Ngôn Tình Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 820


Chương 820: Chúng ta lại vê với nhau được không em

Đào Hương Vi bình tĩnh nhìn anh một lúc lâu sau đó mới nghĩ ra được những lời Nguyễn Cao Cường vừa nói có nghĩa gì. Ý của anh là Ph*m V*n Đ*ng cố ý đặt bẫy để gán cho anh tội danh rửa tiền.

“Những lời này cũng là do anh thuận miệng nói ra thôi, anh có chứng cớ gì không?” Cô lạnh lùng nhìn Nguyễn Cao Cường, tỏ vẻ không hề tin tưởng mấy lời anh vừa nói.

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường nặng nề nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trước mắt mình, người phụ nữ này thà tin tưởng Ph*m V*n Đ*ng chứ nhất định không chịu tin anh?

Nghĩ thế, Nguyễn Cao Cường nở nụ cười trào phúng bảo: “Có phải là em cho răng những lời anh vừa nói là đang vu oan cho anh ta không?

Hay nói đúng hơn là em cho răng anh đang muốn phá hoại sự tin tưởng của em dành cho anh ta?”

“Đầu tư bộ phim này hay không là do anh tự mình lựa chọn, không ai ép anh hết, không phải sao?” Đào Hương Vi cũng không tránh không né, cứ vậy nhìn thẳng vào anh.

Nếu đã là anh đã tự mình lựa chọn đầu tư bộ phim này thì sao có thể nói là Ph*m V*n Đ*ng giăng bẫy anh cơ chứ?

Nguyễn Cao Cường không hề lên tiếng, cứ im lặng bốn mắt nhìn nhau với cô như thế.

Không lâu sau đó, anh nắm chặt lấy căm Đào Hương Vị, áp sát mặt mình về phía cô, ngữ khí trầm thấp đến mức hơi doạ người: “Anh vì ai mà đầu tư bộ phim đó, chẳng lẽ em còn không biết sao?”

Đào Hương Vi bị anh ép lên trên ván cửa, cảm thấy sau lưng có chút đau đớn. Lúc này khí thế của Nguyễn Cao Cường quá đáng sợ, hô hấp của cô cũng bị anh làm cho có chút hỗn loạn, khó lòng kiềm chế.

“Tôi không biết” Thật ra trong lòng cô biết rất rõ, chỉ là không muốn suy nghĩ, cũng không muốn đối mặt với chuyện như vậy mà thôi.

Rõ ràng hai người bọn họ đã ký tên vào thỏa thuận không bao giờ gặp lại nhau nữa, thế nhưng sau cái thỏa thuận ấy lại gặp nhau không ít lần. Chuyện này khiến cho cô cảm thấy vô cùng phiền não.

“Em đừng tự lừa mình dối người nữa, trong lòng em biết rất rõ.” Đột nhiên bàn tay của anh cứ vậy áp thẳng lên ngực Đào Hương Vi.

Theo phản xạ tự nhiên, cô nhanh chóng hất tay anh ra, khế quát lên: “Anh đừng có mà quá đáng… A…’ Không hề có dấu hiệu nào báo trước, Nguyễn Cao Cường cứ vậy cúi đầu xuống hôn lên môi cô.

Phút chốc, khi hai đôi môi chạm nhau, con ngươi trong mắt cô như bị phóng to lên, trái tim cũng theo đó mà nhảy nhót không thôi. Thế nhưng giây phút bất ngờ qua đi, một luồng dữ không tên nhanh chóng vọt thẳng lên trên đầu Đào Hương Vi, cô thầm nghĩ: “Anh ta làm như vậy là có ý gì?”

Không chút nghĩ ngợi, cô lập tức đặt tay lên hai vai Nguyễn Cao Cường, dùng sức thật mạnh, muốn đẩy anh ra.

Thế nhưng cơ thể anh vẫn vững chắc như một bức tường, vững vàng ép Đào Hương Vi dán sát lên ván cửa, khiến cô không thể đẩy mình ra được.

“Nguyễn Cao… Thả ra..” Vất vả lắm mới thốt ra được mấy chứ, ngay giây tiếp theo môi cô lại bị người ta chặn lại.

Lúc nào anh cũng hôn bá đạo đến mức không thể nói lý như thế.

Nguyễn Cao Cường cạy hai cánh môi đang cố khép chặt của Đào.

Hương Vi ra, cứ vậy xông vào chiếm thành đoạt đất.

Hai tay Đào Hương Vi không ngừng nện từng đấm lên lưng Nguyễn Cao Cường, thế nhưng anh làm như không thèm để ý vẫn giữ chặt Đào Hương Vi lại, hôn cô vô cùng sâu sắc.

Chẳng mấy chốc hai tay cô đã như bị rút hết sức lực, từ từ buông xuống, tâm tư rối loạn, bị hôn đến mức không biết trời trăng mây gió gì nữa.

Mãi cho đến khi đôi môi của người đàn chậm rãi rời khỏi môi, chuyển qua xương quai xanh của mình, cô mới dồn dập thở hổn hển, giây phút ấy gương mặt của Nam Thùy Dương bất chợt hiện lên trong đầu Đào Hương Vi.

Gương mặt ấy làm cô tỉnh táo lại ngay lập tức. Đào Hương Vi nhanh chóng nghĩ đến chuyện Nam Thùy Dương đã chuyển vào ở trong nhà Nguyễn Cao Cường, cũng đã xác lập quan hệ ở chung với anh, thế mà bây giờ anh lại đang làm gì với cô thế này cơ chứ?

Cơn giận xông thẳng lên đầu Đào Hương Vi, cô mạnh mẽ đẩy Nguyễn Cao Cường ra, sau đó vung tay, tát thẳng lên mặt anh một cái.

“Nguyễn Cao Cường, anh không nên quên trong nhà của anh còn có một người tên Nam Thùy Dương. Anh làm chuyện như vậy với tôi, có phải là quá khốn nạn rồi không?” Đào Hương Vi có chút phẫn nộ, thấp giọng quát lên.

Cái tát vừa giáng xuống, trên mặt Nguyễn Cao Cường lập tức hiện lên dấu ngón tay của cô. Anh nâng mí mắt lên, ánh mắt thâm trầm, u ám nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang tức giận của Đào Hương Vi, không những không giận mà còn nở một nụ cười tà ác, lạnh lùng bảo: “Nam Thùy Dương vào ở nhà anh thì có sao? Chẳng qua là anh đột nhiên muốn hôn em một cái, em lôi cô ấy ra làm gì?”

Nghe vậy, hai mắt Đào Hương Vi trợn cả lên, thật không rõ anh đang nói mấy lời khốn nạn gì thế không biết?

Đột nhiên muốn hôn cô ư? Chẳng lẽ anh cứ muốn hôn là có thể đặt môi xuống hôn à? Anh ta coi cô thành cái gì thế không biết?

“Tôi thấy, chắc hẳn là anh đang mong bị ông cụ Nguyễn Cao Cường đánh gãy chân lầm rồi” Đào Hương Vi có chút buồn bực nói.

Nguyễn Cao Cường làm như không nghe thấy lời này của cô. Anh chống một tay lên trên ván cửa, thân hình cao to cứ vậy bao phủ lấy Đào Hương Vi, giọng nói đột nhiên cũng trở nên vô cùng trầm thấp: “Hương Vi, anh thấy hai đứa mình đừng ồn ào nữa, chúng ta lại về với nhau được không em?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 821


Chương 821: Sao mày không ở hẳn trong tù luôn đi

Đào Hương Vi có chút khó hiểu nhìn anh, cô thật sự không hiểu nổi tại sao anh có thể nói ra lời này được?

“Đầu óc anh có bị gì không đấy? Cả đời này chúng ta không thể về với nhau được nữa rồi.”

“Tại sao không thể? Chỉ cần em gật đầu một cái thôi là chúng ta có thể bên nhau một lần nữa” Thật ra từ khi bắt đầu anh đã chẳng muốn hai người bọn họ tách ra.

Đào Hương Vi không biết là do đầu óc Nguyễn Cao Cường có vấn đề, hay là cô nghe lầm rồi nữa. Nếu không phải hai nguyên nhân vừa rồi, tại sao anh lại có thể nói ra cái lời kiểu như “hai ta về bên nhau đi” như thế nữa?

“Thật không ngờ, càng ngày anh lại càng khốn nạn đến thế. Người luôn miệng nói muốn chịu trách nhiệm với Nam Thùy Dương là anh, thế mà vừa mới quay đầu đi một cái, người nói muốn quay lại với tôi cũng là anh?” Xem như cô đã nhìn thấu bản tính xấu xa của người đàn ông này rồi.

Nguyễn Cao Cường nghe vậy nhíu mày lại hỏi: “Đừng nói là em hiểu nhầm giữa anh và Nam Thùy Dương có gì đó với nhau nhé? Anh nói muốn chịu trách nhiệm…

Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, cắt ngang lời anh định nói, theo sau đó là giọng nói của Đào Vân Nhi vang lên: “Ba ơi, có vài người đến nhà tìm ba này. Bọn họ nói là cụ nội muốn gặp ba đấy”

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường khẽ ngưng lại, không rõ ông nội anh phái người đến tìm anh để làm gì.

Đào Hương Vi nghe thấy tiếng con gái, lập tức đẩy anh ra, cười một cách trào phúng bảo: “Anh vẫn nên ngẫm kỹ lại xem ông nội anh tìm anh về có phải là vì muốn đánh gấy chân anh không đi.”

Nói xong, cô cứ vậy kéo cửa nhà vệ sinh đi ra ngoài. Thấy con gái nhỏ đang đợi mình ngoài cửa, Đào Hương Vi dắt tay cô bé bảo: “Cơm nước cũng đã ăn xong rồi, mẹ con mình về nhà đi”

“Nhưng còn ba… Đào Vân Nhi lo lắng, quay người nhìn về phía sau.

Lúc này Nguyễn Cao Cường vẫn tỏ ra rất bình tĩnh, anh vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, quả nhiên thấy được người do ông nội mình cử đến.

“Cậu Cường, ông cụ bảo chúng tôi đến đón cậu về”

đám người ấy lịch sự lên tiếng nói với anh.

Một người trong Nguyễn Cao Cường xoa nhẹ đầu con gái bảo: “Con về với mẹ đi, lần sau khi con muốn ăn một bữa tiệc lớn thì cứ gọi điện thoại cho ba, ba sẽ đưa con đi ăn. Bây giờ ba phải đi gặp cụ nội của con trước đã”

“Ba ơi, ba không sao chứ? Cụ nội sẽ không lấy gậy đánh ba đâu, đúng không ba?” Lần trước lúc còn ở nhà họ Nguyễn Cao, cô bé đã từng nhìn thấy cụ nội đánh ba mình.

Đào Hương Vi nghe thấy mấy lời của con gái lập tức cảm thấy kinh ngạc không thôi, ông cụ Nguyễn Cao trông thế mà thật sự ra tay đánh Nguyễn Cao Cường ư?

“Không sao đâu con. Cho dù cụ nội có đánh ba thật đi chăng nữa thì cụ cũng chỉ đánh nhẹ vài cái thôi” Anh nhỏ giọng động viên con gái, cuối cùng nhìn về phía Đào Hương Vi đang treo lên gương mặt lạnh lùng đứng đó, cuối cùng nói với cô một câu: “Mấy lời anh vừa nói, em hãy suy nghĩ cho thật kỹ” Dứt lời, anh mới theo những người kia rời đi.

Đào Hương Vi nhìn chằm chằm vào bóng lưng của anh, cảm thấy anh thật nực cười. Vừa nấy anh nói gì vậy? Nói muốn cô về bên anh ư?

Cô không thể cân nhắc, chuyện như vậy chắc chắn là không thể.

821-cha-cua-con-toi.jpg


thường nào, có hay chăng cũng chỉ là trong mắt có một tia sắc bén.

“Mày còn biết vác xác về cái nhà này đấy à?”

Gần đây, mấy chuyện ầm ï của Nguyễn Cao Cường ông cụ đều biết, nhất là việc anh bị cuốn vào cái án rửa tiền kia. Vì chuyện đó, mà giá cổ phiếu của tập đoàn Nguyễn Cao bị rơi xuống chạm điểm đóng băng, đây chính là tội to lớn nhất.

“Sao mày không ở hẳn trong tù luôn đi?” Ông cụ hừ lạnh.

“Ông nội, lời này của ông hơi quá rồi, lẽ nào ông thật sự hi vọng cháu ngồi tù à?”

“Cho mày quản lý tập đoàn, mày lại không biết đường mà làm việc cho đàng hoàng. Chỉ vì một người phụ nữ mà đòi đầu tư cái phim điện ảnh chết tiệt kia, làm hại tập đoàn Nguyễn Cao suýt chút nữa thì bị hủy trong tay mày. Mày thử nói xem gây chuyện đến mức ấy rồi, mày không ngồi tù thì ai ngồi?” Lời này cho thấy ông cụ đã thất vọng với anh lắm rồi.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 822


Chương 822: Tình cảm là thứ vô cùng xa xỈ

“Ông nội à, đầu tư điện ảnh cũng là một dự án rất tốt. Tập đoàn Nguyễn Cao là đơn vị đi đầu trong các lĩnh vực khác, nhưng vẫn còn chút điểm yếu trong lĩnh vực điện ảnh, truyền thông. Vì thế con cho rằng tập đoàn Nguyễn Cao nên mở rộng đầu tư cho lĩnh vực này” Nguyễn Cao Cường nói.

Ông cụ nghe anh nói xong lập tức lườm anh một cái, hừ lạnh nói: “Nói như vậy, mày đầu tư một bộ phim điện ảnh bị gán án rửa tiền là vì suy nghĩ cho tập đoàn hả?”

Trong lời nói của ông cụ không giấu được sự chế nhạo, Nguyễn Cao Cường sờ sờ mũi, có chút khó nói: “Chuyện này… Chỉ là sai lâm nhất thời thôi mà ông”

Rầm.

Đột nhiên ông cụ vỗ mạnh một cái lên bàn trà, đôi con ngươi lạnh lùng, nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào Nguyễn Cao Cường, không chút khách khí mà răn dạy: “Đừng có nói với tao cái gì mà sai lầm nhất thời như thế.

Mày là người đứng đầu một tập đoàn thế mà lại không biết các quy trình cần tuân thủ trước khi đầu tư vào một dự án hả? Nghiên cứu thị trường không làm đã đành, kế hoạch phát triển dự án cũng không làm, đã vậy ngay cả đánh giá rủi ro khi đầu tư dự án mày cũng không thèm làm.

