Ngôn Tình Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 580


Chương 580: Mối nguy hiểm

Lâm Hương Giang trở về căn hộ của mình, càng nghĩ càng không hiểu tại sao Hà Tuấn Khoa lại đột nhiên trở nên như thế này?

€ô nói ở đây đợi anh, có lẽ gặp mặt rồi mới có thể hỏi rõ được.

Tuy nhiên, cô đợi một ngày rồi, nhưng anh vân không đến…

Trong bệnh viện, Cốc Nam Ninh báo cáo với Hà Tuấn Khoa rằng mọi việc sắp xếp an ninh đã ổn định, nhưng họ phát hiện ra rằng người của Jess cũng đã theo dõi tới bệnh viện, bọn họ đã rục rịch hành động, có thể là vì họ muốn tấn công đứa trẻ và Nguyệt Hương.

“Cảnh giác cao độ, thực sự đụng chạm rồi rồi thì động thủ ngay, giải quyết từng tên từng tên một” Hà Tuấn Khoa lạnh lùng nói.

“Vâng” Cốc Nam Ninh lùi lại, tiếp tục điều tra bất kỳ nhân vật nào khả nghỉ nào.

Trong phòng, suy nghĩ của Nguyệt Hương và Dd Dư đều hướng về Kim Ngân, bọn họ.

không hề nhận thấy mối nguy hiểm dù là nhỏ nhất xung quanh mình.

Nửa đêm yên tĩnh, trong bệnh viện yên tĩnh đến mức khiến người ta hoảng sợ.

Sau khi điều trị, tình trạng của Kim Ngân đã ổn định hơn rất nhiều, có lẽ là dày võ cũng đã mệt mỏi nên đêm nay cô bé ngủ rất ngon.

Nguyệt Hương và Dì Dư cũng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng họ cũng có thể thư giãn.

Hà Tuấn Khoa nhìn cô bé đang ngủ say, cô bé còn nhỏ như vậy, thỉnh thoảng lại gặp vấn đề, thật sự rất đáng lo ngại.

Điện thoại di động trong túi đột nhiên rung lên, anh lấy ra xem là cuộc gọi của Lâm Hương Giang, ánh mắt chìm xuống, sau đó đi ra khỏi phòng nghe điện thoại.

Trong hành lang yên tĩnh, Hà Tuấn Khoa trả lời điện thoại: ‘Alo, sao mà còn chưa ngủ?”

Lâm Hương Giang liếc nhìn đồng hồ trên tường, sắp đến 12h đêm rồi, cũng có nghĩa là, cô đợi anh một ngày rồi, nhưng anh vẫn không xuất hiện “Tôi nói tôi chờ anh, anh không tới, tôi làm sao có thể ngủ được?” Trước đây anh chưa từng quên lời cô nói, càng chưa từng để cô đợi lâu như vậy.

Cô cảm thấy người đàn ông đầu dây bên kia đang im lặng, cô tưởng rằng ít nhất anh sẽ giải thích tại sao lại để cô phải đợi một ngày, nhưng khi lên tiếng, anh chỉ hờ hững nói: “Đừng đợi nữa, em đi ngủ đi”

€ó nghĩa là, anh sẽ không đến nữa?

Trái tim bình lặng của cô cuối cùng cũng bị phá vỡ, nhưng cô vẫn cố nén cảm xúc: “Anh đang ở đâu?”

Giọng điệu của người đàn ông vẫn nhẹ nhàng: “Bệnh viện.”

Lâm Hương Giang không khỏi giật mình: “Giờ này rồi, anh vẫn còn ở bệnh viện? Lẽ nào tình trạng của đứa trẻ đó rất tệ sao?”

“Kim Ngân bây giờ cần phải nhập viện”

Anh không cần phải giấu cô những điều này.

“Đứa trẻ bị sao vậy?” Lâm Hương Giang vẫn lo lắng hỏi Hà Tuấn Khoa đã nói một cách ngắn gọn với cô về tình hình của cô bé, mặc dù đây không phải là một căn bệnh nghiêm trọng nhưng cũng khá khó giải quyết.

Cô nghe xong liền nói: “Vậy tôi đi gặp con bé.

Thật ra, cô không cần phải quan tâm đến đứa trẻ nhiều như vậy, dù sao thì vẫn có.

Nguyệt Hương và anh, cô không tới cũng không sao cả, chỉ là cô đột nhiên cảm thấy lo lắng cho đứa trẻ này, một cảm giác lo lắng không thể giải thích được.

Khi nghe tin cô đến bệnh viện, Hà Tuấn Khoa lập tức trầm giọng nói: “Em không được qua đây!”

Lâm Hương Giang giật mình, tự hỏi tại sao anh đột nhiên gay gắt như vậy?

“Tại sao tôi không thể đi? Tôi tới thăm đứa trẻ một chút không được sao?” Cảm xúc của cô không tránh khỏi dao động.

“Bây giờ đã rất muộn rồi” Anh không biết làm thế nào để nói với cô về những nguy hiểm ở đây, anh cũng không muốn cô biết về điều đó.

“Tôi cũng không nói bây giờ sẽ tới đó, ngày mãi tôi sẽ tới… “

“Như vậy không được! Em không được phép đến bệnh viện, không được đến nhà họ.

Hà, em cứ ngoan ngoãn ở trong căn hộ, hoặc là đến phòng thí nghiệm làm việc, càng không được tới tìm tôi!” Trong lòng anh có một chút lo lắng, ngữ khí của anh cũng không quá tốt Lâm Hương Giang im lặng và cảm thấy có điều gì đó không ổn xảy ra với anh, tại sao cô nhất định phải ở lại căn hộ này?

Cho dù không thể tới thăm đứa trẻ, cô cũng không thể đi tìm anh sao?

Hay có chuyện gì đó đã xảy ra giữa anh và Nguyệt Hương mà cô không biết?

“Hà Tuấn Khoa, anh rốt cuộc làm sao vậy?

Anh nói những thứ này rốt cuộc là có ý gì?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 581


Chương 581: Tới bệnh viện

Không đợi cô ấy hỏi rõ, người đàn ông bèn lạnh nhạt nói: “Em nhớ lời của anh là đủ rồi, tóm lại hiện giờ anh không muốn gặp em”

Cuộc gọi ngắt rồi.

Lâm Hương Giang nghe tiếng tút tút máy bận trong điện thoại, đầu óc phút chốc trống rỗng Trực giác mách bảo cô rằng, anh ấy có vấn đề!

Cô ấy không dám nghĩ là anh ấy quan hệ với Nguyệt Hương.

Lâm Hương Giang từ trước đến nay không phải là người phụ nữ vâng lời, anh ấy nói không được là không được sao?

Huống hồ cô đã bị sự khác thường của anh làm cho tâm thần bất ổn, nếu cô không đi hỏi cho rõ thì tối nay cô không thể ngủ nổi Cô lập tức đi tới bệnh viện.

Lúc này, màn đêm càng sâu lắng, vạn vật đều ẩn mình trong bóng tối.

Cốc Nam Ninh vội vàng báo cáo tình hình mới nhất cho Hà Tuấn Khoa: “Tổng giám đốc Hà, người của chúng ta đã đụng mặt với đối phương, chúng ta đã giải quyết hai người bọn họ rồi, nhân viên của ta tạm thời không tổn thất gì, nhưng có ba bốn người bị thương nặng”

Báo cáo của anh đôi phần đã lược bớt, nhưng có thể tượng tượng khi hai bên đánh nhau, tình cảnh bi thảm như thế nào.

Những người mà Cốc Nam Ninh đưa tới đều là những người có bản lĩnh, hiện nay đêu có người bị thương nặng, cho nên không dễ coi thường thực lực của đối phương.

“Có phải người của tập đoàn Vinh Quang đang giúp anh ta không?” Hà Tuấn Khoa hỏi.

“Có vẻ như là phải”

Hà Tuấn Khoa mặt mày trầm lắng, Jess đã mượn lực lượng của tập đoàn Vinh Quang, không dễ gì đối phó rồi “Tiếp tục cho thêm người canh chừng, trong viện tuyệt đối không thể xảy ra chuyện”.

Thứ anh ấy đang muốn bảo vệ chính là đứa con gái yếu ớt kia của anh.

“Vâng” Cốc Nam Ninh vừa muốn lui ra ngoài thì một tên thuộc hạ vội vàng chạy tới nói: “Tổng giám đốc Hà, không ổn rồi, cô Giang đến rồi”

Đồng tử Hà Tuấn Khoa đột nhiên bé lại: “Ai cho cô ấy tới? Ngăn cô ấy lại cho tôi!” Lẽ ra anh nên biết tính cách của cô, cô ấy làm sao có thể ngoan ngoãn nghe lời anh được?

Mặt thuộc hạ khó xử: “Chúng tôi cản rồi, nhưng không cản nổi” Không phải cản không nổi mà bọn họ không dám làm như vậy với Lâm Hương Giang.

Nhưng lúc này, Lâm Hương Giang đã đi vào và đến trước mặt anh trong chốc lát.

Cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt mình trong giây lát, nhưng cô không thể nhìn ra manh mối từ khuôn mặt quá bình tĩnh của anh ấy.

“Chẳng phải không cho phép em qua đây sao? Bây giờ anh không muốn gặp em” Anh vừa mở miệng là đã muốn đuổi cô đi.

Lâm Hương Giang kìm nén ấm ức, nhìn thẳng anh: “Nhưng em muốn gặp anh”.

Có một tia sáng mờ nhạt trong mắt người đàn ông, nếu là bình thường, anh sẽ rất vui khi nghe thấy điều này, nhưng bây giờ anh ta không thể vui nổi “Em gặp anh có gì cần nói à? Nói xong thì mau đi đi”

Lâm Hương Giang càng không hiểu: “Anh không muốn gặp em đến thế à? Chẳng lẽ anh vẫn còn đang giận em? Vì em nói em muốn rời xa anh một thời gian sao?”

Hà Tuấn Khoa chau mày, không nhìn cô, giọng nói rất nhẹ nhàng: “Không phải”

“Thế thì tại sao?” Cô nhìn thẳng anh hỏi cho rõ

“Không tại sao cả, chỉ là không muốn gặp em!

Lâm Hương Giang bỗng nhiên chế nhạo: “Đừng nói với em là vì đứa bé đó? Hay là vì đứa bé đó mà anh phải chịu trách nhiệm với Nguyệt Hương?”

Khuôn mặt tuấn tú của Hà Tuấn Khoa sa sầm lại, đôi môi mỏng gần như một đường vẽ, thật lâu sau, anh mới lạnh lùng nói: “Em nghĩ như thế cũng được”

Cô nghẹt thở, cô chỉ đang hỏi đùa nhưng anh lại trả lời như vậy sao?

“Cái gì mà em nghĩ như vậy cũng được?

Cho nên…anh thật định chịu trách nhiệm với cô ấy? Cho cô ấy và đứa con danh phận chính thức?” Lúc này, tốt nhất cô không nên có mặt ở đây, đúng không?

Hà Tuấn Khoa ngồi trên xe lăn với vẻ mặt u ám, toát ra khí chất khiến người khác sợ hãi, anh không biết tại sao cô kéo cả Nguyệt Hương vào, nhưng hôm nay chỉ có mỗi lí do này có thể khiến cô rời đi.

Một lúc sau, anh từ từ nói: “Phải”.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 582


Chương 582: Anh đùa em?

Lâm Hương Giang nghe thấy anh nói lời đó, cô nhìn anh với vẻ bàng hoàng.

Những gì cô ấy nói chỉ là những lời nói tức giận, nhưng anh lại trả lời khẳng định!

Một lúc sau, cô vẫn hoài nghỉ nhìn anh, cười nhẹ nói: “Tuấn Khoa, anh đang đùa em đúng không?”

Gương mặt Hà Tuấn Khoa không cảm xúc, dường như không nhìn ra vẻ mặt tổn thương của cô, lạnh nhạt nói với Cốc Nam Ninh: “Anh đưa cô ấy về đi”

Tối như này rồi, hơn nữa người của .Jess đang canh chừng như hổ đói, anh không yên tâm để cô tự về.

Cốc Nam Ninh biết lúc này anh rất nguy hiểm, không muốn rời đi: “thưa anh, để tôi bảo.

Tiến Thành đưa cô ấy về…..”

“Tôi bảo anh địch thân đưa!” Hà Tuấn Khoa ngắt lời anh ta.

Cốc Nam Ninh lo lắng nhìn anh, cuối cùng vẫn không phản kháng mệnh lệnh của anh: “Vâng”

Lâm Hương Giang cười nhìn hai bọn họ: “Ai nói tôi muốn đi? Còn chưa nói rõ mà anh đã vội vàng đuổi em đi?”

“Không có gì để nói, em mau đi đi!” Anh thấy răng phụ nữ nên nghe lời một chút thì tốt hơn.

Lâm Hương Giang hít sâu một hơi, ánh mắt dán chặt vào anh: “Vậy em hỏi anh thêm một lần nữa, anh thật sự muốn chịu trách nhiệm với hai mẹ con cô ấy?”

Lúc này Hà Tuấn Khoa chỉ muốn cô mau chóng đi, nán lại thêm một giây sẽ càng thêm nguy hiểm.

Anh không nghĩ nhiều liền trả lời: “Phải, anh phải có trách nhiệm với cô ấy, câu trả lời này em đã vừa lòng chưa? Có thể đi được chưa?”

Nếu như lần đầu tiên anh ấy trả lời là vô tình, thì lần thứ hai trả lời nhất định là suy nghĩ trong thâm tâm anh rồi Cho nên cô không cần hỏi đến lần ba, mặc dù cô không hề tin.

Cô ấy chỉ có thể tự nói với bản thân, cũng có thể là đứa bé đó quá đáng yêu, anh không muốn để đứa bé đó thành con ngoài giá thú, anh muốn cho đứa bé một danh phận.

