Ngôn Tình Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 40


Chương 40 – Sau này cũng không cần có con nữa

Lâm Hương Giang khó tin nhìn chằm chằm kết quả báo cáo xét nghiệm, đứa trẻ đúng là của Hà Tùng Nhân?

Làm sao có thể? Rõ ràng cô đã nghe thấy Phan Thanh Y nói chuyện với bác sĩ nam đó, đứa trẻ là của Nguyễn Hiệp cơ mài Chẳng lẽ là cô nhầm?

Không, nếu như cônhầm lẫn, Phan Thanh Y sẽ không nói những lời đó vớicô ở nhà họ Hà, càng không làm ra chuyện té cầu thang giết con, Phan Thanh Y làm những chuyện này không phải là sợ mình lấy đứa trẻ ra uy h**p cô ta saol Đứa bé kia chắc chẳn không phải của Hà Tùng Nhân, như vậy chẳng lẽ báo cáo xét nghiệm…

Côchần chừ ngẩng đầu nhìn về phía Hà Tuấn Khoa, chẳng lẽ hẳn sai?

Nhưng hắn là ai chứ ? Hẳn là Hà Tuấn Khoa, không ai dám giở trò bịp bợmvới hẳn, đưa báo cáo giả cho hẳn, đó không phải là tự tìm đường chết à?

“Sao lại…” Anh mắt côđóng đỉnh lên kết quả kia, thật lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Thảo nào hắn vừa nấy mới thà đấm choHà Tùng Nhânvài cái cho tỉnh, cũng không lấy kết quả xét nghiệm này ra, trừ phi đứa trẻ không phải của Hà Tùng Nhân.

Thân hình cao lớn của Hà Tuấn Khoa đứng chắn trước mặtcô, mắt nhìn xuống côđang ngồi dưới đất, khóe môi nhếch lên nhưng không lên tiếng.

Tay côsiết bản báo cáo đến nhăn nhhúm, đột nhiên vội vàng nói với hẳn: “Hà Tuấn Khoa, tôi không có lừa anh,tôi chỉ biết đứa trẻ không phải của Hà Tùng Nhân, nhưng kết quả tại sao như vậy, tôi… tôi cũng không biết”

Cô không biết mình đã sai ở đâu, bây giờ cô chỉ sợ hản hiểu lầm cô khích bác ly gián, vu cáo hãm hạiPhan Thanh Y, lại còn lừa dối hẳn.

Cũng không biết hắn có nghe cônói gì hay không, hẳn vẫn không nói một lời nhìn cô chăm chú, ánh mắt có chút phức tạp.

Trong lòng Lâm Hương Giang có hơi thấp thỏm, hắn… Có phải hẳn cũng như những người khác, cũng không tin côhay không?

Cũng như những người khác, cho răng chínhcôđã đẩy Phan Thanh Y, từ đầu đến đuôi đều là cô làm chuyện xấu, lại còn nói dối?

“Anh… Anh có tin tôi không?”

Người đàn ông đứng trước mặt hứng trọn toàn bộ ánh sáng chiếu vào phòng, càng khiến thân hình vốn đã cao lớncủa hắn càng trở nên như một người khổng lồ, cô nhất thời không thể nào thấy rõ biểu cảm trên mặt hẳn, giờ phút này, hắn chỉ yên lặng, khiến cho lòng cô càng lúc càng chùng xuống, có vẻ là hẳn không tin…

Cô không khỏi muốn cười nhạo mình, tại sao cô lại để ý hãn có tin hay không như vậy chứ?

“Mình có thể dậy nổi không?”

Ngay lúc tâm trạng cô sắp sửa rơi xuống tận dáy, ánh mắt cũng ảm đạm không còn thần sắc, giọng nói đàn ông trầm thấp đột nhiên rơi xuống từ đỉnh đầu.

Cô ngước mắt lên lần nữa, thấy người đàn ông cô đưa bàn tay ra cho cô, những ngón tay của hắn thon gầy sạch sẽ, chỉ tay rõ ràng sâu sắc, đây là bàn tay của người nằm giữ quyền lực.

Cô hơi thất thần, một giây sau cũng không biết thế nào, không tự chủ giơ tay lên để vào lòng bàn tay hắn, người đàn ông nắm bàn tay cô, hơi dùng sứckéo một chút, cô liền được kéo lên.

Cô còn chưa kịp lấy lại tỉnh thần, ngay sau đó hẳn bế cô lên, cứ thếbước ra cửa.

“Anh…” Theo bản năng cô giơ tay lên khoác vào cổ người đàn ông, nghỉ hoặc nhìn một bêngò má cương nghị của đàn ông, hắn muốn đưa cô đi đâu?

Hãn dường như có thể cảm giác được ánh mắt cô nhìn mình chăm chú, lãnh đạm nói “Đến bệnh viện.”

Trong phòng bệnh một người, sắc mặt Phan Thanh Y tái nhợt nằm ở trên giường bệnh.

Ngày hôm qua lúc cô ta được đưa đến bệnh viện cấp cứu, máu chảy rất nhiều, đứa trẻ chắc chăn không giữ được, tệ hại nhất là, lần này cô ta bị tốn thương rất lớn, sau này rất khó có đứa con khác.

Từ lúc tỉnh lại đến giờ, tâm trạng cô ta không cách nào bình phục, bàn tay hung hấn siết chặt drap trải giường, trong lòng cuồn cuộn lửa giận.

Là Lâm Hương Giang, đều là Lâm Hương Giang hại cô ta ra nông nồi này!

Cửa phòng bệnh đột nhiên bị một sức mạnh kinh khủng bật tung, kêu rầm một tiếng khiến Phan Thanh Y giật mình nhảy dựng, cô †a quay đầu lại nhìn, thấy Hà Tùng Nhân mặt mày hầm hầm bước đến.

“Tùng Nhân?” Cô kinh ngạc nhìn người đàn ông thần sắc dữ dẫn lúc này, nhỏ giọng hỏi: “Anh sao vậy?”

Rầm một tiếng, Hà Tùng Nhân vung tay nên một đấm vào vách tường kế bên giường bệnh, dọa cô sợ hãi giật thót mình.

“Lâm Hương Giang đáng chết! Thật không ngờ cô ta lại có bản lãnh như vậy, chú hoàn toàn bị cô ta mê hoặc rồi!” Hà Tùng Nhân hung tợn tức giận mắng, từ đầu đến cuối vẫn nuốt không trôi cục tức vừa rồi.

Ánh mắt Phan Thanh Y chợt lóe lên, thì ra là bởi vì Lâm Hương Giang, thấy hắn bị chọc giận đến nông nỗi này, trong lòng cô ta cười nhạt, bất kể sau này xảy ra chuyện gì, Lâm Hương Giang vĩnh viễn đừng hòng cướp Hà Tùng Nhân khỏi tay cô ta!

*Tùng Nhân, anh..” Cô ta đang muốn nói gì đó, hẳn đột nhiên cúi người, một tay chống xuống bên cạnh, híp mắt nhìn thẳng vào cô ta: “Nói, Nguyễn Hiệp là ai ?”

Phan Thanh Y cả người cứng đờ, nhất thời cảm thấy sống lưng lạnh buốt, hắn… hắn làm sao biết Nguyễn Hiệp?

Là Lâm Hương Giang nói với hắn? Lâm Hương Giang có phải cũng đã nói chuyện đứa bé cho hắn biết hay không?

Phan Thanh Y cố gắng áp chế khủng hoảng trong lòng, bày ra vẻ mặt đầy mờ mịt lắc đầu: “Cái gì Nguyễn Hiệp? Em… em không có quen”

“Không quen?” Hà Tùng Nhân nâng cao âm lượng, ánh mắt nhìn chäm chäm cô hết sức sắc bén.

Phan Thanh Y liều mạng giả vờ trấn định: “Em không quen mà, tại sao anh lại đột nhiên hỏi như vậy?” Bàn tay giấu dưới chăn siết chặt thành đấm.

“Vậy còn đứa bé đâu? Đứa bé kia là con ai? Là của tôi sao?” Không thể không thừa nhận, Lâm Hương Giang nói những lời đó rốt cuộc vẫn có ảnh hưởng đến hẳn, hắn trở nên nghỉ ngờ lung tungg, nếu như Phan Thanh Y dám phản bội hắn, côta chắc chắn phải chết!

Phan Thanh Ysuýt chút nữakhông khống chế được lộ ra vẻ kinh hoàngngay trước mặt hắn, trong lòng đã rối như tơ vò, còn phải cố.

làm ra vẻ tức giận: “Anh… Sao anhlại có thể nghỉ ngờ em chứ2Anhxem thử xem bây giờ em thành ra cái gì nữa? Đứa con không còn, bác sĩ nói sau này em cũng không thế mang thai được nữa, là Lâm Hương Giang… Côta hại emra nông nỗi này, tại sao anh còn đếnxát muối lên vết thương của em? Hu hu hu…’ Côta khi nói đến phần sau lại khóc nấc lên thê thảm, không thể không cảm thấy thương hại.

Cô vừa khóc vừa nức nở: “Tùng Nhân, sao anh lại nghe Lâm Hương Giang nói bậy nói bạ, côta hại chết con chúng ta, bây giờ lại muốn khích bác ly gián chúng ta,côta chính là muốn chia rẽ chúng tai”

Côta cố tình võ mạnh mấy cái lên mu bàn tay hắn, nhìn côta khóc thương tâmnhư vậy, mặt tái nhợt lộ ra vẻ yếu ớt, Hà Tùng Nhân trong nháy mắt tỉnh hồn.

Hân hung hãn vỗ bốp lên gáy mình, hẳn điên rồi à?

Hắn làm sao có thể vì một câu nói của Lâm Hương Giang mà đi hoài nghi Thanh Y được?

Cô nói không sai, Lâm Hương Giang hại chết con của họ, muốn thoái thác trách nhiệm nên cố ý nói những lời đó đế khích bác họ, hắn giận quá mất khôn mới để cho những lờiLâm Hương Giang nói làm ảnh hưởng!

Hà Tùng Nhân hít sâu một hơi, sau khi khôi phục lý trí, không khỏi đau lòng ômcôvào lòng: “Được rồi, đừng khóc nữa, là anh sai, anh không nên nghi ngờ em.”

Phan Thanh Y tựa đầu vào lòng hẳn, giọng nói còn nghèn nghẹn do khóc quá thương tâ Không, anh không có sai, là Lâm Hương Giang, côta mới chính là đầu sỏ.”

Dáy mắt Hà Tùng Nhân thoáng qua một tia lạnh lẽo: ” Đúng, chính là con ả Lâm Hương.

Giang đáng chếtđó! Em yên tâm, anh chắc chản sẽ không tha cho nó!”

Sau khi Hà Tuấn Khoa đưa Lâm Hương Giang đến bệnh viện, lập tức nhờbác sĩ kiếm tra phần cổ và cổ họngcô.

Lúc này, bác sĩ đã kê toa thuốc cho cô, cô chỉ cần về nhà uống thuốc đúng giờ, qua ba bốn ngày sẽ ổn định.

Lâm Hương Gianghoàn toànkhông ngờ, hẳn vội vãđưacôđến bệnh viện là vì muốn kiểm tra tổn thương cho cô.

Lâm Hương Gianglấy thuốc xong, lúc này đang chuẩn bị rời đicùng hắn, lúc đi rađến cửa, cô đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, bước chân liền chậm lại.

Người đàn ông đi phía trước quay đầu nhìn cô, chân mày hơi hơi cau lại: “Sao thế?”

Cô căn căn môi, do dự nói: “Cái đó… Tự tôi về nhà được rồi, trong tập đoàn công việc bề bộn, ất nhiều việc còn chờ anh giải quyết, anh cứ đi làm việc của anh, không cần phải để ý đến tôi”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 41


Chương 41 Muốn ép tôi chết à

Hôm nay Hà Tuấn Khoa quả thật có không ít chuyện phải giải quyết, thấy cô bây giờ đã không còn gì đáng ngại, hẳn khẽ gật đầu: “Cũng được, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi” Hắn dứt lời xoay người định đi.

Lâm Hương Giang bỗng dưng lên tiếng: * Chờ một chút…”

Đôi chân dài của người đàn ông chợt khựng lại, hẳn quay đầu, ánh mắt trầm tĩnh nhìn cô chăm chú: “Nhanh như vậy có chuyện tồi?”

Đôi môi mỏng nhếch nhẹ lên một cái không dễ phát hiện Lâm Hương Giang nhìn thây hẳn như vậy liền rũ mät xuống, cánh tay thả xuôi dọc thân người mân mê vạt áo: “Tôi… Tôi chỉ là muốn nói với anh, tôi thật sự không có đẩy Phan Thanh Y*

Cô biết chuyện ở nhà họ Hà lần này xảy ra, chắc chắn hắn phải đối mặt với áp lực người nhà họ Hà gây ra cho hẳn, buộc hắn ly hôn hoặc là đuổi cô đi, cô không muốn vào lúc hắn đang bị đè nặng áp lực mà vẫn chưa tin cô.

Vừa rồi cô hỏi hắn có tin cô hay không, hắn không trả lời, cô không biết trong lòng hắn nghĩ như thế nào, những chuyện cô có thể làm cũng chỉ là nói cho hắn biết, nếu như hẳn quả thực không tin, cô cũng bó tay hết cách.

Họ đứng ở trước cửa bệnh viện, người đàn ông ở phía trước cô một chút, ánh mặt trời chiếu lên người họ, cây cổ thụ bên cạnh rung rinh xao động trong gió, hẳn nhìn cô chăm chú, ánh mắt không rõ vui buồn hờn giận.

Tim cô đập rất ổn định, trải qua việc vừa rồi, dường như cô cũng quá hy vọng hắn sẽ tin tưởng cô.

Chốc lát, cônghe thấygiọng nói đàn ông nhàn nhạt trong gió truyên đến: “Ừ?

Hắn chỉ đáp lại một tiếng gọn lỏn như vậy, đôi mắt đensâu thẳm nhìn chăm chú côkhông thể hiện cảm xúc.

Lâm Hương Giang nhìn người đàn ông toát ra hơi thở cao quý trước mặt, nhất thời không nghĩ ra, hắn ừ như vậy có nghĩa là gì?

Là tin tưởng cô trong sạch sao?

Cẩn thận nhớ lại, nếu như hắn không tin cô, làm sao hắn có thể bảo vệ cô ở trước mặt cha hắn, chị dâu, thậm chí là Hà Tùng Nhân?

Nếu như hắn không tin cô, cô đã bị đuổi ra nhà họ Hà từ lâu, tệ hại hơn chính là Hà Phương Đông có thể cưỡng ép tách cô ra khỏi con trai, cướp con cô đi.

Lúc Hà Tùng Nhân bóp cổ cô muốn lấy mạng cô, hắn vì cứu cô mà đấm cháu mình.

Mặc dù ngoài miệng hắn không có nói câu nào tỏ ý tin tưởng lời cô, nhưng hết thảy hành động của hản là đủ để chứng minh, hẳn tin cô.

Trong lúc nhất thời, trong lòng cô lướt qua một cảm giác hân hoan khác thường, khi tất cả mọi người đều đang chỉ trích hoài nghi cô, có con trai và hắn tin tưởng cô cũng đủ rồi.

Chẳng qua là trong đầu cô rất nhanh hiện lên một giọng nóikhác, có lẽ hẳn đứng về phía cô không phải bởi vì tin hay không tin cô, bây giờ quan hệ giữa họ là vợ chồng, hẳn không giúp cô cũng không được.

Lâm Hương Giang lắc đầu, rũ bỏ những suy nghĩ linh tinh trong đầu, con người này luôn luôn để cho người ta thấy dáng vẻ lãnh đạm, thậm chí vô cảm, khiến người ta không đoán ra được hẳn suy nghĩ cái gì, cho nên càng nghĩ nhiều càng tự tìm phiền não mà thôi, “Hai ngày nữa tôi sai người đón em và Thanh Dương trở về” Hản đột nhiên nói.

Lâm Hương Giang tỉnh hồn, có chút bất ngờ: ‘Nhanh vậy?” Nói thật, cô thật không muốn ở trong nhà họ Hà.

“Sao hả? Không dám trở về? Chột dạ sao?”

Người đàn ông cười mà như không nhìn thắng vào cô.

“Tôi làm gì mà chột dạ?” Cô đón ánh mắt hẳn, tỏ vẻ không hiểu.

“Vậy thì cô càng phải mau trở về, tránh để người ta nói này nói nọ”

Hắn vừa nói như vậy, cô lập tức hiểu ngay, người người đều cho rằng cô đẩy Phan Thanh Y,lúc này cô lại lánh mặt ở ngoài không trở về nhà họ Hà, cho dù cô trong sạch đi nữa cũng sẽ chứng tỏ cô có hiềm nghĩ.

Không ngờ hẳn lại suy nghĩ chu đáonhư vậy.

Lâm Hương Giang gật đầu : “Tôi biết rồi”“

Cho dù không muốn trở về nhà họ Hà, tình thế hiện tại cũng cũng không để cô được lựa chọn Sau khi cô nhìn bóng lưng Hà Tuấn Khoa rời đi, cô không đi thắng về nhà, mà một lần nữa đi vào bệnh viện.

Cô đi đến phòng bệnh Phan Thanh Y đang nằm sau khi hỏi thăm y tá, một mình đi đến.

Lúc Lâm Hương Giang đấy cửa phòng bệnhra, vừa vặn trong phòng bệnh không có những người khác, chỉ có một mình Phan Thanh Y năm trên giường.

Thấy cô xuất hiện, Phan Thanh Y trầm mặt xuống, trong mắt lập tức dâng lên phòng bị, dáng vẻ rõ ràng rất yếu ớt còn phải giả vờ tỏ ra mạnh mẽ: “Mày đến đây làm gì? Muốn xem tao thảm hại thế nào à? Hay là lại muốn đẩy tao nữa?”

Lâm Hương Giang đứng ở cuối giường, thần sắc nhàn nhạt nói với Phan Thanh Y: “Tôi chẳng qua là đến thăm cô một chút.”

“Đến thăm? Hừ, không cần mày giả mèo khóc chuột! Mày lập tức cút đi cho tao, tao không muốn nhìn thấy mày!” Phan Thanh Y.

đang trong trạng thái rất kích động, mới nói một câu, ngực đã không ngừng phập phồng, vết thương cũng đau đớntheo, tức giận trợn mắt nhìn Lâm Hương Giang.

Lâm Hương Giang thấy trán cô ta đã toát mồ hôi lạnh, rõ ràng đau đến không chịu nổi, còn bày đặt tỏ vẻ hung dữ thô bảo, không khỏi không nghĩ đến lúc Hà Tùng Nhân bóp cổ cô đã nói những lời đó.

Hăn nói cô hại chết con của họ, còn làm hại Phan Thanh Y đời này cũng có thể không mang thai được nữa.

Nhưng điều cô muốn nói, đây là do Phan Thanh Y tự tìm hậu quả.

Lâm Hương Giang không đi, vẫn bình tĩnh đối mặt với cô ta, lãnh đạm hỏi: “Cô có hối hận không?”

Cô rất muốn biết Phan Thanh Y có hối hận khi tự mình dàn cảnh ngã xuống cầu thang, tàn nhãn g**t ch*t đứa trẻ trong bụng, nhưng lại đối lấy kết quảkhông có cơ hội làm mẹ nữa hay không.

Phan Thanh Y siết chặt chăn, gắt gao trợn mắt nhìn cô, cắn răng nghiến lợi nói: “Hối hận?

A… Quả thật, tao quả thật có hối hận, lúc ấy đáng lẽ tao phải kéo mày cùng nhau lăn xuống mới đúng! Như vậy mày sẽ không còn cách nào chống chế nữa!”

Cô ta nghe Hà Tùng Nhân nói sau khi xảy ra chuyện, Lâm Hương Giang rời khỏi nhà họ Hà, nhưng bởi vì có Hà Tuấn Khoa ở đó, nên cô cũng không thực sự bị đuổi ra khỏi nhà họ Hài Hà Tuấn Khoa còn nói cái gì là muốn điều tra rõ chuyện này, nếu như khi đó ta kéo theo.

Lâm Hương Giang cùng ngã xuống lầu, bây giờ cũng không xảy ra lắm chuyện như vậy.

Lâm Hương Giang than thâm một tiếng, nhìn dáng vẻ, Phan Thanh Y đã hoàn toàn u mê không tỉnh, căn bản không cái gọi là hối hận trong suy nghĩ của cô ta.

Cô cố ý đến đay ngoài việc muốn thăm Phan Thanh Y ra, trong lòng còn có một chút nghỉ ngờ, đứa bé kia rõ ràng không phải của Hà Tùng Nhân, tại sao khi Hà Tuấn Khoa làm xét nghiệm AND, kết quả lại cho thấy, Hà Tùng Nhân là ba của đứa bé?

“Phan Thanh Y, cô tàn nhẫn g**t ch*t con mình, cũng bởi vì nó không phải con của Hà Tùng Nhân, không phải sao?”

Trong mắt Phan Thanh Y chợt lóe một tia căm hận, vẻ mặt mới rồi còn hung dữ thoắt cái biến đổi, thay bãng dáng vẻ tủi thân đáng thương, nức nở nói: “Tôi biết cô luôn hận tôi cướp hôn lễ của cô, cũng biết cô vẫn chưa từ bỏ ý định với Tùng Nhân, lần này cô trở về chính là muốn cướp lại anh ấy có đúng hay không? Cho dù là như vậy, cô cũng không thể ra tay với con tôi chứ… Bây giờ còn nói đứa trẻ không phải của Tùng Nhân, cô… cô bêu xấu tôinhư vậy, là muốn cho Tùng Nhân hiểu lâm tôi, muốn ép tôi chết mới vừa lòng sao?”

Lâm Hương Giang nhíu mày, đang tự hỏi vì sao cô ta làm sao đột nhiên thay hình đổi dạng, sau lưng bất thình lình vang lên một tiếng quát lạnh lùng: “Lâm Hương Giang, người đàn bà lòng dạ ác độc! Sao mày còn có mặt mũi đến đây?”

Lâm Hương Giang nghe tiếng quát liền giật mình, quay đầu lại nhìn thấy Liễu Thu Cúc, không biết bà ta đến đây lúc nào.

Cô vỡ lẽ vì sao Phan Thanh Y lại đột nhiên hô biến ra vẻ thảm thương như vậy, thì ra là vì thấy Liễu Thu Cúc đến.

“Thanh Y, con không sao chứ?” Liễu Thu Cúc lo lắng Lâm Hương Giang làm gì đó con dâu mình, quăng cho cô một ánh mắt dữ dẫn, rồi lập tức đi đến bên giường bệnh.

Phan Thanh Y cầm tay mẹ chồng, diễn trọn vai diễn nhu nhược, thút thít khóc nấc: “Mẹ, con không muốn nhìn thấy cô ta, cô ta là kẻ giết người, cô ta g**t ch*t đứa con của con và Tùng Nhân, bây giờ còn vu cáo đứa trẻ không phải là của Tùng Nhân… Mẹ, tiếp tục như vậy nữa, con cũng không thiết sống, hu hu hu..” Nói xong, cô ta lại đau đớn khóc rống lên.

Lâm Hương Giang im lặng nhìn Phan Thanh Y biểu diễn, cô ta thật sự có thể sánh ngang nữ diễn viên hàng đầu.

Liễu Thu Cúc từ lâu đã hận không thể bắt Lâm Hương Giang đền mạng cho cháu trai, không ngờ cô còn dám dâng mình tận cửa, Phan Thanh Y khóc kể càng làm cho lửa giận trong lòng bà ta không cách nào khống chế.

Bà ta bước mấy bước đến, giơ tay lên muốn tát Lâm Hương Giang: “Con đàn bà ác độc! Mày hại chết cháu tao không đủ, còn muốn hại chết Thanh Y sao?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 42


Chương 42 – Tao sẽ không tha cho mày!

Lâm Hương Giang đã có chuẩn bị trước, Liễu Thu Cúc sắp sửa tát trúng vào mặt cô, cô nhanh tay bắt được tay bà ta.

“Bà Thu Cúc, tôi chỉ có thể nói đứa bé kia không phải do tôi hại chết, tôi đến dây chỉ là muốn thăm cô ta-‘ Đối mặt với sự giận dữ của Liễu Thu Cúc, giờ phút này cô vô cùng bình Tĩnh Liễu Thu Cúc đã nhận định là cô đẩy Phan Thanh Y xuống lầu, đã vậy cô còn nói đứa trẻ không phải của Hà Tùng Nhân, đó chính là cô tự đi tìm khó khăn cho mình.

Bất quá, cô phát hiện thái độ của Phan Thanh Y thay đổi, trước khi đứa bé kia bị chết lưu, rõ ràng cô ta đã thừa nhận trước mặt cô, đứa trẻ không phải là con của Hà Tùng Nhân.

Mà bây giờ, đứa trẻ không còn nữa, cô ta lại trở nên trơ tráo không sợ hãi, bởi vì không còn chứng cứ có thể chứng minh thân thế đứa bé có vấn đề, Hà Tùng Nhân cũng sẽ không biết cô và người đàn ông khác qua lại sau lưng hẳn.

Cú tát của Liễu Thu Cúc không thành, lửa giận càng lớn hơn, rút tay về, xia ngón tay vào mặt cô tức giận mảng: “Mày chờ đó, mày giết cháu tao, tao sẽ không tha cho mày đâu!”

Bà ta sẽ khiến cho Lâm Hương Giang triệt để cút khỏi nhà họ Hài Lâm Hương Giang liếc nhìn Phan Thanh Y, nhìn thấy vẻ đắc ý trong mắt cô ta Cô hiểu, đứa bé kia đối với Phan Thanh Y mà nói chẳng khác gì một con cờ, cho dù cô tự tay bóp chếtcon mình, cô ta cũng sẽ không có nửa phần hối hận và đau lòng.

Cô còn tiếp tục đứng ở đây thế nào cũng có ngày chết oan, cô bỏ qua Liễu Thu Cúc đang la hét âm ï, chỉ nói với Phan Thanh Y: “Vậy cô cứ nằm đó mà nghỉ ngơi, chỉ mong đứa bé kia kiếp sau có thể tìm được một người mẹ biết yêu thương mình” Cô nói xong liền xoay người rời đi.

Phan Thanh Y nhìn chằm chảm bóng lưng của cô, những lời đó khiến cho lòng dạ ác độc của cô ta đau nhói lên, Lâm Hương Giangđáng chết, cô ta muốn hù dọa mình sao? Cái gì kiếp sau? Cô ta hoàn toàn không tin có cái kiếp sau gì đó!

Liễu Thu Cúc bị coi thường giận đến giậm chân, chỉ bóng lưng Lâm Hương Giang tức giận mảng một trận, cho đến khi bóng dáng cô hoàn toàn biến mất.

Liễu Thu Cúc vẫn nuốt không trôi lửa giận trong lòng, đáy mắt chợt lóe ánh sáng lạnh lẽo, một ý tưởng gì chợt lướt qua trong đầu, đột nhiên cười gắn.

Sau khi Liễu Thu Cúc thăm Phan Thanh Y, ngay sau đó liền rời khỏi bệnh viện, vừa ngĩ lên xe liền gọi điện thoại cho Trần Tú Nhi: “Tú Nhi, cô cháu mình gặp nhau một chút được không”

Trần Tú Nhì là người lúc trước bà ta giới thiệu cho Hà Tuấn Khoa, cũng được Hà Phương Đôngn gầm cho phép cho cô vào tập đoàn làm việc, trở thành thư ký cho Hà Tuấn Khoa.

Ai ngờ ngày đầu tiên cô đi làm đã bị Hà Tuấn Khoa điều qua phòng ban khác, chỉ là một thư ký xoàng xĩnh, muốn gặp mặt tổng giám đốc như Hà Tuấn Khoa đã khó lại càng khó hơn.

Người bà ta đã chọn cho Hà Tuấn Khoa, làm sao có thể để cho hắn tùy tiện từ chối?

Trong một quán cà phê, Trần Tú Nhi mặc một chiếc váy trắng tinh khôi đến chỗ hẹn.

“Cô Thu Cúc, sao đột nhiên lại hẹn cháu ra đây ạ?”

Sau khi Liễu Thu Cúc nhấp một hớp cà phê mới nhàn nhã mở miệng: “Tú Nhi à, cô bảo đi làm thư ký cho Tuấn Khoa, sao lại cam lòng làm thư ký nhỏ vậy hả?”

Nhắc đến chuyện này, Trần Tú Nhi cảm.

thấy uất ức tủi thân, hốc mắt đỏ hoe: “Cô Thu Cúc, cháu cũng muốn làm thư ký cho anh ấy, nhưng… Anh ấy lại không hề thích cháu, liền đuổi cháu sang bộ phận khác.”

“Con bé này sao lại ngốc như vậy, bác Đông của cháu đã đồng ý cho cháu làm thư ký riêng của hắn, cho dù hắn phắn đối cũng vô ích”

“Nhưng…”

“Chẳng lẽ cháu chỉ cam tâm làm công việc thư ký xoàng đó? Không phải cháu nói với cô là cháu thích hẳn? Mới có như vậy đã vội bỏ cuộc rồi sao?” Liễu Thu Cúc hỏi một tràng dài.

