Ngôn Tình Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 840


Chương 840: Hôn lễ

Nhìn qua khăn voan trắng tinh trên đầu Nam Thùy Dương, những người ở đây có thể thấy được niềm hạnh phúc khôn xiết trên gương mặt cô ấy.

Khó tránh khỏi sẽ có người xì xào bàn tán, thân phận của Nam Thùy.

Dương như thế mà được làm dâu nhà họ Nguyễn Cao đúng là phúc phận tu luyện mấy đời.

Lâm Hương Giang ngồi ở khu vực dành cho khách, từ khi Nam Thùy.

Dương đi ra, cô nghe thấy mấy người phía sau luôn miệng bàn tán.

Thậm chí cô còn nghe thấy tiếng đứa nhóc không hiểu chuyện nói rằng: “Cô dâu xấu quá!”

Phụ huynh của đứa bé lập tức che miệng nó lại, không cho phép nó nói linh tỉnh nữa.

Những lời nhận xét của những người bên cạnh vẫn cứ tiếp tục: “Cô dâu nhìn cũng xinh, tiếc là nửa bên mặt bị hủy rồi”

“Cô ấy dùng nửa bên mặt đó để đổi lấy thân phận bà chủ Nguyễn Cao đấy. Chỉ cần Tổng giám đốc Cường không chê cô ấy, cô ấy sẽ có thể hưởng thụ trọn vẹn cuộc sống ăn sung mặc sướng rồi.”

“Đúng vậy, mà không biết liệu anh ấy có không ghét cô ấy thật không nữa, dù sao đàn ông luôn nhìn mặt của phụ nữ trước mà”

“Ai biết được? Nhưng bộ áo cưới cô ấy mặc hôm nay có vẻ không rẻ đâu, thiết kế cũng đẹp nữa”

“Chiếc váy cưới đó đúng là đẹp thật, nhưng tôi nghe nói không phải đặt may đâu, chỉ là vào tiệm áo cưới tùy tiện chọn, nếu không thì sao bây giờ lại nhìn chẳng hợp như vậ “Thế hả? Thảo nào tôi thấy cô ấy mặc bộ này hơi quá khổ, hoàn toàn không vừa với người cô ấy”

“Dù gì cũng thành bà chủ của một gia đình giàu có rồi mà lại không đặt may áo cưới riêng, cái này… Rất khó nói Tổng giám đốc Cường quan tâm nhiều đến cô ta”

Họ bàn tán đến đây đều khẽ phì cười, hiển nhiên là toàn một bọn nghĩ xấu về người khác.

Lâm Hương Giang muốn quay lại yêu cầu mấy người này ngậm miệng lại, nhưng bây giờ Nam Thùy Dương đã đi tới trước mặt Nguyễn Cao Cường, hôn lễ sắp bắt đầu rồi Nam Thùy Dương mặc bộ áo cưới hơi nặng, hơi khó khăn để đi qua thảm đỏ, đứng trước mặt Nguyễn Cao Cường.

Không thể nào cô không căng thẳng được, nhất là khi đứng trước mặt Nguyễn Cao Cường. Hôm nay anh mặc bộ vest đen, vẫn mang vẻ anh tuấn hào hoa trước sau như một, chỉ là nét mặt của anh vô cùng bình tĩnh, không thấy được anh có đang vui mừng hay không.

Sau khi đọc lời thề nguyện của hai người, MC hỏi riêng mỗi người có bằng lòng kết hôn với đối phương hay không.

Nam Thùy Dương nói “Tôi đồng ý” ngay tức khắc, nhưng lúc đến phiên Nguyễn Cao Cường, anh lại im lặng.

Lúc này, anh bỗng nhiên nghĩ đến Đào Hương Vi, nhớ đến dáng vẻ mặc áo cưới ngày đó của cô ta, trái tim bỗng chùng xuống.

Cho đến khi MC lại lần nữa hỏi anh, anh mới hoàn hồn, trả lời trong cái nhìn chăm chú đầy khó hiểu của Nam Thùy Dương: “Tôi đồng ý”

Nghe được đáp án của Nguyễn Cao Cường, Nam Thùy Dương mới hoàn toàn thả lỏng.

Tiếp theo chính là thời khắc trao nhẫn. Nam Thùy Dương cầm nhẫn kim cương của nam lên đeo cho anh.

Tiếp đến là Nguyễn Cao Cường đeo nhẫn cho Nam Thùy Dương.

Chiếc nhẫn kim cương này cũng do anh cùng Nam Thùy Dương vào.

tiệm đá quý chọn lựa vào ngày hôm đó, kiểu dáng cũng theo sở thích của cô ấy.

Một khi Nguyễn Cao Cường đeo nhãn cho cô, nghi thức này sẽ hoàn thành, mà cô cũng trở thành bà Nguyễn Cao, danh chính ngôn thuận.

Tại khu vực dành cho khách, Nguyễn Cao Khải vẫn đang nhìn hai người. Cuộc hôn nhân này là ông ta muốn Nguyễn Cao Cường thực.

hiện, Nam Thùy Dương cũng là người vợ mà ông ta muốn Nguyễn Cao.

Cường cưới, ông ta chỉ nguyện từ nay về sau, cháu trai của ông ta có thể hoàn toàn quên đi người phụ nữ tên Đào Hương Vi kia.

Nhưng ngay khi Nguyễn Cao Cường chuẩn bị đeo nhẫn cưới cho.

Nam Thùy Dương, Mộ Dung Bạch đột nhiên không màng lễ nghĩa mà vội vã lên sân khấu.

Anh ta thì thầm gì đó bên tai Nguyễn Cao Cường, trông có vẻ đã có chuyện gì lớn phát sinh.

Nguyễn Cao Cường nghe anh ta nói, không biết là do nhất thời thất thần hay kinh ngạc nên cầm không chắc, một tiếng “Keng” vang lên, chiếc nhãn kim cương bị đánh rơi xuống đất.

Trong lòng Nam Thùy Dương giật mình, vô thức nhìn về phía chiếc nhẫn đang nằm dưới đất kia, nghĩ: “Anh sao vậy…”

Lúc này Nguyễn Cao Cường không còn lòng dạ nào để nhặt nhẫn cưới nữa, nét mặt như bị đóng băng trong thoáng chốc, xoay người chuẩn bị rời khỏi buổi lễ.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 841


Chương 841: Hoãn hôn lễ

Theo phản xạ Nam Thùy Dương vươn tay kéo anh lại, nét mặt bắt đầu hốt hoảng: “Cao Cường, anh đi đâu thế?”

Nguyễn Cao Cường như sực nhớ ra rằng, hiện tại đang cử hành buổi lễ kết hôn, hôm nay anh là chú rể!

Anh nhíu mày, trong mắt là vẻ sốt sắng không thể nào che giấu được: “Nam Thùy Dương, anh phải đi xử lý một việc vô cùng quan trọng, hôn lễ tạm thời dừng lại, em chờ anh quay về.”

Nguyễn Cao Cường không nói không cưới cô, cũng không nói hủy bỏ hôn lễ, chỉ nói cô chờ. Nhưng cô sợ lắm, phải đợi bao lâu chứ? Hôm nay là ngày mừng của hai người, vậy mà anh ấy lại bỏ cô một mình mà đi, không phải sẽ làm cô trở thành trò cười rồi sao?

“Nguyễn Cao Cường, cháu muốn làm gì?” Nguyễn Cao Khải đứng lên, trên khuôn mặt già nua là vẻ nghiêm nghị, quát.

Nguyễn Cao Cường dường như đang rất vội vã: “Ông nội, cháu có việc gấp phải đi xử lý, hôn lễ tạm dừng một lát.”

“Việc gì mà gấp hơn cả chuyện kết hôn của cháu chứ, không cần biết là việc gì, hôm nay cháu không được đi, hoàn thành hôn lễ rồi nói sau” Ông cụ có linh cảm Nguyễn Cao Cường muốn bỏ cô dâu lại chắc chắn có liên quan đến Đào Hương Vi.

“Ông nội, cháu xin lỗi, hôn lễ phải tạm dừng!” Nguyễn Cao Cường.

cởi bỏ áo vest, không màng đến sắc mặt của ông cụ đã khó coi đến cỡ nào, cũng không liếc nhìn Nam Thùy Dương lấy một cái đã nhanh chóng ra ngoài cùng Mộ Dung Bạch.

“Nguyễn Cao Cường, đồ khốn nạn, mày quay về đây cho tao!”

Nguyễn Cao Khải tức đến điên người, thân thể loạng choạng suýt thì đứng không vững ngã xuống.

Lâm Hương Giang đứng dậy đỡ ông cụ, nhìn bóng lưng của Nguyễn Cao Cường. Sáng nay cô đã có dự cảm hôn lễ sẽ không được thuận lợi, nhưng mà… Không biết đã xảy ra chuyện gì mà lại khiến Nguyễn Cao.

Cường vội vàng như vậy, có lế trừ Đào Hương Vi ra thì không còn người nào khác.

Nam Thùy Dương cô đơn đứng trên thảm đỏ, nhìn bóng dáng người đàn ông ấy rời đi mà không hề chớp mắt, nước mắt không kìm được lã chã rơi.

Vì sao, vì sao anh ấy lại bỏ cô lại một mình?

Cô tưởng rằng mình được trở thành vợ của anh thì ít ra cô cũng có một vị trí nào đó trong lòng anh, nhưng giờ mới biết hóa ra cô đã hy vọng xa vời rồi.

Nam Thùy Dương vò áo cưới, cơ thể khẽ run rẩy, răng ghim sâu vào trong môi, không dám khóc thành tiếng. Cô không muốn bị người ta chế giễu, trở thành trò cười đáng châm chọc nhất.

Nguyễn Cao Cường ngồi vào trong chiếc xe đã chờ sẵn ở ngoài, khuôn mặt thấm sương lạnh: “Tin tức của anh chính xác chứ?” Anh hỏi Mộ Dung bạch.

Mộ Dung bạch vừa lái xe vừa nói: “Chính xác ạ, cô Hương Vi đã bị tạm giam trong cục cảnh sát, nếu việc kiểm tra không có gì sai sót thì tội tàng trữ m* t** của cô ấy sẽ được thành lập, rất có thể sẽ bị xử tử”

“Tại sao cô ấy dính vào m* t** vậy?” Đây là mối nghi ngờ của Nguyễn Cao Cường.

Mộ Dung Bạch lắc đầu: “Cái này phải đến cục cảnh sát mới biết được”

Lúc này, Đào Hương Vi đang ngồi trong phòng giam ở cục cảnh sát, nét mặt thẫn thờ.

Dù có nghĩ nát óc thì cô cũng không tài nào hiểu được tại sao Ph*m V*n Đ*ng lại hãm hại mình.

Cửa phòng giam mở ra, thần kinh cô căng cứng, lập tức ngẩng đầu lên nhìn, thấy đó là một cảnh sát đi vào.

“Cô nói cô ra sân bay đón một người phụ nữ tên Dư Cẩm Tú?” Cảnh sát hỏi cô ta.

Cô ta gật đầu: “Đúng vậy, bà ấy là mẹ của người bạn tên Ph*m V*n Đ*ng của tôi.”

“Nhưng chúng tôi đã điều tra danh sách các hành khách trên chuyến bay mà cô nói, không có người phụ nữ nào tên Dư Cẩm Tú cả”

Đào Hương Vi ngỡ ngàng nhìn cảnh sát: “Anh… Anh không đùa với tôi đấy chứ? Bà ấy chính là Dư Cẩm Tú…”

“Nếu không phải cô nói dối, vậy có thể là cô bị lừa rồi”

Đào Hương Vi ngẩn ra, chẳng lẽ cái tên Dư Cẩm Tú này cũng là giả sao?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 842


Chương 842: Cú lừa của Ph*m V*n Đ*ng

Đào Hương Vi từ từ ngồi phịch xuống ghế, cả tâm trí đều hoảng hốt, trong đầu rối như tơ vò.

Cô bị lừa rồi, trong chuyến bay đó không hề có ai tên Dư Cẩm Tú, nghĩa là người này không phải mẹ của Ph*m V*n Đ*ng!

Đích thị là cô đã bị Ph*m V*n Đ*ng hãm hại rồi, nhưng cô vẫn không hiểu tại sao Ph*m V*n Đ*ng lại muốn hại mình. Tội tàng trữ m* t** sẽ bị xử tử hình, cô đâu có hận thù gì với anh ta, tại sao anh ta muốn đẩy cô vào chỗ chết chứ?

“Anh cảnh sát, tôi thật sự vô tội, cái vali đó không phải của tôi, tôi chỉ đi đón người mà thôi” Đào Hương Vi chỉ biết lặp đi lặp lại câu nói này, cho dù lời giải thích của cô thật yếu ớt, không có sức thuyết phục.

Lúc này có thêm một cảnh sát đi vào, nói với cô: “Ph*m V*n Đ*ng bạn của cô đến rồi”

Đào Hương Vi giật mình, đứng bật dậy, thấy Ph*m V*n Đ*ng bị dẫn vào. Cô vội vã đi qua muốn yêu cầu anh ta nói cho rõ ràng, trả lại sự trong sạch cho cô nhưng bị cảnh sát cản lại: “Ngồi xuống” Họ không cho phép hai người tiếp xúc nhau quá gần.

Đào Hương Vi không ngồi xuống mà nhìn Ph*m V*n Đ*ng, cuống cuồng nói: “Ph*m V*n Đ*ng, anh hãy nói với họ là anh đã nhờ em đi đón mẹ anh đi, người phụ nữ tên Dư Cẩm Tú đó là mẹ của anh đúng không?”

Nét mặt Ph*m V*n Đ*ng nghiêm túc: “Hương Vi, anh nhớ anh từng nói với em là mẹ anh đã qua đời từ lâu rồi mà, hơn nữa tên của mẹ anh cũng không phải là Dư Cẩm Tú”

Đào Hương Vi kinh ngạc nhìn anh ta, quả là vậy, đúng là anh ta đã nói rằng ba mẹ mình đã qua đời từ rất sớm, nhưng anh ta có ba mẹ nuôi, cô tưởng Dư Cẩm Tú là mẹ nuôi của anh ta. Thì ra là cô sai rồi sao?

“Tại sao anh không nói thật? Rõ ràng chính anh đã nói bận do quay phim nên nhờ em đón mẹ anh mà, tại sao anh không thừa nhận?” Cơn tức giận cuộn trào trong lòng Đào Hương Vi, chưa bao giờ cô thấy Ph*m V*n Đ*ng trước mặt lạ lẫm như lúc này.

