Ngôn Tình Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 40: 40: Dỗ Dành Thẩm Hạ Hy!


Cuộc hẹn của Alexgray đã được hẹn gặp sớm hơn vào buổi tối ngay ngày hôm đó.

Rất may là tối hôm đó ông Alexgray trống lịch nên hẹn gặp sớm hơn.
Tối đó Lục Hắc Thiên sửa soạn đi gặp ông Alexgray và một số đối tác có trong bữa hẹn tối nay.
Đến nơi anh được tiếp đón cẩn thận tất nhiên điều đó là điều dĩ nhiên.

Không một ai dám làm đắc tội Lục Hắc Thiên này nếu không muốn có cuộc sống ấm no chan hòa với người thân.
2 tiếng sau...
Buổi hẹn diễn ra suôn sẽ,tốt đẹp.

Tất cả mọi người ở đó điều hài lòng với dự án đã bàn tối nay.

Ai ai cũng mang vẻ mặt vui vẻ nhưng Lục Hắc Thiên thì không mặt hầm hầm đến cả nụ cười cũng sượng trân, giả tạo.

Đằng sau nụ cười đó đang giấu một sự bực tức đè nén cả ngày nay.
Sau khi kết thúc buổi hẹn.Lục Hắc Thiên gấp rút về khách sạn sắp xếp đồ đạc và bàn giao lại các công việc cho giám đốc ở đó giải quyết nốt các chuyện còn lại.

Còn bản thân thì nhanh chóng ra sân bay lên máy bay riêng vì chẳng còn chuyến bay nào về LA trong thời gian tối như thế này nên anh đã phóng khoáng mua hẳn một máy bay riêng cho bản thân để có thể sớm bay về với Thẩm Hạ Hy.
- "Thiếu gia tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa rồi ạ "
Hắc Thiên ngồi trên máy bay, gật nhẹ đầu rồi bật laptop lên,chăm chú nhìn vào camera xem động tĩnh ở Wanderheart ra sao.
Rất may Hạ Hy vào phòng Hắc Thiên ngủ tại vì phòng của Hắc Thiên có bắt camera để quan sát vì có một số tài liệu để trong phòng.
Vừa nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé đang ngủ say mê chẳng biết trời trăng mây gió gì ngủ ngon lành trên chiếc giường rộng lớn thì trong lòng anh cảm giác dễ chịu hẳn, nhẹ lòng.

Bất giác trên gương mặt với ngũ quan hài hòa nở một nụ cười mà mấy hôm nay không hề có.Nhìn thấy cô thì mọi bực tức trong lòng anh như tan biến nhưng anh vẫn còn giận chuyện bức ảnh đó.
Nhớ lại anh bèn ra lệnh cho Bạch Phi:
- "Cậu mau điều tra người chụp chung với Hạ Hy là ai"
- "Rõ"
Nói rồi anh vẫn tiếp tục lặng lẽ nhìn theo bóng dáng đang ngủ của cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp.

Nhìn thế nào cũng chẳng chán.
Tại Wanderheart...
Hạ Hy đang ngủ thì có điện thoại gọi tới phá giấc ngủ của cô.

Cô tỉnh dậy mò lấy chiếc điện thoại rồi nghe máy.
- "..." Hạ Hy im lặng chờ đối phương nói
- " Hạ Hy con không sao chứ? Mẹ vừa nghe Lie nói con uống say..."-Mẹ Hạ Hy lo lắng hỏi han
- "Dạ con không sao con chỉ hơi mệt tí thôi"
- "Vậy con nghỉ ngơi đi,nếu thấy không ổn thì báo cho mẹ biết nhé"
- "Dạa"
Sáng hôm sau...
Hạ Hy giật mình tỉnh dậy, cơn đau đầu ập đến khiến cô phải lấy hai tay dây dây vùng thái dương.
"Ơ khoan nhưng...!Mùi hương này quen quá,sao cứ thoang thoảng quang đây vậy nhỉ?"- Hạ Hy ngớ ngớ thầm nghĩ.
- "Đau lắm sao" Giọng trầm nhẹ vang lên.
Bất giác cô quay mặt sang thì giật mình.

Lục Hắc Thiên đang đứng bên giường nhìn chằm chằm vào phía cô.
- "Hắc...Hắc Thiên..." Cô bất ngờ ngạc nhiên đến nói cũng lắp bắp.
- "Sao em bất ngờ khi tôi về sao?"-Hắc Thiên đan hai tay để trước ngực nhìn cô rồi nói
Hắc Thiên đáp chuyến báy vào tờ mờ sáng theo giờ LA.

Sau khi đáp máy bay thì anh lập tức về nhà.
- "Hứ Tại...tại sao phải bất ngờ chứ.

Anh thích về lúc nào chả được,tôi thì làm sao có quyền can thiệp vào cuộc sống anh được?"
- "Thẩm Hạ Hy, em đừng có mà chọc điên tôi lên" Hắc Thiên tức giận tiến lại gần nắm chặt lấy cổ tay cô.
- "Tôi không chọc điên anh vì đó là sự thật hiển nhiên mà"-Hạ Hy vẫn cứng miệng trả lời, tay thì không ngừng vùng vẫy khỏi tay Hắc Thiên.
- "Em..." -Hắc Thiên bất lực rồi bỏ tay cô ra rồi tức giận rời khỏi phòng đi xuống dưới nhà.
Hạ Hy thì cũng nhanh chóng vào phòng tắm vệ sinh cá nhân,thay đồ rồi cũng nhanh bước xuống nhà.
Nhìn thấy Hắc Thiên ngồi đó,cô cố tình lơ đi mà đi thẳng vào bếp ăn sáng.

Hắc Thiên thấy vậy nhăn mặt tỏa ánh đen hào quan của anh.

Hạ Hy nhận ra nhưng rồi cũng mặc kệ coi như chưa thấy gì.
Hạ Hy vào bếp ngồi liền vào bàn ăn.Cô bây giờ rất đói tại vì tối qua đến giờ vẫn chưa bỏ vào bụng cái gì cả.

Đồ ăn vừa dọn lên bàn cô vui mừng cầm lấy đũa chuẩn bị ăn thì Lục Hắc Thiên ở đâu phía sau cầm lấy thức ăn rồi đổ hết vào sọt rác, anh đổ tất cả các món ăn có trên bàn trong sự ngạc nhiên của Hạ Hy và sự bất ngờ đối với người làm xung quanh.

- "Anh đang làm cái thá gì vậy"- Hạ Hy tức giận đứng lên tháo quát.
Hắc Thiên chẳng thèm ngó ngàng đến câu hỏi chả cô.Anh liền quay ra sau ra hiệu cho tất cả người làm có ở đó rời đi.

Nhận được lệnh thì họ rời đi hết không ai dám trái lệnh.
- "Hứ em cũng cần ăn sao?Chẳng phải em uống rượu giỏi lắm sao vậy thì đi uống tiếp đi ăn làm gì"
Hắc Thiên không nhanh không chậm nhìn cô cười đểu rồi nói một cách khinh bỉ.
- "Anh...!Được vậy tôi không ăn nữa"
Cô nói xong thì đứng lên đi thẳng một mạch về phòng chẳng thèm nhìn anh một cái.
- "Thẩm Hạ Hy" Anh gọi lớn giọng tên cô nhưng vẫn bị lơ.
Hạ Hy trên phòng đang vừa tức vừa đói.

Cô bây giờ đói thật rồu nhưng vẫn không chịu xuống ăn.

Nếu bây giờ cô ăn thì chắc nhục nhã lắm nên quyết định ngủ để quên cơn đói.
Hắc Thiên bây giờ ở dưới nhà ngồi xem hồ sơ rồi làm việc tại đó.

Hôm nay anh không đi đến tậo đoàn anh muốn ở nhà đối phó với cô.
Đến tận 11h trưa vẫn chưa thấy Hạ Hy xuống ăn.

Quản gia Trần xót ruột lo lắng cho cô chần chừ rồi quyết định lại nói với Hắc Thiên.
- "Thiếu gia tôi nghĩ ngài nên dỗ tiểu thư xuống ăn đi ạ"
- "Hứ tại sao phải dỗ cô ta dù sao đói cũng tự xuống mà ăn thôi"
- "Nhưng mà tiểu thư đến giờ vẫn chưa xuống, từ chiều hôm qua tới giờ vẫn chưa ăn gì đã thế còn đi uống rượu nữa.

Tôi e là...!tiểu thư sẽ chịu không nổi.."
Nghe đến đây,anh chẳng còn chăm chú làm việc nữa mà ngẩn đầu lên hỏi:
- "Chưa ăn gì sao"
- "Dạ đúng ạ."
- "Hứ mặc kệ cô ta chưa ăn gì thì chắc lát nữa cũng xuống tìm đồ ăn"
Hắc Thiên cười nhẹ rồi cũng lạnh lùng không quan tâm,anh nghĩ cô đói thì sẽ xuống ăn nhưng anh đời nào biết Hạ Hy rất cứng đầu.

Cô sẽ không dễ dàng chịu thua ai cho dù chết.

1h chiều...!
Hắc Thiên ăn xong thì vào phòng nghỉ trưa.

Còn Hạ Hy bây giờ mới tỉnh giấc.

Cô bị cơn đói làm tỉnh ngủ.
Hạ Hy nhăn nhó ngồi dậy, ôm bụng
- "Đói quá giờ làm sao.

Không mình không được ăn anh ta làm vậy rồi mà ăn chẳng khác gì hạ thấp bản thân."
Thế là cô ngồi dậy kiếm gì đó ăn nhưng làm gì có,cô bằng uống nước cầm cự.
Một tiểu thư nhà tài phiệt mà chịu đói như vậy nếu bị ai biết chắc cười cũng chết.
Nhưng cầm cự được 30 phút thì bụng cô đau quắn lên.

Từ nhỏ bụng cô rất yếu nên chỉ cần không ăn hay chưa ăn bữa chính là sẽ đau quặng lên.
Hạ Hy ôm bụng ngồi co gấp người lại rồi chịu đựng.

Hạ Hy vốn sợ đau nên cô chẳng thể nào kiềm chế được cảm xúc mà tuông trào.

Nó đau thật sự đau lắm.
Cô khóc thút thút vô tình người làm đi qua nghe được thì dừng lại hỏi han.
- "Tiểu thư! cô sao vậy?"
Hạ Hy im lặng khóc không trả lời làm người làm lo lắng, 2 đến 3 người gần đó cũng xúm lại hỏi nhưng kết quả vẫn vậy chỉ nhận được sự im lặng và nghe tiếng khóc.
Không phải cô không muốn trả lời mà là cô trả lời không được,nó đau quặng lên khiến Hạ Hy đứng dậy chặng nổi mà ngồi sấp xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Lúc này Hắc Thiên đang ngủ thì nghe thấy tiếng ồn nháo nhào của người làm thì anh cũng tỉnh giấc nhanh chóng ra ngoài xem thử.
Anh ngạc nhiên khi thấy 2,3 người đứng trước của phòng lo lắng hỏi Hạ Hy nhưng không có nghe được phản hồi.

Anh tức tốc đi nhanh lại rồi hỏi:
- "Có chuyện gì"
- "Thiếu gia tiểu....!tiểu thư đang khóc nhưng tôi hỏi có chuyện gì thì cô ấy không trả lời" người làm lo lắng nói
- "Được rồi mau lui xuống đi"
Mọi người lui xuống hết thì Hắc Thiên mới đạp cửa đi vào.

Anh giật mình khi thấy cô nằm co ro ôm bụng dưới sàn.
- "Hạ Hy em bị sao thế"
Anh lo lắng,xót ruột tim nhói lên khi nhìn thấy Hạ Hy bị như vậy.Anh nhanh chóng bế cô đặt nhẹ lên giường rồi cầm tay cô lo lắng.
Hạ Hy rút tay ra khỏi tay Hắc Thiên cố gắng gặng ra chữ:
- "Tôi bị sao anh quan tâm làm gì?"
- "Thẩm Hạ Hy em bây giờ còn cứng đầu vậy hả"

- "Ừ"
Cô nói xong quay người sang bên kia ôm bụng tiếp tục chịu đựng,cô không muốn để anh thấy bộ dạng hiện tại của mình.
Nhưng nào giấu được.

Hắc Thiên bây giờ nào để ý đến hình tượng,anh chấp nhận hạ cái tôi xuống dỗ dành cô,thời điểm bây giờ có điên mới tranh với cô nữa.
- "Hạ Hy anh xin lỗi,em bị làm sao vậy"
Anh nằm xuống phía sau cô ôm lấy dỗ dành,cái ôm dịu dàng sau 4,5 ngày xa cách và dỗi hờn.
- "Bảo bối,đau chỗ nào thì nói ra, đừng chịu đựng như thế."
- "Mau xuống ăn đi, đừng vậy nữa"
- " Anh xin lỗi là anh sai, sai khi giận em chuyện xưng hô, đổ đồ ăn sáng"
- " Em mau dậy ăn đi rồi làm gì anh cũng được"
- "anh tình nguyện để em hành hạ chỉ cần em xuống ăn"
Cứ như thế anh nằm thầm thì suốt bên tai cô.Nhưng đổi lại là sự vui vẻ phì cười của Hạ Hy.
Anh lật người cô lại đối diện với anh.

