Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5085


Chương 5085

Phải biết rằng vì ngày như thế này, cô ta đã nhân nhục chịu đựng đợi chờ †rong những ba năm trời!

Khó khăn lắm cô ta cuối cùng cũng có một ngày được quang minh chính đại, công khai không cần phải giấu diếm ở bên cạnh anh với tư cách là bạn gái.

Làm sao cô ấy có thể không đồng ý được đây?

Việc đã tới nước này rồi, đừng nói là Tô Lam, chỉ sợ là đến cả cha mẹ ruột của cô ta cũng không có cách nào thay đổi được tâm ý của cô ta nữa.

“Phương Thảo, cô thật sự không thể tin anh ta được đâu, anh ta có ý đồ khác với cô đấy!”

Tô Lam nhìn thấy bộ dạng gần như là si mê đắm đuối đó của Nguyễn Phương Thảo, nhất thời cảm thấy vô cùng lo lắng.

Nguyễn Phương Thảo vô cùng nghỉ ngờ mà nhìn Tô Lam, rõ ràng rằng cô ta không hiểu tại sao cô cứ phải ngăn cản mình ở bên Chiến Lưu Thành hết lần này đến lần khác.

Thậm chí còn không ngại ở ngay trước mặt cô ta mà bôi nhọ anh ấy, nói những điều không hay về anh ấy.

Nguyễn Phương Thảo nhíu mày thật chặt, cô ta cứ nhìn Tô Lam như vậy, trong ánh mắt tràn đầy vẻ thất vọng: “Tô Lam, chị cứ hết lần này tới lần khác phá hoại mối quan hệ giữa hai chúng tôi, rốt cuộc chị có ý gì vậy chứ?”

“IỐI Thậm chí Tô Lam còn chưa kịp lên tiếng nói lời giải thích, Chiến Lưu Thành đang đứng ở cạnh đã nói phụ họa theo: “Đúng đấy, cô có ý gì vậy? Tôi đã từng nghe Phương Thảo nói rằng cô là một người có tấm lòng lương thiện, cũng rất thích giúp người khác vì niềm vui, nhưng hiện tại tôi không có quan hệ gì với cô cả, sao cô lại đứng trước mặt bạn gái của tôi bôi nhọ tôi hết lần này tới lần khác mà không biết dừng vậy chứ?

Tô Lam đối diện với ánh mắt có chút đe dọa và khiêu khích của Chiến Lưu Thành, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào mới tốt.

Dù sao thì bây giờ Nguyên Phương Thảo đã bị tình yêu làm cho mụ mị đầu óc từ lâu rồi.

Nếu như cô nói với cô ấy rằng từ đầu tới cuối Chiến Lưu Thành chỉ đang chơi đùa cô ấy, mục đích thực sự của anh ta chẳng qua chính là Tô Lam cô mà thôi…

Nếu Nguyễn Phương Thảo biết được, tất cả hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được.

Hơn nữa, Chiến Lưu Thành cũng nhìn thấy rõ được rằng Tô Lam không dám nói ra chân tướng của chuyện này.

Đó là lý do tại sao anh ta lại có bộ dạng khiêu khích trắng trợn không hề kiêng dè tới như vậy.

Tô Lam nhìn khuôn mặt đã hiện lên một chút vẻ tức giận của Nguyễn Phương Thảo, cô chỉ có thể âm thâm thở dài một tiếng trong lòng.

Chuyện đã tới nước này, ngay cả khi cô có nói với Nguyên Phương Thảo sự thật của chuyện này, e rằng cũng chẳng có tác dụng gì cả.

“Phương Thảo, cô nói cho tôi biết đi, anh ta đối với cô mà nói thì thực sự quan trọng tới như vậy hay sao?

Đột nhiên nghe thấy lời nói này của Tô Lam, vốn dĩ Chiến Lưu Thành đang đứng bên cạnh xem trò hay thì cảm xúc trên khuôn mặt cũng lập tức trở nên c**ng c*ng lại.

Ánh mắt lạnh lùng của anh ta cứ nhàn nhạt dừng trên cơ thể Nguyễn Phương Thảo như vậy.

Thực ra anh ta không hề tò mò về câu trả lời của Nguyễn Phương Thảo.

Dù sao thì anh ta cũng không có một chút cảm giác nào với người phụ nữ này cả.

Lý do anh ta giả vờ thân mật, chẳng qua chỉ vì muốn chọc giận Tô Lam mà thôi.

Anh ta muốn xem một người phụ nữ bình tĩnh và điềm đạm như Tô Lam bị chọc giận sẽ như thế nào.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5086


Chương 5086

Mà lúc này, Nguyễn Phương Thảo lại nhìn Chiến Lưu Thành một cái với vẻ mặt ngượng ngùng và vô cùng kiên quyết.

Cô đã thích anh ta không chỉ ba năm, vì vậy đợi khi cô lên tiếng lần nữa, thì giọng điệu đã trở nên vô cùng kiên quyết: “Tôi biết, có lẽ có một số chuyện người khác không hề có cách nào hiểu được, nhưng chỉ cần trong lòng tôi hiểu rõ rằng, rốt cuộc thì chuyện thích anh ấy đối với tôi mà nói thì có ý nghĩa là gì.”

Nguyên Phương Thảo vừa nói câu này, vừa quay đầu lại nhìn về phía Chiến Lưu Thành.

Dù gương mặt của anh ta vấn thờ ơ như mọi khi, nhưng điều này không hề dập tắt được trái tim rực lửa cháy hừng hực của Nguyên Phương Thảo: “Tô Lam, cho dù chị nghe thấy hay nhìn thấy điều gì, chị cũng không cần phải nói cho tôi biết.”

“Bởi vì chỉ cân là chuyện không tốt đối với anh ấy, tôi đều không nhìn thấy không nghe thấy gì hết!”

Sau khi nói xong câu này, Nguyễn Phường Thảo liền xoay người trực tiếp đi thắng đến bên cạnh Chiến Lưu Thành, kéo cửa xe ra rồi ngồi lên xe luôn.

Sau khi thắt dây an toàn xong, lúc này cô ta mới ngẩng đầu nhìn Chiến Lưu Thành đang đứng bên ngoài xe, trên mặt nở nụ cười vô cùng ngọt ngào: “Bây giờ chúng ta có thể đi được chưa anh?”

Chiến Lưu Thành ngẩng đầu liếc mắt nhìn về phía Tô Lam, sau đó nở nụ cười sâu xa, quay người bước vào trong xe.

Tô Lam đứng yên tại chỗ nhìn chiếc siêu xe đó chạy đi chỉ còn lại khói bụi, nhất thời cau chặt lông mày lại.

Có một câu châm ngôn đó là ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê.

Thực ra rất có thể là trong lòng Nguyễn Phương Thảo đều hiểu rõ tất cả mọi thứ, chẳng qua cô ấy luôn muốn giữ lấy sự ảo tưởng về tình yêu này của mình, muốn bản thân được sống hạnh phúc hơn mà thôi!

Nếu cô ấy thực sự muốn chịu đựng tất cả sự tổn thương mà thứ tình yêu đầy ảo tưởng này đem đến, vậy thì cô cũng không cần thiết phải cố gắng đánh thức một người đang giả vờ ngủ say, dù sao thì người đang giả vờ ngủ thì có gọi như thế nào cũng sẽ không tỉnh lại được đâu.

Mấy ngày nay bởi vì lo lắng cho chuyện của Nguyễn Phương Thảo, Tô Lam vân luôn lo lắng buồn bực trong lòng, đến cả buổi tối cũng ngủ không ngon giấc nổi.

Dù sao thì cho dù là về công hay là về tư, cô cũng đều không hi vọng Nguyễn Phương Thảo xảy ra chuyện gì > cả.

Thêm việc Đại Mộng Vô Song 2′ một tháng nữa sẽ quay hoàn tất.

Trong khoảng thời gian này, cô đương nhiên cũng không muốn bên đoàn làm phim xảy ra bất kì chuyện ngoài ý muốn nào.

Sáng ngày hôm nay, Tô Lam đã bị Quan Triều Viễn hôn tới tỉnh lại.

hUiN s4 Tô Lam mơ mơ màng màng mở mắt ra, phát hiện rằng toàn bộ cơ thể của mình đang được Quan Triều Viễn ôm vào trong lòng.

Nhiệt độ trên người anh nóng tới mức khiến hai má cô nóng bừng, những thay đổi trên cơ thể cũng khiến cô nhạy cảm nhận ra được.

“Làm cái gì đấy? Mới sáng sớm ngày ra đã muốn giở trò lưu manh rồi à?”

Cho dù hai người đã kết hôn nhiều năm như vậy rồi, thậm chí đến cả con cũng đã sinh mấy đứa.

Nhưng khi Tô Lam đối mặt với chuyện này thì vân không nhịn được mà cảm thấy có hơi xấu hổ.

Quan Triều Viễn yêu vô cùng cái biểu hiện đã thích còn ngại như thiếu nữ của GÓI Anh cúi đầu và hôn lên trán Tô Lam một cái: “Gần đây em đều bận bịu với chuyện công việc, lạnh nhạt với chông của em lâu như vậy, em không phát hiện ra sao?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5087


Chương 5087

Tô Lam cố ý giả vờ như không biết gì mà bĩu môi nói: “Vậy sao? Sao em lại nhớ rằng sếp Lệ của chúng ta bận rộn tới mức chân không chạm đất thế nhỉ, bây giờ học cách đổ lỗi cho người khác à!”

Nghe giọng điệu cố ý tỏ ra không hài lòng của Tô Lam, Quan Triều Viễn há miệng căn một miếng lên bả vai của cô.

Khuôn mặt của Tô Lam vì hành động của anh mà trở nên đỏ bừng, cố gắng giấy dụa nói: “Đáng ghét, không nói lại được là cắn người đó phải không? Đây không phải là phong thái mà một người đàn ông nên có đâu nhé!”

Quan Triều Viễn nhìn cách đôi mắt sáng như sao của cô, chỉ cảm thấy có chút không tự chủ được: “Tục ngữ có câu nói, quân tử động khẩu không động thủ.”

“Vớ va vớ vẩn, đáng ghét chết đi được, hôm nay em còn có việc quan trọng phải làm, không quậy với anh nữa đâu!”

Khi Tô Lam chuẩn bị ngồi dậy, liền bị đôi tay của Quan Triều Viễn ôm chặt lấy, kéo lại vào bên trong chăn: “Công việc quan trọng nhất của em bây giờ chính là đút no chồng của emI”

“Anh thật là đáng ghét!”

Sự phản đối của Tô Lam đã bị Quan Triều Viễn cẩn thận tỉ mỉ nuốt chửng hết…

Thể lực của sếp Lệ chúng ta đúng là mạnh mẽ không thể nào nghi ngờ được.

Sau một hồi mây mưa quấn quýt, cũng đã trôi qua gần hai tiếng đồng hồ rồi.

