Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3108


Chương 3108

Tô Lam ngoan ngoãn gật đầu, sau đó ngồi ở vị trí phó lái Cô vừa mới đeo dây an toàn xong, xe Quan Triều Viễn liền khởi động.

Lúc này bọn họ phải đi đón hai đứa nhóc kia trước.

Tô Lam quay đầu nhìn anh một cái, cảm giác không khí quanh anh có hơi thấp.

Cân nhắc một lát, cô nghiêng người sang một bên, hôn lên mặt anh một cái “Anh Quan, còn đang giận sao?”

Quan Triều Viễn liếc cô một cái: “Anh giống người nhỏ mọn, dễ tức giận như vậy sao?”

‘Tô Lam còn thật sự suy nghĩ nghiêm túc, sau đó gật đầu: “Không phải giống, mà sự thật là v: Quan Triều Viễn: “.„.Có lẽ vậy, cho nên tối nay em có phiền toái lớn rồi!”

Trong lòng Tô Lam nhảy dựng, vội vàng mất tự nhiên ho khan hai tiếng, chuyể đề tài: “Cái đó, chúng ta đi mua nước hoa quả và mấy món đồ khác rồi đến chỗ chú dì sau được không?”

Quan Triều Viễn nhìn cô một cái, cũng không chọc thủng vở xiếc nhỏ của cô, dù sao tối nay cũng có thời gian chỉnh cô: “Không cần, lần này bọn họ nói chúng ta về cũng không phải mời chúng ta ăn cơm”

‘Sau khi nghe vậy, Tô Lam nhịn không được thở dài một tiếng, buồn bực: Quả nhiên, lại là hồng môn yến!

Quan Triều Viễn một tay lái xe, tay còn lại nhẹ nhàng cầm bàn tay nhỏ bé của cô: “Đừng lo lẳng, hết thảy đều có anh. Em chỉ cần dẫn theo con đứng ở sau lưng anh, im lặng làm bà Quan là được rồi”

Tô Lam đột nhiên cầm tay anh lên, cản một cái lên tay anh: “Haiz, anh Quan, vì sao làm bà Quan của anh lại gian nan như vậy?”

‘Säc mặt Quan Triều Viễn trầm xuống: “Không được phép rút lui”

Nhìn phản ứng của anh lớn như vậy, Tô Lam nhịn không được muốn trêu anh “Nhưng mà người ta thật sự sợ hãi!”

Ánh mắt Quan Triều Viễn chợt lóe lên, anh đột nhiên đánh tay lái “Chúng ta không đi nữa”

Tô Lam sợ hãi, vội vàng kéo tay anh lại, không cho anh quay đầu xe: “Đừng, em chỉ nói đùa thôi”

Quan Triều Viễn vô cùng nghiêm túc nhìn chấm chằm cô: “Nếu em thật sự sợ, anh có thể trả lại vị trí tổng giám đốc tập đoàn Quan thị cho bọn họ.”

Khi Quan Triều Viễn nói những lời này, thanh âm thật bình tĩnh, không nghe ra cảm xúc gì Nhưng khi những lời này vào tai Tô Lam lại trở thành lời yêu thương êm tai nhất thế giới này.

Người đàn ông này vì cô lại có thể dễ dàng buông bỏ tập đoàn Quan thị.

Trên mặt Tô Lam hiện lên một nụ cười thản nhiên: “Anh Quan, anh biết không? Thủ đoạn thả thính của anh gần đây càng ngày càng lợi hại”

Quan Triều Viễn nghiêm túc lái xe, bớt chút thời gian nhìn cô một c: “Như vậy lời vừa rồi của anh có làm bà Quan cảm động không?”

Tô Lam nghiêm túc suy nghĩ, sau đó gật đầu: “Em cảm thấy được là có.”

“Vậy là tốt rồi Tô Lam biết tập đoàn Quan thị là sự tồn tại như thế nào với Quan Triều Viễn.

Đối với Quan Triều Viễn mà nói, ý nghĩa của nó.

căn bản không nằm ởtiền tài và quyền lực, mà ở tôn nghiêm và cảm giác thành tựu Mặc dù tập đoàn Quan thị là ông cụ Quan và Lệ Trí Thần liên thủ có được, nhưng nếu không có những thủ đoạn mạnh mẽ, cứng rắn của Quan Triều Viễn thì cũng không thể có được huy hoàng như bây giờ.

Tuy rằng Tô Lam hy vọng mình có thể thanh thản ôn định cùng anh đi qua quãng đời còn lại, không có bất kì thứ gì cách trở.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3109


Chương 3109

Nhưng cô không hy vọng Quan Triều Viễn vì cô mà đánh mất đi thứ anh yêu thích.

Bởi vì đó không phải là yêu, mà là chiếm hữu “Cha mẹ, hai người rốt cuộc đã đến rồi, con rất nhớ hai người!”

Xe của họ dừng ở cửa khách sạn, Tô Mỹ Chỉ ôm một con gấu bông xinh đẹp lập tức bổ nhào vào trong lòng Quan Triều Viễn.

Sau khi đưa hai đứa nhỏ lên xe, Tô Lam vẫn hơi lo lẳng, chuẩn bị tâm lý trước cho hai đứa: “Cục cưng, chúng ta sẽ qua nhà ông bà nội”

Tô Mỹ Chỉ sau khi nghe những lời này, ánh mắt lập tức sáng lên: “Thật vậy ạ? Bọn con cũng có ông bà nội sao?”

Tô Lam vừa nghe thấy đã dở khóc dở cười: “Đương nhiên. Nếu các con không có ông bà nội thì cha các con từ chỗ nào tới vậy?”

Tô Mỹ Chi sửng sốt một chút, ngượng ngùng cười.

Nhưng mà rất nhanh cô bé lại mở miệng nói “Mẹ, bạn bè ở nhà trẻ của con á, ông nội bà nội đều vui mừng đến đón bọn họ. Nhưng mà vì sao, dù chúng ta đến bên này lâu như vậy, ông bà nội cũng không đến thăm bọn con?”

Những lời này làm cho biểu cảm của Tô Lam trở nên cứng đờ, cô nén cơn đau ở tim, cẩn thận giải thích.

“Là như vậy, bởi vì trước đó ông bà nội căn bản không biết sự tồn tại của các con. Cho nên các con đột nhiên xuất hiện trước mặt bọn họ, trong lúc nhất thời bọn họ khó có thể chấp nhận được..”

Tô Lam còn chưa nói xong, Tô Duy Hưng đang ngồi ở một bên đột nhiên lạnh lùng chặn đứng lời của cô “Không thích chính là không thích, cần gì nói quanh co lòng vòng như v; “Duy Hưng, con nói hươu nói vượn gì vậy?” Tô Lam nhíu mày.

Tô Duy Hưng không nói gì, liếc nhìn mẹ mình một cái “Mẹ cứ tiếp tục ở đây lừa trẻ con đii”

Tô Lam tức giận trừng mắt nhìn con trai mình, thật cẩn thận ôm con gái vào trong lòng “Mỹ Chi, chúng ta không để ý anh trai. Thật ra ông bà nội con là người tốt, nhưng mà lần đầu tiên nhìn thấy các con sẽ thấy xa lạ. Chờ một thời gian nữa, bọn họ biết hai con đáng yêu như vậy, nhất định sẽ thích các con.”

“Mỹ Chỉ biết rồi, cho nên nếu ông bà nội không thích bọn con thì con cũng sẽ không tức giận”

Tô Mỹ Chỉ mở đôi mắt to vô tội, ánh mắt trong suốt nhìn Tô Lam.

Trong ánh mắt kia chứa khát khao vô hạn với ông bà nội.

Tô Lam đột nhiên cảm thấy trong lòng đau xót, đột nhiên vô cùng tự trách.

Cô gắt gao ôm con gái vào trong lòng, đau lòng hôn lên trán cô bé.

Nếu không phải vì mình, nếu không phải vì cô muốn ở bên Quan Triều Viễn, hai đứa con của mình cũng sẽ không, “Yên tâm đi, bọn họ nhất định sẽ thích hai con”

Khi Quan Triều Viễn nói những lời này còn có ẩn ý khác.

Tô Lam nghĩ rằng anh đang an ủi mình, gật đầu loạn xạ.

Xe đi gần nửa tiếng rốt cuộc cũng đến nơi, biệt thự đặt ở một nơi có vị trí vô cùng ưu việt.

Biệt thự trước mắt có phong cách châu u đơn giản, trầm ổn, phong cách của cha con Lệ Trí Thần, Quan Triều Viễn như nhau.

Màu sắc chủ đạo của biệt thự là xám nhạt, nhìn qua uy nghiêm mà trang trọng.

Sau khi Quan Triều Viễn lái xe vào, tay trái ôm một đứa, tay phải dắt một đứa, một nhà bốn người cùng nhau đi vào.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3110


Dì Vương bảo mẫu vùa thấy Quan Triều Viễn đến, vui vẻ tiến lên chào hỏi “Cậu chủ, cậu đã về rồi?”

Nhưng mà khi bà ta nhìn thấy đứa bé Quan Triều Viễn ôm trong lòng, tươi cười trên mặt lập tức.

cứng lại Mấy ngày trước truyền ra một ít tin đồn, nói Quan Triều Viễn thay người đàn ông khác nuôi con.

Di Vương nhìn Quan Triều Viễn từ nhỏ lớn lên, căn bản không tin anh là người như thế.

Nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy anh thân thiết ôm đứa bé, trong lòng không khỏi khiếp sợ.

Lời đồn đại là thật sao?

Dì Vương cứ đứng im ở một chỗ cho đến khi Quan Triều Viễn nói chuyện với bà ta: “Cha mẹ có ở nhà không “Có, đương nhiên là có nhà! Ông chủ và bà chủ sau khi ăn trưa xong thì vẫn ở nhà chờ, không đi ra ngoài..”

Lúc dì Vương nói chuyện có nhìn thoáng qua Tô Lam.

Tô Lam lễ phép, mỉm cười chào hỏi với bà tại “Dì Vương”

“Vâng.”

Dì Vương có chút ngượng ngùng, cười mời họ vào.

“Bà chủ, ông chủ, cậu chủ và cô chủ đã trở lại”

Bởi vì tiếng “dì Vương” vô cùng thân thiết của Tô Lam, thiện cảm của dì Vương với cô cũng tăng lên không ít, lập tức xưng hô thành cô chủ.

“Dì Vương, sao tôi không biết từ khi nào nhà họ Quan có một cô chủ?”

Có tiếng bánh xe từ trước nhà truyền tới.

Bạch Ninh Hương được một người hầu đẩy vào từ bên ngoài, sắc mặt lạnh như băng, tư thái †ao nhã Lệ Trí Thần lúc này đang ngồi ở sô pha trong phòng khách.

