Ngôn Tình Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 20: 20: Có Tình Cảm Với Lục Hắc Thiên!


Và sau một buổi trưa thì Hắc Thiên vẫn tiếp tục với công việc của mình.

Còn Hạ Hy xem phim chán thì lấy bảng vẽ ra thiết kế.

Cả hai cùng say mê với công việc của mình mãi cho đến tôi.

Bạch Phi trợ lý của anh vào xin phép về:
- " Tổng Giám đốc,hôm nay tôi có thể về sớm một lúc được không ạ? Do hôm nay sinh nhật bà nội tôi nên tôi không thể về muộn"
- "Được, tôi có chuẩn bị quà cho bà rồi.

Cậu đưa nó và chuyển lời tới bà giúp tôi"
- " Gi...giám đốc t...tôi không thể nhận được ạ"
- " Tôi tặng bà không phải tặng cậu"
- "Nhưng..."
- "Không Nhưng nhị gì cả,cậu còn đứng đó thì tiền lương tháng này trừ 50%"
- "Dạ dạ cảm ơn tổng giám đốc".
Nói rồi Bạch Phi chuồn ngay lập tức,anh sợ sẽ chọc giận ông chủ của mình và tai họa sẽ ập đến với bản thân.
Hạ Hy ngồi đó cũng chứng kiến được chuyện này thì trong lòng cô cũng có thay đổi một chút về con người của Hắc Thiên.

Cô bây giờ giống như bị anh thao túng tâm lý.

Bất kì hành động nào của anh cũng có thể khiến cô động lòng.

Cô đứng dậy và đi tới cạnh Lục Hắc Thiên rồi nói:
- "Tôi đói rồi anh mau đưa tôi đi ăn đi"Cô vừa nói tay vừa xoa bụng,trên miệng còn chu miệng trông vừa buồn cười vừa đáng yêu.
Xem ra cô cũng đã chủ động làm nũng trước Lục Hắc Thiên rồi.
Anh nghe cô nói vậy thì lập tức dừng mọi công việc mà quay sang hỏi Hạ Hy?
- " Đói? Được vậy tôi đưa em đi ăn."
Hạ Hy nghe vậy lòng vui sướng mà gật đầu lia lịa.
Lục Hắc Thiên đưa cô tới nhà hàng 5 sao dành cho giới thượng lưu, ở đây có tất cả các đầu bếp nổi tiếng thế giới được chọn lọc kĩ lưỡng.

Phong cảnh thiên nhiên dịu dàng lãng mạn khiến cô phải rung động xao xuyến vì ở đây thật sự rất ngọt ngào.
Amh và cô được ngồi ở hạng vip là được ngồi ở vị trí cao nhất của nhà hàng.

Mọi thức ăn trông bắt mắt ngon miệng đã được dâng lên tận bàn.

Nhìn chỉ muốn ăn hết nhưng cái dạ dày của Hạ Hy có chứa nổi hay không thì còn là phụ thuộc vào cô.
- "Woa ở đây đẹp tuyệt!"
- "Em thích nó lắm sao?"
- "Ừm"
Cô gật đầu rồi cười mãn nguyện
- "Được vậy tôi mua nhà hàng này cho em"
- " Trời ạ ai lại làm như thế cơ chứ....!Cái.....cái gì? Anh vừa nói anh định mua cả nhà hàng này hay sao? Anh có bị điên không đấy"
Cô không tậo trung chỉ lo nhìn ngắm không gian của thành phố rồi trả lời trong vô thức.

Nhưng chỉ vài giây sau câu nói đó được cô load kĩ lại thì cô há hốc mồm đến mức phải nói lắp.
Trái với cô,Hắc Thiên vừa cắt beefsteak cho cô vừa trả lời thản nhiên
- " Có gì mà em phải toái hỏa lên như thế, tôi thấy nó rấy bình thường."
- " Thôi thôi tổng giám đốc Lục, anh để yên cho mọi người cùng hưởng cảnh đẹp ở đây với nào.

Đừng chỉ thích mà phá nát chén cơm của người ta."
Lục Hắc Thiên nghe tới đây thì cũng im lặng rồi cong môi cười nhẹ.
Anh đưa đ ĩa thịt bò được anh tỉ mĩ cắt cho cô rồi rót nước ép việt quất cho cô nhưng nhận lại từ cô là một ánh mắt lườm dịu dàng.
- " Tôi bị dị ứng với việt quất."
- "Để tôi gọi nước khác"
Nói rồi anh gọi phục vụ đem soda dâu cho cô, đây là thức uống cô yêu thích nhất.
Nói thật thì phục vụ Hạ Hy ăn uống còn khó hơn anh kí hợp đồng 400 tỉ usd.

Cái này ăn chả được cái kia ăn chả xong.

Dị ứng này kia, rồi cả không thích mùi của nó.

Trời ạ nghĩ đến thôi mà nổi cả da gà.

Không biết sắp tới nếu cô là vợ của anh chắc anh ngày đêm phải lập chế độ ăn khoa học quá.
Cả hai đang ăn thì gặp Lâm Pha Muy là người yêu thầm Lục Hắc Thiên.Cô ta đang đi cùng với nhóm bạn thân của cô ta.

Thấy anh thì ngay lập tức cô đi đến cạnh anh khi thấy Hạ Hy bên cạnh thì cô tò mò hỏi:
- " Thiên đây là..."
- "Bạn gái tôi"
- "Cái cái gì bạn gái chẳng phải anh luôn độc thân hay sao?"
- "Lúc trước khác bây giờ khác"
Lâm Pha Muy nghe vậy cơn ghen nổi đùng đùng cô như muốn ăn tươi nuốt sống Hạ Hy.

Hạ Hy cũng đã chú ý được ánh mắt của cô ta nên cô cũng lên tiếng:
- "Đừng nhìn tôi với ánh mắt đó, chưa có ai dám dùng ánh mắt đó với tôi"
Nghe Hạ Hy nói vậy cô ta như sét đánh ngang tai vì lần đầu có người dám trả trêu với cô như thế.
- "Hứ,cái loại phụ nữ chỉ biết lên giường làm thỏa mãn cho Hắc Thiên thì sớm muộn gì cũng bị Thiên vứt bỏ"
Lục Hắc Thiên nghe đến đây lập tức tức giận,đập mạnh tay xuống bàn làm cả hai giật mình:
- "Cô mau thôi đi nếu không muốn có chuyện"
- " Thiên anh vì cô ta mà dám mắng em?"
- " Đã nghe vậy rồi còn mặt dày đứng dựng cột ở đây sao?"
- " Cô...cô cứ đợi đó mà xem,tôi sẽ không bỏ qua cho cô"
Nói rồi cô ta bỏ đi với dáng mạo nghênh ngoan tức giận.

- "Haizz chỉ muốn ăn một bữa thôi mà khó khăn vậy sao? Xem ra anh đến đi đến đâu thì cũng sẽ có ngưòi chửi tôi thẳng mặt tại đó."
- " Khó chịu?"
- " Đúng rất khó chịu, khó chịu vì đường đường là Thẩm Hạ Hy mà suốt ngày bị chửi chẳng ra gì"
- " Nếu em muốn tôi có thể làm những người chửi em biến mất"
Hạ Hy nghe tới đây thì tái xanh mặt mày,cô chỉ muốn khịa anh tí thôi nhưng anh lại xem đây là thật.

Cô biết anh nói được thì cũng sẽ làm được.

Nên cô nhanh chóng lắc đầu thu lại câu nói vừa nãy để bảo tồn sinh mạng cho những người đó.
- " Không không tôi nghĩ lại rồi, có họ mới vui chứ lâu lâu bị ăn chửi cũng coi như lấy làm bài học đáng nhớ cho bản thân"
Anh nghe tới đây thì bật cười,anh không ngờ cô lại ngây thơ như thế.
"Hắc Thiên, anh thực sự có yêu tôi không?"
Đây là câu hỏi bây giờ cô muốn hỏi anh nhất.

Cô cứ nhìn anh rồi lại xúi xuống ăn rồi lại ăn.

...----------------...
Có phải Thẩm Hạ Hy đã phải lòng Lục thiếu gia ác ma lạnh lùng tàn nhẫn này không? Mọi người cùng theo dõi mình nha.

Mọi người có thể thích,cmt rồi vote giúp mình để mình có động lực không ạ..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 21: 21: Lạnh Lùng Với Đối Thủ Nhưng Dịu Dàng Với Thẩm Hạ Hy


Khi ăn tối xong thì cả hai về lại wanderheart.
Vừa bước vào nhà, Hạ Hy ngay lập tức về phòng nghỉ ngơi vì nguyên một ngày hôm nay cô đã rất mệt.

Còn Hắc Thiên thì vào thư phòng để tiếp tục làm việc.
Một khoảng thời gian sau...
"Cốc cốc cốc"
- "Vào đi"
- "Lão đại!ở RamLy Bang có biến phải đích thân lão đại tới một chuyến ạ"
(Ramly Bang là nơi mật lớn nhất ở La do chính Lục Hắc Thiên sỡ hữu.

Ở đây rộng lớn nhưng người thường có thể không biết.

Đây có lẽ quá quen với các ông lớn buôn lậu ngầm tới giao dịch với Lục Hắc Thiên.)
Khi nghe Ma Lão - (Là cánh tay đắc lực của Hắc Thiên trong giới Mafia.

Anh gắn bó với Hắc Thiên gần được 17 năm nên việc gì khó Ma Lão đều được Hắc Thiên giao phó) nói xong thì Lục Hắc Thiên lập tức đứng dậy đi vể phía phòng mật trong phòng trang bị vũ khí, và thay tramg phục.

Anh mặc full đen trông vừa ma mị vừa trông đáng sợ.
Sau đó, anh và Ma Lão lập tức phóng nhanh tới RamLy Bang.

Trên đường đi Ma Lão vừa lái xe vừa trần thuật lại diễn biến tại Ramly Bang.
- " Có một đám thuộc hạ của ông Phi Quốc Du tới yêu cầu chúng ta cung cấp một lượng vũ khí nếu không ông ta sẽ cho người phá nát Ramly"
- "Hứ Phá nát? Gan to nhỉ"
- " Lão đại,có cần tôi xử lão ta luôn không?"
- "Không cần vội, tôi muốn ông ta tự mình quỳ xin tha"
- "Vâng lão đại"
Nói xong thì vừa lúc đến Ramly Bang.

Lục Hắc Thiên vừa đi vào cả đám cúi chào 45° không ai dám thất lễ với Hắc Thiên.
- "Lão đại đi hướng này!"
Ma Lão dẫn đường cho Hắc Thiên tới nơi mà thuộc hạ của Phi Quốc Du đang đợi.
- " Lục tổng,rất vui khi đích thân ngài tới để đón tiếp tôi,hà hà"
Một tên vừa thấy Lục Hắc Thiên thì cười đanh đá, đứng lên đưa tay ra mời.
- " Chuyện gì?"
- "Chuyện là lão đại của tôi muốn Lục Tổng đây trợ cấp một lượng vũ khí lớn để giúp chuyện cho Lão đại của tôi.

Còn nếu như Lục tổng đây từ chối thì đằng đây không nhưng nhị nữa mà tiến đấy"
- "Hứ, cậu nghĩ cậu có thể?"
Lục Hắc Thiên nghe tới đây nhướng mày đầy khinh bỉ
- " yaa chắc chắn sẽ được"
- " Tôi sẽ không trợ cấp bất cứ thứ gì từ RamLy cho Phi Quốc Du"
Tên đó tức giận ra lệnh cho đồng bọn
- "Mày...!Anh em phá nát chỗ này cho tao"
Ngay lập tức những trợ thủ đắc lực của Hắc Thiên đứng xung quanh liền chỉa súng thẳng vào đầu của 13 tên đó.
- "Mày nghĩ mày là ai mà dám xông vào đây rồi phá nát nó trong khi tao đang ở đây?"
Lục Hắc Thiên đứng phét dậy rồi đi tới trước mặt tên đó.
- "Ma lão cậu mau đưa tất cả tên này xuống tầng hầm cho tôi.Đảm bảo không thiếu sót tên nào."
- "Rõ thưa lão đại"
Nói rồi tất cả bọn họ đều bị người cỉa Hắc Thiên khống chế mà đưa đi.
Ở Wanderheart...
- " Quản gia Trần, Lục Hắc Thiên đâu rồi sao tôi không thấy anh ấy?"
- " Thẩm tiểu thư chuyện này..."
Quản gia Trần nhưng nhị không nói được, Hạ Hy nhận ra được thì nói:
- "Thôi được rồi, tôi không thể ép ông nói được"
Nói rồi cô lập tức trở về phòng hoàn thành thiết kế mà khách hàng đặt.

Mãi cho đến khi 1h sáng Hạ Hy không thấy Lục Hắc Thiên về thì bắt đầu lo lắng.

Cô đi lại giường lấy điện thoại gọi cho Hắc Thiên.
Bên này,Lục Hắc Thiên đang hành hạ tên cầm đầu của Phi Quốc Du thì tiếng chuông điện thoại vang tới.
Anh nhìn tên người gọi rồi đưa roi đang cầm cho Ma lão bên cạnh rồi quay sang nghe nghe điện thoại.
- " Hạ Hy em vẫn chưa ngủ sao?"
- " Vẫn chưa,anh đang ở đâu vậy? "
- " Đang ở quán rượu cùng Lý Đường Phong và Hắc Đình Nam"
- "Thật chứ?"
- "Thật"
- "Vậy anh mau về nhá"
- "Được em ngủ trước đi lát tôi về sau"
Cuộc nói chuyện của Hắc Thiên và Hạ Hy đều được thuộc hạ của Phi Quốc Du nghe được.

Nhưng Hắc Thiên không chú ý đến, anh đã sơ ý để người con gái anh có thể sẽ bị gặp nguy hiểm.
Hành hạ tên đó tới 3h sáng thì Lục Hắc Thiên cũng quay về Wanderheart cùng Thẩm Hạ Hy.

Mọi chuyện ở đó đều được giao lại hết cho Ma lão giải quyết.
Về tới nhà,Lục Hắc Thiên lập tức đi tắm vì trên người anh dính vài vết máu.

Anh tắm xong thì lập tức vào phòng Hạ Hy rồi ôm cô ngủ.

Hạ Hy cảm nhận được phía bên giường lún sau xuống thì nói giọng mớ ngủ:
- "Anh về rồi sao?"
- "Ừm,ngoan ngủ đi muộn rồi"

Thế là cả hai ôm nhau ngủ tới sáng.

Vì ngày mai là chủ nhật nên cả hai cũng an nhàn không màn tới thời gian mà tiếp tục ngủ tới tận trưa.

Đây là lần đầu Hắc Thiên dậy trễ tới vậy vì anh là người coi trọng giờ giấc nên việc sai thời gian đủ làm anh khó chịu.

Nhưng hôm nay anh phá lệ có lẽ là vì ngủ với Hạ Hy nên anh mới như vậy.
Cùng lúc này, Hạ Hy bị ánh sáng rọi vào khuôn mặt của cô.

Cô cố vùi đầu vào người của Lục Hắc Thiên để né ánh nắng.

Lục Hắc Thiên đang ngủ cảm nhận được thì tay nắm lấy chăn trùm lại cho Hạ Hy rồi ôm cô vào lòng ngực mình.

- "Ây chết tiệt,sao lại chói thế này chứ"
- "Hửm" Hắc Thiên nói giọng mớ ngủ
- "Chói quá"
- "Em dậy đi"
- "Dẹp tôi muốn ngủ tiếp, anh mau kéo rèm lại coi"
Lục Hâc Thiên ngồi dậy làm hệt như lời cô trong vô thức r quay lại giường hai người tiếp tục ngủ cho tới khi.....
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 22: 22: Bị Phát Hiện!


Cùng lúc này,dưới nhà có một giọng người phụ nữ đang hỏi ppng quản gia:
- "Quản gia Trần,hôm này tiểu Thiên có ở nhà phải không?"
- "Dạ phu nhân,thiếu gia giờ còn đang ngủ..." Người đang ông cung phụ trả lời nhưng chưa hết câu đã bị dứt lời
- "Cái gì bây giờ đã 9h23 phút rồi còn ngủ gì,bình thường nó có ngủ dậy muộn vậy đâu"
Nói rồi bà nhanh chân đi lên phòng tìm Hắc Thiên nhưng không có,hỏi người làm bên cạnh thì mới biết Lục Hắc Thiên ngủ phòng bên cạnh.

Bà liền đi tới mở cửa phòng không cần gõ cửa mà xông thẳng vào.
Bà đứng hình 5s thấy cảnh tượng trước mắt mà không thể tin vào mắt mình rồi đứng nói nhẩm một mình.
- "ơ...!cái...cái thằng này,nó dám dẫn gái về nhà ngủ?"
Bà lập tức đi lại gầm định phá đám nhưng sau khi thấy mặt của cô gái bên cạnh con trai mình thì trong lòng bà như nở hàng ngàn bông hoa.

Bà nhanh chóng chạy xuống lầu để không gian riêng cho hai người rồi chạy xuống cạnh chồng mình rồi nói:
- "Ông à, tiểu Hy nó đang ngủ với thằng Thiên đấy"
- " Bà này,con bé sao lại ở đây được, bà thích con bé quá rồi có bị hoa mắt không đấy"
- "ơ ông không tin tôi sao?"

Nói rồi ông dừng lại ngẫm nghĩ một tí rồi 2 ông bà lên phòng Hắc Thiên xác nhận lại một lần nữa xem có phải hoa mắt không.
Lên đến nơi cả hai tiến lại gần xem rõ.

Xác định kĩ rồi nhìn nhau cười vui mừng rồi chạy xuống.
Xuống nhà bà gọi quản gia Trần kể lại mọi chuyện đang diễn ra.

- "Cái gì? Con bé đã ở đây 1 tuần rồi sao? Sao không ai thông báo cho hai thân già này thế?"
Bà tức giận vì không ai nói mà giữ bí mật, nếu hôm nay bà không tới chắc mãi mãi bà cũng không biết.
Cứ thế bà vẫn để yên cho cả hai ngủ vò bà biết cả hai chắc chắn làm việc quần quật nên ngày nghỉ tranh thủ nghỉ ngơi.

Thế là bà quần quật cả buổi để chuẩn bị bữa trưa.

Còn Hắc Thiên và Hạ Hy lúc này mới ngủ dậy,cả hai về phòng của mình vệ sinh cá nhân,tắm thay đồ rồi xuống nhà.

Cả hai cùng lúc xuống nhà...
- " Chú Lục, Dì Lục"
Cô khi thấy 2 người họ liền chạy tới ôm vì lúc nhỏ kho ba mẹ cô công tác thì chính ông bà Lục chăm sóc chu đáo cho cô cả tuần.

Ba của Hắc Thiên ôm cô rồi nói:
- "Cha cha! tiểu Hy hôm nay chúng ta mới có dịp gặp con"
- "Aaa hai người sao lại ở đây ạ?"
Cô hỏi trong vô thức,nghĩ gì hỏi đây.

Sau khi Hắc Thiên ra hiệu cho cô bằng cách nháy mắt thì cô chợt nhận ra có điều gì đó sai lắm.
"Đây là ba mẹ của anh ta mà,ôi chết mình đang làm gì vậy trời.

Có lỗ nào chui xuống không"
Cô thầm nói trong lòng nhưng ngoài mặt vẫm cười ngượng với mọi người.

- "Ây da,tiểu Hy con mau lại đây ngồi với dì"
Hạ Hy đi lại ngồi kế bên mẹ Hắc Thiên.Bà không ngần ngại mà đi thẳng vào vấn đề.
- "Hai đứa như vậy rồi mà còn giấu 2 thân già ta sao? Hai đứa tiến triển như vậy lâu chưa hả?"
Hắc Thiên đứng đó nhìn không được mà cũng lên tiếng:
- "Ba mẹ sao hôm nay hai người tới đây thế?"
- "Hắc Thiên, con đừng đánh trống lãng khai thật cho mẹ"
- "Thật ra bon con chỉ là đồng nghiệp trong công ty thoi mà dì"
- "Hạ Hy nó bắt con nói vậy đúng không? Cái thằng nghịch tử này, ăn xong rồi tính đá hay gì?"
- "Mẹ ai lại nghĩ con trai mình như thế.

Do cô ấy không chịu thôi"
Hắc Thiên được thế lợi thì nhanh chóng tiến lên luôn.

Bây giờ Hạ hy lườm anh muốn rớt con mắt nhưng anh vẫn ngông ngông cười cười rồi nói những chuyện chẳng có thật.
- "Hạ Hy nó không lạnh lùng như con nghĩ đâu.

Con thử nhìn nó bề mặt khác xem đi"
Hạ Hy bất lực cười ngượng,không biết trả lời như thế nào.

Ba của Hắc Thiên nhận ra được thì không làm khó Hạ Hy nữa mà đánh trống lãng chuyện này bằng cách:

- "Thôi được rồi,chuyện dài thì để nào rảnh rồi giải quyết tiếp cũng được.Bây giờ ta đói rồi,cùng xuống ăn đi"
- "À đúng rồi,bây giờ hai đứa đói rồi ha.

Mau mai xuống ăn đi sáng giờ chưa ăn gì cơ mà"
Thế là cả 4 người cùng đi xuống.

Hạ Hy và Hắc Thiên đi sau, cô đánh vào vai Hắc Thiên một cái rồi lườm anh để cảnh cáo,cô hận vì không thể đánh chết anh bây giờ.
Trong bữa ăn,cả 4 người đều trò chuyện vui vẻ như không có gì như đã vượt qua rào cản vậy í.

