Ngôn Tình Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 20


Chương 20 – Sau này chúng ta có thể làm bạn

Bầu không khí trong văn phòng bởi vì lời nói kia của cô Trúc Mai mà trở nên yên lặng một cách kỳ lạ, nhất là giữa Hà Tuấn Khoa và Lâm Thanh Dương.

Lâm Hương Giang nghe thấy lời cô giáo nói trong lòng cũng cảm thấy giật mình, thật ra thì từ lần đầu tiên gặp Hà Tuấn Khoa, cô đã thấy con trai mình và hắn rất giống nhau, trong lòng cô từng có hoài nghi, nhưng không dám nghĩ đến chuyện kia.

Cô cong môi cười một tiếng, phá vỡ bầu không khí an tĩnh quá đáng lúc này: “Cô Trúc Mai, tôi thấy chỉ là bạn học chung lớp hiểu lầm mới đánh nhau thôi, chuyện này cũng không cần làm lớn ra làm gì.”

Cô Trúc Mai đã sớm quen với chuyện đùa giỡn giữa những đứa trẻ: “Tôi chỉ muốn thông báo cho phụ huynh đến tìm hiểu tình hình của con một chút thôi, nếu chuyện có thể giải quyết hòa bình đương nhiên là tốt rồi”

Cô Trúc Mai nghiêm túc nhìn về phía Lý Duy: “Con đã thấy ba của Thanh Dương đến rồi đó, sau này không nói bạn không có như vậy nữa, biết chưa?”

Lý Duy vẫn có chút không phục, cúi đầu buồn bực: “Biết.”

“Vậy hai đứa xin lỗi nhau đi, sau này vẫn là bạn học tốt với nhau.” Cô Trúc Mai nói.

Không ngờ Lâm Thanh Dương lập tức nói: “Con sẽ không tha thứ những lời nó nói, cũng không chấp nhận nó xin lỗi con, bất quá con cũng đánh nó, coi như huề nhau”

Ý tức là, cậu nhóc không chấp nhận bạn xin lỗi, cũng sẽ không xin lỗi bạn.

Lý Duy cũng nổi nóng: “Mày có ba thì sao chứ? Ai mà không có ba? Hừ!” Nói xong hất đầu qua một bên.

Lâm Thanh Dương cũng nặng nề hừ một tiếng, hất đầu qua bên kia, không ai nhìn ai.

Các vị người lớn đứng một bên thấy hai thắng nhóc con như vậy, cũng chỉ đành lắc đầu cười.

Sau đó Lâm Hương Giang đón con trai về nhà.

Hà Tuấn Khoa đưa họ về.

Lâm Hương Giang chẳng qua chỉ khách sáo hỏi hắn một câu, nếu không bận thì lên lầu uống ly nước? Không ngờ hắn xuống xe thật, đi theo họ lên lầu.

Chân cô bị thương đi lại bất tiện, Hà Tuấn Khoa và nhóc con mỗi người một bên đỡ cô, trong lòng cô chợt lướt qua một cảm giác kỳ quái.

Trở về nhà, vốn cũng không tính là không gian chật hẹp cho lắm nhưng bởi vì sự xuất hiện của người đàn ông Hà Tuấn Khoa cao lớn này, trở nên có chút bí bách.

Lâm Hương Giang cảm thấy hơi ngượng ngùng, mời hắn đến cái ổ nhỏ này của họ, có phải làm chậm trễ lịch trình của ông tổng giám đốc hay không?

*Tổng giám đốc, anh ngồi xuống đây trước đi ạ” Lâm Hương Giang mời hẳn ngồi xuống ghế sa lon.

Quay đầu nói với con trai: ‘Rót cho chú một ly nước”

Trước ngày hôm nay Lâm Thanh Dương không thể nào thích nổi Hà Tuấn Khoa, bất quá lúc nấy thấy hắn giúp cậu cứu nguy, cậu liền đi rót một ly nước cho hẳn.

“Mẹ, mẹ cũng ngồi đi, con rót nước cho mẹ uống nha” Cậu nhóc vẫn rất thân thiết với mẹ mình.

Lâm Hương Giang thấy Hà Tuấn Khoa không chê bai, nghiêm túc ngồi xuống sa lon, thầm thở phào .

Nhóc con nhanh chóng rót hai ly nước đến, đặt ly nước ở trước mặt Hà Tuấn Khoa nghiêm túc nói: “Chú, mặc dù trước đây chú rất đáng ghét, bất quá hôm nay chú đã giúp.

cháu, vậy cháu cám ơn chú, sau này chúng ta có thể làm bạn.”

Nói xong cậu nhóc còn vỗ võ vào vai Hà Tuấn Khoa như thật, đúng kiểu người lớn trẻ con.

Lâm Hương Giang nghe thấy lời của con, thiếu chút nữa sặc hớp nước vừa uống ngoài.

Hà Tuấn Khoa càng hứng thú nhìn nhóc con, cánh môi mỏng nhếch lên: “Nói như vậy tức là, muốn làm bạn với cháu còn phải phù hợp điều kiện mới được?”

“Đương nhiên, không phải ai cũng có tư cách này đâu, chú,chú có phải cảm thấy rất vinh hạnh hay không?” Nhóc con hất căm, mặt đầy kiêu ngạo.

Độ cong bên mép Hà Tuấn Khoa càng mở rộng, đáy mắt hứng thú càng sâu: “Quả thật… rất vinh hạnh” Hắn không khỏi thầm nghĩ, Lâm Hương Giang làm sao lại dạy ra cậu con trai thú vị như vậy?

Lâm Hương Giang trong lòng đổ mồ hôi, vội vàng đem kéo con trai đến bên cạnh: “Để mẹ xem nào, trên người con có bị thương không?”

*Không có, mẹ không cần lo lắng cho con đâu, Lý Duy không phải đối thủ của con”

“Vậy chỗ này làm sao bị thương? Quần áo cũng nát hết!” Lâm Hương Giang tức giận chỉ chỉ khóe miệng cậu nhóc.

Nhóc con thầm măng Lý Duy một trận, vội vàng né tay cô: “Chẳng qua là vô tình bị nó đánh trúng thôi”

“Sau này không được đánh nhau với bạn học nữa, dùng võ lực không thể giải quyết vấn đề, có nhớ chưa?” Lâm Hương Giang không khỏi đau lòng nhẹ giọng nói.

“Vậy thì còn phải xem chuyện gì, có một số việc vẫn phải động tay động chân mới có thể giải quyết”

Lâm Hương Giang nghe xong bó tay, thở dài một hơi: “Con đừng có mà ba hoa với mẹ, đi tắm rồi thay quần áo nhanh lên”

*Tuân lệnh, mẹ xinh đẹp!”

Nhóc con nói xong liền ngoan ngoãn đi vào phòng tắm.

Trong phòng khách chỉ còn lại Lâm Hương Giang và Hà Tuấn Khoa, cô vừa quay đầu liền bắt gặp đôi mắt đen sâu thảm của hắn, mới phát hiện hắn đang quan sát cô.

“Cái đó… Hôm nay nhiều chuyện phải cảm ơn anh”

“Không cần khách sáo, cô cũng bị thương vì tôi, không phải sao?” Hắn lạnh nhạt nói.

Lâm Hương Giang tránh đôi mắt hẳn, trong đầu nghĩ, hắn ngồi cũng ngồi rồi, nước cũng uống rồi, có phải nên đi rồi hay không?

Không phải cô muốn đuổi khách, mà là chẳng biết tại sao, hắn luôn để cho cô có cảm giác không được tự nhiên.

“Ba đứa bé đâu?” Người đàn ông bất thình lình hỏi.

Lâm Hương Giang khẽ run, tay đặt trên ghế sa lon không tự chủ nắm chặt, vấn đề này cô không cách nào trả lời.

*Tôi nhớ trong CV của cô ghi là chưa lập gia đình, vậy nói như cô là có thai trước khi cưới sao?” Con ngươi Hà Tuấn Khoa hơi nheo lại nhìn cô chăm chú.

Lâm Hương Giang sau khi hít sâu một hơi mới chậm rãi nói: “Đúng, tôi có thai trước khi cưới, đứa trẻ không có ba”

Hà Tuấn Khoa vẫn nhìn thẳng cô, tốc độ nói không nhanh cũng không chạm, lại có khí thức bách người khác: “Không có ba lấy đâu ra đứa trẻ?”

Hắn ngừng một chút, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cô: “Không phải của Tùng Nhân sao?”

Lâm Hương Giang nghe vậy bỗng dưng nhìn về phía hắn, sau đó đôi mi thanh tú nhíu chặt, lập tức phủ nhận: “Dĩ nhiên là không phải!”

Hai người bốn mắt nhìn nhau, cô nhìn thấy hoài nghi trong mắt hắn, hắn cho rằng Thanh Dương là con trai của Hà Tùng Nhân sao?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 21


Chương 21 Làm xét nghiệm ADN

*Tổng giám đốc, cho dù anh oó tin hay không, Thanh Dương và Hà Tùng Nhân không có bất kỳ quan hệ nào cả” Lâm Hương Giang nhìn thẳng vào hẳn Năm xưa, cô cho rằng người đàn ông ở khách sạn đêm đó là Hà Tùng Nhân, sau đó mới biết đó là Phan Thanh Y bày mưu hãm hại cô.

Người đàn ông làm cho cô mất đi lần đầu tiên không phải Hà Tùng Nhân, cô cũng không biết là ai.

Khi cô biết chuyện này trong hôn lễ suýt chút nữa không gượng dậy nổi!

Cô cũng không ngờ mình ‘may mắn như vậy, một đêm liền trúng thưởng, có thai sinh ra con trai mình bây giờ.

Từ đầu đến cuối, cô và Hà Tùng Nhân không hề xảy ra bất cứ quan hệ thể xác nào, đứa nhỏ này làm sao có thể là của hắn được?

Thấy ánh mắt sắc bén của Hà Tuấn Khoa vẫn còn nhìn chằm chằm cô, xem ra hẳn vẫn còn nghi ngờ.

Sau khi cô hít sâu một hơi mới chậm rãi nói: “Nói ra không sợ anh chê cười, nhưng thật ra tôi cũng không biết ba đứa bé là ai” Tóm lại không phải Hà Tùng Nhân.

Hà Tuấn Khoa cảm thấy rất bất ngờ, thậm chí hoang đường, cô là mẹ đứa bé, cũng không biết cha đứa bé là ai?

Nào có người mẹ nào hồ đồ như vậy?

Lời giải thích của cô quả thực làm cho người ta không cách nào tin nổi.

Bầu không khí trở nên yên lặng, bên chỗ phòng tắm lại vọng ra giọng nói của nhóc con: “Mẹ, con quên lấy quần áo rồi, mẹ lấy giúp con với”

Lâm Hương Giang đang muốn thoát khỏi bầu không khí đè nén này, cô dợm đứng dậy lại bị hắn ngăn lại: “Đừng cử động, tôi giúp thằng bé cho” Hắn vẫn suy nghĩ đến cái chân bị thương của cô.

Lâm Hương Giang không muốn làm phiền hắn, nhưng dáng vẻ người đàn ông này không cho bất cứ ai cự tuyệt, cô không thể làm gì khác hơn là ngồi bất động.

“Vậy cám ơn anh, quần áo ở trong tủ quần áo phòng trong” Cô chỉ chỉ phòng ngủ của cô và con trai.

Hà Tuấn Khoa khẽ gật đầu, ngay sau đó bước vào căn phòng của hai mẹ con.

Hắn vừa đi vào liền thấy tủ quần áo, hắn mở tủ quần áo ra chỉ thấy quần áo phụ nữ, không thấy quần áo của đứa bé.

Hắn kéo ngăn kéo phía dưới ra, quần áo của Lâm Thanh Dương được xếp điệp chỉnh tề ở trong đó, hắn đang định lấy một bộ, nhưng hắn lại ngửi thấy hương thơm quen thuộc trong trí nhớ kia.

Con ngươi hắn co giật, thấy trong ngăn kéo để một cái chai nhỏ lịch sự tao nhã, hắn không tự chủ được cầm lên đưa đến trước lỗ mũi ngửi ngửi.

Trong nháy mắt, trong đầu hẳn hiện lên một đêm nào đó ở khách sạn năm năm trước, trong căn phòng tối đen không ánh sáng, người đàn bà không ngừng giấy giụa r*n r*, hương thơm trên người cô không ngừng dụ dỗ hắn..

Đây chính là hương thơm mà hắn tìm suốt năm năm qua nhưng vẫn không tìm được!

Lâm Hương Giang không thể nào yên tâm, cô vẫn đích thân bước vào, thấy Hà Tuấn Khoa cầm chai nước hoa của cô trong tay nhìn đến thất thần, cô giải thích: “Đây là nước hoa cha tôi làm cho tôi”

Hà Tuấn Khoa nghe giọng nói liền nhìn về phía cô, ánh mắt nhìn cô có một chút biến đổi nào đó, giọng cũng khàn khàn đi: “Cha cô?”

“Đúng vậy, cha tôi cảm thấy rất có hứng thú đối với việc chế tạo nước hoa, đây là chai nước hoa đầu tiên ông ấy làm cho tôi, còn lấy tên tôi đặt cho nó, tôi rất quý, vì nó là độc nhất vô nhị”

Lâm Hương Giang nói đến đây ánh mắt chợt trở nên ảm đạm có một tia thương cảm: “Đây cũng là lần cuối cùng ông ấy làm nước hoa cho tôi.”

Bởi vì sau đó cha mất, nên cô vẫn luôn cất giữ cẩn thận, bình thường cũng không nổ lấy ra dùng.

Cô không phát hiện sau khi Hà Tuấn Khoa nghe cô nói những lời này, sắc mặt hẳn càng trở nên phức tạp, ánh mắt nhìn cô chăm chú cũng biến thành có vẻ si mê Hà Tuấn Khoa nhìn chai nước hoa trong tay, thấp giọng nói: “Nó là độc nhất vô nhị?”

Thảo nào hẳn tìm khắp nơi cũng không tìm được hương thơm này, nói như vậy cô chính là người đàn bà năm năm trước sao?

“Tổng giám đốc, anh sao vậy?” Sau khi Lâm Hương Giang hoàn hồn mới phát hiện hăn vẫn còn nhìn chăm chăm chai nước hoa kia.

Hà Tuấn Khoa thu hồi ưu tư nơi đáy mắt, khôi phục vẻ dửng dưng trước sau như một: “Không sao, tôi đưa quần áo cho thằng bé”

Hắn lướt ngang qua bên cạnh cô, rõ ràng cô cảm giác được hắn có chỗ nào không giống với bình thường, nhưng lại không nói ra được là không giống chỗ nào.

Hà Tuấn Khoa đưa quần áo vào phòng tắm, nhóc con chờ đợi có chút sốt ruột: “Chú, tại sao là chú vậy?”

Mặc dù cậu nhóc đã đồng ý làm bạn với hắn, nhưng không có nghĩa là họ nhanh như vậy đã có thể gặp nhau trong tình thế như vầy chứ?

Hà Tuấn Khoa không lên tiếng, đưa mắt nhìn chăm chằm khuôn mặt nhóc con, cô giáo viên lúc nấy nói hai người có gương mặt rất giống nhau đúng không?

Mới đầu hẳn hoài nghi Lâm Thanh Dương là con của Hà Tùng Nhân, cho nên hắn cảm thấy đứa trẻ rất quen mắt, nhưng bây giờ, hắn càng phát hiện đứa bé này thật ra giống hắn hơn!

Lâm Thanh Dương bị hẳn nhìn chăm chú, cả người không được tự nhiên, trên mặt lướt qua một tia thẹn thùng, càng cố ý nói: “Nhìn cái gì vậy? Có phải ghen 1ị của cháu to hơn chú hay không?”

Hà Tuấn Khoa thu hồi suy nghĩ, ném quần áo cho nhóc con, nháy nháy mắt: “Nhóc con, khi nào lớn lên rồi hẵng tìm chú thảo luận vấn đề này” Dứt lời xoay người đi ra ngoài.

Lâm Thanh Dương lè lưỡi nhát ma sau lưng hắn, ông chú xấu xa này xem thường cậu à?

Hà Tuấn Khoacũng không ngồi quá lâi bởi vì rất nhanh lại có người điện thoại đến tìm hẳn.

Hắn cho Lâm Hương Giang ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, đợi vết thương ở chân khá hơn rồi đi làm, trước khi rời đi lại nhìn nhóc conthêm một chút.

Hà Tuấn Khoa ngồi vào xe chờ hẳndưới lầu, cầm cái túi nhỏ chứa hai sợi tócđưa cho Hoài Vũ, trâm giọng nói: “Đi làm cho tôi một xét nghiệm ADN”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 22


Chương 22 – Hủy hoại cô!

Sau khi Lâm Hương Giang tiễn Hà Tuấn Khoadi, thấy chai nước hoa để trên bàn, không hiểu sao cô lại có cảm giác hẳn cảm thấy rất hứng thúvới chai nước hoa này?

Hoặc giả là cha cô đấnghiên cứu chế tạo ra một loại nước hoa quá sức đặc biệt, một loại nước hoa cóhương thơmngây người Cô đang suy nghĩ đến xuất thần, con trai đột nhiên chạy đến bên cạnh ôm lấy cánh taycô: “Mẹ ơi, convà cái ông chú khó chịu đó thật sự rất giống nhau sao?”

Lâm Hương Giang cúi đầu nhìn nhóc con, không khỏi không thừa nhận, gương mặt này vàHà Tuấn Khoa thật sự là càng nhìn càng giống nhau như đúc.

Chẳng lẽ hắn thật sự là ba ruột của con trai cô?

Ý niệm này bỗng dưng xẹt qua trong đầu, dọa cô giật bắn mình.

Cô theo bản năng bật thốt lên: “Làm sao có thể? Con và hản ta không hề giống nhau một chút nào.” Cô nói rất trái lương tâm.

“Mẹ, mẹ nói dối!” Nhóc con nhìn chằm chằm cô,đôi mắt to tròn trong sáng.

“Mẹ… Mẹ nói dối hồi nào?” Cô càng không dám đối mặt với nhóc con này nữa!

Lâm Thanh Dương nghiêm mặt, mắt không chớp nhìn cô: “Mỗi lần mẹ nói dối đều không dám nhìn con, đã vậy còn chớp mắt rất nhiều lần.”

Lâm Hương Giang lập tức nhìn thẳng vào cậu bé, cố gắng không chớp mắt: “Mẹ không có nói dối” Nhưng khi nói như thế chính cô cũng cảm thấy những lời này vô cùng giả dối.

“Mẹ, mẹ không lừa được con đâu, mẹ nói dối thật mà, mẹ nói thật đi, con và chú ấy rất giống nhau có đúng hay không? Mẹ nói xem, chú ấy không phải là ba con đấy chứ?”

Lâm Hương Giang nhìn thấy khao khát trong mắt con trai, nhớ đến chuyện ở trường học, bởi vì không có ba mà thắng bé bị bạn học cười nhạo, lòng đau đớn như có ai cắt từng miếng thịt.

Cô đưa tay v**t v* đầu thẳng bé: “Con rất muốn tìm ba đúng không?”

Nhóc con gật đầu: “Muốn”

“Mẹ chäc chẵn sẽ sớm tìm được ba.”

“Vậy chú…”

*Hản không phải là ba của con. Cho dù biết nói như vậy nhóc con sẽ thất vọng, cô vẫn buộc phải làm thế.

Năm năm trước Phan Thanh Y bày mưu hãm hại cô, trước đây không lâu cô mới thấy người đàn ông trong bức ảnh ở bệnh viện, cho nên người đàn ông đêm đó không thể nào là Hà Tuấn Khoa.

Lâm Thanh Dương trong lòng có vẻ khổ sở, cậu bé thầm mong ước, nếu như ba cậu thật sự là cái ông chú cao ngạo lạnh lùng đó, cậu cũng sẽ nhìn nhận, nhưng mà mẹ lại nói không phải chú ấy.

Sáu giờ tối, chiếc Maybach lái vào nhà chính nhà họ Hà.

Chỉ chốc lát, Hà Tuấn Khoa xuống xe, quản gia bước tới đón: “Tổng giám đốc ngài về rồi ạ, chủ tịch đang đợi ngài về dùng cơm”

“Ừ” Hà Tuấn Khoa ừ thay cho mồi chài trả lời, đôi chân thon gầy không nhanh không chậm bước vào trong nhà.

Trong phòng khách truyền đến tiếng nói đùa, là giọng nói của bà chị dâu Liễu Thu Cúc, còn có người khách nào khác nữa sao?

Bóng dáng cao lớn của Hà Tuấn Khoa xuất hiện ở phòng khách, tiếng cười liền tạm ngưng, tất cả ánh mát đổ dồn về phía hắn.

*A, Tuấn Khoa về rồi kia, thật khéo quá đi mất, nhà chúng ta hôm nay có khách đến chơi”

Liễu Thu Cúc cười hì hì kéo tay cô gái ngồi bên cạnh bước đến trước mặt hắn giới thiệu: “Tuấn Khoa, đây là con gái nhà họ Trần, Trần Tú Nhi, gần đây cô ấy mới ờ nước ngoài trở về, hai đứa hồi còn bé từng gặp nhau, chú có nhớ không?”

Ánh mắt Hà Tuấn Khoa nhàn nhạt liếc mắt sang chỗ Trần Tú Nhi, thấy cô ngượng ngùng cúi đầu, hắn nhất thời chẳng biết phải bình luận gì.

Chị dâu làm như thế chính là cho hắn xem mắt con gái người ta.

Hắn liếc nhìn Hà Phương Đông ngồi trong ghế bành, ông già vẫn trấn tĩnh như ngày thường, chẳng lấy gì làm khó chịu, xem ra ông †a cũng vừa mắt cô nàng Trần Tú Nhi này thì phải, hy vọng cô ta trở thành con dâu mình à?

Hà Tuấn Khoa vô cùng lạnh nhạt nhổ ra một mồi chài: “Không nhớ”

Một mồi chài nói chẳng vui chẳng buồn của hắn làm cho bầu không khí trở nên lúng túng, nụ cười trên mặt Trần Tú Nhi cứng đờ, Liễu Thu Cúc vội vàng giảng hòa: “Thì là chuyện hồi còn nhỏ mà, hai đứa cũng lâu quá rồi không gặp nhau, không nhớ cũng là bình thường, được rồi, không nói những chuyện này nữa, dọn cơm đi.”

Trần Tú Nhi có vẻ tủi thân, cắn môi liếc nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt, sau đó bị Liễu Thu Cúc kéo tay đi vào phòng ăn.

Hà Tuấn Khoa nhíu mày, đột nhiên nói: “Cả nhà cứ việc ăn trước, công ty còn vài việc chưa xử lý xong, tôi phải ra ngoài một chuyến”

Hắn nói xong thẳng lưng xoay người rời đi, cũng không để ý gì đến sắc mặt họ.

Liễu Thu Cúc vội vã đuổi theo ra mấy bước: “Tuấn Khoa, có chuyện gì gấp vậy, không thể cơm nước xong rồi làm hay sao?”

Nhưng rốt cuộc bà ta chỉ có thể trơ mắt nhìn hẳn bỏ đi.

“Được rồi, cứ mặc kệ nó Hà Phương Đông mở miệng, ông ta đã sớm biết, cả nhà họ tự quyết định giới thiệu đối tượng cho hắn căn bản chỉ là vô ích.

Liễu Thu Cúc siết nắm tay, chuyện này không thể bỏ qua như vậy được, bà ta phải cố hết sức tác hợp cho Hà Tuấn Khoa và Trần Tú Nhi, không thể để cho Lâm Hương Giang đắc thủ.

Hà Tuấn Khoa quả thật đi đến công ty, cũng không phải là có chuyện gì gấp, mà chẳng qua không muốn bị người khác quấy tầy.

Lúc này, nhân viên đã tan sở, cao ốc văn phòng hoàn toàn yên tĩnh.

Hắn ngồi trên ghế xoay trong văn phòng tổng giám đốc, châm cho mình một điếu thuốc, trong đầu toàn hiện lên hình ảnh Lâm Hương Giang và con trai cô.

Diện thoại di động để trên bàn làm việc đột nhiên reo lên, là trợ lý Hoài Vũ.

Hắn nhớ đến điều gì đó, lập tức nhận điện thoại: “Nói”

*Tổng giám đốc, báo cáo xét nghiệm ADN đã có rồi”

Con ngươi Hà Tuấn Khoa bỗng nhiên co giật, ngón tay kẹp thuốc lá cũng run lên, giọng vô cùng nặng nề: “Đưa đến đây”

Không lâu sau, Hoài Vũ đến văn phòng, đem một tập văn kiện đến trước mặt hắn.

Hà Tuấn Khoa cầm tập văn kiện lên lập tức mở ra, lấy báo cáo xét nghiệm ADN, ánh mắt rơi trên kết quả giám định.

Hắn nhìn chằm chằm kết quả kia, cả người bất động hồi lâu, nhưng sâu trong đáy mắt đã sớm gió nổi mây vần.

Ngày hôm sau, Lâm Hương Giang tự đón xe đến bệnh viện kiểm tra lại vết thương ở chân.

Bác sĩ nhìn kết quả kiểm tra, nói với cô rãng vết thương khôi phục khá nahnh, chỉ cần nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa là cô có thể đi làm.

Bác sĩ lại kê một toa thuốc cho cô, cô mỉm cười cảm ơn bác sĩ, sau đó cầm toa thuốc đi lấy thuốc.

Sau khi Lâm Hương Giang xếp hàng lấy thuốc, đang chuẩn bị rời khỏi bệnh viện, bỗng dưng thấy một bóng dáng quen thuộc chợt lóe lên ở khúc quanh trước mặt.

Là Phan Thanh Y?

Phan Thanh Y lại đến bệnh viện, cô ta đến tìm bác sĩ nam đó?

Lâm Hương Giang không chần chừ nữa, lê cái chân bị thương đuổi theo thật nhanh, lần này cô có thể tóm được người đàn ông kia!

Nhưng mà sau khi rế ngang, cô không thấy bóng dáng Phan Thanh Y đâu nữa, không biết cô ta đi hướng nào rồi.

Cô thả chậm bước chân lần mò tìm kiếm, ở một góc vắng vẻ, cô nghe thấy tiếng nói chuyện, là giọng nói của Phan Thanh Y.

Lâm Hương Giang dừng bước, nghe tiếng họ đối thoại.

“Cục cưng, sao bây giờ mới đến thăm anh vậy? Anh nhớ em gần chết à”’ Là giọng nói của bác sĩ nam đó.

“Anh đâu phải không biết bây giờ em đang có thai chứ, tất cả mọi người trong nhà họ Hà đều coi em như búp bê sứ ý, lúc nào cũng có người đi theo, nếu không phải em nói muốn đến đây khám thai, vậy thì làm sao có cơ hội gặp anh yêu của em chứ?” Trong giọng nói Phan Thanh Y không giấu nổi vẻ đắc ý.

Cô cầm tay bác sĩ nam kia xoa xoa bụng: “Ngoài nhớ em ra, anh có nhớ cục cưng của mình hay không?”

“Dĩ nhiên là nhớ rồi” Bàn tay bác sĩ kia thò vào bên trong y phục của cô, cúi đâu xuống hôn lên bụng.

Lâm Hương Giang nhìn thấy cảnh tượng này ngoài kinh tởm ra còn có khiếp sợ, cô ngược lại muốn xem thử người đàn ông này có phải người đàn ông trong mấy ảnh giường chiếu năm đó hay không!

“Phan Thanh Y!” Cô từ khúc quanh đi ra, trợn đôi mắt lạnh lùng lùng nhìn cặp trai gái không biết liêm sỉ trước mặt.

Hai người bị dọa giật nảy mình, Phan Thanh Y quay đầu nhìn thấy Lâm Hương Giang, đáy mắt chợt lóe lên một tia hốt hoảng, ngay sau đó liên đẩy bác sĩ nam kia ra, trầm giọng quát: “Đi mau”

Bác sĩ nam kia cũng luống cuống, không nói lời nào liền xoay người nhanh chóng chạy đi.

Lâm Hương Giang thấy vậy lập tức muốn đuổi theo bắt hắn: “Đứng lại!” Đáng hận là chân cô bị thương, không cách nào đuổi theo được.

Phan Thanh Y bước đến ngăn cô lại, tức giận nói: “Lâm Hương Giang, mày theo dõi tao?”

Lâm Hương Giang nóng lòng muốn bắt bác sĩ nam kia, nhưng cứ hễ đẩy Phan Thanh Y ra lại bị cô ta níu lại.

“Mày buông tao ra” Cô nóng ruột quát khẽ, chỉ chớp mắt, bóng dáng bác sĩ nam kia đã mất hút, Phan Thanh Y còn quấn chân cô!

Cô dùng sức hất tay Phan Thanh Y ra, lạnh lùng nhìn thẳng cô ta: “Người đàn ông kia là ai?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 23


Chương 23 – Người đàn ông kia là ai?

“Mày quản được chắc?” Phan Thanh Y đã không còn vẻ hốt hoảng mới vừa rồi nữa “Mới vừa rồi hai người nói gì tao đều đã nghe thấy, mày không sợ tao nói với Hà Tùng Nhân?”

*A? Bọn tao mới vừa nói gì nhỉ? Mày muốn nói gì với Tùng Nhân cơ?” Phan Thanh Y giả ngu “Đứa trẻ trong bụng mày không phải của Hà Tùng Nhân mà là của người đàn ông kia!”

Lâm Hương Giang không ngờ Phan Thanh Y sẽ phản bội Hà Tùng Nhân.

