Ngôn Tình Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 860


Chương 860: Tự biết chừng mực

Khi Nguyễn Cao Cường bước ra khỏi cổng lớn của nhà họ Nguyễn Cao, anh tình cờ gặp Lâm Hương Giang và Hà Tuấn Khoa đến thăm ba anh.

Hà Tuấn Khoa đang ôm con gái trong tay, giờ anh gần như đã trở thành người cuồng con gái.

Nhìn thấy anh ta bước ra khỏi đó với vẻ cô đơn, Lâm Hương Giang có lẽ đã đoán được điều gì đó.

“Ông cụ vẫn không chịu gặp anh à? Cô ấy hỏi.

Nguyễn Cao Cường quả thực có chút phiền muộn, chủ yếu là vì lo lắng cho sức khỏe của người già, dù sao thì lần này thì anh đã thật sự chọc giận ông ấy, Anh đút một tay vào túi quần, đột nhiên muốn hút một điếu thuốc, mới nhận ra mình không mang theo bật lửa “Cũng chẳng phải anh không biết tính tình của ông ấy, ông ấy còn chưa hết giận thì sau này hãy đến gặp sau” Lâm Hương Giang khuyên nhủ.

Nguyễn Cao Cường đưa tay ra bóp lấy khuôn mặt bầu bĩnh của Kim Ngân: “Có muốn cậu bế không?”

“Không mà!” Bây giờ, Kim Ngân đã có thể biểu đạt ý nghĩ của mình, bu cái miệng nhỏ nhắn quay đầu lại vùi vào trong tay của ba.

“Nhóc con như con mà cũng không thích cậu à?” Nguyễn Cao Cường không khỏi cười nhạt.

“Con bé không thích người khác véo mặt của mình” Lâm Hương Giang nhìn vào khuôn mặt của con gái mình, mặc dù Nguyễn Cao Cường cũng không mạnh tay nhưng mà cô ấy vẫn cảm thấy có chút đau lòng.

“Được rồi, tất cả các người không thích tôi, vậy tôi sẽ tự sống một mình” Nguyễn Cao Cường thở dài rồi nói Lâm Hương Giang liếc mắt nhìn anh: “Anh đừng tự kể khổ như vậy.

Sự việc hôm nay chẳng phải là do anh làm ra hay sao. Hơn nữa, hiện giờ anh đã kết hôn và đã có vợ mới cũng không thế nói là đơn độc một mình”

Nguyễn Cao Cường nói: “Nếu cô không nói thì tôi gần như quên mất rằng mình đã kết hôn”

“Tốt hơn hết anh không nên nói những điều như vậy trước mặt Nam Thuỳ Dương, sẽ khiến trái tim cô ấy tổn thương”

“Tôi tự biết giới hạn” Nguyễn Cao Cường xoay đầu nhìn lại, chắc chắn rằng ông cụ sẽ không gặp anh ít nhất trong thời gian này, nên nói với Lâm Hương Giang: “Giao cho cô việc khuyên nhủ ông ấy” Anh định rời đi.

“Khoan đã” Lâm Hương Giang gọi anh, khi anh nhìn lại thì cô ấy nói: “Anh có biết Hương Vi đã quyết định từ bỏ ngành giải trí không?”

Nguyễn Cao Cường hơi ngạc nhiên khi nghe điều này, rõ ràng là anh chưa hề nghe nói về điều này.

Ánh mắt anh thoáng hiện lên: “Đây là việc của cô ấy, không liên quan gì đến tôi.”

“Anh còn không tiếc cổ phần của tập đoàn để cứu cô ấy. Sao có thể nói không liên quan đến anh?” Lâm Hương Giang buồn cười nhìn anh.

Lần này Nguyễn Cao Cường không nói nữa, nhưng sau khi nhìn cô ấy một lúc, anh vẫy tay với c‹ ‘Cô đi thăm ông cụ đi” Anh không muốn nhắc đến những chuyện này nữa.

Lâm Hương Giang nhìn anh lái xe rời đi mà không khỏi thở dài.

Hà Tuấn Khoa vươn tay ôm eo cô: “Than thở gì thế? Đều là người lớn rồi, còn không thể giải quyết ổn thoả tình cảm của mình”

Cô đưa mắt nhìn anh, không khỏi bật cười: “Cũng may là vừa rồi anh không nói trước mặt anh ất “Chỉ là anh không muốn đả kích anh ấy” Hiếm khi anh ấy biết quan tâm đến cảm xúc của người khác như thế này bao giờ?

“Nghe có vẻ như anh đã xử lý tốt tình cảm của mình?” Cô ấy trêu chọc liếc mắt nhìn anh ấy.

“Ít nhất thì bây giờ cũng tốt rồi, chẳng lẽ không phải em luôn không thể thiếu anh sao?” Anh ấy cong môi nhìn cô ấy.

Lâm Hương Giang nhướng mày: “Vậy anh cho rằng bây giờ em không thể sống thiếu anh sao?”

“Được, vậy em sẽ đưa con gái tôi sống cuộc sống riêng, lúc này, anh đừng làm phiền bọn em” Vừa nói cô ấy vừa đưa tay ra đón con gái khỏi vòng tay anh ấy.

Hà Tuấn Khoa nhíu lại khóe môi cong lên, một tay ôm con gái, tay kia kiên quyết kéo cô ấy vào lòng: “Anh không thể sống thiếu em.”

Người đàn ông này đã lật mặt khá nhanh!

“Vậy được, để anh có thể sống sót an toàn thì em và con gái vẫn tiếp tục sống cùng với anh” Cô ấy nói bằng giọng điệu đùa giỡn.

Hà Tuấn Khoa dở khóc dở cười, cúi đầu hôn cô ấy: “Cảm ơn em đã không từ bỏ anh”

“Đi thôi, đi gặp ông cụ đi” Lâm Hương Giang và hai ba con cùng nhau bước vào.

Sau khi Đào Hương Vi hoàn toàn rút lui khỏi làng giải trí, cô bắt đầu lên kế hoạch cho tương lai mới của mình.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 861


Chương 861: Đi du học

‘Vào ngày này, cô đã hẹn gặp Lâm Hương Giang Trong quán cà phê, họ ngồi đối diện nhau, uống cà phê, ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ, trong quán cũng chỉ có vài người.

Lâm Hương Giang dùng thìa nhỏ khuấy cốc cà phê trước mặt cô: “Cô thật sự quyết định không đóng phim nữa à?” Cô ấy nghĩ rằng kỹ năng diễn xuất của Đào Hương Vi cũng không tệ lắm.

“Ừ, giới giải trí không thích hợp với người có tính tình ngay thẳng như tôi” Giờ cô mới hiểu được một chút vì sao Nguyễn Cao Cường lại luôn muốn cô rời khỏi giới “Bất kể cô quyết định thế nào, tôi vẫn tôn trọng cô” Lâm Hương.

Giang luôn xem cô như một người chị dâu.

“Cảm ơn” Đào Hương Vi nói sau một hồi suy nghĩ: “Hôm nay tôi hẹn cô ra gặp mặt để hỏi thăm chuyện du học. Tôi nhớ trước đây cô từng nói rằng cô đã đi học chuyên sâu”

“Đúng vậy, tôi đi học cách làm nước hoa” Lâm Hương Giang nhìn cô: “Cô muốn đi du học?

Đào Hương Vi gật đầu: “Tôi đã phải bỏ học vì mang thai với Vân Nhi. Tôi đã nghỉ học trước khi học xong đại học, vì vậy tôi không có bất kỳ trình độ học vấn nào. Bây giờ tôi muốn học lên cao hơn để bù đắp cho những hối tiếc trước đây của mình”

“Ý nghĩ này của cô rất tốt. Cuộc sống là không ngừng học hỏi và tiến bộ.” Lâm Hương Giang ủng hộ cô đi du học.

“Hãy nói cho tôi biết cô muốn học gì và tôi sẽ giúp cô liên hệ với một trường học tốt” Về mặt này cô vẫn có mối quan hệ trong tay.

Đào Hương Vi không khách sáo với cô: “Tôi muốn học tài chính”

“Tài chính? Chuyện này có khó không?” Lâm Hương Giang không khỏi ngạc nhiên.

“Thật ra, khi còn học đại học, tôi đã học quản lý tài chính. Việc này đối với tôi không khó, giống như việc học nước hoa cũng dễ dàng đối với cô vậ Khi cô nói như vậy, Lâm Hương Giang đã hiểu.

“Nếu đã là thế mạnh của cô thì cô có thế đi học chuyên sâu, tôi sẽ giúp cô liên hệ với trường học.” Lâm Hương Giang nói.

“Cảm ơn cô”

“Cô không cần phải khách sáo với tôi” Lâm Hương Giang cảm thấy Đào Hương Vi luôn rất thận trọng.

“Mà này, nếu cô đi học thì Vân Nhi sẽ thế nào?” Lâm Hương Giang nghĩ đến vấn đề này, chắc là cô sẽ không mang theo con đi cùng chứ nhỉ?

Đào Hương Vi cụp mắt xuống và dừng lại một lúc trước khi nói: “Tôi nghĩ không sao cả, hãy để con bé sống với Nguyễn Cao Cường trước” Cô không có gì phải lo lắng khi con gái mình đi theo anh.

“Cô… Định giao lại quyên nuôi Vân Nhi cho anh trai tôi sao?”

Đào Hương Vi gật đầu: “Ừ”

Lâm Hương Giang thấy ánh mắt của cô có phần phức tạp: “Thật ra thì…” Cô ấy muốn nói với cô về Nguyễn Cao Cường, nhưng lại không thể nói ra miệng.

Suy cho cùng, đây là cảm xúc của riêng Nguyễn Cao Cường, cho dù cô là em gái của anh thì cũng không nên nói quá nhiều.

Đào Hương Vi nhìn cô khó hiểu, chờ câu tiếp theo của cô.

“Không có chuyện gì, sau đó cô cứ sắp xếp cho Vân Nhi đi, tôi sẽ thu xếp trường học cho con bé” Lâm Hương Giang cười nói.

Những ngày gần đây của Nguyễn Cao Cường tương đối nhàn nhã, anh không cần chăm lo cho tập đoàn Nguyễn Cao nên có thời gian riêng.

Lúc này, anh hẹn người ta chơi đánh golf, anh vung gậy và quả bóng nhỏ màu trắng lăn ra ngoài, sau đó không lâu thì rơi chính xác vào lỗ.

“Bóng tốt!” Xung quanh vang lên tiếng vỗ tay.

Một người phụ nữ xinh đẹp đưa cho anh một chai nước: “Tổng giám đốc Cường, kỹ năng chơi bóng của anh vẫn tốt như vậy” Người phụ nữ mim cười quyến rũ với anh.

Nguyễn Cao Cường cau mày: “Đã lâu không vận động, không quen”

“Sợ gì chứ, ở đây chúng ta có nhiều người như thế. Mọi người hôm nay sẽ đánh với anh” Có người ở bên cạnh nói.

Lúc này, Mộ Dung Bạch mới đi đến và nói bên tai anh: “Cô Đào đến rồi, cô ấy nói nói chuyện với anh.”

Nguyễn Cao Cường hơi nheo mắt dài hẹp.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 862


Chương 862: Quyền nuôi dưỡng

“Đưa cô ấy vào” Nguyễn Cao Cường nói một câu như vậy và sau đó tiếp tục xoay người để đánh quả bóng tiếp theo.

Sau đó Mộ Dung Bạch đưa Đào Hương Vi đến sân golf, từ xa cô đã nhìn thấy người đàn ông với dáng người anh tuấn đang bị một đám người vây quanh.

Anh ghi một bàn thắng chính xác, mọi người đứng phía sau vỗ tay hoan nghênh, người phụ nữ bên cạnh cũng nhanh chóng mang nước và đưa khăn lau mồ hôi cho anh.

“Tổng giám đốc Cường, anh thật lợi hại, người ta thật sự ngưỡng mộ anh” Người phụ nữ với dáng người xinh đẹp nói với đầy vẻ hờn dõi.

Nguyễn Cao Cường ngẩng đầu uống nước, yết hầu gợi cảm của người đàn ông trượt lên trượt xuống khiến người phụ nữ bên cạnh càng thêm mê mệt, hận không thể nhào vào lòng anh.

“Tổng giám đốc Cường, cô Đào đến rồi” Mộ Dung Bạch dẫn cô đến trước mặt anh.

*Ồ, đây không phải là Đào Hương Vi, người đã tuyên bố rút khỏi làng giải trí vào hai ngày trước sao?” Có người ở bên nhận ra cô.

Những người này đều biết khúc mắc giữa Đào Hương Vi và Nguyễn Cao Cường và nhìn cô bằng ánh mắt thù địch.

“Sao cô còn mặt mũi mà đến đây gặp tống giám đốc Cường? Nữ nghệ sĩ như cô vốn nên bị đóng băng mọi hoạt động rồi mới đúng”

Người phụ nữ xinh đẹp vừa đưa nước cho Nguyễn Cao Cường lúc nãy đang đánh giá Đào Hương Vi.

Đào Hương Vi cũng không để ý đến đám người mèo chó hùa theo ngoài kia mà nhìn thẳng vào anh, nói: “Tôi tìm anh để nói một số chuyện cá nhân”

Lúc này, Nguyễn Cao Cường mới liếc nhìn cô một cái, rồi lại vào tư thế sẵn sàng để chơi bóng: “Em nói đi” Giọng điệu anh lạnh nhạt.

Đào Hương Vi nhíu mày: “Tôi muốn nói chuyện riêng”

“Giữa tôi với em còn có chuyện gì để nói riêng với nhau à?” Anh khẽ liếc nhìn cô.