Nhưng bị cô nhăn mặt vì bụng cô đang đau.
Anh lo lắng xoa nhẹ lên bụng Hạ Hy rồi hỏi:
- " Đau vì đói hửm?"
Hạ Hy gật đầu thay lời nói.
- "Vậy vây giờ xuống ăn hửm"
Hạ Hy lắc đầu, đau đến nổi không muốn ăn.

Hắc Thiên thấy vậy thì ngồi dậy gọi cho bác sĩ riêng của mình tới nhà khám.
...
Sau khi khám xong thì bác sĩ nói:
- "Tiểu thư Thẩm cô nên ăn uống đầy đủ,không nên nhìn đói,dạ dày cô yêu nên cần phải cẩn thận trong việc ăn uống"
nói xong bác sĩ dặn dò kĩ càng rồi kê thuốc cho Hạ Hy rồi ra về.
Hắc Thiên bây giờ lại tức giận, không phải anh giận lại cô chuyện cũ mà là giận vì cô không ăn uống đầy đủ sau mấy ngày anh đi công tác.
Hắc Thiên tức giận đi xuống nhà tra hỏi người làm:
- "Hứ các người giỏi nhỉ? Cô ấy không ăn mà cũng không thèm báo tôi một tiếng"
- "Hùa nhau giấu đấy à"
Hạ Hy nghe tiếng chửi mắng thì cô liền đi xuống bao che cho họ.
- "Anh làm gì vậy, em không ăn thì liên quan gì tới họ?"
- "...Em..."
Hắc Thiên bất lực rồi đổi giọng dịu dàng nói tiếp:
- "Thôi được rồi không nói nữa,em mau xuống ăn rồi uống thuốc đi"
Hạ Hy thấy Hắc Thiên vậy thì cũng buồn cười rồi chạy lại ôm anh thay lời giải thích..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 41: 41: Hối Lỗi


Hạ Hy đang thả người chìm đắm trong bữa ăn và ăn nó một cách ngon lành sau một trận đói mềm.

Hắc Thiên ngồi cạnh cô nhìn ngắm tiểu bảo bối ăn, anh càng ngắm càng thích nhìn mãi không muốn rời mắt.
Hạ Hy đang ăn thì dần cảm thấy khó chịu với ánh mắt si tình của chàng trai này thì mới vừa ăn vừa nói:
- “Anh cứ nhìn thế thì sao em ăn được chứ?”
- “Hửm anh nhìn việc anh tại sao em lại không ăn được?”
- “Ừm thì… Hmm… em cảm thấy khó chịu khi anh nhìn em lúc em đang ăn”
Hắc Thiên bậc cười thành tiếng khi thấy cô gái của mình nũng nịu.

Anh đưa tay véo nhẹ mũi cô:
- “Dễ thương mà”
Hạ Hy như muốn nghẹn cả ra cô trề môi rồi tiếp tục ăn tiếp.
Được một lúc,Hắc Thiên vừa vuốt tóc cô vừa nói:
- “Tiểu Hy, ngày mai chúng ta đi hẹn hò đi”
- “Hửm? Tại sao anh lại muốn đi hẹn hò? Không phải mai anh đi làm sao?”
- “Nghỉ làm một bữa cũng chả sao, chẳng phải chúng ta chưa từng đi hẹn hò sao?”
- “Ừm hứm…” Hạ Hy suy nghĩ thấy cũng đúng rồi gật nhẹ đầu
- “Em muốn đi đâu?”
- “Thụy Sĩ nhá, em muốn tới đó một lần” Hạ Hy phấn khích khi nhắc đến Thụy Sĩ
- “Được chiều em”

Ăn xong cả hai lên phòng đi ngủ, cả hai người ôm chặt nhau ngủ tới chiều giống như sợ mất nhau vậy.

Hắc Thiên nhìn cô đang ngủ trong vòng tay thì lại thấy hối hận lòng cắn rứt khi lúc sáng hành xử như vậy với cô.

Càng nghĩ anh lại càng ôm chặt cô vào lòng hơn.
Vào buổi tối,Hạ Hy vui vẻ soạn một số đồ dùng cần thiết cho chuyến du lịch hẹn hò ngày mai tại Thụy Sĩ.

Cô phấn khích vừa soạn vừa hát hò khiến Hắc Thiên ngồi đọc sách phải phì cười:
- “Em vui đến thế sao?”
- “Đúng vậy, Thụy Sĩ là nơi em thích nhất nhưng chưa có cơ hội được đi”
- "Tại sao em lại thích"Hắc Thiên tò mò
- “Bí mật” Cô bật cười nhẹ như muốn che giấu điều gì.
Hắc Thiên đứng lên đi sang thư phòng sắp xếp lại công việc bàn giao lại cho phụ trách của anh.
Chắc hẳn lần này đi cả tuần nên mọi thứ phải chuẩn bị kĩ càng,không thể để đối thủ cạnh tranh chớp cơ hội mà phản kháng.
Cốc…cốc…cốc…
Hạ Hy phía bên ngoài gõ cửa chờ đợi.
Hắc Thiên đang nghe điện thoại thì đi tới mở cửa.

Hạ Hy nhận ra anh đang nghe điện thoại thì ra dấu hiệu cho anh tiếp tục nghe,còn mình thì lát nữa sang rồi nói cũng được.
Hạ Hy vừa xoay người đi thì Hắc Thiên nhanh tay kéo tay cô lại rồi kéo cô vào phòng đóng cửa lại.

Hạ Hy giật mình chưa kịp phản xạ được thì bị Hắc Thiên bế đặt cô lên bàn.

Anh vòm người tới tay vòng ra sau ôm chặt eo Hạ Hy,tay còn lại vẫn giữ điện thoại nghe.

Sau khi nghe xong,anh vứt điện thoại sang một bên,tay đặt lên cằm Hạ Hy, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lại sát mặt mình rồi nói:
- “Em sang đây làm gì?”
- “E…em…em định hỏi…”
Cô chưa kịp nói xong thì bị Hắc Thiên ép hôn.
Anh hôn khiến cô không tự giác thở gấp, hấp thụ đại lượng không khí, tiếp theo bắt đầu nhấm nháp thân thể cô.
Hôn được một lúc con sói trong người anh bỗng trỗi dậy.

Anh lập tức bế cô về phòng nhanh chóng đặt cô lên giường.
Cẩn thận hôn từ bên gáy xuống dưới áo ngực cô, anh vươn tay thăm dò vào trong bộ ng ực run rẩy của cô.
Hạ Hy khẽ thở gấp một tiếng, tay nhanh chóng rời khỏi eo anh bảo vệ bờ ngực.
“Đừng như vậy…”
Cô còn chưa nói nói xong những lời kháng nghị suy yếu vô lực, đã bị anh che miệng lại.
Tiếp theo, tay của Hắc Thiên chạm vào nơi run rẩy không ngừng kia, nhẹ nhàng trêu đùa “nụ hoa” nổi lên.
Hạ Hy bị anh hôn đến thất điên bát đảo, làm sao còn có khí lực bảo vệ bầu ng ực mình chứ?
Miệng Hắc Thiên rời khỏi bờ môi Hạ Hh, đôi môi bị anh hôn cho sưng đỏ ướt át tỏa ra những ánh hào quang.
Cô bị động mặc cho Hắc Thiên phủ lên nửa người trên, gọn gàng cởi áo ngực.

Bầu ng ực căng tròn nảy ra, hoảng loạn hai mắt Hắc Thiên.
Rất nhanh cướp lấy một “nụ hoa” đang nở rộ, anh bắt đầu nhấp nháp.
Hạ Hy khẽ r3n rỉ, muốn chặn lại tiếng rên của mình, nhưng cô làm sao chống đỡ được từng đợt thế công kịch liệt của Hắc Thiên chứ?

Bàn tan nhàn rỗi khác vươn ra phủ lên “nụ hoa” còn lại, lại lần nữa đùa cô r3n rỉ không thôi.
- “Đừng kiềm nén cảm giác anh mang lại cho em, lớn tiếng kêu lên! Anh muốn nghe em r3n rỉ…”
Hắc Thiên rời khỏi đôi nhũ h0a đã căng cứng kia, khẽ c ắn vành tai cô.

Giọng điệu ngọt ngào như vậy, cô sao lại nhẫn tâm dừng lại?
- “Ưm… Ư…”
Bởi vì Hắc Thiên thấp giọng cổ vũ bên tai cô, Hạ Hy cũng không nhịn nữa, tự nhiên r3n rỉ, phóng túng kêu lên.
Cô không biết giọng đáng yêu của mình tăng thêm rất nhiều tác dụng phấn chấn cho Hắc Thiên, mà Hắc Thiên chỉ cảm thấy mình vĩnh viễn cũng nghe không đủ tiếng r3n rỉ triền miên của Hạ Hy.
Nắm tay nhỏ bé của mình chạm vào lửa nóng d*c vọng của mình, anh muốn cô nhìn, anh điên cuồng cỡ nào vì cô.
Hắc Thiên x0a nắn thứ c ứng rắn dưới sự dẫn dắt của anh, loại xúc cảm vừa nóng lại vừa cứng này khiến cô sợ tới mức nhắm chặt mắt.
- “Đừng nhắm mắt.

Anhh muốn em nhìn anh” Hắc Thiên bắt lấy tay kia của cô muốn cô biết hạ phúc anh vì cô mà điên cuồng gắng gượng.
Hạ Hy nghe lời mở mắt ra, cũng không dám nhìn anh.
Hắc thiên giữ đầu cô hướng về phía hạ thâ n mình, bắt buộc cô quen thứ cực đại của mình.
Hai tay Hạ Hy còn sờ nó! Mà vừa thấy “nó” bị cô sờ đến thô to như vậy, cô lại nhịn không được sợ hãi lên.
Trời má cái này lúc trước mình từng thử rồi sao? To vậy cơ mà.
D*c vọng của Hắc Thiên trong tay cô càng lúc càng lớn, cũng càng lúc càng cứng.Tay anh tà ác trượt xuống phía dưới cô, từng chút từng chút c ởi quần nhỏ nhỏ nhắn của cô, lúc này hai người đều xích lõa.
Nhìn nơi tư m@t của cô, tưởng tượng bên trong cô sẽ có bao nhiêu tiêu hồn, tim Hắc Thiên lại đập nhanh, lại lần đặt cô ở trên giường, hôn môi cô, dịu dàng nói nhỏ bên môi cô.
- “Em đừng sợ hãi, anh sẽ rất dịu dàng” Anh khẽ cắn môi sưng đỏ của cô nói, một bàn tay đã trượt vào nơi tư m@t không ngừng vuốt v e.

Hạ Hy không quen anh mạo phạm càn rỡ như vậy, khẩn trương khép chặt hai chân muốn ngăn sự xâm nhập của anh, muốn ngăn cản phản ứng bất an của thân thể mình.
Tay Hắc Thiên bị cô kẹp quá chặt chẽ, nhưng vẫn thành công xông vào u huyệt ẩm ướt, lúc đầu khó khăn di động, rốt cục cảm thấy nơi ướt át của cô tràn ra ái d1ch.
- “Mở chân ra em” Hắc Thiên bá đạo yêu cầu.
Chờ không kịp Hạ Hy thuận theo yêu cầu, hai tay anh tự động tập kích đầu gối cô, thay cô mở lớn hai chân.
Trái tim Hạ Hy có một chút kinh hoảng, nhưng phản ứng thân thể không lừa được người.

Cảm giác kỳ dị hư không bắt đầu bao lấy người lần đầu quen với tình d*c.
Cô cuối cùng vẫn khuất phục dưới h@m muốn của mình, thuận theo tay bá đạo của Hắc Thiên, run run mở ra hai chân trắng nõn.
U động ướt át hạ thể bại lộ trước mặt đàn ông, thật là mắc cỡ chết người… Hạ Hy nhịn không được dùng hai tay che mặt mình.
Hắc Thiên thăm dò u cốc ẩm ướt của cô, biết cô đã chuẩn bị tốt.
- “Tiểu Hy, mở mắt nhìn khoảng khắc anh yêu em nhé” Anh lại lần nữa bá đạo yêu cầu.
Hạ Hy lúc này nói cái gì cũng không dám mở to mắt.

Đó là chuyện thẹn thùng đất! Cô sao lại không biết xấu hổ nhìn chứ?
- “Hy,tiểu bảo bối? Mở mắt ra, anh sắp chịu không nổi…” Anh khàn khàn yêu cầu.

Trời biết anh thật sự đã nhẫn đến cực hạn!
Hạ Hy tò mò mở mắt ra muốn nhìn anh rốt cuộc ở nhẫn cái gì, mở mắt liền thấy d*c vọng của anh, bộ dáng vô cùng khó chịu.

Sau đó cô tò mò nhìn thoáng qua hạ thể anh.
A! Hình ảnh rất phiến tình! Cô sắp chịu không nổi -
D*c vọng cực đại của anh dừng nơi u cốc của cô, trong khoảnh khắc cô nhìn nó, bắt đầu không ngừng ma sát nơi tư m@t của cô.
Cô sợ hãi nhắm mắt lại.

