Khác Tôi xuyên không vào thế giới nữ phụ ác

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407521712-256-k318126.jpg

Tôi Xuyên Không Vào Thế Giới Nữ Phụ Ác
Tác giả: ffnfb123
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Khi tôi viết dòng cuối cùng giết chết nữ phụ, tôi không ngờ người chết tiếp theo... lại là tôi."



chuyensinh​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tôi Từng Là Một Cô Gái Như Vậy
  • Máu, tội ác và tử vong.
  • KIẾP NÀY ĐỂ TÔI SỐNG THAY EM !!
  • Bảy Tội Lỗi Của Thiên Thần
  • Bóng tối dưới đỉnh vinh quang
  • Tôi Xuyên Không Vào Thế Giới Nữ Phụ Ác
    Chương 1: người chết trong bản thảo cuối cùng


    Khi Kim Ara gõ dấu chấm hết cho chương cuối cùng, ngoài cửa sổ trời đang mưa.

    Cơn mưa rơi dày đặc, đập vào ô kính như thể đang trách móc điều gì đó.

    Trên màn hình máy tính, dòng chữ lạnh lùng hiện ra rõ ràng:

    — Nữ phụ Han Soo-in chết trong ngọn lửa thiêu rụi cung điện.

    Không một ai quay đầu lại nhìn nàng.

    Kim Ara nhìn chằm chằm vào đoạn văn ấy rất lâu.

    Cô không khóc.

    Cũng không thấy day dứt như những lần trước.

    Chỉ là… ngực có gì đó trống rỗng.

    Han Soo-in.

    Một cái tên do chính tay cô đặt.

    Một nhân vật bị cô gán cho tất cả những từ ngữ tàn nhẫn nhất: độc ác, ghen tị, mưu mô, đáng chết.

    Kim Ara từng nghĩ, nữ phụ ác thì phải chết thảm, như vậy độc giả mới hả dạ.

    Cô tắt máy, dựa lưng vào ghế, khẽ cười nhạt.

    “Xong rồi.”

    Đó là câu cuối cùng cô kịp nói.



    Khi mở mắt ra lần nữa, Kim Ara ngửi thấy mùi hương xa lạ.

    Không phải mùi cà phê nguội quen thuộc, cũng không phải căn phòng trọ chật hẹp của cô.

    Thay vào đó là mùi hoa nhẹ thoảng, cùng cảm giác mềm mại của đệm lụa.

    Cô giật mình ngồi bật dậy.

    Trước mắt là một căn phòng rộng lớn, trần cao, rèm cửa thêu hoa văn tinh xảo.

    Ánh sáng dịu dàng xuyên qua cửa sổ, soi rõ đôi bàn tay đang run rẩy của cô — thon dài, trắng đến mức gần như tái nhợt.

    “Không thể nào…”

    Kim Ara lao xuống giường, nhìn vào tấm gương lớn đặt sát tường.

    Người trong gương có gương mặt xinh đẹp đến mức xa lạ.

    Đôi mắt dài sắc sảo, sống mũi cao, môi mỏng hơi cong — một vẻ đẹp kiêu ngạo, lạnh lùng.

    Cô nhận ra gương mặt ấy ngay lập tức.

    Bởi vì chính cô đã miêu tả nó không biết bao nhiêu lần.

    “Han…

    Soo-in?”

    Giọng cô khàn đi.

    Đầu óc choáng váng, hàng loạt ký ức không thuộc về cô ập đến: những ánh nhìn khinh miệt, những lời thì thầm sau lưng, những tội danh vô hình bị gán lên người.

    Nữ phụ ác độc của câu chuyện.

    Là cô.

    Kim Ara — không, Han Soo-in — lùi lại một bước, lưng đập vào bàn trang điểm.

    Tim đập mạnh đến mức tưởng như muốn vỡ ra.

    “Không… không được…”

    Nếu đây thật sự là thế giới trong truyện…

    Vậy thì cô biết rất rõ kết cục của mình.

    Bị vu oan.

    Bị phản bội.

    Bị chính nam chính — Han Woo-jin — lạnh lùng quay lưng.

    Và chết trong ngọn lửa.

    “Tiểu thư.”

    Cánh cửa mở ra, một nha hoàn cúi đầu bước vào.

    “Người lại mất ngủ sao?

    Hôm nay người còn phải đến yến tiệc của phủ Han.”

    Yến tiệc.

    Từ đó như một nhát dao cắm thẳng vào ký ức.

    Đây là mốc thời gian đầu tiên.

    Nơi mọi hiểu lầm bắt đầu.