Anh mắt Phan Thanh Y lóe lên âm hiểm, nhưng khôi phục rất nhanh, cườito nhạo báng: “Vậy thì sao nào? Mày cảm thấy Tùng Nhân sẽ tin con bạn gái cũ đã cảm sừng anh ta, hay là sẽ tin người vợ đầu ấp tay gối này?”

Lâm Hương Giang lạnh lùng liếc: “Hắn có thể không tin tao, bất quá chờ sau khi mày sinh đứa con này ra, tao lại thủ thỉ với mẹ chồng mày về thân thế nó, mày nói thử xem, người đa nghỉ như bà ta, chắc chắn sẽ làm xét nghiệm ADN”

Nụ cười trên mép Phan Thanh Y biến mất, ánh mắt sắc lẻm nhìn chăm chăm cô: “Lâm Hương Giang, mày còn chưa từ bỏ ý định?

Tùng Nhân đã còn không yêu mày từ lâu rồi, mày đừng hòng cướp lại hẳn!”

“Ai nói tao muốn cướp hẳn?”

“Vậy chứ mày muốn làm gì?”

“Tao muốn mày nói cho tao biết, người đàn ông trong những bức ảnh giường chiếu kia năm năm trước là ai ?”

Dáy mắt Phan Thanh Y có cái gì đó lóe lên, mỉm cười khó hiểu: “Mày muốn biết thế sao?

Mày càng muốn biết tao càng không muốn nói cho mày biết”

Thần sắc Lâm Hương Giang tối lại: “Có phải là tên bác sĩ nam vừa rồi hay không?”

Phan Thanh Y thấp giọng cười nhạt: “Tao.

đã nói sẽ không cho mày biết, mày vĩnh viễn sẽ không biết hẳn là ai, dù sao thanh danh của mày đã đủ dơ cho mày xài cả đời rồi, có tắm nhiều hơn nữa cũng không sạch được đâu”

“Mày! Mày thật sự không sợ tao nói cho Hà Tùng Nhân biết mày phản bội hắn?”

Phan Thanh Y nhìn chăm chăm cô, trong mắt hiện lên một tia ác độc: “Lâm Hương Giang, mày cảm thấy chỉ với một mình tao có thể tung ra mớ ảnh giường chiếu đó trong hôn lễ hay không hả?”

Lâm Hương Giang hồ nghỉ nhìn cô ta thăm dò: “Có ý gì?”

Phan Thanh Y cười nhạt: “Mày động não một chút đi, tại sao hôn lễ của mày và Tùng Nhân lại không mời người nhà họ Hà tham dự?”

Lâm Hương Giang trầm mặc, ban đầu Liễu Thu Cúc một mực phản đối cô và Hà Tùng Nhân qua lại, càng không cho phép Hà Tùng Nhân cưới cô.

Sau đó không biết Hà Tùng Nhân dùng cách gì thuyết phục, cho phép hai người kết hôn, lúc ấy không mời người nhà họ Hà chính là ý của Liễu Thu Cúc.

Cô đột nhiên thông suốt, những bức ảnh giường chiếu kia được tung ra là do Liễu Thu Cúc ngầm cho phép !

Liễu Thu Cúc làm bộ đồng ý cho họ kết hôn, sau đó tung ra mấy bức ảnh phá hủy hôn lễ, đồng thời hủy hoại cô!

Lâm Hương Giang siết chặt quả đấm, người khẽ run lên, cô không ngờ Liễu Thu Cúc vì mục đích chia rẽ cô và Hà Tùng Nhân, lại đối xử độc ác với cô như vậy!

Phan Thanh Y thấy biểu cảm tức giận của cô, giêu cợt nói: “Bây giờ lẽ ra mày nên tỏ ra tuyệt vọng mới phải chứ? Dù sao nếu có thể chứng minh mày trong sạch đi nữa, mày và Tùng Nhân cũng không có khả năng tái hợp đâu!”

Chỉ cần còn Liễu Thu Cúc làm chỗ dựa, cô †a đừng hòng trở về bên cạnh Hà Tùng Nhân.

Đã nhiều năm như vậy, tình cảm của Lâm Hương Giang đối với Hà Tùng Nhân cũng đã biến mất chẳng còn, hôm nay nghe thấy điều này, trong lòng cô chẳng qua chỉ thấy tức giận.

Cô nhìn Phan Thanh Y chằm chăm, truy hỏi lần nữa: “Nói cho tao biết người đàn ông là kia ai ?”

Phan Thanh Y không nhịn được nữa: “Mày còn chưa từ bỏ ý định? Bất kế mày muốn dây dưa như thế nào, Tùng Nhân cũng sẽ không chấp nhận mày! Mày có biết trước kia lúc các ngườiquen nhau nhau, mày đem lại cho hẳn bao nhiêu phiền toái hay không? Nhất là ông già dở chết dở sống của mày, cũng may mà lão.

1a chết, nếu không hai cha con mày cứ bám riết lấy như âm hôn bất tán, thật sự hẳn quá Xui xẻo!”

Mặt Lâm Hương Giang lập tức biến sắc: “Sao mày biết ba tao đã chết?”

Ban đầu cô ba tái phát bệnh mà qua đời, chỉ một mình cô sắp xếp hậu sự, Hà Tùng Nhân sau bắt bác sĩđình chỉ việc chữa trị, không có ai hỏi thăm đến họ, theo lý mà nói, Phan Thanh Y sẽ không biết những chuyện này.

Ánh mắt Phan Thanh Y hơi đổi sắc, như muốn che giấu cái gì đó: “Chuyện này cũng đâu phải bí mật gì.”

Cô ta dừng lại, giọng nói có vẻ gấp gáp: “Tao phải đi khám thái, mày tránh ra”

Lâm Hương Giang nhận ra Phan Thanh Y’ cố ý đang giấu giếm điều gì đó, chẳng lẽ cái chết của ba cô không đơn giản như vậy?

“Thanh Y? Sao em lại ở đây?” Hà Tùng Nhân chạy đến.

Phan Thanh Y nhân cơ hội đẩy Lâm Hương Giang ra, mặt đầy uất ức nhào vào trong ngực hắn: “Tùng Nhân”

Nhìn điệu bộ của cô ta chẳng khác nào vừa bị Lâm Hương Giang ức h**p, Hà Tùng Nhân lạnh lùng trừng mắt với Lâm Hương Giang: “Cô vừa làm gì Thanh Y hả?”

Đôi mắt của Lâm Hương Giang lạnh lùng nhìn Hà Tùng Nhân đang vỗ về an ủi bảo vệ Phan Thanh Y, chỉ cảm thấy rất buồn nôn.

Cô không ngờ, người đàn ông đã từng nói cả đời chỉ yêu một mình cô, bây giờ lại vì che chở cho một người phụ nữ khác mà nổi giận với cô.

Cô nhìn chằm chẳm Phan Thanh Y, hỏi: “Tao hỏi mày một lần cuối, mày rốt cuộc có nói cho tao biết người đàn ông kia là ai hay không?”

Đáy mắt Phan Thanh Y lướt quamột tia căng thẳng, làm sao cô ta không sợ Lâm Hương Giang nói bậy bạ trước mặt Hà Tùng Nhân.

“Đàn ông gì cơ?” Hà Tùng Nhân nghỉ hoặc hỏi.

Phan Thanh Y hoảng hốt nói vội: “Anh đừng quan tâm tới cô ta, mới vừa rồi cô ta còn uy h**p em, bảo em trả anh lại cho cô ta”

Lâm Hương Giang cười nhạt, lúc này mà Phan Thanh Y vẫn còn nói dối trước mặt Hà Tùng Nhân, cô thật sự cảm thấy thương hại cho người đàn ông này.

Nếu Phan Thanh Y không muốn phối hợp, vậy cô cũng không khách sáo, cô nhìn về phía Hà Tùng Nhân, nói: “Anh có biết đứa bé trong bụng của cô…”

“Ai da…” Phan Thanh Y đột nhiên ôm bụng kêu lên thảm thiết, cắt ngang lời của Lâm Hương Giang.

Sự chú ý của Hà Tùng Nhân lập tức chuyển sang trên người Phan Thanh Y: “Sao vậy?”

“Tùng Nhân,bụng em đột nhiên dau quá, cái thai… Chắc chản là tại mới rồi Lâm Hương Giang đẩy em một cái nên động thai rồi.”

Lâm Hương Giang thật sự không dám tin cô ta lại vụ khống mình như vậy nhìn trừng trừng Phan Thanh Y, tức giận: Màyđừng có ăn nói hàm hồ! Tao đẩy mày hồi nào?”

“Lâm Hương Giang!” Hà Tùng Nhân quát khẽ, cắt đứt lời cô, đồng thời hung tợn hăm dọa: “Nếu đứa trẻ trong bụng Thanh Y có cái gì bất trắc, tôi không tha cho cô đâu!”

Lâm Hương Giang càng cảm thấy buồn cười: “Hà Tùng Nhân, trước tiên anh hãy điều tra rõ ràng đứa bé kia có phải…”

“Ui da… Đau quá đi, Tùng Nhân, anh mau đưa em đi tìm bác sĩ, em sợ quá…

Thanh Y lôi kéo hắn cuống cuồng rời đi.

Hà Tùng Nhân thật sự lo lắng cho đứa trẻ: “Được được, chúng ta lập tức đến chỗ bác sĩ, đừng sợ”

Hắn trừng mắt lạnh lùng Lâm Hương.

Giang lần cuối cùng, sau đó thận trọng đỡ Phan Thanh Y rời đi.

Lâm Hương Giang đứng chôn chân tại chỗ, nhìn dáng vẻ căng thẳngcủa Hà Tùng Nhân, cô thật sự tò mò, một ngày kia hẳn biết đứa trẻ không phải con ruột của mình, hắn có ân hận hay không?

Lúc Phan Thanh Y rời đi khóe mắt còn ngạo nghễ liếc nhìn Lâm Hương Giang, trong mắt tràn đầy âm hàn, cô ta tuyệt đối không thể để cho Lâm Hương Giang nói bậy nói bạ trước mặt Hà Tùng Nhân được!

Buổi sáng, Hà Tuấn Khoa đến tập đoàn, mới vừa vào văn phòng ngồi xuống, một ly cà phê nóng liền được đặt trước mặt hắn.

Giọng nóidịu dàng ngọt ngào của cô gái đứng bên cạnh vang lên: “Tổng giám đốc, cà phê của ngài đây ạ”

Mỗi ngày Hà Tuấn Khoađếnvăn phòng, thư ký sẽ đưa cà phê vào cho hẳn, đây là thông lệ, chẳng qua là…

Hãn ngẩng đầu nhìn lên người đưa cà phêhôm nay, không phải thư ký, mà là Trân Tú Nhí?

“Sao cô ở đây?” Hắn hơi cau mày lại, vẻ mặtvừa nghiêm túc vừa lạnh lùng.

Trần Tú Nhi bị vẻ lạnh lẽo của hắn hù dọa, lắp bắp nói: ” À… Là bác Đông bảo emđến công ty thực tập, bác ấy muốn em theo anh học hỏi, trước… trước tiên làmthư ký của anh”

Ánh mắt vốn không cảm xúc của Hà Tuấn Khoa đanh lại, là cha hắn sắp xếp?

Hắn lãnh đạm liếc Trần Tú Nhi đang nơm nớp lo sợ trước mặt, ngay sau đó cầm điện thoại di động lên đi đếntrước cửa số sát đất gọi về nhà.

”A lô, là con đây ạ, có phải ba sắp xếp Trân Tú Nhi đến tập đoàn làm việc không?”

Trần Tú Nhi đang đứng trước bàn làm việc vô cùng kinh ngạc, hắn trực tiếp gọi điện thoại chất vấn cha hẳn?

Hà Phương Đông sớm đoán được hắn sẽ gọi điện thoại, cho nên giữ vững tâm thế thản nhiên: “Đúng.”

“Chủ tịch, có phải ngài về hưu nhượng quyền quá lâu, cho nên đã quên chế độquy định của tập đoàn rồi hay không? Cô ta muốn đếnđây làm, ít nhất phải được phòng nhân sựkiểm tra xem có đạt yêu cầu hay không”

Hà Tuấn Khoa hết sức không hài lòng đối với cách làm việc của cha hắn, ông giàcho rắngcứ cứng nhắc nhét gái vào văn phòng thì hẳn sẽ vừa ý cô ta?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 24


Chương 24 – Con không thiếu đàn bà

Hà Phương Đông trầm mặt xuống: “Con bé đã được ba thông qua, bacho rằngnó hoàn toàn có tư cách làm thư ký của con.”

Con ngươi của Hà Tuấn Khoa híp lại thành một đường thẳng: “Con không thiếu thư ký, nếu như chủ tịch quả thật muốn sắp xếp cô ấy vào tập đoàn làm việc, vậy thì con sẽ bảo phòng nhân sự sắp xếp cho cô một cương vịthích hợp”

“Không cần, con bé làm thư kýcủa con là được”

*Chủ tịch, ý của ngài đây là sắp xếpthư ký hay là đàn bàcho con?” Hà Tuấn Khoa không vòng vo với ông già nữa.

Hà Phương Đông cũng cảm thấy nói những lời như vậy quá mệt mỏi, bèn nói thẳng: “Tú Nhi cũng coi như là đứa bé ba nhìn thấy từ nhỏ tới lớn, con bé này không tệ, có hiểu biết,có kiến thức lại dịu dàng, thích hợp làm vợ hiền dâu thảo.”

“Ba, con không thiếu đàn bà” Ý của hẳn là hẳn không có hứng thú đối với những người đàn bà ong bay bướm lượn bên người.

Hà Phương Đông hừ lạnh: “Thật thế à? Nói như vậy có nghĩa là có một người đàn bà bên cạnh con? Sao ba lại không biết?”

Ánh mắt Hà Tuấn Khoa hơi chuyển hướng một chút, trong đầu hiện lên gương mặt của Lâm Hương Giang, giọng nói cũng thay đối: “Ngày khác con sẽ đưa cô ấy về nhà gặp ba”

Nói xong trực tiếp cúp điện thoại.

Khuôn mặt đã có nếp nhăn của Hà Phương Đông khoặm lại, ném điện thoại di động qua một bên, thắng ranh này lén ông ta giấu đàn bà từ bao giờ?

Sau khi Hà Tuấn Khoa kết thúc cuộc điện thoại liền xoay người lại, tâm mắt vừa chiếu tới Trần Tú Nhi, cô lập tức cúi đầu, kêm chế tủi thân thức thời nói: “Em… em đến phòng nhân sự điểm danh” Dứt lời liền che mặt chạy ra ngoài.

Hà Tuấn Khoa nhíu mày, ngồi vào trong ghế xoay, trong đầu lại không kềm được nhớ đến hai mẹ con kia, cũng không biết vết thương ở chân Lâm Hương Giang đã khá hơn chút nào chưa?

Hắn thân là sếp của cô, mà cô lại bị thươngvì hẳn, theo lý mà nói hẳn nên đi thăm cô đúng không?

Nghĩ vậy, đôi môi mỏng của hắn không nhịn được nhếch lên, quyết định tan ca sẽ đi thăm cô.

Còn chưa đến giờ tan ca, người nào đó đã đứng ngồi không yên.

Hà Tuấn Khoa sai Hoài Vũ lái xe ra cửa tập đoàn chờ hắn, sau khi hắn ngồi lên xe, lại bảo Hoài Vũ chạy đến cửa hàng hoa mua một bó hoa, lại tiếp tục vào cửa hàng trái cây mua trái cây.

Nếu muốn đi thăm bệnh nhân, không mang theo ít quà coi sao được?

Cuối cùng hắn dặn dò Hoài Vũ lái xe đến cửa hàngđồ chơi, mua đồ chơi đua xe dành cho trẻ em, lúc này mới hài lòng.

Toàn bộ quá trình Hoài Vũ đều dùng một thứ ánh mắt quái dị nhìn hẳn, đây là lần đầu tiên tổng giám đốc cho mua hoa đàn bà đúng không nhỉ?

Hà Tuấn Khoa đến chỗ ở của Lâm Hương Giang, đang định lên lầu lại đụng phải Lâm Thanh Dương vừa tan học trở về, đi cùng còn có Hoàng Kiều Liên đón thằng bé.

“A? Chú đến thăm mẹ cháu sao?” Lâm Thanh Dương thấy trợ lý sau lưng hắn ôm hoa tươi, xách giỏ trái cây, nhìn dáng vẻ này mười phần hết chín là đến thăm người bệnh.

Hà Tuấn Khoa thấy nhóc con đeo ba lô vịt Donald, nhớ đến thắng bé này là con trai hẳn, hẳn trong lòng liền dâng lên một thứ cảm xúc phức tạp khó có thể diễn tảbãng lời.

Rõ ràng muốn ôn hòa một chút với đứa bé, thế mà chẳng biết tại sao lại xụ mặt, trầm giọng đáp lại: “Ừ”

Hoàng Kiều Liên cười hì hì chào hỏi: “Tổng giám đốc, anh khách sáo quá rồi? Còn mua nhiều đồ như vậy nữa sao?”

Lâm Thanh Dương liếc thấy Hoài Vũ ôm bó hoa tươi, cặp lông mày nho nhỏ nhếch lên: “Chú, mẹ cháu bi dị ứng phấn hoa, hoa này không cần đưa lên đâu.”

Hà Tuấn Khoa lần đầu tiên tặng hoa cho đàn bà nhíu mày, ho khẽ một tiếng: “Hoài Vũ, bỏ hoa lại đi”

“A? Bỏ?” Hoài Vũ mặt đầy sầu não, từ lúc nào hắn đã biến thành chân chạy việc vặt rồi?

“Cất đi, Hương Giang quả thật không thể nhận hoa được, còn trái cây này vả cả đồ chơi cũng không tệ ¡ nhận thay cũng được”

Hoàng Kiều Liên chủ động nhận lấy vật trong tay Hoài Vũ.

Nhóc con bất thình lình lên tiếng: “Loại đồ chơi này cũng quá ấu trĩ rồi, cháu không chơi.”

Hoài Vũ nhìn chăm chăm nhóc con, bởi vậy nên đồ chơi cũng phải bỏ lại?

Hắn thật sự muốn cười phá lên, lần đầu tiên tổng giám đốc tặng quà cho người ta lại thất bại thảm hại thế sao?

Lúc này Hà Tuấn Khoa thật sự liệt cơ mặt luôn rồi, rõ ràng là hẳn đang cố kiềm chế cái gì đó, giọng trấn định vô cùng: “Hoài Vũ, bỏ.”

“Vâng, tôi lập tức bỏ ngay đây ạ” Hoài Vũ có thể cảm giác được ông chủ mình có bao nhiêu phiền muộn, nhưng hẳn không dám cười, lảng lặng mang đồ đi bỏ.

Vừa vặn thang máy đến, ba người cùng nhau lên lâu.

Lâm Hương Giang nghe thấy tiếng chuông cửa liền ra mở cửa, còn chưa thấy rõ người bên ngoài đã nghỉ hoặc nói: “Có phải không mang theo chìa khóa không?”

Cô biết Hoàng Kiều Liên đã đón con trai về nhà, nhưng không biết Hà Tuấn Khoađến.

Nhìn đếnngười đàn ông cao lớn anh tuấn ngoài cửa, cô bất ngờ: “Tổng giám đốc? Sao anh lại đến đây?”

“Chú đến xem chân mẹ đã khỏi chưa?”

Lâm Thanh Dương trả lờithay hắn.

Lâm Hương Giang không ngờ hắn sẽ quan tâmnhư vậy, vội vàng nói: “Đã không có gì đáng ngại nữa, tôi chuẩn bị ngày mai trở lại làm việc, anh không cần cố ý đếnphiền toáinhư vậy đâu.”

“Không phiền, dù saocô cũng vì tôi mà bị thương” Hà Tuấn Khoalãnh đạm.

*Hương Giang, còn không mau mời tổng giám đốc vào nhà ngồi?” Hoàng Kiều Liên chen lời.

Lâm Hương Giang lúc mới lấy lại tinh thần, vội vã nhường đường: “Tổng giám đốc, mời anh vào bên trong ngồi”

Đàn ông chân dài chỉ một bước liền vào bên trong, hoàn toàn không khách sáo.

Lâm Hương Giang để hẳn ngồi trong phòng khách, sau đó rót một ly nước đưa đến trước mặt hẳn.

Lúc Hoàng Kiều Liên đón Lâm Thanh Dương về nhà đã tiện đường mua thức ăn tối nay, sau khi cô bỏ thức ăn vào bếp đi ra nói với Lâm Hương Giang: “Hương Giang, tớ quên mua nước tương, bây giờ xuống lầu mua, cậu ở nhà tiếp đãi tổng giám đốc nhé”

Lâm Hương Giang cau mày, ngày hôm qua không phải cô đã mua nước tương rồi sao?

Không đợi cô kịp mở miệng, Hoàng Kiều Liên đã đi ra ngoài Trong phòng chỉ còn lại ba người họ, Lâm Hương Giang liếc người đàn ông ngồi chỗ đó, cảm thấy bầu không khí có gì đó là lạ.

“Cái này… Tổng giám đốc, cám ơn anh đến thăm tôi” Lâm Hương Giang đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, lại nói: “Đúng rồi, anh chờ một chút” Cô xoay người trở về phòng.

Chỉ trong chốc lát, trong tay cô ôm một cái áo veat đàn ông bước ra.

*Tổng giám đốc, đây là áo vest của anh, tôi đã giặt sạch sẽ rồi” Lân trước cô làm dơ quần áohän, đã nhận giặt sạch sẽ trả lại cho hẳn.

Hà Tuấn Khoa liếc nhìn quần áo trong taycô, không nhanh không chậm nói: “Cứ để ở chỗ cô trước đi.”

“Ừ?” Mặt Lâm Hương Giang mù mờ nhìn hắn.

Đáy mắt người đàn ông lóe lên ánh sáng như sao băng, nhưng thần sắc vẫn không thay.

đổi: “Tôi không vội mặc, cô cứ giữhộ tôi trước”

Lâm Hương Giang không lên tiếng, quần áo của hẳn hẳn là không cần cô giữ chứ nhỉ?

Đang lúc cô chần chừ, Lâm Thanh Dương cầm điện thoại di động của cô từ trong phòng đi ra: “Mẹ ơi, mẹ nuôi muốn nói chuyện với mẹ nè”

Lâm Hương Giang không thể làm gì khác hơn là nhận điện thoại di động trước: “Kiều Liên?”

“Hương Giang à, tớ vừa xuống lầu thì đụng phải bạn học cũ, hắn muốn mời tớ ăn cơm, tối nay tớ sẽ không ăn ở nhà, cậu đừng quên giữ tổng giám đốc lại ăn cơm nhé, vậy thôi, bái bai” Hoàng Kiều Liên rất nhanh cúp điện thoại.

Khóe miệng Lâm Hương Giang giật giật, cô nói gì nào là mua nước tương rồi nào là gặp bạn học, toàn là gạt người cả!

Lâm Hương Giang cầm điện thoại di động, quay đầu nhìn về người đàn ông cả người đều tỏa ra mùi tiên bạc ngồi bên kia, nhìn dáng vẻ của hẳn thế này cũng không giống như chỉ ngồi một chút là về.

Cô thử hỏi dò: “Tổng giám đốc, hay là tối nay anh ở lại ăn cơm với mẹ con tôi nhé?”

“Được.” Người đàn ông nào đó sắc mặt vẫn rất cao ngạo lạnh lùng, nhưng trả lời không chậm trễ chút nào.

Lâm Hương Giang ngược lại ngớ ngẩn, cô bất quá chỉ khách sáo thôi, sao hẳn lại đồng ý nhanh vậy?

“Vậy… Anh ngồi chơi, tôi đi nấu cơm” Nếu cô đã mở miệng giữ người lại, có nhắm mắt cô cũng phải làm cơm tối.

“Mẹ ơi, con giúp mẹ nha.” Nhóc con chạy đến bên cô nói.

Lâm Hương Giang sờ đầu con trai: “Không cần, giúp mẹ tiếp khách là được, mẹ nấu cơm tối xong nhanh thôi”

*Được rồi, mẹ cần gì cứ gọi con bất cứ lúc nào” Lâm Thanh Dương lại ra vẻ người lớn trẻ con.

Hà Tuấn Khoa ngồi một bên nhìn hai mẹ con, đột nhiên rất muốn biết những năm qua họ đã sống như thế nào? Chịu bao nhiêu khổ cực?

Lâm Hương Giang không tốn bao nhiêu thời gian đã nấu cơm tốixong, đúng tiêu chuẩn ba mặn một canh, vốn ba người cô và con trai, cả Hoàng Kiều Liên cũng không ăn được bao nhiêu.

Chẳng qua không ngờ Hà Tuấn Khoa lại đột nhiên đại giá quang lâm.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 25


Chương 25 – Lại mồi chài chú tôi?

Lâm Hương Giang bưng thức ăn lên bàn ăn, sau đó mời Hà Tuấn Khoa đến ngồi Nhìn ba món ăn đơn sơ như vậy, Lâm Hương Giang cảm thấy mình tiếp đãi hẳn không chu đáo, chỉ biết hết sức xin lỗi: “Cái này… Thức ăn không nhiều lảm, anh ăn tạm một chút vậy”

Hà Tuấn Khoa không nói gì, ngồi xuống bên cạnh bàn ăn.

Lâm Thanh Dương ngược lại rất thỏa mãn: “Mẹ, tối nay có một tô thịt kho to như vậy, vậy là đủ rồi”

Hà Tuấn Khoa nhìn sang nhóc con, nhìn thằng bé cánh tay gầy nhỏ bắp chân cũng tong teo, chẳng lẽ cuộc sống trước kia quá khổ, thăng bé không được ăn thịt sao?

“Vậy cháu ăn nhiều một chút đi” Hà Tuấn Khoa gắp cho nhóc con một cục thịt kho thật 10 “Cám ơn, tự cháu gắp được, chú không cần khách sáo với cháu.” Lâm Thanh Dương nói xong, tự mình gắp hai miếng thịt bỏ vào trong chén, về phương diện ăn uống, cậu bé rất có quy củ phép tắc.

Hà Tuấn Khoa thấy thăng bé thảo ăn như vậy, bên mép không tự chủ nhếch lên một độ cong.

“Tổng giám đốc, anh cứ ăn tự nhiên, không cần phải để ý đến nó đâu” Lâm Hương Giang bới cho hắn một chén cơm.

Hà Tuấn Khoa khẽ gật đầu, hắn bắt đầu động đũa.

Lâm Hương Giang nhìn hẳn và một đữa cơm, dè đặt hỏi: “Mùi vị không tệ chứ ?”

*Cũng tạm” Người đàn ông nhổ ra hai chữ.

Lâm Hương Giang khóe mắt giật giật, trả lời kiểu gì vậy trời?

Bất quá hắn là con nhà giàu từ trong trứng nước, ở nhà chắc chắn là có đầu bếp riêng nấu ăn cho, hẳn có thể hạ mình ăn thức ăn cô làm đã tốt lắm rồi, cô còn trông chờ hãn khen ngợi thêm cái gì nữa?

Sau bữa cơm tối, bên ngoài lại mưa như trút nước, sấm chớp rền vang, xem ra cơn mưa này không thể tạnh ngay lập tức được.

Lâm Hương Giang liếc nhìn người đàn ông đang cùng con trai chơi cờ tướng, mưa tuy lớn, nhưng cô không thể giữ hắn lại ngủ qua đêm.

Mưa, cô cũng không tiện đuổi người đi, còn đang rối rằm chưa biết xử lý thế nào, điện thoại di động của Hà Tuấn Khoa reo lên.

Hà Tuấn Khoa nghe điện thoại, không nói hai câu liền cúp máy.

Hãn chuyển mắt nhìn qua cô: “Hoài Vũ đã lái xe đến phía dưới chờ tôi, tôi về nhà đi Lâm Hương Giang thầm thở phào, liếc nhìn ngoài cửa sổ, nói đố: “Mưa lớn như vậy, tôi tiễn anh ra xe” Ở đây cô có dù đi mưa.

Hà Tuấn Khoa nhìn cô chăm chú, ánh mắt càng sâu: “Được”

“Chú, ván cờ này còn chưa đi xong mà”

Lâm Thanh Dương lên tiếng.

“Cứ giữ lại trước đi, lần sau chú đến lại tiếp tục” Hà Tuấn Khoa nói.

“Lần sau cháu chắc chắn sẽ thẳng chú!

Nhóc con vừa rồi thua một ván, trong lòng vẫn không phục.

Khóe môi mỏng dính của Hà Tuấn Khoa cong lên: “Được, chú chờ”

Lâm Hương Giang lấy được cây dù ra, nghe thấy hai người đối thoại, cô không khỏi thầm nghĩ, hắn còn muốn đến lần sau?

Lâm Hương Giang và hãn cùng nhau đi thang máy xuống lầu, xe đậu bên ngoài khu chung cư, cô mở cây dù đi mưa ra đưa hắn ra ngoài.

Người đàn ông quá cao, cô phải nâng cao tay lên mới che tới, bàn tay hắn chợt đưa đến cầm lấy cây dù: “Để tôi”

Hãn chống dù lên, bao trùm cô trong phạm vi của hắn.

Giờ phút này hai người dựa vào nhau rất gần, tim Lâm Hương Giang đập hơi nhanh một chút, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn hẳn.

Hai người đi trong cơn mưa, cây dù không lớn, cô lại không dám dựa vào hắn quá gần, bả vai liền bị mưa làm ướt.