Cô chợt nhớ đến những lời mà Nguyễn Cao Cường từng nói, chẳng lẽ từ trước đến nay Ph*m V*n Đ*ng đều cố ý đối xử tốt với cô, thực chất là tiếp cận cô với mục đích nào đó ư?

“Hương Vi à, xảy ra chuyện này anh cũng hoảng lắm, anh không hiểu tại sao em lại giúp người ta vận chuyển m* t** tàng trữ m* t**, mặc dù chúng ta là bạn tốt nhưng em cũng không thể kéo anh xuống nước.

được. Anh tự nhận mình là một người công dân tốt, chưa từng tiếp xúc với m* t**” Câu nói này của Ph*m V*n Đ*ng đã hoàn toàn phủ định lời khai của cô.

“Anh… Anh nhìn em đi, anh dám nói anh không quen biết Dư Cẩm Tú đó? Anh dám nói anh không phải người kêu em đi đón bà ta?”

Đào Hương Vi chỉ muốn cho anh ta một cơ hội, cũng cho mình một cơ hội cuối cùng, không muốn thừa nhận mình quá ngu ngốc, ngay cả người nào tốt kẻ nào xấu cũng không nhận biết được.

Có gì đó vừa lóe qua trong mắt Ph*m V*n Đ*ng, đối mặt với ánh mắt đầy cấp bách của cô, anh ta vẫn có thể trả lời mà mặt không đổi sắc: “Anh không quen biết ai tên Dư Cẩm Tú cả, cũng chưa từng nhờ em ra sân bay đón người này.”

Đào Hương Vi đã hoàn toàn tuyệt vọng, cô giận quá hóa cười: “Haha… Được, Ph*m V*n Đ*ng, anh hay thật, thì ra tôi không có mắt nhìn người, đến bây giờ luôn tưởng anh chân thành với tôi, không ngờ anh dùng mọi cách đối xử tốt với tôi là vì ngày này! Nói đi, tại sao anh lại hại tôi?”

Bàn tay đang đút trong túi quần không khỏi siết lại, ngoài mặt Phạm ‘Văn Đồng vẫn vô cùng bình tĩnh: “Em nói hơi quá rồi đấy, hỏi đúng lắm, tại sao anh phải hại em chứ? Chúng ta là bạn, anh tuyệt đối sẽ không làm chuyện hại bạn hại bè.”

Đến giờ phút này, Đào Hương Vi mới phát hiện anh ta là một kẻ giả tạo biết bao!

Không ngờ ngay trước mặt cảnh sát mà anh ta có thể mặt không đổi sắc mà nói ra những lời này!

“Vậy là, bây giờ anh đang chờ tôi bị xét xử, chờ nhìn tôi chết, có phải không?” Lần đầu tiên Đào Hương Vi phát hiện rằng, hóa ra lòng người có thể hắc ám đến mức này.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 843


Chương 843: Dư Cẩm Tú mất tích

Ph*m V*n Đ*ng nhíu chặt mày, trông như rất lo lắng cho cô: “Hương Vi à, nếu em thẳng thắn thú tội thì họ sẽ không xét xử em đâu, nếu em chỉ giúp mang m* t** đi thôi thì chỉ cần khai ra kẻ đứng sau sẽ có cơ hội được giảm hình phạt đấy”

“Ph*m V*n Đ*ng! Rốt cuộc Đào Hương Vi không nhịn được nữa, hét lên. Nếu không có cảnh sát ở đây, cô đã xông qua bóp cổ anh ta, hỏi cho rõ tại sao lại hại cô rồi!

“Không dưng lại quên mất anh là ảnh đế, biết diễn lắm! Xem như tôi có mắt như mù, lòng cũng không sáng, từ trước đến nay luôn xem anh là người bạn tốt nhất, chưa bao giờ nghi ngờ anh!”

Cô tức giận quát mắng, sau cùng, cô nhìn cảnh sát, chỉ vào Ph*m V*n Đ*ng, nói: “Các anh tin hay không thì tùy, nhưng anh ta chính là kẻ đã bảo tôi đi đón máy bay, anh ta đã nói Dư Cẩm Tú kia là mẹ anh ta, tất cả mọi thứ đều do anh ta dàn dựng cả! Các anh phải bắt lại cả anh ta!”

“Hiện tại không có bất kỳ chứng cứ gì chứng minh lời cô nói là đúng, nếu cô tố cáo anh ta cũng chỉ nói được anh ta sẽ thuộc diện tình nghi, cần phải điều tra lấy chứng cứ mới được.” Cảnh sát nhìn hai người, sau đó nói với Đào Hương Vi: “Hoặc là tìm được Dư Cẩm Tú mà cô nói, nếu bà ta chứng minh Ph*m V*n Đ*ng cũng tham gia vào chuyện này thì mới có thể xác lập tội của anh ta”

Đào Hương Vi nhìn về phía cảnh sát: “Các anh cũng không tìm thấy Dư Cẩm Tú sao?”

“Chúng tôi đã kiểm tra camera theo dõi ở sân bay, tạm thời chưa phát hiện bà ta đã rời khỏi sân bay bằng cách nào, còn phải tiếp tục điều tra”

Có nghĩa là qua camera họ đã thấy cô đón Dư Cẩm Tú, cũng thấy cô và bà ta đi đến tiệm cà phê, sau đó Dư Cẩm Tú đi toilet rồi mất tung tích.

“Tìm, các anh anh nhất định phải tìm thấy bà ta” Bây giờ Đào Hương Vi chỉ có thể ký thác mọi hy vọng vào việc này.

“Hương Vi à…”

Ph*m V*n Đ*ng còn muốn nói gì đó với cô, nhưng cô đã hoàn toàn thất vọng về anh ta, ngắt ngang: “Cút! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa, xem anh là bạn bè là quyết định thất bại nhất cuộc đời tôi!”

Đào Hương Vi quay mặt đi, không muốn nhìn anh ta một giây nào.

nữa.

Ph*m V*n Đ*ng nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp, nói: “Vậy anh đi trước đây, nếu em cần gì thì cứ nói.”

“Cút đi!” Cô cảm thấy anh ta cực kỳ buồn nôn.

Ph*m V*n Đ*ng xoay người đi, vừa đưa lưng về phía cô, nét mặt đã thay đổi ngay tức khắc, một tia sáng lạnh lẽo chợt lóe lên trong mắt anh ta.

Tại cửa đồn cảnh sát, Ph*m V*n Đ*ng tình cờ gặp phải Nguyễn Cao Cường cũng vừa chạy tới.

Anh ta quan sát Nguyễn Cao Cường từ trên xuống dưới, không thể không bật cười: “Không phải hôm nay là ngày kết hôn của Tổng giám đốc Cường sao? Sao lại có thời gian chạy đến đồn cảnh sát thế này?

Đừng nói là lại phạm lỗi gì nữa chứ?”

Lúc này Nguyễn Cao Cường vẫn chưa biết tình hình của Đào Hương Vi, thấy Ph*m V*n Đ*ng ở đây nên tưởng là anh ta đến để giải quyết chuyện của cô. Nguyễn Cao Cường chỉ liếc Ph*m V*n Đ*ng một cái, không có ý trả lời anh ta, chân không nghỉ sải bước vào bên trong.

Ph*m V*n Đ*ng nói với tấm lưng của Nguyễn Cao Cường: “Anh có vội cũng vô dụng, không cứu được Hương Vi đâu.”

Bước chân của Nguyễn Cao Cường chợt dừng, anh quay đầu lại nhìn chăm chằm vào anh ta, giọng lạnh lếo: “Anh có ý gì?”

Ph*m V*n Đ*ng thầm cười khẩy: “Mày còn quan tâm cô ta lắm ấy chứ, vậy thì dễ rồi” Nghĩ vậy, anh ta phất tay: “Anh đi vào đi, thấy cô ấy sẽ biết là chuyện gì thôi, sau đó hãng liên lạc với tôi”

Ph*m V*n Đ*ng rất tự tin vào việc Nguyễn Cao Cường sẽ chủ động tìm đến mình.

Nguyễn Cao Cường nhìn anh ta lên xe rồi rời đi, nhíu mày.

Lúc này Đào Hương Vi không muốn gặp ai cả, chỉ mong sao cảnh sát hãy nhanh chóng tìm ra Dư Cẩm Tú, nhưng cảnh sát lại mang Nguyễn Cao Cường vào. Thấy người đàn ông cao quý và nhã nhặn ấy, vành mắt cô đỏ lự ngay tức khắc.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 844


Chương 844: Anh không thể trơ mắt nhìn em chết

Trong một khoảnh khắc nào đó, Đào Hương Vi thật sự rất muốn nhào vào lòng anh! Nhưng lý trí còn sót lại đã kéo cô trở về với thực tại, cô siết chặt nắm đấm, cố kiềm chế sự kích động của mình.

Chỉ có phút này đây, cô mới hoảng hốt phát hiện ra rằng, hóa ra sâu trong trái tim cô vẫn tin tưởng anh, thậm chí còn cho rằng anh là chỗ dựa vững chắc nhất của mình!

Cô quay mặt đi, lau nước mắt nơi khóe mắt rồi mới dám đối mặt với anh một lần nữa.

Cách một cái bàn, hai người ngồi đối diện với nhau. Nguyễn Cao Cường chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi sẵm màu, chiếc vest cưới phải mặt trong buổi lễ kết hôn hôm nay đã bị anh cởi ra trước khi đi.

Đào Hương Vi hít một hơi thật sâu, làm mình bình tĩnh lại rồi mới lên tiếng: “Sao anh lại tới đây? Không phải hôm nay anh kết hôn à?”

Đôi mắt phượng sâu thẳm của Nguyễn Cao Cường nhìn chằm chằm vào cô, giọng nói rất lạnh: “Em cũng biết hôm nay anh kết hôn? Anh rất nghỉ ngờ em cố ý đấy? Cố ý gây ra chuyện này để dẫn anh tới!”

Đào Hương Vi khế chau mày: “Tôi có bảo anh tới đâ-”

“Đúng, quả thật em không bảo anh tới, nhưng anh không thể trơ mắt nhìn em chết!” Anh lạnh lùng ngắt lời cô.

Cô nghẹn lời, cứ im lặng mặt đối mặt với anh như vậy.

Nguyễn Cao Cường biết mình hơi không kiểm soát được cảm xúc, trên đường đến đây, anh luôn suy nghĩ rằng nếu cô chết đi thì anh nên làm sao đây?

Cả hai người đều chìm trong im lặng, một lúc sau, anh mới lên tiếng: “Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Tại sao em lại cuốn vào chuyện vận chuyển m* t** này?”

“Tôi không có vận chuyển m* t**!” Cô phản bác ngay.

“Vậy chuyện gì đã xảy ra? Cảnh sát không thể vô cớ bắt em được.”

Anh vẫn nhìn cô đăm đăm.

“Tôi…” Thật khó cho cô để mở lời, cô nên nói với anh là cô bị Ph*m V*n Đ*ng hãm hại thế nào đây? Nói ra chẳng phải sẽ làm anh chế nhạo.

cô rồi sao?

“Em không nói với anh thì làm sao anh giúp em được?” Nguyễn Cao.

Cường chậm rãi nói.

Cô ngước mắt nhìn về phía anh, khó mà tin nổi, anh ấy chịu giúp cô sao?

“Anh bỏ hôn lễ lại để tới đây, ít nhất em cũng phải cho anh một đáp án” Nguyễn Cao Cường lại nói tiếp.

Nghe vậy, Đào Hương Vi vô cùng kinh ngạc, nhìn anh với vẻ khó tin.

Anh ấy nói cái gì? Bỏ hôn lễ lại?

Trái tim cô chợt run lên, tại sao anh ấy lại làm vậy chứ? Chỉ vì giúp cô, cứu cô thôi ư?

Bàn tay đặt dưới bàn của cô nắm chặt lại. Cô thật sự không hiểu nổi anh, kẻ vô tình là anh, bây giờ anh lại tỏ ra quan tâm đến cô như thế, rốt cuộc anh ấy đang suy nghĩ cái gì?

Cô cúi đầu xuống, cố gắng ghìm thiên ngôn vạn ngữ xuống tận đáy lòng, từ từ nói rõ ngọn nguồn cho anh nghe.

“Thế là, ý em là Ph*m V*n Đ*ng gài em, biến em thành đồng phạm vận chuyển m* t**?” Nguyễn Cao Cường nhíu mày.

“Đúng vậy, anh ta đã gài tôi, nhưng anh ta hoàn toàn không chịu thừa nhận, bây giờ cảnh sát lại không tìm được người phụ nữ tên Dư Cẩm Tú kia, tôi thậm chí còn không biết có phải tên của bà ta là Dư Cẩm Tú hay không, có phải tôi ngu ngốc lắm không?”

Cô mỉm cười tự giễu: “Anh đã nhắc nhở tôi hết lần này đến lần khác, nhưng tôi không hề tin anh, tôi cho rằng Ph*m V*n Đ*ng tốt với tôi thật lòng, lần nào anh ta cũng giúp đỡ tôi, thì ra là có mục đích cả. Nhưng đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao anh ta lại hại tôi?”

Nguyễn Cao Cường thấy cô cười mà nước mắt tuôn rơi thì rất thương xót cho cô, nhưng lại không biết phải làm sao.

Kìm lòng không đặng, anh nắm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của cô: “Như vậy cũng tốt, cuối cùng em cũng được thấy bộ mặt thật của hắn ta, chuyện này anh sẽ giúp em điều tra, cả người phụ nữ mà em nói nữa, anh cũng sẽ tìm, chỉ cần em không làm chuyện này thì còn có cách cứu.”

P/S: Truyện này tác giả đang viết nên ra khá chậm mong các bạn thông cảm. Chúng mình xin giới thiệu 2 bộ truyện hay hot để các bạn tham khảo trong khi chương mới! Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ! Thần Y Vương Phi, Vương Gia Tránh Ra Thiếu Tướng Vợ Ngài Nổi Giận Rồi
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 845


Chương 845: Toàn bộ cổ phần ở tập đoàn Nguyễn Cao mà anh có

Bàn tay khô ráp nhưng ấm áp của người đàn ông ấy khiến bàn tay lạnh như băng của cô cảm nhận được một chút ấm áp, dường như độ ấm ấy cũng lan tới lòng cô.

Trái tim cô nhói lên, vô thức muốn rút tay về, anh lại dùng sức nắm tay cô thật chặt, không cho phép cô thoát ra.

Đào Hương Vi bỗng ngước mắt lên, đối diện với đôi mắt sâu không thấy đáy của anh, lòng bắt đầu trở nên hoảng loạn…

“Cái đó… Anh đi đón Vân Nhi về trước đi, giờ tôi không thể chăm sóc con bé, nhân tiện nhờ anh nói với con bé là tôi không làm chuyện gì xấu, để nó an tâm chờ tôi ra ngoài” Cô cúi đầu, không dám nhìn vào mắt anh.

