Ngôn Tình Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,337,089
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tong-tai-ac-ma-doi-dau-voi-nu-tieu-thu-ngang-nguoc.jpg

Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Tác giả: Julie (Lục Khuyết Hạ)
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Julie (Lục Khuyết Hạ)

Thể loại: Hài Hước, Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn Tình

Giới thiệu:

Lục Hắc Thiên là người đứng đầu tập đoàn Lục gia lớn nhất nước, tuổi trẻ tài cao, là người cao lãnh, thẳng tính và hết mình với công đặc biệt không thích thân cận với khác phái.

Không chỉ là chủ tịch Lục gia, anh còn là một ông trùm buôn vũ khí đáng gờm trong giới hắc đạo.

Thẩm Hạ Hy là một tiểu thư 22 tuổi vô cùng xinh đẹp, là một cô gái vừa thông minh lại hiền lành, hoạt bát và đáng yêu. Cô là người khéo léo, nhưng cũng không phải dễ bắt nạt, là con gái cưng của Thẩm gia, được mọi người yêu quý vô cùng.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 1: 1: Giới Thiệu Về Các Nhân Vật Và Sự Việc Xảy Ra Tại Quán Bar


Tại quán bar lớn nhất LA.
Ở đây, ba chàng trai,mỗi người mang một vẻ đẹp tuyệt sắc hoàn hảo.
Lục Khắc Thiên,Hắc Đình Nam,Lý Đường Phong.
Lục Khắc Thiên với tư thế chân chéo,tay nâng ly rượu đang thưởng thức.Khuôn mặt với đường nét sắc sảo,chân mày kiếm, sóng mũi cao ngời ngợi,đôi mắt tam bạch trông rất cuốn hút.

Nét mặt anh thể hiện lạnh lùng nhưng không thể không xuýt xoa vẻ đẹp nam tính của anh.
Khác với Khắc Thiên, Đình Nam, ngườu đang đứng cạnh Khắc Thiên anh lại mang một vẻ đẹp tao nhã không kém phần cuốn hút, nếu Khắc Thiên lạnh lùng, nhạt nhẽo thì Đình Nam lại là chàng trai vui tính,hòa nhã với mọi người và là con trai độc nhất của Hắc Gia.

Còn Lý Đường Phong một người thanh lịch,dịu dàng chỉ đang ngồi yên lặng và quan sát mọi thứ,cậu là con trai của Gia tộc Lý, một Gia tộc gắn liền với sự tri thức,tao nhã,thể hiện một sự quý tộc quyền quý và hiện tại đang đầu tư cho công ty riêng của ba Khắc Thiên - Lục khắc Minh.
3 người họ được cộng đồng kể cả khi ở ngoài đời được gọi là "BỘ TAM QUYỀN QUÝ"không ai có thể sánh bằng,3 người họ đặc trưng cho mỗi gia tộc "LỤC,HẮC,LÝ".
"chaa! Đúng như tên gọi của nó nhỉ?" -Hắc Đình Nam
Lục Khắc Thiên và Lý Đường Phong hai người nhìn nhau không nói gì, chỉ cau mày và nhìn Đình Nam.
" Chẳng phải ở đây đúng là thiên đường sao? Hahahaha toàn những mỹ nhân xinh đẹp."
Anh vừa nói vừa cười,tay đang cầm ly rượu vang đắt đỏ lắt lư,mắt thì đang lia đảo xung quanh.
Khắc Thiên Và Đình Phong chỉ cười nhẹ cho qua.-

Vừa lúc đó, có ba cô gái bước vào, tuy đi chung nhưng ba người mang ba vẻ khác nhau.

Khi họ bước vào,dường như mọi ánh nhìn đều tập trung về phía họ.

Người ngơ ngát,người mê mẩn họ tới lúc mắt không chớp,đi tới đâu spotlight tới đó.

Ngay cả Bộ Tam Quyền Quý còn phải đưa mắt nhìn nhưng ngay sau đó thì một trong ba người họ chỉ đưa mắt nhìn 1 cái rồi không mấy chú tâm tới,đó chính là Lục Khắc Thiên.
Dương Gia Mẫn- một cô tiểu thư nhà Dương Thị mang một vẻ trưởng thành, mạnh mẽ, và nhìn như thể không bao giờ bắt nạt được cô, mái tóc ngắn ngang vai màu đỏ kim, tính tình tốt bụng,đối xử với người thân của mình rất tốt nhưng ngược lại với những người tệ bạc,tệ hại,trà xanh, bạn đểu thì ai ai cũng nể phục cô.
Dương Gia Nhi em gái Gia Mẫn,tuy là chị em nhưng tính tình lại đối nghịch nhau,cô chị thì mạnh mẽ khó bị bắt nạt,thì Gia Nhi lại ngược lại,cô yếu đuối,từ tốn,nhưng lại trung thành với điều gì đó,rất khó thuyết phục và điểm yếu của cô lại là chung tình khiến cô nhiều lần rơi vào trạng thái trầm cảm.

ngoại hình của Gia.

Nhi không kém gì Gia Mẫn,rất xinh đẹp,nữ tính.

Quả thật, 2 cô con gái nhà Dương Thị đích thị là vàng bạc của nhà họ.
Thẩm Hạ Hy một cái tên nhắc tới ai ai cũng nể và ngưỡng mộ vì cô xinh đẹp,tài giỏi,khuôn mặt sắc xảo, đường nét đậm chất tiểu thư quyền quý,được lớn lên trong gia đình giàu có nhất của Malibu Colony Beach (hay The Colony) tại Los Angeles nhưng cô lại không dựa vào đó mà nhờ vào thực lực, quả thật làm người khác nể phục.

Cô hiện tại đang là nhà thiết kế thời trang nổi tiếng nhất trong nước kể cả ngoài nước.

Đi đôi với sự ngưỡng mộ thì lại làm mọi người sợ hãi bởi tính cách ngang ngược,chả chịu nể ai,kính nhường ai.

Những được 1 cái là cô luôn tôn trọng tình bạn yêu quý,yêu thương người thân,tốt bụng,chỉ ngông cuồng với những ai ngang ngược,khó chịu.
____________________________
3 cô đang ngồi thì bỗng có một nhóm thanh niên, khí chất nhìn cũng vừa mắt những sự kiêu ngạo không kém lại nói.
- "Này 3 cô em,3 em có thể cho tụi anh ngồi lại tâm sự mỏng rồi..."
Hắn ta nói nhưng mắt lại luôn nhìn vào ngực của 3 cô,tay chân không chịu yên thân mà còn sờ vào mặt của Gia Mẫn làm cô tức giận nói giọng đầy mỉa mai

- " Này! anh đây là đang chê sống lâu phải không? Có cần tôi tiễn anh một đoạn không?
- " Ái cha cha,cô em này khá lắm,nếu được vậy thì anh không cần,amh chỉ cần 3 em phục vụ anh qua đêm nay, tiền bạc thì khỏi phải lo,anh đây không thiếu"
Hắn nói xong,một tên bên cạnh cũng lên tiếng.
- " Đúng đúng, nói không phải khoe,Vinh Nghị là người thừa kế tương lai của công ty Vương thị đấy,nếu các em phục vụ tốt thì bọn anh sẽ vung tiền không cần nhìn số"
- " Ô vậy sao, hmmm....!Chắc nãy giờ các anh không nhận ra 3 người bọn tôi à?"- Gia Mẫn nói.
Vừa nói xong,bọn chúng chả để ý mà càng làm tới,đưa tay vuốt v e trêu đùa Gia Nhi và Hạ Hy,làm cho Gia Mẫn tức đến tay nắm chặt,Hạ Hy im lặng nãy giờ cũng phải đứng lên tặng cho hắn ta một cái tát.

Vương Vinh Nghị tức giận hét lớn lên.
- " Đệch,gái đi3m như chúng mày mà đòi làm giá à? Rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt."
Nói rồi hắn và 2 tên bênh cạnh tiếng tới định lôi 3 người đi nhưng bị Hạ Hy và Gia Mẫn vung chân tặng cho chúng những cứ trời giáng.Làm cho bọn hắn nổi giận,gọi vệ sĩ cách chúng không xa lại hỗ trợ,nhưng không lâu chỉ tốn 3 phút thì Hạ Hy và Gia Mẫn giải quyết xong.

Hạ Hy còn không quên gọi trợ lý và nói.
- " Tôi không cần biết nhưng ngày mai tôi không muốn nhìn thấy công ty Vương Thị và các chi nhánh nhỏ của Vương Thị trong nước chúng ta."
Nói xong,Hạ Hy không quên liếc Vương Vinh Nghị một cái.

Làm cho hắn có chút run sợ nhưng chỉ được vài giây sau đó hắn đứng lên và giở giọng điệu hung hăng.
- " Loại gái đi3m như các mày mà đe dọa được bổn thiếu gia tao sao? Mày nghĩ mày là ai..."
Hắn Chưa kịp nói xong thì Gia Mẫn đã lên tiếng chặn họng hắn lại.
- " Là thiên kim kiêm tiểu thư Thẩm Gia- Thẩm Hạ Hy"

- " Hahaha sao có thể được, cô ta mà là cô tiểu thư sang trọng, khí chất ngút trời đó chứ, nếu so với bây giờ cô ta và Thẩm Hạ Hy có khi là 2 bờ vực khác nhau.

hahahahahhaha"
Hắn cười phá lên mà không quên chỉ trỏ vào Hạ Hy.
- " Anh không tin thì tùy,sao tôi ép được,chờ đến ngày mai gia đình anh tán gia bại sản thì đừng có đi tìm Hạ Hy mà cầu xin đó nhá."- Dương Gia Mẫn.
Vừa dứt lời,Vinh Nghị nhận được cuộc gọi làm hắn ta há hốc mồm,mắt chữ A mồm chữ O hét phá lên bầu không khí đang im lặng.
- " cậu nói cái gì,là...là t...thật sao?Không thể như vậy được"
Nói xong,hắn lập tức ngồi gục xuống,mặt trợn ngược nhìn Hạ Hy mà không tin được nãy giờ là sự thật.

Hắn không ngờ mình gặp được nữ tiểu thư Thẩm Gia và lại chọc trêu gẹo THẨM HẠ HY.

Hắn nhìn kĩ thì đúng thật,là cô gương mặt tuyệt trần không thể chê vào đâu được,phải nói là rất đẹp,do ánh đèn mập mờ,xanh vàng đỏ tím nên không thể nhìn rõ được,giờ nhìn ra,hắn mê mẫn cô mà quên luôn chuyện gia đình mình phá sản chỉ sau 10 phút.
- "Này!ngắm vậy đủ rồi,chắc anh đã nghe được tin gia đình mình tán gia bại sản nhờ anh rồi chứ! hahaha."
- " Bảo vệ đâu rồi? còn không đem bọn này ra ngoài sao? tôi không muốn hít thở chung bầu không khí của bọn người này được."-Dương Gia Mẫn.
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 2: 2: Ấn Tượng Về Thẩm Hạ Hy


Mọi chuyện được coi là giải quyết ổn thỏa, 3 cô gái cũng tiến lại vị trí ban đầu và tiếp tục những câu chuyện,cuộc trò chuyện vui của họ.

Nhưng lại không để ý về phía khu vực vip dành cho nam giới.

Tại đó, có 3 đôi mắt của 3 người đàn ông uy nghiêm, tôn quý, quyền lực đi đôi với sự sang chảnh đang hướng mắt về phía họ hình như đang chăm chú nhìn với ánh mắt tám chuyện tò mò và trên gương mặt lộ rõ sự hiếu kì muốn tìm hiểu.
- "Ay daaa! Không ngờ thiên kim quyền quý nhà Thẩm Gia lại ở đây.

Quả thật nhan sắc không hề tầm thường như lời đồn." -Hắc Đình Nam.
Lục Hắc Thiên và Lý Đường Phong nghe xong nhưng chẳng trả lời lại đưa ánh mắt như ra lệnh Đình Nam nói tiếp.
Hắc Đình Nam bất lực,mắt chữ A mồm chữ O nói tiếp:
- " Này này đừng nói hai người chưa bao giờ nghe đến danh cô gái này đấy nhá"
Lý Đường Phong lắc đầu trong vô thức.Đình Nam nói tiếp:
- " Cô ấy là tiểu thư độc nhất của Thẩm gia,do phu nhân của Thẩm Nguyên Tuấn khó sinh nên chỉ sinh một cô ta và cũng vì thế mà cưng chiều, không gì không đáp ứng Thẩm Hạ Hy.

Cô ấy chỉ mới về nước cách đây 2 tuần sau 10 năm du học ở Pháp.

Xinh đẹp, tài giỏi, quyền lực, giàu có và đặc biệt đang độc thân đó nha.

Và một điều nữa ai ai cũng sợ đó chính là chọc tức cô ấy.

Tuy là tiểu thư quyền quý nhưng mà thật sự tính tình rất ngang ngược, ghét bị phản bội và không thích bất kì ai ức h**p người khác và lạm dụng quyền lực ra oai....v...v..v và mây mây."
- "Thật tò mò về cô ta sau khi nghe cậu giới thiệu"- Lý Đường Phong.
Lục Hắc Thiên cười nhạt trông có vẻ rất bí hiểm,dường như có một điều gì đó đang tìm ẩn sâu bên trong nụ cười bao gồm ánh mắt của anh.
Sáng hôm sau,tại biệt thự Thẩm Gia...
Thẩm Hạ Hy sau khi nghe quản gia nói thì lập tức mặt cô tức giận,làm ầm lên,ném đồ tứ phía làm cho tất cả người làm trong nhà hốt hoảng chạy theo dọn dẹp chứ không công việc của họ sẽ bị mất.
- " Tiểu thư à, xin cô đừng tức giận nữa ạ,lão gia mà biết sẽ giận lắm đấy ạ!Một người lân cận với Hạ Hy trong những người đang dọn dẹp lên tiếng.
- " Cha mẹ tôi đâu,tôi cần gặp họ"
- " Thẩm thiếu gia và thẩm thiếu phu nhân đi ra ngoài từ sớm rồi ạ"
Cùng lúc đó, lão gia và lão phu nhân từ trên lầu đi xuống.
- " Hạ Hy,cháu làm sao vậy? Ai chọc cháu của ta vậy hả?"
Lão phu nhân nói giọng vừa hốt hoảng, vừa dịu sàng dành Hạ Hy vì bà chỉ có một đứa cháu đó là Hạ Hy.
- " Bà nội à, cha mẹ con ép con kết hôn với một tên vừa lạnh lùng vừa ác ma đấy" Cô vừa nói vừa khóc và chạy lại với vòng tay lão phu nhân.
Vừa nói xong, Thẩm thiếu gia và thẩm phu nhân vừa về và lên tiếng:
- " Này! Hạ Hy con đang nói gì thế hả? Đây không phải là ép hôn mà là hôn ước này đã được định trước lúc con còn nhỏ đấy"-Thẩm Nguyên Tuấn
- " Cha à con không thể kết hôn với người mà con chưa từng gặp mặt,đã thế bị người khác đồn là lạnh lùng, ác ma không bao giờ nể ai cả".
- " Con gái à,mẹ biết nhưng mà không phải lời người ta nói đều là sự thật."-Thẩm phu nhân
- "N...nhưng...!con không muốn."
- " Được rồi, nếu con bé không thích thì chúng ta không nên ép,cứ để thuận theo tự nhiên đi."-Lão gia
- " Nhưng mà cha à, cha mẹ cứ nuông chiều nó rồi nó được nước làm tới."- Thẩm Nguyên Tuấn.
- " Không nhưng nhị gì cả, chuyện ta đã quyết thì không kể lể gì cả."- Lão gia với giọng nói dõng dạc không hề bị lung lay bởi bất kì lời nói của ai.
Hạ Hy nghe thế liền nín khóc ngay lập tức, vồ lấy ôm ông nội và cảm ơn ríu rít với giọng nói làm nũng.
- "hihi chỉ có ông bà là thương Hạ Hy nhất."
Chứng kiến đến đây cả Thẩm Thiếu Gia và Thẩm Phu Nhâm cũng bất lực nhìn cô mà thở dài.
- " Thế bây giờ chuyện này chúng ta nên nói với bên kia như thế nào đây?"-Thẩm phu nhân nói với giọng lo âu,vẻ mặt trầm ngâm đang suy nghĩ.
Thẩm thiếu gia nói: "Tôi sẽ lựa lời để nói với họ."
- " Được rồi,như vậy đi bây giờ mau xuống dưới nhà ăn sáng nào!"-lão phu nhân.
Thế là cả nhà xuống ăn sáng và trò chuyện vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ở một diễn biến khác...
Trong một căn phòng to lớn với phong cảnh đẹp đẽ,đoan trang với tông nền màu trắng và đen làm chủ đạo.Có những vật chất,dụng cụ làm việc đắt đỏ,là hàng cao cấp từ các brand nổi tiếng thế giới.

Và quan trong đang có nhiều người ở đây mang cùng 1 vẻ mặt sợ sệt, cúi người xuống đất chịu những trận la mắng,chửi và cũng có vài người bị sa thải khi sai sót trong công việc.

Nghe đến đây thì không thể không biết rằng Lục Hắc Thiên là người đang mắng chửi họ từ nãy đến giờ.

Ai ai cũng run sợ, tay chân bủn rủn,mặt tái nhợt.
- " Tôi nói các người bỏ ngoài tai hay sao? Nếu dự án lần này mà quan trọng thì tập đoàn L&M phải làm sao? Hả? Chỉ có mỗi chuyện đó mà làm cũng không xong,vậy các người làm được gì? Làm nội gián tiếp tay cho đối thủ hay là vào đây ngồi đó và chờ đến tháng để nhận tiền?"

Anh chửi mắng họ gần 30 phút thì có cuộc gọi đến.
- "Sủa!"-Lục Hắc Thiên nhìn vào tên người gọi đến và nói giọng thờ ơ chen lẫn sự rức giận
- " Này này cậu nói gì đấy! tôi đường đường là thiếu gia Hắc Thiên đấy nhá!Nói như thế thì có khác nào đang xem thường tôi đâu hả,cậu có tin tôi...
- "Vào vấn đề chính." Anh nói với giọng trầm lạnh làm ai cũng lạnh sống lưng.
- " Cậu...!mà thôi tôi không thèm để ý đến lời nói điên khùng đó.

Đến sân golf tại Pacific Palisades đi,có người mà cậu cần gặp.

"
- " Ai?"
- " Ông Alexgray,người mà cậu muốn hợp tác trong dự án sắp tới".
- " Được"
- " Cậu nên cảm ơn tôi đấy..."
Đình Nam chưa kịp nói xong thì bị Hắc Thiên ngắt máy ngang làm anh tức giận muốn xé xác.
- " C...cái tên chết tiệc này,nể cậu là bạn tôi chứ không t đã bay đến đấm cho cậu một trận te tua rồi.

Bực chết ông mà,hừ".
Bên cạnh Đình Nam còn có Đường Phong.

Anh nghe xong cũng chỉ cười nhẹ mà lắc đầu.
Không lâu sau đó, có một chiếc siêu xe đắt nhất thế giới Bugatti La Voatio Noire dừng lại đối diện với sân golf, anh ta bước xuống,thân hình cao ráo, vẻ mặt lịch lãm đường nét trên khuôn mặt thì không thể chê vào đâu được,trên người diện nguyên một cây hàng hiệu đắt đỏ.

Không ai khác chính là Lục Hắc Thiên,anh đi đến đâu các thiếu nữ đang có mặt tại đó phải đốn tim gục ngã,nhân viên sân golf mắt cũng đưa theo mà nhìn.

