Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5065


Chương 5065

Ánh mắt của Lâm Thúy Vân rất phức tạp, cô ấy cứ như vậy nhìn Lục Mặc Thâm.

Cái loại cảm giác tràn ngập tức giận căng phồng lúc xe lăn bánh đến dưới bãi đậu xe giờ phút này cũng đã sớm biến mất không còn chút bóng dáng.

Thay vào đó là một cảm xúc vô cùng phức tạp.

“Tại sao anh lại nói dối em?”

Lâm Thúy Vân biết rằng cho đến nay, những hành vi khác nhau của Lục Mặc Thâm đã chứng tỏ rằng anh ta không hề vượt quá giới hạn.

Nhưng nếu anh ta đã không vượt quá giới hạn thì tại sao anh ta lại chột dạ mà nói dối cô ấy đây?

Điều mà Lâm Thúy Vân cần nhất lúc này là một câu trả lời có thể thuyết phục được bản thân.

Đến nồi bây giờ cô ấy không còn thời gian để đấu võ mồm với mẹ Lục nữa.

Lâm Thúy Vân nhìn vẻ mặt bình tĩnh của thản nhiên của Lục Mặc Thâm, lại bổ sung một câu: “Rõ ràng anh muốn cùng cô gái nhỏ đó đi ăn đồ ăn Pháp, tại sao lại nói với em là phải tiếp đãi một khách hàng rất quan trọng?”

“Nếu hôm nay em không phát hiện ra, thì từ nay về sau anh định tiếp tục trốn em ngày ngày đi cùng con nhỏ đó sao?”

Mẹ Lục vốn đã im lặng đứng bên cạnh cô ấy, nhưng sau khi nghe lời chất vấn của Lâm Thúy Vân, bà đột nhiên giận đến không chỗ phát tiết.

Bà lập tức xông lên phía trước mà hỏi: “Lâm Thúy Vân, ý của cô là gì? Tôi có thể đồng ý để cô bước vào cửa nhà họ Lục chúng tôi đã là ân huệ to lớn cho cô rồi! Cô lại còn không biết tốt xấu như vậy?”

“Mặc Thâm nó là một doanh nhân, giáo sư chỉ là một trong những nghề phụ của nó thôi, loại chuyện gặp dịp thì chơi này vốn chính là chuyện ắt không thể thiếu!”

“Còn chuyện nó nói dối cô, đó là bởi vì cô đang mang thai máu mủ nhà họ Lục chúng tôi, cũng là để cho cô khỏi suy nghĩ lung tung! Chứng tỏ trong lòng nó vẫn còn có cô! Cô còn ở nơi này không biết trời cao đất rộng chất vấn nó, cô có biết xấu hổ không hả?”

Ngay khi lời quở trách này của mẹ Lục vừa dứt, Lâm Thúy Vân đã trực tiếp mở miệng mỉa mai: “Dì à, cháu không có nói chuyện với dì”

“Cô… cô có thái độ gì đấy!”

Mẹ Lục lập tức giận đến thở hổn hển, bà quay đầu lại nhìn con trai, bắt đầu phàn nàn tố cáo: “Mặc Thâm, con nhìn xem này, con nhìn cho rõ đi! Cô ta dám ở trước mặt con nói chuyện với mẹ như vậy đấy, đây chính là người vợ tốt mà con cưới về àI”

“Con nhìn cho rõ đi! Bình thường lúc con không có ở nhà, con không biết cô ta đối xử với mẹ như thế nào đâu!”

Lục Mặc Thâm mờ mịt nhìn mẹ mình: “Mẹ, khi mẹ chất vấn cô ấy, xin hãy nghĩ xem mẹ dùng giọng điệu thế nào để nói với cô ấy trước đã.”

Sau khi nghe câu trả lời của con trai, mẹ Lục đã hoàn toàn choáng váng.

Vì bà nhận thấy rằng dù bà có nói gì hay gieo bất hòa ly gián trước mặt con trai mình như thế nào đi chăng nữa.

Lục Mặc Thâm luôn luôn vô cùng kiên định mà đứng về phía Lâm Thúy Vân.

Và loại tin tưởng này là hoàn toàn vô điều kiện, cho dù mình có phá hủy nó như thế nào đi nữa đều là vô dụng.

Giờ phút này tim, gan, phèo, phổi của mẹ Lục đều đau, bà ồm ngực: “Ông trời của tôi ơi, tao thật sự phí công nuôi một đứa con trai như mày, rốt cuộc thì mày đã bị con hồ ly này làm phép hay bỏ bùa mê thuốc lú gì rồi?”

Lục Mặc Thâm hoàn toàn không đáp lại lời phàn nàn của mẹ Lục Ánh mắt của anh ta yên lặng nhìn vào Lâm Thúy Vân và nói rõ từng chữ: “Nếu anh nói cho em biết, anh cũng là một người bị hại thì sao.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5066


Chương 5066

Thực ra mà nói, Lâm Thúy Vân chưa bao giờ là loại người giả tạo và già mồm.

Từ đầu đến cuối, cho dù vừa rồi cô ấy có thấy cô Kỳ Lam kia kéo lấy cánh tay của Lục Mặc Thâm xuất hiện trong nhà hàng Pháp.

Thì cô ấy cũng chưa bao giờ nghĩ rằng Lục Mặc Thâm sẽ thực sự lừa dối mình.

Lý do khiến cô ấy tức giận đến mức thậm chí còn cào nát mặt trước chiếc Maserati của anh ta là bởi vì Lục Mặc Thâm đã lừa gạt cô ấy.

Trong những năm qua hai người ở bên nhau, mặc dù cũng từng có những lần cãi vã, cũng từng bất đồng, từng giận hờn nhau.

Thậm chí, hai người còn từng trải qua sóng gió rơi xuống vách đá hay nhảy khỏi một tòa nhà.

Cũng có thể coi là sống chết có nhau.

Cả đoạn đường này, Lâm Thúy Vân từ trước tới nay chưa bao giờ nghi ngờ tình cảm của Lục Mặc Thâm dành cho mình dù chỉ một giây.

Vì vậy, khi Lục Mặc Thâm nói với cô ấy câu anh ta cũng là nạn nhân, khuôn mặt nhỏ rối bời của Lâm Thúy Vân liền dịu đi ngay lập tức.

Cô ấy nhìn anh ta với đôi mắt sáng ngời lấp lánh, mở miệng nói mà gần như không có chút do dự nào: “Chỉ cần anh nói thì em sẽ tin.”

Những từ ngắn gọn này rất đơn giản và gọn gàng, nhưng chúng cũng rất mạnh mẽ.

Khiến cho lồng ngực của Lục Mặc Thâm vốn vấn còn một chút lo lắng thấp thỏm liền chấn động mạnh.

Lần này, khi Lâm Thúy Vân vạch xe của mình đến nham nhở nghiêm trọng trong bãi đậu xe ngầm, Lục Mặc Thâm đã nghĩ rằng anh ta sẽ phải gánh nhận một trận gió tanh mưa máu.

Trên thực tế, anh ta cũng đã chuẩn bị cho trận chiến.

Dù Lâm Thúy Vân có quậy phá náo loạn đến đâu, anh ta cũng sẽ tuyệt đối không có bất kỳ một câu oán giận phàn nàn nào.

Nhưng Lâm Thúy Vân đã nói gì?

Thay vì lên án phát tiết sự tức giận, cô ấy đã khiến anh ta cảm động.

Chỉ cần anh nói thì em sẽ tin.

Tám chữ này thể hiện sự tin tưởng vô điều kiện của Lâm Thúy Vân dành cho anh ta.

Trong một lúc, Lục Mặc Thâm chỉ cảm thấy cả trái tim mình đều được bao bọc bởi đôi mắt sáng lấp lánh của cô ấy, cả người dần trở nên ấm áp hơn.

Hai người cứ thế bốn mắt nhìn nhau, †rong không khí như chứa đầy những tình cảm cô đọng đến không thể tản ra.

Nếu họ không ở trong một bệnh viện nơi mọi người qua lại tấp nập thì anh ta đã không do dự mà ôm Lâm Thúy Vân vào trong vòng tay của mình.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Còn mẹ Lục ở bên cạnh gần như ói ra một ngụm máu sau khi nhìn thấy ánh mắt qua lại của hai người họ.

Bà luôn biết rằng Lâm Thúy Vân là một con hồ ly tỉnh rất có bản lĩnh.

Nhưng bà chưa bao giờ nghĩ răng con hồ ly này lại có trình độ cao như vậy!

Rõ ràng là cô ta không tìm hiểu kỹ mà đã cố tình gây sự.

Thậm chí còn cào vào xe của con trai mình và còn làm hại nó bị thương nữal Vậy mà cuối cùng, Lục Mặc Thâm chẳng những không có tức giận mà còn cảm động trước lời nói của cô ta.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5067


Chương 5067

Trong trường hợp này, liền xem như đổi lại là mình năm đó e rằng cũng không có cách nào làm được.

Cũng khó trách con trai sẽ bị thủ đoạn của cô ta làm cho đầu óc choáng váng, bối rối đến mức không có cách nào tự kiêm chết Trong thế giới này, bạn có đôi mắt như thế nào thì sẽ có thể nhìn thấy thế giới như thế ấy.

So với trái tìm phi thường u ám tối tăm của mẹ Lục, những gì Tô Lam nhìn thấy lại là tình cảm chân thành và thuần khiết nhất.

Lâm Thúy Vân có được một người chồng hoàn hảo như giáo sư Lục chính là niềm hạnh phúc của cô ấy.

Và giáo sư Lục có được sự tin tưởng vô điều kiện của Lâm Thúy Vân, đó cũng là một loại may mắn.

Hai người họ thật sự là một cặp từ kiếp trước, là một cặp trời sinhI Sau lời nói của Lâm Thúy Vân, một nụ cười nhạt ấm áp tự nhiên xuất hiện trên khuôn mặt Lục Mặc Thâm.

Lâm Thúy Vân dường như cũng đã nhanh chóng quên đi tất cả những chuyện này.

Cô ấy lo lắng đi quanh Lục Mặc Thâm, cẩn thận định chạm vào anh ta, nhưng lại sợ vô tình chạm vào vết thương của anh: “Anh đúng là đồ ngốc, có phải anh bị thương nặng lắm không, có đau không?”

“Anh không sao đâu.”

Lục Mặc Thâm nhàn nhạt mở miệng, có vẻ giống như hoàn toàn không quan tâm đến vết thương sau lưng mình.

Lâm Thúy Vân cau mày, vươn tay muốn vén quần áo của Lục Mặc Thâm lên: “Cho dù không có việc gì em cũng phải nhìn xem, bằng không làm sao em có thể yên tâm được!”

