Ngôn Tình Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 600


Chương 600: Bị giải quyết?

Tim Lâm Hương Giang đập càng lúc càng nhanh, cô nhìn thấy người đàn ông toàn thân tỏa ra khí chất cao ngạo đang lái tàu cao tốc quay lại. Anh vững vàng ngồi ở trên tàu, bình tĩnh vô cùng, mang đến cho người ta cảm giác mạnh mẽ không ai có thể đánh bại được. Lâm Hương Giang không thể không đi tới gặp anh, trong lòng cô dường như có một loại kích động như thể chuẩn bị chào đón sự trở lại của anh hùng.

Mọi người có thể thấy rõ người quay lại là Hà Tuấn Khoa, không thấy Dạ Hữu Khánh ở phía sau. Vậy là Dạ Hữu Khánh đã thất bại?

Anh ta đã được giải quyết bởi viên đạn của Hà Tuấn Khoa?

“Tuấn Khoa…” Lâm Hương Giang vội vàng chạy tới, không tự chủ được mà ôm lấy anh, trong lòng nghĩ thầm, cũng may là anh đã trở lại.

Sau khi nhận được cái ôm đầy bất ngờ của cô ấy, trái tim đã lơ lửng bấy lâu nay của Hà Tuấn Khoa cuối cùng cũng ổn định lại, và anh ấy ôm cô ấy rất mạnh.

“Xin lỗi, đã khiến em phải chịu khổ rồi”

600.jpg


Đàn em của Dạ Hữu Khánh vốn dĩ rất ngu ngốc, sau khi nghe thấy điều này, tất cả đều bao vây lấy Hà Tuấn Khoa và Lâm Hương Giang rồi rút súng lục ra và nhằm vào họ.

Cốc Nam Ninh và Dung Tuấn Bắc chẩn ở trước mặt Hà Tuấn Khoa và Lâm Hương Giang, mặc dù họ cũng có súng trong tay, nhưng lại có quá ít người để chiến đấu.

“Cậu chủ các người nói cho dù chết ở trong tay chúng ta thì các người cũng không được gây khó dễ. Các người muốn làm trái mệnh lệnh của anh ta sao?” Lâm Hương Giang vẻ mặt lạnh lùng hét lên với bọn họ.

“Ngay cả khi phải làm trái mệnh lệnh thì chúng ta phải báo thù cho cậu chủ!” Một tên thuộc hạ đứng đầu hét lên.

“Đúng vậy, chúng ta muốn báo thù cho cậu chủ và giết hết bọn họ!” Jess muốn tình huống này xảy ra, anh cũng cầm súng nhắm vào Hà Tuấn Khoa.

Mục đích duy nhất của anh ta là giết Hà Tuấn Khoa.

“Jess, đây là chuyện giữa tôi và anh, đừng để người khác nhúng tay vào” Hà Tuấn Khoa lạnh lùng nhìn anh ta Bây giờ Jess chỉ có thế dùng sức mạnh của Dạ Hữu Khánh để chống lại Hà Tuấn Khoa, nhưng Dạ Hữu Khánh đã chết nên anh 1a phải nắm lấy cơ hội cuối cùng để dùng người của Dạ Hữu Khánh lấy mạng Hà Tuấn Khoa.

“Các người giết anh ngay bây giờ, không thể để anh ta đi!” Jess bỏ qua lời nói của Hà Tuấn Khoa và tiếp tục xúi giục những tên đàn em đó.

Tất cả các nòng súng đều nhầm vào Hà Tuấn Khoa và Lâm Hương Giang, và bầu không khí căng thẳng đến mức khó thở.

Lâm Hương Giang nắm chặt tay, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, chẳng lẽ quyết định lần này của cô là sai lầm sao?

Rầm… Đột nhiên có âm thanh xé toạc biển cả.

“Bỏ súng xuống cho tôi!” Là giọng của Dạ Hữu Khánh!

Mọi người vội vàng hướng mắt về phía giọng nói phát ra, anh ta trồi lên khỏi mặt biển đang từ từ vào bờ. Sau đó mọi người thấy vai trái của anh ta chảy nhiều máu, thương tích không hề nhẹ.

“Cậu chủ!” Tất cả người của anh ta đều vây quanh.

“Ngài bị thương rồi!”

Dạ Hữu Khánh mặt tái mét, trên vai trái có một vết thương, hình như là do trúng đạn.

Không cần phải nói, chắc chắn là do Hà Tuấn Khoa bản, anh ta sau khi bị bắn đã nhảy xuống biển Chỉ là anh ta cũng đã nổ súng, nhưng Hà Tuấn Khoa vẫn ổn, vậy nên tài thiện xạ của anh ta vẫn không băng Hà Tuấn Khoa ư?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 601


Chương 601: Hà Tuấn Khoa phải chết

“Tổng giám đốc Hà, tài bản súng của anh tốt thật đấy, tôi phục rồi!” Dạ Hữu Khánh gần như bơi trở về, sau khi lên bờ anh ta ngồi phịch xuống đất thở hổn hển.

Đám đàn em chưa từng thấy anh ta khâm phục ai, hôm nay lại thừa nhận sự lợi hại của Hà Tuấn Khoa, tất cả mọi người đều rất tò mò rốt cuộc tài bắn súng của anh giỏi tới mức nào?

Ngoài mặt Hà Tuấn Khoa tỏ ra rất bình tĩnh, nhưng trong lòng anh hết sức chấn động Một người bị thương vấn có thể kiên trì bơi về, chẳng những làm tiêu hao thể lực mà còn là thử thách về mặt ý chí.

Dạ Hữu Khánh này mạnh mẽ đến nỗi khiến người khác không dám coi thường Thảo nào một người lòng dạ nham hiểm như anh ta chợt có cảm giác tiếc nuối vì biết anh quá muộn: “Nếu chúng ta đã ngưỡng mộ nhau, chỉ bằng kết bạn đi được không?” Chỉ có người mạnh mới có tư cách làm bạn với anh ta.

Hà Tuấn Khoa suy nghĩ một lát, sau đó đáp: “Được chứ”

Dạ Hữu Khánh cười to: “Tốt, từ nay về sau anh là bạn của tôi, những chuyện xảy ra lúc trước đừng nhắc tới nữa”

Lâm Hương Giang kinh ngạc có chút dở khóc dở cười, sao hai người muốn giết nhau lại bắt tay trở thành bạn bè chỉ trong nháy mắt?

€ó vẻ quá kì lạ.

Tất nhiên người không thể chấp nhận sự thay đổi này chính là Jess, mắt thấy Hà Tuấn Khoa sắp mất mạng, thế mà giờ phút này anh ta không chết còn muốn làm bạn với Dạ Hữu Khánh?

Anh ta luôn cho rằng đầu óc của Dạ Hữu Khánh không bình thường, bây giờ xem ra quả thậ đúng như vậy, làm bạn chó má gì chứ?

“Thiếu chủ Dạ, quên là phải trả thù cho cô cả của chúng tôi và trả ơn tình cho cô ấy ư?”

Jess nén giận nhắc nhở.

Dạ Hữu Khánh quả thật xém chút đã quên chuyện này. Anh giơ tay kêu đàn em đỡ anh ta lên.

“Ân tình của cô ấy à. Bây giờ tôi chưa trả nhanh vậy được. Chờ tới lúc có thể trả thì trả”

Chắc chỉ có anh ta mới nói ra những lời vô sỈ như vậy.

Lúc này .Jess gấp tới độ muốn giậm chân: “Cô cả đã chết thảm lắm rồi, anh chỉ cần giết người hại cô ấy là trả ân tình cho cô ấy rồi.

Chuyện đơn giản như thế sao anh còn muốn kéo dài?”

Nụ cười của Dạ Hữu Khánh vốn đã hời hợt, lúc này đây khi nghiêm mặt lại, vẻ lạnh lùng hiện lên trong ánh mắt, anh khit mũi nói với giọng khinh bỉ: “Ai nói trả nợ ân tình của cô ta nhất định phải giết người? Tôi trả bằng cách khác không được sao? Tôi nghĩ thứ cô ta cân nhất hiện nay chắc là đến trước mộ đốt thêm cho cô ta ít giấy tiền vàng bạc. Vậy đi, mỗi năm vào ngày giỗ của cô ta, tôi sẽ sai người đi đốt tiền cho cô ta, cũng coi như đáp trả ân tình của cô ta”

Jess thực sự không ngờ anh ta sẽ nói như thế, anh ta tức giận đến mức trên trán nổi gân xanh: “Anh!”

Nói như vậy, hôm nay chỉ có mình anh ta chịu báo thù vì cô cả!

Anh ta đột nhiên giơ súng lên nhắm thẳng hướng Hà Tuấn Khoa đang đứng, rồi nổ súng mà không do dự chút nào!

“Pằng, pằng”

Hai tiếng súng vang lên.

Lâm Hương Giang chưa kịp phản ứng đã bị Hà Tuấn Khoa bổ nhào ôm lấy, né tránh phát súng của .Jess.

Chỉ là, khi anh ta nổ súng đồng thời còn kêu lên một tiếng đau đớn. Ngay sau đó, súng của anh ta rơi xuống đất, trên cánh tay có máu chảy xuống.

Là Cốc Nam Ninh nổ súng, anh ta bắn thẳng vào tay cầm súng của .Jess..

Jess đã sơ suất, anh ta quên mất còn Cốc.

Nam Ninh ở bên cạnh Hà Tuấn Khoa.

Anh ta căn răng chịu đựng cơn đau dữ dội, oán hận nhìn Hà Tuấn Khoa chằm chẳm: “Tao nhất định sẽ lấy mạng của mày!”

Hà Tuấn Khoa híp mắt lại: “Bây giờ tôi cho anh cơ hội, chúng ta chính thức thi đấu một lần, nếu như anh vẫn bị thất bại thì anh hãy từ bỏ đi!”

“Đây là một ý kiến hay, hai người giải quyết luôn ân oán ở đây, không cần phải lén lút đấu qua đấu lại nữa” Dạ Hữu Khánh cũng đồng ý.

Jess nghĩ thầm mình chỉ có một cái mạng quèn thôi, đấu với Hà Tuấn Khoa một trận biết đâu còn có cơ hội báo thù thay cô cả!

Vì thế, anh ta cũng đồng ý: “Được, chúng ta qua đó thí đấu đi!”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 602


Chương 602: .Jess tự sát

.Jess thật sự không sợ chết mới đồng ý đấu súng với Hà Tuấn Khoa.

Ngược lại, Lâm Hương Giang rất khâm phục lòng trung thành của anh ta với Sở Khả Vy, nếu như cô ấy ở dưới suối vàng biết được, có lẽ cũng rất vui mừng.

“Anh đang bị thương, tôi sẽ nhường anh ba chiêu” Hà Tuấn Khoa thấy thế là công bằng.

Jess cười lạnh đáp: “Bớt làm bộ làm tịch đi, tôi sẽ không khách sáo đâu” Dứt lời, anh ta bắt đầu ra tay với Hà Tuấn Khoa.

Bên bờ đất trống gần đó, tất cả mọi người lùi sang một bên để nhường chỗ cho hai người họ.

Lâm Hương Giang biết bản lĩnh của Hà Tuấn Khoa không tệ, nhưng bây giờ anh đang ngồi trên xe lăn di chuyển bất tiện, còn phải đối phó với mỗi đòn tấn công của .Jess.

Jess dùng phương thức đánh cận chiến, mỗi lần ra tay đều hết sức tàn nhãn, hơn nữa còn nhảm vào chỗ hiểm của Hà Tuấn Khoa.

Sau ba chiêu, Hà Tuấn Khoa bắt đầu đánh trả.

Lúc đầu, Lâm Hương Giang có chút lo lắng, mãi đến khi cô thấy Hà Tuấn Khoa ra tay, cô rốt cuộc mới hiểu cái gì gọi là người mạnh mẽ thực sự.

Người đàn ông cô thích sẽ không làm cô thất vọng, mặc dù anh đang ngồi trên xe lăn nhưng vẫn có thể ứng phó rất thoải mái, chẳng những có thể tránh thoát đòn tấn công của Jess mà còn đánh trả lại anh ta Sở dĩ Jess bằng lòng đấu với Hà Tuấn Khoa là vì thấy anh đi đứng bất tiện. Ngay cả khi anh ta bị thương do trúng đạn, chỉ cần di chuyển đủ nhanh, anh ta cũng có cơ hội giết được đối phương.

Tuy nhiên, giờ phút này… anh ta hơi khẩn trương.

Miệng vết thương của anh ta ngày càng nặng, máu không ngừng rơi xuống, nếu cứ tiếp tục thì không những chẳng giết được Hà Tuấn Khoa mà còn mất mạng trước.

Anh ta nhất thời sơ suất bị Hà Tuấn Khoa đánh một quyền, anh ta khuyu một chân xuống đất liên tục thở hổn hển.

Không được, anh ta phải đánh chiêu độc hơn, tốt nhất là có thể lấy mạng Hà Tuấn Khoa chỉ trong một chiêu!

Sau khi hít sâu một hơi, anh ta đứng dậy tới gần Hà Tuấn Khoa, trong mắt thoáng qua một tia u ám.

Lâm Hương Giang ở bên cạnh hồi hộp quan sát, cô tưởng rằng .Jess sắp thua rồi, không ngờ anh ta còn có thể đứng lên.

Đột nhiên một tia sáng sắc lạnh lóe lên, là ánh sáng sắc bén của dao găm.

Jess thấy đánh không lại, anh ta bắt đầu muốn giở trò. Lúc đến gần Hà Tuấn Khoa, anh †a móc cây dao găm mang theo bên mình ra, thẳng tay đâm xuống!

