Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3008


Rất tốt.

Một số người đã đạp vào giới hạn của anh ta.

Chiếc xe rất nhanh đã lái đến biệt thự nhà họ Lục.

Lục Mặc Thâm bế Lâm Thúy Vân đi thẳng lên lầu, ngay khi vừa bước vào cửa anh ta liềnđặt cô ấy xuống ghế sofa.

Mắt kính trên mặt anh ta đã bị tháo ra bởi vì trận đánh nhau.

Bây giờ không có sự che chẩn của thấu kính, đôi mắt của anh ta dường như có thể nhìn thấu qua moi thứ, sắc bén đến mức khiến người khác căn bản không thể nhìn thẳng vào.

Lâm Thúy Vân đã bị anh ta nhìn đến mức lạnh cả sống lưng, nên cô ấy bất giác lùi về sau và co người lại ‘Vừa rồi khi ở trên xe, cô ấy vẫn còn đang thầm cảm ơn ân đức cứu mạng của anh ta, nhưng ai biết được rằng anh ta đã thay đổi sắc mặt ngay khi vừa mới bước lên lầu.

Khi Lục Mặc Thâm nhìn thấy cô ấy như vậy, anh ta biết cô ấy đang rất sợ hãi Anh ta liền bước tới và đưa tay ra ôm cô ấy: “Hãy đi tấm trước đi”

Lâm Thúy Vân ý thức được liền né tránh: “Để tôi tự mình làm.”

Lục Mặc Thâm cau mày lại và bế ngang cô ấy lên một cách cưỡng ép: “Cô cho rằng còn chỗ nào trên người cô mà tôi chưa thấy sao?”

Lâm Thúy Vân liền nhảy dựng lên “Nói bậy, anh câm miệng cho tôi, lần đó rõ ràng là anh đã uổng quá nhiều rượu, nên đã xé quần áo của tôi “Vậy sao?”

Lục Mặc Thâm nhìn cô ấy, người vẫn còn đang giấy giụa: “Bộ dạng của cô như thế này, là đang định để tôi xé giúp cô thêm một lần nữa à?”

“Anh.”

Anh chàng này sao có thể không biết xấu hổ đến như vậy!

Lâm Thúy Vân giận dữ quay mặt đi, để mặc anh ta bế mình vào bồn tắm.

Vốn dĩ Lục Mặc Thâmcòn định giúp cô ấy c** q**n áo, nhưng khi anh ta vừa đưa tay lên thì thấy sắc mặt của Lâm Thúy Vân thay đổi đột ngột.

Có lẽ do vừa rồi đã trải qua những chuyện kia nên đã quá hoảng sợ rồi Anh ta liền cau mày nói: “Tự mình tắm đi”

Khi nhìn thấy Lục Mặc Thâm lặng lẽ bước ra, sau đó lại cầm một chiếc áo sơ mi trắng rộng khác đặt xuống và rời đi, Lâm Thúy Vân mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô ấy từ từ đưa tay bắt đầu c** q**n áo.

Thực ra cho dù Lục Mặc Thâm không nói, thì bản thân cô ấy cũng sẽ yêu cầu đi tắm trước.

Bởi vì cô thực sự không thế chịu nối mùi của những người đàn ông kinh tởm đó trên cơ thể mình Trong một khoảnh khắc vừa rồi, cô ấy còn tưởng rằng kiếp này của mình sẽ thật sự bị hủy hoại rồi.

Nhưng may mắn thay, Lục Mặc Thâm đã xuất hiện.

Cô ấy cởi cúc quần áo của mình một cách vô hồn, và đột nhiên nhận ra điều gì đó: Tại sao lúc trước khi Lục Mặc Thâm say rượu và chạm vào mình, cô ấy lại chỉ cảm thấy lo lắng và xấu hố.

Còn khi ở trong văn phòng vừa rồi.

Những người đó thậm chí còn chưa đến gần mình, cô ấy đã kinh tởm đến mức muốn nôn ra.

Trong lúc Lâm Thúy Vân vẫn còn đang ngẩn ngơ, cánh cửa phòng tắm đột nhiên bị ai đó đẩy ra.

Quần áo của Lâm Thúy Vân chỉ mới cởi được một nửa.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3009


Chương 3009

‘Vừa ngẩng đầu lên đấnhìn thấy Lục Mặc Thâm bước vào, cô ấy đã hét lên mọt tiếng kinh hãi Cô ấy nhanh chóng ngồi xổm xuống: “Lục Mặc Thâm, anh đang làm gì vậy?”

Khuôn mặt khôi ngô của Lục Mặc Thâm lập tức trở nên ảm đạm.

Anh ta bước đến và nhẹ nhàng thoa một loại thuốc mỡ mát lạnh lên mặt cô ấy.

Một lúc sau, Lâm Thúy Vân chỉ cảm thấy cảm giác nóng rát trên mặt mình đã giảm đi một chút “Sao hôm nay lại không mang theo vệ sĩ?”

Giọng anh ta lạnh lùng và có vẻ không vui Lâm Thúy Vân có chút không nói nên lời: “Đâu cần phải khoa trương đến vậy, tôi cũng có phải là phú nhị đại gì đâu”

Động tác tay của Lục Mặc Thâm cố tình ra sức hơn “Vậy có phải là muốn bị người khác đánh chết.

rồi mới tính là khoa trương phải không?”

“Đau quá, đau quá, nhẹ một chút!”

Lâm Thúy Vân không nhịn được mà hét lên: “Làm sao tôi có thể biết được mọi chuyện lại phát triển thành thế này! Vốn dĩ có người muốn vu oan giá họa, nhưng sau đó tôi bị lừa đến đôn cảnh sát đó, và gặp phải đám côn đồ đó. Lần này là tai nạn ngoài ý muốn, tôi nhất định phải kiện hải “Nói cô ngu cô còn không chịu thừa nhận, cô thật sự cho rằng đó chỉ là một vụ tai nạn ngoài ý muốn sao?”

Lâm Thúy Vân sửng sốt trong giây lát, và trâm mặc trong vài giây: “Bọn chúng nói rằng lúc trước tôi đã xúc phạm người ta, tôi luôn nghĩ rắng bọn chúng đang nói về người đã vu oan giá họa, lẽ nào không phải sao?”

Lục Mặc Thâm nhẹ nhàng nhếch miệng, đáy mắt của anh ta hiện lên tia sáng tràn đầy hung ác.

nham hiểm: “Cô nghĩ như thế nào? Một người vu oan giá họa mà có khả năng làm giả đồn cảnh sát và đóng giả cảnh sát sao? Lại còn gây ra chuyện như vậy?”

Trong lòng Lâm Thúy Vân đột nhiên nặng tru: “Vậy rốt cuộc là ai vậy?”

Gương mặt của Lục Mặc Thâm còn lạnh hơn lúc nấy, nói: “Chuyện này tôi sẽ tự xử lí. Tôi sẽ phái người đi theo cô vào lúc này,cô không được phép đi ra ngoài một mình,cô hiểu không?”

Lâm Thúy Vân mặc dù bình thường không sợ trời không đất, nhưng đây là lần đầu tiên cô ấy gặp phải loại chuyện này, cho nên khi nghĩ lại, trong lòng vẫn là có chút sợ hãi.

Bây giờ khi nghe thấy sự sắp xếp của Lục Mặc Thâmnhư vậy, cô ấy cũng không nói lại nữa, mà chỉ ngoan ngoãn gật đãi Sau khi bôi thuốc cho cô ấy xong, Lục Mặc Thâmđứng dậy nói “Tôi sế gọi điện cho bác gái, đêm nay cô hấy ngủ ở đây đi “Tôi không muốn”

Lâm Thúy Vân dường như từ chối theo phản xạ có điều kiện.

Bước chân của Lục Mặc Thâmbỗng dừng lại một chút, sau đó anh ta quay lại nhìn cô ấy.

Lâm Thúy Vân ôm lấy ngực mình để phòng thủ, cô ấy giận dữ mà mím miệng “Anh có tiền án!”

“Cho dù tôi có say, thì tôi cũng đã dừng lại ở bước cuối cùng rồi. Điều đó rõ ràng chothấy người yếu như sên như cô đổi với tôi mà nói thì thật sự không có chút hấp dẫn nào cả, cho nên cô yên tâm đi”

Lục Mặc Thâmnói xong những lời này, liền lập tức quay người rời đi.

Lâm Thúy Vân nằm sấp ở cửa nghe cuộc trò chuyện của anh ta với mẹ mình trong điện thoại: Đại khái nói rằng bản thân mình không sao, và sẽ ngủ lại nhà anh ta vào đêm nay.

Nói đến đây, Lâm Thúy Vân cũng được xem.

như là một người rộng lượng, vừa mới gặp phải chuyện kinh khủng như vậy, bây giờ lại vì mấy câu nói của Lục Mặc Thâm làm cho tức giận đến mức quên hết mọi chuyện.

Lúc này trong lòng cô ấy chỉ tràn đầy suy nghĩ về chuyện tối nay, nếu như Lục cầm thú dám có mưu đồ làm loạnnào với cô ấy, thì cô lấy ập tức sẽ cắt đi tiểu tiểu Thâm của anh ta.

Hai mươi phút sau, cô ấy từ từ bước ra khỏi phòng tắm Bởi vìđã mặc một chiếc áo sơ mi quá rộng trên người nên cô ấy rất mất tự nhiênkhi di chuyển Cô ấy ảnh giác liếc nhìn một lượt quanh phòng, trong phòng ngủ chính rộng rãi không hề có một bóng người Cô ấy quay người bước ra hành lang, nhưng vẫn không có động tĩnh gì.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3010


Chương 3010

Khi cô ấy quay lại và trở về phòng, thì phát hiện ra một tờ giấy nhãn trên chiếc tủ cạnh giường.

Có lẽ đó là của Lục Mặc Thâm để lại cho cô ấy: “Đêm nay tôicòn có chuyện phải giải quyết, cô tự mình đi ngủ đi”

“Đã muộn như vậy rồi mà còn phải tăng ca sao?”

Lâm Thúy Vân lẩm bẩm một cách đầy nghĩ hoặc, nhưng trong lòng cô ấy lại nhẹ nhõm hơn.

Đêm nay nếu không có sự quấy nhiêu của Lục cầm thú, bản thân cô ấy có lẽ sẽ có thể ngủ ngon giấc.

Tòa nhà trụ sở tập đoàn Lệ Thiên.

“Bịch” một tiếng.

Một người đàn ông đã bị đá ngã xuống đất bằng một cú đá Trước khi được đưa về văn phòng, anh ta đã bixử lí đến mặt mũi bầm dập Còn cú đá vừa rồi vừa hay trúng ngay bụng của anh ta, khiến anh ta đau đến nỗi mặt mày tái mét.