Cô từng nghe lần đầu tiên của phụ nữ đều là rất đau, cô căn bản không có dũng khí làm tiếp.
Hắc Thiên lại lần nữa hôn môi cô, yêu cầu cô
- “Nhìn anh”
Hạ Hy nghe ra giọng điệu cố nén của anh, không đành lòng lại tra tấn anh, mở hai mắt.
Hắc Thiên nghẹn khí, đẩy từng tấc từng tấc lửa nóng d*c vọng chen vào “cửa động” của Hạ Hy..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 42: 42: Đáng Ghét


Hạ Hy đau đến kêu to.

Dị vật xâm nhập vừa lớn lại vừa cứng, u động nhỏ hẹp của cô không có trải qua đối đãi như vậy.
“Nhẫn nhịn một chút, anh còn chưa đi vào toàn bộ đâu!”
Giữa trán Hắc Thiên toát ra từng giọt mồ hôi.

Cô thật sự quá nhỏ! Nhưng sự chật hẹp này khiến anh rất thoải mái!
Anh gắng gượng tiếp tục dùng sức đi tới, gặp được “tấm lá chắn” tự nhiên của cô, không chút do dự liền đột phá.
Hạ Hy đau đến há miệng cắn vai trái Hắc Thiên, Hắc Thiên giờ phút này cũng không để ý tới cô cắn mình, bởi vì anh muốn bắt đầu luật động trong cơ thể cô.
Dùng sức tiến vào lại chậm rãi rời khỏi, anh bắt đầu luật động vào nơi u huyệt nhỏ hẹp vui sướng của cô.
Tiếng thân thể va chạm, thêm chút tiếng thở hổn hển của anh, anh yêu người phụ nữ nhỏ nhắn dưới thân mình.

Nhìn biểu tình khó chịu của cô, Hắc Thiên tạm dừng một chút, để d*c vọng của mình ở nơi sâu trong thân thể cô.
- “Còn rất khó chịu sao tiểu Hy” Anh chống đỡ thân thể của chính mình, nhìn chăm chú khuôn mặt cô.
Hạ Hy cảm giác được anh đột nhiên dừng lại, trong cơ thể đột nhiên tràn ra một cỗ thất vọng… Anh cứ dừng lại trong cơ thể cô vậy sao, làm cho cô cảm thấy rất quái dị, rất thẹn thùng, mà anh còn nhìn gần mặt cô nữa chứ.
- “Anh đừng nhìn em!” Hạ Hy đẩy mặt anh ra.
- “Không nhìn em anh làm sao mà biết hiện tại anh yêu ai chứ?” Hắc Thiên buồn cười quay mặt bị cô đẩy ra.
- “Quen sự tồn tại của anh chưa?” Anh cố ma sát trong cơ thể cô một chút.
- “Anh đáng ghét!” Hạ Hy khẽ r3n rỉ một tiếng, biết anh là cố ý chọc cô, vì thế há miệng lại cắn cánh tay anh.
- “Đáng giận, em là tiểu yêu chuyên cắn người!” Hắc Thiên không kiên nhẫn lại di chuyển d*c vọng của mình lần nữa, cứ đẩy vào lại rời ra, dao động khiến Hạ Hycảm thấy xương cốt của mình sắp vụn tới nơi.
“Đừng mà…” Hạ Hy càng không ngừng lay động không thuận theo mà nói.

Thật ra cô đã không cảm thấy đau khi anh mới vừa tiến vào, nhưng anh công kích mãnh liệt như vậy, cô cảm thấy mình sắp hôn mê rồi.

- “Anh còn chưa “muốn” em đủ đâu! Tiểu yêu!” Hắc Thiên giống như là chiến sĩ tinh lực tràn đầy, anh dũng tiến lên.

Rong ruổi tìm sự vui sướng nơi u huyệt của cô, làm cho anh cảm thấy hạnh phúc sắp chết tới nơi.
- “Ưm… Ư… Ưm a… Em… Sắp chịu không nổi!” Hạ Hy bắt lấy cánh tay anh, liều mình muốn chống cự cảm giác vui sướng do hạ th ân anh mang lại.
- “Nhịn không được thì để cho nó đến đây đi!” Anh biết cô cũng sắp đạt c@o trào, càng thêm không ngừng luật động căn nguyên d*c vọng của mình.
- “Ưm… Em từ bỏ…” Cảm giác giống như được đưa lên thiên đường say đó lại đột nhiên rớt xuống, cô hô lên tự mình đạt c@o trào.
Hắc Thiên sau khi dùng hết khí lực, dùng sức đẩy một cú cuối cùng thẳng tiến vào chỗ sâu trong cơ thể cô, phun ra ái d*ch của mình.
Ghé vào thân thể cô, Hắc Thiên thỏa mãn hôn người yêu dưới thân, nhìn cô nhắm mắt còn chìm đắm trong kh0ái cảm tuyệt vời, anh đột nhiên hưng khởi có xúc động muốn “yêu thương” cô ngày ngày trên giường.
Hắc Thiên ngẩng đầu nhìn Hạ Hy, lúc này mới phát hiện cô đã ngủ.
Quên đi, chờ cô tỉnh ngủ lại đi!
Hắc Thiên ôm cô sít sao vào trong lòng, thỏa mãn ngủ.
Hạ Hy nghe được tiếng thở có quy luật của anh, âm thầm thở dài một hơi.

Tuy đã ngừng lại nhưng cô còn thấy khó chịu trong người bên dưới đau như hàng ngàn vết kim đâm vào.
Cô muốn tránh thoát khỏi sự ôm ấp của anh, lại phát hiện Hắc Thiên gắt gao ôm cô, cánh tay cứng rắn như thép, cô căn bản đẩy không được.
Thử trong chốc lát, cô vẫn không có biện pháp giãy dụa, đành phải ngoan ngoãn tựa vào vòm ng ực kiên cố của anh.

Thân thể mỏi mệt khiến cho cô chỉ chốc lát sau tựa như nặng nề ngủ như Hắc Thiên.
*****
Hắc Thiên ngủ một lát sau đó tỉnh lại, phát hiện người yêu mình đang ôm.

Hạ Hy khẽ nhếch miệng nhỏ hít thở đều đều, bộ dáng kia nói có bao nhiêu đáng yêu thì có bấy nhiêu đáng yêu.
Anh nhéo nhéo khuôn mặt trắng nõn của cô, cô vẫn ngủ say sưa như cũ.
D*c vọng lại lần nữa bị bộ dáng đáng yêu của cô châm ngòi.

Hắc Thiên bắt đầu dùng môi hôn toàn thân cô.

Kéo hai tay cô lên đ ỉnh đầu, bầu ng ực căng tròn dưới tia nắng ban mai càng có vẻ chọc người ta trìu mến.

Anh dùng ngón cái cùng ngón trỏ niết chặt nhũ h0a, nhìn nó dần dần đứng thẳng dưới sự trêu chọc của mình.
Hạ Hy vẫn còn trong mộng đẹp, còn tưởng rằng mình là bị người trong mộng đùa nghịch.
Hắc Thiên tiếp theo nhẹ nhàng ng*m day nhũ h0a bên kia, hít lấy mùi hương thân thể cô phát ra.
Hạ Hy cảm thấy mình có giấc mộng rất chân thật! Trong mộng anh háo sắc tựa như trong hiện thực, cũng không chịu thua giở trò với cô.
Hắc Thiên thấy cô còn chưa tỉnh, nhưng thân thể thật ra đã sớm tỉnh lại, liền tiếp tục trêu đùa.
Anh chuyển chiến trường tới u cốc chật hẹp làm anh tiêu hồn đêm qua.

Trượt một bàn tay vào, đầu ngón tay cảm thụ sự co rút ngọt ngào đêm qua, anh tiến vào, muốn dẫn dắt ái d*ch của cô, một lát sau chỉ thấy nơi tư m@t của cô ướt đẫm một mảnh, nổi lên xuân triều.

[thủy triều mùa xuân]
Hạ Hy cảm thấy không khoẻ vặn vẹo thân mình.
- “Ưm… Đừng…”
Hắc Thiên vừa nghe thấy, nghĩ rằng cô sắp tỉnh dậy, nhưng thấy cô còn nhắm chặt mắt, thế mới biết cô nghĩ rằng mình đang nằm mơ!
Được, vậy để cho cô rơi vào mộng xuân tựa như ảo mộng đi!
Lại thân nhập một đầu ngón tay, Hắc Thiên quyết định tạo ra nhung lụa ấm áp tại huyệt khẩu nhỏ hẹp này đi, tiện cho anh xâm nhập.
Hạ Hh như là nhớ lại kịch liệt tối hôm qua, bắt đầu kêu r3n:
- “Em từ bỏ… Từ bỏ…”
Cô vặn vẹo giãy dụa dưới thân anh.
Cô ngay cả ở trong mộng cũng quên không được sự dũng mãnh của anh! Hắc Thiên tự hào cười trộm.

Cúi đầu, anh tựa vào vùng đất tam giác của cô, li3m lên da thịt non mềm.
Môi lưỡi nóng bỏng, bắt đầu tiến chiếm cứ đóa hoa xinh đẹp.
Hạ Hy vặn vẹo lợi hại, nhưng vẫn không có mở đôi mắt xinh đẹp.
Hắc Thiên không thể kiềm được, tách đầu gối cô, để d*c vọng của mình xông vào cửa huyêth ướt át không có người phòng thủ của cô.
Mãi cho đến khi thấy một một v@t cứng xông vào thân thể của chính mình, Hạ Hy mới giật mình tỉnh lại — mộng xuân này không khỏi cũng quá quá chân thật đi!
Không nghĩ tới cô mới mở mắt ra, liền thấy đôi mắt Hắc Thiên bị d*c vọng đốt cháy nhiệt tình nhìn cô, luật động dưới thân là chân thật khiêu khích cảm quan của cô.
- “Anh… Làm sao có thể như vậy?”
Hạ Hy không thể tin được mình sáng sớm tỉnh lại liền lại bị anh đặt ở dưới thân xâm nhập.

Nhưng từng đợt kh0ái cảm này đang từ từ rơi vào ý thức cô, hòa cùng với cảnh trong mơ.
- “Ưm! Trời ơi…” Hạ Hy bắt đầu phát ra tiếng r3n rỉ tiêu hồn.
- “Quỷ đáng ghét… Anh sao có thể thừa dịp em còn đang ngủ đối xử như vậy với em…”
Cô thật vất vả nói ra một câu đầy đủ.
Đợi Hắc Thiên lật người cô lại, lại lần nữa sáp nhập từ phía sau cô, cô lại chỉ có thể phát ra tiếng r3n rỉ.
“Ư a… Hắc Thiên…”
Úi! Anh làm sao có thể như vậy!?
Hắc Thiên cuồng dã ra vào từ phía sau cô, hai tay vòng tới trước ngực cô, x0a nắn nhũ h0a cô, miệng khẽ nói bên tai cô…
- “Tiểu bảo bối…”
Anh hổn hển, r3n rỉ thở d ốc, làm cho cô cảm thấy rất s@c tình!
Hạ Hy không tự giác kịch liệt co rút lại kẹp chặt u động lại, áp bách Hắc Thiên gắng gượng càng động càng mau.
Anh không ngừng gọi tên cô, sau đó để cho mình giải phóng.
Hạ Hy ở dưới sự thao túng của anh, chỉ có thể thừa nhận anh gây cho mình từng đợt cao trào…
Hắc Thiên ghé vào trên người Hạ Hy, thỏa mãn thở ra một hơi.

Tuy rằng sáng sớm liền vận động kịch liệt như vậy là mệt chết người, nhưng anh đã quyết định hôm nay cho mình một ngày nghỉ.
Hạ Hy bị anh đặt ở dưới thân, cảm giác anh rất nặng, lại không khí lực chống cự, càng đừng nói là đẩy anh ra, đành phải khó khăn kêu ở dưới thân anh,
- “Anh thật nặng! Mau đứng lên đi!”
Hắc Thiên nghe được cô nói, mới không cam lòng xoay người quay về phía cô, chính mình nằm bên sườn cô, nhìn ngắm thân hình mềm mại làm anh yêu thích không buông tay.

Trên thân thể tuyết trắng, khắp nơi là dấu hôn anh lưu lại, làm cho Hắc Thiên tức giận mình quá thô lỗ.
- “Có đau không?” Anh khẽ vuốt dấu vết này.
Hạ Hy lắc đầu, sợ một động tác không cẩn thận của mình lại dẫn phát tiến công của anh.
Bị anh kịch liệt yêu hai lần như vậy, Hạ Hy lại bắt đầu buồn ngủ, toàn thân vô lực chỉ có thể mềm xuống, giống dùng hết khí lực.
Bỗng nhiên, cô nhớ tới hôm nay phải đi Thụy Sĩ.

