Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2987


Chương 2987

“Tất nhiên rồi, chắc cô cũng không muốn ngày nào cũng bị mẹ cô ép cô như vậy đâu nhí, hay là hai chúng ta lập một mối quan hệ hợp tác đi, sau này khi ở trước mặt mẹ của cô, chúng ta cứ thể hiện như kiểu rất nồng ấm, giống y như’ người yêu vậy đó, như vậy thì cô sẽ không bị mẹ cô căn nhắn nữa, thế nào?”

Không biết tại sao, tự dưng Lâm Thuý Vân lại cảm thấy đề nghị của Lâm Mặc Thâm vô cùng có sức thuyết phục.

Thậm chí cô ấy còn suy nghĩ rất nghiêm túc trong vòng mười giây: “Anh… muốn giúp tôi thật sao?”

Ánh mắt của tên cầm thú họ Lục kia vô cùng chân thành: “Nếu không thì sao, dù sao thì không phải ai cũng có thể có được nụ hôn của tôi đâu”

“Vậy là cậu đã mơ mơ hồ hồ như vậy rồi bị anh ta làm cho rung rỉnh sao?”

Sau khi nghe xong sự trần thuật của Lâm Thuý Vân, Tô Lam cảm thấy có chút không dám tin tưởng.

Ngược lại là Lâm Thuý Vân đã gật nhẹ đầu với khuôn mặt ngơ ngẩn: “Coi như Lục Mặc Thâm có lương tâm rồi đó, lần đầu tiên anh ta thật sự nghiêm túc muốn giúp mình. Tuy nói là sau khi xuống lầu anh ta đã ôm mình vài lần, cũng hôn mình vài lần, nhưng đó đều là lúc có mẹ mình ở đó, những lúc khác anh †a rất ngoan ngoãn đó”

Tô Lam: “…”

Bảo bối thân yêu của tôi ơi, Thuý Vân ngơ ngơ ngác ngác à, lần này cậu lại bị anh ta bán thêm lần nữa thật rồi, còn đang đếm tiền thay cho anh †a nữa cơ.

Nhưng nói lại thì không ngờ cô nhóc Thuý Vân lại không có trí nhạy bén trong tình cảm đến vậy.

Bình thường nếu một người đàn ông không có đủ sự nhắn nại, e là khó mà có được tâm hôn thiếu nữ của cô ấy.

Muốn có được cô ấy, chỉ dựa vào sự quấn lấy không buông thôi thì không được.

Tên Liễu Minh Hào kia chính là tài liệu giảng dạy phản diện tốt nhất.

Nếu nói đến giáo sư Lục, anh ta tốn hết tâm tư trên người của Thuý Vân, có thể nói là đánh bước nào củng cố bước ấy rồi.

Bồng nhiên, Tô Lam bắt đầu cảm thấy có chút bái phục người đàn ông này rồi: Cũng may là người đàn ông này thích Thuý Vân thật, nếu không một ngày nào đó, có vấn đề gì đó xảy ra giữa hai người bọn họ, e là Thuý Vân không phải là đối thủ của anh ta thôi.

Tô Lam có chút gượng gạo, ho lên hai tiếng “Ừm, Thuý Vân à, nếu cậu không bao giờ tìm thấy nam thần của nhà vệ sinh nam, cậu sẽ thích người khác chứ?”

Vừa nhắc tới chuyện này, bỗng nhiên Lâm Thuý Vân trở nên cau mày nhăn mặ “Mình đang thấy rầu về chuyện này đó, vì chuyện này mà gần đây tâm trạng của mình cứ không được tốt cho lắm, tự dưng mình với tên cầm thú họ Lục kia lại đóng giả làm người yêu của nhau, mình cứ có cảm giác như mình đã phản bội nam thần của nhà vệ sinh vậy đó”

Tô Lam cau mày: Thuý Vân có cảm giác này, chắc không chỉ là vì áy náy đâu nhỉ?

Không lẽ trong tiềm thức của cô ấy, cô ấy cũng… Với giáo sư Lục sao..

“Hay là, mình đề ra cho cậu một ý kiến nha?”

“Ý kiến gì cơ2” Lâm Thuý Vân quay đầu qua với vẻ mặt đầy sự thích thú.

“Ha ha, chắc chắn mấy ngày nay dì Lâm sẽ kêu giáo sư Lục đến nhà cậu suốt, nếu không phải ăn cơm thì sẽ là đến thăm nhà gì đó, còn cậu, cậu cứ tìm cơ hội nói với anh ta, là cậu đã có người mình thích rồi, nếu giáo sư Lục hỏi chỉ tiết thì cậu cứ nói như sự thật”

Lâm Thuý Vân cau mày lại “Làm như vậy ổn thật sao?”

Trong ánh mắt của Tô Lam như có ánh sáng của một chút sự xảo quyệt lướt ngang qua: “Tất nhiên là được rồi, làm như vậy, cậu sẽ không được xem là phản bội nam thần nhà vệ sinh của cậu rồi!”

Vả lại nếu như cô ấy không suy đoán sai thì theo như tính cách của cái tên Lục Mặc Thâm đó, chắc chắn anh ta sẽ moi nam thần nhà vệ sinh gì đó ra cho bằng được.

Đến lúc đó, người mà Thuý Vân tìm rất lâu, nói không chừng anh ta vẫn có cơ hội đấy chứ.

Tô Lam gật gật đầu: “Nếu đến lúc đó có tình huống gì xảy ra, cậu phải nhớ là phải nói cho mình nghe ngay lập tức”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2989


Chương 2989

Một tiếng “rầm” vang lên, sau đầu cô vô cùng đau điếng.

Giây tiếp theo, cả cơ thể Tô Lam mềm nhũn ra, cô bò lên phía trước, nằm đè lên người của Nhan Thế Khải..

Mà ở phía bên kia, sau khi Lâm Thuý Vân bước ra khỏi quán cà phê Thiên Ngọc, cô ấy lái chiếc xe màu đỏ của mình chuẩn bị về nhà.

Ở trước ngã tư đường, cô ấy đang chuẩn bị quẹo qua khúc cua, bỗng nhiên trên đường có một cô gái xông ra.

“Trời ơi!”

Lâm Thuý Vân bị doạ đến giật mình, cô ấy nhanh chóng đạp lấy phanh xe.

Bánh xe ma sát với mặt đường, phát ra âm thanh điếc tai.

May là thể tích của chiếc xe ấy không lớn, đã dừng lại trong khoảng cách ngắn nhất.

Lâm Thuý Vân ngồi trong xe bị doạ đến ngơ ngác, cho đến khi có một giọng nói ai oán điếc tai vọng đến đầu xe: “A, đau quá đi! Chân của tôi, chân của tôi!”

Lâm Thuý Vân hồi thần, nhanh chóng thả lòng dây an toàn ra rồi chạy xuống: “Cô không sao chứ?”

Cô gái đó nhìn có vẻ ở độ tuổi khoảng 20, nhưng khuôn mặt lại hung dữ: “Cô có biết lái xe không vậy? Cô đụng trúng tôi rồi này, đền tiền cho tôi nhanh lên!”

Lâm Thuý Vân nhìn cô ta một lượt từ trên xuống dưới, trên người của người này rất sạch sẽ, vả lại trên đầu xe cũng không có dấu vết trầy xước gì.

Bỗng nhiên sắc mặt của cô ấy trở nên có chút khó coi: “Rõ ràng lúc nấy là đèn xanh, tự dưng cô lại ội ăn vạ mà cô đã cản lại tôi Cô gái ấy vừa nghe đến đây thì phát điên lên.

Cô ta đứng dậy, túm lấy áo của Lâm Thuý Vân ngay lập tức: “Được đấy, bây giờ cô còn muốn tố tôi nữa sao, có phải là cô đã đụng trúng tôi không? Đụng trúng tôi thì cô phải đền tiền, nếu cô không đền tiền, thì chúng ta cùng nhau đến đồn cảnh sát!”

Tính cách của Lâm Thuý Vân thẳng thần, vả lại vô cùng có cảm giác chính nghĩa, thứ mà cô ấy ghét nhất là mấy loại người vô lại ăn vạ này: “Cô buông ra, muốn đến đồn cảnh sát thì chúng ta đến đồn cảnh sát! Trên xe của tôi cũng có camera ghi lại đường đi, để xem sau khi đến đồn cảnh sát ai mới là người chịu thiệt thời!”

Trong chính lúc này, một chiếc xe thương nghiệp màu đen dừng ở phía sau lưng cô ấy.

Mấy người mặc áo vest màu đen cùng với khí thế hung dữ đi hướng tới phía của hai cô ấy.

Cô gái kia vừa nhìn thấy bọn họ, ngay lập tức cô ta chỉ vào Lâm Thuý Vân khóc lớn rồi bắt đầu cáo trạng “Chồng ơi, là cô ta đã đụng trúng em, đụng trúng em còn không đền tiền, còn nói em ăn vạt Bây giờ chúng ta đến đồn cảnh sát ngay thôi!”

Mấy tên vạm vỡ kia xông đến, không nói nhiều lời, bắt lấy cánh tay của Lâm Thuý Vân rồi kéo cô ấy lên xe.

“Thả tôi ra, đám người khốn kiếp này!” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Dù sao thì Lâm Thuý Vân cũng là một cô gái, dù cô ấy có vùng của bọn họ, và c thì cũng không là đối thủ Ýy bị trói lại rất nhanh chóng, Trước khi lên xe, họ còn vứt điện thoại của.

Lâm Thuý Vân ra ngoài.

Chiếc xe thương nghiệp màu đen cũng biến mất nhanh chóng trên ngã tư đường đó.

Tòa trụ sở chính tập đoàn Lệ Thiên.

Trong phòng làm việc của Quan Triều Viễn, Tân Tấn Tài vô cùng lo lắng: “Anh Hai, bên chị dâu đã yên ổn chưa vậy? Em trước giờ chưa từng nhìn thấy bộ dạng tức giận như thế của chị ấy, trước khi đi chị ấy còn hung hăng đạp em một cái, anh xem, cái chân nhỏ bé này vấn còn tím đây nè!”

Quan Triều Viễn trừng mắt nhìn anh ta một cái: “Chắc là muốn đạp cho cậu gãy xương chân đây mà”

“Anh hai, anh cũng nhân tâm thật đấy? Em thấy bây giờ anh vẫn còn yên tâm ngồi đây, có phải anh đã dỗ dành chị dâu rồi hay không?”

Quan Triều Viễn không nói gì.

Ngày hôm đó, anh cùng Tô Lam nói rất nhiều chuyện Mặc dù cô ấy rất đau lòng, nhưng không phải là người không nói đạo lý.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2990


Bản thân giấu cô ấy lâu như thế, cô ấy nóng giân một chút cũng là lẽ đương nhiên.

Vì thế hai ngày nay, chuyện gì anh cũng thuận theo ý cô.

Tính tình tiểu gia hỏa này nhà anh cũng không phải xấu, chắc hôm nay cô cũng nguôi giận rồi Ngay sau đó, Quan Triều Viễn liền cầm điện thoại lên, nhấn số của Tô Lam.

Trong nháy mắt truyền đến một giọng nói lạnh lùng của con gái “Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi đã tất máy”

Quan Triều Viễn liền nhíu mày.