Ngay khi Lâm Thúy Vân định vén quần áo của Lục Mặc Thâm lên, cô ấy vừa ngẩng lên đã thấy bác sĩ Bạch từ khoa cấp cứu đang đi về phía này: “Đừng nhìn nữa, anh ta chỉ bị bỏng nhẹ, tôi đã chườm lạnh, sau đó bôi một ít kem trị bỏng cho anh ta rồi.”

“Hiện tại cô đang kéo quần áo của anh ta. Chỉ cần động tác nặng hơn một chút, da lưng của anh ta có thể bị xước.

Đấn lúc đó, sẽ không còn là vết thương nhẹ nữa đâu.”

Lời nói của bác sĩ Bạch ngay lập tức khiến Lâm Thúy Vân dừng động tác lại.

Cô ấy vô cùng lo lắng sốt ruột mà nhìn Lục Mặc Thâm.

May mãn thay, sau khi nghe nói rằng anh ta chỉ bị bỏng nhẹ, trái tim của cô ấy cuối cùng đã rơi trở lại trong bụng.

Đúng lúc này, Tô Lam cũng vội vàng bước đến gần Lâm Thúy Vân mở miệng khuyên: “Thúy Vân, đừng lo lắng, vừa rồi khi bôi thuốc mình cũng đã ở đó. Thời tiết bây giờ lạnh hơn, vì vậy giáo sư Lục cũng mặc quần áo tương đôi dày dặn.

Lưng của anh ấy chỉ bị bỏng nhẹ và không có gì nghiêm trọng đâu, cậu an †âm đi!”

Bác sĩ Bạch gật đầu, đưa một số loại thuốc chống viêm và một số loại thuốc bôi trị bỏng nước trong tay cho Lâm Thúy Vân trước mặt: “Đây là một số loại thuốc tôi kê đơn để uống và bôi. Liều lượng và tần suất được ghi rõ ràng trên vỏ. Sau khi về nhà hãy chú ý hơn. Sắp tới không được chạm phần bị thương vào nước.”

Lâm Thúy Vân liên vội vàng nhận lấy những thứ đó, biết ơn nói: “Cảm ơn bác sĩ Bạch!”

“Tôi còn có rất nhiều việc phải giải quyết ở phòng cấp cứu nên không thể tiếp tục ở lại.”

Bác sĩ Bạch nói đến đây định quay người rời đi, nhưng đột nhiên cô ấy lại nhìn thấy mẹ Lục đang đứng bên cạnh họ.

Trên khuôn mặt cô ấy lộ ra biểu hiện †Ò mò: “Bác gái, không phải đang tìm trưởng khoa Nhậm sao? Ông ấy vừa trở lại văn phòng, lúc này xem ra hẳn là không có tiếp nhận bệnh nhân đâu.”

Sau khi nghe bác sĩ Bạch nói, vẻ mặt của mẹ Lục rõ ràng có chút bất an.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5068


Chương 5068

Bà gần như vô thức liếc nhìn về phía Lục Mặc Thâm rồi hoảng hốt rũ mắt xuống: “Ồ, tôi biết rồi, hiện tại không có chuyện gì, không cần nữa.”

Bác sĩ Bạch không nghĩ nhiều, gật đầu và xoay người rời đi.

Ngược lại là Lục Mặc Thâm đứng ở một bên lại có một ý nghĩ.

Vừa rồi khi nói chuyện với bác sĩ Bạch, vẻ mặt hoảng hốt của mẹ Lục đều hiện rõ trong mắt anh ta.

Trong lòng anh ta nổi lên những nghỉ ngờ: “Mẹ, mẹ đi gặp trưởng khoa Nhậm à? Là có chỗ nào không thoải mái sao?”

Vẻ mặt của mẹ Lục hơi cứng lại, nhưng bà nhanh chóng giải thích: “Ồ, cũng không có gì to tát, là do thuốc mẹ mang đến từ thủ đô gần như đã uống hết, nên mẹ nghĩ đến việc đến chỗ bác sĩ Nhậm lấy thêm một ít.”

“Thế thôi nhé, Mặc Thâm à, nếu con không có việc gì nữa thì mẹ liền đi trước, ngày khác sẽ tới thăm con!”

Khi mẹ Lục xoay người rời đi, bước đi của bà rất vội vã, thậm chí bà còn chưa kịp hoàn hồn khi lỡ va vào bệnh nhân bên cạnh thì đã bà vội vàng bỏ đi.

Nhìn thấy bóng lưng vội vàng hấp tấp của bà, ánh mắt Lục Mặc Thâm lóe lên.

Anh ta nhớ rất rõ ràng, loại thuốc mà mẹ anh ta đang dùng là loại thuốc đặc trị bệnh tâm thần được nhập khẩu từ nước ngoài.

Thuốc này hiện chỉ được kê đơn tại những bệnh viện hàng đầu trong các bệnh viện công ở thủ đô.

Cho nên vừa rồi mẹ Lục nói đi tìm chủ nhiệm Nhâm để kê đơn thuốc chắc chắn là bà đang nói dối.

Vì bệnh viện trung ương hoàn toàn không có tồn kho loại thuốc này.

“Chồng, anh có chuyện gì vậy?”

Thấy Lục Mặc Thâm đang nhìn chằm chằm vào lối ra, Lâm Thúy Vân tò mò đưa tay ra lắc lắc trước mặt anh ta: “Đừng nói anh vẫn đang nhớ đến con hồ ly tinh kia nhé?”

Lục Mặc Thâm định thần lại, anh ta tức giận nói với Lâm Thúy Vân: “Nếu anh thực sự vẫn đang suy nghĩ về con hồ ly nhỏ đó thì em có cho tôi vào nhà không?”

Lâm Thúy Vân ngay lập tức lên giọng, khí thế hùng hổ nói: “Đương nhiên là không rồi, còn muốn vào nhà sao? Không đuổi anh ra ngoài là may lắm rồi!”

“Cái cô nàng đanh đá chua ngoa này.”

Nghe Lục Mặc Thâm nói những lời này với giọng điệu có phần cưng chiều, trong lòng Lâm Thúy Vân mới cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Nhưng cô ấy vân giả vờ lạnh lùng, hai tay vẫn đặt trên ngực: “Em cảnh cáo anh, chuyện này không dễ trở mình như vậy đâu! Bây giờ Tô Lam ở đây, em sẽ cho anh chút mặt mũi, sau khi trở về nhà, anh nhất định phải giải thích rõ ràng toàn bộ mọi chuyện từ đầu đến cho em, nếu không, hãy cẩn thận với mười màn tra tấn hàng đầu của nhà họ Lâm!”

Lục Mặc Thâm không nói chuyện mà chỉ đưa tay ra nhẹ nhàng xoa đầu Lâm Thúy Vân.

Vì Tô Lam vẫn còn ở đây nên hai người bọn họ không định gọi tài xế nữa mà để Tô Lam tiện đường đưa họ vê.

Ngay lúc cả nhóm chuẩn bị rời khỏi bệnh viện, vừa vào thang máy, Lục Mặc Thâm lại giống như là đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó: “Hai người đi xuống trước đi. Hình như anh còn sót lại thứ gì đó ở quầy lẽ tân của bệnh viện.”

Lâm Thúy Vân gật đầu: “Vậy thì nhanh lên, bọn em đợi anh ở bãi đậu xe bên dưới!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5069


Chương 5069

“ừỪ”

Lục Mặc Thâm nhìn cửa thang máy từ từ đóng lại, lúc này mới đi về phía quầy lễ tân của bệnh viện.

Anh ta vừa bước đến quầy lễ tân thì thấy đôi mắt của cô y tá ở quầy lễ tân sáng lên khi nhìn thấy anh ta đến: “Anh Lục, điện thoại di động mà anh để quên ở quầy lễ tân.”

Lục Mặc Thâm nhẹ gật đầu xem như trả lời, thuận tay nhận lại điện thoại di động của mình: “Tôi biết rồi.”

Lời còn chưa kịp nói xong thì anh ta đã trực tiếp xoay người rời đi.

“Trời ạ, anh ấy đẹp trai quá, trong đời tôi chưa từng thấy người nào đẹp trai như vậy!”

“Ừ, ngay cả khi anh ấy hờ hững như vậy, tôi vẫn cảm thấy đầy sức hút!”

“Hừ, nếu có thể tìm được một người bạn trai như vậy, cho dù khiến tôi giảm thọ mười năm cũng được nhai”

“Được rồi, cô lo mà tăng ca cho tốt và bớt mơ mộng đi!”

“Nghe cô nói kìa, ước mơ luôn luôn cần thiết, phòng trường hợp một ngày chúng được hiện thực hóa một cách Tình cời”

“Không biết tại sao, tôi lại nghĩ lời nói của cô đặc biệt có lý, tôi vậy mà nhất thời không thể phản bác…”

Hai cô gái quầy lễ tân cứ thấp giọng lẩm bẩm, trêu chọc.

Lục Mặc Thâm cũng không để ý, sau khi nhận điện thoại, đầu tiên anh ta không đi về phía thang máy, mà xoay người đi về phía phòng làm việc của các bác sĩ.

Anh ta đi hết một quãng đường về phía trước, cho đến khi đi đến cuối hành lang, dừng lại trước cửa phòng Trưởng khoa Phụ sản.

Anh ta quay đầu lại, trên tấm biển bên phải là tên của bác sĩ trưởng khoa, Nhậm Bác Vĩ.

Lúc này, trưởng khoa Nhậm dường như đang tiếp những bệnh nhân khác.

Ngay sau khi hội chẩn xong, ông ta dặn bệnh nhân một số lưu ý trước và sau khi làm phẫu thuật.

Cũng chính vào lúc này, cửa phòng làm việc đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài.

Trưởng khoa Nhậm rất không hài lòng đứng lên và nhìn ra cửa.

Ông ta liền trực tiếp nhìn thấy một thanh niên cao to, ngoại hình vô cùng đẹp trai bước vào.

“Thưa anh, nếu anh là bệnh nhân thì vui lòng xếp hàng bên ngoài đăng ký, bây giờ tôi…”

Trưởng khoa Nhậm nói với vẻ không hài lòng, và biểu hiện trên khuôn mặt của ông ta trở nên có chút khó coi trong một lúc.

Tuy nhiên, Lục Mặc Thâm không quan tâm đến điều này, anh ta bước thẳng đến chỗ trưởng khoa Nhậm trong ánh mắt ngạc nhiên của các bệnh nhân và y tá: “Xin hỏi ông có biết người phụ nữ này không?”

Trưởng khoa Nhậm cúi đầu nhìn xuống và thấy bức ảnh trong điện thoại của Lục Mặc Thâm.

Vì người phụ nữ trong ảnh không phải ai khác mà chính là mẹ Lục.

Sắc mặt của trưởng khoa Nhậm lập tức trở nên trắng bệch, ông ta cực kỳ kinh ngạc nhìn Lục Mặc Thâm.

Người thanh niên trước mặt và ảnh của mẹ Lục quả nhiên giống nhau đến sáu bảy phần.

“Cậu là con trai của bà ấy?”

