vây cho cô để cô không bị bảo vệ đuổi ra ngoài, nhưng mà… Thật sự cô không muốn tham dự tiệc sinh nhật của ông cụ đâu, bây giờ cô muốn chạy mà.

“Cám ơn cô” Cô nói với Lâm Hương Giang.

“Cô còn khách sáo với tôi làm gì nữa?” Lúc Lâm Hương Giang nói lời này, không biết có phải cố tình hay không mà cô còn liếc nhìn Nguyễn Cao Cường một cái.

Nguyễn Cao Cường vẫn lạnh lùng không nói gì như cũ, trên người anh có một loại hơi thở lạnh lùng “người lạ chớ lại gần”.

“Bảo bối nhỏ, đến chúc mừng ông cố con sinh nhật vui vẻ đi nào”

Lâm Hương Giang ôm con gái đến trước mặt ông cụ.

Ông cụ tức giận liếc nhìn cô một cách lạnh lùng: “Cháu không cần phải nói những lời khách sao này với ông, chỉ sợ lát nữa cháu lại chọc giận ông thôi”

Lâm Hương Giang cảm thấy buồn cười: “Ông nội, cũng đâu có chọc giận ông đâu”

“Tiệc sinh nhật của ông mà cháu lại tự tiện mời cô ta đến để chọc giận ông, như vậy thì không tính à?”

Gần đây con Vậy là ông cụ đang trách cô đưa Đào Hương Vi tới đây ư?

“Ông nội, cho dù như thế nào thì Hương Vi cũng là của Vân Nhi, để cô ấy tới chúc thọ ông thì cũng không có gì là không hợp lý cả” Lâm Hương Giang nói.

Ông cụ Nguyễn Cao vẫn không nể mặt mũi, ông ta hừ lạnh: “Ông không cần” Ông ta nhìn bốn hướng như đang tìm kiếm cái gì, cuối cùng lại nhìn về phía Nguyễn Cao Cường: “Vân Nhi đâu? Sao ông không thấy con bé?”

Nguyễn Cao Cường mở miệng: “Con bé về nhà mẹ nó Lúc ông cụ nhìn về phía Đào Hương Vị, cô chủ động nói: “Vân Nhi đang ở nhà cháu, cháu không biết hôm nay là sinh nhật ông nên không đưa con bé đến đây”

“Mới đó mà đã đưa con bé đi rồi à?” Tâm mắt ông cụ đưa qua đưa lại giữa cô và Nguyễn Cao Cường, sự lạnh lùng trong mắt ông ta càng tăng lên. Ông ta nhìn chäm chằm Nguyễn Cao Cường rồi nói: “Con bé không biết sinh nhật ông, chẳng lẽ cháu lại không biết à? Sao cháu không đón con bé về?”

“Nếu ông muốn gặp con bé thì bây giờ con sẽ gọi Mộ Dung Bạch đến đón nó về” Nguyễn Cao Cường vẫn vô cùng bình tĩnh và không hề sợ hãi, giống như chuyện này không phải là chuyện gì lớn.

“Bỏ đi, có gặp cũng vậy” Sắc mặt ông cụ đã tệ hơn nhiều, ngực ông lại có cảm giác khó thở nên cảm giác không được tốt lắm.

Ông ta bình tĩnh nhìn mặt hai người bọn họ rồi nói: “ÐĐỡ ông đi nghỉ ngơi, ông không muốn gặp ai nữa hết” Xem ra là tức giận rồi.

“Ông nội, cháu đỡ ông đi” Nan Thùy Dương lập tức đi qua.

Ông cụ nhìn cô ấy xong thì muốn từ chối, nhưng ông ta lại nghĩ nghĩ rồi nói: “Cũng được”

“Cao Cường, anh cứ ở đây tiếp khách trước đi đã, em đỡ ông nội đi xong rồi sẽ ra với anh sau” Nam Thùy Dương vẫn ân cần và hiểu chuyện như vậy.

Nguyễn Cao Cường vuốt cằm: “Ừ”

Đào Hương Vi nhận ra được ông cụ Nguyễn Cao vô cùng yêu thích đứa cháu dâu này, nếu cô tiếp tục ở lại chỗ này thì sẽ chỉ mang đến bực tức cho ông cụ thôi.