“Đó là về Vân Nhi” Ngay từ đầu thì thái độ của cô đã rất nghiêm túc.

Nguyễn Cao Cường cuối cùng cũng nhìn thẳng vào cô sau khi nghe điều này, sau vài giây, anh ném cây gậy trên tay cho người bên cạnh: “Mọi người cứ chơi trước đi, tôi sẽ đến sau” Anh rất xem trọng chuyện về con gái mình.

“Tổng giám đốc Cường, anh nhanh lên nhé. Đừng để bị mấy lời ngụy biện của phụ nữ lừa” Người phụ nữ xinh đẹp không yên lòng mà dặn dò anh.

Nguyễn Cao Cường cong môi: “Kẻ có thể nói dối tôi vẫn chưa xuất hiện”

Đào Hương Vi vẫn đang cau mày, bây giờ anh đã kết hôn rồi, chẳng phải nên giữ khoảng cách với người phụ nữ khác một chút sao?

Tuy nhiên, vợ của anh ta là Nam Thuỳ Dương, cũng chẳng đến lượt cô quan tâm.

Nguyễn Cao Cường đút một tay vào túi quần và cùng cô đi dọc: theo sân golf.

“Nói chuyện đi, Vân Nhi bị sao vậy?”

“Tôi muốn giao cho anh quyền giám hộ Vân Nhi” Đào Hương Vi nói sau khi hít thở sâu.

Đôi mắt của Nguyễn Cao Cường trầm xuống và bước chân cũng dừng lại: “Cô nói gì?”

Cô dừng lại theo bước chân của anh và đối diện với ánh mắt của anh: “Tôi nhờ Lâm Hương Giang giúp tôi liên hệ với một trường học nước ngoài. Tôi sẽ ra ngoài để học tiếp và tôi không thế đưa Vân Nhi đi cùng.”

Nguyễn Cao Cường khẽ cau mày: “Em sắp đi du học?” Anh không nghĩ tới điều này.

Cô gật đầu: “Lúc trước là vì Vân Nhi nên không thể hoàn thành được việc học. Bây giờ tôi không muốn cứ mãi ì ạch như thế, dù sao cũng phải tự mình tạo cho bản thân một chút tia sáng ở tương lai” Dù sao thì cô cũng không có ai để dựa vào.

Đó là một điều tốt để tìm hiểu thêm, anh sẽ không ngăn cản, chỉ là.

“Em muốn đi thì đưa quyền nuôi dưỡng cho tôi, có phải là nếu em trở về em sẽ giành quyền nuôi con với tôi không?” Anh có phần giêu cợt.

“Không, tôi sẽ tôn trọng ý kiến của Vân Nhi, để con bé tự lựa chọn”

Cô cũng không phải là một người vô lương tâm và vô lý.

Sau một lúc im lặng, Nguyễn Cao Cường nói: “Em cũng phải hiểu rõ rằng em giao quyền nuôi dưỡng cho tôi thì nó sẽ là của tôi. Dù sao này em có muốn tranh giành cũng chẳng được”

“tôi sẽ không tranh giành với anh”

Khoé môi của Nguyễn Cao Cường vẫn có chút giễu cợt: “Tôi thấy thái độ của em đối với tôi tốt hơn so với lúc trước rất nhiều. Có phải vì tôi lấy cổ phần để cứu em nên trong lòng em cảm kích tôi?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 863


Đào Hương Vi cho rằng người này thật sự không phân biệt được phải trái, cô hoà nhã nói chuyện với anh không phải là tốt hơn sao?

Nhất định phải khiến cho mối quan hệ của hai bên trở nên căng thẳng à?

“Tôi đến đây để nói cho anh biết chuyện này. Nếu anh không còn việc gì nữa thì tôi về trước” Cô sợ sau khi nói chuyện với anh lại cãi nhau.

Sau khi nhìn cô đi được vài bước, Nguyễn Cao Cường đột ngột hỏi: “Em định đi nước ngoài bao lâu?”

Đào Hương Vi không nhìn lại, nhưng vẫn trả lời anh: “Hai hoặc ba năm” Cô không thể nói trước.

Anh cứ đứng đó nhìn cô ngày càng đi xa hơn, trong lòng dường như còn thiếu một mảnh ghép.

Vào buổi tối, Đào Hương Vi đang phân loại quần áo cho Vân Nhi, Nguyễn Cao Cường nói rẵng anh sẽ đến đón con gái vào ngày mai.

“Mẹ, mẹ đi nước ngoài thật à?” Vân Nhi không muốn bị tách khỏi mẹ.

“Ừ, con phải đi học, mẹ cũng muốn đi học. Nếu không thì sau này không thể nuôi con được, còn liên luy đến con vì mẹ không nuôi con được đầy đủ”

“Không thành vấn đề, mẹ già rồi con nhất định sẽ nuôi mẹ” Vân Nhi lớn tiếng nói rất nghiêm túc.

Động tác của Đào Hương Vi dừng lại, nhìn con gái: “Nhưng không phải lúc nào mẹ cũng có thể dựa vào con để tăng thêm gánh nặng”

Vân Nhi bĩu môi nhìn cô sắp xếp đồ đạc: “Vậy thì… Sau này chúng †a chỉ có thể gọi điện thoại để nhìn thấy mặt hay sao?”

“Ừ, sau này con sẽ sống ở nhà của ba, nếu ba con đối xử tệ với con thì cứ nói cho mẹ biết”

“Nhưng…Trong nhà của ba có người phụ nữ khác” Vân Nhi cúi đầu, thật ra cô bé vẫn rất để tâm đến vấn đề này.

Lòng của Đào Hương Vi quặn thắt, cúi xuống sờ đầu con gái: “Dì Thuỳ Dương không phải người xấu, con đang sống với ba chứ không phải sống với dì ấy. Nếu dì ấy thực sự không chào đón con và đánh đập con thì mẹ sẽ trở về đưa con đi” Nếu thật sự là cô không tiện để chăm sóc con bé thì cô cũng không muốn để con bé ở lại trong nước.

Vân Nhi lao vào vòng tay cô: “Con chỉ không muốn xa mẹ như vậy.

Mẹ đừng lo, có ba ở đó rồi không ai bắt nạt con được đâu.”

Đào Hương Vi đang ôm con gái, sao cô lại rời xa con bé được chứ?

Ngày hôm sau, Nguyễn Cao Cường lái xe đến đón Đào Vân Nhi.

Mộ Dung Bạch và tài xế mang hành lý lên xe.

‘Vân Nhi nắm tay ba và nhìn về phía mẹ đang đứng ở đối diện: “Vậy con về ở với ba trước nhé.”

“Đi đi, có việc gì thì gọi cho mẹ, không có chuyện gì thì cũng có thể gọi cho mẹ” Đào Hương Vi cố gắng khiến bản thân cười lên, không đau khổ.

“Được rồi, con sẽ gọi cho mẹ khi con đến đó” Vân Nhi vẫn hiền hoà như vậy.

Nguyễn Cao Cường lắng nghe cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con và đợi họ nói chuyện xong thì mới lên xe cùng con gái.

Từ đầu đến cuối, Nguyễn Cao Cường không nói một lời nào với Đào Hương Vi.

Trong xe, anh nhìn người phụ nữ đứng bên ngoài, cô rất cố gắng chịu đựng, nhưng mà đôi mắt lại đỏ hoe.

Năm đó, cô đã bỏ học để giữ con nhưng giờ phải chia xa con gái để học cao hơn, có đôi khi đành phải như thế.

‘Vào ngày Đào Hương Vi ra nước ngoài, cô tự đến sân bay một mình, không nhờ ai đưa tiễn, nhất là con gái. Vì cô sợ con gái đến thì mình sẽ không muốn đi nữa.

Cô tự mình đi lấy vé lên máy bay rồi bước vào trong mà không hề quay đầu nhìn lại.

Ở một nơi nào đó trong sân bay, Nguyễn Cao Cường đang đeo kính râm và nhìn cô rời đi không ngoảnh lại, thật là một người phụ nữ nhãn tâm…

Chỉ là hai hoặc ba năm, cô sẽ quay lại sớm thôi.

Mộ Dung Bạch đứng ở phía sau yên lặng nghĩ rắng hai người bọn họ khó xử như vậy, rõ ràng là không nỡ nhưng không ai chịu mở lời.

Khó trách mà bọn họ sẽ bỏ lỡ nhau.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 864


Ba năm sau, một chuyến bay từ nước X hạ cánh xuống sân bay.

Ngay sau đó, Đào Hương Vi đã kéo vali ra khỏi Cô đang mặc chiếc áo khoác gió màu be mới nhất từ mùa A, bên trong là một bộ váy chỉnh tê chuyên nghiệp, mái tóc được búi sau đầu một cách tao nhã.

Bên cạnh cô là một người đàn ông cao lớn, anh ta mặc một bộ vest chỉnh tề và một cặp kính gọng vàng trên gương mặt điển trai, trông anh ta rất lịch lãm và dịu dàng.

“Chào mừng quý khách, thay mặt toàn thể nhân viên của Tập đoàn đầu tư Tinh Tú, tôi hoan nghênh sự xuất hiện của hai người!” Một người đàn ông trung niên đi về phía họ với một bó hoa lớn, phía sau là hai nhân viên mặc vest và đi giày da Người đàn ông trung niên đưa hoa cho Đào Hương Vi và cười nói: “Cô chính là Vivia, người thật trông đẹp hơn ảnh rất nhiều.”

Đào Hương Vi nhận lấy hoa: “Ông đã quá khen, ông là giám đốc Duẫn?”

“Vâng, tôi là Duãn Nam, công ty cử chúng tôi đến chào hỏi hai người.”

Người đàn ông bên cạnh Đào Hương Vi nói: “Tại sao cô ấy được tặng hoa mà tôi thì không? Chẳng lế tôi không được hoan nghênh sao?”

“Xem anh nói kìa, anh là nhà quản lý tài chính Hoàng Công Thành vừa vang danh khắp phố Wall. Ai dám nói rằng anh không được chào.

đón chứ?” Giám đốc Duẫn cười nói.

“Chúng tôi đã chuẩn bị tiệc chiêu đãi cho hai người. Trước tiên thì hai người về khách sạn cất hành lý và nghỉ ngơi. Tiệc chiêu đãi sẽ có diễn ra trong phòng ăn riêng của khách sạn lúc bảy giờ tối” Giám đốc Duẫn thông báo lịch trình với họ.

“Vậy thì làm phiền giám đốc Duẫn” Đào Hương Vi lịch sự nói.

“Không cần khách sáo! Đi thôi, xe đang đợi chúng ta ở bên ngoài.”

Khi cô đến khách sạn, phòng của cô liền kề với Hoàng Công Thành, họ trở về phòng của mình để sửa soạn hành lý.

Hoàng Công Thành giúp cô đẩy hành lý vào phòng trước.

“Anh nghĩ rằng em đã khá mệt sau khi ngồi trên máy bay lâu như . Em tắm rửa xong thì có thể nghỉ ngơi một lát đi” Anh ấy nhìn đồng hồ: “Còn bốn tiếng nữa mới đến tiệc chiêu đãi buổi tối”

Đào Hương Vi sờ gáy của mình: “Em thật sự cần nghỉ ngơi một lát, hẹn gặp lại vào buổi tối”

Hoàng Công Thành gật đầu: “Em có muốn anh giúp em sắp xếp hành lý không?” Anh rất ân cần với cô.

“Không, việc này em có thế tự làm được. Anh về phòng nghỉ ngơi đi”

“Ừ, vậy có chuyện gì thì gọi anh” Hoàng Công Thành đấy hành lý ra ngoài.

Đào Hương Vi cởi áo khoác ngoài, sau đó ném giày cao gót rồi đi chân trần chuẩn bị lấy quần áo trong vali ra.

‘Vốn nghĩ rằng Hoàng Công Thành đã đi ra ngoài, nhưng ai ngờ anh ấy đã quay lại vào lúc này.

“Anh mang quyển sổ mà em đã làm rơi vào này” Anh ấy bước vào, nhưng nhìn thấy cô đứng chân trần trên sàn thì cau mày: “Sàn lạnh, còn em thì lại sợ lạnh, tốt nhất nên đi giày vào đi”

Vừa nói anh vừa xoay người lấy đôi dép do khách sạn chuẩn bị sẵn đưa đến cho cô đi.

Người đàn ông cao lớn cúi xuống trước mặt cô: “Nào, mang vào.”

Đào Hương Vi sơn móng màu đỏ càng khiến chân của cô trắng nõn hơn.

“Cảm ơn” Cô nhanh chóng đi giày vào, mặc dù anh ấy luôn quan tâm đến cô rất nhiều, nhưng cô vẫn không quen với việc này như vậy.

Hoàng Công Thành đứng thẳng, cười cười nhìn cô: “Em khách sáo với anh làm gì? Lần sau không được như thế nữa. Sức khỏe của mình thế nào mà em còn không biết sao?” Nói xong thì lại vuốt mũi của cô một cái, giọng nói đầy cưng chiều.

Đào Hương Vi sờ sờ mũi của mình: “Vâng, vâng, em biết rồi. Anh thật là dông dài, cứ như mẹ già vậy” Cô đẩy anh ấy ra: “Anh nhanh về phòng đi, nếu không thì không còn thời gian để nghỉ ngơi nữa”

Hoàng Công Thành để cô đẩy: “Em cho rằng với ai thì anh cũng dông dài như thế sao?”

Lần này, Đào Hương Vì đẩy anh ấy ra khỏi cửa và vãy tay với anh ấy: “Hẹn gặp lại tối nay” Sau đó cô đóng cửa lại.