Trần Tú Nhi cúi đầu: “Cháu không muốn, nhưng mà anh ấy đối xử với cháu rất lạnh lùng”

Liễu Thu Cúc tay cầm cô, an ủi vỗ vỗ “Đàn ông đều như nhau cả thôi, chỉ cần cháu luôn đối xử tốt với hẳn, hẳn chắc chắn không cách nào cự tuyệt cháu, huống chỉ cô và bác Đông đều rất thích cháu, chỉ cần cháu đồng ý, cháu có thể trở thành con dâu nhà họ Hà, cháu có muốn không?”

“Cháu..” Trần Tú Nhi thẹn thùng rũ mắt xuống, nếu như có thể gả cho Hà Tuấn Khoa, bảo cô làm gì cô cũng chịu.

Liễu Thu Cúc nhìn thấu tâm tư của cô, không kiềm được cười rộ lên: “Cháu không cần phải sợ, ngày mai cứ đi làm thư ký cho hẳn, đã có bác Đông làm chỗ dựa cho cháu, Tuấn Khoa không thể đối xử bất công với cháu như vậy”

Bà ta chắc chắn phải làm cho Trần Tú Nhi thay thế Lâm Hương Giang!

Lần này Lâm Hương Giang trắng trợn hại Thanh Y ngay trong nhà họ Hà, hại chết cháu trai bà ta, cho dù có Hà Tuấn Khoa che chở cô, Hà Phương Đông cũng khó mà chấp nhận đứa con dâunhư vậy.

Chỉ cần Hà Phương Đông có thành kiến với Lâm Hương Giang, ông già chắc chắn sẽ ủng hộ Trần Tú Nhi thay thế cô ta làm con dâu.

“Thật? Mọi người đều ủng hộ cháu sao?”

Trần Tú Nhi nhớ ăn vẻ mặt lạnh lùng không chút cảm xúc của Hà Tuấn Khoa khi nhìn cô, cô vẫn thấy thấp thỏm trong lòng.

“Dĩ nhiên, cháu cứ tin tưởng ở cô, chỉ cần cháu không bỏ cuộc, vị trí nữ chủ nhân nhà họ.

Hà sớm muộn cũng là của cháu.”

Trần Tú Nhi đáy mắt lóelên ánh sáng, cô không thèm muốn vị trínữ chủ nhân gì đó, cô chỉ muốn trở thành vợ của Hà Tuấn Khoa.

Sáng sớmthứ hai, Lâm Hương Giang đến công tyrất sớm, cô cầm bản vẽ thiết kế đi đến văn phòng tổng giám đốc, còn định mở cuộc họp thường nhật để cho Hà Tuấn Khoa xem cô thiết kế như thế nào.

Thời gian vẫn còn sớm, Hà Tuấn Khoa chưa đến, thư ký Trang bảo cô vào văn phòng ngồi trước chờ đợi.

Lâm Hương Giang đẩy cửa bước vào, đi đến khu ghế sa lon tiếp khách bên này, đột nhiên một bóng người từ phòng nghỉ của hắn bước ra.

Cô theo bản năng đưa mắt sang nhìn, thấy một người phụ nữ xa lạ cầm một bộ âu phục đàn ông trong tay, nhìn có vẻ là lúc Hà Tuấn Khoa nghỉ ngơi ở đây thay ra Lâm Hương Giang quan sát người phụ nữ đối diện, cô là người giặt quần áo riêng cho.

hẳn? Bất quá là cô mặc trên người là trang phục dành cho thư ký, cô là thư ký của Hà Tuấn Khoa à?

Trần Tú Nhi cũng nhìn thấy Lâm Hương Giang, cô thoải mái tự giới thiệu mình: “Cô đến tìm tổng giám đốc báo cáo công việc phải không? Tôi là thư ký đặc biệt của anh ấy”

Thư ký đặc biệt? Trước đây sao cô lại không biết Hà Tuấn Khoa còn có một vị thư ký như vậy nhỉ?

Mà… chức trách của thư ký đặc biệt là chịu trách nhiệm chăm sóc cuộc sống riêng tư của hẳn, bao gồm giặt giũ quần áo cho hắn à?

“Tổng giám đốc, sáng nay sau khi ngài chủ trì cuộc họp thường lệ, 11 giờ phải gặp mặt tổng giám đốc tập đoàn gặp X mặt cũng như ăn trưa với ông ấy… Thư ký Trang đi phía sau Hà Tuấn Khoa báo cáo lịch trìnhhôm naycủa hắn.

Lâm Hương Giang nghe tiếng quay đầu nhìn lại, ở cửa văn phòng, Hà Tuấn Khoa và thư ký cùng nhau đi vào.

Trên người người đàn ông mặc một bộ âu phụccắt may thủ công vô cùng vừa vặn, trên khuôn mặt anh tuấn không có quá nhiều biểu cảm, lúc ánh mắt hẳn từ trên người Lâm Hương Giang chuyển đến Trần Tú Nhi, chân mày hơi nhíu lại Thư ký Trang vội vàng nói: “Đúng rồi, tổng giám đốc, vừa rồi tôi quên nói với ngài, nhà thiết kế Lâm Hương Giang ở văn phòng chờ ngài” Nhưng về phần Trần Tú Nhi đang đứng đó, cô cũng không biết chuyện gì xảy ra.

Hà Tuấn Khoa phất phất tay, bảo thư ký Trang đi ra ngoài trước.

Người đàn ông cao lớn sải từng bước chân dài đếnchỗ hai người Lâm Hương Giang muốn mở miệng nói cô đến tìm hắn cho hẳn xem bản vẽ thiết kế, nhưng lại phát hiện ánh mắt hắn đang đóng đinh vào người phụ nữ bên cạnh, cô nhấp môi, nhất thời làm thinh.

Trân Tú Nhi bị ánh mắt khiếp người của hắn nhìn chăm chú, tim đập bình bịch, cô vẫn có chút sợ hãi, nhưng nghĩ đến những lời Liễu Thu Cúc nói, có bác Đông làm chỗ dựa cho cô, chỉ cần cô một lòng một dạ đối xử tốt với hắn, hắn không thể bỏ mặc cô.

Vì vậy cô lớn gan hơn một chút: “Chào tổng… giám đốc”

*Tại sao cô ở đây?” Hà Tuấn Khoa thấy tay cô trong còn cầm quần áo của hắn, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo ghê người.

“Là… Là bác Đông bảo em đến làm thư ký đặc biệt của anh, ông ấy nói anh thường xuyên ở công ty tăng ca rất cực khổ, bên người… cần một người đàn bà chăm sóc” Trần Tú Nhi vứt bỏ cái gọi là e dè ngượng ngập, chỉ để có thể trở thành người ở bên cạnh hẳn.

Lời Trần Tú Nhi nói ra khiến cho Lâm Hương Giang có cảm giác mình bị tát vào mặt, rõ ràng cô là vợ hợp pháp cua Hà Tuấn Khoa, người đàn bà có tư cách chăm sóc hẳn lẽ ra là cô, nhưng hết lần này đến lần khác Hà Phương Đông sắp xếp đàn bà đến bên cạnh hẳn, đây không phải là để cho cô thấy, ông ta không chấp nhận người con dâu là cô, nên tìm người đàn bà khác cho Hà Tuấn Khoa sao?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 43


Chương 43 – Không đau?

Lâm Hương Giang mím môi không lên tiếng, đại khái là Hà Phương Đông cũng cho rắng cô đẩy ngã Phan Thanh Y, một người đàn bà ác độc như vậy, ông ta dĩ nhiên không thể nhìn nhận cô là con dâu được.

Cô nhìn về phía Hà Tuấn Khoa, hẳn sẽ chấp nhận người đàn bà mà ông già sắp xếp cho hắn không?

Hà Tuấn Khoa khẽ nhíu mày, lần trước hẳn đã cự tuyệt sắp xếp của ông già, không ngờ nhanh như vậy ông ta lại nhét Trần Tú Nhi vào người hẳn *Trả quần áo về chỗ cũ, những chuyện này chưa đến lượt cô làm” Người đàn ông lạnh lùng gẵn giọng, quần áo của hẳn có người giặt riêng, hän không thích những người khác tự ý đụng chạm bất kỳ thứ gì của hẳn.

“Nhưng mà…

*Đi ra ngoài” Hà Tuấn Khoa lạnh lùng cất ngang lời cô.

Người đàn ông này lạnh lẽo vô tìnhnhư vậy, Trần Tú Nhi không nhịn được rơm rớm nước mắt, dáng vẻ vô cùng đáng thương, nhưng người đàn ông trước mặt cô hoàn toàn không một mảy may xúc động.

“Được, vậy… Vậy em đi ra ngoài học việc với thư ký Trang trước, anh có gì dặn dò đêu có thể gọi em” Lần này cô sẽ không ngu như lần trước nữa, mới bị hẳn quát một câuđã tự ái bỏ đi.

Trần Tú Nhi trả quần áo hắnlại chỗ cũ, ngay sau đó cúi đầu vội vã đi ra ngoài, rất sợ người đàn ông kia đuổi cô đi, tóm lại lần này cô sẽ không để mặc cho người ta đuối đi như Vậy nữa.

Lúc Trần Tú Nhi bước ra, Lâm Hương Giang còn nhìn thấy đôi mắt cô hoe đỏ, rõ ràng là rất uất ức.

Cô cũng không biết Hà Tuấn Khoa đối với đàn bà nào cũng đều lạnh lùng tàn nhẫn như vậy.

“Thật ra thì… Có một người ở bên cạnh chăm sóc anh cũng rất tốt mà” Lâm Hương Giang nói rất thật lòng.

Hà Tuấn Khoa ngước đôi mắt đen sâu không thấy đáy nhìn cô, đôi môi mỏng nhếch cười gằn giong: “Bà Tùng Nhân, em muốn làm búp bê trưng bày à?”

Lâm Hương Giang ngẩn người hồi lâu mới hiểu được ý hần, cô làvợ hẳn, cô lại để cho người đàn bà khác chăm sóc hän, cái này cũng thật là hết chỗ nói.

Cô ho nhẹ một tiếng, chủ động lái sang chuyện khác: “Anh xem bản vẽ thiết kếcua tôi một chút trước đi, đây chẳng qua mới là thiết kế ban đầu, tôi không biết có phù yêu cầu của anh hay không”“

Hà Tuấn Khoa ngồi xuống ghế sa lon, hai chân thon dài vắt chéo rấttự nhiên, không vội vàng đáp lời cô, mà là nhìn cổ cô hỏi: “Hết đau rồi à?”

Hôm nay cô cố ý đeo một chiếc khăn lụat rên cố, người không biết sẽ không nhìn ra trên cổ cô có vết bóp.

Đau thì cũng không còn đau nữa, nhưng lúc nói chuyện vẫn còn hơi khàn khàn.

Cô ngồi xuống đối diện hẳn,khế gật đầu: “Ừ, đã khá hơn rất nhiều” Cô đưa bản vẽ thiết kế đến trước mặt hẳn.

Đàn ông nhìn cô hôi lâu mới cầm bản vẽ thiết kếcủa cô lên lật xem, dáng vẻ chuyên tâm vô cùng anh tuấn mê người.

Lúc này cửa văn phòng bị ai đó gõ nhẹ, Hà Tuấn Khoa cũng không ngẩng mắt lên, lãnh đạm nói: “Vào đi.”

Trân Tú Nhi bưng hai ly cà phê nóng đi vào, đây vốn là công việc của thư ký Trang, nhưng bị cô ngăn lại, xung phong nhận việc đưa vào.

“Tổng giám đốc, đây là cà phê của ngài.”

Trần Tú Nhi đưa ly cà phê đến trước mặt hẳn, hai mắt len lén nhìn hăn.

Sự chú ý Hà Tuấn Khoavẫn đặt vàobản vẽ thiết kế, cũng không để ý đến cô, cũng không nhìn cô dù chỉ một chút.

Ánh mắt Trần Tú Nhi trở nên ảm đạm, hẳn vẫn không muốn nhìn thấy cô sao?

Bất kể nói thế nào, cô cũng là con gái nhà họ Trần danh giá, từ nhỏ được cha mẹ cưng chìu, làm sao chịu nổi sự coi thường như vậy?

Trong lòng lại cảm thấy buồn như đưa đám, nhất thời phân tâm, khiến một ly cà phê khác bưng cho Lâm Hương Giang đổ xòe ra ngoài!

“A..” Lâm Hương Giang bị cà phê nóng đổ lên người khẽ la lên một tiếng, cả người bất chợt nhảy dựng lên.

Ly cà phê bị ngả trên bàn uống trà nhỏ hất thẳng lên đùi cô, trên y phục toàn là cà phê, quan trọng nhất là đó là cà phê nóng, nóng đến độ khiến cô biến sắc.

Trân Tú Nhi còn chưa kịp lấy lại tinh thầnđã bị một sức mạnhtừ phía sau đẩy ngã, ngay sau đó một bóng người cao lớn cực nhanh lướt qua trước mặtcô.

Hà Tuấn Khoa vốn đang ngồi đối diện Lâm Hương Giang lập tức đứng bật dậy, chân mày xoắn vặn nhìn cà phê nóng hổi đổ đầy lên chân cô, không nói một lời liền bế cô lên bước.

vào phòng nghỉ Trần Tú Nhi chưa tỉnh hồn đã thấy mình ngã ngồi dưới đất, nhìn hắn ôm Lâm Hương Giang rất chặt như vậy, sao cô lại có cảm giác mình đã gây họa lớn?

Hà Tuấn Khoa ôm người đàn bà bước vào phòng tắm bên trong phòng nghỉ, để cô đứng dưới vòi sen, cầm vòi nước tưới lên chỗ vết bẩn trên quần, rửa sạch cà phê dính ở đó.

Lúc mới đầu Lâm Hương Giang bị chiếm cứ bởi cảm giác đau vì phỏng, hoàn toàn bỏ qua tất cả hành động của người đàn ông, cho đến khi những cảm giác đau đớn kia không còn mãnh liệt như vậy nữa, cô mới chậm rãi hoàn hồn.

Hôm nay cô mặc quần dài màu trẳng, trên người là áo sơ minữcũng màu trắng, quần áo thuần trắng một khi dính nước sẽ trở nên trong suốt.

Cô lúng túng phát hiện, sau khi quần cô bị ướt, chẳng những da thịt hai chân như ẩn như iện, ngay cả q**n l*t cô mặc cũng có thể mơ hồ nhìn thấy!

Ánh mắtngười đàn ông rơi ngay tại bắp đùi cô…

Cô chợt cảm thấy hai má nóng như lửa đốt, liền đưa tay cướp lấy vòi hoa sen trong tay người đàn ông: “Cái này… tự tôi làm là được, anh… anh đi ra ngoài trước đi”

Con ngươi đen thảm trầm tĩnh của người đàn ông chuyển đến gương mặt cô, không khó nhìn ra cô đang lúng túng, người đàn bà này, chỉ như vậy cũng có thể đỏ mặt?

Người đàn ông xưa nay luôn luôn lạnh lùng lãnh đạm, đáy mắt chợt hiện lên hứng thú nhàn nhạt, cố ý kề sát tai tai cô khế thì thầm: “Vậy em có tiện thì tắm luôn đi, tôi không thích.

trên người người đàn bà của tôi toànmùi cà phê đâu.” Nói xong, hắn còn nhếch môi cười, nhìn cô một hồi mới xoay người đi ra ngoài Lâm Hương Giang cảm giác lỗ tai cũng nóng rực lên.

Cô quả thật là muốn tắm, cô cũng không thích khắp người đều là mùi cà phê.

Cô không khỏi hoài nghỉ Trần Tú Nhi kia có phải cố ý làm đổ cà phê không?

Hà Tuấn Khoa ra khỏi phòng nghỉ, Trân Tú Nhi vẫn còn ở trong văn phòng chưa đi, thấy hắn đi ra, cô vội vàng bước đến nói: “Tổng giám đốc, vừa rồi không phải em cố ý, em…”

“Không cần nói, chuyện đơn giản như bưng cà phê mà cô cũng làm không xong, tôi giữ cô lại thì có ích lợi gì? Cô đi đi, công ty không cần người vô dụng” Hà Tuấn Khoa mặt không cảm xúc.

Trần Tú Nhi sắc mặt cứng đờ, lần này là hắn đuổi thẳng cô ra khỏi công ty sao?

“Không phải, em… anh… Cô hoảng đến độ lời nói không còn mạch lạc nữa, trong lòng vừa uất ức vừa không cam lòng: “Anh không thể đuổi em đi, bác Đông nói chắc chắn phải là em làm thư ký của anh!” Cô chỉ có thể dựa vào Hà Phương Đông làm lá chắn.

Hà Tuấn Khoa lạnh nhạt liếc cô, giọng nói vẫn đều đều không có nhiệt độ: “Cô có cần đi tìm hiếu tình hình đế thông não một chút không, bây giờ tập đoàn là tôi làm chủ, không phải ông ấy”

Trần Tú Nhi lúc này không nói được một lời, trong mắt lấp lánh nước mắt.

“Chẳng lẽ còn chờ tôi kêu bảo vệ đến dẫn cô đi?” Người đàn ông mất kiên nhẫn nhíu mày lại, nếu như không phải là nể mặt ông già nhà hắn, hôm nay cô làm vợ hắn bị thương, theo lý hẳn phải bắt cô chịu trách nhiệm bồi thường, chỉ đuổi cô đi đã là nhân từ lắm rồi .

Sắc mặt Trần Tú Nhi chớp mắt tái xanh, môi run rẩy mấp máy, cuối cùng không nói được gì ra miệng nữa, che mặt khóc lóc chạy đi hết sức thương tâm.

Tại sao hắn lại có thể đối xử với cô lạnh lùng vô tình như vậy?

Hà Tuấn Khoa hoàn toàn không quan tâm Trân Tú Nhi có uất ức hay không, ngay sau đó hắn cầm lấy điện thoại gọi cho thư ý: “Chuẩn bị một bộ quần áo phụ nữ mang vào đây cho tôi, kích thước là…”

Lâm Hương Giang tắm xong mới có phát hiện không có quần áo cho cô mặc, mới vừa rồi quần áo ướt hết cả, hoàn toàn không thể nào mặc được.

Cô thấy một chiếc khăn tắm đàn ông để một bên, cô không thể làm gì khác hơn là lấy khăn tắm quây lại trước, chờ lát nữa làm phiên thư ký của hắn giúp đưa quần áo vào là được.

Lâm Hương Giang từ phòng tắm đi ra, vừa khéo người đàn ông cũng từ bên ngoài bước vào phòng nghị, liếc mắt liền thấy cô vừa tắm xong, trên người chi quấn khăn tắm.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 44


Chương 44 – Thử nếm mùi của em một chút

Lúc cô tăm,toàn bộ mái tóc dài đều được cuốn thành một búi thật to trên đỉnh đầu, nhưng vẫn có vài sợi tóc bị nước làm ướt dính vào gò má, không hề khó coi, ngược lại có cảm giác vô cùng gợi cảm hấp dẫn Trên người cô được quây bằng khăn tằm của hắn, trên ngực lộ ra một mảng lớn da thịt trắng nõn, có lẽ là do mới vừa tắm xong, làn da trắng mịn lại phớt hồng, mà khoảnh khắc cô đối diện với ánh mắt của hẳn, gò má lấp lánh ánh nước, trong đôi mắt lại không giấu được vẻ thẹn thùng.

Hắn nhìn cô chăm chú, ánh mắt không tự chủ càng sâu hơn, trong một khoảnh khắc, hắn có cảm giác trái tim mình run động.

Cô không mang giày, bàn chân trần thanh tú cứ như vậy bước ra, bởi vì không được tự nhiên, nên ngón chân hơi quặp lại Lâm Hương Giang bị người đàn ông nhìn chăm chăm không chớp mắt như vậy, trong lòng cô đánh trống rộn lên, dáng vẻ cô lúc này có phải quá hở hang hay không?

Nhưng cô không có quần áo để thay, cô cũng bó tay hết cách…

Bây giờ so với lần tắm ở nhà họ Hà, để cho hẳn nhìn thấy cơ thể mình tr*n tr** từ trên xuống dưới cũng coi như khá hơn nhiều, chỗ nào cần che đều được che.

Chẳng qua là ánh mắt người đàn ông nhìn cô vẫn khiến cho cô không được tự nhiên.

“Tầm xong rồi à? Người đàn ông lên tiếng trước, hẳn không phát hiện giọng nói mình trở nên hơi khàn khàn.

*Ừ, xong rồi Lâm Hương Giang đứng tại chỗ không nhúc nhích.

“Đến đây” Hẳn có chút buồn cười nhìn người đàn bà đang căng thẳng.

“Có thể làm phiền thư ký Trang đưa quần áo giúp tôi vào hay không?” Cô cũng không dám bước qua, không dám đến gần hắn.

Cô không nhúc nhích, người đàn ông không thể làm gì khác hơn là tự mình bước đến Lâm Hương Giang nhìn người đàn ông từng bước một đến gần, có cảm giác hắn mang theo cả hơi thở áp bức người khác bước đến, tim cô càng đập nhanh hơn: “Tôi thay quần áo xong sẽ đi ra ngoài ngay, không làm ướt phòng nghỉ của anh đâu…”

Phòng nghỉ không quá lớn, rất nhanh hẳn đã đến trước mặt cô, không đợi cô nói hết lời, hẳn bế cô lên.

Lâm Hương Giang thầm hít vào một hơi, nhìn gò má kiên nghịcủa người đàn ông, đang muốn mở miệng, hắn đặt cô ngồi lên chiếc giường đơn trong phòng nghỉ.

Một giây sau, động tác của người đàn ông khiến cô kinh sợ, hắn trực tiếp vén khăn tắm chỗ bắp đùicôlên!

”A… Anh muốn làm gì!” Cô đưa tay ngăn hắn lại theo phản xạ có điều kiện, lại bị một tay của hẳn bắt lại, gương mặt của cô đã đỏ rần rần.

Cô căn bản không thể ngăn cản, đàn ông đã vén khăn tắm lên, quan sát chỗ bị phỏng mới vừa rồi: “Hơi sưng một chút, không quá.

nghiêm trọng, bôi thuốc vào là được. Hắn vẫn giữ dáng vẻ ung dung ổn định.

Thì ra là muốn xem xét vết phỏng của cô, nhưng có phải hắn quá tùy tiện hay không?

Sao có thể trực tiếp vén khăn tảmlên, nơi đó dù sao cũng là chỗriêng tư.

Lâm Hương Giang một tay đè khăn tắm xuống, chỉ biết hy vọng không bị lộ thân thể trước mặt hắn quá nhiều.

Trong phòng nghỉcó chuẩn bị sẵn hộp y tế, hẳn lấy ra một tuýp thuốc bôi, muốn giúp cô bôi thuốc.

“Tôi tự làm được mà” Cô đưa tay muốn cầm lấy tuýp thuốc, người đàn ông khẽ nhíu mày: “Đừng nhúc nhích”” Hắn đích thân giúp cô bôi thuốc.

Khi đầu ngón tay lành lạnh của người đàn ông chạm vào da thịtcô, người cô không khỏi khẽ run lên, thần kinh cũng căng như dây đàn.

*Úi..’ Lúc hẳn bôi thuốc, cô vẫn không khỏi kêu ra tiếng.

Hà Tuấn Khoa nhìn cô : “Đau à?”

“Hơi hơi”

“Vậy tôi nhẹ một chút” Lúc này giọng hẳn trầm thấp khàn khàn vô cùng gợi cảm.

Lâm Hương Giang vẫn không thể buông lỏng, nhìn sườn mặtchuyên tâm của hẳn, trong đầu lại có chút hỗn loạn, hẳn ảnh hưởng nghiêm trọng đến tư duy bình thường của cô!

“Bà Tuấn Khoa, không nên dùng ánh mắt này nhìn tôi, nếu không tôi sẽ cho rằng em đang mời gọi tôi làm chuyện gì đó với em” Hà Tuấn Khoa giúp cô bôi thuốc, bất thình lình ngước mắt lên chạm vàoánh mắt cô, không khỏi muốn trêu chọc cô.

Ánh mắt sáng quắc nhìn côchăm chú, đáy mắt giấu đi vẻ cười mà như không, Lâm Hương Giang không kịp tránh ánh mắt đó, bị hắn bắt quả tang, vừa thẹn thùng vừa lúng túng.

“Tôi nào có.’ Cô b. ¡ rủ mắt xuống, giọng nói lại không có chút thuyết phục nào.

Cảm giác một sức mạnh áp bách ép đến gần, hơi thở đàn ông mãnh liệt bao phủ, cô ngước mắt, mặt anh tuấn phi phàm gần sát ngay trước mắt, ngón tay thon dài của hắn chạm vào cảm cô: “Sợ tôi sao?”

Lâm Hương Giang ngồi ở mép giường, hắn lại ngồi gần cô như vậy, hai tay cô chống lên giường, người hơi ngả về phía sau, thấy trái cổ đàn ông nhô ra ngay cổ họng, cô không tự chủ liếmmôi, cổ họng cảm thấy khô khốc: “Tôi…

Tôi sợ anh cái gì chứ?”

Người đàn ông giống như là cố ý làm vậy, ngón tay khẽ v**t v* gương mặt của cô, giọng nói càng ép sát hơn: “Vậy sao em lại bày ra vẻ mặt tôi sắp ăn thịt em đến nơi vậy?”

Da đầu Lâm Hương Giang tê dại, gương mặt cũng nóng đến sắp cháy rụi, hắn bây giờ chẳng lẽ không phải giống như sắp ăn cô sạch sẽ không còn mảnh xương sao?

Hắn dựa quá gần, hơi thở ấm áp cũng phả vào mặt cô, cô lúng túng xoay mặt sang chỗ khác, bàn tay nhỏ bé chống lên ngực người đàn ông, khó khăn mở miệng: “Anh, đúng là tôi nghỉ ngờ anh sắp sửa ăn thịt tôi”

Cũng không biết có phải lời này của cô chọc cười hắn hay không, hay là dáng vẻ của cô bây giờ quả thực quá thú vị, đôi môi mỏng dínhcủa Hà Tuấn Khoa cong lên: “Bà Tuấn Khoa, em nói như vậy, tôi thật đúng là muốn nếm thử mùi vị của em đấy”

Lâm Hương Giang muốn ngừng thở, tay càng dùng sức đẩy hắn ra, nhưng người đàn ông bá đạo trực tiếp đè cô lên giường, cố định hai tay cô trên đỉnh đầu, ánh mắt thâm trầm nhìn xuống cô.

“Anh, anh làm gì? Anh đừng làm bậy, đừng quên bên ngoài là văn phòng!” Cô căng thắng cực độ nhìn hắn chăm chằm, hô hấp trở nên gấp gáp, gò ngực không ngừng phập phồng, có lẽ do động tác hơi mạnh, khăn tắm trên người cô tự dưng bật tung ra!

Trong đầu Lâm Hương Giangcó cái gì đó nổ tung, gương mặt đỏ rực đến nỗi sắp rỉ máu!

Cô càng gắng sức giấy giụa: ‘Anh! Không được nhìn! Anh mau đứng lêncho tôi!” Cô khóc không ra nước mắt.

Hà Tuấn Khoa vốn chỉ muốn trêu ghẹo cô một chút, vậy mà lại nhìn thấy cảnh tượng này, cộng thêm cô một mực đang giấy giụa, hän chợt cảm thấy trong cơ thể có một luồng hơi nóng đang mặc sức lan tràn.

Hắnnắm được cằm cô: “Đừng nhúc nhích!

Em có biết mình đang đùa với lửa hay không?”

Trong mắt hắn rõ ràng có ánh lửa đang âm thầm nhảy nhót.

Lâm Hương Giang phát điên muốn chửi người, người đùa với lửa rõ ràng là hẳn!

“Cuộc họp thường lệsắp bắt đầu rồi, anh mau dậy đi!” Lúc này cô đã không còn dám nhìn hắn nữa.

Ban đầu Hà Tuấn Khoa cũng không định làm gì cô, nhưng bây giờ, hần lại cảm giác người đàn bà này sao mà mềm mại, trên người lại có hương thơm hấp dẫn hắn, hắn thất thần, cảm thấy bản thân có ngửi mùi thơm này bao nhiêu cũng không đủ, nên càng không muốn dễ dàng buông cô ra.

Ngón tay dài mảnh nhẹ nhàng lướt qua cánh môi của cô, mang theo hơi thởcấm dục nào đó, nhưng đáy mắt lại lóe lênánh sáng nguy hiểm: “Bà Tuấn Khoa, hay là chúng ta thử một chút nhé?”

Thử… Thử? Thử cái gì?

Lâm Hương Giang nghe không hiểu, lại thấy gương mặt hắn càng lúc càng tiến sát, hắn… hẳn không phải là muốn hôn cô chứ ?

Cô sắp ngất đi đến nơi, đôi mắt trợn tròn, muốn đẩy hắn ra, nhưng làm gì được khi tay bị hẳn giữ chặt.

Ngay lúc đôi môi người đàn ông sắp sửa rơi xuống, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, tiếp theo là giọng thư ký Trangngoài cửa truyền vào: “Tổng giám đốc, quần áo ngài cần đây ạ”

Nghe thấy giọng nói, Lâm Hương Giang không dám thở mạnh, dùng ánh mắt tỏ ý hắn mau đứng lên đi!

Bị phá ngang giữa chừng, Hà Tuấn Khoa nhíu mày, thoáng tỉnh hồn lại, không ngờ mình xưa nay luôn tự nào có sức khống chế cực mạnhJại mất khống chếtrước mặt cô.

Một giây kế tiếp, hắn nới lỏng cô ra, trên mặt lại khôi phục vẻ lãnh đạm trước sau như: một, chẳng qua đôi mắt nhìn cô chăm chú lại có vẻ phức tạp.

