Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3129


Chương 3129

Lâm Thúy Vân cũng vội vàng lên tiếng: “Thế này đi, chúng ta nghỉ ngơi một lát rồi tính tiếp”

Mọi người nhanh chóng tìm một quán cà phê ngồi xuống, nghỉ ngơi.

Bụng của Tô Lam rất khó chịu, nôn dữ dội Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô, Quan Triều Viễn hoàn toàn không có tâm trạng nào ở lại đây.

Anh bế Tô Lam lên, quay đầu lại, nói với Lục Mặc Thâm: “Tôi đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra, hai người ở lại đây tiếp tục chơi đi.”

Lục Mặc Thâm và Lâm Thúy Vân cũng đứng dậy. Khuôn mặt Lâm Thúy Vân đầy tội lỗi: “Tôi cũng không chơi nữa. Nam thần, tôi đi cùng anh.”

Quan Triều Viễn cúi đầu, liếc nhìn Tô Lam: đang thiếp đi: “Tôi lái xe đi trước.”

Nói xong, anh bế Tô Lam, đi về phía bãi đậu xe.

Hai đứa nhỏ lo lắng, nắm tay nhau đi theo sau Quan Triều Viễn.

Lâm Thúy Vân định đi theo, nào ngờ lại bị Lục Mặc Thâm túm lại “Cô đi đâu?”

Lâm Thúy Vân ngẩn người: “Tô Lam mê man như vậy, tôi đương nhiên phải đi theo cậu ấy”

“Cô quên Quan Triều Viễn vừa nói gì rồi sao? Xe của anh ta không chào đón những người phụ nữ khác. Câu này là có ý gì, cô định đợi đến khi bị anh ta ném ra khỏi xe thì mới hiểu sao?”

Lâm Thúy Vân định thần lại, xấu hố sờ vào mũi mình. Sau đó, cô ấy nằm lấy cánh tay của Lục Mặc Thâm với vẻ mặt nịnh nọt, như chú chỉm nhỏ dựa vào vai anh “Giáo sư Lục, cầu xin anh đấy”

Lục Mặc Thâm kinh tớm liếc nhìn có: “Đi tới ngã tư phía trước chờ đi, tôi lái xe qua.”

“Được!”

Vài phút sau, đang đứng bên con đường nhỏ đợi Lục Mặc Thâm, thì đột nhiên nghe thấy một tiếng la hét chói tai cách đó không xa Ngay sau đó hai cô gái nhỏ vội vàng lao qua cô ấy: “Nhanh lên, nhanh lên, nghe nói nữ thần Lê đang quay quảng cáo ở công viên giải trí”

“Tôi cũng phải đi xem mới được”

“Trước đây tôi đã xem trailer của “Đại Mộng Vô Song”. Lê Duyệt Tư thật sự rất xinh đẹp.

Chúng ta mau qua xem có thể xin chữ ký không”

Nhìn thấy hai cô gái nhỏ đâm đầu chạy, Lâm Thúy Vân cảm xúc lẫn lộn Ngày xưa, cũng giống như hai cô gái nhỏ trước mặt, cô ấy coi Lê Duyệt Tư như nữ thần của mình Nhưng sau khi chứng kiến cô ta bất nạt Tô Lam, Lâm Thúy Vân đã ngay lập tức xóa cô ta ra khỏi danh sách thần tượng của mình.

Cô ấy thậm chí còn không thèm quay đầu lại, lắng lặng đứng ở ven đường chờ Lục Mặc Thâm.

Tuy nhiên, một lúc sau, Lục Mặc Thâm không đến mà một người mặc đồ có cả mũ trùm đầu cũng màu đen đi về phía cô ấy.

Người đó đi đến trước mặt Lâm Thúy Vân rồi dừng lại, sau đó tháo kính râm trên mặt xuống, để lộ một khuôn mặt chỉ to bằng bàn tay.

“Nữ thần Lê?”

Lâm Thúy Vân ngây người.

Không phải chứ?

Cô ấy dường như còn không dám tin vào mắt mình, nhìn ngó xung quanh.

Sau khi xác nhận không có người nào khác xung quanh, cô ấy mới dám chắc răng lúc này Lê Duyệt Tư đang hướng về phía mình.

Cô ta mặc một chiếc áo sơ mi rất giản dị mũ trên áo đã che gần hết khuôn mặt của cô ấy, vì vậy không ai đi ngang qua nhận ra cô ấy.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3130


Chương 3130

Lâm Thúy Vân nhận thấy cô ta đang vô cùng tức giận, nhìn chăm chấm lên mình “Xin chào”

Sau khi Lâm Thúy Vân chào cô ta, cô ấy đi sang bên một chút, có ý muốn tránh xa cô ta.

Lê Duyệt Tư lạnh lùng, vô cùng kiêu ngạo.

Cô ta nhìn Lâm Thúy Vân với ánh mắt khinh thường: “Cô là Lâm Thúy Vân, phải không? Ở thành phố Ninh Giang không vui hay sao mà lại đuổi theo đến thủ đô vậy?”

Lâm Thúy Vân kinh ngạc: “Gô Lê, tôi không hiểu cô muốn nói gì.”

Lê Duyệt Tư lạnh lùng nâng cäm: “Tôi không có rảnh ở đây chơi với cô, rời xa Mặc Thâm đi.”

Kể từ ngày hôm đó, trong bữa tiệc mừng thọ của ông cụ Quan, Lục Mặc Thâm đã tuyên bố trước mặt mọi người rằng anh ta muốn hủy bỏ hôn ước với Lê Duyệt Tư. Lê Duyệt Tư hoàn toàn hoảng hốt.

Mặc kệ cô ta có thực sự yêu Lục Mặc Thâm hay không.

Hoặc là, tình yêu của cô ta dành cho anh ta ít hay nhiều, cho dù thế nào, cô ta cũng không thể mất đi anh ta được!

Nếu hai người thật sự hủy hôn ước, cô ta sẽ hoàn toàn trở thành trò cười của toàn bộ thủ đô.

Quan Triều Viễn hiện đã kết hôn, lại có Ninh Lan Kiều thèm muốn ở đó, nên con đường đến với Quan Triều Viễn chắc chẳn sẽ không thành.

Gô ta chỉ có thể thừa dịp trước khi Lục Mặc.

Thâm và Lâm Thúy Vân trải qua nhiều sóng gió, đến bên nhau, mà giành lại người đàn ông của mình.

Giờ nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc của Lâm Thúy Vân, Lê Duyệt Tư mới tiếp tục: “Chỉ cần cô tự giác một chút, tự biến mất, tôi sẽ không làm khó cô. Tôi nghĩ chắc cô vẫn còn nhớ lại vụ tai nạn đồ sứ xảy ra ở thành phố Ninh Giang trước đây. Nếu không muốn lặp lại những sai lầm tương tự, tốt hơn hết cô nên nghe lời tôi.”

Cho đến lúc này, Lâm Thúy Vân mới phản ứng lại. Lúc trước, cô ấy vẫn luôn nghĩ đó chỉ là một vụ tai nạn, không ngờ rằng chẳng những bị người khác cố tình hãm hại mà hung phạm phía sau còn dám tìm tới khiêu khích cô ấy!

Không ngờ những chuyện hèn hạ như vậy lại do một tay Lê Duyệt Tư sắp đặt, chẳng trách tên cảnh sát giả kia nói rằng hẳn ta đã đắc tội với một người tai to mặt lớn gì đó.

Một trong bốn dòng họ lớn nhất thủ đô là nhà họ Lê ở thành phố Ninh Giang, nên hắn ta đúng là không thể đắc tội với người tai to mặt lớn.

Nghĩ đến đây, Lâm Thúy Vân thiếu chút nữa bật cười. Cô ấy kìm nén đôi chân đang muốn di chuyển “Tôi nói này cô Lê, không phải cô bị bệnh rồi đấy chứ?”

Lê Duyệt Tư đã chuẩn bị sẵn sàng để nói chuyện với cô ấy, nhưng cô ta không ngờ Lâm Thúy Vân vừa mở miệng đã trực tiếp chửi rủa cô.

†a như vậy, “Tôi nói thật với cô, từ trước đến nay tôi không hề đụng chạm tới Lục Mặc Thâm”

“Chỉ có cô tự mình suy diễn, cuối cùng mất cả chì lẫn chài. Đâu có chuyện gì liên quan tới tôi đâu?”

“Tôi chưa bao giờ cướp Lục Mặc Thâm. Nếu bạn có bản lĩnh, cô hoàn toàn có thể giành lại anh tạp “Tuy nhiên, điều kiện tiên quyết là cô phải có bản lĩnh khiến cho Lục Mặc Thâm cam tâm tình nguyện đi cùng cô. Nếu không thì cô chạy tới chỗ tôi khoa tay múa chân cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu?”

Lê Duyệt Tư không thế tin vào tai mình: Người phụ nữ này sao lại thô lỗ như vậy!

Lâm Thúy Vân nhìn cô ta chăm chẵm: “Cô Lê, tôi muốn thú thật với cô một điều.

Nếu cô không có xuất thân từ nhà họ Lê, với tính cách nóng nảy của tôi, tôi đã đá cô lộn mấy vòng khi nghe cô thừa nhận chính mình đã hãm hại tôi rồi”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3131


Chương 3131

“Nếu tôi đoán không lầm, Tô Lam và Khúc Thương Ly là do cô lên kế hoạch, đúng không?”

“Tôi thật lòng khuyên cô. Nhà họ Lê là một dòng họ nổi tiếng ở thủ đô, nếu cô còn dùng ba cái loại thủ đoạn hèn hạ này thì chỉ làm nhục dòng họ mình mà thôi!”

“Bây giờ cô vẫn còn mang họ Lê. Tốt hơn hết là nên biết điều một chút. Nếu như xảy ra chuyện lớn, tôi sợ rằng ngay cả nhà họ Lê cũng sẽ bỏ rơi cô đấy. Đến lúc đó cô nghĩ cô là cái thá gì? Chỉ cần một ngón tay tôi cũng có thể b*p ch*t cô rồi!”

Lê Duyệt Tư hiểu răng gần mực thì đen, gần đèn thì rạng.

Cô ta cứ tưởng rằng bạn bè qua lại với một cô gái trầm lặng và điềm đạm như Tô Lam thì cũng sẽ có tính cách yếu đuối, không khác nhau là mấy.

Cho dù không có cách nào để làm hại cô ấy, nhưng ít nhất về mặt khí thế, cô ta vẫn có thể chiếm được thế thượng phong và uy h**p tinh thần của cô ấy.

Nhưng ai có thế ngờ rằng Lâm Thúy Vân đúng là một người phụ nữ đanh đá, vừa gặp đã chửi cô ta xối xả.

Lê Duyệt Tư tái mặt.

Cô ta kìm lại một lúc lâu trước khi nói một cách tức giận: “Lâm Thúy Vân, tôi cảnh cáo côi Tôi mới là vị hôn thê thực sự của Lục Mặc Thâm. Còn cô chỉ là người thứ ba. Một người không từ thủ đoạn gì, muốn làm kẻ thứ ba, cô nghĩ sau này mình vẫn có thể ở trong làng giải trí sao?”

