Đô Thị  Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 40


Trôn cất cũng đã xong, giờ là lúc để lên thành phố và tiếp tục công việc.

Tôi cảm thấy cảm xúc của tôi không được ổn thế là tôi lại trốn ra nơi mà hồi nhỏ tôi hay ra để kiềm chế lại cảm xúc của tôi.

Ngồi bên bờ sông ngắm dòng nước siết chảy dài, cảm xúc rối loạn này của tôi thật khó tả, bây giờ trong suy nghĩ của tôi như muốn nhảy xuống dòng sông đang chảy siết ấy, tôi không hiểu sao lại như vậy.

Còn cô An thì sao? Còn mẹ thì sao? Còn tương lai của mình thì sao?, không tôi không quan tâm tôi chỉ muốn nhảy xuống và đi mất cho rồi, tôi chán nản
lắm rồi.

Tôi từ từ đứng lên, đứng nhìn ngoài xa xăm, nhìn một hồi, tôi hét lên.

" TẠI SAO VẬY HẢ! TẠI SAO TÔI CŨNG MUỐN CÓ GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC MÀ!? TẠI SAO *hic* TẠI SAO ÔNG TRỜI LẠI *hic* CHỌN CÁCH SỐNG NÀY CHO TÔI VẬY!!!!!! "
Tôi khuỵu xuống gục ngã dưới đám cỏ, ôm mặt khóc ở đấy, khóc cho tới khi nào chán thì thôi, khóc thật lớn và thật nhiều để sau này không thể khóc được như vậy nữa, tôi có linh cảm đây là lần cuối tôi đứng ở đây và sẽ không bao giờ quay lại.

Bình tĩnh lại nhìn màn hình điện thoại cũng đã tới giờ lên xe, tôi đứng lên lau mặt mũi rồi xoay đi.

Xoay qua giật mình khi thấy cô An đứng trước mặt đang rơi nước mắt đầm đìa nhìn tôi.

" a An.

.

An sao lại ở đây vậy? " tôi bối rối nhào tới lau nước mắt cho cô ấy
" An.

.

An nhớ Anh lắm *hic* " cô ấy ôm chặt lấy tôi
Tôi cứ thế mà dỗ dành cô ấy, nghĩ lại lúc này tôi tàn tạ ra sao đều không muốn làm lọt mắt cô ấy, mong là cô ấy mới tới đây mà thôi.

" em đây, em sẽ không xa An nữa đâu mà, nín nha Anh thương "
" *hic* An không thể chờ Anh về nên An đã đi gặp Anh đấy "
" vâng.

.

vâng yêu An nhất nhà luôn nhé "
" *hic* "
" thôi mà, chúng ta đi về thôi "
" d-dạ "
!
Công viên.

" a chị về rồi hả? Có mệt lắm không? " cô Kim đứng lên cười tươi nhìn mẹ tôi, tôi đi sau nắm tay cô An mà thắc mắc cô Kim sao lại hỏi những câu như vậy
" a không, tôi không mệt, cảm ơn cô nhé "
" a dạ dạ, mà chị ăn tối chưa, em mua bún cho chị ăn nhé "
" a làm phiền cô quá tôi tự mua được rồi " mẹ tôi cười nhẹ nhìn cô Kim
" a chị ăn đi lần này tụi em bao, không có gì đâu chị " tôi thấy cô Hân nhìn cô Kim rồi qua mẹ tôi
" vậy cảm ơn trước nhưng mà ăn bún gì? "
" a ăn phở nhé đằng kia có phở ngon lắm, hay là em dẫn chị đi xem nhé? " cô Kim nhìn mẹ tôi như mong chờ gì đó
" vậy dẫn tôi đi làm phiền cô nhiều rồi, à mà hai con ăn gì không? A cô Hân ăn gì không tôi kêu luôn? "
" dạ con 2 tô nhé "
" vậy em một tô nhé "
Nói rồi mẹ tôi và cô Kim bước đi, nhìn hai người nói chuyện thật vui vẻ làm sao.

" nè An m biết gì chưa? "
" t biết rồi khỏi nói " cô An nhếch mép nhìn cô Hân
Tôi khó hiểu, biết gì là biết gì nhỉ.

" a chuyện gì á, sao không ai kể em nghe hết vậy? "
" chuyện là vậy nè!.

.

"
Cô Hân kể rằng cô Kim đã để ý mẹ tôi cũng được vài tháng rồi từ mấy buổi đi chơi tới giờ, cô Hân có kể lại những việc mẹ tôi làm khiến cho trái tim cô Kim rung động, hồi nảy cô Kim thật khó hiểu thì ra đều là có ý đồ với mẹ tôi hết, không biết mẹ tôi có chấp nhận tình cảm này không, khi mà mẹ tôi vẫn còn vương vấn ba, mà quan trọng là mẹ là gái thẳng nhỉ.

Còn cô Kim chồng mất đã được 6 năm để lại 2 đứa con nhỏ, một đứa trai cỡ 9-10t và đứa gái nhỏ, cô Kim muốn kiếm người để mình tâm sự thôi mà đúng không?, nhìn như vậy thật không giống chút nào vì tôi cũng đã từng làm vậy.

" vậy là cô Kim thích mẹ em hả? "
" ừm đúng rồi " cô Hân gật đầu nhìn lên thì có chút giật mình
" m làm gì mà có tật giật mình đấy, nói xấu gì t à " cô Kim ngồi xuống rồi kéo ghế qua bên mình để mẹ tôi ngồi kế cô ấy

" ai rảnh đâu nói xấu m hơ, chắc t rảnh à " cô Hân bĩu môi nhìn cô Kim
" An có đói dữ không? "
" không An có chút đói à "
" hai đứa chờ xíu nhé, đồ ăn xíu có liền "
" dạ "
" à mà chị này cho em hỏi, chồng chị giờ bên nước ngoài làm gì á " với cái tính của cô Hân thì không thể nào thoát hỏi sự tò mò và hỏi tới cùng
" a.

.

tôi đã ly hôn chồng, giờ tôi đang một mình làm việc bên đấy "
Tôi nhìn mẹ mặt có chút buồn cũng không cầm lòng được.

" a cô Hân đừng hỏi mấy chuyện này nữa, cô chiên cho An 2 chục tiền bò nhé, em trả tiền " tôi có nhìn qua cô Kim rồi nhìn qua mẹ
" a thôi xíu phở tới rồi, ăn bò chi nữa "
" thôi An ăn nha, em ăn chung với An há "
" ăn chung á nha "
" dạaaa "
" xì hai người này sến súa quá, tôi đi chiên mà chả gì cũng được he "
" vâng vâng, nhanh đi cô em đói rồiiii "
Cô Hân bước đi để lại bầu không khí im lặng này, nhìn cô Kim đang nhìn chầm vào mẹ tôi.

.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 41


" mẹ muốn kiếm người khác không? "
" sao..sao con lại hỏi như vậy? "
" dạ chỉ là con không muốn mẹ buồn vài "
" con chấp nhận chứ? "
" con chấp nhận tất cả mà chỉ cần mẹ vui và hạnh phúc thôi "
" mẹ cũng có một chút tình cảm với một người này nhưng mà...!" mẹ tôi có chút nhìn lén qua cô Kim rồi nhìn qua tôi, ý là vậy á hả? Con biết rồi nha
" người đó tên K đúng không? "
" a cũng gần đúng, nhưng mà chắc là không được đâu "
Nghe tới đây cô Kim mắt sáng lên muốn nghe cái tên thật chính xác từ mẹ tôi.

" vì mẹ là vẫn chưa quên được ba? Hay là vì người ta giống như gái thẳng và có 2 đứa con còn nhỏ? " không biết là mẹ tôi có thật sự quên ba hay không, mới hôm bữa khóc nức nở chỉ vì ba, nay lại kể là có thích một người được vài tháng rồi
" ừm đúng vậy...!" mẹ tôi lại lên nhìn cô Kim nhưng lần này lại khác, mẹ tôi bị cô Kim bắt gặp ánh mắt ấy
" chị thích con gái hả? " cô Kim ngập ngừng hỏi mẹ tôi
" tôi không chắc nhưng tôi thấy vui khi thấy người đó "
" vậy mẹ có cảm giác trái tim rung rinh khi ngồi gần người ấy hay không? " cô An hỏi mẹ tôi nói chậm chạp từng chữ rồi nhìn qua cô Kim
" a ừm thì chỉ là mẹ thấy vui khi bên cô ấy thôi " mẹ tôi ngập ngừng nhìn cô An
Từ xa tôi thấy một người giống ba mình và thêm một người phụ nữ già hơn mẹ tôi một chút, hai người họ nắm tay thân thiết đùa giỡn bên nhau, tim tôi bất chợt chậm lại một nhịp.
" chị uống..uống gì không em kêu cho "
" cho tôi ly trà đường nha "
" a vâng chị...!"
" cho con gửi đồ ăn ạ " một vài cô gái bưng những tô phở đi lại
" à vâng " tôi đứng lên bưng để lên bàn tiếp mấy bạn đó
" An uống gì không kêu luôn nè "
" uống chung với Anh được không? "
" được chứ " tôi vắt chanh rồi bỏ vào vài miếng ớt
Đang thêm gia vị cho món ăn thì mẹ tôi la lên.
" A! "
" a xin lỗi, cho tôi xin lỗi...!"
Tôi ngước lên thì thấy ba tôi cùng người phụ nữ làm đổ ly nước lên người mẹ tôi rồi đổ lên tô phở mới nấu.
" aa tôi xin lỗi, tôi dạo này bị mờ mắt lận đận quá tôi xin lỗi " người phụ nữ này giả bộ lấy khăn giấy trên bàn rồi lau lau vai mẹ tôi

Mẹ tôi ngước lên thấy ba tôi liền khó chịu, quát người phụ nữ đó " đừng có đụng vào người tôi! " mẹ tôi phủi tay người phụ nữ đó ra
" mẹ mẹ có sao không...!" cô An bối rối
" chị chị có sao không, để em chùi cho " cô Kim đi lại bối rối lấy khăn giấy lau
" tôi không sao coi chừng dơ tay đó, để tôi làm được rồi " mẹ tôi vẫn lau phía dưới áo còn cô Kim thì lau trên vai xuống dù nó không hết ướt
" xì đường đi người ta mà ngồi đó đáng đời lắm, đi thôi em " ba tôi nhếch mép rồi nắm tay người phụ nữ xoay người đi
Tôi tức giận nghiến răng đứng lên.
" hai người mau đứng lại! " hai người đó bước đi được vài bước thì tôi hét lên
Xoay người qua thấy xô nước cỡ nhỏ dưới thùng nước đá.
" a ý ơi con xin miếng nước rửa tay nha " tôi chỉ vào thùng nước ấy
" ừm "
Đã được ý ấy cho, tôi liền cầm xô nước ấy lên, đi nhanh lại chỗ hai người đó, giơ lên tạt thẳng vào người phụ nữ ấy.
" nè! M làm gì vậy hả!!! " bà ta tức giận la hét lên, giờ nhìn bà ta như con chuột lột vậy đó
Mọi người nhìn vào có chút bất ngờ.
" a xin lỗi nha con tính đi rửa chân không may bị vấp chân đổ vào người cô ạ " tôi cúi đầu tạ lỗi
" aizzzz, mẹ nó m nghĩ m xin lỗi vậy thôi đó hả? " nhìn ông ta bực tức nắm bàn tay thành nắm đấm coi kìa, tội không
Nhìn ba tôi đứng giơ tay tính tán tôi thì mẹ tôi từ bao giờ đã đứng trước mặt tôi.
" thành thật xin lỗi anh và chị, con tôi không may bị vấp té mong anh chị tha lỗi cho nó, tôi về sẽ dạy dỗ nó lại mong anh chị tha lỗi lần này cho nó được không? " mẹ tôi mặt bình thản mà nói xin lỗi
" aizzzzzz ngày gì vậy trời "
" a anh em không sao đâu, con nhớ đi đường cẩn thận nhé, coi chừng đụng trúng người ta, may là đụng trúng cô chứ đụng người ta là con không còn được sống đâu "
" về thôi em, kệ tụi nó đi "

" vâng anh "
Mẹ tôi nắm tay tôi lại chỗ cô An, tôi đứng cứ cúi mặt xuống không dám ngóc đầu lên sợ mẹ sẽ la và buồn mất.
" lần này thôi nhé, lần sau mẹ không binh đâu " mẹ tôi vuốt đầu tôi
Tôi giờ này mới dám ngóc đầu lên nhìn mẹ nước mắt lăn tròng.
" con xin lỗi con không kìm chế được ".

