Hành lang phía tây phủ Han vắng người.
Ánh chiều tà kéo dài bóng dáng Han Soo-in trên nền đá lạnh, từng bước chân đều vang lên rõ ràng đến mức khiến nàng có cảm giác như đang bị cả thế giới dõi theo.
Nàng biết, mình vừa phá vỡ một mốc quan trọng trong cốt truyện.
Trong nguyên tác, sau yến tiệc này, Han Soo-in sẽ bị gán cho một loạt tội danh vô hình.
Những lời đồn lan ra nhanh hơn gió, và nàng — kẻ không ai tin — sẽ là người phải gánh chịu tất cả.
Soo-in dừng lại.
Một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên từ đáy lòng.
“Han tiểu thư.”
Giọng nói phía sau vang lên rất khẽ, nhưng rõ ràng.
Soo-in quay đầu.
Người đứng cách nàng vài bước là một nam nhân mặc trường sam màu xám nhạt, dáng người cao gầy, khí chất ôn hòa.
Gương mặt anh ta không quá sắc sảo, nhưng ánh mắt lại sâu và tĩnh, giống như đã quen quan sát mọi thứ từ rất lâu.
Jung Do-yun.
Cái tên ấy hiện lên trong đầu nàng nhanh đến mức chính nàng cũng sững sờ.
Nam phụ.
Một nhân vật nàng từng viết rất qua loa.
Một người xuất hiện không nhiều, nhưng mỗi lần đều ở gần những mốc bi kịch của Han Soo-in.
Trong bản thảo, anh ta là người duy nhất đứng ra nói giúp nàng — và cũng là người chết sớm nhất.
“…Có chuyện gì sao?”
Soo-in hỏi, giọng cảnh giác.
Do-yun mỉm cười nhẹ, không tiến lại gần thêm.
Anh giữ khoảng cách vừa đủ, như sợ khiến nàng khó chịu.
“Ta chỉ muốn nhắc Han tiểu thư một câu.”
Anh nói.
“Hôm nay, có người đang muốn đẩy mọi chuyện lên đầu người.”
Soo-in khẽ siết tay.
“Ngươi biết?” nàng hỏi.
“Ta đoán.”
Do-yun đáp.
“Và ta không nghĩ người làm chuyện đó.”
Soo-in nhìn anh.
Lần đầu tiên từ khi xuyên vào thế giới này, có người nói ra một câu không mang định kiến.
Không hỏi nàng có làm hay không.
Không chờ nàng giải thích.
Chỉ đơn giản là… tin.
“Vì sao?”
Soo-in hỏi khẽ.
Do-yun trầm mặc trong giây lát.
“Bởi vì nếu là Han tiểu thư trước kia,” anh nói chậm rãi, “người đã không im lặng.”
Câu nói ấy khiến Soo-in khựng lại.
Đúng vậy.
Han Soo-in trước kia sẽ phản bác, sẽ lạnh lùng, sẽ khiến mọi chuyện càng tệ hơn.
Nhưng nàng bây giờ thì không.
“Cảm ơn.”
Soo-in nói.
Nàng vừa dứt lời thì tiếng bước chân dồn dập vang lên phía sau
Hai thị nữ cùng một quản sự bước tới, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Han tiểu thư,” quản sự cúi đầu, nhưng giọng lại không hề kính trọng.
“Có người nói rằng người đã làm rơi trâm ngọc vào hồ sen, khiến Park tiểu thư hoảng sợ.”
Soo-in suýt bật cười.
Đúng là tới rồi.
Trong kịch bản gốc, đây là lúc nàng bị kéo ra trước mọi người, bị ép nhận lỗi vì một việc chưa từng làm.
“Ta không làm.”
Soo-in đáp, giọng bình thản.
“Nhưng có người nhìn thấy.”
“Vậy mời người đó ra đây.”
Soo-in nói.
“Ta đối chất.”
Quản sự do dự.
Đúng lúc ấy, Jung Do-yun bước lên một bước, đứng chắn nửa thân trước Soo-in.
Chỉ một động tác nhỏ.
Nhưng đủ rõ ràng.
“Nếu là lời nói suông,” Do-yun lên tiếng, giọng vẫn ôn hòa, “thì không thể lấy đó làm chứng cứ.”
Quản sự nhíu mày.
“Jung công tử, chuyện này không liên quan đến ngài.”
“Liên quan.”
Do-yun đáp.
“Bởi vì ta ở đó từ đầu đến cuối.”
Không khí chợt đông cứng.
Soo-in quay sang nhìn anh, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
“Ta không thấy Han tiểu thư tiếp cận Park tiểu thư.”
Do-yun nói tiếp.
“Cũng không thấy trâm ngọc rơi từ phía nàng.”
Lời nói nhẹ nhàng, nhưng từng chữ đều chắc nịch.
Quản sự im lặng.
Hai thị nữ liếc nhìn nhau, sắc mặt hơi tái.
Cuối cùng, quản sự cúi đầu.
“Là chúng ta hiểu lầm.”
Họ rút lui nhanh chóng, như sợ bị truy hỏi thêm.
Hành lang lại trở về yên tĩnh.
Soo-in nhìn Jung Do-yun thật lâu.
“Ngươi biết hậu quả của việc này không?” nàng hỏi.
Do-yun khẽ cười.
“Biết.”
Anh đáp.
“Nhưng nếu không nói, ta sẽ hối hận.”
Một câu nói rất đơn giản.
Nhưng lại khiến lòng Soo-in rung lên.
Trong thế giới này, nơi mọi thứ đều bị viết sẵn, có một người sẵn sàng đứng ra vì nàng — dù biết rõ điều đó không có lợi.
“Jung Do-yun,” Soo-in khẽ gọi tên anh.
“Nếu một ngày ta thật sự trở thành người xấu… ngươi còn tin ta không?”
Do-yun nhìn nàng, ánh mắt trầm tĩnh đến lạ.
“Ta sẽ tin vào những gì ta nhìn thấy.”
Anh đáp.
“Không phải những gì người khác kể.”
Soo-in bật cười khẽ.
Lần đầu tiên, nụ cười ấy không mang theo gánh nặng.
Nàng không biết tương lai sẽ ra sao.
Không biết cốt truyện sẽ phản kháng thế nào.
Nhưng ít nhất, ngay lúc này—
Nàng không còn đơn độc.