Lê Duyệt Tư tức giận, gãn từng chữ: “Cho dù cô thật sự không chịu rời xa anh ta thì cuối cùng, cô cũng chỉ là một món đồ cũ bị anh ta chơi chán mà thôi!”

Ánh mắt Lâm Thúy Vân có chút sợ hãi. Mấy lời của Lê Duyệt Tư thực sự chạm trúng nỗi đau của cô ấy.

Dù sao thì, ngay lần đầu tiên bản thân cô ấy đã bị tên Lục Mặc Thâm đó lừa rồi Hơn nữa ký ức đó còn vô cùng tồi tệ.

Nhìn cách hai người ở chung với nhau những ngày này, Lâm Thúy Vân biết rằng cái tên Lục Mặc.

Thâm kia còn không có ý định buông tha cho cô ấy.

Dù trong lòng không vui vẻ gì nhưng gương mặt cô ấy vẫn nở nụ cười rạng rõ: “Nữ thần Lê,cô không thể nói như vậy được”

“Ý cô là gì?”

Lâm Thúy Vân trợn tròn mắt, nụ cười trên môi bỗng trở nên quyến rũ: “Cô thực sự chắc chắn rằng anh ta đang chơi đùa với tôi sao?”

Lê Duyệt Tư nhíu mày, dường như đang chờ đợi những lời tiếp theo của cô ấy.

“Nữ thần Lê, cho tôi hỏi cô một câu”

Lâm Thúy Vân cố tình tiến lại gần cô ta một chút, nói nhỏ: “Nữ thần Lê, cô đã làm chuyện đó với giáo sư Lục chưa?”

Một câu hỏi thẳng thần như vậy lập tức khiến cho Lê Duyệt Tư sững sờ. Lúc này đầu óc cô ta trống rỗng.

Lâm Thúy Vân cố tình l**m môi, làm ra vẻ đã hiểu ra: “Nhìn phản ứng này của cô, chắc là chưa rồi, đúng không? Theo kinh nghiệm của tôi, lần đầu tiên của giáo sư Lục đã dành cho tôi rồi”

“Nếu như nữ thần Lê nhất định tranh luận với tôi về đồ cũ, cho dù tôi có rời đi, nhường giáo sư Lục lại cho cô, thì thứ mà cô nhận được không phải cũng chỉ là đồ cũ mà tôi đã chơi từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài thôi sao”

Bị sỉ nhục như vậy, nếu Lê Duyệt Tư có thể chịu đựng được, cô ta sẽ không còn là một con người nữa.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3132


Chương 3132

“Con đ*, là cô tự tìm cái chết?”

Sắc mặt cô ta thay đổi, lập tức giơ tay định tát Lâm Thúy Vân.

Nói thế nào thì Lâm Thúy Vân cũng lớn lên dưới sự soi sáng của Vịnh Xuân Quyền, cạnh cha Lâm rất nhiều năm.

Cô ấy nhanh tay nhanh mắt, lập tức nắm lấy cổ tay của Lê Duyệt Tư.

Nhìn thấy bộ dạng tức giận vì không thế là chính mình của cô ta, nụ cười trên khuôn mặt Lâm Thúy Vân càng trở nên rạng rỡ hơn: “Nhìn xem, cô chính là nữ thần quốc dân của thế hệ mới, vẫn nên để ý ít nhiều đến hình tượng của mình, đúng không? Dễ bị chọc giận như vậy cũng không phải chuyện tốt đâu”

“Lâm Thúy Vân, cô còn không biết xấu hổ sao? Cô còn cảm thấy vinh hạnh khi dễ dãi ngủ cùng người khác vậy sao? Cô tưởng mình còn tốt lành lắm sao!”

Lâm Thúy Vân cứ nhìn cô ta với vẻ mặt bình Tĩnh như vậy.

Cô ta càng tức giận bao nhiêu thì cô ấy càng phấn khích bấy nhiêu.

“Nghe nói nữ thần Lê đã đính hôn với giáo sư.

Lục nhiều năm rồi? Thật đáng tiếc, cô Lê, có phải cô quá rụt rè không? Giáo sư Lục là giỏi nhất là chuyện giường chiếu. Tôi thực sự vô cùng yêu bản lĩnh ở trên giường của anh ta”

Lâm Thúy Vân hất mạnh cánh tay Lê Duyệt Tưra: “Cô tưởng rằng anh ta đang chơi đùa với tôi sao? Cô có biết không, thực ra tôi cũng rất thỏa mãn đó!”

“Dù gì thì anh ta cũng giàu có, đẹp trai lại giỏi giang. Bao nhiêu người phụ nữ mơ ước có được hàng cực phẩm như anh ta đấy!”

“Nếu tôi là cô, tôi đã ngủ cùng anh ta từ lâu rồi. Hơn nữa, tôi còn muốn buộc chặt q**n l*t của anh ta lại, tuyệt đối không để cho người phụ nữ khác đụng một ngón tay vào anh ta.”

Nhìn thấy khuôn mặt gần như méo mó vì tức giận của Lê Duyệt Tư, Lâm Thúy Vân chỉ cảm thấy cơn tức giận kìm nén trong lòng cuối cùng cũng được giải phóng.

Nhưng vào lúc này, Lê Duyệt Tư vốn dĩ đang run lên vì tức giận, lại đột nhiên thay đổi sắc mặt.

Cô ta còn chưa kịp nói một lời, đã bắt đầu oan ức, rơi nước mắt.

Khóc?

Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Lâm Thúy Vân có dự cảm không lành.

Cô nhìn theo ánh mắt của Lê Duyệt Tư, nhìn về phía sau.

Toang rồi!

Chỉ thấy Lục Mặc Thâm mặc bộ quần áo thường ngày màu xám nhạt, đang đứng ngay sau cô ấy, cách đó không xa.

Lâm Thúy Vân chỉ cảm thấy đầu mình ù đi.

Nghĩ đến những gì vừa rồi mình kiêu ngạo nói, cô ấy chỉ cảm thấy máu toàn thân bắt đầu dồn dập.

Khuôn mặt cô ấy lập tức đỏ bừng lên, đỉnh đầu sắp bốc khói.

Xong rồi xong rồi! Quả này xong thật rồi!

Những lời này lặp đi lặp lại không ngừng trong đầu Lâm Thúy Vân.

Cô ấy đang ở đây gây xích mích, chia rẽ, mà còn bị Lục Mặc Thâm bắt gặp.

Lâm Thúy Vân cúi đầu không nói nên lời, tìm một chỗ chui ngay vào.

Lê Duyệt Tư trừng mắt liếc nhìn Lâm Thúy Vân một cái, sau đó quay lại nhìn Lục Mặc Thâm: “Mặc Thâm, anh mau nói cho em biết, có thật anh đã ngủ cùng người phụ nữ này rồi không?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3133


Chương 3133

Lục Mặc Thâm phớt lờ cô ta. Ngược lại, anh †a lại quay đầu nhìn Lâm Thúy Vân: “Lên xe chờ đi, tối nay tôi sẽ chỉnh đốn cô.”

Lâm Thúy Vân khó khăn nuốt một miếng nước bọt mui Mẹ kiếp, bảo cô ấy đi vào lúc này, nếu cô ấy không đi thì đúng là ngu ngốc!

“Được rồi, tôi đi ngay, tôi đi ngay!”

Dứt lời, Lâm Thúy Vân vội vàng chuẩn bị chạy trốn.

Lê Duyệt Tư tức giận tiến lên muốn túm lấy cô ấy,nhưng lại bị Lục Mặc Thâm đột nhiên ngăn lại, chỉ có thế đứng yên tại chỗ.

Nhìn bóng lưng của Lâm Thúy Vân càng lúc càng xa, sắc mặt của Lê Duyệt Tư tái đi “Lục Mặc Thâm, anh đối xử với em như vậy sao? Anh thay lòng đổi dạ, cặp kè với người phụ nữ khác, cho nên anh mới muốn hủy hôn ước đúng không?”

Giọng của Lê Duyệt Tư rất lớn, nên đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của người qua đường.

Lục Mặc Thâm cau mày nhìn cô ta “Em bình tính lại đi”

“Em bình tĩnh ư? Anh muốn em phải bình tĩnh như thế nào? Vừa rồi anh không nghe thấy cô ta nói cái gì sao? Chúng ta bên nhau nhiều năm như: vậy, mà chỉ mới hôn má. Anh mới quen cô ta được bao lâu mà anh đã… Cô ta vừa nói anh mạnh mẽ như thế nào trên giường, anh có từng nghĩ đến cảm giác của em chưa?”

Nghĩ đến vẻ đắc thẳng và kiêu ngạo vừa rồi của Lâm Thúy Vân, Lê Duyệt Tư suýt chút nữa thì nôn ra một ngụm máu vì tức giận.

Mấy lời nói đó đương nhiên Lục Mặc Thâm đã nghe thấy được.

Anh ta cũng biết Lâm Thúy Vân chỉ cố tình chọc tức Lê Duyệt Tư.

Hai người bọn họ chỉ lăn lộn trên giường có một lần, cũng chưa kéo dài quá một phút, làm sao mà mạnh mẽ được?

So với sự kích động của Lê Duyệt Tư, Lục Mặc Thâm lại có vẻ rất bình tĩnh: “Những gì cô ấy nói cũng không sai”

Lê Duyệt Tư không thể tin vào tai mình: “Anh nói cái gì?”

Ánh mắt Lục Mặc Thâm lạnh nhạt: “Anh đã đến nhà họ Lê để nhận tội, nhà họ Lê cũng đã tạm dừng mọi mối làm ăn, hợp tác với nhà họ Lục. Việc em đụng vào Lâm Thúy Vân cũng chính là đụng chạm đến điểm mấu chốt của anh, hiểu chưa?”

Lê Duyệt Tư kinh hãi nhìn Lục Mặc Thâm. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô ta không ngờ có ngày người đàn ông này lại sỉ tình đến vậy.

“Đàn ông các anh đều bạc tình bạc nghĩa như vậy sao? Một giây trước còn nói chuyện yêu đương, giây sau lại có thể lên giường với người phụ nữ khác? Quả nhiên đàn ông chẳng phải thứ gì tốt đẹp cải”

“Ý em là Quan Triều Viễn sao?”

Lê Duyệt Tư đột nhiên bị đâm trúng nỗi đau trong lòng, sắc mặt biến đổi.

Lục Mặc Thâm cười nhạt “Thật ra mà nói, anh mới là người đàn ông tiếp theo được em lùi lại mà tìm đến. Nhưng bởi vì anh còn có lựa chọn khác, không muốn đứng yên một chồ, cho nên em mới cảm thấy không thể chấp nhận được, phải không?”

“Mặc Thâm, sao anh có thể nghĩ em như vậy?

Từ trước tới nay em đều…

“Thả tay ra! Chẳng lẽ em không nhận ra một chút gì sau tất cả mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay sao? Anh với em thật sự rất rắc rối, nhưng cuối cùng anh vẫn nghe theo con tim mình, cho nên em cũng nên buông tay ra đi”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3134


Chương 3134

Nói xong, Lục Mặc Thâm xoay người rời đi.