“Những chuyện này không cần em dặn, em an tâm ở đây trước, chuyện bên ngoài anh sẽ xử lý” Nguyễn Cao Cường võ tay cô rồi mới buông ra.

“Anh… Nên về hoàn thành hôn lễ đã rồi hãy đi” Đào Hương Vi nói thật khẽ.

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường lóe lên: “Đương nhiên anh phải hoàn thành hôn lễ rồi, chuyện của anh không cần em lo” Nói rồi anh đứng dậy ngay.

Nghe thấy lời này, Đào Hương Vi chỉ cảm thấy ngực hơi uất nghẹn, vẫn cúi đầu.

“Anh đi đây.” Nguyễn Cao Cường nói câu cuối cùng.

Đào Hương Vi vẫn không ngẩng đầu, lắng nghe tiếng bước chân xa dần của anh. Khi cửa phòng giam bị đóng lại, cô ngẩng phắt đầu lên nhìn, cuối cùng chỉ thấy được bóng lưng cao lớn của người đàn ông khuất sau cửa.

Cô có cảm giác trái tim mình như cũng xa rời theo anh.

Đào Hương Vi không nhịn được vỗ mặt để mình tỉnh táo lại một chút, không thể đang trong lúc hoạn nạn lại nhớ về những điều tốt đẹp của anh ấy được.

Anh ấy đã kết hôn rồi, anh ấy đã thuộc về một cô gái khác rồi, tương lai anh ấy cũng sẽ toàn tâm toàn ý với cô ấy, còn cô thì chỉ là người yêu cũ.

Nếu không có con gái, có lẽ anh ấy sẽ không tới giúp cô.

Đúng vậy, cô nên hiểu vị trí của mình nằm ở đâu mới phải, không nên nghĩ ngợi lung tung.

Sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, Nguyễn Cao Cường lên xe, đột nhiên cảm thấy có chút bực bội, châm một điếu thuốc. Giữa hai ngón tay rõ từng khớp xương kẹp một đầu thuốc đang cháy đỏ, hai hàng lông mày lại chau thật chặt.

“Tổng giám đốc Cường, giờ chúng ta đi đâu ạ?” Mộ Dung Bạch hỏi.

Nguyễn Cao Cường rít một hơi thuốc lá, sau đó mới mở miệng nói: “Đi gặp Ph*m V*n Đ*ng”

Trực giác nói cho anh biết răng Ph*m V*n Đ*ng không phải đang gạt Đào Hương Vi mà là đang nhăm vào anh.

Ph*m V*n Đ*ng vừa trở lại văn phòng thì Nguyễn Cao Cường đã đến gặp. Anh ta tiếp đãi Nguyễn Cao Cường trong văn phòng của mình.

Lúc này hai người đang ngồi đối diện nhau, Ph*m V*n Đ*ng vắt chéo chân, một tay chống đầu, mỉm cười nhìn Nguyễn Cao Cường trước mặt, lên tiếng: “Tôi đã nói anh sẽ đến gặp tôi mà, nhưng không ngờ lại nhanh thế này”

“Nói đi, anh muốn làm gì?” Nguyễn Cao Cường đi thẳng vào vấn đề, mắt phượng lạnh lùng nhìn chằm chằm anh ta.

“Anh nói không đầu không đuôi thì ai mà hiểu, tôi muốn làm gì là làm gì?”

“Đừng vòng vo với tôi, anh bắt cô ấy vào đồn không phải vì muốn tôi làm gì sao?” Nguyễn Cao Cường tỏ ra đã nhìn thấu ý đồ của anh ta.

Ph*m V*n Đ*ng không trả lời ngay mà chỉ nhìn anh, nở nụ cười như có như không.

Lát sau, Ph*m V*n Đ*ng mới trả lời: “Không hổ là người nắm quyền nhà họ Nguyễn Cao, suy nghĩ về vấn đề nhanh hơn người khác, mới đó mà đã đoán được tôi muốn tìm anh để làm việc rồi” Rốt cuộc anh ta cũng thừa nhận.

Ph*m V*n Đ*ng ngồi thẳng lại, tay cũng không chống đầu nữa, hai †ay đan vào nhau đặt trên đùi, nhìn chằm chằm vào anh, đột nhiên nói: “Tôi muốn anh cho tôi toàn bộ cổ phần của tập đoàn Nguyễn Cao”

Nghe vậy, con ngươi của Nguyễn Cao Cường chợt co rút, ánh nhìn lia về phía đối phương như mũi tên sắc, mày hơi nhướng lên, giọng điệu thản nhiên mà đầy lạnh lẽo: “Lặp lại lần nữa”

Ph*m V*n Đ*ng nhìn vào mắt anh một cách khiêu khích: “Tôi nói, tôi muốn toàn bộ cổ phần ở tập đoàn Nguyễn Cao mà anh có”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 846


Chương 846: Dùng Đào Hương Vi để uy h**p

Trên khuôn mặt điển trai của Nguyễn Cao Cường không có một chút cảm xúc nào, đôi môi mỏng nhếch lên thành một đường cong bạc bão: “Hừ, anh cũng dám nghĩ thật.”

“Cái này có gì mà không dám? Hơn nữa không phải tôi dám nghĩ, mà là muốn làm vậy” Ph*m V*n Đ*ng cười như không cười, nhìn anh.

“Anh muốn có cổ phần của tôi, chẳng lẽ là muốn nắm tập đoàn Nguyễn Cao trong tay?” Nguyễn Cao Cường lạnh lùng nhắc nhở: “Vậy anh không cần muốn nữa đâu, số cổ phần nhiều nhất không năm trong tay tôi”

“Mấy cái này anh không cần quan tâm, nếu anh muốn cứu cô ta thì cứ làm theo lời tôi đi” Ph*m V*n Đ*ng dừng lại một chút, sự tàn nhẫn nổi lên từ đáy mắt: “Dĩ nhiên, anh muốn mặc kệ cô ta, mặc xác cô ta bị xét xử thì có thể không cần để ý đến điều kiện của t Để xem Đào Hương Vi có phải điểm yếu của Nguyễn Cao Cường không.

Nét mặt Nguyễn Cao Cường bỗng sa sầm, toàn thân toát ra hơi lạnh mãnh liệt: “Anh tham gia giới giải trí là được rồi, tại sao còn muốn nhúng tay vào thương trường? Chẳng lẽ anh cảm thấy hứng thú với việc kinh doanh?”

Ph*m V*n Đ*ng nhướng mày: “Đúng, chưa chính thức giới thiệu thân phận của tôi cho anh nhỉ. Ph*m V*n Đ*ng chỉ là nghệ danh của tôi thôi, tên tôi vốn là Phạm Quang Viễn, ba tôi là Phạm Kiến Quân, người đại diện theo pháp luật của công ty vật liệu xây dựng Thành Dương. Hai mươi năm trước ông ấy nhận một đơn hàng lớn của tập đoàn Nguyễn Cao, cũng vì chính đơn hàng này mà mất đi tính mạng, công ty đóng cửa, cửa nát nhà tan”

Hai mươi năm trước tập đoàn Nguyễn Cao vẫn do ba của Nguyễn Cao Cường quản lý, đương nhiên anh không rõ tập đoàn đã xảy ra chuyện gì khi đó.

“Ý anh là, cái chết của ba anh và sự đổ vỡ của gia đình anh là do tập đoàn Nguyễn Cao chúng tôi gây ra?” Bấy giờ Nguyễn Cao Cường mới hiểu ra rằng Ph*m V*n Đ*ng đang báo thù.

846-cha-cua-con-toi.jpg


Nguyễn Cao Cường lạnh lùng nhìn anh ta, đôi môi mỏng mím chặt, không lên tiếng.

“Đúng rồi, nếu lần này anh cứu cô ta thì sẽ thành anh hùng cứu mỹ nhân, có khi cô ta sẽ cảm động, chấp nhận anh cũng không chừng?”

Ph*m V*n Đ*ng lại nói.

“Dư Cẩm Tú đâu? Anh giấu bà ta ở đâu rồi?” Nguyễn Cao Cường khuôn muốn thảo luận chuyện tình cảm với anh ta.

Ph*m V*n Đ*ng vẫn mỉm cười: “Dư Cẩm Tú nào? Người này có tồn tại đâu, anh cũng không phải không biết.”

“Anh bảo Đào Hương Vi ra sân bay đón bà ta mà?”

“Không sai, tôi đã bảo cô ta đi đón, nhưng không phải đón Dư Cẩm Tú, còn về việc bà ta là ai… Nếu anh và cảnh sát có thể tìm được thì sẽ biết thân phận của bà ta thì ta cười như một kẻ vô lại.

“A, đúng rồi, suýt thì quên nhắc anh, cho dù các anh tìm được bà ta, bà ta sẽ chỉ nói Hương Vi và bà ta là cùng một phe thôi, trừ khi…” Anh ta rướn người về phía trước, nhìn chằm chăm vào mắt Nguyễn Cao Cường, gắn từng chữ: “Anh đưa cổ phần cho tôi.”

Khuôn mặt Nguyễn Cao Cường nháy mắt trở nên vô cùng dữ tợn, trong đôi mắt sâu không thấy đáy thoáng qua một tia chết chóc.

Ý của Ph*m V*n Đ*ng rất rõ ràng, bất kế thế nào, Đào Hương Vi cũng sẽ bị kéo xuống nước, thậm chí là bị xét xử.

Trừ khi anh dùng cổ phần để đổi lấy mạng của cô ấy.

Nguyễn Cao Cường ra khỏi văn phòng của Ph*m V*n Đ*ng, trở lại trong xe, sự âm u trên mặt vẫn chưa tiêu tan.

“Tổng giám đốc, phải làm sao đây? Cũng không thể để ta bị hắn uy h**p chứ?” Nếu có thể, Mộ Dung Bạch muốn giết quách Ph*m V*n Đ*ng đi cho xong.

Nguyễn Cao Cường không đáp lời, nhắm mắt x** n*n mi tâm. Một bên là tập đoàn Nguyễn Cao, một bên là người phụ nữ mà mình không thể buông tay, câu hỏi lựa chọn này quá khó trả lời.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 847


Chương 847: Trao nhẫn cưới

Tiếng chuông điện thoại của anh chợt reo lên, Mộ Dung Bạch nhìn qua rồi nói: “Của ông cụ ạ”

Nguyễn Cao Cường vẫn nhắm mắt và xoa bóp vùng giữa lông mày, nói thật khẽ: “Bắt máy đi”

Mộ Dung Bạch trượt nút nghe giúp anh rồi đặt di động tới trước mặt anh.

“Thằng ôn kia, mày muốn đào hôn hả? Mày tính để cô dâu và khách khứa đứng đây đợi bao lâu nữa?” Giọng nói đầy phẫn nộ của Nguyễn Cao Khải như xuyên qua điện thoại.

Bấy giờ Nguyễn Cao Cường mới nhớ ra rằng hôm nay là ngày kết hôn của mình, cô dâu thì bị anh bỏ lại ở hiện trường tổ chức hôn lễ.

“Ông nội, con về ngay” Có một số việc vẫn phải hoàn thành.

Lúc Nguyễn Cao Cường trở lại nơi tổ chức buổi lễ kết hôn, Nam Thùy Dương đang im lặng chờ anh trở lại, hai mắt đỏ bừng.

Thấy anh xuất hiện, cô đứng lên, mừng rõ nhìn anh: “Cao Cường, anh quay lại rồi “Ừ, hôn lễ tiếp tục, em… Còn đồng ý đeo nhẫn cưới của anh chứ?”

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi.

Nam Thùy Dương không nén được nước mắt, vừa lau nước mắt vừa gật đầu: “Em đồng ý” Cô còn tưởng anh đột nhiên muốn đào hôn, bỏ mặc cô ở đây nữa chứ.

“Được rồi, chúng ta tiếp tục hôn lễ thôi” Nguyễn Cao Cường cùng cô đứng trên sân khấu một lần nữa, trao đổi nhẫn cưới cho nhau, hoàn thành nghi thức kết hôn trong sự chứng kiến của mọi người.

Sắc mặt của ông cụ Nguyễn Cao vẫn chưa khá hơn là bao, nhưng thấy hình ảnh này, cơn tức giận trong lòng ông ta cũng giảm đi được phần nào.

Nguyễn Cao Cường nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của mình, trong mắt ngổn ngang những cảm xúc.

Anh nhìn những vị khách mời dưới sân khấu, đột nhiên nói: “Hôm nay là ngày kết hôn của tôi và Nam Thùy Dương, ở đây, tôi còn có một chuyện muốn tuyên bố. Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ từ chức Tổng giám đốc của tập đoàn Nguyễn Cao, không đảm nhiệm bất cứ chức vụ nào trong tập đoàn, mọi công việc liên quan của tôi sẽ giao lại cho Nguyễn Cao Diệp, từ nay về sau anh ấy sẽ là Tổng giám đốc đương nhiệm của tập đoàn Nguyễn Cao”

Lời tuyên bố hết sức đột ngột này của anh khiến cho tất cả mọi người ở đây đều sững sờ.

“Gì thế này? Mới kết hôn đã từ chức là sao?” Có người thắc mắc.

Ông Nguyễn Cao Khải là người kinh ngạc hơn ai hết, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào anh: “Mày đang nói nhăng cuội gì thế hả? Ai cho phép mày từ chức?”

Ông chưa gật đầu mà cái thằng này dám tự quyết định ư? Hay là do ông ép nó cưới Nam Thùy Dương nên nó dùng chuyện này để phản kháng?

“Ông nội, cháu xin lỗi, giờ cháu kết hôn rồi, sau này cháu sẽ về với gia đình” Nguyễn Cao Cường đã quyết tâm.

“Mày, cái đồ khốn kiếp! Mày muốn phản tao có phải không?” Ông cụ cho rằng anh cố ý phản nghịch nên tức giận đến mức choáng đầu, bước chân loạng choạng, may sao chị Phương đã đỡ kịp.

“Ông nội, anh Diệp cũng giỏi trong việc quản lý công ty, chuyện của tập đoàn cung cần anh ấy đỡ đần, cháu lại không muốn làm, đơn giản vậy thôi.”

“Tao còn chưa lên tiếng, ai cho mày nói không làm?” Nguyễn Cao Khải cáu tiết thở phì phò, đột nhiên khó thở, ngả người ra sau ngất đi.

Nguyễn Cao Cường giật mình, vội vàng chạy qua: “Ông nội! Nhanh đưa ông ấy đến bệnh viện!”