Ngay cả đàn ông tò mò cũng nhìn theo.
- " Cha cha mới đó mà đến nhanh nhỉ?"

- Hắc Đình Nam.
- " Ông ta đâu?"
- " Trong khu vực phía bên phải"-Lý Đường Phong lên tiếng.
Nói xong cả ba người đi thẳng đến đó,vừa đi Đường Phong vừa lên tiếng.
- "Ông ta đang được phía Thẩm Gia mở lời mời hợp tác dự án."
- "Thẩm gia?" -Hắc Thiên
- " Phải,Cậu phải chú ý không được chủ quan bất kì tình tiết và trong mọi khoảnh khắc nào.

Ông ta không phải người dễ giải muốn thuyết phục được ông ta phải chứng tỏ thực lực của bản thân mình và quan trọng hơn hết không thể xem thường phía đại diện Thẩm Gia- Thẩm Hạ Hy."
Nghe đến đây, Hắc Thiên cười nhết mép với vẻ mặt tự cao tự đại.

Dường như hắn có lẽ thấy Thẩm Hạ Hy rất thú vị và muốn tiếp cận cô.
Vừa nói xong cũng là lúc vừa đến chỗ Alexgray đang đứng.Thấy anh,trợ lý Alexgray liền đi tới nói thầm thì trong tai ông ta.
- "Chủ tịch,là Lục Hắc Thiên!"
Nghe xong ông liền quay sang Hắc Thiên,Hắc Thiên đi tới và lên tiếng trước.
- " Chào ông,tôi là Lục Hắc Thiên.

Hân hạnh khi gặp được ông."
Anh và Alexgray đưa tay và bắt tay..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 3: 3: Đừng Đề Cao Bản Thân Mình Quá Thẩm Hạ Hy!


Thế là tất cả họ cùng vào bên trong phòng nghỉ dành cho khách vvip để bàn chuyện hợp tác.Lục Hàn Thiên trình bày dự án lần này,anh nói dõng dạc có nhiều tình tiết khiến Alexgray r gật đầu tỏ sự rất hài lòng
- " Ông nghĩ sau về dự án lần này? Nếu ông hợp tác với L&M thì chỉ có lợi không hại."
- " Cậu dựa vào đâu mà tự tin đến như thế?"
- " Không dựa vào đâu nhưng tôi có thể đặt cược dự án lần này phần lợi nhuận sẽ chiếm tỉ lệ khá nhiều và tất nhiên tôi sẽ không để ông thiệt thòi."
- " Được tôi sẽ suy nghĩ thêm."
Mọi chuyện đang khá thuân lợi thì Thẩm Hạ Hy bước vào và cất giọng điệu nhẹ nhàng nhưng gây người khác ngạc nhiên bỡ ngỡ.
- " Ơ này! đừng quên là khi nào Thẩm Hạ Hy tôi ở đây thì sẽ không để anh đạt được nhu cầu đâu nhé!"
Dự án lần này đúng thật do Thẩm Hạ Hy là người đại diện,cô mới về nước nhưng một người tài giỏi như cô.

Thẩm Nguyên Tuấn đưa ra quyết định táo bạo đó chính là cho cô một cơ hội để thể hiện bản thân cô.

Nhưng ông ấy cũng rất lo lắng vì đây là ông đang đặt cược cới bản thân ông nhưng cũng muốn cho cô con gái một bài học trước khi bắt đầu một tương lai.

Ông biết làm như vậy khá bất lợi cho cô nhưng cũng chỉ vì muốn cô bước chân ra đường đời sớm hơn và chín chắn để có thể vượt qua thử thách trong tương lai sắp tới.
Ông cũng tin tưởng Hạ Hy vì đó chính là con gái ông.
Dù nếu Hạ Hy không thành công thì ông cũng không trách bởi vì đây là nhiệm vụ đầu tiên và là công việc đầu tiên khi Hạ Hy về nước.

Nếu dự án thành công thì tập đoàn của ông được nâng cao lên một bậc,còn thất bại thì cũng không mất gì nên ông cũng không hối tiếc về quyết định của mình.
____________________________
Cô vừa nói mắt vừa nhìn Lục Hắc Thiên với vẻ mặt kiêu ngạo.

Lục Hắc Thiên cũng bất ngờ khi cô ở đây và cũng không ngờ gặp cô trong tình huống này!Chính anh cũng bất ngờ với vẻ đẹp kiêu sa của cô,anh cũng không rời mắt cho đến khi Đình Nam lên tiếng.
- " Waoo người đẹp nói câu nào câu đấy đúng hết."
Nghe xong Hắc Thiên Lườm liếc Đình Nam.

Anh không ngờ đường đường cậu là bạn thân từ nhỏ của anh mà khi thấy Hạ Hy lại quay lưng 180° với anh và về phe của Hạ Hy.

Anh tức giận quay sang tặng cho Đình Nam một cái trừng mắt nhẹ đủ khiến Đình Nam im miệng ngay lập tức và lạnh cả sống lưng.
- " hứ, Cô nghĩ tài năng của cô có thể vượt trội hơn tôi được hay sao? Đừng đề cao bản thân mình quá mức rồi tuyệt vọng đấy!."
- " Anh cũng đừng tự tin quá, 30 chưa phải tết nên hãy để thời gian quyết định nhá."
- " Hứ, đừng để cao bản thân mình quá Thẩm Hạ Hy.Cô sẽ không thắng được tôi đâu."
Hắc Thiên Cười nhẹ và đáp lại cô bằng câu nói khiến cô tức đến nổi không lên tiếng được.

Nhưng không vì thế mà Hạ Hy tức giận trước mặt Alexgray được.

Cô bèn quay sang thuyết phục Alexgray bằng bảng dự án của mình.
- "Gray, Ông có thể cho tôi một ít thời gian để nói về dự án lần này không? Tôi hứa nó sẽ đặc sắc hơn tên kia."
Cô nói nhưng không quên liếc mắt về Hắc Thiên.
- " Được được,tất nhiên là được, tôi thật muốn biết thiên kim Thẩm gia trong lời đồn thực sự có đúng hay không?"
- " Được vậy tôi xin phép,nhưng mà...tôi không muốn người ngoài nào đó đang ở đây làm gián tiếp cuộc thuyết trình của tôi." Hạ Hy nói tay vừa đưa ra như có ý đuổi 3 người Thiên Phong Nam.
Hắc Thiên nghe vậy lập tức hiểu ra và đứng dậy xin phép ra ngoài.Cùng lúc đó,Thẩm Hạ Hy bắt bắt đầu thuyết trình cho Alexgray nghe.

Và đúng như suy đoán Hạ Hy,ông rất hài lòng.

Cũng chính vì thế,ông liền có suy nghĩ mà ông không muốn đó chính là đặt 2 bản dự án này lên bàn cân và quyết định.

Chắc hẳn đây là lần quyết định khó nhất của ông bởi vì 2 dự án thực sự rất xuất sắc,tuy khác nhau nhưng mục đích đạt được kết quả thì có đường đi giống nhau.
- " Ông Gray,nếu ông đồng ý dự án này tôi xin hứa tất cả lợi nhuận của dự án này sẽ được chia đều,sẽ không để ông chịu thiệt.Hy vọng ông có thể suy nghĩ thêm".

Cô nói tiếp mà không để Alexgray suy nghĩ.
Quả thật không sai,ông không thể đánh giá thấp cô và Hắc Thiên bởi vì hai người có điểm rất giống nhau trong công việc đó chính là nước đi trong dự án rất khác người.

Rất dễ chinh phục kết quả thành công.
- "Được,tôi sẽ sớm đưa ra câu trả lời sớm nhất có thể."
____________________________
- " Đúng là ngang ngược thật,không ngờ cô ấy lại thẳng tay đuổi quý tử đẹp trai như tôi"-Hắc Đình Nam tức giận nói.
Lý Đường Phong:" Nếu cậu là cô ấy chả lẽ cậu muốn để người khác biết được dự án của riêng mình à?"
- " hảaaaaaa,Đường Phong,cậu vì bao che cô ấy mà dám dạy đời tôi sao? Nhưng mà khoan hôm nay vì cô ấy cậu lại bật lại tôi hả?"
- " Tôi chỉ nói những gì tôi nghĩ."
Nói vậy chứ chính Đường Phong cũng khá bất ngờ vì chính cậu cũng bị thu hút bởi vẻ ngoài và tự tin,cứng cỏi của cô.
- " Quên,nãy giờ tôi quên còn có một người mặt đen như đít nồi khi bị người đẹp đuổi thẳng cổ".

Lục Hắc Thiên nghe xong lườm mắt nhìn Đình Nam.

Đúng vậy,anh cũng rất bất ngờ khi lần đầu tiên có người không thèm nể nang anh mà ngược lại chả thèm để ý anh dù chỉ một lần.
Một lát sau,Hạ Hy từ trong bước ra.

Ngồi đối diện với 3 người họ, chân thì bắt chéo, tay thì cầm điện thoại,cô chăm chú xem điện thoại mà chả thèm để ý đến 3 người họ.

Thấy thế,Đình Nam lên tiếng.
- " Này, Hạ Hy không phải em quá tự tin với bản thân em rồi đấy sao?"
Hạ Hy không nhanh cũng không chậm nhìn anh và đáp lại nhẹ nhàng.
- " Đúng vậy! tại sao tôi lại không được quyền tin tưởng vào bản thân cơ chứ?"
- Cô nhún vai trả lời.
- " À không, anh chỉ thắc mắc."
- " À quên,anh chưa giới thiệu,để anh giới thiệu.

Anh là Hắc Đình Nam,bên phải là Lý Đường Nam,bên trai là Lục Hắc Thiên.

Rất hân hạnh khi gặp được em."
- "Tôi-Thẩm Hạ Hy.

Hân Hạnh.

"
Khi vừa nói xong,cô liền nhớ đến cái tên Lục Hắc Thiên là người mà cô có hôn ước.

Cô há hốc mồm khi gặp được anh,không tự chủ được liền thốt lên:" Lục Hắc T...Thiên??"
Hắc Thiên nhăn mày vì anh không thích ai cũng gọi được cả họ và tên của anh trừ người thân thiết.
- " Sao?" Giọng nói trầm khiến cô giật mình.

Và anh cũng tò mò tại sao cô lại khá hốt hoảng khi nghe tên anh nhưng cũng nhanh sau đó anh cũng không để tâm nhiều
- " K...không sao."
Cô lắc đầu đầu lia lịa, tay che miệng và thầm nghĩ trong lòng " May quá,may là mình đã hủy hôn nếu không gặp anh ta có khi thanh xuân của mình bị thiu rụi trong 30s.Phải mở tiệc ăn mừng thật lớn mới được.

Nhưng mà nhìn anh ta cũng không tệ,đẹp trai cao ráo ngũ quan chuẩn nét."
Thoảng chốc cô đã bị bản tính trong người cô quật vì bản năng mê trai trong người cô đang khơi khơi trỗi dậy,khiến tâm hồn cô như được nhất bổng.

Do lúc nãy chú tâm vào việc thuyết phục và cãi tay đôi với Hắc Thiên mà cô không để ý cộng với việc nãy giờ chăm chú vào điện thoại.
Đang suy nghĩ thì Alexgray bước từ trong ra với vẻ mặt ngần ngại không biết bắt đầy từ đâu.Làm cho 3 người Hắc Thiên và Hạ Hy nhanh chóng đi lại đối diện với ông.
- " Tôi đã xem xét,cả 2 dự án rất xuất sắc, và tôi cũng biết trong công việc hợp tác không thể nào chọn 1 lần cả 2 được.

Nên tôi quyết định chọn...."
Cuộc gọi của Alexgray vang lên,trong cuộc trò chuyện khiến Alexgray phải mừng rỡ bởi vì sẽ nhờ vào việc này để chọn dự án công bằng hơn.
Đó chính là tối ngày mai có một cuộc buổi đấu giá Thời Trang Và Trang Sức do con trai của Alexgray tổ chức.
- " Bây giờ để quyết định công bằng hơn,ngày mai tôi mời 2 người tới buổi đấu giá của con trai tôi, hãy thể hiện năng lực của bản thân bằng việc đánh giá từng sản phẩm rồi nêu nhận xét."
2 người họ nghe xong cũng khá ngạc nhiên về quyết định của ông nhưng cũng đồng ý về quyết định này.
Nếu nhưng không có buổi tiệc này thì ông chọn Thẩm gia bởi vì sự tinh tế của Thẩm Hạ Hy đã thắng Hắc Thiên,Nhưng không biết trong lần sắp tới Hạ Hy có may mắn như vậy không..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 4: 4: Biết Được Người Hôn Ước Với Mình Là Hạ Hy


Tối hôm đó, Lục Hắc Thiên về nhà thì bắt gặp một phụ nữ trung niên đang ngồi ở ghế sofa cùng với người đàn ông là chồng bà ấy,không ai khác đó chính là Lục Hắc Khánh - Trạch Nhược An cha mẹ của Lục Hắc Thiên.2 ông bà đang xem tivi thấy Hắc Thiên về lập tức gọi anh lại và nói.
- " Thiên,con mau lại đây"
Bà Vừa nói,tay vừa đặt xuống ghế bên cạnh có ý định Hắc Thiên ngồi đó.

Hắc Thiên nghe vậy liền đi lại ngồi xuống.

Bà liền nói trực tiếp vào vấn đề.
- " Con còn nhớ cuộc hôn ước đã được định sẵn lúc trước mẹ từng nói qua không?"
- " Con còn nhớ"- Anh trả lời nhưng cả cơ thể dựa vào ghế,hai tay xoa xoa thái dương.
- " Vậy thì tốt,mẹ nghe bên phía họ con gái họ đã về nước được hai tuần rồi,và họ cũng đã nói vấn đề đó với con bé..."
- "Và cô ta đã đồng ý 2 tay 2 chân?" Anh nói giọng kinh thường như đã biết trước kết quả.
- " Không,con bé đã khóc lóc, đập đồ năm nỉ cầu xin anh chị thông gia hủy bỏ hôn ước khi nghe tới tên con đó."
Bà Nhược An vừa nói,nét mặt vừa buồn vừa thất vọng.

Bà đã nhắm sẵn cô ấy là con dâu và rất ưng ý vì cô ấy quá hoàn hảo ghi điểm tuyệt đối trong mắt bà.

không ai khác chính là Hạ Hy.
- " Sao? Cô ta dám, biết bao nhiêu người phụ nữ đòi lên giường với con,xếp từng hàng chờ con mòn mỏi vậy mà cô ta không đồng ý sao?"
- "Hứ,con tự tin quá đó,không phải ai cũng thế, Hạ Hy nó khác,nó không giống bao cô gái khác,nó là một người tuyệt vời trong mắt mẹ và mẹ chỉ chấp nhận mỗi con bé.

Con liệu mà đi làm quen với người ra rồi thuyết phục."
Hắc Thiên nghe xong bực tức đôi phần khi nghe có người từ chối mình nhưng bản thân cũng thấy nhẹ nhàng vì loại bỏ được gánh nặng là cưới người mà anh ấy chưa từng gặp và không biết bản chất ra sao? Sau khi nghe mẹ anh nói anh chỉ trả lời qua loa.
- " Vâng vâng thưa Phu Nhânnnn"

- " Ơ khoan,m...mẹ n...nói c...cái gì????? Vị hôn thê của con là ai cơ?"
Anh liền nhận thức được trong câu nói của mẹ có điều gì đó không đúng lắm.

Vì thế mà nói lắp khiến 2 ông bà nhìn nhau với suy nghĩ đầy dấu chấm hỏ hướng về phía anh.
- " Thiên,con nói lắp từ bao giờ thế hả,nghe khó chịu chết đi được."
- " Vị hôn thê của con là Thẩm Hạ Hy,con gái ông bà Thẩm bạn thân của ba mẹ.

Được chưa anh hai,anh liệu hồn mà rước cô con dâu đó về cho mẹ."
- " CÁI GÌII?" Mẹ nói lại xem?" Anh hốt hoảng đứng lên bàng hoàng hét lớn về phía ba mẹ anh.
- " Này, Hắc Thiên con chú ý ăn nói cho cẩn thận,nói chuyện với ba mẹ mà thái độ như vậy là sao hả? Con là thiếu đòn nên quái quắt sao?"Ông Lục Hắc Khánh tức giận không nhịn nổi mà quát lớn.
- " Ba con xin lỗi,do con quá bất ngờ"
- " Bất ngờ chuyện gì?" Bất ngờ chuyện con gái người ta từ chối hay sao?Tự hào lắm sao? Hung dữ, lạnh lùng,tàn nhẫn, ác ma đấy! Vì những lời đánh gia trong lời đồn mà khiến con bé từ chối thẳng tay dù chưa gặp.

Thật tình chả biết giống ai." Ông nói lớn giọng khiến bà Lục hoảng sợ, chỉ biết buốt ngực cho ông để ông đỡ giận hơn.
- " Ba,con thật sự không biết thật mà."
- " Nhưng..."
Anh đang nói thì bị bà Lục chen ngang vào
- " không nhưng nhị gì hết,ngày mai lập tức tìm con bé mà nói chuyện đàng hoàng vào,còn không thì con đừng hòng gọi ta là mẹ".
Nói rồi 2 ông bà bỏ về nhà chính.

Đây là Biệt thự riêng của anh.

Và hiện tại anh đang ở đây chỉ cuối tuần, ngày nghỉ,ngày lễ thì mới về nhà ở còn không thì chôn chân ở đây mà quên 2 ông bà ở nhà.

2 ông bà bỏ về,bỏ lại vẻ mặt của con đang sửng sót dường như không tin chuyện này và đang hửng hờ lời nói của bà.
- " Cô ta sao lại là hôn thê chả mình,chẳng lẽ trùng hợp quá sao"
Nói rồi anh nở một nụ cười tràn đầy sự nham hiểm,dường như sắp tới có nhiều chuyện bất ngờ lắm.
Nói rồi, anh bước lên lầu tiếp tục công việc đang dở và miệng lẩm bẩm tên của Hạ Hy.
- " THẨM HẠ HY, là cô sao? xem ra duyên phận của chúng ta còn dài dài,hứ".-hắn cười nhếch môi
____________________________
Ở bên này, Hạ Hy đang suy nghĩ và chuẩn bị cho cuộc đánh giá vào tối mai thì tự dưng hắt hơi liên tiếp.

Làm cô chửi thầm.

- " Cái gì vậy chứ,là tên nào to gan dám nói xấu mình vậy nè,làm lạnh cả sống lưng.

Để bà biết bà đây đần một trận nhừ tử".
Nói xong,bên ngoài giọng nói của nữ người làm vang lên.
- " Tiểu thư,mời cô xuống dưới nhà ăn tối,cả nhà đang chờ cô đấy ạ."
Nghe xong cô liền đi xuống nhanh chóng.

Xuống dưới nhà cô liền lập tức lại ôm ông bà nội xong rồi đến ba mẹ.

Đó là lí do cô được cưng nhất trong nhà này.

Cả nhà cô thực sự rất vui khi cô được chào đời và là con cháu của họ.

- " Đấy đấy,lại nũng nịu như thế.