Bà Lục vừa ăn vừa nhìn hai người Hắc Thiên và Hạ Hy.

Bà cười một cái hài lòng như đã nhắm chuẩn và đặt cọc rồi,chỉ chờ Hạ Hy đồng ý thì hốt ngay và luôn không cần đợi câu trả lời của Hắc Thiên.
Bà bây giờ tính cả rồi.

Trong bữa ăn nói chuyện vui vẻ vậy thôi chứ trong lòng 4 người có 4 suy nghĩ khác nhau..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 23: 23: Bàn Chuyện Kết Hôn!


- " Bà Thẩm à, hôm nay tôi đã tình cờ tới nhà của tiểu Thiên và tôi đã nhìn thấy Hạ Hy và tiểu Thiên nhà tôi..."
Mẹ của Hắc Thiên sau khi từ nhà Hắc Thiên trở về thì lập tức gọi điện báo cho mẹ Hạ Hy.
- "Bà nói sao? Hai đứa mó thật sự đang trong giai đoạn tìm hiểu thật ư?"-Mẹ Hạ Hy hoảng hốt khi biết tin này.
- "Vâng, ngày mai bà rảnh thì chúng ta ngồi lại nói chuyện rõ hơn nhá"
- "Được rồi được rồi địa chỉ tôi nhắn sau"
Tít tít tít...
Cuộc trò chuyện kết thúc thì Thẩm Nguyên Tuấn nãy giờ ngồi bên mẹ Hạ Hy cũng hóng chuyện bây giờ không nhịn được cũng lên tiếng:
- "Con bé thật sự đang ở nhà Hắc Thiên sao?"
- "ừm, vậy ông tính sao?"
- "Haizz ngay từ đầu chối lia chối lịa, giờ ở nhà con người ta cả tuần nay thế mà giấu cả nhà được cơ chứ"
Mẹ Hạ Hy lắc đầu ngao ngán vì đứa con gái ngang ngược bé bỏng của mình:
- "Ông thừa biết tính nó còn gì, không thích bị ràng buộc, nó chỉ thích khi nào mà nó chứng minh tốt thì nó mới chấp nhận ở cùng như thế"
Thẩm Nguyên Tuấn suy nghĩ một hồi rồi nhanh chóng đưa ra quyết định:
- "Vậy tuần sau mời anh chị Lục bàn chuyện đại sự chứ để lâu bọn nó đổi ý"
Ông hối thúc vì sợ cô con gái của ông đổi ý rồi chuyện đại sự đổ bể lần nữa.

Ông thực sự rất mong muốn Lục Hắc Thiên là con rể của mình và cũng rất mong muốn được làm thông gia với Lục gia.
- "Được được tôi sẽ nói họ sau"
Thế là cả hai xuống dưới nhà tường thuật lại chuyện này cho ông bà lão gia.

Khi họ biết họ cũng từ ngạc nhiên sau đó liền buồn bã vì cháu gái của hai người thật sự sắp có chồng rồi.
Mới xa cô cháu gái có 1 tuần mà hai người như không còn sức sống.
Về phía nhà Lục Hắc Thiên...
Ông bà Lục cũng đã nói chuyện này và bàn bạc cùng bà nội của Hắc Thiên.

Và câu trả lời vẫn vậy.

Họ thật thật sự rất thương Hạ Hy và muốn Hạ Hy là con cháu dâu của mình.
Cả hai bên gia đình đều biết tất cả chuyện và đã bàn tính cả rồi, bây giờ chỉ còn hai con người ngay thơ chưa biết trời trăng may sao gì bây giờ vẫn đang nhông nhông bên ngoài ăn uống tiệc rượu cùng với hội bạn thân của mình.
- "Hạ Hy cả tuần này cậu đi đâu sao mình chả gặp được cậu vậy? Liên lạc với cậu cũng khó nữa"-Dương Gia mẫn
- "Haizz Mình đang ở cùng với tên ác ma nên việc ra ngoài rong chơi cũng khó" -Hạ Hy thở dài trả lời
- "Ô mới là bạn gái thôi mà quản chặt vậy rồi không biết...hmm khi cưới về sẽ như thế nào nhỉ? -Dương Gia Nhi
- "Chắc tình chị em bị đoạn tuyệt luôn quá hahahaha"-Dương Gia Mẫn
- "Trời trời mấy cậu suy nghĩ xàm gì vậy?"-Hạ Hy
- "Uầy uầy,suy nghĩ xàm nhưng mà cũng có cái đúng của nó ấy chứ?"-Dương Gia Mẫn
- "Thôi tùy mấy cậu,thích nghĩ gì thì nghĩ"
Nói rồi cô nốc hết ly rượu.

Rồi rót uống rồi lại rót uống liên tục đến khi cô không còn tỉnh táo.
Ba người con gái ngồi một mình trong phòng vvip của quán bar lớn và nổi tiếng nhất lại LA.

Ba người ngồi uống rồi lại trò chuyện đến khuya vẫn không biết giờ giấc gì.

Còn Hắc Thiên,Đình Nam,Đường Phong cả ba tuy có cùng nhau uống nhưng họ uống có chừng mực và vẫn đam mê vào việc nói chuyện về công việc.

Cả ba sau khi kết thúc cuộc trò chuyện thì đường ai nấy về.
Sau khi về nhà,Lục Hắc Thiên vào phòng tắm sau một buổi tối nồng mùi rượu.

Tắm xong anh về phòng định đi ngủ nhưng mãi chưa thấy Hạ Hy về thì anh cảm thấy đôi chút lo lắng bằng đi xuống dưới nhà gọi Quản gia Trần:
- "Quản gia Trần, Hạ Hy cô ấy đâu rồi?"
- "Dạ...dạ thưa thiếu gia, tiểu thư sau khi nhận cuộc gọi của cô gái nào đó thì đã chuẩn bị đi tới giờ vẫn chưa về ạ."
- "Cô ấy đi từ lúc nào?"
- "Dạ sau khi thiếu gia đi được 10 phút thì tiểu thư cũng đi sau đó ạ"
- " Được rồi ông lui xuống đi"
Nghe vậy anh lập tức trở về phòng ra lệnh cho Bạch Phi tìm địa điểm hiện giờ của cô
- "Cậu mau điều tra Thẩm Hạ Hy bây giờ đang ở đâu và đang làm gì"
- "Rõ"
Sau một hồi lâu Bạch Phi cũng tìm được nơi Hạ Hy đang ở lập tức báo cho Hắc Thiên.
- "Thiếu gia,tiểu thư đang ở quán bar ***"
Hắc Thiên nghe vậy cúp máy và đi lấy xe phóng thật nhanh tới đó.

Anh vừa đi vừa ra dặn dò Bạch Phi:

- " Bảo vệ Hạ Hy không được cho ai tới gần cho đến khi tôi tới đó"
Tới nơi, Hắc Thiên lao nhanh tới phòng Vvip.

Hạ Hy bây giờ đang rất say,cô bây giờ chả biết gì cả.

Đã thế cô còn chạy ôm Bạch Phi
- "Chồng à, anh tới đây làm gì vậy hả?"
- "ơ...ơ tiểu...tiểu thư cô đang nói gì vậy"
Cô nói giọng say sỉn chẳng còn tỉnh táo đến bước đi cũng loạn choạng ngã về phía Bạch Phi khiến ai đó đứng kế bên mặt đen sì nổi gân xanh đầy mặt.

Làm cho Bạch Phi muốn chạy 4 phương 8 hướng.
Lục Hắc Thiên chịu chẳng được nhanh chóng tiến lên bế Hạ Hy trên tay và đi ra ngoài.

Trước khi đi anh không quên dặn dò Bạch Phi và 2 tên vệ sĩ đem Gia Mẫn và Gia Nhi về nhà an toàn..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 24: 24: Trong Lòng Anh Thật Sự Có Tôi Không


Hắc Thiên bế Hạ Hy đặt cô ngồi chỗ ghế lái phụ.

Trên đường đi, Hạ Hy không ngừng nói cô nói làm Hắc Thiên chẳng thể nào tập trung được.

Cô bực mình khi nãy giờ mình nói đều bị làm lơ.

Cô nhướng mình dành vô lăng xe với Hắc Thiên.
- " Thẩm Hạ Hy em mau buông ra"
- " Không"
- " Em dám"
Nói rồi anh đạp ga thật mạnh tấp vào lề đường, hai tay nắm lấy bả vai của Hạ Hy tức giận quát:
- "Em muốn chết hả?"
- " Không không Hạ Hy không muốn chết huhuhu"
Cô bị quát thì quay qua ăn vạ, Hắc Thiên chịu không được thì liền nhướng người tới cưỡng hôn Hạ Hy.

Anh hôn cô từ ngoài vào trong, hút sạch dưỡng khí của cô đến khi cảm nhận cô chẳng thở được nữa thì mới chịu buông ra.
Hạ Hy bây giờ mới ý thức được một chút liền đỏ mặt tức giận:
- "Anh bị điên à, có tin tôi đánh chết anh không hả?"
- "Em còn dám lớn tiếng nữa tôi hôn nát môi em"
- "Anh..."
Cô cãi không được thì chu miệng quay qua bên kia hờn dỗi với Hắc Thiên.

Hắc Thiên thấy thế chỉ nhếch mép rồi tiếp tục lái xe.

Trước khi lái anh cúi người thắt lại dây an toàn cho cô rồi phóng nhanh về nhà.
Đến nhà anh bế Hạ Hy vào nhà...
- " Nghi Tịnh giúp tôi pha 1 ly trà gừng, Dì An chuẩn bị nước nóng giúp tôi với lại chuẩn bị đồ Hạ Hy luôn"
Sau khi dặn dò người làm xong thì anh bế Hạ Hy lên thẳng phòng mình.

Anh đặt Hạ Hy lên giường, rồi để cô đó đi thay đồ.

Sau khi thay đồ xong anh thấy Hạ Hy không biết từ đâu lôi ra một con mèo con nhỏ rồi ngồi đó vuốt v e dỗ dành hệt người mẹ đang chăm sóc con.
Hắc Thiên bất lực đứng hình 10s rồi thở dài ngồi xỏm xuống nhẹ nhàng dỗ dành Hạ Hy giống đứa trẻ lên ba.
- "Hạ Hy nói tôi nghe,con mèo này từ đâu ra?"
Hạ Hy không trả lời mà chỉ tay về phía ban công phòng Hắc Thiên.
Anh bất lực rồi gật gật đầu cho xong.

- " Bây giờ đi tắm nào"
- "Không tôi không tắm "
- "Em không tắm tôi vứt em ra ngoài đường em thấy sao?"
- " Tôi không muốn tắm,tôi không muốn vứt ra ngoài đường.

Ba Mẹ bà nội cứu con.

Cứu công chúa của mọi người đi, huhuhu có ác quỷ ăn h**p con nè hic"
- "Hả? Cái gì em nói ai là ác quỷ? Ai ăn h**p em cơ?
- " Là anh, Lục Hắc Thiên cái đồ đáng ghét, tôi gi3t chết anh"
Cô vừa nói vừa vung tay đánh vào lồ ng ngực Hắc Thiên
- "Nói xem tôi làm gì em mà em đòi giết tôi"
Cô vừa nói vừa khóc:
- " Anh...anh là cái đồ trăng hoa,đồ bắt cá 2 tay cái đồ...."
Hắc Thiên chịu không được sự đáng yêu của cô gái trước mắt thì cúi đầu xuống hôn Hạ Hy.

Nụ hôn nhẹ nhàng,dịu dàng khiến Hạ Hy đắm đuối chìm vào nụ hôn đó.

Nụ hôn kéo dài 2 phút cho đến khi Nghi Tịnh gõ cửa:
- "Thiếu gia,trà gừng của tiểu thư đây ạ"
Trong lòng có hơi bực tức nhưng cũng nhanh chóng đứng dậy mở cửa nhận lấy cốc trà gừng.
Anh đi tới đưa ly trà gừng cho Hạ Hy để giải rượu nhưng cô đời nào chịu uống.

Dỗ cả buổi trời nhưng Hạ Hy vãm không chịu uống.

Lục Hắc Thiên đành dùm chiêu.

Anh húp một ngụm rồi chuyền đến miệng Hạ Hy.

Kiểu uống trà này hàng ngàn cô gái mong ước cũng chẳng được.

Anh làm liên tục như thế khi ly trà còn nửa ly mới ngừng.

Hạ Hy bây giờ mặt mày đỏ ửng ngại ngùng đến trời đất quay cuồng.
Hắc Thiên bế cô vào phòng tắm thả cô vào bồn tắm có nước nóng đã chuẩn bị sẵn.

Anh định c ởi đồ cô ra nhưng cô đã ngăn lại.

May mắn cô đã tỉnh táo một chút.
- " Aaaaa anh bi3n thái.

Mau ra ngoài cho tôi"
Hạ Hy hét lên tay mò xung quanh tìm đồ vậy ném Hắc Thiên
- "Bi3n thái cái gì,tôi đã làm gì em? Tôi chỉ giúp em tắm cứ làm việc gì to tát lắm"
- "Anh...!anh mau cút đi"
Hắc Thiên đành ngậm ngùi bước ra để bảo tồn danh tiếng bấy lâu nay của mình.
Sau khi tắm xong cô bước ra lập tức định đi về phòng mình nhưng bị Hắc Thiên nhanh chân tới kéo tay cô lại rồi vòng tay ra phía sau ôm eo cô rồi hôn tới tấp.

Làm cô hoảng hồn cái hồn bay đi đâu mất.
Hôn xong anh bế cô về giường tắt đèn đi ngủ.

Trong căn phòng ngập tràn bóng tối,người đàn ông ôm chặt người phụ nữ trên chiếc giường to lớn cao cấp nhất, ở đây im ắng lạ thường có thể nghe được nhịp tim của cả hai.
Hạ Hy đấu tranh với bản thân từ nãy giờ cũng quyết định hỏi Hắc Thiên:
- "Hắc Thiên, tôi muốn hỏi anh một chuyện"
- " Em hỏi đi"
- " Trong lòng anh...!thật sự có tôi không?" Cô ấp úng rồi cũng hỏi
- "Tại sao em lại hỏi vậy? Anh thản nhiên ngẩm người trả lời.
- "Tôi chỉ muốn biết"
- " Có, không chỉ trong lòng mà hình như em đã ở trong tim tôi luôn rồi"
Hạ Hy nghe vậy ngạc nhiên,vừa ngại vừa vui khi nhận được câu trả lời từ Hắc Thiên
- " Đó là sự thật hả?"
- "Em đang nghĩ tôi nói dối?"
- "Không phải.

Thôi tôi muốn đi ngủ"
- "Ừm em ngủ đi"
Nói rồi Hắc Thiên đặt Hạ Hy trong lòng mình rồi ôm cô.

Anh không thể ngủ được vì anh vẫn có câu hỏi muốn hỏi Hạ Hy:
"Hạ Hy em đã từng động lòng hay yêu tôi chưa?"
Đó là câu hỏi mà bây lâu nay anh luôn muốn nói ra và hỏi Hạ Hy..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 25: 25: Nấu Mì Cho Hạ Hy


Vào sáng sớm,Hạ Hy giật mình tỉnh dậy sau cơn sây tí bì.

Cô ngồi bật dậy ôm đầu vì đầu cô bây giờ như búa bổ, cô loay hoay gỡ tay Hắc Thiên ra vì tay anh cứ ôm chặt cô từ tối qua tới giờ vẫn một vị trí và một kiểu cứ như sợ mất cô vậy.
Cô bực mình nhưng vẫn nhỏ giọng vì sợ Hắc Thiên tỉnh.
- "Ây anh mau buông tay ra coi, quấn kiểu này sao tôi đi được"
Hắc Thiên đang ngủ nhưng cũng nhận ra được và thế anh buông tay ra khỏi người cô.
Cô chạy ù vào phòng tắm vệ sinh cá nhân rồi nhanh chóng xuống dưới nhà tìm gì ăn chứ bụng cô bây giờ đang sôi sùng sục rồi.
Bây giờ mới chỉ 5h17 phút nên người làm trong nhà vẫn chưa dậy.Vì thế nên cô phải đích thân lăn vào bếp làm gì đó ăn.

Vốn xuất thân từ gia đình quyền quý,từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ động vào việc gì nên giờ cô đến nấu gói mì cũng không biết.

Hắc Thiên bây giờ ở trên phòng cũng thấy trống vắng nên quyết định dậy vệ sinh cá nhân rồi xuống lầu tìm cô.

Trước mắt anh bây giờ là đang thấy trong khuôn bếp tỷ đô có một vóc dáng mảnh khảnh, mái tóc được búi củ tỏi rất dễ thương làm lộ rõ phần cổ trắng nỏn nà, cô vụng về đang loay hoay vừa nhìn điện thoại tìm trên mạng công thức chỉ để nấu một gói mì.

Anh đứng chỗ bậc cầu thang rồi tay đang chéo để chỗ ngực rồi dựa người vào bức tường đứng đó ngắm và còn cười thầm.
Lúc này Hạ Hy cũng nhận ra được có ánh mắt đang nhìn nên bất giác cô quay lại thì thấy một chàng trai mặt ngây ngô cười tủm tỉm một mình.

Cô vừa bực mình quay sang anh và nói:
- "Anh đứng đó cười gì? Trông buồn cười lắm sao?"
Anh thấy vậy thì cũng tiến lên đi lại gần cô:
- "Không không chỉ là rất hiếm khi thấy em trong bộ dạng này"
- " Haha vậy hả, hiếm lắm sao"
- " Ừm"
- " Anh...có biết nấu cái này không đấy?"
- "Có" Anh thản nhiên mà trả lời
- "Thật hả vậy anh nấu giúp tôi đi" Cô vừa ngạc nhiên vừa nài nỉ anh.
- "Nấu cho em tôi được gì?"- Anh nhướng mày hỏi cô
- " Được gì là được gì sao anh nhỏ mọn thế"- Cô chu miệng trách móc
- "Hửm...!vậy em tự đi mà nấu tôi đi ngủ" - Anh liền vờ bỏ đi để Hạ Hy ngơ ngác đứng đó.
- " Ơ này anh cứ thế bỏ đói tôi à"
- " Đấy là quyết định của em mà không phải sao?"
- " Vậy thôi tôi không ăn nữa, đợi lát nữa người làm nấu rồi ăn, giờ chịu đó một tí có sao đâu.

hứ"
Nói rồi cô vứt tạp dề sang một bên đi lướt qua anh giận dỗ mà quay người bước lên cầu thang đi về phòng.

Anh cứ tưởng trêu cô đòi cô trả ơn thế mà giờ làm cô dỗi ngược lại.

Thiên ơi là Thiên nghĩ ra cái ý tưởng gì điên vậy chứ.

Thế rồi anh cũng bước vô lại bếp vì anh không thể để người phụ nữ của anh đói được.

Anh nhanh chóng đeo tạp dề rồi nấu mì cho cô,hành động nhanh nhặn lanh tay.

Khí chất ngút trời nấu ăn mà cũng phong độ lịch lãm cho được nữa.
Rất nhanh chỉ 10 phút là anh đã hoàn thành.

Anh nhanh chóng bày ra khay rồi bưng lên phòng cho Hạ Hy.
- " Em mau lại đây ăn đi"
Hạ Hy giật mình khi nghe giọng của Hắc Thiên.

Cô cứ tưởng anh về phòng ngủ thế mà...
- " Anh sang đây làm gì,đi ra đi cho tôi ngủ"
- "Hửm thật sao? Đói như vậy mà ngủ được hử cô nương"
- "..." Cô im lặng khi nghe lời trêu chọc của Hắc Thiên
- " Tôi đùa đấy em mau lại ăn đi, nó mà hết nóng là dở lắm đấy"
- " Tôi không ăn đâu anh mau bê ra chỗ khác đi" Cô vừa nói nhưng mà không thể để liêm sĩ chà đạp được.

Cô nghiến răng chịu đựng vì mùi thơi của thức ăn cứ sồng sộc vào mũi của cô.

- "Vậy tôi để đi đổ"
- " Nghe vậy Hạ Hy bật dậy:
- "Ơ...!tôi ăn anh mau đem lại đây"
Hắc Thiên nghe vậy mà mỉm cười,cứ thế bưng lại cho cô.

Anh sợ nếu anh kêu cô lại đây ăn chắc cô dỗi nữa nên hầu tới miệng cho lành.
- "Tôi không muốn bỏ phí nên mới ăn đấy nhá"
- "Được rồi em mau ăn đi"
Hạ Hy gắp từng miếng to rồi há miệng ăn ngon lành, từng miếng được cô ăn đều được cô tỏ ra rất hạnh phúc.

Nó ngon tới vậy sao?
Anh cứ ngồi đó rồi ngắm cô ăn cho đến cô khi cô ăn xong.

Anh đưa nước tận miệng giúp cô rồi bưng khay xuống.

" Sau hôm nay tốt bụng vậy trời, chắc bị chạm mạch rồi.

Hứ không quan tâm không quan tâm"-Cô nghĩ thầm trong bụng.
No rồi thì cô đứng lên chuẩn bị thay đồ vì hôm nay cô có hẹn với một đối tác rất quan trọng.

