Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3088


Chương 3088

Cô ấy hét lên một tiếng, vội vàng che ngực của mình lại: “Có phải anh làm không hả?”

‘Vẻ mặt của Lục Mặc Thâm thản nhiên: “Nếu như là tôi làm, tôi nghĩ mình l*t s*ch, sẽ không để cô còn sót lại thứ gì Mọet Tên này nói hình như cũng có lý, cô ấy hoàn toàn không thể phản bác.

“Mất mặt chết mất!”

Lâm Thúy Vân hét lên, ôm mặt bò dậy, cô ấy ôm quần áo rơi xuống dưới đất của mình, chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Mà cô ấy không biết rằng, đêm hôm qua, tên cầm thú Lục Mặc Thâm đó vậy mà lại mở điều hòa lên, hơn nữa còn tăng lên thẳng ba mươi độ.

Tòa nhà Lệ Đô.

Lâm Thúy Vân kéo tay Tô Lam, ngẩng đầu lên nhìn tòa nhà cao chót vớt trước mặt một cái, hai mắt sáng lấp lánh.

Hôm nay Tô Lam đặc biệt xin nghỉ với Quan Triều Viễn, cùng Lâm Thúy Vân đến đây thử vai.

“Thúy Vân cố lên, cậu nhất định sẽ làm được”

Lâm Thúy Vân đắc ý hất mái tóc dài của mình một cái: “Đương nhiên rồi, cũng không xem xem mình là ai”

“Sao nào? Có cần mình cùng cậu lên trên không?”

Lâm Thúy Vân lắc đầu: “Thôi, nếu như cậu ở đó, có khi mình còn căng thẳng hơn”

Cô ấy kéo tay của Tô Lam, yếu đuối dựa vào bờ vai của cô: “Tô Lam, cậu nhất định phải ở đây thay tớ cầu nguyện thật tốt. Thương hiệu mỹ phẩm dưỡng da này vô cùng nổi tiếng trong nước, nếu như mình có thể lấy được thì ít nhất độ nhận diện của tớ cũng sẽ được mở rộng”

“Mình sẽ trông cho cật “Vậy mình lên trước đây: “Cố lên”

Lâm Thúy Vân thở ra một hơi dài, quay người đi về phía thang máy.

Tô Lam quay người nhìn bốn phía xung quanh Cô định tìm một quán cà phê ngồi một lúc, đợi tin của Lâm Thúy Vân.

Đối diện tòa nhà Lệ Đô có một quán cà phê, Tô Lam đi đến gần vạch kẻ đường, yên lặng đợi đèn đỏ.

Đúng vào lúc này, đối diện đường đột nhiên có một chiếc xe Bentley dừng lại Xuyên qua cửa sổ xe nửa trong suốt, Tô Lam dường như thấy được một gương mặt quen thuộc.

Không lâu sau, cửa xe đã bị người ta đẩy ra Quan Triều Viễn từ trong xe đi ra ngoài.

Một bộ quần áo mới có ký hiệu màu đen, anh tuấn phóng khoáng, khí thế uy h**p.

“Quan Triều Viễn!”

Tô Lam không ngờ rằng đến đây mà cũng có thể gặp được anh, trong phút chốc liền vui vẻ vẫy tay chào anh.

Thính lực của Quan Triều Viễn rất đầu, quay đầu nhìn qua.

Tiếc là vào đúng lúc này, một chiếc xe đi qua, che đi bóng dáng của Tô Lam, Quan Triều Viễn không nhìn thấy gì cả.

“Bên này”

Quan Triều Viễn đứng bên cạnh xe, vẻ mặt lạnh nhạt lên tiếng.

Rất nhanh, cửa sau xe đã bị mở ra, một bóng dáng cao lớn khom lưng đi ra.

Anh ta mặc quần áo bình thường dày cộm mà lười biếng, khóe miệng nhếch lên một sự xa cách nhàn nhạt, xung quanh cơ thể bao phủ một không khí lạnh lẽo khác thường.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3089


Chương 3089

Hai người đứng mặt đối mặt với nhau, trong không khí dường như có ánh chớp lạnh lẽo đang lóe lêi âu chủ Lệ đúng là rất thủ đoạt Khóe miệng người đàn ông khẽ nhếch lên, vẻ mặt vô cùng kiêu căng ngông cuồng Ánh mắt của Quan Triều Viễn lạnh nhạt, ngang ngược mở miệng: “Anh u, hai chúng ta đều như nhau cả.

“Anh đoán xem, nếu như cục cưng nhà tôi nhìn thấy tôi thì sẽ đi theo tôi hay là đi theo anh?”

Âu Dương Hải một tay đút phân tán vào trong túi quần, ngôn từ khiêu khích.

Trong phút chốc, ánh mắt của Quan Triều Viễn càng trở nên lạnh lẽo hơn “Cô ấy không được chọn, cô ấy là người phụ nữ của tôi: “Ồ, xem ra cậu chủ Quan là muốn bắt buộc phải có được rồi”

“Nếu không thì, anh nghĩ tin tức mới mà hai ngày trước tôi đăng lên báo là để cho ai xem?”

Không sai.

Quan Triều Viễn đem tin tức anh và Tô Lam kết hôn công bố lên toàn bộ internet, không chỉ là nhãm vào Tư Lệnh Phùng.

Anh còn có một mục đích khác, chính là cảnh cáo người đàn ông kiêu ngạo trước mặt này.

Tô Lam không phải là người anh ta muốn đưa đi là có thể đưa đi.

“Vậy chúng ta sẽ mỏi mắt chờ xem?”

Âu Dương Hải thản nhiên cười Quan Triều Viễn búng tay một cái, lập tức có mấy người bảo vệ mặc đồ đen từ bốn phương tám hướng vây lại xung quanh.

“Trước đó thì, tôi cảm thấy, liên quan đến chiếc huân Chương đó, anh nên cho tôi một lời giải thích”

Âu Dương Hải lại càng cười vui vẻ hơn: “Cậu chủ Quan đây là muốn bắt tôi về thẩm vấn sao?”

“Có gì mà không được?”

“Vậy thì phải xem xem anh có bản lĩnh này không đã”

Bóng dáng của Âu Dương Hải thoáng vút qua.

Rất nhanh, có mấy người vệ sĩ mặc đồ đen khác không biết từ nơi nào đi ra, vây quanh Quan Triều Viễn và bảo vệ của anh Quan Triều Viễn đang chuẩn bị đi bắt Âu Dương Hải, nhưng lại vào đúng lúc này thì nghe thấy một tiếng hô kinh ngạc: “Quan Triều Viễn”

Giọng nói này là Động tác trên tay Quan Triều Viễn khựng lại, quay đầu nhìn sang.

Chỉ thấy Tô Lam đang đi về phía bên này.

Anh cau mày, lúc quay đầu lại lần nữa thì đã không thấy Âu Dương Hải đâu Tô Lam nhìn thấy anh thì vô cùng vui vẻ.

“Anh Quan, sao anh lại ở đây?”

Ánh mắt của Quan Triều Viễn quét qua, nhanh, những người bảo vệ bên cạnh liền mất.

Anh cúi đầu nhìn cô một cái: “Anh qua đây làm chút việc, không phải em đi cùng Lâm Thúy Vân đến thử vai sao? Sao lại ở đây?”

Tô Lam ngẩng đầu chỉ về phía tòa nhà lớn đối diện “Thúy Vân hiện giờ đang phỏng vấn trong đó, em đang chuẩn bị tìm một quán cà phê để đợi cậu ấy. Anh bận không? Hiện giờ muốn qua đó ngồi cùng em không?”

Sở dĩ Quan Triều Viễn đến đây là vì anh có được in tức rằng Âu Dương Hải muốn đến thủ đó.

Dựa theo suy đoán của anh, nhất định là tin tức mà mình đưa lên ngày hôm đó đã k*ch th*ch anh ta, vậy nên anh ta mới như thiêu như đốt mà chạy đến thủ đô Mà mục đích của anh, chính là muốn đưa Tô Lam rời đi.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3090


Chương 3090

Hiện nay nếu như Âu Dương Hải đã chạy rồi, thời gian của anh đương nhiên cũng sẽ trở nên nhàn rỗi.

Quan Triều Viễn khẽ gật đầu: “ừ”

Hai người một trước một sau đi cà phê.

Bọn họ không hề phát hiện, tại khúc quanh ở con đường đối diện nào đó, người đàn ông tuấn tú chợt lộ ra nửa bóng dáng, ánh mắt lạnh lùng của anh ta rơi xuống trên người Tô Lam.

Đợi thêm chút nữa.

Đợi thêm chút nữa, là có thể gặp mặt rồi.

Quan Triều Viễn cùng Lê Tô Lam uống hai cốc cà phê, lại lần đầu ăn chút đồ ngọt Phỏng vấn của Lâm Thúy Vân cuối cùng cũng kết thúc, nhưng cô ấy lại không hề xuất hiện mà gọi một cuộc điện thoại đến.

Tô Lam ấn nút trả lời.

“Thúy Vân, cậu ở bên đó xong chưa vậy?”

Ở đầu dây bên kia, giọng nói của Lâm Thúy Vân vô cùng mừng rỡ.

Có điều, hình như là chú ý đến người bên cạnh, bất đắc dĩ phải đè nén sự hân hoan, nhỏ giọng nói: “Tô Lam, mình qua rồi, đạo diễn đó nói mình rất phù hợp, buổi chiều phải cùng vài diễn viên đã vượt qua thử vai ăn cơm, mình không từ chối được, vậy nên…”

Tô Lam hiểu được mà cười cười: phía quán “Được rồi, mình biết rồi, cậu yên tâm đi ăn đi.

Bây giờ tớ đang ở cùng với nam thần của cậu đó”

“Vậy hả. Thế thì tốt quá rồi. Nhớ đế nam thần đưa cậu về đó, ngày mai chúng ta cùng nhau chúc mừng một bữa nhé”

“Được”

Nghe Tô Lam tắt điện thoại, Quan Triều Viễn nhìn cô một cái “Cô ấy không qua nữa hả?”