Đợi sau khi Tô Lam tắm rửa xong hết thảy, cũng đã sắp mười giờ sáng luôn rồi.

Cô lê thân thể đau mỏi vô cùng của mình đi xuống tầng, đúng lúc nhìn thấy Quan Triều Viễn đã nấu xong bữa sáng bưng ra từ bên trong nhà bếp.

Bên trong đĩa đựng toàn là những món ăn mà Tô Lam thích ăn nhất vào buổi sáng như mì gạo, sủi cảo nhân tôm, và những món ăn vặt.

Mặc quần áo xong, Tô Lam vội vàng đi xuống tầng, cầm lấy túi sách chuẩn bị đi ra ngoài.

“Ăn sáng trước đã rồi hãng đi!”

Nhìn thấy dáng vẻ vội vã của cô, Quan Triều Viễn cực kì không vui mà cau mày.

Tô Lam liếc nhìn bữa sáng có mùi hương thơm phức trên bàn một cái, không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng: “Chồng yêu của em à, em đã trễ giờ lắm rồi đó! Nếu em còn tới muộn hơn chút nữa, có thể là em vừa mới tới công †y thì sẽ tới giờ đi ăn cơm trưa luôn đói”

Vì vậy, Quan Triều Viễn thực sự rất sẵn lòng nấu ăn cho Tô Lam.

Nhưng vì công việc bận rộn nên hầu hết bữa sáng cho Tô Lam và các con đều do bảo mẫu chuẩn bị.

Vì vậy có thể ăn được bữa sáng tình yêu mà sếp Lệ tự tay chuẩn bị, thì đó chính là cơ hội rất khó mà có được.

Thêm cả việc cái tên Quan Triều Viễn không những bề ngoài vô cùng đẹp trai, đến cả trình độ nấu nướng cũng thuộc hàng đỉnh.

Mỗi lần ăn đồ ăn do anh nấu, Tô Lam luôn cảm thấy bụng mình vì sao lại không đủ lớn.

Cô liếc nhìn Quan Triều Viễn một cách vô cùng đáng thương, sau đó lại liếc nhìn bữa sáng trên bàn: “Nhưng em thực sự sắp muộn giờ rồi đó..”

“Anh đã xin nghỉ phép cho em rồi.”

Quan Triều Viễn lại rất bình tĩnh mà ngồi lại chỗ bên cạnh bàn ăn, gắp một cái sủi cảo trong suốt bóng loáng đặt vào trong bát Tô Lam.

“Cái gì cơ? Chồng à, anh nói rằng anh đã xin nghỉ làm cho em với bên văn phòng rồi sao?”

“Có vấn đề gì sao?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5088


Chương 5088

“Đương nhiên là có vấn đề rồi ạI Mặc dù em là người phụ trách của phòng làm việc, em không thể vô duyên vô cớ mà không đi làm được! Như vậy sẽ khiến nhân viên bên dưới cảm thấy như thế nào chứ?”

Tô Lam cân nhắc đi cân nhắc lại, vần là quyết định lập tức đi qua đó.

“Ăn xong bữa sáng rồi hãng tính, không thì đừng nói tới bất kì chuyện gì cải”

Quan Triều Viễn ngồi đó không thèm ngẩng cả đầu lên, vừa chậm rãi từ tốn ăn bữa sáng, vừa ra lệnh cuối cùng cho Tô Lam.

Phải biết rằng, Tô Lam chẳng sợ trời cũng chẳng sợ đất, thế nhưng lại sợ nhất là anh chồng thân yêu của mình nổi giận.

Mà bây giờ nhìn thấy khuôn mặt của anh đã trâm xuống, Tô Lam chỉ đành ngoan ngoãn ngôi lại vị trí của mình bên bàn ăn ăn sáng cùng với anh.

Trong suốt quá trình ăn sáng, Tô Lam thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên làm mặt với Quan Triều Viễn: ““Hừ, trên mạng còn nói anh chồng quốc dân siêu tốt, đúng là nói vớ va vớ vẩn, rõ ràng là một tên bạo chúa thì có!

Một tên bạo chúal”

Mặc dù giọng nói lẩm bẩm của Tô Lam rất nhỏ nhưng vẫn bị Quan Triều Viễn nghe thấy được không sót một chữ nào cả.

Anh liền ngẩng đầu lên, thản nhiên liếc nhìn cô nhóc đang ngồi ở đối diện một cái rôi nhàn nhạt cất tiếng: “Nếu như anh thật sự là một tên bạo chúa, thì bây giờ có lẽ em đang nằm trên giường mà ăn bữa tối luôn rồi, mà không phải còn tràn đầy sức lực mà ngồi ở đây ăn bữa sáng như bây giờ, tiện thể còn chửi bới anh nữa đâu.”

“Khu khụ khụ khụt”

Ngay khi lời nói ra Quan Triều Viễn lời này, Tô Lam suýt chút nữa thì bị đồ ăn trong miệng làm cho nghẹn luôn.

Sau một cơn ho dữ dội, Tô Lam phải uống một ngụm sữa bò lớn mới có thể nuốt được đồ ăn trong miệng xuống.

Cô nhìn Quan Triều Viễn với vẻ mặt không dám tin.

Sao trên đời này lại có một người mặt dày không biết xấu hổ tới mức như vậy cơ chứ?

Cô tức giận cực kỳ mà trừng anh chồng nhà mình một cái: “Hy vọng sau này hai đứa con trai của chúng ta sẽ không trở thành người giống như anh vậy!”

Khóe miệng Quan Triều Viễn hơi hơi cong lên: “Trở thành một người ưu tú giống như cha chúng nó thế này thì không phải là rất tốt hay sao hả?”

Tô Lam làm mặt quỷ với anh, không nói thêm câu gì nữa.

Hai người họ cứ chậm rãi từ tốn ăn hết sạch sẽ bữa sáng mà Quan Triều Viễn đã nấu.

Tô Lam nghĩ nghĩ, nếu như hôm nay Quan Triều Viễn đã xin nghỉ phép cho cô rồi, vậy thì hôm nay cô cứ dứt khoát trốn việc luôn cho xong.

Dù sao thì bộ phận nhân sự cũng sẽ không vì cô chỉ nghỉ phép có nửa ngày mà không trừ lương của cô đâu.

Đây chính là quy tắc khi vào đây làm việc mà cô đã đặt ra lúc mới thành lập văn phòng làm việc này.

Ngay khi Tô Lam đang băn khoăn xem cả ngày hôm nay nên trải qua như thế nào thì cô đột nhiên nhận được một cuộc gọi.

Tô Lam liếc mắt nhìn số điện thoại của người gọi tới đang nhấp nháy ánh sáng trên màn hình điện thoại, nhận ra rằng hóa ra là bên phía văn phòng làm việc gọi điện tới.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5089


Chương 5089

Cô vô cùng cạn lời mà cầm điện thoại lên, lắc lắc điện thoại về phía Quan Triều Viễn cho anh nhìn màn hình điện thoại của mình: “Anh nhìn xem nè! Đều tại anh hết đấy, nếu không phải anh xin nghỉ phép cho anh, thì người ta cũng sẽ không gọi điện thoại tới cho em đâu đói”

Vốn dĩ Tô Lam chỉ định phàn nàn mấy câu mà thôi, nhưng lại không hề ngờ được rằng Quan Triều Viễn lại trực tiếp vươn tay ra lấy cầm lấy chiếc điện thoại của cô luôn.

Thậm chí anh ấy còn nhấn nút trả lời ngay lập tức: “Alo?”

Giọng đàn ông vừa trầm thấp vừa gợi cảm mà lại giàu từ tính này, khiến cho cô bé lễ tân ở bên đầu dây kia điện thoại ngây người ra lập tức.

Đầu óc cô trống rỗng trong vài giây, nhưng cô đã tỉnh tạo lại ngay lập tức.

Ngoại trừ Quan Triều Viễn có thể trả lời điện thoại di động của Tô Lam, e rằng cũng không có bất kỳ ai dám chạm vào nó đâu.

Vì vậy, cô ấy đã phản ứng lại ngay lập tức, nhưng khi cô ấy lên tiếng lại lần nữa, thì cô ấy đã hưng phấn tới mức đầu lưỡi cũng quấn hết vào nhau, thậm chí giọng nói của cô ấy cũng trở nên lắp ba lắp bắp, nói chuyện không được rõ ràng: “Cái đó… nam thần, à, không phải không phải, anh Quan, cho tôi hỏi… hỏi một chút…”

Trong đầu Thu Huyền thoáng chốc trở nên trống rỗng, thậm chí cô còn có hơi nghỉ hoặc mà bắt đầu lẩm bẩm: “Không phải chứ, vừa nấy tôi đang định hỏi cái gì nhỉ?”

Bởi vì Quan Triều Viễn trực tiếp nhấn nút loa ngoài trên điện thoại, cho nên hai người Tô Lam và Quan Triều Viễn đều nghe thấy tất cả giọng nói lẩm bà lẩm bẩm của Thu Huyền.

Tô Lam đang ngồi đối diện bàn ăn che mặt mình lại không nói nên lời.

Phải biết rằng, cái cô nhóc Thu Huyền này được cô đích thân phỏng vấn tuyển chọn vào công ty, sao chẳng được nước nôi gì vậy cơ chứ.

Chẳng qua chỉ là được nghe máy nói chuyện với một Quan Triều Viễn mà thôi, có cần phải căng thẳng tới mức nói chuyện cũng không rõ ràng được như vậy không hả?

Tuy răng cô cũng biết chồng của mình có sức hấp dân tới mức như thế nào, tài giỏi đến mức như thế nào.

Nhưng nói thẳng ra, Thu Huyền cũng có thể được coi là đã nhìn thấy Quan Triều Viễn vài lần rồi có được không, tại sao lại chẳng sinh ra chút hệ miễn dịch nào vậy chứ?

Đây chỉ là một cuộc điện thoại mà thôi, nếu sau này còn gặp mặt nhau thật sự nữa, thì không biết được sẽ xảy ra chuyện gì luôn!

Thật là xấu hổ thay cho cô ấy!

“Cô muốn tìm Tô Lam à?”

Sau khi được Quan Triều Viễn nhắc nhở, Thu Huyền cuối cùng cũng tỉnh táo lại Cô ấy nhanh chóng nói: “Đúng vậy, đúng vậy, anh Quan, tôi muốn tìm Tô Lam”

Tô Lam nghe điện thoại như vậy đang định đứng dậy giật lấy điện thoại, nhưng ai biết được rằng Quan Triều Viễn lại dứt khoát đứng dậy luôn: “Cô ấy đi tắm rồi, có chuyện gì thì cứ nói với tôi là được, tôi nhớ là tôi đã gọi điện xin nghỉ phép cho cô ấy rồi.”