Chỉ còn lại có một mình Lê Duyệt Tư đứng đờ tại chỗ, cả người run lên vì tức giận, hồi lâu cũng chưa lấy lại tỉnh thần Lục Mặc Thâm đi về phía chiếc xe. Nhưng khi đến ngã tư, anh ta nhận ra không có bóng dáng của Lâm Thúy Vân trên xe mình Ánh mắt lạnh lùng, khóe miệng hiện lên một nụ cười lạnh lùng: Thấy tai họa muốn chạy sao?

Có vẻ như thực sự cần phải chỉnh đốn lại rồi.

“Mẹ, mẹ đã khá hơn chưa?”

Tô Mỹ Chỉ dựa vào ngực Quan Triều Viễn với vẻ mặt lo lằng.

Ban đầu Quan Triều Viễn định đưa cô đến bệnh viện Nhưng sau khi Tô Lam nghỉ ngơi một lúc, cô không còn cảm thấy khó chịu như trước nữa.

“Thế nào rồi?”

Quan Triều Viễn liếc nhìn Tô Lam. Anh dừng xe bên đường, đưa tay sờ trán cô.

Mặt cô trông đã khá hơn một chút, không còn đổ mồ hôi lạnh nữa.

“Em không sao. Hay là chúng ta không đến bệnh viện nữa, được không?”

Quan Triều Viễn cau mày: “Không được”“

Tô Lam vốn rất ghét bệnh viện, mặc dù bản thân cô là bác sĩ.

Ngày thường, trừ khi thực sự bị thương, cô chắc chắn sẽ không đến bệnh viện.

Vừa rồi cô chỉ hơi chóng mặt sau khi đi tàu lượn siêu tốc nên mới nôn mửa, không nặng đến mức phải đến bệnh viện “Chồng, người ta thật sự không muốn đến bệnh viện mà…”

‘Tô Lam không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể làm nũng.

Cô quay người lại, ôm lấy cổ Quan Triều Viễn, nhìn anh ‘Säc mặt Quan Triều Viễn vẫn không tốt, vẻ mặt vẫn u ám, Tô Lam ngồi dậy một chút, nhẹ nhàng hôn lên môi anh.

“Nếu không thì, khi chúng ta trở lại thành phố Ninh Giang, em sẽ đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe toàn diện, được không?”

“… Tô Lam, mẹ có thể chú ý hình tượng chút không? Phía sau xe vấn còn con nít đó.”

Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói trẻ con vô cùng chán ghét Tô Lam nhìn lại, chỉ thấy có hai đứa nhóc đang mở đôi mắt to tròn nhìn cô chăm chăm. Có lẽ chúng đã nhìn thấy toàn bộ cảnh cô làm nũng rồi chủ động hôn Quan Triều Viễn.

Đột nhiên, khuôn mặt nhỏ nhản của cô đỏ.

bừng, xấu hổ ho nhẹ một tiếng, nhanh chóng thu tay lại: “Xin lỗi, mẹ vui quá nên quên mất hình tượng.

Lần sau nhất định mẹ sẽ chú ý”

Quan Triều Viễn nhìn thấy vẻ lanh lợi của cô thì biết rằng tình trạng của cô đã tốt hơn một chút, nên anh cũng không gượng ép cô nữa: “Được rồi, đợi khi chúng ta trở về, em nhớ đi khám sức khỏe toàn diện đấy.”

“Đồng ý”

Đúng lúc này, điện thoại di động của cô đột nhiên vang lên Tô Lam nhìn xuống thì thấy Lâm Thúy Vân gọi tới.

“Alo, Thúy Vân.”

Bên kia điện thoại, Lâm Thúy Vân đang chạy như điên.

Cô ấy thở hốn hến, nói lớn “Tô Lam, cậu đang ở đâu vậy?”

Tô Lam quay qua nhìn Quan Triều Viễn: “Chúng ta đi đến đâu rồi?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3135


Chương 3135

Quan Triều Viễn nhanh chóng báo cho cô một địa chỉ.

‘Sau khi báo địa chỉ cho Lâm Thúy Vân, Tô Lam nghĩ ngờ hỏi: “Thúy Vân, cậu có sao không vậy? Sao mình nghe giọng cậu rất lạ”

Lâm Thúy Vân vừa chạy, vừa nhanh chóng bắt một chiếc xe taxi: “Tô Lam, khi nào thì hai người định trở về thành phố Ninh Lâm?”

“Chắc là khoảng hai ngày nữa”

Hai mắt Lâm Thúy Vân sáng lên “Tô Lam, vậy cậu mau tranh thủ chào nam thần đi, đến lúc đó thì cho mình đi nhờ xe một đoạn, bây giờ mình sẽ đi tìm hai người!”

Tô Lam cau mày: “Đương nhiên là cho cậu đi nhờ xe thì không thành vấn đề, nhưng bây giờ cậu phải nói cho mình biết, chuyện gì đã xảy ra với cậu thế? Không phải cậu đang ở cùng giáo sư Lục hay sao?”

Mãi cho đến khi ngồi lên taxi, Lâm Thúy Vân mới thở phào nhẹ nhõi “Nếu như bây giờ mà anh ta đang ở cùng mình thật thì đúng là số mình đen rồi. Tô Lam, cậu bảo nam thần ở bên kia chờ mình một lát, mình sẽ tới ngay”

“Nhưng cậu thực sự định rời đi mà không chào giáo sư Lục một câu sao?

“Mình không để được nhiều chuyện như vậy đâu!”

Lâm Thúy Vân chỉ cần nghĩ tới câu nói Lục Mặc Thâm vừa mới nói “Đêm nay tôi sẽ trừng trị cô” đã cảm thấy rùng mình, dựng tóc gáy.

“Đâm” một lần là cô ấy đã chịu đủ rồi, đêm nay cô ấy không muốn bị “đâm” liên tiếp năm nhát nữa.

Cô ấy lo lắng cho bản thân mình chắc chẩn sẽ bỏ mạng vì mất máu có nhiều.

Tô Lam cau mày bất lực: “Vậy được rồi”

Đợi sau khi cô cúp điện thoại, cô liền nghe thấy giọng nói nhàn nhạt của Quan Triều Viễn bên tai: “Ai nói với em là cho cô ấy đi nhờ một đoạn là không có vấn đề gì?”

Tô Lam bị anh chẹn ngang họng một cách hung hãng như vậy, liền vội vàng ném điện thoại sang một bên, quay đầu nảm lấy tay Quan Triều Viễn “Chồng à, Thúy Vân là bạn thân nhất của em.

Em nghĩ chắc chản cậu ấy đã cãi nhau với giáo sư Lục, nếu không cậu ấy sẽ không gấp gáp nói muốn đi về với chúng ta như vậy, ngay cả một câu chào cậu ấy còn không kịp nói, chúng ta giúp cậu ấy một tay có được không!”

“Cãi nhau với tên súc vật họ Lục đó sao?”

Tô Lam gật đầu, đôi mắt to ngấn nước đầy tội nghiệp: “Thúy Vân là người ở thủ đô, cậu ấy chưa quen với cuộc sống ở đây. Nếu như chúng ta mặc kệ, không quan tâm đến cậu ấy thì thật sự không.

ai sẵn sàng giúp đỡ cậu ấy cả”

“Thực ra anh cũng không muốn giúp cô ấy chuyện này đâu, chỉ có điều, không phải là không thể làm cho súc vật Lục sốt ruột một chút hay sao!

Khi Tô Lam nghe thấy điều này, cô liền biết rắng anh đã đồng ý, và vội vàng hôn lên má anh một cái Quan Triều Viễn chỉ vào môi mình: “Chỗ này.”

Đôi má của Tô Lam lập tức đỏ bừng cả lên, cô đưa mắt ra hiệu về phía ghế ở đẳng sau.

Đăng sau vang lên tiếng thở dài của Tô Duy Hưng.

Anh duối tay ra, che mắt Tô Mỹ Chỉ lại, sau đó anh cũng nhảm mắt lại “Cha con anh không nhìn thấy gì nữa hết, em muốn làm gì thì làm.”

Tô Lam cảm thấy dường như mặt mình càng ngày càng dày, dù sao thì cục cưng của cô cũng đã nhắm mắt lại rồi, ngu gì mà không hôn.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3136


Chương 3136

Thế là cô tới gần và hôn lên môi anh.

Quan Triều Viễn nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, dáng vẻ vừa e thẹn vừa xinh đẹp, giống như một bông hoa đang nở rộ vậy.

Cho dù hai người đã ở bên nhau lâu như vậy thì Tô Lam vẫn sẽ như lần đầu tiên, dù chạm vào hay hôn cô, cũng có thể khiến cho khuôn mặt xinh đẹp của cô đỏ bừng lên trong phút chốc.

Đúng lúc này, bên ngoài cửa kính ô tô vang lên tiếng khóc xé lòng của một đứa bé.

Quan Triều Viễn và Tô Lam đồng thời quay đầu nhìn sang, bên ngoài cửa số, một người mẹ đang ôm một đứa trẻ, trong tay cô ta cầm những món đồ linh tỉnh, rơi vãi khắp nơi trên mặt đất.

Người mẹ trẻ định cúi xuống nhặt đồ, nhưng không biết đứa trẻ trong lòng bị làm sao, chỉ cần mẹ nó hơi cúi xuống là nó sẽ khóc đến mức xé lòng, như thể không thể thở được nữa vậy.

Tô Lam sững sờ trong một giây, sau đó vô thức đưa tay ra mở cửa: “Để em xuống dưới giúp một tay”

Quan Triều Viễn cau mày, nhưng không ngăn cản cô.

Tô Lam nhanh chóng chạy đến bên người mẹ trẻ kia, nhặt hết những đồ dùng của đứa trẻ và hoa quả rơi xuống đất đưa cho cô ta.

Đồ đạc rất nhanh đã được cô nhặt lên hết, cô cầm túi cất tất cả những thứ đó vào sau xe đẩy của đứa bé “Được rồi”

Người mẹ đó trông khoảng chừng hai mươi bảy hoặc hai mươi tám tuổi, được chăm sóc rất tốt, rất khéo léo.

Cô ta vừa dỗ dành đứa con trong lòng, vừa nói lời cảm ơn: “Cảm ơn cô, cảm ơn cô rất nhiều.”

Tô Lam lắc đầu, nhìn đứa bé trong vòng †ay của người phụ nữ, chỉ cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc đến khó hiểu.

Hồi đó, cô cũng là một bà mẹ cắp nách hai đứa con nhỏ, vừa học vừa làm.

Cho nên lúc này, cô có thể hiểu rõ nhất hoàn cảnh của người mẹ này khó khăn đến mức nào.

“Cô xem xem có phải thẳng bé đái dầm hay là đói bụng không, nếu không thì chắc bình thường nó cũng không khóc ầm ï đến vậy đâu.”

Tô Lam nhắc nhở.

Bà mẹ đó kiểm tra một chút: “À, đúng rồi, hóa ra là con đái dầm. Cô có thể bế thăng bé giúp tôi một chút được không? Để tôi tìm một cái bỉm.”

“Được thôi”

Tô Lam ôm em bé vào lòng một cách quen tay.

Không hiểu tại sao, đứa bé vừa mới khóc đến tắt thở, trong nháy mắt đã im bặt ngay sau khi nằm trong vòng tay của Tô Lam.

