Ngôn Tình Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 740


Chương 740: Tìm cô tính sổ

Ngay từ đầu, Đào Hương Vi cho răng là Nguyễn Cao Cường phái người tìm cô gây sự, dù sao thì anh cũng đã được bảo lãnh ra ngoài, ät hẳn chuyện đầu tiên anh muốn làm chính là tìm cô tính sổ.

Ph*m V*n Đ*ng cũng nghĩ như vậy, lập tức ngăn cản cô: Em không nên đi gặp anh ta, anh ta có thể làm ra chuyện vô sỉ như vậy với em, ai biết anh ta có thể tiến thêm một bước làm tổn hại em sâu hơn không?”

Đào Hương Vi cũng sợ điểm này, cô không muốn gặp anh nữa.

“Yên tâm đi, cho dù muốn gặp, em cũng sẽ chỉ gặp anh ta trên toà!” Cô muốn đích thân nhìn anh bị quan toà định tội, sau đó bị giam vào tù.

Ph*m V*n Đ*ng thấy cô không dao động, xem như an tâm hơn một chút.

Đào Hương Vi lập tức đi ra ngoài nói với người mà nhà họ Nguyễn Cao phái tới: “Các người trở về nói cho Nguyễn Cao Cường biết, tôi sẽ không thâm gặp mặt anh ta, chúng ta gặp nhau trên toà án”

Cô nói xong lại xoay người muốn đi, thế nhưng người kia lập tức nói: “Không phải cậu Nguyễn Cao muốn gặp ngài, là ông cụ nhà chúng tôi.”

Bước chân Đào Hương Vi ngừng một lát, không hiểu quay đầu: “Ông cụ Nguyễn Cao?”

“Đúng vậy”

Đào Hương Vi nhíu mày. Ông cụ Nguyễn Cao muốn gặp cô hẳn cũng chỉ vì chuyện của Nguyễn Cao Cường. Lẽ nào ông ta muốn dùng thế lực nhà họ Nguyễn Cao áp chế cô, muốn cô từ bỏ việc kiện Nguyễn Cao Cường?

Cho nên bất kể là ai, chỉ cần là người nhà họ Nguyễn Cao, cô không thể gặp.

“Xin lỗi, tôi không muốn gặp ông ấy”

Chỉ có điều cô bị hai vệ sĩ áo đen cản đường, người ban nấy nói: “Vậy chúng tôi chỉ có thể đắc tội”

Hai vệ sĩ một trái một phải túm lấy cô, cưỡng ép kéo cô lên xe.

“Này! Người nhà họ Nguyễn Cao các người đều không coi vương pháp ra gì như vậy sao!” Đào Hương Vi vừa sợ vừa giận, một mình cô không cách nào chống lại vệ sĩ, lập tức bị kéo lên xe.

Ph*m V*n Đ*ng đứng cách đó không xa thấy tình huống không ổn, lập tức đi tới muốn giải cứu cô, nhưng anh ta vẫn chậm một bước.

“Hương Vi!” Trơ mắt nhìn cô bị cưỡng ép mang đi, Ph*m V*n Đ*ng cũng vội vã, lập tức đi lái xe của mình đuổi theo sau.

Đào Hương Vi bị dẫn tới nhà họ Nguyễn Cao. Cho dù cô phản kháng thế nào cũng không thể không đi gặp ông cụ Nguyễn Cao .

Cô bị đẩy mạnh vào phòng khách, vừa tiến vào đã thấy ông cụ ngồi trên ghế chủ vị.

Mái tóc ông ta đã hoa râm, cả người gầy đến hơi đáng sợ, nhất là đôi mắt già nua kia sắc bén vô cùng, khi nhìn chăm chằm cô lại khiến cô run lên.

“Đến đi” Nguyễn Cao Khải mở miệng, giọng nói mang theo tang thương.

Đào Hương Vi không thấy Nguyễn Cao Cường ở đây, thần kinh căng thẳng mới nới lỏng hơn chút. Cô nhìn về phía ông lão đối diện: “Ông Nguyễn Cao, nếu như ông tìm cháu là muốn nói cháu không nên kiện Nguyễn Cao Cường nữa, vậy cháu khuyên ông nên ngừng lại đi”

Cô trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, không muốn nói nhảm quá nhiều.

Đôi mắt tang thương của Nguyễn Cao Khải nhìn chằm chăm cô, đáy mắt hiện lên một tia lạnh lùng: “Nếu như tôi muốn nói cho cô biết, Cao Cường đã đồng ý từ nay về sau sẽ hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ với cô, sẽ không đi tìm cô nữa?”

Đáy lòng Đào Hương Vi chấn động, không dám tin nhìn về phía ông ta, sau đó cô lại cười lạnh lắc đầu: “Anh ta sẽ không làm như vậy”

Nguyễn Cao Khải cũng không muốn nói thêm lời gì với cô, tăng cao âm điệu nói: “Cao Cường, cháu ra đây: Tim Đào Hương Vi co rụt lại, Nguyễn Cao Cường cũng ở đây?

Chỉ chốc lát cô đã thấy anh đi ra. Lúc này anh mặc bộ quần áo ở nhà thoải mái, trên người là khí chất tự phụ đạm nhã không khác ngày thường.

Xem ra lần sóng gió này cũng không khiến anh quá khó chịu!

Đào Hương Ví lạnh lùng nhìn anh, vì sao anh còn có thể ung dung như vậy?

Nguyễn Cao Cường cũng nhìn cô, hai người bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí quái dị không cách nào nói được thành lời.

Anh thấy trong mắt cô đầy tức giận với anh, tất nhiên cô không nghĩ tới anh lại có thể rời khỏi trại tạm giam nhanh như vậy.

“Cao Cường, cháu nói với con bé đi, từ nay về sau cháu và con bé sẽ đoạn tuyệt quan hệ, không hề lui tới nữa” Vẻ mặt Nguyễn Cao Khải tràn đầy nghiêm túc nói.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 741


Chương 741: Muốn lên tiếng

Nguyễn Cao Cường cứ nhìn người phụ nữ đối diện như vậy, không có ý muốn lên tiếng.

Khóe miệng Đào Hương Vi cong lên lộ ra nụ cười đùa cợt: “Ông cụ Nguyễn Cao, đây là ý của cá nhân ông, ông không cần ép buộc anh ta.”

Ít nhiều gì cô cũng hiểu rõ người đàn ông này bá đạo khó chơi cỡ nào, chỉ có khi để anh ngồi tù cô mới có thể sống ngày tháng an bình.

Nguyễn Cao Khải lạnh lùng nhìn chằm chằm anh, nói lại lần nữa: “Thế nào, lẽ nào cháu thực sự muốn ngồi tù, để lão già khọm là ông đây đi tiếp quản tập đoàn? Không cần chờ khi cháu rời khỏi nhà lao, ông đã chết trên bàn làm việc!”

Nguyễn Cao Cường nhíu mày lại: “Ông nội…”

“Cháu nói với con bé đi! Không phải cháu đã quyết định rồi sao?” Giọng điệu của Nguyễn Cao Khải nặng nề hơn không ít.

“Không cần buộc anh ta, cho dù anh ta có làm như vậy thật, tôi cũng sẽ không ngừng kiện anh ta.” Cô không đồng ý với điêu kiện của ông cụ.

Chuyện này cũng quá lợi cho Nguyễn Cao Cường rồi, anh phải đi ngồi tù bị trừng phạt mới đúng!

Nguyễn Cao Cường nhìn về phía người phụ nữ lạnh lùng vô tình kia, rốt cục cô hận anh tới mức nào?

“Cô cứ muốn tôi phải ngồi tù như vậy sao?” Anh cất giọng khàn khàn hỏi ra một câu như vậy, đôi mắt đuôi phượng sâu thẩm nhìn thẳng vào cô.

Đào Hương Vi mím chặt môi, ngoại trừ ngồi tù, còn có hình phạt nào tốt hơn để nghiêm phạt anh sao?

“Đúng, chỉ có như vậy anh mới không đến quấy rầy tôi nữat”

“Cho dù tôi có bị tù, chẳng qua cũng chỉ là chuyện bốn năm năm, chờ tôi ra rồi cô cảm thấy tôi sẽ bỏ qua cho cô sao?” Anh cười lạnh nói.

Ánh mắt Đào Hương Vi trầm xuống: “Anh… Cô nhìn thấy vẻ hung ác trong mắt anh, chỉ cần anh không chết, cô sẽ phải làm con mồi của anh cả đời sao?

Bầu không khí cứng lại, lúc này, một bóng người nhỏ bé chạy về phía Đào Hương Vĩ: “Mẹ, mẹ không nên kiện ba, mẹ đừng bắt ba phải ngồi tù có được không?”

Là Vân NhiI Đào Vân Nhi ôm lấy chân cô, ngẩng đầu giương mắt nhìn cô, trong mắt tràn đầy khát cầu: “Mẹ, nếu mẹ để ba ngồi tù, con sẽ không có ba nữa”

Trái tim Đào Hương Vi như bị mũi tên nhọn đâm rách, đau đớn vô cùng. Cô nhìn con gái, nói không ra lời.

Đào Vân Nhi đau lòng nói: “Hiện tại tất cả mọi người đều đang chê cười con, nói mẹ ép ba ngồi tù, nói ba là tội nhân…”

Thân thể Đào Hương Vi chấn động, cô một lòng muốn Nguyễn Cao Cường ngồi tù, lại quên anh là ba của Vân Nhi!

Mẹ của mình lại tống ba mình vào tù, chuyện này truyền ra ai cũng có thể chê cười con bé.

Cuộc sống tương lai của con bé sẽ đau khổ tới mức nào, sẽ phải gánh chịu bao nhiêu tổn thương tâm lý, điểm này cô thật không nghĩ tới!

Vân Nhi còn đang lắc tay cô, bắt đầu cầu tình thay cho ba cô bé: “Mẹ, van cầu mẹ đừng bắt ba phải ngồi tù nữa có được không?”

Cô cúi đầu nhìn con gái, Nguyễn Cao Cường đối xử với Vân Nhi rất không tồi, nếu không con bé đã không xin tha cho anh.

Thế nhưng…

Cô bắt đầu giãy giụa, cô không muốn bỏ qua cho Nguyễn Cao Cường một cách dễ dàng như vậy, nhưng cũng không muốn con gái bị tổn thương.

“Chỉ cần cô từ bỏ không kiện Cao Cường, tôi bảo đảm sau này nó sẽ không tiếp tục tìm cô nữa. Nếu như nó đi tìm cô, tôi nhất định sẽ đánh gãy hai chân nó!” Nguyễn Cao Khải nhìn ra do dự của cô, lập tức nói ra lời này.

Đào Hương Vi nhìn con gái đang khẩn cầu trước mắt, lại liếc mắt nhìn Nguyễn Cao Cường, nghĩ đến những lời ban nãy anh nói, sau khi ra ngục còn có thể tìm cô, không bằng để ông cụ Nguyễn Cao làm người bảo đảm. Như vậy cô cũng có thể đoạn tuyệt khả năng bị anh quấy rầy.

Cô nghĩ thật lâu mới thốt ra: “Tôi còn một điều kiện, nếu các người đồng ý với tôi, tôi sẽ không kiện anh ta nữa”

“Điêu kiện gì?” Nguyễn Cao Khải hỏi.

“Tôi muốn quyên nuôi dưỡng Vân Nhi.” Cô gắn từng chữ.

Trong đôi mắt đuôi phượng của Nguyễn Cao Cường chợt lóe lên tia u tối: “Không thể nào!” Đoạn tuyệt quan hệ với cô cũng thôi đi, ngay cả con gái cũng mất? Vậy anh còn lại cái gì?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 742


Chương 742: Muốn đòi con

Đào Hương Vĩ như không nghe thấy tiếng cự tuyệt của Nguyễn Cao Cường, cô trực tiếp nói với ông cụ Nguyễn Cao: “Nếu như anh ta đồng ý sau này không quấy rầy tôi, đồng thời giao quyền nuôi dưỡng Vân Nhi cho tôi, tôi có thể không kiện anh ta”

Cô muốn đón con gái về, đây cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Nguyễn Cao Khải híp mắt, lập tức nói: ‘Được, quyết định theo ý cô.”

Tuy rằng ông ta cũng luyến tiếc Vân Nhi, nói không chừng đây là đứa con duy nhất của Nguyễn Cao Cường, nhưng dù sao cũng tốt hơn là để nó phải ngồi tù.

Huống chỉ ông ta chỉ đồng ý giao quyền nuôi dưỡng con bé cho cô, nếu Cao Cường muốn gặp con, bọn họ có quyền thăm hỏi.

“Cháu không đồng ý! Vậy còn không bảng cháu đi ngồi tù!”

Nguyễn Cao Cường tuyệt đối không lấy con gái ra để đổi tự do cho mình.

Nguyễn Cao Khải không để ý tới lời kháng nghị của anh mà nhìn về phía Vân Nhi, cố làm cho giọng nói của mình trở nên nhẹ nhàng hơn: “Vân Nhi, cháu muốn ở cùng mẹ hay là ở cùng ba?”

Đào Vân Nhi nhìn ba sau đó lại nhìn mẹ, cô hỏi: “Mẹ, có phải con đi với mẹ thì mẹ sẽ không để ba phải ngồi tù nữa không?”

Đào Hương Vi gật đầu: “Đúng vậy”

“Vậy được rồi, mẹ, con đi với mẹ, mẹ đừng bắt ba phải ngồi tù nữa” Đào Vân Nhi không chút do dự nói.

Chỉ nháy mắt, tâm tình của Đào Hương Vi đã trở nên phức tạp. Vì không để Nguyễn Cao Cường phải ngồi tù nên con gái mới bằng lòng đi với cô sao?

“Vân Nhi, ba không cần con làm như vậy!” Giọng nói của Nguyễn Cao Cường rất nặng. Đột nhiên anh cảm thấy có một cô con gái như vậy, cho dù phải ngồi tù cũng không sao cả.

