Ngôn Tình Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 880


Khi Đào Hương Vi được Nguyễn Cao Cường bế ra khỏi xe, trán của cô đã bị bể, máu chảy không ngừng, cô đã rơi vào trạng thái choáng váng.

“Hương Vi!” Sắc mặt của Nguyễn Cao Cường tối sầm, vẻ căng thẳng trong mắt anh không cách nào giấu được.

Đào Hương Vi muốn nói gì đó nhưng cô thật sự vô cùng chóng mặt.

Nguyễn Cao Cường vừa ôm cô nhanh chóng đi đến xe của anh vừa nói với Mộ Dung Bạch: “Anh lái xe đi!”

“Vâng!” Mộ Dung Bạch biết anh muốn đến bệnh viện.

“Tổng giám đốc Cường…” Tổng giám đốc Triệu vội vàng đuổi theo: “Đây là một chuyện ngoài ý muốn, chiếc xe đó…”

Khuôn mặt Nguyễn Cao Cường lạnh lùng và ngắt lời ông ta: “Tôi thấy dự án này nên đến đây thôi.”

“Không… Tổng giám đốc Cường à…” Tổng giám đốc Triệu lo lắng không thôi, nhưng ông ta chẳng thể nào thay đổi quyết định của Nguyễn Cao Cường.

Nguyễn Cao Cường ôm Đào Hương Vi lên xe và cấp tốc đưa cô đến bệnh viện.

“Đầu của cô ấy bị va chạm có hơi nặng, hiện tại có dấu hiệu của não bị chấn động, trước hết cần nằm viện để quan sát.” Bác sĩ nhìn sơ qua vết thương của Đào Hương Vi, sau đó nói với Nguyễn Cao Cường.

Nguyễn Cao Cường nheo mắt, khẽ gật đầu tỏ vẻ mình đã biết.

Đào Hương Vi nằm trên giường bệnh, mu bàn tay được gắn kim tiêm để truyền dịch, bởi vì chóng mặt nên cô vẫn nhảm mắt.

Nguyễn Cao Cường không biết cô có tỉnh hay chưa. Anh ngồi xuống ghế dựa ở cạnh giường, dùng đôi mắt phượng u tối bình tĩnh nhìn cô.

Ba năm xa cách, bây giờ anh đã có thể ngắm nhìn cô thật kỹ, trái tim anh bỗng tràn ngập một loại tình cảm không thể giải thích được.

Mộ Dung Bạch đi lãnh thuốc cho Đào Hương Vi. Anh ta lãnh thuốc xong, vừa đi ra trước cửa thì đã chạm mặt với Nam Thùy Dương và mẹ Nam.

Mẹ Nam và Nam Thùy Dương cùng đến bệnh viện để kiểm tra cơ thể cho cô, muốn cô chuẩn bị sẵn sàng để mang thai đứa trẻ, không ngờ lại gặp Mộ Dung Bạch ở trong này.

Nam Thùy Dương thấy anh ta cầm túi thuốc trong tay thì không khỏi căng thẳng mà hỏi: “Cao Cường cảm thấy không khỏe ở chỗ nào ư? Anh ấy đang ở trong bệnh viện sao?”

Mộ Dung Bạch là trợ lý đặc biệt của Nguyễn Cao Cường, cơ bản tất cả mọi chuyện anh ta đều làm thay Nguyễn Cao Cường, không trách cô ấy lại cho rằng anh ta lấy thuốc cho Nguyễn Cao Cường.

“À… Bà chủ hiếu lầm rồi, thuốc này không phải của tống giám đốc Cường đâu ạˆ “Không phải của anh ấy? Vậy của anh sao?” Nam Thùy Dương nhìn một số loại thuốc trị thương trong tay anh ta, cô đưa mắt quan sát toàn thể khắp người anh ta: “Tôi thấy anh không bí bị thương ở đâu hết, anh gạt tôi.”

“Chắc chản là Cao Cường bị thương, anh ấy đang ở đâu? Anh lập tức dẫn tôi đi gặp anh ấy!” Nam Thùy Dương lập tức yêu cầu.

“Nam Thùy Dương là người vợ danh chính ngôn thuận của tổng giám đốc Cường các người, cậu không nghe theo lời con bé ư?” Mẹ Nam xụ mặt mà nói.

Mộ Dung Bạch thật sự hết cách, đành phải trả lời: “Thuốc này là của cô Hương Vi, cô ấy bị tai nạn khi đang lái xe.”

“Cô Hương Vĩ?” Trong lòng Nam Thùy Dương giật thót, cho dù cô ấy bị tai nạn xe nhưng tại sao lại là Nguyễn Cao Cường mang cô ấy tới bệnh viện chứ?

Bây giờ Nam Thùy Dương muốn đến gặp Đào Hương Vi. Cô không thể trơ mắt để chồng mình ở cùng với bạn gái cũ được.

Nam Thùy Dương thấy hai người họ ở trong phòng bệnh cá nhân.

Khi cô thấy chồng mình đang ở tại bên giường bệnh, ánh mắt anh nhìn Đào Hương Vi lưu luyến như vậy, trái tim cô chợt quặn thắt dữ dội.

“Ôi, Cao Cường à, cô Hương Vi bị thương sao?” Mẹ Nam lên tiếng trước nhất.

Nguyễn Cao Cường quay đầu nhìn lại, khi thấy hai mẹ con họ xuất hiện ở đây, một chút lạnh lùng khế lướt qua mắt anh.

Mộ Dung Bạch vội vàng nói: “Khi tôi đi lãnh thuốc thì vừa lúc gặp được… Bà chủ.” Anh ta đã cảm nhận được hơi lạnh ở trên người ông chủ.

“Chị Hương Vi không có sao chứ?” Nam Thùy Dương kìm nén sự bất an trong lòng, cô đi đến hỏi tựa như bản thân đang lo lắng.

Vừa rồi Đào Hương Vi chóng mặt vô cùng, lúc này có không ít người xuất hiện trong phòng bệnh làm cho cô thanh tỉnh.

Cô mở to mắt, khi thấy bọn họ đều ở đây thì không khỏi kinh ngạc: “Các người… Tại sao các người đều ở đây?”

Cô nhúc nhích nhớ lại, nhưng khi đang cố gắng thì đầu lại choáng.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 881


Chương 881: Hành động thân mật

Nguyễn Cao Cường lập tức đưa tay ra và đè vai cô xuống: “Đừng cử động, bác sĩ nói hiện tại não của em có tình trạng chấn động nhẹ.”

Đào Hương Vi chỉ có thể ngoan ngoãn nằm xuống: “Não bị chấn động?” Cô không ngờ lại nghiêm trọng như vậy.

“Chiếc xe kia có vấn đề, lúc tôi khởi động thì bất ngờ không thể điều khiển được nó” Cô nhớ đến việc này.

‘ Vẻ mặt anh không có nhiều biểu cảm.

Vì thế, tôi cảm thấy dự án đầu tư này rất có triển vọng, nhưng anh phải đổi một công ty khác để đầu tư…”

“Tạm thời dừng dự án này lại đi, em cứ nghỉ ngơi thật tốt trước, chuyện công việc không cần gấp gáp.’ Nguyễn Cao Cường ngắt lời của cô.

Đào Hương Vi nghe vậy thì gật đầu: “Được”

Nam Thùy Dương ở bên cạnh cảm thấy bản thân bị phớt lờ, cô ấy nghĩ thầm họ có liên quan đến công việc của nhau sao?

“Cao Cường à, nếu anh đang bận việc thì cứ đi trước, em có thể ở đây chăm sóc cho chị Vi, dù sao em cũng đang rảnh mà” Nam Thùy Dương cúi đầu và nhẹ nhàng nói Nguyễn Cao Cường nhìn cô, nhăn mày hỏi: “Em tới bệnh viện làm gì? Cơ thể không khỏe ở chỗ nào hay sao?”

Anh vừa hỏi như vậy thì trong mắt Nam Thùy Dương hiện lên vẻ bối rối, nhất thời cô ấy không thể trả lời được.

Mẹ Nam cười nói: “Sức khỏe con bé không có gì, là mẹ không khỏe, cho nên con bé đưa mẹ đến đây để kiểm tra.”

Nguyễn Cao Cường chuyển ánh mắt sang người của mẹ Nam: “Nếu mẹ kiểm tra có vấn đề gì thì cứ nói với con.”

“Chỉ là bệnh cũ, không có vấn đề gì nghiêm trọng, Thùy Dương chỉ vì lo lắng cho mẹ quá thôi.”

Đào Hương Vi nhìn cả gia đình bọn họ vui vẻ hòa thuận, ngược lại cảm thấy mình đang lãng phí thời gian của họ, vì thế cô nói: ‘Các người đều ra ngoài hết đi, tôi muốn yên tĩnh một lúc.”

Cô vừa dứt lời, lúc này Hoàng Công Thành đang hấp tấp chạy đến.

Anh vừa đến đã đi thẳng đến bên cạnh cô: “Hương Vi, em không sao chứ? Anh nghe nói em gặp tai nạn xe, trái tim thiếu chút nữa đã nhảy ra ngoài rồi!” Anh nắm lấy tay cô, trên mặt tràn đầy lo lắng.

Đào Hương Vi thấy anh vì lo lầng mà cuống cuồng chạy đến, trên trán đều là mồ hôi, cô vô thức nâng tay lên lau mồ hôi cho anh: “Đầu em bị va chạm một chút, não bị chấn động nhẹ…”

“Não bị chấn động? Nghiêm trọng thế sao?” Hoàng Công Thành tiếp tục lo lắng.

“Thật ra bây giờ em đã khỏe rồi, em chỉ nằm viện để quan sát thêm thôi.

“Anh ở lại với em, anh sẽ chăm sóc cho em” Hoàng Công Thành nói ngay lập tức.

Đào Hương Vi lau mồ hôi giúp anh: “Chẳng phải anh còn có nhiệm vụ hay sao?”

“Chuyện công việc sao có thể so sánh với em được? Một lát nữa anh sẽ xin nghỉ phép để ở lại bệnh viện cùng với em trong hai ngày tới.”

Đối với anh mà nói, cô mới là điều quan trọng nhất.

Nguyễn Cao Cường nhìn Đào Hương Vi lau mồ hôi cho Hoàng Công Thành, lại nghe thấy Hoàng Công Thành muốn xin nghỉ phép để chăm sóc cô, anh không khỏi nheo mắt phượng lại và quan sát bọn họ.

Vậy… Họ chính là người yêu của nhau hay sao?

Anh lập tức đứng lên, khuôn mặt có hơi lạnh lùng, nói: “Nếu em đã có người chăm sóc thì chúng tôi sẽ không quấy rầy em nữa.”

Đào Hương Vi nhìn theo bóng lưng của anh, không hiểu tại sao anh lại đột ngột thay đổi sắc mặt như vậy?

Trong lòng Nam Thùy Dương tràn đầy tò mò đánh giá bọn họ vài lần, thầm nghĩ người đàn ông này có phải bạn trai của Đào Hương Vĩ hay không?

Nếu đúng như vậy, cô sẽ không cần lo lắng Đào Hương Vi quay lại là vì muốn cướp Nguyễn Cao Cường với cô.

Cô không hỏi nhiều mà nối gót theo Nguyễn Cao Cường rời đi.

Bên ngoài bệnh viện, Nguyễn Cao Cường ngồi vào trong xe chuẩn bị về tập đoàn. Vẻ mặt anh vẫn không thể nào tốt lên, trong đầu của anh lúc này chỉ toàn là hình ảnh Đào Hương Vì lau mồ hôi giúp Hoàng Công Thành.

“Cao Cường à, anh chờ em một chút” Nam Thùy Dương gọi anh lại.

Nguyễn Cao Cường suýt chút nữa đã quên mất sự tồn tại của Nam Thùy Dương, anh ngồi trong xe nhìn cô và chờ cô nói tiếp.

“Ngày mai là sinh nhật của ba em, em muốn quay về dùng cơm với ba, anh đi cùng với em nhé.” Nam Thùy Dương nói.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 882


Chương 882: Món canh “bổ”

Nguyễn Cao Cường nhìn Nam Thùy Dương đang cẩn thận hỏi mình ở bên ngoài xe, anh nghĩ bọn họ đã kết hôn được ba năm, cô ấy vẫn luôn giữ bộ dáng cẩn thận trước mặt của mình, vì thế anh không nhịn được mà nhíu mày: “Anh biết rồi, anh sẽ sắp xếp thời gian rảnh vào ngày mai.”

Nam Thùy Dương nghe vậy thì vui vẻ, cô nói ngay: “Vậy buổi chiều anh có thể quay về để đi lựa quà tặng cùng với em được không?”

“Được”’ Nguyễn Cao Cường khẽ gật đầu, đối với những yêu cầu của cô, chỉ cần anh có thể làm được thì anh sẽ không từ chối.

Tiếp đó, Nam Thùy Dương đứng nhìn chiếc xe của anh rời đi, trong lòng không rõ bản thân có thật sự vui vẻ hay không.

Ngược lại mẹ Nam rất vui: “Chuyện này tốt lắm, con cần phải nắm thật chắc cơ hội vào ngày mai đấy”

Nam Thùy Dương nhìn mẹ mình, cô có hơi lo lắng: “Mẹ, thật sự cần phải làm như vậy sao?”

Mẹ Nam nâng mặt và giáo dục cô: “Con sợ sao? Mẹ nói cho con biết, nếu con bỏ lỡ cơ hội lần này thì sẽ là chuyện cả đời. Chỉ cần con mang thai, con mới có thể ngồi vững vị trí bà chủ nhà Nguyễn Cao, con hiểu không?”

Nam Thùy Dương cần môi. Mẹ cô nói đúng, cô không thể luôn ở vị trí bị động, vì muốn giữ được anh, cô nhất định phải mang thai.

Hôm sau, Nguyễn Cao Cường không đến bệnh viện thăm Đào Hương Vi. Anh không phải không muốn đi mà vì biết bên cạnh cô đã có người chăm sóc, cho nên anh lập tức từ bỏ ý định trong đầu.

Đến buổi chiều, anh trở về và cùng Nam Thùy Dương lựa quà sinh nhật cho ba của cô, sau đó hai người đến nhà ba mẹ của cô để dùng cơm.

“Ba ơi, đây là quà sinh nhật của con và Cao Cường tặng cho ba”

Nam Thùy Dương đưa những hộp quà lớn nhỏ cho ba của cô.

Ba Nam nhìn thấy nhiều quà như vậy, nhất thời cười như nở hoa, nhưng ngoài miệng ông lại nói: “Các con có mặt là được, mua quà tặng ba làm gì?”

“Đây là tấm lòng của con gái và con rể, ông hãy nhận lấy đi.’ Mẹ Nam liếc nhìn ông ấy một cái, chủ động nhận quà tặng giúp ông “Cao Cường à, cảm ơn con, đã khiến con phải tốn kém rồi”’ Ba Nam cười ha hả và nói.