“Tuấn Khoa, cẩn thận!” Lâm Hương Giang hét to, cô liều mạng xông lên muốn ngăn cản 4ess.

Hà Tuấn Khoa đã sớm có phòng bị, anh nắm lấy cổ tay Jess, không thấy rõ anh đã đoạt con dao như thế nào, chỉ nghe thấy tiếng cổ tay Jess bị bẻ gấy!

“Á!” Jess đau đến quỳ gối xuống.

Lúc Lâm Hương Giang đến gần, cô thấy Hà Tuấn Khoa đâm .Jess một dao gọn gàng mà linh hoạt Máu bắn tung tóe, mùi tanh bắt đầu tràn ngập, Jess đau đớn kêu lên.

Lâm Hương Giang giật mình hoảng sợ, cô không bước tiếp lên nữa, cảnh tượng này quá tàn nhẫn. Trước nay cô biết Hà Tuấn Khoa không phải là người lương thiện, anh cũng là một người tàn nhắn.

Là cô không thể thích ứng với tình cảnh này mà thôi…

Khi anh xuống tay, thậm chí sắc mặt không hề thay đổi như thể giết người đối với anh mà nói là một chuyện rất bình thường, có lẽ anh đã quen rồi.

Một dao kia của anh chưa thực sự muốn lấy tính mạng .Jess, chỉ làm anh ta ngã xuống đất không có cách nào đánh trả thả thôi.

“Anh thua rồi!” Hà Tuấn Khoa vứt cây dao dính máu trong tay, bình thản nói.

Jess biết mình đã thua, tuy nhiên trong mắt anh ta tràn đầy khuất nhục và không cam lòng Anh ta không ngờ mình không đánh thắng nổi một người què!

Chỉ có thể nói là anh ta quá coi thường Hà Tuấn Khoa, anh là một đối thủ vô cùng mạnh, nếu không sao Mộ Dung Bạch nói khâm phục anh chứ.

“Ha ha ha.” Jess chợt ngẩng đầu lên cười lớn, khóe miệng có máu chảy ra, trông hết sức thảm thiết “Cô cả ơi, là tôi vô dụng. Tôi không thể báo thù thay cô, vậy tôi chỉ có thể dùng cái chết để đền tội!” Jess nói xong, đột nhiên nhặt lên cây dao mà Hà Tuấn Khoa vừa vứt, không chút do dự đâm vào và kết thúc tính mạng của chính mình!
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 603


Chương 603: Lãnh Thiên Khuê bỏ trốn

Không có ai lên tiếng cũng không có ai ngăn cản, chỉ có tiếng sóng biển liên tục võ đập…

Khi… dao găm rơi xuống đất, .Jess cũng ngã thẳng xuống đất, anh ta mở to hai mắt, chết không nhằm mắt.

Hồi lâu sau, Dạ Hữu Khánh lên tiếng: “Chậc chậc, chẳng phải chỉ thua một lần thôi à, sao lại dễ dàng từ bỏ như vậy, đúng là vô dụng!”

Lúc này Lâm Hương Giang phục hồi tinh thần, cô cũng không nghĩ tới .Jess sẽ dùng cách thức thảm thiết như thế để kết liễu chính mình.

Tuy nhiên, cô thầm thở phào nhẹ nhõm, ít nhất mối phiền toái như .Jess đã biến mất.

Cô bước đến gần Hà Tuấn Khoa: “Anh không sao chứ?”

Anh lắc đầu: “Dọa em sợ rồi!” Anh không đồng cảm với việc .Jess tự sát, chỉ lo cái chết của anh ta khiến Lâm Hương Giang hoảng sợ.

Trong lòng Lâm Hương Giang quả thật có bóng ma, nhưng anh không sao là được rồi.

“Chúng ta đi!” Hà Tuấn Khoa sợ cô chịu không nổi nên muốn đưa cô về trước.

“Chờ đã!” Dạ Hữu Khánh đột nhiên lên tiếng cản bọn họ.

Hai người khó hiểu liếc nhìn anh ta, anh ta nhíu mày hỏi: “Tôi có nói cho phép anh dẫn cô ấy đi sao?”

Ý của anh ta là không chịu thả Lâm Hương Giang?

“Thiếu chủ Dạ còn muốn thế nào?” Hà Tuấn Khoa hỏi.

“Tôi không muốn gì cả, hiện tại tôi đang cần cô ấy do đó anh không thể dẫn cô ấy đi được. Nể tình bây giờ chúng ta là bạn, tôi sẽ tiếp đãi cô ấy thật tốt” Dạ Hữu Khánh nói.

Hà Tuấn Khoa nhíu mày, bạn bè như vậy không nên có còn hơn.

“Hiện giờ, tôi muốn dẫn cô ấy đi” Sao anh có thể để người phụ nữ của mình ở lại?

Dạ Hữu Khánh chưa chịu nhượng bộ: “Tôi đã nói sẽ tiếp đãi cô ấy thật tốt, anh còn sợ gì nữa?”

Lâm Hương Giang biết vì sao Dạ Hữu Khánh không để cô đi, vì sức khỏe của Lãnh Thiên Khuê.

“Anh giữ tôi ở lại cũng chẳng có ích gì, Lãnh Thiên Khuê muốn anh quỳ xuống nhận lỗi với cô ấy. Chỉ cần anh làm theo thì cô ấy sẽ không giận dỗi anh nữa” Lâm Hương Giang hy vọng anh ta hiểu mấu chốt vấn đề là tại anh ta Sắc mặt Dạ Hữu Khánh tối sầm, anh ta đường đường là thiếu chủ của nước Ám Dạ, sao có thể quỳ xuống nhận lỗi với Lãnh Thiên Khuê?

Anh hừ lạnh đáp: “Đừng nói với tôi những lời nhảm nhí này! Tôi muốn cô trị lành cho cô ấy, cô nói cô có thế làm được! Cô chỉ có thể ở chỗ tôi đến khi nào cô ấy khỏe như trước!”

Lâm Hương Giang hơi im lặng, sở dĩ cô nói như thế hoàn toàn là để bảo. lình.

Hơn nữa, cảm xúc của Lãnh Thiên Khuê đâu phải thực sự bất ốn, chỉ bị anh ta đồn ép nên mất kiểm soát mà thôi.

Chưa đợi Dạ Hữu Khánh ra lệnh, lúc này đàn em của Dạ Hữu Khánh đã bao vây Hà Tuấn Khoa và Lâm Hương Giang.

“Hà Tuấn Khoa, anh có thể đi, nhưng cô ta nhất định phải ở lại” Dạ Hữu Khánh nói “Anh làm bạn như thế này sao?” Hà Tuấn Khoa cười lạnh hỏi.

“Tôi coi anh là bạn nên mới khách sáo như vậy, bằng không tôi đã dẫn cô ấy đi từ lâu rồi, cần gì nói những lời vô dụng với anh!”

Hà Tuấn Khoa cũng không muốn làm bạn với người có tính cách nóng nảy hay thay đổi thất thường như anh ta.

“Cô ấy là người phụ nữ của tôi, tôi phải đưa cô ấy đi!” Hà Tuấn Khoa khăng khăng giữ vững suy nghĩ của mình.

“Vậy thì thật đáng tiếc, có vẻ như chúng ta phải đánh nhau dù chúng ta là bạn” Dạ Hữu Khánh nhún vai đáp.

Hai bên cứ dẫn co như vậy, Lâm Hương Giang nhìn thoáng qua Hà Tuấn Khoa muốn nói hay là anh đi trước, cô ở lại cũng không có nguy hiểm gì.

Đúng lúc này, một đàn em từ trên du thuyền chạy xuống báo cáo với Dạ Hữu Khánh: “Thiếu chủ ơi, không, không hay rồi cô Thiên Khuê bỏ trốn!”

Sắc mặt Dạ Hữu Khánh thay đổi, ánh mắt trở nên lạnh lùng, anh ta túm lấy o đàn em hỏi: “Bỏ trốn là có ý gì? Chẳng phải dặn dò các người canh chừng cô ấy cho tôi sao?”

“Tôi… Chúng tôi nhất thời sơ suất, cô Thiên Khuê nói rằng cô ấy đau bụng nhờ chúng tôi dẫn cô ấy xuống thuyền tìm bác sĩ. Chúng tôi sợ cô ấy xảy ra chuyện nên mới thả cô ấy ra ngoài, ai ngờ cô ấy lừa gạt hại chúng tôi hôn mê… sau khi chúng tôi tỉnh lại thì phát hiện cô ấy đã biến mất…”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 604


Chương 604: Tôi có thể đi được chưa?

“Đồ ngu, ngay cả một người phụ nữ cũng không trông chừng được!” Dạ Hữu Khánh không khỏi tức giận, sắc mặt âm trầm tới đáng sợ.

Đàn em cúi đầu không dám thở mạnh, bọn họ đều biết tính tình của thiếu chủ thay đổi thất thường, một giây trước còn cười hihi, giây tiếp theo đã muốn lấy mạng ngươi khác.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi tìm người về cho tôi?” Dạ Hữu Khánh quát lạnh, tiếp tục nói: “Tôi nói cho các người biết, nếu không tìm được người về, thì các người đừng về nữa”

Lãnh Thiên Khuê nhất định nhân cơ hội người của anh ta đều có mặt ở đây đục lỗ bỏ trốn.Chỉ có điều, đàn em nói bọn chúng bị cô chuốc mê, sao cô có thể làm bọn họ ngất đi?

“Dạ… Chúng tôi đi ngay” Đàn em quay người muốn đi lại bị anh ta gọi lại: “Chờ đã”

“Thiếu chủ, anh còn gì muốn dặn dò?” Đàn em lo lắng nhìn anh ta.

“Cô ấy làm các người hôn mê bãng cách nào?” Dạ Hữu Khánh hỏi.

Đàn em hồi tưởng đáp: “Chúng tôi không rõ lắm, cô Thiên Khuê câm một cái bình nhỏ xịt vào mặt chúng tôi, chúng tôi ngửi thấy mùi hương gì đó, tiếp theo thì hôn mê bất tỉnh”

Dạ Hữu Khánh híp mắt, bỗng dưng nhìn về phía Lâm Hương Giang, nghỉ ngờ lạnh lùng hỏi: “Là cô đã đưa chai xịt cho Lãnh Thiên Khuê?”

Cô là người có tiếp xúc với Lãnh Thiên Khuê, còn là một nhà điều chế hương liệu, anh ta không nghỉ ngờ cô mới là lạ.

Ánh mắt Lâm Hương Giang lóe lên, Dạ Hữu Khánh này thật nhạy bén, nhanh như vậy đã nghĩ đến cô.

Đương nhiên, cô sẽ không ngu ngốc tới nỗi thừa nhận mình đã làm chuyện đó.

Cô vô tội lắc đầu: “Tôi không lợi hại như anh nghĩ đâu, tôi chỉ biết điều chế hương liệu khiến mọi người sảng khoái tinh thần, chứ không làm người khác hôn mê được”

“Tại sao cô ấy lại có món đồ đó?” Dạ Hữu Khánh vẫn chưa tin, nhìn cô đăm đăm hỏi.

Lâm Hương Giang đón nhận ánh mắt của anh ta, lúc này cô tuyệt đối không thể để lộ bất kì sự sợ hãi nào: “Anh hỏi tôi, tôi biết hỏi ai Dạ Hữu Khánh không lần được manh mối từ trên mặt của cô, chỉ có thể lạnh giọng cảnh cáo: “Tốt nhất cô không biết gì cả, nếu để tôi biết cô cho cô ấy thứ đó thì cô coi chừng tôi!”

Anh ta nói vậy xem như uy h**p cô?

Lâm Hương Giang nhìn người đàn ông bên cạnh, đừng nói có Hà Tuấn Khoa che chở cho cô, chính cô cũng không sợ anh ta.

“Cứ đợi đấy, tốt nhất anh đừng có oan ăng không tôi không vui sẽ không điều chế mùi hương trấn an cảm xúc của cô ấy thì chỉ có anh thiệt thôi” Cô không quên nhắc nhở anh ta điều này.

Cuối cùng, Dạ Hữu Khánh mím môi không nói, anh ta lạnh lùng nhìn cô đăm đăm vài giây, tức giận hừ lạnh sải bước bỏ đi, anh ta muốn bắt Lãnh Thiên Khuê về ngay lập tức.

“Thiếu chủ Dạ, giờ tôi có thế đi được chưa?” Lâm Hương Giang hỏi theo bóng lưng anh Dạ Hữu Khánh không quay đầu lại quát: “Mau cút đi! Chờ tôi tìm được Lãnh Thiên Khuê tự khắc sẽ mời cô về!

Mời cô dễ vậy sao?

Xem ra, chỉ có thể Lãnh Thiên Khuê trốn xa một chút, đừng bao giờ để anh ta bắt được!

Dạ Hữu Khánh vừa đi, toàn bộ đàn em của anh ta cũng đi theo, hiện nay không ai ngăn cản tự do của cô nữa!

“Tuấn Khoa à, em nghĩ anh đừng nên kết bạn với anh ta làm gì, không ai chịu nổi loại người có tính tình kì quái như anh ta” Trên đường trở về, Lâm Hương Giang nói với người đàn ông bên cạnh.

“Anh nghe lời em.” Lúc này, cô nói cái gì nên nghe cái đó.

Lâm Hương Giang đột nhiên im lặng dừng bước nhìn anh.

“Sao thế? Tại sao không đi nữa?” Hà Tuấn Khoa khó hiểu hỏi cô.