Hà Tuấn Khoa thấy vậy nhíu mày, cánh tay dài duỗi ra vòng vào eo cô, trực tiếp kéo cô sát vào trong ngực.

Lâm Hương Giang bỗng nhiên đụng vào.

ngực người đàn ông, chưa kịp lấy lại tỉnh thần, giọng nói trầm thấp từ tính mang hơi thở đàn ông rơi xuống: “Sát lại chút nữa, đừng để mưa ướt, bị bệnh tôi không chịu trách nhiệm đâu.”

Hắn cứ ôm cô đi về phía trước như vậy, thong thả ung dung, nhưng Lâm Hương Giang bị hắn ôm lại không thể ung dung như thế, cô cảm giác thân thể mình cứng đờ, chẳng qua chỉ máy móc theo nhịp chân của hẳn tiến về phía trước.

Cô tựa vào lồng ngực dày rộng của hắn, bên tai cũng có thể nghe thấy hẳn nhịp tim ổn định của hắn, còn ngửi được hơi thở trong treo thuộc về đàn ông trên người hẳn, mà thân nhiệt trên người hẳn đang bao vây cô.

Bàn tay của hẳn giữ chặt hông cô, chỉ cách một lần vải mỏng manh, cô có cảm giác da thịt nơi đó đang nóng lên Nhiệt độ lan đến gò má cô, cô cảm giác mặt mình nóng rực.

Trời ạ, cô làm sao vậy?

Lâm Hương Giang cũng không biết đi đến bên cạnh xe bằng cách nào, Hoài Vũ che dù chờ bên cửa xe, thấy họ đến, chủ động mở cửa xe chờ Hà Tuấn Khoa lên xe.

Lâm Hương Giang cảm thấy ảo não, Hoài Vũ đến đón hắn chắc chắn có mang theo dù đi mưa, cô căn bản không cần đưa hắn xuống.

Bên cạnh xe, Hà Tuấn Khoa buông cô ra, trả cây dù cho cô, đã có Hoài Vũ che dù giúp hẳn.

Gô rũ đôi mắt: “Vậy… Trên trở về trên đường anh cẩn thận một chút”

“Ừ, cô cũng chú ý an toàn” Ánh mắt sâu thẩm của người đàn ông nhìn cô chăm chú.

“Vậy tôi về trước đây” Lâm Hương Giang cảm giác ánh mắt hắn nhìn cô so với trước kia không giống nhau cho lắm.

“Ngày mai gặp.’ Hà Tuấn Khoa lại nói nốt câu cuối.

Lâm Hương Giang lúc này mới ngước mắt nhìn hẳn: “Ngày mai gặp câu trả lời của cô có vẻ vội vàng, xong lập tức xoay người trở về, giống như là chạy mất dạng, đứng bên cạnh hắn quả thực áp lực rất lớn.

Lúc cô bước trở về thậm chí cảm giác có một đối mắt đàn ông luôn dõi theo cô chăm chú.

Thật vất vả mới về đến chung cư, hoàn toàn tách biệt tầm mắt người đàn ông, thần kinh căng thẳng của cô mới thả lỏng xuống, Kỳ lạ thật, cô làm sao vậy? Tại sao mỗi lần đối mặt với hän cô lại căng thẳng như vậy?

Trước mắt đột nhiên có một bóng mờ phủ xuống, cô kinh ngạc ngẩng đầu, Hà Tùng Nhân đang hầm hầm nhìn chằm chằm cô.

“Sao anh lại ở đây?” Lâm Hương Giang rất kinh ngạc nhìn hẳn.

Vai cô đau xót, vì Hà Tùng Nhân đột nhiên bấu vào vai cô, đè cô lên vách tường: “Lâm Hương Giang, cô đúng là không biết xấu hổ!

Cô dámmồi chài chú tôi!

Hãn cũng không biết mình tối nay nổi điên vì cái gì, đột nhiên hần muốnđến nơi này, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là cô và chú hắn ôm ôm ấp nhau!

Lâm Hương Giang bị hắn làm đau, tức giận hất tay hắn ra: “Anh nói bậy nói bạ cái gì hả?”

‘Vành mắt Hà Tùng Nhân trợn trừng đến sắp nứtgiận ra nhìn cô: “Vừa rồi tôi đãnhìn thấy hết, cô còn dám cãi?”

Hăn túm cô lại lần nữa, nổi điên nổi khùng với cô: “Năm năm trướccô phản bội tôi còn chưa đủ, bây giờ lại mồi chài chú tôi, cô rốt cuộc muốn làm gì?”

Lâm Hương Giang cũng lười cãi cọ với hắn, cô giằng ra: “Anh buông ra cho tôi, tôi muốn làm gì anh không có quyền xen vào!”

*Người cômồi chài là chú tôi, tôi đương nhiên phải xen vào!”

” về nhà lo chuyện mình cho đàng hoàng rồi hãy nói, về mà hỏi Phan Thanh Y đứa trẻ trong bụng cô ta là của ai?” Cô cũng tức lên, không nhịn được nữa.

Thần sắc Hà Tùng Nhân trầm xuống, lạnh lùng nhìn cô chăm chằm: “Đứa trẻ đương nhiên là con của tôi! Cô muốn chia rẽ quan hệ giữa tôi và Thanh Y?”

Lâm Hương Giang cười cợt: “Tôi làm sao.

quên được, anh căn bản không hề tin tôi, tôi nói những thứ này với anh đê làm gì?”

Con ngươi Hà Tùng Nhân co giật: “Còn cô thì sao hả? Đứa con cô đẻ ra là của ai?” Từ khi biết được cô sinh ra một đứa con, hẳn hoàn toàn khẳng định, năm đó cô thật sự phản bội hẳn.

Lâm Hương Giang không muốn nói nhiều với hắn, vừa vặn có thang máy đi xuống, cô trực tiếp đạp cho hẳn một cước, hẳn đau quá buông tay ra, cô lập tức chạy vào thang máy.

Lúc cô ấn nút đóng cửa còn nói thêm một câu với hản: “Hà Tùng Nhân, anh không đượcđến quấy rầy tôinữa!”

Hà Tùng Nhân muốn kéocô ra, nhưng cửa thang máy đã đóng lại, hắn hung hãn đấm một đấm vào tường, Ngoài cửa vẫn còn đổ mưa to, Phan Thanh Y đứng trước cửa sổ sát đất nhìn ra bên ngoài, Hà Tùng Nhânđã muộn như vậy còn chưa trở về, cô có hơi lo lắng.

Nhất là sau khi Lâm Hương Giang trở về, cô luôn sợ hẳn sẽ bị cô ta cướp lại.

Điện thoại di động ting một tiếng báo có tin nhắn mới, côcho rằngHà Tùng Nhân gởi tin nhăn đến, vội vàng cầm lên xem.

Nhưng mà không phải, cô mở ra thấy mấy bức ảnh, trong mưa to, Hà Tuấn Khoa ôm Lâm Hương Giangcùng che một cây dù.

Trong lòng cô chấn động, con đàn bà Lâm Hương Giangđê tiện này thật sự quyến rũ đượcHà Tuấn Khoarồi?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 26


Chương 26 Tuyên bố chết Lần trước ở bệnh viện bị Lâm Hương Giang phá hỏng việc cô ta hẹn hò với tình nhân, trong lòng cô ta vẫn luôn lo lắng bất an, bèn âm thầm phái người theo dõi nhất cử nhất động của Lâm Hương Giang.

Không ngờ lại chụp được bức ảnh cô ta mồi chài Hà Tuấn Khoa!

Lại xem tiếp mấy bức ảnh nữa, cô ta đột nhiên giật mình kích động, trong mất bừng lên ngọn lửa, thiếu chút nữa đập tan chiếc điện thoại di động.

Bức ảnh sau đó chụp được Hà Tùng Nhân và Lâm Hương Giang dinh chặt vào nhau!

Hắn muộn như vậy còn chưa về nhà, thì ra là đi tìm Lâm Hương Giang!

Côcăm hận nhìn chảm chằm những bức ảnhkia, đáy mắt tràn ngập hung ác, đáng chết!

Côta không thế để cho Lâm Hương Giangtiếp tục phách lốinhư vậy, phải cho cô ta một bài học nhớ đời!

Ngày hôm sau, mưa tạnh trời trong, không khí thanh tân trong lành.

‘Vết thương ở chân Lâm Hương Giangđã bình phục, hôm nay cô đi làm trở lại Sau khi đưa con trai đến trường học, cô mới đến công ty điểm danh.

Cô nghỉ bệnh mấy ngày tiến độdự án trong tay đương nhiên bị chậm lại, cô phải đẩy nhanh tiến độ bù lại.

Cho nên sau khi cô báo cáo lập tức đến công trườngngay, việc hoàn thành một kế hoạch thiết kế hoàn thiện không phải đơn giảnnhư vậy.

Hôm nay chỉ một mình côđến, Hà Tuấn Khoa là tổng giám đốc, chuyện cần phải xử lý rất nhiều, hẳn không thể nào thường xuyên đến thị sát.

Giám đốc phụ trách dự án Đồng Nguyên đã biết cô từ lần trước, lần này cũng là ông ta đích thân đưacô vào công trường.

Lâm Hương Giang ở công trường mải miết làm việc cho đến trưa, lúc rời đi giám đốc tiễn cô đi ra cổng.

“Anh Thành, hôm nay làm phiền anh rồi”

Lâm Hương Giang vô cùng cảm ơn giám đốc Thành.

“Không phiền không phiền mà, cô Giang không cần khách sáonhư vậy, lần trước cô bị thươngở đây, nhắc đến cũng có phần trách nhiệm của tôi.”

Giám đốc Thành bây giờ trong lòng vẫn còn sợ hãi, thiếu chút nữa ông ta cũng bị tổng giám đốcsa thải.

Tổng giám đốc lúc ấy lửa giận bừng bừng, có thể thấy tổng giám đốcrất coi trọngLâm Hương Giang.

Nghĩ đến những việc này, giám đốc Thành không khỏi quan tâm cô nhiều hơn: “Vết thương ở chân cô không còn đáng ngại chứ?”

Lâm Hương Giangmím môi: “Vâng, thật ra vết thương cũng không phải quá nghiêm trọng”

Cô chuẩn bị vàtạm biệt giám đốc Thành, đột nhiên có một chiếc xe từ một khúc cua hối hả lái đến.

Họ nghe tiếng liếc nhìn sang, chiếc xe kia lại đang sâm sập lao về phía họ, nhìn chiếc xe ngang ngược chạy rõ ràng sắp sửa tông vào họ!

Lâm Hương Giangchân mày nhíu chặt, sao cô lại có cảm giác chiếc xe này đang nhắm thẳng vào cô?

Theo bản năng cô muốn tránh né, thế nhưng tốc độ chiếc xe quả thực quá nhanh, cô không kịp né, mắt thấy xe kia tích tắc là lao Vào cô…

“Cẩn thận!” Giám đốc Thành đột nhiên nhào đến đấy cô ra.

Lâm Hương Giang bị đấy ngã nhào một bên, bên tai vang lên tiếng va chạmchói tai, tim cô như bị ai bóp mạnh, đột nhiên quay đầu nhìn lại, cô trợn to hai mắt kinh hãi không thôi: “Giám đốc Thành!”

Bệnh viện.

Đèn phòng cấp cứu sáng rực, Lâm Hương Giang chưa kịp hoàn hồn ngồi trên ghế dài hành lang, trong lòng không ngừng cầu nguyện, giám đốc Thànhông đừng có bất cứ mệnh hệ gì!

“Lâm Hương Giang?” Trên đầu một bóng mờ bao phủ người cô, một giọng đàn ông trầm thấp rơi xuống.

Lâm Hương Giang bừng tỉnhngẩng đầu lên, thấy Hà Tuấn Khoa cau mày, vẻ mặt ngưng trọng nhìn cô chăm chú.

Miệng cô há ra rồi khép lại, muốn mở.

miệng nói gì đó, nhưng phát hiện côbị mất tiếng, một câu cũng không nói được.

“Chuyện gì đã xảy ra? Tại sao lại xảy ra tai nạn?” Hà Tuấn Khoa nghe nói cô gặp tai nạn xe cộ, chưa kịp hỏi rõ tình hình, lập tức ngừng họp chạy đến bệnh viện.

Nhìn thấy cô ngồi yên ổn ơ đây, hắn thầm thở phào, chẳng qua là trán cô trầy trụa một mảng lớn, đang rỉ máu, hắn nhíu mày thật chặt, trong lòng cảm thấy khó chịu không sao tả xiết.

Lâm Hương Giang muốn nói gì đó, lúc này.

cửa phòng cấp cứu mở ra, cô đứng dậy theo phản xạ có điều kiện, lập tức chạy đến: “Bác sĩ, ông ấysao rồi? Có phải cấp cứu thành côngrồi hay không?” Côníu lấyvị bác sĩ đi ra đầu tiên, căng thắng hỏi.

Bác sĩ lắc đề “Thật xin lỗi, chấn thương của ông ấy quá nặng, cấp cứu không hiệu quả, chúng tôi chỉ có thể tuyên bố chết.”

Trong một khoảnh khắc, Lâm Hương Giang đờ người chết trân tại chỗ, chỉ cảm thấy như vừa có một tia sét đánh thẳng vào lòng!

Sau đó, Lâm Hương Giang thấy giám đốc.

Thành bị che vải trắng được đẩy ra ngoài, côrun rẩy choáng váng, không dám tin giám đốc Thành vì cứu cômà mất mạng.

Thân nhân giám đốc Thành nghe tin liền chạy đến bệnh viện, vợ ông không chịu nổi khóc rống lên, níu lấybác sĩ cầu khẩn: “Bác sĩ, van xin ông mau cứu chồng tôi,chồng tôi mà chết, tôi cũng không cách nào sống…”

Bác sĩ lắc đầu đầy vẻ bất đắc dĩ: “Chúng tôi đã cố hết sức, ông ấy chấn thương quá nặng.”

Lâm Hương Giang thấy vợ giám đốc Thành khóc đến xé ruột xé gan, lông ngực dâng trào áy náy và khổ sở, cơ hồ khiến cho cô khó mà hít thở: “Thật xin lỗi, cũng là bởi vì tôi,ông ấy vì cứu tôi mới…” Cô nghẹn ngào không nói được.

Người đàn bà đáng thương nghe vậy quay đầu tức giận trừng mắt nhìn cô, túm lấy bả vaicô cả giận lắc mạnh: “Thì ra là cô! Vì cô mà chồng tôi chết!ICô mau trả chồng cho tôi!”

Người đàn bà vừa mắng vừa dốc sức lắc vai cô, Lâm Hương Giang trong lòng áy náy, cúi đầu không nói một lời, mặc cho đối phương xả giận.

“Đủ rồi!” Đột nhiên một giọng đàn ông uy lực lạnh lùng vang lên, Lâm Hương Giang bị một sức mạnh khác giằng ra, giọng nói kia tiếp tục: “Hại chết Giám đốc Thành chính là lái xe đụng phải ông ta, không phải cô ấy, còn nữa, công ty sẽ lo liệu hậu sự chu đáo cho ông, bây giờ việc chị phải làm là nén đau thương để còn xử lý những việc sau này, sớm để ông ấy lên trời siêu thoát, chứ không phải ở đây ồn ào”

Lâm Hương Giang ngẩng đầu nhìn thấy đáng vẻ tỉnh táobình tĩnh của Hà Tuấn Khoa, lúc hẳn nói chuyện toát ra một thứ khí thế rất uy phong, khiến người khác không thể không khuất phục Cũng không biết có phải nghelời hắn hay không, người phụ nữ đáng thương khôi phục lý trímột chút, không làm khó Lâm Hương Giangnữa, khóc lóc cùng y tá đưa giám đốc Thành đi.

Việc giám đốc Thành qua đời khiến cho.

Lâm Hương Giang trong nhất thời không cách nào quên được, cả người hỏng hốt căng thẳng.

Hà Tuấn Khoa thấy trán côbi thương còn chưa xử lý, bàn tay liền nắm lấy cổ tayoô, đưacô đi gặpbác sĩ.

Sau khi bác sĩ giúp Lâm Hương Giang băng bó vết thương, côvẫn còn đắm chìm trong dáng vẻ thất hồn lạc phách.

Cho đến cảnh sát đi đến trước mặtcô, nguyên nhân tai nạn đã được điều tra rõ, tài xế lái xe uống rượu, say xỉn dẫn đến tai nạn, bây giờ tài xế gây tai nạn đã bị khống chế.

Sau khi cảnh sát viên báo kết quả cho cô xong, lại hỏi côthêm một vài vấn đề rồi mới rời đi Đối với kết quả này, trực giác nói cho cô biết việc này không chỉ đơn giảnnhư vậy, chiếc xe kia rõ ràng là nhắm thẳng vào cô, mục đích của đối phương rất rõ ràng, không giống chỉ đơn giảnlà vì rượu.

Chẳng qua là cảnh sát đã điều tra mới cho ra kết luận, chỉ với trực giác củacô không cách nào lật đổ kết luận của họ.

Sau đó là Hà Tuấn Khoa đưa cô về nhà, đậu xe ở dưới lầu, cô vẫn không cách nào tỉnh hồn, vẫn ngơ ngác ngồi tại chỗ, thậm chí không biết đã về đến nhà rồi.

Trên tay truyền đếnxúc cảm ấm áp bao bọc, tay cô bị ai đó cầm, côchần chừ chuyển mắt, đưa mắt lên nhìnđôi mắt đen sâu thẳmcủa người đàn ông “Đang suy nghĩ gì vậy?” Hà Tuấn Khoa vừa rồi không muốn quấy rầy cô, nhưngcôcứ mãi yên lặngnhư vậy, hẳn rốt cuộc vẫn không yên lòng.

Đôi mắtLâm Hương Giang dần dân có có tiêu cự trở lại, nhìn rõ người đàn ông anh tuấn trước mặt, lòng vẫn rối như tơ vò: “Tôi… Không có gì”

Dáng vẻ luống cuống áy náy khổ sở của cô, hết thảy ưu tư đều rơi vào trong mắt người đàn ông.

Hắn đột nhiên đến gần cô, giơ tay lên vuốt tóc cô, tém sợi tóc mai lòa xòa sang một bên, giọng trầm thấp: “Không nên suy nghĩ quá nhiều, đều qua hết rồi”

Lâm Hương Giang nhìn người đàn ông gần trong gang tấc, tâm thần tựa như bị hẳn hút đi, cô bỗng nhiên tỉnh hồn, theo bản năng lui về phía sau kéo giãn khoảng cách.

Nhiệt độ ngón tay ấm áp của người đàn ông lướt qua gò má cô, một tay kia vẫn còn năm chặt tay cô, cô theo bản năng rút tay về, hô hấp rối loạn, giữa họ… từ lúc nào đã thân mậtnhư vậy?

“Tôi… tôi đi về trước, buổi chiều tôi sẽ đi làmđúng giờ” Cô không muốn làm chậm trễ công việc nữa.

“Không gấp, trên đầu cô bị thương, có thể nghỉ bệnh.” Thấytâm trạng cô không ổn định, chỉ sợ cô không đủ tinh thần đảm đương công việc.

Lâm Hương Giang lắc đầu : “Trước đây tôi bị thương ở chân đã xin nghỉ mấy ngày, tôi mới vừa vào công ty đã nghỉ phép suốt như vậy, những người khác sẽ có ý kiến, đến lúc đó anh không phải sẽ sa thảitôi sao”

Hà Tuấn Khoanhếch môi: “Tôi phê chuẩn cho cô nghỉ phép, ai dám có ý kiến?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 27


Chương 27 – Đứa bé mất tích

Anh mắt của hẳn thiêu đốt ngườiquá đáng, Lâm Hương Giangvội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác: “Tôi đi lên nhà” Ngay sau đó cô xuống xe, cũng không quay đầu lại mà đi thẳng về phía trước.

Cô không biết có phải là cô quá nhạy cảm hay không, nhưng cô luôn có cảm giác thái độ Hà Tuấn Khoa đối với côhiện tại và trước kia không giống nhau Hôm sau, Lâm Hương Giang tham dự tang lễcủa giám đốc Thành, tiễn ông đi đoạn đường cuối cùng.

Nếu như không phải nhờ ông ấy, người mất mạng chính là cô.

Bên phía cảnh sát đã kết án, tài xế do say xỉn lái xe gây tai nạn, vụ tai nạn xe cộ này do tài xế chịu trách nhiệm chính.

Lâm Hương Giang từ nghĩa trang đi ra, bầu trời bỗng lất phất mưa, côđưa tay lấy dù trong túi xách, điện thoại di động báo có tin nhắn.

Cô mở tin nhăn ra, thần sắc chớp mắt thay đối.

Cô đọc được nội dung tin nhẳn: Lần này là mày may mắn vì có người chết thế, lần sau thì không may như vậy nữa đâu!

Đây là tin nhắn đến từ một số lạ.

Bàn tay Lâm Hương Giang nắm điện thoại di động khẽ run rẩy, cô cũng biết đây không phải chỉ đơn giản là say xỉn gây tai nạn!

Là ai muốn cô phải chết?

Liễu Thu Cúc? Hay là Phan Thanh Y?

Cô rất nhanh xác định, chắc chản là Phan Thanh Y, bởi vì cô biếtbí mật của Phan Thanh Y,Phan Thanh Y muốn giết côbit đầu mối!

Lâm Hương Giang ca người run rẩy, bởi vì quá tức giận, không ngờ Phan Thanh Y đã mất trí đến mức độ này!

Đáng hận nhất là, vụ việc này Phan Thanh Y bố trí không chê vào đâu được, cô không có chứng cứ chứng minh là cô ta tạo ra vụ tai nạn đó!

Lâm Hương Giang cần chặt răng, siết chặt quả đấm, cô sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy, cô sớm muộn cũng phải đòi lại công bằng cho giám đốc Thành, nếu không ông ấy làm sao nhắm mắt lên đường được?

Tức giận trong lòng còn chưa kịp tan đi, chuông điện thoại di động lại đột nhiên vang lên, là chủ nhiệm lớp của con trai gọiđến.

Lâm Hương Giang thoáng nén ưu tư, nhận điện thoại: ‘A lô? Cô giáo Mai?”

“Là mẹ Lâm Thanh Dươngphải không? Chị lập tức đến trường học đi, Thanh Dươngmất tích rồi” Cô giáo Mai lo lắng nói.

Đầu óc Lâm Hương Giang trong phút chốc trống rỗng: “Cái gì? Thanh Dương làm sao?”

Cô giáo Mai trong điện thoại không có cách nào nói rõ ràng với cô, chỉ biết bảocômau đến trường.

Lâm Hương Giang cúp điện thoại, thần sắc căng thẳng ra khỏi nghĩa trang, ở cống nghĩa trang, một chiếc Maybachđỗïại trước mặtcô.

Bước chân cô bị buộc dừng lại, nhìn thấy chiếc xe quen thuộc, tiếp theo quả nhiên thấy người đàn ông lạnh lùng quen thuộc xuống xe.

Hà Tuấn Khoa biết hôm nay là tang lễ của giám đốc Thành, cố ý đến, mặt khác cũng là bởi vì biết côở đây.

Thấy vẻ mặt hốt hoảngcủa cô, Hà Tuấn Khoa hơi cau mày: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Lâm Hương Gianglòng đã loạn đến không biết gì nữa, luống cuống lắp bắp: “Thanh Dương… Giáo viên nói Thanh Dươngmất tích, tôi muốn đến trường học!”

Hà Tuấn Khoa nghe vậy ánh mắt trầm xuống: “Cái gì?”

“Lên xe, tôi đưa cô đi” Hắn rất nhanh tỉnh hồn, mặt đầy trấn định, nhưng trong mắt lạnh lẽo kinh người.

Lâm Hương Giang không do dự, lập tức ngồi vào xe.

Hai người rất nhanh đến trường học, cô giáo Mai thấy họ cùng đi, mặt mày nóng nảy nhưng cũng sợ hãi, nhất là khi thấy vẻ mặt lạnh lùng kia của Hà Tuấn Khoa, cô có cảm giác xảy ra chuyện lớn rồi.

“Cô giáo, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Thanh Dương mất tích?” Lâm Hương Giang vừa nhìn thấy vội vàng hỏi ngay.

Cô giáo Mai cũng không dám nhìn thẳng vào mắt họ, ngay sau đó nói rõ tình hình.

Hôm nay trường học có hoạt động ngoại khóa, cô và mấy cô giáo khác đưa học sinh trong lớp ra ngoài trồng cây, nhưng sau khi hoạt động kết thúc cũng không thấy Lâm Thanh Dương đâu cả.

Trường học đã phái người đi tìm kiếm chung quanh, nhưng đều không tìm thấy, họ lập tức thông báo cho phụ huynh đến.

Hà Tuấn Khoa sau khi nghe giáo viên nói, lập tức ra lệnh cho Hoài Vũ phái người đi tìm cậu bé.

Trái tim Lâm Hương Giang như có ai túm chặt, cô xoay người chạy đi đi tìm con.

Hà Tuấn Khoa không ngăn cô lại, ánh mắt hắn trầm xuống, sau đó đi theo sau.

Lâm Hương Giang đến chỗ trồng cây, nơi này không đến nỗi hẻo lánh, chẳng qua là có rất ít người đến đây, bốn phía đều là rừng cây.

*Thanh Dương? Con đâu rồi?” Lâm Hương Giang che dù lội trong bùn, lúc này mưa đã rất lớn.

“Thanh Dương, con mau trả lời mẹ một tiếng…” Lâm Hương Giang gấp đến độ khóc òa đến nơi, trong màn mưa mjt mù, cô không tìm được con trai của cô…

Cô đã không còn thân nhân, con trai là điểm tựa duy nhất của cô, nếu như con trai không còn nữa, cô sẽ hoàn toàn tan nát!

Bất chợt cô trợt chân một cãi, chật vật ngã xuống bùn, cây dù cũng rơi sang một bên, nước mưa lạnh như băng quất lên người cô, nhưng cô rất nhanh vùng vẫy muốn đạp bùn đứng lên, trong miệng vẫn không thôi kêu to: “Thanh Dương…”

Hà Tuấn Khoadi theo sau cô không xa thấy vậy, chân mày nhíu chặt, hẳn sải bước tiến lên, lúc này điện thoại di động trong túi quần rung lên Hãn chỉ có thể đứng lại nghe máy, quả nhiên là Hoài Vũ gọi điện thoại đến.

”A lô? Tìm được chưa?” Giọng Hà Tuấn Khoa rất gắt.

“Dạ, tìm được rồi…” Hoài Vũ báo cáo với hẳn.

Hà Tuấn Khoa nghe xong lời Hoài Vũ, gương mặt vốn lạnh lùng giờ phút này lại bao phủ thêm một tầng sương mù.

Sau khi hắn cúp điện thoại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn về người đàn bà trong mưa, con ngươi hơi co giật, hạ lệnh với vệ sĩ sau lưng: “Trông chừng cô ấy” Dứt lời liền xoay người sải bước rời đi.

Hà Tuấn Khoa để lại vệ sĩ, còn mình ngồi lên xe, khởi động xe rời đi.

Hoài Vũ nói có hai người c**ng b*c trói cậu bé đưa đi, mà những người này là tay chân của Liễu Thu Cúc.

Trong một bệnh viện tư, Lâm Thanh Dương bị hai vệ sĩ áo đen khống chế, nhóc con vẫn luông phản kháng, giống như một con sư tử nhỏ nổi giận: “Người xấu, các ngươi buông tôi rai”

Nhưng chỉ là một đứa bé thì được bao nhiêu sức lực? Căn bản không cách nào chống lại đám vệ sĩ.

€ó tiếng bước chân đến, chỉ chốc lát, Liễu Thu Cúc liền xuất hiện ở trước mặt cậu nhóc.

“Bà già xấu xa, là bà?’ Lâm Thanh Dương dĩ nhiên nhớ Liễu Thu Cúc, lần trước bà ta còn tát mẹ mình!

Liễu Thu Cúc nghe thấy cậu nhóc gọi mình là bà già, trong lòng nổi giận, bất quá bây giờ không phải thời điểm so đo với một đứa nhóc con.

Hôm nay bà 1a phải tra cho rõ đứa nhỏ này rốt cuộc có phải con trai của Tùng Nhân nhà bà ta hay không?

Nếu như là của Tùng Nhân, vậy thì bà ta tuyệt không cho phép giao cháu trai mình cho loại người phụ nữ như Lâm Hương Giang nuôi dưỡng.

Nghĩ đến đây, bà ta lộ vẻ tươi cười với đứa trẻ: “Tên cháu là Thanh Dương đúng không?

Tôi hôm nay bà mời cháu đến là muốn giúp cháu tìm ba”

Lâm Thanh Dương trợn mắt nhìn bà, căn bản không tin: “Mời? Có kiểu mời người như vậy hả?”

“Chỉ cần cháu nghe lời phối hợp, bà sẽ bả họ thả cháu ra.”

Con ngươi đen láy của Lâm Thanh Dương khẽ chuyển động, giả vờ thỏa hiệp: ” Được, tôi có thể phối hợp với bà, mau thả tôi ra!”

Chỉ là một đứa bé, Liễu Thu Cúc cũng không sợ nó có thể chạy đi đâu, liền vung tay lên: “Thả nó ra.”

Nhưng vệ sĩ vừa buông lỏng tay, nhóc con liền xông đến tông vào Liễu Thu Cúc rồi nhanh chân chạy.