Ông cụ được đưa vào cấp cứu, một đám người đứng canh giữ ngoài phòng cấp cứu.

Nam Thùy Dương đã thay váy cưới ra nhưng lớp trang điểm trên mặt vẫn còn. Cô nhìn người đàn ông vẫn luôn im lặng mà đôi mày vẫn nhíu chặt, thận trọng hỏi: “Có phải do em mà anh muốn từ bỏ chức vụ Tổng giám đốc của tập đoàn không?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 848


Chương 848: Giao trách nhiệm lại cho Nguyễn Cao Diệp

Nét mặt Nguyễn Cao Cường vẫn lạnh lùng như cũ, không biết có phải do đang lo lắng cho sức khỏe của ông cụ hay không.

“Không phải do em đâu” Anh lạnh nhạt trả lời, nhìn chằm chằm vào sàn nhà, không biết đang suy nghĩ những gì.

Nam Thùy Dương cảm thấy trạng thái của anh rất kỳ lạ, không nhịn được nghĩ ngợi linh tinh: “Nếu là do em thì anh có thể ly hôn, em sẽ không trách anh đâu.”

Rốt cuộc Nguyễn Cao Cường cũng ngẩng đầu lên nhìn cô, cau mày nói: “Anh đã nói không phải do em rồi mà, vị trí Tổng giám đốc tập đoàn Nguyễn Cao này anh đã không muốn ngồi từ lâu rồi, em cũng không cần lo lắng anh không nuôi được em sau khi từ chức.”

Đương nhiên điều Nam Thùy Dương đang lo lắng không phải như anh nói, cô vội vàng thích: “Em…”

Nguyễn Cao Diệp lên tiếng: “Chú không muốn làm thì thôi, sao lại đẩy anh vào cái chức đó vậy? Chú đã hỏi ý kiến của anh chú chưa?”

Anh ta chỉ tham dự hôn lễ và chúc mừng cho đôi vợ chồng son thôi, không ngờ mới chớp mắt một cái đã được tặng cho chức vị Tổng giám đốc rồi!

“Mấy năm qua anh chơi bời cũng đủ rồi, nên gánh vác một phần trách nhiệm gia đình.” Nguyễn Cao Cường trả lời.

“Thôi được, nhưng cho dù muốn anh gánh chú cũng nên thảo luận trước với anh chứ? Chú làm như vậy chẳng tôn trọng gì anh cả, anh sẽ không chấp nhận ngon ơ thế đâu.” Nguyễn Cao Diệp hoàn toàn không muốn làm tổng giám đốc chút nào.

“Chuyện này tôi đã tuyên bố ngay mặt mọi người rồi, ai cũng biết anh là Tổng giám đốc mới nhậm chức, bên hội đồng quản trị cũng đã nhận được tin này rồi, anh không chối được đâu.” Dường như Nguyễn Cao Cường đang rất gấp gáp, muốn giao vị trí tổng giám đốc lại cho anh †a.

Nguyễn Cao Diệp cực kì không vui: “Vậy cũng không tính, ông nội vẫn chưa đồng ý đâu!”

“Ông ấy sẽ đồng ý thôi” Không ngờ Nguyễn Cao Cường lại rất chắc chắn.

Lâm Hương Giang đứng bên cạnh nghe hai người cãi nhau, không hiểu tại sao Nguyễn Cao Cường lại đột nhiên ra một quyết định trọng đại như vậy, chẳng lẽ đã có chuyện gì rồi sao?

“Anh, có phải anh gặp chuyện gì không ạ? Có gì anh cứ nói thẳng ra đi” Lâm Hương Giang lên tiếng.

Nghe thấy cô hỏi vậy, lúc này Nguyễn Cao Diệp mới thấy kỳ lạ, nhìn chằm chằm Nguyễn Cao Cường, nói: “Đúng đấy, sao chú lại làm vậy?

Chẳng lẽ… chú đột nhiên phát hiện mình bị mắc bệnh hiểm nghèo?”

Nam Thùy Dương nghe vậy thì giật mình, sợ hãi bật khóc: “Cao.

Cường, anh sẽ không…”

Nguyễn Cao Cường tức giận trừng Nguyễn Cao Diệp, hừ lạnh: “Tôi để anh làm tổng giám đốc, không đến mức khiến anh nguyền rủa muốn tôi chết đi chứ?”

“Vậy chú nói đi, sao tự dưng chú lại giao cái ghế tổng giám đốc cho anh?”

Họ còn chưa hỏi ra được nguyên nhân thì cửa phòng cấp cứu mở ra ngay lúc này. Ông cụ Nguyễn Cao đang nằm trên giường bệnh được đẩy ra ngoài, mọi người xúm lại gần.

“Ông nội tôi sao rồi ạ?” Nguyễn Cao Cường lên tiếng trước.

“Ông ấy tức giận quá, cộng thêm tình trạng sức khỏe đã không tốt nên mới ngất xỉu, đã cấp cứu xong rồi. Nhưng đừng để ông ấy tức giận nữa nhé, không được k1ch thích ông ấy” Bác sĩ nói.

Mọi người nghe vậy thì khẽ thở phào.

“Nguyễn Cao Cường, nghe thấy chưa, đừng có k1ch thích ông nội nữa đấy, ngồi yên cái chức tổng giám đốc cho anh!” Nguyễn Cao Diệp ra lệnh.

Nguyễn Cao Cường nhìn về phía anh ta, vẫn là câu nói đó: “Tôi sẽ làm ông nội đồng ý cho anh tiếp quản tập đoàn.”

“Chú…” Nguyễn Cao Diệp thật sự muốn đánh ngất Nguyễn Cao Cường!

Lúc Nguyễn Cao Khải tỉnh lại, trong phòng bệnh chỉ có Nguyễn Cao Cường đang túc trực.

Vừa thấy anh, ông cụ đã không kìm chế được cơn tức giận: “Ra ngoài! Tao không muốn nhìn thấy mày!”

“Ông nội bớt giận, bác sĩ nói bây giờ ông không được tức giận đâu ạ” Nguyễn Cao Cường thấp giọng nói.

“Chỉ cần không nhìn thấy mày, tao sẽ không tức giận nữa” Ông cụ lạnh mặt.

Nguyễn Cao Cường không nói tiếp, đứng dậy đi rót một ly nước ấm qua: “Ông nội uống nước trước đi ạ”

Nhưng ông cụ xụ mặt, không nhận lấy ly nước của anh.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 849


Chương 849: Lại cấp cứu

Nguyễn Cao Cường đành đặt ly nước lên chiếc bàn bên cạnh rồi ngồi xuống.

“Mày nói thử xem, mày không cố ý đối nghịch với tao à? Tao ép mày kết hôn Nam Thùy Dương, thế là mày bỏ gánh, giao tập đoàn cho thằng nhóc Nguyễn Cao Diệp?”

Nếu Nguyễn Cao Diệp có thể đảm nhiệm vị trí này thì ông đã không cần Nguyễn Cao Cường nhượng bộ mà đã cho Nguyễn Cao Diệp quản lý tập đoàn từ lâu rồi. Ngặt nỗi thằng ôn Nguyễn Cao Diệp kia chẳng nên thân, mấy năm qua toàn chạy ngược chạy xuôi vì một người phụ nữ, muốn gặp được thằng ôn này một lần cũng khó.

Ông cụ không hiểu tại sao đàn ông trong gia đình Nguyễn Cao đều đào hoa đa tình, đều bị tình yêu làm cho khốn khó.

“Ông nội, không phải cháu đối nghịch với ông đâu. Cháu tình nguyện kết hôn với Nam Thùy Dương, chỉ là… Cháy cảm thấy rất mệt mỏi, cháu muốn có được cuộc sống của riêng mình sau khi kết hôn, cho nên.

Cháu đưa hết cổ phần tập đoàn cho người khác” Anh thình lình nói ra những lời này.

Ông cụ nhìn chăm chằm vào anh, đôi mắt đục ngầu sắc bén đến kỳ lạ: “Mày đưa cổ phần của tập đoàn cho người khác? Đưa cho ai?” Ông cụ lạnh giọng chất vấn.

Nguyễn Cao Cường cụp mắt nhìn về một nơi nào đó, giọng rất khẽ: “Mẹ của Vân Nhi ạ”

Ông cụ vốn đang nửa nằm nửa dựa vào đầu giường, nghe vậy thì lập tức ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chảm vào anh với vẻ khó tin, không biết là do quá hoảng hốt hay quá tức giận mà cả giọng nói cũng hơi run rẩy: “Mày… Đồ khốn nạn!”

Ngay sau đó, một tiếng “Xoảng” vang lên, ông cụ cáu giận nện ly nước Nguyễn Cao Cường rót cho mình xuống đất!

Thiết bị kiểm tra đo lường bên cạnh chợt phát ra tiếng còi báo động chói tai, ông cụ tức giận đến mức không thở nổi, như sẽ tắt thở bất cứ lúc nào! Ông cụ tóm chặt ngực mình, tim co rút đau nhói!

Nguyễn Cao Cường không dám nói tiếp, vội vàng đứng lên đỡ ông ta, đồng thời nhấn chuông gọi bác sĩ.

Bàn tay gầy còm của ông cụ đột nhiên bắt lấy anh, mắt nhìn thẳng vào anh: “Mày cho toàn bộ cổ phần của mày cho đứa con gái kia?”

Nguyễn Cao Cường mím môi, vẫn gật đầu dù biết không thể tiếp tục k1ch thích ông ta: “Vâng.”

“Được, được… Mày được lắm! Mày không muốn làm tổng giám đốc.

của tập đoàn Nguyễn Cao, vậy thì mày cũng không cần làm người của nhà họ Nguyễn Cao nữa. Từ nay về sau mày cút ra khỏi cái nhà này đi, tao cũng không có thäng cháu như mày!” Ông cụ vô cùng giận dữ.

Ông ta không ngờ đứa cháu này lại một lòng một dạ với Đào Hương Vi như thế, cho dù đã kết hôn với Nam Thùy Dương vẫn không quên tặng cổ phần của mình cho nó.

“Ông” “Cút! Mày cút đi!” Ông cụ cáu tiết quát, đột nhiên phun ra một búng máu!

Nguyễn Cao Cường kinh hãi: “Ông ơi!” Lúc này anh cũng hốt hoảng, hét lớn ra cửa: “Chết tiệt, bác sĩ! Sao còn chưa tới hả?”

Ông cụ phụt máu xong lại ngất đi, tình hình vô cùng nguy cấp.

Đến giờ bác sĩ mới chạy vào, lập tức kiểm tra sơ bộ cho ông cụ, đồng thời nói: “Cấp cứu, lập tức cấp cứu!”

Ông cụ lại bị đẩy vào phòng cấp cứu, điều này chứng tỏ tình hình bây giờ nghiêm trọng hơn vừa rồi rất nhiều.

Nguyễn Cao Cường đứng một mình trước cửa phòng cấp cứu, hai tay siết chặt thành năm đấm, mu bàn tay nổi gân xanh, đáy mắt bị âm trầm bao phủ.

Ông nội, ông phải bình an!

Do mình bất hiếu cả!

Lâm Hương Giang và Nguyễn Cao Diệp nhận được tin ông cụ lại vào phòng cấp cứu đều tức tốc chạy đến, chỉ thấy Nguyễn Cao Cường đứng sững trước cửa phòng cấp cứu.

“Ông nội lại sao vậy anh? Có phải anh k1ch thích ông nội không?”

Lâm Hương Giang hỏi.

Nguyễn Cao Cường không trả lời.

“Rốt cuộc chú làm sao vậy hả? Chú muốn làm ông nội bị tức chết à? Chú không muốn làm tổng giám đốc thì không làm, sao còn làm ông nội tức giận làm gì?” Nguyễn Cao Diệp cũng vô cùng khó hiểu.

Nguyễn Cao Cường vẫn không lên tiếng.

“Thôi được, để anh làm tổng giám đốc, chú đừng làm ông ấy tức nữa, được chứ?” Sau cùng Nguyễn Cao Diệp không chịu nổi nữa, anh ta không muốn ông cụ bị tức chết.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 850


Chương 850: Nguyễn Cao Diệp lọt vào tròng

Nghe Nguyễn Cao Diệp nói vậy, Nguyễn Cao Cường không hề tỏ ra ấy náy mà còn võ vai anh ta, nói: “Sau này nhà Nguyễn Cao giao cho anh”

Vốn dĩ Nguyễn Cao Diệp tức quá nên mới buột miệng nói vậy, không ngờ thăng em lại thừa cơ quảng việc sang cho mình, còn giao toàn bộ nhà Nguyễn Cao cho anh ta nữa?

“Ớ không, Nguyễn Cao Cường, chú nói chuyện rõ ràng cho anh, rốt cuộc ý chú là sao? Chú gặp chuyện gì, sao đột nhiên lại ra quyết định như vậy chứ?” Nguyễn Cao Diệp bắt lấy cánh tay anh, chăm chú nhìn anh.

Nơi đáy mắt Nguyễn Cao Cường thoáng qua một cảm xúc không rõ, nở nụ cười tùy ý: “Anh nghĩ nhiều rồi, tôi đã kết hôn nên muốn có cuộc sống riêng của mình th Anh tạm dừng một lúc, đấm một cú thật nhẹ vào vai Nguyễn Cao.

Diệp: “Chưa kể anh chơi bời lâu như vậy, giờ đến lượt anh làm việc cho nhà Nguyễn Cao rồi”

Anh không đấm mạnh mấy nhưng vẫn làm Nguyễn Cao Diệp bị mất thăng bằng: “Tôi còn có việc phải xử lý, nơi này… Liếc nhìn cửa phòng cấp cứu đang đóng chặt, giọng anh trầm đi mấy phần: “Giao cho mọi người.” Dứt lời, anh lập tức xoay người đi.

Ôi, chú quay lại cho anh! Ông nội bị chú làm tức chết, ngất ở bên trong, còn chưa biết có thể cứu được không, thế mà chú nói đi là đi à?

Sao mà không có lương tâm thế?” Nguyễn Cao Diệp muốn đuổi theo kéo anh về nhưng bị Lâm Hương Giang cản lại.

Lâm Hương Giang nhìn bóng lưng quyết tuyệt của Nguyễn Cao.

Cường, biết anh có chuyện rất quan trọng muốn làm, chỉ là anh không chịu nói cho họ biết mà thôi.

“Anh không cần đuổi theo anh ấy đâu, anh ấy đã quyết định rồi, anh có bắt anh ấy về cũng vô dụng” Lâm Hương Giang bình thản nói.