Khuôn mặt của Thu Huyền ở đầu dây bên kia rõ ràng là trở nên cứng đờ, nhất thời khiến trái tim nhỏ bé của cô đập thình thịch vọt tới tận trên cổ họng.

Thôi xong rồi xong rồi, nghe giọng điệu này của nam thân thì nhất định là tức giận rồi.

Ban nấy anh ấy vừa nói là Tô Lam đi tắm, sắp tới giữa trưa luôn rồi, còn đi tăm cái gì nữa vậy?

Chăắc chăn là vừa mới làm chuyện gì đó không thể miêu tả xong, xem ra cuộc điện thoại này của mình nhất định là đã làm phiền tới chuyện tốt của nam thần rồi!

Chơi ngu rồi…
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5090


Chương 5090

“Vậy thì anh Quan, nếu như cuộc gọi này của tôi đã làm phiền hai người, vậy TÔI 8 Thu Huyền nói với giọng điệu rất yếu ớt, giọng nói tủi thân đó như thể cô có thể bật khóc lên bất cứ lúc nào vậy.

Tô Lam ở bên cạnh suýt chút nữa thì phun ra một ngụm máu.

Cô cố gắng sức mà nhảy lên, muốn giật lại chiếc điện thoại của mình.

Nhưng chiều cao của Quan Triều Viễn đã gần một mét chín luôn rồi, anh chỉ cần đưa điện thoại lên cao một chút là Tô Lam có nhảy thế nào đi chăng | nữa thì cũng không thể chạm vào được.

“Nói đi, có chuyện gì vậy?”

Giọng của Quan Triều Viễn rất lạnh lùng, cũng không thể nghe được ra rốt cuộc anh có thực sự tức giận hay không.

Thu Huyền vội vàng cất tiếng nói: “Là thế này ạ thưa anh Quan, làm phiền anh giúp tôi nói với Tô Lam là, có người bên phim trường “Đại Mộng Vô Song 2”

vừa gọi điện trực tiếp đến văn phòng làm việc bên này của chúng ta.”

Vừa nghe thấy điều này, biểu cảm trên khuôn mặt của Tô Lam lập tức trở nên c**ng c*ng.

Cũng không biết tại sao, sau khi trải qua cuộc trò chuyện với Chiến Lưu Thành ngày hôm qua.

Vừa nói đến việc quay “Đại Mộng Vô Song 2”, thần kinh của Tô Lam gần như vô thức trở nên căng thẳng.

Mà Quan Triều Viễn đứng ngay bên cạnh dường như cũng cảm giác được cảm xúc đầy thấp thỏm của cô.

Vì vậy anh không tiếp tục trêu chọc cô nữa mà quay người trả lại điện thoại cho cô.

Tô Lam lập tức giật lấy điện thoại rồi nghe máy: “Thu Huyền, có phải bên phía ” Đại Mộng Vô Song 2” xảy ra vấn đề gì phải không? Là việc quay phim xảy ra vấn đề sao? Hay là chuyện gì vậy?”

Đột nhiên nghe thấy giọng nói của Tô Lam, thần kinh vốn dĩ đang căng thẳng vô cùng của Thu Huyền ngay lập tức trở nên thả lỏng.

“Chuyện quay phim chắc là không có vấn đề gì đâu ạ, Tô Lam cô trước hết đừng lo lắng, tôi nghe nói chuyện bên đó là như thế này, những người ở trường quay nói rằng hôm nay không phải là ngày nghỉ, thế nhưng Nguyễn Phương Thảo lại không hề đến đây làm việc.”

“Bởi vì đoàn phim muốn tăng nhanh tiến độ, cho nên phải lấy trước kịch bản đoạn phía sau mới được, nhưng người của bọn họ gọi điện thoại cho Nguyễn Phương Thảo lại không có ai trả lời, cho nên bọn họ tìm đến chỗ chúng tôi muốn hỏi xem là có chuyện gì xảy ra.”

“Cô nói cái gì cơ? Nguyên Phương Thảo xảy ra chuyện rồi?”

Sau khi nghe những lời này xong, Tô Lam gần như “soạt” một phát đứng bật dậy theo phản xạ có điều kiện, sắc mặt cô cũng trở nên thay đổi.

Còn Thu Huyền ở đầu dây bên kia thì có vẻ có chút bị dọa sợ trước phản ứng thái quá của Tô Lam.

Cô ấy nhanh chóng lên tiếng giải thích: “Không phải đâu, không phải đâu, đoàn phim không nói rằng cô ấy xảy ra chuyện gì hết, chỉ là nhân viên công tác muốn hỏi xem cô có biết địa chỉ nhà, hoặc là số điện thoại bàn trong nhà của cô ấy không, miễn là có cách có thể liên lạc với cô ấy là được rồi!”

Đột nhiên trong lòng Tô Lam lập tức dấy lên một dự cảm không lành: “Chuyện này các cô cứ giao cho tôi xử lý là được, tôi nhất định sẽ nghĩ cách †ìm được cô ấy, cô cứ bảo đoàn làm phim gia tăng tiến độ đi.”

“Được rồi, Tô Lam, vậy thì cô vất vả rỒI.

Sau khi Tô Lam cúp điện thoại xong liền vội vàng câm lấy ba lô bên cạnh, xoay người chuẩn bị rời đi.

Quan Triều Viễn đang ngồi đối diện với cô, nhìn thấy sắc mặt của Tô Lam không ổn nên ngẩng đầu cất tiếng hỏi cô: “Xảy ra chuyện gì vậy? Có nghiêm trọng không?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5091


Chương 5091

Tô Lam do dự một lúc, cô cũng không biết với chuyện này, thì mình có nên thành thật nói ra với Quan Triều Viễn vào lúc này hay không.

Dù sao thì nếu như cô nói chuyện của Nguyễn Phương Thảo cho Quan Triều Viễn, vậy chẳng bao lâu thì tin rằng nhất định cũng sẽ moi được Chiến Lưu Thành ra.

Nếu Quan Triều Viễn biết rằng cô vẫn còn liên lạc với Chiến Lưu Thành, chỉ sợ răng anh sẽ nổi trận lôi đình mất.

Nghĩ đến đây, lời nói vừa đến cổ họng xet qua đầu lưỡi liền chuyển một vòng lại bị Tô Lam nuốt vào trong bụng.

Cô quay người bước vội đến bên người Quan Triều Viễn, cúi người hôn một cái lên má anh: “Hiện tại vấn đề cũng không có gì quá lớn, đợi khi nào em không xử lý được thì em sẽ tìm anh giúp đỡ nha, bye bye chồng nhé.”

Nói xong lời này, Tô Lam cũng không đợi Quan Triều Viễn đáp lại, liền xoay người nhanh chóng đi ra khỏi cửa.

Một lúc sau, Quan Triều Viễn nghe thấy tiếng động cơ ô tô phát ra từ bên ngoài cửa sổ.

Anh đặt đôi đũa trong tay xuống, một tay đút túi, đi vài bước đến cạnh cửa sổ sát đất.

Vừa nhìn lên, là anh có thể thấy Tô Lam lái chiếc BMW màu trắng ra khỏi gara của biệt thự như một cơn gió lốc.

Cũng chính vào lúc này, trong đầu Quan Triều Viễn chợt lóe lên, nhớ tới Lục Mặc Thâm đã nói gì khi gọi điện cho anh ta vào lúc trước.

Sau một lúc do dự, Quan Triều Viễn, người đang định ra ngoài và lái xe theo sau Tô Lam, đột nhiên điện thoại trong túi anh rung lên.

Anh nhìn xuống màn hình điện thoại, thấy người gọi tới chính là Lục Mặc Thâm.

Đôi mắt Quan Triều Viễn hơi lóe lên, nhấn nút nghe máy không chút do dự: “Alo?”

“Người của tôi đã tìm ra tung tích của Cố Vân Đình rồi.”

Khi Lục Mặc Thâm cất tiếng nói ở bên kia điện thoại, giọng nói của anh ấy rất trầm và bình tĩnh.

“Bây giờ anh ta đang ở đâu?”

Lúc này, Quan Triều Viễn vô cùng gấp gáp muốn tìm ra người này.

Bởi vì chỉ có tìm được người này, anh mới có thể làm rõ được bí mật trên người Hạ Tâm Dương.

Cũng chỉ có như vậy, anh mới có thể từng bước từng bước tiếp cận sự thật.

“Đúng thật là tôi đã tìm thấy người đó, nhưng e là ngay cả anh cũng không đưa ra được.”

Sau khi nghe Lục Mặc Thâm nói, khuôn mặt của Quan Triều Viễn lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Anh không hề lên tiếng hỏi, mà vô cùng yên lặng chờ đợi những gì Lục Mặc Thâm muốn nói tiếp theo.

“Chuyện là như thế này. Hai anh em nhà họ Chiến đã đến thành phố Ninh Lâm rồi. Nếu tình báo của tôi không có gì sai, Cố Vân Đình bây giờ chắc là đang ở chung với bọn họ.”

Lại là nhà họ Chiến của Trung Bảo.

Sau khi Quan Triều Viễn nghe thấy cái tên này, ánh mắt anh đột nhiên trở nên vô cùng thâm thúy, thậm chí hơi thở quanh thân cũng trở nên cực kỳ thấp.

Bởi vì những chuyện này thật sự là quá trùng hợp.

“Đưa số điện thoại của anh ta cho 2a tôi.

Bây giờ hai anh em nhà họ Chiến không chỉ liên quan đến Hạ Tâm Dương, mà còn liên quan đến Tô Lam.

Ngay cả khi họ có một vướng mắc lớn vào thời điểm đó, Quan Triều Viễn cảm thấy răng mình phải gọi cuộc gọi này.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5092


Chương 5092

“Lát nữa tôi sẽ gửi số điện thoại của anh ta sang điện thoại của anh.”

Mà ở một nơi khác, trong toàn bộ Văn phòng truyền hình Hạt Mè.

Có vẻ như ngoại trừ Tô Lam ra, không còn ai biết được địa chỉ nhà của Nguyễn Phương Thảo.

Vì Nguyễn Phương Thảo nhiều lần ngủ quên vì thức khuya viết kịch bản, Tô Lam đến đoàn phim không thấy ai nên đã lái xe trực tiếp đến tiểu khu mà cô ấy ở để lấy lại kịch bản.

Tô Lam liên tục gọi điện cho cô trên đường đến nhà Nguyễn Phương Thảo.

Mặc dù điện thoại đã được kết nối nhưng không ai trả lời luôn.

Khi Nguyễn Phương Thảo và Chiến Lưu Thành rời đi ngày hôm qua, Tô Lam đã có ấn tượng vô cùng sâu sắc với ánh mắt mà Chiến Lưu Thành nhìn cô.

Bởi vì cô có thể cảm nhận được rất rõ ràng trong ánh mắt của Chiến Lưu Thành, xen lẫn cảm giác khiêu khích và trả thù nông đậm.