Liễu Thu Cúc không kịp phòng bị, bị cậu nhóc đụng vào liền ngã xuống, cũng may vệ sĩ kịp thời đỡ lại, bà ta giận dữ: “Đáng chết, mau bắt nó lại cho tôi!”

Vệ sĩ lập tức đuổi theo muốn bắt Lâm Thanh Dương lại, nhóc con chạy đến khúc quanh thì đụng phải một người: Lâm Thanh Dương ngẩng đầu liền thấy người đàn ông có gương mặt lạnh lùng, nhưng.

cho dù mặt vẫn khó ở như ngày thường, trong mắt hắn lại lóe lên ánh sáng: “Chú, chú đến cứu cháu sao?”

Đôi mắt Hà Tuấn Khoa nhìn nhóc con chạy đến đổ mồ hôi, đôi môi mỏng cong lên: từ”

Hà Tuấn Khoa xuất hiện khiến cho Liễu Thu Cúc cảm thấy bất ngờ, mà những tên vệ sĩ đuổi kịp muốn bắt cho được đứa nhóc cũng dừng lại, không dám tiến lên nữa.

Liễu Thu Cúc lấy lại bình tĩnh, ngay sau đó bước đến, còn cách mấy bước chân, thấy Hà Tuấn Khoa càng tỏ vẻ che chở cho thắng nhóc, bà ta không khỏi nghĩ thâm, Hà Tuấn Khoa cũng biết đứa trẻ này?

Bà không kềm được âm thầm cười nhạt, Lâm Hương Giang vì muốn đu bám hắn, đúng là thủ đoạn gì cũng không ngại giở ra, ngay cả con mình cũng lợi dụng!
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 28


Chương 28 Nó là con trai tôi

“Tuấn Khoa, sao chú lại đến đây?” Liêu Thu Cúc trơ tráo hỏi.

Hà Tuấn Khoa còn chưa kịp lên tiếng, Lâm Thanh Dương đã tố cáo với hẳn trước: “Chú ơi, cái bà già xấu xa này lần trước hết đánh mẹ cháu, bây giờ lại bắt cóc cháu, bà ta chắc chắn không phải người tốt lành gì, chú ma u giúp cháu báo cảnh sát đi”

Hà Tuấn Khoa nghe vậy nhíu mày, Lâm Hương Giang từng bị bà ta đánh?

có một lần Hắn bỗng nhiên nhớ quả thật thấy trên mặt Lâm Hương Giang có dấu bàn tay đỏ ửng.

Con ngươi hãn nheo lại thành một đường chỉ, đáy mắt hiện lên một tia chán ghét: “Chị dâu, chị hà tất phải làm khó một đứa bé?”

Liễu Thu Cúc cười mà như không: “Tuấn Khoa, nhắc mới nhớ, đây là cục nợ của Tùng Nhân, cũng là chuyện riêng của gia đình chị, chú không cần phải lo”

Nơi này là trung tâm giám định ADN, hôm nay Liễu Thu Cúc buộc phải làm một xét nghiệm ADN, xem thử đứa trẻ có phải là con trai Hà Tùng Nhân hay không.

“Tuấn Khoa, giao thằng bé cho chị” Hôm nay bà ta đã làm đến bước này, nếu không đạt được mục đích thật không cam lòng.

Lâm Thanh Dương ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông cao lớn, chớp chớp đôi mắt đen láy: “Chú ơi, chú giúp cháu báo cảnh sát chưa ạ? Nếu chưa chú đưa điện thoại di động cho cháu mượn, tự cháu báo cảnh sát”

Hà Tuấn Khoa và nhóc con bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt hắn trầm xuống, sau đó nói: “Cháu đi trước đi, những chuyện khác để chú xử lý”

Lâm Thanh Dương nhướng mày lên quan sát hắn, đang suy nghĩ hẳn sẽ xử lý như thế nào?

Hà Tuấn Khoa tựa hồ nhìn thấu suy tưởng của thẳng bé, đôi môi mỏng nhàn nhạt nhếch lên, ngún tay trỏ thon gầy dí vào đầu mũi chú nhỏ: “Đi đi, cứ tin tưởng chú, chú sẽ xử lý đâu đó đàng hoàng.”

Nhóc con sờ sờ lỗ mũi, quyết định tin tưởng hắn một lần: “Được rồi, vậy chú không được tha cho bà già xấu xa đó nha”

Hà Tuấn Khoa không nói gì nữa, bảo trợ lý đưa nhóc con ra ngoài.

Liễu Thu Cúc làm sao chịu để cậu nhóc cứ thế mà đi? Lập tức hét ra lệnh cho vệ sĩ: “Còn không mau bắt nó lại?”

Vệ sĩ đang định nhào qua, Hà Tuấn Khoa trầm giọng nói: “Ai dám?”

Vệ sĩ thấy hẳn chặn đường, nhất thời không dám hành động thiếu suy nghĩ, phen này đúng là tiến thoái lưỡng nan.

Liễu Thu Cúc tức giận: “Tuấn Khoa, chị đã nói rồi, đây là chuyện riêng của Tùng Nhân, không liên quan đến chú, tại sao chú nhất định phải nhúng tay?”

Hà Tuấn Khoa lạnh nhạt nhìn bà ta, không nhanh không chậm nói: “Chị dâu, chị không.

cần làm xét nghiệm AND gì hết, thăng bé không phải là con của Tùng Nhân.”

Liễu Thu Cúc hơi biến sắc, trợn mắt nhìn thẳng hắn, vừa ngạc nhiên vừa ngờ vực: “Làm, làm sao chú biết?”

“Thanh Dương là con trai Hà Tuấn Khoa vãn giữ dáng vẻ lạnh nhạt thản nhiên, nhưng lời nói ra lại khiến Liễu Thu Cúc giật nảy mình.

Liễu Thu Cúc kinh ngạc, run rẩy hết một lúc mới tỉnh hồn, cười to một cách khó hiểu, phất tay : “Chú khỏi cần lừa chị, bộ tôi dễ mắc.

lừa như vậy sao? Đứa bé kia làm sao có thể là của chú? Năm năm trước cậu biết Lâm Hương.

Giang sao?” Hản nói dố iquá dở, giấu đầu lòi đuôi một cách buồn cười.

“Không biết” Hà Tuấn Khoa lãnh đạm trả lời.

“Đúng rồi, năm năm trước chú không quen không biết cô ta, thì đứa bé kia làm sao là của chú được?”

Nhưng mà những lời kế tiếp của Hà Tuấn Khoa càng làm cho bà †a giật mình, hắn nói “Tôi không quen biết cô ấy, nhưng tôi đã ngủ cô với cô ấy”

Hắn nói thẳng thắn như vậy, khiến Liễu Thu Cúc không khỏi có chút lúng túng: “Chú cô ta?”

Suy nghĩ của bà ta hơi rối loạn, nhưng rất nhanh tỉnh hồn lại: “Tuấn Khoa, chú không cần cố ý nói dối vì cô ta…’ “Tôi không rảnh nói dối, có cái này, sau khi chị xem có muốn không tin cũng không được.”

Hà Tuấn Khoa nhìn về phía Hoài Vũ.

Hoài Vũ gật đầu, đưamột tập văn kiệnsag cho Liễu Thu Cúc.

Liễu Thu Cúcngập ngừng nhận lấy, đó là một bản báo cáo xét nghiệm ADN, đối tượng xét nghiệm chính là Hà Tuấn KhoavàLâm Thanh Dương, kết quả, giữahocó quan hệ cha cont Liễu Thu Cúc nhìn chãm chăm kết quả giám định, không dám tin trợn to hai mắt, lắc.

đầu liên tục: ” Cái này … Không thể nào, không thể nào…”

“Chị dâu, bây giờ cái gì cần biết chị đã biết, hy vọng sau này chị sẽ không làm khó mẹ con họ nữa, họ làngười củatôi”

Lời nói này của Hà Tuấn Khoahàm ý cảnh cáo, hắn không muốn nói quá nhiều, tỏ ý bảo Hoài Vũ lấy báo cáo xét nghiệm về, sau đó xoay người rời đi.

Liễu Thu Cúc hoàn toàn bối rối, làm sao đứa bé kia lại là con trai của Hà Tuấn Khoa được? Hắn vàLâm Hương Giang thật sự đã từng ngủ với nhaư?

Nói như vậy, chẳng lẽ Hà Tuấn Khoa sẽ chịu trách nhiệm với bọn nó, hẳn sẽ lấy Lâm Hương Giang sao?

Liễu Thu Cúccăm hận siết chặt quả đấm.

Hà Tuấn KhoađưaLâm Thanh Dươngrời khỏi bệnh viện tư nhân kia rồi mới điện thoại cho Lâm Hương Giang, báo chocô biết đã tìm được con, hắn đang đưa đứa trẻ về, bảocô cũng trở về đi, không cần tìm nữa.

Trên đường trở về, một lớn một nhỏ ngồi ở ghế sau xe, Lâm Thanh Dương lắc lắc bắp chân nhìn người đàn ônglạnh lùng cao ngạo bên cạnh, hỏi: “Chú, bà già xấu xa kia thế nào rồi?”

Hà Tuấn Khoa khẽ nhíu mày liếc cậu nhóc, “Chú nói với bà ta chú là ba cháu, sau này bà †a sẽ không bắt cháu đinữa”

Dáng người nho nhỏ của Lâm Thanh Dương ngồi thẳng lên: “Chỉ đơn giản như vậy?”

Người đàn ông khẽ gật đầu: ” Ừ”

Lâm Thanh Dương vẫn không thế nào tin được: “Chú thật sự mạnh vậy sao? Ngay cả bà ta cũng phải sợ chú cơ à?”

Người đàn ông nghe vậy càng nghếch mặt kiêu ngạo, không thèm khiêm tốn chút nào: “Dĩ nhiên, lần sau nếu có người xấu bắt cóc cháu, cháu chỉ cần nói chú là ba ngươi, vậy thì không còn ai dám bắt nạt cháu nữ: Nhóc connghiêng đầu một bên quan sát hắn: “Chú,chú… không phải là trùm mafia giống trong phim đấy chứ ?” Nếu không làm sao người khác chỉ cần nghe thấy tên hắn là sợ hãi?

Hà Tuấn Khoa nghe vậy, đáy mắt hiện lên vẻ hài hước: “Nếu đúng như vậy thì cháu có sợ không?”

Nhóc con ngược lại càng hưng phấn lắc lắc cái đầu nho nhỏ: “Không sợ, cháu là con trai chú, người khác sợ chú vậy cũng sẽ sợ cháu chứ, có đúng hay không?”

Hà Tuấn Khoa có chút buồn cười nhìn nhóc con, không biết nghĩ đến cái gì, ánh mắt thâm trầm xuống vài phần: “Cháu có muốn chú làm ba cháu không?”

Nụ cười trên mặt Lâm Thanh Dươngtan đi, một tay nâng cäm, dáng vẻ ông cụ non nhìn hắn: “Mặc dù điều kiện của chú coi như là phù hợp với yêu cầutrong lòng cháu đối với ba, nhưng… Chú dù sao cũng không phải là ba ruột của cháu.”

Hà Tuấn Khoa thấy nhóc con rõ ràng có chút thất vọng, bản thân chợt nảy sinh kích động muốn nói cho nhóc con biết, hắn chính là ba ruột của cậu bé.

Nhưng hẳn lại sợ làm cho đứa trẻ sợ hãi, sợ cậu bénhất thời không cách nào chấp nhận, không cách nào hiểu được vì sao suốt năm năm qua để cho hai mẹ con phiêu bạc không nơi nương tựa?

Có lẽ chuyện này phải để choLâm Hương Giangđích thân nói với c** nh* là thích hợp nhất.

Sau khi Lâm Hương Giang nhận điện thoại của Hà Tuấn Khoa liền vội vã chạy về nhà.

Vẽ đến nhà, cô quả thật nhìn thấy con trai mình, trong lòng cô dâng lên kích động nhìn con trai lành lặn không thương tổn trước mặt, chạy đếnđịnh ôm lấy con trai: “Thanh Dương…”

Chạy đến trước mặt con trai,cômới nhớ toàn thân mình đã ướt đẫm, đồng thời cũng dơ bẩn không chịu nổi.

Cô không thể làm gì khác hơn là khắc chế chính mình, ngồi xổm người xuống, đặt tay lên vai con trai, cẩn thận quan sát trên xuống dưới: “Con đi đâu vậy? Con có biết mẹ lo lắngcho con bao nhiêu hay không?”

Lâm Thanh Dương thấy mẹ vì tìm mình màcả người chật vật bẩn thỉu, lại còn hẩn trương như vậy, trong lòng cũng không cảm thấy vui vẻ gì, nâng cánh tay nhỏ bé xoa xoa đôi má ướt nhèm vừa bùn vừa nước mưa của mẹ: “Mẹ, mẹ không cần lo lắng nữa, con không có sao hết, chính là bà già xấu xa lần trước bắt cóc con, thật may mà chú kịp thời đến cứu con ra”

Lâm Hương Giangnhíu mày, bà già xấu xa?

Liễu Thu Cúc?

*Bà ta bắt con làm gì?” Lâm Hương Giangthật sự lo lắng.

Lâm Thanh Dương lắc đầu : “Con không biết, bà ta bắt con đưa đến bệnh viện, nói là tìm ba cho con.”

Trong lòng Lâm Hương Giang cả kinh, Liễu Thu Cúccho rằngThanh Dương là con của Hà Tùng Nhân?

Con trai không sao, trái tim Lâm Hương Giang rốt cuộc có thể trở về chỗ cũ, cô nhìn về phía người đàn ông đang ngồi ở ghế sa lon.

*Tổng giám đốc, lần này thật sự không biết cám ơn anh như thế nào.”

Hà Tuấn Khoa thấy trên người côvừa đẫm nước mưa nhoe nhoét bùn, nhớ đến lúc côngã nhào khi đi tìm con “Không cần cảm ơn, đây cũng là chuyệncủa tôi, cô đi tắm đi, thay quần áo sạch trước đã”

Lâm Hương Giang có chút nghỉ hoặc, hắn nói đây cũng là chuyệncủa hẳn?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 29


Chương 29 Chúng ta kết hôn đi

Cô nhất thời không hiểu hẳn nói như vậy là có ý gì, nhưng cũng không suy nghĩ sâu xa hơn, nhìn lại mình cả người nhếch nhác, chính mình cũng nhịn không được cười lên: “Vậy thì tôi đi tâm đây, anh ngồi chơi trước nhé”

Cô nói xong lại nhìn về phía con trai “Thanh Dương, con chơi với chú một chút nhé.”

“Không thành vấn đề” Lâm Thanh Dương lập tức bưng bàn cờ tướng lần trước còn chưa đánh xong ra: “Chú, mình đánh tiếp ván cờ lần trước nha?”

*Được? Hà Tuấn Khoa rất vui vẻ chiều ý nhóc con.

Lâm Hương Giang liếc nhìn hai người, trong lòng lại cảm thấy hoảng hốt, họ thật sự rất giống cha con.

Lòng cô chợt chùng xuống, không dám suy nghĩ nhiều nữa, dứt khoát xoay người vào phòng tắm.

Sau khi Lâm Hương Giangtăm xong đi ra, vừa vặn nghe thấy tiếng reo to hưng phấn của nhóc con: “Chiếu tướng! Cháu thắng, lần này cháu thắng rồi!”

Côbước ra phòng khách, thấy con trai đắc ý vênh váo huơ tay múa chân, còn Hà Tuấn Khoanhếch môi cười nhẹ, không hề có vẻ sa sút tinh thần vì thua, ngược lại càng có phong độ đại tướng.

Nhóc connhìn thấy cô, lập tức laođến báo tin mừng: “Mẹ, lần này con thắng chú rồi!”

“Thật à? Con trai mẹ mạnh vậy sao?”

Nhóc convểnh mũikiêu ngạo: “Con đã nói mà, con chắc chản sẽ thẳng!”

*Thẳng cũng không nên kiêu ngạo” Lâm Hương Gianggõ gõ đầu thăng bé, thật sự cô hơi lo lắng Hà Tuấn Khoasẽ phật lòng.

Cô liếc trộm hản, thần sắc hẳn vẫn như thường ngày, không có gì có vẻ là đang phật ý.

Cũng đúng, hẳn cũng đâu có hẹp hòi đến nỗi so đo với một đứa trẻ?

“Hai chú cháu cứ chơi tiếp đi, tôi vào trong sấy tóc một chút” Cônói với Hà Tuấn Khoamột câu, sau đó bước vào phòng Lâm Hương Giang ngồi trước bàn trang điểm, mở máy sấy tóc sấy khô mái tóc dài, thế nhưng sau lưng đột nhiên xuất hiện một bóng người, cô còn chưa kịp phản ứng, máy sấy tóc trong tay đã bị người ta lấy mất.

Cô kinh ngạc nhìn vào gương trang điểm, phản chiếu bên trong là người đàn ông có thân hình cao lớn, trong tay hắn cầm máy sấy tóc, đang giúp côsấy tóc.

Cô càng cảm thấy ngượng ngùng, vội đưa tay định lấy máy sấy tóc lại: ‘Tự tôi có thể…

“Không được nhúc nhích Người đàn ông chẳng qua là trầm giọng nói một câu, thế mà lại có khí thế không cho người khác từ chối Lâm Hương Giang ngồi yên, nhưng trong lòng thấp thỏm, không dám lộn xộn, mặc hắn giúp cô sấy khô tóc.

Những ngón tay thon gầy xuyên qua mái tóc của cô, thỉnh thoảng chạm vào da đầucô, làm cho cô cảm thấy cảm thấy kinh hãi và không thật, đường đường tổng giám đốc tập đoàn, đôi tay của hắn lẽ ra chỉ dùng để ký những hợp đồng tiền tỷ, sao lại phí phạm công năng giúp cô sấy tóc ở đây?

“Được rồi.”

Trong lúc cô còn đang thất thần, tóc cô đã được hắn sấy khô.

“À… Ừ… Cám ơn” Bây giờ cô đối với hẳn càng tỏ ra khách sáo.

Hà Tuấn Khoa cau mày, lãnh đạm nói nói một câu: “Không cần cám ơn”

Hắn nói tiếp: “Bây giờ tôi phải trở về công ty rồi, cô tiễn tôi một đoạn được chứ?”

Bây giờ mà hắn có bất cứ yêu cầu gì, cô cũng không thể từ chối, cô lập tức nói: “Vâng”

Lâm Hương Giangbảo con trai ngoan ngoãn ở nhà chơi, cô tiễn Hà Tuấn Khoa xuống lâu.

Xe đã đậu sẵn chờ hắn, cô đưa hắn đến cạnh xe, nhìn hắn lên xe.

Đàn ông nhìn cô còn đứng bên ngoài xe, đột nhiên nói: “Lên xe đi”

*Ơ… vâng?” Lâm Hương Giang không hiểu, cô hôm nay không cần phải đến công ty.

“Có một số việc tôi muốn nói với cô” Hắn dùng ánh mắt sâu thẩm nhìn thẳng vào cô.

Lâm Hương Giang khó hiểu, cảm thấyvẻ mặt hắn có gì đó nghiêm trọng?

Cô ôm lòng nghi ngờ ngồi lên xe, cửa xe ngay sau đó bị sập lại, cô phát hiện trong xe chỉ có hai người họ, tài xế và Hoài Vũ cũng đứng ở bên ngoài Cô có chút căng thẳng: “Tổng giám đốc?”

Người đàn ông cầm một tập văn kiện đưa đến trước mặt cô: “Cô ký vào đây”

€ô cúi đầu nhìn, trên văn kiện ghi bốn chữ 1o: Thỏa thuận hôn nhân!

Lâm Hương Giang không ngớt kinh ngạc nhìn sang người đàn ông anh tuấn, tại sao hẳn lại đưa cho cô thỏa thuận hôn nhân này?

*Tổng giám đốc, tôi không hiểu ý của ngà Thật lâu sau, cô mới miễn cưỡng mở miệng.

Người đàn ông vẫn giữ dáng vẻ cao thâm khó lường: “Trong thỏa thuận viết rất rõ ràng, bây giờ tôi cần một người vợ, còn con trai cô cần một người cha”

Lâm Hương Giang vừa rồi chỉ liếc nhìn thỏa thuận kia,cũng hiểu ý hắn muốn họ kết hôn nhưng không tổ chức đám cưới, cô trở thành người vợ trên danh nghĩa của hẳn.

Nhưng cô vẫn không hiểu, tại sao hẳn lại chọn cô?

*Tổng giám đốc, con trai tôi đúng là cần một người cha, nhưng không nhất thiết là anh”

“Phải là tôi” Hẳn tiếp lời cô, lời lẽ hết sức bá đạo.

Lâm Hương Giang kỳ quái nhìn hắn, nghênh đón đôi mắt đen sâu thẳm của hắn, chỉ nghe hän nhấn mạnh từng chữ: “Năm năm trước, ở khách sạn Tây Phong”

Lời này của hẳn vừa nói ra, trái tim Lâm Hương Giang như có ai bóp mạnh, cô nhìn chằm chằm vào hẳnkhông chớp mắt, thẳng thốt kêu lên: “Anh..”

“Tôi chính là người đàn ông đêm hôm đó cùng cô qua đêmở khách sạn” Hắn nói ra câu trả lời mà cô vẫn luôn tìm kiếmtrong trạng thái hoàn toàntỉnh táo.

Lâm Hương Giang hoàn toàn kinh hãi đến đơ người, bình tĩnh nhìn người đàn ông trước.

mắt, trong mắt là khiếp sợ cũng là không dám tin tưởng.

Một hồi lâu lâu, cô mới chậm chạp lấy lại tỉnh thần: “Không… Không thế nào, không phải anh, làm sao có thể…” Cô läc đầu, hoàn toàn không tin lời hẳn nói.

Đêm đó là Phan Thanh Ybày mưuhãm hại cô, huống chỉ người đàn ông trong những bứcảnh giường chiếu kia căn bản không phải hẳn!

Hảnđưa tay ra, trong lòng bàn tay là một chiếchoa tai, vừa nhìn thấy chiếc hoa tai, con ngươi Lâm Hương Giang bỗng nhiên co giật, theo bản năng cầm chiếc hoa tai lên cẩn thận quan sát.

Đây là chiếchoa tai mà cô bị mất sau đêm hôm đót Hoa taivốn là Hà Tùng Nhânđặt làm riêng cho cô, trong đó còn khắc những mẫu tự đầu họ tên cô.

Lúc này, cô thấy trên chiếc hoa taiđúng là có khắc chìm mấy chữ LHG, cho nên đây chính là chiếc hoa taithất lạc của cô.

“Chiếchoa tai này sao lại ở chỗ anh?” Lồng ngực cô không ngớt phập phồng, có thể thấy lúc này cô đang rất kích động.

Ngược lại với cô, Hà Tuấn Khoavãnvô cùng trấn định, có điềuđôi mắt đenđang nhìn cô chăm chú lại tỏa ra khí thếvô cùng khiếp người: “Tôi nhặt được ở trên giườngkhách sạn”

Lâm Hương Giang trong nháy mắt quên sạch mọi ngôn ngữ, cứ thế run rẩy sợ hãi nhìn hẳn, đầu óc thậm chí có lúc hoàn toàn trống rỗng.

Côcảm thấy hoang mang, nhưng nhiều hơn chính là khó tin, đêm đó người đàn ông xảy ravớicô quan hệ lại là hắn?

Cô không hiểu trong cục diện rối rằm này rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, khi đó cô căn bản không quen biết hẳn, tại sao là hắn?

Chẳng lẽ Phan Thanh Y cũng bày mưu hẳn?

Không, theo lý mà nói Phan Thanh Y còn không có lá gan lớn chừng đó.

Như vậy người đàn ông trong bức ảnh giường chiếu kia là ai?

Cô hoàn toàn rối loạn.

Hà Tuấn Khoa nhìn sắc mặt cô biến đổi đủ loại biểu cảm, còn có dáng vẻ khó lòngchấp nhận sự thật, ánh mắt hắn trầm xuống, con ngươi nheo lại tỏ vẻ nguy hiểm: “Sao thế? Biết người đàn ông đêm đó là tôi làm cô rất thất Vọng sao?”

Lâm Hương Giang lúc này chẳng còn lòng dạ nào mà suy nghĩ, tất nhiên cũng không chú ý đến ngữ khí thay đổicủa người đàn ông, không cảm giác được nguy hiếm đang ở ngay bên cạnh.

Cô rũ mắt xuống, dáng vẻ thất hồn lạc phách, tự lấm bẩm cho mình nghe: “Sao lại là anh..” Nói như vậy hắn chính là ba của Thanh Dương à?

Dáng vẻ này của cô khiến trong lòng hẳn cảm thấy không vui, giọng cũng trở nên lạnh lùng: “Bất kể cô có chấp nhận hay không, năm năm trước người đàn ông ngủ với cô chính là tôi, và tôi cũng chính là ba ruột của con trai cô, vì đứa trẻ, cũng vì tốt cho cả tôi và cô, thỏa thuận hôn nhân tốt nhất là cô nên ký”

Nghe giọng điệu này của hän,tức là không có thương lượng gì hết?

Lâm Hương Giang đưa mắt nhìn thỏa thuận hôn nhântrong tay, cô còn chưa kịp hệ thống lại sự việc, bây giờ lại đối mặt vớithỏa thuận này, dĩ nhiên cô không muốn trở thành ồ đồ đặt bút ký tên, cùng hắn trở thành vợ chồng, cho dù chỉ con ngốc bị người ta dắt mũi, là trên danh nghĩa.

Cô mím mím môi: “Tổng giám đốc, cứ cho rằng anh là ba của Thanh Dương đi, thì chúng †a cũng không nhất thiết phải kết hôn với nhau, có đúng không?”

“Chẳng lẽ cô muốn chuyện tương tự như hôm nay xảy ra một lần nữa?” Hà Tuấn Khoalanh nhạt liếc nhìn cô.

Cả người Lâm Hương Giang run lên, chuyện hôm nay… Ý hẳn làLiễu Thu CúcbắtThanh Dương đi làm xét nghiệm ADN?

Cô cau mày, chuyện này vàchuyện họ có cưới nhau hay không có liên quan thế nào?
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 30


Chương 30 – Người đàn ông năm năm trước

Có lẽ là nhận ra nghỉ ngờ của cô, hẳn nói tiếp: “Thanh Dương là con trai tôi, cô cho rằng tôi sẽ để cho con tôi lưu lạc bên ngoài sao?

Cho dù tôi đồng ý, nhà họ Hà cũng sẽ không đồng ý”

Cái này thì Lâm Hương Giang hiểu rõ, nếu như người nhà họ Hà đã biết Thanh Dương là con trai hän, họ chắc chăn sẽ không tha cho đứa trẻ và cô!

Họ sẽ cướp đứa trẻ của cô, mang về nhà họ Hài Trong lòng cô không ngừng nhảy nhót loạn xạ, vội vàng níu tay hẳn: “Anh không được giành con trai với tôi!”

Hà Tuấn Khoakhẽ cau mày, đôi môi mỏng nhàn nhạt nhếch lên: “Cho nên cách tốt nhất là chúng ta kết hôn”

Lâm Hương Giang trầm mặc, cô biết, nếu như nhà họ Hà muốn bắt con cô đi, với sức lực yếu ớt của cô căn bản không có cách nào chống lại.

Nóinhư vậy, cô không thể không ký thỏa thuận này?

Cô đột nhiên nhớ đến con trai từ nhỏ đến giờ đều rất muốn đi tìm ba, lại nhớ đến ở trường học con trai vì không có ba mà bị người ta cười nhạo, bây giờ cô có thể cho con trai một gia đình hoàn chỉnh, cô còn gì để do dự nữa?

“Được, tôi ký” Rất sợ mình sẽ hối hận, cô cầm vội bút lên nhanh chóng ký tên mình xuống.

“Cô không cần đọc nội dung thỏa thuận à?” Hà Tuấn Khoa thấy cô giống như ký khế ước bán mình gì đó, không kiềm được nhắc nhở một câu.

Lâm Hương Giang nhếch môi: “Chuyện đến nước này rồi, có xem hay không thì khác gì nhau?” Cuối cùng vẫn phải ký thôi.

Hà Tuấn Khoakhẽ gật đầu, lấy lạithỏa thuận kia: “Vậy bắt đầu từ hôm nay, cô chính là bà Tuấn Khoa, cô về nhà nghỉ ngơi trước đi, chờ tôi sắp xếp xong mọi Sẽ rước côvàThanh Dương trở về nhà họ Hà”

“Nhanh như vậy à?” Lâm Hương Giang nhíu mày,ý hẳn là muốn cho Thanh Dươngnhận tổ tiên sao?

Hà Tuấn Khoanhàn nhạt liếc cô : “Cô cũng chuẩn bị tỉnh thần trước đi, đến lúc đó côvàthẳng bé phải đến ở trong nhà họ Hà đấy”

*Ở nhà họ Hà? Cái này… có… có tiện không?” Mọi thứ quả thực xảy ra quá nhanh.

Người đàn ông bỗng dưng xích lại gần cô: “Bà Tuấn Khoa, chúng ta đã là vợ chồng, cô và thẳng bé không ở chung với tôi, chẳng lẽ muốn ở riêng à Hãn đột nhiên đến gần, hơi thởđàn ông mãnh liệt bao phủ, gò má cô không khỏi nóng bừng lên.

“Tôi… biết rồi” Cô nghiêng mặt qua một bên, tránh hơi thở ấm áp của hẳn đang không ngừng phả vào mặt.