Đôi mắt của thắng bé rất to, trầng đen rõ ràng, lớn lên chắc chắn sẽ rất dễ thương.

“Uoa…”

Những ngón tay mũm mĩm của nhóc con chọc chọc hai lần vào ngực Tô Lam, sau đó vùi đầu vào ngực cô.

Nhìn thấy nút áo trước ngực của Tô Lam sắp bị bung ra, đột nhiên có một bàn tay to từ trên trời rơi xuống, trực tiếp lôi kéo cái mông của thằng bé rồi bế nó đi Tô Lam giật mình kinh ngạc, lúc này cô mới nhận ra gương mặt lạnh lùng của Quan Triều Viễn một tay đang bế đứa bé.

Nhóc con kia đột nhiên rời khỏi vòng tay mềm mại thơm thơm của Tô Lam, nổi cáu, giơ tay nảm đấm, khóc toáng lên.

Thăng bé nghiêng đầu, nhìn thấy một ông chú cao lớn và vạm vỡ đang nhìn chảm chảm vào thẳng bé một cách không hài lòng.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3137


Chương 3137

Nhóc con này thực sự còn quá nhỏ đến nỗi còn không biết hèn mọn là gì, chỉ biết rằng ông chú kỳ lạ này đã trì hoãn việc tốt của mình, lập tức tức nổi cáu, khóc toáng lên thật to oa oa: ‘Aaat “Nhóc con thối, cậu cũng có thể đụng vào người phụ nữ của tôi sao?”

Quan Triều Viễn đe dọa một cách đàng hoàng, trịnh trọng Nhóc con hơi sững sờ một lúc, như thể bị khí chất của anh dọa cho sợ, nhưng chỉ trong giây tiếp theo, nắm đấm của thăng bé lại khua khua tiếp: “Ô ô oa oa, Dáng vẻ của thẳng bé vô cùng kiêu ngạo, như thể đang muốn nói, tôi đụng vào đấy, chú có thể làm được gì chứ? Chẳng lẽ chú định xuống tay đánh tôi sao?

Quan Triều Viễn nhướng mày: “Tôi có thể đánh cậu thật đấy, cậu tin không?”

Tô Lam nhìn thấy cảnh này, chỉ cảm thấy vừa bưồn cười vừa tức giận, Boss Lệ thậm chí con ghen cả với đứa trẻ con, tay chân cô luống cuống bế thẳng bé về: “Anh làm gì vậy? Thăng bé vẫn là trẻ con, có biết gì đâu cơ chứ”

Nhóc con trở lại trong vòng tay của Tô Lam, cái dáng vẻ vô cùng kiêu căng ngạo mạn vừa rồi ngay lập tức biến mất Thãng bé nhẹ nhàng nép vào lòng Tô Lam, và khuôn mặt nhỏ mũm mĩm của thẳng bé nhẹ nhàng cọ vào ngực cô: Rúu ríL Ngực của cái cô xinh đẹp này mềm mại thật, thế này cũng không thua gì mẹ.

Đôi mắt của Quan Triều Viễn ở bên cạnh thì tối sâm lại.

Nhóc con nép mình vào trong vòng tay của Tô Lam, lờ đờ liếc nhìn Quan Triều Viễn với thái độ vô cùng khiêu khích: Tên đại gia ngốc nghếch, tôi có ngực để dựa vào, chú có dám không?

Khi nhìn thấy Quan Triều Viễn chuẩn bị sắp nổi điên lên, mẹ của nhóc con cuối cùng cũng tìm thấy chiếc bim.

“Tìm thấy rồi, tìm thấy rồi Nhưng cô ta vừa quay người lại, khi nhìn thấy Quan Triều Viễn, khuôn mặt cô ta đỏ bừng lên ngay.

lập tức: Ôi trời, người đàn ông này đẹp trai quát ‘Sau một giây, cô ta lập tức hoàn hồn lại, nhanh chóng bế đứa bé ra khỏi vòng tay Tô Lam: “Cảm ơn cô gái, đây có phải là bạn trai của cô không?”

Tô Lam liếc Quan Triều Viễn, tai hơi nóng lên: “Là chồng của t “Là chồng sao? Hai người thật đúng là trai tài gái sắc, sau này chắc chản hai người sẽ sinh ra một đứa bé cực kỳ xinh đẹp, dễ thương.”

Khuôn mặt bé nhỏ của Tô Lam càng ngày càng đỏ hơn.

Sau chuyến đi đến thủ đô lần này, cô đã hoàn toàn mở lòng với Quan Triều Viễn.

Cô liếc nhìn Quan Triều Viễn, sau đó cúi đầu nhìn xuống bụng của mình.

Một đứa bé của hai người… Nếu có một đứa bé thì tốt thật Bà mẹ trẻ đưa nhóc con đi thay bỉm và trước khi đi cũng không quên nói lời cảm ơn với hai người họ.

‘Sau khi lên xe, Quan Triều Viễn không ngừng nhìn chăm chắm vào bụng của Tô Lam, cực kỳ tập trung.

Tô Lam bị anh làm cho sởn gai ốc: “Anh làm gì mà cứ nhìn chằm chẵm vào bụng em mãi vậy?”

“Chỉ là anh có chút tò mò, tại sao lâu như vậy mà bụng của em vẫn không có phản ứng gì”

Tô Lam giật mình, nghĩ rằng anh đã hiểu nhầm cái gì đó.

“Kể từ lần trước, em cũng không uống thuốc tránh thai nữa”

Thấy cô phản ứng nghiêm trọng như vậ Quan Triều Viễn thở dài một hơi: Có vẻ như sự thô bạo lần trước của anh đã để lại rất nhiều ám ảnh trong lòng cô: “Anh biết, chỉ là anh đang nghĩ, rốt cuộc là ruộng của em không tốt, hay là do máy cày của anh không tốt…”

“Cái gì mà cày với ruộng? Anh thích chết đúng không, hai đứa nhỏ còn đang ở đây mà, anh nói hươu nói vượn cái gì thết Tô Lam tức giận, trừng mắt nhìn anh một cái Lúc này, cửa kính xe ô tô được gõ nhè nhạ.

Tô Lam quay đầu nhìn sang và nhận ra đó chính là Lâm Thúy Vân.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3138


Chương 3138

Cô ấy đang chào họ với một nụ cười thật tươi ‘Sau khi lên xe, Lâm Thúy Vân không quên nhìn trái nhìn phải một lượt: “Cuối cùng cũng đuổi kịp! Nam thần, khi nào thì hai người định xuất phát vậy?”

“Tối ngày mai”

“Quá tốt rồi, hai người có thế hứa với tôi một điều hay không? Tuyệt đối đừng nói với Lục Mặc.

Thâm chuyện tôi tìm đến hai người nhé.”

Đúng lúc này, điện thoại của Quan Triều Viễn đố chuông.

Lâm Thúy Vân đang ngồi ở ghế sau xe, đang chuẩn bị nhàn nhã uống một ngụm nước thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của Quan Triều Viễn vang lên “Điện thoại của tên súc vật Lục này”

“Phụt!”

Lâm Thúy Vân phun thẳng một ngụm nước lên mặt, cô ấy cũng chẳng kịp lau mà vội vàng nhào người lên phía trước: “Nam thần, kiểu gì anh cũng không được nói tôi đến tìm hai người đâu”

Quan Triều Viễn nhàn nhạt liếc nhìn cô một cái “Anh ta muốn biết cô đang ở đâu. Chỉ cần điều tra một chút là được, tôi nói dối cũng có ích lợi gì đâu?”

Đúng thế, Lục Mặc Thâm muốn tìm một người, làm sao lại không tìm thấy được cơ chứ?

“Nam thần, tuyệt đối anh không được nói cho anh ta biết, tôi muốn đi cùng với hai người.”

Quan Triều Viễn không vội vàng nhấn nút trả lời: “Alo”

Ở đầu dây điện thoại bên kia, giọng nói của Lục Mặc Thâm cũng rất bình thản: “Tôi biết rắng Lâm Thúy Vân đang ở cùng anh, khi nào máy bay bay về thành phố Ninh Lâm?”

Quan Triều Viễn không nói dối “Tối ngày mai, lúc bảy giờ.”

“Tối mai tôi còn có chuyện phải giải quyết Tạm thời tôi chưa về được. Anh bảo cô ấy cứ yên tâm”

“Tại sao anh không gọi trực tiếp cho cô ấy để báo chuyện này?”

“Nếu cô ấy chấp nhận nghe điện thoại thì tôi sẽ lại gọi cho anh hay sao?”

Lục Mặc Thâm nói đến đây, đột nhiên anh ta nảy ra một ý sâu xa gì đó: “Nếu không thì anh cho tôi số điện thoại của.

bé thỏ trắng đi, từ nay về sau tôi sẽ gọi cho cô ấy”

“Cút”

Lạnh lùng phun ra một chữ này, rồi Quan Triều Viễn trực tiếp cúp điện thoại.

Nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của anh, trong nháy mắt Lâm Thúy Vân trở nên chán nản: “Nam thần, anh ta bắt tôi phải về sao?”

Quan Triều Viễn từ từ khởi động xe ô tô: “Anh ta nói ngày mai anh ta còn có chuyện quan trọng cần giải quyết, anh ta sẽ không về.

thành phố Ninh Lâm luôn, cho nên cô không cần phải lo lắng.”

Lâm Thúy Vân thở một hơi dài nhẹ nhõm một hơi, và sau đó mới bắt đầu xin Tô Lam khăn giấy để lau mặt.

Tô Duy Nhất đang ngồi ở ghế sau, vừa nghe nói rất rõ được tin khi trời tối sẽ phải quay trở về, sắc mặt cậu bé liền thay đối: “Nhanh như vậy đã phải về rồi sao?”

Lâm Thúy Vân tò mò tiến tới, vươn tay nhéo má Tô Duy Hưng: “Làm sao? Con không nỡ đi hay sao? Chẳng lẽ ở đây trong thời gian ngắn như vậy mà con đã gặp được những người bạn mới rồi sao?”

Bất ngờ là Tô Duy Hưng cũng không có ý định phủ nhận.

Tô Lam quay lại và kiên nhẫn giải thích: “Con đã nghỉ học ở nhà trẻ mẫu giáo một thời gian rất dài rồi, mẹ tôi phải về đi học nữa chứ”

Tô Tông cau mày và không nói gì.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3139


Chương 3139

‘Sau khi biết được Quan Triều Viễn và những người khác chuẩn bị rời đi vào ngày hôm sau, từ †ối hôm trước, ông cụ Quan lúc nào cũng quấy lấy Quan Triều Viễn, rủ anh chơi cờ với ông ấy.

Chỉ có điều lân này, Quan Triều Viễn phát hiện ra rằng kỹ năng chơi cờ của ông cụ Quan đột nhiên có sự phát triển vượt bậc.

Mỗi khi gặp phải một nước cờ khó, ông ấy chỉ cần đi ra ngoài ban công kia một vòng rồi quay lại, lập tức ông ấy sẽ có cách giải quyết.

‘Ván cờ ròng rã trong suốt nửa tiếng đồng hồ, từng quân cờ cứ tiến rồi lại lùi, thậm chí hai người còn có thế cờ ngang nhau.