Lâm Hương Giang lập tức ngồi dậy, kéo khăn tắm che lại cơ thể mình, dù biết rõ làm vậy là dư thừa, vì hắn sớm đã nhìn thấy hết thảy.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 45


Chương 45 – Đùa với lửa rõ ràng là hắn

Hà Tuấn Khoa hé khe cửa ra, nhận lấy quần áo thư ký Trang đưa đến, không để cho cô thấy tình hình bên trong.

Thư ký Trang trong lòng cực kỳ tò mò, nhưng cũng không dám nhìn lâu hỏi nhiều, chỉ nhắc nhở: “Tổng giám đốc, cuộc họp thường lệ sắp bắt đầu rồi, mọi người đều đã đến phòng họp chờ ngài”

“Biết rồi, đi ra ngoài chờ tôi” Hà Tuấn Khoa ra lệnh, ngay sau đó đóng cửa lại Hà Tuấn Khoa đem bọc quần áo để xuống bên cạnh Lâm Hương Giang: “Thay quần áo đi, chú ý vết thương”

Lâm Hương Giang cản cần môi, bất kể sao sao vẫn nói một tiếng: “Cám ơn”

Hắn chuẩn bị đi họp, lúc mở cửa nhớ đến cái gì đó, quay đầu nói với cô: “Sau khi tan ca đến nhà để xe chờ tôi, tôi đưa em đi đón Thanh Dương trở về nhà họ Hà”

Không đợi cô mở miệng, hắn đã mở cửa bước ra.

Lâm Hương Giang chỉ còn biết thở dài một hơi, cuối cùng vẫn phải về chỗ đó.

Hắn vừa đi, cô vội vàng thay y phục, không ngờ ngay cả đồ lót hắn cũng chuẩn bị tươm tất, càng làm cho cô ngạc nhiên chính là, kích thước quần áo vô cùng vừa vặn với cô.

Hắn làm sao biết cô mặc size gì?

Vừa nghĩ đến mình một lần rồi lại hai lần khỏa thân trước mặt hắn, cô thẹn thùng đến nỗi chỉ hận không được đào được cái lỗ chôn mình luôn vào đó.

Sau một ngày bận rộn công việc, rất nhanh đã đi lúc tan ca, lúc Lâm Hương Giang đến nhà để xe, phát hiện Hà Tuấn Khoa đã ở sẵn trong xe cô.

Cô vội vàng bước lên xe, ngay sau đó hắn bảo tài xế lái xe đến trường mẫu giáo.

Lâm Thanh Dương không ngờ hôm nay ba sẽ đến đón mình, ba mẹ cùng đi, cậu nhóccực kỳ cao hứng.

*Ba, không phải ba rất bận bịu công việc sao? Sao lạirảnh rỗi đến đón con vậy?” Nhóc con hỏi.

“Ông nội nhớ con, nên ba đưa hai mẹ con về nhà” Hà Tuấn Khoa nghiêm túc nói Lâm Thanh Dương nhìn sang mẹ bên cạnh, chân màynhỏnhíu lại: “Chúng †a phải về nhà ông nội ở sao?”

Lâm Hương Giang gật đầu : “Ừ, con không muốn sao?”

Nhóc con lắc đầu : “Mẹ ở đâu thì con ở đó.”

Lâm Hương Giang xoa đầu con trai, đáy mắt là ưu tư không nói ra được, nếu như có thể, cô thật không muốn đê con trai ở nhà họ Hà.

Sự kiện của Phan Thanh Y vẫn chưa đâu vào đâu, nhanh như vậy cô đã trở về nhà họ.

Hà, Liễu Thu Cúc và Hà Tùng Nhân có thể từ bỏ ý đồ sao?

Đến lúc đó họ quậy tưng lên, cho dù Hà Tuấn Khoa đứng về phía cô đi nữa, chỉ sợ cũng khó dọn dẹp hậu quả.

Bàn tay Hà Tuấn Khoa dắt tay nhóc con, quay sang nói với cô: “Lên xe đi”

Ba người cùng nhau trở về nhà họ Hà, mỗi người một bên dắt tay con trai đi vào nhà chính.

Quản gia hỉ vui vẻ báo tin cho Hà Phương Đông: “Cậu chủ nhỏ đã về ạ”

Khuôn mặt già nua của Hà Phương Đông nhất thời vui mừng: “Về rồi? Mau, mau kêu nó đi vào” Mới mấy ngày không nhìn thấy tên nhóc con kia, ông cũng rất nhớ nó.

Trân Tú Nhi ngồi một bên thấy vậy không khỏi nghỉ ngờ, cậu chủ nhỏ? Nhà họ Hà có cậu chủ nhỏ lúc nào?

Chỉ trong chốc lát, cô thấy Hà Tuấn Khoa và Lâm Hương Giang cùng nhau đi vào, họ còn dắt theo một đứa bé, thoạt nhìn chính là hình ảnh một gia đình ba người điển hình.

Trần Tú Nhi kinh ngạc không thôinhìn ba người, trong lòng không khỏi khiếp sợ, Hà Tuấn Khoa đã kết hôn? Người đàn bà hän cưới là Lâm Hương Giang? Họ còn có đứa con lớn như vậy?

Những điều này Liễu Thu Cúc cũng không nói cho cô biết, trước đó, cô căn bản không biết Lâm Hương Giang là vợ hẳn.

Thảo nào hôm nay cô làm đổ cà phê lên người Lâm Hương Giang, hắn lại nổi giận kinh người như vậy, trực tiếp đuổi cô ra khỏi công ty Trần Tú Nhi có cảm giác mình bị Liễu Thu Cúc đùa cợt.

Lâm Hương Giang cũng không ngờ sẽ gặp.

Trân Tú Nhi ở nhà họ Hà, cô đang ngồi nói chuyện phiếm với Hà Phương Đông, như vậy ïi với xem ra, Trân Tú Nhi cũng có chút địa vị Hà Phương Đông, nếu không ông ta cũng sẽ không để cho Trần Tú Nhi đi làmthư ký cho Hà Tuấn Khoa.

Khoảnh khắc Hà Phương Đông nhìn thấy Lâm Hương Giang, khuôn mặt vốn có vẻ tươi cười nháy mắt khoặm lại: ‘Màyđưa cô ta đến làm gì?” Lúc này ông ta không hề khách sáo chất vấn Hà Tuấn Khoa.

Thần sắc Hà Tuấn Khoa vẫn không thay đổi, giọng cũng rất nhạt: “Không phải ba bảo con đón họ trở về sao?”

“Tao bảo mày đón thăng bé về, chứ không phải cô tai” Hà Phương Đông lạnh lùng.

Lâm Hương Giang không lên tiếng, quả nhiên, Hà Phương Đông vẫn không chấp nhận cô.

Lâm Thanh Dương nắm chặt tay mẹ, thành thật nói: “Mẹ, nơi này không hoan nghênh chúng ta, vậy chúng tađi đi” Vừa nói vừa kéo cô đi.

*Thanh Dương, về nhà cũng không thưa ông nội, lại còn muốn đi đâu?” Hà Phương Đông khóe mắt giật giật, có chút nóng ruột, trầm giọng nói “Ông đuổi mẹ tôi đi, vậy tôi ở đây làm gì!”

Nhóc con nói giọng ngây thơ, mặt đầy bất mãn.

Hà Phương Đông vẻ mặt hung dữ, lại bị tên nhóc con này nắm thóp, không có biện pháp!

Trần Tú Nhi bị đả kích sâu sắc lúc này đứng lên: “Bác Đông, không còn sớm nữa, ba mẹ đang ở nhà chờ con về ăn cơm, vậy con đi trước, ngày khác có thời gianrảnh rỗi con lại đến thăm bác.”

Hà Phương Đông vốn định giữ cô lại dùng cơm, nhưng bây giờ Hà Tuấn Khoa đưa Lâm Hương Giang mang về, sẽ không còn dễ dàng như vậy nữa, vì vậy nói: “Được rồi, ngày mai con cứ đi làmbình thường, nếu công việc không thuận lợi cứ nói với bác.”

Hà Tuấn Khoa nghe thấy lời này, biết tại sao Trần Tú Nhi đến nhà, là vì chuyện hẳn đuổi cô.

Lúc Trần Tú Nhi thấy cả nhà ba người, tâm trạng ủ rũ, chẳng qua trong lòng không cam tâm bị Hà Tuấn Khoa đuổinhư vậy, liền gật đầu trả lời: “Con biết rồi ạ, cám ơn bác Đông.”

Lúc rời đi cô lén liếc nhìn Hà Tuấn Khoa, hẳn từ đầu đến cuối luôn giữ thần sắc lãnh đạm, cô lại nhìn sang Lâm Hương Giang, nhưng sự chú ý của Lâm Hương Giangđều đặt lên người đứa trẻ.

Trong lúc nhất thời Trần Tú Nhi không thể nào chấp nhận họ có đứa conlớn như vậy!

Trần Tú Nhi vừa đi, thời gian ăn cơm cũng đến, Hà Phương Đông chống gậy baton đầu rồng đứng dậy: “Thái Dương, qua đây, đi ăn cơm với ông nội”

Lâm Thanh Dương vẫn nắm chặttay mẹ, cái miệng nhỏ nhắn cong lên bất mãn: “Không ăn, tôi muốn đi với mẹ” Cho dù đầu bếp nơi này làm thức ăn rất ngon, nhưng cậu nhóc cũng không thể động lòng được!

Hà Phương Đông trừng mắt lạnh lùng nhìn Lâm Hương Giang, tức giận nói: ‘Không ai được đi, ở lại đây ăn cơm!” Nói xong, ông già xụ mặt chống cây gậy baton đầu rồng hùng hổ xoay người đi sang phòng ăn.

“Ba, ông nội cho phép mẹ ở lại sao?” Nhóc con không thể làm gì khác hơn là nhìn về phía ba hỏi.

[, ông nội không muốn hai mẹ con đi” Hà Tuấn Khoa lạnh nhạt đáp, cũng chỉ có nhóc.

con mới có thể làm cho ông già chịu thỏa hiệp.

Lâm Hương Giang không muốn làm Hà Phương Đông không vui, liền kéo con trai đi sang phòng ăn: “Đi ăn cơm, mấy ngày trước không phải con nói rất muốn ăn cá chép chiên giòn nhà ông nội sao?”

Mắt nhóc con sáng lên: “Đúng rồi, con muốn ăn cá chép chiên giòn!” Vừa nhắc đến ăn cậu nhóc lập tức quên mới vừa rồi còn chống đối ông nội, không kịp chờ đợi chạy vọt vào phòng ăn.

Lâm Hương Giang bó tay lắc đầu, đi vào theo, Hà Tuấn Khoa bước vào ngay sau đó.

Nhờ có đứa bé, Hà Phương Đông tạm thời không làm khó Lâm Hương Giang.

Sau bữa ăn tối, Lâm Hương Giang và nhóc con trở về phòng,cô ngồi giúp cậu nhóc bài tập.

Đến hơn chín giờ tối, nhóc con đã ngủ, cô mới nhớ đến việc muốn tìm Hà Tuấn Khoa bàn chuyện bản vẽ thiết kế.

Sau bữa cơm tối hẳn vẫn chưa trở về phòng, hẳn là đang ở phòng làm việc, Lâm Hương Giang ra khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng đóng cửa lại, đi thẳng về phía phòng làm việc.

Cô đến trước cửa phòng làm việc, phát hiện cửa chỉ khép hờ, một tia sáng của đèn lọt ra ngoài.

giọng nói già nua ngầm chứa uy h**p của Hà Phương Đông loáng thoáng truyền ra từ bên trong: “… Mày lập tức ly hôn với người phụ nữ ác độc!”

Lâm Hương Giang đứng ngay cửa, nghe thấy bên trong có tiếng nói chuyện, cô vốn phải đi, cô biết nghe lén người khác nói chuyện là chuyện vô cùng không nên, chẳng qua là… người phụ nữ ác độc trong miệng Hà Phương Đông là chỉ cô?

Bước chân cô không kềm được, dừng lại.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 46


Chương 46 – Phát hiện cô đang nghe trộm

Trong phòng làm việc, Hà Phương Đông chống cây gậy baton đầu rồng ngồi trong chiếc ghế gỗ đỏ, đối diện là Hà Tuấn Khoa, hai cha con đúng là đang nói về Lâm Hương Giang.

Những ngón tay khớp xương rõ ràng của Hà Tuấn Khoa đang kẹp một điếu thuốc cháy được một nửa, trong khói thuốc lượn lờ, trên gương mặt ngũ quanlập thể của hẳn, thần sắc vui buồn không rõ.

Đối mặt với mệnh lệnh của cha, hẳn lãnh đạm nheo mắt: “Ba, cô ấy là mẹ của con trai con, ly hôn không phải chuyện đơn giản như vậy: Khuôn mặt vốn già nua,đôi mắt vốn đục ngầu của Hà Phương Đông b*n r* một thứ ánh sáng lạnh lùng: “Nếu như mày vì đứa trẻ mới kết hôn với cô ta, vậy thì dễ thôi, đứa trẻ là của nhà họ Hà, sau này ở lại để nhà họ Hà nuôi dưỡng, về phầncô ta, cho côta một khoản tiền rồi đuổi đi là được”

Lâm Hương Giang đứng ngoài cửa nghe nói vậy, lồng ngực bùng lên lửa giận, tay không tự chủ siết chặt thành năm đấm, đứa trẻ docô mang thai mười tháng mới sinh ra, một mìnhcô ngậm đẳng nuốt cay nuôi con khôn lớn, ông ta dựa vào cái gì chỉ một câu nói là có thể cướp đứa concủa cô?

Còn nói cái gì cho cô một khoản tiền, rồi đuổi cô đi?

Côsuýt chút nữa không nhịn được đẩy cửa đi vào cái lý với Hà Phương Đông, nhưng cô gắt gao siết chặt quả đấm, cố gắng nhịn xuống, cô không thể kích độngnhư vậy.

Với năng lực củacô bây giờ, cô không cách nào chống lại nhà họ Hà, chỉ sợ đến lúc đó không những đứa trẻ bị họcướp, mà cô còn bị đuổi đi, tệ hơn là…

Thần kinh toàn thân cô căng thẳng, Hà Tuấn Khoacó đồng ý cách làm như vậy không?

Chốc lát, Hà Tuấn Khoa không nhanh không chậm lên tiếng: “Ba, nếu như làm theo ý của ba, Thanh Dương _cũng không cách nào ở lại nhà họ Hà.”

Hà Phương Đông lạnh mặt hừ một tiếng: “Nó làcháu trai của tao, không ở nhà họ Hà, chẳng lẽ để nó đi theo người phụ nữ ác độc đó? Mày không sợ cô ta dạy hư con mày sao?”

Ông ta vẫn luôn canh cánhchuyện Phan Thanh Yté cầu thang ngay trongnhà họ Hà, Phan Thanh Y luôn miệng nói là Lâm Hương Giang đẩy côta xuống, mặc dù Lâm Hương Giang không thừa nhận, nhưng ông tacho rằngPhan Thanh Y không có lý do để vu oan cô, cũng không đến nỗi nhẫn tâm g**t ch*t đứa con của mình đếđổ tội choLâm Hương Giang.

Cho nên ông ta tuyệt đối sẽ không cho cháu trai mình ở cùng với người mẹ ác độc như vậy.

Khuôn mặt anh tuấn lạnh lẽo ngàn năm của Hà Tuấn Khoa không hiện vẻ thay đổi gì, nhưng đôi mắt đenlại trầm xuống đáy hồ: “Ba, chuyện này còn chưa điều tra rõ ràng, ba không thể tùy tiện chụp cái mũ ác độc này lên người cô ấy”

Điều tra? Còn cần điều tra gì nữa? Sự thật rành rành ra đó, mày đùng có nói với taolà Thanh Ytự té xuống sau đó hãm hại cô ta” Hà Phương Đông cười lạnh lùng.

Khóe mắt sắc sảo của Hà Tuấn Khoa thoáng qua tia giêu cợt nhàn nhạt: “Không loại trừkhả năng đó.”

Hà Phương Đôngkhoặmmặt già xuống, nhíu mày nhìn thẳng hän: “Mày nói vậy là có ý gì?

Hà Tuấn Khoa cũng không muốn nói quá nhiềuvề chuyện này, dù sao chuyện còn chưa điều tra rõ ràng, hắn bèn đổi đề tài: “Nếu như bacứ khăng khăng muốngiành Thanh Dươngvềnhà họ Hà, Lâm Hương Giang quả thật cũng không có cách nào chống lại, có điều… Thanh Dương là do cô ấysinh ra, cũng là do côấy nuôi lớn, Thanh Dươngvô cùngquấncô ấy, ba nhãn tâm chia cắt hai mẹ con họ, chỉ sợ nhóc con sẽ làm chuyện gây tổn thương chính mình”

“Chuyện gây tổn thương chính mình?”

Khuôn mặt già nua của Hà Phương Đông càng nghiêm túc.

“Ví dụ như tuyệt thực, ví dụ như vì tìm mẹ mà bỏ trốn hết lần này đến lần khác, đến lúc đó có phải ba phải saivệ sĩcanh chừng nósuốt ngày suốt đêm hay không? Chuyện này đối với nó mà nói có khác gì ở tù?”

Hà Phương Đông lần này không nói nữa, khuôn mặt già nua càng khoặm chặt khó coi, hô hấp nặng nề, tựa hồ đang suy nghĩ rốt cuộc có nêntách hai mẹ con ra hay không Một lát sau, giọng nóitrầm đặc vang lên: “Muốn cô ta ở lại cũng được, nhưng phải để cho Tú Nhi đến công ty làm thư ký cho mày.”

Hà Tuấn Khoađối diện đôi mắt từng trải của ông bố, ông ta già rồi, nhưng ở trên thương trường vùng vẫy bao năm, bản lĩnh vẫn phải có.

“Ba, ba muốn đặt điều kiện với con à?” Đôi môi mỏng dính của Hà Tuấn Khoacười mà như không, đáy mắt hoàn toàn trống rỗng.

Hà Phương Đông ho nhẹ mộ iếng, cố ý nhăn mặt: “Chuyện mày muốn đuổi con bé nó đã nói cho tao biết, không phải chỉ là vô tình làm đổ cà phê thôi sao, làm gì đến nõi phải đuổi người ta đi”

Hà Tuấn Khoa rũ con ngươi, che giấu tia âm u nơi đáy mắt, không vội vã đáp lại, bất quá rất nhanh hắn liền có quyết định.

Hắn dập tắt tàn thuốc trong tay vào gạt tàn thuốc, sau đó đứng lên: “Nếu làm như vậy có thể khiến ba vui vẻ, vậy thì tùy ba” Hắn dừng lại một chút lại nói: ‘Không còn sớm nữa, ba nghỉ ngơi sớm một chút đi” Dứt lời xoay người rời khỏiphòng làm việc.

Hà Phương Đông còn chưa kịp phắn ứng, hẳn đã đi ra ngoài, ông già tức giận hừ một tiếng: “Thăng ranh…”

Cũng được, chỉ cần có thể để cho Trần Tú Nhilàm thư ký bên cạnh hẳn, tin chắc sớm muộn cô cũng có thể thay thế Lâm Hương Giang!

Lâm Hương Giang vừa rồi nghe Hà Phương Đông nói muốn cướp đứa trẻ của cô, cô đã tức giận nên không để ý nghe sau đó ho nói cái gì, chỉ loáng thoáng nghe thấyHà Tuấn Khoa không đồng ý.

Lại nghe đến Hà Phương Đông muốn Trần Tú Nhilàm thư ký cho hắn, thì cô hiểu rõ, thì raTrần Tú Nhi là ứng viên mà Hà Phương Đôngchọn để trở thành con dâu, còn hän thì không phắn đối Trần Tú Nhi làm thư ký.

Trong lòng cô dâng lên một chút khổ sở, cô đang định đi, cửa phòng làm việc ngay lúc đó lại mở ra, thân hình cao lớn của người đàn ông xuất hiện ngay cửa.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, cô trong lòng giật mình, chợt kịp phắn ứng, bị hắn phát hiện cô đang nghe trộm…

Cô có chút luống cuống, đang muốn mở miệng nói, người đàn ông khẽ cau mày, bàn tay bắt lấy cổ tay cô, kéo cô sải bước rời đi.

Người đàn ông này chân dài lại đi nhanh như vậy, cô lảo đảo bước gần như chạy chậm mới có thể đuổi kịp hẳn, nhìn sườn mặt nghiêm nghị của hắn, hẳn đang tức giận à?

Hà Tuấn Khoa đưa cô lên sân thượng mới buông tay ra, đôi mắt đen sâu thăm nhìn cô chăm chú.

Cổ tay mảnh khắnh của Lâm Hương Giang bị bàn tay của hắn năm chặt hắn cả dấu tay, cô khẽ vuốt cổ tay, quan sát hắn, người đàn ông trời sinhđã mang theo một hơi thở áp bức khiến người ta run sợ, chẳng qua cô chỉ đứng trước mặt hẳn, vậy mà cô đã có cảm giác khó thở.

Hắn không lên tiếng, hẳn đang chờ cô mở miệng giải thích.

“Tôi không phải cố ý muốn nghe lén, tôi vốn chỉ muốn tìm anh nói chuyện bản vẽ thiết kế, không ngờanhvàchủ tịch đang nói chuyện với nhau, tôi… Tôi nghe thấy chủ tịch nói muốn chia cắt tôi vàThanh Dương, tôi..” Nói đến đây, cô lại không áp chế được tức giận trong lòng.

“Cho nên, em đã nghe hết những gì chúng tôi nói?” Hà Tuấn Khoa vẫn nhíu mày, ánh mắt vẫn đóng định trên người cô.

Lâm Hương Giang rũ mắt, cắn căn môi, dáng vẻ như phải quyết định chuyện gì đó rất trọng đại, sau khi hít sâu một hơi ngẩng đầu đón ánh mắt người đàn ông: “Hà Tuấn Khoa, hay là… Anh buông tha cho tôi vàThanh Dương đi.”

Sau khi cô vào nhà họ Hà ở hãng ngày đều thấp thỏm lo ấu, cô không có cách nào thân thiết với người nhà hẳn, càng không muốn có quan hệ thân thích gì vớiHà Tùng Nhânvà Phan Thanh Y.

Cô chỉ muốn và con trai trở về cuộc sống bình dị của hai ngườinhư trước kia.

Đôi mắt đen của Hà Tuấn Khoa híp lại, ánh mắt âm trầm nhìn thẳng cô, trên người hơi thởbức bách người khác càng thêm mãnh liệt.

Đôi môi mỏng của hẳn kế cong lên: ‘Ý em là tôi đang bức ép em? Em muốn ly hôn?”

Lâm Hương Giangsiếtchặt quả đấm: “Đúng, tôi muốn ly hôn, dù sao người nhà của anh cũng không chấp nhận tôi, chúng tasớm muộn sẽ bị họ buộc ly hôn, vậy thì cần gì phải dây dưa mãi như vậy, lại làm cho mọi người không vui, huống chỉ… Chủ tịch đã chọn xong vợ cho anh, Trần Tú Nhi hẳn là thích hợp với anh hơn so với tôi nhiều.”

Có trời mới biết côphải dùng bao nhiêu dũng khí mới nói ra được những lời này, mà đôi mắt đen của hắn nhìn chăm chú cô cũng càng thêm thâm trầm khiếp người, khiến cho da đầu cô cảm thấy tê dại.

Hắn không mở miệng, cứ như vậynhìn chăm chằm vào côkhông chớp mắt, có lẽ là vì ở nhà, trên người hắn chỉ mặcmột chiếc áo sơ mi sẵm màu, không đeo cà vạt, cổ áo còn thả hai chiếc nút áo không cài, nhìn có vẻ rất tùy ý, chẳng qua dáng vẻ mặt không cảm xúc mang cho người ta áp lực cực kỳ lớn
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 47


Chương 47 – Mẹ, con trả thù cho mẹ

Giờ phút này sự yên lặng khiến cho lòng người hoảng hốt, Lâm Hương Giang không nhịn được muốn lặp lại lần nữa, cánh tay dài của người đàn ông đột nhiên vươn ra tóm lấy vòng eo của cô, dùng sức kéo cô về phía mình, nháy mắt cô đã ngã vào khuôn ngực rắn chắc mạnh mẽ của người đàn ông.

Bàn tay hẳn đỡ sau lưng cô, nhiệt độ lòng bàn tay dù còn cách một lớp vải vẫn truyền đến cơ quan cảm giác, lòng cô hốt nhiên chùng xuống.

Giọng đàn ông trong trẻo lạnh lùng từ đỉnh đầu rơi xuống: “Bà Tuấn Khoa, em cho rằng giấy chứng nhận kết hôn là thứ muốn lấy thì lấy muốn bỏ thì bỏ à?” Lâm Hương.

Giang đặt hai tay trên ngực người đàn ông, cảm giác được từng múi cơ rằn chắc của hãn ẩn hiện sau lớp áo, còn có tiếng tìm đập đều đều, cô càng lúng túng không biết nên để tay ở chỗ nào.

Dáng vẻ của cô đều bị người đàn ông thu hết vào mắt, đầy mắt thấu triệt bỗng lóe lên một tia hài hước: “Hay là… em đang ghen?”

Ánh mắt Lâm Hương Giang lóe lên “Tôi Trần Tú Nhi so với tôi quả thật.”

Tôi ghen cái gì chứ? Tôi nói thật lòng mà. Lời cô bị đôi môi ngườiđàn ông đột nhiên đè xuống cắt đứt, bàn tay hắn bấu vào gáy cô, đôi môi mỏng trực tiếp chặn lại lời cô!

Lâm Hương Giang bỗng nhiên trợn to hai mắt, hô hấp tựa hồ cũng ngưng theo, không dám tin trợn mắt nhìn khuôn mặt anh tuấn gần trong gang tấc củangười đàn ông tuấn ấy.

Hắn… Hắn đang cưỡng hôn cô!

Một giây saucô lập tức lấy lại tinh thần, tay cũng linh hoạt hẳn lên, cố sức muốn đẩy hắn ra, nhưng hắn lại càng ấnchặt cô vào trong ngực hơn, đôi môi đang dán lên môi cô cũng bắt đầu có hành động táo bạo khác.

Hô hấp của cô dồn dập rối loạn, tim đập cực kỳ nhanh, cô ra sức giấy giụa nhưng cuối cùngcũng không cách nào chống lại nổi người đàn ông quá mức lấn át, cuối cùng sắp nghẹt thở đến nơi trong ngực hắn.

Hà Tuấn Khoa cũng không biết mình làm sao nữa, ban đầu chỉ là muốn chặn môi của cô lại, không muốn nghe cô nói những lời đó, nhưng có lẽ do phắn ứng giấy giụa của cô đã k*ch th*ch bản năng chỉnh phục nguyên thủy nhất tận đáy lòng người đàn ông Người đàn bà này thật là không nghe lời, hẳn muốn trừng phạt cô một chút, cho đến khi côkiệt sức không giấy giụa nổi, thậm chí mềm oặt đi trong ngực hẳn, lúc đó chính hắn cũng chưa kềm chế lại được.

Đôi môi của người đàn bà còn mềm mại hơn trong tưởng tượng của hẳn, tựa hồ một khi đã dính vào thì khó lòng buông ra được.

Đến lúc cảm thấycô thật sự sắp không chống cự nổi nữa, hẳn mới buông cô ra, con ngươi nhìn chằm chằm côïtản ra hơi thở nguy hiểm Lâm Hương Giang dồn dập thở hổn hển, không ngừng hít thở khí trời mới mẻ, người kiệt sức tựa vào trong ngực hắn, cô không thể nhanh chóng tỉnh lại như vậy.

Lời nói ngầm chứa uy hiếprơi xuống: “Lần sau nếu như cònnói với tôi những lời đại loại nhưly hônnữa, thì không phải chỉtrừng phạt đơn giản như vậy đâu”

Lâm Hương Giang cả người run lên, rốt cuộc cũng có sức đẩy hăn ra, rời khỏi vòng ôm của hắn, vẫn thở hổn hến bổ sung không khí, đối diện nhau không lên tiếng, trên môi còn lưu lại hơi thở đàn ông, trong mắt tràn đầy xấu hổ.

Một hồi lâu, cô chịu hết nổi uất ức, run giọng trách móc: “Mấy người trong nhà họ Hà các anh đều giống nhau, ai cũng đều vô lý tự cho mình là đúng khiến người không thể ưa được!”

Cô bực tứcxả ra một tràng, nghiêng người chạy thật nhanh, tựa như hắn đã làm cô ghét đến nỗi không muốn ở cùng hắn lâu hơn một giây nào nữa.

Hà Tuấn Khoa nhìn chăm chăm bóng lưng cô, không cảm thấy tức giận, ngược lại nhíu mày, sao hẳn lại có cảm giác vẻ tức giận của cô còn… quyến rũ như vậy?

Chỉ chớp mắt lại đến cuối tuần, lúc chạng vạng tối, Lâm Hương Giangchơi đùa cùng nhóc con ở sân cỏ nhà họ Hà, nhìn dáng vẻ Thanh Dươngvui cười mi mắt cong cong, vô cùng vui vẻ, ngược lại côngốn ngang tâm sự.

Nhóc con thật vất vả mới thích ứng hoàn cảnh sống ởnơi này, nếu như côđưa nó bỏ đi, nó có vui vẻ không?

Cách đó không xa có một chiếc xe đang đi vào.