Những ngón tay dài thon gầy của người đàn ông nâng cằmcô lên, xoay mặt cô lại đối diện với hắn: “Còn nữa, sau này phải gọi tôi là Tuấn Khoa”

Lâm Hương Giang bị ánh mắt sáng quắc của hản nhìn chăm chú, nhịp tim càng lúc càng rối loạn, rũ mắt xuống: “Biết rồi”

“Gọi cho tôi nghe thử xem nào”

*A?” Tim Lâm Hương Giang đập còn nhanh hơn, dưới ánh mătthiêu đốt của hẳn, cô chỉ có thể nhắm mắt gọi: “Tu… Tuấn Khoa”

Nghe thấy giọng nóimềm nhũncủa cô, trong lòng Hà Tuấn Khoacảm thấy khoan khoái một cách khó hiểu, ánh mắt lại sâu hơn mấy phần, nhưng ngoài mặt vẫn rất ung dung: từ”

*Trở về đi thôi, trông chừng đứa bé, ngoan” Hản rốt cuộc cũng buông cô ra Lâm Hương Giang gật đầu, chuẩn bị đẩy cửa xuống xe, hẳn lại nói: “Đúng rồi, cô hãy nói cho thằng bé biết chuyện này nhé”

Hãn sợ Thanh Dương không thể chấp nhận sự thật về người cha này?

“Vâng” Lâm Hương Giang đáp lại Cô không biết mình xuống xe bằng cách nào, chờ cô lấy lại tinh thần, chiếc Maybachcòn đang đậu trước mặt đã lái đi Cô cầm một bảnthỏa thuậntrong tay, cô cứ thế gả làm vợ người ta à2 Lâm Hương Giang mất một ngày mới tạm chấp nhận chuyện Hà Tuấn Khoa là ba của con trai cô.

Cô tìm thấy tờ báotrước khi rời khỏithành phố Nguyên Tháiđã giữ lại, theotin tức trên tờ báo về hôn lễ của cô và Hà Tùng Nhân, trên đó còn minh họa một số bức ảnh giường chiếu kia Cô sở dĩ giữ lại tờ báo này ngoại trừ từng phút từng giây nhắc nhở mình không thế quên SỈ nhục ra, quan trọng nhất chính là cô muốn tìm ra người đàn ông trong bức ảnh.

Năm năm qua cô đã lật đi lật lại tờ báo này vô số lần, đã nhớ như in bóng lưng và gò má người đàn ông này, cho nên ngày hôm đó ở bệnh viện cô mới có thểnhận ra hẳn.

Nếu người đàn ông này thật sự ở bệnh viện đó, vậy cô trực tiếp đến bệnh viện tìm hẳn là được.

Lâm Hương Giang không chần chừ nữa, mang báo đi đến bệnh viện.

Cô tìm bác sĩ Minh năm đó đã chữa trị cho cha cô, hỏi thăm về người đàn ông kia.

Sau khi bác sĩ Minh xem bức ảnh, liền cau mày nói: “Người này chú thây rất quen, để chú suy nghĩ một chút thử xem… Bởi vì không chụp được chính diện, ông nhất thời không thể nhớ nổi.

“Không sao, chú cứ từ từ suy nghĩ” Lâm Hương Giang trong lòng nóng nảy nhưng lại không thể thúc giục.

“A, chú nhớ ra rồi, người này rất giống Nguyễn Hiệp,bác sĩ khoa ngoại.”

“Nguyễn Hiệp? Chú chắc chăn chứ?”

Trong mắt Lâm Hương Giang lóe lên ánh sáng “Ừ, rất giống anh ta, cháu đến khoa ngoại hỏi thăm một chút thử xem”

*Cám ơn chú, bác sĩ Minh” Lâm Hương Giang hận không thể lập tức lôi Nguyễn Hiệp ra.

“Không cần khách sáo, hồi đó chú không thể cứu được ba cháu, trong lòng vẫn rất áy náy: Lâm Hương Giang thấy ông muốn nói lại thôi, cô lại nghỉ ngờ: “Bác sĩ Minh, ba cháu hồi đó qua đời có phải không phải đơn giản như vậy hay không?”

Bác sĩ Minh biến sắc, vội vàng nói: “Là năng lực của chúng tôi có hạn, cháu không nên suy nghĩ bậy bạ, cháu đi tìm người cần tìm đi, chú cũng phải đi khám cho bệnh nhân tồi!

Bác sĩ Minh lại vội vội vàng vàng bỏ đi.

Lâm Hương Giang nhíu mày thật chặt, bây giờ cô có thể chắc chẩn, cái chết của ba cô thật sự có khả nghi!

Nhưng bây giờ cô phải tìm ra Nguyễn Hiệp.

trước đất Lâm Hương Giang đến khoa ngoại hỏi thăm Nguyễn Hiệp, nhưng được cho biết hai ngày trước Nguyễn Hiệp đã xin nghĩ việc, hắn không còn làm việc ở đây nữa.

Chuuyện này cũng quá trùng hợp, hẳn không nghỉ việc lúc nào lại chọn đúng lúc này.

xin nghỉ việc, xem ra tên Nguyễn Hiệp này rất có thể chính là đối tượng cấu kết với Phan Thanh Y cảm sừng ông chồng ngu xuẩn kia!

Lâm Hương Giang không khỏi ảo não, lẽ ra cô nên đến bệnh viện tìm người sớm một chút.

Lúc cô chuẩn bị rời đi chợt nhìn thấy bảng giới thiệu bác sĩ khoa ngoại treo trên tường, mỗi vị bác sĩ đều có ảnh minh họa.

Cô nhìn thấy tên Nguyễn Hiệp, nhìn thấy ảnh của hãn, chính là hẳn!

Cô rốt cuộc đã thấy rõdáng vẻ của hẳn!

Chắc chắn là Phan Thanh Y bảo hẳn xin nghỉ việc, để tránh mặt cô!

Lâm Hương Giang lãnh đạm cười một tiếng, Phan Thanh Y cho rằng bảo Nguyễn Hiệp xin nghỉ việc thì cô không tìm được hắn sao?

Chỉ cần Phan Thanh Y còn tiếp tục liên lạc với Nguyễn Hiệp, họ sớm muộn sẽ có ngày bại lột Cuối tuần, Lâm Hương Giang nhận được tin nhắn của Hà Tuấn Khoa, bảo cô và nhóc con ở nhà chờ hẳn, hản muốn đón họ về nhà họ Hà ăn cơm.

Lâm Hương Giang nhìn tin nhẳn kia đến thất thần, ngày này rốt cuộc vẫn phải đến.

Nhưng cô vẫn chưa nói với con trai chuyện Hà Tuấn Khoa chính là ba ruột cậu bé, mấy ngày nay cô vẫn luôn do dự, khó mà mở miệng.

Bây giờ thì không thể không nói với cậu được rồi.

*Thanh Dương, con qua đây với mẹ, mẹ có lời muốn nói với con” Cô để điện thoại di động xuống, nói với con trai.

Nhóc con đang mày mò lắp ráp mô hình máy bay, nghe vậy liền đi đến trước mặt cô: “Mẹ ơi, sao mẹ lại căng thẳng như vậy?”

Cô bị một thằng nhóc nói trúng tim đen, tên nhóc này nhạy bén như vậy chắc chắn là di truyền từ ba nó.

Lâm Hương Giang hăng giọng : “Có phải con rất muốn tìm ba không?”

Nhóc con gật đầu: “Mẹ, mẹ có tin tức của baà?”

Nhìn vẻ mặt đầy mong đợi của cậu bé, Lâm Hương Giang không đành lòng để cho nó thất vọng: ” Ừ, mẹ đã tìm được ba con rồi.”

“Thật sao? Người đó là ai ? Bây giờ đang ở đâu?” Nhóc con không kịp chờ đợi để gặp được ba nữa.

Đối mặt với ánh mắt tò mò tràn đầy mong đợi của nhóc con, ngược lại Lâm Hương Giang có vẻ ngập ngừng khó mà mở miệng, cô cũng không cách nào chắc chắn cậu bé có thế chấp nhận người cha Hà Tuấn Khoa này hay không.

*Mẹ? Sao mẹ lại không nói? Chẳng lẽ ba không muốn nhìn nhận chúng ta?” Th: cau mày không nói, nhóc con không khỏi nóng lòng.

“Không phải, hắn không có không muốn nhìn nhận chúng ta, ngược lại hắn… hắn còn chuẩn bị đón chúng ta trở về nhà hắn.” Cô vội Vàng nói.

“Thật sao? Vậy coi như ông ấy còn chút lương tâm, mẹ mau nói ông ấy là ai đi?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 31


Chương 31 – Bất quá là kết hôn giả

Lâm Hương Giang hít sâu một hơi, rốt cuộc cũng nói ra: “Hắn… Thật ra thì con có biết hắn, chính là chú Khoa.”

Lâm Thanh Dương ngẩn ngơ: “Mẹ nói…ông chú khó chịu đó… chú ấy là ba ruột của con? Mẹ ơi, mẹ không đùa với con chứ?”

Vẻ mặt Lâm Hương Giang vô cùng thành thật: “Đây không phải là chuyện đùa giỡn” Cô căng thẳng nhìn vẻ mặt biến hóa của nhóc con, thăng bé có thể chấp nhận sự thật này không?

“Thảo nào mọi người đều nói hai chú cháu rất giống nhau, thì ra chú ấy thật sự là ba con!”

“Vậy con có muốn nhận chú ấy không?”

Lâm Hương Giang thăm dò.

“Chú ấy là ba con, đương nhiên là con nhận, mẹ ơi, tôi thấy ông chú khó chịuđó cũng coi như là người có tiền, hẳn là chú ấy sẽ nuôi được chúng ta mà”

Lâm Hương Giang nghe vậy khóe miệng giật giật, trong cái đầu này nghĩ gì vậy trời?

Lời còn chưa dứt, chuông điện thoại di động của Lâm Hương Giangreo lên, Hà Tuấn Khoa đã đến dưới chung cư, bảo họ đi xuống.

Cô cúp điện thoại, nhóc con không kịp chờ đợi liền kéo tay cô: “Mẹ, chúng ta mau đi xuống đi”

Lâm Hương Giang ngồi im không nhúc nhích: “Con thật sự chấp nhậnchú ấy sao? Lát nữa chúng ta phải đến nhà chú ấy ăn cơm, sẽ gặp mặt người nhà chú ấy, con không sợ à?”

*Không phải chỉ là ăn một bữa cơm thôi ư?

Nếu mẹ sợ, đến lúc đó con sẽ bảo vệ mẹ”“

Nhóc con vỗ nhỏ ngực đạo.

Lâm Hương Giang vốn còn có chút căng thẳng, bây giờ ngược lại bị thằng bé chọc cười Lâm Hương Giang bị cậu nhóc kéo xuống lầu, xuống đến phía dưới quả nhiên thấy chiếc Maybach màu đen đậu cách đó không xa.

Hoài Vũ đứng bên cạnh xe, xem ra là đang đợi họ.

Lâm Hương Giang hít sâu một hơi, dắt tay con trai đi đến.

*Chào mợ, chào cậu chủ nhỏ, xin mời lên xe” Họ vừa bước đến, Hoài Vũ liền mở cửa xe ra.

Nghe hắn chào hỏi như vậy, Lâm Hương Giang có chút hoảng hốt, không dám tin tưởng cô và Hà Tuấn Khoa thật sự đã trở thành vợ chồng, rõ ràng mới mấy ngày trước đó, quan hệ giữa họ bất quá là ông chủ và nhân viên mà thôi.

Ngày hôm đó sau khi cô ký đặt bút ký thỏa thuận hôn nhân, hắn sai người đến lấy hộ khẩu của cô, sau đó cô được nhận lại giấy đăng ký kết hôn.

Ngay cả những chuyện như đăng ký kết hôn, họ cũng không cần đích thân đến ủy ban, dù sao hẳn cũng chỉ vì đứa con mới kết hôn với cô thôi mà.

Nhóc con ngược lại không khách sáo, ngồi thẳng vào xe, sau đó ngoắc ngoäc tay với bà mẹ đang đứng đực ra bên ngoài: “Mẹ ơi, mau lên xe đi.”

Lâm Hương Giang tỉnh hồn, lắc lắc đầu cho nhưng suy nghĩ lung tung kia bay ra, rồi ngồi vào xe.

Hà Tuấn Khoa đã ngồi sẵn trong đó, sau khi hai mẹ con lên xe, hắn bảo tài xế khởi động.

Lâm Hương Giang liếc nhìn người đàn ông, cảm giác bầu không khí có chút kỳ lạ.

Ngược lại Lâm Thanh Dương lạiđầy sức sống, hai mắt không chớp nhìn Hà Tuấn Khoa, hỏi: “Mẹ nói chú chính là ba cháu à?”

Hà Tuấn Khoa khẽ gật đầu: “Vậy bây giờ chú muốn đónhai mẹ con cháu về nhà, nuôi hai mẹ con cháu thật sao?”

Nhóc con đúng là cái gì cũng dám hỏi.

Hà Tuấn Khoa giật giật chân mày: “Dĩ nhiên.”

“Vậy chú có cưới mẹ cháu không?”

Hà Tuấn Khoa liếc nhìn Lâm Hương Giang, cô không nói với thằng bé chuyện của họ à?

Hân lạnh nhạt nhếc mép: “Chú và mẹ cháu đã là vợ chồng rồi.” Lâm Hương Giang không ngờ con trai sẽ hỏi nhiều vấn đề như vậy, vội vàng xoay mặt con trai lại: “Con ngồi yên đi, đừng nhiều lời như vậy”

*Mẹ à, con tranh thủ quyền hạnh phúc cho mẹ đấy, nếu như chú ấy không có trách nhiệm với mẹ, vậy chú ấy chính là người đàn ông khốn nạn, con sẽ không nhận thứ người như vậy làm ba đâu!”

Trong lòng Lâm Hương Giang cảm thấy ấm áp, cô biết con trai vẫn luôn rất lo lắng cho cô.

“Nếu nói như vậy, chú còn phải làm một hôn lễ long trọng mới coi là có trách nhiệm với mẹ cháu đúng không?” Hà Tuấn Khoa cười mà như không.

“Đó là điều chắc chăn!” Nhóc con lập tức tiếp lời.

Lâm Hương Giang vội vàng nói: “Anh đừng nghe nó nói, không cần tổ chức hôn lễ gì đâu.”

Nhưng mà người đàn ông lại đeo vẻ mặt suy tính rất thành thật: “Nếu như không có vấn đề gì, tổ chức một hôn lễ cũng không có gì là không thể”

Lâm Hương Giang cảm thấy huyệt thái dương đột nhiên giật giật bưng bưng, bất quá chỉ là kết hôn giả mà thôi, hắn cần gì nghiêm túc như vậy chứ ?

Nẵng chiều đã ngả về tây, chiếc Maybach lái vào nhà chính nhà họ Hà.

Xe dừng lại trước một đài phun nước rất lớn, xuyên qua cửa kính xe, Lâm Hương Giang nhìn thấy có người giúp việc đang đợi Cô rốt cuộc vẫn căng thẳng.

Hà Tuấn Khoa và con trai đã xuống xe, một lớn một nhỏ đứng ngoài xe chờ cô.

Cô tự động viên mình, nhắm mắt xuống xe, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó: “Đúng rồi, chúng ta tay đến không như vậy không tốt lắm đúng không?” Bây giờ cô mới nhớ đến việc hẳn là phải mang chút quà đến.

“Cô đưa con trai đến là đủ rồi” Hà Tuấn Khoa nhìn thấu suy nghĩ của cô.

“Chúng ta đi vào thôi” Hắn quay đầu nói với nhóc con.

Lâm Hương Giang nhìn lạnh bóng lưng lùng cao ngạocủa người đàn ông, le lưỡi, sau đó cũng nối gót theo sau.

Quản gia và người giúp việc đón họ vào nhà, trong phòng khách, Hà Phương Đông ngồi ở vị trí chủ nhà, trong tay cầm một chuỗi tràng hạt đang niệm Phật.

“Thưa ba chúng con về rồi đây” Hà Tuấn Khoa dẫn hai mẹ con đến đứng trước mặt ông bố.

Hà Phương Đông giương mắt nhìn, anh mắt sắc như dao: “Sao mày lại đem côta về đây?”

“Ba, bây giờ con chính thức giới thiệu với ba, cô ấy là vợ con, tên là Lâm Hương Giang, đây là Thanh Dương con trai con” Hà Tuấn Khoa không nhanh không chậm nói Hà Phương Đông chấn động : ‘Mày nói người đàn bà mày muốn dẫn về nhà, chính là cô ta?”

Trước đó ông ta đã nghe chuyện của Lâm Hương Giang từ chỗ Liễu Thu Cúc, trong miệng người đàn bà này, Lâm Hương Giang là một người đàn bà lăng loàn trắc nết, tính toán thâm sâu.

Bây giờ con trai ông đã bị người đàn bà này mê hoặc, cô ta còn dắt theo con riêng, vậy mà nó cũng dám cưới?

Thần sắc Hà Tuấn Khoa vẫn bình tĩnh: “Đúng vậy”

Gân xanh trên trán Hà Phương Đônggiật giật: ‘Bậy bạ! Tao cho phép mày cưới loại đàn bà này sao hả? Côta còn dắt theo đứa conlớn như vậy!” Ông già giận điên người không khống chế được, ra sức mắng mỏ.

Lâm Hương Giangnắmchặt tay của con trai, trước khi đếncôđã nghĩ thế nàocũng xảy ra những chuyện như vậy, cho nên ban đầu cô mới căng thẳng.

Côliếc nhìnHà Tuấn Khoa, có lẽ ngày mai hẳn phải làm thủ tục ly hôn với cô.

Toàn bộ phòng khách vì cơn giận của Hà Phương Đông mà yên lặng như tờ, người giúp việc đứng một bên nơm nớp lo sợ, không dám thở mạnh.

Hà Tuấn Khoa nhíu mày, đang muốn mở miệng, một giọng nói non nớt rành rọt cất lên: “Ông nội, cháu không cho phép ông mắng mẹ cháu, mẹ tôi là người phụ nữ tốt!”

Hà Phương Đông đang vô cùng bực bội, lại bất thình lình bị một thằng nhóc con dạy dỗ, làm thế nào chịu được?

““Nhóc con, mày kêu ai là ông nội?” Hà Phương Đông tức giận nói.

Lâm Thanh Dương hừ hừ: “Ông không cho cháu kêu, cháu thèm vào kêu, cháu có ba là đủ rồi”

“Ba?” Hà Phương Đônglạnh lùng ngạo nghễnhìn Hà Tuấn Khoa, nó muốn nhận nhóc con này làm con trai?

Hà Tuấn Khoabước lên đón ánh mắt cha mình: “Ba, Thanh Dương là con trai của con vàLâm Hương Giang.”

Hà Phương Đôngdường như là nghe không hiểu lời hẳn, trợn mắt nhìn không lên tiếng.

“Mày nói cái gì?” Một hồi lâu sau, Hà Phương Đôngkhoặm mặt hỏi.

“Năm năm trước, con vàcôấy quan hệ với nhau, côấy sinh ra đứa con này cho con, Thanh Dương là cháu trai ruột của ba” Hà Tuấn Khoa ung dung thông báonhư chẳng có gì nghiêm trọng.

Sắc mặt Hà Phương Đông biến đổi như tắc kè, vừa khiếp sợ vừa không dám tin là sự thật.

Một hồi lâu sau, ông già mới trầm giọng nói: “Mày đi vào đây với tao” Quản gia đỡ ông già đến thư phòng.

Hà Tuấn Khoa để cho Lâm Hương Giangvànhóc con ngồi ở phòng khách, lát nữa hắn sẽquay lại Lâm Hương Giang nhìn hai cha con một trước một sau rời đi, trong lòng thấp thỏm mãi vẫn chưa buông xuống được.

Côkhông ngờHà Phương Đông đối với côlại có thành kiến lớn như vậy, chắc hẳn ông†a đã biết những chuyện giữacôvàHà Tùng.

Nhânrồi, xem ra trong mắt ông ta, cô là một người đàn bàvô sỉ.

“Mẹ ơi, mẹ đừng sợ nha, nếu như nhà họ không chấp nhận mẹ, chúng ta sẽ về nhà ngay” Bàn tay nhỏ bé của Lâm Thanh Dương cầmtay mẹ, so với cô, cậu nhóc còn bình tĩnh hơn nhiều.

Lâm Hương Giang cầm lại tay con, sờ sờ cái đầu nho nhỏ: “Mẹ không sao đâu”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 32


Chương 32 Đưa đàn bà về nhà

Trong thư phòng, Hà Tuấn Khoa đưa cho cha xem báo cáo xét nghiệm ADN giữa hắn và Lâm Thanh Dương, đồng thời nói sơ lược chuyện năm năm trước.

Hai cha con từ thư phòng đi ra, Lâm Hương Giang thấy sảc mặt Hà Phương Đông vẫn không khá hơn là bao, nhưng cũng không làm ra vẻ thiếu lịch sự đối với cô như lúc nãy nữa.

Hà Phương Đông lần nữa ngồi vào vị trí gia chủ, liếc mắt nhìn về phía cậu bé, ngoắc ngoắc tay: “Nhóc con, qua đây”

“Cháu không phải nhóc con” Lâm Thanh Dương không chịu bước đi.

Hà Phương Đông quan sát cậu nhóc, nghĩ đếnchuyện đây là cháu trai ruột của mình, đành cố kiên nhẫn nói: “Tên cháu làThanh Dương phải không? Qua đây với ông nội nào”

“Ông không phải ông nội cháu” Nhóc convẫn còn thù dai.

Hà Phương Đônglại sa sầm sắc mặt, dù saotrước giờ vẫn chưa có người nào dám không nể mặt ông như vậy.

Lâm Hương Giangđành đứng ra giảng hòa: “Chủ tịch, ngài có lời gì cứ nói trực tiếp với thăng bé là được.”

Hà Tuấn Khoa bất thình lình nhìn sangcô nói: “Lâm Hương Giang, em hẳn nên gọi ba mới đúng”

Lâm Hương Giang liếc nhìn hẳn, cô nào dám gọi như vậy chứ? Hắn không phải đang làm khó cô sao?

“Mẹ, mẹ không cần gọi, con cũng không gọi ông nội đâu” Lâm Thanh Dương đột ngột nói.

Lâm Hương Giangcảm thấy da đầu tê dại, nhóc con nói như vậy không phải là châm dâu vào lửa à?

Quả nhiên, cô thấy mặt Hà Phương Đông lại đen hơn một chút.

Hà Phương Đông trợn mắt nhìn nhóc con, ý của thằng bé tức là, nếu ông không nhận Lâm Hương Gianglà con dâu, nhóc con cũng không nhận ông là ông nội?

Lâm Hương Giang lúc này hoàn toàn tiến thoái lưỡng nan, hết lần này đến lần khác dồn cô vào thế bí, lúc này Hà Tuấn Khoa lại không nói giúp cô, chẳng phải hẳn bảo cô gọi ba sao?

Bầu không khí có vẻ khó xử, đột nhiên có tiếng bước chân đi đến, tiếp theo là một giọng nói bà: “Ba, con có chuyện muốn thưa với ba-”

Liễu Thu Cúcvô cùng lo lắng đi vào, còn chưa thấy rõ người ngồi trong phòng khách đã vội mở miệng.

Đến khi bà ta thấy rõ ràng ai đang ngồi trong phòng khách, ánh mắt liền đóng đinh lên ngườiLâm Hương Giang, giọng nói the thé “Cỡ? Ai cho phép cô đến đây?”

“Chị dâu, nếu chị đã đến, vậy tôi giới thiệu với chị một chút, đây là vợ mới cưới của tôi, Lâm Hương Giang” Hà Tuấn Khoa lãnh đạm nói.

Liễu Thu Cúc nghe nói vậy lại càng kinh ngạc, hai mắt trợn trừng: “Chú, chú nói cái gì?

Vợ mới cưới?”

“Không sai, tôi đang chuẩn bị ngày mai thông báo để chị và vợ chồng Tùng Nhânvề nhà ăn mừng một bữa, nếu chị đã đến thì bây giờ tôi thông báo luôn” Hà Tuấn Khoa thong thả nói.

Liễu Thu Cúc cả kinh, nói không ra lời, ánh mắt đảo liên tục qua lại giữa hai người, một hồi lâu sau mới nhìn Hà Phương Đông, ‘Ba, ba cónghe thấychú ấy nói gì không? Ba có thể chấp nhận loại đàn bà này làm con dâu ba sao?”

Hà Phương Đông còn chưa lên tiếng, Lâm Thanh Dương liền thở hồng hộc: “Bà già xấu xai Bà không những đánh mẹ tôi, lại còn bắt cóc tôi, những chuyện này chúng tôi còn chưa tính sổ với bà đâu!”

Chân mày Hà Phương Đông nhíu lại, ánh mắt sắc bén bắn vàoLiễu Thu Cúc: “Bắt cóc?

Chuyện gì xảy ra?”

Ánh mắt Liễu Thu Cúc lóe lên : “Ba, bà đừng nghe con nít nói bậy bạ..”

Bà ta trừng mắt nhìn cậu bé, lần này bà ta đến chính là muốn mách chuyện Hà Tuấn Khoa có con riêng, không ngờ động tác của Hà Tuấn Khoalại nhanh như vậy, hắn vàLâm Hương Giangđi đăng ký kết hôn luôn rồi sao?

“Tôi không có nói bậy bạ, chính là bà, bà già xấu xa bắt cóc tôi đến bệnh viện, bắt tôi làm thí nghiệm! Bà còn ra tay đánh mẹ tôi, tôi phải báo cảnh bắt bà!” Lâm Thanh Dương lần này nhất định không chịu bỏ qua cho Liễu Thu Cúc.

Hà Phương Đông nghe vậy thần sắc trở nên nghiêm trọng, lạnh lùng nhìn chăm chăm Liễu Thu Cúc: “Con bắt đứa trẻ làm gì thí nghiệm? Mau nói cho rõ ràng?”

Mới vừa rồi ông còn chấp nhấtLâm Thanh Dươngkhông gọi ông là ông nội, nhưng ngược lại bây giờ lại muốn che chở nhóc con này.

Lâm Hương Giangnhìn thấy sự thay đổi thái độ củaHà Phương Đông không khỏi âm thầm kinh ngạc.

Hà Tuấn Khoavãn không nói một lời, ngầm cho phép nhóc con hành động theo ý mình.

Liễu Thu Cúc lần này có miệng khó cãi, vội la lên: “Ba, con không bắt nó làm thí nghiệm, con… con chỉ là muốn làm một xét nghiệm ADNgiữa nóvàTùng Nhân”

Bà ta ngập ngừng một chút, trừng mắt lạnh lùng nhìn Lâm Hương Giang, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ai biết đứa nhỏ này lại là con của Tuấn Khoa, không biết côta dùng thủ đoạn gì nữa!”

“Tôi mặc kệ, tóm lại là bà bắt cóc tôi, bây giờ tôi phải báo cảnh sát!” Lâm Thanh Dương cầm điện thoại di động của mẹ lên làm động tác gọi điện thoại báo cảnh sát.

“Bà đã nói rồi, bà không phải là bắt cóc cháu! Cái thằng ranh này…” Liễu Thu Cúc ngược lại muốn cướp chiếc điện thoại di động lại, nhưng bây giờ Hà Phương Đôngđã biết đây làcháu trai mình, theo bản năng sẽ che chở đứa trẻ, bà ta không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Bà ta lo lẳng nhìn về phía Hà Tuấn Khoa, nói: “Tuấn Khoa, sao chú không cản nó?

Chẳng lẽ chú muốn thấychị dâu vô tội phải vào đồn cảnh sát?”

Con ngươiHà Tuấn Khoađảo nhanh, liếc nhìn nhóc conmột cái rồi mới lãnh đạm nói: “Chị dâu, chị đúng là có trói nó, cũng có đánh Lâm Hương Giang, con nít thích thù dai, bằng không chị nói tiếng xin lỗi với hai mẹ con ho đi?

Lâm Hương Giang nghe vậy lập tức chuyển mắt nhìn về phía hản, hän đang ra mặt giúp cô sao?

Liễu Thu Cúc mặt mày cứng đờ, sắc mặt biến đổi, bảo bà ta nói xin lỗi Lâm Hương.

Giangvà một thằngnhóc con?

Vậy sau này bà ta còn mặt mũi nào gặp người khác? Chuyện này tuyệt đối không thể nào!

Hà Tuấn Khoalàm như không thấy vẻ mặt khó coi của bà ta, cúi xuống nói với cậu bé: “Nếu bà ấy nói lời xin lỗi, con hãy rộng lượng cho bà ấy một cái thang, có được không nào?”

Lâm Thanh Dương nhướng mày lên, cố làm ra vẻ suy xét, rất miễn cưỡng đồng ý: “Được”

Lâm Hương Giang nhìn cha con họ, hai cha con đang cố ý làm khó Liễu Thu Cúc hả?

Từ lúc nào đã ăn ý như vậy rồi?

Liễu Thu Cúc giận đến nỗi giọng nói cũng run rẩy: “Ai bảo tôi muốn xin lỗi?”

“Vậy tôi gọi điện báo cảnh sát” Lâm Thanh Dương thật sự bấm điện thoại: ‘A lô? Là chú cảnh sát phải không ạ? Cháu muốn báo cảnh sát, có người bắt cóc cháu…”

Liễu Thu Cúc lúc này mới ý thức được tâm nghiêm trọng của vấn đề, bất chấp tất cảxông lên cướp điện thoại di động, mặt mày xanh mét: “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi! Được chưa!” Bà ta cũng đâu có muốn về đồn cảnh sát.