“Ha ha ha ha. sau khi chơi cờ nhiều năm nhìr vậy, cuối cùng ông cũng hòa cháu một ván rồi!”

Hôm nay nhất định là ông cụ được nở mày nở mặt, gương mặt dương dương đắc ý nhìn Quan Triều Viễn, ria mép như sắp vênh lên tận trời.

“Thế nào, nhóc con? Từ nay về sau cháu còn dám ngông cưồng ở trước mặt ông nữa hay không!”

Nhìn thấy dáng vẻ đắc thẳng của ông cụ Quan, Quan Triều Viễn vừa cười lạnh lùng vừa thu dọn bàn cờ: “Không bằng ông gọi người dạy ông phá cờ đến, cháu và người đó sẽ đánh tiếp một ván nữa, ông đỡ phải mất công cứ mỗi một lần lại phải chạy ra ngoài ban công để gọi điện phiền phức như vậy”

Nhìn thấy Quan Triều Viễn không hề khách sáo.

mà phá hỏng luôn bầu không khí vui vẻ này, gương mặt già nua của ông cụ Quan nhất thời có chút khó chịu Nhưng ông ấy cũng rất nhanh phản ứng l: “Cho dù là có ai làm cố vấn cho ông đi chăng nữa, hòa vấn cứ là hòa. Cháu có bản lĩnh thì cũng có thể đi tìm một người cố vấn cho”

Quan Triều Viễn im lặng không nói gì.

“Lần sau, dựa vào người cố vấn mà ông có kia, đảm bảo ông sẽ thẳng cháu trong ván cờ tiếp theo”

Ông cụ Quan đang sắp xếp, chuẩn bị chơi một ván cờ nữa thì người quản gia nhà ông cụ Quan Lý Mạnh Quân vội vã chạy về phía này.

“Cậu chủ, mẹ của cậu đến ‘Vẻ mặt của ông cụ có chút sững lại trong giây lát, ánh mắt ông ấy đầy bộn bề nhìn về phía Quan Triều Viễn “Cháu..”

Ông cụ Quan biết hai người mẹ con anh từ trước đến nay lúc nào cũng tranh cãi, đấu chọi gay gắt, cho nên ông ấy vốn định hỏi xem Quan Triều Viễn có muốn tránh đi một chút hay không.

Chỉ có điều ông ấy còn chưa kịp mở miệng thì Quan Triều Viễn đã đặt quân cờ xuống và đứng dậy: “Chung quy lại thì bà ấy vẫn luôn là mẹ của cháu, trốn tránh cũng không phải là biện pháp tốt.”

Ông cụ Quan cũng cũng thở dài một hơi: “Nếu đã như vậy thì cháu đi cùng ông, ra xem một chút đi.”

Khi ông cụ Quan dẫn Quan Triều Viễn đến sảnh trước, Bạch Ninh Hương đang ngồi trên xe lăn, quay lưng về phía họ.

So với năm năm trước, bóng lưng của bà trông càng ngày càng gầy, càng đến gần càng có thể cảm nhận được sự không ổn trên người bà. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hình như Bạch Ninh Hương cung nhận ra tiếng động phía sau lưng, liền chậm rãi xoay người lại “Mẹ”

Quan Triều Viễn lên tiếng trước.

Nhưng ánh mắt của Bạch Ninh Hương nhìn anh lại tràn đầy vẻ chế giễu: “Vốn dĩ trong mắt con làm gì có người mẹ này, tại sao phải phí công sức làm ra vẻ bề ngoài như vậy”

Ông cụ Quan đau lòng nhìn người con dâu thứ ba. Bà đã mất đi người con gái mà bà yêu thương nhất, hơn nữa lại còn mất cả khả năng đi lại.

Cho nên hơn năm năm qua, mặc dù Bạch Ninh Hương ngày càng trở nên gay gắt, thậm chí có đôi khi còn chống đối, xảy ra xung đột, cãi vã với ông cụ Quan, nhưng ông ấy không bao giờ để bụng.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3140


Chương 3140

Còn bây giờ xem ra chính sự nuông chiều của ông ấy đã khiến cho mối quan hệ giữa hai người mẹ con anh trở nên ngày càng gay gắt hơn.

“Con dâu thứ ba, hôm nay con tới gặp cha là có chuyện gì sao?”

Bạch Ninh Hương liếc Quan Triều Viễn với ánh mắt nặng nề “Thưa cha, lần này con tới đây là đặc biệt muốn nhắc nhở cha, tuyệt đối không được để con hồ ly tinh Tô Lam lừa gạt sau lưng”

Quan Triều Viễn thấy mẹ mình mở miệng ngậm miệng đã nhắc đến con hồ ly tỉnh, sảc mặt của anh ngay lập tức trở nên khó coi nhất có thế “Mẹ.”

“Mẹ đang nói chuyện với ông nội của con, con không có quyền được lên tiếng ở đây!”

Bạch Ninh Hương ngay lập tức cắt lời anh một cách cực kỳ quyết liệt.

Ông cụ Quan quay người lại và ngồi xuống: “Tại sao con lại nói như vậy? Mặc dù cha đã lớn tuối nhưng chưa có lẫn lọn. Với mỗi vấn đề, cha đều có nhận định của riêng mình”

“Nhận định riêng của mình? Vậy con hỏi cha…

Bây giờ, Quan Triều Viễn và Tô Lam lặng lẽ mang đến đây hai đứa trẻ con khoảng năm tuổi ngay sau lưng cha. Cha có biết chuyện này hay không?”

Bạch Ninh Hương nói xong, biểu cảm trên gương mặt ông cụ Quan cứng đờ lại, như thể ông ấy không thể tin nổi: “Con nói cái gì, hai đứa trẻ sao?”

Bạch Ninh Hương cười mỉa mai: “Cha thấy sao? Đây chính là bản chất của Tô Lam. Cô ta có thể khiến cho Quan Triều Viễn đưa hai đứa trẻ vào nhà của anh, nhưng anh còn không hề hay biết”

Ông cụ Quan quay đầu, không hài lòng nhìn về phía Quan Triều Viễn, sau cùng mở miệng, nói “Triều Viễn, rốt cuộc chuyện này là như thế nào?”

Khuôn mặt của Quan Triều Viễn vẫn rất thản nhiên: “Mẹ nói không sai, đúng là con đưa hai đứa trẻ đến nhà tổ tiên”

Bạch Ninh Hương lập tức nói lại, tràn đầy vẻ mỉa mai: “Cha, cha thấy chưa? Bây giờ, Quan Triều Viễn đã hoàn toàn mất trí rồi, bị người phụ nữ tên Tô Lam kia quyến rũ, làm cho mê muội đến mức.

không phân biệt được đen trắng, phải trái đúng sai. Cha có biết xuất thân của hai đứa trẻ kia là như thế nào không?” ? Cha đã biết me của bon chúng là ai chưa? “

Ông cụ Quan tuy đã có tuổi nhưng cái đầu của ông ấy còn rất minh mẫn.

Nhìn thấy dáng vẻ tức giận, phẫn nộ của Bạch Ninh Hương, ông ấy chỉ suy nghĩ qua loa một chút, đã có thể quay đầu lại “Triều Viễn, nói cho ông biết, hai đứa trẻ kia…”

“Cha, cha còn phải hỏi sao? Hai đứa trẻ đó là con riêng của Tô Lam”“

Bạch Ninh Hương chế nhạo.

Cuối cùng, lông mày của ông cụ Quan cũng nhíu chặt lại “Triều Viễn, những gì mẹ cháu nói có phải là sự thật không?”

Sau một lúc im lặng, cuối cùng Quan Triều Viễn cũng gật đầu: “Mẹ cháu nói không sai”

“Ha ha… Mọi người đều nói, từ khi Bảo Ngọc của con ra đi, con đã thay đổi hoàn toàn, nhưng con nghĩ người thực sự thay đổi chính là nó! Quan Triều Viễn! Mẹ và cha con đã làm mọi cách, dốc hết toàn bộ sức lực để vun đắp cho dạy dô, bồi dưỡng cho con, nhưng không phải bồi dưỡng cho.

con trở thành một người như thế này. Chỉ vì một người phụ nữ mà đầu óc rối tung rối mù, đúng là đồ bỏ đi!”

Nếu như trước đây, những lời Lê Duyệt Tư nói với bà khiến cho bà tức giận và xấu hổ, thì giờ phút này, Quan Triều Viễn lại tự mình thú nhận những điều này, càng làm cho cơn phẫn nộ của bà đồn nén đến đỉnh điểm: “Con vì người phụ nữ này mà không ngần ngại mang về tất cả những đứa con mà cô ta đã có với người khác, lại còn nuôi chúng như những con đẻ của mình.Thậm chí vì đã có hai đứa con hoang đó nên con cũng không có những đứa con ruột của mình! Con đã hoàn toàn điên khùng rồi sao?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3141


Chương 3141

“Gái gì?”

Nghe đến đây, sắc mặt ông cụ Quan lập tức trở nên khó coi đến đỉnh điểm.

Quan Triều Viễn là người trọng tình trọng nghĩa, anh yêu Tô Lam nên chấp nhận nuôi hai đứa con riêng của cô, điều này không có gì ngạc nhiên với ông cụ Quan.

Thế nhưng khi ông ấy biết được răng Quan Triều Viễn sẵn sàng chấp nhận không đẻ một đứa con ruột của mình vì hai đứa trẻ kia, trong lúc nhất thời, ông cụ Quan không thể nào chấp nhận được sự đả kích này.

“Triều Viễn, mặc dù nhà họ Quan không phải do con cháu độc đinh chín đời truyền lại, nhưng huyết thống ba đời của dòng họ là do cháu tiếp nối, tại sao cháu có thế…”

Ông cụ Quan nói với vẻ mặt nghiêm nghị, hiển nhiên lần này ông ấy đã thực tức giận.

“Cha à, cha có biết rốt cuộc xuất thân của hai đứa con của Tô Lam là như thế nào không?

Người phụ nữ đó qua đêm với người khác chỉ vì tiền, cuối cùng lại bị người bỏ rơi và một mình sinh ra hai đứa trẻ này. Đến bây giờ, e rằng ngay.

cả Tô Lam còn không biết cha của hai đứa bé là ai. Hai đứa con hoang không rõ lai lịch như vậy mà cha thật sự có thể chấp nhận chúng là con cháu nhà họ Quan hay sao? “

Ông cụ Quan cả đời vẫn luôn ngẩng cao đầu kiêu hãnh, điều ông ấy không thể nào chấp nhận được là những vết nhơ không thể xóa nhòa của các thế hệ con cháu mình.

Sau khi nghe xong những lời Bạch Ninh Hương nói, hai mắt ông cụ Quan trợn tròn như chuông đồng hồ: “Triều Viễn, nếu hôm nay cháu không thể cho.

ông một lời giải thích hợp lý cho chuyện này, ngày mai ông sẽ yêu cầu những người lớn tuổi xóa tên Tô Lam ra khỏi gia phả nhà họ Quan của chúng tại”

Xóa tên ra khỏi gia phả dòng họ, vấn đề này đã trở nên rất nghiêm trọng rồi đấy.