    Nơi Park Hae-in xuất hiện với dáng vẻ thuần khiết, khiến tất cả đem lòng yêu mến — bao gồm cả Han Woo-jin.

    Còn Han Soo-in?

    Là kẻ bị so sánh.

    Là cái bóng xấu xí trong câu chuyện tình yêu của người khác.

    Kim Ara siết chặt tay.

    Cô từng viết đoạn này với giọng văn hả hê biết bao.

    Giờ đây, từng con chữ lại như đang cười nhạo chính cô.

    “…Chuẩn bị y phục đi.”

    Han Soo-in nói, giọng bình tĩnh đến lạ.

    Nha hoàn ngạc nhiên một chút, nhưng vẫn cúi đầu đáp: “Vâng.”

    Khi căn phòng chỉ còn lại một mình, Han Soo-in nhìn chằm chằm vào phản chiếu của mình trong gương.

    “Ta không biết vì sao lại đến đây.”

    Cô thì thầm.

    “Nhưng nếu đã là thế giới do ta viết ra…”

    Đôi mắt tối dần, ánh lên một tia quyết tuyệt.

    “Thì lần này, ta sẽ không chết như trong bản thảo.”

    Ngoài cửa sổ, mây đen kéo đến, che khuất ánh nắng ban mai.

    Câu chuyện bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo — ngay từ khoảnh khắc tác giả bước vào trong chính câu chuyện của mình.
     
    Tôi Xuyên Không Vào Thế Giới Nữ Phụ Ác
    Chương 2: nhân vật không nên nhớ đến


    Yến tiệc phủ Han được tổ chức vào buổi chiều.

    Ánh nắng nghiêng nghiêng rọi xuống hành lang dài, phản chiếu trên nền đá trắng lạnh lẽo.

    Han Soo-in bước đi chậm rãi, váy lụa đen quét nhẹ mặt đất, mỗi bước chân đều khiến nàng trở nên nổi bật một cách không mong muốn.

    Ánh mắt xung quanh dồn về phía nàng.

    Có tò mò.

    Có khinh thường.

    Có dè chừng.

    Soo-in biết rõ nguyên nhân.

    Trong câu chuyện này, nàng là người “không nên xuất hiện”.

    Một nữ phụ mang danh ác độc, dù chưa làm gì cũng đã bị định tội.

    “Han tiểu thư đến rồi kìa.”

    “Nghe nói nàng ta lại gây khó dễ cho Park tiểu thư.”

    Soo-in khẽ cong môi, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.

    Những lời này, nàng từng viết qua không biết bao nhiêu lần.

    Chỉ là lúc đó, nàng đứng ngoài nhìn.

    Còn bây giờ, nàng đang đứng giữa.

    Khi bước vào chính sảnh, Soo-in nhìn thấy người mà nàng không muốn gặp nhất.

    Han Woo-jin.

    Nam nhân đứng giữa đám đông, thân hình cao ráo, khí chất trầm ổn.

    Ánh mắt lạnh lùng như mặt hồ sâu không gợn sóng.

    Chỉ cần đứng đó thôi, cũng đủ khiến mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt.

    Trong bản thảo, Kim Ara đã miêu tả hắn là “nam chính hoàn mỹ”.

    Còn hiện tại, Soo-in chỉ thấy… nguy hiểm.

    Bởi nàng biết rõ, người đàn ông này sẽ là người đầu tiên quay lưng với nàng.

    Soo-in quay đi, không định tiến lại gần.

    Nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói mềm mại vang lên phía sau.

    “Han tiểu thư.”

    Soo-in khựng lại.

    Nàng từ từ xoay người.

    Park Hae-in đứng đó, váy trắng tinh khôi, gương mặt dịu dàng, ánh mắt mang theo chút e dè như nai con bị hoảng sợ.

    Nàng ta cúi đầu nhẹ, giọng nói nhỏ đến mức khiến người khác vô thức muốn bảo vệ.

    “Lâu rồi không gặp.

    Tỷ… dạo này vẫn khỏe chứ?”

    Xung quanh bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường.

    Soo-in nhìn Hae-in.

    Không hề có ác ý.

    Không có khiêu khích.

    Nhưng cũng chính vẻ vô tội ấy, trong tương lai sẽ khiến Soo-in bị đẩy vào vô số hiểu lầm.

    Một câu nói sai lệch.

    Một giọt nước mắt đúng lúc.

    Thế là đủ.

    Trong kịch bản gốc, Soo-in sẽ lạnh lùng đáp lại, thậm chí mỉa mai.

    Rồi mọi thứ bắt đầu trượt dài.

    Nhưng lần này, Soo-in không làm thế.

