Đô Thị  Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 20


Tôi ngồi nghe chị ấy kể, cũng thật buồn cho chuyện tình của chị, tôi có hỏi sao chị ấy lại quan tâm lo lắng cho tôi như thế thì chị ấy bảo tôi rất giống đứa em gái 14t đã tai nạn qua đời của chị ấy, chị ấy nói lúc đầu thấy tôi cứ tưởng em chị ấy lại hồi sinh để gặp lại người chị gái tội nghiệp này của mình.
Nói chuyện một hồi, tôi rất thông cảm cho chị ấy, và tôi sẽ làm em gái của chị ấy để chị ấy cảm nhận được tình thương của người mang gương mặt giống em gái mình.
" thuốc này về sức lên chỗ bầm tím một ngày 2 lần sáng chiều, tổng là *** " y tá đi ra đưa bịch thuốc cho tôi
" a vâng đây ạ " chị ấy lấy tiền túi mình trả cho tôi
" a nhưng chị...!" tôi quên đem theo tiền mà vẫn mạnh miệng đòi trả
" thôi để chị trả, tại chị mà em mới bị vậy mà, đây ạ " chị ấy đưa tiền cho y tá
" vâng cảm ơn "
...

Trên đường về nhà, tôi thấy trước cửa nhà thấy cô An đang ngóng vào một cách lo lắng đứng không yên, chị ấy dừng xe lại trước cửa, cô An có chút buồn rồi bước đi thật nhanh tránh tôi.
" a An...An nghe Anh giải thích đã " tôi nắm tay cô ấy nhưng bị đẩy mạnh ra
" còn gì để nói hả, chia tay đi...!" cô ấy chạy nhanh về nhà, tôi chạy theo ở sau nhưng đột ngột cơn đau bên hông ập tới, tôi khuỵu trước cửa nhà của Má tôi
" An..An *hic* nghe em nói đã An!!! " tôi khóc nấc lên hét lớn nhìn cô An đang chạy nhanh
" a em..đứng dậy đi, đau ở đâu hả "
" *hic* chị tránh ra đi! " tôi đẩy tay chị ấy ra
" ngoài này có chuyện gì vậy? " thằng anh họ bước ra
" ủa Anh m bị gì vậy!? "
" *hic* An..

An đừng bỏ em mà *hic hic* "
" a mọi chuyện dài lắm để chị kể em nghe, được rồi dắt Anh vào nhà đi em "
" a vâng, đứng lên vào nhà ngồi lẹ m "
...
Ngày trôi qua, cô An vẫn còn giận tôi có khi là ghét tôi luôn rồi vì tôi nói dối cô là đi sì phố.
•chat•

" An ơi, em nhớ An "
" coi lại cách xưng hô cho đúng "
" con xin lỗi cô, mọi chuyện không phải như cô nghĩ đâu, để con kể cô tha thứ cho con được không cô, mọi chuyện là.....!" tôi kể hết cho cô nghe không thiếu cũng không thêm
Tôi chỉ nhận lại được một cái seen từ người đó và không nhận lại được gì.
" con xin lỗi, con sẽ không bám cô nữa đâu, chúc cô hạnh phúc nhé, Anh yêu An️️ "
"...!"
" nếu như cô không tin thì đây Facebook chị đó đây, cô cứ nhắn tin hỏi chị ấy đi ạ, không còn gì nữa rồi, hạnh phúc nhé cô "
Tôi không biết cô ấy có khóc hay không nhưng tôi khóc rất nhiều, khóc đến xưng mắt bỏ ăn dẫn tới đau dạ dày tái phát lên.
Buổi tối từ 20h30 -> 21h đứng trước hẻm để coi cô về chưa, tôi đứng canh cô về nhà an toàn rồi mới dám về nhà mình.
Cô ấy bước vào hẻm, rồi quẹo khuất đi tôi mới bước đi, nhưng tôi lại bị đánh úp lần nữa, lần này không phải là quá mạnh nhưng cũng làm cho tôi thở không lên, không sức bò về.
Ráng về tới nhà ngồi bệt trên sofa, áo dính đầy máu từ miệng chảy ra, tôi cầm điện thoại lên, bấm điện cho mẹ.
Vào lúc yếu đuối này chỉ có mẹ là làm cho tôi vui vẻ trở lại, chỉ cần nghe giọng mẹ là vui rồi, nhưng không hiểu sao khi giọng mẹ cất lên, cổ họng tôi nghẹn ngào nói không lên lời.
" alo có gì không con? Mẹ đang đi làm " mỗi lần điện đều nghe chữ đi làm tôi thật phát ngán làm sao
" m..ẹ con..con mệt lắm, mẹ về với con được không? " giọng tôi nghẹn lại
Mẹ tôi nghe giọng tôi mà rối lên.
" a con..con bị sao vậy có chuyện gì hả!? "
" con mệt lắm, con muốn mẹ về với con *hức* " tôi khóc nấc lên, nước mắt ào ạt chảy xuống

" a đợi đợi mẹ điện Má con qua, ngoan nha, đợi 5 Má con qua liền *tút* "
Tôi khóc nấc lên ôm mặt mặc cho miệng dính đầy máu, tôi còn cảm nhận lưng tôi hình như đang ướt lên và có chút đau.
*cạch*
" Anh con có sao không? mẹ con điện cho Má coi con bị sao " Má tôi bước vào liền chạy lại chỗ tôi
" *hức hức* con..con đau quá *hức* "
" ơi trời con tôi!!! "
" a con tôi sao lại chảy máu rồi a nhiều quá!, đợi Má một chút " Má tôi hoảng hốt liền chạy về nhà lôi đầu thằng anh họ bắt nó chở tôi và Má tôi vào bệnh viện
Tôi nằm viện hơn 2 ngày và không ai biết đều đó kể cả ba tôi, chỉ má tôi và mẹ tôi với thằng anh họ biết thôi, lúc tôi tỉnh dậy tôi liền nói với Má là đừng nói ai tôi bị vậy mà nằm bệnh viện, Má tôi cũng ừ ừm nghe theo.
Tôi kể cho Má nghe, Má tôi muốn báo cảnh sát nhưng lại không biết chỗ bọn họ ở đâu, tôi nhớ hình như là có 5 người vào ngày đánh đập tôi, 3 nữ và 2 nam, việc này đã nói với cảnh sát và họ đang truy lùng mấy người trong âm thầm.
Nằm chán nản coi tivi bệnh viện, tôi tưởng là tôi chỉ bị ngoài da nhưng khi ngồi dậy tôi lại cảm nhận lưng quần tôi có chút đau điếng lên, tôi mới phát hiện dưới hông tôi được quấn bằng băng trắng dày đặc, chắc tôi bị thứ gì đó đâm vào rồi.
Má tôi kể có cô An và chị nào đó đứng trước nhà tôi mà kêu réo ùm trời lên, hai người họ hỏi Má tôi bị gì, Má tôi không chịu trả lời, Má tôi kể hai người đó còn khóc cầu xin Má tôi cho biết tôi đang trốn nơi nào.
Chuyện tình tôi và cô An kết thúc rồi mà, đâu còn gì phải thương tiếc cho tôi đâu chứ, còn nữa cái chị nào đó chắc là chị Linh rồi nhỉ..
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 21


" điện thoại m nè " thằng anh họ đưa điện thoại được sạc đầy pin cho tôi
" ừm cảm ơn "
" m có biết tên bọn họ không? "
" để chi? "
" t muốn giúp ích cho m, nhìn m như vậy t cũng đau dùm "
" t không biết họ tên t chỉ biết người cầm đầu tên Ngọc, nhưng m đừng dính vào bọn họ là giang hồ đó "
" haiz, t kêu m đi học võ với t đi không chịu, để ra nông nỗi này "
" t đâu có thời gian, thời gian học rồi bán tiếp Má m còn không có "
" haiz "
" về đi học thêm nhà cô An đi m, t ở ên được "
" ừm vậy t về có gì điện t "

" ừ "
Cứ thế một tuần trôi qua, tôi vẫn ẩn trốn trong bệnh viện kính đáo, không ai biết tôi đang trốn nơi nào, các mạng xã hội tôi chỉ lướt mà không rep tin nhắn dù chỉ một tin, tắt hết thông báo mess và zalo, ngày ngày chấm đỏ càng hiện lên nhiều hơn hơn tận 99+ bên zalo, có thể là thông báo thời gian nhập học hoặc rủ tôi chơi game gì đó hoặc hẹn đi cafe.
" alo con khoẻ hơn chưa? "
" dạ con khỏe hơn rồi "
" mẹ xin lỗi con, mẹ không về được rồi bên cty đang xảy ra chuyện, nếu mẹ về ba biết sẽ làm ầm lên, tha lỗi cho mẹ nha "
" a dạ con không sao "
*tút*
Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi dựa lưng vào gối rồi khóc nấc lên, tự trách bame mình vì tiền mà bỏ tôi lại, cũng tự trách tôi không chịu đi theo bame và em gái, cảm xúc hỗn loạn này thật khó để diễn tả.
...
" ê cô An muốn gặp m " thằng anh họ đứng trước cửa nói vào
" không được, t bị như vậy tốt nhất là không nên gặp...!"
" nhưng mà...!"
" đừng nói cô ấy t ở đây...!"
*cạch*
" sao Anh lại không nói cho An biết vậy!? " cô ấy mở cửa hét vào
Tôi bất ngờ, né tránh ánh mắt cô ấy, cô ấy bước lại tiếng khóc từ từ lớn hơn.
" *hức* An xin lỗi, An sai rồi *hức hức* đừng giận An mà *hức* " cô ấy khuỵu gối bên giường
" An, không phải lỗi của An, mau đứng lên đi, Anh sai rồi ngoan nha đứng lên ôm Anh nè " tôi cố gắng bước xuống khuỵu nắm vai cô
" An xin lỗi, An không biết gì mà hiểu lầm Anh rồi, An thật sự xin lỗi *hức* "
" a không không sao đâu, mau đứng lên đi ở dưới dơ lắm, đứng lên nha "
" chúng ta quay lại nha, An nhớ Anh lắm " cô ấy ngã vào lòng tôi một cách nhẹ nhàng
" vâng, em cũng nhớ An nhiều lắm " nước mắt tôi rơi xuống vì hạnh phúc

Cô ấy đòi ở lại chăm sóc tôi, Má tôi cũng đành chịu vì cô đã biết rồi, còn chị Linh chắc chưa biết đâu nhỉ?.
*CẠCH*
" HOÀNG THỊ ANH!!! " tôi ngồi bên giường cùng cô giật mình bởi tiếng hét bên cửa
" a chị!? "
" sao em lại giấu chị vậy!? Còn chị nữa sao lại giấu em việc Anh đang nằm viện vậy!? " chị Linh tức giận mà lớn tiếng với tôi và cô
" a chị..chị...!"
" cô ấy mới biết em nằm viện chắc không kịp nói á chứ đâu có không chị biết đâu "
" còn em? "
" hả "
" còn em thì sao? Sao em lại giấu chị vậy? "
" a em...sao mà chị biết vậy? "
" cảnh sát điện hỏi chị với lại mấy người đánh đập em đang ở đồn cảnh sát rồi giờ chỉ cần em qua nữa thôi, haiz em thật là sao lại không nói cho chị biết vậy? "
" a em...em xin lỗi "
" đừng nói nữa...chúng ta ăn trưa cùng nhau đi " cô An lấy thân chắn tôi trước chị ấy trông rất dễ thương
" chị tha em lần này đó, có lần sau là chết với chị "
" em muốn đánh bé êu chị thì bước qua chị cái đi " cô ấy ôm tôi bĩu môi nhìn chị Linh
" haiz, hai người thật là...!"
...
Mọi việc đã giải quyết xong tôi thì hồi phục hoàn toàn chỉ để lại một vết xẹo nhỏ bên hông thôi, chuyện tình của tôi cũng quay về như trước, tôi thì lại có thêm chị gái xinh đẹp thân thiện nữa, cả nhà rất vui vẻ.
" Anh tối nay ra công viên nha " cô ấy nằm trong lòng tôi ngước lên
" đi chứ, miễn An thích cái gì Anh cũng chiều " tôi vuốt tóc cô ấy
" Anh có chơi game đúng không? "