Lập tức cô nói với Lương Văn Thông: “Chủ tịch Thông, ông cũng thấy rồi đấy, tôi không thể nán lại đây thêm được nữa, tôi chỉ làm lỡ chuyện của ông thôi, tôi đi trước đây”

Lương Văn Thông vốn tưởng rằng đưa cô đến đây thì có thể lấy được một ích lợi ích của nhà họ Nguyễn Cao, không ngờ ông cụ lại không thích cô đến như vậy nên ông ta đành phải để cô đi.

“Vậy cô trở về nghỉ ngơi đi” Lương Văn Thông nói.

Đào Hương Vi gật gật đầu rồi xoay người về phía Lâm Hương Giang. Cô đang muốn mở miệng thì Lâm Hương Giang đã nói trước: “Cô đi vội như vậy sao?”

“Ừ, vốn dĩ tôi không nên đến đây mà” Cô tự giễu nói.

Lâm Hương Giang nhìn về phía Nguyễn Cao Cường rồi hỏi: “Anh có muốn đưa cô ấy về không?”

“Cô ấy là khách do em mời đến chứ khôn.

Cường nói xong lời này thì lạnh lùng quay ngư: “Đúng là cái đồ cứng đầu mà” Lâm Hương Giang không nhịn được.

“Cô có muốn tôi gọi xe đưa cô về không?” Lâm Hương Giang hỏi Đào Hương Vi.

Ánh mắt Đào Hương Vi từ chỗ Nguyễn Cao Cường quay trở lại, cô đè x uống sự phiền muộn trong lòng rồi trả lời: “Không cần”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 916


Đào Hương Vi đi dọc hành lang khách sạn với tâm trạng buồn chán, bước chân cô có hơi vội vàng thế nên suýt nữa là đụng vào ai đó khi rẽ vào lối khác.

“Tôi xin lỗi” Cô giải thích theo bản năng.

Người kia chưa có ý định rời đi, một giọng nam lạnh lẽo vọng xuống từ trên đầu cô: “Em không nên tới nơi này”

Cô đã quá quen thuộc với giọng nam kia rồi nên khi cô ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ngay khuôn mặt lạnh lùng của Nguyễn Cao Cường.

Nhìn vẻ mặt của anh thì có vẻ như sự xuất hiện của cô tối nay làm anh vô cùng mất hứng thì phải. Hơn nữa, ông nội của anh không thích cô, vợ của anh lại xem cô là tình địch, không có ai chào đón cô cả.

“Tôi thật sự không biết đây là tiệc sinh nhật của ông nội anh, tôi không nến đến đây với chủ tịch Thông” Cô giải thích vì không muốn anh hiểu lầm là cô đến đấy để mọi người biết cô đã về nước.

“Ông ta kêu em đến thì em đến sao?” Nguyễn Cao Cường nhíu hai hàng lông mày.

Nhắc tới chuyện này, trong lòng Đào Hương Vi cũng cảm thấy bực bội khi bị Lương Văn Thông hãm hại.

“Ông ta là sếp của tôi, ông ta nói đây là nhiệm vụ trong công việc của tôi thì làm sao tôi có thế không đến được?”

Sắc mặt Đào Hương Vi hơi trầm xuống: “Anh muốn nghĩ như thế nào thì cứ nghĩ vậy đi, bây giờ tôi đi thì sẽ không làm ảnh hưởng gì đến các người đâu” Cô nói dứt lời thì muốn bước qua khỏi người anh.

Bỗng dưng cánh tay cô bị anh nắm lại, giọng nói nặng nề của anh vang lên: “Sau này em phải biết từ chối, còn nữa… Em phải biết cẩn thận chút”

Những lời này của anh, thật sự cô nghe không hiểu là anh đang cảnh cáo hay là quan tâm cô nữa.

“Anh yên tâm, tôi biết mình nên làm gì mà” Mặt cô không thay đổi nhìn anh rồi gỡ tay anh ra.