“Anh nghĩ kĩ chưa, anh muốn nhận con gái em không ý kiến, anh muốn cho Nguyệt Hương danh phận gì? Nhân tình của anh hay là vợ bé của anh? Dù là cái gì em đều sẽ không chấp nhận, em không thể chung một người đàn ông với người phụ nữ khác.”

“Đây là chuyện của anh, anh sắp xếp xong sẽ nói cho em.”

“Anh..” Lâm Hương Giang dường như bị anh làm cho phát điên, những lời nói vô liêm sỉ này mà anh cũng có thể nói ra, lẽ nào anh thật sự cho rằng cô phải là anh sao?

“Hà Tuấn Khoa em nói cho anh biết, em không cản anh cho bọn họ danh phận, nhưng đó sẽ là dấu chấm hết giữa em và anh!”

Cô cho rằng bản thân nói ra những lời nói tàn nhãn này, anh sẽ đổi ý, sẽ để ý đến cảm nhận của cô, nhưng cô sai rồi.

Anh chỉ thờ ơ nói: “Cốc Nam Ninh, đưa cô ấy đi” Anh không muốn nói thêm một lời nào với cô.

“Anh! Anh hay lắm! Lâm Hương Giang tức giản quay người nói với Cốc Nam Ninh: “Không cần theo tôi, tôi không cần anh tiễn!”

Nhưng Cốc Nam Ninh chỉ nghe mệnh lệnh của Hà Tuấn Khoa, vội đi theo.

Hà Tuấn Khoa nhìn người phụ nữ tức giận bỏ đi, không phải không nhìn thấy nỗi buồn trong ánh mắt của cô, anh rất muốn kéo cô lại ôm vào lòng, những lời vừa rồi anh nói với cô đều là giả dối.

Nhưng…bây giờ anh không thể làm như thế.

Khi bọn họ đang cãi nhau ở hành lang, Nguyệt Hương đứng ở sau cửa phòng bệnh, cho nên lời của bọn họ nói cô đều nghe rõ mồn một.

Cô còn cho rằng Lâm Hương Giang quay về là cô đã mất đi cơ hội lấy lòng anh, không ngờ anh đã tính đến chuyện cho cô và con danh phận rồi!

Cô không giấu nổi vui mừng trong lòng, cô vốn chỉ là một người giúp việc hèn mọn của nhà họ Hà, bây giờ vì một đứa con, cô sắp thành bà chủ rồi!

Nếu như không có Lâm Hương Giang, cô chính là bà chủ nhà họ Hà!

Lâm Hương Giang không ngừng bực tức bước ra khỏi bệnh viện, tối nay cô không nên đến đây!
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 583


Chương 583: Tôi không cần

Nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau đang đi tới, cô ấy tức giận quay đầu lại, trừng mắt nhìn Cốc Nam Ninh đang chết đứng: “Tôi nói rồi, tôi không cần anh đưa về, anh đi đi!”

“Anh ấy đã nói nhất định tôi phải đưa cô về an toàn.”

583-2.jpg


Sau khi Lâm Hương Giang khóa xe xong, cô chuẩn bị đi thang máy rồi mà Cốc Nam Ninh vẫn đi theo cô.

Cô không thể không dừng bước: “Anh còn ở đó à? Chẳng lẽ anh phải theo tôi đến tận cửa nhà sao? Có cần tôi mời anh vào nhà uống ly nước rồi mới đi không?”

“Cái đó không cần, tôi không khát” Cốc Nam Ninh trả lời chút nữa làm cô ấy tức chết.

“Nói với anh cũng vô ích, anh dừng ở đây cho tôi, đừng đi theo tôi nữa!” Cô chỉ vào anh, không để anh di chuyển, cô đi giật lùi từng bước về phía sau.

Cốc Nam Ninh vẫn tiến lên phía trước, cô lập tức quát: “Đứng lại! Đã nói không được phép qua đây rồi!”

Lâm Hương Giang lùi đến bên cửa an ninh, sau khi đi vào trực tiếp đóng cửa an ninh lại, không để anh ấy tiếp tục đi tới.

Cốc Nam Ninh nhìn cô qua cửa kính an ninh, gõ cửa: “Thưa cô, đừng quậy nữa…”

Lâm Hương Giang không thèm đếm xỉa đến anh nữa, cô xoay người đi vào thang máy, không biết từ đâu có hai bóng đen nhảy ra, sau đó cô đã bị khống chết “Các người làm gì thế?” Cô hoảng hốt, họ là hai người đàn ông xa lạ hung dữ, và cô cảm thấy mùi cực kỳ nguy hiểm từ họ.

“Đừng nói nhảm nữa, đi!” Hai người đàn ông lạ mặt lôi cô đi.

Lâm Hương Giang đột nhiên hiểu ra tại sao Cốc Nam Ninh phải trực tiếp đi cùng cô rồi, cô nhìn lại cánh cửa an ninh đã bị cô khóa chặt, Cốc Nam Ninh suýt chút nữa phá cửa rồi!

Chỉ là cánh của đó quá kiên cố, anh không thể phá được, chỉ có thể nhìn cô bị người khác bắt đi trước mắt. Thật tệ, anh đã không hoàn thành nhiêm vụ Hà Tuấn Khoa giao cho mình!

Anh liền gọi điện cho Hà Tuấn Khoa báo cáo: “Thưa anh, tình hình không ổn, cô ấy đã bị người của .Jess bắt đi rồi”

Hà Tuấn Khoa tức giận, vẻ mặt anh trâm lắng: “Không phải tôi bảo anh đưa cô ấy về rồi sao? Tại sao lại bị bắt đi?”

“Cô ấy không cho phép tôi theo cô ấy, nhất thời tôi bị cô ấy cắt đuôi, là do tôi không làm tròn bổn phận!”

Hà Tuấn Khoa hiểu tính cách Lâm Hương Giang, cô không muốn Cốc Nam Ninh đi theo, vậy thì cô nhất định có cách cắt đuôi anh ấy.

“Một vài người ở lại bệnh viện, những người khác hành động đi, tôi muốn cứu cô ấy về ngay lập tức!” Hà Tuấn Khoa điều khiển xe lăn, anh cũng muốn cứu cô ấy.

“Tôi vẫn đang đuổi theo bọn họ” Cốc Nam Ninh nói.

“Xem chừng sát sao cho tôi, tôi đưa người qua đó” Anh không thể để cô bị thương được.

Khi Hà Tuấn Khoa đang đưa người đi cứu Lâm Hương Giang, không lâu sau, bệnh viện lại có tin truyền đến, Nguyệt Hương cũng bị người của Jess bắt đi rồi May thay vào thời khắc quan trọng, bà Dư đã ôm đứa bé trốn rồi, đứa bé tạm thời an toàn, chỉ có Nguyệt Hương không may bị bắt đi rồi.

Xem ra .Jess đã sắp xếp từ trước, nếu không sẽ không tấn công những người bảo vệ bệnh viện nhanh như thế được.

Ngay sau đó, anh nhận được cuộc gọi của jess…
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 584


Chương 584: Bị bắt cóc

Khi Lâm Hương Giang mở mắt thì phát hiện mình bị trói trên một chiếc ghế, tiếng sóng biển vẳng bên tai, nhìn qua kính cửa sổ có thể thấy nước biển bên ngoài.

Cô đang ở trên thuyên?

Cô nhớ ra sau khi mình bị người đàn ông lạ mặt uy h**p, do mình phản kháng quá mạnh mẽ nên bọn họ đã làm cô ngất.

Đang đoán xem là ai uy h**p cô thì cánh cửa phía trước khoang thuyền mở ra, có người bước vào ngược lại với ánh sáng rọi vào. Ánh sáng đột ngột khiến cô nheo mắt lại, cô không thể nhìn rõ ai đang tiến tới, chỉ biết rất nhiều người đi vào.

Sau khi những người kia đi vào, đóng cửa lại rồi cô mới nhìn rõ người đứng trước mặt cô.

Lâm Hương Giang ngạc nhiên nhìn đối phương: “Anh…anh là….Jess?” Trợ lý đắc lực của Sở Khả Vy, cũng là bạn tâm giao của cô.

“Cô Nguyễn Cao, đã lâu không gặp, vẫn khỏe chứ” .Jess nhìn mỉm cười nhìn cô, ánh mắt ánh lên sự tàn nhắn.

“Không phải anh đã bị cảnh sát bắt rồi sao?” Cô cảm thấy khó hiểu.

Chuyện trước đây, .Jess càng hận: “Đúng thế, nếu không nhờ món quà của các người, làm sao tôi có thể ăn cơm tù được?” Anh ta cười nhạt rồi nói: “Nhưng đừng nghĩ nhốt nổi tôi vào nơi đó.”

Lâm Hương Giang không hiểu ý của anh ta, lẽ nào anh ta trốn tù?

“Anh bắt tôi làm gì?” Không phải là muốn báo thù cho Sở Khả Vy chứ?

Jess bước lại gần vài bước, đứng trước mặt cô, nhìn xuống: “Cô hại cô chủ lớn của tôi, hại cả tôi vào tù, cô nói xem tôi bắt cô làm gì?”

Lâm Hương Giang không nói nên lời, cô đã đoán đúng, anh ta đến là vì báo thù cho Sở Khả Vy.

Lẽ nào Jess đã tìm đến Hà Tuấn Khoa gây rắc rối, vì biết có nguy hiếm nên Hà Tuấn Khoa mới cố ý đuổi cô đi sao?

Nếu là như vậy, cô đã hiểu lầm anh rồi?

Lúc này có người ghé sát tai Jess báo cáo gì đó, mắt .Jess đột nhiên sáng lên: “Tốt, rất tốt, đưa cô ta vào đây!”

Lúc sau, cửa mở ra, hai tên thuộc hạ của Jess lôi một người phụ nữ vào.

Giọng nói vừa bất lực vừa sợ hãi hét lên: “Thả tôi ra, các người đừng làm hại tôi.”

Nghe thấy giọng nói này, Lâm Hương Giang không khỏi giật mình, là Nguyệt Hương?

Đang yên đang lành, bọn họ bắt Nguyệt Hương đến làm gì? Nguyệt Hương không hề hại Sở Khả Vy mà các người đừng làm hại tôi. Các người muốn bao nhiêu tiền cũng được, người đàn ông của tôi là cậu chủ lớn nhà họ Hà, anh ấy có tiền, anh ấy sẽ chuộc tôi” Nguyệt Hương run rẩy nói.

“Ai nói với cô là chúng tôi cần tỉ cười nhạt chế nhạo.

“Vậy các người muốn gì? Chẳng lẽ các người muốn hãm h**p?” Cô càng thêm sợ, nhưng vẫn cố ra vẻ nói: “Các người không thể động vào tôi, tôi là người phụ nữ của Hà Tuấn Khoai”

Lâm Hương Giang thật sự lo lắng về chỉ số IQ của Nguyệt Hương, cô ấy nói như vậy chẳng khác nào kích động bọn họ càng làm hại cô sao?

“Jess .Jess nheo mắt giêu cợt: “Vậy tôi lại phải xem người phụ nữ của Hà Tuấn Khoa rốt cuộc khác gì!”

Anh ta túm tóc Nguyệt Hương, lôi cô đến trước mặt Lâm Hương Giang mới thả ra, cô bi thảm tột cùng ngã trước mặt Lâm Hương Giang.

Bây giờ Nguyệt Hương mới phát hiện Lâm Hương Giang cũng bị bắt tới đây, không khỏi ngạc nhiên: “Cô Giang?”

So với sự hoảng loạn và sợ hãi của Nguyệt Hương, Lâm Hương Giang lại cực kỳ bình tĩnh.

“Jess, rốt cuộc anh muốn gì?” Cô nghĩ hoặc nhìn anh, nếu như anh ta báo thù cho Sở.

Khả Vy thì bắt Nguyệt Hương làm gì?

“Hai cô đều là người của cậu Henry, bây giờ tôi đang rất tò mò, anh ta sẽ cứu ai trong hai cô?” Anh ta nói anh ta muốn Hà Tuần Khoa và nhà họ Hà phải trả giá, vậy thì trước tiên bắt đầu từ người phụ nữ của anh ấy.

Lâm Hương Giang nhìn thấy trong mắt anh †a hiện lên sự điên cuồng, chỉ có những kẻ đi theo Sở Khả Vy mới làm những việc th* t*c như vậy.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 585


Chương 585: Đoán xem anh ta cứu ai

Sắc mặt Nguyệt Hương xám xịt, cô cảm giác lần này cô xong rồi, Hà Tuấn Khoa nhất định sẽ cứu Lâm Hương Giang!

“Cô Nguyễn Cao, chẳng lẽ cô không tò mò sao? Cô đoán anh ta sẽ cứu ai, nếu như cô đoán đúng, tôi có thể nhân nhượng cho cô”

Jess nhìn Lâm Hương Giang nheo mắt cười.

“Tôi không hứng thú.” Lâm Hương Giang quay mặt đi.

“Cô làm sao có thể không hứng thú được cơ chứ? Chẳng phải cô là người phụ nữ mà Henry yêu nhất hay sao? Nhưng anh ta lại có con với người phụ nữ khác, cô phải muốn anh †a chết mới đúng?” Nào ngờ Jess đã điều tra rất kĩ chuyện của bọn họ.

“Không liên quan đến tôi. Đứa con cũng không liên quan đến tôi!” Nguyệt Hương sợ đến nỗi nói răng đứa con và cô ấy không có quan hệ gì Nhưng lúc này, một tên thuộc hạ hào hứng đi tới nói với Jess: “Hà Tuấn Khoa đến rồi!”

Giọng điệu của Jess đột nhiên trở nên hưng phấn: “Tốc độ của anh ta cũng nhanh đấy, xem ra anh ta đang rất quan tâm đến tính mạng cả các côi”

Lâm Hương Giang cau mày, anh ấy thật sự đến đã đến sao? Đến để cứu cô hay là Nguyệt Hương?

Mặc dù nói rằng không hứng thú nhưng trong thâm tâm cô lại rất muốn biết.