“Đối với sinh nhật của ba, quà tặng nhất định phải có.’ Nguyễn Cao Cường nói mà vẻ mặt không hề thay đổi.

“Được rồi được rồi, chúng ta đều là người một nhà, nói lời khách sáo làm gì.’ Mẹ Nam ngắt lời bọn họ, nói tiếp: “Các con đến đúng lúc, mẹ cũng vừa mới làm xong những món ăn này, vẫn còn nóng hổi, hai con nhanh ngồi xuống dùng cơm đi” Mẹ Nam nói xong thì nháy mắt với con gái Nam Thùy Dương nhận ám chỉ của mẹ, cô kiềm chế sự hồi hộp trong lòng, chủ động kéo tay Nguyễn Cao Cường, hai người cùng đi đến và ngồi xuống ghế ở bên cạnh bàn ăn.

“Cao Cường à, tới đây, đây là canh mà mẹ đặc biệt nấu cho con.

Thường ngày con làm việc rất vất vả, nên phải dùng thêm ít canh bổ mới tốt” Mẹ Nam bưng một chén canh nhỏ đưa đến trước mặt anh.

Nguyễn Cao Cường ngửi thấy mùi thuốc Đông y nồng nặc ở trong canh này, anh không tự giác nhíu mày.

Mẹ Nam hồi hộp đánh giá phản ứng của anh, sau đó bà nói “Mẹ đã bỏ rất nhiều thuốc bổ Đông y giúp nâng cao tỉnh thần vào đó, cho nên nó có mùi hơi nồng một chút, chỉ là mẹ đảm bảo với con sau khi uống xong chắc chắn sẽ có lợi cho con”” Bà dứt lời, thì lén dùng khuỷu tay chạm vào con gái.

Nam Thùy Dương lập tức hiểu được ý đồ của mẹ, cô vội vàng nói tiếp: “Thuốc Đông y có vị hơi đậm, nể mặt mẹ em hầm canh này lâu như vậy, anh ít nhiều cũng nên uống một chút”

Nguyễn Cao Cường cảm thấy hơi kỳ lạ nhìn bọn họ có vẻ sốt ruột: “Anh chưa nói là không uống.”

Nghe anh nói thế, Nam Thùy Dương ngược lại có chút chột dạ mà im miệng.

Còn mẹ Nam thì lại cười gượng mà nói: “Vậy con uống, con uống đi: Tuy Nguyễn Cao Cường cảm thấy mẹ con họ có hơi kỳ lạ, chẳng qua đây là canh mà mẹ vợ tự tay nấu cho mình, ít nhất anh cũng phải nể mặt mà uống một ngụm.

Vì thế anh cầm lấy thìa và nếm thử, mùi thuốc Đông y thật sự đậm đặc, còn có một số hương vị không thể tả, về phần canh thì lại không ngon.

“Nếu không ngon thì anh không cần phải miễn cưỡng, đừng uống nữa” Nam Thùy Dương thật sự sợ anh phát hiện ra cái gì.

Mẹ Nam trừng mắt nhìn cô một cái, sau đó bà khuyên Nguyễn Cao Cường: “Canh này có thể không ngon lắm, nhưng nó thật sự có tác dụng nếu con uống nó… con lại uống thêm vài ngụm nữa là được rồi”

Bà sợ anh uống ít thế thì thuốc sẽ không đủ hiệu quả.

“Con sẽ uống: Nguyễn Cao Cường lạnh nhạt nói, nhưng lại đặt thìa xuống.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 883


Mẹ Nam tất nhiên sốt ruột, khi bà vừa muốn khuyên anh tiếp tục uống thêm một ít nữa thì Nam Thùy Dương đã kéo bà qua và ấn bà ngồi xuống: “Mẹ à, mẹ cũng ngồi xuống ăn cơm thôi, chúng con không cần mẹ phải quan tâm đâu.” Nếu cứ để bà ấy tiếp tục khuyên nữa, Nguyễn Cao Cường nhất định sẽ cảm thấy canh kia có vấn đề.

Mẹ Nam khẽ giật môi: “Được, được…”

Sau khi ăn cơm xong, cả hai mẹ con đều chú ý xem Nguyễn Cao Cường đã uống được bao nhiêu canh bổ Anh không có uống hết, chỉ uống chừng hai ba hớp, coi như là đã nể mặt mẹ vợ.

Sau bữa cơm chiều, Nguyễn Cao Cường nhận một cuộc điện thoại. Anh lập tức muốn tạm biệt, nói là có chuyện quan trọng cần phải xử lý.

“Vậy… Anh đi trước đi, đêm nay em muốn ở đây cùng với ba mẹ”

Nam Thùy Dương nói.

Nguyễn Cao Cường gật đầu, tùy cô ấy quyết định.

Anh quay người rời đi, nhưng một trận choáng váng bất ngờ kéo đến khiến cho cả thân hình cao lớn của anh gần như không thể đứng vững.

Nam Thùy Dương đỡ lấy anh kịp thời: “Cao Cường, anh sao thế?”

Nguyễn Cao Cường nhíu chặt lông mày: “Không có gì.’ Anh cho rằng những ngày qua anh đã quá mức mệt nhọc mà thôi.

Anh đẩy tay cô ra muốn đi, nhưng lúc này đây cảm giác choáng váng càng thêm mãnh liệt Nam Thùy Dương lại đỡ anh: “Có phải anh thấy khó chịu chỗ nào hay không?”

Mẹ Nam thấy thế thì thầm vui mừng, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra lo lắng: “Mẹ thấy công việc của con quá bận rộn khiến cho bản thân mệt mỏi, con nên đến phòng của Thùy Dương nằm nghỉ ngơi một lúc trước, ngàn lần vạn lần không được vì công việc mà gây tổn hại đến cơ thể:”

“Thùy Dương, con ngơ ngác ở đó làm gì? Còn không nhanh chóng đỡ chồng của con vào nghỉ ngơi?” Mẹ Nam nháy mắt với con gái.

Nam Thùy Dương hồi thần, cô hiểu chắc chản lúc này thuốc trong cơ thể của Nguyễn Cao Cường đã phát huy tác dụng. Tuy rằng hơi hồi hộp, nhưng đây là cơ hội duy nhất của cô.

“Cao Cường, anh trước hãy năm một lát, đợi khỏe rồi thì xử lý công việc vẫn chưa muộn” Nam Thùy Dương đỡ anh đi đến phòng của mình.

‘Vốn dĩ Nguyễn Cao Cường muốn từ chối, cho rằng bản thân không cần nghỉ ngơi, nhưng anh chẳng những cảm thấy hoa mắt chóng mặt, mà còn có một luồng nhiệt bên trong cơ thể làm cho anh cực kỳ khó chịu.

Anh chỉ có thể để mặc Nam Thùy Dương dìu anh về phòng nằm xuống, loại cảm giác này thật sự rất kỳ quái, anh chưa từng cảm nhận bao giờ.

Cho dù bình thường anh có làm việc quá mệt mỏi đi chăng nữa thì cũng chưa bao giờ xuất hiện tình trạng như thế này.

“Cao Cường à, anh nên nghỉ ngơi cho tốt một lát đi” Nam Thùy Dương ghé sát vào lỗ tai anh và nhẹ nhàng nói, giọng nữ vừa khe khẽ vừa dịu dàng dường như có thể làm yên ổn trái tim đang xao động của anh.

Anh bỗng mở mắt, chẳng hiểu tại sao người trước mắt lại bất ngờ biến thành Đào Hương Vi.

Anh mở miệng muốn gọi cô, nhưng anh lại phát hiện bản thân miệng khô lưỡi khô.

“Cao Cường? Anh có khỏe không?” Cô bất chợt dịu dàng với anh, còn đưa tay vuốt v3 trên mặt của anh, trong mắt đầy nỗi lo lắng vì anh.

Anh bất chợt giữ tay cô lại, dùng sức đè cô xuống, xoay người một cái đã đặt cô dưới cơ thể mình.

“Anh khỏe hay không, em không biết à?” Hơi thở của anh nặng nề, mùi hương trên người cô gái không ngừng mê hoặc bản thân anh.

Nam Thùy Dương bị anh đè ở dưới, hô hấp bắt đầu dồn dập, thuốc này của mẹ quá mức lợi hại, anh chưa từng chủ động như vậy với cô.

“Em…” Cô vừa muốn nói gì đó thì người đàn ông phía trên đã mạnh mẽ cúi đầu xuống hôn cô.

Trái tim của cô ngay lúc này giống như đã nhảy ra khỏi lồng ngực, anh ấy vậy mà lại chủ động hôn cô!

Nụ hôn của anh nồng cháy như vậy, bá đạo như vậy, không đến bao lâu, cô đã hoàn toàn rơi vào tay giặc…
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 884


Lần đầu tiên Nam Thùy Dương cảm nhận được sự nhiệt tình của người đàn ông này. Cô và anh kết hôn đã ba năm, đừng nói là một nụ hôn, cho dù chạm vào cô thì anh cũng chưa từng chạm đến. Điều buồn cười hơn đó là hai người họ còn chia phòng để ngủ khi đêm đến.

Cô biết sở dĩ lúc trước anh đồng ý cưới cô hoàn toàn là theo ý của ông cụ Nguyễn Cao. Ngày từ đầu cô luôn cho rắng, chỉ cần có thể được gả cho anh, trở thành vợ trên danh nghĩa của anh là đủ rồi.

Nhưng hiện tại điều này đã không thể thỏa mãn cô, nhất là sau khi Đào Hương Vi quay về, mỗi giây mỗi phút cô đều lo lắng chỉ cần chớp mắt một cái là đã mất đi anh, vị trí bà chủ Nguyễn Cao của cô cũng khó mà giữ được.

Chỉ cần tối hôm nay cô có thể thuận lợi mang thai con của anh, vì nể mặt đứa bé, anh không thể tùy tiện vứt bỏ cô.

“Um, Cao Cường…” Cô nhịn không được mà nỉ non một tiếng Một tiếng này làm cho người đàn ông đang mất khống chế bất ngờ ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng đen đặc chăm chú nhìn cô.

Cô khó hiểu nên mở mắt ra, nhìn gương mặt điển trai thanh lịch của người đàn ông, cô khế hỏi: “Sao thế ạ?” Tại sao lại dừng lại đột ngột như vậy?

“Nam Thùy Dương?” Nguyễn Cao Cường tỉnh táo lại, nhìn chằm chẳm người phụ nữ bên dưới, trong mắt có sự chán nản xẹt qua. Đáng chết! Anh đang làm gì thế này?

Anh đồn sức ép bản thân rời khỏi, luồng nhiệt bên trong cơ thể đang từng đợt tập kích lý trí của anh.

“Cao Cường, anh đi đâu… Nam Thùy Dương bối rối ngồi dậy, đưa tay nắm lấy tay anh.

Nguyễn Cao Cường quay đầu nhìn cô, trong đôi mắt chỉ toàn rét lạnh: “Cô cho tôi biết, có phải mẹ cô đã bỏ gì vào canh của tôi hay không?”

Trong lòng Nam Thùy Dương căng thẳng, cô cố giấu vẻ kích động trong ánh mắt: “Bỏ cái gì chứ? Em không hiểu anh đang nói gì?”

Anh nắm lấy cổ của cô, khuôn mặt cực lạnh mà cô chưa bao giờ nhìn thấy: “Nếu không bỏ thuốc thì tại sao tôi lại biến thành như vật Vừa rồi anh lại xem cô là Đào Hương Vi, còn không kìm lòng nổi vì cô nữa chứt Nam Thùy Dương hít thở có hơi khó khăn, cả cơ thể đều run run: “Em… Bộ dáng bây giờ của anh rất đáng sợ.

“Cô không nói thì tôi vẫn có biện pháp để biết!” Anh buông tay ra, khuôn mặt hung ác nham hiểm và xoay người rời đi.

Nam Thùy Dương sốt ruột đứng dậy, cô nhảy xuống giường cuống quýt ôm lấy tấm lưng của anh: “Anh không cần đến hỏi tội mẹ em, đó đều là ý của em, đều là do em kêu bà ấy làm như thế”

Nguyễn Cao Cường thật sự rất khó có thể tiếp nhận, có thể thấy được thuốc mà bọn họ bỏ vào lợi hại như thế nào.

“Cô? Vì sao?” Anh thô lỗ kéo cô ra, cắn răng, hô hấp vô cùng đồn dập.

Nam Thùy Dương ngã xuống chiếc giường phía sau: “Em… Em muốn có con…”

Bên trong đôi mắt phượng của Nguyễn Cao Cường âm u đến đáng sợ, anh không hề chớp mắt mà cứ nhìn chăm chăm vào cô như thế.

Không được, nếu tiếp tục ở lại đây, chỉ sợ mình không thể chịu đựng tác dụng của thuốc kia. Anh không hề nói thêm câu nào, không thèm quay đầu lại mà mở cửa bỏ đi.

“Cao Cường…” Nam Thùy Dương giật mình sửng sốt vài giây rồi lấy lại tinh thần, cuống quít đứng dậy và đuổi theo anh.

Khi Nguyễn Cao Cường đi ra ngoài thì chạm mặt với mẹ Nam.

“Cao Cường? Không phải con đang nghỉ ngơi ở trong phòng của Thùy Dương hay sao? Tại sao lại rời đi nhanh như vậy?” Mẹ Nam còn tưởng rắng hai người bọn họ đã củi khô lửa cháy rồi chứ.

“Cút ngay” Vẻ mặt của Nguyễn Cao Cường vừa âm u vừa rét lạnh, anh trực tiếp đẩy mẹ Nam đang chặn đường ra và vội vàng bước ra ngoài.

Mẹ Nam suýt chút nữa đã vấp té, bà vừa hơi tức giận vừa khó hiểu: “Con…”

Đúng lúc Nam Thùy Dương đang đuổi đến, bà ấy ngăn con gái lại và hỏi: “Sao con lại thế này? Vì sao không giữ nó lại? Chẳng lẽ thuốc kia vô dụng?”

“Không phải, anh ấy đã biết chúng ta bỏ thuốc” Nam Thùy Dương dứt lời thì lập tức đuổi theo.

“Nó…” Mẹ Nam thay đổi sắc mặt, cho dù Nguyễn Cao Cường biết thì như thế nào? Anh bị thuốc khống chế, hiện tại không phải nên ở phòng cùng con gái của bà.

Nguyễn Cao Cường ngữ về.

Nam Thùy Dương vừa đuổi đến, sốt ruột vỗ kính xe: “Mở cửa!”

Tài xế nhìn người đàn ông đẳng sau: “Tổng giám đốc Cường?”

“Không cần để ý đến cô ấy, lái xe đi!” Nguyễn Cao Cường cố sức kiềm nén và chịu đựng, cả cơ thể anh căng thẳng vô cùng lên trên xe, lập tức kêu tài xế lái xe quay.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 885


“Cao Cường, anh mau mở cửa xe, em quay về cùng với anh, anh hãy nghe em giải thích… Nam Thùy Dương cảm giác lần này mình đã gây ra tai họa.

