Ngôn Tình Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 800


Chương 800: Không dám tin

Lãnh Thiên Khuê nghe xong lời Dạ Hữu Khánh nói, cả kinh giật mình, nhìn anh với ánh mắt không dám tin.

Tuy rằng cô ấy đã không còn trí nhớ trước kia, nhưng nghe anh nói ba mẹ cô ấy đều đã mất trong tai nạn xe, cô ấy chỉ cảm thấy có cơn đau nhói tim xông thẳng l*n đ*nh đầu.

Cô ấy không cách nào ức chế bi thương trong lòng, nước mắt lập tức tràn mi: “Ba mẹ..” Cô ấy nghẹn ngào hô nhỏ.

Thấy cô ấy rơi lệ, Dạ Hữu Khánh thầm nắm chặt quả đấm, ngay sau đó anh ta lại đưa tay ôm cô ấy vào trong ngực, đau lòng vuốt đầu cô ấy, nhỏ giọng nói: “Đừng đau khổ quá, đó là chuyện không ai mong muốn, tôi nghĩ nếu bác trai bác gái biết cô còn sống, bọn họ ở trên trời có linh thiêng cũng sẽ được an ủi”

Khi anh ta an ủi của cô ấy, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, trong lòng đang suy nghĩ sau này anh ta sẽ chăm sóc Lãnh Thiên Khuê thật tốt, như vậy vợ chồng nhà họ Lãnh mới có thể nhắm mắt.

Lãnh Thiên Khuê vô cùng khổ sở, cô ấy không biết mình nên nói gì cho phải, sau khi khóc một hồi cô ấy lại càng mệt mỏi hơn.

Dạ Hữu Khánh nâng mặt cô ấy lên nhẹ nhàng lau vệt nước mắt trên mặt cô ấy: “Cô vừa mới tỉnh lại, không thể đau lòng thêm nữa, tạm thời nghỉ ngơi cho khỏe đi, tôi sẽ ở đây với cô”

Đột nhiên Lãnh Thiên Khuê nắm lấy tay anh ta, nhìn chăm chằm anh ta nói: “Anh sẽ không rời khỏi tôi, đúng không?” Thời khắc này đột nhiên cô ấy cảm thấy vô cùng không an toàn.

‘Yết hầu Dạ Hữu Khánh hơi khô khốc, anh ta nhìn thẳng vào mắt cô ấy nói: “Đương nhiên sẽ không, tôi là vị hôn phu của cô, chờ khi cô khỏe rồi tôi còn phải kết hôn với cô, tôi muốn cô làm vợ tôi, chúng ta sống bên nhau cả đời”

Rốt cục những lời này của anh ta cũng khiến đáy lòng cô ấy yên ổn lại, ngoan ngoãn nghe lời anh ta nằm xuống nghỉ ngơi.

Dạ Hữu Khánh đắp kín mền giúp cô ấy, sau đó ngồi bên giường bệnh, hai tay nắm chặt với nhau, sau đó anh ta cứ ngồi như vậy nhìn cô ấy ngủ thiếp đi.

Anh ta cảm thấy hiện tại Lãnh Thiên Khuê rất ỷ lại vào anh ta, anh ta muốn làm hậu thuẫn kiên cường nhất cho cô ấy.

Dạ Tuyết Hoa vừa nghe tin Lãnh Thiên Khuê tỉnh lại đã vội vã chạy đến bệnh viện.

“Hữu Khánh…” Bà ta vừa tiến vào đã muốn nói điều gì, nhưng Dạ Hữu Khánh lập tức vươn tay ngăn lại bà ta, bởi vì Lãnh Thiên Khuê mới ngủ không bao lâu.

Dạ Hữu Khánh thận trọng buông tay Lãnh Thiên Khuê ra, để tay cô ấy vào trong chăn, lúc này anh ta mới đứng dậy đi ra khỏi phòng bệnh.

Bên ngoài phòng bệnh, cuối hành lang, Dạ Hữu Khánh dừng bước.

Dạ Tuyết Hoa đi theo phía sau anh ta cũng dừng lại theo.

Bà ta khẩn cấp mở miệng hỏi: “Lãnh Thiên Khuê tỉnh rồi sao?”

Dạ Hữu Khánh xoay người đối mặt với bà ta, sau đó gật đầu: “Vâng”

Vẻ mặt Dạ Tuyết Hoa lập tức biến đổi: “Vậy cháu còn giữ cô ấy lại làm gì? Muốn đợi cô ấy khỏi hẳn rồi sau đó tới đòi mạng cháu hay là cướp tập đoàn Vinh Quang của cháu?”

“Tập đoàn Vinh Quang vốn là của cô ấy” Dạ Hữu Khánh đáp lại một câu như vậy.

“Cháu nói cái gì? Lặp lại lần nữa!” Dạ Tuyết Hoa nhìn chằm chằm anh ta không chớp mắt, trong ngực đã dâng trào ngọn lửa giận.

Dạ Hữu Khánh nhìn thẳng vào mắt bà ta, mặt không đổi ói: “Cháu nói tập đoàn Vinh Quang vốn là của nhà họ Lãnh, cũng thuộc về cô ấy”

Chỉ khi trơ mắt nhìn xe của cô ấy lật úp bay xuống vách đá, tưởng cô ấy sẽ chết ngay trước mắt anh ta, anh ta mới hoàn toàn hiểu được. Anh ta phí hết tâm tư giành được tất cả nhưng lại chẳng hề có ý nghĩa gì, tất cả những thứ đó vốn không thể nào sánh được với cô ấy.

Hiện tại thứ anh ta muốn chỉ có cô ấy mà thôi.

Bốp!

Một tiếng bạt tai vang lên trong hành lang an tĩnh, Dạ Tuyết Hoa giận không chỗ phát tiết, trực tiếp tát anh ta một tát!

“Hiện tại cháu tỉnh táo rồi chứ? Cháu có biết mình đang nói gì không?” Bà ta bày ra vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép.

Trên gương mặt Dạ Hữu Khánh xuất hiện dấu ngón tay, trán anh ta không khỏi nhíu lại, tỉa âm u nơi đáy mắt càng thêm thâm trầm.

“Cô, cháu rất tỉnh táo! Mời cô sau này đừng tùy tiện đánh cháu nữa”

Dạ Tuyết Hoa hừ lạnh: “Cô thấy cháu hồ đồ rồi, bị yêu nữ Lãnh Thiên Khuê mê hoặc mất hồn nên mới có thể nói ra mấy lời vô liêm sỉ như vậy”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 801


Chương 801: Cháu muốn kết hôn với cô ấy

Vẻ mặt Dạ Hữu Khánh trầm xuống: “Cô à, trước tiên cháu có một chuyện muốn nói rõ với cô. Đó là hiện tại Thiên Khuê đã mất trí nhớ, cô ấy không nhớ gì về những chuyện trước kia, vì thế cô tốt nhất đừng nên nói lung trước trước mặt cô ấy”

Dạ Tuyết Hoa nghe vậy thì kinh ngạc không thôi: “Cháu nói cái gì? Mất trí nhớ ư?” Bà ta dừng lại một chút mới có thể tiêu hóa được tin tức này.

“Vì thế nó không nhớ rõ chuyện cháu báo thù nhà họ Lãnh hay sao?”

Dạ Hữu Khánh không trả lời, thế nhưng vẻ mặt của anh ta đã nói lên tất cả.

“Chờ cô ấy khỏe lại, cháu sẽ kết hôn với cô ấy, cưới cô ấy làm vợ của mình” Sau đó, anh ta lập tức nói tiếp.

Dạ Tuyết Hoa ngẩn ra, suýt chút nữa bà ta không thể tiếp thu nổi tin tức này.

“Cháu kết hôn với cô ta?” Bà ta suy nghĩ hồi lâu, đầu óc xoay chuyển vài vòng, cơn giận dữ thoáng chốc tiêu tan, còn vỗ vai anh ta và cười rộ lên: “Cô còn tưởng tên nhóc cháu não bị rút hay gì, thì ra là có ý định này “Không tệ không tệ, sau khi cháu cưới cô ta thì Tập đoàn Vinh Quang vẫn danh chính ngôn thuận là của cháu như cũ.

Hơn nữa, cô ta mất trí nhớ rồi thì sẽ không còn muốn lấy mạng của cháu, nói không chừng còn có thể sinh cho cháu một người thừa kế. Nói vậy, nhà họ Dạ chúng ta đã nói người nối dỗi rồi” Dạ Tuyết Hoa vô cùng tán đồng với quyết định này.

Dạ Hữu Khánh cau mày. Anh ta lấy Lãnh Thiên Khuê không phải vì muốn tiếp nhận mọi thứ của nhà họ Lãnh một cách hợp pháp, càng không phải vì muốn cô ấy sinh người kế thừa cho mình, thứ anh ta muốn chính là bản thân cô ấy.

Nhưng những điều này không cần phải nói rõ với cô của anh ta, có một số việc tự bản thân anh ta đi làm là được rồi.

Lúc này, y tá vội vã tìm đến: “Thưa cậu Khánh, cô Thiên Khuê đã tỉnh lại và đang tìm cậu đấy”

Dạ Hữu Khánh lập tức đi về phía phòng bệnh, vừa đi được hai bước anh ta lại lo lắng mà quay đầu dặn dò: “Cô, cô phải nhớ kỹ lời cháu nói, không được nói những chuyện kia trước mặt cô ấy: “Cô hiểu, cô hiểu mà, cháu yên tâm đi” Chỉ cần Dạ Hữu Khánh không trả lại nhà họ Lãnh cho Lãnh Thiên Khuê thì những chuyện khác đều dễ bàn.

Anh ta nhanh chóng quay lại phòng bệnh, Lãnh Thiên Khuê thật sự đã tỉnh.

Vừa thấy anh ta quay lại, cô ấy lập tức nắm lấy tay anh ta: “Anh đi đâu thế?” Vào lúc này, cô ấy vô cùng thiếu thốn cảm giác an toàn.

“Anh đi ra ngoài nghe điện thoại, sợ ầm ï đến em” Anh ta nói với giọng nhẹ nhàng và dịu dàng chưa bao giờ có.

Anh ta dịch chăn giúp, mười ngón tay đan xen với cô ấy: “Em ngủ một lát nữa đi, anh không đi nữa, anh sẽ ở lại đây với em”

Lãnh Thiên Khuê nhìn anh ta không chớp mắt, giống như: sợ anh ta biến mất vậy: “Anh nói phải giữ lời, không được đi đâu cả”

“Được, bây giờ anh sẽ tắt điện thoại di động, yên tĩnh ở nơi này cùng với em.” Anh ta tắt điện thoại di động trước mặt cô ấy.

Lần này, cô ấy xem như yên tâm, nhắm mắt lại và tiếp tục ngủ.

Dạ Hữu Khánh lảng lặng ngắm nhìn gương mặt say ngủ của cô ấy, tâm trạng vốn đang phập phồng lập tức yên ổn lại.

Lâm Hương Giang vẫn còn để bụng chuyện Dạ Hữu Khánh mang Lãnh Thiên Khuê đi, hơn nữa cô lại bị Hà Tùng Nhân quấy rầy như vậy, cho nên tâm trạng của cô không được tốt lắm.

Do đó, cô muốn đến thăm Lãnh Thiên Khuê, đồng thời đổi hoàn cảnh để giải sầu.

Cô dẫn theo con gái và Hà Tuấn Khoa, cả ba cùng nhau đi đến Hà Lan. Trước đó, Dạ Hữu Khánh đưa Lãnh Thiên Khuê đến nơi này tìm bác sĩ mà trị liệu, không biết kết quả chữa trị thế nào rồi.

Sau khi cô hỏi rõ bệnh viện Lãnh Thiên Khuê đang điều trị, cô tự mình đi thăm Lãnh Thiên Khuê.

Tới phòng bệnh, y tá nói với cô rằng Lãnh Thiên Khuê đã đi đến vườn hoa. Thời tiết hôm nay không tệ, Dạ Hữu Khánh đã dắt cô ấy ra ngoài giải sầu.

Lâm Hương Giang mới biết được Lãnh Thiên Khuê vừa tỉnh không lâu, xem ra Dạ Hữu Khánh đưa cô ấy đến đây là một việc đúng đắn.

Rất nhanh cô đã đến vườn hoa thì thật sự nhìn thấy bọn họ. Lãnh Thiên Khuê đang ngồi trên xe lăn, còn Dạ Hữu Khánh thì đang đẩy xe giúp cô ấy.

Cô đi qua đó: “Thiên Khuê.’ Cô chào hỏi từ phía xa.

Trong chớp mắt khi Dạ Hữu Khánh nhìn thấy cô xuất hiện, phút chốc vẻ mặt anh ta liền thay đổi.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 802


Chương 802: Sao anh không nói mình là chồng của cô ấy luôn đi?

Khi Lâm Hương Giang đang muốn bước đến thì lại bị Dạ Hữu Khánh đưa tay ngăn cản.

Lãnh Thiên Khuê nghỉ hoặc nhìn anh ta: “Cô ấy là ai?”

Trong mắt Dạ Hữu Khánh cất giấu vẻ âm u, nhưng giọng điệu nói chuyện với cô ấy lại rất dịu dàng: “Cô ấy là một người bạn của anh, đến tìm anh vì một số việc, anh qua đó nói vài câu với cô ấy”

Anh ta để Lãnh Thiên Khuê chờ ở chỗ đó, còn mình liền đi đến chỗ của Lâm Hương Giang.

Lâm Hương Giang thấy anh ta không cho mình đến gần Lãnh Thiên Khuê thì không khỏi cười lạnh lùng và nói: “Dạ Hữu Khánh, anh không thấy mình hơi quá đáng sao? Anh xem Thiên Khuê là vật sở hữu của anh, đến cả tư cách gặp mặt bạn bè cũng không có ư?”

Dạ Hữu Khánh không nói lời nào mà chụp lấy cánh tay của cô và kéo cô ra xa, cho đến khi cách Lãnh Thiên Khuê một khoảng thì anh ta mới chịu dừng lại.

Lâm Hương Giang hất tay anh ta ra, nhìn anh ta với vẻ không thể tin được: “Anh kéo tôi đến đây làm gì? Tôi đến nơi này vì để gặp mặt Thiên Khuê chứ không phải anh” Ý của cô nghĩa là cô không có gì muốn nói với anh ta.

Mắt thấy Lâm Hương Giang định xoay người đi đến gần Lãnh Thiên Khuê, anh ta bất chợt nói một câu: “Cô ấy bị mất trí nhớ”

Lâm Hương Giang khựng lại, bỗng cô nhìn anh ta đầy vẻ.

ngạc nhiên lẫn nghi ngờ: “Anh nói cái gì?” Cô nghĩ bản thân đã nghe nhầm rồi.