Mày không làm gì hết, cứ vậy để cho Mộ Dung Bạch bỏ vốn ra để đầu tư, chẳng trách mày lại rơi vào cơn bão rửa tiền kia. Thứ cho tao nói thẳng, lần này mày phải vào cục cảnh sát ngồi không oan chút nào”

Ông lão càng nghĩ càng tức giận, hít vào một hơi thật sâu rồi lại tiếp tục mắng: “Tao còn đang thấy thời gian bọn họ nhốt mày quá ngắn, chí ít cũng phải để cho mày ngồi trong đó chừng một tháng, để mày sáng mắt ra”

Đây cũng là lý do mà tại sao lần này Nguyễn Cao Cường bị tạm giam nhiều ngày như vậy, mà ông cụ không có bất cứ hành động nào, cũng không hề vội vàng, sốt ruột.

Thật ra, Nguyễn Cao Cường biết cho dù bản thân anh có giải thích thế nào trước mặt ông cụ đi chăng nữa cũng chẳng ích gì, thế nên vừa rồi thái độ của anh mới tỏ ra không nghiêm túc như thế.

“Ông à, mong ông bớt giận. Sau khi trở về, chắc chắc cháu sẽ sắp xếp mấy cấp dưới chuẩn bị mọi thứ thật tốt trước khi đầu tư vào lĩnh vực này” Nguyễn Cao Cường nói.

“Không cần, tập đoàn Nguyễn Cao sẽ không bao giờ đặt chân vào cái lĩnh vực điện ảnh, truyền thông này nữa. Mày cắt hẳn cái ý đầu tư vào mấy cái thứ đó đi cho tao.” Ông cụ lập tức quả quyết nói.

Nguyễn Cao Cường khẽ cau mày lại, chưa kịp mở miệng nói gì, ông cụ đã lạnh lùng nhìn anh mà nói: “Có thể khiến cho mày dấn thân vào đầu tư vào ba cái phim vớ vẩn ấy, ngoại trừ người phụ nữ kia ra thì không còn nguyên nhân nào khác.”

Lần này Nguyễn Cao Cường không có ý định che giấu ông cụ nữa, anh nói: “Đúng là có một phần nguyên nhân là do cô ấy, nhưng…

“Được rồi, mày thừa nhận là được, những cái khác tao không muốn biết” Ông cụ lên tiếng ngắt lời Nguyễn Cao Cường, ánh mắt nghiêm túc lạnh lùng, nhìn chăm chằm vào anh, tiếp tục nói: “Nếu người phụ nữ đó là nguyên nhân, vậy thì dễ thôi. Tao cũng không muốn đánh gãy chân mày làm gì cho mệt xác, mày nhanh chóng đi chuẩn bị kết hôn với Nam Thùy Dương đi”

Lời này của ông cụ khiến cho Nguyễn Cao Cường khiếp sợ không thôi, anh kinh ngạc nhìn ông cụ bảo: “Ông nội à, ông đang nói cái gì thế am “Tao nói là, mày nhanh chóng chuẩn bị kết hôn với Nam Thùy Dương đi, con bé vì mày mà phải hứng axit sunfuric, đã nói rõ nó một lòng vì mày. Hơn nữa, bây giờ con bé đang ở chỗ của mày, tao nghe nói nó còn chăm sóc chuyện áo cơm và sinh hoạt thường ngày cho mày, xem như là đủ hiền lành, đức hạnh. Tuy rằng khuôn mặt của con bé đã bị phá huỷ đôi chút, thế nhưng con gái nhà người ta bị như thế cũng là do mày, vậy nên mày không có tư cách ghét bỏ con bé.”

Ông cụ nói thẳng không giấu diếm chuyện bản thân đã điều tra Nam Thùy Dương, chứ không phải cứ vậy bắt Nguyễn Cao Cường cưới con gái nhà người ta.

“Ông nội, cháu đã nói là sẽ chịu trách nhiệm với cuộc sống sau này của cô ấy, nhưng ý của cháu không phải là sẽ cưới cô ấy về làm vợ”

“Mày không muốn cưới còn bé thì còn muốn cưới ai? Muốn cưới người phụ nữ kia à?” Ông cụ lập tức nổi giận thêm lần nữa: “Từ khi mày gặp con bé kia, mày cứ điên điên khùng khùng, cô ta khiến cho mày đưa ra không ít quyết định sai lầm”

Cho dù trước đó Đào Hương Vi có sinh cho nhà họ Nguyễn Cao một đứa nhỏ đi chăng nữa, ông cụ vẫn không thể mở lòng tiếp nhận cô được.

“Ông nội, mọi việc cháu làm không liên quan gì đến cô ấy hết: Lúc này, cuối cùng, trên mặt Nguyễn Cao Cường cũng đã lộ ra dáng vẻ nghiêm túc.

“Chuyện giữa mày và con bé đó tao không muốn biết, nói chung là chuyện mày cần làm bây giờ là ngoan ngoãn chuẩn bị kết hôn với Nam Thùy Dương là được” Nguyễn Cao Khải nghiêm mặt ra lệnh.

Nguyễn Cao Cường im lặng một lát sau đó nói: “Ông à, cháu không thể cưới Nam Thùy Dương được. Cháu không có tình cảm với cô ấy, không thể cho cô ấy niềm hạnh phúc mà cô ấy đáng có.”

“Tình cảm là thứ có thể chậm rãi bồi dưỡng ra được, huống chỉ…

Đối với người năm quyền của nhà họ Nguyễn Cao này tình cảm là thứ vô cùng xa xỉ. Mày không muốn cũng được, chỉ cần con bé có tình cảm với mày, chấp nhận làm một người vợ ngoan hiền của mày là được” Lúc nói lời này, trên khuôn mặt của Nguyễn Cao Khải không hề có bất cứ biểu cảm nào.

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường có chút mờ mịt: “Cho dù lời ông nói có là đúng đi chăng nữa thì cháu vẫn không thể cưới cô ấy được” Anh không muốn miễn cưỡng chính mình, càng không muốn phụ lòng Nam Thùy Dương.

Đôi mắt sắc bén của Nguyễn Cao Khải khẽ nheo lại, lạnh lùng nhìn anh nói: “Tao hỏi lại mày một lần nữa, rốt cuộc mày có cưới Nam Thùy Dương hay không?”

Nguyễn Cao Cường nhìn thẳng vào mắt ông cụ, vẫn kiên định nói: “Cháu không cưới, ông nội, mong ông đừng ép cháu.”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 823


Chương 823: Chúng ta kết hôn đi

Hô hấp của ông cụ hô hấp có chút gấp gáp, gân xanh trên trán cũng theo đó mà nổi lên, ông cụ trợn mắt, giận dữ nhìn anh nói: “Được thôi, tao sẽ không ép mày nữa, thay vào đó tao sẽ sai người đi chấm dứt cuộc đời của con bé kia. Tao tin rằng không còn con bé đó ảnh hưởng, sau này chắc chắn mày sẽ không phạm bất cứ một sai lâm nào nữa”

Nghe vậy Nguyễn Cao Cường giật mình thốt lên: “Ông nội” Ông cụ nói vậy là muốn mạng của Đào Hương Vi ư?

“Ông à, ông không thể làm như vậy được” Bây giờ anh cảm thấy rất lo lắng.

Nguyễn Cao Khải nhắm hai mắt lại bày ra dáng vẻ không muốn nhìn thấy Nguyễn Cao Cường nữa: “Mày đi đi, nếu mày có thể không cưới Nam Thùy Dương, tao cũng có thể làm cho người phụ nữ kia biến mất khỏi thế giới này”

Nguyễn Cao Cường siết chặt nắm đấm, nghiến răng nói: “Ông làm thế này là đang muốn dùng tính mạng của cô ấy để ép buộc cháu đấy ư?”

Nguyễn Cao Khải làm như không nghe thấy câu hỏi của anh, vẫn tiếp tục nhắm mắt, không lên tiếng.

“Ông nội.” Giọng điệu của Nguyễn Cao Cường nặng nề, nhưng ông cụ không hề có ý định trả lời anh.

Anh biết rất rõ ông nội mình muốn gì, hoặc là cưới Nam Thùy Dương, hoặc là Đào Hương Vi phải chết.

“Không còn cách nào khác nữa sao ạ?” Nguyễn Cao Cường nhìn ông cụ tiếp tục hỏi.

Nguyễn Cao Khải vẫn không lên tiếng.

Nguyễn Cao Cường biết, từ trước đến giờ ông cụ là người rất quyết đoán, nói một là một nói hai là hai. Nếu ông cụ đã nói muốn Đào Hương Vi biến mất, chắc chắn sẽ sai người đi làm chuyện đó thật.

Đương nhiên anh không thể trơ mắt nhìn Đào Hương Vi không dưng mất mạng.

Mãi một lúc lâu sau, anh buộc phải thỏa hiệp: “Được… Cháu đồng ý với ông, cháu sẽ kết hôn với Nam Thùy Dương, mong ông giữ lời không tìm người đến làm tổn thương Đào Hương Vi”

Nghe được lời này của anh, lúc này ông cụ mới chậm rãi mở mắt ra, con ngươi vẩn đục nhìn chăm chằm vào anh bảo: “Thế thì mày phải chuẩn bị nhanh một chút, tốt nhất là trong một tuần chuẩn bị lễ kết hôn cho ổn thỏa” Nguyễn Cao Cường biết, ông cụ nói vậy nghĩa là đã chấp nhận yêu cầu của mình.

Nguyễn Cao Cường siết chặt nắm đấm, nặng nề phun ra một chữ: “Vâng”

“Tao mệt rồi, mày có thể xéo, sau khi quyết định được thời gian tổ chức lễ kết hôn nhớ báo với tao một tiếng” Nói xong, ông cụ để chị Phương dìu đi nghỉ ngơi, không muốn nhiều lời với Nguyễn Cao Cường thêm nữa.

Nguyễn Cao Cường vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, trên mặt anh không lộ ra bất cứ biểu cảm gì, thế nhưng đôi mắt lại tiết lộ tâm trạng phức tạp của anh lúc này.

Nguyễn Cao Cường không biết bản thân trở lại biệt thự bằng cách nào, Nam Thùy Dương vẫn ân cần chào đón anh như thường ngày, vẫn giúp anh treo áo khoác.

Đột nhiên Nguyễn Cao Cường nắm chặt cổ tay của cô ấy, mắt phượng mang chút u ám sầu muộn, nhìn cô nói: “Nam Thùy Dương, chúng ta kết hôn đi”

Nam Thùy Dương nghe vậy lập tức sửng sốt, không dám tin tưởng nhìn lại anh, chần chờ hỏi: “Anh… Vừa nói cái gì cơ?”

“Anh nói chúng ta kết hôn đi, tổ chức trong tuần này luôn.” Nguyễn Cao Cường nhìn thẳng vào mắt cô nói.

Nam Thùy Dương cảm thấy rất bối rối, không biết lúc này nên vui hay gì nữa, cô thầm nghĩ: “Anh ấy vừa nói muốn kết hôn với mình đấy ư?”

“Vì… Vì sao thế?” Cô vẫn sợ đây chỉ là một giấc mộng.

“Anh đã nói rồi, anh muốn chịu trách nhiệm với em” Nguyễn Cao Cường khẽ nói.

Có lẽ do Nam Thùy Dương quá vui nên không mấy chú ý đến biểu hiện của Nguyễn Cao Cường. Cô cho rằng anh thật lòng thật dạ muốn kết hôn với mình, cô cúi đầu, bày ra dáng vẻ vô cùng thẹn thùng nói: “Anh nói như thế nào thì cứ làm như thế đó đi, em nghe anh”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 824


Chương 824: Không tin Ph*m V*n Đ*ng sẽ làm ra loại chuyện đó

Sau khi Đào Hương Vi đưa con gái về nhà, trong lòng vẫn luôn cảm thấy thấp thỏm không yên.

Cô đang nghĩ đến những câu nói kia của Nguyễn Cao Cường, không phải anh nói muốn quay lại là quay lại, Đào Hương Vi cho rằng những lời anh nói cũng chỉ là mấy lời linh tinh, không đáng để tâm.

Thế rồi cô lại nghĩ đến chuyện, Nguyễn Cao Cường nói Ph*m V*n Đ*ng cố ý đặt bẫy anh, muốn gán cho anh tội danh rửa tiền là thế nào?

Vốn dĩ bộ phim mà cô muốn đóng là một phim hài, đúng là Ph*m V*n Đ*ng đã giới thiệu cho cô bộ phim kia, thế nhưng cô đâu có biết rõ người đầu tư cho bộ phim đó là những ai?

Đào Hương Vi không thể tiếp thu được những lời mà Nguyễn Cao Cường nói, cô không tin Ph*m V*n Đ*ng sẽ làm ra loại chuyện đó.

Nghĩ vậy cô lập tức gọi điện thoại hẹn gặp mặt Ph*m V*n Đ*ng, đến khi hai người gặp nhau nhất định cô phải hỏi cho rõ ràng mới được.

Lúc này tâm trạng của Ph*m V*n Đ*ng đang rất không tốt, anh ta không nghĩ tới chuyện Nguyễn Cao Cường chỉ bị tóm vào cục cảnh sát ngồi mấy hôm là đã được thả ra, tội danh rửa tiền cũng được kết án là oan uổng.

Anh ta là người biết rõ đầu đuôi toàn bộ sự việc, cũng biết rất rõ Nguyễn Cao Cường không có tội, thế nhưng anh ta vẫn cảm thấy khó có thể tiếp thu được chuyện Nguyễn Cao Cường bình yên vô sự như thế.

Thế nhưng cũng phải nói rõ, chuyện lần này đã đập cho tập đoàn Nguyễn Cao một đòn không nhẹ chút nào.

Nguyễn Cao Cường bị cục cảnh sát giữ lại hỏi cung mấy ngày liên tiếp làm ảnh hưởng lớn đến danh dự và uy tín của tập đoàn Nguyễn Cao.

Lúc Ph*m V*n Đ*ng nhận được điện thoại hẹn gặp mặt của Đào.

Hương Vi, nghe giọng điệu có chút trầm thấp của cô, anh ta thâm nghĩ liệu có phải Đào Hương Vi đã nghe được chuyện gì rồi không?

Nơi mà Đào Hương Vi hẹn gặp Ph*m V*n Đ*ng, chính là quán trà lần trước anh ta giới thiệu cho cô quen đạo diễn Lý kia.

“Nghĩ gì mà hôm nay lại mời anh đi uống trà thế này?” Ph*m V*n Đ*ng vừa bước vào đã nở nụ cười hỏi.

Đào Hương Vi nhấc mí mắt nhìn anh ta một cái, cô không hề nhìn ra bất cứ đầu mối nào từ trên người Ph*m V*n Đ*ng.

“Có một số việc em muốn gặp mặt anh hỏi cho rõ ràng.”

Sau khi Ph*m V*n Đ*ng ngồi xuống, ghé sát về phía Đào Hương Vị, âm thầm đánh giá cô một chút, rồi cười hỏi: “Chuyện gì thế? Sao lại nghiêm túc thành như vậy?”