    “Ta khỏe.”

    Soo-in nói, giọng bình thản.

    “Cảm ơn đã hỏi.”

    Park Hae-in rõ ràng sững người.

    Không chỉ nàng ta.

    Một ánh nhìn sắc bén cũng dừng lại trên người Soo-in.

    Han Woo-jin.

    Hắn nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm như đang đánh giá một thứ gì đó… không đúng với dự đoán.

    Chỉ một cái liếc mắt ấy thôi, Soo-in đã hiểu ra một điều.

    Thế giới này không hoàn toàn cố định.

    Nó có thể thay đổi.

    Nhưng cũng chính vì thế… nguy hiểm hơn.

    “Han tiểu thư hôm nay khác quá.”

    Park Hae-in cười nhẹ.

    “Tỷ không giận muội vì chuyện hôm trước sao?”

    Câu nói như mũi kim giấu trong bông gòn.

    Xung quanh bắt đầu xì xào.

    Soo-in hiểu rõ.

    “Chuyện hôm trước” là gì.

    Là tình tiết nàng bị viết thành kẻ gây chuyện vô cớ.

    Nàng im lặng vài giây.

    Rồi khẽ đáp:

    “Không giận.”

    Ba chữ đơn giản.

    Nhưng như một viên đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng.

    Ánh mắt Han Woo-jin thoáng dao động.

    Soo-in cúi đầu, rời đi trước khi câu chuyện kịp leo thang.

    Khi nàng bước qua hành lang vắng, một giọng nói vang lên phía sau.

    “Han Soo-in.”

    Nàng dừng lại.

    Không cần quay đầu cũng biết là ai.

    “Ngươi đang định làm gì?”

    Han Woo-jin hỏi, giọng trầm thấp.

    Soo-in chậm rãi xoay người, đối diện hắn.

    Lần đầu tiên, nàng nhìn thẳng vào nam chính của câu chuyện mình viết.

    “Nếu ta nói…” nàng cong môi cười nhẹ, “ta chỉ muốn sống thì sao?”

    Han Woo-jin nheo mắt.

    Gió chiều lướt qua, cuốn theo cánh hoa rơi lả tả.

    Trong khoảnh khắc ấy, hắn bỗng có một cảm giác kỳ lạ.

    Rằng nữ nhân trước mặt…

    Không còn là nhân vật mà hắn “biết rõ” nữa.
     
    Tôi Xuyên Không Vào Thế Giới Nữ Phụ Ác
    Chương 3: người đứng về phía ta


    Hành lang phía tây phủ Han vắng người.

    Ánh chiều tà kéo dài bóng dáng Han Soo-in trên nền đá lạnh, từng bước chân đều vang lên rõ ràng đến mức khiến nàng có cảm giác như đang bị cả thế giới dõi theo.

    Nàng biết, mình vừa phá vỡ một mốc quan trọng trong cốt truyện.

    Trong nguyên tác, sau yến tiệc này, Han Soo-in sẽ bị gán cho một loạt tội danh vô hình.

    Những lời đồn lan ra nhanh hơn gió, và nàng — kẻ không ai tin — sẽ là người phải gánh chịu tất cả.

    Soo-in dừng lại.

    Một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên từ đáy lòng.

    “Han tiểu thư.”

    Giọng nói phía sau vang lên rất khẽ, nhưng rõ ràng.

    Soo-in quay đầu.

    Người đứng cách nàng vài bước là một nam nhân mặc trường sam màu xám nhạt, dáng người cao gầy, khí chất ôn hòa.

    Gương mặt anh ta không quá sắc sảo, nhưng ánh mắt lại sâu và tĩnh, giống như đã quen quan sát mọi thứ từ rất lâu.

    Jung Do-yun.

    Cái tên ấy hiện lên trong đầu nàng nhanh đến mức chính nàng cũng sững sờ.

    Nam phụ.

    Một nhân vật nàng từng viết rất qua loa.

    Một người xuất hiện không nhiều, nhưng mỗi lần đều ở gần những mốc bi kịch của Han Soo-in.

    Trong bản thảo, anh ta là người duy nhất đứng ra nói giúp nàng — và cũng là người chết sớm nhất.

    “…Có chuyện gì sao?”

    Soo-in hỏi, giọng cảnh giác.

    Do-yun mỉm cười nhẹ, không tiến lại gần thêm.

    Anh giữ khoảng cách vừa đủ, như sợ khiến nàng khó chịu.

    “Ta chỉ muốn nhắc Han tiểu thư một câu.”

    Anh nói.

    “Hôm nay, có người đang muốn đẩy mọi chuyện lên đầu người.”