“Ba, ba phải sống thật tốt, Vân Nhi không muốn thấy ba phải ngồi tù. Con biết ba và mẹ đã tách ra, hai người không thể làm người yêu nữa nhưng cũng không cần làm kẻ thù, có được không?” Đây là tâm nguyện nho nhỏ cũng là tâm nguyện duy nhất của cô bé.

Lời của cô bé khiến hai người lớn đều im lặng. Đột nhiên bọn họ phát hiện, vậy mà bọn họ lại kém cả một đứa bé.

“Hai người nghe một chút, Vân Nhi đã suy nghĩ nhiều vì hai đứa thế nào? Vì Vân Nhi, hai đứa chia tay trong hòa bình đi”

Nguyễn Cao Khải không thể nhịn được nữa nói.

742-cha-cua-con-toi.jpg


Đào Hương Vi không hiểu nhìn anh, này thì tính là điều kiện gì?

Anh không thể nhìn thấy cô có cuộc sống hạnh phúc sao?

Hay là anh muốn phá hư nhân duyên của cô?

Chẳng qua anh vốn là loại người keo kiệt hẹp hòi như vậy, đây cũng không phải ngày đầu tiên cô quen biết anh.

“Nguyễn Cao Cường, tôi muốn ở cùng ai, muốn gả cho người nào, những chuyện này đều không liên quan gì đến anh.

Dù sao sau này chúng ta cũng sẽ không lui tới” Anh dựa vào cái gì mà can thiệp vào cuộc sống tương lai của cô?

“Cô cũng có thể không đồng ý, tôi có thể trực tiếp đi ngồi tù, quyền nuôi dưỡng Vân Nhi cô vĩnh viễn đừng mong có thể có được. Tôi không hy vọng sau này con bé có cha dượng hoặc nghe được chuyện cha dượng đối xử không tốt với con bé” Nguyễn Cao Cường lạnh mặt, giọng nói không có chút đùa giỡn nào.

Anh sợ Vân Nhi bị cha dượng ngược đãi hay là sợ thân phận ba con bé của anh bị thay thế?

Anh không tự tin như vậy sao?

“Anh suy nghĩ nhiều, tôi sẽ không tìm cha dượng gì cho con bé hết. Bởi vì anh, tôi đã sớm thất vọng với đàn ông, tôi sẽ không yêu thêm bất kỳ một người đàn ông nào khác, càng không thể nào gả cho bất kỳ một người đàn ông nào khác” Cô lạnh lùng nói.

“Nói như vậy, cô đồng ý với điều kiện của tôi? Vậy cô cũng phải ký hợp đồng”

“Ký hợp đồng gì?” Đào Hương Vi nhíu mày.

“Chính là không gặp gỡ Ph*m V*n Đ*ng, sẽ không gả cho anh ta” Anh nhất định muốn cô đồng ý điểm này.

“Anh…” Cô thật lòng cảm thấy anh bị thần kinh, chuyện này có gì hay mà ký hợp đồng?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 743


Chương 743: Trao đổi

“Nếu như cô ký hợp đồng này, tôi cũng sẽ ký hợp đồng của cô” Nguyễn Cao Cường tiếp tục nói.

Đào Hương Vi bật cười, cô phục anh luôn rồi, anh đã trở nên vô lại như vậy từ lúc nào?

“Được, vậy thì cùng nhau ký đi” Chỉ cần có thể nhận được quyền nuôi dưỡng con gái, đối với cô có ký hợp đồng này cũng chẳng có tổn thất gì. Huống chỉ giữa cô và Ph*m V*n Đ*ng vốn không có quan hệ yêu đương.

Dưới sự chứng kiến của Nguyễn Cao Khải, bọn họ quyết định hợp đồng xong sau đó đều tự kí tên, cuối cùng đều tự điểm chỉ.

Đào Hương Vi cầm hợp đồng đã ký tên, cô đã lấy được quyền nuôi dưỡng con gái, cho dù không thể khiến Nguyễn Cao Cường phải ngồi tù nhưng cô vẫn cảm thấy đáng giá.

Dù sao con gái mới là người thân thiết ruột thịt của cô.

“Vân Nhi, đi với mẹ thôi.” Cô nắm tay con gái.

“Mẹ, mẹ chờ con một chút.” Vân Nhi nguyện ý đi cùng với cô, nhưng cô bé muốn tạm biệt ba.

Cô bé chạy đến trước mặt Nguyễn Cao Cường, vươn cánh tay ôm lấy anh: “Ba, con đi với mẹ trước, nếu ba có rảnh rỗi thì phải tới thăm con đấy” Có thể nhìn ra được cô bé rất luyến tiếc ba mình. Cô bé rất muốn ba mẹ có thể ở cùng nhau, nhưng cô bé không nói, cô bé cũng thông cảm cho bọn họ.

Đường đường là nam nhi bảy thước, nhưng lần đầu tiên Nguyễn Cao Cường cảm thấy sâu trong lòng trở nên mềm mại, anh cũng luyến tiếc con gái.

“Được, ba sẽ đi thăm con.”

“Sau này con và mẹ đều không ở bên cạnh ba, ba phải chăm sóc tốt cho bản thân mình” Giọng nói của cô bé mềm nhữn lại càng khiến lòng anh khó chịu hơn.

“Không cần lo lắng cho ba, không ai có thể đánh ngã ba con được.” Anh sờ sờ đầu Vân Nhi, sau đó để cô bé đi cùng với mẹ.

Đào Hương Vi thấy con gái thích Nguyễn Cao Cường như vậy, trong lòng lại có chút khó chịu. Ở trong lòng con gái, cô đã không còn là duy nhất.

Nguyễn Cao Cường không tiễn hai mẹ con ra cửa, nhìn bóng dáng bọn họ biến mất ở cửa, u ám nơi đáy mắt anh càng ngày càng đậm.

“Không nên nhìn nữa, có nhìn nữa bọn họ cũng sẽ không trở về. Cháu phải thu liễm tâm tư của mình cho kỹ, vĩnh viễn không cần nghĩ tới chuyện qua lại với người phụ nữ này”

Nguyễn Cao Khải lạnh giọng nhắc nhở.

Nếu không phải Đào Hương Vi là mẹ của Vân Nhi, ông ta còn chẳng buồn liếc mắt nhìn cô lấy một lần, người phụ nữ này không thích hợp với cháu của ông ta.

Nguyễn Cao Cường nhếch môi không nói gì, chỉ trong một đêm, vậy mà anh đã mất đi hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình.

Nơi cổng lớn nhà họ Nguyễn Cao, Ph*m V*n Đ*ng bị ngăn ở cổng.

“Các người tránh ra, tôi muốn đi vào cứu người! Nếu Hương Vĩ xảy ra chuyện gì, các người chính là đồng lõa!” Anh ta rùm beng lên với bảo vệ.

Mặc kệ anh ta ầm ï cỡ nào, bảo vệ cũng không cho anh ta đi vào, không phải người nào cũng có thể xông vào nhà họ Nguyễn Cao.

Đào Hương Vi nắm tay con gái đi ra, nghe được bọn họ đang tranh cãi.

“Ph*m V*n Đ*ng?” Cô đi ra ngoài rồi, lúc này tranh chấp mới ngừng hẳn.

“Hương Vi, em không sao chứ? Nguyễn Cao Cường không làm gì em chứ?” Anh ta quan sát cô từ trên xuống dưới một lượt.

Cô lắc đầu: “Em không sao”

Ph*m V*n Đ*ng thấy cô nắm tay con gái, không khỏi nghi ngờ: “Vân Nhi? Nguyễn Cao Cường chịu giao quyền nuôi dưỡng con cho em rồi sao?”

Đào Hương Vi gật đầu: “Chúng ta lên xe rồi hãy nói.”

Ph*m V*n Đ*ng nhìn nhìn nhà họ Nguyễn Cao phía sau, không ai đuổi theo ra, nói như vậy Nguyễn Cao Cường thật sự bồi thường con gái cho cô?

Trở về trong xe, Ph*m V*n Đ*ng nghe xong lời Đào Hương Vi nói, giật mình không thôi: “Em nói em và Nguyễn Cao Cường đã ký hợp đồng, em không kiện anh ta nữa?”

“Ừm” Cô gật đầu.

“Sao em có thể… Tự nhiên Ph*m V*n Đ*ng vội vã hẳn lên, nhưng khi nhìn thấy cô bé bên cạnh, lời đến yết hầu lại kẹt lại.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 744


Chương 744: Lấy lại quyền nuôi

“Em lấy lại quyên nuôi dưỡng con gái. Đối với em, Vân Nhi mới là quan trọng nhất” Lời này của Đào Hương Vi đã có thể tính là gián tiếp giải thích cho anh ta.

Ph*m V*n Đ*ng sợ run một hồi lâu mới gật đầu: “Em nói rất đúng, con gái mới là quan trọng nhất. Bàn tay đang buông xuống bên người âm thầm siết chặt, đáy mắt anh ta xẹt qua vẻ không cam lòng.

Bởi vì phải ở cùng con gái, Đào Hương Vi không thể tiếp tục ở trong nhà Ph*m V*n Đ*ng nữa.

Cô nhanh chóng tìm được một phòng cho thuê, hôm nay cô sẽ dọn ra ngoài.

“Mấy ngày nay ở chỗ anh đúng là làm phiền anh rồi” Đào Hương Vi nói với Ph*m V*n Đ*ng vừa tiễn cô ra cửa.

“Phiền toái cái gì, giữa anh với em không cần nói mấy lời khách sáo như vậy” Ph*m V*n Đ*ng khoát khoát tay, nói tiếp: “Thật ra em và Vân Nhi có ở lại chỗ anh thêm nữa cũng chẳng sao, hà tất gì phải chuyển ra ngoài dùng tiền thuê phòng?”

“Em nói thật, anh không ngại nhưng em và Vân Nhi sẽ cảm thấy không tiện” Cô nửa đùa nửa thật nói.

Ph*m V*n Đ*ng thở dài một hơi: “Được rồi, vậy anh không ngăn cản em nữa. Chẳng qua em không được quên, chúng ta phải cùng mở studio.”

Đào Hương Vĩ thu lại ý cười: “Anh muốn hủy hợp đồng với truyền thông Phục Hỉ thật sao?” Cô biết anh còn đang bàn chuyện hủy hợp đồng với Phục Hi, nếu không thành công rất có khả năng bọn họ phải đưa nhau ra tòa.

“Đương nhiên, anh đã đồng ý với em sẽ cùng em thành lập.

studio thuộc về hai người chúng ta, sao có thể nuốt lời?” Anh †a cười nói.

Trong lòng Đào Hương Vi dâng lên một trận rung động: “Cảm ơn anh” Anh ta vì cô mà hy sinh quá lớn.

Ph*m V*n Đ*ng vỗ vỗ bờ vai của cị húng ta đang hợp tác với nhau, không nên nói cảm ơn nữa”

“Vậy em đi trước, còn cần phải chỉnh lại hành lý”

“Lên xe đi” Ph*m V*n Đ*ng nhìn cô lên xe, sau đó lại nhìn theo bóng lưng cô rời đi.

Nhìn xe chậm rãi biến mất trên đường, ý lạnh nơi đáy mắt Ph*m V*n Đ*ng càng ngày càng đậm hơn. Chỉ thiếu chút nữa là anh ta đã có thể mượn cơ hội lần này khiến Nguyễn Cao.

Cường phải ngồi tù!

Nếu Nguyễn Cao Cường ngồi tù, muốn chỉnh sụp tập đoàn Nguyễn Cao cũng không phải chuyện khó khăn!

Đáng tiếc… Phụ nữ vẫn quá cảm tính, rất dễ mềm lòng.

Nhất là Đào Hương Vi còn là một người mẹ, anh ta cũng hiểu, vì con mình người mẹ có thể làm bất cứ chuyện gì, ngay.

cả chuyện như bị c**ng b*c cô cũng có thể nhịn xuống.

Chẳng qua, chỉ cần tóm chặt Đào Hương Vi, anh ta tin tưởng mình còn có cơ hội vặn ngã Nguyễn Cao Cường.

Đào Hương Vi bố trí xong nhà mới thuộc về mình và con gái. Ở đây không phải cái ổ nhỏ hẹp của bọn họ lúc trước, có thể tính là nhà hai phòng.

“Nơi này kém xa biệt thự lớn của ba con, con đi theo mẹ có lẽ sẽ phải chịu cực khổ” Đào Hương Vi không cách nào ho con gái cuộc sống vật chất đầy đủ, thực sự xin lỗi con.

“Mẹ, mẹ biết con không để ý tới những thứ này, con chỉ hy vọng mẹ không hận ba như vậy nữa” Vân Nhi biết trong lòng mẹ rất ghét ba.

Đào Hương Vi giật mình, rũ mắt che giấu cảm xúc nơi đáy mắt. Cô không muốn nói tới Nguyễn Cao Cường, bèn nói sang chuyện khác: “Con muốn ăn gì mẹ nấu cho con.”

“Mẹ nấu gì con cũng thích ăn.” Cô bé không kén ăn.

“Tốt lắm, đêm nay mẹ sẽ nấu một bàn đồ ăn cho con” Cô cảm thấy bản thân mình như trở lại tháng ngày hai mẹ con sống nương tựa lẫn nhau, trong lòng rất vui vẻ.

“Con sẽ làm trợ thủ cho mẹ” Vân Nhi nói ngay.

“Được.” Cô hôn một cái lên mặt con gái.

Đào Hương Vi dẫn con gái tới siêu thị mua rất nhiều đồ ăn trở về, hai mẹ con cùng nấu một bàn đồ ăn.

“Tối nay thịnh soạn như vậy, mẹ thật muốn uống một ly”

Đã rất lâu rồi cô không vui vẻ như vậy.

“Mami, con có đồ uống, mẹ uống rượu đi, chúng ta cùng cạn ly” Vân Nhi đề nghị.

“Vậy… Mẹ sẽ uống một chút rượu.” Cô nhớ kỹ trước đó có fan tặng cho cô một bình rượu ngon.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 745


Chương 745: Rượu

Cô đi lấy rượu ra, là rượu trăng có nồng độ, đêm nay cô muốn uống loại rượu mang theo vị cay này.