Nguyễn Cao Cường dựa vào phía sau ghế, anh nhắm mắt lại và không hề nhìn cô lấy một lần.

Tài xế dựa theo lời căn dặn của anh, lập tức cho xe khởi động, không quan tâm đến Nam Thùy Dương còn đang vỗ cửa kính mà trực tiếp lái xe ra ngoài.

Nam Thùy Dương bị ngã xuống đất, cổ tay bị trầy xước. Cô không để ý đau đớn mà gọi tên người đàn ông ở chiếc xe kia: “Cao Cường…”

Mẹ Nam đi ra thì thấy con gái mình đang nhếch nhác ngã dưới đất, bà ấy vội vàng đi đến: “Thùy Dương, con không sao chứ?” Khi thấy cổ tay của cô bị trầy da và bị chảy máu, bà ấy hoảng sợ không thôi: “Ôi, tại sao lại bị thương? Cái tên Nguyễn Cao Cường này rốt cuộc có phải đàn ông hay không vậy?”

“Mẹ, bây giờ con phải trở về” Nam Thùy Dương thật sự sợ hãi, sợ anh vì chuyện lần này mà tức giận với cô.

Mẹ Nam lại nghĩ đến một mặt khác, bà ấy gật đầu đồng ý: “Được, con mau quay về, thừa dịp hiện tại thuốc trong cơ thể nó còn chưa mất tác dụng, con vẫn còn cơ hội.”

Nam Thùy Dương làm sao còn tâm trạng nào mà nghĩ đến việc mang thai. Dù anh bị hạ thuốc nhưng vẫn từ chối cô, có thể thấy khả năng kiềm chế của anh vô cùng kinh khủng.

Nguyễn Cao Cường về đến nhà thì đi thẳng vào phòng tắm, dùng nước lạnh xối toàn thân.

Quản gia không hiểu đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết dựa theo lời dặn của anh mà mời bác sĩ gia đình đến đây.

Lúc này, quản gia đứng ở ngoài cửa và nói: “Thưa tống giám đốc Cường, bác sĩ Lý đã đến rồi.”

Dòng nước lạnh căm làm cho Nguyễn Cao Cường tỉnh táo không ít, nhiệt độ bên trong cơ thể cũng đang giảm xuống, nhưng những điều này cơ bản không có tác dụng “Cho ông ấy vào phòng chờ tôi”” Anh nói một câu như thế.

“Vâng ạ” Quản gia nhận lệnh và lui xuống.

Sau khi dội nước xong, Nguyễn Cao Cường cảm thấy khá hơn nhiều. Anh tắt nước đi, lấy khăn tắm bọc lại, tiện tay cầm lấy khăn mặt và lau tóc.

Bác sĩ Lý đã đến trong phòng chờ anh.

Thấy anh dùng trạng thái này ra ngoài, không nhịn được hỏi: “Tổng giám đốc Cường, cậu đây là…”

Nguyễn Cao Cường ngồi xuống ở sô pha tiếp đãi khách, giọng điệu u ám và trầm thấp: “Tôi bị người ta hạ thuốc.”

“Sao?” Bác sĩ Lý cho rắng mình nghe lâm rồi.

“Ông có cách nào giải quyết hay không?” Nguyễn Cao Cường dùng đôi mắt lạnh lùng sâu không thấy đáy mà nhìn ông ấy.

“Việc này… Cậu bị bỏ thuốc gì vậy?” Bác sĩ Lý khó hiểu, ai dám ra tay trên đầu thái tuế cơ chứ?

Nguyễn Cao Cường nhếch môi mỏng, khuôn mặt điển trai nhanh chóng căng chặt, cứng nhắc phun ra một câu: “Là loại thuốc mà nam nữ hay dùng để làm chuyện đó, ông hiểu chưa?”

Bác sĩ Lý thấy vẻ mặt của anh âm u đến mức muốn giết người, dù ông ấy không hiểu thì cũng phải hiểu.

“Loại thuốc này không có thuốc giải, hoặc là cậu ngủ một giấc với vợ của cậu, hoặc là bản thân cậu tự chịu đựng…”

Nguyễn Cao Cường thật sự muốn giết ông rắm gì thế?

“Đương nhiên, nếu như cậu cảm thấy khó khăn, tôi có thể tiêm một mũi thuốc an thần cho cậu, cậu chỉ cần ngủ một giấc thì sẽ không có chuyện gì”

Nguyễn Cao Cường vẫn dùng vẻ mặt lạnh lùng như muốn giết người để nhìn ông ấy.

Bác sĩ Lý gượng cười và hỏi: “Cậu có muốn tiêm hay không?”

Nguyễn Cao Cường không thể cậy mạnh, nhất là tại lưồng nhiệt trong cơ thể lại bắt đầu dâng lên, vì thế anh lạnh lùng và gắng gượng nói ra: “Vậy ông còn không nhanh lên!”

“Được được, bây giờ tôi sẽ pha chế thuốc cho cậu” Bác sĩ Lý không dám nói gì thêm.

Nam Thùy Dương vội vã gấp gáp trở về, nhưng cô lại bị ông quản gia ngăn ở cửa phòng của Nguyễn Cao Cường.

“Tôi muốn gặp Cao Cường” Cô dứt lời thì muốn vượt qua ông quản ông ấy đang nói cái gia.

Ông quản gia vẫn ngăn cản cô như trước: “Thưa bà chủ, tống giám đốc Cường đã nói cậu ấy không gặp ai hết, đặc biệt là cô.”

Nam Thùy Dương nghe vậy thì trái tim chìm xuống đáy cốc.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 886


“Tôi phải gặp anh ấy, tôi có chuyện rất quan trọng cần nói với anh ấy” Cho dù bị ngăn lại thì Nam Thùy Dương vẫn không muốn từ bỏ như vậy.

Nhất định là Nguyễn Cao Cường vô cùng tức giận, cũng không muốn gặp cô ta.

Cô ta càng nghĩ càng lo sợ, quả thật là muốn vượt qua sự ngăn cản của ông quản gia: “Ông để cho tôi vào đi, tôi nói xong sẽ đi ngay”

Ông quản gia cũng không biết họ mâu thuẫn gì mà cãi nhau, cũng là lần đầu tiên thấy họ cãi nhau, ba năm qua họ tôn trọng nhau như: khách, tổng giám đốc Cường đối với mợ chủ vẫn luôn nhàn nhạt như nước, rõ ràng là vợ chồng mới cưới nhưng lại giống như vợ chồng già không có chút gợn sóng nào.

Mà đêm nay lúc tổng giám đốc Cường trở về thì sắc mặt không tốt giống như là muốn giết người.

“Mợ chủ, ngài đừng làm tôi khó xử…”

Ông quản gia còn chưa kịp nói xong thì Nam Thùy Dương đã trực tiếp đẩy ông ta ra, cô ta đi đến trước cửa phòng của Nguyễn Cao Cường.

Cửa được khóa trái từ bên trong, cô ta không có cánh nào mở ra được, chỉ có thể gõ cửa: “Cao Cường, anh mở cửa ra đi, em nhận lõi với anh, xin anh mở cửa ra…”

Trong phòng, bác sĩ Lý vừa phối nước thuốc xong chuẩn bị cho Nguyễn Cao Cường sử dụng.

Nguyễn Cao Cường nghe thấy giọng nói ở bên ngoài, gương mặt vốn hung ác nham hiểm giờ phút này lại càng thiếu kiên nhẫn: “Bây giờ tôi không muốn gặp cô, cũng không muốn nói chuyện với cô, cô đi đi”

Giọng nói của người đàn ông lạnh lùng như vậy thật sự khiến Nam Thùy Dương hoảng hốt, có khi nào vì vậy mà anh sẽ chán ghét rồi vứt bỏ cô ta hay không?

“Cao Cường, em biết là tối nay em thật sự quá đáng, nhưng mà…Xin anh cho em một cơ hội để giải thích”

Nguyễn Cao Cường nghe người phụ nữ ở bên ngoài đau khổ cầu xin thì trong lòng chỉ thấy phiền não: “Tôi nói, bây giờ tôi không muốn gặp cô, đừng có đến quấy rầy tôi, nếu như quản gia không có cách nào ngăn cô được thì bên ngoài còn có bảo vệ”

Ý của anh chính là nếu như cô ta không đi thì sẽ gọi bảo vệ ép buộc kéo cô ta đi hay sao?

Trong lòng của Nam Thùy Dương siết chặt lại, không khỏi hít khí lạnh một cái.

Cho dù nói như thế nào thì cô ta cũng là vợ của anh, sao anh có thể đối xử với cô ta vô tình như vậy?

Cô ta biết là mình có lỗi nhưng vẫn chưa đến mức là tội không thể tha mà?

Sắc mặt của cô ta nhìn trắng bệch, hiểu rõ anh cũng không phải nói đùa, nếu như cô ta còn không đi thì anh sẽ gọi bảo vệ.

Cô ta trì hoãn một hồi lâu sau thì mới run rẩy nói: “Được rồi…Em đi, em không làm phiền anh nữa, vậy đêm nay anh nghỉ ngơi cho thật tốt trước đi, ngày mai em sẽ trở lại thăm anh”

Nguyễn Cao Cường nghe thấy tiếng rời đi ở bên ngoài thì lập tức nói với bác sĩ Lý: “Ra tay đi” Anh thật sự không thể chấp nhận được nữa rồi.

Một đêm này, Nam Thùy Dương không thế nào ngủ được.

Sau khi bình minh, cô ta rất muốn lập tức đi gặp Nguyễn Cao Cường, nhưng lại sợ quấy rầy anh đang nghỉ ngơi.

Cho đến khi ánh mặt trời chiếu vào trong phòng, cô ta nghe thấy ở bên ngoài có động tĩnh của đám người hầu thì cô ta mới ra khỏi phòng, biết được Nguyễn Cao Cường đã thức dậy thì lúc này mới sửa sang lại một chút rồi một mình đi gặp anh.

Cô ta không dám lỗ m ãng xông vào trong phòng nên để cho ông quản gia thông báo giúp cô ta.

Nguyễn Cao Cường vừa mới rửa mặt xong, lúc đang mặc áo sơ mi thì nghe nói Nam Thùy Dương đến, chân mày của anh khế nhíu lại: “Cho cô ta vào đi”

Anh biết sớm muộn gì cũng phải gặp cô ta.

Nam Thùy Dương đi vào trong phòng, nhìn thấy người đàn ông đang cài xong cái nút áo cuối cùng, dáng người ưu nhã vô song, khuôn mặt tuấn tú lãnh đạm, người đàn ông hoàn mỹ như vậy là chồng của cô ta nhưng cô ta lại không có được cảm giác hạnh phúc của người vợ.

“Cao Cường..” Cô ta trầm thấp mà gọi, sốt ruột muốn giải thích nhưng nhất thời cũng không biết nên bắt đầu nói từ đâu.

Nguyễn Cao Cường ở bên cạnh vừa cài cái nút trên tay áo vừa nói với quản gia: “Ông đi ra ngoài trước đi” Anh không muốn để cho quá nhiều người biết chuyện mà Nam Thùy Dương đã làm, vợ lại đi bỏ thuốc với chồng, đây là việc làm gì chứ?

Sau khi quản gia rời khỏi đây, anh ngồi xuống ghế sô pha, dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn Nam Thùy Dương, anh cho cô ta cơ hội để giải thích.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 887


Trái lại lúc này Nam Thùy Dương có chút không dám lên tiếng, cách một khoảng cách nhưng cũng có thể cảm nhận được hơi thở ép người từ trên người của người đàn ông này.

“Cao Cường, chuyện tối hôm qua em đã làm là không đúng, em và mẹ không nên bỏ..” Cô ta dừng lại, sau đó lại vội vàng nói: “Nếu như em nói em chỉ muốn có một đứa bé thì anh có thể tha thứ cho em hay không?”

Nguyễn Cao Cường không có biểu cảm gì mà nhìn thẳng vào cô ta, ngón tay thon dài gõ nhẹ trên tay vịn của ghế sô pha.

“Có phải cô đã quên lúc chúng ta kết hôn tôi đã nói với cô, ngoại trừ Vân Nhi là một đứa con của tôi thì sau này tôi sẽ không có thêm đứa con nào nữa”

“Em..” Cô ta cúi đầu, giọng nói có run: “Em nhớ được, nhưng mà…Em muốn có một đứa con thuộc về mình”

Mắt phượng của Nguyễn Cao Cường nhắm lại: “Quả thật tôi không nên tước đoạt quyền làm mẹ của cô”

Nam Thùy Dương nghe vậy thì bỗng dưng nhìn về phía anh, chẳng lẽ anh thay đổi suy nghĩ sao?

Cô ta còn chưa kịp vui mừng thì chỉ nghe anh nói: “Nếu như cô rất muốn có con thì tôi có thể cho phép cô đi nhận nuôi, hoặc là cô làm thụ tỉnh trong ống nghiệm, đến lúc đó cô cũng sẽ có thể làm mẹ”

Nam Thùy Dương giật mình, nhận nuôi một đứa bé sao? Không phải là con của cô ta và anh thì có ý nghĩa gì chứ?

Thụ tỉnh trong ống nghiệm sao?

Anh không bằng lòng chạm vào cô ta nhưng có thể thành toàn nguyện vọng làm mẹ của cô ta sao?

Nam Thùy Dương có cảm giác bị sỉ nhục, cô ta là vợ hợp pháp của anh, vì sao anh lại không chịu chung đụng với cô ta chứ?

Đúng vậy, cô ta có lòng tham, cô ta không chỉ muốn có đứa con mà còn muốn cả người của anh.

Nhưng mà bây giờ muốn anh ngủ với cô ta là chuyện không thể nào, nếu như họ làm thụ tinh trong ống nghiệm, sau này cô ta sinh ra đứa con của anh, vậy thì ít nhất cũng có thể bảo vệ được địa vị của cô ta.

“Anh chịu làm thụ tinh trong ống nghiệm với em sao?” Cô ta hỏi.

Nguyễn Cao Cường lắc đầu: “Cô hiểu lầm rồi, không phải là tôi và cô, bệnh viện có thể làm thụ tỉnh trong ống nghiệm nhất định có rất nhiều tinh – trùng của đàn ông có chất lượng tốt, cô chọn một cái tốt nhất, đứa con trưởng thành cũng sẽ là tốt nhất”

Còn về phần anh, trên người anh có một phần gen đến từ mẹ, ngay từ đầu đã định trước là không thể nào có con được rồi.

Nếu như không phải lúc trước Đào Hương Vi giấu anh mang thai rồi sinh con thì có khi…Anh cũng sẽ ép cô phải phá bỏ đứa bé.

Vân Nhi là sinh non, vừa ra đời đã không khỏe mạnh, cũng may những năm nay vẫn luôn chữa trị, bây giờ mới tốt hơn được một chút, nhưng trái tim của cô bé vẫn có chút vấn đề nho nhỏ.

Cho nên anh đã sớm quyết định, đời này sẽ không cần con.