Jess sai thuộc hạ trói Nguyệt Hương vào ghế, sau đó đưa hai người phụ nữ lên boong tàu.

Một cơn gió biển thổi tới, Lâm Hương.

Giang nhìn thấy một chiếc du thuyền ở phía đối diện đang tiến đến, người đàn ông phía trước chính là Hà Tuấn Khoa, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía bọn họ.

Cô và anh chạm mắt nhau, lúc đó tim cô khế thất lại.

“Tổng giám đốc Hà, cứu tôi..” Giây phút Nguyệt Hương nhìn thấy anh đã không kìm nổi mà khóc, cô thật sự rất sợ hãi.

“Khóc đi, khóc to lên, xem anh ta có mềm lòng vì cô không? Nói không chừng người anh ta muốn cứu chính là cô đấy” .Jess cười chế nhạo.

Hà Tuấn Khoa đang ngồi trên xe lăn đây khí chất, đôi mắt sắc bén của anh đang nhìn chằm chằm vào Lâm Hương Giang, anh chỉ muốn biết, những người đó có làm cô ấy bị thương không?

Hai chiếc thuyền đối diện nhau ở một khoảng cách xa, và .Jess chế nhạo: “Cậu Henry…à không, ở đây tôi nên gọi cậu một tiếng tổng giám đốc Hà chứ nhỉ?”

“Thả bọn họ ra, có gì thì tìm tôi” Hà Tuấn Khoa không muốn phí lời với anh ta.

Jess thôi cười giả tạo và nhìn anh chăm chäm: “Thù của cô chủ lớn tôi tất nhiên tôi phải tìm anh rồi, nếu không tôi bắt bọn họ làm gì? Cô chủ lớn đối với anh tình sâu nghĩa nặng, còn sửa mặt cho anh, nhưng anh lại lấy oán trả ơn, hại chết cô ấy!”

Đối với cô chủ lớn anh thật sự không đáng, lại còn thích một người lòng lang dạ sói.

“Anh chọn đi, hai người phụ nữ này anh chỉ có thể cứu một người, anh chọn ai?”

“Tổng giám đốc Hà..” Nguyệt Hương vội vàng kêu lên, nhưng nghĩ đến Lâm Hương Giang bên cạnh, câu tiếp theo cô không dám nói.

Lâm Hương Giang không lên tiếng, chỉ im lặng nhìn người đàn ông đối diện, cô tin anh, nhưng lại không hoàn toàn chắc chắn Hà Tuấn Khoa biết đây chỉ là thủ đoạn xảo quyệt của .Jess, anh ta sẽ không thả ai dù chỉ một người.

Nhưng bây giờ, anh phải đối phó với Jess để tìm cơ hội giải cứu.

“Nếu như tôi chọn thì anh thật sự sẽ thả người chứ?” Anh cố ý hỏi.

⁄Jess nhíu mày: “Đương nhiên”

Hà Tuấn Khoa hơi nheo mắt, đôi mắt u sầu nhìn Lâm Hương Giang.

“Anh muốn chọn cô ta không?” Jess nhìn theo ánh mắt của anh và cũng nhìn về phía Lâm Hương Giang.

Trái tim Nguyệt Hương héo mòn, cô biết rằng mình sẽ chết.

Thế nhưng câu trả lời mà Hà Tuấn Khoa đưa ra lại nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người: “Không, tôi chọn cô ấy” Anh chỉ tay về phía Nguyệt Hương.

Gương mặt bình tĩnh của Lâm Hương Giang đã biến sắc.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 586


Chương 586: Anh không chọn cô Lâm Hương Giang nghĩ cũng có lẽ là gió biển quá mạnh cho nên cô không nghe rõ lời nói của người đàn ông đối diện.

Nhưng người mà anh ấy chỉ chính xác là Nguyệt Hương!

Anh đã chọn Nguyệt Hương chứ không chọn côi Cô không dám tin, cũng không rõ nên nhìn người đàn ông tuấn tú không chê vào đâu được đó, cô chợt nhận ra mình không hiểu anh! Cũng có thể cô chưa bao giờ hiểu anh, không đoán ra rốt cuộc anh nghĩ gì?

Điều này đến Jess cũng thấy bất ngờ, anh †a nghĩ rằng người phụ nữ mà Hà Tuấn Khoa quan tâm nhất phải là Lâm Hương Giang mới đúng.

“Anh chọn cô ta? Anh chắc chứ?” .Jess hỏi.

“Con gái tôi còn nhỏ, bây giờ đứa bé không thể không có mẹ” Lời giải thích này của Hà Tuấn Không không chỉ nói cho Jess mà còn muốn nói để Lâm Hương Giang nghe.

Lâm Hương Giang im lặng cười, cho nên bây giờ cô thua cả một đứa bé sao?

Ngược lại, Nguyệt Hương thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi suýt chút nữa là cô nói cô không phải mẹ ruột của Gia Bảo rồi!

Không ngờ bây giờ nhờ đứa bé mà Hà Tuấn Khoa chọn cứu cô, xem ra đứa con đó là cứu tỉnh của cô.

Jess cười một cách kỳ quái, nhìn Lâm Hương Giang nói: “Cô Nguyễn Cao, bây giờ cô nhìn rõ bộ mặt của người đàn ông này như thế nào rồi chứ? Anh ta có thể vì cô mà vứt bỏ cô chủ lớn nhà chúng tôi, hôm nay cũng có thể vì con của người khác mà không quan tâm sự sống chết của cô, cô còn muốn một lòng đi theo anh ta không?”

Lâm Hương Giang nhắm mắt, tự cười bản thân mình, cô còn có thể nói gì nữa đây?

“Cô Nguyễn Cao, tôi cho cô một cơ hội thì sao? Chỉ cần cô giết người phụ nữ này, tôi sẽ thả cô đi” Jess cảm thấy trò chơi này càng ngày càng thú vị Khi Lâm Hương Giang mở mắt, Jess đưa đến trước mặt cô một con dao, cô ngước mắt lên lạnh lùng nhìn anh.

Nguyệt Hương tê dại người, cô không ngờ mình lại bị mang ra trêu đùa với cái chết nhanh như vậy, cô hoảng sợ nhìn Lâm Hương Giang cầu cứu: “Cô Giang, hãy vì con tôi còn nhỏ mà tha cho tôi cái mạng này”

Lâm Hương Giang bỗng dưng cảm thấy nực cười, rõ ràng cô cũng là người bị hại, tính mạng của cô ấy cũng đang bị đe dọa, nhưng tất cả đều cầu xin cô có một tấm lòng bồ tát, đừng để một đứa trẻ không có mẹ!

Cô vừa tức giận vừa thương hại, bổng nhiên cô giành lấy con dao trong tay .Jess!

“Đúng, giết cô ta, chỉ cần cô giết cô ta, tôi lập tức thả cô!” ánh mắt .Jess trở nên điên cuồng, không ngừng khích lệ Lâm Hương Giang ra tay.

Nguyệt Hương run rẩy ngồi trên mặt đất, nhìn Lâm Hương Giang như một con thú nhỏ.

tội nghiệp, chua xót cầu xin: “Đừng…”

“Giang!” Hà Tuấn Khoa hét lên gọi cô, cô tuyệt đối không thể mắc bẫy của .Jess!

Lâm Hương Giang cầm chắc con dao.

trong tay nhìn Nguyệt Hương đáng thương, sau đó nhìn về phía Hà Tuấn Khoa đang mặt mày u sầu, anh hận không thể đến ngăn cản cô ra tay với Nguyệt Hương sao?

Gô nhìn anh một cách yếu ớt, khẽ nói: “Em sẽ không làm khó anh” Vừa dứt lời, cô đã vứt con dao, quay người chạy nhanh về phía lan can.

Tất cả mọi người đều không kịp phản ứng xem cô định làm gì, đợi đến khi hoàn hồn, chỉ thấy cô trèo qua lan can, không do dự nhảy xuống biển!

“Lâm Hương Giang!” Hà Tuấn Khoa hét khản cả cổ, giây phút đó trái tim anh thắt lại, tại sao cô có thể nhảy xuống ngay trước mặt anh chứt Cũng vào giây phút đó, người vốn dĩ ngồi trên xe lăn là anh đột nhiên đứng dậy, theo phản xạ anh muốn nhảy xuống cứu người, nhưng Cốc Nam Ninh ở phía sau đã kéo anh lại.

“Anh cẩn thận!” Cốc Nam Ninh lo lãng hét lên, sau đó là một vài tiếng súng Hóa ra là .Jess bên đó nhìn thấy Lâm Hương Giảng nhảy xuống biển, mất đi quân cờ quan trọng nhất, anh ta lập tức ra lệnh thuộc hạ bắn Hà Tuấn Khoa.

Anh không thế để cho Hà Tuấn Khoa được sống!

.Jess bên đó đã nổ súng, Cốc Nam Ninh lập tức cũng ra lệnh cho người phía sau nổ súng, hai bên trực tiếp đấu nhau trên biển!
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 587


Chương 587: Nổ súng

Bằng, bằng, bằng… Mấy tiếng súng liên tiếp vang lên, cũng không biết là đã bản trúng ai Nguyệt Hương sợ đến mức khóc thét, muốn tìm nơi nào đó để trốn đi nhưng lại không thấy.

Jess không đánh trúng Hà Tuấn Khoa, trong lòng nổi lên sát ý. Đột nhiên anh ta thấy.

Nguyệt Hương đang thu mình ngồi trong góc, ánh mắt lóe lên sự hung tợn, dùng một tay nhấc Nguyệt Hương lên, chĩa súng vào đầu cô và hét lên cho phía bên kia thấy: “Henry! Anh không muốn cứu người phụ nữ này sao? Cô ấy là mẹ của con anh, anh không quan tâm đến sống chết của cô ấy sao?”

Ngay khi anh ta vừa nói xong, một viên đạn bay xẹt qua tai, cũng không nhìn thấy bóng dáng Hà Tuấn Khoa ở đâu?

Jess chỉ cảm thấy một cơn đau dữ dội bên tai, viên đạn gần như khiến anh ta bị điếc ‘và máu không ngừng trào ra ở vết thương.

“Xem ra người phụ nữ này đối với anh không quan trọng chút nào, được rồi, hôm nay tôi sẽ giết cô ta!” Jess hung dữ hét lên.

“Đừng mà..” Nguyệt Hương bị dọa sợ đến mức ngất xi.

Khi Jess định bóp cò, đột nhiên “bằng”

một tiếng, người đối diện đã nổ súng, tốc độc cực kỳ nhanh, vừa chuẩn vừa ác bản trúng vào bàn tay đang cầm súng. Anh ta bị thương, khẩu súng trên tay rơi xuống đất.

Jess trông vô cùng đau đớn, khi ngước nhìn lên, chính tay bắn tỉa được mệnh danh là thần súng Cốc Nam Ninh ở bên cạnh Hà Tuấn Khoa đã bản anh tai Anh ta không quan tâm đến việc Nguyệt Hương đã ngất đi, quay người lại và ngay lập tức tìm một nơi để trốn, tất nhiên là anh ta không dám thách thức tài thiện xạ của thần súng.

“Tất cả tập trung hỏa lực bắn cho tôi, nhằm vào thuyên của bọn chúng, đừng để Henry bỏ chạy! Đối thủ của .Jess ra lệnh.

Lúc này, Hà Tuấn Khoa chỉ muốn nhảy xuống biến để cứu Lâm Hương Giang, nhưng Cốc Nam Ninh đã ngay lập tức giữ anh lại.

“Thưa anh, người của chúng ta đã xuống biển tìm bà chủ rồi, anh không cần phải nhảy xuống nữa. Nòng súng của đối phương hiện giờ đều đang chĩa vào anh.

“Tôi sẽ tự mình cứu cô ấy, mau cút ra cho.

tôi!” Anh chỉ nghĩ đến nguy cơ Lâm Hương.

Giang ở đó thêm một giây là sẽ gặp nguy hiểm thêm một giây là lòng lại cảm thấy bồn chồn.

Anh liền đẩy Cốc Nam Ninh ra, và sau đó anh thực sự tự mình nhảy xuống.

Cốc Nam Ninh vẫn phải đối phó với những cơn mưa đạn từ phía đối diện.

May mắn thay, lần này họ đã chuẩn bị sẵn sàng, những người đến ứng cứu đã nhanh chóng lái du thuyền chạy tới .Jess cảm thấy ở đây càng lúc càng tốn sức, lúc này thuộc hạ của anh ta đến báo: “Không ổn, bên đối phương đã tới thêm không ít người hỗ trợ, chúng ta phải nhanh chóng rời đi, nếu không toàn bộ sẽ phải bỏ mạng tại đây.”

Jess tất nhiên cũng nhìn thấy những.

chiếc du thuyền hỗ trợ đang lướt sóng lao tới, anh ta đang ôm một bên tai chảy máu, trong lòng dù vô cùng không cam tâm khi chưa lấy được mạng của Hà Tuấn Khoa, nhưng nếu anh ta không rời đi bây giờ, anh ta sẽ chết.

Jess liền nghiến răng nghiến lợi nói: “Đi!”

“Còn người phụ nữ này thì sao?” Người đàn ông chỉ vào Nguyệt Hương đang bất tỉnh nằm trên boong “Tại sao phải giữ lại cái thứ vô dụng đó?

‘Vứt xuống biển cho cá ăn.”

Ùm một tiếng, Nguyệt Hương bị ném xuống biển không thương tiếc.

Jess đã kịp rút lui trước. Khi quân chỉ viện của Hà Tuấn Khoa đến, con tàu của anh ta đã đi xa rồi.

Cốc Nam Ninh muốn đuổi theo nhưng nghĩ rằng Hà Tuấn Khoa và Lâm Hương Giang.

đều đang ở dưới biển nên đã ngăn mọi người lại, anh biết nhiệm vụ cấp bách nhất bây giờ là đi cứu người.

Hà Tuấn Khoa không ngừng tìm kiếm dưới lòng biển, lo lắng tìm kiếm bóng dáng quen thuộc, trong lòng thầm nghĩ cô không thể xảy ra bất cứ chuyện gì được.