“Nếu mẹ uống say rồi con không cần lo cho mẹ, để mẹ ngủ một giấc trên ghế sofa, con chỉ cần đắp một cái chăn cho mẹ là được” Trước khi uống cô còn dặn dò con gái.

“Không có chuyện gì đâu mẹ, mẹ muốn uống bao nhiêu cũng được, nếu say thật con có thể chăm sóc cho mẹ. Trước đây khi ba đi xã giao uống rất nhiều rượu trở về, con cũng chăm sóc ba mà” Cô bé đã có kinh nghiệm.

Đào Hương Vi cười cười: ‘Không cần đề cập tới ba con nữa, chúng ta cụng ly” Hôm nay rốt cục cô cũng thoát khỏi Nguyễn Cao Cường, có thể ở cùng con gái, hẳn phải chúc mừng một chút.

Cô vốn định uống một ly là đủ, không nghĩ tới rượu này dễ khiến người nghiện như vậy, cô uống ly thứ hai lại muốn uống ly thứ ba.

“Mẹ chỉ uống một ly cuối cùng này nữa thôi, sau đó sẽ không uống nữa” Lời của cô không chỉ nói với con gái mà còn là lời tự nhủ.

“Mẹ, nếu như mẹ muốn uống thì cứ uống đi, mẹ vui vẻ là được rồi” Vân Nhi không ngăn cản cô.

“Không được, không thể khiến con phải chăm sóc con ma men là mẹ được” Đào Hương Vi cho là mình chưa say, nhưng gương mặt cô đã đỏ lên.

Cuối cùng, bình kia rượu bị cô uống hơn phân nửa. Cô nằm trên ghế sofa bắt đầu lẩm bẩm: “Vân Nhi, hôm nay mẹ rất vui…

“Mẹ, mẹ say rồi.”

“Không, mẹ không say, con để mẹ nằm đây nghỉ ngơi một hồi, chờ chút nữa là tốt rồi” Nói còn chưa dứt lời, đã có thứ gì đó dâng trào tới ngực cô, vội vã chạy vào WC, sau đó lập tức nôn ra.

“Mẹ, con đi pha nước mật ong cho mẹ.” Quả nhiên Đào Vân Nhi rất có kinh nghiệm chăm sóc người uống say.

Chỉ có điều cô bé tìm một hồi lâu vẫn không tìm được mật ong, cũng không tìm được trà giải rượu. Cô bé chợt nhớ tới trong nhà này vốn không chuẩn bị mấy thứ ấy, chỉ có nhà ba mới có.

Cô nhìn thấy di động mẹ đặt trên bàn trà, không chút nghĩ ngợi đã cầm lên, vô cùng thuần thục nhấn một dãy số điện thoại đã khắc ghi trong lòng.

Nguyễn Cao Cường đang trong dạ tiệc xã giao. Gần đây anh gây ra scandal quá nghiêm trọng, cần phải đích thân giải quyết tốt hậu quả, mau chóng giải quyết vấn đề tập đoàn gặp phải.

Cho nên vào giờ này anh vẫn đang xã giao với người ta.

Khi chuông điện thoại di động vang lên, lúc anh thấy điện báo anh còn cho rằng mình nhìn lầm rồi. Anh nhìn chăm chằm cái tên một hồi lâu mới xác định bản thân mình không hoa mắt.

Không phải cô vừa mới lấy hợp đồng đoạn tuyệt quan hệ, vĩnh viễn không lui tới với anh sao?

Nửa đêm nửa hôm, vì sao cô lại gọi điện thoại cho anh?

Anh quyết tâm trực tiếp ngắt máy, anh không muốn bị ông nội đánh gãy chân.

Thế nhưng cô tiếp tục gọi tới. Anh nhíu mày lại, cô sẽ không có việc gấp gì chứ?

Cho dù có việc gấp gì, nhưng nó liên quan gì tới anh?

Lại muốn ngắt máy, nhưng quỷ thần xui khiến, ngón tay anh không nghe sai khiến, lại có thể nhấn nghe!

Thần kinh Nguyễn Cao Cường căng thẳng hản, hô hấp cũng có chút nặng nề. Chỉ là giọng nói truyền tới từ trong điện thoại lại không phải giọng nói của Đào Hương Vi, mà là giọng nói của con gái Vân Nhi: “Ba, là ba sao?”

Anh lấy lại tinh thần: “Vân Nhi? Làm sao vậy?”

“Mẹ uống say rồi, nôn mửa rất dữ, con muốn pha ít trà giải rượu cho mẹ nhưng trong nhà không có trà giải rượu. Ba có thể đưa một ít tới cho con không?” Đột nhiên cô bé nghĩ đến cái gì, lập tức nói: “Nếu ba không tiện đi thì phái chú Tống tới cũng được.”

Nguyễn Cao Cường nhíu chặt mày, người phụ nữ kia uống say?

Đang yên đang lành vì sao cô lại uống say? Lẽ nào cô cũng đi xã giao?

Cô không biết mình còn phải chăm sóc con gái sao?

Đột nhiên anh cực kỳ tức giận: “Con ở nhà chờ, ba sẽ đưa tới nhanh thôi.” Anh ngắt máy, bỏ di động lại vào túi quần sau đó mới phát hiện có điểm gì đó không đúng. Tại sao anh phải quan tâm tới chuyện cô có uống say hay không?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 746


Chương 746: Mua trà giải rượu

Nguyễn Cao Cường vội vã rời khỏi tiệc rượu. Anh đi mua trà giải rượu sau đó sai tài xế lái xe, nhanh chóng đi đến chỗ Đào Hương Vi và con gái mới vừa thuê ở hôm nay.

Vân Nhi mở cửa cho anh: “Ba, ba đã đến rồi” Thấy trong tay anh có cầm cái túi, bên trong đựng trà giải rượu, cô bé đưa tay nhận lấy: “Ba đưa cho con đi, con nấu cho mẹ uống”

Nguyễn Cao Cường biết cô bé biết làm việc này bèn đưa trà giải rượu cho cô bé.

Anh trực tiếp đi vào trong nhà, ngửi được mùi rượu, trán anh không tự chủ được nhíu lại: “Mẹ con đâu?”

“Mẹ mới vừa ói ra, con dìu mẹ về phòng nằm rồi.” Vân Nhi nói.

Nơi này có hai phòng, anh đi về phòng ngủ chính, đứng ngoài cửa đã thấy người phụ nữ kia nằm trên giường không nhúc nhích, trong phòng còn thoáng mùi rượu.

Không hiểu sao ngực anh khó chịu cực kỳ, chỉ vài bước đã đi tới, túm lấy người phụ nữ đang nằm trên giường dậy: “Cô còn có dáng vẻ của một người mẹ sao? Bản thân mình uống say còn để con gái chăm sóc cho cô?”

Đào Hương Vi say đến mơ mơ màng màng, bị anh níu áo, cô chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu, không vui nhíu mày: “Anh làm gì vậy? Anh là ai, bỏ ra…”

Nguyễn Cao Cường nhìn chằm chằm cô, cười lạnh một tiếng: “Còn say đến mức ngay cả tôi cũng không nhận ra? Cô nhìn cho rõ xem tôi là ai?” Bàn tay to của anh túm lấy gáy cô, một tay kéo cô đến trước mặt mình.

Trong tâm mắt Đào Hương Vi xuất hiện một khuôn mặt đàn ông, nhưng vô cùng mơ hồ, cô không cách nào nhìn rõ dáng vẻ của anh. Cô vô thức nói: “Ph*m V*n Đ*ng? Sao anh lại tới đây?”

Chỉ nháy mắt, mặt Nguyễn Cao Cường đã âm trầm vô cùng, gân xanh trên trán bắt đầu nhảy lên: “Trong mắt cô chỉ có tên khốn kiếp kia thôi sao?”

“Anh đừng ầm ï nữa…” Cô bất mãn lầm bầm, bàn tay đặt trên mặt anh muốn đẩy anh ra.

Anh giật tay cô: “Vì sao cô lại uống nhiều rượu như vậy?”

Đào Hương Vi nhìn chằm chăm anh không chớp mắt, rốt cục cũng nhìn rõ ràng dáng vẻ của anh. Vẻ mặt cô lập tức thay đổi, dùng sức đẩy anh ra: “Anh… Nguyễn Cao Cường?”

Nguyễn Cao Cường nhướng mày: “Rốt cuộc cô cũng biết tôi là ai?”

“Anh là tên lưu manh phạm tội c**ng b*c… Anh tới nhà tôi làm gì? Lại muốn làm gì tôi nữa?” Cô vừa sợ sợ vừa phẫn nộ, thân thể không ngừng lui về phía sau.

Nguyễn Cao Cường chỉ khẽ vươn tay đã tóm lấy mắt cá chân cô, cô còn chưa lui được bao xa đã bị anh bắt trở về.

Cô như nổi điên hết đánh rồi lại đá anh: “Cút ngay, không nên đụng vào tôi!”

Cô phản kháng kịch liệt như vậy, rốt cục anh đã khiến cô oán hận tới mức nào?

Mặt Nguyễn Cao Cường trở nên âm trầm, anh nắm lấy tay cô để cô yên tĩnh một chút, sau đó anh cứ nhìn chăm chằm cô như vậy, đột nhiên ngay cả một câu cũng không nói nên lời.

“Nguyễn Cao Cường, anh mau cút khỏi thế giới của tôi! Từ nay về sau tôi không muốn nhìn thấy gương mặt thối của anh nữa. Anh biết tôi đã vui vẻ tới mức nào không?” Cô nói xong lại nở nụ cười.

“Ha ha ha… Thật tốt quá, rốt cục tôi cũng thoát khỏi anh rồi, anh đúng là tên đàn ông thúi khiến người ta chán ghét…

Anh không lên tiếng nữa. Nghe cô nói hết câu này tới câu khác, miêu ta cô chán ghét anh tới cỡ nào, ánh sáng âm u nơi đáy mắt anh không ngừng chớp động.

Cho đến giờ phút này anh mới xác định, cô thật sự chán ghét anh, là chán ghét từ sâu trong nội tâm.

Khó trách cô lại báo cảnh sát kiện anh c**ng b*c cô.

“Ọe..”

Anh đang thất thần, đột nhiên cô nôn lên người anh!

“Đào Hương Vi!” Gương mặt tuấn tú của anh lại tối sâm, trong lòng đã có xung động muốn b*p ch*t cô!

Đào Vân Nhi nấu trà giải rượu xong bưng tới, lại thấy anh bị nôn lên người, quần áo cũng bẩn hết: “A, ba… Con quên nói cho ba biết không nên tựa sát mẹ quá… Làm sao bây giờ, ở đây không có quần áo cho ba thay”

Nguyễn Cao Cường cởi áo khoác âu phục ra, u ám nói: “Không sao, ba đi tắm một chút.”

“Toilet ở bên kia, ba mau đi tắm đi, con chăm sóc cho mẹ là được.”

Anh nhìn con gái đỡ Đào Hương Vi dậy, thận trọng đút trà giải rượu cho cô uống, đột nhiên cảm thấy có con gái bên cạnh chăm sóc cô cũng không tệ.

Dù sao cô cũng khiến người ta không bớt lo hơn cả con gái.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 747


Chương 747: Bỏ áo

Nguyễn Cao Cường rửa sơ áo sơ mi, về phần áo khoác kia anh đã không muốn mặc lên người nữa.

“Ba, ba cứ để quần áo ở đây đi, con sẽ giặt sạch cho ba”

Trước khi anh đi, Vân Nhi nói.

“Âu phục không dễ giặt, ba cũng không cần con phải giặt quần áo giúp ba” Cho dù có muốn giặt thật thì người giặt cũng là Đào Hương Vi. Chẳng qua cô sẽ không giặt quần áo giúp anh.

“Một mình con có thể chăm sóc cho mẹ con được sao?”

Nguyễn Cao Cường thấy Đào Hương Vi uống trà giải rượu xong lại ngủ thiếp đi.

Đào Vân Nhi gật ‘Con có thể, ba phải tin tưởng con”

Anh sờ đầu con gái: “Vậy ba đi trước”

Tia sáng trong mắt Đào Vân Nhi mờ đi, cô bé rất muốn anh có thể ở lại, nhưng cô bé cũng hiểu đó là chuyện không có khả năng.

“Ba, trên đường về ba chú ý an toàn”

Người đàn ông cao lớn ngồi xổm người xuống, hôn một cái lên trán cô bé: “Không cần nói cho mẹ con biết ba đã từng tới đây”

Đào Vân Nhi suy nghĩ một hồi đã hiểu vì sao: “Yên tâm đi, con sẽ không nói.”

Anh hơi cong môi: “Sau này có chuyện gì con có thể lén tìm ba”

“Ba sợ mẹ biết con tìm ba sẽ không vui sao?” Nếu không tại sao phải lén?

“Ừm” Anh hơi gật đầu. Nghĩ đến người phụ nữ kia uống say rồi còn nói chán ghét anh, vậy anh cũng không cần xuất hiện trước mặt cô nữa.

“Con biết rồi, đây là bí mật nhỏ giữa chúng tôi, không để mẹ biết” Đào Vân Nhi ngoắc tay với anh.

Khi Nguyễn Cao Cường đi tới cửa còn nói một câu: “Sau này không nên để mẹ con uống nhiều rượu như vậy”

747-cha-cua-con-toi.jpg


“Mẹ, mẹ đã tỉnh rồi sao?” Đào Vân Nhi đi tới từ bên ngoài: “Con đã nấu bữa sáng rồi, mẹ đánh răng rửa mặt là có thể ăn”

Thấy con gái đang đứng sờ sờ trước mặt, cô buông lỏng người, không nhịn được tự tát mình một tát.

“Mẹ, sao mẹ lại tự đánh mình?” Vân Nhi vội vàng kéo tay cô.

“Mẹ không nên uống say, một tát này là để mẹ nhớ kỹ”

Chuyện như vậy chỉ nghĩ thôi cô đã cảm thấy sợ hãi.