Cả người anh taco quäpthành một tụ, ngay cả rên cũng rên không thành tiếng, Lục Anh Khoa nhíu chặtmày lại, sau đó đưa tài liệu trong tay cho Quan Triều Viễn: “Ông chủ, thứ mà anhcần đây”

Quan Triều Viễnchỉ liếc nhìn tấm bìa của túi hồ sơ đó thôi mà cảm thấy trong ngực dường như sắp ngạt thở.

Trong đó hẳn là những bức ảnh thân mật của Tô Lam và Khúc Thương Ly mà bọn họ chụp được.

Anh chậm rãi mở túi hồ sơ, sau đó lôi mấy †ấm ảnh bên trong ra xem từng tấm từng tấm một.

‘Vẻ mặt vốn dĩ u ám của anh lập tức trở nên khó coi cực kỳ.

Ánh mắt lạnh lùng của anh dán chặt vào bức ‘à những ngón tay của anh nãn bức ảnh đó ï dường như nó sắpbiến dạng rồi.

Trong ảnh, đôi nam nữ đang nằm ngủ trên giường, trên người không mặc quần áo, mà chỉ lộ ra nửa khuôn mặt.

Nhưng chỉ cần là người quen biết hai người họ, thì chắc chắn đều có thể nhận ra đó là ai chỉ trong cái nhìn đầu tiên Toàn bộ tấm lưng của Tô Lam đều lộ ra trong ống kính, trong khi đôi tay của Khúc Thương Ly lại đang ôm chặt lấy eo cô.

Nhìn từ góc độ này, cảnh vật trước ngực trông rất hư ảo, như có như không, trông nhẹ nhàng vô cùng.

Còn đầu của Khúc Thương Ly lại chui rúc vào cổ cô một cách đầy hào hứng và nhiệt tình.

Bàn tay đang cầm bức ảnh của Quan Triều Viễnnäm chặt lại thành nảm đấm.

Trên khuôn mặt tuấn tú kia những sợi gân xanh đang nổi lên vì tức giận Anh lạnh lùng ngẩng đầu lên, nhìn vào người đàn ông đang run rẩy nắm trên mặt đất, từng bước từng bước đi tới đó.

Khí thế trên người anh quả thực quá mạnh, khiến cho người đàn ông đang nắm trên mặt đất sợ tới mức phải lui về phía sau, và sợ đến nỗi hồn bay phách tán.

Quan Triều Viễnđột nhiên túm lấy cổ áo của anh †a, và dùng một lực mạnh nâng anh ta từ trên mặt đất lên.

Sau đó lại đập anh ta vào tường một cách nặng nề Từng câu từng chữ của anh như được bản ra từ sâu trong cổ họng: “Thẳng quái nào cho mày can đám đến nồi dám c** q**n áo của cô ấy!”

Người đàn ông sớm đã bị đánh đến nỗi bị phế một cánh tay.

Lúc này anh ta đang lơ lửng trên tường, hai chân buông thống trên không, mặt mày anh ta tái xanh vì sợ hãi “Cậu… cậu Lệ, tha cho tôi đi, tôi chỉ là cầm tiền để làm việc thay cho người khác, xin hãy tha cho tôi đi!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3011


Chương 3011

Anh ta còn chưa kịp nói xong thì cả người đột nhiên lại bị ném ra ngoài.

Người đàn ông chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều bị trộn lần vào nhau và xương của anh ta sắp vỡ ra: “Cậu Lệ, tha mạng, tha mạng đi!”

Những bức ảnh đó sớm đã k*ch th*ch sự tức giận của Quan Triều Viễn.

Ngay cả khi biết rằng đó chỉ là người khác đang tạo dáng chụp ảnh, nhưng vẫn sẽ có một cảm giác đau đớn như thể trái tim bị người khác lấy đi vậy.

Với đôi mắt đỏ như máu, anh sải bước đi và đạp thẳng vào ngực người đàn ông.

Chỉ nghe thấy vài tiếng răng rắc vang lên, tiếng la hét thảm thiết của người đàn ông lập tức vang vọng khắp cả văn phòng.

“Cô ấy là người phụ nữ của tao, mày dám c** q**n áo của cô ấy, có tin là taosẽ móc mắt của mày ra không!”

Người đàn ông bị gấy xương đònđã nôn ra hai ngụm máu khi anh ta bị giảm lên Anh ta đã bidọa đến phát điên: “Cậu Lệ, tôi xin lỗi cậu Lệt Tôi… tôi chỉ nghe.

theo lời chỉ dần của trợ lý cô Lê, đi đến phòng 1802 để chụp ảnh cho hai người đó. Còn lại… còn lại thì tôi không biết gì nữa, tha cho tôt đi!”

Sau khi nghe những lời này, vẻ mặt của Quan Triều Viễnkhông những không thay đổi, mà sức lực dưới chân anh lại càng nặng nề hơn “Cứu tôi với, tôi thật sự chỉ lấy tiền làm việc mà thôi, tôi thề, tôi thật sự không biết gì cả! Tôi thật sự không biết cô ấy… là người phụ nữ của cậu!”

Nhiếp ảnh gia này cảm thấy mình cực kỳ xui xẻo.

Chỉ vì một chút tiền bạc thối tha này mà bây giờ ngay cả mạng sống của anh ta cũng gần như không còn nữa.

Quan Triều Viễnnhìn anh ta với ánh mắt ảm đạm: “Tất cả các bức ảnh đều ở đây?”

Hơi thở của người đàn ông cũng trở nên vô cùng khó khăn: “Đúng vậy, ngoại trừ một bản đã giao cho Na Na, tất cả đều ở đây, tôi không có bản sao lưu, và USB cũng ở đây”

Chân của Quan Triều Viễncuối cùng cũng rời khỏi ngực anh ta.

Ngay khi lồng ngực của người đàn ông được thả lỏng, anh ta nhanh chóng thở gấp, chỉ cảm thấy trong miệng đầy máu.

“Kéo nó ra.”

Quan Triều Viễnlạnh lùng quay người lại Lục Anh Khoa tiến về phía trước: “Vâng, thưa ông chủ”’ Ngay lập tức có hai vệ sĩ từ ngoài cửa bước vào và lôi người đàn ông đang hấp hối trên mặt đất ra Quan Triều Viễndặn dò với giọng đầy lạnh lùng; “Mau đến sân bay ngay để ngăn Na Na lại”

“Vâng”

Quan Triều Viễnquay người lại nhìn vào bóng đêm vô tận bên ngoài cửa sổ, trong mắt anh dường như có lớp băng lạnh Lần này, anh sẽ không nhẹ tay với bất kỳ ai nữa.

Ngày hôm sau, Tô Lam đang nghỉ ngơi trong biệt thự của núi Ngự Cảnh.

Quan Triều Viễnmuốn cô không ra ngoài tủy tiện trong những ngày này, vì vậy cô đã ngoan ngoãnở trong nhà, đem theo hai đứa con học cách nấu ăn với Lâm Mộc.

Điện thoại của Tô Lambất ngờ đổ chuông khi cả hai người lớn và hai đứa nhỏ đang học hỏi một cách thú vị.

Cô lau tay và nói: “Bảo mụ, bà làm trước đi, tôi đi ra ngoài nghe điện thoại.”

Cô xoay người bước ra ban công của phòng khách và lấy điện thoại ra xem.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3012


Chương 3012

Cô rất ngạc nhiên khi thấy rằng đó là cuộc gọi củaLê Duyệt Tư.

Đôi mắt cô bỗng trở ni đưa tay ra và nhấn nút trả “Cô Lê”

Giọng Lê Duyệt Tưở đầu dây bên kia rất dửng dưng, thậm chí còn có chút châm chọc: lạnh lùng hơn, cô “Dạo này thế nào rồi?”

Lê Duyệt Tưnày, người đã làm bao nhiêu chuyện xấu xa với bản thân như vậy, lại còn dám gọi điện đến để khiêu khích cô.

Tô Lam kìm nén cơn tức giận, vàbình tĩnh nói: “Vân còn tốt, là cô Lê à, có lẽ vần sống tốt chứ? Vật thay thế đã chạy trốn theo người khác, ngay cả người đàn ông của chính mình cũng không giữ được!”

Lê Duyệt Tuvốn dĩ thực hiện cuộc gọi này với mục đích là biểu tình với Tô Lam, nhưng bây giờ khi nghe thấy giọng điệu của cô như vậy, sắc mặt cô ấy lập tức thay đổi đến nỗi cực kỳ khó nhìn.

Một lúc sau, cô ấy mới nở một nụ cười lạnh lùng “Đừng giả vờ giả vịt trước mặt tôi nữa, tôi không tin Tư Nghiệp có thể bảo vệ cô tốt đến như tốt đến nỗi cho dù cô có làm ra chuyện tai lg gì, anh ta cũng mắt điếc tai ngơ”

Tô Lamnhẹ nhàng nhếch miệng nói: “Chuyện tai tiếngmà cô Lê nói là gì vậy? Sao tôi không biết?”

“Cô đã làm chuyện xấu xa gì với Khúc Thương Ly lẽ nào cô còn không biết sao? Cô biết trong tay tôi có gì mà phải không, vậy nên tốt hơn hết cô đừng chọc giận tôi”

Lúc này Tô Lam mớibỗng nhiên tỉnh ngộ: “Cô Lê đang nói về những bức ảnh đó à? Này, thật đáng tiếc, có vẻ như cô đã tính sai nước cờ của mình rồi. Nếu không phải vì những bức ảnh mà cô chụp khiến Lê Triều Viễn phát điên, thì tôi thực sự không biết rằng anh ấy yêu tôi nhiều đến như vậy, cô có biết không? Khi anh ấy nhìn thấy những bức ảnh đó, anh ấy gần như muốn giết người vậy, nhưng mà người anh ấy muốn giết không phải tôi, mà là cô”

Lê Duyệt Tưbị chọc giận đến nỗi một lưồng hơi như bị chặn lại trong lồng ngực, toàn thân cô ấyrun lên: “Tô Lam, đừng có mà không biết điều, chờ những bức ảnh đó bị lộ ra và bị người nhà họ.

Lệ nhìn thấy xem, cô nghĩ Quan Triều Viễn còn muốn cô nữa sao?”

Tô Lam cười nói: “Nếu đã như vậy, vậy thì cô Lê hãy làm lộ ra ngay lập tức đi bây giờ cô còn có tâm trạng gọi điện thoại cho tôi nữa…… Chẳng phảimuốn nói rằng, người đang ở thủ đô xa xôi như cô, vẫn chưa lấy được bức ảnh sao?”

“Tô Lam, tôi nói cho cô biết, cô đừng vui mừng quá sớm, tôi sẽ cho cô biết nếu chọc giận tôi thì sẽ có hậu quả như thế nào!”

Lê Duyệt Tưtức giận cúp điện thoại, trên mặt lộ ra vẻ ghê gớm.