" hử có sao á "
" An cũng muốn chơi với Anh chỉ An chơi nha, trong điện thoại Anh có quá trời luôn nè " cô ấy cầm điện thoại tôi mở lên chỉ vào
" An muốn chơi thì tối nhé, giờ ngủ đi cô ơi, tối còn ra công viên nữa nè " tôi véo nhẹ má cô ấy
" hứ ngủ thì ngủ sợ gì " cô ấy bĩu môi úp mặt vào lòng tôi
Tôi cứ tưởng cô ấy ghét tôi, may mà chị Linh có giả thích với cô ấy, từ cái ngày đó tôi không dám nhìn mặt cô An nữa rồi nhưng bây giờ thì không, không phải là nhìn 1 lần mà là nhìn 10 lần một lúc.
...
Tiếng náo nhiệt nơi công viên rộ lên rất vui, mấy đứa nhóc nhỏ tuổi chơi đùa rất vui, cũng có mấy bạn cùng lứa, nhưng tại sao cô Tâm lại ở đây cơ chứ!!?? Lại còn thêm bạn Quỳnh thích tôi!!?? Aaa cái tình huống khó xử này phải làm sao đây.
- --
Cô An: cái gì!? Quỳnh nào đây? ಠ_ಠ
Thị Anh: a ơ bạn cùng lớp thuiii (๑・̑◡・̑๑)
Cô An: không chịu, lốc hết cho tuiii
(● ˃̶͈̀ロ˂̶͈́)੭ꠥ⁾⁾
Thị Anh: a dạ lốc hết nè, hun miếng nhe (*꒳*)
Cô An: không 2 miếng o(`ω)o
Thị Anh: chục mín luôn nè *chụt chụtxn *
Au: tiếp tục i em còn chịu được (゚o゚;;
- --.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 22


" chào bạn.

.

Anh, nghe nói bạn mới hết bệnh hả "
" ừm đúng rồi, có gì không "
" a mình chỉ hỏi than vậy thôi, cậu khoẻ mạnh là mình yên tâm rồi " bạn ấy nhìn tôi cười nhẹ
" cô cũng sợ em bị gì lắm haiz, nghe em vẫn ổn cô rất vui rồi " cô Tâm ngồi kế bên
Cô An ngồi bên quán nước bên kia nhìn qua tôi vài, còn tôi thì cầu cứu mà cô ấy không biết.

áaaaa An ơi cứu iêmmmmm tôi la hét trong vô vọng
An tới liền đâyyyy

cứu iêmmmmm
" xin lỗi cậu bữa giờ mình với mẹ bận nên không thăm cậu sớm được "
" quà mẹ con cô gửi em, chúc em hồi phục sức khỏe nhé " cô Tâm lấy hộp quà để lên bàn đẩy qua tôi
" a dạ em không cần đâu ạ, cảm ơn cô và bạn hỏi thăm "
" thôi cậu lấy đi cho mình vui nha "
" a nhưng! "
" lấy đi ngại gì không biết, mình thân nhau mà haha "
thân!!?? Vợ ơi cứu iêmmm

" a dạ, cảm ơn cô nhiều lắm ạ " tôi để hộp quà lên ghế
" à quên, cô với con cô làm phiền em và cô An nhỉ, em qua bển chơi với người yêu đi, cô với Quỳnh cũng sắp về rồi "
" a dạ ha ha " tôi cười ngượng.

Ủng hộ chính chủ.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 23


•chat•
" Anh cậu thức chưa? Ăn sáng với mình nha "
" chưa hả vậy cậu thức rồi thì đi cafe nhé "
" thức rồi nhớ rep mình nha, êu cậu️ "
Cô An thức trước tôi vì tiếng ting ting của điện thoại, cô ấy cầm điện thoại bấm vào xem, mặt vẫn tỉnh bơ mà không nói gì cho tôi biết.
Tôi cảm nhận được con người nào đó luồng lên người tôi nằm xuống một cách nhẹ nhàng, tôi mở mắt ra thấy cô An đang nằm trên tôi nhưng mà quan trọng bây giờ cả hai đang thoả thân với nhau, hai trái bưởi ấy áp sát vào người tôi.
" ưm An? "
" An muốn nằm như vậy một lát "
" dạ An muốn nằm bao lâu cũng được hết " tôi vuốt đầu cô ấy, nhìn cô ấy bây giờ như chú mèo nhỏ nằm trên người tôi vậy, vẫn là rất đáng yêu
" Anh có yêu An hong? "
" dạ có "

" Anh thương An nhiều lắm hả "
" dạ cóoo "
" Anh bên An mãi hong? "
" dạ mãi mãi luôn "
" ưm...!"
" hử An sao vậy? "
" không có gì, gần trưa rồi thức tắm rửa An còn về nhà dạy thêm nữa...!"
" dạ, em đưa An về nhé "
" vâng "
" hihi, An cute quá à " tôi nựng nựng mặt cô ấy
" ẫm An đi tắm i " cô ấy ngước nhìn tôi rồi bĩu môi
" hả.., hm vậy em bế An tắm chung ha, được rồi đi thôiiii " tôi cố gắng xóc cô ấy vào lòng rồi bế cô ấy vào nhà tắm để cô ấy xuống bồn xả nước ra
"...!" nhìn cô ấy cứ buồn buồn sao á mà sao cô ấy lại không nói tôi nhỉ
" An buồn chuyện gì hả, kể em nghe nha "
" An muốn Anh tránh xa con bé Quỳnh ra có được không? " cô ấy ngước lên mắt long lanh
" a..dạ em sẽ tránh xa, gì cũng được hết chỉ cần An vui là được nha " tôi xoa đầu cô ấy rồi di chuyển qua ghế nhựa ngồi gội đầu
" An muốn Anh tránh xa cô Tâm nữa...!"
" dạaa "
" tránh xa những cô gái thân thiết với Anh nữa...!"
" dạaaaaa "
" còn Linh thì không cần đâu, chúng ta là chị em mà...!"
" dạaaa em biết rùiii " nhắc mới nhớ, dạo gần đây không gặp chị Linh nhỉ
" An tắm xong chưa lên thay đồ nha coi chừng cảm lạnh đó " lau chùi khô người, tôi đi lại bồn cô đang ngâm mình kế bên
Tôi để tay vào nước, để lên b** ng*c cô ấy vài giây, tôi nảy ý lấy ngón tay kẹp chiếc n.úm hồng hào của cô ấy lại rồi bàn tay thì bóp bóp vài cái, cô ấy rùng mình lên rồi nhảy ra khỏi bồn mặt thì không khỏi đỏ, cô ấy còn không quên mắng yêu tôi nữa a, hạnh phúc quá đi.

- --
Cô An: đang tắm mà làm gì người ta vậyyy!!! (๑•ૅㅁ•๑)
Thị Anh: thôi bé giỡn, bé xin lũi An nhaaa ︎(ω︎)
Cô An: hứ ( ̄^ ̄)
Au: á há há dừa lắm (≧∇≦)
- --
Tại nhà chế An cute của tôi.
Trong phòng nhỏ được dành riêng để dạy các em học sinh cấp 2 học, phòng học chỉ có quạt trần thôi nhìn rất tội nghiệp cô nên tôi quyết định sẽ mua máy lạnh và đóng tiền hàng tháng cho cô.
" An muốn máy lạnh hongg "
" thôi quạt được rồi, máy lạnh tốn tiền lắm "
" nhưng mà em đặt rùi, mai mốt sẽ giao và lắp luôn á "
" a hả sao không hỏi An " cô ấy bĩu môi vì sợ tôi tốn tiền
" thôi mà chỉ vì An dạy học nhiều với lại phòng dạy chật chội, em thương An lắm nên mua tặng bé yêu của em " tôi chu chu mỏ áp mặt cô ấy
" *chụt* Anh nói á nha, An không biết âu á " cô ấy hun một cái rõ tiếng rồi đứng lên đi vào phòng dạy tiếp
aaaa cứ để đại gia này lo haha, nhưng mà mình cũng hơi thiếu thiếu cái gì đó huhu rất là thiếu nha
- --
Cô An: thiếu hơi ấm của An hả ( ^ω^)
Thị Anh: đúng rùiiiii yêu An quá (//∇//)
Cô An: hì hì (๑˃̵ᴗ˂̵)
- --
A ơ mới đây lại sắp bắt đầu năm học mới rồi à, tôi còn chưa có tập sách giày dép gì cơ mà!!! Aaaa chít tui rùiiii.
" Anh mua tập sách gì chưa? " cô ấy nắm tay tôi xoa xoa
" em chưa, em cũg quên luôn á " tôi ngắm ánh đèn đường của công viên

" mai An chở đi mua nha, hai chúng mình cùng chuẩn bị đón năm học mới nhá "
" dạaa "
"..." tôi không thấy hồi đáp gì nhìn lại cô ấy thấy cô ấy nhìn quanh bĩu môi, bĩu môi là muốn tôi hun đúng không nhỉ
" An...!"
" hử? " cô ấy vẫn bĩu môi nhìn tôi
" *chụt* đừng làm vậy nữa dthw chết mất aaa " tôi hun cô ấy một cái
" hì An đó giờ rồiii " cô ấy cười tươi nhìn tôi
Cô Kim và cô Hân từ bên kia đi lại chọc ghẹo tôi.
" haiz, tính bao m ăn bò viên mà giờ t no quá "
" ê ê chơi kì nhe bạn, bạn nói bao mình mà " Cô Kim bắt ghế ngồi bàn bên
" thì m ngồi đây xíu m cũng no à " cô Hân mắt nhìn quanh môi bĩu nhẹ
" à há, ừ chắc vậy thôi t muốn ăn bò viên, chiên lẹ đi m "
" a ha con cũng muốnnnn " tôi ngồi nhìn hai người nói chuyện mà cười không lên tiếng muốn banh phổi
" gì tròi, đồ ăn của mấy người trước mặt đó sao không ăn đi, xí đi t với m chiên bò ăn m ơi " cô Hân ngoắc cô Kim đi qua quán bò viên
" Anh đừng nghe lời mấy kia, nghe An nè, Anh ăn gì An mua nha "
" em ăn An được hong? "
" được nhưng mà không phải bây giờ...!" cô ấy ngại ngùng hạ giọng nhỏ nhất có thể
Từ xa bạn Quỳnh đi lại vẫy tay chào với tôi " a Anh chào bạn, sao bạn không rep tin nhắn mình vậy...!".
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 24


" a chào...!"
" dạ chào cô ạ " bạn ấy gật đầu khi nhìn qua cô An, cậu ấy còn không quên nhìn xuống bàn tay tôi đang nắm tay cô
" ừm..chào em " một giọng nói nhỏ nhưng lại làm lọt tai tôi với cảm nhận chất điệu buồn từ cô ấy
" hai người đang làm gì á, mình tham gia có được không? " cậu ấy cố tình kéo ghế lại ngồi sát tôi, rồi lay lay cánh tay tôi
" a không, mình với người yêu mình ngồi nói chuyện thôi à "
" ủa cô An là người yêu cậu hả " nhìn cậu ấy thật dối trá làm tôi ghê tởm làm sao
" ừm đúng rồi "