“Ừ,nói là qua phỏng vấn rồi, buổi chiều phải cùng đi ăn cơm, cô ấy không thoát thân được”

Quan Triều Viễn bình tĩnh nhìn vào Tô Lam một cái: “Ngày mai cùng anh quay về nhà họ Quan một chuyến Tô Lam khựng lại một chút, phát hiện bộ dạng và giọng nói của Quan Triều Viễn dường như có chút không tự nhiên: “Anh nói nhà họ Quan nào?”

“Bên phía bố mẹ anh, bọn họ muốn gặp em, nếu như em không muốn đi thì cũng không sao..”

“Em đi”

Tô Lam đưa tay đè xuống mu bàn tay của anh.

Thực ra trong thời gian hai ngày này, cô đã chuẩn bị xong tâm lý rồi, dù sao thì giấu diếm chuyện của hai đứa trẻ vốn dĩ là cô không đúng, Chuyện Tô Mỹ Chỉ và Tô Duy Hưng không phải con của Quan Triều Viễn, Quan Triều Viễn có thế chấp nhận, nhưng cô lại không thể giấu diếm hai vị bề trên.

Quan Triều Viễn ngẩn người, dường như đang xác nhận xem Tô Lam có đang nói lời trái lương tâm hay không Có điều, biểu cảm của Tô Lam lại vô cùng thẳng thần vô tư.

“Cho dù buổi tiệc tối hôm đó bọn họ đã nói với em những gì, nhưng bọn họ chung quy vẫn là bố mẹ của anh. Bọn họ muốn gặp em, em lại đang rảnh, sao lại không đ*? Em không chỉ muốn đi, em còn muốn đưa hai đứa nhóc cùng đi nữa”

Quan Triều Viễn nâng tay cô lên, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay của cô một cái: “Được”

Thực ra Tô Lam có chút tò mò: Cô rất muốn biết chuyện của Quan Triều Viễn và Lệ Bảo Ngọc, còn nữa, những chuyện này và chân của Bạch Ninh Hương rốt cuộc có liên quan gì với nhau?

Chuyện này là một sự trở ngại, cho dù là hiện giờ, Tô Lam cũng không biết quá nhiều tình hình bên trong, nhưng cô cũng có thể suy đoán rằng chuyện này nhất định sẽ rất khó giải quyết.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3091


Chương 3091

Không lẽ, bọn họ nói Quan Triều Viễn nợ nhà họ Quan một cái mạng, chính là mạng của Lệ Bảo Ngọc?

Không lẽ cái chết của Lệ Bảo Ngọc là do Quan Triều Viễn tạo nên?

Tô Lam không dám tiếp tục nghĩ xuống dưới.

Nếu như Lệ Bảo Ngọc thực sự vì Quan Triều Viễn mà chết, mà Bạch Ninh Hương phải ngồi xe lăn cũng vì Quan Triều Viễn, vậy đây có lẽ chính là, Lệ Trí Thần và Bạch Ninh Hương căn bản không thể vượt qua sự trở ngại này.

Vậy cô và Quan Triều Viễn vĩnh viễn không thế yên ổn mà ở bên nhau.

Cho dù Quan Triều Viễn vì cô mà buông bỏ tất cả, nhưng những thứ đó chắc chắn không bao gồm bố mẹ của anh.

Tô Lam nhìn anh chầm chậm thở ra một hơi “Anh Quan, có phải sau này cho dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ ở bên cạnh em đúng không?”

Quan Triều Viễn nhìn cô, ánh mắt chứa sự thám tình trước nay chưa từng có: “Anh xin thề”

Trên mặt Tô Lam hiện lên ý cười: “Em tin anh”

Khoảng chín giờ tối.

Xe của Lục Mặc Thâm xuất hiện dưới lầu của căn hộ đơn, mà không khí trong chiếc xe Aston Martin kia càng thấp đến dọa người.

Điện thoại không ngừng rung lên trên tay lái, bày ra tư thế nếu anh không nhận, thì sẽ gọi đến khoảnh khắc lâu như đất trò Lục Mặc Thâm nhìn lướt qua cái tên trên màn hình điện thoại, cuối cùng vẫn ấn nút nghe máy: “Mẹ?”

Đầu dây bên kia, giọng nói của mẹ Lục như: mắc chứng cuồng loạn.

“Lục Mặc Thâm, cái tên vô ơn vô lương tâm này, con có còn là một người đàn ông không? Mẹ hỏi con rốt cuộc là ai cho phép con từ hôn, hủy bỏ hôn lễ?”

Nghe thấy giọng nói cuồng loạn này, trong lòng Lục Mặc Thâm bỗng nhiên dâng lên một cảm giác bất lực.

Vừa rồi anh đến bệnh viện thăm bà ấy.Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Từ giây đầu tiên xuất hiện trước mặt bà ấy liền bắt đầu không ngừng chửi bới một cách ác độc.

Hơn nữa, dường như là dùng hết tất cả những từ ngữ dơ bẩn vốn có, thậm chí mắng đến lúc cuối cùng còn bắt đầu ra tay.

Những vết máu trên mặt, trên cổ, trên cánh †ay cùng với rất nhiều vết cào trên người của Lục Mặc Thâm đều là do mẹ Lục gây ra.

Lục Mặc Thâm không hề nhúc nhích, mặc cho bà có đánh có mảng như thế nào đi chăng nữa thì anh ta vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ, mãi đến khi y tá đứng ở một bên cũng không nhìn nổi nữa, lật đật chạy tới tiêm một mũi an thần cho mẹ Lục.

Có điều lần này mẹ Lục tỏ ra vô cùng cố chấp, tuy đã bình tĩnh lại nhưng vẫn bà vẫn khăng khăng cầm điện thoại lên nhấn gọi đi “Mẹ, chuyện này con đã quyết định rồi, mẹ đừng nói thêm gì nữa”

Đây là lần đầu tiên Lục Mặc Thâm không thuận theo ý muốn của người mẹ đang bị bệnh, kiên quyết giữ vững quyết định của mình ngay trước mặt bà ấy, “Hôn ước giữa con và Lê Duyệt Tư đã bị hủy rồi, cho dù bây giờ mẹ có gọi thêm một ngàn hay mười ngàn cuộc điện thoại đi chăng nữa thì con vẫn sẽ làm theo quyết định của con thôi” Giọng.

nói của Lục Mặc Thâm lộ vẻ vô cùng mệt mỏi Nhưng mẹ Lục đã bùng nổ ngay lập tức khi vừa nghe đến câu nói đó: “Lục Mặc Thâm, mày…mày quả thật là một kẻ vong ân bội nghĩa! Mày hèn hạ, không có tiền đồ y hệt ông cha của mày!
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3092


Chương 3092

©ó thể là do tiếng hét chói tai của mẹ Lục làm ảnh hưởng đến những người xung quanh nên điện thoại di động trên tay bà đã bị y tá cưỡng chế thu lại.

Cuộc gọi nhanh chóng bị cúp, trong xe rốt cuộc cũng khôi phục lại sự yên tĩnh vốn có.

Lục Mặc Thâm hít sâu vài cái rồi xoay người mở cửa bước xuống xe.

Nhà họ Lục đối với anh ta mà nói chính là một vòng xoáy điên cưồng.

Chỉ những lúc anh ta được nhìn thấy Lâm Thúy Vân mới có loại cảm giác được đảm chìm trong ánh mặt trời. Mỗi một lần đến nhà họ Lâm, anh ta mới có thể cảm nhận được chính mình vẫn là một người bình thường bằng xương băng thịt.

Tiếng mở khóa vang lên, Lục Mặc Thâm mở cửa bước vào phòng, nhưng lúc này anh ta lại phát hiện trong phòng tối đen như mực.

Lục Mặc Thâm cau mày bật đèn lên, vừa liếc mắt sơ qua là có thể thấy trong này không có ai cả Lâm Thúy Vân vẫn chưa về sao?

Không khí xung quanh Lâm Mặc Thâm trở nên lạnh lẽo trong nháy mắt, anh ta nhanh chóng bấm số điện thoại gọi cho Lâm Thúy Vân.

Chuông điện thoại reo lên rất lâu, mãi đến lúc sắp bị ngắt thì cuộc gọi mới được nối máy.

Mà lúc này, sắc mặt của Lục Mặc Thâm hiển nhiên đã khó coi đến cực điểm.

“Alo?”

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng nhạc đỉnh tai nhức óc.

Giọng nói của Lâm Thúy Vân ồ ồ không rõ, âm cuối bị ngắt quấng, bị tiếng nhạc đùng đùng át đi.

Vừa nghe là đã biết cô ấy uống quá chén rồi Khuôn mặt của Lục Mặc Thâm nháy mắt như bị phủ một lớp băng lạnh Chết tiệt, thế mà lại dám đi ra ngoài uống rượu.

“Alo.. Nè!… Phiền thật, ai gọi đấy? Gọi điện thoại cho người ta mà sao không nói câu nào hết vậy?”

Lâm Thúy Vân mơ mơ hồ hồ, ngay cả ai gọi đến cô cũng không biết Ngay lúc cô ấy vừa định cúp điện thoại thì đầu dây bên kia đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh như băng: “Lâm Thúy Vân, nội trong vòng mười giây, cô tốt nhất là nên tỉnh táo lại cho tôi, báo cáo địa chỉ cô đang ở cho tôi ngay, nếu không, tôi bảo đảm với cô tối nay cô nhất định sẽ chết rất khó nhìn!”

Không biết lý do tại sao, rõ ràng là giọng nói của người đàn ông dường như được truyền đến từ một nơi rất xa chỗ này, nhưng tại sao Lâm Thúy Vân nghe xong lại không khỏi cảm thấy sống lưng lạnh toát vậy nhỉ?

Lâm Thúy Vân liếc nhìn xung quanh một vòng, tiện tay bắt lấy một người gần đó, hỏi: “Ở đây là đâu vậy?”

“Quán bar Mâu Tư ở đường Triều Dương đó, sao vậy, cô có bạn bè muốn đến đây à?”

Lâm Thúy Vân cười hì hì, đang định cầm điện thoại lên trả lời lại cho Lục Mặc Thâm thì phát hiện cuộc gọi đã bị cúp “…Bị khùng hay gì vậy trời”

Tức giận mảng xong một câu, Lâm Thúy Vân ném điện thoại di động vào một góc, cả người xiêu xiêu vẹo vẹo ngã xuống ghế sô pha Mẹ nó!