Lúc cô định đi thì đột nhiên nghĩ đến cái gì đó: “Không cần tôi đưa Vân Nhi đến đây sao?” Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật của ông cụ.

Mắt đuôi phượng của Nguyễn Cao Cường nhìn cô chăm chú mà không hề che giấu. Anh mở miệng, giọng nói hơi khàn khàn: “Không cần, em đi đi”

Anh cứ thế mà đuổi cô đi sao? Xem ra quả thật là cô không được chào đón rồi.

Cô cũng không quay đầu lại mà cứ thế rời đi, lưng cô thẳng đứng vì cô có thể cảm giác được ánh mắt của anh đang nhìn cô chẳm chẳm.

Cho tới khi ra tới cửa lớn của khách sạn thì cô mới thở ra được một hơi.

“Hương Vi” Hoàng Công Thành lại xuất hiện ở phía sau.

“Sao anh lại tới đây?” Cô hơi bất ngờ khi nhìn thấy anh ấy.

“Anh nghe nói chủ tịch Thông đưa em đến đây để dự bữa tiệc nào đó nên anh đến để nhìn xem” Thật ra là anh lo lắng cho cô.

Hoàng Công Thành thấy sắc mặt cô không tốt lắm, anh lại không nhìn thấy Lương Văn Thông nên anh hỏi: “Sao thế? Đã xảy ra chuyện gì à”

Cô cố giấu đi sự mệt mỏi trong mắt mình, cô lắc đầu: “Không có việc gì hết, chỉ là em không được thoải mái nên chủ tịch Thông cho em Về trước thôi”

“Em bị sao mà thấy không thoải mái?” Lúc này anh ấy vội vàng đứng lên, thấy cô đang mặc một bộ váy trễ vai thì anh chủ động cởi áo khoác ra rồi phủ lên thêm cho cô.

Cảm giác ấm áp trên vai và nhìn vào ánh mắt quan tâm của người đàn ông trước mặt, không hiểu sao cô lại liên tưởng đến khuôn mặt lạnh lùng của cái tên Nguyễn Cao Cường kia. Sự ấm áp của cô đã không còn là anh từ lâu rồi.

“Cám ơn anh, chỉ là em hơi mệt thôi, về nghỉ ngơi là em sẽ khỏe ấy mà”

“Đi, anh đưa em trở về” Hoàng Công Thành ôm ngang vai cô rồi đưa cô lên xe.

Trong khách sạn, Nguyễn Cao Cường đứng trước một cái cửa sổ lớn ở sát đất. Anh nhìn thấy đôi nam nữ ở cửa kia, trên các ngón tay nhìn rõ được các khớp xương của anh là một điếu thuốc với làn khói đã sắp tàn, giống như vẻ mặt u ám lúc bây giờ của anh vậy.

Có tiếng bước chân đang vội vàng đi về phía anh: “Tổng giám đốc Cẩm, cuối cùng tôi cũng tìm được anh ng cụ gọi anh tới đó.”

“Biết rồi” Anh xoay người đi và dập tắt điếu thuốc trong tay.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 917


Ở một góc khuất gần đó, Nam Thùy Dương nhìn thấy anh đi về phía phòng nghỉ, trong mắt cô ấy hiện lên sự lạnh lùng. Hóa ra không phải cô hiểu làm mà thật sự trong lòng anh vẫn chưa quên được Đào Hương Vi. Nhưng hôm nay cô chính là vợ của anh thì sao cô có thể cho phép trong lòng chồng mình có hình bóng của một người phụ nữ khác được. Cô từ từ siết chặt bàn tay đang buông thõng của mình, trong lòng xuất hiện một nỗi hận thù.

Nguyễn Cao Cường đi vào phòng nghỉ, ông cụ đang ngồi ở sô pha chờ anh, nét mặt già nua nhìn rất căng thẳng.

“Ông nội, ông tìm cháu ạ?”

Tuy ông cụ đang ngồi nhưng hai tay ông ta vẫn nắm lấy cây gậy đầu rồng, ông ta nhìn anh, vẻ mặt có vẻ như lại càng nghiêm khắc hơn.