Nam Thùy Dương cũng không biết rõ gen của anh có vấn đề, nghe vậy thì kinh ngạc không thôi mà nhìn anh.

Vậy mà anh lại để cô ta đi làm thụ tinh trong ống nghiệm với người đàn ông xa lạ!

“Nguyễn Cao Cường, em biết anh không yêu em, không có tình cảm với em, nhưng mà anh…Không thể vũ nhục em như vậy được!”

Đột nhiên cô ta nổi giận.

Lúc này Nguyễn Cao Cường đứng lên, vẻ mặt không thay đổi như: cũ: “Tôi không có ý sỉ nhục cô, nếu như cô nhất định muốn có con thì tôi chỉ có thể đề nghị cô làm như vậy”

“Anh..” Nam Thùy Dương đột nhiên nằm lấy cổ áo của anh, khóc lóc lay động anh: “Vì sao chứ? Tại sao anh lại đối xử với em vô tình như vậy? Ngay cả một đứa bé cũng không chịu cho em?”

Sắc mặc của Nguyễn Cao Cường trầm xuống, anh không thể nào nói cho cô ta biết trên người anh không có gen khỏe mạnh được.

“Ba..” Lúc này Đào Vân Nhi xuất hiện ở cửa, không hiểu mà nhìn họ: “Hai người đang cãi nhau sao?”

Nam Thùy Dương nhìn thấy cô bé đi tới thì càng xấu hố giận dữ không thôi, che mặt khóc rồi chạy đi.

Đào Vân Nhi đến đây ở lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên thấy họ cãi nhau.

“Ba, sao ba lại cãi nhau với dì Nam Thùy Dương vậy?” Trong ấn tượng của cô bé, Nam Thùy Dương vẫn luôn có chút sợ anh, vẫn luôn cẩn thận từng li từng tí dịu dàng với anh, sao họ có thể cãi nhau ầm lên được chứ?

“Chuyện của người lớn, con không cần phải hỏi đến” Trong lòng của Nguyễn Cao Cường cũng có chút phiền.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 888


“Dạ, vậy cũng tốt, con không hỏi nữa là được ạ” Đào Vân Nhi thấy sắc mặt ba mình không tốt lầm, thức thời ngậm miệng, dù sao đi nữa thì chuyện sau đó cô bé muốn nói, có thể sẽ để ba mình càng thêm không vui “Tìm ba có việc gì không con?” Nguyễn Cao Cường hỏi.

Đào Vân Nhi khẽ gật cái đầu, đi tới kéo lấy cánh tay ba mình, cẩn thận từng li từng tí một mở miệng: “Ba, con nghe nói mẹ bị thương , con muốn đến chỗ mẹ ở tiện chăm sóc mẹ mấy ngày, đợi đến khi mẹ khá hơn một chút con sẽ trở lại.”

Nguyễn Cao Cường chuyển tầm nhìn, ánh mắt đối diện với đôi mắt của con gái, không có trả lời ngay.

Thật ra anh đã sớm nhìn ra tâm tư của con gái, ngày ấy lúc mẹ con bé trở về, con bé đã không thể chờ đợi được nữa muốn chuyển đến chỗ đó với mẹ.

Bây giờ Nguyễn Cao Cường lại nghĩ đến chuyện cái người được Đào Hương Vi gọi là anh kia đang ở bệnh viện chăm sóc cô.

Nếu như lúc này anh để con gái đến ở với cô, trước mặt đứa nhỏ, ít nhất bọn họ cũng có chút kiêng dè, mặt khác, anh muốn biết bất cứ chuyện gì, con gái cũng có thể thay anh quan sát.

Đào Vân Nhi thấy ba mình yên lặng không lên tiếng, cô bé cho rằng anh không đồng ý, đang nghĩ tới chuyện tới năn nỉ anh, ấy vậy mà Nguyễn Cao Cường lại gật đầu: “Được chứ, con muốn đi thì cứ đi. Con gái ba đã lớn rồi, có thể tự mình làm chủ.”

Cô gái nhỏ nghe vậy lập tức sướng đến phát rồ, hôn “chụt” một cái lên trên mặt Nguyễn Cao Cường bảo: “Con cảm ơn ba.”

Dứt lời cô bé lập tức xoay người chuẩn bị rời đi: “Vậy con đi sắp xếp hành lý đây”

Nguyễn Cao Cường sờ sờ mặt, gọi cô bé lại dặn dò: “Đợi đã, ba còn chưa nói xong mà.”

Đào Vân Nhi quay đầu lại nhìn anh bảo: “Ba nói đi ba.”

“Sau khi con qua đó phải chăm sóc mẹ con thật cẩn thận, có chuyện gì phải nói cho ba ngay nhé.”

“Ok, con biết mà, ba cứ yên tâm.” Đào Vân Nhi dứt lời lập tức nhảy lên chạy ra ngoài.

Nguyễn Cao Cường thầm thở dài một hơi, đứa nhỏ này, ngoài miệng nói đã biết, nhưng anh cũng không rõ con bé có hiểu ý anh thật hay không nữa.

Trong bệnh viện.

Đào Hương Vì phải ở lại bệnh viện quan sát, tính đến hôm nay đã được bốn ngày, hôm nay, sau khi kiểm tra xong nếu không có vấn đề gì nữa là có thể xuất viện.

Đào Vân Nhi đã bảo tài xế lái xe đưa cô bé đến bệnh viện từ sớm.

“Mẹ, ba đã đồng ý để con chuyển đến ở với mẹ rồi, ở cho đến mẹ khỏi hẳn mới thôi Đào Vân Nhi bày ra dáng vẻ vô cùng vui vẻ nói.

Đào Hương Vi nghe vậy kinh ngạc hỏi lại cô bé: “Con nói sao?”

Nguyễn Cao Cường đồng ý thật ư?

“Con nói là con có thể ở chung với mẹ rồi.”

“Ba con không nói gì sao?” Nguyễn Cao Cường sẽ không cho là cô lén lút giật dây để con gái dọn ra ở với mình đấy chứ?

Đào Vân Nhi lắc đầu một cái đáp: “Không ạ, thế nhưng lúc ấy ba có chút không vui”

Đào Hương Vi khẽ nhíu mày, con gái muốn dọn ra ngoài, đương nhiên là Nguyễn Cao Cường sẽ không vui nổi.

Vân Nhi chuyển đề tài nói: “Nhưng ba không vui không phải vì con, mà là vì dì Nam Thùy Dương.

“Nam Thùy Dương?”

“Vâng, hình như ba con với dì ấy cãi nhau.”

Đào Hương Vi nhíu mày: “Vợ chồng đôi lúc sẽ lời qua tiếng lại cãi nhau đôi câu, đó không phải là chuyện rất bình thường sao?”

“Không bình thường chút nào.” Vân Nhi nghiêm túc nói: “Bởi vì trước đây con chưa từng có thấy ba và dì cãi nhau bao giờ, nhưng lần này đây bọn họ cái nhau dữ lắm, dì Nam Thùy Dương còn vừa khóc vừa chạy đi nữa cơ.”

“Ba con mảng dì ấy phát khóc à?”

Vân Nhi lắc “Con không biết bọn họ ồn ào cái gì, nói chung là sau khi cãi nhau dì Nam Thùy Dương khóc chạy đi.”

Đào Hương Vi suy nghĩ một chút, vợ chồng hai người bọn họ cãi nhau thì có liên quan gì đến cô cơ chứ? Cô quan tâm nhiều như vậy làm gì?

“May là bây giờ con đã dọn ra ở cùng mẹ rồi, nếu không cứ tiếp tục ở nơi đó, con sẽ cảm thấy rất bí bách” Cô bé vẫn cảm thấy Nam Thùy.

Dương tốt đến mức không được chân thực cho lắm.

Đào Hương Vi xoa đầu con gái bảo: “Mẹ cũng cảm thấy rất vui khi con gái có thể đến ở với mẹ, thế nhưng con cũng không thể quên ba con được”

“Yên tâm đi mẹ, mẹ và ba vẫn là người quan trọng nhất của con mà”

Đào Hương Vi cầm chìa khoá nơi mình ở giao cho con gái, để tài xế chuyển hành lý của con bé đến chỗ ở trước.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 889


Gần trưa, Hoàng Công Thành mang bữa trưa đến.

“Đến đây đến đây, đồ ăn hôm nay đều món em thích ăn đấy”

Hoàng Công Thành tự mình làm cơm rồi mang tới.

“Có món gì ngon thế anh?” Ngày hôm nay tâm trạng của Đào Hương Vi xem như là không tệ.

Khi Hoàng Công Thành vừa mở nắp hộp cơm, cô đã ngửi thấy mùi vị rất thơm.

“Cân nhắc đến vết thương của em, mấy món anh làm đều là món hấp, có sườn có cá, đủ cả luôn”

Cũng không biết là anh làm thế nào, mặc dù toàn là món hấp, thế nhưng mùi vị đều thơm đến mê người.

“Vừa hay em cũng đang đói bụng.”

“Cùng nhau ăn đi” Hoàng Công Thành mang theo hai phần cơm, chính là muốn ăn cùng cô.

Anh nhanh chóng dọn bàn nhỏ lên, cơm nước đều đặt trước mặt Đào Hương Vĩ.

Nguyễn Cao Cường mang theo hộp cơm của đầu bếp chuyên nghiệp trong nhà làm đến cửa phòng bệnh, đúng dịp thấy hai người bọn họ đang chuẩn bị ăn cơm trưa.

“Nào, nếm thử món cá này đi. Đây là cá anh mua được ở chợ vào sáng sớm nay đấy, hương vị cực ngon” Hoàng Công Thành tự tay gắp một miếng cá, nhặt sạch xương rồi mới bỏ vào trong bát Đào Hương Vi.

“Vậy để em thử xem” Đào Hương Vi cũng không khách sáo với anh nữa, lập tức gắp miếng cá bỏ vào miệng nếm thử.

“Thế nào?”

“Ái chà, ngon tuyệt cú mèo” Cô thẳng thắn buông lời, khen không dứt miệng.

“Vậy em ăn nhiều vào, anh nhặt xương giúp em.” Cô thích ăn như thế, công anh khổ cực làm ra cũng không uổng phí.

Khóe mắt Đào Hương Vi nhìn thoáng qua cửa phòng bệnh phát hiện có một người đàn ông cao to không biết đã đứng đó từ bao giờ, ngập ngừng hỏi: “Nguyễn Cao Cường?”

‘Vốn Nguyễn Cao Cường đang muốn xoay người đi, nhưng đúng lúc này lại bị người trong phòng phát hiện.

Ánh mắt anh u tối, trên mặt không hề có lấy một tia cảm xúc cứ vậy đi vào: “Xem ra là anh đến không phải lúc, quấy rầy hai người r “Đúng là có chút quấy rầy thật” Hoàng Công Thành nhanh miệng nói.

Gương mặt tuấn tú của Nguyễn Cao Cường càng thêm căng chặt, đôi môi mím chặt gần như thành một đường thẳng.

“Đã như vậy, vậy thì không quấy rầy nữa” Anh lạnh lẽo cứng rắn phun ra một câu.

“Chờ đã” Hoàng Công Thành nhìn thấy hộp cơm trong tay anh, ngờ vực hỏi: “Tổng giám đốc Cường, đừng nói là anh đến đưa cơm cho Hương Vi đấy nhé?”

Đào Hương Vi cũng nhìn thấy hộp cơm trong tay tay, cô cũng cảm thấy có chút không rõ nhìn anh đợi câu trả lời.

“Anh cả nghĩ quá rồi, trong nhà có người thân nằm viện, cơm này là đưa cho người đó, nào có liên quan gì đến hai người.”

“Ö? Nói như vậy là tổng giám đốc Cường cũng chỉ tiện đường nên mới ghé sang đây thăm hỏi Hương Vi một chút thôi, đúng không?”

Hoàng Công Thành mỉm cười hỏi.

Nguyễn Cao Cường nhìn về phía Đào Hương Vi một chút, thấy bây giờ cô ăn được ngủ ngon, còn có người chuyên môn làm cơm nước: đưa tới, thậm chí ăn cá còn có người lựa xương cho, thử hỏi anh còn cái gì phải lo lắng nữa cơ chứ?

“Anh thấy vết thương của em cũng không quá đáng lo, cũng nên ra viện rồi” Nguyễn Cao Cường bất thình lình nói với cô một câu như vậy.

“Bác sĩ bảo hôm nay làm kiểm tra, nếu như không có vấn đề gì là có thể ra viện” Đào Hương Vi gật đầu nói.

“Chúc em mau khoẻ.” Trên mặt của Nguyễn Cao Cường không hề có lấy một tia cảm xúc, bỏ lại một câu như vậy, anh lập tức xoay người nhanh chân rời khỏi phòng bệnh.

Đào Hương Vi thầm nghĩ xem ra đúng là tâm trạng của Nguyễn Cao Cường cũng không tốt đẹp gì cho cam. Lế nào nguyên nhân khiến anh không vui đúng như lời con gái nói, là do anh cãi nhau với Nam Thùy Dương?

Đợi đến khi thấy Nguyễn Cao Cường mang theo hộp cơm đi đến bên cạnh xe, Mộ Dung Bạch không nhịn được hỏi đôi câu: “Tổng giám đốc Cường, sao anh ra nhanh thế? Cô Vi ăn xong cơm rồi sao?”

Tên này đúng là hết chuyện để nói rồi hay sao không biết. Nguyễn Cao Cường vừa nhét hộp cơm vào trong lòng anh ta vừa lãnh khốc nói: “Cầm đi nuôi mèo hoang đi”

*A? Nuôi mèo hoang gì?” Mộ Dung Bạch kinh ngạc hỏi lại: “Nhưng mà, đây không phải là hộp cơm lúc trước anh kêu đầu bếp chuyên nghiệp trong nhà làm cho cô Vi sao?” Ngon như thế mà để nuôi mèo hoang, không phải là quá đáng tiếc à?

“Sao? Anh muốn ăn à?” Nguyễn Cao Cường lạnh lùng nhìn anh ta một cái.

Mộ Dung Bạch nuốt xuống một ngụm nước bọt, cười gượng: “Vậy để tôi mang cho mèo hoang vậy” Đúng là anh ta rất muốn ăn, thế nhưng chỉ sợ đến khi anh ta ăn xong sẽ không còn mạng mà ăn bữa tiếp theo.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 890


Sau khi tiến hành kiểm tra, Đào Hương Vi nhận được kết quả ổn định, chắc chắn không có gì quá đáng lo, chứng tỏ cô có thể ra viện.

Thế nhưng sau khi ra viện cô muốn ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày.

Hoàng Công Thành đưa cô về chỗ ở, nơi ở của cô hiện nay là do công ty sắp xếp, một căn nhà nhỏ ba phòng, Hoàng Công Thành chính là hàng xóm của cô.

“Cuối cùng cũng được về nhà, ở bệnh viện mấy ngày nay, em nhịn đến mức sắp xong luôn rồi” Đào Hương Vi không nhịn được nhỏ giọng than “Em đi tắm trước đi, tối nay em muốn ăn gì thì cứ nói, lát anh đi siêu thị mua đồ về nấu” Hoàng Công Thành nói.