Truyện Bách Hợp
" a chị chị tha cho nó đi, em thấy nó làm vậy cũng đúng mà "
" mẹ..mẹ, con xin lỗi đã không dạy Anh đàng hoàng a a con xin lỗi là lỗi của con ạ " cô An đứng lên nắm tay tôi
" chị có lạnh lắm không em đưa chị về nha? " cô Kim đi qua mẹ tôi xem coi áo đã đỡ ướt chưa
" xin lỗi mọi người thật mất mặt quá, tôi về nhà trước nhé "
" mẹ về nhé ở lại ăn no rồi hả về nhà không có đồ ăn đâu "
" dạ, mẹ ăn phở của con rồi hả về nha "
" à hồi chiều mẹ ăn rồi vẫn còn no mẹ về trước nhé "
" để em đưa chị về nhé " cô Kim đi theo mẹ tôi.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 42


" a đường nhà tôi ít đèn lắm với lại gần tôi đi bộ cũng mau không sao đâu "
"à em không phiền đâu...!"
Nhìn cô Kim đi theo mẹ tôi mẹ lòng tôi an tâm thở nhẹ rồi ăn tô phở.
" ăn ngụi có ăn được không? "
" em ăn được mà không sao đâu "
" An kêu tô khác nha "
" thôi uổng tiền lắm, em ăn được mà "
" xời giàu vậy mà cũng uổng sao "

" cũng uổng chứ "
" thôi ăn đi nở hết rồi kìa, ăn hết không An ăn tiếp cho "
" a thôi An ăn đau bụng chết, phở cũng nở được xíu rồi "
" thôi màaa "
" để em ăn rồi về lẹ nèeee "
" hứ, ăn lẹ đi "
...
Tôi xin cô An lội bộ hóng gió một xíu rồi về, cũng sẵn đi kiếm mẹ tôi sao rồi, tôi sợ mẹ tôi lại cô đơn.

Bước đi tới cầu đi bộ thì thấy cô Kim đang đứng nói chuyện với mẹ tôi, nhìn mẹ tôi cao hơn cô Kim một chút cũng rất ra dáng gì ấy nhỉ, rất hợp đôi á nha.
Đứng rình hai người họ trò chuyện một chút thì tôi thấy mẹ tôi bật khóc lên rồi tựa vào vai cô Kim, còn cô Kim thì dỗ dành cô ấy, lúc này tim tôi đau lên tôi muốn nhào tới ôm mẹ vào lòng, tôi biết vì sao mẹ tôi lại khóc và cũng biết vì sao mẹ lại muốn tâm sự với cô Kim.
Hai người đều là mẹ đơn thân, một người thì có địa vị cao chót vót, người còn lại thì chỉ là một giáo viên bình thường.

Mà hai người lại được cái xinh đẹp như hồi 20 và giỏi giang.
Đứng núp núp ló ló thì thấy có gì đó lạ lạ, tôi móc điện thoại ra phóng to lên rồi sẵn quay video lại.
Tôi được một phen sốc lên, mẹ tôi hôn môi cô Kim, cả hai ôm nhau và hôn nhau ấm áp giữa ánh đèn cầu lấp lánh chóp tắt từ từ khi về khuya.
Tôi thật vui và vui cho hai người họ vì cũng đã thổ lộ tình cảm của mình, ơ mà khoan giờ tôi nên gọi cô Kim là cô hay là mẹ nhỉ, a mà cô An lại gọi bạn thân mình là mẹ đấy à, haha thú vị đấy, thật mong chờ làm sao.
...

Đang ngồi ăn cơm tôi nhớ lại chuyện hồi tối, định sẽ chọc mẹ mà không biết mẹ có buồn không, mà thôi kệ.
" a hôn nhau dưới trăng đồ ha, đẹp đôi quá ta " tôi nhìn cô An nhướng nhướng chân mày
" hả, a à đúng rồi á, đẹp đôi quá chừng hihi " cô An nhìn qua mẹ tôi đang thắc mắc
" hả hai đứa đang nói gì vậy? "
" vẫn không muốn khai ra à hehe, mẹ thật là nói con nghe đi nào "
" đúng rồi á, cũng là người một nhà mà "
" hai đứa này tào lao quá, nói gì mới biết được để nói chứ "
" hì hì, con biết hết rồi mẹ mau khai ra đi "
" vậy giờ nên nói cái nào trước nhỉ? " mẹ tôi nhướng bên chân mày
" hm, nói về hôm qua buổi tối khuya lúc 9h mấy mẹ làm gì với...!"
" với ai? "
" với cô Kim iiiii "
" h-hả! " nhìn mẹ tôi kìa, cái mặt lại đỏ ửng lên rồi
" tụi con hiểu rồi á nhaaa haha "
" ừm thì mẹ cũng không giấu gì hai đứa, mẹ thích cô Kim là thật, mẹ không muốn làm tổn thương cô Kim vì người cũ đâu nhưng hôm qua..không hiểu sao cảm xúc của mẹ lại làm như vậy với cô Kim "
" bây giờ mẹ có người làm mẹ hạnh phúc rồi, hãy quên người cũ đi, người cũ thì đã cũ rồi cái gì cũ chúng ta sẽ bỏ đi mà đúng không? Nên là mẹ hãy làm theo cảm xúc ấy của mẹ, tụi con ủng hộ mẹ hai tay hai chân luôn " cô An nắm tay mẹ xoa xoa
" ừm mẹ..cảm ơn hai đứa nhiều lắm, giờ mẹ biết phải làm gì rồi, cảm ơn hai đứa rất nhiều...!" nhìn mẹ tôi cảm động trước câu nói của cô An kìa, không ngờ giáo viên dạy toán lại nói câu triết lý như giáo viên dạy văn
" vậy mẹ đã quyết định chừng nào về bển chưa? "

" mẹ tính ở thêm 1 tháng nữa rồi mới đi, mẹ không muốn làm cô Kim buồn đâu "
" à vâng...!" tôi mặt ũ rũ cúi xuống chỉ vì không muốn rời xa mẹ như lúc nhỏ
" con có muốn theo mẹ qua đó sống không? "
" nhưng còn cô An thì sao ạ? "
" dẫn theo luôn, mẹ sẽ làm giấy cho hai đứa qua đó sống rồi tìm việc làm cho cô An luôn được không? "
" a con..để con suy nghĩ được không ạ? " cô An ngập ngừng như còn gì luyến tiếc ở đây vậy
" con đã sẵn sàng từ lúc mẹ về đây rồi nên con đồng ý đi với mẹ, nhưng mà nếu cô An không chịu thì con sẽ ở đây với cô ấy để vung ấp tình cảm này "
" a a không An sẽ đi mà " cô ấy bối rối như vừa nói gì đó làm tôi buồn
" vậy hai đứa suy nghĩ đi nhé, mẹ qua công viên chơi trước đây "
" dạ hehe đi gặp cô Kim chứ đâu nè "
" thì..thì có ai để cho mẹ gặp nữa "
" con đi nữa chờ con với, An đi thôiiiii "
" lẹt goooo ".
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 43


Công viên đông đúc người.
" Kim m đâu rồi khách lựa gì kìa coi coi t chiên cái này cái "
" a chị lựa gì ạ? " cô Kim đang sắp xếp lại bò viên mà không ngước lên và hỏi khách như thường lệ
" cho An và em một phần bò viên 3 chục nháaa "
" a hả, a An, chị...!" cô Kim nghe giọng quen ngước lên nhìn
" em uống gì không? Để chị mua " mẹ tôi mỉm cười nhẹ nhàng
" a em..em có rồi, chị ăn gì không lựa đi em trả tiền cho " cô Kim cười tươi nhìn mẹ tôi
" mẹ con và cô An qua bển ngồi nha "
" ừm, nhớ giành hai cái ghế cho mẹ "
" cô Kim bò của em 3 chục nha, chiên xong đem qua bển dùm em "

Tôi và cô An bước đi bỏ mẹ và cô Kim ngại ngùng ở đó.
-
" chị tính về nước ****** làm việc tiếp hả? "
" ừm chị sẽ về, sẽ ở lại thêm 1 tháng nữa "
" a...!" nhìn cô Kim buồn kia kìa tội thật
" em có muốn sống với chị không? "
" a em..

"
" hửm "
" em cũng muốn nhưng còn 2 đứa con nhỏ của em "
" dẫn theo luôn, chị sẽ nuôi mẹ con em tới khi em kiếm được nhiều tiền thì trả chị sau cũng được hoặc là...!" nhìn đại gia nói chuyện kìa haha
"...khỏi trả luôn chứ gì " tôi bĩu môi nhìn mẹ rồi sang cô Kim
" nè con...!" mẹ tôi đánh nhẹ lên vai tôi
" ê ê tụi m đi rồi còn t ở đây chơi với ai? "
" xì m thiếu gì bạn "
" tụi m là bạn thân nhất của t mà "
" vậy để em về suy nghĩ lại "
" ừm "
...

Mỗi ngày trôi qua bình thường cứ thế cũng đã được 1 tháng, và cũng tới lúc mẹ tôi đi về bển tiếp tục công việc sau những ngày rong chơi thoả thích.
Trước cổng trường cấp 3.
" mẹ ơi ghé nhà sách con mua đồ cái ạ "
" ừm "
Mẹ tôi ghé lại trước nhà sách, tôi bước vào lựa đồ được một lúc thì nghe tiếng rầm bên ngoài, tôi hoảng hốt chạy ra nhìn thì thấy mẹ tôi nằm dưới đất cùng máu đang tuông như suối bên cục đá to.

