Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2868


Chương 2868

Nguyễn Bảo Lan.

Trong bản danh sách thông tin liên hệ có ghi lại địa chỉ của cô ta, quả nhiên là ở khu cao tầng trong biệt thự nhà họ Tô.

Con ngươi Quan Triều Viễn chợt co rút lại: “Lập tức gọi điện thoại cho Phương Trí Thành”

“Vâng”

Rất nhanh, bên phía Lục Anh Khoa đã có câu trả lời: “Mấy ngày nay, bên kia nói không có cảnh diễn của Nguyễn Bảo Lan nên cô ta không tới đoàn làm phim.”

Ánh mắt Quan Triều Viễn hiện lên sự lạnh lẽo, sắc mặt trở nên khó coi: “Lập tức tới nhà côta.”

Nửa tiếng sau, chiếc Bugatti màu đen đậu ở khu biệt thự bên cạnh khu cao tầng của tiểu khu.

Nếu Quan Triều Viễn không có đoán sai, dù cô nhóc kia đã chật vật không chịu nổi, nhưng vẫn sẽ không quên thả đạn khói ra mê hoặc anh.

Hẳn là cô đã cố ý tới trước cửa chính khu biệt thự, để cho camera chụp được ảnh mình, sau đó từ con hẻm nhỏ quẹo vào khu cao tầng.

Chắc chẳn anh vì quá quan tâm nên bị loạn, nếu không sao lại chậm trễ nhiều thời gian như vậy?

Nguyễn Bảo Lan thuê một căn phòng đơn rộng tầm bốn mươi mét vuông ở tầng năm tòa nhà Quan Triều Viễn đứng trước cửa phòng 508, mạch nước ngầm dưới con mắt kia cũng bắt đầu chuyển động.

Lục Anh Khoa đi đến bên cạnh, ấn vang chuông cửa.

“Ai đó?”

Bên trong truyền tới giọng nói búp bê độc quyền của Nguyễn Bảo Lan.

Mắt mèo trên cửa hơi tối lại, hẳn là Nguyễn Bảo Lan đang ở trong ngó ra ngoài tìm hiểu tình hình.

Xuyên qua mắt mèo, cô ta có thể nhìn thấy gương mặt tuấn tú âm u kia của Quan Triều Viễn.

Trong lòng cô ta chợt hốt hoảng, tựa cả người vào cửa, trái tim không ngừng đập loạn: “Sao có thể? Sao anh Quan lại tìm tới được đây?”

Quan Triều Viễn đứng ở ngoài cửa nhìn thấy mắt mèo tối rồi lại sáng khiến anh không nhịn được nhíu mày.

Lục Anh Khoa đứng bên cạnh lại một lần nữa ấn chuông cửa, thanh âm trầm ổn, hô to: “Cô Nguyễn, xin mở cửa.”

Nguyễn Bảo Lan vô cùng hoảng hốt, cô ta không thể chống lại luồng áp lực xông tới từ phía ngoài cửa, bèn mở cửa ra.

“Anh… anh Quan, sao anh lại tới đây?”

Nguyễn Bảo Lan kích động nhìn anh, cô †a cảm thấy trái tim sắp nhảy ra khỏi họng luôn rồi.

Quan Triều Viễn quét mắt nhìn cô ta một cái, xông thắng vào trong Nguyễn Bảo Lan bị khí thế của anh dọa sợ, cơ thể không tự chủ né qua một bên, nhường đường cho anh vào Đây là một gian nhà nhỏ nhẳn nhưng rất sạch sẽ, cũng rất ấm áp.

Trong phòng bếp, bếp đang bật hình như đang nấu canh gà.

Trên bàn cơm để mấy viên thuốc hạ sốt, thuốc kháng sinh, còn có băng gạc, nhiệt kế,… chất thành đống.

Quan Triều Viễn nhìn lướt qua, ánh mắt nhanh chóng dừng lại trên cánh cửa của gian phòng ngủ duy nhất.

Anh đẩy nhanh cước bộ, đi về hướng cánh cửa.

Sắc mặt Nguyễn Bảo Lan thay đổi mấy lần.

Tại thời điểm Quan Triều Viễn muốn xông vào, cô ta đột nhiên toát lên dũng khí, nhanh chân dang tay chặn cửa lại: “Anh, anh Quan…Đây là phòng ngủ của tôi, không, không tiện đi vào…”

Nếu người chặn trước mặt anh là một gã đàn ông, chỉ sợ đã không còn cơ hội mở miệng.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2869


Chương 2869

Cũng may Quan Triều Viễn chưa bao giờ ra tay với con gái, anh cố gắng khắc chế cảm xúc, ánh mắt lạnh như băng đảo về phía Nguyễn Bảo Lan.

“Cô ấy ở trong đó?”

Cô ta thật sự sắp bị ánh mắt sắc như dao này đâm tới chảy máu đầm đìa rồi.

Nguyễn Bảo Lan cản chặt môi, trong lúc.

nhất thời cũng không biết nên tránh ra hay không nữa.

“Là cô tự mình tránh ra, hay là tôi gọi người tới giúp?”

Khi Quan Triều Viễn nói ra lời này, ánh mắt anh lạnh lùng, không mang theo chút cảm tình nào.

Nguyễn Bảo Lan bị dọa run rẩy cả người.

Cô ta ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn về phía Quan Triều Viễn: đầu tóc của anh có chút hỗn độn, nhưng lại mang tới vẻ đẹp tàn khốc và áp bách.

Quầng thâm dưới mắt vô cùng rõ ràng, đôi mắt u ám cũng bị tơ máu giăng đầy.

Khuôn mặt kia rõ ràng rất lạnh, chính là ánh mắt đó không thể che dấu được sự mệt mỏi Hắn là hai ngày hai đêm này anh cũng không được nghỉ ngơi tốt.

Nguyễn Bảo Lan thở dài một tiếng nặng nề, cuối cùng vẫn nơm nớp lo sợ mở miệng: “Anh Quan, anh vẫn nên đưa cô ấy tới bệnh viện thì hơn.”

Ánh mắt Quan Triều Viễn đột nhiên phát lạnh, anh đẩy mạnh Nguyễn Bảo Lan ra, xông vào phòng ngủ.

Trên chiếc giường màu trắng, Tô Lam đang bất an cuộn tròn người lại.

Gương mặt cô ửng lên màu đỏ lạ thường, đôi môi nhợt nhạt vô cùng.

Mái tóc bị ướt mồ hôi dán lên vầng trán cao khiến cô thoạt trông rất điềm đạm đáng yêu.

”Tô Lam.”

Quan Triều Viễn gầm nhẹ một tiếng, vọt tới Tay vừa chạm vào mặt cô đã bị nhiệt độ cơ thể cô làm phỏng.

Chết tiệt, sao cô lại nóng như thế?

Nguyễn Bảo Lan nhìn bộ dạng điên cưồng kia của Quan Triều Viễn, không biết vì sao hốc mắt lại đỏ lên.

Cô ta không hị rằng, thì ra bà Quan của Quan Triều Viễn, người mà anh nâng niu trong lòng bàn tay, là miếng thịt nơi đầu quả tim vậy lại chính là Tô Lam.

Ngày đó, khi Tô Lam nghiêng ngả lảo đảo lắc lư trước tiểu khu, vừa lúc đụng phải Cô ta.

Nhìn đến bộ dạng áo quần tả tơi của cô, đến đứa ngốc cũng biết đã xảy ra chuyện gì.

Nguyễn Bảo Lan không hề nghĩ ngợi, lập tức mang cô về nhà mình.

Tới nhà rồi, nhưng cơn sốt của Tô Lam vẫn không lùi Mỗi lần cô ta muốn đưa cô đi bệnh viện, cô đều ương bướng từ chối, còn cầu xin cô ta đừng nói cho bất cứ ai chuyện cô đang ở đây.

Nguyễn Bảo Lan còn cho rằng cô đã chịu sự tổn thương quá lớn, tâm tình không tốt, nên cũng không dám hỏi nhiều.

Nhưng mà, tại thời khắc vừa rồi, khi Quan Triều Viễn hùng hổ vọt vào trong nhà kiếm người, Nguyễn Bảo Lan đột nhiên hiểu ra mọi chuyện.

Người bắt nạt Tô Lam thành ra như vầy không ai khác chính là Quan Triều Viễn.

Mà người Tô Lam có chết cũng muốn trốn tránh cũng không phải người nào xa lạ, vẫn là Quan Triều Viễn.

Trong nhất thời, Nguyễn Bảo Lan đột nhiên cảm thấy bản thân thật buồn cười Tô Lam cũng xem như là Bá Nhạc của mình.

Thế nhưng mình lại thích chồng của cô, còn tặng quần áo cho người ta nữa Cô ta đứng trước cửa, nhìn thấy Quan Triều Viễn vươn tay định bế Tô Lam lên.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2870


Chương 2870

Nhưng mà, mặc dù đã rơi vào tình trạng nửa hôn mê, nửa thanh tỉnh, Tô Lam vẫn ngay lập tức ngửi thấy mùi vị trên người người đàn ông đó.

Cô mơ màng mở to mắt, vừa thấy Quan Triều Viễn định ôm chính mình, bất đắc dĩ quay mặt đi, suy yếu nói: ‘Quan Triều Viễn…”

Quan Triều Viễn ôn nhu mở miệng: “Anh ở đây”

Tô Lam chỉ cảm thấy toàn thân từ trên xuống dưới không chỗ nào là không đau.

Đầu giống như bị búa đập vào, choáng váng hoa mắt, cả người nặng như đeo chì: “Anh đi đi, được không?”

Rõ ràng là giọng điệu làm nững, nhưng khi mở miệng lại bảo anh đi đi.

Quan Triều Viễn không hề biến sắc, ánh mắt anh vẫn ôn nhu như trước, anh cúi đầu mở miệng dỗ dành: “Em sinh bệnh, chúng ta phải tới bác sĩ trước.”

Tô Lam muốn đẩy anh ra, nhưng căn bản không có chút sức lực nào.

Quan Triều Viễn cầm tay cô, cúi đầu nhìn thấy vết bầm màu hồng trên cổ tay cô, đồng tử co lại mãnh liệt: “Ngoan, nghe lời.”

Toàn thân Tô Lam không còn chút khí lực, hơn nữa vô cùng khó chịu, không có sức lực cãi nhau với anh: “Không cần, không cần làm phiền em, em không muốn tranh cãi với anh…”

Quan Triều Viễn khẽ hôn lên mặt cô: “Từ nay về sau, anh sẽ không cãi nhau với em nữa Bây giờ ngoan ngoãn tới bác sĩ khám bệnh, sau đó dù em muốn đánh muốn mắng gì anh cũng được, nha?”

Nói xong lời này, Quan Triều Viễn cũng không quan tâm phản ứng của Tô Lam là gì, anh trực tiếp bế cô ra khỏi ổ chăn.

Nguyễn Bảo Lan đứng bên cạnh vội vàng đưa cho anh một cái chăn màu bạc.

Quan Triều Viễn thật cẩn thận cầm chăn bao lấy Tô Lam, sau đó ngồi xuống ôm lấy cô, rồi xoay người bước ra khỏi cửa.

Nguyễn Bảo Lan đi theo tới cửa, dọc đường đi, nhìn thấy cử chỉ cẩn thận lại ôn nhu của Quan Triều Viễn, cô ta cảm thấy lồng ngực vô cùng chua xót.