Con cứ làm như thế thì đến khi nào mới trưởng thành được."-Lão phu nhân nói giọng nuông chiều dịu dàng.
- " Bà nội à, nếu trưởng thành mà khô g được ôm mọi người như thế này nữa thì con không muốn trưởng thành đâu."Hạ Hy vừa nói vừa chu miệng rất đáng yêu.
Cô nói xong cả nhà liền bậc cười.
- " Hạ Hy dù con có trưởng thành đến mấy thì ông bà vẫn thương con hết mực, tình yêu của ông bà dành cho con sẽ không bao giờ phai nhòa từ khi thân già 2 ta không còn hahaha"- Lão gia.
Hạ hy chạy lại liền ôm ông nói giọng làm nũng trách móc khi ông lại nói những lời như thế,cô không muốn mình phải rời xa ông bà và không dám nghĩ tới chuyện đó,cô chỉ muốn mọi chuyện diễn ra như vậy mãi mãi dù biết là không được.
- " Ông, sao ông lại nói như thế,ông phải mãi mãi sống cạnh con,bà ba và mẹ chứ,ông không được rời xa con đấy nha"
- " Haizz cứ như thế này đến một ngày con bé lấy chồng thì cha mẹ phải làm sao đây,không lẽ thu gom đồ đạc ở cùng con bé hay sao?"- Ba cô lên tiếng.
- "Đến lúc đó hãy tính sau,bây giờ có định ăn cơm không nè,đồ ăn nguội hết giờ!".- Lão phu nhân
Đúng thật,chuyện này mà xảy ra đến Hạ Hy cũng không biết phải như thế nào,nghĩ đến xa những người mà cô thương nhất lại khiến cô buồn lòng chả muốn nghĩ đến.
Thế là cả nhà cùng ăn và cùng trò chuyện vui vẻ.Trong lúc ăn,ông Thẩm hỏi về sự việc hồi sáng về chuyện ông Gray đã giải quyết đến đâu rồi.

Hạ Hy cũng kể ra hết và còn nói đến chuyện luôn tối mai có cuộc đấu giá.
- " Được tốt lắm con gái,hãy làm hết sức mình, thất bại cũng không sao,vấp ngã ở đâu đứng lên chỗ đó."
- "Dạ Vâng tuân lệnh chủ tịch" Cô vui vẻ trả lời khiến ai nấy cũng bật cười.
Ông biết tính cô,cô nhìn vậy chứ không phải vậy.

Thứ cô quyết tâm có được phải làm được.

Còn không thì cô sẽ ân hận và tự trách.

Biết thế nên cả nhà không ai dám đặt áp lực và đề cao chuyện này thành quan trọng lên Hạ Hy,thoải mái trong việc giao nhiệm vụ cho Hạ Hy.
Tối đó cô đi qua đi lại để suy nghĩ thêm,cô cũng tìm hiểu trên mạng về các kim cương đá quý bởi vì trang sức không phải là chuyên nghành của cô, cô bất lợi vì về trang sức cô ít hiểu biết về chúng.

Nhưng không may ngày mai phần đánh giá lại có chuyện mục về trang sức làm cô phải lo lắng.

Suyên suốt một đêm,cô không ngừng tìm hiểu về chúng.
Ngược lại với Hạ Hy,Hắc Thiên thì đang rất là nhàn rỗi bởi vì về phần đó anh đạt cấp độ bậc thầy rồi,anh quá rành về nó.

Nhưng chuyện khiến anh suy nghĩ cả tối đó chính là Hạ Hy.

Trong một đêm anh cho người tìm hiểu thêm về cô bởi vì anh muốn biết nhiều về cô.
Anh không ngờ rằng mình bị từ chối một cách thảm hại như vậy.
Như thế trong một đêm,2 người cùng một con thuyền,một nhiệm vụ nhưng lại có suy nghĩ khác nhau.

Một người tìm tòi thêm kiến thức,một người vô thức tìm hiểu người con gái đối thủ chả chính bản thân mình.

Hy vọng mọi công sức của cô không bị vùi sâu.
...----------------...
...****************...
......................
Mọi người nghĩ Alexgray sẽ chọn dự án nào?
A.

Dự án của Lục Hắc Thiên
B.

Dự án của Thẩm Hạ Hy
C.Chọn cả hai
D.

Không chọn của ai cả.
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 5: 5: Phu Nhân Tương Lai Của Tôi!


Và thời gian trôi qua rất nhanh đã đến sáng.

Hắc Thiên chuẩn bị đi làm như bình thường.

Còn Hạ Hy ăn sáng xong chạy vọt lên phòng tiếp tục công việc.

Đến một khoảng thời gian,rất nhanh gần đến giờ buổi đấu giá diễn ra.

Cả hai người không hẹn mà gặp tại cùng một địa điểm đó chính là khu thời trang nổi tiếng với phong cách đa dạng,trang phục rực rỡ tại đó.

Cả hai bước vào vô tình gặp phải nhau.
Hạ Hy bất ngờ đi đôi với sự ngạc nhiên khi gặp Hắc Thiên ở đây.Và anh cũng vậy không khác gì Hạ Hy.
Thấy vậy,Hạ Hy không nói không rằng đi thẳng tới,ngó lơ anh khiến anh bực bội và nói ra lời châm chọc khiến cả người cô sững sờ, tiền không nổi lùi cũng không xong.
- "Sao vậy gặp chồng tương lai không thèm ngó ngang đến mà bỏ đi như vậy sao phu nhân tương lai của tôi?" Hắc Thiên nói giọng trêu chọc
Cô tức giận quay lại mắng anh:-" N...này ai là phu nhân của anh chứ,anh ăn nói cẩn thận chứ không tôi..."
Cô chưa nói xong,Hắc Thiên lập tức vòng tay sao eo cô kéo cô sát với người của anh,cúi đầu xuống tạo một khoảng cách khá gần làm Hạ Hy mặt đỏ hửng hệt trái cà chua trông rất đáng yêu rồi nói tiếp.
- " Cô sao, định đấm tôi hay h**p tôi?"
- " Anh...!anh bi3n thái, thật trơ trẽn mà".
Nói xong cô đẩy anh ra và đi nhanh về phía trước,khiến trong đầu cô xuất hiện hàng loạt câu hỏi.
"Anh ta không phải biết mình và anh ta có hôn ước đấy chứ? Ôi trời ạ,sao ông trời bất công thế này,anh ta lại còn dám nói ra ở nơi đông người như thế này một cách trơ trẽn như thế chứ."
"Mới biết chuyện mình là hôn thê mà anh ta đã hành động như vậy rồi,nếu như mình và anh ta cưới thật chắc anh ta ăn mình luôn quá.

Không được, dù có ra sao phải phản đối kịch liệt không thể để xảy ra chuyện này được.

quá khủng khiếp."
Anh thấy như vậy bật cười vì sự đáng yêu của cô,dường như là rung động đôi chút.
Xong cả hai người bắt đầu lựa đồ,anh lựa một bộ vest màu trắng sang trọng không kém phần thanh lịch.Còn cô chọn một đầm màu hồng phấn cúp ngực,ngắn ngang đùi nhưng phía sau có tà áo dài tới tận chân,gần giống đầm cô dâu.Cùng lúc cả hai vào thử đồ.

Anh thử xong đứng đó cho nhân viên chỉnh sửa lại chút.

Thì cô bước ra, khiến ai cũng khen ngợi không ngớt.

Kể cả Hắc Thiên, từ khi cô bước ra,mắt anh dán chặt vào người cô không rời mắt.
Cô quả thật rất đẹp,chiếc váy rất hợp với cô,chiếc váy màu hồng phấn,bó sát vào người cô,làm 3 vòng của cô chuẩn xác, tông lên nước da sáng ngời ngợi, đôi chân thon dài trắng trẻo,nhìn thôi cũng đủ khiến máu mũi tuôn rơi như mưa đổ lệ.

Khiến cho tất cả mọi người đang có mặt ở đó 100% đều nhìn cô không rời.

Quả thật nữ thiên kim đẹp nhất Sài Thành là không sai.
Hắc Thiên anh ấy đang đắm đuối nhìn Hạ Hy thì bị đánh thức bởi cô nhân viên:
- " Chủ tịch ngài chọn cavat nào đây ạ? Chủ tịch...?"
- "Màu gì cũng được"
- "V...vâng"
Bỗng có một giọng nói chảnh chọe quanh đây khiến cho cả anh và cô chú ý đến.
- "Ô là tiểu thư Thẩm Hạ Hy đây sao?"
Cô ta là Phan Trâm Anh là con của mẹ thứ nhà Phan Thị.

Cậy quyền tiểu thư mà ra oai, thường bám chân những người có tiền tài địa vị để nâng vị thế chủ quyền trong giới tiểu thư.

Hiện tại cũng đang là nhà thiết kế thời trang.
- " Ừ"
Hạ Hy trả lời lạnh nhạt, cô đang chăm chú vào trang phục không để tâm đ ến ai,khiến Trâm Anh như tức bùng mặt, hai tay nắm chặt lại như có ý bóp ch3t đối phương.
- " Haha tôi cứ tưởng cô đang ở Pháp với Hạo Huy rồi chứ,sao lại mò về đây rồi.

Không lẽ bị người ta....!đá đấy chứ?" - Trâm Anh trả lời,ai tay chọc chọc vào nhau.
- "Hứ, Tại sao lại lôi anh ấy vào? Cô là đang ngán đòn ha?" Cô cười nhếch mép.
Nghe Hạ Hy nói vậy,cô ta run cầm cập vì thừa biết Hạ Hy có thể đánh mình chết tại đây chỉ cần đụng chạm vào Hạ Hy.
- " ờ....ừ thì tôi chỉ thắc mắc,hỏi một tí có làm sao."
cô ta thấy Hắc Thiên liền chạy lại chỗ anh và đưa tay sờ mó ngực anh:
- " Ây, anh Hắc Thiên anh còn nhớ em chứ? Em và anh đã từng cùng nhau ăn cơm một lần...."

Cô vừa nói vừa liếc xéo lại Hạ Hy nhue có ý muốn cho cô biết cô quen Hắc Thiên:
- " Cút,bỏ tay cô ra khỏi người tôi" Câu trả lời khiến cô ta tức giận mà không nói ra được lời nào, chỉ biết bỏ về trong sự nhục nhã và tức giận.Chứ nhục quá mà nào dám ở lại.
Hạ Hy chứng kiến tất cả đứng cười thầm nhưng bị Hắc Thiên phát hiện.
- " Cười đủ chưa vợ?"
Hạ Hy trả lời vô thức nhưng...
- " Hahahahahaha tất nhiên là chưa rồi....ơ ơ r...rồi nhưng mà ai là vợ anh chứ?"
Cô trả lời từ bất ngờ trong vô thức rồi quay qua tức giận khi nghe Hắc Thiên gọi mình là vợ.
- " Là cô Thẩm Hạ Hy"
- " Này anh ăn nói hàm hồ coi chừng lấy rổ hứng răng đấy nhá."
Nghe vậy anh tức giận liền tiến nhanh lại chỗ cô ôm eo cô kéo sát lại người mình, tay nâng nhẹ cằm cô cúi đầu tạo nên khoảng cách khá hẹp.Anh hành động rất nhanh làm Hạ Hy không né kịp.Cô cố đẩy anh ra nhưng càng đẩy anh càng siết chặt.
- " Cô nói năng gì đấy? Cô là chưa nghe danh tôi tàn bạo đến cỡ nào sao Lục phu nhân tương lai"
- " không không có,tôi nói bừa đấy.

Hahaha"
Cô lắc đầu lia lịa hai tay thì quơ qua quơ lại tỏ ý không phải.

Nhưng anh nào để ý.Anh vòng tay sau gáy cô, cưỡng hôn cô một cách mãnh liệt.

Nụ hôn của anh làm cô như không biết mây trăng gì cả.

Nụ hôn nhẹ nhàng làm mê người của anh kéo dài liên tục cho đến khi anh nhận thấy cô không thở được mà luyến tiếc rời khỏi bờ môi mềm mại của cô.

Nếu ở đây mà là nhà anh chắc cô bị anh ăn không còn mảnh vãi che thân,chết tiệc nó khiến anh bực bội.
- "Lần sau nhớ thở khi hôn" Anh nói trong trạng thái điềm tĩnh,thờ ơ.
Còn cô bị mất nụ hôn đầu vừa bực mà còn nghe được lời nói từ anh khiến cô tức giận lập tức lên tiếng.
- " Này anh bị dở à,cướp nụ hôn đầu của tôi mà còn tỏ thái độ gì thế kia? Là ai nên bực hả?Đã vậy còn có lần sau à,anh có mà mơ đi nhá."
Hạ Hy vừa thở vừa nói vì nụ hôn của anh khiến cô ngạt thở.

Anh nghĩ trong lòng: "Nụ hôn đầu sau?"
Anh sau khi biết mình là người cướp đi nụ hôn đầu của cô mà vui mừng trong lòng.Mà nghĩ lại anh lại cảm thấy dễ chịu khi hôn cô, nó làm anh có cảm giác muốn có cô ngay lập tức.

Trong phút chốc,cả hai chuẩn bị đều xong thì bắt đầu lên đường đi tới nơi diễn ra buổi đấu giá.
Trên đường đi,anh còn căn dặn trợ lý của anh- Bạch Phi cũng là cánh tay đắc lực của anh.

Anh từ nhỏ đã theo Hắc Thiên vì Lúc đó Hắc Thiên cứu anh trong lần bị bọn cho vay nặng lãi đánh bầm dập tơi tã.
- " Điều tra cho tôi cái tên Hạo Huy"
- " Hạo Huy?? là ai ạ."
- " Người ở cạnh Hạ Hy bên Pháp."
- " Tuân lệnh."
Không hiểu sai anh càng ngày càng có ý muốn chiếm hữu cô,muốn điều tra mối quan hệ giữa cô và đàn ông khác, không muốn cô tiếp xúc với ai.

Không biết từ đâu mà anh lại để ý đến cô.

Vừa đi trên xe vừa suy nghĩ đến cô,vô thức nở nụ cười hiếm thấy khiến trợ lý Bạch Phi của anh ngỡ ngàng vì rất lâu rồi anh mới thấy.
Còn phía bên Hạ Hy,cô ngồi trên xe đang tức giận vì Hắc Thiên đã hôn cô mà chưa xin phép.
- "Cái tên chết bầm,coi như tối bố thí cho anh"
Cô vừa nói tay vừa đập vào ghế bên cạnh..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 6: 6: Là Chồng Của Cô!


Đến nơi tổ chức buổi đấu giá...
Chiếc xe Bugatti La Voatio Noire đen vừa được dừng lại,một người đàn ông trong bộ trang phục đoan trang quyền quý, vóc người cao to,anh mắt lạnh lùng nhưng làm đốn tim biết bao người,chân dài sải bước đi về phía trước.Thu hút mọi ánh nhìn của phóng viên,các thiếu nữ đang sải dáng trên thảm đỏ cũng quay lại nhìn.

Hầu hết mọi ánh mắt đều chú ý đến con trai độc nhất của Lục Gia và là người đang đứng đầu trong công ty L&M.

Ai ai cũng xì xầm tò mò vì muốn được biết anh là ai.Và cũng không ít người nói to nói nhỏ ngưỡng mộ vì độ đẹp trai của anh.Anh được hộ tống bởi vệ sĩ của Alex vì anh là khách mời Vip.
Cùng lúc đó, xe của Hạ Hy cũng đến nơi.

Cô không hề bị lép vế trước độ đẹp trai lịch lãm của anh.Mà lại toát lên vẻ đẹp quyền quý, tỏa sáng giữa bầu trời đăng.

Làn da trắng hồng, khuôn mặt có ngũ quan hài hòa, đường nét sắc sảo đẹp không tùy vết cũng như không có góc chết nào.

Hạ Hy toát lên vẻ đẹp dịu dàng nhưng không thể thiếu một chút mạnh mẽ bộc lộ trong vẻ đẹp của cô.

Bộ váy cô đang mặc làm tôn lên 3 vòng quyến rũ.

Cô khiến mọi người một lần nữa phải quay lại nhìn và sầm sì,ghen tị nhân đôi.

Phóng viên quay quanh,đèn flash chắp chắp lia lịa.

Lời sì sầm vang lên:" Không hổ danh tiểu thư đẹp nhất sài thành."
" Là Thẩm tiểu thư phải không? Cô ấy xuất hiện ở đây thật hiếm."
" Đẹp thật, tôi là con gái mà còn mê nữa mà."
" ghen tị chết mất."
....

Và từ nãy giờ không ai để ý tới ánh mắt Hắc Thiên đang nhìn chằm chằm về phía cô gái đang là tâm điểm kia.

Anh đã thấy cô trước nhưng thật sự nhìn lần nào cũng rất đẹp.

Anh nhìn rồi quay đi ngoài mặt thì vậy thôi chứ nội tâm anh đang gào thét,Thật sự muốn cô gái đó thuộc về mình ngay lập tức.
Buổi đấu giá bắt đầu lúc 20h00 nhưng bây giờ chỉ 19h30.

Nên mọi người đều tập trung về sảnh lớn để giao lưu trước khi bắt đầu.
Hắc Thiên tay cầm ly rượu nhưng thần thái không thể nào phai mờ.

Anh đang nói chuyện với với Hắc Đình Nam và Lý Đường Phong.

Vì hôm nay hai người này cũng là khách mời của con trai Alexgray.

Cả 3 người đứng đó và trò chuyện.
- " Haizz là tâm điểm của mọi người xem ra cũng có đôi phần hãnh diện nhỉ?"- Đình Nam
- " Hứ, chẳng phải điều này quá quen thuộc rồi sao?"- Đường Phong cười nhạt.
- "Mà này,cậu có để ý 2 cha con của Phan Gia không? Nãy giờ cứ nhìn chằm chằm vào Hắc Thiên?"-Đình Nam vừa nói,tay vừa chỉ về phía 2 ch con Phan Gia.
- "Là Phan Nghị và Phan Hà Tuyết sao?"-Đường Phong.
- " phải phải."- Đình Nam
- " Mà này,Thiên! cậu là đang chán nói hay là câm vậy?" Đình Nam quay qua nhìn Hắc Thiên và cau mày.
- " Có gì thú vị sao?"- Hắc Thiên nhàn nhạt trả lời.
Vừa nó xong, 2 cha con Phan Nghị đi tới.
- " Chào Lục tổng,tôi là Phan Nghị.

Người đứng đầu Phan Gia.

Rất vui được gặp ngài."
Ông ta đưa tay ra bắt tay nhưng không nhận được hồi đáp từ Hắc Thiên,khiến bầu không khí trở nên e ngại, ngại ngùng nhưng ông ta vẫn không lững lự mà tiếp tục nói.
- " Đây là con gái tôi, Phan Hà Tuyết,vừa du học từ London về."
Ông vừa nói xong thì Hà Tuyết lên tiếng giọng ỏng ẹo.
- " Hắc Thiên em là Hà Tuyết,anh có thể cho em làm quen không."
Cô vừa nói xong thì Phan Nghị như mở cờ trong bụng,cứ nghĩ Hắc Thiên sẽ mê mẫn con ông ta và có thể tập đoàn chả ông sẽ đứng vững được trên thị trường.

Nhưng mọi việc không dễ dàng như vậy.

Hắc Thiên nghe xong không nhanh không chậm trả lời,mắt lườm về phía hai cha con ông ta khiến cả hai lạnh sống lưng.
- " Tên tôi mà cô có lá gan tùy tiện gọi như vậy sao?"
- "Th...Thiên e...em không..." Hà Tuyết nói chưa hết câu thì bị cha cô chen vào nói trước.
- " L...lục Lục tổng,xin ngài đừng để bụng.

Nó chỉ vô tình gọi theo thói quen mà không chú ý tới.

Mong ngài bỏ qua cho".
- "Cút." - Hắc Thiên Lạnh lùng trả lời
Nghe xong hai cha con Phan Nghi quắn chân bỏ đi.

Và tất cả chuyện này đều bị Hạ Hy nhìn thấy.

