Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2628


Chương 2628

Người này chỉ suy yếu khi năm trên giường vài ngày, lại trở nên vô cùng ấu trĩ như một đứa con nít vậy?

Tô Lam nghĩ rằng anh bất bình như: vậy là do bị nhốt trên giường trong thời gian quá lâu, khó tránh khỏi có chút ngang tàn.

Rốt cuộc anh biến thành bộ dạng này cũng là vì mình Tô Lam nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn nói: “Anh đứng lên, tôi giúp anh lau người”

Quan Triều Viễn động tác miễn cưỡng muốn xuống giường nhưng thuận thế liền dừng lại Anh lạnh lùng trương khuôn mặt tuấn tú dựa vào đầu giường. Nghiêng mắt nhìn cô: “Không cần miễn cưỡng như v: Tô Lam lập tức nịnh nọt, nở một nụ cười tươi rói xán lạn như ánh mặt trời: “Không có miễn cưỡng, một chút cũng không, có thể lau mình cho cậu Quan quả thật là vinh dự của tôi”

Nhìn bóng dáng cô xoay đi múc nước, sự u ám trên mặt Quan Triều Viễn cũng tiêu tan đi một chút, khoé miệng của anh cũng cong lên.

Ngay lúc này, điện thoại di động đặt trên tủ đầu giường đột nhiên vang lên.

Anh nhàn nhạt liếc qua màn hình, cầm máy lên: “Nói”

“Ông chủ, bọn em bên này đã điều tra ra được, Cố Đức Hiệp đã chạy trốn tới thủ đô, hẳn là đi tìm người ở nhà họ Lê.”

Ánh mặt Quan Triều Viễn lạnh toác: “Phái người đến chờ ngồi sẵn ở nhà họ Lê, chỉ cần anh ta xuất hiện lập tức bắt sống”

“… Đến lúc đó, lỡ nhà họ Lê ngăn cản chúng ta thì phải làm sao bây giờ?”

Ngay lúc này, có tiếng bước chân bên ngoài, chắc là Tô Lam đang tới Ánh mắt Quan Triều Viễn thoáng chút bối rối, có chút không kiên nhẫn: “Tự làm đi”

Tút tút tút.

Tiếng điện thoại đồn dập bị cắt đứt Mọi người lần lượt: “…

Tự mình nhìn mà làm là có ý gì?

Nhà họ Quan và nhà họ Lê có quan hệ nhiều đời.

Hơn nữa cho dù Cố Đức Hiệp chỉ là con riêng thì chuyện này cũng phải xử lý vô cùng cẩn thận.

Chỉ là Ông chủ quá không để tâm, còn nói thẳng để cho mình tự xử lý?

Bên kia, trong phòng ngủ, Quan Triều Viễn vừa mới đặt điện thoại xuống thì Tô Lam bưng nước vào.

Cô kéo cao ống tay áo lên.

Tóc cũng được quấn lên, lộ ra cái trán trơn bóng.

Cả người nhìn tràn ngập hơi thở thanh xuân.

Thuận tay bật điều hoà lên, cô vừa quay đầu thì lập tức nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm của Quan Triều Viễn đang nhìn mình chăm chăm Lúc này, anh vừa vặn đang nằm nghiêng trên giường.

Ngay cả chăn trên người cũng bị kéo sang một bên, quả thực chính là dáng vẻ để mặc người ức h**p.

Không biết vì sao, mặt Tô Lam đột nhiên đỏ lên.

Cô đi đến ngồi xuống bên giường.

Lấy khăn mặt ướt nhẹp vắt nước đi rồi bắt đầu lau.

Quan Triều Viễn nhíu mày.

“Em muốn lau người giúp tôi sao?”

Tô Lam ngơ ngác gật đầu: “Đúng vậy?”

“Không c** q**n áo, em định lau người cho tôi hay là định giặt quần áo đây?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2629


Chương 2629

Tô Lam bị anh nói như vậy, khuôn mặt lại đỏ lên: “À, vâng”

Thả lại khăn vào chậu nước, sau đó xoay người bắt đầu cởi cúc áo cho anh.

Đầu ngón tay mảnh khảnh, cởi bỏ từng chiếc cúc áo.

Đầu ngón tay trắng nốn cùng làn da màu lúa mạch của anh hình thành nên sự đối lập rõ ràng.

Cúi đầu nhìn thoáng qua ngón tay đang run nhẹ của cô, Quan Triều Viễn đột nhiên lên tiếng: “Em đang căng thẳng sao?”

Tô Lam hơi sửng sốt, vội vàng phản bác lại: “Tôi đâu có.”

“Vậy tay em run cái gì?”

“Chẳng lẽ trên người tôi có chỗ nào em chưa từng thấy à?”

Quan Triều Viễn trầm giọng nói.

Giọng nói như tiếng đàn dương cầm, gợi cảm lại dễ nghe Lại làm cho khuôn mặt tươi cười của Tô Lam đỏ bừng như sắp bốc cháy.

“Tôi mới không như vậy.”

‘Yếu ớt phản bác một câu, sau đó cô bắt đầu lau chùi cơ thể cho anh.

Vì tránh đi miệng vết thương của anh, mỗi lần lau, Tô Kìm Thư đều dùng lực rất nhẹ.

Quan Triều Viễn không hề động đậy, anh ngoan ngoãn ngồi đó.

Chỉ là đôi mắt anh vẫn luôn nhìn cô chăm chú.

Ở trước mặt chính mình, người kia luôn luôn cường thế kiêu ngạo.

Bây giờ anh đột nhiên nghe lời như vậ trong lòng Tô Lam nảy sinh cảm giác rất kỳ quái Cô vừa nghĩ đến, miệng lập tức lên tiếng uy h**p: “Không được lộn xộn đâu!”

Quan Triều Viễn mở to mắt.

“Tôi nhìn em, em đụng phải ánh mắt tôi, như thế này có tính là lộn xộn không?”

Tô Lam bị nghẹn lại, không để ý đến anh nữa.

Sau khi lau xong phần thân trên, cô vươn tay chạm vào quần anh.

Đây vốn là động tác vô cùng tự nhiên, dù sao cũng phải lau cả người cho anh, không c** q**n thì lau sao được?

Chỉ là sau khi tám múi cơ bụng của Quan Triều Viễn lộ ra.

Ngay sau đó, đường nhân ngư cũng dần Khuôn mặt Tô Lam lập tức đỏ bừng.

Tuy rằng quả thật trên người anh không có chỗ nào cô chưa từng nhìn thấy, những mỗi lần đều là anh ra tay, cô chỉ việc nhäm hai mắt lại thôi.

Bỗng chốc, động tác của Tô Lam trở nên chần chờ.

“Không làm nữa sao?”

Giọng nói trầm ấm của Quan Triều Viễn mang theo ý cười: “Hay là nói, sợ nhìn thấy rồi thì em sẽ không kìm chế được”

Còn lâu.

Là tôi sợ anh không kìm chế được thì đúng hơn.

Tô Lam không nói gì, cô lườm anh một cái, yên lặng chửi thầm dưới lòng “Bây giờ tôi chính là một người điều dưỡng chuyên nghiệp, có gì mà không kìm chế được cơ chứ”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2630


Chương 2630

Tô Lam nhằm mắt, tiếp tục động tác.

Bởi vì cô nhắm mắt, cho nên trong suốt quá trình, cô không thể không đụng tới nơi không nên đụng.

Tay cô run lên, giống như là nằm phải củ khoai nóng phỏng tay.

Chờ khi cô tỉnh táo lặp lại động tác này, tay lại không cẩn thận đụng phải.

Trên đỉnh đầu, giọng nói đầy trêu chọc.

của Quan Triều Viễn truyền đến.

“Em còn nhằm mắt như vậy, thì tôi lại càng có lý do hoài nghỉ em cố ý nhân cơ hội này để đùa giốn lưu manh tôi đấy…”

Tô Lam nghẹn họng, do dự vài giây rồi mới chậm rãi mở mắt.

Vừa mở mắt ra, lập tức phát hiện dưới sự đụng chạm của cô.

Em trai nhỏ thế mà rõ ràng đang có tư thế ngẩng đầu sau sự đụng chạm của cô.

“Quan Triều Viễn, anh yên phận một chút cho tôi Vẻ nhiên hơn: “Em muốn tôi nằm, tôi liền nằm, em đụng đến quần áo của tôi, tôi để em cởi, sao lại nói là không yên phận?”

Tô Lam mặt không biến sắc, nói: “Anh mau bắt nó xẹp xuống đi”

Quan Triều Viễn càng trở nên thản Vẻ mặt của Triều Viễn đầy vô tội: “Cũng không phải tôi làm nó cứng lên”

“Anh…”

Tô Lam cứng họng không nói được gì Vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy dáng vẻ anh cũng không biết làm gì bây giờ của Quan Triều Viễn, cô chỉ cảm thấy cả người đều cháy lên: “Tôi mặc kệ, nó chính là của anh mà”

“Em có biết điều em đang làm là rất xấu không? Tử đầu tới đuôi chỉ mình em dùng nó, cũng chỉ mình em có thể khống chế nó thôi.”

Hai người cứ công khai thảo luận vấn đề này như vậy.

Tô Lam hận không thể tìm khe nứt để chui vào Quả thực bị độ dày da mặt của người đàn ông này dọa sợ rồi.

Tuy nhiên…

Cô nhạy bén nắm giữ được một tin tức.

Quan Triều Viễn nói, từ đầu đến đuôi chỉ có một người từng dùng.

Ý tứ của những lời này, có phải là nói trước khi chạm vào mình, anh ấy vẫn là trai tân không?

“Cái cái gì gọi là qua cầu rút ván không?

Là em biến nó thành như vậy. Nếu không muốn nhìn thấy nó thì tự mình khiến nó bình thường lại đi. Nói thế nào mó không có công lao cũng có khổ lao. Lúc trước là nó vẫn luôn làm em thoải mái, muốn dừng mà không được…”

“Ap Tô Lam thét chói tai, dùng sức che miệng anh lại.