Nếu em cứ thế về với anh có phải hiền quá không?” Hình như cô cần giận dỗi anh, bắt anh xin lỗi dỗ dành vân vân chứ nhỉ?

Nếu cứ thế về với anh thì quả nhảy sông kia công cốc à Cô là người có tiếp xúc với Lãnh Thiên Khuê, còn là một nhà điều chế hương liệu, anh †a không nghỉ ngờ cô mới là lạ.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 605


Chương 605: Anh sẽ chịu trách nhiệm

Hà Tuấn Khoa nhíu mày, ngay sau đó anh hiểu ra, phụ thích ấy à, vẫn phải dỗ dành đấy.

Anh nằm lấy tay cô: “Vậy anh đi cùng em thì sao? Em đi đâu, anh sẽ đi theo đó.”

Lâm Hương Giang bĩu môi: “Em không cần anh theo đuôi” Cũng chỉ có cô dám nói anh theo đuôi.

“Anh không có theo đuôi, anh là người đàn ông của em, anh đi theo em tức giận thì trút lên người anh, nếu không sẽ không có ai để em trút giận”

Mặc dù lời anh nói không phải lời ngon tiếng ngọt nhưng hơn hẳn ở sự chân thật, thử nghĩ xem một người tai to mặt lớn như anh, ai dám trút giận lên người anh chứ?

“Do anh nói đấy nhé, khi nào tâm trạng em không tốt, em sẽ đi tìm anh. Anh phải chịu trách nhiệm đến cùng đói”

“Anh chịu trách nhiệm!” Anh chân thành nói.

“Vậy.. Nguyệt Hương thì sao? Chẳng phải anh nói sẽ chịu trách nhiệm với cô ta và đứa bé à?”

Hà Tuấn Khoa thấy cô bĩu môi, rõ ràng là không vui và rất để ý tới chuyện này, bàn tay to của anh nằm chặt tay cô: “Đồ ngốc, em biết rõ anh cố ý nói những lời đó để em tức giận bỏ đi mà” Lúc đó, bên cạnh anh thực sự có quá nhiều nguy hiểm.

“Nói như vậy, anh không muốn chịu trách nhiệm với họ? Anh tính làm đàn ông cặn bã hả?” Cô cười như không cười cố tình hỏi anh như thế.

Hà Tuấn Khoa liếc xéo cô, không khỏi cười khổ hỏi ngược: “Vậy em có muốn anh chịu trách nhiệm không?”

“Đấy là chuyện của anh, đừng nên hỏi em”

Cô hừ nhẹ một tiếng.

Anh giả vờ suy nghĩ nghiêm túc, sau đó đáp: “Anh không thể làm người đàn ông cặn bã được, hay là chịu trách nhiệm nhỉ”

“Anh..” Lâm Hương quay đầu lườm anh, khi bắt gặp nét trêu tức trên mặt anh mới biết anh cố tình nói như vậy.

“Được, vậy anh cứ chịu trách nhiệm đi, anh không cần đi theo em” Dứt lời, cô hất tay anh ra, tự đi một mình.

Bàn tay Hà Tuấn Khoa dùng sức kéo cô về: “Thôi mà, em đừng giận dõi anh nữa, Bé Con là con gái của anh, anh đương nhiên phải có trách nhiệm với con bé. Còn Nguyệt Hương, anh đã sắp xếp cho cô ta ra ngoài ở rồi và bảo cô ấy có thể thường xuyên về thăm Bé Con theo thời gian quy định”

Anh nhận ra rằng Bé Con không thích mẹ ruột Nguyệt Hương.

“Em cũng không muốn làm mẹ kế của người khác” Cô nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Em không muốn thì đừng nghĩ nữa, Bé Con có anh làm ba là được rồi” Anh sẽ không ép buộc cô.

Chỉ có điều, khi nhớ tới dáng vẻ đáng yêu của cô bé đó, trong lòng Lâm Hương Giang thích lắm. Sở dĩ cô có cảm giác như vậy, có lẽ vì cô vừa mất một đứa con.

Hà Tuấn Khoa dẫn theo Lâm Hương Giang về nhà họ Hà Sau khi Nguyệt Hương được cứu về thì không có gì đáng ngại nữa, cô ta nghe nói Hà Tuấn Khoa đi cứu Lâm Hương Giang, một mặt cô ta lo lắng cho anh, mặt khác cô ta liên tục cầu nguyện hy vọng Lâm Hương Giang đừng nên trở về.

Giờ phút này, lúc cô ta hay tin Hà Tuấn Khoa cứu được Lâm Hương về thì trái tim cô ta nguội lạnh hết một nửa.

Thật không ngờ, Lâm Hương Giang mạng lớn như thế, đầu tiên là nhảy xuống biển, sau đó là bị người khác bắt cóc, nhưng đều không chết!

Hà Hàm Bội cũng có mặt ở đây, nhìn thấy nét mặt hốt hoảng của Nguyệt Hương thì chị ta không kiêm được trách mảng: “Em luống cuống gì chứ? Cô ta về thì về, em đừng quên em còn có Bé Con”

Nghe nói vậy, Nguyệt Hương lập tức tỉnh i, đúng thế, trong tay cô ta còn có con át con gái Huống chỉ trước đây lúc ở bệnh viện, cô ta rõ ràng nghe anh nói muốn chịu trách nhiệm với hai mẹ con cô ta.

Khi Lâm Hương Giang và Hà Tuấn Khoa bước vào phòng khách thì trông thấy Nguyệt Hương và Hà Hàm Bội, hai cô đang chờ họ về Sao?

Chỉ là, sao cô cảm thấy bầu không khí không chào đón cô nhỉ?

Nguyệt Hương bế đứa bé đi vài bước tới táo chủ trước mặt Hà Tuấn Khoa: “Tổng giám đốc Hà, cuối cùng anh cũng về rồi, anh không chứ?

Làm em lo lắng muốn chết..”

Cô ta làm như không nhìn thấy Lâm Hương Giang, tiếp đó còn nói: “Còn Bé Con, nó rất nhớ ba”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 606


Chương 606: Bà chủ nhà họ Hà

Nguyệt Hương bế Bé Con đến gần Hà Tuấn Khoa để anh xem, bệnh tình của con bé đã khá hơn rất nhiều, mới đón từ bệnh viện về.

Hà Tuấn Khoa giơ tay v**t v* gương mặt bầu bĩnh của con gái, một nụ cười của bé con cũng khiến người ta cảm thấy yên bình “Con bé trông có vẻ khỏe hơn nhiều” Lâm Hương Giang quan sát con bé nói.

Nguyệt Hương nghe thấy giọng nói của cô, như thể lúc này mới phát hiện ra sự tồn tại của cô. Cô ta vội vã nói: “Cô Lâm cũng về đấy à…

Cô không sao chứ?”

Nghe giọng điệu của cô ta sao Lâm Hương Giang cảm thấy cô ta mong mình xảy ra chuyện nhỉ?

Cô bình thản đáp: “Không sao, còn chưa chết!

“Cô đừng bao giờ nói mấy lời như thế, tổng giám đốc Hà lo cho cô lắm đấy!” Nguyệt Hương nói xong còn liếc mắt nhìn Hà Tuấn Khoa.

Lúc này, Hà Hàm Bội cười khẩy: “Có một số người thực sự rất kì lạ, đã bỏ đi rồi còn quay về làm gì? Da mặt không phải dày bình thường”

Lâm Hương Giang nghe Hà Hàm Bội chửi chó mảng mèo, cô lười quan tâm tới chị ta mà chỉ cười hỏi Hà Tuấn Khoa: “Em không thể trở về đây sao? Rốt cuộc ai mới là bà chủ ở chỗ này?”

“Tất nhiên là em, ở đây không có bà chủ thứ hai, em muốn quay về bất cứ lúc nào cũng được”

“Tốt lắm, vậy hôm nay em sẽ ở lại chỗ này, không ai có ý kiến gì chứ?” Cô cố ý hỏi thế.

“Ai dám có ý kiến?” Lần này, Hà Tuấn Khoa rất phối hợp với cô.

Nguyệt Hương nghe mấy lời cô nói, sắc mặt cô ta liền thay đổi. Cuối cùng, Lâm Hương Giang đã về rồi Hà Hàm Bội lườm Lâm Hương Giang, chết tiệt, Lâm Hương Giang nói vậy chả phải muốn chọc tức chị ta sao!

“Nói cô mặt dày đúng là không sai chút nào!” Hà Hàm Bội tức giận nói.

Hà Tuấn Khoa nhíu mày, cuối cùng anh nói với chị ta: “Chị Hà Hàm Bội, ở chỗ này không tới lượt chị lên tiếng đâu”

Hà Hàm Bội suýt nữa tức điên lên, thăng bé gọi chị ta là cái gì?

À… Đúng rồi, sao chị ta lại quên, thằng nhóc thối này nói muốn cất đứt quan hệ chị em với chị ta!

“Hà Tuấn Khoa, em đừng nên quá đáng!

Cho dù nhà họ Hà bây giờ do em quản lý, chị cũng là chị cả trong cái nhà này!” Hà Hàm Bội lạnh lùng nhắc nhở.

“Chị là chị cả của ai không liên quan đến tôi, mời chị nói chuyện với Hương Giang khách sáo một chút, cô ấy là bà chủ của căn nhà này!” Hôm nay, Hà Tuấn Khoa đứng về phía Lâm Hương Giang.

“Em!” Hà Hàm Bội cảm thấy hơi chóng mặt, có lẽ chị ta tức giận đến nỗi lên huyết áp!

“Tổng giám đốc Hà ơi, chị Hà tới thăm tôi và Bé Con” Nguyệt Hương thấy hai người họ sắp cãi nhau, cô ta bèn nói thay Hà Hàm Bội “Nguyệt Hương nói không sai, tôi đến thăm Bé Con chẳng liên quan gì tới hai người”

Chị ta bực mình đỡ trán.

“Chị muốn thăm thì cứ thăm, nhưng đừng nên nói những lời quá đáng với Hương Giang!”

Hà Tuấn Khoa kiên trì bảo vệ Lâm Hương Giang.

Hà Hàm Bội cuối cùng không kiềm được cơn tức giận trong lồng ngực, chị ta lạnh lùng nhìn Lâm Hương Giang đăm đăm: “Chị nói có câu nào không đúng? Chính cô ta nói muốn bỏ đi, giờ lại mặt dày mày dạn lết về, cô ta coi chỗ này là đâu? Muốn đi thì đi, muốn về thì về?

“Chị Hà Hàm Bội, Tuấn Khoa chẳng phải đã nói tôi là bà chủ của nhà họ Hà à, tất nhiên tôi muốn đi thì đi, muốn về thì về” Lâm Hương Giang không khỏi buồn cười nói.

Ngay cả Hà Tuấn Khoa cũng không kính trọng Hà Hàm Bội thì dĩ nhiên Lâm Hương.

Giang cô càng không cần, cô mãi mãi sẽ không bao giờ quên sự việc Hà Hàm Bội dắt người tới muốn bắt con của cô!

“Bà chủ cái gì? Tôi còn chưa thừa nhận!”

“Tôi thừa nhận là đủ rồi!” Ngay sau đó, Hà Tuấn Khoa nói.

Hà Hàm Bội thực sự bị lời anh một câu, cô một câu chặn họng, nhất thời không thể đáp trả! Lẽ nào, chị ta hoàn toàn đánh mất địa vị trong cái nhà này rồi à?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 607


Chương 607: Bế qua cho tôi!

“Oa oa..” Bé con trong lòng Nguyệt Hương đột nhiên cất tiếng khóc lớn, không biết có phải vì người lớn cãi nhau dọa con bé sợ không.

“Ôi, Bé con à, con làm sao thế? Con thấy khó chịu chỗ nào à? Vừa rồi, Nguyệt Hương lén bấm Bé con một cái, cho nên con bé mới khóc lớn như vậy.

Cô ta không thể nhìn Hà Hàm Bội bị tức giận tới nỗi không nói nên lời, dù sao Hà Hàm Bội cũng là chỗ dựa của cô ta.

“Ôi cục cưng, dì thấy chắc con bé nghe thấy giọng nói của ba nó, muốn được ba ẫm ấy mà” Dì Dư nói, Hà Tuấn Khoa dời sự chú ý lên người con bé, thấy con bé khóc lóc đỏ cả mặt, anh nhíu mày nói: “Bế qua cho tôi!”

Nguyệt Hương đương nhiên nghe lời, vội vã giao con bé cho anh, còn nói với con bé: “Ngoan nào, ngoan nào, ba bế rồi đó, con đừng khóc nữa!”

Lâm Hương Giang cũng bước đến nhìn em bé, sau khi con bé được Hà Tuấn Khoa bế trên tay thì chậm rãi ngừng khóc, lẽ nào trẻ con nhận ra ba mình là có thật ư?

“Tôi đã nói cô chủ nhỏ muốn được ba bế mà, không sai chút nào.” Dì Dư cười n¡ Bây giờ, Hà Tuấn Khoa ôm con và dỗ con rất thành thạo, anh vỗ nhẹ sau lưng em bé, con bé cảm nhận được là ba của mình nên không hề sợ hãi như vậy nữa, cảm xúc cũng từ từ ốn định hơn.

607.jpg


Nụ cười bên môi Lâm Hương Giang tắt ngúm, sao cô không nghe ra Hà Hàm Bội đang mỉa mai gien của cô không tốt, nếu con cháu nhà họ Hà do cô sinh ra chắc chắn có vấn đề.

Nhưng cô khó mà phản bác lại điều này, gen của cô quả thực không tốt… Nếu không, cô cũng không đánh mất con của mình.