Thấy mình còn chưa mở miệng nói gì mà trưởng khoa Nhậm đã nói ra thân phận của mình, biểu hiện trên mặt Lục Mặc Thâm càng lúc càng nặng nề: “Chúng ta nói chuyện một lát.”

Bệnh nhân bên cạnh cũng lộ ra vẻ không vui: “Trưởng khoa Nhậm, cho dù đây thực sự là bạn của ông, ông cũng phải xem xong bệnh cho tôi trước rồi nói, đừng có chen hàng như thế này chứ!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5070


Chương 5070

Trưởng khoa Nhậm nhìn chằm chăm vào Lục Mặc Thâm một lát, biểu hiện trên mặt ông ta rất phức tạp, như thể ông ta đang tham gia vào một cuộc đấu tranh tâm lý.

Một lúc sau, ông ta mới đưa tay bấm loa ngoài của chiếc điện thoại trong tay: “Y tá trưởng, phiền cô vào đây một lát.

Chẳng mấy chốc, một phụ nữ trung niên trong trang phục y tá trắng bước vào.

€ô ta lịch sự mở miệng hỏi thăm: “Trưởng khoa Nhậm, ông đang tìm tôi?”

Trưởng khoa Nhậm khẽ gật đầu: “Những biện pháp phòng ngừa sau phâu thuật của bệnh nhân này cần được giải thích cho anh ấy. Bây giờ tôi có một việc rất quan trọng khác cần giải quyết.”

“Vâng ạ.’ Hai người Lâm Thúy Vân và Tô Lam đều đã đợi xấp xỉ gân mười phút ở bãi đậu xe ở tâng dưới.

Nhưng vấn chẳng thấy được bóng dáng Lục Mặc Thâm đi xuống.

Lâm Thúy Vân vốn dĩ rất thiếu kiên nhân, cộng với cảm xúc khi mang thai thiếu ổn định, lúc này cô ấy đã có chút nóng nảy.

“Anh ấy xảy ra chuyện gì thế? Sao giờ còn chưa xuống?”

Lâm Thúy Vân dựa vào bên cạnh chiếc xe của Tô Lam, cau mày, trực tiếp lấy điện thoại di động của mình ra: “Không được, mình phải gọi thúc dục anh ấy mới được!”

Chỉ là số điện thoại của cô ấy vừa được gọi đi, còn chưa kịp kết nối thì cô ấy đột nhiên cảm thấy tay mình trống rỗng.

Khi Lâm Thúy Vân kinh ngạc quay đầu lại, cô ấy liền nhìn thấy Lục Mặc Thâm đang đứng đẳng sau lưng cô, tay cầm điện thoại di động của cô, ngắt cuộc gọi, trên mặt nở một nụ cười nhàn nhạt: “Làm sao vậy? Mới trong thời gian ngắn như vậy không có gặp mặt mà em đã nóng lòng nhung nhớ anh rồi à?”

Sau khi Lâm Thúy Vân nghe những gì Lục Mặc Thâm nói, cô ấy suýt nữa là đã trợn ngược mắt lên trên trời: “Giáo sư Lục, anh đường đường là một giáo sư của đại học Lan Ly đó. Anh có thể để ý một chút đến hình ảnh của chính mình ở những nơi công cộng như vậy được không? Anh có thể đừng có nói chuyện ngọt xớt như vậy được không?”

Hai người cứ vừa nói chuyện như Vậy, vừa quay người lên xe của Tô Lam.

Trong xe, Lâm Thúy Vân ngồi vào ghế kế bên tài xế, cùng Tô Lam câu được câu chăng trò chuyện với nhau.

Cô ấy đột nhiên nhớ tới chuyện có liên quan đến anh em nhà họ Chiến, vì vậy liền quay đầu lại nhìn Lục Mặc Thâm đang ngồi ở hàng ghế sau, dò hỏi: “Phải rồi, giáo sư Lục, không phải anh vừa đến Trung Bảo một chuyến sao? Anh có biết ai trong nhà họ Chiến ở Trung Bảo không?”

Sau khi nghe những lời của Lâm Thúy Vân, Lục Mặc Thâm hơi dừng lại rồi lập tức mở miệng dò hỏi: “Sao đột nhiên lại nhắc tới nhà họ Chiến ở đây vậy?”

Lâm Thúy Vân lui về phía sau, mắt cô ấy nheo lại, hai tay khoanh trước ngực và nhìn sang hướng của Lục Mặc Thâm: “Anh nói rõ đi, em chỉ là hỏi anh có biết hay không, cũng đâu phải để anh hỏi ngược lại em. Chẳng lẽ anh biết điều gì đó về gia đình họ?”

“Không chỉ những người trong thành phố của họ biết đến nhà họ Chiến, anh tin rằng trên khắp Bạch Lạc, bất kỳ ai tham gia vào giới kinh doanh đều nên biết đến họ, vì vậy anh nghĩ câu hỏi của em gần như tương đương với việc biết rõ còn cố ý hỏi, và anh từ chối trả lời nó.”

“Dừng!”

Lâm Thúy Vân không vui nhìn chằm chằm vào Lục Mặc Thâm: “Anh có biết là anh thế này là đang cố gắng che đậy sự việc không! Em chỉ hỏi anh một câu, anh liền đáp lại nhiều câu như vậy sao?”

“Không nói thì thôi, dù sao em cũng không có hứng thú gì với hai anh em nhà họ Chiến, tôi chỉ đơn giản là thay Tô Lam hỏi thăm một chút thôi!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5071


Chương 5071

Khi Lâm Thúy Vân đột nhiên nhắc đến tên Tô Lam, ánh mắt của Lục Mặc Thâm gần như vô thức hướng về cô, với một ý nghĩ sâu xa ẩn trong đôi mắt anh ta.

Từ gương chiếu hậu, Tô Lam bắt gặp ánh mắt có phần dò xét của Lục Mặc Thâm.

Thế là cô mỉm cười: “Cũng không có gì, tôi chính là ở trong bệnh viện ngấu nhiên gặp được, thuận miệng hỏi một chút, không có ý gì khác.

Cuộc trò chuyện này đã che đậy dưới sự pha trò của Tô Lam.

Rốt cuộc, nếu như Quan Triều Viễn biết mình có dính líu đến đứa con thứ hai của nhà họ Chiến, e rằng sẽ gây ra phiên phức không đáng có.

Khoảng nửa giờ sau, Tô Lam đưa hai người Lâm Thúy Vân và Lục Mặc Thâm đ ến trước cửa nhà của họ.

Lục Mặc Thâm tranh thủ lúc Lâm Thúy Vân đi tắm, đi tới mép ban công, lấy điện thoại ra gọi cho Quan Triều Viễn.

Điện thoại đổ chuông gần ba lần là đã được kết nối.

Bên kia điện thoại, giọng nói của Quan Triều Viễn đều đều và thờ ơ: “Có tin tức gì về Cố Vân Đình không?”

“Việc này thì vẫn chưa…”

“Còn chưa có tin tức của anh ta mà anh đã gọi điện thoại cho tôi? Chẳng lẽ muộn như vậy anh là dự định cùng tôi bàn luận cuộc sống, tâm sự lý tưởng sao? Tôi không có rảnh rỗi như vậy đâu!”

Chỉ nghe thấy giọng nói mang theo mấy phần mỉa mai của Quan Triều Viễn phát ra từ đầu dây bên kia.

Lục Mặc Thâm thản nhiên cười: “Cuộc sống và lý tưởng của tôi đã có Lâm Thúy Vân cùng tôi thảo luận.

Hôm nay tôi muốn nói với anh về hai anh em nhà họ Chiến.”

“Nhà họ Chiến, anh đang nói về nhà họ Chiến ở Trung Bảo sao?”

“Đúng vậy, khi hôm nay Tô Lam đi cùng Lâm Thúy Vân đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe trước khi sinh, Lâm Thúy Vân đã lỡ miệng nói với tôi về điều đó. Cô ấy đã hỏi tôi về hai anh em nhà họ Chiến ở Trung Bảo.”

“Chuyện này có liên quan gì đến tôi?”

“Tôi không biết chuyện này có liên quan gì đến anh hay không, nhưng nó nhất định có liên quan đến vợ anh.”

Khi nghe thấy tên của Tô Lam, giọng điệu của Quan Triều Viễn đã thay đổi rõ ràng: “Ý anh là gì? Công việc kinh doanh của nhà họ Chiến luôn rất mờ mịt, hơn nữa nhà bọn họ có quan hệ với cả hai bên chính tà. Anh nói với tôi rằng họ có quan hệ với Tô Lam?”

Khi Quan Triều Viễn nói điều này, giọng điệu của anh đầy hoài nghỉ.

Dù sao Tô Lam đi đâu làm gì gần như hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của anh.

Mối quan hệ giữa các cá nhân của cô rất đơn giản, và cô chưa bao giờ bị nhiễm những giao dịch đen đủi đó.

“Tôi cũng không biết giữa bọn họ là quan hệ gì, nhưng tôi thấy khi vợ anh nhắc đến chuyện đó, vẻ mặt cô ấy hình như có vẻ gì đó không thích hợp.”

“Tôi biết anh không muốn nhìn thấy người đó, nhưng nếu vấn đề này thực sự liên quan đến Tô Lam, tôi khuyên anh tốt nhất vấn là nên tìm hiểu chỉ tiết của vấn đề.”

Ngay khi hai người Quan Triều Viễn và Lục Mặc Thâm đang nói chuyện điện thoại, Quan Triều Viễn nghe thấy giọng nói lanh lảnh của bảo mẫu từ tầng dưới: “Thưa cô, cô đã về nhà?”

Lục Mặc Thâm ở đầu bên kia điện thoại dường như cũng mơ hồ nghe thấy giọng nói của bảo mẫu.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5072


Chương 5072

Anh ta không tiếp tục chủ đề mà thay vào đó nói: “Nếu có tin tức từ Cố Vân Đình, tôi sẽ thông báo cho anh trong thời gian sớm nhất.”

Nói xong, Lục Mặc Thâm trực tiếp cúp điện thoại.

Vẻ mặt tuấn tú của Quan Triều Viễn rõ ràng trở nên có chút khó coi.

Anh thờ ơ đứng bên lan can bằng phẳng trên tầng hai, cúi đầu nhìn xuống Tô Lam vừa bước vào cửa.

Mấy đứa trẻ đã sớm được anh đón về nhà từ trước.

Sau khi Tô Lam trở về, cô liền thân mật ôm Quan Tử Việt rồi hôn lên má cậu bé.

Thật đáng tiếc là Quan Tử Việt lại có một biểu hiện kinh tởm trên khuôn mặt của mình.

Tuy nhiên, mặc dù biểu hiện của cậu bé rất chống cự, nhưng chuyển động cơ thể của cậu lại không tạo ra một cử chỉ từ chối.