“Ngay cả em cũng làm đồng phạm cho nó hả?” Nguyễn Cao Diệp tức giận trừng cô, lắc đầu thở dài: “Cũng đúng, hai đứa là anh em ruột thịt cùng cha cùng mẹ, tất nhiên hai đứa sẽ đứng cùng một thuyền rồi, ông anh cùng cha khác mẹ này chưa đủ thân với hai đứa”

Lâm Hương Giang không nhịn được lườm anh ta một cái: “Bây giờ em thấy Nguyễn Cao Cường nói đúng lắm, nhà Nguyễn Cao cũng có phần của anh, đáng ra giờ nên đến lượt anh gánh vác trách nhiệm mới đúng”

“Không thèm cãi với em nữa” Nguyễn Cao Diệp ngồi xuống băng ghế dài trong hành lang, buồn bực nhìn cửa phòng cấp cứu, nghĩ lại chuyện ông cụ đã lớn tuổi rồi mà còn bị Nguyễn Cao Cường chọc điên lên thành như vậy, thật là thảm thương.

“Gặp nhau đi” Nguyễn Cao Cường gọi điện thoại cho Ph ạm Văn Đồng.

Ph ạm Văn Đồng khẽ cười: “Anh suy nghĩ kĩ rồi chứ? Giao cổ phần cho tôi?”

“Đúng” Trong giọng nói của Nguyễn Cao Cường không có bất cứ cảm xúc nào.

Dường như Ph ạm Văn Đồng không hề ngạc nhiên chút nào khi nghe thấy câu này nhưng vẫn hỏi: “Nguyễn Cao Cường, anh thật đáng mặt đàn ông! Vì một người phụ nữ mà anh chịu vứt bỏ cả nhà Nguyễn Cao sao?”

“Bớt xàm lại đi, anh muốn cổ phần thì gặp mặt!” Thái độ của anh không hề thiện chí chút nào.

Ph ạm Văn Đồng hoàn toàn không e dè, còn sảng khoái cười: “Ôi…Anh mới vừa kết hôn thôi, nghĩ mà xem, cô vợ mới cưới của anh sẽ đau lòng đến nhường nào khi biết anh vì một người phụ nữ khác mà trả giá nhiều như vậy đây?”

“Một giờ sau gặp, muộn không chờ đâu.” Nguyễn Cao Cường làm lơ sự dông dài của anh ta, nói xong cũng cúp máy.

Ph ạm Văn Đồng nhìn biểu hiện cuộc gọi đã kết thúc trên di động, cười khẩy một tiếng. Quả nhiên anh ta đặt cược vào đúng chỗ rồi.

Đào Hương Vi thật sự quá quan trọng với Nguyễn Cao Cường.

Trong văn phòng luật sư, Nguyễn Cao Cường và Ph ạm Văn Đồng ngồi đối diện nhau.

“Anh suy nghĩ thấu đáo thật, chuyện này đúng là cần có luật sư làm chứng” Ph ạm Văn Đồng nói.

Nguyễn Cao Cường ngồi một mình trên ghế sô pha, giữa hai đốt ngón tay kẹp một điếu thuốc lá, làn khói trắng che kín khuôn mặt âm trầm của anh.

Anh không đáp lời mà liếc nhìn luật sư, anh ta lập tức đặt một tờ giấy xuống trước mặt Ph ạm Văn Đồng.

“Đây là số cổ phần ở tập đoàn Nguyễn Cao mà tổng giám đốc Cường có, đây là giấy xác nhận anh ấy tặng toàn bộ cổ phần trên danh nghĩa cho anh, mời anh kiểm tra, nếu không có vấn đề gì thì hai người ký tên” Luật sư nói với Ph ạm Văn Đồng.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 851


Chương 851: Chuyển nhượng cổ phần

Ph ạm Văn Đồng nhìn số cổ phần công ty mà Nguyễn Cao Cường có, nó không khác gì nhiều so với dự đoán của anh ta.

“Nguyễn Cao Cường, anh đã nghĩ kỹ chưa? Anh thật sự muốn tặng hết cổ phần của công ty cho tôi sao?” Anh ta cười như không cười, giống như là đang muốn cho anh một cơ hội để đổi ý.

“Sau khi ký tên thì anh lập tức cho Dư Cẩm Tú xuất hiện và bảo bà hãy đi tự thú mọi chuyện rõ ràng rằng Đào Hương Vi không liên quan gì đến vụ mua bán m@ túy kia, cô ấy vô tội” Giọng nói của Nguyễn Cao Cường lạnh lùng.

Ph ạm Văn Đồng vẫn cười như không cười: “Chỉ cần anh chuyển hết cổ phần công ty cho tôi thì tôi sẽ không tiếp tục làm khó dễ cô ta nữa, huống chỉ tôi cũng không mong cô ta sẽ bị phán tử hình. Tôi đã làm bạn với cô ta lâu như vậy, cũng coi như là có chút cảm tình”

Nguyễn Cao Cường nghe vậy thì nheo mắt phượng lại, anh nhìn anh †a một cách lạnh lùng: “Anh chỉ đang lợi dụng tình cảm của cô ấy thôi “Không thể nói như vậy được, trước đó tôi cũng giúp đỡ cô ta không ít đâu”

Nguyễn Cao Cường không muốn nói ra nhưng điều vô nghĩa nữa, anh ký tên vào đơn chuyển nhượng cổ phần công ty rồi để bút lại trên bàn rồi lạnh giọng nói với anh ta: “Ký tên đi”

Ph ạm Văn Đồng nhìn sơ qua đơn chuyển nhượng và cho rằng không có vấn đề gì rồi anh ta mới ký tên mình lên.

Nguyễn Cao Cường bình tĩnh nhìn anh ta ký, cho tới khi anh ta kí xong thì lập tức nói với luật sư: “Ông đóng dấu đi”

Luật sư gật gật đầu rồi đóng con dấu chính thức có hiệu lực vào đơn chuyển nhượng.

“Ngài Ph ạm Văn Đồng, đơn chuyển nhượng cổ phần này cho ông, Từ giờ trở đi, toàn bộ cổ phần công ty mà ngài Nguyễn Cao Cường có ở tập đoàn sẽ được chuyển nhượng hết cho anh” Luật sư nói.

Ph ạm Văn Đồng cầm đơn chuyển nhượng, anh ta cảm thấy mọi thứ có hơi không thực tế, anh ta khó hiểu cười ra tiếng: “Ha ha ha… Từ bây giờ tôi chính là cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn Nguyễn Cao”

Từ bây giờ anh ta đã có quyền lên tiếng ở tập đoàn Nguyễn Cao rồi, cơ hội báo thù cho ba mẹ anh ta tới rồi. Anh ta muốn nhà họ Nguyễn Cao phải trả lại tất cả những gì bọn họ đã lấy của nhà họ Phạm.

“Bây giờ anh nên làm cái gì thì chắc anh cũng biết rõ rồi nhỉ?”

Nguyễn Cao Cường lạnh lùng nhắc nhở.

Ph ạm Văn Đồng liếc nhìn anh ta rồi từ tốn lấy đơn chuyển nhượng cất đi, xong rồi anh ta mới nói: “Anh trở về chờ tin tức đi, Đào Hương Vi sẽ nhanh chóng ra khỏi cục cảnh sát thôi” Anh ta nói xong thì đứng dậy rời đi.

Đồng tử Nguyễn Cao Cường hơi cứng lại, anh nhìn chằm chăm bóng dáng của Ph ạm Văn Đồng một cách nham hiểm rồi bất ngờ lên tiếng: “Mộ Dung Bạch”

“Vâng, tôi đi ngay” Mộ Dung Bạch hiểu ý của anh nên lặng lẽ đi theo sau Ph ạm Văn Đồng.

Ph ạm Văn Đồng cũng được coi là một người có chữ tín, hoặc là đúng như lời anh ta nói, anh ta cũng thật sự không muốn Đào Hương Vi bị phán tử hình. Còn người phụ nữ đi tự thú với Đào Hương Vi tên là Dư Cẩm Tú kia, tên thật sự của bà cũng không phải là Dư Cẩm Tú, cái đó chỉ là để lừa Đào Hương Vĩ thôi.

Bà cũng không phải là mẹ ruột của Ph ạm Văn Đồng, lý do bà tìm tới Đào Hương Vi là quyết định tạm thời thôi. Bà thấy cô đang đứng đợi ai đó ở sân bay nên cố tình đóng giả thành người đến đón.

Dư Cẩm Tú thú nhận thẳng thắn rằng bà chỉ là người trung gian, phía trên của bà còn có người khác nữa. Đương nhiên Đào Hương Vi là hoàn toàn vô tội và cô không hề cảm thấy cảm kích một chút nào.

Sau đó như thế nào nữa thì Đào Hương Vi cũng không biết rõ lắm.

Kết cục của Dư Cẩm Tú kia ra sao cô cũng không biết. Cô chỉ biết là cuối cùng cô đã có thể đi ra từ cục cảnh sát với sự trong sạch. Cả người cô mệt mỏi đi ra khỏi cục cảnh sát một cách hiên ngang.

Người đầu tiên cô nhìn thấy đang đứng chờ mình ở bên ngoài lại chính là Ph ạm Văn Đồng. Trong chớp mắt, lửa giận trong lòng cô xông lên đến não, cô không thể tục kiềm chế sự phẫn nộ kia.

Cô tức giận đi tới, khi anh ta đang mở miệng cười với cô thì cô trực tiếp giơ tay lên rồi tát anh ta một cái thật mạnh.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 852


Chương 852: Em rất quan trọng với anh ta

Sau khi Đào Hương Vi tát anh ta một cái thì tay cô run lên, cả người cô cũng đều đang run rẩy, nhìn là biết cô đang rất tức giận. Mặt của Ph ạm Văn Đồng bị tát đến lệch sang một bên, trên mặt anh ta nhanh chóng xuất hiện năm dấu ngón tay. Lực của cú tát này cũng khá lớn nên anh ta cảm giác hơi đau.

Anh ta từ từ quay đầu lại nhìn cô gái đang tức giận kia, anh ta cong khóe môi lên và cười như chưa có gì xảy ra: “Sao lại tức giận như vậy chứ?”

Đào Hương Vi liếc anh ta một cách lạnh lùng. Nói thật, một cái tát này thật sự không thể giải quyết được lửa giận trong lòng cô, thậm chí cô còn muốn b*p ch*t anh ta nữa.

“Anh còn có mặt mũi đến đây gặp tôi à?” Bây giờ cô mới phát hiện ra anh vô sỉ như vậy, da mặt dày như vậy.

Ph ạm Văn Đồng đút hai tay vào túi quần, anh ta tựa người vào trên thân xe và vẫn giữ nụ cười đểu trên môi: “Hôm nay em được thả, mà anh thì lại là bạn tốt của em, vậy thì sao anh không đến đón em được hả?”

“Anh câm miệng! Trước kia là tôi mắt mù nên mới không nhìn thấy được bộ mặt thật của anh. Từ nay về sau tôi sẽ không qua lại với anh, cả đời này cũng không có một chút quan hệ nào hết” Cô tức giận và lạnh lùng nói.

“Em không cần phải lạnh lùng như vậy với anh chứ?” Bộ dạng của Ph ạm Văn Đồng nhìn trông rất vô tội.

Đào Hương Vi thật sự bội phục hành đồng của anh ta. Trước cô hoàn toàn bị anh ta làm cho mù quáng mà bây giờ anh ta lại không có một chút áy náy nào. Người khác nhìn vào mà không biết thì lại tưởng là cô sai đấy.

“Anh nói đi, vì sao lại tìm người khác đến hãm hại tôi? Khiến tôi phải vào đồn cảnh sát thì có lợi gì với anh hả?” Cái khiến cô khó hiểu nhất chính là cô không có thù oán gì với anh ta mà tại sao anh ta lại khiến cho cô phải mang tội danh chứa chấp m@ túy trên lưng?

Ánh sáng lờ mờ lóe lên trong mắt Ph ạm Văn Đồng: “Quả thật là anh đã không đúng khi khiến em phải đi vào đây, nhưng đó cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi. Chỉ khi em vào đó thì Nguyễn Cao Cường mới có thể ngoan ngoãn nghe lời anh.”

Đào Hương Vi vẫn chưa hiểu ý câu nói của anh ta: “Cái đó thì liên quan gì đến Nguyễn Cao Cường?”

Anh ta nhìn thẳng cô rồi đột nhiên lấy ra một xấp tài liệu cho cô xem: “Em có biết đây là cái gì không?”

Cô khó hiểu nhìn anh ta: “Cái gì?”

“Đây là đơn chuyển nhượng cổ phần công ty của Nguyễn Cao Cường, anh ta đã chuyển hết tất cả cổ phần công ty của mình ở tập đoàn Nguyễn Cao cho anh.”

Cô khiếp sợ: “Sao anh ta phải làm như vậy?”

“Đương nhiên là vì em đó” Anh ta cười, nụ cười vô cùng mờ mịt.

Suy nghĩ của Đào Hương Vỉ hơi rối loạn, hình như cô đã đoán được gì rồi nhưng lại không dám suy nghĩ tiếp.

Nhìn thấy cô đột nhiên im lặng, Ph ạm Văn Đồng tiếp tục nói: “Anh nói với anh ta là chỉ cần anh ta chuyển hết toàn bộ cổ phần công ty cho anh thì anh sẽ cho người thả em ra. Anh không ngờ vì tình nguyện cứu em mà anh ta thật sự không quan tâm đến tập đoàn Nguyễn Cao nữa.

Em nói xem phải có em ở trong lòng anh ta là rất quan trọng hay không?”

Đào Hương Vi chỉ cảm thấy như sét đánh giữa trời quang, trong nháy mắt đầu óc cô trở nên choáng váng và phải lui lại sau mấy bước.

Anh ta nói vì cứu cô nên Nguyễn Cao Cường đã chuyển hết cổ phần công ty cho anh ta sao? Không… Nguyễn Cao Cường là một người vô tình, ích kỷ như vậy thì làm sao có thể chuyển hết cổ phần công ty cho người khác chứ?

“Anh lừa tôi! Anh ta sẽ không làm những việc như vậy đâu” Cô không tin và càng cảm thấy khó chấp nhận hơn.

“Thế nên anh mới cho em xem đơn chuyển nhượng này, trên đó là chữ kí do anh ta tự tay viết đấy, chắc là em nhận ra chứ hả?” Ph ạm Văn Đồng mở ra cho cô xem.

Đào Hương Vi nhìn chằm chằm vào chữ kí của Nguyễn Cao Cường, chữ viết có lực và mạnh mẽ, là chữ viết mà cô rất quen thuộc…

Đột nhiên cô muốn giành lấy đơn chuyển nhượng đó đi nhưng động tác của Ph ạm Văn Đồng lại nhanh hơn, anh ta lập tức cất tờ đơn đi.