Đào Hương Vi khẽ chuyển tầm nhìn qua chỗ khác một lát, đổi diện với anh ta trong khoảng cách gần như vậy làm cô thấy không được tự nhiên cho lắm: “Lúc anh giới thiệu cho em quen đạo diễn Lý của bộ phim kia, anh có biết có những ai là nhà đầu tư không?”

Cô vừa nói vừa nhìn chăm chằm vào Ph*m V*n Đ*ng không hề chớp mắt, muốn xem phản ứng của anh ta sẽ thế nào khi nghe mình hỏi như vậy.

Vẻ mặt của Ph*m V*n Đ*ng không hề có sự khác biệt so với trước đó, có khác cũng chỉ là anh ta khẽ nhăn mày, rồi nói: “Nói thật nhé, chuyện này lần này là do anh làm việc không chu đáo. Anh chưa tìm hiểu rõ ràng bối cảnh của những nhà đầu tư kia, không biết bọn họ muốn mượn bộ phim này để rửa tiền. Nếu không chắc chắn anh sẽ không bảo em đi đóng bộ phim này”

Anh ta còn bày ra dáng vẻ ảo não, tiếp tục nói: “Nếu không là do anh quá tin tưởng đạo diễn Lý kia cũng sẽ không phạm phải loại sai lâm này. Lần này xem như anh nhận được một bài học nhớ đời, sau này cho dù có quen biết người ta đến mấy, anh cũng sẽ không tin tưởng họ một cách dễ dàng như thế”

Đào Hương Vi thấy anh ta vừa tự trách vừa nhận lỗi về mình, cảm thấy xem ra anh ta cũng không hề hay biết chuyện sau đó.

“Anh cũng là bị đạo diễn Lý lừa sao?” Cô hỏi.

Lúc này Ph*m V*n Đ*ng lập tức bày ra dáng vẻ buồn bã, thất vọng bảo: “Không sai, uổng cho khoảng thời gian trước anh còn tin tưởng ông ta như vậy. Nếu đợt đó anh không có cảnh phải quay, có lẽ anh cũng đã tham gia diễn bộ phim này”

Đào Hương Vi vẫn có chút nghỉ ngờ hỏi: “Những nhà đầu tư kia…”

“Hương Vị, anh biết lần này là anh hại em bị cuốn vào trận sóng gió này, diễn phim không thành còn suýt chút nữa phải vào cục cảnh sát.

Anh đã cảm thấy rất hối hận rồi, anh thề là anh không quen biết những nhà đầu tư kia, cũng không hề biết chuyện bọn họ muốn rửa tiền” Lúc nói những lời này, vẻ mặt anh ta trở nên vô cùng nghiêm túc.

“Nếu như em không tin, anh có thể thề, hoặc là… Chúng ta cũng có thể đi tìm đạo diễn Lý, tìm những nhà đầu tư kia để đối chất'” Biểu hiện trên mặt Ph*m V*n Đ*ng không hề thay đổi, anh ta bày ra dáng vẻ không sợ Đào Hương Vi nghỉ ngờ mình.

Đào Hương Vi cảm thấy hơi đau đầu, chuyện lần này cô sẽ tạm tin Ph*m V*n Đ*ng, bởi vì nếu như anh ta đúng là người đã làm ra những chuyện kia, chắc chắn sẽ không dám đi đối chất với cô.

“Chỉ cần không phải anh là tốt rồi…” Cô nhỏ giọng nói, Đào Hương Vi cảm thấy thà rằng tình nguyện tin tưởng Ph*m V*n Đ*ng cũng không muốn tin tưởng mấy lời Nguyễn Cao Cường từng nói.

Biết đâu Nguyễn Cao Cường muốn gây xích mích giữa cô và Ph*m V*n Đ*ng, để cho bọn họ ngay cả làm bạn cũng không làm được.

Ph*m V*n Đ*ng thấy rốt cục Đào Hương Vi cũng gỡ xuống sự hoài nghỉ đối với mình, chút ánh sáng u ám trong mắt anh ta khẽ lóe lên, tỏ ra vô cùng cảm thông nói: “Thật ra anh biết tại sao em không tin anh, đổi lại nếu việc này xảy ra vớ anh, anh cũng sẽ làm như thế”

Đào Hương Vi nâng mí mắt nhìn về phía anh ta: “Bây giờ nói rõ ràng là tốt rồi” Sau đó cô đứng lên bảo: “Hôm nay em còn có chút việc, không thể tiếp tục uống trà với anh nữa, lần sau em sẽ mời anh ăn cơm”

“Không không, anh mới là người phải xin em tha thứ mới đúng, anh mới là người nên nhận lỗi với em mới phải.”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 825


Chương 825: Nguyễn Cao Cường muốn kết hôn với Nam Thùy Dương

Đào Hương Vi suy nghĩ một chút rồi khẽ mỉm cười nói với Ph*m V*n Đ*ng: “Được thôi” Nói xong cô nhanh chóng đi khỏi quán trà.

Ph*m V*n Đ*ng nhìn bóng lưng của cô, nụ cười trên mặt chậm rãi biến mất, anh ta nheo mắt lại, trong mắt có thêm mấy phần lạnh lùng.

Đào Hương Vi suy đã bắt đầu hoài nghỉ anh ta rồi, xem ra quân cờ này anh ta không dùng được bao lâu nữa, trước khi cô phát hiện ra, anh ta phải nhanh chóng lợi dụng mới được.

Sau khi Đào Hương Vi rời khỏi quán trà, vẫn mang theo bầu tâm sự nặng nề.

Cô lựa chọn tin tưởng Ph*m V*n Đ*ng, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chút khoảng cách không tên hình thành giữa hai người. Cô cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như những gì anh ta nói.

Thật ra cái mà Đào Hương Vi lựa chọn chính là trốn chạy, cô không muốn đối mặt với chuyện đó. Nếu như Ph*m V*n Đ*ng đúng là người đặt bẫy mình, đến lúc ấy cô biết phải làm sao bây giờ?

Cô vừa đi vừa nghĩ, bước chân đến trung tâm quảng trường từ lúc nào không hay, màn hình LED lớn trên phố đang phát một đoạn tin tức: Tổng giám đốc Nguyễn Cao Cường của tập đoàn Nguyễn Cao mới ra khỏi cục cảnh sát đã tuyên bố, một tuần sau anh ta và cô thư ký trước đây của mình sẽ kết hôn.

Đào Hương Vi không dám tin tưởng nhìn chăm chằm vào màn ảnh lớn, Nguyễn Cao Cường muốn kết hôn với Nam Thùy Dương sao?

Lúc tin tức bắt đầu phát sóng cô còn cho rằng đây là tin tức giả, thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại mới thấy… Tin đó chắc chăn là sự thật, bởi chính miệng Nguyễn Cao Cường đã từng nói, anh muốn chịu trách nhiệm với Nam Thùy Dương.

Hơn nữa, Nam Thùy Dương đã đến ở trong biệt thự của anh từ trước đó rồi.

Đột nhiên Đào Hương Vi cảm thấy rất tức giận, lửa giận từ từ dâng lên trong lồng ngực cô. Cô hầm nghĩ, nếu Nguyễn Cao Cường đã muốn kết hôn với Nam Thùy Dương, vậy tại sao anh còn nói muốn quay lại với cô kia chứ?

Thậm chí… Còn cưỡng hôn cô nữa.

Thế nên anh chính là một thằng khốn nạn, chắc chắn những câu anh nói trước đó là cố ý vu oan hãm hại Ph*m V*n Đ*ng.

Lúc này, Ph*m V*n Đ*ng cũng nhìn thấy tin tức một tuần sau Nguyễn Cao Cường sẽ kết hôn.

Ph*m V*n Đ*ng thầm nghĩ, lạ quá, theo lý thuyết thì một người vừa mới thoát khỏi cục cảnh sát như Nguyễn Cao Cường lẽ ra lúc này nên sốt ruột xử lý mối nguy cho tập đoàn mới đúng, không có lý do gì để vội vàng muốn kết hôn như thế cả.

Huống hồ người mà Nguyễn Cao Cường muốn kết hôn cũng chẳng phải là cô gái con nhà danh giá gì, chẳng qua cũng chỉ là một cô thư ký cũ, không hề có bất cứ tác dụng trợ giúp nào cho sự nghiệp của anh ta.

Muốn nói anh ta kết hôn là vì có tình cảm với cô thư ký kia cũng không đúng lắm, xem ra chỉ có một nguyên nhân kia mà thôi.

Nguyên nhân đó chính là vì Nguyễn Cao Cường muốn thoát khỏi sự ảnh hưởng của Đào Hương Vi với bản thân anh ta.

Ph*m V*n Đ*ng ngồi trong xe, ngón tay khẽ gõ lên tay lái, có tia sáng chợt loé lên trong đáy mắt âm u lạnh lùng của anh ta.

Anh ta thầm nghĩ, “Nguyễn Cao Cường, mày nghĩ hay thật đấy, chỉ có vậy mà đã muốn thoát khỏi Đào Hương Vi rồi ư? Chỉ sợ là không dễ dàng như vậy…”

Buổi tối, Đào Hương Vi nhìn con gái ngủ say sau đó mới lặng lẽ đứng dậy.

Cô đi tới phòng khách, gần đây cô vừa đăng kí vào một trường luyện thi, muốn thi lấy chứng chỉ kế toán.

Xem xét tình hình hiện tại có thể thấy sau này cô khó mà theo.

nghiệp diễn được nữa, thế nên cô buộc phài chọn cho mình một con đường khác, một lối thoát khác.

Lúc Đào Hương Vi đang xem xét tập tài liệu học tập trong tay mình, điện thoại di động đặt trên bàn chợt vang lên, vừa nhìn đã thấy người gọi đến là Nguyễn Cao Cường.

Vừa nhìn thấy tên của anh xuất hiện trên màn hình điện thoại, Đào Hương Vi đã nổi nóng, đương nhiên cô sẽ không nhận điện thoại của Nguyễn Cao Cường, lập tức từ chối nhận cuộc gọi.

Có lẽ Nguyễn Cao Cường cũng đoán ra được cô sẽ không nhận điện thoại, thế nên lập tức gửi tin nhắn qua.

Đào Hương Vi không muốn để ý tới, thế nhưng anh đã nhắn trong tin nhắn rằng, nếu như cô không nghe điện thoại, anh sẽ lên tầng gõ cửa.

Quả nhiên người đàn ông này rất khốn nạn.

Rõ ràng đã muốn kết hôn với người khác, tại sao đêm hôm khuya khoắt còn tới quấy rầy cô kia chứ?

Đào Hương Vi tức giận gọi lại cho Nguyễn Cao Cường, cố gắng kìm nén cơn giận xuống hỏi: “Rốt cuộc là anh muốn làm gì thế hả?”

“Em xuống đây đi, anh muốn gặp em.” Giọng nói của người đàn ông trầm khàn một cách quá đáng.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 826


Chương 856: Anh lừa tôi

Vốn dĩ Đào Hương Vi đã rất giận anh, thế mà anh vừa mở miệng đã ra lệnh cô phải xuống đó, câu nói ấy đã khiến cơn giận của Đào Hương Vi bùng lên không kìm nén được.

“Anh cho rằng anh là ai? Anh muốn tôi xuống là tôi phải xuống chắc? Anh muốn gặp tôi là có thể gặp à?”

“Em có thể không xuống, để anh lên đó cũng được”

A… Tên đàn ông này khốn nạn thật đấy.

“Nếu như anh dám lên đây, tôi sẽ gọi điện thoại báo cảnh sát nói với họ là khuya rồi mà anh còn đến quấy nhiễu dân lành”

Người đàn ông im lặng vài giây, sau đó cất tiếng, giọng nói vẫn rất trầm thấp: “Cách thức giống nhau mà đem ra dùng tận hai lần, em nhàm quá đấy”

Đào Hương Vi cười một cách lạnh lùng bảo: “Đối với loại người vô lại như anh, báo cảnh sát mới là lựa chọn tốt nhất”

Cô dừng một chút, rồi tiếp tục nói: “Đừng đến quấy rầy tôi nữa, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát thật đấy. Hản anh là người biết rõ tôi không hề có ý định đùa giỡn với anh”

Nói xong Đào Hương Vi muốn cúp điện thoại, thế nhưng lại nghe thấy người đàn ông ở đầu bên kia nói: “Em xuống đi, anh muốn nói với em về chuyện liên quan đến Ph*m V*n Đ*ng, nếu lần này em không nghe chắc chăn sau đó sẽ phải hối hận đấy” Nói rồi anh cứ vậy cúp máy.

Đào Hương Vi nghe thấy âm thanh nhắc nhở báo bận từ trong điện thoại truyền đến, thầm nghĩ: “Anh ta lại dám cúp điện thoại trước mình?

Anh ta thật sự cho rằng chỉ cần nị y là mình sẽ xuống à?”

Cô tức giận đến mức phải hít sâu tận mấy lần, nếu không sẽ bị câu nói kia của Nguyễn Cao Cường làm cho tức phát điên lên mất.

Ném chiếc điện thoại di xuống ghế sa lông, không, cứ thế thẳng tay tắt máy mới đúng. Nói thế nào cô cũng phải học tập thật giỏi, tuyệt đối không thể bị người đàn ông này quấy rầy được.

Thế nhưng… Tại sao sau khi tắt máy xong, cô không cho vào đầu được thêm chữ nào là sao chứ?

Lửa giận nghẹn ứ trong lồng ngực của cô không có cách nào phá bỏ, trong đầu cũng không thể khống chế được mà nghĩ xem, rốt cuộc.

người kia muốn nói chuyện gì liên quan đến Ph*m V*n Đ*ng.

Cô liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường, sắp đến mười hai giờ đêm rồi, vì muốn đêm nay bản thân không mất ngủ, cô vẫn nên xuống nghe một chút xem rốt cuộc người kia muốn nói xấu Ph*m V*n Đ*ng những gì.

Đào Hương Vi mang theo cái áo khoác, lập tức đứng dậy bước ra ngoài. Cô vừa ra đến cửa lớn,quả nhiên đã nhìn thấy một chiếc Maybach màu đen đang đậu phía dưới đèn đường. Chiếc xe này bá đạo như chính chủ nhân của nó vậy.

Cô bày ra khuôn mặt không hề cảm xúc đi tới, giơ tay gõ xuống cửa xe vài cái.

Canh cửa ở chỗ ngồi phía sau xe nhanh chóng được mở ra, giọng nói sâu xa của người đàn ông từ trong xe truyền tới: “Lên xe đi”

“Có cái gì thì anh nói thẳng ra đi, tôi đứng đây nghe cũng được.” Cô không muốn ở trong cùng một không gian với Nguyễn Cao Cường, nhất là không gian nhỏ hẹp như trong xe thế này.

“Vậy em lại gân đây chút đi” Anh nói.