Cô ta xoay người đóng cửa lại, sau đó gục trên sô pha khóc nức nở.

Tân Tấn Tài là người đầu tiên nhận được điện thoại, cũng là người đầu tiên ngoại trừ Lục Anh Khoa và Quan Triều Viễn biết được chuyện đã tìm thấy Tô Lam.

Quan Triều Viễn ở trong điện thoại nói Tô Lam sốt cao không lùi, cho nên Tân Tấn Tài vội vàng bỏ dở mọi việc trong tay, gấp gáp chạy tới.

Trên tay anh ta còn cầm theo bịch nước đường glucose cùng với thuốc hạ sốt.

Nhưng mà khi anh ta vọt vào phòng ngủ chính, nhìn thấy một thân toàn dấu xanh tím của Tô Lam, nháy mắt nổi sung lên.

Anh ta quay đầu trừng mắt nhìn Quan Triều Viễn: “Anh hai, con mẹ nó anh điên rồi đúng không?

Đây là lần đầu tiên dù bị Tân Tấn Tài la hét như vậy nhưng Quan Triều Viễn vẫn không hé răng nửa lời.

Anh thật sự điên rồi.

‘Ghen đến điên cuồng Cho nên mới không biết nặng nhẹ khiến cô bị thương thành như vầy.

“Anh hai, rốt cuộc anh có biết hay không thế? Trước đó bác sĩ đã dặn, cơ thể chị dâu nhỏ rất yếu ớt. Nhưng anh thì sao, mới có mấy ngày, anh đã làm con người ta thành ra như vầy, anh có còn là đàn ông không vậy?

Nếu chị dâu nhỏ của em chạy mất, vậy tốt nhất cả đời anh cũng đừng tìm lại được chị ấy.

Nhìn thấy sắc mặt Quan Triều Viễn càng ngày càng khó coi, Lục Anh Khoa hung hăng trừng mắt nhìn Tân Tấn Tài.

Ánh mắt tràn đầy tính uy h**p thành công khiến Tân Tấn Tài phải ngậm miệng lại.

‘Vốn anh ta còn tính mảng thêm hai câu để xả giận nữa kìa.

Chỉ là khi nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi và dáng người tiều tụy của Quan Triều Viễn, trong nhất thời anh ta cũng không biết có nên mắng hay không nữa.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2871


Chương 2871

Anh ta hơi tức tối bước vài bước tới cạnh giường, đo nhiệt độ cho Tô Lam, sau đó tiêm cho cô thuốc hạ sốt rồi truyền thêm ít đường glucose.

“Anh hai, trên người chị dâu nhỏ hẳn là còn vết thương khác, để em tranh thủ quay lại bệnh viện lấy thuốc qua đây, anh thay em chăm sóc cho chị dâu nhỏ một chút.”

Dứt lời, Tân Tấn Tài nổi giận đùng đùng xoay người rời đi.

Lục Anh Khoa liếc nhìn Quan Triều Viễn cũng xoay người bước ra ngoài: “Ông chủ, tôi đứng ngay trước cửa, có chuyện gì cứ kêu tôi: Quan Triều Viễn không phản ứng lại với bất cứ ai, ánh mắt âm u kia chỉ gắt gao khóa chặt lên mặt Tô Lam.

Quan Triều Viễn cho cô uống chút thuốc, lúc này thế giới nhỏ của anh đã rơi vào giấc ngủ.

Nhưng mà gương mặt tinh xảo nhỏ nhắn kia vẫn trắng bệch như cũ.

Hơn nữa, dù là lúc ngủ, hàng lông mày vẫn nhíu chặt.

Hàng lông mi dày, rậm thỉnh thoảng run lên nhè nhẹ, bộ dạng cực kỳ bất an.

Nhìn cô thành ra như vầy, trái tim Quan Triều Viễn chỉ cảm thấy như bị ai đó nắm lấy, bóp chặt khiến anh đau tận xương tủy.

Anh vươn tay nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Tô Lam, giọng nói vô cùng áy náy: “Tô Lam…”

Cũng không biết có phải vì nghe thấy giọng nói quen thuộc không mà bàn tay nho nhỏ của Tô Lam chợt run lên như một phản xạ có điều kiện.

Quan Triều Viễn cúi đầu, con người sâu thắm trong nháy mắt lại chìm xuống: cô nhóc của anh đã sợ anh tới cỡ này rồi sao?

Anh nói nhỏ bên tai cô: “Tô Lam, em an tâm ngủ đi, anh sẽ không… anh hứa với em, từ này về sau sẽ không bao giờ… bắt nạt em nữa”

€ó lẽ là vì nghe được lời hứa hẹn của Quan Triều Viễn, bàn tay đang siết chặt của Tô Lam chợt buông lỏng ra, hai hàng lông mày cũng thôi chau lại, gương mặt tái nhợt nhỏ nhắn khẽ cọ cọ xuống gối đầu, cơ thể cũng thả lỏng hơn.

Sau một thời gian căng thẳng dài như vậy, cuối cùng cô cũng có thể an ổn chìm vào giấc ngủ.

Triều Viễn cứ thế canh giữ bên cạnh giường, nhìn cô chăm chú, ngay cả việc có người đấy cửa đi tới, anh cũng không phát hiện.

“Triều Viễn, anh đã hai ngày hai đêm không ngủ rồi, anh ăn chút gì rồi nghỉ ngơi một lát đã?”

Lê Duyệt Tư nói Cô ấy đi tới gần, trong tay còn bưng một chén cháo gạo nóng hổi vừa mới nấu xong.

Có điều, lúc này Lê Triều Viễn vô cùng chăm chú nhìn Tô Lam, đừng nói là quay đầu lại, thậm chí mí mắt anh cũng không nâng lên: “Không cần”

Lê Duyệt Tư nhíu mày. Nhưng cô ấy vẫn đi tới, khẽ đặt chén cháo ở đầu giường.

“Triều Viễn, cứ tiếp tục như vậy, cô ấy không sao cả còn anh sẽ ngã xuống trước đó”

Quan Triều Viễn nghe giọng nói không có gì quan trọng của Lê Duyệt Tư, anh đột nhiên ‘Vụt’ một cái chạy tới Anh nằm chặt lấy tay Tô Lam, giọng nói lạnh đi tám phần.

“Ai nói cô ấy không sao?”

Lê Duyệt Tư bất ngờ một chút. Cô ấy không hề nghĩ tới bản thân chẳng qua muốn khuyên nhủ anh mà thôi, Quan Triều Viễn lại đột nhiên tức giận như vậy, còn lớn tiếng nói chuyện với cô ấy.

Ngọn lửa vô danh đọng lại trong ngực cô ấy giống như đột nhiên được nhóm lửa: “Quan Triều Viễn, vì sao cô ấy lại thành ra thế này? Còn không phải vì anh sao! Anh ở đây hô to gọi nhỏ với em thì làm được gì?”

Câu nói này của Lê Duyệt Tư ngược lại đang nhấc nhở Quan Triều Viễn.

Anh có chút mệt mỏi, xoa xoa mi tâm Cô ấy nói không sai, Tô Lam thành ra thế này toàn bộ là vì anh, “Em đi ra ngoài đi, bệnh nhân cần yên tĩnh”

Quan Triều Viễn hờ hững nói, giọng nói rã rời Lê Duyệt Tư nghe những lời này, tức giận trong lòng càng to thêm: Quan Triều Viễn đang nói gì?
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2872


Chương 2872

Anh nói bệnh nhân cần yên tĩnh.

Ý anh là cô ấy cố ý chạy tới làm phiền Tô Lam nghỉ ngơi sao?

Cô ấy cắn chặt môi, quay người, tức giận thở phì phò đi xuống dưới Tô Lam vẫn sốt cao không giảm, năm mê man trên giường một ngày một đêm.

Trong thời gian này cũng không ăn gì cả, duy trì cơ thể bằng cách truyền dịch dinh dưỡng được Tần Tấn Tài mang tới.

Đêm hôm sau, Tô Lam mơ mơ màng màng tỉnh lại thì phát hiện tay mình bị người khác nảm lấy, cảm giác ẩm ướt, nóng hầm hập khiến cô thấy không thoải mái Cô nhíu mày, chậm rãi mở mắt Ở gối bên cạnh, Quan Triều Viễn nằm sấp nửa người mà ngủ thiếp đi.

Gương mặt anh vô cùng tiều tụy, trên cảm đã có lún phún râu, màu xanh nhạt phủ lên mặt anh, vẻ mệt mỏi vô cùng rõ ràng Cô nhíu mày, muốn rút tay ra.

Nhưng cô vừa động, người đàn ông ghé người vào gối đã bị đánh thức.

“Tỉnh rồi?”

Giọng anh trầm thấp, khàn đặc.

Tô Lam rút tay lại, ngẩng đầu nói.

“Sao tôi lại ở đây?”

Quan Triều Viễn sờ trán cô, cảm thấy cơn sốt đã hạ mới đáp lời: “Anh đưa em về đây”

“ừ”

Tô Lam mơ màng lên tiếng, sau đó lại muốn ngã đầu ngủ tiếp.

Quan Triều Viễn tới gần: “Tắm trước xong ăn chút gì rồi hãy ngủ tiếp có được không?”

Lúc anh nói chuyện giọng nói nhỏ nhẹ, rất thân trọng. Cho dù vậy cũng không có cách nào khiến Tô Lam thoát ra khỏi đêm đen đáng sợ đó.

Cô cau mày: “Không muốn”

Lần đầu tiên Quan Triều Viễn kiên nhẫn như vậy: “Lúc trước em vẫn luôn sốt cao, trên người toàn mồ hôi, em muốn ngủ tiếp anh chỉ có thể lau qua đơn giản cho em thôi. Nếu không tắm thì ngủ không ngon đâu. Anh ôm em qua đó..”

Tô Lam thấy Quan Triều Viễn muốn vén chăn lên, cô có chút bất an, vội vàng nói: “Em đói”

Quan Triều Viễn nhìn cô: “Anh cho Lâm Mộc nghỉ hai ngày, em muốn ăn gì anh đi làm”

Tô Lam cúi đầu, không nhìn anh: “Mì sợi”

“Được, anh đi chuẩn bị, em ở chỗ này chờ anh”

Quan Triều Viễn nói xong, nhẹ hôn lên trán cô một c Anh làm hành động này cũng có thể cảm nhận được thân thế cứng đờ của Tô Lam.

Gương mặt Quan Triều Viễn trầm xuống, áy náy trong lòng càng cao hơn.

Quan Triều Viễn vừa rời đi, Tô Lam liền vén chăn lên, rời khỏi giường.

Cô đi chân trần tới phòng tắm.

Thật ra lúc mới vừa tỉnh dậy, chuyện đầu tiên cô nghĩ tới là đi tắm.

Cô không có bệnh sạch sẽ nghiêm trọng như.

Quan Triều Viễn nhưng cũng là người thích sạch sẽ.

Trên người dính mồ hôi ròng rã hai ngày đã là cực hạn rồi.

Vừa rồi cô nói đói bụng chỉ là tìm cớ để Quan Triều Viễn ra khỏi phòng thôi Bây giờ cô vẫn không có cách nào tâm bình khí hòa tiếp nhận sự đụng chạm của anh.

Lúc Quan Triều Viễn nấu mì sợi xong, anh đấy cửa phòng ngủ lớn ra, phát hiện trên giường đã không có ai. Trong lòng anh hoảng loạn, vội vàng để tô mì sợi xuống bàn, bước nhanh tới ban công.