Nhưng biển quá sâu và quá rộng, anh bơi một vòng vẫn không tìm thấy bóng dáng của Lâm Hương Giang cho đến khi một bóng người mờ nhạt hiện ra trước mặt anh.

Trái tim anh như nảy lên một nhịp, có phải là Lâm Hương Giang không?

Anh cũng không dám nghĩ nhiều, tăng tốc bơi về phía người kia.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 588


Chương 588: Ôm cô

“Hương Giang…” Dưới đáy biển ánh sáng rất tệ, khó lòng có thể nhìn rõ bất cứ vật gì. Hà Tuấn Khoa có thể nhận ra người kia là con gái nhưng nhất thời vẫn không thể phân biệt được người đó có phải là Lâm Hương Giang hay không.

Đến tận lúc anh ôm người phụ nữ đó bơi lên bờ mới phát hiện ra không đúng, người này là Nguyệt Hương chứ không phải Lâm Hương.

Giang!

“Thưa cậu!”

Sau khi người của .Jess trốn thoát, Cốc Nam Ninh cũng xuống biển để giúp tìm người, anh ta vừa mới bơi đến chỗ Hà Tuấn Khoa.

Hà Tuấn Khoa không khỏi cảm thấy thất vọng, đồng thời anh cũng càng lo lắng hơn cho sự an toàn của Lâm Hương Giang. Anh không nói nhiều mà trực tiếp giao Nguyệt Hương cho Cốc Nam Ninh.

“Đưa cô ấy lên”

Dù gì cô ấy cũng là mẹ của Gia Bảo, và Gia Bảo không thể sống thiếu mẹ vào lúc này.

Hà Tuấn Khoa lặn xuống biển và tiếp tục tìm thấy Lâm Hương Giang.

“Dạ thưa..” Đã quá muộn để Cốc Nam Ninh có thể ngăn anh lại, hiện giờ anh ta có phần lo lắng răng cơ thể của Hà Tuấn Khoa sẽ không thể chịu đựng được.

Sau khi Cốc Nam Ninh đưa Nguyệt Hương lên thuyền và giao cho người khác, anh ta lại tiếp tục nhảy xuống biển để giúp tìm kiếm Lâm Hương Giang.

Không chỉ có anh ta, đã có hai mươi, ba mươi người cùng xuống biển, và tất cả mọi người chỉ có một mục tiêu duy nhất, đó là tìm Lâm Hương Giang.

Điều kỳ lạ là đến Nguyệt Hương cũng có thể tìm thấy nhưng lại không thể tìm thấy Lâm Hương Giang!

Cho đến cuối cùng, Hà Tuấn Khoa điều trực thăng đi tìm kiếm một khu vực rộng trên biển, còn tìm thêm cả nhân viên tìm kiếm cứu nạn hàng hải chuyên nghiệp cùng tìm kiếm, nhưng kết quả vẫn không tìm thấy gì: Anh sau khi lắng nghe ý kiến của các nhân viên tìm kiếm cứu nạn, phán đoán hướng nước biển dâng dựa trên tốc độ gió tại thời điểm đó và mở rộng phạm vi tìm kiếm cứu nạn theo hướng Lâm Hương Giang có thể bị cuốn trôi ra biển.

Sau một cuộc tìm kiếm cứu nạn hoành tráng như vậy, kết quả vẫn là không tìm thấy bóng dáng!

Chỉ có một lý do duy nhất là cô ấy không còn ở biển nữa, có thể cô ấy đã được cứu sống, hoặc có thể cô ấy đã bơi vào bờ và sớm rời đi rồi.

Hà Tuấn Khoa tin rằng cô ấy khi nhảy xuống biển không phải là tự tìm cái chết, Lâm Hương Giang không phải là một người phụ nữ mong manh như vậy.

Mấu chốt của vấn đề bây giờ là cô ấy được giải cứu hay tự mình bỏ đi?

Hiểu biết của Hà Tuấn Khoa về Lâm Hương Giang vẫn rất sâu sắc, cô quả thực.

không liều chết khi nhảy xuống biển, chỉ là cô không muốn trở thành điểm yếu của anh, và càng không muốn nhìn anh bảo vệ Nguyệt Hương như vậy.

Sau khi nhảy xuống biển, cô lập tức bơi ra xa, rất may vị trí đó không quá xa bờ nên cô đã tốn rất nhiều sức lực cũng có thể bơi vào bờ.

Toàn thân cô ướt sũng nước biển, cô gục xuống bãi cát vì kiệt sức, hơi thở hổn hển, muốn nghỉ ngơi một lát để lấy lại sức.

Trên bãi biển tĩnh lặng, tai của Lâm Hương.

Giang đột nhiên nghe thấy không chỉ có tiếng sóng biển mà còn có cả tiếng bước chân.

Cô bị sợ đến mức mở mắt ra ngay lập tức, muốn đứng dậy xem chuyện gì xảy ra, một vài bóng đen bao trùm lấy cô. Ngay sau đó cô bị bao vậy bởi một vài người đàn ông mặc vest đen.

“Các anh là… Lâm Hương Giang chưa kịp dứt lời thì đã bị người bên kia thô bạo kéo lên!

Đương nhiên, cô lúc này cũng không còn chút sức lực nào để giấy dụa, chỉ có thể để mặc cho đối phương kéo đi, việc duy nhất cô có thể làm là trước tiên nghĩ xem ai đã phái những người này đến? Lẽ nào vẫn là người của Jess sao?

Một chiếc tàu du lịch đậu trên biến cách đó không xa, và Lâm Hương Giang bị cưỡng ép kéo lên.

Khi đến bên trên con, cô đã bị ném xuống, sức lực còn chưa hồi phục lại, đã cảm thấy có một đôi mắt sắc bén đang nhìn chăm chảm.

vào mình. Xung quanh cô còn có cảm giác đè nén khó chịu. Lâm Hương Giang vô thức ngẩng đầu nhìn lên, chợt bắt gặp một đôi mắt đen mang theo vài phần tĩnh lặng khó có thể diễn tả. Ngồi ngay trước mặt cô lúc này là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, khí chất cao quý nhưng lại có chút quỷ dị khó lường.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 589


Chương 589: Bị bắt lần nữa

Đó là một khuôn mặt cực kỳ đẹp trai, nhưng lại có chút nữ tính, người đàn ông này thực sự là một sự tổng hòa đầy mâu thuẫn phức tạp.

“Anh là ai? Sao lại muốn bắt tôi?” Lâm Hương Giang cuối cùng cũng lấy lại sức, cảnh giác nhìn chằm chằm đối phương.

Cơ thể người đàn ông có vẻ không được.

tốt lắm, lười biếng dựa vào một ghế đơn, một tay đỡ trán, khi nhướn mày rất có vẻ ngang bướng.

“Gô là Nguyễn Cao Ánh?” Đến giọng của người đàn ông này cũng mang theo vẻ biếng nhác.

Anh ta nhận nhầm cô thành người nhà họ Nguyễn Cao, lẽ nào anh ta có thù oán gì với gia tộc đó hay sao?

Ý nghĩ này vừa chợt lóe lên trong đầu cô, thì người đàn ông lại nói: “Sở Khả Vy chỉ thua cô sao?” Anh ta bắt đầu nhìn cô, muốn tìm kiếm điều gì đó đặc biệt ở cô.

Lâm Hương Giang cau mày, anh ta biết Sở Khả Vy ư? Nói cách khác, anh cũng đến để báo thù cho Sở Khả Vy?

“Anh là gì của Sở Khả Vy?” Cô hỏi không có mối quan hệ đặc biệt nào.

cả, có điều cô ấy từng giúp tôi một lần, nên tôi nợ cô ấy một ân tình. Tôi còn chưa kịp trả thì đã nghe tin cô ấy không may bị thiêu chết” Giọng điệu của người đàn ông này không nhanh không chậm, nhưng không nghe ra anh ta có định đến trả thù cho Sở Khả Vy hay không.

589.jpg


Lâm Hương Giang không nói gì, đợi anh ta nói tiếp.

Người đàn ông đột nhiên ngồi thẳng dậy, tiến lại gần cô, dùng đôi mắt hẹp dài của mình nhìn cô chăm chằm, rất nghiêm túc nói: “Cô nhớ kỹ lấy, tên tôi là Dạ Hữu Khánh”

Bật cười. Lâm Hương Giang không thể nhịn được cười sau khi nghe đến tên của anh ta Dạ Hữu Khánh cau mày: “Cô đang cười cái gì? Tên của tôi có gì đáng cười?”

“Sao lại không buồn cười? Người ta vẫn hay nói ban ngày không hiểu chuyện ban đêm.

Tên anh thì hay rồi, Dạ Hữu Khánh? Anh là đêm tối đố ky ban ngày? Tôi khuyên anh đừng nên đố ky, hãy cứ ngoan ngoãn ở lại trong đêm tối của anh đi thì hơn?”

Không biết cô nói sai cái gì, hay là k*ch th*ch đến sợi thần kinh nào của anh ta, người đàn ông vốn dĩ lười biếng kia đột nhiên thay đổi sắc mặt.

Toàn thân anh trở nên u ám, lạnh lùng nhìn cô, tính tình trở nên có chút cáu kỉnh: “Ai nói với cô tôi chỉ có thể ở trong bóng tối? Tôi nói cho cô biết, Dạ Hữu Khánh tôi đây sẽ bước ra ánh sáng, tôi muốn cho tất cả các người biết răng, để quốc bóng đêm của tôi sẽ không chỉ ở mãi trong đêm tối.”

Đế chế bóng đêm? Là cái thứ gì?

Lâm Hương Giang không biết đây là tổ chức gì, nhưng rõ ràng người đàn ông trước mặt cô có lẽ là lãnh đạo của tổ chức này.

“Các người lập tức lôi người phụ nữ này đi giải quyết cho tôi!” Dạ Hữu Khánh ra lệnh cho thuộc hạ ở bên cạnh.

Lâm Hương Giang vô cùng kinh ngạc, nhìn thấy sẽ có người tới kéo cô đi ngay lập tức, cô lập tức nói: “Chờ đất Không được giết t Dạ Hữu Khánh giễu cọt: “Giết cô mà còn cần phải xem ngày hay sao?” Thế giới bên ngoài đồn đại anh ta là yêu quái giết người không chớp mắt.

“Thực sự là cần phải xem ngày. Không phải anh nói đợi đến khi tôi chết có thể nói với Sở Khả Vy rằng anh đã giúp cô ấy báo thù hay sao?” Lâm Hương Giang hoàn toàn không biết phải nói gì, hiện tại hoàn toàn là đang nói lừa.

“Vậy thì sao?”

“Tôi không muốn. Nếu bây giờ anh giết tôi, tôi sẽ không nói với cô ấy răng anh đã giúp cô ấy trả thù. Vậy thì anh vẫn không thể trả ơn mà mình đã nợ”

Dạ Hữu Khánh im lặng nhìn cô khi nghe thấy những lời đó, cô cho rằng anh không để ý tới những gì cô nói một cách vô nghĩa đó, nên chuẩn bị tỉnh thần bị anh ta hạ lệnh kết liễu sinh mạng mình.

Tuy nhiên, anh ta đúng là một người kỳ lạ.

Dạ Hữu Khánh thực sự rất nghiêm túc hỏi cô: “Vậy làm thế nào thì cô mới có thể đồng ý giúp tôi nói với cô ấy?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 590


Chương 590: Nói thẳng

Nếu không phải là nhìn thấy biểu cảm nghiêm túc của đối phương thì Lâm Hương Giang thực sự sẽ nghĩ rằng anh ta đang trêu đùa với cô.

Anh ta muốn giết cô, nhưng lại còn hỏi làm thế nào mới đồng ý?

Cô không ngu ngốc hay bị khùng mà cùng anh bàn bạc cách tự kết liễu cuộc sống của mình.

“Có thế nào thì tôi cũng không muốn, bởi vì tôi còn chưa muốn chết” Cô không ngại nói thẳng điều này với anh ta.

Dạ Hữu Khánh hai mắt híp lại, giọng điệu nhẹ nhàng đột nhiên biến mất: “Tôi nghĩ cô đang chê mình sống quá lâu rồi, ở đây đâu đến lượt cô nói muốn hay không muốn. Cô hôm nay phải đi gặp cô ấy”

Anh ta vừa nói xong liên ra lệnh cho thuộc hạ áp giải Lâm Hương Giang xuống dưới giải quyết. Đột nhiên có người vội vã chạy vào, ghé sát tai anh ta thì thầm điều gì đó. Vẻ mặt vốn luôn tỏ ra lười biếng của Dạ Hữu Khánh thay đổi, trong con ngươi tĩnh lặng như mực lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, anh ta đứng dậy nhanh chóng bước ra ngoài.

“Thuộc hạ vội vàng hỏi anh ta chỉ thị: ‘Cậu chủ, còn người phụ nữ này thì sao?”

Không rõ là anh ta đang gấp gáp chuyện gì, anh †a chỉ quay đầu lại nói: “Hãy khóa cô ta lại trước” Anh ta vừa dứt lời đã không nhìn thấy bóng dáng đâu nữa.

Lâm Hương Giang thở phào nhẹ nhõm, xem ra tạm thời cô đã được cứu một mạng rồi. Giây tiếp theo, cô bị kéo lên một cách thô bạo bởi hai người đàn ông áp giả cô đi giam cầm.

“Đi, đi mau!” Hai người thúc giục cô từ phía sau.

Lâm Hương Giang vừa đi về phía trước.

vừa quan sát khung cảnh ở đây, con tàu du lịch tư nhân này được canh gác ở khắp mọi nơi, việc trốn thoát khỏi đây không hề dễ dàng Khi đi ngang qua một căn phòng nọ, cô đột nhiên nghe thấy giọng nữi dữ dội của một người phụ nữ bên trong vọng ra: ‘Dạ Hữu Khánh, anh sẽ không chết môt cách tử tế đâu! ớm muộn gì tôi cũng sẽ bắt anh trả lại hết món nợ của cả nhà tôi! Tôi sẽ tự tay g**t ch*t anh để báo thù cho ba tôi!”