Cô cười nhếch miệng mà nghĩ thầm.
" Chẳng phải lúc trước mình từng gọi anh ta cả họ lẫn tên sao?"
Cô nghĩ đến đây rồi rùng mình một cái.
- " Nếu mình giống cô ta,có lẽ bị hắn ta ném xác vào rừng làm mồi cho cọp rồi."
Hắc Thiên nãy giờ nhìn về phía cô,hầu như anh thấy mọi khoảnh khắc và mọi cử chỉ hành động của cô.

Anh chỉ cười nhạt rồi đi tới bất ngờ vòng tay ra phía sau eo cô và kéo cô lại rồi nói giọng thản nhiên nói:
- "Có chuyện gì cần suy nghĩ sao?"
Hành động của anh làm mọi người xung quanh một lần nữa phải ngó nhìn chầm chầm vào cả hai.

Hôm nay họ được một phen nháo nhào lên nhiều lần vì sự hiện diện của hai nhân vật cao quý, gia thế khủng có thể gọi là trai trài gái sắc.

Họ bàn tán xôn xao.

Túm ba túm bảy lại chỉ trỏ rồi bàn tán.
"Chẳng phải Lục Hắc Thiên đang ôm Thẩm Hạ Hy đấy chứ?"
" Sao lại có chuyện này vậy?"
" Cô ta làm tôi phải ghen tị thật đấy.

Có tất cả bây giờ lại được Lục tổng chú ý đến."
- " Lục tổng và Thẩm tiểu thư có mối quan hệ gì vậy???".
Bỏ qua mọi thắc mắc đó,Hắc Thiên hầu như không chú ý đến mà chỉ để ý mỗi mình Hạ Hy.
Câu nói lạnh nhạt và hành động bất ngờ của anh làm Hạ Hy giật mình,tim cô như muốn nhảy thót ra ngoài.
- " Th...thì liên quan gì đến anh?" - Cô chập chừng trả lời khiên Hắc Thiên nở nụ cười quỷ dị.
- " Chẳng phải vợ tương lai của tôi bị gì tôi không có quyền quan tâm sao?"
- " Này tôi nói rồi, cuộc hôn nhân này tôi đã hủy rồi.

Sao anh còn nhắc lại?"
- Cô tức giận nhưng chỉ quát nhẹ vì ở đây rất đông người.

- " Cô hủy rồi xin phép tôi chưa? Tôi đã đồng ý sao? Lúc nào vậy? "
Anh trả lời nhưng tay lại sờ khắp mặt cô.
Cô hất tay anh và đẩy anh ra khỏi người cô rồi nói với giọng kêu ngạo:" "Hứ,cần xin phép anh sao? Anh đủ tư cách để tôi xin anh hả? Anh nghĩ anh là ai chứ?"
- " Là chồng tương lai của cô" Anh cúi sát người ghé sát vào tai Hạ Hy rồi nói.
- "Anh xứng đang sao? Anh đừng có mà tự tin thái quá nhá." Cô nhếch miệng cười và nhìn anh với ánh mắt dường như muốn khiêu chiến.
- "cô...." Anh nắm chặt lấy cổ tay cô nhưng bị giọng nói của Alexgray làm anh thu tay lại.
- " Được rồi.

Mời hai người vào trong, buổi tiệc sắp bắt đầu rồi."
Cả hai đều gật đầu rồi đi vào trong.

Cả hai đều ổn định vị trí.

Không phải là trùng hợp hay là có sự cố ý mà cả hai người Hắc Thiên và Hạ Hy đều được sắp xếp ngồi cạnh nhau.

Cả hai được ngồi trong hàng ghế đầu.

Vị trí mà chỉ dành cho khách vip.
Khi Con trai Alex khai mạc buổi lễ.

Cả hai im lặng dành sự tôn trọng cho con trai của Alex đang phát biểu trên sân khấu.

Nhưng không để ý,lâu lâu Hắc Thiên lại nhìn lén Hạ Hy rồi suy nghĩ gì đó.

Còn Hạ Hy không để ý và cô không biết tương lai sắp tới sẽ có nhiều điều thú vị, bất ngờ, khủng hoảng từ phía Hắc Thiên đặc biệt dành cho cô..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 7: 7: Trò Chơi Chỉ Mới Bắt Đầu!


Sau khi phần phát biểu của con trai Alexgray hoàn thành thì sản phẩm đầu tiên được đem ra trưng bày, vật phẩm đầu tiên này là một chiếc đầm dạ hội xẻ tà, màu sắc đẹp sặc sỡ.

Chất liệu vải là VICUNA - LOẠI VẢI ĐẮT GIÁ NHẤT THẾ GIỚI.

Nhìn không thể chê vào đâu được MC giới thiêu xong thì mọi người bắt đầu nháo nhào lên,muốn là chủ sỡ hữu của chiếc váy đó và muốn mặc nó lên người.

- " Sản phẩm này giá gốc là 3 triệu đô.

Ai là người sẽ làm chủ nó đâyy~"- Mc:
- " 5 triệu đô"
- " Vâng là 5 triệu đô đó.

5 triệu dô lần thứ nhất.

Còn ai nữa không ạ?"
- " Ông xã, em muốn có chiếc đầm đó." Phu nhân nào đó lên tiếng
- " Được được, chiều theo ý em"
Ông ta lên tiếng tiếp:" 7 triệu đô"
- " 7 triệu dô lần thứ nhất...
7 triệu đô lần thứ hai....
7 triệu đô lần thứ 3.

Thành giao"

- "Xin chúc mừng chiếc váy này đã thuộc về Phu nhân."
...----------------...
Ở thời điểm đó, Hạ Hy đang chăm chú đưa ra nhận xét,ý kiến về sản phẩm.

Nhìn cô có thể thấy cô rất tỉ mỉ từ cách quan sát cho đến khi cô ghi chú vào quyển sổ được cô chuẩn bị từ trước.
Còn ngược lại với Hạ Hy,Hắc Thiên chỉ nhìn khái quát liền biết được nên đưa ra ý kiến gì.

Có thể thấy anh là người rất nhạy bén trong việc này.
Vài tiếng trôi qua, vật phẩm cuối cùng và là đại diện quan trọng của buổi đấu giá này đó chính là chiếc vòng cổ do vợ quá cố của Alex để lại.

Khi chiếc vòng được Alex và con trai ông ấy đưa ra,cả hai cẩn thận, dường như còn luyến tiếc vì đó chứa chan biết bao hồi ức, kỉ niệm đẹp nhưng vì đó là nguyện vọng của phu nhân quá cố của Alex đã yêu cầu đem ra đấu giá và bà ấy muốn tìn chủ nhân tiếp theo của chiếc vòng cổ và muốn dùng số tiền đó làm từ thiện.
Chiếc vòng cổ này được đính bằng ruby đỏ rất đắc tiền.

Nhìn rất sang chảnh, màu sắc hài hòa.

Phía bên ngoài viền của sợi dây được đính bằng kim cương đắt nhất thế giới.

Ai ai nhìn vào chiếc vòng này cũng ao ước muốn dành về mình.

Nhưng rất tiết ở đây có rất nhiều phú ông phú bà quyền quý, đã thế còn có bộ 3 Lục-Hắc- Lý và còn có cả thiên kim nhà Thẩm gia nữa chứ.

Đúng vậy không kỳ vọng vào sự mong đợi của mọi người.

Ngay khi Mc vừa ra báo giá thành gốc của chiếc vòng cổ là 5 triệu đô.

Thì Hắc Thiên cầm bảng dơ lên, thần thái cao sang.

- " 7 triệu đô"
- " Ôhh woww Thiếu Gia Lục đã ra giá 7 triệu đô lần thứ nhất."
Vừa ra giá xong anh vô ý nhìn sang Hạ Hy.

Ánh mắt Hạ Hy hình như đang nghĩ ngợi điều gì đó.

Đúng Hạ Hy đã có lần nhìn thấy sợi dây này nhưng cô chẳng nhớ đó là khi nào.

Trong phút chốc, trong người cô trỗi dậy sự kì vọng muốn có được nó.

Ánh mắt cô kiên quyết hào phóng nói lên:
- " 8 triệu đô"-Hạ Hy
Nói xong cô liếc nhìn Hắc Thiên và nụ cười đanh đá.

Nhưng Hắc Thiên một khi đã muốn thì người khác sẽ rất ít tỉ lệ phần trăm có được nó ngoài Hắc Thiên.

Anh hào phóng, nói số tiền lớn nhưng không lưỡng lự
- " 10 triệu đô" - Hắc Thiên
- " 10 triệu đô lần thứ nhất.

Cha cha hôm nay buổi đấu giá này có thể đạt mức tối thiểu chạm mốc thế giới vì doanh thu của nó rất lớn đấy nhé,haha"- Mc
Hạ Hy nghe xong thì quay sang liếc nhìn Hắc Thiên.

- " Này! Anh đang chơi tôi sao? Tôi thật sự cần nó đấy." Hạ Hy
- " muốn có thì phải tự giành nó, Đừng bao giờ xin ai"- Hắc Thiên
- " Này tôi chưa cầu xin anh đấy nhá"- Hạ Hy.

Hạ Hy nghe số tiền từ Hắc Thiên vung ra chỉ đành bất lực mà tiến tới.

Cô chỉ sợ tiền của cô không đủ mất.

Cô không muốn dùng tiền của gia đình vì cô muốn tự mình giải quyết nhưng không may gặp tên cứng đầu này.

Cô đang suy nghĩ thì giọng nói trầm ấm như vô tình vang lên:
- " 12 triệu đô"- Đường Phong
- " C...cái gì 1...12 triệu đô.Tôi không nghe lần đó chứ.

12 triệu đô lần thứ nhất"
Hạ Hy nghe xong thì thở dài,tay đỡ trán,cô thầm thì to nhỏ.
- " Cái gì vậy trời,một người chưa đủ sao? bây giờ một người chui từ đâu ra thế".
Những lời vô tình nhưng lại lột vào tay của Hắc Thiên.
Đình Nam vẻ mặt bất ngờ khi nghe cậu bạn mình hôm nay chơi lớn đến thế.

Không phải vì số tiền mà là Đường Phong rất ít tham gia vào các hoạt động này,vậy mà bây giờ lại đấu giá.

Đã thế còn là số tiền lớn.
- Đ...Đường Phong,c...cậu làm gì thế?"
- "Tôi chỉ muốn có nó thôi!" Đường Phong nhún vai nhàn nhã trả lời.
Còn bên này, Hắc Thiên sau khi nghe Hạ Hy nói vậy liền cong môi cười và hô to hào phóng.
- " 13 triệu đô"
- "14 triệu đô"- Hắc Thiên
- " 15 triệu đô" Đường phong
- "17 triệu đô"- Hắc Thiên.
- "18..."- Đường Phong
- "20..."- Hắc Thiên
- " Được rồi tôi thua" Đường Phong.
Hắc Thiên nghe vậy đắc ý cười nhạt.

Rồi quay sang Hạ Hy ngơ ngát bất động rồi cười mỉm.
Hạ Hy, MC,Đình Nam, và tất cả mọi người ở đây sốc đến đơ người vì số tiền lớn đến nổi con cháu ăn 3 đời cũng không hết.

- " V...Vâng 2...20 triệu lần thứ nhất.
Còn ai ra giá nữa không ạ?
20 triệu lần thứ 2
20 triệu lần thứ 3.
Thành giaoo"
- " Một lần nữa xin chúc mừng Lục Tổng giành được chiếc vòng cổ này." -Mc.
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 8: 8: Cuộc Giao Dịch Đôi Bên Có Lợi


Kết thúc buổi đấu giá,Alexgray lên nói đôi lời về buổi đấu giá hôm nay.Trong khi đó Hạ Hy lại không chú ý đến mà quay sang hỏi Hắc Thiên
- " Anh muốn thách đấu với tôi thật sao?"- Hạ Hy nhẹ giọng quay người sang hỏi Hắc Thiên.
- " Tại sao lại dùng từ thách đấu như thế?" Hắc Thiên trả lời trêu chọc.
- " Trả lời tôi." -Hạ Hy bực mình
- " Đúng,tôi không thích khi chịu chua trước người như cô."- Hắc Thiên không nhanh không chậm đáp.
- " Hứ, vậy anh thành công rồi."
Nói xong cố đứng dậy đi về phía phòng chờ, chờ đợi Alexgray để tiến hành mục đích đến đây của cô.

Cô mang theo vẻ mặt buồn, thất vọng đi.

Khiến 3 người Hắc Thiên vô ý nhìn theo.
- " Này! Cậu bị điên à,người ta là phụ nữ đấy.

Cậu phải biết nhường nhìn người ta chứ? Chỉ chiếc vòng nhỏ mà cố giành cho bằng được.

Thật hết nói nổi."
Hắc Thiên nghe vậy hình như cũng để ý tới lời nói đó mà động lòng.

Vả lại anh giành nó cũng để trêu chọc Hạ Hy nhưng sự việc đã đi quá xa.

Suy nghĩ xong anh đứng lên đi đến phòng chờ.

Đến nơi, anh thấy Hạ Hy đang đứng nhìn bầu trời đêm tối có vì sao lấp ló ngoài trời.

Cũng chút tự trách nhưng anh tiến đến và nói.
- " Muốn có nó thật sao?"
Anh lại ghế và ngồi xuống,nhưng mắt lại nhìn về phía Hạ Hy.
- "Anh biết rồi còn hỏi".
Cô quay lại nhìn anh rồi đáp lại.
- " Được vậy tôi đưa nó cho cô"
- " Vào ý đồ chính của anh đi,không phải tự dưng anh lại nhường nó cho tôi."
- " Haha, được vậy chúng ta làm cuộc giao dịch đi,đôi bên cùng có lợi."
- " Được,anh muốn gì?." Cô tiến tới chỗ anh rồi ngồi đối diện với anh.
- " Tôi muốn...."
Anh chưa kịp nói ra mục đích của mình thì ông Alexgray đi vào.

Mặt anh trong phút chốc đen xì vì 2 lần bị ông phá.

Nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt và tiếp tục.
- "Như đã hứa hôm nay tôi sẽ đưa ra kết quả cho cả hai.

Lời nhận xét xủa 2 vị tôi cũng vừa xem và nghe qua."-Alexgray nói
Ông nói tiếp: " Dự án lần này tôi quyết định chọn L&M bởi vì kết quả hệt suy nghĩ của tôi."
Hắc Thiên nghe xong cũng không bất ngờ mấy vì anh biết kết qhar chắc chắn sẽ thuộc về mình.

Còn Hạ Hy cũng thất vọng nhưng cũng nghe ông Alex nói tiếp.
- " Đúng là về phần thời trang cô Thẩm rất tốt nhưng vì phần trang sức cô lại chưa nêu được đáp án chính xác."
- " Được, tôi công nhận kết quả này."Hạ Hy cũng lấy lại được tinh thần và đáp lại.
Đúng thật, phần trang sức vốn không phải chuyên ngành của cô nhưng cũng do một phần vì mãi suy nghĩ việc gặp vòng cổ đó ở đâu.

Nên không chú tâm lắm.
- " Được vậy nếu có lần sau tôi hy vọng chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác cùng nhau." - Alexgray bày tỏ
Hạ Hy bằng gật đầu cười mỉm.

Rồi xin phép đi về.

Cô đứng dậy đi về mà quên còn có cuộc giao dịch giữa cô và Hắc Thiên.
Sau khi nhanh chóng hoàn tất thủ tục kí kết hợp đồng thì Hắc Thiên cũng nhanh chóng lên xe rời khỏi.

Và tụ tập uống cùng với Đình Nam và Đường Phong.
Tại quán rượu nổi tiếng ở LA...
- " Hắc Thiên, chúc mừng cậu giành được bản hợp đồng giá trị lớn."
- " Cảm ơn" Hắc Thiên trả lời.
Cả ba cùng trò chuyện về công việc say mê...
Lúc đó,Hạ Hy sau khi về nhà thì nhận cuộc gọi từ Gia Nhi và Gia Mẫn rủ đi chơi xả stress vì hôm nay cả Gia Nhi Và Gia Mẫn cũng làm việc rất mệt mỏi.

Hạ Hy cũng có chuyện buồn nên đồng ý đi cùng Gia Nhi và Gia Mẫn.
Trùng hợp ba người họ lại đến trùng chỗ với Hắc Thiên.

Khi nhìn thấy ba người Hạ Hy thì Đình Nam lên tiếng.
- " Xem ra chúng ta có duyên với họ nhỉ?"
Đường Phong và Hắc Thiên đồng quay sang thì thấy ba người họ đang đi đến bàn đối diện cách bàn họ không quá 5m.
Hắc Thiên nhìn rồi nói:" Trùng hợp thật."
Cả ba người Hắc Thiên cũng không để ý nữa mà tiếp tục trò chuyện.
Còn bên này Hạ Hy, Gia Mẫn và Gia Nhi cũng đang chia sẽ chuyện xảy ra hôm nay.

Cả ba bộc lộ tất cả.

Nhưng dường như không không để ý đến ánh mắt căm thù chứa đầy hận thù nhìn họ.Hắn hành động trong im lặng, giả vờ làm phục vụ mang rượu cho Hạ Hy.

Nhân lúc họ không chú ý,hắn liền móc trong túi một lọ thuốc đổ vào cốc Hạ Hy.

Hắn không ai khác chính là Vương Vinh Nghị.

Khi bị phá sản, hắn đành tiếp tay cho ông trùm mafia có tiếng và làm ăn cũng phát đạt.

Hắn tiếp tục con đường ăn chơi, leo lỏng.

Trùng hợp hôm nay hắn tới đây uống rượu thì thấy ba người Hạ Hy.

Hắn liền nhớ lại chuyện đó,tay nắm chặt,suy nghĩ kế hoạch để hãm hại trả thù lại cô.

Nhanh chóng,hắn liền lén đổ đồ phục vụ để có cơ hội tiếp cận họ.

Chuyện gì sẽ xảy ra với Hạ Hy??.
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 9: 9: Giải Cứu Thẩm Hạ Hy


Sau khi thấy Hạ Hy uống cạn ly rượu có hạ thuốc thì hắn nở nụ cười bí hiểm nhưng hắn nào ngờ ánh mắt kể cả nụ cười của hắn lại bị Lục Hắc Thiên nhìn trúng.

Tuy Hắc Thiên thấy đó nhưng chuyện Hạ Hy bị hạ thuốc anh vẫn chưa biết.
Sau khi Hạ Hy cảm thấy ngột ngạt thì đi ra ngoài hóng chút không khí,cô nói với Gia Mẫn và Gia Nhi ra ngoài.

Cô ra ngoài nhưng Vinh Nghị bám đuôu theo nhưng cô không biết.

Trong lúc Hạ Hy không chú ý.

hắn dùng khăn chuốt thuốc mê đã chuẩn bị sẵn áp vào mặt cô.

Làm cô ngất xỉu, hắn lập tức bế Hạ Hy vào phòng trên tầng 3.

Vì quán rượu nổi tiếng và lớn nhất ở LA nên có đầy đủ.

Hắn trói Hạ Hy vào thành giường và ngồi đó chờ cho Hạ Hy tỉnh dậy rồi giải quyết.
Sau 30 phút...
Hạ Hy cũng tỉnh,cô tỉnh dậy thấy mình bị trói thì tức giận nhìn Vinh Nghi.
- " anh là ai?"
- "Mới có 2 tháng mà cô đã quên rồi sao?" Vinh nghi cười đáp
- " Anh là cái thá gì mà bắt tôi phải nhớ?"

- "Được được để tôi nhắc cô nhớ.