Giờ phút này, cô vẫn bị tổn thương bởi mấy câu Hà Hàm Bội nói.

Hà Tuấn Khoa dỗ dành con bé rất nhanh, lạnh nhạt nhìn về phía chị của mình không khách sáo nói: “Thăm con bé chị cũng thăm rồi, không còn chuyện gì nữa thì đi đi”

Hà Hàm Bội khó tin nhìn anh, anh đang đuổi chị ta ở trước mặt nhiều người như vậy sao?

Muốn làm chị ta mất mặt hả?

Sắc mặt chị ta cứng đờ, ngồi yên tại chỗ: “Đây là nhà của chị, chị còn muốn ở đây, chị có đi hay ở chưa đến lượt em quyết định!

Ngoài ba của chúng ta ra, không ai có tư cách đuổi chị!”

Hà Tuấn Khoa mới dẫn Lâm Hương Giang về, anh không muốn vì mấy câu bà chị anh nói làm cô tức giận bỏ đi!

Nếu chị cả không đi thì anh dẫn Lâm Hương Giang đi.

“Chắc em đói bụng rồi. Đi, anh dẫn em vào nhà ăn ăn chút gì đó!” Anh nói với Lâm Hương Giang.

“Anh không định dỗ con à?” Lâm Hương Giang hỏi.

Bây giờ Bé Con đã ngừng khóc, anh giao con bé cho mẹ nó: “Cô hãy chăm sóc con bé, nếu có việc gì thì bế con bé tới đây” Anh phải dỗ dành con, người phụ nữ của mình anh cũng phải dỗ.

Hà Tuấn Khoa và Lâm Hương Giang đi vào nhà ăn, Nguyệt Hương thấy trong mắt anh chỉ có mình Lâm Hương Giang, tất cả dịu dàng đều dành hết cho Lâm Hương Giang, cô ta cảm thấy mình chẳng còn cơ hội nào.

Cho dù có con thì sao chứ?

Đứa bé này hoàn toàn không thể sánh với Lâm Hương Giang.

Trong lòng Hà Hàm Bội cũng hận lắm, chị ta không tin mình không có cách loại bỏ Lâm Hương Giang hoàn toàn!

Chị ta nhìn về phía đứa bé, hai người họ rõ ràng có át chủ bài, tại sao không lợi dụng thật tốt nhỉ?

“Tối nay em ẵm con bé đến phòng của Tuấn Khoa đi, nói rằng giao con cho thắng bé chăm sóc” Hà Hàm Bội chợt nói với Nguyệt Hương.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 608


Chương 608: Kế hoạch của Hà Hàm Bội

Nguyệt Hương khó hiểu nhìn về phía Hà Hàm Bội, cô hơi lo lắng hỏi: “Giao con cho tổng giám đốc Hà? Tại sao?”

Cô ta biết rõ bây giờ Lâm Hương Giang đã trở về, giao con qua đó chẳng khác nào gián tiếp giao con cho Lâm Hương Giang?

Đến lúc đó, cô ta còn lý do gì để ở lại chỗ này, chỉ sợ Hà Tuấn Khoa sẽ sắp xếp cho cô ta tới chỗ ở khác ngay lập tức.

“Bé con thích nó, con gái ở với ba cũng tốt mà”

“Nhưng mà..”

“Tôi biết cô đang lo lăng điều gì, những điều cô nghĩ sẽ không xảy ra đâu, cho dù bế qua, Lâm Hương Giang cũng đâu thể làm mẹ con bé. Hơn nữa… Chỉ khi cô ta tiếp xúc với con bé, mọi chuyện mới dễ xử lý”

Nguyệt Hương càng không hiểu ý của chị ta là gì?

“Cô không muốn làm cô ta cút khỏi nhà họ Hà hoàn toàn sao?” Tâm mắt Hà Hàm Bội nhìn thẳng vào cô ta.

“Em..” Sao cô ta dám bộc lộ ra suy nghĩ như thế Hà Hàm Bội hiểu rõ cười cười: “Ở trước mặt tôi không có gì khó nói, huống chỉ tôi bảo cô bế con giao tới chỗ Tuấn Khoa là vì muốn cô trở thành bà chủ của ngôi nhà này” Mà không phải Lâm Hương Giang.

Hai chữ “bà chủ” quả thực khiến Nguyệt Hương hết sức rung động.

“Em có thể không?” Cô ta vẫn còn do dự.

“Tôi nói cô có thể là có thể” Hà Hàm Bội bảo cô ta và dì Dư đến gần: “Sau khi bế con bé sang đó, tôi sẽ dặn dò hai người một số việc.”

Nguyệt Hương nghe hết kế hoạch của Hà Hàm Bội, đôi mắt cô ta lập tức sáng lên, biết đâu lần này cô ta thực sự có cơ hội trở thành bà chủ của nhà họ Hà!

Hà Tuấn Khoa ăn cơm tối chung với Lâm Hương Giang, tối nay anh không đi làm, anh quyết định dành hết thời gian cho cô.

Trong phòng, anh nhìn người phụ nữ trước mắt, ánh mắt có chút thâm trầm: “Dạ Hữu Khánh có làm khó em không?” Bây giờ, anh mới có cơ hội hỏi điều này.

“Ban đầu anh ta muốn lấy mạng em, nhưng sau đó em đã tránh thoát”

“Anh ta giết em để trả nợ ân tình cho Sở Khả Vy?” Hà Tuấn Khoa cũng cảm thấy Dạ Hữu Khánh là người có tính tình khó đoán.

Lâm Hương Giang gật đầu: “Anh ta nói như vậy, có điều em thấy anh ta chẳng có bao nhiêu lòng thành” Không thì anh ta đâu bỏ dở giữa chừng, Cô không tin Dạ Hữu Khánh thật sự ngưỡng mộ Hà Tuấn Khoa, chỉ sợ lúc đó anh ta bị thương không phải là đối thủ của Hà Tuấn Khoa.

“Anh ta không động đến em thì tốt, nếu anh ta dám động vào em, anh sẽ không buông tha cho anh ta” Anh nói xong bèn kéo cô vào trong lòng để cô ngồi lên đùi anh.

Lâm Hương Giang thuận thế giơ tay lên vòng qua cổ anh, rướn môi trợn mắt nhìn anh: “Bây giờ em chỉ cầu mong anh ta đừng tới tìm em nữa” Cô không thể ứng phó với người kì quái như vậy.

“Anh ta đến cũng vô ích, chẳng ai có thể đưa em rời xa anh” Trừ khi cô muốn bỏ đi.

Tâm mắt anh dừng lại ở đôi môi đỏ mọng của cô, anh bất giác muốn ngang nghiên chiếm lấy…

Hơi thở đàn ông càng ngày càng gần, hoàn toàn bao phủ lấy cô. Theo tiềm thức biết anh muốn làm gì, cô không nhúc nhích chờ môi anh áp xuống.

Môi mỏng của Hà Tuấn Khoa hôn lên cánh môi mềm mại của cô, trong thoáng chốc dấy lên tia lửa, khi hơi thở đan cài vào nhau thì hô hấp dần trở nên rối loạn.

Anh ôm chặt cô, đang muốn hôn sâu hơn thì một tràng tiếng đập cửa ầm ầm đã phá hỏng thời khắc tuyệt vời này.

Giọng nói sốt ruột của Nguyệt Hương ở bên ngoài vang lên: “Tổng giám đốc Hà, anh đã ngủ chưa? Bé Con nó cứ khóc liên tục, tôi và dì Dư hết cách rồi, chỉ có thể đưa con bé tới đây”

Ngăn cách ngoài cánh cửa, quả nhiên có tiếng trẻ con khóc.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 609


Chương 609: Bé Con thích em

Hà Tuấn Khoa không thể không buông người phụ nữ trong ngực ra, gương mặt nhăn nhó viết rõ nhu cầu chưa được thoả mãn.

Lâm Hương Giang không biết làm sao chỉ có thể thở dài, cô là người từng trải, biết có con nhất định sẽ có nhiều bất tiện.

“Đi xem con gái bảo bối của anh đi, nói không chừng phải anh dỗ dành mới được!”

Ngược lại, anh không có vội vàng đi mở cửa mà nhìn cô đăm đăm bằng ánh mắt sáng quắc, véo gương mặt cô và cất giọng khàn khàn: “Em giận hả?”

“Em có gì phải giận?” Cô quả thực không có.

Anh ôm lấy mặt cô, cúi đâu nặng nề hôn lên môi cô, giọng nói trầm thấp rõ ràng hơi mờ ám lại có chút lưu luyến: “Đợi đấy, anh sẽ bồi thường cho em”

Anh nói xong, còn cố ý cần cần một cái vào môi cô!

Lâm Hương Giang chợt cảm thấy môi mình tê dại một hồi, không đau lắm nhưng cô vẫn giả vờ tức giận lườm anh: “Ai cần anh bồi thường? Anh không biết hết thời gian sẽ nghỉ đợi à?”

Đôi mắt sâu thắm dịu dàng của người đàn ông nhìn cô chăm chú: “Hả? Ý em là em chờ không kịp hả?”

Người ở bên ngoài đợi lâu không thấy cửa mở, lại không nghe được tiếng động bên trong, Nguyệt Hương đành phải gõ cửa lần nữa: “Tổng giám đốc Hà, anh ngủ chưa? Có thể đứng dậy xem con bé một chút không?”

Khi Lâm Hương Giang nghe thấy giọng nói của Nguyệt Hương, tâm trạng vừa rồi đều mất sạch, cô đẩy anh ra để đứng lên: “Anh nên nhanh chóng đi gặp người tình kiếp trước của anh đi kìa!”

Lúc nghe được tiếng khóc của đứa trẻ, trái tim cô có chút quặn thắt.

Cửa mở ra, chỉ thấy Nguyệt Hương bế đứa bé đang khóc lớn oaoa, vẻ mặt sốt ruột đứng ở cửa, phía sau cô ta là dì Dư.

Nguyệt Hương thấy anh và Lâm Hương cùng đi ra thì sắc mặt khẽ thay đổi, nhưng ngay sau đó nói: “Tổng giám đốc Hà, Bé Con cứ khóc liên tục, tôi và thím Dư dỗ con bé mãi không được, chỉ có thể bế con bé tới tìm anh”

Con bé khóc đến đỏ cả khóc trong thời gian dài.

Lâm Hương thấy thế thì đau lòng không thôi, bất giác duỗi tay ôm lấy con bé: “Các người làm sao vậy? Sao có thể để em bé khóc trong thời gian dài như thế?”

Trên tay Nguyệt Hương trống rỗng, không ngờ Lâm Hương Giang sẽ bế con bé, cô ta sửng sốt nói: “Chúng tôi liên tục dỗ nhưng con bé cứ khóc mãi, nếu không phải vậy…

Chúng tôi sẽ không đến quấy rầy hai người vào lúc đêm hôm khuya khoắt”

Lâm Hương Giang sờ kiểm tra nhiệt độ của con bé, độ ấm bình thường. Chỉ là khóc hơi nhiều nên cơ thể đổ một ít mồ hôi, cô kiếm tra một lát không thấy con bé có vấn đề gì, tại sao lại khóc liên tục chứ?

“Hai cô cho con bé bú sữa mẹ lúc mấy giờ?” Lâm Hương Giang hỏi “Khoảng… Một giờ trước” Nguyệt Hương đáp.

“Vậy chắc con bé chưa đói, sẽ không khó chịu chứ?” Lâm Hương Giang bế và võ nhẹ sau lưng em bé, nhỏ giọng dỗ con nít: “Bé Con ngoan nào, đừng khóc…”

Hà Tuấn Khoa không lên tiếng, chỉ một mực đứng cạnh bên nhìn cô thành thạo dỗ em bé, đây mới là biểu hiện của người làm mẹ.

Đến bây giờ, Nguyệt Hương vẫn chưa thể làm một người mẹ tốt.

Nhắc tới cũng lạ, Bé Con lại ngừng khóc còn mở to mắt nhìn Lâm Hương Giang, không biết có phải nhận ra hay không.

“Bé Con, con nhận ra dì hả?” Khi Lâm Hương Giang và bé con nhìn nhau, cô cảm thấy ánh mắt của bé con đẹp giống như đá quý màu đen.

Dù sao cũng là gien của Hà Tuấn Khoa, tuy rằng do người phụ nữ khác sinh ra, cô cũng không thể ghét bỏ.

Một cảnh tượng thần kỳ hơn xuất hiện, con bé đưa tay ra khi Lâm Hương Giang cúi đầu, bàn tay nhỏ bé vừa vặn chạm vào mặt cô.

Không biết có phải cảm thấy thú vị hay không, sau khi bé con sờ mặt cô thì chẳng những không khóc mà còn cười khanh khách!

“Xem ra, Bé Con thích em” Hà Tuấn Khoa nói.

Nguyệt Hương thì thế thì toàn thân phát lạnh vì sợ hãi, Bé Con là một bé con thông minh, liệu con bé có nhận ra Lâm Hương.

Giang như nhận ra ba mình không..
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 610


Chương 610: Để con bé ở đây đi

“Được rồi, tối nay cứ để con bé ở đây đi!”

Hà Tuấn Khoa thấy Lâm Hương Giang và bé con hợp nhau nên mở miệng nói.

Ngược lại, Lâm Hương Giang không có ý kiến, cô từng có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con Nguyệt Hương đem con sang đây cũng có ý này, nhưng khi nhìn thấy Lâm Hương Giang bế con mình thì cô ta chợt do dự, sợ giao con xong rời khỏi chỗ này, cô ta không còn là mẹ của Bé Con nữa!