Phải mất một lúc sau cô ấy mới bình tĩnh trở lại ‘Sau đó, cô ấy lại lấy điện thoại ra và gọi một số khác: “Na Na, cậulấy được bức ảnh chưa?”

“Tiểu Tư, bức ảnh tớ đã lấy rồi, nhưng mà tên chết tiệt đó lại chê rằng số tiền mà chúng ta gửi cho nó quá ít, nên chỉ đồng ý đưa một vài bức ảnh đã rửa. Hẳn nói rằng các tệp trong USB phải đợi đến khi chúng ta thanh toán đủ rồi mới gửi qua”

“Không quan tâm nhiều như vậy nữa. Cậu hãy đến sân bay ngay bây giờ đi, hôm nay tớ phải lấy bắng được bức ảnh”

“Được rồi, tớ đã đặt vé, và đang trên đường đến sân bay, hẹn gặp lại sau hai giờ nữa”

Điện thoại đã cúp, nhưng những lời châm chọc của Tô Lam vấn vang lên bên tai Lê Duyệt Tư.

Đột nhiên, cô ấy vô cùng tức giận và đập thắng chiếc điện thoại xuống đất “Con đê tiện chết tiệt, tôi sẽ cho cô biết thế nào là thân bại danh liệt!”

Một chiếc xe thương vụ màu đen đang phóng nhanh từ trung tâm thành phố Ninh Giang về hướng đường cao tốc.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3013


Chương 3013

Trong xe, chỉ có NaNa và một người tài xế, NaNa ngồi ở hàng ghế sau.

Cô ta cứ cúi đầu nhìn vào đồng hồ và lo lắng giục: “Nhanh lên, nhanh lên, lái nhanh thêm chút nữa đi”

Người tài xế cau mày bẻ lái chuẩn bị rẽ và nói: “NaNa, không phải tôi không muốn lái nhanh hơn, mà đây là khu đô thị, nếu bị cảnh sát giao thông chặn lại, thì vấn đề sẽ còn lớn hơn nữa”

Khi họ đang rẽ, Phó Na Na đã nhìn thấy một chiếc Lamborghini màu xanh lam trong gương chiếu hậu Lại là chiếc Lamborghini này sao?

Trong tim cô ta chợt nhói lên “Anh Vương, chiếc Lamborghini này đã theo đuôi chúng ta từ bốn ngã tư trước.”

Phó Na Na xem ra đã nhạy bén hơn một chút, cô ta nhắc nhở tài xế một cách đầy nghi hoặc Người tài xế được gọi là anh Vươngliếc nhìn gương chiếu hậu một cái rồi nghiến chặt răng nói “NaNa, thắt chặt dây an toàn vào và ngồi vững đi”

Phó Na Na vừa mới thắt dây an toàn thì tài xế đã tăng tốc độ lên cao nhất.

Anh ta một chân đạp ga đến mứcthấp chân, chiếc xe lao ra như một mũi tên bị đứt dây, và lao ra một cách mãnh liệt Trong chiếc Lamborghini phía sau, một người đàn ông tóc vàng mắt xanh cười lạnh lùng chế nhạo: “Chậc chậc chậc, bọn họ hình như đã phát hiện ra chúng ta rồi, phải làm sao đây?”

Ở vị trí của ghế phụ, một người đàn ông vô cùng đẹp trai, mặc một bộ đồ màu đen mang tính biểu tượng, với mái tóc ngắn màu hạt dẻ rất gọn gàng và chỉn chu.

Có một bầu không khí tao nhã và u ám bao trùm khắp người anh ta.

Nghe người đàn ông bên cạnh nói, anh ta chỉ giật giật khóe miệng: “Chơi đủ chưa?”

“Ừm… xem ra cũng đủ rồi. Nếu như tiếp tục chơi nữa thì bọn họ có lẽđã lên cao tốc rồi, suy cho cùng thì vẫn còn 500 mét nữa mới tới lối vào cao tốc”

“Vậy cậu còn chờ gì nữa?” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Được thị Người đàn ông tóc vàng mắt xanh cong môi lên, hai tay anh ta nắm chặt chiếc vô lăng.

Cũng chính vào lúc này, ánh mắt anh ta trong chốc lát đã trở nên đầy lạnh lùng, bộ dạng lười biếng ban đầu đã trở nên vô cùng kiên định nghiêm túc “Ngồi cho vững đó”

Anh ta còn chưa dứt lời, chiếc Lamborghini đã tạo ra một tiếng gầm rất lớn, gần như chấn động điếc cả tai Chiếc xe lao ra nhanh như chớp, và lao ra một cách nhanh chóng.

Chiếc xe thương vụ màu đen phía trước chuẩn biđi vào ngã tư đường cao tốc.

Nhưng đúng lúc này, có một tiếng động lớn phát ra từ phía sau khiến tài xế và Phó Na Na phải quay đầu nhìn lại Lúc này họ mới phát hiện, chiếc Lamborghini đang chầm chậm lái phía sau xe của họ gần như đã hóa điên vậy và nó đang lao thẳng về phía họ.

Dù người tài xế đã tăng hết mã lực nhưng anh †a cũng chỉ có thể nhìn chiếc Lamborghini vượt mặt mình Khi chiếc Lamborghini màu xanh vượt qua hai người họ, nó đột ngột chuyển hướng mạnh.

“Két.

Người tài xế bị dọa đến nỗi mặt mày tái mét, đánh tay lái sang phải rồi phanh gấp và cứ đạp phanh mà không bỏ ra Bánh xe cọ xát với mặt đất phát ra một âm.

thanh chói tai Chiếc xe thương vụ màu đen đã bị ép buộc phải dừng lại Trong xe, nếu cả hai người đều không thắt dây an toàn, e rằng họ sẽ bay thẳng ra khỏi xe.

Người tài xế và Phó Na Na cả hai đều rất ngạc nhiên và bị sốc, như thể họ vừa bước qua một cánh cổng ma vậy.

“Cốc cốc cốc!”

Bên ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một âm thanh lanh lảnh.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3014


Chương 3014

Phó Na Na bị dọa đến nỗi hồn bay phách tán.

‘Vừa quay đầu, cô ta đã nhìn thấy một người đàn ông tóc vàng mắt xanh đẹp trai đang đứng dựa vào cửa sổ.

Nhìn thấy người đó không phải là người của Lê Triều Viễn, Phó Na Na mới thở phào nhẹ nhốm.

Sau cú hoảng sợ khủng khiếp đó, chỉ còn lại một cơn giận dữ dày đặc.

“Chết tiệt!”

Với khuôn mặt lạnh lùng, Phó Na Na tức giận mở cửa xe và lao xuống: “Này, anh có bị gì không vậy? Anh nghĩ rắng lái một chiếc Lamborghini là ghê gớm lắm phải không? Đừng nghĩ rằng có một khuôn mặt của người nước ngoài thì ghê gớm lắm,anh có biết đó là xe của ai không hả? Lại dám cản lại một cách tùy tiện”

Chàng trai tóc vàng mắt xanh đẹp trai đó nở một nụ cười rất duyên và nói: “Tên tôi là Thomas.”

“Tôi mặc kệ anh Thomas hay gì đó, anh mau đi ra cho tôi, hiện tại tôi có việc rất quan trọng cần phải giải quyết. Tôi không có thời gian để lãng phí với anhở đây”

Phó Na Na lạnh lùng buông những lời này sau đó xoay người bước lên xe.

Ai ngờ cô ta vừa mới chạm vào tay lái thì đột nhiên có một bàn tay vươn ra từ phía sau đè xuống cửa xe.

Phó Na Na dùng hết sức kéo ra nhưng hoàn toàn không có cách nào lay chuyển được.

Cô ta tức khắc thẹn quá hóa giận: “Anh rốt cuộc muốn làm gì?”

Thomas nhìn cô, mỉm cười dịu dàng “Cô chính là trợ lý của cô Lê Duyệt Tư à?”

“Nếu đã biết tôi là ai thì còn không mau thả tôi rai”

“Cô gái này, tôi vô ý đụng chạm chỉ vì muốn mượn một thứ của cô thôi”

Phó Na Na lập tức nảy sinh phòng bị: “Thứ gì? Anh định làm gÏ?”

“Nếu tôi đoán không sai thì cô vội vàng chạy ra sân bay như vậy là định đi tặng đồ đúng chứ?

Chỉ bằng vậy đi, xe của cô không nhanh bằng xe tôi, hay là để tôi tới chạy việc vặt này giúp cô đi?”

Cho đến lúc này, Phó Na Na mới rốt cuộc hiểu rõ được ý đồ của người đàn ông này.

Cô tái mặt nói: “Mơ đi! Mau tránh ra cho tôi, nếu không tôi sẽ lập tức báo cảnh sát”

Thomas bất đắc dĩ đỡ trán, thở dài một hơi: „ cô gái đàng hoàng với cô thôi. Có điều, nếu thái độ của cô kiên quyết như vậy thì tôi nghĩ tôi có lẽ sẽ rất bối rối, dù sao thì tôi cũng không phải loại người thích dùng bạo lực giải quyết vấn đề”

Tuy rằng lời nói cực kỳ ưu nhã nhưng sau khi nói xong thì Thomas đột nhiên búng tay một cái.

Ngay sau đó, bảy tám tên vệ sĩ da đen cường tráng bước xuống từ mấy chiếc xe MPV đang đậu cách đó không xa.

Bọn họ cao gần hai mét, dáng vẻ cực kỳ hung hãn, cánh tay còn to hơn so với bắp đùi của người thường, Phó Na Na tức khắc sợ tái mặt: “Các người, các người rốt cuộc định làm gì?”

Người tài xế kia nghe nói thế cũng vội vàng chạy xuống định giúp đỡ.

Nhưng khi vừa xuống xe, thấy khí thế hung hăng của mấy tên vệ sĩ da đen đang bước tới thì vẻ mặt của ông ta cũng lập tức tái nhợt.

Các người… Các người định làm gì hả? Tôi ôi vốn dĩ chỉ định nói chuyện báo cảnh sát đấy!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3015


Chương 3015

Tài xế run lẩy bẩy lấy điện thoại ra định báo cảnh sát nhưng điện thoại còn chưa kịp gọi được thì đã bị cướp mất.

Người da đen kia đứng trước mặt tài xế và Phó Na Na.

Vậy mà lại chỉ dùng một tay bóp méo chiếc điện thoại.

Thậm chí sau khi anh ta dùng hai tay vặn nó thì điện thoại đã lập tức biến thành một cục sắt vụn Thomas nhìn tên vệ sĩ da đen, lưu loát nói bằng tiếng Anh: “Cáp Lợi, nói cho bọn họ biết chúng ta định làm gì?”