Qua đó có thể thấy rằng dù ngoài mặt cậu bé Quan Tử Việt luôn ghét bỏ mẹ của mình nhưng thật ra trong lòng cậu bé vẫn yêu mẹ.

Ánh mắt Quan Triều Viễn cau mày nhìn của Tô Lam, dần dần trở nên sâu thắm hơn một chút.

Làm sao mà Tô Lam lại có thể dính dáng đến hai anh em nhà họ Chiến đây?

Phải chăng hai anh em nhà họ Chiến cố tình tiếp cận Tô Lam chỉ vì chuyện của Hạ Phi Dương?

Nhưng liệu có mối liên hệ nào giữa bọn họ không?

Có vẻ như anh thực sự cần phải điều tra rõ ràng vấn đề này.

“Chồng à, xuống ăn cơm!”

Ngay khi Quan Triều Viễn vần còn đang mê man, anh đột nhiên nghe thấy tiếng Tô Lam gọi mình.

Vừa cúi đầu xuống, anh đã thấy ba đứa trẻ và Tô Lam đã ngồi ngay ngắn trên bàn ăn.

Quan Triều Viễn gật đầu và đáp lại.

Sau khi giải tỏa tâm trạng, anh nhẹ nhàng bước nhanh về phía Tô Lam.

Trong khoảng thời gian này, bởi vì Nguyễn Phương Thảo tham gia, tiến độ quay của ‘Đại Mộng Vô Song 2” cuối cùng cũng có thể tiến hành như dự kiến.

Theo hiệu quả này, tin rằng toàn bộ cảnh quay sẽ có thể hoàn thành xong trong khoảng hai tháng.

Đối với Nguyễn Phương Thảo mà nói, đây là cơ hội ra mắt lần nữa thật vất vả mới có được.

Vì vậy, cô ta đã cực kỳ nghiêm túc và chăm chỉ trong thời gian này.

Kể từ khi cô ta đến, về cơ bản trong toàn bộ đoàn làm phim, cô ta là người đến đầu tiên và cũng là người đi cuối cùng.

Với nỗ lực gần như cực nhọc dốc hết tâm huyết của cô ta, cả đoàn phim cuối cùng cũng lấy được câu nói cũng không tồi của Thẩm Thiên Nhật.

Phải biết trình độ khắc nghiệt của Thẩm Thiên Nhật trong toàn bộ giới đạo diễn là khét tiếng như thế nào!

Thậm chí người ta còn nói rằng nó gần như đã đến mức xoi mói.

Có thể khiến ông ta nói ra ba chữ “cũng không tồi” cho thấy kịch bản đã rất rất rất tốt.

Vào ngày này, Tô Lam không có nhiều việc trong tay.

Thế là liền dự định đến đoàn phim đế xem tình hình hiện trường.

Sự cảnh giác của Tô Lam đã có thể được coi là vô cùng thấp.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5073


Chương 5073

Nhưng dọc con đường này, kẻ theo dõi cô trắng trợn lộ liễu đến mức cô hoàn toàn không thể xem nhẹ bỏ qua.

Trên đường chuẩn bị tiến về đoàn phim, cô vừa mới lái xe ra khỏi chỗ ở.

Cô liền có thể nhìn thấy một chiếc xe thương mại Mercedes-Benz màu xám bạc qua gương chiếu hậu, theo sát xe của cô.

Lúc đầu, Tô Lam không quá coi trọng việc này.

Dù sao một chiếc xe sang trọng như thế này ra vào trang viên biệt thự là chuyện hết sức bình thường.

Nhưng khi Tô Lam đi qua năm sáu ngã tư liên tiếp, cô lại phát hiện ra rằng chiếc Mercedes màu xám bạc vẫn đang ở sát phía sau cô.

Cô đi nhanh thì nó đi nhanh, cô chạy chậm thì chiếc xe phía sau cũng chạy chậm lại.

Ban đầu, Tô Lam còn tưởng rằng thần kinh mình quá nhạy cảm.

Nhưng khi cô điều khiển xe vào bãi đậu xe ngầm của trường quay đoàn phim, chiếc Benz kia vẫn bám sát theo cô.

Trái tim cô cuối cùng cũng treo lên.

Trên thực tế, lúc trước cô ấy vốn là để tránh rêu rao quá mức.

Đó là lý do tại sao cô chọn một mẫu xe rất bình thường, và nó có thể được coi như một chiếc sedan tầm trung đến bình dân của BMW.

Trên đường đi đâu cũng thấy xe kiểu này, nhìn không bắt mắt.

Và biển số xe của cô cũng rất bình thường.

Phải chăng những người ngồi sau thấy mình là nữ tài xế nên bỗng nảy sinh ác ý và lên kế hoạch bám theo?

Nghĩ đến điều này, Tô Lam vốn đang định lái vào chỗ đậu xe bỗng dứt khoát đạp ga và bẻ lái về phía lối ra.

Khi rẽ lối rẽ đầu tiên, cô nhận thấy chiếc xe Benz vốn theo sau cô ngay sau lưng đã biến mất không còn bóng dáng.

Lúc đầu Tô Lam có chút lo lắng, cô tiếp tục dạo qua một vòng trong bãi đậu xe, thậm chí còn khóa chặt cửa xe.

Nhưng sau khi đi xong một vòng, cô vân không nhìn thấy chiếc xe Benz màu bạc đi theo cô vừa rồi.

“Chẳng lẽ thật sự là thần kinh mình quá nhạy cảm sao?”

Tô Lam im lặng vuốt vuốt huyệt Thái Dương của mình.

Kỳ thật theo lý mà nói thì gần đây cô | đã không vất vả trong một thời gian, hẳn là không đến độ lâm vào tình trạng lo lắng quá mức!

Cô hơi tự giêu cười một tiếng, dứt khoát một lần nữa tìm một chỗ đậu xe rồi cho xe vào.

Khi cô thu dọn đồ đạc và chuẩn bị đẩy cửa bước xuống xe.

Đột nhiên vào lúc này, một bóng đen vọt ra từ phía sau xe.

Cái bóng đen kia to cao vạm vỡ, dáng người cực kỳ gọn gàng nhanh nhẹn.

Anh ta lợi dụng lúc cửa xe của Tô Lam chưa khóa lại, mở băng ghế sau, bịt miệng Tô Lam rồi đẩy cô vào.

“AI Ưml”

Tô Lam gần như hét lên trong tiềm thức.

Chỉ là bàn tay to lớn bên người che mất cả miệng mũi, cô có làm gì cũng không kêu cứu được.

Theo phản xạ, cô suýt chút nữa đã đá và đạp vào bóng đen bên cạnh.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5074


Chương 5074

Vừa rồi là cô bất cẩn chủ quan, sau khi theo đuôi cô lâu như vậy mà lại đột nhiên biến mất.

Rõ ràng là đang chờ cơ hội để bắt cóc chính mình!

“Là tôi đây!”

Ngay khi Tô Lam không biết phải làm gì, một giọng nói trầm lạnh đột nhiên vang lên trên đầu cô.

Thậm chí có đầy sự đe dọa và không hài lòng trong đó.

Tô Lam sững sờ một lúc, cơ bắp toàn thân căng cứng, cô gần như vô thức ngẩng đầu nhìn sang: “Chiến Lưu Thành, sao lại là anh?”

Đúng vậy, không phải ai khác đã theo sát Tô Lam suốt chặng đường, lại còn thực hiện hành vi nguy hiểm như vậy, mà chính là con trai thứ của nhà họ Chiến, Chiến Lưu Thành.

Tô Lam nhanh chóng nhìn lướt qua trang phục trên người anh ta.

Lúc này mới phát hiện ra anh ta đang mặc một chiếc áo nỉ màu đen, khiến hơi thở toàn thân càng thêm lạnh lẽo.

Tô Lam có thể cảm thấy Chiến Lưu Thành cứ ngồi bất động bên cạnh mình.

Cô không có cách nào để bỏ qua áp suất không khí lạnh xung quanh.

“Ưm ưmf”

Tô Lam nhẹ nhàng lắc đầu, tỏ ý rằng cô sẽ không hét lên.

Sau đó, võ vào mu bàn tay của anh ta để yêu cầu anh ta thả mình ra.

Chiến Lưu Thành sững sờ vài giây, chỉ là sau một lúc do dự anh ta vẫn buông lỏng tay ra.

Tuy nhiên, tay của Chiến Lưu Thành vừa buông ra, Tô Lam lập tức tránh người sang một bên, nấp vào góc xe, phòng thủ nhìn anh ta chằm chằm: “Chiến Lưu Thành, anh có ý gì?

Người đi theo tôi vừa rồi là anh đúng không?”

Chiến Lưu Thành nhìn cô không chớp mắt.

Tô Lam thậm chí có thể nhìn thấy cái lạnh băng b ắn ra từ đôi mắt của anh ta.

Sau một hồi lâu im lặng, Chiến Lưu | Thành mới mở miệng nói: “Cô nói không sai, quả thật là tôi!”

Tô Lam hoàn toàn không thể lý giải hành vi rất kỳ lạ của anh ta, cô ngạc nhiên hỏi thăm: “Rốt cuộc anh muốn làm gì? Tại sao lại phải đi theo tôi? Những gì tôi nói trước đây không đủ rõ ràng sao?”

Tô Lam nhớ rằng sau chuyện lần trước cô đã nói rất rõ ràng với anh ta.

Người đàn ông duy nhất cô yêu trong đời là Quan Triều Viễn.

Họ cũng đã kết hôn và có ba đứa con, tuyệt đối không thể ly hôn!

Hiện tại mọi chuyện đều đã nói ra đến mức này, chỉ cần là một người đàn ông, chỉ cần người đàn ông đó có chút lòng tự trọng thì sẽ không thể tiếp tục dây dưa.

Nhưng không hiểu sao Chiến Lưu Thành lại làm đi làm lại hành vi vô cùng kỳ lạ này.

Điều này khiến Tô Lam cảm thấy anh ta là một người rất kỳ lạ và nguy hiểm.

Cô không muốn ở gần anh ta thêm một chút nào hết.

“Tô Lam, cô thực sự rất sợ tôi sao?”

Rõ ràng Chiến Lưu Thành rất rất không hài lòng với thái độ của Tô Lam.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5075


Chương 5075

Tô Lam thu mình lại một cách hết sức cảnh giác, và lặng lẽ chạm tay phải về phía tay nắm cửa: “Có thể là do mấy ngày nay tôi theo dõi cô, khiến cho cô hiểu lầm.”

“Nhưng tôi xin nhắc lại một lần nữa răng từ đầu đến cuối tôi chưa bao giờ che giấu thân phận là người đã kết hôn và đã sinh con, cũng như không phủ nhận mục đích tiếp cận anh. Ngay từ đầu anh hẳn đã biết rằng tôi đã kết hôn.”

“Cho dù cô đã kết hôn thì sao?

Người phụ nữ mà tôi muốn chưa bao giờ lọt khỏi vòng tay tôi!”