Giờ phút này, khuôn mặt cô đỏ đến mức có thể chảy ra máu.

“Quan Triều Viễn, anh câm miệng cho tôi Lúc này, cho dù có dịu ngoan như thế nào, Tô Lam cũng không thể chịu được nữa, lập tức nổi bão.

“Cho nên còn muốn tiếp tục không?” Quan Triều Viễn vô tội nhíu mày.

Tô Lam thở dài một hơi, cầm lấy khăn mặt ném thẳng lên đầu anh.

“Không được nhìn nữa, ngậm miệng lại, nếu không tôi sẽ không giúp anh, để anh hôi chết luôn.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2631


Chương 2631

Sau khi Tô Lam hét lên những lời này, Quan Triều Viễn thật sự ngoan ngoãn nghe lời, không nhúc nhích nữa.

Cô điều chỉnh lại cảm xúc, giặt sạch khăn lau lại cho anh.

Giờ phút này, cô chỉ có thể thôi miên chính mình: Cái này chính là tắm rửa cho thú cưng của mình, không được hiểu sai.

Không biết phải chịu áp lực trong bao lâu, cuối cùng Tô Lam cũng hoàn thành rồi.

“Phù…”

Cô thở phào một hơi thật dài.

Ngẩng đầu liếc nhìn Quan Triều Viễn, phát hiện anh vấn duy trì động tác vừa rồi như trước.

Bỗng chốc, cô lại cảm thấy hơi không đành lòng.

Nói thế nào anh cũng là người bệnh, như thế này có tính là ngược đãi anh không?

Tô Lam cắn răng, lấy khăn tắm trên đầu anh xuống.

Vừa động lập tức nhìn thấy trên trán anh nổi gân xanh, còn cả mồ hôi lấm tấm.

Đôi con ngươi đen nhánh kia, không còn bĩnh tĩnh như vừa rồi.

Bên trong giống như có mạch nước ngầm đang bắt đầu khởi động, giống như muốn ăn thịt người.

Anh Quan, mị hoặc, mang theo hơi thở nguy hiểm áp lực mười phần.

Giống như là một con sư tử ẩn núp đã lâu, nay đột nhiên thấy được con mồi ngon miệng.

Tô Lam chỉ cảm thấy trái tim mình “phịch” một tiếng, dường như bất kỳ lúc nào cũng có thể bị nuốt chửng bởi ánh mắt bá đạo nà Cô vội vàng mở một con mắt khác, có hơi lắp bắp mở miệng hỏi anh: “Cậu Quan, tôi làm anh đau sao?”

Tay cô xoắn xuýt trước ngực, không dám đối mặt với anh.

Quan Triều Viễn hơi mở nhẹ môi mỏng, giọng điệu trầm thấp.

Ánh mắt kia giống như ước gì có thể ăn tươi nuốt sống cô: “Đau thì không đau chỉ là có chút khó chịu thôi.”

Ban đầu Tô Lam còn hơi lo lắng nhưng sau khi nghe anh nói mình khó chịu thì khuôn mặt nhỏ lập tức thay đổi trong chớp mắt.

“Khó chịu sao? Có phải tôi vừa đụng trúng vào vết thương của anh hay không?”

Cô vừa nói vừa vội vàng dựa vào muốn kiểm tra, vừa kiểm tra vừa nghỉ ngờ hỏi: “Không phải chứ, miệng vết thương của anh đều ở trên tay, chẳng lẽ là xe đụng trúng vào chân rồi hả?”

Hơi thở của Quan Triều Viễn bất chợt có hơi gấp gáp, nặng nề.

Cô nhóc này không biết động tác của mình nguy hiểm cỡ nào hay sao!

Nếu như không phải tình trạng cơ thể mình không cho phép thì có lẽ ngay lập tức, anh sẽ giải quyết cô tại chỗ này luôn mất.

‘Thẳng cho tới khi trên đỉnh đầu truyền tới tiếng rên nhẹ, Tô Lam mới đột ngột tỉnh táo lại.

Động tác trên tay dừng lại, cô bối rối ngẩng đầu nhìn lên ủa nhiên đối mặt với ánh mắt như muốn ăn thịt người của Quan Triều Viễn Hỏng bét Chẳng lẽ Quan Triều Viễn nói khó chịu là ám chỉ ý gì khác hay sao!

“Anh… Anh nói khó chịu…”

Tô Lam nói chuyện hơi lắp bắp.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2632


Chương 2632

Quan Triều Viễn nhìn qua cô: “Nếu như em tiếp tục như vậy nữa, vậy tôi không chỉ có khó chịu thôi mà còn có khả năng sẽ bị đùa tới hỏng mất đó!”

“Ầm!”

Khuôn mặt của Tô Lam bất chợt “bùm!” một cái đỏ bừng lên Dường như là theo phản xạ có điều kiện mà cô đứng bật dậy.

Tay chân cũng vội vã rụt trở về, giơ cao lên: “Tôi, tôi không phải cố ý, tôi không có.

Tôi chỉ muốn nói cho anh biết là mình đã lau xong rồi, muốn giúp anh mặc quần áo lại thôi…”

“Vậy bây giờ em dự định mặc kệ nó hay sao?”

Giong điệu của Quan Triều Viễn vô cùng đè nén, nhìn qua đúng là đang kìm nén tới khó chịu.

Tô Lam có hơi mềm lòng, nhưng mà…

Bây giờ anh đang bị thương đó.

Cho dù mình muốn giúp anh cũng không có cách nào cả.

Cô cản nhẹ môi mình, kiên trì đứng đó dùng giống như muốn dỗ con nít mà nói: “Bây giờ anh nghỉ ngơi cho thật tốt đi”

Á ệ Triều Viễn hơi lấp lóe, từ Vậy trước tiên em mặc quần áo. lại cho tôi đi: Tô Lam sửng sốt, hình như không ngờ rằng anh lại dễ nói chuyện như vậy.

Chỉ là tóm lại cũng chính anh nói ra nên Tô Lam nhanh chóng ra tay: “Uống nước không?”

Triều Viễn nhìn cô một cái, sau đó mở miệng ra.

Tô Lam: “…”

Không phải tay phải vẫn còn cử động được hay sao!

Quan Triều Viễn cau mày, lại nhắc nhở cô lần nữa.

“Tôi bị thương.”

Được rồi, cô thua còn chưa được hả!

Đưa ly nước tới bên cạnh anh, cho anh uống hai ngụm, lúc sau Tô Lam mới để cái ly xuống Lúc cô đang chuẩn bị căn dặn cái gì đó thì điện thoại trong tay của cô lại vang lên.

Cô quay người sang bên cạnh nhận điện thoại: “Alo?”

Đầu bên kia điện thoại có giọng nói hơi do dự: “Tô Lam, bây giờ cơ thể cậu Quan sao rồi?”

Tô Lam quay đầu nhìn qua Quan Triều Viễn nói: “Có phải bên đoàn phim bên kia có việc gì không?”

Phương Trí Thành thở dài một hơi, hơi bất đắc dĩ nói: “Là chuyện như vầy, buổi chiều có mấy diễn viên tới thử vai, bởi vì mấy cô gái này vẫn cần tới cô phối hợp cho nên yêu cầu cái gì thì có lẽ cô cũng hiểu rõ.”

“Vậy tôi sẽ lập tức tới ngay.”

“Bên kia của cậu Quan không sao chứ? Cô nói với anh ấy một chút, nhiều nhất là khoảng hai giờ sẽ giải quyết xong việc”

“Được rồi, anh đừng dài dòng nữa”

Sau khi cúp điện thoại xong, Tô Lam vừa quay đầu lại thì rõ ràng cảm nhận được ý lạnh trào ra từ trên người Quan Triều Viễn, khiến cho người ta lạnh buốt cả người.

Rõ ràng vừa rồi vẫn còn tốt mà, sao mình chỉ mới nhận điện thoại xong thì lại không vui như vậy rồi!

“Cậu Quan..”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2633


Chương 2633

Cô còn chưa nói xong thì Quan Triều Viễn đã mở miệng với giọng điệu lạnh như băng: “Đại Đường Vô Song được đầu tư hơn chín nghìn tỉ, thiếu một bác sĩ nhỏ như em thì không được à? Nếu không, thay một đạo diễn khác không phải sẽ tốt hơn sao?”

Tô Lam thật sự có hơi bế tắc.

“Cậu Quan, bởi vì lần này chọn mấy nữ diễn viên phối hợp, có mấy kỹ năng là phải cần sự phối hợp với nhau cho nên đạo diễn cảm thấy tôi sẽ hợp với tuyến nhân vật này do tôi từng đọc qua tâm lý học, cho nên mới nhờ tôi giúp một chuyện nhỏ thôi. Công việc này tôi vẫn luôn làm, nhưng đột nhiên thay người có lẽ họ sợ không kịp xem kịch bản rồi phỏng đoán sai nhân vật mất”

Cô vừa giải thích vừa bắt đầu thu dọn đồ đạc.

“Tôi sẽ để người săn sóc đặc biệt tới chăm sóc riêng cho anh, nếu anh muốn ăn thứ gì thì cứ nói với họ một tiếng.”

Trên khuôn mặt của người đàn ông lập tức trầm xuống.

“Nếu công việc đã quan trọng như vậy thì cũng không cần xin nghỉ phép chăm sóc cho tôi nữa đâu.”

Tô Lam sửng sốt một hồi, không kịp phản ứng sao đột nhiên anh trở mặt như vậy: “Tôi chỉ ra ngoài hai tiếng thôi, rất nhanh là về rồi mà, ngoan nào!”

Môi mỏng Quan Triều Viễn vì không vui nên mím thẳng tắp về một đường, cả người trên cơ bản đều vô cùng lạnh Thấy cảnh này, Tô Lam chỉ cảm thấy có hơi bó tay.