‘Vừa nghe nói Quan Triều Viễn đã trở lại, ông ta buông từ báo đang đọc xuống.

Liên tục mấy ngày qua, đầu đề của các tờ báo đều là tin tức phu nhân thần bí của người thừa kế tập đoàn Quan thị xuất hiện với người ngoài.

Ông ta đã đọc không nổi nữa.

“Cha, mẹ”

Quan Triều Viễn nói trước.

Sau khi Bạch Ninh Hương tới gần mới phát hiện một chuyển này Quan Triều Viễn về còn dẫn theo hai đứa con hoang nữa.

Bộ dạng đoan trang vừa mới duy trì được nháy mắt đã sắp vỡ ra, gương mặt bà bình tĩnh “Con còn biết chúng ta là cha mẹ con?”

“Nếu con thật sự còn coi chúng ta là ba mẹ, sẽ không mang theo hai đứa con.

Hai chữ “con hoang” còn chưa kịp nói ra, sắc mặt Quan Triều Viễn nhanh chóng trở nên lạnh lùng, đánh gấy lời của bà: “Mẹ, nếu mẹ gọi con về là muốn cãi nhau với con, con nghĩ không cần thiết”

Biểu cảm trên mặt Bạch Ninh Hương tức giận: “Triều Viễn, mẹ là mẹ con, hiện tại không có tư cách giáo huấn con hai câu sao? Trước kia con không phải như vậy”

Lời này của Bạch Ninh Hương là có ám chỉ.

Ý tứ của bà đơn giản, chính là con của bà bị hồ ly tỉnh bên cạnh mê muội rồi.

Hoặc là bị cô thôi miên luôn rồi!

Nếu không, sao anh lại có thể dẫn hai đứa con hoang về.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3111


Chương 3111

Mỗi lần đều muốn để Tô Lam tiến dần từng bước, để cho bọn họ thừa nhận thân phận của cô.

Lúc này đây lại mang hai đứa con hoang về, chẳng lẽ tính trò cũ lặp lại, buộc bọn họ phải thừa nhận hai đứa con hoang kia sao?

Quả thực đúng là người sỉ nói mộng!

Quan Triều Viễn nhìn Bạch Ninh Hương, thanh âm thản nhiên: “Trước kia mẹ cũng không phải không biết phân biệt tốt xấu như vậy”

Bạch Ninh Hương giống như bị chọc đến chỗ đau, cười lạnh một tiếng.

Ngược lại dẫn xe lăn về bên cạnh Lệ Trí Thần.

Quan Triều Viễn nói đúng, bà thay đổi rồi.

Nhưng mà chẳng lẽ Quan Triều Viễn không biết vì sao bà lại biến thành cái dạng này sao?

Bạch Ninh Hương gắt gao cắn chặt răng, sắc mặt vô cùng khó coi Nếu không phải tâm can bảo bối của bà cứ như vậy rời khỏi, cảm xúc của bà không thể khống chế được, biến thành cái dạng này.

Nhiều năm như vậy, mỗi ngày bà nằm mơ tỉnh lại đều phát hiện gối mình ướt sũng.

Có đôi khi bà thậm chí còn sinh ra ảo giác, cảm thấy Bảo Ngọc của bà còn sống trên đời Cho đến lúc sau, bà bị chẩn đoán mắc chứng hoang tưởng, vẫn phải dùng thuốc khống chế. Tuy rằng hiện tại chứng hoang tưởng đã khỏi hẳn, nhưng Lệ Bảo Ngọc vẫn là bóng ma không thể tan đi trong lòng bà.

“Được rồi được rồi, thật vất vả mới về được một chuyến, ngồi xuống trước rồi nói sau”

Lệ Trí Thần phát hiện sắc mặt Bạch Ninh Hương vô cùng không thích hợp, mở miệng nói: “Dì Vương, mang vài ly trà đến đây”

Lệ Trí Thần liếc nhìn Quan Triều Viễn một cái, ánh mắt ngược lại rơi xuống trên người Tô Lam và hai đứa bé ngồi xuống trước rồi nói sau.”

“Cảm ơn chú ạ”

Tô Lam gật đầu, nằm tay hai đứa con, lần lượt ngồi xuống bên cạnh Quan Triều Viễn.

Tô Duy Hưng là đứa nhỏ thông minh, vừa vào cửa liền nhận ra không khí không đúng, cho nên từ đầu đến giờ không mở miệng.

Nhưng Tô Mỹ Chỉ lại đơn thuần ngây thơ, căn bản không biết được mùi thuốc súng trong không khí.

Tuy rằng ông bà nội trước mắt không giống tưởng tượng, có vẻ rất lạnh nhạt.

Nhưng trong nhận thức của Tô Mỹ Chi, chỉ cần cô bé nhiệt tình nói chuyện, người ta sẽ thích cô bé.

Tô Mỹ Chỉ sợ hãi bước hai bước đến bên cạnh Bạch Ninh Hương: “Bà nội…”

Bàn tay nhỏ bé mập mạp còn chưa đụng tới Bạch Ninh Hương thì đã bị đẩy mạnh ra.

Âm thanh của Bạch Ninh Hương đột nhiên cao lên: “Câm miệng cho tôi, tôi không phải bà nội của côi”

‘Vóc dáng của Tô Mỹ Chỉ vốn nhỏ, bị đẩy như vậy trực tiếp ngã xuống đất, đầu gối nháy mắt sưng đổ lên.

Lúc này cô bé không cảm thấy đau, nhưng nhìn bà nội không thích mình, hốc mắt lập tức đỏ lên Nhưng cô bé nhớ kỹ lúc trên xe mẹ đã dặn dò mình, không dám gào khóc, chỉ có thể cản môi, cúi đầu tủi thân nức nở, “Mẹ! Mẹ làm cái gì vậy?”

Sắc mặt Quan Triều Viễn đột nhiên thay đổi, một bước vọt lên, nhanh chóng bế Tô Mỹ Chỉ lên.

Nhìn thấy đầu gối sưng đỏ của cô bé, thật cẩn thận xoa cho cô bé.

“Quan Triều Viễn! Con bé đó là…”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3112


Chương 3112

Bạch Ninh Hương nhìn thấy bộ dạng đau lòng của Quan Triều Viễn, tức giận đến mức đỉnh đầu sắp bốc hơi nước.

Nhưng mà năm đó bà cũng là tiểu thư đứng thứ nhất, cố nén cảm xúc, không muốn lộ ra bộ dạng chanh chua, mắc bệnh về tâm lý trước mặt hai đứa bé Hai từ “con hoang” vừa đến bên miệng đã bị bà mạnh mẽ nuốt xuống.

“Mỹ Chỉ, con không sao chứ?”

Tô Lam hoảng sợ, vội vàng chạy qua.

Tô Mỹ Chi đáng thương dựa vào lòng Quan Triều Viễn: “Mẹ, không phải mẹ nói ông bà nội sẽ thích bọn con sao?”

Gương mặt Tô Lam cứng đờ, biểu cảm vô cùng áy náy.

Cô biết Bạch Ninh Hương sẽ không thích hai đứa con của mình, nhưng trăm triệu lần không đoán được bà sẽ ra tay với đứa bé trước mặt Quan Triều Viễn.

“Chúng ta đi bôi thuốc.”

Quan Triều Viễn một tay ôm Tô Mỹ Chị, đi lên Tầng hai.

“Quan Triều Viễn, con đứng lại đó cho mẹ! Con.

Bạch Ninh Hương thở hổn hển gọi con về, nhưng Quan Triều Viễn còn chẳng thèm quay đầu lại.

Bạch Ninh Hương gắt gao nhìn chăm chảm vào Tô Lam: “Vi để Triều Viễn ở lại bên cạnh cô, cô thật đúng là không từ thủ đoạn! Tôi hỏi cô, có phải cô bỏ thuốc cho con tôi không?”

Tô Lam cảm thấy người phụ nữ này quả thật không thể thuyết phục: “Dì, dì có thể không chấp nhận cháu, nhưng dì không thể vũ nhục nhân cách của cháu!”

“Nhân cách? Cô còn dám nói nhân cách với tôi? Nếu cô còn cảm thấy thẹn thì nên mang theo hai đứa con…hai đứa con của cô rời xa khỏi con tôi đi! Nó là tổng giám đốc tập đoàn Quan thị, là người thừa kế nhà họ Quan!”

Khi Bạch Ninh Hương nói những lời này đã nghiến răng nghiến lợi: “Mấy ngày trước, tin tức kia làm cho nó trở thành trò cười của cả thủ đô. Nếu những người đó còn biết nó thay người khác nuôi con… Cô cảm thấy sau này Quan Triều Viễn còn có thể ngẩng mặt lên làm người sao?”

Sắc mặt Tô Lam tái nhợt, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì mới t Lúc này, Tô Duy Hưng vẫn luôn trầm mặc ở bên cạnh đột nhiên đứng dậy từ phía sau Cậu bé đi vài bước tới trước mặt Bạch Ninh Hương.

Rõ ràng chỉ là đứa bé bốn năm tuổi, nhưng khi cậu bé dùng ánh mắt sắc bén nhìn mình lại khiến cho Bạch Ninh Hương sinh ra cảm giác nhút nhát.

“Cháu và Mỹ Chỉ không phải con ruột của cha, bà có thành kiến với chúng cháu, cháu có thể lý giải. Nếu…”

Tô Duy Hưng gắn từng tiếng.

“Nếu cháu và Mỹ Chỉ là con ruột của cha thì sao?”

Bạch Ninh Hương nghe xong, suýt chút nữa cười thành tiếng: “Điều này sao có thể, đừng có năm mơi Tô Duy Hưng bình tĩnh, giống như rất muốn có được đáp án: “Nếu cháu và Mỹ Ghỉ là con ruột của cha, bà sẽ như thế nào?”

Bạch Ninh Hương sửng sốt một chút, Bà có vẻ không đoán được đứa bé này lại chấp nhất như vậy, cười lạnh một tiếng: “Được, nếu hôm nay cậu muốn đáp án, tôi liền nói cho cậu biết. Nhà họ Quan là gia tộc đứng đầu tứ đại gia tộc ở thủ đô, Quan Triều Viễn là người thừa kế của nhà họ Quan. Người phụ nữ mà nó kết hôn phải hỗ trợ được cho nó, có thế lực ngang nó, môn đăng hộ đối”

Nói đến đây, bà nhìn Tô Lam bằng ánh mắt khinh miệt: “Cho dù hai đứa là con ruột của Quan Triều Viễn, chỉ bằng xuất thân đê tiện của Tô Lam, nhà họ Quan chúng ta cũng tuyệt đối không chấp nhận!
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3113


Chương 3113

Muốn đi vào cửa nhà họ Quan chúng ta sao, đừng sỉ †âm vọng tưởng!”