“Không có việc gì đâu, mẹ uống say thì con sẽ chăm sóc cho mẹ. Tối hôm qua con còn nấu trà giải rượu cho mẹ. Hôm nay có lẽ mẹ sẽ không đau đầu.” Vân Nhi cười tủm tỉm nói xong, lại nói tiếp: “Chẳng qua sau này mẹ không thể uống nhiều rượu như vậy nữa, sẽ làm cơ thể tổn thương”

“Được, mẹ nhớ kỹ rị “Con nói con đã cho mẹ uống trà giải rượu? Mẹ nhớ trong nhà chúng ta không có thứ này mà?” Cô nghi ngờ nói.

Ánh mắt Vân Nhi lóe lên: “Ah… Tối hôm qua con dùng điện thoại di động của mẹ mua đồ, sau đó có chú đưa tới cửa”

Đào Hương Vi cũng không hoài nghỉ lời của con gái, chỉ là khi cô xem lịch sử trò chuyện, phát hiện tối hôm qua con bé gọi điện thoại cho Nguyễn Cao Cường?

“Vân Nhị, tối hôm qua con đã gọi điện thoại cho ba con sao?” Cô hỏi.

Vân Nhi nghĩ đến lời ba dặn dò, cô bé vô thức lắc đầu: “Không có, tối hôm qua mẹ uống say, là mẹ gọi cho ba”

“Mẹ?” Đào Hương Vi kinh hãi, sao lại xảy ra chuyện như vậy?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 748


Chương 748: Xoắn xuýt

Đào Hương Vĩ xoắn xuýt thật lâu sau đó vẫn bấm số điện thoại của Nguyễn Cao Cường.

Nguyễn Cao Cường đang chuẩn bị ăn điểm tâm thấy cô gọi tới, cho rằng lại là Vân Nhi gọi tới, không cần nghĩ ngợi đã nghe máy: “Này, tiểu…

Anh còn chưa nói hết lời đã nghe được giọng nói lãnh đạm của người phụ nữ: “Nguyễn Cao Cường”

Anh dừng lại, trên mặt có chút biến hóa, khi anh mở miệng giọng nói đã mang theo vẻ trêu tức: “Không phải cô đã ký hợp đồng không bao giờ lui tới nữa sao, vì sao lại gọi điện thoại cho tôi?”

“Tôi chỉ muốn nói cho anh biết, tối hôm qua tôi uống say, không cẩn thận nhấn số điện thoại của anh. Mặc kệ tôi đã nói gì đó chỉ là lời lúc say, anh không nên tưởng thật’“

“Ah? Thế nhưng tôi tưởng thật: Nguyễn Cao Cường suy nghĩ một chút, hẳn là Vân Nhi nói với cô, tối hôm qua là cô gọi điện thoại cho anh.

“Anh… anh tưởng thật cái gì? Tối hôm qua tôi cũng không nói gì!” Thật ra cô không nhớ rõ mình đã từng nói gì.

“Cô gọi điện thoại mắng tôi, còn mắng rất khó nghe, tôi đã ghi âm lại rồi, tôi chuẩn bị đi kiện cô tội phỉ báng tôi” Nguyễn Cao Cường cong khóe môi.

Đương nhiên Đào Hương Vi không nhìn thấy vẻ mặt anh lúc này. Nghe vậy cô hơi nóng nảy: “Tôi mắng anh cái gì? Anh không nên cố ý bới móc!”

“Cô không nhớ rõ cô đã mắng tôi cái gì sao?”

“Tôi đã nói tôi uống say rồi! Những lời tôi nói đều là lời lúc say, cho dù anh muốn kiện tôi cũng vô dụng!” Cô thở phì phò ngắt máy.

Cô không nên gọi cuộc điện thoại này cho anh!

Nguyễn Cao Cường nhìn điện thoại di động đã bị ngắt máy, trái lại còn cong môi lên, không hiểu sao tâm tình trở nên có chút nhẹ nhàng.

Lúc chiều Đào Hương Vi nhận được điện báo từ trợ lý của Ph*m V*n Đ*ng, hẹn cô gặp mặt ở quán cafe.

Cô còn tưởng Ph*m V*n Đ*ng muốn gặp cô, nhưng khi tới quán cafe rồi cô mới phát hiện chỉ có phụ tá Lục Hiên của anh ta đang chờ cô.

“Ph*m V*n Đ*ng đâu? Anh ấy không tới sao?” Cô kỳ quái hỏi.

“Là tôi hẹn cô, không phải anh Đồng”

Đào Hương Vĩ ngồi đối diện với anh ta, gọi một ly cà phê sau đó nhìn anh ta: “Anh tìm tôi có chuyện gì không?”

Sau khi Lục Hiên hít sâu một hơi mới nói với cô: “Tôi muốn nói với cô một chuyện, cô có thể khuyên anh Đồng đừng hủy hợp đồng với Phục Hỉ được không?”

Đào Hương Vi có chút ngoài ý muốn vì anh ta lại nói ra mấy lời này.

Anh ta nói tiếp: “Hẳn cô cũng biết, nếu như anh ấy cứng rắn hủy hợp đồng với Phục Hi, anh ấy sẽ bị Phục Hỉ phong sát.

Đến lúc đó cho dù anh ấy có danh hiệu ảnh đế cũng không người nào dám mời anh ấy đóng phim. Cho nên dù anh ấy có hợp tác thành lập studio với cô, hai người vẫn sẽ rất khó khăn”

Mặc dù Lục Hiên chỉ là phụ tá, nhưng anh ta đã vào nghề rất lâu, anh ta biết rõ quy tắc của giới này.

Cũng không phải Đào Hương Vi chưa từng nghĩ tới những lời anh ta nói, cô cũng đã từng khuyên nhủ Ph*m V*n Đ*ng không nên hủy hợp đồng, nhưng anh ta vẫn nói không cần cô lo lắng. Anh ta có vô số tài nguyên, chỉ cần thành lập studio riêng của bọn họ, bọn họ không cần phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.

Thấy cô không lên tiếng, Lục Hiên lại nói: “Những lời này.

tôi chỉ có thể lén nói với cô, tôi không thể nào khuyên anh Đồng được. Anh ấy… quá muốn xây dựng một studio cho cô.”

Đào Hương Vi cảm thấy lòng mình bị kéo căng, quả thật, từ khi biết nhau đến hiện tại, Ph*m V*n Đ*ng luôn suy nghĩ cho cô.

Lần này cô không thể ích kỷ như vậy nữa.

“Nếu như cô muốn vào công ty nhà nào, cô có thể nói cho tôi biết, trong giới giải trí tôi quen biết không ít người, có thể làm người tiến cử cho cô. Chẳng qua nếu cô muốn vào mấy công ty lớn kia, có thể tôi không giúp gì được cho cô.” Lục Hiên rất xin lỗi nói.

Đào Hương Vi uống một hớp cà phê rồi mới nói: “Những lời anh nói tôi đều biết, tôi biết mình nên làm như thế nào, anh yên tâm đi.”

“Cô… nguyện ý khuyên anh Đồng không hủy hợp đồng với Phục Hỉ nữa sao?” Lục Hiên thận trọng hỏi.

Cô gật đầu: “Còn có, anh không cần giới thiệu công ty gì cho tôi hết, thật ra vẫn có công ty liên hệ với tôi, chỉ là vì tôi nghĩ anh Đồng muốn xây dựng studio, cho nên mới không đồng ý”

“Xin lỗi, tôi không nên nói với cô mấy chuyện này, nếu anh Đồng biết nhất định sẽ mắng tôi.”

“Tôi biết anh chỉ suy nghĩ cho anh ấy thôi, anh ấy đã giúp tôi nhiều như vậy, tôi nên trả nợ nhân tình cho anh ấy sớm”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 749


Chương 749: Vui vẻ

“Cảm ơn cô” Lục Hiên vui vẻ, không nghĩ tới cô lại đồng ý nhanh như vậy.

Đào Hương Vi thầm thở dài một hơi. Thật ra cô cũng không quá rất mở studio với Ph*m V*n Đ*ng. Giống như Lục Hiên nói, cho dù bọn họ có thể mở studio được, nhưng muốn vận hành sẽ rất khó khăn.

Ngày hôm nay Lâm Hương Giang ôm con gái đến nhà họ Nguyễn Cao thăm mẹ. Có lẽ do cô thường xuyên đến thăm mẹ, cộng thêm mẹ vẫn được trị liệu, hôm nay tâm tình của mẹ đã ổn định hơn rất nhiều, đầu óc cũng tỉnh táo hơn không ít.

Dưới tàn cây lê hoa trong sân có một bộ bàn đá ghế đá, Lâm Hương Giang ôm con gái cùng mẹ ngồi bên cạnh bàn đá.

“Cháu tên Gia Bảo đúng không? Bà là bà ngoại của cháu, cháu gọi một tiếng bà ngoại cho bà nghe đi” Bùi Lăng Sen thấy Gia Bảo cứ như thấy được Lâm Hương Giang khi còn bé, yêu thích vô cùng.

“Mẹ, Gia Bảo còn chưa tới tuổi nói chuyện” Lâm Hương Giang có chút buồn cười nói.

Bùi Lăng Sen nhéo nhéo khuôn mặt tròn vo của Gia Bảo: “Bà ngoại chờ cháu, chờ khi cháu có thể gọi bà ngoại, bà sẽ làm cho cháu một lọ nước hoa.”

Gần đây bà ấy nghiên cứu chế tạo nước hoa lại có tiến bộ, điều chế ra rất nhiều mùi nước hoa đặc biệt.

“Mẹ, mẹ không định tặng cho con một lọ sao?” Lâm Hương Giang có chút ghen tị.

“Chính con không thể tự điều chế à?” Bùi Lăng Sen liếc Xéo cô.

“Biết thì biết, nhưng con muốn mẹ làm cho con”

“Như vậy sao? Con chờ đi, chờ khi mẹ làm cho Gia Bảo xong rồi lại làm thêm cho con”

“Mẹ, mẹ như vậy không phải là bất công quá sao?” Lâm Hương Giang đùa giỡn.

“Mẹ con vốn là người thiên vị như vậy” Bùi Lăng Sen cũng không sợ cô, nói.

Nguyễn Cao Cường vừa đi vào sân đã nghe được tiếng cười đùa của bọn họ và con nít. Hôm nay anh rỗi rảnh, cũng tới thăm mẹ một chút.

“Hai người đang nói chuyện gì vậy?” Anh đi tới.

Lâm Hương Giang quay đầu thấy anh, mâu quang khẽ biến. Những chuyện giữa anh và Đào Hương Vi gần đây không phải cô không biết.

Cô chưa từng hỏi là vì không tiện nhúng tay vào chuyện tình cảm của bọn họ, không nghĩ tới kết quả lại tới mức bết bát như vậy.

Thật ra cô đã từng nhắc nhở anh không chỉ một lần, không nên dùng phương thức như vậy để đối xử với Đào Hương Vi, nếu không sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ rời khỏi anh. Kết quả hôm nay là minh chứng tốt nhất.

Cô quan sát anh từ trên xuống dưới một lần, nhếch môi mỉm cười lại không nói chuyện.

Nguyễn Cao Cường thấy ánh mắt kỳ quái của cô, không khỏi hỏi: “Em nhìn anh với ánh mắt như vậy là sao?”

“Không nghĩ tới chuyện tình cảm của anh bết bát như vậy.

mà anh còn ưu nhã ung dung tới thế, cứ như không bị đả kích chút nào.” Cô chậc lưỡi than thở.

Bùi Lăng Sen nhìn con trai: “Cái gì mà tình cảm bết bát?

Con thất tình sao?”

Nguyễn Cao Cường thu liễm ý cười ngồi xuống bên cạnh Lâm Hương Giang: “Mẹ không cần nghe em ấy nói bậy, con không thất tình”

“Đúng là anh không thất tình thật..” Chẳng qua chỉ là anh bị người ta đá thôi, Lâm Hương Giang cười nói.

“Hai con tới vừa lúc lắm, gần đây mẹ dùng hoa tươi làm điểm tâm, mẹ sẽ đi lấy cho hai con nếm thử” Bùi Lăng Sen nói xong lại đứng dậy đi vào nhà.

“Gia Bảo, đến an ủi cậu con một chút đi, cậu con bị người phụ nữ mình yêu đá rồi” Lâm Hương Giang ôm Gia Bảo đưa đến trước mặt Nguyễn Cao Cường.

Nguyễn Cao Cường lạnh lùng trừng cô, giọng điệu rất không tốt: “Em không xát muối vào vết thương của anh sẽ thấy không vui?”

“Không phải không vui, mà em cảm thấy… người ngoài nói không sai, anh thực sự rất cặn bã”

“Có ý gì?” Anh lạnh mặt nhìn chằm chằm cô.

“Anh xem những chuyện anh đã làm với Hương Vi đi, vậy mà cô ấy lại có thể kiện anh tội c**ng b*c? Anh nói anh có phải cặn bã không?”

Nguyễn Cao Cường bưng ly lên uống một hớp nước, mặt không chút thay đổi nói: “Là cô ấy quá già mồm cãi láo”” Đến hiện tại anh còn cho rằng anh với cô có xảy ra quan hệ cũng là chuyện cực kỳ bình thường.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 750


Chương 750: Chê bai

“Chỉ dựa vào thái độ này của anh, nếu em là cô ấy em cũng sẽ kiện anh. Lâm Hương Giang chê bai nói.

“Em bớt nói mát đi, nếu như Hà Tuấn Khoa c**ng b*c em, em sẽ kiện anh ta sao?” Trong nụ cười lạnh của Nguyễn Cao.

Cường tràn ngập khinh bỉ.

Lâm Hương Giang nhướng mày liếc xéo anh: “Có đôi khi anh ấy hơi bá đạo một chút, có điều anh ấy sẽ không làm ra chuyện như cầm thú kiểu vậy” Thân là phụ nữ, cô đứng về phía Đào Hương Vi.

Nguyễn Cao Cường vẫn khinh miệt cười lạnh như cũ: nhất em nên cầu khẩn anh ta vĩnh viễn không bao giờ đối xử với em như vậy.”

“Anh ấy vĩnh viễn sẽ không!” Lâm Hương Giang vô cùng kiên định trả lời anh.