“Thức ăn mấy ngày qua của em đều do anh cung cấp cho, bây giờ em nào dám phiền anh nữa” Cô xấu hổ nói.

“Đã ăn bao nhiêu ngày thế rồi, bây giờ em mới nói nào dám làm phiền anh đấy à?” Hoàng Công Thành lườm cô một cái.

Đào Hương Vi nở nụ cười bảo: “Vậy thì lại tiếp tục làm phiền anh rồi”

“Lời này nghe còn tạm được.” Anh cũng chẳng để ý đến chuyện phải làm đồ ăn cho cô mỗi ngày.

“Mẹ ơi, mẹ được ra viện rồi sao?” Đào Vân Nhi ở bên trong phòng nghe thấy động tĩnh bên ngoài, lúc này mới chạy đến.

Nhìn thấy con gái, Đào Hương Vi còn có chút không phản ứng kịp, lập tức nghĩ tới chuyện hôm qua con gái đã nói muốn chuyển tới chỗ mình ở.

“Hành lý của con đã thu dọn xong chưa?” Cô khế nhéo cái mũi nho nhỏ của con gái, hỏi.

“Hôm qua lúc con vừa chuyển đến đã thu dọn xong cả rồi. Mẹ, con với mẹ ngủ chung một phòng mẹ nhé?” Cô bé nói ra yêu cầu của bản thân.

“Tất nhiên rồi.” Đào Hương Vi ôm con gái vào trong ngực, hai mẹ con đã xa cách nhau lâu như vậy, rốt cuộc bây giờ mới có một chút cảm giác an toàn.

“Cháu chính là Vân Nhi đúng không?” Hoàng Công Thành đánh giá cô bé trước mắt, có thể thấy được bóng dáng của Đào Hương Vi và Nguyễn Cao Cường từ trên người cô bé, vừa nhìn đã biết cô bé rất đáng yêu.

Vân Nhi nghe thấy có tiếng người khác, nhanh chóng ngẩng đầu hỏi: “Chú hẳn là chú Thành phải không ạ, mẹ đã từng nói với cháu về chú rồi ạ”

Hoàng Công Thành nghe vậy nhanh chóng nở nụ cười bảo: “Ö, mẹ cháu nói với cháu những gì thế?”

“Mẹ nói chú luôn ở cạnh chăm sóc mẹ” Vẻ mặt của Vân Nhi đột nhiên trở nên nghiêm túc, cô bé nhìn Hoàng Công Thành nói: “Chú Thành, cháu cảm ơn chú, khi mẹ cháu khổ cực học tập một mình ở nước ngoài như vậy, may mà còn có chú chăm sóc.”

Hoàng Công Thành không nghĩ tới chuyện một cô gái bé nhỏ như thế lại có thể nói ra được lời cảm ơn nghiêm túc đến vậy, phút chốc làm cho anh cảm thấy có chút luống cuống.

“Ha ha, cháu không cần khách sáo với chú đến thế đâu, mẹ cháu còn không khách sáo đến thế nữa. Sau này chú không chỉ chăm sóc mẹ cháu, mà còn có thể chăm sóc cho cháu nữa” Đột nhiên Hoàng Công Thành cảm thấy mẹ con hai người đều là trách nhiệm của anh.

“Cảm ơn chú, thế nhưng chú cứ chăm sóc cho mình mẹ cháu là được rồi ạ, cháu còn có ba chăm sóc.”

Nghe thấy lời này của cô bé, nụ cười trên mặt Hoàng Công Thành chọt tắt, đáy mắt anh cũng có chút tối tăm khẽ loé lên.

Đúng vậy, cô bé còn có một người ba tên Nguyễn Cao Cường, ba cô bé giỏi giang như vậy, nào cần anh đến chăm sóc?

“Hai chú cháu mấy người đừng có cảm ơn tới cảm ơn lui thế nữa, em nghe mà muốn ngất luôn rồi đây này” Đào Hương Vi không thể làm gì khác đành cười cười, nhanh chóng nói với Hoàng Công Thành: “Anh cứ đi về nghỉ một chút trước đi, buối tối chúng ta sẽ cùng nhau ăn cơm”

Hoàng Công Thành khôi phục lại biểu hiện vừa rồi, bảo: “Được, mẹ con hai người cứ tâm sự đi, anh mua xong nguyên liệu nấu ăn sẽ qua đây nấu cơm cho hai người. Muốn ăn cái gì thì nhắn cho anh”

Vân Nhi thấy Hoàng Công Thành còn đem rương hành lý của mẹ mình đẩy mạnh vào trong phòng, sau đó còn giúp mẹ mình thu dọn xong mới rời đi.

Đợi anh đi khỏi, Vân Nhi lập tức hỏi mẹ mình: “Mẹ ơi, chú Thành là bạn trai của mẹ sao?”

Đào Hương Vi cảm thấy kỳ quái nhìn về phía con gái hỏi lại: “Không phải a, con gái, sao con lại nghĩ thế?”

“Nếu không phải vậy, vậy tại sao mẹ với chú ấy lại thân mật vậy ạ?

Chú ấy còn vào phòng mẹ, thu dọn quần áo cho mẹ nữa.”

“Chú ấy vẫn luôn như thế, lúc còn ở nước ngoài, chú ấy rất thích dọn đẹp nhà cửa mỗi ngày. Nói đơn giản là con người chú ấy mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhẹ, không nhìn nổi tình trạng bừa bộn.”

“Ý của mẹ là chú ấy làm vậy không phải là đang chăm sóc đặc biệt cho mẹ mà là bản thân của chú ấy chính là như vậy?”

Đào Hương Vi gật đầu bảo: “Chắc chắn nhà của chú ấy còn được: thu dọn sạch sẽ hơn chỗ ở của mẹ con mình nhiều. Chú ấy là hàng xóm của chúng ta, khi nào rảnh rỗi mẹ sẽ dẫn con qua đó kiểm chứng”

“Vậy tối nay mẹ con mình qua nhà chú ấy ăn cơm đi mẹ” Nếu đã là hàng xóm, đi hai bước là đến thôi mà.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 891


“Cũng được.

Vân Nhi nghĩ, nếu như chú Thành muốn làm bạn trai của mẹ, vậy thì cô bé phải cố gảng sát hạch chú ấy một phen mới được.

Buổi tối, quả nhiên Hoàng Công Thành mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn về, hai mẹ con muốn tới nhà anh ăn tối, đương nhiên anh rất chào đón.

Đào Hương Vĩ dẫn theo con gái vào cửa, vừa vào cửa Vân Nhi đã nhìn thấy giày dép trong tủ giày bày rất ngăn nắp. Đi vào bên trong nhà lập tức thấy được sàn nhà sáng loáng không một hạt bụi, chỗ nào trong nhà cũng rất chỉnh tề sạch sẽ.

Xem ra mẹ bé nói không sai, chú Thành này mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhẹ, đã vậy còn rất thích sạch sẽ.

Người đàn ông sạch sẽ luôn có thiện cảm hơn một chút, nếu như tài nấu nướng của chú ấy cũng tốt, vậy thì càng thêm hoàn mỹ.

“Hai người ngồi đây xem tỉ vi đi, chú nấu nhanh thôi.” Lúc này Hoàng Công Thành đang đeo tạp đề muốn đi vào nhà bếp tiếp tục bận rộn, nhìn hình ảnh này rất khó để tưởng tượng, anh cũng là một nhân vật mới nổi trong giới tài chính.

Đây chính là đàn ông mang danh lên được phòng khách, xuống được nhà bếp trong truyền thuyết đấy ư?

“Chú Thành có muốn cháu qua giúp không ạ?” Vân Nhi hỏi.

“Không cần, một mình chú là được rồi”

“Để em giúp anh một tay thì hơn” Đào Hương Vi đã cảm thấy hơi xấu hổ khi mang con gái đến nhà người ta ăn cơm, nào dám ngồi không làm gì hết.

Hoàng Công Thành nhìn về phía cô, ánh mắt có chút sâu xa bảo: “Cũng được, em qua đây phụ anh rửa bát đĩa đi.”

Đào Hương Vi để con gái ở phòng khách xem tỉ vi, cô và Hoàng Công Thành cùng bước vào bếp.

Đào Vân Nhi chưa từng có ý định đi quấy rối bọn họ, cô bé luôn có cảm giác bản thân mình đã biến thành kỳ đà cản mũi.

Trong chiếc túi nhỏ bên người cô bé có di động Nguyễn Cao Cường mua cho, lúc này tiếng chuông di động không ngừng vang lên.

Cô bé vừa nhìn tín hiệu báo đến trên điện thoại đã biết là ba mình gọi đến, hơn nữa còn là gọi video. Cô bé nhìn về hướng nhà bếp một cái, lúc này bắt máy.

“Ba ơi” Trong video, có vẻ như Nguyễn Cao Cường vẫn còn ở trong phòng làm việc của tập đoàn.

“Ba định tăng ca không trở về ăn cơm với dì Nam Thùy Dương sao ạ?” Vân Nhi quan tâm hỏi.

“Ừm, ba đang chuẩn bị tăng ca, nên mới điện qua hỏi xem con ăn cơm chưa?” Nguyễn Cao Cường biết con gái đã chuyển vào ở trong nhà Đào Hương Vị, vì thế chắc chẳn cô bé phải hiểu rõ tình huống Đào Hương Vi.

“Con đang ở nhà sao?” Nguyễn Cao Cường nhìn thấy hoàn cảnh xung quanh cô bé, hình như có chút không giống với hình ảnh trong video trò chuyện trước đó.

Vân Nhi lắc đầu một cái bảo ba mình: “Không ạ, con đang ở nhà chú Thành. Chú ấy là hàng xóm của mẹ con con, tối nay con và mẹ đến nhà chú ấy ăn cơm. Chú ấy còn tự mình xuống bếp làm cơm tối cho mẹ và con ăn đấy ba.”

Hai hàng lông mày của Nguyễn Cao Cường cau lại, mẹ con họ đang ở nhà của Hoàng Công Thành sao?

Hoàng Công Thành là hàng xóm của hai người, còn đích thân xuống bếp và hai người họ?

Anh không nghĩ tới chuyện Đào Hương Vi vừa mới xuất viện đã không thể chờ đợi được nữa dẫn con gái đến nhà người ta ăn quyt cơm?

Đã như vậy rồi, nếu nói giữa cô và Hoàng Công Thành không có chút gì, chắc chắn anh sẽ không tin.

Mặt mày Nguyễn Cao Cường lập tức lạnh đi đôi chút: ‘Cơm do anh †a làm có thể so được với đầu bếp chuyên nghiệp trong nhà ta làm sao?” Anh khịt mũi con thường.

“Con chưa ăn bao giờ nên không biết tay nghề chú Thành như thế nào, đợi con thử nghiệm xong sẽ nói cho bố ” Vân Nhi nói vậy là không phát hiện ra sắc mặt ba mình có chút khó coi sao?

“Mẹ con đâu?” Nguyễn Cao Cường cố gắng ngăn cơn giận trong lồng ngực, hỏi.

“Mẹ đi giúp chú Thành rồi ba ạ” Vân Nhi vừa nói xong lập tức cầm điện thoại di động chạy về nhà bếp.

Trong phòng bếp, bởi vì Đào Hương Vi muốn rửa rau, Hoàng Công Thành không muốn quần áo của cô bị dính nước, nên đang cầm tạp dề đeo lên cho cô.

Anh đứng ở sau lưng giúp cô buộc tạp đề lại.

Đúng lúc Vân Nhi cầm điện thoại di động đi tới cửa phòng bếp, Nguyễn Cao Cường lập tức nhìn thấy được một màn này.

Phút chốc, sắc mặt của người đàn ông càng thêm âm trầm.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 892


Đào Vân Nhi không vào nhà bếp, cô bé cũng không nghĩ tới chuyện sẽ để ba mình nhìn thấy một màn thân mật của mẹ mình và chú Thành như vậy rốt cuộc cô bé mới nhìn thấy sắc mặt của ba mình ở phía đầu kia của video đang rất khó nhìn, điều này cho thấy ba cô bé vẫn rất để ý đến mẹ cô bé, đúng không?

Vội vã trở lại sô pha bên kia khẽ gọi: “Ba ơi…”

“Ba còn có việc phải làm, con ăn cơm ngon nhé.”

Đào Vân Nhi còn chưa kịp nói hết lời, cuộc gọi video đã kết thúc.

Đào Vân Nhi đã có thể xác định được, chắc chẳn là ba cô bé đang không vui, ba không muốn nhìn thấy mẹ và chú Thành quá thân mật.

Thật ra cô bé có thể cảm nhận được trong lòng ba vẫn có mẹ, thế nhưng chuyện làm cô bé không hiểu được là tại sao ba mình lại muốn kết hôn với Nam Thùy Dương cơ chứ?

Còn về phần mẹ mình… Cô bé không rõ lắm trong lòng mẹ mình còn quan tâm đến ba hay không.

“Con vừa nói chuyện điện thoại với ai à?” Đúng lúc này Đào Hương Vi đi ra, nhìn thấy con gái đang nắm điện thoại di động ngẩn ngơ, trên màn hình di động biểu hiện cuộc trò chuyện đã kết thúc.

Đào Vân Nhi lấy lại tinh thần, cũng không có ý che gi ba con nói đêm nay ba muốn tăng ca, hỏi con ở đây ăn uống có ngon không”

“Vậy con trả lời ba con thế nào?” Đào Hương Vi thầm nghĩ, thế nên bây giờ Nguyễn Cao Cường đã biết tối nay mẹ con cô đến nhà Hoàng Công Thành ăn cơm rồi, đúng không?

Chẳng qua là coi như anh biết thì có sao? Cô nghĩ nhiều như thế làm gì?

“Con nói, con và mẹ đến nhà chú Thành ăn cơm, ba nói chú Thành nấu cơm sao ngon bằng đầu bếp chuyên nghiệp trong nhà được.”

Đôi mắt Đào Hương Vi giật giật, quả nhiên những lời tự cho mình là đúng như thế cũng chỉ có Nguyễn Cao Cường mới có thể nói ra được.

“Ai nói cơm chú là không so được với đầu bếp chuyên nghiệp?”

Hoàng Công Thành vừa từ phòng bếp đi ra đúng lúc nghe được cô bé nói như thế lập tức hỏi lại.

Thấy người đã ra, Đào Vân Nhi le lưỡi, không dám nói tiếp.

“Anh đừng nghe anh ấy nói, từ trước đến giờ anh ấy vẫn luôn tự cho mình là đúng như thế” Đào Hương Vi quay qua nói với anh.

Ấy vậy mà Hoàng Công Thành lại cười cười nói với Đào Vân Nhi: “Đợi lát nữa cháu nếm thử món chú làm là có thể biết nó có ngon như đầu bếp chuyên nghiệp làm không rồi.”

“Vâng, cháu rất chờ mong” Đào Vân Nhi nói.