Lời này của Bạch Ninh Hương cố ý để Tô Lam nghe, nhưng mà Tô Duy Hưng vẫn nghe thấy một cách rõ ràng Lệ Trí Thần ngồi ở một bên cảm thấy lời này hơi quá đáng, không khỏi lên tiếng ngăn cản: “Được rồi, những chuyện này không tồn tại, không cần tiếp tục thảo luận nữa”

“Đúng vậy, loại chuyện không có ý nghĩa như thể này thì đúng là không cần thiết tiếp tục thảo.

luận. Chờ cha xuống, cháu sẽ lập tức mang theo mẹ và em gái cháu rời đi”

Tô Duy Hưng là một nam tử hán nho bé, dùng cánh tay non nớt của cậu bé bảo vệ mẹ và em gái mình.

Hiện tại cậu bé thật tưc giận Lúc đầu cậu bé cam tâm tình nguyện đi theo cha mẹ đến đây vì cậu bé đơn thuần cho rằng, chỉ cần cho ông bà nội biết mình và Tô Mỹ Chỉ là con ruột của Quan Triều Viễn, tất cả vấn đề đều có thể nước chảy thành sông.

Nhưng mà trăm triệu lần cậu bé cũng không thể đoán được, Bạch Ninh Hương lại nói những lời như vậy.

Mặc dù mình và Mỹ Chỉ là con ruột của cha, bọn họ cũng tuyệt đối không thừa nhận.

Haha.

Đây gọi là nhà giàu thủ đô sao?

Loại người thân này chúng ta cũng không cần chấp nhận!

“Thật sự, thật cười chết tôi! Hiện tại ngay cả một đứa trẻ năm tuổi cũng dám vênh mặt hất hàm trước mặt tôi sao? Rốt cuộc là ai cho cậu lá gan đó, là Quan Triều Viễn hay người mẹ hồ ly tỉnh này của cậu?”

Bạch Ninh Hương tức giận phát run.

Tô Duy Hưng cau mày chuẩn bị tiến lên lý luận nhưng bị Tô Lam ôm xuống.

Lúc này Lệ Trí Thần cũng đã tới. Ông ta vỗ nhẹ mu bàn tay Bạch Ninh Hương, ánh mắt ý bả0 bà không cần kích động Thật vất vả Bạch Ninh Hương mới có thể mạnh mẽ đè ép lửa giận trong lòng xuống, không mở miệng nữa.

Trong phòng khách im lặng vài phút cho đến khi Quan Triều Viễn ôm Tô Mỹ Chỉ từ tầng hai xuống dưới Nhưng mà anh rõ ràng cảm thấy trong phòng càng áp lực, có vẻ còn trầm thấp hơn cả khi anh rời đi.

Lúc này đây không chỉ sắc mặt Tô Lam không tốt, mà ngay cả sắc mặt Tô Duy Hưng cũng khó coi đến cực hạn.

Vừa rồi cha mẹ đã nói gì với bọn họ vậy?

Lúc Quan Triều Viễn trở về, thứ đầu tiên nhìn thấy là tờ báo đang để trên mặt bàn.

Bên trên là ảnh chụp anh và Tô Lam hôn môi Trên ảnh chụp, Tô Lam chỉ lộ nửa sườn mặt.

Lúc này đâu, lời đồn về phu nhân Lệ thần bí càng thêm náo nhiệt.

Khi Tô Lam nhìn thấy tấm ảnh chụp này còn có chút ngoài ý muốn: Cô thật không ngờ, chuyện này đã qua vài ngày nhưng vẫn có thế tiếp tục làm đề tài như vậy.

Quan Triều Viễn giống như muốn trấn an cảm xúc của cô, lơ đãng cầm tay cô, nhẹ nhàng v**t v* Trong phòng khách duy trì một loại yên tĩnh vô cùng quỷ dị.

Loại yên tĩnh này cho đến khi dì Vương mang trà bánh và hoa quả đến mới bị đánh vỡ.

“Hai ngày trước, Tư lệnh Phùng có gọi điện thoại cho tôi.”

Lệ Trí Thần mở lời trước.

Biểu cảm của Quan Triều Viễn thản nhiên, không có biến hóa gì cả: “Sau đó thì sao?”

“Thật ra chúng ta đều có thể nhìn ra được, Lan Kiều rất vừa lòng với anh.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3114


Chương 3114

“Vậy thì?”

Quan Triều Viễn liên tục hỏi lại hai lần, ngữ khí càng ngày càng lạnh. Khuôn mặt tuấn tú kia vậy mà còn xuất hiện vẻ châm chọc thản nhiên.

Bạch Ninh Hương vừa thấy anh có bộ dạng này, nhất thời tức giận vô cùng: “Cái gì mà vậy thì? Quan Triều Viễn, đây là thái độ nói chuyện của con với cha à?”

Quan Triều Viễn nhướng mày, Lệ Trí Thần mở miệng trước khi anh bắt đầu phát tác: “Hiện tại tôi đang nói chuyện với con, bà không cần xen miệng vào”

Bạch Ninh Hương lập tức võ lên tay vịn xe lăn một chút: “Tôi xem nó đã bị mê muội cả đầu rồi. Lan Kiều không tốt chỗ nào, sao có thể kém một đứa…”

“Ninh Lan Kiều chỗ nào cũng tốt. Nếu nhặt xương trong trứng, điểm không tốt duy nhất của cô ta chính là cô ta tên Ninh Lan Kiều, không phải Tô Lam”

Quan Triều Viễn trực tiếp cắt ngang lời của bà.

“Buồn cười đến cực điểm! Mẹ hỏi con, con quen biết Tô Lam bao lâu, hiểu biết về cô ta được bao nhiêu?”

“Ít nhất hiếu biết cô ấy hơn nhiều so với bố mẹ, con cũng không vì tin người khác mà có cái nhìn phiến diện”

Mẹ con hai người vừa mở miệng liền đối chọi gay gắt, tràn ngập mùi thuốc súng, giống như: từng lúc đều có thể cãi nhau Lệ Trí Thần không khỏi đề cao âm thanh “Được rồi, hai người có thể yên lặng chút không?”

Ông ta trừng mắt nhìn Bạch Ninh Hương “Là bà nói muốn gặp con, hiện tại thì sao? Nói chưa dứt hai câu lại bắt đầu cãi nhau. Nếu như.

vậy bà còn gọi nó về làm gì? Hiện tại tôi cho bọn nó đi, bà vừa lòng chưa?”

Sắc mặt Bạch Ninh Hương trắng bệch, khuôn mặt bà hiện vẻ căm tức, không tiếp tục nói chuyện nữa.

Thấy bà rốt cuộc đã yên tính, Lệ Trí Thần lúc này mới quay đầu nhìn về phía Quan Triều Viễn: “Hai người các anh…kết hôn từ khi nào?”

Quan Triều Viễn vô cùng bình tính: “Nửa năm trước”

“Cái gì? Nửa năm trước?”

Khi Bạch Ninh Hương vừa nghe thấy những lời này, lập tức lại không bình tĩnh: “Nếu mẹ nhớ không lầm thì nửa năm trước con mới đến thành phố Ninh Hải, hai người vừa gặp nhau đã đi đăng ký kết hôn? Con điên rồi à?”

“Đúng vậy “Tức giận xuyên thẳng đến đầu Bạch Ninh Hương, bà chỉ cảm thấy trời đất rung chuyển, cả người tự amifnh vào xe lăn.

Dì Vương vội vàng tiến lên vỗ ngực nhuận khí thay bà.

Ánh mắt Lệ Trí Thần vô cùng phức tạp nhìn hai người đối diện Hai người trước mặt, một người là con của ông ta, một người là con dâu của ông ta.

Nhưng mà lần đầu tiên ông ta gặp mặt cả hai ơi người lại là sau khi hai người đăng ký kết hôn sau nửa năm.

Thậm chí con ông còn lặng yên không một tiếng động ghi tên Tô Lam lên gia phả, toàn bộ quá trình không thương lượng với người lớn trong nhà.

Nếu nói tiếp quả thật vớ vấn đến cực điểm.

Lệ Trí Thần quay đầu nhìn về phía Tô Lam, lúc mở miệng nói chuyện cũng không đối chọi gay gắt như Bạch Ninh Hương: “Tôi biết, chúng tôi có thành kiến đối với xuất thân của cô, nhưng có một vấn đề tôi muốn hỏi cô”

Tô Lam nhìn ông ta, thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3115


Chương 3115

‘Đáy lòng cô đã sớm tính toán tốt rồi: Cô không cần nhà họ Quan chấp nhận ba mẹ con cô, cô chỉ để ý duy nhất thái độ của Quan Triều Viễn.

Chỉ cần Quan Triều Viễn giữ vững sơ tâm, cô nhất định sẽ dũng cảm đứng ở bên cạnh anh, cùng anh đối mặt với mọi lời đồn.

“Chú cứ nói.”

“Tôi nhìn cô thì có vẻ cũng không phải là người nhà nghèo. Chẳng lẽ khi cô kết hôn không báo cho cha mẹ cô sao? Cũng không tính cho bố mẹ hai bên gặp mặt à?”

Tô Lam bị ông ta hỏi, lập tức liền ngây ngẩn cả người: ‘Vấn đề này quả thật cô chưa từng nghĩ đến Bởi vì mẹ cô đã qua đời rồi Từ sau khi Tô Văn Tâm tìm một mẹ kế cho cô, gần như đã hoàn toàn vứt bỏ đứa con gái ruột này.

Sau đó bởi vì chuyện của anh trai mà bọn họ đoạn tuyệt quan hệ cha con.

Mặc dù cô có một người anh trai, nhưng cũng mất tích. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hơn nữa, lúc trước bọn họ đi đăng ký kết hôn thật sự là tình thế bắt buộc.

Cô vẫn nghĩ sẽ không bao lâu nữa là ly hôn, cho nên không nghĩ đến chuyện đi gặp bố rne.

‘Tô Lam trăm triệu lần không dự đoán được, đến cùng điểm này lại trở thành gót chân Asin của cô.

Lời nói của Lê Trí Thần tuy rằng có lý, nhưng lại trở thành dao nhỏ sắc bén, trực tiếp đâm vào lòng Tô Lam.

Không gặp cha mẹ, không có nghỉ thức gì, cũng không có bạn bè người thân chúc phúc, cô cứ như vậy qua loa gả cho Quan Triều Viễn.