" MẸ!!! " tôi sợ hãi chạy lại chỗ mẹ, ngước lên thì thấy chiếc xe ôtô màu đen nhìn cũng hơi mắc tiền ấy nhưng đều quan trọng nhất là tôi thấy bà ghệ bé của ba tôi đang cầm lái còn ba tôi thì ngồi ghế phụ, cả hai trong xe đang rất hoảng loạn
Tôi nhìn mẹ nằm mà không chút cử động mà khóc rồi hét lên, trong lúc ấy chiếc xe ấy đã chạy thoát, từ bên lộ một chiếc xe cảnh sát giao thông chạy ra từ đồn rồi đuổi theo chiếc xe đã làm mẹ tôi bị thương.
" mẹ..mẹ...mẹ!!! Không..không mẹ đừng đừng mà, mẹ tỉnh dậy đi ạ mẹ..mẹ mau tỉnh dậy đi!!! *hic hic* " hai bàn tay tôi run rẩy sờ gương mặt đang tái nhạt dần
" *hic hic* không..đừng mà, mẹ sẽ không có chuyện gì đâu *hic* ai..ai đó làm ơn điện xe cấp cứu dùm con được không, LÀM ƠN NHANH LÊN *hic hic*...!"
Đứng trước phòng cấp cứu, cơ thể như cứng đơ ở đấy, trong đầu tôi nghĩ có nên điện thoại cho người thân hay biết hay không, hay là đợi kết quả rồi hả nói luôn.
Đứng đấy trôi qua 1 tiếng 2 tiếng rồi 4 tiếng, đứng nhìn dưới nền gạch mà không chán nản, mệt mỏi.
Tiếng bước chân ngày càng rõ hơn và nhiều hơn, những tiếng bước chân ấy lại vội vã hơn khi thấy tôi.
" Anh..con không sao chứ? " à thì ra là má tôi, nghe giọng thôi đã biết má tôi lo lắng chừng nào rồi
"...!"
" con..con không sao là tốt rồi...!" giọng má tôi nghẹn lại rồi rơi nước mắt, má tôi ôm tôi mà khóc nức nở
" Anh..Anh không..không sao chứ...!" cô An cuối cùng cũng xuất hiện tôi lúc này mới dám ngước lên
Nhìn thấy cô An thì cảm xúc của tôi như lại không kiềm chế được mà vỡ oà lên.
Cô An khóc nức nở ôm tôi, một lúc sau tôi khóc lên khóc càng ngày càng lớn, ôm chặt cô An ngã đầu xuống vai mà khóc.
" *hức hức* là..là bọn họ đã ám sát mẹ em *hức* là bọn họ là bọn họ *hức hức* "

" không..không sao đâu mọi chuyện sẽ ổn thôi *hic* "
" *hức* tất cả là tại ông ta, ông ta thật sự ghét mẹ em đến vậy sao *hức hức* " tôi khóc lớn hơn chân đứng không vững mà ngã một cách đau đớn mà quỳ gối ở đó, cô An và má tôi khuỵu xuống ôm tôi mà khóc theo
...
" con mau về hay đồ đi, áo trắng dính máu gần hết rồi kìa " má tôi nắm tay tôi
" An chở Anh về thay đồ nhé? "
"...!"
" nghe lời An lần này thôi...có được không? "
"...!"
Tôi cứ thế mà không trả lời, ngồi bên mép giường nhìn gương mặt xinh đẹp của mẹ bị che đi bởi chiếc băng quấn một bên mặt và trên trán cùng ống trợ thở.
Bác sĩ nói rằng không thể xác định được thời gian mẹ tôi sẽ tỉnh dậy bởi vì trán bị đập vào góc cạnh nào đó dẫn tới bị nức hộp sọ và va chạm dây thần kinh, tôi rất sợ mẹ sẽ không tỉnh dậy nữa.
Người thân thì cứ tới tấp nập, còn có cả cảnh sát điều tra và phóng viên, những câu hỏi ấy cứ đưa ra, tinh thần tôi không còn vững như trước mà cứ im lặng đến khi họ chán nản rồi tan về, nếu nói tôi không biết bắt đầu từ đâu để mấy người đó tin đây?.
" cho tôi hỏi, vì sao mẹ em lại bị chồng cũ và ghệ bé của ông lái xe tông mẹ em vậy? Với lại mẹ em trẻ đẹp như vậy sao ông ấy lại bỏ mẹ em vậy???"
" mẹ em là chủ tịch của một công ty nổi tiếng bên nước ****** mà sao ba em lại muốn giết hại mẹ em vậy? Hay là có ý định cướp đoạt tài sản??? "
" v.v...!"
Câu hỏi cứ tập nập hỏi từ bên ngoài phòng, có thể là vì mẹ tôi làm chủ tịch rất rất nổi nên mới được phóng viên tới hỏi thăm nhỉ, má tôi thằng anh họ cô An cô Kim và có cả cô Hân ngăn chặn mấy người đó lại, còn tôi thì chỉ biết ngồi thờ ơ nhìn mẹ, tôi đúng là con người vô trách nhiệm..
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 44


Ngày hôm sau tới nhanh, tôi vẫn ngồi đó nhìn mẹ mà không chợp mắt từ hôm qua tới giờ.
Cô An thì ngủ gục ở kế bên tôi, còn má tôi thì gục bên ghế sofa, tôi cảm thấy có chút chóng mặt, định kiếm nước uống, cố gắng đứng lên thì một màng đen che hai con mắt tôi lại, chân bước một bước thì bị vướng chân ghế mà ngã xuống sàn rồi từ đó tôi không còn biết chuyện gì nữa.
...
Mơ mơ màng màng nghe đâu đó có người cần gặp tôi, cố gắng mở mắt lên thứ duy nhất ập vào mắt tôi là chai nước biển được treo trên cao truyền xuống.
" xin lỗi, vậy khi nào cô bé tỉnh dậy hãy báo cho tôi nhé, chúng tôi còn điều tra rõ hơn về vụ tai nạn này "
" cảm ơn anh làm phiền anh rồi "
" vâng chào chị tôi đi "
Cảm thấy cơ thể vẫn không thể khoẻ đi phần nào, tay chống giường ngồi dậy từ từ, bên ngoài cô An đi vào trách mắng tôi.

" từ từ đã nào, Anh còn chưa khỏe cơ mà " cô ấy đỡ lưng tôi rồi lấy gối kê sau lưng
" em muốn qua mẹ "
" a em còn chưa hết bệnh mà, đợi ở đây An mua cháo cho em nhé "
" em muốn gặp mẹ ngay bây giờ "
" không được, đợi em khoẻ lên An mới cho đi "
*cạch*
" má bưng cháo tới đây, Anh thức rồi thì ăn mau kẻo nguội "
" *hic* em..em muốn gặp mẹ ngay bây giờ *hic* "
" ngoan nào, em khoẻ lên rồi em muốn làm gì cũng được nhé " Cô ấy ôm mặt tôi rồi vệt đi những giọt nước mắt đang chảy dài trên má
" thôi ngoan, khoẻ lên con muốn làm gì cũng được hết, nào mau ăn cháo rồi uống thuốc cho hết bệnh nhé "
"...!"
" nghe lời má và An nha, nè a đi "
Tôi không nói gì mà ăn, ăn cho hết tô cháo rồi uống thuốc, không biết sau khi tôi uống thuốc lại buồn ngủ rồi, hm như vậy cũng tốt ngủ để bớt lo lắng ngủ để cơ thể khoẻ hơn.
...
" tôi đã nói là vợ tôi cô ấy không có có cố ý? Sao các anh dai quá vậy? "
" tôi chỉ là mất hướng lái xíu thôi mà " nhìn cái mặt bà ta kia kìa gian dối làm sao hơ nhìn thật muốn nôn

" vậy sao lúc đó hai người lại bỏ trốn? "
" thì thì lúc đó chúng tôi hoảng loạn quá nên sợ hãi mà..mà...!"
"...mà trốn đi? " tôi nhìn bọn họ bằng ánh mắt khinh bỉ
" ừ cho là vậy đi " nhìn gương mặt bà ta đổ mồ hôi hột kìa tôi muốn lau cho bà ta ghê
" xì, cái con đàn bà đó đáng chết ấy chứ, bày đặt phóng viên đồ làm như mình nổi tiếng...!" ba tôi hút điếu thuốc mà hốt ra được cái câu ấy tôi không sao ông ta lại có thể, nhìn thật ghê tởm
" ông nói ai con đàn bà hả!? " tôi tức giận quát lên
" thì con mẹ m chứ ai " ông ta đứng lên hai tay chống lên bàn, miệng cười khinh tôi
*Bụp* tôi đấm một cái đau điếng vào mặt ông ta một cái làm ông ta ngã sang bà ghệ nhí xấu xí.
" a! M m đúng là đứa con bất hiếu!!! " ông ta chỉ ngón tay vào mặt tôi rồi bật cái bàn chắn giữa tôi và ông lên
*rầm* ông ta tức giận đi tới định đấm cho tôi một cái thì bị tôi phản công lại, tôi nắm cái tay ông ta giơ lên, tay còn lại giơ cù trỏ lên đục vào mặt ông ta một cái.
" a!! M m được lắm, ngày này năm sau sẽ là đám giỗ của m đấy!! "
" này anh làm gì vậy, mau đứng im " cảnh sát mở cửa chạy vào giơ súng điện lên chỉa vào ông ta
" anh..anh bỏ qua cho nó đi, nó là con nít mà kệ nó đi chỉ tốn sức thôi, anh à nghe em " Bà ta ôm ông ta lại nhưng lại bị hất đi
Tôi ngồi xuống ghế ngồi coi ông ta định làm gì tiếp, nhìn mặt ông ta mà thả ra nụ cười khinh bỉ dành cho ông ta.
" m chết với t!!!! " ông ta đi lại, tay nắm chặt, trên trán còn thấy nổi gân rất nhiều, a ha chắc tức giận lắm đây
*bụp* cảnh sát bắn súng điện vào người ôm ta làm ông ta ngã xuống chân tôi mà co giật.

" anh bị bắt vì làm loạn nơi làm việc của những chức quan, mong anh hợp tác với chúng tôi...!" anh cs móc còng ra còng tay ông ta lại
" này cháu có sao không? "
" a dạ cháu..cháu không sao, cảm ơn các chú ạ " tôi thay đổi 180 sắc độ
" cũng gần trưa rồi, chú đưa cháu về nhà nhé? "
" dạ không cần đâu, cháu đi xe riêng ạ, cảm ơn chú rất nhiều "
" không có gì đâu, đây là nghĩa vụ của tụi chú mà "
" con khốnnnn!!! M đứng lại đó cho t!!!! " nhìn ông ta la hét trong tay cs kìa thú vị làm sao
...
Tại một căn phòng đầy mùi sát trùng.
" mẹ à, con nhất định sẽ trả thù cho mẹ...!"
"...!"
" mẹ ráng chờ con nha, con hứa sẽ không làm mẹ thất vọng đâu " nước mắt tôi rơi xuống, ngồi bên mép giường mà khóc và tranh thủ khóc khi không có ai.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 45


*cạch*
"*hic* con xin lỗi mẹ *hic* " tôi cứ khóc ở đấy mà không biết cô An cô Kim bước vào khi nào cho tới khi cô An chạm vai tôi
Tôi không kiềm chế được mà lại khóc nhiều hơn, bên cạnh cô Kim cũng không kém tôi, cô ấy gục xuống giường nắm tay mẹ tôi mà khóc.
Cả 3 bình tĩnh lại, mắt ai nấy đều sưng húp lên khi vừa mới khóc xong.
" về thôi Kim, cũng trễ rồi t đưa m ra cổng " cô An chạm vai cô Kim đang ngồi thẫn thờ nhìn mẹ tôi
"...!"
" m nghe t đi, còn hai đứa con của m ở nhà nữa "
" An để cô ấy ở đây xíu cũng được, không sao hết "