Nghe thấy giọng điệu gân như không chút kiêng ky của Chiến Lưu Thành, Tô Lam đột nhiên cảm thấy trong cơ thể có một ngọn lửa không tên bốc lên.

Khuôn mặt nhỏ nhăn của cô đột nhiên trầm xuống: “Có thể những người phụ nữ khác anh có thể gọi đến là đến gọi đi là đi, nhưng tôi rất tiếc phải nói với anh, Tô Lam tôi chắc chắn là một ngoại lệ!”

Sau khi bỏ đi câu nói này, Tô Lam lùi lại, vươn tay mở cửa xe bước xuống.

Cô vốn cho là Chiến Lưu Thành nhất định sẽ ngăn cản cô.

Thế nhưng ai ngờ vẻ mặt của Chiến Lưu Thành lại rất bình tĩnh, ánh mắt u ám của anh ta rơi vào trên người của Tô Lam trong chốc lát: “Tôi biết rằng điều quan trọng nhất đối với cô bây giờ là ‘Đại Mộng Vô Song 2′ có thể được quay một cách suôn sẻ, đúng không?”

Câu nói đột ngột của Chiến Lưu Thành khiến trong lòng Tô Lam liền sinh ra sự cảnh giác.

Cô dừng bước và quay đầu nhìn lại.

Chợt nhìn thấy Chiến Lưu Thành chậm rãi bước xuống xe.

Anh ta vẻ mặt nhàn nhạt, đứng bên | cạnh xe và nhìn Tô Lam một cách trịch thượng.

“Chiến Lưu Thành, rốt cuộc anh là muốn làm gì? Nếu anh dám ra tay với “Đại Mộng Vô Song 2’ thì tôi nhất định sẽ không buông tha cho anhl”

Nhìn thái độ dứt khoát như đinh đóng cột của Tô Lam, khuôn mặt lạnh lùng của Chiến Lưu Thành hiện lên ẩn ý sâu xa: “Tôi có thể hứa với cô là sẽ không động đến “Đại Mộng Vô Song 2″…

Nhưng không biết tại sao, ngay cả khi Chiến Lưu Thành đã đưa ra lời hứa như vậy, Tô Lam vẫn cảm thấy rất khó chịu không thể giải thích được.

Lúc này Chiến Lưu Thành đột nhiên thay đổi cuộc trò chuyện: “Nhưng nếu tôi muốn ở cùng với cùng với Nguyễn Phương Thảo, hẳn là cô không nên quản chuyện này, đúng không?”

Biểu cảm của Tô Lam trở nên rất xấu ngay sau khi nghe những lời này.

Cô không thể quan tâm nhiều như vậy, bước vài bước liền đi tới trước mặt Chiến Lưu Thành, lạnh lùng ngẩng đầu nhìn anh ta rồi nói từng chữ: “Nguyên Phương Thảo là bạn của tôi, anh đừng có trêu đùa cô ấy.”

“Những gì cô vô lý quá đấy. Thế nào gọi là tôi trêu đùa cô ta?”

Chiến Lưu Thành vô cùng yên lặng và hờ hững lạnh lùng nhìn vê Tô Lam, đáy mắt một mảnh sâu thẳm: “Cô cũng nên biết rằng những thứ như tình cảm vốn chính là hai bên tình nguyện, nếu cô ta không đồng ý thì làm sao tôi có thể lừa cô ta được?”

Tô Lam cắn chặt môi, đưa mắt nhìn chằm chăm người đàn ông trước mặt: “Chiến Lưu Thành, chẳng lẽ anh không cảm thấy anh làm như vậy thật sự rất hèn hạ sao? Rõ ràng anh đã biết tâm ý mà Nguyễn Phương Thảo dành cho anh, anh không yêu cô ấy thì tại sao anh lại muốn ở bên cô ấy? Anh đang muốn trả thù tôi sao?”

Là một người đàn ông cao lớn vững vàng, anh ta lại dùng những cách hèn hạ như vậy để đe dọa một người phụ nữ tay không tấc sắt.

Điều này thực sự rất hèn hạ đáng xấu hổi “Có hèn hạ hay không cũng không phải là do cô định đoạt. Tôi đoán nếu Nguyên Phương Thảo có thể tiếp cận tôi, cô ta sẽ sống hạnh phúc hơn so với bây giờ, đúng chứ?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5076


Chương 5076

“Chiến Lưu Thành, anh đừng tưởng anh làm như vậy là có thể ép được tôi, tôi nói cho anh biết, cả đời này tôi chỉ yêu duy nhất một người đàn ông là Quan Triều Viễn, tôi tuyệt đối sẽ không ở bên anh đâu, tốt nhất là anh đừng hy vọng gì nữa!”

Chiến Lưu Thành khoanh tay trước ngực, cứ đứng như vậy nhìn người phụ nữ quật cường cao ngạo, lạnh lùng †rước mặt mình.

Tô Lam rất xinh đẹp, nhưng vẻ đẹp của cô không có bất kỳ tính công kích nào, cũng không mang theo bất cứ chút hiếu chiến nào.

Khuôn mặt của cô có một loại lực tương tác rất mạnh mẽ, làm cho người ta nhìn vào mà cảm thấy vô cùng thoải mái, cũng cực kỳ tình nguyện tiếp xúc với cô.

Nhưng hết lần này tới lần khác cô gái nhìn có vẻ vô cùng ấm áp này lại có một trái tim vô cùng lớn mạnh và bướng bỉnh.

Thậm chí chinh phục một người phụ nữ như vậy còn mang lại cảm giác thành tựu cho đám đàn ông nhiều hơn so với việc chỉnh phục được bất cứ loại phụ nữ nào.

Cho nên Chiến Lưu Thành anh ta chắc chắn phải có được Tô Lam!

Cho dù phải sử dụng thủ đoạn vô cùng tỉ tiện để có được cô thì anh ta cũng không quan tâm.

Tất cả những gì anh ta muốn là kết quả, từ trước đến nay chưa từng quan tâm đến quá trình.

“Tôi biết đối với cô mà nói Nguyễn Phương Thảo cùng lắm cũng chỉ là một đối tác mà thôi, đương nhiên tôi không thể dùng cô ta uy h**p cô.”

“Nhưng chỉ cần tôi khẽ động ngón tay là có thể khiến cho cô ta hủy bỏ “Đại Mộng Vô Song 2, chỉ riêng điều này cũng đủ để cho cô sứt đầu mẻ trán rồi nhỉ?”

“Anh đúng là thứ vô liêm sỉ!”

Sự phân nộ ngược lại làm cho nỗi Sợ hãi trong lòng Tô Lam không còn nhiều như trước nữa.

Cô vung tay lên tát vào mặt Chiến Lưu Thành một cái.

Tô Lam cô đây gặp nhiều người không biết xấu hổ rồi, nhưng loại người không biết xấu hổ như người đàn ông trước mặt này thì đúng là người đầu tiên!

Chỉ có điều cái tát của cô còn chưa kịp rơi xuống mặt anh ta thì cổ tay đã bị Chiến Lưu Thành nắm chặt.

Anh ta cúi đầu rũ mắt nhìn Tô Lam, nửa uy h**p nửa lại mang theo sự dỗ dành nói: “Ly hôn với Quan Triều Viễn rồi ở bên tôi, anh ta có thể yêu chiều cô đến mức nào thì tôi sẽ yêu chiều cô gấp đôi!”

“Chẳng những như vậy, tôi còn có thể đảm bảo với cô rằng nhất định “Đại Mộng Vô Song 2′ sẽ là IP nổi tiếng nhất trong năm sau, thế nào?”

Sau khi Tô Lam nghe những lời Chiến Lưu Thành nói thì suýt chút nữa đã bật cười đến mức rụng cả răng.

Gần như cô đã dùng hết sức để rút cổ tay của mình trở lại.

Nhưng không ngờ rằng quả thực Chiến Lưu Thành túm tay cô quá chặt nên căn bản là không thể nhúc nhích nổi.

Cô chỉ có thể ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt chắc nịch nhìn thắng vào mắt anh ta: “Thật xin lỗi, anh Chiến, cho dù anh yêu chiều tôi nhiều gấp trăm ngàn lần thậm chí ngàn vạn lần chồng tôi thì trong mắt tôi cũng chẳng là cái thá gì cả, bởi vì căn bản tôi không thèm!”

“GôI”

Sau khi nghe được những lời này, đột nhiên sắc mặt Chiến Lưu Thành thay đổi ngay tức khắc.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5077


Chương 5077

Anh ta đang định mở miệng quát lớn… nhưng chỉ có điều vẫn chưa kịp nói gì thì đã bị Tô Lam lạnh lùng ngất lời: “Có lẽ là anh không biết, trái tim của tôi không lớn nên chỉ có thể chứa đựng một người, ngoại trừ Quan Triều Viễn ra thì tất cả những người đàn ông khác ở trong mắt tôi đều chẳng bằng cái móng chân của anh ấy, tôi nói như vậy anh có hiểu được một chút không?”

“Tô Lam, sao cô dám?”

Những lời này của Tô Lam có thể xem như đã đắc tội hoàn toàn với Chiến Lưu Thành rồi.

Sức mạnh trên tay anh ta không được khống chế mà cứ thế tăng thêm, Tô Lam chỉ cảm thấy cổ tay mình truyền đến một trận đau đớn thấu xương.

Cô nhíu mày thật chặt nhưng biểu cảm trên mặt lại không có chút thay đổi nào.

Bởi vì cô không muốn lộ ra một chút sợ hãi trước mặt người đàn ông nguy hiểm này.

“Tô Lam, cô có biết cô nói những lời này sẽ mang lại hậu quả gì không?”

Trong lời nói của Chiến Lưu Thành tràn ngập mùi uy h**p.

Nhưng khi đối mặt với sự đe dọa của anh ta thì sắc mặt Tô Lam vẫn không có gì thay đổi, cô lạnh nhạt mở miệng: “Tôi biết, tôi biết rất rõ, nhà họ Chiến của Trung Bảo có địa vị như thế nào ở toàn bộ giới kinh doanh của Bạch Lạc, thậm chí cả thế giới này. Những điều này tôi rất rõ.”

“Một người phụ nữ yếu đuối, tay không tấc sắt như tôi căn bản không thể đấu với anh, nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở anh một câu, anh đừng quên sau lưng tôi còn có một người đàn ông khác, anh ấy tên là Quan Triều Viễn.”

“Đồ của anh ấy hay người của anh ấy, cho tới bây giờ cũng không cho phép bất cứ kẻ nào nhòm ngó đến, tốt nhất là anh nên tránh xa tôi ra một chút trước khi chọc anh ấy điên lên, nếu không anh cũng chưa chắc có thể gánh vác được hậu quả của việc này đâu, nếu không tin thì có thể thử xeml”

Sau khi nói xong những lời này, Tô Lam cũng không biết lấy sức lực từ đâu ra, mạnh mẽ rút cổ tay mình ra.