Quan Triều Viễn nhìn Bạch Ninh Hương, đột nhiên mỉm cười nhếch mép: “Mẹ, tất cả những chuyện này là Lê Duyệt Tư nói với mẹ có phải không?”

“Cho dù là ai nói cho mẹ thì đây cũng vẫn là sự thật, sớm muộn gì cũng không thể che giấu!”

“Ai nói mẹ đây là sự thật?”

Quan Triều Viễn đột nhiên vặn lại.

“Nếu những lời này không phải sự thật, vậy tại sao con lại che giấu hai đứa trẻ kia? Nếu Lê Duyệt Tư không nói cho mẹ thì mẹ cũng không thể biết được chuyện này. Quan Triều Viễn, nếu hôm nay mẹ không đến đây phơi bày sự thật này, có phải con còn định giấu kín chuyện hai đứa trẻ này mãi mãi hay không?”

“Dĩ nhiên là không rồi?

Đột nhiên Quan Triều Viễn nói một cách chắc chắn “Hai đứa trẻ đó đúng thật là con của Tô Lam, nhưng tuyệt đối không phải là con hoang đẻ rơi đẻ rớt của cô ẩy với một người đàn ông nào khác. Bởi vì người đàn ông đã ở bên Tô Lam năm năm trước chính là con”

“Con nói cái gì cơ?”

‘Sau khi nghe những lời này, Bạch Ninh Hương, không thể tin vào tai mình.

Quan Triều Viễn giải thích rõ ràng từng câu từng chữ một: “Có thể mẹ và ông nghĩ rằng chuyện này rất kỳ quái, nhưng bất kể như thế nào, đây cũng chính là chân tướng, sự thật của mọi chuyện. Con chính là cha của hai đứa trẻ đó”

Ông cụ Quan lập tức trở nên bối rối “Triều Viễn, tại sao trước đây ông chưa từng nghe cháu nhắc đến chuyện này?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3142


Chương 3142

Quan Triều Viễn nhìn ông cụ Quan “Năm năm trước, có lần cháu bị phục kích khi ra ngoài làm nhiệm vụ. Sau khi làm phẫu thuật, cháu nửa tỉnh nửa mê, cưỡng h**p một cô gái..

Nếu không nhờ chuyến đi đến thành phố Ninh Lâm nửa năm về trước, cháu thậm chí còn không biết mình có hai đứa con lưu lạc ở bên ngoài”

Ánh mắt của ông cụ Quan đột nhiên trở nên vô cùng phức tạp, xem ra nhất thời có chút không thể chấp nhận được.

Đột nhiên, một tiếng cười khinh miệt vang lên.

“Ha ha, mẹ thực sự không ngờ, Quan Triều Viễn, con có thể làm tới mức này chỉ vì người phụ nữ đó! Thậm chí con còn không ngại bịa ra một lời nói dối hoang đường như vậy để lừa gạt mẹ và ông?”

Quan Triều Viễn nhìn Bạch Ninh Hương Chỉ thấy đôi mắt bà đỏ ngàu lên, ánh mắt dữ tợn, dường như bà đang trên bờ vực chuẩn bị sụp đổ của cảm xúc.

Anh chậm rãi bước tới, quỳ gối xuống trước xe lăn của mẹ: “Mẹ, cho dù mẹ có tin hay không thì đây đều Vừa nói, Quan Triều Viễn vừa lấy ra bản báo cáo giám định quan hệ cha con mà anh mang theo trong người ra.

“Đây là bản báo cáo kết quả giám định quan hệ cha con giữa tôi và hai đứa trẻ. Con người có thể nói dối, nhưng gen thì không bao giờ”

Báo cáo giám định quan hệ cha con?

Bạch Ninh Hương giật lấy kết quả giám định kia.

Bà cẩn thận, nhìn từ trên xuống dưới, đọc một lượt từng câu từng chữ.

Kết quả giám định cuối cùng cho thấy: Hai người Tô Mỹ Chỉ và Tô Duy Hưng và Quan Triều Viễn có quan hệ huyết thống đến chín mươi chín phẩy chín mươi chín phần trăm.

Mọi thứ chuyển biến quá nhanh, trong chốc lát, ông cụ Quan cứng đờ người ngay tại chỗ, không biết phải phản ứng thế nào.

Bạch Ninh Hương cầm báo cáo giám định quan hệ cha con trên tay, sắc mặt bà bắt đầu thay đổi liên tục, cuối cùng chuyển thành tím tái cả mặt mũi.

“Mẹ, hai đứa trẻ đó không phải là con hoang, mà là cháu trai và cháu gái của mẹ. Mẹ có biết không?”

Bạch Ninh Hương đơn giản là không thể nào chấp nhận kết quả này.

Trong đầu bà bắt đầu hiện ra những lời bà đã nói với Tô Duy Hưng vào ngày hôm đó ở biệt thự của nhà họ Quan.

“Cho dù chúng mày có thực sự là con của Quan Triều Viễn và Tô Lam, được sinh ra với thân phận thấp hèn của Tô Lam, nhà họ Quan tuyệt đối sẽ không bao giờ chấp nhận”

Bạch Ninh Hương giật mình một cái, đột nhiên bà lấy lại tỉnh thần.

Bà như nổi điên lên, xé nát tờ giấy kết quả xét nghiệm quan hệ cha con trên tay: “Lừa đảo! Tất cả các người đều là những kẻ lừa đảo! Quan Triều Viễn, chắc chắn là con đã bị kẻ thấp hèn Tô Lam kia dìm xuống rồi.”

“Kết quả giám định quan hệ cha con này chỉ đơn giản là giả mạo! Con muốn dùng kết quả giám định giả mạo này để nhà họ Quan của chúng ta chấp nhận hai đứa con hoang đó có phải không?”

“Nói cho con biết, không bao giờ có chuyện đó đâu! Cho dù mẹ có chết cũng sẽ không bao giờ chấp nhận hai đứa con hoang đi Bạch Ninh Hương quăng mạnh tờ kết quả giám định quan hệ cha con đã rách xuống đất, những mẩu giấy nhàu nhĩ, rách nát bay lả tả trong mưa, Bạch Ninh Hương vội vàng gọi người giúp việc đến bên.

“Chúng ta phải đi ngay lập tức, đi khỏi nơi này!”

Nhìn bóng lưng hoang tàn và tuyệt vọng của Bạch Ninh Hương, Quan Triều Viễn đứng yên tại chỗ không đuổi theo.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3143


Chương 3143

Một số người là như vậy, họ đang đắm chìm trong thế giới của riêng của bản thân họ, đảm chìm trong sự tức giận của chính mình.

Ngay cả khi chân tướng, sự thật của câu chuyện đang ở ngay trước mắt, họ cũng không sẵn lòng chấp nhận nó.

Bởi vì một khi họ đã chấp nhận điều đó, thì chẳng khác nào thừa nhận rằng những việc họ đã làm trước đây chỉ là một trò đùa.

“Tô Lam?”

Ngay lúc này, một giọng nói ngờ vực đột nhiên vang lên sau lưng ông cụ Quan.

Quan Triều Viễn rùng mình, quay đầu nhìn lại Thấy ở chỗ cửa lách của sảnh trước, Tô Lam đang đứng đó với khuôn mặt tái mét.

Khuôn mặt của cô khó coi nhất có thể, cả người run rẩy lảo đảo, như thể đang dùng hết sức lực của cả hai tay vịn thật chặt vào cánh cửa để giữ vững cơ thể của mình, đôi mắt to sáng ngời của cô tràn đầy tuyệt vọng và tức giận không thể tin được.

“Tô Lam!”

Nhìn thấy cô như vậy, đột nhiên trong lòng của Quan Triều Viễn cảm thấy trống rồng, quay người bước nhanh tới Có vẻ như vừa rồi cô đã nghe thấy tất cả cuộc nói chuyện giữa anh và bà Bạch Ninh Hương.

Nhìn thấy Quan Triều Viễn đnag đi đến trước mặt mình, Tô Lam đột nhiên quay người, chạy nhanh ra ngoài.

“Tô Lam!”

Quan Triều Viễn chạy nhanh đuổi theo.

Tô Lam chỉ là một cô gái, dù có chạy nhanh đến đâu cũng không thể nhanh bằng tốc độ của Quan Triều Viễn.

Khi cô loạng choạng chạy ra phía sau hòn non bộ, Quan Triều Viễn đã đuổi kịp và năm lấy cánh †ay Cô.

“Anh buông tôi ra, Quan Triều Viễn, anh là đồ khốn nạn!”

Dường như cảm xúc bị kìm nén nhiều năm của cô bỗng chốc bộc phát vào lúc này.

Tô Lam quay lại và tát anh một cái không chút do dư.

Quan Triều Viễn thấy rõ động tác của cô, thế nhưng lại không né tránh.

“Bốp!”

Một cái tát trời giáng tát vào mặt anh Bởi vì quá kích động, Tô Lam đã không kiềm chế được lực ở tay mình, trên mặt Quan Triều Viễn rất nhanh đã xuất hiện vài dấu ngón tay.

Tô Lam lại quay đầu muốn bỏ chạy.

Quan Triều Viễn lao tới, ôm eo cô và ôm chặt cô vào lòng.

“Quan Triều Viễn, đồ khốn nạn!”

“Có phải anh đã sớm biết Tô Mỹ Chỉ và Tô Duy Hưng là con của anh rồi phải không?”

“Thế nhưng tại sao anh lại nói dối tôï2”

“Tại sao anh lại để cho tôi một mình chịu đựng sự đau đớn, tự trách và dày vò này?”

“Anh có biết khoảng thời gian năm năm vừa qua, một mình tôi đã phải trải qua biết bao gian nan, khổ cực hay không?”

“Đồ khốn nạn, anh là loại khốn nạn kiếp, anh không phải là người nữa rồi Tô Lam vừa chửi rủa, vừa giấy giụa trong tuyệt vọng, đấm liên tục vào ngực Quan Triều Viễn như mưa Quan Triều Viễn không lên tiếng hay phản kháng gì, chỉ ôm chặt lấy cô Cô đánh liên tục cho đến khi mệt lử, cuối cùng cô cũng bình tĩnh lại “Còn muốn đánh nữa không?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3144


Chương 3144

Quan Triều Viễn đỡ eo cô, dịu cơ thể như đang mềm nhũn ra của cô, cúi đầu hỏi “Anh buông tôi rai”

Lúc này, Tô Lam đang cực kỳ tức giận và đơn giản không muốn nói một lời nào với anh.

“Anh đã nói rồi, cả đời này anh sẽ không bao giờ buông tay đâu?

Giọng nói bình tính của Quan Triều Viễn vang lên, tay lại càng giữ cô chặt hơn, như thể muốn kéo sát cơ thể Tô Lam vào người mình vậy.

Tô Lam biết giấy giụa cũng không thể thoát được nên cũng chẳng buồn giấy giụa nữa Cô cúi đầu cười: “Ừ, đúng rồi, suýt chút nữa tôi đã quên mất Từ trước đến nay, phong cách của anh lúc nào cũng lạnh lùng và độc đoán như vậy. Anh định làm gì cũng sẽ không bao giờ bàn bạc với người khác. Đừng nghĩ đến chuyện bỏ chạy nếu tôi đã rơi vào tay anh, đúng không? “

“Anh… Khi an biết hai đứa trẻ là con của mình, thực sự anh như nhảy lên vì vui sướng”

Thấy cô đã mệt lử vì làm ầm lên, Quan Triều Viễn dứt khoát bế cô lên, hai người ngồi xuống bên cạnh hòn non bộ.