Nguyễn Cao Cường lười tranh luận với cô, lại rót cho mình một ly nước uống.

Lâm Hương Giang nhìn vẻ mặt anh: “Này, anh có cần em ra mặt giúp anh một chút không?”

Dựa vào suy nghĩ này của anh, cô sợ anh sẽ bỏ lỡ người phụ nữ mình yêu mến.

Nguyễn Cao Cường tò mò nhìn về phía cô: “Em định giúp anh kiểu gì?”

“Rất đơn giản, anh cứ nói rõ tình huống của anh với Hương Vi đi, kể cả lý do vì sao năm đó anh lại nhẫn tâm chia tay với cô ấy…

Sắc mặt Nguyễn Cao Cường trầm xuống, cự tuyệt ngay: “Không cần, không cần em lắm chuyện”

“Không cần thật? Vậy anh chớ trách em không nhắc nhở anh, nếu anh cứ tiếp tục như vậy, rất có thể cô ấy sẽ bị người đàn ông khác cướp mất”

Nguyễn Cao Cường híp mắt: “Điểm này em yên tâm, sẽ không.”

“Anh tự tin như vậy? Cô ấy lăn lộn trong giới giải trí, rất dễ bị người đàn ông khác nghiền ép. Nếu không có tài nguyên, rất có thể cô ấy sẽ bị ép phải tiếp nhận quy tắc ngầm” Cô kể tất cả những nhân tố có khả năng cho anh nghe.

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường càng ngày càng trầm, anh ngược lại không nghĩ những thứ này.

Cho dù cô đã đồng ý sẽ tiến tới với Ph*m V*n Đ*ng, cũng đã nói sẽ không tìm cha dượng cho Vân Nhi, nhưng điều đó không có nghĩa bên cạnh cô ấy sẽ không còn người đàn ông nào khác.

Còn có những tình huống Lâm Hương Giang vừa nói, rất có khả năng cô sẽ bị quy tắc ngâm.

Lâm Hương Giang thấy anh trầm mặt im lặng không nói, lại nói tiếp: “Em nói không sai chứ? Anh có thể yên tâm để cô ấy ở bên ngoài không chỗ nương tựa, còn mang theo một đứa bé sao?”

Đột nhiên Nguyễn Cao Cường có chút tức giận, anh lạnh lùng liếc nhìn cô: “Còn không phải do em lúc đầu đã dung túng cho cô ấy vào giới giải trí gì đó sao!”

Lâm Hương Giang bị câu nói này của anh làm nghẹn họng, ngừng lại mấy giây sau mới thốt ra: “Tốt lắm, là lỗi của em, anh trách em đi, cho nên không phải bây giờ em đang muốn giúp anh sao?”

“Không cần em giả mù sa mưa, em quản con em và người đàn ông của em cho tốt đi là đủ” Nguyễn Cao Cường dứt lời lại đứng dậy muốn đi.

Đúng lúc này, Bùi Lăng Sen bưng điểm tâm ra: “A? Không phải con nói muốn ăn điểm tâm bằng hoa tươi mẹ làm sao?

Sao lại rời đi?” Bà ấy không được vui lắm.

Nguyễn Cao Cường đưa tay cầm lấy một miếng điểm tâm đặt trong miệng cắn một cái: “Mẹ, công ty của con còn rất nhiều chuyện cần xử lý, lần sau con lại tới thăm mẹ” Nói xong anh cất bước đi.

“Ôi, thăng nhóc này!” Bùi Lăng Sen hừ một tiếng: “Không ăn thì thôi, chúng ta ăn” Bà ấy đặt điểm tâm tới trước mặt Lâm Hương Giang.

Lâm Hương Giang mỉm cười nói: “Đúng, mẹ đừng quan tâm tới anh ấy nữa, anh ấy rất bận rộn.”

Cô ở đây ăn điểm tâm, sau đó lại hàn huyên một hồi lâu với mẹ, mãi đến khi Hà Tuấn Khoa tới đón cô cô mới rời đi.

Trước cổng nhà họ Nguyễn Cao, Hà Tuấn Khoa đứng ở bên cạnh xe nhìn Lâm Hương Giang ôm con gái ra, anh chủ động tới đón.

“Gia Bảo, con xem ba tới đón chúng ta này”

“Ba..” Hiện tại Gia Bảo chỉ biết gọi mẹ và ba. Con bé vươn bàn tay nhỏ béo ị tới, lộ vẻ đã nhận ra anh.

Hà Tuấn Khoa ôm lấy cô, hôn một cái lên mu bàn tay cô: “Tới chơi với bà ngoại có vui không?”

“Đương nhiên là vui rồi, bà ngoại còn làm nước hoa cho Gia Bảo, đúng không?” Lâm Hương Giang cười híp mắt nói.

“Nói như vậy bà ngoại cũng rất thích Gia Bảo”

“Con gái của chúng ta vốn dễ được người ưa thích như vậy” Lâm Hương Giang không hề khiêm tốn chút nào.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 751


Chương 751: Ôm eo

“Lên xe đi” Hà Tuấn Khoa một tay ôm con gái một tay ôm lấy eo cô.

Một nhà ba người vui vẻ ngồi lên xe về nhà.

Xe mới vừa lái đi không bao lâu, Gia Bảo đã ngủ thiếp đi trong lòng Hà Tuấn Khoa. Đây là thói quen của cô bé, khi ngồi trên xe cô bé lại cảm thấy buồn ngủ.

Bọn họ không nói thêm gì nữa, không muốn quấy rầy giấc ngủ của con bé.

Xe lái về đến nhà họ Hà. Khi tới lúc quẹo cua, đột nhiên tài xế phanh gấp, bởi anh ta thấy có một bóng người đột nhiên nhảy ral Kít —— Tiếng thắng gấp như muốn đâm rách màng nhĩ người ta. Lâm Hương Giang và Hà Tuấn Khoa ở ghế sau xe không nhịn được mà ngã người về phía trước. Cũng may bọn họ đều đeo dây an toàn.

Cánh tay hữu lực của Hà Tuấn Khoa ôm chặt con gái. Cô bé nằm trong ngực anh ngủ yên không bị quấy nhiễu chút nào, nhưng anh vẫn nhíu mày, không vui hỏi tài xế: “Chuyện gì xảy ra?

“Tổng giám đốc Khoa, đột nhiên có người chạy đến trước xe, tôi… không biết tôi có đụng vào cô ta hay không…” Lúc này tài xế cũng có chút luống cuống.

“Tại sao lại có người được?” Lâm Hương Giang cũng kinh ngạc.

“Tôi, tôi đi xuống xem thử” Tài xế lập tức cởi dây an toàn ra xuống xe nhìn rõ đầu đuôi.

Rất nhanh tài xế đã trở lại, anh ta nhìn Lâm Hương Giang nói: “Mợ, là một cô gái trẻ tuổi. Cô ấy đã bị thương, cô ấy nói cô ấy muốn tìm mợ”

Lâm Hương Giang không hiểu ra sao: “Cô gái trẻ tuổi?”

Còn bị thương?

Cô thực sự không nghĩ ra được đối phương là ai, bèn quay đầu nói với Hà Tuấn Khoa: “Để em đi xem thử”

Hà Tuấn Khoa cảm thấy có điểm gì đó không đúng, bèn đưa Gia Bảo cho cô: “Em đừng xuống, để anh.” Anh sẽ không để cô gặp phải bất kỳ nguy hiểm gì.

Anh vốn không đợi Lâm Hương Giang đồng ý đã đẩy cửa Xe ra xuống xe.

Cô không thể làm gì khác hơn là ôm con ngồi trong xe chờ anh, tầm mắt vẫn dõi theo anh.

Hà Tuấn Khoa cũng nhanh chóng trở về, sắc mặt có chút nghiêm túc.

“Là ai vậy?” Cô gấp gáp không thể chờ đợi nổi hỏi.

“Là người phụ nữ lần trước em đã cứu ra từ trong tay Dạ Hữu Khánh.” Anh nói.

Lâm Hương Giang bối rối vài giây mới phản ứng được: “Anh muốn nói Lãnh Thiên Khuê?”

“Hẳn là cái tên này” Anh chẳng mấy quan tâm tới những người phụ nữ khác.

“Lãnh Thiên Khuê? Vì sao lại là cô ấy? Không phải cô ấy đã rời khỏi nơi này rồi sao?” Lâm Hương Giang không hiểu nổi.

Lần trước sau khi cô cứu cô ấy ra ngoài, rõ ràng đã kêu cô ấy rời đi.

Hà Tuấn Khoa nhướng mày: “Không rõ ràng lắm”

Lâm Hương Giang lập tức giao Gia Bảo giao cho anh, sau đó xuống xe xem chuyện gì xảy ra.

Trước đầu xe, chỉ thiếu chút nữa là xe đã đụng vào Lãnh Thiên Khuê. Chẳng qua hiện tại cô ấy đã ngã trên đất, quần áo xốc xếch, còn có vài chỗ bị rách nát. Trên quần áo cô còn có vết máu, cả người chật vật không chịu nổi.

“Lãnh Thiên Khuê? Là cậu thật sao? Cậu… vì sao cậu lại thành như vậy?” Lâm Hương Giang thấy dáng vẻ như quỷ của cô ấy thực sự bị dọa tới giật cả mình.

Chẳng qua, mỗi lần cô thấy Lãnh Thiên Khuê cô ấy đều như vậy.

Lãnh Thiên Khuê thở gấp, hình như đã đi một quãng đường rất xa nên rất mệt, cũng có thể là do cô ấy đã chạy trốn nên mới mệt như vậy.

Cô ấy đưa tay túm lấy Lâm Hương Giang, dùng hết sức lực nói: “Tôi không còn cách nào nữa, cũng không biết phải tìm ai… Chỉ có thể tìm tới cậu, cầu xin cậu lại cứu tôi một lần nữa đi “Cậu… Lại là Dạ Hữu Khánh khiến cậu bị thương sao? Cậu bị anh ta bắt lại?” Lâm Hương Giang có chút đau đầu.

Lãnh Thiên Khuê lắc đầu: “Không phải anh ta bắt tôi về, chẳng qua hiện tại anh ta đang muốn bắt tôi… Anh ta còn nổ súng với tôi ô ấy thở càng ngày càng gấp, còn kéo ống quần của mình lên, lộ ra vết thương ngay trên đùi.

Lâm Hương Giang thấy bàn chân còn đang chảy máu của cô ấy, còn có họng súng kia, quả thực là nhìn thấy mà giật mình.

Dạ Hữu Khánh lại có thể nổ súng với cô ấy? Sao anh ta có thể nhẫn tâm như vậy?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 752


Chương 752: Xử lý vết thương

Lâm Hương Giang đưa Lãnh Thiên Khuê về nhà họ Hà, còn gọi bác sĩ gia đình tới xử lý vết thương giúp cô ấy.

Một súng của Dạ Hữu Khánh đã bắn sượt qua chân cô ấy.

May mà chỉ bị sượt trầy da, đạn không bản vào trong cơ thể cô ấy, nhưng thương thế cũng rất nghiêm trọng.

Bác sĩ hao tốn không ít thời gian mới có thể băng bó vết thương cho cô ấy.

Lâm Hương Giang còn gọi người tới tắm rửa giúp cô ấy, sau đó thay quần áo sạch sẽ. Lúc này cuối cùng cô ấy cũng không còn chật vật như trước nữa.

Lâm Hương Giang giao con gái cho Hà Tuấn Khoa, còn cô ở lại với Lãnh Thiên Khuê.

Trên bàn bày đầy cơm nước. Lãnh Thiên Khuê như đã đói bụng rất lâu rồi, cô ấy nhét đồ ăn vào miệng, từng ngốn từng ngốn nuốt xuống, sớm đã không còn gia giáo và cố ky mà con nhà quyền quý nên có.

“Cậu ăn từ từ thôi, không đủ tôi lại kêu bọn họ làm thêm”

Lâm Hương Giang thấy cô ấy ăn như vậy rất sợ cô ấy bị nghẹn.

Lãnh Thiên Khuê đút đây đồ ăn trong miệng nói không ra lời, vừa lắc đầu vừa chỉ chỉ thức ăn trên bàn, biểu thị mình chỉ cần ăn những món này là đủ rồi.

Hiện tại cô ấy chỉ cần lấp đầy bụng, duy trì sinh mệnh là đủ.

752-cha-cua-con-toi.jpg


Cô còn tưởng Dạ Hữu Khánh không sống nổi. Sau đó anh ta sống hay chết cô cũng không chú ý.

“Đúng vậy, anh ta còn sống, anh ta như một con gián chết ệt làm kiểu nào cũng không chết được” Trong giọng nói của Lãnh Thiên Khuê tràn đầy phẫn hận.

Cô ấy cũng nghĩ một đao kia của mình đã đủ để giết Dạ Hữu Khánh, ai ngờ anh ta lại có thể sống sót.

Lần trước sau khi cô ấy tạm biệt Lâm Hương Giang cũng không hề trốn đi nơi khác, mà cô ấy đi tìm đám người nhà họ Lãnh đã ủng hộ ba cô ấy trước đây, muốn liên hợp với bọn họ cùng nhau áp đảo thế lực của Dạ Hữu Khánh, cướp lại tất cả của nhà họ Lãnh.

Cô ấy nghĩ mình đã đâm Dạ Hữu Khánh một đao, cho dù anh không chết cũng không thể khỏe mạnh như vậy, đây là thời điểm tốt để cô ấy cướp lại hết thảy.

Sau khi đám trưởng bối kia biết được cô ấy đã đâm Dạ Hữu Khánh bị thương, cũng cho rằng đây là thời cơ thích hợp, vì vậy triệu tập thuộc hạ đi tới muốn tan rã thế lực của Dạ Hữu Khánh.

Lúc đầu bọn họ cũng có thể tính là thuận lợi, mãi đến khi bọn họ đánh vào căn cứ trung tâm của Dạ Hữu Khánh, bọn họ mới phát hiện mình trúng kết Dạ Hữu Khánh cố ý để thủ hạ thất bại, dụ dỗ bọn họ vào, cuối cùng một lưới bắt hết tất cả bọn họ!