Vừa dùng sức đã có thể rút được tay mình thoát khỏi sự giạm cầm của Chiến Lưu Thành.

Chiến Lưu Thành cứ Tô Lam nhìn chăm chăm như vậy, nhưng sau đó | chỉ thấy biểu cảm trên gương mặt của người phụ nữ này vô cùng kiên định.

Hơn nữa vừa rồi cô nói những lời đó bằng thái độ chắc như đỉnh đóng cột, không hề có bất kỳ ý tứ đùa giốn gì.

Xem ra, quả nhiên là người phụ nữ được anh ta để mắt tới không giống như những người phụ nữ khác.

Cho dù là đến lúc này rồi mà cô còn dám đem Quan Triều Viễn ra để uy h**p anh ta.

Thấy Chiến Lưu Thành không nói thêm gì nữa, Tô Lam liền nhanh chóng khóa cửa xe lại, sau đó xoay người, vô cùng bình tĩnh đi về phía phòng nhiếp ảnh.

Nhìn bóng lưng Tô Lam ngày càng đi xa, Chiến Lưu Thành âm trầm mở miệng nói: “Cô sẽ hối hận!”

Tô Lam chưa đi được bao xa, nghe thấy anh ta nói những lời này thì bước chân vô thức có chút ngập ngừng.

Không biết lý do vì sao mà trong trái cô lại có một linh cảm đáng ngại đang dần dần hình thành.

Có điều cô vẫn không quay đầu lại, trong lòng cô đã chuẩn bị sẵn sàng đón chờ tình huống tồi tệ nhất từ lâu rồi.

Mặc dù nói tất cả dự định ban đầu đều do một tay cô giải quyết.

Nhưng nếu thật sự gặp phải những chuyện cô không thể giải quyết được thì cô cũng sẽ đi tìm Quan Triều Viễn xin giúp đỡ.

Nghĩ như vậy, tự nhiên gánh nặng trong lòng Tô Lam cũng được buông xuống.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5078


Chương 5078

Khi cô chạy tới cơ sở nhiếp ảnh, vừa mới bước vào phòng nhiếp ảnh đã thấy Nguyễn Phương Thảo đang trốn trong góc, tựa như đang nói chuyện điện thoại với một ai đó.

Cũng không biết vì sao mà trong nháy mắt trong đầu Tô Lam liền hiện lên những lời cô đã nói trước khi rời đi, và cả những gì Chiến Lưu Thành đã nói với cô.

Trong lòng chợt có một dự cảm đáng ngại đang dần dần dâng lên.

Cô càng đi càng gân, lúc rõ ràng có thể nhìn thấy Nguyên Phương Thảo đang nghe điện thoại, trên mặt có cả một tia hông nhuận chậm rãi ửng lên.

Hơn nữa biểu cảm trên mặt cũng vô cùng ngượng ngùng.

Cô ta còn chưa nói được mấy câu, quay đầu nhìn thấy Tô Lam, thế là vội vàng hạ thấp giọng nói với người ở đầu dây bên kia: “À thì cái gì nhỉ, vậy hẹn gặp lại vào ngày mail”

Sau khi nói xong câu này, Nguyễn Phương Thảo liền trực tiếp cúp điện thoại.

Cho đến khi màn hình điện thoại di động dần tối đi mà cô ta vẫn giữ nguyên dáng vẻ không nỡ đó.

Tay nắm chặt điện thoại di động, biểu cảm trên mặt cũng trở nên vô cùng si mê.

“Sao thế Phương Thảo? Gô vừa nói chuyện với ai vậy?”

Từ trước đến nay Tô Lam không thích quản việc của người khác nhưng lúc này thật sự là cô không thể kiềm chế được sự lo lăng trong lòng mình, cô tò mò đi tới mở miệng hỏi thăm.

Nguyễn Phương Thảo nhìn thấy Tô Lam đi tới thì mới lấy lại tinh thần.

“Tô Lam, tốt quá rồi!”

Sau đó liền thấy dáng vẻ không thể kiềm chế trạng thái mừng rỡ trong lòng của Nguyễn Phương Thảo.

Cô ta thét chói tai một tiếng rồi chạy như bay về phía Tô Lam.

Hai tay mở rộng, ôm cô thật chặt vào trong lòng: “Tô Lam, lần này tôi nhất định phải cảm ơn chị thật tử tế, chị thật sự đã giúp tôi rất nhiều!”

“Cô nói cảm ơn tôi sao?”

Tô Lam bị lời cảm ơn đột ngột của cô ta làm cho đầu óc cũng trở nên mơ hồ.

“Tất nhiên rồi!”

Nguyễn Phương Thảo dùng sức gật đầu thật mạnh, hai tay cô ta nâng điện thoại lên ngực, khuôn mặt nhỏ bé ửng đỏ.

Đôi mắt đó lại càng sáng ngời hơn nữa: “Chị có biết ai vừa gọi cho tôi không?”

Tuy rằng Tô Lam không chắc lắm nhưng một góc nào đó trong đáy lòng đã mơ hồ có đáp án: “Là… Chiến Lưu Thành sao?”

Sau khi nghe được lời này, Nguyễn Phương Thảo không thể tin được.

Cô ta vô cùng mừng rỡ nhìn Tô Lam: “Trời ơi, Tô Lam, chị thật sự rất lợi hại đó, thế mà cũng có thể đoán được!”

“Là anh ta thật sao?”

Sự bất an trong lòng Tô Lam đã được câu trả lời của Nguyễn Phương Thảo xác nhận ngay tức khắc.

Cô vô cùng lo lắng nhìn Nguyễn Phương Thảo vấn đang đắm chìm trong niềm vui mà cuộc điện thoại vừa rồi mang lại, cố gắng không để lộ ra bất kỳ cảm xúc nào: “Vừa rồi anh ta gọi điện đến nói những gì với cô vậy?”

Khuôn mặt khá non nớt của Nguyễn Phương Thảo tràn ngập vẻ chờ mong: “Thực ra nói thật lòng thì chỉ cần anh ấy đồng ý gặp tôi một lần thôi là tôi đã cảm thấy cực kỳ cực kỳ thỏa mãn rồi!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5079


Chương 5079

“Hôm đó, sau khi anh ấy đồng ý gặp tôi một lần, chị có biết tôi đã cố gắng bao nhiêu mới kiềm chế được xúc động gọi điện thoại cho anh ấy không?”

“Tôi không muốn quấy rầy anh ấy, nhưng ai mà ngờ được vừa rồi anh ấy lại chủ động gọi điện thoại cho tôi, hơn nữa còn hẹn tôi đi xem phim nữa!”

Thật ra Tô Lam có thể nghe ra được, lúc Nguyễn Phương Thảo nói những lời này thì giọng nói của cô ta đã bắt đầu hơi run rẩy rồi.

Chỉ nhiêu đó thôi đã đủ để thấy tâm trạng của cô ấy lúc này kích động đến cỡ nào.

“Tô Lam, chị có biết không? Tôi thích anh ấy nhiều năm như vậy, cố gắng hết sức, nghĩ tất cả mọi cách để đến gần anh ấy nhưng trước sau vẫn không có một chút kết quả nào.”

“Nhưng sau khi anh ấy gặp tôi một lần thì bây giờ lại còn chủ động hẹn tôi đi xem phim nữa chứ, đây quả thực là giống như đang nằm mơ vậy!”

“Ôi trời ơi, anh ấy lại hẹn tôi xem phim! Thậm chí tôi còn không dám viết những thứ như thế này vào trong kịch bản! Tôi không thể ngờ rằng tôi có thể chờ đợi cho đến ngày này!”

Ngoài sự mừng rỡ, Nguyễn Phương Thảo càng cảm thấy hưng phấn ôm lấy Tô Lam, ríu rít nói chuyện: “Tô Lam, nếu không phải vì cô thì chắc chắn Chiến Lưu Thành sẽ chẳng bao giờ đồng ý gặp mặt tôi!”

“Hay những chuyện như hẹn tôi đi xem phim thì càng không thể xảy ra, cho nên lần này chị lập công lớn rồi! Tôi thực sự rất cảm ơn chị!”

“Phương Thảo…”

Tô Lam thấy Nguyễn Phương Thảo hưng phấn đến mức gần như không thể tự mình thoát ra khỏi sự mừng rỡ điên cuồng ấy thì nhất thời cảm thấy tâm trạng của mình vô cùng phức tạp.

Cô cũng không biết liệu cô có nên nói cho cô ấy biết sự thật hay không.

Chiến Lưu Thành tuyệt nhiên không phải vì thích cô ta nên mới hẹn cô ta ra ngoài xem phim hẹn hò.

Mà chỉ là vì trả thù và uy h**p cô mà thôi.

Nhưng bây giờ, khi cô nhìn thấy dáng vẻ hi vọng hưng phấn không thôi của Nguyễn Phương Thảo thì nhất thời cũng không biết nên mở miệng như thế nào.

Dù sao đây cũng là một giấc mơ đẹp mà Nguyễn Phương Thảo khao khát suốt ba năm qual Nếu như cô cứ như vậy mà bóp nát nó, vậy thì quả thực là chẳng khác gì xát muối vào vết thương của cô ta.

Đến lúc đó Nguyễn Phương Thảo không chỉ không còn tâm trí ở lại đoàn làm phim này tiếp tục làm việc, mà chỉ Sợ cuộc sống của cô ta cũng sẽ biến thành một mớ hỗn độn vì sự đả kích này mất.

Nhưng nếu cô cứ im lặng, không nói một câu nào, vậy thì không khác nào gián tiếp đẩy Nguyễn Phương Thảo vào trong một cái hố lửa không thấy đáy.

Dù sao thì một người đàn ông như Chiến Lưu Thành thật sự quá nguy hiểm!

Hơn nữa anh ta hoàn toàn không hề có một chút xíu phong độ lịch lãm cơ bản nhất của một người đàn ông, vì để đạt được mục đích mà không từ bất cứ | thủ đoạn nào.

Một người đàn ông mang theo mục đích vô cùng phức tạp để tiếp cận một cô gái đơn giản và đơn thuần như Nguyên Phương Thảo, cuối cùng chắc chăn người chịu tổn thương sẽ chỉ có một mình Nguyên Phương Thảo.

Cho dù đó là một chấn thương thể xác, hay một sự lừa dối về mặt tình cảm.

Cô nghĩ rằng Nguyễn Phương Thảo cũng chưa chắc có thể chịu đựng được cú sốc này.

Sau khi nghĩ đến điều này, Tô Lam cảm thấy mình vẫn cần phải nhắc nhở cô ta một chút.

“Phương Thảo, tôi biết có lẽ cô và Chiến Lưu Thành đã quen biết nhau từ rất lâu trước đây rồi, nhưng cô thật sự chắc chắn rằng cô hiểu con người anh †a sao?”