" haiz cậu nói là đợi mình mà? " cậu ấy dựa đầu vào vai tôi, tôi nhớ là hình như tôi đâu có nói câu đó đâu nhỉ
Phía dưới tay tôi như sắp tuột mất bàn tay cô An, cô ấy vẫy nhẹ muốn rời xa bàn tay tôi, tôi may nắm tay cô ấy lại và càng nắm chặt hơn, tay còn lại thì đẩy nhẹ đầu bạn Quỳnh ra.
" a xin lỗi nhưng mà mình có nói câu đó hả? "
" hửm, cậu không nhớ sao, lúc ăn tiệc cuối năm với lớp đó, cậu say tí bỉ rồi nói chuyện trên trời dưới đất không đâu không à, cậu không nhớ thật hả? " hình như cậu ấy muốn chọc tức bé An của tôi
" xin lỗi nhưng mà mình không có làm vậy, trong lúc say mình vẫn rất nhớ rõ, hình như cậu nói thêm thì phải " cô An đứng lên, tôi đứng theo, cậu ấy cũng đứng lên, đứng nhìn nhau một hồi thì cậu ấy bất ngờ hôn vào má tôi một cái, cô An kế bên thì bất ngờ hất tay tôi ra đi thật nhanh
" cậu? Cậu làm gì vậy!? "
" mình thật sự thích cậu kia mà? Sao cậu lại không cho mình cơ hội vậy? " cô ấy nắm lấy tay tôi rồi đặt tay tôi lên ngực trái của cô ấy
" xin..xin lỗi, mình không thích cậu...!" tôi vội vã rút tay lại, chân bước đi nhanh chạy theo cô An, cô ấy mới đây đi tới đầu hẻm vào nhà, tôi dốc sức chạy theo
Nắm tay cô ấy kéo lại thì bị hất ra.
" An em xin lỗi! " tôi hụt hơi nói lớn
" Anh thật tồi "
" không..a không, em xin lỗi tại em sơ ý quá...em thật sự xin lỗi "
"...!" cô ấy không nói gì, chân bước đi, tôi nhanh tay nắm tay cô ấy kéo lại rồi đè cô ấy vào tường
" này!! Buông ra mau!! " cô ấy cự quậy
" không..không em không muốn mất An đâu...tha cho em lần cuối nha "
" buông ra mau!! Nhanh lên!! "

Tôi cũng đành buông cô ấy ra, nhìn cô ấy bước đi trong lòng như có sẵn vết nứt rồi lại càng thêm nhiều vết nứt vào nữa.
" nếu em nói? "
Tôi nhìn cô ấy khựng lại một chút.
" nếu em nói..em bị bệnh này nọ, hoặc từng bị tự kỉ một thời gian dài và tự mình trấn an bản thân, hay cô đơn trong chính câu chuyện của mình?..., và sống 17 năm nhạt nhẽo đến hiện tại? Thì cô có à không, thì có ai sẽ bên em và an ủi em mỗi khi em muốn đây? " nước mắt tôi rơi, bờ vai không khỏi run rẩy nhìn người phía trước đang quay lưng với mình mà đứng im không một cử động
Tôi tự trách bản thân mình bởi vì không tinh tế, không tinh ý dẫn ra việc này, tôi mà lại thích Quỳnh? Có mà nằm mơ, cậu ấy chơi đ**m sao tôi lại thích được cơ chứ?.
Tiếng khóc hút hít của tôi ngày một rõ ràng hơn, tôi không kiềm được mà khóc ra thành tiếng, hai đầu gối khuỵu xuống nền gạch xi măng đau đớn, mặt cuối xuống nước mắt thì cứ rơi thẳng xuống nền xi măng nhám.
Cô ấy bước lại tôi khuỵu một bên xuống nâng đầu tôi lên ôm tôi vào lòng mà vỗ về.
" *hức* em..em xin lỗi An *hức* "
" không..không An mới sai An xin lỗi, đừng khóc nữa ngoan nha, An thương " cô ấy vuốt đầu tôi nhẹ nhàng, tôi cảm nhận được hơi ấm mà khóc nhiều hơn
" *hức hức* em xin lỗi, em xin lỗi, em không muốn mất An đâu, em yêu cô nhất mà *hức* đừng có bỏ em được không *hức hức*...!" đầu tôi lắc qua lại trên ngực cô ấy
" ngoan ngoan An không bỏ Anh đâu, An xin lỗi đã làm Anh khóc "
" em..em yêu An, An đừng bỏ em nha *hic* "
" vâng, An sẽ không bỏ Anh đâu, vào nhà nha ở đây lạnh lắm " cô ấy nắm tay tôi đứng lên rồi dắt đi vào trong
Trên giường tôi nằm trên cánh tay cô ấy, mặt úp vào tay chân ôm chặt cô ấy như sợ cô ấy sẽ lén lút bỏ đi trong lúc tôi ngủ say.
" ngủ ngon nha, ngày mai chúng ta đi chơi nhé "

" dạ...!"
" An sẽ bù đắp cho Anh thật thật nhiều luôn "
" không không cần, em chỉ cần có An bên cạnh thôi...!"
" ngoan, ngủ nè mai thức sớm đi chơi nhé "
" dạ, ngủ ngon bé An của em "
" vâng, ngủ ngon nha bé Anh "
•chat• *ting*
" Anh ơi, mai cậu ra công viên gặp mình nhé "
" cho mình xin lỗi đã làm vậy...!"
" ngày mai mình sẽ bao cậu ăn nha, thay cho lời xin lỗi này của mình "
Tiếng ting ting làm tôi và cô không ngủ được, tôi ngước lên nhìn cô An, tay với lấy điện thoại bấm vào xem rồi block luôn cậu ấy.
Để điện thoại qua một bên, nhìn lên bé An của tôi thì thấy cô ấy nhìn tôi, tôi ngước lên hôn nhẹ lên môi cô ấy rồi úp mặt vào ngực ngủ..
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 25


Có lẽ từ nay tôi không dám ra đường nữa rồi, vì bạn Quỳnh có thể kiếm tôi bất cứ nơi nào.
Nói chứ vẫn gặp bình thường nhưng không còn thân như trước chỉ là bạn bè lạ mặt, không quen không biết.
Tôi và cô An vẫn bên nhau hạnh phúc chỉ là sắp vào đầu năm học nên cô ấy không có thời gian đi chơi với tôi, tôi cũng biết mà không đòi cô ấy làm theo ý mình.
Dụng cụ học tập tôi đã mua đầy đủ và chuẩn bị xong, người chuẩn bị hết mọi thứ là cô ấy chứ không phải tôi, cô ấy cứ dành phần này tới phần khác tôi thì chỉ được dán miếng nhãn dán tên lên tập, cũng là cô ấy viết tên tôi lên nhãn.
Tôi thấy cô ấy bận như vậy mà vẫn muốn chăm lo cho tôi, nhìn bề ngoài thì rất vui vẻ nhưng bên trong toàn những mệt mỏi chất trồng lên nhau, vào mỗi buổi tối trước khi ngủ tôi đều ôm cô ấy vào lòng và nghe cô ấy kể về việc hôm nay thế nào và có những sự kiện gì xảy ra, tôi nghe cô ấy kể mà tôi ngủ gục hồi nào chả hay, dạy toán mà kể còn hơn dạy văn nữa, nhìn cô giáo nhỏ của tôi đang nằm trong lòng tôi hết sức đáng yêu và đáng được bảo vệ nuông chiều, nhưng ngược lại người nuông chiều là tôi, cô ấy toàn dành hết để làm tôi thấy vui.
Có lần ngày thứ 7 như mọi người nhưng mà cô ấy thì sáng sớm phải đi học chính trị tới gần chiều tối, học xong lại phải dạy thêm thêm hai tốp lớp 8-9, dạy xong cũng gần 20h, cô ấy tắm rửa xong lại lăn lên giường nằm xem tivi rồi ngủ gục mà không thèm ăn uống gì hết.

Bước tới giường tôi chường tới, dựa lên người cô ấy mà nũng nịu.
" An ơi, mệt rồi hả, đi ăn gì nha? "
" ưm, không ăn đâu...!"
" chiều An ăn rồi hả? "
" um chưa...!"
Tôi nhìn cô ấy ôm chiếc mền đắp kín người chỉ chừa cái đầu lú ra, tôi để tay lên trán cô ấy thì cảm nhận được độ nóng, chạy đi lấy ống đo nhiệt và miếng dán hạ sốt, tôi đo được cô ấy sốt gần 38 độ, tôi lo lắng dán miếng hạ sốt rồi dắt xe chạy đi mua cháo/thuốc cho cô ấy, không hiểu sao cô ấy vẫn cầm cự mà ngồi dạy bình thường mà còn cười đùa với học sinh nữa chứ.
Mua xong sẵn tiện ghé cô Hân chào hỏi một chút.
" ô Thuý An đâu ra đây một mình vậy? "
" dạ cô An bị bệnh rồi, con đang mua cháo cho cô ấy " tôi giơ bịch cháo lên
" bệnh gì!? "
" a dạ chỉ sốt nhẹ thôi "
" ô ừm, nhớ chăm sóc kĩ cho nó nhe, nó nhìn vậy thôi chứ bên trong yếu đuối lắm "

" hả An nó bệnh à " ý b*n n**c mà tôi thân đi lại hỏi
" a dạ "
" ừm nó sốt rồi, haiz chắc nó làm việc quá sức rồi, sáng đi học chiều tối đi dạy nữa "
" ừm...!"
" ê mà Anh, nhắc mới nhớ, có người đòi cưới cô An của m đấy "
" hả ai vậy!? " tôi bất ngờ đá chân chống ngồi lên nghe, hình như tôi quên mất việc gì rồi nhỉ?
" à nhớ là ông thầy Tân dạy hoá cấp 3 á, mà cô An m đâu có chịu, An nó nói chỉ muốn mình m à, mà cô hai ruột của An cứ làm tới bắt ép gả cho ổng, ổng là con nuôi của cô hai ruột của An á chị, bả đòi ép cưới...!"
" ừm rồi sao nữa...!"
" mà An cũng nói để xem, mà bả không bả làm cho tới tới vậy đó, rồi con An nó quạu lên nó nói một chữ là không, nhất quyết là không gả, bà cô hai bả quạu quá bả đuổi An không cho dạy thêm chỗ nhà bả, An cũng không làm được gì rồi lấy đồ của mình dọn về nhà, mà bả không có tốt đẹp gì đâu, bả đòi tiền ở dạy rồi thêm tiền điện, con An nó tức quá về nhà khóc tới bụp con mắt...!"
" a hả! " nghe tới đây tôi luống cuống lên
" thiệt An nó khóc tới bụp con mắt luôn cái rồi thôi, mà nè chị nó dạy ở nhà em em đâu có lấy tiền gì của nó đâu mà bà cô hai này lấy tiền nó, mà này là cô hai ruột á nha...!"
" ừm mà may cho An nó có Anh rồi haha "
" ừm đúng rồi haha, An nó hên thiệt á nha "

" a dạ hihi " tôi gãi đầu ngại ngùng
" a mà m không về chăm An à? An nó đang bệnh đó "
" a hả a ơ, tại cô kể chuyện cuốn quá nên con nghe xíu, thôi con về đây! " tôi thấy đằng xa có bạn Quỳnh bước đi hướng về tôi, tôi thấy có điềm gạt chân chống ụn xe về nhà
Đổ cháo vào tô rồi bưng vào phòng để đút cho bé An của tôi ăn rồi uống thuốc, bé An của tôi không chịu ăn haiz, đỡ cô ấy ngồi dậy rồi, nhìn cô ấy tiều tụy, trong người không còn sức sống.
" An ăn mau khoẻ nha, aaa " tôi đưa muỗng cháo lại gần
Cô ấy đã chịu ăn rồi tôi mừng hết biết haiz, ngồi đút cho cô ấy ăn rồi nghĩ lại những việc mà cô Hân kể, thật là tức chết tôi luôn rồi aaaa.
" Anh sao vậy? " cô ấy vơ tay trước mặt tôi qua lại
" a a không có gì, An ăn nữa không á? " nhìn tô cháo đã bớt đi một nửa rồi hỏi cô ấy
" An ăn không nổi đâu, An muốn ngủ ".
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 26


" uống thuốc rồi ngủ nha " tôi xè tay có mấy viên thuốc ở lòng bàn tay ra
" vâng! " cô ấy thật nghe lời, những lúc như vậy thật đáng yêu làm sao
Dọn dẹp xong xuôi tôi nằm lên giường né người một bên nhìn cô ấy đang chợp mắt rất ngon, đầu nghĩ về chuyện đó, tôi cảm nhận được da mặt tôi nóng cùng chiếc mũi khó thở và đôi mắt ướt mi.