“A … buông tôi ra! Lũ ăn cháo đã bát vô lương tâm, không biết ai là chủ nhân của mình sao?”

Tôi không biết trong phòng xảy ra chuyện gì, chỉ nghe thấy tiếng đập phá. Từ đầu đến cuối đều không có nghe thấy giọng nói của Dạ Hữu Khánh, chỉ có người phụ nữ đó đang điên cuồng gào thét.

Lâm Hương Giang không cố ý không muốn nghe, nhưng là do giọng nói của người phụ nữ đó lớn đến mức mọi người đều có thể nghe thấy một cách rõ ràng.

“Ai cho phép cô dừng lại? Đi mau lên!”

Những người phía sau lại bắt đầu thúc giục.

Lâm Hương Giang tiếp tục đi về phía trước, chưa đi được mấy bước, sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng động lớn.

Bùm! Cô thực sự sửng sốt, theo phản xạ mà quay đầu lại, thì thấy cửa một phòng đã bị một lực lượng nào đó đập ra Sau đó một bóng người chạy ra khỏi phòng, vừa chạy người đó vẫn còn gào thét: “Ạ.

Đó là một người phụ nữ, một phụ nữ rất trẻ, có vẻ như mới đôi mươi. Nhưng cô ta dường như bị phát điên, khuôn mặt xinh đẹp vốn có lúc này lại rất gớm ghiếc, mái tóc đen xoăn rối tung, mặc một chiếc váy trễ nải, trông có chút giống công chúa. Cô ta đang chạy trốn, cố gắng hết sức để chạy khỏi nơi này…

“Bắt cô ta lại cho ta!” Cuối cùng Dạ Hữu Khánh cũng xuất hiện, anh ta u ám bước ra khỏi phòng, đối với người phụ nữ đó thì chẳng khác nào một con quỷ.

Ba bốn tên thuộc hạ bước tới để khống chế một người phụ nữ, nhưng họ không dám làm tổn thương cô ấy.

“Buông ta ra, lũ vô ơn! Các người đều là lũ ăn cháo đá bát!” Người phụ nữ lại bị bắt lại, miệng không ngừng chửi bới.

“Đưa cô ấy về phòng” Dạ Hữu Khánh lại ra lệnh.

Người phụ nữ chỉ muốn trốn đi kia chỉ có thể ngoan ngoãn chịu trói, đạp vào người bên trái, rồi cúi đầu cản người bên phải đang giữ chặt mình.

Dù vậy cô cũng không thoát khỏi số phận bị bắt lại, dù sao cô cũng là một người phụ nữ yếu đuối, sao có thể đọ sức được với những người đàn ông thô bạo này?

Cô ta được đưa trở lại căn phòng vừa rồi, Dạ Hữu Khánh mặt không cảm xúc ra lệnh: “Nhốt cô ấy lại.”

Để ngăn cô ta trốn thoát và phát điên lần nữa, anh ta chỉ có thể trói cô lại bằng xích sắt.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 591


Chương 591: Nói xong thì cút

“Sớm muộn gì anh cũng sẽ khiến cô ấy phát điên” Thân cùng là phụ nữ, Lâm Hương Giang thực sự không thể chịu nổi những chuyện đã xảy ra với người phụ nữ này, liền lợi dụng lúc mấy tên đàn em kia không để ý mà bước vào.

Dạ Hữu Khánh quay đầu nheo hai mắt lại, lạnh lùng nhìn cô, hỏi: “Ai cho cô đi vào đây?

Chán sống rồi sao?”

“Tôi chỉ ở đây để cho anh một chút ý kiến.

Anh không thể ép một người phụ nữ đến như thế này”

Dạ Hữu Khánh hừ lạnh một tiếng khinh bỉ: “Cô trước tiên hãy lo cho cuộc sống của chính mình đi”

“Tôi không nghĩ rằng anh muốn cô ấy phát điên, phải không?” Lâm Hương Giang nói thẳng.

Dạ Hữu Khánh nhìn chăm chăm cô một lát, lúc này anh không còn cái vẻ lười biếng vừa rồi nữa mà đã trở thành một ác quỷ lạnh lùng tàn nhãn, với khuôn mặt pha trộn giữa sự nữ tính và đẹp trai. Trông anh ta thực sự rất mê hoặc.

“Cô nói xong chưa? Nói xong rồi thì cút đi cho tôi” Giọng anh ta không có nổi một tia ấm ấp.

Chỉ là anh ta vừa nói ra lời này, người phụ nữ đẳng kia lại bắt đầu la hét và phản kháng: “Dạ Hữu Khánh! Anh thả tôi ra!”

“Các người còn ngẩn ra đấy làm gì? Còn không nhốt cô ấy lại!” Dạ Hữu Khánh lạnh lùng mắng người của mình.

Có lẽ người phụ nữ này thực sự không muốn bị anh ta giam cầm nữa, cô ấy đột nhiên đập mạnh đầu vào tường, uỳnh một tiếng, trên trán cô ấy đã chảy be bét máu.

Dạ Hữu Khánh vô cùng sửng sốt, cuối cùng một tia hoảng sợ xẹt qua đáy mắt anh ta: “Lãnh Thiên Khuê, cô muốn chết sao!”

“Nếu tôi không giết được anh, thì tôi có sống không bằng chết. Đừng lo lắng, tôi dù có chết biến thành quỷ cũng sẽ không tha cho.

anh đâu!” Nói xong, cô ấy lại chuẩn bị đập đầu vào tường.

May mẫn thay là một đàn em ở bên cạnh nhanh tay nhanh mắt đã nhanh chóng ngăn cô lại.

“Em gái, cô đừng dễ dàng kết thúc cuộc đời mình như vậy, không phải chỉ là trả thù sao, tôi có thể giúp cô” Lâm Hương Giang lúc này bước tới, nói thắng với người phụ nữ.

“Cô? Cô là ai?” Lãnh Thiên Khuê nhìn chăm chằm cô đầy nghỉ ngờ, không tin Lâm Hương Giang một chút nào.

“Tôi ở đây để giúp cô” Lâm Hương Giang mỉm cười.

Lãnh Thiên Khuê nhìn cô vài lần rồi cười nhạo: “Tôi nghĩ cô đến bản thân còn không thể tự bảo vệ. Cô nên cứu mạng mình trước đi” Bị rơi vào tay của Dạ Hữu Khánh thì làm sao có kết cục tốt đẹp được?

Lâm Hương Giang quay lại nhìn Dạ Hữu Khánh và hỏi: “Anh thả cô ấy và để tôi nói chuyện với cô ấy một mình”

“Cô nghĩ mình là ai?” Dạ Hữu Khánh không hiếu tại sao cô lại tự cho mình là đúng và tọc mạch vào chuyện người khác như vậy?

Sự tự tin của cô lấy ở đâu vậy, nghĩ rằng cô ấy có thể thuyết phục Lãnh Thiên Khuê?

“Nếu tôi đoán không lầm, anh không muốn cô ấy chết, anh không muốn cô ấy phát điên, anh chỉ muốn giữ cô ấy ở bên mình, đúng không?” Kiến Tây nhìn anh hỏi.

Anh không nói một lời, im lặng đã là câu trả lời tốt nhất.

“Nhưng cô ấy hận anh, và thậm chí muốn giết bạn. Nếu anh cưỡng ép cô ấy, điều đó ngược lại sẽ phản tác dụng. Vừa đúng lúc tôi là một nhà điều chế mùi hương. Tôi có một loại mùi hương có thể làm giảm cảm xúc của cô ấy. Tôi vừa nhìn thấy vừa rồi cô ấy đã có chút hoảng loạn rồi. Nếu anh không để cô ấy bình tĩnh lại thì anh sẽ vĩnh viễn không thể giữ cô ấy lại bên mình”

Không biết lời nói vừa rồi của cô có đâm vào dây thần kinh nào trong đầu Dạ Hữu Khánh hay không, ánh mắt anh đột nhiên trở nên phức tạp, trái tim khẽ nhói “Cô có phải là người điều chế mùi hương thật không?” Anh nghỉ ngờ hỏi “Anh không điều tra rõ ràng trước khi bắt tôi sao?” Lâm Hương Giang bật cười nhìn anh.

“Cô có thể ổn định tâm trạng cho cô ấy được không?” Thật ra anh ta đã phát hiện ra vấn đề của Lãnh Thiên Khuê từ lâu, nhưng anh †a không giải quyết được.

“Không biết, phải thử xem sao?”

Dạ Hữu Khánh nhướng mày: “Thử thì thử, nếu không được, giết ngươi cũng không muộn”

Anh ta nhìn Lãnh Thiên Khuê lần cuối, rồi vẫy tay ra hiệu cho tất cả người của mình rút lui.

Sau khi Dạ Hữu Khánh cũng rời đi, chỉ có Lâm Hương Giang và Lãnh Thiên Khuê ở trong phòng.

“Không ngờ cô chỉ nói vài câu đã đuổi được anh ta đi, cô ăn nói cũng khá đấy” Lãnh Thiên Khuê nhìn cô chế giễu.

“Cô sai rồi, không phải bởi vì mấy lời của tôi có thể khiến anh ta bỏ đi, mà là bởi vì cô”’
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 592


Chương 592: Anh ta quan tâm cô

Lãnh Thiên Khuê nheo mắt nhìn Lâm Hương Giang, nhất thời không hiểu ý của cô: “Bởi vì tôi?”

“Đúng, là vì quan tâm đến cô.

Mặc dù Dạ Hữu Khánh đã yêu cầu đàn em khóa cô bãng xích sắt, đây là một hành động đáng ghê tởm và đáng xấu hổ, nhưng anh ta làm tất cả những điều này chỉ để có thể giữ cô bên cạnh mình.

Nếu không phải vì hận anh ta, không ngừng kêu gào muốn giết anh ta, có lẽ Dạ Hữu Khánh sẽ không giữ cô lại bảng một cách cực đoan như vậy.

Lãnh Thiên Khuê thoạt đầu giật mình, sau đó cười phá lên như vừa nghe thấy một câu chuyện cười vô cùng hài hước nào đó: “Cô bị mù à? Con mắt nào của cô nhìn thấy là anh ta quan tâm đến tôi? Anh ta muốn giết tôi. Cô không nhìn thấy sao?”

tôi có thể nhìn thấy anh ta Lâm Hương Giang lắc đầu: “Tôi không thấy, tôi chỉ nghe thấy cô luôn miệng nói muốn giết anh ta mà”

“Đúng vậy, tôi muốn anh ta chết. Điều đáng căm ghét là tôi không thể giết anh ta ngay bây giờ!” Lãnh Thiên Khuê nghiến răng, và sự hận thù dành cho anh ta trong lòng cô đã ăn sâu vào xương.

Lâm Hương Giang nhìn cái trần mà cô vừa tự đập vào tường, ngồi xổm xuống lấy một tờ giấy bên cạnh giúp cô lau vết máu. Thật kỳ lạ là Lãnh Thiên Khuê không đẩy cô ra, có lẽ vì cô ấy cảm thấy rằng Lâm Hương Giang không có ý thù địch.

Ở khoảng cách gần như vậy, Lâm Hương Giang lúc này mới có thể nhìn rõ hơn cô gái trước mặt mình. Lãnh Thiên Khuê là một cô gái rất trẻ đẹp, làn da trắng nõn, khuôn mặt ngọt ngào, nhưng ánh mắt lại mang theo hận ý không phù hợp với tuổi tác.

“Đôi khi cô không cần phải sử dụng các phương pháp quyết liệt đế đạt được mục tiêu của mình. Cô thử thay đổi suy nghĩ của mình, sử dụng các phương pháp khác. Có thể cô sẽ làm được điều mình mà muốn” Lâm Hương Giang thì thầm với Lãnh Thiên Khuê trong khi giúp cô ấy lau vết máu.

Lãnh Thiên Khuê đưa mắt nhìn cô chẳm chăm, tự hỏi là nghe không hiểu lời của Lâm Hương giang, hay không hiểu tại sao cô lại nói câu này?

“Cô có biết Dạ Hữu Khánh đã làm gì không? Cô có ại sao tôi lại muốn giết anh ta không?” Cô hỏi với vẻ chế nhạo.

Lâm Hương Giang lại lắc đầu và thành thật trả lời: “Tôi không biết”

Lãnh Thiên Khuê không khỏi chế nhạo: “Cô không biết thì tại sao lại ở đây khoa chân múa tay?”

“Được thôi. Vậy thì tôi sẽ nói cho cô biết sự thật, để cứu lấy cái mạng nhỏ của chính mình vậy”

Lãnh Thiên Khuê kinh ngạc nhìn cô, rồi cảm thấy nực cười: “Cô như vậy càng không thể bảo toàn mạng sống, với cả tôi dám chắc rãng nếu như cô vừa ra ngoài anh ta sẽ giết cô.

“Không, chỉ cần cô đồng ý phối hợp với tôi, anh ta sẽ không những không giết tôi, còn giữ tôi lại”

Lãnh Thiên Khuê dùng ánh mắt khó hiểu.

nhìn cô, thật sự không hiểu ý của cô là gì?

Lâm Hương Giang nhìn thấy sự nghỉ ngờ trong và có vẻ như cá đã bắt đầu cản câu, vì vậy cô ấy nói thêm: “Cô có muốn đánh cuộc với tôi không?”

Lãnh Thiên Khuê mím môi và không nói gì, như thể cô ấy đang do dự.

“Tại sao tôi phải đánh cuộc với cô?” Lãnh Thiên Khuê định thần lại.

“Nếu tôi thẳng, cô có thể tin tưởng để tôi giúp cô thực hiện mong muốn của mình”

Không phải điều cô ấy muốn làm nhất bây giờ chỉ là giết Dạ Hữu Khánh sao? Người phụ nữ này có thể giúp cô ấy thật không?