Bây giờ, Tô Lam chỉ đơn giản là không muốn đối mặt với anh một chút nào, nhưng lại không thể nào tránh được anh, vì vậy cô chỉ có thể ngang ngược quay mặt đi.

“Nhưng em có biết không? Khi anh hỏi em, em đã nói với anh rằng cả đời này em không muốn gặp lại cha ruột của hai đứa trẻ. Em có biết cảm giác của anh lúc đó ra sao không?”

Tô Lam vẫn không nhìn anh, nhưng có điều trong lòng cô hơi sững sờ.

Cô đã nói những lời này khi nào vậy?

Quan Triều Viễn đã hỏi cô về cha ruột của hai đứa trẻ khi nào vậy?

Cô nghiêm túc, cẩn thận nhớ lại một lát, quả nhiên là có chút kí ức mơ hồ.

Nhưng khi đó, là do cô lo lắng Quan Triều Viễn sẽ ghen nên mới cố tình buông những lời cay độc đó.

Có lẽ nào Quan Triều Viễn cố tình che giấu chuyện này với cô vì lý do này?

“Em có thể giận anh, cũng có thể cáu gắt với anh, nhưng em không được phép chạy trốn.”

Quan Triều Viễn cúi đầu, chăm chú nhìn Tô Lam, nói rõ từng câu từng chữ một.

Thật vất vả để biết rốt cuộc ai là cha ruột của.

hai đứa trẻ, nhưng lúc này Tô Lam không thể diễn tả được rốt cuộc cảm xúc của mình đang như thế nào.

Với tình hình trước mắt mà nói, có thể khẳng định Tô Mỹ Chỉ và Tô Duy Hưng là con ruột của Quan Triều Viễn có thể là kết quả tốt nhất, cô nên thở phào nhẹ nhõm thì hơn Thế nhưng vừa nghĩ tới chuyện cái người Quan Triều Viễn này đã biết sự thật từ lâu nhưng văn giấu diếm không chịu nói cho mình biết, Tô Lam cảm thấy như thể có một ngọn lửa thịnh nộ cháy ở trong lòng.

“Tôi mệt rồi”

‘Sau một hồi im lặng, Tô Lam chỉ nhàn nhạt nói ra được vài từ.

Quan Triều Viễn biết mình đã làm sai, lương tâm cắn rứt, chột dạ, lúc này chỉ còn cách thú nhận với Tô Lam, khi nghe cô nói mệt, anh lập tức nói: “Vậy chúng ta về nghỉ ngơi sớm đi”

Tô Lam biết tên này sẽ không buông tay cô ra, cho nên cô cũng không giấy giụa, mặc cho anh nắm tay cô đi về phía phòng khách Trước khi bước vào phòng khách, khi Quan Triều Viễn chuẩn bị di vào, bỗng dưng cô dừng lại: “Tôi muốn ở một mình”

Cô cần một chút thời gian để tìm hiểu rõ ràng những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay.

Hôm nay có quá nhiều chuyện xảy ra, cô có chút không chấp nhận hết được chuyện.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3145


Chương 3145

Quan Triều Viễn không muốn rời đi, đứng ở trước cửa hai phút, thấy Tô Lam không nói gì, anh không thể không nghe theo yêu cầu của Tô Lam, anh lùi lại phía sau hai bước: “Anh sẽ ở ngay bên cạnh, có gì cứ gọi anh”

Tô Lam vẫn không nói gì, đóng cửa phòng lại.

Quan Triều Viễn chăm chú nhìn cánh cửa dần khép lại, ánh mắt của anh trở nên sâu thắm.

Khi anh xoay người lại, chuẩn bị đi xem hai đứa trẻ một chút thì bỗng nhiên nhìn thấy cách đó không xa, phía sau lưng anh là ông cụ Quan đang nhìn anh, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Quan Triều Viễn không nói, nhưng ông cụ Quan đã nói trước: “Ông muốn gặp hai đứa trẻ”

Dựa trên sự thấu hiểu của ông cụ Quan về Quan Triều Viễn, ông ấy biết rõ Quan Triều Viễn sẽ không bao giờ giở bất kì thủ đoạn nào với kết quả giám định quan hệ cha con để ông ấy chấp nhân Tô Lam.

Nếu anh đã nói rằng hai đứa trẻ là con ruột của anh thì chắc chắc chúng chính là con ruột của anh.

‘Sau khi im lặng một lúc, Quan Triều Viễn cuối cùng cũng gật đầu cái nhẹ, rồi quay người và đi về phía một phòng khách khác: “Ông hãy đi với cháu”

Nhìn bóng lưng có phần cô đơn của Quan Triều Viễn, ông cụ Quan thấy cảm xúc lắn lộn Bước chân của Quan Triều Viễn dừng lại trước cửa một phòng khách ở cuối hành lang, và ông cụ Quan cũng dừng bước lại theo: “Cháu vào trước chào hỏi bọn trẻ đi, ông không muốn làm cho bọn trẻ sợ hãi.”

Quan Triều Viễn gật đầu, đưa tay gõ nhẹ vào cửa phòng, sau đó mở cửa bước vào.

Ông cụ Quan lặng lẽ đứng đợi bên ngoài, mặc dù ông ấy đứng đơ ra với vẻ mặt không đối, nhưng chỉ có bản thân ông ấy mới biết lúc này ông ấy đang hồi hộp đến mức nào. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hai đứa trẻ song sinh trong phòng chính là cháu của ông ấy.

Nếu như là con của Tô Lam và Quan Triều Viễn, nhất định hai đứa trẻ sẽ đặc biệt thông minh và vô cùng đáng yêu Một phút trôi qua…

Năm phút trôi qua…

Thời gian từng giây từng phút một trôi qua, cuối cùng ông cụ Quan cũng có chút đứng ngồi không yên.

Ông ấy đi vài bước đến trước cửa, đang chuẩn bị định vươn tay gõ cửa thì đột nhiên tay ông ấy lại dừng lại giữa không trung.

Trong lòng có một giọng nói đang nói với ông ấy, nếu không có gì hãy cho bọn trẻ thêm một khoảng thời gian nữa, dù sao thì lần trước khi Bạch Ninh Hương ở nhà, dám chắc bọn trẻ đã vô cùng hoảng sợ.

Ông cụ Quan lại đợi thêm vài phút nữa, vừa lúc ông ấy không chịu được nữa vươn tay gõ cửa thì.

“Cạch!” Một tiếng mở cửa vang lên, cửa phòng được mở ra từ bên trong.

Ông cụ Quan vội vàng ngẩng đầu lên, trước mắt ông ấy không thấy gì.

Ông ấy lại nghỉ ngờ cúi đầu xuống, bất thình lình thấy trước mắt xuất hiện một khuôn mặt nhỏ nhắn quen thuộc.

“Tại sao lại là cháu?”

Ông cụ Quan nhìn Tô Duy Hưng đang đứng trước mặt mình, trên mặt ông là một biểu cảm cực kỳ kỳ lạ Quan Triều Viễn ngờ vực nói: “Sao hai người lại biết nhau?”

Tô Duy Hưng uể oải quay người sang chỗ khác, tay còn đặt trên ngực: “Không chỉ biết đâu, cụ ấy còn là học trò của con nữa”

Quan Triều Viễn cau mày: “Học trò sao?”

Ông cụ Quan đỏ bừng cả mặt, đang chuẩn bị bước tới lấy tay che miệng Tô Duy Hưng lại, nhưng động tác của ông ấy không nhanh hơn Tô Duy Hưng được: “Mấy ngày nay, cụ ấy đã gọi điện thoại cho con, bảo con phá cờ thay cho cụ ấy!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3146


Ông cụ Quan cười cười hết sức khó xử.

Trong lòng Quan Triều Viễn hơi có chút kinh ngạc, anh nhìn về phía ông cụ Quan: “Mấy ngày nay, người vẫn luôn bày mưu tính kế giúp ông là thäng bé sao?”

Ông cụ Quan có chút ngượng ngùng, gật gật đầu và ngồi xuống bên cạnh Quan Triều Viễn “Cách đây một thời gian, ông thấy buồn chán quá nên đến công viên Thiên Đàn lang thang đi dạo, muốn giao lưu tài đánh cờ với mấy ông bạn già. Hôm đó ông tình cờ gặp thăng bé. Thật không ngờ còn bé nhưng khả năng chơi cờ của thăng bé rất khá.”

Nói đến đây, ông cụ Quan không khỏi bừng tỉnh ngộ “Ông đã nói rồi, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy. Hóa ra nhóc con này chính là con trai của cháu! Không hổ là khi chơi có thể cầm hòa được cháu”

Ông cụ Quan vừa nói xong, phát hiện sau lưng Tô Duy Hưng còn có một cô bé nhỏ nhắn rất đỗi hẹn thùng, xấu hổ.

Cô bé xinh xắn như một viên ngọc quý, diện mạo trông rất đẹp, đặc biệt là đôi mắt to tròn ngấn nước, quả thực giống như in cùng một khuôn với Tô Lam.

“Đây là cháu gái nhỏ của cụ sao?”

Ông cụ Quan vội vàng ngồi xổm xuống, đưa tay ra muốn ôm cô bé.

Không biết tại sao, khi nhìn thấy cô bé nhỏ nhắn này, thậm chí ông cụ Quan còn thấy giống như dáng vẻ của Lệ Bảo Ngọc hồi bé.

Người ta nói rắng cháu trai giống cậu, cháu gái giống cô.

Xét vào trường hợp hiện tại, quả nhiên là không sai Nhìn thấy ông cụ Quan đến gần mình, Tô Mỹ Chỉ vội vàng lùi lại vài bước, hồi hộp núp sau lưng anh trai.

‘Vẻ mặt của ông cụ Quan có chút ngượng ngùng: “Trông cụ xấu xí quá, dọa các cháu sợ sao?”

Tô Mỹ Chỉ trơ mắt nhìn cụ già tóc bạc nhưng đầy sức sống, khỏe khoản trước mặt mình.

Ông ấy trông rất dễ gần, lại mỉm cười nhẹ nhàng, không làm cho người khác ghét một chút nào.

Chỉ là…

Tô Duy Hưng ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng: “Hai ngày trước, khi chúng tôi về nhà ông bà nội, Tô Mỹ Chỉ đã bị đẩy ngã cho nên cực kỳ sợ hãi”

Ông cụ Quan nghe xong những lời này, trong nháy mắt lấy lại tinh thần, trong chốc lát, trong lòng ông ấy càng cảm thấy tội lỗi, áy náy với hai đứa trẻ.

Ông ấy lại đi gần về phía Tô Mỹ Chỉ: “Cháu tên là Tô Mỹ Chỉ sao?”

Tô Mỹ Chỉ ngượng ngùng gật đầu: “Đây là cái tên mà mẹ cháu đã đặt cho cháu.