Cô tựa lưng vào thành cửa thở dài, đôi khi sự quan tâm thái quá của anh ấy cũng là một loại áp lực tâm lý đối với cô.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 865


Chương 865: Bóng dáng quen thuộc

Hoàng Công Thành là lớp trưởng mà cô gặp khi học ở nước X.

Cũng không biết vì sao mà bọn họ vừa gặp đã thân, lúc còn ở trường anh ấy đã vô cùng quan tâm cô.

Học được hai năm thì cô ra ngoài thực tập vào năm thứ ba và vào công ty do anh ấy giới thiệu.

Anh ấy là một nhà phân tích tài chính trẻ và đầy triển vọng, còn cô là em gái khoá dưới của anh ấy, tuy không giỏi bằng anh ấy nhưng có thể xem cô là một người thành công trong học tập.

Lần này bọn họ được tập đoàn đầu tư Tinh Tú chỉ rất nhiều tiên để mời về.

©ô dự định sau khi thu xếp mọi chuyện ổn thỏa thì sẽ gặp lại con gái, muốn cho con gái một sự bất ngờ nên cô vẫn chưa nói với Vân Nhi rằng cô đã trở về.

Đào Hương Vi đi tắm, sau đó đặt báo thức và đi ngủ.

Sáu giờ rưỡi tối, Hoàng Công Thành gõ cửa phòng cô.

“Hương Vi, em chuẩn bị xong chưa?”

Đào Hương Vi trang điểm nhẹ, thay một bộ vest và váy thanh lịch, cuối cùng nhìn mình trong gương một lát, sau khi xác nhận không có vấn đề gì thì mở cửa ra.

Khi cô mở cửa, thì thấy Hoàng Công Thành đứng trước cửa trong một bộ vest trang trọng, anh ấy nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới.

“Dường như em trang điểm hơi nhạt?” Anh ấy khẽ cúi đầu nhìn cô.

“Không sao, chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà” Cô thường không thích trang điểm đậm.

“Không phải, dù sao thì nên dùng son nổi bật hơn một chút, lần này là tiệc mừng do đích thân chủ tịch Thông đứng ra tiếp đãi” Anh ấy nói xong thì tìm thấy một cây son khác trong túi xách của cô.

“Chủ tịch Thông?” Cô biết đây là ông chủ của tập đoàn đầu tư Tỉnh Tú.

Hoàng Công Thành đỏ mặt nói: “Nhìn lên” Anh muốn thoa thêm một lớp son cho cô.

Đào Hương Vi không từ chối, hơi nâng cắm cô lên, anh ấy tô son rất tỉ mỉ cho cô.

Cô nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh ấy thì lại cảm thấy hơi buồn cười.

“Đừng cười, nếu không anh sẽ không tô đẹp được” Anh ấy cảnh báo.

“Em nghĩ nếu anh trở thành chuyên gia trang điểm cũng không tỉ €ô nói trong khi cố nén một nụ cười.

“Chờ một ngày nào đó khi anh “giải nghệ” về quê thì có lẽ anh sẽ làm một chuyên gia trang điểm”

Nguyễn Cao Cường đi qua từ phía bên kia cùng với một nhóm người, khách sạn năm sao này là một trong những tài sản của gia đình Nguyễn Cao, hôm nay anh đến để kiểm tra như thường lệ.

Đột nhiên bị một nam một nữ đứng trước cửa phòng ở cách đó không xa thu hút ánh nhìn, người đàn ông cúi đầu tô son giúp người phụ nữ. Đầu của người đàn ông đã chắn gần hết khuôn mặt của người phụ nữ nên anh không nhìn thấy rõ, nhưng…

Sao anh lại cảm thấy dáng người của người phụ nữ rất giống một người nào đó…

Anh đã ngẩn ngơ một lúc.

Quản lý khách sạn bên cạnh nhìn thấy anh đứng đó hồi lâu thì không khỏi thì thầm: “Đó là một vị khách hôm nay mới nhận phòng. Tôi nghe nói đó là chuyên viên phân tích tài chính do tổng giám đốc của công ty Tinh Tú mời về, cũng có chút danh tiếng”

Nguyễn Cao Cường nghe vậy thì đã lấy lại tinh thần, nhưng vẫn cau mày như cũ.

“Trông giống như một cặp đôi, lại còn rất ân ái” Người quản lý lại nói.

“Anh không cần bàn tán về chuyện của khách” Nguyễn Cao Cường nhàn nhạt liếc anh ta một cái, sau đó gạt chuyện này qua một bên rồi quay sang chỗ khác.

Quản lý lau mồ hôi lạnh rồi nhanh chóng đi theo.

Tổng giám đốc điều hành của tập đoàn Nguyễn Cao trong hai năm trước là Nguyễn Cao Diệp, nhưng đáng tiếc làm tâm trí của anh ta không dành cho việc điều hành tập đoàn. Dưới sự lãnh đạo của anh ta thì tập đoàn Nguyễn Cao đã không có nhiêu bước tiến trong hai năm qua.

Một năm trở lại đây Nguyễn Cao Cường mới quay lại vị trí, nhưng chính người ba đã ra lệnh nên anh mới đồng ý quay lại.

Tuy nhiên, trong một năm, tập đoàn Nguyễn Cao đã phát triển nhanh chóng nên có thể nói rằng vị thế của Nguyễn Cao Cường trong tập đoàn là không thể lay chuyển.

Hoàng Công Thành giúp Đào Hương Vi tô son, khoé mắt của cô nhìn thấy một bóng người đi ngang qua lối rẽ cách đó không xa, dáng vẻ cao lớn, mạnh mẽ ấy có phần quen thuộc…
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 866


Chương 866: Gặp lại Nguyễn Cao Cường

Đào Hương Vi khựng lại ngay tức khảc, nhịp tim cũng bất giác tăng nhanh một chút.

Là người đó sao?

Hoàng Công Thành thấy cô sững người nhìn ra khúc quanh của hành lang thì cũng nhìn theo, nhưng không thấy ai, không khỏi hỏi: “Em đang nhìn gì thế?”

Đào Hương Vi hoàn hồn, không nhìn về phía đó nữa: “Không có gì đâu ạ, chúng ta đi thôi, sắp đến giờ rồi.”

Hoàng Công Thành nhìn lớp son mà mình tô cho cô, sau khi chắc chắn không có vấn đề gì thì gật đầu: “Đi thôi.”

Lúc này, trong căn phòng với sức chứa hai mươi người có người phụ trách chính và giám đốc điều hành của tập đoàn đầu tư Tinh Tú.

Giám đốc Duẫn thấy hai người đi vào thì vội vàng đi qua dẫn đường cho họ tới bàn tròn.

“Nào, giới thiệu với mọi người, hai vị này chính là những nhân tài do tập đoàn Tinh Tú chúng tôi mời về từ phố Wall” Giám đốc Duãn nhiệt tình giới thiệu.

“Đây là Hoàng Công Thành, một nhân vật có triển vọng ở phố ‘Wall” Ông ta dừng một chút rồi giới thiệu Đào Hương Vĩ: “Đây là Vivia, cũng là một nhà phân tích tài chính chuyên nghiệp tuổi trẻ tài cao, có họ gia nhập tập đoàn chúng ta, tôi tin rằng sau này chúng ta sẽ có thể giành được bất kì dự án nào.”

“Chúc mừng, chúc mừng…” Mọi người đều võ tay.

“Tôi đưa hai người đi làm quen các giám đốc trong tập đoàn nhé.”

Giám đốc Duẫn nói với hai người.

Bầu không khí trong căn phòng rất thân thiện, nhưng chủ tịch tập đoàn Tỉnh Tú là ông Lương Văn Thông đang trên đường tới đây, một lúc nữa mới tới.

Ở ngoài phòng riêng, Nguyễn Cao Cường đã đi thị sát một vòng, trong lúc đó đã nghe xong báo cáo từ quản lý khách sạn, đang chuẩn bị đi.

“Ô kìa, không phải tổng giám đốc Cường đây sao?” Một người đàn ông hơn năm mươi tuổi chạy đến, chủ động chào hỏi với Nguyễn Cao Cường.

Nguyễn Cao Cường quay đầu lại nhìn, nhận ra người này là chủ tịch Thông, ông tổng của tập đoàn Tỉnh Tú.

“Anh đang thị sát công việc sao?” Lương Văn Thông cười hỏi.

“Công việc thường lệ thôi.” Nguyễn Cao Cường bình thản đáp.

Lương Văn Thông vẫn niềm nở: “Vậy thì đúng lúc quá, lần này tập đoàn Tinh Tú chúng tôi đã mời hai nhà phân tích tài chính chuyên nghiệp tài ba từ phố Wall về, tổng giám đốc Cường cũng đến làm quen một chút chứ? Nói không chừng chúng ta sẽ có thế hợp tác với nhau trong một vài dự án sắp tới đấy?”

Nguyễn Cao Cường đút một tay vào túi quần: “Ồ? Chủ tịch Thông đào người mới về à? Vậy chúc mừng nhé.” Anh không tỏ ý muốn làm quen với hai người này.

Nhưng Lương Văn Thông lại kéo anh đi: “Chắc chắn rồi, đi thôi, vào uống hai ly với tôi đi”

Lương Văn Thông là một người rất biết đầu tư, giờ gặp phải anh đương nhiên sẽ không dễ dàng thả anh đi rồi. Cứ thế, Nguyễn Cao.

Cường bị đối phương kéo vào phòng.

Bên trong đang rất náo nhiệt, không biết là ai hô lên: “Chủ tịch Thông tới rồi!”

Trong lúc nhất thời, mọi người đều dừng việc làm trong tay lại và nhìn về phía cửa. Đào Hương Vi và Hoàng Công Thành ngồi cùng nhau, cũng đưa mắt theo ánh nhìn của mọi người.

Vào phút giây nhìn thấy Nguyễn Cao Cường, cô kinh ngạc đến mức giật mình, tự hỏi vì sao anh cũng ở đây…

‘Vừa về đã chạm mặt với anh, hai người thật có duyên mà.

“Chào chủ tịch Thông ạ!” Mọi người đứng dậy chào hỏi ông ta.

“Mọi người ngồi xuống đi.” Lương Văn Thông khá dễ tính.

“Chủ tịch Thông, tổng giám đốc Cường cũng tới rồi.’ Giám đốc.

Duẫn đi tới, nói.

Lương Văn Thông nhìn ông ta, trả lời: “Tình cờ gặp nhau ấy mà, tôi mời tổng giám đốc Cường đến đây để giới thiệu với những nhân tài mà tập đoàn chúng ta vừa mời về.”

“Hai người họ đang ở đây ạ” Giám đốc Duẫn xoay người ra hiệu cho Hoàng Công Thành và Đào Hương Vi đứng dậy.

Hoàng Công Thành đứng ở phía trước Đào Hương Vi, gần như che khuất cả người cô nên Nguyễn Cao Cường chưa thấy rõ cô kịp.

“Chào chủ tịch Thông ạ” Hoàng Công Thành phóng khoáng chào hỏi, sau đó anh kéo Đào Hương Vi đứng sau lưng mình ra bên cạnh: “Đây là Vivia, đàn em khóa dưới của tôi ạ.”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 867


Chương 867: Ba năm, những đổi thay

Lúc này Đào Hương Vi đã chuẩn bị tỉnh thần xong, cũng nở nụ cười tự nhiên và đầy hào phóng: “Chào chủ tịch Thông ạ”

“Sinh viên cùng trường à, haha… Tốt, không tệ, không tệ” Lương Văn Thông quan sát hai người, trông họ rất lịch sự.

Ngay lúc nhìn thấy Đào Hương Vi, đồng tử Nguyễn Cao Cường co rút lại, buột miệng: “Hương Vi…”

Không sai, chính là cô ấy!

Ba năm không gặp, cô ấy đã trở nên tự tin và xinh đẹp hơn, trên mi mắt mày ngài còn vương vấn sự phóng khoáng thoải mái.

Nhưng người đàn ông đứng bên cạnh cô là đàn anh của cô ấy à?

“Sao thế? Tổng giám đốc Cường biết Vivia sao?” Lương Văn Thông phát hiện ra manh mối.

Nhưng không chờ Nguyễn Cao Cường mở miệng, Đào Hương Vi đã lên tiếng trả lời trước: “Vâng ạ, chúng tôi là bạn cũ” Cô nghĩ rằng không cần phải giấu mối quan hệ này với Nguyễn Cao Cường.

“Ồ? Thế thì trùng hợp quá!” Lương Văn Thông cười nói.

Nguyễn Cao Cường thì nhếch môi nhìn cô, không đáp lời, trán hơi nhăn lại. Khi hai đôi mắt chạm nhau, Đào Hương Vi không tránh cũng không né, đối mặt với anh một cách thật thản nhiên.

“Tổng giám đốc Cường, cùng ngồi uống một ly chứ?” Lương Văn Thông mời anh.

Bấy giờ Nguyễn Cao Cường mời rời mắt khỏi Đào Hương Vi, khẽ nhướng mày: “Được chứ.”

“Anh cũng là bạn cũ của Vivia thì hai người ngồi chung với nhau đi, cũng tiện ôn chuyện.” Lương Văn Thông đã gặp qua nhiều người, vừa liếc mắt đã nhận ra giữa hai người này không phải chỉ đơn giản là bạn bè.

Đào Hương Vi không cự nự, còn rót hai ly rượu, đưa một ly qua cho Nguyễn Cao Cường: “Tôi và anh uống một ly đi.”

Nguyễn Cao Cường mực nhìn cô bằng ánh mắt thăm dò, ba năm không gặp, quả nhiên cô đã thay đổi rất nhiều.

Anh chần chừ nhìn ly rượu kia mấy giây rồi mới nhận lấ trở lại” Cuối cùng anh cũng nói chuyện với cô.