Anh nhìn trái nhìn phải thì phát hiện trong phòng tâm có đèn.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2873


Chương 2873

Anh nhíu mày, nhìn lướt qua, cầm lấy một cái chăn lông đi tới cửa phòng tắm: “Tắm xong chưa?

Anh vào nhé”

Anh vừa nói xong, tiếng cửa “lạch cạch” vang lên.

Cửa phòng tắm bị đấy ra.

“AI Quan Triều Viễn, anh làm gì đó? Anh đi ra ngoài cho em”

Tô Lam đã tắm xong, cô vừa mới đứng lên khỏi bồn tắm. Nghiêng đầu nhìn đã thấy Quan Triều Viễn đứng ở cửa, cô giật mình kêu lên, “AI” Tô Lam hét lên.

Quan Triều Viễn lao nhanh đến, ôm lấy cô.

Tô Lam còn chưa hoàn hồn, theo phản xạ có điều kiện mà ôm lấy anh.

Quan Triều Viễn vì động tác theo bản năng này của cô mà ánh mắt cũng dịu dàng hơn chút: “Anh đã nói để anh giúp em, sao lại tự mình lén lút vào phòng tảm, còn suýt nữa thì ngã sấp mặt”

Tô Lam đưa tay muốn nắm lấy khăn tắm Cứ năm trong lồng ngực Quan Triều Viễn như vậy khiến cô không có chút cảm giác an toàn nào.

Quan Triều Viễn vươn tay ra, dùng chăn lông quấn quanh người cô, ôm cô ra ngoài, để cô lên giường lớn.

Tô Lam vừa được đặt vào giường lập tức nhanh chóng chui vào ổ chăn. Cô ôm lấy gối, toàn thân che kín chỉ lộ đôi mắt to trong veo như nước, vô cùng phòng bị nhìn chăm chăm người đàn ông trước mặt.

Quan Triều Viễn thầm thở dài một hơi Anh xoay người bưng tô mì sợi mới nấu xong ới: “Há miệng, ăn chút gì đi “Em tự làm được” Cô rầu rĩ nói, đưa tay ra muốn nhận lấy.

Cánh tay trắng noấn của cô mới vừa vươn ra, vết tích trên tay lập tức đập vào mắt hai người.

Vẻ mặt Tô Lam cứng đờ một lát rồi nhanh chóng thu tay về.

“Ngoan, há miệng”

Quan Triều Viễn gắp mấy sợi mì, thổi một chút rồi đưa tới miệng cô.

Mấy ngày nay giày vò cả hai không ít.

Tô Lam cũng không có gì vào bụng, lúc này cơn sốt đã lui, cô thật sự cảm thấy có chút đói. Giờ lại có người nguyện ý hầu hạ, cô cũng không cần phải từ chối, nghe lời mở miệng.

Tô Lam ăn được mấy miếng liền đẩy bát mì ra xa: “Em no rồi.”

Quan Triều Viễn nhíu mày nhìn tô mì còn lại hơn nửa: “Ăn thêm hai miếng nữa được không?”

Tô Lam nhìn dáng vẻ nhẹ nhàng thì thâm này của anh, hai hàng mi nhíu lại, trong giọng cô có thêm chút chán ghét: “Không muốn, em muốn ngủ”

Cô nói xong thì xoay người muốn nằm xuống, Cơ thể còn chưa kịp nằm hẳn xuống giường, sau lưng đã bị một người giữ lấy.

“Em đã ngủ một ngày một đêm rồi, ngủ tiếp sẽ có chuyện”

Tô Lam quay đầu nhìn thoáng qua cánh †ay để trên eo mình, cô cụp mắt không nhìn. Lúc mở miệng nói chuyện, giọng nói của cô đã không còn chút tình cảm nào: “Cậu Quan còn muốn làm sao? Nhưng thân thể em còn chưa hồi phục đâu, không thể chờ thêm mấy ngày sao?”

Gương mặt tuấn tú của Quan Triều Viễn trầm xuống, vô cùng khó coi. Ngực anh như bị một khối đá lớn đè lên. Hóa ra trong mắt cô gái nhỏ này, anh thật sự đã biến thành cầm thú chỉ biết suy nghĩ bằng nửa th*n d*** Anh buông lỏng tay đang đặt sau lưng cô ra: “Tần Tấn Tài cầm ít thuốc tới, anh giúp em bôi xuống đã, sau đó hãy ngủ, được không?”

Giọng nói của cô vẫn không có cảm xúc gì: “Em có thể tự làm.

Lê Triều Viễn nhàn nhạt nói, không nghe ra tâm tình anh hiện tại: “Có nhiều chỗ em không với tới được- Tô Lam cho gì bình tĩnh thế nào, nghe tới đó vẫn không nhịn được nóng bừng cả tai. Anh nói có nhiều chỗ, còn có thể là chỗ nào?
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2874


Chương 2874

Quan Triều Viễn đứng dậy đi lấy thuốc, Tô Lam cũng lười từ chối, dù sao cũng không từ chối được.

Anh tỉ mỉ giúp cô bôi thuốc lên từng chỗ có vết thương một.

Tô Lam yên tâm thoải mái nhận sự hầu hạ của anh, chờ anh bôi thuốc xong, cô liền ngả đầu nằm ngủ.

Quan Triều Viễn nhìn dáng vẻ yên ổn thiếp đi của cô, rốt cuộc trong lòng cũng thấy dễ chịu hơn chút.

Anh đứng dậy rời khỏi phòng.

Cửa phòng vừa mở ra, một gương mặt tinh xảo xuất hiện trong tầm mắt.

Áo khoác màu vàng nhạt, đôi chân trắng nõn trên đôi giày cao gót, tóc dài uốn xoăn được vén gọn ra sau tai, gọn gàng mà linh hoạt.

Tống Chỉ Manh thoáng nhìn vào phòng ngủ lớn: “Thế nào rồi?”

Quan Triều Viễn nhẹ nhàng đóng cửa lại, giọng nói nhàn nhạt: “Cô ấy ngủ rồi”

Khóe miệng Tống Chỉ Manh cong lên, vẻ mặt không tin được: “Thật không nghĩ tới sẽ có ngày chú lại trở nên điên cưồng vì một cô gái như vậy”

Quan Triều Viễn thờ ơ nhìn cô ấy: “Tính ra chị mới là kẻ cầm đầu chuyện này đấy? Nếu chuyện của tôi không xong, chị cứ kêu mấy tên đàn em của chị chuẩn bị nhặt xác cho mình đi”

“Đừng nha!”

Tống Chỉ Manh liếc mắt một cái, xoay người đi ra phòng khách.

Nhưng cô ấy còn chưa đi được hai bước đã bị Quan Triều Viễn túm lây cổ áo: “Chị đi đâu? Đứng lại đây”

Tống Chỉ Manh không tin được nhìn anh: “Chú nói gì? Tôi không nghe lầm chứ?”

Quan Triều Viễn nới lỏng cố áo mình, trên mặt rốt cuộc cũng lộ ra vẻ mệt mỏi: “Tôi muốn đi tắm, Lâm Mộc không có nhà, chị nhất định phải ở chỗ này trông chừng”

“Tên nhóc thối này…”

Tống Chỉ Manh cho rằng mình nghe lầm: “Tôi đường đường là ảnh hậu Kim Hố, chú dám bảo tôi đứng đây trông chừng.”

Cô ấy còn chưa nói xong đã liếc một cái. Một cái nhìn bao hàm rất nhiều cảm xúc, còn có sự uy h**p không thèm che giấu trong đó.

Tống Chỉ Manh không còn cách nào, chỉ có thể im lặng giơ hai tay lên: “Được rồi, tôi canh chừng là được đúng không? Đừng trừng mắt nhìn tôi, thật đáng sợ”

“Trông cho kỹ, nếu có chuyện gì chị cũng không cần nghĩ tới việc còn sống mà ra khỏi thành phố Ninh Giang”

“Triều Viễn, chú có lầm không hả? Chú là Đ* c*m th*!”

Chờ không gian xung quanh triệt để yên tĩnh, Tống Tô Lam vốn đang nhám mắt, hàng mi run rẩy chậm rãi mở ra.

Quan Triều Viễn nói không sai, cô đã ngủ cả một ngày một đêm, sao còn ngủ được nữa chứ?

Nhưng vừa rồi cô nghe được gì? Quan Triều Viễn đứng trước cửa phòng ngủ nói chuyện với một cô gái khác. Mặc dù cách cánh cửa phòng, giọng nói cũng lúc xa lúc gần, nhưng Tô Lam vẫn nghe vô cùng rõ ràng. Giọng nói đó chính là của Tống Chỉ Manh cô đã gặp phải trong tiệc rượu, Tô Lam rũ mắt, tay nằm lại thành nảm đấm. Cô cắn lấy mu bàn tay mình, hốc mắt chua xót.

Quan Triều Viễn đưa cô ấy về nhà? Có phải rốt cuộc bọn họ cũng không có khả năng cứu vấn rồi đúng không? Cô vừa mới dời hộ khẩu của mình qua đây, chẳng lẽ, không được bao lâu, lại ly hôn sao?

Tống Chỉ Manh đứng tựa vào cửa, hai tay khoanh lại, mắt trợn trừng không ngừng. không kiên nhẫn đi qua đi lại, giày cao gót đi lại trên sàn nhà tạo thành ám thanh cộp cộp.

Cô ấy thỉnh thoảng nhìn đồng hồ, chờ Quan Triều Viễn quay lại Tầm mười lăm phút sau, cửa phòng ngủ sau lưng cô ấy vang lên tiếng động nhỏ.

Tống Chỉ Manh quay đầu nhìn, phát hiện cửa phòng ngủ lớn bị đẩy ra. Một thiếu nữ mặc áo len rộng rãi đứng ở cửa. Tóc dài đen nhánh xõa ra sau vai, gương mặt lớn chừng bàn tay, ngũ quang vô cùng tinh xảo, vô cùng thanh thuần.

Tống Chỉ Manh trợn tròn mắt ngạc nhiên: “Sao… sao lại là cô?”

Tống Tô Lam đứng ở cửa phòng, lạnh nhạt nói: “Cô là cô Tống đúng không?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2875


Chương 2875

Tống Chỉ Manh còn chưa tỉnh hồn từ sự kinh hãi bản thân mới nhận được Tình hình gì đây chứ? Rổ ràng hôm đó, cô gái trước mặt là bạn gái của Khúc Thương Ly, sao hôm nay đột nhiên trở thành người phụ nữ của Quan Triều Viễn rồi?

“… Không sai, tôi là Tống Chỉ Manh: Cô ấy nhìn Tô Lam từ trên xuống dưới rồi khiến người ta cứ muốn nhìn mãi, toàn thân đều tỏa ra khí chất tươi mát thoát tục, khiến người khác nhìn vào khó quên.

Tống Chỉ Manh xoa cắm, vẻ mặt ý vị thâm hông ngờ Quan Triều Viễn lại thích loại hình như cô”

Tống Chỉ Manh vênh váo tự đắc, vô cùng chú †âm bày vẻ, khiến Tô Lam trong nháy mắt cảm thấy bản thân là người xâm nhập hèn mọn, sắc mặt cô cứng đờ, trong lòng hơi đau Cô nhìn Tống Chỉ Manh một lượt, áo khoác là kiếu mới nhất của Chanel, chắc do Quan Triều Viễn tặng, Tại sao? Rõ ràng anh vấn luôn làm cô tổn thương, sao tới lúc này cô còn thấy đau khố chứ.