Hai mẹ con nghe tiếng nhìn sang, không phải là xe Hà Tuấn Khoabình thường hay đi.

Lượng công việc của Hà Tuấn Khoa rất lớn, cuối tuần cũng rất ít được nghỉ ngơi, sáng sớm hôm nay hẳn đã ra khỏi nhà, bây giờ vẫn chưa về.

Lâm Hương Giang đang suy nghĩ, rốt cuộc là ai đến? Một giây sau thấy Hà Tùng Nhân thận trọng đỡ Phan Thanh Y từ trên xe bước xuống.

Thấy họ, thần sắc cô hơi trâm xuống, tính toán ngày tháng một chút, Phan Thanh Y quả thật đã có thể xuất viện, chẳng lẽ hôm nay họvề nhà họ Hà ăn cơm?

Nhưng sau đó cônhìn thấy quản gia chỉ đạo người giúp việc, dời va lytrong xe xuống, những thứ đó là hành lý của Hà Tùng NhânvàPhan Thanh Y, những người giúp việc đang dọn hành lý đi vào trong nhà.

Lâm Hương Giangnhíu mày, nêu họđến ăn cơm thôi tại sao phải mang cả hành lý?

Cô chợt nghĩ đến cái gì, chẳng lẽ họ muốn dời vềnhà họ Hà ở? Phan Thanh Y cũng về ở sao?

Suy nghĩ này dọa cô giật mình, cô khó mà chấp nhậnchuyện ở chung vớiPhan Thanh Y, huống chỉ là Hà Tùng Nhân!

“Mẹ, gã bại hoạilần trướcbóp cổ mẹ có phải hắn không?” Lâm Thanh Dươngnhìn thấyHà Tùng Nhân, khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng, dáng vẻ hết sức tức giận.

“Ừ..” Lâm Hương Giang còn chưa nói hết lời, nhóc con liền thở hồng hộc, ném quả banh da trong tay đi, chạy về phía Hà Tùng Nhân: “Mẹ, con giúp mẹ trả thù !”

Lâm Hương Giang giật mình, vội vàng đuổi theo: “Thanh Dương…”

Chichớp mắt, Lâm Thanh Dươngđã chạy đếntrước mặt Hà Tùng Nhân, tức giận trợn mắt nhìn hắn, chất vấn: “Gã xấu xa, ông dám bóp cổme tôi, ông ức hiếpme tôi có đúng hay không?”

Hà Tùng Nhân nheo mắt lại quan sát nhóc con đột nhiên ở đâu xông ra, khinh thường cười lạnh: “Đúng thì thế nào?”

Nhìn gương mặt nhóc connhư một khuôn của chú đúc ra, hẳn không khỏi nghĩ đếnđứa trẻ vừa mất đi, trong lòng căm tức không thôi, nhóc con còn dám đến trêu chọc hắn?

“Ông bắt nạtme tôi, tôi phải thay mẹ cho ông một bài học!” Lâm Thanh Dương chạy đếntay đấm chân đáHà Tùng Nhân, giống như một con sư tử nhỏ đang tức giận.

Chẳng qua là đôi tay gây ốm, bắp chân lẻo khoẻo kia thì được bao nhiêu sức mạnh, đối với Hà Tùng Nhânmà nói căn bản chẳng gây ra uy h**p gì Lâm Hương Giang sốt ruột chạy đến, thấy con trai đã động thủvới Hà Tùng Nhân, vội vàng quát lên: “Thanh Dương, trở lại đây!”

Phan Thanh Y thấy Lâm Hương Giangchạy đến, đáy mắt thoáng qua một tia căm hận, Lâm Hương Giangđáng chết, côta lại còn mặt dày ở lạinhà họ Hài Côta đã nhẫn tâm g**t ch*t đưa trẻ trong bụng, nhưng đổi lại không những không đuổi đượcLâm Hương Giang ra khỏi nhà họ Hà, còn rơi vào kết cục khó mà có con, Hà Tùng Nhân bây giờ còn đau lòng chocô ta, nhưng về lâu về dài, hắn sớm muộn cũng sẽ chê cô không biết đẻ con!

Điều này sao có thê khiến cô ta không giận không hận cho được?

Mắt thấy Lâm Hương Giang muốn bước qua lôi Lâm Thanh Dương lại, trong lòng Phan Thanh Y cười gắn một tiếng, cố ý ngăn lạitrước mặt Hà Tùng Nhân: “Tùng Nhân, cẩn thận… AI”

Phan Thanh Y giả vờ bị Lâm Thanh Dương đẩy, mặt màyđau đớn té xuống đất: “Đau quá, Tùng Nhân..” Côta che đau bụng kêu khổ, vì ngã xuống y như thật, vết thương của cô ta nhói lên đau tưởng chết Hà Tùng Nhân thấy vậy sắc mặt đại biến, đột nhiên dùng sức đẩy nhóc conra, lập tức ngồi xổm xuống đỡ Phan Thanh Y, cau mày hỏi: “Có phải đụng phải vết thươngrồi hay không?”

Lâm Thanh Dương không kịp phòng bị, bị đối phương đẩy tay rất mạnh làm cho đẩy ngã ngồi xuống đất.

Lâm Hương Giang kinh hãi, chạy nhanh đến bên cạnhcon trai: “Thanh Dương! Con có sao không?”

Hà Tùng Nhân vừa quay đầu lại nhìn thấy Lâm Hương Giangcăng thẳng kiếm tra nhóc con có bị thương không, con ngươi hẳn bỗng nhiên co giật, thằng ranh đáng chết dám đấy Phan Thanh Yngã, hắn không dạy dỗ không được!

Hắn nộ khí xung thiên, một thẳng ranh conmà dám không coi ai ra gìnhư vậy!

Hãn chợt túm lấy cổ áo Lâm Thanh Dương, trực tiếp xốc thẳng bé lên: “Thẳng ranh con không biết điều này, hôm nay tao phải cho mày biết thế nào là kính trên nhường dưới!”

Lâm Hương Giang hoảng hốt, lập tức đứng lên, căng thẳng nhìn chăm chăm hắn, gẵn giọng: “Hà Tùng Nhân, buông nó ra ngay!”

Cô không dám bước đến quá gần, sợ hắn kích động sẽ làm gì gây hại cho thẳng bé.

Hà Tùng Nhân xách cố nhóc con lên, mặc cho thăng bé hoa tay múa chân giãy giụa phắn kháng, thậm chí vì bị hắn túm chặt cố áo lâm vàotình trạng khó thở, hẳn vẫn chưa buông tay.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 48


Chương 48 Sao cô có thể ác độc như vậy

Lâm Hương Giang vừa đau lòng vừa lo lắng, nào có suy nghĩ được nhiều như vậy, chỉ muốn xông lên cứu con trai cho bằng được, Hà Tùng Nhân chợt quát khẽ: “Không được bước tới, nếu không tôi ném nó xuống đất!”

Bước chân Lâm Hương Giang khựng lại, cảnh giác nhìn hẳn chằm chằm, lạnh lùng nói: “Buông nó rai”

Hãn híp đôi mắt lạnh lùng lùng âm hiểm nhìn cô: “Lâm Hương Giang, cố cố ý sai thẳng nhóc này đến làm động vết thương của Thanh Y chứ gì? Cô đã hại cô ấy mất đi đứa con trong bụng, bây giờ còn muốn tổn thương cô ấy, sao cô lại ác độc như vậy?”

Hai hàng lông mày của Lâm Hương Giang nhíu chặt: “Tôi không có! Anh bỏ nó xuống trước đã” Cô khó mà giải thích với hắn, huống chỉ lời cô hắn căn bản không để vào tai, cô thấy con trai đau đớn giấy giụa, cô đau lòng đến nỗi mắt muốn nứt ra.

Phan Thanh Y ngồi dưới đất thấy cảnh tượng này, khóe miệng nhếch lên một độ cong không dễ phát hiện, đáy mắt che giấu ý cười lạnh nhạt.

Hà Tùng Nhân vẫn không buông tay, nghiêm giọng nói: “Cô đã không biết dạy con, vậy hôm nay tôi sẽ giúp cô dạy dỗ nó một trận!”

Lâm Hương Giang kinh hồn bạt vía: ‘Anh muốn làm gì? Có cái gì cứ nhảm vào tôi đây này, buông con trai tôi ral”

Hà Tùng Nhân cười lạnh một tiếng, để nhóc con xuống, nhưng ngay sau đó giơ tay lên, muốn xáng một cái tát xuống..

Đang lúc ngàn cân treo sợi tóc, tay hẳn đang giơ lên bị ai đó bắt được, cái tát kia không thể giáng xuống.

Giọng đàn ông lạnh lẽo đến cực điểm khiến người sợ hãi: “Cậu dám đánh nớ? Chán sống rồi hử?”

Hà Tuấn Khoa không biết trở về từ lúc nào, chính là hắn bắt được tay Hà Tùng Nhân, nhóc con liền thoát được một cái tát nổ đom đóm mắt.

Hà Tùng Nhân quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt chú lạnh lùng tựa hàn băng ngàn năm, hắn cũng không khỏi cảm thấy kinh hãi, bỗng nhiên lấy lại tinh thần, cảm giác cổ tay bị chú bấu vàođau đớn, không chỉ bị bấu vào tay, còn bẻ ngược cánh tay hẳn ra sau, suýt chút nữa bẻ gấy tay hắn luôn!

Trán Hà Tùng Nhân toát mồ hôi lạnh: “Chú, đau…”

Phan Thanh Y giờ phút này cũng bị Hà Tuấn Khoanhư quỷ sa tăng xuất hiệndọa cho giật mình, vội vàng cầu xin: “Chú, đều là tại cháu, Tùng Nhânvì cháumới hồ đồ, nhất thời muốn đánh thăng bé, chú muốn trách thì trách cháu, bỏ qua cho anh ấy đi”

Lâm Hương Giang rất vui mừng vì Hà Tuấn Khoa trở vềkjp lúc, côôm con trai vào lòng, hồn vía vẫn chưa trở lại bây giờ chỉ quan tâm con trai: “Không sao chứ?”

Lâm Thanh Dương tựa vào ngực cô lắc đầu, cậu nhóc chưa bị tổn thương gì, thấy ba trở lại, càng như được trợ lực: “Ba, chính lè kẻ bại hoại này bóp cổme, ba phải trừng phạt hẳn!”

Hà Tùng Nhân mím môi không dám cầu xin tha thứ, ác độc trừng mắt với nhóc con.

Ngược lại Phan Thanh Ysợ hãi đến độ không ngớt cầu xin Hà Tuấn Khoa hạ thủ lưu tình: “Chú, mới vừa rồi Thanh Dương đẩy cháu, Tùng Nhân mới tức giận như vậy, anh ấy thực sự không muốn đánh thăng bé đâu”

Hà Tuấn Khoa nhíu mày, nhìn về phía con trai, giọng trầm thấp: “Con đẩy cô ta?”

Nhóc conlắc đầu như trống bỏi, lập tức phủ nhận: “Conkhông có đẩy! Vừa rồi con muốn chạy tới cho tên xáu xa bắt nạt mẹ một bài học, chính côta chạy tớitrước mặt con, tôi còn chưa đụng tớicô ta, tựcôta đã ngồi xuống”

Đối với cậu bé, Phan Thanh Yngã xuống trông rất giả, căn bản là trực tiếp ngồi xuống.

Phan Thanh Y sắc mặt lúc trắng lúc xanh, thằng ranh đáng chết, quả nhiên hèn hạy hệtLâm Hương Giang!

Trong lòng cô hận đến không chịu được, nhưng một giây kế tiếp, côta liên khóc òa lên, nghẹn ngào nói: “Đúng… Là tôi không đứng vững ngồi xuống đất, là tôi vô dụng…”

Hà Tùng Nhân nhìn dáng vẻ nhu nhược đáng thương củaPhan Thanh Y, người đàn bà đáng thương của mình sao lại bị người ta bắt nạt như vậy?

Hản cản răng nhịn đau nói với Phan Thanh Y: “Em không có sai, em không cần cầu xin tha thứ!” Nếu như chú không trở về, chắc chẳnhăn sẽ không tha cho thằng nhóc!

Lâm Hương Gianglạnh lùng nhìn Phan Thanh Ydiễn trò, cô thật sự tò mò, nước mắt của cô ta sao cứ muốn là có thể chảy ra hay vậy?

Đáy mắt Hà Tuấn Khoalóe ánh sáng sắc lạnh, hän há lại không nhìn thấu mánh khóe củaPhan Thanh Y, con ngươi hẳn híp lại, bàn tay bấu vào Hà Tùng Nhâncàng tăng thêm sức lực, đau đến nỗi hẳn không nhịn được phải khẽ rên lên.

Hà Tuấn Khoa mặt không cảm giác lạnh giọng cảnh cáo: “Nầu cậu còn dám làm gì thãng bé, đừng trách chú Útnày trở mặt vô tình” Dứt lời mới buông lỏng tay ra.

Hà Tùng Nhân lảo đảo hai bước mới đứng vững, cảm giác cả cánh tay tê dại, vô lực buông thống bên người, không ngừng run rẩy, không ngờ chú lại có thể vì hai mẹ con đáng ghét kia mà xuống tay cả với đứa cháu ruột!

Phan Thanh Y vội vàng đứng lên đỡ hắn, thương xót không thôi: “Tùng Nhân, không sao chứ?

Một cơn giận trần lên ức trong ngực Hà Tùng Nhân, hận thù trừng mắt với Lâm Hương Giang, ngay sau đó mới nói với người đàn bà bên cạnh: “Chúng tađi.”

Phan Thanh Y cũng không cam lòng, nhưng Hà Tuấn Khoađã trở về, côta không thể làm gì Lâm Hương Giangđược nữa, căm hận cản chặt răng, cùngHà Tùng Nhân đi vào nhà.

“Ba, conthật sự không có đẩy cô ta, tôi chẳng qua là muốn đánh thẳng cha bại hoại ăn h**p mẹ thôi” Lâm Thanh Dương giải thíchthêm lần nữa, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Hà Tuấn Khoa khôi phục vẻ dửng dưngtrước sau như một: “Ba tin tưởng con, nhưng sau này con không đượckích độngnhư vậy’ “Con chỉ muốn bảo vệ mẹ, conkhông cho phép bất kỳ ai ăn h**p mẹ!” Nhóc conquả quyết.

“Con bảo vệ mẹ là đúng, chính là điều nam nhi phải làm, nhưng điều kiện tiên quyết là con có thể tự bảo vệ mình” Hà Tuấn Khoaủng hộ thắng bé, đồng thời không quên dạy dỗ.

Lâm Hương Giang cũng phụ họa: “Ba con nói đúng đó, con chưa thể bảo vệ mình thì không nên cậy mạnh, nếu không hại mẹ còn phải lo lắng cho con”

Vừa rồi nếu không phải Hà Tuấn Khoa trở về kịp, nhóc conđã bị Hà Tùng Nhân đánh.

Lâm Thanh Dươnghiểu ra, liền kéo tay mẹ, thành khẩn xin lỗi: “Con xin lỗi mẹ, con đã làm mẹ lo lắng, mẹ đừng giận con nha”

Lâm Hương Giangxoa đầu con trai: “Chỉ cần con không sao, mẹ sẽ không giận, bất quá lần này con phải nhớ lời ba con dạy dõ, có biết không?”

“Dạ, mẹ xinh đẹp!” Nhóc con đề cao âm điệu, vui vẻ đồng ý, dáng vẻ rất thoải mái.

“Vào nhà đi” Hà Tuấn Khoanhàn nhạt nói với hai mẹ con.

Lo lắng của Lâm Hương Giang không sai, Hà Tùng Nhân thật sự đưaPhan Thanh ‘Yvềnhà họ Hà ở, ý hắnlà nhà họ Hà có chuyên gia dinh dưỡngvà đầu bếptốt nhất, có thể giúp vợ hänbồi bổ.

Có lẽ Hà Phương Đôngcho rằngcon của Phan Thanh Y mất ở nhà họ Hà, côrất đáng thương, nên cũng đồng ý để cho cô tạm thời vềnhà họ Hàở.

Lúc ăn cơm tối, nhìn thấyHà Tùng NhânvàPhan Thanh Yngồi cùng bàn, cơnđói của cô giảm đi phân nửa, Phan Thanh Y trăm phương ngàn kế về đây ở, chínhlà hướng mục tiêu vàocô.

Buổi tối, Lâm Hương Giangđang chuẩn bị trở về phòng,đụng phải Phan Thanh Yở hành lang, cô không nhịn ở trong lòng thầm nói một câu,đúng là oan gia ngõ hẹp.

Phan Thanh Y lạnh lẽo liếc nhìn cô, ánh mắt đóng định lên người cô, chầm chậm đi về phía cô.

Lâm Hương Giang đứng tại chỗ chờ đối phương đến gần, cô biết, nếu Phan Thanh Y là đặc biệt đến đây vì cô, vậy côcó muốn tránh cũng tránh không khỏi.

Rất nhanh, Phan Thanh Y liền đi đếntrước mặt cô, ánh mắt nhìn chăm chăm cô ngậm tia cười nhạt, mang theo mấy phần đắc ý: “Lâm Hương Giang, côkhông ngờđúng không, không ngờtôi có thế vềnhà họ Hà ở, sau này cùng sống chung dưới một mái nhà, cô có thể phải chăm sóctôi nhiều hơn đó.”

Câu cuối cùngchăm sóc nhiều hơn kianghe vô cùng châm chọc, Lâm Hương Giang dĩ nhiên nghe ra ý tương phản trong đó.

Lâm Hương Giang thần sắc lãnh đạm: “Chăm sócthì khỏi, nếu không lại bị người ta hãm hại bảo đẩy xuống cầu thang, vậy tôi có nhảy sông tự tử cũng rửa không sạch”

Nhắc đến chuyện này,đây là cái dẫm không bao giờ rút ra hếttrong lòng Phan Thanh Y, rõ ràng mọi người đều cho rằng côta đẩy cô xuống lầu, hại chết con cô, cô ác độcnhư vậy, tại sao còn có thể ở lạinhà họ Hà?

Chẳng lẽ côphải uổng diễn màn kịch kia sao?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 49


Chương 49 Tắm uyên ương

Phan Thanh Y nháy mắt biến sắc, vừa oán vừa hận nhìn chằm chằm cô: “Lâm Hương Giang, cô biết tôi vì sao muốn về đây ở không?

Bởi vì tôi muốn triệt để đuổi cô ra khỏi nhà họ Hà, cô cứ ở đó chờ đi!”

Lâm Hương Giang nghênh mặt trước ánh mắt cô ta, thấy vẻ cam lòng và tức giận trong mắt cô ta, căn bản là hận không thể lập tức đuổi cô đi, hoặc là làm cho cô biến mất.

Cô không kiềm được cảm thấy buồn cười “Phan Thanh Y, năm năm trước cô cướp hôn lễ của tôi lại cướp người đàn ông của tôi, hôm nay ngươi lại muốn phá gia đình tôi, cô nói xem thứ người như cô có phải bị điên rồi hay không? Không muốn thấy tôi sống tốt đến thế kia à?”

Phan Thanh Y đã sớm đi vào trạng thái cực đoan, làm gì còn nghe ra được đạo lý gì nữa, cô ta âm lãnh cười gắn: “Không sai, tôi không cho phép cô sống tốt hơn tôi! Nếu không thì cô thức thời tự mình rời đi, giống như năm năm trước,cô đi rồi thì không phải tốt hơn sai, cần gì phải quay trở lại”

“Cô không biết vì sao tôi quay trở lại à?”

Lâm Hương Giang rất nhanh tiếp lời cô, ánh mắt nhìn thẳng cô trở nên sắc bén, rất nhanh mở miệng: “Bởi vì cô đó, cô cướp đoạt hết thảy của tôi, cô nói xem tôi có thể nhân từ bỏ qua cho cô không?”

Cô biết Phan Thanh Y trăm phương ngàn kế muốn đuổi cô đi, bất quá là vì Hà Tùng Nhân, vì sợ cô trở lại cướp Hà Tùng Nhân, vì vậy cô cố ý nóinhư vậy.

Thần sắc Phan Thanh Y quả nhiên biến đối: “Tôi quả nhiên đoán không sai, đúng làcô chưa từ bỏ ý định với Tùng Nhân mà!”

“Đúng vậy, hắn hại cha tôi không được bác sĩ cứu chữa đến nỗi phải chết, cả côvà hắn, tôi đều không buông tha” Lâm Hương Giang giờ phút này, bề ngoài nhìn vẫn rất bình thường, nhưng đáy mắt sục sôi lửa giận.

Phan Thanh Y nghe vậy ngớ người, ngay sau đó nhíu mày, cha cô…

Lâm Hương Giang rất nhanh giấu đi những ưu tư đó, vừa nhếch mép vớiPhan Thanh Y: “Đúng rồi, nếu cô muốn vào đây ở, vậy cô nên hiểu quy củ một chút, sau này phải gọi tôi là thím Út”

Cô dứt lời không nhìn xem sắc mặt Phan Thanh Yđã biến đổi thành thế nào nữa, cất bước vượt qua cô đi thẳng về phía trước.

LúcPhan Thanh Yhoàn hồn, Lâm Hương Giang đã đi được một khoảng xa, cô tức giận siết chặt quả đấm: “Lâm Hương Giang!”

Mẹ nó! Gọi cô ta làthím Út? Côta xứng sao?

Côta thật sự cho rằng có Hà Tuấn Khoa che chở, thì cô ta không cần coi ai ra gì nữa à?

Cô không tin, Hà Tuấn Khoa có thể bảo vệcô một lúc, nhưng có thể bảo vệ cô cả đời sao?

LúcLâm Hương Giang trở về phòng phát hiện Hà Tuấn Khoa cũng ở đây, hản đang nói chuyện điện thoại.

Con trai ở dưới lầu đánh cờ vớiHà Phương Đông, cho nên trong phòng không có những người khác.

Lúc cô mở cửa, người đàn ông đang nghe điện thoại quay đầu nhìn thấycô, ánh mắt hai người giao nhau trong tích tắc, cô liền dời ánh mắt đi chỗ khác, định lui ra ngoài cửa, bây giờ hẳn là cô không tiện bước vào.

Chẳng qua lúc cô chuẩn bị đóng cửa lại, người đàn ông cúp điện thoại, nhìn thắng cô nói: “Vào đây”

Bước chạn Lâm Hương Giangngập ngừng một lát, sau mấy giây chần chừ cuối cùng vẫn đi vào.

“Anh… Không phải ở phòng làm việcsao?”

Côngồi xuống, ghế sa lon trong lúc nhất thời cũng không biết nói với hẳn cái gì, thuận miệng hỏi một câu.

Có lẽ do mới vừa rồi đụng phải Phan Thanh Y, tâm trạngcô không tốt lắm, hoặc là lại nhớ cha, trong lòng buồn rầu.

Hà Tuấn Khoa từ trên cao nhìn xuống, đứng trước mặt cô, tùy tiện liền phát hiện hết thảy ưu tưcủa cô, hẳn liềncô ngồi xuống bên cạnh: “Sao vậy? Không vui à?”

Ánh mắt Lâm Hương Giangchợt lóe lên, ngay sau đó nhếch môi với hắn, mỉm cười: “Không có.”

Bao nhiêu ưu tư cô đều viết hết trên mặt, bất quá là miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo thôi.

Đàn ôngnhìn chăm chú cô không chớp mắt, tựa như là chỉ cần nhìn thì có thể giamcô vào trong lòng: “Bởi vì họ về đây ở, cho nên em không vui?”

Ánh mắt người đàn ông quá mức khiếp người, cô cảm giác ở trước mặt hắn mình giống nhưbị phơi bày hết thảy, cảm giác này vô cùng tệ hại, cô rủ mắt xuống, tâm trạng ủ rũ: “Tôi không có, anh không cần…”

“Nếu như em không muốn nhìn thấy họ, tôi có thể bảohọ đi” Người đàn ông bâng quơ nói một câu, đối với hẳn mà nói, đây bất quá là chuyện dễ dàng.

Lâm Hương Giang ngẩn ra, bảoho đi?

Không thể chối, cô quả thật không muốn ở chung với họ, hằng ngày ra cửa không gặp vào nhà cũng gặp, nếu như có thể bảohọ rời đi, điều đó đương nhiên là tốt nhất.

Chẳng qua là…

Côcong môïtự giễu: “Cũng không cần, mất côngchủ tịch lại đem tội danh ác độc gán lên người tôi”

Chuyện Phan Thanh Y về đây ở;Hà Phương Đôngvốn đã đồng ý, còn nói cô ở nhà họ Hà nghỉ ngơi cho khỏe, bổ dưỡng thân thể, có lẽ còn có cơ hội mang thai.

Nếu như Hà Tuấn Khoacố chấp bảohọ dọn ra ngoài, đến lúc đó người có tộichỉ có thể là cô.

Hà Tuấn Khoa nhìn gò má trắng nõn củacô, cười mà như không: “Như vậy em cũng để ý cách nhìn của ông già đấy chứ? Em muốn làm con dâu ngoan trước mặt ông ấyà?”

Lâm Hương Giang dời mät nhìn về phía gương mặt cười giễu của người đàn ông, ho nhẹ một tiếng: “Tôi làm như vậy còn không phải là vì anh sao, khỏi mất công lại bị ông cụéply hôn với tôi, kết hôn với người đàn bà khác.”

Ánh mắt người đàn ông đảo nhanh, đáy mắt tỏa ra ánh sángnhàn nhạt, độ cong bên mép càng lớn hơn một chút: “Nói như vậy em ở đây là vì tôi muốn? Vậy tôi có phải nên thật lòng cảm ơn emhay không, bà Tùng Nhân?”

“Anh làm gì để cảm ơn tôi?” Cô ngược lại cảm thấy tò mò, nhìn hắn lúc bình thường đối với bất kỳ chuyện gì đều giữ dáng vẻ lãnh đạm, người như vậy sẽ chủ động cảm ơn người khác?

Người đàn ông nhíu mày lại, giống như đang nghiêm túc suy nghĩ, lát sau hắn tựa hồ nghĩ đến điều gì, đột nhiên xích lại rất gần cô, ngón tay dài nângcảm cô lên, giọng nói cũng trở nên trầm thấp: “Hay là chúng ta tắm uyên ương đi, nói không chừng còn có thể khoe tình cảm trước mặt ông già, tỏ ra chúng ta vô cùng tâm đầu ý hợp”

Hắn nói gì? Tắm uyên ương?

Lâm Hương Giang trợn trònmắt, đây chính là cái mà hẳn gọi là cảm ơn cô? Hắn không biết xấu hổ à!

Hà Tuấn Khoa thấy dáng vẻ kinh ngạc đến ngây ngườicủa cô, có chút luống cuống, lại có vẻxoän xuýt vì muốn nổi điên lại không thể nổi điên được, độ cong bên méphắn càng sâu hơn, trêu chọc người đàn bà này không phải rất vui sao?

Lâm Hương Giang trợn mắt nhìn hắn,lúc phát hiện vẻ ranh mãnhnơi đáy mắt hắn, chợt cả kinh phát hiện, hắn đang trêu đùa cô!

Suy nghĩ kỹ một chútJời hẳn nói cũng rất khả nghi, họ tảm chung còn cố ý để cho cha hắn biết? Nhìn người đàn ông này, hắn không phải loại người có thể làm được chuyện như vậy, cô làm sao có thể bị hẳn lừa?

Lâm Hương Gianglập tức kịp phản ứng, hípmắt, họcdáng vẻcủa hẳn, cố ý đến gần hắn một chút: ‘Được đấy, vậy ông Tuấn Khoa muốn phục vụ tôi tắm rửa thay quần áo sao?”

Côđến gần một chút, hẳn liền ngửi thấyhương thơm độc hữu trên người cô, suy nghĩ của hän nháy mắt liền bay sạch, hương thơm này luôn luôn làm cho hắn mê mẩn.

Cô không kịp phát hiện, con ngươi đang nhìn chăm chú cô càng lúc càng tối lại.

Ngay lúccôđịnh vạch trần trò lừa bịp của hắn, đang đắc ý cong môi, người chợt cảm thấy nhẹ hãng, cô bị hẳn đột nhiên ôm ngồi lên đùi!

Côcả người căng thẳng, thấp thỏm nhìn ‘Anh muốn làm gì?”

Người đàn ông nghiêm túc nói: “Không phải nói muốn phục vụ em tắm rửa thay quần áo sao?” Hẳn nói xong đúng là muốn đứng lên ôm cô đi đến phòng tắm!

Da đầu Lâm Hương Giang tê dại, hẳn làm thật sao trời?

“Khoan đã.

Cô vội vàng lên tiếng ngăn lại, lúc con ngươi đen thẳm của người đàn ông nhìn thẳng vào mình, cônhếch môi đối với hẳn cười: “Cái đó, tôi đùa thôi mà, anh đừng cho là thật vậy chứ” Không ngờngười đùa giốn cuối cùnglại là cô.

Trong đôi mắt Hà Tuấn Khoa ẩn chứa nét cười yếu ớt, cố làm ra vẻ “Nói như vậy, em vì tôi muốn mà ở lại cũng chỉ thuận miệng nói mà thôi?”

“Tôitôi..” Rõ ràng ban đầu người trêu ghẹo cô là hắn, làm sao ngược lại biến thành côcó lỗi với hẳn vậy?