" nhưng...!"
" em định về soạn đồ rồi quay lại, hai người ở đây chăm sóc mẹ em nhé " tôi xách cặp đứng lên rồi bước đi, bước được hai bước thì cô Kim nắm cổ tay tôi lại
" cô muốn ở đây chăm sóc cho mẹ em..có được không? "
" Kim m phải về lo việc nhà việc dạy nữa, không được đâu, t chỉ lo cho m thôi "
" vâng, cô muốn ở bao lâu cũng được, giờ người mẹ em thương là cô mà " tôi ráng nở nụ cười trên môi dù trong lòng đã bị nức vỡ thành ngàn mảnh vụng
" a để An về với Anh nhé...!" cô ấy đi theo tôi nhưng tôi lại ngăn cô ấy lại
" An ở đây với cô ấy đi, em về rồi qua liền nhé *chụt* " tôi xoa mặt cô ấy rồi hôn một cái lên trán cô ấy
" v-vâng, Anh về cẩn thận "
" em đi đây "
...
Ba tháng trôi qua.
" được rồi chúng ta bắt đầu công việc thôi " tôi ngồi trên sofa nhìn qua người hiện đang là trợ lý của mẹ tôi
" vâng...!" cô ấy lấy ra một xấp giấy tờ
Tôi nhìn thật ngán ngẫm nhưng lại không thể buông được, vì mẹ tôi đã ngủ rất sâu và bây giờ bên cty đang xảy ra vài rắc rối trong tương lai có khi sẽ nhiều hơn bây giờ, nên tôi sẽ tranh thủ học từ từ để có thể giúp mẹ quản lý cty.
Thời gian thảnh thơi của tôi ngày càng ít đi, công việc thì lại nhiều lên, sáng thì tôi đi học trong trường, chiều học thêm rồi qua bệnh viện, tối về lén cô An học quản lý kinh doanh.
Dạo này tôi hay đau đầu không lý do có lúc thì đau tới chịu không nổi mà ngất luôn tôi lại không hiểu sao nữa haiz, mà kệ đi chắc vì mệt quá.
Hiện giờ ba tôi và bà ta đang bị tạm giam tại nhà riêng của bà ta, nói tạm giam thật ra là nhốt luôn ở trong nhà không cho lò đầu ra cho tới khi mẹ tôi tỉnh dậy, nếu mẹ tôi không tỉnh thì bọn họ sẽ lãnh án vào tù, nếu mẹ tôi tỉnh dậy bọn họ sẽ được giảm bớt án, dù thế nào thì họ cũng vào tù vì họ xứng đáng!.

" hôm nay em làm việc tiếp có được không? " trợ lý của mẹ tôi hình như đã nhìn ra cái mệt trong người tôi rồi
Tôi không muốn nghỉ tôi chỉ muốn làm nhanh kết thúc sớm mà thôi, nhưng cái đầu nó đau thiệt chứ.
" vẫn được chúng ta bắt đầu tiếp thôi " tôi mở tài liệu ra mà khó khăn quá
" hay là hôm nay chúng ta nghỉ một ngày nhé, em mau nghỉ ngơi cho khoẻ lại đi "
" không, em vẫn muốn tiếp tục, nhanh lên bắt đầu đi...!"
" nhưng nhìn em như vậy chị không thể, chị đưa em về phòng nghỉ nhé, rồi chị điện cô An gì đó của em về được không? " cô ấy đi qua đỡ tôi, tôi hất tay cô ấy ra mà quát
" không!! Nhanh làm việc tiếp đi!!! Tôi..tôi vẫn cầm cự được mà *hic* nhanh lên *hic* nhanh lên trước khi mẹ tôi tỉnh dậy *hic* " tôi tức giận tới phát khóc, cầm tài liệu dùng lực làm nhăn một nửa
" a chị, chị xin lỗi, chị sẽ điện cô An cho em, chờ xíu "
Tôi cứ gục mặt xuống mặc nước mắt cứ rơi, mặc cho cơ thể phát nóng lên, mặc cho sức khỏe yếu dần, tôi chỉ muốn làm mẹ vui mà thôi sao lại khó đến thế?.
*cạch*
" Anh..An về rồi đây! " cô ấy vội vã chạy lại chỗ tôi
" a thưa cô tôi về đây, ngày mai tôi quay lại...!"
" ừm, cảm ơn cô..., Anh em nóng quá nhanh theo An vào phòng nghỉ ngơi nhé...!" cô ấy đỡ tôi đi vào phòng, tôi nghe theo chỉ không muốn làm cô ấy càng lo lắng và buồn thêm
Cô ấy chăm sóc tôi từng chút, tôi nằm ở đấy mà cảm thấy thật có lỗi, tôi tự hứa rằng sẽ chăm sóc bảo vệ cô ấy kia mà sao bây giờ cô ấy lại là người chăm sóc tôi cơ chứ, tôi muốn xoá bỏ quá khứ đau thương của cô ấy sao lại khó đến thế?.
9h sáng ngày hôm sau.
" ưm..

" tôi cố vươn vai kiếm cảm giác thoải mái
" a Anh thức rồi hả, còn mệt chỗ nào không? " cô ấy đang làm việc bên máy tính thấy tôi cử động liền đi lại xem xét
" mấy giờ rồi ạ? "
" 9h sáng, An đã xin nghỉ học cho Anh rồi, An cũng xin nghỉ dạy hôm nay luôn rồi "
" a sao An không dạy, em cũng đã đỡ hơn chút rồi *ắt xì* "
" như vậy mà đỡ hả, a vẫn còn ấm, để An lấy cháo ăn rồi uống thuốc nhé "
" trợ lý đâu rồi, em muốn học tiếp...!" tôi ôm đầu xoa bóp
" không được, em phải nghỉ ngơi, An ra lệnh cho Anh, Anh phải nghỉ ngơi! " cô ấy bĩu môi trong dthw hết sức
" dạ, em nghe lời An "
" để An lấy đồ nhé, Anh chợp mắt xíu đi "
" vâng, việc này xong em sẽ trả hết cho chị em hứa đấy...!"
" không cần trả đâu, An yêu Anh nhất mà "
" em cũng yêu An nhất ".
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 46


*tùng tùng tùng*
" lớp học tới đây được rồi...!"
" dạ, cả lớp nghiêm "
" à từ đầu tiết tới giờ, tôi không nghe ai nói xin kiểm tra 15 môn tôi lại nhỉ? " bà cô dạy hoá khó tính đang nói xéo tôi
" cô ơi thứ 6 tuần này có tiết ạ, nên em muốn xin thứ 6 kiểm tra lại...!" tôi giơ tay đứng lên
" tối nay tôi nhập điểm, vậy 0₫ điểm nhé? " bả vẫn cố chấp không cho tôi kiểm tra lại là sao? 15 thôi mà có gì to tác đâu?
" ơ nhưng...!"
" biết như vậy rồi sao đầu tiết không nói? Giờ ra chơi rồi nói chi hả? " bả nói với giọng rất tức giận

" dạ em..em...!"
" hôm qua em trốn tiết đi chơi đúng không? Được rồi tôi sẽ mét chủ nhiệm của em, lớp giải tán "
" cô ơi, bạn ấy có chuyện buồn ạ, cô tha bạn ấy lần này thôi "
" chuyện buồn là chuyện gì? Có phải chuyện đi chơi bị phát hiện không? "
" dạ..mẹ bạn ấy bị...!" các bạn trong lớp ngập ngừng không biết nói ra sao để tránh làm tôi buồn
Tôi đứng cúi mặt lên tiếng chắn ngang các bạn.
" dạ vậy cô cho em 0₫ cũng được ạ, nhưng đừng mét gvcn được không ạ? "
" không, tôi nói là làm, lớp giải tán "
" ơ cô ơi...!"
" cảm ơn các bạn nhưng không sao đâu mình gỡ điểm lại được mà " tôi vừa nói vừa soạn tập vở vào cặp
" bạn tính đi đâu vậy? Không học tiết cô chủ nhiệm hả? "
" mình về 2 tiết cuối nhé, nói với cô dùm mình " tôi xách cặp đi một hơi ra tới cầu thang thì gặp chị Linh, tôi cúi mặt không dám ngước lên chỉ sợ cô ấy bắt lại mà hỏi chuyện trong lúc tôi không muốn trả lời
" a ơ Thị Anh em đi đâu vậy? Vẫn còn tiết học đấy? "
" dạ em xin về, em không được khoẻ ạ "
" à ừm vậy em đi, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé...!"
...
Vừa học vừa làm thì cũng mệt mỏi lắm đúng không, còn vừa làm vừa học vừa kiếm cách trả thù còn mệt gấp đôi, nhưng tôi lại không mệt mỏi vì điều đó, đây là quyết định của tôi, một khi tôi đã chọn thì tôi sẽ mang kết quả của mình về.

" Anh..em tỉnh dậy đi ăn trưa đã rồi ngủ tiếp nhé " cô An lay người tôi
Tôi lúc này mới ngồi dựa lưng vào ghế sofa rồi ngước mặt lên, lấy tay xoa xoa hai con mắt, cố gắng mở mắt ra.
" a sao mọi người nhìn em vậy? Mặt..em dính gì hả? "
" chị có mang bánh tới nè "
" a chị, chị không đi dạy hả "
" nói gì vậy, 12h trưa rồi đó "
" cô có mua sữa dinh dưỡng cho em nè, uống vào để có sức nhé, nhớ đừng làm việc quá sức " cô Kim cầm bọc sữa để lên bàn
" An có mua món Anh thích ăn nè "
" a mọi người, em..em cảm ơn mọi người nhiều lắm *hic* " tôi rơi nước mắt bởi vì cảm thấy hạnh phúc, từ trước đến giờ tôi mới được quan tâm chăm sóc nhiều đến vậy, trước khi có cô An tôi là người độc thân vui tính vô lo tự tại nhưng bây giờ lại được chăm sóc từng chút thật không biết cách nào để đền đáp hết
" rồi rồi, mệt khóc đi nhé, An thương " cô ấy ôm tôi, tôi tựa vào vai cô ấy mà khóc
...
1 năm trôi qua nhanh chóng, tôi đã hiểu thầu hết các công việc trên cty cần làm và việc học của tôi, mọi thứ dần trở lại như cũ chỉ khác thêm tôi có một công việc hoàn toàn mới, công việc này có thể nói là rất khó nhưng với chỉ số IQ của tôi thì lại có thể dễ dàng, tôi nghĩ tôi được thừa hưởng IQ ấy từ mẹ, chắc mẹ tôi sẽ hạnh phúc lắm đây.
Một con người khóc tới sưng mắt đang ngồi bên mép giường nhìn mẹ tôi, tay thì sờ nhẹ lên khuôn mặt xinh đẹp ấy, tôi đứng ngoài cửa nhìn vào ô kính trong tâm thật tội cho cô ấy.
*cạch*
" em không định vào sao? " cô Kim mở cửa ra nhìn tôi đứng thẩn thờ nhìn xa xăm
" xin lỗi..vì đã để cô phải mệt mỏi như vậy rồi, em thật sự xin lỗi " tôi cúi người không dám ngước mặt lên

" không..không em không có lỗi, cô không có mệt lắm đâu, coi em kìa mắt lại thâm hết rồi, nào vào đi đứng đây không tiện " cô ấy đỡ người tôi lên rồi kéo tôi vào phòng
" dạo này công việc cty sao rồi, có khó khăn gì không? "
" dạ không..nó rất thuận lợi "
" như vậy thì tốt rồi, nhớ đừng làm việc quá sức nhé "
" dạ, cô cũng đừng chăm sóc mẹ em quá sức..cô nên chăm sóc bản thân nhiều hơn đi ạ "
" a cô vẫn vậy mà "
" nếu mẹ thức dậy, thấy cô như vậy mẹ sẽ buồn lắm, nên cô cứ lấy thời gian cũ lại cho mình đi ạ "
" cô không thể "
" vâng, em cũng không ép buộc gì cô, thôi em đi học, xíu má sẽ qua canh chừng, cô cứ về nhà nghỉ ngơi đi ạ "
" ừm cô biết rồi, đi học vui vẻ nhé "
" dạ, cô em đi "
Bước ra cửa nhìn và ô kính thì thấy cô ấy lại cúi mặt xuống mà khóc, nhìn đôi vai của cô ấy gầy lại mà không ai ôm lấy nó, tôi chỉ mong mẹ tỉnh dậy để ôm trọn cô ấy vào lòng mà thôi.
Thật thương thay mẹ..
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 47


Trên bàn nhậu.