Trong thâm tâm thả ra ngàn vạn lần xin lỗi khi không biết đến chuyện đó, mà nghĩ lại ở với nhau mấy tháng tôi đâu có thấy cô An khóc gì đâu nhỉ?, hay là lúc chưa làm người yêu tôi?.

Haiz nhưng mà vẫn tội bé An của tôi, mấy người đó thật ác độc, tới người cô ruột mà còn làm vậy nữa haiz, cuộc đời sóng gió quá, tôi nghĩ tôi cần phải bảo vệ cô ấy nhiều hơn và nuông chiều cô ấy hết sức có thể.

Vào sáng hôm sau, cô ấy đã hết sốt nhưng sức vẫn còn yếu, tôi khuyên cô ấy ở nhà nhưng cô ấy không chịu, tôi đành chở cô ấy lại nơi học chính trị cách nhà 7 cây số, chạy xe riết ngán, tôi cũng sẵn kiếm quán cafe nào đó vào ngồi bấm điện thoại hoặc đọc sách mang theo, nhưng không đời nào tôi yên tâm được, vì người yêu tôi vừa hết bệnh lại làm việc quá sức nữa rồi.

Đứng đội nắng đón cô ấy, nhìn các cô các chị bước ra từng người, rồi tôi thấy cô ấy tôi hớn hở cầm nón chạy lại cô ấy.

" học có mệt không á " tôi dành đeo cặp của cô ấy
" mệt mà gặp Anh cái hết mệt liền à " cô ấy cười tươi nhìn tôi
" nắng lắm á, đội nón vào nè " tôi đội cho cô ấy tay gài lại, rồi nắm tay cô ấy dắt ra xe
Ấy chết chiếc xe để ngoài nắng nãy giờ chắc nóng lắm, tôi nhanh ý ngồi lên yên sau chịu nóng để giảm bớt độ nóng để cô ấy ngồi.

" Anh làm gì á "
" a em đang hâm nóng cho cái đít của em thôiii "
" hmm, chắc chưa "
" chắc mà, rồi nè đỡ nóng rồi lên xe đi thôiiii "
" yaaa lẹt gooooo "
Tôi chở cô ấy vào quán cafe có nhiều view đẹp, gọi nước xong xuôi, cô ấy lại kể nay có những gì thú vị và tôi lại phải nghe cô ấy kể.

" hai ta đi chụp hình nha, em có đem máy ảnh nè " tôi lục cặp tôi ra chiếc máy ảnh nhỏ
" vânggg " cô ấy hí hững đứng lên đi lại góc đẹp trước tôi với dáng vẻ cute, hai tay xách tà váy dài thật sự thật sự dthw làm sao
" An đứng tạo kiểu đẹp nhaa *tách* "
" *tách* a đẹp quá đẹp luôn *tách tách* c* ti quá trời nè *tách*! "
" An nhìn coi đẹp không á, không đẹp mình chụp lại nha "
" thôi nhìn Anh mệt An không chịu đâu, như vậy đẹp lắm rồiii " cô ấy chống cằm bĩu môi bấm máy xem ảnh
" *chụt* An đẹp quá à, không hiểu sao Anh cua được An á nhaaaaaa " tôi hun cái chụt vào má cô ấy rồi hai tay áp vào hai bên nâng lên nựng nựng
" tại An đẹp quá đóoo, hứ "
" đúng rồi An đẹp mới lọt vào mắt Anh á nhaaa "
" An kể này Anh nghe nha? " cô ấy ngần ngại nhìn tôi
" dạ "
Cô ấy kể lại việc thầy Tân và bà cô hai ruột của cô ấy đã làm gì với cô ấy, rồi kể ra 3 năm trước đã có chút thích tôi, ủa mà sao tôi không phát hiện nhỉ, có thể là cô ấy giấu quá kĩ chăng, cô ấy nói thích tính cách thân thiện của tôi, thích cách nhìn của tôi khi nhìn cô ấy, nhưng mà lúc đó là vì cô đẹp quá nên tôi mới nhìn cô ấy hồi lâu, cô ấy nói lúc học thêm, có bạn trong nhóm moi chuyện cũ của cô ra để làm trò cười, nó kể rằng cô ấy bị đánh rồi bị đập lủng màn hình máy tính, nó kể ra mà không ngần ngại, cô ấy còn nói lúc ấy ánh mắt tôi nhìn cô ấy trong có chút buồn, tôi cũng nhớ kĩ lúc đó lắm, nhìn cô ấy cười ngượng mà không dám ngước lên, tôi như muốn đấm vào mặt thằng kia vài cái, cái thằng đàn bà đáng chết.

Kể xong cô ấy rơi nước mắt từ khi nào không hay, tôi từ từ lau mắt/má cho cô ấy, nhẹ nhàng an ủi ôm cô ấy vào lòng mà vỗ về.

" a An An ngoan nha, thương An nhất luôn á " tôi ôm cô ấy mặc kệ bao ánh nhìn
" phải chi lúc đó An không nhận thằng đó vào học thì nó đâu có kể ra chuyện đó *hic* "
" a em thương, đúng rồi nữa gặp mặt đừng có nhìn nó né tránh nó đi, nó dám làm An của em buồn, hứ "
" chỉ có Anh là thương An nhất! "
" vâng, em thương An nhất mà "
Tôi cùng cô ấy nắm tay dạo quanh siêu thị vì hôm nay là chủ nhật, tôi có nói là sẽ dẫn cô ấy đi xả stress đi chơi, nhóm dạy thêm cô ấy tôi cũng nói hôm nay được thì nghỉ, tôi kể ra cô ấy đánh nhẹ vào vai tôi vài cái.

" a a đau đau! "
" hứ, sao Anh làm mà không hỏi An trước, hèn gì thấy nay zalo yên ắng ghê "
" em chỉ muốn người em yêu được thoải mái thôi màaa, lần sau sẽ không vậy nha, lần sau em nói thẳng luôn hehe "
" hừ coi chừng tui đó " cô ấy khoanh tay trước ngực đi trước tôi đi theo năn nỉ muốn chít mới được tha.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 27


Cả ngày đi chơi vui vẻ, về tới nhà cũng đã 8h30, sẵn tiện mặc đồ sáng giờ lượn qua cô Hân chơi một xíu rồi về.

*tít tít*
" hé loooooo "
" a An hết bệnh rồi hả? "
" dạ em hết bệnh rồi "
" ê m hết bệnh rồi à "
" ừm hết rồi nhờ ơn của bé Anh á "
" sướng nhất nha, chồng t không bằng một nửa con Anh nữa haiz " cô Hân chọc ngón tay lên vai cô An
" tại m nghiệp quá đó hứ "
" hờ hờ, m cũng đâu có vừa " cô Hân chìa môi ra
" cô uống gì nha? "
Cô ấy nhìn tôi với chân mày nheo lại ý là sao kêu cô ấy bằng cô.

" a An.

.

An uống gì không á " tôi bối rối nói nhìn cô Hân rồi qua cô ấy
" xì kêu thân mật thế cơ à "
" xí, người yêu Anh mà " tôi ôm cánh tay cô An
Tôi đang nói chuyện vui vẻ cùng các cô thì một người phụ nữ trạc tuổi 39 đi lại, vỗ vai tôi vài cái.

" a ai vậy? " tôi xoay qua như đứng hình, lòng nhiễu ra, nước mắt không cầm được lại rơi xuống
" chào con gái yêu " mẹ tôi cười tươi vẫy tay nhìn tôi
Tôi nhào tới ôm mẹ sau bao năm xa cách, khóc như chưa từng được khóc.

" *hic* mẹ về sao không nói con *hic* mẹ biết con nhớ mẹ lắm không *hic* "
" a mẹ xin lỗi, mẹ muốn làm con bất ngờ thôi "
" mẹ là đồ độc áccc *hic* " tôi dụi mắt vào vai mẹ
Các cô ngồi bỡ ngỡ nhìn tôi và mẹ tôi và không thể thiếu mọi người xung quanh.

" a mẹ Anh á hả "
" a đúng rồi tôi là mẹ con bé à mà mấy cô là! ? "
" a tụi em là giáo viên cấp 2 của em ấy á chị, a chị ngồi xuống đi chị " cô Hân với lấy chiếc ghế kéo qua
" cảm ơn cô, à chưa giới thiệu nhỉ, tôi tên là Nguyễn Anh Thuỳ "
" em tên Hân, đây là cô Kim và đây là cô An á chị " cô Hân chỉ từng người
" chào chị " cô An cười nhẹ nhìn mẹ tôi
" chào chị ạ, nhìn chị thật trẻ trung haha " cô Kim ghen tị với sắc đẹp của mẹ tôi
" không có gì đẹp đâu, tôi 4 chục rồi cô ạ "

" a mà chị có biết Thị Anh đang hẹn hò chưa? " cô Hân lại nhiều chuyện nữa rồi không ấy chuyện tôi bị lộ ra mất
" à tôi biết chứ! " mẹ tôi nhìn tôi hồi lâu rồi nhìn qua cô An đang ngồi kế bên
" tôi chỉ mong con tôi hạnh phúc nhất có thể thôi, như vậy đã làm cho tôi cảm thấy vui rồi " mẹ tôi nắm lấy tay cô An rồi qua tay rồi, từ từ đặt tay cô An vào lòng bàn tay tôi
Tôi bất ngờ nhìn mẹ sao mẹ lại biết cơ chứ!!.

Rồi mẹ tôi đặt tay lên đầu tôi xoa xoa vài cái " đứa con của tôi nay lớn thật rồi đã biết yêu rồi nhỉ? "
" a ơ con.

.

con cũng có chút! " tôi bối rối nắm chặt tay cô An lại nhìn quanh không dám nhìn thẳng mặt mẹ tôi
" nay ăn gì chưa? "
" dạ con ăn hồi chiều rồi "
" mẹ mới tới hồi chiều chưa quen khu mới con dẫn mẹ coi có gì vui được không? "
Mẹ tôi kể nói là về nhà thì không thấy ai ở nhà rồi qua nhà Má tôi ngủ nghỉ một xíu, mẹ tôi hỏi Má tôi đi đâu thì Má tôi cũng đành bó tay.