Hơn nữa nụ cười trên khóe miệng anh ta rõ ràng đang nói rõ rằng, chúng †a hãy cứ chờ mà xem.

Vì nụ cười đó của anh ta, còn khiến Tô Lam gặp ác mộng vào đêm qua.

Vì vậy, khi hôm nay Thu Huyền gọi điện tới nói rằng không liên lạc được với Nguyên Phương Thảo.

Cô gân như theo phản xạ tin rằng Nguyễn Phương Thảo nhất định đã xảy ra chuyện.

Nếu có chuyện gì xảy ra với Nguyễn Phương Thảo, thì nhất định là có liên quan tới tên đàn ông xấu xa Chiến Lưu Thành kia.

Chỉ là Tô Lam không biết rằng sự việc còn nghiêm trọng hơn cô tưởng rất nhiều.

Nửa tiếng đồng hồ sau, khi chiếc BMW màu trắng của Tô Lam xuất hiện dưới tiểu khu mà Nguyễn Phương Thảo sinh sống.

Cô còn chưa kịp khóa cửa xe thì đã lao thẳng vào cổng rồi bước vào thang máy.

Sự lo lắng, hồi hộp trong lòng khiến cô vô cùng lo lắng như đang ngồi trên đống lửa vậy.

Mặc dù cô không biết chuyện gì đã xảy ra giữa hai người Chiến Lưu Thành và Nguyên Phương Thảo trong ba năm †rước.

Nhưng cô có thể chắc chắn rằng lý | do Nguyễn Phương Thảo sẽ bị đuổi khỏi lính vực điện ảnh và truyền hình chắc chăn là có liên quan tới Chiến Lưu Thành.

Nếu nói Nguyễn Phương Thảo phải gánh oan ức vì Chiến Lưu Thành ba năm trước.

Vậy thì ba năm sau, Chiến Lưu Thành lại một lần nữa lợi dụng tình cảm của cô để làm tổn thương cô.

Ngay cả khi Tô Lam là người đứng ngoài cuộc, e rằng cũng chắc chắn sẽ không bỏ mặc không thèm quan tâm.

Suy nghĩ miên man như vậy, Tô Lam rất nhanh đã xuất hiện trước cửa nhà Nguyên Phương Thảo.

Vì vụ bê bối ba năm trước, Nguyễn Phương Thảo gần như không có bất kì bạn bè nào ở thành phố Ninh Lâm.

E răng những người duy nhất biết địa chỉ nhà của cô ấy chính là cô và Chiến Lưu Thành.

Nếu Chiến Lưu Thành thật sự làm gì đó với Nguyên Phương Thảo, thì giờ phút này khả năng cao là Nguyễn Phương Thảo sẽ ở trong phòng của mình đóng chặt cửa không đi ra bên ngoài.

Với sự mong đợi này, Tô Lam đồn hết sức nhấn chuông điên cuồng.

Nhưng cho dù cô có nhấn như thế nào đi chăng nữa, thì trong cánh cửa vân không có tiếng đáp lại.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5093


Chương 5093

“Chẳng lẽ cô ấy thật sự không có ở nhà sao?”

Tô Lam không nhịn được nhíu mày lại, trong lòng cô cũng khó hiểu.

Nếu cô ấy không có ở nhà, vậy thì cô ấy sẽ đi đâu chứ?

Chẳng lẽ cô ấy vẫn ở bên Chiến Lưu Thành sao?

Tô Lam đứng ở cửa một lúc, dứt khoát lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị gọi cho Nguyễn Phương Thảo cuộc gọi cuối cùng.

Nếu cuộc gọi lần này vẫn không được kết nối, vậy thì cô chỉ có thể chuyển hướng trực tiếp đi tìm Chiến Lưu Thành.

Ít nhất cô cũng biết địa chỉ căn hộ nơi Chiến Lưu Thành sống, tìm anh ta cũng không thành vấn đề.

Sau khi Tô Lam gọi điện thoại, nhưng kết quả vân khiến người ta thất vọng như cũ.

Bởi vì mặc dù cuộc gọi đã được kết nối nhưng từ đầu đến cuối không ai trả lời.

Ngay khi Tô Lam định quay người rời đi, bước chân của cô ấy đột nhiên dừng lại.

Bởi vì hình như cô mơ hồ nghe thấy tiếng chuông điện thoại bên trong cửa.

Vì vậy, cô dứt khoát bò lên trên cửa, kề sát đôi tai của mình tới gần kẽ hở của khung cửa cẩn thận lắng nghe.

Quả thực có tiếng chuông vang lên ở bên trong.

Khi cô cúp máy, nhạc chuông liền dừng lại.

Khi cô bấm máy lần nữa, chuông lại vang lên.

Nguyên Phương Thảo là một nhà biên kịch, hơn nữa lại còn sống một mình.

Để có thể chỉnh sửa bản thảo, thì chiếc điện thoại luôn luôn kè kè bên cạnh cô.

Vì điện thoại có thể để cô ấy sửa đổi, sáng tạo ngay khi có cảm hứng ở mọi lúc, mọi nơi.

Nếu điện thoại di động của cô ấy ở nhà, thì cô ấy chắc chắn là đang ở nhà.

Vì bấm chuông cửa vô ích, Tô Lam bắt đầu dùng sức tông vào cửa.

Vừa đập cửa, cô vừa hét lớn vào bên trong: “Phương Thảo, tôi biết cô đang ở †rong nhà, mau mở cửa cho tôi!”

“Phương Thảo, cô mở cửa đi! Tôi là Tô Lam, tôi tới tìm cô ,có phải cô có chuyện gì rồi hay không?”

“Cô mở cửa trước đã, có chuyện gì thì nói cho tôi biết, tôi nhất định sẽ giúp côi”

Tô Lam đứng ở cửa và kiên trì gõ cửa.

Gõ không ngừng được gần năm phút, nhưng trong phòng không vang lên bất kỳ động tĩnh gì cả.

Càng như vậy, Tô Lam càng lo lắng: “Phương Thảo, nếu như cô không mở cửa, tôi sẽ trực tiếp gọi cảnh sát tới đây!”

Cũng không biết là giọng của Tô Lam quá lớn, hay là tiếng động cô gõ cửa quá lớn.

Đến nỗi người hàng xóm bên cạnh cũng bị động tĩnh của cô làm ồn mà phải đi ra.

Sống bên cạnh Nguyễn Phương Thảo là một người dì trung niên khoảng năm mươi tuổi.

Khi nghe thấy giọng nói của Tô Lam, bà ấy đẩy cánh cửa sắt ra và thò nửa đầu ra, bà ấy nghi ngờ nhìn lên nhìn xuống Tô Lam, lúc này mới cất tiếng hỏi: “Xin hỏi một chút, cô có phải là bạn của Nguyên Phương Thảo không?”

Tô Lam nhanh chóng gật đầu sau khi nghe thấy câu hỏi này.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5094


Chương 5094

Sau khi lên tiếng lần nữa, trong giọng điệu của cô mang theo chút ý xin lỗi: “Xin lỗi cô, có phải là đã làm phiền cô rồi không ạ? Bởi vì điện thoại di động của bạn cháu liên tục đổ chuông bên | trong, cháu gõ cửa lâu như vậy nhưng cô ấy không ra mở cửa, cháu lo là cô ấy đã xảy ra chuyện ở bên trong rồi.

Dì trung niên nhìn lên nhìn xuống đánh giá Tô Lam một lượt, thấy rằng cô gái đứng ngoài cửa nhìn trông có vẻ trạc tuổi Nguyễn Phương Thảo.

Trồng cô vô cùng xinh đẹp, hơn nữa còn rất đáng yêu, nhất là đôi mắt vừa to vừa long lanh kia, ánh mắt cũng vô cùng trong suốt ngây thơ.

Bà tin rằng một người có ánh mắt như vậy thì nhất định sẽ không lừa người đâu.

Bởi vì sự lo lắng lộ ra rất rõ ràng trên khuôn mặt và ánh mắt của cô, trông vô cùng chân thành, hoàn toàn không có vẻ gì là giả vờ cả.

Lúc này, Tô Lam cũng cười đầy vẻ xin lỗi với dì, sau đó quay người chuẩn bị lấy điện thoại ra gọi cảnh sát: “Cô à, xin lỗi vì đã làm ồn tới cô ạ, cháu gọi mà không thấy mở cửa, đành phải gọi điện thoại cho cảnh sát tới đây thôi.”

Nhìn thấy Tô Lam nói rằng muốn gọi cảnh sát, dì kia liền mở miệng nói: “Nếu như cô đã là bạn của Phương Thảo, vậy cái chìa khóa dự phòng mà cô ấy đã để ở chỗ tôi, tôi liền đưa cho cô vậy!”

Sau khi Tô Lam nghe thấy điều này, mắt cô sáng lên ngay lập tức: “Cô à, chỗ cô có chìa khóa dự phòng ạ?”

Dì đó gật gật đầu: “Thường thì cô gái nhỏ này hay quên đồ đạc lung tung, thường quên mang theo chìa khóa.”

“Cô ấy đã sống ở đây ba bốn năm rồi, bình thường tôi hay thấy cô ấy ở một mình trong những ngày Tết và ngày lễ trông rất đáng thương, cũng sẽ bảo cô ấy tới nhà của tôi ăn bữa cơm, sang vài lần thì chúng tôi cũng quen thân nhau luôn.”

“Bình thường cô ấy rất ít khi ra ngoài, nhiều khi cô ấy nói đùa với tôi rằng ở nhà sợ đột tử nên để chìa khóa dự phòng bên tôi, cô đợi một lát, để tôi đi lấy cho cô.”

Tô Lam đợi một lúc thì thấy dì lấy chìa khóa dự phòng ra.

Hai người cùng nhau bước tới cửa, mở cửa phòng ra.

Nhưng khi cửa phòng mở ra, đống hỗn độn hiện ra trước mắt khiến cả hai người là dì và Tô Lam đều lập ngây ra tại chỗ.

Trong toàn bộ phòng khách, có rất nhiều chai rượu rỗng tuếch vất lung tung khắp nơi.

Cả phòng khách nồng nặc toàn là mùi rượu.

“Xảy ra chuyện gì vậy? Phương Thảo bình thường rất thích sạch sẽ, dọn dẹp vệ sinh ở nhà rất kỹ, hơn nữa cô ấy không bao giờ uống rượu mà, tại sao lại có nhiều chai rượu rồng như vậy?”

Bà cau mày lại rồi nhìn vào trong phòng ngủ tìm kiếm.

Hai người họ tìm kiếm khắp phòng ngủ và phòng khách, thậm chí lật tung góc tủ nhưng không thấy Nguyễn Phương Thảo đâu.

Không biết vì lý do nào đó, Tô Lam gần như là quay người lại trong vô thức, đi về phía phòng tắm.