Lãnh Thiên Khuê suy nghĩ một hồi, cuối cùng nói: “Được rồi, vậy tôi sẽ đánh cuộc với cô một lần này” Cô ấy đã chiến đấu với Dạ Hữu Khánh lâu như vậy, và vẫn bị anh ta giam giữ ở đây. Có lẽ cô ấy thực sự nên tìm một người để giúp bản thân mình.

Trong vòng mười phút, Lâm Hương Giang bước ra khỏi phòng. Đúng như cô dự đoán, Dạ Hữu Khánh và người của anh ta đang đợi ở bên ngoài cách đó không xa.

Vừa đi ra, Diệp mụ mụ hai mắt đen như mực nhìn chằm chäm cô, không cần hãn lên tiếng, cô chủ động đi tới “Cô ấy bây giờ thế nào?” Anh ngây người hỏi, nóng lòng muốn đi vào xem thử.

Lâm Hương Giang mỉm cười và nói: “Cảm xúc của cô ấy đã bình ổn trở lại, và cô ấy bây giờ đã đi ngủ rồi.”

“Đang ngủ?” Dạ Hữu Khánh không thể tin được, theo tính khí của Lãnh Thiên Khuê, cô không thể ngủ trong nháy mắt được.

Anh lập tức nhấc đôi chân dài trực tiếp đi vào trong phòng.

Lâm Hương Giang cứ giữ nụ cười của mình và cũng không đi theo, và phải để anh ta tận mắt chứng kiến mới tin tưởng được.

Không mất nhiều thời gian thì Dạ Hữu Khánh bước ra, anh ta cao và gầy, nhưng giữa hàng lông mày lại ẩn chứa những sự ngang tàng khó tả.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 593


Chương 593: Chế hương

“Làm thế nào mà cô làm được vậy?” Anh ta nhìn cô đầy khó hiểu, Lãnh Thiên Khuê, người vẫn đang hét lên đòi đánh đòi giết, vậy mà lại đã ngủ rồi!

“Tôi nói rồi, tôi là một nhà điều chế mùi hương. Cảm xúc của cô ấy đã đến mức phát cuồng mất khống chế rồi, chỉ cần an ủi một chút là có để bình ổn được cô ấy, đến lúc đó thì thấy mệt sẽ tự khắc ngủ thôi”

Dạ Hữu Khánh nheo mắt xem xét cô, nghỉ ngờ nói: “Vậy cô vừa mới cho cô ấy ngửi hương của cô?”

“Đúng vậy, chính là cái này. Tôi luôn mang theo một số loại hương trên người bất cứ lúc nào để đề phòng bất trắc” Trên tay cô xuất hiện một chiếc lọ nhỏ với chút chất lỏng màu xanh nhạt.

Dạ Hữu Khánh cầm chai thủy tinh đưa lên trước mũi ngửi, mùi rất lạ nhưng không có tác dụng với anh.

“Cứ để cô ấy ngửi mùi này, cảm xúc của cô ấy có thể bình tĩnh lại được không?”

Lâm Hương Giang cười nhẹ: “Đương nhiên không thể trông cậy vào cái thứ này, mà còn phải xem anh định làm như thế nào”

“Tôi sao?”

593.jpg


Lâm Hương Giang liền ngậm miệng lại, cô thấy anh ta có chút không chắc chản, có thể anh sẽ hối hận rồi ra tay giết cô trong giây tiếp theo.

Lâm Hương Giang hiện tại không bị giam giữ, lại còn được nhận đãi ngộ rất tốt, sau khi dọn đẹp sạch sẽ lại có người đưa đồ ăn cho cô.

Dù đã giữ được mạng nhưng cô vẫn bị theo dõi chặt chẽ, không thể thoát khỏi đây lúc này.

Cô nhìn làn nước xanh ngắt ngoài cửa sổ và tự hỏi liệu Hà Tuấn Khoa có đang tìm kiếm mình hay không?

Và cái tên .Jess đó… chắc anh ta cũng không khó đối phó phải không?

Vừa nghĩ tới đây, cô chợt nghe thấy bên ngoài có người đang nói chuyện, cô lại gần cửa cẩn thận lắng nghe.

“Cậu chủ của các người ở đâu?”

“Mời anh đi cùng tôi” Một tên đàn em nói nói.

Lâm Hương Giang nghe thấy giọng nói của người đó có vài phần quen thuộc… Là ess Sao?

Nghe thấy tiếng bước chân đã đi xa, cô lập tức mở cửa, nhìn thấy bóng lưng của .Jess, anh đi tìm Dạ Hữu Khánh ư?

“Cô không được ra ngoài, vào đi” Người đàn ông ở cửa hét lên với cô.

Lâm Hương Giang muốn nghe cuộc nói chuyện giữa Jess và Dạ Hữu Khánh, nhưng rõ ràng đây là không thể. Vậy lần này .Jess tay tay với Hà Tuấn Khoa là có thêm sự giúp đỡ của Dạ Hữu Khánh?

Nghĩ đến đây, cô đột nhiên quyết định ở lại, ít nhất để biết Jess đang tìm Dạ Hữu Khánh để làm gì, và tốt nhất là có thể giúp Hà Tuấn Khoa giải quyết räc rối liên quan đến dess.

Nguyễn Cao Cường vẫn biết tin Lâm Hương Giang nhảy xuống biển sau khi bị bắt cóc, vì vậy anh ta đã lập tức đến gặp Hà Tuấn Khoa “Hương Giang đâu? Anh lại để mất em ấy đúng không?” Nguyễn Cao Cường vừa hỏi, vừa năm cổ áo Hà Tuấn Khoa.

“Tôi sẽ tìm thấy cô ấy” Hà Tuấn Khoa đáp trong khi hất tay anh ra.

“Anh nên đưa em ấy trở lại càng sớm càng tốt, nếu không anh sẽ không xong với tôi đâu!”

Nguyễn Cao Cường sau khi đe dọa, liền nói p: “Hơn nữa, sau khi tìm thấy em ấy, tôi sẽ không để em ấy có chút dây dưa gì với anh nữa. Và anh cũng đừng bám lấy em ấy!”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 594


Chương 594: Cương quyết

Đây không phải là lân đầu tiên Nguyễn Cao Cường nói những lời này, mỗi lần Lâm Hương Giang gặp tai nạn, anh ta đều đến chỗ Hà Tuấn Khoa để tính sổ, và lần nào cũng nói không được dây dưa với Lâm Hương Giang nữa. Nhưng lần này thái độ của anh ta lại cương quyết hơn bao giờ hết.

“Hương Giang vì anh mà mất một đứa con đã đủ đau đớn rồi. Anh lại còn để người phụ nữ khác mang con bước chân vào nhà họ Hà, anh coi em ấy là cái gì? Có khác gì dùng dao đâm vào tim em ấy?” Nguyễn Cao Cường năm bắt cơ hội liên tục quở trách Hà Tuấn Khoa.

“Anh để em ấy nhìn người phụ nữ và đứa trẻ đó mỗi ngày. Đó là một loại cực hình, anh có biết không?”

Nếu không phải Lâm Hương Giang từ chối đi cùng anh ta, nếu không anh đã sớm đón cô về nhà họ Nguyễn Cao từ lâu rồi.

“Nếu sớm biết mọi chuyện như thế này, lúc đầu tôi đã trói chặt em ấy ở nhà Nguyễn Cao kia rồi, và em ấy cũng sẽ không phải nhảy.

xuống biển đến bây giờ sống chết không rõ”

Sau khi Nguyễn Cao Cường nói rất nhiều, anh ta vẫn không thể nguôi cơn giận về Hà Tuấn Khoa. Anh ta dừng lại một chút cảm thấy cổ họng hơi khô, hẳn là anh ta đã chửi thề quá nhiều. Điều kỳ lạ là kể cả sau khi bị anh ta mắng rất lâu, Hà Tuấn Khoa thậm chí còn không có lấy một lời phản bác!

Làm thế nào mà một người vừa tự phụ vừa kiêu ngạo như Hà Tuấn Khoa lại có thể chịu đựng sự sỉ nhục như vậy?

“Đừng tưởng rằng anh không phản bác lời nào là tôi sẽ bỏ qua cho anh…”

“Tôi sẽ không để Hương Giang rời khỏi tôi” Hà Tuấn Khoa cuối cùng cũng cất tiếng, vừa mở miệng đã dùng giọng nói như thể người đã chết.

“Anh..” Nguyễn Cao Cường thấy rằng chửi rủa lâu như vậy rốt cuộc cũng chỉ phí nước miếng!

Anh ta thở ra thật sâu hơi thở dồn dập trong lồng ngực, nhìn chăm chăm Hà Tuấn Khoa đang vô cảm, cuối cùng nói: “Tôi không muốn nói nhảm với anh. Dù sao, ý của tôi vẫn vậy, đó là đừng quấn lấy cô ấy nữa!”

Nguyễn Cao Cường cuối cùng cũng rời đi sau khi mắng mỏ một hồi, anh ta lo lắng cho Lâm Hương Giang, nên tất nhiên cũng cử người đi tìm.

Khi Hà Tuấn Khoa bị mảng, Cốc Nam Ninh cũng ở đó và anh ta thực sự ngưỡng mộ khả năng chịu đựng của Hà Tuấn Khoa.

“Anh, anh thực sự không cần tìm vợ mình hay sao?” Anh không ngờ Hà Tuấn Khoa lại bình tĩnh như vậy.

“Sẽ có tin tức về cô ấy, cứ chờ thêm một chút” Hà Tuấn Khoa có giác quan thứ sáu rất mạnh, sẽ sớm có tin tức về Lâm Hương Giang mà thôi.

“Bên Jess…”

“Anh ta sẽ lại đến tìm tôi” Tất cả những gì họ phải làm bây giờ là chờ đợi Lâm Hương Giang không đợi được bao lâu, Dạ Hữu Khánh đã lại đến chỗ cô, và Lãnh Thiên Khuê tỉnh dậy và nói rằng cô ấy muốn gặp cô.

“Cô hãy khuyên nhủ cô ấy thật tốt cho tôi, để cô ấy ngoan ngoãn một chút, đừng có cãi vã với tôi, cũng đừng muốn chạy trốn và cả việc muốn tự sát ngu ngốc đó nữa”

Anh ta yêu cầu nhiều việc như vậy cùng một lúc, khiến Lâm Hương Giang không thể nhịn được cười: “Tâm trạng của cô ấy vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại. Anh không thể hỏi cô ấy nhiều như vậy được”

Dạ Hữu Khánh hừ lạnh một tiếng: “Đây là việc của cô, tôi muốn cô làm hết cho tôi.”

“Vậy thì tôi sẽ thử” Cô hài hước trả lời “Ngoài ra, bảo cô ấy ăn cơm tử tế vào.”

Lâm Hương Giang nhìn chằm chăm vào anh ta và đột nhiên không nói.

Dạ Hữu Khánh nhướng mày, trừng mắt nhìn lại cô, ngữ khí nặng nề nói: “Cô nhìn tôi làm cái gì? Có chút yêu cầu nhỏ thế này mà cũng không làm được sao?”

“Nếu tôi làm được thì anh cho tôi thứ gì tốt đây?” Cô hỏi.

“Tôi không lấy cái mạng nhỏ của cô đã là ân huệ lớn nhất rồi” Vậy mà cô còn dám đòi anh ta lợi ích nữa sao?

Lâm Hương Giang lần này không nhân nhượng nữa, đáp: “Anh phải cho tôi một chút lợi ích, nếu không tôi sẽ không có động lực.”

Ngoài Lãnh Thiên Khuê, cô là người đầu tiên dám mặc cả với anh ta.

Nghĩ đến Lãnh Thiên Khuê, anh tiền nhượng bộ hỏi: “Vậy cô muốn lợi ích gì?”

Lâm Hương Giang nhìn thẳng vào anh ta và nói: “Tôi muốn anh ngừng giúp đỡ .Jess.”

Một tia ngạc nhiên lướt qua đáy mắt Dạ Hữu Khánh, anh ta trầm giọng hỏi: “Làm sao cô biết chuyện tôi sẽ giúp Jess?”

“Anh chỉ cần đồng ý với tôi, không cần quan tâm làm sao mà tôi biết chuyện đó.”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 595


Chương 595: Yêu cầu

Anh ta lại khẽ lắc đầu, trực tiếp từ chối: “Không, tôi không thể đáp ứng cô.”

“Tôi chỉ đưa ra một yêu cầu nhỏ như vậy thôi, nếu anh không đồng ý, tôi không thể đảm bảo rằng tâm trạng của Lãnh Thiên Khuê sẽ ổn định được đâu”

“Cô đang uy h**p ta?” Trên đời này không có người nào dám uy h**p cậu chủ của của tập đoàn Vinh Quang!

“Tôi chỉ đang nói chuyện với anh về những điều kiện hai bên” Cô nghĩ rằng điều đó là chuyện hợp tình hợp lý.

“Không ai có thể nói chuyện bàn bạc qua lại với tôi!”

“Nếu anh cứ vô lý như vậy, đừng nghĩ rằng Lãnh Thiên Khuê sẽ có gì thay đổi với anh, tâm trạng của cô ấy sẽ không thể khá hơn đâu” Lâm Hương Giang nhún vai.

Dạ Hữu Khánh trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo, trên người cũng có chút đáng sợ bao phủ. Cô thực sự là người không thấy quan tài không đổ lệ!

“Thảm nào mà Hà Tuấn Khoa lại thích một người khác, tính khí tệ hại của cô ai mà yêu nổi: “Như nhau cả thôi” Lâm Hương Giang cũng không chịu thua mà đáp trả.

Dạ Hữu Khánh im lặng một lúc rồi nói: “Tôi không thể bỏ qua cho Hà Tuấn Khoa. Dù sao thì Sở Khả Vy cũng vì anh ta mà chết”

Hóa ra anh ta vẫn không quên trả ơn cho Sở Khả Vy, không chỉ muốn cái mạng của cô mà cả mạng của Hà Tuấn Khoa nữa.