Cái tên này sao mỗi lần bị thương thì dường như còn muốn ấu trĩ hơn con nít nữa chứ!

Tròng mắt của cô đảo một vòng, cô quay người chạy tới bên giường.

Trực tiếp bưng mặt của anh lên, cúi đầu hôn xuống một chút.

Bất thình lình bị hôn như vậy, Quan Triều Viễn cũng hơi ngẩn người.

Một hồi lâu sau, anh mới khôi phục bình tĩnh lại Đang lúc chuẩn bị ôm cả người cô đáp lại thì cô nhóc này đột nhiên lại lùi về sau Cô chớp chớp mắt hai lần, sau đó đôi mi mắt dày hơi run rẩy nói: “Hôn tạm biệt”

Cô nói xong câu này thì lập tức dí dỏm xoay người sang chỗ khác, chạy nhanh như chớp ra ngoài không thấy bóng dáng đâu Quan Triều Viễn: “…”

Trong hơi thở, vẫn còn lưu lại hương thơm của cô gái nhỏ.

Nghĩ tới việc cô chủ động nhào lên hôn mình, còn có dáng vẻ linh động lúc rời đi. Đột nhiên Quan Triều Viễn cảm thấy lồng ngực của mình “bịch bịch” từng trận cuồng loạn.

Hơi thở của anh hơi dồn dập, đưa tay lên che ngực của mình lại.

Đây là… tiếng tim đập.

Cũng đồng nghĩ với… cảm giác động lòng.

Lúc trước Cố Đức Hiệp nói bởi vì cô không thú vị cho nên mới lựa chọn co cảng lên đi tìm Liễu Mộng Ngân.

Nhưng bây giờ nhìn lại, cô gái như vậy sao lại có thể là không thú vị cơ chứ!

Chỉ là, bởi vì công việc quá mức đáng ghét nên mới để anh một mình ở chỗ này thôi.

Điểm này khiến cho Ông chủ Quan nhà mình có cảm giác vô cùng khó chịu.

Sau khi Tô Lam thu dọn xong đồ đạc, vừa mới đi tới sảnh trước thì bất chợt nhìn thấy hai chiếc xe hơi màu đen sang trọng, một trước một sau dừng lại trước cổng.

Rất nhanh, cửa xe được mở ra.

Ba người Thẩm Tư Huy và Tân Tấn Tài, còn có Hoa Đông dẫn đầu đi xuống Ngay sau đó, bên trong chiếc xe thứ hai, Lục Mặc Thâm cũng đi theo xuống xe.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2634


Chương 2634

Tần Tấn Tài vừa nhìn thấy Tô Lam đã lập tức chào hỏi: “Chị dâu nhỏ, chị muốn đi đâu đây?”

Tô Lam vừa nhìn thấy bọn họ, trong mắt phát sáng lên nói: “Các người tới vừa đúng lúc đấy, bây giờ tôi muốn đi một chuyến sang đoàn làm phim bên kia, có lẽ chừng hai tiếng nữa mới có thể quay về, các người đi lên với cậu Quan đi.”

“Haiz, tôi nói này chị dâu nhỏ, chị đó, có công việc gì thì cũng không nên đẩy cho chúng tôi mà…”

Tân Tấn Tài còn chưa nói xong thì đã nhìn thấy bóng dáng Tô Lam đâu khổ nữa.

“Cốc cốc..”

Ngay sau đó, cửa phòng ngủ đã bị người †a gõ vang.

Giong nói của bảo mẫu từ ngoài cửa vọng vào: “Cậu chủ, bác sĩ Tân và ba người bạn khác của cậu tới đây thăm cậu đây ạ”

Tần Tấn Tài đang định đẩy cửa đi vào, thì nghe bên trong truyền tới giọng điệu lạnh như băng: “Kêu họ biến đi!”

Động tác trên tay Tân Tấn Tài dừng lại, trong nháy mắt khuôn mặt đen lại.

Lục Mặc Thâm đưa tay đẩy Tân Tấn Tài, một tay khác thì đẩy cửa phòng ra Tân Tấn Tài có thể sợ anh nhưng Lục.

Mặc Thâm anh ta thì không hề sợ nha.

Lúc bốn người đi tới, thì nhạy cảm phát giác không khí trong phòng hình như không đúng lảm.

Bởi vì lúc này, cậu chủ Quan đang ngồi ở trên giường.

Vô cùng lạnh lùng liếc vào tờ báo kinh tế và tài chính trong tay mình.

Mỗi một cái lật chuyển trang đều vô cùng nặng nề, dáng vẻ khó chịu mười phần rõ ràng.

Mà trên khuôn mặt đẹp trai kia là nặng nề khó tả, lông mày cũng cau chặt lại Trên dưới cả người đều lộ: đừng làm phiền tới tôi, tránh tôi xa ra một chút!

Mấy người Thẩm Tư Huy đều hai mắt liếc nhìn nhau một cái.

Ngược lại vẫn là Lục Mặc Thâm mở miệng trước: “Đây là… cãi nhau sao?”

Quan Triều Viễn vẫn giữ dáng vẻ âm trầm như cũ, không thèm nói chuyện tới. Chỉ là động tác lật sách trên tay càng lúc càng nặng hơn.

Kiểu này giống như ước gì có thể xé nát cuốn tạp chí trong tay cho xong.

Tần Tấn Tài vội vàng cười tủm tỉm đưa bó hoa tươi trong tay đặt lên đầu giường: “Ai nha, anh trai, chị dâu nhỏ chỉ ra ngoài khoảng hai giờ thôi, rất nhanh đã trở về, anh đừng dỗi mà”

‘Säc mặt Quan Triều Viễn càng lúc càng đen.

Anh trực tiếp vung quyển tạp chí lên: “Ai nói tôi tức giận hả?”

Đầu Tân Tấn Tài tràn đầy vạch đen.

Mặt mũi như này sắp thành bánh bao hấp luôn rồi mà còn nói không tức giận hả!

Tân Tấn Tài lắc đầu, biểu thị mình không có lời nào để nói.

Sau đó tìm cái ghế sô pha ngồi xuống.

Thẩm Tư Huy cũng tùy tiện nhón một quả nho trong giỏ nhét vào miệng.

Anh ta uể oải tựa đầu trước cửa sổ nói: “Sao rồi? Vợ yêu bỏ rơi anh à?”

“Không đến mức đó chứ?” Tân Tấn Tài ở bên cạnh cau mày, gãi gãi ót.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2635


Chương 2635

“Các người cũng không phải không biết tính cách của chị dâu nhỏ, tuyệt đối chị ấy sẽ không dám vứt bỏ anh trai, huống chỉ anh ấy còn đang là bệnh nhân.”

Lục Mặc Thâm ở bên cạnh gật đầu nói theo.

“Theo tôi thấy, anh ấy mới là người cố tình cau có với người ta hơn đấy”

Quan Triều Viễn quét ánh mắt âm trầm nhìn về phía Lục Mặc Thâm.

“Anh thì cho rằng mình tốt hơn tôi ở đâu hả? Nghe nói hai ngày trước có người đưa phụ nữ cho anh, trực tiếp bị Lê Duyệt Tư chặn ở văn phòng, bị bắt tại trận sao?”

Hoa Đông là một người mê nhiều chuyện, vừa nghe tới loại tin tức có tính bạo phát như này thì con mất lập tức sáng lên.

“Bỏ mẹ thật, thật không nghĩ tới vậy mà cậu Lục cũng chơi lớn như vậy nha? Anh nói thử nghe xem chút coi, anh muốn trộm hương cũng nên tìm chỗ bí ẩn chút chứ! Cứ quang minh chính đại dẫn đến văn phòng như vậy, cái này không phải là đánh “bốp bốp” lên mặt Lệ Duyệt Tư hay sao? Mau nói thử xem nào? Là cô gái nào có thể khiến anh kìm lòng không được tới vậy hả?”

Sắc mặt Lục Mặc Thâm thay đổi mấy lần.

Nghĩ tới dáng vẻ cuồng loạn hai ngày trước của Lệ Duyệt Tư, anh ta không nhịn được mà thấy hơi đau đầu.

Chỉ là chuyện này bọn người Quan Triều Viễn đã biết, anh ta cũng không có cách nào giấu diễm: “Không thể để tôi yên tĩnh một chút hay sao, cứ phải đề cập tới chuyện này à?”

Hai người Lục Mặc Thâm và Quan Triều Viễn vừa là bạn cũng vừa là kẻ thù của nhau.

Trên phương diện làm ăn thì hai người họ là bạn bè hợp tác với nhau, nhưng cũng là đối thủ của nhau.

Trên cuộc sống bình thường, trước kia có tin đồn hai người còn là tình địch của nhau nữa chứ.

Bây giờ miễn cưỡng coi như là nửa bạn bè đi.

Quan Triều Viễn biết rõ tính cách Lục Mặc: Thâm sẽ không làm ra loại chuyện như này.

Hơn nữa, nghe nói tổng giám đốc Vương kia đã dẫn theo vũ nữ ở quán bar cho nên việc này là càng không thể nào được.

Dù sao khẩu vị Lục Mặc Thâm cũng không thể nát tới trình độ đó được.

Ở bên cạnh đó, Hoa Đông lại mang dáng vẻ cười trên nỗi đau của người khác: “Tôi nói này cậu Lục, anh cũng đừng nhìn dáng vẻ bình thường đoan trang nhã nhặn, không để tâm cái gì cả của Lệ Duyệt Tư mà lầm, thật ra nếu như cô ấy thật sự muốn ghen tuông thì phụ nữ bình thường đừng tính là gì hết”

Quan Triều Viễn lạnh lùng quét mắt qua nhìn anh ta rồi nói: “Nói giống như là cậu từng có phụ nữ không bằng ấy”

Hoa Đông nghe xong lời này thì lập tức không vui trả lời lại: “Anh trai này, anh nói chuyện thì cị phải chú ý một chút chứ. Tôi nói cho anh độc thân hơn hai mươi năm thì tay phải này của tôi cũng không phải chỉ để đùa giỡn đâu nha.”