Cô bị khóa ngồi trong ngực hắn, cảm giác rất rõ ràng cơ bắp cường tráng, đường cong mê người của hẳn, hắn còn dùng ánh mắt áp lực khiến người mặt đỏ tin đập nhìn chăm chú cô, thậm chí cảm giác được hơi thởđàn ông đang phả vào gáy mình, trong lúc nhất thời bên tai bắt đầu nóng ran lên, ngay cả không khí chung quanh cũng trở nên vô cùng mong manh.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 50


Chương 50 Đau lòng phải không

Lúc Lâm Hương Giang còn đang luống cuống, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, giọng nói ngây thơ lại tràn đầy cao hứng của nhóc con vọng đến trước: ‘Mẹ… Con lại thắng ông nội!”

Lâm Thanh Dương mặt đầy hưng phấn chạy vào phòng, thấy cha mẹ đang ôm nhau trên ghế sa lon, cậu nhóc đột nhiên khựng lại, trợn to mắt nhìn họ, nhưng ngay sau đó hét to lên một tiếng, che mắt lại.

Lâm Hương Giang không ngờ con trai lại đột nhiên chạy vào, còn nhìn thấy họ như vậy, mặc dù không phải hành vi thân mật quá đáng gì, nhưng cô vẫn cảm thấy thẹn thùng lúng túng.

Cô vội vàng đẩy người đàn ông ra, đứng bật dậytừ trong ngực hẳn, đi đếnchỗ con trai: “Con sao vậy? Tại sao lại bưng mắt?”

“Mắt conđau.” Nhóc convẫn dùng tay che mắt.

Lâm Hương Giang vừa nghe liền căng thẳng: “Đau? Không phải mới vừa rồi vẫn không sao à? Tại sao đau? Đưa mẹ xem thử xem?

Cô kéo taynhóc conra, vẻ mặt rất thành thật kiểm tra đôi mắt, nhìn vẫn rất bình thường ma.

Cô không khỏi nghỉ ngờ: “Đau ở đâu?”

Nhóc con nín cười: “Mẹ, con bị ba mẹ làm cho đau mắt”

Đầu óc Lâm Hương Giang chậm nửa nhịp mới hiểu đượcýnhóc con, thằng bé vừa rồi thấy hai người ôm nhau thân mật nên cay mắt!

Không phải đau mắtthật!

*Thằng ranh láu cá!” Lâm Hương Giang tức giận cong ngón tay búng trán con trai, đứa lớn đùa bỡn cô, giờ đứa nhỏ cũng đùa bốn cô?

Lâm Thanh Dươngxoa xoa cái trán bị búng đau, như một làn khói chạy đến tót vào trong ngựcông bố nấy giờ vẫn ngồi trong ghế sa lon nhìn họ, ôm lấy bắp đùi hẳn: “Ba, mẹ hung dữ với con kia”

Trong ánh mắt Hà Tuấn Khoahàm chứa nét cười, xoa đầu thăng bénhư thật, giọng vẫn trầm thấp: “Ừ, vậy con ráng nhịn một chút đi, côấy là vợ của ba, bacũng không thẳng nổi cô ấ”

Lâm Thanh Dương mặt mày chê bai liếc nhìn hẳn, r*n r* trong ngực hẳn.

Lâm Hương Giang hồ nghỉ liếc nhìn một lớn một nhỏ, trong lòng oán thầm, đồ phản bội, từ lúc nào thằng ranh này đã chung một chiến tuyến vớiHà Tuấn Khoa?

Buổi chiều trong giờ làm việc, Lâm Hương , điện thoại Giang bận rộn xem bản vẽ thiết di động bất chợt reo lên.

Cô không kịp nhìn ai gọi đến liền nhận cuộc gọi: “A lô, xin hỏi ai vậy ạ?”

“Mợ ơi, mợ đến bệnh viện ngay đi, cậu chủ nhỏ bị thương nhập viện rồi.” Là quản gia nhà họ Hà gọi điện thoại đến.

Thần kinh Lâm Hương Giangbất chợt căng lên, chợt đứng phảt dậy: “Cái gì? Thanh Dương thế nào?”

*Cậu chủ nhỏ bị phỏng rồi, cậu ấy khăng khăng bảo tìm mợ đến”

“Được, tôi lập tức đến ngay” Lâm Hương.

Giangnhờ đồng nghiệp xin nghỉ giùm, sau đó vội vã chạy đến bệnh viện.

Lâm Hương Giang lo lãng thấp thỏm đến ừa khéo đụng mặtquản giaở “Chuyện gì xảy ra? Không phải đang yên lành ở nhà sao? Thanh Dương tại sao lại bị phỏng?” Lâm Hương Giang hỏi liên tục.

“Cái này..” Quản gia ấp a ấp úng một hồi rồi mới khó khăn mở miệng: “Lúc ấy cậu chủ nhỏchơiở phòng khách, lão gia ở trong phòng nghỉ, mọi người đều đang bận rộn không chú ý cậu ấy, sau đó chúng tôi nghe thấycậu chủ nhỏ kêu lên, vội vàng chạy vào xem , phát hiện… phát hiệntaycậu chủ nhỏ bị nước nóng làm phỏng, lúc ấy chỉ có… có cô Thanh Y° Con ngươi Lâm Hương Giang bỗng nhiên co giật, lại là Phan Thanh Y!

“Cụ thể cậu chủ nhỏtại sao bị phỏng, có liên quanđến cô Thanh Y hay không…, chúng tôi vẫn chưa kịp hỏi, tôi vội đưa cậu chủ nhỏđến bệnh viện trước”

Lâm Hương Giangnhíu mày nhìn về phía phòng cấp cứuđóng chặt cửabên cạnh, giờ phút này nhóc con đang ở bên trong chobác sĩ chữa trị, họ chỉ có thể ở bên ngoài này chờ.

Lâm Hương Giang lòng tràn đầy lo âu, vẫn cố gắn đè nen tức giận, Phan Thanh Y, côta cố ý sao?

Một loạt tiếng bước chân đi đến chỗ họ, Lâm Hương Giang quay đầu nhìn, là Phan Thanh Y, thân sắc cô chớp mắt trầm xuống, côta còn dám đến?

Trước mặt người ngoài,Phan Thanh Y cố làm ra vẻ lo lăng hỏi: “Quản gia, Thanh Dương bị thương nghiêm trọng lắm không?”

Quản gia lập cập nói: ‘Bác sĩ đang xử lý vết thương, chúng tôi tạm thời vẫn không biết”

Phan Thanh Y liếc mắt nhìn Lâm Hương Giangđang trầm trầmsắc mặt, đáy mắt chợt lóemột tia cười nhạt, làm bộ áy náy nói: “Thím Út, đều là tại tôi, lúc ấy không thấy đứa trẻ, thãng nhóc bướng bỉnh làm đổiy nướctrên bàn”

Côta ngập ngừng một chút, lại cố ý than thởảo não: “Nhắc đến cũng là tạitôi, lúc ấy tôi khát muốn uống nước, rót ly nước nóng để trên bàn, sớm biết như vậy tôi để ly nước xa xa một chút, Thanh Dương cũng sẽ không va vào để chịu tội như vậy”

Lâm Hương Giang một mực không lên tiếng, nghe xong một tràng củaPhan Thanh Y, thần sắc cô càng lạnh hơn, nhìndáng vẻvô cùng giả tạocủa Phan Thanh Y, lời côta nói căn bản không thể tin Chỉ sợ là côta thấy phòng khác không có ai, cố ý rót ly nước sôi làm phỏng Thanh Dương, dù sao cũng không ai nhìn thấy, côta luôn có lý do chống chế!

Lúc đó cửa phòng cấp cứu đẩy ra, một y tá bước ra ngoài Sự chú ý của Lâm Hương Giang lập tức chuyển qua chỗ khác, đứng lên đón: “Y tá, con tôi bị thương như thế nào?”

Vẻ mặt y tá có chút nghiêm trọng: “Đứa bé thương tương đối nặng, bác sĩ còn đang xử lý, thắng bé cần nằm viện quan sát chữa trị, thân nhân đi cùng tôi làm thủ tục nằm viện trước đã”

Quản gia sốt sảng: “Tôi đi, tôi đi làm”

Lâm Hương Giang lo lắng tình hình của con trai, cô phải ở đây trông nom, liên để quản gia đi cùng với y tá làm thủ tục.

Quản gia và y tá vừa đi, hành lang cũng chỉ cònLâm Hương GiangvàPhan Thanh Y.

*Thím Út, có phải rất đau lòng hay không?”

Giọng nói the thé quái đản của Phan Thanh Yvang lênsau lưng.

Lâm Hương Giang bỗng dưng quay đầu lại, cô quá lo lắng cho nhóc con, nhất thời quên mất Phan Thanh Y vẫn còn đứng đó.

Bây giờ không còn những người khác, Phan Thanh Y cũng không cần tiếp tục giả vờ, hoàn toàn phơi bày bản chất.

Đôi lông mày của Lâm Hương Giangnhíu chặt, vô cùng tức giậnnhìn chằm chẵm cô, lạnh lùng gắn giọng: “Phan Thanh Y, xuống tay cả với một đứa bé, cô cũng quá thất đức rồi!”

Phan Thanh Ylại giống như nghe xem sân khấu hài, cười phá lên như điên, một hồi lâu mới dừng lại, thần sắc âm tàn: “Lâm Hương Giang, ngay cả con mình tôi còn dám xuống tay hủy hoại, huống chi thăng con hoang của côt Lâm Hương Giangquắc mắt, đáy mắt lóe lên dữ dội, lửa giận nổ tunglồng ngực, giận dữ chất vấn: “Nói như vậy có nghĩa là cô thừa nhận, cô cố ý dùng nước sôi làm phỏng Thanh Dương?”

Phan Thanh Y mặt không đổi sắc, từ đầu đến cuối vẫn cười nhạt: “Cho dùtôi nói đúng thì thế nào? Có ai nhìn thấy không? Cô vừa có thể làm gì tôi?” Côta nhìn mặtLâm Hương Giang càng ngày càng đen càng ngày càng trầm, cười khẽ: ‘Lâm Hương Giang, tôi đều học theo cô cả thôi.”

Cũng bởi vì Hà Tuấn Khoa bảo vệ cô, chỉ một lời nói của hẳn, bảo không ai thấy Lâm Hương Giang đẩy cô xuống lầu, cho nên đứa bé trong bụng cô ta mới chết một cách vô ích, côta vẫn luôn phải kềm nén cục giận này, quả thực không chịu nổi mới trút lên đầuLâm Thanh Dươngxả giận.

Lâm Hương Giang đã không kềm được lửa giận, Phan Thanh Ylại còn phách lối khiêu khíchnhư vậy, rốt cuộc lửa giận, phun trào, lập tức giơ tay lên giáng một cái tát nảy lửa lên mặt Phan Thanh Y: “Đồ điên, mày mất trí rồi!”

Phan Thanh Y bị cái tát này đánh cho xiểng niểng đầu óc, trên mặt đau rát, chẳng qua côta vẫn không nổi giận, ngược lại quay đầu lại cười gãn với Lâm Hương Giang, giống như ngườibệnh thần kinh: “Biết đau rồi phải không? Đau vậy thì đúng rồi, bây giờ mày biết taomất đi con mình đau đớn thế nào rồi chứ ?

Tao cho ngươi nếm mùi đau khổ một chút, đây không phải là rất công bằng sao!”

Côta cũng chỉ là làm đứa bé kia bị phỏng một chút, vẫn chưa thực sự ra tay với nó đâu.

Cô ta đau đớn như vậy, càng nhìn gia đình họ càng chịu không nổi, thật ra nếu như muốn xử lýLâm Hương Giang, ra tay thủ tiêu đứa bé là lựa chọn tốt nhất, chẳng qua… hết lần này đến lần khác sự thật cứ rành rành, đó là con ruột của Hà Tuấn Khoa!

Đây là nguyên nhâncôta vẫn luôn kiêng ky, côta không muốn chọc vào tổ ong Hà Tuấn Khoa.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 51


Chương 51: Tại sao cô lại đánh cô ấy?

*Cô mà biết đau lòng sao? Đứa bé kia không phải con cờ của cô sao? Cô nhắn tâm b*p ch*t nó thì cô có tư cách gì mà nói đau lòng với tôi? Đó không phải là con của Hà Tùng Nhân cho nên cô mới nhẫn tâm đối xử với nó như vậy, không phải ư?”

Lâm Hương Giang khó mà kiềm chế cơn giận đang sục sôi trong người, cãi nhau với cô ta Nụ cười trên mặt Phan Thanh Y đã biến mất, nói bằng giọng nói lạnh lùng đè thấp: “Vậy thì thế nào? Dù sao bây giờ không có ai có thể chứng minh đứa bé kia không phải là của anh ta, cô cũng đừng nghĩ tới việc lợi dụng chuyện này để uy h**p tôi! Cho dù là Hà Tuấn Khoa… Cũng không thể!”

Lâm Hương Giang nghe vậy thì ở trong đầu nhanh chóng thoáng qua một suy nghĩ gì đó, đột nhiên hiểu là cái gì rồi, cô nhìn thẳng vào cô ta, nghi ngờ hỏi: “Gô… là cô đã làm báo cáo giám định?”

Lúc Hà Tuấn Khoa cho cô xem bản báo cáo giám định kia cô liền khiếp sợ, từ đâu đến cuối cô đều nghĩ không ra tại sao đứa trẻ kia rõ ràng không phải của Hà Tùng Nhân mà kết quả giám định lại cho thấy là của hắn ta?

Đến hôm nay, cô mới chợt hiểu rõ ràng là Phan Thanh Y đã chuẩn bị ngay từ ban đầu!

Chỉ có thể trách cô quá ngây thơ, làm sao Phan Thanh Y có thể tự ngã cầu thang hãm hại cô mà không có bất kỳ chuẩn bị gì chứ?

Chẳng qua là Phan Thanh Y làm sao lừa gạt được Hà Tuấn Khoa băng báo cáo giám định kia?

Lúc này Phan Thanh Y lại bật cười, là nụ cười nhạt có mấy phần đắc ý đó, nhưng bây giờ cô ta vẫn không chịu thừa nhận: “Cô nói báo cáo gì? Tôi nghe không hiểu gì cả”

Nụ cười đó của cô ta thật là nhức mắt, nhưng Lâm Hương Giang cũng biết rằng nếu cô ta sống chết cũng không chịu thừa nhận thì cô cũng không làm gì được cô ta, dẫu sao giống như lời cô ta nói, ai còn có thể chứng minh đứa bé kia không phải là của Hà Tùng Nhân chứ?

Bầu không khí giữa hai người đang giãng co thì sau lưng truyền tới một tiếng kêu của đàn ông: “Thanh Y..”

Còn có tiếng bước chân đi về phía bên này, mà không chỉ có một người.

Hà Tuấn Khoa và Hà Tùng Nhân cùng nhau xuất hiện, bọn họ nhận được tin tức là lập tức chạy tới bệnh viện, ở cửa bệnh viện đụng phải đối phương.

Hà Tùng Nhân đi tới bên cạnh Phan Thanh Y trước, thấy trên gương mặt đỏ sưng của cô ta có dấu tay, vừa nhìn đã biết là bị đánh, hắn †a đột nhiên trừng mắt nhìn Lâm Hương Giang, lạnh giọng chất vấn: “Cô ra tay đánh Thanh Y?”

Lúc này, Hà Tuấn Khoa đứng ở bên cạnh Lâm Hương Giang, hẳn cũng thấy mặt của Phan Thanh Y bị sưng lên.

Lâm Hương Giang không tránh không né mà chống lại ánh mắt của Hà Tùng Nhân, thẳng thản thừa nhận: “Không sai, là tôi đánh”

“Cô… người phụ nữ ác độc này, tại sao cô lại đánh cô ấy?” Nếu không phải là bởi vì có chú ở đây thì hắn ta đã không khách sáo với cô rồi!

“Cô ta làm con trai tôi bị phỏng nước sôi, tôi đánh cô ta một cái tát đã coi như là nhẹ rồi” Sự tức giận hiện rõ trong đôi mắt của Lâm Hương Giang, cô hận không thể hất cho Phan Thanh Y một thùng nước sôi.

“Em nói là cô ta làm Thanh Dương bị phỏng nước sôi?” Giọng Hà Tuấn Khoa lạnh lẽo, trên người lập tức tỏa ra hơi lạnh khiến người khác rùng mình.

Không đợi Lâm Hương Giang mở miệng, Phan Thanh Y đã đột nhiên khóc lóc nhào vào trong ngực Hà Tùng Nhân, dáng vẻ oan ức và sợ hãi: “Tùng Nhân, em không có, không phải như Lâm Hương Giang nói đâu, chẳng qua là em khát nước nên rót một ly nước nóng để trên bàn, em cũng không biết Thanh Dương tại sao lại bị bỏng nữa”

“Phan Thanh Y! Mới vừa rồi cô còn thừa nhận là cô làm nó bị phỏng!” Lâm Hương Giang quả thực không cách nào dễ dàng tha thứ cho Phan Thanh Y cứ đổi trắng thay đen như vậy được nữa, sao cô ta lại biết diễn như thế cơ chứ!

*Tôi không có, tôi thật sự không có… Tùng Nhân, anh phải tin tưởng em, em không có lý do gì mà đi tốn thương một đứa bé, anh phải tin em, hu hu..” Phan Thanh Y ở trong ngực anh ta khóc lóc như mưa.

Hà Tùng Nhân dĩ nhiên tin tưởng cô ta vô điều kiện, hẳn ta tức giận trừng mắt với Lâm Hương Giang, cười lạnh nói: “Cô đừng thấy Thanh Y dễ bắt nạt mà chuyện gì cũng vu oan cho cô ấy!” Nói xong hẳn ta còn ôm chặt Phan Thanh Y vào trong ngực.

“Anh..” Lâm Hương Giang lại muốn mở miệng thì cửa phòng cấp cứu được mở ra, y tá đi ra nói: “Bác sĩ mời người nhà đi vào.”

Lâm Hương Giang không quan tâm tới việc phải vạch trần Phan Thanh Y nữa mà cô xoay người lập tức cùng y tá đi vào, Hà Tuấn Khoa theo sát ở phía sau.

“Tùng Nhân, chúng ta cũng vào xem một chút đi” Phan Thanh Y mang dáng vẻ yếu đuối, căn bản không cách nào để cho người ta nghỉ ngờ cô ta sẽ làm tổn thương Lâm Thanh Dương.

Hà Tùng Nhân yên lặng mấy giây sau đó mới nói: “Được.”

Lâm Hương Giang lo lắng vào phòng bệnh, thấy con trai nằm ở trên giường bệnh, bàn tay bị bỏng đã được băng bó qua, không thấy được vết thương của cậu bé như thể nào.

“Bác sĩ, con trai Lâm Hương Giang mới lên tiếng thì bác sĩ đã trực tiếp nói: “Vết thương của cậu bé tương đối nghiêm trọng, nếu như đưa tới bệnh viện chậm một chút thì rất có thể tay sẽ bị cắt bỏ.”

Lâm Hương Giang không nghĩ tới vết thương của con mình lại nặng như vậy, cô thiếu chút nữa đứng không vững, thân thể loạng choạng, may mà có Hà Tuấn Khoa duỗi cánh tay dài đỡ lấy cô.

Chỉ có người làm mẹ mới hiểu được giờ phút này trong lòng cô đau đớn cỡ nào!

Cô không kìm chế được lạnh lùng trừng Phan Thanh Y một cái, lửa giận sôi trào trong lòng.

Bác sĩ còn nói thêm: “Bây giờ vết thương đã được xử lý, tiếp theo cậu bé phải ở tại bệnh viện quan sát, chỉ cần chăm sóc cẩn thận thì vết thương sẽ lành”

“Cảm ơn bác sĩ” Lâm Hương Giang dùng sức bắt lấy cánh tay của Hà Tuấn Khoa, bây giờ cô thật sự đã không còn sức lực nào.

Sau đó bác sĩ nói cho bọn họ một số thứ cần phải chú ý, nói xong rồi cũng cùng y tá rời đi, cho phép người thân nói chuyện với thằng bé.

Lâm Hương Giang ngồi trên ghế bên giường bệnh, nhìn bàn tay của con bị băng bó thành một cục, đau lòng đến mức tựa như đang rỉ máu: “Thanh Dương, nói cho mẹ biết tay con làm sao bị phỏng vậy?”

Lâm Thanh Dương vốn đã ngừng khóc, bây giờ thấy mẹ, cậu bé lại không nhịn được khóc lên, chỉ Phan Thanh Y, nức nở tố cáo: “Là người đàn bà xấu xa đó, cô ta lấy nước nóng đổ lên tay con…”

Lúc này vẻ mặt Phan Thanh Y đầy kinh hoảng lắc đầu phủ nhận: “Thanh Dương, cháu không thể nói dối hại cô, cháu không thể bởi vì không ai thấy chuyện đã xảy ra mà cứ thế ăn nói bậy bạ được.”

“Chính là cô! Chính là cô làm tôi bị phỏng!”

Cậu bé tức giận không thôi!

Hà Tuấn Khoa từ đầu đến không có mở miệng, hắn hiểu chuyện đại khái là như thế nào, Phan Thanh Y chắc chắn không có ai thấy cho nên luôn mồm nói là cô ta không làm hại thẳng bé.

Dưới tình huống này, không có bất kỳ: chứng cớ nào, ai cũng không làm gì được cô ta.

“Thanh Dương, cháu ngoan của ông, cháu thế nào rồi?” Hà Phương Đông ở nhà không đợi được, vẫn lo lắng cho vết thương của cậu bé nên lúc này ông ấy cũng tới bệnh viện.

Hà Phương Đông vừa tới, bầu không khí trong phòng bệnh lập tức xảy ra thay đổi vi diệu, nhất là Phan Thanh Y, vừa nấy cô ta còn nói năng không cố ky ai, mà bây giờ cô ta không tránh khỏi có chút thấp thỏm.

Nhưng cô ta nghĩ lại, cho dù là Hà Phương Đông tới đây thì thế nào?

Không có bất kỳ ai thấy cô ta làm Lâm.

Thanh Dương bị thương, chỉ cần cô ta đánh chết cũng không thừa nhận thì Hà Phương.

Đông cũng không thể giận cá chém thớt, đổ tội cho cô ta.

Lâm Hương Giang chủ động nhường ghế cho Hà Phương Đông, ông ấy ngồi vào bên cạnh giường bệnh, thấy tay cậu bé bị băng bó bằng từng lớp từng lớp vải trắng thì đau lòng không thôi: “Thanh Dương, tay còn đau không?”

Trên mặt cậu bé còn vương nước mắt, vẫn còn đang khóc, tủi thân không thôi: “Đau, thật là đau, ông nội, bác sĩ nói tay cháu sắp bị bỏ, hu hu…

“Cái gì! Tên lang băm nào nói năng bậy bạ vậy, có biết chữa trị hay không thế!” Hà Phương Đông gầm lên, quay đầu nhìn về phía Hà Tuấn Khoa, giọng còn không tốt lắm: “Con gọi bác sĩ giỏi nhất bệnh viện này tới đây!”

“Ba, chữa bệnh cho Thanh Dương đã là bác sĩ nói bác sĩ giỏi nhị tới chữa trị kịp thời thì tay thăng bé có thể bị bỏ, bây giờ đã không sao nữa rồi” Hà Tuấn šu không đưa Khoa nói rõ ràng với ông cụ, thăng nhóc lại đang hù dọa ông nội nó rồi.

Hà Phương Đông nghe vậy mới thở phào một cái, mặt hung dữ nói với cậu bé: “Cháu đó, muốn dọa ông nội bị bệnh tim mới chịu phải không?”

Lâm Thanh Dương chu cái miệng nhỏ nhắn, trong hai mắt đen nhánh mang theo nước mắt chớp chớp, cho dù ai nhìn cũng sẽ đau lòng, thút thít nói: “Ông nội, tay cháu thật sự sắp bị bỏ mà, là người đàn bà xấu ác độc đó, cô ta muốn hại cháu tàn phế”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 52


Chương 52: Tay sắp bị bỏ

Lâm Hương Giang thấy con trai khóc lóc nước mắt đầy mặt, cô cắn răng chịu đựng không lau nước mắt cho cậu bé, Hà Phương Đông thương đứa cháu này như vậy, có lẽ lúc này cũng chỉ có Hà Phương Đông mới có thể trừng trị Phan Thanh Y.

Quả nhiên, Hà Phương Đông vừa nghe thẳng bé nói như vậy, hai hàng lông mày nhíu một cái, ánh mắt già nua không mất uy nghiêm nhìn về phía Phan Thanh Y, giọng nói hùng hậu vang lên: “Là cô làm thăng bé Thanh Dương bị thương?”

Hôm nay Hà Phương Đông cảm giác thân thể không quá thoải mái, ông ấy ở phòng nghỉ ngơi không có cậu bé chơi cùng, nếu không phải quản gia nói với ông ấy cháu trai bảo bối của mình bị phỏng thì ông ấy còn không biết đã xảy ra loại chuyện như thế này.

Phan Thanh Y bị ông cụ nhìn chằm chằm, trong lòng cô ta vẫn rối loạn mấy phần, chuyện cho tới bây giờ cô ta còn có đường lui gì nữa chứ?

Cô ta khẽ căn răng, đối đầu với ánh mắt dò xét của Hà Phương Đông, dáng vẻ hết sức bực bội: “Ông nội, cháu không có, cháu mới vừa mất con, bây giờ cháu thấy con nít nhà ai cũng rất muốn thương yêu, sao cháu lại tổn thương Thanh Dương chứ”

Trong ngực Hà Tùng Nhân lấp đầy một cỗ tức giận, bọn họ mỗi một người đều muốn ăn h**p vợ hẳn, xem hắn là không khí sao?

“Ông nội, Thanh Y nói với con đây hoàn toàn là hiểu lầm, cô ấy chỉ là muốn uống nước nên đặt ly nước nóng ở trên bàn trà nhỏ, là thẳng bé tự đụng vào ly nước nên bị phỏng, như vậy lại đổ hết lỗi lầm lên đầu Thanh Y là sao ạ?”

Lời này của Hà Tùng Nhân làm cho Lâm Hương Giang không nhịn được muốn lên tiếng, nhưng Hà Tuấn Khoa đứng ở bên cạnh cô lại bình tĩnh ngăn cản cô lại.

Lâm Hương Giang chuyển ánh mắt nhìn thẳng vào ánh mắt trầm tĩnh lại tràn đầy thâm ý của người đàn ông, ánh mắt hai người trao đổi trong giây lát, cô đã biết ý của hắn rồi Cô âm thầm siết chặt quả đấm, nhịn xuống, cô biết, Hà Tuấn Khoa nhất định có quyết định của hắn, cô không cần phải gấp gáp phản bác lại lời Hà Tùng Nhân làm gì.

Hà Tùng Nhân lên tiếng bảo vệ Phan Thanh Y,ngay sau đó cô ta chui vào trong ngực hẳn ta, vô cùng uất ức mà thấp giọng khóc lóc tỉ tê.

Hà Phương Đông nhíu chặt mày, trong lúc nhất thời ông cũng không có cách nào định đoạt được ai đúng ai sai, nghĩ đến Phan Thanh Y vừa mới mất con, ông ấy cũng không thể quá nghiêm nghị với cô ta được Chẳng qua là ông ấy quả thực rất đau lòng cho cháu trai bảo bối của mình…

Chuyện dường như tiến vào ngõ cụt, không tìm được chỗ đột phá.

Phan Thanh Y chôn mặt ở trong ngực Hà Tùng Nhân, không ai thấy được vẻ mặt của cô †a, người ngoài nghe được tiếng khóc của cô †a nhưng không thấy khóe miệng của cô ta đang gợi lên một nụ cười nhạt.

Hà Tuấn Khoa nhàn nhạt liếc nhìn Phan Thanh Y một cái, ánh mắt lưu chuyển, anh bất thình lình lên tiếng: “Ba, muốn biết rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra rất đơn giản, chỉ cần xem camera giám sát là có thể biết ngay rồi”’ Một câu nói của hãn khiến cho Phan Thanh Y khiếp sợ ngẩng đầu, đột nhiên nhìn về phía hắn.

Lâm Hương Giang cũng rất bất ngờ, camera giám sát sao?

Đối mặt với sự nghi ngờ của mọi người, Hà Tuấn Khoa vẫn không nhanh không chậm nói: “Lần trước ở gần nhà con xảy ra chuyện như vậy, bởi vì nhà không có camera giám sát nên không ai biết đã xảy ra cái gì, cho nên sau chuyện này con đã dặn dò quản gia đặt camera giám sát ở các góc trong nhà, đều là ở chỗ khuất, không để ý thì sẽ không thấy”

Hắn chỉ muốn điều ra chuyện Phan Thanh Y ngã xuống cầu thang ở nhà họ Hà nhưng đến bây giờ vẫn không có tiến triển gì, đây cũng là nguyên nhân tại sao hän nhất định phải gắn camera giám sát.

Hắn vừa nói như vậy, Hà Phương Đông lại có chút ấn tượng, chẳng qua là lúc đó ông ấy không quá chú ý.

“Vậy thì dễ giải quyết rồi, chúng ta trở về xem camera giám sát” Hà Phương Đông quyết định.

“Không cần phiên phức như vậy, con gọi điện thoại sai người gửi video từ camera giám sát qua điện thoại di động của con là được rồi” Hà Tuấn Khoa đã nghĩ đâu vào đấy hết rồi.

Lâm Hương Giang nhìn người đàn ông bình tĩnh giải quyết mọi chuyện kia, rốt cuộc cũng hiểu rõ vì sao hăn lại trấn định như vậy, hóa ra tất cả đều nằm ở trong lòng bàn tay của hẳn.