“Thì ra lí do cháu không về nhà là vì người phụ nữ kia đã quay về à?” Ông cụ vừa mở miệng đã tra hỏi anh.

Mặt Nguyễn Cao Cường nhăn lại, anh ngồi xuống đối diện với ông cụ: “Đây là chuyện của cháu với Nam Thùy Dương thôi chứ không có liên quan gì đến người khác hết. Hơn nữa quả thật gần đây công ty có rất nhiều chuyện cần tăng ca xử lý”

Ông cụ hừ lạnh một tiếng, ông ta không tin những lời anh vừa nói: “Cho dù có phải là vì người phụ nữ kia hay không thì chắc cháu vẫn nên nhớ rõ lời nói năm đó của ông. Nếu cháu vẫn bị cô ta làm ảnh hưởng thì bây giờ ông vẫn có thể làm cho cô ta biến mất khỏi thế giới này”

Trong nháy mắt, vẻ mặt luôn hờ hững của Nguyễn Cao Cường đã trầm xuống một chút: “Ông nội” Anh cố nén cơn giận đang dâng lên trong ngực mình và tiếp tục nói: “Cháu đã nghe theo lời ông và kết hôn với Nam Thùy Dương rồi, ông không thể được đẳng chân lân đẳng đầu vậy đâu”

Ông cụ Nguyễn Cao híp đôi mắt xám lại: “Ông chỉ sợ lòng cháu không yên, có những thứ phải diệt trừ nó tận gốc thì mới không để lại hậu quả gì”

Nguyễn Cao Cường đứng lên: “Nếu ông thật sự muốn làm tới mọi chuyện như vậy, thì ông hãy chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc nhà họ.

Nguyễn Cao mất đi một người thừa kế như cháu đi” Dứt lời, anh xoay người đi ra khỏi cửa.

Anh đã chấp nhận thỏa hiệp một lần và thứ anh đánh đổi chính là cuộc hôn nhân của mình nên không có khả năng anh sẽ chấp nhận thỏa hiệp thêm lần nữa.

“Mày… Ý mày là gì? Mày đang đe dọa tao đó à?” Ông cụ lập tức tức giận.

Nguyễn Cao Cường dừng bước chân lại ở cửa nhưng không quay đầu lại: “Ông nội, hôm nay là sinh nhật chín mươi tuổi của ông, ông nên vui vẻ ăn uống chứ đừng lo nhiều thứ như vậy, ông phải hiểu là có một vài lúc nên có chừng có mực” Anh nói xong thì rời đi.

Ông cụ nắm chặt cây gậy đầu rồng rồi trách mảng anh: “Vô liêm sỉ! Tao đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn cần mày dạy đời hả?”

Nguyễn Cao Cường vừa ra khỏi cửa thì nhìn thấy Lâm Hương Giang, không biết là cô đã đứng đây từ khi nào nữa. Anh liếc cô một cái rồi tiếp tục bước đi.

Lâm Hương Giang lập tức đuổi theo: “Cho nên chuyện anh kết hôn với Nam Thùy Dương là bị ông nội ép hả?”

Nguyễn Cao Cường mím môi không nói, anh vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Cô đành phải kéo anh dừng lại: “Nguyễn Cao Cường, em đang hỏi anh đấy”

Anh nhìn về phía cô, khuôn mặt bình tĩnh đến kì lạ: “Có gì để hỏi đâu chứ, không phải em nghe hết rồi sao?”

Con ngươi của Lâm Hương Giang hơi co lại: “Vậy là thật sự ông đã dùng mạng của cô ấy để đe dọa anh thỏa hiệp ư?”

“Chuyện đó cũng không còn quan trọng nữa, anh đã kết hôn rồi, cô ấy.. Cũng có cuộc sống của cô ấy” Thật ra như vậy rất tốt, nhưng mà nhìn thấy bên cạnh cô có người đàn ông khác thì ngực anh lại cảm thấy không thoải mái.

Lâm Hương Giang nhìn kỹ anh: “Thật không? Đây là lời nói thật của anh à? Chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà anh buông bỏ cô ấy sao?”