“Xuỳ!” Tân Tấn Tài nghe xong câu này thì thiếu chút nữa là nhịn không được mà phun ra ngoài.

Anh ta lập tức quay về phía Thẩm Tư Huy ra hiệu: “Các người cũng đừng quên, vậy mà Hoa Đông là người có phẩm chất ngây thơ nhất trong mấy anh em chúng ta đó.

Chưa từng yêu đương bao giờ nhưng mà vào mấy năm trước, thanh xuân hừng hực chơi đùa hơi quá, đi vào trong quán bar tìm một em gấi rồi đưa lần đầu của mình cho cô ta luôn, nên chuyện này rõ ràng trước mắt quá rồi. Người ta cũng khôn phải còn là con nít nha, mọi người không được cười cậu ấy”

“Tân Tấn Tài, tôi giết cậu, cậu có tin hay không?” Hoa Đông bị chọc trúng chỗ đau trong lòng nên trong nháy mắt lập tức nổi sùng lên.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2636


Chương 2636

Thẩm Tư Huy lắc đầu, đi ra phía trước võ vỗ bả vai Hoa Đông nói: “Yên tâm nào, đừng vội chứ, yên tâm đi.

Nếu không ngày mai tôi sẽ giới thiệu cho cậu một cô gái nhỉ? Khó trách gần đây, nhìn cánh tay phải này của cậu càng ngày càng phát triển ra, còn tưởng rằng là do công việc bận rộn nữa đấy”

Quan Triều Viễn đen mặt, trên khuôn mặt đẹp trai kia càng lúc càng thối: “Các người tới cùng là tới thăm tôi đó hả? Hay là tới chỗ này của tôi nói đùa tục tĩu, bây giờ đã thăm xong chưa? Biến nhanh đi một chút.”

Khóe môi Lục Mặc Thâm hiện lên nụ cười hờ hững: “Nói thật, có phải cậu làm chuyện gì khiến Tô Lam khó chịu hay không vậy?”

Quan Triều Viễn cau mày.

“Cô ấy đã muốn học lên cao hon, còn phải làm việc nữa. Bận rộn như vậy, ngày mai để hai người săn sóc đặc biệt kia tới luân phiên đi, không cần cô ấy nữa”

Khóe môi Lục Mặc Thâm hơi kéo một cái: “Lúc này mới bao lâu cơ chứ, cậu chủ Quan của chúng ta sao trở nên giống cô vợ nhỏ không được yêu thương vậy nhỉ?”

Quan Triều Viễn: “.

Anh mới là cô vợ nhỏ. Cả nhà anh mới là cô vợ nhỏ, Anh quay đầu nhìn lướt qua Tân Tấn Tài: “Ngày mai tôi muốn đến công ty, cậu nghĩ cách đi.”

Tân Tấn Tài thè lưỡi Không có gì việc này không thuộc quyền quản lý của tôi Anh trai, anh phải nói với chị dâu nhỏ một tiếng trước đã, cô ấy đồng ý là được mà”

Còn muốn cô ấy đồng ý sao? Khóe miệng Quan Triều Viễn giật giật.

Lấy hôm qua làm ví dụ đi: Mình chỉ vừa chuẩn bị đứng dậy hôn cô thôi mà cô nàng như thỏ trắng kia lập tức trở mặt.

Nói đúng hơn là cô nhảy dựng lên rống cho anh một trận Còn nói cái gì là lần sau còn dám như vậy nữa, cô lập tức dẫn hai đứa nhỏ rời nhà trốn đi Đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Quan Thiên vậy mà từ lúc nào đã bị người khác mắng mỏ qua cơ chứ!

Nhưng hết lần này tới lần khác lại cứ bị la, Quan Triều Viễn nhãn nhịn cả bụng tức mà không có chỗ phát tiết.

Cuối cùng vẫn chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời thôi.

Lục Mặc Thâm rất ít khi nhìn thấy dáng vẻ ngạc nhiên như này của Quan Triều Viễn, trong lòng dâng lên từng trận hứng thú ác độc: “Nghe nói, lần này Tô Lam không chỉ là một bác sĩ nho nhỏ trong đoàn đâu, mà cô ấy còn có chức vị là đạo diễn tuyển chọn diễn viên nữa đấy”

Thẩm Tư Huy nghe xong lời này thì trong nháy mắt sáp qua tới. Anh ta vội vàng thêm mắm dặm muối vào bên cạnh: “Cái gì? Chị dâu nhỏ còn kiêm chức vụ đạo diễn tuyển diễn viên nữa sao?”

Lục Mặc Thâm gật đầu: “Nghe nói hôm nay sẽ thử vai vào buổi chiều, không chỉ riêng diễn viên phải đi qua mà còn có những nam diễn viên lưu lượng đang nổi khác cũng sẽ đi qua nữa đấy”

“Mấy chàng nam sinh trắng trẻo cũng sẽ qua chứ?”

Hoa Đông quả thật chính là đề cập đến những điều không nên nhắc đến: “Các người nói thử xem mấy nam sinh bao trắng trẻo ấy, nhìn thấy chị dâu nhỏ xinh đẹp như vậy, có nghĩ đến việc dâng người đến cửa dùng quy tắc ngầm không?”

Trong tích tắc, khuôn mặt của Quan Triều Viễn đen như đáy nồi.

Anh định xoay người đứng lên.

Nhưng ngay khi anh vừa cử cử động, băng gạc trên cánh tay trái của anh lại bắt đầu rỉ máu.

Tân Tấn Tài lao tới, dùng tay đè anh xuống: “Anh trai à, nếu anh tiếp tục cử động, tay trái bị phế đi thì em cũng mặc kệ anh đó.

Xem thử đến lúc đó anh giải thích với chị dâu nhỏ như thế nào.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2637


Chương 2637

Ngay sau khi Tô Lam được nhắc đến, Quan Triều Viễn cuối cùng cũng an phận ngồi xuống.

Anh không tiếp tục nhúc nhích, nhưng nhiệt độ không khí quanh người tỏa ra càng lúc càng thấp.

Lục Mặc Thâm không khỏi muốn cười khi thấy dáng vẻ của anh như vậy: “Được rồi, lần này tôi sẽ giúp anh một lần, tôi sẽ tới nơi làm việc của chị dâu nhỏ quan sát giúp anh.”

Tân Tấn Tài tiến lên một bước và bắt đầu đổi băng gạc mới cho Quan Triều Viễn.

Quan Triều Viễn nheo mắt, hít thở chậm rãi.

Mặc dù cho phép anh ta rửa sạch vết thương giúp mình, nhưng vẻ khó chịu trên khuôn mặt tuấn tú kia càng ngày càng lộ rõ.

Lục Mặc Thâm đứng dậy, trên môi nở nụ cười nhàn nhạt, chuẩn bị xoay người xuống lầu rời đi Nhưng mà anh ta vừa mới bước ra khỏi biệt thự, ngẩng đầu liền nhìn thấy một bóng dáng cao gầy quen thuộc.

Đó không phải là Lâm Thúy Vân thì là ai chứ!

Lâm Thúy Vân dường như cũng nhìn thấy anh ta.

Bàn chân vừa bước vào lập tức thu lại, rồi đi về hướng ngược lại không chút do dự.

Vừa đi cô ấy vừa lẩm bẩm trong miệng: “Đúng là oan gia ngõ hẹp mà.”

“Lâm Thúy Vân, cô có biết bốn chữ Tôn Sư Trọng Đạo viết thế nào không hả?”

Giọng nói của Lục Mặc Thâm vang lên sau lưng, anh ta đã thành công ngăn bước chân của Lâm Thúy Vân lại.

Cô ấy gần như nghiến răng nghiến lợi: Tên khốn này một ngày không tìm mình gây phiền toái sẽ không thoải mái có phải hay không vậy!

Dù trong lòng căm hận tột cùng nhưng cô ấy vẫn ngoan ngoãn quay lại và nặn ra một nụ cười ngọt ngào: “Hóa ra là giáo sư Lục đấy à? Thật là trùng hợp, không ngờ lại gặp được anh ở một nơi như thế này”

Lục Mặc Thâm híp mắt, không vạch mặt sự giả tạo của cô ấy.

Anh ta bước qua vài bước, liếc nhìn lãng hoa và giở trái cây trên tay cô ấy: “Đây là đến thăm nam thần của cô hay là đến thăm chị em tốt của cô đây?”

Lâm Thúy Vân sững người một lúc Được rồi, cô thừa nhận.

Mặc dù cô muốn đến thăm Tô Lam.

Đúng là quả thực có chút lòng riêng, muốn lén lút nhìn trộm nam thần.

Nhưng mà, không cẩn thận nên bị buộc phải chào hỏi Lục Mặc Thâm mặt người dạ thú này!

Cô ấy hồn nhiên đong đưa những thứ trên tay: “Đương nhiên là tới thăm Tô Lam rồi”

Lục Mặc Thâm liếc nhìn về phía sau, phát hiện hôm nay cô chủ lớn này không có đi xe của nhà mình đến đây.

Vì vậy, anh ta dứt khoát đưa tay ra và nằm lấy cổ tay cô ấy, đi thẳng về phía chiếc Bentley của mình.

“Này này này, giáo sư Lục, nam nữ thụ thụ bất thân đó! Anh làm gì vậy? Tôi nói cho anh biết, ban ngày ban mặt giờ trò lưu manh, tôi sẽ hét lớn lên đó.”

Lâm Thúy Vân luống cuống chân tay không ngừng giấy dụa.

Lục Mặc Thâm không nhịn được ném cô ấy vào ghế lái phụ, sau đó đóng cửa lại.

“Lục Mặc Thâm, anh điên rồi hả?”