Mặc dù bé con còn nhỏ, có điều con bé như thể có cảm ứng, đến nay cũng chưa từng nhận thức người mẹ như cô ta.

Cô ta vẫn thất thần không lên tiếng, cũng may dì Dư phản ứng kịp, bà ta mở miệng nói “Con bé ở lại thì tôi cũng ở, tôi trông tiếp để hai người đỡ mệt”

Hà Tuấn Khoa cũng không muốn Lâm Hương Giang quá mệt mỏi, huống hồ cô vừa về nên anh đồng ý giữ dì Lưu ở lại “Gô Lâm ơi, vậy con bé xin nhờ cô, tôi… Tôi về biệt thự trước” Trong lòng Nguyệt Hương vẫn lo lắng, nhưng nghĩ đến kế hoạch mà Hà Hàm Bội đã nói, nếu như thành công thì cô sẽ trở thành bà chủ của ngôi nhà này.

Thế cô còn do dự điều gì?

Lâm Hương Giang không nói gì, dì Dư bèn ¡: “Nguyệt Hương con cứ yên tâm, ở đây có ¡. Hơn nữa cô Giang cũng làm mẹ, cô ấy sẽ chăm sóc tốt cho bé con, Bé Con tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì đâu”

Lâm Hương Giang không khỏi nghĩ thầm, hai người họ kẻ hát người bè như thể nếu Bé Con xảy ra chuyện gì thì trách nhiệm sẽ thuộc về cô?

Trong phòng ngủ chính của Hà Tuấn Khoa có một phòng ngủ nhỏ, dì Dư tạm thời sẽ đưa bé con đến ngủ ở phòng ngủ phụ.

Không biết do khóc lâu quá mệt mỏi hoặc có lẽ con biết có ba mình ở đây, Lâm Hương Giang chỉ dỗ dành một chốc nó đã lăn ra ngủ.

Cô cẩn thận đặt bé con lên giường, cô bé hơi nhúc nhích tìm tư thế thoải mái rồi ngủ tiếp.

Cô cảm thấy rất kì lạ, bé con trông không khó chăm sóc như những lời Nguyệt Hương nói.

“Tổng giám đốc Hà, cô Giang, hai người đi nghỉ ngơi đi, tôi trông con bé là được” Dì Dư thấy em bé đã ngủ, thức thời nói với hai người “Bà hãy chú ý tình hình của con bé, nếu có vấn đề gì có thể gọi chúng tôi bất cứ lúc nào”

Lâm Hương Giang cảm thấy dì Dư không giống một người có thể chăm sóc tốt cho một đứa trẻ.

“Tôi hiểu rồi, cô cậu yên tâm” Dì Dư vội vã đáp.

Lâm Hương Giang và Hà Tuấn Khoa trở về phòng ngủ chính, cô vươn tay duỗi eo, ngáp một cái: “Em mệt rồi, chúng ta đi ngủ nhé?” Cô nói với người đàn ông Hà Tuấn Khoa rướn môi, đôi mắt sâu thẳm hơn vài phần, anh cúi đầu đáp: “Được!”

Hai người cùng nhau nắm trên giường, cô gối đầu lên vai anh, cảm giác thật an toàn.

Anh vuốt mái tóc mềm mại của cô, mở mắt nhìn lên trần nhà, không hề buồn ngủ chút nào.

“Anh chưa buồn ngủ à?” Cô nhìn mặt bên tuấn tú của người đàn ông hỏi.

“Buồn ngủ”

“Vậy sao anh chưa nhắm mắt ngủ?”

Anh liếc mắt, nhìn người phụ nữ trước mặt bãng đôi mắt sâu thắm: “Anh đang nghĩ, cảm giác bây giờ rất tốt” Vì thế, không muốn ngủ nhanh như vậy.

Cô bật cười: “Sao anh không nói thẳng có em ở bên cạnh thật tốt.”

Ngón tay dài của người đàn ông nâng căm cô lên: “Anh không nói những lời đường mật, nhưng nếu em thích nghe, anh có thể học nói”

Lâm Hương Giang lắc đầu: “Quên đi, anh nên bình thường một chút là được rồi”

“Em nói ai không bình thường?” Gương mặt đẹp trai áp sát vào cô hơn, hai mắt híp lại cất giấu hơi thở nguy hiểm.

“Ai trả lời thì chính là người đó” Cô còn không sợ chết tiếp tục trêu chọc.

Hà Tuấn Khoa nhìn khuôn mặt sinh động của cô, trái tim khẽ dao động, nhớ tới nụ hôn vân chưa thỏa mãn vừa rồi. Anh nắm cäm cô, cúi đầu hôn xuống.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 611


Chương 611: Rõ ràng là anh muốn

Lâm Hương Giang hít sâu một hơi, nghiêng đầu né tránh môi của anh: “Anh muốn làm gì?” Anh quên mất người tình kiếp trước của anh đang ngủ ở cách vách hở?

“Chuyện này còn phải hỏi?” Anh nhíu mày không vui vì cô không phối hợp, lại muốn hôn tiếp.

Lâm Hương Giang vẫn né tránh: “Đừng làm rộn, một lát đánh thức con bé thì anh chịu đấy nhá!”

“Kệ chứ!” Không ngờ người đàn ông bình thường lạnh lùng lại bắt đầu ăn vạ vì một nụ hôn!

“Ối.. đừng mà..” Lời từ chối của cô hoàn toàn vô hiệu, nửa người anh đè lên người cô, ôm lấy mặt không cho phép cô trốn tránh rồi phong bế môi cô bằng nụ hôn nóng bỏng.

Tay Lâm Hương Giang nắm lấy áo ngủ trên vai người đàn ông định đẩy anh ra, nhưng hôn tới hôn lui thì rơi vào tay giặc, chỉ có thể tiếp nhận nụ hôn của anh, thậm chí hôn đáp trả anh Anh bất giác hôn lên xương quai xanh của cô, áo ngủ tơ lụa trên người cô đã nới lỏng, trước ngực biến thành rãnh sâu chữ V gợi cảm, làn da trắng nõn và hương thơm trên cơ thể cô đều đang hấp dẫn anh.

Lâm Hương Giang cúi đầu thở hổn hển, lúc này tỉnh táo hơn nhiều, cô đẩy người đàn ông đang vùi đầu vào trước ngực cô ra, hơi ngượng ngùng nói: “Được rồi, mau đi ngủ thôi!” Cô sợ nếu tiếp tục nữa, mình sẽ mất khống chế.

Nhưng mà, người đàn ông không có ý định buông tha cho cô, nụ hôn rơi xuống càng thêm dày đặc, bàn tay mang theo nhiệt độ luồn vào trong áo ngủ của cô.

Cô thở gấp gáp, tất các giác quan đều được mở ra nhạy cảm đến cực điểm, khi cô mở miệng gọi tên anh, giọng nói bất giác trở nên nũng nịu: “Tuấn Khoa…”

Cô muốn kêu anh dừng lại, không ngờ vừa mở miệng nghe thấy giọng nói của mình khiến cô cũng ngượng ngùng.

Cuối cùng, cô bắt lấy bàn tay to lớn của người đàn ông, đè thấp âm thanh rất sợ người cách vách nghe được: “Anh có thôi hay không? Nhỡ đánh thức Bé Con và dì Dư thì làm sao?”

Đôi môi gợi cảm của anh nhếch lên, nụ cười lúc này có chút ngả ngớn: “Em đừng rên lớn tiếng là được”

Gò má cô nóng bừng, anh nói lời th* t*c gì đó!

“Anh mau dừng lại hành động xấu của mình mới đúng!”

“Đồ ngốc, anh đang phục vụ em, rõ ràng em rất thích không phải sao?” Anh muốn đổi trằng thay đen à?

“Rõ ràng là anh muốn!” Lâm Hương Giang lườm anh, sao còn không biết xấu hổ đổ thừa cho cô?

“Ừm, anh cũng muốn” Anh rất hào phóng thừa nhận, đây đâu phải là chuyện gì đáng xấu hổ, cô là người phụ nữ anh yêu. Anh muốn cô, muốn hôn cô, muốn làm chuyện thân mật với cô.

“Thế nhưng em không muốn!” Cô buồn bực, xấu hổ buột miệng nói ra.

Người đàn ông không hề chớp mắt nhìn cô nằm dưới thân, giọng nói chợt trở nên khàn khàn và gợi cảm: “Em chắc chăn?”

“Em..” Sao cô vô dụng thế nhỉ, bị anh hỏi vậy thì không có cách nào đưa ra câu trả lời kiên định.

“Ít nhất thì bây giờ không muối giọng đáp.

Anh bồng dưng nở nụ cười, tiếng cười trầm thấp êm tai, nhưng cô nghe lại cảm thấy rất khó chịu!

“Anh cười cái gì?” Cô nhíu mày khó hiểu hỏi.

Hà Tuấn Khoa cúi đầu cắn nhẹ trên môi ốc ạ, em đã quên phòng ngủ của chúng ta có hiệu quả cách âm rất tốt, cho dù em có rên thì cách vách cũng không nghe thấy”

Hai má của Lâm Hương Giang hiện lên rặng mây đỏ: “Em… Làm sao em biết chuyện này!”

” Cô thấp lả? Em không biết? Vậy giờ anh nói cho em biết..” Anh dừng lại, cố tình ghé sát vào tai cô nói những lời mập mờ: “Đợi lát nữa, em có thể yên tâm mà rên rồi!”

“Anh.. Cô theo phản xạ muốn đẩy anh ra, nào ngờ anh hành động nhanh hơn, hôn môi cô lần nữa, thế công của anh quá mãnh liệt, cô hoàn toàn không thể chống đỡ nổi!

Cô cũng không biết làm sao, cứ như vậy bị anh chiếm đóng thành trì!

Quả nhiên, đàn ông ở phương diện này đều dùng nửa th*n d*** để suy nghĩ!

Sáng sớm, Lâm Hương Giang bị người đàn ông nào đó giày vò đến hơn nửa đêm mệt mỏi vẫn thức giấc, thì Nguyệt Hương đã tới.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 612


Chương 612: Nguyệt Hương khóc lóc

Lâm Hương Giang bị đánh thức bởi tiếng khóc của người phụ nữ, cô mở mắt ra, không còn thấy bóng dáng của người đàn ông bên cạnh.

Tiếng khóc của người phụ nữ đứt quãng, còn có tiếng nói chuyện nghe không rõ lắm Chợt nhớ ra Bé Con ngủ bên phòng phụ, chắc không phải dì Dư đang khóc vì Bé Con xảy ra chuyện gì chứ?

Nghĩ tới điều này, cô đột nhiên đứng dậy, quên mất toàn thân mình vẫn còn đau nhức, thầm mắng người đàn ông kia một câu, kiềm nén khó chịu xuống giường muốn ra ngoài xem kết quả thế nào.

Cô không muốn đi sâu suy nghĩ tại sao cô lại quan tâm tới bé con.

Từ phòng ngủ chính đi ra ngoài là phòng khách, sau khi mở cửa cô nghe rõ tiếng khóc của người phụ nữ hơn, không phải của dì Dư mà là của Nguyệt Hương?

Nghe tiếng khóc dường như cô ta rất đau khổ?

“Mới sáng sớm, cô ở đây khóc lóc cái gì?”

Lâm Hương Giang khó hiểu nhìn Nguyệt Hương.

Nguyệt Hương thấy cô đi ra, vội vàng lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Thật xin lỗi, có phải tôi làm phiền giấc ngủ của cô không?”

Cô ta thấy trên người Lâm Hương Giang vẫn mặc áo ngủ, mái tóc dài đen nhánh xõa sau lưng, cả người lộ ra vẻ lười nhác.

Hà Tuấn Khoa cũng ở đây, anh ngồi ở bên kia, ban nãy đang nghe Nguyệt Hương khóc lóc kể lể cái gì đó, anh chìa tay ra với Lâm Hương Giang: “Qua đây!”

Lâm Hương Giang thầm liếc xéo anh, tinh thần anh trông có vẻ sảng khoái, hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ “chăm chỉ cày cấy” tối hôm qua.

Cô vừa đi qua, anh tự nhiên kéo cô xuống để cô ngồi trên đùi anh, vòng tay dài ôm eo cô, ánh mắt sâu thảm nhìn cô chăm chú, giọng nói hết sức dễ nghe: “Bị đánh thức à?” Lúc anh thức dậy, thấy cô còn ngủ rất say.

“Vớ vẩn!” Cô hơi bĩu môi, tâm trạng không thoải mái lắm, bị giày vò suốt đêm qua còn chưa nghỉ ngơi đủ đã bị thức, tâm trạng ai có thể tốt chứ?

Hà Tuấn Khoa rất thích dáng vẻ lười nhác khi cô mới ngủ dậy, anh véo chiếc mũi thanh tú của cô: “Đợi lát nữa ngủ tiếp, anh không cho phép họ tới quấy rây em nữa!”

Cô không lên tiếng nhíu mày nhìn anh, anh nói họ ý chỉ Nguyệt Hương và bé con sao?

Nguyệt Hương thấy hai người họ thân mật như thế không coi ai ra gì, trong lòng cô ta chua xót, suy nghĩ muốn đuổi Lâm Hương Giang ra khỏi nhà họ Hà càng thêm mãnh liệt!

Lâm Hương Giang thấy dì Dư ôm Bé Con không khóc không quấy, rất bình thường, vậy.

Nguyệt Hương đang khóc cái gì?