Nguyễn Cao Cường nhíu mày lại, anh có hơi không kiên nhãn nói: “Đây là chuyện của anh, không cần em xen vào” Anh đẩy tay cô ra rồi bỏ đi.

“Không ngờ anh lại nhát gan như vậy, dễ dàng bị ông cụ lừa gạt chỉ bằng vài câu nói” Lâm Hương Giang nhìn về bóng dáng anh rồi nói.

Thân thể Nguyễn Cao Cường hơi khựng lại nhưng việc đó không ảnh hưởng anh tiếp tục đi về phía trước. Lâm Hương Giang âm thầm thở dài một hơi, cho dù cô có nói với Đào Hương Vỉ thì cũng vô dụng.

Dù sao thì cũng như anh nói, anh đã kết hôn rồi, chẳng lẽ bây giờ anh phải ly hôn hay sao? Như vậy thì Nam Thùy Dương làm sao bây giờ? Cô ấy là người vô tội mà.

Có lẽ đây là có duyên nhưng không nợ.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 918


“Cái gì? Con nói con nhìn thấy bọn họ dây dưa với nhau ở hành lang sao?” Mẹ Nam hoảng sợ khi nhìn thấy con gái mình đang rơi nước mắt.

Nam Thùy Dương lau nước mắt, sau đó cô nức nở: “Đúng vậy, bọn họ đứng ở hành lang khách sạn, bên cạnh không có ai khác, con nhìn thấy anh Cường lôi kéo cô ta lại rồi… Con thật sự không có hiểu lần bọn họ, bọn họ đã lén lút qua lại với nhau”

“Chết tiệt! Không biết xấu hổ, thật sự là không biết xấu hổ mà” Mẹ Nam mắng đến nỗi thở phì phì: “Vậy mà cô ta còn có thể có bạn trai được. Mẹ không hề nói oan cho cô ta, cô ta chính là đồ đê tiện”

Mẹ Nam đã thật sự nổi giận rồi: “Không được, ngày mai mẹ phải đến công ty cô ta để gây rối thêm lần nữa thôi”

Nam Thùy Dương nghe vậy thì vội vàng giữ mẹ mình lại: “Không được, anh Cường đã nhắc nhở mẹ rồi, mẹ không thể đến gây rối ở công ty chị ta nữa đâu”

“Cô ta đã sảp cướp mất chồng của con rồi mà sao mẹ có thể không đi làm ồn ào lên được hả?”

“Anh Cường sẽ khó chịu, bây giờ anh ấy còn không chịu về nhà, nếu mẹ đi gây rối nữa thì không biết anh ấy sẽ nghĩ thế nào” Trong lòng Nam Thùy Dương cũng oán giận Đào Hương Vi, muốn cô lập tức biến mất nhưng lại sợ Nguyễn Cao Cường tức giận “Không thể gây rối vậy chúng ta phải làm như thế nào đây? Chẳng lẽ cứ để cô ta cướp chồng con đi như vậy sao?” Mẹ Nam chỉ muốn ngay lập tức giải quyết Đào Hương Vi thôi.

“Con sẽ nghĩ cách khác…” Nam Thùy Dương bây giờ mình đang rất bị động, cô ấy cũng không muốn mình ngồi chờ chết.

Mẹ Nam nhìn đứa con gái của mình rồi thở dài một hơi: “Cũng may là ông cụ vẫn đứng về phía con, mẹ nghĩ chỉ cần ông ta ra mặt thì lần này Cao Cường sẽ trở về nhà thôi”

“Nhìn sơ qua thì có vẻ ông cụ đối xử với con khá tốt, nhưng con cảm thấy ông ấy không đối xử tốt thật lòng với con” Nam Thùy Dương nói.

“Con nói vậy nghĩa là sao?”

“Lúc con dìu ông ấy đi vào phòng nghỉ ngơi thì con có nói với ông ấy là con sẽ nhanh chóng sinh một đứa con. Nhưng ông ấy không quan tâm chuyện đó lắm mà chỉ hỏi chuyện của bọn con thôi”

Mẹ Nam nhíu mày: “Cái này hình như không đúng, theo lẽ thường thì ông cụ nên thúc giục con nên sớm sinh con đẻ cái cho nhà họ.