Lâm Thúy Vân cố gắng kéo cửa xe, nhưng phát hiện nó đã bị khóa Cô ấy tức giận đến mức đột nhiên chửi ầm lên: “Anh làm gì vậy? Chúng ta chỉ là đơn thuần quan hệ thầy trò. Hành vi của anh bây giờ gọi là gì chứ? Đây gọi là bắt cóc, anh có biết không?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2638


Chương 2638

Lục Mặc Thâm lúc này đã lên xe.

Sau khi nghe Lâm Thúy Vân nói, anh ta đột nhiên nghiêng người nhìn cô ấy với ánh mắt sắc bén: “Chúng ta chỉ là quan hệ thầy trò đơn thuần thôi sao?”

Đột nhiên ở gần như vậy, trái tim nhỏ bé của Lâm Thúy Vân đập kịch liệt, lỡ nhịp.

Cô ấy duỗi hai ngón trỏ ra liều mạng chọc vào ngực anh ta : “Tôi nói cho anh biết, anh đừng có đến gần tôi như vậy.

Trên đời này thật sự không có nhiều phụ nữ như xinh đẹp như hoa, khí chất xuất chúng và tâm địa thiện lương như tôi đâu.

Tôi cũng biết rằng những người đàn ông độc thân như anh khó có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của tôi.

Nhưng tôi thực sự không có hứng thú gì với anh, anh làm ơn tránh xa tôi ra một chút được không?”

Lục Mặc Thâm gần như sắc mặt đen lại Đó là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy một người phụ nữ da mặt dày như vậy.

Nhưng mà cô ấy càng cố tình nói vậy, anh ta lại càng muốn trêu chọc cô: “Vậy thì có thể làm gì chứ? Là thầy giáo của cô, tôi cũng đã cướp đi nụ hôn đầu tiên của cô, tôi cần phải có trách nhiệm với cô mới phải chứ, đúng không?”

“Dừng dừng dừng!”

Lâm Thúy Vân hắng giọng ngượng ngùng: “Về chuyện đó, bổn cô nương đã quên rồi. Anh cũng có thể cho rằng không có chuyện gì xảy ra. Bây giờ nhờ anh mở cửa xe ngay lập tức, tôi phải đi xuống”

Không biết xấu hổ.

Trong lớp có nhiều nữ sinh như vậy, anh †a có thể tùy tiện tìm bất kỳ ai dùng quy tắc ngầm cũng được mà!

Hơn nữa theo như cô ấy biết thì trong lớp ngoại trừ cô và Tô Lam: Nếu giáo sư Lục của chúng ta nhìn trúng một em gái nào, kể cả khi người ta đã có bạn trai, các cô ấy cũng sẽ lập tức đá bay bạn trai, ngoan ngoãn tắm rửa sạch sẽ dâng đến tận cửa cho anh ta cho mà xem.

Dù sao, bỏ qua ân oán giữa hai người, Lục Mặc Thâm này thực sự là cực phẩm về mọi mặt.

Lục Mặc Thâm quay người trở về chỗ ngồi, chậm rãi thắt dây an toàn: “Không phải cô nói muốn đi thăm chị em tốt sao?”

Lâm Thúy Vân gật đầu: “Đúng vậy, cho nên bây giờ anh lập tức thả tôi xuống đi”

Lục Mặc Thâm dường như không nghe thấy cô ấy nói gì, khởi động xe, trực tiếp lái ra khỏi biệt thự.

Lâm Thúy Vân bùng nổ trong nháy mắt: “Lục Mặc Thâm, tôi cảnh cáo anh! Đừng tưởng rằng anh đẹp trai lại giàu có lại là thầy giáo của tôi rồi muốn làm gì thì làm, tính cách của tôi rất cứng rắn đó.”

“Cô thích cứng rắn sao?”

Lâm Thúy Vân: Anh mới thích cứng rắn đó!

Cả nhà anh đều thích cứng rắn!

“Tôi mặc kệ, anh dừng xe cho tôi ngay”

Lục Mặc Thâm rốt cuộc không có trêu chọc cô ấy nữa: “Không phải nói đi thăm chị em tốt của cô sao? Cô ấy không ở trong biệt thự thì cô làm sao mà thăm chứ?”

Lâm Thúy Vân tỉnh táo trở lại: “Ý anh là Tô Lam không ở biệt thự à?”

Lục Mặc Thâm mắt nhìn về phía trước.

không chớp “Nam thần của nhà cô không yên tâm, sợ những diễn viên nam tới trước cửa dùng quy tắc ngầm với cô ấy, cho nên nhờ tôi qua đó theo dõi”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2639


Chương 2639

Nói xong, anh ta dừng lại một chút, liếc nhìn Lâm Thúy Vân: “Chính vì vậy tôi mới tiện đường chở cô đi luôn. Tôi đã nói rồi, tôi hoàn toàn không có hứng thú với loại phụ nữ ốm tong như cô, nên cô cứ yên tâm đi nha.”

Lâm Thúy Vân suýt nôn ra máu.

Cô mà ốm tong hả!

Cô chẳng qua là thích mặc quần áo rộng rãi và giản dị thôi mà.

Hơn nữa, dáng cô cao nên trông gầy và mảnh mai Nếu thay đổi phong cách ăn mặc, dáng người của cô ấy chắc chắn khiến người ta chảy máu mũi luôn đó chứ!

Lâm Thúy Vân nghiến răng cân nhắc: Lần sau đến lớp, cô ấy nhất định sẽ ăn mặc cực kỳ s*x* cho mà xem.

Làm cho anh ta thấy thế nào là chỗ cần gầy thì gầy, chỗ cần béo thì vẫn béo.

Cái gì gọi là dáng người quỷ khóc thần sầu!

Bốn mươi phút trước, tiệm ảnh Bách Tâm.

Tô Lam đeo ba lô, vừa đi vào tòa nhà, liền thấy thang máy sắp đóng cửa.

Cô nhanh chóng chạy đến: “Xin lỗi, chờ một chút”

“Đinh!”

Cánh cửa thang máy đang chuẩn bị đóng thì dừng lại, rồi từ từ mở ra.

Tô Lam vừa bước vào thang máy liền nhìn thấy một cô gái vô cùng thuần khiết xinh đẹp đang bấm nút mở cửa thang máy.

Cô mỉm cười gật đầu tỏ ý: “Cảm ơn”

Khuôn mặt xinh xắn của cô gái hơi đỏ lên, vội lắc đầu: “Không có gì”

Cho đến lúc này, Tô Lam mới phát hiện: Mặc dù cô ta không cao lắm, nhưng ngực cô ta rất nhấp nhô, có một giọng nói rất giống búp bê.

Một cô gái như vậy mức độ nhận biết sẽ rất cao.

Nguyễn Bảo Lan hơi lo lắng.

Cô ta thấy Tô Lam không có ấn tầng nào, chắc là cùng mình lên lầu mười tám rồi.

Cô ta nhìn cô thêm hai lần nữa: Cô gái này trông cũng rất trẻ, rất xinh đẹp và thanh tú €ó lẽ nào cô ta cũng đến để thử vai sao!

Khi chuẩn bị đóng cửa thang máy, bên ngoài lại có tiếng bước chân gấp gáp: “Chờ một chút, thang máy chờ một chút.”

Nguyễn Bảo Lan lại lần nữa bấm mở thang máy.

Một lúc sau, một tiếng giày cao gót nhịp nhàng vang lên.

Người còn chưa đi vào, một mùi nước hoa nồng nặc xộc vào mũi khiến Tô Lam không khỏi nhíu mày.

Loại nước hoa này rất đắt, nhưng mà xịt quá nhiều nên bị nồng nặc.

Đúng lúc này, một người phụ nữ mặc một chiếc váy ngắn màu đỏ bó sát người mang một chiếc túi xách nhỏ bước vào.

Cả Nguyễn Bảo Lan và Tô Lam đều bị hương thơm nồng nặc này xông tới, đồng loạt lùi lại hai bước.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2640


Chương 2640

Nhưng người phụ nữ nghĩ rằng chính khí chất của cô ta đã làm cho mấy người này sợ hãi, khóe miệng cô ta cong lên một vòng cung cao quý và quyến rũ.

Cô ta xoay người đứng ở giữa, đưa tay vén mái tóc dài ngang lưng, hất cäm lên vô cùng kiêu ngạo.

Một lúc sau, thấy cửa thang máy vẫn chưa đóng, Cô ta bất mãn quay đầu nhìn Nguyễn Bảo Lan liếc mắt một cái: “Đóng cửa lại!”

*“A, được.”

Nguyễn Bảo Lan nhanh chóng nhấn nút đóng.

Người phụ nữ đảo mắt xem thường.

Khi chuẩn bị đưa tay để bấm tầng mười tám, đã thấy số ở tầng đó đã sáng rồi.

Cô ta liếc nhìn lại hai người sau lưng.

Một trong hai người rất ưa nhìn, nhưng ăn mặc rất giản dị, không trang điểm, thoạt nhìn nghèo kiết xác.

Người còn lại rất thấp, nhút nha nhút nhát, nhìn không vừa mắt.

Khẽ giật giật khóe miệng, cô ta kiêu ngạo nói “Hai người cũng tới thử vai à?”

Hai người!

Tô Lam nhìn quanh bốn phía, phát hiện trong thang máy chỉ có ba người các cô.

Cô chưa kịp nói thì Nguyễn Bảo Lan đã cười ngại ngùng: “Đúng vậy, tôi cũng tới thử vai, cô cũng vậy à?”

Người phụ nữ quét mắt kia liếc nhìn cô ta: “Cô biết không? Trở thành diễn viên phụ thuộc vào thực lực, đừng tưởng rằng có b* ng*c khủng và giọng nói giống búp bê thì sẽ có thể giành được vai, thật là ngây thơ”

Nguyễn Bảo Lan sắc mặt xanh mét một hồi lại trắng bệch một hồi, không biết nên nói cái gì Sau khi nhận xét về Nguyễn Bảo Lan, ánh mắt cô ta rơi vào Tô Lam.