Qua ô cửa kính của phòng tắm, cô chợt nhìn thấy một bóng đen đang thu mình trong góc.

Tô Lam và dì Tăng nhìn nhau một cái, biểu cảm kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt của họ.

Tô Lam lấy hết can đảm lao nhanh về phía trước, đồng thời mở cửa kính phòng tắm ra.

“Phương Thảo!”

Tô Lam đoán không hề sai, bóng đen cuộn mình trong phòng tắm ở góc tường không phải ai khác, mà chính là Nguyên Phương Thảo.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5095


Chương 5095

Quần áo trên người cô lúc này rất xộc xệch, vốn dĩ mái tóc dài ngang lung bây giờ cũng trở nên tán loạn.

Cả người co rúm lại trong góc, hai tay run rẩy ôm đầu gối, ánh mắt vô cùng ngây dại mà nhìn chằm chằm vào một chỗ trong góc.

Bộ dáng trông như thể linh hồn đã thoát ra khỏi cơ thể, trở nên tách biệt với thế giới.

Tô Lam không biết chuyện gì đã xảy ra, cô ngập ngừng thăm dò muốn đến gần hơn: “Phương Thảo, cô không sao chứ?

Xảy ra chuyện gì vậy?”

Nguyễn Phương Thảo ngây dại mà nhìn chăm chằm vào ngón chân của mình, dường như cô căn bản không hề nghe thấy lời mà Tô Lam nói.

Tô Lam càng tiến lại gần, cô lại càng ngửi thấy mùi rượu rất nồng nặc trên cơ thể của Nguyễn Phương Thảo.

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Không phải hôm qua Nguyễn Phương Thảo đi xem phim cùng với với Chiến Lưu Thành à?

Theo lý mà nói, cô ấy nên cảm thấy rất vui vẻ thì mới đúng chứ?

Tại sao chỉ mới một đêm trôi qua thôi, mà cô ấy lại biến thành như thế này?

Thế này giống như là đã chịu một đả kích rất lớn vậy.

Chẳng lẽ cái tên Chiến Lưu Thành kia đã làm gì đó với cô ấy ư?

Nhất định là như vậy!

Sau khi Tô Lam nhận ra điều đó, cô thận trọng tiến lại gần cô ấy, ngồi xổm xuống bên cạnh Nguyễn Phương Thảo, đưa tay ra và nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cô.

Tay của cô ấy lạnh quá.

“Phương Thảo, cô nói cho tôi biết, có phải là Chiến Lưu Thành đã làm gì cô rồi không?”

Ban nấy Nguyễn Phương Thảo vẫn như người đang hồn lìa khỏi xác, sau khi đột nhiên nghe thấy ba cái tên Chiến Lưu Thành này, giống như đột nhiên chịu phải k*ch th*ch gì đó.

Cơ thể cô ấy run lên dữ dội, khuôn mặt lập tức hiện lên vẻ hoảng sợ vô cùng ‘A, đừng mài! Đừng mài! Cứu tôi với, cứu lấy tôi với, đừng làm vậy với tôi, cứu tôi với! Cứu mạng!”

Cảm xúc của Nguyễn Phương Thảo đột nhiên bắt đầu mất kiểm soát.

Cô ta kinh hoàng hét lên, ôm chặt lấy tai mình một cách tuyệt vọng, như phát điên mà giật tóc mình.

Cả người rơi vào trạng thái vô cùng điên cuồng và hoảng sợ.

“Đừng sợ mà Phương Thảo, đừng Sợ, tôi ở đây, tôi đang ở đây…”

Tô Lam gần như dùng hết sức lực toàn thân mà ôm chặt lấy Nguyễn Phương Thảo.

Cô sợ cô ấy sẽ làm gì đó tổn thương chính mình khi cảm xúc đang mất kiểm soát.

Mà bây giờ nhìn thấy phản ứng của Nguyễn Phương Thảo ngay khi nghe thấy tên của Chiến Lưu Thành, Tô Lam gần như có thể chắc chắn rằng Chiến Lưu Thành nhất định đã làm gì đó với cô.

Hai người dì Tăng và Tô Lam nửa dõ nửa lừa, nửa ôm nửa kéo Nguyễn Phương Thảo lên giường trong phòng ngủ.

Dì Tăng nhiệt tình vô cùng lo lắng, sau khi dọn dẹp nhà cửa thay cho Nguyên Phương Thảo, thì rời đi trước.

Lúc này, trong cả căn phòng chỉ còn lại hai người là Nguyễn Phương Thảo và Tô Lam.

“Phương Thảo, cô có sao không?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5096


Chương 5096

Tô Lam ngồi bên giường, cô lo lăng nhìn Nguyễn Phương Thảo.

Sau khi im lặng một lúc, cô mới bắt đầu ngập ngừng mở miệng.

Mỗi từ đã được cân nhắc cẩn thận và lúc nói ra vô cùng dè dặt cẩn thận, chú ý đến từng từ ngữ.

Vì sợ mình lỡ nói sai, lại chọc vào dây thần kinh nhạy cảm và mỏng manh của Nguyễn Phương Thảo.

Lúc này, Nguyễn Phương Thảo đang cuộn mình trong góc tường, sau khi nghe thấy giọng nói của Tô Lam, đôi mắt trũng sâu của cô ấy dường như dần dần có tiêu cự.

Khi cô ấy nhìn rõ người đứng ở trước mặt mình là Tô Lam, cả người dường như đột nhiên hoàn hồn lại.

Lập tức liền nhào vào trong lòng cô, thất thanh khóc rống lên.

Cứ như thể cảm xúc đã kìm nén nhiều năm đã bùng nổ trong giây phút này.

“Hu hu hu…”

Tô Lam cứ để Nguyễn Phương Thảo ôm mình mà gào khóc thật to như vậy.

Cô ta khóc cả tiếng đồng hồ, khóc tới mức hai mắt đỏ bừng lên, sưng vù như hai hột đào.

Thậm chí, cô ấy đã khóc đến khàn cả giọng, đến cả nước mắt cũng chảy tới khô rồi, nhưng không thể dừng lại được.

Trong suốt quá trình này, Tô Lam không nói điều gì cả.

Cô chỉ lặng lẽ ở bên cạnh cô ấy, cứ ôm cô ấy như vậy.

Nhẹ nhàng v**t v* sau lưng cô ấy, thay cô ấy ổn định lại cảm xúc.

Bất chấp sự kìm nén và giấu diếm †rong đáy lòng của Nguyên Phương Thảo, mọi cảm xúc của cô ấy cứ như vậy mà phát tiết hết ra.

Suốt hơn một tiếng đồng hồ này, Tô Lam chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh để ở bên cùng với cô ấy.

Cho đến khi tiếng khóc của cô ấy dần dần yếu đi, lúc này Tô Lam mới cẩn thận buông cô ấy ra, xoay người đi ra ngoài phòng khách, rót một cốc nước nóng rồi đưa cho cô ấy.

Nguyên Phương Thảo vẫn đang nghẹn ngào, cầm cốc nước ấm nong nóng trong tay, ánh mắt lại trở nên đờ đân lần nữa.

Nhìn thấy cô như vậy, cho dù Tô Lam vô cùng lo lắng, nhưng cũng cố nén lòng hiếu kỳ xuống, không vội hỏi tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì.

Tô Lam nhìn vẻ ngoài yếu ớt của cô ấy mà lặng lẽ ở trong nhà cùng với cô ấy.

Mắt thấy hoàng hôn đã buông xuống, cô gọi chút thức ăn bên ngoài, tất cả đều là cháo gạo thanh đạm: “Phương Thảo, có phải cả ngày này cô đều chưa ăn gì đúng không? Nào tôi gọi một ít cháo gạo rất thanh đạm, cô ăn một chút đã có được không?”

Có lẽ là khóc tới mệt rồi, cũng có lẽ là trong đầu trở nên trống rỗng.

Sau khi Nguyên Phương Thảo nghe thấy giọng nói của Tô Lam, dường như cảm xúc cũng dần dần trở nên tốt hơn một chút.

Đôi mắt của cô đã sưng lên như hạt đào từ lâu vì đã khóc quá nhiều.

Ngay khi cất tiếng lên lần nữa, ngay cả giọng nói cũng trở nên vô cùng khàn đặc: “Tô Lam, tôi không hiểu…”

Tô Lam thấy cô ấy cuối cùng cũng chủ động nói chuyện, trong lòng lập tức trở nên căng thẳng.

Cô cẩn thận đặt bát cháo gạo sang bên cạnh, nắm lấy tay của Nguyễn Phương Thảo, im lặng không nói gì cả.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5097


Chương 5097

Chỉ dùng nhiệt độ trên người để làm ấm cho cô ấy.

“Rõ ràng ngày hôm qua tôi vẫn nói với cô rằng cho dù anh ấy có đối xử với tôi như thế nào, tôi cũng sẽ không hối hận…”

Thấy Nguyễn Phương Thảo cuối cùng cũng đưa chủ đề về sự thật của vấn đề, lúc này Tô Lam nói: “Phương Thảo, nếu như cô tin tưởng tôi, thì cô hãy nói cho tôi biết rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra, tôi hứa với cô rằng tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ nói với bất kỳ ai, đây là bí mật giữa hai chúng †a.

Dường như là nhớ tới chuyện kinh khủng gì đó lúc trước, sắc mặt Nguyễn Phương Thảo lập tức trở nên trắng bệch.

Ngay cả tay của cô ấy cũng bắt đầu run rẩy liên tục.

Cô ta co rụt người lại cuộn tròn hai †ay, ôm chặt lấy đầu gối của mình: “Tôi luôn nghĩ rằng dù anh ấy có làm gì tôi đi chăng nữa thì tôi cũng có thể chịu được.”

“Nhưng bây giờ tôi mới phát hiện ra rằng mình vẫn còn quá ngây thơ…”

Khi nói những lời này, Nguyễn Phương Thảo nhấc chiếc chăn bông đang quấn chặt quanh người cô ra rồi chậm rãi bước xuống giường.

Thấy cô ấy yếu đến mức sắp ngất đi, mà vấn cố gắng bước xuống khỏi giường.

Tô Lam vội vàng bước tới và cẩn thận đỡ lấy cô ấy: “Cẩn thận, đừng cố gắng quá…”

Nguyễn Phương Thảo được Tô Lam đỡ lấy, điều đầu tiên cô làm sau khi đã đứng vững là đưa tay ra cởi cúc áo trên ngực.

Tô Lam vô cùng kinh ngạc mà nhìn theo động tác của cô.

Nhìn thấy cúc áo trên ngực cô từ từ cởi từng cái một, mà những dấu vết để lại trên người cô cũng dần dần lộ ra ngay trước mặt Tô Lam.

Tô Lam không chỉ là một người đã có gia đình, mà còn sinh ba đứa con luôn rồi.