“Vậy con còn không mau gọi đi!” Hà Phương Đông vội vã muốn xem kết quả, rốt cuộc có phải Phan Thanh Y làm cháu trai bảo bối của ông ấy bị thương hay không?

Cậu bé uất ức trông chờ nhìn ông cụ, thút thít nói: “Ông nội, ông nhất định phải trả thù cho cháu!” Cậu bé luôn yêu ghét rõ ràng.

“Yên tâm, có ông nội ở đây, ông nội sẽ không để cho cháu chịu chút tủi thân nào.” Hà Phương Đông vỗ vai thẳng bé một cái.

Hà Tuấn Khoa bấm điện thoại..

Cơ thể Phan Thanh Y không kìm chế được bắt đầu run rẩy, huyết sắc trên mặt cũng mất đi, mặt đầy vẻ tái nhợt, trong lòng vừa sợ vừa hốt hoảng. Lúc ấy cô ta đã nhìn rồi, không phát hiện camera giám sát ở trong phòng khách cho nên cô ta mới lớn gan làm Lâm Thanh Dương bị thương như vậy, nhưng cô ta lại không ngờ rắng…

Hà Tùng Nhân rõ ràng cảm thấy cô ta đang sợ hãi, hắn ta nghỉ ngờ trong lòng, chẳng lẽ là cô ta làm thật?

Trong đầu hẳn ta có mấy suy nghĩ lướt qua, cuối cùng hắn ta đưa ra quyết định, bất kể là có phải cô ta làm hay không thì hẳn ta đều phải bảo vệ cô ta, cô ta gặp họa thì hẳn ta cũng không có chỗ tốt.

*Thanh Y, sao sắc mặt của em lại tệ như vậy? Có phải thân thể lại không thoải mái hay không? Anh đưa em về nhà nghỉ ngơi trước”

Hà Tùng Nhân muốn dẫn cô ta rời đi.

Hà Phương Đông lập tức quát khẽ: “Tất cả đứng lại cho tôi, trước khi chuyện được điều ra rố ràng thì ai cũng không thể đi!”

“Ông nội, thân thể Thanh Y còn chưa hồi phục..” Hà Tùng Nhân định thoát thân Hà Phương Đông cắt ngang lời hắn ta: “Bất quá là chờ một chút, dùng không được bao nhiêu thời gian, thân thể nàng còn không có kém đến nỗi loại trình độ này chứ ?”

Ông ấy đã nói như vậy, Hà Tùng Nhân còn có thể phản bác như thế nào được nữa?

Phan Thanh Y lại muốn rời đi ngay lập tức, mặt cô ta liền biến sắc, lại phát ra thanh âm đau khổ: “Tùng Nhân, bụng em đột nhiên đau quá, anh đưa em về trước có được hay không?”

“Nếu cô thật sự không thoải mái thì nơi này là bệnh viện, cứ kêu bác sĩ đến khám tốt hơn là về nhà đó” Lâm Hương Giang không muốn nhìn Phan Thanh Y biểu diễn nữa, ngay sau đó cô nói với quản gia: “Làm phiền chú mời bác sĩ tới”

“Vâng thưa bà chủ” Quản gia xoay người liền ra cửa.

Phan Thanh Y dựa vào người Hà Tùng Nhân, trong lòng nảy sinh suy nghĩ ác độc, cô †a thâm trừng Lâm Hương Giang, không được, cô ta không thế tiếp tục ở lại nơi này được…

Mà lúc này, điện thoại di động của Hà Tuấn Khoa cũng nhận được tin nhản: “Ba, video trích từ camera giám sát đã được gửi tới rồi” Hắn mở camera giám sát trong điện thoại ra cho ông cụ xem Lâm Hương Giang cũng muốn biết con trai bị thương như thế nào nên cô cũng tới gần xem video.

Bên kia, Phan Thanh Y tim đập rộn lên, toàn thân phát run.

Video ghỉ lại tất cả chuyện xảy ra trong phòng khách lúc đó, Lâm Thanh Dương ở phòng khách chơi xếp gỗ một mình, Phan Thanh Y bưng một ly nước nóng tới, camera giám sát đặt ở khá xa nên không nghe rõ bọn họ nói gì, chỉ nhìn thấy Lâm Thanh Dương muốn đi nhưng Phan Thanh Y lại giữ cậu bé lại.

Hai người hắn là xảy ra tranh chấp, Lâm Thanh Dương bị cô ta giữ chặt không đi được nên cậu bé đột nhiên cúi đầu cần tay cô ta, Phan Thanh Y giận dữ, trực tiếp đổ nước nóng lên tay cậu bé…

Lâm Hương Giang nhìn thấy trong video, khoảnh khắc con trai bị nước nóng đổ xuống, cậu bé đau đớn khóc to, tay lập tức sưng đỏ.

€ô hiểu con mình rất rõ, cậu bé luôn rất kiên cường, nếu như không phải rất đau thì cậu bé sẽ không khóc lớn như vậy. Thấy cậu bé khóc, nước mắt của cô cũng lặng lẽ rơi xuống, trái tim cô níu lại thật chặt.

Cô bước mấy bước tới cầm tay Phan Thanh Y kéo tay áo cô ta lên, thấy trên cổ tay cô ta có năm dấu răng.

Trong mắt Lâm Hương Giang còn có nước mắt nhưng cô vô cùng tức giận nhìn chăm chăm Phan Thanh Y, tức giận nói: “Cô còn muốn tranh cãi thế nào nữa!”

Phan Thanh Y lập tức rút tay về, che lại vết thương trên cổ tay, cả người cô ta đã sớm không còn sức lực nào: “Tôi, tôi…”

“Phan Thanh Y! Cô đã làm bị thương cháu trai bảo bối của ta như vậy saol” Hà Phương Đông xem xong video thì rất tức giận, nét mặt già nua nghiêm nghị cùng với khí thế đáng sợ để Phan Thanh Y sợ hãi.

“Ông nội, cháu… cháu không phải cố ý, là nó… nó vô lễ với cháu trước…’
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 53


Chương 53: Nó vô lễ với cháu trước

“Đủ rồi! Chuyện tới nước này mà cô còn chối, xem ra là tôi quá tốt với cô rồi, để cho cô vào nhà họ Hà sống mà cô lại làm cháu trai bảo bối của tôi bị thương, nó chỉ là một đứa trẻ, sao cô có thể ra tay được? Cô mới thật sự là một người đàn bà độc áo!” Hà Phương Đông thương Thanh Dương như vậy, thấy cậu bé bị bỏng, lửa giận trong lòng ông ấy khó mà khống chế được.

“Tôi thấy cô từ cầu thang té xuống cũng không trách Lâm Hương Giang được, bản thân cô mới là người có vấn đề, cô lập tức thu dọn hành lý dọn ra khỏi nhà họ Hà cho tôi!” Hà Phương Đông không có bất kỳ do dự nào đã ra lệnh đuổi Phan Thanh Y.

Đầu óc Phan Thanh Y trống rồng trong phút chốc, con ngươi bỗng nhiên co rúm lại, nhưng cô ta lại nhanh chóng lấy lại tinh thần: “Không, ông nội, cháu sai rồi, cháu biết lỗi rồi, cháu không nên nhất thời xúc động mà làm Thanh Dương bị thương…” Cô ta khóc lóc cầu xin tha thứ.

Vẻ lạnh lùng bao phủ khắp nét mặt già nua của Hà Phương Đông, không có bất kỳ tình cảm nào để nói, ông nói quản gia mới gọi tới: “Thông báo trong già thu dọn hành lý của cô ta rồi ném ra ngoài cửa!”

“Ông nội!” Hà Tùng Nhân rốt cuộc cũng không nhịn được nữa.

“Còn cháu nữa, cháu lập tức đưa cô ta đi, cháu có thể ở nhà họ Hà nhưng cô ta thì không được!” Ý nói, ông hoàn toàn không chấp nhận Phan Thanh Y,ai xin cũng vô dụng Hà Tùng Nhân biết lệnh ông nội đã đưa ra thì không ai có thể thay đổi, cũng biết lần này đúng là Phan Thanh Y làm sai, nhưng trong lòng hắn ta nuốt không trôi cơn giận này, hắn †a căm hận trừng mắt với Lâm Hương Giang một cái.

Hãn ta quả thực không thể chịu đựng được nữa, cuối cùng nắm tay Phan Thanh Y rồi nói: “Chúng ta đi”

Phan Thanh Y khóc đến mức trên mặt đều là nước mắt, cô ta không dám tin mình lại bị đuổi ra khỏi nhà họ Hà nhanh như vậy, lúc bị Hà Tùng Nhân kéo đi, đáy mắt của cô ta thoáng qua vẻ hung ác, Lâm Hương Giang, cô chờ đó cho tôi!

Cô ta sẽ không bị đánh bại dễ dàng như vậy đâu!

Lâm Hương Giang nhìn bọn họ bị đuổi đi, đôi môi run lên muốn nói cái gì đó nhưng cuối cùng lại không nói gì, cứ như vậy để cho Phan Thanh Y đi quả thực quá dễ dàng cho cô ta rồi!

Phan Thanh Y có thể đối phó cô nhưng không thể làm con trai cô bị thương, đây là ranh giới cuối cùng của cô.

Cô dùng sức siết chặt quả đấm, cô ta không thể cứ ngồi chờ chết như vậy, Phan Thanh Y sẽ không dừng việc công kích cô, cô phải phản kích lại mới được.

Bàn tay đang siết chặt thành quyền của cô đột nhiên bị một bàn tay bọc lại, một dòng nước ấm bao bọc lấy bàn tay hơi lạnh của cô, cô chần chừ quay đầu lại, chạm phải ánh mắt trầm tĩnh âm u của Hà Tuấn Khoa, những thứ lo lắng và căng thẳng trong lòng kia dường như đã tiêu biến đi một nửa rồi.

Lâm Hương Giang xin nghỉ để chuyên tâm ở bệnh viện chăm sóc con trai, bởi vì thương thế nghiêm trọng nên đến buổi tối cậu bé lại phát sốt cao.

Sau khi bác sĩ tiêm thuốc giảm sốt cho.cậu bé thì dặn dò Lâm Hương Giang phải chăm sóc cậu bé thật tốt, có bất kỳ tình huống nào thì lập tức kêu ông ấy.

Lâm Hương Giang nuôi con lớn đến từng tuổi này, đây không phải là lần đầu tiên cậu bé bị bệnh cho nên cô biết nên làm như thế nào, nhưng đây là lần đầu tiên thằng bé bị thương nghiêm trọng như vậy, trong lòng cô không khỏi có chút lo lắng.

Tối nay cô không dám ngủ.

Buổi tối hơn chín giờ, Hà Tuấn Khoa xử lý xong chuyện của công ty thì đi tới bệnh viện.

Y tá đã báo cáo chuyện cậu bé phát sốt cho hắn nghe rồi, anh vừa bước vào cửa đã nhìn thấy Lâm Hương Giang đang lau mồ hôi cho cậu bé, cô nhíu chặt mày, mặt đầy lo âu, ngay cả hắn tới cũng không phát hiện.

“Bây giờ thẳng bé thế nào rồi?” Hà Tuấn Khoa đi tới bên giường bệnh, thấy cậu bé đang ngủ mê man, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt yếu ớt, trán đổ mồ hôi Hắn cau mày một cái, bàn tay dò ướm thử nhiệt độ trên trán Lâm Thanh Dương, tuy hơi nóng nhưng tình huống cũng không coi là xấu.

“Anh… Làm sao anh lại tới đây?” Lâm Hương Giang ngẩng đầu nhìn thấy người đàn ông mặc âu phục tới đây, cô biết hän luôn bận rộn nhiều việc, không ngờ đã trễ thế này mà hẳn vẫn tới.

Hà Tuấn Khoa cúi đầu, thấy đôi mắt của cô có chút sưng đỏ, trên khuôn mặt khó nén được vẻ mệt mỏi, xem ra cô rất lo lắng cho.

cậu bé, có lẽ đã lén khóc không biết bao nhiêu lần rồi, hẳn liền muốn nói với cô đừng lo lắng.

“Con trai tôi và vợ tôi đều ở đây, tôi có thể không tới sao?” Trong lời này của anh có hơi trách cứ, cô không khỏi cảm thấy xa lạ.

“Anh rất bận rộn, không cần phải tới, một mình tôi có thể chăm sóc thằng bé được mà”

Cô lại rất biết suy nghĩ cho hắn đó.

Ánh mắt hắn nhìn cô sa sầm không ít: “Lâm Hương Giang, tôi là ba của thằng bé.”

Hắn đang nhắc nhở cô rằng hắn cũng có trách nhiệm với đứa bé.

Lâm Hương Giang sững sờ, ngay sau đó cô gật đầu một cái, đúng rồi, hắn cũng có trách nhiệm, bất kể bận rộn thế nào thì con bị bệnh, hẳn không thể không quan tâm không hỏi tới.

Cô cầm khăn lên giúp con trai lau mồ hôi, lúc nào cũng để ý đến nhiệt độ của cậu bé.

Lúc này cậu bé đã tỉnh lại, mở mắt ra thấy ba và mẹ đều ở đây, cậu bé cảm thấy rất yên tâm.

“Thanh Dương, con cảm thấy thế nào? Có khó chịu chỗ nào không?” Trong lòng Lâm Hương Giang vẫn lo lắng không yên.

Lâm Thanh Dương gật đầu một cái: “Dạ, có chút không thoải mái.”

“Có phải tay đau hay không?”

“Đau thì con có thể chịu đựng được, nhưng mà… Bụng con kêu rột rột, không thể chịu được.”

Lâm Hương Giang nghe vậy thì tâm trạng căng thẳng lập tức hóa giải, thì ra thẳng bé bị đói.

“Mẹ bảo chú đầu bếp ở nhà chuẩn bị cho con cháo ngon, bây giờ con chỉ có thể ăn thanh đạm, chờ vết thương của con lành rồi, bệnh cũng khỏe lên thì mẹ lại bảo chú đầu bếp làm thức ăn cho con, bồi thường cho con có được hay không?”

Lâm Thanh Dương bĩu môi một cái, bây giờ cậu rất muốn ăn thịt, các loại thịt ngon, nhưng mỗi lần cậu bị bệnh, mẹ đều chuẩn bị cháo cho cậu, cậu không có sự lựa chọn nào khác cả.

“Được rồi, mẹ đã hứa rồi đó, chờ con khỏe rồi, con muốn ăn thịt”

*Không thiếu của con đâu” Lâm Hương Giang nhéo mũi cậu bé một cái, sau đó múc cháo từ trong hộp giữ nhiệt đút cho cậu bé ăn.

Hà Tuấn Khoa vui mừng, thân hình cao lớn dựa bên cửa sổ, một tay đút ở trong túi quần nhìn hai mẹ con, hắn bỗng dưng có một loại cảm giác khó hiểu, hẳn – người cha này vẫn chưa hoàn toàn bước vào thế giới của hai mẹ con cô.

Đối với chuyện con bị bệnh, Lâm Hương Giang dường như đã sớm thành thói quen, cô chăm sóc con hết sức thông thạo.

Mà hẳn vẫn chỉ là người mới tập làm ba mà thôi.

Lâm Hương Giang đút cậu bé ăn một chén cháo, lúc buông chén xuống, cậu bé bỗng nhiên phun hết cháo đã ăn ra ngoài lên người côi! Hà Tuấn Khoa nhíu mày lại, lập tức gọi y tá đi vào.

Lâm Hương Giang không để ý tới vết bẩn trên người vì bị cậu bé ói vào mà cô vội vàng vỗ lưng cậu bé, để cho cậu bé hòa hoãn lại, rồi rót cho cậu bé một ly nước ấm.

Trước kia lúc cậu bé bị bệnh cũng sẽ xảy ra tình trạng này, cho nên cô không có hốt hoảng.

Bác sĩ và y tá cũng tiến vào, sau khi bác sĩ sờ nhiệt độ người của cậu bé, làm kiểm tra đơn giản rồi nói: “Không phải vấn đề lớn lao gì, thằng bé ói cũng tốt, bệnh tình sẽ nhanh chóng khôi phục, hơn nửa giờ nữa cô đút cho thẳng bé ăn một chút gì đó nhưng không thể đút quá nhiều”

“Được, tôi biết rồi” Con trai mới vừa nói đói, cô thương cậu bé nên quả thật đút hơi nhiều một chút, cộng thêm cậu bé bị bệnh không thoải mái, rất dễ dàng phun ra.

Bác sĩ lại kê cho Lâm Hương Giang một ít thuốc, bảo cô lát nữa cho đứa bé uống.

Lâm Thanh Dương nhìn vết bẩn trên người mẹ, khổ sở nói: “Mẹ, con xin lỗi, quần áo của mẹ bị bẩn rồi”

“Không sao, mẹ đi thay quần áo là được, trước mắt con nằm một lát, chờ xíu nữa mẹ đút thuốc cho con uống” Lâm Hương Giang quay đầu nói với Hà Tuấn Khoa: “Anh chơi với thằng bé một lát nhé”

“Được: Hà Tuấn Khoa ngồi vào cái ghế bên giường bệnh.

Lâm Hương Giang đi thay quần áo, hai cha con ở trong phòng bệnh cũng không lên tiếng, cậu bé mới nôn nên cả người xỉu xìu.

“Lúc con bị bệnh đều là mẹ chăm sóc con?” Hà Tuấn Khoa mở miệng hỏi.

“Vâng, mẹ sẽ ở bên cháu, có lúc cả đêm mẹ chăm sóc cháu cả đêm không ngủ, thật ra thì cháu rất thương mẹ bởi vì ngày hôm sau mẹ còn phải đi làm”

Hà Tuấn Khoa nghe xong lời nói của cậu bé, khó có thể tưởng tượng được Lâm Hương Giang một mình nuôi con lớn có bao nhiêu khó khăn.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 54


Chương 54: Không ngủ được cũng phải ngủ

Cả một đêm, Hà Tuấn Khoa ở lại bệnh viện không rời đi, tuy hẳn không giúp được gì nhưng dù sao vẫn tốt hơn để cho Lâm Hương Giang một mình chăm sóc con.

Hắn sai Hoài Vũ đưa tới văn kiện phải xử lý, ở trong phòng bệnh xử lý chuyện công việc luôn, còn Lâm Hương Giang phụ trách chăm sóc cậu bé.

Giống như cậu bé nói, Lâm Hương Giang chăm sóc cậu bé cả đêm không ngủ, lau mồ hôi cho cậu bé rồi đổi khăn, thử nhiệt độ cơ thể, chỉ sợ cậu bé lại lên cơn sốt.

Đêm đã khuya, cậu bé đã uống thuốc, mơ màng chìm vào giấc ngủ, Lâm Hương Giang quay đầu liếc nhìn người đàn ông đang xem văn kiện ở cách đó không xa.

Cô đứng dậy đi tới, nhẹ giọng nói với hẳn: “Anh nghỉ ngơi một chút đi, ngày mai công ty còn có rất nhiều công việc chờ anh xử lý” Đây là phòng bệnh cao cấp, có giường và ghế sa lon, hắn mệt mỏi có thể nghỉ ngơi.

Hà Tuấn Khoa ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trước mặt, bởi vì chăm sóc con mà mái tóc được cột đơn giản của cô có chút xốc xếch, ánh đèn nhu hòa trong phòng bệnh chiếu lên người cô một lớp ánh sáng nhàn nhạt, lúc này cô có lẽ chính là hình ảnh người mẹ dịu dàng trong miệng mọi người Hắn từ khi sinh ra đã không có mẹ, chưa bao giờ cảm nhận được tình thương của mẹ nên cũng không biết có mẹ thương yêu là cảm giác như thế nào, tối nay, hẳn lại thấy được hình tượng một người mẹ trên người người phụ nữ này.

Trong lòng hẳn khẽ động, ánh mắt u tối nhìn cô chăm chú: “Người nên nghỉ ngơi là em,em đi nằm đi, để tôi trông chừng thăng bé cho”

“Không cần không cần, anh cứ làm việc của anh đi, tôi không ngủ được, tôi chăm sóc thằng bé là được, dù sao tôi cũng quen rồi.”

Lâm Hương Giang khoát tay lia lịa, con trai cô như thế này, quả thực cô không có cách nào yên tâm đi ngủ được.

Nhưng mà người đàn ông vẫn đứng lên, không nói lời nào nằm lấy cổ tay cô kéo cô đến bên giường phụ rồi ấn hai vai để cho cô ngồi xuống.

Hắn định bắt cô năm trên giường nhưng lúc này Lâm Hương Giang lấy lại tinh thần, giữ lấy bàn tay của người đàn ông đang đè trên vai mình, cô ngẩng đầu nhìn hắn: “Tôi đã nói tôi không ngủ được mà.”

“Không ngủ được cũng phải ngủ.” Lúc này người đàn ông có chút cố chấp, không cho cô cơ hội cự tuyệt nào, mà trực tiếp đè cô năm xuống giường.

Lâm Hương Giang dĩ nhiên không chịu, lập tức muốn ngồi dậy, thân hình cao lớn của người đàn ông lập tức cúi xuống ngay sau đó, tay chống ở bên người cô, ép buộc cô nằm dài ở trên giường.

Gương mặt tuấn tú của người đàn ông gần trong gang tấc, hơi thở hai người đan vào nhau, cô chỉ có thế nằm không dám lộn xộn nhưng không có nghĩa là cô thỏa hiệp.

“Hà Tuấn Khoa…”

*Xuyt, đừng nói nữa, nhắm mắt lại ngủ đi”

Ngón trỏ của người đàn ông đè ở môi cô, giọng nói trầm thấp nghe giống như là dỗ cô ngủ, nhưng hành động của hắn rõ ràng rất bá đạo.

“Tôi.” Cô vẫn còn không chịu ngủ.

“Là muốn tôi cùng cô ngủ sao?” Hắn trực tiếp cắt đứt lời cô.

Cô nhìn gương mặt anh tuấn của người đàn ông, chạm phải ánh mắt thâm thúy như biển của hắn, tim nhảy lên một cái, hẳn chỉ cần gần thêm một tấc nữa là môi bọn họ sẽ chạm vào nhau.

*Tôi không phải là không muốn ngủ, tôi không yên tâm…”

“Người phụ nữ này, chẳng lẽ em không hiểu có lúc không cần cậy mạnh như vậy, nếu không sẽ không có đàn ông thương yêu hay sao?” Giọng nói của hắn luôn rất thấp, giữa lông mày và trán là nét kiên định.

Cô cứ nhìn hẳn như vậy, đột nhiên không biết nói cái gì, trong lòng lướt qua một suy nghĩ nào đó, cô như vậy là cậy mạnh sao?

Cô cũng không phải không muốn có người thương yêu, chẳng qua là năm năm qua, cô đã quen một mình chăm sóc con, cô đã sớm không còn hy vọng dựa vào bất kỳ người nào nữa rồi Người đàn ông trước mắt này, cô có thể dựa dẫm hẳn sao?

Hà Tuấn Khoa than nhẹ một tiếng, bàn tay đặt lên hai mắt cô: “Đi ngủ đi, giao thắng bé cho tôi.”

Cũng không biết có phải là giọng nói của anh có loại sức mạnh khiến người khác yên tâm hay không, hoäc là cô thật sự quá mệt mỏi, cô vốn tưởng rằng mình không thể nào ngủ được nhưng mà khi cô mở mắt ra, cửa sổ đã có ánh mặt trời chiếu vào rồi.

Cô đột nhiên bật dậy, quay đầu nhìn về phía bên cạnh, thăng nhóc trên giường bệnh vẫn còn đang nhắm mắt ngủ, cô xuống giường, chân không mang giày, đi tới kiểm tra nhiệt độ cơ thể của cậu bé.

Nhiệt độ bình thường, không còn sốt nữa, cô thở phào một cái, trái tim trở về chỗ cũ.

Nhìn thấy mép giường chồng chất mấy miếng dán hạ sốt đã dùng rồi, cô nhíu mày một cái, tối hôm qua Hà Tuấn Khoa thật sự chăm sóc thăng nhóc sao?

Trong phòng không thấy bóng người của hẳn nữa, cô đang thắc mắc hắn đã đi đâu rồi?

Có y tá đưa bữa ăn sáng dinh dưỡng tới.

“Cô tỉnh rồi? Đây là bữa ăn sáng mà tổng giám đốc Hà đã chuẩn bị cho hai người, anh ấy bảo tôi nói với cô một tiếng, anh ấy đến công ty rồi” Y tá trẻ tuổi mặt đầy vẻ hâm mộ nói với cô.

Lâm Hương Giang ngẩn ra, hẳn đi làm sớm vậy hả?

Nhìn bữa ăn sáng dinh dưỡng kia, trong lòng cô có dòng nước ấm chảy qua.

Lâm Hương Giang cứ thế ở bệnh viện chăm sóc con trai cho đến khi cậu bé xuất viện.

Lâm Thanh Dương trở về nhà họ Hà, vết thương trên tay đã khá hơn nhiều, cô có thể yên tâm một chút.

Thằng nhóc ở nhà họ Hà có người chăm sóc, cuối cùng cô có thể yên tâm đi làm.

Lâm Hương Giang trở về công ty, đầu tiên là nghe đồng nghiệp nói phòng thiết kế mới có một vị trưởng phòng thiết kế mới tới, còn là một anh trẻ tuổi đẹp trai.

Lâm Hương Giang nghe vậy thì chỉ cười một tiếng, không quá để ở trong lòng, thâm nghĩ có thể so sánh với tổng giám đốc Hà của bọn họ sao?

Khi cô cầm bản thảo thiết kế đến phòng làm việc của trưởng phòng, thấy trưởng phòng thiết kế mới nhậm chức là ai, cô kinh ngạc không thôi.

“Hà Tùng Nhân? Tại sao là anh?” Chỉ có thể dùng từ khiếp sợ để diễn tả tâm tình của cô giờ phút này.

Hà Tùng Nhân ngồi trên ghế, cách một cái bàn làm việc nhìn cô bằng ánh mắt ngạo.

nghễ: “Lâm Hương Giang, xin lỗi tôi phải nhắc nhở cô, bây giờ tôi là cấp trên của cô.”

Lâm Hương Giang quả thực không nghĩ tới mình xin nghỉ xong quay lại làm việc thì Hà Tùng Nhân lại biến thành cấp trên của cô, chuyện này Hà Tuấn Khoa biết không?

Nhưng đây vốn chính là tập đoàn của nhà họ Hà, Hà Tùng Nhân muốn tới làm vi những người khác lại có thể có ý kiến gì kia chứ?

Cô không hiểu là, tại sao Hà Tùng Nhân muốn tới phòng thiết kế?

Chẳng lẽ là nhằm vào cô?

Sau khi Phan Thanh Y làm con trai cô bị bỏng, Hà Phương Đông hạ lệnh để cho Phan Thanh Y rời khỏi nhà họ Hà, Hà Tùng Nhân cũng đi theo cô ta rời khỏi nhà họ Hà luôn, cô còn tưởng rằng mình sẽ không chạm mặt bọn họ nhanh như vậy đâu.

Lâm Hương Giang nhìn hắn ta bằng ánh mắt trong trẻo lạnh lùng, trực tiếp hỏi: “Tại sao anh lại đột nhiên tới tập đoàn Khoa Đăng?”

Hà Tùng Nhân thờ ơ liếc cô một cái: “Bây giờ cô dùng thân phận của bề trên hỏi tôi? Hay là dùng thân phận cấp dưới?”

“Anh đừng lấy chuyện tôi dùng thân phận gì, rốt cuộc anh muốn làm cái gì?” Lâm Hương Giang nhíu chặt mày.

Hà Tùng Nhân giễu cợt: “Đương nhiên là tôi tới làm việc rồi, chứ còn làm gì nữa? Cô.

kích động như vậy làm gì? Cô không tưởng rằng tôi tới Khoa Đăng là vì cô đó chứ? Thím nhở?” Câu nói cuối cùng kia của hắn ta tràn đầy sự châm chọc Nhìn dáng vẻ cười đùa cợt nhã nhưng trong mắt lại không có một chút ý cười nào của hắn ta, chẳng biết tại sao cô lại cảm thấy lạnh sống lưng.

Cô hít sâu một hơi: “Hy vọng giống như lời anh nói, anh chỉ tới đây đế làm việc!”

Hai người bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí có chút đè nén.

Một giây sau, Hà Tùng Nhân đột nhiên bật cười: “Lâm Hương Giang, cô đúng là xem mình làm thím nhỏ của tôi rồi ấy nhỉ? Cô cho.

rằng cô và chú tôi kết hôn thì cô có thể ngồi vững vàng vị trí bà Hà sao? Có phải cô quá ngây thơ rồi không?”

“Anh có ý gì?”

Hà Tùng Nhân cười nhạt: “Cô đúng là quá ngây thơ, chú tôi là ai kia chứ? Cô cảm thấy hôn nhân của chú ấy có thể tùy tiện như vậy sao? Ngay cả hôn lễ chú ấy cũng không muốn làm với cô, còn không muốn cho người ngoài biết quan hệ của hai người, cô nói xem đây là vì sao?”

Lâm Hương Giang và Hà Tuấn Khoa là kết hôn hợp đồng cho nên cô cũng không để bụng chuyện làm hôn lễ hay không, hơn nữa, chính cô cũng không muốn khoe khoang.