" dạaaa " tôi cười tươi
" a chị em có bán bò viên chiên nè, bao ngon luôn chị ăn không chị "
" a cũng được "
" vâng mời chị theo em lựa món " cô Hân đi trước mẹ tôi đi sau còn tôi thì ngồi nhìn cô An miệng không ngừng nở nụ cười
" a mẹ Anh thật dễ thương á nhaaa " cô ấy nắm tay tôi không ngừng cử động
" ưmm, phải vậy chứ "
" hehe, không biết bao giờ cưới nhỉ, Anh muốn đặt tên con là gì á " cô ấy chu mỏ nhìn thật dthw
" trùi trùi tính xa dữ vậy bàaa " tôi chỉ chỉ ngón tay lên môi cô ấy
" An muốn mình Anh thôi không muốn ai hết hehe "
" vậy ó hỏooo, yêu An quá điii "
" nè nè còn tui ở đây nhe " cô Kim chìa môi nhìn tôi
- --

Cô Kim: haiz lớn rồi mà bị dồn cơm tró
Au: em cũng vậy mà cô huheo
Cô Kim: ai ai đó!!??
Au: ủaaaaa
- --
" xì ai mà thèm quan tâm "
" đồ ăn tới rồi đây " mẹ tôi bưng đồ ăn đi lại
" ơ mua nhiều quá vậy mẹ "
" mời các cô ăn nữa chứ con "
" ăn nè cô "
" a dạ chị ăn đi "
" thôi ăn chung cho vui nha "
" a vâng chị "
Ngồi ăn uống nói chuyện cùng nhau tận 1 tiếng rồi ai cũng về nhà nấy, hôm nay cô An đành phải xa cách tôi vài hôm rồi vì mẹ tôi ngủ với tôi haiz.

- --
Cô An: không An không muốn An không muốnnn 。゚(゚Д`゚)゚。
Thị Anh: ơ ơ ráng nhau Anh thươnggg
(*Д`*)
Au: em muốn ké nữa٩( ᐛ)و
Thị Anh: không!!!.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 28


Ngày mới chào tôi, một ánh nắng từ cửa sổ chói vào mắt tôi thật khó chịu, tôi trốn chui trốn rụi vào chiếc mền xám.
Một giọng nói thoang thoảng bên tai tôi cất lên " haiz, mẹ xin lỗi con...xin lỗi vì ba con...!" tôi lăn qua một bên rồi lại chìm vào giấc ngủ
Vào 8h sáng mẹ tôi và Má tôi đi chợ cùng nhau, tôi đang ngủ thì nghe tiếng đập cửa khá lớn, tôi giật mình tỉnh dậy bước lên trước mở cửa ra.
Một giọng nói hổn hển " ha ha nhanh..nhanh lên chị ơi!, cô An bị người ta lại tới nhà đập đồ đạc ạ, nhanh..nhanh lên!! " thì ra là một học sinh của cô ấy, lúc này tôi bừng tỉnh lại chân không mang dép chạy thẳng lại nhà cô An với tốc độ nhanh nhất có thể
*rầm* tiếng chiếc bình thuỷ tinh vỡ nát.
Trước mặt tôi là một người đàn ông cũng cỡ tuổi mẹ tôi mà già hơn, ông ta cầm từng chiếc ly quăng xuống đất liên tục, còn cô An thì bị cầm tay bởi một người đàn ông khác.
" đừng! Đừng có đập nữa tôi xin anh!!! "

" ha này thì không theo ý t *bụp* " ông ta vừa nói vừa đập mấy chiếc ly trên bàn
" tôi xin anh *hic* đừng có đập nữa, học sinh tôi đang sợ kia kìa!!!! " nhìn cô ấy khóc mà tôi không kiềm được mặc cho chân không chạy thẳng đấm vào mặt ông ta một cái mạnh làm ông ta ngã lên đống miểng vỡ
" ông đang làm gì đấy hả!!! " tôi xoay qua cô An hét lên, nhìn cái người đang cầm tay cô ấy không cho cô ấy làm gì
" buông cô ấy ra nhanh!!! " tôi đi nhanh lại đấm vào mặt hắn hai cái
Tôi kéo cô ấy vào lòng vỗ về, sau lưng tôi thì có người tức giận hét lớn " m là ai, sao m dám làm vậy với t hả!!! "
Xoay lưng lại kéo cô An ra sau lưng tôi lấy thân chắn cho cô ấy.
" tôi là người yêu cô ấy, ai cho ông quậy phá nhà cửa cô ấy vậy hả!!??, ông là cái đách gì mà dám to gan làm vậy hả!!?? "
" hơ t là chồng sắp cưới của cô ấy, giờ cô ấy thuộc về t về m nên về chùi cho sạch nước mũi đi nhóc con " ông ta đẩy đầu tôi sang bên rồi nắm tay cô An kéo đi
Tôi nắm kéo lại đấm vào bụng hắn một cái mạnh.
" ựa, m..m to gan rồi, Minh đâu đánh nó cho t!! "
" An..An mau chạy vào trong đi, chạy vào nhanh lên!! " tôi đẩy cô ấy về phía phòng học có đám học sinh đang đứng sợ hãi trước cửa
" không..không đừng mà, An sợ..An sợ lắm...!"
" vào đi nhanh lên!!, mấy đứa kéo cô An vào phòng KHOÁ CHẶT LẠI CHO CHỊ!!!!! " tôi nhìn mấy đứa ấy hét lớn lên, một đứa gan dạ xông lên kéo cô ấy lùi lại
Tôi bị cái người nào đó tên Minh đá liên tục vào người mình, đôi mắt tôi tối sầm lại, tôi còn cảm nhận được trên mũi tôi có nước chảy ra.
Bên ngoài nghe tiếng động chạy vào, hàng xóm bên ngoài hẻm chạy vào ngăn cản lại nhưng lại không thành.
Hàng xóm đứng không đông nhưng không ai dám ngăn cản, lúc đó ông ta lấy cái ly thuỷ tinh đập thẳng vào lưng tôi rồi nắm đầu tôi ngước lên còn nói " m hên là gặp t, gặp thằng khác là nó đập vào đầu mày luôn rồi " nhìn ông ta cười hớn hả mà lòng tôi tức lên, bước chân của ông ta từ từ tiếng về phía phòng học được đóng kín và chặn lại học sinh thân thương.

Nằm trên bãi miểng thuỷ tinh, nhìn ông ta nhẹ nhàng kêu học sinh mở cửa với giọng nhẹ nhàng.
" *cốc cốc* nào mau mở cửa ra cho anh rước cô An về nha mấy đứa? "
" ông là quỷ, ông không phải con người, mau tránh xa cô ấy ra càng xa càng tốt!!! " một bé học sinh tức giận quát lớn sau cánh cửa
Đôi mắt tôi từ từ sụp xuống, bên tai thì nghe còi cảnh sát từ từ rõ hơn, nằm ngước lên nhìn các chú áo xanh chạy ngang tôi, một chị cảnh sát khuỵu xuống coi tôi như nào rồi kêu phụ tá lại xem, tôi còn nghe tiếng mẹ tôi hét lớn rồi khóc lên.
Đôi mắt tôi không còn giữ được nữa, tôi thả lỏng ra, mí mắt sụp xuống và tôi không còn biết chuyện gì nữa.
Trong lòng chỉ mong cô An được an toàn mà thôi, còn tôi như nào cũng được, miễn là người tôi yêu được an toàn.
xin lỗi vì sự yếu đuối này của em
Hai ngày sau tôi tỉnh dậy với cái mình tê tái, đau điếng.
Mở mắt ra trước mặt tôi là cô An và mẹ tôi vui mừng khi thấy tôi tỉnh dậy.
Bác sĩ lại xem xét tôi ra sao và nói gì đó ngoài phòng với họ, tôi ngước lên nhớ lại lúc đó mà tim đau lên, nước mắt thì rơi xuống.
*cạch*
" Anh con còn đau ở đâu không? Nói mẹ mẹ kêu bác sĩ cho con " mẹ tôi lau nước mắt cho tôi
" *hic* Anh..Anh *hic* " cô An đứng kế bên khóc nói không lên lời
" thôi hai đứa ngoan nào, mọi chuyện qua rồi, không sao đâu, hắn ta cũng bị bắt rồi mà đúng không? " mẹ tôi xoa vai cô ấy và cùng xoa nhẹ đầu tôi
" con có đói không? Mẹ nấu cháo nhé "
" v..vâng...!"

" An đừng khóc nữa, em buồn lắm á " tôi cố mỉm cười trước cái đau trên người
" *hic* An xin lỗi, An thật sự xin lỗi *hic* " cô ấy lấy tay lau nước mắt qua lại trông thật dthw cứ như con nít ấy
" thôi ngoan nào, đừng khóc nữa, em hết bệnh em dẫn đi chơi nhé? "
" *hic* d-dạ...!"
Hôm nay cô ấy kêu dạ luôn kìa aaaa dthw quáaaa.
- --
Au: chủ nhật buồn xíu nhá٩( ᐛ)و
Thị Anh: đồ độc ác(c" ತ,_ತ).

Cô An: đồ độc ácccc。゚(゚Д`゚)゚。
Anh Thuỳ: đúng là quá độc ác ಠ_ಠ
- --.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 29


*cạch*
" Anh cậu khoẻ hơn chưa, mình tới thăm cậu nè...!" nghe giọng tôi biết đó là bạn Quỳnh
Tôi xoay qua nhìn bạn ấy rồi gật đầu, cô An ngồi bên đút đồ ăn cho tôi có xíu khó chịu.
" ăn thêm cái nữa rồi hết nè a~ " cô ấy làm hành động thân mật trước bạn Quỳnh, tôi thật không hiểu nổi mà tôi lại thích như vậy
" nhoam nhoam ngon lắm...!"
" Quỳnh em ngồi ghế đi, cô đi rửa bát rồi quay lại "
" dạ vâng...!"
" cậu tới đây có việc gì không? "
" mình không tới được à, tới thăm cậu chứ sao, mình nghe mọi người kể lại mà sót cho cậu, haiz " bạn ấy lấy trái cây ra để lên bàn

" ừm, mà cậu tới thăm được rồi còn đem theo trái cây làm gì vậy "
" a trái cây là mẹ mình gửi thăm cậu á, gần vào học mẹ mình hơi bận xíu, cậu thông cảm cho bà ấy nhé "
" ừm không sao hết...!" đầu tôi nghĩ tới việc cô Tâm ghét tôi mà kệ có ghét đi chăng nữa chẳng quan tâm
" mà cảm ơn mẹ cậu nhé, chắc tốn tiền lắm nhỉ "
" à không không tốn đâu, cũng rẻ à mà còn tươi nữa á, cậu ăn thử không mình đi gọt nhé? "
" à không cần đâu cậu ăn thì cậu ăn đi mình mới ăn cơm no "
" ừm vậy thôi..." nhìn mặt cậu ấy có chút buồn
*rè rè rè*
" alo con nghe mẹ...!"
" con trốn học à " bên đầu dây bên kia có chút tức giận
" chỉ là học thêm thôi mà có sao đâu mẹ "
" cô giáo điện mách mẹ kìa, haiz giờ con đang ở đâu mẹ lại đón...!".