Cái liếc mắt lần này khiến cô ta không khỏi sửng sốt.

Lúc nãy khi vừa mới bước vào, thấy cô gái này ăn mặc tương đối đơn giản và kém sang.

Thật không nghĩ tới, khi nhìn kỹ hơn, khuôn mặt này khá thanh tú.

Hơn nữa…

Người phụ nữ cau mày và nhìn cô chằm chăm một lúc: Làm sao mà người phụ nữ này có chút giống Lê Duyệt Tư!

Nhìn thấy dáng vẻ thản nhiên của Tô Lam, người phụ nữ kia nhớ tới phong thái cao ngạo của Lê Duyệt Tư, không khỏi nhếch môi: “Có ai nói cô giống Lê Duyệt Tư chưa?”

Tô Lam nhíu mày.

Lê Duyệt Tư hiện đã có một địa vị nhất định trong lĩnh vực điện ảnh và truyền hình.

Hơn nữa, Lục Mặc Thâm làm chỗ dựa phía sau, ít ai dám nói về cô ấy với giọng điệu khinh thường như vậy ở nơi công cộng.

Lần này Tô Lam rất thẳng thắn: “Cô là người thứ tư đó.”

Thẩm Tư Huy là người đầu tiên.

Tần Tấn Tài là người thứ hai Lục Mặc Thâm là người thứ ba.

Cô ta đúng là người thứ tư.

“Giống cô ấy thì cũng không có lợi ích gì đâu”

Người phụ nữ kiêu ngạo nói: “Cô ấy là nữ chính của bộ này. Liệu cô ấy có cho phép khuôn mặt của cô xuất hiện trên cùng một màn hình với cô ấy không?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2641


Chương 2641

“Vậy sao?”

Người phụ nữ nhìn thấy dáng vẻ của Tô Lam như vậy, còn dự liệu trong lòng, chỉ thấy càng nực cười: *Ít nhất, lúc thử vai cô nên chỉnh trang một chút, để cho đạo diễn thấy được thành ý của cô, đúng không?”

Ý cô ta muốn nói là: Nếu Tô Lam đến thử vai mà ăn mặc tùy tiện như vậy, nhất định sẽ bị cự tuyệt.

“Tôi thấy cô có thể có chút hiểu lầm. Tôi không có đến đây thử vai, tôi chỉ là nhân viên công tác mà thôi” Tô Lam cười đáp.

“Nhân viên công tác sao?”

Vẻ mặt của người phụ nữ đông cứng lại.

Nhưng nhanh chóng trở nên rõ ràng trở lại.

Cô ta đưa tay ôm ngực: “Cũng đúng”

Ai đi thử vai mà lại ăn mặc tùy tiện như cô chứ!

Ngay cả cô gái thấp bé đứng cạnh mình cũng có thể nhận ra rằng cô ta đang ăn mặc rất nghiêm túc.

Tự cười mình suy nghĩ nhiều rồi, người phụ nữ lại nhìn Tô Lam: “Nếu không phải vai nữ số hai này rất vừa ý tôi, tôi làm sao có thể đến mấy chỗ thử vai này chứ?”

Tô Lam kinh ngạc nhìn cô ta: Người phụ nữ này nói, thái độ dường như chắc chẩn rằng cô ta có thể nhận được vai diễn này.

Người phụ nữ kia mỉm cười bí ẩn: “Tôi quen biết Ông chủ của các người”

“Đinh!”

Đang nói chuyện thì thang máy đã lên đến tầng mười tám.

Cô ta đưa tay vén tóc, vặn eo lắc mông bước ra ngoài trước.

Tô Lam nhíu mày nhìn cô ta rời đi: Quen với Ông chủ!

Ý cô ta là Quan Triều Viễn sao!

Nguyễn Bảo Lan lúc này mới cau mày, cô ta gật đầu với Tô Lam, sau đó bước nhanh đi ra ngoài.

Tô Lam cũng đi theo, không nhanh không chậm bước ra.

Người phụ nữ kia vừa nói hài lòng với vai nữ số hai, tính tình nhân vật kiêu ngạo nhưng tâm địa thiện lương, cuối cùng vì cứu nam chính nên đã mất mạng.

Bởi vì mối quan hệ xã hội này, nên đây là một vai diễn rất vừa ý sao!

Theo tính cách đặc cung xử nữ của Phương Trí Thành, anh ấy chắc chắn sẽ làm cho tất cả các chỉ tiết được yêu cầu trở nên hoàn hảo hoàn mỹ.

Vì vậy, chất lượng của Đại Đường Vô Song là điều hoàn toàn không thể nghỉ ngờ.

Đến lúc đó, đừng nói là nữ chính, cho dù là nữ phụ cũng có cơ hội nổi đình nổi đám.

Trước đó Tô Lam đã thảo luận về vai nữ phụ này với Phương Trí Thành, nhưng vẫn chưa quyết định được.

Phải chăng người phụ nữ này đã đi bãng cửa sau tìm Quan Triều Viễn rồi sao!

Phương Trí Thành lập tức mỉm cười khi thấy Tô Lam đi tới: “Cô chủ nhỏ của tôi ơi, cô rốt cục đã đến rồi”

Tô Lam không nhịn được cười: “Đường đường là đạo diễn ưu tú, tại sao thiếu mình tôi lại không được?”

Phương Trí Thành nghiêm túc: “Không phải không có cô thì không được, mà là trừ cô ra thì ai cũng không được.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2642


Chương 2642

Vừa nói anh ấy vừa lôi kéo Tô Lam đi vào đại sảnh bên trong: “Những người tới thử vai đã đến rồi, chỉ còn đợi mình cô thôi”

Tô Lam trực tiếp cầm lấy thẻ làm việc đeo vào.

Sau đó đi theo Phương Trí Thành vào hội trường thử vai.

Bởi vì Đại Đường Vô Song giai đoạn trước phát triển và phổ biến rất rộng rãi.

Hơn nữa còn có sự tham gia của các đạo diễn sản xuất rất có thực lực.

Cho nên bộ phim đã thu hút rất nhiều ngôi sao nổi tiếng ném cành ô liu cho nó.

Trong toàn bộ quá trình khảo hạch, mỗi người chỉ có một phút đồng hồ, mỗi người sẽ chọn một phân đoạn ngẫu nhiên để bắt đầu biểu diễn.

Chờ gần một tiếng rưỡi, Tô Lam ngồi chờ lâu đến mức tê người, không khéo tẹo nữa không đứng thẳng lưng được mất.

Người ngồi bên cạnh cũng ngáp ngắn ngáp dài mấy cái liền Bởi vì những diễn viên này phải diễn xuất thực sự tốt mới được chọn, Nói chung là gần như có thể được nhận hoặc cũng có thể không được nhận, chẳng có tí hi vọng le lói nào.

“Người tiếp theo.”

Khi nhân viên bắt đầu sắp xếp nhân sự, Phương Trí Thành ngay lập tức ngồi cạnh Tô Lam, thấp giọng nói: “Nhân tiện, có một chuyện tôi quên nói cho cô biết.”

Tô Lam hơi mệt mỏi, cô xoa xoa huyệt thái dương: “Có chuyện gì vậy?”



Đó là một trong số nữ phụ đã bị nội bộ ngầm điều đi r “Nội bộ điều đi sao?”

Tô Lam trừng mắt nhìn anh ấy, rất nhanh bèn nghĩ ngay đến người mình vừa gặp trong thang máy.

Phương Trí Thành thở dài một hơi: “Nói thế nào nhỉ, người ta có ô dù hẳn hoi, hơn nữa tôi thấy kỹ năng diễn xuất của cô ta cũng được lắm”

Trước khi tôi nói xong, tôi nghe thấy nhân viên hét lên: “Người tiếp theo, số 117, Lê Ngọc Hi.”

Lỗ tai của Phương Trí Thành rất thính, anh ấy nhanh nhảu nói: “Đúng rồi đúng rồ, chính là cái cô Lê Ngọc Hi đó, cô nhìn kìa.”

Tô Lam nhìn về phía cửa, hóa ra là người phụ nữ mà mình đã tình cờ gặp trong thang máy lúc nấy.

©ó điều bây giờ cô ta đã thay xong trang phục biểu diễn.

Sự kiêu ngạo vừa nấy dường như đã bớt bớt lại chút, nhưng trông người phụ nữ này vẫn mang theo vẻ dương dương tự đắc ra vẻ ta đây.

Lê Ngọc Hi bước vào, chào đạo diễn, vừa mới ngẩng đầu lên thì cô ta đã nhìn thấy ngay Tô Lam ngồi ở đó.

Cô ta nhìn chằm chằm Tô Lam, trông có vẻ rất ngạc nhiên: “Cô là đạo diễn sao?”

Phương Trí Thành bán tính bán nghỉ liếc sang Tô Lam: “Hai người quen nhau à?”

Tô Lam lắc đầu: “Không quen, vừa nấy trong thang máy tôi tình cờ gặp thôi”

Sau đó, cô ngẩng lên nhìn Lê Ngọc Hi không phải đạo diễn, người bên cạnh tôi mới là đạo diễn, nhưng tôi phụ trách việc chọn vai phụ.”

Phương Trí Thành ngửi mùi khói thuốc súng nồng nặc đang tỏa ra giữa hai người Phương Trí Thành ho khan hai tiếng, bắt đầu hòa giải: “Sau đó thì sao, Ngọc Hi à? Cô bắt đầu được rồi đấy”

Lê Ngọc Hi liếc Tô Lam một cái, sau đó rút bừa một kịch bản nhỏ.

Cô ta rút trúng phải cảnh nữ phụ đanh đá đang đánh nha hoàn của mình Ở đây không ai diễn cùng với cô ta Cho nên cô ta chỉ có thể diễn một mình, còn phải diễn toát ra được khí chất của nhân vật nữ phụ.