“Quan Triều Viễn thích kiếu người nào, tôi không biết, khẩu vị anh ấy rất nhiều, dạng như cô hẳn anh ấy cũng không ghét đâu”

‘Tô Lam rất tỉnh táo nói ra những lời này, nhưng Tống Chỉ Manh là ai chứ? Dù sao cô ấy cũng là nhân vật lớn. Cô ấy liếc mắt liền thấy được khổ sở và bất an trong mắt Tống Tô Lam.

Cô gái nhỏ này vẫn còn rất đơn thuần. Lúc cô nói những lời này, giọng nói bất ổn, rõ ràng bản thân vô cùng thương tâm lại cố gảng bày ra dáng vẻ mặt không sao cả.

Khiến một cô gái là Tống Chỉ Manh cô đây, nhìn vẻ ngoài này, cũng nhịn không được mà động lòng trắc ẩn, thảo nào Quan Triều Viễn có thế vì Tống Tô Lam mà mạng nhỏ của mình cũng không cần.

Nghĩ tới đây, Tống Chỉ Manh đáo mắt mấy vòng, cười nói: “Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy anh ấy sẽ không chán ghét tôi, nếu không Triều Viễn cũng sẽ không tự mình tới sân bay đón tôi đâu?

Áo khoác tôi đang mặc cũng là do anh ấy chọn giúp, sản phẩm mới nhất của Chanel, cô xem có đẹp không?”

Quả nhiên. Cô ấy đúng là cô gái ở trong phòng Vip với Quan Triều Viễn.

Quan Triều Viễn không những tặng quà cho cô ấy, cô còn tưởng bản thân hiểu lâm anh, hai người họ lại cùng ra cùng vào…

Đây là do chính mắt cô nhìn thấy, nếu, cô không biết chuyện này thì sao?

Sắc mặt Tô Lam vốn không tốt bây giờ lại trắng đi mấy phần. Khóe miệng cô cong lên thành nụ cười yếu ớt: “Vẫn là nên để Quan Triều Viễn thưởng thức đi, tôi có chút việc phải xử lý, xin lỗi không nói tiếp được”

Nói xong lời này, Tô Lam đi vòng qua người Tống Chỉ Manh, đi xuống dưới lầu.

Tống Chỉ Manh thấy bước chân cô hoảng loạn liền ôm bụng cười ha ha.

Lúc này. Lê Triều Viễn mới tắm rửa xong. anh mặc quần áo ở nhà đi ra, tóc vẫn còn ướt dầm đề.

Anh liếc mắt nhìn thấy Tống Chỉ Manh đang ôm bụng cười ở hành lang. Cửa phòng ngủ chính sau lưng cô ấy mở rộng.

Cảm giác bất an bỗng ập tới.

Gương mặt đẹp trai của Quan Triều Viễn lạnh đi, tóc cũng không lau khô mà chạy vào phòng ngủ.

Trong phòng ngủ lớn không có ai. Áo ngủ của Tống Tô Lam được để ở một bên.

Cảm giác vừa có được lại mất đi trong nháy mắt ập tới.

Anh lập tức chạy ra ngoài, chụp lấy tay Tống Chỉ Manh: “Người đâu rồi?”

Câu hỏi như tiếng gầm thét khiến cô ấy bối rối. Lực tay Quan Triều Viễn rất lớn khiến tay cô ấy đau gần chết.

Tống Chỉ Manh giấy dụa muốn rút tay ra: “Quan Triều Viễn, chú… đau chết mất, nhanh buông tay tôi ra!”

Quan Triều Viễn lạnh lùng nhìn cô ấy chăm chằm, sát khí trong mắt muốn tràn ra ngoài mẹ nó, tôi hỏi chị người đâu?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2876


Chương 2876

Chỉ Manh bị anh chửi ngơ người. Nụ cười trên khóe môi cô ấy cứng lại, chật vật nuốt ngụm nước miếng: “Cô ấy, cô ấy hình như hiểu lầm giữa chúng ta có gì đó, lúc nấy tôi thấy chơi rất vui, nên chọc cô ấy một chút..”

Con “Con mẹ nó, chị bệnh rồi hả?” Quan Triều Viễn lại nói tục.

Anh buông tay Tống Chỉ Manh ra, nhanh chóng chạy đuổi ra ngoài Cô gái nhỏ này mấy bữa nay còn đang bệnh, chỉ mới hai ngày thôi mà gương mặt nhỏ nhản kia đã gầy đi một vòng.

Vất vả lắm anh mới tìm thấy cô, nếu cô lại chạy mất, anh nhất định sẽ phát điên.

Tống Chỉ Manh lớn lên cùng Quan Triều Viễn, đây là lần đầu tiên cô ấy thấy anh tức giận như Anh nhìn qua có vẻ lạnh lùng, nhưng đối xử với người khác ít nhất cũng giữ lễ độ. Bộ dáng hôm nay của Quan Triều Viễn không như vậy, trong thời gian ngắn đã chửi tục hai lần, cô ấy cũng lần đầu tiên thấy anh thế này Xem ra địa vị của Tô Lam trong lòng anh cũng không bình thường Rầm một tiếng, Tổng Chỉ Manh cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cô vội vàng đuổi theo: “Này, này, tôi chỉ nói đùa thôi mà”

Thân thể Tô Lam còn chưa hồi phục hoàn àn, bệnh nặng mới khỏi khiến bước chân cô mềm nhũn không có lực.

Cho nên khi Quan Triều Viễn đuổi theo ra ngoài, cô mới vừa đi tới cửa.

“Tô Lam!”

Quan Triều Viễn nhìn thấy cô, trái tìm anh treo ngược nãy giờ rốt cuộc mới trở về vị trí của nó.

Tô Lam quay đầu lại liền thấy Quan Triều Viễn với mái tóc ướt, dép cũng không mang đã đuổi theo. Trên gương mặt điển trai lộ ra vẻ bối rối chưa từng có. Cô theo anh hơn nửa năm cũng chưa từng nhìn thấy vẻ mặt này của anh.

Trong lúc Tô Lam còn đang hoảng hốt, rốt cuộc Quan Triều Viễn cũng đuổi tới bên cạnh, sau đó không nói tiếng nào bế cô lên.

“Tô Lam, không được đi.”

Quan Triều Viễn siết chặt hai tay, giống như muốn khảm thân thể cô vào trong xương cốt anh.

Nhưng anh lại không dám dùng sức, sợ sẽ khiến cô đau.

Tô Lam chớp đôi mắt to nhìn anh, trong lòng có chút đau đớn.

Lúc này, Tống Chỉ Manh cũng đuổi tới.

Bởi vì cô ấy chạy quá nhanh, giày cao gót vì dùng lực mà cọ vào chân, đau tới nỗi nước mắt cô ấy cũng muốn chảy ra: “Triều Viễn, chú chờ tôi một chút!”

Gương mặt xinh đẹp của Tô Lam trầm xuống, chút mềm lòng mới có được lập tức bị ép xuống.

Cô giấy dụa muốn rời khỏi: “Quan Triều Viễn, anh thả tôi ra”

“Không thả” Quan Triều Viễn ôm cô, hoàn toàn không có ý định thả xuống.

Tô Lam cần chặt môi, đột nhiên cảm thấy thật thất bại. Cô đánh cũng không đánh lại anh, mảng cũng mắng không thắng, nhưng mỗi lần có chuyện gì đó, anh mãi mãi là người bắt nạt cô.

Tô Lam nghĩ thế, hốc mắt đỏ lên, nước mắt cuồn cuộn rơi.

Quan Triều Viễn ghét nhất là nước mắt con gái Thế nhưng vừa thấy Tô Lam khóc, lòng anh giống như bị ai dùng sức năm lấy.

Anh còn chưa kịp mở miệng giải thích điều gì, Tống Chỉ Manh liền chạy tới chỗ hai người. Tay cô ấy vừa vặn đụng phải Tô Lam liền bị Quan Triều Viễn tránh đi.

Ánh mắt anh lạnh băng như Diêm La đi ra từ Địa ngục, khiến Tống Chỉ Manh tê dại cả da đầu “Hôm nay nếu chị không giải thích rõ ràng, ngày mai tôi liền cho người tới nhặt xác chị về”

Mồ hôi lạnh trên trán Tống Chỉ Manh rơi xuống.

©ô ấy thở hổn hển, nhìn Tống Lam, giải thích: “Tô Lam, cô hiểu lầm rồi: Tô Lam cúi đầu, không nói tiếng nào. Cô im sao, có chuyện gì mà hiểu lầm chứ?

Tống Chỉ Manh vỗ ngực mình, cố qắng bình ổn hơi thở: “Ai da, tôi và Triều Viễn không phải loại quan hệ như cô nghĩ đâu! Vừa rồi tôi chỉ đùa với cô, muốn trêu chọc cô một chút thôi!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2877


Chương 2877

Tô Lam ngẩn người, hốc mắt hồng hồng, cô ngẩng đầu nói: “Cái… cái gì?”

Tống Chỉ Manh nhón mũi chân lên, bất đắc dĩ võ vai Quan Triều Viễn: “Nghĩ gì thế? Chị thật sự là chị họ của Quan Triều Viễn mà. Ngoại trừ quan hệ họ hàng thân thích, chị và chú ấy không thể có bất cứ quan hệ nào khác”

Tô Lam lập tức sững người ra.

Chị họ?

Quan Triều Viễn thấy khuôn mặt dại ra của của cô, bất đắc dĩ thở dài một hơi: “Nếu em còn không tin, anh sẽ cho chị ấy về thủ đô lấy hộ khẩu gốc qua đây”

“Nói cái gì vậy? Chú, cái thẳng nhóc này, tại sao không phải chú đi lấy nhỉ?”

“Nếu không phải tại chị, tiếp sau sao có thể phát sinh nhiều chuyện như vậy?”

Tống Chỉ Manh bỗng nhụt chí.

‘Yên lặng một lúc sau, cô ấy chắp hai tay trước ngực vô cùng đáng thương: “Được rồi được rồi, Kim Thị chuvân này đầu: cla lãi mìa nhỉ TL À nhỉ bắt Quan Triều Viễn làm bạn trai chị, còn không cho chú ấy nói cho bất kỳ ai. Bởi vì trong số mọi người cũng không ai biết chị là chị họ của chú ấy. Chị thật ra…thật ra chỉ muốn mang chú ấy đi ra vẻ với bạn trai cũ của chị. Ai biết lại tạo ra hiểu lầm lớn như vậy. Em đừng giận chú ấy có được không?

Chú ấy thực sự không bắt cá hai tay, đều là lỗi của chị, tất cả là do chị ép”

Tô Lam hoàn toàn bị đần ra.

Đợi chút đã, cô sao không tiếp thu được chút nào nhỉ.

Tống Chỉ Manh này là chị họ của Quan Triều Viễn Khúc Thương Ly kia lại là bạn trai cũ của chị ấ?

Vì vậy Quan Triều Viễn thực ra cũng không phản bội mình, cũng không có người phụ nữ khác?

Trời ạt Tô Lam đột nhiên che mặt. Nhớ tới lúc nấy mình làm bộ ghen tuông với Tống Chỉ Manh.

Cô liền thấy mất mặt đến muốn độn thổ.

Cô giấy giụa muốn từ trong lồng ngực của Quan Triều Viễn xuống. Nhưng làm gì có chuyện anh để như thế?