Tôi Vương Vinh Nghị người bị cô làm tán gia bại sản."
Nói đến đây Hạ Hy cũng dần nhớ lại và cười nhếch miệng.
- " Vậy sao? Vậy mà giờ anh còn dám làm hành động bần tiện,đe hèn nữa sao?"
- " Được vậy lát nữa cô đừng có mà cầu xin tôi.

Tôi xem cô còn mạnh miệng được đến đâu?"
- " Hứ,cầu xin? Anh đang chê đòn tôi lúc trước yếu sao?"
- " Sao nào? Giờ ngồi đây trong tình thế này mà vẫn còn mạnh miệng được sao?"
Hạ Hy không đáp lại vì cô đang tìm cách thoát khỏi sợ dây phía sau trong lúc Vinh Nghi buôn cảnh giác rồi tung nấm đấm cho tên Vinh Nghi một đòn.

Ở chỗ Hắc Thiên, anh để ý nãy giờ cô đi được 30 phút nhưng chưa quay lại.

Trong lòng phút chốc có linh cảm không tốt.

Anh nhanh chóng đứng lại đi tìm,bỏ mặt bỏ ngoài tai những câu hỏi của Đình Nam và Đường Phong mà rời đi nhanh chóng.

Anh lao xuống hỏi quản lý và quản lý có nói lúc nãy thấy một người đàn ông bế cô gái lên lầu 3.

Anh lập tức hiểu ra và nhanh chóng đi lên.

- "Đệt, khốn kiếp hắn ta dám động tới Thẩm Hạ Hy sao?"
Anh vừa chửi thề vừa lục tung tất cả các phòng của lầu 3.

Cùng lúc đó,thuốc trong người Hạ Hy bắt đầu có tác dụng.

Người cô nóng rang,cảm giác khó chịu.

Người cô uốn qua uốn lại.Và không ngoài dự đoán,Vinh Nghi đã nhận ra điều này.

Hắn lên tiếng nói giọng điệu kiêu ngạo:" Sao trong người khó chịu rồi đúng không?"
Hắn vừa đi nói vừa tiến tới nâng cằm cô lên.

Hạ Hy lắc mặt khỏi tay hắn.

Cô cố kiềm chế giữ trạng thái bình tĩnh nhất có thể.

Vinh Nghi nói tiếp:

- "Cô muốn biết vừa nãy tôi cho cô uống gì không? Là xuân dược liều lượng mạnh đó.

Xem ra lát nữa cô phải cầu xin tôi rồi."
- " A...anh dám...!Tôi nói cho anh biết...!anh dám đụng đến người tôi, tôi sẽ...sẽ đ...đấm anh một trận tơi bời"
Cô vừa nói vừa gặng tững chữ.

Vì thuốc bắt đầu phát tác dụng, cô dần bắt đầu khó chịu.
Vinh Nghi không chịu được nữa liền đưa tay mở cúc áo cho cô.

Cô vảy chân đạp hắn ra nhưng nhanh chóng hắn đã ghì mạnh chân cô khiến cô không động đậy được.

Hắn gỡ được 2 cúc áo rồi định mò tay ra phía sau lưng cô kéo khóa nhưng đúng lúc này Hạ Hy mở được tró vung tay đấm mạnh vào vào mặt Vinh Nghi.

Do cô trúng thuốc nên lực của cô cũng yếu hơn một tí,chỉ làm hắn bật ngửa ra sau.

Cô nhanh chóng định chạy trốn nhưng bị hắn nhanh tay giữ cô lại.

Cô vùng vẩy nhưng dần mất sức,sức cô yếu dần.
- " Cô còn chạy được sao?"
- " Hức...hức loại người như anh mà cũng xứng đáng làm người sao?"
Hắn chẳng để ý vì d*c vọng trong người dân đến đỉnh điểm.

Hắn nhanh chóng thoát y cho cô nhưng chưa kịp động vào có người đạp cửa xông vào.

Không ai khác chính là Hắc Thiên.

Anh tiến nhanh tới và đấm liên tục vào mặt Vinh Nghi.

Vô thức đưa mắt nhìn thấy Hạ Hy anh liền tiến lại đỡ cô dậy.

Anh nhìn có thể thấy cô đã bị chuốt thuốc.

Anh liền giao Vinh Nghi cho vệ sĩ nói:
- " Đem tới tầng hầm giải quyết hắn, bằng mọi giá cho hắn sống không bằng chết" Anh tức giận tay nắm chặt.
- " Vâng thưa lão đại."
Giải quyết xong Vinh Nghi.

Anh liền bế Hạ Hy lại giường.Quỳ xuống bên cạnh giường.Tay sờ đầu cô,một ta nắm lấy tay cô và ân cần hỏi giọng dịu dàng.
- "Có Khó chịu lắm không?Đợi một tí có người đem thuốc giải tới"
Hạ Hy khi thấy anh phá cửa vào thì trong lòng cảm giác yên tâm mà bắt đầu buông cảnh giác.Không hiểu sau khi thấy anh cô lại có cảm thấy được an toàn không lo sợ gì cả.

Khi nghe anh hỏi vậy, trong hốc mắt cô bắt đầu rơi lệ.

Trong người cô giờ rất khó chịu.

Cô kiềm chế không nổi mà rơi lệ.

Nhìn thấy cô như vậy anh chịu không được, lòng đau như cắt khi thấy cô rơi vào hoàn cảnh như thế..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 10: 10: Em Chính Thức Trở Thành Phụ Nữ Của Riêng Tôi


Trong lúc Hắc Thiên tìm cách giải xuân dược trong người cô vì muốn có thuốc phải chờ 4 giờ nữa mới có.

Đến lúc đó có lẽ Hạ Hy chết mất.
Đúng thế,bây giờ Hạ Hy cảm thấy toàn thân rất nóng, trong cơ thể cô giống như có một luồng nhiệt đang bắt đầu khởi động.
Nhiệt độ càng lúc càng nóng hừng hực, Hạ Hy cảm thấy toàn thân mình giống như đang bị lửa thiêu, không chỉ có như thế, cô còn nhận ra trong cơ thể mình đang trào dâng lên cái loại nóng lòng h@m muốn d*c vọng khó hiểu.
Không chịu nổi nhiệt độ trên cơ thể mình, Hạ Hy đang ngủ say mê man tỉnh lại, cảm thấy cả người vô cùng nóng bức, cô liền kêu lên:
- "Hắc Thiên anh mau lại đây"
Hắc Thiên nhanh chóng đi lại cô không tự chủ được.Bất ngờ lúc này Hạ Hy lại chủ động đưa môi mình đến gần sát vào Hắc Thiên.
Hắc Thiên còn chưa kịp suy nghĩ, Hạ Hy đã hôn lên môi anh tới tấp, mặc dù động tác vụng về, nhưng chỉ đơn giản như thế cũng có thể làm nhiễu loạn ý chí của người khác.
Hắc Thiên rất lý trí kéo Hạ Hy đang hôn mình lên người mình.

"Tôi xin lỗi nhưng...." Hạ Hy nhìn Hắc Thiên, ánh mắt xin lỗi nhưng như muốn cầu cứu anh," Tôi nóng, Làm sao đây?"
Khuôn mặt điển trai của Hắc Thiên lạnh lùng hỏi, "Có cách nếu cô muốn thử?"
Hạ Hy không suy nghĩ liền gật đầu đồng ý.Hắc Thiên nhanh chóng đặt cô xuống giường, cưỡng hôn cô,Hạ Hy không hề hay biết nụ hôn khi nãy của cô làm cho giữa họ đã tạo nên sự khơi gợi h@m muốn trong người anh trỗi dậy, sự h@m muốn anh đã cố gắng kiềm chế cũng vì thế mà không thể nào khống chế được nữa và…..Rốt cuộc đã bùng nổ...
Bất thình lình anh ấn tay cô ghì mạnh xuống giường bờ môi mỏng nóng rực chuẩn xác bao trọn lấy môi cô, mạnh mẽ hừng hực cạy mở hàm răng cô ra...
"Ưm......" Anh dùng sức hôn mạnh như vậy khiến cô cảm thấy đau không thể ta, cô giãy giụa nói, "Buông....."
Giọng anh trầm vang lên bên tai cô:" Hạ Hy! Cho tôi nha?"
Hạ Hy gật đầu vì nếu không để anh thì cô khó chịu chết mất, coi như xui rủi đi.Nhận được sự đồng ý của Hạ Hy,anh cong môi mỉm cười.
- " Hắc Thiên, nhẹ thôi đ...."
Một chữ cũng chưa kịp nói đã bị anh nuốt hết vào trong bụng, ngay sau đó, anh bắt đầu thoát ý cho cô.Dáng người cô rất đẹp, bộ ng ực rất no tròn....!Nhờ có bộ đồ lót phụ trợ cho nên bầu ng ực của cô càng thêm đầy đặn săn chắc, hơn nữa đôi bờ xương vai nhỏ nhắn và hai đùi trắng nõn còn thon dài phơi bày hết ra, những loại hình ảnh này đều tạo thành một cảnh tượng khiến cho người đàn ông nào nhìn vào cũng không thể kiềm chế được…….
"Khốn kiếp!"
Nhìn thấy hình ảnh trước mắt, Hắc Thiên rít qua kẽ răng thầm mắng, sau đó không hề có chút do dự tiếp tục hôn mạnh lên môi Hạ Hy làm cô đau đơn phải quặn người lia lịa.

Anh hôn từ môi đến xương quai xanh.

Anh hôn đến đâu chỗ đó đều có chấm đỏ như muốn đánh dấu chủ quyền.

Tiếp sau đó thân thể đột nhiên bị nhấc bổng lên không, Hạ Hy vô thức ‘ưm’ lên trong lúc cô vừa mơ vừa tỉnh.
Có lẽ do hương thơm thoang thoảng quen thuộc dễ chịu của Hắc Thiên len lỏi vào trong hơi thở mình, cô như bị mê hoặc càng vùi đầu sâu vào trong lòng Hắc Thiên, quyến luyến hít lấy hơi thở trên người anh.

Giây phút này Hạ Hy chỉ biết là khi vùi sâu vào trong ngực anh thì cảm thấy rất thoải mái, anh thật giống như hầm băng mát lạnh đột nhiên xuất hiện khi cô đang bị thiêu đốt nóng bỏng, khiến cô chỉ muốn bất chấp tất mà lao vào trong lòng anh....
Lúc Hắc Thiên buông cô ra, cô dường như rất là khó chịu, hàng lông mi dài vẫn luôn nhắm chặt nhưng miệng lại không tự chủ được mà thì thào gọi, "Hắc Thiên"
Tiếng gọi này của Hạ Hy khiến Lục Hắc Thiên hơi nao nao.

Lục Hắc Thiên chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt đỏ ửng khi bị trúng thuốc của Hạ Hy, ánh mắt sáng rực dần dần trở nên sâu lắng.Bàn tay đưa lên đưa xuống thật nhanh.

Lòng bàn tay bao lấy thân long trụ thô to nóng bỏng.

Da thịt ma sát bức ra những giọt dịch nhầy trong suốt nhỏ xuống theo thân long trụ.
Đáy mắt thăm thẳm hiện lên từng đợt lốc xoáy, tập trung vào từng cử động của thiếu nữ qua màn hình.

Khuôn mặt vô biểu cảm nhưng yết hầu chuyển động cùng làn ngực phập phồng đã tố cáo tâm tình thực sự của anh.

Từng đợt kh0ái cảm quen thuộc mà cũng xa lạ dồn dập chạy dọc theo sống lưng.

Cơ bụng căng chặt vì hưng phấn.
Ba ngón tay không ngừng ra vào huy3t động.

Âm đ ế cũng bị mạnh bạo vuốt v e.

Đầu ngón chân co rúm lại đột ngột, thắt lưng hơi cong lên thành một đường vòng cung rồi sụp xuống, cả người cô nhũn ra như mất hết sức lực..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 11: 11: Em Chính Thức Trở Thành Phụ Nữ Của Riêng Tôi Tt


...Lục Hắc Thiên nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên môi cô, Hạ Hy nhắm mắt lại hưởng thụ, hôm nay cô đã chính thức trao thân cho Lục Hắc Thiên...
...Lục Hắc Thiên hôn môi cô từ nhẹ nhàng đến mạnh bạo, cả hai cứ dây dưa với nhau đến chán chê....
Anh hôn một cách cuồng bạo.

Dùng miệng mình cậy mình của Hạ Hy, hút sạch mật ngọt trong miệng Hạ Hy.

Nó khiến anh đắm đuối không thể nào rời ra được.

Anh cũng nhận ra điều này nó khiến anh luyến tiếc khi rời.

Anh hôn đến Khi nào cô Chẳng thở được nổi mới rời.
Hạ Hy sau khi được Hắc Thiên rời thì cô bắt đầu thở dố c.

Lục Hắc Thiên nhìn thấy mà cười thầm.
- " Đồ ngốc, chướng nào tật nấy.

Phải thở khi hôn chứ!"
Anh nhìn khuôn mặt cô rồi mắng yêu,giọng anh trầm trầm nhưng ấm áp lạ thường.
...Hạ Hy bây giờ chẳng còn lí trí mà ôm cổ của anh vụng về đáp lại.

Cô bây giờ chỉ muốn thỏa mãn cơn d*c vọng mà xuân dược gây ra....
...Cả hai ngã xuống giường, anh nằm đè lên cơ thể nhỏ nhắng của cô.

Lục Hắc Thiên rời môi rồi cúi xuống gậm nhấm chiếc cổ trắng ngần thơm tho của cô.Anh nhìn xương quai xanh của cô như bị hút hồn.

Anh liền đặt lên đó một dấu vết như đánh dấu chủ quyền....
...Lục Hắc Thiên ngồi dậy xé rách chiếc váy của Hạ Hy quăng xuống nền, Hạ Hy cũng nằm yên để cho Hắc Thiên muốn làm gì thì làm vì từ giây phút cô đồng ý thì cô chẳng hối hận....
...Lục Hạ Hy lần đầu cảm nhận được cảm giác thân mật của nam nữ là như thế nào mà sung sướng rên rĩ.

Cô bây giờ mặc kệ mọi thứ, mặc kệ ngày mai sẽ thành ra như thế nào....
..." Ưm...ưm."...
...Qua một lúc chơi chán bầu ng ực của Hạ Hy anh liền hôn dọc xuống bụng và dừng lại ở nơi tư [email protected] làm đến đâu ở đó sẽ có vết đỏ nhỏ....
...Lục Hắc Thiên xé chiếc qu@n lót của Hạ Hy quăng xuống giường rồi nhìn vào nơi tư m@t đó, nơi đó bị anh k1ch thích mà chảy đầy d1ch thủy.

Anh cười nhạt....
- " Thẩm Hạ Hy! cơ thể em thành thật hơn tôi nghĩ"
...Lục Hắc Thiên không chần chừ mà cúi xuống hôn điên cuồng vào nơi ẩm ướt đó.

Hạ Hy không chịu nỗi mà cong người lên, tay nắm chặt grap giường.....
..." Đừng...đừng...ưm...ưm "...
..." Đừng....ưm "...

...Hắc Thiên đứng dậy c ởi quần áo của mình quăng qua một bên rồi nằm đè lên người Hạ Hy quấn quýt môi lưỡi với cô....
...Lục Hắc Thiên từ từ đưa c@u nhỏ đang dựng đứng ngạo nghễ của mình nãy giờ vào bên trong hang động chật khít của cô.

Thứ đó của anh to đến nắm tay cô còn không chưa nổi.Anh liền nhanh chóng đi vào bên trong cô.

Đi được một đoạn thì anh cảm nhận có vết ngăn, anh liền đâm mạnh vào phá rách đi màn trinh của cô....
..."Aaaa Đau...đau...."...!
...Nước mắt Hạ Hy chảy xuống, cô biết mình vừa mất gì và đã cho ai.

Dù có đau đến mấy nhưng cô vẫn cố gắng chịu đựng mà không bảo anh dừng lại....
...Lục Hắc Thiên nhìn xuống phía dưới nơi cả hai đang gi@o hợp thì anh thấy có dòng máu đỏ chảy ra, anh biết được mình đã lấy đi lần đầu tiên của Hạ Hy.

Cảm xúc bây giờ của anh vừa mừng vừa ngạc nhiên....
..." Hạ Hy, em thả lỏng cơ thể sẽ không đau nữa "...
...Hạ Hy gật gật đầu, cô bây giờ đang rất đau....
- "Hạ Hy gọi tên tôi,tôi sẽ làm em sung sướng"
- "Lục Hắc Th...Thiên..."
...Anh mỉm cười hài lòng rồi cúi xuống hôn cô....
...Qua một lúc Hạ Hy Hy quen với kích thước của Lục Hàn Thiên thì cơn kh0ái cảm kéo đến và rất ngứa ngáy khó chịu....

...Lục Hắc Thiên quan sát sắc mặt của cô thì thấy cô không còn nhăng mặt nữa liền cử động nhẹ nhàng, anh cũng đang rất khó chịu vì phía dưới của anh căng cứng nãy giờ....
..." Ưm...ưm "...
..." Ưm...Ưm "...
Nghe tiếng rên của Hạ Hy,nó vừa dịu dàng vừa quyến rũ.

Khiến Lục Hắc Thiên anh như bị một luồng sóng cuốn quanh người.

Cũng thế anh càng lúc càng điên cuồng.
...Lục Hắc Thiên lúc đầu nhẹ nhàng lúc sau liền không kiềm chế được nữa mà thao tác một lúc một mạnh hơn và ra vào mạnh bạo làm cho Hạ Hy vừa đau đớn vừa sung sướng rên rĩ....
..." Ưm...Ưm"...
...Cả hai đêm đó làm liên tục đến 2 giờ sáng, đến lúc Hạ Hy không chịu nỗi mà ngất đi anh mới buông tha cho cô mà bế vào phòng tắm vệ sinh....
...Lục Hắc Thiên đặt Hạ Hy lên giường rồi nằm xuống ôm lấy cơ thể tr@n trụi của cô, bây giờ Hạ Hy đã ngủ say do quá mệt mỏi....
...Lục Hắc Thiên xoa xoa bã vai của Hạ Hy mà nhìn lên trần nhà suy nghĩ, liệu đến sáng mai cô có nổi giận với anh không? Cô sẽ hận anh đến như thế nào khi anh đã cướp đi lần đầu của cô đã thế cả hai không là gì của nhau....
...Lục Hắc Thiên suy nghĩ xong thì đặt một nụ hôn lên trán của Hạ Hy rồi để cô trong vòng tay của mình rồi nhắm mắt ngủ, mọi chuyện ngày mai thì để ngày mai giải quyết.....
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 12: 12: Vì Người Đó Là Anh!


Sáng hôm sau...
Ánh năng chiếu rọi vào mặt của Hạ Hy,làm cô tỉnh giấc.

Cô lăn người uốn mình cho thoải mái nhưng chợt nhận ra có người nằm cạnh mình đã thế còn đang ôm mình, bất giác cô hét toán lên.
- " aaaaaaa"
Lục Hắc Thiên giật mình tỉnh giấc ngồi dậy la lớn vào mặt cô.
- " Này ai làm gì em mà em hét toáng lên thế?"
- " A...anh làm vậy mà nói không làm gì sao?"
Nghe Hạ Hy nói thế anh liền nhớ ra bản thân mình đã hành hạ Hạ Hy đến tận 2h sáng,hành cô tơi tả.

Đã thế còn không thèm mặc lại đồ cho cô.

Còn anh thì mặc đầy đủ như thế.
Anh im lặng chưa tìm được câu trả lời.

Cứ tưởng cô mắng mình vì bản thân đã lấy đi lần đầu của cô.