“Em xem nó rõ ràng rồi chứ?”

“Anh..” Cô nhìn kỹ anh ta một lần nữa, trong lòng tràn đầy sự khó hiểu: “Sao anh lại muốn cổ phần công ty của anh ta?”

Anh ta lại dám lợi dụng sống chết của cô để uy h**p Nguyễn Cao Cường. Mà Nguyễn Cao Cường này cũng thật là ngu xuẩn, nghĩ gì mà đem giao hết cổ phần công ty như vậy chứ? Cô khó mà tin được bản thân mình ở trong lòng anh lại quan trọng đến như vậy.

“Bởi vì đây là món nợ của nhà họ Nguyễn Cao với anh” Giọng nói của Ph ạm Văn Đồng đột nhiên trở nên trầm thấp, trong mắt anh ta còn hiện lên một tia hận thù nữa.

“Anh… Có thù oán với nhà họ Nguyễn Cao ư?” Đào Hương Vi thấy rõ sự hận thù trong mắt anh ta, vô cùng rõ ràng.

“Đúng vậy, cái chết của ba mẹ anh, của dòng họ anh đều là do nhà họ Nguyễn Cao ban tặng” Anh ta căn răng lạnh lùng nói, nỗi hận thù này vẫn luôn chôn giấu trong lòng anh ta.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 853


Chương 853: Anh ta bị đuổi khỏi nhà họ Nguyễn Cao ư?

“Nếu em tận mắt nhìn thấy ba mình nhảy lầu, mẹ mình tự sát thì em sẽ hiểu vì sao anh lại làm như vậy” Đây là những điều mà anh ta cảm thấy khó khăn khi đối mặt và bây giờ chỉ nói với mình cô.

Cảm xúc của Đào Hương Vi phức tạp khi nhìn thấy anh ta, trong lúc nhất thời cô không biết nên nói cái gì. Vài giây sau, cô mới nói: “Chuyện anh gặp phải thì người ta sẽ đồng cảm, nhưng không phải anh lấy đó làm cái cớ để lợi dụng tôi, ân oán của anh với anh ta mà sao lại liên lụy đến tôi chứ hả?” Cô vô tội mà.

“Bởi vì chỉ có em mới có thể kiềm chế Nguyễn Cao Cường” Một câu của anh ta đã ngăn chặn lại tất cả những gì cô định nói tiếp.

Đào Hương Vi hung hăng hỏi vặn lại: “Sao anh có thể chắc chẳn tôi có sức ảnh hưởng với anh ta lớn như vậy?”

“Người sáng suốt đều có thể nhìn ra Nguyễn Cao Cường để ý đến em nhiều thế nào, chỉ là có em là người trong cuộc mà lại không biết thôi.” Anh ta lạnh nhạt cười nhạo.

Những lời này đánh thật mạnh vào trong lòng cô, thật sự là như vậy sao? Người ngoài cuộc thì tỉnh táo còn người trong cuộc thì u mê, trong nhà chưa tỏ mà ngoài ngõ đã tường là câu nói dành cho cô đấy sao?

“Nói thật, anh rất muốn làm bạn tốt với em, anh cũng không muốn lợi dụng em, anh đối với em… Nhưng anh phải báo thù cho ba mẹ, ví thù cho nhà họ Phạm, cho nên… Anh thật sự xin lỗi em” Anh ta chỉ muốn nói thẳng thắn với cô.

“Tôi khó có thể chấp nhận lời giải thích của anh” Cô rũ mắt xuống, không nhìn anh ta nữa.

“Anh có thể hiểu tâm trạng của em, anh biết không còn khả năng để em có thể làm bạn bè với anh nữa, anh cũng không ép em” Anh ta dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Lần này coi như là anh nợ em một lần, sau này nếu em có cần anh giúp đỡ chuyện gì thì em cứ tìm anh”

“Không cần, tôi sợ bản thân mắt mù không nhìn rõ được lòng người” Cô không cần suy nghĩ mà từ chối ngay.

Ph ạm Văn Đồng vuốt cằm: “Được, như vậy thì…Chúng ta cứ thế đi”

Anh ta xoay người chuẩn bị lên xe.

Đột nhiên Đào Hương Vi lên tiếng: “Anh chuẩn bị đối phó anh ta như thế nào?” Cô bắt đầu cảm thấy lo lắng cho Nguyễn Cao Cường.

Ph ạm Văn Đồng mở cửa xe ra, anh ta quay đầu lại nhìn cô rồi cười khẽ: “Chuyện này khó nói đấy, huống chỉ đây là thù oán của anh với nhà họ Nguyễn Cao” Cho nên anh ta sẽ không nói gì thêm với cô.

Anh ta nói xong thì trực tiếp lên xe rồi lái xe rời khỏi đó.

Đào Hương Vi đứng tại chỗ, cô nhìn anh ta lái xe đi, trong lòng lại thấy nặng nề.

Nguyễn Cao Cường… Sao anh lại ngốc như vậy?

Cô không cần anh phải trả giá lớn như vậy. Cô lấy điện thoại di động ra rồi gọi cho Nguyễn Cao Cường nhưng máy luôn báo rằng người gọi không bắt máy. Vì sao anh không bắt máy? Đột nhiên cô cảm thấy vô cùng lo lắng cho anh, lập tức muốn nhìn thấy anh. Thế là cô gọi xe và đi tới tập đoàn Nguyễn Cao.

Đào Hương Vi tới tập đoàn Nguyễn Cao xong thì được thông báo là Nguyễn Cao Cường đã không còn là tổng giám đốc nữa, anh đã từ chức rồi. Bây giờ tổng giám đốc là Nguyễn Cao Diệp.

“Vì sao anh ta lại từ chức vậy?” Cô kinh ngạc hỏi nhân viên lễ tân.

“Đây là chuyện của cấp trên, nhân viên tầng chót như chúng tôi làm sao biết rõ được?” Cô nhân viên lễ tân nói.

“Vậy thì…Bây giờ cô có biết anh ta đang ở nơi nào không?”

Cô nhân viên lễ tân lắc đầu: “Tôi không rõ.”

Đào Hương Vi thất thiểu bước ra khỏi tập đoàn Nguyễn Cao, đột nhiên cô cảm thấy mịt mù. Nếu anh cố tình tránh mặt cô thì có phải cô sẽ không tìm thấy anh không?

Cô lại gọi điện thoại, nhưng lần này là gọi cho Lâm Hương Giang.

“Tôi có việc cần gặp Nguyễn Cao Cường, cô có biết anh ta đang ở đâu không?” Cô hỏi.

Bây giờ Lâm Hương Giang vẫn còn đang ở bệnh viện, ông cụ Nguyễn Cao vừa mới được cứu xong không lâu.

“Nguyễn Cao Cường ư? Tôi cũng đang muốn tìm anh ấy, nhưng mà anh ấy bị ông cụ đuổi ra khỏi nhà họ Nguyễn Cao nên tôi cũng không biết đi đâu tìm anh ấy nữa”

Đào Hương Vi nghe xong thì cảm thấy vô cùng khiếp sợ, anh ta bị đuổi khỏi nhà họ Nguyễn Cao ư?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 854


Chương 854: Tôi không muốn nợ anh

“Vì sao anh ta lại bị ông Khải đuổi khỏi nhà họ Nguyễn Cao vậy?”

Đào Hương Vi khó hiểu hỏi.

“Tôi cũng muốn hỏi là sao anh ấy lại làm cho ông cụ tức giận đến nỗi phải vào phòng cấp cứu đến hai lần đây” Lâm Hương Giang dừng một chút rồi hỏi cô: Hương Vi, không phải là hai người đã xảy ra chuyện gì rồi đó chứ?”

Trực giác nói cho cô, tất cả những hành động không bình thường này của Nguyễn Cao Cường có liên quan đến Đào Hương Vi.

“Tôi…Đúng là đã gặp chuyện.” Đối mặt với Lâm Hương Giang, cô cảm thấy không cần phải giấu giếm. Thế nên Đào Hương Vi lập tức nói ra chuyện của mình cho Lâm Hương Giang nghe.

“Cái gì? Cô nói anh ấy đã chuyển tất cả cổ phần công ty của mình ở tập đoàn Nguyễn Cao cho Ph ạm Văn Đồng rồi ư?” Lâm Hương Giang nghe xong thì thấy khiếp sợ không thôi.

“Thảo nào ông cụ lại bị anh ấy chọc tức đến nỗi hộc máu, rồi anh ấy còn bị đuổi khỏi nhà họ Nguyễn Cao nữa” Lâm Hương Giang hiểu được mọi thứ.

Thật ra cô biết vốn dĩ lần này Nguyễn Cao Cường đồng ý cưới Nam Thùy Dương đều là do ông cụ bức ép, mục đích chính là ngăn cản anh tiếp tục qua lại với Đào Hương Vi. Thật không ngờ vì cứu Đào Hương Vi mà anh lại chuyển hết cổ phần của mình cho người ta.

“Cô đi tới nơi anh ấy sống xem, có thể Nam Thùy Dương sẽ biết anh ấy đang ở đâu đó” Lâm Hương Giang cũng không biết tìm anh ở đâu.

Nguyễn Cao Diệp bị bắt đi quản lý tập đoàn nên chỉ có cô ở bệnh viện chăm sóc ông cụ, tạm thời cô không có cách gì để phân thân đi tìm Nguyễn Cao Cường được.

“Được, tôi biết rồi” Đào Hương Vi chấm dứt cuộc trò chuyện với Lâm Hương Giang. Sau đó cô đi đến biệt thự của Nguyễn Cao Cường trước. Đúng thật là anh đang ở nhà.

“Tìm anh có chuyện gì?” Cơ thể thon dài của Nguyễn Cao Cường dựa vào trên ghế sô pha, trên cánh tay tựa vào thành ghế sô pha đang cầm một cái ly đế dài, anh ở nhà chỉ để uống rượu.

Nhìn thấy trạng thái này của anh, Đào Hương Vi thầm nghĩ đến hai chữ “sa sút”. Người này thật sự không hề giống với Nguyễn Cao Cường mà cô quen biết một chút nào.

“Sao anh lại chuyển hết cổ phần công ty cho Ph ạm Văn Đồng thế hả?” Cô hỏi thẳng vào vấn đề.

Bàn tay to đang cầm ly rượu của Nguyễn Cao Cường hơi hơi nắm chặt lại, trong mắt phượng của anh lóe lên một tia sáng, anh nói: “Sao anh có thể để em bị phán tử hình được đúng không?”

Đào Hương Vi nhìn thẳng anh mà không hề chớp mắt, sau đó anh cười nói: “Chắc em sẽ không cảm động đâu nhỉ? Anh làm như vậy cũng là chỉ vì không muốn Mai Nhi bị ảnh hưởng thôi. Nếu như em bị phán tử hình thì chắc chắn con bé sẽ không chịu nổi, anh cũng muốn nó trở thành đứa bé không có mẹ”

Cô vẫn im lặng nhìn anh như cũ. Vậy nên ý anh là anh cứu cô vì con gái thôi sao?

“Cho nên em không cần cảm động, coi như là em nợ anh một cái ân tình thôi” Giọng nói của anh vô cùng thản nhiên.

Sau khi im lặng một lát xong thì cô mới lên tiếng: “Anh có biết vì sao Ph Ạm Văn Đồng lại nhằm vào nhà họ Nguyễn Cao bọn anh không?”

“Biết” Anh vẫn không có chút sợ hãi nào.

Đây vốn là chuyện ân oán giữa nhà họ Nguyễn Cao của anh và anh ta. Tôi thực sự vô tội khi bị các người liên lụy, thì thôi coi như là tôi không biết nhìn người đi. Tôi sẽ yêu cầu anh ta trả lại cổ phần cho anh”

Cô không muốn mắc nợ anh.

Đôi mắt phượng u ám của Nguyễn Cao Cường hơi nheo lại, anh nhìn cô có chút lạnh lùng, nhưng anh cười ra tiếng: “Em sẽ đòi về cho anh ư? Làm như thế nào? Em định dùng điều kiện gì để trao đổi với anh ta?”

Không phải cô không biết, Ph ạm Văn Đồng đã xem nhà họ Nguyễn Cao bọn họ thành kẻ thù giết ba mẹ anh ta rồi. Mối thù sâu như vậy thì sao cô có thể hóa giải được?

Anh nhìn cô từ trên xuống dưới rồi đột nhiên ác độc nói: “Chẳng lẽ em muốn dùng chính mình để trao đổi với anh ta? Chỉ sợ rằng với nỗi hận cả nhà bị giết thì em cũng chẳng đáng được nhắc tới trước mặt anh ta”

Lời giễu cợt của anh khiến cô xấu hổ, khuôn mặt cô hơi căng lại: “Tôi sẽ có cách của mình, nhưng không phải như những gì anh đã nói”

“Không cần” Anh thẳng thừng cắt đứt suy nghĩ của cô, anh nhấp một ngụm rượu rồi nói: “Những thứ tôi đưa đi thì không có ý nghĩa gì để trở lại. Cô không cần tọc xen vào chuyện của người khác.”

Giọng điệu của Nguyễn Cao Cường trở nên lạnh hơn: “Em đi đi”

Đào Hương Vi cũng là một người cứng đầu: “Tôi không muốn xen vào chuyện của người khác, nhưng tôi cũng không muốn mắc nợ anh. Tóm lại, tôi sẽ dùng cách của mình để lấy lại cổ phần công ty đem về cho anh”.

Cô không muốn ở lại lâu nữa, sau khi nói điều này thì cô quay người rời đi.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 855


Chương 855: Cổ đông lớn thứ hai

Nguyễn Cao Cường nheo mắt nhìn nhìn bóng dáng cô đang rời đi, không biết trong mắt cô đang nổi lên những cảm xúc gì.

Ở góc cầu thang, Nam Thùy Dương đứng ở nơi xa nhìn họ và nghe được cuộc trò chuyện của họ. Hai tay cô ta nắm chặt, cả người run lên, lúc này cô ta mới hiểu ra tất cả mọi chuyện. Hiểu được vì sao anh lại bỏ cô ta trong đám cưới rồi một mình rời đi vội vàng như vậy, hóa ra là để giải quyết chuyện của Đào Hương Vi.

Cô ta là cô dâu của anh, là người vợ mà anh phải chung tay cả đời, nhưng anh lại lo lắng cho một người phụ nữ khác trong đám cưới. Có thể thấy rằng cô ta không thể so với Đào Hương Vi một chút nào. Điều khiến cô càng không thể chấp nhận được, đó là để cứu Đương Hương ‘Vi mà anh đã chuyển hết cổ phần công ty của mình đi.