Hôm nay tâm trạng không được tốt cho lắm, mới uống có vài ly cocktail mà sao lại giống như có chút say say thế này?

Hôm nay có mấy diễn viên nam phỏng vấn cùng cô cũng đi đến đây, một trong số đó nhìn thấy cặp chân thon dài của Lâm Thúy Vân thì cảm thấy rất thích. Hơn nữa lúc này cô chỉ có một mình, lại còn ngồi trong góc khuất, bây giờ mà không nhân cơ hội đến trêu chọc chẳng phải là quá lãng phí của trời rồi hay sao?

Một gã đàn ông bước đến, ngồi xuống bên cạnh Lâm Thúy Vân: “Người đẹp tên là gì vậy?

Chúng ta làm quen một chút đi”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3093


Chương 3093

Lâm Thúy Vân liếc nhìn anh ta một cái, trực tiếp “tăng” cho một ánh mắt khinh bỉ: “Không muốn làm quen”

Tên đó vẫn bám riết không tha, tuy hỏi: “Sao vậy, em không thích số tiền này của anh sao?”

Lâm Thúy Vân đỡ ghế sô pha đứng lên, có chút mơ mơ màng màng: “Cũng không phải là không thích số tiền này của anh..”

“Thế thì sao nào?”

“Tôi căn bản là khinh thường số tiền này của anh đóI”

Lâm Thúy Vân vừa nói hết câu, đột nhiên cảm thấy dạ dày mình cuộn trào, sau đó dùng sức đưa tay lên che miệng lại: “0e…”

Cô ấy vội vàng vọt dậy, đẩy tên đàn ông đó ra: “Thật ngại quá, nhường đường giùm chút, tôi muốn ói”

Gã đàn ông bị đẩy một cái, không kịp đứng vững, trực tiếp ngã ngồi trên mặt đất.

Anh ta chừng như ngớ người ra: Anh ta tự nhận là ngoại hình của mình cũng tính là không tệ, nhưng ngàn vạn lần cũng không ngờ tới có người lại muốn ói khi nhìn thấy anh ta.

Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ không cam tâm, nhanh chóng bò dậy đuổi theo phía sau Lâm Thúy Vân.

Lâm Thúy Vân vừa mới mò tới được cửa phòng vệ sinh, còn chưa kịp nôn ra thì cảm thấy.

có một bàn tay đang dán vào mông của mình, thậm chí còn xoa xoa thêm hai cái.

“AI”

Cô ấy thét một tiếng chói tai, đầu cũng không cần quay lại, trực tiếp tung ra một cú đá hiểm.

“Khốn kiếp!” – Tên đàn ông đó gào lên một tiếng thảm thiết.

Anh ta bị Lâm Thúy Vân đá một cú thẳng vào giữa trán, cả người ngã nhào ra trên mặt đất, cái trán còn rỉ máu không ngừng.

“Bớ làng nước ơi, đánh người rồi, đánh người rồi!”

Bên trong quán bar nhất thời trở nên hồn loạn.

Nhà vệ sinh nữ vốn chỉ có vài người, trong nháy mắt đột nhiên có cả đống cặp tình nhân hớt hải chạy ra ngoài, một số người còn quần áo xộc xệch, chưa mặc xong.

Lâm Thúy Vân lảo đa lảo đảo, hết sức bực mình bước đến trước mặt gã đàn ông, nhận thấy anh ta vẫn còn đang hổn hến, lúc này mới thở ra một hơi nhẹ nhốm.

Đôi mắt Lâm Thúy Vân say đến dính vào nhau, trước mắt chỉ thấy lờ mờ, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: “Tôi đã nói rồi, tôi không có hứng thú với anh, sao anh lại theo như đỉa bám.

vậy, đã thế lại còn dám sàm sỡ tôi. Cha tôi chính là truyền nhân Vịnh Xuân Quyền đời thứ hai mươi tám, tôi phải mất hơn hai năm mới có thế học được cú đá xoáy này đấy, anh nói xem có phải là anh xui xẻo quá rồi hay không?… Anh nói xem, sao anh lại dám chọc vào tôi nhỉ?”

Lâm Thúy Vân vẫn cứ không ngừng lải nha lải nhải Đột nhiên, từ bên quầy bar có mấy người bảo vệ chạy đến, trên tay còn quơ quơ gậy chính điện Ối mẹ kiếp!

Lâm Thúy Vân bị dọa cho giật mình.

May mà cô ấy vẫn chưa say hoàn toàn cho nên theo phản xạ có điều kiện co giò lên chạy.

Nhưng mà vừa chạy được mấy mét thì cô ấy phát hiện cửa ra trước mặt cũng bị hai người bảo vệ chặn lại Dáng người của mấy bảo vệ đó rất vạm vỡ nhưng sắc mặt lại vô cùng u ám, mỗi người cầm gậy chích điện liên tục đập đập vào lòng bàn tay, bộ dạng như muốn nóng lòng thể hiện thân thủ của mình vậy.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3094


Chương 3094

Lâm Thúy Vân không khỏi căng thẳng nuốt xuống một ngụm nước bọt.

Cô ấy lùi về sau mấy bước, cảnh giác tựa lưng vào tường: “Mọi người nghe tôi nói, mọi người cứ bình tĩnh trước đã, tôi có thể giải thích. Gã đàn ông này sàm số tôi trước, tôi tự vệ đẩy anh ta ra, anh ta lại tự mình đập đầu vào tường rồi ngất xiu luôn. Chuyện này không hề liên quan đến tôi! Tôi chỉ là một người phụ nữ chân yếu tay mềm, làm.

sao có thế đánh ngất một người đàn ông cao to cường tráng như vậy cơ chứ!”

“Bây giờ người cũng đã ngất rồi, cô nói thế nào mà chẳng được.”

“Ây tôi nói này anh trai, sao anh có thể nói những lời như vậy được nhỉ? Tôi là một công dân tốt đấy, chính hiệu có chứng nhận luôn đây này”

Lâm Thúy Vân vừa nói với bảo vệ vừa canh đúng thời cơ, lách người tránh khỏi những người đang xông về phía mình.

Hai nhân viên an ninh chặn lối ra bị đá lùi lại mấy bước.

Ngay sau đó, cô ấy tận dụng thời cơ, lao ra ngoài ‘Đùa à, muốn bắt tôi sao? Đợi kiếp sau đi!

“Con đàn bà đáng ghét! Mẹ nó, còn không mau đuổi theo!”

Người vừa nói chính là đội trưởng đội an ninh vừa mới bị đạp một phát. Anh ta vô cùng nhục.

nhã, xấu hổ khi bị một cô gái nhỏ bé đạp ngã sống soài trên mặt đất như vậy.

Mặc dù Lâm Thúy Vân đã từng được huấn luyện, đào tạo nhưng cô ấy vẫn chỉ là một cô gái Thực sự phải đánh nhau với nhiều nhân viên bảo.

vệ như vậy, chắc chắn cô ấy phải chịu đựng rất: nhiều đau đớn, nên không còn cách nào khác là phải chạy trốn.

Nhưng vừa chạy đến cửa hông, cô ấy đã bị nhân viên bảo vệ đã đứng đợi từ sớm chặn lại.

Lâm Thúy Vân dừng lại gấp, chuẩn bị quay đầu bỏ chạy.

Nhưng hai nhân viên bảo vệ kia không chút: do dự đuổi theo, nắm lấy cánh tay cô ấy, trực tiếp đè cô ấy vào tường.

Tay Lâm Thúy Vân bị khóa lại.

Người đàn ông mạnh tay đến mức siết ra một vết bầm tím lớn trên cổ tay cô ấy.

Mặc dù Lâm Thúy Vân vẫn đang bất chấp vùng vẫy, giấy dụa, nhưng do cô ấy không khỏe bắng hai người đàn ông, nên không thể chống cự lại được bọn họ dù chỉ một chút “Mấy người đàn ông các anh hợp lại đánh một người phụ nữ như tôi còn ra thể thống gì nữa? Có gan thì chúng ta đánh tay đôi đi. Đồ rác rưởi hôi thối!”

Lâm Thúy Vân la hét, chửi bới, nhưng trong đầu lại đang hoạt động rất nhanh, tìm cơ hội để trốn thoát.

Đội trưởng đội an ninh vừa bị đá một cú vô cùng đau đớn. Lúc này anh ta rất cảnh giác, vẻ.

mặt u ám bước tới: “Đưa người đến phòng nghỉ cho tôi.”

Nhân viên bảo vệ đang bắt giữ Lâm Thúy Vân thô bạo kéo cô ấy đi, mạnh tay kéo cô ấy về phía sau phòng nghỉ.

Lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Đôi bàn tay người phụ nữ của tôi thực sự rất quý giá. Nếu cô ấy bị thương, có chặt đứt toàn bộ tay của các người cũng không chắc đã đền nổi đâu”

Giọng nói này là.

Đám nhân viên bảo vệ quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy ở cửa có một bóng người cao, mảnh khánh đang mệt mỏi dựa vào tường.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3095


Chương 3095

Dù đôi mắt sâu đã ẩn sau lớp kính nhưng bọn họ vẫn có thể cảm nhận được sự lạnh lùng tỏa ra từ bên trong.

Khóe miệng anh ta nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, không có chút nhiệt độ.

Đó không phải Lục Mặc Thâm thì còn là ai được?

Anh ta vừa dứt lời, một vài vệ sĩ mặc vest đen sau lưng anh ta xông vào, chỉ mấy chiêu đã hạ gục hết tất cả các nhân viên bảo vệ.

Đặc biệt là người đàn ông đang kéo Lâm Thúy Vân. Anh ta bị đập một phát vào lưng, ngã mạnh xuống đất, không thể đứng dậy được.

Lâm Thúy Vân rất căng thẳng, toàn thân cô ấy đều phải gồng lên cho đến khi Lục Mặc Thâm bước đến và ôm lấy cô ấy.

Anh ta khẽ nở nụ cười, nhẹ nhàng nói với cô ấy: “Bình thường không phải cô lợi hại lắm đó sao, sao đến lúc quan trọng lại để mình bị ăn h**p thế này?”

Lâm Thúy Vân vốn đang cảm thấy cố tay mình vô cùng đau đớn.