Nguyễn Cao chứ. Cao Cường không muốn sống chung với con rồi, chẳng lẽ ông cụ cũng không hy vọng cậu ta có con hay sao?”

Bà ta cảm thấy nhà họ Nguyễn Cao xem xét việc sinh con có hơi kì lạ. Một dòng họ to lớn và giàu có như vậy, thì nối dõi tông đường mới là chuyện quan trọng nhất, nhưng sao bọn họ lại không hề vội vàng chút nào vậy?

Nam Thùy Dương cũng lắc đầu: “Con cũng không đoán được ông cụ có ý gì nữa. Mẹ, mẹ có nghĩ là anh Cường đang mắc bệnh nào đó mà không thể nói ra được không?”

“Không thể nào, nếu cậu ta có bệnh gì thì sao lúc trước có thể làm cho Đào Hương Vi sinh ra Vân Nhi được?”

“Ý mẹ nói là…” Trong mắt Nam Thùy Dương hiện lên sự lạnh lẽo

Vậy có nghĩa là trong lòng anh không có cô ấy, muốn tránh xa cô ấy.

“Chẳng lẽ ông cụ nghĩ rằng Cao Cường có một đứa con gái là Vân Nhỉ là đủ rồi sao?” Mẹ Nam đoán rồi lập tức sâm mặt lại: “Không thể như thế được, con là bà chủ của nhà họ Nguyễn Cao, người thừa kế nhà họ Nguyễn Cao sau này phải là đứa con do con sinh ra”

“Con cũng muốn nhưng anh ấy không cho con cơ hội đó” Nam Thùy Dương cười tự giễu.

Mẹ Nam đột nhiên nghĩ đến một cái gì đó rồi cười một cách lạnh lùng: “Tốt, nếu bọn họ cảm thấy một mình Đào Vân Nhi là đủ rồi thì mẹ sẽ khiến cho bọn họ mất hết hy vọng”

“Mẹ, mẹ muốn làm gì?” Nam Thùy Dương nhận ra trong lời nói của mẹ mình có hàm ý khá: Mẹ Nam tới gần rồi nói nhỏ bên tai cô cái gì đó, Nam Thùy Dương vừa nghe xong thì sắc mặt thay đổi ngay lập tức: “Không được, mẹ không thể làm như vậy”

“Bây giờ là lúc quan trọng, nếu con mềm lòng thì ngay cả vị trí bà Nguyễn Cao này con cũng không ngồi được đâu”

Nam Thùy Dương lại im lặng, một nơi nào đó trong lòng vẫn đang giãy giụa.

Một lát sau cô mới lên tiếng: “Thật sự phải làm như vậy sao?”

“Chuyện này là mẹ làm thì con lo cái gì? Chờ đến lúc mẹ loại bỏ được cái đứa con hoang kia thì một thời gian ngắn nữa thôi, cho dù là Cao Cường không muốn sinh con thì chắc chẳn ông cụ cũng sẽ thúc giục cậu ta nhanh chóng có con cho nhà họ Nguyễn Cao” Mẹ Nam nói một cách vô cùng tự tỉi Nam Thùy Dương siết chặt bàn tay, cô ấy hạ quyết tâm: “Được, vậy thì mẹ hãy giải quyết giúp con”

Cô không thể mềm lòng nữa, nếu không thì người đàn ông của cô sẽ thật sự bị cướp đi mất.

Mẹ Nam cười lạnh: “Mẹ cũng không tin lần này nhà họ Nguyễn Cao sẽ không lo lắng đến chuyện sinh con nữa”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 919


Đào Vân Nhi vẫn đi học bình thường như mọi ngày.

Hôm nay sau khi tan học, cô bé đi ra sân trường, đang chờ mẹ đến đón thì có người tiến về phía cô.

“Vân Nhị, lại đây” Mẹ Nam vẫy tay với cô bé.

Vân Nhi biết người ấy gọi mình, mặc dù đang thắc mắc tại sao lại gọi cô bé quay lại trường, nhưng cô vẫn bước tới.