“Cảm ơn” Đào Hương Vi nhoẻn môi cười, sau đó ngửa đầu uống rượu.

Nguyễn Cao Cường thấy vậy cũng nâng ly uống theo.

“Tốt, xem ra tửu lượng của hai người cao lắm!” Lương Văn Thông khen ngợi.

Nguyễn Cao Cường đặt ly rượu xuống, nói: “Chủ tịch Thông, tôi còn có việc phải xử lý, không uống được với ông rồi.”

“Cũng đã đến giờ cơm rồi, anh ăn một lát với chúng tôi rồi đi cũng không muộn mà?” Thật ra Lương Văn Thông muốn nói về chuyện hợp tác với anh.

Mừng em “Đúng là đã đến giờ cơm rồi, nên tôi phải về ăn cùng con gái tôi đây” Nguyễn Cao Cường nói Lương Văn Thông võ võ bả vai anh: “Tôi hiểu, bây giờ tổng giám đốc Cường là ông bố tốt kiêm người chồng tốt, đến giờ là về nhà ăn cơm với vợ con, đây là thói quen tốt, vậy tôi không giữ anh nhé, khi nào rảnh nói chuyện sau.”

Nghe anh nhắc đến con gái, theo phản xạ Đào Hương Vi muốn hỏi anh về chuyện của con, nhưng tình huống lúc này không cho phép cô nói những điều đó, đành ghìm những nghỉ vấn xuống đáy lòng.

Hai ngày nữa cô tự đi thăm con vậy.

Lương Văn Thông nhìn về phía cô, nói: “Vivia, cô có muốn tiễn tổng giám đốc Cường không?”

Đào Hương Vi cảm thấy ánh mắt của chủ tịch Thông khá ẩn ý, nhưng vẫn hào phóng mỉm cười: “Được ạ.”

Song Nguyễn Cao Cường lại từ chối: ‘Không cần đâu, nhân tài do chủ tịch Thông khó khăn lắm mới mời về, phải chiêu đãi thịnh soạn mới được” Anh nói như vậy làm cho người ta có cảm giác anh và Đào.

Hương Vĩ không quen thân gì nhau.

Lương Văn Thông rất biết quan sát người khá “Vậy được, tổng giám đốc Cường đi thong thả nhé, Nguyễn Cao Cường không trả lời, xoay người đi, Đào Hương Vi thầm thở phào, thật ra vừa rồi cô căng thẳng lắm.

Hoàng Công Thành phát hiện sự khác thường của cô, không khỏi thấp giọng hỏi: “Em và tổng giám đốc Cường kia thật sự là bạn sao?”

Cô lấy lại bình tĩnh, mỉm cười với anh ấy: “Vâng, trước đây có quen biết nhau.”

Lập tức hùa theo: không tiễn.”

Cô không muốn nói quá rõ ràng, dù sao quả thật bây giờ cô và anh cũng không liên quan gì đến nhau.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 868


Chương 868: Mẹ đơn thân

Mai mới là ngày Đào Hương Vi chính thức nhậm chức tại tập đoàn Tinh Tú, hôm nay cô vẫn được nghỉ. Trưa nay cô định ra ngoài, vừa lúc Hoàng Công Thành đến muốn bàn chuyện làm ăn với cô, thấy cô ăn diện xinh đẹp, không mặc trang phục lịch sự như lúc làm việc mà mặc chiếc áo đầm trang nhã thanh khiết, mái tóc dài trước đây luôn bối lên nay cũng xõa xuống, làm tăng thêm sự dịu dàng cho cô.

Hai mắt Hoàng Công Thành sáng lên, không khỏi hỏi: “Em chuẩn bị đi đâu à?”

Đào Hương Vi cầm túi xách, không giấu anh: “Em chuẩn bị đi mua quà”

Anh nhướng mày: “Mua quà cho ai thế? Em lên đồ thế này luôn?”

Quen biết lâu rồi nhưng anh chưa bao giờ thấy cô để ý đến ai như thế cả.

“Con gái em, hôm nay là sinh nhật con bé.” Bất thình lình, cô nói ra tin này.

Hoàng Công Thành ngỡ ngàng nhìn cô, trong đó thậm chí còn có sự khó tin: “Em có con à?” Cô chưa từng nói cho anh biết cả.

Đào Hương Vi mỉm cười gật đầu: “Vâng, hôm nay là sinh nhật chín tuổi của nó, em đã hứa với nó sẽ cho nó một bất ngờ rồi.”

“Không… Không phải em chưa kết hôn hả?”

Lần đầu tiên Hoàng Công Thành nhận ra mình vẫn còn nhiều điều chưa biết về cô. Nhất là những chuyện trong quá khứ, vào ngày tổ chức tiệc đón khách, cô và tổng giám đốc Cường của tập đoàn Nguyễn Cao trông có vẻ không chỉ đơn giản là bạn bè cũ, nhưng cô lại không kể gì cả.

“Em chưa kết hôn… Anh nghe nói đến mẹ đơn thân rồi chứ?” Cô không hề ngại ngần khi để người khác biết chuyện này.

“Vậy con em… Anh còn rất nhiều câu hỏi, nhưng Đào Hương Vi ngất lời anh.

“Giờ em hơi gấp, anh muốn hỏi gì thì chờ em rồi nói sau nhé.” Cô nhìn đồng hồ, nói.

Hoàng Công Thành đành nuốt mấy câu định hỏi xuống: “Ừ” Trong lòng có chút bực bội Đào Hương Vi đi đôi giày cao gót bảy centimet, đi từng bước rời khỏi đây.

Anh nhìn bóng lưng của cô, đột nhiên nói: “Cần anh lái xe chở em đi không?” Đột nhiên anh muốn gặp con của cô một chút.

Đào Hương Vi quay đầu mỉm cười với anh, từ chối: “Không cần đâu ạ, anh bận gì cứ làm đi nhé.”

Ánh mắt Hoàng Công Thành trở nên sâu thẩm, anh mím môi, dõi theo bóng lưng cô đến khi khuất dần.

Trước đây khi gọi video với Vân Nhi, Đào Hương Vi nhớ cô bé nói giờ cô bé rất thích blind box nên cô vào siêu thị chọn một hộp blind box đặc biệt. Ba năm qua cô không thể ở bên chăm sóc con gái mình, trong lòng ít nhiều gì cũng cảm thấy áy náy. May mà bây giờ cô học hỏi được chút ít rồi về nước, chẳng những có thể nuôi bản thân mà còn có thể nuôi con nữa.

Chọn blink box xong, Đào Hương Vi đến tiệm trang sức dành cho nữ chọn một chiếc vòng tay kim cương màu hồng.

Lúc đi ra tiệm trang sức, cô nhận được cuộc gọi từ Vân Nhi, cô khẽ hẳng giọng rồi bắt máy: “A lô, Vân Nhi”

“Mẹ ơi, hôm nay mẹ đem bất ngờ đến cho con đúng không ạ?”

Giọng của con gái đã thiếu đi một chút non nớt, tăng thêm vài phần ngọt ngào.

“Ừ, đúng rồi”

“Bất ngờ gì thế ạ? Con muốn biết quá, mẹ có thể nói cho con biết trước không ạ?” Vân Nhi chưa biết cô đã về nước.

“Nói con biết thì còn gì là bất ngờ nữa? Đợi đến tối là con biết thôi.”

Đào Hương Vi cười, đáp.

Đào Vân Nhi bất đắc dĩ, nói: ‘Dạ rồi… Á, hôm nay ba mời cả nhà cô Giang tới chúc mừng sinh nhật cho con đó, ban đầu ba còn định tố chức tiệc cho con, nhưng con thấy không vui nên bỏ rồi.”

Đào Hương Vi biết mọi năm Nguyễn Cao Cường đều sế làm tiệc sinh nhật cho cô bé, cô bé còn thấy hứng thú mới lạ.

Xe cô hẹn đã đến rồi, cô nói: “Vậy con chờ bất ngờ của mẹ đi, giờ mẹ có việc phải làm rồi, lát nữa gặp nhé.”

Đào Vân Nhi tưởng cô nói lát nữa gặp là gọi video, thế là nói bái bai với cô.

Sáu giờ tối, biệt thự của Nguyễn Cao Cường đã bắt đầu náo nhiệt.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 869


Lâm Hương Giang và Hà Tuấn Khoa dẫn con gái đến, Nguyễn Cao Diệp cũng đặc biệt đến chúc mừng sinh nhật cho Vân Nhi. Tình trạng sức khỏe hiện giờ của ông cụ Nguyễn Cao bất ổn, đã nhập viện từ sớm nên họ không định làm phiền ông cụ. Nhưng ông ta vẫn nhờ người mang quà đến tặng cho Vân Nhi, dù sao đây cũng là đứa cháu gái nội duy nhất của ông.

“Vân Nhị, lại đây nào, đây là quà của cô và chú đó.’ Lâm Hương.

Giang lấy hai hộp quà ra đưa cho cô bé.

“Cháu cảm ơn cô chú ạ”” Vân Nhi lễ phép nói cảm ơn.

“Quà của chú nữa này” Nguyễn Cao Diệp lập tức tặng quà, quà của anh ta được gói giấy màu đỏ thãm.

“Cháu đừng chê quà của chú thô thiển nhé, chú nghĩ trên đời này.

không có gì hơn vàng bạc, chú cho cháu tiền, cháu muốn mua gì cũng được” Anh ta giải thích cho món quà của mình.

“Cháu không chê đâu ạ, quà của mọi người cháu đều thích lầm”

‘Vân Nhi là một bé gái rất tri kỷ.

Lúc này Nam Thùy Dương cũng mang quà đến: “Dạo này dì đang học may sườn xám, biết cháu bình thường không thiếu gì cả nên tự tay may một bộ sườn xám cho cháu, hy vọng cháu thích”

“Cháu cảm ơn dì ạ, cháu thích lắm” Vân Nhi ngọt ngào nói.

Thường ngày Nam Thùy Dương luôn đối xử tốt với cô bé, chẳng qua giữa hai người như còn hơi xa lạ, có lẽ do Nam Thùy Dương là mẹ kế chăng.

“Hay bây giờ dì giúp cháu thay nhé?” Nam Thùy Dương đề nghị.

Đào Vân Nhi nhìn ba mình đang đứng bên cạnh, không biết có phải đang hỏi ý anh không.

Hôm nay Nguyễn Cao Cường nói rất ít, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Nhận được ánh nhìn từ con gái, anh sờ đầu cô bé: “Con thích thì đi thay đi.”

“Vâng ạ” Bấy giờ Đào Vân Nhi mới gật đầu.

Dù đó chỉ là một động tác nhỏ nhưng Nam Thùy Dương vẫn để ý, lâu như vậy rồi mà Vân Nhi vẫn chỉ nghe lời Nguyễn Cao Cường nói.

Hôm nay mẹ của Nguyễn Cao Cường cũng đến, bà đang bận nấu ăn dưới bếp, lúc này bà lên phòng khách, nói: ‘Mấy đứa chuẩn bị đi, sắp dọn cơm lên được rồi.”

Nguyễn Cao Cường nhìn đồng hồ treo tường, giờ đang là giờ ăn cơm,xem ra cô ấy không tới rồi “Anh, anh nhìn giờ mãi, có phải có ai chưa đến không?” Lâm Hương Giang phát hiện ra sự bất thường của anh, không khỏi hỏi Một tia sáng lóe lên trong mắt Nguyễn Cao Cường: “Ai mời cũng đã tới rồi, còn ai chưa đến được?”

Nên em mới hỏi anh này, chứ không sao anh cứ nhìn đồng hồ mãi thế?” Càng lúc cô càng thấy có gì đó kỳ lạ.

Nguyễn Cao Cường xoay người rót một ly nước trái cây cho mình: “Anh thích nhìn thì nhìn thôi, xem giờ có phạm pháp đâu”

Lâm Hương Giang nhướng mày: “Đúng là không phạm pháp, chỉ là nhìn anh hơi lạ thôi.”

Nguyễn Cao Cường tiếp tục uống, không đáp lời cô.

“Cậu ơi, cháu cũng muốn uống nước trái cây” Bé Kim Ngân hơn ba tuổi mềm mại nói với Nguyễn Cao Cường.

“Nói mẹ cháu rót cho cháu đi” Lúc này Nguyễn Cao Cường không hầu hạ ai hết.

Lâm Hương Giang thảy cho anh một cái liếc mắt, lười nói chuyện với anh nữa, quay lại nói với con gá & Hà Tuấn Khoa vừa nghe thấy yêu cầu của con gái đã lập tức rót nước trái cây cho cô bé rồi, không cân Lâm Hương Giang làm.

Nguyễn Cao Cường ngồi trên ghế sô pha nhìn hai vợ chồng xoay quanh bé, không khỏi cười nói: “Nhìn hai người kìa, ai không biết còn tưởng hai người vứt thằng con đi rồi” Nhắc mới nhớ, đã lâu rồi anh không gặp Lâm Thanh Dương.

“Nó lớn rồi, biết tự lập, tự có cuộc sống của nó, bọn em không nhúng tay được.”

Lâm Hương Giang hơi bất lực khi nói ra câu này, ngay cả người làm mẹ như cô mà muốn gặp được con trai cũng thành chuyện mơ tưởng.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 870


Nghe thấy Lâm Hương Giang tự giễu mình, Nguyễn Cao Cường uống hết một hơi ly nước trái cây rồi trêu cô: “Em chỉ kiểm soát được người đàn ông của em thôi.”

Hà Tuấn Khoa nghe vậy thì lạnh nhạt lườm anh: “Anh có muốn được trải nghiệm cảm giác hạnh phúc này cũng không được.”