Tắt máy?

Lẽ nào tiểu gia hỏa nhà anh vẫn còn đang giận sao?

Lúc trước Lục Anh Khoa đưa người đến quán cà phê Thiên Ngọc, nói là đến gặp Lâm Thúy Vân.

Quan Triều Viễn lại nhấn số gọi cho Lâm Thúy Vân.

Kết quả y như trước, tắt máy.

Sao cả hai người đều tắt máy thể nhỉ?

‘Sắc mặt Quan Triều Viễn trầm xuống.

Tân Tấn tài đứng bên cũng nhận ra sắc mặt của Quan Triều Viễn không bình thường, anh ta vội vàng đứng dậy: “Anh hai, có chuyện gì thế?”

Quan Triều Viễn không nói gì, mà nhấn số điện thoại của người thứ ba.

Rất nhanh đã có tín hiệu.

Đầu dây bên kia chuyền đến âm thanh thản nhiên của Lục Mặc Thâm: “alo?”

“Sau khi Tô Lam và Lâm Thúy Vân gặp nhau ở quán cà phê Thiên Ngọc, điện thoại của cả hai người đều tắt máy”

Quan Triều Viễn vừa dứt lời, Lục Mặc Thâm vừa chuẩn bị vào nhà thay giày, sắc mặt anh ta trầm xuốn/ “Ý gì vậy?

“Chuyện mà anh làm ra, đừng có làm tổn thương người vô tội, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không tha cho anh đâ Lục Mặc Thâm đột nhiên như ý thức đi đó, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi kia lập tức tối săm lại: “Tôi lập tức đến đây”

Còn chưa dứt lời anh ta đã lao ngay ra ngoài.

Chỉ trong chốc lát, từ trong ga-ra chiếc Rolls-Royce lao vụt ra ngoài Mấy ngày nay, Lê Duyệt Tư ở thủ đô làm ra không ít chuyện mờ ám.

Bởi vì áp lực của Lục Gia, Lục Mặc Thâm nếm không ít nỗi cực khổ. Chẳng qua anh ta cũng chỉ làm nơi cho Lê Duyệt Tư trút giận, không hề trách cô ấy.

Nhưng, nếu đúng như những gì Quan Triều Viễn nói, cô ấy dám bắt tay tiếp cận Lâm Thúy Vân và Tô Lam, Vậy thì những tình cảm còn lại trước.

kia của bọn họ, cũng sẽ coi như biến mất “Đừng Khi Tô Lam mở to đôi mắt, cô cảm thấy đầu như muốn nổ tung ra vây.

Cô mơ hồ nhớ lại, có người ở phía sau cô ngấm ngầm dùng gậy đập một cái Lúc này, cô đang năm trên một chiếc giường mềm mại trong khách sạn.

Trên người đắp một mảnh vải tơ lụa.

“Aiyaa..”

Cô theo bản năng đỡ lấy gáy mình, sau đó lờ mờ mở mắt ra.

Lộ ra một gương mặt tuấn tú lọt vào trong Tầm mắt cô, đôi tay mảnh khảnh đang đặt lên eo cô.

Sau khi nhận ra khuôn mặt này thuộc về ai, Tô.

Tô Lam mở mắt ngay lập tức.

Gần như theo bản năng mà hoảng sợ hét lên.

Khúc Thương Ly?

Trong đầu của Tô Lam chỉ có âm thanh ong ong, cô vội vàng ngồi dậy.

Nhưng sau khi ngồi dậy, cô bị cảnh tượng trước mắt làm cho sốc đến mức không nói được dì.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2991


Chương 2991

Khuôn mặt diễm lệ kia bỗng chốc trở lên trắng bệch Trên chiếc giường mềm mại, Khúc Thương Ly yên lặng ngủ say, tấm vải lụa đang đắp ngang hông, trên người anh ấy không mặc quần áo.

Mà phía dưới chăn…

Trong phòng, không khí lạnh như băng k*ch th*ch làn da của cô nhắc nhở cô, chính trên người mình cũng đang đắp mảnh vải như thế Tô Lam vội vàng cầm lấy chăn, ngay cả hô hấp cũng phát run.

Đây.. đây rốt cuộc là chuyện gì thế này?

Khúc Thương Ly lúc này còn đang ngủ say.

Hai mắt anh ấy nhằm nghiền, mặc dù là nghe thấy tiếng thét chói tai của Tô Lam, cũng không có dấu hiệu tỉnh lại Tô Lam xém chút nữa ngã xuống đất, luống cuống đem quần áo mặc vào.

Toàn bộ quá trình, chân tay cô đều phát run.

Rốt cuộc là ai muốn hãm hại cô?

Là Tô Bích Xuân?

Hay là Liễu Minh Hoa?

Hay là…

Luống cuống tới mức tay đang cài khuy áo liền dừng lại trong giây lát, sâu thẳm trong não Tô Lam liền lóe lên một cái tên Chẳng lẽ là Lê Duyệt Tư?

Lẽ nào do Lục Mặc Thâm từ hôn giống như cong rơm cuối cùng b*p ch*t con lạc đà?

Cho nên Lê Duyệt Tư bắt đầu làm loạn?

Nếu đúng là như vậy, Lâm Thúy Vân chắc hẳn cũng đang gặp nguy hiểm?

Tô Lam không tìm thấy điện thoại của mình đâu, chỉ có thể chạy thật nhanh về phía cửa.

Ngay khi ngón tay vừa chạm vào nắm cửa. Cô cơ hồ nghe thấy có âm thanh bàn tán từ bên ngoài truyền tới. Cảnh giác ngăn cô mở cửa lại Cô kiễng chân lên, qua mắt mèo trên cửa, cô nhìn thấy quang cảnh bên ngoài có đến hai mươi mấy phóng viên đang ngồi đó. Mọi người đều cầm súng dài và đại bác ngắn trên tay, nhìn thẳng vào cổng, như một thợ săn đang chờ con mồi Đáng chết!

Nhất định là Lê Duyệt Tư!

Cô ta lợi dụng Nhan Thế Khải để lừa mình, sau đó lợi dụng Khúc Thương Ly để tạo scandal.

Nói cho cùng, Nhan Thế Khải cũng thuộc đám nhà giàu, nhưng lại kém ảnh hưởng hơn so với Khúc Thương Ly.

Quá quen thuộc với những thủ đoạn trọng ngành giải trí, không phải là Lê Duyệt Tư thì còn có thể là ai?

Tô Lam cần chặt môi quay trở lại phòng phòng khách.

Cô cố nhấc điện thoại lên gọi cho Lâm Thúy Vân Điện thoại tắt máy?

Trái tìm của Tô Lam lập tức nhói lên Lê Duyệt Tư đã lên kế hoạch với mình, điều này có nghĩa là cô ta cũng ra tay với Lâm Thúy Vân?

Nghĩ đến đây, cô không còn bận tâm đến những thứ khác liền nhấc điện thoại gọi ngay cho Quan Triều Viễn.

Điện thoại đổ chuông ba tiếng liền ngay lập tức được kết nối: “Alo….”

Nghe thấy giọng nói trầm thấp quen thuộc này, đôi mắt của Tô Lam đỏ hoe, giọng nói rất bối rối “Là em”

Quan Triều Viễn đang lái xe, sắc mặt liền trâm xuống, ngay lập tức dừng xe vào bên lề đường: “Em đang ở đâu?”

Đôi môi của Tô Lam vẫn còn đang run rẩy “Em….em đang ở khách sạn Vọng Nguyệt”

“Khách sạn Vọng Nguyệt?”

“Bên ngoài đều là phóng viên. Em…. em vừa đến khách sạn thì bị đánh ngất, sau khi tỉnh lại thì thấy Khúc Thương Ly đang nằm bên cạnh”

Cả hai đều bị cởi hết quần áo, hơn nữa rất có thể là đã bị chụp ảnh Hai câu sau Tô Lam không dám nói ra khỏi miệng.

Lúc này, sắc mặt Quan Triều Viễn tối sâm lại như cái đáy nồi Áp suất không khí trong xe sớm đã giảm xuống tới thế giới băng: “Ngoan, ở đó chờ, anh lập tức đến nga Tô Lam đồng ý rồi liền cúp ngay điện thoại Trong khi chờ Quan Triều Viễn tới, cô chợt nghĩ đến Khúc Thương Ly vẫn đang trần trưồng năm trên giường Đợi lát nữa, Quan Triều Viễn mà nhìn thấy cảnh này, sợ rằng anh ấy không nhãn nhịn được xé rách khoảng cách mà chạy tới Tô Lam trầm tư một lúc, vừa mới mở cửa bước vào, liền nhìn thấy Khúc Thương Ly đã tỉnh.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2992


Chương 2992

Khúc Thương Ly có chút chóng mặt, mí mắt híp lại, tay vẫn đỡ lấy đầu Khi anh nhìn thấy Tô Lam, biểu hiện có mười phần bất ngờ: “Tô Lam, sao em lại ở đây?”

Anh ấy nhỡ rõ ràng là mình đang ở cùng những người trong “Đại mộng vô song” ăn cơm mà…

Làm thể nào mà đột nhiên tỉnh lại thì đang nằm trong khách sạn thế này?

Khi ngồi dậy, Khúc Thương Ly mới phát hiện ra bản thân không mặc quần áo.

Hơn nữa Tô Lam đứng trước mặt anh ấy sắc mặt cũng trắng bệch.

Như ý thức được gì đó, anh ấy nhấc một góc chăn lên.

Trên gương mặt trưởng thành ấy nhất trời kết lại một màn sương trắng: “Tô Lam, chuyện gì xảy ra thế?”

Tô Lam cần môi: “Anh Khúc, anh mặc quần áo vào trước đã, rồi chúng ta hãng nói chuyện”

Nói xong mấy lời này, cô liền xoay người đi vào phòng ngủ.

Khúc Thương Ly đã nhanh chóng mặc quần áo lên, đi vào trong phòng khách.

Anh ấy ở trong giới giải trí lăn lộn bao nhiêu năm nay, tự khắc đã biết bản thân mình bị người khác tính kế Nếu như anh ấy đoán không nhầm. Lúc này, ngoài phòng chắc hẳn đã có không ít phóng viên đến nắm vùng.

Tô Lam nhìn anh ấy, thở dài một hơi mang đầy cảm giác có lỗi “Anh Khúc, hình như em làm liên lụy tới anh rồi Lại nhìn sang Khúc Thương Ly, sắc mặt đã đen đi bảy phần Sau đó, cô p tục nị “Lúc em tỉnh lại, hai người chúng ta đã năm trên giường, hơn nữa… chúng ta đều không mặc quần áo”

Lúc nãy, sau khi cô gọi điện cho Quan Triều Viễn, vốn đã đặt tâm trạng rối bời của mình bình tĩnh lại tồi Nhưng ngược lại với cô mà nói, lúc này Khúc Thương Ly lại vô cùng phẫn nộ: “Em biết là do ai làm không?”

Ở trong giới giải trí bao nhiêu năm, cũng gặp qua không ít những quy luật ngầm.

Nhưng trước giờ anh ấy luôn giữ mình trong sạch, ít giao lưu với bên ngoài, rất ít vì lợi ích bản thân mà đi đụng chạm tới người khác.