Lâm Hương Giang chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, người đàn ông trước mặt đáng sợ hơn bất cứ ai khác, anh ta có thể vừa mỉm cười với bạn và vừa đâm sau lưng bạn “Hừ, nếu như anh đã muốn trả ơn Sở Khả Vy, vậy thì tại sao anh không tự tay mình làm?”

“Ý cô là gì?” Dạ Hữu Khánh nhìn thẳng vào ánh mắt của cô.

“Có nghĩa là anh phải đích thân đi tìm Hà Tuấn Khoa và tận tay lấy mạng của anh ấy thì mới xứng với Sở Khả Vy”

Dạ Hữu Khánh cho răng mình nghe nhầm, liền chế nhạt ô muốn tôi giết Hà Tuấn Khoa? Cô ghét anh ta đến vậy sao? Không phải anh ta vừa có con với người phụ nữ khác thôi sao”

Sự việc này đúng là một cái gai không thể nhổ đi trong lòng Lâm Hương Giang, và giờ đâu anh ta đã nhắc đến nó như thể một trò đùa!

Lâm Hương Giang nén cơn tức giận trong lồng ngực, tự dùng lý trí nhắc nhở bản thân rãng bây giờ không phải là lúc để nổi giận “Anh biết tất cả rồi, thì không khó để hiểu được cảm xúc của tôi” Jess chắc hẳn đã nói với Dạ Hữu Khánh điều này, thật không ngờ JJess cũng là người hay ngồi lê đôi mách.

“Cô bảo tôi đừng giúp .Jes, chính là vì cô muốn tôi tự đi giết Hà Tuấn Khoa?”

“Anh không dám sao? Hay là nói anh hoàn toàn không phải đối thủ của anh ta, anh sợ rồi?” Lâm Hương Giang hỏi ngược lại.

Dạ Hữu Khánh nhẹ khịt mũi đầy khinh bỉ: “Đừng nói những lời này cố ý chọc tức tôi, tôi không ngại nói cho cô biết trên đời này, không có người nào tôi phải sợ hãi cả, đúng lúc tôi cũng muốn gặp anh ta một lát”“

Dạ Hữu Khánh đã điều tra các vụ việc của Hà Tuấn Khoa, biết rãng anh là một con người mà nếu hai người đối đầu trực tiếp với nhau, sẽ là một điều rất thú vị.

“Vậy là anh đã hứa sẽ không giúp Jess nữa?” Lâm Hương Giang hỏi ngay lập tức.

“Cái đó còn phải xem cô có thể đáp ứng yêu cầu của tôi không đã”

“Không sao, anh cứ đợi đi” Lâm Hương Giang tự tin đến gặp Lãnh Thiên Khuê.

Trong phòng của Lãnh Thiên Khuê, cô ấy không còn bị xích, trên người cô lúc này cũng không còn những bộ quần áo rách nát kia nữa. Hiện tại Lãnh Thiên Khuê đã sạch sẽ và trông hết sức bình thường.

“Anh ta thực sự không muốn lấy mạng của cô?” Lãnh Thiên Khuê không thể tin được khi nhìn thấy Lâm Hương Giang vẫn còn nguyên vẹn đi đến trước mặt mình.

“Tôi đã nói rồi, chỉ cần cô đồng ý hợp tác, anh ta sẽ không giết tôi mà thậm chí còn giữ lại tôi là đãng khác.”

Lãnh Thiên Khuê cười mỉa mai: “Vậy thì câu tiếp theo sẽ là, chỉ cần tôi hợp tác, thì cô có thể giúp tôi giết anh, có đúng không?”

Lâm Hương Giang lần này gật đầu một cách nghiêm túc đáp: “Cô nói đúng rồi “Tôi mà tin cô thì tôi đúng thật là bị trúng tà!” Lãnh Thiên Khuê khinh thường nói.

“Cô không tin cũng không được, cược này là tôi thẳng, thêm một người giúp sức thì tỷ lệ thành công cũng cao lên, cô thấy như thế nào?”

Lãnh Thiên Khuê không đáp mà chỉ lặng lẽ nhìn cô, phát hiện ra rằng trên người Lâm Hương Giang có một sự tự tin hết sức kì lạ, cô tự tin rằng tất cả những gì mình nói đều có thế biến thành sự thật.

Một lúc, Lãnh Thiên Khuê dường như cũng đồng ý, cuối cùng cũng lên tiếng: “Vậy thì cô nói xem, tôi làm thế nào để phối hợp với cô?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 596


Chương 596: Không nghe

“Cô muốn tôi nghe lời Dạ Hữu Khánh Không thể nào! Có nghĩ cũng đừng nghĩ Lãnh Thiên Khuê mấy giây trước còn đồng ý.

Hợp tác với Lâm Hương Giang, nhưng bây giờ ô liền từ chối Cô thà chết chứ không chịu nghe theo Dạ Hữu Khánh!

Lâm Hương Giang còn chưa kịp nói, cô ấy đã vuốt ngực tức giận nói: “Cô có biết anh ta đã làm những chuyện gì không? Có biết tôi hận anh ta đến như thế nào không?”

“Cô có thể nói cho tôi biết” Lâm Hương Giang vẫn chưa hình dung ra mối hận thù giữa họ.

Chỉ vừa nghĩ đến những chuyện đã xảy ra, Lãnh Thiên Khuê hai mắt đỏ hoe, dù muốn khóc nhưng lại cố không để nước mắt rơi xuống, trong đáy mắt ngập tràn sự thù hận.

“Anh ta đã hại chết cha mẹ tôi, còn chiếm đoạt hết tất cả tài sản nhà họ Lãnh, vị trí cậu chủ đó không phải của anh ta, là anh ta cướp nó đói”

“Đến bây giờ anh ta vẫn còn muốn ép chết tôi! Sớm biết anh ta là tên ăn cháo đá bát, thì lúc nhỏ tôi đã không đồng ý cho ba đón anh ta từ cô nhi viện về nhà..”

Lãnh Thiên Khuê càng nói càng phần nộ, cô vốn là con gái của tập đoàn Vinh Quang, còn Dạ Hữu Khánh chỉ là con nuôi của nhà bọn họ, hiện tại gia tộc của bọn họ đã bị người con nuôi này chiếm giữ. Cha mẹ cô đã mất, lại còn phải đơn độc đối đầu với Dạ Hữu Khánh.

Giữa cô và anh ta có một mối hận thù sâu sắc, cô sẽ chỉ giết anh ta chứ không có chuyện cô thuận theo anh ta được.

Lâm Hương Giang giờ đã hiểu chuyện gì đang xảy ra giữa họ, thảm nào Dạ Hữu Khánh một bên thì giam cầm Lãnh Thiên Khuê, một bên lại rất quan tâm, không muốn tổn thương cô.

“Tôi không yêu cầu cô hoàn toàn phải theo.

ý của anh ta. Thỉnh thoảng cô vẫn có thể thể hiện cảm xúc trong lòng mình, chỉ là nếu như tôi nói với anh ta là muốn đưa cô đi chữa trị, thì cô phối hợp với tôi một chút là được.”

Ngay cả khi không hề trải qua những chuyện đó, Lâm Hương Giang cũng có thể hiểu được tâm trạng của cô ấy, càng không nói đến việc khuyên Lãnh Thiên Khuê buông bỏ hận thù Trên khuôn mặt trẻ trung mà xinh đẹp của Lãnh Thiên Khuê hiện lên một vẻ quyết tâm đánh cược hết tất cả: “Tôi sẽ hợp tác với cô, nhưng cô cũng không được để tôi thất vọng.

Nếu như đến cuối cùng không thể giúp tôi giết anh ta, thì tôi sẽ giết cô!”

Cô ấy không có gì, không có cha mẹ thì cũng không có gia đình, chỉ có một tấm thân này, ai dám chơi cô, cô sẽ liều mạng!

Lâm Hương Giang bị sự tàn nhãn của Lãnh Thiên Khuê làm cho sốc, sau khi định thần lại, cô mới khẽ nắm lấy tay cô ấy, nhẹ nhàng nói: “Cô yên tâm, tôi giúp cô cũng là đang giúp bản thân mình”

Sau khi ra khỏi phòng của Lãnh Thiên Khuê, Lâm Hương Giang đã đi thẳng đến gặp Dạ Hữu Khánh.

“Cô có xử lý được không?” Dạ Hữu Khánh hỏi.

“Về cơ bản thì được, nhưng có một việc anh cần phải tự mình giải quyết” Lâm Hương Giang nhìn thẳng vào anh ta nói.

Dạ Hữu Khánh lười biếng dựa lưng vào ghế sô pha, ngón tay mảnh khảnh gõ lên tay vịn, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Cô ấy nói răng cô ấy không thể ăn, trừ khi bạn quỳ gối và lạy cô ấy, nếu tâm trạng tốt hơn cô ấy có thể sẽ ăn một chút”

Dạ Hữu Khánh gõ gõ trên tay vịn, híp mắt lại, mấy giây sau mới phun ra một câu: “Đừng có mơ! Cô ấy thích thì ăn, đói chết thì thôi!”

Anh cảm thấy rằng Lãnh Thiên Khuê ngày càng được nước lấy tới, và anh không phải lúc nào cũng có thể quen với tính khí khó chịu đó của cô.

Lâm Hương Giang vừa nói dứt lời thì một đàn em đã dẫn theo Jess đi vào. Jess vội vàng chạy đến đây, chứng tỏ anh ta đã không đợi được nữa, muốn đến mượn người của Dạ Hữu Khánh để lấy mạng Hà Tuấn Khoa ngay lập tức.

Lúc này hai người cùng ngây người nhìn đối phương. Đối với Jess, nhìn thấy Lâm Hương Giang ở đây, lại càng ngạc nhiên và không dám tin.

Sau khi định thần lại, phản ứng đầu tiên của anh là bắt lấy Lâm Hương Giang!

Lâm Hương Giang bây giờ đã thông minh hơn rất nhiều, làm sao có thể bị anh ta bắt được lần thứ hai, cô nghiêng người tránh Jess, bước đến bên cạnh Dạ Hữu Khánh.

Jess nhìn thấy cảnh này liền hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra, nhìn Dạ Hữu Khánh nói: “Anh Diệp, anh đã cứu người phụ nữ này?”

Anh ta nghe nói Hà Tuấn Khoa đã phái rất nhiều người đi tìm Lâm Hương Giang như mò kim đáy bể, nhưng vẫn không tìm thấy gì. Lúc đó anh biết rằng người phụ nữ này là điều quan trọng nhất đối với Hà Tuấn Khoa. Vì vậy, khi nhìn thấy Lâm Hương Giang bây giờ, anh ta tự nhiên muốn tìm cách khống chế cô.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 597


Chương 597: Giao cho tôi

Dạ Hữu Khánh khẽ giơ ngón trỏ lắc lắc: “Sai rồi, không phải là cứu, mà là bắt giữ”

Jess nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo: “Vậy anh hãy giao cô ta cho tôi.” Chỉ cần có Lâm Hương Giang trong tay, không sợ Hà Tuấn Khoa sẽ không nhượng bộ.

Tuy nhiên, Dạ Hữu Khánh đã từ chối anh ta một cách thẳng thừng: “Không, bây giờ cô ta là của tôi”.

Jess không hiểu ý của hẳn, kinh ngạc nói: “Dạ Hữu Khánh, lẽ nào anh đã nhìn trúng cô ta sao?”

Lâm Hương Giang suýt chút nữa là ho cả ra máu, anh ta làm sao có thể nghĩ theo chiều hướng đó cơ chứ?

Dạ Hữu Khánh liếc nhìn Jess không nói nên lời, dùng giọng điệu lười biếng nói: “Tôi không thích phụ nữ đã có gia đình”

Lâm Hương Giang nhìn chằm chẵm vào.

Dạ Hữu Khánh, phụ nữ đã có gia đình thì sao.

chứ? Nó rất mất giá ư?

“Vậy thì tại sao anh không thể giao cô ta cho tôi?” Jess thở phào nhẹ nhõm, không thích Lâm Hương Giang là tốt.

“Cô ta có ích đối với tôi bây giờ”

“Anh Dạ, tôi hy vọng anh nhớ lòng tốt của cô chủ nhà chúng tôi đối với anh. Người phụ nữ này là một trong những hung thủ đã giết cô ấy. Anh không thể giữ cô ta lại được” Jess chỉ muốn nảm Lâm Hương Giang trong tay.

“Tôi cũng đang muốn nói với anh một điều. Anh không cần nhờ tôi giúp đỡ nữa. Tôi đã quyết định hẹn gặp Hà Tuấn Khoa. Sau đó, tôi sẽ tự tay kết liêu cuộc đời anh ta. Như vậy vẫn tính là trả xong ân tình cho Sở Khả Vy rồi”

Jess rất ngạc nhiên với quyết định này của Dạ Hữu Huân, nhưng đây cũng là một tin tốt: “Anh muốn tự mình làm điều đó?”

“Đúng vậy”

“Vậy thì tốt quá rồi, chính anh ra tay, Hà Tuấn Khoa chắc chänsẽ chết ngay lập tức!”

Lâm Hương Giang thực sự muốn bịt miệng Jess lại, cô không thể thờ ơ khi nghe họ bàn cách giết Hà Tuấn Khoa được.

“Khi nào anh muốn làm việc đó? Anh có muốn tôi giúp gì không?” .Jess hỏi với vẻ rất tích cực.

Dạ Hữu Khánh vẫy tay với anh ta: “Không, tôi có cách của riêng mình.”

“Vậy thì… Jess rất tò mò về cách anh ta đối phó với Hà Tuấn Khoa, nhưng trông Dạ Hữu Huân có vẻ như không muốn nói nhiều nữa, Anh ta lại nhìn sang Lâm Hương Giang, và hỏi: “Người phụ nữ này thì sao? Anh định giam giữ cô ta đến khi nào?”