Nguyễn Cao Cường cười nhạo: “Bị một cô gái quản nghiêm như vậy mà cũng gọi là hạnh phúc? Không phải tự ngược à?”

“Cậu à, cho dù là tự ngược thì đời này cậu cũng không có phúc trải nghiệm được cảm giác đó đâu.” Một giọng nam trong trẻo vang lên từ ngoài cửa, rất nhanh cậu đã đi vào trong.

Thiếu niên sắp cao đến một mét tám sở hữu khuôn mặt tương tự như Hà Tuấn Khoa, nhưng cậu mới có vẻ ngoài điển trai, chưa sở hữu khí chất trầm tĩnh của một người đàn ông trưởng thành. Sự đẹp trai ngời ngời của cậu khiến cho người nhìn khó mà dời mắt đi được, trên người cậu cũng toát lên khí chất yên tĩnh mà cao quý.

Thấy con trai mình đã trở lại, Lâm Hương Giang vui mừng khôn Xi hanh Dương, sao con trở về rồi?” Rõ ràng trong điện thoại thẳng nhóc này nói không về, dù sao nó cũng đi đặc huấn trong quân đội mà.

“Sinh nhật của em gái cưng của con, sao con có thể không về chúc mừng con bé được?” Lâm Thanh Dương cười nói.

“Anh ơiii, ôm một cái” Bé Kim Ngân thấy cậu liền vươn hai cánh tay nhỏ nhắn ra. Hai người rất ít khi gặp nhau nhưng bé vẫn nhận ra anh mình.

Lâm Thanh Dương chỉ dùng một tay đã có thể ôm em mình, hỏi: “Có nhớ anh không?”

“Có có, em nhớ” Bé Kim Ngân đưa ly nước trái cây chưa uống xong cho cậu: “Anh uống nè-”

“Em uống đi, anh không giành với em.” Lâm Thanh Dương rất cưng chiều cô em gái nhỏ hơn mình rất nhiều tuổi này.

“Thắng nhóc kia, sao con về cũng không nói trước với mẹ con một tiếng.’ Hà Tuấn Khoa cố tình sừng sộ lên, trừng con trai.

“Nói trước thì còn gì vui nữa, như thế con có thể làm mọi người bất ngờ mà” Từ khi vào bộ đội Lâm Thanh Dương đã gầy đi rất nhiều, nhưng lại cho người ta một cảm giác cực kỳ an toàn.

“Chậc chậc, ai không biết còn tưởng đây là tiệc đoàn tụ của nhà mấy người đấy” Nguyễn Cao Cường hơi chua chát nói.

Lâm Hương Giang quá vui vì con về nên không thèm đáp trả lại ông anh.

“Cậu ơi, Vân Nhi đâu ạ?” Lâm Thanh Dương hỏi.

*Nó đi thay đồ rồi, ra liền giờ”

Nguyễn Cao Cường vừa dứt lời thì Đào Vân Nhi thay sườn xám đi ra. Vừa liếc mắt đã nhìn thấy Lâm Thanh Dương vừa cao vừa đẹp trai, cô bé lập tức mừng rỡ, chạy ào tới trước mặt cậu: ‘Anh Thanh Dương, anh tới rồi ạ!”

“Ừ, anh về chúc mừng sinh nhật em” Lâm Thanh Dương sờ đầu cô bé, sau đó quan sát cô bé.

“Đẹp không ạ? Dì Nam Thùy Dương may sườn xám cho em đó.”

Đào Vân Nhi cười nói.

“Cũng đẹp, sườn xám rất có ý nghĩa, nhưng không hợp với em đâu, anh nghĩ em hợp với váy công chúa hơn.’ Lâm Thanh Dương nói thẳng, không sợ Nam Thùy Dương khó chịu khi nghe thấy.

Nam Thùy Dương miễn cưỡng nở nụ cười: “Dì thấy Vân Nhi có nhiều váy công chúa rồi nên làm một bộ sườn xám cho nó.”

“Cháu thấy dì nên làm áo dài cách tân thì hơn, sườn xám thì… Hợp với phụ nữ tuổi mẹ cháu hơn” Lâm Thanh Dương liếc nhìn Lâm Hương Giang.

“Con nói vậy là có ý gì đấy? Phụ nữ tuổi mẹ thì sao?” Lâm Hương Giang cau màu trừng tên nhóc thối tha kia.

Lâm Thanh Dương lập tức cười trừ: ‘Ý con là phụ nữ tuổi mẹ đã trưởng thành, có sức hấp dẫn riêng, mặc sườn xám mới đẹp, thể hiện được nét phong tình cổ điển, giống như dòng sông Hương mặn mà *Con cũng biết ăn nói lắm” Lâm Hương Giang hừ hừ.

“Sau này con đừng nói những lời như vậy, muốn nói cũng phải để ba” Hà Tuấn Khoa nghiêm túc dặn dò con.

“Dạ rồi dạ rồi, tiết mục này là độc quyền của ba được chưa: Lâm Thanh Dương lập tức lấy quà ra tặng Đào Vân Nhi: “Cái này là quà sinh nhật cho em.”

“Quà gì thế ạ?” Đào Vân Nhi mong chờ nhất là quà của cậu.

“Em mở xem đi”

Đào Vân Nhi không khách sáo, nhanh chóng mở hộp ra, chỉ thấy bên trọng lặng lẽ nằm một viên đá trắng tinh như ngọc.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 871


“Đây là gì ạ?” Cô bé cầm lên ngảm, khi cầm viên đá trong tay, cô bé có cảm giác mát lạnh sao sao.

“Anh tìm ra nó trong dòng suối trước căn cứ huấn luyện trong núi, một viên sỏi” Lâm Thanh Dương giới thiệu.

“Oa, có viên sỏi đẹp thế này luôn ạ!” Quả nhiên Đào Vân Nhi rất thích món đồ chơi mới lạ này.

Nguyễn Cao Cường nhướng mày hừ một tiếng: “Thanh Dương, cháu cũng quá keo kiệt rồi, sinh nhật của Vân Nhi mà cháu lại tặng nó một viên đá?” Anh dừng một chút rồi nói tiếp: “Nếu sau này cháu để ý.

con gái nhà nào, cháu cũng định tặng đá cho nó à?”

“Cậu à, cậu hỏi Vân Nhi có thích không đã.”

“Con thích lắm!” Vân Nhi lập tức tuyên bố.

Nguyễn Cao Cường hơi dở khóc dở cười nhìn dáng vẻ vui mừng của con gái, không ngờ cô bé lại thích người ta tặng mình một viên đá?

“Anh làm cha mà cũng không biết con mình thích gì à?’ Lâm Hương Giang không nhịn được trào phúng anh.

Nguyễn Cao Cường ngồi bắt chéo chân: “Anh tưởng nó không thích mấy thứ như thế”

Sắc mặt của Nam Thùy Dương đã khá hơn chút ít, cô bé Vân Nhi này thích mấy thứ kì lạ, không để ý đến sườn xám mà cô làm cũng là điều dễ hiểu.

“Thức ăn đã được dọn lên rồi, mọi người vào phòng ăn ăn thôi” Mẹ của Nam Thùy Dương đến chào mọi người, bà hoàn toàn xem nơi đây như nhà của mình “Anh Thanh Dương, chúng ta vào bàn thôi.’ Vân Nhi chủ động kéo cậu.

Mọi người kéo nhau xuống phòng ăn, quả nhiên trên bàn ăn dài thật dài đầy đủ các món ăn mỹ vị.

“Một nửa những món này do Nam Thùy Dương và đầu bếp cùng nhau làm đấy, ta nói con bé nấu ăn càng ngày càng giỏi mà.’ Mẹ Nam khen con gái mình không ngớt lời, thậm chí còn cho rằng Nguyễn Cao Cường rất hãnh diện khi cưới được cô.

*Vất vả cho em rồi” Nguyễn Cao Cường vỗ vỗ tay Nam Thùy Dương, nói.

“Đây là chuyện nên làm mà, huống hồ em cũng xem như mẹ của Vân Nhi, tổ chức sinh nhật cho con bé là chuyện bình thường.” Những năm qua Nam Thùy Dương ở nhà giúp chồng dạy con, hoàn toàn là một người vợ hiền mẫu mực.

“Vân Nhi, cảm ơn dì đi con.” Nguyễn Cao Cường tất rạch ròi.

“Cháu cảm ơn dì ạ” Vân Nhi ngoan ngoãn nói.

“Đã nói là chuyện em nên làm rồi mà, không cần cảm ơn đâu.”

Nam Thùy Dương hơi bực mình, rõ ràng cả ba đều là người một nhà, sao lại cảm ơn chứ? Suy cho cùng, hai cha con bọn họ vẫn không gần gũi với cô.

*Nói qua nói lại mãi, mọi người có ăn không vậy?” Lâm Hương Giang thấy ba người cứ gượng gạo làm sao.

*Mọi người dùng bữa đi, đừng nói nữa, đồ ăn nguội mất” Mẹ Nam lại gọi.

Lúc này mọi người đều ngồi vào bàn, bắt đầu dùng đũa Đột nhiên quản gia vội vã chạy vào, nét mặt khá kỳ lạ: “Cậu Cường…”

Nguyễn Cao Cường nhìn ông ấy: “Sao ạ?’ Thấy nét mặt ông ấy không được bình thường, anh lập tức hỏi: ‘Xảy ra chuyện gì sao?”

“Không phải… Là… Có khách tới. Quản gia đáp.

nnc nhíu mày, nhìn về phía Vân Nhi: “Con mời bạn tới à?”

Vân Nhi lắc đầu: “Không ạ-”

Quản gia sát lại gần Nguyễn Cao Cường, nói mấy câu vào tai anh, biểu cảm trên mặt anh lập tức trở nên phức tạp khó nói.

“Cậu Cường, có nên mời cô ấy vào không ạ?” Quản gia thận trọng hỏi.

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường trầm xuống, chốc lát sau mới lên tiếng: “Mời vào đi”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 872


Đào Hương Vi đứng chờ trước cổng biệt thự một lát rồi mới thấy ông quản gia hớt hải chạy đến.

*Cô Hương Vị, cậu Cường mời cô vào ạ”

“Cảm ơn ông: Cô gật đầu với quản gia rồi mang quà vào trong.

©ô phát hiện nơi này vẫn giống như trước kia, không có thay đổi gì quá lớn, chẳng qua cây cối trong sân đã cao hơn rất nhiều, ngoài ra còn có thêm một vườn hoa. Những đóa hoa ấy được chăm sóc rất kĩ lưỡng, nở rộ một cách diễm lệ.

Thấy cô nhìn vườn hoa, ông quản gia nói: “Những hoa hoa cỏ cỏ này bình thường đều do bà chủ xử lý ạ”

Bà chủ?

Đào Hương Vi chưa phản ứng kịp, qua mấy giây sau mới nhận ra ông ấy đang nói đến Nam Thùy Dương.

Cô không nhìn vườn hoa nữa, trong lòng bực bội một cách kì lạ, nhưng biểu cảm của cô thì không thay đổi.

Đào Hương Vi đi theo quản gia vào phòng ăn, mới đết nghe thấy tiếng vui đùa truyền đến từ trong căn phòng, có lế có rất nhiều người đến ăn mừng sinh nhật cùng Vân Nhi.

“Cậu Cường, khách vào rồi ạ” Quản gia đi vào, lên tiếng Câu nói này của ông ấy lập tức thu hút mọi sự chú ý của mọi người.

“Mẹ ơi!”

Trong lúc tất cả mọi người đều đang kinh ngạc nhìn Đào Hương Vị, người đột nhiên đến, Đào Vân Nhi lấy lại tinh thần, hét lên một tiếng rồi chạy ào về phía mẹ mình.

Đào Hương Vi nhìn những người đang ngồi quây quần bên bàn, còn chưa kịp lên tiếng chào hỏi thì đã thấy con gái mình xông tới, theo phản xạ dang hai tay ra đón cô bé, giây kế tiếp, con gái nhào vào lòng cô.

“Mẹ, đây chính là bất ngờ mà mẹ nói sao ạ?” Đào Vân Nhi ôm cô, xúc động đến mức bật khóc.

Đào Hương Vi gật đầu: “Ừ, bất ngờ dành cho con đây”

Đào Vân Nhi dựa vào lòng cô, ôm cô thật chặt, mơ, khi thức dậy mẹ sẽ không còn ở bên mình nữa.

Nguyễn Cao Cường nhìn hai mẹ con, ánh sáng trong mắt lóe lên rồi lại chợt tắt, không thể nhìn ra được bất cứ cảm xúc gì trên gương mặt tuấn tú ấy.

Ngồi cạnh anh, Nam Thùy Dương chuyển ánh nhìn từ hai mẹ con lên Nguyễn Cao Cường, không nén nỗi sự ngỡ ngàng trong lòng, muốn thấy anh có phản ứng như thế nào.

Vậy mà Nguyễn Cao Cường lúc này thật sự quá bình tĩnh, cô hoàn toàn không thể đoán được tâm trạng của anh.

Đào Hương Vị, tại sao cô ấy lại trở lại chứ?

Nam Thùy Dương thầm siết chặt bàn tay đặt dưới gầm bàn, sự khủng hoảng tự nhiên nảy sinh rất sợ đây chỉ là Đào Vân Nhi kéo mẹ đi tới trước hạnh phúc từ tận đáy lòng: “Ba ơi, mẹ in sinh nhật con này!”

Nguyễn Cao Cường ngồi trên ghế, một tay đặt trên bàn ăn, ngẩng.