Lê Ngọc Hi ổn định cảm xúc của mình và bắt đầu.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2643


Chương 2643

Tô Lam cũng quan sát rất nghiêm túc.

Phương Trí Thành huých cánh tay cô: “Tô Lam, ông chủ đã nhắc khéo rồi, anh ấy bảo nhân vật này là dành riêng cho cô ta đấy, cô xem xem…

Tô Lam hơi mất kiên nhãn, cô quay sang lườm Phương Trí Thành: “Nếu mọi chuyện đã quyết định cả rồi thì hôm nay anh còn gọi tôi đến đây làm gì?”

Phương Trí Thành bị cô chặn họng thì á khẩu không nói được gì: ..”

Nói rất hay, rất có lý, nhưng anh ấy lại không có cách nào bật lại được cô.

Anh ấy hơi lúng túng sờ sờ mũi: “Nhưng mà… cô có biết là ai đã đến bắt chuyện với tôi không?”

Tô Lam cau mày, vẻ mặt vô cùng chán ghét: “Dọa anh sợ mất mật thế này, còn ai ngoài sếp lớn của anh nữa hử?”

Phương Trí Thành thở dài, sau đó mới bất đắc dĩ gật đầu: “Chính là anh ta đấy”

Thực sự là Quan Triều Viễn sao!

Lông mày của Tô Lam đột nhiên nhíu lại thật chặt: Chẳng trách Quan Triều Viễn đã tỏ ra khó chịu khi nghe tin mình sẽ đến đây để tuyển chọn diễn viên, chẳng lẽ là vì Lê Ngọc Hi!

Một phút trôi qua rất nhanh.

Lê Ngọc Hi duyên dáng yêu kiều đứn giữa sân khấu, nhìn các đạo diễn với vẻ mặt rất tự đắc: “Màn trình diễn của tôi đến đây kết thúc.”

Tô Lam bắt đầu chú ý đến cô ta nhiều hơn, có vẻ như hơi bất ngờ.

Bởi vì Lê Ngọc Hi tuy rãng rất kiêu ngạo.

Nhưng phải nói răng kỹ năng diễn xuất của cô ta quả thực rất tốt Cô ta thật sự đã nắm bắt rất tốt tiết tấu của kịch bản, và điều quan trọng nhất là Bản thân cô ta cũng mang trong mình sự kiêu ngạo và tự phụ của nữ phụ, cho nên cô †a diễn cứ như là không diễn vậy.

Nhưng khi nghĩ đến người phụ nữ này là do Quan Triều Viễn đã mở lời “nhắc khéo” với nhà sản xuất, Tô Lam cảm thấy khó chịu một cách khó hiểu.

Cái tên Quan Triều Viễn đó chẳng phải thường ngày rất bận rộn sao!

Nhất là vào lúc này, tất cả mọi người vẫn còn đang nẵm trên giường bệnh thì anh vẫn còn thì giờ để đến được đây.

Chẳng lẽ dạo này nằm trong nhà cũng xảy ra chuyện sao!

“Tránh ra, tránh ra, làm phiền mọi người xê ra một chút!”

Đúng lúc này, có một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên từ ngoài đại sảnh.

Tô Lam tò mò ngẩng đầu nhìn lên.

Một lúc sau, cô nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xản của Lâm Thúy Ngọc Hiện ra: “Tô Lam, Tô Lam, tớ đến thăm cậu nè!”

“Thúy Vân!”

Tô Lam nhanh chóng đứng dậy.

Lâm Thúy Vân chen lấn qua chỗ cô nị trìu mến khoách tay cô: “Có phải công việc bề bộn lắm không?”

Tô Lam lắc đầu: “Không có gì đầu, mà sao cậu lại ở đây Lâm Thúy Vân bất lực liếc cô một cái, hất cảm về phía sau tỏ vẻ rất khó chịu.

Tô Lam quay đầu nhìn sang, bèn thấy ngay Lục Mặc Thâm đang hai tay đút túi quần, ung dung bước đến chỗ bọn cô.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2644


Chương 2644

“Giáo sư Lục?”

Tô Lam tươi cười chào hỏi anh ta, sau đó khẩn trương kéo Lâm Thúy Vân chuồn ra chỗ khác, nhanh chóng kéo cô ấy vào một góc tường: “Thúy Vân, tại sao hai người các cậu lại đi cùng nhau, không phải là hai người đang.

“Vãi nồi, cậu đừng có đoán mò.”

Tô Lam vẫn cảm thấy hơi bất an: “Nhưng cậu có biết không? Lần trước có người chụp ảnh cậu và anh ấy… giáo sư gửi cho Quan Triều Viễn, nếu như để cho Lê Duyệt Tư biết được chuyện này thì cậu sẽ gặp phải rắc rối đó.”

Lâm Thúy Vân cười: “Yên tâm đi, giữa tớ với anh ta không có chuyện gì thật mà. Chỉ là vừa rồi tớ đến biệt thự muốn thăm cậu, anh ta nói với tớ rằng cậu đang ở đây, thế cho nên tớ mới đi nhờ xe của anh ta đến đây”

“Ra là vậy à…”

Tô Lam cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Không phải cô không lo lắng Chỉ là gia cảnh của nhà họ Lê thực sự rất mạnh.

Lần trước, chỉ vì chuyện của em trai Lâm Thúy Vân mà đã khiến cho Lê Duyệt Tư rất khó chịu rồi.

Nếu như lần này để cô ấy biết rằng Lâm Thúy Vân và Lục Mặc Thâm đang rất thân nhau.

Với bản tính ghê gớm của người phụ nữ đó, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.

Chỉ là vào đúng lúc này, Lê Ngọc Hi đang chuẩn bị rời khỏi hiện trường thì đột nhiên lên tiếng: “Anh Mặc Thâm, sao anh lại đến đây?”

Hai người Lâm Thúy Vân và Tô Lam: sững người một lúc, sau đó quay đầu nhìn sang.

Chỉ nhìn thấy Lê Thần Hi nở một nụ cười bước đến trước mặt của Lục Mặc Thâm.

Còn Lục Mặc Thâm cũng nhìn cô ta với vẻ mặt dịu dàng: “Tôi chỉ muốn đến xem thử, cô rốt cuộc là dựa vào quan hệ hay dựa vào thực lực.”

Vẻ mặt Lê Thần Hi tràn đầy sự không đồng ý, cô ta vươn tay bắt đầu c** q**n áo: “Không cần biết bây giờ tôi có dựa vào quan hệ hay là dựa vào thực lực thì tôi cũng không thể nào bỏ vai diễn này được.”

Nói xong những lời này, cô ta quay đầu nhìn về phía Phương Trí Thành: “Có phải không, Đạo diễn Phương?”

Đôi mắt của Phương Trí Thành sáng rực lên khi nhìn thấy Lục Mặc Thâm.

Anh ấy vội vàng đứng dậy nói: “Cậu Lục, cậu yên tâm, Thần Hi quả thực rất có năng lực”

Lê Thần Hi đắc ý hất căm lên.

Nhưng đôi mắt cô ta đảo đi đảo lại, sau đó cô ta đột nhiên quay đầu lại nhìn Tô Lam: “Nhưng mà…”

Quét mắt một vòng nhìn những tấm thẻ trên mặt bàn, trên đó có ghi tên của Tô Lam “Tất cả các vai nữ đều do Đạo diễn Tô đây quản lý. Tôi có được vào đoàn hay không thì cô ấy cũng phải gật đầu mới được”

Mặc dù cô ta nói những lời này, nhưng giọng điệu của cô ta lại vô cùng tự tin.

Cô ta vốn đ* không lo lắng về việc liệu Tô.

Tô Lam có thực sự chọn cô ta hay không.

Nói thẳng ra thì dù cô ta không được chọn thì người khác cũng không dám nhận vai diễn này.

Tô Lam liếc nhìn Lục Mặc Thâm.

Trong đầu cô chợt lóe lên một ý nghĩ, như thể anh ta chợt hiếu ra được gì đó.

Hóa ra chỗ dựa của Lê Thần Hi không phải là Quan Triều Viễn, mà là Lục Mặc Thâm sao!
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2645


Chương 2645

Phương Trí Thành không nói gì sai cả.

Lần này Đại Đường Vô Song được Quan Thiên và Cố Thành hợp tác quay chung Vậy nên, Quan Triều Viễn và Lục Mặc Thâm đều là những ông chủ lớn.

Lục Mặc Thâm cười nhạt nhìn về phía Tô Lam: “Đừng quan tâm đến tôi, nếu cô ta có thể thì cứ lựa chọn, còn nếu cô ta không được thì chọn một người khác”

Lê Thần Hi đột nhiên nổi giận: “Này, anh Mặc Thâm, nếu anh thực sự đến đây để cổ vũ cho tôi, thì tôi sẽ nhiệt liệt hoan nghênh anh, nếu không phải thì anh làm ơn đi nhanh giùm cho.”

Tô Lam cười nhạt: “Thành thật mà nói, cô Lê quả thật rất có thực lực. Đối với vai diễn này, cho đến bây giờ tôi vẫn chưa tìm được ứng viên nào phù hợp hơn cô ấy cả”

Ngay khi Lê Thần Hi nghe thấy những lời này, một nụ cười đắc thắng xuất hiện trên gương mặt của cô ta.

Tuy nhiên, lời nói của Tô Lam đột nhiên lại thay đổi: “Ba ngày sau thì tất cả các vai diễn đều sẽ được xác định. Nếu trước lúc đó không có người nào thích hợp hơn thì vai này sẽ do cô Lê phụ trách”

“Này…” Lê Thần Hi đột nhiên tức giận.

Cái quái gì vậy.

Cô ta đã dùng mối quan hệ với những người bên ngoài để đến đây thử vai, vậy thì căn bản không có đẳng cấp gì cả.