Cô lập tức ngồi dậy.
- “Mấy giờ rồi?”
Hắc Thiên nhìn nhìn đồng hồ báo thức trong phòng ngủ, đã mười giờ mười lăm phút.
- “8h23”
- “Cái gì!?” Hạ Hy khóc thét.
“Chẳng phải hôm nay đi sao,vậy mà… Sẽ hoản lại!”
Đẩy tay Hắc Thiên ra, cô tự tìm quần áo của mình.
- “Đều tại anh! Vì sao không gọi em dậy?”
Thân thể cô còn chưa rời giường, đã bị Hắc Thiên kéo trở về.
- "Anh kéo em làm cái gì? " Cô muốn đẩy bàn tay dây dưa của anh ra.
Đều tại anh! Cái gì mà cam đoan không làm chuyện xấu, ngay sau đó đã bị anh ăn sạch sẽ!
Hắc Thiên không như vậy dễ dàng để cô trốn như vậy.

Lần này anh dùng lực đạo toàn thân, lại đặt cô dưới thân một lần nữa.
- “Chẳng phải 10h mới bay sao?” Anh dùng tay véo nhẹ mũi cô.
Hạ Hy nghe tới đây thì mới chợt nhớ, cô ngại ngùng nhưng cũng mắng anh.
- “10h bay nhưng anh làm em như vậy thì làm sao có thể qua Thụy Sĩ chơi được chứ?”
- “Tại sao không?”
- “Đau đến nổi đi còn không nổi mà chơi nhảy múa gì”
Hắc Thiên bật cười khi nghe cô nói vậy..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 43: 43: Du Lịch


Từ lúc ở trong sảnh chờ chuyến bay đến khi lên khoang khách hạng nhất, Hạ Hy đều không giấu nổi sự thích thú, cô thử nhìn ra ngoài ô cửa sổ hình e-líp mà nhìn máy bay cất cánh, đi xuyên qua những tầng mây trắng bông xù.Không phải lần đầu cô đi náy bay nhưng lại là lần đầu cô có chuyến bay tới một nơi mà cô yêu thích mà không bị ràn buộc bởi những người trợ lý, quản gia hay vệ sĩ.

Cá lần trước dù cô đi đâu phải có những người họ theo bảo vệ làm cô cảm thấy khó chịu.

Bây giờ được đi cùng người cô yêu, đã thế tới nơi mình thích với Hắc Thiên là một điều tuyệt vời hơn cả tuyệt vời.
Từ Los Angeles đến Thụy Sĩ mất tầm mười tiếng máy bay, cả trong quãng thời gian đó, Hạ Hy chỉ ngồi đọc sách, hoặc là lấy một món đồ chơi do hãng bay cũng cấp, hoặc là nằm ngủ.
Điều hoà trong máy bay hơi lạnh, vì vậy nên cô nhích đến gần mà nằm vào trong lòng anh, kéo chăn đáp chung với Hắc Thiên.
Hiếm khi thấy cô chủ động gần gũi với mình, Hắc Thiên dù đã cố nhưng không thể ngăn được cảm xúc vui sướng ở trong lòng.Chăn anh đắp đều nhường lại phần lớn cho cô, tay đỡ lấy vai cô kéo lại gần mình.
Anh hạn chế di chuyển nhất có thể để không làm lay tỉnh cô khi cô đang ngủ.Chuyến bay đáp xuống sân bay Zurich (ZRH) Hắc Thiên thử đánh thức Hạ Hy nhưng vì mệt quá mà cô ngủ mê mệt.
Hết cách, Hắc Thiên đành phải bế cô trên tay rồi bước xuống khỏi khoang hành khách.
Vừa mới đặt chân vào trong sân bay, lấy hành lí rồi đi ra khỏi cổng, đã có một người đợi sẵn bọn họ ở đó.Người ấy là thư kí của anh ở bên chi nhánh công ty bên Thụy Sĩ, ngay lập tức cậu ta đi đến cầm giúp anh hành lí rồi dẫn anh đến một chiếc xe con sang trọng đang dừng đợi gần đó.
- “Chào mừng Lục Tổng và tiểu thư đã đến.
“Tôi đã đặt một phòng khách sạn cho hai người, là khách sạn đẹp nhất.”
“Ngoài ra, vé đi tham quan thủy cung tôi cũng đã mua rồi.”
- "Sau khi cất hành lí thì sẽ đi luôn ạ?”
- “Không.” Hắc Thiên nghiêng đầu nhìn Hạ Hy đang nằm rúc đầu vào cổ anh, ngủ đến quên trời quên đất:

- “Cô ấy mệt rồi."
- “Về khách sạn trước đã.Để ngày mai rồi đi sau…”

Hạ Hy ngáp một tiếng thật dài, ưỡn lưng tỉnh dậy ở trong một căn phòng khách sạn.
Lúc đầu cô hơi ngơ ngẩn một lúc, sau khi nhìn thấy mọi vật dụng và hành lí của cô và Hắc Thiên mang theo được dựng ở một góc phòng, cô mới thở ra một hơi rồi đứng dậy đi đến kéo rèm cửa ban công lớn.
Đây là khách sạn đẹp nhất trong thành phố, có view nhìn rộng.
Bên dưới làn đường xe cộ đi khá đông, nhất là những chiếc xe buýt công cộng và xe đạp.
Nền trời cũng tối rồi, chắc tầm năm đến sáu giờ.
Cô đi loanh quanh xem qua cả căn phòng lớn, rồi mở ngăn tủ lạnh nhỏ lấy một cốc coca lên uống.
Chờ trong phòng được một lúc không nhưng không thấy Hắc Thiên đâu, cô liền đi đến mở khoá va li, lấy ra một chiếc máy tính xách tay rồi đem lại giường ngồi.
- “Này, Hạ Hy, cậu đã đến Thụy Sĩ chưa?” -Gia Mẫn
- “Đến rồi đến rồi đây."
- “Ô thế nào cậu định ở đó chơi mấy ngày?”
- “Hmmm… mình không biết, khi nào anh ấy về thì mình về”
- “Haizz đúng là con người có tình yêu, mở miệng ra là anh ấy anh này, bọn fa như mình chắc buồn lắm đấy”
- “Kakaka thật sao.

Hình như hôm trước mình nghe nói Đình Nam và cậu hẹn hò rồi mà nhỉ”
- “Hảaa.

gì…gì chứ s…sao cậu biết”
- “Muốn người khác không biết thì đừng có làm,haha”
- “Ây ngại chết mà.”
- “Hahaha”
Vừa lúc này Hắc Thiên mở cửa phòng.

Anh lại ngồi cạnh Hạ Hy nhướng mày hỏi như là có ý muốn hỏi “Đó là ai”
Hạ Hy xoay laptop lại để Hắc Thiên nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình.
- “Thôi mình tắt máy đây”
- “Ok bye”

Hạ Hy kết thúc cuộc gọi với Gia Mẫn.

Hắc Thiên thấy vậy hỏi:
- “Em đói chưa? Ra ngoài ăn nhé?”
- “Ừm,đợi em một tí em đi tắm”
Nói rồi cô nhanh chóng lại vali lấy đồ rồi đi tắm.

Hắc Thiên thì lấy laptop của cô mở lên mà lướt bán giờ.
Trong lúc xem, anh tình cờ thấy thiết kế của Hạ Hy, Anh nhìn kĩ rồi thầm nói:
- “Tài giỏi thật đúng là tiểu yêu tinh đáng yêu” Hắc Thiên bậc cười nhẹ.
Lát sau Hạ Hy tắm xong thì cả hai cùng ra ngoài ăn
Địa điểm tại nhà hàng Sourpink nổi tiếng tại Thụy Sĩ.
Hai người họ bước vào, ai ai cũng nhìn vì cả hai đẹo đôi trai tài gái sắc.

Quản lý nhà hàng thấy Hạ Hy và Hắc Thiên thì cung kính lại chào hỏi:
- “Lục Tổng,tiểu thư Thẩm rất hân hạnh khi hai người ghé thăm”
Hạ Hy cười mỉm đáp lại thay lời nói.

Hắc Thiên gật nhẹ đầu.
- “Cả hai dùng món gì cứ gọi,chúng tôi sẽ phục vụ hết mình”
Quản lý vừa nói tay đưa menu cho họ.

Hạ Hy gọi món,trong lúc gọi món một cô gái từ phía sau lưng cô vọng tới:
- “Hạ Hy cậu ở đây sao?”
- "Rika? "
- Hai người… đang làm gì ở đây vậy?"
- "Mình… "Hạ Hy ngập ngừng
- “Đi ăn” Hắc Thiên nhanh miệng trả lời nhưng mắt không để ý đến cô ta mà để ý đến mỗi biểu cảm của Hạ Hy
- “Vậy… hai người ăn tiếp đi,mình có hẹn phải đi trước”
- “Um bye cậu”
Rika vừa đi thì cũng vừa lúc Hắc Thiên hỏi cô:
- “Em sợ mối quan hệ của mình bị cô ta biết sao”
- "Em vẫn chưa biết giải thích với Rika như thế nào? Hạ Hy hiện nét mặt buồn rõ.
- “Được rồi em gọi món tiếp đi”
Phải nói là những lần ăn là những lần bất ổn nhất,cứ chưa kịp ăn là sẽ có người tới phá vỡ bầu không khí của cả hai.

Thật buồn mà..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 44: 44: Tiệc Rượu


Trên đường về nhà,Trợ Lý Rika báo cáo cho cô thông tin gì đó mà khiến cho sắc mặt của cô trở nên tái mắt,tức giận.
Rika sau khi về khách sạn thì tức giận, cô ném túi xách qua bên, bàn tay nắm chặt lại nghiến răng nói:
- “Thẩm Hạ Hy cậu dám đâm sau lưng tôi?”
- “Cậu thừa biết tôi thích anh ấy vậy mà còn hẹn hò với anh ấy sao?”
Nói rồi cô ta nở một nụ cười quỷ dị, sâu thẳm trong ánh mắt là một nụ cười thâm ác.
Tối đó,Rika nói chuyện với người đàn ông qua điện thoại.
- " Được cứ sắp xếp ổn thỏa,khoản tiền còn lại tôi sẽ chuyển cho cậu"
Nói xong Rika cười nhép mếch nghĩ ngợi điều gì đó chỉ có cô ta biết.

Hắc Thiên và Hạ Hy cũng đã ăn xong và quay trở về khách sạn.
Hắc Thiên hỏi Hạ Hy:
- “Hạ Hy ngày mai em muốn đi đâu?”
- "Hmm mai rồi tính,đừng sắp xếp trước nó sẽ không còn hứng thú"Hạ Hy cười nói, cô nói xong thì đặt lên trán Hắc Thiên một nụ hôn ngọt ngào.
- “Được chiều em”-Hắc Thiên đáp lại nụ hôn của cô.
reng…reng…reng…
Vừa lúc này,trợ lý của anh gọi tới…

- “Lục tổng,ngày mai có một tiệc rượu mời Lục Tổng và Thẩm tiểu thư đến dự ạ”
- “Là ai?”-Hắc Thiên nhàn nhạt trả lời
- “Dạ là của cô Rika”
- “um”-Nghe tới tên cô ta,Hắc Thiên tỏ ra một chút khó chịu
Tút…tút…tút…
- “Sao vậy anh?”
- “Rika mời em và anh ngày mai tham dự tiệc rượu”
- “Vậy chúng ta đi không?”-Hạ Hy hỏi ý kiến của Hắc Thiên
- “Em muốn sao?”-Hắc Thiên hỏi ngược lại cô.
- “Tham dự cũng được,đúng lúc thời gian rỗi mà”-Hạ Hy suy nghĩ rồi gật đầu.