Tô Lam không biết phải nói thế nào mới có thể cảnh báo cho cô ta biết điều cô đang lo lắng.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5080


Chương 5080

Cho nên cô chỉ có thể nói mấy lời ám chỉ như vậy thôi.

Dường như Nguyên Phương Thảo cũng nhận ra Tô Lam nói những lời này có gì đó không đúng lắm.

Cô ta nhíu mày, anh mắt vô cùng nghỉ ngờ nhìn về phía cô: “Tô Lam, chị muốn nói gì? Có phải chị biết chuyện gì đó không?”

Tô Lam cười cười giải thích: “Tôi cũng không có ý gì khác, ý của tôi là trong thời gian ba năm ròng rã này mà anh ta cũng không chủ động hẹn gặp cô, bây giờ tự nhiên lại đối xử ân cần với cô như vậy làm tôi cảm thấy hơi lo lắng, liệu anh ta có…”

Tô Lam còn chưa kịp nói hết thì đã thấy sắc mặt của Nguyễn Phương Thảo thay đổi chỉ trong nháy mắt.

Hơn nữa còn trở nên rất khó chịu và có vẻ chống lại lời cô nói: “Tô Lam, tôi biết chị vẫn luôn muốn tốt cho tôi, lo lắng cho tôi, cũng sợ tôi bị lừa gạt, nhưng tôi thực sự rất hiểu con người anh ấy.”

“Anh ấy là một người đàn ông cực kỳ tỏa sáng, cực kỳ ấm áp và cũng vô cùng chính trực, anh ấy tuyệt đối sẽ không lừa gạt tôi đâu!”

Tỏa sáng? Ấm áp? Chính trực?

Khi Nguyễn Phương Thảo dùng ba †ừ này để miêu tả Chiến Lưu Thành thì Tô Lam hoàn toàn sợ đến ngây người.

Nói thế nào thì cô và Chiến Lưu Thành cũng đã đối mặt với nhau mấy lần.

Nhưng những thứ toát ra từ người đàn ông kia chỉ có sự âm u lạnh lùng như băng giá từ trong xương cốt và cả sự tàn nhãn hung bạo của anh ta.

Ấm áp, tỏa sáng và chính trực, ba từ này căn bản không thể liên quan gì đến loại đàn ông này.

Nhưng càng như vậy thì càng có thể chứng minh rốt cuộc tâm tư của Chiến Lưu Thành thâm trầm cỡ nào, đen tối ra Sao.

Đủ để lừa Nguyễn Phương Thảo quay đi quay lại vòng quanh.

“Phương Thảo, cô chắc chăn người cô nói đến chính là Chiến Lưu Thành thật sao?”

Tô Lam nghi ngờ lên tiếng hỏi.

Nhưng hình như sự nghỉ ngờ này của cô đã bất chợt chạm vào dây thần | kinh vô cùng mãn cảm của Nguyễn Phương Thảo.

Vốn dĩ sắc mặt của Nguyễn Phương Thảo còn đang tràn đầy sự chờ mong, nhưng sau khi bị cô hắt nước lạnh vào hết lần này đến lần khác thì biểu cảm trên mặt cũng bắt đầu trở nên hơi khó coi.

Ngay cả lúc mở miệng nói chuyện với cô thì giọng nói cũng trở nên lạnh đi vài phần: “Tô Lam, tuy rằng thời gian hai người chúng ta quen biết cũng không quá dài, nhưng tôi chưa từng giấu diếm chị chuyện tôi để tâm đến Chiến Lưu Thành nhường nào.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Chị cũng biết tôi đợi cuộc điện thoại này của anh ấy, đợi ba năm trời rồi, không nói những thứ này, nói thẳng ra, cho dù lần này anh ấy tiếp cận tôi là có ý đồ riêng thì tôi cũng cam tâm tình nguyện chấp nhận!”

“Nhưng Phương Thảo, tôi lo người bị tổn thương sẽ là cô…”

“Tô Lam, chị không cần nói những chuyện này nữa! Chị biết không, tự nhiên người nói chuyện vô căn cứ như chị đến đổ lõi cho một người, mà người đó lại là người quan trọng và hoàn hảo nhất trong trái tim tôi, mỗi từ mà chị nói ra mới là sự tổn thương lớn nhất đối với tôi, chị có hiểu không?”

“Nếu như chị thật sự coi tôi là bạn bè thì sau này mong chị đừng nói những lời như vậy nữa.”

Đây là những lời nặng nề nhất mà Nguyễn Phương Thảo đã nói với Tô Lam kể từ sau khi hai người bọn họ quen biết nhau.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5081


Chương 5081

Nhìn thấy phản ứng của Nguyễn Phương Thảo kịch liệt như vậy, những gì Tô Lam muốn nói đều nghẹn lại trong cổ họng.

Nhất thời cũng không biết phải làm như thế nào mới có thể nói ra.

“Nếu như không có chuyện gì khác thì tôi đi làm việc trước đây.”

Nguyễn Phương Thảo vội vàng bỏ lại những lời này rồi trực tiếp xoay người rời đi.

Chỉ còn lại một mình Tô Lam đứng tại chỗ.

Ánh mắt cô vô cùng phức tạp nhìn bóng lưng Nguyễn Phương Thảo rời đi, một hồi lâu sau cũng không nói tiếng nào.

Hai ngày tiếp theo, Nguyễn Phương Thảo vân làm việc rất nghiêm túc.

Gần như tiến độ quay của ‘Đại Mộng Vô Song 2’ không hề xuất hiện sự chậm trê vì lần cô và Chiến Lưu Thành chạm mặt nhau.

Hơn nữa Tô Lam cũng có thể cảm nhận được dường như tâm trạng của Nguyễn Phương Thảo càng ngày càng tốt hơn trước.

Thỉnh thoảng khuôn mặt của cô ta sẽ bất giác nở một nụ cười hạnh phúc.

Nhìn thấy Nguyễn Phương Thảo như vậy khiến Tô Lam nhất thời cảm thấy nụ cười trên mặt cô ta vô cùng quen thuộc.

Trước kia khi nhận ra rằng mình đã yêu Quan Triều Viễn thì cô cũng sẽ thường xuyên ngồi trong văn phòng một mình rồi bất giác để lộ ra một nụ cười như thế này.

Nhìn nụ cười của Nguyễn Phương Thảo càng thêm sáng lạn, Tô Lam cũng càng ngày càng lo lăng.

Bởi vì cô biết rất rõ răng rốt cuộc người đàn ông tên Chiến Lưu Thành kia muốn dùng thủ đoạn gì.

Bởi vì nếu bạn muốn làm tổn thương một người thật sâu sắc thì ngay từ lúc đầu bạn sẽ tâng bốc cô ấy lên thật cao, sẽ đối xử với cô ấy vô cùng tử tế, làm cho cô ấy nghĩ rằng cô ấy là công chúa hạnh phúc nhất trên thế giới.

Chỉ có như vậy thì bạn mới có thể phát huy hiệu quả cực hạn vào lúc bạn quyết định làm tổn thương cô ấy.

Rất hiển nhiên, bây giờ Chiến Lưu Thành cũng đang tính toán như vậy.

Trong thời gian tiếp theo, Nguyễn Phương Thảo sẽ hoàn toàn chìm vào cái bấy dịu dàng được Chiến Lưu Thành tạo ra.

Có mấy lần tan làm, Tô Lam và Nguyễn Phương Thảo ra ngoài cùng nhau, lần nào cô cũng có thể nhìn thấy Chiến Lưu Thành lái xe đến trước cửa phòng nhiếp ảnh đón cô ta.

Nguyên Phương Thảo chỉ cần nhìn thấy Chiến Lưu Thành là quên mất toàn bộ mọi thứ bên cạnh: “Tô Lam, Lưu Thành anh ấy tới đón tôi rồi, tôi đi trước đây, hẹn gặp lại vào ngày mail”

Nguyễn Phương Thảo đỏ mặt, sau khi tạm biệt Tô Lam xong thì vội vàng xoay người chạy về phía Chiến Lưu Thành.

Cũng chính vào lúc này, vừa hay Tô Lam nhìn thấy ánh mắt của Chiến Lưu Thành quét tới.

Ánh mắt đó dừng lại trên người cô, mang theo mùi hương khiêu khích và cảnh cáo sâu sắc.

Thậm chí anh ta còn giả vờ dịu dàng, ân cần sửa sang lại mái tóc cho cô ta ở trước mặt Tô Lam.

Chưa hết, anh ta còn đến gần bên †ai cô ta, khẽ cắn một cái lên vành tai đỏ ửng ấy.

Tô Lam có thể nhìn thấy cả người Nguyên Phương Thảo đang run rẩy, hai má đỏ bừng muốn kháng cự nhưng lại bất lực!

Tuy Chiến Lưu Thành làm mấy động tác mập mờ với Nguyễn Phương Thảo.

Nhưng từ đầu đến cuối ánh mắt sáng quắc của anh ta đều đặt trên người Tô Lam, thái độ như thế rõ ràng chính là muốn khiêu khích cô.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5082


Chương 5082

Tô Lam cắn chặt bờ môi đỏ hồng, nhìn bóng lưng Nguyễn Phương Thảo được Chiến Lưu Thành cẩn thận ôm lên xe, đột nhiên có một loại ảo giác như thể cô sắp ngã xuống hố lửa đến nơi.

“Phương Thảo!”

Tiếng gọi này của Tô Lam, mang theo một chút cảm xúc lo lắng.

Nguyễn Phương Thảo đang xoay người chuẩn bị bước vào trong xe, nghe thấy thì vô thức dừng lại một giây.

Cô ngạc nhiên quay đầu lại nhìn sang đây: “Tô Lam, có chuyện gì vậy?”

Tô Lam đứng yên tại chỗ, nhất thời đầu óc cô ngây trống rỗng không có gì cả, cũng không biết phải nói gì gì . mới được.

Đột nhiên cô nảy ra một ý nghĩ trong đầu, tìm một cái cớ nói: “Ban nãy khi tôi vừa rời đi, hình như tôi nhìn thấy cô làm rơi kịch bản trong phòng thay đồ!”

Sắc mặt của Nguyễn Phương Thảo đột ngột thay đổi, bởi vì nội dung của kịch bản đó vẫn chưa được công bố ra bên ngoài, thậm chí đến cả người trong đoàn phim cũng chưa từng xem qua, cũng chưa bắt đầu quay phim.

Nếu như không cẩn thận bị rò rỉ ra bên ngoài, thì nó sẽ vô cùng rắc rối.

Nguyễn Phương Thảo cảm thấy lo lăng, thậm chí còn không xem cả túi xách của mình, liền xoay người chạy về phía cửa thang máy bên kia.

Cô chạy được hai bước mới giật mình nhớ ra, Chiến Lưu Thành vẫn đang đợi mình ở đằng kia.