Người đó từ nước ngoài về, nghe nói là một người tài giỏi đã liên hệ và đặt lịch hẹn cô nhằm muốn hợp tác với Hạ Hy.
Cô vừa thay đồ xong thì Hắc Thiên cũng bước vào, Hạ Hy thấy vậy bực mình mắng anh:
- "Anh bất lịch sự quá rồi đấy, không xin phép tôi mà còn tự do vào phòng tôi thế à"
- " Chứ em muốn như thế nào, nhà tôi mà tôi cầm phải gõ cửa phòng hửm?"
- " Anh...thôi không nói với anh nữa"
Anh nhướng mày nhìn cô rồi hỏi:
- " Em chuẩn bị đi đâu sao?"
- " Ừm" Hạ Hy trả lời nhàn nhạt
- "Làm gì?"
- " Hợp tác với đối tác"
- " Tôi đưa em đi"
- " Không cần,tôi tự đi được"
Nghe vậy Hắc Thiên không làm khó cô nữa mà nhanh chóng đi về phòng làm việc của mình..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 26: 26: Hạo Huy Xuất Hiện


Cô chuẩn bị xong xuôi thì cũng nhanh chóng ra ngoài đến điểm hẹn.
...----------------...
Tại nhà hàng 5 sao thuộc phong cách cổ điển nổi tiếng tại LA.

Trong căn phòng vip đã có một chàng trai cao to,phong độ không kém phần lịch lãm.

Đang ngồi xem hồ sơ trong lúc chờ đợi Hạ Hy.
Cô bước vào phòng, thấy cô trợ lý của đối phương liền cung kính chào cô:
- " Thẩm tiểu thư, mời cô"
- "Ừm cảm ơn anh"
Cô cúi nhẹ người cảm ơn lại rồi nhanh chóng đi tới phía trước chào hỏi đối tác của mình.

Nhưng...!chưa kịp nói dứt câu cô đã há hốc mồm khi thấy người đối diện là...
- "William rất hân hạnh được gặp....Oww anh Hạo Huy?"
- "Hạ Hy rất vui khi được gặp lại em"
Người đàn ông niềm nở khi gặp Hạ Hy
- "A...anh...!thật là anh sao Hạo Huy?"
- "Ừm haha"
- "Sao hôm nay anh lại đột ngột bay sang đây mà không báo em một tiếng vậy?"
- " Anh không muốn làm phiền em"

- "Haiz thời buổi này mà còn phiền phức gì, mà anh muốn nhờ em việc gì hả"
- "À đúng rồi nhắc mới nhớ,anh muốn nhờ em giúp anh một việc.

Sắp tới tập đoàn Hạo Gia có một buổi tiệc lớn đánh dấu 35 năm thành lập.

Anh muốn em làm nhà thiết kế đại diện cho Hạo Gia em thấy sao"
- " Hmm nếu liên quan tới Hạo Gia thì chắc chắn em không thể nào không đồng ý được"
- "Vậy em đồng ý rồi nha"
- "Dạa"
Cả hai cười phá lên vui vẻ rồi cùng nhau gọi món ăn.

Vì thời gian quá sớm nên Hạo Huy chưa bỏ bụng gì, còn Hạ Hy thì ăn mì rồi nên không đói nhưng cô không muốn làm gián đoạn vì vậy vẫn cùng Hạo Huy ăn.
....
- " Hạ Hy anh đưa em về"
- " Thôi thôi em tự về được,tài xế riêng của em đang chờ" Cô lắc đầu hai tay dơ lia lịa từ chối.
- " Ò vậy em về đi"
- "Bye anh"Cô vẫy tay với Hạo Huy trước khi lên xe.
Hạo Huy đứng đó ngắm nhìn cô gái nhỏ đi đến khi khuất thì cũng lên xe về.
Hạ Hy đi thẳng tới L&M để làm việc.

Đến nơi cô lập tức đi thẳng vào phòng của Lục Hắc Thiên mà chẳng cần xin phép.Còn Hắc Thiên thì vẫn bình thường nếu cô là Bạch Phi thì chắc giờ đã bị anh đá 1 phát sang thẳng Châu Phi rồi.
Thấy cô anh ngước mặt lên nhìn rồi hỏi:
- "Em giao dịch với đối tác xong rồi sao?"
- "Ừm"
- "Đó là ai vậy?" Hắc Thiên nhướng mày nhìn cô rồi hỏi tiếp
- "Là một người anh chẳng biết đâu"-Cô trả lời phờ phạt
- "Trả lời tôi"
- " Hạo Huy là người thân với tôi khi còn ở Paris"
- "Hạo Huy? "
Anh tò mò ngẫm nghĩ trong lòng:
"Chẳng phải là người cô ấy nhắc lần trước sao?"
- "Anh đang nghĩ gì đấy?"
- "Không có gì, em mau làm việc của mình đi"
- "Ờm"
Thế là cả hai ngồi trong không gian phòng rộng nhưng một người trầm tư đang rất nhiều tò mò và thắc mắc, còn một người thì thanh thản chẳng biết điều gì chỉ chăm chút vào công việc của mình.
Làm mãi đến trưa thì Hắc Thiên và Hạ Hy cùng ra ngoài ăn trưa.

Cả hai cứ đi cùng nhau làm mọi người trong công ty nhìn không rời mắt.
Họ xôn xao bàn tán,cứ mỗi lần hai người họ xuất hiện là y như rằng còn hot hơn người nổi tiếng.

- "không hiểu sao tôi thấy hai người họ có tướng phu thuê quá"
- " Ây chắc chắn là vậy rồi nhìn là biết đợi gì nghĩ ngợi nữa"
- " Họ đẹp đôi quá ha"
- "Ừm làm tôi ghen tị quá đi mất"
Ngoài những lời nói ngưỡng mộ thì ắt sẽ không thoát khỏi những lời răn đoa ganh tị.

- "Hứ cô ta nghĩ cô ta là ai chứ,sao cứ đi cùng với tổng giám đốc của tôi như vậy chứ"
....
Đang ăn thì một giọng nói đanh đá nhõng nhẻo vang lên:
- " ái chà chúng ta lại gặp nhau nữa rồi" -Lâm Pha Muy
- "Hứ trùng hợp thật nhỉ?"Hạ Hy chỉ liếc nhìn mà không chú tâm lắm rồi nhàn nhạt trả lời khiến Lâm Pha Muy như tức điên chẳng biết trút giận với ai.
- "Hắc Thiên anh xem cô ta..."
Cô chưa kịp nói thì đã bị cái đập tay xuống bàn của Hắc Thiên làm cho giật cả mình.
Hạ Hy ngồi đối diện cũng không tránh khỏi mà giật mình.
- "Tôi đã nói rồi,tên của tôi không phải- ai muốn gọi là gọi"
- "Em...em em xin lỗi.

Hắc...!à không Lục tổng anh xem cô ta tỏ thái độ với em kìa"
- "Hứ thì sao?" -Anh nhướng mày
- "Anh..."
Lâm Pha Muy chẳng thể nào còn mặt mũi nói tiếp bằng tức giận bỏ đi thật nhanh làm Hạ Hy bật cười.
- "Em cười gì?"

- " Xem vẻ mặt tức giận của cô ta kìa"
- "Ăn đi"
- "Lục Hắc Thiên"-Cô nhìn anh rồi gọi cả họ lẫn tên của anh
- "..." Hắc Thiên một mực im lặng
- "Lục Hắc Thiên..." -cô vui vẻ trêu đùa tiếp
- "Em thôi đi,mau dừng lại cho tôi" Anh bực mình quát cô.
- "..." Hạ Hy như bị tổn thương.Cô cứ tưởng anh chỉ nổi giận với người khác khi họ nói tên anh, còn cô thì anh sẽ chẳng thèm để tâm đ ến.

Vậy mà bây giờ...
Cô tức giận đứng dậy bỏ đi bỏ lại Hắc Thiên trơ mắt ngồi đó nhìn chẳng hiểu chuyện gì.

Cô lái xe nhanh chóng về Wanderheart.

Về đến nhà cô lao nhanh về phòng chốt cửa lại mà giận dỗi.

- " Không yêu thương gì mà lúc nào cũng tỏ ra ân cần quan tâm làm người ta hiểu lầm.

Sau lúc đầu không làm vậy luôn đi, ra dẻ vậy"-Cô bực bội chửi thầm.
- "Lục Hắc Thiên tôi ghét anh".
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 27: 27: Cái Kết Của Việc Nhịn Ăn!


Sau khi Hạ Hy bỏ về thì Hắc Thiên cũng chẳng để tâm tới mà tiếp tục làm việc tới tối.

Anh mãi mê làm việc mà quên luôn cả thời gian.

Đang làm việc thì anh mới ngẩn đầu đầu lên nhìn đồng hồ.

Bây giờ đã hơn 8h tối rồi vì vậy anh mới đứng dậy thu xếp lại hồ sơ bỏ vào tủ rồi đi về.

Lúc trong thang máy, anh lấy tay dây dây vùng thái dương, nguyên một ngày cắm đầu vào hồ sơ thì việc đau đầu là điều không thể tránh khỏi.
- "Bạch Phi trưa tới giờ có cuộc gọi nào của Thẩm Hạ Hy không?"
- " Không thưa chủ tịch"
- "Ừ" Anh bực bội vừa khó hiểu vừa tức giận.
Về đến nhanh, anh nhanh chóng đi vào nhà.

Nhưng đi tới chỗ cầu thang thì lại nghe Quản Gia Trần thưa chuyện:

- "Thiếu gia...!Tiểu thư Thẩm về từ trưa tới giờ vẫn chưa chịu ăn gì cả, tôi có lên gọi nhưng vẫn không nhận được câu trả lời gì từ cô ấy."
Nghe đến đây anh cau mày lại, tay siết chặt thành nắm đấm.
- " Không chịu ăn sao?"
- "Dạ thưa thiếu gia"
- "Được rồi ông lui xuống chuẩn bị thức ăn lát đem lên phòng cho tôi"
Nói rồi anh lao nhanh về phía cầu thang rồi phóng nhanh tới phòng của Hạ Hy.

Anh mở cửa xông vào hét lớn:
- "Em là đang thách thức tôi phải không...?"
Hạ Hy đang nằm nghịch điện thoại thì giật mình khi nghe giọng của Hắc Thiên mà ngồi bậc dậy.
- "Anh đang làm cái quái gì vậy, nói chuyện sao phải hét toáng lên thế"-Cô tức giận mắng
- "Hứ chẳng phải em không chịu ăn là để chọc tức tôi sao,giờ tôi tức rồi đấy vừa lòng em rồi chứ?"
- "Hử? Tôi không ăn thì liên quan gì tới anh mà tại sao anh lại tức chứ?"-Cô nhướng mày trả lời giọng điệu thách thức.
- "Em đang ngốc thật hay đang giả ngốc đấy"- Anh không kiềm chế được nữa mà tiến lại nắm lấy cổ tay cô nắm chặt.
- "Anh mau buông ra tôi đau đấy"
Cô cố vùng vẫy để thoát khỏi Hắc Thiên nhưng cũng vô ích, anh nắm chặt đến nổi cô chẳng hề lung lay được.
- "Đau? em còn biết đau sao?"
- " Anh bị ngu đấy à, làm thế thì sao không đau được"
- " Em chửi tôi?"
Hắc Thiên như bị ai đó hét nước vào đầu mà tức giận,anh tức giận khi nghe người khác chửi ngu.

Anh vòng tay ra phía sau gáy kéo đầu cô lại mà cưỡng hôn.

Anh hôn ngấu nghiến, cắn m*t giống như ăn tươi nuốt sống cô.

Anh hôn sau vào trong khoan miệng làm cô đến thở cũng không nổi.
Cô tức giận đẩy mạnh anh ra và tát anh một bạt tay đau điếng.

Hắc Thiên bị ăn tát thì ôm mặt ngớ người.
- "Em dám"
- "Anh là cái thá gì mà tôi không dám"
- "Được em gan lắm, đêm nay tôi sẽ cho em biết cầu xin và xin lỗi là như thế nào"
Nói rồi anh nhếch mép cười một cái đầy nham hiểm, anh mắt anh bây giờ đáng sợ hơn bao giờ hết.

Nó bí hiểm đến mức sợ run người
- "Ý...ý anh là sao?"
- "Rất nhanh thôi...em sẽ biết"
Anh đẩy Hạ Hy nằm xuống giường, ghì chặt hai tay cô xuống giường, cả thân thể anh bây giờ đè bẹp lên người cô.Anh cúi người xuống hôn ngấu hôn nghiến như quỹ dữ đói.
Hạ Hy bây giờ đang rất hối hận khi chọc giận tới anh, hai tay cô vùng vẫy trong vô vọng.

Cô liên tục đấm vào lòng ngực của anh nhưng anh đời nào để ý tới chuyện đó.
Anh liên tục hôn tới khi Hạ Hy thở nấc lên mới chịu ngưng.
Lúc này phía bên ngoài truyền tới một giọng nói của Quản gia Trần:
- " Thiếu gia đồ ăn đã chuẩn bị đây rồi ạ"
Nghe thế Hắc Thiên mới buông tha cô đứng lên đi lại lấy khay thức ăn từ tay Quản gia.
Anh bưng khay cơm lại để chỗ bàn rồi đi lại chỗ Hạ Hy nói:
- "Em mau lại ăn đi"
- "Tôi không muốn ăn"

- "Em còn cứng đầu sao?"-Anh nhướng mày nhìn cô
- "Tôi..."- Hạ Hy định nói thì nghĩ lại cảnh vừa nãy nên không dám nói nữa.
Cô đứng lên đi lại bàn và ăn trong sự giám sát của Hắc Thiên.

Cô ăn trong sự sợ hãi run sợ ăn không ngon vừa ăn vừa liếc nhìn ánh mắt của anh.
- "Trời đánh tránh bữa ăn anh cứ đứng đó thì làm sao tôi ăn được"
"Hửm? Tại sao lại không?"
- " Thì...!tôi không được tự nhiên"
Hạ Hy nói vậy thì anh cũng không chấp nữa mà đi lại chỗ giường ngồi.
Hạ Hy ăn đã được 15 phút nhưng vẫn chưa xong, nó khiên Hắc Thiên bực tức một chút.

Anh quyết định đứng dậy bước lại chỗ Hạ Hy.
- " Ăn nhanh lên tôi còn chuyện muốn nói với em"
- " Ực chuyện gì?"Hạ Hy đang ăn thì nghe Hắc Thiên nói vội nuốt thức ăn thật nhanh.
- "Ăn đi"-Anh bất lực rồi nói..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 28: 28: Trêu Đùa


Cuối cùng khoảng thời gian 10 phút như 1 thập niên kỉ, Hạ Hy đã ăn xong.

Cô bê khay thức ăn xuống dưới nhà rồi lên phòng nói chuyện với Hắc Thiên.
- "Tôi ăn xong rồi có chuyện gì anh nói đi"
- " Giữa em và Hạo Huy là quan hệ gì?"
Cô nhau mày lại rồi hỏi ngược lại anh.
- " Chuyện quan trọng mà anh cần nói đây sao? Tôi và anh ấy quan hệ gì mà anh cũng muốn biết?"
- "Trả lời tôi"-Anh chẳng quan tâm tới câu hỏi của Hạ Hy
- " Người yêu với nhau"-Cô dõng dạc nhìn anh rồi trả lời đùa.
- "Người yêu? Chẳng phải tôi với em một cặp rồi sao?"-Anh ngỡ ngang hỏi.
- "Êy êy này này một cặp cái gì chỉ là hợp đồng thôi mà, anh có cần tính toán vậy không?"
- "Em với cậu ta quen nhau được bao lâu"
Hạ Hy nghe tới đây mà xém bậc cười, cô chỉ đang muốn xem thử sắc mặc anh ra sao thôi nên mới đùa.

Thế mà mặt anh bây giờ chẳng khác gì đít nồi đen xì.

Cô vẫn không chịu nói thật mà vẫn tiếp tục trêu đùa xem anh thật sự có yêu cô không?Có ghen vì cô không hay là chỉ muốn chiếm hữu.
- " Cũng lâu rồi đấy,tầm 3-4 năm gì đó"

- "Ừm"
Nói rồi anh đứng lên ra ngoài với vẻ mặt buồn, lạnh lùng đến lạnh cả sống lưng.
- "Nà...này..."
"Giận rồi sao? Sao mà trẻ con vậy chứ.

Hứ mặc kệ anh tôi đi ngủ"-Cô nghĩ thầm trong bụng
Hạ Hy vào vệ sinh cá nhân rồi nhanh chóng vùi đầu vào chăn rồi ngủ, không hiểu sao cả ngày cô ngủ rồi vẫn không thấy đã.
Còn Hắc Thiên sao khi nghe Hạ Hy nói vậy thì buồn bã lấy xe ra ngoài.

Anh đi thẳng tới Ramly Bang.

Ở đây cũng như là một tòa lâu đài của anh,nó rộng lớn như một tiểu vương quốc do anh làm quốc vương.
Thấy anh tới, tất cả vệ sĩ, đàn em của anh đều chạy ra chào anh.

Hàng trăm người ở đó đều hô đồng thanh:
- "LÃO ĐẠI!"
Anh chỉ gật đầu nhẹ rồi đi thẳng vào bên trong.
- "Ông chủ có cần tôi đem rượu ra không ạ?"
- "Có đem hết ra đây"
- "Da...dạ dạ"
Trong lúc chờ người mang rượu ra,anh cho Ma Lão gọi Hắc Đính Nam là Lý Đường Phong tới tâm sự cùng.
Chỉ 30 phút sau là cả hai đã xuất hiện.
Đình Nam vừa tới thì lập tức lên tiếng,đúng thật chỗ nào có Đình Nam thì chỗ đó ngay lập tức nhộn nhịp hẳn
- "Ái chà, Lão đại của Ramly Bang cuối cùng hôm nay cũng tới,cứ tưởng pử Wanderheart luôn rồi"
- "Hứ cậu nói nhiều quá rồi đấy"-Hắc Thiên nhạt nhẽo trả lời
- "Hửm cậu chê tôi nói nhiều sao?"
- "Đình Nam cậu im lặng một tí đi"-"Đường Phong thấy thế cũng không im lặng mà lên tiếng.
- " Hai cậu...!thật là chả biết nói gì với 2 cậu"-"Đình Nam tức giận rồi thở dài.
Lý Đường Phong nhận ra được có điều gì đó trên gương mặt Hắc Thiên thì nhanh chóng hỏi:
- "Hắc Thiên cậu có gì buồn sao?
- "Hứ buồn buồn thì giải quyết được gì?"
- "Này này hiếm lắm mới thấy Lục lão đại như thế này"-Đình Nam
- "Là về Thẩm Hạ Hy đúng không?"-Đường Phong

- "..." Hắc Thiên im bặt không phát ra được từ gì.
- "Phong cậu hỏi thừa thãi quá rồi đấy, không vì nữ thần đó thì sao hôm nay lại thấy được tình trạng hiện tại của Thiên bây giờ"
- " Cô ấy đã có người đàn ông khác,là tôi tới sau.

Tôi có nên trả lại sự tự do cho cô ấy không?"-Hắc Thiên buồn bã nói, trong người bây giờ cũng có chút men rượu
- "Hả...aa cậu nói gì, là ai?"-Đình Nam ngạc nhiên không nói nên lời
- "Hạo Huy"-Hắc Thiên
- " Hạo Huy?" Đình Nam và Đường Phong đồng loạt rêu lên.
- " Hạo Huy là người kế thừa tương lai của Hạo Gia sao? Nếu là anh ta thì cậu gặp đối thủ rồi"-Đường Phong điềm tĩnh nói.
- "Tại sao tại sao tôi lại tới chậm một bước vậy chứ" -" Anh đập mạnh cái ly trên tay xuống đất rồi hét toáng lên làm cho những người ở đó một phen hú hồn.
- " Cậu bị điên à, ở đây la lối thì được gì"-Đình Nam không chịu được mà đi tới đứng trước mặt Hắc Thiên mắng chửi.
- "..."
- "..."
Tất cả bây giờ đều trầm ngâm mà chẳng thèm nói lên lời nào.

Hiện tại mọi thứ như bị rối tung lên.
Đang trong trạng thái tệ thì đột ngột Ma Lão lao nhanh vào phòng của 3 người họ rồi nói hớt hãi.
- "Lão đại,Phi Quốc Du đang ở bên ngoài muốn gặp ngài"
- "Phi Quốc Du?"-Đường Phong
- "Ông ta tới đây làm gì"-Hắc Thiên
- "Lão Đại ông ta tới tính sổ vụ lần trước, nếu lão đại không giả quyết thì bên ông ta sẽ tuyên chiến trước"
- "hứ"
Nói rồi anh cùng Đường Phong và Đình Nam đi ra ngoài gặp Phi Quốc Du.

- "Chào Lục lão đại, rất hân hạnh khi được gặp trực tiếp"
Ông ta thấy Hắc Thiên thì vẻ mặt hân hoan đắt chí đắt thắng chào đón.
- "Có chuyện gì nói thẳng ra đi, đừng lòng vòng tôi không rảnh"
- "Oh được được vậy để tôi nói"
- "..."
- "Tại sao mày lại không cung cấp vũ khí cho tao?Mày là đang muốn lật kèo"
- "Hứ,vốn dĩ chẳng có kèo gì ở đây ông đừng có ăn nói xấc xược" -Ma Lão chướng mắt thì nhanh chóng lao lên trước mặt ông ta mà nói.
- "Mày..." Ông ta tức giận đưa ngón tay trỏ chỉ mặt Ma Lão
- "Ma lão lui xuống" -Hắc Thiên ra lệnh.
- "Dạ"-Ma Lão tuân lệnh nghe theo mà lui xuống.
- " Cớ sự gì mà tôi buộc phải cung cấp?"
- "Mày và tao đều là người trong ngành, mày phải biết kính trên nhường dưới thế mà còn không biết điều dám gây sự với đàn em của tao"
- "Kính trên nhường dưới luật rừng à?"
- "Mày...được lắm" Nói rồi ông ta ra hiệu đàn em xông lên bao vây Ba người Hắc Thiên và khống chế thuộc hạ của Anh.
Chỉ ba giây sao...
- "Đùng...đùng...g...g...g...".
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 29: 29: Bị Thương


Tiếng súng từ phía bên Lục Hắc Thiên, là của Ma Lão.