Vẻ mặt của Dạ Hữu Khánh không có tí cảm xúc, anh ta cảnh cáo: “Cô ấy đã quên hết mọi chuyện trước kia, cho nên cô tốt nhất không được nhắc đến bất cứ chuyện gì trong quá khứ với cô ấy, đặc biệt là chuyện giữa tôi và cô ấy”

Lâm Hương Giang quan sát anh ta hồi lâu, cô vẫn nghi ngờ vô cùng: “Anh không gạt tôi đó chứ?” Là vì muốn ngăn cản cô tiếp xúc với Lãnh Thiên Khuê sao?

“Tôi không rảnh để gạt cô, tôi chỉ muốn nói cho cô biết là hiện tại tâm trạng cô ấy cần an ổn để dưỡng thương, nếu cô nói với cô ấy về những chuyện trước kia thì sẽ k*ch th*ch đến cô ấy” Vẻ mặt của anh ta không giống như đang nói giỡn.

Lâm Hương Giang nghi ngờ mà đánh giá anh hồi sau đó mới lên tiếng: “Nếu những gì anh nói là sự thật, cô ấy đã mất trí nhớ, do đó cô ấy không hề nhớ rõ những chuyện mà anh đã làm với cô ấy luôn hay sao?”

“Mất trí nhớ thì dĩ nhiên sẽ không nhớ được chuyện gì, hiện tại cô ấy chỉ biết tôi là vị hôn phu của cô ấy mà thôi.”

Lâm Hương Giang nghe vậy thì suýt chút nữa kinh ngạc đến rớt cằm. Cô trừng mắt nhìn anh ta nửa ngày mới cười chế nhạo và nói: “Vị hôn phu ư? Anh nói với cô ấy thế sao? Sao anh không nói mình là chồng của cô ấy luôn đi?”

Dạ Hữu Khánh không hề để tâm đến sự châm chọc và khiêu khích của cô, anh ta nói tiếp: “Đây là chuyện sớm muộn, chờ cô ấy khỏe hẳn rồi thì tôi và cô ấy sẽ kết hôn”

“Anh… Không phải anh điên rồi đấy chứ?” Lâm Hương Giang nhìn anh ta đầy khó tin, cô lập tức nói: “Anh không phải không biết cô ấy hận anh bao nhiêu, mỗi ngày đều hận không thể g**t ch*t anh. Còn anh thì ngược lại, thừa dịp cô ấy mất trí nhớ mà kết hôn với cô ấy, anh đúng là cặn bã đến cùng mà.”

Sắc mặt của Dạ Hữu Khánh u ám xuống, trên người bốc lên một khí thế tàn nhẫn độc ác: “Đây là chuyện của tôi và cô ấy! Huống chỉ sau khi kết hôn, tôi sẽ trả lại nhà họ Lãnh lại cho cô ấy, từ nay về sau tôi sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt”

802-cha-cua-con-toi.jpg


“Nhưng anh làm vậy chính là lừa gạt cô ấy…”

“Đủ rồi! Cô câm miệng cho tôi!” Dạ Hữu Khánh đột nhiên cảm thấy phiền muộn, anh ta thô lỗ ngắt lời cô.

Anh thở một cách nặng nề, nói bằng giọng lạnh lùng: “Nếu cô muốn gặp cô ấy thì không được nói lung tung trước mặt cô ấy, bằng không tôi khuyên cô nên lập tức rời đi” Trong lời nói của anh ta chứa đầy cảnh cáo.

“Anh thật sự tự lừa mình dối người.” Lâm Hương Giang không khỏi lắc đầu cười mỉa, không đồng ý với cách làm của anh ta, nhưng hiện tại Lãnh Thiên Khuê đã nhận định anh ta là vị hôn phu của cô ấy.

Nếu Lãnh Thiên Khuê thật sự đã khôi phục trí nhớ, đến lúc đó anh ta sẽ hối hận vì quyết định ngày hôm nay của anh ta.

“Tôi cũng đã đến đây rồi thì đương nhiên muốn nói chuyện với cô ấy”

“Trước tiên, cô phải hứa với tôi không được nói lung tung.”

Anh ta nói bằng vẻ mặt nặng nề.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 803


Chương 803: Tôi còn đáng tin hơn người đàn ông sau lưng cậu

“Tôi tự có chừng mực, không nói gì k*ch th*ch đến cô ấy, tôi không lừa gạt cô ấy giống như anh”“

Dạ Hữu Khánh lười cãi cọ với cô: “Nhiều nhất là mười phút, cô hãy nói những gì cần nói rồi rời đi”

Cô còn chưa gặp Lãnh Thiên Khuê mà anh ta đã bắt đầu đuổi cô đi rồi sao?

Lâm Hương Giang cười lạnh nhạt, khi nào cô đi thì đó là chuyện của cô.

Cô đi cùng Dạ Hữu Khánh, thật ra là bị giám sát, bước đến trước mặt Lãnh Thiên Khuê.

Lãnh Thiên Khuê ngồi trên xe lăn, khi nhìn thấy cô, cô ấy không khỏi ngẩng đầu nghỉ hoặc nhìn cô và mỉm cười hỏi: “Cô là?”

“Tôi là Lâm Hương Giang bạn của cậu. Tôi nghe Dạ Hữu Khánh nói cậu bị mất trí nhớ, quên luôn cả tôi rồi” Lâm Hương Giang nhìn thẳng vào mắt cô ấy mà trả lời.

Lãnh Thiên Khuê tỏ vẻ vô cùng có lỗi: “Tôi thật sự đã quên hết những chuyện trước kia, thật là ngại quá, tôi đã quên mất cậu”

“Không sao đâu, vậy hiện giờ cậu phải nhớ kỹ tôi đấy” Dạ Hữu Khánh không lừa cô, Lãnh Thiên Khuê thật sự đã quên hết mọi chuyện.

Lãnh Thiên Khuê nghiêm túc gật đầu: “Cậu hãy yên tâm, từ này về sau tôi sẽ không quên đâu. Cậu là Lâm Hương Giang, bạn của tôi, đúng không?”

“Ừ” Lâm Hương Giang gật đầu, nhìn thấy cô ấy như vậy, cô không nhịn được mà đau lòng.

“Vậy cậu có thể kể cho tôi nghe những chuyện trước kia được không?” Lúc này, cô ấy vô cùng muốn biết về những chuyện trong quá khứ.

Lâm Hương Giang tức khắc cảm nhận được ánh mắt tràn đầy cảnh cáo đến từ Dạ Hữu Khánh ở đối diện. Cô phớt lờ anh ta, mỉm cười nói với Lãnh Thiên Khuê: “Trước kia chúng ta là bạn thân của nhau, cậu còn thường xuyên tìm tôi giúp đỡ nữa kìa”

“Vậy ư? Tôi tìm cậu để nhờ giúp điều gì?” Lãnh Thiên Khuê tò mò hỏi.

Ánh mắt chòng chọc nhìn cô của Dạ Hữu Khánh càng thêm đáng sợ, chỉ thiếu không có trực tiếp ném cô ra ngoài.

Lâm Hương Giang vân không nhìn anh ta mà trả lời câu hỏi của Lãnh Thiên Khuê: “Tìm tôi vô cùng gấp gáp, cậu còn nói tôi còn đáng tin hơn so với người đàn ông ở sau lưng cậu nữa”

“Sao?” Lãnh Thiên Khuê quay đầu nhìn Dạ Hữu Khánh, trước kia anh ấy không đáng để tin cậy hay sao?

“Em đừng nghe cô ta nói lung tung, cô ta cơ bản không giúp em chuyện gì, trước kia em đều thích tìm cô ta để đi ăn và dạo phố mua sắm mà thôi” Dạ Hữu Khánh thốt ra lời nói dối mà mà ánh mắt không chớp một chút nào.

Lâm Hương Giang rốt cuộc cũng hiểu vì sao anh ta có thể mặt không đổi sắc mà lừa gạt Lãnh Thiên Khuê.

“Chờ cậu khỏe lại, tôi sẽ đến rủ cậu đi ăn, đi dạo và mua sắm nhé.” Lâm Hương Giang xác định Lãnh Thiên Khuê đã mất trí nhớ, vì thế cô sẽ không tùy tiện nói những chuyện trước kia, như vậy sẽ k*ch th*ch cảm xúc của cô ấy.

“Được” Lãnh Thiên Khuê rất vui bởi vì cô ấy đã tìm thấy một người bạn.

Lâm Hương Giang không ở lại quá lâu đã rời đi, cô không biết phải nói gì với Lãnh Thiên Khuê. Biết rằng hiện tại cô ấy sống rất tốt, Dạ Hữu Khánh thật sự chăm sóc cô ấy tận tâm, như vậy cô đã không có gì phải lo lắng quá.

Cô chỉ sợ sau khi Lãnh Thiên Khuê khôi phục trí nhớ biết được bản thân hiện tại bị Dạ Hữu Khánh lừa gạt, đến lúc đó chỉ sợ cô ấy càng muốn g**t ch*t anh ta.

Cô ra khỏi bệnh viện, xe của Hà Tuấn Khoa đã chờ cô ở cửa.

Cô kéo cửa xe ra và ngồi vào ghế sau, Hà Tuấn Khoa ôm con gái đang đợi cô.

Không đợi cô ra tay, con gái đã chủ động ôm cô một cái.

Cô ôm lấy cô gái bé bỏng và hôn lên trán cô bé: “Có nhớ mẹ hay không?”

Kim Ngân nhìn thấy cô thì rất vui vẻ, bi ba bi bô không nói rõ thành lời.

“Không chỉ con bé nhớ em, anh cũng nhớ” Hà Tuấn Khoa duỗi cánh tay ra ôm lấy vai của cô.

Cô không khỏi buồn cười mà nói: “Em mới vào đó có một chút mà thôi.”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 804


Chương 804: Ba chỉ có thể giúp cho con được bấy nhiêu thôi

“Vừa rồi em đã rời khỏi bọn anh ba mươi phút mười chín giây, không phải một chút.’ Hà Tuấn Khoa nhìn chiếc đồng hồ quý giá trên cánh tay mình và nói.

Lâm Hương Giang có chút dở khóc dở cười: “Anh thật rõ ràng quá đi.”

“Bây giờ bọn anh chẳng thể rời khỏi được em.” Anh tỏ vẻ mình cũng không còn cách nào.

“Được rồi, bây giờ chúng ta quay về thôi. Chúng ta tìm gì đó ăn trước đã, sau đó đến nơi có phong cảnh đẹp nhất thành phố này để đi dạo, ngày mai chúng ta hãy trở về nhà” Cô ôm con gái và nói chuyện với anh.

“Tại sao lại quay về nhanh như thế?” Anh nhớ rõ khi vừa đến, cô đã nói phải ở lại đây một thời gian để bầu bạn với Lãnh Thiên Khuê.

Lâm Hương Giang nói tình huống của Lãnh Thiên Khuê cho anh biết, sau đó cô nói tiếp: “Hiện tại, cô ấy không cần em làm gì cho cô ấy, có Dạ Hữu Khánh ở đó thì không đến lượt em bầu bạn với cô ấy”

“Vậy em không cần phải quan tâm đến chuyện của người khác nữa, em cũng chẳng hề rảnh rỗi mà”

Lâm Hương Giang thở dài một hơi: “Em chỉ dành chút thời gian để đến thăm cô ấy, không ngờ là…” Có lẽ chỉ có thể chờ Lãnh Thiên Khuê khôi phục trí nhớ, nhưng không biết phải đến bao giờ.

“Thanh Dương sắp được nghỉ hè rồi” Hà Tuấn Khoa chợt mở miệng.

“Hả? Thật sao? Tên nhóc này sẽ về nhà sao?” Hiện tại cô có con gái, suýt chút nữa thì quên mất mình còn một đứa con trai lớn.

“Thăng bé nói với anh răng nó đã báo danh ở trại huấn luyện dã chiến, và khả năng cao là nó sẽ không quay về”

Lâm Hương Giang khóc không ra nước mắt: “Đừng nói là tên nhóc này muốn trở thành quân nhân nhé?”

Hà Tuấn Khoa quay đầu đối diện với ánh mắt của cô: “Em thấy những chuyện mà tên nhóc đó làm còn chưa rõ ràng hay sao?”

Lâm Hương Giang nhìn anh, chần chờ một lát mới nhăn mày và nói: “Em nói trúng rồi sao?”

Hà Tuấn Khoa nhướng mày: “Thằng bé nói nó muốn trở thành bộ đội đặc chủng.”

“Chuyện này… Không được!” Cảm xúc của Lâm Hương Giang bất chợt dâng trào.

“Tại sao lại không được?” Hà Tuấn Khoa lại cảm thấy không tồi.

“Sao được? Chẳng lẽ anh đồng ý cho nó làm việc này?”

Đứng ở cương vị là một người mẹ, phản ứng đầu tiên của cô đương nhiên phải suy nghĩ cho an toàn của con mình.

Hà Tuấn Khoa không khỏi bật cười, nói: “Sao em lại nói như thể thằng bé đi làm chuyện gì xấu xa ấy?”

“Tuy rằng không phải chuyện xấu, có thể nói là một chuyện vinh quang, nhưng em không muốn thằng bé mạo hiểm” Coi như cô là một người mẹ ích kỷ đi.

“Em có nghĩ rằng con trai mình xuất sắc như vậy, thằng bé làm chuyện này thuận lợi như cá gặp nước mà không phải mạo hiểm gì?” Anh chỉ là tôn trọng quyết định của con trai.

Lâm Hương Giang bình tĩnh nhìn anh vài giây, sau đó mới nói: “Mặc kệ thằng bé xuất sắc bao nhiêu, đây là một việc mạo hiểm, vậy nhất định sẽ có nguy hiểm”

Hà Tuấn Khoa thầm than một tiếng, giơ tay đầu hàng: “Anh không tranh cãi với em nữa, đợi đến khi thằng bé quay về em hãy tự mình nói với con”

Anh nói thầm trong bụn: cho con được bấy nhiêu thị “Chẳng phải anh đã nói con sẽ không quay về hay sao? Em nói chuyện với con thế nào?” Lâm Hương Giang cảm thấy buồn bực, tên nhóc này có tám phần là đang trốn tránh cô đây mà.