ngôn tình hay
" dạ con đang bên bệnh viện thăm bạn Anh ạ "
" à ừm vậy con cứ ở đó đi, nào về điện mẹ, mẹ tha một lần này thôi nha "
" dạ cảm ơn mẹee " nhìn cậu ấy vui vẻ làm sao
Cùng lúc cô An đi ra thì nghe được một chút hỏi " mẹ điện hả, em cứ về đi cô ở đây chăm Anh được rồi, để mẹ lo quá không tốt đâu " cô ấy mỉm cười ngồi lên giường kế tôi, trong câu đó có chứa ẩn ý thì phải, chắc cô An muốn đuổi bạn ấy về hoặc là lo cho bạn ấy nhỉ?
" dạ mẹ em nói ở lại chơi xíu cũng được ạ, như vậy có phiền cô quá không ạ? "
" ừm không đâu, cô trò với nhau mà phiền gì " cô An cười mỉm nhìn tôi

" dạo này cô có vào họp giáo viên chưa ạ? "
" cô họp rồi còn những người còn lại họp riêng, cô cũng không biết nữa "
" dạ mẹ em dạo này bận bịu mà không có thời gian quan tâm em " nhìn cậu ấy ũ rũ xuống
Cuộc trò chuyện hơn 1 tiếng cũng đã kết thúc, tôi thở dài mệt mỏi.
" Anh sao vậy? Mệt hả "
" vâng, nói chuyện thôi cũng mệt haiz "
" thôi ngủ trưa nha, ngủ cho mau khoẻ nà "
" An ngủ với em i "
" oceee "
Tôi nhích người qua bên, cô ấy nằm lên tôi lấy tay gối đầu cô ấy ôm cô ấy vào lòng mình.
" An thấy ấm không? "
" ấm rất ấm hihi " cô ấy hít lấy hít để mùi thơm trên người tôi
" em có gì thơm đâu hít vài vậy kìa " tôi chặn mũi cô ấy bằng 1 ngón tay
" ư không Anh rất thơm nhaaa " cô ấy vùi đầu vào lòng tôi
" thôi ngủ nè, ở đó mà nhảm vài đi cô "
" hứ "
Tôi cúi xuống hôn l*n đ*nh đầu cô ấy rồi cả hai cùng nhau chìm vào giấc ngủ.
Thời gian cũng trôi nhanh thật, 2 tuần đã trôi qua nhanh chóng, tôi đã khoẻ mạnh trở lại, mẹ tôi và cô An lại thân thiết hơn, bây giờ cả hai còn kêu mẹ-con kia kìa.
Sinh nhật cô An là vào ngày chủ nhật, một ngày nghỉ mà cô ấy lại mắc dạy thêm, tôi năn nỉ cô ấy nghỉ dạy bữa nay thôi cô ấy không chịu, tôi có rủ cô Kim và cô Hân hai cô ấy cũng có lịch dạy, tôi đành năn nỉ hai cô rồi nhờ hai cô năn nỉ bé yêu tôi xả stress hôm nay thôi.
Kế hoạch cũng đã đạt kết quả vào 8h sáng, cả nhóm trong đó có mẹ tôi và thằng anh họ đi theo ăn sinh nhật cô ấy, một chiếc xe 7 chỗ cũng đủ rồi nhỉ.

Mẹ tôi mướn một chiếc xe 7 chỗ mới mẻ và làm tài xế nguyên ngày cho con dâu của mình.
" nay con dâu tôi muốn đi đâu nào " mẹ tôi nhìn lên kính
" a dạ...!"
Cô Hân và cô Kim ngồi sau nghe thấy liền chọc ghẹo.
" hì hì mẹ chồng con dâu đồ ha "
" hehe quá đã rồi còn gì "
" nè hai đứa bây im đi "
" thôi nè sinh nhật mà giận gì haha, nói nhanh nào tới trung tâm rồi đó "
" dạ a...!"
" hay là đi ăn lẩu băng truyền đi mẹ "
" dạ đi băng truyền cũng được á " cô An không biết đi đâu nên nghe theo tôi
" ừm cũng được vậy mình kiếm nhà hàng nào ngon ngon he "
" dạaa "
" nay An bao hả ta, sang chảnh quá cà " cô Hân lại chọc cô An tiếp, cô Kim thì ngồi kế bên cười
Hôm nay cô An diện cho mình chiếc áo đen hở vai cùng chiếc váy rời rộng màu trắng đen và đôi guốc đen lấp lánh tôi tặng cô ấy lúc mới hẹn hò, còn tôi thì cũng phải sang chảnh cho hợp với cô ấy chứ, tôi mặc chiếc áo cổ lọ đen khoác bên ngoài là áo sơ mi cổ chữ V cùng chiếc quần tây xám và đôi giày bốt đen, nhìn vào thật đẹp đúng không? Haha sao mà không đẹp được chứ..
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 30


Bước vào thảm đỏ, nhóm của tôi lại nổi bật nhất, toàn màu trắng đen lấp lánh, mẹ tôi thằng anh họ và cả cô Kim-Hân nữa chứ, không hẹn mà lại gặp là sao ta.

Ngồi vào ghế chuẩn bị hưởng thức các món trên băng truyền truyền tới, dĩa thứ nhất là dĩa cơm nắm cá ngừ một dĩa chỉ chứa hai cục nhỏ, tôi gắp cho cô An rồi qua mẹ, lấy thêm các món ăn liền mà không cần đợi nướng hoặc lẩu.

Trong buổi ăn mọi người nói chuyện vui vẻ với nhau, cô An thì bị chọc nhiều nhất bị chọc tới đỏ mặt mài luôn, cô ấy trốn rút vào vai tôi.

" ư đừng nói nữa màaa "
" rồi rồi không nói nữa nè " tôi ôm cô ấy nhìn mấy người đó nhăn mày lại
" nhìn gì chứ, haha coi kìa vợ chồng hạnh phúc ghê " thằng anh họ cười lớn
" m im điii, t thấy nãy giờ m tia gái hơi nhiều nhe, có tin t mét ghệ m không? "
" chơi kì vậy bạn, chơi kì á nhe "
" xì "

" mọi người đừng giỡn nữa nè, ăn xong kiếm địa điểm tiếp theo nhé, để vợ chồng son người ta ăn nữa chứ, không thôi xíu đi chơi đói à haha "
" ơ kìa mẹeee "
" rồi rồi mẹ không nói nữa, mọi người ăn cho xong rồi đi tiếp nhé "
Tôi cùng mọi người đi cafe này nọ, ghé một chỗ mua bánh kem nhỏ đem vào quán cafe có view đẹp rồi chụp hình, từng người chụp với cô An và bánh kem, cuối cùng thì tới tôi, tôi nghỉ chụp chút thôi cũng không được mà tôi bị mọi người thao túm tâm lý rồi.

" Anh đứng sát vào nha " mẹ tôi ngoắc tay ra ý cho tôi
" rồi 1-2-.

.

3 *tách* quá đẹp nha, thêm nữa nè, một tay vén tóc An nào 1-2-.

.

3 *tách* tuyệt vời "
" rồi chưa mẹ "
" chưa, cả hai nhìn nhau nào, rồi giữ tư thế đó nha 1-2-.

.

3 *tách tách* đẹp lắm "
" An mỏi chân rồi nèee lẹ đi mẹ " tôi hối húc mẹ tôi chỉ vì tôi thấy chân cô ấy nhúc nhích có chút khó khăn vì mang cao gót
" rồi rồi, hôn môi một cái rồi thôi nè, a giữ nguyên chứ, nhắm mắt lại nha, đúng rồi tư thế đó 1-2-.

.

3 *tách tách! * "
" a An lại ghế ngồi nha "
" mọi người đâu hết rồi kêu lại ăn bánh kem nè "
" a ảnh hai đứa đẹp quá nha " mẹ tôi lướt qua lại
" con với chế An màaa "
" bật airdrop lên mẹ bắn qua cho "
" dạ rồi "
Tất cả hình tôi và cô An đều được gửi qua, nói thiệt chứ tấm nào tấm nấy đều đẹp, mẹ tôi như một nhiếp ảnh gia luôn.

Thằng anh họ tôi làm vẻ mệt mỏi cầm máy ảnh nhỏ đi lại ở sau là cô Hân-Kim đi theo sau cười hớn hở chỉ chỗ này qua chỗ khác.

" a hai cô cho em nghỉ xíu em mệt quá aaa " thằng anh họ cầm ly nước lên
Nó kể là hai cô bắt nó chụp hình cái này rồi tới cái khác làm nó mệt muốn chết.

" a An ra đây chụp với hai t nè, lâu rồi mới đi chơi chung mà haha "
" từ từ t đi liền " cô ấy đi theo sau và sấp bị vấp ngã do chân quá đau, tôi lo lắng mà đi theo cô ấy
" a mẹ mẹ chụp mấy cô cho con nha, con đi chụp hình cho nó cái " tôi chỉ tay qua thằng anh họ
" oce đưa máy ảnh cho mẹ "
" dạ đây "
" haiz cuối cùng cũng thoát, nhớ chụp ngầu ngầu lên nhe mậy " thằng anh họ đứng dựa tường nói
" rồi rồi, t biết m quá đẹp rồi, t chụp xong ghệ m mê chết mê mệt luôn *tách tách! * "
Sau 40 thì mọi người mệt rã người, tập hợp lại ngồi vào bàn.

" a mệt quáaaa " thằng anh họ tôi than vãn
" xì cái đứa nhóc này mới tuổi này thôi mà than cái gì " mẹ tôi đánh lên đầu thằng anh họ một cái
" An có mệt không? Uống nước nha " tôi lấy ly nước mình cầm ống hút đưa gần môi cô ấy

" ư không mệt, vui lắm " cô ấy ngậm ống hút hút một cái thật dthw rồi thôi
" a hình như đầu giờ tới giờ chưa ước đúng không? " cô Hân ngồi bên vừa nhớ ra gì đó
" a nhớ rồi An chưa ước " cô Kim chợt nhớ ra
" a a không cần đâu, già rồi ước gì nữa "
" ưm không An ước điiiii " tôi cầm nến đốt lên rồi cấm vào 2 cây nhỏ
" a thôi được rồi "
" nào nào mọi người hát lên nhé " mẹ tôi vỗ tay tiếp tinh thần cho cô ấy
" happy birthday to An! mừng ngày cô gái xinh ra đời! "
Tôi cầm bánh kem nhìn cô ấy nhắm mắt chấp tay ước, tôi không khỏi mong đợi cô ấy ước, cô ấy ước gì nhỉ, ước cho chúng tôi hạnh phúc, hay là mãi mãi bên nhau hoặc là cùng nhau bạc đầu, nghĩ tới thôi đã thấy vui rồi.

" *phù* mọi người đừng hát nữa An ngại lắm " cô ấy ngại ngùng nhìn mọi người
Tôi kiềm chế không được, áp môi cô ấy rì chặt người lại không cho thoát ra.

" a Anh! " buông ra cô ấy đỏ mặt ngại ngùng che miệng lại
" An ước gì vậy, em muốn biết lắm " tôi nắm vai cô ấy vui mừng hỏi
" a cơm t.

r.

ó! " thằng anh họ tôi la lên, may mà phòng đang ngồi chỉ có đám tụi tôi chứ không là không biết vác mặt đi đây rồi.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 31


Một ngày đi chơi vui vẻ và mệt mỏi, ai cũng về nhà nấy mà nằm lì trên chiếc giường thân yêu.

Tôi vẫn cầm cự được, mẹ tôi và cô An thì đã ngủ chiều rồi, tôi cầm mớ đồ bỏ vào máy giặt rồi giặt, sẵn tiện chạy lại công viên mua chút đồ ăn về cho cả 3 cùng ăn, xong xuôi tôi lựa những tấm ảnh đẹp nhất rồi tag mọi người vào, nhìn lượt tương tác mà thấy tham, có lẽ vì mọi người quá đẹp.