Cho đến buổi chiều, Lục Hắc Thiên đưa Hạ Hy tới câu lạc bộ Hoàng Kim có vị trí ở trung tâm thành phố.
Lúc này, bên ngoài câu lạc bộ Hoàng Kim đã sớm có đủ loại xe ô tô xa hoa đang đỗ.
Có thể nhìn thấy BMW, Maserati, Ferrari,…!giống như rau cải trắng bày bán ở ven đường vậy.
Hôm nay Hạ Hy mặc một bộ lễ phục màu trắng thanh nhã, tóc dài được búi lên, lộ ra cần cổ thiên nga thon dài, cũng lộ ra khí chất cao quý.Cô vừa xuống xe đã lập tức hấp dẫn vô số ánh mắt của của những người xung quanh…
Lục Hắc Thiên đi ở bên cạnh, tuy rằng diện mạo vô cùng đẹp trai nhưng lúc này đứng cùng một chỗ với Hạ Hyhào quang khắp nơi, ít nhiều vẫn có nhiều người ghen tị
Hắc Thiên lấy thiệp mời ra, lập tức có nhân viên đi đến dẫn bọn họ lên tầng cao nhất của câu lạc bộ.
Bọn họ đi ra từ thang máy, phòng tầm mắt nhìn vào trong, toàn bộ là những nhân vật ưu tú tuyệt đối có tiếng nói trong ngành công nghiệp,trang sức,thời trang, mỹ phẩm dưỡng da cả trong và ngoài nước, trong đó còn có rất nhiều người nổi tiếng ở các ngành công nghiệp khác cũng được mời tới.Bọn họ túm năm tụm ba thành từng nhóm cười đùa, nói chuyện, bàn luận trong đại sảnh.
Nhân viên bưng thức ăn ngon và rượu tốt đi xuyên qua bọn họ, chỗ nào cũng toát ra vẻ xa hoa lộng lẫy.
Đúng lúc này, một giọng nói tràn ngập sức hút của một chàng trai trẻ truyền tới, trong đó ẩn chứa ý cười:
- “Cô Thẩm, cuối cùng cô cũng đến rồi!”
Vừa dứt lời, Lục Hắc Thiên và Hạ Hy đồng thời quay người nhìn qua.Chỉ thấy một chàng trai mặt mũi anh tuấn đang cầm một ly sâm panh, chầm chậm đi tới.
Trên mặt người đó là một nụ cười thậm sâu.
Từ khoảnh khắc nhìn thấy Hạ Hy, hai mắt cậu ta không có cách nào rời đi.
- “Cô hôm nay thật đẹp”
Người đàn ông đó đi tới, lúc nói chuyện thì đồng thời đưa tay ra kéo tay của Hạ Hy.Lục Hắc Thiên nhíu mày, lập tức đưa tay ra ngăn tay của người kia lạ.
- “Ừ?” Chàng trai lạnh nhạt nhìn về phía Phan Thành Nghị.
Phan Thành Nghị nói:
- “Vị tiên sinh này, xin tự trọng."
Chàng trai nhướng mày, đánh giá Hắc Thiên một lượt từ trên xuống dưới, lúc này mới thản nhiên hỏi:

- “Liên quan gì đến anh? Tôi đang nói chuyện với cô Thẩm đây, anh lại…!"Cậu ta còn chưa dứt lời, Hắc Thiên lại đánh gãy lời nói của đối phương một lần nữa, bình tĩnh nhìn thẳng vào hai mắt của đối phương:
- “Cô ấy là vợ sắp cưới của tôi.”
“Vợ của anh?” Chàng trai nghe vậy thì ánh mắt nhìn Hắc Thiên lập tức có thêm vài phần trêu tức.
- “Thì ra anh chính là Lục Hắc Thiên – Chủ tịch của L&M sao?”- Hắc Thiên không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn về phía người đàn ông đó.
- “Tôi…Tôi thành thật xin lỗi vì hành động ban nãy có làm phật ý của Lục tổng đây”
Hắc Thiên bất đắc dĩ, đành phải tạm thời lựa chọn im lặng.
Hạ Hy dịu giọng nói:
- “Thành Nghị à, chúng tôi không để ý chuyện vừa nãy đâu, không cần anh phải xin lỗi.”
- “Không cần, cô Thẩm, đây chỉ là chuyện nhỏ thôi, cô không cần để ý.
Chàng trai nhanh chóng phẩy tay.
Hắc Thiên còn đang định muốn nói, lại phát hiện có người kéo cánh tay mình.
Anh hơi nghiêng đầu, lúc này mới phát hiện
Hạ Hy đang lén lút nháy mắt với mình.

Hắc Thiên bất lực, đành phải tạm thời im lặng, nếu không có Hạ Hy ngăn cản chắc bây giờ thiếu gia họ Phan kia chẳng cỏn mảnh xương để đem về cho gia đình rồi.
Chuyện của cả ba người khá chiếm sự chú ý của mọi người xung quanh.

Hắc Thiên và Hạ Hy là hai người có uy quyền và vị thế lớn nên đi đâu cũng được người khác chú ý đến.

Vô tình rơi vào mắt của Rika.

Cô ta thấy vậy nhanh chóng bước đến.
- “Hạ Hy, cậu đến rồi sao?”
Thấy Hạ Hy cô ta giả vờ hoan nghênh mừng cô tới.

Nhưng cặp mắt thì chỉ chú ý đến mỗi Hắc Thiên.
- “À… Lục Hắ…c… à không Lục tổng cũng đến, tôi rất vinh dự khi anh có mặt ở đây”
Hắc Thiên chẳng màn chú ý đến mà chỉ mải mê nhìn Hạ Hy khiến Rika tức giận.
Hạ Hy thấy vậy thì lên tiếng để bầu không khí dễ chịu hơn.
- “Rika, hôm nay cậu tổ chức tiệc rượu này để quảng bá dự án nào sao?”
- “Đúng rồi, mình tổ chức tiệc rượu này giới thiệu một phần chính trong dự án tương lai”
Nói rồi, Rika xin phép rời đi để tiếp các vị khách khác.
Suốt bữa tiệc,cô ta chỉ để ý đến cử chỉ,ánh mắt và hành động của Hắc Thiên rồi thầm nghĩ:
- “Hứ, để tôi xem hai người còn tình tứ được bao lâu.”
Rika vừa nói thầm rồi nở một nụ cười xấu xa,ánh mắt liên tục lườm Hạ Hy.
Thật ra buổi tiệc tối nay không đơn giản là quảng bá dự án mà là một kế hoạch âm mưu đặc biệt nhằm mục đích chia cắt Lục Hắc Thiên Và Thẩm Hạ Hy..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 45: 45: Dàn Dựng Kế Hoạch


Ở trong buổi tiệc,Rika bắt đầu hành động,tách rời Hạ Hy khỏi Hắc Thiên để có cơ hội hành động.
- “Hạ Hy cậu ra ngoài với tớ một chút được không,tớ có chuyện cần bạn với cậu”
- “Được” Hạ Hy đồng ý rồi quay sang Hắc Thiên hỏi sự cho phép.
Hắc Thiên trong lòng có hơi nghi ngờ nhưng cũng đồng ý cho Hạ Hy ra ngoài.
Cô hẹn Hạ Hy ra ngoài rồi cho người đi đằng sau chụp thuốc mê cô rồi bắt Hạ Hy xuống tầng hầm của tòa nhà giải quyết.
Chờ tầm 10 đến 15 phút thì cuối cùng Hạ Hy cũng tỉnh.

Cô tỉnh dậy bất ngờ với tay chân bị trói người trước mặt ngồi chéo chân tỏa ra sự uy quyền không ai khác là Rika:
- “Ri…Rika cậu đang làm cái quái gì vậy?”
- “Hứ cậu còn có thể nói ra lời này ư?”
- “Ý cậu là sao?”
- “Cậu đang giả ngốc sao? Được tôi nhắc cho cậu nhớ.

Cậu biết tôi yêu thầm Lục Hắc Thiên vậy mà cậu còn có thể đâm sau lưng tôi mà tới với anh ấy sao”-Rika tức giận la lớn
- “Rika chuyện này… đúng là chuyện này mình sai, mình đã định nói với cậu sớm hơn nhưng… mình chẳng biết nên nói với cậu sao nữa”-"Hạ Hy ngập ngừng nói.
- “Cậu không biết hay không muốn tôi biết?”
- “Mình…”
- “Hứ, cậu khỏi giải thích từ nay tôi và cậu chẳng còn mối quan hệ nào nữa.

Và sẵn đây tôi sẽ nói với cậu tôi chính thức giành Lục Hắc Thiên với cậu”
- “Tôi biết tôi sẽ chẳng bao giờ có cơ hội vì trong tim anh ấy bây giờ chỉ có cậu.

Nhưng tôi tin chắc rằng mọi việc tôi chuẩn bị làm với cậu chắc chắn anh ấy sẽ rời bỏ cậu không thương tiếc”

- “Ý cậu là sao? Cậu định làm gì mình”- Hạ Hy ngạc nhiên với lời cảnh báo của Rika, tay của cô thì nhanh chóng cởi vỏ dây trói.
- “Lát cậu sẽ biết”
Vừa nói xong cô tay vẩy tay ra hiệu cho thuộc hạ của mình tiến hành.

Hai người đàn ông đó đi tới lôi Hạ Hy đi nhưng Hạ Hy đã cởi bỏ được dây trói đứng lên tấn công bọn họ tự về bản thân mình.
Rika bất ngờ khi thấy như vậy,chỉ biết đứng bên ra lệnh cho hai tên đó bắt Hạ Hy cho Bằng được:
Hạ Hy chỉ cần tung vài cước là có thể hạ được hai tên.

Nhưng rất nhanh hai tên đó lại đứng lên nhanh chóng đánh lại Hạ Hy.
Cả hai tên đàn ông to lớn chè ép đánh 1 người phụ nữ.

Sau khi Hạ Hy hạ hai tên đó,Hạ Hy quay đầu lại, trông thấy vẻ mặt cứng đờ của Rika thì liền bật cười.
- “Rika cậu n hỏ mọn đến mức này sao?”
Rika lạnh mặt, vung tay cho người ở ngoài cửa tới giữ người Hạ Hy xuống.

Hạ Hy nất tập trung nên bị gì người xuống, sau đó chỉ vào mặt cô, nói đến khó nghe:
- “Cô đừng nghĩ Hắc Thiên xem trọng cô liền muốn làm gì thì làm.”
Hạ hy nhún vai, cười như không cười, ngữ khí khinh miệt chán ghét:
- “Hứ là bạn với nhau mà cậu phải làm đến mức này sao? Có phải là tồi quá rồi không?”
Dứt lời, Hạ Hy liền đứng thẳng, vờ lấy tay phủi nhẹ bộ lễ phục trên người, thấp giọng:
- “Nếu không phục thì cứ việc động thủ với mình đi.

Mình là người rất thẳng thắn, việc gì động thủ được thì khỏi cần động khẩu, muốn cái gì thì trực tiếp luôn đi, đừng chơi ám chiêu sau lưng người khác.”

Câu nói ấy đã làm Rika nổi điên hoàn toàn.
Cô ta tức đến lồ ng ngực phập phồng lên xuống, bất chấp tất cả lao vào Hạ Hy
Hạ Hy nhếch môi cười lạnh, đang định tung một cú đấm thì ngay lúc đó đã có người kéo ngược cô ra sau.
Thân hình cao gầy che chặt cho cô, bàn tay thon dài vững vàng đón lấy cú đấm chuẩn bị hạ xuống của Hạ Hy
Hạ Hy ngẩng đầu lên, có chút sửng sốt.
Cao Lâm cất giọng rất nhẹ và vô cùng trầm thấp:
“Tiểu thư Thẩm, đánh người yếu thế là tác phong của Thẩm gia dạy dỗ cô sao?”
Hạ Hy bất ngờ, cô ngạc nhiên đến mức phải đứng hình 5s, cô không ngờ quản gia chăm sóc cô suốt 5 năm tại Pháp lại có thể đứng ra bảo vệ bạn của cô mà chẳng cần nghĩ đến chủ nhân.
Đầu óc bắt đầu sáng tỏ dần lên, cô nhìn chằm chằm, tuy không biết trong lòng Cao Lâm này đang nghĩ gì, nhưng cô thấy tâm hồn mình rét lạnh.
- “Cao Lâm Tại sao anh lại dám xen vào chuyện người khác hả?”
Sắc mặt Cao Lâm vẫn bình thản, không giận dữ cũng không phẫn nộ, mang một vẻ lạnh lùng vô cảm trái ngược hoàn toàn với Hạ Hy.
Ngay lúc này, một vệ sĩ chạy đến nói nhỏ vào tai Cao Lâm mấy câu.
Sắc mặt Cao Lâm ngay lập tức trở nên trắng bệch, nhìn Hạ Hy chằm chằm, tay vô thức rút về.
Hạ Hy nhìn sắc mặt của Cao Lâm, sau đó hơi cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm tay cô, bàn tay ấy không dùng quá nhiều sức, nhưng sức lực đó đủ khiến cho cô không giằng ra nổi.
Ngón tay thon dài mang hơi ấm thấm vào da thịt, rồi lại như chảy tràn vào từng mạch máu, rồi lại từ mạch máu tràn vào tận đáy lòng.
- “Hoá ra là cô hiện giờ là bạn gái của Lục Hắc Thiên.

Xem ra bổn thiếu có chút thất lễ.”
Cao Lâm đột ngột thay đổi thái độ, hoà hoãn tao nhã vô cùng, khoé môi còn treo lên ý cười lấy lòng.
Hạ Hy nhìn Cao Lâm, cất giọng trầm lạnh:
- “Cao thiếu chỉ là đùa giỡn hơi quá trớn, không có gì là thất lễ cả.”
Cao Lâm đột ngột rời đi, bỏ lại Hạ Hy ở đó khi nghe lệnh của cấp trên.

Phía sau đột ngột vang lên tiếng cười trầm thấp mềm mại, lại mang theo một chút dụ hoặc, thấm đến tận xương cốt.
Hạ Hy xoay người lại.
Minh Vương ngồi đối diện từ lúc nào, từ đầu đã nghe và thấy mọi quá trình diễn ra, vẫn đang không nhịn được, chống một tay lên trán cúi đầu cười khẽ, không cười quá to, nhưng lại rất giống như đang thông đồng với màn hỗn loạn mà cô gây ra.
Minh Vương hướng đôi mắt hoa đào hơi xếch và đượm chút xấu xa đong đầy những ánh nhìn dịu dàng về phía Rika:
- “Rika,Em về rồi sao?”
Rika cười phá lên, sau đó rút tay ra khỏi người Hạ Hy rồi chạy lại chỗ Minh Vương
(Minh Vương,người yêu thầm Rika từ lâu nhưng rika chỉ xem anh là bạn thân.)
“Nhìn cậu xem, sau ba năm có vẻ càng soái hơn rồi.”
- “Haha, ô kìa xem ai kia? Tại sao mọi việc lại trở nên như vậy chứ?.