Vì vậy, cô rất rõ ràng về những vết bầm tím để lại trên người Nguyễn Phương Thảo.

Trên cổ và lồng ngực cô ấy còn có những vết màu tím sẫm, thoạt nhìn thì đó là những dấu tay và dấu hôn.

Nhìn thấy vẻ mặt vô cùng kinh ngạc của Tô Lam, Nguyễn Phương Thảo †ừ từ quay người lại.

Vốn dĩ t*m l*ng tr*ng n*n không một dấu vết nào bây giờ lại toàn là những dấu tay, thậm chí là làn da trên cánh tay còn bị cào tới rách da chảy máu.

Những dấu vết kinh hoàng đó lan xuống tận thắt lưng.

Tô Lam thậm chí có thể tưởng tượng được sẽ có những dấu vết đáng sợ như thế nào dưới chiếc quần ngủ mỏng manh đó.

Giờ phút này, trên người cô đầy rây vết thương, vết thương trên người càng khiến người nhìn cảm thấy kinh hãi.

“Phương Thảo, cô nói cho tôi biết, có phải là Chiến Lưu Thành anh ta…”

Tô Lam chưa kịp nói xong thì đã thấy Nguyễn Phương Thảo đau đớn che mặt, tuyệt vọng ngồi sụp xuống đất.

Sắc mặt cô ấy vô cùng tái nhợt, giống như một tờ giấy trắng vậy.

Cả người dường như đã chịu đả kích vô cùng to lớn, lắc lư như muốn đổ xuống.

“Nếu như, nếu như là anh ấy…”

Phương Thảo còn chưa kịp nói xong, Tô Lam đã nắm chặt lấy vai cô ấy, không thể nào tin nổi: “Gô nói cái gì?”

Nghĩ đến những chuyện đã xảy ra vào đêm hôm qua, Nguyên Phương Thảo hận không thể ngất đi cho xong.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5098


Chương 5098

Sau khi Chiến Lưu Thành cùng cô ấy đi xem phim tối qua, lúc đó cũng đã gần mười giờ tối rồi.

Vì vậy, ngay lúc tối muộn anh ta đã đề nghị rằng muốn đưa cô ấy đi ăn khuya.

Nguyễn Phương Thảo luôn nghe theo lời người đàn ông này răm rắp, đương nhiên là sẽ không từ chối.

Trong khi ăn khuya, anh ta còn cố tình rót thật nhiều rượu cho Nguyễn Phương Thảo.

Ngay khi Nguyên Phương Thảo gần như đã say khướt, Chiến Lưu Thành liền trực tiếp đưa cô ấy đến thẳng khách sạn!

Nguyễn Phương Thảo không phải là một người quá cởi mở.

Cho dù lúc này cô ấy đã khá là say rồi, mặc dù cô ấy đã giữ Chiến Lưu Thành trong lòng ba năm trời rồi.

Nhưng khi nghe Chiến Lưu Thành nói răng sẽ đưa cô ấy vào khách sạn, cô ấy vô thức sinh ra ý kháng cự.

Cô ta muốn từ chối nhưng lúc này cô ấy đã say lắm rồi, cô ấy cảm thấy tay chân mình không còn sức lực nữa, muốn đi cũng không đi nổi.

Vì vậy không có cách nào để chống cự được, liền ngoan ngoãn bị anh ta đưa về khách sạn.

Một giây trước khi vào khách sạn, Nguyễn Phương Thảo vẫn còn giữ sự mong đợi và căng thẳng cuối cùng trong lòng.

Cô ta cho rằng Chiến Lưu Thành chỉ là hứng thú với mình cho nên mới đưa cô vào khách sạn.

Mặc dù ngày hôm đó hai người chỉ xác nhận mối quan hệ bởi vì những lời nói đó của Chiến Lưu Thành.

Nếu lập tức xảy ra chuyện gì đó ngay thì tiến độ hơi nhanh quá.

Nhưng tình cảm này cô ấy đã giấu kín trong lòng quá lâu rồi…

Nguyễn Phương Thảo cảm thấy rằng nếu có thể có một lần tiếp xúc da thịt như vậy, cũng con như giữ lại một điều tốt đẹp cho mối tình đơn phương của cô ấy.

Cuối cùng sau khi khó khăn lắm mới – thuyết phục được bản thân, Nguyễn Phương Thảo bị anh ta đưa đến khách sạn với tâm trạng lo lăng.

Điều khiến cô ấy càng không thể chấp nhận được đã xảy ra như thế này.

Sau khi Chiến Lưu Thành đưa cô đến phòng tổng thống trong khách sạn, anh ta liền trực tiếp ném cô vào phòng ngủ.

Nguyễn Phương Thảo mơ mơ hồ hồ lảo đảo bị ném trên giường như một con búp bê giẻ rách.

Cô ta muốn đứng dậy, nhưng đầu óc choáng váng nặng nề, căn bản không còn sức lực nữa.

Ngay lúc cô ấy đang chờ đợi Chiến Lưu Thành với tâm trạng lo lắng, cô ấy đột nhiên nghe thấy ngoài cửa có giọng nói trâm thấp của một người đàn ông!

Không bao lâu sau cánh cửa được mở ra, và sau đó cánh cửa lại đóng lại, lẽ ra có người đã rời đi.

Trái tim hồi hộp của Nguyềễn Phương Thảo sắp trào ra khỏi cổ họng ngay khi cô ấy nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần ngoài cửa.

Khi cửa phòng bị đẩy ra, tiếng bước chân vững vàng càng lúc càng tới gần.

Hơi thở xa lạ đột nhiên ập đến, Nguyên Phương Thảo cảm giác được một thân hình cao lớn đang đè lên trên người cô Hơi thở xa lạ đó khiến cơ thể cô ấy căng cứng, vô vô thức mà phản ứng lại.

Người đàn ở trên người cô ấy lúc đó không phải là Chiến Lưu Thành!

“Cô nói gì cơ?”

Sau khi nghe Nguyễn Phương Thảo miêu tả lại một cách ngắt quãng, Tô Lam thật sự không thể tin vào tai mình.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5099


Chương 5099

Khi cô cất tiếng lần nữa, giọng cô gần như bị xé toạc: “Cô nói Chiến Lưu Thành đưa cô đến phòng của người đàn ông khác?”

Nguyễn Phương Thảo ngơ ngác nhìn xuống ngón chân mình.

Chỉ cần nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua, cô ấy liền nhịn không được mà rùng mình.

Như thể máu trên khắp cơ thể đã ngừng chảy.

Đèn trong phòng tổng thống chưa bao giờ được bật vào ngày hôm qua.

Trong căn phòng vươn tay không nhìn rõ năm ngón, Nguyên Phương Thảo giống như đã rơi vào địa ngục nhân gian.

Người đàn ông bá đạo đó đang làm những việc kinh khủng trên cơ thể cô ấy, mặc kệ cô ấy khóc lóc van xin thương xót, nhưng cô ấy vẫn bị chiếm lấy hết lần này đến lần khác!

Nguyễn Phương Thảo xấu hổ và tức giận đến mức muốn cắn vào lưỡi mình nhiều lần.

Người đàn ông cuối cùng cũng mất kiên nhãn, anh ta dứt khoát là trói cô ấy vào đầu giường, nhét ngón tay của mình vào giữa hai hàm răng của cô ấy, không cho phép cô ấy tự làm tổn thương mình.

Nguyễn Phương Thảo đang phải chịu đựng sự sỉ nhục về thể xác, cô ấy có thể cảm nhận được mùi máu tanh nồng nặc trong miệng khi cô ấy ra sức căn nghiến!

Từ lúc ban đầu là giãy dụa kháng cự, tới cuối cùng là cả cơ thể trở nên mệt mỏi không còn sức lực nào nữa.

Chỉ có thể nằm trên giường, để mình như một con búp bê rách nát…

Sau đêm hôm qua, cô ấy đã trở nên không còn cảm giác gì từ lâu rồi.

Chỉ là vết thương trong lòng cô vĩnh viên sẽ không bao giờ lành được nữa.

“Tên khốn kiếp này thật quá đáng, bây giờ tôi phải đi tìm anh ta ngay!”

Tô Lam gấp gáp muốn chết mà đứng bật dậy.

Lúc này, chút lý trí duy nhất còn sót lại trong tâm trí cô đều bị ngọn lửa giận dữ thiêu rụi.

Ngay từ đầu cô đã biết Chiến Lưu Thành có tâm ly độc ác.

Nhưng cô không ngờ được rằng anh ta lại dùng cách đê tiện và khốn nạn như vậy để đối xử với một người phụ nữ yêu thương mình đắm đuối.

Loại người này hoàn toàn không đáng mặt đàn ông, thậm chí là càng không phải người!

“Tô Lam, đừng mài! Đừng đi mà, đừng đi mài”

Nguyễn Phương Thảo dường như đột ngột tỉnh giấc.

Cô ấy túm chặt lấy Tô Lam và lắc đầu nguây nguậy.

Tô Lam đã nhìn chằm chằm vào cô ấy: “Phương Thảo à cô có biết không?

Chuyện này vốn đã rất nghiêm trọng rồi!

Cô xem tình hình hiện tại của cô đi, cô chưa từng nghĩ tới việc gọi cảnh sát đúng không? Nhưng cho dù không gọi cảnh sát, thì cô cũng tuyệt đối không thể để anh ta tự do như vậy được, cô có hiểu không hả?”

“Tôi… Tôi yêu anh ấy nhiều năm như vậy, tôi không thể để anh ấy nhìn thấy bộ dạng chật vật đầy xấu hổ này của tôi được, cô có biết không?”

Sau khi nghe những lời này của Nguyễn Phương Thảo, Tô Lam hoàn †oàn choáng váng.

Cô bất lực nhìn Nguyễn Phương Thảo: “Phương Thảo, cô nghĩ cái quái gì vậy? Mọi chuyện đã đến mức này rồi, trong lòng cô lại còn muốn bảo vệ anh ta hay sao?”

“Tôi không biết nữa, tôi thực sự không biết, tôi không biết mình nên làm gì nữa…”

Nguyên Phương Thảo vô cùng đau đớn mà che mặt mình lại.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5100


Chương 5100

Thật ra, tiềm thức của cô ấy đã tự nhủ rằng cô ấy nên ghét người đàn ông đó.

Nhưng tình yêu đã tích tụ trong lòng ba năm không cách nào nói rằng muốn quên là quên ngay được.

Nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của Nguyễn Phương Thảo, mặc dù đã nổi cơn thịnh nộ, nhưng Tô Lam quyết định không k*ch th*ch cô ấy trong lúc này: “Phương Thảo, cô đừng kích động, cô không cho tôi tìm anh anh, thì tôi sẽ không tìm anh ta, tôi sẽ nghe theo cô, có được không? Cô bình tĩnh lại trước đất”

Tô Lam đã phải mất rất nhiều công sức để dõ dành Nguyễn Phương Thảo cho đến khi cô dần bình tĩnh lại.