Cơ thể cảm nhận được sự mệt mỏi nhưng tôi vẫn cố chịu đựng, bày đồ ăn ra đĩa rồi đợi cả 3 cùng ăn tối.

Cho dù mệt mỏi thế nào nhưng tôi lại không muốn thể hiện ra bởi vì cái tính tôi không muốn làm người khác lo lắng.

Ngồi nhìn mấy món đồ ăn tôi mua bên ngoài, suy nghĩ tích cực về mẹ và người mình yêu, cả gia đình hạnh phúc cười đùa vui vẻ với nhau, à nhắc mới nhớ ba tôi dạo này không thấy hỏi thăm tôi qua tin nhắn nữa nhỉ.

Nằm dài trên bàn bấm điện thoại mà tôi ngủ quên khi nào không hay, tôi được đánh giấc bởi mẹ tôi, mở mắt ra cảm thấy chóng mặt và đứng không nổi.

" hửm con sao lại ngủ gục ở đây vậy? Sao không vào phòng ngủ? " mẹ tôi sờ trán tôi
" a dạ con ngủ quên xíu à không sao đâu! "
" a con nóng quá, để mẹ mua thuốc cho con uống, chờ mẹ xíu về liền " mẹ tôi cảm nhận tôi nóng, liền dọt đi mua thuốc
Vào phút này tôi cảm nhận được cái lạnh truyền tới và sự nóng bứt trong cơ thể, đôi mắt như muốn đóng sập lại, tôi cố gắng đi từ từ vào phòng nơi cô An vẫn còn đang ngủ say, tôi nằm xuống từ từ, mặt nhìn mặt, tôi nhìn khuôn mặt cô ấy từ tốn lướt từ trên đỉnh đầu xuống càm, đẹp không một chút tì vết, tôi không ngờ tôi lại được cô ấy thích như vậy, trong lòng cảm thấy rất vui sướng vì được ở gần cô ấy.

Nằm đó mà nhìn, tôi ngủ gục lúc nào không hay, ngủ được một chút thì bị đánh thức bởi cô An.

" Anh.

.

Anh dậy đi, ăn cháo rồi uống thuốc nè " cô ấy bưng cái khay nhỏ để bên bàn
" ưm.

.

dạ " tôi cố gắng ngồi dậy dù có mệt mỏi đến đâu, không làm lộ liễu sợ cô ấy buồn
" a ăn ngoan nha, sao lại để bệnh như vậy rồi "
" An ăn cơm tối.

.

chưa? " tôi nuốt chút cháo cô ấy đút cho tôi
" An ăn rồi, sao Anh không nói An biết hả, biết An lo lắm không? " chân mày cô ấy nhíu lại

" em xin lỗi bởi vì em không muốn An lo lắng cho em "
" không phải chúng ta là người yêu nhau sao, lo lắng cũng là một điều nhỏ trong tình yêu thôi mà, sao Anh không nói cho An.

.

biết vậy? " cô ấy nói trong nghẹn ngào, nước mắt lăn tròng
" a a em xin lỗi, An đừng khóc mà, khóc xấu lắm, em xin lỗi! " tôi đưa tay lên vẹt nước mắt chảy xuống trên má cô ấy
" mai mốt không được như vậy nghe chưa, An không thích Anh như vậy đâu "
" dạ em biết ùi "
Người đút người ăn cuối cùng cũng xong, tôi uống thuốc xong nằm ở giữa, còn cô An và mẹ tôi thì ngủ sau, à mà nãy giờ quên hỏi mẹ tôi ba đâu rồi nhỉ, haiz không biết ông ấy giờ làm gì rồi nhỉ.

" *cạch* con dán miếng hạ sốt rồi hẵn ngủ nhé " mẹ tôi dán lên trán tôi rồi vuốt đầu tôi
" mẹ, ba và em đang làm gì bên bển vậy, ba có nhớ con và mẹ lắm không? "
" a con ngủ đi, mai mẹ kể cho nhé " hình như mẹ tôi luống cuống thì phải, trong màn đêm tối tuy không nhìn thấy mặt nhưng giọng điệu lại nói lên
Ngày hôm sau.

Cơ thể vẫn còn mệt mỏi, từ từ ngồi dậy nhắm nghiền mắt mà không dám mở ra vì cái đầu đau của mình.

Nghe bên ngoài phòng mẹ tôi van nài ai đó qua điện thoại.

" con ơi, bên đó con sống tốt không? "
" a ừm mẹ chỉ muốn hỏi vậy thôi.

.

a đừng cúp máy nhanh như vậy, nữa mẹ về bển con qua ở với mẹ nhé? "
" a con.

.

con đừng tắt máy! "
Tôi bước đi nhẹ nhàng cùng cái tay dựa tường mà đi, tay còn lại xoa xoa bên thái dương.

Tôi thấy mẹ tôi khóc thì phải, khi thấy tôi mẹ tôi vội lau nước mắt và đi lại kè tôi lại ghế ngồi.

" mẹ, cô An đâu rồi ạ "
" a cô con vào trường có chút việc rồi, xíu sẽ về ngay thôi " mẹ tôi hít mũi nhẹ một cái
" mẹ mới khóc đấy ạ? "
" a không mẹ đang nấu ăn bị tiêu bay vào mắt thôi con, con đã đỡ hơn chưa? "
" dạ còn một chút mà không sao đâu, sẽ khoẻ ngay thôi ạ " tôi tháo miếng hạ sốt ra
" con vẫn còn ấm, để mẹ lấy miếng khác nhé " mẹ tôi sờ trán tôi rồi đi lại phía tủ lạnh
Tôi nghĩ ba và mẹ tôi lại cãi lộn cái gì đó rồi, nhỏ em hình như chưa thấy có like hay tim post tôi đăng lên nhỉ, tôi phải nhắn hỏi thăm em ấy thôi.

" con đừng quan tâm họ bên bển, ba và em vẫn sống tốt khi không có mẹ mà thôi, nào ngước mặt lên mẹ dán cho! " tôi ngước mặt lên thấy mắt và mũi mẹ có xíu đỏ, nhìn như vừa mới khóc và không giống như bị tiêu bay vào mắt.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 32


Ăn sáng xong, tôi vào phòng nằm tiếp vì vẫn còn thấm mệt mỏi, cầm điện thoại lên nhắn cho cô An một chút.

•chat•

" nào An về ạ? "
" Anh thức rồi á, khoẻ hơn chưa, An cỡ 9h30 mới về được á, Anh nhớ An honggg "

" em khoẻ rùi ạ, em nhớ An lắm huhu.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 33


" a Anh sao vậy, đừng khóc mà An thương nha, ngoan nhaaaa " cô ấy bối rối vuốt đầu tôi rồi tới lưng
" ba và mẹ đã.

.

đã ly hôn rồi ạ *hic* "
" a! "
" đứa em gái thì theo ba còn em thì theo mẹ, nhưng nếu bây giờ mẹ về bển mẹ sẽ sống một mình rất buồn, em đang bối rối không biết làm gì để.

.

để mẹ vui vẻ nữa " tôi dụi dụi mặt vào người cô ấy
" ngoan nào, không sao hết, mẹ rất mạnh mẽ mà đúng không?, đợi Anh tốt nghiệp xong chúng ta đi qua bển sống cùng mẹ nhé? "
" nhưng còn công việc của chị thì sao "

" An không sao hết, miễn Anh và mẹ được bên nhau là được rồi "
Tôi ngồi dậy cúi mặt xuống, lấy tay quẹt nước mắt qua lại, càng quẹt càng rơi nhiều hơn, cô ấy thấy không ổn nên ôm tôi vào lòng mà vỗ về, không ngờ có những lúc tôi yếu đuối đến mức như vậy.

" a không.

.

không sao hết, ngoan nào ngoan nha, An thương Anh mà "
*cạch*
" a mẹ! "
" Anh sao lại khóc rồi? " mẹ tôi biết nhưng lại xem là không
" *hic* mẹ.

.

mẹ chừng nào bay qua bển ạ " tôi trong lòng cô An ngước mặt lên mếu máo nói
" a mẹ.

.

mẹ không biết nữa, chắc cỡ 2 tháng nữa mẹ sẽ đi " càng nói về sau giọng mẹ tôi càng nhỏ lại như không muốn tôi buồn
" được rồi hai đứa ngủ đi mẹ đi đánh răng cái nhé " mẹ tôi vuốt lưng cô An rồi vuốt đầu tôi
" dạ " cô An vẫn vỗ về tôi trong tiếng hút hít nhỏ
!
Ngày mới bắt đầu và cũng là năm học mới ở lớp 11 của tôi, bước vào cổng trường với sự ngỡ ngàng của học sinh cũ của cô An, tôi nhìn mọi người mà bối rối không biết mặt tôi dính gì hay là quần áo quá sộc sệt, quần áo sao mà xấu được chính tay cô An đã ủi cho tôi mà.

Tìm đến phòng học lựa chỗ ngồi bàn cuối cửa ra vào để dễ ngắm trời hơn và hóng mát nữa.

Bạn bè bên cấp 2 của tôi dồn lại bàn tôi hỏi tôi có quan hệ gì với cô An thì tôi đều trả lời đúng sự thật, trong đó cũng có ánh mắt ghen tị nữa.

- --
Cô An: vậy mới đúng là người yêu An chứ ( ^ω^)
Thị Anh: không người yêu An thì người yêu ai giờ chứ (//∇//)
Cô An: hứ ಠ_ಠ
Thị Anh: ٩( ᐛ)و?
- --
*cộc cộc*
" cả lớp nghiêm! " một bạn lớp trưởng cũ của lớp 11A6 này hô lên
" mấy bạn ngồi xuống đi " cô giáo cất tiếng lên tôi bất ngờ nhìn chầm vào cô ấy
Thì ra chủ nhiệm của tôi là chị Linh đã mất biệt tích mấy tháng nay kia mà, gặp lại tôi cũng có chút vui mừng trong lòng và được chị ấy chủ nhiệm thì lại vui gấp đôi ấy.

" chúng ta phân công chức vụ cũ hay mới nhỉ cả lớp? " chị Linh chống tay lên bàn nhìn quanh
" dạ cũ đi cô " cả lớp đồng loạt nói lên, tôi ngồi dưới mà không biết cái gì hết
" vậy thủ quỹ là bạn Thị Anh nhé "
" a ơ? " tôi nhìn chị ấy ngỡ ngàng mà không chóp mắt
" hử? Sao vậy? Là em đồng ý rồi phải không "
" a dạ! " tôi cũng không hứng mấy về mấy chức vụ trên lớp cho lắm, vì được phân công nên tôi đành phải nhận thôi
Làm vệ sinh lớp xong mọi người ai nấy về nhà còn tôi thì đứng ở cổng đợi cô An đang họp giáo viên bên trường cấp 2.

Đang đứng hóng trời hóng gió hóng ánh nắng của buổi sáng trưa thì chị Linh chạy xe lại chỗ tôi còn bóp kèn làm tôi giật mình.

" đang chờ ai à, sao không về đi? "
" a em đang chờ chế An ạ "
" ừm hửm "
" cô ấy đang họp bên cấp 2 rồi ạ, em đang đứng chờ cô ấy nè "
" lên xe đi chị chở qua cấp 2 cho, đứng nắng quá không tốt đâu "

" có phiền chị không ạ? "
" không, em đã là em gái chị rồi thì em muốn gì đòi gì cũng không phiền hết "
" dạ vậy phiền chị quá hihi " tôi ngồi lên xe
Đưa tôi tới trường cấp 2 rồi chị ấy cũng về nhà, còn tôi thì ngồi ở băng ghế đá dưới bóng râm kế bên chiếc xe thân yêu của cô An, ngồi ngủ gục hồi nào không hay, tôi bị đánh thức bởi cô An, cô ấy trách móc tôi và đánh yêu vào má tôi một cái rồi xoa xoa.