đầu nhìn về phía Đào Hương Vị, giọng rất bình thản: “Anh còn tưởng hôm nay em sẽ không về”

“Ba, sao con nghe như… Ba đã biết mẹ sẽ về rồi ạ?” Đào Vân Nhi khó hiểu hỏi/ Nguyễn Cao Cường không giấu giếm: “Ngày mẹ con về ba tình cờ gặp”

“Trùng hợp như thế luôn ạ?” Đào Vân Nhi hết nhìn ba lại nhìn mẹ, hơi không tin lắm.

“Trùng hợp như thế đấy” Đào Hương Vi tiếp lời, cô cũng không ngờ ngày đầu tiên về nước đã gặp anh.

Nghe cuộc trò chuyện của ba người xong, bấy giờ Nam Thùy Dương mới hiểu ra, thảo nào hai ngày qua cô cứ thấy Nguyễn Cao Cường là lạ chỗ nào, cứ ngồi thẫn thờ mãi, thì ra là gặp Đào Hương Vi.

Vậy là, đến bây giờ Đào Hương Vi vẫn có sức ảnh hưởng không thể đo đếm được với anh ấy ư?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 873


Chương 873: Sườn xám không hợp

Nam Thùy Dương ghìm những suy nghĩ vẩn vơ trong lòng xuống, đứng dậy mỉm cười nói với Đào Hương Vi: “Chị Hương Vị, chị về rồi thì ăn chung với mọi người đi ạ, mới vừa dọn cơm lên thôi.”

Những gì mà cô ấy biểu hiện ra hoàn toàn chính là nữ chủ nhân của ngôi nhà mời khách đường xa đến.

Lâm Hương Giang cũng lên tiếng: “Ăn chung đi.’ Mặc dù cô cũng rất bất ngờ khi thấy Đào Hương Vi trở về.

“Ừ” Đào Hương Vi không từ chối mà thoải mái đồng ý.

“Vân Nhi, mẹ có quà cho con này” Cô thấy con gái đang mặc sườn xám, không khỏi buông lời khen ngợi: “Chiếc sườn xám này đẹp quá.”

“Nam Thùy Dương làm cho con đó ạ” Đào Vân Nhi đáp.

“Thật sao?” Đào Hương Vi nhìn về phía Nam Thùy Dương: “Cảm ơn em đã làm cho con bé một chiếc sườn xám đẹp như vậy, em giỏi quá.”

“Không có gì đâu ạ, em cũng xem Vân Nhi như con gái của mình, đến sinh nhật của nó, em làm một bộ tặng nó là bình thường” Nam Thùy Dương dừng một chút rồi nói tiếp: “Chủ yếu là do em ở nhà chẳng có gì để làm cả nên lúc học nấu ăn lúc học chăm sóc hoa, làm chút quần áo cho hai cha con thôi.”

Dăm ba câu đã xây dựng được hình tượng cô vợ vừa hiền lành vừa đảm đang, Đào Hương Vi mỉm cười lắng nghe, không muốn suy đoán tại sao.

Nam Thùy Dương lại nói những lời này với mình, lấy quà ra “Tặng con, đây là blind box mà con muốn, và… một chiếc vòng tay kim cương màu hồng, mẹ nghĩ nó hợp với con lầm.”

“Oa, con cảm ơn mẹ ạ!” Đào Vân Nhi rất vui, hôn má cô cái chóc.

Đào Hương Vi lập tức giúp cô bé mang vòng tay vào, chiếc vòng tay ấy không hề ăn nhập gì với bộ sườn xám.

“Con đã nói Vân Nhi nên mặc váy công chúa rồi mà, phối với chiếc vòng tay kim cương này thì tuyệt vời.” Lâm Thanh Dương thình lình lên tiếng.

Lại nghe thấy cậu chê bộ sườn xám mình làm cho Vân Nhi, Nam Thùy Dương tủi thân, vành mắt đỏ ửng lên, cúi đầu xuống như một người vợ bị khinh thường: “Vậy… Vậy để dì dẫn Vân Nhi đi thay đồ.”

Nguyễn Cao Cường cầm lấy cổ tay cô, ngăn cô lại, liếc nhìn Lâm Thanh Dương và nói: “Cháu còn không biết xấu hổ mà nói câu đó à, nhìn lại cục đá cháu tặng Vân Nhi đi”

*Cậu, cậu không thể thiên vị như thế được, nó là đá, không sai, nhưng Vân Nhi thích mà, cậu cũng không phải không biết tiền bạc khó mua được hạnh phúc mà đúng không ạ?” Lâm Thanh Dương nói rất có lý.

Đào Hương Vi liếc nhìn bàn tay đang cầm lấy cổ tay Nam Thùy Dương của Nguyễn Cao Cường, lại nghe thấy những lời mà anh nói với Lâm Thanh Dương, anh ấy đang bảo vệ Nam Thùy Dương đây mà.

“Không cần thay đâu, đây là món quà em tự tay làm cho Vân Nhi, hợp với nó lắm.” Cô không mong việc mình đến lại biến Nam Thùy Dương thành cô vợ bị khinh thường, ai không biết còn tưởng hai mẹ con cô bắt nạt cô ấy.

“Dì Nam Thùy Dương ơi, cháu sẽ mặc sườn xám dì làm mà” Vân Nhi tiếp lời mẹ mình.

Nam Thùy Dương nín khóc, mỉm cười: “Cảm ơn cháu.”

“Mọi người ngồi xuống ăn cơm đi” Lâm Hương Giang chịu không nổi việc họ cứ diễn qua diễn lại như vậy.

Nam Thùy Dương cúi đầu, thấy bàn tay đẹp đẽ của người đàn ông đang nằm lấy tay mình, chỉ một động tác ấy thôi đã làm lòng cô cảm thấy an toàn hơn rất nhiều. Thật ra cô không cần phải lo lắng gì cả, vì cô chính là bà chủ Nguyễn Cao được tất cả mọi người công nhận.

Sau cơm tối, ba đứa nhóc chơi chung với nhau.

Lâm Hương Giang trò chuyện với Đào Hương Vi về tình hình học tập ở nước ngoài của cô, biết bây giờ cô đã khá thành công, còn được một tập đoàn lớn nhận vào làm thì Lâm Hương Giang vô cùng khâm phục cô.

“Nếu là tôi thì chắc chản tôi không hiểu nổi mấy số liệu tài chính kia rồi” Lâm Hương Giang than thở.

“Ban đầu tôi cũng quá đề cao bản thân, cái này thật sự rất khó, may mà tôi kiên trì học được” Nói đến đây, cô không thể không cảm ơn Lâm Hương Giang: “Cảm ơn lúc trước đã giới thiệu trường học cho tôi?

“Đều là người một nhà, nói mấy lời này làm gì” Lâm Hương Giang nhanh nhảu nói một câu, không phát hiện ra Nam Thùy Dương bên cạnh hơi biến sắc mặt.

Nam Thùy Dương mím chặt môi, mối quan hệ giữa cô và Lâm Hương Giang không thân cũng chẳng ghét nhau, chỉ đơn giản là quen biết mà thôi. Bây giờ thấy Lâm Hương Giang trò chuyện thân thiết với Đào Hương Vi như thế, trong lòng cô khó tránh khỏi để bụng.

Cô cảm thấy Lâm Hương Giang không xem cô như chị dâu của mình.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 874


Chương 874: Thích chơi với anh trai hơn ba

Thấy sắc trời không còn sớm, Lâm Hương Giang dẫn bọn nhỏ về nhà.

*Mẹ ơi, con muốn ở đây chơi với chị họ ạ” Hôm nay bé Kim Ngân rất vui, bình thường ở nhà chẳng có ai cùng lứa cho bé chơi cùng cả.

“? Hôm nay mẹ của chị họ con về, có lẽ chị ấy không có thời gian chơi với con rồi.”

“Lâu lắm rồi chị ấy không gặp mẹ chị ấy ạ?” Bé Kim Ngân cái hiểu cái không.

Lâm Hương Giang gật đầu: “Đúng vậy, nên chúng ta để thời gian lại cho họ nhé, nếu hai ngày nữa con còn muốn gặp chị thì mẹ sẽ dẫn con qua đâ “Vậy được ạ-” Bé Kim Ngân quay đầu tìm anh mình: “Ôm anh ơi.”

Lúc này bé không quấn quýt ba mình, ngược lại vòi vĩnh anh trai.

Lâm Thanh Dương vừa ôm em mình lên thì Hà Tuấn Khoa đã chua chát nói: “Bé Kim Ngân, có phải có anh nên quên ba rồi không?”

Bé Kim Ngân tựa đầu lên vai anh trai: “Con có thể nhìn thấy ba mỗi ngày, nhưng con không thể nhìn thấy anh mỗi ngày, nên con muốn chơi với anh ấy thêm chút nữa”

Hà Tuấn Khoa nhíu mày, bé con nói vậy cũng phải, thôi, cứ để hai anh em chúng nó chơi vậy.

Lâm Hương Giang liếc người đàn ông bên cạnh mình, lớn to đầu rồi mà còn “tranh sủng” với con là sao?

Cô lập tức nói với Nguyễn Cao Cường: “Anh, bọn em về trước đây”

*Đi lẹ đi” Nguyễn Cao Cường phất tay, không muốn nhìn gia đình này thể hiện tình yêu thương nữa.

Thái độ của ông anh này là sao? Lâm Hương Giang bĩu môi, xoay người mang hai đứa bé đi về cùng với Hà Tuấn Khoa.

“Vân Nhị, có thời gian anh sẽ đến chơi với em, mang quà đến cho em” Lâm Thanh Dương nói với Vân Nhi.

“Vậy anh phải thường xuyên về đó nha.” Vân Nhi dặn dò rất nghiêm túc.

Lâm Thanh Dương nở nụ cười sảng khoái: “Lần này anh đã xin nghỉ để được về đấy, em cũng biết trong bộ đội không được nghỉ nhiều ngày thế này mà”

“Vậy… Lúc huấn luyện anh cẩn thận nhé, đừng để bị thương”

“Đàn ông đầu rời chân đạp đất, bị thương một chút cũng không có gì” Trên gương mặt tuấn tú của Lâm Thanh Dương là vẻ khí khái hào hùng.

Đào Hương Vi biết con gái mình khá thân thiết với Lâm Thanh Dương, giờ nhìn hai đứa, ai không biết còn tưởng bọn nó là anh em ruột.

Sau khi gia đình Lâm Hương Giang ra về, Nguyễn Cao Diệp cũng đi, vốn dĩ anh ta cũng chảng phải loại người thích ngồi lâu một chỗ.

“Mẹ ơi, tối nay mẹ cũng phải đi ạ?” Vân Nhi trở lại bên mẹ, hơi buồn bã nói.

Không chờ Đào Hương Vi trả lời, Nam Thùy Dương lên tiếng: “Chị Hương Vị, hay là tối nay chị qua đêm ở đây đi ạ, chị đi lâu, Vân Nhi nhớ chị lắm”

Đào Hương Vi nhìn về phía Nam Thùy Dương, không thể không nói cô ấy thật sự là một người vợ hiền điển hình, vừa tỉ mỉ chu đáo vừa rộng lượng.

Nhưng mẹ Nam đang ngồi cùng Nam Thùy Dương thì ra sức dùng cùi chỏ thúc con gái, hơi nóng nảy nháy mắt với c: tự hỏi tại sao con bé ngốc nghếch này có thế giữ tình địch ở lại qua đêm.

Đào Hương Ví liếc nhìn Nguyễn Cao Cường, anh không n trông như là muốn nghe ý kiến của con gái.

“Mẹ, vậy mẹ ở lại đi ạ, tối nay mẹ ngủ chung với con nhé.” Vân Nhi dè dặt đưa ra yêu cầu.

Đào Hương Vi thật sự rất muốn ở cùng với con gái của mình, nhưng cô không thể qua đêm tại nhà của Nguyễn Cao Cường được, cô chưa mặt dày đến mức đó.

Dù rằng Nam Thùy Dương cũng đã chủ động mời…

Cô lắc đầu: “Không được, mẹ không qua đêm ở đây đâu, ít hôm nữa tới cuối tuần con qua chỗ mẹ đi”

Đào Hương Vi nhìn về phía Nguyễn Cao Cường, nói: “Lúc đó tôi muốn đón Vân Nhi về ở với tôi hai ngày, được chứ?”

Hàng mi dài của Nguyễn Cao Cường lặng lế nhướng lên, hỏi ngược lại: “Em dẫn nó đi là chỉ trong hai ngày thôi hay là định mang nó rời khỏi anh?”

Đào Hương Vi nhíu mày, chẳng lẽ anh ấy cho rắng cô về là muốn tranh giành quyền nuôi con sao?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 875


Cô bình tĩnh nói: “Dĩ nhiên là ở với tôi hai ngày rồi, sau hai ngày sẽ đưa nó về với anh”

“Như vậy thì anh không có lý do gì để ngăn cản hai mẹ con đoàn tụ” Nguyễn Cao Cường dang hai tay, nói.

“Yay! Thật tốt quá, mẹ ơi con mong đến cuối tuần quá đi mất!” Đào Vân Nhi muốn đi với cô ngay tối nay.

*Con gấp cái gì, giờ mẹ con về không đi nữa, con muốn gặp mẹ con lúc nào mà không được?” Nguyễn Cao Cường nói.

*Thật không ạ? Mẹ ơi, mẹ không đi nữa ạ?” Đào Vân Nhi nhìn cô, trong mắt tràn đầy vẻ mong đợi.

Đào Hương Vi gật đầu: “Ừ, mẹ học ở nước ngoài xong rồi, trong nước cũng đã có công việc, đương nhiên không cần đi nữa”

“Mẹ, hôm nay con vui quá, sinh nhật năm nay là tuyệt vời nhất.”