Đào Hương Vi nghe vậy bèn bước đến gần đó một chút, sau đó cúi đầu nhìn người đàn ông bên trong: “Rốt cuộc anh muốn nói… A…’ Cô còn chưa dứt lời, đã bị cánh tay dài của người đàn ông duỗi đến, kéo thẳng lên xe.

Theo sau đó là một tiếng “phịch” vang lên, cửa xe ở phía sau lưng Đào Hương Vii đã bị đóng lại, thần kinh cô cũng lập tức cảm thấy căng thẳng theo.

826-cha-cua-con-toi.jpg


Nếu như anh còn dám làm gì tôi, tôi sẽ…”

Cô còn chưa dứt lời, sau gáy đã bị bàn tay to lớn của người đàn ông giữ chặt lại, sau đó anh cúi xuống, môi Đào Hương Vi cứ vậy bị bờ môi anh lấp kín.

Nguyễn Cao Cường hôn như thể không thể chờ đợi thêm được nữa, nụ hôn rơi xuống không khác nào mưa rền gió dữ, anh hôn cô một cách rất nặng nề.

Cảm giác đau đớn từ trên môi truyền đến làm cho lửa trong lòng Đào Hương Vi xông thẳng l*n đ*nh đầu. Cô hé miệng rồi chợt cắn mạnh một cái, thừa lúc Nguyễn Cao Cường vì đau mà nới lỏng nhanh chóng đẩy mạnh anh ra, sau đó giơ tay đánh cho anh một bạt tai thật mạnh vào mặt.

“Nguyễn Cao Cường, đồ khốn nạn. Đào Hương Vi tức đến mức cơ thể không ngừng run rẩy.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 827


Chương 827: Đây là lời từ biệt

Theo quán tính của cú tát, khuôn mặt người đàn ông bị đánh cho phải nghiêng qua một bên, ánh đèn đường mờ mờ chiếu vào, khiến Đào Hương Vi không thể thấy rõ vẻ mặt của Nguyễn Cao Cường lúc này.

Đợi đến khi anh quay đầu lại nhìn mình cô mới thấy, bên trong cặp mắt phượng kia là chất chứa biết bao ý nghĩ sâu xa khiến người ta khiếp sợ không thể nào giấu được, vừa như có chút quyến luyến không rời, lại như có chút vội vã không yên.

Ánh mắt của anh chìm xuống, mặc cho Đào Hương Vi tức giận và phản kháng, Nguyễn Cao Cường lại nhào đến ôm chặt lấy cô, trói cô trong vòng tay mình mà hôn xuống.

Lúc Đào Hương Vi giấy dụa, anh cứ vậy ép thẳng cô xuống ghế ngồi phía sau xe.

Lúc này cơ thể Đào Hương Vi đã bị anh áp chế, tay cũng bị anh trói lại, không thể nhúc nhích, không khác nào miếng thịt đặt trên tấm thớt, mặc cho người ta đến xâu xé.

Cô không biết tại sao anh lại đột nhiên nổi điên như thế làm gì, cũng không biết tại sao đêm rồi mà anh còn đến bắt nạt mình như thế.

Cô chỉ biết mình sức mạnh của bản thân không thể đánh lại một người đàn ông đang phát rồ này. Đột nhiên cô từ bỏ tất cả các loại phản kháng, cứ vậy buông xuôi, như rơi vào tuyệt vọng.

Mãi cho đến khi nụ hôn của Nguyễn Cao Cường rơi xuống bên tai Đào Hương Vi, cảm thấy chút ươn ướt, anh mới khẽ cau mày, cuối cùng dừng lại, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ nằm dưới thân mình.

Hoàn cảnh trong xe u ám, Đào Hương Vi đang nhắm chặt hai mắt lại, nước mắt thoáng vương bên khóe mi, thế nhưng trên mặt lại cố bày ra dáng vẻ một thấy chết không sờn, trông vô cùng tuyệt vọng.

Cảnh ấy khiến trái tim anh như bị người ta nhéo qua nhéo lại, lập tức vươn tay nắm lấy cằm nho nhỏ của Đào Hương Vi, giọng nói vừa trầm vừa khàn khẽ cất lên: “Khóc cái gì chứ? Oan ức lắm sao?” Nhìn dáng vẻ ấy của Đào Hương Vi , thậm chí anh còn tin rằng, chỉ cần anh buông tay, cô ta sẽ không ngần ngại báo cảnh sát để bọn họ tới bắt anh ngay lập tức.

Đào Hương Vi mở hai mắt ra, trong mắt đong đầy nước, nhưng ánh mắt kia lại vô cùng lạnh lẽo: “Anh nói thử xem, nếu như Nam Thùy Dương biết chuyện anh vừa nói muốn kết hôn với cô ấy, thế nhưng bây giờ lại muốn ngủ với tôi, cô ấy sẽ thế nào?”

Những lời này của cô làm cho sắc mặt Nguyễn Cao Cường trâm tĩnh lại một chút, anh cứ nhìn Đào Hương Vi đang ở đối diện mình như vậy, không hề có ý định trả lời câu hỏi của cô.

Cũng không biết có phải là do lời nói này đã làm cho Nguyễn Cao.

Cường tỉnh táo lại hay không, ấy vậy mà anh lại vươn tay đến lau khô giọt nước mắt đọng trên bờ mi của Đào Hương Vi.

Lần mở miệng tiếp theo, trọng giọng nói của anh đã có vài phần áy náy: “Xin lỗi em, sau này anh sẽ không bao giờ…”

Nói đến đây Nguyễn Cao Cường hơi dừng lại một chút sau đó lại tiếp tục nói: “Chí ít thì bây giờ anh đang độc thân, em không cần phải cảm thấy tội lỗi gì hết”

Đào Hương Vi bày ra dáng vẻ khó có thể tin được mà nhìn Nguyễn Cao Cường, có lầm hay không, rốt cuộc là ai mới là người nên có cảm giác tội lỗi ở đây cơ chứ?

“A… Tôi chỉ có thể nói, phải gả cho loại người như anh đúng là nỗi bi ai nhất cuộc đời này” Cô còn cảm thấy không đáng theo cho Nam Thùy Dương.

Cũng không biết Nguyễn Cao Cường có nghe lọt tai lời của cô hay không, anh vẫn còn có thể duy trì một mặt bình tĩnh, thậm chí còn có thể nói là rất dịu dàng vén mấy sợi tóc rối của cô ra hai bên sau tai.

Lúc này giọng nói của anh đã trở nên rất dịu dàng, ấm áp: “Sau này…

Nếu như em gặp được một người đàn ông thích hợp với mình, muốn kết hôn thì cứ kết hôn đi. Thế nhưng chắc chắn anh ta phải là một người có đủ tư cách làm ba, phải đối xử với Vân Nhi thật tốt.”

Trong lòng Đào Hương Vi cảm thấy rất nghi hoặc mà nhìn thật kỹ người đàn ông trước mắt mình, cô thật sự không thể hiểu nổi tại sao đột nhiên anh lại nói một câu như thế chứ?

Không hiểu sao trong lòng Đào Hương Vi lại dâng lên một cảm giác rất khó nói, tựa như Nguyễn Cao Cường muốn đi chết, trước đó để lại mấy lời căn dặn cho mình.

Không phải chỉ là kết hôn thôi sao? Hà tất phải lo lắng, suy nghĩ nhiều như thế làm gì?

“Còn nữa..” Nói đến đây, vẻ mặt Nguyễn Cao Cường lập tức trở nên nghiêm túc hơn một chút, anh nói: “Em muốn lấy người đàn ông nào cũng được, nhưng nhất định không thể là Ph*m V*n Đ*ng”

Đào Hương Vi nghe vậy, không nhịn được nở nụ cười trào phúng bảo: “Chuyện tôi có lấy chồng hay không, gả cho người nào đều không tới phiên anh bận tâm, anh đâu phải ba mẹ tôi đâu. Nếu anh cảm thấy rảnh rỗi quá không bằng dành chút thời gian cho cô dâu của mình đi thì hơn. Dù sao thì cô ấy mới là vợ của anh, là người sẽ làm bạn đồng hành trên đường đời của anh sau này.”

Nguyễn Cao Cường nghe cô nói như vậy, đôi mắt thăm thảm nhìn chằm chằm vào cô, bỗng nhiên nhếch môi cười nhạo một câu: “Em nói đúng, tâm tư của anh nên đặt lên trên người cô ấy mới phải, từ nay về sau, em cũng chỉ là mẹ của con gái anh mà thôi.”

Chẳng biết vì sao, khi nghe anh nói những lời này cô lại cảm thấy bi thương đến thế, thật khiến cho người ta cảm thấy có chút khổ sở.

“Thế nên đêm nay anh cố ý đến đây, là vì sợ sau khi kết hôn không có lý do gì để bắt nạt tôi nữa à?” Đào Hương Vi châm biếm nói.

Nguyễn Cao Cường nhìn cô thêm vài lần nữa, sau đó giúp cô chỉnh trang lại quần áo cho thật tốt, lúc này mới ngồi dậy thả người ta ra.

“Đây là lời từ biệt” Giọng nói của anh rất thấp, sau này chuyện của Đào Hương Vi, anh sẽ không can thiệp quá nhiều nữa.

Đào Hương Vi nghe vậy khẽ run lên, từ biệt ư… Chuyện lừa gạt người khác theo cách xấu xa như thế lại bị anh nói thành mấy lời dễ nghe như vậy ư?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 828


Chương 828: Sao em biết anh không có tình cảm với cô ấy

“Nếu như đúng là lời từ biệt, vậy thì mong anh Vinh viễn đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Nếu anh đã muốn kết hôn với người ta thì không nên nghĩ tới chuyện lén lút làm chuyện vô liêm sỉ với tôi làm gì. Tôi không muốn bị người ta gọi là trà xanh” Đào Hương Vi kéo cổ áo rồi ngồi dậy.

“Với cả, nếu như sau này anh dám làm chuyện xấu xa với tôi, tôi sẽ không báo cảnh sát nữa, mà sẽ cho anh thành thái giám luôn” Đào Hương Vi thật sự rất tức giận, tuần sau người này chuẩn bị kết hôn với Nam Thùy Dương rồi, thế mà vừa rồi còn có ý định c** đ* của cô, bắt nạt cô.

Nguyễn Cao Cường nheo mắt nghe mấy lời nói tàn nhẫn của cô, thay vì tức giận lại khẽ nhếch môi bảo: “Sau này sẽ không xảy ra những chuyện như vậy nữa, dù sao thì anh cũng phải có trách nhiệm với vợ tương lai của mình”

Ý anh là vì vợ sẽ giữ mình trong sạch?

Đào Hương Vi không muốn nghe bất cứ chuyện gì liên quan đến anh và Nam Thùy Dương, lập tức vươn tay ấn chốt cửa muốn xuống xe: “Tốt nhất anh nên là người nói được làm được” Sau khi mở cửa xe, Đào Hương Vi đang muốn rời đi ngay lập tức.

Đột nhiên Nguyễn Cao Cường lại kéo tay cô lại, theo phản xạ có điều kiện Đào Hương Vi nhanh chóng gạt ra, cảnh giác nhìn anh hỏi: “Anh lại muốn làm gì nữa?”

Phản ứng của cô khiến cho Nguyễn Cao Cường cảm thấy rất bất đắc dĩ, anh thôi không chạm vào cô nữa, chỉ nhìn thẳng vào mắt Đào Hương Vi, vô cùng nghiêm túc nói: “Em phải nhớ kỹ, em muốn tìm bất cứ ai kết hôn đều được, thế nhưng tuyệt đối không thể tìm Ph*m V*n Đ*ng”

Nói tới việc này, Đào Hương Vi lại cảm thấy muốn nổi nóng, trước đây anh không những không cho phép cô ta qua lại với Ph*m V*n Đ*ng, ngay cả những người khác cũng không được. Bây giờ anh chuẩn bị kết hôn, lại hào phóng nói cho phép cô kết hôn với những người khác?

Anh đúng là cái loại đàn ông vừa ích kỷ vừa cực kỳ ngang ngược lại còn không biết nói lý lẽ.

“Chính anh đã nói từ biệt rồi mà, chuyện của tôi anh đừng quan tâm làm gì” Cô nói xong lời bản thân muốn nói lại chuẩn bị xuống xe.

Thế nhưng giọng nói của người đàn ông phía sau lại bất thình lình truyền đến: “Nếu như em dám kết hôn với Ph*m V*n Đ*ng, anh sẽ làm cho lễ kết hôn của hai người dang dở luôn”

Nghe vậy bỗng dưng Đào Hương Vi quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy khuôn mặt lãnh khốc tàn nhãn của anh, điều đó cho thấy mấy lời anh vừa nói không phải là đùa giỡn.

“Anh… Đúng là đồ khốn nạn mà” Đào Hương Vi giận dữ, lạnh giọng bỏ lại câu này sau đó lập tức rời đi, cô còn ở đó nói thêm với anh một câu nữa thôi, chỉ sợ sẽ bị tức chết mất.

Nguyễn Cao Cường nhìn theo bóng người dần biến mất sau màn đêm của Đào Hương Vị, lúc này mới vẫy tay gọi tài xế về lái xe rời đi.

Lời của anh nói, rồi một ngày nào đó Đào Hương Vi sẽ hiểu.

“Nguyễn Cao Cường, anh thật sự muốn kết hôn với Nam Thùy Dương đây à?” Lâm Hương Giang nhìn người đàn ông mình gọi là anh đang ngồi trên ghế sa lông, hai chân lười biếng bắt chéo nhau khẽ ve vẩy. Dáng vẻ này của anh trai cô là muốn từ bỏ hình tượng của bản thân luôn rồi sao?

“Không phải thiệp mời đã phát cho em rồi sao?” Anh hỏi ngược lại cô, chuyện như vậy sao có thể giả được?

Lâm Hương Giang nhìn về phía tấm thiệp mời anh vừa đưa cho mình lần nữa, cảm thấy dù có thể nào không thể tin được chuyện đối tượng anh trai mình muốn kết hôn, thế nhưng cô dâu lại là Nam Thùy Dương.

“Thế chị Hương Vi kia phải làm sao bây giờ?” Lâm Hương Giang không nhịn được nhíu mày hỏi.

“Cô ấy thế nào thì liên quan gì đến anh?” Anh nhíu mày, bày ra dáng vẻ không thèm quan tâm.

Lâm Hương Giang nhìn chăm chằm vào anh, có chút ngờ vực khẽ nheo mắt lại: “Thái độ này của anh… Không đúng lắm” Khác hoàn toàn so với một Nguyễn Cao Cường lúc bình thường, bây giờ tựa hồ anh đang coi nhẹ tất cả, thái độ được chăng hay chớ, chẳng thèm quan tâm đến bất cứ thứ gì.

“Được rồi, thiệp mời anh đã phát đến tận tay em rồi, đến lúc ấy nhớ mang theo người đàn ông và con trai của em đến uống rượu mừng của anh nhé” Dứt lời, anh lập tức đứng dậy muốn rời đi.