“Tổng giám đốc Hà, mấy hôm nay tôi đến bệnh viện chăm sóc mẹ tôi trước, chờ sức khỏe bà ấy khá hơn, tôi sẽ về mang đứa bé đi”

Hà Tuấn Khoa liếc nhìn cô ta, ngay cả giọng nói cũng lãnh đạm: “Cô đi đi, ở đây có dì Dư còn có chúng tôi, cô không cần lo lắng cho Bé Con”

Hóa ra tình trạng bệnh của mẹ Nguyệt Hương chuyển biến xấu, cô ta phải vào bệnh viện chăm sóc, cô ta vừa lo lắng cho bệnh tình của mẹ vừa khó chịu vì xa con, sáng sớm đã chạy tới đây khóc lóc.

“Đúng vậy, con cứ yên tâm đi chăm sóc mẹ con, dì có thể chăm sóc cô chủ nhỏ thật tốt, ngoài ra còn có tổng giám đốc Hà và cô.

Giang, cô chủ nhỏ rất thích họ” Dì Dư an ủi Nguyệt Hương.

Dì Dư dè dặt ngẩng đầu lên nhìn hai người đang ân ái trước mặt, đè nén sự đố ky trong lòng cô ta nhỏ giọng nói: “Cô Lâm, làm phiền cô hãy chăm sóc Bé Con nhà chúng tôi”

Lâm Hương Giang nhếch môi cười như không cười: “Cô nói sai rồi, con bé là con gái của Tuấn Khoa cũng chính là con của tôi, tôi chăm sóc con mình thì có gì phiền phức?”

Cô chỉ muốn Nguyệt Hương hiểu, kể cả khi cô ta sinh con cho Hà Tuấn Khoa, cũng đừng mong có liên hệ gì tới Hà Tuấn Khoa.

Sắc mặt Nguyệt Hương hơi khó coi, nhưng không dám phản bác lại lời Lâm Hương Giang nói, cô ta cúi đầu nói: “Cô nói đúng”

“Bé Con ơi, mẹ vào bệnh viện chăm sóc bà ngoại của con, mấy ngày nữa sẽ trở về thăm con. Con phải ngoan, nhất là phải nghe lời ba, đừng gây phiền phức khiến ba bận rộn biết không?” Nguyệt Hương đi tới trước mặt con bé nói những câu này.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 613


Chương 613: Bé Con, sao con lại ở đây một mình thế này?

Lâm Hương Giang không khỏi suy nghĩ, Nguyệt Hương vẫn thật sự nghĩ cho Hà Tuấn Khoa.

Nguyệt Hương rời đi đã ba ngày, trong ba ngày này, dì Dư mang theo Bé Con ở phòng ngủ phụ.

Bình thường Lâm Hương Giang sẽ phụ.

chăm nom con bé, Hà Tuấn Khoa vẫn đi làm như thường lệ, sau khi về nhà anh sẽ chơi với con bé, có thể nhìn ra con bé vẫn thân thiết với anh hơn.

Đôi khi Lâm Hương Giang có cảm giác, dường như Bé Con là chính là con gái của bọn họ, bọn họ mới là một nhà ba người…

Chỉ là nhìn thấy dì Dư bên cạnh, cô liền bị kéo về hiện thực, đứa bé này không phải là đứa mà cô sinh kia…

Hôm nay, Lâm Hương Giang đến vườn hoa xem thử có nguyên liệu thơm mà cô cần hay không, vườn hoa nhà họ Hà trồng đủ các loại cây hoa quý hiếm, gần đây cô mới nghĩ đến chuyện có thể đến đây xem thử.

Vừa mới đến vườn hoa cô liền nhìn thấy một chiếc xe đẩy trẻ em, Bé Con đang nằm trong xe, bên cạnh không thấy bóng dáng dì Dư.

“Bé Con, sao con lại ở đây một mình thế này?” Dì Dư cũng thật là, sao có thể yên tâm mà để con bé một mình ở chỗ này?

Cô cúi đầu chào cô bé, gần đây cô gái nhỏ đã mập lên không ít,mũm mĩm hồng hào càng chọc người ta yêu thương.

Cô bé nhận ra Lâm Hương Giang, nhoẻn miệng cười với cô.

Nhìn thấy nụ cười đáng yêu của cô bé, Lâm Hương Giang có cảm giác như muốn tan chảy: “Con đó, cái đồ không có răng” Cô nhóc vẫn chưa mọc răng, trông càng thú vị hơn.

Cô nhìn thấy đôi môi Bé Con khô nứt, đã bị tróc da, cô nhíu mày, dì Dư thật quá sơ suất, gần đây thời tiết đã trở nên khô hơn, bà ta sao lại không chú ý nhuận môi cho con bé chứ?

Lâm Hương Giang đẩy cô bé về phòng, rót chút nước ấm, trước tiên dùng băng gạt thấm ướt môi cô bé, lau sạch da khô trên mặt, sau đó đút cho cô bé chút nước ấm.

Cô bé có vẻ thật sự khát nước, ừng ực uống nước mà cô đút cho.

“Ôi, cô chủ nhỏ, thì ra con ở đây, thật là dọa chết dì rồi! Dì còn tưởng con..” Dì Dư vẻ mặt kinh hoảng chạy vào, trên tay còn cầm bình nước trẻ em.

Nhìn thấy Lâm Hương Giang và cô bé ở cùng nhau, bà ta thở phào một hơi, nói: “Thì ra cô Giang đang chăm sóc cô chủ nhỏ, cô…cho con bé ăn gì thế?”

“Tôi thấy môi con bé rất khô nên đút cho nó chút nước ấm, lát nữa dì thoa cho con bé chút son dưỡng môi của trẻ em” Lâm Hương Giang dừng một chút, nhìn thẳng vào bà ta, hỏi: “Vừa nãy dì đã đi đâu vậy? Sao lại để con bé một mình trong vườn hoa? Dì không biết trẻ con không thể rời khỏi tầm mắt của người lớn sao? Đặc biệt là em bé.”

Nghĩ đến sơ suất của dì Dư, không hiểu sao cô lại tức giận “Là sai sót của tôi, tôi cũng thấy môi của cô chủ nhỏ bị khô nên muốn đi vào lấy chút nước ấm cho con bé, bởi vì nghĩ mình sẽ làm rất nhanh, một chút là ra ngay, nên không có mang con bé theo” Dì Dư giải thích xong liền nhanh chóng nhận sai: “Sẽ không có lần sau đâu, tôi nhất định sẽ trông chừng cô chủ nhỏ mọi lúc”

Thấy thái độ bà ta như vậy, Lâm Hương Giang có ý kiến nhiều hơn nữa cũng không tiện nói gì “Tôi đây mang cô chủ nhỏ đi thoa chút son dưỡng môi” Dì Dư nói xong liền đẩy cô bé rời đi.

Lâm Hương Giang nhíu nhíu mày, trong mấy ngày nay, cô cảm thấy được dì Dư không muốn để cô và con bé tiếp xúc với nhau nhiều.

Thôi bỏ đi, dù sao cũng không phải con của cô, cô có quan tâm nhiều hơn cũng chỉ làm người †a suy đoán.

Qua một lúc sau, Lâm Hương Giang đã xem xét ở vườn hoa có những loại hoa nào, cô phát hiện có ba loại hoa thích hợp làm nguyên liệu thơm của cô.

Lúc này dì Dư vội vã chạy đến tìm cô, nói với cô: “Cô Lâm, không hay rồi, cô chủ nhỏ xảy ra chuyện rồi”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 614


Chương 614: Bé Con sinh bệnh

Ngay lúc này Hà Tuấn Khoa không có ở nhà, vì vậy dì Dư mới vội vội vàng vàng đến tìm Lâm Hương Giang, Lâm Hương Giang ngẩng đầu lên từ vườn hoa, nhìn thấy vẻ mặt bà ta đầy lo lắng, hồ nghi bước đến, hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

“Cô chủ nhỏ đột nhiên vừa nôn vừa tiêu chảy, tôi không biết con bé có chuyện gì, nhưng nếu cứ thế này thì chắc chẳn con bé sẽ không chịu nổi”

Lâm Hương Giang nghe vậy giật mình, nhíu chặt mày, nói: “Trước đó tôi thấy con bé vân khỏe mạnh mà, sao lại như thế này?” Cô còn đút nước ấm cho con bé, lúc đó bé còn cười với cô, tất cả trông rất bình thường.

Cô và dì Dư cùng nhau quay về, dì Dư lắc đầu nói: “Tôi cũng thấy kì lạ, rõ ràng là khỏe mạnh, sao đột nhiên lại vừa nôn vừa tiêu chảy chứ?

“Dì mau chóng chuẩn bị một chút, tôi bảo quản gia chuẩn bị xe, lập tức đưa con bé đến bệnh viện” Những tình huống khẩn cấp như thế này bọn họ đều không xử lí được, chỉ có thể đến bệnh viện.

Lúc Lâm Hương Giang nhìn thấy Bé Con, cô bé vừa nôn ra sữa, sắc mặt trông cực kì không tốt, cô bé oa oa khóc lớn, dường như rất không thoải mái.

Vốn là cục cưng nhỏ đáng yêu đến thế, lúc này không biết làm sao lại khó chịu như vậy, khuôn mặt nhỏ nhăn thành một nhúm, cô nhìn mà đau lòng.

Gô nhịn không được mà bế cô bé lên, nhẹ giọng dỗ dành: “Nào nào… Bé Con ngoan nhé, chúng ta lập tức đi bệnh viện, để chú bác sĩ xem xem, lập tức sẽ khỏi thôi, đừng khóc nữa: Nghe thấy tiếng khóc khó chịu của cô bé, không hiểu sao tim Lâm Hương Giang lại thắt chặt, có lẽ là vì bản thân cũng là một người mẹ nên mới đau lòng vì đứa trẻ này như thế.

Lâm Hương Giang và dì Dư cùng đưa Bé Con đến bệnh viện, bác sĩ lập tức làm kiểm tra cho cô bé.

Lúc này bọn họ đứng đợi ở cửa phòng bệnh, bác sĩ và y tá đang làm kiểm tra toàn diện cho đứa nhỏ.

Hà Tuấn Khoa sau khi nhận được thông báo thì vội vàng từ công ty chạy đến.

“Bé Con làm sao vậy?” Sau khi anh đến nơi thì hỏi.

“Bác sĩ vẫn đang kiểm tra, bây giờ chúng ta cũng không biết là chuyện gì” Lâm Hương Giang trả lời anh.

Dì Dư rất buồn phiền tự trách: “Nhất định là do tôi không chăm sóc tốt, hôm nay tôi không nên để cô chủ nhỏ ở vườn hoa một mình, cũng không biết có phải con bé đã sợ hãi cái gì mới thành ra như vậy?”

614-2.jpg


“Em đến vườn hoa, nhìn thấy Bé Con một mình trên xe đẩy nên đã đưa con bé về phòng” Lâm Hương Giang đơn giản nói rõ tình huống với anh.

Lúc này có tiếng bước chân đi đến, là Hà Hàm Bội và Nguyệt Hương cùng đến.

Sắc mặt Lâm Hương Giang hơi thay đổi, Bé Con không thoải mái, ngay cả Hà Hàm Bội dì Dư cũng thông báo rồi sao?

Nguyệt Hương bộ dạng rất lo lắng, gấp gáp đi đến hỏi: “Tổng giám đốc Hà, Bé Con làm sao vậy? Tôi nghe dì Dư nói con bé vừa nôn vừa tiêu chảy, con bé lại bệnh rồi sao?”

“Bây giờ vẫn chưa biết tình hình thế nào, chúng tôi đang đợi kết quả kiểm tra của bác sĩ” Dì Dư đáp lời trước.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 615


Chương 615: Bị người tính kế

“Nguyệt Hương không có ở đây, dì không biết cách chăm sóc cho đứa trẻ thật tốt sao?”

Hà Hàm Bội nghiêm mặt, trách cứ dì Dư.

“Là do tôi không chăm sóc tốt cho Bé Con..” Dì Dư chỉ có thể cúi đầu nhận lỗi.

Trong khi bọn họ đang nói chuyện, cửa phòng bệnh mở ra, y tá để bọn họ đi vào gặp bác sĩ.

Nguyệt Hương rất lo lắng cho đứa trẻ, cho nên cô ta là người đầu tiên đi vào, muốn được nhìn thấy đứa trẻ.

Lâm Hương Giang và Hà Tuấn Khoa nhìn nhau, hai người họ cũng đi vào theo.

“Bác sĩ, đứa trẻ bị bệnh gì vậy, sao lại bị nôn và tiêu chảy vậy?” Lâm Hương Giang hỏi.

“Qua báo cáo kiểm tra, cháu bé ăn phải thức ăn không sạch sẽ, bị dị ứng và viêm dạ dày cấp tính, cháu bé còn quá nhỏ, sức đề kháng rất yếu nên mới bị nôn và tiêu chảy”

Sau khi bác sĩ nói xong, dì Dư lập tức nói: “Không thể nào, lúc tôi cho Bé Con ăn đều rửa tay, lần nào tôi cũng tiệt trùng bình sữa cho đứa nhỏ, cho nên không thể có chuyện ăn phải thứ gì không sạch sẽ được”

“Vậy thì mọi người phải kiểm tra kỹ và nghĩ lại xem đã cho đứa trẻ ăn cái gì?” Bác sĩ nói.

“Dì cho đứa trẻ ăn linh tinh cái gì vậy?” Hà Hàm Bội nhìn dì Dư một cách nghiêm khắc.