Ở trong mắt người nhà họ Quan, cô bán rẻ chính mình, thật sự không có cách nào khiến người khác nghĩ rằng cô không có mục đích gì Lệ Trí Thần nhìn thấy sảc mặt dần trắng của Tô Lam, ánh mắt cũng trở nên nghỉ ngờ sâu sắc: “Cô là con gái. Tôi cảm thấy con gái càng để ý đến danh dự của mình hơn con trai, không phải sao?”

“Chú, cháu..”

Lời của Tô Lam còn chưa nói xong đã thấy Quan Triều Viễn ngồi ở một bên lạnh lùng mở miệng: “Cô ấy đương nhiên đế ý đến danh dự của chính mình”

Hốc mắt Tô Lam đau xót, cô hơi kinh ngạc nhìn người đàn ông ngồi ở bên cạnh mình “Cho nên, cha, cha có biết để có thế theo đuổi được cô ấy, con đã mất nhiều tâm cơ và thú đoạn đến mức nào không?”

Khi Lệ Trí Thần nghe xong những lời này, hoàn toàn ngây ngẩn cả người Đứa con trai của mình..thật sự yêu người phụ nữ này?

“Con kết hợp với hai đứa nhỏ đế lừa cô ấy đi đăng ký kết hôn với con. Sau đó con còn ép buộc.

anh trai bị bệnh nặng của cô ấy, thậm chí còn diệt trừ một cách yên lặng tất cả những người đàn ông bên cạnh cô ấy”

Khi Quan Triều Viễn nói những lời này, sắc mặt lạnh đến đáng sợ.

Ánh mắt của anh lãnh đạm nhìn cha mình: “Cho nên, cha, cha nói con đã hao hết tâm tư mới theo đuổi được một người phụ nữ, không nhanh chóng khóa cô ấy ở bên người con thì còn muốn chờ cái gì?”

Đôi mày của Lệ Trí Thần nhăn lại thật chặt, giờ phút này ánh mắt của ông ta vô cùng phức tạp: “Triều Viễn, anh không thể như vậy?”

“Không thì sao?”

“Chẳng lẽ anh không muốn biết tư lệnh Phùng hôm đó đã nói gì với tôi trong điện thoại sao?”

Quan Triều Viễn đứng lên, một phen ôm lấy hai đứa nhỏ: “Mặc kệ ông ta nói gì cũng không liên quan đến con. Cũng như ông cụ nói rồi, đây là tự hai người tìm phiền toái, tự tìm đến thì tự giải quyết, con không gánh cái nồi này”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3116


Chương 3116

Nói xong lời này, anh trực tiếp dẫn Tô Lam đi ra khỏi cửa ‘Vốn anh còn muốn thẳng thắn nói về thân thế của Tô Mỹ Chỉ và Tô Duy Hưng.

Tuy rằng anh biết làm như vậy sẽ mang đến nhiều phiền phức cho Tô Lam.

Thậm chí còn mạo hiểm để cho cô rời khỏi mình…

Nhưng hôm nay xem ra không còn quan trọng nữa rồi.

Bạch Ninh Hương dưới tình thế cấp bách lập tức mở miệng: “Quan Triều Viễn, tư lệnh Phùng nói, chỉ cần con nguyện ý ly hôn, sau đó cưới Ninh Lan Kiều thì ông ta có thể bỏ qua chuyện cũ, coi như chưa có chuyện gì xảy ra”

Bước chân của Quan Triều Viễn hơi dừng lại Bạch Ninh Hương nghĩ rằng con mình đã hồi +âm chuyển ý, vội vàng kiềm chế cảm xúc của mình, âm thanh ôn nhu nói: “Con đi gặp cô bé kia đi, dịu dàng lại hiền lành. Hiện tại các thiên kim tiểu thư ở bên ngoài có rất ít người như cô bé đó. Cô bé không chê con đã ly hôn, chỉ cần con nguyện ý…”

Quan Triều Viễn đột nhiên mở miệng đánh gãy lời nói của mẹ “Con hiện tại thật thất vọng”

Bạch Ninh Hương còn chưa phục hồi tỉnh thần lại “Cái gì?

“Con thật thất vọng với cha mẹ. Cha mẹ có biết vì sao lúc trước con phải cố gắng đi đến vị trí tổng giám đốc tập đoàn Quan thị không? Bởi vì con biết, chỉ có bản thân trở nên cực mạnh mới có thể không để cho bất kỳ kẻ nào uy h**p, đi con đường mình muốn, trải qua cuộc sống mình muốn”

Bạch Ninh Hương có vẻ bị những lời này làm cho kích động, hốc mắt bà đỏ lên, lập tức tức giận “Quan Triều Viễn, con có tư cách gì nói những lời này? Mọi người trên thế giới đều có thể đi con đường của mình, trải qua cuộc sống mình muốn, chỉ riêng con là không có tư cách! Bảo Ngọc đã mất rồi, chân của mẹ cũng bị phế đi, con dựa vào cái gì mà muốn có cuộc sống con muốn, con dựa vào cái gì?”

Những lời này giống như một cái búa tạ, nện thật mạnh vào trái tim Quan Triều Viễn.

Sắc mặt anh thay đổi mất lần, cuối cùng vẫn trở lại vẻ bình tĩnh: “Mạng của con là cha mẹ cho, cha mẹ khi nào muốn thì cứ cầm lại, con tuyệt đối sẽ không chớp.

mắt. Nhưng người phụ nữ của con, ai cũng không được bắt nạt oô ấy!”

Nói xong câu đó, Quan Triều Viễn liền dẫn theo Tô Lam rời đi, không quay đầu lại.

Bạch Ninh Hương tức giận đến cả người phát run: “Triều Viễn, con điên rồi sao? Mẹ lấy mạng con làm gì? Mẹ chỉ muốn Bảo Ngọc của mẹ trở về, mẹ chỉ muốn con bé trở về!”

Phía sau truyền đến tiếng khóc tê tâm liệt phế.

Quan Triều Viễn nẵm tay Tô Lam, bước chân càng lúc càng nhanh, giống như muốn thoát khỏi địa ngục.

Tô Lam có hơi theo không kịp, cô lảo đảo một cái, suýt nữa ngã xuống đất.

*A?

Một tiếng thét kinh hãi rốt cuộc cũng kéo lại lý trí của Quan Triều Viễn.

Anh phục hồi tỉnh thần, ôm lấy eo Tô Lam: “Em không sao chứ?”

Tô Lam nhào vào trong lòng anh, lắc đầu trong im lặng “Em không sao, còn anh?”

‘Sắc mặt Quan Triều Viễn giờ phút này không tốt lắm: “Anh cũng không sao.”

Tô Lam cũng không tính tiếp tục k*ch th*ch anh: “Chúng ta lên xe đi. Các con, chúng ta về nhà thôi”

“Vâng”

Tô Mỹ Chi được ôm trong lòng cha cũng cảm nhận được cảm xúc dao động của cha mình.

Cô bé cẩn thận kéo cổ Quan Triều Viễn, hôn lên gương mặt anh một cái: “Cha, cha không cần sợ hãi, Mỹ Chỉ ở bên cha.

“Ùm”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3117


Chương 3117

Nhìn con gái xinh như ngọc trong lòng, khóe miệng Quan Triều Viễn gợi lên độ cong cứng nhắc.

Sau khi bốn người lên xe, Quan Triều Viễn từ đầu đến cuối không nói một lời.

Năm năm trước, Lệ Bảo Ngọc qua đời, mặc dù trong lòng Bạch Ninh Hương oán hận, nhưng văn không mất kiểm soát đến độ nói trắng ra như ngày hôm nay.

Đây là lần đầu tiên Quan Triều Viễn đối mặt với sự chỉ trích máu tươi đầm đìa từ mẹ, nhưng lại là lúc Tô Lam ở bên cạnh anh Vừa rồi cảm xúc của anh suýt chút nữa không khống chế được.

Không khí trong xe rất thấp, hai người đều không mở miệng nói chuyện.

Quan Triều Viễn không mở miệng, Tô Lam cũng không hỏi.

Mãi cho đến khi xe đi vào nhà của ông cụ Quan.

Hai đứa nhỏ đã ngủ trên xe.

Vốn Quan Triều Viễn tính đưa hai đứa bé đến khách sạn, nhưng nhìn bọn nó đang ngủ nên không nhắn tâm.

Sau khi cẩn thận ôm hai đứa nhỏ vào phòng, Quan Triều Viễn đưa tay xoa nhẹ đầu Tô Lam: “Ngoan, em đi trước bồi ông cụ được không?”

Tô Lam hơi lo lắng cho anh.

“Vậy còn anh?”

Quan Triều Viễn cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô: “Anh còn có chuyện khác phải xử lý”

“Được, vậy anh cứ từ từ làm, không nóng nảy”

Sau khi Tô Lam nói xong lời này, xoay người muốn đi tìm ông cụ Quan Nhưng mà cô còn chưa đi ra ngoài được vài bước đã thấy ông cụ Quan đứng ở cửa, dùng ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn mình.

Tô Lam quay đầu nhìn lại, phát hiện Quan Triều Viễn đã đi xa.

Cô bước vài bước tới bên cạnh ông cụ Quan “Ông nội, sao ông lại ra ngoà Ông cụ Quan nhịn không được thở dài một hơi: “Haiz, có phải lại cãi nhau rồi không?”

Tô Lam không nói chuyện, chỉ yên lặng đi theo bện cạnh ông.

Ông cụ Quan xoay ngườ, vừa thở dài vừa lắc đầu đi vào bên trong.

“Thật sự là nghiệp chướng, ông trời vì sao lại không công bãng như vậy? Rõ ràng ông đã từng này tuổi rồi, sao còn không mang ông đi?”

Tô Lam đi phía sau ông cụ Quan, tâm tình vô cùng phức tạp.

Thật ra cô rất muốn biết sự việc đến cùng rốt cuộc là gì.

Nhưng mà Quan Triều Viễn không nói thì cô sẽ không đi hỏi, miễn lại chạm đến vết sẹo của anh.

Chuyện này đối với Quan Triều Viễn mà nói rất tàn nhần.

Ông cụ Quan thở dài một hơi “Cô bé, hai ngày trước con có cho người tặng ông trà Đại Hồng Bào, con đi uống trà với ông nội đi”

Tô Lam gật đầu đi theo.

Bên trong hoa viên phía sau nhà có một cái đình bát giác vô cùng tinh xảo.

Tô Lam và ông cụ an vị ở bên trong.

Ông cụ Quan vô cùng lành nghề trong việc đun trà, không chỉ thủ pháp thành thạo mà ngay cả độ ấm của nước cũng giữ được vừa đúng.

“Đến, nếm thử một chút tay nghề của ông”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3118


Chương 3118

Ông cụ Quan đưa một ly trà đã đun xong đến trước mặt Tô Lam.