Chẳng phải hai người là bạn thân sao vậy mà bây giờ hêt như kẻ thù chứ”-Minh Vương lên giọng ý nói mỉa mai.
- "Minh Vương à, là cậu không hiểu đấy thôi.

Bạn thân gì mà đi cướp người yêu của nhau vậy thì có xứng làm bạn thân không chứ"Rika vừa nói để cho Hạ Hy nghe thấy và ánh mắt nhìn Hạ Hy như đang trêu đùa chọc tức.
- “Hứ …”
Nói rồi anh ta đứng lên đập mạnh vào phía sau gáy của Hạ Hy làm cô bất tỉnh rồi bế Hạ Hy lên phòng đã được sắp đặt trước.

Anh và Rika thoát y cho Hạ Hy rồi đắp chăn lại.
- “Phần còn lại là việc của cậu, nhớ đừng làm tớ phải thất vọng”-Rika nói
Nói xong cô ta rời đi.
Còn Minh Vương, xem ra anh ta còn chút tình người.

Dù gì gia thế và uy quyền của Hạ Hy vẫn cao nên anh ta không dám lộng hành.

Chỉ có thoát y cho bản thân rồi nằm cạnh Hạ Hy giả vờ như cả hai đã làm chuyện gì đó.

Hắc Thiên bên này không thấy Hạ Hy thì bắt đầu cho người đi tìm kiếm.

Tìm được tầm 5 phút vẫn không thấy cô thì anh bắt đầu lo lắng.

Huy động toàn bộ vệ sĩ của mình lục tung tòa nhà này tìm Hạ Hy.
Trong lúc đang tìm kiếm, bỗng có tin nhắn nhắn tới máy Hắc Thiên
" Thẩm Hạ Hy đang ngủ trong căn phòng 1027 tại tầng 6 dãy 3"
Nhận được tin nhắn,Hắc Thiên lập tức phi nhanh tới đó.

Tới nơi anh không chần chừ gì nữa mà phá mạnh cửa xông vào.

Anh chết lặng người khi nhìn thấy cảnh trước mắt giây phút này thế giới của anh như sụp đổ.
Hắc Thiên đứng đó rồi nhanh chóng đi lại.
Minh Vương lúc này giả vờ như vừa tỉnh dậy rồi diễn:
- “Anh là ai? Tại sao anh lại vào đây?”
Hắc Thiên không nói không rằng mà trao cho Minh Vương hẳn một cú đấm.
Hạ Hy bây giờ nhận thấy ồn ào thì mới giật mình tỉnh dậy.
- “Hắc Thiên sao anh lại ở đây”
Cô vô thức hỏi Hắc Thiên.

Nói xong cô nhìn qua Minh Vương rồi nhìn lại cơ thể mình không còn mảnh vải che thân thì giật mình lấy chăn túm chặt lại rồi vội vàng giải thích:
- “Hắc Thiên mọi chuyện là do anh ta dàn dựng” Cô mếu máo vừa nói vừa chỉ tay vào Minh Vương tố cáo.
Hắc Thiên bây giờ tức giận chẳng muốn nghe điều gì mà tức giận rời đi.

Anh rời đi nhanh chóng đi ra xe về khách sạn.

Rika đứng trong góc khuất ngoài khách sạn chứng kiến được cảnh này thì mừng thầm cười đểu..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 46: 46: Cố Gắng Để Không Nhớ Tới Anh Nữa!


Hạ Hy khóc đến khi thõa mãn không muốn khóc nữa cô mới đứng dậy xử lí vết bỏng.

Do nước sôi đổ vào nên vết thương khá to từ vùng cổ tay tới bàn tay tầm 15cm bề mặt chiều dài.

Nguyên vùng đó đỏ bỏng lên có nguy cơ sẽ có sẹo.

Hạ Hy chịu đau bôi kem lên, cô cắn môi để kiềm chế nỗi đau nhưng Hạ Hy bản tính vốn sợ đau nên chỉ cần đau một tí là cô chịu không nổi.

Cô bật khóc, khóc vì đau và cũng khóc vì buồn cho số phận hiện tại của bản thân.
Băng bó xong cô tự mình ra ngoài ăn vì cô chả nấu được món gì đã thế tay bây giờ phải băng bó thì nấu nướng được gì nữa.

Hạ Hy một mình đi tới nhà hàng ăn tối nhưng… chẳng nay bắt gặp Lục Hắc Thiên đi cùng Rika.
Vừa thấy Hạ Hy, Rika liền khoác tay Hắc Thiên cố tình để Hạ Hy nhìn thấy.

Còn Hắc Thiên cứ để đó cho Rika khoác anh muốn xem phản ứng của cô như thế nào.
Hạ Hy nhìn thấy hình ảnh đó thì nội tâm buồn rầu, tim cô đau dữ dội nhưng vẫn cố kìm chế lại, tỏ ra mình ổn và không thấy gì, cô không muốn người khác nhìn thấy mình đau khổ rồi chà đạp bản thân nên thà chịu đựng còn hơn tỏ ra rõ cho người khác thấy.
Rika nhìn thấy Hạ Hy điềm tĩnh chẳng có phản ứng gì thì lập tức đi tới lên giọng chế giễu ý nói mỉa mai:
- “Hạ Hy hiếm khi thấy cậu đi ăn một mình nhỉ?”
- “Hứ chẳng phải bây giờ cậu nhìn thấy rồi sao?”-Hạ Hy vẫn chăm chú nhìn ngó menu mà trả lời nhàn nhạt như không coi cô ta ra gì
- “Hôm nay anh Minh Vương không đi cùng cậu hửm, vừa mới mấy ngày trước còn ưm ưm vậy mà giờ…”-Rika cố tình nhắc đến chuyện đó rồi giả vờ làm bộ làm tịch.
- “Cậu im đi, nếu muốn kiếm chuyện thì biến” Hạ Hy nghe đến chuyện đó thì nổi giận tay bỏ lên bàn nắm chặt lại.
Hắc Thiên bây giờ mới để ý bàn tay đang được băng bó một cách sơ xài của cô.

Anh định hỏi nhưng chẳng còn đủ can đảm để hỏi.
Anh chẳng muốn ở lại đó bởi vì nhìn cô anh lại thấy nhớ nhưng lại cảm thấy ghét nên anh bước đi.

Rika thấy anh đi thì liền lẽo đẻo theo sau chẳng còn châm biếm Hạ Hy nữa.
Sau khi họ đi,Hạ Hy cởi bỏ áo giáp cứng cỏi cứng rắn đi, hai hàng nước mắt long lanh từ trên khóe mắt rơi dài xuống gò má.

Cô chẳng còn có thể cứng rắn nữa rồi, ai đó làm ơn hãy lôi cô ra khỏi địa ngục này đi, Hạ Hy bé nhỏ sắp chịu hết nổi rồi.
Suốt chặng đường về nhà, Hắc Thiên mãi nghĩ đến bàn tay bị thương của Hạ Hy mà lo lắng.
“Chẳng lẽ cô ấy bị té sao?”
Nghĩ đến nặng lòng chịu không được nữa anh bằng nhờ Bạch Phi tìm hiểu.
Bạch Phi ngớ người vì anh có liên quan gì đến Hạ Hy đâu mà điều tra, rồi giờ điều tra thì nên bắt đầu từ đâu?
Về đến nhà Hắc Thiên bước vào phòng, căn phòng vẫn còn lưu giữ mùi hương của Hạ Hy, ở đây toàn hình bóng cô.

Anh bực bội sang thư phòng làm bạn với rượu.
Hạ Hy bên này khi ăn xong cô đi dạo ven đường, đang đi cô nhìn thấy cửa hàng bán những sản phẩm couple.

Bất giác cô ghé vào tiệm đó xem kĩ rồi mua một món.

Đó là quả cầu thủy tinh bên trong là một cặp đôi đang mặc lễ phục kết hôn.

Càng nhìn cô lại càng mong ước giữa cô và Hắc Thiên.
Mua xong cô đem về đặt nó ở kệ tủ cạnh giường.Vừa đặt xong cô nhớ lại khoảnh khắc tối nay.Chỉ vừa mới rời cô mà đã qua lại với Rika rồi sao? Anh thực sự dễ thay đổi lòng thế sao?
- “Hắc Thiên anh ghét em lắm đúng không? Em xin lỗi em sẽ không làm phiền cuộc sống của hai người nữa.Em hữa em sẽ không nhớ đến anh nữa”
Hạ Hy nói một mình rồi cũng khóc một mình.Hứ tiểu thư cao sang quyền quý giàu có vinh hoa phú quý đây sao,tiểu thư cái đếch gì? Chẳng phải vẫn bị cô đơn như bình thường hay sao.

Đã thế chẳng có ai bên cạnh lúc buồn chằng có lấy một bờ vai.
Hạ Hy lên giường nằm ngủ bởi vì ngày hôm nay rất mệt với cô rồi.Hy vọng ngày mai sẽ là một ngày mới tươi đẹp hơn nhé THẨM HẠ HY.
Bản thân mình làm được mà, từ đó tới giờ mình chưa từng bỏ cuộc hay thất bại vậy nên bây giờ dù có ra sao thì chuyện này dễ gì làm khó được mình chứ?
…****************…
Ba mẹ Hắc Thiên khi nghe Hạ Hy rời khỏi Wanderheart thì giật nảy cả mình, cả hai bất ngờ tới mức sắp ngất đi.

- “Có chuyện gì vậy chứ? Chả phải chúng nó đang hẹn hò sao?”-Mẹ Hắc Thiên than thở mệt mỏi bà chẳng còn sức sống khi nghe Hạ Hy rời khỏi nhà.
- “Ông Kha, ông mau điều tra giúp tôi tất cả mọi chuyện, từng chút một cũng không được bỏ qua cho tôi”-Ba Hắc Thiên ra lệnh.
- “Dạ rõ”
Cả hai người khi biết tin thì cũng nhanh chóng báo tin cho nhà Hạ Hy.

Ông bà và ba mẹ của Hạ Hy cũng chẳng khác Ba mẹ Hắc Thiên là mấy.

Sau khi biết tất cả mọi người ai nấy cũng sốc.

Sốc hơn nữa đó chính là bây giờ chẳng biết Hạ Hy ở đâu gọi điện cũng chẳng nghe máy.
- "Mau tìm Hạ Hy về đây cho ta?-Ông nội Hạ Hy nóng lòng khi cô rời Wanderheart mà chẳng về nhà, ông lo ông sẽ chẳng được nhìn thấy cô.
- “Mau mau tìm kiếm con bé cho ta.Ta muốn gặp nó gấp”-Bà cô cũng sốt ruột không kém,đứng ngồi không yên..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 47: 47: Cố Gắng Để Không Nhớ Tới Anh Nữa!


Hạ Hy khóc đến khi thõa mãn không muốn khóc nữa cô mới đứng dậy xử lí vết bỏng.

Do nước sôi đổ vào nên vết thương khá to từ vùng cổ tay tới bàn tay tầm 15cm bề mặt chiều dài.

Nguyên vùng đó đỏ bỏng lên có nguy cơ sẽ có sẹo.

Hạ Hy chịu đau bôi kem lên, cô cắn môi để kiềm chế nỗi đau nhưng Hạ Hy bản tính vốn sợ đau nên chỉ cần đau một tí là cô chịu không nổi.

Cô bật khóc, khóc vì đau và cũng khóc vì buồn cho số phận hiện tại của bản thân.
Băng bó xong cô tự mình ra ngoài ăn vì cô chả nấu được món gì đã thế tay bây giờ phải băng bó thì nấu nướng được gì nữa.

Hạ Hy một mình đi tới nhà hàng ăn tối nhưng… chẳng nay bắt gặp Lục Hắc Thiên đi cùng Rika.
Vừa thấy Hạ Hy, Rika liền khoác tay Hắc Thiên cố tình để Hạ Hy nhìn thấy.

Còn Hắc Thiên cứ để đó cho Rika khoác anh muốn xem phản ứng của cô như thế nào.
Hạ Hy nhìn thấy hình ảnh đó thì nội tâm buồn rầu, tim cô đau dữ dội nhưng vẫn cố kìm chế lại, tỏ ra mình ổn và không thấy gì, cô không muốn người khác nhìn thấy mình đau khổ rồi chà đạp bản thân nên thà chịu đựng còn hơn tỏ ra rõ cho người khác thấy.
Rika nhìn thấy Hạ Hy điềm tĩnh chẳng có phản ứng gì thì lập tức đi tới lên giọng chế giễu ý nói mỉa mai:
- “Hạ Hy hiếm khi thấy cậu đi ăn một mình nhỉ?”
- “Hứ chẳng phải bây giờ cậu nhìn thấy rồi sao?”-Hạ Hy vẫn chăm chú nhìn ngó menu mà trả lời nhàn nhạt như không coi cô ta ra gì
- “Hôm nay anh Minh Vương không đi cùng cậu hửm, vừa mới mấy ngày trước còn ưm ưm vậy mà giờ…”-Rika cố tình nhắc đến chuyện đó rồi giả vờ làm bộ làm tịch.
- “Cậu im đi, nếu muốn kiếm chuyện thì biến” Hạ Hy nghe đến chuyện đó thì nổi giận tay bỏ lên bàn nắm chặt lại.
Hắc Thiên bây giờ mới để ý bàn tay đang được băng bó một cách sơ xài của cô.