Nhưng lúc này lại bị Lục Mặc Thâm khích đểu, cô ấy lập tức trở lên mạnh mẽ.

Khuôn mặt đỏ bừng của cô ấy lộ ra một nụ cười, tay phải giật quần, lập tức đá mạnh một cái vào bên hông, Từ trên xuống dưới, vô cùng thành thục.

“Này, hai”

Sau cú đá, cô ấy tiếp đất bằng chân phải, còn thực hiện động tác lấy lại hơi thở: “Anh thấy khả năng của tôi chưa? Nếu không phải bọn họ ỷ đông h**p yếu, tôi nhất định sẽ đánh được hết bọn họ!”

“Lợi hại vậy sao?”

Lục Mặc Thâm cứ thế nhìn Lâm Thúy Vân.

Nhìn cô ấy vì say rượu mà làm mấy hành động ấu trĩ như vậy, trong mắt anh ta trào ra một tia tức giận: Mùi rượu trên người cô ấy thực sự rất nặng.

Lâm Thúy Vân bám vào ngực anh ta, khuôn mặt nhỏ nhắn, đỏ ửng gật đầu lia lịa: ‘À ừm, thì…

vừa rồi… vừa rồi tên đàn ông đó sàm số tôi ở cửa nhà vệ sinh, ngay sau đó lập tức bị tôi xoay người đá cho ngu người. Bây giờ anh ta vẫn còn nằm đó, không nhúc nhích được.”

Lục Mặc Thâm vươn tay nhẹ nhàng kéo tóc Lâm Thúy Vân xuống, vén ra sau tai, giọng nói đều đều nhưng hữu lực: “Các anh, tôi muốn hỏi một chút. Người phụ nữ này của tôi có phải đã gây chuyện gì xúc phạm các anh không?”

Các nhân viên bảo vệ nhanh chóng đã nhận ra Lục Mặc Thâm.

Bây giờ nghe thấy Lục Mặc Thâm nói như vậy, bọn họ còn kinh sợ hơn.

‘Yêu nhau chưa được bao lâu mà người phụ nữ này đã trở thành người phụ nữ của cậu Lục rồï?

Thật đúng là xui xẻo mà.

Đội trưởng đội bảo vệ xém m cồm bò dậy.

Anh ta nịnh nọt, lấy lòng: “Hiểu lầm, là hiểu lầm thôi cậu Lục, đây chỉ là một sự hiểu lâm. Cậu không cần phải để trong lòng đâu”

“Hiểu lầm sao?”

Ánh mắt lạnh như băng của Lục Mặc Thâm quét qua cánh tay phải của Lâm Thúy Vân, nhìn thấy vết khóa tay màu xanh tím trên cổ tay cô ấy.

Trong chốc lát, khóe miệng anh ta cong lên, cười một cách tàn ác: “Là bọn họ làm sao?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3096


Chương 3096

Bình thường, tính cách của Lâm Thúy Vân rất: ngang ngạnh, bướng bỉnh. Ở thành phố Ninh Giang, từ trước tới nay chỉ có chuyện cô ấy đi bắt nạt, ăn h**p người ta. Bây giờ tới thủ đô, cô ấy không chỉ bị người khác sàm số, đụng chạm, mà còn bị thương nữa.

Nghĩ đến điều này, cô ấy đột nhiên cảm thấy vô cùng uất ức.

Hơn nữa, cô ấy còn đang say rượu, lại thêm giọng nói nhẹ nhàng của Lục Mặc Thâm bên tai Là một diễn viên rất chuyên nghiệp, Lâm Thúy Vân rất nhanh đã vào tâm lý nhân vật, sống mũi cảm thấy cay cay.

Cô ấy giơ tay phải lên, thảm thương nhìn Lục Mặc Thâm: “Ư~, cục cưng bị thương rồi. Giáo sư Lục phải hôn hôn thì nó mới đỡ được”

Lục Mặc Thâm hơi sững sờ.

Tuy nhiên, sau khi bắt gặp ánh mắt lờ đờ, mơ màng vì say của Lâm Thúy Vân, trái tim anh ta chợt rung động: Bộ dạng nửa tỉnh nửa say của cô nhóc này đúng là có chút trẻ con Anh ta cứ thế nghe theo yêu cầu của Lâm Thúy Vân, giơ tay phải của cô ấy lên, nhẹ nhàng hôn lên vị trí bị thương.

Lâm Thúy Vân ngơ ngác nhìn anh ta, cười ngốc nghếch “Làm như này trước đã. Về nhà hôn nhiều hơn, có được không?”

Lâm Thúy Vân ngu ngơ gật đầu: “Được.”

Lục Mặc Thâm ngẩng đầu lên.

Khuôn mặt anh ta vừa mới dịu dàng, ngay lập tức đã lạnh như băng.

Anh ta liếc nhìn đám bảo vệ đang run cầm cập, hai chân mềm nhữn, muốn quỳ trên mặt đất: “Vừa rồi, tay của ai đụng vào cô ấy, tự mình phế bỏ đi!”

“Cậu Lục, đây đều là hiểu lầm. Là chúng tôi có mắt như mù, không biết cô ấy là người của cậu!

Quân tử không chấp kẻ tiểu nhân, xin hãy tha cho chúng tôi! Cầu xin cậu!”

Một vài người lập tức hoảng sợ, cầu xin tha thứ: Lục Mặc Thâm dường như nhớ ra điều gì đó: “Còn cả cái tên đang nằm ở cửa nhà vệ sinh nữa.

Xử lý hết chúng đi.”

Đám vệ sĩ bên cạnh Lục Mặc Thâm lập tức gật đầu, chuẩn bị ra tay.

Đội trưởng đội bảo vệ sợ tới mức toát mồ hôi hột: “Cậu Lục, chúng tôi có mắt không nhìn thấy thái sơn, kẻ không biết không có tội. Cậu tạm tha cho chúng tôi lần này đi”

Lục Mặc Thâm chỉ lạnh lùng liếc nhìn họ, ánh mắt sắc như dao: “Tôi muốn dỗ dành người phụ nữ của mình, không rảnh để mình tự đi xử lý các người. Cút ngay!”

‘Sau khi nghe thấy những lời này, mấy người bảo vệ biết rằng không thể cứu vấn được nữa.

Mặt mày ai nấy cfing trắng bệch không còn chút máu, bị lôi mạnh ra ngoài.

Cho đến khi bọn họ được đưa đi hết, Lục Mặc Thâm mới liếc nhìn cô bé nhỏ đang năm trong lòng mình: “Đi về nhá?”

Lâm Thúy Vân gật đầu: “Đi về.”

Lục Mặc Thâm buông cô ấy ra, xoay người tiến lên một bước.

Anh ta đi về phía trước vài bước, rồi đột nhiên dừng lại.

Quay đầu lại, anh ta phát hiện cô bé nhỏ phía sau vẫn đứng yên tại chỗ, mở đôi mắt to tròn nhìn anh ta không chớp.

Lục Mặc Thâm nó ao còn đứng đó?”

Lâm Thúy Vân oan ức, le lắc cánh tay mình về phía anh †a: “Cục cưng bị thương rồi”

Lục Mặc Thâm chỉ biết câm nín, không nói lên lời: “Không tự biết xấu hổ mà còn nói như vậy sao?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3097


Chương 3097

Lâm Thúy Vân lắc đầu, nhưng ngay lập tức lại gật đầu, nhấn mạnh thêm một lần nữa: “Cục cưng bị thương rồi.”

Lục Mặc Thâm chỉ cảm thấy gân xanh trên trán nổi hết cả lên: “Cô chỉ bị thương ở tay thôi mà. Chân có bị làm sao đâu.”

Lâm Thúy Vân vẫn ngang bướng, đứng yên tại chỗ.

Cơ thể cô ấy loạng choạng, lập tức ngã xuống đất: “Cái chân này cũng bị thương”

Lục Mặc Thâm: “…Đi”

Chỉ thấy anh ta bước tới vài bước, cúi người xuống, vòng tay qua bế Lâm Thúy Vân lên.

Vào lúc anh ta đứng dậy, Lâm Thúy Vân đột nhiên nhầm mắt, hôn lên má anh ta một cái Cánh tay của Lục Mặc Thâm đột nhiên dừng lại, suýt chút nữa là làm đau thắt lưng của mình rồi.

Anh ta quay đầu lại, trừng mắt nhìn cô ấy, gầm nhẹ: “Lâm Thúy Vân!”

Từ trước đến nay Lục Mặc Thâm luôn tự tin rằng sự tập trung của mình đủ đế kiểm soát mọi thứ, nhưng cuối cùng anh ta lại bị đánh bại bởi nụ hôn bất ngờ của Lâm Thúy Vân.

Hành động của cô bé này đúng là to gan lớn mật nhưng cũng có chút ngây ngô.

Cảm giác như những sợi lông vũ quét nhẹ vào đầu trái tim, ngứa ngáy và tê dại Lục Mặc Thâm thở nặng nhọc. Đôi mắt sâu thắm của anh ta nhìn chảm chăm Lâm Thúy Vân.

Nếu không phải chỗ này không thích hợp, có lẽ anh ta đã không nhịn được mà xử tử cô ấy ngay tại chỗ rồi.

“Hì hì, giáo sư Lục, bình thường đều là anh sàm số tôi. Lần này tôi mới chỉ sàm sỡ anh một chút mà anh lại định trở mặt với tôi sao?”

Lâm Thúy Vân nói rất mơ hồ, nhưng mùi vị khiêu khích lại rất rõ ràng.

Lục Mặc Thâm nhìn cô ấy: “Cho nên, cô đang dụ dỗ tôi sao?” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lâm Thúy Vân nhếch miệng, hai tay cô ấy chủ động ôm lấy cổ anh ta: “Đúng thì sao mà không đúng thì sao?”

Lục Mặc Thâm ôm cô ấy ra khỏi quán bar, sau đó ném cô ấy lên xe: “Nếu đúng là như vậy thì đêm nay cô chết chắc rồi!”

Lâm Thúy Vân choáng váng vì cú ném nên cô ấy hoàn toàn không còn đủ tỉnh táo để hiểu những lời Lục Mặc Thâm nói có ý nghĩa gì.

Trên đường đi, Lâm Thúy Vân ghé mặt vào cửa xe ô tô hóng mát.