Ma Lão bực tức khi đám người chuột cống Phi Quốc Du lại dám xông vào địa bàn lãnh thổ của Hắc Thiên mà dám gây sự.
Anh không kiềm chế được mà rút súng ra bắn thẳng vào đầu của tên cận vệ đứng cạnh Phi Quốc Du, hắn là cánh tay đắc lực của ông ta.

Việc mất hắn khiến ông ta tức giận,gương mặt đỏ bừng lên, gân xanh gân đỏ đều nổi lên.
- "Mày dám...Bọn mày đâu giết sạch bọn chúng cho tao"
Thế là cả bọn xông lên đánh qua lại.

3 người Hắc Thiên,Đình Nam và Đường Phong cũng nhanh chóng nhận thức được mà bắt đầu xoắn tay áo lên chiến đấu.

Bọn họ cùng nhìn nhau nói chuyện qua lại bằng ánh mắt, đúng rằng chỉ cần nhìn nhau và ra hiệu là họ đã hiểu tất, không hổ danh bạn bè thân thiết bây lâu nay.
Cả ba tụ họp lại đánh bằng tay trần chẳng mất bao lâu trong vài phút thì 3 người họ cùng Ma Lão đã giải quyết xong một đám thân cận của Phi Quốc Du.

Còn tất cả vệ sĩ của Hắc Thiên đều đang giải quyết đám thuộc hạ còn lại của Phi Quốc Du.
- " Hứ,Lục Hắc Thiên xem ra tao coi thường mày rồi"
Nói rồi ông ta rút súng trong túi áo ra bắn thẳng vào hông Lục Hắc Thiên.
- "Đùng...g...g.g..g"
Phát súng nhanh tới nổi vệ sĩ xung quanh anh không để ý kịp, cả Hắc Thiên cũng lỡ là mà mất cảnh giác.

- "Hự....Chết tiệt.."
Hắc Thiên tay ôm phần bụng miệng chửi thầm.Máu chảy ròng rọc khiến Hắc Thiên như trụ không vững nữa rồi.
- "Hắc Thiên cậu không sao chứ?"-Đình Nam hỏi.
- "Còn chần chừ gì nữa mặc kệ tôi mau bắt sống ông ta cho tôi"
- "Được, Đường Phong cậu giải quyết đám người đó, tôi và Ma Lão giải quyết Phi Quốc Du"-Đình Nam ra lệnh.
- "Được, mau đưa Hắc Thiên và trong"-Đường Phong
Nói rồi cả ba người còn lại đấu đánh, chỉ mỗi giải quyết tên Phi Quốc Du thôi mà cũng mất kha khá nhiều thời gian.
- " Hahahaha mấy nhóc con gỉ mũi còn chưa sạch mà dám đối đầu với Phi Quốc Du tao sao?"
- "Hơ hơ ông chưa thử sao biết?"-Đình Nam lên tiếng trêu chọc.
- "Được để xem biểu hiện của chúng mày như thế nào?"
Ông ta cầm súng lên chĩa thẳng vào đầu của Đường Phong và bắn nhưng rất may Đường Phong né kịp.
- "Hứ ông nghĩ 1 chiêu có thể xài đi xài lại nhiều lần hay sao?"-Đường phong
Đường Phong xông lên đạp thẳng vào người của ông ta khiến ông ta té sấp mặt mà nằm xuống đất,nhân cơ hội Ma Lão và Đình Nam khống chế hai tay ông ta,thu hồi súng.
- "Ô Các nhóc con gỉ mũi chưa sạch bây giờ được chuyện quá nè"
- "Mấy thằng chó mau buông tao ra"
- "B...buông...!buông ổng ra kìa anh em"-Đình Nam
Anh nói tiếp:
- "Ông hù dọa tôi đấy à, thiếu gia như tôi đây từ khi được sinh ra thì chưa ai phép ra lệnh cho tôi vậy mà giờ có kẻ cả gan..."
- "Hứ chó rách"Phi Quốc Du nghiến răng chửi Đình Nam
- "Mẹ Kiếp tôi cảnh cáo ông đừng động đến cái tôi của tôi nếu không tôi không chắc cái mạng của con gái ông và vợ ông được bảo toàn đâu nhé"-Đình Nam ghé sát vào tai ông rồi đe dọa.
- "Mày dám..."
- "Được rồi dám hay không dám thì còn phải xem ý kiến của Hắc Thiên, Ma Lão mau đem ông ta xuống tầng hầm giải quyết"- Đường Phong.
- "Rõ"
Ma Lão lôi ông ta xuống tầng hầm, trói ông ta bằng dây xách trên ông ta vào cây cột đá to giữa không trung.

Anh cho người chuẩn bị vũ khí hành hạ vì đã làm Hắc Thiên trọng thương.
Ở phía bên này....
- "Đường Phong tôi cảm giác như tôi đang quên gì đó quan trọng lắm"Đình Nam vừa nói tay vừa dây hai bên thái dương.
- "Cậu đúng thật là ngốc quên gì cũng chả biết sao?"
- " Nhưng mà tôi vẫn cảm thấy chúng ta giải quyết ông ta xong rồi mà vẫn còn một việc quan trọng nên làm nhưng tôi thật sự không nhớ"
- "Thôi được rồi giải quyết rồi thì vào trong mà suy nghĩ" - Đường Phong
Cả hai cùng đi vào căn phòng lúc nãy,nhưng đi được giữa chừng,hai người họ đột nhiên dừng lại nhìn thẳng mặt nhau rồi trơ người đứng đó như người mất hồn.
- "Đường Phong cậu....cậu có nghĩ điều tôi đang nghĩ không?"
- "Đình Nam sao cậu không nói tôi sớm hơn hả?" -Đường Phong bực mình hét lên.
- "Thôi chết rồi chúng ta quên chúng ta còn có Lục Hắc Thiên, vậy giờ làm sao?"-Đình Nam nói trong vô thức rồi sợ hãi hỏi Đường Phong

- "Chết tiệt đứng đây làm đết gì nữa,không mau đưa cậu ấy đi bệnh viện"
- "Được mau đi thôi"
Cả hai cuống cuồng chạy vào phòng ngủ của Hắc Thiên.
Hắc Thiên khi thấy hai người họ thì phờ phạt lên tiếng
- "Hơ hai cậu định cho tôi chết luôn ở đây à?"
- "Hắc Thiên chúng tôi thực sự xin lỗi cậu không sao chứ?"
- "Không sao chỉ là hai cậu sắp tới thắp hương cho tôi rồi"-Anh cười nhạt nói
- "Đệt bây giờ là lúc nào rồi mà cậu vẫn còn đùa giỡn nữa chứ"-Đường Phong trách móc.
Nói rồi cả hai dìu Hắc Thiên ra xe rồi đi thẳng tới bệnh viện lớn nhất của LA.

Thấy anh tất cả bác sĩ cấp cao đều xúm dồn lại kiểm tra cho anh.

Ông bà Hắc Thiên cũng là một trong cổ đông lớn của bệnh viện nên không ai dám coi thường.
- "Mau mau kiểm tra cho cậu ấy nếu không các người sẽ không được yên ổn"-Đình Nam ra lệnh nhưng sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
- "Dạ dạ là bổn phận của chúng tôi, xin Hắc Tổng và Lý tổng bớt lo lắng"
Bác sĩ Tạ trấn an.
Sau 3 tiếng phẫu thuật thì viên đạn trong bụng của Hắc Thiên cũng đã được lấy ra, Hắc Thiên an toàn và đã qua nguy kịch.
Anh được chuyển đến phòng vip của bệnh viện,(căn phòng này chỉ dành cho con cháu chủ tịch)
Trong phút chốc mặt trời cũng đã mọc.
Tại biệt thự Wanderheart...
- " Ayza ngủ có một đêm mà sảng khoái hẳn"
Hạ Hy tỉnh dậy sau một đêm dài tốt lành với cô nhưng 1 đêm đầy bất trắc rủi ro với Lục Hắc Thiên.
Cô tỉnh dậy thì không thấy Hắc Thiên, nên lậo tức xuống dưới nhà tìm anh.
- "Dì Phan dì có thấy Hắc Thiên đâu không ạ?"
- "Dạ từ tối hôm qua tới giờ thiếu gia vẫn chưa về thưa tiểu thư."- Dì Phan

- "Hả vẫn chưa về sao?"
- "Dạ, đây là lần đầu cậu ấy đi qua đêm đấy ạ"
- "Được rồi dì đi làm việc đi ạ"
Hạ Hy quay trở lại phòng ngủ rồi thầm nghĩ.
"Chẳng lẽ anh ấy vẫn còn đang hiểu nhầm chuyện đó đấy chứ"
- "Thôi chết rồi, mình quên vẫn chưa nói sự thật"
- "Trời ơi Hạ Hy ơi là Hạ Hy mày ngốc thế,trêu đùa gì quá trớn vậy"
- "Nhưng mà anh ấy vẫn không ngu tới mức đi tin những lời mình nói đấy chứ"
- "Trước khi quen mình anh ấy đã cho người tìm hiểu kĩ rồi cơ mà sao bây giờ lại tin sấy cổ vậy"
Đang thẩn thơ nói chuyện và suy nghĩ thì cuộc gọi từ điện thoại cô vang lên:
- "Hạ Hy, em mau tới bệnh viện đi, Hắc Thiên bị thương từ tối qua giờ đang ở bệnh viện"-Đình Nam
- "C...cái gì sao lại bị thương?"
Khi nghe thông tin từ Đình Nam,Hạ Hy há hốc mồm không tin nổi mà ngã khụy xuống
- "Chuyện dài lắm em mau tới đây đi"
- "Được được rồi anh nhắn địa chỉ cho em đi"
- "Rồi rồi em báo cho ba mẹ Hắc Thiên hộ anh"
- "Vâng"
Nói xong,cô nhanh chóng thay đồ rồi xuống dưới nhà lấy xe và đi,trên xe cô vừa đi vừa gọi điện báo tin cho ba mẹ Hắc Thiên..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 30: 30: Giận Dỗi Vô Cớ


- "Con nói sao tiểu Hy, thắng Thiên nó làm sao cơ?"
- "Dì à, dì bình tĩnh nghe con nói,Hắc Thiên bị thương cụ thể con vẫn chưa biết ra sao cả,giờ con qua đón dì với chú ạ"
- "Được được rồi,con đi cẩn thận không được gấp không được gấp"
- "Dạ"
Tút...tút...tút...
Cuộc gọi kết thúc, Hạ Hy lái xe lao nhanh tới nhà chính của Hắc Thiên.
- "Tuyết Loan con mau nói rõ xem nào,thằng bé nó bị làm sao?"
- "Hic...huhu mẹ th...thằng tiểu Thiên nó bị trúng đạn rồi"
Mẹ Hắc Thiệ vừa ôm Lão Phu nhân vừa khóc toáng lên
- "C....cái...gì....c...con nói sao cơ?"
Bà nội Hắc Thiên sau khi biết thì đứng không nổi, cái người hầu thân cận xung quanh phải chạy lại dìu lấy bà.
- "Hắc Thiên nó mà có chuyện gì thì làm sao con sống nổi hả mẹ"-Mẹ Hắc Thiên gào lên khóc.
- "Được rồi, tiểu Ly con mau chuẩn bị đồ cho ta, ta phải đi đến bệnh viện gấp"
Bà nói Tiểu Ly người làm thân cận bên cạnh.

Rồi quay sang mẹ Hắc Thiên an ủi:
- "Tuyết Loan không sao thằng bé không sao đâu, tại sao bây giờ nó mới báo chứ"
Vừa đúng lúc,Hạ Hy cũng đã tới.Hạ Hy gấp gáp chạy vào nói lão phu nhân vag phu nhân.
- "Bà nội,Dì Lục hai người mau đi cùng con tới bệnh viện đi"
- "Được được con đợi dì một chút"
Thế là Hạ Hy cùng đi tới bệnh viện cùng Mẹ và Bà của Hắc Thiên.

Trên xe cô không ngừng vừa lái vừa cầu xin chúa.
Tâm trạng của cả ba thấp thỏm.

Còn Ba của Hắc Thiên thì đang đi công tác tại Úc nên việc bay về đây cũng phải mất 2 ngày.
Tại bệnh viện Asliska...
Cả ba người đều nhanh chóng đi nhanh vào.

Nhận ra cả ba,các bác sĩ y tá đều lại chỉ dẫn và đưa họ lên phòng mà Hắc Thiên đang nằm.
- "Lão Phu nhân, Phu Nhân Lục, Thẩm tiểu thư cả mọi người người yên tâm,thiếu gia bây giờ đã qua nguy kịch,bây giờ đang nằm hồi sức chỉ tiếng nữa là có thể tỉnh dậy rồi ạ"
Vị bác sĩ nhận ra được cả ba đang lo lắng nên nói tình trạng Hắc Thiên nhắm trấn an tâm trạng của 3 người.
- "Thật vây sao, thằng bé đang hôn mê sao?"
- "Dạ do thuốc mê nên giờ chưa tỉnh"
- "Được mau đưa tôi tới đó nhanh đi"
- "Vâng vâng"
Vị Bác sĩ đó nhanh chóng đưa cả ba người tới.
Phòng 777...
- "Hắc Thiên con không sao chứ"
Bà Hắc Thiên tới nơi thì vội vàng chạy lại bên anh.
- "Mẹ thằng bé chưa tỉnh"
Hạ Hy khi thấy anh nằm trên giường bệnh thì đứng hình,cô không ngờ một người cảnh giác cao như anh lại có thể bị thương như vậy.

Cô nhanh chóng đi lại đứng cạnh giường của anh.
Cả ba bây giờ đã yên tâm hơn nhưng vẫm còn lo lắng khi anh đã 2 tiếng rồi chưa tỉnh.
Hạ Hy nắm lấy bàn tay của Hắc Thiên đặt vào gò má của cô rồi nói,hai hàng nước mắt của cô bất giác tuông rơi.
- "Hắc Thiên nếu anh nghe được lời của em thì mau tỉnh dậy đi,đừng để mọi người lo lắng cho anh chứ"
- "Hạ Hy con đừng khóc đừng khóc,nó biết con khóc nó sẽ buồn lắm đó"-Mẹ Hắc Thiên an ủi
Tại sao chứ,tại sao chẳng liên quan gì mà khi nghe anh ấy bị thương tim lại nhói đau như vậy chứ.
Hắc Thiên như nghe được tiếng lòng của cô thì từ từ mở mắt.
Hạ Hy thấy thế thì vội gọi tên anh.
- Hắc Thiên"
Mẹ và Bà anh đồng loạt gọi:
- "Tiểu Thiên con tỉnh rồi"
Anh yếu ớt nói:
- "Hạ Hy,mẹ bà tại sao cả ba người lại khóc chứ"
- "Hứ sao lại không khóc cho được,con bị như thế này ai mà không lo lắng"
- "Trời ạ,chỉ là vết thương nhỏ thôi,chẳng phải bây giờ con đã tỉnh rồi sao?"
- "Cái thằng nãy,đã bị như vậy rồi mà còn cứng miệng"
- "Mẹ, mau đưa con về nhà đi,con không chịu nổi khi ở bệnh viện"

- "Hắc Thiên con nói gì vậy,phải ở đây để bác dĩ theo dõi chứ"-Lão Phu Nhân
- "Đúng rồi con về nhà có khi vết thương lại bị ảnh hưởng tới"-Mẹ Hắc Thiên
- "Hắc Thiên anh ở lại đây vài ngày đi,phục hồi rồi hẳn về"- Hạ Hy dịu dàng nói.
- "Nhưng tôi không chịu được mùi ở đây"-Anh nhăn nhó không chịu
- "Rồi anh sẽ nhanh chóng quen với môi trường ở đây"-Hạ Hy kiên quyết
- "Nhưng..." Anh chưa nói xong thì bị mẹ ngắt lời
- "Không nhưng nhị gì cả,nghe theo lời Tiểu Hy đi"-Mẹ anh ra lệnh chốt ý kiến.
Cả ba cùng với Hắc Thiên cùng nhau.

nói về chuyện tối qua.
- "Chuyện là vậy đấy ạ"
- "Thật không, kẻ thù của con gớm ghiếc thật nhỉ? Dám động tới cháu ta"
- "Lần sau con phải cẩn thận nếu bị vậy nữa,mẹ sẽ cấm con làm việc đó nữa"
- "Lần này sơ ý thôi, đã trưa rồi cả hai mau về nghỉ ngơi đi,con ở đây được rồi"-Anh hối thúc bà và mẹ về nhà
- "Làm sao mà được"
- "Dì Lục bà nội anh ấy nói đúng rồi cả hai mau về đi để con chăm sóc là được rồi ạ"
- "Nhưng mà..."
- "Con biết rồi mà cả hai không phải lo lắng"
- "Vậy được rồi, nếu có chuyện gì báo cho gì nghe chưa"
Bà nắm tay Hạ Hy rồi căn dặn
- "Dạ"
Thế rồi cả hai ra về để lại Hạ Hy chăm sóc Hắc Thiên.
Lúc này tiếng điện thoại của Hắc Thiên reo lên.
Phía đầu dây bên kia nói:
- Thiếu gia,tên Phi Quốc Du giải quyết sao đây ạ"
- "Mau hành hạ ông ta sống không bằng chết,tuyệt đối phải để ông ta sống"
- "Dạ tuân lệnh"

Hạ Hy ngồi gọt táo nhưng nghe được nhưng im lặng cô muốn Hắc Thiên tự nói với cô hơn là cô tự tìm hiểu.
Hắc Thiên nghe xong thì đưa mắt sang nhìn Hạ Hy, anh nhìn hồi lâu rồi cũng lên tiếng hỏi:
- "Em không có thắc mắc bất cứ chuyện gì về tôi?"
- "Tại sao tôi phải thắc mắc chuyện của anh"
- "Em không hề quan tâm tôi hửm?"
- "Không phải là như vậy?"
Hắc Thiên bực tức vì bị ngó lơ, anh quay sang giận dỗi:
- "Được rồi tôi hiểu rồi,là tôi đang ngăn cản em và Hạo Huy chứ gì?"
Nói rồi anh xoay người sang hướng bên kia.
- "Tôi..." Hạ Hy bị chặn đường nói.
- "Này anh đang dỗi tôi đấy à,tôi không dỗ đâu đấy nhé"
- "..." Hắc Thiên im lặng
- "Ơ này anh đừng như vậy được không,tôi đi về đấy"-Hạ Hy không nhận được câu trả lời của Hắc Thiên thì tức giận đe dọa.
- "Em về đi" Hắc Thiên
- "Được" Hạ Hy kiên quyết rồi đứng dậy bỏ đi về.

Hắc Thiên cũng không cũng không thèm ngang cản cô ở lại.

Cả hai bây giờ đang giận dỗi chuyện vô duyên vô cớ,hiểu lầm chồng chất hiểu lầm.

Vậy Hắc Thiên sẽ giải quyết ra sao?.
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 31: 31: Chăm Sóc Lục Hắc Thiên


Hạ Hy sau khi bỏ về thì không về nhà mà là đi mua một tí thức ăn cho Hắc Thiên.

Cô nói bỏ về chỉ để xem phản ứng của anh nhưng không,anh đã không những không ngăn cản mà còn vô tình,nó khiến Hạ Hy buồn một chút nhưng cô cũng không thể bỏ mặt Lục Hắc Thiên.

Cô nghĩ Hắc Thiên bị vậy cũng là một phần do cô.

Nếu tối hôm đó cô không trêu đùa quá mức thì Hắc Thiên sẽ không buồn bực ra ngoài để rồi bị thương.
Trên đường đi mua thức ăn, cô tình cờ gặp Lâm Pha Muy.

Cô ta đang tay trong tay với cậu thiếu gia nhà họ Tống.

Chắc hẳn anh ta là mục tiêu hiện giờ.

Thấy Hạ Hy cô ta dừng lại rồi mỉa mia:
- "Ấy chà tiểu thư Thẩm công nhận chúng ta duyên thật,đi đâu cũng có thể gặp được hahaha"
- "Tôi không nghĩ là có duyên đâu, ngược lại tôi còn nghĩ chúng ta có duyên âm hơn đó"
- "Cô...."
Cô ta tức giận trợn ngược mắt vì Hạ Hy đối đáp rất lanh lẹ.

Khiến cô phải bị quê trước mặt Tống Uy.
- "Đây là..." Tống Uy tò mò nhìn Hạ Hy rồi hỏi.
- "Cô ta là Thẩm Hạ Hy, một con người hình như rất thích chen chân vào cuộc sống của 1 cặp đôi nào đó"

- "Hứ trí tưởng tượng của cô phong phú thật"
- "Tôi nói sai gì nào? Cô nói xem nếu không có cô thì tôi và Hắc Thiên chắc hẳn là một cặp rồi."
Cô ta nói xong thì bất giác nhìn sắc mặt của Tống Uy.

Cô giật mình dùng tay che miệng rồi lên tiếng biện minh.
- "À...!ừ thì cũng nhờ cô thì tôi mới có được tình yêu với Uy"
Vừa nói cô ta vừa ôm cánh tay nũng nịu với Hắc Thiên.
- "Vậy nếu không có gì tôi xin phép đi trước,méc công tôi bị cho là kỳ đà cản mũi cô" -Hạ Hy vừa nói mắt vừa liếc Lâm Pha Muy.
Lâm Pha Muy không muốn bỏ qua cơ hội ăn h**p Hạ Hy thì lung lay cánh tay làm nũng với Lâm Uy.