Dạ Hữu Khánh dù sao giờ cũng là cậu chủ của Vinh Quang, và anh ta không cần phải trình bày chuyện của mình với bất kỳ ai Anh ta lạnh lùng trầm giọng nói: “Chuyện này anh đừng bận tâm”

“Cậu chủ, cô ta cũng phải chết!” .Jess muốn giết cả Lâm Hương Giang và Hà Tuấn Khoa.

Dạ Hữu Khánh cuối cùng cũng mất bình tĩnh: “Ở đây không đến lượt anh lên tiếng. Anh có thể rời đi được rồi. Hãy quay lại khi tôi g**t ch*t Hà Tuấn Khoa”

Jess nhìn chằm chăm vào Lâm Hương Giang, thật khó chịu khi cô đang ở ngay trước mặt nhưng anh ta lại không thể giết cô được.

Chỉ cần nhìn thấy ánh mắt mang đầy thù hãn của .Jess, cô đã nghĩ .Jess sẽ không để cô ra đi dễ dàng như vậy.

Hà Tuấn Khoa cuối cùng cũng chờ được tin tức từ Lâm Hương Giang, cô ấy đã ở trong tay Dạ Hữu Khánh!

“Dạ Hữu Khánh là cậu chủ mới nhất của Vinh Quang. Người ta đồn răng anh ta là con nuôi của gia đình nhà họ Lãnh. Anh ta đã âm thầm giết vợ chồng nhà họ Lãnh, rồi sau đó bá chiếm tất cả mọi thứ của họ, thực sự là một người thủ đoạn tàn độc” Dung Tuấn Bắc điều ra được thông tin liền báo cho Hà Tuấn Khoa.

Hà Tuấn Khoa không thể hiểu tại sao Lâm Hương Giang lại lọt vào tay Dạ Hữu Khánh?

Nhưng cho dù cô ấy ở đâu, anh cũng sẽ tìm được cô cho bằng được.

“Đi chuẩn bị một chút đi, chúng ta đi gặp cậu chủ mới của Vinh Quang” Hà Tuấn Khoa khẽ nheo đôi mắt sắc bén như đại bàng của mình.

Dung Tuấn Bắc có thể đoán trước được chuyến đi này sẽ nguy hiểm đến mức nào, nhưng anh cũng biết rất rõ răng Hà Tuấn Khoa phải đi cứu Lâm Hương Giang.

Trước khi Dung Tuấn Bắc đi ra bên ngoài chuẩn bị thì Cốc Nam Ninh đã vội vã bước vào.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 598


Chương 598: Thư mời

“Thưa anh, mời anh xem cái này” Cốc Nam Ninh đưa một phong bì thư mời cho anh.

Hà Tuấn Khoa nhận được bức thư mới nhìn thấy rõ, đây không phải là một bức thư mời, mà là một bức thư chiến.

“Cậu chủ của đế quốc Vinh Quang đã gửi chiến thư cho anh!” Đây là lần đầu tiên Dung Tuấn Bắc gặp phải một kẻ kiêu ngạo như vậy!

Hơn nữa, đã đến tuổi này rồi, lại còn dùng thư chiến?

“Chủ tịch Hà, anh có muốn nhận thách đấu không?” Cốc Nam Ninh hỏi.

Hà Tuấn Khoa cũng rất bất ngờ, đây là lần đầu tiên anh nhận được chiến thư, có vẻ như Dạ Hữu Khánh là một người rất thú vị.

“Tại sao không?” Một tia lạnh lùng xẹt qua đáy mắt anh, hơn Lâm Hương Giang vẫn năm trong tay Dạ Hữu Khánh “Đến lúc đó, tôi sẽ đi cùng anh” Cốc Nam Ninh lập tức nói “Tôi cũng đi” Dung Tuấn Bắc cũng vội vàng nói theo.

“Anh nói anh đã viết thư thách đấu rồi?”

Lâm Hương Giang ngạc nhiên nhìn Dạ Hữu Khánh.

Anh lười biếng nhướng mày: “Đúng vậy, cô sẽ sớm được gặp anh ta thôi. Có phải là cô đang rất cao hứng phải không?”

Lâm Hương Giang chỉ thấy buồn nôn, anh ta nghĩ rằng đây là một cuộc thi đấu võ thuật Sao.

“Có cái gì đáng để cao hứng đâu” Tâm trạng của cô trở nên ảm đạm.

“Không phải cô yêu cầu tôi đích thân ra †ay giúp cô giết hắn sao? Cô hận anh ta như thế, hôm nay tôi giết anh ta, cô nên phải cao hứng mới phải.” Dạ Hữu Khánh nói “Vậy thì đợi cho đến khi anh giết anh thì nói tiếp”

Dạ Hữu Khánh híp mắt: “Cô vẫn còn cho răng tôi không phải đối thủ của anh ta sao?”

Anh ta chế nhạo: “Ta nghe nói hai chân của anh bất tiện, còn phải ngồi trên xe lăn, cô nghĩ tôi đấu không lại một người thể chất tàn tật hay sao?”

Lâm Hương Giang lần này không trả lời, cô cụp mắt xuống để che giấu cảm xúc trong mắt, điều anh ta nói cũng là điều cô lo lắng.

Hà Tuấn Khoa mà cô biết luôn toàn năng, cô chỉ nghĩ răng không ai có thể đánh bại anh, nhưng Dạ Hữu Khánh trước mặt cô thì khác, anh ta không phải người thường.

“Cậu chủ, tôi nghe nói hôm nay anh sẽ tự tay giải quyết Henry. Tôi sẽ đến xem xem”

.Jess đã theo dõi động tĩnh của Hà Tuấn Khoa, nhận được tin tức liền vội vàng chạy tới.

“Anh đợi đấy, hôm nay tôi sẽ trả lại những gì mà tôi đã nợ Sở Khả Vy” Dạ Hữu Khánh không che giấu sự ngông cuồng giữa hai lông mày.

Vừa nói xong thì một thuộc hạ đã tới thông báo: “Cậu chủ, Hà Tuấn Khoa đến rồi”

Tim Lâm Hương Giang không khỏi thắt lại, cô không biết mình có thể giúp anh giải tỏa rắc rối bäng cách này hay không, nhưng… cô phải giải quyết cái tên rắc rối .Jess đó.

“Xem ra anh ta cũng khá nhanh nhẹn đó.”

Dạ Hữu Khánh cong môi sau đó nhìn Lâm Hương Giang nói: “Đi thôi, đi xem cái người đàn ông đã phụ bạc cô”

Trên biển, Dạ Hữu Khánh đưa Lâm Hương.

Giang xuống du thuyền, theo sau là .Jess và một vài người của anh ta Hà Tuấn Khoa đang ngồi trên xe lăn, so với Dạ Hữu Khánh, anh ấy chỉ mang theo Cốc Nam Ninh và Dung Tuấn Bắc, so về đội hình thì có mất đi chút khí thế.

Sau khi Hà Tuấn Khoa nhìn thấy Lâm Hương Giang, ánh mắt anh không rời cô phút nào. Tay chân cô được thả, không bị trói, xem ra thì vẫn còn nguyên vẹn không bị thương, không biết Dạ Hữu Khánh đã ra tay với cô ấy không nữa?

Lâm Hương Giang cũng nhìn thấy anh.

Ánh mắt họ dù ở khoảng cách rất xa nhưng vẫn chạm vào nhau. Mới có mấy ngày trôi qua thôi mà đã có cảm giác như mấy năm không gặp. Ngay sau đó, cô liền ngoan ngoãn đi theo Dạ Hữu Khánh đến phía đối diện của Hà Tuấn Khoa.

Dạ Hữu Khánh nhìn hai người phía sau Hà Tuấn Khoa, cau mày: “Các người đang coi thường tôi ư, tại sao lại đưa hai người tới đây?”

Sau đó Hà Tuấn Khoa mới rời mắt khỏi Lâm Hương Giang, bình tĩnh nhìn người đối diện: “Người đến nhận lời thách đấu là tôi, không cần nhiều khán giả như vậy”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 599


Chương 599: Nhận xét xúc phạm

Dạ Hữu Khánh gật đầu: “Cũng đúng, bằng không, nếu như có nhiều người nhìn thấy anh chết thảm, chẳng phải là sẽ hủy hoại tiếng thơm một đời của anh hay sao?”

Nghe những lời nhận xét xúc phạm như: vậy, Hà Tuấn Khoa vẫn hết sức bình tĩnh và không hề tức giận. Ai cũng có thể nói những điều tàn nhẫn, nếu bạn không có năng lực thực sự thì rất khó nói.

“Ồ, nhân đây, tôi muốn nói với anh một điều. Chủ ý mới anh đến hôm nay là của cô Nguyễn Cao đề ra, cô ấy rất hận anh đã phụ bạc lại tình cảm của cô ấu, muốn tôi tự tay kết liễu anh” Dạ Hữu Khánh đột ngột nói một câu.

Lâm Hương Giang không khỏi trừng mắt nhìn Dạ Hữu Khánh, anh ta nói nhiều lời thừa thãi thật.

Gương mặt tuấn tú của Hà Tuấn Khoa có một tia cảm xúc, nhưng ánh mắt lại rất bình tĩnh khi nhìn Lâm Hương Giang, trầm giọng nói: “Cô ấy nên hận tôi.”

Khi Lâm Hương Giang nghe những gì anh nói, trái tim cô như nhói lên, sống mũi có chút cay cay, sau đó liền lập tức quay đi chỗ khác không nhìn anh nữa.

Dạ Hữu Khánh bất ngờ nhìn Hà Tuấn Khoa rồi cười khúc khích: “Anh chắc vẫn còn có chút mơ hồ, anh đã chuẩn bị xong chưa?” Anh 1a sẽ không nương tay đâu.

“Anh muốn thi đấu cái gì, cứ nói” Hà Tuấn Khoa không hề sợ hãi.

Dạ Hữu Khánh chỉ vào hai chiếc xuồng cao tốc đậu cách đó không xa: “Chúng ta sẽ một mình lái xuông cao tốc xem ai đến hòn đảo cách đó một cây số trước.”

Hà Tuấn Khoa nhìn anh, loại thi đấu này quá đơn giản và vô nghĩa.

Lúc này Dạ Hữu Khánh đã lấy hai khẩu súng từ đàn em và ném một khẩu cho Hà Tuấn Khoa, rồi nói: “Chỉ có một viên đạn trong súng, vậy hãy xem tài thiện xạ của ai sẽ giải quyết đối phương trước”

Chắc chắn rồi, anh sẽ không thể chỉ so sánh tốc độ đơn giản như vậy, sự sống chết thật sự là ở trong viên đạn kia.

Dạ Hữu Khánh cũng đầy tự tin khi anh ta dám đưa súng cho Hà Tuấn Khoa, anh ta nghĩ viên đạn của anh ta chắc chản sẽ trúng Hà Tuấn Khoa sao?

Lâm Hương Giang lo lắng nhìn Hà Tuấn Khoa, cô không biết tài thiện xạ của Dạ Hữu.

Khánh như thế nào…

“Thế thì sao? Có dám thi không?” Dạ Hữu Khánh cười mỉa mai hỏi khi thấy Hà Tuấn Khoa không lên tiếng.

Hà Tuấn Khoa cầm súng, anh lại cảm thấy ngưỡng mộ sự công bằng của Dạ Hữu Khánh, thay đổi người khác chắc chẳn sẽ tìm cách lừa gạt khiến anh thua cuộc.

Anh mặt không chút thay đối nói: “Đi thôi, đừng lãng phí thời gian, nhưng tôi phải nói trước với anh rằng nếu anh chết, thì người của anh không được ngăn cản tôi mang cô ấy đi”

“Hừ, mạnh miệng lắm! Nếu tôi thật sự chết ở trong tay anh, sẽ không ai ngăn cản anh hết, nhưng anh sẽ không có cơ hội đó đâu!” Dạ Hữu Khánh hừ lạnh.

Sau đó cả hai người lên tàu cao tốc, thấy họ chuẩn bị khởi hành, Lâm Hương Giang cuối cùng không thể kiềm chế được mà nói với Hà Tuấn Khoa một câu: “Anh cẩn thận.”

Hà Tuấn Khoa nhìn lại cô, đôi môi mỏng khẽ cong lên: “Em vẫn quan tâm đến anh”

Lâm Hương Giang mím môi không đáp, thấy ánh mắt anh trở nên có chút phức tạp.

“Em nên tin tưởng người đàn ông của mình và đợi anh quay l: là Tuấn Khoa nói thêm một câu với cô, rồi khởi động tàu cao tốc.

Dạ Hữu Khánh đã chuẩn bị xong, sau khi đếm ngược ba tiếng, bọn họ lái tàu về phía hòn đảo nhỏ trước mặt, hai chiếc thuyền cao tốc tạo thành hai vệt trắng xóa trên mặt biển.

Lâm Hương Giang đứng trên bờ, đối mặt với gió biển dữ dội mang theo hương vị mãn mặn, nheo mắt nhìn chiếc thuyền cao tốc của Hà Tuấn Khoa dân biến mất trước mặt, trong lòng có chút nâng lên.

Tất cả mọi người đều chờ đợi tiếng súng vang lên, và không ai có thể đoán được ai sẽ là người giải quyết đối phương trước.

Một lúc lâu sau vẫn không thấy tiếng súng, cũng không thấy xuồng cao tốc, mọi người không khỏi cảm thấy sốt ruột.

Lúc này, trên biển xa rốt cục xuất hiện bóng dáng một chiếc thuyền cao tốc, chỉ có một chiếc thuyền cao tốc quay lại!

Khoảng cách quá xa, không ai nhìn thấy ai trên tàu cao tốc?

Trái tim của Lâm Hương Giang như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực, cô nhìn chảm chằm vào chiếc tàu cao tốc đang ngày càng đến gần!

Xin ông trời, người lái tàu nhất định phải là Hà Tuấn Khoa! Tàu cao tốc cưỡi gió vượt sóng lao tới…

Mọi người dần dần nhìn thấy rõ người trên đó, chính là…
 
Back
Top Bottom