‘Vừa nghĩ đến việc sẽ không phải xa rời mẹ nữa, Đào Vân Nhi phấn khởi nhảy tung tăng hoan hô.

Đào Hương Vi nhoẻn môi cười, trong lòng cũng tràn đầy vui sướng.

Nam Thùy Dương vẫn duy trì nụ cười trên mặt, nhưng lúc nghe nói Đào Hương Vi sẽ không đi nữa, lòng cô rơi xuống đáy cốc.

Cuộc sống bình lặng của cô đã bị phá vỡ rồi…

Đào Hương Vi trở lại, vậy có phải thái độ của Nguyễn Cao Cường dành cho cô cũng sẽ ngày càng nhạt đi không?

Ba năm qua, hai người là vợ chồng nhưng lại giữ khoảng cách với nhau, mặc dù cô hơi buồn nhưng cảm thấy vẫn tuyệt nếu như có thế ở bên anh đến đầu bạc. Nhưng bây giờ Đào Hương Vi đã trở lại, cô không bình tĩnh được nữa.

Đào Hương Vi cùng Vân Nhi vào phòng của mình, hai mẹ con ôn chuyện với nhau.

Cô thấy trong tủ quần áo của Vân Nhi đều là trang phục trẻ em có kiểu dáng mới nhất của quý này, phòng cũng được trang trí rất hợp với trẻ con.

“Mấy cái này đều do ba trang trí cho con đó, quần áo ba cũng đặt may cho con luôn”

Đào Hương Vi nhìn tủ quần áo toàn là váy công chúa hồng phớt hồng phơ, hơi cạn lời… Đây chính là gu thẩm mỹ của thẳng nam sao?

Vậy… Còn dì Nam Thùy Dương thì sao? Bình thường dì ấy đối xử với con như thế nào?” Cô không lo Nguyễn Cao Cường sẽ bạc đãi con, người duy nhất cô lo chính là Nam Thùy Dương.

*Dì ấy ạ? Dì ấy cũng khá tử tế ạ, chưa bao giờ hung dữ với con cả, những lúc nói chuyện đều rất nhẹ nhàng, nhưng con vẫn nhận ra được thật ra trong thâm tâm dì ấy vẫn không chấp nhận con lắm”’ Từ nhỏ.

‘Vân Nhi đã biết đoán ý qua lời nói và sảc mặt người khác.

Vì rất nhạy cảm nên cô bé có thế cảm giác được người ta có thật lòng đối xử tốt với mình hay không.

Đào Hương Vi thương con, ôm cô vào lòng: “Không sao đâu, con đừng trách dì ấy, dù sao dì ấy cũng không phải mẹ ruột của con, giờ mẹvề rồi, sau này có gì con đều có thể nói với mẹ.”

Ở trong ngực cô, Vân Nhi ngẩng đầu lên: “Mẹ ơi, vậy con có thể dọn ra ngoài ở với mẹ không ạ?”

Đào Hương Vi cúi đầu, giật mình khi nhìn thấy đôi mắt đây mong mỏi của cô bé, rất muốn gật đầu nói có thể, nhưng trong đầu lại vọng về câu nói vừa rồi của Nguyễn Cao Cường: “Có phải muốn mang Vân Nhi đi không?”

Cô vừa mới nói muốn dẫn Vân Nhi qua ở cùng hai ngày, anh đã lập tức nghỉ ngờ rắng liệu có phải cô muốn giành quyền nuôi con với anh không, những trước khi ra nước ngoài cô đã nói với anh rắng sẽ giao.

Vân Nhi cho anh nuôi dưỡng, cô sẽ không cướp quyền nuôi con với anh.

Bây giờ cô vừa về con gái đã muốn dọn ra ngoài ở với cô, thế chẳng phải tự vả mặt mình rồi sao?

Chắc chắn Nguyễn Cao Cường sẽ không đồng ý, có khi còn ngăn không cho cô và con gặp nhau nữa.

*Mẹ cũng muốn ở cùng con lắm, nhưng mẹ mới về, công việc vẫn chưa sắp xếp xong, chờ mẹ thu xếp rồi về được không?” Cô không muốn từ chối con gái thẳng thừng, sợ cô bé buồn.

“Vậy cũng được ạ, con có thể chờ.” Vân Nhi thầm nghĩ mình đã chờ ba năm rồi, chờ thêm nữa cũng không sao cả.

Đào Hương Vi ngồi cùng cô bé, chờ cô bé ngủ mới ra ngoài.

Thấy cô đi xuống, Nguyễn Cao Cường hỏi: “Cần anh lấy xe đưa em về không?”

Cô lắc đầu: “Không cần đâu, lát nữa sẽ có người đến đón” Trước khi xuống lầu, Hoàng Công Thành đã gọi điện cho cô.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 876


Nguyễn Cao Cường dẫn cô ra ngoài, hai người sóng vai nhau cùng bước đi. Khi họ đi qua sân, làn gió đêm nhẹ thổi mang đến hương hoa thoang thoảng.

Đào Hương Vi nhịn không được nhìn về phía một mảnh vườn hoa kia. Khi cô đến, ông quản gia nói cho cô biết đó là hoa do Nam Thùy Dương trồng.

Hôm nay, cô tới chúc mừng sinh nhật con gái, khi nhìn thấy phong thái bà chủ trên người Nam Thùy Dương thì có thể thấy rằng cô ấy đã quản lý cái nhà này vô cùng ngay ngần trật tự.

“Đúng rồi, lúc anh và Nam Thùy Dương kết hôn, tôi còn chưa chúc. phúc cho hai người. Nếu bây giờ gửi lời chúc thì chắc không trễ chứ?”

Cô bất chợt nói ra một câu.

Nguyễn Cao Cường mặt nhăn mày nhíu, anh không ngờ rằng cô sẽ nói thế: “Anh và cô ấy đã là vợ chồng già rồi, cho nên không cần những thứ hoa mỹ này”

Họ bước đến cửa biệt thự thì dừng lại.

Đào Hương Vi nghe vậy, trong mắt có gì đó chợt lóe, trong lòng không khỏi có chút hụt hãng, giống như một có một chiếc lông chim đang rơi xuống, cô có làm thế nào cũng đều không thể bắt được.

Trong lúc nhất thời, cô không biết nên đáp lại như thế nào.

“Em… Nguyễn Cao Cường đương muốn hỏi gì đó thì một ánh đèn xe từ phía xa rọi lại đây, rất nhanh chiếc xe đó đã chạy đến bên này.

Sau khi xe dừng, Hoàng Công Thành ra khỏi vị trí ghế lái, mắt phượng của anh hơi nheo lại. Đây chính là người mà cô nói sẽ tiếp đón cô hay sao?

“Hương Vi à, anh đến không muộn chứ?” Khi Hoàng Công Thành đi đến trước mặt cô thì nhìn đồng hồ một cái.

Cô mỉm cười và lắc đầu với anh: “Không có, anh đến vừa kịp lúc.”

Lúc này, Hoàng Công Thành mới nhìn sang Nguyễn Cao Cường đang đứng bên cạnh cô, anh không khỏi kinh ngạc: “Tổng giám đốc Cường?”

Cô nói hôm nay sẽ tổ chức sinh nhật cho con gái mình, nhưng cô lại đến nhà của Nguyễn Cao Cường, như vậy con gái của cô ở đây hay sao?

Chẳng lẽ cô và Nguyễn Cao Cường…

Đào Hương Vi đảo mắt nhìn Nguyễn Cao Cường và nói: trước đây, cảm ơn anh đã đưa tôi ra ngoài.”

“Không có chỉ.’ Nguyễn Cao Cường bỏ lại những lời này liên xoay người đi vào bên trong, thái độ đối với cô thật sự không tính là tốt.

Đào Hương Vi nhìn bóng lưng thẳng tắp của người đàn ông ấy, đến giờ phút này cô vẫn luôn cho rằng anh chẳng hề kết hôn!

Cô không hiểu được tại sao bản thân lại có suy nghĩ ngớ ngẩn đến vậy.

“Lên xe đi” Hoàng Công Thành nói với cô.

Tôi về “Được” Cô và anh cùng ngồi vào trong xe.

Hoàng Công Thành rất nhanh đã khởi động xe và rời khỏi nơi này.

Sau khi xe đã chạy được một đoạn, rốt cuộc anh không nhịn được nữa mà mở miệng hỏi: “Con gái của em ở trong nhà của tổng giám đốc Cường đó à?”

Đào Hương Vi biết anh có rất nhiều nghỉ hoặc, cô gật đầu: “Phải, đó là con gái của em và anh ấy”

Một câu này làm cho Hoàng Công Thành kinh ngạc không thôi, bất thình lình phanh gấp lại, lốp xe ma sát với mặt đất tạo ra âm thanh chói tai, xe dừng lại ở ven đường.

Anh quay đầu nhìn cô: “Em nói cái gì?”

Đào Hương Vi nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc và không tin của anh thì không khỏi cười mà nói: “Tại sao anh lại phản ứng lớn như vậy? Trước đây em đã sinh một đứa con gái cùng với anh ấy, anh ấy là bạn trai trước đây của em, đây ắt hẳn không phải là chuyện lạ gì đúng không?”

Ai mà không có quá khứ chứ?

Hoàng Công Thành vẫn rất khó khăn để tiêu hóa tin tức này.

“Em… Tại sao trước đó em chưa từng nói với anh việc em có con gái?” Anh nhíu mày lại.

“Việc này… em không cần phải báo cáo hết mọi chuyện của em cho anh biết đúng không?” Hơn nữa đây là chuyện riêng tư của cô.

Hoàng Công Thành mím môi. Cô ấy nói rất có lý, nhưng anh cho rằng dựa vào mối quan hệ của anh và cô thì chẳng có chuyện gì cần giếm cả.

Chẳng lẽ chỉ có anh một bên tình nguyện thôi sao?

*Các người đã có con gái, vậy tại sao em không kết hôn với anh ta?” Anh khó hiểu mà hỏi.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 877


“Có con thì nhất định phải kết hôn sao?” Cô hờ hững hỏi ngược lại, không đợi anh hỏi tiếp, cô đã nói: “Giữa em và anh lều đã là quá khứ, hiện tại liên hệ duy nhất giữa em và anh ấy là bởi vì con gái của em”

Hoàng Công Thành nghe nói như thế, cuối cùng trong lòng anh đã dễ chịu không ít.

Đúng vậy, đó đều là quá khứ của cô, anh để ý nhiều như vậy để làm g?

Theo ý của cô, điều mà cô quan tâm chỉ là đứa bé mà thôi, không hề có quan hệ với Nguyễn Cao Cường.

“Hôm nào để anh gặp mặt với con gái của em đi” Anh bất ngờ đưa ra yêu cầu.

“Yên tâm đi, sớm muộn gì anh cũng sẽ được gặp con bé. Em sẽ nói với con bé, ít nhiều gì cũng nhờ có anh chăm sóc em trong những năm em ở nước ngoài.’ Cô mỉm cười và nói Lòng Hoàng Công thành tràn đầy tò mò, không biết con gái của cô và Nguyễn Cao Cường sẽ như thế nào?

“Anh không lái xe sao?” Đào Hương Vi nhắc nhở anh.

“À… Anh lái ngay đây” Sau khi anh hồi thần thì lập tức khởi động xe.

Nguyễn Cao Cường đút một tay trong túi quần và đi vào biệt thự, nhưng tai lại lắng nghe tiếng xe rời đi ở cửa. Sau khi chiếc xe rời đi, anh bất chợt dừng bước.

Anh đứng ở con đường nhỏ thông đến cửa nhà, quay đầu nhìn về phía cửa.

Ba năm không gặp, cô thay đổi rất nhiều, bên cạnh cũng đã có một người đàn ông khác.

Trên lầu, Nam Thùy Dương đứng bên cạnh cửa sổ và nhìn bóng dáng cao gầy ở trong sân kia, anh đang nhìn về phía cửa, có phải anh thật sự vẫn còn nhớ nhung người phụ nữ đó hay không?

Cô hơi siết chặt tay lại, trái tim như có thứ gì đó kéo căng, vừa đau lại vừa hoảng loạn.

Đào Hương Vi đã trở lại, hoàn toàn phá vỡ cuộc sống yên bình của bọn họ.

“Mẹ nói rồi con rất ngốc nghếch. Con rõ ràng đã là vợ danh chính ngôn thuận của nó, con sinh cho nó một đứa bé chẳng phải là chuyện hết sức hợp tình hợp lý hay sao? Con không nên nghe lời của nó mà không muốn có con!” Mẹ Nam nhìn thấy con gái khổ sở như vậy, trong lòng cũng không dễ chịu gì Bà còn sốt ruột hơn so với con gái: “Bây giờ tình địch của con đã quay trở lại, mẹ thật sự sợ vị trí bà Nguyễn này của con sẽ bị uy h**p.”

Không được, con nhất định phải mau chóng mang thai con của nó!”

Nói đến việc này, Nam Thùy Dương càng đau khổ hơn: “Không được, vào buổi tối mà chúng con kết hôn, anh ấy đã nói với con răng anh ấy không muốn có con, anh ấy chỉ cần một mình Vân Nhi là đủ rồi”

Cô không dám nói với bất kỳ ai rằng trong ba năm này, cô và Nguyễn Cao Cường đều chia giường ra ngủ. Cho đến tận bây giờ, bọn họ chưa từng ngủ chung trên một chiếc giường!

Anh nói không muốn có con, vì thế đến động anh cũng không thèm động vào cô dù chỉ một chút!

Có lần cô đã từng nghỉ ngờ có phải anh có người phụ nữ khác ở bên ngoài hay không, nếu không thì tại sao anh vẫn luôn chịu đựng chứ?