Nếu Lục Mặc Thâm không buộc chặt dây an †oàn, bộ dạng mềm nhũn kia của cô ấy chắc chắn sẽ trườn ra khỏi cửa xe rồi ‘Sau nửa giờ lái xe, bọn họ cuối cùng cũng đến được tầng dưới của khu nhà trọ dành cho người độc thân.

‘Sau khi dừng xe, Lục Mặc Thâm quay đầu lại thì nhìn thấy Lâm Thúy Vân đã ngủ thiếp đi vì gió mát.

Hai má cô ấy ửng hồng. Cô ấy ngủ rất say.

Lục Mặc Thâm xuống xe, mở cửa định đưa cô ấy xuống nhưng Lâm Thúy Vân khẽ cử động đầu, mơ mơ màng màng mở mắt ra Mặc dù lúc này cô ấy hơi chóng mặt nhưng gió thổi qua liền khiến cô ấy trở nên tỉnh táo hơn Vừa mở mắt ra, cô ấy đột nhiên thay đổi sắc mặt khi nhìn thấy Lục Mặc Thâm đang đưa tay ra ôm lấy mình: “Tên súc sinh họ Lục kia, anh đang làm cái gì đớ?”

“Cô”

Lục Mặc Thâm chỉ thốt ra một chữ, sau đó trực tiếp bế cô ấy ra ngoài Có lẽ là do rượu gây sự. Lâm Thúy Vân sững sờ vài giây mới nhận ra ẩn ý đằng sau lời nói ngắn gọn của anh ta là gì Thôi xong!
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3098


Chương 3098

Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Thúy Vân lập tức đỏ bừng lên. Cô ấy đưa tay ra đánh anh ta: “Anh muốn cướp sắc hả! Cái đồ đê tiện vô liêm sỉ này!”

Lục Mặc Thâm ôm cô ấy về phòng.

‘Vừa được đặt xuống, Lâm Thúy Vân đã loạng choạng chạy đến bên giường, ôm chặt lấy ngực, đanh đá đề phòng.

‘Vừa ngước nhìn lên, cô ấy ngạc nhiên, nhìn thấy Lục Mặc Thâm đang cởi từng cúc áo.

Cô ấy lập tức trợn tròn mắt: “Mẹ kiếp! Lục Mặc Thâm, anh, anh đang làm gì vậy?”

Lục Mặc Thâm vốn định c** q**n áo đi tắm.

Nhưng vừa ngẩng đầu lên, anh ta lại nhìn thấy trái ớt nhỏ đang nằm co ro trên chiếc giường mềm mại, khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng, tay chân căng thẳng không biết nên để ở đâu.

Niềm hứng thú xấu xa trong lòng Lục Mặc Thâm đột nhiên trào dâng. Ánh mắt anh ta lóe lên một tia quỷ quyệt: “c** q**n áo. Cô nhìn mà không biết sao?”

c** q**n áo?

Lâm Thúy Vân lo lắng nhìn anh ta, khó khăn nuốt nước bọt.

Đúng vậy, lúc làm chuyện đó thì đúng là phải c** q**n áo rồi Mặc dù, ước muốn bấy lâu nay của cô ấy là được cùng nam thần vui vẻ một lần trong phòng tắm, để bù lại lần đầu tiên không biết gì, đầy tiếc nuối của cô ấy.

Tuy nhiên, kể từ khi biết người đàn ông cô ất thực sự thích bấy lâu nay là Lục Mặc Thâm, cô ấy hoàn toàn bối rối.

Cô ấy chưa bao giờ dám nghĩ tới việc cùng Lục Mặc Thâm làm chuyện đó.

Nhưng mà cô ấy đã sớm cùng anh ta làm chuyện đó.

Một lần cũng là chuyện đó, hai lần cũng là chuyện đó, có gì mà phải hoảng sợ.

Không hiểu tại sao, khi nhìn thấy Lục Mặc Thâm cởi áo để lộ cơ bụng tám múi, Lâm Thúy Vân lại cảm thấy đầu óc ù ù Cô ấy bật dậy khỏi giường gần như với tốc độ ánh sáng, chạy thẳng vào nhà tắm: ‘À ừm, tôi, tôi đi tâm trước đây”

Nhìn thấy cô ấy bỏ chạy như vậy, đáy mắt Lục Mặc Thâm hiện lên một ý cười Cô bé này hình như chưa đem quần áo theo.

Lâm Thúy Vân ở trong phòng tắm suýt thì chà mất một lớp da. Cuối cùng cô ấy quấn một chiếc khăn tắm, chậm rãi bước ra ngoài.

Lục Mặc Thâm đang ngồi ở bên giường xem TV. Anh ta vừa ngẩng đầu lên thì thấy Lâm Thúy Vân đi ra.

Cả người cô ấy chỉ quấn một chiếc khăn tắm, để lộ ra bờ vai mịn màng và đôi chân thon thả.

Sau khi Lục Mặc Thâm tắm xong đi ra, anh ta thấy Lâm Thúy Vân đã thay quần áo.

Lúc này, cô ấy đang khoanh chân ngồi trên giường, thích thú xem Chương trình tạp kỹ, lâu lâu lại cười khúc khích Lục Mặc Thâm vô cùng tức giận, bước tới, cầm điều khiến, trực tiếp tắt TV.

“Lục Mặc Thâm, anh đang làm gì vậy? Người †a đang xem đến đoạn hay mà!”

Lục Mặc Thâm cuộn chiếc khăn tắm lại, trực tiếp đi tới mép giường, ngồi xuống, thản nhiên nhìn Lâm Thúy Vân: “Tưởng tôi đi tắm là quên hết những chuyện hôm nay cô đã phạm phải sao?”

Đầu Lâm Thúy Vân quay cưồng, cô ấy chột dạ, mởo mắt nhìn anh ta: “Có chuyện gì sao?”

Lục Mặc Thâm không vui, đưa tay ra véo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy: “Cùng người khác đến quán bar uống rượu đến khuya, bị người ta sàm số rồi gây náo loạn cả cái quán bar, có phải cô không? Tôi phải trông coi cô 24/24 thì mới có thể yên tâm được.”

Những gì Lục Mặc Thâm nói, Lâm Thúy Vân đều nhớ rõ.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3099


Chương 3099

Trí nhớ của cô ấy rất tốt.

Thậm chí cô ấy còn nhớ cả cảnh ngồi dưới đất làm nũng với Lục Mặc Thâm rồi lén hôn anh 1a.

“Giáo sư Lục, tôi… thực ra tôi có thể giải thích…”

Cô ấy còn chưa nói xong đã bị một đôi tay ôm lấy.

Ngay sau đó thân thể được nhấc bổng lên, ngồi trên đùi người đàn ông Cứ như vậy, một nụ hôn bất ngờ đặt xuống môi cô ấy, không chút phòng ngự.

Lâm Thúy Vân bị hôn tới mức thở không nổi, hai tay liên tục đập vào lưng anh ta, cố gắng đấy anh ta ra.

Lục Mặc Thâm cười nhạt: “Bản thân mình còn nói không rõ, có chắc là cô muốn tôi bình tĩnh lại không?”

Lâm Thúy Vân để tay trước ngực anh ta.

“Tôi… Tôi cảnh cáo anh, anh không được chơi xấu!”

ôi chơi xấu sao? Tôi suýt nữa quên nói cho cô, lần này dì để tôi đến đây không chỉ chăm sóc cô, mà còn có nhiệm vụ nữa.”

“Nhiệm vụ gì?”

“Chính là cho bà ấy một đứa cháu”

Lúc vừa nói xong, Lục Mặc Thâm đã nhanh chóng đề Lâm Thùy Vân xuống giường.

Cái gì?

Cháu sao?

Lâm Thúy Vân nghe thấy thế thì trợn mắt há mồm.

Cô ấy thậm chí còn chưa kịp hồi phục tỉnh thần lại, Lục Mặc Thâm đã bắt đầu ra tay c** q**n áo của cô ra.

“Không được, Lục cầm thú, anh đó, mau dừng tay lại ngay! Tôi đánh chết anh đấy!”

Lâm Thúy Vân chỉ có thể vừa chửi bậy vừa đấm đá lung tung.

Nhưng lúc đấm đá lại không cẩn thận, vô tình kéo khăn tắm đang buộc ngang hông Lục Mặc Thâm xuống.

Hai người đồng thời cúi đầu, rõ ràng thấy được nơi không nên thấy.

*A a a.. Thật xin lỗi, tôi không cố ý, anh tha cho tôi đi”

Lâm Thúy Vân chỉ có thể ôm mặt thét chói tai Minh vừa thấy cái gì vậy?

Sao có thể lớn như vậy?

Người này có phải ph*t d*c quá độ không vậy?

“Tôi thì không sao, cô không cần lo cho tôi Nhưng mà, tôi… Lại hơi lo lắng cho cô một chút đó.

Lục Mặc Thâm nói xong câu đó, lập tức lại gần.

Lâm Thúy Vân nhìn người đàn ông đang có.

thế tấn công mạnh mẽ trước mắt, đột nhiên nhận ra.

Cô vô cùng khẩn trương nắm lấy khăn trải giường, tận sâu trong đầu cô đột nhiên lóe lên: “Lục cầm thú!”

Lục Mặc Thâm nhìn cô ấy chăm chấm “Nếu cô muốn nói dừng thì tôi thấy cô nên ngậm miệng lại sẽ tốt hơn nhiều đấy!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3100


Chương 3100

Lâm Thúy Vân sợ hãi mở miệng: “Tôi chỉ muốn hỏi anh, trước đó chúng ta thật sự đã quan hệ sao?”

Đôi lông mày của Lục Mặc Thâm nhíu lại “Quan hệ thì sao? Không quan hệ thì thế nào?”

Lâm Thúy Vân cần môi, hai ngón trỏ chà xát ở trước mặt “Ý của tôi là.. Nếu đã quan hệ thì có phải hiện tại sẽ không đau không. Nếu có thể thì tôi có thể ở phía trên không?”

Lục Mặc Thâi Lâm Thúy Vân chỉ có thể thử lại “Có thể chứ?”

Cô nghe nói qua người nào ở phía trên thì có thể đè người kia.