‘Con trai à, ba chỉ có thể giúp “Được rồi, được rồi, con trai lớn tự nhiên có lý tưởng riêng của mình, dù sao em cũng không thể quản nó cả đời được đúng không?” Hà Tuấn Khoa ôm cô, nhẹ võ về bờ vai của cô và khuyên nhủ: “Bây giờ chúng ta đi ăn thôi, hưởng thụ thời gian tươi đẹp ở hiện tại, đừng buồn phiền vì thằng bé nữa”

“Chờ thằng bé quay lại, em phải nói chuyện với thăng bé.”

Lâm Hương Giang vẫn không bỏ cuộc.

Đã rất lâu rồi, Đào Hương Vi không nhận được bất cứ thông báo gì, đừng nói là đóng phim, ngay cả một cái quảng cáo cũng không có.

Dù sao thì cô cũng đã đắc tội với người ta, bị đóng băng mọi hoạt động trong giới.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng cô còn khó bảo vệ được chính mình, vậy làm sao cô có thể cho con gái mình một cuộc sống tốt được chứ?

Đáng giận hơn nữa là, hầu như mỗi ngày, Nguyễn Cao Cường đều sai người đến giục cô trả nợ! Cô thật sự hối hận vì đã thiếu nợ anh!

Phương Thảo vừa gọi điện thoại nói cho biết phó đạo diễn vốn đã hẹn với cô để bàn về một vai phụ lại bất ngờ nói rằng không gặp mặt nữa, bởi vì họ đã tìm được người thích hợp cho vai diễn đó Đào Hương Vi cười tự giễu, bây giờ đến cả một vai phụ mà cô cũng chẳng thể đóng được hay sao?

Lúc này, nhạc chuông di động vang lên, cô nghĩ rằng Phương Thảo lại gọi đến, vì thế cô chẳng nhìn mà đã nghe máy: “Sao vậy, Phương Thảo…”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 805


Chương 805: Cuộc hẹn với Ph*m V*n Đ*ng

“Không phải Phương Thảo, là anh” Trong di động truyền đến giọng nói của một người đàn ông pha chút vui cười.

Đào Hương Vi giật mình hồi thần: “Anh là… Ph*m V*n Đ*ng” Trong khoảng thời gian này, bọn họ không hề có liên lạc gì với nhau.

“Lâu quá không gặp, em sẽ không quên mất anh rồi chứ?” Anh ta trêu chọc mà nói.

“Làm sao có thể, chỉ là… Gần đây em rất bận mà thôi.” Bận tìm việc làm.

“Bận sao?” Ph*m V*n Đ*ng cười nhẹ, nói: “Em đừng nói dối anh. Anh đã nghe nói cái tên họ Từ chó má gì đó đã đóng băng mọi hoạt động trong giới của em, cho nên những người khác đều không dám tìm em để quay phim hay quay quảng cáo, có đúng vậy không?”

Đào Hương Vi mở miệng muốn giải thích gì đó, nhưng giải thích chính là che giấu, nếu anh ta đã biết mọi chuyện thì cô cũng không việc gì phải giấu giếm.

“Cho nên em vẫn đang cố gắng tìm việc đây”

“Vậy tại sao em lại không tìm anh?” Giọng điệu của Ph*m V*n Đ*ng có chút trách móc.

Không đợi cô nói dứt câu, Ph*m V*n Đ*ng đã cắt đứt lời cô: “Chẳng lẽ em cảm thấy đến bản thân anh còn không có lấy chút tự do cá nhân nào thì làm sao có tư cách mà giúp em đúng không?”

“Em không có ý này” Cô vội vàng lên tiếng.

“Anh thấy em chính là đang nghĩ như vậy. Cũng khó trách, hợp đồng của anh năm ở trong tay người khác, muốn chấm dứt hợp đồng cũng không thể, cho dù anh có tài nguyên cũng không cách nào cho em được” Anh nói với vẻ tự giễu.

“Được rồi, anh đừng nói nữa, anh hiểu lâm em rồi, em cơ bản không có suy nghĩ này” Đào Hương Vĩ có hơi nóng nảy.

“Nếu không có, vậy em hãy đến gặp mặt anh đi” Ph*m V*n Đ*ng bất chợt đề nghị.

“Được, anh muốn gặp ở đâu?” Cô đồng ý không hề do dự, tránh làm cho anh ta không tin.

Ph*m V*n Đ*ng gửi địa chỉ cho cô, hai mươi phút sau, hai người đã gặp mặt ở quán cà phê.

“Ngồi đi, anh đã gọi món ăn kiểu Mỹ cho em” Ph*m V*n Đ*ng đã tới đây trước cô.

“Cảm ơn” Cô ngồi đối diện với anh ta.

“Em càng ngày càng khách sáo với anh, chẳng lẽ chúng ta không phải là bạn bè của nhau hay sao?” Ph*m V*n Đ*ng bất đắc dĩ nhìn cô và nói.

“Cho dù là bạn bè đi nữa thì em cũng không thể làm phiền anh quá nhiều.”

“Những lời này của em sai rồi, bạn bè chính là dùng để làm phiền đấy” Anh nói xong thì nâng ly cà phê trước mặt mình lên và uống một ngụm.

Trong nhất thời, Đào Hương Vi không biết phải nên nói cái gì, vì thế cô cũng chỉ đành uống cà phê.

“Anh tìm em là vì muốn ôn chuyện sao? Hay là vẫn còn chuyện gì khác?” Cô hỏi anh ta.

“Ngoài việc gặp mặt để ôn lại chuyện cũ, dĩ nhiên còn vì việc khác”

Nụ cười của anh ta có một điều gì đó hơi sâu xa.

Cô chờ anh ta nói tiếp.

“Gần đây anh có nhận một bộ phim, anh đã yêu cầu đạo diễn giao.

một vai diễn cho em, nhưng chỉ là một vai phụ, không biết em có muốn nhận hay không?” Ph*m V*n Đ*ng nói.

Đào Hương Vi không dám tin mà nhìn anh ta, chần chừ giây lát rồi nói: “Anh tìm một vai phụ cho em?”

Ph*m V*n Đ*ng cho rằng cô khó có thể tiếp nhận một vai phụ: “Ừ…

Nếu em không nhận thì cứ đợi, anh sẽ giúp em tìm thử xem có bộ phim nào phù hợp với em hay không.”

“Không, không, em có thể nhận, vai phụ cũng không có vấn đề gì.”

Hiện tại, cô sao còn có tư cách để mà lựa chọn chứ.

“Vậy anh sẽ nói với đại diễn để vai diễn này lại cho em” Ph*m V*n Đ*ng nói.

Đào Hương Vi gật đầu: “Cảm ơn anh, hiện tại chỉ có anh chịu giúp em thôi” Cho dù phải cảm ơn nhiều lần hơn nữa thì cô vẫn muốn nói, huống chỉ người đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi là người đáng quý trọng nhất.

“Dựa vào mối quan hệ của chúng ta, giúp em chút chuyện ấy không tính là gì” Ph*m V*n Đ*ng nói xong thì đưa tay võ vỗ lên bàn tay đang đặt trên bàn của cô.

Đào Hương Vi chỉ có thể mỉm cười đáp lại anh ta.

Ở bên ngoài quán cà phê, Nguyễn Cao Cường đang ngồi trong xe, tài xế chuẩn bị cho xe chạy lên đường.

Anh lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ xe thì bỗng nhiên nhìn thấy đôi nam nữ ở trong quán cà phê, con ngươi của anh chợt co rút lại.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 806


Chương 806: Bà chủ của căn nhà này

Sau khi lái xe trên đường thì Nguyễn Cao Cường thu ánh mắt lại, mắt anh nhìn đồng hồ trên cổ tay rồi lập tức nói với tài xế: “Thay đổi tuyến đường, đến trường học của cô chủ.”

Đào Hương Vi và Ph*m V*n Đ*ng đã hẹn thời gian gặp mặt với đạo diễn, uống cà phê xong, họ kết thúc lần gặp mặt này.

Đi ra khỏi quán cà phê, cuối cùng tâm trạng lo lắng mấy ngày liên tiếp này của cô cũng được giải phóng.

Nhìn thời gian thì có thể đi đón con gái tan học được rồi.

Cô lên xe bus tiến về trường học của con gái.

Xe bus bị kẹt ở trên đoạn đường nào đó hết mười mấy phút, lúc Đào.

Hương Vi đến trường học thì đã qua thời gian tan học một lúc rồi.

Nhưng mà cô cũng đã từng nói với con gái rồi, nếu như không thấy có người đến đón thì cô bé cứ đứng chờ ở cổng trường học, đừng có đi lung tung.

Từ trước đến giờ con gái đều nghe lời, cô cũng không quá lo lắng.

Cô cho là Vân Nhi đang ở cổng trường học, nhưng tìm một vòng cũng không phát hiện ra bóng dáng của con gái thì lúc này cô mới có chút nôn nóng.

Vừa đúng lúc nhìn thấy chủ nhiệm lớp của con gái đi ra, cô vội vàng đi qua hỏi: “Xin chào cô giáo Linh, có phải Vân Nhi còn ở trong lớp học không?

Cô giáo Linh biết cô là mẹ của Đào Vân Nhi nên nói: “Cô bé không có ở đó, lúc tan học ba của bé đã đến đón bé về nhà rồi, anh ấy không có nói với cô sao?”

“Ba của con bé?” Đào Hương Vi khẽ giật mình, Nguyễn Cao Cường?

Đột nhiên anh tới đón con gái đi là có ý gì? Thậm chí ngay cả chào hỏi cũng không nói với cô một tiếng nào.

“À, là do tôi quên mất, anh ấy đã nói với tôi rồi, làm phiền cô quá”

Đào Hương Vi ngượng ngùng nói rõ với cô giáo, sau đó lập tức rời khỏi trường học.

Cô gọi điện thoại cho Nguyễn Cao Cường, nhưng vẫn luôn không kết nối được.

Rốt cuộc người đàn ông này đang làm cái gì đây?

Không phải là anh đổi ý muốn đoạt con gái lại chứ?

Nghĩ đến đây, làm sao Đào Hương Vi còn duy trì được sự bình tĩnh, ngoắc gọi taxi lập tức tiến về nơi ở của Nguyễn Cao Cường.

Đến biệt thự mà trước đó cô và con gái từng ở, cô nhấn chuông cửa.

Quản gia ra mở cửa thấy là cô thì không khỏi kinh ngạc: “Mợ…Cô Vi, sao ngài lại đến đây?” Thiếu chút nữa ông ta không sửa miệng mà gọi cô là mợ chủ rồi.

“Nguyễn Cao Cường đâu? Có phải anh ta đón Mai Nhi về nhà rồi không?” Cô nhìn vào trong phòng, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của con gái.

“Tổng giám đốc Cường vẫn chưa trở về, nhưng mà vừa rồi ngài ấy có gọi điện thoại về nói là mười phút nữa sẽ về” Quản gia nhìn cô một chút, sau đó hỏi: “Ngài có muốn vào trong một chút hay không?”

Con gái đang ở trong tay Nguyễn Cao Cường, tất nhiên là cô muốn đi vào chờ anh rồi.

“Được, vậy làm phiền mọi người một chút.”

“Không phiền, ngài mau vào đi”

Nam Thùy Dương bưng món ăn cuối cùng vừa làm xong đặt lên bàn ăn, nghe thấy có tiếng bước chân tiến đến thì không khỏi vui vẻ ra ngoài đón: “Cao Cường, anh đã về…” Nói xong câu này, cô ta mới nhìn thấy người đi vào theo quản gia không phải là Nguyễn Cao Cường.

Nụ cười trên mặt Nam Thùy Dương hơi cứng lại, bất ngờ mà nhìn Đào Hương Vi, chần chừ nói: “Cô Vi2”

Đào Hương Vi nhìn thấy Nam Thùy Dương ở chỗ này thì cũng rất kinh ngạc, nhưng mà suy nghĩ kỹ lại một chút, Nguyễn Cao Cường từng nói muốn phụ trách với Nam Thùy Dương cho nên cô ta vào trong biệt thự của anh ở thì cũng không phải chuyện gì kỳ lạ.

Nhưng mà cô nhìn thấy trên người Nam Thùy Dương mặc tạp dề, nhìn dáng vẻ là vừa xuống bếp nấu đồ ăn.

Cô ta ở chỗ này nấu cơm cho Nguyễn Cao Cường hay sao?

Lúc ở công ty, cô ta là thư ký đắc lực của Nguyễn Cao Cường, vào trong nhà anh ở thì lập tức vì anh rửa tay làm cơm canh, kiểu phụ nữ hiền huệ như thế này thì bất cứ người đàn ông nào cũng đều muốn lấy về nhà làm vợ.

“Nguyễn Cao Cường đón Vân Nhi đi rồi, tôi đến đây chờ anh ta” Đào Hương Vi nói rõ lý do mình đến, bây giờ Nam Thùy Dương giống như bà chủ của căn nhà này vậy.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 807


Chương 807: Đoạt quyền nuôi dưỡng

Nam Thùy Dương hiểu rõ gật đầu, trong mắt hiện lên cảm xúc gì đó, lúc này đối mặt với Đào Hương Vi vẫn vô cùng lễ phép: “Vậy cô cũng ở lại ăn cơm đi, tôi vừa làm đồ ăn xong, Cao Cường nói lát nữa là về đến rồi”

Mắt của Đào Hương Vĩ nhìn bàn ăn ở cách đó không xa, toàn bộ những món ăn kia đều do cô ta làm sao?

Cô nhìn thấy những món ăn kia vốn đều là món mà Nguyễn Cao Cường thích ăn.

“Không cần đâu, tôi đón Vân Nhi xong là đi rồi” Cô không thể không biết xem tình huống mà quấy rầy họ như vậy được.

Lúc đang nói chuyện thì bên ngoài có tiếng xe lái trở về.

“Tổng giám đốc Cường về rồi” Quản gia nói rồi quay người ra ngoài đón người.

Đào Hương Vi đứng ở trong phòng khách, chờ họ đi vào, mặc dù trước đó đã từng ở chỗ này nhưng bây giờ đến đây lần nữa, đột nhiên cô cảm thấy cả người không được thoải mái, chỉ muốn nhanh chóng đón con gái rồi rời đi.

Chỉ chốc lát sau, Nguyễn Cao Cường nắm tay Đào Vân Nhi đi vào.

“Mẹ, sao mẹ lại ở đây?” Vẻ mặt của Vân Nhi kinh ngạc, buông tay của ba ra chạy về phía cô.

“Mẹ đến đón con” Đào Hương Vĩ cúi người nhìn kỹ con gái một chút, không có phát hiện ra bất cứ chỗ nào không ổn.