“Nguyễn Cao Cường, anh thật lòng muốn thế đấy à?” Lâm Hương Giang truy hỏi.

Nguyễn Cao Cường cảm thấy có chút buồn cười nhìn về phía cô hỏi lại: “Anh có chỗ nào không thật lòng à?”

Lâm Hương Giang không thích anh đùa giỡn như thế, vô cùng nghiêm túc nói: “Nếu như anh không có tình cảm với Nam Thùy Dương, chỉ là muốn phụ trách mới kết hôn với cô ấy, đợi đến khi cô ấy biết chuyện, nó sẽ trở thành một loại thương tổn với cô ấy”

“Sao em biết anh không có tình cảm với cô ấy?”

“Lẽ nào anh có tình cảm với cô ấy thật sao?” Cô không tin hỏi ngược lại.

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường chợt lóe lên, cô trái lại không hề trả lời, chỉ phất tay một cái nói: hàn huyên với em nữa”

“Rồi anh sẽ hối hận cho xem” Lâm Hương Giang nhìn về phía bóng lưng của anh nói.

Bước chân Nguyễn Cao Cường chỉ thoáng dừng một chút, sau đó lập tức tiếp tục đi về phía cửa: “Nhớ đến uống rượu mừng đấy” Anh làm như không nghe thấy cô nói gì hết.

Đi đây, không phí lời.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 829


Chương 829: Làm người mẫu áo cưới

Lâm Hương Giang cầm tấm thiệp mời mà anh ta đưa lên xem, kìm lòng không đặng mà thở dài một hơi, không ngờ hai người họ lại đi tới bước này. Nhưng biết đâu sẽ có kỳ tích thì sao? Dù sao ban đầu cô và Hà Tuấn Khoa cũng từng trải qua chuyện như thế, cuối cùng hai người vẫn đến được với nhau mà.

Tuy nhiên, cô không biết rằng lần này ông cụ nhà Nguyễn Cao đã lợi dụng mạng sống của Đào Hương Vi để uy h**p Nguyễn Cao Cường, buộc anh ta phải thỏa hiệp. Anh ta cũng đã quyết định rồi, sau khi kết hôn, anh ta sẽ chịu trách nhiệm với Nam Thùy Dương, không thể tiếp tục làm một kẻ trăng hoa nữa.

Đào Hương Vi đang định hoãn việc đóng phim lại một thời gian, chưa kể bây giờ cũng không có ai chịu tìm đến cô ta để quay phim hay đóng quảng cáo nữa, không ngờ Phương Thảo lại gọi điện thoại đến cho cô ta và nói rằng đã nhờ quan hệ tìm cho cô ta một công việc mới.

Đó là tại một tiệm áo cưới quốc tế nổi tiếng, hiện giờ họ đang cần một người mẫu vừa có ngoại hình vừa có khí chất để chụp một bộ ảnh áo cưới quảng cáo, họ đã chọn rất nhiều người, đa số đều có ngoại hình nhưng khí chất lại không phù hợp.

Phương Thảo tình cờ có một người bạn làm trong tiệm áo cưới đó nên đã gửi hình của Đào Hương Vi qua cho người bạn đó, không ngờ giám đốc thiết kế của tiệm áo cưới lại thích khí chất của cô ta, hẹn cô ta ra gặp mặt và chụp mấy tấm hình xem thế nào.

829-cha-cua-con-toi.jpg


Quả thật gần đây Đào Hương Vi đang kẹt tiền, cô ta nghe thế bèn hỏi: “Tiền lương họ trả bao nhiêu?”

“Nếu chị chỉ chụp thử thôi thì không bao nhiêu cả, nhưng nếu đồng ý làm người mẫu chắc chăn sẽ được nhận tiền lương chín chữ số đó”

Phương Thảo trả lời.

Chín chữ số quả thật không phải một số tiền nhỏ với Đào Hương Vị, cô ta suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Vậy được rồi, để chị thử xem”

“Chị Vi, cứ tin em đi, chị nhất định sẽ được chọn mà” Phương Thảo rất tự tin.

“Mong là vậy” Đào Hương Vi không muốn đặt quá nhiều hy vọng vào trong đó, vì cô ta sợ mình sẽ thất vọng.

Khi đến giờ hẹn, Đào Hương Vi và Phương Thảo cùng nhau đến gặp giám đốc thiết kế của tiệm áo cưới.

Tiệm áo cưới này thật sự là một thương hiệu quốc tế nổi tiếng, hơn nữa lại theo phong cách sang trọng xa xỉ, rất nhiều người nổi tiếng hay nghệ sĩ khi kết hôn, đính hôn đều chọn mua áo cưới ở tiệm này, bình thường đều nhờ nhà thiết kế may một kiểu riêng cho mình.

Cũng chỉ có thương hiệu nổi tiếng mới muốn tìm cho ra người mẫu phù hợp với áo cưới của họ để chụp như vậy, cho dù là nghệ sĩ hay những người có máu mặt cũng chưa chắc đã được họ nể mặt.

Giám đốc thiết kế là người Pháp, tên là Peter. Sau khi gặp mặt, ông quan sát Đào Hương Vi từ trên xuống dưới rồi ra quyết định: “Cô mặc một bộ áo cưới cho tôi xem thế nào.”

Ông ấy đã nói như vậy tức là có hi vọng rồi, vì nếu không ông ấy tuyệt đối sẽ không cho phép Đào Hương Vi mặc áo cưới.

“Vâng ạ” Đương nhiên Đào Hương Vi sẽ phối hợp.

Phương Thảo rất đỗi vui mừng, vội vàng đi theo cô ta để hỗ trợ.

Nhưng trong tiệm áo cưới đã có nhân viên giúp cô ta mặc áo cưới, bản thân Đào Hương Vi không thể tự mặc được.

Đào Hương Vi bận rộn cả buổi trong phòng thử đồ, cuối cùng cũng mặc xong chiếc áo cưới. Thấy cô ta đi ra, Phương Thảo sững sờ: “Chị Vi, chị đẹp quát”

“Nào, nhanh cho giám đốc thiết kế nhìn xem” Phương Thảo và những nhân viên khác cẩn thận đỡ cô ta ra ngoài.

Lúc này giám đốc thiết kế đang tiếp đón khách hàng tới mặc thử áo cưới, Đào Hương Vi vừa thấy đôi nam nữ kia, vẻ mặt của cô ta thay đổi ngay tức khắc.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 830


Chương 830: Gặp lại người quen

Hai người khách mà giám đốc thiết kế Peter của tiệm áo cưới đang tiếp đón không ngờ lại là Nguyễn Cao Cường và Nam Thùy Dương!

Cũng đúng, hai người đã sắp kết hôn nên tới đây thử áo cưới cũng không có gì kỳ lạ. Chỉ là Đào Hương Vi cảm thấy mình quá xui xẻo, đi làm người mẫu áo cưới còn bắt gặp được họ!

Lúc này Nguyễn Cao Cường cũng nhìn thấy Đào Hương Vị, vô ta đang mặc một bộ áo cưới đuôi cá làm tôn lên dáng người đồng hồ cát đầy quyến rũ của cô, những hạt ngọc trai được đính nơi cổ áo đầy sang trọng và cao quý.

Đây là lần đầu tiên Đào Hương Vi mặc áo cưới…

Nguyễn Cao Cường nhìn cô ta, hơi thất thần. Anh từng nghĩ đến việc kết hôn với cô ấy, cho cô ấy một hôn lễ thật lãng mạn, còn muốn tự mình thiết kế một bộ áo cưới cho cô ấy nữa.

Anh muốn nhìn thấy dáng vẻ Đào Hương Vi mặc áo cưới cho mình xem, nhưng cả đời này, điều đó đều không thể xảy ra.

Bây giờ cuối cùng cũng được nhìn thấy cô ấy mặc áo cưới, nhưng lại không phải vì anh.

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường nhìn cô ta quá nóng bỏng, Đào Hương Vi cảm thấy hơi mất tự nhiên.

Nam Thùy Dương thấy anh ta cứ sững sờ nhìn Đào Hương Vi thì trong lòng không khói nhói lên, ngay cả bản thân cô cũng là phụ nữ mà cũng không thể không dời mắt khỏi vẻ đẹp của Đào Hương Vi.

Giám đốc thiết kế Peter đang nói chuyện với Nguyễn Cao Cường, thấy anh ta thất thần nhìn về một phía thì cũng nhìn qua. khi thấy Đào.

Hương Vi đã thay áo cưới, Peter thầm ngạc nhiên vì khí chất của cô ta quá phù hợp với áo cưới mà mình thiết kết “Cô Hương Vi, chúc mừng cô đã trở thành người mẫu của tiệm áo cưới chúng tôi, tôi quyết định sẽ để cô chụp ảnh quảng cáo cho ba bộ áo cưới mới nhất của chúng tôi”’ Peter cũng mừng rỡ vì có thể tìm được một cô người mẫu thích hợp như Đào Hương Vi.

“Chị Vi, em đã nói chị sẽ được chọn mài! Chị mặc bộ áo cưới này vào nhìn đẹp quá trời, em tin rằng những ai chuẩn bị kết hôn mà nhìn thấy ảnh chụp của chị, họ đều sẽ muốn mua ngay thôi.” Phương Thảo hào hứng nói.

Đào Hương Vi không ngờ mình sẽ được chọn, đây vốn là một chuyện đáng để vui mừng, nhưng có Nguyễn Cao Cường ở đây, cô ta không vui nổi.

“Cảm ơn ông đã chọn tôi” Đào Hương Vi lịch sự đáp lại lời khen của giám đốc thanh tra.

“Cô đến văn phòng của tôi chờ một lát nhé, tôi xử lý chuyện ở đây rồi sẽ qua ký hợp đồng với cô.” Peter nói.

“Vâng ạ” Đào Hương Vi đã muốn đi lắm rồi.

“Đợi đã!” Nam Thùy Dương đột nhiên gọi cô ta lại.

Nam Thùy Dương tiến thẳng về phía Đào Hương Vi, chẳng mấy chốc đã đứng trước mặt cô ta, nghiêm túc nhìn chiếc áo cưới mà cô ta đang mặc. Sau đó, Nam Thùy Dương nhìn về phía Nguyễn Cao Cường, nói: “Cao Cường, em thích bộ áo cưới này, em có thể lấy nó không?”

Hôm nay Nguyễn Cao Cường đã đặc biệt cùng cô đến đây để chọn áo cưới, anh ấy nói rằng, cô muốn bộ nào anh ấy sẽ mua cho cô bộ đó.

Không chờ Nguyễn Cao Cường mở miệng, Peter đã lên tiếng: “Mắt nhìn của cô thật tốt quá, đây là một trong những bộ áo cưới mới nhất quý này của chúng tôi, chỉ có duy nhất một mẫu này thôi.”

Nam Thùy Dương nhìn chăm chằm vào Nguyễn Cao Cường, chờ anh ta lên tiếng.

Lúc này Nguyễn Cao Cường cũng đi tới, chỉ quan sát áo cưới trên người Đào Hương Vi như không quen biết cô ta, tiếp đó nói với Nam Thùy Dương: “Em thích là được.”

“Vậy em muốn thử bộ này, có được không?” Nam Thùy Dương lại hỏi.

Cô rất muốn nhìn xem Đào Hương Vi mặc đẹp hơn hay cô mặc đẹp hơn.

Peter lập tức trả lời: “Dĩ nhiên rồi.” Ngay sau đó, ông nói với Đào Hương Vi: “Cô mau thay nó ra đi”

Đào Hương Vi không biết tại sao Nam Thùy Dương lại nhằm vào chiếc áo cưới này, nhưng bây giờ người ta là khách, cô ta chỉ là một cô người mẫu áo cưới, sao ý kiến gì được?

Cô ta xoay người trở về phòng thử đồ, thay áo cưới ra dưới sự giúp đỡ của nhân viên tiệm.

“Kỳ lạ thật, trong tiệm có nhiều bộ như thế, tại sao cô ta lại đòi mặc bộ chị đang mặc chữ, chẳng lẽ là muốn so bì ai mặc đẹp hơn?” Phương Thảo biết chuyện giữa cô ta và Nguyễn Cao Cường nên cực kỳ tức giận, thấy bất công thay cho cô ta.

“Thôi nào, những lời này em nói ở đây thôi, đừng đem ra ngoài đấy nhé” Đào Hương Vi không mong dính dáng gì tới Nguyễn Cao Cường nữa.

“Chị đừng lo, em biết chừng mực mà”’ Phương Thảo đáp.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 831


Chương 831: Mặc áo cưới mà Đào Hương Vi đã thử

Đào Hương Vi thay áo cưới ra xong lập tức đưa nó cho Nam Thùy Dương. Trong lúc cô ấy mặc áo cưới, Peter bảo trợ lý cầm hợp đồng tới và ký hợp đồng với Đào Hương Vi ngay tại chỗ.

Đào Hương Vi cẩn thận đọc bản hợp đồng, thấy không có vấn đề gì thì chuẩn bị ký tên.

Đúng lúc này, Nam Thùy Dương đã mặc bộ áo cưới vào và đi ra, các nhân viên tiệm nhìn thấy cô đều khen: “Ôi, đẹp quá, cô chính là cô dâu đẹp nhất trên đời.”

“Bộ áo cưới này cực kỳ hợp với cô, càng làm tôn thêm khí chất của cô nữa” Peter cũng đi qua khen ngợi.

Đào Hương Vi ngẩng đầu nhìn sang. Nam Thùy Dương không cao.

như cô ta, dáng người khá nhỏ nhắn, mà bộ váy cưới này hợp với người hơi cao một chút nên Nam Thùy Dương mặc vào lại thành hơi dài.

“Hừ, bộ áo cưới này có hợp cô ta đâu, mấy người nhân viên và giám đốc thiết kế kia đúng là ăn nói linh tinh” Phương Thảo thì thâm bên tai cô ta.

Đào Hương Vi dùng mắt ra hiệu cho cô ấy đừng nói nữa.

Nam Thùy Dương đứng trước gương nhìn mình, mắt lơ đãng liếc qua Đào Hương Vi ở cách đó không xa, hỏi Nguyễn Cao Cường: “Anh thấy em mặc bộ này có đẹp không?”

Nguyễn Cao Cường trả lời ngay tắp lự: “Đẹp lắm”

“Có thật không?” Nam Thùy Dương bình tĩnh nhìn anh ta, như thể anh ta không nhìn kỹ mình đã trả lời.

Anh ta gật đầu: “Thật mà”

“Vậy… Nếu em chọn bộ này, anh thấy có hợp không?” Cô lại hỏi.

Nguyễn Cao Cường vẫn theo ý cô: “Được, hợp với em lắm”

Nam Thùy Dương muốn nghe anh ta nói điều gì khác, vì câu trả lời của anh ta khiến cô cảm giác như anh ta đang có lệ với mình.