Cô ta muốn Lâm Uy ngăn chặn Hạ Hy lại.
- "Khoan đã,tôi chưa cho phép mà cô dám đi sao?"
Tên Tống Uy lên tiếng một cách nhu nhược, nó khiến Hạ Hy bực tức quay lại.
- "Hửm? Có vẻ như sở thích của hai người chính là làm khó tôi hay gì?"
- "Không hẳn là như vậy,cô nói vậy có khác gì tôi bắt nạt cô đâu"-Lâm Uy trơ trẽn trả lời
- "Hứ đừng đứng đó rồi dửng dưng trân trân cái gương mặt đồi trụy của hai người trước mặt tôi"-Hạ Hy dù có bực tức nhưng cũng không dám thể hiện.
- "Này sao hả con nhỏ kia, không có Hắc Thiên ở đây mà dám lớn tiếng sao?Được để tao xem mày sẽ ra sao nếu không có Lục Hắc Thiên."
Nói rồi cô ta ra lệnh cho hai vệ sĩ phis sau cản Hạ Hy lại.

Nhận được lệnh hai tên vệ sĩ kia bước lên chặn đường rồi giữ Hạ Hy lại.

Hành động này khiến Hạ Hy trỗi dậy tính nóng nãy trong người.

Cô vùng vẫy hai tay rồi vẹn ngược hai tên kia lại rồi đấm cho mỗi người một đấm.

Không những đấm cô còn dùng chân nhảy cẩn lên rồi tung cú cước truyền thống của võ karate.
Haha Họ như không biết Hạ Hy từng là võ sĩ đạt đai đen karate.

Trước khi cô về LA thì cô là một trong những thành viên độc quyền của FBI.

Nhiệm vụ của cô là xử đẹp những tên trong giới giang hồ tổ chức buôn bán lậu.
Hạ Hy chỉ mất 10 giây để giải quyết xong hai tên đó.

Tống Uy và Lâm Pha Muy đứng hình cảm giác lạnh sống lưng khi vừa thấy màn đấu đá của Hạ Hy.Hầu như bọn họ đã coi thường cô.
Hạ Hy đưa mắt sang nhìn hai người họ rồi vừa chỉnh sửa quần áo rồi vừa nói giọng chế giễu khinh thường bọn họ
- "Sao? Hai người còn chuyện gì chưa giải quyết?"
- "Không....không chả chả có chuyện gì cả"
Hai người họ 2 chân 4 cẳng cong đít chạy như gặp ma.
Hạ Hy đứng cười khinh bỉ rồi tiếp tục đi mua thức ăn cho Hắc Thiên
Hắc Thiên bên này thì đang nói chuyện cùng Đường Phong và Đình Nam.

Sau khi Hạ Hy đi thì 2 người họ cũng vào đây để thăm Hắc Thiên.
- "Hắc Thiên Hạ Hy không tới thăm cậu à?"-Đình nàm không thấy Hạ Hy thì hỏi.
- "Có nhưng về rồi"
- "Sao vậy,hai người cãi nhau à"
- "Ừ"
- "Chuyện gì vậy?
Hắc Thiên lườm Đình Nam một cái khiến Đình Nam im bặt.
- "Cậu định Hỏi tới khi nào?"
- "Không không tôi chỉ hỏi vui thôi,cậu không trả lời thì tùy cậu"
- " Tên Phi Quốc Du cậu định giải quyết như thế nào?"
- Tôi sẽ cho ông ta biết động đến Hắc Thiên là như thế nào?"-Hắc Thiên nắm chặt hai tay.
Lúc này,Hạ Hy đột ngột đi vào, làm cả ba giật mình
Cô thấy thế ngạt nhiên rồi hỏi:
- "Cả ba có chuyện gì giấu giếm hay sao phải giật mình"
- "Kh...không có em nghĩ nhìu quá rồi đấy Hạ Hy"-Đình Nam nói lắp
- "Mong là như vậy"-Hạ Hy
Cô đem thức ăn lại bàn rồi soạn ra chuẩn bị cho Hắc Thiên.
- "Hạ Hy nghe nói em về rồi mà"-Đình Nam nhìn rồi hỏi.
- "Hmm...!em không về chỉ là đi mua một chút đồ thôi"
- "Ờm"
Cô quay sang nhìn Hắc Thiên rồi hỏi anh:
- "Bây giờ anh ăn hay lát ăn"
- "Bây giờ"
- "Được"
Cô mang tổ yến lại rồi đưa cho Hắc Thiên có ý bảo Hắc Thiên cầm lấy rồi ăn.

Nhưng Hắc Thiên nào chịu,anh còn có ý không chịu lấy muộn Hạ Hy phải đút.

Đình Nam thấy vậy thì cũng chăn vào nói giúp:
- "Hạ Hy một người mới bị trúng đạn như cậu ấy làm sao ăn được,em mau đút cậu ấy đi"
- "Tại sao,bị chỗ bụng chứ có phải chỗ tay đâu?"-Cô ngây thơ hỏi
- "Thì nó bị ảnh hưởng mà,khua tay một chút là phần bụng cũng đau ấy chứ"-Đình Nam lươn lẹo
- "Nhưng mà..."
- "Em không muốn đút thì để tôi tự ăn cũng được tôi không dám ép"-Hắc Thiên thấy vậy thì không muốn làm khó cô.
- "Thôi để tôi, tôi bảo ở lại chăm sóc hãy để tôi làm"
Cô nói vậy thì cả ba đều cười mỉm.
Đường Phong và Đình Nam cũng không ở lại cản mũi nữa thì xin phép ra về giành không gian riêng tư lại cho cả hai.
Hạ Hy đút anh miếng đầu tiên thì bị anh chê
- "Em muốn tôi bị phỏng miệng đấy à?"
- "Chứ anh muốn sao?Tổ yên này người ta hầm vừa phải không nóng đâu"
- "Em thử đi rồi biết"
Hạ Hy thử thật nó nóng thật
Miếng thứ hai thì cô thổi từ từ chắc chắn nguội thì mới cho Hắc Thiên ăn.
Cô đưa vào miệng thì bị Hắc Thiên né sang một bên.Cô bực mình nói:
- "Anh bị hâm à, muốn nguội thì tôi cho nguội rồi còn dở chứng"
- "Tổ yến mà nguội nó sẽ bị tanh, em thổi vừa phải thôi" -"Hắc Thiệ bịa chuyện
- "Đệt...."
Chửi thề xong thì cô cũng làm theo lời Hắc Thiên.
Lần này thì ok hơn rồi, mãi tận 10 phút thì mới cho Hắc Thiên ăn xong.
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 32: 32: Hóa Giải Hiểu Lầm


Cho Hắc Thiên ăn xong thì Hạ Hy cũng đi xuống canteen ăn gì đó.

Ăn xong cô vào lại phòng lúc này Hắc Thiên đang ngủ nghỉ nên cô không dám động đậy mạnh mà chỉ đi nhẹ nhàng nhỏ nhẹ.
Nghịch điện thoại một hồi thì Hạ Hy nằm ngủ quên trên ghế sofa.
Hắc Thiên sau khi tỉnh dậy,đưa mắt nhìn xung quanh thì lại dựng lại ánh mắt anh không ngừng nhìn Hạ Hy,bất giác anh đi xuống giường ngồi cạnh Hạ Hy rồi nhìn cô một lát rồi mỉm cưởi.
Anh đứng dậy bế cô lên giường vì cô rất dễ bị đau lưng khi ngủ trên ghế đệm như sofa.
Cô ngủ say tới mức người ta bế mà chẳng hay biết gì.
Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống giường rồi đắp chăn cẩn thận lại cho cô.

Ở đây là phòng vip nên nội thất tiện nghi ở đây hệt như ở nhà.Giường rộng hệt ở nhà chứ không phải giường bệnh nhân đâu nha.
Hắc Thiên nằm cạnh cô,ngắm nhìn cô thật lâu rồi cứ thế cả hai ôm nhau ngủ tới tận chiều.
Ting...Ting....ting...
Tiếng chuông điện thoại của Hắc Thiên khiến cả hai giật mình tỉnh giấc.

Hắc Thiên vội bắt máy.
- "Thiếu gia tên Phi Quốc Du đã trốn thoát rồi"
- "Mẹ kiếp,mau truy tìm bắt sống ông ra cho tôi"Anh tức giận hét lớn.
Tút...tút...tút
Cuộc gọi kết thúc thì sắc mặt Hắc Thiên trở nên tức giận hơn bao giờ hết.

Để tên làm hại anh trốn thoát dễ dàng như thế thì người như anh làm sao để yên được

- "Hắc Thiên có chuyện gì quan trọng hửm?"
- "Không có gì, em mau ngủ tiếp đi"
- "Anh mau nói đi tôi muốn biết"-Cô năn nỉ
Anh nhìn thẳng vào mắt cô rồi nhướng mày nhìn cô rồi hỏi:
- "Chẳng phải em nói em không tò mò chuyện của tôi sao?"
- "Vậy thì tôi không biết cũng được"
Hạ Hy hờn dỗi rồi đứng dậy định bỏ đi nhưng bị Hắc Thiên nắm tay giữ lại.
- "Em định cứ thế bỏ đi hử?"
- "Chứ ở đây làm gì?"-Cô không nhìn anh mà nói nhàn nhạt
- "Em thật sự không muốn biết?"-Hắc Thiên hỏi tiếp để kiểm tra cô.
- "Có muốn biết anh cũng chả nói"
Nghe đến đây Hắc Thiên giật cánh tay cô kéo cô ngồi vào trong lòng mình.

Hạ Hy bất động hầu như động đậy không nổi vì hành động bất ngờ của anh.
- "Anh làm gì vậy ở đây là bệnh viện đó"
- "Hửm bệnh viện thì sao, phòng riêng của tôi em lo gì?"
- "Được rồi anh có gì nói thì nói đi"
- "Em muốn hỏi gì tôi sẽ trả lời"
- "Thật?"
Hắc Thiên gật đầu.

Hạ Hy vui như được mùa.
- "Vậy việc anh bị bắn là sao,không chỉ là bị trả thù đúng không, còn phải có nguyên nhân nào đó"
- "Đúng như em nghĩ,người bắn tôi là Phi Quốc Du.

Ông ta trả thù tôi vì tôi không cung cấp vũ khí cho ông ta"
- "Hừm như vậy thì ông ta nhỏ nhăn quá đấy, không cung cấp thì tại sao lại dùng cách đó chứ"
- "Suy nghĩ của những người trong giới em làm sao mà biết được"
- "Hứ Ơ nhưng mà vũ khí? Anh đang buôn bán vũ khí trái phép đấy à?"
Hắc Thiên nghe tới đây thì bật cười,anh dùng tay véo mũi cô một cái.
- "Em ngốc thật đấy"
- "Đau tôi" Hạ Hy nhăn mày trách móc
- "Nếu tôi buôn bán vũ khí trái phép thì bây giờ làm sao tôi có thể sống yên ổn trong vòng vây của pháp luật được "
- "Chứ tại sao?"
- "Vũ Khí của tôi đã có giấy chứng nhận cả rồi,là nơi cung cấp cho các đặc vụ đấy nếu em không tin có thể kiểm chứng"
- "Hứ cần gì kiểm chứng người như anh có bao giờ để người khác nắm được thóp"
- "Haha em nghĩ vậy cũng tốt"

Anh ngừng lại nhìn Hạ Hy rồi chần chừ hỏi tiếp:
- "Vậy bây giờ tôi có chuyện hỏi em,em trả lời được chứ?"
- "Tôi cũng còn chuyện muốn nói với anh"
- "Vậy em nói trước đi"
- "Thật ra chuyện hôm trước tôi nói anh là giả đấy"
- "Chuyện gì?" Hắc Thiên ngẩn ngơ, anh không biết cô đang nói chuyện gì.
- "Thì là chuyện anh hỏi tôi về mối quan hệ giữa tôi và anh Hạo Huy đó"
- "Giả là giả như thế nào em nói xem?"
- "Thật ra tôi và anh ấy chỉ là người thân của nhau cả thôi.

Chỉ xem nhau như anh em không có gì đặc biệt"
- "Thật không?"
- "Tôi nói vậy rồi anh không tin thì tùy"
- "Vậy tại sao em lại nói dối tôi"
- "Thì...ờm...tôi chỉ muốn xem anh như thế nào nên mới..."
Cô chưa kịp nói xong thì đã bị Hắc Thiên vòng tay ra phía sau gáy cô rồi hôn.

Cái hôn trống trải thiếu vắng sau mấy ngày.

Và là nụ hôn sau khi giải quyết những hiểu lầm không đáng có.
Cả hai chìm đắm với nụ hôn ngọt ngào lãng mạn.

Chưa kịp hưởng thụ đã thì đã bị bà và mẹ của Hắc Thiên cản trở.
Cả hai người đứng đó chứng kiến cảnh vừa rồi thì đứng hình không nói nên lời.

Mẹ Hắc Thiên như muốn nhảy cẩn lên.

Cuối cùng tâm nguyện của bà đã được đền đáp.
Hắc Thiên và Hạ Hy giật mình nhìn nhau rồi đỏ mặt,hầu như bây giờ mỗi người ai cũng muốn đào lỗ chui mình xuống dưới vì quá thẹn.
Khoảng thời gian ngại ngùng e thẹn làm cả 4 im lặng trong phút chốc.
Mẹ Hắc Thiên nhận ra được thì lên tiếng làm giảm sự ngại ngùng không đáng có này.
- "Thôi chết mẹ xin lỗi, hai đứa làm gì thì làm tiếp đi, bà và mẹ có thể đợi được"
Mẹ Hắc Thiên nói xong thì ra hiệu cho Lão Phu Nhân.
Lão Phu nhân khi nhận được tín hiệu thì tiếp tục đẩy thuyền,cả hai điên như thật:
- "Mẹ con nói đúng đó Tiểu Thiên, hai đứa cứ tiếp tục, hai người chúng ta ra ngoài nói chuyện với bác sĩ Phan cũng được."
Thế rồi cả hai tay trong tay dắt nhau ra ngoài để lại cặp đôi cô nam quả nữ đang ngồi trên giường đứng hình từ nãy tới giờ.
Hạ Hy ngại ngùng lên tiếng:
- "Họ không thấy gì đấy chứ?"
- "Haha chắc không"-Hắc Thiên cười nhạt rồi nói 1 cách ngây thơ
- "Đúng rồi có hai đứa ngu như chúng ta mới cho là vậy"
Hạ Hy nói xong thì nằm xuống kéo chăn lại trùm kín đầu, mặt cô bây giờ đỏ ửng hệt trái ớt chuông.
Hắc Thiên ngẫm lại thì đột nhiên bật cười, cái hoàn cảnh gì thế này sao vừa đáng yêu lại vừa ngây thơ vậy chứ.
Bà và Mẹ Hắc Thiên sau khi ra ngoài thì vẻ mặt hai người tươi hẳn lên:
- "Mẹ,mẹ có đang nhìn thất cảnh tượng con đã thấy không?"-Mẹ Hắc Thiên hỏi lại để xác thực.
- "Sao lại không được, Tuyết Lan con mau báo cho nhà thông gia chuẩn bị ngày đi"
- "Hahah đúng vậy đúng vậy chuyện vui phải báo chứ ạ"
Cả hai ngồi cười khoái lên..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 33: 33: Kết Hôn Với Tôi Khiến Em Khó Chịu Vậy Sao


Sau bao ngày ở bệnh viện đối với Lục Hắc Thiên thì rất cực nhọc.

Ở đó khiến anh khó chịu thì bây giờ anh đã hồi phục hẳn mà xuất viện.
Sáng nay, cả bà và mẹ Hắc Thiên đều tới bệnh viện để cùng anh về.

Hạ Hy cũng không ngoại lệ.
Đồ đạc đã chuẩn bị xong xuôi thì cả 4 đều lên xe về Wanderheart.
Nhìn Thấy bóng dóng Hắc Thiên,tất cả người làm trong nhà đểu chạy ra cung phụng chào đón anh.

Nó khoa trương tới mức tổng thống còn chưa chắc được vậy.
- "Hắc Thiên con mới chỉ hồi phục,cần thêm thời gian để ổn hơn nên khoan hẳn làm việc"
Bà của Hắc Thiên vừa nắm tay anh vừa ăn dặn.
- "Bà à con đã hồi phục hẳn rồi bà yên tâm đi"
- "Hứ yên tâm thế nào được trong khi con thành ra như thế này"
- "Ây bà à, nó chỉ sai xót thôi lần sau sẽ không vậy nữa"
- "Haizz được rồi có ép cậu thì cậu cũng chẳng chịu"
Cả nhà cùng vào nhà nghỉ ngơi,người làm chuẩn bị đồ ăn thức uống sẵn sàng,chỉ cần họ về là cung phụng chào đón.
- "Lão Phu nhân, Lục Phu Nhân, mời hai người vào trong ạ."
- "Thiếu gia tiểu thư cả hai cũng vào trong dùng bữa"
Người làm lân cận mời.
- "Được rồi cùng nhau xuống ăn đi, sáng giờ ta cũng đói rồi"
- "Vâng vâng mời bà"- Hắc Thiên
Cả 4 ăn trưa cùng nhau vui vẻ, vừa ăn vừa trò chuyện thân thuộc hầu như chẳng có khoảng cách gì.
- "Hạ Hy con mau ăn nhiều vào đi,mấy ngày nay con vất vả rồi"-Bà nội vừa gắp thức ăn bỏ vào bát cho Hạ Hy vừa nói.

- "Vâng con cảm ơn bà,bà cũng vậy"
Hắc Thiên thấy vậy thì cũng nhanh tay gắp thức ăn cho Hạ Hy.
Hành động này làm bà nội chú ý, bà liền hỏi cả hai:
- "Ờm, hai đứa định khi nào cưới"
Cả hai đang ăn thì phút chốc bị sặc bởi câu hỏi của bà nội.
- "Bà,sao bà lại hỏi thế?"-Hắc Thiên
- "Bà con nói đúng đó,hai đứa nhanh chóng sắp xếp đi,cả hai nhà đều đợi không được nữa rồi"
- "Mẹ..."
- "Không cãi"
- "..." Cả hai câm nín luôn.
Hạ Hy nhìn Hắc Thiên rồi ngại ngùng chẳng nói nên lời.
Bà Và mẹ sau khi ăn xong thì ra về,trước khi cả hai về thì căn nhắc kĩ chuyện đại sự của Hắc Thiên và Hạ Hy.
Làm cả hai bối rối chẳng biết nên làm gì.
- "Em định giải quyết như thế nào?"
Hắc Thiên đứng nhìn Hạ Hy rồi hỏi
- "Tôi không biết"
- "Vậy...kết hôn đi"-Anh nhân lúc Hạ Hy không chú ý thì hỏi.
- "Ừm vậy đi...Ơ Khoan đã anh nói gì đấy?"-Đúng như dự đoán Hạ Hy đã mắc bẫy
- " Kết hôn với tôi"- Anh lặp lại lần nữa.
- "Anh bị dở à,ngay từ đầu tôi đã từ chối rồi mà?"
- "Em từ chối rồi thì tại sao cả 2 bên vẫn đang lên kế hoạch?"
- "Nhưng mà tôi không muốn"
- "Kết hôn với tôi khiến em khó chịu vậy sao?"- Hắc Thiên khó chịu nhưng vẫn kiên nhẫn hỏi và chờ đợi câu trả lời của Hạ Hy
- "...!Tôi..."
- "Được rồi suy nghĩ xong hẳn trả lời"
Anh sợ sẽ phải nghe câu trả lời đau lòng từ Hạ Hy nên nhịn không được mà ngăn chặn cô lại.
Nói rồi anh bước lên phòng để Hạ Hy một mình đứng đó suy nghĩ.
Tại sao cả hai đều có tình cảm nhưng lại không tự hạ cái tôi xuống để thổ lộ.

Tình yêu thật sự có lỗi hay lỗi ở cả hai người.

Về phía bên nhà Hạ Hy...
- "Bà nghĩ mình ép vậy con bé có chịu hay không?"
- "Ông à, nếu không ép được phải có cách gì chứ? Chả lẽ cứ để vậy hoài?"
Ba mẹ của Hạ Hy thì đang bàn chuyện tính toán và nghĩ cách thuyết phục Hạ Hy.

Bây giờ cả nhà Hắc Thiên đã đồng ý cả rồi và cả Hắc Thiên cũng vậy, anh đã đồng ý.
Giờ chỉ con lại Thẩm Hạ Hy chỉ cần cô đồng ý thì ngay lập tức nhà Lục gia tới hốt cô đi ngay và luôn.
Việc cô khó tính không đồng ý đang là ranh giới cản bước nặng nề nhất và là mối lo lắng nhất của cả hai nhà.

Thuyết phục không được mà ép cũng không xong.

Tại sao Hạ Hy lại không đồng ý cưới Lục Hắc Thiên thì bây giờ vẫn còn là một ẩn số và chỉ một mình cô biết và cảm nhận được.
Mẹ Hạ Hy suy nghĩ hồi lâu thì mới nghĩ ra được kế hoạch

- "Nếu không ép được thì dùng kế đi"
- "Ý bà là sao?"
- "Giả bệnh"
- "Không được làm như vậy con bé lo chết mất"
Ba Hạ Hy ngghe vậy thì phản đối quyết liệt.
- "Phải để nó lo mới ép được"
- "Không phải để con bé tự nguyện nếu không sau khi biết được sự thật con bé sẽ dỗi mình tới già mất"
Ông khuyên răn bà nhưng bà đời nào chịu.
- "Bây giờ chưa đủ già hay sao? Tôi còn chưa được bế cháu luôn rồi này."
- "Thôi thôi mai hẳn tính,bây giờ muộn rồi bà mau đi ngủ sớm đi"
Cả hai quyết định để chuyện ngày mai tính và đi ngủ.