“Ba nói đón con trở về ở lại một khoảng thời gian ngắn, ba nói mẹ cũng đã đồng ý, có đúng không?” Vân Nhi hỏi.

Đào Hương Vi nghe vậy thì nhíu mày lại, cô vốn chưa từng nói những lời như vậy, Nguyễn Cao Cường đang chơi trò lừa bịp gì vậy?

807-cha-cua-con-toi.jpg


Ánh mắt của Đào Hương Vi trầm xuống, lạnh lùng nhìn chằm chăm vào anh rồi nói: “Bây giờ anh lại muốn giành quyền nuôi dưỡng với tôi sao?”

Một tay của Nguyễn Cao Cường nhét vào trong túi quần âu phục, vẻ mặt tuấn tú thờ ơ mà nhìn cô, giọng nói mỉa mai: “Không phải tôi tranh giành với cô, là do cô không tuân thủ giao hẹn, cô đã quên trong thỏa thuận chúng ta ký rồi sao, cô không thể qua lại với Ph*m V*n Đ*ng, nếu không thì lúc nào tôi cũng có thể đón Vân Nhi trở về: Đào Hương Vi giật mình, anh thấy được hôm nay cô và Ph*m V*n Đ*ng gặp mặt nhau ở quán cà phê hay sao?

Cô buông tay của con gái ra, cúi đầu dò: “Vân Nhi, con ở đây chờ mẹ một chút, mẹ và ba con ra ngoài nói chuyện vài câu” Cô không muốn cãi lộn với anh ở trước mặt con gái.

Vân Nhi gật gật đầu: “Ô, vậy hai người không được ầm ï đâu đó.”

“Ừm” Đào Hương Vi đồng ý với cô bé, sau đó đi qua năm lấy cánh tay của Nguyễn Cao Cường kéo anh đi ra ngoài.

Nam Thùy Dương nhìn họ đi ra ngoài, từ lúc cô ta quen biết Đào.

Hương Vi đến bây giờ, thái độ của cô đối với Nguyễn Cao Cường vẫn luôn không thể nào tốt lên được như thế này.

Hành lang ở ngoài phòng, Đào Hương Vi buông tay của anh ra, đứng ở đó mặt đối mặt với anh.

“Có phải anh vẫn chưa hiểu rõ về thỏa thuận mà chúng ta đã ký hay không? Tôi đồng ý với anh không qua lại yêu đương với Ph*m V*n Đ*ng, cũng đồng ý với anh sẽ không gả cho anh ấy, nhưng mà vẫn có thể qua lại như bạn bè bình thường” Cô cũng không có đồng ý cắt đứt quan hệ bạn bè với Ph*m V*n Đ*ng.

Mắt phượng nặng nề của Nguyễn Cao Cường nheo lại: “Cô dám nói bây giờ cô không qua lại yêu đương với anh ta sao? Nếu như không có vậy vì sao hai người lại động tay động chân trước mặt mọi người?”

“Động tay động chân cái gì? Làm gì có chuyện này?” Cô và Ph*m V*n Đ*ng vẫn qua lại rất bình thường.

“Hai người cùng nắm tay nhau uống cà phê, như vậy vẫn chưa tính là động tay động chân hay sao?” Anh vẫn còn nhớ rõ cô cười đến mê muội với Ph*m V*n Đ*ng!

Đào Hương Vi nghe vậy thì cố gắng nhớ lại, cô nắm tay uống cà phê chung với Ph*m V*n Đ*ng lúc nào?

Chẳng lẽ lúc anh ấy an ủi cô, vỗ vỗ tay của cô, sau đó thì bị Nguyễn Cao Cường nhìn thấy?

“Anh thật sự là quá nực cười rồi! Anh ấy chỉ vỗ vỗ tay của tôi, làm gì có nắm tay tôi chứ?” Cô cười nhạo nói.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 808


Chương 808: Không tin

“Tôi tận mắt nhìn thấy chẳng lẽ còn giả được hay sao?” Thân thể cao lớn của Nguyễn Cao Cường tiến đến gần cô một bước, trong mắt phượng ẩn chứa một chút lạnh nhạt.

Đào Hương Vi bị khí thế ép người của anh khiến cho không tự giác lui về sau một bước, vừa buồn cười lại vừa tức giận nói: “Tôi cũng không biết từ lúc nào mà tổng giám đốc Cường lại có đam mê nhìn trộm như thế này?”

Môi mỏng của Nguyễn Cao Cường cong lên một vòng mỉa mai nói: “Cô đừng có chuyển chủ đề với tôi, cô dám nói cô không nói chuyện yêu đương với Ph*m V*n Đ*ng sao?”

“Giữa tôi và anh ấy chỉ là bạn bè gặp mặt uống cà phê thôi, cái gì mà nói chuyện yêu đương chứ? Có phải anh đã suy nghĩ quá nhiều rồi hay không?” Đào Hương Vi thật sự không biết trong đầu của anh đang nghĩ cái gì nữa?

“Không có sao?” Một tay của anh đút vào trong túi quần, dáng vẻ như bề trên ở trên cao nhìn xuống cô: “Vậy làm sao cô chứng minh được?”

“Tôi..” Trái lại bây giờ cô lại bị anh hỏi, câu hỏi này thật sự giống như làm sao để chứng minh mẹ bạn là mẹ của bạn vậy, ai có thể nói rõ được chứ?

Huống chỉ bây giờ thái độ của anh ta đang có thành kiến với chuyện cô qua lại với Ph*m V*n Đ*ng, chỉ sợ cô có giải thích thế nào cũng vô dụng.

Anh sẽ không tin tưởng cô.

Nếu như không nói rõ ràng thì anh có thể dựa vào chuyện này lấy cớ mà cướp con gái đi đúng không?

Trong ngực của Đào Hương Vi siết chặt một cục tức, lúc nào anh cũng đều vô liêm sỉ như vậy!

Sau khi cô hít sâu một hơi thì nói: “Tôi có nói thì anh cũng sẽ không tin, vậy tôi đành phải thề, nếu như tôi và Ph*m V*n Đ*ng đang đang là bạn trai bạn gái thì tôi ra ngoài sẽ lập tức bị xe tông chết!”

Vẻ mặt của Nguyễn Cao Cường trở nên nghiêm túc, tuyệt đối không ngờ được vậy mà cô lại thề độc!

Trong lúc nhất thời, anh nhìn chằm chằm cô không nói nên lời.

Còn ánh mắt của cô nhìn anh mang theo một chút lạnh lẽo và hung dữ: “Bây giờ tôi có thể dẫn Vân Nhi về rồi chứ” Cô cũng đã mở miệng nguyền rủa mình rồi hẳn là anh cũng không còn lý do không tin.

Không đợi anh mở miệng cô đã quay người nhanh chân đi vào trong phòng.

Nguyễn Cao Cường không có lên tiếng ngăn cản, xem ra cuối cùng cũng tin tưởng lời nói của cô rồi.

Đào Hương Vi đi vào lập tức dắt tay của con gái: “Đi thôi, vê nhà với mẹ nào”

“Chúng ta không ở lại đây ăn cơm hay sao?” Vân Nhi có chút đói bụng, hơn nữa cũng đã lâu rồi cô bé không có ăn cơm chung với ba.

“Con muốn ăn cái gì về nhà mẹ nấu cho con ăn” Đào Hương Vĩ chỉ muốn lập tức dẫn cô bé rời đi, rất sợ Nguyễn Cao Cường sẽ đổi ý, tạm giam con gái lại.

“A, được ạ..” Mặc dù Đào Vân Nhi rất muốn ở lại nhưng trước sau cô bé vẫn là một đứa bé ngoan ngoãn vâng lời, mẹ đã nói vậy thì đi thôi.

Nam Thùy Dương lại mở lời giữ lại: “Cô Vi, hay là cô và VânNhi ở lại đây ăn cơm rồi hãng đi, đêm nay tôi làm rất nhiều món ăn, Cao Cường và tôi cũng không ăn hết.”

“Cảm ơn, tôi không muốn làm phiền” Đào Hương Vi từ chối.

Nam Thùy Dương còn muốn mở miệng nói cái gì đó thì lúc này Nguyễn Cao Cường đã đi đến nói: “Không cần khách sáo với cô ấy như vậy, cô ấy muốn đi thì cứ để cô ấy đi”

Nam Thùy Dương thấy vẻ mặt anh có chút sa sầm thì không lên tiếng nữa, chỉ là tò mò vừa nãy anh và Đào Hương Vi đã nói cái gì ở bên ngoài?

“Ba ơi, vậy lần sau con mới ăn cơm chung với ba nha” Đào Vân Nhi nói với anh.

Đối mặt với con gái, cuối cùng vẻ mặt u ám của Nguyễn Cao Cường cũng dịu lại một chút: “Ừm, lần sau ba sẽ dẫn con đi ăn thật ngon”

Thật ra Đào Hương Vi không muốn con gái tiếp xúc quá nhiều với anh nên không nói một lời nào kéo cô bé đi ra ngoài.

Nguyễn Cao Cường nhìn bóng lưng rời đi của hai mẹ con thì nheo mắt phượng lại, tia u ám trong mắt dần chìm xuống.

Nam Thùy Dương thấy anh cứ nhìn vào họ thì âm thầm suy đoán, là anh không buông bỏ được con gái, hay là không thể buông bỏ được người phụ nữ kia…

“Cô Vi vẫn giống như trước đây vậy, thái độ đối với anh vẫn luôn không được tốt cho lắm” Nam Thùy Dương không nhịn được nói một câu.

Nguyễn Cao Cường nghe vậy thì biểu cảm trên mặt có chút thâm sâu khó lường, nhưng anh không nói gì thêm.

Sau bữa ăn, anh gọi điện thoại cho Mộ Dung Bạch, bảo anh ta chú ý hành tung gần đây nhất của Đào Hương Vi, anh tuyệt đối không cho phép cô và Ph*m V*n Đ*ng qua lại quá nhiều.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 809


Chương 809: Cứ nhằm vào tôi

Vào ngày này, Đào Hương Vi và Ph*m V*n Đ*ng gặp nhau và anh ta muốn đưa cô đến gặp giám đốc, đây là điều mà họ đã thỏa thuận từ trước.

Trong phòng, Ph*m V*n Đ*ng đưa cô đến gặp đạo diễn Nghiêm, người được xem là một đạo diễn phim truyền hình nổi tiếng trong giới.

“Xin chào, đạo diễn Nghiêm” Đào Hương Vi đưa tay ra chào hỏi.

Đạo diễn Nghiêm bắt tay với cô, sau đó ngẩng đầu nhìn cô: “Hình tượng của cô phù hợp với vai diễn mà tôi muốn”

“Tôi đã nói là cô ấy rất phù hợp mà” Ph*m V*n Đ*ng nghĩ rằng lời đề nghị của mình là rất đúng.

Đạo diễn Nghiêm khẽ gật đầu cười với anh ta: “Vậy thì tôi phải cảm ơn cậu vì đã tìm cho tôi một diễn viên phù hợp như thế”

“Sao, sao có thể chứ, vẫn là chúng tôi nên cảm ơn ngài vì đã chịu cho cơ hội” Ph*m V*n Đ*ng đã quen với việc nói những lời khách sáo như thế này.

Đào Hương Vi chỉ có thể ngồi bên cạnh anh ta và mỉm cười, không dám nói lung tung, hiện giờ cô đã là người đang bị đóng băng mọi hoạt động, cô sợ rằng nếu mình nói một câu không đúng và để cho vị đạo diễn Nghiêm này mất hứng thì chỉ sợ vai diễn phụ này của cô cũng không giữ được.

Sau khi người phục vụ mang đồ ăn lên thì ba người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, bầu không khí cũng không tệ lắm.

Trong lòng của Đào Hương Vi cũng có phần yên tâm hơn, nhìn tình huống này thì có lẽ vai diễn này đã thuộc về cô.

“Đạo diễn Nghiêm, nếu không có vấn đề gì thì tôi nghĩ bây giờ anh nên ký hợp đồng diễn xuất với cô ấy đi” Ph*m V*n Đ*ng nói.

Đạo diễn Nghiêm nhấp một ngụm rượu rồi nói: “Đương nhiên là không có vấn đề gì” Ông ấy yêu cầu trợ lý đứng bên cạnh lấy hợp đồng ra.

Trợ lý đưa bản hợp đồng và bút đến trước mặt Đào Hương Vi: “Cô xem trước một chút đi, nếu không có vấn đề gì rồi thì ký”

Đào Hương Vi nhìn Ph*m V*n Đ*ng trước và nhỏ giọng hỏi: “Anh đã ký hợp đồng rồi sao?”

Trước khi Ph*m V*n Đ*ng trả lời, người trợ lý nghe được lời cô đã trả lời thay anh ta: “Hợp đồng của anh ấy khác với của cô. Chúng tôi sẽ ký với anh ấy vào ngày mai”

Đào Hương Vi suy nghĩ một lúc, Ph*m V*n Đ*ng sẽ đóng vai nam chính, hợp đồng của anh ta đương nhiên khác với vai phụ của cô, nhưng cẩn thận một chút cũng không có gì sai.

“Em ký trước, ngày mai anh sẽ ký” Ph*m V*n Đ*ng nói.

Tất nhiên là Đào Hương Vi tin tưởng anh ta, sau khi đọc kỹ hợp đồng và thấy không có vấn đề gì thì cô cầm bút lên chuẩn bị ký.

Nhưng mà, lúc này cửa phòng lại bị đẩy ra, Mộ Dung Bạch mang theo mấy người bước vào.

Nhìn thấy dáng vẻ của Mộ Dung Bạch, Đào Hương Vi giật mình, ý nghĩ duy nhất vụt qua trong đầu cô là Nguyễn Cao Cường lại muốn làm chuyện xấu với cô?

“Đạo diễn Nghiêm” Mộ Dung Bạch bước thẳng đến chỗ Đạo diễn Nghiêm.

“Đây không phải là trợ lý Mộ Dung hay sao? Tổng giám đốc Cường có chỉ thị đặc biệt gì sao?” Đạo diễn Nghiêm rất lịch sự với Mộ Dung Bạch.

Mộ Dung Bạch liếc nhìn Ph*m V*n Đ*ng trước khi nói: “Tổng giám đốc Cường luôn có hứng thú đến việc đầu tư vào bộ phim của ông và chúng tôi phải là nhà đầu tư lớn nhất”

Đạo diễn Nghiêm nghe thế thì trên mặt dường như phát ra hào quang: “Tổng giám đốc Cường luôn có hứng thú đầu tư? Vậy thì thật là tốt quá rồi! Hoan nghênh, hoan nghênh!”