" chúc mừng em đã giúp cty càng ngày càng lên dốc " trợ lý giơ ly bia lên
" vâng, cảm ơn chị, nhờ có chị đã chỉ giáo em trong 1 năm qua nên giờ cty mới được như vậy, cảm ơn chị rất nhiều " tôi giơ ly bia lên cụng vào ly chị ấy một cái
" nào mọi người cùng giơ ly nốc hết nhé! " anh nhân viên kế bên cô An hét lên
Tiếng ly cụng nhau vang lên, ai nấy cũng đều nốc hết ly của mình, tôi uống hết ly của mình nhìn qua cô An đang uống từ từ cũng đã được nửa ly, tôi kéo tay cô ấy xuống không cho uống nhiều.

" a An uống ít thôi "
" uống cho Anh vui chứ, uống nhiều mới vui "
" thôi nghe em, uống ít thôi, xíu còn chở em về nữa chứ "
" dạ, vậy thôi Anh cũng uống ít thôi đó "
" dạ! , được rồi ly này là cảm ơn mọi người đã vất vả bay từ bển sang đây để chúc mừng cho cty, mọi người vất vả lắm rồi " rót đầy ly người này sang người khác cho đầy rồi giơ lên
Buổi tiệc chỉ toàn là giao tiếp tiếng anh, cô An có chút hiểu và có chút không, gần tàn tiệc tôi đã lân lân, lúc ấy cô An đi vệ sinh thì cái anh nhân viên ngồi bên cô An có đùa với người kế bên rằng anh ấy sẽ cua đổ được cô An, hơ? Muốn cua là đổ à, muốn đập chậu cướp hoa sao.

" Anh chúng ta về thôi, mọi người sỉn hết rồi " cô ấy nắm tay tôi đứng lên
" chào em " anh nhân viên kế bên đứng lên giơ tay ý muốn bắt tay với cô An
" a chào anh " cô ấy cũng bắt tay theo thường lệ
" em tên là An hả, cho anh làm quen được không? "
" a vâng, anh muốn làm quen thì hỏi người yêu em đã nhé " ồ cô ấy bắn tiếng anh cũng dữ nha
" xời, người yêu em đã là gì, theo anh tối nay em sẽ là người sướng nhất đêm " anh ta có say quá mà hoá khùng không?, tôi ngồi bên nghe mà cười á
Anh ta kéo tay cô An lại rồi ôm, cô An không chịu rồi vùng vẫy, nãy giờ xem phim hay rồi tôi cũng nên ra tay thôi nhỉ.

" aiz, cái con đàn bà Việt Nam này, đáng chết " anh ta tính tát một cái vào cô An, tôi nhanh tay nắm tay anh ta lại
" nè ông anh đang tính làm gì vậy hả? "
" a à anh chỉ thấy chị của em đẹp quá thôi nên chỉ muốn là quen "
" cái gì!?, làm quen!?, a haha "
" hả, mắc cười lắm sao " nhìn anh ta có chút rén thật nực cười
" chị đưa lý lịch của anh ta cho tôi xem "
" vâng, chờ chị xíu "
" Anh say rồi về nhà thôi, đừng làm lớn chuyện lên mà "
" vâng, em nghe lời An nhé " tôi nâng cằm cô ấy lên, đặt nụ hôn lên môi lâu một chút, những người xung quanh bất ngờ còn anh ta thì bất ngờ gấp đôi
" ư Anh làm gì vậy, An.

.

An ngại "
" lý lịch đây, mời em xem qua "
" hm! đuổi việc anh ta đi, mà anh ta mới vào làm việc được 3 tháng hả? "
" ừm vâng "
" a a thưa giám đốc, tha.

.

tha lỗi cho tôi, tôi không cố ý đâu " anh ta quỳ xuống cầu xin tôi

" chúng ta về thôi, An lái xe chở em nhá? "
" An biết rồi, không chở thì khỏi về nhà à " ngón tay cô ấy ấn chiếc mũi của tôi
" a giám đốc, cho.

.

cho tôi xin lỗi đừng có đuổi việc tôi ạ, tôi van xin van xin " anh ta chấp tay xin tôi
Tôi không quan tâm, nắm tay cô An đi ra bãi giữ xe, cô ấy ngồi ghế lái còn tôi say sỉn ngồi ghế phụ.

" thắt dây an toàn lại nè " cô ấy luồng qua người tôi
Tôi cảm thấy nóng vì b* ng*c đang áp sát vào người tôi, tôi nắm vai cô ấy tay nâng cằm lên rồi hun lấy hun để.

" ư~ ưm~~ *chụt~ chụt~* " tiếng rên của cô ấy đã tai làm sao
" ư~~ Anh~ về.

.

về nhà đã nhá, An.

.

An sắp chịu không nổi rồi ưm~~~ "
Tôi cảm thấy buồn ngủ nên buông cô ấy ra rồi ngủ không biết trời đất gì hết, mà nghĩ lại lâu rồi tôi và cô ấy chưa ân ái nhau từ khi mẹ về nước tới giờ nhỉ, không biết cô An có ghét tôi không.

!
Sáng hôm sau.

" oẹ! "
" Anh, An đã nói rồi uống ít thôi " cô ấy vuốt lưng tôi
" a em xin lỗi "

" thôi không sao, để An lấy thuốc cho Anh uống nhá "
" dạ cô giáo của em "
" xì, đánh chết bây giờ "
" thôi mà "
" nè thuốc nè uống đi, ngủ thêm giấc rồi vào viện thăm mẹ "
" dạ dạ, em nghe lời An hết "
Tôi thì nằm ngủ còn cô An thì vào viện thay người chăm sóc cho mẹ, ngủ tới giờ trưa điện thoại tôi reo lên ầm ĩ.

" ưm alo? "
" Anh.

.

Anh mẹ.

.

mẹ tỉnh dậy rồi, Anh mau vào viện thăm mẹ nhanh lên! " giọng cô An run rẩy bối rối như không biết nên nói từ đâu
Lúc này tôi bừng tỉnh dậy, chạy đi sửa soạn rồi lái xe đến bệnh viện, cơ thể dùng hết sức lực để chạy lên tầng 5 vì thang máy nay đã nghẹt người.

*cạch* tôi đứng thở hổn hển nhìn mẹ đang dựa lưng vào gối và trò chuyện cùng với mọi người.

.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 48


Mẹ tôi nhìn qua rồi cười tươi.
" con tới trễ quá đấy "
" Anh lại rồi hả, sao Anh th* d*c dữ vậy " cô An nắm tay tôi kéo đi lại bên giường
" mẹ nghe mọi người nói rồi, con đã vất vả rồi nhỉ, nào lại đây mẹ ôm cái nhé? " mẹ tôi dang tay ra
Tôi nghiến răng lại không muốn khóc, nhưng càng nghiến lại càng muốn khóc thêm, tôi nhào tới trong lòng mẹ mà khóc nức nở, khóc vì mẹ đã thực hiện lời hứa sẽ không rời bỏ tôi.
" ngoan nào, mẹ xin lỗi đã để con mệt mỏi nhé " mẹ tôi vuốt lưng tôi thật nhẹ nhàng
" *hic* con..con cứ tưởng mẹ sẽ mẹ sẽ...!*hic* "
" đứa nhóc này không phải mẹ đang ngồi ở đây sao "
" con xin lỗi *hic* con thật vô dụng, con xin lỗi...!"

" không..không phải lỗi của con, con không có vô dụng đâu con làm rất tốt...!"
Từ lúc mẹ tôi tỉnh dậy thì có nhiều phóng viên và cảnh sát lại thăm và hỏi cho rõ sự việc, tôi thấy đám phóng viên này thật sự phiền phức, trên đời có rất nhiều người bị tai nạn sao không lại hỏi mà hỏi có mình mẹ tôi vậy? Là vì địa vị của mẹ cao?, đúng rồi bọn họ chỉ muốn tiền mà thôi.
Sau 3 ngày công việc được quyết định ổn thoả, ba tôi và bà ghệ nhí sẽ bị giam tù trong 1-2 năm, mẹ tôi cũng đã xoá bỏ cái mác vợ phản bội chồng.
Bỗng em gái tôi gọi điện cho mẹ tôi xin mẹ tha lỗi cho nó vì những việc làm trước đây, mẹ tôi cũng bỏ qua và rất vui vì em tôi đã về bên mẹ, tôi cũng rất vui vì em gái về với tôi và mẹ.
Sức khỏe của mẹ cũng đã hồi phục sau 1 thần trị liệu và sẽ về bên kia để tiếp tục công việc, còn tôi thì sẽ quyết định học xong bên đây rồi mới qua với mẹ, vì giờ em gái tôi sẽ sống với mẹ tôi không cần sợ gì hết.
...
" m cút khỏi nhà t nhanh lên!! "
" *hic* được thôi con sẽ đi "
Tôi vừa tới thì thấy cảnh mẹ chồng cô Kim đang chửi mắng cô ấy, tôi chỉ định đem đồ ăn qua theo lời mẹ không ngờ tôi lại gặp cảnh này.
Thấy bà mẹ chồng giận dữ cầm bình hoa định chọi vào cô Kim tôi nhanh chân chạy lại cầm tay bà ta.
" m là đứa nào, buông t ra!!! "
" xin lỗi đã làm phiền con là học sinh cô ấy...!"
" đúng là đồ ranh con, không biết chuyện gì cũng xen vào, cút ra khỏi nhà t nhanh lên!!! "
" à vâng, con chỉ đến rước cô Kim đi thôi, vậy thôi cháu xin phép dẫn cô Kim đi nhé, cảm ơn bà "
" m..m không được dắt nó đi!!! "
" nhưng mà..? Bà đã đuổi cô ấy đi rồi mà, con có quyền dắt cô ấy đi mà "
" m..m cái l*n m* m, t kêu m cút khỏi nhà t nhanh lên " Bà ta tức giận dậm chân tại chỗ
" cô có sao không? Nào đi ra xe nhé...!" tôi vịn đôi vai đang run rẩy của cô ấy
" *hic* cô..cô muốn dắt hai đứa con đi...!"
" ngày mai hả quay lại rước nhé, bình tĩnh lại, mẹ em sẽ tức giận lên em cho coi "