Hơn nữa vừa rồi nghe Tô Lam nói chính anh bị làm cho liên lụy, nói cách khác cô ấy biết ai làm ra chuyện này.

Tô Lam cần chặt môi: “Mặc dù bây giờ không có bằng chứng, nhưng trong lòng em đã có đối tượng hoài nghỉ, rất có khả năng là Lê Duyệt Tư”

Thông qua sự nhắc nhở của cô ấy, trong đầu của Khúc Thương Ly có những khung cảnh lướt nhanh qua.

Lúc đầu khi ở hiện trường chụp ảnh, Lê Duyệt Tư cứ không nói không rằng gì mà bài xích Tô Lam.

“Sự việc cụ thể thì em cũng không có cách nói quá nhiều với anh, nhưng trước khi anh tỉnh dậy, em đã gọi điện thoại cho Quan Triều Viễn rồi, chốc nữa anh ấy sẽ đến đây”

“Vi vậy, nếu đến lúc đó có hiếu lâm gì đó, hy vọng là anh đừng quá để tâm đến”

Tô Lam nói xong, ánh mắt của Khúc Thương Ly trở nên có chút phức tạp, ở phía sâu trong não lại có một suy nghĩ vô cùng kì lạ xuất hiện: Nếu những tấm hình đó bị lộ ra bên ngoài, có phải Khúc Nhất Phàm sẽ có thể gặp được cô ấy mỗi ngày không?

Trong nhất thời, phía trong căn phòng như: chìm sâu vào sự tĩnh lặng đã chết đi vậy.

Mười mấy phút sau, tại cửa chính của nhà hàng khách sạn Hilton.

Một chiếc xe chuyên dụng màu đen dừng lại ở trước cửa, cửa xe được mở ra một chút: “Mẫn Loan à, tuy chị chưa bị thương đến xương, nhưng bác sĩ nói chị có bị chấn thương não một chút, bây giờ chị lại chạy đến mấy nơi này có hợp không? Em rất lo cho chị đó.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2993


Chương 2993

Trong chiếc xe, trên đầu Mộ Mẫn Loan có buộc một dải băng gạc trắng, trên người mặc bộ quần áo của bệnh viện.

Tài xế dịch xe tới một chút, Bối Bối đỡ lấy Mộ Mẫn Loan rồi ngồi xuống “Mãn Loan, chị như vậy em thật sự rất lo cho chị, hay là em gọi điện thoại cho cậu Tư nhé?”

“Không cần đâu, tôi đến đây đế tìm anh ấy mà”

Ba mươi phút trước đó, ở bên cạnh giường bệnh của trung tâm bệnh viện, Âu Dương Hải đang cúi đầu nón cháo lỏng cho Mộ Mẫn Loan, Mộ Mẫn Loan quả thật cảm thấy một được sủng đến mức kinh sợ, cô ấy ngoan ngoãn há miệng Không cần biết là bón bao nhiêu, cô ấy đều ăn hết toàn bộ.

“Anh làm vệ sĩ của tôi, thật ra không cần phải bón cho tôi ăn đâu”

Mộ Mẫn Loan nhìn chäm anh ta với hai con mắt tròn, sợ rằng khi mình vừa chớp mắt thì anh †a sẽ biến mất vậy.

Khoé miệng của Âu Dương Hải hé ra nụ cười lạnh nhạt, vô cùng lạ lùng: “Xém chút nữa thì tôi đã quên nói với cô Mộ rồi, trước đây tôi từng làm vệ sĩ cho con gái của công tước, cô ấy xinh đẹp giống như cô vậy, vì vậy mấy chuyện như thế này, tôi đã thích ứng lâu rồi”

Hình như trái tim đã bị người ta bắt lấy vậy, Mộ Mắn Loan đau đớn đến mức sắc mặt trắng bệch.

Cô ta cắn chặt lấy môi, nhìn vào thìa cháo đang được bón trước mặt, cô ta không còn mở miệng ra ăn nữa Âu Dương Hải nhếch chân mày, cười lên vô cùng diêm dúa loè loẹt: “Không ăn nữa sao?”

Nói xong câu ấy, cũng không đợi đến lúc cô ta phản ứng lại, anh ta đã đặt chén cháo xuống, qua lưng như sắp rời đi.

‘Vừa nhìn thấy anh ta bước đi, Mộ Mẫn Loan như nhảy xuống khỏi khỏi giường bệnh vậy: “Đừng đi!”

Âu Dương Hải nhìn người phụ nữ đứng trước mặt mình: “Đúng là cô Mộ khó hầu hạ thật đó, không lẽ ngay cả khi đi vệ sinh mà cô cũng không cho sao?”

Biểu cảm trên khuôn mặt của Mộ Mẫn Loan cứng đơ lại, cô ta ngốc nghếch hỏi: “Vậy… vậy anh có quay lại nữa không?”

Âu Dương Hải híp mắt lại: “Thân là vệ sĩ cao cấp được cô Mộ tốn nhiều tiền để tuyển đến, tôi có thể cho cô một lời nhắc nhở không?”

Mộ Mãn Loan hồi hộp nhìn chäm vào anh ta.

“Bây giờ cô nên đi xem thứ chồng sắp cưới của cô đang làm gì, chứ không phải lo lắng rằng tôi sẽ đi đâu.”

“Người anh nói là…. Tư Vũ Chiến sao?”

Mộ Mãn Loan rất thông minh, một đôi mắt chớp nhưng cũng không chớp mà nhìn anh ta Mà khoé miệng của Âu Dương Hải cứ treo lấy một nụ cười như kiểu đang cười mà cũng không cười.

Cho nên ở nửa giờ sau, Mộ Mẫn Loan vẫn ngoan ngoãn xuất hiện ở cửa lớn của nhà hàng khách sạn Hilton.

Bối Bối đấy cô ta đang ngồi trên xe lăn: “Mộ Mẫn Loan, chị muốn đi đến phòng nào?”

Ánh mắt Mộ Mãn Loan dao động: “Đi đến tầng mười tám:”

Thang máy nhanh chóng đưa hai cô lên đến †ầng mười tám, Bối Bối đẩy Mộ Mẫn Loan đi ra “Mẫn Loan, bây giờ chúng ta phải đi đâu?”

“Đến phòng số 1804.”

Bối Bối đẩy Mộ Mãn Loan đi thẳng về phía phòng số 1804 ở bên kia.

Có điều hai người còn chưa đi đến cửa phòng, đột nhiên từ ngã rẻ có hai mươi mấy ký giả xông tới “Tách tách, tách tách, tách tách!”

Rất nhiều tia sáng đùng đùng ập tới Nhìn một đóng súng kiếm trước mặt, Bối Bối lập tức ngây người.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2994


Chương 2994

Nhưng khuôn mặt của Mộ Mắn Loan vẫn lãnh đạm bình tĩnh như cũ Ánh mắt của những ký giả giải trí kai sáng như bóng đèn, bởi vì hôm nay bọn họ nhận được tin của một người thần bí, nói rằng có thể chặn ở chỗ này lấy được bí mật động trời của ảnh đế thần bí, Nhưng vạn lần không ngờ rẳng, ảnh đế không gặp, mà lại chờ được ảnh hậu Mộ Mẫn Loan này.

“Nữ thần Mẫn Loan, tại sao cô ở chỗ này?”

“Đúng vậy, nghe nói cô ở tiệc rượu bên kia xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vết thương còn rất nghiêm trọng, tại sao nhanh như vậy đã xuất viện rồi?

“Chẳng lẽ Mắn Loa cô cũng là tới nhà hàng hẹn hò với người khác sao? Đối tượng hẹn hò là cậu Tư sao?”

“Hay là người đàn ông khác?”

“Hay là, hôm nay cô tới gặp cái vị ảnh đế thần bí kia?”

Trí tưởng tượng bay xa, càng nói càng loạn Nghe được một chút, chân mày Bối Bối lập tức nhíu lại.

Mà Mộ Mẫn Loan cũng bực bội cau mày, trong lúc nhất thời cô ta òn chưa kịp phản ứng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Sở dĩ hôm nay Mộ Mãn Loan lại đến nơi này, tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của Âu Dương Hải.

Nhưng vì sao chỗ này lại xuất hiện nhiều phóng viên đến vậy?

Mặc dù hình tượng thường ngày của Mộ Mẫn Loan rất lạnh lùng, nhưng khi đối mặt với những phóng viên truyền thông, vẫn cực kỳ lê phép.

Cô ta suy nghĩ một chút, ngay khi chuẩn bị mở miệng gì đó thì đột nhiên phát hiện cửa phòng số 1804 truyền đến một tiếng vang nhỏ, cửa bị mở ra.

Ngay sau đó một đôi nam nữ nắm tay nhau từ trong phòng bước ra, nhưng lại khiến cho đồng tử của cô ta co rụt, trên mặt xẹt qua tia kinh ngạc.

Các phóng viên quay đầu lại nhìn theo ánh mắt của Mộ Mẫn Loan, cũng nhìn thấy đôi nam nữ từ trong phòng bước ra.

“Ôi trời ạ!”

Trong từng đợt kinh hãi, tất cả đều phản ứng lại Người đàn ông từ trong phòng bước ra không phải ai khác, lại chính là vị hôn phu của Mộ Mẫn Loan – Tư Vũ Chiến.

Mà người đứng bên cạnh anh ta, nắm tay anh †a chính là tiểu hoa đán bỗng nhiên nổi tiếng gần đây – Bạch Tuyết, nhân xưng là tiểu Mộ Mẫn Loan Khi Bạch Tuyết bước ra, vừa hay kéo cánh tay Tư Vũ Chiến, khóe mắt chứa đầy ý xuân.

Ngay cả trên cổ còn mơ hồ thấy được vài vết tích ám muội.

Chỉ cần là người tinh mắt, đều có thể đoán được hai người họ rốt cuộc đã làm gì bên trong.

‘Sau khi phóng viên giải trí nhìn thấy một màn như này, trong nháy mắt liền chuyển đầu súng, †oàn bộ đều đến vây quanh Tư Vũ Chiến.

Rất nhanh, những phóng viên này đã vây kín họ, đến con kiến cũng chui không lọt Sắc mặt Bạch Tuyết trắng bệnh, vội vàng trốn phía sau Tư Vũ Chiến, lấy tay che mặt.

“Cô Bạch Tuyết, cô đừng trốn, chúng tôi đều đã nhìn thấy cô”

“Cậu Tư, rốt cuộc từ khi nào Bạch Tuyết này ở cùng với cậu vậy?”

“Gần đây cô ấy bị vạch trần rất nhiều, liệu có phải vì cô ấy đến khách sạn với cậu không?”

“Đúng đấy, cậu Tư có vị hôn thê Mẫn Loan xinh đẹp như vậy, tại sao vụng sau lưng cô ấy thế?

“Cậu Tư, bây giờ cậu cùng người phụ nữ khác ở bên trong khách sạn, nhưng lại bị Mẫn Loan chắn ở cửa, đây có phải là bắt gian tại giường không?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2995


Chương 2995

“Hả?”