Bởi vì có Tô Lam ở bên cạnh, Nguyễn Phương Thảo, người không nhắm mắt một ngày một đêm, cuối cùng cũng nặng nề mà chìm vào giấc ngủ.

Tô Lam sợ lát nữa cô ấy tỉnh dậy mà không thấy mình, thế là liền để lại một tờ giấy nhắn, nói mình xuống †âng mua cho cô chút đồ ăn, sẽ nhanh chóng quay lại ngay lập tức!

Sau khi xử lý xong mọi chuyện, Tô Lam bước ra khỏi cửa.

Nhưng cô không đi mua đồ ăn, mà là đi tìm người để tính sổ.

Địa chỉ nhà của Chiến Lưu Thành vân còn trong điện thoại của cô.

Vì vậy, sau khi xuống tầng, cô không nói một lời lái xe thẳng về phía căn hộ ở †rong thành phố của Chiến Lưu Thành.

Trên đường đi, Tô Lam càng lúc càng tức giận, dây thần kinh lý trí trong đầu cô dường như sắp đứt phựt.

Chiếc xe càng giống như một mũi tên b*n r* khỏi dây, nhanh chóng lao vào dòng xe cộ.

Thời gian trôi qua khoảng hai mươi phút đồng hồ.

Tô Lam lái chiếc xe BMW màu trắng mà của mình dừng lại ở trước cổng tiểu khu mà Liên Thành ở.

Cô trầm khuôn mặt lạnh lẽo nhanh chóng bước xuống xe đi thẳng đến căn hộ của Chiến Lưu Thành đang ở.

Bởi vì cách đây một thời gian Tô Lam đến tiểu khu này khá thường xuyên.

Vì vậy, khi cô vừa mới xuất hiện ở cửa, chú bảo vệ đã nhận ra cô ngay lập tức.

Lúc này, nhìn thấy thấy Tô Lam đi tới, ông ấy liền cười híp mắt lại cất tiếng nói ôn hòa chào hỏi cô: “Cô bé, mấy ngày nay đều không thấy cháu nữa, cháu lại tới tìm tên nhóc kia sao? Thật tình cờ, nửa tiếng trước tôi vừa thấy cậu ta vê nhà đấy, hiện tại cháu đi tìm cậu ta, thì nhất định có thể gặp được cậu tai”

Đôi mắt của Tô Lam sáng lên ngay lập tức sau khi nghe những lời của chú bảo vệ trông cửa.

Đôi tay vốn dĩ đang buông thống bên hông của cô bỗng nhiên nắm chặt lại.

Thật đến sớm không bằng đến đúng lúc!Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Hôm nay cô phải xé bỏ lớp mặt nạ của tên cặn bã này!

“Cảm ơn chú, cháu đi lên ngay đây ạt”

Sau khi nói lời cảm ơn, Tô Lam đã nhanh chóng chạy đi.

Chú bảo vệ nhìn thấy bộ dạng vội vã của cô thì cười ha ha nói: “Ôi, những năm gần đây ấy mà, một cô bé si tình giống như vậy, đúng là khó mà gặp được! Hi vọng thằng nhóc kia hiểu được cách trân trọng!”

Vài phút sau, Tô Lam thở hổn hển lao ra khỏi cửa thang máy.

Cô đứng ở cửa căn hộ, cơn tức giận khiến cô mất hết kiên nhãn bấm chuông cửa.

Cô ấy trực tiếp giơ nắm đấm lên và bắt đầu đập cửa thật mạnh: “Chiến Lưu Thành, tên khốn kiếp nhà anh! Anh mở cửa cho tôi! Tôi biết anh đang ở bên trong, anh mở cửa ngay lập tức!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5101


Chương 5101

Tô Lam đứng ở cửa hét rất lâu nhưng không hề nghe thấy tiếng trả lời của ai trong phòng.

Càng nghĩ càng tức giận, cô đến tìm anh ta vào lúc này, Chiến Lưu Thành chắc chắn là biết nguyên dol Anh ta nhận ra giọng nói của cô, vì vậy anh ta ở trong phòng và không chịu ra ngoài gặp cô.

“Chiến Lưu Thành, tôi nói cho anh biết, nếu như anh đã mặt mũi làm chuyện xấu xa vô liêm sỉ kia, sao bây giờ lại không dám ra gặp tôi?”

“Nếu anh còn là đàn ông, thì anh đừng trốn trong phòng làm con rùa rụt đầu nữa, đi ra gặp tôi ngay lập tức!”

“Tôi nói cho anh biết, nếu hôm nay anh không ra gặp tôi, tôi liền đập nát cái cửa nhà anh mới thôi!”

Tô Lam đứng ở cửa lớn tiếng hét lên vài lần.

Nhưng trong phòng vân không có động tĩnh gì cả.

Tô Lam tức giận đến mức bốc khói trên đầu, cô nhấc chân đạp mạnh về phía tấm cửa: “Chiến Lưu Thành, tôi cảnh cáo anh!

Tôi đếm đến ba, nếu anh còn không ra mở cửa cho tôi, tôi sẽ gọi cảnh sát ngay lập tức!”

“Tôi tin rằng trên thế giới rộng lớn này, nhất định sẽ có người có thể trừng trị loại người độc ác như anh!”

Ngay khi Tô Lam chuẩn bị lấy điện thoại di động ra, trong phòng liền vang lên tiếng động khẽ.

Chỉ nghe thấy một âm thanh “Lạch cạch” giòn giã, và cánh cửa nặng nề trước mặt bị mở ra từ bên trong.

Người mở cửa không phải ai khác ra, mà chính là Chiến Lưu Thành.

Lúc này, trên người anh ta đang mặc một bộ đồ ngủ màu xám, ánh mắt ngái ngủ, ngơ ngác đứng ở cửa.

Nhưng khi anh ta nhìn rõ người phụ nữ đang đứng trước mặt anh ta là ai, đôi mắt mờ ảo ban đầu của anh trở nên rõ ràng ngay lập tức: “Quả ớt nhỏ, sao lại là cô vậy?”

Ngay khi Chiến Lưu Thành nhìn thấy Tô Lam, cả người lập tức trở nên có tỉnh thần.

Anh ta xoa tay híp mắt mỉm cười, không quên tự luyến mà chỉnh lại mái tóc của mình một chút: “Quả ớt nhỏ, làm sao cô biết địa chỉ nhà của tôi? Có phải cô cuối cùng cũng đã nghĩ thông suốt, dự định chấp nhận tôi hay không?”

“Đúng rồi, cô đã làm xong giấy chứng nhận ly hôn chưa? Có cần tôi ra mặt không?”

Nhìn thấy Chiến Lưu Thành lúc này vấn đang nói nhảm ở đây, giả vờ như người không biết chuyện gì, Tô Lam càng thêm tức giận.

Cô mở miệng măng: “Chiến Lưu Thành, cái tên khốn kiếp nhà anh! Đồ đàn ông cặn bãi! Mọi chuyện đã đến mức này rồi, anh còn dám giả bộ trước mặt tôi à?”

Đối mặt với câu hỏi mang theo khí thế hung hăng của Tô Lam, Chiến Lưu Thành cũng cảm thấy chẳng hiểu gì cả.

Anh ta đưa tay gãi gãi sau đầu, vẻ mặt có chút vô tội: “Không phải đâu quả ớt nhỏ, tôi thật sự không hiểu cô đang nói cái gì cả, tôi không có nói giốn với cô!”

“Cô biết tôi vẫn luôn thích cô, tôi ở trước mặt cô là chân thành nhất, làm sao có thể giả bộ cho được?”

“Anhl”

Tô Lam thực sự bị trình độ vô liêm sỉ của người trước mặt này làm cho phục luôn rồi.

Cô cố nén hơi thở ra và kiên nhẫn giải thích: “Được, anh vẫn còn giả bộ với tôi có đúng không? Vậy tôi hỏi anh, tối hôm qua anh đã đi?”

Đối mặt với câu hỏi của Tô Lam, Chiến Lưu Thành vươn tay gãi gãi sau đầu, sau đó một tay nhấc bộ đồ ngủ trên người lên, thậm chí còn rung rung một chút: “Quả ớt nhỏ, cô không thấy bây giờ tôi đang ăn mặc như thế nào sao?
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5102


Chương 5102

Đương nhiên là tối hôm qua tôi ngủ ở nhà của mình rồi!”

Tên lưu manh này vấn còn giả bộ ngu ngốc ở đây!

Tô Lam lập tức tái mặt vì tức giận trước thái độ vô tội của anh ta.

Cô tiến lên vài bước, túm lấy áo ngủ của Chiến Lưu Thành, tức giận nói: “Chiến Lưu Thành, anh vẫn là đàn ông sao? Tôi đã nói với anh ngay từ đầu là Tô Lam tôi là phụ nữ đã có gia đình, chuyện của hai chúng ta là không thể nào!”

“Anh thật sự khó chịu cái gì,có thủ đoạn gì thì cứ ra tay với tôi này! Không cần thiết phải kéo Nguyễn Phương Thảo vào! Anh có biết trinh tiết quan trọng như thế nào đối với một cô gái không?”

“Nhưng hãy nhìn xem đêm qua anh đã làm cái gì đi! Nguyễn Phương Thảo bây giờ trốn ở nhà một mình, không thèm nghĩ tới chuyện ăn uống, nếu chuyện này tiếp diễn, tôi thực sự nghỉ ngờ cô ấy sẽ vì trâm cảm mà không nghĩ thông nổi, anh như thế này sẽ hại cô ấy, anh có biết hay không hả?”

“Tên khốn kiếp còn giả bộ trước mặt tôi, anh còn là người hay sao?”

“Chờ đã, cô đang nói gì vậy? Nguyễn Phương Thảo cô ấy đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Chiến Lưu Thành tuy rằng vẫn còn đang bối rối, nhưng vẻ mặt của anh lúc này đã dần trở nên nghiêm túc hơn một chút.

Tô Lam đang định mắng anh ta giả ngu, nhưng Chiến Lưu Thành đã trực tiếp cắt lời cô: “Cô chờ đất Tôi biết, hiện tại nhìn cô như thế này, cho dù tôi có nói cái gì, cô cũng sẽ không tin, nếu đã như vậy, tôi thấy tôi cũng không cần giải thích thêm điều gì khác nữa, bây giờ cô lập tức đưa tôi đến gặp Nguyễn Phương Thảo, tôi tin răng sau khi gặp cô ấy, sự thật sẽ được đưa ra ánh sáng! “

“Anh còn muốn gặp cô ấy sao? Anh không cho rằng những việc xấu xa mà anh làm còn chưa đủ vừa lòng hay sao?

Bây giờ còn định sỉ nhục ngay trước mặt cô ấy hay sao?”