“Muốn đi đâu?”

Quan Triều Viễn cúi đầu nhìn cô.

Tô Lam chôn mặt, cô không dám đối mặt với Tống Chỉ Manh. Bởi vì chuyên này thât sư quá khó xử.

“Tôi muốn về nhà”“

Tô Lam im lặng một lúc lâu mới bật ra một câu.

Tống Chỉ Manh vừa nghe thấy vậy, mắt sáng lên: “Tô Lam, em đồng ý quay về, có phải nghĩa là tha thứ cho chị rồi không?”

Tô Lam sửng sốt một chút: “Em…”

Quan Triều Viễn cũng không muốn để cô phải khó xử. Liền nghiêng người một cái ôm cô thẳng về phòng, không thèm quay lại nhìn Tống Chỉ Manh một chút “Đi gọi điện thoại cho Lâm Mộc, bảo bà ấy về”

Ở ngay trước cửa vào nhà, Quan Triều Viễn giao cho Tống Chỉ Manh một nhiệm vụ.

Cô ấy lầm bầm tức giận: “Thắng nhóc xấu xa, coi tôi là người hầu để sai bảo đúng không? Nếu không phải vì cô bé kia, tôi thèm vào nghe chú!”

Trong miệng mặc dù đang oán giận, nhưng Tống Chỉ Manh vẫn nhanh chóng gọi điện cho Lâm Mộc.

Lâm Mộc cũng không về quê, chỉ ở lại nhà con gái trong thành phố. Vừa nghe nói đã tìm được mợ chủ, không chần chừ liền thuê xe chạy tới ‘Sau khi tới cửa, trong tay còn cầm theo một ít đồ ăn.

Tiếp đó bà ấy bắt tay vào chuẩn bị cơm tối Bên trong phòng ngủ chính, Quan Triều Viễn đặt Tô Lam lên giường.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2878


Chương 2878

Tô Lam tới bây giờ vẫn còn hoảng hốt, hai tay cô ôm lấy đầu gối, ngơ ngác nhìn chân mình.

“Tôi… tôi có phải rất buồn cười không?”

Đây là lần đầu tiên sau khi được tìm về Tô Lam chủ động hơn nữa còn bình tĩnh hòa nhã nói chuyện cùng anh Quan Triều Viễn nhìn khuôn mặt nhỏ trắng bệch của cô, cố nén thôi thúc muốn ôm vào trong lòng, thản nhiên nói: “Chuyện đêm hôm đó là lỗi của anh”

Thái độ Quan Triều Viễn thành khẩn như vậy, trong trí nhớ của cô, bản thân anh xin lỗi cô như vậy cũng là lần đầu tiên. Ánh mắt Tô Lam hơi dịu đi.

“Anh nên nói hết cho em biết, không nên giấu diếm em”

Quan Triều Viễn nhìn cô, đưa tay muốn v**t v* gò má cô, nhưng nghĩ tới lúc mình mới ôm cô trở về, chạm vào cô khiến cô có vẻ run rẩy. Gương mặt tuấn tú của Quan Triều Viễn hiện lên vẻ thất vọng, tay lại lân nữa buông xuống.

Tô Lam không biết mình nên nói gì cho phải. Bản thân hiểu lầm Quan Triều Viễn là một chuyện, thế nhưng bị anh bắt nạt lại là chuyện khác. Cô vẫn còn đang giận anh. Buổi tối hôm ấy, mặc kệ mình khóc lóc van xin mà anh vẫn không chịu dừng lại. Vào lúc ấy trong đầu cô chỉ nghĩ đến anh trai của mình. Ở thành phố Ninh Giang, ai cũng biết Tô Duy Nam là người cưồng nuông chiều em gái, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ để Tô.

Tô Lam phải chịu một chút ấm ức nào. Nếu như để anh ấy biết có một người đàn ông bắt nạt em gái mình như vậy, anh ấy nhất định sẽ phát điên lên.

“Em muốn làm ầm thế nào cũng được, thế nhưng phải hứa với anh, từ nay về sau không được trốn đi”

Quan Triều Viễn nhìn cô, ánh mắt hàm chứa vẻ không cho phép từ chối.

“Dựa vào cái gì?”

Tô Lam ngẩng đầu, đột nhiên cãi lại Tính khí cô nhóc của anh từ trước đến giờ luôn ngoan ngoãn dịu dàng, hôm nay đột nhiên lại giơ nanh vuốt ra khiến Quan Triều Viễn sững người một chút Anh nhìn cô, nói ra từng chữ một: “Bởi vì dù em có chạy trốn tới cùng trời cuối đất, cũng sẽ bị anh túm về như lần này thôi. Em mãi mãi cũng không chạy thoát được!”

Nhìn thấy dáng vẻ không sợ trời đất, chắc chắn kiên định của anh, sự tức giận của Tô Lam dâng lên.

Hai tay cô nặng nề đấy ngực anh một cái: “Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì! Anh nghĩ anh là ai Anh nghĩ anh muốn gì được nấy à. Lúc anh muốn tôi nhất định phải làm theo, không làm theo anh sẽ bắt ép. Anh chỉ biết bắt nạt tôi. Ngoại trừ việc bắt nạt tôi ra còn làm được cái gì nữa? Tôi ghét anh, tôi hận anh chết đi được.”

Có lẽ là cảm xúc bị đè nén quá lâu đột nhiên bùng phát, Tô Lam vừa mắng vừa vung lên nảm đấm đánh anh.

Lửa giận ngùn ngùn này đã nhịn lâu rồi.

Ngày đó bị tên khốn này ức h**p thành bộ dạng đó, cô không đánh anh một trận chắc chản sẽ phát điên.

“Anh là tên khốn, cầm thú, khốn kiếp, ăn trộm, ăn cướp…”

Tô Lam đánh từng cú từng cú lên lồng ngực anh, thậm chí còn có vài phát sượt qua mặt anh.

Nhưng mí mắt Quan Triều Viễn không chớp một lúc, thậm chí còn đỡ phía sau cô, sợ cô dùng sức quá mạnh sẽ ngã xuống giường.

Anh nhìn dáng vẻ điên dại này của cô, khản giọng nói: “Em nói anh là cái gì thì anh là cái đó”

“Anh…

‘Vốn dĩ còn một bụng lời nói bị kìm nén, có thể làm Quan Triều Viễn tức giận, nhưng hôm nay trước mặt cô lại trở thành một cái bao trút giận.

Bị đánh không thèm tránh, mắng cũng không nói lại, khuôn mặt lại dịu dàng hiền lành như vậy.

Ngược lại mình đang chua ngoa đanh đá chửi đổng lên.

Tô Lam lập tức sững người ra.

“Đánh xong rồi à?”

Quan Triều Viễn nhìn cô.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2879


Chương 2879

Cảm giác này của Tô Lam giống như toàn bộ sức lực kìm nén lại đánh một phát lên gối, không hề vui vẻ chút nào.

Cô biểu hiện vẻ mặt hậm hực: “Chưa.”

Quan Triều Viễn liền nắm chặt lấy tay cô, hướng nằm đấm về phía mình.

“Vậy em đánh tiếp đi, đánh đến hài lòng mới thôi: “Ai thèm tiếp tục?”

Tô Lam giật tay mình về.

Sau đó xoay người năm chết dí trên giường, chẳng buồn phản ứng lại anh nữa Mà Quan Triều Viễn giống như hoàn toàn chưa hề tức giận: “Vậy em uống thuốc trước đã rồi ngủ tiếp”

“Tôi không muốn uống thuốc”

Tô Lam lúc này giống như đứa trẻ, tìm đủ mọi lý do để trút ra sự bực bội trong lòng mình.

Gương mặt tuấn tú của Quan Triều Viễn trùng xuống, anh cau mày: “Không uống thuốc thì bệnh sẽ không khỏi được, uống thuốc trước đi”

Nói xong anh muốn vươn tay ôm lấy Tô Lam, Nhưng ai biết cô nhóc kia đang kìm nén cơn n đầy trong bụng, vung tay một cái thẳng tay hất tay anh ra.

Cô hét lên một tiếng: “Tôi không muốn uống thuốc”

Quan Triều Viễn nhìn viên thuốc bị hất rơi trên mặt đất, vẻ mặt nghiêm lại.

Nhìn thấy anh đột nhiên đổi sắc mặt, Tô Lam hồi hộp một chút: Xong đời rồi, có phải hơi quá đáng rồi không?

Phải biết là mối lần lúc không nói gì chính là dấu hiệu sắp nối giận đó.

Tay Quan Triều Viễn đột nhiên vươn tới, Tô Lam bị dọa cho giật mình hét lên, hầu như theo bản năng che mặt lại “Chuyện khác mặc kệ em quấy rối thế nào cũng được, thế nhưng thuốc nhất định phải uống.”

Âm thanh nghiêm nghị của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu.

Tô Lam cẩn thận buông tay mình xuống.

Cô có thể nhìn thấy mái tóc ướt của người đàn ông thỉnh thoảng còn nhỏ giọt tí tách.

Mặc dù đã tắm rửa sạch sẽ, nhìn qua có vẻ nhẹ nhàng khoan khoái nhưng tia máu đỏ gẫn đầy trong mắt vẫn chưa mất hết.

Nghe nói anh hình như hai ngày hai đêm không nghỉ ngơi.

Không biết tại sao, trái tìm Tô Lam trong nháy mắt liền dao động, cô cúi đầu không lên tiếng Quan Triều Viễn khế thở dài một tiếng, ngồi một mình ở đầu giường, anh lấy ra mấy viên thuốc, đưa hai viên cho Tô Lam: “Như này đi, em uống một viên, anh uống một viên, nhé?”

Lời còn chưa dứt, anh liền nhét một viên vào trong miệng mình.

“Anh làm cái gì thế hả?”

Tô Lam cuống lên, trong tay anh chụp lấy.

“Có phải kẹo đâu mà ăn, gì mà anh một viên tôi một viên, thật đáng ghét!”

Nói xong câu này, cô nhanh chóng lấy hai viên vàng lấy viên thuốc thuốc từ trong tay anh nhét vào miệng mình.

Sau đó trừng mắt hùng hổ nhìn anh, gương mặt bực bội: “Nước.”

“Đây!

Quan Triều Viễn nhẹ nhàng cong môi lên một cái, đưa ly nước cho cô.

Mãi đến khi tận mắt thấy Tô Lam nuốt thuốc xuống anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Vốn dĩ còn định đưa tay sờ má cô, dừng một chút lại buông xuống: “Uống thuốc rồi trước mắt cứ ngủ chút đi, cơm tối nấu xong anh sẽ gọi em”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2880


Chương 2880

Tô Lam nằm xuống, vùi cơ thể trong chăn.

Có thế là do uống thuốc khiến đầu choáng váng mơ hồ, cô nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Trong phòng bếp dưới lầu, Tống Chỉ Manh đang phụ giúp cho Lâm Mộc ‘Vừa nấy nghe Lâm Mộc nói bữa tiệc buổi tối hôm ấy, Quan Triều Viễn và Tô Lam cãi nhau rất †o.

Tô Lam khóc cực kỳ đau lòng. Mặc kệ bên ngoài mưa lớn thế nào, để chân trần chạy ra ngoài, nghe nói còn suýt chút nữa rơi vào tay b**n th** khùng điên.

Tống Chỉ Manh càng nghe càng sợ hãi.