“Bình thường cậu đối xử tốt với Mẫn Loan, có phải đều là góp vui lấy lệ không?”

còn ra ngoài ăn Phóng viên kia đưa ra câu hỏi không chút lưu tình, Tư Vũ Chiến, người đã quen với những cảnh lớn, cũng không nhịn được thay đổi sắc mặt, ngay cả một câu cũng không nói ra được Ở bên ngoài đám đông, Mộ Mẫn Loan lạnh lùng liếc mắt nhìn Tư Vũ Chiến một cái “Bối Bối, chúng ta đi”

“Được”

Giờ phút này tuy rằng Bối Bổi vô cùng tức giận, nhưng làm một trợ lý, cô ta cũng không thể nói thêm điều gì.

Chỉ có thể nhanh chóng giúp Mộ Mẫn Loan thoát khỏi chỗ này.

Bây giờ Mắn Loan chắc chắn rất đau lòng!

Chính mình bị thương nặng như vậy, lại còn không cẩn thận đụng phải vị hôn phu vụng trộm.

Tư Vũ Chiến này bình thường nhìn qua rất nhã nhặn lịch sự, đối với Mắn Loan cũng đều răm rắp nghe lời Thật không ngờ tất cả mọi thứ đều là giả vờ, đúng là biết người biết mặt không biết lòng!

Người đàn ông bên kia đang bị phóng viên vây quanh nhìn thấy Mộ Mẫn Loan xoay người rời đi, sắc mặt trầm xuống, muốn nhanh chóng đuổi theo.

Nhưng anh ta vừa tiến lên một bước đã bị người phụ nữ phía sau túm lấy.

Bạch Tuyết đáng thương nhìn anh ta: “Cậu Tư, đừng bỏ em lại ..” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tư Vũ Chiến không chút do dự, phất tay cô ta ra, gạt bỏ đám đông đuổi theo Khi anh ta đuổi tới cửa thang máy, thang máy vừa khép chặt.

Tư Vũ Chiến xoay người, vô cùng lo lắng, lại đuổi xuống thang bộ.

Anh ta thở hổn hển, cuối cùng cũng chặn được Mộ Mắn Loan ở gần ga ra.

“Mẫn Loan, em nghe anh giải thích đi!”

Mộ Mẫn Loan ngồi trên xe lăn, mí mắt thờ ơ nâng lên một chút: “Bối Bối, chúng ta đi”

“Được”

Bối Bối xem ra còn tức giận hơn Mẫn Loan, giúp cô ta rời đi Thế nhưng còn chưa di chuyển đã bị Tư Vũ Chiến một tay giữ xe lăn lại Anh ta lạnh lùng trừng mắt liếc Bối Bối một cái “Cô ra xe kia chờ đi, tôi có lời muốn nói với cô ấy”

Bối Bối hận không thể xông lên hung hăng đá anh ta mấy phát, nhưng vẫn áp chế năng chặn cơn thịnh nộ, cô ta cúi đầu nhìn Mộ Mẫn Loan Tư Vũ Chiến đang chuẩn bị mở miệng, lại đột nhiên nghe thấy Mắn Loan nói.

“Bối Bối, cô đi trước đi”

“Chị Mẫn Loan?”

“Cô đi đi, cậu Tư đã muốn nói chuyện với tôi, nếu chưa nói xong, anh ta sẽ không đi đâu.”

“Được”

Bối Bối không cam lòng, không muốn rời đi Mộ Mẫn Loan thản nhiên cúi đầu: “Cậu Tư có chuyện gì cứ nói đi”

“Mẫn Loan, em đừng hiểu lầm, anh và Bạch Tuyết chẳng qua là Từ Vũ Chiến muốn giải thích, nhưng lời đến miệng, rồi lại không biết nói từ đâu.

Tất cả mọi người đều tận mắt thấy anh ta và Bạch Tuyết từ trong phòng bước ra, hơn nữa, hơn nữa vừa rồi hai người họ đúng thật là ở trong phòng mây mưa thất thường Bởi vì Mộ Mẫn Loan đối với anh ta không nóng không lạnh, bởi vì từ đầu đến cuối trong lòng cô ta chỉ cất giấu một người, cho nên tâm tình không tốt uống chút rượu.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2996


Lại vừa vặn đụng phải một cô gái rất giống Mộ Mẫn Loan yêu thương nhung nhớ anh ta, vì vậy tất cả cứ như thế thuận lý thành Chương.

“Cậu Tư, nếu tôi là anh, bây giờ tôi sẽ lập tức quay về. Để lại một cô gái đối mặt với nhiều phóng viên như vậy, thật sự không phải là tác phong của một quý ông.”

“Dù sao cũng đã đụng phải truyền thông, dù sao cũng phải chiếu cố một đầu không phải sao?

Bây giờ anh chạy đến đây, không sợ ầm ï đến cuối cùng mất cả hai đầu sao?”

Tư Vũ Chiến tức khi khi nhìn thấy gương mặt thờ ơ của cô ta.

Lần nào cô ta cũng vậy, chưa bao giờ ghen, giống như chuyện này vốn dĩ không liên quan gì đến cô ta.

Cô ta muốn mình đi chiếu cố Bạch Tuyết ở đầu kia, nếu không để ý một đầu kia thì sẽ mất cả hai đầu.

Tư Vũ Chiến lạnh mặt “Mộ Mẫn Loan, kiên nhẫn của con người có hạn! Em không cần lần nào cũng bày ra bộ dáng không xứng với em, năm năm, suốt năm năm, ngay cả nhìn thẳng vào anh em cũng chưa từng!”

‘Vẻ mặt Mộ Mãn Loan xa cách lạnh lùng: “Tôi từ đầu tới cuối sẽ không có chuyện tôi thích anh, không phải anh đã sớm biết rồi sao?”

Cô ta chậm rãi ngẩng đầu lên, lạnh lùng đến tuyệt tình: “Thế nào? Phỉ báng Tô Duy Nam, sau đó lấy người phụ nữ của anh ấy về bên anh, có phải không sảng khoái như anh tưởng đúng không?”

Sắc mặt Tư Vũ Chiến xanh mét: “Rốt cuộc em có ý gì?”

Anh †a cứ nghĩ chỉ cần bản thân không ngừng đối xử tốt với cô ta thì một người nào đó có thể hâm nóng được tảng đá ấy.

Nhưng mọi chuyện vốn dĩ không phải vậy.

Mộ Mẫn Loan lạnh nhạt mở miệng, đáy mắt tràn đầy sự châm chọc: “Sao nào, nhìn thấy được nhưng không chiếm được, loại cảm giác này dễ chịu chứ?”

Từ sau khi Tô Duy Nam xảy ra chuyện, Mộ Mẫn Loan như thay đổi thành một người khác.

Từ một cô gái đơn thuần, cả thế giới đều chỉ có Tô Duy Nam, đã trở thành một người phụ nữ cưc kỳ thông minh. tân lực che đây sư sắc sảo và thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng lại là một người phụ nữ im hơi lặng tiếng.

Ngay cả Tư Vũ Chiến cũng bị Mộ Mẫn Loan lừa dối. Anh ta luôn cho rằng cô ta cam tâm tình nguyện đi theo mình, chỉ là trong lòng vẫn không thể quên được người đàn ông kia.

Tư Vũ Chiến lao tới trước mặt Mộ Mắn Loan với vẻ mặt dữ tợn. Anh ta nắm chặt lấy hai vai của cô ta rồi lay mạnh, gào lên: “Mộ Mẫn Loan, chẳng lẽ trái tim của cô làm bằng đá hay sao? Cô lợi dụng việc tôi đối xử tốt với cô để dẫn vặt tôi, lợi dụng quan hệ của tôi để leo lên vị trí ngày hôm nay, chắc chản cô không phải là Mộ Mẫn Loan của trước kia!”

Mộ Mẫn Loan vốn dĩ đang bị chấn động não, bây giờ bị anh ta lắc mạnh thế này, cô ta chỉ cảm thấy đau đầu kinh khủng.

Thế nhưng trên mặt cô ta vẫn giữ nguyên nụ cười mỉa mai khinh miệt như cũ: “Anh có biết không? Mộ Mãn Loan của trước kia đã chết ngay khi Tô Duy Nam gặp chuyện không may rồ Anh có biết tôi yêu anh ấy nhiều như thế nào không? Anh có biết lúc trước tôi đã phải mất bao nhiêu công sức để tiếp cận anh ấy không? Anh có biết những lúc ở bên cạnh anh ấy, tôi đã phải cẩn thận từng li từng tí như thế nào không?

Tất cả là tại anh! Anh đã hủy hoại tất cả mọi thứ của tôi! Anh đã cướp đi mọi thứ của tôi! Tôi hận anh, tôi muốn anh phải chết!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2997


Chương 2997

Tư Vũ Chiến bị sốc bởi những lời nói này, hoảng sợ tới mức lùi về sau mấy bước: “Lúc trước Tô Duy Nam đã làm gì để chiếm được cô, cô không nhớ sao? Anh ta cầm tù cô, xua đuổi tất cả những người khác giới xuất hiện xung quanh cô, đe dọa cô, dụ dỗ cô, làm ra đủ loại hành động ghê †ớm gần như không hề quan tâm đến vấn đề đạo đức. Một người đáng sợ như thế, chẳng lẽ cô.

không cảm thấy buồn nôn sao?”

Tư Vũ Chiến hoàn toàn không cần dùng đến những phương pháp thấp kém như vậy, anh ta hành động tùy theo thời cơ.

Thế nhưng trước khi anh ta tìm được cơ hội, Mộ Mẫn Loan đã tặng trái tim của mình cho Tô Duy Nam.

Anh ta chưa bao giờ nghĩ đến việc một cô gái trong sáng và tốt bụng như Mộ Mẫn Loan lại thích một người đàn ông độc ác và tàn nhẫn như Tô Duy Nam.

Mộ Mẫn Loan bật cười, tiếng cười càng ngày càng lớn, giống như vừa mới nghe được một câu chuyện hài: “Cậu Tư, hình như anh hiểu nhầm cái gì rồi đấy Người bất chấp mọi thủ đoạn không phải là Tô Duy Nam, mà là tôi!”

“Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy, tôi đã nghĩ ra đủ loại kế hoạch để được đến gần anh ấy.”

“Anh có thể tưởng tượng được không? Để có thể khiến cho cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi không quá đột ngột, tôi đã phải bỏ ra một năm ròng rã để chuẩn bị”

Tư Vũ Chiến hoàn toàn bị sốc.

Mộ Mẫn Loan hiện giờ đang đứng ở trước mặt anh ta cứ như một người xa lạ, anh ta không còn nhận ra Mộ Mẫn Loan nữa rồi!

Mộ Mẫn Loan ngẩng đầu lên, giọng nói khi mở miệng vừa dứt khoát vừa lạnh lùng: “Kiếp này, kiếp sau và cả kiếp sau sau nữa…

Trong lòng tôi vĩnh viễn chỉ có một người đàn ông là Tô Duy Nam.

Thế nhưng anh lại lừa dối tôi, không chỉ hại tôi mà còn hủy hoại luôn cả anh ấy! Anh đã hủy hoại hạnh phúc của cuộc đời tôi, thậm chí còn…

Mộ Mẫn Loan nói tới đây thì dừng. Trong lúc vô ý thức, cô ta vươn tay khẽ nắm lấy phần vải áo trên bụng mình, trong đầu đột nhiên xuất hiện những ký ức cực kỳ đáng sợ.