Nam Thùy Dương hơi buồn bực trong lòng, nhìn về phía Đào Hương Vi, thình lình hỏi: “Chị Hương Vị, chị thấy bộ váy cưới này có hợp với em không ạ?”

Đào Hương Vi ngẩn người, mấy chuyện thế này cứ hỏi Nguyễn Cao Cường là được rồi, sao lại hỏi cô ta?

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều nhìn về phía Đào Hương Vi, câu trả lời của cô ta rất quan trọng.

Nguyễn Cao Cường nhíu mày: “Em hỏi cô ta làm gì, áo cưới do em chọn mà, em thích là được rồi.”

“Nhưng em muốn nghe xem người khác thấy thế nào” Lần đầu tiên Nam Thùy Dương không nghe lời anh ta.

“Em có thể hỏi người khác, còn ý kiến của cô ta… Không quan trọng, cũng không có giá trị tham khảo.” Nguyễn Cao Cường lạnh mặt, nói.

Đào Hương Vi liếc nhìn anh ta. Quả nhiên anh ta trở mặt còn nhanh hơn cả lật sách, không biết là ai đêm hôm khuya khoắt chạy đến dây dưa với cô ta, giờ lại tỏ ra không quen biết cô ta.

Cũng phải, sao anh ta dám thể hiện ra anh ta rất quen thuộc với mình trước mặt vợ sắp cưới chứ?

Không biết tại sao, cơn tức giận nảy lên trong lòng cô ta, cô ta nở nụ cười như có như không, đi đến trước mặt Nam Thùy Dương và nói: “Em muốn nghe chị nói thật sao?”

“Vâng, chị nói đi ạ” Nam Thùy Dương trông rất chân thành lắng nghe.

“Cô Nam Thùy Dương đây có dáng đẹp nên mặc cái gì cũng đẹp, cô nói có phải không?” Peter vừa nói chen vào vừa nháy mắt với Đào Hương Vi, mong cô ta đừng nói linh tinh.

Đào Hương Vi không để ý đến Peter, nói thẳng: “Bộ áo cưới này không hợp với em đâu, nếu em tin chị, chị giúp em chọn”

Nam Thùy Dương mỉm cười: “Ồ? Vậy chị muốn chọn bộ nào cho em thế ạ?”

Đào Hương Vi nhìn xung quanh một vòng, sau đó đi qua bên trái, chỉ vào một bộ áo cưới được trưng bày: “Bộ này hợp với em này.”

Nam Thùy Dương nhìn về phía bộ áo cưới mà cô ta nói rồi hỏi ý kiến của Nguyễn Cao Cường: “Anh thấy sao?”

Sắc mặt Nguyễn Cao Cường sa sầm: “Anh không đồng ý, em cứ mặc bộ này đi.”

Cuối cùng anh ta cũng trả lời được câu khác chút, trong lòng Nam Thùy Dương không còn khó chịu nữa, cười nói: “Vâng, em nghe anh”

Khóe mắt Đào Hương Vi giật một cái, thì ra hai người này đang đùa với cô à?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 832


Chương 832: Mời đến tham dự hôn lễ

Nam Thùy Dương vui vẻ lấy bộ áo cưới mà Nguyễn Cao Cường nói hợp với mình, sau đó nhìn về phía Đào Hương Vi, mỉm cười và nói: “Cảm ơn chị đã chọn giúp em, nhưng Cao Cường nói bộ này hợp với em nên em sẽ lấy bộ này”

“Không có gì, anh ấy là chú rể, đương nhiên biết em hợp với bộ nào hơn, nghe anh ấy là đúng đắn” Đào Hương Vi khó chịu trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ phép lịch sự.

Giữa lúc đó, nhân viên tiệm đã mang một bộ vest cưới cho Nguyễn Cao Cường.

“Tổng giám đốc Cường, đây là vest cưới cặp với bộ áo cưới của cô Nam Thùy Dương, anh có muốn thay xem thế nào không?” Giám đốc thiết kế hỏi.

Nam Thùy Dương mong đợi nhìn anh ta, kéo lấy tay áo anh ta một cách dè dặt lại như làm nũng: “Anh thay đi, không phải chúng ta còn phải chụp ảnh cưới nữa sao?”

Chẳng biết tại sao, Nguyễn Cao Cường liếc nhìn Đào Hương Ví rồi mới khẽ gật đầu: “Ừ”

Nhân viên tiệm lập tức dẫn anh ta đến phòng thử đồ.

Đào Hương Vi càng cảm thấy đứng ở đây sẽ làm mình bực bội hơn, cô ta không đọc bản hợp đồng kia lâu, ký tên xong là đưa cho giám đốc thiết kế ngay.

Peter thấy cô ta ký tên, cũng cho là không có vấn đề gì nên ký tên và đóng dấu vào.

“Đây là hợp đồng của cô, nếu cô đồng ý thì ngày mai đến đây chụp hình nhé.” Peter nói.

Đào Hương Vi gật đầu: “Được ạ, không còn chuyện gì khác thì tôi xin về trước.”

“Cứ tự nhiên nhé.” Lúc này Peter cũng không có thời gian để chào hỏi cô ta.

Đào Hương Vi đang định ra về thì Nam Thùy Dương lại gọi cô ta lại.

Cô ta đành dừng bước nhìn về phía Nam Thùy Dương đang mặc áo cưới, cho dù nhan sắc cô ấy đã hơi bị tàn phá nhưng cô đã dùng tóc che lại, không nhìn kỹ sẽ không nhận ra, thế nên Nam Thùy Dương cũng xem như một cô dâu xinh đẹp.

“Chị Hương Vị, chị có thể tới tham dự hôn lễ của em và Cao Cường không ạ?” Nam Thùy Dương rời cô ta.

Đào Hương Vi kinh ngạc, cô ta chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ đến tham dự hôn lễ của họ, cũng chưa từng nghĩ đến việc sẽ gửi lời chúc mừng đến họ.

Nhưng người ta đã mời như vậy, cô ta cũng không nên từ chối thẳng thừng chứ nhỉ?

Đào Hương Vi nhếch môi nặn ra một nụ cười, lịch sự từ chối: “Xin lỗi, gần đây chị rất bận nên không có thời gian tham dự hôn lễ của hai người, chúc hai người hạnh phúc bên nhau đến già nhé.”

Chúc mừng hai người đã là giới hạn cuối cùng của cô ta rồi.

Nam Thùy Dương tỏ ra hơi thất vọng: “Vậy thì tiếc quá, em muốn mời chị tới… cả Vân Nhi nữa”

Đào Hương Vi nhíu mày, tự hỏi Nam Thùy Dương đang thật lòng muốn mời cô ta đến dự hay đang cố ý khoe khoang cái gì. Nguyễn Cao.

Cường kết hôn là một chuyện gây ảnh hưởng rất lớn đến Vân Nhi, thế mà Nam Thùy Dương lại muốn mời con bé đến?

Nét mặt của Đào Hương Vi hơi lạnh đi: “Em có lòng rồi, Vân Nhi phải đi học, cũng không rảnh để tham dự” Không chờ Nam Thùy Dương mở miệng, cô ta nói tiếp: ‘Lát nữa chị có chút chuyện, phải đi ngay, tạm dừng ở đây nhé.”

Không biết có phải là cô ta suy nghĩ nhiều không, nhưng cô ta luôn có cảm giác Nam Thùy Dương mời mình là để cố ý nhắc nhở cho cô ta nhớ rằng, sau này bà Nguyễn Cao chính là Nam Thùy Dương.

Nam Thùy Dương nhìn theo Đào Hương Vi ra ngoài, khuôn mặt mới vừa còn nở nụ cười tươi tắn nay đã bị sự lạnh lẽo bao trùm.

Phương Thảo và Đào Hương Vi cùng nhau ra khỏi tiệm áo cưới, Phương Thảo không nhịn nổi nữa, xỉa xói: “Đậu xanh! Đúng là một đứa trà xanh! Suýt thì buồn nôn chết em rồi!”

“Em nói cái gì thế?” Đào Hương Vi nhìn cô ấy.

“Chị Vi à, chị không cảm thấy cái cô Nam Thùy Dương đó rất mưu mô sao? Đòi chị chọn giúp áo cưới rồi lại nói không cần chị chọn, cứ đòi mặc áo cưới chị mặc thử cho bằng được. Nói thật chứ cô ta mặc có đẹp như chị đâu, không biết mắt Tổng giám đốc Cường bị gì mà để ý đến cô ta?” Phương Thảo xổ một tràng.

Đào Hương Vi cũng thấy dáng vẻ cười mà không cười, giả vờ rất thân thiết với mình của Nam Thùy Dương rất phiền phức.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 833


Chương 833: Ph*m V*n Đ*ng đến giúp đỡ

Nhưng điều đó chẳng liên quan gì đến cô ta, sau này cô cũng sẽ không có bất cứ quan hệ gì với Nam Thùy Dương.

Hai người đang chờ xe thì đột nhiên có một chiếc xe đậu trước mặt họ. Thấy chiếc xe này, Đào Hương Vi nhận ra đó là xe của Ph*m V*n Đ*ng.

Quả nhiên, khi cửa xe ở vị trí tài xế được mở ra, người xuống xe chính là anh ta.

Ph*m V*n Đ*ng đi đến trước mặt hai người, vừa cười vừa hỏi họ: “Đang đón xe sao? Đúng lúc quá, lên xe anh đi.”

“Sao anh lại đến đây?” Đào Hương Vi thắc mắc nhìn anh ta “Anh gọi điện hỏi Phương Thảo, con bé nói em ở đây chuẩn bị ký hợp đồng gì đó, anh không yên tâm nên chạy tới xem giúp em” Ph*m V*n Đ*ng thẳng thần nói.

Đào Hương Vi liếc nhìn Phương Thảo, tự hỏi cô ấy gọi cho Ph*m V*n Đ*ng từ khi nào mà mình không biết.

Như nhận thấy nghi vấn của Đào Hương Vi, Phương Thảo nói: “Em gọi cho anh ấy lúc chị vào phòng thử đồ thay áo cưới.”

Đào Hương Vi nhìn về phía Ph*m V*n Đ*ng, nói: “Em đã ký hợp đồng với họ rồi, em làm người mẫu ảnh cho tiệm áo cưới này, chụp bộ ảnh cho áo cưới mới nhất của họ, chỉ mất hai ba ngày thôi. Em đã đọc kỹ hợp đồng rồi, không có vấn đề gì lớn đâu”

“Anh chỉ sợ em không giỏi xem hợp đồng nên đến đây một chuyến, nếu có gì thật thì em có thể nói với anh bất cứ lúc nào, ít ra sẽ có thêm một người giúp em giải quyết.”

Có lẽ do chuyện bộ phim mà lần trước anh ta giới thiệu cho Đào Hương Vi bị tình nghi là được sản xuất để rửa tiền làm anh ta thấy áy náy nên muốn giúp gì đó cho cô, cũng sợ cô lại ký mấy hợp đồng có vấn đề.

Trong chuyện này, Đào Hương Vi còn cẩn thận hơn anh ta nên lúc ký hợp đồng cô sẽ đọc thật cẩn thận.

Lúc này Phương Thảo đang nhận một cuộc gọi, đột nhiên cô ấy có việc gấp phải đi.

833-cha-cua-con-toi.jpg


Nhìn quan hệ của hai người, chẳng lẽ vẫn tốt như trước đây?

Nam Thùy Dương đi đến cạnh anh ta, thấy anh ta lạnh lùng nhìn chằm chằm ra bên ngoài thì cũng tò mò nhìn theo, chỉ nhìn thấy một chiếc xe con từ cửa tiệm áo cưới lái đi.

Người trong xe là ai? Sao đột nhiên anh ấy trở nên lạnh lùng như vậy?

“Cao Cường? Anh đang nhìn gì thế?” Cô hỏi thử.

Bất chợt nghe thấy giọng nói của Nam Thùy Dương, Nguyễn Cao Cường hoàn hồn, lúc này xe của Ph*m V*n Đ*ng cũng đã đi xa. Nguyễn Cao Cường lấy lại bình tĩnh, giọng điệu vẫn hơi lạnh: “Không có gì.”

Nam Thùy Dương lại nhìn ra bên ngoài, thật sự không nhận ra được gì mới trở lại bên cạnh anh ta: “Giờ chúng ta chụp ảnh cưới ạ?”

Nguyễn Cao Cường đột nhiên cảm thấy những chuyện này quá rườm rà, mà vốn dĩ cuộc hôn nhân này cũng không phải mong muốn của anh ta, nhưng anh ta không thể không tiếp tục.

Nguyễn Cao Cường trả lời, mặt không hề có cảm xúc nào: “Chụp chứ, sao lại không?” Nếu đã không thể tránh khỏi thì cứ xem như đang thực hiện nhiệm vụ vậy.

Tuy nhiên, trong lúc hai người chụp ảnh cưới, khuôn mặt Nguyễn Cao Cường đầy nghiêm nghị, không hề nói cười, niềm vui sướng lại càng không. Nam Thùy Dương bên cạnh anh ta thì ngược lại, cô tựa vào đầu vai anh ta, nụ cười chứa chan hạnh phúc.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 834


Chương 834: Nhờ ra sân bay đón mẹ

Ph*m V*n Đ*ng đang lái xe, Đào Hương Vi thì ngồi ở vị trí phó lái.

“Em nói là bây giờ em đã đăng ký lớp học rồi? Chuẩn bị thi kế toán?”

Ph*m V*n Đ*ng nhìn cô với đôi mắt rất bất ngờ.

Đào Hương Vi gật đầu: “Vâng, em đang định vậy”

Ph*m V*n Đ*ng không tài nào hiểu nổi: “Tại sao? Em muốn tìm một lối đi thì cũng tốt, nhưng không nhất thiết phải chọn kế toán mà?”

Không chờ cô trả lời, anh ta lại nói: “Chưa kể khả năng diễn xuất của em cũng rất tốt nữa, bỏ ngang nghiệp diễn như thế thật sự quá tiếc nuối”

“Em không vứt bỏ nghiệp diễn, chẳng qua tình hình bây giờ của em anh cũng thấy đấy, em mà không tìm lối đi khác, có lẽ đến con gái em cũng nuôi không nổi”

Đã lâu lắm rồi cô không được đóng phim, lại vừa trải qua sóng gió rửa tiền, càng không có ai chịu mời cô đến đóng phim.

Những người trong làng giải trí như họ đều hiểu rất rõ, một khi không góp mặt trong bộ phim nào thì dần dần sẽ không còn bộ phim nào có thể tham gia nữa, rất nhiều người đều khuất bóng dần và rời khỏi giới giải trí như vậy.

Đào Hương Vi cũng không muốn bản thân đi đến bước đường kia, nhưng bây giờ cô không thể không suy nghĩ cho con gái của mình.