Cô đã từng lén điều tra anh, anh không có nuôi phụ nữ bên ngoài, có thể nói bên cạnh anh ngay cả một con ruồi mẹ cũng không có!

Anh lại cấm dục tới tình cảnh này, cô không khỏi hoài nghỉ anh có vấn đề gì đó phương diện kia hay chăng?

Mẹ Nam nghe thấy lời nói của cô thì đưa tay chọc vào đầu của cô: “Con gái ngốc của mẹ, sự việc đều đã đến nước này rồi, con không thể tiếp tục nghe lời nó. Cho dù phải dùng thủ đoạn gì đi nữa thì con cũng phải nhanh chóng có một đứa conl”

Mẹ Nam bày ra dáng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Chẳng lẽ con muốn đợi Đào Hương Vi đoạt con rể đi rồi, đợi con rể ly hôn với mình thì con mới hối hận đúng không?”

Nghe thấy câu nói này của mẹ, Nam Thùy Dương bất chợt tỉnh táo lại trong chớp mắt: “Không, anh ấy là người đàn ông của con, con tuyệt đối sẽ không tặng anh ấy cho người khác, càng sẽ không ly hôn”

“Con có suy nghĩ này là được. Bây giờ con phải giữ con rể thật chặt, nhất định phải có một đứa con chung của hai con.”

“Anh ấy…. Không hề chạm vào con, con làm sao mang thai con của anh ấy được?” Cô nói một cách khó khăn.

“Vì thế mẹ mới nói phải dùng thủ đoạn mới được.”

Nam Thùy Dương nhìn mẹ của mình: “Mẹ… Mẹ muốn làm gì?”

Trong mắt mẹ Nam lộ ra một chút ánh sáng lạnh, tiếp đó bà cười khẩy một tiếng: “Con hãy yên tâm, cứ giao việc này cho mẹ, đến lúc đó mẹ đảm bảo con rể sẽ chủ động ngủ cùng với con!”

Trong lòng Nam Thùy Dương thật sự không tin. Nguyễn Cao Cường quá mức nghiêm khắc, tự kỷ luật bản thân như thế, họ thật sự có thể ngấm ngầm mưu tính anh ấy hay không?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 878


Sáng sớm, Đào Hương Vi vừa đến công ty thì đã bị giám đốc Duẫn gọi qua.

“Chào Vivian, ngồi đi” Giám đốc Duẫn bảo cô ngồi xuống ở sô pha chuyên dùng để tiếp khách.

Đợi cô ngồi xuống, giám đốc Duãn tự tay rót cho cô một tách cà phê vừa mới được pha và nói: “Nào, cô nếm thử đi, đây là hạt cà phê mà tôi mới mua đấy”

“Cảm ơn ông” Đào Hương Vi thưởng thức hương cà phê thơm ngát và nhấp một ngụm.

“Thế nào?” Giám đốc Duẫn cười và hỏi.

Cô gật đầu: ‘Là loại hạt tốt.”

“Ha ha, biết nhìn hàng.’ Giám đốc Duãn cười ha ha vài tiếng, sau đó.

ông ta lấy một xấp tài liệu đưa đến trước mặt của cô: “Cô xem đi, đây là nhiệm vụ mà cấp trên giao cho cô.”

Đào Hương Vi cầm tài liệu lên xem, đôi mày không tự giác nhíu lại: “Dự án đầu tư của tập đoàn Nguyễn Cao?”

“Đúng vậy, đây là dự án mà chủ tịch Thông của chúng ta tự mình bàn bạc với tổng giám đốc Cường. Bọn họ cần cô hỗ trợ thu thập và phân tích số liệu, sau đó viết một bản báo cáo có thể đầu tư hay không và đưa cho bọn họ”

Đào Hương Vi nhìn tài liệu kia mà không có lên tiếng. Dự án lần này tập đoàn Nguyễn Cao đầu tư đó chính là nguồn năng lượng mới dành cho ô tô, dự án này vô cùng nóng hối dạo gần đây.

Chỉ là… Hoàng Công Thành có năng lực hơn cô, vậy tại sao họ lại chọn cô thực hiện một dự án mà họ xem trọng như thế này?

“Sao thế? Cô gặp phải khó khăn gì à?” Giám đốc Duẫn hỏi.

Cô hồi thần: “Hả? Không có, tôi biết rồi, tôi sẽ thực hiện tốt việc này”

Khi cô chuẩn bị rời khỏi phòng giám đốc thì giám đốc Duẫn võ vai của cô và nói: “Cô nên làm tốt chuyện này, dự án đấy là do chủ tịch Thông tự mình chỉ đích danh cô đi làm.”

Đào Hương Vi nhớ đến bữa tiệc hôm đó, sau khi chủ tịch Thông biết cô và Nguyễn Cao Cường quen nhau, ánh mắt ông ta nhìn bọn họ đã khác hắn.

Đào Hương Vi quay trở lại chỗ làm của mình và chuẩn bị bị một ít tài liệu, cô muốn lập tức đến tập đoàn Nguyễn Cao một chuyến.

Đúng lúc cô gặp Hoàng Công Thành, anh hỏi cô: ‘Em muốn đi ra ngoài sao?”

*Vâng ạ, giám đốc Duẫn giao cho em một nhiệm vụ, bây giờ em muốn đến tập đoàn Nguyễn Cao”

Hoàng Công Thành nghe vậy thì không khỏi kinh ngạc: “Tập đoàn Nguyễn Cao? Em muốn đi gặp Nguyễn Cao Cường?”

“Vâng, được rồi, không nói chuyện với anh nữa, em đi trước đây”

Hoàng Công Thành trái lại đưa tay ngăn cản cô: “Hay là dự án này của em hãy để anh làm cho.”

Cô khó hiểu nhìn anh, Hoàng Công Thành nói một cách nghiêm túc: “Anh cho rắng em nên tránh tiếp xúc quá nhiều với anh ta, nhất là trên phương diện công việc. Suy cho cùng, nếu số liệu của chúng ta có hơi lệch một ít thôi thì cũng đủ dẫn đến hậu quả khôn lường.”

Đào Hương Vi nghe vậy thì hiểu ý của anh. Anh sợ cô và Nguyễn Cao Cường có bất hòa trong chuyện tình cảm, vì thế họ sẽ làm ảnh hưởng đến công việc.

“Anh nghĩ nhiều quá rồi, giữa em và anh ấy không có bất cứ tình cảm gì. Hơn nữa anh ấy cũng đã kết hôn, em không thế trở thành kẻ vô đạo đức đi phá hoại gia đình của anh ấy được.”

Hoàng Công Thành nhăn mày muốn nói thêm gì đó thì cô lại nói tiếp: “Em sẽ hoàn thành phân tích số liệu một cách hoàn hảo nhất, nếu thật sự không được…” Cô ghé sát vào tai anh và nói khẽ: “Đến lúc đó anh có chịu giúp em không?”

Hoàng Công Thành hoàn toàn tin tưởng vào năng lực của cô, chỉ là nơi tận nơi sâu trong đáy lòng của anh không muốn cô tiếp xúc với Nguyễn Cao Cường mà thôi.

Anh im lặng vài giây rồi mới nói: “Được, em có gì không thể giải quyết thì cứ việc tìm anh”

Đào Hương Vi mỉm cười với anh: “Anh yên tâm, em sẽ không khách sáo với anh đâu.”

Nguyễn Cao Cường vừa mới ký xong một bộ hồ sơ, điện thoại nội bộ trên bàn làm việc bỗng reo lên.

*A lô” Anh bắt máy.

“Thưa tổng giám đốc Cường, tập đoàn Tinh Tú đã cử người đến đây, hiện tại anh có muốn gặp mặt cô ấy hay không?” Thư ký hỏi.

Đôi mắt phượng của Nguyễn Cao Cường khẽ u ám, anh im lặng vài giây rồi mới nói: “Để cô ấy vào đi.”

Sau khi được sự cho phép, Đào Hương Vi mới đi theo thư ký đi đến phòng chủ tịch. Tất cả mọi thứ ở nơi này đều không có thay đổi gì quá lớn, vừa quen thuộc vừa xa lạ với cô.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 879


Thư ký mở cửa giúp cô: “Cô vào đi, chủ tịch Cường đang đợi cô ở bên trong.”

“Cảm ơn” Cô vô thức nắm chặt túi hồ sơ trong tay, hít sâu một hơi rồi mới bước vào.

Không gian trong phòng rất rộng lớn và tuyệt vời. Người đàn ông đang ngồi ở bàn làm việc bên kia, anh đã cởi áo khoác của bộ âu phục, chỉ còn mặc một chiếc sơ mi tối màu được thắt cà vạt tỉ mi.

Anh vô cùng nghiêm túc khi làm việc, từng cử chỉ của anh đều tỏa ra sức quyến rũ chỉ tồn tại ở những người đàn ông trưởng thành.

Cô bước đến: “Chào chủ tịch Cường, tôi là Vivian của tập đoàn Tinh Tú. Tôi đã nhận được kế hoạch đầu tư dự án của quý công ty, hiện tại tôi muốn bàn bạc với anh một số việc.”

Nguyễn Cao Cường nghe thấy giọng nói du dương của người phụ nữ, anh nâng mắt nhìn về phía cô.

Hôm nay, cô mặc một bộ quần áo công sở, mái tóc dài được búi lên, trên người có một loại tự tin thu hút ánh nhìn không giống với cô của ngày xưa.

Cơ thể thon dài của Nguyễn Cao Cường ngã ra phía sau: “Vậy trước tiên, em hãy nói cái nhìn của mình đối với dự án đầu tư lần này đi”

Đào Hương Vi mỉm cười: “Hiện tại tôi chỉ có thể nói đó là một dự án vô cùng tốt. Về phần cụ thể thế nào thì cần đợi tôi điều tra rõ ràng, có được số liệu cụ thể thì mới có thể đưa bản phân tích cho anh.”

“Anh có thể yên tâm giao nhiệm vụ này cho em không?”

“Xin anh yên tâm, tôi đã nhận thì sẽ làm hết sức, tôi sẽ có trách nhiệm với mỗi khách hàng”

Nguyễn Cao Cường quan sát cô. Anh thật sự không quen khi cô dùng giọng điệu nghiêm túc và khách sáo như thế để nói chuyện với anh.

“Nếu anh không còn vấn đề gì nữa, hiện tại tôi muốn đến DW để thu thập số liệu thực tế.”” Đào Hương Vi nói.

Lúc này Nguyễn Cao Cường đứng lên, cầm lấy áo khoác trên giá treo: “Anh sẽ đi cùng với em, đúng lúc anh muốn gặp mặt ông chủ của bọn họ”

Cô nhìn anh mặc âu phục vào, sau đó ngơ ngẩn gật đầu: “Được.”

Vì họ đi chung nên Đào Hương Vỉ sẽ ngồi xe của anh.

Ba mươi phút sau, tài xế đã đậu xe trước cửa hàng trải nghiệm nguồn năng lượng mới DW.

“Ôi chao, tống giám đốc Cường tự mình đến đây, họ Triệu tôi thật sự lấy làm vinh hạnh vô cùng.’ Người phụ trách tổng giám đốc Triệu vội vàng đến đón.

“Tôi đến đây là vì muốn bàn một chút chuyện với ông. Còn nữa, đây là Vivian, người chịu trách nhiệm đánh giá dự án đầu tư lần này của tôi. Ông hãy cung cấp cho cô ấy tất cả số liệu mà cô ấy cần”

Nguyễn Cao Cường giới thiệu.

Tổng giám đốc Triệu đưa tay ra với cô: “Xin chào.”

“Chào ông, tôi thấy ở đây có rất nhiều xe mới, tôi có thể lái thử chúng được không?” Đào Hương Vi bắt tay với đối phương, sau đó đưa ra câu hỏi.

Tổng giám đốc Triệu cười nói: “Tất nhiên là được. Nếu cô muốn lái thử xe, vậy tôi lập tức bảo người mang một chiếc xe lại đây cho cô”

“Được, tôi sẽ thử xem” Đào Hương Vi tỏ ra cực kỳ thích thú.

Nguyễn Cao Cường thấy cô hào hứng như thế thì để cô tùy ý.

Tổng giám đốc Triệu lập tức gọi nhân viên mang một chiếc xe mới đến đây.

“Đây là loại xe mới nhất của chúng tôi, nó đã được cải phương diện năng lượng điện, cô thử xem” Tổng giám đốc Triệu mở cửa xe cho cô.

Đào Hương Vi ngồi vào vị trí ghế lái, đúng lúc bên ngoài có nơi lái thử, cô trực tiếp lái xe tới đó.

Nguyễn Cao Cường và tống giám đốc Triệu đứng yên tại chỗ nhìn cô lái xe đi, chiếc xe kia đang trên đường lái thử, mọi thứ thoạt nhìn rất bình thường.

Tổng giám đốc Triệu đương muốn giới thiệu ưu điểm và chức năng của xe mới với anh, bất chợt bên phía Đào Hương Vi bỗng truyền ra một âm thanh kỳ lạ.

Chiếc xe kia vốn đang chạy bình thường, nhưng không hiểu vì sao đầu xe lại bị mất kiểm soát và bất ngờ lao vào hàng cây bên cạnh.

“Hương Vi!” Con ngươi của Nguyễn Cao Cường chợt co lại, anh chạy nhanh qua đó.

Chiếc xe thật sự không thể khống chế được, sau khi nó đâm vào cây thì lùi lại. Đào Hương Vi vội vàng đánh lái, khi đầu xe vừa quay đi, cô muốn dừng xe lại thì nào ngờ chiếc xe lại trực tiếp xông tới phía trước.
 
Back
Top Bottom