Các khớp ngón tay của cô ta trở nên trắng bệch vì dùng lực quá mạnh.

“Vậy nên, anh bỏ cái tình yêu giả dối của anh đi! Từ nay về sau cũng đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa! Bởi vì chỉ cần nhìn thấy mặt anh là tôi sẽ cảm thấy ghê tởm đến mức muốn ói rồi”

Nói xong lời này, Mộ Mẫn Loan loạng choạng đứng lên khỏi chiếc xe lăn Cô ta di chuyển từng bước nhỏ về phía xe hơi ‘Sau khi nhìn thấy cảnh này, Bối Bối vội vàng chạy tới giúp Mộ Mẫn Loan đẩy xe lăn của cô ta, sau đó đỡ cô ta lên xe.

Mãi cho đến khi ngồi lên xe bảo mẫu, tâm trạng của Mộ Mắn Loan vẫn không thể ổn định được như những lúc bình thường.

Tay phải của cô ta cứ luôn nằm chặt phần vải áo trên bụng.

Hô hấp trở nên hỗn loạn, sắc mặt cũng trắng bệch, không còn một chút máu, trên đầu đổ đầy mồ hôi “Chị Mắn Loan, chị không sao chứ?”

Thấy tình trạng của Mộ Mẫn Loan không được ốn lắm, Bối Bối thật sự rất lo lắng.

Dường như Mộ Mẫn Loan vừa lấy lại được tỉnh thần, lắc đầu “Tôi không sao, chúng ta mau về bệnh viện thôi”

“Vâng ạ”

Nửa tiếng đồng hồ sau, khi bước ra từ trong thang máy, Mộ Mẫn Loan đứng từ xa cũng có thể thấy trong phòng bệnh của mình không bật đèn.

Tại sao lại không bật đèn?
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2998


Chương 2998

Trái tim chợt chùng xuống, cô ta chạy thẳng đến phòng bệnh bảng tốc độ nhanh nhất.

“Rầm’ một tiếng, cánh cửa phòng bệnh gần như bị cô ta đạp gấy.

Trong phòng bệnh tối đen như mực không có một bóng người, vắng vẻ trống rỗng Anh ấy đi rồi Anh ấy lại đi rồi!

Mộ Mẫn Loan ngã ngồi xuống mặt đất, bụm mặt khóc không thành tiếng.

“Chị Mẫn Loan, chị không sao chứ?”

Bối Bối cho rằng Mộ Mẫn Loan đang đau lòng vì chuyện vừa nấy cãi nhau với Tư Vũ Chiến, lập tức cảm thấy vô cùng bối rối Mộ Mẫn Loan không để ý đến Bối Bối, cứ bụm mặt khóc rống lên.

Không biết đã khóc bao lâu, bóng đèn phía sau lưng cô ta đột nhiên phát sáng.

Ngay sau đó, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ cửa phòng bệnh: “Vứt bỏ vị hôn phu vượt quá giới hạn của mình, cô Mộ cảm thấy đau lòng đến vậy sao?”

Mộ Mẫn Loan chỉ cảm thấy dường như có một tia sét xuất hiện trong đầu cô ta, sau đó đột nhiên nổ tung.

Cô ta ngơ ngác quay đầu, nhìn người đàn ông đứng ở cửa bằng đôi mắt đẫm lệ, nước mắt khiến hình ảnh của anh ta trở nên mông lung Thậm chí cô ta còn dùng mu bàn tay quệt ngang một cái, lau nước mắt trên mặt mình ‘Sau khi nhìn rố gương mặt của người đàn ông, cô ta loạng choạng đứng dậy, nhào cả người vào trong lồng ngực của anh ta.

Cô ta ôm chặt eo của người đàn ông bảng cả hai tay, khóc rống lên Âu Dương Hải cứ biếng nhác đứng im, mặc cho Mộ Mẫn Loan gục đầu vào trong ngực của mình òa khóc như vậy.

Không biết đã qua bao lâu, như thể muốn trút hết tất cả cảm xúc kìm nén trong lòng suốt mấy năm qua ra ngoài, cuối cùng tiếng khóc của cô ta cũng dần dần thấp xuống “Cô Mộ không khóc nữa à?”

Mộ Mẫn Loan sững sờ trong giây lát.

Cô ta đột nhiên nhớ tới một câu nói mà Tô.

Duy Nam đã từng nói với mình cách đây rất lâu: “Tôi sẽ không bao giờ khiến người phụ nữ của mình phải rơi nước mắt”

Mộ Mãn Loan nghẹn ngào một hồi, sau đó cô †a nhanh chóng lau sạch nước mắt, lúc nói chuyện, giọng nói vẫn còn mang chút âm mũi: “Tôi còn tưởng rằng anh đi rồi”

‘Vừa nói đến chữ “đi” này, Mộ Mắn Loan lại cảm thấy mũi mình cay cay, nước mắt suýt chút nữa lại rơi xuống.

Âu Dương Hải vẫy vấy tệp tài liệu trong tay, sau đó xoay người, ngồi xuống ghế sô pha bên kia: “Hóa ra làm vệ sĩ cho cô Mộ là phải ở bên cạnh cô mọi lúc mọi nơi suốt hai mươi tư giờ không được phép rời đi sao?”

Mộ Mãn Loan vội vàng bước tới chỗ ghế sô pha, cô ta thận trọng đứng trước mặt anh ta: “Tôi… Tôi không phải có ý đấy, anh muốn đi bất cứ nơi nào cũng được, nhưng mà… Có thể nói cho tôi biết trước được không?”

Âu Dương Hải ngả người lên ghế, nheo mắt nhìn cô ta, khóe miệng nở một nụ cười xấu xa: “Đây có phải là yêu cầu của cô Mộ dành cho tôi với tư cách là một “bà chủ” không?”

“Có thể chứ?”

“Đương nhiên, cô là người đã thuê tôi, cho dù cô muốn cơ thể của tôi, tôi cũng sẽ không chút do dự dâng lên tặng cô: Sắc mặt của Mộ Mắn Loan bổng trở nên trắng nhợt.

Cơ thể sao?

Cô ta đột nhiên nghĩ đến việc vô cùng có khả năng trước kia Âu Dương Hải cũng từng có thái độ như thế này khi làm vệ sĩ cho con gái nhà công tước. Nghĩ vậy, cô ta đột nhiên cảm thấy ngực mình đau nhức.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2999


Chương 2999

Âu Dương Hải liếc mắt nhìn đồng hồ, đặt tệp tài liệu có thông tin về cuộc kiểm tra sức khỏe của Mộ Mẫn Loan trong tay xuống, đứng lên “Tám giờ tối rồi, đã đến giờ tan làm của tôi. Ngày mai gặp lại nhé, công chúa nhỏ.”

Nhìn bóng lưng rời đi của anh ta, Mộ Mẫn Loan chỉ muốn lao lên rồi ôm lấy anh ta thật chặt.

Thế nhưng cô ta cố gảng chịu đựng không làm vậy.

Anh ấy nói ngày mai gặp lại Có nghĩa là anh ấy sẽ tới gặp mình vào ngày mai, anh ấy chưa bao giờ lừa gạt mình.

Khi Quan Triều Viễn xuất hiện trước căn phòng số 1802 ở khách sạn Vọng Nguyệt, hầu hết các phóng viên tụ tập ở cửa khách sạn đều đã rời đi để đuổi theo Bạch Tuy.

Chỉ còn sót lại bốn năm người ngồi chờ ở cửa.

‘Vừa nhìn thấy có người xuất hiện trước cửa phòng số 1802, máy ảnh trong tay đám người kia đã tức tốc chuẩn bị sẵn sàng.

Bất kế là ai, chỉ cần ra vào căn phòng số 1802 thì sẽ đều là đối tượng tình nghi.

“Tách, tách, tách”

“Tách, tách, tách”

Sau khi đám phóng viên thay nhau nhấn nút chụp ảnh lia lịa, bọn họ đột nhiên cảm thấy trước mắt bọn họ tối sầm lại.

Bọn họ kinh ngạc ngẩng đầu lên mới phát hiện hóa ra là có bốn năm người đàn ông với thân hình cao lớn, toàn thân tỏa ra thái độ thù địch đang đứng ở trước mặt bọn họ, che khuất toàn bộ ánh sáng.

Mấy người đàn ông đó đứng sát cạnh nhau †ạo thành một bức tường, từ tầm mắt trên cao nhìn hắm häm xuống đám phóng viên yếu như mấy con gà con ở trước mặt, vẻ mặt lạnh lùng Các phóng viên đều giật mình kêu lên, vội vàng giấu thiết bị chụp ảnh ra sau lưng: “Mấy người… Mấy người muốn làm gì?”

Lời nói còn chưa dứt, những phóng viên còn lại đã bị lôi ra ngoài “Lạch cạch!”

Canh cửa căn phòng được mở ra, âm thanh lanh lảnh kia giống như đang đập lên trên trái tim Tô Lam bị giật mình, đứng lên như một phản xạ có điều kiện.

Cô vừa quay đầu lại thì đã thấy khuôn mặt âm dường như có thể vắt ra nước của Quan Triều Viễn.

Đôi mắt anh đỏ màu máu, như thể muốn ăn thịt người.

Anh bước một vài bước vào phòng, ánh mắt đánh giá Tô Lam từ trên xuống dưới một vòng.

Phát hiện tuy rằng sắc mặt có chút xanh xao nhưng trên người không có vết thương nào, vẫn hoàn hảo như cũ.

Tô Lam không nói chuyện, chỉ nhào đầu vào trong ngực của anh, ôm anh thật chặt: “Em không sao, em không sao.”

Cô biết bây giờ Quan Triều Viễn đang vô cùng tức giận.

Cô đã biết ngay từ bước chân vào phòng đầu tiên của anh.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Khúc.

Thương Ly ngồi ở một bên cũng cau mày đứng dậy.

Quan Triều Viễn vươn tay ôm lấy Tô Lam, không ngừng an ủi cô, thế nhưng cặp mắt rực lửa hiện rõ cơn giận dữ kia lại rơi thẳng lên người Khúc Thương Ly.

Quần áo của anh ấy còn nguyên vẹn, biểu cảm trên mặt cực kỳ bình tĩnh.

Chỉ cần nhìn thoáng qua những đặc điểm như vậy, Quan Triều Viễn cũng có thể đoán được rằng anh ấy chưa hề động đến Tô Lam.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3000


Chương 3000

Một góc nào đó trong lòng đột nhiên thở phào một hơi nhẹ nhõm, Quan Triều Viễn bế Tô Lam bị dọa sợ đến mức thân thể trở nên mềm nhũn “Không sao rồi”

Giọng nói dịu dàng của anh từ trên đỉnh đầu truyền tới.

Tô Lam không nói chuyện, để mặc cho anh ôm, hai tay ôm chặt vòng eo của anh.

Ánh mắt lạnh như băng của Quan Triều Viễn nhìn về phía Khúc Thương Ly: “Tốt nhất là anh nên ở đây đợi thêm nửa tiếng đồng hồ nữa rồi hãy đi”

Nhìn thấy Tô Lam bị ôm đi, Khúc Thương Ly nhướng mày: ‘Anh Quan”

Bước chân của Quan Triều Viễn hơi dừng lại, nhưng không quay đầu.