Nhân thủ của mấy trưởng bối gần như toàn diệt trong lần hành động này, càng cho Dạ Hữu Khánh có cơ hội thu lại tất cả quyền hành nhà họ Lãnh nắm trong tay.

Sau đó Lãnh Thiên Khuê mới biết được Dạ Hữu Khánh bị thương vẫn có thể ứng đối với sự vây công của bọn họ, dường như một đao cô ấy đâm vào người anh ta không thể tạo thành chút thương tổn nào với anh ta!

Cô ấy thừa dịp hỗn loạn trốn thoát, vậy mà Dạ Hữu Khánh lại đuổi theo. Anh ta vì bắt cô ấy mà tự tay nổ súng với cô ấy.

Thiếu chút nữa cô ấy đã bị bắt lại. Vào thời khắc mấu chốt có người ngăn cản Dạ Hữu Khánh giúp cô ấy, cho nên cô ấy mới có thể chạy trốn.

Lần hành động này, cô ấy chẳng những không đoạt lại được tất cả của nhà họ Lãnh còn khiến Dạ Hữu Khánh đạt được như nguyện, thậm chí còn hại các trưởng bối. Từ nay về sau, tập đoàn Vinh Quang của nhà họ Lãnh triệt để rơi vào trong tay Dạ Hữu Khánh.

Nghĩ tới những chuyện này, cô ấy lại càng hận mình không thể chết đi. Hôm nay thứ cô ấy đang phải gánh vác không chỉ có là thù của ba mẹ, còn có tín nhiệm của các trưởng bối đối với cô ấy.

Mà suy nghĩ muốn đoạt lại hết thảy từ trong tay Dạ Hữu Khánh của cô ấy cũng càng khó khăn hơn.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 753


Chương 753: Nói tất cả

Cô ấy không hề giấu giếm mà nói tất cả những chuyện này cho Lâm Hương Giang.

Trước đây Lâm Hương Giang cảm thấy cuộc đời mình đã có thể tính là khúc chiết, nhưng hôm nay so với Lãnh Thiên Khuê, cô cảm thấy cô ấy càng khó khăn hơn mình.

Dù sao thì thứ Lãnh Thiên Khuê mất đi cũng là ba mẹ và cả ngôi nhà hoàn chỉnh, còn gánh vác nhiều thù hận như vậy.

Cô không khỏi thở dài một hơi: “Cậu cần tôi giúp cậu đối phó với Dạ Hữu Khánh như thế nào?”

Lãnh Thiên Khuê có chút bất ngờ nhìn về phía cô, tiện đà mím môi: “Không cần cậu đối phó với anh ta giúp tôi, đây là chuyện giữa tôi và anh ta, tôi không muốn liên luy tới người bên cạnh”

Trải qua chuyện lần này, cô ấy không muốn liên lụy tới bất kỳ người nào nữa.

“Dạ Hữu Khánh không phải hạng người dễ đối phó như vậy” Sau đó cô ấy lại nói một câu.

“Tôi biết anh ta rất vô lại, hơn nữa còn là một tên vô lại có não. Cộng thêm anh ta có thủ đoạn độc ác, quả thật rất khó đối phó. Chẳng qua nếu nhà họ Nguyễn Cao liên thủ với nhà họ Hà, hẳn là vẫn có thể đối phó với anh ta” Không phải cô khuếch đại, mà cô thật sự có tự tin như vậy.

Lời của cô đủ để khiến Lãnh Thiên Khuê động tâm, nhưng cuối cùng cô ấy vẫn lắc đầu: “Như vậy không thể tính là chính tôi báo thù, tôi muốn tự tay giết anh ta đi sau đó lấy lại thứ thuộc về tôi.”

Lâm Hương Giang nhíu mày: “Làm vậy… sẽ rất khó, hơn nữa cậu chỉ có một mình”

“Tôi biết rất khó, có lẽ sẽ phải tốn hao rất nhiều thời gian, chẳng qua con gái báo thù mười năm không muộn. Chỉ cần tôi còn sống, còn một hơi thở, tôi sẽ không buông bỏ.”

“Vậy cậu muốn làm gì?’ Lâm Hương Giang ngưỡng mộ nghị lực của cô ấy, chỉ là chuyện này vẫn cần lên kế hoạch cẩn thận.

Lãnh Thiên Khuê im lặng một hồi mới mở miệng: “Tôi còn chưa nghĩ ra, chỉ có thể dưỡng thương khỏi hẳn rồi lại nói tiếp”

Cô ấy nhìn chằm chằm Lâm Hương Giang, nói tiếp: “Hiện tại tôi cần cậu tìm giúp tôi một nơi để dưỡng thương, tôi không muốn bị anh ta bắt được”

“Chuyện này không thành vấn đề, cậu cứ giao cho tôi là được” Lâm Hương Giang không suy nghĩ quá nhiều đã đồng ý.

Giống như Lãnh Thiên Khuê dự liệu, rất nhanh Dạ Hữu Khánh đã tìm tới.

Sáng sớm hôm sau, Dạ Hữu Khánh dẫn theo thủ hạ của anh ta vây quanh bên ngoài nhà họ Hà, kêu gọi bọn họ giao Lãnh Thiên Khuê ra.

Lâm Hương Giang và Hà Tuấn Khoa cùng đi ra ngoài gặp anh ta.

Lâm Hương Giang nhìn nhìn đám người vây xung quanh nhà họ Hà, không khỏi cười lạnh: “Dạ Hữu Khánh, anh làm vậy là có ý gì? Anh dẫn nhiều người tới nhà tôi như vậy là muốn làm gì?

Lúc này Dạ Hữu Khánh đang ngồi trên ghế, xem ra Lãnh Thiên Khuê đâm anh ta một đao, anh ta còn chưa dưỡng lành.

Bản thân mình bị thương còn không chịu ở nhà dưỡng thương cho tốt, ngàn dặm xa xôi đuổi theo đến nơi này chỉ vì bắt Lãnh Thiên Khuê, anh ta cũng đủ liều mạng.

Anh ta lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Hương Giang, giọng điệu lạnh băng: “Cô đừng đánh trống lảng! Lãnh Thiên Khuê đang ở chỗ của cô, mau giao cô ấy ra đây!” Trước đó khi cô giúp đỡ Lãnh Thiên Khuê chạy trốn, anh ta còn chưa tính sổ với cô đâu.

Lâm Hương Giang gật đầu: “Không sai, đúng là cô ấy đang ở chỗ của tôi, chẳng qua… đó là chuyện tối ngày hôm qua.”

Dạ Hữu Khánh nhíu mày: “Có ý gì?”

“Ý của tôi là tối hôm qua cô ấy đã ở chỗ tôi, hiện tại cô ấy đã đi rồi” Cô cũng rất kiên nhãn giải thích.

“Không thể nào!” Dạ Hữu Khánh hoàn toàn không tin.

“Anh thích tin hay không thì tùy, cho dù anh có lật ngược nhà tôi lên cũng không thể tìm được cô ấy đâu. Huống chỉ tôi cũng sẽ không cho anh đi vào” Cô nói lời này không phải là cố ý chọc anh ta tức chết sao?

Hà Tuấn Khoa đứng ngay bên cạnh cô không nói một lời, anh chỉ phụ trách tới đây giữ thể diện cho cô.

Hai tròng mắt Dạ Hữu Khánh híp lại tàn nhẫn, đáy mắt lóe lên lãnh diễm u hàn: “Tôi cũng muốn nhìn xem, rốt cuộc tôi có thể đi vào hay không!” Cho nên, ý của anh ta là anh ta muốn cứng rắn xông vào tìm người sao?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 754


Chương 754: Căng thẳng

Một hồi hỏa lực có thể bùng lên bất cứ lúc nào, bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng.

Trên mặt Lâm Hương Giang lại không có chút căng thẳng nào, cô và Hà Tuấn Khoa vô cùng bình tĩnh. Dù sao hai người cũng là người đã từng trải qua sóng to gió lớn.

Cô quét mắt nhìn lướt qua đám thuộc hạ của Dạ Hữu Khánh đang chuẩn bị ra tay, không khỏi cười cười.

Mặt Dạ Hữu Khánh có vẻ tối tăm: “Cô cười cái gì?”

“Cười anh đó, anh vội mã muốn tìm cô ấy như vậy, nhưng hết lần này tới lần khác anh lại không tin lời tôi nói, tiếp tục ở lại chỗ tôi kéo dài thời gian sẽ chỉ giúp cô ấy có thể chạy trốn tới nơi càng xa hơn thôi.” Lâm Hương Giang không nhanh không chậm nói.

Đối với lời cô nói, Dạ Hữu Khánh có một chớp mắt hoài nghi. Lãnh Thiên Khuê đã đi thật rồi, không ở nơi này thật sao?

Nhưng rất nhanh anh ta đã bỏ đi ý nghĩ này, chắc chắn đây là quỷ kế của Lâm Hương Giang, anh ta không thể tin cô.

Anh ta đã bị cô đùa bỡn hai lần, mỗi lần cô đều giúp Lãnh Thiên Khuê chạy trốn, cho tới bây giờ anh ta mới rõ ràng.

Thiệt thòi cho anh ta còn cố ý tìm cô đi khuyên răn Lãnh Thiên Khuê, trấn an tâm tình của cô ấy, hôm nay nhớ tới cách làm của mình anh ta lại cảm thấy mình thật ngu xuẩn.

“Không cần nói mấy lời này để lừa phỉnh tôi, cô cảm thấy tôi còn sẽ tin cô sao?” Anh ta hừ lạnh.

“Tôi mới vừa nói rồi, anh thích tin hay không thì tùy” Cô ngừng một chút rồi nói tiếp: “Đúng rồi, tôi đây lại nói cho anh biết một tin tức tốt đi, tôi đã mua vé máy bay lúc mười giờ hôm nay giúp Lãnh Thiên Khuê, hiện tại cô ấy đã sắp đến sân bay”

Thấy Dạ Hữu Khánh vẫn bày ra vẻ mặt không tin tưởng như trước, cô lại cười tủm tỉm: “Không phải tin tức của anh rất linh thông sao? Vì sao ngay cả tin tức quan trọng như vậy anh còn chưa nhận được?”

Cô mới vừa nói xong, trợ thủ đang đứng bên cạnh anh ta đột nhiên nhận điện thoại.

Điện thoại rất ngắn gọn, cũng không biết đối phương nói gì, nhưng vẻ mặt phụ tá lập tức thay đổi. Ngay sau đó anh ta cúi đầu báo cáo cho Dạ Hữu Khánh.

Ánh mắt lạnh lùng của Dạ Hữu Khánh ngưng lại, đôi mắt nhìn chằm chằm Lâm Hương Giang còn mang theo một tia hung ác độc địa, dường như anh ta chỉ hận không thể tách cô thành tám mảnh ném vào nuôi cá.

Lâm Hương Giang đối mặt với ánh mắt kinh khủng của anh ta nhưng cô không sợ, còn cười nói: “Thế nào? Đừng nói với tôi là hiện tại anh mới nhận được tin tức cô ấy chuẩn bị lên máy bay rời đi nha? Đã vậy anh còn ở nơi này nhìn chằm chằm tôi làm gì? Không tranh thủ thời gian đi bắt cô ấy lại sao?”

Dạ Hữu Khánh cắn răng nghiến lợi, cuối cùng nói một câu: “Xem như cô lợi hại, cô chờ đó cho tôi!” Chờ anh ta bắt Lãnh Thiên Khuê về rồi lại đi tính sổ với cô!

Anh ta vung tay lên, sau đó hạ lệnh để tất cả mọi người lui lại, lập tức theo anh ta cùng đi đuổi bắt Lãnh Thiên Khuê.

Lâm Hương Giang nói không sai, ngay lúc này anh ta mới nhận được tin tức Lãnh Thiên Khuê tới sân bay.

Chỉ chốc lát sau, một đám người khí thế hung hăng đã rút lui sạch sẽ, có thể thấy được Dạ Hữu Khánh muốn bắt Lãnh Thiên Khuê lại tới cỡ nào.

Lâm Hương Giang duỗi người: “Vì sao em lại cảm thấy không khí đã mát mẻ hơn không ít nhỉ2”

Hà Tuấn Khoa híp con ngươi đen nhánh liếc cô, có chút buồn cười nói: “Em không sợ anh ta phát hiện dị thường trở về đòi mạng em?”

“Sợ, đương nhiên là sợ rồi, chẳng qua…” Hai tay cô ôm lấy cổ anh, dựa sát vào người anh, giọng điệu hơi nũng nịu: “Không phải em còn có anh sao? Có anh bảo vệ em, ai có thể tổn thương em được?”

Không thể không nói, sự làm nũng của cô rất đúng chỗ.

Anh trực tiếp kéo cô vào lòng, ngón tay dài nhấc cằm cô lên, ánh mắt nhìn cô đã trở nên thâm trầm: “Tin tưởng anh như vậy sao?”

“Không tin anh em còn có thể tin ai?”

“Em nói như vậy khiến anh rất muốn khen thưởng em thật tốt”

“Khen thưởng cái gì…” Cô còn chưa nói hết lời anh đã cúi đầu xuống bịt chặt môi cô.

Thì ra là khen thưởng như vậy, cô cũng không cự tuyệt, còn chủ động phối hợp với anh.

Hai người cứ không biết xấu hổ mà hôn môi nồng cháy ngay trước cửa nhà mình như vậy!

Chờ khi anh hôn đủ rồi mới buông cô ra. Cứ tiếp tục như vậy chỉ sợ chuyện sẽ không thể vãn hồi.

“Em xác định em đã tìm chỗ trú ẩn kín đáo cho cô ấy rồi sao?” Hà Tuấn Khoa hỏi.

Cô võ võ lồng ngực anh: “Yên tâm đi, em đã sắp xếp xong cả rồi, Dạ Hữu Khánh không thể phát hiện ra mánh khóe nhanh như vậy đâu. Tiếp theo chắc chắn anh ta sẽ đuổi theo Lãnh Thiên Khuê giả dối kia chạy khắp thế giới. Trong khoảng thời gian ngắn anh ta sẽ chẳng thể quan tâm tới chúng ta.”