Đối với anh, Đào Hương Vi còn quan trọng hơn cả nhà họ Nguyễn Cao sao?

Không cần đoán cũng biết, bây giờ anh đột ngột từ chức tổng giám đốc tập đoàn Nguyễn Cao, chắc chắn cũng là vì Đào Hương Vi.

Ban đầu cô ta nghĩ rằng chỉ cần cô ta kết hôn với anh và trở thành vợ anh thì cô ta có thể bỏ qua những điều anh và Đào Hương Vi từng làm, nhưng bây giờ … Cô ta phát hiện bản thân mình không làm được, anh đối với Đào Hương Vi tốt như vậy, cô ta ghen tị điên cuồng!

Hôm nay là ngày đầu tiên Nguyễn Cao Diệp đến làm việc trong tập đoàn, với tư cách là tổng giám đốc mới được bổ nhiệm, anh ấy phải p đại hội đồng cổ đông.

Hội nghị vừa bắt đầu, cửa phòng họp đột nhiên bị đẩy ra. Ph ạm Văn Đồng đi vào cùng với một luật sư, các cổ đông có mặt ở đây đều nhìn anh ta một cách kỳ lạ.

“Anh ta là ai?” Có ai đó thì thầm.

“Có vẻ như là một ngôi sao” Các cổ đông không biết rõ về anh ta.

Ph ạm Văn Đồng hoàn toàn phớt lờ những bình luận đó về mình và đi thẳng đến trước mặt Nguyễn Cao Diệp.

“Anh là tổng giám đốc mới cười nhìn Nguyễn Cao Diệp.

“Đúng vậy, là tôi, ai cho phép anh tùy tiện vào? Không biết ở đây đang tổ chức một cuộc họp cổ đông sao?” Nguyễn Cao Diệp cau mày.

” Ph ạm Văn Đồng cười như không Ph ạm Văn Đồng nhướng mày, anh ta liếc nhìn những người có mặt rồi nói: “Nếu là đại hội đồng cổ đông, tại sao tôi, cổ đông lớn thứ hai lại không thể đến tham dự?”

Lời nói của anh khiến mọi người sửng sốt, lập tức một số cổ đông chế giễu: “Anh bị nhầm gì à? Cổ đông lớn thứ hai của chúng tôi là tổng giám đốc Cường. Còn anh là ai chứ?” Những lời này khiến tất cả mọi người đều cười lên.

Ph ạm Văn Đồng không tỏ ra khó chịu, và sau khi liếc nhìn họ, anh ta nói: “Tôi đến đây để nói với các người rằng Nguyễn Cao Cường đã chuyển nhượng hết tất cả cổ phần công ty của anh ta cho tôi” Anh ta ra hiệu cho luật sư lấy đơn chuyển nhượng ra.

Nguyễn Cao Diệp cũng bị sốc như những người khác, khi thấy luật sư thật sự lấy ra một đơn chuyển nhượng, anh ta giật lấy nó để xem chuyện gì đã xảy ra.

Nguyễn Cao Diệp nhìn rõ đơn chuyển nhượng, sắc mặt anh ta thay đổi: “Chết tiệt, Nguyễn Cao Cường đang làm gì vậy?”

Nghe những lời của anh ta, những người khác có thể chắc chắn rằng Nguyễn Cao Cường thực sự đã chuyển nhượng cổ phần của mình.

Môi Ph ạm Văn Đồng cong lên thành hình vòng cung: “Tổng giám đốc mới, bây giờ anh đã nhìn rõ chưa? Đơn chuyển nhượng này là do Nguyễn Cao Cường ký tên đó có được không? Hay là anh muốn gọi điện hỏi thăm anh ta một chút?”

Nguyễn Cao Diệp muốn gọi Nguyễn Cao Cường ngay lập tức, nhưng lúc này lại có người bước vào. Người đi tới là Mộ Dung Bạch, trợ lý đặc biệt của Nguyễn Cao Cường.

“Cô tới đúng lúc lắm. Không phải Cường của cô đã chuyển hết cổ phần công ty cho người này đấy chứ?” Nguyễn Cao Diệp hỏi thẳng Mộ Dung Bạch.

Mộ Dung Bạch liếc nhìn Ph ạm Văn Đồng rồi mới trả lời câu hỏi của Nguyễn Cao Diệp: “Đúng vậy”

Độ cong của môi Ph ạm Văn Đồng càng mở rộng hơn và tất cả mọi người có mặt đều bùng nổ.

“Nhưng mà…” Sau đó Mộ Dung Bạch lại lên tiếng.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 856


Chương 856: Nguyễn Cao Cường gài bẫy

Sau khi nhìn Ph ạm Văn Đồng, Mộ Dung Bạch tiếp tục nói với các cổ đông có mặt: “Đúng là tổng giám đốc Cường đã đưa cổ phần của mình cho anh Ph ạm Văn Đồng này, nhưng mà những cổ phần đó không còn giá trị nữa.”

Ph ạm Văn Đồng nghe xong lời này, độ cong trên khoé môi bỗng thu lại, lạnh lùng nhìn chằm chăm vào Mộ Dung Bạch: “Ý của anh là gì?”

Nguyễn Cao Diệp cũng bối rối không hiểu chuyện gì: “Chuyện không còn giá trị là thế nào?”

“Cổ phần của tổng giám đốc Cường ở trong tập đoàn Nguyễn Cao thì không có vấn đề gì. Nhưng khi anh ấy tặng cho anh Ph ạm Văn Đồng đây thì có một điều kiện thứ một trăm ba mươi trong hợp đồng chính là số cổ phần này chỉ có hiệu lực khi anh ấy là tổng giám đốc của tập đoàn Nguyễn Cao. Không có gì sai với cổ phiếu của ông Jin’s trong tập đoàn Nguyễn Cao”

Lần này Mộ Dung Bạch nhìn thẳng vào Ph ạm Văn Đồng và nói: “Nói cách khác, tổng giám đốc Cường phải là chủ tịch tập đoàn Nguyễn Cao còn nếu không cổ phần của anh ấy sẽ vô dụng. Bây giờ chủ tịch tập đoàn Nguyễn Cao là tổng giám đốc Diệp, nên cổ phần của tổng giám đốc Cường không còn giá trị nữa. “

Sắc mặt của Ph ạm Văn Đồng trở nên vô cùng xấu xí, đột nhiên anh ta giật lấy quyển sổ trên tay luật sư, lật xem điều một trăm ba mươi trong thỏa thuận, quả nhiên chỗ đó có một mục chú thích rất nhỏ!

Nếu không xem xét kỹ, thì căn bản là không thể phát hiện ra điều kiện này!

Anh ta không phải là một người kinh doanh, không có sự nhạy bén và thủ đoạn trên thương trường như Nguyễn Cao Cường nên tất nhiên anh ta không thể ngờ rằng Nguyễn Cao Cường sẽ gài bẫy anh ta trong quyển sách mà anh tặng cho anh ta!

“Được, tên Nguyễn Cao Cường này! Dám gài bãy tôi, không làm tổng giám đốc tập đoàn thì cổ phần không có giá trị! Anh ta thật sự xảo trái”

Ph ạm Văn Đồng tức giận, xé bỏ cuốn sách ngay tại chỗ.

Không ngờ rằng mình đã làm nhiều như vậy nhưng cuối cùng vẫn không thể đánh bại được Nguyễn Cao Cường!

Mặt mày của Ph ạm Văn Đồng trở nên tái mét, siết chặt tay thành nắm đấm rồi quay lưng bước đi.

Ngược lại, Nguyễn Cao Diệp cười lớn: “Hahaha… Đúng là thật xảo trá!”

Tuy nhiên, Nguyễn Cao Cường đã lãng phí quá nhiều cổ phần trong Tập đoàn Nguyễn Cao một cách vô ích như vậy, ngẫm lại cũng thật là đau lòng.

Đào Hương Vi muốn gặp Ph ạm Văn Đồng để yêu cầu anh ta trả lại cổ phần của Nguyễn Cao Cường, cô nghe nói rằng hôm nay anh ta đã đến tập đoàn Nguyễn Cao và cô nhanh chóng tìm đến.

Vừa đến cổng tập đoàn thì đã thấy Ph ạm Văn Đồng bước từ trong ra với khuôn mặt lạnh lùng đầy tức giận, rồi nhanh chóng lên xe đang chờ bên ngoài sau đó rời đi.

Cô nhận ra rằng có điều gì đó sắp xảy ra và sau đó đã đi theo xe của Ph ạm Văn Đồng.

Ph ạm Văn Đồng đến thẳng biệt thự của Nguyễn Cao Cường.

Quản gia báo cáo với Nguyễn Cao Cường, khi Ph ạm Văn Đồng đến gặp anh, vẻ mặt của anh thờ ơ, lạnh lùng như thể đã sớm đoán được anh ta sẽ đến đây.

Hai ngày nay Nguyễn Cao Cường không ra ngoài nên trên người vẫn mặc quần áo ngủ, đút một tay vào túi quần rồi đi ra ngoài.

Trước cửa biệt thự, Ph ạm Văn Đồng đứng đó chờ đợi với vẻ mặt u ám.

Khi nhìn thấy Nguyễn Cao Cường đi ra, trong mắt anh ta hiện lên vẻ lạnh lùng: “Nguyễn Cao Cường, anh đúng là đầy thủ đoạn. Anh tình nguyện bỏ phí cổ phần của mình để gài bảy tôi đúng không?”

“Tôi không gài bẫy anh, nhưng tôi không muốn anh lấy cổ phần của tôi để làm những điều xăng bậy” Nguyễn Cao Cường nói khẽ.

“Anh đừng ngụy biện với tôi! Nếu hôm nay tôi không đánh chết anh thì tôi sẽ không mang họ Phạm nữa!” Ph ạm Văn Đồng tràn đầy tức giận, bước lên hai bước nắm lấy cổ áo của Nguyễn Cao Cường rồi vung nắm đấm!

Nguyễn Cao Cường không phải là một người ăn chay, anh đã sớm đoán được rằng Ph ạm Văn Đồng sẽ thẹn quá hoá giận nên khi nắm đấm của đối phương bay đến thì anh đã nhanh chóng giữ lại.

Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong mắt Nguyễn Cao Cường, trong đôi mắt đen láy ẩn hiện một cơn giông bão: “Tôi muốn đánh anh cũng chẳng phải mới một, hai ngày. Đúng lúc bây giờ cứ giải quyết một lần đi” Dứt lời thì ra tay với Ph ạm Văn Đồng.

Chỉ trong nháy mắt, hai người đàn ông quay ra đánh nhau!

Khi Đào Hương Vi chạy đến đã thấy cảnh này, cô vội vã bước xuống xe rồi chạy về phía họ.

“Hai người đang làm gì vậy? Dừng tay lại cho eml” Cô lo lắng đứng bên cạnh quát lớn với bọn họ.

Nhưng lúc này, hai người giống như hai con dã thú đầy quyết tâm, hoàn toàn không nghe được tiếng nói bên ngoài. Họ chỉ một lòng muốn đánh chết đối phương.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 857


Chương 857: Khóc vì anh

Mỗi cú đấm họ hướng vào nhau đều là trí mạng, cứ như xem ai tàn nhẫn hơn.

Bình thường Nguyễn Cao Cường đều luôn chú trọng rèn luyện thân thể, kỹ năng của anh không tệ nên sau mấy hiệp thì Ph*m V*n Đ*ng đã rơi về thế yếu hơn Bụpt Nguyễn Cao Cường đá mạnh vào Ph*m V*n Đ*ng khiến anh ta ngã xuống đất, thừa dịp anh ta đang suy yếu, Nguyễn Cao Cường quỳ một gối, nắm lấy cổ áo anh ta và giơ nắm đấm lên, đánh liên tiếp!

Đào Hương Vi nhìn thấy thì kinh hãi, nếu tiếp tục đánh như vậy thì nhất định anh sẽ đánh chết Ph*m V*n Đ*ng!

Cô lao đến, ôm chặt lấy anh từ phía sau: “Nguyễn Cao Cường, anh đừng đánh nữa, đánh nữa sẽ xảy ra án mạng đó!”

Nguyễn Cao Cường đang trong cơn điên loạn, trong mắt bừng lên một ngọn lửa dữ dội, anh không hề có một chút thương xót, nương tay nào cả, cũng không quan tâm liệu mình có thật sự đánh chết người hay không, động tác của anh không hề dừng lại.

“Trên mặt, trên đầu của Ph*m V*n Đ*ng đều là máu, cảnh tượng vô cùng đáng sợ.

“Nguyễn Cao Cường! Anh dừng lại! Dừng lại!” Đào Hương Vi nóng lòng đến phát khóc, ôm lấy anh. Cô có thét lên với anh cũng không hề có tác dụng gì.

Đầu óc của cô trở nên hoảng loạn, không quan tâm đến bất cứ chuyện gì khác, cô ôm lấy mặt của anh rồi xoay mạnh đầu anh lại, sau đó hôn lên môi anh!

Cuối cùng, động tác của Nguyễn Cao Cường cũng dừng lại, đôi mắt như bị cái gì che kín cũng đã trở nên trong sáng trở lại, như thể đã lấy lại tinh thần.

Anh cau mày nhìn người phụ nữ đang rơi lệ trước mặt, giọng nói của anh cực kì khàn: “Sao em lại khóc?” Anh vô thức đưa tay lên lau nước mắt giúp cô, nhưng lại phát hiện ra trên tay mình đều là máu.

Đào Hương Vi ôm lấy anh, đặt căm cô lên vai anh: “Đừng đánh nữa có được không” Cô cũng không biết tại sao bỗng dưng mình lại khóc.

“Em đang cầu xin anh vì anh ta?” Khuôn mặt tuấn tú Nguyễn Cao Cường nặng nề.

“Không, em không muốn anh gánh lên mình tội danh giết người vì đánh chết anh ta”

Nguyễn Cao Cường kéo cô ra, đôi mắt phượng sâu thẳm nhìn cô chăm chú, không hề chớp mắt: “Hiện giờ em đang khóc vì anh sao?”

Cô đang lo lắng cho anh saovvv Cô nhìn vào mắt anh, rồi gật đầu.

‘Vẻ mặt của Nguyễn Cao Cường dịu đi: “Vậy thì anh sẽ tha cho anh †a một mạng”

Trong biệt thự, Nam Thuỳ Dương nghe nói Nguyễn Cao Cường đang đánh nhau ở cửa, vội vàng chạy ra, nhưng lại nhìn thấy Đào.

Hương Vi và anh đang ôm nhau.