Bà ta căm hận trợn mắt nhìn nhóc con, còn nhỏ như vậy mà đã xuống tay độc ác, không phải là Lâm Hương Giang dạy, đó chính là di truyền tính tình của Hà Tuấn Khoat Lâm Thanh Dương ngược lại không khách sáo, ngồi vào lòng mẹ ngạo mạn nhìn Liễu ‘Thu Cúc, hai tay khoanh trước ngực: “Vậy bà còn chờ cái gì?”

Liễu Thu Cúc giận đến tức ngực, thiếu chút nữa tức đến phát ngất, ranh conchết bầm!

Lâm Hương Giangtrước sau không lên tiếng, cũng không để ý con trai làm khó bà ta, lần trước cô bịLiễu Thu Cúc tát một cái quả thật quá oan uống, hôm nay có thể nghe được bà ta nói câu xin lỗi cũng không phải chuyện gì xấu.

Liễu Thu Cúchết nhìnHà Phương Đồng lại nhìn sangHà Tuấn Khoa, họ cũng không nói lời nào, xem ra đều cho phép thăng ranh này làm loạn.

Liễu Thu Cúcsiết chặtnám đấm, thằng ranh này vừa trở về nhà họ Hàmà đã phách lối như vậy, sau này còn tới cỡ nào nữa?

Bà ta nén lửa giận, không cam lòng những phải rặn ra một câu từ kế răng: “Thật xin lỗi.”

“Được rồi, chuyện đến đây thôi, bỏ qua đi”

Hà Phương Đông rốt cuộc cũng mở miệng.

Hà Tuấn Khoa cũng nhìn nhóc con: “Thanh Dương, sau này con phải gọi là bác gái: Liễu Thu Cúc lập tức nói: “Không cần, tôi không dám nhận.”

Bà ta trăm phương ngàn kế đuổi Lâm Hương Giangđi khuất mắt, không ngờ lại có một ngày, cô lại trở thành em dâu của bà ta!

Nghĩ đến những việc này, trong lòng bà ta tức nghẹn.

Đây là lần đầu tiên Lâm Hương Giang thấy Liễu Thu Cúc tức giận như vậy, hoàn toàn thất thế trước Thanh Dương, từ trước đến giờ ở trước mặt cô, bà ta đều tỏ ra tư thái của một mệnh phụ phu rhân kênh kiệu tự cao tự đại.

Liễu Thu Cúc rốt cuộc đã nổi giận, nhìn thẳng Hà Tuấn Khoa néi: “Chú thật sự muốn cưới loại đàn bà này làm vợ? Chú đừng quên, trước kia côta từng phản bội Tùng Nhân, côta không phải là loại đàn bà gì tốt hết”

Dáy mắt Hà Tuấn Khoa có cái gì đó lóe lên, nhưngvẻ mặt không thay đổi: “Những chuyện đó đều đã qua, bây giờ cô ấy là mẹ của con trai tôi” Hắn cưới cô không phải chuyện đương nhiên sao?

Liễu Thu Cúccho rằngHà Tuấn Khoa đã bị Lâm Hương Giang mê muội, bà ta nói gì đều vô dụng, đương nhiên là không cam lòng!
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 33


Chương 33 – Cô ta không phải loại đàn bà tốt lành gì

*Ba, ba cũng cho phép Tuấn Khoa cưới loại đàn bà này sao?” Bà ta nhìn về phía Hà Phương Đông.

Hà Phương Đônglạnh lùng liếc Lâm Hương Giang, ông ta đương nhiên không thể nào chấp nhận người con dâu này, nhưng cô là mẹ của đứa bé, không chấp nhận cô, chẳng lẽ muốn để cháu trai tiếp tục lưu lạc ở bên ngoài?

Hà Phương Đông trầm mặt không tỏ thái độ, sự yên lặng của ông ta cũng tựa như ngầm cho phép.

Liễu Thu Cúc bế tắc, tức giận nói với Hà Tuấn Khoa: “Được, được lảm… Rồi cũng có ngày côtacäm sừng chú cho mà coi, lúc đó chú sẽ biết hai chữ hối hận viết như thế nào!”

Lâm Hương Giang nghe bà ta nói như vậy cũng không nhịn được nữa, nhất là khi từ chỗ Phan Thanh Ycô biết rằng, ban đầu trong hôn lễ của côvàHà Tùng Nhân, Liễu Thu Cúcđã ngầm cho phép tung mấy bức ảnh giường chiếuđó ra, chínhLiêu Thu Cúc phá hủy danh dự củacôt!

Bây giờ bà ta còn ăn nói hàm hồ bêu xấu côI *Bà Thu Cúc, hy vọng bà hãy thu hồi lời nói vừa rồi, tôi xưa nay luôn trong sạch, không hề phản bội Tùng Nhân nhà bà” Lâm Hương Giang lạnh lùng nhìn Liễu Thu Cúc Liễu Thu Cúc châm chọc cười: “Không hề?

Cô còn có mặt mũi nói những lời như vậy?

Chẳng lẽ còn muốn tôi lặp lại lần nữa chuyện xấu năm đó của cô sao?”

“Năm đó rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, là ai cố ý tungả ramấy bức ảnh giường chiếu hủy sự trong sạchcủa tôi, bà Thu Cúc, bà hẳn phải biết rõ hơn tôi chứ ?” Đáy mắt Lâm Hương Giang lóe lên một tia tức giận.

Liễu Thu Cúc bị ánh mắt lạnh lùng củacônhìn chòng chọc, trong lòng chợt chột dạ, ánh mắt lóe lên, âm thầm nghi ngờ, chẳng lẽ Lâm Hương Giang biết chuyện gì rồi?

Liễu Thu Cúc đột nhiên yên lặng, phòng khách liền rơi vào trạng thái yên tĩnh một cách gượng ép.

Liễu Thu Cúc thấy Hà Phương Đông đang dùng ánh mắt kỳ quái quan sát mình, bà ta không thể nói thêm điều gì khácnữa, tránh để hỏng chuyện, nhất là Hà Tuấn Khoa, bây giờ hắn một mực che chở cho Lâm Hương Giang.

Vừa khéo người giúp việc bước vào nói có thể dọn cơm, bầu không khí ngột ngạt trong phòng khách rốt cuộc cũng bị phá vỡ.

Lâm Hương Giang thấy Liễu Thu Cúc không nói gì nữa, xem ra Phan Thanh Y không lừa gạt cô, năm đó hết thảy mọi chuyệnxảy ratrong hôn lễ, Liễu Thu Cúc là chủ mưu.

Hà Phương Đông đứng dậy, ngoäc ngoäc tayvới nhóc con: “Đói bụng chưa? Đi vào ăn cơm với ông nội nào.”

Hết lần này đến lần khác nhóc con vẫn không nế mặt ông già, một tay cậu nhóc cầm tay mẹ, tay kia cầm tay Hà Tuấn Khoa, ngẩng đầu nhìn hắn: “Ba, con và mẹ đều đói rồi, ba dẫn hai mẹ con con đi ăn cơm nha?”

Hà Tuấn Khoagiật giật khóe môi: “Được.”

Hà Phương Đông trừng mắt nhìn nhóc con, nhưng chịu chết không có biện pháp gì, không thể làm gì khác hơn là nhìn sangLiễu Thu Cúc, nghiêm mặt nói: “Cô ở lại ăn cơm haylà về nhà?”

Liễu Thu Cúc nào còn có tâm trạng ăn với uống?

“Con làm sao dám quấy rầy cả nhà đoàn tự vui vẻ ạ” Bà ta không khỏi châm chọc một câu, “Thưa ba con về. Bà ta thưa gửiHà Phương Đông nói tiếng, sau đó khoặm mặt bỏ đi.

Hà Phương Đông cũng không giữ lại, chống cây gậy baton đầu rồng nhanh chóng đi sang phòng ăn, ông già dù sao cũng muốn tranh thủ tình cảm với cháu trai mới được.

Trong phòng ăn, trên bàn ăn thật dài bày rất nhiều thức ăn ngon.

“Oa, nhiều thức ăn như vậy sao!” Lâm Thanh Dương từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy một bàn ăn lớn như vậy, cũng chưa từngđược cùng lúc ăn nhiều món ăn như vậy.

“Thích cái gì thì cứ ăn thoải mái” Hà Tuấn Khoa nhếch nhếch khóe môi.

Lâm Hương Giang cũng bị dọa giật mình, chỉ có bốn người họ mà thôi, đâu cần làm nhiều thức ăn như vậy chứ ? Bữa cơm này có thể so sánh với một bữa đại tiệc chứ chẳng đùa.

Sau khi Hà Phương Đôngyên vị bèn quay sang nói với nhóc con: “Ngồi xuống ăn đi, xem thử còn muốn ăn cái gì thì bảo đầu bếp làm thêm”

“Không cần đâu, chỉ cần ăn những thứ này là cái bụng đã căng tròn rồi ạ” Nhóc concũng rất tự biết thân biết phận.

Hà Phương Đông cười một ha ha, chủ động gắp thức ăn cho cháu: “Vậy cháu cứ ăn đi, ăn nhiều một chút”“

Hà Tuấn Khoacũng bảoLâm Hương Giang ngồi xuống, thấp giọng hỏi bên tai cô: “Muốn ăn gì nào?”

Hai người lần lượt ngồi xuống, hắn lại dựa gần như vậy để nói chuyện, bên tai Lâm Hương Giang hơi nóng lên, vội vàng nói: “Anh không cần để ý đến tôitôi không kén ăn.”

Anh mắtngười đàn ông đang nhìn cô chăm chú chợt sâu hơn mấy phần, cánh môi mỏng dính ngậm lại, không nói lời nàonữa.

Bữa ăn tối cứ thế trôi qua, bóng đêm cũng dân chìm sâu.

Lâm Thanh Dương ăn rất no, cậu nhóc vỗ võ cái bụng căng tròn: “Mẹ ơi, nhìn xem cái bụng con có giống dưa hấukhông không nè?”

Lâm Hương Giang buồn cười, cũng hùa theo vỗ vỗ cái bụng của cậu bé: “Ai bảo con ăn nhiềunhư vậy làm gì?”

“Ăn ngon quá đi mất, con không kềm nổi”

Nhóc conxoa bụng, nếu không phải thật sự quá no rồi, cậu vẫn còn muốn ăn nữa.

*Mẹ, cơm nước ở nhà của ba ngon thiệt đó” Nhóc con không kềm được kích động.

“Vậy sau này con ở lại đây nhé, ngày nào cũng được ăn rất nhiều đồ ăn ngon” Hà Tuấn Khoa đột nhiên nói.

“Đúng đúng, phải ở lại đây chứ, để ông sai người sắp xếp phòng” Hà Phương Đông lập tức sai quản gia đi bố trí.

Lâm Thanh Dương nhìn sang mẹ, hỏi dò: “Chúng ta phải ở lại đây sao?”

“Cái này ..” Lâm Hương Giang liếc mắt nhìn Hà Phương Đông, rồi lại nhìn tiếp Hà Tuấn Khoa, họ chỉ muốn nhóc con ở lại mà thôi đúng không?

Hà Tuấn Khoa dù sao cũng là ba của đứa bé, cô cũng phải cho hai cha con một khoảng thời gian chung đụng mới công băng.

“Con muốn thì ở lại đây mấy ngày đi” Lâm Hương Giangxoa đầu con trai nói.

“Vậy mẹ thì sao? Mẹ không ở lại với con được sao?” Điều mà nhóc con quan tâm hơn chính là điều này.

Lâm Hương Giang lắc đầu : “Ừ, mẹ thì không được”

*Vậy con cũng không ở lại đây đâu, mẹ ở đâu con ở đó” Nhóc con vẫn chưa hoàn toàn bị thức ăn ngon cám dỗ.

“Hai mẹ con cùng ở lại” Hà Phương Đông nghe đứa bé nói không muốn ở, ông ta lập tức chen ngang.

“Chủ tịch…” Lâm Hương Giang còn chưa dứt lời đã bị cắt ngang.

Hà Phương Đông không cho cô cơ hội lên tiếng: “Không cần nhiều lời, bên ngoài trời đã tối rồi, không an toàn, tối nay hai mẹ con đều ở lại đây” Ông ta lại sai người đi bố trí phòng cho Lâm Hương Giang.

Hà Tuấn Khoa bất thình lình lên tiếng: “Ba, không cần đâu, Lâm Hương Giang ở phòng con là được.”

Lâm Hương Giang kinh ngạc dờimät, liền chạm phảiđôi mắt đen thâm trầmcủa hắn, theo bản năng cô muốn từ chối, nhưng sự nhớhọ là vợ chồng rồi, cô không có lý do từ chối.

Hà Phương Đông liếccon trai: “Tùy con”

Thế là Lâm Hương Giangchảng còn lý do gì để từ chối, đành phải ở lại, Hà Tuấn Khoa có chút việc phải làm, hắn bảo người giúp việc đưacôvà con trai về phòng.

Người giúp việc đưa quần áođến, để cho họ tắm rửa trước.

Nhóc consangphòng bên cạnh tắm, Lâm Hương Giang thì vào nhà tắmtrong phòng.

Suốt một ngày, Lâm Hương Giang cũng quá mệt mỏi rồi, bèn c** q**n áo ra bước vào ngâm mình thư giãn trong bồn tắm.

Sau khi cô tắm xong mới phát hiện trong phòng tắm không có quần áo, khăn tắm cũng không có.

Lâm Hương Giang cản cần môi, phòng bên ngoài chắc là không có người, cô nhớ quần áo đặt trên giường, cô nhanh chóng bước ra mặc vào là được.

Cô mở cửa, thận trọng thò đầu ra, phòng quả nhiên không có ai, cô vội vàng bước qua cầm quần áo lên.

Nhưng cô vừa mới ôm quần áo lên còn chưa kịp mặc vào, cửa phòng đã bị mở ra, giọng nói đàn ông truyền đến: “… Ừ,chỉ vậy thôi” Hẳn đang nói chuyện điện thoại với ai đó, một giây sau, ánh mắt bỗng nhiên đông cứng.

Trong phòng, hẳn nhìn thấy người đàn bà không mảnh vải che thân đứng ở đăng kia, bước chân hắn cũng dừng lại, thậm chí quên rắng mình vẫn còn đang nói chuyện điện thoại.

Lâm Hương Giang nghe tiếng giật mình quay đầu lại, ánh mắt lập tức chạm vào ánh mắt sâu thẳmcủa người đàn ông, trong chớp mắt, cô hóa đá tại chỗ, gò má nóng rực lên.

Lâm Hương Giang thấy người đàn ông xuất hiện ngay cửa, đầu óc tích tắc trống rỗng, ánh mắt bình tĩnh không chút vấn đục của người đàn ông quan sát cô từ trên xuống dưới, vẻ lãnh đạm luôn luôn thường trực trên mặt cũng không biến hóa quá nhiều, ngược lại ánh mắt so với bình thườngcòn trầm tĩnh hơn rất nhiều.

Đôi má Lâm Hương Giang chớp mắt đỏ như tôm luộc, cô luống cuống tay chân ôm quần áo che kín người, nhưng che kín phía trên lại không che được phía dưới, đầu óc lúc này oành một tiếng không thể tư duy theo bình thường được nữa, tại sao anh không gõ cửa đã đi vào? Anh mau đi ra đi!”

Hà Tuấn Khoacũng không đi ra, ngược lại xoay người đóng cửa lại Người đàn ông đút một tay vào túi quần, không nói một lời sải bước chân dài từ tốn đi đến chỗ cô.

Hắn từng bước đến gần, Lâm Hương Giang đã sợ hết hồn hết vía, trong đầu không khống chế được lướt qua rất những hình ảnh làm người ta đỏ mặt, cô nằm chặt quần áo che trước thân thể, căng thẳng từng bước thụt lùivề sau.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 34


Chương 34 Vô cùng quyến rũ

“Vừa rồi tôi đi tắm quên mang theo quần áo.. Cô định giải thích với hắn, nhưng hắn không có ý dừng lại, càng lúc càng ép đến gần cô, cô hoảng hồn la lên “Anh, anh không được làm bậy… Mặc dù tôi vàanh đã đăng ký kết hôn, nhưng giữa chúng ta chẳng qua là hôn nhân giả mà thôi, nếu anh vi phạm thỏa thuận, làm gì đó xâm phạm tôi, tôitôi có thể lập tức ly hôn với anh…”

Người đàn ông dường như không nghe thấy lời cô, cô bị ép lùi đến đụng tường, không còn đường lui nữa, càng trở nên luống cuống, một tay người đàn ông chống lên tường, vây côvào giữa bức tường và hẳn.

Hơi thởnóng hổi của người đàn ông bao quanh cô, da đầu côcảm thấy tê dại, trong mắt tràn đầy kinh hoàng, cũng có cả phòng bị: “Hà Tuấn Khoa, tôi cảnh cáo anh…”

Hắn cao hơn cô, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống cô, giọng nói lãnh đạm cắt ngang lời cô: “Bà Tuấn Khoa, tôi có cần nhắc nhở em một tiếng không nhỉ, đây là phòng của tôi.”

Cho nên hẳn muốn vào thì vào, căn bản không cần gõ cửa.

Lời nói còn nghẹn trong cổ họng của Lâm Hương Giang liền bị một câu của hẳn chận lại, đúng vậy, đây là địa bàn của hẳn, cô có tư cách gì cảnh cáo hắn?

Giọng nóilãnh đạm tiếp tục vang lên: “Còn nữa, nếu chúng ta đã là vợ chồng, sau này cùng ở chung dưới một mái nhà, có một số việc em nhất định phải nhanh chóng thích ứng”

Hắn đang nói đến những tình huống còn xấu hổ ngại ngùng hơn vừa rồi?

*Nhưng… Nhưng màgiữa tôi vàanh chẳng qua chỉ là thỏa thuận kết hôn…” Lâm Hương Giang giật giật khóe môi, những chuyện như vậy bảo cô làm sao thích ứng?

Huống chỉ lúc ký thỏa thuận hẳn cũng đã nói, hắn vàcô kết hôn chẳng qua chỉ vì đứa con, vợ chuyện chồng thân mật sẽ không xảy ra trên ngườihọ.

Năm năm qua,nắm hết tết đến chỉ một mìnhcôvà con trai nương tựa lãn nhau, cô sớm hình thành thói quen đi về một mình, trong cuộc sống của cô,ngoại trừ đứa trẻ,thì chính là làm việc kiếm tiền nuôi gia đình.

Mà bây giờ, hẳn đột nhiên xông vào đảo lộn cuộc sốngcủaho, muốn cô lập tức thích ứng sự xuất hiện của hắnlà không thể nào.

Ngoài vẻ mặt quật cường, cô còn biểu lộ vẻ bất mãn, có lẽ là vì mới vừa tắm xong, làn da trắng như sứ của cô hơi ửng đỏ, đôi môi trơn ướt căng mọng, quần áo che lên người nửa kín nửa hở, quyến rũ không sao nói hết.

Cảnh tượng này khiến cho người đàn ông luôn tự hào có sức kiềm chế rất mạnh cũng cảm thấy cổ họng khô khốc một cáchkhó hiểu, dù sao hẳn cũng chỉ là một đàn ông bình thường.

Lại thêm trên cơ thể côlại cóhương thơm độc quyền kia, đưa hắn quay trở lại đêm nào đó năm năm trước, trong đầu không tránh khỏi hiện lên cảnh tượng quyến rũ mê người nọ, thân thể bất giác lại xảy ra phản ứng k*ch th*ch.

Anh mắt hắn nhìn chăm chằm côcàng trở nên thâm trầm, đôi mắt đen thẳm bình tĩnh rốt cuộc cũng có thoáng chút gợn sóng, hài hước giật giật đôi môi mỏng: “Đứa trẻ cũng có phần tôi, có cái gì mà xấu hổ?”

Lời này cộng thêm vẻ mặt cười mà như không của hắn, đối với cô mà nói giống như hắn đang giễu cợt cô, ở trong mảthản, cô là một người đàn bà ph*ng đ*ng tùy tiện sao?

Hô hấp của côtrở nên nặng nề, tay vô thức siết chặt quần áo hơn một chút: “Không sai, người tôi sinh ra là con của anh, nhưng nếu như được lựa chọn, tôi tình nguyện năm năm trước không xảy ra bất cứ điều gì, không bị người ta bày mưu hãm hại, không xảy ra quan hệ với anh, cũng không mang thai!”

Hết thảy các thứ này đều không phải mong muốn của cô, năm năm trôi qua, việc cô có bầu trước khi cưới khiến cô phải phải trốn chui trốn nhủi sống qua ngày, không ai có thể hiểu được một người đàn bà một mình cưu mang đứa trẻ phải trải qua bao nhiêu đắng cay, cho dù hẳn là cha của đứa bé, hắn cũng không có tư cách nói như vậy.

Hà Tuấn Khoa vểnh môi nhất thời không lên tiếng, con ngươi đen thảm bình tĩnh nhìn chăm chú người đàn bà đang yên lành đột nhiên kích động, dù cô ẩn nhẫn nhưng không che giấu được tủi thân từ trongđáy mắt.

Hắn nhíu mày trong lòng có chút bực bội: “Sao hả? Kết hôn với tôi khiến cô cảm thấy uất ức à?”

“Tôi..” Lâm Hương Giang rũ mắt xuống: “Nếu như tôi nói đúng, anh sẽ ly hônvới tôi đúng không?”

Đôi mắt đencủa người đàn ông trở nên lạnh lẽo, cô thật sự dám nói như vậy!

“A… Trừ phi cô không cần đứa con nữa, cuộc hôn nhân của chúng ta có thể kết thúc bất cứ lúc” Giọng nóicủa người đàn ông vẫn vô tìnhnhư vậy.

Cả người Lâm Hương Giang run lên, sau khi phục hồi tinh thần, vội vàng nở nụ cười với hän: “Không phải, tôi không cảm thấy uất ức chút nào, có thể kết hôn với tống giám đốcđây là vinh hạnhcực lớn củatôi, bao nhiêu phụ nữkhác muốn còn không được, tôi đâu có ngu, làm sao lại muốn ly hôn với anh, nhường anh cho người đàn bà khác.”

Biết rõ những lời này của cô rất giả tạo, người đàn bà này, ngay cả dỗ dành người khác cũng biết dối lòng như vậy, hết lần này đến lần khác làm trong lòng hẳn cảm thấy thỏa mãn!

Hà Tuấn Khoa cũng không biết đây là tật xấu gì, nhưng nhìn chằm chằm khuôn mặt giả vờ vui vẻ của cô, hẳn lại cảm thấy rất hứng thú, con ngươi hắn híp lại thành một đường chỉ mảnh, đột nhiên nâng căm cô lên, tràn đầy khí thế bà đạo: “Bà Tuấn Khoa, dù sao sớm hay muộn em cũng phải thích ứng với tôi, vừa vặn em vừa tầm rửa sạch sẽ, chi bằng tối nay chúng ta thử một chứt xem thế nào?”

Lâm Hương Giang trong lòng giật thót, hắn nói gì vậy? Cái gì tắm rửa sạch sẽ… Thử cái gì cơ? Muốn ăn sạch sẽ cô sao?

Cô ngước mắt thấy trong mắt người đàn ông lóe lên một tia hài hước, nhất thời biết hắn cố ý nói như vậy, khuôn mặt nhỏ nhẳn của côcàng căng thẳng: “Anh…” Đang muốn đẩy hẳn ra, ngay lúc đó cửa phòng bị đẩy vào.

“Mẹ ơi, con tắm xong rồi” Lâm Thanh Dương đã tắm xong, mặc bộ đồ ngủ rất đáng yêu trực tiếp đẩy cửa bước vào.

“Mẹ… Ủa? Ba cũng ở đây à?” Nhóc con nhìn thấy ba, nghỉ ngờ nhìn hắn: “Ba mẹ đang làm gì vậy?”

Lâm Hương Giang dựa lưng vào tường, Hà Tuấn Khoa chắn trước mặt cô, nhóc con nhất thời không nhìn thấy cô, cô nghĩ mình còn chưa mặc quần áo tử tế, quẫn bách đẩy người đàn ông ra, nắm chặt quần áo xoay người chạy vào phòng tắm nhanh như một làn khói.

“Mẹ, mẹ làm sao vậy?” Lâm Thanh Dương muốn chạy vào phòng tắm xem thử, nhưng bị Hà Tuấn Khoa ngăn lại.

*Ba, mẹ con sao vậy? Ba làm gì mẹ con vậy?” Nhóc con cau mày ngẩng đầu nhìn thẳng hẳn, dáng vẻ chất vấn đúng kiểu điếc không sợ sống.

Hà Tuấn Khoa và phiên bản thu nhỏ của mình mắt lớn trừng mắt nhỏ, người đàn ông anh tuấn lạnh lùng, mặt đầy kiêu ngạo lẫn lãnh đạm nhổ ra mấy chữ: “Mẹ mắc tiểu.”

Nhóc con vẫn nhìn chằm chằm hän, ngập ngừng lên tiếng: “A..” Là như vậy sao? Nhưng tại sao hình như thấy mẹ không mặc quần áo nhỉ?

“Ba không bắt nạt mẹ đấy chứ?” Lâm Thanh Dương nhướng mày.

Hà Tuấn Khoa không ngờ thằng nhóc này lại khó đuốinhư vậy, nhìn khuôn mặt nho nhỏ đầy chống đối, hắn cảm thấy giống như hẳn thật sự làm chuyện gì không đúng đắn với Lâm Hương Giang vậy.

Thật ra mà nói, bây giờ hắn cũng không biết sống chung với đứa con trai đột nhiên xuất hiện nàynhư thế nào.

“Tự con hỏi mẹ đi” Hn bỏ lại lời này liền lãnh đạm cất bước ra ngoài.

Lâm Hương Giang vừa chạy vào phòng tăm định đóng cửa lại nghe thấy câu trả lời của đàn ông, trong lòng không khỏi nổi điên, hẳn mới mắc tiểu!

Hà Tuấn Khoa sang phòng bên cạnh tắm, đến lúc hẳn mặc áo ngủ trở về phòng, thấy.

Lâm Hương Giang ôm nhóc con năm trên giường, lông mày khẽ giật giật, liền nói với nhóc con: “Phòng của con ở bên cạnh cơ mà”

Thế này tức là hắn phải qua phòng kế bên ngủ à?

“Con muốn ngủ chung với mẹ!” Nhóc con lập tức biểu đạt ý kiến.

“Con đã năm tuổi rồi, phải tự ngủ riêng một phòng” Lúc này người đàn ông đeo lên vẻ mặt người cha nghiêm khắc giáo dục con mình.

Từ ba tuổi Hà Tuấn Khoa đã phải ngủ một mình, dĩ nhiên, phần lớn nguyên nhân là bởi vì mẹ hẳn qua đời ngay sau khi sinh hắn, cho nên hắn từ rất nhỏ đã phải học cách tự lập.

“Nhưng con vẫn luôn ngủ với mẹ, con không muốn phải xa mẹ!” Nhóc con nói xong ôm chặt mẹ.

Hà Tuấn Khoa thấy thãng nhóc dán đầu vào trước ngực Lâm Hương Giang, vẻ mặt lại càng nghiêm túc hơn: “Con đã lớn rồi, không thể cứ ngủ với mẹ mãi, con phải học cách tự lập, trước hết là tập ngủ một mình”

“Ba còn lớn hơn con, tại sao còn muốn ngủ chung với mẹ?” Lâm Thanh Dương mặc kệ ông bố nói gì đi nữa cũng không đồng ý sang phòng bên cạnh ngủ.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 35


Chương 35 Bí mật của cô ta

Hà Tuấn Khoa lại bị một câu của nhóc con làm cho cứng họng không trả lời được, hai hàng lông mày nhíu lại Nhóc con không sợ hãi nghênh mặt đón ánh mắt hẳn, càng nói càng ngang ngược: “Con đã ngủ với mẹ năm năm rồi, năm năm nữa con cũng vẫn muốn ngủ với mẹt”

Cho dù hắn có là ba, cũng không có lý do chia cách hai mẹ con nhà cậu.

Đáy mắt Hà Tuấn Khoa mơ hồ có gì đó đang nhảy nhót, chân mày càng nhíu chặt hơn, cho nên, người cha này ở trước mặt con trai thật ra một chút uy nghiêm cũng không cớ?

Lâm Hương Giang nghe hai đứa trẻ một lớn một nhỏ tranh cãi, thấy dáng vẻ Hà Tuấn Khoa suýt chút nữa bị con trai làm cho tức chết, trong lòng buồn cườimột cách khó hiểu, nếu như nói Hà Tuấn Khoa là đại ác ma, vậy thì con của họ hẳn là ác ma con.

Cô nín cười, hắng giọng nói với hẳn: “Nếu không, tôi và thẳng bé ngủ ở phòng kế bên cũng được” Cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chung chăn gối với hăn.

Hà Tuấn Khoa yên lặngnhìn cô mất mấy giây, sau đó mới không lạnh không nóng phun ra một câu: “Không ai đi đâu hết, ngủ chung”

Thế là đêm nay, ba người cùng ngủ chung một giường.

Lâm Thanh Dương nằm ở giữa, bên trái là ba bên phải là mẹ, cậu bé ngủ rất say.

Lâm Hương Giang nhắm mắt lại, nhìn có vẻ như đang ngủ, thật ra thì trong lòng vẫn chưa bình tĩnh được.

Cô từng vô số lần ảo tưởng qua nếu như tìm được ba của con trai thì sẽ như thế nào?