“Anh nói này, nếu em tin anh thì hãy cho anh một chút thời gian, đợi ít ngày nữa, anh nhất định sẽ tìm được phim cho em đóng” Giọng của Ph*m V*n Đ*ng vô cùng chân thành.

Đào Hương Vi quay đầu nhìn anh ta, đột nhiên có chút mơ hồ, cô thật sự không biết có nên tin Ph*m V*n Đ*ng hay không.

Chẳng lẽ những lời nói của Nguyễn Cao Cường vẫn gây ảnh hưởng đến cô sao? Cho dù trong lòng cô một mực nói rằng phải tin tưởng anh ấy, nhưng trên thực tế vẫn bận lòng băn khoăn?

“Cảm ơn anh, nếu anh thật sự tìm được một bộ phim cho em, em nhất định sẽ đi.” Bất kể Ph*m V*n Đ*ng có thật lòng hay không, cô cũng không muốn nói quá thẳng thừng.

“Được, vậy em chờ anh nhé, dĩ nhiên anh cũng sẽ không phản đối em học kiểm toán. Anh tôn trọng lựa chọn của em” Cho tới nay anh ta đều dành cho Đào Hương Vi một sự tôn trọng chân thành.

Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu cho việc cô có thể tiếp tục làm bạn với anh ta.

Lúc này, Ph*m V*n Đ*ng chuyển chủ đề: “Hôm nay anh tìm em còn có một chuyện cần em giúp đỡ”

“Chuyện gì thế? Anh nói đi “Mấy ngày nay anh phải đi đóng phim, nhưng ngày mai mẹ anh sẽ qua rồi. Bà ấy nói lâu rồi không gặp anh, cứ đòi đến thăm anh, anh không khuyên bà ấy được nên đành để bà ấy đến. Nhưng anh lại không có thời gian đón bà ấy, em có thể ra sân bay đón mẹ anh không?’ Ph*m V*n Đ*ng hơi phiền não, nói.

Cô ta nhìn anh.

“Mẹ anh muốn thăm anh ạ?” Đào Hương Vi không ngờ là chuyện này.

Anh ta gật đầu: “Đúng vậy, bà ấy đã mua vé máy bay rồi, ngày mai là đến nơi. Nếu em đồng ý đón bà ấy giúp anh thì sau rồi đưa bà ấy về nhà anh là được, còn lại em không cần để ý làm gì”

Đào Hương Vi nhìn lịch trình của mình, sau đó nói: “Sáng sớm mai em phải đi chụp ảnh cưới rồi, nếu là buổi chiều thì có thể”

“Vậy thì hay rồi, chiều mai bà ấy sẽ đến nơi đấy Sau một lúc suy nghĩ, Đào Hương Vi nói: “Vậy cũng được, em có thể giúp anh đi đón bác gái, chỉ sợ lúc đó chiêu đãi bà ấy không chu đáo thôi”

“Cái này em không cần phải lo, anh sẽ nói rõ cho bà ấy biết em là bạn của anh. Bà ấy sẽ không làm em khó xử đâu, còn rất lịch sự với em nữa” Ph*m V*n Đ*ng cười nói.

Đào Hương Vi thầm nghĩ, anh ta đã giúp cô nhiều việc như thế rồi, giờ chỉ muốn nhờ cô ra sân bay đón thôi, đó thật sự là một chuyện rất đơn giản. Thế là Đào Hương Vi hẹn thời gian với anh ta, ngày mai cô sẽ đi đón mẹ anh ta đúng giờ.

Đến tối, Đào Hương Vi tắm xong, đang định xem sách vở một lúc rồi đi ngủ thì thấy cô con gái đang ngủ của mình đã ngồi dậy.

“Vân Nhi, con dậy rồi à? Sao thế con? Trông con không vui lắm” Đào Hương Vi ngồi ở mép giường, không khỏi có chút căng thẳng.

“Mẹ ơi, ba muốn kết hôn với dì Nam Thùy Dương kia thật ạ?” Vân Nhi hỏi, đôi mắt đen láy nhìn cô, không hề chớp mắt.

Đào Hương Vi giật mình, không ngờ con gái lại hỏi chuyện này.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 835


Chương 835: Gọi điện cho ba

Tin tức Nguyễn Cao Cường sắp kết hôn đã được truyền đi khắp nơi như sợ có người không biết, con gái cô thấy cũng không kỳ lạ.

Đào Hương Vi nhẹ nhàng gật đầu: “Ừ”

Nỗi buồn bã tràn lên trong mắt Đào Vân Nhi: “Tại sao ạ? Tại sao ba lại kết hôn với người khác chứ?” Cô bé thật sự không chấp nhận nổi.

Đào Hương Vi không ngờ con gái lại có phản ứng lớn đến vậy, đáng ra cô nên chủ động nói chuyện này cho cô bé biết để nó chuẩn bị tinh thần mới phải.

“Mẹ và ba con ly hôn, hai người có cuộc sống của riêng mình, thế nên ba con kết hôn với người khác là chuyện rất bình thường mà”

“Vậy không phải có nghĩa là sau này mẹ kết hôn với người khác cũng rất bình thường sao?” Vành mắt Đào Vân Nhi hơi đỏ, vừa khổ sở vừa có chút tức giận.

Đào Hương Vi ôm con gái vào lòng, đau đớn nói: “Không đâu, mẹ sẽ không kết hôn với bất cứ ai nữa, sẽ không tìm dượng cho con đâu”

Trong lồng ngực, Đào Vân Nhi ngẩng đầu lên nhìn cô, vẫn không thể hiểu nổi: “Vậy tại sao ba lại có thể? Con còn tưởng ba và mẹ sẽ làm lành, người mà ba muốn kết hôn sẽ là mẹ”

Đào Hương Vi mấp máy môi muốn nói điều gì đó, bỗng nhiên phát hiện mình không biết nên giải thích thế nào cho con hiểu.

Thật lâu sau, cô mới lên tiếng: “Vân Nhi, mẹ nói cho con nghe, mẹ và ba con vĩnh viễn không thể tái hôn được. Mẹ nói thật”

“Tại sao ạ?” Đào Vân Nhi cực kỳ khó hiểu, sau đó lại hỏi: “Mẹ ghét ba lắm ạ?”

Đào Hương Vi hơi nhíu mày. Đến bây giờ cũng không thể nói là có ghét anh ta hay không, dù sao thì anh ta đã sắp kết hôn rồi, sau này anh ta sẽ không liên quan gì đến cô nữa.

Đào Hương Vi lắc đầu: “Bây giờ thì không ghét.”

“Vậy trước kia ghét ạ?” Nếu không thì ba mẹ đã không ly hôn rồi.

“Chuyện này không có gì hay để thảo luận cả, ba con muốn kết hôn với người khác là sự thật không thể thay đổi, sau này… Ba con vẫn là ba con, chăng qua con không thế yêu cầu ba con quá nhiều nữa” Đào Hương Vi nhắc nhở con gái mình.

Đào Hương Vi tựa đầu vào ngực cô ta, giọng thật khẽ: “Nhưng mẹ à… Con khó chịu lắm”

Đào Hương Vi chỉ có thể nhẹ nhàng v**t v* đầu cô bé: “Qua một thời gian là con sẽ chấp nhận được thôi, chỉ cần ba con còn tốt với con, huống gì con còn là con gái duy nhất của ba con mà”

“Vậy ba có sinh em bé với dì Nam Thùy Dương đó không ạ?” Cô bé rất để ý điều này.

Câu hỏi ấy làm Đào Hương Vi nghẹn lời, đồng thời trong lòng cũng uất nghẹn một cách khó hiểu.

“Mẹ không biết, đây là chuyện của họ” Cô thì thầm.

“Mẹ, giờ con muốn gọi cho ba, được không ạ?” Đào Vân Nhi hỏi ý kiến cô ta.

“Đó là ba con, con muốn gọi thì cứ gọi, không cần hỏi mẹ đâu” Cô sẽ không cản hai cha con tiếp xúc với nhau.

“Vậy còn dùng điện thoại mẹ để gọi nhé.” Đào Vân Nhi lấy điện thoại của cô rồi xuống giường.

Đào Hương Vi khó hiểu nhìn cô bé: “Con đi đâu vậy?”

“Con muốn lên sân thượng để điện ạ”“

“Con muốn nói riêng gì với ba sao?” Ngay cả cô cũng không thể nghe sao?

Vân Nhi cũng không sợ cô buồn lòng, gật đầu, nói: “Dạ, con có mấy câu muốn nói riêng với ba”

Đào Hương Vi hơi bất đắc dĩ nhưng cũng không cản cô bé: “Vậy con đi đi, nhớ mặc áo khoác vào, đừng để lạnh”

“Con biết Đào Vân Nhi cầm điện thoại của cô chạy lên sân thượng, gọi cho số của ba mình một cách thông thạo.

Lúc này Nguyễn Cao Cường đang xử lý công việc trong văn phòng, nhận được cuộc gọi từ con gái, anh có hơi bất ngờ vì bây giờ đã muộn lắm rồi.

Sau khi bắt máy, anh hỏi: “Sao con còn chưa ngủ?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 836


Chương 836: Ba sẽ không sinh em bé với dì Nam Thùy Dương chứ?

“Ba ơi, ba muốn kết hôn với dì Nam Thùy Dương ạ?” Giọng nói của Đào Vân Nhi nhẹ nhàng truyền đến từ trong điện thoại.

Trái tim Nguyễn Cao Cường bất giác nhói lên, anh đặt bút trong tay xuống không ký nữa, đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bóng đêm bên “Ba… Thích dì ấy sao?” Đào Vân Nhi hỏi tiếp.

Nguyễn Cao Cường đút một tay vào trong túi quần. Đối với anh, có yêu hay không đã không thể cân nhắc nữa, nhưng anh vẫn đáp: “Ba thích dì ấy hơn mẹ con sao?” Dường như tối nay Đào Vân Nhi có rất nhiều câu hỏi.

Đôi mắt phượng sâu thẳm của Nguyễn Cao Cường trầm xuống, anh im lặng một lát rồi mới khàn giọng nói: “Vân Nhi, ba và mẹ con đã ly hôn từ lâu…

“Nên ba đã hết thích mẹ con từ lâu rồi đúng không ạ?”

Nguyễn Cao Cường không biết nên trả lời cô bé như thế nào, tình cảm anh dành cho Đào Hương Vi không phải chỉ đơn giản là thích.

Giọng Đào Vân Nhi thấp xuống vài tông, nghe rất khó chịu: “Con biết ba không còn thích mẹ con nữa, thôi được rồi, nếu cả hai người đều không thích người kia, ba muốn kết hôn, thì con có thể chúc mừng cho ba”

Nguyễn Cao Cường nhíu mày, chẳng lẽ con bé cũng đã hỏi Đào Hương Vi câu hỏi thế này, và Đào Hương Vi trả lời là đã không còn thích anh từ lâu nữa?

Anh thầm mỉa mai cười, điều này vốn không cần nghi ngờ, đủ thứ biểu hiện của Đào Hương Vi đã đủ để chứng minh cô ấy hoàn toàn ghét anh chứ không hề có cái gì gọi là thích.

“Ba ơi, vậy ba có sinh em bé với dì Nam Thùy Dương không ạ?” Đào Vân Nhi lại hỏi một câu khác.

Nguyễn Cao Cường mím môi, những câu hỏi của con gái tối nay thật khó trả lời.

“Nếu ba sinh em bé với dì ấy, có phải ba sẽ hết quan tâm đến con không?” Đào Vân Nhi bắt đầu lo lắng mình sẽ không còn chỗ đứng trong lòng ba.

Nguyễn Cao Cường không nén được tiếng thở dài: “Đã muộn rồi sao con không đi ngủ mà suy nghĩ cái gì thế hả? Con là bảo bối duy nhất của ba, sao ba hết quan tâm con được?”

“Nhưng mà ba có thể hứa rằng con vẫn là con gái cưng của ba sau khi có con với dì Nam Thùy Dương không?” Vân Nhi hết sức ưu sầu.

“Dĩ nhiên rồi, ba có thể hứa với con, con là đứa con duy nhất của ba, sau này ba sẽ không sinh thêm con nữa, sẽ không sinh em bé với dì ấy”

Nguyễn Cao Cường hứa với cô bé ngay tắp lự.

Đào Vân Nhi không dám tin: “Ba, ba thật sự sẽ không sinh em bé với dì Nam Thùy Dương chứ ạ?”

“Đúng vậy, ba sẽ không sinh em bé với dì ấy, giờ con có thể yên tâm ngoan ngoãn đi ngủ rồi chứ?”

Rốt cuộc tâm trạng của Đào Vân Nhi đã khá hơn một chút: “Vậy con tin ba, ba không được lừa con đó nha”

“Nhỏ ngố, ba đã lừa con lúc nào chưa?” Nguvễn Cao Cường khẽ cười.

“Thôi, cũng không còn sớm nữa, con đi ngủ đây, ba cũng phải nghỉ ngơi sớm đó.” Đào Vân Nhi nói xong chủ động kết thúc cuộc trò chuyện.

Nguyễn Cao Cường nhìn di động một lúc rồi xoay người về phòng tiếp tục làm việc, nhưng vừa quay đầu lại đã thấy Nam Thùy Dương đứng đấy không biết từ khi nào.

Cô ấy đang cầm một cốc sữa trong tay, sắc mặt hơi tái nhợt, lúc đối diện với đôi mắt của anh, cô nở nụ cười hết sức gượng gạo: “Cái đó…Em thấy muộn thế rồi mà anh còn làm việc nên hâm nóng cho anh một ly sữa”

Thấy Nam Thùy Dương cười mà còn khó coi hơn cả khóc, Nguyễn Cao Cường có thể khẳng định rằng cô ấy đã nghe được cuộc trò chuyện của mình và Vân Nhi.

Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn chăm chằm vào cô, sải đôi chân thon dài bước về phía cô.

Đưa tay nhận lấy cốc sữa, anh uống hết một hơi rồi nhìn cô, lúc này mới lên tiếng: “Nam Thùy Dương, trước khi kết hôn, có một số việc anh muốn nói rõ với em”

Trái tim Nam Thùy Dương hơi nhói lên, trong tiềm thức không muốn nghe những lời kế tiếp của anh, nhưng hai chân cô nặng như chì, đột nhiên không thể di chuyển được.

“Vâng, được ạ…” Nam Thùy Dương vẫn mỉm cười một cách khiên cưỡng.

Người đàn ông cao lớn đứng trước mặt cô, mang theo khí chất cao quý trời sinh, khiến cô đột nhiên cảm thấy mình không xứng với anh ấy.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 837


Chương 837: Nói chuyện rõ ràng

Anh ấy chịu cưới cô thật sự là niềm vinh hạnh cực lớn đối với cô, cô phải tu luyện tích đức tám đời mới có được người đàn ông này.

Nam Thùy Dương cụp mắt xuống, chờ Nguyễn Cao Cường lên tiếng.