Tô Lam tinh tế nhấp một ngụm: “Hương thơm lâu và tinh tế, dư vị còn đọng trong mũi và miệng”

“Ha ha, không ngờ rằng cô bé còn biết phẩm trà.

Ông cụ Quan bưng ly trà lên, ngửi một chút ở mũ, sau đó uống một ngụm Quả nhiên giống như đứa nhỏ kia nói, dư vị còn đọng Sau khi ông cụ Quan đặt ly trà xuống, ánh mắt sáng ngời nhìn cô: “Cô bé, thật ra ông rất tò mò, cháu rốt cuộc đã huấn luyện người lạnh nhạt như Triều Viễn như thế nào đế nó phục tùng như vậy?”

Tô Lam nhẹ nhàng cười: “Ông nội, thật ra lúc cháu mới quen anh ấy cũng có cùng ý nghĩ như ông, cảm thấy anh ấy là một người cứng nhắc lại lạnh lùng, bá đạo không để ý nhân tình, không quan tâm đến ai”

Ông cụ Quan liên tiếp gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy, mấy từ hình dung này của cháu dùng rất đúng”

Nhưng ai ngờ khi nói đến đây, Tô Lam lại chuyển câu: “Thật ra, những người nói như vậy đều không hiểu rõ về anh ấy”

“Cháu nói chúng ta không hiểu rõ nó?”

Tô Lam nghiêm túc gật đầu. Sau khi cô thêm nước vào ly trà của ông cụ Quan, buông ấm trà xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên cảm, nghiêng đầu nói: “Lúc cháu mới quen anh ấy còn cảm thấy sợ anh ấy, cảm thấy anh ấy giống như một cái núi băng vậy, bất kể là ai cũng là bộ dạng lạnh như băng”

“Nhưng sau đó chúng cháu càng ngày càng thân thiết, cháu mới phát hiện, thật ra anh ấy chỉ là một người trong nóng ngoài lạnh thôi”

“Người như anh ấy sẽ không dễ dàng trả giá tình cảm, nhưng chỉ cần trả giá tình cảm thì nhất định có thế làm tất cả”

Khi ông cụ Quan nghe Tô Lam nói những lời này, chỉ cảm thấy da gà của mình đều nổi hết lên tồi “Từ từ, cô bé, hai người chúng ta đang nói tới Quan Triều Viễn đúng không? Có cần khoa trương như vậy không? Không phải là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi đấy chứ?”

Trên mặt Tô Lam lộ ra tươi cười ngượng ngùng “Dù sao, mặc kệ mọi người nói như thế nào, cháu cảm thấy anh ấy chính là người tốt nhất trên thế giới này”

Ông cụ Quan không nhịn được cười ha ha lên “Được rồi, có những lời này của cháu ông yên tâm rồi”

Tô Lam mân mê cái miệng nhỏ nhắn cua mình “Ông nội, khi cháu và cháu trai yêu dấu của ông ở cùng nhau hoàn toàn là anh ấy bắt nạt cháu, ông còn có gì không yên tâm chứ?”

Ông cụ Quan cười cười, biểu cảm rốt cuộc cũng trở nên nghiêm túc: “Ông có thể nhìn ra, hai người các cháu yêu nhau thật lòng.”

“Ông nội?”

“Nó vẫn không nói cho cháu chuyện về Bảo Ngọc đúng không?”

Khi ông cụ Quan nói đến đây, không khỏi thở dài một hơi.

Tô Lam gật đầu: “Ông nội, thật ra cháu cũng biết, nhưng đây là chuyện nhà mọi người, ông…có thể nói cho cháu biết không ạ? Cháu có thể nhìn ra được là anh ấy hiện tại đang thống khổ vì chuyện này, cháu muốn giúp anh ấy”

Ông cụ Quan không nhịn được nở nụ cười “Thật đúng là cô bé ngốc. Cháu đã gả cho Triều Viễn rồi, chuyện nhà họ Quan chẳng lẽ không phải chuyện của cháu sao? Cháu đương nhiên có tư cách biết”

Sau khi nói xong lời này, ông cụ Quan trầm mặc một lát giống như đang sắp xếp lại từ ngữ: “Bảo Ngọc nhỏ hơn Triều Viễn năm tuổi. Con bé khờ dại thiện lương, hơn nữa rất đáng yêu, cả nhà chúng ta đều coi con bé là bảo bối trong lòng bàn tay. Con bé là hòn ngọc quý trong tay chúng †a, quả thực sợ cầm trong tay sẽ rơi, gọi trong miệng sẽ tam”

Khi ông cụ Quan nói những lời này, ánh mắt xa xôi, khóe miệng vô thức giương lên nụ cười, giống như bay về nhều năm về trước.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3119


Chương 3119

Lệ Bảo Ngọc không những có ngoại hình xinh đẹp, hơn nữa tâm địa thiện lương, quan trọng nhất là đơn giản thuần khiết.

Theo đạo lý mà nói, ở nơi quyền thế ngập trời như kinh độ, lại sinh ra trong nhà giàu, rất khó có người có thể duy trì sự thiên chân vô tà, hiền lành thiện lương ban đầu.

Nhưng Lệ Bảo Ngọc từ nhỏ đã được Quan Triều Viễn bảo vệ Cho tới bây giờ cô ấy vẫn không hề cư xử như một thiên kim tiểu thư.

Bất kể là với người hay chuyện, thậm chí cả động vật lưu lạc bên ngoài đều đối xử bình đẳng.

“Năm năm trước, ở phía nam xuất hiện bệnh độc ác tính. Bệnh độc là truyền từ nước ngoài vào, lúc đó vắc xin phòng bệnh còn đang trong quá trình nghiên cứu”

“Bảo Ngọc học y, vì thế là người đầu tiên báo danh l*m t*nh nguyện viên đi xuống phía nam.

Sau khi cha mẹ con bé biết được chuyện này, vô cùng sốt ruột lại lo lắng, thậm chí lập tức đón con bé từ trường học về, giam lỏng ở nhà”

Lúc đó chỉ cần nhiễm một chút bệnh độc, trên cơ bản chẳng khác nào tử vong.

Không chỉ đất nước mình mà những đất nước tiên tiến khác trên thế giới cũng không nghiên cứu được vắc xin phòng bệnh Nhưng Lệ Bảo Ngọc cũng rất chấp nhất. Cô ấy kiên trì muốn khu vực thiên tai, muốn làm một tình nguyện viên ở khu dịch bệnh.

Cô ấy đóng cửa phòng mấy ngày mấy đêm, dùng tuyệt thực để kháng nghỉ.

Lệ Trí Thần và Bạch Ninh Hương thậm chí nguyện ý quyên ba tỷ tiền từ thiện đến khu vực dịch bệnh, cũng không nguyện ý để Bảo Ngọc lấy thân mạo hiểm.

“Sau đó Triều Viễn không chống cự được sự kháng cự từ tuyệt thực và đau khổ cầu xin của Bảo Ngoc, tự tiện đưa con bé ra ngoài.”

Khi ông cụ Quan nói đến đây, hốc mắt đã đỏ: “Sau đó Bảo Ngọc xảy ra chuyện. Lúc đi trên đường đến đó, Bạch Ninh Hương bị tai nạn xe cộ, cặp chân kia cũng hoàn toàn phế đi”

“Cha mẹ của nó cũng vì trách nhiệm lên việc Triều Viễn mà quy hết mọi m lòng”

“Bạch Ninh Hương thậm chí còn vì chuyện này mà mắc phải chứng hoang tưởng, uống thuốc bốn năm, cho đến năm nay tình trạng mới đỡ hơn một chút”

“Thật ra trước khi Bảo Ngọc gặp chuyện không may, trước khi hai chân của cô ấy bị phế, tính tình cô ấy dịu dàng lại thiện lương, không giống người thích gây sự như bây giờ”

Sau khi ông cụ rưng rưng ói xong những lời này, ngẩng đầu nhìn về phía Tô Lam: “Ông cũng chỉ biết được chừng n giữa còn chuyện gì khác không thì ông cũng không rõ lắm”

‘Sau khi Tô Lam nghe xong, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn thành một cục.

Quan Triều Viễn thả Lệ Bảo Ngọc ra ngoài nhất định là không nỡ để cô tuyệt thực.

Dù cho việc Lệ Bảo Ngọc gặp chuyện không may là ngoài ý muốn, nhưng Quan Triều Viễn đã đổ hết tất cả sai lầm lên trên người mình.

Ông cụ Quan lắc đầu “Vê phần Ninh Lan Kiều, thật ra lời ông nói ngày đó hơi nặng. Thất phu vô tội hoài bích có tới, sự nghiệp của nhà họ Quan lớn, mà sau khi Quan Triều Viễn làm người thừa kế càng có xu thế không gì ngăn cản được, thổi quét cả nước Thiên Hoàng.

Có thể nói là đã hình thành một đế quốc kinh doanh kh*ng b*, thậm chí cánh tay đã bắt đầu với ra nước ngoài…”

“Ông cũng có lo lắng của chính mình. Bọn họ sẽ không dễ dàng thư thứ cho chuyện một người ngoài lại sử dụng được gia tộc có đế quốc kinh doanh lớn mạnh như ậy. Cho nên, tư lệnh Phùng cũng nói không đúng lắm, chỉ là một người đến thuyết phục mà thôi”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3120


Chương 3120

“Chuyện của Ninh Lan Kiều là một cái cảnh cáo, cũng coi như một loại up h**p. Lợi dung dư luận để ép buộc, một nước cờ đi rất hiểm, nhưng không thể không nói là ổn thỏa từng bước.”

Ông cụ Quan đột nhiên khôi phục tỉnh thần lại, cười ha ha: “Cháu xem ông này, lại bất tri bất giác nói xa vời rồi.”

Sau khi Tô Lam nghe xong, không thể không khiếp sợ trong lòng Cho tới nay cô chỉ biết nhà họ Quan có quyền thế, nhưng mà trong kiến thức của cô, căn bản không thể tượng tượng được nhà họ Quan rốt cuộc có bao nhiêu tiền mới có thể khiến thủ độ nước Thiên Hoàng có tâm cảnh giác.

Quan Triều Viễn đã mạnh đến mức này rồi sao?

Nhưng lại nguyện ý vì cô mà làm đến nước này…

Tô Lam đột nhiên chỉ còn lại vô số thương tiếc với anh: Một người đàn ông rốt cuộc phải yêu người phụ ấy đến mức nào mới có thể nguyện ý vì cô mà đấu tranh với quốc gia?

“Cô bé!”

Tiếng gọi của ông cụ Lê đã gọi lại suy nghĩ của Tô Lam.

“Ông nội?”