Nhưng không ngờ, nhanh như vậy họ đã ngủ chung một giường.

Tối nay Liễu Thu Cúc mang theo cục tức cành hông rời khỏi nhà họ Hà, lúc trở về nhà mình, nhìn thấy Phan Thanh Y nằm trên ghế sa lon phòng khách xem tỉ vi.

Bà ta sầm mặt đi đến: “Cô còn có tâm trạng xem tỉ vi a?” Sau đó cầm remote lên tắt tỉ vi.

Phan Thanh Y ngồi dậy, khó hiểu nhìn mẹ chồng: ‘Mẹ? Mẹ làm sao thế? Ai chọc giận mẹ vậy? Sao nhìn mẹ lại giận dữ như vậy?”

*Gòn ai vào đây nữa? Còn không phải là con đàn bà không biết xấu hổ Lâm Hương Giang!” Liễu Thu Cúc nổi giận đùng đùng.

Nghe thấy tên Lâm Hương Giang, thần kinh Phan Thanh Y đột nhiên căng thẳng: “Lâm Hương Giang? Mẹ đụng độ cô ta à?”

Liễu Thu Cúc lạnh lùng hừ một tiếng: “Không phải đụng độ, mà là… Hà Tuấn Khoa đưa cô ta đến nhà họ Hà, hẳn và Lâm Hương Giang đăng ký kết hôn rồi, cô ta bây giờ đã thành em đâu của tôi!”

Phan Thanh Y biến sắc mặt, một hồi lâu sau mới miễn cưỡng mấp máy môi: “Mẹ, mẹ nói đùa sao?”

“Ai rảnh đùa với cô?” Liễu Thu Cúc tức giận gắt gỏng, hí mắt nhìn cô ta chăm chằm: “Đúng rồi, cô khôn hồn thì nói cho tôi biết năm đó người đàn ông cô tìm cho Lâm Hương Giang là ai ?”

Ánh mắt Phan Thanh Y lóe lên : “Người đàn ông kia… Mẹ không quen, con cũng không quen, con bảo bạn đi hộp đêm tìm đại một người, có vấn đề gì sao mẹ?”

“Vấn đề lớn chứ sao! Người đàn ông cô tìm biến thành Hà Tuấn Khoa, người đàn ông ngủ với Lâm Hương Giang năm đó là Hà Tuấn Khoa, chuyện này cô trả lời thế nào hả?” Liễu Thu Cúc hổn hến.

Phan Thanh Y cảm thấy sét đánh giữa ban này: “Không, không thể nào!”

Liễu Thu Cúc lạnh nhạt nói: “Đừng nói với tôi là không thể nào, thằng con hoang Lâm Hương Giang đẻ ra chính là con trai của Hà Tuấn Khoal”“

*Cái gì? !’ Phan Thanh Y khiếp sợ không thôi, trong đầu đều ong ong cái gì Lâm Hương Giang sinh con cho Hà Tuấn Khoa!

Liễu Thu Cúc cũng không muốn tin những chuyện này, nhưng chuyện đã rành rành trước mắt.

“Cô tự suy nghĩ thật kỹ rốt cuộc đã sai ở khâu nào, bây giờ Lâm Hương Giang đã một bước lên trời, phú quý nhờ con, ngày mai Tuấn Khoa còn bảo chúng ta qua nhà chính chúc mừng họ kết hôn kia kìa” Liễu Thu Cúc có cảm giác rất mệt mỏi, đứng dậy trở về phòng.

Còn lại Lưu lại Phan Thanh Y ngồi một mình trong phòng khách, sợ đến ngây người.

Lâm Hương Giang, cô ta lại trở thành bà Tuấn Khoa!

Đáy mắt Phan Thanh Y từ từ tràn ngập khủng hoảng, tay theo bản năng sờ lên bụng, Lâm Hương Giang biết bí mật của cô…

Cô ta cảm thấy bị uy h**p trí mạng!

Không, cô ta quyết không thể để cho Lâm Hương Giang nói ra bí mật của mình!

Ngày hôm sau, sau bữa điểm tâm, Lâm Hương Giang và con trai ngồi trên sân cỏ vườn hoa chơi đùa.

Cách đó không xa có một chiếc xe lái vào cổng nhà họ Hà.

Nghe thấy giọng nói, theo bản năng, Lâm Hương Giang nhìn sang, đúng lúc thấy Hà Tùng Nhân bước xuống xe.

Con ngươi cô đanh lại, lại thấy hẳn đỡ Phan Thanh Y xuống xe, người cuối cùng bước xuống là Liễu Thu Cúc.

Mới sáng sớm như vậy, cả nhà họ đến đây là bởi vì nghe nói Hà Tuấn Khoa và cô đăng ký kết hôn rồi?

Ánh mắt của Lâm Hương Giang cuối cùng đóng đinh trên người Phan Thanh Y, cái chết oan ức của giám đốc Thành, cô không thể nào quên!

Hà Tùng Nhân đỡ Phan Thanh Y chuẩn bị vào nhà, lúc này chuông điện thoại di động của hắn vang lên, hắn bước qua một bên nghe điện thoại, để Phan Thanh Y và mẹ đi vào trước.

Sau cuộc điện thoại ngắn ngủi, Hà Tùng Nhân quay người lại, lơ đãng liếc sang bên phía sân cỏ, nhìn thấy một bóng dángquen thuộc, con ngươi bỗng nhiên co giật, ánh mắt bất động nhìn chăm chăm về hướng đó.

Lâm Hương Giang? Tại sao cô lại ở nhà họ Hà?

Liễu Thu Cúc không nói cho hẳn biết chuyện Hà Tuấn Khoa và Lâm Hương Giang đăng ký kết hôn với nhau, cho nên khi hẳn nhìn thấy Lâm Hương Giang xuất hiện ở đây mới kinh ngạc như vậy.

Hắn nhíu mày, sải từng bước dài. đi đến trước mặt hai mẹ con.

Lâm Hương Giang nhận ra hẳn đang đi sang phía họ, cô sờ đầu con trai: “Mẹ thấy hơi khát nước, con vào nhà rót ly nước cho mẹ được không?”

Nhóc con không chú ý người đang đến gần họ, liền gật đầu : “Vâng, mẹ chờ con một chút!” Cậu nhóc nhanh chóng đứng dậy, chạy biến vào nhà như một làn khói.

Con trai mới vừa đi, Hà Tùng Nhân liền đi đến trước mặt, hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm cô: “Tại sao cô ở đây?”

Lâm Hương Giang ngẩng đầu nhìn hẳn hẳn, lãnh đạm nhếch môi: “Tại sao tôi không thể ở đây?”

“Ai cho cô đến?” Hà Tùng Nhân chất vấn, rất nhanh hản liền nghĩ đến cái gì đó, ánh mắt ác liệt: “Là chú tôi?”

“Nếu phả thì sao ?” Lâm Hương Giang cảm thấy nực cười hỏi ngược lại.

Hà Tùng Nhân trợn mắt nhìn cô cười, sắc mặt càng tối sầm lại, không ngờ cô lại mê muội chú, bắt chú đưa cô đến nhà họ Hà!

Lâm Hương Giang dò xét Hà Tùng Nhân, nhìn dáng vẻ kia của hẳn, chẳng lẽ hẳn vẫn chưa biết chuyện giữa cô và Hà Tuấn Khoa?

Một giây sau đó, Hà Tùng Nhân bỗng dưng cúi xuống kéo cô lên: “Cô lập tức cút đi cho tôi! Nhà họ Hà không phải chỗ mà ai cũng có thể tùy tiện vào!”

Lâm Hương Giang bị hẳn kéo đi, bước chân lảo đảo, cô dùng sức muốn thoát khỏi tay hắn, nhưng hắn dùng sức quá mạnh, căn bản cô không làm gì được hẳn.

“Hà Tùng Nhân, anh mau tôi buông ra”

Lâm Hương Giang quát khẽ.

“Tôi mặc kệ cô dùng thủ đoạn gì mê muội chú tôi, có tôi ở đây, cô đừng hòng làm bậy làm càn!” Hà Tùng Nhân muốn lôi cô ra bên ngoài.

“Hà Tùng Nhân, tốt nhất anh nên lập tức thả tay ta, nếu không bị chú anh nhìn thấy, anh không dễ giải thích đâu” Lâm Hương Giang nghiêm nghị cảnh cáo.

Hà Tùng Nhân nghe lời này càng tức giận, không khỏi nhếch môi châm chọc: “Lâm Hương Giang, cô thật sự coi mình là đồ chơi qua đường đúng không? Hay côcho rằng chú tôi sẽ thật sự coi trọng cô? Cô mà cũng xứng sao?”

Hà Tùng Nhân tức giận mắng nhiếc, sau đó lại muốn kéo cô đi, đột nhiên một bóng dáng cao lớn xuất hiện trước mặt họ.

Hà Tùng Nhân không thể không dừng bước, sau khi thấy rõ người đối diện, hản kinh ngạc lên tiếng: “Chú?”

Ánh mắtHà Tuấn Khoaâm u nhìn hai người, tầm mắt rốt cuộc đóng đỉnh lên cánh tay Hà Tùng Nhân đang cố níu lấy Lâm Hương Giang, giọng nói lạnh băng: “Tùng Nhân, cậu muốn dẫn thím Út đi đâu?”

Hà Tùng Nhân nhất thời không kịp phản ứng, thím Út? Ai? Ai là vợ chú Út?

Vấn đề là chú cưới vợlúc nào?

“Buông cô ấy ra” Hà Tuấn Khoamột lần nữa gằn giọng.

Hà Tùng Nhân từ từ lấy lại tinh thần, ý thức được hình như thím Út trong miệng chú là – Lâm Hương Giang!

Hắn chợt quay đầu lại, kinh ngạc nhìn chảm chảm Lâm Hương Giang, trong lồng ngực có cái gì đang cuồn cuộn trào lên: “Cô, cô và chútôi..”

“Không sai, chúng tôi kết hôn rồi, bây giờ tôi là thím của anh” Lâm Hương Giang thấy biểu cảm bị đả kích nghiêm trọng của Hà Tùng Nhân, trong lòng lại cảm thấy rất khoái trá.

Hà Tùng Nhânvừa kinh ngạc vừa sợ hãi bất giác buông lỏng tay ra, trong đầu như có một quả bom không hẹn giờ bất chợt nổ tung, cả người cũng hoang mang bối rối.

Nhảm nhị, thật sự là quá nhảm nhí!
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 36


Chương 36 – Trước kia cô từng phản bội cháu

Lâm Hương Giang đi sượt qua bên cạnh hắn, bước đến bên cạnh Hà Tuấn Khoa, cố làm ra vẻ thân mật khoác tay chồng.

Cảnh này đâm vào mắt Hà Tùng Nhân muốn tóe máu, hắn đè nén tức giận, lạnh lùng nói: “Chú, chú có biết côta là loại đàn bà gì không? Chú thật sự muốn cưới cô ta? Trước kia cô ta từng phản bội cháu,lại còn đẻ ra thằng con hoang kia, những điều này chú có biết hay không?”

Ánh mắt sắc lạnh của Lâm Hương Giang nhìn người đàn ông đối diện, cô chợt phát hiện cô đã không còn liên hệ nổi nữa, trước kia hắn đối xử tốt với cô bao nhiêu, mà bây giờ, làm sao lại biến thành dáng vẻ đáng ghét như thế này?

Hà Tùng Nhân của hiện tại, chỉ liếc mắt nhìn thôi cũng khiếncô cảm thấy kinh tởm!

Mặt mũi Hà Tuấn Khoachẳng có vẻ gì ngạc nhiên, nói đúng hơn là chẳng thay đổi gì, nhưng đôi mày hơi nhíu lại, ánh mắt sắc sảo lạnh người: “Tùng Nhân, nếu bây giờ côấy đã là thím Út của cậu, sau này cậu hãy nói chuyện lễ phép một chútvới cô ấy”

Có tiếng bước chân loạt soạt chạy đến, giọng nói non nớt của đứa trẻ cũng đi theo: “Ba, mẹ, thì raba mẹở đây!”

Lâm Thanh Dương chạy đến, đem một chai nước trái cây đưa cho cô: “Mẹ, con tìm được chai nước trái cây này, uống ngon lắm”

Lâm Hương Giang nhận lấy chai nước, mỉm cười với con trai: “Cám ơn con”

“Ba? Chú, nó..” Hà Tùng Nhân nghe nhóc con gọi Hà Tuấn Khoa là ba, chẳng lẽ chú nhận đứa bé này làm con trai?

Hà Tuấn Khoa kéo nhóc con đến trước mặt: “Qua đây, đây là anh họ của con.”

Lâm Thanh Dương lúc này mới nhìn về phía Hà Tùng Nhân đối diện, thấy vẻ mặt hắn hằm hằm không có thiện ý, nhóc con ngoảnh mặt đi chỗ khác, bĩu môi: “Con không có anh.”

Hà Tùng Nhân nhìn đứa trẻ và chú như từ một khuôn đúc ra, một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu, chẳng lẽ đứa trẻ này là con của chú Út?

Trái tim hắn bị cái gì đó hung hăng đấm mạnh vào!

Lâm Hương Giang liếc nhìn sắc mặt hết sức khó coi của Hà Tùng Nhân, hắn hẳn đang rất buồn rầu, chỉ trong chớp mắt, con trai của cô lại bằng vai phải lứa với hắn, còn cô lại có vai vế cao hơn hắn một bậc.

“Ông nội bảo con ra gọi mọi người đi vào nhà” Lâm Thanh Dương kéo tay hai người định đi vào trong.

Trải qua một buổi sáng nõ lực, bây giờ Hà Phương Đông rốt cuộc cũng làm chonhóc con chịu nhìn nhận vị ông nội này rồi.

Hà Tuấn Khoa khom người xuống một tay bếnhóc con, để cậu bé ngồi lên một cánh tay mạnh mẽ của hẳn, tay kia nằm tay Lâm Hương Giang, hai mẹ con mỗi người một bên, một nhà ba người cùng nhau đi vào trong nhà Hà Tùng Nhân sắc mặt khó coi vẫn còn đứng chết trân tại chỗ, nhìn hình ảnh cả nhà ẩm áp, lòng dạ hắn như bị ai vặn xoắn phát đau Đứa bé kia rốt cuộc là ai?

Hắn xanh mặt, hơi thở nặng nhọc lê bước theo sau vào nhà.

Trong phòng khách, Hà Phương Đông, Liễu Thu Cúc cùng với Phan Thanh Y đều ngồi ở đây.

Khi Hà Tuấn Khoabế đứa trẻ dắt theo người đàn bà xuất hiện, bầu không khí trong phòng khách chợt thay đổi.

“Ai da, Tuấn Khoa, đứa nhỏ này đã lớn như vậy còn phải bế sao, chú cũng quá cưng chìu nó rồi đó ! Cẩn thận chìu hư thẳng bé, nó được đăng chân lại lân đằng đầu” Liễu Thu Cúcthe thé nói.

Hà Tuấn Khoa để nhóc con xuống đất, lơ đễnh nói: “Nóchắc cũng có bản lãnh đó đó, vậy thịtôi phải làm cho một cái thang cho dễ leo mới được” Đứa bélà con của hắn, hẳn có quyền nuông chìu, không đếnlượt người khác: hoa tay múa chân dạy dỗ Liễu Thu Cúcbi kê tủ đứng á khẩu, thần sắc tối sầm, môi run rẩy mấp máy.

“Đúng vậy, bà già xấu xa, liên quan gì đến bà?” Lâm Thanh Dươngle lưỡi lêu lêuLiễu Thu Cúc.

Liễu Thu Cúc giận dữ, không khống chế nổi: “Ranh con, mày nói ai là bà già?”

“Ai trả lời tôi thì chính là người đó” Nhóc con vừa nói vừa chạy đến chỗ ông nội, dáng vẻ sợ sệt núp sau lưngông nội: “Ông nội, bà già đó hung dữ quá”

Bây giờ cậu bé đã biết ông nội là người không ai trong cái nhà này dám đắc tội, có chuyện gì cứ tìm ông nội làm chỗ dựa là đúng nhất.

Hà Phương Đôngliếc Liễu Thu Cúc, trầm giọng nói: “Được rồi, không cần ầm ï như vậy, bao nhiêu tuổi rồi còn so đo với con nít hả?”

“Bal” Liễu Thu Cúcbị cơn tức xông lên ngực, ngay cả ông ta cũng nói bà ta già à, bà ta đâu có già dữ vậy?

Liễu Thu Cúc giận dữ ngồi phịch xuống ghế sa lon, đáy mắt Lâm Hương Giang chợt lóe, mỉm cười nói với bà ta: “Chị dâu, Thanh Dươngbình thườnghôi bướng bỉnh một chút, mong chị đừng tính toán với nó.”

“Ai là chị dâu cỡ? Đừng tưởng rằng Tuấn Khoa cưới cô thì côđã trở thành ngườinhà họ.

Hài” Liễu Thu Cúc quát lên theo phản xạ có điều kiện.

“Chị dâu, côấy là tôi vợ tự nhiên cũng là người nhà họ Hà, phiền chị sau này nếu không thân thiết được thì nói chuyện khách sáo với côấy một chút, đừng có kiểu ma cũ bắt nạt ma mới” Hà Tuấn Khoa không nhanh không chậm nói, cũng đưa tay ôm eo Lâm Hương Giang, bày ra dáng vẻ bảo vệ vợ hết mình.

… Liễu Thu Cúc còn chưa dứt lời, Hà Tùng Nhânđã đi đếnbên cạnh, nháy mắt ra hiệu, ý bảo bà ta đừng nói thêm gì nữa Hà Tùng Nhâncó vẻ giận nhìn thẳng họ: “Chú, chú kết hônlúc nào, sao cả nhà không biết”

Hà Tuấn Khoachẳng nao núng trước mấy cặp mắt đổ dồn vào, đối môi mỏng nhàn nhếch lên : “Sao hả? Tôi kết hôn còn phải báo cáo với cậu cơ à?”

Giữa hai người đàn ông này thì có một thứ cảm xúccăng thẳng khó hiểu, tựa như nước ngầm nghịch chuyển, không cách nào dung hòa.

Đứng bên cạnhHà Tuấn Khoa, Lâm Hương Giangcó cảm giác không khí giữa hắn vàHà Tùng Nhâncó gì đó rất vi diệu, từ khi cô biết Hà Tuấn Khoađến nay, đây là lần đầu tiên thấy chú cháu họđối đầu với nhau.

Phan Thanh Ynấy giờ vẫn ngồi trong ghế sa lon không lên tiếng lúc này đứng dậy, bướcđến bên cạnhHà Tùng Nhânkhoác cánh tay hẳn, giọng nói rất nhẹ nhàng: “Tùng Nhân, nếu chú đã quyết định cưới Lâm Hương Giang, vậy chúng ta nên chúc phúc họ, huống chỉ.

Lâm Hương Giangđã sinh con trai cho chú, theo lý mà nói nên cho mẹ con họ một danh phận, không phải sao?”

Phan Thanh Y nói nhiều như vậy, nhưng Hà Tùng Nhân chỉ để lọt vào tai một câu: Lâm Hương Giang sinh con trai cho chú!

Con ngươi hắn co giật, bất chợt nhìn về phía đứa bé kia, cảm thấy khó tin đó là con trai của chú Út!

Trong lồng ngực Hà Tùng Nhân,lửa giận cuồn cuộn, quả đấm siết chặt đến nổi cả gân xanh, hẳn không cách nào chấp nhận chuyện nhảm nhínhư vậy.

Năm năm trước, người đàn ông mà Lâm Hương Giang ngoại tình là chúhän? Mà hắn hoàn toàn chẳng hay biết gì, cái gì cũng không biết?

Hà Tùng Nhân chợt cảm thấy mình giống như một thằng ngu, ánh mắt hẳn lạnh băng nhìn trừng trừngLâm Hương Giang, cười nhạo.

một tiếng: “Lâm Hương Giang, cô đúng là không đơn giản chút nào! Được rồi… Vậy tôi chúc cô hạnh phúc!”

Lời chúc phúc trong câu cuối cùng kia lại mang theo vô vàn tức giận, rõ ràng là cản răng nghiến lợi gän từng tiếng, tức giận muốn nổi điên, há lại thật lòng chúc phúc?

Hà Tùng Nhânkhông nói nữa, xoay người sải bước rời đi, hắn không muốn ở lại chỗ này dù chỉ một phút, hẳn sợ chỉ chậm trễ một chút thôi, hắn sẽ không khống chế được suy nghĩ của mình mà xuống tay làm gì đó với họ.

Lúc Hà Tùng Nhân rời đi cố ý va vào vaiLâm Hương Giang rất mạnh, bước chân cô lảo đảo một chút mới đứng vững.

Cô không quay đầu lại nhìn hắn, trên mặt vẫn duy trì nụ cười, nhìn thẳng phía trước, đáy mắt hoàn toàn hờ hững.

Hà Tùng Nhâmnói câu chúc phúc, rổ ràng là một câu hàm ý đoạn tuyệt, chẳng qua quan hệ giữa họ đã sụp đổ từ lâu, hản cần gì phải tỏ ra không cam lòng?

Phan Thanh YgọiHà Tùng Nhân lại, dĩ nhiên là hẳn không quay đầu, cô giả vờ cười với Lâm Hương Giang: “Xin lỗi, gần đây anh ấy hơi nóng nảy.”

Lâm Hương Giangcũng cất đi những ý nghĩ không nên có, ngước đôi mắt lạnh lùngnhàn nhạt liếc nhìn Phan Thanh Y, đừng tưởng rằng cô không biết, vừa rồi Phan Thanh Y cố ý nói những lời đó cho Hà Tùng Nhân nghe.

Nghe thì tưởng chừng có ý tốtnói giúp cô, nhưng thật ra là làm cho Hà Tùng Nhân càng hận cô.

Chuyện đã đến nước này, côchảng hơi đâu quan tâm Hà Tùng Nhân hận cô nhiều hơn hay là ít hơn.

“Không cần phải để ý đến nó, chịu thì ở lại ăn cơm, không chịu cứ việc đi” Hà Tuấn Khoa đưa tay khoác eoLâm Hương Giang, hắn bất quá là muốn thông báo cho cả nhàbiết chuyện hắn vàLâm Hương Giang kết hôn, không cầnhogiả lả chúc phúc.

Phan Thanh Yâm thầm ghen ty với Lâm Hương Giang, không ngờHà Tuấn Khoalại che chở cônhư vậy, trong lòng hận bầm gan tím ruột, nhưng bề ngoài vẫn mỉm cười: “Chú, nếu chú đã muốn cho Lâm Hương Giangmột danh phận, vậy chú không định tổ chức một hôn lễ cho cô ấy sao?”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 37


Chương 37 – Mau cứu con tôi

Lâm Hương Giang cau mày, cô và Hà Tuấn Khoa ký thỏa thuận hôn nhân kết hôn không công bố, không công bố chuyện của họ ra ngoài, cho nên sẽ không tổ chức hôn lễ Phan Thanh Y chắc chắn là nắm được được điểm này, cố ý nhắc đến, là muốn cười nhạo cô?

Lâm Hương Giang đang định lên tiếng, Hà Tuấn Khoa lại nhàn nhạt hỏi ngược lại: “Cô rất quan tâm chuyện này sao?”

Bị ánh mắt lạnh băng của Hà Tuấn Khoa nhìn chăm chú, Phan Thanh Y trong lòng giật thót mình, vội vàng cong môi cười: “Cháu Cháu không phải là lo nghĩ cho Lâm Hương Giangsao, hy vọng côấy có thể được mọi người chúc phúc.”

“Cám ơn cô đã quan tâm chuyện chúng tôinhư vậy, bất quá bây giờ cô đang mang thai, không nên lo nghĩ quá nhiều thì tốt hơn” Lâm Hương Giang tiếp lời cô ta, không muốn tiếp tục nhìn dáng vẻ giả lả buồn nôn của cô ta.

Phan Thanh Y sắc mặc khó coi hơn mấy phần, âm thầm siết chặt quả đấm, Lâm Hương.

Giangmuốn dùng đứa trẻ để uy h**p cô †a, bắtcôta im miệng?

Đáng ghét, côta quyết không cho phép Lâm Hương Giangbước vào nhà họ Hà, không cho phép cô nói rabí mật!

Liễu Thu CúcvàPhan Thanh Yở lại ăn cơm, bữa cơm này ai nấy đều cảm thấy tẻ nhạt vô vị, trừ hai ông cháu Hà Phương ĐôngvàLâm Thanh Dương.

Đại khái là bởi vì quan hệ với cháu trai, Hà Phương Đông không muốn hỏi đến chuyện giữa Hà Tuấn KhoavàLâm Hương.

GiangcùngHà Tùng Nhân nữa, họ đều là người trưởng thành, đều biết tự cân nhắc.

Sau khi ăn xong, Phan Thanh Ybảo thân thể khó chịu, Liễu Thu Cúc lập tức căng thắng đỡ côta lên lầu nghỉ ngơi.

Liễu Thu CúcvàHà Tùng Nhânngày xưa vẫn ở nhà họ Hà, sau đó mới dọn ra ngoài, người nhàvễn giữ lại căn phòng họ ở trước đây.

Lâm Hương Giang nghe hai ông cháu nói muốn chơi cờ tướng, cô vốn định qua đó xem thử, nhưng kỳ lạ là chính là cô ăn cơm xong cũng cảm thấy đầu hơi choáng váng.

Cônói vớiHà Tuấn Khoavài câu, sau đó cũng lên lầu.

Lâm Hương Giang xoa xoa huyệt thái dương đang đau âm ỉ, đi về phòngcủa Hà Tuấn Khoa.

Cô không chú ý, lúc đi quan một lối rẽ đột nhiên có người lôi cô, là Phan Thanh YI Phan Thanh Y kéo cô đến đầu cầu thang bên kia mới buông cô ra, cầu thang bên này thông với tòa nhà phía sau, rất ít có người đến đây.

Lâm Hương Giang cau mày quan sát cô: “Không phải cô bảo thân thể khó chịu à?”

Nhìn bộ dạng cô ta bây giờ cũng không giống như đang khó chịu ở đâu đó, cho nên vừa rồi cô ta nói dối?

“Lâm Hương Giang, không ngờcô lại có thủ đoạn cao minh như vậy, ngay cả Hà Tuấn Khoacũng bị cô mê hoặc, còn đăng ký kết hôn với côi” trong giọng nói Phan Thanh Ykhông thèm giấu vẻ không cam lòng và căm ghét.

Lâm Hương Giang lãnh đạm nhìn thẳng cô, cười mà như không: “Tôi có ngày hôm nay.

không phải nhờ cô ban cho sao? Đừng nói vớitôi là,cô không biết người đàn ông năm năm trướccô tìm cho tôi là ai ?”

“Cô!” Nhắc đến chuyện này, Phan Thanh ‘Yân hận không thôi, cô ta trăm lần sai nghìn lần sai, lẽ ra không nên đểLâm Hương Giangvào nhầm phòng!

Càng không ngờ chính là vì sai lầm này, côta tự tay dângLâm Hương Gianglên giường củaHà Tuấn Khoat Côta cười lạnh: “Đó là cô gặp may, đụng phải là Hà Tuấn Khoa! Côcho rằngtôi sẽ cho phép cô ở lại nhà họ Hà sao?”

Ngay từ khoảnh khắc bước vào nhà họ Hà, Lâm Hương Giangđã biết, Phan Thanh Y sẽ không từ bỏ ý đồ, huống chi còn có Liễu Thu Cúcluôn coi cônhư cái gai trong mắt!

“Cô lại muốn làm gì?” Mỗi lân Lâm Hương Giang nhìn thấy Phan Thanh Y, cũng sẽ nhớ đến cảnh tượng bi thảm khi giám đốc Thành bị xe tông chếtngay trước mặt cô.

Giám đốc Thành chết thay cô, kẻ đầu sỏ chính là Phan Thanh Y!

Hôm nay nìn thấy Phan Thanh Ybước từ trong xe ra, côchỉ hận không thể nhào lên xé †an cô ta ra thành trăm nghìn mảnh vụn!

Bây giờ, côta còn mặt mũi đến uy h**p cô?

Đáy mắt Lâm Hương Giangbốc lên lửa giận: “Phan Thanh Y, cô hại chết giám đốc Thànhchưa đủ, bây giờ lại còn muốn làm chuyện ác khác à? Cô thân là một người mẹ, lẽ raphải tích chút đức cho đứa trẻtrong bụng mới phải!”

Nếu không phải thấycôta có thai cần phải nương tay vài phần, cô sẽ không khách sáo như vậy.

Chỗ nhạy cảm nhất của Phan Thanh Y chính là đứa bé trong bụng, cô ta đột nhiên bắt lấy tay Lâm Hương Giang đè lên bụng mình: “Không phải cô nói muốn bắt con tôi vàTùng Nhân làm xét nghiệm ADN sao? Vậy thì đến đây! Cô nói xem, nếu như đứa trẻ này không còn nữa, Tùng Nhânlàm sao biết đây không phải là con của anh ta?”

Lâm Hương Giang thấy đáy mắt Phan Thanh Ytràn đầy điên cuồng, thần kinh bỗng nhiên căng thẳng: “Cô bớt làm mấy chuyện hại người đi!” Cô dùng sức rút tay ra, ngay sau đó lui ra mấy bước, giữ khoảng cách nhất định Cô không phải sợ Phan Thanh Y, mà là sợ côta làm ra chuyện điên cuồng hãm hại cô.