Tên vệ sĩ da đen liếc mắt nhìn tài xế, sau đó xoay người bước tới kính chẩn gió phía trước chiếc xe MPV đen.

“Rầm!”

Đấm một đấm xuống Kính chăn gió phía trước tức khắc vỡ vụn rơi xuống đất.

Tài xế và Phó Na Na lập tức ôm đầu, ngồi chồm hổm dưới đất hét to.

Thomas cúi đầu nhìn cô ta: “Cô gái à, cô còn cảm thấy chúng ta nói chuyện với nhau là lãng phí thời gian không?”

‘Vừa nhìn thấy Thomas tới gần, Phó Na Na đã sợ đến mức hồn bay phách tán.

Cô ta hoảng sợ hét lên: “Đừng đừng đừng… Đồ, đồ ở trong túi giấy trong xe, các người tự lấy đi, đừng hại chúng tôi.

Chúng tôi thật sự chỉ lấy tiền làm việc thôi. Xin các người đừng làm hại chúng tôi”

Thomas thấy phản ứng này của cô ta thì mới nở một nụ cười ưu nhã: “Như vậy mới ngoan chứ”

Anh ta mở cửa xe, lấy túi giấy từ phía sau xe ta.

Thomas cầm túi giấy lắc lư trước mặt Phó Na Na: “Chỉ có những thứ này à?”

Lúc này, Phó Na Na đã sớm sợ điên rồi, đâu còn dám nói xạo chứ?

Cô ta liều mạng gật đầu: “Đúng vậy, chỉ có những thứ đó, không còn gì hết, không còn gì hết”

“Thật đúng là một cô gái ngoan”

Thomas xoay người bước tới chiếc Lamborghini bên cạnh.

Anh ta đang chuẩn bị mở túi văn kiện ra, kiểm tra ảnh chụp bên trong Nhưng lại bị giọng nói lạnh lùng của một người đàn ông khác trong xe gọi lại “Thomas, đưa đồ cho tôi”

Thomas hơi khựng lại, nhưng rất nhanh đã kịp phản ứng: “Son Những bức ảnh ở trong này, anh ta đúng thực không quá phù hợp để xem.

Trong cửa số xe, người đàn ông cúi đầu, chậm rãi lật xem những bức ảnh kia, bên trong có vài tiếng cười châm chọc vang lên: “Chụp cũng không tệ”

Bên kia, nhóm người Phó Na Na đã bị dọa đến run rẩy: “Các người…các người rốt cuộc là ai? Có phải Quan Triều Viễn phái đến hay không?”

Thomas lười biếng dựa lên thân xe, cúi đầu ắc mắt qua người đàn ông phong thái tao nhã bên trong xe.

“Âu Dương Hải, bọn họ nói anh là do Quan Triều Viễn phái đến. Anh nói anh phải hay là không phải đây?”

Âu Dương Hải cụp mắt xuống, đưa túi văn kiện chuyển đến bên cạnh mình. Khóe miệng bắt lấy một nụ cười khó hiểu.

“Tôi là vệ sĩ bên cạnh ảnh hậu hạng A, không có quan hệ gì với cậu chủ của tập đoàn tài chính kia cả”

“Bây giờ…Bây giờ ảnh của các người đã được đưa đến tay rồi, có thể thả chúng tôi đi được không?”

Lúc này, Phó Na Na và người tài xế kia đang bị mấy người cao lớn vạm vỡ mặc đồ đen bao vây.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3016


Chương 3016

Hai người ngồi dưới đất, sợ đến run rẩy, sắc mặt trắng bệch.

TThomas quay người lại, nhìn vào Phó Na Na: “Những bức ảnh này là cô Lê Duyệt Tư bảo mấy người chụp sao?”

Lúc này Phó Na Na nào dám nói dối nữa: “Không sai, đúng là như vậy”

“Cô gái yêu quý này, cô có thể nói cho tôi biết mục đích của mấy người là gì không?”

Toàn thân Phó Na Na run như cầy sấy, cô ta thấp thỏm nhìn một cái về phía những vệ sĩ mặc đồ đen bên cạnh, hạ quyết tâm một cách khó khăn, nhắm mắt lại, gánh vác mọi ngọn ngành “Đó là, đó là vì, mấy ngày nữa là sinh nhật ông cụ Quan, cậu chủ Quan sẽ đưa Tô Lam về gặp mặt bề trên trong gia tộc, Lê Duyệt Tư nhân cơ hội này đưa những bức ảnh đó đến nhà họ Quan, để toàn bộ người nhà họ Quan đều nhìn thấy những bức ảnh này, như vậy Tô Lam sẽ không thể lấy cậu chủ Quan được nữa”

“ôm Trong xe, Âu Dương Hải cười thất “Đưa cô ta về nhà họ Quan gặp bề trên?”

Phó Na Na bị khí thế lớn mạnh của người đàn ông trước mặt dọa sợ: “Các người…các người rốt cuộc là do ai phái đến? Là Khúc Thương Ly hay là Quan Triều Viễn, hay là Lục Mặc Thâm?”

‘Thomas lắc lắc đầu ngón tau, trong ánh mắt mang theo sự ghét bỏ: “Cô gái này, cô đừng có đoán bừa nữa, trên thế giới này cũng không có mấy người có thể tùy tiện là có thể sai bảo anh ta đâu”

Nói xong lời này, anh ta quay đầu nhìn qua Phó Na Na và người tài xế kia.

“Hình như tôi nhớ rằng quốc gia của mấy người có một câu châm ngôn là thiện ác đều có báo ứng:, tuy rắng các người chỉ lấy tiền rồi làm việc, nhưng lại chạm đến giới hạn của người khác, đương nhiên là phải trả giá”

Nhìn thấy những vệ sĩ mặc đồ đen dần dân tiến lại gần, hai người họ bị dọa đến mức hồn phi phách tán.

Phó Na Na vô cùng hoảng sợ, dựa vào thân xe của xe công vụ: “Tôi cảnh cáo các người, Lê Duyệt Tư là người của nhà họ Lê ở thủ đô, nếu anh động đến tôi, nhà họ Lê sẽ không bỏ qua cho anh đâu!”

Thomas cau mày, có chút khó chịu nhìn về phía người đàn ông trong xe: “Âu Dương Hải, vậy bây giờ chúng ta phải xử lý như thế nào?”

Khóe miệng của Âu Dương Hải kéo lên, trên gương mặt vô cùng tuấn tú xuất hiện sự mê hoặc quyến rũ lòng người “Khiến cho bọn họ biến mất”

Vài chữ đơn giản ngắn ngủi mà giống như.

Diêm Vương nảm quyền sống chết trong tay.

Phó Na Na bị dọa sợ tới mức sắp điên rồi, cô †a hoảng sợ la hét lên một tiếng chói tai, sau đó xoay người liều mạng chạy khỏi nơi này.

Tên tài xế đi theo cũng lật đật lảo đảo ngã nghiêng mà chạy đuổi theo cô ta.

Nhìn thấy bóng lưng sợ hãi chạy mất dép của bọn họ, Thomas không nhịn được mà cười to: “Tôi không ngờ rằng anh lại có thể hù dọa bọn họ dễ tới như vậy”

“Cho người đi theo bọn họ, xử lý hết toàn bộ hang ổ của bọn họ đi, tôi không muốn những tấm hình này còn có cơ hội xuất hiện trên thế giới này nữa”

“Được thôi, tôi rất vui lòng vì được làm việc cho anh”

Thomas nói xong câu này thì liền xoay người lại lên xe.

Anh ta đạp chân ga, chiếc xe lập tức lao nhanh về phía trước.

Chân mày trên khuôn mặt anh tuấn của Âu Dương Hải hơi nhíu lại, ánh mắt anh ta lộ ra một vẻ chán ghét: “Người đàn ông trong tấm hình này là ai”

“Người đàn ông này bây giờ hiện đang là một minh tỉnh vừa có thực lực lại vừa có sắc đẹp, là ảnh đế nổi tiếng, vậy mà anh không biết sao?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3017


Chương 3017

Âu Dương Hải cười nhạt một tiếng: “Tôi cần phải biết à?”

Thomas đành bất đắc dĩ nói: “Theo như những gì mà tôi điều tra được thì người đàn ông này tên là Khúc Thương Ly, lúc trước Tô Lam là bác sĩ tâm lý cho con của anh ta, bây giờ bị người ta hãm hại nên mới có mấy tấm ảnh này”

Thomas vừa nói những lời này vừa quan sát sắc mặt của Âu Dương Hải.

Mặc dù lúc trước bản thân anh ta đi theo Âu Dương Hải hơn nửa năm ở nước Mỹ nhưng mà anh ta hoàn toàn không biết một chút gì về người đàn ông châu Á thần bí này hết.

Cho đến cách đây một tháng, lúc anh ta vừa mới về nước Bạch Lạc thì bị sai đi điều tra một người phụ nữ tên là Tô Lam.

Cho nên tất cả những tin tức có liên quan tới cô ấy, từ những tin tức lan man cho tới những tin tức chỉ tiết, tất cả đều được thu thập đầy đủ và luôn luôn được cập nhập mới nhất.

Có người nói rằng, năm xưa, khi Âu Dương Hải xuất hiện ở nhà họ Âu thì vị công tước kia phải tốn rất nhiều sức lực mới có thể giữ anh ta ở lại bên người cô Âu.

Lúc đó, bệnh tình của công tước đã hết sức nguy kịch rồi, ông ta lo lắng đứa con gái duy nhất của mình sẽ bị đám người họ hàng bắt nạt cho nên mới có ý định gả cô Âu cho Âu Dương Hải.

Nhưng mà ai có thể ngờ rằng, người đàn ông Âu Dương Hải kia lại không thèm liếc nhìn Âu Mỹ Lệ lấy một cái.

Lúc đầu, Âu Mỹ Lệ vô cùng chán ghét cái thái độ vừa ngạo mạn vừa tự cao tự đại của anh ta, nhưng mà sau này, cô ấy lại bị sự tài ba và thủ đoạn quyết đoán của anh ta làm cho khâm phục, dần dân cảm mến anh ta.

Rồi về sau, cô ấy liền lập tức công khai theo đuổi anh ta.

Có điều vẫn bị vị Âu Dương Hải này đối xử lạnh lùng, làm như không thấy tình cảm của cô ấy.

Âu Mỹ Lệ cảm thấy bản thân bị sỉ nhục cho nên mới đuổi theo Âu Dương Hải hỏi cho ra lẽ, nhưng không ngờ lại chỉ nhận lại được một câu nói của anh ta: “Cô còn thua xa bạn gái cũ của tôi.”

Từ sau lần đó, Âu Mỹ Lệ lập tức giống như là eó một nỗi hận thù khắc sâu vào tận xương tủy đối với Âu Dương Hải.

Bất kỳ chuyện gì cũng đều muốn đối địch với anh ta.