Nếu tên ác quỷ này bị mình đè một lần thì về sau không phải sẽ nghe lời mình sao!

“Lâm Thúy Vân, tôi thật sự muốn xem xem rốt cuộc thì trong đầu cô đang chứa cái gì đấy?”

Lục Mặc Thâm tỏ vẻ không biết mình nên nói gì.

Lâm Thúy Vân bị chọc tức, cầm lấy gối đầu đánh vào người anh ta “Tôi có một gương mặt xinh đẹp, hơn nữa tôi còn vô cùng thông minh vậy thì trong đầu tôi không phải chứa trí tuệ thì còn chứa gì nữa đây?”

còn tưởng trong đầu cô chỉ toàn là keo sữa thôi chứ!”

“Trong đầu anh mới là keo sữa, cả nhà anh đều là keo sữa!”

Lục Mặc Thâm lập tức cầm tay cô, giam ở trên đỉnh đầu: “Xem ra chuyện xảy ra tối hôm nay, nếu cô không được dạy dỗ thật tốt thì trong tương lai cô vẫn cứ không nghe lời như thế, cứ thích chạy ra ngoài uống rượu một mình đúng không?”

Lâm Thúy Vân đang bị giam giữ vì thế chỉ có thể kêu lên; “Đương nhiên, một mình tôi chạy ra ngoài uống rượu, anh quản được à!”

Cô ấy còn chưa nói xong thì đột nhiên cảm thấy trời đất đảo ngược.

Lục Mặc Thâm nhanh chóng đề cô ấy xuống: “Bạn nhỏ không nghe lời thì phải bị trừng phạt”

Hô hấp của Lâm chặn lại, toàn thân c‹ úy Vân nhanh chóng bị trở nên cứng nhắc.

Đây là khúc nhạc dạo cho việc kia sao?

Nhưng mà sao cô cảm thấy sau đầu như bị một khẩu súng chạm vào vậy?

“Lục cầm thú, anh buông tôi ra. Tôi cảnh cáo anh, nếu anh không buông ra tôi sẽ không khách khí, công phu của tôi cũng không phải chỉ dùng để đùa!”

Lâm Thúy Vân úp mặt vào giường. Nếu giờ phút này cô ấy quay đầu lại nhất định có thể thấy một Lục Mặc Thâm bình thường trầm tĩnh như nước, lúc này lại mang cặp mắt chứa lửa nóng, giống như tùy lúc có thể cản nuốt sạch sẽ hai người vậy.

“Lục Mặc Thâm, anh mau buông tôi ra”

Lục Mặc Thâm nhích lại gần, trước khi Lâm Thúy Vân kịp phản ứng, anh ta nhanh chóng vọt vào.

“A!”

Cảm giác đau đớn khiến Lâm Thúy Vân cảm thấy cơ thể mình như bị xé rách.

Cô ấy hét lên một tiếng thảm thương, cô ấy đau tới mức cả khuôn mặt trở nên trắng bệch.

Mẹ bà nó, sao lại đau như vậy chứ?

Không phải nói lần thứ hai sẽ không đau sao?

Lâm Thúy Vân lập tức ngây ngẩn cả người.

‘Vậy có nghĩa là bên trong nhà vệ sinh khách sạn Vọng Nguyệt lần trước, cô ấy không hề quan hệ với Lục Mặc Thâm.

Thật ra đây mới là lần đầu tiên của cô ấy.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3101


Chương 3101

Sau đó, âm thanh của Lục Mặc Thâm lộ ra vẻ thống khổ, vô cùng kìm nén “Thúy Vân..”

Đôi mày của anh ta nhíu chặc lại, trán nổi đầy gân xanh.

Lâm Thúy Vân nghe thấy giọng nói của anh 1a, thế nhưng cũng không hề cảm thấy tức giận.

Rõ ràng cô ấy đã đau đến mức sắp ngất đi, nhưng cô ấy vẫn không muốn cho tên Lục căm thú kia thực hiện được, bắt đầu liều mạng giấy dụa.

Tên khốn kiếp này dám lừa cô ấy!

Nếu không phải cô ấy nghĩ rằng hai người đã sớm quan hệ thì sao có thể tùy tiện giao lần đầu của mình ra như vậy chứt Tên khốn kiếp Lục Mặc Thâm này!

Lục Mặc Thâm vốn đã rất khó chịu, bây giờ Lâm Thúy Vân lại không chịu phối hợp, tròng mắt anh ta đang mở to hết cỡ.

Chết tiệt!

Anh ta sẽ chết ở trên người cô ấy mất.

Lâm Thúy Vân đau đến mức nước mắt chảy ra, nhưng trong lòng cô ấy càng cảm thấy khó chịu và tủi thân hơn.

Nếu không phải bị tên khốn kiếp này áp chế, cô ấy chỉ hận không thể lập tức cho anh ta ăn một cú đi Cô ấy nghiến chặt răng: “Lục Mặc Thâm, tên khốn kiếp nhà anh… Đau chết tôi rồi… Tôi, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh!”

Ngay khi cô ấy vừa dứt lời, người đàn ông phía trên cô ấy đột nhiên hừ nhẹ một tiếng Lúc này Lâm Thúy Vân chỉ cảm thấy eo mình như sắp lìa khỏi cơ thể.

Không đúng.

Cô lập tức ngây ngẩn cả người.

Giáo sư Lục, đây là… Giây?

Một phút à?

Không đúng, hình như còn chưa tới một phút.

Hô hấp của người đàn ông càng ngày càng thong thả, cuối cùng bình tĩnh lại Bên trong nhà trọ vốn không tính là lớn đột nhiên trở nên yên tĩnh một cái kì lạ ‘Yên lặng trong chốc lát.

‘Yên tĩnh một cách đáng sợ.

Lâm Thúy Vân cố nén sự khó chịu, nhanh chóng chui vào chăn, ngay cả đầu cũng không thÒ ra: “Tôi, tôi không biết cái gì hết, tôi sẽ không nói cái gì hết. Giáo sư Lục, anh bình tĩnh một chút, đừng động tay động chân”

Những người đàn ông bình thường bị thiếu hụt ở phương diện này đều sẽ có vấn đề về mặt tâm lý.

Không phải bạo lực gia đình thì cũng là những thứ đáng sợ khác.

Huống chỉ Lục Mặc Thâm lại là một người đàn ông được rất nhiều cô gái hâm mộ.

Nếu phương diện này thật sự có vấn đề, nhất định tâm lý sẽ có sự chênh lệch lớn như chênh lệch giữa mức nước của sông và biển Cho nên nếu anh ta thẹn quá hóa giận, nhất định sẽ ra tay đánh mình!

Lúc này, Lâm Thúy Vân không dám manh động, ngoan ngoãn trốn trong chăn.

Lục Mặc Thâm cứ yên lặng mà ngồi bên cạnh như vậy.

‘Sống gần ba mươi năm trên đời, đây là lần đầu tiên anh ta cảm thấy mặc cảm như thế.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3102


Chương 3102

Từ trên xuống dưới người anh ta đều bao phủ một loại hơi thở lạnh như băng, giống như tử thần từ địa ngục tới.

Mặc dù Lâm Thúy Vân đang chui vào trong chăn cũng có thể cảm thấy sự lạnh lẽo từ bên ngoài đang đi vào.

Lâm Thúy Vân không dám động đậy.

Giờ phút này, trong đầu cô ấy chỉ có một suy nghĩ.

Đó chính là…

Con mẹ nó, mình phát hiện ra bí mật động trời không thể tiết lộ của Lục Mặc Thâm, anh ta liệu có ra tay giết người diệt khẩu không?

Cô ấy vừa mới nhận được một cái quảng cáo đại diện, cô ấy vần chưa muốn chết! Mẹ ơi cứu con Lâm Thúy Vân tủi thân khóc nức nở.

Chỉ cần suy nghĩ đến dáng vẻ b**n th** của Lục Mặc Thâm, cô ấy liền nhịn không được mà cảm thấy bi thương, hốc mắt đã ươn ướt.

Từng ấy năm, cho đến tận bây giờ, lần đầu tiên Lục Mặc Thâm cảm thấy mình mất hết mặt mũi ‘Sau đó lại nghe thấy tiếng nức nở của Lâm Thúy Vân, anh ta cáu kinh nói “Không được khóc!”

Anh ta biết mình vừa rồi nhất định đã làm cô ấy bị đau Lâm Thúy Vân vô cùng tủi thân, đang chuẩn bị khóc thành tiếng, nhưng khi nghe thấy thanh âm thẹn quá hóa giận của anh ta, cuối cùng chỉ có thể nuốt ngược lại: “Tôi… Tôi không khóc.”

Cô ấy thật sự rất sợ.

Lâm Thúy Vân cẩn thận kéo chăn xuống, lộ ra đôi mắt to.

Đáng thương vô cùng nhìn Lục Mặc Thâm: “Tôi, tôi muốn đi tắm rửa một chút, có thể không?”

Lần đầu tiên nhìn thấy cô nhóc này có dáng vẻ cẩn thận như vậy, nhưng Lục Mặc Thâm lại không thể nào vui vẻ cho nổi Khuôn mặt đẹp trai kia lại trở nên u ám.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Thúy Vân hiện trong mắt anh ta, chỉ cảm thấy chói mắt vô cùng.

m thanh của Lục Mặc Thâm trở nên dịu dàng: “Không phải vừa rồi đã tắm sao?”

Vừa rồi quả thật đã tắm Nhưng mà vừa mớ….

Cô ấy đang thấy vô cùng không thoải mái, không biết cô ấy mắc bệnh sạch sẽ sao?

Nếu đổi lại bình thường, khi nghe những lời này của Lục Mặc Thâm, Lâm Thúy Vân lười phản ứng lại anh ta. Nhưng hiện tại cô ấy rất sợ sẽ k*ch th*ch đến anh ta, chỉ có thể mở miệng một cách vô cùng yếu đuối “Tôi muốn tắm lại.

Lục Mặc Thâm cuối cùng vẫn bế cô ấy lên.

Lâm Thúy Vân nhìn khuôn mặt âm u của anh †a, như vậy thật giống như toàn bộ thế giới đều đắc tội anh ta vậy.

Cô chỉ có thể ngoan ngoãn ôm cổ anh ta.