Cả đêm nhằn nhọc khó khăn mới ngủ được
Bên này Hạ Hy vẫn không ngủ được.

Cô thực sự yêu Hắc Thiên rồi nhưng cô không thể cưới anh vì người bạn thân bên Pháp của cô.

Tên là Rika cô ấy là bạn thân luôn bên cạnh của Hạ Hy nhưng lại thầm thích Hắc Thiên 3 năm nay từ khi Hắc Thiên cứu cô ấy tránh khỏi bọn c**ng hi3p và từ đó cô luôn yêu thầm anh.
Rika là con gái nhà tài phiệt trâm anh thứ thiệt và là bạn thân duy nhất của Hạ Hy khi còn ở Pháp làm việc.

Cả hai cùng nhau trải qua những khoảnh khắc vui có,buồn có,đau lòng cũng có.

Họ gắn bó suốt 4,5 năm liền nên coi nhau như người thân trong gia đình.

Họ nghĩ và tôn trọng đối phương còn hơn bản thân của mình nên việc Hạ Hy nghĩ cho cô là điều hiểu nhiên.
Hạ Hy biết được thì không muốn mất tình bạn nhưng cô thật sự yêu Hắc Thiên rồi.

Cô không thể tham lam mà giành cả hai được.
Và chuyện nguy cơ cao hơn là Rika chuẩn bị về nước để theo đuổi Lục Hắc Thiên.

Hạ Hy không muốn làm t ình địch nên cô chấp nhận từ bỏ.

Thật điên rồ nhưng chỉ vì Hạ Hy nghĩ cho người bạn đó nên cô đành phải chấp nhận.
Nhưng không hẳn là như vậy, nếu có chuyện gì xảy ra thì Hạ Hy sẽ nhất quyết đứng lên giành tình yêu của mình.
Đang suy nghĩ thì Hắc Thiên từ phía sau nằm cạnh cô rồi ôm chầm lấy cô.
- "Em đang suy nghĩ gì mà tận giờ này vẫn chưa ngủ"
- "Không có gì còn anh"
- "Tôi đang suy nghĩ cuộc sống tương lai sau này sẽ ra sao nếu em làm vợ tôi"
Nghe đến đây Hạ Hy như nghẹn lại.

Cô thực sự đau lòng không ngờ đau lòng vì tình yêu nó lại đau đến thế.
Hạ Hy lấy lại bình tĩnh rồi trả lời dõng dạc.
- "Sẽ không xảy ra đâu anh suy nghĩ làm gì?"
- "Tôi không tin là em sẽ từ bỏ tôi"
- "..."
Cả hai im lặng rồi lâu rồi chìm vào giấc ngủ.

Mặc kệ ra sao thì để mai tính tiếp bây giở phải nghỉ ngơi sau 1 ngày dài dằng dẵng.
...----------------...
- Việc Hạ Hy làm vậy có phải quá ích kỉ không,cô chỉ biết nghĩ cho người khác mà không cần nghĩ đến cảm nhận của cá nhân.

Đã thế cô biết Hắc Thiên rất yêu cô vậy mà cô đành nhường anh lại cho Rika.

Liệu suy nghĩ của Hạ Hy hiện giờ thật sự đi đúng đường hay không thì cùng chờ đón chương mới nhất nha.

Bây giờ chỉ mới bắt đầu drama nên mọi người theo dõi và hóng chuyện cùng mình nha????.
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 34: 34: Thổ Lộ Tình Cảm


Sáng hôm sau, cả hai thức dậy rồi thay đồ sau đó cùng xuống ăn sáng.

Trong bữa ăn cả hai im ắng, không khí như chìm ngỉm xuống khiến các người làm bên cạnh tim đập không ngừng cứ sợ sệt điều gì đó nhưng không thể đoán được.

Cả hai người như chiến tranh lạnh bình thường không khí nhộn nhịp bao nhiêu thì bây giờ âm u bấy nhiêu.
Hắc Thiên im lặng vì anh vẫn còn suy nghĩ chuyện kết hôn.

Còn Hạ Hy buồn vì ngày mai là ngày Rika về nước.

Cô nên quyết định làm sao để cho đúng đây.
Đang suy nghĩ tương tư thì Hắc Thiên lên tiếng làm cô giật mình.
- "Chuyện em nhờ tôi điều tra tôi đã điều tra rồi"
- "Hả anh nói thật sao? Vậy bây giờ chủ nhân của sợi dây đó đang ở đâu và là ai?"
- "Là bà Hạ Thái Anh vợ hiện tại của ông Alexgray và đang sống tại Osaka."
- "Hạ Thái Anh"
Cô nghe tên thì rất quen thuộc.

Nhưng không thể nhớ bà ấy là ai nhưng cô chắc chắn đã gặp bà ấy 1 lần vào lúc còn rất nhỏ.
- "Lát tôi sẽ đưa ảnh bà ấy.

Còn lại mọi thông tin về quá khứ thì không thể điều tra vì đằng sau bà ấy có thế lực rất lơne đã che đậy kín mọi thông tin bà ấy nếu muốn tìm phải hack thông tin bảo mật"

- "Rắc rối vậy sao"
- "Cũng không hẳn là vậy nhưng tôi nhất định sẽ giúp em"
- "Ờm cảm ơn anh"
Sau lần nói chuyện thì cả hai tiếp tục im lặng mà ăn.

Ăn xong thì cùng nhau tới công ty như mọi ngày.
Trên xe hai người vẫn im lặng làm bầu không khí lạnh lẽo, khiến Bạch Phi lạnh cả sống lưng.
Hắc Thiên liền hỏi cô:
- "Em đã suy nghĩ kĩ chưa? Tôi sẽ chờ đáp án của em trong 3 ngày nữa"
- "Tôi..."
Hạ Hy chưa kịp nói câu trả lời thì Hắc Thiên lạnh giọng ra lệnh.

Anh không muốn câu trả lời vội của cô bây giờ,điều anh cần đó chính là một câu trả lời thực thụ suy nghĩ chín chắn và chắn chắn hơn.
- "Suy nghĩ kĩ"
- "..."
Thế là Hạ Hy im lặng,cô trầm ngâm nét mặt buồn in đậm trên gương mặt của cô.
Tại tập đoàn L&M...
Thấy anh tới, giám đốc nhân sự liền chạy tới thưa chuyện với Hắc Thiên:
- "Chủ tịch, có một cô gái xưng là con gái của ông David"
- "David" Hạ Hy nghe tới đây thì sửng sốt rồi lặp lại tên ông ta.
- "Em biết cô ta sao?"
Hắc Thiên ngạc nhiên rồi nhìn Hạ Hy hỏi.
- "Con gái ông David là Rika bạn thân của tôi nhưng...!tại sao cô ấy lại về nước sớm như vậy chứ?"
- "Được rồi vào trong đi"-Hắc Thiên khoát eo cô.
Bước đến cửa phòng Hắc Thiên,cô vừa mong là không phải Rika vừa mong muốn gặp lại Rika.

Ôi trời ạ cánh cửa mở ra, là hình dáng vóc dáng ấy.
- "Hạ Hy sao...cậu lại ở đây"
Thấy Hạ Hy Rika chạy nhanh lại rồi ôm chầm lấy cô.
- "Mình...mình là thiết kế chính ở đây"-Hạ Hy ngập ngừng giới thiệu.
- "Oh vậy sao, à quên tớ quên giới thiệu với anh ấy"
Rika đang trò chuyện với Hạ Hy thì nhìn thấy Hắc Thiên thì ngừng lại.
- "Chào Lục tổng tôi là Rika,người đại diện của PLASTIC rất hân hạnh được gặp anh"
Cô giới thiệu xong thì đưa tay ra bắt nhưng bị Hắc Thiên gạt bỏ không thương tiếc khiến cô ngượng ngạo.
- "Nếu cô đã đến đây thì chắc cô đã tìm hiểu tôi rồi nên có lẽ tôi không cần giới thiệu nhỉ?"
- "Lục tổng anh có cảm thấy quen tôi không?"
- "Quen?"

- "Vào 4 năm về trước anh từng cứu tôi khỏi những tên khốn nạn..."
- "Ừ" Anh trả lời đơn điệu ngắt lời Rika.
Rika cảm thấy bị anh tẻ nhạt thì quay sang cầu cứu Hạ Hy, lúc nãy cô thấy Hạ Hy đi cùng thì chắc chắn Hạ Hy rất thân với Hắc Thiên nên cô đành quay sang cầu cứu.
- "Hắc Thiên Rika muốn..."
- "Được rồi nếu không có việc gì thì cô về được rồi"
Hắc Thiên bực tức có ý đuổi Rika về.

Thật ra Hắc Thiên thừa nhận ra Rika là người mà anh cứu và anh cũng nhận ra cô đang lụy tình anh.

Anh bây giờ chỉ có Thẩm Hạ Hy nên không muốn dính líu vào bất kì phụ nữ nào khác ngoại trừ Hạ Hy.

- "...!Vậy tôi về lần sau tôi sẽ tới bàn chuyện công việc.

Hạ Hy tớ về trước nhé tối nay hẹn gặp cậu"
Rika đứng dậy đi về không quên mà quay sang chào tạm biệt rồi hẹn gặp Hạ Hy vào tối nay.
Hạ Hy vui vẻ gật đầu nhẹ rồi vẫy tay với Rika.
- "Có phải em không đồng ý kết hôn với tôi vì Rika đúng không?"-Anh lại bàn làm việc ngồi rồi hỏi cô
- "Anh...anh đang nói gì vậy?" -Hạ Hy giật mình ngơ ngát
- "Em khỏi giả vờ, em bây giờ đang nghĩ gì tôi đều biết"
- "Tôi..."-Hạ Hy ngập ngừng
- "Em biết đúng không, em biết tôi yêu em cỡ nào và em cũng biết tôi không thể có tình cảm với bất kì phụ nữ nào vậy tại sao em lại cố đẩy tôi cho người khác? Em đang thách thức tôi sao?"
- "Tôi không có,anh đừng có ở đó mà nói vớ vẩn"
Hắc Thiên đứng lên rồi đi lại gần Hạ Hy rồi nói.
- "Hạ Hy em biết em tệ điều gì không,đó là nói dối đấy"
Anh nói xong thì tay đặt lên đầu Hạ Hy rồi xoa nhẹ.

Anh ngồi xuống dưới chân Hạ Hy tay đặt nhẹ lên gò má Hạ Hy

- "Em nghĩ cho cô ta mà không cần nghĩ đến cảm nhận tôi ra sao"
- "Tôi...!anh đừng nói nữa" -Hạ Hy rơm rớm nước mắt.
- "Được được tôi không nói không noie nữa, em mau nín đi"
Nói rồi anh dỗ dành Hạ Hy rồi lau nước mắt cho cô.
Hạ Hy chập chừng nhìn anh rồi hỏi:
- "Hắc Thiên anh có thật sự yêu tôi không?"
- "Em nghĩ câu trả lời của tôi là gì" - Nhận được câu hỏi anh không nhanh không chậm hỏi lại.
- "Là không hay là có, tôi thực sự muốn nghe.

Anh lúc nào cũng hỏi ngược lại tôi.

Chỉ một tiếng có hoặc không làm anh mệt đến...."
Hạ Hy vừa khóc vừa nói, Hắc Thiên thì đang nhìn cô đắm đuối anh nhìn vì giây phút này cô thật sự đáng yêu anh chẳng thể nào chịu được nữa bằng kéo cô lại rồi hôn ngắt lời không cho cô nói nữa.
Hôn xong anh cười nhẹ một cái rồi dịu dàng nói:
- "Tiểu bảo bối em ngốc hay sao mà đi hỏi tôi câu đó? Em ở với tôi lâu như vậy mà không nhận ra tôi đã yêu em rồi sao?"-Vừa nói anh vừa vuốt tóc
- "Nhưng mà tôi muốn chính miệng anh nói ra không phải cảm nhận cảm nghĩ gì cả"-Cô giận dỗi rồi mắng nhẹ anh.
- "Tôi yêu em yêu đến điên đầu yêu em thấu xương mãi mãi không ngừng yêu em"
Hạ Hy nghe tới đây thì đứng hình vài giây,cô bây giờ không biết nên vui hay nên buồn.
Hắc Thiên nói tiếp:
- "Bây giờ đến lượt em trả lời tôi, em có yêu tôi không?.
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 35: 35: Chờ Đợi Câu Trả Lời Từ Hạ Hy


Nghe câu hỏi của Hắc Thiên,Hạ Hy bèn lơ sang chỗ khác nhìn về hướng cửa sổ.

Nhưng Hắc Thiền đời nào để cô tọa nguyện, anh dùng hai tay áp vào má cô rồi quay mặt cô lại để mặt đối mặt với anh,4 mắt nhìn nhau.
Hạ Hy lúc này đỏ cả mặt nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh,tim cô bây giờ đang đập nhộn nhịp cả lên.
- "Mau trả lời"
- "Anh đoán xem" Cô mỉm cười nhìn anh một cách sắc sảo.
- "Hửm? Đoán?" Anh nhướng mày ma mị
- "Ây da chân bị tê rồi này" Cô giả vờ rồi than
- "Đau chỗ nào?" Anh nhìn xuống chân cô rồi quan tâm hỏi.
Hạ Hy nhân cơ hội đứng vụt dậy rời khỏi người anh rồi cười khẩy:
- "Hahaha anh bị lừa rồi"
- "...!Em...!đúng là..."
Nói rồi anh đứng bậc dậy vù tay tới kéo cô lại rồi ôm chặt:
- "Em nghĩ mấy trò mèo này có thể gạt tôi hửm? Mau trả lời tôi còn không..."
Anh vừa nói vừa đưa mắt nhìn vào cơ thể ngọc ngà của Thẩm Hạ Hy.
- "Anh...anh đừng có mà bi3n thái"
Hạ Hy nói rồi lấy hai tay dơ chéo che đậy trước ngực
- "Vậy em trả lời đi" Hắc Thiên gian tà nói.
- "..." Hạ Hy cuối chầm mặt xuống do ngại ngùng mà không nói được.
Thật ra cô đã yêu anh rồi nhưng mà ngại nói, và biết được Hắc Thiên cũng yêu mình thì trong lòng cô hạnh phúc hơn gấp mấy lần.

- " Được rồi, tôi cho em thời gian tối nay hãy trả lời."
Nói rồi anh lại bàn làm việc rồi làm công việc hàng ngày, vừa làm vừa ngẩn đầu lên liếc nhìn Hạ Hy.
Cốc...cốc...cốc
Trợ lý Bạch Phi:
- "Chủ tịch ngày mai ngài có cuộc hẹn với ông Alexgray tại London.

Còn nữa 2 ngày tới chủ tịch có một sự kiện quảng bá đá quý của MPY"
"..."
Lục Hắc Thiên im lặng sau khi Bạch Phi thông báo lịch trình tương lai.
Bạch Phi vừa lo lắng vừa ngập ngừng nói tiếp:
- "Hmm...còn một chuyện nữa nếu chủ tịch không muốn cũng có thể từ chối"
- "Chuyện gì"
- "Cô Rika hẹn riêng chủ tịch để bàn công việc kí kết trong tương lai"
- "Hủy"
Hắc Thiên dứt khoát từ chối sau khi Bạch Phi thông báo.

Anh không muốn dính líu gì tới cô ta.

Anh nói xong rồi liếc nhìn Hạ Hy.
Hạ Hy cảm nhận được Hắc Thiên đang nhìn thì tỏ ra né tránh,không muốn mắt đối mắt với Hắc Thiên.

Một phần cô cảm thấy có lỗi vì Rika là bạn thân của cô vậy mà vì cô mà Rika không thể tới với người cô ấy mong đợi.

Một phần là không hiểu tại sao cô cũng cảm thấy một chút vui trong lòng.
Hắc Thiên nói xong thì ra hiệu cho trợ lý ra ngoài,còn bản thân thì nhìn Hạ Hy một hồi lâu rồi gọi cô lại:
- "Tiểu Hy em mau lại đây"
Cái gì vậy trời,chỉ một khoảng thời gian nhỏ vậy mà đổi xưng hô rồi sao?
- "...ò" Nói rồi cô đứng dậy rời khỏi bàn rồi tiến lại gần Hắc Thiên.
Hạ Hy vừa đi tới mép bàn thì đã bị Hắc Thiên vươn mình kéo cô ngồi trên đùi mình, hai tay đan chặt rồi ôm lấy cô.

Anh vùi đầu vào hõm cổ cô rồi im lặng.
- "Ngồi yên chỉ một chút thôi"
Hạ Hy im lặng đứng hình không cử động.

Chắc là do Hắc Thiên mệt nên muốn tìm một chỗ dựa.

Ơ nhưng mà sao lại không vào phòng mà nghỉ.

- "Em thật sự vẫn chưa suy nghĩ câu trả lời từ tôi nhỉ"
Giọng anh trầm trầm nhẹ nhàng nói nói phía sau gáy cô, hơi thở ấm áp bất chợt làm cả hai phải đỏ mặt.
Hạ Hy rùng mình một cái, cô giật mình vì nhột.
- "Chẳng phải anh nói đến tối sao?"Hạ Hy nhẹ nhàng đáp lại
- "Được được" Hắc Thiên cười mỉm gật đầu chiều chuộng nhéo mũi cô một cách đầy ngọt ngào cưng chiều.
- "Ting...g....g...ting....g....g...g"
Được một lúc Hạ Hy đứng dậy rời khỏi vòng tay Hắc Thiên vì có cuộc gọi gọi tới từ máy cô reo lên.
- "Tôi nghe điện thoại"
- "Ừm" Hắc Thiên khẽ gật đầu rồi thầm lặng trầm tư nhìn theo bóng lưng cô.
Phía đầu dây điện thoại bên kia là giọng thanh thảnh vang lên, là Rika.
- "Hy, tối nay cậu rảnh không đi ăn cùng tối cùng mình nha"
- "Được vậy cậu gửi địa điểm cho mình đi, mình sẽ check sau"
Hạ Hy vui vẻ cười nói.
- "Ok vậy hẹn cậu tối nay nha" -Rika
- "Byee~" -Hạ Hy
Nói rồi cô quay sang nhìn Hắc Thiên, Hắc Thiên cũng nhận ra nhìn cô cười rồi cũng lên tiếng:
- "Em có hẹn thì đi trước đi,tôi có thể đợi em"
- "Ừm"- Hạ Hy ừm nhẹ, cô thắc mắc anh không thèm hỏi là cô có hẹn với ai sao? Thật sự anh không quan tâm hay quá vô tâm.
Nói rồi cả hai tiếp tục làm việc bình thường như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Cả hai chìm đắm trong công việc mà quên cả giờ giấc.
Cốc....cốc....cốc...

Đình Nam vừa bước vào thì thắc mắc hỏi Hắc Thiên và Hạ Hy:
- "Ôii cả hai không định đi ăn đấy à?"
Bấy giờ cả hai mới ngừng lại mà ngẩn đầu lên.

Hắc Thiên nhìn đồng hồ thì ngước nhìn Hạ Hy:
- "Em đói không? Đi ăn cùng tôi"
- " Vẫn chưa"
- "Ừm"
Đình Nam và Đường Phong nãy giờ đứng đó chứng kiến cuộc hội thoại của Hắc Thiên và Hạ Hy thì quay sang nhìn nhau ngơ ngát đứng hình.
- "Ô này này không xem Hắc Thiếu Gia này ra gì à? Sao lại bơ thế kia"-Đình Nam bức xúc vừa đi lại vừa nhìn Hắc Thiên với ánh mắt bực bội rồi hỏi.
- "..."
Nhưng nhận lại từ Hắc Thiên là một sự im lặng chìm nghỉm.
- "Lục Hắc Thiênn..." Đình Nam tức giận nghiến răng gọi cả họ lẫn tên của Hắc Thiên
Hắc Thiên bây giờ mới liếc nhìn Đình Nam rồi trao tặng anh ánh mắt thân thương và trìu mến.
- "ò được rồi được rồi bổn thiếu gia đây không trách cậu"
Đình Nam lắc đầu lia lia hai tay vẫy vẫy không ngừng thụt lùi về phía sau.
Anh tiến lại gần Hạ Hy rồi hỏi:
- "Ô Thẩm tiểu thư đây vẫn còn làm việc sao? Đã muộn rồi mau chóng nghỉ ngơi chứ"
- " Lát tôi ăn sao.Bây giờ tôi làm nốt nó cho xong".
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 36: 36: Quyết Định Cuối Cùng


1h sau...
Hạ Hy cùng Hắc Thiên,Đường Phong,Đình Nam ăn buổi trưa.

Cả bốn người họ sải bước đi cùng nhau, vô tình bị phóng viên chụp lại.

Lần đầu tiên 4 người với gia thế quyền quý đứng đầu cả nước lại đi cùng nhau đặt ra nhiểu câu hỏi cho hàng ngàn người.
Trong bàn ăn tại nhà hàng 5sao, sắc mặt Hắc Thiên ảm đạm ngồi đó, Đình Nam Đường Phong và Hạ Hy ngồi xung quanh đều là những người có thế lực trong bè cánh của anh, lúc này Đình Nam đều đang than thở về những chuyện vừa rồi.
- "Mọi người có nghĩ chúng ta sắp lên hot search rồi không?"
- "Tại sao?"-Đường Phong vẫn chưa hiểu mà ngây ngô hỏi lại
- "Hơ hơ,Phong cậu vẫn chưa nhận ra ở đây có sự hiện diện của ai à? Bình thường đi ba người thì đã bụng nổ rồi.