Nhưng mà hết lần này tới lần khác đều không thể thắng được anh ta, cuối cùng còn phải ỷ lại anh ta.

Thẳng cho tới cách đây một năm, đột nhiên có tin tức hai người họ đính hôn được truyền ra.

Toàn bộ người của nhà Âu đều đoán rãng, chỉ có cách đính hôn thì Âu Dương Hải mới có tư cách vào nhà họ Âu ở, như vậy mới có thể giúp Âu Mỹ Lệ đoạt lại được quyền lực của mình.

Thomas dần dần hoàn hồn, anh ta quay đầu nhìn Âu Dương Hải, cười nói: “Âu Dương Hải, tôi đã điều tra qua cô Tô Lam này, mặc dù cô ấy cũng đẹp đấy, cũng rất có khí chất, nhưng mà nếu so với cô Âu Mỹ Lệ thì hoàn toàn cách biệt một trời một vực”

Nói đến đây, Thomas nhíu mày lại: “Hơn nữa, có một điều mà tôi căn phải nhắc nhở anh bây giờ, cô Tô Lam là người đàn bà của Quan Triều Viễn, nhà họ Quan có địa vị như thế nào ở nước.

Bạch Lạc này thì anh cũng rõ ràng rồi đấy, nếu như anh muốn cướp đàn bà cùng với anh ta, tôi nghĩ là anh tốt nhất nên suy nghĩ lại cho kị Khóe miệng Âu Dương Hải cong lên một nụ cười nham hiểm, nụ cười đó ở trên khuôn mặt tuyệt mỹ của anh ta vừa hung ác vừa nham hiểm, vẻ hung ác tràn ngập trên đôi mắt xinh đẹp của anh ta Đầu ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ gõ lên cửa xe: “Quan Triều Viễn sao? Anh ta sao có thể xứng đôi với bảo bối của tôi được chứ?”

Giọng nói của anh vừa lạnh nhạt lại mang theo sự châm chọc trào phúng.

Nhìn vào những tài liệu mà Thomas điều tra được mà xem.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3018


Chương 3018

Bị người ta tiềm quy tắc.

Bị người ta bắt cóc.

Còn bị phát tán những bức ảnh đồi trụy này…

Một người đàn ông chân chính, mạnh mẽ đết mức có thế bảo vệ được bảo bối của anh ta nhất định sẽ đem những chuyện kia b*p ch*t nó từ trong trứng nước.

Thomas đau đầu nhíu mày.

Xem ra, Âu Dương Hải thật sự muốn tranh giành phụ nữ với Quan Triều Viễn rồi Nhìn dáng vẻ, mình nghĩ đến chuyện nghỉ phép ở Bạch Lạc, chắc là muốn ra đi “Âu Dương Hải, anh ngàn vạn lần đừng làm bậy, người đàn ông kia khó mà đối phó, cấp dưới của anh ta là bộ đội đặc chủng tinh anh nhất, những người đó sau khi giải ngũ đều làm việ trong tay anh ta, cướp phụ nữ của anh ta, cẩn thận có đi mà không có về”

Âu Dương Hải cười lười biếng: “Vậy thì tôi càng muốn xem xem, so với anh †a, ai mạnh hơn ai, ai có tư cách đứng bên cạnh bảo bối nhà tôi hơn”

Tại cao ốc tập đoàn nhà họ Quan.

Lục Anh Khoa đẩy cửa phòng làm việc đi vào.

“Sếp, người của Phó Na Na đã tìm được, người của chúng ta chậm một bước”

Quan Triều Viễn cau mày, biểu tình lạnh lùng: “Cái gì gọi là chậm một bước?”

“Phó Na Na nói, hình kia đã bị người khác cướp trước một bước”

Sắc mặt Quan Triều Viễn càng khó coi “Ai?

Lục Anh Khoa còn chưa kịp trả lời, liền nghe thấy tiếng gõ cửa từ sau lưng, Giọng của trợ lý Lục truyền tới: “Sếp, cô Âu Mỹ Lệ muốn gặp mặt ngài Trong đầu Quan Triều Viễn chợt loé lên ý tưởng.

Anh giơ tay, phất phất với Lục Anh Khoa: “Mời cô ấy vài Cửa bị đẩy ra, chỉ chốc lát sau, Âu Mỹ Lệ đi vào.

Hôm nay cô ấy mặc váy đầm dài, cộng với vóc dáng vốn thon gầy, trông sang trọng cực kỳ.

Cô ấy đẩy cửa bước vào, cảm giác không khí trong phòng có gì đó không đúng, nhưng vẫn cười hoà nhã: “Sắc mặt cậu Lệ không vui lắm, không hoan nghênh tôi sao?”

“Sao biết được, chắc là sau này hợp tác sế khá vui đấy.”

“Vậy thì tốt, tôi còn tưởng cậu lệ mời tôi đến, hoá ra là thành tâm tahfnh ý muốn làm ăn với tôi”

“Mời cô Âu Mỹ Lệ mở hợp đồng, chúng tôi đáp ứng hết không chừa cái nào, còn chưa đủ thành ý hay sao?”

“Cũng vì anh có thành ý đến thế, cho nên được cho bánh thì gửi lại bánh, mang tin tốt đến cho anh đây”

Quan Triều Viễn không nói gì, chỉ nhàn nhạt nhìn cô ấy.

“Có phải cậu Lệ đang tìm tấm hình nào đó phải không?”

Quan Triều Viễn híp mắt lại Xem ra, suy đoán vừa rồi của anh không sai.

Âu Mỹ Lệ tự dưng xuất hiện vào giờ phút quan trọng thế này, không phải tự dưng mà đã có dự mưu từ trước hế nên, những hình kia đâ “Cậu Lệ cứ yên tâm, hình người của ta đã tiêu huỷ, phim ảnh đều đã trong tay cậu Lệ, chỉ cần anh huỷ hết chúng đi, nó sẽ biến mất hoàn toàn”

Quan Triều Viễn híp mắt: “Chuyện này, chắc là do người chồng chưa cưới kia của cô giúp cô làm nhỉ?”

Âu Mỹ Lệ cầm cà phê, nhấp một miếng.

Ánh mắt cô ý vị thâm thường: “Nhìn qua, hình như cậu Lệ thấy húng thú với chồng chưa cưới của tôi ha?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3019


Chương 3019

“Ngược lại mới đúng, chồng chưa cưới của cô có hứng thú với tôi cơ, hoặc là nói, có hứng thú với vợ của tôi.” Quan Triều Viễn không chút khách khí nói ngược lại.

Sắc mặt Âu Mỹ Lệ liền thay đổi, ánh mắt trở nên khó coi.

Không sai, chính là như thế.

Ban đầu cô ấy bày tỏ tình yêu với Âu Dương Hải, không chỉ bị anh ta từ chối, còn bị anh ta khinh bi.

Còn lần này, cô ấy nguyện ý theo anh ta đến Bạch Lạc, mục đích quan trọng nhất, là muốn xem xem người tiền nhiệm của anh ta là ra làm sao.

Lần trước ở trong tiệc rượu, cô đã từng gặp Tô Lam, nhưng cảm thấy Tô Lam so với mình chẳng mạnh hơn là bao, đẹp hơn là bao.

Nhưng có một người phụ nữ khác Ngoài người phụ nữ cao lãnh cao ngạo đó, mới chính là tươi đẹp tuyệt trần.

Nhưng mà nói đi nói lại, cô ấy cing chẳng có gì phải ngại Bởi vì Tô Lam đã kết hôn, hơn nữa người mà cô gả cho, là người đàn ông mạnh nhất nước Bạch Lạc.

Âu Dương Hải muốn tranh phụ nữ với anh ta, có lẽ sẽ ăn không ít thu thiệt đâu.

Cô ấy tin là Âu Dương Hải sẽ có quyết định chính xác.

“Không cần biết anh ấy thấy hứng thú với ai, đó là tự do của anh ấy. Tôi với anh ấy chẳng qua chỉ mới đính hôn với nhau mà thôi, chưa kết hôn.

Nói cách khác, lúc nào cũng có thể thay đổi”

Âu Mỹ Lệ bỏ ly trà xuống, đứng lên chuẩn bị rời đi “không biết lần sau có thể mời cô Âu và chồng chưa cưới của cô đến ăn bữa cơm không?”

Khóe miệng Âu Mỹ Lệ nhẹ nhàng nhếch lên: “Đương nhiên là có thể, đến khi đó nhớ gọi cả mợ chủ nhà ngài đến nữa”

Âu Mỹ Lệ mới rời đi không lâu, Lục Mặc Thâm đã đến cao ốc tổng bộ của tập đoàn nhà họ Quan.

Säc mặt anh ta âm trầm, toàn thân từ trên xuống dưới tản ra mùi máu tanh Lúc anh ta đến, vừa lúc Quan Triều Viễn đang đứng trước cửa sổ sát đất. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

‘Vừa quay đầu liền thấy Lục Mặc Thâm tóc lộn xộn, áo sơ mỉ thì nhăn nhúm.

Ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía hai tay anh ta, phát hiện trên đôi bàn tay ấy còn dính vết máu chưa được rửa sạch, đến cả góc áo sơ mi cũng dính vài giọt.

Quan Triều Viễn cau mày: “Lâm Thuý Vân gặp chuyện?”

Bởi vì anh hiểu rõ, Lục Mặc Thâm giống như anh, có bệnh sạch sẽ.

Chắc chắn sẽ không để áo sơ mi của mình có dính máu của người khác.

Trừ khi…

Tâm tình không khống chế được.

Lục Mặc Thâm không nói gì, quay người ngồi lên ghế sô pha.

Trợ lý Lâm mang ngay nước vào.

Lục Mặc Thâm một hơi uống hết ly nước kia, rồi mới nói “Bây giờ không sao”

Quan Triều Viễn nhìn anh ta: “Cơ mà, tôi đoán là đám người ra tay kia, chắc gặp chuyện lớn rồi”

Lục Mặc Thâm không nói khi Lâm Thuý Vân đi tắm, anh ta ¡ quay lại chỗ đồn công an giả kia Nơi đó, đã bị người của anh ta khống chế từ Tổng cộng có sáu người, cơ hồ là mỗi người đều bị đích thân Lục Mặc Thâm dạy dỗ.

Từng quyền từng quyền nện lên mặt bọn chúng, đến mức Lục Mặc Thâm cũng quên luôn cảm giác đau đớn trên tay.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3020


Chương 3020

Từ bé đến giờ, mẹ Lục dạy anh ta nhiều nhất là ẩn nhấn.

Cho nên anh ta học được cách giấu đi tâm trạng của mình, lấy mắt kính giấu đi ánh mắt của mình, không để cho người khác biết được.

Bên ngoài là lịch sự hào hoa phong nhã, còn bên trong là linh hồn ma quỷ nóng nảy.