Ông lấy một thứ từ trong túi tiền của ông ra: “Cái này tặng cho cháu”

Sau khi Tô Lam nhìn rõ thứ đồ đó, mắt trừng thành hình tròn: “Ông nội, thứ này quá quý giá, cháu không thể nhận”

Đây chính là vòng tay huyết ngọc mà Quan Triều Viễn hao hết tâm tư, thiên tân vạn khổ mới đưa lại được cho ông nội. Lúc này mới qua bao lâu đã tặng cô, sao cô có thể nhận được?

“Không tồi. Vòng tay này lúc trước đã từng mất, bà nội cháu nhắc ông mười mấy năm, ông cũng tìm vòng tay này mười mấy năm. Nhưng cháu có biết vì sao bà nội cháu lại nhắc nó nhiều năm như vậy, rốt cuộc có mục đích chân chính là gì không?”

Tô Lam lắc đầu.

“Bà ấy để ý không phải là chiếc vòng tay, mà là do nó là sính lễ của bà ấy, là thứ mà ông dùng để cầu hôn bà ấy”

“Bà ấy đã sớm coi cái vòng tay này thành biếu tượng cho tình yêu của ông bà. Tuy rằng vòng tay đánh mất rất đáng tiếc, nhưng bà ấy biết, cho dù vòng tay đã mất, tình cảm của ông bà văn như trước không thay đối, điểm này như vậy là được IBU Khi ông cụ Quan nói những lời này có hơi kích động “Cho nên ông muốn tặng vòng tay này cho cháu, hy vọng cháu và Triều Viễn có thể giống ông và bà nội cháu.”

Tô Lam nghe vậy vô cùng cảm động “Ông nội, cháu thật sự có thể nhận sao?”

“Đứa bé này, cháu lại đang nói ngốc cái gì!

Đây là ông thay mặt bà nội tặng cho cháu. Ông tin räng nếu bà nội còn sống, bà ấy cũng sẽ làm như vậy”

“Cháu cảm ơn ông nội!”

Tô Lam do dự nửa ngày, cuối cùng vắn nhận lấy món đồ quý giá này.

Ông cụ Quan đứng lên: “Tính ngày thì các cháu cũng đã ở đây vài ngày rồi, có phải hai ngày nữa cần phải về không?”

“Ông nội, thật ra…”

“Cháu cũng đừng thật ra. Ông biết các cháu phải ở cùng với ông già này đã sớm nghẹn khuất rồi! Ngày mai cho các cháu tự do một ngày, các cháu tự mà ra ngoài đi chơi, sau đó nhanh về thành phố Ninh Hải đi! Ở trong này lại thấy ngứa mắt với ông”

Tô Lam nhìn ông cụ Quan: Ông tuy rằng đang giả làm hung thần ác sát, nhưng ông biết, đây là nơi Quan Triều Viễn thương tâm, cho nên muốn để anh nhanh chóng rời đi “Ông nội, cháu không thấy phiền đâu”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3122


Chương 3122

Tô Lam cau mày, lắc đầu “Không được, đáp án của anh quá nước đôi, em không chấp nhận”

Quan Triều Viễn suy nghĩ một chút: “Vậy con gái đi, giống em”

Tô Lam đột nhiên ngẩng đầu, trừng mắt với anh: “Vậy ý của anh chính là nếu chúng ta sinh con trai, anh sẽ không thích nó đúng không? Hừ”

Sau khi hầm hừ nói anh xấu tính, cô lại muốn xoay người đi Quan Triều Viễn quả thật không biết nói sao.

Anh một tay túm lấy yêu tỉnh nhỏ đến trước mặt mình, giam cô trong lòng mình: “Ai nói cho em rằng anh sẽ không thích nó?”

“Vậy vừa rồi anh nói thích con gái là đang lừa em à?”

“..Tô Lam, em cố ý đúng không?”

“Em mặc kệ, anh phải bồi thường cho em.

Ngày mai anh phải mang em đến khu trò chơi lớn nhất thủ đô, còn phải dẫn theo hai đứa nhỏ nữa”

Tô Lam vòng vo một vòng lớn như vậy, rốt cuộc cũng ói ra mục đích của mình Ánh mắt của Quan Triều Viễn chợt lóe, rất nhanh liền ý thức được cái gì “Có phải là chủ ý của lão già thối không?”

“Còn lâu, ông nội hận không thể bắt chúng ta mỗi ngày ở cùng ông! Chỉ là em cảm thấy hai ngày nữa chúng ta phải về thành Ninh Hải rồi, thật vất vả mới đến một lần, không mang hai đứa nhỏ ra ngoài đi dạo thật sự là quá lãng phí.”

“Được, anh đi cùng em”

“Là anh và giáo su Lục đi cùng chúng em!”

‘Vừa nghe thấy có hai cái bóng đèn rất lớn muốn tới, nháy mắt Quan Triều Viễn liền suy sụp “Anh không đi”

“Quan Triều Viễn, một người lớn như anh sao nói chuyện không biết nghĩ như vậy. Hiện tại em phải đi cáo trạng ngay với ông nội, nói anh lật lọng, trọng nam khinh nữ!”

“Tô Lam, em lại muốn quậy đúng không?”

Đã thật lâu rồi không bị anh gọi bằng cả tên cả họ như vậy.

Lúc này đây, Tô Lam không sợ hãi, ngược lại còn quay đầu làm mặt quỷ với anh: “Em không!”

Quan Triều Viễn lập tức đuổi theo, một tay bế lấy cô khiêng vào phòng ngủ.

Sau đó ném cô thật mạnh xuống giường.

Giường tuy rằng rất xốp, nhưng Tô Lam rơi xuống vẫn thấy đầu óc choáng váng.

Cô vừa mới lấy lại tỉnh thần liền nhìn thấy Quan Triều Viễn như thái sơn đang nhích lại gần.

Hai cánh tay cường tráng có lực đặt tại hai bên đầu cô, hung hăng giam cầm cô lại: “Có phải gần nhất em vui vẻ nhiều quá nên đã quên đi sự lợi hại của anh?”

Hai người dựa sát vào nhau, nhìn qua muốn bao nhiêu ấm ấp có bấy nhiêu ấm áp.

Khuôn mặt Tô Lam nóng lên, đưa tay vòng lên cố anh “Anh Quan có bao nhiêu lợi hại? Hiện tại có thế cho em biết một chút không?”

Quan Triều Viễn thấy đầu nóng lên, năm lấy căm cô: “Bà Quan, không bẵng hiện tại cho em con trai đi?”

“Hahal”

Tô Lam bật cười, sau đó tận dụng cơ thể nhỏ nhắn của mình, cô từ dưới thân Quan Triều Viễn chui ra ngoài.

Cô co ro trong góc giường, nhưng cố tình làm ra điệu bộ châm dầu vào lửa, hướng đôi mắt quyến rũ nhìn Quan Triều Viễn: “Vậy thì để xem anh Quan có đủ bản lĩnh bắt được tôi…
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3123


Chương 3123

“Phải không?”

Quan Triều Viễn lập tức mở rộng vòng tay, lao đến.

Tiếng nô đùa phát ra từ trong phòng ngủ.

Tô Lam né bên này tránh bên kia. Cô vừa nhảy lên sô pha liền bị Quan Triều Viễn chặn ngang, bắt lại. Sau khi đè lên người, hai người ngã thẳng xuống ghế sô pha.

Quan Triều Viễn bắt đầu nhích lại gần.

Tô Lam bị giữ lại, không thể nhúc nhích được, và chỉ có thể trơ mắt nhìn anh bắt đầu tàn phá lung tung…

Không biết đã qua bao lâu rồi, Tô Lam như cảm thấy mình đã lên trời xuống đất mấy lần Tôi…

Quan Triều Viễn cúi đầu nhìn Tô Lam mệt đến mức thiếp đi trong vòng tay của anh, lúc này mới cảm giác được không khí ngột ngạt trong lồng ngực đã tiêu tan đi một chút.

Kế từ khi Tô Lam bắt đầu gây sự một cách vô lý, anh chỉ biết rằng cô nhóc này đang cố ý.

Cô muốn chuyển sự chú ý của mình, nhưng cô không muốn khiến bản thân cảm thấy quá đột ngột.

Quan Triều Viễn đưa tay vén mái tóc dài đẫm mồ hôi ra sau tai cô, cúi đầu hôn nhẹ: “Bà Quan, cảm ơn em”

Tô Lam đang ngủ dường như cảm nhận được tâm tình của anh, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Đêm nay, cô đã ngủ rất ngon trong vòng tay Quan Triều Viễn.

Ngày hôm sau Quan Triều Viễn và Tô Lam chuẩn bị dẫn bọn trẻ ra ngoài chơi, từ xa đã nhìn thấy hai bóng người ngoài cửa, đang đi về phía bọn họ.

Một người đàn ông và một người phụ nữ, một người cao và một người thấp.

Người đàn ông thì điềm tĩnh và hướng nội, còn người phụ nữ thì nhiệt tình và rạng rỡ.

Hai người đứng cạnh nhau, khác biết nhưng lại rất vừa mắt.

Bọn họ không phải là Lâm Thúy Vân và Lục Mặc Thâm thì còn là ai được chứ?

Khi vừa nhìn thấy Tô Duy Hưng, Lâm Thúy Vân đã chạy đến, ôm chầm lấy cậu bé: “Duy Hưng, mẹ nuôi rất nhớ con, đến cho mẹ hôn một cái nào!”

Nhìn thấy đôi môi đỏ chót đột nị lại phía mình, Tô Duy Hưng lập tức kéo mũ xuống.

Nụ hôn đỏ choét của Lâm Thúy Vân được in lên trên vành mũ.

Không ăn được miếng đậu hũ non mềm mại của đứa con nuôi, Lâm Thúy Vân giận dỗi, mím đôi môi đỏ mọng lại.

Ngay sau khi chào Tô Mỹ Chỉ, cô ấy ôm chặt lấy cánh tay Tô Lam.

Cứ giống như nhìn thấy một vị cứu tỉnh: “Tô Lam, mình nhớ cậu nhiều lắm”

‘Tô Lam câm nín nhìn Lâm Thúy Vân, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Lục Mặc Thâm.

Không biết tại sao mà những điều Lâm Thúy Vân nói trước đây đột nhiên xuất hiện trong tâm trí cô.

Giáo sư Lục hóa ra cũng vậy?

Không đời nào?

Quả nhiên là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Con người được chia theo nhóm mà.