Nhưng không cô chửi anh làm anh ngớ người ra.

Đây là nên vui hay nên buồn.

- " Này, anh chu đáo đến nổi không thèm mặc lấy cho tôi cái áo sao? Nhìn tr@n truồng như này....!thật ngại chết mà."
Cô vừa nói tay đánh vào vùng ngực anh.

Bị anh bắt lại rồi nói trêu cô.
- " Cái gì nên thấy cũng đã thấy rồi.

Tôi không ngại em ngại làm gì?"
- "Anh.....!Đồ vô liêm sỉ"
Anh bật cười lớn khi nghe cô nói như vậy.

Rồi cũng đáp lại.
- " Vô liêm sĩ thế não cũng là chồng em thôi"
Hạ Hy trưng mắt nhìn anh mà chẳng đáp.

Bị anh nói đến mức hai má cô đỏ ửng như trái cà chua.

Nhìn dễ thương thật.

Cô ngại quá liền định đứng dậy vào phòng tắm nhưng nhận ra trên người mình chả còn mảnh vải che thân nào.

Cô liền đưa ánh mắt cầu cứu Hắc Thiên.
Anh cũng nhận ra mà phì cười nhìn cô gái dễ thương trước mắt nói:" Cần quần áo?"
- " Đã nhìn thấy rồi còn hỏi" Cô ngượng ngùng vừa lườm anh vừa chu miệng mà trả lời.
Hắc Thiên bật cười vì sự đáng yêu của cô rồi cũng nhanh chóng đứng dậy tìm đồ cho cô nhưng mà đồ của cô bị anh xé tối hôm qua thì giờ lấy gì đưa cô.

Anh liền cầm chiếc váy bị anh xé rách rồi tiến lại cô.
Hạ Hy khi thấy liền hoảng hồn vô thức nói:" Anh bạo tới nổi chiếc váy hàng hiệu của tôi rách không còn chỗ lành hả??"
Anh thản nhiên còn nhún vai trả lời:" Có thể còn hơn nữa, nếu em muốn thử..."
- " Anh...!im đi,đồ...!đồ vô liêm sĩ"
Anh nghe vậy liền tiến tới kéo cô cưỡng hôn cô.

Anh cắn vào môi cô khiến môi cô bật ra máu.

Anh hôn đến khi cảm nhận mặt cô xanh xao vì không thở nổi mới buông ra.
- "Nếu em còn chửi tôi như vậy thì không phải là hôn đâu"
- "Anh anh....."
- " Sao? Muốn thử nữa à?" Anh nhướng mày nhìn cô

- "Không"Cô ngậm ngùi tức giận nói
Hắc Thiên rất ghét ai chửi anh.

Nhưng Hạ Hy thì khác cô có làm gì thì trong mắt Hắc Thiên vẫn thấy cô dễ thương.

Nếu cô là người khác chắc bị anh đạp một phát ven ra 7m rồi.
Nói xong cô lấy chiếc áo sơ mi bên cạnh của anh rồi nhanh chóng mặc vào.

Cô Đứng lên nhưng đi chưa được 2 bước đã ôm người ngồi lại vì cơn đau nhức phía dưới do Hắc Thiên gây ra.

Khiến chân cô đứng yên thôi cũng không nổi.
Hắc Thiên thấy thế đi lại quan tâm cô:" Còn đau sao?"
- " Anh làm như vậy rồi còn hỏi được hả?"
Nghe vậy Lục Hắc Thiên bế thốc cô lên đi về phía phòng tắm.

Mặc kệ sự vùng vẩy của Hạ Hy anh chỉ nói nhẹ nhàng:" Nằm yên coi đã bị như thế rồi còn cố chấp à?"
Hạ Hy nghe thế cũng im bặt.

Cô sợ cô làm ồn nữa chắc bị anh quăng xuống sàn cho gãy xương.
Anh bế vào để cô lên bục rửa mặt rồi lại đi chuẩn bị nước để cô ngâm người.
- " Tại sao anh lại biết tôi ở đây mà cứu?"
Hạ Hy thắc mắc rồi cũng quyết định hỏi anh.

Anh đang chuẩn bị nước quay lại nhìn cô.

Nhàn nhạt trả lời.

- " Tình cờ thấy cô rồi cứu thôi"
- " Ò trùng hợp vậy sao?"Hạ Hy gật đầu nhẹ.
- " Hạ Hy tôi muốn hỏi em" Anh cũng nhanh chóng hỏi cô câu hỏi mà anh thắc mắc từ sáng giờ.
- " Được anh hỏi đi"
- " em không hối hận khi tôi lấy đi lần đầu của em sao?" Anh vừa hỏi vừa nhanh chóng lại chỗ cổ,hai tay dang ra để cho Hạ Hy ngồi ở giữa hai tay anh.

Anh nhướng người gần cô tạo khoảng cách gần.
- " Không tại sao lại phải hối hận khi chính tôi đã đồng ý"Cô trả lời nhanh chóng mà không cần suy nghĩ.
- "Tại sao?" Hắc Thiên khó hiểu nhìn cô.
- "Vì người đó là anh, nếu không phải anh mà là tên Vinh Nghị kia thì bây giờ tôi đã đi nhảy lầu tự vẫn rồi" Cô chần chừ rồi cũng đáp lại.
Hắc Thiên nghe vậy liền cong môi cười.

- " Tôi hoàn hảo hơn anh ta sao?"
- " Đừng có mà tự luyến" Cô tụt xuống rời khỏi người anh,nhanh chóng đẩy anh ra rồi khóa cửa:" Được rồi anh mau ra ngoài đi, tôi còn tắm nữa"
Anh bị đẩy ra nhưng trêm miệng vẫn còn cười.Anh cảm thấy nhẹ nhõm hẳn ra khi nghe cô trả lời vậy.
Phía bên Hạ Hy cô cũng chẳng hiểu tại sao mình lại trả lời một cách vô tư như thế.

Và không hiểu tại sao khi ở bênh anh,cô lại thấy an toàn hẳn.
Phải chăng cả hai đã có cảm tình rồi không?.
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 13: 13: Làm Người Phụ Nữ Của Tôi


Cô đứng trước gương tức giận không kiềm chế được mà buông lời chửi thề.
- " Cái tên chết bầm,anh ta bị đói đến thế sao"
Thì ra cô tức giận bởi vì những dâu vết đỏ ửng trên người cô,khắp nơi đều có.
Khi cô tắm xong cô cảm thấy sảng khoái hẳn không còn bị đau rát như lúc nãy nữa.

Cô vừa đi ra vừa lau đầu tóc.

Hình như cô quên mất trong phòng còn có Lục Hắc Thiên.Cô cứ như thế đi ra và nhìn thấy mà giật mình, Hắc Thiên đang ngồi chân bắt chéo,tay cầm trà và thưởng thức nhưng mắt lại nhìn ipad hình như đang xem gì đó mà không chú ý tới.Miệng thì nhếch cười rồi ra lệnh.
- " Giữ hắn lại rồi tra tấn cho tới khi nào tôi tới" Anh điềm tỉnh trả lời.
Nghe xong câu đó tự nhiên cô đứng tim.

Cô đang nghe thấy gì vậy có phải là anh ta đang bắt người rồi hành hạ không.

Cô đang suy nghĩ thì bị Hắc Thiên nhìn tới anh đi tới bế thốc cô lên lại bàn trang điểm.

Rồi sáy tóc cho cô, cô bất ngờ vì hành động của anh.

Trời ạ cô bị anh thao túng tâm lý rồi sao.
- "Đang nghĩ gì?" Lục Hắc Thiên nhìn vào gương mặt cô trong gương thắc mắc hỏi.
Câu hỏi của anh khiến cô về lại hiện tại.

Cô đang đấu tranh tâm lý có nên hỏi không nhưng rồi cô quyết định không nên vì tính mạng của mình là trên hết.
Cô lắc đầu tỏ ý không có chuyện gì thay lời nói.
- " Vậy tiếp tục cuộc giao dịch đi" -anh nói tiếp
- " Cuộc giao dịch gì?" -Hạ Hy ngơ ngác nói
- " Mới đó mà quên rồi sao?" Anh cúi xuống ghé vào tai cô làm cô rùng mình.
- " Àaa Được vậy anh muốn gì?"
- " Làm người phụ nữ của tôi?"
- " Cá...cái gì? Anh bị dở hả?" - mặt cô tái ngắt khi nghe lời đề nghị này.
- " Có gì là không được? cô muốn có chiếc vòng cổ 20 triệu đô của tôi mà còn có quyền quyết định lời đề nghị của tôi hửm?"
- " Vậy tôi có một câu hỏi" Cô lưỡng lự gật đầu đồng ý rồi đưa ra câu hỏi với Hắc Thiên.
- " Được, em hỏi đi"
- "Tôi làm người phụ nữ của anh trong bao lâu?"
- " Đến khi nào tôi không thích cô nữa"
- " Được thôi" Cô nghĩ anh ta sẽ chán bản thân mình nhanh thôi vì cô chẳng thể nào dễ dàng cho anh toại nguyện.

Suy nghĩ của cô anh đều đọc được.

Anh lên tiếng:" Nếu muốn bày trò với tôi thièm không yên đâu"
cô nghe xong rùng mình.

Không biết bản thân sắp tới yên ổn được không đây.
Một lát sau, có một nhân viên gõ phòng.

Đem tới 2 bộ quần áo 1 nam 1 nữ.

Là Hắc Thiên anh đã yêu cầu họ đem tới.

Cô khi nhận được quần áo liền vào thay trước.

Đó là chiếc đầm body đen nhưng kì lạ sau lại đúng số đo của cô vậy chứ.

Không lữ trùng hợp nữa.

Cả hai thay đồ xong thì ra về.

Phần ai thì về nhà đó.
Hạ Hy về tới nhà,bảo mẫu của cô liền đi ra hỏi han cô:"Tiểu thư đêm qua cô không về làm ông bà lão gia với thiếu gia lo lắng lắm đấy ạ"
- " Vâng con biết rồi.

"
Thấy mọi người ngồi ở sảnh lớn, cô liền chạy lại rồi nhỏng nhẻo.
- "Ông bà buổi sáng vui vẻ.

Ba và mẹ cũng vậy nha"
- "Con đi đâu bây giờ mới về hả?"Mẹ cô lên tiếng nhỏ nhẹ vì bà không muốn lớn tiếng với cô công chúa nhỏ của mình.
- "Con ngủ ở nhà bạn, tại đêm qua bạn con có chuyện buồn nên con ở lại tâm sự "Hạ Hy nói dõng dạc để không bị nghi ngờ.
- "Vậy sao,bây giờ ổn chưa?" Bà nội cô lên tiếng.
- " Dạ rồi bà ạ.

Ây zaaa mọi người vào ăn sáng thôi,con đói bụng muốn rả rời ra".

Cô nhanh chóng đổi chủ đề để mọi người khỏi nghi ngờ.
Nghe đến đây mọi người đều cùng nhau vào ăn.

Hạ Hy thở phào nhẹ nhõm vì chả ai nghi ngờ gì cả.
Còn về phía Hắc Thiên,anh sau khi trở về nhà lập tức vào thư phòng làm việc.

Nói thì làm việc chứ anh đang suy nghĩ về Hạ Hy.

Anh vui mừng vì mục đích của mình đã hoàn thành nhưng anh cũng biết chắc Hạ Hy sẽ chẳng an phận ở yên mà làm người phụ nữ của anh.

Vì vậy anh nên lập kế hoạch để luôn giữ cô bên mình.
Anh không biết bản thân mình đã yêu cô rồi hay sao.

Nhưng anh đều phủ nhận và chấp niệm một quan điểm muốn có cô..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 14: 14: Tới Biệt Thự Wanderheart Ăn Cùng Lục Hắc Thiên!


Một ngày mới vui vẻ bắt đầu với Lục Hắc Thiên vì hôm nay là ngày mà Thẩm Hạ Hy bắt đầu làm người phụ nữ của anh trong cuộc giao dịch đó.
- "Tới nhà cùng tôi ăn sáng."Lục Hắc Thiên gọi điện cho cô và nói hệt giọng ra lệnh.
- " C...cái gì? Anh bị hâm à"-Thẩm Hạ Hy ngỡ ngàng
- " Làm người phụ nữ của tôi thì tất nhiên chuyện đó là luật" -Lục Hắc Thiên
- " Luật cái đết gì? luật rừng thì có"Cô tức giận không chú ý dùng những lời lẽ không ra gì nói với anh.
Lục Hắc Thiên bên này nghe xong,cau chặt mày tức giận trầm giọng xuống nói:" Chú ý lời nói"
Hạ Hy bây giờ mới nhận ra thì xin lỗi nhưng nói chưa hết câu bị Lục Hắc Thiên chặn họng.
- " Cô còn 15 phút." Anh nói xong thì liền tắt máy,để lại Hạ Hy ngơ ngẩn tức giận.
Cô chửi thầm trong miệng "Tên chết bầm".
Cô nói xong thì tức tốc thay đồ chạy xuống dưới nhà thì gặp bà nội và mẹ cô.

Sáng nay ông và ba cô đã đi làm sớm nên giờ còn 2 người phụ nữ quyền lực.

Bà thấy cô thì lên tiếng hỏi
- " Hạ Hy sáng sớm con đi đâu mà sớm vậy? Còn chưa kịp ăn sáng nữa"
Cô đi tới ngồi bên bà và mẹ cô nói giọng đa phần gấp gáp.
- " Bà à, bây giờ con phải ra ngoài có chuyện gấp, với lại con cũng sẽ ăn ở ngoài luôn.

Bà với mẹ cứ ăn đi ạ"
Tiếp đó mẹ cô cũng hỏi với giọng nhỏ nhẹ.
- " Nhưng mà con đi đâu,phải nói rõ ra.

Nếu ba về hỏi thì mẹ biết trả lời như thế nào?"
- " hmmm thì bây giờ con ra ngoài xin việc làm ạ.

Ở nhà ngồi không cũng chán."
- " Vậy con mau vào Bless J mà làm."
- " Ây dô, mẹ à con sẽ làm việc ở công ty khác rồi nhanh chóng học hỏi rồi về công ty làm.

Con không muốn người ta nghĩ con vào công ty nhờ ông và ba"
Bà và mẹ cô nghe như thế thì liền cười.

Rồi bà cũng lên tiếng.
- " Cháu bà cứ khéo suy nghĩ,con xinh đẹp tài giỏi ai ai cũng biết,cần gì chứng minh".
- " Bà nói vậy con ngại quá nè, à quên con phải đi đây,con sắp trễ rồi."
Cô nói xong thì đứng dậy vừa xin phép bà và mẹ vừa bước chân nhanh nhẩu.
Cô vừa ra tới cổng thì có chiếc xe đứng trước cổng nhà cô.

Thấy cô thì một thanh niên cao ráo chững chạc bước ra mời cô lên xe.

Vừa mời anh vừa nói.
- " Tiểu thư,Lục Tổng kêu tôi sang đây đón cô"
Thẩm Hạ Hy nghe vậy thì cũng cười nhẹ mà đáp lại rồi nhanh chóng lên xe.

Trong lòng cô nghĩ thầm.
"Tên này lắm chiêu"
Vừa lên xe, Bạch Phi vừa lái xe vừa giới thiệu.

Cả hai vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ.

Như là cả hai chẳn có rào cản gì.

Nói chuyện rất hợp ý nhau nên Hạ Hy cũng không thấy chán.

Khoảng thời gian trôi qua, chiếc xe cũng dần đến nơi.Hạ Hy nhìn về phía biệt thự mà ngỡ ngàng.

Nó lộng lẫy như lâu đài với màu trắng là tông màu chủ đạo.

Cô vừa đi vừa há hốc vì nó thật sự rất rộng, biệt thự này cũng ngang bằng nhà của cô nhưng nó đẹp hơn cô tưởng tượng.

Nó được thiết kế kiểu Tây Âu, bước vào tới nhà cô càng ngỡ ngàng hơn,cô phải đứng hình khi bên trong nó quá sang trọng.

Các bậc thang làm bằng đá lấp lánh, bậc thang màu bạch kim xếp tầng tầng cao vút.

Lầu 1 lầu 2 lầu 3 lầu 4.....!đều có thể nhìn thấy rõ bằng cách nhìn xuống đấy.

Biệt thự kiểu thoáng đoảng dễ chịu không bị ngột ngạt.

Trong khi cô đang hửng hờ vì tự đoan trang của biệt thự thì giọng nói từ phía cầu thang vang lên.
- " Nếu thích có thể sống cùng tôi"
Thẩm Hạ Hy giật mình tiếng nói của anh và sốc nhân 2 khi nghe anh nói.

Cô nhanh chóng trả lời.
- " Này này anh bị điên à! Yêu cầu gì mà toàn cái trên trời vậy?"
Anh vừa đi xuống cầu thang tiến lại cô vừa nói thản nhiên:
- " Tại sao lại không được,người của tôi thì phải ở cạnh tôi"
- " Gì mà người của anh? Chỉ là quan hệ giao dịch thôi mà,tại sao anh lại đưa ra các yêu cầu vở vẩn như thế?"
- " Vớ vẩn"
Anh trầm giọng,cau màu cúi sát vào mặt cô khiến cô đỏ mặt ngượng ngùng muốn né tránh nhưng không được vì nếu né tránh Hắc Thiên anh ta sẽ nổi giận và cô chả biết anh sẽ làm điều gì.
Thấy cô mặt đỏ như trái cà chua thì anh cười nhẹ rồi kéo cô vào phòng ăn.Anh kéo ghế mời cô ngồi xuống rồi nói:
- " Mau ngồi xuống ăn"
- "Um"
Hạ Hy cũng ngồi xuống đối diện với Hắc Thiên.

Đồ ăn thì cũng được dọn sẵn.

Cô vừa ngồi xuống cũng đưa mắt nhìn xung quanh.Vì xung quanh có hàng chục người làm đang đứng xung quanh để phục vụ bữa ăn của cô và Hắc Thiên làm cô có phần e ngại.

Anh nhận ra được thì cũng phất tay ra lệnh mọi người xung quanh rời đi để cô có thể thoải mái hơn..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 15: 15: Vậy Làm Ở Chỗ Nào


Ở phòng ăn, kiểu cách càng thêm độc đáo, một bức bình phong to ngăn cách thành hai không gian, một bên dùng cơm, một bên đặt bàn trà thư giãn.Mỗi không gian đều có cửa sổ rộng lớn làm căn phòng thoáng đãng dễ chịu.
Hạ Hy ngắm nhìn một lúc rồi quay sang hỏi Lục Hắc Thiên đang chuẩn bị thức uống.
"Hắc Thiên, căn biệt thự này do anh thiết kế sao?"
- "Ừm."
Lục Hắc Thiên vừa trả lời vừa cầm ly nước ép Đào đặt trước mặt Hạ Hy.
"Mọi ý tưởng đều do một mình anh dựng lên hửm"
- "ừm"
Hạ Hy nhăn mày khi mọi câu hỏi của cô đều được Hắc Thiên trả lời một cách ngắn gọn bằng chữ ừm khiến mặt cô tối sầm lại.
Hắc Thiên cũng đúng lúc nhận ra điều đó, anh nhanh chóng ngồi xuống bàn ăn đối diện với Hạ Hy rồi nhẹ giọng một cách ôn hòa nhìn về phía Hạ Hy rồi nói:
- " Phong cách của biệt thự này tôi lấy dựa trên những căn nhà của Đức.