Sợ răng mình lộ ra biểu cảm khinh bỉ nào đó sẽ bị anh ta đánh.

Sau khi vào phòng tắm, Lục Mặc Thâm giúp cô ấy bơm nước vào bồn, lại chỉnh độ ấm thích hợp mới ôm cô ấy vào.

Lâm Thúy Vân thật sự tắm rửa. Đột nhiên, cô ấy phát hiện trong nước có một ít máu màu đỏ.

tươi xuất hiện, sau đó chậm rãi hòa tan đi.

Lâm Thúy Vân cảm thấy da đầu tê rần: Quả nhiên là lần đầu tiên của cô!

Nhưng hiện tại, thấy Lục Mặc Thâm chỉ được có mấy giây kia, cô ấy không dám tức giận vì mình bị lừa mất lần đầu tiên.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3103


Chương 3103

Con mẹ nó, như vậy cũng quá tủi thân!

Ở phía sau, Lục Mặc Thâm đột nhiên nhích lại gần.

Lâm Thúy Vân sợ hãi kêu lên: “Lục Mặc Thâm: Lục Mặc Thâm nhìn cô ấy chäm chăm, lập tức giữ lấy cổ cô ấy, bắt đầu hôn Lâm Thúy Vân không dám phản kháng, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ.

Không biết qua bao lâu anh ta mới buông cô ấy, thanh âm nhân nhịn “Lại đi”

“Ngày mai, ngày mai làm lại được không?”

Lâm Thúy Vân sợ đến mức mặt mũi trắng bệch: “Tôi, tôi rất đau”

Lục Mặc Thâm nhíu mày: “Bị làm đau sao?”

Trong lòng Lâm Thúy Vân trở nên lạnh lùng, lớn tiếng chửi bới: Lục Mặc Thâm, tên khốn nhà anh!

Để cho bà đây dùng một cái chày gỗ đâm mạnh vào cúc hoa của anh, xem có đau hay không.

Nhưng trên mặt cô ấy vẫn duy trì im lặng và ngoan ngoãn như trước: “Được”

Lục Mặc Thâm đứng dậy đi, đột nhiên lại bị Lâm Thúy Vân tóm lại.

Mua thuốc gì?

Mua thuốc để cho anh ta tiếp tục bắt nạt mình sao?

Lâm Thúy Vân cô không ngốc như vậy.

“Không sao đâu, không sao hết. Tôi.. Ngày mai tôi tự đi mua là được rồi”

Lâm Thúy Vân thật cẩn thận nhìn chãm chăm Lục Mặc Thâm, sợ trên mặt mình sẽ lộ ra một ít vẻ khinh thường anh ta.

Ánh mắt của Lục Mặc Thâm không hề chớp, nhìn cô ấy chằm chằm: “Hôm nay ngoài ý muốn, ngày mai tiếp tục”

Lâm Thúy Vân: “..

Chết tiệt mài Đợi cho Lục Mặc Thâm tảm xong đi vào, Lâm Thúy Vân đã nằm trên giường ngủ Cô ngoan ngoấn im lặng nắm ở đó, đôi lông mi dày nhẹ nhàng run rẩy, có vẻ là ngủ không được ngon lắm.

Chẳng lẽ nơi đó bị thương? Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lục Mặc Thâm gắt gao cau mày, nằm ở bên cạnh cô ấy.

Anh ta sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên chạm vào phụ nữ, ai có thể nghĩ rằng…Ngay cả một phút cũng không trụ được.

Nghĩ đến bộ dạng cẩn thận trước mặt mình của Lâm Thúy Vân vừa rồi, Lục Mặc Thâm cảm thấy vừa xấu hổ vừa buồn bực.

Ngày hôm sau, khi Lâm Thúy Vân tỉnh dậy, Lục Mặc Thâm đã không thấ đâu nữa.

Cô ấy thật cẩn thận đứng lên, vừa mới ngồi xuống liền cảm giác được sự đau đớn sắc bén chọc vào thân thể mình.

“Cầm thú!”

Nhưng mà còn chưa nói hết, cô ấy nhanh chóng chặn lại miệng mình Cho đến khi cô đi vào nhà vệ sinh, quan sát †oàn bộ một lần, phát hiện Lục Mặc Thâm quả thật không ở nhà, lúc này mới dám chửi ầm lên: “Con mẹ nó, cầm thú, đau chết mất!”

Lâm Thúy Vân lúc này mới phát hiện, không biết từ khi nào Lục Mặc Thâm đã đổi khăn trải giường, hơn nữa trên bàn còn có bữa sáng phong phú Ít ra tên kia còn có lương tâm!
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3104


Chương 3104

Lâm Thúy Vân hung tợn cản bánh mì, giống như có thể nhai lấy thịt Lục Mặc Thâm vậy.

“Reng reng reng, reng reng reng/”

Điện thoại ở phía sau đột nhiên vang lên.

Lâm Thúy Vân sợ hãi. Cô ấy vốn tưởng là Lục Mặc Thâm gọi tới, nhưng ai ngờ lại là dãy số của nhà sản xuấ.

Đột nhiên Lâm Thúy Vân tỉnh táo lại “Xong đời. Đêm qua mình náo loạn ở quán bar như vậy, nhà sản xuất mới sáng sớm đã gọi điện thoại đến đây, liệu có phải là muốn đổi người hay không?”

Lâm Thúy Vân cân nhắc một chút, vô cùng không yên tâm nhận điện thoại: “Đạo diễn Lý, anh nghe tôi nói, chuyện đêm ra thật ra là Cô ấy còn dưa dứt câu, đạo diễn Lý ở đầu bên kia lại lo lắng, lòng như lửa đốt: “Thúy Vân, cô có khỏe không, không sao.

chứ?”

“Hà”

“ôi, là tôi không tốt. Đêm qua cậu trai trẻ kia gây sự ở trong quán bar, vô lễ với không ít phụ nữ, nghe nói còn quậy ra động tĩnh rất lớn. Sáng sớm hôm nay cậu ta đã bị phong sát, tối hôm qua tôi không gọi được cho cô, còn tưởng rằng cô đã xảy ra chuyện gì rồi chứ!”

Lâm Thúy Vân thở phào nhẹ nhốm một hơi: “Đạo diễn Lý, tôi không sao. Còn chuyện chúng ta quay chụp.”

“Chuyện quay chụp của chúng ta sẽ bắt đầu đúng hạn. Hai tuần sau sẽ quay chụp ở thành phố €, lúc đó cô chờ điện thoại của tôi”

“Được”

Sau khi ngắt điện thoại, Lâm Thúy Vân vui vẻ đến mức suýt tự đánh mình “Thật tốt quá, mình phải nhanh chóng gọi điện thoại để rủ Tô Lam đến chúc mừng.”

Nhà ông cụ Quan Quan Triều Viễn hôm nay dậy sớm.

Từ lúc tờ mờ sáng, ông cụ Quan đã gọi anh dậy, để anh đi câu cá với ông ấ Bình thường ông ấy căn bản không nhìn thấy bóng của đứa cháu trai nà n tại thật vất vả mới giữ anh ở lại một tuần, ông ấy phải giành giật từng giây để bắt anh phải theo lời ông ấy Lúc này đây, ông cụ Quan không chỉ gọi riêng Quan Triều Viễn, ngay cả Tô Lam cũng không buông tha Lúc này, ba người bọn họ ngồi yên ở hồ nước rất to phía sau sân nhà, im lặng câu cá Tô Lam ngơ ngác ngồi một tiếng, đừng nói cần câu, ngay cả bóng của một con cá cũng không thấy.

Tình huống của ông cụ Quan cũng không tốt lắm, bên trong cái sọt to của ông ấy cũng chỉ có một vài con tôm gầy teo tóp.

Nhưng trong sọt của Quan Triều Viễn lại đầy đến mức không chứa được hết.

Ông cụ Quan ghen tị đến nghiến răng nghiến lợi, ông ấy tức giận trừng mắt nhìn mấy con cá đang vui vẻ bên trong cái sọt kia: “Đám sói xem thường ông đây, bình thường ông đây nuôi không chúng báy rồi”

Tô Lam cười trộm, di động đột nhiên vang lên.

Cô hơi ngượng ngùng cười với ông cụ, xoay người sang chỗ khác nhận điện thoại: *A lô?

“Tô Lam, bây giờ cậu có ở cùng với nam thần không?”

‘Tô Lam quay đầu nhìn ông cụ Quan đang yên lặng trộm cá từ sọt Quan Triều Viễn sang sọt mình, gật đầu: “Ở cùng một chỗ, sao vậy?”

“Như vậy không phải không Nghĩ đến tính tình ông cụ Quan, Tô Lam gật đầu: “Ông cụ thật lâu không gặp nam thần của cậu, hiện giờ mỗi giây một phút đều không muốn ời khỏi tâm mắt, làm sao vậy? Có phải có việc cần tìm mình không? Nếu có việc thì mình nói với nam thần của cậu một tiếng, để anh ấy ở bên đây, mình về tìm cậu”

“Hay là thôi đi, Tô Lam, chúng ta nói chuyện trong điện thoại là được rồi”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3105


Chương 3105

“Cậu nói đi”

“Haiz, mình có một cái tin tốt, một cái tin xấu, cậu muốn nghe cái nào trước?”

Nghe tin tốt trước đi

“Tin tốt chính, mình còn lần đầu tiên”

“Cái gì?”

Tô Lam nhịn không được hét lớn lên Nhưng khi cô phát hiện ông cụ Quan đang nhìn về phía bên này, vội vàng hạ thấp tiếng nói của mình “Giáo sư Lục không động đến cậu? Nói cách khác, lần ở trong nhà vệ sinh khách sạn Vọng Nguyệt đó, hai người căn bản không có..”

“Đúng vậy”

“Vậy tin xấu của cậu là gì?”

Lâm Thúy Vân lập tức lộ ra khuôn mặt như khóc tang: “Tin xấu chính là, tối hôm qua mình không có lần đầu tiên”

“Lâm Thúy Vân, đùa mình vui lắm à?”

“Không phải, hiện tại mình đã bị vấy bẩn rồi!

Bởi vì mình hình như đã phát hiện ra một bí mật động trời, mình còn lo lắng liệu mạng mình có phải để lại đây không”

“Lời này của cậu là có ý gì?”