Nhìn thấy Đào Hương Vi chủ động hôn mình vì muốn khuyên can, người đàn ông đang nổi điên đã thật sự ngừng lại.

Bước chân Nam Thuỳ Dương như bị cố định ở phía xa, không thể tiến thêm một bước nào nữa, hai tay buông thõng bên người đang siết chặt, nhìn chằm chằm vào nơi hai người đang ôm nhau, sự ghen ghét bắt đầu tràn ngập trong lòng…

“Nguyễn Cao Cường, chúng ta hãy chết cùng nhau… Ph*m V*n Đ*ng không cần sự nương tay của anh, anh ta cố gắng đứng dậy và muốn đánh trả.

Nhưng lúc này anh ta thật sự bị thương nặng đến mức không thể ngồi dậy, huống chỉ là đánh lại Nguyễn Cao Cường.

“Ph*m V*n Đ*ng, anh đủ chưa? Anh thật sự muốn chết rồi sau đó đi gặp ba mẹ của mình sao?” Đào Hương Vi vẫn còn giận anh ta, nhưng cô sẽ không hận anh ta đến mức muốn gi3t chết anh ta.

Lúc này, Nguyễn Cao Cường mới hoàn toàn tỉnh táo, anh đứng dậy và nhìn Ph*m V*n Đ*ng đầy trịch thượng, tỏ lòng từ bi nói với quản gia: “Đưa anh ta đến bệnh viện, giữ lại mạng cho anh ta. Đừng để anh ta chết”

Anh không thể để Ph*m V*n Đ*ng chết dễ dàng như vậy, anh muốn để anh ta sống trong đau đớn.

Ngay khi người quản gia vẫy tay thì nhanh chóng có người chạy đến và đưa Ph*m V*n Đ*ng đi.

“Nguyễn Cao Cường, anh cứ chờ xem. Sớm muộn gì tôi cũng gi3t chết anh..” Ph*m V*n Đ*ng vẫn không từ bỏ ý định, nhìn Nguyễn Cao Cường với ánh mắt đầy căm hận.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 858


Chương 858: Không liên quan gì đến anh ấy

Nhìn thấy Ph*m V*n Đ*ng bị đưa đi, Đào Hương Vi thở phào nhẹ nhõm, cô thật sự không muốn xảy ra chuyện gì liên quan đến mạng người.

Ngay khi cô vừa đảo mắt thì nhìn thấy đôi mắt đen không thấy đáy của Nguyễn Cao Cường, trái tim chợt thắt lại.

Trên mặt anh cũng bị thương, trên tay dính đây máu, cô không nhịn được mà hỏi: “Vết thương của anh…Không nghiêm trọng chứ?”

Nguyễn Cao Cường chỉ nhìn cô đầy chăm chú và không nói bất cứ điều gì, điều này khiến cô cảm thấy hơi lo lắng.

“Cao Cường…” Lúc này, Nam Thuỳ Dương đi đến.

Khi nghe thấy tiếng nói thì Đào Hương Vi nhanh chóng tỉnh táo lại, vội vàng buông anh ra. Lúc buông anh ra trên mặt cô còn thoáng nét ngượng ngùng, chẳng trách anh lại nhìn cô bằng ánh mắt như vậy.

Và cô chỉ nhớ rằng cô đã chủ động hôn Ph*m V*n Đ*ng chỉ để ngăn anh đánh Ph*m V*n Đ*ng đến chết.

Có phải Nam Thuỳ Dương đã thấy điều đó…

“Ừm… Anh không sao thì tốt rồi, cổ phần của anh… Em sẽ tiếp tục tìm Ph*m V*n Đ*ng để bắt anh ta trả lại” Cô không dám nhìn anh thêm lần nào, cúi đầu nói hết lời thì nhanh chóng xoay người rời đi.

Nguyễn Cao Cường định hé môi để nói gì đó với cô nhưng đã quá muộn, trơ mắt nhìn cô bước lên xe.

Nam Thuỳ Dương đè nén vô số suy nghĩ trong lòng và sự ghen ghét với Đào Hương Vi và bước đến đỡ Nguyễn Cao Cường, nhỏ giọng nói: “Vào nhà thôi, em sẽ xử lý vết thương cho anh”

Ừ” Nguyễn Cao Cường trả lời, nhưng mắt anh vẫn hướng về phía mà Đào Hương Vi đã rời đi.

Nam Thuỳ Dương ngẩng đầu nhìn anh, lúc này cô ấy hiểu rõ ràng rằng cô ấy sẽ không bao giờ có thể thay thế vị trí của Đào Hương Vi trong trái tim anh.

Ph*m V*n Đ*ng đã được đưa đến bệnh viện để điều trị vết thương của mình, anh ta bị thương nặng và cần phải nẵm viện để điều trị tại.

Đào Hương Vi đến phòng bệnh thì thấy anh ta đang quấn băng gạc đầy đầu, mặt mũi bầm dập, hoàn toàn mất hết khí chất của minh tinh điển trai.

Cô lặng lẽ bước đến, rồi ngồi xuống bên cạnh giường bệnh.

“Em đến để xem anh như trò cười à?” Lúc này, cảm xúc của Ph*m V*n Đ*ng đã bình tĩnh trở lại, nhưng trong mắt vẫn tràn đầy oán hận như cũ.

Đào Hương Vi nhìn anh ta và không trả lời, anh ta tiếp tục nói: “Anh sẽ không bỏ qua cho Nguyễn Cao Cường”

Cô thầm thở dài: “Anh nhất định phải làm thế này sao? Anh ấy không còn là tổng giám đốc của tập đoàn Nguyễn Cao nữa. Anh ấy cũng đã đưa cổ phần cho anh rồi và anh ấy cũng đã bị đuổi ra khỏi nhà họ Nguyễn Cao. Cứ xem như anh muốn trả thù nhà họ Nguyễn Cao thì cũng không thể cứ dây dưa hận thù với anh ấy”

“Anh ta đã bị đuổi ra khỏi nhà Nguyễn Cao?” Ph*m V*n Đ*ng giật mình, rồi chế nhạo: “Ha ha… Anh ta không thể nào bị đuổi ra khỏi nhà họ Nguyễn Cao! ” Thậm chí anh ta còn vừa bị Nguyễn Cao Cường lừa gạt.

“Bất kể thế nào thì anh đã đạt được mục đích của mình rồi mà?”

Nói đến đây, cảm xúc của Ph*m V*n Đ*ng bùng cháy ngay lập tức và hơi thở của anh ta trở nên gấp gáp: “Em cho rằng Nguyễn Cao Cường đã tặng cổ phần của anh ta cho anh sao? Đúng vậy, anh ta thật sự đã ký một hợp đồng tặng cổ phần cho anh nhưng mà anh đã bị anh †a gài bẫy. Những cổ phần đó đều hoàn toàn bị mất hiệu lực, chúng hoàn toàn không nắm trong tay anh!”

“Ý…Ý anh là gì?” Hôm nay Đào Hương Vi đến đây là muốn nói chuyện đàng hoàng với anh ta, yêu cầu anh ta trả lại cổ phần cho.

Nguyễn Cao Cường, nhưng anh ta nói rằng cổ phiếu không đều không có giá trịvvv Ph*m V*n Đ*ng nhắm mắt và hít một hơi thật sâu, cơn tức giận trong lồ ng ngực anh ta trào dâng khi nghĩ đến điều này và anh ta không thể kìm nén được cơn tức giận.

“Em đi đi, anh không lấy được cổ phần của Nguyễn Cao Cường.

Bây giờ anh còn bị anh ta đánh bị thương đến nỗi nhập viện, anh sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy đâu” Đã đến mức này thì anh ta không thể nào từ bỏ việc trả thù cho ba mẹ của mình.

Đào Hương Vi không rời đi, cô im lặng nhìn anh hồi lâu rồi mới nói: “Anh có bao giờ nghĩ rằng có lẽ anh đã phạm sai lầm? Cái chết của ba mẹ anh không liên quan gì đến anh ấy?”

Ph*m V*n Đ*ng đột nhiên mở mắt ra nhìn cô, nỗi căm hận trong mắt không hề giảm bớt: “Anh không sai, chính là nhà họ Nguyễn Cao đã khiến gia đình anh tan nát. Anh và nhà Nguyễn Cao không thể đội trời chung, trừ phi anh chết”

Lúc này, anh ta đã quá xúc động đến mức mà Đào Hương Vi không thể tiếp tục nói chuyện với anh ta nữa.

Đúng lúc này, bất ngờ có một viên cảnh sát mặc sắc phục bước vào phòng.

“Anh có phải là Ph*m V*n Đ*ng không?” Viên cảnh sát hỏi.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 859


Chương 859: Kết cục của Ph ạm Văn Đồng

Ph ạm Văn Đồng bối rối nhìn họ và gật đầu: “Vâng”

*Ở đây có một bản lời khai chứng minh rắng anh đã xúi giục Lý Vân mang theo ma tuý. Bây giờ chúng tôi cần anh đến đồn cảnh sát phối hợp điều tra với chung tôi” Viên cảnh sát nói.

Đào Hương Vi khẽ giật mình khi nghe thấy những điều này, Lý Vân chính là người phụ nữ đã lừa cô rằng cô ta là con gái của Dư Cẩm Tú.

‘Vẻ mặt Ph ạm Văn Đồng thay đổi, anh ta lập tức nói: “Có phải các người đã nhận nhầm người không? Tôi không hề xúi giục bất kì ai cả, càng không thể làm ra chuyện phạm pháp”

“Trừ lời khai thì còn có một đoạn ghi âm. Anh có thể nghe thử” Người cảnh sát lấy điện thoại di động ra, phát đoạn ghi âm cho anh ta nghe.

Đây là đoạn ghi âm dài khoảng ba phút và những gì có thể nghe được là cuộc trò chuyện giữa một người đàn ông và một người phụ nữ.

Nội dung cuộc trò chuyện là người đàn ông yêu cầu người phụ nữ tự thú, sau đó xóa tan sự nghỉ ngờ của Đào Hương Vi và anh ta hứa với người phụ rằng sẽ chăm sóc người nhà của cô ta. Đảm bảo người nhà của cô ta không lo chuyện cơm ăn, áo mặc, nhất là đứa con đang bị bệnh của cô ấy.

Đào Hương Vi sau khi nghe đã hiểu rắng người đàn ông trong đoạn ghi âm là Ph ạm Văn Đồng và người phụ nữ là Lý Vân.

Khi cô bị Lý Vân hãm hại vì tội buôn bán m@ túy và bị giam giữ trong đồn cảnh sát, Ph ạm Văn Đồng đã yêu cầu Lý Vân đầu hàng và để cô ta giải thích rằng Đào Hương Vi vô tội.

Đoạn ghi âm này được thực hiện sau khi Nguyễn Cao Cường ký vào khoản tặng cổ phần. Nói cách khác thì là vì Ph ạm Văn Đồng nghĩ rẵng anh ta đã có được cổ phần của Nguyễn Cao Cường nên mới đồng ý trả lại sự trong sạch cho Đào Hương Vi.

Cô tức giận nhìn anh ta: “Anh thật sự là to gan mà, loại chuyện thế này mà anh cũng dám làm. Nếu như Nguyễn Cao Cường không đưa cổ phần cho anh thì có phải là tôi sẽ bị kết án tử hình không?”

Chuyện đến nước này thì Ph ạm Văn Đồng không thể nào bào chữa được nữa. Trước những bằng chứng trước mặt, thân phận chủ mưu phía sau của anh ta đã bị vạch trân và chuyện ăn cơm tù là chuyện đương nhiên.

Đôi mắt anh ta bỗng trở nên trống rỗng, anh ta giễu cợt: “Em sợ cái gì? Cho dù Nguyễn Cao Cường không cần nhà họ Nguyễn Cao thì anh ta cũng sẽ không cần em”

“Mời anh đi theo chúng tôi ngay lập tức” Viên cảnh sát lấy còng tay ra và nhanh chóng nằm lấy cố tay Ph ạm Văn Đồng.

Đào Hương Vi nhìn Ph ạm Văn Đồng bị bắt đi, tuy rằng cơn tức giận trong lòng đã nguôi ngoai, nhưng trong lòng luôn có cảm giác sợ hãi.

Âm mưu của Ph ạm Văn Đồng đáng sợ và anh ta có thế làm bất cứ điều gì cần thiết để đạt được mục tiêu của mình.

Ph ạm Văn Đồng nghĩ rằng anh ta đã khỏe và tiếp tục chiến đấu với Nguyễn Cao Cường, nhưng anh ta lại không ngờ rằng anh ta đã bị mắc kẹt trong tù.

Tại tòa, Ph ạm Văn Đồng bị kết án mười năm tù.

Đào Hương Vi ngồi bên trong nghe phán quyết, nhìn anh ta bị cảnh sát giam giữ rồi rời đi. Ngày xưa anh ta là vua màn ảnh điển trai, phong độ thì giờ đây chỉ còn lại xấu hổ mà thôi.

Hi vọng rằng trong mười năm này có thể khiến anh ta trở nên tốt hơn.

Khi cô bước ra khỏi tòa án, cô đã nhìn thấy rất nhiều phóng viên và những người hâm mộ trung thành của Ph ạm Văn Đồng.

Không ai có thế nghĩ răng Ph ạm Văn Đồng sẽ bị kết án vì vi phạm pháp luật.

Đào Hương Vi đeo kính râm, tránh các phóng viên và quay người rời đi Sau đó, cô biết được lý do tại sao Nguyễn Cao Cường từ bỏ chức vị tổng giám đốc và đoạn ghi âm của Ph ạm Văn Đồng đến từ đâu.

Lẽ ra cô phải đoán rằng Nguyễn Cao Cường sẽ không để người ta hãm hại dễ dàng như vậy. Ph ạm Văn Đồng muốn chiếm lấy tập đoàn Nguyễn Cao từ tay anh thật sự quá khó khăn.

‘Và cô cũng đã quyết định rời khỏi làng giải trí, từ nay sẽ không còn đóng phim hay là nhận lời quảng cáo nào nữa. Cô muốn làm giàu cho bản thân mình, làm điều gì đó để cải thiện bản thân.

Tuy rằng ông cụ Nguyễn Cao đã được cứu sống nhưng sức khỏe đã kém đi rất nhiều, phải nằm trên giường hơn nửa thời gian.

Nguyễn Cao Cường đến gặp ông ấy nhưng bị ông ấy quay lưng và đuổi anh về. Anh không còn là người của nhà họ Nguyễn Cao nữa.

Anh chỉ có thể nói lời xin lỗi với ông cụ qua cánh cửa, sau đó đứng một lúc ở trước cửa rồi mới rời đi.
 
Back
Top Bottom