Khúc Thương Ly vừa mới giơ tay lên, lại buông thõng xuống: “Không có gì đâu.”

Thật ra vốn dĩ vừa rồi anh ấy muốn nói với Quan Triều Viễn rằng có khả năng bọn họ đã bị chụp ảnh khỏa thân Thế nhưng lời nói này vừa mới đến khóe miệng, anh ấy lại phát hiện ra biểu cảm của Tô Lam có gì đó không ổn, dường như không muốn để Quan Triều Viễn biết chuyện đó, thế là anh ấy đành phải nuốt câu nói kế tiếp xuống.

Sự u ám lóe lên trong ánh mắt sắc bén như chim ưng của Quan Triều Viễn, anh ôm Tô Lam, tiếp tục rời đi.

Khuôn mặt của Khúc Thương Ly trở nên lạnh lùng, lại một lần nữa ngồi xuống ghế sô pha.

Anh ấy thường xuyên ru rú trong nhà, nhưng điều này không có nghĩa là anh ấy không có năng lực nào hết, chẳng qua là không thích những chuyện lục đục với nhau trong giới giải trí mà thôi Nhưng hiện tại đã có người sử dụng những trò không đứng đản lên người anh ấy, điều này đã xúc phạm đến ranh giới cuối cùng của anh ấy.

Vậy thì đừng trách anh ấy không khách khí!

Khúc Thương Ly lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số.

Điện thoại được kết nối ngay sau một hồi chuông ngắn ngủi: “Hi, Simon, cuối cùng cậu cũng nhớ tới việc gọi điện thoại cho tôi. Bạn cũ của tôi, đã lâu không gặp”

Trong con ngươi tĩnh mịch của Khúc Thương Ly hiện lên sự u tối: “I need your help”“

“Okay!”

Bên trong chiếc xe Bentley màu đen, vẻ mặt của Tô Lam có hơi đờ đắn.

Xe chạy được một đoạn, cô đột nhiên lấy lại tinh thần: “Thúy Vân, còn Thúy Vân… Điện thoại di động của cậu ấy cũng tắt máy”

Quan Triều Viễn vừa lái xe vừa an ủi cô: Lục Mặc Thâm đã đi tìm cô ấy rồi”

Tô Lam nhìn Quan Triều Viễn, có chút do dự mở miệng: “Anh biết là ai đã làm ra chuyện này không?”

Ánh mắt của Quan Triều Viễn nhàn nhạt quét qua khuôn mặt vô cùng lo lắng của cô, đột nhiên nhíu mày: “Em đoán được rồi sao?”

Quả nhiên là cô ta!

Hai tay của Tô Lam không ngừng chà xát lên người vì lo lắng.

Nếu như quả thật là Lê Duyệt Tư, vậy thì khả năng cô bị chụp ảnh khỏa thân là cực kỳ cao.

Làm sao bây giờ?

Tô Lam bắt đầu trở nên bồn chồn không yên. Cô đang định trở về thủ đô cùng với Quan Triều Viễn, không ngờ trong lúc mấu chốt như này bị người khác chụp được ảnh khỏa thân.

Nếu như thứ đó xuất hiện ở trong nhà họ Quan…

Cho dù cô thật sự chưa làm gì cũng không thể chối cãi.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3001


Chương 3001

Đừng lo, Cô không muốn như vậy.

Quan Triều Viễn phản ứng rất nhanh, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể biết được tâm trạng của cô đang không ổn.

Tô Lam lo lắng nhìn chäm chẵm vào những ngón tay của mình, chăm chú đến mức chẳng nhận ra rằng Quan Triều Viễn đã dừng xe ở ven đường, Bàn tay to của người đàn ông nhẹ nhàng véo cảm cô, để cô nhìn thẳng vào mắt của mình: “Có phải em đang giấu diếm anh chuyện gì không?”

Tô Lam có chút đờ đắn ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú trở nên tái mét “Em… Em cảm thấy có khả năng em đã bị chụp hình…

“Ừm?

Ánh mắt của Quan Triều Viễn lạnh lùng, chờ cô tiếp tục giải thích.

Đáy mắt của Tô Lam hiện lên sự hoảng hốt: “Em… Lúc em tỉnh lại, em và Khúc Thương Ly… Hai người chúng em đều không mặc quần áo…

Khuôn mặt tuấn tú của Quan Triều Viễn đột nhiên khó coi đến cực điểm, gân xanh trên trán nảy lên: “Em nói cái gì?”

Tô Lam cần môi, hốc mắt của cô đỏ hoe, không biết mình nên nói gì nữa.

Là tại cô quá đần, cho nên mới bị người ta lừa đến khách sạn Vọng Nguyệt mà không hề hay biết.

Nếu như cô không bị lừa, mọi chuyện đã không tiến đến nước này.

Chiếc xe nhanh chóng lăn trên đường.

Trên mu bàn tay đang cầm vô lăng của Quan Triều Viễn nổi lên những đường gân xanh.

Chiếc xe màu đen lao nhanh trong dòng xe cộ.

Tô Lam bị dáng vẻ hung tàn này của anh dọa sợ, khuôn mặt của cô tái nhợt hẳn đi vì lo lắng.

Mười mấy phút sau, xe vững vàng dừng trước cửa biệt thự trên núi Ngự Cảnh.

Ngay khi Tô Lam cho rằng Quan Triều Viễn đang tức giận tới nỗi muốn nổi điên, bổng nhìn thấy anh đột nhiên xoay người, ấn tay ở sau gáy của cô, để lại một nụ hôn lên trán cô “Ngoan, em không cần nghĩ gì hết, mau đi lên nghỉ ngơi”

Tô Lam ngạc nhiên, trong lòng cảm thấy có chút bối rối, vội vàng cầm lấy tay của anh: “Thế nhưng em…”

“Nghe lời anh, được không?” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Giọng nói của người đàn ông trở nên trầm thấp, cực kỳ có từ tính.

Nhưng chỉ có Tô Lam đứng ở bên cạnh anh mới biết được anh đang phải nỗ lực như thế nào để kìm nén cơn tức giận sắp bùng nổ ở trong lòng Tô Lam không còn cách nào khác, chỉ có thể gật đầu: “Được.”

Cô chậm rãi đi vào biệt thự. Sau khi đưa cô vào phòng, khuôn mặt của Quan Triều Viễn lập tức trở nên u ám.

Lê Duyệt Tư..

Giỏi lắm, ngay cả phụ nữ của mình mà cũng dám động vào, cứ chờ đấy!

Trong khi Tô Lam bị lừa đến khách sạn Vọng Nguyệt thì ở phía bên kia, Lâm Thúy Vân cũng đang bị một nhóm người túm lên chiếc xe thương vụmàu đen.

‘Vốn dĩ Lâm Thúy Vân còn cho rằng những kẻ xấu xa này đã lên kế hoạch để bắt cóc cô nhưng mà không ngờ bọn họ lại mang cô đến đồn cảnh sát tới. Nhưng đồn cảnh sát này lại là một đồn cảnh sát ở ngoại ô cách trung tâm thành phốcực kỳ xa.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3002


Lâm Thúy Vân vừa bị đưa vào đồn cảnh sát đã bị nhốt vào phòng thẩm vấn Điều khiến cô ấy cảm thấy rất khó chịu là cảnh sát bên trong đồn cảnh sát này đều mặc đồng phục rất cẩu thả, trong số bọn họ còn có một thanh niên nhuộm mái tóc của mình màu vàng.

Lâm Thúy Vân luôn cảm thấy có chỗ nào đó là lạ, thế nhưng nếu bảo cô ấy nói rõ thìcô ấy lại không nói ra được “Âm Ngay khi cánh cửa sắt phía sau đóng lại, Lâm Thúy Vânlập tứclao đến chỗ cánh cửa đó, không ngừng đạp: “Các người có bắt nhầm người không đấy hả?

Chẳng thèm điều tra gì mà cứ thếnhốt tôi ở đây là sao? Mau thả tôi ra ngoài!”

Kêu nhiều đến mức cuống họng đau rát, thế nhưng bên ngoài phòng điều tra vẫn chẳng có bất kỳ lời nào đáp lại câu hỏi của cô ấy hết.

Lâm Thúy Vân chỉ có thể im lặng ngồi trở lại vị trí của mình.

Chẳng lẽ đám cảnh sát phía bên ngoài đã đi ghi khẩu cung của cái người giả vờ bị đụng xe để lừa gạt tiền của mình, cho nên lúc này mới không quan tâm đến mình sao?

Lâm Thúy Vân suy nghĩ một lúc, theo bản năng thò tay vào trong túi áo móc điện thoại di động, lại phát hiện trong túi áo của mình chẳng có gì hết Điện thoại di động của côấy bị mất rồi? Đáng chết!

Chẳng lẽ cô ấyđã đánh mất điện thoại di động trong lúc cãi nhau vớibọn họsao?

Hiện tại không có cách nào để liên hệ với người khác, Lâm Thúy Vân chỉ có thể yênlặng ngồi nguyên tại chỗchờ đợi Nhưng cô ấy không ngờ được rằng một lần chờ đợi này của cô ấy là cảmột buổi chiều.

Lâm Thúy Vântựa người ở trên vách tường, sau đó mơ mơ màng màng, cứ như vậy ngủ thiếp đitừ lúc nào cũng không biết.

Đợi tới khi đầu của Lâm Thúy Vân gục xuống khiến cô ấy giật mình tỉnh lại, lúc này cô ấy mới phát hiện ra rằng bầu trời bên ngoài phòng thẩm vấn đã tối sầm.

Lâm Thúy Vân vốn dĩ còn chưa tỉnh táo lắm lập tức bật mình tiarnh dậy chỉ trong nháy mắt.

Cô ấy vội vàng đứng lên, bắt đầu liều mạng đập cửa sắt “Này, bên ngoài có người không? Có người không?”

Đáp lại Lâm Thúy Vânvần sự im lặng tĩnh mịch như cũ.

Chẳng lẽ lũ cảnh sát khốn nạn kia quên mình ở chỗ này rồi đấy à?

Lâm Thúy Vân càng nghĩ càng cảm thấy có điều gì đó không ổn, chưa từ bỏ ý định đạp cửa, vừa đạp vừachửi bới ầm ï: “Các người có bắt nhầm người không đấy hả?

Tôi muốn khiếu nại các người, tôi sẽ kiện cáo các người tội không làm tròn trách nhiệm! Mau thả tôi ra ngoài!”

“Rầm”

Lâm Thúy Vân còn chưa mắng xong thì cánh cửa sắt đột nhiên bị đá mạnh từ bên ngoài, cô ấy bị dọa sợ đến mức mất cả giọng.

“Nhốn nháo cái gì mà nhốn nháo! Ngậm miệng cho bố mày!

Nghe từ giọng nói, chắc hẳn là một người đàn ôngtương đối trẻ tuổi.