" *hic* nhưng mà...!*hic* "
" không sao đâu, chúng ta đi thôi "
" con nhỏ kia m đã dụ dỗ con dâu t đúng không!!! " bà ta đứng trong nhà hét lên
Tôi không muốn gây thêm rắc rối, lên xe chở cô ấy về nhà mình rồi điện cho mẹ hay biết.
*rè rè...*
" alo mẹ nghe...!"
" *hic* chị..chị ơi, em bị đuổi ra khỏi nhà chồng rồi *hic* "
" h-hả!! A thôi nín chị thương, ai mà cả gan dám đuổi em đi vậy, chết tiệt "
" *hic* bà..bà ta nói em là cái đứa bị bê đê, bà ấy không cho em ở chung nữa *hic* còn con em bà ta không cho dắt đi *hic* em phải làm sao đây hả chị *hic* không có con em không sống nổi...!"
" ngoan nào, chị..chị sẽ sắp xếp về với em, ở đó chờ chị nha...!"
" a mẹ, con..con có thể giúp được mẹ đừng quá sức nữa ạ "
" không được mẹ sẽ quay lại rước cô Kim đi theo mẹ...!"
" mẹ...!"
" bên đây mẹ đã xử lý trong 1 tuần qua rồi nên không sao đâu...!"
" vâng, con nghe theo mẹ "
" mẹ làm việc xíu, con canh chừng cô Kim cẩn thận nha "
" dạ mẹ "
*tít*
Cuộc gọi kết thúc nhìn qua cô Kim đang khóc hút hít ôm mặt trên đầu gối, tôi thật tội cho cô ấy, hôm nay cô An có tận 5 tiết buổi chiều nên sẽ về muộn, tôi nghĩ sẽ để cô An an ủi cô ấy nhưng không, cô ấy ngày càng khóc lớn hơn, tôi đành ôm cô ấy để bao che nỗi đau trong tim ấy.
" An về rồi đây, Kim đâu rồi Anh "

" suỵt, cô ấy mệt rồi, cô ấy đang ngủ trong phòng á "
" haiz, đúng là bà già chồng ác thiệt, chồng khuất rồi cũng phải buông xuôi cho cô ấy chứ...!"
" dạ An nói gì cũng đúng hết...!"
" xì An đi tắm "
" bé muốn tắm chung "
" không, An tắm ên à "
" thôi mà..., bé muốn m*t t.i "
" c-cái đồ d*m t*c, tránh xa ta raaaa " cô ấy ôm ngực mình rồi chạy thẳng vào nhà tắm đóng sập cửa lại
- --
Thị Anh: em bé muốn m*t t.i
。゚(゚Д`゚)゚。
Cô An: khônggggg, cái đồ d*m t*c nàyyyy!!(・Д・)」
Au: đúng rồi, đừng cho Anh m*t hè hè ( ͡° ͜ʖ ͡°)
Cô An/Thị Anh: cô im đi!!! (c" ತ,_ತ)
Au: hở...٩( ᐛ)و???.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 49


" em mệt lắm đúng không? "
" vâng, em chỉ muốn hai đứa con mà thôi "
" được rồi chị dẫn đi đón hai đứa về nhé? "
" nhưng..hai đứa nó có chịu đi..

không? "
" sẽ đi mà chắc chắn là như vậy rồi "

" cô ơi sẽ không sao đâu, hai em ấy sẽ đi theo cô mà, người chăm sóc tụi nó là cô kia mà? Sao cô lại phải sợ "
" này Anh...!" cô An đẩy tay tôi một cái
" ơ...dạ...!"
...
Cô Kim đã thành công đưa hai đứa con về bên mình, còn về việc bà mẹ chồng thì vẫn chưa giải quyết xong, bà ta cứ sợ cô Kim sẽ chỉ hai đứa ấy học theo thói này không tốt nên đã và đang dãy đành đạch ở nhà kia mà haha.
" được rồi, chị quyết định rồi, qua bển với chị, chị sẽ nuôi em "
" ơ nhưng...!"
" chị sẽ nuôi 3 mẹ con em, bên đó rất nhiều thứ lạ mắt nên em và con sẽ thích thôi...tin tưởng ở chị nhé? "
" dạ em sợ phiền chị...!"
" em nói em đã phải lòng chị mà đúng không? "
" vâng...!"
" và chị cũng thế...!"
" vâng "
" em cứ tin tưởng ở chị, chị hứa sẽ không bỏ mặt em đâu, chị hứa "
" dạ em sẵn sàng theo chị rồi...!"

Tôi ngồi bên ăn cơm mà nghe cũng ấm lòng, đúng là mẹ tôi là một người ấm áp về gia đình và tình yêu của riêng mình.
Thời gian sắp xếp ổn thoả, mẹ và cô đã bay giờ chỉ còn tôi cô An và cô Hân, cô Hân lại buồn mà than vãn mỗi lần gặp tôi, tôi cũng chịu chứ sao giờ haiz, ai mà biết trước được tương lai.
" An ơi em bên đây nè...!" tôi bên lộ vẫy tay
" chờ An xíu An qua liền nha, coi chừng xe đó " cô ấy đang canh xe để chạy thật nhanh qua bên tôi
" cẩn thận đấy ạ, có cần em qua dắt không? "
" ở đó đi, không giận giờ!!! "
Tôi đứng chờ cô ấy qua lộ bỗng chiếc xe từ phía trong chạy ra đụng cô ấy một cái RẦM, chuyện gì đến cũng đến mà thôi, tôi run rẩy chạy lại cô ấy đang nằm dưới đất, máu trên người thì te toét, tôi thật sự không muốn nhìn thấy máu trên thân cô ấy, tôi thật sự muốn lau chúng đi.
Còn chiếc ô tô màu đen tông cột điện đang kế bên, bên trong thì bị túi khí bao quanh, xung quanh thì cảnh sát giơ súng bao quanh chiếc xe đó.
" An..An, tại..tại sao *hic* tại sao vậy hả!!! " tôi quỳ gối ôm cô ấy trên đùi tôi mà sợ hãi
Mọi người đang xù xì bàn tán xung quanh, không một ai dám vào xem xét như nào, tôi cứ thế mà ôm cô An khóc không nên lời ở đó.
Trong phòng cấp cứu thì cũng đã trôi qua được 2 tiếng và rồi thêm 1 tiếng nữa, tôi đeo cặp trên lưng ngồi chồm hổm úp mặt xuống đầu gối mà khóc và sợ hãi, bây giờ tôi biết làm sao đây? Khi mà phải chịu đựng chuyện này rồi đến chuyện khác? Tại sao ông trời lại làm tôi khó xử với cuộc sống của mình vậy? Tại sao vậy hả? Tại sao!!! Tôi cũng chỉ là một đứa trẻ thôi mà!?.
" em phải làm sao đây..?*hic* trong khi người em yêu đang bị thương nặng mà em lại ở đây khóc lóc mà không biết làm gì? *hic* cô là người em yêu nhất mà...!*hic* " tôi tự nói một mình rồi khóc hút hít ở đấy
Cô Hân và chị Linh hay tin liền chạy lên bệnh viện, tôi ngồi ghế bên mép giường mà khóc hút hít nhìn những bông gòn đang dán trên trán và trên hai cánh tay, chai nước biển truyền xuống và ống thở làm cô ấy khó chịu làm sao, tôi không thể vì thế mà cứ gỡ ra, nếu gỡ tôi sẽ không bao giờ gặp lại cô ấy được nữa.
" em đã ăn gì chưa? " chị Linh chạm vai tôi nhẹ nhàng mà nói

" *hic* sao..sao em có thể bình tĩnh mà ăn uống hả!! *hic* cô ấy..cô ấy đã bị đau em..em muốn chịu đựng thay cho cô ấy *hic* "
" chị biết, ăn uống gì đi ngày mai cô ấy sẽ tỉnh dậy mà...!"
" làm sao em bình tĩnh mà ăn uống được hả!!?? *hic* chị hãy để em một mình..em xin chị "
" thôi được rồi, chị sẽ kiếm gì đó cho em "
Ngồi trong phòng mà khóc tới đỏ mặt đỏ mài, bụp hai con mắt mà vẫn không chịu ngừng, tôi khóc cũng được 1 tiếng rồi và đã mệt, tôi gục hồi nào bên mép giường mà chẳng hay, tôi thật sự..thật sự muốn thay cô ấy gánh chịu những nỗi đau hiện giờ, dù có đau đến chết tôi vẫn sẽ chịu.
" alo! Anh mẹ nghe tin rồi!! An có nặng lắm không? "
" không ạ "
" mẹ thấy báo chí Việt Nam! Đưa tin rồi, ba con và bà ghệ nhí tẩu thoát nên mới xảy ra tai nạn này, à không không còn là ba rồi nhỉ...mẹ xin lỗi "
" không, mẹ đừng xin lỗi nữa, ông ta không xứng đáng làm ba con, mẹ rất đúng mẹ không có sai đâu "
Nghe mẹ nói mà tôi lại càng tức thêm, bộ ông ta muốn huỷ hoại cuộc đời tôi đến vậy sao?, cùng là máu mủ kia mà sao con người đó lại tàn ác đến vậy?.
Ông ta và bà ta ghét tôi và mẹ đến vậy sao?.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 50


" toà tuyên bố ông Lê Văn Đức và bà Thị Phương Mai sẽ lãnh án 20 năm tù vì đã tẩu thoát khi đang ngồi tù và gây thương tích lên người khác *cóc* "
" tôi không can tâm, tại sao tôi lại phải bị lây vậy hả? Chính bà ta đã lái xe kia mà!!?? Tôi chỉ trốn khỏi đó thôi, tôi đâu có gây thương tích gì đâu? Tại sao vậy hả!!! " ông ta bị cảnh sát còng tay đi mà la lối um sùm
" xì, đúng là nhóc con chưa hỉ sạch mũi " bà ta đi ngang chỗ tôi đang ngồi rồi chế nhiễu tôi
" tôi biết bà muốn hại tôi là vì con bà ghét tôi và học lực của nó thấp kém hơn tôi rất nhiều và...con bà đang run rẩy ở nhà kia kìa "
" m! "
" à mà thôi tôi bận việc rồi tạm biệt nhé " tôi vẫy tay rồi cười một cái, nhìn bà ta tức tới đỏ mặt mà lòng tôi thoả mãn làm sao
...
" mẹ xin lỗi, bên đây bận quá mẹ không về được rồi cả cô Kim cũng vậy...!"
" vâng, con không sao đâu, mẹ cứ tiếp tục công việc của mình đi ạ "
" con nhớ giữ gìn sức khỏe nhé...!"
" mẹ cũng vậy...!"