“Bà tìm cháu có việc gì sao?” Cô bé hỏi.

Mẹ Nam nhìn cô mỉm cười: “Cháu có biết tại sao ba của cháu đã lâu không về nhà, mà một mực muốn ở lại công ty không?”

Vân Nhi lắc đầu: “Cháu không biết, gần đây cháu sống cùng mẹ”

“Vậy trước đây thím Lê có chăm sóc tốt cho cháu không?” Mẹ Nam hỏi.

Lần này Vân Nhi gật đầu: “Vâng, thím Lê rất tốt”

“Vậy cháu có nên giúp đỡ cô ấy không?” Mẹ Nam thẳng thắn hỏi.

Vân Nhi bối rối: “Cháu giúp cô ấy như thế nào?”

“Rất đơn giản, chỉ cần bây giờ cháu đi về cùng bà, sau đó gọi điện cho bố cháu để ông ấy đến đón cháu về nhà là được”

Vân Nhi khế cau mày, chẳng lẽ họ muốn dùng cô bé làm cái cớ để bắt bố phải quay về?

Thấy cô bé không nói gì, mẹ Nam có chút nóng nảy: “Sao? Cháu không đồng ý à? Vừa rồi cháu còn nói thím Lê đối xử rất tốt với cháu, bây giờ cháu không thể giúp cô ấy một chút sao?”

“Không phải là cháu không muốn, chỉ là..” Vân Nhi vốn là một cô bé ngoan, ba năm cô sống cùng bố, quả thật thím Lê chăm sóc cô rất tốt. Cô bé nghĩ ngợi rồi nói: “Cháu phải gọi cho mẹ báo rằng không cần đến đón cháu nữa”

Ánh mắt mẹ Nam có chút giêu cợt: “Không cần gọi nữa, bà đã báo với mẹ cháu, mẹ cháu cũng đã đồng ý cho cháu về nhà của ba rồi”

“Mẹ cháu đồng ý sao?” Vân Nhi thoáng kinh ngạc, nhưng không đợi cô bé nghĩ đồng ý, mẹ Nam đã vội vã kéo cô lên xe.

“Đúng vậy, đúng vậy, cùng bà trở về nào”

Vân Nhi cảm thấy có gì đó không ổn: “Này bà, sao bà phải vội như: thế?”

“Không sao hết, chúng ta đi thôi” Mẹ Nam nhăn mặt rồi ra lệnh cho tài xế lái xe đi.

Xe đi được một đoạn, Vân Nhi phát hiện có điều bất thường: “Này bà, đây không phải đường về nhà ba cháu, chúng ta đi đâu vậy?”

Mẹ Nam không che giấu nữa, bà ta cười lạnh: “Đương nhiên là đưa cháu đến chỗ tốt!” Bà ta đột nhiên đè Vân Nhi xuống rồi dùng một tấm vải che mũi miệng cô bé.

Vân Nhi trợn tròn hai mắt, ánh mắt kinh hãi: “A…A…Bà..” Cô bé hít vào một hơi cay nồng rồi ngất đi.

Mẹ Nam nhìn đứa bé gái đã hoàn toàn hôn mê, trong lòng hiện lên vẻ độc ác: “Vân Nhi, cháu đừng trách bà, chỉ cần còn có cháu, bố cháu sẽ không chịu sinh con cùng thím Lê, hãy coi như là cháu đang giúp đỡ thím Lê đi, mọi người sẽ ghi nhớ lòng tốt của cháu”

Xe chạy vào một con hẻm nhỏ và dừng lại trước một căn nhà khuất.

Mẹ Nam ôm Vân Nhi xuống xe, vội vàng tiến vào căn nhà nhỏ.

“Chính là nó, các cậu hãy đem nó đi” Bà ta nói với hai kẻ buôn người trong phòng.

Kẻ buôn người nhìn cô bé trước mặt, mắt anh ta sáng lên: “Con bé này da thịt mềm đấy, dáng người cũng không tệ, bà có chắc là muốn bán nó cho chúng tôi?”
 
Back
Top Bottom