Tốc độ của Hoàng Công Thành vô cùng nhanh, không mất quá nhiều thời gian đã làm xong một bàn cơm tối.

“Vân Nhị, lại đây ngồi, nếm thử tay nghề của chú nào.” Hoàng Công Thành gọi cô bé ngồi vào bàn ăn.

Đào Vân Nhi ngồi cạnh mẹ mình, cô bé nhìn thấy một bàn thức ăn sắc hương vị đầy đủ, không nhịn được khen một cậu: “Xem ra không kém đầu bếp chuyên nghiệp trong bếp nhà bố cháu chút nào đâu ạ.”

“Cháu cứ thử trước đi rồi lại nói” Hoàng Công Thành cầm đũa vừa gắp thức ăn cho cô bé vừa bảo: “Nghe mẹ cháu nói cháu rất thích ăn cá kho, thử một chút xem món cá kho chú làm thế nào.”

“Cảm ơn chú Thành.” Vân Nhi vẫn rất có lễ phép.

Hoàng Công Thành gắp cho cô gái nhỏ một chút, sau đó lại gắp cho Đào Hương Vi: “Nào, để anh gỡ cá cho em.”

“Anh không cần gắp thức ăn cho mẹ con em đâu, anh cứ ăn đi ạ.”

Đào Hương Vi nói “Không sao, hai người qua đây ăn cơm, đương nhiên anh phải chăm sóc tốt cho hai người rồi” Hơn nữa anh rất thích làm những chuyện thế này.

Hoàng Công Thành thấy Đào Vân Nhi ăn cá kho, lập tức hỏi: “Mùi vị thế nào?”

“Không giống món cá kho do đầu bếp chuyên nghiệp trong bếp nhà ba cháu làm, nhưng món chú làm ngon hơn nhiều ạ” Lời này cô bé nói là thật.

“Đương nhiên rồi, dù sao cũng là món do chú đi học về mà” Hoàng Công Thành bày ra vẻ mặt kiêu ngạo nói.

“Chú à, chú học nấu ăn sao ạ?” Vân Nhi lập tức hỏi.

“học chứ, thế nên sau này mẹ con cháu muốn ăn cái gì chú cũng có thể làm được hết.”

“Cảm ơn chú ạ”

Cho đến bây giờ, kết quả sát hạch của Đào Vân Nhi đối với anh xem như thoả mãn.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 893


Sau bữa cơm chiều, hai mẹ con trở lại nhà mình.

“Mẹ, con cảm thấy chú Thành rất tốt, nếu như sau này mẹ muốn chọn chú ấy làm ba dượng cho con, con cũng không có ý kiến” Đào Vân Nhi vừa vào cửa đã nói với mẹ mình.

Đào Hương Vi kinh ngạc nhìn về phía con gái bảo: “Ai nói với con là mẹ muốn tìm chú ấy làm ba dượng cho con thế? Lẽ nào chú ấy mới bỏ ra một bữa cơm đã mua được lòng con rồi?”

Vân Nhi chăm chú nhìn cô nói: “Thật sự mẹ không có loại ý nghĩ này sao? Nhưng con phát hiện chú Thành rất thích mẹ, con cảm thấy sớm muộn gì chú ấy cũng sẽ tỏ lòng với mẹ.”

Đào Hương Vi nghe vậy cảm thấy kinh ngạc không thôi, Hoàng Công Thành thích cô ư?

Cô không có cảm giác này, từ trước đến giờ cô vẫn luôn cho rắng anh coi cô là đàn em lớp dưới mà quan tâm chăm sóc. Dù sao thì trước đây anh cũng đã từng quen bạn gái, bản thân cô cũng đã từng gặp bạn gái của anh rồi, cô gái ấy thuộc loại phụ nữ vô cùng gợi cảm rất có sức hút, thế nên theo đó cô biết người như cô không phải là gu của anh.

Chẳng qua là sau đó cô không biết tại sao anh lại chia tay với bạn gái, bởi vì đó cũng là chuyện rất lâu rồi.

Đào Hương Vi gõ đầu con gái một cái rồi bảo cô bé: “Cái đầu nho nhỏ này của con đừng có nghĩ lung tung nữa, có nói thế nào chú Thành cũng chỉ là chú con mà thôi, không trở thành ba dượng của con được đâu”

Vân Nhi sờ mẹ gõ đầu làm đau, bĩu môi hỏi: “Vậy nếu như chú ấy thật sự thích mẹ, lại thổ lộ với mẹ thì mẹ tính sao đây? Mẹ có chấp nhận chú ấy không mẹ?”

Đào Hương Vi khẽ cau mày, thật sự cô không thể nào tưởng tượng ra được hình ảnh Hoàng Công Thành biểu lộ với mình.

Thế nên lúc này cô càng không có cách nào để trả lời vấn đề này của con gái.

“Không, chuyện như thế sẽ không xảy ra đâu con đừng nghĩ làm gì” Cô chỉ có thể trả lời con gái như vậy.

Đào Vân Nhi còn muốn hỏi thêm chút gì đó, thế nhưng thấy mẹ mình không muốn nhắc đến cái đề tài này, nên cô bé đành biết điều mím môi không hỏi thêm nữa.

Công việc mới của Đào Hương Vi vẫn đến từ tập đoàn Nguyễn Cao, chẳng qua là lần này thay đối một dự án khác, tính đến hiện tại mỗi ngày cô đều phải đi thu thập dữ liệu.

Cũng kế từ ngày cãi nhau với Thùy Dương, Nguyễn Cao Cường, Nam đều ở lại công ty, cả một tuần trời không về nhà.

Đương nhiên điều đó làm cho Nam Thùy Dương ở phía bên này cũng gấp gáp đến mức sắp điên luôn rồi. Bây giờ cô không biết nên làm gì, cho dù trong lòng cô vẫn còn cảm thấy có chút tức giận khi anh nói những câu nói kia.

Mẹ Nam biết được tình huống của con gái đã rất tức giận nhưng cũng không có cách nào trị Nguyễn Cao Cường.

“Nó đúng là thăng khốn nạn mà, lại còn dám muốn con đi làm thụ tinh ống nghiệm đế sinh con với một gã xa lại, chẳng lẽ bản thân nó có tật xấu gì không tiện nói?” Mẹ Nam không nhịn được mà suy đoán.

“Mẹ, mấy lời như thế mẹ không thể nói lung tung được. Với cả nếu như anh ấy thật sự có bệnh gì đó trong người, chắc chắn sẽ phải uống thuốc. Thế nhưng xưa nay con chưa thấy anh ấy uống thuốc bao giờ.”

Nam Thùy Dương không nghĩ là Nguyễn Cao Cường có bệnh tật gì giấu diếm cô.

“Con nói cũng đúng, vậy tại sao nó lại không chịu cho con một đứa bé?” Mẹ Nam luôn cảm thấy chuyện này không đúng, thế nhưng phút chốc lại không thể nghĩ ra được chuyện này có vấn đề ở chỗ nào.

“Quên đi, trước tiên không xoän xuýt chuyện này nữa, bây giờ nó không về nhà thì sao được? Nó đang chiến tranh lạnh với con đấy à?

Nếu không có đứa bé làm sao con có thể nắm giữ được người đàn ông như nó. Mẹ Nam không hy vọng con gái mình ly hôn với Nguyễn Cao Cường.

“Ngày nào anh ấy cũng nói phải tăng ca, muốn ngủ ở trong công ty, con biết phải làm thế nào? Con cũng đâu thể đến đó ngăn cản anh ấy, không cho anh ấy làm việc, phải không mẹ?” Nam Thùy Dương cũng rất khổ não.

“Con bé ngốc này, con đến năn nỉ nó về là được mà” Mẹ Nam bày ra dáng vẻ chỉ tiếc rèn sắt không nên kim bảo.

“Chỉ sợ anh ấy vẫn còn đang giận con, con không năn nỉ nổi anh ất về.” Nam Thùy Dương buồn rầu than.

“Vậy thì…” Mẹ Nam suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Nếu con không mời nổi nó về, vậy thì có thể tìm người đến giúp con mà”

“Ai mới được hả mẹ?”

“Cái bà cô nhỏ Lâm Hương Giang kia chứ còn ai nữa, con đến nhờ con bé đó giúp. Mẹ không tin Cao Cường không nể mặt con bé đó.”

Nam Thùy Dương nghe mẹ mình nói như thế, rốt cuộc trong mắt cũng có chút ánh sáng: “Sao con lại không nghĩ đến em ấy cơ chứ”

Không sai, tìm Lâm Hương Giang chắc chắn có thể.

“Vậy con còn không nhanh đi đi. Mau đi sửa soạn để lát nữa đi gặp con bé, nhớ mang theo chút quà đến đó.’ Mẹ Nam tiếp tục dặn dò.

Nụ cười lập tức xuất hiện trên gương mặt Nam Thùy Dương: “Con đi ngay đây” Dứt lời cô lập tức đứng dậy chạy lên tầng thay quần áo.

Lần này, nhất định phải cô phải mang được người đàn ông của mình về nhà.

Dù sao đi chăng nữa thì bây giờ Đào Hương Vi cũng đã trở về, cô sợ rằng bản thân mình sơ sẩy một chút thôi, chồng mình sẽ bị người ta cướp đi mất.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 894


‘Vào khoảng thời gian này, bình thường Lâm Hương Giang hay đến phòng điều chế hương để nghiên cứu các loại hương mới. Hôm nay, Nam Thùy Dương đột nhiên tìm tới phòng thí nghiệm làm cho cô cảm thấy bất ngờ không thôi.

Cô vừa bước chân vào phòng làm việc của bản thân đã thấy Nam Thùy Dương đang chờ ở đó.

“Chị dâu, sao chị lại đến đây thế này? Không phải là chị muốn tìm em điều chế nước hoa riêng cho chị đấy chứ?” Lâm Hương Giang vừa cười vừa đi tới hỏi.

Nam Thùy Dương vừa nhìn thấy cô đã lập tức đứng lên bảo: “Chị tìm em là có một chuyện muốn nhờ em giúp sức.”

Lâm Hương Giang cảm thấy rất lại, cô thì giúp gì được cho Nam Thùy Dương cơ chứ?

“Đầu là người một nhà cả chị đừng nói khách sáo thế, cứ ngồi xuống đây rồi nói em nghe xem nào.”

Tuy rằng cô luôn hy vọng Đào Hương Vi sẽ trở thành chị dâu mình Thế nhưng đã nhiều năm trôi qua như vậy, Nguyễn Cao Cường cũng đã kết hôn với Nam Thùy Dương rồi, cho nên ước muốn kia của cô hẳn là sẽ không thực hiện được. Hơn nữa Nam Thùy Dương thật lòng thật dạ với Nguyễn Cao Cường, cô thân là em gái ruột của anh, cũng đã tiếp nhận người chị dâu này.

Sau khi Nam Thùy Dương ngồi xuống hai tay lập tức xoắn xuýt lại với nhau, cúi đầu bày ra dáng vẻ khó có thể mở miệng được.

Lâm Hương Giang rót cho cô ấy một ly trà, dịu dàng bảo: “Có chuyện gì chị cứ từ từ mà nói” Cô có cảm giác chuyện bản thân sắp nghe hơi nghiêm trọng, nếu không phải vậy chắc chắn Nam Thùy.

Dương sẽ không bày ra vẻ mặt này.

Sau khi Nam Thùy Dương hít sâu một hơi mới nói: “Trước đó vài ngày chị và Cao Cường cãi nhau, sau đó anh ấy đến tập đoàn ở, đã một tuần rồi mà chưa về nhà…”

Lâm Hương Giang nghe vậy kinh ngạc hỏi lại: “Hai người cũng cãi nhau sao ạ?” Phát hiện bản thân quá nhanh miệng, cô vội vã đổi giọng: “Không phải trước giờ tình cảm của anh chị tốt lắm sao? Tại sao lại cãi nhau?”

“Theo như những gì cô được biết, sau khi bọn họ kết hôn vẫn rất tôn trọng nhau tựa như khi mới quen vậy, chưa từng cãi vã, luôn luôn hoà hợp.

Cô khó mà tưởng tượng ra được dáng vẻ khi cãi nhau của hai người bọn họ.

“Chị… Việc này nói ra rất dài dòng, đều là do chị không tốt, chị muốn có đứa bé thế nhưng hình như Cao Cường không có ý định đó, thế nên bọn chị mới ầm ï một trận.” Nam Thùy Dương không dám nói đến chuyện mình và mẹ đã bỏ thuốc Nguyễn Cao Cường.

Nghe Nam Thùy Dương vừa nói như thế, Lâm Hương Giang lập tức hiểu được tại sao bọn họ lại ầm ï thành như vậy.

“Thật ra anh ấy…’ Cô muốn nói với cô ấy là thật ra Nguyễn Cao.

Cường không thích hợp để có con cho lắm. Bản thân cô cũng giống như v: Ic trước khi mang thai con gái nhỏ, cô đã từng nghĩ đến chuyện bỏ đứa bé.

Sau đó cô đã phải chịu không biết bao nhiêu khổ sở, may mà con gái xem như là khỏe mạnh.

Loại gen kia di truyền trên cơ thể Nguyễn Cao Cường nghiêm trọng hơn cô nhiều, cho nên Lâm Hương Giang có thể hiểu được tại sao anh lại không muốn có con.

Chuyện như vậy trừ những người vô cùng thân cận gần gũi với bọn họ ra, người ngoài không hề hay biết, nhìn dáng vẻ kia của Nguyễn Cao Cường là biết có lẽ anh không hề nói với Nam Thùy Dương chuyện này.

Nếu anh trai mình đã không nói, bản thân cô cũng không có quyền nói ra chuyện ấy.

“Chị nói anh ấy vẫn ăn ngủ ở tập đoàn chưa về nhà sao?” Lâm Hương Giang hỏi.

Lúc này vành mắt Nam Thùy Dương đã đỏ cả lên, nhìn qua rất là oan ức, cô ấy gật đầu nghẹn ngào: “Thật sự là chị cũng không biết nên làm gì, cho nên mới muốn nhờ em đứng ra nói giúp chị đôi câu.”

Lâm Hương Giang nhìn dáng vẻ oan ức kia của cô ấy, cô cỏ cảm giác tựa như chính bản thân mình cũng bị đè nén theo.

Mọi thứ của Nam Thùy Dương đều tốt, chẳng qua là tính tình quá hiền lành, lại thêm cẩn thận quá mức nên mới thế này.

“Chị dâu, không phải là em không muốn giúp chị. Nhưng mà người ta đã từng nói vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường lành. Huống chỉ việc của chị là việc riêng của hai vợ chồng, người ngoài như em dính vào thật sự là không được thích hợp cho lắm. Như vậy đi, trước hết chị cứ đến gặp anh ấy, xem thái độ của anh ấy thế nào đã. Nếu như anh ấy vẫn không chịu gặp chị, không trở về nhà, đến lúc ấy em sẽ đi tìm anh ấy, giúp chị mắng cho anh ấy một trận’ Lâm Hương Giang nói.