“Nhưng Tổng giám đốc Cường luôn có một điều kiện” Mộ Dung Bạch nói tiếp.

“Điều kiện gì?” Đạo diễn Nghiêm lập tức hỏi.

Đào Hương Vi có một linh cảm xấu trong lòng và trực giác nói cho cô biết răng Nguyễn Cao Cường chắc chắn nhắm vào cô.

Mộ Dung Bạch chỉ vào Ph*m V*n Đ*ng và sau đó nói: “Điều kiện của chủ tịch Nguyễn là phải thay đổi diễn viên chính, không thể để anh ta đóng”

“Ồ? Chuyện này…” Đạo diễn Nghiêm nhìn Ph*m V*n Đ*ng với vẻ mặt xấu hổ.

Lúc này, Ph*m V*n Đ*ng trông rất bình tĩnh, không ai nhìn ra được cảm xúc của anh ta nhưng anh ta âm thầm siết chặt nắm tay.

Đào Hương Vi lập tức đứng lên nói thay anh ta: “Tổng giám đốc Cường của các anh có mâu thuẫn gì thì cứ nhằm vào tôi, trút giận vào người ngoài thì có tác dụng gì?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 810


Chương 810: Quyết định của Đào Hương Vi

Mộ Dung Bạch nghe xong lời của Đào Hương Vi thì quay lại nhìn cô và cười: “Cô hiểu lầm rồi. Tổng giám đốc Cường chỉ nghĩ rằng bộ phim của đạo diễn Nghiêm rất hay và đáng để đầu tư, anh ấy không nhắm vào ai cả.”

Anh ta dừng lại một chút, nhìn Ph*m V*n Đ*ng rồi sau đó lại tiếp tục nói: “Tổng giám đốc Cường cũng đã đọc kịch bản và cho rằng nCôi sao lớn Ph*m V*n Đ*ng đây không phù hợp với vai nam chính của bộ phim này. Nếu đổi người khác thích hợp hơn diễn vai này thì bộ phim sẽ được quay tốt hơn. Anh ấy chỉ hy vọng rằng khoản đầu tư của mình có thể thu được lợi nhuận lớn”

Anh ta đã nói rất nhiều, đơn giản chính là nói với Đào Hương Vi rằng Nguyễn Cao Cường là một người làm ăn, điều mà anh muốn chính là thu được lợi nhuận. Anh không hề nhắm vào cô và Ph*m V*n Đ*ng.

Chỉ là dựa trên sự hiểu biết của Đào Hương Vi về Nguyễn Cao Cường thì những gì Mộ Dung Bạch nói chỉ là những cái cớ hoàn chỉnh mà thôi!

Cô cười lạnh, nói: “Nhiều phim như thế sao anh ta lại không đầu tư, mà hết lần này đến lần khác lại đầu tư vào mỗi bộ này? Không thay đổi ai mà tại sao lại đổi nam chính? Anh bảo anh ta đến đây để tôi hỏi thẳng mặt anh ta xem có phải là cố ý hay không?”

Dù cô có tức giận thế nào thì Mộ Dung Bạch vẫn cười với cô: “Hiện giờ, tổng giám đốc Cường rất bận và anh ấy đã giao cho tôi phụ trách về việc này” Điều này có nghĩa là Nguyễn Cao Cường sẽ không gặp cô.

Sau đó anh ta nhìn đạo diễn Nghiêm và hỏi của tổng giám đốc Cường là như thế. Nếu ông có thể đồng ý thì tôi sẽ ký hợp đồng đầu tư với ông ngay lập tức”

“Chuyện này…” Tất nhiên là đạo diễn Nghiêm hy vọng nhận được sự đầu tư của Nguyễn Cao Cường, vậy thì cần phải thay Ph*m V*n Đ*ng…

Thấy vẻ mặt xấu hổ của đạo diễn Nghiêm, Ph*m V*n Đ*ng đứng dậy võ vai ông ta, anh ta trông không có vẻ gì là tức giận: “Không sao đâu. Dù sao thì tôi cũng chưa ký hợp đồng nên sẽ không quay bộ phim này. “

Đạo diễn Nghiêm ngay lập tức thể hiện sự biết ơn của mình sau khi nghe những lời nói này: “Ph*m V*n Đ*ng, cảm ơn cậu rất nhiều. Vậy thì bộ phim truyền hình tiếp theo của tôi sẽ do cậu đóng vai chính”

“Chuyện này thì dễ nói” Ph*m V*n Đ*ng cười nhạt.

Đào Hương Vi ngạc nhiên nhìn anh ta: “Anh không diễn nữa à?” Tại sao anh ta lại đồng ý nhanh như vậy?

Ph*m V*n Đ*ng gật đầu: “Bộ phim này thật sự rất hay, không thể vì tôi mà trì hoãn tiến độ quay phim được. Nếu đạo diễn Nghiêm có thêm được nhiều kinh phí đầu tư thì hiệu quả của bộ phim này sẽ càng tốt hơi “Nếu như vậy…Thì tôi sẽ không diễn này” Đào Hương Vi nhanh chóng tỏ thái độ muốn đi theo.

Vai diễn này do anh ta giới thiệu cho cô, anh ta không thể diễn mà cô vẫn ở lại thì thật sự có lỗi với anh ta.

“Em không cần đi theo anh, vai diễn này vẫn rất thích hợp với em, chưa kể… Chủ đầu tư cũng không hề nói là không muốn em diễn” Ph*m V*n Đ*ng liếc nhìn Mộ Dung Bạch khi anh ta nói những điều này.

“Đúng, đúng vậy, cô có thể ở lại tiếp tục diễn vai này” Đạo diễn Nghiêm nói.

“Không, tôi không muốn diễn nữa. Cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội” Khi cô nghĩ rằng đây là một bộ phim do Nguyễn Cao Cường đầu tư thì cô đã không muốn tiếp tục diễn xuất nữa.

Mộ Dung Bạch không lên tiếng giữ cô lại, tôn trọng quyết định của cô.

“Đi thôi” Cô nói với Ph*m V*n Đ*ng, dẫn đầu bước ra khỏi phòng.

Khi Ph*m V*n Đ*ng rời đi, anh ta vô tình liếc nhìn Mộ Dung Bạch, trong mắt anh ta lóe lên một sự lạnh lẽo.

Khi cả hai bước ra ngoài, Đào Hương Vi vẫn cảm thấy rất có lỗi với Ph*m V*n Đ*ng.

“Chính em là người đã khiến anh mất vai diễn này. Sau này anh không cần phải giới thiệu thêm cho em bất kỳ vai diễn nào cả” Cô sợ Nguyễn Cao Cường sẽ lại gây rắc rối.

“Đừng nói những điều như vậy, anh biết em cũng không muốn xảy ra chuyện này. Chỉ có thể nói là Nguyễn Cao Cường này quá dã man” Anh ta cho một tay vào túi quần, một tay võ vai cô: “Yên tâm đi, mỗi ngày đều có nhiều bộ phim truyền hình mới được khởi quay, chỉ cần em muốn đóng phim thì không thể không có phim được. Anh không tin rằng bộ phim nào anh ta cũng đầu tư”

“Nói thì nói như thế, nhưng ….”

Anh ta ngất lời cô: “Không phải là em lo rằng anh sẽ sợ sao?” Anh ta cười lớn: “Dù sao anh cũng có danh hiệu vua màn ảnh, không thể nào không có phim để quay được. Việc quan trọng nhất chính là giải quyết vấn đề của em, chỉ cần em đóng được một bộ phim có kết quả tốt thì sẽ không bao giờ có bất kỳ ai lại đóng băng mọi hoạt động của em nữa.

Thậm chỉ sẽ có rất nhiều kịch bản được gửi đến cho em, để em lựa chọn tuỳ ý”

Cô hiểu những gì anh ta nói, nhưng khi nghĩ đến sự tồn tại của Nguyễn Cao Cường thì cô sợ rằng con đường sau này sẽ không suôn sẻ như vậy.

Lần sau anh còn dám làm hỏng chuyện của cô thì cô nhất định phải đối chất trực tiếp với anh.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 811


Chương 811: Hợp đồng mới

Sau đó, Đào Hương Vi phải đi đón con gái nên đã nói lời tạm biệt với Ph*m V*n Đ*ng.

Ph*m V*n Đ*ng nhìn cô rời đi rồi mới bước lên xe của mình, anh ta nheo mắt và nhìn chằm chằm vào bóng lưng càng ngày càng xa của cô, khoé miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.

Có vẻ như hiện giờ Nguyễn Cao Cường vẫn còn quan tâm đến cô rất nhiều, chỉ cần Nguyễn Cao Cường vẫn quan tâm đến cô thì chuyện kia càng dễ xử lý.

Anh ta nhanh chóng lấy điện thoại di động bấm một dãy số: “Xin chào, đạo diễn Lý à? Có thời gian thì gặp nhau nhé.”

Giờ đây, anh ta muốn dạy cho Nguyễn Cao Cường một bài học nhớ đời!

Vài ngày sau, Đào Hương Vi nhận được một cuộc gọi khác từ Ph*m V*n Đ*ng để hẹn gặp mặt.

Cô chợt nhớ đến lần trước khi đi gặp anh ta thì Nguyễn Cao Cường đã đến trường đón con gái cô đi.

Bây giờ cô liên lạc với Ph*m V*n Đ*ng thường xuyên như vậy, liệu Nguyễn Cao Cường có đón con gái cô đi nữa không?

Nhưng mà cô và Ph*m V*n Đ*ng chỉ là bạn bè bình thường, vậy thì vì sao lại phải chịu sự hạn chế của Nguyễn Cao Cường?

Nghĩ đến điều này, trong lòng cô nhanh chóng cảm thấy tức giận, cô không thể sống dưới cái bóng của Nguyễn Cao Cường mãi được.

Do dự một lúc, cô vẫn đồng ý gặp mặt Ph*m V*n Đ*ng.

Lần này là lại là trong phòng riêng của quán trà, sau khi cô đi vào thì thấy ngoài Ph*m V*n Đ*ng ra còn có một người đàn ông khác, chẳng lẽ ông ta lại là đạo diễn nào nữa sao?

“Nào, ngồi đi” Ph*m V*n Đ*ng chào cô.

Đào Hương Vi ngồi xuống bên cạnh nhìn người đàn ông trung niên đầu trọc đang ngồi đối diện: “Vị này là?”

“Ồ, anh quên nói với em rằng hôm nay chính là đạo diễn Lý muốn gặp em” Ph*m V*n Đ*ng giới thiệu.

“Xin chào” Đào Hương Vi chào ông ta, trong lòng thầm thắc mắc không biết Ph*m V*n Đ*ng quen biết với bao nhiêu đạo diễn.

“Xin chào” Đạo diễn Lý này xem ra cũng rất thân tỉ “Hiện này, đạo diễn Lý muốn quay một bộ phim, không phải là phim kinh phí lớn mà là một bộ phim hài kịch với kinh phí thấp. Vì để kịp dịp lễ hội mùa xuân sắp đến nên anh ấy muốn mời một số diễn viên hài kịch đến tham gia diễn xuất, nhưng anh ấy cũng mong muốn nhân vật nữ chính có khả năng diễn xuất. Anh đã đề cử em với anh ấy, anh ấy cũng cảm thấy em rất phù hợp nên bây giờ muốn hỏi ý em một chút” Ph*m V*n Đ*ng nói.

“Tôi?” Đào Hương Vi chỉ vào mình, muốn cô đóng vai nữ chính của một bộ phim hài?

Cô nhìn Ph*m V*n Đ*ng rồi nhìn đạo diễn Lý, nhưng cô vẫn không chắc chắn: “Hai người thật sự nghĩ rằng tôi hợp diễn phim hài kịch sao?”

“Tôi đã xem phim truyền hình trên TV mà cô đã đóng trước đây và khả năng diễn xuất của cô hoàn toàn phù hợp” Đạo diễn Lý nói.

Đào Hương Vi không ngờ anh ta lại tin tưởng cô như vậy, cô do dự nhìn Ph*m V*n Đ*ng hỏi: “Anh đang đóng vai nam chính à?”

Ph*m V*n Đ*ng lắc đầu cười và nói: “Hiện giờ anh đang có nhiều bộ phim khác, nên anh không có thời gian và không có nhân vật nào trong bộ phim này của đạo diễn Lý phù hợp với anh” Vì vậy anh ta sẽ không đóng phim này.

“Vậy hôm nay chỉ đơn thuần là anh đề cử em với đạo diễn Lý à?” Cô nhìn thẳng vào anh ta, anh ta cũng đã quá để tâm đến chuyện của cô.

“Anh đã hứa sẽ tìm một bộ phim cho em, nhưng mà bộ phim này không phải là một tác phẩm lớn. Nếu em không thể chấp nhận nó thì có thể không tham gia” Ph*m V*n Đ*ng nói.

“Anh đã rất vất vả để tìm một bộ phim cho em và còn là vai nữ chính, em còn chọn lựa tác phẩm lớn hay không làm gì nữa?” Cô nhanh chóng nhìn về phía đạo diễn Lý và nói: “Chỉ cần đạo diễn cảm thấy tôi phù hợp thì tôi sẽ diễn”

Đạo diễn Lý cười vui vẻ: “Vậy thì quá tốt rồi. Nếu đã thế này thì chúng ta hãy ký hợp đồng diễn xuất ngay thôi nào” Anh ta lấy bản hợp đồng ra khỏi chiếc cặp mang bên người.

Đào Hương Vi giật mình, tốc độ này có nhanh quá không?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 812


Chương 812: “Nguyễn Cao Cường, anh là nhà đầu tư lớn nhất?”

Đào Hương Vi đã không do dự và ký hợp đồng biểu diễn với đạo diễn Lý dưới sự chứng kiến của Ph*m V*n Đ*ng.

Bộ phim bắt đầu quay một tuần sau đó, đạo diễn Lý đưa kịch bản cho cô và yêu cầu cô về nhà xem lại thật kỹ.

Sau khi ra khỏi quán trà, Ph*m V*n Đ*ng lái xe đưa Đào Hương Vi về nhà.

Sau nửa tiếng, xe đã đến nơi cô ở.

“Dù anh có muốn nghe hay không nhưng em vẫn muốn nói lời cảm ơn vì chuyện hôm nay” Cô giơ kịch bản trong tay lên và nói với anh.