Anh định hỏi nhưng chẳng còn đủ can đảm để hỏi.
Anh chẳng muốn ở lại đó bởi vì nhìn cô anh lại thấy nhớ nhưng lại cảm thấy ghét nên anh bước đi.

Rika thấy anh đi thì liền lẽo đẻo theo sau chẳng còn châm biếm Hạ Hy nữa.
Sau khi họ đi,Hạ Hy cởi bỏ áo giáp cứng cỏi cứng rắn đi, hai hàng nước mắt long lanh từ trên khóe mắt rơi dài xuống gò má.

Cô chẳng còn có thể cứng rắn nữa rồi, ai đó làm ơn hãy lôi cô ra khỏi địa ngục này đi, Hạ Hy bé nhỏ sắp chịu hết nổi rồi.
Suốt chặng đường về nhà, Hắc Thiên mãi nghĩ đến bàn tay bị thương của Hạ Hy mà lo lắng.
“Chẳng lẽ cô ấy bị té sao?”
Nghĩ đến nặng lòng chịu không được nữa anh bằng nhờ Bạch Phi tìm hiểu.
Bạch Phi ngớ người vì anh có liên quan gì đến Hạ Hy đâu mà điều tra, rồi giờ điều tra thì nên bắt đầu từ đâu?
Về đến nhà Hắc Thiên bước vào phòng, căn phòng vẫn còn lưu giữ mùi hương của Hạ Hy, ở đây toàn hình bóng cô.

Anh bực bội sang thư phòng làm bạn với rượu.
Hạ Hy bên này khi ăn xong cô đi dạo ven đường, đang đi cô nhìn thấy cửa hàng bán những sản phẩm couple.

Bất giác cô ghé vào tiệm đó xem kĩ rồi mua một món.

Đó là quả cầu thủy tinh bên trong là một cặp đôi đang mặc lễ phục kết hôn.

Càng nhìn cô lại càng mong ước giữa cô và Hắc Thiên.
Mua xong cô đem về đặt nó ở kệ tủ cạnh giường.Vừa đặt xong cô nhớ lại khoảnh khắc tối nay.Chỉ vừa mới rời cô mà đã qua lại với Rika rồi sao? Anh thực sự dễ thay đổi lòng thế sao?
- “Hắc Thiên anh ghét em lắm đúng không? Em xin lỗi em sẽ không làm phiền cuộc sống của hai người nữa.Em hữa em sẽ không nhớ đến anh nữa”
Hạ Hy nói một mình rồi cũng khóc một mình.Hứ tiểu thư cao sang quyền quý giàu có vinh hoa phú quý đây sao,tiểu thư cái đếch gì? Chẳng phải vẫn bị cô đơn như bình thường hay sao.

Đã thế chẳng có ai bên cạnh lúc buồn chằng có lấy một bờ vai.
Hạ Hy lên giường nằm ngủ bởi vì ngày hôm nay rất mệt với cô rồi.Hy vọng ngày mai sẽ là một ngày mới tươi đẹp hơn nhé THẨM HẠ HY.
Bản thân mình làm được mà, từ đó tới giờ mình chưa từng bỏ cuộc hay thất bại vậy nên bây giờ dù có ra sao thì chuyện này dễ gì làm khó được mình chứ?
…****************…
Ba mẹ Hắc Thiên khi nghe Hạ Hy rời khỏi Wanderheart thì giật nảy cả mình, cả hai bất ngờ tới mức sắp ngất đi.

- “Có chuyện gì vậy chứ? Chả phải chúng nó đang hẹn hò sao?”-Mẹ Hắc Thiên than thở mệt mỏi bà chẳng còn sức sống khi nghe Hạ Hy rời khỏi nhà.
- “Ông Kha, ông mau điều tra giúp tôi tất cả mọi chuyện, từng chút một cũng không được bỏ qua cho tôi”-Ba Hắc Thiên ra lệnh.
- “Dạ rõ”
Cả hai người khi biết tin thì cũng nhanh chóng báo tin cho nhà Hạ Hy.

Ông bà và ba mẹ của Hạ Hy cũng chẳng khác Ba mẹ Hắc Thiên là mấy.

Sau khi biết tất cả mọi người ai nấy cũng sốc.

Sốc hơn nữa đó chính là bây giờ chẳng biết Hạ Hy ở đâu gọi điện cũng chẳng nghe máy.
- "Mau tìm Hạ Hy về đây cho ta?-Ông nội Hạ Hy nóng lòng khi cô rời Wanderheart mà chẳng về nhà, ông lo ông sẽ chẳng được nhìn thấy cô.
- “Mau mau tìm kiếm con bé cho ta.Ta muốn gặp nó gấp”-Bà cô cũng sốt ruột không kém,đứng ngồi không yên..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 48: 48: Thử Lòng


Hạ Hy tỉnh dậy thì thấy quá trời cuộc gọi và tin nhắn gọi tới, đa số từ gia đình cô, ba mẹ của Hắc Thiên và bạn bè cô.

Họ lo lắng sợ cô xảy ra chuyện gì.
Sáng nay cô phải gọi điện lại cho từng người rồi xoa dịu lòng mọi người nói rằng cô không sao.
- “Mẹ à,con không sao con đã mua chung cư ở rồi, cuối tuần nay con sẽ về thăm mọi người mà”
- “Được rồi, ơ nhưng mà sao tối qua mẹ không liên lạc cho con được?”
- “Hôm qua máy con sập nguồn con cũng mệt nên đi nghỉ luôn không tiện để ý”
- “Được rồi nếu con thấy mệt thì về đây nghỉ ngơi, không cần phải cố gắng tỏ ra mình mạnh mẽ nhé”
- “Dạ yêu mẹ, mẹ gửi lời giúp con tới ông bà và ba với nha”
- “Ừ nhớ là cuối tuần về thăm đó”
- “Dạ vâng”
Cuộc nói chuyện với mẹ làm cô nhẹ lòng hẳn ra, mẹ cô cũng hiểu ý nên không nhắc tới chuyện đó làm cô dễ chịu bớt suy nghĩ hơn.
Sáng nay cô vẫn tiếp tục tới công ty L&M làm việc như bình thường,không thể vì cá nhân mà nghỉ việc được bởi vì phong cách đó không phải phong cách của Thẩm Hạ Hy.

Cô luôn là người có trách nhiệm nên dù có chuyện gì vẫn không thể nào cản bước được Hạ Hy.
Đến công ty, cô vẫn ngồi chung phòng làm việc với Hắc Thiên.

Cả hai vờ nhue không thấy nhau mà say mê làm việc tới tận trưa.
Lúc đang giờ chuẩn bị đi ăn thì Rika bỗng nhiên đem cơm hộp tới.

Làm cho không khí không bình thường trong phút chốc ngạt thở gấp 10 lần.
Rika nhìn thấy Hạ Hy thì 5 lần 7 lượt tỏ vẻ gần gũi với Hắc Thiên.
Hắc Thiên thì vẫn để yên thuận theo nét diễn của Rika mà diễn.

Anh lại muốn xem cô chịu đựng tới khi nào.Nếu không có Hạ Hy chắc Rika bây giờ bị đá bay ra 7 thước rồi.
- “Thiên anh mau ăn đi cái này chính tay em nấu”
- “Được rồi,em để đó đi”
- “Không.

Anh mau ăn liền đi,còn nóng đó”-Rika nũng nịu dựa dẫm vào cánh tay Hắc Thiên.
Anh chỉ biết im lặng, chưa kịp phản ứng thì bị Rika nói tiếp:
- “Hay để em đút anh ăn nhé”
- “Kh…”
- “Aa há miệng ra đi”- Cô ta dẹo tới ch ảy nước.
Hạ Hy ngồi phía góc kia cũng sớm chịu đựng hết nổi rồi.

Cứ ngồi đó nhìn cảnh tình tứ giữa người mình yêu và bạn thân của mình bên nhau thì trái tim của cô như tan nát bây giờ hóa thành đá rồi.

Nó co thắt lại khiến Hạ Hy ohair nghiến răng kiềm chế.

Cô tự nhủ bản thân mình không được quan tâm đ ến nhưng từng cử chỉ lời nói của hai người họ lại lọt vào lỗ tai cô rõ đến mòn mọt.
Rika liếc nhìn Hạ Hy rồi nói tiếp:
- “Thiên tối nay ra ngoài ăn tối cùng em được chứ”
- “Được tùy em”
- “Yêu anh”
Nói xong cô ta lấy ghế ngồi cạnh Hắc Thiên giây phút được anh cưng chiều sủng tới tận mây như thế này thì làm sao nở bỏ lỡ cơ hội ngàn năm này chứ.
Cô ta cầm lấy điện thoại của Hắc Thiên rồi hỏi:

- “Thiên, mật khẩu điện thoại anh là gì vậy?”
Đó giờ Hắc Thiên ghét nhất là ai động vào điện thoại của anh.

Vậy mà giờ Rika động vào mà anh chẳng nói gì.
Vốn dĩ điện thoại Hắc Thiên chẳng có mật khẩu, Rika chỉ cố tình hỏi vậy.Hắc Thiên thuận cơ hội rồi nói:
- “Là ngày sinh nhật em”
- “omg anh nhớ tới ngày sinh em luôn á”
- “Ừm”
Cuộc gọi đến từ máy Hạ Hy, may mắn nhờ nó mà có cơ hội Hạ Hy mới rời khỏi được nơi oái oam này.

Cô nhanh chóng cầm điện thoại ra ngoài nghe.
Còn Rika vui vẻ lòng như nở hàng ngàn bông hoa vì đạt được mục đích, trêu chọc được Hạ Hy, được Hắc Thiên cưng chiều mãn nguyện thì cuối cùng cô ta cũng chịu ra về.
- “Thiên em về…”
- “Cút” Hắc Thiên phũ phàng thẳng thắng chẳng cần làm bộ làm tịch nữa đuổi thẳng đầu Rika làm cô ta có hơi giật mình.
- “Anh Hạo Huy anh gọi em có việc gì vậy?”
- “Ngày mai em rảnh chứ, chúng ta đi tới một nơi đi”
- “Được em rảnh”
- “Ok vậy mai anh qua đón em”
- “Dạ”
Hạ Hy nhân cơ hội thì đồng ý liền,cô chẳng muốn làm việc mà nhìn thấy cặp đôi đó.
Vừa định đi vào thì gặp Rika bước ra, Thấy cô cô ta liền lên tiếng mỉa mai.

- “Hứ cô đã thấy tôi và anh ấy hạnh phúc rồi chứ?”
- “Liên gian gì đến tôi?”
- “Đúng là Thẩm Hạ Hy cô chẳng bao giờ để ý đến chuyện nhỏ nhặt nhỉ.”
- "…"- Hạ Hy im lặng chẳng thèm trả lời
- “Hmm…thật sự cô không thèm để ý đến chuyện tôi gài bẫy cô ngủ với Minh Vương nhằm chia cách cô và Hắc Thiên sao?”
- “Cậu dám…”-Hạ Hy tức giận
- “Hứ chuyện chưa xong đâu” Nói rồi cô ta nhanh chóng rời đi đi để Hạ Hy một mình ôm cục tức.
Hạ BHy cũng vào phòng tiếp tục làm việc.

Cuộc trò chuyện của hai người đã bị Bạch Phi tình cờ nghe được.
Anh không lập tức bao cho Hắc Thiên mà tự mình đi điều tra tìm bằng chứng trước.

Nếu bây giờ nói cho Hắc Thiên biết thì sẽ có nguy cơ Rika cũng biết mà che giấu trước.
Nói rồi Bạch Phi nhanh chóng một mình bay sang Thụy Sĩ tìm hiểu mà chẳng thèm báo cho Hắc Thiên một tiếng nghỉ phép.

Bạch Phi tính tình ngang ngược nên chẳng muốn xin phép ai khi có chuyện thắc mắc đến Hắc Thiên còn bất lực..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 49: 49: Ghen


Sáng hôm sau…
Như đã hẹn Hạ Hy cùng Hạo Huy đi chơi.

Hạo Hy đưa cô tới triễn lãm trưng bày các chiếc váy độc lạ tại Los Angeles.
Hạ Hy như được mở cánh cửa mới của thế giới thứ hai.

Thời trang đối với cô như là một gia đình mãi gắn bó mà không chia lìa xa cắt.