“Tôi và anh ấy đã bàn bạc giấu chuyện kết hôn, điều này có vấn đề gÏ?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 55


Chương 55: Anh ta không thể tự làm chủ cuộc hôn nhân của mình được

Hà Tùng Nhân cong môi giễu cợt: “Cô còn nghe không hiểu? Tôi nói, anh ta không thể tự làm chủ cuộc hôn nhân của mình được, không bao lâu nữa, cô phải ly hôn với anh ta, thậm chí cô còn bị đuổi ra khỏi nhà họ Hà”

Hắn ta dừng một chút rồi dùng một ánh mắt đáng thương quan sát cô: “Cho nên, cô tốt nhất đừng nên yêu chú tôi, nếu không cô sẽ rất thê thảm”

Lâm Hương Giang suy nghĩ một chút, ý của hẳn ta là chỉ Hà Phương Đông sẽ trở ngại cuộc hôn nhân của bọn họ?

“Vậy thì cũng không nhọc anh phải phí tâm, ít nhất cho tới nay chủ tịch Hà vẫn chưa phản đối chúng tôi ở bên nhau” Lâm Hương Giang lạnh lùng nói.

“Ai nói với cô là ông cụ chứ, người tôi muốn nói đến cô còn chưa gặp lần nào, bà ấy lợi hại hơn ông nội nữa, chú không dám không nghe lời bà ấy”

Lâm Hương Giang cau mày, còn có ai có thể khiến cho Hà Tuấn Khoa kiêng ky như vậy?

“Ồ? Người anh nói là ai thế?”

“Muốn gặp bà ấy như vậy sao? Yên tâm đi, tin răng không bao lâu nữa cô sẽ gặp được bà ấy thôi, trong nhà họ Hà chúng tôi bà ấy là người nói một không hai.” Hẳn ta cố ý nói được một nửa thì dừng lại Chuông điện thoại di động của Lâm Hương Giang lại vang lên đúng vào lúc này, cô lấy lại tỉnh thần, ánh mắt nhìn sang, sau đó.

xoay người nhận điện thoại: “Alo, tổng giám đốc Hà?”

Hà Tùng Nhân nghe được xưng hô kia của cô thì nhìn chăm chăm bóng lưng của cô, đáy mắt lạnh lẽo chợt lóe lên.

Hà Tuấn Khoa gọi điện thoại tới bảo cô đến phòng tổng giám đốc chứ chưa nói có chuyện gì.

Lâm Hương Giang liếc Hà Tùng Nhân một cái, nói không chừng hẳn ta nói những lời đó để hù dọa cô, cô không thể bị hẳn ta lừa được, vì vậy cô không hỏi tiếp nữa mà đi đến phòng làm việc của tổng giám đốc.

Sau khi Lâm Hương Giang gõ cửa thì tiến vào phòng làm việc, thấy người đàn ông ngồi ở trước bàn làm việc, hän còn đang làm việc.

Hà Tuấn Khoa mặc âu phục được cắt xén vừa người, bàn tay với khớp xương rố ràng đang cầm viết ký tên ở trên văn kiện, ánh sáng chiếu lên gương mặt anh tuấn của hẳn làm cho mặt hẳn càng thêm góc cạnh, anh tuấn.

Lâm Hương Giang đi tới: “Tổng giám đốc Hà, anh tìm tôi?” Ở công ty, cô không thể quên hắn là ông chủ của mình.

Hà Tuấn Khoa ngừng bút, ngước mắt nhìn cô, ánh mắt trâm tĩnh, môi mỏng hơi cong lên, giọng trầm thấp dễ nghe: “Bà Tuấn Khoa, bây giờ là thời gian ăn trưa”

Đối với ánh mắt quyến rũ của người đàn ông, trái tim của Lâm Hương Giang hơi đập loạn nhịp, một tiếng ‘Bà Tuấn Khoa! kia của hắn làm cho cô có chút không được tự nhiên.

Cô rũ mắt, hắn đang nhắc nhở nàng bây giờ phải gọi tên của hắn sao?

“Đúng vậy, là thời gian ăn trưa, anh đừng lo làm việc mãi, ăn cơm trước đi” Cô phản ứng rất nhanh, mỉm cười với anh.

Hà Tuấn Khoa để bút xuống đứng dậy, thẳng đi đến khu ghế sa lon tiếp khách, quay đầu liếc mắt nhìn người phụ nữ còn ngẩn người ở đó, buồn cười nói: “Tới đây”

Lâm Hương Giang nghe vậy lập tức đi qua, thấy trên bàn uống trà nhỏ để mấy hộp cơm tinh xảo, đây là bữa trưa thư ký chuẩn bị cho hắn sao?

“Ngồi xuống đi” Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên.

Lâm Hương Giang chuẩn bị ngồi xuống đối diện hẳn thì hẳn vỗ vị trí bên người một cái: “Ngồi ở đây”

Cô nhìn hẳn không chuyển động, ăn một bữa cơm mà thôi mà còn phải ngồi kế bên hẳn sao?

Người đàn ông vẫn giữ dáng vẻ ưu nhã ngồi ở chỗ đó nhìn cô chăm chú, dáng vẻ không cho phép từ chối.

Lâm Hương Giang cười khan một tiếng, thận trọng ngồi vào bên cạnh hắn.

“Những món ăn này là trong nhà mới đem tới, tôi đã bảo đầu bếp trong nhà chuẩn bị mấy món ăn dựa theo khẩu vị của em” Hắn vừa nói vừa mở nắp hộp cơm ra.

Có năm món mặn một món canh, hai phần cơm, vừa ngửi thấy mùi thơm của các món ăn này thì cũng biết là từ tay vị đầu bếp trong nhà làm rồi.

Lâm Hương Giang không nghĩ tới hắn còn chú ý như vậy, thức ăn còn sai đầu bếp trong nhà làm xong đưa tới.

“Cảm ơn, nhưng những món ăn này có phải hơi nhiều rồi hay không?”

“Không nhiều, em quá gây nên phải ăn nhiều một chút” Người đàn ông nói xong liền gấp cho cô một miếng thịt.

Khóe miệng của Lâm Hương Giang giật một cái, trọng lượng của cô đã rất tiêu chuẩn rồi, gầy ở chỗ nào chứ?

“Anh cũng ăn đi” Cô vội vàng đáp lễ, đối với hãn từ đầu đến cuối đều rất khách sáo.

Hà Tuấn Khoa quan sát cô một cái, ánh mắt sa sầm xuống, đột nhiên nói: ‘Sau này, giờ ăn trưa hãng ngày em hãy tới đây ăn cơm”

Lâm Hương Giang ngẩn ra, hãng ngày?

Có phải không tốt lắm hay không? Bị những nhân viên khác phát hiện thì làm thế nào?

Người đàn ông lại không băn khoăn những chuyện này, thấy cô cau mày, hẳn không khỏi nói: “Nghe rõ chưa?” Đây là giọng ra lệnh?

Lâm Hương Giang thầm liếc nhìn hẳn một cái, hẳn như vậy có phải hơi bá đạo rồi không?

Trong lòng nghĩ như vậy nhưng cô cũng rất tự giác gật đầu: “Ừm, được rồi.”

“Đúng rồi…” Cô nghĩ đến chuyện Hà Tùng Nhân tới tập đoàn Khoa Đăng đi làm có phải là ý của hẳn hay không?

Hà Tuấn Khoa cảm giác được ánh mắt của cô: “Có lời gì thì em cứ nói thẳng, đừng nhìn lén tôi làm gì”

Lâm Hương Giang trề môi, cô nào có nhìn lén hẳn!

“Tôi chỉ muốn anh một chút, Hà Tùng Nhân đảm nhiệm chức trưởng phòng phòng thiết kế là do anh sắp xếp hay sao?”

Hà Tuấn Khoa nhíu mày một cái: “Tùng Nhân? Nó tới tập đoàn Khoa Đăng làm việc?”

Nhìn dáng vẻ của hắn hình như là không biết chuyện này?

Lâm Hương Giang gật đầu một cái: “Tôi còn tưởng rằng anh biết”

Ánh mắt sắc bén của Hà Tuấn Khoa trầm xuống: “Tuyển nhân viên là chuyện của phòng nhận sự, tôi không nhúng tay vào”

Nhưng phòng nhân sự tuyển người vào cuối cùng cũng phải đưa tài liệu cho hắn xét duyệt, lần này phòng nhân sự không có ai báo với hắn chuyện Hà Tùng Nhân tới tập đoàn Khoa Đăng đi làm cả.

“Nếu như em không muốn nhìn thấy nó thì tôi có thể kêu phòng nhân sự đuổi việc nó.”

Người đàn ông thong thả nói giống như nói về một chuyện cực kỳ nhỏ bé vậy.

Lâm Hương Giang sững sờ, quả thật cô không muốn nhìn thấy Hà Tùng Nhân, nhất là chuyện bỗng dưng hắn ta lại biến thành cấp trên của cô, cô cũng không thế nào tiếp nhận được.

Cô cắn môi, cô thật có thể lợi dụng quyền của Hà Tuấn Khoa để thỏa mãn ý muốn cá nhân của mình sao?

Thấy mặt cô đầy xoản xuýt, dường như: nhìn thấu tâm tư của cô, ánh mắt người đàn ông lưu chuyển, cố ý ngồi sát lại gần trước mặt cô, cong môi nói: “Bà Tuấn Khoa, tôi cho phép em thỏ thẻ bên tai tôi, chuyện trong lòng em muốn có lẽ tôi sẽ giúp em thực hiện”

Gương mặt anh tuấn của người đàn ông đột nhiên phóng đại ở trước mặt, hơi thở ấm áp của hắn phun lên mặt cô, cô chỉ biết là tim mình đập loạn mấy nhịp rồi!

Thỏ thẻ bên tai hẳn? Cô cũng không dám có kiểu suy nghĩ này.

“Cái đó…” Cô mới vừa muốn nói gì đó Cộc cộc cộc, lúc này có người gõ cửa phòng làm việc!

Cơ thể Lâm Hương Giang căng thẳng, chẳng lẽ là thư ký của hắn muốn vào sao? Cô cũng không muốn bị người khác thấy bọn họ như vậy!

Cô theo bản năng muốn giữ một khoảng cách với hắn, nhưng mà người gõ cửa đó không đợi Hà Tuấn Khoa cho phép đã đẩy cửa ra đi thẳng vào rồi.

Lâm Hương Giang nghe tiếng quay đầu nhìn sang, thấy người tiến vào, ánh mắt cô trầm xuống…

“Chú…

Người đẩy cửa bước vào là Hà Tùng Nhân, dường như hẳn ta hết sức quen thuộc nơi này cho nên bước vào không chút khách sáo.

Hắn ta vừa vào đã thấy Lâm Hương Giang gần như bị chú ôm trong ngực, tay của chú còn đang nằm cẵm cô, mà gò má của cô ửng đỏ, mặt hốt hoảng.

Vừa rồi bọn họ sẽ không phải là đang hôn nhau đó chứ?

Hà Tùng Nhân lạnh lùng nhìn chăm chằm cô, trong lòng bùng lên cơn giận, bây giờ cô đã không biết xấu hổ như vậy sao?

“Hai người đang ăn cơm trưa sao? Cháu còn muốn lên mời chú đi ăn một bữa cơm đó.”

Hắn ta nhanh chóng che giấu ý lạnh nơi đáy mắt, cười nói với chú nhỏ của hắn ta.

Hà Tuấn Khoa hơi híp mắt lại, lạnh lùng liếc nhìn đứa cháu không có một chút lễ phép, đột nhiên xông vào này: “Sao cháu lại ở đây?”

“À đúng rồi, cháu quên nói với chú, cháu đã thông qua tuyển dụng của phòng nhân sự, bây giờ chính thức đi làm ở công ty, cháu cũng nói với bên ông n ông ấy ủng hộ cháu tới công ty giúp chú.” Hà Tùng Nhân trả lời Mặt Hà Tuấn Khoa không có biểu tình gì, thì ra là ông nội ủng hộ, khó trách thẳng nhóc này không gọi nói hắn một tiếng đã tới rồi.

Lâm Hương Giang nghe vậy cũng biết chuyện gì xảy ra, chẳng qua là… Tại sao hắn ta lại xin vào phòng thiết kế?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 56


Chương 56: Hai chiếc đụng vào nhau

*Chú, bữa trưa này của chú là đầu bếp ở nhà làm phải không? Thật là thơm, cháu còn chưa ăn trưa, chú không ngại cho cháu một chén cơm chứ?” Hắn ta vừa nói vừa ngồi xuống Hà Tuấn Khoa cất giọng lãnh đạm: “Muốn ăn thì về nhà mình ăn” Từ chối thẳng thừng.

Động tác của Hà Tùng Nhân ngừng một lát, hẳn ta bĩu môi một cái: “Được rồi, cháu không quấy rầy hai người, cháu một mình cô đơn, ăn ở ngoài thì tốt hơn.”

Trước khi rời đi hẳn ta còn thầm trừng mắt nhìn Lâm Hương Giang một cái, nhưng mà đối phương lại không nhìn hẳn ta dù chỉ một cái, cô còn hết sức hưởng thụ bữa trưa cùng chú nhỏ của hăn ta.

Hãn ta nuốt cơn giận kia xuống, xoay người bước nhanh rời đi, giây phút đóng cửa phòng làm việc lại, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.

Lâm Hương Giang vốn dĩ còn có khẩu vị, nhưng chẳng biết tại sao sau khi Hà Tùng Nhân tới, cô không muốn ăn nữa, thế là chưa ăn bao nhiêu đã để đũa xuống: “Tôi ăn no rồi, anh từ từ ăn”

Hà Tuấn Khoa thấy cô gần như không động đến một phần cơm kia, thức ăn cũng ăn không bao nhiêu, nhíu mày nói: “Em giỡn mặt với tôi sao? Hay là sợ tôi không nuôi nổi em, tiết kiệm đồ ăn cho tôi?”

“thật sự no rồi” Lâm Hương Giang bĩu môi một cái, sức ăn của cô vốn dĩ không nhiều.

“Ăn cơm cho tôi, thức ăn cũng phải ăn một nửa” Hắn nhất quyết ra lệnh, nhìn vóc người khô đét như tấm ván kia của cô, không ăn nhiều chút sao được?

Lâm Hương Giang không nói nổi, hắn có phải đã quản quá rộng rồi hay không? Cô ăn một bữa cơm cũng không được tự do làm theo ý mình sao?

Thấy cô bất động, mặt còn đầy vẻ chống đối, người đàn ông híp mắt lại: “Hay là em muốn tôi đút cho ăn?”

Lâm Hương Giang hô hấp cứng lại, cùng người đàn ông bốn mắt nhìn nhau, hắn đút nàng?

Vừa nghĩ tới tổng giám đốc cao cao tại thượng tự tay đút cô ăn cơm, da đầu cô tê dại một trận, cuối cùng cô vẫn lựa chọn ngoan ngoãn cầm đũa lên, vội vàng xua tay: “Không cần không cần, tự tôi…”

Ăn một bữa cơm mà thôi, có cần phải đáng sợ như vậy hay không.

Dưới sự đốc thúc của hắn, cô ăn xong phần cơm của mình, thức ăn cũng ăn không ít, thật sự là cố gắng lắm rồi.

Lâm Hương Giang sờ bụng mình, nghĩ đến hắn nói sau này mỗi bữa trưa đều phải tới ăn cùng hắn thì cô lại có cảm giác khóc không ra nước mắt.

Ăn cơm xong, cô cẩn thận ra khỏi phòng tống giám đốc, rất sợ bị người nhìn thấy.

Cũng may mọi người đều đi ăn cơm cả rồi nên không ai chú ý tới cô.

Hà Tuấn Khoa nhìn dáng vẻ có tật giật mình của cô lúc rời đi, đáy mắt hiện lên vẻ hứng thú.

Trên đường Lâm Hương Giang trở về phòng làm việc đụng phải Phan Thanh Y đến tìm Hà Tùng Nhân, trực giác nói cho cô biết, bây giờ cô không nên gặp Phan Thanh Y, cô sợ mình không khống chế được suy nghĩ trong lòng, xảy ra mâu thuẫn với Phan Thanh Y nữa Cô làm bộ như không thấy, bước nhanh rời đi, nhưng Phan Thanh Y lại chủ động cản cô lại, lên tiếng bằng giọng điệu vô cùng châm chọc: “Thím nhỏ, sao thấy tôi lại đi vội vậy?”

“Tôi không muốn nghe cô nói nhảm”’ Lâm Hương Giang lại không chút khách sáo đáp lời Đáy mắt Phan Thanh Y chợt lóe lên vẻ tà ác, cô ta cười lạnh: “Kêu cô một tiếng thím nhỏ, cô thật sự cho mình là vợ giám đốc hay sao? Công ty này từ trên xuống dưới cũng không ai biết cô là bà Tuấn Khoa, tôi thấy Hà Tuấn Khoa đối xử với cô cũng không ra gì cả.”

‘Vẻ mặt Lâm Hương Giang không thay đổi, vẫn lạnh lùng nói: “Chuyện này có liên quan đến cô hay sao?” Nói xong, cô muốn cất bước rời đi.

Nhưng mà Phan Thanh Y lại tiếp tục cản cô lại: “Lâm Hương Giang, không phải cô nói cô trở lại là vì người ba đã chết của cô hay sao?”

Ánh mắt Lâm Hương Giang lập tức cứng lại: “Cô muốn nói cái gì?”

Phan Thanh Y cười một cái: “Nếu như tôi nói cái chết của ba cô có liên quan sơ sơ đến Tùng Nhân thì cô có tin không?”

*Có ý gì?” Ánh mắt Lâm Hương Giang lập tức trở nên sắc bén ngay lập tức, nhìn chäm chăm cô ta.

Phan Thanh Y thưởng thức bộ móng tay mới làm, lơ đãng nói: “Cô cũng không suy nghĩ một chút, ba cô ở bệnh viện chữa trị tốt rồi, sao đột nhiên lại phát bệnh? Có phải… do thuốc mà bác sĩ đã chữa trị cho ông ta hay không?”

Cả người Lâm Hương Giang chấn động: “Cô nói gì? Lặp lại lần nữa!”

Phan Thanh Y cố ý nói được một nửa thì dừng lại, chuyển sang chuyện khách: “Tùng Nhân còn đang chờ tôi, thời gian của tôi quý báu, không rảnh nói chuyện phiếm với cô” Nói xong cô ta xoay người rời đi.

Lâm Hương Giang đâu chịu để cho cô ta đi như vậy, bắt cô ta lại: “Cô nói tiếp!”

Phan Thanh Y không nhịn được nhíu mày lại: “Những gì nên nói tôi đã nói hết rồi, buông tay ra, đừng động vào tôi!”

Lâm Hương Giang giữ chặt cô ta không buông, nếu cô ta không nói rõ thì không đi được, nhưng mà đồng nghiệp Tiểu Lý lại xuất hiện vào lúc này: “Lâm Hương Giang, tôi tìm cô một lúc lâu rồi, thì ra cô ở đây”

Lâm Hương Giang nhất thời phân tâm, Phan Thanh Y hất tay cô ra, trợn mắt nhìn cô rồi hừ lạnh một tiếng: “Tôi khuyên cô nên an phận một chút, nếu không tôi bảo Tùng nhân để làm đó.’ Nói phân cho cô nhiều công xong cô ta vênh váo hống hách sải bước đi Lâm Hương Giang không ngăn cản Phan Thanh Y nữa, cô biết Phan Thanh Y sẽ không nói chuyện của ba cô nữa, cô ta chính là cố ý khơi gợi sự chú ý của cô mà thôi!

Tiểu Lý thông báo cho cô, trưởng phòng bảo cô mang bản thiết kế đến khu vực thi công dự án cho người phụ trách xem qua.

Lâm Hương Giang đè nghỉ ngờ xuống lòng, chỉ có thể đi làm việc trước.

Cô đi ra khỏi công ty, lái xe đến khu vực thi công dự án, chẳng qua là vừa nghĩ tới lời Phan Thanh Y mới vừa nói, lòng cô liền không có cách nào bình tĩnh được.

Trong đầu nhớ tới lần cuối cùng cô gặp ba, cô mặc áo cưới nói với ông, cô phải lập gia đình rồi.

Lúc ấy ba còn rất khỏe mạnh, còn chúc phúc cho cô và Hà Tùng Nhân..

Hôm nay nhớ tới, tất cả những chuyện này chính là một câu chuyện cười.

Phan Thanh Y nói thuốc chữa trị cho ba cô có vấn đề? Sẽ là vấn đề gì?

Có lẽ bác sĩ chính của ba biết chuyện gì nhưng mỗi lần cô nhắc tới bệnh của ba với bác sĩ Minh, ông ta liền tránh đi không nói.

Cô càng nghĩ càng cảm thấy kỳ hoặc, suy nghĩ càng thêm hỗn loạn, hoàn toàn quên mình còn đang lái xe, quên nhìn đường xá.

Cô không biết mình lái tới nơi nào, lúc đang cua xe thì một chiếc xe từ phía đối diện cô đâm tới!

Tiếng thăng xe gấp chói tai vang lên trên đường xe chạy!

Khi Lâm Hương Giang nhìn thấy chiếc xe kia muốn đâm tới, giây phút ấy cô cực kỳ sợ hãi, đầu óc trống rỗng, trong lúc tay chân luống cuống đã làm rối loạn tay lái!

Rầm!

Sau một tiếng vang thật lớn, hai chiếc xe đụng vào nhau!

Xe của Lâm Hương Giang trực tiếp xông về phía trước, va chạm vào một bồn hoa, mà chiếc xe kia lại đâm vào đuôi xe của cô.

Đầu cô đập vào tay lái một cái, cũng may túi hơi an toàn đã bảo vệ cô, cô không bị thương tích gì nhưng sợ hãi đến mức chân mềm nhũn.

Cô mất một lúc lâu cũng chưa hoàn hồn lại được, cho đến khi có người tới gõ kính xe của cô.

Là người bước xuống từ chiếc xe đâm vào đuôi xe của cô.

Tay chân Lâm Hương Giang phát run, cô lấy lại bình tĩnh, đẩy cửa xuống xe.

Gõ kính xe cô là một người phụ nữ, mặc bộ trang phục giám đốc chuyên nghiệp, cô vừa xuống xe, đối phương liền quắc mắt tức giận: “Cô lái xe kiểu gì thế? Không muốn sống nữa hả? Cô muốn chết thì cũng đừng hại người khác!”

Lâm Hương Giang cũng không biết chuyện gì, vừa rồi trong đầu cô đều nghĩ đến chuyện ba cô bị hại chết, cho đến khi cô sắp đụng xe mới tỉnh táo lại.

“Tôi… Thật xin lỗi, tôi không phải cố ý” Suy nghĩ trong đầu cô còn rất loạn, theo bản năng nói xin lỗi trước.

“Không phải cố ý? Cô nhìn xem, xe cũng đụng thành thế này mà cô còn nói không phải cố ý?” Người phụ nữ không ngừng mắng Lâm Hương Giang.

Lâm Hương Giang quay đầu, thấy tình trạng bi thảm của hai chiếc xe sau khi đâm vào nhau, cả người cô chấn động một cái, bây giờ cô mới bắt đầu sợ, nếu như mới vừa rồi cô không đánh tay lái thì chỉ sợ rằng bây giờ cô đã bị đâm chết rồi!

Thấy sắc mặt cô trắng bệch nói không ra lời, đối phương lại trách mắng: “Rốt cuộc cô có biết lái xe không? Nếu không biết lái thì cô đừng…

*Ngọc Hiền” Một tiếng nói ngầm chứa sự uy nghiêm từ bên trong xe kia truyền tới.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 57


Chương 57: Bà chủ xảy ra chuyện

Ngọc Hiền quay đầu, thấy bà chủ xuống xe, vội vàng chạy về hỏi han: ‘Phó tổng giám đốc, sao chị lại xuống đây? Chị có khỏe không? Có bị thương ở đâu hay không?”

Hà Hàm Bội mặt không biểu cảm, không ai thấy trên mặt chị ta xuất hiện một nụ cười nào.

Lâm Hương Giang chưa tỉnh hồn, nghe tiếng nhìn lại thì thấy từ trên xe một người phụ nữ trung niên bước xuống, cả người chị ta mặc trang phục công sở đơn giản nhưng lại toát ra vẻ lão luyện, tóc vấn cao, trong khí chất cao quý lộ ra vẻ cường thế, ánh mắt sắc bén nghiêm túc, là dáng vẻ của một người phụ nữ mạnh mẽ.

Tại sao người phụ nữ này lại cho cô một loại hơi thở quen thuộc như vậy? Sao trên người chị ta có một loại khí thế áp bức người †a có phần tương tự với Hà Tuấn Khoa như thế?

Lâm Hương Giang nhìn ra chị ta là chủ xe, chị ta đi tới, cô vô cùng áy náy xin lỗi: “Quả thực thật xin lỗi chị, vừa nãy tôi lái xe không để ý… Nhưng chị yên tâm, tôi sẽ bồi thường những gì nên bồi thường”

Lúc này cô mới tỉnh táo lại, phát hiện mình tâm phiền ý loạn nên đã lái xe sai đường dẫn đến xảy ra tai nạn giao thông.

“Bồi thường?” Ngọc Hiền cười lạnh một tiếng, mắng cô tiếp: “Nếu như phó tổng giám đốc của chúng tôi bị thương, cô bồi thường nổi sao?”

Lúc này cảnh sát giao thông đã tới, hiện trường tai nạn xe cộ nhanh chóng bị phong tỏa.

Hà Hàm Bội nhàn nhạt liếc nhìn Lâm Hương Giang một cái, lạnh lùng n u không nói được vậy thì đi cục cảnh sát xử lý”

Dứt lời chị ta quay sang nói với Ngọc Hiền nói: “Gọi cho luật sư Kim tới.”

“Dạ, bây giờ tôi sẽ gọi ngay”

Lâm Hương Giang nghe vậy thì huyệt Thái dương đột nhiên đau, đối phương kêu luật sư nhanh như vậy sao?

Phòng làm việc của tổng giám đốc, Hoài Vũ vội vàng đi vào: “Tổng giám đốc Hà, bà chủ xảy ra chuyện rồi.”

““Xảy ra chuyện gì?” Tâm mắt của Hà Tuấn Khoa vẫn dừng ở trên văn kiện như cũ.

*Tai nạn xe cộ..”

“Cái gì? !” Ánh mắt của Hà Tuấn Khoa trầm xuống, ném bút ký tên trong tay xuống, anh lập tức đứng dậy đi ra ngoài: ‘Bệnh viện nào?”

Hoài Vũ thấy hản hiểu lâm thì vội vàng nói: “Không phải… Bà chủ không có sao, là cô ấy đâm vào người ta”

Hà Tuấn Khoa thầm thở phào một cái, nhưng lại nhanh chóng nhíu mày lại: “Ðâm vào người ta?”

*Chính xác mà nói cũng không đâm vào người ta, chính là… Tôi cũng không rõ cho lắm, bên cảnh sát giao thông điện thoại tới, bảo anh qua đó một chuyến”

Hà Tuấn Khoa lãnh liếc hắn một cái, lạnh lùng nói: “Vậy còn không mau đi chuẩn bị xe!”

*Vâng..” Hoài Vũ chạy ra ngoài như một làn khói.

Cục cảnh sát giao thông, Lâm Hương Giang đã khai báo xong, cảnh sát viên từ camera giám sát trên giao lộ thấy được nguyên nhân gây ra tai nạn xe, đúng là do cô lái sai đường nên gây ra tai nạn.

Cho nên trách nhiệm thuộc về cô, tất cả tổn thất của đối phương đều do cô chịu, bây giờ phải xem đối phương có thái độ như thế nào đã.

Hà Tuấn Khoa vừa đến nơi đã thấy Lâm Hương Giang đang ngây ngốc ngồi ở trong góc, ánh mắt hắn trầm xuống, cất bước đi tới.

Lâm Hương Giang đang cúi đầu, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện đôi chân thon dài của đàn ông, cô nghi hoặc ngước mắt nhìn lên, chạm phải ánh mắt âm u của người đàn ông, ngực cô đột nhiên dâng lên cái gì đó khiến cô lập tức đứng lên.

“Anh… anh tới rồi” Giọng nói của cô có chút run rẩy, thấy hẳn, trong đôi mắt buồn bã thoáng qua vẻ vui mừng, thậm chí có một giây nào đó xúc động muốn ôm lấy hắn, nhưng cô siết chặt vạt áo, cuối cùng vẫn kiềm chế cảm xúc ấy.

Hà Tuấn Khoa cong môi, quan sát cô từ trên xuống dưới một lần, phát hiện ngoài vết trầy trên trán cô ra thì không có kỳ vết thương nào khác, sự lo lẳng trên đường tới đây mới được tháo xuống “Em đâm người ta?” Lúc này hẳn mới lên tiếng, vẻ mặt nghiêm túc.

Lâm Hương Giang lắc đầu một cái rồi lại gật đầu một cái, bản thân cô cũng rối loạn: “Tôi…

“Tuấn Khoa?” Một giọng nữ cất lên cät đứt những gì Lâm Hương Giang muốn nói.

Hà Hàm Bội từ bên trong phòng tra khảo đi ra, đi theo phía sau chị ta là trợ lý và luật sư.

Chị ta tưởng là Hà Tuấn Khoa nghe được tin nên chạy tới đây vì chị ta.

“Chị cả?” Hà Tuấn Khoa thấy chị ta, nhất thời cũng bất ngờ, hắn không nhận được tin hôm nay chị cả sẽ trở về.