Ph*m V*n Đ*ng mỉm cười với cô, nhưng lần này anh ta lại hào phóng nhận lời cảm ơn của cô: “Được rồi, khi nào có thời gian thì mời anh đi ăn tối “Chuyện này dễ thôi, anh chờ đi” Anh ta có thể tiếp nhận lòng biết ơn của cô thì trong lòng cô cũng cảm thấy thoải mái, cô không cần phải luôn cảm thấy mình nợ anh ta.

Ph*m V*n Đ*ng gật đầu: “Bộ phim của đạo diễn Lý sắp bấm máy.

Em về nhà và dành thời gian đọc kịch bản, anh không làm phiền em nữa. Nếu em có việc gì thì gọi điện thoại cho anh”

“Ồ, đây là lần đầu tiên em đóng phim hài, em thật sự nên về ôn lại”

Đào Hương Vi vẫy tay với anh ta sau khi xuống xe, rồi đi thẳng lên lầu.

Ph*m V*n Đ*ng tiếp tục nhìn cô, đáy mắt lóe lên một tia phức tạp.

Cho đến khi bóng dáng của cô biến mất thì anh ta mới khởi động xe rồi rời đi.

Sau khi Đào Hương Vi đã chuẩn bị đầy đủ thì ngày bấm máy quay cũng đã đến.

Lúc này, chuyên gia trang điểm đã trang điểm cho cô, Phương Thảo đi theo cô đến địa điểm ghi hình.

Cảnh đầu tiên là cảnh diễn tay đôi của cô và nam chính, Đào Hương Vi đang chăm chú đọc kịch bản, mặc dù đã học thuộc lời thoại nhưng cô sợ rằng lát nữa sau khi bắt đầu quay thì cô sẽ quên lời nên chỉ có thể đi đọc lại nhiều lần để học thuộc.

Nam chính cũng đã chuẩn bị xong, phó đạo diễn gọi mọi người vào vị trí của mình, cảnh quay đầu tiên sẽ bắt đầu ngay lập tức.

Đúng lúc này lại có tiếng động vang lên, những người ban đầu đứng vây quanh địa điểm quay phim cũng chủ động rời đi.

Đạo diễn quay đầu nhìn thì thấy Nguyễn Cao Cường và Mộ Dung Bạch cùng xuất , anh mặc một bộ đồ vest được may thủ công, khí chất sang trọng trời sinh khiến người ta bất giác nhường đường cho anh.

Giám đốc Lý nhìn thấy người đến thì nhanh chóng đứng dậy chào hỏi: “Tổng giám đốc Cường, sao anh lại ở đây?”

“Tổng giám đốc Cường biết hôm nay anh khai máy nên đến đây xem thử” Mộ Dung Bạch nói.

*Ồ, thật sự hoan nghênh” Thậm chí đạo diễn Lý còn để anh ngồi vào ghế đạo diễn.

Sau khi ngồi xuống, Nguyễn Cao Cường bắt chéo đôi chân dài một cách rất tự nhiên rồi đưa mắt nhìn quanh, dường như vô tình lướt qua Đào Hương Vi đang đứng cách đó không xa, sau đó anh vội vàng nói: “Sắp bắt đầu quay rồi sao?”

“Vâng” Đạo diễn Lý đáp.

812-cha-cua-con-toi.jpg


Giọng điệu này vừa nghe đã biết là không chào đón anh.

Nguyễn Cao Cường bắt gặp ánh mắt của cô, dáng vẻ như đang cố nhịn cười.

“Sao cô lại nói chuyện với Tổng giám đốc Cường như thế này? Anh ấy là nhà đầu tư lớn nhất trong bộ phim này của chúng ta. Cô phải lịch sự với anh ấy” Đạo diễn Lý nhanh chóng nói với cô.

Đào Hương Vi nghe thấy vậy đã tức giận mà không có chỗ trút, mà thái độ đối với Nguyễn Cao Cường thậm chí còn tệ hơn: “Anh là nhà đầu tư lớn nhất? Nguyễn Cao Cường, cuối cùng anh có thôi đi không?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 813


Chương 813: Điều tra rửa tiền

Bộ phim trước đây mà cô đã định ký, anh nói rằng muốn làm nhà đầu tư và còn muốn đạo diễn không được để Ph*m V*n Đ*ng đóng vain am chính.

Bộ phim này không có sự tham gia của Ph*m V*n Đ*ng, anh vẫn trở thành nhà đầu tư. Sao trước đây cô không phát hiện ra răng anh thích đầu tư vào điện ảnh và phim truyền hình đến vậy chứ?

“Tôi làm nhà đầu tư của tôi cô diễn vai của cô, chuyện này có gì mà xung đột?” Nguyễn Cao Cường cười nhạt nhìn cô.

“Thật sự không có mâu thuẫn gì, nhưng tại sao anh phải đầu tư vào phim mà tôi đóng chứ?” Cô tức giận hỏi.

Đạo diễn Lý kéo cô lại và nhỏ giọng nói: “Cô nói ngu ngốc gì vậy?

Có người đầu tư vào phim mà cô đóng không phải là chuyện tốt à?” Ông ấy sợ cô đắc tội với Nguyễn Cao Cường.

Đào Hương Vi không thể kìm được sự tức giận của mình, không quan tâm đến ánh mắt của đạo diễn mà trừng mắt nhìn Nguyễn Cao Cường và nói: “Anh nói xem có phải anh cố ý hay không? Tôi diễn bộ phim nào thì anh đầu tư vào đó, anh nhất định phải nhằm vào tôi đúng không?”

Đôi mắt phượng dài và hẹp của Nguyễn Cao Cường khẽ nheo lại, đôi môi mỏng khẽ mím lại không trả lời.

Với góc nhìn của cô thì anh không trả lời chính là ngầm thừa nhận, cô giận dữ cười lạnh: “Được, được thôi. Anh đầu tư là chuyện của anh, tôi không diễn nữa. Anh muốn thì tôi không diễn nữa” Cô nói xong thì tháo những thứ trang trí trên đầu xuống.

“Cô đang làm gì vậy? Cô nói không quay thì không quay nữa sao?

Chúng ta đã ký hợp đồng xong hết cả rồi, nếu cô không diễn nữa sẽ vi phạm hợp đồng, cô có biết không?” Đạo diễn Lý cũng rất tức giận.

“Xin lỗi đạo diễn, Nguyễn Cao Cường là nhà đầu tư của bộ phim thì tôi không có cách nào để quay nữa” Cô thà rằng phá vỡ hợp đồng còn hơn là quay phim cho anh.

“Chuyện này…Cô và tổng giám đốc Cường có hận thù lớn lao gì?

Sao phải bận tâm đến chuyện tiền bạc?” Đạo diễn Lý cố gắng thuyết phục cô bình tĩnh.

“Nếu cô ấy không muốn quay nữa thì đừng nên miễn cưỡng, cứ để cô ấy bồi thường tiền vi phạm hợp đồng đi. Ở đây có nhiều diễn viên như thế, chẳng lẽ không có ai thay thế được cô ấy sao?” Nguyễn Cao.

Cường lạnh lùng nói.

Anh đã lên tiếng thì tất nhiên là đạo diễn Lý sẽ nghe theo sự sắp xếp của anh và không làm khó Đào Hương Vi nữa, chỉ thở dài một hơi rồi nói: “Được, vậy cô chuẩn bị bồi thường vi phạm hợp đồng kỹ càng đi. Bộ phim này không cần cô diễn nữa”

Đào Hương Vi xoay người rời đi, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, sau đó nhìn lại Nguyễn Cao Cường nói: “Tôi hy vọng anh không phải là một kẻ bám đuôi đáng ghét, tôi diễn bộ nào thì anh đầu tư vào bộ đ‹ Nguyễn Cao Cường nhíu mày một cái, cô mắng anh là kẻ bám đuôi?

Đào Hương Vi định quay lại phòng thay đồ để tẩy trang và thay quần áo của mình. Chỉ là lúc này có một vài nhân viên cảnh sát mặc cảnh phục đột nhiên xuất hiện.

Sự xuất hiện của những người này khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy có chút căng thẳng, chuyện gì đã xảy ra?

Đào Hương Vi không tự giác dừng lại nhìn sang, chỉ thấy những người đó đi đến gần đạo diễn nói: “Anh là đạo diễn của bộ phim này?”

Đạo diễn gật đầu: “Đúng, đúng, không biết các vị có việc gì không?”

“Chúng tôi đã nhận được một báo cáo nói rằng bộ phim của bạn bị nghi ngờ rửa tiền bất hợp pháp. Bây giờ chúng tôi muốn mời các nhân viên có liên quan quay về tiếp nhận điều tra”

“Cái gì? Chuyện này… Tuyệt đối không thể!” Đạo diễn Lý liên tục xua tay, những người khác cũng ngẩn ra.

Vẻ mặt Nguyễn Cao Cường trở nên nghiêm túc, anh liếc nhìn Mộ Dung Bạch, chuyện này anh ta chưa điều tra kỹ hay sao?

Mộ Dung Bạch cũng rất ngạc nhiên, anh ta đã điều tra và xác định không có vấn đề gì mới ký hợp đồng đầu tư với đạo diễn, sao có thể…

“Anh có phải là một trong những nhà đầu tư không? Vậy thì hãy đi theo chúng tôi một chuyến, người báo án nói rằng có một số nhà đầu tư muốn sử dụng bộ phim này để rửa tiền” Cảnh sát nói với Nguyễn Cao Cường.

Đào Hương Vi nhìn phía anh, nếu nói rằng anh đã nhằm vào cô nên mới cố tình trở thành một nhà đầu tư thì điều này còn có thể xảy ra, nhưng cô không tin anh mượn bộ phim này để rửa tiền.

Nhưng bây giờ, anh đã không thể thoát khỏi sự hiềm nghi.

Nguyễn Cao Cường bình tĩnh đứng lên: “Tôi có thể hợp tác với cuộc điều tra của anh, nhưng tôi không rửa tiền.”

“Lời anh nói không có giá trị, chúng tôi sẽ điều tra”

Nhân viên cảnh sát đưa Nguyễn Cao Cường và đạo diễn cùng rời đi.

Trái tim của Đào Hương Vĩ siết chặt, cô muốn đi theo nhưng rồi nghĩ lại thì đây là do Nguyễn Cao Cường gieo gió gặt bão, sao cô lại lo lắng cho anh?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 814


Chương 814: Rửa tiền

Đào Hương Vi nhìn Nguyễn Cao Cường đi với cảnh sát, trong lòng vẫn luôn nghĩ rằng chuyện của anh ta đã không còn liên quan gì đến cô, tốt nhất cô đừng nên xen chuyện vào khác.

Chỉ là đạo diễn cũng bị mang đi, những bên cạnh bắt đầu bàn tán.

“Rửa tiền là tội lớn, nhẹ thì là ngồi tù, nặng thì có thể bị xử bắn”

“Nếu bộ phim này thật sự là phía đầu tư rửa tiền, thì cũng không nghiêm trọng đến mức xử bắn, nhiều lắm thì bị phán ngồi tù.”

“Tổng giám đốc Nguyễn chắc không thật sự dùng bộ phim này rửa tiền đâu? Nhìn bộ dạng của anh ấy cũng không phải như vậy: “Ai đâu biết được, chúng ta không thể hiểu được của thế giới người có tiền đâu”

Đào Hương Vi đang tháo trang sức, nghe đến mấy câu này, vẫn còn hơi lo lắng.

Nếu như Nguyễn Cao Cường bị phán ngồi tù… Thì do anh ta gieo gió gặt bão, nhưng dù sao anh ta cũng là ba của Vân Nhi…

Nghĩ xong, cuối cùng cô vẫn cầm điện thoại di động lên gọi điện thoại cho Ph*m V*n Đ*ng.

“Cái gì? Phía đầu tư rửa tiền?” Ph*m V*n Đ*ng nghe cô nói xong, bộ dạng rất là kinh ngạc.

“Đúng, hiện tại đạo diễn đã bị cảnh sát mang đi, em nghĩ có lẽ không nên quay bộ phim này” Đào Hương Vi không nói Nguyễn Cao Cường cũng là một trong những nhà đầu tư.

Nguyễn Cao Cường đứng bên cạnh cửa sổ nói chuyện cùng cô: “Bộ phim này anh có biết mấy người đầu tư, nhưng anh nghe đạo diễn nói bọn họ cũng không có vấn đề gì, làm sao lại bị người khác tố cáo rửa tiên?”

Đào Hương Vi im lặng một lát mới nói: “Em không biết rõ phía nhà đầu tư là những người nào, nhưng hôm nay em mới biết được Nguyễn Cao Cường cũng đầu tư bộ phim này”

“Nguyễn Cao Cường? Làm sao anh ta…” Ph*m V*n Đ*ng càng bất ngờ, sau đó nói: “Chẳng lẽ là anh ta muốn rửa tiền? Cái này cũng không ngạc nhiên tại sao gần đây anh ta lại đầu tư vào phim điện ảnh, cũng đều là những bộ phim không rõ có kinh phí thấp”

Anh ta không nói là Nguyễn Cao Cường đang nhằm vào cô, nói như vậy ngược lại càng khiến người ta cho rằng Nguyễn Cao Cường đang rửa tiền.

Suy nghĩ của Đào Hương Vi, cũng không hiểu sao tâm trạng trở nên nặng nề.

“Nếu như bộ phim thật sự có vấn đề, anh vẫn là không muốn quay, em yên tâm, phía đầu tư rửa tiền, cũng không liên quan gì đến diễn viên, cảnh sát sẽ không vô duyên vô cớ bắt em đâu”

Ph*m V*n Đ*ng an ủi cô, sau đó lại nói: “Như vậy đi, anh sẽ tìm người để đi tìm hiểu là cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, có kết quả thì sẽ gọi lại cho em”

“Được…” Thật sự không thể phủ nhận rằng là cô rất muốn biết rốt cuộc Nguyễn Cao Cường có rửa tiền không?

Sau khi Ph*m V*n Đ*ng kết thúc cuộc nói chuyện, khóe miệng nở một nụ cười lạnh, anh ta liền bấm một dãy số khác: “Là truyền thông xx sao? Chỗ tôi có một tin quan trọng muốn nói cho các anh, Nguyễn Cao.

Cường, là giám đốc của tập đoàn Nguyễn Cao lợi dụng đầu tư phim để rửa tiền, hiện tại đã bị cảnh sát bắt..

Lúc Đào Hương Vi đang đợi tin tức của Ph*m V*n Đ*ng, thì điện thoại nhận được một thông báo là Nguyễn Cao Cường liên quan đến rửa tiền nên bị cảnh sát bắt đi, tin tức này không biết thế nào đột nhiên liền truyền ra.