" mẹ xin lỗi..., mẹ yêu con "
" vâng, con cũng yêu mẹ "
*tút*
Cuộc gọi kết thúc, tôi nhìn cô An đang nằm bất động kế bên, nắm bàn tay cô ấy, từ lúc nào mà những giọt nước mắt tôi rơi, nắm tay cô ấy mà khóc không nên lời, tôi thật sự rất đau, đau vì cô ấy nằm ở đây.
" *hic* cô tỉnh dậy đi ạ, *hic* em..em xin lỗi vì đã không..không dắt cô qua lộ *hic* em xin lỗi mà *hic* "
" An đã nói là đừng gọi An là cô mà, An thật sự già lắm sao...!"
" *hic* An..An em xin lỗi *hic* An tỉnh dậy rồi, em..em vui lắm *hic* "
*cạch*
" a chị An tỉnh rồi hả để em đi kêu bác sĩ "
" *hic* em nhớ An lắm, An có biết đã ngủ 5 ngày rồi không *hic* "
" a chỉ 5 ngày thôi mà "
" em nhớ An lắm *hic* "
" thôi mà đừng khóc nữa, An thương mà "
" *hic*...v-vâng, em vui lắm, may mà An không sao "
" Thôi nè, chỉ là mấy vết xước nhỏ thôi mà, sẽ lành thôi "
" nhưng nó để lại sẹo sẽ làm xấu An của em "
" vậy là Anh chê An xấu hả, hứ được thôi "
" a ơ An..An của em vẫn đẹp mà *hic* "
" ơ kìa An giỡn thôi...!"
*cạch*
" bác sĩ tới đây "
" chào cô, cô có cảm thấy.....!"
...

" An đi từ từ thôi coi chừng bậc nha "
" An biết rồi mà, An cũng đã khoẻ hơn rồi, haiz lại phải tốn tiền mua kem trị sẹo rồi "
" em mua cho An hết mà, An đừng có thở dài như vậy chứ "
" tôi thở dài không được à, hứ "
" ơ thôi mà em giỡnnnn "
" coi chừng tôi đó...!"
" dạaa, An ngủ đi ạ, tối em chở hóng gió ha "
" An biết rồi, ngủ cùng An điii "
" vâng, ngủ nè gối đầu lên cánh tay em đi "
" hì dạ nè "
" cưng quá àaaa "
" hứ ngủ...!"
Thời gian cũng trôi nhanh thật, tôi lại trở về học tập và lâu lâu kiếm việc gì đó làm để giết thời gian, cô ấy cũng đã khoẻ hơn rất nhiều, đang ngồi sofa xem tivi nhìn sang cô ấy, nghĩ tới việc cô ấy gọi cô Kim là mẹ.
" *phụt* haha "
" nè cười gì đó "
" em..em xin lỗi haha tại em nghĩ tới chuyện cũ thôi haha "
" Anh đang mắc cười An đấy à "
" ơ sao An biết...!" tôi cố nhịn cười
" hứ, tôi biết chứ sao "
" *phụt* hahaha, em..em xin lỗi An mà đừng giận An nhaaaa "
" hứ biết ngay mà, tối nay ngủ sofa nhe "
" ơ ơ kìa, thôi màaaaa "
Tôi đành bó tay bế mông cô ấy lên, đưa vào phòng khoá cửa lại rồi thả cô ấy xuống cái bịch, thời gian qua tôi có phát hiện về ngoại hình có chút khoẻ hơn và cao hơn xíu, không chỉ thế độ đẹp trai đẹp gái của tôi cũng tăng lên đáng kể haha.

" a ơ Anh..Anh tính làm gì An vậy...!"
" thì em muốn ăn tối, cũng đã lâu rồi tụi mình chưa ân ân ái ái với nhau...!"
" ơ nhưng mới 8h à sao..sao mà được "
" nhà không có ai đâu An đừng sợ, đó giờ vậy mà "
" ơ ưm~~ " cô ấy bất ngờ nhận nụ hôn cháy bỏng của tôi
Tôi đè cô ấy nằm xuống giường rồi hôn lấy hôn để.
" *chụt chụt* ưm~~ a Anh~~ "
Tiếng hôn vang lên nghe đã tai làm sao, hôn đã đời tôi luồng xuống cởi hết mấy thứ vướng vếu trên người cô ấy.
Chiếc bưởi làm say mê tôi đang trần nhộng trước mặt, tôi chịu không nổi mà nhào vào b.ú như em bé thiếu sữa.
" ưm~~ Anh, từ..từ thôi ưm~~ " cô ấy đề đầu tôi vào
" em đưa vào nhá " tay tôi xoa xoa ở phía dưới
" ưm~~ v-vâng...!"
" *chụt* đau nói em nhá "
Tôi đút tay vào làm cô ấy ưỡn ngực lên vì sung sướng, hai tay cấu xé chiếc mền vì quá sướng.
" ưm~~ a~~ aa~~ nhanh..nhanh hơn nữa đi ạ ưm~~ " cô ấy đang kêu tôi nhanh hơn kìa thật dthw làm sao
Núm v.ú của cô ấy nhỏ nhắn xinh xắn làm sao còn hồng hào nữa thật đáng yêu, có lẽ vì thế mà tôi không thể ngừng lại vì quá si mê chiếc núm của cô ấy.
Tôi và An cứ thế làm cho tới 12h khuya mới ngừng lại, cô ấy vì mệt mà ngủ trước còn tôi vẫn chưa đủ đô nhưng vì bé yêu tôi mệt nên sẽ dừng lại.
" ưm~ bé yêu của em đáng yêu quá màaaa ".
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 51


" An ơi, đợi em qua dắt cho ạ "
RẦM, Tôi giật mình tỉnh dậy nhìn quanh bây giờ tôi đang ngồi trên ghế đá ở quán ven trường, không phải?..tôi đang ngủ cùng cô An ở nhà sao?, tại sao lại ở đây rồi.
Tôi nhìn qua thấy cô An tôi hối hả đi nhanh, đứng bên đường nhìn cô An đang chuẩn bị qua lộ.
" An ơi đợi..đợi em dắt qua ạ!! "
Bỗng tôi đau đầu lên cơn đau đầu bất ngờ ập tới, nó đau tới mức hai ánh mắt tôi bị màn đen bao phủ gần hết hai con mắt, tôi cố gắng ôm chiếc đầu đau mà nhìn cô ấy bước tới, chiếc xe tải từ đâu chạy lại gần chạm cô ấy, không lẽ hồi nãy là giấc mơ của tôi sao? Sao lại trùng hợp vậy?, vậy còn chuyện l*m t*nh cũng là mơ ư!.
" a An..An đợi em với " tôi ôm đầu đau vằn vặt, khuỵu gối mà chống tay xuống đất
Chiếc xe tải gần đụng cô ấy rồi, không tôi không muốn, bên tai nghe tiếng xẹt nhỏ tôi ngước lên thì thấy cô ấy đang đứng bên mép đường còn tôi thì đứng trước mặt cô ấy, còn bên tai thì tiếng kèn inh ỏi của chiếc xe tải.
*RẦM* tôi cảm giác như đang được bay bổng trên trời vậy.
*tít tít tít*

" a!!! " tôi mở mắt ra nhìn lên trần nhà, th* d*c
đây là phòng bệnh cơ mà?, a nhưng sao..tôi bị sao vậy? Tôi không..tôi không hiểu gì hết a...tại..tại sao tôi lại ở đây!! tôi sợ hãi ngồi dậy
Bên tai nghe giọng nó của ai đó " chào cháu, ta là thần chết đến đón cháu đi "
" a!! " tôi sợ hãi nhắm mắt lại khi thấy chiếc đầu lâu và được chùm áo đen cùng với chiếc rìu to và dài
" không cần sợ, ta chỉ đưa cháu đi thôi "
" đi? Đâu? " tôi suy nghĩ một hồi rồi mới hiểu
" nhưng..tôi chưa chết mà, sao..sao lại phải đi? "
" cháu hãy nhìn xuống giường đi "
Tôi bước xuống nền gạch lạnh, ơ mà sao lại không lạnh nhỉ, xoay người nhìn lên giường giật mình và sợ hãi khi thấy thân thể không một chút lành lặn, cơ thể được bó khắp người từ đầu tới chân.
" a!! Cháu..là cháu sao??!! " tôi ôm miệng tay từ từ sờ lên miếng băng trắng
" là cháu đấy...!"
" a tại..tại sao vậy? Rõ ràng là cháu hạnh phúc lắm mà, rõ là cháu khoẻ mạnh lắm mà sao lại như vậy *hic* rõ ràng là cháu khoẻ mạnh lắm..mà *hic* "
" có thể ta sẽ làm cháu buồn, những điều cháu thấy chỉ là giấc mơ và trí tưởng tượng sâu xa thôi, cháu cảm giác những lần đi chơi là cảm giác thật đúng không? "
" v..vâng? "
" đó chỉ là nỗi khát khao của cháu thấy trong mơ mà thôi, còn thực tế cháu đang nằm bất động, cháu đã ngủ cũng được 11 tháng rồi, kể từ khi tai nạn đó xảy ra "
" a không..không, tôi không muốn *hic* còn cô ấy thì sao?, còn mẹ tôi thì sao hả!!! "
*cạch*
" a hôm nay mua nhiều đồ quá...!"
Tôi mừng rỡ chạy lại ôm mẹ nhưng cơ thể mẹ lại đi xuyên qua người tôi.

" trước tiên là gì nhỉ.., a nấu đồ ăn...!"
Tôi đứng nhìn mẹ nấu ăn, nhìn mẹ tôi thật không khác gì trong giấc mơ, vẫn đẹp vẫn trẻ và tài năng.
" *hic* nhìn con chịu đau như vậy mẹ không can tâm, *hic* mẹ nhớ con lắm...!"
" ba con bỏ mẹ rồi, còn con sẽ rời xa mẹ mãi sao *hic* "
A không lẽ giấc mơ đấy là thật!.
Tôi đứng nhìn mẹ khóc mà không biết làm gì, biết là không thể ôm mẹ tôi vẫn áp người vào lưng mẹ.
" nếu..nếu con ch.ết mẹ sẽ đi theo con đến kiếp sau..nhé con yêu..mẹ yêu con nhiều lắm *hic* "
Ơ không phải còn đứa em sao!.

Nhưng quan trọng còn cuộc đời mẹ, không đừng vì con mà theo con, mẹ hãy sống hết cuộc đời mình đi ạ, con yêu mẹ nhiều lắm.
" mẹ chỉ có mình con thôi, mẹ không muốn rời xa con đâu *hic* "
Chuyện này là sao vậy!!, tôi..tôi không hiểu gì hết!?.
Tôi phải làm gì đây!, a tôi phải đi gặp cô An lần cuối trước khi ông thần chết đến đưa tôi đi mới được.
Nhờ việc cơ thể nhẹ nhàng tôi có thể bay nhẹ nhàng tới trường cấp 2 mà không cần mất sức a hơ mà còn sức đâu mà mất nhỉ, đứng giữa trường nhìn xung quanh hồi niệm lại, những kí ức cũ quay về, lòng nhão ra thật muốn khóc làm sao.
Lớp 9/3.
" các em mở trang 27 nhé chúng ra bắt đầu học bài mới...!"
" dạ! "
Đứng trước cửa nhìn cô ấy vẫn đẹp như ngày nào, vì không ai thấy tôi nên tôi cứ thế đứng đấy ngắm cô ấy.
Trôi qua 10 thì tôi bị cô ấy phát hiện rồi.