Đột nhiên dì Dư hoảng sợ, nhất là khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc, lạnh lùng của Hà Tuấn Khoa, giọng điệu của bà †a vô cùng cẩn thận: “Tôi thật sự không cho Bé Con ăn cái gì, đứa nhỏ cứ như vậy… À, tôi nhớ ra rồi..”

“Dì nhớ ra mình đã cho đứa nhỏ ăn gì rồi sao? Mau nói đi” Nguyệt Hương cũng rất lo lắng Dì Dư nhìn thoáng qua Lâm Hương Giang, bà ta muốn nói gì đó nhưng lại thôi: “Tôi… Tôi không dám nói”

“Có chuyện gì mà dì không dám nói? Mau nói cho bác sĩ biết đi” Hà Hàm Bội thúc giục, nói xong, chị ta làm ra vẻ lơ đãng nhìn thoáng qua Lâm Hương Giang.

Sự chú ý của Lâm Hương Giang đang tập trung trên người dì Dư, nên cô không nhận ra ánh mắt vừa rồi của Hà Hàm Bội.

Dì Dư nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Hà Tuấn Khoa, cúi đầu nói khẽ: “Trước khi Bé Con không khỏe, tôi thấy cô Giang cho đứa nhỏ ăn gì đó, nhưng tôi không nhìn rõ cô ấy đang cho đứa nhỏ ăn cái gì?”

Hai mắt của Lâm Hương Giang tối sầm xuống, nhìn chằm chằm vào dì Dư, cô không ngờ dì Dư lại nói ra những lời như vậy!

“Ý của dì là gì? Dì muốn nói rằng tôi đã cho Bé Con ăn thứ gì đó không sạch sẽ sao?”

Lâm Hương Giang lập tức hỏi.

“Tôi không có ý đó, tôi chỉ… Nói ra những gì tôi nhìn thấy, tôi thực sự không biết cô đã cho Bé Con ăn cái gì, sau đó đứa nhỏ mới thành ra như thế này” Dì Dư càng nói càng ám chỉ rõ một điều là Lâm Hương Giang đã hại Bé Con.

“Lâm Hương Giang, tốt hơn là cô nên giải thích xem cô đã cho Bé Con ăn cái gì mà lại khiến con bé bị nôn và tiêu chảy?” Hà Hàm Bội ập tức quy trách nhiệm lên người cô!

Lâm Hương Giang nhìn bọn họ. Tại sao cô lại có cảm giác bọn họ đang cố ý cùng nhau đổ oan cho cô?

Cô vẫn chưa thể khẳng định được bọn họ có cố tình hãi hại mình hay không, cô mỉa mai: “Tôi thấy môi của con bé bị khô nên tôi đã đưa nó trở về phòng để cho nó uống một ít nước ấm. Nếu như có vấn đề thì chỉ có thể là nước có vấn đề mà tôi không biết thôi” Hơn nữa, cũng không chắc đó là do cô đút nước cho đứa trẻ uống.

“ồ… Cô nói là cô đút nước ấm, ai mà biết được có phải không? Dù sao thì cũng không có ai biết cô đã cho con bé ăn cái gì?” Hà Hàm Bội tiếp lời cô.

Không đợi Lâm Hương Giang lên tiếng, đột nhiên Nguyệt Hương bật khóc, cô ta nhìn Lâm Hương Giang với đôi mắt ngấn lệ, nói: “Cô Lâm, nếu cô không thích đứa nhỏ thì cứ nhằm vào tôi, con bé vẫn chỉ là một đứa trẻ…”

Lâm Hương Giang nhìn Nguyệt Hương đang khóc lóc thảm thiết, nghe những gì cô ta nói như thể cô thực sự đã làm tổn thương đến Bé Con!

Lâm Hương Giang nhìn ba người bọn họ, bỗng nhiên trong lòng có cảm giác mình bị tính kế?

“Lâm Hương Giang, không ngờ cô lại ác độc như vậy, con của cô đã mất nên cô cũng muốn hại đứa nhỏ của Nguyệt Hương sao?”

Hà Hàm Bội kết tội lên người Lâm Hương Giang!
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 616


Chương 616: Anh không muốn em bị mệt mỏi

Một câu nói này đã hoàn toàn đâm vào nỗi đau sâu trong trái tim của Lâm Hương Giang!

Nhìn bề ngoài thì coi như cô đã nguôi ngoai nỗi đau mất đi con gái, nhưng đó chỉ là một biểu hiện giả dối do chính cô che giấu cảm giác mà thôi.

Nhất là mỗi lần nhìn thấy Bé Con, cô lại nghĩ đến đứa trẻ đó.

Mà bây giờ Hà Hàm Bội còn dám nhắc đến đứa trẻ đó nữa, vẻ mặt của cô lập tức lạnh đi trong nháy mắt, trong mắt hiện lên sự.

tức giận và thù “Chị mới là kẻ độc ác, con của tôi cũng là do chị hại chết!”

Hà Hàm Bội thật sự kinh hãi khi nhìn thấy ánh mắt căm thù của cô, lại nghĩ đến việc báo thù cho con mà cô đã đâm mình một nhát dao, chị ta không thể nhắc đến đứa trẻ đó để k*ch th*ch cô.

Hà Tuấn Khoa nhìn thấy cô đang nắm chặt tay thành nằm đấm, cơ thể hơi run lên, không khỏi đưa tay ra năm lấy tay cô, muốn năm tay của cô buông lỏng, để cho cảm xúc của cô bình tĩnh trở lại.

Anh nhìn chằm chăm Hà Hàm Bội bằng vẻ mặt lạnh lùng, nói: “Chị nói ít đi vài câu đi”

Anh cũng không dám nhắc tới chuyện đứa trẻ ở trước mặt cô, làm sao chị ta lại dám?

Ánh mắt của Hà Hàm Bội tối sầm lại, anh càng ngày càng không thể hiện sự tôn trọng đối với người chị cả này rồi!

“Tuấn Khoa, không phải chị muốn quản chuyện của em nhưng mà Bé Con là con cháu của nhà họ Hà chúng ta, chị không thế nhìn một đứa trẻ khỏe mạnh đáng yêu bị người ta hại như vậy!” Hà Hàm Bội gắn từng chữ một, ý là Lâm Hương Giang sẽ làm hại Bé Con Điều mà Lâm Hương Giang không thế chịu đựng được nhất là bị người ta đổ oan, đặc biệt là Hà Hàm Bội!

“Nếu như tôi muốn hại Bé Con thì tôi có thể đuổi con bé và Nguyệt Hương ra khỏi nhà họ Hà, chứ không cần phải lén lút làm những việc xấu xa này, cũng giống như sẽ trực tiếp dùng dao đâm chị để trả thù cho con của tôi”

Bây giờ cô không cần phải khách sáo với Hà Hàm Bội làm cái gì?

Khuôn mặt của Hà Hàm Bội tối sầm lại, trong lồng ngực đã bừng bừng nổi giận, nhưng khi chị ta nghĩ đến Lâm Hương Giang chính là một kẻ thần kinh, nếu k*ch th*ch cô ấy thì cô ấy sẽ lại cầm dao đến giết chị ta, cho nên chị ta chỉ có thể nén cơn giận của mình lại.

Chị ta phớt lờ Lâm Hương Giang, quay qua nói với Nguyệt Hương: “Tôi nghĩ cô tạm thời không cần đi chăm sóc mẹ của cô nữa, tôi sẽ cho người qua chăm sóc bà ta. Cô trở về chăm sóc cho Bé Con, để tránh cho có người cố ý làm hại nó”

Đương nhiên là Nguyệt Hương nghe theo sự sắp xếp của chị ta, vội gật đầu nói: “Cảm ơn chị cả đã lo lắng cho mẹ con em”

“Cô đã gọi tôi một tiếng chị cả, nên tất nhiên tôi sẽ giúp cô” Hà Hàm Bội cổ ý nói điều này để cho Lâm Hương Giang hiểu rằng, ở trong lòng chị ta, Nguyệt Hương mới là bà chủ tương lai của nhà họ Hà.

“Tuấn Khoa, chị để cho Nguyệt Hương trở về chăm sóc cho Bé Con, em không có ý kiến gì chứ?” Cuối cùng, chị ta còn cố ý hỏi.

Hà Tuấn Khoa nói một cách lạnh nhạt: “Không phải cô ta chăm sóc cho Bé Con là chuyện đương nhiên sao?” Anh không tước đi quyền chăm sóc Bé Con của cô ta.

“Em hiểu thì tốt, hy vọng em có thể nhìn người cho thật kỹ, đừng để Bé Con lại bị làm hại” Hà Hàm Bội liếc mắt nhìn Lâm Hương Giang.

Lâm Hương Giang cảm thấy Hà Hàm Bội thật lố bịch, như thể cô tranh đứa nhỏ với Nguyệt Hương vậy?

“Không có ai ở đây làm tổn thương đến con bé!” Đương nhiên là Hà Tuấn Khoa rất tin tưởng Lâm Hương Giang Sau khi bác sĩ viết đơn thuốc cho Bé Con, cả đám người liên đưa Bé Con về nhà.

Hà Tuấn Khoa và Lâm Hương Giang ngồi trên một xe, còn Nguyệt Hương ôm Bé Con cùng với dì Dư ngồi trên xe của Hà Hàm Bội.

Ở trong xe, Hà Tuấn Khoa thấy Lâm Hương Giang không vui, liền choàng tay qua ôm lấy cô, giọng nói hơi trầm: “Không vui sao?”

Cô quay lại nhìn khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông: “Anh không cảm thấy lần này bệnh của Bé Con hơi kỳ quái sao?”

Tất nhiên là Hà Tuấn Khoa biết chuyện này có gì đó không ổn, đặc biệt là thái độ của chị cả, dường như chị ta đã biết trước sẽ có chuyện gì đó sẽ xảy ra với Bé Con?

“Em không cần lo chuyện này, chuyện của Bé Con cũng không cần phải xen vào nữa”

Lâm Hương Giang khó hiểu: “Tại sao? Anh cũng nghĩ em hại Bé Con nên không muốn cho em tới gần Bé Con sao?”

Anh gõ đầu cô: “Em đang nghĩ cái gì vậy?”

Làm sao có thể nghi ngờ anh như thế?

Lâm Hương Giang sờ sờ cái đầu đau, nói với vẻ tức giận: “Không phải à? Nếu không thì tại sao em không thể chăm sóc cho Bé Con?”

“Ý của anh là em không cần phải chăm sóc cho con bé nữa, chăm sóc cho đứa nhỏ rất vất vả, anh không muốn để em bị mệt mỏi”

Nếu như không có Bé Con thì anh cũng không biết chăm sóc cho đứa nhỏ lại vất vả như vậy.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 617


Chương 617: Anh vẫn để người phụ nữ này và đứa trẻ ở nhà họ Hà sao.

“Bây giờ anh mới biết là vất vả sao? Lúc trước em vẫn luôn một mình nuôi nấng Thanh Dương đấy” Nếu không khi đứa con trưởng thành, cô cũng quên mất việc làm mẹ đơn thân khó khăn như thế nào.

Anh ôm chặt lấy cô, cúi đầu hôn lên trán cô: “Cho nên anh không muốn em lại vất vả vì chuyện của đứa trẻ”

Lâm Hương Giang ngẩng đầu lên nhìn anh, mỉm cười: “Anh đang đau lòng cho em sao?”

“Chứ còn làm sao nữa?”

Anh tốt với cô, đương nhiên là cô hiểu được điều đó, nhưng cô vẫn cảm thấy bệnh nôn mửa và tiêu chảy của Bé Con không đơn giản như vậy.

Nhưng nếu anh nói không muốn cô xen vào chuyện này, vậy thì cô sẽ không quan tâm.

Dù sao, chỉ cần anh tin cô không làm hại Bé Gon là đủ.

Trong chiếc xe ở phía sau, Nguyệt Hương đang ôm Bé Con vừa mới ngủ, đứa trẻ này.

cũng rất đáng thương, nhỏ như vậy lại phải hứng chịu loại chuyện như thế này, đột nhiên cô ta không đành lòng “Chị Hàm Bội, lần này chúng ta có thành công không?” Tại sao cô ta lại cảm thấy Hà Tuấn Khoa vẫn tin tưởng Lâm Hương Giang, cũng không hề có ý trách móc cô ấy?

Hà Hàm Bội thở dài: “Không được coi là thành công, nhưng mà không phải không có tác dụng nào. Ít nhất thì Tuấn Khoa sẽ không để Lâm Hương Giang đến gần đứa trẻ.”

“Em thấy tổng giám đốc Hà cũng không có ý để cho Lâm Hương Giang rời khỏi nhà họ Hà”

“Cô nghĩ chỉ có một việc như vậy mà nó sẽ đuổi Lâm Hương Giang đi sao? Có phải cô quá ngây thơ rồi không?” Hà Hàm Bội không nhịn được bật cười.

Nếu chỉ đơn giản như vậy thì chị ta đã đuổi Lâm Hương Giang đi từ lâu rồi.

“Vậy thì… Cần phải làm cái gì nữa?”

Nguyệt Hương đã cảm nhận được vị trí của Lâm Hương Giang ở trong lòng Hà Tuấn Khoa cao đến mức nào, ngay cả con gái ruột của anh cũng khó có thể thay thế được.

Ánh mắt của Hà Hàm Bội lại rơi vào người Bé Con, dưới đáy mắt lóe lên một tia sáng lạnh lão.

Nguyệt Hương vô thức ôm chặt đứa trẻ, cho dù con bé không phải con gái mình, nhưng mà giày vò một đứa trẻ như thế này, cô ta không thể ra tay được.

“Không phải là làm gì đó với Bé Con chứ?”