Dù sao cô ấy cũng biết em họ của mình, nhìn qua mặc dù không để tâm bất kỳ thứ gì, thế nhưng chỉ cần anh muốn đoạt được thứ gì thì chưa bao giờ thoát khỏi tay, hơn nữa không ai có thể ngăn cản.

Vả lại, nếu ai đụng đến cái anh yêu mến nhất thì từng phút từng giây bị b*p ch*t cũng có thể Xảy ra.

Thấy Quan Triều Viễn vì Tô Lam mà chịu đựng mấy ngày mấy đêm không ngủ thì biết vị trí của Tô Lam trong lòng anh.

Vì vậy, để bù đắp sự hổ thẹn trong lòng, Tống Chỉ Manh xung phong nhận việc làm chân chạy vặt cho Lâm Mộc.

Lại nói đến Quan Triều Viễn bên kia sau khi nhìn Tô Lam ngủ say, anh mới yên tâm đi tới phòng khách sát vách để nghỉ ngơi.

Sau khi chợp mắt được một giờ, anh tỉnh dậy đi ra khỏi phòng. Lúc này trong phòng đã bay ra mùi thơm của cơm và thức ăn.

Tống Chỉ Manh đang vội vàng bày bát đũa ra, vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy Quan Triều Viễn, vội vã vẫy tay lớn tiếng bắt chuyện: “Triều Viễn, cơm nước đã chuẩn bị xong rồi đó, có thể gọi Tô Lam xuống cùng ăn rồi”

Quan Triều Viễn liếc qua cô ấy với vẻ tràn ngập ghét bỏ, sau đó vô cùng lạnh lùng xoay người đi, đi tới phía phòng ngủ chính bên kia “Thẳng nhóc xấu xa này, đúng là không biết lớn nhỏ”

Tống Chỉ Manh không vui giơ nắm đấm lên.

Cửa phòng chính được mở ra rất nhanh, Tô Lam nằm trên giường ngủ rất ngon lành Gò má của cô có độ cong hoàn mỹ, da dẻ vô cùng mịn màng.

Vì được nghỉ ngơi tốt nên sắc môi cũng dân khôi phục lại màu hồng nhạt, từng sợi tóc đen rải rác trên gối Còn tinh nghịch lướt qua gò má của cô, càng lộ ra vẻ dịu dàng.

Quan Triều Viễn ngồi ở đầu giường không nhịn được đưa tay vén mấy sợi tóc rối ra sau tai.

Hay là thật sự giống như Khúc Thương Ly nói: Mình giống một kẻ bạo ngược hung hăng bá đạo.

Anh quen thói sắp đặt, cũng quen việc tự ý thể hiện nhưng quên hỏi cạnh người kia có cần hay không Tô Lam chính là người bị ép nhận lấy kia.

Quan Triều Viễn cứ như vậy yên lặng nhìn cô. đột nhiên suy nghĩ một chút.

Anh cẩn thận cúi đầu hôn khẽ lên khuôn mặt cô một cái Đôi môi đỏ của cô khẽ nhếch lên, hơi không thoải mái nhíu mày.

Đôi mắt Quan Triều Viễn tối sầm lại, nhẹ nhàng dời đến môi cô, cực kỳ nhẹ nhàng hôn lên… Tô Lam vốn đang ngủ say, đột nhiên thấy trên mặt ngứa một chút Cô mơ màng mở mắt ra, phát hiện Quan Triều Viễn đang nâng mặt của mình khẽ hôn lên.

“Quan Triều Viễn!”

Đồng tử mắt Tô Lam co lại, khuôn mặt nhỏ trong nháy mắt trắng ra.

Cảm giác đêm đó đột nhiên ùa về, thân thể cô theo bản năng từ sau đó co lại Gương mặt tuấn tú của Quan Triều Viễn lạnh đi.

‘Sau khi đối mặt với ánh mắt sợ hãi của cô, anh đành lùi lại phía sau, Được thôi, làm chuyện sai trái thì phải gánh chịu hậu quả.

“Anh không đụng vào em. Lâm Mộc nấu xong cơm tối rồi, em xuống ăn chút nhé?”

Biểu cảm trên mặt của Quan Triều Viễn khiến Tô Lam cảm thấy phản ứng của mình vừa nấy có hơi quá khích.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2881


Chương 2881

Nhưng người mới tỉnh dậy trong nháy mắt phản ứng là chân thật nhất Dáng vẻ hung tàn của Quan Triều Viễn ngày đó dường như đã để lại trong lòng cô nỗi ám ảnh không thể xóa nhòa.

Nhận ra được nét cô đơn giữa hai hàng lông mày của Quan Triều Viễn, Tô Lam thay đổi nét mặt, nhẹ nhàng gật đầu: “Ừ”

Ở cửa đợi mấy phút, lúc nghe thấy Tô Lam gọi anh mới đi vào.

Cô gái nhỏ lúc này đã thay một chiếc áo khoác trằẳng dệt len trông hết sức đơn thuần, đáng yêu.

Lúc này cô đang ngồi trên giường, bộ dáng kiêu ngạo như chú mèo lười biếng: “Em đói bụng, nhưng ngủ lâu quá rồi, chân nhữn hết cả ra, không đi được.”

Quan Triều Viễn hiểu ý ngay, vội bước đến ôm lấy cô, bế lên: “Rất vui lòng được phục vụ bà Quan hết mình ạ”

Đến khi Quan Triều Viễn ôm cô đến phòng khách.

Tô Lam mới kinh ngạc nhận ra, Tống Chỉ Manh còn chưa có đi đâu?

Mặt cô nóng lên ngạy tấp lự, vội vã giấy dụa đòi xuống: “Bỏ em xuống đi”

Quan Triều Viễn cau mày, nhìn chân trần của cô: “Không được, em không đi dép, Mặt đất lạnh, anh ôm em qua đó”

“Không đâu, em bảo anh buông em ra cơ mà”

Quan Triều Viễn không để ý cô luôn, bế cô đến bên cạnh bàn ăn, đặt cô ngồi cạnh mình.

Tống Chỉ Manh cười khanh khách nhìn hai người bọn họ, thở phào nhẹ nhốm: Nhìn thế này, chắc là hoà hợp với nhau rồi ha.

Nên chắc cô ấy không cần nhắn thäng em mình nhớ đến nhặt xác đâu hen?

Tô Lam thấy ngượng ngùng, hai má nóng đến đỏ bừng, Cô vùi đầu ngại ngùng ăn cơm.

Quan Triều Viễn nhíu mày, gắp cho cô mấy miếng đồ ăn: ‘Ăn thêm ít đồ ăn đi, không được ăn mỗi thịt, ăn thêm cả rau nữa”

Tống Chỉ Manh nhìn Quan Triều Viễn lựa đồ ăn, thậm chí còn cẩn thận gạt miếng ớt ra.

Cô ấy trợn tròn mắt luôn, thậm chí còn khoa trương dụi mắt mấy cái.

Quan Triều Viễn lại lạnh lùng nhìn cô ấy: “Mù mắt hả Tống Chỉ Manh nhìn qua chỗ khác, gật đầu: “Chắc là bị cẩu lương trước mắt chọc mù á’“

Tô Lam nghe mà đỏ hết cả tai lên, cô thở phì phì trừng mắt nhìn Quan Triều Viễn vẫn đang gắp rau vào bát cho mình.

Giận dỗi oán giận: “Đủ rồi đó, gắp nhiều như thế, em cũng không phải heo đâu.”

Tay đang gắp rau của Quan Triều Viễn hơi dừng lại Cúi đầu thấy đồ ăn trong bát Tô Lam nhiều lắm rồi, có khi cao tí nữa có khí chạm đến cảm cô luôn.

Anh nhướn mày, nghiệm túc gắp đồ ăn từ bát cô ra bên ngoài.

Gắp được đến độ cũng ổn ổn, anh thản nhiên nói: ‘Ăn từ từ thôi”

“Chậc chậc chậc…’ Tống Chỉ Manh ngồi một bên như nhìn thấy ma, lắc đầu liên tục: “Ôi mẹ tôi ơi, nếu mấy người bên nhà anh Quan mà thấy cảnh này..

Chắc tròng mắt rơi hết xuống đất á’ Quan Triều Viễn trừng mắt nhìn cô ấy: ‘Ăn cơm chưa đủ để lấp cái mỏ chị hả?”

Tống Chỉ Manh vội lè lưỡi trêu anh, cúi đầu ăn cơm tiếp.

Đang ăn, chợt cô ấy nhớ tới một chuyện.

Lập tức hạ đũa, cô ấy ngẩng đầu hỏi Quan Triều Viễn: “À đúng rồi, sắp đến đại thọ của ông Quan rồi, Bao giờ chú với Tô Lam về đó?
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2882


Chương 2882

“Phụt..”

Tô Lam đang uống canh, nghe hỏi thế thì sặc nước ho khan.

Quan Triều Viễn nhíu mày, tay nhẹ nhàng vỗ võ giúp cô xuôi xuôi Anh bớt chút thời gian liếc mắt nhìn Tống Chỉ Manh: “Mấy ngày nữa rồi về.”

Tống Chỉ Manh cười khanh khách nhìn Tô Lam: “Tô Lam dễ thương thể này, ông cụ sẽ thích lắm”

Tô Lam săc đến không nói được lời nào.

‘Vất vả mãi mới xuôi được, gương mặt đã đỏ bừng cả lên.

Cô cực kỳ ngạc nhiên nhìn Quan Triều Viễn: “Đưa, đưa em về á?”

Quan Triều Viễn gật đầu: “Ừm.”

Tống Chỉ Manh thấy phản ứng của cô thế, không khỏi tò mò: “Triều Viễn, sao lại có chuyện này thế, sao chú lại không nói chuyện đó cho Tô Lam thế Giờ này tâm tình của Tô Lam cũing khá là phức tạp.

Bởi vì cho đến bây giờ Quan Triều Viễn cũng vẫn chưa nói chuyện này cho cô nghe.

Cho nên cô mới cho rằng Quan Triều Viễn không có tính đưa mình về nhà Quan Triều Viễn rút khăn giấy đưa cho Tô Lam, nói như không sao cả: “Chuyện nhỏ như này, cần nói trước sao?”

Tô Lam với Tống Chỉ Manh nhìn anh với vẻ mặt mơ màng. Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Một lúc sau, Tống Chỉ Manh không nhịn được giơ ngón cái: “Chú trâu bò! Đại thọ bảy mươi tuổi của ông nội, thế mà chú nói là chuyện nhỏ”

Quan Triều Viễn không thèm để ý uống nước canh, động tác tao nhã: “Tôi chỉ thấy việc đưa em ấy về nhà là chuyện nhỏ, chẳng qua là vừa lúc vào dịp đại thọ bảy mươi tuổi của ông nội thôi”

“Không cần khẩn trương như thế đâu”

Nói xong, anh liếc mắt nhìn Tô Lam.

Tô Lam rất nhanh liền hiểu được ý tứ trong ánh mắt đó: Anh không nói cho mình biết, là vì biết mình sẽ khẩn trương.

Rồi sau đấy ngày nào cũng sẽ bất an, lo được lo mất.

Trong nháy mắt, cảm giác lạ lạ trong lòng cô trỗi dậy, thật ấm áp.

“Thật không ngờ tới, Quan Triều Viễn lạnh lùng vô tình lại có tấm lòng tinh tế đến thế, chẳng lẽ đây là tình yêu đích thực trong truyền thuyết sao?”