Lâm Thúy Vângiống như vừa gặp được một vị cứu tỉnh, vội vàng mở miệng nói: “Này, đồng chí cảnh sát, có phải các người nhầm lẫn gì không? Rõ ràng là có người giả vờ bị đụng xe để tống tiền tôi, sao các người lại nhốt tôi ởchỗ này? Tôi mới là người bị hại.”

Đúng lúc này, cửa sắt phát ra một tiếng vang giòn tan, bị mở ra từ bên ngoài.

Một cảnh sát trẻ tuổi bướcvào trong.

Đôi mắt của Lâm Thúy Vânngay lâp tức sáng lên, nhanh chóng liếc nhìn tấm thẻ trên ngực anhta: “Cảnh sát Lý, có phải các ngườinhầm lần gì không? Sao lại nhốt tôi ở nơi này?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3003


Chương 3003

Vị cảnh sát Lýkia nhìn cô ấy một cái, lười biếng mở miệng: “Côtên làLâm Thúy Vân?”

Lâm Thúy Vânliên tục gật đầu giống như gà con mổ thóc: “Không sai, đúng là tôi.”

Cảnh sát Lýtìm một cuốn sổ, lật ra xem: cô có thể đi rồi…”

Cảnh sát Lý còn chưa nói xong, một người đàn ông trung niên có tuối tác lớn cảnh sát Lý bước đến, cắt ngang lời nói của anh ta: “Nếu như cô tên làLâm Thúy Vân, vậy thì chúng tôi không bắt sai người. Côbj nghỉ ngờ là có liên quan đến một vụ tai nạn giao thông, đâm người khác thương nặng, hiện tại chúng tôiđang lập hồ sơ, cô thành thật đợi ở trong này đi”

Vị cảnh sát Lýnày này hiển nhiên không dám làm trái lời người đàn ông trung niên, trên mặt anhta nở nụ cười: “Cảnh sát Vương, hóa ra là vậy à, có lẽ vừa rồi tôi nhìn nhầm rồi”

Lâm Thúy Vân cau mày: “Rõ ràng là người phụ nữ kia giả vờ đụng vào xe tôi trước, sao lại trở thành tôi gậy tai nạn giao thông? Tôikhông quan tâm, tôi muốn đi ngay bây giờ”

Cô ấy tận mắt chứng kiến vừa rồi cáivj cảnh sát Lýkia đã tra xét tư liệu, xác nhận côấy không có tội.

“Cô gái à, tôi không ngại nói thật cho cô biết, cô đã đắc tội với người không nên đắc tội.Cô bé thành thật ngồi im ở chỗ này đi, nếu không, cẩn thận tôikhông khách khí với cô!”

Cảnh sát Vươngtrừng mắt lườm cô ấy một cách hẳn học, lười nói chuyện vớ vẩn với cô ấy.

Khi người phụ nữ này được đưa đến đây đã có người gọi điện thoại nói bọn họ phải tốt trừng trị cô ta.

Buổi chiều ông ta có vài chuyện bận nên mới nhốt cô ta ở chỗ này.

Hiện giờ cuối cùng ông ta cũngcó thời gian rảnh, có thể tiếp đãi “Quý khách” này.

“Các người có ý gì? Các ngườilàm như vậy là lạm dụng chức quyền!”

Lâm Thúy Vân tức điên lên.

Nhưng bây giờ côấy không có điện thoại, cũng không tìm thấy người nào có quen biết. Thật sự là kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay.

Cảnh sát Vương nhìn thấy dáng vẻ tức giận đến mức thở hổn hển của Lâm Thúy Vân, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác vô cùng kỳ lạ.

Khóe miệng của ông cong lên tạo thành một nụ cười tục tíu, đẩy cửa sát ra,vươn tay bóp bả vai của Lâm Thúy Vân “Cô gái, nếu như cô thật sự muốn đi ra ngoài, chuyện này cũng không phải là không thế. Cô chuẩn bị 60 tỷ nộp tiền bảo lãnh tôi có thể cân nhắc việc thả cô ra, thế nào?”

Lâm Thúy Vân nhìn lướt qua bàn tay béo như heo đang khoác lên trên bả vai mình, cố nén cảm giác bưồn nôn muốn bẻ gãynó: “Tôi có thể đưa tiền cho ông, nhưng ông nhất định phải giữ lời”

Tròng mất của cảnh sát Vương quay tròn một vòng, ông ta từ đánh giá Lâm Thúy Vân từ trên xuống xuống dưới một phen.

Người phụ nữ này ăn mặc toàn hàng hiệu, chắc hnlà một người có tiền.

Nhưng cho dù có tiền nhiều thế nào đi chăng nữa, đắc tội nhân vật lớn ở thủ đô thì cũng đủ khiến côta xui xẻo tám đời Dù sao cho ai chơi cũng là chơi, không bãng để mình đến hưởng trước!

Ha ha, cô gái này có dáng dấp khá non, nhìn qua trông như một sinh viên đại học, chắc hẳn cũng là một con chim non chưa bị ai đụng vào đâu So sánh với bà già trong nhà mình đúng là một người trên trời một người dưới đất.

“Tiểu Lý, cậuđưa cô gái này đi, trước tiên để cô ta nộp tiền bảo lãnh đã”

Nói xong, cảnh sát Vương móc ra một cái thẻ ngân hàng từ trong túi sách của mình, đưa tới.

Lâm Thúy Vân cảm thấy vô cùng may mắn bởi vì mình còn nhớ rõ số thẻ ngân hàng, cho nên ngoan ngoãn nộptiền lên.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3004


Chương 3004

Sau khi giao xong tiền, côấy đi theo Tiểu Lý về văn phòng Giờ phút này, trong văn phòng rộng lớn chỉ còn lại cảnh sát Vương cùng một vài thanh niên trông giống lưu manh khác.

Mấy tên thanh niên này nhuộm tóc vàng, trên cánh tay còn xăm hình, hút thuốc uống rượu, thậm chí còn kề vai sát cánh với cảnh sát Vương.

Đến tận giờ phút này, Lâm Thúy Vân mới nhận racảnh sát Vương có vấn đề.

Một cảnh sát nhân dân chân chính sẽ không có hình tượng như thế này.

Nơi này có lẽ là một cái đồn công angiả, mình bị lừa rồi!

Kìm nén lửa giận trong lòng, Lâm Thúy Vân nhìn chảm chẩm cảnh sát Vương: “Nộp tiền bảo lãnh xong rồi, hiện tại tôi có thể đi chưa?”

“Đi đâu?”

‘Vương Thành Lâm vừa nghe thấy lời này, lập tức cười lớn tiếng.

Như thể cô ấy vừa kể cho ông ta nghe thấy một trò chuyện cười vô lý nhất trên đời.

Ông ta quay đầu nhìn thoáng qua những thanh niên bên cạnh mình: “Mấy người nghe thấy cô ta nói gì không?

Côta nói côta muốn rời đi, ha ha ha, chết cười tôi mất thôi!”

Một người đàn ông cao lớn thô kệch bên cạnh ông ta đứng lên “Cô gái, tôi nói cho cô biết, mặc dù cô nộp tiền bảo lãnh rồi nhưng cô còn một chuyện quan trọng khác chưa làm xong, đến khi nào làm xong mới có thể rời đi, biết là gì không?”

Lâm Thúy Vân nhìn nụ cườikhông có ý tốt trên mặt bọn họ, một dự cảm bất thường dâng lên: “Các ngườinói vậy là có ý gì?”

‘Vương Thành Thụ ngậm điếu thuốc trong miệng nói: “Em nhìn xem, ở đây bọn anh có tổng cộng sáu người, chỉ cần tí nữa em hầu hạ bọn anh thoải mái, anh đảm bảo sẽ để em đi! Tuy nhiên, anh đoán chừng được khả năng đi ra ngoài của em đấy”

Trong văn phòng lập tức phát ra một tràng cười, Lâm Thuý Vân là một cô gái được chiều chuộng, từ nhỏ đã quen thói tung hoành kiêu ngạo, có bao giờ phải chịu sự sỉ nhục như thế này?

Hôm nay bị bọn họ nhục nhã một phen, mắt đỏ hoe vì tức giận.

“Mấy người các anh, đừng có khinh người quá đáng!”

Vương Thành Thụ sờ sờ cảm, đôi mắt sắc nhọn híp híp lại nhìn chấm chằm vào Lâm Thuý Vân: “Ức h**p em thì sao? Vẽ sau mấy người bạn thân bọn anh sẽ lần lượt từng người, từng người một ức h**p em, nhưng mà em đừng sợ, bọn anh sẽ ức h**p em đến rất thoải mái!”

Mặt khác mấy tên lông bông còn lại cũng phụ hoạ theo: “Anh Vương, thật bất ngờ, ở đây mà anh cũng có thế đem tới một loại hàng có nhan sắc thế này”

“Cô nàng này xinh đẹp và có thân hình cũng chuẩn”

Tôi, tôi còn chưa được làm cô gái xinh đẹp thế này đâu..”Vương Thành Thụ nheo nheo mắt nhìn Lâm Thuý Vân: “Cô gái nhỏ, chỉ cần em ngoan ngoãn chơi với anh một đêm, anh cam đoan ngày hôm sau em sẽ an toàn rời đi, thế nào?”

Khi anh ta nói điều này, anh ta đã đi về phía Lâm Thuý Vân.

Đôi bàn tay đầy dầu nhờn thuận thế s* s**ng lên khuôn mặt cô ấy.

Lâm Thuý Vân nhẹ nhàng né tránh, thoát khỏi bàn tay lợn muối của anh ta.

‘Vương Thành Thụ không ngờ rằng cô ấy lại dám trốn, sắc mặt anh ta đột nhiên thay đổi: “Cô gái nhỏ, tôi khuyên cô không nên rượu mừng không uống, lại thích uống rượu phạt. Nếu cô không hợp tác, đến lúc đó chính cô sẽ khổ sở thôi!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3005


Chương 3005

Lâm Thuý Vân thông minh như thế nào? Tất nhiên cô ấy biết rằng kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Đôi mắt của cô ấy đảo lên, vốn là khuôn mặt còn thể hiện sự phòng bị đột nhiên hiện lên dáng vẻ tươi cười mập mờ: “Anh Vương..

Nghe một tiếng ỏn ẻn “anh Vương” này và cộng thêm nụ cười quyến rũ của cô ấy, Vương Thành Thụ cảm thấy linh hồn mình sắp bị móc ra: “Cữing đúng… Bọn anh nhiều người như vậy, chẳng lẽ cưng còn muốn phản kháng sao? Ngoan ngoãn nghe lời mới đúng, có thể giảm bớt đau khổ”

“Anh Vương, người ta vẫn là chú chim non đót Lâm Thuý Vân nững nịu “Anh ở đây, trước mặt nhiều người như vậy động tay động chân, người ta nhất định sẽ ngại ngùng đấy! Hay là đi phòng làm việc của anh?”

‘Vương Thành Thụ đột nhiên cười lớn: “Ôi, cô gái nhỏ còn biết xấu hổi”

‘Vừa nói xong, anh ta quay đầu vấy tay với người phía sau: “Như vậy đỉ, tôi sẽ tìm đường cho các cậu trước, rồi lần lượt thay nhau đến.”

“Yes Sir ~ Anh Vương, anh kiêm chế một chút, cẩn thận không gãy thắt lưng đó” Sau lưng truyền đến vài tiếng cười.