Tôi từng ở đó một thời gian và cảm thấy thân thuộc nên đã lấy ý tưởng từ đó"
- " Ò" Hạ Hy nghe xong gật đầu thõa mãn.
- "Được rồi,mau ăn đi rồi cùng tôi tới công ty" Anh nhìn Hạ Hy rồi tiếp lời
- " Tới công ty sao? Để làm gì?"
- " Làm việc"
Lục Hắc Thiên nói xong thì bắt đầu ăn.

Anh múc cơm ra bát cho Hạ Hy, gắp thức ăn cho cô.

Anh gắp tôm cho cô thì cô gắp tôm bỏ ngược ra đ ĩa,hành động đó của cô khiến anh cau mày.
- " Cô chê đồ tôi?"
Hạ Hy nghe vậy liền lắc đầu tay vung lia lịa sợ anh hiểu nhầm rồi nhanh chóng lên tiếng giải thích.
- " Không không phải tôi không thích ăn nó"
- " Tại sao?"
- " Tôi không thích lột vỏ"
Lục Hắc Thiên nghe vậy xoắn tay áo lên lột vỏ tôm giúp cô.

Hành động của anh khiến cô ngơ ngát,cô không ngờ một con người lạnh lùng,vô cảm như anh mà lại còn có hành động ấm áp dịu dàng như vậy.
Lục Hắc Thiên bóc vỏ tôm xong thì đặt tôm vào bát của cô.

Thấy cô ngơ ngát anh lên tiếng.
- " Hay còn chờ tôi đút?"
- " Không không cần tôi tự ăn được."
Nhìn thấy cô gái đáng yêu như vậy anh liền cảm thấy vui vẻ, dễ chịu hơn khi ở gần bất kì phụ nữ nào.

Bất giác anh liền nở nụ cười trên môi.
Có điều, Thẩm Hạ Hy đang ăn tôm ngon lành nên vẫn chưa phát giác, ừm khi lột vỏ nó rất ngon không cứng như cô.
- "Đừng chỉ ăn mỗi tôm."
Lục Hắc Phong thấy cô gái nhỏ chôn đầu trong bát, bất đắc dĩ cười:
- "Nếm thử món khác đi, phải cân bằng dinh dưỡng mới tốt được."
Vừa nói vừa gắp thức ăn cho cô.

Cô cũng chẳng thèm đếm xỉa cứ để anh gắp.
Kết thúc bữa cơm, người phục vụ tới dọn bàn thì Hạ Hy đã bị anh thúc ép,gắp thức ăn cho cô đến khi cô ăn đến mức no căng.
Ăn xong cô ra phòng khách ngồi chờ đợi Hắc Thiên thay đồ.

Hạ Hy ngượng ngùng sờ sờ cái bụng tròn trịa thầm chửi
"Cái tên đáng ghét,ép mình ăn đến nổi vòng 2 của mình biến dạng"
Lục Hắc Thiên ở cầu thang nhìn chằm chằm về phía Hạ Hy cô gái ngây thơ vì bụng cô no căng làm cô khó chịu cau mày khiến anh cười thầm.

Anh nhanh chóng bước xuống, bất ngờ ôm lấy cô ngồi lên đùi mình,đôi mắt âm u lạnh lẽo tột độ, cúi đầu hôn cánh môi phấn hồng.Anh không thể nào cưỡng lại vẻ đẹp thanh đạm của người phụ nữ trước mắt mà hôn ngấu nghiến khiên cô nghẹt thở.
Hạ Hy giật mình đẩy anh ra rồi lấy tay che miệng lại.

Nhưng cũng nhanh chóng bị anh kéo lại vòng tay sau gáy cô giữ chặt đầu làm cô cựa quậy không được.
Người đàn ông hôn môi cô, đ@u lưỡi chui vào khoang miệng quấy phá.
Bàn tay cởi khóa kéo quần tây, dọc theo mép qυần lót thăm dò bên trong, năm ngón tay bao trùm nơi riêng tư ướt át, ngón giữa cố ý hướng lên hoa phùng kiều diễm.
Mà bàn tay khác của anh vuốt v e bóng lưng mảnh khảnh, nhanh chóng nới lỏng áo ngực, đôi bồng đào được anh xoa bóp đều đặn.
- "Ngồi yên"
Hạ Hy hoảng hốt trước động tác chẻ tre của anh, chờ cô phản ứng lại thì ngón tay thon dài kia đã đi vào *** *****, ngăn chặn mông nhỏ vùng vẫy muốn chạy trốn.
Cô gái nhỏ rùng mình, mềm nhũn nằm trong lòng anh, đầu lưỡi bị anh hàm chứa cho dù cố né tránh cỡ nào đi chăng nữa.
Môi răng tương liên, Hạ Hy hổ thẹn phồng quai hàm, gian nan nói với anh.
- "Lục...!Hắc...Thiên....!chẳng phải...bây giờ đến...công ty sao?"
Cô gái nhỏ quên bẵng sự kiên quyết vừa rồi, nhìn anh gấp không đợi nổi chỉ hy vọng làm sao chạy về nhà thật sớm.
Lục Hắc Thiên lưu luyến buông đôi môi sưng đỏ, chôn đầu vào cổ cô nhóc, hương vị thanh ngọt khiến anh nghiện ngập.
Anh càng không biết nặng nhẹ gặm m*t,ngón tay liên tục thọc vào rút ra, vành tai non mềm bị li3m đỏ bừng.
"Đến công ty lúc nào chả được"
Môi người đàn ông áp sát khuôn mặt nhỏ xinh, giọng nói khàn khàn mị hoặc, hơi thở ấm áp chạm nhẹ vào chóp mũi cô.
Anh lặng yên cởi áo cô gái nhỏ, áo ngực lung lay sắp rớt treo trên cánh tay thon gầy.
Đôi thỏ ngọc run run lắc lư trước mắt anh.
"Ân a ~~ a ~~"
Bàn tay to làm loạn không ngừng ở nơi tư m@t, từng trận ngứa ngáy như bị kiến cắn ùn ùn kéo đến.

Mắt hạnh ầng ậc nước, gắt gao bám chặt cổ người đàn ông r3n rỉ, một mớ hỗn độn trong đầu cô gái nhỏ.
- "Lục Hắc Thiên, anh mau buông ra."
- " Dù gì đây cũng chả phải lần đầu,cô còn ngại cái gì?"
Lục Hắc Thiên nói xong nhanh chóng kéo áo ngực cô xuống, đôi ngực và **** ***** bị anh khuấy đảo long trời lở đất, đầu lưỡi cứng rắn li3m vành tai non mềm.
Anh làm càn bao nhiêu thì ngoài miệng dịu dàng bấy nhiêu.
" Bây giờ tôi rất khó chịu,giúp tôi đi"
Cô nghe xong run sợ,hai hàng nước mắt bất chợt rơi xuống.

Nhưng cũng nhanh Hạ Hy cũng rơi vào hố sâu d*c vọng đã sớm mất lý trí, cô nghe được anh muốn làm ở phòng khách, *** ***** yếu ớt đột nhiên co rụt lại, bao hàm chặt chẽ ngón tay anh.
Cô khóc lóc bên tai anh, ngọt ngào mềm mại như kẹo bông gòn.
"Không...Không được làm ở đây..."
Lục Hắc Thiên thấp giọng: "Vậy làm ở chỗ nào?"
"Ừm ừm" Đầu nhỏ gật lên xuống, mắt nhìn về phía căn phòng trên lầu thật là một cô nhóc đáng thương.
"Được, nghe em!"
Dứt lời, người đàn ông bế cô gái nhỏ trên tay nhanh chóng bế cô lên phòng rồi khóa cửa lại.

Anh đặt nhẹ cô lên giường rồi thân hình cao to vạm vỡ của anh mau chóng đè lên người cô..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 16: 16: Được Anh Không Nói Anh Làm!


Tại căn phòng xa hoa ở trong căn biệt thự Wanderheart có thể nghe thấy giọng mũi cô gái nhỏ hừ hừ phát ra.
Lục Hắc Thiên ở trên giường làm chủ cuộc chơi chưa một ai dám đắc tội với anh có cô là người đầu, Thẩm Hạ Hy đã khơi gợi nỗi niềm mạnh mẽ của một người đàn ông nên có.

Ánh mắt sắc bén của anh thoáng qua sự nguy hiểm khôn lường, thân thể cao to ngồi xổm xuống, bàn tay dùng sức nắm chặt cằm của cô đem cô hướng tới anh, nở nụ cười lạnh, lộ ra hàm răng trắng đều như bắp "Ha ha, cô gái ngây thơ, không biết trời cao đất rộng!"
Thẩm Hạ Hy một chút cũng không sợ anh, đôi mắt trở nên quật cường nhìn thẳng anh, giọng nói mỉa mai:
"Vậy sao? Tôi chính là không biết trời cao đất rộng, chẳng lẽ tôi còn phải cảm ơn anh vì đã ***** *** tôi sao?"
...Lục Hắc Thiên đã lĩnh giáo được sự cay cú của cô, lần này không hề bị cô chọc giận, hơn nữa nếu như dễ dàng thừa nhận lời cô nói, vậy anh đã không còn là một tay che trời trên thương trường, không còn là Lục Hắc Thiên oai phong một cõi!...
Một tay Lục Hắc Thiên mập mờ vuốt v e khuôn mặt tinh xảo của cô, môi mỏng áp bên tai cô, biểu cảm trên mặt tựa như đối đãi với tình yêu cuồng nhiệt, nhưng thật ra là ***** ***:
"Chậc chậc, xem ra là tôi lầm rồi, em không phải phải không biết trời cao đất rộng, mà là không biết sống chết!"
Sắc mặt Thẩm Hạ Hy bình tĩnh nhìn anh, cười lạnh, chẳng quan tâm:
"Tôi không biết sống chết đó, nghĩ thế nào thì nói thế đó thôi."
Lục Hắc Thiên lặng thinh, phản ứng của cô khiến anh sửng sốt, anh cho là cô sẽ dốc sức tranh chấp, hơi bất ngờ rằng cô nhanh như vậy liền buông tha, anh hơi đánh giá cao năng lực của cô..
Cô! Chết chắc! Đôi mắt chim ưng như dòng nước sâu hun hút, mơ hồ lộ ra sự tàn bạo của ác ma.
Anh ngay lập tức cưỡng hôn cô,mặc kệ cô đấm đá vì người anh bây giờ đã bị cô khơi gợi cả rồi.
Bạch Phi bị tiếng thét của cô làm giật mình, khó phân biệt thiệt giả lấy tay vuốt v e lồ ng ngực, giả vờ hoảng sợ, mở lời nịnh hót:

"Đại tiểu thư, cô đừng kích động, có chuyện gì từ từ nói."
Ngay lúc này Hắc Thiên ghé sát vào tai cô nói lời thách thức.
- " Em muốn để cậu ta vào đây để thấy em và tôi l@m tình trước mắt cậu ta sao?"
Hạ Hy nghe vậy giật mình rồi trừng mắt nhìn anh.

Khi nghe lời anh nói cô không dám manh động.
"Hạ Hy gọi tên tôi, tôi sẽ làm nhẹ lại với em!"
- " Lục...Hắc Thiên"
Cô ngây thơ nói theo lời anh,còn anh thì mỉm cười hài lòng khi cô ngoan ngoãn làm theo.
Lục Hắc Thiên giữ đầu vai cô rồi cuối đầu vào hỏm cổ cô rồi nói
"Thả lỏng người ra, sẽ thoải mái."
** *** chọc chọc miệng huy*t, anh cố ý không c ắm vào mà chờ cô gái nhỏ tự mình động thủ.
Lời nói càn rỡ làm Hạ Hy đỏ mặt tía tai, người đàn ông này thật quá đáng mà.
Anh thấp giọng dụ dỗ bên tai cô, đôi mắt thâm trầm nhìn con mồi non nớt, muốn đem cô lột da róc xương mới vừa lòng.
Cô ngoan ngoãn thả lỏng người, người đàn ông thuận thế đ*m sâu bên trong.
" Ưm...ân~"
Bất thình lình bụng nhỏ được đút no căng, Hạ Hy yêu kiều r3n rỉ phát ra thanh âm ngọt lịm, vừa uyển chuyển vừa êm tai quyến rũ anh trầm luân.
Hạ Hy thẹn muốn chết, khuôn mặt đỏ bừng xấu hổ chôn vùi ở cổ anh, đôi lông mi lớn mật quét qua làm anh ngứa ngáy.
Lục Hạ Hy không cầm lòng được cười nhẹ, trêu ghẹo cô: "Bé ngoan, còn chưa quen sao?"
"Anh còn nói nữa tôi đánh chết anh."
- " Được xem em còn mạnh miệng như thế nào"
Hạ Hy đánh gãy lời anh, đầu nhỏ càng vùi sâu trong lòng anh.
- "Đừng...đừng nói nữa."
Anh còn nâng m ông cô thật cao, bắt chỗ kia phun ra nu*t vào điên cuồng.
"Được, anh không nói, anh làm!"
Lục Hắc Thiên xấu xa cong môi, khởi động nửa thân.Người đàn ông hưng phấn nhấp vào nhấp ra khiến Hạ Hy đau như chết đi sống lại.
Chốc lát, nơi tư m@t cô gái nhỏ sóng sánh mật dịch.
"Ân a ~~~"

Cột nước ấm áp phun trào thúc đẩy cơ thể mềm mại, Hạ Hy mệt mỏi lắc đầu xin đầu hàng.
"Hắc Thiên...Đừng như vậy..."
Lục Hắc Thiên hôn cánh môi đỏ mọng, yêu chiều hôn cô một cách nhẹ nhàng.
Cổ họng anh nghẹn lại, bàn tay to nắm đôi bạch thỏ li*m m*t tấm tắc.

Cự Long ra vào tạo nên tiếng động đỏ mẳ "bạch bạch".
"Ân a! Ân a!...Hắc Thiên...Nhẹ chút..."
Cô gái nhỏ rùng mình, tay ôm đầu người đàn ông vô lực khóc than, đôi mắt ướt át nhìn hai chân trắng nõn lên xuống trên vai anh, bầu ng ực sữa bị anh cắn mu*t "chậc chậc"
Hoa tâm cô nhóc tê dại, nửa chờ mong nửa sợ hãi giây tiếp theo được anh thao làm.
Bụng nhỏ ngày càng trướng đau, eo thon theo đó động đậy bắt buộc anh cắm một cái thật mạnh, h** h***t run rẩy kịch liệt giàn giụa nước mật.
Người phụ nữ của anh cao trào rồi!
Lục Hắc Thiên vui vẻ ngậm nh* hoa, đắc ý cười cười, anh ngẩng đầu hôn khóe mắt ẩm ướt của bé con, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Anh nâng người cô, kiện eo dán sát lại gần đồng thời hai bánh mật đào va chạm ngực anh, mùi tình ái nồng đượm tiếp tục bao vây căn phòng.
"Ân a ~"
*** ***** vừa cao trào cực kỳ mẫn cảm, Hạ Hy khóc thút thít bên vai anh, phía dưới tự giác hút chặt.
Người đàn ông bị giáng một đòn trí mạng, *** *** ***** **** phun trào chất lỏng trắng đục, bắn toàn bộ vào trong người cô gái nhỏ.
...****************...
Sau 2h l@m tình,bây giờ cũng đã trưa vì vậy việc vào công ty tạm hoảng lại.
Ở một không gian khác, Lục Hắc Thiên nằm trên sofa, trong lòng anh là cơ thể mềm mại của cô gái nhỏ.
Người đàn ông lười biếng giống hệt một con mãnh thú được thỏa mãn, bàn tay to che kín vết đỏ sau lưng cô.

Anh lưu luyến cảm giác trơn bóng vừa rồi, nhẹ nhàng vỗ về người yêu.
Hạ Hy treo trên người anh.

Vui sướng qua đi cô gái nhỏ mệt không thở nổi, mắt hạnh híp lại, môi đỏ khẽ hở, một bộ dáng bị chà đạp thảm thương.
Hạ Hy ngượng ngùng liền hỏi anh.
Cô gái nhỏ toát mồ hôi lạnh, ngước mắt nhìn anh, lắp bắp nói.
- "Hắc Thiên vậy khi nào vào công ty?"
Hạ Hy không nghe anh trả lời cô định đứng dậy thì bị anh áp xuống, Lục Hắc Thiên vỗ vỗ mông nhỏ, bạc môi mỏng ghé tai cô, giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm.
Hắc Thiên trầm giọng trả lời.
"Sáng mai."
Cô gật gù thì điện thoại vang lên,là mẹ cô gọi.

Trong phút chốc cô giật mình và quên mất mình đang ở đây..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 17: 17: Sống Cùng Lục Hắc Thiên!


Phía bên kia truyền đến giọng người phụ nữ giọng nói nhẹ nhàng có phần hơi sốt sắn vì lo lắng.
- " Hạ Hy con đang ở đâu? Mẹ cho người tới đón con."
- " Mẹ à,con đang ở chỗ...!umm"
Hạ Hy đang trả lời thì Lục Hắc Thiên ôm cô từ phía sau rồi cắn nhẹ vào phần cổ của Hạ Hy làm cô giật mình vì đâu và 1 phần kh0ái cảm trong người.
Cô quay lại đưa mắt lườm về phía Hắc Thiên.

Còn anh chỉ cong môi cười thảm nhiên.
- " Hạ Hy,con đang làm gì vậy? Con là đang ở đâu?" Mẹ cô không thấy cô hồi đáp thì nói tiếp.
- " Con đang làm việc ạ, có gì tối con về con sẽ giải thích ạ"
- " Làm việc gì hả? Con mới xin việc thôi mà sao lại làm nhanh thế được"
- " Mẹ à xin xong rồi bắt đầu làm luôn cũng được mà, ây vậy có gì tối về con nói nha.

Yêu mẹ"
Cô nói xong không chờ mẹ đáp lại mà tắt máy ngang, đến cả Hắc Thiên chứng kiến chuyện này mà cong môi cười nói:
- " Cũng biết nói dối cơ à?"
Anh vừa nói vừa xoa đầu cô một cách dịu dàng hành động đó làm Hạ Hy động lòng tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồ ng ngực,mặt cô giờ đỏ chốt trông rất giống trái ớt.
- "Hứ, nói dối mà cũng cần phải biết mới nói được à?"
- " Được được em được lắm"
Lục Hắc Thiên cười bất lực.

Anh ngồi dậy lập tức bế Hạ Hy khiến Hạ Hy bất giác hai tay ôm chặt cổ anh.

Anh cứ thế mà bồng Hạ Hy lên thư phòng của mình mặc kệ những cú đánh vào ngực của Hạ Hy.
Anh đặt cô lên bàn rồi mở ngăn tủ lấy ra bảng hợp đồng rồi đưa cô, cô ngạc nhiên rồi cầm lấy rồi mở ra đọc.Bên trong là những điều kiện trong lúc hai người làm người yêu với nhau.
Hạ Hy đọc đến đâu thì hàng lông mày cau lại tới đó.

Cô đọc xong thì tức giận hét vào mặt Hắc Thiên:
- " Anh vô lý quá rồi đấy, dựa vào đâu anh bắt tôi phải ở cùng anh,đã thế còn phải làm theo mọi yêu cầu của anh nữa chứ"
- " Nếu em đồng ý tất cả điều lệ trên thì em muốn tôi làm gì cũng được."
Hạ Hy nghe tới đây thì sắc mặc cũng hài hòa,nguôi giận, cô ngây ngốc nói
- " Có thật là tôi muốn gì anh cũng đáp ứng không."
- " Cũng không hẳn là như vậy,nhưng điều gì có thể tôi sẽ giúp em"
- "Được vậy anh điều tra chủ nhân của cái vòng cổ đó đi"
- " Được,chiều em".