Tống Chỉ Manh nói đến đây, hai tay chống cảm, vẻ mặt hâm mộ cực kỳ.

Quan Triều Viễn hừ lạnh: “Chị vẫn nên nghĩ cách làm sao chinh phục được tình yêu đích thực của mình đi, đừng có chối bảo lần này chị ở đây không phải vì người ta”

Nhắc tới chuyện này, vẻ mặt Tống Chỉ Manh nháy mắt liền đơ ra.

Cô vội nhíu mày, phất tay: “Rốt cuộc chú có đạo đức nghề nghiệp không thế hả? Ăn cơm thì ăn cơm đi, nói đến chuyện này làm gì, ăn cơm mà cứ nói vòng vo như vậy thì có ý nghĩa gì?

Vòng Bỗng nhiên Tống Chỉ Manh liền cảm thấy không muốn ăn nữa.

Cô im ảng bỏ đũa xuống.

Quan Triều Viễn cũng nhìn cô: “Ấn no rồi hả?”

Tô Lam gật đầu: “Bác sĩ Tân bảo em mới khỏi bệnh, không nên ăn nhiều lắm”

‘Tống Chỉ Manh ngồi bên nhìn theo lắc đầu: Tô Lam, chị thấy em nên ăn nhiều hơn chút nữa ấy, ăn nhiều mới dễ đẻ nha!”

Tô Lam đầu đầy vạch đen.

Lời nói của Tống Chỉ Manh làm Quan Triều Viễn nhớ đến hôm đó, cảnh ngày ấy anh tìm thấy gói thuốc Tô Lam trộm uống.

Sắc mặt cô đen thêm vài phần.

“Chị im đi cho tôi”

Anh lạnh lùng liếc mắt nhìn Tống Chỉ Manh Ăn cơm xong, Quan Triều Viễn lại bế Tô Lam về giường.

Bệnh nặng mới khỏi, Tô Lam làm cái gì cũng không có tỉnh thần.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2883


Chương 2883

Quan Triều Viễn cũng không bắt cô đứng lên đi lại Nhìn thấy cô ngủ rồi thì quay người đi ra ngoài.

Chỉ thấy Tống Chỉ Manh đứng dựa vào tường, hai tay ôm trước ngực.

Bộ dạng giống như là đợi anh ra ngoài: “Nãy Tô Lam ở đây, chị không thể không biết xấu hổ mà nhắc đến, thế cô cháu gái của quân sư kia, chú tính làm sao?

Quan Triều Viễn đến mí mắt cũng chả thèm động Anh quay người đi đến phòng khách: “Liên quan gì tới tôi?”

Tống Chỉ Manh thấy phản ứng của anh thì không dám tin, cô ấy vội đuổi theo: “Nghe lời này chú nói đi này, kia là người vợ mà cha ruột của chú thay chú lựa chọn, nghe bảo sẽ lộ diện ở tiệc mừng thọ ông cụ đấy”

“nếu ông ấy chọn, thì bảo ông ấy cưới về làm vợ ông ấy đi. Cơ mà chuyện này, chỉ sợ là phải hỏi ý kiến của mẹ tôi nữa”

Tống Chỉ Manh nhất thời đầu đầy vạch đen: “Cái lời đại nghịch bất đạo này của chú, nếu mà bị cha chú nghe được, không sợ ông ấy điều luôn cái máy b** n*m b*m đến đây à?”

Quan Triều Viễn tỏ vẻ không sao hết: “Nếu ông ấy biết, thì đấy là do chị nói thôi. Nếu tôi bị nổ chết, thì chị cũng phải chôn cùng”

Bỗng nhiên Tống Chỉ Manh cảm thấy mình có thăng em giả rồi.

“Trở về chuyện chính, bỏ cô cháu gái tư lệnh kia qua một bên, chú chẳng chút rào trước đón sau gì đưa em ấy về như thế, không sợ đến lúc.

đấy lại ồn ào khó coi sao? Chuyện này không nói, đến khi đó Tô Lam bị làm khó dễ, thì càng khó coil Con gái nhà người ta mà, da mặt mỏng á.”

“Tôi làm nền á? Thế chị để làm gì hả?”

“Ê, Quan Triều Viễn, không có như thế nha!

Tôi chỉ đồng ý giúp chú làm nền trước mặt ông nội chú thôi, còn bên cha mẹ chú thì chú tính giải quyết thế nào hả? Chú, đừng có trông cậy vào tôi, mỗi lần tôi nhìn thấy cha chú… Giống như chuột nhìn thấy mèo ất “Làm nền trước mặt ông nội là được, chuyện khác không cần chị quản.”

Tống Chỉ Manh đảo mắt: “Cơ mà tôi nói này, chú kêu tôi đến, chắc không vì mỗi chuyện này đi, Có mục đích khác phải không?”

Quan Triều Viễn cuối cùng cũng chuyển về chuyện chính: “Vòng tay bị mất của bà có manh mối rồi”

“Thật không?”

Quan Triều Viễn gật đầu, ánh mắt âm trầm dừng trên người Tống Chỉ Manh.

Cô ấy bị cái liếc mắt này làm cho lạnh cả người, vẻ mắt nghỉ ngờ: “Chú nhìn chäm chãm tôi làm gì. Chẳng lẽ nguyên nhân là vì, manh mối tí nữa chú nói, có liên quan đến tôi hả?”

Ánh mắt Quan Triều Viễn có điểm sáng: “Cũng coi như là không ngốc quá”

Tống Chỉ Manh phòng bị nhíu mày, sâu trong bộ não bỗng loé lên, hình bóng của một người: Quan Triều Viễn, chắc chú không bảo tôi đi tìm người kia đâu ha?”

Không đợi cô ấy nói hết câu, Quan Triều Viễn đã gật đầu: “Không phải bây giờ, chị vốn là muốn đến chỗ người ta hay sao?”

“Tôi không quan tâm là chị c**ng b*c dụ dỗ, hay là lấy thân báo đáp, trước sinh nhật của ông nội, nhất định tôi phải nhìn thấy đồ rồi”

Mấy ngày tiếp theo.

Tô Lam giống như heo đang nuôi thịt ấy, bị Quan Triều Viễn nhốt trong nhà.

Ăn no rồi ngủ, tỉnh rồi lại ăn.

Phạm vi Quan Triều Viễn cho cô hoạt động, chỉ đến vườn hoa sau biệt thự.

Không chỉ Lâm Mộc, đến cả Lục Anh Khoa cũng phụ trách chăm sóc cô.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2884


Chương 2884

Bởi vì sợ trạng thái của Tô Lam doạ hai đứa con trai Nên ngay tối Tô Lam mất tích, Quan Triều Viễn đã an bài ổn thoả, đưa hai đứa bé đến trại hè của vườn trẻ.

Chắc vài ngày nữa chúng mới Nhưng đối với Tô Lam mà nói, Lâm Mộc với Quan Triều Viễn chẳng khác nào đang giám sát cô cả.

Hề cô nói là mình phải ra ngoài, đều bị bọn họ vô tình từ chối Hơn nữa giọng điệu còn khá là thống nhất với nhau: Ba ngày sau, đợi bác sĩ Tân khám lại Nếu thân thể không còn vấn đề gì nữa, thì muốn đi đâu làm gì đều không ngăn cản.

Tô Lam sắp nghẹn đến điên luôn rồi có được không?

Mà mấy ngày, ngày nào cô cũng bị Quan Triều Viễn đè xuống bắt uống thuốc bổ mà Lâm Mộc sắc.

Bổ đến mức làm cô mặt mày hồng hào, khí lực đầy người không chỗ phát tiết Chỉ đành ra vườn hoa phía sau chạy vòng vòng.

Hoặc là chờ đến tối Quan Triều Viễn về nhà, đổi cách khác ép anh cho ra ngoài.

Bưng trà dâng nước là chuyện nhỏ.

Cô có muốn ra phòng khách xem TV,đi phòng sách, ra vườn hoa.

Đều là do Quan Triều Viễn ôm cô, không có ngoại lệ Cô giống như là không cần chân nữa ấy.

Để trả thù Quan Triều Viễn, thậm chí cô còn nhân lúc anh đang ở phòng sách mở hội nghị cấp cao.

Chạy đến bảo muốn uống sữa, để Quan Triều Viễn đi pha.

Nhưng Tô Lam trăm triệu lần cũng không ngờ tới, thế mà Quan Triều Viễn cũng chẳng tức giận chút nào.

Boss lớn Quan của chúng ta thậm chí còn bỏ dở công việc.

Chạy xuống dưới nhà… Pha! Sữa! Bò!

Tô Lam lo sợ bất an đợi Quan Triều Viễn tức giận đi vào.

Lại đợi được anh im lặng đẩy cửa đi vào, đưa cho cô cốc sữa bò nóng hầm hập.

‘Sau đấy còn xoa xoa đầu cô cực kỳ dịu dàng, hôn nhẹ vào bên má cô: “Có việc gì thì cứ bảo anh”

Tô Lam mơ màng cầm cốc sữa.

Cảm thấy cảnh trước mắt này không có đúng tí nào hết.

“Cho nên hiện tại, cả người giống như nằm mơấy”

Đầu điện thoại bên kia, Lâm Thuý Vân đang chạy trên máy chạy bộ Để giữ dáng người thon thả của mình.

Mỗi buổi tối cô ấy chỉ có thế thống khổ nhìn tên Lâm An Nguyên khá nổi tiếng kia ăn uống no say.

Còn mình thì đáng thương gặm rau xanh.

Càng nói, đúng là người nghe thương tâm, người thấy rơi lệ.

Đến lúc đi ngủ, Tô Lam ghé đến bên giường.

Cô xoay người cưỡi lên người con gấu kia, tay không ngừng chà chà mặt gấu.

Giọng điệu lúc nói chuyện, còn không có chút tinh thần nào cả: “Ừa”

Lâm Thuý Vân không nói gì, cô ấy trở mình xem thường: “Bà nội của tớ ậu, có phải cậu có máu M trong người không đấy hả?

Trai đẹp người ta hồi trước mắng mắng la la cậu, cả ngày cậu chỉ có lo lắng đề phòng.

Giờ người ta thấy người ta sai rồi, dịu dàng thuỳ mị với cậu.

Thì cậu lại không quen?

Nếu đổi lại là tớ, tớ lại chả thích muốn chết, Không tin thì qua đây, chẳng có mặt hàng nào.

Tô Lam cần môi, nhất thời không biết nên nói thế nào mới được.

Cô xác thực rằng mình yêu Quan Triều Viễn mất rồi.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2885


Chương 2885

Từ khi anh ghi tên cô lên trên gia phả.

Cho tới bây giờ cô cũng chưa từng một lần nghĩ đến phút chia lìa.

Mấy ngày này, lạnh lùng với Quan Triều Viễn như thế, bởi vì cô thấy thật tủi thân.

Cho dù trước kia giận dỗi như thế nào, cũng tuyệt đối không thể không để ý bản thân…

“Tớ biết rồi.”

“Được rồi được rồi, không nói chuyện này nữa, chúng mình nói chuyện gì đó vui vui đi, tối ngày mốt cậu với trai đẹp có rảnh không?”

Tô Lam hơi ngẩn người: “Tớ thì chắc chẩn là rảnh, cơ mà bên Quan Triều Viễn thì tớ không rõ lắm ấy”

Lâm Thuý Vân không vui hơi bĩu môi: “Như thế nào là như thế nào?”