Giáo sư Lục và Quan Triều Viễn cũng thế, con người không thể cùng một diện mạo.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3124


Chương 3124

Xét cho cùng, trong nhận thức hạn chế của Tô Lam và Lâm Thúy Vân, dù không nói hàng.

ngàn người đe dọa thì những người đàn ông tuyệt vời như Lục Mặc Thâm và Quan Triều Viễn chắc.

chắn đã ngủ cùng hàng chục, hàng trăm người phụ nữ rồi Phải biết rằng ông vua kim cương đẹp trai, giàu có và tận tâm trên đời này chỉ có thể đếm được trên mười đầu ngón tay.

Nhưng tình cờ là cả hai cô lại gặp được họ.

Chẳng lẽ kiếp trước hai người đã cùng nhau giải cứu thế giới sao?

Lục Mặc Thâm mơ hồ chú ý tới Tô Lam, tự thấy ánh mặt mình hơi không phù hợp.

Cô không khỏi cau mày, một linh cảm chẳng lành dâng lên Người phụ nữ ngu ngốc Lâm Thúy Vân sẽ không nói chuyện ngày hôm đó với Tô Lam chứ?

Đúng vào lúc này, Lâm Thúy Vân thận trọng liếc nhìn Lục Mặc Thâm.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Vừa vặn bắt được ánh mắt thiếu tự tin của Lâm Thúy Vân, đáy mắt Lục Mặc Thâm lóe lên sự lạnh lùng.

Toàn thân Lâm Thúy Vân run lên, quay lại ôm chặt cánh tay Tô Lam: “Tô Lam, không phải cậu định đi công viên giải trí sao? Mình muốn ngồi cùng cậu trên xe của nam thần”

“Không được”

“Không thể được”

Vừa dứt lời, Lâm Thúy Vân đã bị hai người đàn ông dứt khoát từ chối.

Quan Triều Viễn cau mày: “Xe tôi không chào đón người phụ nữ nào khác được”

Lục Mặc Thâm cũng cau mày: “Lâm Thúy Vân, em định ăn cháo đá bát, định không chịu trách nhiệm à?”

Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Thúy Vân đột nhiên đỏ bừng, cô ấy dựng lông: “Giáo sư Lục, anh, anh, anh… anh đừng nói bậy. Nam thần của tôi đến rồi, anh đừng hòng làm hỏng hình tượng của tôi!”

Lục Mặc Thâm cười lạnh một tiếng: “Nam thần của cô đã có nữ thần rồi, cô đừng mơ mộng hão huyền nữ: “Anh không biết cái khỉ khô gì hết, sự ngưỡng mộ của tôi đối với nam thần giống như nước sông cuồn cuộn, vô tận, nhưng sự ngưỡng mộ này cũng có giới hạn. Nam thần nhà tôi á, là chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, không thể đùa giỡn. Anh đừng có mà ở đó gây xích mích, chia rết”

Lục Mặc Thâm đút một tay vào túi, nhếch mép: “Đây là lần thứ năm trong ngày mà cô nói bậy bạ rồi đó.”

Những lời nói có chút đe dọa này khiến Lâm Thúy Vân lạnh cả cổ.

Lúc nấy khi lên xe, cô ấy và Lục Mặc Thâm dường như có nói mấy câu bậy bạ gì đó.

Lục Mặc Thâm ngay lập tức trả lời “Nói bậy một câu, đánh một cái.”

Thôi nào!

Mới sáng sớm thôi mà, được không?

Nếu qua ngày hôm nay, không phải cô ấy đã chết trên giường rồi sao?

“Tôi rất…”

Lời của Lâm Thúy Vân mới chỉ tới cố họng đã bị Lục Mặc Thâm cướp lời, khiến cô ấy lại thấy lạnh cả sống lưng: “Câu thứ sát __. Lâm Thúy Vân nhanh chóng ngậm miệng lại.

Ánh mắt cô ấy như muốn nói rằng cô ấy sẽ không bao giờ nói bậy bạ nữa.

Cô ấy tức giận, trừng mắt nhìn Lục Mặc.

Thâm, rồi quay lại tròn mắt nhìn Tô Lam: “Tô Lam, cậu thật sự nỡ lòng nào bỏ rơi mình như thế này sao?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3125


Chương 3125

“Đương nhiên là mình sẽ không bỏ rơi cậu.

Tô Lam chưa kịp nói xong, thì cảm thấy áp suất không khí xung quanh Quan Triều Viễn đột nhiên giảm xuống.

“Khụ khu…

Cô ho khan hai tiếng, lươn lẹo nói “Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, giáo sư.

Lục nói cũng đúng. Cậu không thế qua cầu rút ván, ăn cháo đá bát, không chịu trách nhiệm với người ta như thế được!”

Lâm Thúy Vân không nói nên lời: “Lam, phiền cậu tìm hiếu kỹ xem rốt cuộc là ai mới là người ăn cháo đá bát nhé!”

Đây là chuyện của hai người, mình chỉ e rằng muốn tìm hiểu kỹ cũng không được”

Nói tới đây, Tô Lam nở nụ cười hiền hậu, đẩy Lâm Thúy Vân đến bên Lục Mặc Thâm.

‘Sau đó, thừa cơ trầm giọng nói: “Mình nghĩ mấy ngày này cậu lo lắng thái quá rồi. Anh ấy không từ chối trước, cũng không treo cậu lên đánh. Nếu cậu cho anh ấy cơ hội để sau này anh ấy cư xử tốt hơn một chút. Không phải là oke rồi sao!”

Lâm Thúy Vân mếu máo, tủi thân nhìn Quan Triều Viễn đang ôm hai đứa trẻ, dẫn Tô Lam vào xe rồi đóng cửa lại. Còn người phụ nữ tài hoa tuyệt vời như cô ấy, lại sắp bị lạm dụng bởi Lục Mặc Thâm, một người đàn ông đã từ chối trước.

Ông trời ơi, sao ông lại bất công với con như: vậy?

Sau khi lên xe, Lục Mặc Thâm nhìn chăm chăm Lâm Thúy Vân với vẻ mặt u ám.

Cô gái đáng ghét này! Kể từ ngày bị ép lột quần áo của cô ấy ra, mỗi khi nhìn thấy anh ta, cô ẩy đều trưng ra vẻ mặt vừa ninh nọt vừa dè dặt này.

Tôi không biết tại sao, chỉ cần Lục Mặc Thâm nhìn thấy đôi mắt có chút thận trọng của Lâm Thúy Vân là anh ta cảm thấy vô cùng chướng mắt.

Sau khi Lâm Thúy Vân lên xe, cô ấy ngoan ngoãn thắt dây an toàn rồi rụt rè nhìn anh ta.

Thấy một hồi lâu mà anh ta cũng không có động tĩnh gì, cô ấy chỉ có thể “Giáo sư Lục, có phải… anh nên lái xe đi không?”

Ánh mắt lạnh như băng của Lục Mặc Thâm đột nhiên quét qua người Lâm Thúy Vân khiến †oàn thân cô ấy run lên, suýt chút nữa bị dọa cho đái ra quần.

Mặt cô ấy tái đi, vô thức thu mình lại: “Giáo sư Lục, có chuyện gì chúng ta từ từ nói, anh đừng kích động quá, đừng làm càn!”

“Lâm Thúy Vân!”

Lục Mặc Thâm đột nhiên nghiêng người, bóp chặt khuôn mặt nhỏ của cô ấy.

Nếu là ngày thường, Lâm Thúy Vân chắc chản sẽ không chút do dự mà thượng cẳng chân hạ cảng tay mà đánh anh ta.

Nhưng lần này, cô ấy lại sợ hãi ngồi im không dám nhúc nhích: “Tôi đây.”

“Cô thật sự rất sợ tôi sao?”

Nhìn thấy vẻ mặt u ám của anh ta, trong lòng Lâm Thúy Vân không ngừng r*n r*: Xong đời rồi! Xong đời rồi!

Lục Mặc Thâm chắc hẳn đã bị mình chọc giận Có khi nào anh ta thẹn quá hóa giận, muốn treo mình lên đánh không?

“Giáo sư Lục, chúng ta… hai người chúng ta có chuyện gì từ từ nói”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3126


Chương 3126

Lâm Thúy Vân vô cùng sợ hãi “Tôi đã sớm nói rồi. Tôi bảo đảm rằng tôi sẽ không nói với ai về chuyện ngày hôm đó”

Lục Mặc Thâm lạnh lùng cười một tiếng, trong mắt hiện lên một tia ớn lạnh: “Quả nhiên cô vẫn còn đang để bụng chuyện ngày hôm đó tôi không phục vụ cô chu đáo, đúng không?”

Lâm Thúy Vân bỗng sửng sốt: “Không phải, tôi không có ý đó.”

Lục Mặc Thâm chợt chặn lại: “Yên tâm đi…”

Khoảng cách hai người gần đến mức chóp mũi của cả hai gần như có thể chạm vào nhau Hơi thở nóng bỏng của Lục Mặc Thâm phả vào mặt cô ấy: “Tối nay, tôi sẽ làm cho cô vừa ý mới thôi, nha?”

Cái gì?

Lần này Lâm Thúy Vân hoàn toàn hoang mang.

Tên Lục Mặc Thâm kia đã trưởng thành quá mức. Lần trước thiếu chút nữa anh ta hại cô ấy đau đến chết.

Lâm Thúy Vân vẫn đang nghĩ thầm trong đầu: Lục Mặc Thâm, nếu kỹ năng của anh giỏi thì tốt rồi, ít nhất tôi cũng có thể hưởng thụ nó một lần!

Nhưng vấn đề là vũ khí của anh thì dài mà thời gian làm việc của anh lại quá ngắn Làm chuyện đó với anh, thật đúng là cực hình.

Thế mà con người này vẫn còn mặt mũi nói sẽ làm tới khi tôi vừa lòng mới thôi?

Lâm Thúy Vân vô cùng tức giận Hay lần sau mình giả bộ sướng nhỉ?

Dù sao, trên rất nhiều diễn đàn mà cô ấy đã xem, đa số những người phụ nữ đã kết hôn đều làm như vậy.

Để giữ thể diện cho người đàn ông của họ, đám phụ nữ các cô chẳng khác nào diễn viên, đều có thể nhận được giải Oscar.

Đầu óc Lâm Thúy Vân chỉ mải nghĩ linh tinh, đến nỗi cô ấy thậm chí còn không nhận ra Lục.

Mặc Thâm đã khởi động xe từ khi nào.

Lần này Lâm Thúy Vân gợi ý đến công viên giải trí chơi.

Cô ấy và Tô Lam thích đến các công viên giải trí hơn là trèo non lội suối hay đi mua sắm ở khu vực trung tâm thành phố náo nhiệt Suy cho cùng, dù đã ở tuổi đôi mươi nhưng họ vẫn rất ngây thơ.