Anh đưa tay ra rồi xoa đầu cô
- "Được vậy tôi đồng ý" Hạ Hy cũng vui vẻ mà đồng ý mặc dù tất cả điều kiện trên có hơi vô lý một chút.
Cuộc giao dịch tưởng chừng sẽ rất khó khăn gian nan nhưng không nó được giải quyết một cách nhanh gọn lẹ.
Được một lúc,bên ngoài vang lên một giọng người làm:
- " Thiếu gia, tiểu thư mời 2 vị xuống dùng bữa."
- " ừ" Anh không nhanh không chậm đáp lại.
Rồi nhìn Hạ Hy,dịu dàng nói:
- "xuống dùng bữa,ăn xong tôi đưa em về"
- "Ừm"
Thế là Hắc Thiên đi xuống, anh đi được vài bước chân rồi ngoảnh đầu lại hỏi:
- "Tại sao còn chưa đi"
Hạ Hy nhìn anh nũng nịu,chu miệng nói:
- " Tôi đi không nổi, anh làm tôi ra vậy rồi còn hỏi"
Hắc Thiên nghe vậy thở dài bất lực đi lại bế Hạ Hy trên tay rồi cả hai cùng nhau xuống dưới dùng bữa.
Dùng bữa xong Lục Hắc Thiên tự tay lái xe đưa cô về tới nhà.

Cô bước vào nhà không quên ngoảnh đầu lại cảm ơn anh.

Cứ thế một ngày giữa hai người trôi qua êm đềm.
Vào đến nhà, chỉ có mẹ cô và ba cô.

Còn ông bà nội cô đã đi đến nhà người bạn chí cốt của họ để dự tiệc.

Cô bước vào thấy mặt của ba mẹ làm cô có hơi sợ một tí nhưng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi đi lại làm nũng với họ như thường lệ.
Nhưng rồi cũng không thể thoát được vẻ mặt nghiệm nghị của ba mẹ cô.
- " Hạ Hy con đi làm ở đâu vậy?"
- " Con...con làm ở L&M của Lục Hắc Thiên ạ"
- " C...cái gì làm công ty của Hắc Thiên sao?"
"Chẳng phải đó là người con từ chối kết hôn đấy chứ?"
- "Mẹ, tình yêu và công việc khác nhau mà,không thể vì lý do đó mà con không thể làm ở đó được."
- "Nhưng..." Bà đang nói thì ngập ngừng.
- "Được rồi,con muốn làm ở đâu cũng được, quyết định ra sao tùy con nhưng nếu khó khăn lập tức báo cho ba biết"
Ba cô cũng lên tiếng.
- " Vâng,yêu baa~"
- " Haizz cái con bé này,cứ như thế thì làm sao ba mẹ hết lo được chứ"
Hạ Hy cười mỉm rồi do dự nói tiếp:
- "À phải rồi ba mẹ,con có chuyện muốn thưa với hai người"
- "Được con nói đi"- Thẩm Nguyên Tuấn
- "Sắp tới con có thể dọn ra ngoài sống tự lập được không ạ?"
- "Cái gì nhà ta chưa đủ rộng hay sao mà con phải dọn ra ngoài?"
Bà nội cô từ ngoài sân vào nghe cô nói như vậy bà lập tức chạy vào lên tiếng.Làm ba mẹ và Hạ Hy phải giật mình.
- " Bà à,sắp tới con làm việc tại L&M nên việc ra ngoài sống cũng tiện hơn ạ"
Bà cô nghe vậy mặt hiện rõ nét buồn rồi dịu dàng nói với cô

- "Nhưng mà cả 4 người chúng ta sẽ chịu không được nếu thiếu con"
- "Uii con sẽ về thăm mọi người thường xuyên mà,con có đi luôn đâu"
- " Con suy nghĩ kĩ chưa Hạ Hy?"Ông cô cũng lên tiếng hỏi cô.
- "Con đã nghĩ kĩ rồi à,chỉ mong mọi người ủng hộ con"
Ông cô nghe vậy bất lực lắc đầu rồi cũng đồng ý.
- "Được rồi con cứ làm theo ý con,miễn sao con thoải mái.

"
- "Nhưng....!ba à con bé còn chưa trưởng thành con..."
- " Cứ để nó thử"
Rồi cả nhà cũng dần đồng ý,nhưng ai cũng buồn trong lòng vì cô phải ra ngoài sống,họ rất yêu thương cô.

Họ chỉ có mỗi mình cô là cháu gái nên cũng không thể trách họ được nhưng vì Hạ Hy muốn họ sẽ đáp ứng miễn sao cô hạnh phúc.
Hạ Hy vui vẻ rồi đứng dậy ôm họ.

Bây giờ cô cũng có thể bắt đầu thấy nhẹ vì đã giải quyết được vấn đề lớn.

Cô cứ sợ gia đình cô sẽ không chấp nhânn việc cô sống ở ngoài vì cô biết mọi người lo lắng và rời xa cô..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 18: 18: Ngủ Cùng!


Vào sáng hôm sau, Lục Hắc Thiên đã điều người sang dọn hành lý giúp cô.

Nhưng bị cô tức giận gọi điện chửi thẳng mặt:
- " Này!Anh muốn công khai tôi và anh sống cùng nhau đấy à?"
Ngược lại với sự tức giận của Hạ Hy thì Hắc Thiên bây giờ tay đang cầm ly cafe thản nhiên trả lời cô một cách điềm tĩnh như không sợ gì cả
- " Tôi chỉ cho người giúp em,em nổi nóng với tôi làm gì?"
- " Giúp? Anh có điên không đấy! Việc tôi sống cùng anh là bí mật không thể để cho gia đình tôi biết.

Vậy mà anh cứ ngông ngông cho người sang đây giúp."
- " Tôi không cố ý,tôi chỉ muốn giúp em.

Nếu em thấy khó chịu vậy tôi cho họ về."
Hạ Hy nghe vậy cúp máy ngang,cô thực sự bất lực với tên này,chẳng biết trong đầu anh đang có âm mưu gì.
Hạ Hy xuống nhà ăn sáng cùng mọi người trong nhà, trong bữa ăn mọi người đều thể hiện vui vẻ để Hạ Hy không cảm thấy lo lắng.

Có thể thấy họ thực sự rất quan tâm tới cảm xúc của Hạ Hy nên cũng không dám bộc lộ cảm xúc trên gương mặt mình.

Lát sau....
- " Ông bà, cuối tuần con sẽ về chơi nên ông bà không cần thấy nhớ con đâu nha! À còn nữa nếu mà ông bà nhớ con thì có thể gọi con,con sẽ quay về chơi với ông bà đến khi ông bà ghét con thì thôi"
Hạ Hy vừa ôm ông bà nũng nịu vừa nói lời trêu đùa họ.
- "Cái con bé này! hai ta thương con không hết lấy đâu ra ghét hả?" Ông cô xoa đầu cô.
Hạ Hy cười vui vẻ rồi cũng không quên quay sang chào ba mẹ của mình rồi lại làm nũng.
- "Ây daa,vậy là ngày tháng con làm nũng với ba mẹ cũng kết thúc rồi sao?"
- " Nếu con muốn làm nũng thì bây giờ có thể suy nghĩ lại."
Hạ Hy nghe vậy lắc đầu lia lịa:
- " Không không,con không làm nũng nữa haha"
Bà nội cô cũng không nhịn cười được nữa mà hối thúc cô:
- " Cái con bé này.

Được rồi đi mau lên, tài xế Thúc đang chờ con kìa"
- " Vâng vâng"
Cô vui vẻ chào họ lần cuối rồi ra xe đi.
Tại biệt thự Wanderheart...
Tại đây, Lục Hắc Thiên đã cho người chuẩn bị phòng ngủ cho cô và là căn phòng sát bên phòng Hắc Thiên.

Anh biết cô thích màu xanh lam nên đã cho người trang trí, từ phong cách đến kiểu cách trang trí đều do chính anh lên ý tưởng.
Cô vừa vào tới nhà thì nhiều người chạy lại xách hành lý lên phòng giúp cô.

Cô gật đầu cảm ơn rồi cũng theo họ lên xem căn phòng của mình.
Bước vào cô ngạc nhiên vì nó rất rộng, nội thất tiện nghi đầy đủ, đặc biệt là đúng phong cách cô thích, nó làm cô cảm thấy cô như đang ở nhà.
Cô nhanh chóng bước lại giường và nằm trên chiếc giường,thoáng chốc cô đã ngủ quên lúc nào không hay.
Cùng lúc đó,Hắc Thiên cũng đã họp onl xong,anh từ thư phòng bước ra đi thẳng xuống dưới hỏi người làm:
- " Cô ấy đến chưa?"
- "Dạ rồi ạ,tiểu thư hiện giờ đang ở trên phòng ạ."
- "Ừ"
Anh ừ nhẹ một tiếng rồi quay lại đi lên phòng Hạ Hy.

Anh không ngần ngại mà mở cửa phòng cô.

Nhìn trên chiếc giường to có một cơ thể nhỏ bé đang say giấc nồng khiến anh bất giác cười nhẹ.

Anh tiến lại gần nằm cạnh cô,tay chống đầu,nhìn cô ngủ thật sự nó làm anh có cảm giác dễ chịu thoải mái trong lòng.Vô thức anh lên tiếng:
- " Tiểu Hy em thật đáng yêu"
Anh cứ nhìn chằm chằm cô rồi cũng nhanh chóng ôm cô vào lòng rồi ngủ.

Cả hai ôm nhau ngủ đến trưa thì bị tiếng chuông điện thoại của Hạ Hy đánh thức.
Hạ Hy giương người về phía tủ cạnh giường nói giọng còn mớ ngủ:
- "Gia Mẫn có chuyện gì sao?"
- "Hạ Hy nghe nói cậu đã chuyển ra ngoài sống rồi ư?"
- " ừm"
- "Này cùng ai cơ? Sao cậu chẳng nói cho bọn mình biết vậy?"
- " Chỉ là mình chưa có cơ hội nói cậu thôi"
- "Cậu đúng thật là.

À tối nay đi bar không,khá lâu rồi chưa tới đấy!"
- " Ừm ừm tùy cậu."
- "Được vậy mình cúp máy nha,có gì nói sau"
Hạ Hy để điện thoại lại vị trí cũ rồi xoay người qua định ngủ tiếp nhưng cô cảm nhận mình đang ôm gì đó.

Hạ Hy giật mình la lớn.
- "Aaaaaaa Anh...anh đang làm gì ở đây vậy?"
- " Ngủ" Anh thản nhiên trả lời
- " Ngủ cái đầu nhà anh, mau cút ra khỏi đây mau."
- " Nhà tôi cút đi đâu được."
Hắc Thiên nói xong mặt dày nằm xuống ngủ tiếp mặc kệ Hạ Hy đang tức xì khói.
- "Đồ bỉ ổi,đồ đê tiện..."
- "Em còn dám nói tiếp tôi hôn nát môi em"
Cô nghe đến đây thì im bặt không dám hó hé một lời.
Anh thấy vậy thì cong môi cười xảo quyệt.
- " Mau nằm xuống đây ngủ tiếp đi,tôi thấy em có vẻ mệt"
- " Không,mệt thì có mệt nhưng thấy anh thì tôi muốn đi chết cho xong"
Hạ Hy nhìn anh rồi nói giọng mỉa mai.

Nói xong cô đứng dậy đi thẳng vào phòng tắm để thay đồ.Bỏ lại Hắc Thiên nằm đó mà ngủ..
 
Tổng Tài Ác Ma Đối Đầu Với Nữ Tiểu Thư Ngang Ngược
Chương 19: 19: Đến Công Ty Lm


Sáng hôm sau...
Thẩm Hạ Hy cùng Lục Hắc Thiên tới công ty L&M nơi mà Lục Hắc Thiên làm việc.

Anh cùng cô trên một xe cùng nhau tới.

Đến nơi mọi người đều đổ dồn mọi ánh mắt lên người Hạ Hy với những ánh mắt ngưỡng mộ,bất ngờ cho đến ngạc nhiên.

Họ ngưỡng mộ vì nhan sắc của cô thật sự rất đẹp,đôi mắt màu xanh cuốn hút.

Hôm nay cô mặt một chiếc váy body màu đen ôm sát cơ thể tuyệt mỹ,khoác ở ngoài là chiếc áo dạ màu trắng.

Đúng thật sự quả là không sai người phụ nữ đẹp nhất sài thành.

Họ bất ngở và ngạc nhiên bởi vì cô chính là người phụ nữ đầu tiên và duy nhất được đi cùng Lục Hắc Thiên và cũng là người sắp tới sánh vai cùng anh.
- " Hôm nay mặt tôi dính gì sao? Tại sao họ lại nhìn đến thế cơ chứ?"
Cô nhìn mọi người xung quanh rồi quay sang hỏi Lục Hắc Thiên.
- "Không"
Hạ Hy nghe được câu trả lời nhạt nhẽo từ anh thì chán nãn trề môi rồi lườm nhẹ anh một tí.
Cả hai bước vào thang máy dành cho hạng vvip cùng nhau lên phòng làm việc của anh.
- " woaaa~ ở đây thật đẹp! Nhìn kìa ở đây có thể thấy toàn bộ thành phố luôn kìa"
Hạ Hy vào phòng thì bất ngờ nhanh chóng chạy lại trước của sổ.

À không đây không thể gọi cửa sổ được vì nó rất to lớn.

Nó thật sự có thể thấy được những phong cảnh,khung gian đẹp của thành phố.
Lục Hắc Thiên nghe cô nói mà chỉ cong môi cười nhẹ rồi lắc đầu.
- " Hạ Hy nếu em thích có thể ở đây làm việc cùng tôi"
- " Hảa thật...!thật sao? Nhưng mà tôi có thể làm được gì?
- " Chẳng phải em chuyên ngành về thiết kế thời trang hay sao? em có thể ở đây làm nhân viên thiết kế độc quyền chính thức của công ty tôi nếu em đồng ý"
- " Được tôi đồng ý, vậy ngày mai có thể đi làm không?"
Cô trả lời nhanh như chớp không cần suy nghĩ.
- "Ừm"
Lục Hắc Thiên chăm chú vào công việc mà quên cả việc Hạ Hy đang ở đây.

Anh cứ như thế làm hết cái này đến cái khác,làm liên tục đến trưa thì mới ngước mắt lên nhìn.

Hạ Hy ngay lập tức lột vào tầm mắt của anh.

Cô đang ngồi ghế sofa, hai chân ngồi sắp lại dùng gối đặt lên đùi rồi chăm chú xem phim ngôn tình.

Cô như hoàn toàn ở trong thế giới đó.
Lục Hắc Thiên thấy thế thì đứng lên không nhanh không chậm đi tới ngồi bên cô rồi lên tiếng hỏi:
- "Đang xem gì?"
- "Là phim đó, amh muốn xem không?"
Nói rồi cô đưa điện thoại về phía Hắc Thiên rồi cùng xem.

Anh không nhìn điện thoại nhưng lại dán mắt nhìn khuôn mặt Hạ Hy lúc này,khuôn mặt nhỏ nhắn,dễ thương.

Còn Hạ Hy thì biết gì đâu cô chỉ xem mỗi phim.
Được một lúc, anh cảm thấy đói bụng thì lấy điện thoại của Hạ Hy bỏ vào túi áo.
- " Đi ăn cùng tôi"
- "Mau trả lại cho tôi"
Hạ Hy tức giận vì hành động của anh.

Cô đứng lên định lấy điện thoại lại thì bị Hắc Thiên ngăn lại.
- "Không đói sao?"
Nói đến đây Hạ Hy mới cảm nhận được mình cũng có phần hơi đói bụng.
- "Được đi thì đi.

Tôi ăn xong anh phải trả lại đó."
Không nói gì Hắc Thiên chỉ gật đầu rồi vòng tay ra phía sau Hạ Hy ôm eo cô kéo sát lại người mình rồi cùng cô đi ăn.
Đến canteen, Hắc Thiên và Hạ Hy một lần nữa là tâm điểm.

Họ nhìn không chớp mắt rồi xôn xao nháo nhào lên.

Điều này làm Hạ Hy không mấy thoải mái.
Hắc Thiên nhận ra được cô đang khó chịu thì nhẹ giọng nói:
- "Đừng chú ý đến họ"
Hạ Hy gật gù rồi bắt đầu dùng bữa.

...
...
...
Đệt cái quái gì thế này,Thẩm Hạ Hy ăn mà cũng chậm đến thế sao? Làm mất hết cả thời gian.

Nhưng Lục Hắc Thiên không dám hối thúc cô ăn nhanh,anh cứ ngồi đó chờ cô mãi, cứ lâu lâu rồi nhìn đồng hồ, vẻ mặt anh bây giờ nhăn nhó trông rất bực mình.

Không chịu được anh cũng lên tiếng.
- " Em mà ăn chậm nữa tôi sẽ không trả điện thoại cho em"
Hạ Hy nghe tới đây thì cũng bực mình.
- "Này đến cả việc này anh cũng đe dọa tôi nữa hả?"
Nói thì nói vậy thôi chứ cô cũng nhanh chóng ăn rồi ăn.
Ăn xong cô bực mình đứng dậy bỏ đi trước.

Hắc Thiên cũng nhanh chóng theo sau vào tới văn phòng anh lớn tiếng.
- " Em bực mình cái gì? Tôi chọc giận em sao?"
Hạ Hy không thèm trả lời khiến Hắc Thiên tức giận.

Anh đi tới kéo Hạ Hy ngồi lên đùi mình mặc kệ cô vùng vẩy rồi hỏi:
- "Em không trả lời tức là muốn l@m tình với tôi đúng không?"
- "Này anh đừng có mà quá đáng"
Cô tức giận định đứng dậy nhưng không thể đứng dậy được vì bị Hắc Thiên siết eo rất chặt.
Nói rồi Hắc Thiên bế cô nhanh chóng đi vào phòng dành riêng cho Lục Hắc Thiên mà bất kì ai cũng không được vào.
Anh bế cô vào đặt cô lên giường rồi mau chóng cởi vest ra.

Hạ Hy thấy vậy liền run sợ hỏi:
- "Anh...anh định làm gì?"
- "Ngủ"
Anh nhanh chóng leo lên giường rồi ôm lấy Hạ Hy vào lòng mình rồi nói tiếp:
- "Ngủ đi,lát dậy tôi trả điện thoại em"
Nói xong anh nhanh chóng đi vào giấc ngủ bởi vì hôm nay làm việc anh thực sự rất đau đầu.

Hạ Hy thấy vậy thì cũng im lặng không động đậy mà chợp mắt ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Đến chiều, Hạ Hy giật mình tỉnh giấc, cô quay sang thì thấy Hắc Thiên đang ngủ.

Cô bất giác bị vẻ đẹp của anh mê mẩn cuốn hút mà bắt đầu tay không ý thức được mà sờ vào sóng mũi, rồi đến hàng lông mày.
- "Sờ đủ chưa hửm?"
Hạ Hy giật mình thu tay về.
- " Anh...anh tỉnh rồi sao?"
- "Em sờ như vậy thì sao tôi có thể ngủ tiếp được"
Hạ Hy ngại ngùng vì hành động của mình.
Hắc Thiên dang tay ra kéo cô lại ôm cô thêm một chút.
- "Nằm yên tôi chỉ ôm em một chút, không thiệt hại cho em chứ?"
Giọng anh trầm ấm bất ngờ không còn cộc cằm gay gắt như bình thường.

Đến thế này thì Hạ Hy cũng không dám từ chối.

Cô bay giờ như đã phải lòng Lục Hắc Thiên rồi..
 
Back
Top Bottom