Người khác thì không biết được.

Khi anh ta vọt vào phòng làm việc, thấy nhiều người vây quanh Lâm Thuý Vân đến như thế, tường thành trong lòng cuối cùng cũng sụp đổ.

Lúc đó, trừ giết người, trong đầu anh ta không còn ý niệm nào khác.

Nhưng mà, cuối cùng anh ta vẫn nhị được.

Vì Lâm Thuý Vân vẫn còn ở đó.

Anh ta cưỡng ép bản thân đè xuống điên cuồng trong lòng, vì không muốn Lục Mặc Thâm nhìn thấy anh ta hành hạ một người sống không nổi, chết không xong là như thế nào.

Một giây đó, Lục Mặc Thâm mới giật mình nhận ra: không biết anh ta đã thất thủ từ bao giờ.

Có lẽ là khi anh ta đẩy cửa phòng vệ sinh ở Vọng Nguyệt, cô ấy kéo cà vạt anh ta, đè lên người anh ta đòi hôn.

Có lẽ là khi cô ấy mặc quần cụt bóp ngực mình ở đại học Lan Ly.

Có lẽ là khi anh ta về nhà học Lâm, nhìn thấy cha Lâm, mẹ Lâm.

Hoặc cũng có khi là..

Lúc cô ấy hôn anh ta, tim đập thình thịch.

Đã rơi vào tình yêu ngay khi đó.

“Bên phía Lê Duyệt Tư, anh tính giải quyết ra làm sao?”

Cuối cùng Quan Triều Viễn vẫn nói đến vấn đề này.

Bắt tay chống lại Lê Duyệt Tư, chẳng khác nào chống lại nhà họ Lê.

Cho dù Lê Duyệt Tư ở trong nhà họ Lê không được cưng chiều gì, nhưng chỉ cần cô ấy còn mang họ Lê, coi như là vì mặt mũi nhà họ Lê, nhà họ Lê nhất định sẽ bảo vệ cô ấy.

Điểm này, không thể nghỉ ngờ.

“Hai ngày nữa tôi sẽ về thủ đô một chuyến, tuyên bố từ hôn”

Lúc Lục Mặc Thâm nói lời này, giọng điệu lãnh đạm, cũng tuyệt đối cắt đứt quan hệ.

“Nhìn thế này, anh chắc chắn muốn đấu tranh với nhà họ Quan sao?”

“Nói hay ghê làm như anh muốn duy trì hòa bình ngoài mặt với nhà họ ấy, động vào người phụ nữ của tôi, không dễ thoát vậy đâu”

Quan Triều Viễn ghét bỏ liếc nhìn anh ta: “Sao tôi không biết Lâm Thuý Vân thành người phụ nữ của anh từ lúc nào thế?”

Lục Mặc Thâm âm u ngẩng đầu: “Lập tức là được”

“Lập tức là được?”

Lục Mặc Thâm không nhịn được nhíu mày: “Y của sếp lớn Lục là tính tiền trảm hậu tấu à?”

Lục Mặc Thâm đứng lên luôn: “Không khác, lần này tôi đến, là muốn thương lượng với anh về chuyện “Đại Mộng Vô Song”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3021


Chương 3021

“Kịch bản phim tôi còn chưa xem, không có quyền phát ngôn”

“Tôi mới gặp Phương Trí Thành có một lần, liên quan đến phần diễn của Lê Duyệt Tư, đề nghị của anh ấy là lưu trữ lại rồi phát lại theo kỳ”

Lục Mặc Thâm phải đặc biệt đi tìm hiểu mới biết, yêu cầu anh ấy huỷ bỏ toàn bộ phần diễn đó.

Phương Trí Thành nghe thế, trái tim liền lạnh ngắt.

Dù sao thì “Đại Mộng Vô Song” là bộ phim mà anh ấy đã chuẩn bị thật lâu.

Ban đầu khi bàn chuyện ký hợp đồng với tác giả Kiều Uyển Uyển, mất không ít sức lực.

Mặc dù Kiều Uyển Uyển này không phải là tác giả gì lớn, nhưng lập trường lại kiên định cực kỳ.

Cô ấy yêu cầu giữ y nguyên nguyên tác, nếu chọn phải diễn viên không đúng khẩu vị, dù có là diễn viên lớn như thế nào, cô ấy cũng không ký hợp đồng này.

Vất vả mãi mới ký được hợp đồng, kịch bản lại phải thay đối tới lui, cuối cùng mới đạt đến trạng thái lý tưởng, Bây giờ tự dưng bảo không quay nữa, Phương Trí Thành bày tỏ, không cách nào chấp nhận nối Vì thế khi trợ lý Liễu uyến chuyến chuyến lời tập đoàn nhà họ Lục muốn phong sát toàn diện Lê Duyệt Tư: Phương Trí Thành liền đến tìm Lục Mặc.

Thâm, nói với anh ta hai chữ “Phong sát”

Muốn đánh một người xuống mười tám tầng địa ngục, trước tiên cần đưa kẻ đó lên thiên đường.

Chỉ khi đó, lúc mà ngã xuống, mới càng ngã thảm hại hơn Ban đầu Lê Duyệt Từ nhận vai diễn này, tuy giá trị nhan sắc thì phù hợp, nhưng mà kỹ năng diễn xuất không qua được ai Đặc biệt là giai đoạn kết thúc sang hậu kỳ, diễn ẩu cực kỳ, cơ hồ tất cả tâm trạng đều dùng trợn trắng mắt lên để diễn tả.

Vui bưồn khổ đau thì trợn hết mắt lên giải cả đều phải cất ghép chỉnh sửa lại, chín phần diễn đều dùng đến thế thân Ở thời đại này, mắt người xem đều sáng như sao.

Đặc biệt, khi mà một đống vai phụ đều diễn xuất đỉnh cao, thì nhân vật kia càng ngu muội dốt nát.

Đối với đề nghị của mọi người, vậy mà Lục Mặc Thâm lại đồng ý rồi, mà nguyên nhân quan trọng nhất trong đó chính là Tô Lam cũng tham gia vào trong đó với vai trò trợ lý công việc.

Quan Triều Viễn nhìn ra ngoài cửa sổ: “Em sắp xếp là được rồi.”

Lục Mặc Thâm gật đầu: “Nhưng mà trước khi đến thủ đô, em cần Tô Lam giúp em vài việc”“

Quan Triều Viễn quay đầu, sắc mặt không có vẻ gì là giận: “Em là được một tấc lại muốn tiến thêm một thước”

Lục Mặc Thâm nhếch môi cười: “Không đúng, cái này em gọi là đôi bên cùng có lợi Đại sảnh khách sạn Vọng Nguyệt.

Tô Lam túm Lâm Thúy Vân từ trong xe †axi ra ngoài.

Lâm Thúy Vân quay đầu nhìn thoáng qua phía sau mình, vô cùng nghỉ ngờ mở miệng hỏi “Tô Lam, cậu đưa mình tới nơi này làm gì?

Tô Lam cân nhắc một chút, nói “Nam thần của cậu nói với mình, có người muốn gặp cậu, để mình đưa cậu tới đây”

Nói xong lời này, cô lập tức dẫn Lâm Thúy Vân vào bên trong khách sạn: “Hẹn ở phòng tiệc trên tầng sáu, cậu nhanh chóng qua đó đi”

“A, gặp mặt chỉ để thấy mặt thôi, cần gì phải thần thần bí bí như vậy, thật là!”

Tuy rằng ngoài miệng Lâm Thúy Vân than vấn, nhưng mà bước chân lại vô cùng nghe lời mà đi về phía trước.

Người khác không nói, nhưng mình vẫn nên cho nam thần của mình mặt mũi.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3022


Chương 3022

Khi cô ấy rời khỏi thang máy, rất nhanh đã bước tới cửa phòng tiệc.

Nhưng khiến cho cô thấy ngoài ý muốn chính là một đường đi này lại không hề có một bóng người nào cả.

“Xin hỏi một chút, có người ở đây không?”

Lâm Thúy Vân đẩy cửa phòng thành một chỗ trống nhỏ, hô hai tiếng.

Thấy không có ai đáp lại, cô trực tiếp đẩy hết cửa ra.

Sau đó, trên đầu “bùm bùm” rơi xuống vô số bóng vải nhiều màu, bên trong chứa thuốc màu Bóng này chuẩn xác rơi toàn bộ trên thân thể cô, không chỉ khiến quần áo cô dính màu mà còn dính hồ, vô cùng ghê tởm.

Con mẹ nó, nhàm chán như vậy!

Lâm Thúy Vân vô cùng căm tức, thấp giọng chửi một tiếng, xoay người liền chạy vào trong nhà vệ sinh.

Cô ấy dùng sức đẩy.

Cái quỷ gì vậy? Sao cửa nhà vệ sinh nữ lại bị khóa rồi?

Lâm Thúy Vân chỉ có thể quay đầu lại, rối rằm nhìn cánh cửa đang đóng lại của nhà vệ sinh nam đối diện: “Mặc kệ, phải rửa hết mấy cái dơ dáy ghê tởm này đã rồi nói saul”

Lâm Thúy Vân xoay người vọt vào nhà vệ sinh nam.

Cô ấy đứng bên cạnh bồn rửa tay, không ngừng cọ rửa những thứ bẩn thỉu trên người này.

Cô ấy vừa cọ vừa căm tức nói “Thật là, rốt cuộc là ai vậy? Nhàm chán như vậy mới chơi cái trò đùa dai này”

Co đến môt nửa, cô giống như nghe được bên trong của gian cách vách truyền đến động Tĩnh quỷ dị Hai ngày trước gặp chuyện ngoài ý muốn còn khiến trong lòng cô ấy cảm thấy sợ hãi, cho nên sau đó Lâm Thúy Vân có thêm sự cảnh giác, một chút động tĩnh liền khiến cho lòng cô ấy vang lên hồi chuông cảnh báo lớn.

Cô ấy thậm chí không kịp rửa những thứ còn lại trên người, theo bản năng lấy ba lô chạy ra ngoài.

Nhưng khi cô ấy vặn nắm cửa mới phát hiện cửa căn bản không mở được.

Hôm nay làm sao vậy? Gặp quỷ rồi à?

Lâm Thúy Vân chỉ có thể xoay người, gắt gao.

dựa lưng lên trên cửa, hoảng sợ vô cùng, trừng mắt nhìn cửa nhà vệ sinh còn đang rung động, vang lên tiếng động.

Cô ấy kiên trị, cố gắng can đảm đi tới bên kia.

“Cốc cốc cốc!”

Chỉ có chính cô ấy biết, khi gõ cửa, ngón tay đều đã run rẩy rồi “Này, xin hỏi bên trong có người không?”

Phía sau, bên trong căn phòng cách vách càng thường xuyên truyền đến động tĩnh hơn.