Công viên giải trí là thiên đường đối với mấy bé gái như Tô Mỹ Chỉ, nhưng đối với Lục Mặ Thâm, Quan Triều Viễn và Tô Duy Hưng, nó chỉ đơn giản là một thế giới vô danh.

Ban đầu, Lâm Thúy Vân định dọa Lục Mặc Thâm nên cô ấy mới đề xuất đi tàu lượn siêu tốc.

Nhưng ai mà biết rằng Lục Mặc Thâm vô cùng bình tĩnh, nói “Cô có chắc là muốn đi không?”

Lâm Thúy Vân vỗ ngực đầy tự hào: “Giáo sư Lục, anh đang nói cái gì vậy? Lúc ở thành phố Ninh Giang, tôi đã cùng chơi với Tô Lam. Chỗ này sao mà làm khó được tôi chứ?

Nhưng mà ngược lại, hai người chưa từng đến đây nên đến lúc đó đừng sợ tè ra quần nha. Liệu các anh thể không quan tâm đến thể diện sao?”

Lục Mặc Thâm ngẩng đầu nhìn lên, bình tĩnh nói: “Tàu lượn siêu tốc ở đây khác với tàu lượn ở thành phố Ninh Giang. Điểm cao nhất là hai trăm.

mét, năm dốc chín mươi độ, nhưng lại không có ván để chân. Thực sự, cô chắc chắn muốn đi sao?”

Lâm Thúy Vân đột nhiên cảm thấy có chút lo lắng, không vững dạ cho lắm “Chuyện này có gì mà đáng sợ, ta đã nói muốn đi thì nhất định phải đi!”

Quan Triều Viễn cũng quay lại liếc nhìn Tô Lam một cái: “Em cũng muốn lên à?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3127


Chương 3127

Thực ra, Tô Lam có hơi sợ độ cao, nhưng cô nghĩ rằng, đã tới đây rồi, chẳng phải không chơi thì rất là lãng phí sao?

Khuôn mặt nhỏ nhần, xinh xắn đó lộ ra một tia hưng phấn: “Em muốn đi, anh đi cùng em được không?”

Quan Triều Viễn nhẹ gật đầu “Được”

Lúc đó, nhìn thấy bộ dạng điềm tĩnh giả tạo của hai người đàn ông cao lớn kia, Lâm Thúy Vân cười lạnh: Bây giờ các anh cứ giả vờ bình tĩnh như vậy đi, lát nữa lên rồi, xem các anh có sợ tè ra quần nữa không.

Lâm Thúy Vân bắt đầu tưởng tượng ra cảnh Lục Mặc Thâm sẽ nắm trong vòng tay cô ấy, sợ hãi khóc lóc Hai đứa con Tô Duy Hưng và Tô Mỹ Chỉ không được phép chơi tàu lượn siêu tốc vì chúng còn quá nhỏ, chỉ có thể ngồi ở dưới chờ.

Tô Mỹ Chỉ vừa nắm lấy tay anh trai vừa hồi hộp.

“Anh ơi, chiếc xe đó trông cao thế này, cha và mẹ có sợ không?”

Tô Duy Hưng lạnh lùng nhìn em gái: “Nếu bọn họ sợ, em định lên thay bọn họ sao?”

Tô Mỹ Chỉ vội lắc đầu: “Hay là thôi đi, dù sao bọn họ cũng là người lớn, không nên nhát gan như vậy”“

Tàu lượn siêu tốc nhanh chóng được khởi động Lâm Thúy Vân muốn dọa Lục Mặc Thâm nên cố ý chọn hàng đầu tiên, cũng chính là vị trí có tốc độ nhanh nhất Ban đầu, cô ấy tưởng tượng rằng Lục Mặc Thâm có thể sợ hãi đến phát khóc, nhưng ngay khi tàu lượn leo đến vị trí góc vuông đầu tiên và chuẩn bị đi xuống, bản thân Lâm Thúy Vân đã sợ hãi, hét lên: “Ôi mẹ ơi, ôi mẹ ơi, cao quá vậy! Tôi không muốn…”

“Vèo…

Khi tàu lượn siêu tốc lao xuống, Lâm Thúy Vân sợ hãi đến mất hồn: “Ôi mẹ ơi, thật đáng sợ, cứu tôi với!”

Sau ba lần liên tiếp lao xuống từ góc vuông, Lâm Thúy Vân cảm thấy như hồn lìa khỏi xác.

Thấy tàu lượn chuẩn bị chạy thẳng lên con dốc thứ năm.

Lâm Thúy Vân ngồi bẹp dí tại chỗ, cảm giác như th chỉ có hít vào mà không thể thở ra được, sắp ngất xiu bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào không hay…

Ngay lúc này, một bàn tay to ấm áp đột nhiên nảm lấy bàn tay nhỏ bé của cô ấy.

Lâm Thúy Vân hoảng sợ, quay sang nhìn bên phải mình, hai hàng nước mắt bay trong gió: “Tên súc sinh họ Lục kia, tôi sợ quát”

“Đừng sợ”

Giọng Lục Mặc Thâm vô cùng nhẹ nhàng: “Hít một hơi thật sâu, sau đó nhắm mắt lại, tôi sẽ ở bên cạnh nắm tay của c‹ Lâm Thúy Vân tủi thân, mếu máo. Cô ấy nhắm mắt lại và bắt đầu hít thở sâu.

“Ầmăầm..” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Chiếc tàu lượn đột ngột lao xuống.

Lâm Thúy Vân bắt đầu la hét một cách tuyệt vọng.

Khi xe chạy được nửa chặng đường, giọng nói của Lục Mặc Thâm đột nhiên vang lên bên tai cô ấy: “Mở mắt ra”

Lâm Thúy Vân vô thức mở mắt ra. Nhưng cô ấy nhận ra răng gần một nửa thủ đô đang được.

thu gọn trong mắt cô ấy.

Nhất thời, cô ấy quên luôn nỗi sợ độ cao, trầm trồ khen ngợi: “Đẹp quá đi!”

Nhìn thấy Lâm Thúy Vân dần dần nở ra nụ cười, khóe miệng Lục Mặc Thâm hơi nhếch lên Chẳng bao lâu, hành trình đi tàu lượn ly kỳ này đã kết thúc.

Lâm Thúy Vân kinh hồn còn chưa bình tĩnh lại được. Xe đã dừng rất lâu, nhưng cô ấy vẫn ngồi ở đó.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3128


Chương 3128

Nhân viên ở trạm quản lý đứng bên cạnh chờ.

đợi đến mức sốt ruột: “Này, cô gái ở hàng ghế đầu tiên, sao cô vẫn còn ngồi đớ?”

Lục Mặc Thâm đã xuống khỏi tàu lượn, quay lại nhìn Lâm Thúy Vân, và thấy cô ấy đang nhìn mình một cách đáng thương: “Tôi, chân tôi mềm nhữn ra rồi… Tôi đứng lên không được”

‘Vừa dứt lời, xung quanh lập tức cười lớn.

Cô gái nhỏ này vừa rồi tự tin, đòi phải ngồi ở hàng ghế đầu tiên, nhưng bây giờ cô ấy đã sợ hãi đến mức chân mềm nhũn ra, không thể đứng lên được nữa.

Điều này không phải tự chuốc lấy phiền phức sao?

Ngay khi Lâm Thúy Vân bị mọi người chế giêu và cười nhạo, đôi mắt lạnh lùng sắc như dao của Lục Mặc Thâm đột nhiên bắn về phía đám đông.

Khí chất mạnh mẽ của anh ta khiến những người xung quanh phải ngậm miệng lại ngay lập tức, nụ cười trên môi bọn họ cũng đông cứng lại Ngay sau đó, Lục Mặc Thâm bước lên phía trước, ôm ngang Lâm Thúy Vân bế cô ấy lên, xoay người nhẹ nhàng rời đi.

“Trời ơi, lãng mạn quát”

“Cứ như công chúa ý! Cục cưng cũng muốn”

“Điều quan trọng nhất là người đàn ông đó thực sự rất đẹp trai.”

“Thật ghen tị quá đi!”

Nghe những lời bàn luận từ phía sau, hai tai Lâm Thúy Vân đỏ bừng.

Cô ấy ngấng đầu lên, lén nhìn Lục Mặc Thâm cái, im lặng một lúc lâu mới nói ra được một lời cảm ơn Lục Mặc Thâm cố tình khoa trương “Tôi không nghe thấy”

Lâm Thúy Vân có chút không nói nên lời: “Tôi nói cảm ơn, giáo sư Lục!”

“Không cần cám ơn, nhưng nếu lần sau cô có giả bộ đe dọa thì làm ơn cũng để ý tới địa điểm một chút. Không phải lần nào tôi cũng ở bên cạnh cô được đâi Hoạt động tâm lý của Lâm Thúy Vân lúc này kiểu: Lục Mặc Thâm, tôi có thế đấm cho tên đại gia như anh một phát không?

Lâm Thúy Vân không biết đã mất bao lâu mới có thể gắng gượng ổn định được đôi chân đang run rẩy của mình, láo đảo đứng lên.

Cô ấy chỉ vừa mới đứng vững thì lại nghe thấy những tiếng nôn mửa sau lưng “0e Lâm Thúy Vân nghỉ ngờ quay đầu lại, phát hiện ra Tô Lam đang nằm bò cạnh luống hoa ven đường, nôn đến xây xẩm mặt mày.

“Tô Lam, cậu bị làm sao vậy?”

Lâm Thúy Vân chạy lại bên cô, thật sự rất: buồn cười.

Quan Triều Viễn đang đỡ Tô Lam, nhẹ nhàng vỗ lưng cô: “Em chóng mặt thế này, tại sao không nói sớm?”

Nhìn thấy Tô Lam nôn như vậy, Quan Triều Viễn vô cùng xót xa.

Tô Lam hít một hơi, nhận lấy chai nước từ tay Quan Triều Viễn và uống vài ngụm: “Em cũng không biết tại sao. Trước đây em đã từng đi tàu lượn siêu tốc nhưng cũng không bị như vậy”

Lâm Thúy Vân tự trách bản thân mình: “Chắc là lần này do tàu lượn quá cao và quá k*ch th*ch. Hay là chúng ta tìm một chỗ nào đó nghỉ ngơi một chút, không chơi nữa?”

“Cậu nói cái gì vậy? Khó khăn lắm chúng ta mới tới đây. Nếu không chơi thì thật lãng phí”

Gương mặt điển trai của Quan Triều Viễn bồng tối sầm lại: “Em đã bị như vậy rồi còn muốn chơi cái gì nữa?”

Tô Lam lúc này mới thỏa hiệp một chút: “Ý của em là em không chơi. Em sẽ cùng hai đứa nhỏ chơi mấy trò ít mạo hiểm một chút…
 
Back
Top Dưới