Giờ phút này, trên mạng tất cả đều là Nguyễn Cao Cường rửa tiền, †in tức Nguyễn Cao Cường bị bắt…

Cô nhìn những cái tin tức kia, nhíu chặt lông mày lại, tại sao lại như thế?

Chẳng qua việc Nguyễn Cao Cường bị bắt đi mới có một tiếng, trong thời gian này vẫn chưa bị truyền ra, thì tại sao những truyền thông kia lại biết?

Rất nhanh, chuyện này ngày càng nghiêm trọng, dường như mọi người đều biết.

Chỉ trong một đêm giá cổ phiếu tập đoàn Nguyễn Cao giảm mạnh, cửa ở đồn cảnh sát chật ních phóng viên, đều muốn lấy được tin tức trực tiếp.

Trong cục cảnh sát, Nguyễn Cao Cường đã hoàn thành ghi chép.

“Trước khi điều tra rõ mọi chuyện rõ ràng, chúng tôi chỉ có thể để anh ở chỗ này Nhân viên cảnh sát nói với Nguyễn Cao Cường.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 815


Chương 815: Điều tra ra manh mối

Anh ngồi trên ghế, vẻ mặt rất là bình tĩnh, hơi gật đầu: “Tôi sẽ phối hợp với các người.”

Mộ Dung Bạch đã thấy tin tức trên miệng, đi đến nói với anh: “Tổng giám đốc Cường lần này tôi thấy có người lặt bây hại chúng ta, và cũng tại tôi cũng không tìm hiểu kỹ trước khi đầu tư” Vẻ mặt anh ta rất chán nản.

Nguyễn Cao Cường nheo đôi mắt phượng sâu thẳm: “Điều nên tới sớm gì cũng sẽ đến, anh đi thăm dò xem ai đã dàn dựng chuyện này cho tôi.” Anh không rửa tiền, cho nên anh không sợ bị điều tra.

“Vâng” Mộ Dung Bạch trả lời, do dự nói: “Giá cổ phiếu của tập đoàn đang giảm mạnh, chỉ sợ ông cụ Nguyễn Cao lại tức giận một lần nữa”

Nói đến ông nội, Nguyễn Cao Cường nhắm mắt lại thở dài một hơi: “Là tôi bất hiếu, lại làm cho ông cụ tức giận một lần nữa”

“Tôi sẽ nói rõ ràng mọi chuyện!” Mộ Dung Bạch khó tha thứ lỗi mình sai lầm, chờ anh ta tra được người đó là ai, chắc chắn sẽ thay tổng giám đốc Cường dạy dỗ cho anh ta một bài học.

Cuối cùng cảnh sát điều tra ra kết quả là bộ phim này có tất cả là năm nhà đầu tư, hiện tại xác nhận có ba người rửa tiền.

Về phần Nguyễn Cao Cường cùng một người khác, tạm thời còn chưa điều tra rõ ràng, cảnh sát còn cần càng nhiều số liệu để tiếp tục điều tra.

Chỉ là tin tức này truyền đến bên ngoài lại biến thành Nguyễn Cao Cường cùng các nhà đầu tư khác tham gia rửa tiền, có lẽ anh sắp bị xử án.

Đào Hương Vĩ nhìn thấy tin tức này liền ngồi không yên , chờ không được điện thoại của Ph*m V*n Đ*ng cho nên cô tự mình đi tìm.

Bây giờ người cô có thể tìm thì chỉ có thể là Mộ Dung Bạch.

“Cô Đào, hiện tại tôi bận rộn nhiều việc, cô có chuyện gì thì mau nói” Mộ Dung Bạch đối với cô vẫn tính là khách sáo.

“Tổng giám đốc Cường của các anh thật sự tham gia rửa tiền sao?”

Cô liền hỏi thẳng vấn đề.

Mộ Dung Bạch nhíu mày lại, dừng như hơi tức giận: “Dựa vào những gì mà cô hiểu về tổng giám đốc Cường, anh ấy sẽ làm loại chuyện này sao?”

Đào Hương Vi mím môi không nói, dĩ nhiên là cô không tin Nguyễn Cao Cường sẽ làm loại chuyện đó, nhưng trên mạng đều đang nói là anh làm.

Thấy cô im lặng, Mộ Dung Bạch càng không kìm nén được tức giận ở lồng ngực, lần đầu tiên anh ta hung hổ nói với cô: “Cô không biết tổng giám đốc Cường làm nhiều như vậy vì ai sao? Ở đâu anh ấy cũng đều lo lắng cho cô, cô lại không một chút tin tưởng anh ấy! Cô Đào, tôi thật sự chưa gặp qua phụ nữ nào lòng gan dạ sắt như cô.”

“Nhưng tôi cũng đầu kêu anh ta đầu tư vào bộ phim của tôi!” Đào.

Hương Vĩ vẫn luôn buồn phiền với cách làm của anh.

Mộ Dung Bạch nở một nụ cười lạnh nhạt: “Vậy cứ cho là tổng giám đốc Cường là tự tưởng bở đi.” Anh ta kìm nén tức giận, cuối cùng nói: “Tôi có chuyện cần phải đi làm, không nói nhiều với cô nữa”

“Ai… Ý của anh là anh ta không có rửa tiền, đúng không?” Cô hỏi một câu.

Mộ Dung Bạch quay đầu liếc cô, ánh mắt của anh ta hơi phức tạp, nhưng anh ta lại không trả lời câu hỏi này, vội vàng đi làm mọi việc.

Đào Hương Vi nhìn cánh cửa ở cục cảnh sát, nơi đó có rất nhiều phóng viên đang ngồi chờ, cô không tiện ra mặt.

Mình lo lắng cũng là vô dụng, nếu anh ta làm thì phải gánh chịu hậu quả, còn không làm thì cảnh sát cũng không xử oan anh ta, chỉ hi vọng sau này anh sẽ không đầu tư trong phim của cô nữa.

Sau khi chuyện này trải qua năm ngày, cuối cùng cảnh sát bên kia điều tra rõ các khoản chuyển tiền của Nguyễn Cao Cường, và xác định các khoản đầu tư trong bộ phim rất là bình thường, anh cũng không tham gia hoạt động rửa tiền.

Nguyễn Cao Cường bị tạm giam nhiều ngày như vậy, lúc đi ra từ cục cảnh sát, các phóng viên ngồi chờ ở cửa liền cùng nhau đi lên.

Anh dưới sự hộ tống của các vệ sĩ đi ra khỏi cục cảnh sát, vẻ mặt anh lạnh lùng, trên người anh không nhìn ra một chút nhếch nhác nào, anh không trả lời câu hỏi gì mà đi thẳng lên xe.

Trong xe, Mộ Dung Bạch đang báo cáo với anh về kết quả đã điều tra được: “Dựa vào những tin tức mà bên phía những phía nhà đầu tư tham gia rửa tiền kia để lộ ra, vốn dĩ bọn họ định lợi dụng bộ phim này để rửa tiền, là bởi vì có người tổ chức trò chơi cho bọn họ, ngay từ đầu bộ phim này đã thuận tiện để cho bọn rửa tiền, mà người tổ chức trò chơi này, tôi điều tra được manh mối đó là ngôi sao Ph*m V*n Đ*ng”

Đồng tử của Nguyễn Cao Cường bỗng nhiên co lại, lại là Ph*m V*n Đ*ng kia sao?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 816


Chương 816: Ba con không phải là người xấu

Đào Hương Vĩ nhìn thấy tin tức Nguyễn Cao Cường vô tội thả ra trên điện thoại, còn nhìn video anh ra khỏi cục cảnh sát, dường như những phóng viên kia vây chặt cửa cảnh sát đến mức con kiến chui không lọt.

Trong video, anh đeo kính râm, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm gì, nhìn cực kỳ lạnh lùng, cho dù là bị tạm giam nhiều ngày như vậy, lúc anh xuất hiện vẫn toát lên một khí chất cấp trên, không hề có nhếch nhác và xấu hổ nào.

Cô cũng không hiểu mình đây là vì cái gì, rõ ràng là không muốn chú ý đến chuyện của anh, nhưng vẫn là nhịn không được đi xem tin tức của anh.

Đặc biệt là bây giờ, nhìn thấy anh được vô tội thả ra, cảnh sát nói anh không tham gia rửa tiền, chỉ là một cái hiểu lâm, không hiểu sao trong lòng liền thở dài một hơi.

“Mẹ, ba không có tội, ba không phải là người xấu, đúng không?” Đào Mai Nhi đi đến.

Vốn dĩ Đào Hương Vi không muốn ở trước mặt con gái thể hiện mình rất chú ý đến Nguyễn Cao Cường, nhưng nghe lời này của con gái, cô liền nói: “Dĩ nhiên ba con không phải là người xấu, con phải tin tưởng ba con sẽ không làm chuyện xấu”

Cô sợ chuyện của Nguyễn Cao Cương sẽ để lại ám ảnh trong lòng con gái, thậm chí con bé đi học sẽ bị người khác chê cười.

Đào Vân Nhi ưỡn ngực: “Ừm, con tin tưởng bai”

Con bé nghĩ gì đó, đột nhiên nắm tay mẹ nói: “Vì để chúc mừng cho ba, chúng ta ra ngoài đi ăn cơm đi.”

“A?” Đào Hương Vi vẫn còn chuyện suy nghĩ, liền không phản ứng kịp.

“Có phải không tiện ra ngoài ăn cơm không?” Vân Nhi hỏi lần nữa.

Lúc này Đào Hương Vi mới nghe rõ là con bé nói gì, sau đó thoải mái đồng ý: “Không phải chỉ là ra ngoài đi ăn cơm sao, có cái gì mà không tiện, đi, con muốn ăn gì thì cứ nói, mẹ dẫn con đi ăn”

Con gái chỉ có yêu cầu nhỏ như vậy, cô không thể không đồng ý được.

“A, quá tốt rồi, con cảm ơn mẹ!” Đào Vân Nhi hôn trên mặt cô một cái.

“Vậy mau thay quần áo đi.” Tâm trạng của Đào Hương Vi rất tốt.

“Con muốn mẹ thay một bộ quần áo đẹp, hơn nữa còn muốn trang điểm, con hi vọng mẹ thật xinh đẹp” Đào Vân Nhi còn có yêu cầu.

“Được, hôm nay mẹ nghe theo con” Đào Hương Vi sờ cái mũi của con gái.

Nguyễn Cao Cường về lái xe đến biệt thự, su khi xuống xe, quản gia Nam Thùy Dương đến đón anh.

“Cao Cường, trước khi vào cửa phải bước qua chậu, mẹ tôi nói như vậy có thể đuổi xui xẻo đi.” Nam Thùy Dương đi đến đỡ lấy cánh tay anh, dẫn anh bước qua chậu than đã chuẩn bị xong.

Nguyễn Cao Cường không tin những vật này, có điều khó thấy được cô ấy có lòng vậy liền cũng phối hợp theo cô.

Sau khi anh bước qua chậu than, Nam Thùy Dương lại cầm một lá cây dính nước gì đó vẩy lên người anh: “Được rồi, vào nhà đi, về sau anh sẽ không gặp lại loại chuyện xui xẻo này nữa”

Giờ phút này Nguyễn Cao Cường đã tháo kính râm xuống, quả thật anh không hề nhếch nhác chút nào, nhưng bị giam ở cục cảnh sát lâu như vậy, hai đầu lông mày của anh vẫn thể hiện sự mệt mỏi.

Nam Thùy Dương nhìn thấy bộ dạng này của anh, quan tâm nói: “Anh lên lầu tắm rửa trước đi, em đã làm xong đồ ăn anh thích ăn, lúc nữa xuống ăn no rồi lại nghỉ ngơi.”

Nguyễn Cao Cường nhìn về phía cô, sau khi trở về khó được có người ở bên cạnh quan tâm anh.

“Cám ơn em” Đôi mắt phượng ủ rủ nhìn cô ấy.

Nam Thùy Dương bị anh nhìn đến ngượng ngùng: “Đều là chuyện em phải làm, không cần khách sáo với em.”

Anh võ vai và cười với cô ấy, rồi lên lầu rửa mặt.

Sau khi Nguyễn Cao Cường đánh răng rửa mặt xong, thay một bộ đồ trắng sạch sẽ, rồi đi xuống lầu, nhìn thấy Nam Thùy Dương đã chờ anh ở phòng ăn.

Nam Thùy Dương nghe tiếng bước chân ở phía sau, quay đầu chỉ thấy một anh chàng đẹp trai bước về phía cô ấy, anh bao giờ cũng cao quý và đẹp trai như vậy, phụ nữ rất khó mà không động lòng anh
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 817


Chương 817: Gian xảo

Nam Thùy Dương không cách nào kìm chế trái tim mình đập loạn lên như vậy, chỉ có thể hít sâu một hơi, cười đứng dậy nói với NH: “Đến đây, anh nhìn một chút, hôm nay em làm đồ ăn có phải tiến bộ lên không?”

“Được” Nguyễn Cao Cường nhìn một bàn đồ ăn, không khỏi nói: “Sau này em không cần làm anh nhiều như vậy, anh ăn không hết, em không ăn thì cũng rất là phí phạm”

Nam Thùy Dương gật đầu: “Vâng, em biết rồi”

Nguyễn Cao Cường đang muốn ngồi xuống, lúc này điện thoại trong túi quần anh vang lên, anh lấy ra nhìn số hiển thị trên điện thoại, vẻ mặt hơi thay đổi.

Nam Thùy Dương thấy anh lâu nhận điện thoại, không khỏi tò mò: “Là điện thoại quấy rây sao?”

Anh lắc đầu, sau đó anh đi đến bên cửa sổ nhận điện thoại: “Uy?”

Tiếng nói có chút khàn khàn.

“Ba, là con” Đào Vân Nhi nói.

Vừa rồi Nguyễn Cao Cường do dự không nhận, là bởi vì điện thoại hiển thị dãy số của Đào Hương Vi, nhưng anh lại nghĩ có thể Mai Nhi gọi điện thoại cho anh, cho nên liền nhận.

“Mai Nhi, là con sao.” Anh đoán không sai.

“Ba, con mời ba đi ăn cơm, có thể không?” Vân Nhi nói thẳng.

“Hiện tại sao?” Nguyễn Cao Cường hơi bất ngờ, nhưng nghĩ lại cũng không kỳ lạ, chắc chắn hôm nay Vân Nhi biết anh vừa mới ra khỏi sở cảnh sát.

“Ừm, con đã đặt trước một phòng khách, bam au qua đây, có được không?”