Lâm Thúy Vân lập tức sốt ruột: “Bên trong có người hay không? Có người thì làm ơn nói ra tiếng, đừng làm tôi sợi Tôi nói cho cậu biết, nếu tôi bị dọa sợ thì sẽ ra tay… A a al”

Âm thanh của cô ấy còn chưa dừng, cửa phòng cách vách đột nhiên bị người đẩy ra Lâm Thúy Vân trực tiếp bị dọa cho hồn phi phách tán.

Cô ấy nhanh chóng ôm đầu ngồi chồm hổm dưới đất, lớn tiếng kêu to: “Cô cứ như vậy xông vào nhà vệ sinh nam, người nên sợ hãi phải là tôi mới đúng chứ?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3023


Chương 3023

Một âm thanh châm chọc quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu.

Lâm Thúy Vân theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện người đứng ở trước mặt mình lại là.. Lục cầm thứ?

Biểu cảm trên mặt Lâm Thúy Vân cứng đờ, vội vàng đứng lên.

Bộ dạng hồn phi phách tán vừa nấy lập tức biến mất không thấy, giờ phút này cô ấy tức giận chỉ trích: “Lục Mặc Thâm, anh có lâm hay không vậy?

Trốn ở chỗ này dọa người!”

Một tay Lục Mặc Thâm chống khung cửa, ánh mắt thản nhiên: “Bác gái Lâm, nơi này là nhà vệ sinh nam, cô đột nhiên xông vào còn biến thành bộ dạng nhiều màu sắc như vậy, hiện tại lại đổi thành tôi dọa người rồi?

Cái gì mà nhiều màu sắc?

Lâm Thúy Vân sửng sốt nhìn mình ột chút, cúi đầu Quả nhiên phát hiện ra áo sơ mi trắng của mình đã bị nhiễm đủ loại màu sắc, thậm chí ngay cả trên tóc cũng dính các loại thuốc nhuộm đủ màu Ngay lúc này nếu so sánh với bộ dạng của Lục Mặc Thâm thì cô ấy quả thật có hơi dọa người “Hiện tại cô đã dọa tôi, cô tính bồi thường như thế nào?”

Lục Mặc Thâm nhìn cô ấy, đáy mắt biểu thị sự khó hiểu.

Lâm Thúy Vân bị anh ta nhìn đến mức da đầu run lên, dường như là theo bản năng lùi về sau hai bước.

Ánh mắt này thật sự rất quen thuộc.

Người kia mỗi lần khi bị phá hỏng chủ ý cũng sẽ lộ ra ánh mắt như thế này.

“Cái đó, hiện tại nó không phải trọng điểm.

Trọng điểm là hai chúng ta bị nhốt rồi, chẳng lẽ anh không nghĩ trước hết phải nghĩ biện pháp để chúng ta ra khỏi nơi này mới nói chứ?”

Lục Mặc Thâm từng bước đến Lâm Thúy Vân chỉ có thể lùi về sau từng bước một Cho đến tận khi thắt lưng đụng vào bồn rửa tay, không thể lùi được nữa.

Anh ta cúi đầu nhìn chằm chằm đôi môi đỏ mọng của cô ấy: “Tôi vui vẻ thì biết đâu sẽ tìm người đến đây cứu chúng ta ra ngoài”

Lâm Thúy Vân chỉ cảm thấy những lời này có vấn đề gì đó.

Cô ấy lau mồ hôi lạnh đang rơi không ngừng trên trán: “Vậy, vậy anh nói xem làm sao mới có thể khiến anh vui vẻ?”

“Hiện tại tôi liền nói cho cô”“

“Ưm.

Đôi mắt của Lâm Thúy Vân trừng thành hình tròn.

Bởi vì sau khi Lục Mặc Thâm nói xong câu nói đó xong đã lập tức hôn lên môi cô ấy.

Con mẹ nó, cô ấy sao lại càng ngày càng ngon miệng như vậy?

Đây quả thực là không nói một lời liền chiếm tiên nghi!

“Khốn nạn, anh buông, buông ra!”

Trong não Lâm Thúy Vân trống rỗng, Nụ hôn đầu tiên, thứ hai, thứ ba của cô ấy đều bị tên cầm thú Lục Mặc Thâm này cướp đi toàn bộ, Lâm Thúy Vân chỉ có thể liều mạng dùng tay đánh anh ta.

Nhưng Lục Mặc Thâm đang thấy vui vẻ, làm sao có thể buông cô ấy ra?

Rõ ràng hai tay vừa thu lại đã trực tiếp ôm lấy cô ấy, đặt cô ấy ngồi trên bồn rửa tay.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3024


Chương 3024

Một tay ôm, một tay chế trụ cổ tay cô ấy, làm cho cô ấy căn bản không có chỗ trốn.

Không biết qua bao lâu, Lục Mặc Thâm rốt cuộc cũng buông cô ấy ra.

Cô ấy lắc đầu, cuối cùng mới hoàn hồn.

Cô ấy nhìn Lục Mặc Thâm, sau khi trở lại chỗ cũ anh ta còn cắn môi nữa chứ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Thúy Vân nháy mắt đỏ bừng, đầu như muốn bốc khói đến nơi.

“Lục Mặc Thâm, cầm thú nhà anh, anh có biết loại hành vi này của anh gọi là chơi xấu không?”

Lâm Thúy Vân vừa tức vừa xấu hổ “Nhưng mà biếu cảm vừa rồi của cô cũng nói cho tôi biết, cô hình như cũng rất thích”

Khuôn mặt của Lâm Thúy Vân trong nháy mắt đỏ ra máu “Anh thúi lắm!”

Cô ấy đẩy mạnh Lục Mặc Thâm ra, nhảy xuống từ bồn rửa tay, liều mạng lau miệng mình.

“Tôi cảnh cáo anh, tuy rằng tôi đáp ứng với anh giả thành tình nhân, cũng…cũng đồng ý sẽ có.

một chút hành động thân mật, nhưng mà chỉ giới hạn khi có mẹ tôi ở đây. Hành động của anh bây giờ được coi là lưu manh đùa giỡn đấy, anh biết không hả?”

“Cho nên?” Giáo sư Lục sau khi ăn xong đậu hũ, tâm tình cũng không tệ lắm, vui vẻ nhìn cô.

Lâm Thúy Vân nhíu mày nhớ tới đề nghị lúc trước của Tô Lam.

Dù sao chuyện này sớm muộn gì cũng phải chọc thủng, không bãng nhân cơ hội ngày hôm nay nói cho rõ ràng hết.

“Lục cầm thú, tôi nói thật cho anh biết đi, thật ra tôi đã sớm có người mình yêu rồi!”

Lâm Thúy Vân tự tin nói Ánh mắt Lục Mặc Thâm nháy mắt tối sầm lại, khóe miệng gợi lên một độ cong lạnh lẽo: “Vậy sao?”

“Đương nhiên rồi. Cho nên phiền anh chú ý hành vi của mình một chút, miễn cho người trong lòng tôi hiểu lâm”

Đầu ngón tay thon dài của Lục Mặc Thâm nhẹ nhàng gõ trên khung cửa: “Vậy cô nói xem, là ai có thể khiến cho cô xem trọng như vậy?”

Tuy rằng miệng nói như vậy, nhưng hiện giờ ý nghĩ trong đầu anh ta chỉ có: Làm thế nào mới có thể lặng yên không một tiếng động thu thập người kia?

Lâm Thúy Vân có chút không biết nên nói làm Sao: ‘Tôi nói cho anh biết, anh cũng đừng không tin, Tôi nói thật, người tôi yêu chính là nam thần nhà vệ sinh”

…Cái tên thật đặc biệt” Lục Mặc Thâm luôn luôn làm mặt lạnh lúc này cũng có một vài biểu cảm thể hiện sự buồn bực.

“Tên nam thần của tôi đương nhiên đặc biệt, loại dế chũi như anh sao có thể hiểu được chứ?”

Nhắc tới nam thần nhà vệ sinh của mình, hai mắt của cô ấy liền mở to như hai quả đào vậy: “Để tôi nói tiếp nè. Thật ra tôi đã làm một chuyện có lỗi với anh ấy. Nếu không phải lúc trước tôi lấy gạt tàn đánh anh ấy, có lẽ anh ấy cũng không lâu như vậy mà không đến tìm tôi..”

Không đúng!

Ánh mắt Lục Mặc Thâm nhíu lại: “Cô nói cái gì?”

Lâm Thúy Vân tức giận đẩy tay anh ta ra: “Ai da, còn không phải là lúc trước sao. Tôi bị Tô Bích Xuân ra tay trong rượu, ý thức mơ hồ. Tôi nghĩ rằng anh ấy muốn chiếm tiện nghi của tôi nên liền đánh anh ấy một cái… Này, Lục cầm thú, biểu cảm của anh sao kỳ quái như vậy, anh đang cười cái gì? Nam thần của tôi tốt đến mức khiến anh cười như vậy sao?”

Lục Mặc Thâm ở phía sau ôm bụng, suýt chút nữa cười ra nước mắt.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3025


Chương 3025

Hóa ra nam thần nhà vệ sinh Lâm Thúy Vân tâm tâm niệm niệm lại chính là anh ta!

Anh ta nhất định bị điên rồi Dù sao lúc trước Quan Triều Viễn từng nói với anh ta rằng, hình như Lâm Thúy Vân đã có người mình thích Lúc nghe thấy vậy, tâm tình của anh ta không tốt chút nào.

Kết quả nói chuyện nửa ngày, vậy mà anh ta lại tự ăn dấm chua của chính mình Lâm Thúy Vân cau mày, nói chuyện hơi nhớn nhác: Này, Lục cầm thú, tôi cảnh cáo anh, nếu anh còn tiếp tục cười nữa, tôi sẽ thật sự tức giận đó!

Chuyện tình yêu của tôi đáng để anh cười như vậy sao? Anh đó!”

Lục Mặc Thâm đang cố gắng bình phục tâm Tình của mình.

Rất nhanh, anh ta liền khôi phục bộ dạng cao quý lãnh diễm của mình trước kia: “Nhìn dáng vẻ của cô, hẳn là rất thích người đó… nam thần nhà vệ sinh?”

Lâm Thúy Vân dường như không hề do dự mà gật đầu: “Đúng rồi, lúc trước khi bị động tay chân vào trong rượu, tôi nhất thời mơ hồ, không thấy rõ diện mạo của anh ấy. Sau đó tôi đến khách sạn Vọng Nguyệt xem lại camera cũng không thấy”

Đầu Lục Mặc Thâm không nhịn được mà xuất hiện vạch đen.

Cô ấy đương nhiên không thể xem lại camera rồi Anh ta đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Lục thị, không những bị một người phụ nữ cưỡng hôn mà cuối cùng còn bị trúng một cái gạt tàn.