“Em… Bảo chị đến gặp anh ấy trước à?” Nam Thùy Dương lộ ra dáng vẻ xấu hổ nói.

“Vâng, làm vậy mới có thể thể hiện thành ý của chị. Nếu em cứ thế qua thẳng đó, sẽ làm cho anh ấy cảm thấy chị đi tìm em cáo trạng.”

Không phải là Lâm Hương Giang không muốn hỗ trợ, nhưng những chuyện như vậy hết phải do người trong cuộc tự đi xử lý trước.

Nam Thùy Dương nhíu mày lại không lên tiếng, thật ra cô ấy đang sợ Nguyễn Cao Cường vẫn còn tức giận, hơn nữa bản thân cô ấy cũng không dám đi gặp anh Lâm Hương Giang nói không sai, loại chuyện như vậy vồn là chuyện hết sức riêng tư, nếu để cho anh cảm thấy cô đi tìm Lâm Hương Giang cáo trạng, có lẽ sẽ càng thêm tức giận.

Nam Thùy Dương im lặng một lát rồi mới lên tiếng: “Vậy để chị thử xem, nếu như… Vẫn không được, em phải giúp chị đấy nhé.” Cô nắm lấy tay Lâm Hương Giang khẩn cầu.

Lâm Hương Giang khẽ võ võ lên mu bàn tay Nam Thùy Dương bảo: “Yên tâm đi, nếu mọi chuyện như thế, chắc chắn em sẽ giúp chị.”

Đến khi Nam Thùy Dương trở về, mẹ Nam vẫn còn chưa đi, bà đang đợi con gái mình về để hỏi chuyện.

“Thế nào rồi? Lâm Hương Giang có đồng ý giúp không con?” Mẹ Nam hỏi.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 895


“Cô ấy bảo con đến gặp Cao Cường trước, nếu như anh ấy còn tức giận, cô ấy sẽ đứng ra giúp con” Nam Thùy Dương nói.

Mẹ Nam suy nghĩ một chút rồi bảo: “Cũng được, chuyện của chính mình vẫn phải do bản thân mình tự giải quyết vẫn hơn, vậy tối nay con đến tập đoàn tìm chồng đi.”

“Tối nay ạ?” Nam Thùy Dương có chút chùn bước.

“Không sai, con làm mấy món nó thích ăn, coi như đến đưa cơm tối cho nó” Mẹ Nam đề nghị.

“Mẹ, ý của mẹ hay quá” Tinh thần Nam Thùy Dương lập tức tỉnh táo: “Vậy con đi nấu cơm cho anh ấy luôn đây.”

Chạng vạng gần tối, Đào Hương Vi xem xét lại tư liệu thu thập được trong ngày, phát hiện có không ít vấn đề.

Cô lập tức gọi điện thoại cho Nguyễn Cao Cường: “Dự án anh chuẩn bị đầu tư này có một vài vấn đề, bây giờ tôi sẽ về tổng hợp, phân tích lại sau gửi qua mail cho anh.”

Ớ phía đầu bên kia điện thoại kia, người đàn ông im lặng mấy phần sau đó mới nói: ‘Em cứ đến tập đoàn trước đi.”

“Bây giờ sao?” Đào Hương Vi nhìn đồng hồ thầm nghĩ chẳng lẽ giờ này rồi mà anh còn chưa tan ca?

“Không rảnh à?” Nguyễn Cao Cường hỏi.

“Không phải, anh có chuyện gì quan trọng muốn bàn giao cho tôi à”

“Em đến đi rồi sẽ biết, nhớ mang theo số liệu em vừa thu thập được” Nguyễn Cao Cường vừa dứt lời tức kết thúc cuộc trò chuyện.

Đào Hương Vi thầm thở dài một hơi, ai bảo bây giờ người ta là ông chủ của cô cơ chứ, cô chỉ có thể nghe lệnh mà đi tới tập đoàn Nguyễn Cao.

Có lẽ là anh thật sự có chuyện cần bàn giao, sau khi cô đến, nhanh chóng đến thẳng văn phòng tổng giám đốc.

“Anh gọi tôi đến…” Cô vừa vào cửa đã thấy anh đang ngồi ở phía bên kia bộ ghế sô pha tiếp khách, trong khay trà trước mặt anh đang bày ba món một canh, còn có hai phần cơm, nhìn qua có lẽ là vừa mới dọn ra không lâu, lời vừa nói ra đến miệng lập tức thay thành câu khác.

“Tại sao anh lại ăn cơm ở đây thế này?” Chẳng qua là cô cảm thấy có chút kỳ lạ, bình thường không phải anh nên trở về ăn cơm với Nam Thùy Dương ư, sao lại ăn cơm một mình thế chứ?

“Mấy ngày nay ở công ty tăng ca.” Anh nói một cách đơn giản.

Thì ra là như vậy… Cô thấy trên bàn có bày hai phần cơm thầm nghĩ, chẳng lẽ anh đang chuẩn bị ăn tối với ai đó sao?

Ý nghĩ này vừa mới xẹt qua đầu, cô đã nghe thấy anh nói: “Ngồi xuống đi, ăn với anh một bữa.”

“Tôi ăn với anh á?” Cô lấy ngón tay chỉ vào chính mình hỏi lại, đây là anh đang mời cô ăn cơm cùng mình đấy ư?

“Sao thế? Em ăn rồi à?” Anh nhíu mày hỏi.

Cô lắc đầu một cái bảo: “Tôi vội vã, tất tả chạy đến đây, lấy đâu ra thì giờ mà ăn cơm”

“Vậy thì ngồi xuống đi”

Có lẽ Đào Hương Vi thật sự có chút đói bụng, nghe vậy cô cũng không tỏ ra khách sáo nữa, nhanh chóng đi đến phía đồi diện anh ngồi xuống. Thế nhưng đột nhiên cô lại cảm thấy không đúng lắm, bèn hỏi: “Anh gọi tôi đến đây chỉ là để ăn bữa cơm thôi à?”

Đôi mắt phượng sâu thăm thẳm của người đàn ông nhìn thẳng vào mắt cô, bờ môi mỏng nhàn nhạt cất tiếng nói: “Nhân tiện đưa số liệu em đã thu thập được qua đây cho anh xem qua một chút.”

“Tôi còn chưa chỉnh sửa mà”

“Anh hiểu được”

Nguyễn Cao Cường quan tâm dự án do bản thân anh đầu tư cũng là chuyện hết sức bình thường, nghĩ vậy cô lập tức cúi đầu muốn lấy tài liệu bản thân đã thu thập được ra khỏi túi.

“Không vội, ăn cơm xong rồi xem.” Anh bất chợt bỏ lại một câu như vậy.

“Anh nên nói sớm mới phải.” Nghe vậy cô đặt cái túi xuống, cũng đặt luôn cái điện thoại trong tay lên bàn.

Thế nhưng cô vừa đặt xuống chuông điện thoại lại đột nhiên vang lên, trên màn hình hiển thị cuộc gọi đến của Hoàng Công Thành. Cũng.

không biết do đâu, đột nhiên cô lại cảm thấy có chút sốt sắng, lúc lấy điện thoại di động ra còn không cẩn thận làm đổ chén canh trong khay “A..” Bị nước canh vẫn nóng hắt vào người làm cô nhảy dựng cả lên.

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường trầm xuống, bóng người cao lớn nhanh chóng vòng qua bàn bước về phía cô.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 896


“Có nóng không?” Nguyễn Cao Cường nhìn những nơi bị nước canh hắt trúng, cả chiếc quần coi như bỏ.

Đào Hương Vi khẽ hít sâu một hơi, một mảnh da thịt trên đùi thật sự có cảm giác đau rát.

“Đến phòng nghỉ thay cái quần, bôi ít thuốc mỡ đi” Nguyễn Cao Cường nói.

Tiếng chuông điện thoại di động của cô vừa ngưng lại vì không ai tiếp, lúc này lại vang lên, vẫn là Hoàng Công Thành gọi điện tới.

Cô không thể làm gì khác hơn là nghe điện thoại trước: “Anh ạ?”

Ánh mắt có chút u ám của Nguyễn Cao Cường nhìn chằm chẵm vào Đào Hương Vị, trong lòng anh đang có một loại kích động muốn cắt đứt cuộc trò chuyện giữa hai người bọn họ.

“Vâng… Em sẽ về muộn một chút, anh không cần chờ cơm em đâu” Đào Hương Vi nói với Hoàng Công Thành vài câu đơn giản rồi cúp điện thoại.

Cô vừa xoay người lập tức đối diện với đôi con ngươi sâu không thấy đáy của Nguyễn Cao Cường, ánh mắt kia có chút ép người.

Trái tim cô đập loạn nhịp, thế nhưng bề ngoài vẫn làm như không thấy gì hết mà nói: “Chỗ này của anh có quần áo cho tôi thay à?”

“Trên mặt người đàn ông không hề có bất cứ nét cảm xúc nào, anh nói: “Em vào đó thay rửa đi, anh sẽ bảo thư ký mang đến cho em một bộ đồ khác.”

Thật ra Đào Hương Vi không muốn phiền phức như vậy, thế nhưng cô cũng không thể mặc chiếc quần bẩn như vậy được, đành gật đầu bảo: “Được”

Bên trong phòng làm việc của anh có một phòng nghỉ ngơi, căn phòng này vô cùng rộng rãi, không chỉ có phòng ngủ mà còn có cả phòng tắm nữa.

Lúc cô bước vào phòng tắm, lập tức nhìn thấy áo sơ mi và quần dài đã được thay ra trong đó. Xem ra gần đây, sau khi tăng ca xong anh đã ở luôn công ty thì phải?

Đào Hương Vi không suy nghĩ nhiều, sau khi kéo quần xuống cô nhanh chóng thấy được một màng da thịt đỏ ửng trên chân, chẳng trách lại cảm thấy đau như vậy.

Cộc cộc cộc, tiếng gõ cửa phòng tắm đột nhiên vang lên khiến cô khiếp sợ không thôi.

“Cho em lọ thuốc mỡ này” Giọng nói trầm thấp của người đàn ông cách cửa phòng khẽ vang lên.

Cô mở cửa nhận lấy lọ thuốc mỡ trong tay anh sau đó nói: ‘Cảm ơn: “Bị bỏng à?” Anh hỏi.

“Có một chút, không nghiêm trọng lắm.”

“Em chờ một chút, quần áo sẽ đưa đến ngay thôi.”

“Được” Dứt lời cô lập tức đóng cửa lại, đóng xong mới cảm thấy bất cứ chỗ nào trong phòng tắm này đều có dấu vết của anh.

Cô dùng nước lạnh rửa sạch chỗ bị bỏng, sau đó lau khô nước trên đó rồi thoa thuốc mỡ lên trên.

Chỉ chốc lát sau tiếng gõ cửa lại vang lên, trên cửa kính phản chiếu bóng dáng cao lớn của người đàn ông ngoài kia, anh nói: “Quân áo của emnày”

Đào Hương Vi lại hé ra một cái khe cửa, vươn tay nhận lấy quần áo, vừa thấy bộ đồ trên tay cô không nhịn được nhíu mày hỏi: “Sao lại là váy?”

“Anh nhờ thư ký mua ở trung tâm thương mại bên cạnh, em cứ mặc thử xem kích cỡ thế nào, có vừa hay không?”

Anh cũng đã nói như vậy rồi, cô cũng không thể phiền thư ký đi mua thêm một bộ nữa về cho mình được.

Cô nhìn tem mác trên chiếc áo, đây là sản phẩm mới ra mắt của một thương hiệu rất nổi tiếng, chỉ là một cái váy thôi giá cả cũng không thấp chút nào.

896-cha-cua-con.jpg


xoay người cô lại, sau đó nhanh tay giúp cô kéo khóa lên.

“Số đo không vừa với em à?” Giọng nói mang theo từ tính của người đàn ông vang lên ngay ở phía sau, khiến nhịp tim của cô khống chế, đập ngày một nhanh.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 897


“Hơi nhỏ một chút” Cô chỉ có thể giả vờ bình tĩnh, nhưng lúc anh kéo khóa váy, ngón tay như có như không lơ đãng xẹt qua phần da thịt phía sau lưng cô, làm cho cô không nhịn được khẽ run lên.

“Là lỗi của anh, tính sai số đo của em”

Đào Hương Vi nghe vậy chỉ cảm thấy hai bên tai không ngừng tỏa nhiệt.

Nam Thùy Dương mang theo hộp cơm, bên trong là cơm canh do chính tay cô ấy nấu, thấp thỏm đi tới tập đoàn của Nguyễn Cao Cường.

Cô không gọi điện trước cho Nguyễn Cao Cường mà đã đến, không biết khi cô đột nhiên xuất hiện, anh có tức giận hay không?

Thế nhưng anh đã ở đây lâu như vậy rồi, nếu cô còn không biết chủ động một chút, thật không biết lúc nào anh mới bằng lòng về nhà.

Người trong tập đoàn đều biết cô là vợ tổng giám đốc, thế nên không ai ngăn cản cô, cô thuận lợi mà đi lên đến phòng làm việc của Nguyễn Cao Cường.

Lên đến nơi cô vươn tay gõ cửa nhưng không nghe thấy ai đáp lại, thư ký nói anh đang ở trong phòng làm việc.

Nam Thùy Dương đẩy cửa bước vào, phóng tầm mắt ra nhìn quanh, thế nhưng trong phòng làm việc to lớn không thấy được bóng dáng của Nguyễn Cao Cường.

Nam Thùy Dương cảm thấy có chút nghi hoặc bèn nhấc đi vào bên trong, sau đó nghe thấy một vài động tĩnh từ trong phòng nghỉ ngơi truyền tới, chẳng lẽ anh đang ở trong đó nghỉ ngơi sao?

Nam Thùy Dương hít sâu một hơi, sau đó đi về phía phòng nghỉ ngơi.

Lúc cô bước đến cửa phòng tắm trong phòng nghỉ lập tức nhìn thấy hai người bên trong. Chống cô đang giúp Đào Hương Vi kéo khóa váy, nhìn qua tựa như đang giúp cô ấy mặc lại quần áo cho tử tế?

Thấy cảnh ấy, đầu óc Đào Hương Vi trống rỗng, sau đó một ý nghĩ nhanh chóng xẹt qua, vừa nấy bọn họ làm cái gì thế, tại sao chồng cô lại giúp Đào Hương Vi mặc quần áo?

Hai người bọn họ là người cũ của nhau, lẽ nào giữa bọn họ chính là kiểu tình cũ không rủ cũng đến, sau đó…

Bộp… Hộp cơm trong tay cô rơi xuống đất, đôi mắt tràn ngập phãn nộ xen lãn cảm giác không dám tin tưởng trừng mắt nhìn bọn họ, run rẩy quát lên: “Các ngươi… Các ngươi đang làm cái gì thế hả?”

Đào Hương Vi quay đầu nhìn lại, không biết Nam Thùy Dương xuất hiện từ lúc nào, chỉ thấy cô ấy đang phẫn hận, căm tức nhìn bọn họ.