Cô ta muốn chị ta bỏ qua cho đứa trẻ.

Hà Hàm Bội nói với vẻ vô tình: “Không vào hang cọp thì làm sao bắt được cọp con. Cô không nỡ để đứa trẻ chịu khổ thì làm sao bắt được con sói, chỉ cần Bé Con xảy ra chuyện thì Tuấn Khoa sẽ trách cứ Lâm Hương Giang”

“Nhưng…”

“Không có việc gì đâu, tôi sẽ có chừng mực, chỉ cần để cho con bé chịu khổ một chút, sẽ không để cho con bé xảy ra chuyện thật, cô xem đi, không phải bây giờ nó đang rất tốt sao?” Hà Hàm Bội thật sự không đau lòng khi giày vò một đứa trẻ như thế này.

Đương nhiên là Nguyệt Hương không có quyền nói chuyện, cô ta chỉ có thể làm theo sự sắp xếp của Hà Hàm Bội, chắc lần sau chị ta sẽ lợi dụng đứa trẻ để làm ầm ï lên.

“Nếu như cô muốn trở thành bà chủ của nhà họ Hà càng sớm càng tốt, tốt hơn hết là cô hãy nghe theo sự sắp xếp của tôi” Hà Hàm Bội lại nói ra một câu này, đây chính là điều khiến cho Nguyệt Hương dao động.

Nguyệt Hương mím môi, bây giờ chuyện đã thành ra như thế này rồi cô ta không thể bỏ cuộc giữa chừng.

Cô ta nhìn Bé Con đang ngủ say ở trong lòng, trong lòng chỉ có thể xin lỗi con bé.

Lâm Hương Giang và Hà Tuấn Khoa trở về nhà họ Hà, bước xuống xe, quản gia đi tới và nói: “Tổng giám đốc Cường đến đây”

Hà Tuấn Khoa cũng không ngạc nhiên khi Nguyễn Cao Cường sẽ đến, anh ta vẫn luôn tìm kiếm Lâm Hương Giang.

Anh bảo Nguyệt Hương và dì Dư đưa đứa trẻ trở lại phòng trước, anh và Lâm Hương Giang đi gặp Nguyễn Cao Cường.

Chỉ là Nguyễn Cao Cường nghe thấy âm thanh bên ngoài nên tự mình đi ra ngoài, đúng lúc thấy Nguyệt Hương đang ôm con.

“Hà Tuấn Khoa, anh vẫn để cho người phụ nữ này và đứa trẻ ở nhà họ Hà sao?” Nguyễn Cao Cường nhìn anh với vẻ mặt lạnh lùng.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 618


Chương 618: Loại đàn ông này không đáng để em yêu

Nguyễn Cao Cường nghe tin Hà Tuấn Khoa đã tìm thấy Lâm Hương Giang trở lại, anh ta lập tức tìm đến đây, lần này không cần biết Lâm Hương Giang có nói gì, anh †a sẽ đưa cô trở về nhà họ Nguyễn Cao.

Nhưng khi nhìn thấy Nguyệt Hương và đứa trẻ, cơn giận của anh ta đã bùng cháy ngay lập tức.

“Đây là việc của nhà họ Hà chúng tôi, liên quan gì đến anh?” Hà Hàm Bội bảo vệ Nguyệt Hương.

Nguyễn Cao Cường liếc cô ta một cái, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Hà Tuấn Khoa: “Anh có ý gì? Chẳng lẽ anh muốn cưới một cô vợ nhỏ, anh đặt Hương Giang nhà chúng tôi ở chỗ nào?”

“Anh à, anh đừng tức giận như vậy, mọi chuyện không nghiêm trọng như anh nghĩ đâu” Lâm Hương Giang biết anh ta làm vậy là vì tốt cho cô, nhưng lại biểu hiện hơi quá khích rồi.

Nguyễn Cao Cường nghe thấy vậy thì lại càng tức giận, trừng mắt lên nhìn cô: “Anh thực sự không biết em đang nghĩ gì? Em có thể chịu đựng được việc người phụ nữ khác ở chung với người đàn ông của em sao?”

“Nguyễn Cao Cường, anh đừng có nói chuyện khó nghe như vậy” Lâm Hương Giang gọi cả họ và tên của anh ta ra, mong anh ta có thể bình tĩnh lại.

Nguyễn Cao Cường giễu cợt: “Hà Tuấn Khoa dám làm ra loại chuyện như vậy, còn sợ anh nói chuyện khó nghe sao?”

Người vẫn luôn giữ im lặng là Hà Tuấn Khoa lên tiếng: “Đúng vậy, là tôi để bọn họ ở nhà họ Hà, tôi cũng không thể đuổi con gái của tôi ra khỏi cửa có đúng không?” Anh hơi dừng lại, đôi đồng tử đen láy nhìn chằm chằm vào Nguyễn Cao Cường, nhấn mạnh: “Hơn nữa, anh phải hiểu rõ, người phụ nữ của tôi chỉ có một mình Hương Giang, cô ấy không bao giờ phải dùng chung người đàn ông với người khác”

Nguyễn Cao Cường vẫn giễu cợt: “Được, tôi không có ý kiến gì với việc anh có trách nhiệm với con gái mình, nhưng anh không thể đưa tiền rồi đuổi người phụ nữ này đi sao?

Hơn nữa, gia sản của nhà họ Hà lớn như vậy, để cô ta ở chỗ khác không được sao? Sao có thể để cô ta ở nhà họ Hà khiến cho Hương Giang khó chịu?” Dù nói gì đi nữa, anh ta cũng không thể để cho Lâm Hương Giang phải chịu thiệt “Anh nói cũng thật nhẹ nhàng, để đứa trẻ còn nhỏ như vậy đã phải rời xa mẹ của nó thì cũng chỉ có người độc ác như nhà họ Nguyễn Cao các anh mới làm được thôi.” Hà Hàm Bội châm chọc.

“Không phải tôi độc ác, mà là người phụ nữ này hoàn toàn không nên ở đây!” Nguyễn Cao Cường không cho bất cứ ai trong nhà họ Hà một sắc mặt tốt.

Anh ta không nói gì liền đi thẳng đến nắm cổ tay của Lâm Hương Giang, nhất quyết đưa cô đi: “Em mau trở về với anh, loại đàn ông này không đáng để em yêu”

Đương nhiên là Lâm Hương Giang sẽ không chịu: “Nguyễn Cao Cường, anh buông em ra, em sẽ không đi”

“Em không đi?” Anh ta quay đầu lại, nhướng mày, nhìn cô với vẻ khó hiểu: “Không đi thì còn ở lại đây làm gì? Xem anh ta chịu trách nhiệm đối với người phụ nữ khác như’ thế nào sao? Hơn nữa, anh ta là người rất nguy hiểm, em ở bên cạnh anh ta, không biết khi nào là bom neutron hay là lại nhảy xuống biển, em không muốn sống nữa sao?” Anh ta cực kỳ tức giận.

Lâm Hương Giang hít một hơi thật sâu và nói: “Anh à, sự việc không nghiêm trọng như anh nghĩ đâu. Lần này là em tự mình nhảy xuống biển, không liên quan gì đến Tuấn Khoa, lúc đó em bị bắt cóc cho nên em đã nhảy xuống biển để tự bảo vệ mình”

“Được, cho dù em tự bảo vệ mình, nhưng có phải vì anh ta nên em mới gặp phải nguy hiểm hay không?”

*… Cũng không thế nói như vậy, bởi vì những người đã bắt cóc em không chỉ muốn mạng sống của Tuấn Khoa, mà còn cả mạng sống của em nữa”

“Sao lại như vậy?” Nguyễn Cao Cường nghe đến đây thì giật mình, tại sao anh ta lại không biết chuyện này.

“Là người của Sở Khả Vy, anh ta vì Sở Khả ‘Vy mà tìm bọn em báo thù” Lâm Hương Giang giải thích một cách ngắn gọn.

Vẻ mặt của Nguyễn Cao Cường tối sầm xuống, anh ta không ngờ người của Sở Khả Vy lại quay về báo thù!

“Vậy thì em đừng ở nhà họ Hà nữa, trở về nhà họ Nguyễn Cao với anh, anh sẽ cử người bảo vệ em 24/24.”

Hà Hàm Bội khinh thường, cười nhạo khi nghe thấy cuộc tranh cãi giữa hai người họ: “Lâm Hương Giang, cô nên nghe lời anh trai mình, mau trở về nhà họ Nguyễn Cao tránh đi, để anh ta bảo vệ cho cô, đỡ phải ở chỗ này nói là Tuấn Khoa liên lụy đến cô”

Lâm Hương Giang khẽ liếc mắt nhìn chị ta, Hà Hàm Bội muốn đuổi cô đi, cô sẽ không để cho chị ta đạt được mong muốn.

“Xin lỗi, đây là nhà của tôi, tôi là bà chủ, tôi không thể đi một cách dễ dàng như vậy” Lâm Hương Giang rất bình tĩnh, mở miệng nói.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 619


Chương 619: Tôi là bà chủ của ngôi nhà này

Hai từ bà chủ này khiến cho Hà Hàm Bội cực kỳ khó chịu.

Hà Tuấn Khoa vẫn im lặng, nghe thấy cuộc tranh cãi giữa hai anh em bọn họ rồi nghe được câu nói này của Lâm Hương Giang, đôi môi mỏng của anh khẽ cong lên, anh đưa tay ra và kéo cô ấy lại, đối mặt với Nguyễn Cao Cường, nói: “Cô ấy sẽ không đi với anh, tốt nhất là anh không nên ép buộc cô ấy, chưa kể… Anh không có cách nào để đưa cô ấy ra khỏi cửa nhà họ Hà”

Ý của anh là nếu Nguyễn Cao Cường cưỡng ép đưa Lâm Hương Giang đi, anh nhất định sẽ để người của mình ngăn cản bọn họ.

Nguyễn Cao Cường không thèm để ý đến lời uy h**p kiểu này: “Cứ thử xem tôi có thể đưa em ấy đi hay không!” Đừng tưởng rãng nhà họ Nguyễn Cao thua kém nhà họ Hài Lâm Hương Giang thấy tư thế của hai người giống như chuẩn bị đánh nhau rồi!

Nếu như cô không đi khuyên can, có lẽ hai người bọn họ sẽ lập tức gọi người của mình ra và đánh một trận!

Cô đẩy Nguyễn Cao Cường đi ra ngoài: “Em sẽ không quay về nhà họ Nguyễn Cao đâu, anh tự về đi, khi nào em muốn trở về thì không cần anh tới đón, em có thể tự về”

“Có phải đầu óc của em bị hỏng rồi không? Em có thể tiếp nhận người phụ nữ đó sao?” Nguyễn Cao Cường gõ lên đầu cô, anh ta thật sự rất tức giận.

Lâm Hương Giang lắc đầu: “Không, cô ta không phải là người phụ nữ của Tuấn Khoa, cô ta chỉ là mẹ của Bé Con mà thôi” Cô rất tin tưởng Hà Tuấn Khoa.

619-3.jpg


Anh ta để lại một câu nói vô tình, rồi quay lưng bước đi.

Lâm Hương Giang ở sau lưng anh ta, hỏi: “Có chuyện gì vậy? Sao anh lại đi vội như thế?”

“Không liên quan đến em!” Nguyễn Cao Cường không thèm quay đầu lại, ném ra năm ày một cách lạnh lùng, trong nháy mắt vào xe đợi ở ngoài cửa, chiếc xe lập tức phóng đi.

Lâm Hương Giang lắc đầu, anh ta thực sự là đến vội vàng mà đi cũng vội vàng.

“Lâm Hương Giang, để tôi nhäc nhở cô một câu, Nguyệt Hương là mẹ của Bé Con. Tốt hơn hết là cô không nên có ý định đuổi cô ấy ra khỏi nhà họ Hà!” Hà Hàm Bội nói.

Sự căm ghét của Lâm Hương Giang đối cũng không vì một nhát dao mà giảm đi, dù sao thì điều cô muốn lúc đó chính là mạng sống của Hà Hàm Bội!

“Tôi cũng nhắc để chị không quên, tôi là bà chủ của ngôi nhà này, tôi có quyền để cho.

bất cứ ai sống trong nhà của tôi và tôi cũng có quyền đuổi người nào đi khỏi đây” Lâm Hương Giang lập tức đáp trả lại Hà Hàm B; Cô mở miệng ra là bà chủ, khiến cho Hà Hàm Bội tức giận đến mức ngực phập phồng, nhưng chị ta chỉ mím môi mà nhìn Lâm Hương Giang chăm chăm, không nói lời nào.

Hà Tuấn Khoa thấy chị cả tức giận quá, chỉ sợ chị cả lại tức đến mức cao huyết áp, chóng mặt một hồi sẽ gây chuyện, anh kéo cô lại về bên cạnh: “Vào nhà thôi, nói nhiều như vậy em không mệt sao?”

Thái độ coi thường này của anh khiến cho Hà Hàm Bội lại càng tức giận hơn!

Nhưng mà người ta đã sớm nói cắt đứt quan hệ chị em với chị ta, chị ta có tức giận như thế nào cũng vô ích.

“Dì Dư, dì còn đứng đó làm gì? Mau ôm Bé Con, đưa mẹ con bọn họ trở lại sân bên kia đi”

Hà Hàm Bội hét lên với dì Dư, chị ta trút hết sự tức giận ra ngoài Không thể đuổi được Lâm Hương Giang, vậy thì chị ta sẽ giữ Nguyệt Hương lại, nhất định phải đưa Nguyệt Hương lên làm bà chủ của nhà họ Hà!
 
Back
Top Bottom