Tình huống mất mặt như vậy, anh ta sao có thể cho người khác nhìn thấy được?

Lục Mặc Thâm nghĩ, sau đó lại đi vài bước về phía Lâm Thúy Vân.

Bức thẳng cô đến một góc chật hẹp.

“Tôi hỏi cô, nếu cho cô một cơ hội được nhìn thấy anh ta một lần nữa, cô muốn nói cái gì?”

Lâm Thúy Vân nghiêng đầu, cô ấy suy nghĩ một chút: “Đương nhiên chính là…

Quan hệ một lần nữa?

Không nên không nên, cái này hình như hơi rõ ràng quá?

Không đúng, cô ấy nói nhiều với Lục cầm thú như vậy làm gì?

“Anh ngậm miệng lại! Đây là chuyện của tôi, vì sao phải nói cho anh biết? Anh vẫn nên nhanh chóng nghĩ biện pháp cho chúng ta ra ngoài đi” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Trước khi ra ngoài, thật ra tôi có thể thỏa mãn tâm nguyện gặp nam thần của cô”

Lục Mặc Thâm cúi đầu nhìn cô. Lâm Thúy Vân khiếp sợ vô cùng: “Anh, anh biết anh ấy là ai sao?”

Lục Mặc Thâm không nói chuyện, mà cầm lấy cổ tay cô ấy, dẫn cô ấy cùng nhau chen vào một cái nhà vệ sinh Anh ta ngồi xuống trước, sau đó nhẹ nhàng đặt Lâm Thúy Vân ngồi yên trên đùi của anh ta, hai người mặt đối mặt Bàn tay to của Lục Mặc Thâm vừa thu lại, khoảng cách của hai người vô cùng gần.

Không khí trong nháy mắt như đọng lại Lâm Thúy Vân ngơ ngác nhìn anh ta Con mẹ nó!

Cảnh tượng này vì sao lại quen thuộc như vậy?

Lục Mặc Thâm ngẩng đầu nhìn chằm chẳm cô ấy: “Vị tiểu thư này, nơi này chính là nhà vệ sinh nam, không phải cô đã đi nhầm rồi chứ?”

Một tiếng “Âm” vang lên.

‘Sâu bên trong đại não giống như có một quả bom đột nhiên nổ tung, nổ đến mức Lâm Thúy Vân cảm thấy đầu váng mắt hoa.

Vì sao những lời này cũng quen thuộc như vậy?

Thậm chí ngay cả âm điệu cũng.

Lâm Thúy Vân kích động muốn đứng lên: “Lục Mặc Thâm, anh không phải điên rồi chứ? Anh buông”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3026


Chương 3026

Lục Mặc Thâm lại dùng sức, một lần nữa túm cô ấy ngồi xuống.

Sau đó cởi cà vạt của mình ra, chậm rãi buộc lấy cổ của cô ấy, tay phải nhẹ nhàng kéo cà vạt.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Thúy Vân ngoan ngoãn đưa đến, Lục Mặc Thâm nhẹ nhàng hôn lên.

Lâm Thúy Vân chỉ cảm thấy trong đầu hỗn loạn.

Lúc này đây, không ai động tay chân gì vào trong đồ uống của cô ấy.

Nhưng cô ấy vẫn cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, tim đập gia tốc.

Khi tình yêu trở nên nồng đậm, Lục Mặc Thâm trực tiếp ôm lấy cô ấy đặt trên tường.

Bốn mắt nhìn nhau, trong không khí giống như có dòng điện chuyển động.

Trong đầu Lâm Thúy Vân trống rỗng.

Xong đời, vậy mà cô ấy bị điện giật rồi Con mẹ nó, mình vậy mà bị Lục Mặc Thâm giật điện!

“Xin chào, cô gái nhỏ trong nhà vệ sinh của tôi”

Đôi môi mỏng của Lục Mặc Thâm hé ra đóng lại, cúi đầu nói ra vài từ.

Lâm Thúy Vân hoàn toàn mê mang Con mẹ nó!

Sau đó trong đầu cô ấy ngoại trừ từ con mẹ nó thì cũng không còn từ nào khác.

Làm sao có thế?

Trên thế giới này sao có thể có chuyện trùng hợp như vậy?

Nam thần nhà vệ sinh của cô ấy vậy mà là Lục Mặc Thâm, ông trời đang đùa giốn cô ư?

Chẳng lẽ thầy tướng số ven đường nói “xa tận chân trời” chính là ý này?

Nhìn thấy bộ dạng Lâm Thúy Vân trợn mắt há hốc mồm, tâm tình Lục Mặc Thâm vui vẻ Lâm Thúy Vân ngơ ngác nhìn anh ta “Nam thần nhà vệ sinh?”

“Lúc trước cô nói…hai người đã quan h Lâm Thúy Vân ngây ra như phông, gật đầu, nhưng sau đó lại lập tức lắc đầu thật mạnh “Tôi…tôi không biết”

Bởi vì ngày đó, sau khi cô ấy tỉnh táo lại thấy mình đang nằm trên giường khách sạn.

Hơn nữa ngoại trừ áo choàng của khách sạn cũng không có cái gì nữa.

Nhìn thấy cảnh tượng cho rằng mình đã quan hệ rồi Hơn nữa cô ấy còn cố tình tìm hiểu trên Google. Ai cũng nói lần đầu tiên sẽ rất đau, hơn nữa non nửa tháng cũng không thể đi đường tự nhiên được cô ấy đương nhiên Nhưng Lâm Thúy Vân tỏ vẻ cô ấy không hề cảm giác được những thứ đó.

Dù sao ngày hôm sau, khi cô ấy ở trong phòng huấn luyện luyện múa còn có thể trực tiếp dạng thẳng chân ra.

Lúc đó Lâm Thúy Vân Nghĩ, có khi nào là khi cô ấy luyện múa trước kia đã vô tình xé rách?

Cho nên không có máu cũng không đau?

Nhưng mà sau đó cô ấy vẫn hơi lo lẳng, còn lén lút chạy đến nhà thuốc mua thuốc tránh thai khẩn cấp.

Sau đó, cô gọi điện thoại cho Tô Lam nói mình hẳn là đã có quan hệ rồi.

Lâm Thúy Vân ngây ra như phông nhìn biểu cảm của Lục Mặc Thâm: “Chẳng lẽ chúng ta còn chưa quan hệ?”

Nhìn thấy cô ấy như vậy, đột nhiên Lục Mặc Thâm cảm thấy hơi đau đầu.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3027


Chương 3027

Cô ấy ở phương diện này quả thật ngốc nghếch đến độ khiến người khác giận sôi máu Lúc đó anh ta bị gạt tàn ném vào đến mức đầu váng mắt hoa, cả đầu đều là máu, sao có thể có tâm trạng đi quan hệ với cô ấy chứ?

Hơn nữa, quan trọng nhất chính là hai người bọn họ đã náo loạn đến mức vô cùng không thoải mái ở bữa tiệc đính hôn của Cố Đức Hiệp.

Mình của lúc đó sao có thể đi quan hệ với cô ấy được chứ?

Ánh mắt Lục Mặc Thâm chợt lóe: “Ngày đó não tôi bị cô đánh đến mức chấn động, tôi cũng không nhớ rõ lắm. Bằng không như thế này đi, chúng ta ôn lại một chút, nói không chừng cô có thể nhớ lại đó.”

Ôn lại?

Lâm Thúy Vân không kịp phản ứng lại đã lập tức bị túm ra khỏi nhà vệ sinh.

Nhà vệ sinh vốn bị khóa dễ dàng bị anh ta mở ra.

Lục Mặc Thâm nắm tay cô ấy, cứ như vậy trực tiếp đi ra ngoài.

Cho đến khi hai người vào trong thang máy, Lâm Thúy Vân mới ý thức được anh ta nói “ôn lại một chút” là có ý gì Khuôn mặt cười nháy mắt đỏ lên.

Cô ấy liều mạng bỏ tay Lục Mặc Thâm ra: “Tên khốn không biết xấu hổ, ai muốn ôn lại với anh! Anh buông tay tôi rai”

Khóe miệng Lục Mặc Thâm nhếch lên, tay phải trực tiếp đẩy cô vào vách tường: “Qủa ớt nhỏ, tôi nhớ rất rõ ràng cô vừa nói ban nấy. Cô nói nếu cho cô một cơ hội gặp lại nam thần một lần nữa, cô đã tính rất tốt rồi, quan hệ với anh ta một lần nữa!”

Lâm Thúy Vân nghe vậy lập tức trợn tròn mắt: “Con mẹ nó, độc thoại nội tâm của tôi mà anh cũng có thể nghe thấy sao?”

Ánh mắt Lục Mặc Thâm nhíu lại: “Xem ra tôi đoán đúng rồi.”

Lâm Thúy Vân mới phản ứng lại kịp, mình bị lừa rồi.

“Tên khốn nhà anh!”

“Là nam thần của cô, tôi cảm thấy rằng thỏa mãn sự chờ đợi của cô gái nhỏ là chuyện vô cùng quan trọng. Bây giờ là thời gian tốt nhất rồi, đêm nay nhé?”

“Đêm nay có anh mới thỏa mãn!”

Khi cửa thang máy mở ra, Lâm Thúy Vân chỉ có thể tức giận mắng một tiếng.

Gương mặt của cô lập tức đỏ bừng, đỉnh đầu bốc hơi, một đường chạy như điên ra ngoài. Chỉ còn lại Lục Mặc Thâm đứng đó, cười đến mặt co lại, tâm tình vô cùng tốt đi theo ra ngoài.

Cách đó không xa, trong quán cà phê ở đại sảnh, Quan Triều Viễn và Tô Lam yên lặng ngồi phẩm trà.

‘Vừa thấy Lâm Thúy Vân mang vẻ đỏ bừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn lao ra, Quan Triều Viễn nhíu mày: “Xem ra đã rơi vào tay giặc rồi “Cái gì?”

Tô Lam theo tâm mắt của anh nhìn qua.

Cô thấy Lục Mặc Thâm hai tay xỏ túi quần, khóe miệng nhếch lên sung sướng, ngay cả trong ánh mắt cũng tràn đầy tươi cười Như vậy rõ ràng chính là bộ dạng yêu đương phơi phới “Thật sự kỳ quái Tô Lam không khỏi nhíu mày.

Chẳng lẽ Thúy Vân chưa nói thẳng cho giáo sư Lục sao?

Theo đạo lý mà nói, lấy tính cách của Lâm Thúy Vân nên sớm nói thẳng mới đúng chứ?

Nhưng mà nhìn bộ dạng vui sướng của giáo sư Lục, chẳng lẽ căn bản anh ta không để ý đến việc Lâm Thúy Vân thích người khác sao?

“Được rồi, chuyện của người khác đừng để bụng như vậy”
 
Back
Top Dưới