Nói rằng cháu là cục cưng duy nhất trên thế giới này”

Ông cụ Quan cười, nụ cười trên mặt càng thêm phần rạng rỡ: “Cụ là cha của ông nội các cháu, có nghĩa là cụ nội của các cháu. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cháu, cụ đã rất thích cháu rồi. Cháu có thế để cho cụ ôm cháu một cái không?”

Dường như sau khi bị Bạch Ninh Hương đẩy ngã, Tô Mỹ Chỉ có chút ám ảnh.

Bây giờ, cô bé nhìn thấy ông cụ Quan giang hai tay về phía mình, cô bé có phần thận trọng, quay đầu nhìn Quan Triều Viễn Mãi cho đến khi Quan Triều Viễn nhẹ nhàng gật đầu, cô bé mới bước ra từ phía sau lưng anh trai mình, cẩn thận bước tới trước mặt ông cụ Quan, sau đó giang hai tay ra.

Ông cụ ôm cô bé vào trong lòng, cảm nhận thân thể nhỏ nhẫn kia, ông ấy chỉ cảm thấy nước mắt lưng tròng.

“Ngoan, ngoan lắm”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3147


Chương 3147

Có lẽ chính sự chủ động lấy lòng của ông cụ Quan đã khiến hai đứa nhỏ cũng buông lỏng tâm lý phòng bị Không quá nửa giờ ở chung với nhau, Tô Mỹ Chi đã hoàn toàn không đề phòng nữa.

“Ông nội ơi, ngày mai bọn con phải về nhà trẻ rồi, sau này ông có thể thường xuyên đến thăm bọn con được không ạ?”

Tô Mỹ Chỉ dang tay ôm lấy cổ ông cụ Quan, khuôn mặt nhỏ mũm mĩm khế cọ vào lồng ngực ông ấy.

Lúc này ông cụ Quan đang chơi cờ với Tô Duy Hưng, dùng tay phải ôm lấy Tô Mỹ Chỉ: “Đương nhiên là được rồi, dù sao bình thường ông cũng chẳng làm việc gì quan trọng, không đến công viên Thiên Đàn đánh cờ thì cũng chỉ ở sau vườn câu cá. Sau này hễ ông rảnh là ông sẽ đến thành phố Ninh Lâm thăm các con nha!”

“Ông nội, ông là nhất luôn!”

Tô Mỹ Chi ngẩng đầu hôn một cái chóc lên má của ông cụ Quan: “Mặc dù ông bà ngoại không thích Duy Hưng và bé Chỉ nhưng ông nội lại rất thích tụi con, bé Chỉ rất vui, rất rất là vui luôn”

Động tác đánh cờ của ông cụ Quan hơi khựng lại Nhìn nụ cười rạng rỡ như đóa hoa mùa hạ của Tô Mỹ Chỉ, đáy mắt ông hiện lên cảm xúc đau lòng khôn kể, Thời gian trôi qua rất nhanh, bây giờ đã đến ngày thứ hai.

Khi bọn họ sắp xếp mọi chuyện cho ổn thỏa xong rồi thì đã tầm một giờ rưỡi chiều Lâm Thúy Vân theo đám người Quan Triều Viễn lên máy bay, chuẩn bị trở về thành phố Ninh Giang với bọn họ.

Sau khi lên máy bay, Tô Mỹ Chỉ một mực dán trong lồng ngực của Quan Triều Viễn Rút kinh nghiệm từ lần trước, Quan Triều Viễn mọi lúc mọi nơi đều dẫn theo Tô Mỹ Chỉ bên người.

Ngay cả lúc ngủ cũng sẽ ôm Tô Mỹ Chỉ trong tay, tuyệt đối sẽ không bao giờ để cô bé lại một mình trong bóng tối.

Sau khi Tô Lam lên máy bay, cô phát hiện trên máy bay cũng chỉ có mấy người bọn họ, cho nên nhỏ giọng nói: “Chị Chỉ Manh không định về thành phố Ninh Giang sao?”

Quan Triều Viễn nghe cô hỏi thì trả lời: “Bạn trai cũ cũng đã có con luôn rồi, cô ấy còn quay về làm gì đâu?”

Lâm Thúy Vân nghe thấy câu trả lời này thì lập tức mở to mắt: “Hai người nhắc đến ‘chị Chỉ Manh,, đừng nói là ảnh hậu Tống Chỉ Manh đấy nhé?”

Tô Lam gật đầu: “Cô ấy là chị họ của Quan Triều Viễn”

“Ôi trời ơi, Tô Lam, cậu biết không, trước lúc Lê Duyệt Tư nổi tiếng thì Tống Chỉ Manh chính là nữ thần của mình đấy! Thật không ngờ cô ấy lại là chị họ của nam thần của mình!”

Lâm Thúy Vân vừa kích động reo lên, vừa nhanh tay lấy giấy và bút ở trong túi ra: “Tô Lam, lần sau cậu gặp nữ thần thì nhớ xin chữ ký cô ấy cho mình nha, nhất định phải nhớ đó!”

“Mình nghĩ lần tới chị Chỉ Manh nhất định sẽ còn quay về thành phố Ninh Giang”

Chung quy lại, ngay cả cô cũng có thể nhận thấy răng Tống Chỉ Manh vẫn “nhớ mãi không quên” Khúc Thương Ly. Thêm vào đó, thái độ của Khúc Thương Ly đối với Tống Chỉ Manh cũng có phần đặc biệt Bởi vì cô cảm thấy bình thường Khúc Thương Ly đối đãi mọi người khá lịch sự nhưng cũng có chút xa cách, thế mà chỉ vừa nhìn thấy Tống Chỉ Manh thì địch ý sẽ thể hiện ra rất rõ.

Nhưng bên trong sự thù địch đó lại có một cảm xúc hết sức phức tạp, dường như còn xen lẫn một ít quan tâm.

Nói cách khác, nếu thực sự là kẻ thù của nhau, giữa hai người bọn họ chỉ có mỗi ý hận, thế sao lại còn quan tâm nhau cơ chứ?

Nếu như có cơ hội, lần sau Tô Lam nhất định sẽ đứng ra làm người hòa giải, giải tỏa hiểu lầm giữa hai người bọn họ mới được – cô nghĩ.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3148


Chương 3148

Dẫu sao Khúc Thương Ly và Tô Chỉ Manh của xứng đôi thật mà.

“Tô Lam, ghé sát lại đây, mình nói cho cậu một bí mật”

Lâm Thúy Vân kéo Tô Lam sang một bên, nhỏ giọng dò hỏi: “Tô Lam, mình hỏi cậu cái này, sau khi làm lần đầu xong rồi, lần thứ hai, lần thứ ba có còn đau như trước không vậy?”

Tô Lam nở nụ cười đầy gian trá: “Ö~ nhìn điệu bộ bạn tôi thế này, thì ra là định phát sinh lần thứ hai, lần thứ ba với giáo sư Lục đó mà~ Lâm Thúy Vân cảm thấy khuôn mặt mình lập tức đỏ bừng lên: “Cậu nói hươu nói vượn cái gì đấy? Mình chỉ đang hỏi cậu bình thường thôi mà, không muốn nói thì bỏ đi”

Tô Lam không chọc cô ấy nữa: “Được rồi được rồi, thật ra, trên thực tế mà nói thì lần thứ hai, lần thứ ba hay mấy lần sau… chỉ cần màn dạo đầu là đủ rồi, sẽ không đau đâu. Nhưng mà làm chuyện này còn phải xem tình hình “phần cứng” đó như thế nào nữa. Khụ, nếu như nó ph*t d*c quá lớn thì sẽ mang lại cảm giác hơi khó chịu, cơ mà sau đó dần thích ứng rồi thì sẽ rất… mí đấy”

Lâm Thúy Vân nghiêm túc suy nghĩ một chút: Cái tên Lục Mặc Thâm đó chắc chản là “ph*t d*c quá lớn” rồi, cho dù có làm màn dạo đầu lâu hơn nữa thì khẳng định cũng sẽ đau chết thôi, vẫn nên không làm nữa thì tốt hơn.

Tô Lam nhìn vẻ mặt Lâm Thúy Vân đầy rối rắm và đau khổ thì đột nhiên nổi tâm trêu chọc: “Cậu mau thành thật khai báo cho mình đi, hai người các cậu đang yêu nhau có đúng không?”

Lâm Thúy Vân bĩu môi: “Cùng anh ta “yêu nhau” á? Cho mình xin đi!”

Tô Lam cố nhịn cười: Phản ứng của bảo bối nhỏ nhà mình thật đúng là không nhạy bén chút nào cả, muốn người ta tức lộn ruột mới chịu hay sao ấy!

Bất cứ ai có con mắt tỉnh tế đều có thể nhận ra rằng, mặc dù bề ngoài giáo sư Lục đang bắt nạt Tô Thúy Vân nhưng thực chất không phải là mỗi lần đều nâng cô ấy trong lòng bàn tay mà cưng chiều đó sao.

Cũng chỉ có mỗi cô ngốc Lâm Thúy Vân này văn còn đảm chìm bên trong thế giới quan của sự đau khố, không có cách nào tự giải thoát cho mình được.

Nhưng mà dựa theo tính cách hết sức ngay thẳng này của Lâm Thúy Vân mà nói thì nếu như cô ấy thực sự ghét một ai đó, người nọ tuyệt đối sẽ không xuất hiện được trong vòng bán kính năm mét quanh cô ấy đâu.

Liễu Minh Hào kia chính là một ví dụ hết sức điển hình.

Trong tiềm thức của Lâm Thúy Vân hẳn là đã thích giáo sư Lục từ lâu rồi, chẳng qua là chính cô vẫn chưa tự nhận ra điều đó mà thôi Trong lúc nhất thời, cảm giác hứng thú trong lòng Tô Lam đột nhiên trào dâng.

Nếu như một ngày nào đó Lâm Thúy Vân phát hiện rằng mình yêu Lục Mặc Thâm rồi, không biết lúc đó cô ấy sẽ có vẻ mặt như thế nào, thật khiến người ta mong đợi mà.

“Được rồi, cậu nói cái gì thì chính là cái đó”

Lâm Thúy Vân nghiêng đầu tựa vào vai Tô Lam, nói: “Mình có suy nghĩ rằng, nếu như hai đứa mình có thể tổ chức hôn lễ cùng nhau thì vui biết mấy nhỉ”

Nhắc đến hai chữ “hôn lễ” này, Tô Lam vô thức ngẩng đầu nhìn về phía Quan Triều Viễn.

Cô vẫn có chút để tâm đến chuyện mà anh đã giấu mình, cho nên từ tối hôm qua đến giờ cô không có cách nào để chủ động nói chuyện với Quan Triều Viễn được.

Ngay sau đó Lâm Thúy Vân lại thở dài một tiếng: “Nhưng chuyện này có lẽ là không có khả năng rồi, dù sao cậu với nam thần cũng đã đăng ký kết hôn rồi, mình có ngồi máy bay cũng không đuổi kịp nữa”

Quan Triều Viễn nấy giờ vẫn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng: “Cử hành hôn lê cùng nhau cũng được”

Ánh mắt Lâm Thúy Vân lập tức sáng lên, nhưng sau đó cô nhanh chóng phản ứng lại: “Điều kiện tiên quyết là mình phải tìm chồng trước cái đã”
 
Back
Top Dưới