Nếu lần này không gặp phải Lê Duyệt Tư, thì cô ta cũng lười diễn vai nữ thứ này.

Lục Mặc Thâm nhíu mày: “Thôi được rồi, đừng làm loạn nữa.”

Lê Thần Hi hừ lạnh một tiếng, sau đó tức giận cầm túi xách của mình lên, xoay người rời đi Còn chưa đi được vài bước thì cô ta nghe thấy giọng nói của Lục Mặc Thâm từ sau lung vang lên: hị gái cô vẫn chưa biết cô đến thành phố Ninh Giang, tối nay cùng nhau ăn bữa cơm”

“Hừ! Một nụ cười khinh thường xuất hiện trên gương mặt của Lê Thần Hi ngay lập tức: *Ừ đúng vậy, cô ta là vị hôn thê của anh.

Nhưng cô ta lại không phải là chị gái của tôi, Lê Thần Hi tôi không có người c| ào cả các người tự ăn cơm với nhau đi. Tôi sợ rằng mình nhìn thấy gương mặt của cô ta sẽ nuốt không trôi. “

“Ầm!”

Cánh cửa trường quay đóng sầm lại.

Vẻ mặt của Lục Mặc Thâm không một chút thay đổi, vẫn mang theo một nụ cười nhàn nhạt.

Anh quay đầu lại và nhìn đám người Phương Trí Thành: “Mọi người có định tiếp tục không?”

Phương Trí Thành lập tức cúi đầu lật xem danh sách trong tay mình: “Còn có năm người cuối cùng”

Lục Mặc Thâm trầm ngâm liếc nhìn Tô Lam, sau đó hỏi: “Hôm nay có nam diễn viên nào đến thử vai không?”

Phương Trí Thành lắc đầu: “Không có, ngày mai tất cả nam diễn viên mới đến thử vai: “Cực khổ cho mọi người quái”

Lục Mặc Thâm gật đầu, chuẩn bị rời đi trước.

Nhưng anh ta còn chưa kịp quay người đi thì Lâm Thúy Vân đã kịp ngăn anh ta lại Anh ta khẽ nhướng mày lên rồi nhìn cô ấy.

“Giáo sư Lục, Tô Lam có thể sắp rời khỏi đây rồi”

“Vậy nên?”

“Vậy nên… Dù sao thì anh cũng đã đưa tôi đến đây, không bằng giúp người thì giúp cho trót, đợi Tô Lam một chút, cô ấy làm xong việc rồi anh đưa chúng tôi về nhé?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2646


Chương 2646

Lục Mặc Thâm liếc cô ấy một cái, khóe miệng khẽ cười nhạt: “Nấu tôi từ chối thì sao?”

Lâm Thúy Vân mỉm cười, sau đó tiến về phía trước một cách rất kỳ lạ: “Anh sẽ không từ chối đâu.”

“Tôi sẽ không từ chối sao?”

Lâm Thúy Vân lấy điện thoại của mình ra, cô ấy bấm vào một bức ảnh rồi đưa cho Lục Mặc Thâm xem.

Quả thực là như vậy, sau khi Lục Mặc Thâm nhìn thấy bức ảnh đó, gương mặt đẹp trai của anh ta lập tức trở nên khó coi.

Ngay cả áp suất không khí xung quanh cũng trở nên cực kỳ thấp: “Bức hình này được chụp khi nào vậy?”

Lâm Thúy Vân nhanh chóng lấy điện thoại lại, nói: “Ai da, dù sao thì bức ảnh này cũng được chụp ở bệnh viện rồi, anh quan tâm thời gian làm gì chứ. Nếu như anh không đưa chúng tôi trở về thì ngày mai tôi sẽ đăng bức ảnh lên diễn đàn trên mạng của trường học. Để anh rớt khỏi giới nam thần, anh có tin hay không? “

Khóe miệng của Lục Mặc Thâm hơi co giật: “Lâm Thúy Vân, đây là cô đang chơi đùa với lửa đấy, cô có biết không hả?”

Lâm Thúy Vân ngây thơ nhún vai vài cái: “Ai da, tôi nói này giáo sư Lục của tôi Anh cũng biết anh xấu xa và khó chọc như thế nào mà. Nếu bây giờ tôi không nảm bắt được những sơ hở của anh thì sau này không phải sẽ bị anh xử lý sao? À, đúng rồi, tôi đã hỏi Tô Lam rồi, vẫn còn 15 phút nữa. Hay là anh xuống dưới lấy xe trước đi, một lát nữa chúng ta gặp nhau ở trước cửa được không?”

Lục Mặc Thâm nhìn chäm chäm Lâm Thúy Vân trong vài giây, sau đó anh ta quay người rời đi với gương mặt lạnh lùng.

“Được lắm, dám đấu với tôi”

Lâm Thúy Vân nắm chặt chiếc điện thoại, sau đó đắc ý ngồi xuống bên cạnh Tô Lam.

Tô Lam còn ngạc nhiên hơn “Cậu chụp ảnh anh ta sao?”

“Cậu nói cái gì vậy chứ? Tớ cũng sợ bị đau mắt hột đấy!”

Lâm Thúy Vân đảo mắt rồi mở bức ảnh ra: “Cậu có nhớ lần trước tớ tới tháng bị ngất xỉu, anh ta đã đưa tớ đến bệnh viện không!

Sau đó, bác sĩ yêu cầu đã anh ta chuẩn bị một chai nước nóng và băng vệ sinh cho tớ.

Tớ nhìn thấy anh ta lấy một miếng băng vệ sinh ra và ngồi nghiên cứu nó. Tớ thấy mặc cười nên mới lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh”

“Cậu…”

Tô Lam xém chút nữa cũng cười thành tiếng: Dù sao thì một ông chủ lớn lạnh lùng như: Lục Mặc Thâm mà lại rút một miếng băng vệ sinh ra để nghiên cứu thì quả thực là…

Một cảnh tượng quá đẹp, không dám tưởng tượng.

“Cậu uy h**p anh ta như thế này, cẩn thận anh ta trở mặt trả thù cậu đấy”

*Tớ không sợ đâu, mọi vấn đề đều có cách giải quyết của nó”

Năm người tiếp theo nhanh chóng thử vai, người cuối cùng chính là Nguyễn Bảo Lan.

Khuôn mặt của cô ta có chút đầy đặn, hơn nữa giọng nói cũng đặc biệt.

Đặc biệt nhất là b* ng*c nở nang của cô ta, ngoài Phương Trí Thành ra thì đôi mắt nhà sản xuất nam cũng sắp nở hoa rồi Những nữ nhân viên đứng bên cạnh ôm ngực tỏ vẻ xấu hổ.

Vậy nên, về cơ bản trong cả quá trình thử vai, không một ai có thể xem màn diễn xuất của Nguyễn Bảo Lan một cách nghiêm túc được cả.

“Phần biểu diễn của tôi đã kết thúc rồi”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2647


Chương 2647

Khi Nguyễn Bảo Lan câu này, giọng điệu của cô ta mang theo sự thất vọng không thể nào dấu diếm được.

Cô ta đã nhận ra rãng lúc nấy tất cả mọi người dường như đều nhìn chäm chăm vào ngực cô ta.

Cô cần chặt môi và chạm vào ngực mình.

Những nhà sản xuất nam cuối cùng cũng định thần lại.

“kết thúc rồi sao!”

Lục Lâm Thúy Vân im lặng liếc nhìn qua Tô Lam một cái.

Những người đàn ông này thật là.

Phương Trí Thành hắng giọng nói.

“Cô trở về tiếp tục chờ tin tức đi”

Nguyễn Bảo Lan càng cảm thấy trống rỗng.

Cô đáp “vâng ạ” một tiếng rồi định quay người rời đi Nhưng đúng lúc này, Tô Lam đột nhiên nói.

“Cô tên là Nguyễn Bảo Lan sao?”

Nguyễn Bảo Lan ngẩng đầu lên nhìn qua thì thấy Tô Lam.

Cô ta phát hiện ra đó là nhân viên mà cô ta gặp trong thang máy.

Không lẽ cô ấy là đạo diễn sao!

Nguyễn Bảo Lan nhanh chóng gật đầu: “Đúng vậy, là tôi.”

*Vị trí mà cô đang ứng tuyển thực sự không phù hợp với cô.”

Tô Lam thẳng thắn nói.

Nét mặt của Nguyễn Bảo Lan đơ ra Thực ra, cô ta biết nữ nhân vật số 2 kiêu ngạo hống hách này đối với cô ta mà nói sẽ rất khó diễn.

Nhưng cô ta vẫn luôn muốn thử, lỡ như gặp may mắn này thì sao!

Nhưng lời nói của Tô Lam đã làm tan nát mọi hy vọng cuối cùng của cô ta.

“Tôi… tôi biết rồi ạ”

Cô miễn cưỡng cười: “Làm phiền mọi người rồi.”

“Cô đã xem xét qua một nhân vật khác như Đồng Vũ Phi chưa?”

Các bước chân của Nguyễn Bảo Lan dừng lại, dường như có chút khó tin.

Cô ta ngơ ngác quay lại nhìn Tô Lam: “Cô nói sao?”

Khóe miệng Tô Lam nhếch lên.

“Có một nữ phụ tên Đồng Vũ Phi trong Đại Đường Vô Song, được coi như một dòng nước trong trẻo bên trong dàn mỹ nhân hậu cung. Cô ấy ngây thơ, dễ thương và là một người thích ăn vặt. Tôi nghĩ nếu vai này diễn tốt thì khán giả cũng sẽ rất yêu thích. Cô có muốn thử qua một chút không?”

“Tôi thực sự có thể thử sao?”

Đôi mắt của cô gái ngay lập tức sáng lên, vẻ mặt của cô †a tràn ngập sự kinh ngạc.

Tô Lam quay đầu nhìn Phương Trí Thành.

“Đạo diễn Phương, anh thấy thế nào?”
 
Back
Top Dưới