Vì vậy, cô dừng lại bước chân, quay người xoay đầu về phía anh ta hét lên một câu: “Lưu Thành, anh đợi em một chút nhé, em sẽ quay lại nhanh thôi!”

Vẻ mặt Chiến Lưu Thành rất lạnh nhạt thờ ơ, anh ta lạnh lùng gật gật đầu: “Em đi đi, anh ở đây chờ em.”

Cho đến khi bóng lưng của Nguyễn Phương Thảo hoàn toàn biến mất trong thang máy, Tô Lam mới cau mày sải bước về phía Chiến Lưu Thành.

Mà Chiến Lưu Thành đang rảnh rỗi cũng đứng thẳng người dậy, dường như anh ta đã biết trước được rằng Tô Lam nhất định sẽ đi qua đây: “Đã lâu không gặp, quả ớt nhỏ của ii Tôi.

Trước sự chào hỏi có chút xấu hổ của Chiến Lưu Thành, Tô Lam không hề có ý định cho anh ta một chút sắc mặt tốt nào cả.

Cô cau mày thật chặt, trong giọng nói đầy vẻ không hài lòng: “Chiến Lưu Thành, nếu như anh thực sự là một người đàn ông thực thụ, thì tôi cảm phiền anh đừng vì để đạt được mục đích xấu xa của mình, mà đi lừa dối và đùa giỡn tình cảm của một người phụ nữ, như vậy sẽ khiến người khác khinh thường vô cùng!”

Chiến Lưu Thành chỉ đứng tại chỗ như vậy nhìn Tô Lam, cũng không có ý định lên tiếng giải thích.

Thấy bộ dạng không nghe vào tai của anh ta, Tô Lam cảm thấy lửa giận trong lòng nhất thời bùng cháy, ngay cả giọng điệu cũng nâng cao lên một chút: “Chiến Lưu Thành, rốt cuộc là anh muốn như thế nào? Nói cho tôi biết, anh đang chơi cái trò gì vậy?”

“Tôi đã nói Nguyễn Phương Thảo là bạn của tôi rồi, nếu anh dám làm tổn thương cô ấy, tôi nhất định sẽ không buông tha cho anh đâu!”

Cho đến tận lúc này, vẻ mặt của Chiến Lưu Thành dường như mới buông lỏng ra một chút.

Khóe miệng anh ta khế cong lên, lộ ra một nụ cười xấu xa.

Trên mặt anh ta lộ ra vẻ ái muội, anh †a bước từng bước đến gần Tô Lam.

Tô Lam không thể lui về đâu được, chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn anh ta với ánh mắt đầy sự khinh thường.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5083


Chương 5083

Chiến Lưu Thành lại cúi đầu, cố ý dựa gần vào bên cạnh tai cô, nhỏ giọng nói: “Tôi muốn cái gì thì cô nên biết rõ từ lâu rồi chứ, tại sao hôm nay đã biết rõ còn cố ý hỏi ở tại đây vậy?”

“Ha hat”

Tô Lam cười lạnh một tiếng, cô không nói lên lời rất khó hiểu mà lắc lắc đầu: “Tôi thấy người đàn ông như anh đúng thật là nực cười quá thể! Chúng ta mới gặp nhau được vài lần, anh hoàn toàn không hiểu gì về tôi, mà tôi cũng chẳng hiểu cái gì về anh cả, hai người chúng ta không có chút cơ sở tình cảm nào hết, làm sao tôi có thể vì một người đàn ông lạ lùng không biết từ đâu ra mà ly hôn được, rồi bỏ mặc chồng và con cái của tôi?

“Tôi cảm thấy nếu anh không có vấn đề về não bộ, vậy chính là có vấn đề về trái tim! Tình cờ trước khi tôi chuyển nghề thì đã từng là một bác sĩ tâm lý, hay là để tôi khám cho anh một chút, tiêm hai mũi thử xem có thể khỏe hơn một chút hay không?”

Chiến Lưu Thành cứ nhìn chằm chăm Tô Lam một cách lười biếng như vậy: “Chúng ta không hiểu nhau sao?

Nếu như cô cảm thấy không hiểu, vậy thì tiếp xúc nhiều một chút đương nhiên sẽ hiểu được thôi.”

“Cô nói là không có cơ sở tình cảm sao? Vậy chúng ta thì hãy bồi đắp thêm tình cảm đi, tất cả chuyện này không phải là dễ dàng được giải quyết rồi sao?”

“Về việc cô không nỡ bỏ rơi con của mình, chỉ cần cô đi theo ta, cô muốn bao nhiêu đứa con thì thôi cũng khiến cô sinh ra được! Còn có thể khiến cho cô hằng đêm đều chìm trong sung sướng, không thích cũng không được!”

“Anh là đồ khốn nạn! Không biết xấu hổt”

Tô Lam luôn là người dễ tính, lần này đã thực sự bị những lời này của anh ta chọc cho nổi giận.

Cô nghiến răng nghiến lợi, giơ tay vung cái tát về phía mặt Chiến Lưu Thành.

Người đang đứng trước mặt cô, đó chính là cậu hai của nhà họ Chiến ở Trung Bảo đó.

Nhưng mỗi chữ từ trong miệng anh †a phun ra đều thô thiển tới không thể chịu nổi, đúng thật là khiến người khác cảm thấy vô cùng kinh tởm.

Với tốc độ phản ứng của Chiến Lưu Thành mà nói, anh ta có thể thoát khỏi cái tát của Tô Lam vô cùng dễ dàng.

Nhưng không hiểu vì sao, ánh mắt của anh ta dường như đang nhìn thấy điều gì đó, động tác giơ lên được một nửa đang muốn ngăn lại hàng động của Tô Lam ngay lập tức dừng lại, tay cũng rất thuận thế mà buông xuống.

Chỉ nghe thấy một tiếng “bốp’ giòn tan, cái tát không cần phải nghi ngờ gì đã tát thẳng vào má phải của Chiến Lưu Thành.

Khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng kia, bởi vì hành động này của Tô Lam, trong chốc lát liền xuất hiện vài dấu ngón tay.

Bởi vì ban nấy vừa nghe được những lời nói thô thiển tới mức không thể chấp nhận được của người đàn ông này, trong lúc phân nộ tay Tô Lam đã dùng một lực rất mạnh, căn bản không hề có bất cứ sự không chế nào cả.

Vốn dĩ Tô Lam còn cho rằng Chiến Lưu Thành sẽ trở nên tức giận vô cùng sau khi ăn cái tát này của mình.

Ai lại biết được anh ta không những không tức giận, mà khóe miệng còn cong lên nụ cười lạnh đầy ý sâu xa: “Quả ớt nhỏ, cô nhất định sẽ hối hận vì đã tát tôi một cái tát này!”

Bên khóe miệng anh ta nở một nụ cười mơ hồ tới mức kì dị, còn mang đầy sự xấu xa, khiến trong lòng Tô Lam dấy lên một loại dự cảm không lành.

Cũng đúng vào lúc này, Chiến Lưu Thành đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Tô Lam, nhìn về phía sau lưng cô…

Trái tim Tô Lam giật nảy mình rồi chùng xuống.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5084


Chương 5084

“Tô Lam, vừa rồi chị đã làm cái gì vậy?

Thậm chí Tô Lam còn chưa kịp phản ứng lại, thì đột nhiên có một tiếng hét vô cùng tức giận vang lên đằng sau lưng cô.

Tô Lam liền quay đầu lại nhìn theo phản xạ.

Chỉ nhìn thấy Nguyễn Phương Thảo đang đứng ở ví trí lối ra cách đó không xa.

Rõ ràng là tất cả cảnh tượng vừa rồi đã bị cô nhìn thấy hết thảy.

Vẻ mặt cô ta lúc này vô cùng kinh hãi.

Vì những lời Tô Lam đã nói với cô ta trước đây, cô ấy luôn ghi nhớ nó ở trong lòng.

Cô ta biết rằng Tô Lam có một chút ý kiến về Chiến Lưu Thành.

Nhưng cô ta không thể ngờ được rằng Tô Lam sẽ trực tiếp ra tay tát Chiến Lưu Thành một bạt tai giữa ban ngày ban mặt như vậy.

Người đàn ông luôn được cô ta đặt ở đầu trái tim, lại bị người bạn tốt nhất của mình đối xử như thế vậy.

Làm sao cô ta có thể nuốt cơn tức này xuống cho được đây?

“Phương Thảo, cô hãy nghe tôi nói, mọi chuyện không như những gì cô thấy đâu!”

Tô Lam còn chưa nót hết câu, Nguyễn Phương Thảo đã bước đến trước mặt cô với khuôn mặt căng cứng, trực tiếp ngắt lời cô đang định nói: “Tô Lam, đã nhiều năm như vậy, kể từ sau khi tôi xảy ra chuyện, tất cả bạn bè bên cạnh tôi đều đã bỏ đi hết.”

“Sau khi quen biết chị, tôi vẫn luôn coi chị là người bạn thân nhất của mình, chị cũng biết Chiến Lưu Thành ở trong lòng tôi có vị trí như thế nào, nhưng sao chị có thể đối xử với anh ấy như vậy chứ?”

“Ban nấy chị lại tát anh ấy một bạt tai ngay chốn đông người giữa ban ngày ban mặt, chị đối xử với bạn tôi như vậy thì thật đúng là quá đáng quá rồi!”

Nguyên Phương Thảo vừa nói dứt lời, đột nhiên cô cảm thấy vai mình bị đè nặng xuống.

Cô ngạc nhiên quay đầu lại nhìn lại, giật mình thấy tay phải Chiến Lưu Thành thế mà lại đang đặt ngay trên bả vai cô.

Hành động này trông có vẻ hơi thân mật.

“Anh sửa lại một chút, không phải là bạn, mà là bạn trail”

Chiến Lưu Thành cứ như vậy rũ mắt mà nhìn Nguyễn Phương Thảo.

Mặc dù trong ánh mắt anh ta không hề có quá nhiều tình cảm, nhưng chỉ với câu nói này của anh ta cũng đã đủ để khiến Nguyễn Phương Thảo kinh ngạc đến mức mặt đỏ bừng hết lên, ngay cả hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

Cô ta nhìn Chiến Lưu Thành với vẻ mặt không dám tin, khi cất tiếng một lần nữa, giọng nói của cô ta bắt đầu hơi run rẩy lên: “Lưu Thành… Lưu Thành anh vừa mới nói cái gì cơ? Em… em không có nghe nhầm đâu đúng không?”

Khóe miệng Chiến Lưu Thành khế co giật, lạnh nhạt nói: “Nếu như em không đồng ý, anh có thể rút lại câu anh mới nói vừa rồi.”

“Không đâu, em đồng ý mài”

Gần như ngay lúc Chiến Lưu Thành vừa nói dứt lời, Nguyễn Phương Thảo ngay lập tức đáp lại thẳng thừng.

Làm sao cô ta có thể không đồng ý được cơ chứ?
 
Back
Top Dưới