Cô thầm nghĩ “gay to rồi”, lần này hiểu lầm chắc luôn.

“Nam Thùy Dương…” Cô đang muốn giải thích, thế nhưng một giây sau, đối phương lập tức vọt tới trước mặt cô, cái tát mang theo sát khí cứ vậy giáng thẳng xuống mặt Đào Hương Vi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đào Hương Vi nghiêng qua một bên, gò má đau rát, lỗ tai ong ong không ngừng.

*Đào Hương Vĩ. Mày đúng là đồ không biết xấu hổ. Tao biết mày trở về chắc chắn là vì muốn giành Cao Cường với tao mà” Nam Thùy Dương thở phì phò quát mắng.

“Em làm cái gì thế?” Nguyễn Cao Cường chẩn trước mặt Đào Hương Vĩ, phòng ngừa Nam Thùy Dương ra tay thêm lần nữa.

Thấy anh bảo vệ Đào Hương Vi như vậy Nam Thùy Dương càng thêm tức giận, viền mắt cô đỏ lên quát: “Cao Cường, coi như em có chọc cho anh giận, anh có thể trốn ở công ty không trở về nhà, nhưng anh không thể nối lại tình cũ với cô ta được. Anh là người đã có vợ, không thể quá quắt như thế được.”

Trán Nguyễn Cao Cường nhíu chặt lại: “Em nói linh tỉnh cái gì thế?

Nối lại tình cũ cái gì, quá quát cái gì? Giữa anh và cô ấy không có gì hết” Anh không quan tâm chuyện bản thân bị Nam Thùy Dương mắng, thế nhưng không thể để cho Đào Hương Vi vô tội bị oan uổng được.

“Em tận mắt nhìn thấy hai người… Thế mà anh còn muốn gạt em?”

Nam Thùy Dương vừa khóc vừa lớn tiếng chỉ trích.

“Em thấy cái gì? Anh chỉ giúp cô ấy kéo cái khoá váy mà thôi, không hề làm bất kỳ chuyện gì có lỗi với em.” Nguyễn Cao Cường bày ra vẻ mặt lạnh nhạt nói.

“Đang yên đang lành, tại sao anh phải cô ta kéo khóa váy?” Chuyện thân mật như thế tại sao anh lại nhúng tay vào?

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường trầm xuống thêm mấy phần: “Em nhất định phải cố tình gây sự thế này sao?”

“Em làm như thế gọi là cố tình gây sự à? Nếu như em không đến, em còn không biết anh và cô ta lén lút qua lại với nhau đến thế nào.”

Nam Thùy Dương thật sự giận dữ, bình thường cô không dám nói một câu nặng lời với anh, thế nhưng lúc này đầu nghĩ cái gì là miệng nói luôn thế ấy.

Đào Hương Vi vất vả lắm mới lấy lại tinh thần được, gò má cô đã sưng cả lên.

“Nam Thùy Dương, để cô hiếu lầm là do tôi không đúng, nhưng cô nghĩ mọi chuyện nghiêm trọng quá rồi. Giữa chúng tôi không có cái thứ gọi là nối lại tình cũ, cũng không có chuyện lén lút với nhau, tôi đến gặp anh ấy chỉ vì chuyện làm ăn thôi.” Mặc dù một tát này đối với cô có chút oan uổng, thế nhưng cảnh tượng như vậy, đổi lại là ai thấy cũng sẽ hiểu lầm thế nên cô chỉ có thể nhãn nại mà giải thích.

Nam Thùy Dương oán hận trừng mắt cô, căn bản không chấp nhận lời giải thích cô vừa nói.

“Quên đi, hai người từ từ nói chuyện đi, tôi đi trước.” Đào Hương Vi không muốn tham gia vào chuyện tình cảm, thậm chí là hôn nhân của bọn họ.

Cô phải đi, thế nhưng Nguyễn Cao Cường lại kéo tay cô lại, đặt thuốc vào trong tay cô dặn dò: “Dùng nó thoa lên mặt chút đi” Anh nhìn thấy khuôn mặt của cô sưng vù cả lên, nhìn rất đáng sợ.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 898


Không nghi ngờ gì nữa, cho dù bây giờ Nguyễn Cao Cường có một chút xíu quan tâm đến Đào Hương Vị, thì Nam Thùy Dương đều sẽ làm †o chuyện ra.

Đào Hương Vi không muốn tiếp tục bị hiểu lâm nên không có lấy thuốc của anh đưa.

“Một lúc nữa tôi sẽ ra tiệm thuốc mua” Cô từ chối sau đó liền muốn đi, đột nhiên nghĩ đến cái gì, lại nói với anh: “Đúng rồi, chút nữa tôi sẽ chuyển tiền của chiếc váy qua cho anh”

Lúc này Nguyễn Cao Cường cuối cùng cũng nhăn lông mày lại, anh cảm thấy cô đang cố ý tránh né mình.

Nam Thùy Dương nghe vậy liền nhìn chiếc váy mà Đào Hương Vi mặc, đây là kiểu váy mới nhất của nhà thiết kế O, tại sao Nguyễn Cao Cường lại phải mua cho cô ấy chiếc váy hàng hiệu như thế?

Sau khi Đào Hương Vi rời khỏi, Nam Thùy Dương liền nhìn về phía người đàn ông hỏi: “Cao Cường, tại sao anh ở cùng với chị ấy…

“Anh mời cô ấy ăn cơm, quần áo cô ấy bị nước canh làm bẩn, anh để thư ký của mình đến cửa hàng quần áo mua để thay, chuyện chính là như vậy” Anh nói rõ cho cô.

Nam Thùy Dương hơi nhìn anh, cũng không phải là không tin anh nói, chỉ là…

*Vậy cũng không cần anh đến thay cho chị ấy?”

“Cô ấy kéo khóa không lên, ta chỉ là anh đi đến kéo cho cô ấy thôi, cũng không phải gian tình gì như em nghĩ đâu.”

*Thế nhưng mị “Những gì nên nói anh cũng đã nói rồi, em không tin anh thì anh cũng không có cách nào” Anh nói xong rồi đi ra ngoài.

Nam Thùy Dương nhìn bóng lưng lạnh lùng của người đàn ông, đáy lòng vừa tủi thân vừa không yên tâm, liền chạy ra ngoài theo sau.

“Không phải là em không tin anh, chỉ là…” Đó là Đào Hương Vị, là người phụ nữ mà anh yêu nhất ở trong lòng!

Nam Thùy Dương nhìn vẻ mặt của anh hơi lạnh lếo, cô biết sẽ không tốt nếu mình tiếp tục đặt câu hỏi.

Cho nên, cô chỉ có thể mở một con mắt nhảm một con mắt thôi sao?

“Tại sao em lại đột nhiên đến công ty?” Nguyễn Cao Cường hỏi cô.

Nam Thùy Dương lấy lại tinh thần: “Em đến để đưa cơm cho anh, nhiều ngày rồi anh chưa có về nhà, em sợ anh không quen ăn đồ ăn ở ngoài” Đáng tiếc sau khi hộp cơm rơi xuống đất, đồ ăn đều rơi ra.

“Sau này em không cần phải làm những loại chuyện này nữa, anh không phải là không có cơm ăn.” Nguyễn Cao Cường lạnh lùng nói.

Nam Thùy Dương nhìn thẳng vào anh, anh không muốn cô đến công ty sao? Sợ cô quấy rầy anh cùng với Đào Hương Vi?

Cô cần môi, kìm nén tức giận, vẫn là thấp giọng xuống nói với anh: *Vậy anh về nhà được không?”

“Đêm nay anh còn muốn ở công ty tăng ca” Anh không hề suy nghĩ mà liền từ chối.

“Vậy khi nào thì anh về nhà?” Rốt cuộc Nam Thùy Dương vẫn lo lắng.

Nguyễn Cao Cường nhìn cô một cái, liền cho một câu trả lời mơ hồ: “Qua thời gian bận rộn này rồi nói sau.”

“Có phải anh giận em nên cố ý không về nhà? Chuyện lần trước em đã xin lỗi anh, anh còn không chịu tha thứ cho em sao?”

Nguyễn Cao Cường nhíu mày: “Anh ở lại công ty bởi vì là tăng ca, không liên quan gì đến em”

Nhìn bộ dạng thờ ơ này của anh thực sự làm cho cô không nên biết phải làm cái gì.

Trong lòng cô có lửa giận nhưng lại không cách nào tức giận được với anh, có tủi thân cũng không thể tìm anh an ủi.

Cô siết chặt bàn tay lại: “Cao Cường, hi vọng anh không quên là mình đã kết hôn.”

Đôi mắt phượng của Nguyễn Cao Cường nhìn về phía cô, giọng nói lạnh lùng: “Ta có chừng mực, không cần em nhắc nhở.”

Cuối cùng Nam Thùy Dương không thể kêu anh về nhà, cô đè ép những phiền muộn xuống rồi bỏ đi.

Cô cảm thấy sau khi Đào Hương Vi quay về thì anh đã thay đổi, thái độ của anh đối với cô cũng hoàn toàn thay đổi.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 899


Cho dù anh nói là không có gì với Đào Hương Vi, cô cũng sẽ không tin tưởng như vậy.

Đào Hương Vi ra tiệm thuốc mua thuốc để bôi lên mặt mình, không nghĩ tới Nam Thùy Dương lại ra tay ác như vậy, mặt của cô vẫn là bị sung lên.

Sau khi cô ra khỏi tiệm thuốc, một chiếc xe lái đến dừng trước mặt cô.

Hoàng Công Thành đi từ trên xe xuống, đến trước mặt cô: “Mặt của em sao vậy?” Thấy mặt cô bị sưng lên, anh vô cùng kinh ngạc.

Đào Hương Vi đưa tay che mặt lại: ‘Không có gì, không cẩn thận vô tình đụng vào thôi.”

Hoàng Công Thành kéo tay của cô ra, rất rõ ràng nhìn thấy dấu vết của ngón tay: “Đụng bị thương? Sao anh thấy giống như em là bị đánh vậy?”

“Không phải…”

“Em đừng lừa anh, anh có mắt nhìn ra được.” Hoàng Công Thành nhíu lông mày, hơi tức giận.

Đào Hương Vi thở dài một hơi: “Đúng vậy, bị người ta đánh” Không có cách nào để che giấu chỉ có thể nói thật.

“Ai đánh em? Anh giúp em đánh lại!” Anh vừa nói vừa muốn vén tay áo lên muốn đánh.

Nhìn anh xúc động như vậy, cô bất lực cười một tiếng: “Là phụ nữ, anh cũng muốn giúp em đánh lại sao?”

“Phụ nữ? Em đánh nhau với người phụ nữ nào? Em đánh không lại sao?” Hoàng Công Thành cho rắng cô cũng không có yếu đuối.

“Có một chút hiểu lầm, anh không nên hỏi, hiện tại cũng không có việc gì” Cô cùng với Nguyễn Cao Cường còn có chuyện của Nam Thùy Dương, trong thời gian ngắn cũng không thể nói rõ.

Hoàng Công Thành còn muốn hỏi, đột nhiên có người gọi cô: “Chị Hương Vi”

Là Nam Thùy Dương…

Nam Thùy Dương đang ở phía đối diện đi về phía cô, nhìn ánh mắt cô ấy rõ ràng còn mang theo thái độ thù địch.

Một lúc sau, Nam Thùy Dương đi đến trước mặt cô: “Em muốn nói chuyện riêng với chị.”

Đào Hương Vi không nghĩ đến cô ấy lại đi ra tập đoàn Nguyễn Cao nhanh như vậy, là cô ấy cố ý đến tìm cô?

Cô quay qua nhìn về phía Hoàng Công Thành, nói với anh: “Anh vào xe chờ em đi”

Hoàng Công Thành nhận thấy bầu không khí giữa hai người phụ nữ này hơi không bình thường, thậm chí có thể đoán được, cái tát trên mặt của Đào Hương Hi chắc chắn là do người phụ nữ này đánh.

Anh nhìn Nam Thùy Dương một chút sau đó nói với Đào Hương Vĩ: “Được, anh ở trên xe chờ em, có chuyện gì không giải quyết được thì gọi anh” Nghe giọng điệu anh, là muốn giúp cô dạy dỗ Nam Thùy Dương?

Sau khi nhìn anh lên xe, Đào Hương Vi liền nói với Nam Thùy Dương: “Em có lời gì muốn nói với chị”

Nam Thùy Dương kìm nén tức giận ở trong lòng, sau đó nói: “Chị làm ơn có thể cách xa Cao Cường một chút, tốt nhất đừng lại gặp mặt anh ấy nữa” Thật sự cô ấy không có chút khách sáo nào.

Đào Hương Vi nhìn ánh mắt cô ấy: “Nguyễn Cao Cường không có nói rõ với em sao? Vừa rồi chị với anh ta…”

“Anh ấy có nói, mặc dù tôi tin răng anh ấy nói là hai người không có gì, nhưng tôi cảm thấy chị nên có khoảng cách với anh ấy là tốt nhất, dù sao hiện tại anh ấy là người đã có vợ, nếu như anh ấy và chị có cái gì đó, tôi nghĩ danh dự của tập đoàn Nguyễn Cao sẽ bị tổn hại, không phải sao?” Rõ ràng Nam Thùy Dương cho là bọn họ có tình riêng.

Đào Hương Vi thu lại vẻ mặt: “Em thật sự suy nghĩ nhiều quá…”

“Không phải là tôi nghĩ quá nhiều, mà là chị đối với anh ấy là sự tồn tại khó mà quên, có lẽ chị hiểu rõ, đối với người đàn ông mà nói, không có được mới là thứ đáng nhớ nhất, hơn nữa chị còn là mối tình đầu của anh ấy” Nam Thùy Dương không có không khả năng cố ky với cô.

Trong cùng một lúc Đào Hương Vi khó mà trả lời cô ấy.

“Tôi không có cách nào ngăn chị về nước, cũng không có cách nào ngăn chị lui tới với anh ấy trong công việc, lại nói hai người còn có Vân Nhị, tôi chỉ cầu xin chị đừng có lại gặp mặt anh ấy, được không?”

Trong lời nói Nam Thùy Dương ngược lại là có ý cầu xin cô.

Đào Hương Vi thở dài một hơi: “Thật sự em đã hiểu lầm… Không nghĩ đến tôi lại gây rối lớn cho em như vậy, tôi có thể cam đoan với em, tôi với anh ta chỉ lui tới trong công việc, tuyệt đối không có lén lút gặp.

riêng” Cô không muốn tham gia trong chuyện tình cảm của bọn họ.

“Vậy chị hãy bỏ công việc này của anh ấy, từ nay về sau thì không cần gặp mặt” Nam Thùy Dương yêu cầu thêm.

Đào Hương Vi kinh ngạc nhìn cô ấy, sau đó nở một nụ cười nhạt và lắc đầu: “Chuyện này thì tôi không có cách nào đồng ý với em”
 
Back
Top Bottom