Giờ có tiểu thư Thẩm đây thì...!còn gì bằng nữa đúng không hahahaha" Đình Nam vừa nói vừa đưa mắt nhìn Hạ Hy.
Hắc Thiên,Hạ Hy,Đường Phong lắc đầu rồi cười trong bụng khi nghe Đình Nam giải thích.
Bọn họ gọi món sau đó vừa ăn vừa trò chuyện.

Một cuộc hội thoại đầy sự ngượng ngạo, e ngại vì có thêm Hạ Hy nhưng rất nhanh họ đã làm quen được.

Cười nói vui vẻ.
Nhưng...!trong suốt quá trình ăn, Đình Nam và Đường Phong thì có đôi lúc ủ rủ bất lực khi nhìn thấy màn phát cơm đến từ vị trí của vị thiếu gia kiêm chủ tịch và ông trùm giới Mafia.

Hắc Thiên gắp thức ăn bỏ vào bát Hạ Hy liên tục, đã thế đến miếng nước cũng đến tay anh.

Tất tần tật mọi chuyện đều được Hắc Thiên tỉ mỉ và đây là lần đầu tiên trong 28 năm anh đối xử với một người phụ nữ như thế.
Được một lúc, Đình Nam chả chịu nổi nữa mà lên tiếng dằn mặt:
- "Này này, hai người có chịu để yên cho chúng tôi thưởng thức sơn hào hải vị không?"
- "Ý cậu là sao?"
- "Ờ...ờ thì cả hai tình tứ trước mặt hai người bọn tôi.

Đã vậy hai người bọn tôi đang độc thân nữa chứ" -Đình Nam oan ức nũng nịu nói.
Nghe đến đấy,Hạ Hy bị sặc khi nghe Đình Nam nói,cô ngại ngùng.
Cái tình huống gì đây trời.
- "Được rồi mau ăn đi"Đường Phong ôn tồn
Ăn xong sau khi tạm biệt thì cả 4 người đường ai nấy về,nhà ai nấy ở.
Riêng Hạ Hy và Hắc Thiên về lại công ty.
.......
7h tối...
Hạ Hy chuẩn bị sửa soạn ra ngoài có hẹn với Rika.

Hắc Thiên ngồi im lặng quan sát cô, từng cử chỉ hành động của cô đều nằm trong tầm mắt anh.
- "Em vẫn còn nhớ chứ?"

Hắc Thiên thấy Hạ Hy chuẩn bị đi thì lên tiếng nhắc nhỡ cô.
- "Ừm" Hạ Hy ừm nhẹ rồi ra ngoài tới điểm hẹn.
Tại nhà hàng KIPQUI...
Nhìn thấy Hạ Hy, Rika vui vẻ đưa tay lên ra dấu để Hạ Hy vó thể dễ dàng tìm ra.
- "Hạ Hy tớ ở đây"
Hạ Hy nhìn thấy thì nhanh chóng lại chỗ Rika.
- "Rika cậu tới lâu chưa?" -Hạ Hy ân cầm lịch sự hỏi.
- "Chưa tớ cũng vừa mới tới á,cậu mau ngồi xuống đi" -Rika tươi vui đáp.
- "Cậu ăn gì để tớ gọi món"Rika đưa menu cho Hạ Hy rồi hỏi.
- "Tớ ăn gì cũng được,cậu chọn đi mình kén chọn trong chuyện này lắm"
- "Vậy mình chọn món này nha" Cô vừa nói vừa chỉ tay vào menu.
- "Ừm hứm" -Hạ Hy
Trong lúc ăn,cả hai như từ hồi còn ở bên Paris vẫn vui vẻ trò chuyện, cả hai hiểu ý đối phương hợp ý nói chuyện quên cả ăn.
Được một lúc chần chừa thì Rika mới hỏi:
- "Hạ Hy, cậu ở bên cạnh Hắc Thiên bao lâu rồi"
Hạ Hy ngỡ ngàng với câu hỏi của Rika nhưng cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần rồi từ tốn trả lời:
- "Hmm tầm 3 tháng rồi đó"
- "Hả thật sao, cũng lâu rồi nhỉ.

Vậy cậu biết gu của anh ấy như thế nào không?
Nghe đến đấy Hạ Hy ngập ngừng ấp úng chẳng biết trả lời sau cho thuận cả đôi bên.
- "Tớ không chắc nhưng phải là một người phụ nữ trưởng thành, mạnh mẽ"
- "Vậy cậu nghĩ tớ có một phần nào giống gu của anh ấy không?"-Rika hai tay chống cằm nhìn Hạ Hy.
"Rika à...!À không mình không chắc nữa.

Chỉ 3 tháng thì mình chẳng hiểu được anh ấy" Hạ Hy suy nghĩ định nói sự thật thì ngừng lại mà chuyển qua chuyện khác.
- "À tớ quên nói cậu, sắp tới bố tớ lên kế hoạch hợp tác lâu dài với L&M đó.

Vậy là sắp tới tớ có cơ hội gặp Hắc Thiên rồi.

hihi"-Rika tỏ ra vui sướng khi nhắc đến chuyện này
- "Thậy vậy sao vậy thì tốt quá rồi." Cô cười ngượng nhưng không hiểu sao có gì đó hụt hẫng.
Thực ra Rika vui sướng bao nhiêu thì Hạ Hy buồn bấy nhiêu.

Cô không muốn Rika hụt hẫng vì chuyện này.

Cô muốn nói sự thật lắm nhưng vẫn không đủ tự tị và can đảm.
Cả hai cùng lách sang chủ đề khác,cứ như vậy cho đến lúc ăn xong tạm biệt nhau rồi ra về.
Trên đường đi về,Hạ Hy mãi ngước mặt nhìn ra ngoài cửa kính của xe.

Khuôn mặt cô lấp ló trong những ánh đèn đường.

Nét buồn nhè nhẹ loáng thoáng trên gương mặt đằm thắm.
Cô ngồi suy nghĩ về chuyện sắp xảy ra và đang chuẩn bị câu trả lời cho Hắc Thiên.

Câu trả lời này ngay từ đầu đã có đáp án nhưng mà cô vẫn muốn chắc chắn hơn.
Thoáng qua đã về đến nhà.

Vóc dáng vạm vỡ đầy ưu tú quyền quý ngồi giữa căn biệt thự xoa hoa bấy người mơ ước.

Chàng trai ngồi chờ đợi Hạ Hy về không ai khác là Hắc Thiên.
Hạ Hy bước vào,đứng phía sau tấm lưng của Hắc Thiên lấy tinh thần để nói.
- "Em nghĩ xong rồi chứ và chắc hẳn đã có đáp án"
- "..."
- "Em có..."
Hắc Thiên đứng dậy xoay người lại đối diện với Hạ Hy.

Anh định hỏi nhưng lời nói chưa kịp hết thì bị Hạ Hy lên tiếng cắt ngang lời nói.
- "Hắc Thiên...!E....em...!yêu anh, yêu anh rất nhiều còn có những lúc yêu nhiều đến nổi chẳng nhận ra bản thân mà chỉ toàn thấy bóng hình anh."
Cô nói xong thì toàn thân run rẩy vì lời nói của tấm lòng trong thâm tâm sâu thẳm cuối cùng cũng được bộc lộ.

Điều bây giờ là chờ xem cảm xúc và cảm nhận của Hắc Thiên.
Không ngoài mong đợi Hắc Thiên luôn tin vào trực giác của anh.

Anh nhanh chóng đi tới ôm lấy Hạ Hy vui mừng mà ôm chặt rồi nói cảm ơn không ngừng.
- "Hạ Hy cảm ơn em, em biết sáng giờ tôi vẫn lo âu trong lòng thấp thỏm chờ đợi câu trả lời của em lắm không.

Tôi cứ nghĩ em sẽ từ chối"
- "Anh dựa vào đâu mà có thể tưởng tượng ra đó chứ"
- "Dựa vào nét mặt của em đó tiểu bảo bối"

Hắc Thiên vui vẻ nhéo mũi cô yêu chiều rồi ôm lấy.
Còn Hạ Hy thả lỏng tay ra,cô không còn lúng túng hay run rẩy nữa.

Cô thật sự hạnh phúc nhưng cũng có một chút buồn bã xen lẫn.
......................
A a a a a.

A a a a a a a a a a.

A a a a a a.

Aâ a a a.

Aâ a a a a.

Aâ a a a.

A a a a a.

A a a a a.

A a a a.

Aâ a a a.

Aâ a a.

A a a a a.

A a a a a a.

Aâ a a a a a p pp p pp p p pp pp p p p p j h hh u o l l g t t yu k ko o i yy y u uu o o l e e ebwb 2 2.

R e 2 2 r.

Rrg y.

4b3 ưnd.

G r e f.

E 2 2 r t.

Rr2 3.

Tte 3 r t e 2.

Ttr 2 2.

2 2 1 1 r.

D d.

D d d d d d.

A a a a a q.

Qqq q.

1 1 1.

1 r r r r r r.

F g.

Yyy y u i.

D e e e s s.

D f d ư.

2 3.

T.

T u.

77.

ll p p pp p p p pp 0 0 0 00 0 0 0 00 0 0 00 0 0 00 0 00 0 0 0 0
...----------------...
Cảm xúc của mình tóm gọn trong những từ phía trên đó.

Thật sự mình đang có rất nhiều ý tưởng cho tình huống này nhưng mình lại chọn cách giải quyết này.

Hy vọng các độc giả đọc sẽ cảm thấy hợp với hoàn cảnh hơn nha.

Còn rất nhiều drama trong câu chuyện phía sau đó.
À còn nữa mọi người đọc hãy ủng hộ mình để mình có dộng lực với????????.
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 37: 37: Cột Mốc Đánh Dấu Bên Nhau


Hắc Thiên bỗng bất ngờ bế Hạ Hy trên tay, Hạ Hy giật mình theo phản xạ hai tay ôm lấy cổ anh.Anh bế cô vào phòng đặt cô lên giường
Hắc Thiên nhìn cô hôn lên trán cô rồi mỉm cười gian tà
- " Chúng ta làm kỉ niệm đánh dấu ngày cả hai bên nhau được không bảo bối?"
- "Hửm? Ý...anh là sao?"
- "Tiểu Hy, anh không thể đợi nữa, anh muốn em"
- "Nhưng..."
- "Không nhưng nhị gì cả"
- "Nhưng...!Ưm..."
Nụ hôn ập xuống như vũ bão, Kháng dùng thân thể cường tráng bạo ngược lấy người con gái dưới thân.
Lục Hắc Thiên không hề nhẹ nhàng nhấc lên dùng miệng rồi tách môi cô ra phát điên cuồng ôm lấy chiếc miệng nhỏ, không cho cô trốn tránh dù chỉ một giây.
- "Thiên...."
Ngậm lấy vành tai nhỏ nhắn ra sức day dứt, Hqj Hy bị k1ch thích cả người liền rung lên.

Thân thể nhỏ bé bị ép căn bản không thể chạy trốn.
Sau khi hôn đắm đuối thích xuyên qua mặt cô, Hắc Thiên chuyển kiếp, xương quai xanh, mỗi nơi xóa đi qua đều để lại những dấu tích xanh đỏ mê người.
Cơn cuồng nhiệt ngày càng muốn đốt cháy.

Không chậm một giây cảm giác vén chiếc áo trên người cô phủ một đường đẹp mắt xuống sàn.
Hạ Hyđỏ âu yếm...
"Thiên..n.n.n Anh...nh..." Cô r3n rỉ
Cô không phản kháng, nhưng cũng không hoàn toàn chấp nhận, loại cảm thán này khiến cô đau nhức mỗi lần cô tiếp xúc nên cả cơ thể cứng đờ, tay chân cũng biết phải đến đâu.
- "Hạ Hy...ôm anh"
Cô như robot, bây giờ Hắc Thiên bảo làm gì, cô sẽ ngoan ngoãn làm theo, đưa tay ôm lấy cổ, mặc định trằn trọc lấy môi cô, Hạ Hy cuồng mình phát ra
- "Hắc..c...c..c Thiên...em...em sợ đau..."
Thích nhìn thú Gương mặt xinh đẹp đang đỏ lơ lửng vì bị k1ch thích, quay cười khẩy...
- "Còn biết cả đau nữa à, xem ra em không thơ như anh tưởng nhỉ?"
- "Hức...c....c Anh còn...nói nữa em đánh chết anh..."
Hạ Hy vốn rất gan dạ, thà rằng đừng nói trước mà cho cô ăn viên đạn, biết đâu còn tốt hơn cái cảm giác phập phồng lo sợ lúc này.
Hôn nhẹ lên má cô một sự, xóa bỏ sự khó chịu
"Ngoan, tin anh, sẽ không đau"
Nói rồi, cũng thèm muốn đợi cô tin hay không, cứ thế cởi hết những thứ đã được víu trên người.
Hai thân thể tr@n truồng bắt nhau.

Người đàn ông này quá sức tàn phá, thân thể lại thật mê người.

Đôi vai dài rộng, bờ ngực màu đồng săn chắc chắn, bãi hầu mũ trượt lên trượt xuống, Gương mặt góc cạnh nam tính, hoàn hảo đến từng chi tiết.
Hắc Thiên nhìn đến hoa cả mắt, đầu óc mụ mị mị mị..
Nhiệt độ trong phòng ngày tăng cùng nhịp thở gấp gáp, nghe cứ như một bản hùng ca oanh liệt.
H@m muốn của đàn ông ngày càng cuồng bạo, bàn tay ngày càng xoa bóp bao bọc người cô.
- "Ư...Hắc....Thiên..."
- "Sao thế ngoan nào"
Một bên phần mềm nhẹ nhàng bị giật mình cho vào khó chịu, bên còn lại bị bàn tay tà ác trêu chọc, Hạ Hy không khỏi nuột nà.
Nhìn th ân thể trắng nõn nà, trắng mịn đang khó chịu éo dưới thân, tất cả như muốn bức điên Hắc Thiên
Con trỏ tràn đầy tình d*c vọng cũng tràn đầy yêu thương.
Hai mươi mấy năm làm người, mười mấy năm tung hoành ngang dọc, phụ nữ có thể cận kề chỉ được đếm trên đầu ngón tay.
Người như Hắc Thiên tàn ác đến mấy dù cho có chết, phụ nữ vẫn nguyện lao đầu vào, bọn họ như con thiêu thân lao vào lửa đỏ, bởi quá cường tráng, quá cường.

Được làm phụ nữ của nhiệm vụ không biết là ước mơ của bao nhiêu người.
Nhưng Hắc Thiên không phải là loại ăn tạp.

Anh là một tên xã hội đen cao cấp, giáo sẽ không vì những người có tầm nhìn xa tầm thường mà đánh mất nguyên tắc của mình.
Chỉ là cuộc không ngờ, mãi lo kén cá chọn canh, cuối cùng kết với được một cô ngốc..
Cô ấy là ngoại lệ, mong ước vì cô ấy từ bỏ cả sinh mạng, chứ đừng nói gì đến nguyên tắc.
- "Hắc...!Thiên..

Em khó chịu......ức..."
Trở về với căn phòng rộng lớn, tiếng nuột nà của người con gái không ngừng vang lên, mồ hôi hai người hòa quyện vào nhau, những âm thanh ái muội phát ra khiến người ta phải đỏ mặt xấu hổ.
K1ch thích h@m muốn đến cùng, Hắc Thiên bắt đầu đưa tay thăm dò xuống vùng cấm...
Thật ướt, thật chặt, thật muốn lấy mạng mà.

Dùng tay chơi đùa cánh hoa khiến Hạ Hy che mặt xấu hổ.
- "Thiên nhẹ thôi"
"Đừng sợ, mở mắt ra nhìn anh, em không tin anh à, sẽ không đau,tiểu Hy"
Hạ thấp thắt lưng, kiêu ngạo đưa ra điều kiện từ đi vào, phá vỡ mọi rào cản.
"Á...!đau thế mà bảo không đau.

Huhu anh ức h**p em..."

anh bật cười, yêu hôn lên môi cô.

Động tác nhẹ nhàng uyển chuyển, bên dưới nhẹ nhàng ma sát đưa cô đến tận cùng thiên đường.
Cô ôm chặt cổ anh, gục đầu vào vai nhẹ nhàng, nước mắt và mồ hôi hòa quyện, một thứ cảm xúc không thể diễn tả bằng lời.
Vù...vù...ào...ào...
- "Thiên, hình như bên ngoài mưa rồi"
- "Giờ mà em còn tâm trạng đấy à, xem ra là anh nhẹ quá rồi hửm?"
- "A..không..hu hu.."
Dứt lời âu yếm đi sâu vào trong, tốc độ ngày càng nhanh, cô gái này thật sự làm anh muốn phát điên.
"Hy, cả đời này anh sẽ bảo vệ em, em cũng chỉ có thể thuộc về một mình Lục Hắc Thiên này"
Cao trào qua đi, thì thầm thì thầm bên tai cô, cũng không biết cô có nghe hay không, tiếng mưa pha lê rang rích, làm cũng lòng người lãng đãng đi nhiều lắm.
Đêm nay mọi thứ như thiết lập lại một trật tự mới.
Ngoài trời lất phất mưa bay, bên trong thì có hai người cuống quít bên nhau.
Làm một hồi tới 3h sáng, Hạ Hy mệt mỏi đã ngủ thiếp đi từ trước, chỉ còn con sói h@m muốn đến tận giờ mới buông tha.

Hắc Thiên cũng thấm mệt mà ôm chặt lấy cô rồi ngủ một giấc tới sáng..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 38: 38: Công Tác Tại London!


Trận mưa đêm qua làm cho buổi sáng không khí vô cùng mát mẻ và dễ chịu.

Nhưng đó là thời tiết, còn Hạ Hy thì không.
Chỉ vừa tỉnh dậy thì cả người cô đau ê ẩm, đặc biệt là th ân dưới, hai chân hoàn toàn vô lực.
"Lục Hắc Thiên anh là đồ đáng ghét chết tiệt, người ta đau muốn chết đi sống lại vậy mà vẫn còn ngủ ngon thế cơ được..."
Nhưng cô nào biết thật ra đêm hôm qua Hắc Thiên đã rất nương tay.

Với sức lực và thân thể cường tráng của anh thì việc hành cô đến chết cũng rất đơn giản nhưng nhờ có lý trí và tình yêu dành cho cô nên mới nhẹ nhàng như vậy.
Hạ Hy bất giác mơ màng nhìn sang người đàn ông bên nằm cạnh.

Tấm lưng trần đầy vết cáu từ móng tay cô ra.

Cô hoảng hồn nhìn nó rồi đơ người.Cảm giác bây giờ vừa thấy hả dạ vì anh làm cô đau nhưng lại cảm thấy ân hận vì làm anh bị thương.
Cô ngồi đó nhìn bản thân không một chút mảnh vải rồi rơi vào trầm tư.
Cô biết mình đã hoàn toàn thuộc về người đàn ông này.

Từ nay về sau bất kể sống hay chết Nghiệt đều không thể rũ bỏ cô, bởi vì cô sẽ bám lấy người, bám đuổi suốt đời.
Ơ Hắc Thiên lúc ngủ cũng đẹp trai nhỉ?
Bản tính mê trai trong người nổi cuồng lên.

Hạ Hy vô thức lấy tay đặt lên hàng lông mày, rồi tới sóng mũi của Hắc Thiên.

Ngắm nhìn say mê rồi cười thầm.
- "Đẹp không?"Hắc Thiên bất ngờ lên tiếng nhưng mắt vẫn nhắm.
- "Đẹp lắm" Hạ Hy mơ hồ trả lời
- "Hở?? Anh...Anh tỉnh rồi sao?"-Nhận ra điều gì đó sai sai thì....cô hoảng hốt ngồi bậc dậy nói tiếp.
Hắc Thiên bậc cười rồi nói:
- "Em sờ loạn trên mặt anh thì bảo anh ngủ tiếp được hửm?"
- "Em...em...!xía...a..a không ngủ được thì mặc kệ anh" -Hạ Hy nói xong thì tỏ vẻ dỗi hờn chu môi.
Đôi mắt cô long lanh như nước mùa thu nhìn khó hiểu...
Mới sớm sáng tay cô đã không yên phận thấm khắp mặt quá, mà còn không biết thì thật hư cho cái danh ông trùm mafia này.

Nhìn người con gái đang nằm trong lòng khiến tim xao động không thôi.
Tuy Hạ Hy xuất thân hào môn, cô tỏa ra khí chất thanh nhã, thoát tục.nhưng không phải người chảnh chọe khó gần cũng không phải là một vẻ đẹp kiêu sa, sắc bén, càng không phải là loại vừa đã yêu, mà càng nhìn càng yêu.
Yêu cô vì lương thiện, mạnh mẽ và chân thật.
Yết hầu Hắc Thiên lay lên lay xuống thở phì phào giọng điệu đầy ma mị bên tai...
- "Hạ Hy, nếu bây giờ mà có thời gian thì anh thật muốn l@m tình với em tới tận sáng mai..."
- "Anh điên à,muốn gi3t chết em hả?"
Hạ Hy sợ hãi ngồi dậy vô tình cái khăn đang che trên cơ thể của cô bị bung ra làm phơi ra cảnh xuân đẹp dịu dàng.
Cuộc trò chuyện của ai đó đã khởi động ngay lập tức, chỉ sử dụng một tay đã đủ khả năng đánh giá cô bên dưới, thích thú vui đùa nụ cười buổi sáng.