“Cha mẹ tôi ơi, mẹ tớ muốn làm tiệc gia đình, còn bảo tớ gọi cậu với trai đẹp đến, càng nhiều người càng vui. Tớ định từ chối rồi, dù gì trai đẹp cũng bận rộn như thế, nào có rảnh mà tham gia cái lễ hội nhàm chán đó chứ! Nhưng mà tớ không lay chuyển được me tớ.

Bên kia điện thoại, trong đầu của Tô Lam dường như hiện lên hình ảnh mẹ Lâm đang kéo tay Lâm Thúy Vân.

Cảnh tượng buộc cô phải gật đầu.

Cô mỉm cười Mẹ của cô đã qua đời, vì vậy mà Tô Lam đặc biệt hâm mộ với Lâm Thúy Vân.

Hơn nữa tính cách của mẹ Lâm lại không cẩn thận nhưng vừa ngay thẳng vừa vui tính.

Tô Lam cũng rất thích bà ấy.

“Bà ấy còn nói, nếu tớ không nói với cậu thì bà ấy sẽ trực tiếp đến nhà tìm cậu, vậy nên…”

Lâm Thúy Vân lo lắng thở dài một hơi.

Cô ấy không có cách nào thể hiện với mẹ, thật sự là không có cách nào.

“Vậy tớ sẽ hỏi Quan Triều Viễn một chút, tối nay..tớ sẽ gọi lại sau”

“Được, tớ sẽ đợi điện thoại của cậu.

Sau khi cúp điện thoại, Tô Lam ôm con gấu ngồi cạnh giường một lát.

Trong đầu cô bây giờ, những lời Lâm Thúy Vân vừa nói vẫn đang không ngừng lặp đi lặp lại.

Đúng lúc…

Tô Lam xỏ dép bước ra khỏi phòng ngủ.

Sau đó, lẻn đến trước cửa phòng làm việc Nói một cách hợp lý, buổi hội nghị của Quan Triều Viễn vấn chưa kết thúc đúng không?

Cô nhìn cánh cửa đang khép hờ, âm thầm thò đầu vào nhìn Máy tính xách tay vẫn đang bật nhưng không có ai trước bàn làm việc.

Lê Triều Viễn cũng không có trong phòng.

Vậy còn những người khác thì sao?

Tô Lam cau mày, thời điểm đang chuẩn bị đi qua thì bên người đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp: “Em đang làm gì vậy?”

Tô Lam hoảng sợ, cả người bổ nhào lên theo phản xạ.

Cô trực tiếp mở cánh cửa ra, cơ thể mất thăng bằng xém chút nữa ngã nhào về phía trước.

Quan Triều Viễn cau mày lao về phía trước.

Thời điểm khi Tô Lam chuẩn bị tiếp xúc thân mật với mặt đất, tay của anh đã kịp nằm chặt eo của cô.

Trong giây tiếp theo, Tô Lam cảm thấy cơ thể bỗng nhẹ tênh, trực tiếp được bế lên.

“Tại sao đột nhiên lại đến đây?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2886


Chương 2886

Giọng người đàn ông trầm khàn, dễ nghe như là tiếng đàn violin Tô Lam sửng sốt, trong bụng lúc này tràn đầy tức giận.

Cô giận dữ đấm anh một cái: “Anh không có việc gì sao? Còn ở sau lưng người khác nói chuyện. Anh không biết là làm cho người ta sợ chết khiếp hay sao?”

‘Vẻ mặt Quan Triều Viễn trông rất vô tội: “Anh chỉ lấy một quyển sách trên mép kệ”

Em mới người đang lén lút có đúng không?

Tô Lam tiếp tục phản bác lý do: “Anh nói bậy bạ, em lén lút ở nơi nào! Rõ ràng là em đàng hoàng đi vào”

Quan Triều Viễn nhìn cô với ánh mắt cưng chiều: “Được rồi, là anh nói bậy bạ”

Sau khi nói xong, ngay lập tức anh ôm cô ngồi xuống sô pha trong phòng làm việc.

Tô Lam trong đầu nghĩ muốn vùng vấy, bởi vì cô có một cảm giác chỉ cần cô thân mật quá với anh thì chuyện tình nguy hiểm sẽ xảy ra.

Nhưng làm sao để Quan Triều Viễn tránh ra?

Phải biết rằng, từ trước đến giờ để cho cô có thể hồi phục sức khỏe, anh ép mình không được thân mật với cô.

Ngay cả khi cô không làm gì cũng chỉ đứng ngay trước mặt.

Cũng có thể khiến cho anh có cảm giác h*m m**n không thể kiểm soát được.

Tuy nhiên, kể từ đêm đó anh dường như lo lắng và kháng cự với loại chuyện này.

Lúc này, cuối cùng cũng có được cơ hội để hai người gần gũi.

Làm sao anh có thể để nó trôi qua một cách dễ dàng cơ chứ?

Quan Triều Viễn ngồi xuống ghế sofa và đặt Tô Lam ngồi trên đùi: “Không ngủ được cho nên đến tìm anh, có phải em có việc gì muốn nói không?”

Trong khi nói chuyện, anh ghé đầu sát vào cổ Tô Lam, hít hà mùi hương độc quyền trên cơ thể cô.

Hơi thở nóng rực phả vào tai, trong suy nghĩ Tô Lam có chút lo lằng Cô muốn vùng vấy, nhưng eo cô đã bị siết chặt: “Chuyện là, vừa rồi Lâm Thúy Vân gọi điện thoại cho em”

Quan Triều Viễn ngửi mùi hương trên người cô, ánh mắt anh tối sầm lại một chút.

Nếu không phải anh bình tĩnh, lúc này anh chắc chắn đã đẩy cô ngã: “Sau đó thì sao?”

Người đàn ông thực sự quá gần, hơi nóng thở ra ngay sau tai cô, Tô Lam chống lại suy nghĩ muốn hét lên, lập tức vươn tay ra đẩy anh: “Quan Triều Viễn .”

“Hả Người đàn ông nghiêm túc cọ lên cổ cô, hoàn †oàn không tính ngấng đầu lên Tô Lam nói: “Anh… anh đã nói không động vào em”

Ánh mắt Quan Triều Viễn léo lên, dừng lại động tác đang làm.

Anh ngồi thẳng người và nhìn cô với đôi mắt sâu thẩm: “Anh chỉ nói qua không bao giờ…nữa miễn cưỡng em, cũng không nói là sẽ không bao giờ động vào em. Anh Quan là một người trẻ đây nhiệt huyết, làm sao có thể để cho em góa cả đời”

Thật là không biết xấu hổ!

Tô Lam trừng anh với ánh mắt lạnh lùng; “Vậy nên, anh Quan còn muốn tiếp tục nghe em nói không?”

“Em nói chuyện của em, còn anh làm việc của anh”

Mấy ngày nay, bởi vì Tô Lam kháng cự cho nên Quan Triều Viễn cũng không ngủ trên giường.

Đáng lẽ dựa theo theo ý của Tô Lam là để anh ngủ trong phòng làm việc.

Nhưng anh chỉ đơn giản là phớt lờ nó.

Anh ôm gối ngủ trực tiếp trên ghế sô pha trong phòng ngủ chính.

Còn nói hoa mỹ rằng sợ sức khỏe của cô không tốt, vì vậy anh phải trông coi cô cẩn thận.

Trong trường hợp có chuyện gì ngoài ý muốn thì anh sẽ có mặt kịp thời.

Tuy nhiên, sự thật là Tô Lam bị anh bí mật đánh thức hầu như là mỗi đêm.

Anh luôn nhân lúc cô ngủ mà lén lút hôn cô.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2887


Chương 2887

Tô Lam không muốn đối đầu trực tiếp với anh, đã hôn rồi còn s* s**ng lung tung.

“Chính anh như vậy thì em không thể nói”

Tô Lam đưa tay ra đẩy anh.

Nghe thấy giọng nói của cô cho chút giận hờn, tay Quan Triều Viễn dừng chuyển động.

Cúi người nhìn cô: “Được rồi, em nói đi”

Tô Lam đặt tay lên ngực anh, không cho anh lại gần: “Mẹ của Lâm Thúy Vân mời chúng ta ngày mốt đến nhà họ tham gia tụ họp gia đình”

“Lâm Thúy Vân?”

Có vẻ như không hài lòng với sự phản kháng của Tô Lam, giọng anh trở nên lạnh lùng.

Nghe giọng điệu của anh có thể đoán rằng Quan Triều Viễn cũng không muốn.

Tô Lam nhanh chóng cười và nói: “Em biết anh bận công tác, không muốn đi cũng không sao, em sẽ gọi điện nói với cậu ấy.”

Nhưng cô vừa mới đứng lên, eo cô bỗng nhiên nặng tru Cô choáng váng lập tức ngã nằm trên ghế sô pha.

Mà Quan Triều Viễn quỳ một chân trên ghế sô pha bên cạnh cô, hai tay chống xuống hai bên thân cô.

Cảnh tượng này khiến Tô Lam ngay lập tức trở nên lo lắng, Cô nhìn anh chẩm chẵm, lắp bắp ngay cả nói cũng không rõ ràng: “Quan Triều Viễn…

“Anh đã nói anh rất bận sao?”

Quan Triều Viễn mạnh mẽ nhìn cô chăm chäm, cô cảm thấy mình có một ý muốn bỏ chạy.

“Vậy thì…anh có muốn đi không?”

“Bà Quan có muốn anh đi không?”

Tô Lam trừng mắt giận dữ nhìn anh: “Anh muốn đi, tại sao còn hỏi em?”

Quan Triều Viễn nhéo cái cảm thanh tú của cô, tay nhẹ nhàng sờ môi nói: “Bởi vì anh muốn nghe theo ý của bà Quan”

Tô Lam đỏ mặt, tức giận gố tay của Quan Triều Viễn ra nói: “Thật là không biết xấu hổi”

Quan Triều Viễn cũng không tức giận nói: “Vậy bà Quan có đi không?”

“Tất nhiên là em sẽ đi”

“Vậy thì nhất định anh cũng sẽ đi”

Sau khi nhận được câu trả lời mình muốn, Tô Lam cố gắng ngồi dậy: “Vậy thì, trước tiên anh tránh ra đi, em gọi cho Lâm Thúy Vân một cuộc điện thoại.”

Cô đưa tay đẩy anh nhưng Quan Triều Viễn bất động như núi dường như không nhúc nhích một tí nào.

Tô Lam thở hổn hển nói: “Quan Triều Viễn, anh tránh ra!”

Thay vì di chuyển, Quan Triều Viễn càng tiến lại gần hơn.

Anh nhìn cô chäm chằm: “Bà Quan, gần nửa tháng nay anh không gần gũi với em rồi”

“Thật không ngờ anh Quan lại trợn mắt nói dối đến vậy đó, thật đúng là tốn công suy nghĩ nha”

“Hấp “Anh có dám nói nửa đêm anh không lén lứt chạy đến giường em mà chiếm chút lợi lộc không?”

Quan Triều Viễn đột nhiên sững sờ: “Em đều biết sao?

Đúng vậy, đêm nào anh cũng lén chui vào chăn rồi lén lút ôm cô.

Nhưng bởi vì lo lắng cô sẽ thức giấc nên lần nào anh cũng hết sức nhẹ nhàng.

Anh nghĩ động tác của mình đã đủ nhẹ nhàng, nhưng không ngờ cô lại biết “Có phải hay không làm ồn đến em?”
 
Back
Top Dưới