Đúng là cô đã mua vé máy bay rời khỏi nơi này cho Lãnh Thiên Khuê, chẳng qua đó chỉ là Lãnh Thiên Khuê giả mạo.

Lãnh Thiên Khuê giả mạo này sẽ dựa theo lời cô sai bảo mà ra nước ngoài du lịch một chút. Chờ khi Dạ Hữu Khánh sắp bắt được cô thì cô lại trốn đi, đổi quốc gia khác tiếp tục du lịch.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 755


Chương 755: Thăm cô

Trốn hai ba lần, Dạ Hữu Khánh sẽ phát hiện dị thường, chẳng qua đó là chuyện của một tháng sau.

Lãnh Thiên Khuê chân chính đã được cô lặng lẽ đưa đến trang viên của nhà họ Hà ở ngoại ô vào tối hôm qua, cũng chính là trang viên mà Cốc Nam Ninh sống.

Bình thường có Cốc Nam Ninh bảo vệ cô, Lâm Hương Giang cũng có thể yên tâm.

Sau khi đuổi Dạ Hữu Khánh đi, Lâm Hương Giang đến trang viên thăm cô.

“Cậu có thể an tâm ở lại đây dưỡng thương, chí ít trong một tháng tới anh ta sẽ không tìm được cậu.’ Lâm Hương Giang nói với Lãnh Thiên Khuê.

“Cảm ơn” Lãnh Thiên Khuê chỉ biết nói cảm ơn với cô.

Sau khi trải qua những chuyện kia, cô ấy càng hiểu được có người chịu thật lòng giúp mình đáng quý tới mức nào.

“Cậu không cần khách khí với tôi như vậy”

Lãnh Thiên Khuê suy nghĩ một chút còn nói: “Tôi không thể ở lại đây quấy rối quá lâu, sau khi vết thương lành hẳn tôi sẽ rời đi”

Lâm Hương Giang cau mày: “Cậu cứ trốn ở đây mãi cũng không phải biện pháp, chẳng qua lần này cậu đã nghĩ kỹ xem mình phải tới nơi nào chưa? Nếu cậu bị anh ta bắt được thì phiền toái: “Tôi hiểu” Trong mắt Lãnh Thiên Khuê có tia u ám nào đó chợt lóe lên, dường như cô đã nghĩ kỹ xem mình phải làm sao.

Lâm Hương Giang nhìn cô gái gầy yếu trước mắt. Cô ấy còn trẻ như vậy đã phải trải qua nhiều chuyện như thế, thực sự khiến người ta đau lòng.

“Đúng rồi, tôi còn có một chuyện cần phiền cậu” Lãnh Thiên Khuê lại mở miệng.

“Cậu nói đi, chỉ cần có thể giúp tôi sẽ giúp cậu.”

Lãnh Thiên Khuê nhìn chằm chăm cô, hết sức chăm chú nói: “Tôi nghe nói anh Cốc Nam Ninh có kỹ thuật bắn súng rất giỏi, tôi muốn anh ấy dạy tôi bắn súng, cô có thể nói giúp tôi một chút không?”

Lâm Hương Giang nghe vậy không khỏi kinh ngạc, cô không nghĩ tới cô ấy lại đưa ra yêu cầu như vậy.

Trước đó là Lâm Thanh Dương nói muốn học bắn súng với Cốc Nam Ninh, hôm nay là cô ấy.

Chẳng qua cô có thể hiểu vì sao Lãnh Thiên Khuê muốn học bắn súng, chỉ có điều dù sao thì súng cũng quá nguy hiểm.

“Cậu muốn báo thù không nhất định phải dùng súng” Cô nhìn Lãnh Thiên Khuê, nói.

“Cậu nói không sai, nhưng tôi phải học bắn súng mới có thể bảo vệ bản thân mình” Cô không muốn để bản thân phải lâm vào tình thế bị động mãi.

Muốn đấu với Dạ Hữu Khánh, cô phải học nhiều lắm.

Lâm Hương Giang suy nghĩ một hồi rồi nói: “Tôi có thể nói với anh ấy giúp cậu một chút, chẳng qua còn phải xem anh ấy có nguyện ý hay không.”

“Thật ra tôi đã từng hỏi anh ấy, anh ấy nói anh ấy chỉ nghe lệnh của cậu và anh Hà” Lãnh Thiên Khuê nói.

Ý là chỉ cần cô hoặc Hà Tuấn Khoa gật đầu, Cốc Nam Ninh sẽ dạy cô bắn súng.

“Tôi không ý kiến, vậy để tôi đi nói với anh ấy”

Lâm Hương Giang tỏ thái độ, Cốc Nam Ninh có thể hào phóng dạy Lãnh Thiên Khuê học bắn súng.

Cốc Nam Ninh muốn đợi tới khi thương thế của cô ấy khỏe hơn rồi lại học, nhưng cô ấy đã không chờ nổi nữa, cô ấy không có nhiều thời gian để chờ đợi. Cho dù đang ngồi xe lăn, cô ấy cũng muốn học nó ngay.

Cô ấy rất thông minh, cũng rất có nghị lực. Mỗi ngày Cốc Nam Ninh chỉ dạy cô ấy một vài nội dung chính, sau đó cô ấy sẽ dành hết thời gian trong ngày để luyện tập.

Cốc Nam Ninh muốn cô nghỉ ngơi cô còn không chịu.

Thấy cô liều mạng như vậy, anh ta không khỏi nghĩ đến lúc mình mới học bản súng cũng liều mạng như thế.

Gần đây Lâm Hương Giang dành phần lớn thời gian ở nhà chăm sóc con gái, thời gian tới phòng thí nghiệm tương đối ít.

Hiện tại có một nhóm nước hoa mới sắp lên thị trường, cô mới dành thời gian tới xem.

Đợi khi cô bước ra khỏi phòng thí nghiệm đã muộn, cô đi về phía ga ra ở tầng ngầm chuẩn bị lái xe trở về.

Vì tiện đi bộ, hôm nay cô mang giày thể thao. Thấy dây.

giày bị tuột, cô ngồi xổm xuống cột chắc dây giày.

Lúc cô ngồi xuống phát hiện sau lưng có bóng người chợt lóe lên, cuống quít trốn tránh…
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 756


Chương 756: Lui lại

Lâm Hương Giang thầm giật mình, lập tức đứng dậy lui về phía sau nhìn lại. Trong ga ra tầng ngầm an tĩnh ngoại trừ xe ra không thấy được bất kỳ bóng người nào.

Cô thận trọng đi về phía kia. Ban nãy cô đã thấy có người trốn vào phía sau cây trụ này.

“Ai? Đi ra cho tôi!” Còn chưa tới gần cô đã thốt ra lời đe dọa.

Không ai đáp lại cô, thậm chí trong ga ra an tính tới mức chỉ có thể nghe được tiếng vọng từ giọng nói của chính cô.

Cô không tới gần cây cột mà giữ vững một khoảng cách nhất định tiếp tục đi lên phía trước, mãi đến khi cô đi tới một mặt khác của cây cột. Chỗ cô cho rằng có người núp lại trống không, không một bóng người.

Đáy lòng đang căng thẳng của cô cũng được buông lỏng hơn một chút. Chẳng lẽ mình nhìn lầm rồi sao?

Toàn bộ ga ra chỉ có động tĩnh của cô, xem ra là cô hoa mắt, có lẽ do gần đây chăm sóc Gia Bảo hơi mệt.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi xách đổ chuông, là tiếng chuông cô cố ý cài riêng, biết rõ là Hà Tuấn Khoa gọi điện thoại tới.

Cô lấy điện thoại di động ra trực tiếp nhấn nghe: “Alo?”

Giọng nói trầm thấp dễ nghe của người đàn ông truyền đến: “Anh đang ở bên ngoài phòng thí nghiệm, em ra đây đi”

“Anh tới đón em sao?” Cô triệt để buông lỏng, nhếch môi.

“Ừm” Anh đáp lại.

“Được, anh chờ em” Nếu anh đã tới đón cô, vậy cô sẽ không lái xe về nữa.

Lúc Lâm Hương Giang đi ra bước chân đã nhanh hơn không ít, cũng quên mất chuyện vừa rồi.

Cô không phát hiện, phía sau một chiếc xe con có một bóng người bước ra, đôi mắt nhìn chäm chằm cô mãi đến khi bóng dáng cô biến mất ở lối ra của ga ra.

Đào Hương Vi nhanh chóng tìm được Ph*m V*n Đ*ng, nói với anh chuyện cùng mở studio.

“Em không muốn cùng mở studio với anh? Vì sao?” Phạm ‘Văn Đồng rất kinh ngạc vì cô đột nhiên lại nói vậy.

“Em biết anh đang bàn chuyện hủy hợp đồng với Phục Hi, bọn họ không đồng ý hủy hợp đồng với anh, đúng không?”

Ph*m V*n Đ*ng nhíu mày lại: “Bọn họ không đồng ý cũng không thể ngăn cản suy nghĩ muốn hủy hợp đồng của anh”

“Vậy há chẳng phải anh và bọn họ sẽ phải ra tòa sao?

Đồng thời tỷ lệ thua của anh là rất lớn. Đến lúc đó anh phải bồi thường phí vi phạm hợp đồng, đây không phải một khoản nhỏ.”

Đào Hương Vi đã sớm hỏi rõ chuyện này.

Sắc mặt Ph*m V*n Đ*ng hơi trầm xuống, nhưng vẫn kiên định nói: “Cho dù là vậy anh cũng muốn hủy hợp đồng”

“Không, anh không thể hủy hợp đồng” Đào Hương Vi bắt đầu khuyên anh ta.

Anh ta rất khó hiểu nhìn cô: “Em bị sao vậy? Không phải chúng ta đã thương lượng trước rồi…”

“Đúng, đúng là trước đó em đã đồng ý muốn mở studio với anh, nhưng hiện tại em đổi ý, em không muốn mở nữa, càng không muốn liên lụy tới anh. Em đã thiếu anh quá nhiều” Cô ngắt lời anh ta.

“Em nói vậy là có ý gì? Cho tới bây giờ anh chưa từng cảm thấy em thiếu anh thứ gì!”

“Nhưng em cảm thấy em thiếu. Nếu như anh phải muốn ồn ào hủy hợp đồng với Phục Hi, em nghĩ tiếp đó chắc chắn bọn họ sẽ phong sát anh trong giới giải trí. Cho dù anh có thể mở studio cũng sẽ không có người nào hợp tác với chúng ta.

Chúng ta lấy thể kiếm được tài nguyên”

Ph*m V*n Đ*ng nghe vậy cũng yên tĩnh lại, giây lát sau anh ta mới thốt ra: “Có lẽ em nói không sai, nhưng chúng ta vẫn có thể thử một lần. Cho dù Phục Hỉ phong sát anh, nhưng điều đó không có nghĩa là ngay cả chút cơ hội cũng không có.”

Đào Hương Vi vẫn lắc đầu: “Anh hiểu rõ một chuyện, trong giới này nếu bị phong giết, cho dù chỉ là thời gian rất ngắn, khán giả vẫn sẽ nhanh chóng quên anh. Hôm nay có nhiều minh tỉnh mới như vậy, một khi anh dừng lại sẽ bị người vượt hẳn, như vậy quá uổng phí”

“Nói cho cùng vẫn là em không tin anh. Cũng đúng, chính anh cũng không cách nào bảo đảm tài nguyên của mình, sao có thể bảo đảm cho em được?” Ph*m V*n Đ*ng cười tự giễu.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 757


Chương 757: Không hy vọng

“Không phải em không tin anh, em không hy vọng anh vì em mà phải mạo hiểm tới mức ấy. Hơn nữa hiện tại có rất nhiều công ty liên hệ với em, có mấy công ty cũng không tệ lắm. Chỉ cần em ký kết hợp đồng với bọn họ, em muốn quay phim chắc chắn sẽ quay được.”

Ph*m V*n Đ*ng nhìn chằm chằm cô, một hồi lâu sau anh ta mới thở dài một hơi: “Được rồi, anh nghe em, có lẽ làm như: vậy sẽ tốt cho cả anh và em”“

Đột nhiên Nguyễn Cao Cường không phải ngồi tù, trong lòng anh ta vô cùng khó chịu. Anh ta đang nghĩ biện pháp phải đối phó với Nguyễn Cao Cường như thế nào đây.

Đào Hương Vi vươn tay ra với anh ta: “Sau này có cơ hội chúng ta sẽ hợp tác với nhau.”

Ph*m V*n Đ*ng cũng cười với cô: “Em yên tâm, chúng ta đều lăn lộn trong giới, sớm muộn gì cũng có thể hợp tác nữa”

Anh ta năm lấy tay cô.

Thật ra Đào Hương Vi không nói thật với anh, hôm nay vốn không có công ty nào liên hệ với cô, muốn ký kết với cô.

Thậm chí rất nhiều công ty đều tránh cô.

757-cha-cua-con-toi.jpg


Nếu đã dành được quyền nuôi nấng con gái, cô không thể bạc đãi con bé.

Mấy ngày nay cô đã bị nhiều công ty cự tuyệt. Cô tìm tới đạo diễn trước kia nhưng bọn họ đều nói không có vai diễn nào thích hợp với cô.

Cô mua một ly cà phê, có chút mệt mỏi ngồi xuống ghế dài ở ven đường. Lúc này cô mới biết được bản thân mình muốn tự tìm tài nguyên là khó tới mức nào.

Uống được nửa ly cà phê, đột nhiên có người gọi điện thoại cho cô. Nhìn lướt qua điện thoại, là đạo diễn Trương đã từng hợp tác trước đó, cô vội vã nhận máy: “Đạo diễn Trương, ông khỏe chứ”

“Là Hương Vi đúng không? Nghe nói gần đây cô đang tìm phim? Có tìm được bộ phim nào thích hợp không?” Đạo diễn Trương hỏi.

“Tôi còn đang tìm, tạm thời còn chưa tìm được” Cô nói đúng sự thật.