Cô đứng nhìn ngắm mải mà chẳng thèm để ý đến ai.
Hạo Hy nhìn ngắm kiệt tác mà Hạ Hy đang nhìn rồi đưa mắt nhìn Hạ Hy, ân cần hỏi:
- " Hạ Hy, em dự định khi nào tung dự án mà em ấp ủ bấy lâu nay?"
Hạ Hy suy nghĩ rồi chững chững trả lời:
- “Hmm… em nghĩ đó là khoảng thời gian dài đó, em vẫn còn nhiều đặc điểm chưa hoàn thành nên việc để hoàn thành 100% khả năng sẽ rất lâu ấy ạ”
- “Ừm anh sẽ chờ để chiêm ngưỡng kiệt tác của quý cô Thẩm Hạ Hy hahaha”
- “Ơ anh lại trêu em nữa rồi” - Cô nũng nịu nói.
Hạo Huy lấy tay xoa nhẹ đầu cô.

Chẳng may khoảnh khắc này lại bị chụp lại bởi Đình Nam, Đình Nam chỉ định chụp lại về khoa Hắc Thiên và xem người bạn của anh ghen tức như thế nào.

Nhưng khi vừa gửi ảnh cho Hắc Thiên thì chỉ 3s sau anh gọi tới:
- “Đang ở đâu”
- “Triễn lãm ***”
- “Gửi định vị”
Đình Nam gửi định vị cho anh trong sự tò mò.
Hắc Thiên lao nhanh ra xe và phóng.

Trong lúc đang lái anh điện cho Rika:
- “Tôi cho cô 5 phút chuẩn bị,cùng tôi đi tới một nơi nhớ diễn cho tròn vai vào”
Tút…tút…tút…
- “Cái gì vậy? Anh ấy tính đưa mình đi chơi sao”
Rika nhanh chóng thay đồ sửa soạn đứng trước nhà.

Hắc Thiên vừa tơia thì cô leo lên xe.
- “Anh định đưa em đi đâu?”
- “Câm mồm lại, tôi chưa cho cô nói”
Rika im bặt cho tới khi đến triễn lãm.
Vừa bước vào nhó xung quanh thì anh thấy Đình Nam đang vẫy tay ra hiệu.

Hắc Thiên nhanh chân đi lại thì được Đình Nam chỉ nơi mà Hạ Hy đang đứng.
Nhìn từ đây nhìn qua thì khoảng cách khá gần.

Rika thấy cô thì ngay lập tức hiểu ý của Hắc Thiên.
Anh cùng cô đi lại chỗ Hạ Hy:
- “Ôi xem ai đây,hôm nay anh này,mai đây anh khác.

Phải công nhận Hạ Hy của chúng ta thay đổi nhanh nhỉ?”
- “Cô nên ngậm mồm lại bảo tồn danh dự tí đi”
- “Cô…”
Cô ta cãi không được thì bắt đầu khoát tay đánh dấu chủ quyền Hắc Thiên.

Cô ta nũng nịu người hơi dựa dẫm vào Hắc Thiên:
- “Thiên em lạnh quá”

Hắc Thiên nghe vậy thì liền cởi áo khoác khoác lên người cô ta.
Cảnh tượng này khiến Hạo Huy vừa khó hiểu vừa bực mình.

Anh nhìn sang thấy Hạ Hy không ổn thì lập tức đổi chủ đề kéo Hạ Hy tránh sang chỗ khác.
- “Hạ Hy chúng ta đi ăn đi, anh đói rồi”
- “Hửm chẳng phải sáng nay anh…”
- “Được rồi đi thôi”
Hạo Huy vòng tay khoác eo cô rồi kéo cô rời chỗ này.

Vừa đi amh vừa hỏi cô xảy ra chuyện gì.

Hạ Hy không che giấu nữa mà kể hết.
Hạo Huy nghe xong thì tức giận:
- “Cô ta dám làm điều này với em sao? Kể cả tên Lục Hắc Thiên nữa,cậu ta dám…”
- “Được rồi anh đừng nhắc đến họ nữa”
Hạo Huy thở dài nhưng trong lòng đang toan tính điều gì đó để trả thù cho Hạ Hy.
Vào nhà hàng, Hạo Huy và Hạ Hy gọi món.

Hạ Hy xin phép vào nhà vệ sinh,còn anh anh gọi điện với nét mặt hứng thú:
- “Thu mua tập đoàn của Cha con Rika tại Paris gấp”
- “Còn nữa khiến cho cả nhà cô ta sống không được chết cũng không yên trên đất paris cậu hiểu ý tôi chứ”
- “Dạ Rõ”
Tút…tút…tút…

“Hứ con làm cả nhà chịu vậy có xứng đang không?”
Vừa đang nói thầm thì Hạ Hy xuất hiện:
- “Anh đang nói chuyện với ai vậy?”
Hạo Huy giật mình nhưng cũng điềm tĩnh nói:
- “Chỉ là trợ lý của anh thôi”
- “Ò”
Ở diễn biến khác,Hắc Thiên bực mình tức giận khi Hạ Hy rời đi mà trên mặt chẳng có biểu cảm gì.

Ghen vì cô đi với Hạo Huy.Anh giận cá chém thớt bỏ đi để lại cô tiểu tam ngơ ngác chẳng biết làm gì.
- “Anh tính để em ở đây sao?”
- “Mặc kệ cô”
- “Anh…”
Cô ta tức giận khi bị bỏ rơi như vậy.

Chẳng biết liên sĩ của cô ta bây giờ đang ở đâu để rồi bị bỏ đứng một mình.

Vừa lúc nãy uy quyền đi cạnh Hắc Thiên vậy mà giờ… bị bỏ rơi phũ phàng không thương tiếc..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 50: 50: Thay Đổi


Sau một thời gian ngắn để suy nghĩ.

Hạ Hy quyết định thay đổi cô không còn suy nghĩ hay nhớ tới Hắc Thiên nữa.

Từ nay cô sẽ tập trung cho công việc nhiều hơn.
Ngày hôm nay cô sẽ nộp đơn xin nghỉ việc tại L&M và quay về đầu quân cho tập đoàn gia đình mình.

Dù gì tương lai cô tiếp quản nó chẳng lẻ ở mãi bên L&M nhỉ.

Muốn rời xa và quên được Lục Hắc Thiên thì bước đầu tiên là nghỉ việc tại L&M.
Hạ Hy cô là người đã quyết thì không ai được phép cản.

Hôm nay cô mặc nguyên một bộ vest màu trắng quyền quý nhưng lại không thể che giấu nổi sự xinh đẹp dịu dàng của cô.

Cô đi với khí chất sang trọng dưới sảnh tập đoàn, đi thẳng vào phòng quân sự để hoàn tất thủ tục nghỉ việc mà chẳng cần bị Lục Hắc Thiên làm khó.
Bình thường khâu tuyển nhân viên hoặc là sa thải đều là do phòng nhân sự phụ trách và chịu trách nhiệm.
- “Cô Thẩm cô đã suy nghĩ kĩ rồi chứ?”
Giám đốc nhân sự hỏi lại cho chắc chắn.
- “Tôi sẽ không thay đổi khi tôi đã quyết”- Hạ Hy kiên quyết với vẻ mặt vô cảm
- “Vậy… Duyệt” -Chần chừ nhưng cũng quyết định thông qua cho cô nghỉ việc.

Hạ Hy vừa rời đi thì giám đốc nhân sự ngay ngập tức thông báo cho Lục Hắc Thiên:
- “Lục tổng, Cô Thẩm vừa tới đây xin nghỉ việc ạ”
- “Nghỉ việc?Lí do”- Hắc Thiên cau mày tỏ vẻ khó chịu
- “Cô ấy về làm việc cho tập đoàn của gia đình mình”
- "…" Hắc Thiên im lặng tay vẩy vẩy ra lệnh cho Giám đốc nhân sự lui ra ngoài.
Hắc Thiên lấy tay dây dây thái dương rồi suy nghĩ:
“Thẩm Hạ Hy rốt cuộc em tính làm gì?”
Hạ Hy sau khi rời L&M thì lập tức vào Viwti nhận việc.

Như mọi lần thì cô đi đến đâu cũng là tâm điểm.
Quá trời lời xì xầm,rộn rã cả tập đoàn, 11 người thì hết 10 người khen cô còn 1 người chắc ngất xỉu khi thấy vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của tiểu thư độc nhất vô nhị của Thẩm gia.
- “Là Thẩm Hạ Hy cháu gái chủ tịch sao?”
- “Omg ở trong hình đã xinh ngoài đời xinh dã man vậy”
- “Trời ai bẻ cong giới tính tui lại đi người gì đâu mà đẹp thế không biết”
- “Hôm nay cô ấy đến đây để làm gì? là để làm việc sao?”
“…”
Lời xì xầm đó kéo dài tới khi Hạ Hy đi khuất tầm nhìn của họ.
Cô đi tới văn phòng làm việc của ba cô.
Cốc…cốc…cốc…
- “Vào đi”
Hạ Hy bước vào ba cô đứng hình vài giây vì không tin nổi cô con gái rượu của mình tới tập đoàn vào ngày thường như thế này.

Nếu nói về lần cuối cô tới tập đoàn chắc rơi vào lúc cô 17 tuổi về LA thăm gia đình khi còn đang ở Paris.
- “Hạ Hy rất hân hạnh khi con tới đây”-Ba cô vui mừng khi được thấy con gái của ông tới đây.
- “Hơ hơ ba… Ba cứ làm như con là tổng thống không bằng vậy á”-Hạ Hy ngơ ngác khi ba cô hành xử như vậy làm cho cô ngỡ ngàng
- “Ơ không dám đâu cô nương, cô còn hơn vị tổng thống đấy chứ Hahahaha”
- “Ba cứ trêu”- Hạ Hy ngại ngùng
- "Sao nhỉ hôm nay con tới đây ắt sẽ có gì đó quan trọng nhỉ?"Ông uống trà rồi hỏi
- “Con tới đây để xin phép ba cho con làm việc ở đây”
Ba cô đang uống trà thì phải phun ra,ông bị sặc tới tỉnh người câu nói của cô làm ông giật gân chẳng biết đâu lqf thật đâu là giả nữa.
- “C…con nói thật sao?”
- “Vânggg”
- “Được Được thông qua”-Ba cô nhanh chóng đồng ý sợ con gái của ông thay đổi
- “Hihi con cảm ơn”

Cuộc trò chuyện kéo dài, tóm gọn lại là Hạ Hy muốn xin phép ba cô cho cô được làm việc hệt những người thường.

Cô không muốn dựa vào vị thế mà đi thẳng lên làm giám đốc hay là phó gì cả.

Cô muốn được xét tuyển như truyền thống tự bản thân mình vươn lên như thế mới chứng tỏ được cô giỏi chứ không phải gia đình nâng đỡ.
Rất nhanh không ngoài dự đoán thì cô đã trúng tuyển.

Cô lựa chọn vào phòng thiết kế.

Ở đây có 2 cô gái nhanh nhẹn hoạt bát chăm chỉ nhưng không kém phần lầy lội.

Và có 2 người đàn ông tuy thông minh nhanh nhẩu có trách nhiệm với công việc.

Hạ Hy rất hợp với phong cách làm việc của họ nên không do dự mà chọn ngay và luôn.
Vào ngày cô đi làm, tài xế riêng của cô đưa đón đúng giờ.

Hôm bay trang phục của cô là một chiếc đầm body màu đen và chiếc áo măng tô nữ dáng dài màu tráng.

Phối với nhau làm Hạ Hy trở nên hài hòa trưởng thành khí chất.

Khi cô vào phòng làm việc.

4 người họ ngạc nhiên không nói nên lời.

Không tin bản thân lại được làm việc cùng tiểu thư của tập đoàn.
- “Ti…tiểu tiểu thư cô…”
- “A… ây đừng gọi tôi là tiểu thư gì cả.

Thân phận của tôi bây giờ sánh ngang với mọi người đó.

Xin giới thiệu tôi là Thẩm Hạ Hy rất vui khi được làm việc cùng với mọi người.

Hy vọng tương lai chúng ta luôn gắn bó cùng nhau nhé”
- “Dạ chúng tôi rất hân hạnh.

Tôi là Đoàn A Hạo, duyệt các dự án”
- “Tôi là Đình Đình người phát họa bản thảo”
- “Tôi là La Thành là trưởng phòng ở đây ạ”
- “Còn tôi là Ly Mễ tôi thì làm đa việc, haha”
- “Được vậy bây giờ tôi có thể ngồi ở đâu ạ?” - Hạ Hy nhìn ngó xung quanh rồi hỏi.
Thật ly lì khi tất cả bọn họ đều đồng thanh nói:
- “Bên cạnh tôi”
Nói xong bọn họ nhìn nhau rồi lộ ra ánh mắt tranh giành làm Hạ Hy có phần e ngại một tí.
- “Thôi được rồi tôi ngồi cuối góc đó cũng được ha”-Hạ Hy chỉ tay về phía góc của căn phòng rồi nói.
Sau khi ổn định vị trí, mọi người bắt đầu lao vào làm việc như bình thường.

Thỉnh thoảng còn hỏi qua lại làm Hạ Hy cảm giác lạ lẫm nhưng rất nhanh cũng hòa vào câu chuyện với họ..
 
Back
Top Bottom