Cảnh sát Vương nắm lấy bả vai Lâm Thuý Vân, và cả hai cùng nhau đi đến văn phòng.

Vừa đóng cửa lại, anh ta đã nóng lòng cởi áo ra Ngẩng đầu lên phát hiện Lâm Thuý Vân vẫn đứng đó và không động đậy: “Em còn đứng ngây ra đó làm gì, c** đ* ra đi?”

“Vâng.”

Một bên Lâm Thuý Vân từ từ cởi cúc áo, một bên nhanh chóng liếc mắt nhìn xung quanh.

‘Vương Thành Thụ vừa mới c** q**n lót ra, đột nhiên anh ta cảm thấy trước mắt loé lên một cái Thậm chí còn chưa kịp ngẩng đầu lên, đã nghe thấy một tiếng “bốp” trầm đục vang lên.

Trên đỉnh đầu có một cơn đau nhói, trong giây tiếp theo, một dòng chất lỏng ấm áp chảy xuống.

Anh ta vô thức đưa tay lên sờ và thấy lòng bàn tay mình đỏ như máu “Chết tiệt, con đ* khốn kiếp, dám đánh tao!”

Lúc này Lâm Thuý Vân đang cầm trên tay một món đồ trang trí bảng đồng nặng nề: “Dám đánh ủ ý lên người bà cô mày? Bà đây sẽ cho mày nếm thử mùi vị đoạn tử tuyệt tôn là như thế nào!”

Ngay khi Vương Thành Thụ nhào tới, Lâm Thuý Vân đã trực tiếp giơ chân lên, đá một cước hung ác vào quả trứng của anh ta.

Đó là một cước vừa nhanh chóng vừa tàn độc ‘Vương Thành Thụ hét thảm một tiếng, anh ta trực tiếp quỳ trên mặt đất, không thể đứng dậy nổi Lâm Thuý Vân ném bức tượng đồng trong tay, quay người leo về phía cửa sổ.

Nhưng cô vừa leo được một nửa, thì cánh cửa phía sau bị Vương Thành Thụ đang ngã trên đất mở ra: “Có ai không, người phụ nữ khốn kiếp này, cô †a muốn chạy”

Mấy tên côn đồ nghe thấy những lời này, vội vàng lao vào.

Lâm Thuý Vân vừa mới leo lên bệ cửa sổ, thì một vài tên côn đồ đẳng kia cũng đã chạy tới Một trong những gã vạm vỡ nhất xông tới bên cô, hung hăng ôm lấy eo cô, trực tiếp kéo Lâm Thuý Vân ngã xuống.

“Bắt được rồi, bắt được rồi, còn chờ gì nữa?

Nhanh lêi Một tên côn đồ khác túm tóc Lâm Thuý Vân và kéo lại, buộc cô phải ngẩng đầu lên.

‘Vương Thành Thụ chịu đựng cơn đau dữ dội và loạng choạng đứng dậy.

Người phụ nữ đê tiện này không chỉ đánh anh †a, mà còn dám đá trứng của anh ta.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3006


Chương 3006

“Bốp! Bốp!”

‘Vương Thành Thụ nghiến răng, anh ta gần như dùng hết sức tát vào mặt Lâm Thuý Vân “Con đ* khốn nạn này, dám ra oai ở trên địa bàn của lão tử, tao đánh chết mày!”

Hai cái tát này thật sự là dùng quá nhiều lực, Lâm Thuý Vân bị tát đến nỗi mắt nổ đom đóm, lung lay suýt nữa không đứng vững.

Tiếng chửi mắng của người đàn ông bên tai càng lúc càng đồn dập.

‘Vốn ban đầu Vương Thành Thụ muốn là người đầu tiên hưởng thụ Lâm Thuý Vân, nhưng một cước vừa rồi quả thật cô ấy đã ra tay quá độc ác.

Bây giờ toàn thân anh ta đau đớn tê dại.

Ánh mắt anh ta vô cùng tàn nhẫn, trừng mắt nhìn mấy tên du côn: “Không phải muốn chơi sao? Hôm nay chơi chết bên trong cô ta đi! Chết rồi coi như xong”

“Cảm ơn anh Vương.

Nhóm côn đồ lao tới và trực tiếp ném thẳng Lâm Thuý Vân lên bàn làm việc.

Lâm Thuý Vân vừa mới bị đánh đến choáng váng đầu óc, trong lúc mơ mơ màng màng, cô chỉ cảm thấy có người đang xé rách quần áo của mình, bên tai truyền đến tiếng cười điên cuồng.

Cứu mạng, ai tới cứu tôi?

Lâm Thuý Vân lắc đầu nguầy nguậy, và cô ấy bắt đầu vùng vẫy ngay khi tỉnh táo hơn.

Nhưng đối lại, là bị những tên đó đối xử càng thô bạo hơn.

Một cái tát, rồi lại một cái tát khác.

Tát đến khi Lâm Thuý Vân gần như ngất xiu, mắt thấy thời điểm quần áo của cô ấy sắp bị xé †oạc thì đột nhiên, một tiếng “âm” thật lớn phát ra từ cửa phòng làm việc.

Cánh cửa đang đóng thật chặt lại bị đá tung.

“Mẹ kiếp ai vậy? Thật mất hứng mà!” Nhóm côn đồ bực bội chửi bới, hận không thể xẻo thịt tên làm hỏng việc tốt của mình.

Tên khốn đang bắt nạt Lâm Thuý Vân cũng quay đầu lại nhìn.

Còn chưa kịp xem ai xông vào, họ đã bị những nắm đấm sắt giáng xuống nhanh như một cơn gió.

Công bảng, nó cũng đập thắng vào mặt tên côn đồ đang lôi kéo quần áo của Lâm Thuý Vân…

“Rầm!”

Lại có một tiếng động lớn, sau khi một tên côn đồ dính phải cú đấm đã bay ra đập thẳng vào cánh cửa sắt.

‘Sau đó, một vài bóng đen khác lao tới chỗ đám côn đồ.

“Cứu mạng!”

Lâm Thuý Vân đang mơ mơ màng màng, quần áo xộc xệch nằm trên bàn làm việc, mở mắt ra.

Cô ấy mơ hồ nghe thấy tiếng va chạm mạnh và tiếng la hét bên tai, chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, không biết đã năm trên bàn bao lâu rồi ý thức mới dần dần trở lại.

Ngay khi vừa mở mắt ra, cô ấy đã nhìn thấy một khuôn mặt tuấn tú quen thuộc nhưng lạirất u ám xuất hiện trong tầm mắt mình.

Cô ấy muốn đứng dậy, nhưng cả người lại yếu ớt đến mức căn bản không còn chút sức lực nào cả “Lục.

Lâm Thúy Vân thốt lên một chữ một cách yếu ớt.

Biểu cảm cực kỳ u ám trên khuôn mặt Lục Mặc Thâm gần như đã thả lỏng hơn một chút.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3007


Chương 3007

Anh ta đỡ Lâm Thúy Vân dậy trong chốc lát, khi nhìn thấy bộ dạng quần áo xộc xệch của cô ấy, anh ta nhanh chóng cởi chiếc áo vest ra và quấn quanh người cô ấy Khi vừa mở miệng ra, giọng nói của anh ta lạnh lùng như địa ngục: “Cố lên, có nghe tôi nói không?”

Lâm Thúy Vân nhìn vào mặt người đàn ông một cách mơ hồ: Là Lục cầm thú sao?

Anh chàng này…

Đúng rồi Đến lúc này màanh ta vẫn còn coi mình là giáo sư, giọng điệu lại tồi tệ như vậy.

Hai tên vệ sĩ từ sau lưng Lục Mặc Thâm xông.

đến đã nhanh chóng đánh cho mấy tên côn đồ ở khắp phòng tan tác tả tơi, khiến chúng năm lăn ra đất không thể đứng dậy nổi.

Bọn họ nhíu chặt mày lại Tuy rằng đây là một vùng ngoại ö hẻo lánh, nhưng bọn họ không bao giờ ngờ tới có người lại †o gan đến nỗi dám đóng giả cảnh sát ở đây.

Thậm chí còn gây ra những chuyện như vậy!

Lục Mặc Thâm cúi đầu liếc nhìn Lâm Thúy Vân, nhìn thấy trên người cô ấy có dấu vết bầm tím, trên trán còn nổi cả gân xanh.

Anh ta lạnh lùng liếc nhìn đám người trên mặt đất đã bị đánh cho thừa sống thiếu chết kia và nói: “Trừ khử bọn chúng đi”

“Vâng, thưa ông chủ!”

Đây là lần đầu tiên hai tên vệ sĩ nhìn thấy Lục Mặc Thâm trong trạng thái hung bạo đến như vậy, lẽ nào ông chủ đối với cô Lâm này…

Lục Mặc Thâm bế Lâm Thúy Vân lên, trước khi rời đi anh ta còn nói một câu: “Tôi muốn bọn chúng sống không bảng chết”

“Vâng”

Lục Mặc Thâm nhanh chóng bế Lâm Thúy Vân lên xe, và chiếc xe cũng nhanh chóng khởi động Lâm Thúy Vân chỉ cảm thấy nhức đầu, toàn thân cũng đau nhức, cô ấy co mình vào trong vòng tay của Lục Mặc Thâm.

Không biết có phải do hơi thở của người đàn ông bên cạnh quá thấp hay không mà khiến cô ấy lạnh đến nỗi bắt đầu run lấy bẩy.

Lục Mặc Thâm ý thức được liền siết chặt vòng tay của mình lại Khuôn mặt của Lâm Thúy Vân đã sưng lên vì bị đánh, đôi môi đã tái nhợt đi và toàn thân cô ấy đang run rẩy.

Trước mặt anh ta, cô ấy từ trước đến nay vẫn luôn là Lâm Thúy Vân kiêu ngạo và độc đoán, và rất hung hăng, từ khi nào mà cô ấy đã bị biến thành như thế này? Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lâm Thúy Vân cô ấy rất thông minh.

Khi nộp tiền bão lãnh, cô ấy để lại tín hiệu SOS trong phần lời nhắn của tin nhắn chuyển tiền.

Và thẻ ngân hàng mà cô ấy sử dụng đều là của mẹ Lâm Nên mẹ Lâm sẽ là người sớm nhất nhận được tin nhắn giao dịch, Bình thường tấm thẻ này đều là do Lâm Thúy Vân sử dụng.

Chỉ trong chốc lát mà đã chuyển đi sáu trăm triệu đồng, hơn nữa lại còn để lại tín hiệu SOS, lúc đó mẹ Lâm đã sợ hãi đến mức hồn bay phách tán và lập tức gọi điện cho Lục Mặc Thâm mà không nói lời nào.

Chính vì lý do này mà Lục Mặc Thâm mới có thể đến nơi một cách sớm nhất.

Nếu không có cuộc gọi của mẹ Lâm, có lẽ anh ta sẽ không bao giờ biết được rằng Lâm Thúy.

Vân lại bị người khác bạo hành đến như vậy.

Anh ta không dám tưởng tượng được mọi chuyện sẽ phát triển như thế nào nếu anh †a đến muộn thêm một chút…
 
Back
Top Dưới