Đạo diễn Trương cười ha hả: “Vậy trùng hợp lắm, chỗ tôi đang chuẩn bị quay một bộ phim tình cảm hiện đại, tôi cảm thấy hình tượng của cô rất phù hợp với nữ chính của bộ phim này. Không biết cô có rảnh không, chúng ta gặp mặt trò chuyện?”

Khó khăn lắm mới tìm được một bộ phim, đương nhiên Đào Hương Vi sẽ không cự tuyệt cơ hội tốt như “Tôi có rảnh, ông nói xem chúng tôi sẽ gặp nhau ở đâu đây?

Đạo diễn Trương suy nghĩ một chút sau đó nói: “Vậy đêm nay chúng ta gặp mặt ăn một bữa cơm, chờ lát nữa tôi sẽ gửi địa chỉ tới cho cô. Đúng rồi, đến lúc đó cô có thể gặp mặt nhà đầu tư bộ phim này, nhớ phải trang điểm kỹ một chút hãy tới nhé”

“Được, tôi biết rồi” Đào Hương Vi đồng ý.

Mới vừa cúp điện thoại, đạo diễn Trương đã gửi địa chỉ và thời gian tới cho cô. Cô thật sự hoài nghi có phải ông ta đã đặt sẵn phòng riêng từ sáng sớm không?

Nhưng vì có việc, cô cũng không nghĩ nhiều như vậy.

Sắp tới buổi tối, cô trang điểm xong lại thay một bộ váy dài ưu nhã đi tới địa điểm hẹn trước.

Nơi này là câu lạc bộ tư nhân, phải có hẹn trước hoặc có thẻ khách quý mới có thể vào.

Đào Hương Vi báo tên đạo diễn Trương, sau đó phục vụ dẫn đường đưa cô vào trong.

“A? Tổng giám đốc Cường, anh xem hình như người kia là cô Đào” Lúc Mộ Dung Bạch theo Nguyễn Cao Cường tiến vào đã thấy người phụ nữ đi ở phía trước cách đó không xa.

Nguyễn Cao Cường chỉ lạnh nhạt liếc mắt, sau đó thờ ơ đáp một tiếng: “Ừm”

Thái độ của anh lạnh lùng như vậy khiến Mộ Dung Bạch cảm thấy anh cũng chẳng mấy quen thuộc với người phụ nữ kia.

Cũng khó trách, dù sao thì anh cũng đã đồng ý với ông cụ Nguyễn Cao, từ nay về sau anh sẽ đoạn tuyệt quan hệ với người phụ nữ này.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 758


Chương 758: Gặp phải Hương Vi

Đêm nay Nguyễn Cao Cường đã hẹn một người bạn ở đây, không nghĩ tới anh lại gặp phải Đào Hương Vi.

Thoạt nhìn anh có vẻ lạnh lùng vô cùng, chỉ lạnh lùng liếc cô một cái sau đó không còn quan tâm tới cô thêm nữa.

Nhưng cũng chính vì cái nhìn này anh mới thấy gương mặt cô được trang điểm tỉ mỉ, còn mặc một bộ váy dạ hội ưu nhã.

Dường như cô đang đi gặp người nào đó rất quan trọng.

Đáy mắt anh cất giấu ý lạnh sâu đậm, lế nào cô và Phạm ‘Văn Đồng hẹn hò nhau ở đây sao?

Chỉ nháy mắt, trong ngực lại có lửa giận dâng trào. Nhưng nghĩ tới chuyện cô đã ký hợp đồng, anh không khỏi hừ nhẹ một tiếng, cho dù cô và Ph*m V*n Đ*ng có hẹn hò thế nào cũng vô dụng, cô đã đồng ý với anh sẽ không ở chung với anh ta, càng không thể kết hôn với anh ta.

Nguyễn Cao Cường tiếp tục đi lên phía trước. Chỉ thấy phục vụ dẫn theo mấy người đàn ông trung niên đi về phía phòng riêng Đào Hương Vi mới vừa đi vào.

“Các vị, đây là phòng riêng đạo diễn Trương đã đặt, ông ấy đã đợi sẵn ở bên trong” Phục vụ nói xong lại mở cửa cho bọn họ, mời bọn họ vào.

Mắt thấy mấy người đều vào phòng riêng, Nguyễn Cao Cường chú ý đến một người trong đó, trong đôi mắt đuôi phượng loại lóe lên tia sáng lạnh.

“Tổng giám đốc Cường, người mới vừa đi vào không phải tổng giám đốc Từ của truyền thông Bách Nhật sao? Nhưng ông ta nổi tiếng háo sắc, vì sao cô Đào lại đi ăn cơm với người như thế?” Mộ Dung Bạch rất kinh ngạc nói.

Nguyễn Cao Cường lạnh lùng liếc anh ta, lẽ nào mắt anh không thấy đường sao? Phải cần anh ta nói cho anh biết?

“Ông ta có phải kẻ háo sắc hay không không liên quan gì tới anh” Nguyễn Cao Cường lạnh lùng bỏ lại lời này, sau đó sải đôi chân thon dài bước về phía trước.

Mộ Dung Bạch thấy anh đột nhiên nổi nóng, bĩu môi tỏ vẻ vô tội, đúng là chuyện này không liên quan tới anh ta thật, nhưng… đó là cô Đào mà, lẽ nào boss không lo lắng cho cô ấy chút nào sao?

Đào Hương Vi gặp mặt đạo diễn Trương trong phòng riêng, còn chưa bắt đầu nói chuyện tác phẩm mới đã thấy mấy người đàn ông trung niên bước vào, thoạt nhìn mỗi người đều là tổng giám đốc của một công ty nào đó.

“Tổng giám đốc Từ, mọi người đã tới rồi, mau mời ngồi”

Đạo diễn Trương vô cùng nhiệt tình đứng dậy chào đón bọn họ.

Đào Hương Vi không khỏi đứng dậy theo. Cô không quen biết những người này, chỉ có thể lễ phép mỉm cười.

Đạo diễn Trương lôi kéo vị tổng giám đốc Từ kia đi tới trước mặt cô giới thiệu: “Vị này là tổng giám đốc Từ của truyền thông Bách Nhật. Ông ấy không chỉ mở công ty giải trí, đồng thời còn kinh doanh rất nhiều sản nghiệp, gần nhất ông ấy còn đầu tư rất nhiều phim truyền hình. Cô nên khách khí với tổng giám đốc Từ một chút, nếu tổng giám đốc Từ vui vẻ, ông ấy có thể lập tức đầu tư để cô được đóng vai nữ chính”

Đào Hương Vi duy trì khuôn mặt tươi cười, cảm giác được lời này của đạo diễn Trương không thích hợp lắm, nhưng cô làm bộ không biết mà cười hỏi: “Đạo diễn Trương, ngài muốn nói bộ phim của chúng ta còn cần tổng giám đốc Từ đầu tư sao?”

“Đó là đương nhiên, cô muốn đóng vai nữ chính thì đêm nay phải cẩn thận hầu hạ tổng giám đốc Từ” Đến bước này, đạo diễn Trương cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp nói rõ với cô.

Lúc này Đào Hương Vi mới giật mình biết rằng bản thân mình đã rớt xuống hố. Rõ ràng đạo diễn Trương đang lợi dụng cô để kéo đầu tư, mà không phải vì cô phù hợp với hình tượng nữ chính như những gì ông ta đã nói.

“Cô chính là Đào Hương Vĩ? Thoạt nhìn người thật còn đẹp hơn cả trên TV, khuôn mặt nhỏ nhắn này đủ đơn thuần, tư thái này..” Đôi mắt tổng giám đốc Từ càn rỡ không chút cố ky quan sát cô từ trên xuống dưới một lượt, sau đó sờ cằm chậc lưỡi than thở: “Khó trách có thể l*m t*nh nhân của Nguyễn Cao Cường, tư thái này thật không tồi…”

Ông ta đã từng thấy vô số phụ nữ, vừa nhìn đã biết thân hình cô khá tốt, nên lồi thì lồi nên lõm thì lõm, cộng thêm gương mặt hơi đơn thuần lại có chút quyến rũ, thực sự khiến đàn ông khó có thể kiềm chế được.

Tổng giám đốc Từ nói xong lại muốn vươn tay bắt lấy cô.

Đào Hương Vi lui về phía sau theo bản năng, tiện đà lạnh mặt nói với đạo diễn Trương: “Tôi nghĩ ngài nhầm rồi, tôi tới để bàn chuyện đóng phim, không phải tới để hầu hạ người nào cả”

“Đúng vậy, chúng ta đang nói chuyện đóng phim mà, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện đi” Đạo diễn Trương muốn kéo cô và tổng giám đốc Từ vào bàn.

Đào Hương Vi lại tránh ra, lập tức nói: “Đột nhiên tôi không muốn bàn nữa, phim của ông cũng không thích hợp với tôi, tôi còn có việc xin đi trước, mời mọi người tiếp tục.”

Chuyện mời người ăn cơm kéo nhà đầu tư rất phổ biến trong giới giải trí, nhưng cô không làm được, chớ nói chỉ là để cô ăn cơm với một người đàn ông già nua dâm dê, bất cứ lúc nào cũng có thể bị đối phương sàm sỡ.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 759


Chương 759: Đứng lại cho tôi

Thấy cô muốn đi thật, đạo diễn Trương lập tức thay đổi gương mặt, khẽ quát một tiếng: “Cô đứng lại đó cho tôi!”

Trợ lý của đạo diễn Trương ngăn Đào Hương Vi lại, không cho phép cô đi.

Cô hơi nhíu mày, quay đầu nhìn về phía đạo diễn Trương, giọng nói vẫn lạnh lùng như trước: “Ông còn có chuyện gì sao?”

Đạo diễn Trương nhìn chằm chằm cô, trong mắt xẹt qua nụ cười lạnh lùng: “Cô không cần giả vờ không hiểu, muốn làm nữ chính thì ngồi xuống cho tôi, hầu hạ tổng giám đốc Từ ăn cơm cho tốt.”

“Tôi nói, tôi không…” Không chờ cô nói hết lời, trợ lý của đạo diễn Trương đã kéo cô tới bàn ăn, bước tiếp theo chính là muốn ấn cô ngồi xuống.

Cô né tránh, trong lòng đã có chút sợ hãi nhưng ngoài mặt vân tỉnh táo: “Tránh ra! Các người muốn làm gì? Tôi đã nói không tiếp, lẽ nào các người muốn ép buộc tôi sao?”

“Tại sao lại là ép buộc được? Không phải cô tự tới sao?”

Đạo diễn Trương cười nhạo, những người khác đều đã ngồi xuống, ở bên cạnh xem cuộc vui như đang cười nhạo cô.

“Đạo diễn Trương, không nên thô lỗ với phụ nữ như vậy, phải biết thương hương tiếc ngọc.” Đã rất lâu rồi tổng giám đốc Từ không gặp phải nữ nhân cay nóng như ớt vậy, cô càng là phản kháng cự tuyệt ông ta càng cảm thấy hứng thú.

Ông ta vừa nói vừa tới gần Đào Hương Vị, đã vươn tay tới muốn sờ cô.

“Cút ngay!” Đào Hương Vi cảm thấy da gà nổi đầy, nhất là loại ánh mắt dâm dê như lang như hổ của đối phương thực sự khiến người ta chán ghét.

Tổng giám đốc Từ vẫn không tức giận, còn rót một ly rượu bưng đến trước mặt cô: “Không ăn cơm vậy thì uống rượu với tôi đi”

Người bên cạnh vừa nghe thấy lời này lập tức phối hợp với ông ta, hai người đàn ông đi tới bắt lấy tay cô, khống chế cô, vững vàng đè cô ngồi trên ghế.

“Buông ra! Tôi cảnh cáo các người, tốt nhất các người không nên ép buộc tôi. Các người nên biết tính tình của tôi, tôi sẽ kiện các người!”

Uy h**p của cô lại chẳng có chút tác dụng nào với bọn họ, tổng giám đốc Từ còn cười hì hì nói: “Cô muốn báo cảnh sát sao? Cô nghĩ rằng chúng tôi sẽ giống Nguyễn Cao Cường để bị cảnh sát giam sao? A… Cô còn rất ngây thơ rất đáng yêu đây”

Giọng nói của ông ta vừa truyền ra, tay đã năm lấy cằm cô ép buộc cô phải há miệng, sau đó ông ta cầm ly rượu trong tay cưỡng ép trút vào trong miệng cô.

“A… Khụ khụ..” Đào Hương Vi bị khống chế, vốn không cách nào tránh được, một ly rượu kia cứ như vậy mà trôi vào trong miệng cô.

Sau khi rót hết một ly, tổng giám đốc Từ còn cảm thấy chưa hài lòng, lại tiếp tục rót ly thứ hai, mãi tới khi chuốc cô vài ly ông ta mới bỏ qua.

“Uống đi, uống nhiều một chút sẽ tốt thôi.” Tổng giám đốc Từ cười tủm tỉm, trong lúc nói chuyện ông ta còn không che giấu vẻ thèm thuồng của mình.

“Đúng, phụ nữ không nghe lời thì phải dạy dỗ cẩn thận”

Người bên cạnh sẽ không giúp cô, chỉ biết cười nhạo cô.

Sau khi uống mấy ly rượu mạnh vào bụng, Đào Hương Vi chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng. Những người đó đã buông cô ra, cô vô lực dựa vào bàn, cúi đầu th* d*c.

Tổng giám đốc Từ ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay kéo cô vào trong lòng: “Tôi thích nhất là người đẹp tửu lượng không khá lắm…” Nói xong ông ta lại cúi đầu muốn hôn cô.

Đào Hương Vi ngẩng đầu thấy được cái miệng thúi với hàm răng vàng khè kia sắp rơi xuống, trong lòng căng thẳng, trực tiếp tát một tát tới!

Bốp! Tiếng bạt tai vang dội trong phòng riêng, đặc biệt chói tai, khiến đám người bên cạnh giật mình tới ngẩn ra.

Cô thật to gan lớn mật!
 
Back
Top Bottom