“Cái gì? Chính con thuê phòng khách sao?” Nguyễn Cao Cường nhíu mày, Đào Hương Vi trông đứa trẻ như thế nào? Để con bé một mình ra ngoài đặt phòng khách?

“Ba phải đến nhanh lên, con ở chỗ này chờ ba”’ Đào Vân Nhi không trả lời câu hỏi của anh, sau khi nói địa chỉ cho anh biết liền cúp điện thoại.

817-cha-cua-con-toi.jpg


Vốn dĩ cô cho là anh vừa ra khỏi cục cảnh sát thì chắc chắn bữa ăn đầu tiên phải do cô tự làm, sáng sớm cô đã bắt đầu bận rộn, rất vất vả làm một bàn đồ ăn lớn như vậy, nhưng anh chỉ vì một cuộc điện thoại của con gái liền bỏ đi.

Nguyễn Cao Cường nhìn thức ăn trên bàn, sau đó nói với cô:”Em ăn trước đi, ăn không hết thì giữ lại cho anh, anh trở về liền ăn thêm.” Anh có thể hiểu cô ấy làm đồ ăn không hề dễ dàng.

Trong lòng Nam Thùy Dương hơi dễ chịu: “Được.”

Nguyễn Cao Cường không nói gì nữa, cầm lấy áo khoác mặc vào, bước chân nhanh đi ra ngoài.

Nam Thùy Dương nhìn bóng dáng anh nhanh chóng biến mất ở trước mắt mình, anh vội vàng như vậy, là muốn gặp con gái hay Đào Hương Vi?

Lòng của cô vẫn mất mát, còn vô cùng khó chịu, chỉ cần còn sự tồn †ại của Đào Vân Nhi và Đào Hương Vị, thì không có khả năng anh thật sự thuộc về cô.

Cho dù anh luôn miệng sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc nửa đời sau của cô.

Trong phòng khách có nhà vệ sinh, Đào Vân Nhi cẩn thận cúp điện thoại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra nụ cười gian xảo.

Cô bé muốn gặp ba, muốn cùng ăn cơm với ba, càng hi vọng ba và mẹ có thể cùng nhau ăn cơm, thế là cô bé ở sau lưng mẹ mình lén gọi cho ba.

Sau khi Đào Hương Vi gọi mấy món ăn thì thấy cô bé đi ra từ nhà vệ sinh, liền đưa thực đơn cho cô bé: “Con muốn ăn gì thì tự mình kêu.

“Vậy con không khách sáo.” Đào Vân Nhi chăm chú nhìn thực đơn, trong lòng nghĩ là ba thích ăn món gì?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 818


Chương 818: Tiệc chúc mừng

Đào Vân Nhi rất nghiêm túc chọn món ăn, sau khi chọn xong liền đưa thực đơn cho người phục vụ, Đào Hương Vi cũng không hỏi cô bé chọn cái gì, nghĩ thầm chỉ cần là cô bé thích ăn là được.

Cũng không lâu lắm, phục vụ viên liền đưa đủ các món ăn lên.

Đào Hương Vi nhìn một bàn đồ ăn kia, không nhịn được nhìn về phía con gái: “Con có đói như vậy không? Chọn nhiều đồ ăn vậy sao có thể ăn hết” Không phải cô không cho phép con gái ăn, mà là sợ ăn không hết lãng phí.

“Không sao, một lúc nữa có người đến ăn cơm cùng chúng ta” Đào Vân Nhi cười nói.

“Còn có người?” Đào Hương Vi buồn bực: “Ai vậy? Là bạn học của con sao?”

“Mẹ có phải bị ngốc không? Lúc chúng ta đi ra ngoài ăn cơm là vì để chúng mừng ba, không phải nên mời ba sao?” Đào Vân Nhi trợn to hai con mắt, nhìn cô rất nghiêm túc.

“Cái gì? Con…” Mời Nguyễn Cao Cường?

Thế nhưng lúc cô đi ra quả thật không nghe thấy lời kia “Mai Nhi…” Lúc này cánh cửa bị đẩy ra, Nguyễn Cao Cường lo lắng đi đến, anh nghĩ chỉ có một mình Đào Vân Nhi ở chỗ này.

Sau khi đi vào mới thấy hai mẹ con đang ngồi trong phòng, bọn họ đang nhìn anh vội vàng.

Nhìn thấy Đào Hương Vi cũng ở đây, anh hơi ngẩn ra, không phải Mai Nhi nói chỉ có một mình sao?

Còn có, anh thấy Đào Hương Vi trang điểm, trên người mặc một váy rất trang nhã, chẳng lẽ cô ăn mặc như thế để đón anh từ cục cảnh sát ra sao?

Anh cũng đừng hoang tưởng nữa, cô sẽ không có tâm tư đối với anh như vậy.

Bị nhìn chăm chú như vậy, Đào Hương Vi khó tránh khỏi hơi mất tự nhiên, cầm cốc nước ở trước mặt lên uống, che giấu vẻ ngượng ngùng trong mắt.

Nếu là biết là mời Nguyễn Cao Cường ăn cơm, cô mới không ăn mặc như vậy, cũng sẽ không mặc thành bộ dạng này, cái váy này là do con gái chọn, có phải đứa con gái nhỏ này đã có kế hoạch trước?

Đào Vân Nhi thấy bọn họ đều không nói lời nào, cô bé liền nhảy xuống cái ghế chạy đến: “Ba, ba đã đến, đồ ăn đã lên đủ, mau tới đây ngồi xuống ăn cơm, nếu không đồ ăn sẽ nguội mất” Cô bé chủ động và nhiệt tình kéo anh ngồi xưồng, mà lại là ngồi xuống giữa chỗ cô bé và mẹ.

Nếu là con gái mời, Nguyễn Cao Cường liền không khách sáo, anh nhìn thức ăn trên bàn: “Chọn nhiều món ăn như vậy? Còn có mấy thứ là ba thích ăn”

“Ừm, đồ ăn đều là do mẹ chọn” Vân Nhi nói.

Đào Hương Vi nhìn về phía con gái, rõ ràng những đồ ăn kia là do con gái chọn, làm sao đẩy lên trên người cô?

Cô gái nhỏ này bắt đầu nói dối không thành thật!

“Thật sao?” Nguyễn Cao Cường nhìn Đào Hương Vi nãy giờ không nói gì, nhẹ nhàng cong môi lên: “Hiếm khi cô còn nhớ rõ khẩu vị của tôi.”

“Anh đừng nghĩ quá nhiều, những đồ ăn này là do con gái chọn” Cô không muốn anh hiểu lầm.

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường lóe lên, cũng không mắng con gái nói dối để làm anh vui vẻ, mà là nói với cô bé: “Vậy ba phải cảm ơn Vân Nhi đã suy nghĩ vì ba như vậy.”

Đào Vân Nhi lè lưỡi: “Ba, thức ăn này đúng là do con chọn, nhưng bữa cơm này là mẹ mời, Con và mẹ biết ba vừa ra khỏi sở cảnh sát, ba là người tốt, con và mẹ muốn chúc mừng ba”

Trong lòng Nguyễn Cao Cường rất ấm áp, đưa tay sờ đầu con gái: “Có hai người chúc mừng, ba rất là vui.”

“Làm sao nói nhiều như vậy? Mau ăn đi, đồ ăn sẽ nguội mất.’ Đào Hương Vi nghiêm mặt cố ý đánh gãy lời nói của bọn họ, con không muốn thừa nhận là mình muốn chúc mừng Nguyễn Cao Cường.

“Được, vậy chúng ta ăn cơm” Đào Vân Nhi biết mẹ mình rất khó xử và mất tự nhiên, thực ra trong lòng cô cũng không nghĩ như vậy.

Nguyễn Cao Cường phối hợp với hai người, lúc ăn cơm cũng chỉ là cùng con gái nói chuyện.

“Mẹ, con muốn ăn cá khó ở trước mặt mẹ, mẹ gắp cho con một miếng đi” Đột nhiên Đào Vân Nhi yêu cầu.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 819


Chương 819: Con xin thề những lời con nói đều là sự thật

Đào Hương Vi không nghĩ nhiều, gắp miếng cá bỏ vào trong bát của con gái.

Thế nhưng Đào Vân Nhi lại nhìn về phía ba mình nói: “Ba, con nhớ ba cũng thích ăn cá kho, thế nên miếng này cho ba nhé” Cô bé vừa dứt lời lập tức gắp miếng cá mẹ vừa gắp cho mình vào bát của ba.

Tuy miếng cá đã bị hai mẹ con cô bé gắp qua gắp lại, nhưng Nguyễn Cao Cường cũng không chê, đã vậy anh còn mỉm cười nhìn con gái mình bảo: “Cảm ơn con gái.”

Đào Hương Vi không nói gì nhìn hai ba con bọn họ chằm chằm, khóe miệng cô khẽ giật giật, thầm nghĩ: “Ba con hai người làm như vậy cũng được hả?”

“Hai ba con ăn trước đi, tôi vào nhà vệ sinh một chút” Đào Hương Vi đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh cạnh phòng khách.

Sau khi Đào Vân Nhi thấy mẹ mình đi khỏi, lập tức thì thầm với ba mình: “Ba đừng thấy mẹ không quan tâm ba mà buồn ba nhé. Thật ra mẹ quan tâm ba lắm đấy, những ngày qua con thấy ngày nào mẹ cũng xem tin tức trên điện thoại di động. Nhất là ngày hôm nay, khi nhìn thấy ba đi ra từ cục cảnh sát, mẹ còn thở phào một hơi tỏ vẻ rất nhẹ nhõm đấy”

Nguyễn Cao Cường khẽ nhướng mày hỏi con gái: “Thật sao?” Anh khó có thể tưởng tượng ra được dáng vẻ Đào Hương Vi quan tâm mình.

“Con xin thề những lời con nói đều là sự thật!” Đào Vân Nhi nghe ba mình hỏi vậy nhanh chóng giơ tay thề thốt.

Môi Nguyễn Cao Cường khế cong lên, anh gắp một miếng cá kho bỏ vào trong bát Đào Vân Nhi, khẽ bảo: “Con ăn nhiều chút, ba cũng vào.

nhà vệ sinh một chuyến.

Đào Vân Nhi nhìn anh rồi giơ tay làm thành biểu tượng “ok”, ý muốn bảo Nguyễn Cao Cường cứ yên tâm, con bé sẽ ngoan ngoãn ngồi đó chờ hai người bọn họ.

Sau khi Đào Hương Vi vào nhà vệ sinh, cô nhìn bản thân mình trong gương, đột nhiên cảm thấy lớp trang điểm trên mặt có chút chướng mắt.

Cũng may lúc nào trong túi xách của cô cũng có đầy đủ dụng cụ hỗ trợ việc tẩy trang bất cứ lúc nào. Đào Hương Vi lấy bông tẩy trang ra nhanh chóng tẩy trang, rồi rửa mặt.

Cô vừa rửa mặt mũi sạch sẽ, cửa phòng vệ sinh đã bị đẩy ra, hình ảnh người đàn ông cao to, dáng người thẳng tắp cứ vậy xuất hiện ở trong gương.

“Anh muốn dùng toilet hả? Vậy để tôi đi ra ngoài” Đào Hương Vi nhanh chóng lau khô nước trên mặt, sau đó xoay người chuẩn bị ra ngoài. Thế nhưng lúc đi qua bên cạnh Nguyễn Cao Cường, bỗng dưng cánh tay lại bị anh giữ lại.

Trái tim cô đập “thịch” một tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía Nguyễn Cao Cường. Anh cũng đang cúi xuống nhìn chằm chằm vào Đào Hương Vi, đôi môi mỏng như cười như không khẽ cong lên: “Hôm nay em trang điểm đẹp như thế, tại sao không để mà lại rửa đi?”

“Muốn rửa thì rửa thôi, chẳng có lý do gì cả” Nguyễn Cao Cường ghé sát quá khiến hô hấp của cô có chút rồi loạn. Đào Hương Vi giơ tay, muốn đẩy anh ra, thế nhưng chẳng những anh không buông tha cho cô mà còn xoay người ép cô lên trên cửa nhà vệ sinh.

Tế bào trên toàn thân Đào Hương Vi lập tức rơi vào trạng thái cảnh giác cao độ: “Anh muốn làm gì?”

Nguyễn Cao Cường nhìn thấy tia phòng bị tràn ngập trong mắt cô, khoé môi cong lên có mấy phần châm biếm, bảo: “Vân Nhi nói mấy ngày nay em luôn để ý tin tức liên quan đến anh, có đúng thế không?”

Trong lòng Đào Hương Vi âm thầm mắng cô con gái không biết đã biến thành nhóc phản bội từ khi nào một trận.

Cô nghiêm mặt lại, cố gắng làm cho bản thân mình thật bình tính, bảo: “Anh đừng có nghe con bé nói linh tỉnh, tôi có rảnh đâu mà quan tâm đến chuyện của anh”

Nghe vậy, đôi mắt phượng sâu thăm thẳm của người đàn ông khẽ nhíu lại, lạnh nhạt cười bảo: “Cũng đúng, em ghét anh như thế, sao mà quan tâm đến việc của anh được nhỉ? Lần này anh không bị tống vào tù ngồi vài hôm, có phải em cảm thấy thất vọng lắm không?”

Đào Hương Vi nhíu mày lại, tiếp tục nói: “Tôi đã nói rồi, chuyện của anh tôi không quan tâm” Thế nên anh có ngồi tù hay không cô không thèm để ý.

Nguyễn Cao Cường mím môi, lạnh lùng bảo: “Vậy em có biết là do ai đứng sau sắp xếp mọi chuyện, muốn gắn cho anh cái tội danh rửa tiền không?”

Đào Hương Vĩ ngạc nhiên nhìn anh thầm nghĩ: “Lẽ nào, việc này là do người khác bày trò sao?”

Thấy cô ngơ ngác như vậy, xem ra trong chuyện này Đào Hương Vi không hề hay biết gì, càng không biết Ph*m V*n Đ*ng đứng sau lưng làm ra những chuyện kia.

“Bộ phim của em là do Ph*m V*n Đ*ng cho em, anh ta có nói cho em biết là phần lớn những nhà đầu tư cho bộ phim này cũng là do anh †a tìm không?” Nguyễn Cao Cường hỏi.

Đào Hương Ví có chút khó hiểu nhìn Nguyễn Cao Cường, không rõ lời này của anh ta có ý gì?

Nhà đầu tư của bộ phim này… Không phải là mấy tên khốn nạn rửa tiền kia đấy chứ?
 
Back
Top Bottom