Lâm Thúy Vân sau khi tiêu sái khóa trái cửa phòng mình lại mới vô cùng buồn bực nói: “Lục Mặc Thâm bản sớm!”

“Phụt”

Tô Lam suýt chút nữa không nhịn được mà phun ra nước miếng.

Cô ho khan một trận, thật vất vả mới thở lại được: “Không thể nào?”

“Sao lại không thế?”

Trong lòng Lâm Thúy Vân hiện tại vô cùng căm phân: “Minh nói cậu nghe. Đêm qua anh ta không thể chống được dù chỉ một phút đồng hồ, bảo sao anh ta lại phải chạy tới nhà của mình, quả nhiên có âm mưu. Cậu nói xem, chuyện này sao †ớ dám đòi công bằng với mẹ. Sao có thể nói rắng con rế của mẹ bản sớm, mẹ tin hay không thì tùy.

Nếu mình dám nói lời này thì liều mẹ mình có lập tức đánh chết mình không?”

“Ha ha hat”

Tô Lam ôm bụng, suýt chút nữa cười ra nước mắt: “Thúy Vân. Xin lỗi cậu, cậu cho mình cười một lát, ha ha ha ha”

Lâm Thúy Vân thở hốn hến ở đầu bên kia điện thoại “Tô Lam, cậu đừng có cười mình, người ta đang tâm sự với cậu đó!”

Tô Lam cố nén xúc động để không cười 1o, bất đầu phân tích giúp cô ấy: “Ngày hôm qua cậu là lần đầu tiên đúng không?”

“Đúng vậy, mình nói cậu nghe, giống như hình phạt vậy, đau chết mình rồi”

“Theo mình được biết thì đây cũng có thể là lần đầu tiên của giáo sư Lục”

“Cái gì? Không thể nào?”

“Sao lại không thể chứ. Cậu không biết à, nam thần nhà cậu lần đầu tiên cũng như vậy. Lần đầu tiên của xử nam đều như vậy, rất bình thường. Nếu giáo sư Lục nhà cậu lần đầu tiên đã kéo dài hai ba tiếng, không những cậu phải giải thích với anh ta, anh ta tuyệt đối cũng không có khả năng chịu được, hiếu chưa?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3106


Chương 3106

‘Vẻ mặt Lâm Thúy Vân mơ hồ: “Thật sự…là như vậy sao?”

“Trước đây là ai lôi kéo mình không nên xem mấy phim về tình yêu hả? Sao kiến thức sinh lý có thể thiếu thốn như vậy?”

“Là như vậy sao?”

Lâm Thúy Vân cân nhắc một chút: “Được rồi, tớ đi tìm Lục Mặc Thâm hỏi rõ ràng một chút đi”

“Được”

Tô Lam vừa mới ngắt điện thoại, chuẩn bị xoay người, vừa quay đầu liền thấy Quan Triều Viễn mang vẻ mặt lạnh lùng đứng ở sau lưng mình Tô Lam lập tức sợ hãi “Anh, từ khi nào anh đứng ở sau lưng em vậy?”

Khuôn mặt tuấn tú đang đen lại của Quan Triều Viễn ngẩng lên trời “Từ lúc em bắt đầu nói anh chỉ có mấy giây.”

Ngữ khí của anh rất bình tĩnh, nhưng gân xanh trên trán đã bắt đầu nổi lên.

Tô Lam cảm thấy sau lưng chợt lạnh, hơi chột dạ nói: “Ai da, ông nội, cần câu của ông động đậy lớn, chắc chắn là cá lớn, cháu đến giúp ông”

‘Vẻ mặt ông cụ Quan mơ hồ: “Cái gì, có ư? Để ông xem xem”

Tô Lam vừa mới chạy đến liền phát hiện cần câu của ông cụ Quan thật sự động đậy.

Hơn nữa động tĩnh cũng rất lớn, ước chừng là một con cá lớn Tô Lam vội vàng chạy tới, hai người thở hổn hển kéo nửa ngày cũng không kéo được con cá kia lên.

Ông cụ Quan tức giận đến mức râu cũng chổng ngược lên trời, quay đầu quát với Quan Triều Viễn bên kia: “Tên nhóc thối, còn đứng sờ sờ ở đó làm gì?

Còn không lại đây hồ trợi”

Quan Triều Viễn khoanh tay trước ngực, vẻ mặt lạnh lùng, tiêu sái lại đây: “Ông lão thối, trong hồ của ông còn nuôi cá sấu à?”

Tô Lam sợ đến mức mặt trắng nhợt.

Ông cụ Quan vội vàng an ủi cô “Đừng nghe nó nói hưu nói vượn. Ông có nuôi một con cá lớn, tâm mấy chục cân. Ông câu cá ở sau sân này bao nhiêu năm, hôm nay là lần đầu tiên câu được. Tên nhóc thối, nhanh lại đây hỗ trợ đi”

Lúc này Quan Triều Viễn mới đi qua hỗ trợ câu con cá lên, thật sự là con cá lớn tâm bảy tám mươi cân.

“Trời ạ, ông nội, ông thật sự lợi hại!”

Tô Lam cảm thán từ tận nội tâm, cô còn chưa gặp con cá lớn như vậy đâu!

Gương mặt già nua của ông cụ đỏ lên khi nghe lời khen của cô, vô cùng đắc ý mở miệng: “Đương nhiên rồi. Cháu xem tên nhóc thối kia câu được cả sọt, dù có câu được mười sọt nữa cũng không bằng một con cá lớn này của ông Trưa hôm nay chúng ta ăn tiệc cái”

Ông cụ mang khuôn mặt hồng hào hứng khởi đứng lên, xoay người rời đi, Tô Lam nhanh chóng muốn đuổi theo sau.

Nhưng mà cô còn chưa kịp bước một bước nào đã bị Quan Triều Viễn chặn ngang lại “Còn muốn chạy?”

Da đầu Tô Lam nổ tung, quay đầu lại, thật cẩn thận nhìn về phía Quan Triều Viễn: “Chuyện vừa rồi, em thấy em có thể giải thích với anh.”

“Em giải thích cái gï? Nói cho người khác chồng em chỉ được vài giây? Xem ra mấy ngày nay em nghỉ ngơi đến mức thư thái quá rồi. Buổi tối hôm nay anh cho em thử xem anh có phải chỉ được vài giây không?”

Tô Lam thấy vẻ mặt âm trầm của anh liền cảm thấy lưng run rẩi “Anh Quan, em sai lầm rồi, em cam đoan từ nay về sau sẽ không bao giờ nói với người khác nữa!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3107


Chương 3107

“Xem ra trước đây em từng có suy nghĩ này nhỉ?”

Quan Triều Viễn gắt gao nhìn chăm chẳm cô, trong đầu cân nhắc xem buổi tối hôm nay phải thu thập cô như thế nào.

Tô Lam cảm thấy mình lại đột nhiên đào một cái hố lớn cho mình Ngay tại thời điểm cô không biết nên làm thế nào cho phải, ông cụ đột nhiên dừng bước chân, quay đầu nhìn lại: “Hai đứa còn đứng sững ở đó làm gì? Nhanh chóng đi đến đây”

“Dạ đến ngay, đến ngay đây ạ”

Tô Lam quay người lại, nhanh như chớp bỏ chạy.

Bữa cơm trưa này Tô Lam thật sự ăn không ra hương vị.

Cô thỉnh thoảng trộm nhìn Quan Triều Viễn, phát hiện từ sau khi mình ngắt điện thoại, khuôn mặt người này âm trầm đến đáng sợ.

Không thể nào, giận rồi?

Được rồi.

Thật ra cô cũng biết, đàn ông không muốn nghe nhất chính là người phụ nữ của mình nói mình không được.

Sau khi ăn cơm trưa xong, Quan Triều Viễn tính dẫn Tô Lam ra ngoài.

Ông cụ Quan lo lắng hỏi “Hai đứa đi đâu vậy? Buổi chiều không tính giúp ông câu cá à?

Tô Lam quay đầu nhìn về phía Quan Triều Viễn, nhưng mà trên mặt Quan Triều Viễn không có biểu cảm gì cả, chỉ thản nhiên nói “Đi đường Triều Dương.”

Sắc mặt ông cụ Quan lạnh lại, cau mày, hơn nửa ngày không nói lời nào.

Tô Lam không hiếu rõ, một hồi lâu sau mới đọc được ý nghĩ từ câu nói tiếp theo của ông, hiểu được sự trầm mặc nà “Đúng vậy, cũng nên trở về, đã ở chỗ ông vài ngày rồi Biệt thự ở đường Triều Dương chính là nơi ở của Lệ Trí Thần và Bạch Ninh Hương.

Quan Triều Viễn thản nhiên nói một câu “Ông lão thối, cháu đi đây”

Ông cụ Quan cau mày nhìn bóng dáng hai người bọn họ rời đi, đột nhiên mở miệng nói: “Tô Lam”

Tô Lam đang chuẩn bị lên xe, nghe thấy ông cụ gọi cô, vội vàng quay đầu lại nhìn: “Ông nội, làm sao vậy?”

Ông cụ Quan cân nhắc một chút, nói: “Tính tình cha mẹ không tốt, nhưng tâm không xấu, các cháu nói chuyện bình thường là được. Tên nhóc thối Triều Viễn kia, tính cứng mà miệng cũng cứng, cháu đừng học theo nó, biết chưa?”

Tô Lam ngoan ngoãn gật đầu: “Cháu biết rồi, ông nội”

Ông cụ nhìn nụ cười nhẹ nhàng của Tô Lam, còn có hai lúm đống tiền kia, trong lúc hoảng hốt thậm chí sinh ra một loại ảo giác.

Có phải ông trời nhìn thấy lão tam nhà bọn họ mất Lệ Bảo Ngọc cho nên mới tặng một Tô Lam tới?

Bởi vì khi hai người cười rộ lên đều rực rỡ như vậy, sáng lạn giống nhau, ngay cả hai lúm đồng tiền tỉnh xảo cũng giống nhau như đúc.

Nụ cười hồn nhiên như vậy mới là thứ quý giá nhất thế giới này!

“Ngoan, đi thôi, ông nội ở nhà chờ các cháu”
 
Back
Top Dưới