Bất kể đứa bé trong bụng của côta là ai, đứa trẻ vô tội, đó là một sinh mạng, cô không tàn nhãn làm hại một sinh mạng nhỏnhư vậy.

Phan Thanh Y thấy hành động của cô ngược lại cười khanh khách: “Sợ rồi à?”

Côta dừng lại ột chút, ngưng cười, vừa hận thù vừa đố kynhìn cô: “Lâm Hương Giang, cô không biết tôi yêu Tùng Nhân bao nhiêu sao, vất vả lắm tôi mới hất cảng được cômà gả cho anh ta, cô nói xem, sao tôi lại cho cô cơ hội chia rẽ chúng tôi?”

Cô cúi đầu, nhẹ nhàng xoa bụng, bật cười sỉ dại: “Tôi cướp hôn lễ của cô, nhưng… Đã nhiều năm như vậy, anh ta vẫn không chịu đăng ký kết hôn với tôi, ở trong mắt người ngoài, tôi bất quá là chỉ là một bà Tùng Nhân có tiếng mà không có miếng!” Nói đến lời cuối cùng, đáy mắt chỉ còn hận thù.

Lâm Hương Giang nghe những lời này chợt ngẩn người, không dám tin lời cô ta, Hà Tùng Nhânvẫn không đăng ký kết hôn với cô 1a?

Vậy quan hệ giữa họ chỉ là vợ chồng hờ thôi sao?

Không đợi côkjp tỉnh hồn, Phan Thanh Y.

bỗng dưng sấn đến trước mặtcô: “Cô có biết tại sao anh ta không chịu đăng ký kết hônvớitôi không? Bởi vì cô, chỉ bởi vì cô!”

Côta tức giận túm vai Lâm Hương Giang, không khống chế được gầm lên: “Tại sao cô phản bội anh ta, anh ta vẫn không bỏ được cô? Rốt cuộc cô đã cho bùa mê thuốc lú gì?

Mà khiến cho anh ta nhớ mãi không quên cô?”

Lâm Hương Giang bị côta bấu vai đau đón, lời cô ta nói khiến người khác không thế tưởng tượng nổi, Hà Tùng Nhân lại vì cô mà không đăng ký kết hôn?

A, điều đó mới nực cười làm sao!

Cô dùng sức kéo tay Phan Thanh Y ra, lạnh lùng nói: “Cô nói những thứ này với tôi làm gì? Chẳng lẽ muốn tôi thông cảm với cô?”

Phan Thanh Y hung tợn trợn mắt nhìn cô, khinh thường nói: “Ai mượn cô thông cảm!

Hà Tuấn Khoa đã đăng ký kết hôn cô còn lo Tùng Nhân có còn nhớ Đúng với cô mãi không quên cô làm gì nữa? Bây giờ cô không phải quá sức đắc ý rồi sao?”

“Bất quá tôi nói cho cô biết, Tùng Nhân cuối cùng vẫn phải đăng ký kết hôn với tôi thôi, cô biết tại sao không?” Cách nói chuyện của cô ta trở nên kỳ quái, hất căm lên nhếch môi đắc ý.

Lâm Hương Giang nhíu mày thật cỉ thật ra cô cũng không quan tâm cô ta và Hà Tùng Nhân rốt cuộc sẽ như thế nào.

Phan Thanh Y đưa tay xoa bụng, gắn từng chữ: “Bởi vì đứa bé trong bụng tôi, hẳn phải cho đứa bé một danh phận”

Lâm Hương Giang nhìn bụng của cô ta, rốt cuộc minh bạch được, thì ra cô ta dốc hết tâm tư phải có đứa bé bằng được là vì ép Hà Tùng Nhân đăng ký kết hôn.

Bất kể đứa trẻ có phải của Hà Tùng Nhân hay không, cô ta chỉ quan tâm mục đích đạt được!

Nhìn thấy tâm tư độc địa của ả đàn bà kia, Lâm Hương Giang cảm thấy không lạnh mà run.

Chẳng qua… Phan Thanh Y tại sao phải đi ngoại tình với người khác để có con?

Cô còn chưa suy nghĩ ra, Phan Thanh Y đột nhiên cười quỷ dị: “Lâm Hương Giang, cô nói xem, tôi sẽ để cho đứa bé này phá hỏng hôn nhân giữa tôi và Tùng Nhân sao? Sẽ không… Người phá hỏng tôi và anh ta chỉ có…Cô!”

Âm cuối cùng trong câu nói của Phan Thanh Y rơi xuống, cô ta đột nhiên đẩy Lâm Hương Giang ra, trực tiếp lui về phía sau cầu thang ngã xuống!

Lâm Hương Giang trong lòng kinh hoàng: “Phan Thanh YI” Theo bản năng đưa tay níu cô †a trở lại, nhưng đã quá muộn…

Cô thấy Phan Thanh Y đeo trên mặt nụ cười quỷ quyệt ngã xuống, cô ta hoàn toàn tự biên tự diễn! Vì hãm hại cô, tự mình diễn vở kịch té lầu!

*A… Đau quá… Có ai không, mau đến đây cứu con tôi…”
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 38


Chương 38 Tao muốn mày đền mạng

Lâm Hương Giang trơ mắt nhìn Phan Thanh Y té xuống, máu tươi từ bắp đùi cô ta rồng ròng chảy ra, cô ta nằm sống soài trên đất đau đớn k** r*n.

Cô kinh hãi, bị lòng dạ ác độc của Phan Thanh Y làm cho không nói nổi một lời, thậm chí ngay cả đứa trẻ trong bụng mình cô ta cũng có thể ra tay tàn độc như vậy!

Cho đến khi có tiếng bước chân lục tục chạy đến, rất nhiều bóng người lay động trước mặt, tất cả mọi người đều kinh hoảng nhìn thảm trạng của Phan Thanh Y.

Đang khi nhốn nháo, cô tựa hồ nghe thấy Phan Thanh Y nói cô đẩy cô ta, một giây sau, một bạt tai tàn nhân đánh vào giữa mặt cô!

Liễu Thu Cúc đau lòng rít lên đau đớn: “Lâm Hương Giang! Mày là người phụ nữ ác độc! Mày hại chết cháu trai tao! Tao bắt mày phải đền mạng!”

Lâm Hương Giang bị Liêu Thu Cúc tát còn chưa kịp lấy lại tinh thần, bà ta điên loạn nhào đến bóp cổ cô, khàn giọng rống lên buộc tội cô: “Mày hại chết cháu tao, mày đền mạng cho tao! Mày đền mạng cho tao!”

Liễu Thu Cúc dùng hết sức lực toàn thân bóp chặt cố cô, cô ngay cả một cơ hội hớp hơi cũng không có, mặt cô rất nhanh đã tím bầm.

Lâm Hương Giang giùng giằng muốn kéo tay bà ta ra, như chẳng làm gì được vì cô đã bắt đầu thiếu dưỡng khí, căn bản lực bất tòng tâm.

Ngay vào lúc cô cho rằng mình sắp bị Liễu Thu Cúc bóp đến tắt thở, có người đến giải cứu cô!

Hà Tuấn Khoa nghe tiếng chạy đến liền thấy Lâm Hương Giang bị siết đến sắp ngất đi, thần sắc hắn trầm xuống, lập tức sải bước đến kéo Liễu Thu Cúc ra: “Chị dâu, cho dù bây giờ.

chị có b*p ch*t cô ấy cũng vô ích, đưa người đi bệnh viện trước đi rồi nói sau”

Lâm Hương Giang suýt chút nữa tắt thở, một lần nữa có được cơ hội hít thở, cô ho khan mấy tiếng, miệng há to thở hổn hến, cổ đã bị bóp hắn cả dấu ngón tay.

Liễu Thu Cúc giận dữ không kềm được, vừa nghĩ đến mình cháu trai cưng còn chưa kịp ra đời đã bị Lâm Hương Giang hại chết, lửa giận trong lồng ngực không ngừng cuồn cuộn, hận không thể ngay lập tức g**t ch*t Lâm Hương Giang!

“Đồ đàn bà lòng dạ bò cạp, đó chỉ là một đứa trẻ còn chưa ra đời! Mày sao lại nhẫn tâm như vậy hả?”

Bà ta nhìn về phía Hà Tuấn Khoa, vẫn còn rất kích động: “Bây giờ chú đã thấy cô ả ác độc đến cỡ nào chưa? Loại đàn bà này cô còn dám lấy về nhà? Ly hôn, tôi muốn chú lập tức ly hôn con ả này!”

Lâm Hương Giang rốt cuộc cũng tỉnh lại, mặt và cổ họng đều đau rát, miễn cưỡng lên tiếng biện hộ cho mình: “Không liên quan đến tôi, là chính cô ta tự té xuống!”

Lâm Hương Giang biết những lời này của cô muốn để cho người ta tin tưởng có bao nhiêu khó khăn, nhưng cô cũng không thể không nói tiếng nào, chẳng lẽ cứ mặc cho Phan Thanh Y hãm hại cô?

*Mày nói như vậy, chẳng lẽ Thanh Y cố ý vu oan cho mày?” Liễu Thu Cúc nghiến răng nghiến lợi nhìn chăm chăm cô.

Phan Thanh Y ngã xuống đất lúc này đã đau đến nỗi sắc mặt trắng bệch, dưới đất một vũng máu ghê người.

“Mẹ, con đau quá, con của con… Con con có còn không, mau mau cứu con của conẻ…”

Cô ta khóc lócrên la thê thảm, người ngoài không khỏi đau lòng giùm, còn Lâm Hương Giang đã trở thành người đàn bà ác độc nhất.

Trong lúc nhất thời Lâm Hương Giang có trăm cái miệng cũng không thế bào chữa, Phan Thanh Y đã mở miệng xác định chính là cô, làm gì có ai lại đi hoài nghỉ lời tố cáo của người bị hại Phan Thanh Y.

Hà Tuấn Khoa đã sai người gọi điện thoại cấp cứu, bây giờ họ chỉ có thể chờ xe cứu thương đến, không ai dám động vào Phan Thanh Y.

Hà Phương Đông nghe tin chống gậy baton đầu rồngcùng đi với Lâm Thanh Dương đến, thấy thảm trạng của Phan Thanh Y, ông già trầm giọng quát một tiếng: “Đã xảy rachuyện gì?”

Liễu Thu Cúc lau nước mắt, vô cùng tức giận nói: “Ba, con đàn bà ác độc Lâm Hương Giang đẩy Thanh Y xuống cầu thang, nó hại chết cháu trai của con rồi! Loại đàn bà này không thể ở lại nhà họ Hà được!”

Hà Phương Đôngquắc đôi mắt sắc sảo về phía Lâm Hương Giang, không giận tự uy quát khẽ: “Là cô làm?”

Đối mặt với chất vấn của Hà Phương Đông, Lâm Hương Giang chỉ có thể lắc đầu, mặc dù cô có giải thích cũng không có tác dụng, cô vẫn phải nói: ‘Không phải con”

“Ba, chuyện bây giờ vẫn chưa điều tra rõ, vẫn không thể kết luận.” Hà Tuấn Khoavẫn giữ cái đầu vô cùngtỉnh táo.

Lâm Hương Giang mím môi, một lần nữa lên tiếng thanh minh: “Bất kể các người có tin hay không, tôi không có đẩy cô ta”

“Mẹ ơi, con tin mẹ” Lâm Thanh Dương chạy đến bên mẹ, bắt lấy tay cô.

Vào giờ phút này, chỉ một câu của con trai lại khiến cho trong lòng cô cảm thấy chút ấm áp, đúng vậy, bất kế người ngoài đối xử với cônhư thế nào, cô vẫn còn có con trai luôn đứng về phía cô.

Chỉ cần như vậy, cô đã thỏa mãn rồi.

Phan Thanh Y nằm vật trên đất đau đến chết đi sống lại, giận dữ nhìn trừng trừng Lâm Hương Giang, cô ta trả giá bằng tính mạng của đứa bé, chính là muốn dìm Lâm Hương Giang xuống nước, làm sao có thể tùy tiện bỏ qua cho cô?

Cô ta ch** n**c mắt bỉ thảm nhìn Lâm Hương Giang, đáng thương vô cùng: “Lâm Hương Giang, tôi biết cô hận tôi năm đó cướp hôn lễ của cô, nhưng mà đứa trẻ là vô tội, cô có thể tìm tôi trả thù mà… Tại sao lại không buông tha cho con tôi?”

Lời Phan Thanh Ylần nữa đốt lên lửa giận của Liễu Thu Cúc, bà ta hận không thể xé nát Lâm Hương Giang thành muôn mảnh: “Đồ khốn nạn, mày đền mạng cho cháu tao!” Bà ta lại muốn nhào đếnlần nữa.

Hà Tuấn Khoa chặn lại, thần sắc âm trầm: “Đủ rồi! Chị dâu, xe cứu thương đến rồi, đưa con dâu chị đi bệnh viện trước đi, chuyện này tôi sẽ điều tra rõ ràng.”

Nhân viên y tế nhanh chóng đi vào đặt Phan Thanh Y vào càng đưa lên xe cứu thương.

“Mẹ, Tùng Nhâi Nhân” trước khi Phan Thanh Y đau đến ngất đi, vội vàng bắt lấy tayLiễu Thu Cúc la lên.

Con muốn gặp Tùng Liễu Thu Cúc mặc dù rất muốn b*p ch*t Lâm Hương Giang, nhưng trong lòng bà ta vẫn ôm hy vọng, có khi đứa trẻ còn có thể giữ được thì sao? Bà ta liền theo lên xe cứu thương, trấn an cô ta: “Mẹ lập tức gọi điện thoại kêu nó đến bệnh viện”

Xe cứu thương đậu ngay phía trước biệt thự, Liêu Thu Cúc nhìn chăm chăm Lâm Hương Giang, gẵn giọng: “Mày đợi đó!”

Nhìn Phan Thanh Y bị đưa đi, Lâm Hương Giang bỗng dưng nhớ đến điều gì, cô níu lấy cánh tay Hà Tuấn Khoa, ở bên tai hắn nói, giọng gấp gáp: “Nghi ngờ đứa trẻ trong bụng Phan Thanh Y không phải của Hà Tùng Nhân, anh có thể giúp tôi đến bệnh viện làm xét nghiệmhay không?”

Hà Tuấn Khoa nghe vậy hết sức khiếp sợ: “Cô chắc chẳn?”

Lâm Hương Giang nghiêm trọng gật đầu: “Chắc chắn”

Nếu không phải trước đó ở bệnh viện cô tình cờnghe thấynhững lời Phan Thanh Y nói với Nguyễn Hiệpbác sïkhoa ngoại, cô cũng.

không dám chắc chắn, cộng thêm sau đó cô 1a đi tìm Nguyễn Hiệp, nhưng hắn lại xin nghỉ rõ ràng trong đó có ẩn tình, chắc chắn là Phan Thanh Y đã bảo hắn trốn đi.

Ánh mắt Hà Tuấn Khoa trầm xuống, vẻ mặt âm trầm, bất kể nói thế nào, Hà Tùng Nhân vẫn là cháu hắn, chuyện này hắn không thể không lo.

Hắn yên lặng mấy giây, sau đó mới mở miệng: “Tôi đến bệnh viện, cô đưa con về chỗ bạn cô ở trước đi”

Nói hhư vậy tức là hẳn tin lời cô, Lâm Hương Giang thầm thở phào .

Bây giờ cô là tội nhân đẩy Phan Thanh Y xuống cầu thang, cô không thể đến gần Phan Thanh Y, chuyện này chỉ có xin hắn giúp đỡ.

Cô nghe theosäp xếp của Hà Tuấn Khoa, đưa con trai rời khỏinhà họ Hà trước.

Hà Phương Đông mặc dù không nói là nghi ngờ cô, nhưng chuyện này quá lớn, nói không nghĩ ngờ là nói láo, dùvậy, có như thế nào đi nữa ông ta cũng không bỏ được cháu trai mình, nên chỉ có thể để cho họ đi trước.

Lâm Hương Giang tâm phiền ý loạn cùng con trai trở về nhàHoàng Kiều Liên.

Hoàng Kiều Liên không có ở nhà, cô cùng bạn đi dạo phố.

Hoàng Kiều Liên đã biết Hà Tuấn Khoa là ba con trai nuôi, cũng biết tối hôm qua họ đếnnhà họ Hà, cho rằng hai mẹ con hôm nay sẽ không về, cô ở nhà một mình cũng nhàm chán, cho nên ra ngoài chơi.

Lâm Hương Giang sau khi trở về vẫn ngóng chờ điện thoại củaHà Tuấn Khoa, nhưng mà mãi đến tối mịt, con trai cũng đã ngủ, cô cũng không nhận được điện thoại của hẳn, một tin nhắn cũng không có.

Trong lòng cô phiền não, trong đầu không ngừng suy nghĩ bây giờ Phan Thanh Y thế nào? Đứa bé kia có phải không giữ đượchay không?

Hà Tuấn Khoa đến bệnh viện có lấy được chứng cứ đứa trẻ không phải con của Hà Tùng Nhân hay không?

Cô chỉ có thể cất lại những ý niệm lung tung kia, mơ hồ ngủ thiếp đi.
 
Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi
Chương 39


Chương 39 – Bóp cô chết

Sáng sớm hôm sau, Hoàng Kiều Liênđưa Lâm Thanh Dương ra ngoài chơi, Lâm Hương Giang không có lòng dạ nào vui chơi, cộng thêm cô còn phải làm bản vẽ thiết kế cho dự án đang bị kéo dài, nên không cùng đi với họ.

Lâm Hương Giang cả đêm ngủ không ngon giấc, hôm nay vẫn không nhận được bất kỳ tin tức nào từ Hà Tuấn Khoa, lúc cô ngồi vẽ nháp bản thiết kếtâm trạng cũng không bình tĩnh nổi.

Lúc này chợt có tiếng gõ cửavang lên, cô kéo tâm trí trở về, thầm nghĩ chẳng Hoàng Kiều Liênvà con trai nhanh như vậy đã về rồi sao?

Cô từ trong phòng đi ra mở cửa: “Hai mẹ con sao lại về…” Lời còn chưa dứt, sau khi nhìn rõ người đứng ngay cửa là ai, cô không khỏi bất ngờ: “Hà Tùng Nhân? Anhđếnđây làm gì?

Hà Tùng Nhân đứng ở cửa râu cằm lớn chởm, tóc tai rối bù, đôi mắt đỏ văn tia máu, đáy mắt đục ngầu, nghiến răng trèo trẹo phát ra những tiếng ken két ghê tai, thoạt nhìn có vẻ đã mất ngủ trắng đêm.

Ánh mắt hẳn nhìn chãm chãm cô tàn bạo kinh người, giống như muốn g**t ch*t cô!

Lâm Hương Giang tựa hồ ý thức được tinh hình, một giây sau lập tức đóng sập cửa lại, nhưng động tác của hẳnnhanh hơn cô một tích tắc, một tay hẳn chống lên cánh cửa, hơi thởchết chóccàng lúc càng áp sát cô.

Lâm Hương Giang từng bước lui về phía sau, không khỏi sợ hãi: “Anh muốn làm gì?

Anh không được làm bậy, anh còn bướcđến nữa tôi báo cảnh sát… AI”

Sau khi Hà Tùng Nhân ép cô vào trong nhà bỗng dưng đưa tay bóp cổ cô, ánh mắt lạnh lùng đầy vẻ nguyên rủa nhìn chằm chảm cô: “Lâm Hương Giang, cô hại chết con tôi, hại Thanh Yra máu nhiều, hại cô ấy cả đờicó thể sẽ không có con được nữa, sao cô lại ác độc như vậy?”

Lâm Hương Giang bị hắn bóp cổ đè lên vách tường, lời hẳn nói khiến lòng cô chấn động,đứa trẻ trong bụng Phan Thanh Y rốt cuộc không giữ được à?

Nhưng bây giờ điều cô cần phải lo lắng chính là cô, nhìn dáng vẻ hung tàn của Hà Tùng Nhân, chẳng lẽ hẳn đếnđây để trả thù cho đứa trẻ và Phan Thanh Y?

*Tôi không… Khụ khụ..” Lâm Hương Giang không thở nổi, chỉ tranh thủ hớp từng hơi ngắn, căn bản không thể nói trọn vẹn một câu, dùng hết sức lực hai tay muốn đẩy tayhắnra, nhưn làm gì được khi hăn đã mất lý trí, hắn dùng hết sức lực hầu b*p ch*t cô!

Lâm Hương Giang giơ chân lên đạp hản, cố gắng giấy giụa muốn thoát khỏi hắn, cô càng phản kháng càng k*ch th*ch cơn giận của hắn, tay hắn càng tăng thêm sức, cô há to miệng, hơi thở càng ngày càng yếu…

Lâm Hương Giang hai mắt trợn tròn, chẳng lẽ hôm nay cô cứ thế chết trong tay Hà Tùng Nhân sao?

Không, nếu là như vậy, cô chết không nhäm mắt!

Nhưng cô đã không còn chút sức lực phản kháng nào, đầu óc bởi vì thiếu dưỡng khí bắt đầu trống rỗng, da mặt bắt đầu sưng phồng và tím đen.

Hai tay ban đầu cố gắng níu tay của Hà Tùng Nhân cũng bất lựcrủ xuống, ánh mắt cuối cùng của cô là khuôn mặt lạnh lẽo vô tình của hẳn.

Ngay vào lúc Lâm Hương Giang có cảm giác tim mình ngừng đập, một bóng người từ ngoài cửa xông vào, quát to một tiếng: “Buông cô ấy rat”

Chỉ một thoáng, cái tay đang bóp cổ cô buông ra, Hà Tùng Nhân ăn một đấm ngã lăn ra đất.

Lâm Hương Giang có lại cơ hội hít thở, không khí chớp mắt tràn vào trong phổi, cô cố sức thở hổn hển, con ngươi vừa rồi trợn trắngtừ từ khôi phục tiêu cự, bên tai vang lên tiếng cú đấm rất mạnh.

Cô thở gấp quay đầu lại nhìn, Hà Tuấn Khoa đang xách cổ áo Hà Tùng Nhân lên, không ngừng đánh đấm, cho đến Hà Tùng Nhân nằm lả dưới đất, hoàn toàn không còn sức lực đứng lên.

“Bây giờ đã chịu tỉnh ra chưa?” Hà Tuấn Khoa trên cao nhìn xuống Hà Tùng Nhân năm thảm hại dưới đất, đôi mät lạnh lùng vô kể.

Lâm Hương Giang trượt theo bức tường ngã ngồi xuống đất, toàn thân cô cũng phát run lên, suýt chút nữa cô đã bị thần chết lôi đi!

Nhìn cách đó không xa, Hà Tùng Nhân bị đánh đến hộc máu mồm, nếu như Hà Tuấn Khoa không đến kịp, hẳn thật sự nhẫn tâm b*p ch*t cô?

Trong miệng Hà Tùng Nhân đều là mùi máu tanh, hắn lau sạch máu vướng trên khóe miệng, ngẩng đầu thâm độc nhìn chãm chãm Hà Tuấn Khoa, giờ phút này, hắn đã quên người đứng trước mặt là chú Út của hẳn.

“Tôi muốn giết cô ta! Cô tamưu sát con ôi!” Giọng nói của hắn cơ hồ khàn đặc, trong mắt đều là sát ý kinh người.

“Tôi không có… Lâm Hương Giang bị siết đến nỗi cổ họng đau rát, lúc nói chuyện giọng cũngtrở nên khàn khàn.

“Đồ sát nhân, tên giết người, cô còn không chịu thừa nhận?” Hà Tùng Nhân từng chữ từng câu đều như lưỡi dao sắc nhọn, muốn xẻo từng miếng thịt trên người cô xuống mới hả giận.

Lâm Hương Giang vừa mở miệng, cổ họng liền đau dữ dội, nhưng cô vẫn phải nói: “Tôi không có đẩy cô ta, chính cô ta cố ý té xuống, chính cô ta tàn nhẫn g**t ch*t con mình!”

”A… Lúc này rồi mà cô còn nói dối, tại sao cô ấy lại phải hại chết con ruột của mình?

Muốn nói dối cũng phải nói cho người ta tin chứ”

Lâm Hương Giang cũng biết lời mình khó để cho người ta tin được, huống chỉ bây giờ không có bất kỳ chứng cứ nào có thể rửa oan được cho cô, còn Phan Thanh Y bây giờ đã mất đứa con, theo logoc bình thường cô ta là người bị hại, là kẻ yếu cần được bảo vệ, mọi người đương nhiên sẽ thông cảm với cô, tin tưởng lời cô nói Chuyện đến nước này, cô không thể không nói rõ ràng hết thảy: “Bởi vì đứa trẻ của Phan Thanh Y có thể không phải của anh, cô ta sợ tôi dùng đứa trẻ uy h**p cô ta, nên tàn nhãn hại chết đứa trẻ để hãm hại tôi”

Hà Tuấn Khoa nhíu chặt chân mày, hän vốn muốn ngăn cản Lâm Hương Giang nói những lời này ra, nhưng đã trễ một bước.

Quả nhiên, lúc này Hà Tùng Nhân căn bản đã không con tin bất kỳ lời nói nào của cô nữa, hắn cười nhạt: “Bảo cô là thứ đồ nói láo không biết chớp mắt, thật đúng là như vậy!” Ánh mắt hắn nhìn cô đăm đăm: “Cô nói cô nghỉ ngờ đứa trẻ không phải của tôi, vậy thì của ai ? Cô đang muốn bêu xấu cô ấy cảm sừng tôi sao?

Cô cho rằng ai cũng đều lẳng lơ ph*ng đ*ng giống như cô Lâm Hương Giang sắc mặt rất khó coi, hơi thở yếu ớt, giọng khàn khàn nói: “Có tin hay không tùy anh, đứa bé kia là của bác sĩ khoa ngoại Nguyễn Hiệp, anh cứ việc đi hỏi cô tai”

Hà Tùng Nhân yên lặng mấy giây, sau đó lại muốn nói gì nữa, nhưng lúc này Hà Tuấn Khoa lên tiếng: “Đủ rồi!” Hän lạnh lùng quát một tiếng, cả người mang theo hơi thở áp bức, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng: “Tùng Nhân, chuyện này chờ điều tra rõ hãy nói sau, cậu đi về trước đi, nếu cậu còn dám động đến cô ấy một chút, đừng trách người chú này không khách sáo.”

Hà Tùng Nhân chớp mắt bị đả kích lớn: “Chú! Lâm Hương Giang là người phụ nữ ác độc, dám hại Thanh Y ngay trong nhà họ Hà, là cô ta g**t ch*t con của cháu, giết người thì đền mạng, lý lẽ xưa nay là vậy, tại sao chứ cứ nhất mực bao che cho cô ta? Cô ta rốt cuộc dùng thủ đoạn gì mê muội chú hả?”

Ánh mắt Hà Tuấn Khoa bỗng nhiên đanh lai, hơi thở toàn thân cũng trở nên lạnh lẽo như băng, cười gắn một tiếng: “Cậu cũng biết đó là ở nhà họ Hà sao, cô ấy có ngu xuẩn đến nỗi làm ra những chuyện này ở nhà họ Hà không?”

Thật ra thì chuyện này suy nghĩ kỹ một chút liền phát hiện có vấn đề, chỉ bất quá Hà Tùng Nhân là người trong cuộc nên u mê không hiểu.

“Cậu đi về trước tỉnh táo một chút cho tôi, coi chừng người đàn bà của cậu, cẩn thận cô ta lại làm chuyện gì ngu xuẩn nữa”’ Hà Tuấn Khoa rõ ràng là trong lời có ý nhưng không nói rõ ra.

Hà Tùng Nhân liếc mắt nhìn ông chú mặt không cảm giác, lại nhìn sang Lâm Hương Giang còn ngồi dưới đất, tức giận trong mắt vẫn còn y nguyên, nhưng hẳn biết, có chú ở đây, hôm nay hẳn không thể làm gì được Lâm Hương Giang.

Hắn lảo đảo đứng lên, lau máu dính trên mép, giấu đi tia nhìn ác độc nơi đáy mắt, cười gắn: ” Được, Lâm Hương Giang, cô cứ chờ đây!” Dứt lời đầu cũng không quay lại, sải bước rời đi.

Lâm Hương Giang có cảm giác mình vẫn chưa hoàn toàn khôi phục sức lực, thấy ánh mắt tức giận không cam lòng của Hà Tùng Nhân lúc rời đi, cô biết, hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.

Cô hoang mang một chút mới tỉnh hồn, nhìn về phía Hà Tuấn Khoa thần sắc lạnh lùng, nghỉ hoặc: “Đứa bé của Phan Thanh Y…”

Hắn biết cô muốn hỏi điều gì, hắn lấy ra tập văn kiện trong tủ dép ngay cửa ra vào, sở dĩ hän đến đây là để đưa cho cô xem văn kiện này, sau khi vào cửa thấy Hà Tùng Nhân đang bóp cổ cô, trong lúc cấp bách hắn đành phải nhét văn kiện vào đó.

“Tự cô xem đi” Hắn đưa văn kiện đến trước mặt cô.

Lâm Hương Giang nghỉ ngờ nhận lấy, đó là một báo cáo xét nghiệm AND mà cô nhờ hẳn làm xét nghiệm giúp, để chứng minh đứa trẻ của Phan Thanh Y không phải là con của Hà Tùng Nhân.

Cô lập tức lật xem kết quả, chỉ một thoáng, cả người cô bàng hoàng kinh hãi, kết quả cuối cùng, đứa trẻ là con của Hà Tùng Nhân!
 
Back
Top Bottom