“Cái gì? Rốt cuộc tối hôm qua tôi đã làm cái gì, cô nói rõ ràng ra đi!”

“Tối hôm qua anh làm gì ư? Tối hôm qua chính tay anh chuốc cô ấy say, còn đưa cô ấy vào phòng người khác, anh nói xem anh đã làm cái gì? Làm loại chuyện này còn giả bộ ngây thơ, anh đung là vô liêm sỉ!”

“Cô nói cái gì cơ?”

Sau khi nghe thấy lời mắng mỏ của Tô Lam, sắc mặt Chiến Lưu Thành đột nhiên thay đổi.

Anh ta lập tức kéo lấy Tô Lam lao ra khỏi nhà.

Nhưng chưa kịp đi hai bước đã cúi đầu, thấy bộ dạng xốc xếch của mình, bực bội quay vào trong nhà, thay một bộ quần áo thể thao với tốc độ nhanh nhất.

Ngay cả Tô Lam, người đang đứng ở cửa, nhìn cảnh này cũng nhất thời không phản ứng kịp.

Cho đến khi Chiến Lưu Thành chạy ra cửa vài bước, lo lắng nhìn Tô Lam: “Cô còn ngây ra đó làm gì vậy? Tôi sẽ đi gặp cô ấy với cô, nếu có hiểu lầm gì trong chuyện này, tôi nhất định sẽ giải thích rõ ràng với cô ấy!”

Năm phút sau, Tô Lam một mặt hoang mang ngồi trên ghế phó lái của chiếc xe trắng của mình Mà Chiến Lưu Thành thì lại đang lái xe của cô, rời khỏi tiểu khu và lái về hướng nhà của Nguyễn Phương Thảo.

Tô Lam ngơ ngác nhìn dòng xe cộ trước mặt, cảm thấy đầu mình chắc chắn là có nước chui vào rồi.

Bởi vì nếu không có nước chui vào, thì làm sao cô có thể đồng ý đưa Chiến Lưu Thành đi gặp Nguyễn Phương Thảo được cơ chứ?

Thế nhưng…
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5103


Chương 5103

Tô Lam nghi ngờ quay đầu lại, dùng tâm mắt liếc nhìn khuôn mặt lo lắng gấp gáp của Chiến Lưu Thành Cứ cảm thấy khí chất trên người anh ta lúc này có chút khác so với trước đây.

Trên khuôn mặt tuấn tú kia, tuy rằng các đường nét trên khuôn mặt gần như là không khác gì, nhưng nhìn kĩ lại vẻ mặt thì lại tốt hơn trước đây nhiều một chút.

Tô Lam cũng biết răng ánh mắt một người thì nhất định là không biết nói dối nhất.

Nếu một người nói dối, sẽ có một số thay đổi nhỏ trong mắt anh ta.

Nhưng vào lúc này, cô có thể cảm nhận được sự lo lắng hiện ra trong mắt Chiến Lưu Thành không phải là giả vờ.

Nếu đúng như vậy thì rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra đêm qua?

Nếu anh ta thực sự lo lắng cho sự an toàn của Nguyễn Phương Thảo, làm sao anh ta có thể đưa cô ấy đang nửa mê nửa tỉnh đến phòng của một người đàn ông khác?

Nguyễn Phương Thảo sẽ không bao giờ nói dối về những điều như vậy, dù sao thì cô ấy cũng thích Chiến Lưu Thành nhiều nhưu thế.

Nếu Chiến Lưu Thành không nói dối, †ại sao Chiến Lưu Thành lại giả vờ lo lắng vội vã trước mặt cô như vậy được?

Lế nào chuyện đêm qua thực sự có hiểu lâm gì đó hay sao?

Tô Lam chỉ cảm thấy trong đầu một mảnh hỗn loạn, nhất thời cũng không biết phải làm sao.

Sau khoảng hai mươi phút, xe đã đến tầng dưới trong tiểu khu.

Tô Lam dẫn Chiến Lưu Thành vào thang máy đi đến cửa nhà Nguyễn Phương Thảo.

Hai người một trước một sau lần lượt đi vào cửa.

Nhưng khi Tô Lam đi đến đẩy cửa phòng của Nguyễn Phương Thảo, cô lại phát hiện cửa phòng đã bị cô ấy khóa từ bên trong.

Trước đây Tô Lam chính là một bác sĩ tâm lý, vì vậy cô rất rõ ràng về phản ứng này.

Những người như Nguyễn Phương Thảo, người vừa phải chịu k*ch th*ch và tổn thương rất lớn, tạm thời sẽ sản kinh ra tâm lí phòng thủ vô cùng mạnh mẽ đối với người và sự vật ở thế giới bên ngoài.

Vì vậy, ngay cả khi cô ấy ở nhà một mình, cô ấy vẫn sẽ cảm thấy vô cùng hoảng sợ.

Từ đó tất cả các cửa ra vào, cửa sổ và thậm chí cả rèm cửa trong phòng cũng đều bị khóa kín lại.

Để cho bản thân đều ở trạng thái cực kỳ khép kín, như vậy mới có thể có được chút cảm giác an toàn.

“Cốc cốc cốc.”

Tô Lam gõ cửa phòng và nói lớn: “Phương Thảo, cô có thể mở cửa phòng ra trước được không? Tôi đã đưa Chiến Lưu Thành đến đây rồi, nhưng hình như anh ta có ý kiến khác về chuyện xảy ra tối hôm qua, nếu thật sự có hiểu lầm gì trong đó, hai người có thể giải thích rõ ràng hiểu lầm được không?”

Vừa nghe thấy giọng nói bên ngoài, vừa nghe thấy cái tên của Chiến Lưu Thanh, Nguyễn Phương Thảo vốn dĩ vẫn đang chìm đắm trong ác mộng lập tức hoàn hồn lại.

Trên khuôn mặt cô cùng tái nhợt của cô dấy lên một chút vui mừng.

Cô ấy đi chân trần, nhảy khỏi giường gần như ngay lập tức.

Vì tối hôm qua bị giày vò quá nhiều, cả người cô ấy suýt chút nữa thì nhữn ra không đứng vững được, vân phải đỡ lấy giường thì mới đứng vững được lại.

Cô ất vui vẻ bước tới cửa, và khi tay phải chuẩn bị mở khóa cửa, động tác của bàn tay cô ấy lập tức trở nên c**ng c*ng!

Không đúng, cô ấy không thể gặp anh ta được!

Bây giờ cô ấy đã không còn sạch sẽ nữa, cô ấy đã không còn mặt mũi nào để gặp anh ta nữa rồi!
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5104


Chương 5104

Cô ấy yêu anh ta, thế nhưng cũng hận anh ta.

Bởi vì cô nhớ vô cùng rõ ràng rằng Chiến Lưu Thành đã nói với chính mình những gì trước khi rời đi vào đêm qua.

Lúc đó cô ấy đang năm mê man trên giường, nửa mê nửa tỉnh.

Đôi mắt ngái ngủ mở ra, nhìn Chiến Lưu Thành đang thản nhiên đứng bên cạnh giường.

Nhưng Chiến Lưu Thành cúi người nói nhỏ vào tai cô: “Cô quấn lấy tôi lâu như vậy, không phải là vì hôm nay hay sao? Không phải chỉ là vì hưởng thụ sự sung sướng trên thể xác hay sao? Vậy hôm nay tôi sẽ thỏa mãn cô, cho cô kí ức cả đời khó mà quên được!”

“Hãy tận hưởng đi, ngày mai lại nói cho tôi biết cảm nhận trên cơ thể của cô, nói cho tôi biết người đàn ông đó có tuyệt vời hay không, có yêu cô hay không…’ Lúc đầu Nguyễn Phương Thảo còn mơ mơ hồ vẫn chưa hoàn hồn, thậm chí cô ấy còn không hiểu Chiến Lưu Thành nói những lời này là có ý gì.

Tới tận sau khi Chiến Lưu Thành xoay người rời đi, cửa phòng lại bị mở ra.

Một bóng người cao lớn từ từ đến gần, người đó thở gấp gáp mà nhào lên…

Nguyễn Phương Thảo có thể cảm thấy rằng người đó dường như đã mất đi lý trí.

Mùi rượu trên người anh ta rất nồng nặc, cho dù cô ấy có giải thích như thế nào, có khóc lóc xin tha như thế nào, anh ta cũng mặc kệ không thèm quan tâm…

Cho đến khi cơn đau thấu tìm gan xâm chiếm, Nguyễn Phương Thảo mới nhận ra rằng những lời Chiến Lưu Thành nói khi rời đi rốt cuộc là có ý gì.

Anh ta đã đưa cô ấy cho một người đàn ông khác!

Nguyễn Phương Thảo kinh hoàng mà rụt tay lại.

Cô ấy loạng chà loạng choạng lùi lại vài bước, lần nữa quay trở về giường co rụt lại một chỗ.

Lần này cô ấy không chỉ cuộn mình †rong góc giường, thậm chí còn ôm hết chăn trên giường lên quấn chặt người, không để lại kẽ hở.

Tô Lam vẫn đang đứng ngoài cửa, dường như nghe thấy động tĩnh bên trong.

Ngay khi cô nghĩ rằng cánh cửa phòng ngủ sẽ thuận lợi mở ra thì bỗng nhiên phát hiện bên trong lại không còn phát ra thêm tiếng động nữa.

Tô Lam không nhịn được mà nhíu mày.

Cô nhẹ nhàng thả nhẹn động tác lại, rồi lại gõ lên cửa phòng mấy lần nữa.

Khi cô cất tiếng lên lần nữa, giọng cô cũng trở nên vô cùng nhẹ nhàng: “Phương Thảo, hay là cô có thể mở cửa trước, có lời gì thì chúng ta cứ mở cửa nói chuyện thẳng với nhau có được hay không?

“Tôi đưa Chiến Lưu Thành đến đây thay cô. Nếu cô có gì thắc mắc, có điều gì còn nghi ngờ, có gì muốn hỏi, thì cô đều có thể hỏi anh ta”

“Cô cứ yên tâm đi, có tôi ở đây, anh †a tuyệt đối sẽ không dám bắt nạt cô đâu!”

Mặc dù Tô Lam đã nói đến mức này rồi, nhưng vẫn không có động tĩnh gì trong phòng như cũ.

Sắc mặt của Chiến Lưu Thành đang đứng bên cạnh cô cũng dần dần có chút khó coi.

Anh ta bước tới một bước và bắt đầu dùng tay đập cửa, thậm chí còn hét lớn vào bên trong: “Nguyễn Phương Thảo là tôi, cô mở cửa trước đi. cô có chuyện gì, có hiểu lầm gì, hai chúng ta có thể đối mặt với nhau để nói chuyện được không?”

“Cô yên tâm, nếu như thật sự có vấn đề gì, tôi nhất định sẽ giải thích rõ ràng với côi”
 
Back
Top Dưới