    Soo-in khẽ siết tay.

    “Ngươi biết?” nàng hỏi.

    “Ta đoán.”

    Do-yun đáp.

    “Và ta không nghĩ người làm chuyện đó.”

    Soo-in nhìn anh.

    Lần đầu tiên từ khi xuyên vào thế giới này, có người nói ra một câu không mang định kiến.

    Không hỏi nàng có làm hay không.

    Không chờ nàng giải thích.

    Chỉ đơn giản là… tin.

    “Vì sao?”

    Soo-in hỏi khẽ.

    Do-yun trầm mặc trong giây lát.

    “Bởi vì nếu là Han tiểu thư trước kia,” anh nói chậm rãi, “người đã không im lặng.”

    Câu nói ấy khiến Soo-in khựng lại.

    Đúng vậy.

    Han Soo-in trước kia sẽ phản bác, sẽ lạnh lùng, sẽ khiến mọi chuyện càng tệ hơn.

    Nhưng nàng bây giờ thì không.

    “Cảm ơn.”

    Soo-in nói.

    Nàng vừa dứt lời thì tiếng bước chân dồn dập vang lên phía sau

    Hai thị nữ cùng một quản sự bước tới, vẻ mặt nghiêm trọng.

    “Han tiểu thư,” quản sự cúi đầu, nhưng giọng lại không hề kính trọng.

    “Có người nói rằng người đã làm rơi trâm ngọc vào hồ sen, khiến Park tiểu thư hoảng sợ.”

    Soo-in suýt bật cười.

    Đúng là tới rồi.

    Trong kịch bản gốc, đây là lúc nàng bị kéo ra trước mọi người, bị ép nhận lỗi vì một việc chưa từng làm.

    “Ta không làm.”

    Soo-in đáp, giọng bình thản.

    “Nhưng có người nhìn thấy.”

    “Vậy mời người đó ra đây.”

    Soo-in nói.

    “Ta đối chất.”

    Quản sự do dự.

    Đúng lúc ấy, Jung Do-yun bước lên một bước, đứng chắn nửa thân trước Soo-in.

    Chỉ một động tác nhỏ.

    Nhưng đủ rõ ràng.

    “Nếu là lời nói suông,” Do-yun lên tiếng, giọng vẫn ôn hòa, “thì không thể lấy đó làm chứng cứ.”

    Quản sự nhíu mày.

    “Jung công tử, chuyện này không liên quan đến ngài.”

    “Liên quan.”

    Do-yun đáp.

    “Bởi vì ta ở đó từ đầu đến cuối.”

    Không khí chợt đông cứng.

    Soo-in quay sang nhìn anh, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

    “Ta không thấy Han tiểu thư tiếp cận Park tiểu thư.”

    Do-yun nói tiếp.

    “Cũng không thấy trâm ngọc rơi từ phía nàng.”

    Lời nói nhẹ nhàng, nhưng từng chữ đều chắc nịch.

    Quản sự im lặng.

    Hai thị nữ liếc nhìn nhau, sắc mặt hơi tái.

    Cuối cùng, quản sự cúi đầu.

    “Là chúng ta hiểu lầm.”

    Họ rút lui nhanh chóng, như sợ bị truy hỏi thêm.

    Hành lang lại trở về yên tĩnh.

    Soo-in nhìn Jung Do-yun thật lâu.

    “Ngươi biết hậu quả của việc này không?” nàng hỏi.

    Do-yun khẽ cười.

    “Biết.”

    Anh đáp.

    “Nhưng nếu không nói, ta sẽ hối hận.”

    Một câu nói rất đơn giản.

    Nhưng lại khiến lòng Soo-in rung lên.

    Trong thế giới này, nơi mọi thứ đều bị viết sẵn, có một người sẵn sàng đứng ra vì nàng — dù biết rõ điều đó không có lợi.

    “Jung Do-yun,” Soo-in khẽ gọi tên anh.

    “Nếu một ngày ta thật sự trở thành người xấu… ngươi còn tin ta không?”

    Do-yun nhìn nàng, ánh mắt trầm tĩnh đến lạ.

    “Ta sẽ tin vào những gì ta nhìn thấy.”

    Anh đáp.

    “Không phải những gì người khác kể.”

    Soo-in bật cười khẽ.

    Lần đầu tiên, nụ cười ấy không mang theo gánh nặng.

    Nàng không biết tương lai sẽ ra sao.

    Không biết cốt truyện sẽ phản kháng thế nào.

    Nhưng ít nhất, ngay lúc này—

    Nàng không còn đơn độc.
     
    Back
    Top Bottom