" a Anh hả? Em khoẻ lên rồi à! " cô ấy đang đứng giảng bài thì nhìn qua tôi bất ngờ
Tôi còn bất ngờ hơn mà chạy qua nhà vệ sinh kế bên mà trốn.
" Thị Anh em khoẻ hơn rồi à? Sao lại phải trốn, cô sẽ không ghét em vì chuyện em thích cô đâu...!" cô ấy đi vào nhà vs
Cô ấy nói gì vậy? Không phải hai ta đang hẹn hò và rất hạnh phúc sao?.
" cô..cô thấy em hả? "
" em bị sao vậy? Em đang trước mặt cô mà? "
" a em..em khoẻ hơn rồi cảm ơn cô quan tâm...!" tôi đi nhanh nhưng bị cô ấy nắm cánh tay kéo lai
" em đã lành lặn rồi hử? Hôm kia cô thăm còn thấy em nằm bất động với băng quấn dày đặc mà? "
" em..em khoẻ hơn rồi...mà cô ơi em muốn nói này "
Tôi nghĩ nên dũng cảm nói ra để tim mình bớt đau hơn khi qua kiếp sau.
" cô nghe...!"
" đây là thẻ ngân hàng của em.., trong đây có 50tỷ đây là tiền mẹ em để cho em tiêu sài...!" tôi móc ra chiếc thẻ đen
" sao..sao em lại lấy ra? " cô ấy bị choáng ngợp trước số tiền mà tôi nói
Em chỉ muốn giảm bớt gánh nặng đồng tiền của cô mà thôi..
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 52


" mật khẩu là ngày sinh của cô..., cô hãy sài đi ạ "
" a sao..sao mà được, cô không thể...!"
" đây ạ, cô nhớ sài đấy nhé..., còn một điều nữa, em muốn ôm cô...lần cuối được không? " tôi lật lòng bàn tay cô ấy lên rồi áp tấm thẻ đó vào
" ôm? Được..được chứ, tại sao lại là lần cuối?...!" tôi từ từ đi lại ôm cô ấy và cảm nhận mùi hương của cô ấy
" cô nhớ sài số tiền từ từ đến cuối đời nhé, nó sẽ giảm gánh nặng cho cô đấy...còn một điều nữa...!"
" hả? "
" em muốn hôn cô...!"

" hả! " cô ấy đẩy tôi ra nhìn với ánh mắt khó chịu và ghê tởm
" em xin lỗi, hs đâu thể đòi hôn cô giáo là được đâu nhỉ em xin lỗi...!"
" được rồi em về đi, nhớ giữ gìn sức khỏe...!"
" vâng em chào cô, tấm thẻ đó em tặng cô ạ, em chỉ nói đùa là 50tỷ thôi thật ra chỉ có 5 triệu em để dành tặng sinh nhật cô thôi ạ "
"...và em yêu cô nhiều lắm "
Nhìn cô ấy không quan tâm mà bước vào lớp học giảng dạy tiếp, tôi đứng mép cửa nhìn vào, nước mắt tôi rơi xuống, khóc không lên tiếng, trái tim như bị xé nát khi đứng trước mặt nhưng lại chẳng làm được gì.
Tôi gục xuống khóc, khóc vì cô ấy không nhận tình cảm của mình khóc vì tình duyên gặp quá nhiều trắc trở về giới tính và tuổi tác, khóc vì trái tim tại sao lại rung động ngay thời điểm ấy.
" chúng ta đi thôi...!"
" ông có để 2 miếng giấy đấy dưới gối cháu không? "
Tôi có viết hai lá thư gửi tới mẹ và cô An, tôi không muốn ra đi mà không có lời nào để chào biệt.
" rồi...!"
" vâng..chúng ta đi thôi...!"
Có lẽ từ đầu tôi không nên rung động, những lần vui đùa cùng nhau chỉ là mơ tôi thật tiếc, phải chi được mơ vài thì tôi cũng chịu, nhưng đâu thể.
Đáng lẽ ra không nên tồn tại cảm xúc này, thứ đó chỉ giết con tim mà không tổn hại đến thân xác nó còn đau đớn hơn những cái ch.ết, trong khi mà tiếp tục sống với trái tim đã mục nát.
Hẹn thế gian kiếp sau nhé.

:::
Trong phòng bệnh của Anh có những tiếng khóc của người họ hàng người quen, người khóc lớn nhất là mẹ Anh, cô ấy thật sự rất đau khổ, chưa hết chuyện này lại chuyện khác, cô ấy than thà rằng phải chi cô ấy làm việc bên đây ít tiền nhưng ấm cúng, còn hơn giàu sang lại đau khổ.
Những tin tức Anh qua đời vì tai nạn được lan rộng khắp nơi quê nhà, ai ai cũng đều tiếc nuối cho một cuộc đời nhỏ bé ấy, khi cô An nghe tin thì đã không thể tin nổi, vừa mới nói chuyện ôm nhau kia mà?.
" cô là Thuý An đúng không? "
" vâng, có chuyện gì không chị? Chị là..mẹ Thị Anh hả? "
" đây là thư từ biệt con tôi gửi cho cô...!"
" vâng...!"
" không còn gì nữa, tôi về đây " mẹ Anh nhìn cô An với ánh mắt câm ghét
" a...!vâng chị về cẩn thận " cô cảm thấy lạnh sóng lưng với ánh nhìn của mẹ Thị Anh
Cô An vẫn đang bối rối vì chuyện này, về tới nhà cô ấy mở thư ấy ra và đọc, trong thư là những lời nói thật lòng của Thị Anh.
Gửi cô An của em.
Cô đọc được bức thư này có lẽ đó là lúc em đã rời xa thế gian này rồi, em viết không nhiều mong cô sẽ thương lòng mà đọc hết ạ.

Tấm thẻ đen em gửi cô chứa 50tỷ và nó sẽ giúp cô sống tới cuối đời, em không muốn cô vứt bỏ nó, cô hãy sài nó coi như một chút lòng tình nha, em xin cô.

Còn nữa em mong cô sẽ qua đời vì bệnh tuổi già mà không phải tai nạn hay bệnh chết người nào khác, em chỉ mong vậy thôi, nếu cuộc đời này có khắc nghiệt với cô quá, em chờ cô kiếp sau nhé, em sẽ bù đắp cho cô nếu em có cơ hội, em mong kiếp sau em gặp lại cô và nhìn cô hạnh phúc với người mình yêu và ấm no với chồng và con cái, chúc cô luôn vui vẻ và xinh đẹp và có một cuộc đời ít sóng gió nhé, nếu có thể em sẽ bên cô tới cuối đời, em xin hứa bằng cả trái tim.
EM YÊU CÔ.
Người gửi
Hoàng Thị Anh
Đọc xong bức thư cô An khóc nức nở bên giường vì đã không thể yêu Anh và không cho Anh hôn mình lần cuối, cô ấy thật sự hối lỗi vì những hành động của mình, vì mình mà Anh mới ra đi một cách đau đớn như vậy, vì mình mà đã g.i.ế.t một đứa trẻ đang tập trưởng thành, một đứa trẻ với trái tim nhỏ bé ấy.
Cuộc đời Anh vẫn còn dài và đầy trông gai nhưng lại không thể bước tiếp chỉ vì cô ấy.
Cô An đến dự đám tang của Anh mà lòng cảm thấy áy náy vì mình mà thành ra chuyện này, để tấm thẻ đen kế bên di ảnh rồi cô An khóc nức nở trước di ảnh ấy.
Cô An-: xin lỗi vì đã không thể yêu em, cô đã suy nghĩ rất nhiều, với độ tuổi và giới tính cô sợ xã hội sẽ không để mình thật sự hạnh phúc, và điều quan trọng cô không thể rung động với con gái, cô xin lỗi...thật sự xin lỗi học trò của cô...
Thị Anh-: nếu có kiếp sau em mong mình là trai để có thể dễ dàng chăm sóc và bảo vệ cô hơn, em mong kiếp sau người cô gặp mang linh hồn em là trai, em chỉ muốn nói EM THẬT SỰ RẤT YÊU CÔ.
dù sao thì cô cũng đâu có yêu em đâu .
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 53


" An ngủ ngon nhaaa "
" Anh cũng vậy á, yêu Anh nhắm *chụt* "
Chủ quán đi lại băng ghế đá mà Anh đang mơ ngủ miệng thì cười không thôi.
" ê ê dậy...!"

" a hả...!" Anh mở mắt với khuôn mặt ngáy ngủ
" 11h rồi kìa về nhà tắm rửa gì đi rồi hả qua chơi tiếp, mà ngủ mơ gì mà vui dữ vậy "
" có gì đâu chuyện của người ta mà hi hi "
" ủa con ngủ mấy tiếng rồi "
" nửa tiếng à...!"
" a làm con hộp mì khô đem về nha, trả tiền nè "
" mì trứng hay xúc xích? "
" xúc xích, tiền nè hồi tiền chẵn mới lấy nhe "

" vậy thôi nghỉ bán, sáng giờ ế muốn chết...!"
" ơ ơ giỡn thôi, bo cho bà luôn đó bà già, làm lẹ đi con về nè, kìa mấy đứa học sinh ra về rồi kìa, sắp hết ế rồi đó "
" hơ ừm..ê ê cô An của m kìa...!" chủ quán chỉ bên kia đường
Anh nhìn theo thấy cô An mắt sáng rực lên, hớn hở tim thì đập nhanh không biết nên bắt chuyện làm sao vì nhìn cô ấy như sắp đi qua bên đây gặp bà chủ quán.
Thị Anh nhớ lại những giấc mơ vui vẻ và giấc mơ l*m t*nh với cô An thì cảm thấy áy náy mà ngại gặp mặt.
Thị Anh đeo cặp rồi đi lại mép lộ, nhìn cô An đang chăm chú nhìn xe cộ.
" cô An ơi!!! " Thị Anh hét lớn cùng với vẫy tay
Hình như cô An không nghe thấy hoặc có thể là không muốn nghe, những chiếc xe từ từ ít hẵn, Thị Anh chạy nhanh qua lộ và né những chiếc xe chạy qua chạy lại.

Ánh mắt Anh vui vẻ nhìn cô An và cô An cũng nhìn lại rồi cười, ánh mắt chạm nhau, chỉ có một người là rung động còn một người thì bình thản đến mức đau lòng.
Nhưng từ xa một chiếc xe tải vượt nhanh và dừng lại không kịp, chuyện gì cũng có thể xảy ra, một tiếng *RẦM*, cô An sợ hãi run rẩy ôm miệng ngã khuỵu xuống đất nhìn Anh máu toe toét trên người và đầy trên mặt đường.
Thực tế thì lại khác một trời một vực và có thể con người ấy đã bị trầm cảm bởi thứ tình yêu gọi là tình yêu đơn phương, mơ mộng về một tình yêu không có thật.
Anh từ nhỏ đã thiếu thốn tình yêu của bame dành cho mình, cho dù không thiếu cái gì về kinh tế nhưng Anh cảm thấy thiếu tình yêu của bame, Anh cũng chỉ là đứa trẻ thôi mà, tự sống tự lo tự túc là những đều rất dễ nhưng nó rất cô đơn trong khoảng thời gian ấy, ngày ngày mong muốn được ở bên mẹ nhưng không mẹ Anh đã giấu diếm Anh rằng cô đang nuôi đứa con riêng của ba Anh và bây giờ bị bỏ rơi giữa dòng đời xa lạ dù mình chẳng thiếu thốn gì cả, sắc đẹp có tiền có nhưng lại không thể đấu lại người mới.
Chỉ thương cho con người ấy..
 
Back
Top Bottom