ông cười gian tà
- "Là do em đấy nhé"
Reng....reng....reng...
Tiếng chuông điện thoại vang lên, ngang nhiên bật tắt ngọn lửa trong người của Hắc Thiên.

Nhìn thấy cuộc gọi của Bạch Phi thì định tắt máy nhưng Hạ Hy ngăn lại, cô như gặp được cứu tinh, liền đắc ý nói...
- "Sáng sớm mà gọi điện chắc chắn có chuyện quan trọng, anh mau nghe đi"
Nói rồi còn không quên một nụ cười cười ngọt ngào.
Hắc Thiên trong lòng muốn Khóc không muốn nghe nhưng rồi cũng nghe theo Hạ Hy.

Anh không cam lòng hôn nhẹ nhàng với môi cô, rồi mới đứng lên đi lấy điện thoại rồi nhấn nút nghe máy.
Nhân cơ hội Hạ Hy chạy nhanh vào phòng tắm, chốt chốt.
Qua một lúc sau, chuông điện thoại lại reo lên.

Cô lấy khăn tắm bắt lên người rồi đi ra ngoài.
Những dòng nước trong vắt từ mái tóc bồng bềnh chảy xuống cổ, men theo cần cổ rơi xuống bờ vai mảnh khảnh, rồi biến mất trong gang tấc khi chạm vào chiếc khăn tắm, lúc này trong phòng không có ai, Hắc Thiên hình như đã sang thư phòng.
Hạ Hy nhanh chân lại bàn nghe điện thoại...
Điện thoại vừa tắt cũng là lúc cửa phòng mở ra, Hắc Thiên bước vào.
"Thiên bây giờ em tới CK một chút,Hạo Hy vừa nói....!Anh bị hâm à?"
Vừa nghe nhắc đến Hạo Huy,Hắc Thiên nổi cơn ghen bước nhanh áp cô vào tường rồi hôn môi cô một cách mạnh mẽ.
- "Từ nay về sao ngoài anh ra không được phép gọi tên tên đàn ông đặc biệt là Hạo Huy như vậy"
Thì ra là đang ghen.
Hạ Hy hơi hơi gật đầu xem như đã hiểu.

"Ồ..

không gọi là Hạo Huy, vậy em nên gọi là gì đây? hm..m..m gọi là anh Huy? Thiên anh thấy sao?"
Cô ấy đang cố tình chọc Hắc Thiên tức giận.
Hắc Thiên chời gian tà là Hạ Hy tự mình đi vào đường chết, quả nhiên sắc mặt thoáng tối, bàn tay không sương báo trước giật phăng chiếc khăn tắm của cô ra, cả người cô tr@n trụi trước mặt giáo.

Môi nhếch lên bế thốc cô vào nhà tắm.
Hạ Hh hoảng hồn, giãy giụa.
"A...Thiên em đùa đấy mau buông ra đi.

Em còn phải tới CK nữa.

Mọi người đang chờ"
Cửa phòng đóng lại, bên trong xảy ra chuyện gì chỉ có trời mới biết.
Gần một tiếng sau, khơi dậy cô ra, đôi môi đỏ che khuất, gương mặt khuất tức giận, không nói một lời.
- "Mau chuẩn bị, anh đưa em đến CK"
Hắc Thiên đứng lên rồi vừa mặc quần áo vừa nói với cô
- "Em đi một mình được rồi, anh đến đó làm gì chứ?Chẳng phải hôm nay anh có chuyến công tác ở London sao?
- "Chiều đi "
Thấy cô ngồi khó chịu ra đó, anh đi lại gần cô rồi xoa nhẹ đầu cô.
- "Chuẩn bị đj chẳng phải em nói mọi người đang chờ em sao?"
- "Hứ"
______
Người đàn ông một thân vest đen quý phái sang trọng, khí chất vương giả lạnh lùng ôm tay một cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp tiến vào tập đoàn CK
Đi qua mấy hành lang là tỷ phú con mắt đang vươn lên hết cỡ.

Từ già đến trẻ không khỏi thốt lên cảm thán.
"Đẹp trai quá, soái quá đi, anh ta là diễn viên à?...Trời ơi tôi chưa gặp người đẹp như bao giờ...."
- "Haizz sao đi đến đâu cũng gây sự chú ý vậy?"

- "Hửm em khó chịu sao?"
- "Chỉ một chút"
Hắc Thiên nhìn cô như vậy thì tay đặt ở eo cô rồi kéo sát cô lại gần mình hơn nữa.
Hạ Hy giật mình Cô không biết từ bao giờ cô hoàn toàn tin tưởng con người này, một chút cũng không đề phòng, trong lòng cô có một cảm giác quen thuộc, lượn lờ như rất lâu trước đây họ đã từng gặp gỡ.
Hạo Hy đang đứng trước phòng họp của CK, dáng vẻ như đang chờ đợi nhìn thấy cả hai người họ thì vẻ mặt buồn sụ xuống rồi bước vào phòng tiếp các nhà đầu tư.
- "Sếp Hạo, người của anh đã đến chưa?" Một trong các nhà đầu tư lên tiếng hỏi.
- "Cô ấy đang đi tới, mọi người có thể chờ một lát không?"
- "Được được"
Vừa dứt lời,Hạ Hy đi vào,còn Hắc Thiên thì đang đợi ở ngoài,anh không muốn xen vào chuyện của cô vì anh biết cô không thích sự có mặt của anh.

Như vậy người khác sẽ nói cô thành công nhờ có anh đứng sau.
- "Sếp Hạo hình như còn có người đứng ở ngoài không?"
Hạ Hy nghe vậy thì nhanh nhẹn trả lời:
- "Là chồng sắp cưới của tôi,mọi người không cần để ý"
- "oh vậy sao"
Hạo Huy ngồi cạnh nghe vậy thì lòng càng buồn hơn nhưng anh cũng mừng vì cô tìm được người tốt.
- ....
Sau hồi lâu nói chuyện...
Vị trưởng hội đồng trầm ngâm một hồi, rồi vỗ vai Hạo Huy:
- "Vậy sự kiện lần sắp tới cứ làm y kế hoạch đã dựng sẵn, lúc đó tôi chắc chắn sẽ có mặt".
- "Được vậy sắp tới hy vọng chúng ta sẽ hợp tác tốt".
Thế rồi mọi người đứng dậy chào ra về kết thúc.
Hạ Hy cùng Hạo Huy bước ra thì gặp mặt Hắc Thiên đang ngồi đó đợi.
- "Hắc Thiên đây là anh Hạo Huy"
Hạ Hy theo thói quen gọi Hạo Hy cô mặc kệ sắc mặt đen như than của người đàn ông bên cạnh.
Trước đây có lẽ cô sẽ xóa sạch, nhưng bây giờ thì không nhé.

Dù sao cũng đã gọi như vậy suốt mấy năm qua, bảo cô thay đổi nhất thời cô không làm được.
- "Tiểu Hy em có nên giới thiệu một chút không?"
Lục Hắc Thiên ôm thắt lưng cô khẳng định cô là của mình, ánh mắt trầm trầm mặt như cảnh cáo.
Hạ Hy thấy vậy thì gạt tay Hắc Thiên ra khỏi eo mình.

Dù gì đây là tậo đoàn của Hạo Huy, không khéo để anh ấy tức thì có khi cả hai bị Hạo Huy đạp thẳng bay ra đường chục mét.
Lục Hắc Thiên người có tiếng trong ngành và là trùm mafia bị đá ven tại tập đoàn CK...!chắc sẽ là chủ đề hot hồn hột.
Tin tức này chắc chắn gây chấn động giang hồ, làm trò cười cho thiên hạ.
Hạ Hy ngây ngô tưởng tượng.

Cô không biết hai người đàn ông đang nhắm mắt, tranh giành lãnh thổ.
Hắc Thiên là ông trùm trong lĩnh vực giang hồ và là người kinh doanh nên công việc phát xạ ra sát khí cũng là chuyện bình thường.

Nhưng nhìn vị cháu trai chủ đích của Hạo Gia nho nhã nhã nhặn ngày thường đang bày ra dáng vẻ gì.
Thấy Hạ Hy nhìn vậy thì Hạo Huy thu lại dáng vẻ rồi nở một nụ cười sượng trân giới thiệu:
"Xin chào, tôi là Hạo Hy người thân lúc nhỏ của Hạ Hy chắc anh cũng từng nghe Hạ Hy kể."
- "Chưa từng nghe kể"
Hắc Thiên nói như không bỏ Hạo Huy vào mắt, cứ thế kéo Hạ Hy đi về bỏ lại Hạo Huy đang lơ đễnh tại chỗ.
Hắc Thiên và Hạ Hy trên xe...
- "Em đã quên anh nói gì sao?"
- "Không quên nhưng Hắc Thiên dù gì anh ấy cũng là..."
Cô chưa kịp dứt lời thì bị Hắc Thiên cưỡng hôn tới tấp.
- "Anh ấy, anh ấy em bị sao đấy,em phớt lờ lời anh nói sao?"
- "Hắc Thiên anh khó chịu với em?"
- "Không anh không khó chịu em,anh chỉ là khó chịu khi em gọi tên cậu ta trước mặt anh"
- "Vậy em không nói nữa"
Thế là cả hai im lặng cho tới khi xe len bánh về đến nhà.
Vừa đến nhà,Hạ Hy lập tức lên phòng đóng cửa lại rồi lên giường nằm.
Cô chẳng muốn anh kiểm soát và ra lệnh cô như thế.

Nếu ghen thì ghen vừa thôi.

Tới người ở cạnh cô chăm sóc cô từ nhỏ cho tới lúc cô gặp khó khăn vẫn sẵn sàng giúp vậy mà giờ bị anh không cho nhắc tên.
Có quá đáng lắm không.
Hắc Thiên thấy vậy cũng mặc kệ cô.

Anh đi vào thư phòng cho người chuẩn bị đồ đạc hành lý chuẩn bị ra sân bay.
Cứ thế, đến chiều Hắc Thiên lên chuyến bay tới London còn Hạ Hy thì ngủ quên trong phòng mà chẳng hay biết gì.
Lúc sáng còn thân mật,thế mà bây giờ mỗi người ở nơi.
Đến khi cô dậy không thấy anh thì hỏi quản gia.

Quản gia nói thì cô mới bỡ ngỡ.

Tại sao anh đi mà không thèm nói cô tiếng đã vậy cô giận mà không thèm dỗ sao.
Không dỗ cũng được nhưng tại sao lại không có lấy một lời hỏi han?.
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 39: 39: Cảm Xúc Dâng Trào!


Tại London...
Hắc Thiên đáp máy bay an toàn tại sân bay Heathrow sau 1 ngày 3 tiếng bay từ LA sang London.
Hắc Thiên vừa đi về phía trước,mặt không cảm xúc, tay đút vào túi quần vừa tiến lại xe đã chuẩn bị sẵn vừa hỏi Bạch Phi:
- "Hạ Hy ở nhà như thế nào?"
- "Quản gia Trần ngoại trừ giờ ăn ra thì tiểu thư ở suốt trong phòng khồn ra ngoài ạ."
Nghe đến đây, vẻ mặt Lục Hắc Thiên đã biếng sắc căng lại càng căng hơn, anh nhau mày bực mình.
Lục Hắc Thiên trên xe, anh lấy điện thoại điện về cho Hạ Hy nhưng cô chẳng bắt máy, điều này làm anh tức giận.

Anh nghiến răng tay vo tròn nắm chặt lại:
- "Thẩm Hạ Hy em vẫn cứng đầu như vậy, vậy thì tôi mặc kệ em"
Hạ Hy bên này cô thấy anh gọi thì thẳng tay vứt điện thoại sang một bên.

Cô tức giận vì hôm qua biết cô giận mà anh không thèm quan tâm đã thế đi còn không thèm nói một tiếng.
- "Hứ, vừa mới hôm đó ngõ ý xong thì bây giờ xem mình hệt rác.

Anh ta ngán rồi sao?"
Cô càng nói càng tức giận.

Ngồi suy nghĩ một hồi thì cô điện gọi cho hai cô bạn thân của mịnh hẹn đi bar.
- "Mẫn Mẫn tối nay chị em mình đi bar xã stress nha"
- "Được thôi để mình báo chi Gia Nhi.

"
- "Vậy tối nay 7h nhá,địa điểm như cũ"
Nói xong Hạ Hy cười đắc ý,cô như nghĩ ra trò chóc tức Hắc Thiên.

Vậy là Hạ Hy tung tăng vui vẻ đi tắm thay đồ chuẩn bị.
Đến 6h30 cô lên đường tới điểm hẹn.

Đến nơi, cô đến sớm hơn hai người kia nên một mình ngồi chờ.

Trong lúc chờ, có một người đàn ông lịch lãm,cao to phong độ nhìn sang trọng không phải người đắc thắng.

Anh ta bước lại gần cô lịch sự chào hỏi:
- " Chào em, tôi có thể ngồi đây cùng em một chút được không?"
- "Anh là ai?" Hạ Hy đang nghịch điện thoại thì ngước mặt lên nhìn anh rồi hỏi
- "Tôi là Đàm Mãn Văn là một nhà kinh doanh bình thường"
Hạ Hy nghe Mãn Văn giới thiếu thì có chút nhạc nhiên.
"Đàm Mãn Văn? Chẳng phải anh ta là thiếu gia nhà họ Đàm sao tại sao lại che giấu thân phận thế kia"
Hạ Hy đã từng nghe ba cô giới thiệu đôi chút về Đàm Gia.

Đàm Gia là một tập đoàn trực thuộc tại Mỹ áp đảo hàng ngàng công ty kinh doanh về nội thất.
- "Cô cũng nên giới thiệu lại rồi chứ?"
Đàm Mãn Văn thấy Hạ Hy đang đăm đăm suy nghĩ gì đó thì lên tiếng hỏi.
Hạ Hy giật mình quay về hiện tại rồi nhanh miệng nói:
- "Tôi là Thẩm Hạ Hy gọi tôi là Hạ Hy được rồi.

Ở đây có người ngồi rồi nhưng họ vãn chưa tới nên anh cứ ngồi đi"
- "Được cảm ơn"
Hạ Hy vốn từ chối tại vì cô chẳng muốn làm quen hay tiếp xúc với một người che giấu thân phận rồi tiếp cận cô.

Những người như thế chắc chắn là có mục đích riêng nhưng thôi mặc kệ, bằng đề phòng thôi.
- " Cô là tiểu thư Thẩm Gia sao?"
Hạ Hy cầm trên tay ly shisky gật nhẹ đầu thay lời nói.
Cả hai ngồi đó nói chuyện.

Một người liên tục tìm chuyện nói rồi hỏi.

Còn một người chỉ việc ngồi đó thoải mái trả lời.
Mãi được một lúc,Gia Nhi và Gia Mẫn cũng tới nơi.

Bọn họ nhìn thấy Hạ Hy thì nhanh chân bước tới.

Vừa nhìn Thấy Đàm Mãn Văn thì họ ngạc nhiên nhìn Hạ Hy với ánh mắt chờ đợi câu trả lời.
Hạ Hy hiểu ý bằng giới thiệu:
- "Đây là Đàm Mãn Văn mình vừa mới quen được"
- "Ò"
Đàm Mãn Văn thấy vậy liền đứng dậy chào hỏi lại rồi xin phép rời đi vì anh không muốn làm phiền ba người họ.

- "Hạ Hy sao cậu quen được anh ta vậy, anh ta là nhị thiếu gia nhà họ Đàm.

Nhìn vậy thôi chứ anh ta tài giỏi lại còn phong độ lắm đấy" Gia Mẫn thấy Mãn Văn rời đi thì mới hỏi Hạ Hy.

Cô phấn khích nói.
- "Ừm"
- "Gia Nhi ngồi đối diện thấy nét mặt Hạ Hy không tốt lắm thì bèn hỏi:
- "Hy cậu có chuyện gì sao, không lẽ...!cậu vừa cãi nhau với Lục Hắc Thiên?"
Hạ Hy thấy vậy liền không giấu nữa mà kể hết.

Cô vừa bực mình vừa tâm sự cùng với hai cô vạn của mình.Sau khi nghe xong câu chuyện thì Gia Mẫn và Gia Nhi liền nảy ra ý để Hạ Hy có thể không những trút được giận mà còn có thể hả dạ.

Gia Mẫn liền ghét sát tay nói ý tưởng của mình cho Hạ Hy.
Hạ Hy nghe xong lúc đầu còn nhưng nhị nhưng lúc sau thì cũng đồng tình với ý kiến của cả hai.
Kế hoạch của họ là gì? Đó là mượn Đàm Mãn Văn để xem Lục Hắc Thiên có ghen tức không.Chỉ còn cách này mới có thể biết tình cảm của Lục Hắc Thiên là thật lòng hay chỉ có ý định chiếm hữu.
Thế là Hạ Hy hạ cái tôi xuống rồi qua nhờ Đàm Mãn Văn.
- "Anh có thể chụp cùng tôi một tấm hình được không, chuyện là tôi và bạn tôi đang cá cược.

Tôi muốn chụp ảnh cùng anh để thắng lời hai người họ"
- "Được tôi luôn sẵn lòng"
Hạ Hy ngồi cạnh Mãn Văn cả hai dơ điện thoại selfie.

Trong lúc chụp Gia Mẫn và Gia Nhi ngồi đối diện ra dấu hiệu để Hạ Hy đổi tư thế, ngồi như thế tầm thường quá.
Hạ Hy hiểu ý liền đưa mặt mình kề gần sát mặt Mãn Văn.

Rồi tươi cười chụp.
Đạt được ý định cô liền cảm ơn rồi cầm điện thoại lại khoe thành tích.

Cô liền up tấm hình vừa chụp với Mãn Văn lên instagram rồi để chế độ dành cho một mình Hắc Thiên xem được.

Cô không muốn để công khai rồi dính tin đồn hẹn hò chuyện đó có thể làm ảnh hưởng đến gia đình cô có khi còn ảnh hưởng đến Lục Hắc Thiên.

Cô chỉ đang thử lòng một mình anh thôi cô không có dại dột mà thử luôn lòng của phóng viên báo chí.

Có khi giờ để công khai không khéo ngày mai cô được bế đi chầu ông bà.
Up xong hình thì cô vui vẻ uống rượu cùng hai người Gia Mẫn và Gia Nhi.

Họ say mê chơi xả hết, trút hết giận hết tất cả mọi chuyện ra ngoài, tự do nhảy nhót hòa mình vào mọi người xung quanh.

Đến khi say bí tị không biết gì thì được trợ lý riêng của mình đưa về.

Cả ba người họ là khách vip ở đây nên nếu cả ba có say thì sẽ được quản lý của chủ quán bar này thông báo riêng cho trợ lý hoặc là người nhà của họ.
Trợ lý của Hạ Hy đưa cô về nhà Hắc Thiên, bèn giao cô cho người làm đưa Hạ Hy về phòng.
Quản gia Trần thấy tình hình không khả quan thì bèn điện báo cáo cho Hắc Thiên.
- " Thiếu gia...!Tiểu...!tiểu thư ra ngoài từ chiều vừa mới về thì say tới nổi không biết gì phải nhờ người khác đưa về ạ"
Hắc Thiên nghe thì đùng đùng nổi giận nhưng có kiềm chế lại rồi hỏi:
- "Là ai đưa cô ấy về"
- "Dạ tôi không rõ nhưng là cô gái "

Nghe được thì anh nhẹ nhõm một phần.
Vừa tắt máy xong thì Hắc Thiên mới nhìn thấy thông báo cập nhập ảnh của Hạ Hy.

Anh bèn liền vào app xem.

Vừa tò mò vừa muốn xem cô gái của mình như thế nào khi không có mình ở cạnh.
Nhưng ý nghĩ vừa được nghĩ thì liền bị dậo tắt,thay vào đó là vẻ mặt tức giận bùng nổ.

Sự tức giận của Hắc Thiên lên tới đỉnh điểm khi thấy cô thân mật với người khác đặc biệt là đàn ông.
Hắc Thiên vung tay đẩy mạnh các đồ đạc trên bàn làm việc, tức giận ném điện thoại xuống sàn nhà làm các mảnh vở của điện thoại văng ra.
Các người làm, trợ lý của anh giật mình khi nghe tiếng động.

Bạch Phi nhanh chóng chạy vào xem tình hình.
- "Thiếu gia có chuyện gì sao?"
- "Cậu nhanh chóng đẩy cuộc hẹn với Alexgray sớm nhất cho tôi,còn lại các cuộc hẹn sắp tới hủy bỏ hết.

Đặt tôi một vé bay về LA nhanh nhất có thể."
Hắc Thiên tức giận kiềm chế lại ra lệnh.
- "Rõ"
Bạch Phi ba chân bốn cẳng lui ra nhanh chóng hoàn thành việc mà Hắc Thiên giao.
Hắc Thiên bây giờ anh chẳng còn bình tĩnh được nữa.

Anh tức giận khi Hạ Hy hành xử như vậy,biết anh là người không thích cô tiếp xúc gần với đàn ông khác vậy mà còn có tình làm vậy chọc tức anh.
- " Thẩm Hạ Hy em đang thách thức giới hạn của tôi sao?"
Nói rồi anh vo tròn tay thành nắm đấm tức giận đập mạnh vào cái bàn.Tay không đau nhưng trong tim anh nó lại đau nhói lên.

Anh sợ sợ mất cô anh chỉ muốn cô mãi mãi ở bên mình..
 
Back
Top Bottom