“Anh nói thẳng, anh kết hôn với em, ngoài việc muốn chịu trách nhiệm với em ra, còn có một nguyên nhân khác, chính là vì đây là ý của ông nội anh” Nguyễn Cao Cường chậm rãi nói.

Lòng Nam Thùy Dương lại lần nữa xoắn chặt. Nếu anh ấy nói muốn chịu trách nhiệm với cô thì cô sẽ không đau khổ đến vậy, nhưng anh ấy lại nói, anh ấy kết hôn với cô là vì ông cụ Nguyễn Cao muốn anh ấy làm như vậy!

Vậy là, anh ấy không hề muốn kết hôn với cô mà là bị ép buộc?

“Nếu anh không muốn thì, em… Có thể nói rõ với ông cụ, anh không cần miễn cưỡng kết hôn với em đâu”’ Cô cúi đầu, dùng sức nắm chặt quả đấm, vành mắt xót xa.

“Kết hôn chắc chắn anh sẽ làm, sau khi kết hôn, em là vợ anh, anh sẽ chịu trách nhiệm với em, anh cũng sẽ cắt đứt mọi mối quan hệ trong quá khứ”

Anh ấy đang nói đến Đào Hương Vi sao?

“Nhưng em cũng biết đấy, Vân Nhi là đứa con duy nhất của anh, sau này anh cũng không có ý định có thêm một đứa nào nữa, thế nên anh chỉ có thể cho em một cuộc hôn nhân và vật chất đầy đủ, những thứ khác, anh xin lỗi, anh không thể cho em”

Hai tay Nam Thùy Dương đã nắm chặt đến mức từng khớp xương cũng trắng bệch, cả người cũng hơi run rẩy. Cô cúi găm mặt làm anh không thể thấy được cảm xúc trong mắt cô.

837-cha-cua-con-toi.jpg


“Em thật sự chấp nhận điều đó sao?” Nguyễn Cao Cường nhìn thẳng vào mắt cô. Anh đã nói rằng không cần con, vậy có nghĩa rằng cuộc hôn nhân này của hai người chỉ là hữu danh vô thực.

Không biết Nam Thùy Dương có hiểu ý anh ta không mà cô vẫn gật đầu: “Vâng… Em thế này rồi, chỉ có anh bằng lòng cưới em, không còn ai đoái hoài tới em.” Cô không khỏi tự giễu mình.

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường trầm xuống: “Do anh hại em” Cảm xúc của anh đối với cô chỉ là áy náy.

“Anh đừng nói vậy, chúng ta sắp kết hôn rồi, vợ chồng tuy hai mà một, làm gì có ai hại ai” Hiếm khi thấy Nam Thùy Dương rộng rãi như vậy.

Có lẽ ông nội nói không sai, Nam Thùy Dương rất thích hợp để làm một người vợ.

“Nếu sau này em muốn có con, chúng ta có thể nhận nuôi một đứa”

Nguyễn Cao Cường nói.

Sắc mặt Nam Thùy Dương hơi thay đổi, cô sinh được nhưng lại không sinh ngược lại còn đi nhận nuôi, vậy chẳng phải sẽ làm người ta cười chê sao?

“Không được đâu, anh đã nói anh chỉ có một đứa con là Vân Nhi thôi mà”

“Cảm ơn em đã thông cảm cho anh” Nguyễn Cao Cường lại thấy áy náy nhiều hơn.

Nam Thùy Dương vẫn nở nụ cười với anh ta, nhưng nơi cuống họng lại nghẹn ngào đảng chát.

Đào Vân Nhi trả điện thoại lại cho mẹ.

Đào Hương Vi vẫn dán mắt vào tài liệu học tập, hỏi: “Gọi xong rồi à?”

“Dạ. Mẹ ơi, con hỏi ba rồi, ba nói ba sẽ không sinh em bé với dì Nam Thùy Dương, con của ba chỉ có con thôi.” Vân Nhi kể lại lời của ba cho mẹ nghe.

Đào Hương Vi có chút kinh ngạc. Sao Nguyễn Cao Cường lại nói những lời thế này với con gái chứ?

Mà anh ta có muốn sinh con với Nam Thùy Dương hay không, cô cũng không can thiệp được.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 838


Chương 838: Tàng trữ m* t**?

Buổi sáng Đào Hương Vi đi chụp quảng cáo váy cưới, buổi chiều thì ra sân bay đón mẹ của Ph*m V*n Đ*ng như đã hẹn. Lúc này cô đang cầm bảng viết tên Dư Cẩm Tú đứng chờ ở cửa ra vào, chờ được một lúc thì có một người phụ nữ bảo dưỡng khá tốt đang kéo vali đi về phía cô.

“Cháu là Đào Hương Vi, bạn của Văn Đồng đúng không?” Nét mặt người phụ nữ ấy đầy hiền hòa, còn quan sát cô từ trên xuống dưới, ánh mắt ấy không khác gì đang nhìn bạn gái của con trai.

Đào Hương Vi gật đầu: “Cháu chào dì ạ, Ph*m V*n Đ*ng nhờ con đến đón dì”

“Nó đã gọi điện nói cho dì rồi, làm phiền cháu quá” Người phụ nữ rất khách sáo.

“Không phiền đâu ạ, cháu và anh ấy khá thân nhau, giúp đỡ lẫn nhau là đương nhiên rồi ạ”“

“Cháu xinh thế này, sao lại không phải bạn gái của nó chứ?” Người phụ nữ hơi tiếc nuố Đào Hương Vi mỉm cười: “Mấy chuyện như vậy phải xem duyên phận dì ạ”

“Cháu nói đúng, không có duyên phận với nhau mà miễn cưỡng đến với nhau sẽ không có kết quả” Người phụ nữ than thở rồi đột nhiên nói: “Dì hơi khát, chúng ta đi mua chút nước uống đi.”

“Vâng” Đào Hương Vi và bà cùng đi đến tiệm cà phê trong sân bay, có rất nhiều người đang xếp hàng.

“Dì ngồi tạm đi ạ, để cháu mua cho dì. Dì muốn gì ạ?” Đào Hương Vi hỏi.

“Dì thấy hình như họ có b*n n**c trái cây thì phải, cháu muốn giúp dì một ly nhé.”

Đào Hương Vi gật đầu rồi xếp hàng.

Mười phút sau, cô trở lại với một ly nước cam trên tay: “Nhân viên tiệm nói cam được ép tươi lắm ạ, dì thử xem”

“Cảm ơn cháu, sao cháu không mua cho mình một ly?”

“Cháu không khát ạ” Đào Hương Vi cũng ngồi xuống, chờ bà uống xong rồi đi tiếp.

“Đúng rồi, Ph*m V*n Đ*ng nói cháu đưa dì đến nhà của anh ấy, lát nữa dì có muốn mua cái gì không ạ? Nếu không thì cháu đưa dì về nhé.”

Cô ta hỏi.

Người phụ nữ lắc đầu: “Dì không mua gì cả” Uống nước cam xong, bà nói: “Dì muốn đi toilet một lát, phiền cháu đợi ở đây một chút nhé.”

“Dì đi đi ạ, cháu chờ dì.”

Người phụ nữ giao vali lại cho cô ta trông giúp rồi đi ngay.

Đào Hương Vi chờ tận hai mươi phút đồng hồ mà vẫn không thấy mẹ của Ph*m V*n Đ*ng trở lại nên hơi sốt ruột. Cô nhìn về phía phòng vệ sinh, không thấy bóng dáng bà ấy đâu cả.

Chẳng lẽ là bị đau bụng?

Đào Hương Vi nhìn đồng hồ, chờ thêm mười phút nữa mà vẫn không thấy đối phương trở lại.

Cô thầm nghĩ liệu sẽ không xảy ra chuyện gì rồi chứ?

Cô không chờ nữa, kéo vali chuẩn bị vào toilet tìm người phụ nữ.

Nhưng Đào Hương Vi vừa đứng dậy thì đột nhiên có hai người mặc đồng phục cảnh sát tiến về phía cô với sắc mặt nghiêm túc.

Đào Hương Vi chưa kịp làm rõ là chuyện gì thì nữ cảnh sát cầm đầu đã hỏi: “Cô là Đào Hương Vi?”

Cô gật đầu: “Là tôi, xin hỏi có chuyện gì không ạ?”

“Có người tố cáo vali của cô có chứa hàng cấm, mời cô theo chúng tôi về cơ quan cảnh sát phối hợp kiểm tra”

Đào Hương Vi nghe vậy thì vô cùng ngạc nhiên, vô thức nhìn về phía vali. Đây là vali của mẹ Ph*m V*n Đ*ng cơ mà, bên trong chứa hàng cấm sao?

“Đây là vali của cô đúng không?” Nữ cảnh sát hỏi.

“Nó… Không phải…”

“Không phải thì tại sao cô mang nó?”

“Hôm nay tôi tới đón một người, đây là hành lý của mẹ bạn tôi.”

“Không cần biết nó là của cô hay không phải của cô, cô cứ đi với chúng tôi trước đã.”

Đào Hương Ví liếc nhìn sang phòng vệ sinh, vẫn không thấy Dư Cẩm Tú đi ra, đành phải nói: “Được, tôi có thể đi với hai người, nhưng mẹ của bạn tôi đã đi toilet được nửa tiếng rồi, tôi muốn vào toilet tìm bà ấy trước đã”

“Tốt nhất là cô đừng mượn cớ chạy trốn”

Trong tình huống này mà nói muốn đi toilet đúng là khả năng bị nghi ngờ sẽ bỏ trốn là rất cao.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 839


Chương 839: Đào Hương Vi bị hãm hại

“Hai người yên tâm, tôi không làm sai chuyện gì đương nhiên sẽ không chạy trốn, hai người có thể đi cùng tôi.”

“Chắc chản rồi” Nói rồi nữ cảnh sát tự mình đi với cô.

Đào Hương Vi vào toilet, nói lớn: “Mẹ của Ph*m V*n Đ*ng ơi, dì có trong này không ạ?”

Thậm chí cô còn mở hết mỗi một phòng, kiểm tra hết một lượt mà vẫn không thấy Dư Cẩm Tú đâu cả.

Chuyện gì đang xảy ra thế này?

“Không tìm được người cô muốn tìm à?” Nữ cảnh sát nở nụ cười như có như không, nhìn cô, ánh mắt ấy rõ ràng là đang cho rằng cô đang kiếm cớ kéo dài thời gian.

Đào Hương Vi nhìn về phía chiếc vali, đột nhiên nhận ra có gì đó bất thường, chẳng lẽ…

Cô đi theo cảnh sát đến cơ quan công an, vali cũng giao cho họ kiểm tra. Chiếc vali được mở ra, bên trong là một vài quần áo cho nữ, còn có một cái túi màu đen chứa thứ gì đó. Họ lập tức mở túi đen đó ra, Đào Hương Vi cũng nhìn chằm chằm.

Khi túi được mở ra, cảnh sát lấy ra mười cái túi bột nhỏ màu trắng.

Lập tức có người nhận ra đó là thứ gì: “m* t**!”

Đào Hương Vi nghe vậy thì vô cùng hoảng hốt, không ngờ trong vali lại tàng trữ m* t**! Mẹ của Ph*m V*n Đ*ng mang m* t** tới sao?

“Chỗ m* t** này đến từ đâu?” Các cảnh sát hỏi ngay.

Đào Hương Vi sững sờ, lắc đầu: “Tôi không biết, thật sự không liên quan gì đến tôi cả.”

“Tốt nhất là cô hãy nói thật cho chúng tôi, cô có biết tàng trữ m* t** sẽ bị xử tù không? Chưa kể ở đây còn có một trăm gam m* t**, đủ để xử cô tử hình”

Đào Hương Vi ngã phịch xuống ghế, hình như cô đã bị ai hãm hại rồi.

Là Ph*m V*n Đ*ng? Hay là mẹ anh ta muốn hại cô?

Nhưng như thế thì quá vô lý!

Hôn lễ của Nguyễn Cao Cường và Nam Thùy Dương được tổ chức tại một nhà hàng năm sao.

Có lẽ vì gia đình của Nam Thùy Dương không xứng vai xứng vế với nhà họ Nguyễn Cao lắm, cộng thêm Nguyễn Cao Cường không muốn làm quá long trọng nên không mời nhiều khách đến dự.

Lâm Hương Giang cùng với chồng và con của cô vẫn đến, cho dù đối tượng kết hôn của Nguyễn Cao Cường không phải Đào Hương Vi.

Hôm nay Nguyễn Cao Cường mặc vest đen, trông vừa nhã nhặn vừa lịch lãm.

“Sao không thấy Thanh Dương đâu? Thăng bé không đến chúc mừng cậu nó sao?” Nguyễn Cao Cường thấy Lâm Hương Giang và Hà Tuấn Khoa chỉ dẫn con gái tới nên hỏi.

“Thanh Dương nói người anh sắp kết hôn không phải mẹ của Vân Nhi nên không muốn đến” Lâm Hương Giang truyền đạt lại ý của con trai.

Lâm Thanh Dương chỉ chấp nhận Đào Hương Vi làm mợ mình, nếu là người khác cậu nhóc sẽ không đồng ý.

“Nhóc thối này, lớn rồi là không coi ai ra gì, không xem người cậu này ra gì” Nói thì nói như vậy nhưng Nguyễn Cao Cường không tức giận, chỉ hừ lạnh một tiếng: “Ai thèm quan tâm nó có tới hay không.”

Lâm Hương Giang nở nụ cười bất đắc dĩ, sau đó bảo Hà Tuấn Khoa đưa phong bì đỏ cho họ.

Nguyễn Cao Cường nhận lấy, còn ước lượng phong bì: “Hình như lì xì của hai người có hơi mỏng đúng không?”

“Anh phải biết đủ chứ” Ban đầu Lâm Hương Giang còn không muốn lì xì cho anh ta.

“Đi thôi, chúng ta tìm chỗ ngồi.” Lâm Hương Giang và Hà Tuấn Khoa cùng nhau đến chỗ ngồi dành cho khách.

Hôm nay cô chỉ định tới để uống rượu mừng, đồng thời cũng chúc mừng Nguyễn Cao Cường, chỉ là với cô chị dâu Nam Thùy Dương này, thành thật mà nói, cô cũng chỉ chấp nhận được mỗi Đào Hương Vi cho vị trí đó.

Hôn lễ sắp bắt đầu, khách khứa cũng đã đến đông đủ.

Hôm nay hiếm khi ông Nguyễn Cao Khải cũng góp mặt, ông cụ ngồi ở vị trí chủ tọa, lát nữa sẽ được cô dâu chú rể kính trà.

Lúc này, Nam Thùy Dương xuất hiện với chiếc váy cưới đuôi cá, cô khoác tay ba mình, đi từng bước một về phía Nguyễn Cao Cường.
 
Back
Top Bottom