Hắn liếc nhìn Lâm Hương Giang rồi lại nhìn chị cả một chút, chẳng lẽ người Lâm Hương Giang đâm vào là chị cả?

Giờ phút này người kinh hãi nhất có lẽ là Lâm Hương Giang rồi, thấy hai người nhận ra nhau, cô bối rối, nhân vật tâm cơ kia vậy mà lại là chị cả của Hà Tuấn Khoa?

“Tổng giám đốc Hà, anh tới đón phó tổng giám đốc sao? Tôi nói anh nghe, chính là người phụ nữ đó lái xe sai đâm vào phó tổng giám đốc!” Trợ lý Ngọc Hiền lập tức tố cáo với anh.

Vẻ mặt Hà Tuấn Khoa hơi trầm xuống: “Chị cả, chị có bị thương không?”

*Thân thể của phó tổng giám đốc không bị thương tích gì, nhưng về tinh thần sợ là bị hoảng sợ không nhỏ, tổng giám đốc Hà anh yên tâm, chúng tôi và luật sư Kim đã nói chuyện với nhau rồi, nhất định sẽ bắt người gây tai nạn bồi thường thích đáng!” Ngọc Hiền lại nói tiếp.

Lâm Hương Giang nghe được lời của đối phương, da đầu cô tê dại một ận, nhìn chị cả hản thế kia chắc là sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô nhỉ?

Cô thầm liếc nhìn Hà Tuấn Khoa một cái, cô lại gây thêm phiền phức cho hẳn nữa rồi.

Hà Tuấn Khoa đè xuống bất ngờ trong lòng, làm thế nào hắn cũng không nghĩ tới Lâm Hương Giang lại trùng hợp đâm vào chị cả hắn, hẳn chuyển ánh mắt, nói: “Chị cả, chị không bị thương là em yên tâm rồi”

Hắn giơ tay kéo Lâm Hương Giang đến bên người, chính thức nói: “Chị cả, em giới thiệu với chị một chút, cô ấy là Lâm Hương Giang, cũng là bà xã của em”

Trong lòng Lâm Hương Giang giật mình, lúc này không phải hắn nên võ về chị cả, mau sớm dập tắt lửa giận của chị ta sao? Sao hẳn lại giới thiệu cô chỉ vậy?

Cô rút tay ra, định rút tay về cho bằng được, nhưng bàn tay của người đàn ông này lại nấm lấy tay cô thật chặt, cô không cách nào tránh thoát, chỉ có thể nhäm mắt cong môi mỉm cười với Hà Hàm Bội, nói: “Chào chị, chị cả…”

Hà Hàm Bội nghe lời giới thiệu của Hà Tuấn Khoa, ánh mắt đột nhiên trâm xuống. Chị ta híp mắt nhìn chăm chăm Lâm Hương Giang, người phụ nữ chính này là người hắn không nói tiếng nào đã lấy về nhà kia sao?

Vừa rồi chị ta không hề chú ý đến Lâm Hương Giang, lúc này ánh mắt nhìn chằm chăm cô gần như có thể gọi là dán mắt lên người cô.

Chị ta đang suy nghĩ, rốt cuộc người phụ nữ này có bản lĩnh gì mà lại để cho em trai của chị ta ngay cả thông báo với chị ta cũng không làm đã tự đi đăng ký kết hôn rồi?

Ngọc Hiền sau lưng chị ta đã kinh ngạc đến mức nói không ra lời.

Vẻ mặt Hà Hàm Bội căng thẳng, không nói một lời nào cả.

Bầu không khí lập tức trở nên có chút đóng băng, Lâm Hương Giang cảm thấy đè nén.

Một hồi lâu, Hà Hàm Bội mới lạnh lùng nặn ra một câu nói: “Tôi không phải chị cả của côi” Dứt lời chị ta lạnh mặt sải bước rời đi.

Ngọc Hiền run sợ mấy giây mới đuổi theo: “Phó tổng giám đốc…”

Sắc mặt Lâm Hương Giang mờ mịt nhìn về phía Hà Tuấn Khoa: “Chị cả của anh sao vậy?”

Ánh mắt của Hà Tuấn Khoa có cái gì chợt lóe lên, nhưng hắn không nói nhiều với cô mà chỉ nói một câu: “Về nhà rồi nói sau”

“Bây giờ tôi có thể đi rồi sao?” Cô trợn †o hai mắt, nhìn khí thế kia của chị cả hắn hẳn là sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy chứ?

Hà Tuấn Khoa nhìn về phía Hoài Vũ, hản vội vàng nói: “Tổng giám đốc Hà, anh có thể đưa bà chủ trở về rồi, tôi mới nộp tiền phạt xong, cũng nói chuyện với cảnh sát viên rồi, chuyện này chỉ bồi thường là được rồi”

“Đi thôi” Hà Tuấn Khoa nắm chặt tay cô rồi rời đi.

Lâm Hương Giang cúi đầu thấy tay mình được bao bọc trong bàn tay lo lớn và vững vàng của hắn, cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay hẳn truyền tới, giây phút đó, trái tim cô cũng ấm áp theo.

Cô đột nhiên biết cái gì gọi là cảm giác an toàn.

Nhưng cô vẫn có một chút thấp thỏm, lần này cô đâm phải chị cả hãn, chäc chän là ấn tượng của chị cả đối với cô không tốt rồi.

Nàng bỗng nhiên nhớ tới trước đó Hà Tùng Nhân từng nói với cô, trong nhà họ Hà còn có một nhân vật lợi hại, ngay cả Hà Tuấn Khoa cũng phải nghe lời của người này.

Cho nên, nhân vật này này chính là chị cả của hẳn phải không?

Bọn họ ngồi lên chiếc xe đã chờ ở bên ngoài, trên đường trở về, Hà Tuấn Khoa hỏi: “Tại sao lại lái xe sai?”

“Tôi… Lúc tôi lái xe đột nhiên nghĩ tới chuyện lúc ba tôi còn sống nên mới nhất thời lái sai…” Lâm Hương Giang cúi đầu nói.

Cô đã tự trách bản thân mình, chẳng qua là lúc đó tâm trạng của cô thật sự quá tệ.

*Chị cả của anh… Sẽ không bởi vì như vậy mà có thành kiến với tôi, ghét tôi chứ?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 58


Chương 58: Kêu tôi là chồng

Người đàn ông không chút biểu cảm, hỏi ngược lại cô: “Em nói thử xem?”

Lâm Hương Giang rũ mắt: “Tôi… Bây giờ tôi cũng rất hối hận, tôi cũng không nghĩ răng sẽ đâm phải chị ấy”

“Hối hận? Lúc lái xe sao không suy nghĩ một chút sẽ có hậu quả gì không? Lỡ em bị người ta đâm hoặc là em bị người ta đâm thì hậu quả em gánh vác nổi không?” Vẻ mặt của hẳn gần như nghiêm khắc mà trách mắng cô.

Lâm Hương Giang bị vẻ mặt nghiêm túc của người đàn ông dọa cho giật mình: “Tôi, biết sai rồi, nhưng mà… Chúng ta bây giờ là vợ chồng, chị cả anh nể mặt anh chắc sẽ tha thứ cho tôi lần này chứ?”

Người đàn ông vẫn xụ mặt như cũ: “Chỉ sợ chị ấy không nhận cô em dâu này đâu.”

Lâm Hương Giang ngẩn ra, hẳn nói không sai, mới vừa rồi cô gọi chị ta một tiếng chị cả, nào ngờ Hà Hàm Bội lại trực tiếp mặc kệ bỏ đi.

“Vậy làm sao bây giờ? Tôi trực tiếp xin lỗi chị ấy liệu có được không?”

“Em đâm hỏng xe chị ấy, nói một câu xin lỗi là xong chuyện ư?”

Lâm Hương Giang lại rũ mắt, vẻ mặt đầy khổ não: “Tôi biết, tôi nhất định sẽ bồi thường, chẳng qua là…” Trong một thời gian ngắn cô không thể có nhiều tiền như vậy, cô cũng biết chiếc xe kia của chị cả không phải là loại xe bình thường “Đối với chị ấy mà nói, em bồi thường và tôi bồi thường có cái gì khác nhau?” Hàng lông mi dài của người đàn ông khẽ nhấc lên.

“Vậy… Vậy rốt cuộc tôi phải làm sao? Anh cứ nói thẳng cho tôi biết đi” Cái này không được, cái kia cũng không được, cô thật sự không biết phải đối phó với chị cả hẳn như thế nào.

Vẻ mặt Hà Tuấn Khoa không thay đổi, đáy mắt hiện lên một tia sâu xa: “Tôi có thể giúp em bồi thường cái xe hỏng đó, coi như là em thiếu nợ tôi”

Lâm Hương Giang nhìn thẳng vào hẳn, trong lúc nhất thời không còn lời nào để nói, nói đi nói lại, thì ra là muốn cô mắc nợ ân tình với hẳn.

Trong chốc lát, cô mới chần chờ lên tiếng: “Bao gồm chuyện chỉ cả anh, anh cũng giúp tôi giải quyết luôn sao?”

Hà Tuấn Khoa hơi gật đầu: “Chỉ dựa vào tôi còn chưa đủ, em phải phối hợp với tôi?

“Phối hợp như thế nào?” Cô tràn đầy nghỉ ngờ hỏi hắn.

Ánh mắt của người đàn ông trở nên nghiền ngẫm: “Ví dụ như… Lúc ở nhà em có thể kêu tôi là chồng.”

Chồng?

Khóe mắt của Lâm Hương Giang giật một cái, lẽ nào là muốn cô phối hợp diễn cảnh vợ chồng ân ái trước mặt chị cả hẳn đó chứ?

Hà Hàm Bội lạnh mặt trở lại nhà họ Hà, đúng lúc hôm nay Liễu Thu Cúc cũng ở đây, thấy chị ta trở lại, trên mặt bà ta vui mừng: chị cả chị về rồi à, chị mà không về thì sợ rằng cái nhà này sắp xong rồi.”

Hà Hàm Bội ngồi trên ghế sa lon một người trong phòng khách, mặt không biểu cảm liếc bà ta một cái, giọng nói vẫn trong trẻo lạnh lùng trước sau như một: “Cái gì xong rồi?”

Liễu Thu Cúc vội vàng đi tới ngồi xuống ngay ở bên cạnh chị ta: “Chị còn không biết sao? Thãng nhóc Tuấn Khoa không để ý đến sự phản đối của mọi người, cưới một người phụ nữ lòng dạ không lường vào nhà!”

Hà Hàm Bội là người con đầu tiên của Hà Phương Đông, là chị cả nhà họ Hà, Liễu Thu Cúc ở trước mặt chị ta đều là người dưới, là em dâu của chị ta.

Hà Phương Đông tổng cộng có ba người con, trừ thằng hai bị tai nạn xe cộ qua đời thì bây giờ chỉ còn có con gái lớn và con trai nhỏ, mà Hà Tuấn Khoa là đứa con ông có lúc về nhà cho nên về tuổi tác chênh lệch rất lớn với chị cả.

Hà Hàm Bội híp mắt một cái, nhớ tới người phụ nữ tên Lâm Hương Giang đó, đáy mắt lạnh lẽo hẳn đi.

“Lời này có ý gì?” Trước khi chị ta trở lại đã nghe nói đến Lâm Hương Giang, nhưng cụ thể.

vẫn không coi là rất rõ ràng “Chị cả, chị thật sự không biết sao? Xem ra Lâm Hương Giang này quả nhiên không đơn giản, để cho Tuấn Khoa luôn luôn nghe lời chị như vậy lần này không nói gì với chị đã đi đăng ký kết hôn với cô ta rồi!” Đến nay Liễu Thu Cúc không cách nào dễ dàng tha thứ cho việc Lâm Hương Giang tiến vào nhà họ Hà, trở thành một thành viên của nhà họ Hà.

“Chị cả, em nói cho chị nghe, Lâm Hương Giang này bụng dạ khó lường, cô lợi dụng đứa trẻ để đến gần Tuấn Khoa…”

“Chị dâu, chị nói xấu vợ con tôi ở sau lưng không tốt lãm thì phải?” Vẻ mặt Hà Tuấn Khoa lạnh lùng đi vào phòng khách, bên cạnh anh là Lâm Hương Giang.

Liễu Thu Cúc đang muốn kể với Hà Hàm Bội những lỗi lầm của Lâm Hương Giang, không ngờ Hà Tuấn Khoa lại trở về vào lúc này, còn bị hắn nghe được, nhất là Lâm Hương Giang cũng ở đây!

Trên mặt bà ta thoáng qua vẻ lúng túng, nhưng nhanh chóng che giấu đi, lập tức đối sắc mặt: “Tuấn Khoa, chị không phải đang nói xấu mà là nói thật” Nói xong bà ta còn trừng Lâm Hương Giang một cái.

Ánh mắt Hà Tuấn Khoa trầm xuống: “Chị dâu, vợ tôi lòng dạ đơn thuần lương thiện, mà chị nói cô ấy bụng dạ khó lường, đây mà là nói thật?”

Liễu Thu Cúc thiếu chút nữa phun ra hai ngụm máu tươi, Lâm Hương Giang lòng dạ đơn thuần lương thiện? Sao hän có thể nói ra lời trái lương tâm như vậy?

Lâm Hương Giang im lặng đứng ở bên người Hà Tuấn Khoa, cô không lên tiếng, Liễu Thu Cúc đối với cô từ trước đến giờ không có lời gì tốt, cô đã thấy thành quen rồi nên không trách làm gì.

Chẳng qua là cô thấy Liễu Thu Cúc lại nhớ tới những lời nói đó của Phan Thanh Y, cô không khỏi thầm nghĩ, cái chết của ba cô có thể có liên quan đến Liễu Thu Cúc hay không?

Hà Hàm Bội nhíu mày, tầm mắt dừng ở trên người Hà Tuấn Khoa, hản không hỏi chị ta một tiếng mà lại cùng Liễu Thu Cúc tranh luận, giống như là không cho người khác nói vợ hẳn một câu không bằng.

Hắn quan tâm người phụ nữ tên Lâm Hương Giang này như vậy sao?

Chị ta quét ánh mắt lạnh lùng qua bàn tay đang nắm chặt của hai người, đột nhiên đứng dậy, lạnh giọng nói với Hà Tuấn Khoa: “Em đi ra đây với chị!” Dứt lời, chị ta xoay người đi phòng đọc sách.

Hà Tuấn Khoa nói khẽ với người phụ nữ bên cạnh rằng: “Em về phòng trước nghỉ ngơi đi”

Lâm Hương Giang gật đầu một cái: “Được” Cô thu hồi tâm mắt ở trên người Liễu Thu Cúc lại.

Phòng đọc sách, Hà Tuấn Khoa vừa đi vào liền thấy chị cả mặt không biểu cảm, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chăm hẳn.

Hắn đóng cửa lại, ung dung đi tới: “Chị cả, chị trở lại làm sao không nói với em một tiếng để em đi đón chị.”

Hà Hàm Bội cười lạnh một tiếng: “Bây giờ em đã có vợ, trong mắt chỗ nào còn có chị?”

“Chị cả nói gì vậy? Cho dù em đã cưới vợ thì chị vĩnh viễn luôn là người chị mà em tôn kính nhất, là người em thân thiết nhất” Hà Tuấn Khoa ngồi xuống đối diện với chị ta, không nhanh không chậm trả lời.

Mẹ của bọn họ qua đời bởi vì lúc sinh Hà Tuấn Khoa bị khó sinh, cho nên hắn vừa ra đời là do Hà Hàm Bội một tay chăm sóc, cộng thêm tuổi tác bọn họ chênh lệch rất lớn, người không biết sẽ cho rằng chị ta là mẹ hắn.

Mà đối với Hà Hàm Bội mà nói, Hà Tuấn Khoa là người một tay chị ta nuôi lớn, hắn đúng là em trai chị ta, nhưng chị ta đã xem hẳn như con mình mà chăm sóc bao nhiêu năm nay.

Đến nay chị ta chưa lấy chồng cũng chính là vì chăm sóc hắn, chuyện cả đời hẳn vốn nên do chị ta quyết định chứ không phải đế hẳn tùy tiện tìm một người phụ nữ đi đăng ký kết hôn là xong chuyện Người phụ nữ có thế xứng với hắn ít nhất cũng phải môn đăng hộ đối chứ không phải là chó mèo ngoài đường!

“Phải không? Nếu như trong lòng em thật sự có người chị cả này, chuyện lớn như kết hôn này, sao em không nói với chị một tiếng đã tự quyết định?” Trong lòng chị ta rốt cuộc vẫn cảm thấy tức giận, đối với chuyện này, chị ta khó mà quên được.

Ánh mắt đen láy của Hà Tuấn Khoa trầm xuống mấy phần: “Chuyện này quả thật em làm hơi vội, chưa kịp nói với chị một tiếng, bây giờ chị về rồi, chị và Hương Giang có thể làm quen với nhau mà”

Mặt Hà Hàm Bội liền biến sắc, không khỏi đập mặt bàn: “Chị có nói với em là muốn làm quen với cô ta hay không?”

Rõ ràng chị ta đã nói là hẳn không nói tiếng nào đã kết hôn, hoàn toàn không để chị ta vào trong mắt, vậy mà hắn còn giả bộ hồ đồ với chị ta?

Hà Tuấn Khoa vấn cứ làm như thật sự nghe không hiểu ý chị ta, anh trả lời: “Chị cả, thật ra thì con người Hương Giang cũng không tệ, chị và cô ấy sống chung lâu cũng biết, ít nhất cô ấy và những người phụ nữ một lòng muốn đến gần em không giống nhau”

Hà Hàm Bội nhìn chäm chảm hản không chớp mắt, chế giễu: “Nhưng sao chị nghe nói cô ta còn là bạn gái trước của Tùng Nhân vậy?

Cô ta còn từng phản bội Tùng Nhân?”

Hà Tuấn Khoa rủ mắt, hẳn biết lần này chị cả trở về không thể nào không hỏi thăm Lâm Hương Giang, sợ răng chị ta đột nhiên trở lại cũng là vì Lâm Hương Giang.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 59


Chương 59: Ba, ba lại ăn h**p mẹ rồi

*Nhưng đó đều là chuyện đã qua…”

“Chuyện đã qua không có nghĩa là chưa từng xảy ra! Loại phụ nữ này mà em cũng dám kết hôn với cô ta? Rõ ràng mục đích của cô ta không tốt!”

*Chị cả, chị không chung đụng với cô ấy, chị chẳng qua là nghe những lời bịa đặt không tốt về cô, chỉ dựa vào những thứ này sao chị có thể nhận định mục đích của cô ấy không tốt chứ?” Giọng nói của Hà Tuấn Khoa vẫn không nhanh không chậm, hẳn chỉ đang nói lý với chị ta chứ không phải là cãi vã với chị ta.

Nhưng dưới cái nhìn của Hà Hàm Bội, đây là lần đầu tiên hắn vì một người phụ nữ mà cãi vã với chị ta!

Tay chị ta nắm chặt tay vịn của ghế, ngực phập phồng: “Tóm lại, chị không đồng ý em kết hôn với người phụ nữ như thế này, hôm nay cô ta đâm vào chị, nếu không phải mạng chị lớn thì chị đã bị cô ta đâm chết rồi! Vì tốt cho em, em lập tức ly hôn với cô ta ngay!”

Hà Tuấn Khoa nhướng mày: “Chị cả, chuyện hôm nay là một hiểu lầm, thành kiến của chị về cô ấy có phải hơi lớn rồi hay không?”

“Không phải chị có thành kiến lớn với cô ta mà là cô ta căn bản không thích hợp với eml”

“Có thích hợp với em hay không thì chỉ có mình em biết, chị cả, em đã ba mươi tuổi rồi, cuộc sống trước kia của em là do chị định đoạt, cuộc sống sau này… em muốn tự làm chủ” Mỗi một lời nói, mỗi một hành động của Hà Tuấn Khoa đối với chị ta đều hết sức tôn kính, nhưng trong lời nói có sự cường thế của hắn.

Trong lòng Hà Hàm Bội chấn động một cái, chị ta đột nhiên cảm thấy đứa em trai mà mình một tay nuôi lớn có chút xa lạ, hắn không còn là đứa trẻ bất kỳ chuyện nào cũng nghe lời chị ta nữa.

Trong lòng chị ta sinh ra một tia sợ hãi, chị †a càng muốn quản chặt hắn mới được!

“Nếu cuộc sống trước kia của em là do chị hoạch định thì cuộc sống sau này cũng vậy, trừ phi chị chết!” Lời nói của chị ta càng mạnh mẽ hơn hẳn.

Con ngươi của Hà Tuấn Khoa bỗng nhiên co rúm lại một cái, sau khi yên lặng một lát hẳn vẫn không nhanh không chậm trả lời: “Chị cả, lời này của chị nghiêm trọng rồi, Hương Giang bây giờ đã là vợ của em, cũng là mẹ của con em, cả nhà ba người chúng em không ai có thể tách ra được.”

“Như vậy là em không chịu ly hôn với cô ta?”

Hà Tuấn Khoa đứng lên, ung dung nói: “Chị cả, em nghĩ chị nên cho cô ấy một cơ hội, trước tiên chị hãy hiểu rõ về cô ấy rồi hằng nói chúng em có hợp hay không, chẳng lẽ chị không hi vọng em có được hạnh phúc? Nếu như em ly hôn với cô ấy, có lẽ cả đời này của em cũng không có cái gì có thể làm em hạnh phúc được nữa”

Không đợi chị ta mở miệng, hẳn lại nói “Hôm nay chị bị sợ hãi rồi, ngày khác em sẽ chuẩn bị tiệc đón chị trở về, đến lúc đó em sẽ bảo Hương Giang xin lỗi chị”

Hà Tuấn Khoa nói xong liền xoay người rời khỏi phòng đọc sách, mà Hà Hàm Bội không nói một lời ngồi ở chỗ đó nhìn hắn rời đi.

Chị ta cau mày, hạnh phúc? Lâm Hương Giang này có thể cho hẳn hạnh phúc gì?

Lâm Hương Giang ở phòng chờ Hà Tuấn Khoa, cô ngồi không yên, thế là đi tới đi lui ở trong phòng, không biết hần và chị cả nói chuyện thế nào rồi?

Lúc này, cô nghe được tiếng cửa phòng mở ra thì lập tức quay đầu lại, quả nhiên là Hà Tuấn Khoa đã đi ra.

Cô lập tức chạy tới: “Sao rồi, sao rồi? Chị cả của anh có tha thứ cho tôi không?”

Thấy cô lo lắng như vậy, vẻ mặt Hà Tuấn Khoa căng cứng, dáng vẻ một lời khó nói hết.

Nhìn thấy sắc mặt của hẳn tệ như vậy, cô thử dò hỏi: “Anh không làm căng với chị ấy chứ? Cô ấy có chịu tha thứ cho tôi không?”

Hà Tuấn Khoa ngồi xuống ghế sa lon, cô cũng ngồi xuống theo, không nhịn được than thở: “Tôi cũng biết chị ấy không dễ nói chuyện như vậy, cho dù đã bồi thường tiền xe rồi thì ấn tượng của chị ấy đối với tôi cũng không tốt rồi”

“Ấn tượng của chị ấy đối với em… Quả thật không tốt” Người đàn ông gật đầu phụ họa.

“Vậy anh nói bây giờ phải làm sao?” Trong lòng Lâm Hương Giang cảm thấy có chút nặng nề, hắn sẽ không vì cô mà bị chị cả mắng đó chứ?

“Chị ấy bảo tôi và em ly hôn” Người đàn ông bất thình lình ném một câu nói như vậy, còn bình tĩnh nhìn cô.

““Hả? Ly… hôn?” Trong lòng Lâm Hương.

Giang cả kinh, cô có nghĩ tới điểm này nhưng không ngờ rằng chị cả thật sự vẫn mở miệng nói ra.

“Vậy anh… Đồng ý?” Cô thử dò hỏi Ánh mắt hai người chạm vào nhau, người đàn ông không lập tức trả lời ngay, điều này khiến trái tim cô vọt lên cao, cô lo lắng cái gì chứ?

Chẳng lẽ cô không muốn ly hôn với hẳn?

Bọn họ chẳng qua là hôn nhân hợp đồng thôi mà.

Nhưng mà… Nếu như ly hôn, đứa bé kia thuộc về người nào?

“Em muốn ly hôn với tôi?” Hắn xít lại gần trước mặt cô, thấp giọng hỏi.

Hắn dựa vào gần như vậy, hơi thở của hai người đan vào nhau, cô hoảng hốt trong phút chốc, lắc đâu theo phản xạ có điều kiện: “Không, tôi không muốn ly hôn”

Cô đột nhiên nghĩ đến, nếu ly hôn thì đứa trẻ rất có thể không phải của cô, cho nên cô tuyệt không đồng ý ly hôn.

Trong mắt Hà Tuấn Khoa hiện lên một chút ánh sáng, môi mỏng cũng cong lên: “Vậy thì được rồi, xem ra em không quên cam kết giữa chúng ta”

“Nhưng mà chị cả của anh…

“Tôi đã giải quyết rồi, chị ấy sẽ cho em cơ hội để hiểu rõ nhau, tiếp theo em phải biểu hiện tốt một chút, đừng để tôi mất mặt”

Lâm Hương Giang trợn mắt: “Anh giải quyết rồi? Vậy anh làm gì mà mang vẻ mặt căng thẳng đó, tôi còn tưởng răng anh không giúp được gì!”

Cô nhất thời nhanh miệng, không kiêng dè mà thốt lên.

Sau khi nói xong thấy người đàn ông nheo mắt lại nhìn chăm chằm cô, cô vội vàng cong môi cười nói: “Giải quyết xong là tốt rồi, vậy tôi đi xem thử Thanh Dương trở về chưa”

Cô nói xong liền đứng dậy muốn đi, nhưng tay lại bị người đàn ông bắt lại, hẳn dùng sức kéo một cái, cô liền ngã trở lại trên ghế sa lon, cơ thể của người đàn ông sáp lại gần, giọng nói trầm thấp lộ ra vẻ nguy hiểm: “Vừa rồi em nói ai không giúp được gì?”

Lâm Hương Giang còn chưa kịp phản ứng đã bị người đàn ông nhốt ở trên ghế sa lon, hắn còn dùng cái ánh mắt nguy hiểm ấy khóa cô lại, tựa như cô bây giờ đã biến thành con mồi của hắn.

Bị hơi thở của người đàn ông bao phủ, gò má cô hơi nóng lên: “Cái đó, tôi…”

Cô còn chưa nói xong, người đàn ông đã nắm cằm cô, hơi thở ấm áp lướt lên mặt cô, giọng nói khàn khàn vang lên: “Tôi thân là chồng của em, có phải nên làm chút gì để chứng minh tôi rốt cuộc có hữu dụng hay không không?”

Hai tay cô để ở trước ngực người đàn ông, cảm giác được hắn càng ngày càng ép lại gần, cô lập tức hốt hoảng luống cuống: “Không phải… Hà Tuấn Khoa, hôm nay chị cả anh trở về, không phải anh nên đi chào hỏi chị ấy SaO..’ “Ừ, nhưng trước tiên tôi phải chứng minh với em, sau đó lại đi nói chuyện với chị ấy”

Quả nhiên, không thể tùy tiện nói với đàn ông hai chữ vô dụng được!

Cô hết sức hối hận, liền vội vàng nói: “Không cần, anh không cần… anh rất giỏi, thật sự…

Hối hận đã vô dụng, đôi môi của người đàn ông đã dán lên môi cô, hẳn nhất định phải chứng minh hẳn rốt cuộc có hữu dụng hay không!

Gò má của Lâm Hương Giang trong nháy.

mắt nóng bừng, hô hấp cũng tăng nhanh, cô chỉ nói có một câu mà thôi, hắn cần gì phải tích cực như vậy? Da đầu cô tê dại, hẳn muốn chứng minh như thế nào?

Người đàn ông cao lớn đè ép cơ thể nhỏ bé của cô ở trên ghế sa lon, hiển nhiên cái ghế sa lon này đã không cách nào chứa được hai người, hẳn ôm cô từ trên ghế sa lon lăn xuống tấm thảm lông dê mềm mại trải trên nền đất, cô cũng không cảm thấy đau, chẳng qua là sau khi lăn xuống đầu óc có hơi choáng váng.

Cô nằm ở thảm lông dê, mái tóc dài tản mát trên thảm như tảo biển, ánh mắt mê ly, đôi môi đỏ bừng, dáng vẻ khiến người ta muốn thương yêu.

Hơi thở của hẳn cũng rất nặng nề, vốn chỉ là muốn hù dọa cô một chút, không ngờ lại bị dáng vẻ lúc này của cô quyến rũ, hầu kết hấp dẫn không nhịn được chuyển động một cái, nhất thời đ*ng t*nh cúi đầu hôn cô thêm lần nữa.

Cửa phòng bị người đẩy ra: “Mẹ mẹ.

Nghe nói mẹ đâm người…”

Lâm Thanh Dương tan học trở lại thì nghe người làm bàn tán nói hôm nay mẹ cậu bé đâm người ta, cậu bé cuống cuồng lập tức chạy trở về phòng muốn hỏi rõ ràng.

Vậy mà mở cửa một cái đã thấy mẹ bị ba đè trên mặt đất, cậu bé trợn tròn đôi mät đen nhánh, vội vàng chạy tới, khuôn mặt nhỏ nhắn đanh lại tố cáo người đàn ông trên nền đất: “Ba, bà đè mẹ làm gì? Ba lại ăn h**p mẹ sao?”
 
Back
Top Bottom