" mai mốt vào văn phòng ngồi nghe chưa, ở ngoài này nắng lắm đó "
" dạ em biết rồiiiii "
" biết rồi mà có sửa không đó? "
" dạ có chứ "
*rè rè*
" alo mẹ " tôi bật loa ngoài để cô ấy nghe
" hai con về chưa, mẹ dọn cơm sẵn chờ hai con nè "
" dạ con về liền ạ, mẹ đói mẹ ăn trước đi không cần đợi hai con đâu " cô ấy áp mặt tôi ra đưa miệng vào nói nhanh
" mẹ đợi hai đứa, về nhanh nhé "
" dạ "
*tít*
" đội nón vào về nhà thôi " cô ấy lấy nón đội lên cho tôi rồi gài lại
" em muốn đội cho An "
" hửm, đây đội cho An đi " cô ấy đưa nón cô ấy cho tôi, tôi nhận lấy rồi đội lên cô ấy rồi gài lại, tặng một nụ hôn lên môi làm cô ấy hồng hồng hai chiếc má
Về tới nhà không cần đi tắm nhào vào ăn cơm trưa liền bởi vì tôi sợ mẹ tôi đói quá, tôi và cô ấy nhào vào ăn cùng mẹ luôn, mẹ tôi mắng sao không vệ sinh sạch sẽ rồi hả ăn, cô An trả lời tỉnh queo không sao con đói lắm rồi á, nhìn cách trả lời kìa dthw ghê không.

.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 34


Nằm trên giường bấm điện thoại miên mang tôi chợt nhớ ra chưa kể chị Linh cho mẹ nghe, tôi bật dậy đi kiếm mẹ.

" đi đâu vậy " cô An nắm áo tôi kéo lại
" em đi kiếm mẹ, a mà An biết chủ nhiệm của em là ai khôngggg "
" ai á " cô ấy cười mỉm nhìn tôi đắm đuối
" là chị Linh áaa "
" ùi sướng à nha, biệt tích mấy tháng nay giờ làm chủ nhiệm của Anh bất ngờ lắm nha "
" hì lúc đầu em cũng bất ngờ lắm á "
" vậy An phải kêu gvcn dạy dỗ lại Anh mới được haiz "
" ơ kìaaa, An dám làm vậy với em hảaa "
" dám chứ sao không " cô ấy bĩu môi

" *chụt* thôi màaa " tôi hun lên má cô ấy một cái
" cái nữa i mới tha cho "
Tôi nghe theo cô ấy hun nhiều cái lên má, nhìn cô ấy cười tươi trong lòng thật vui sướng làm sao.

!
•chat•
" về với ba nhé con? "
" dạ con xin lỗi! "
" ba có tiền ba sẽ mua những thứ con thích, ba có tất cả ba là đàn ông nên về với ba nhé? "
" dạ không vì ba là đàn ông nên con sẽ càng theo và bảo vệ mẹ hơn "
" mẹ.

.

t nuôi m ăn học lớn tới chừng này r m phản bội t hả? Tiền t toàn là gửi cho m không đó, t cho m suy nghĩ lại 3 ngày sau t về t không cần biết m ra sao, m chỉ cần theo t mà thôi "
"? Ba nói là tiền mẹ gửi hả, vậy công việc ba đang làm là do ai sắp xếp?, ba có được ngày hôm nay là nhờ ai? "
" tất cả là nhờ vào tài năng của t hết thôi, con gái mẹ m không làm ăn được tích sự gì hết "
Đọc được chữ " con gái mẹ " tim tôi như đau lên, cơn nóng giận trong tôi lại trồi lên.

" vậy ba đã học hết cấp 2 chưa?, ba có bằng đại học không?, ba có học vấn cao như mẹ con không mà ba nói vậy??!!, ba đừng có đụng tới mẹ con, được thôi ba thích thì con chiều, từ nay hai chúng ta là người dưng nước lã nhé?, tạm biệt và hẹn không gặp lại! "
Tắt điện thoại để bên mặc kệ những tin nhắn của ba tôi ồ ạt tới.

*ting*

" m đang nói gì vậy hả? "
" không có t mẹ con m không có được ngày hôm nay đâu "
" m nên coi lại m đi, nếu m không về với t m như con gái mẹ m thôi, đàn bà thì làm được tích sự gì chứ? "
Tôi nhìn màn hình cố nén giận lại, bấm vào xem nhưng lại không rep rồi lại tắt đi, ngồi dậy để hai chiếc mũi của tôi dễ thở hơn, hôm nay cô An lại đi họp giáo viên rồi còn mẹ tôi thì đi coffee cùng bạn cũ, không biết bao giờ mới về nhà nữa, bây giờ là buổi trưa tôi thì lại không biết đi đâu cho thả lỏng tâm hồn nữa haiz.

Thay đồ xong lấy laptop của mình rồi bỏ vào chiếc túi đeo chéo cỡ lớn rồi bỏ vào những dụng cụ cần thiết.

Nay tôi đi bộ, chủ yếu là muốn ngắm cảnh để thư giản, vừa đeo tai nghe vừa đi rồi hóng ánh nắng của mặt trời và hóng gió.

Tới một tiệm coffee yên tĩnh đúng tâm trạng bây giờ của tôi, tôi móc laptop ra bấm những bộ phim tôi đã lưu trữ sẵn.

Trên đường đi tôi có ghé tiệm mua một gói thuốc lá, tôi không hiểu vì sao nhưng tôi lại muốn hút, tôi muốn đổ những nỗi đau lên cơ thể tôi chứ không muốn đổ lên người khác.

" chị ơi cho hỏi ở đây được hút thuốc không? "
" a dạ không, nếu em muốn em có thể ngồi bàn ngoài trời nhé "
" dạ cảm ơn chị "
Tôi dọn đồ di chuyển ra bàn ngoài trời ngồi dưới cây dù để tránh nắng, tôi móc gói thuốc lá ra, lấy một cây rồi lấy hột quẹt ra, trên tay tôi cầm hơi run mà không yên một chỗ.

Trong đầu ngàn câu hỏi nếu hút cô An có ghét mình không, hút sẽ chết sớm đúng chứ, hút có mùi vị ra sao nhỉ.

Từ từ đưa lên miệng, châm lửa lên rồi hít nhẹ, khói nhả ra từ miệng có hơi ít, tôi hút thêm một cái lâu rồi nhả ra thật nhiều khói, cứ thế lập đi lập lại.

•chat•
" nay An tối mới về nha, các thầy cô tụ tập đi ăn tối nữa á "
" dạ An đi đi em không sao âu "
" ở nhà ngoan nha, đừng khóc đó biết chưa "
" a vâng, em làm gì mà khóc chứ "
" vậy mới là Anh chứ hehe, thôi An họp tiếp nha baiii "
" dạ bai, em yêu An nhiều lắmmm "
Đã hứa rằng sẽ không khóc cơ mà.

.

, sao nước mắt tôi lại rơi khi thấy dòng chữ " đừng khóc đó biết chưa " lòng tôi thật yếu mềm nhỉ.

Ngồi hút hết điếu này tới điếu khác tôi không biết đã hút bao nhiêu điếu nữa, tôi cứ hút rồi coi phim rồi hút, qua 4-5 tập phim dài mà lòng tôi vẫn chưa đỡ hơn dường nào, tâm trí tôi lại càng rối bời thêm càng ngày càng nhiều không biết cách nào để thoát khỏi cái cảm xúc ấy.

Ba đã ly hôn mẹ rồi, em gái thì lại phũ phàng cho dù là còn thân hay không, từ nay ba và em gái sẽ sống ra sao?, mẹ về bển mẹ sẽ sống với ai đây?, chắc cô đơn lắm nhỉ, nhưng còn công việc của mẹ, mình cũng muốn đi lắm nhưng còn cô An thì sao???, những câu hỏi ập đến làm tôi không kịp đưa ra câu trả lời.

.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 35


Trời đã chuyển sang chiều và mây đen bắt đầu kéo tới, tôi ngồi bên ngoài nhìn từng người từng người đi bên nhau nắm tay nhau dưới con phố đông đúc.
Mắt tôi lại cay lên rồi ch** n**c khi nhìn một gia đình có 4 người đang nắm tay nhau cười đùa trên con phố đông nghẹt, có nhiều cái để nhìn không hiểu sao tôi lại nhìn chúng cái gia đình đó mà lòng tôi như nóng lên, có lẽ tôi quá ganh tị với hạnh phúc nhà người ta.
20h10
*rè rè*
" alo Anh đang ở đâu vậy? "
" em đang ở cafe với bạn "
" Anh về liền được không, An nhớ Anh "
" vâng chờ 5 em về liền nha "
" về liền đó nhaaaa, An chờ, yêu Anh *chụt* "
*tít*

Tôi cất đồ vào cặp rồi bước đi, bước đi đến trước nhà thì sực nhớ ra mình vừa hút thuốc xong trên người toàn mùi thuốc, về sẽ bị mẹ và cô An phát hiện mất, tôi không biết làm sao đây nữa haiz.
*cạch*
Tôi đi ra sau thật nhẹ nhàng cặp thì để ở trước đi thật nhẹ nhàng và nhanh chuồng vào nhà tắm tắm, tôi không cần lấy đồ bên ngoài vì trong nhà tắm đã treo đồ sẵn từ lúc tôi ra ngoài rồi.
" Anh về rồi hả, sao không cho An hay biết vậy " cô ấy đứng trước cửa phòng tắm nói vọng vào
" sáng giờ em hôi lắm nên tắm trước rồi tính sau nha mà mẹ về chưa chị "
" a mẹ chưa nữa, nãy An mới điện mẹ mẹ nói cỡ 9h mới về được, mẹ đang nhậu cùng đám bạn rồi "
" dạ "
" mà Anh ăn gì chưa, có đói không? "
*cạch*
" Anh tắm xong rồi hả, lạnh không " tôi ấy lắc tay tôi
Tôi đứng im nhìn cô ấy mà không nói gì, nhìn chầm vào cô ấy làm cô ấy ngại tới đỏ mặt.
" mặt..mặt An dính gì hả, sao Anh nhìn dữ vậy " cô ấy chỉ ngón tay vào mặt mình thắc mắc
"...!"
" nay Anh sao vậy, buồn chuyện gì hả, kể An nghe nha "
"...!"
" được không...!"
"...!"
" An năn nỉ Anh á " cô ấy bĩu môi ra
Tôi lúc này không kìm được nhào tới ôm cô ấy rồi khóc hút hít trên vai cô ấy, cô ấy cứ thế mà dỗ dành tôi, động viên tôi.
" Anh khóc cho thoải mái trong người nha, ngoan ngoan "
" *hic* em sợ mẹ qua bển ở một mình sẽ buồn *hic* em muốn theo mẹ nhưng còn An, em không muốn rời xa An đâu *hic* "
" a không..không sao, An có thể đi theo mà, không sao hết, chúng ta bàn với mẹ rồi hả quyết định nhé "

" vâng "
23h
*cạch*
" a mẹ về rồi ạ "
" ư ừm mẹ..mẹ về rồi đây " mẹ tôi tay vịnh tường mà đi vào, tôi thấy không ổn chạy lại đỡ mẹ
" mẹ uống bia ạ? "
" ừm mẹ uống "
" sao mẹ uống nhiều quá vậy, đi từ từ thôi coi chừng té "
" tại đám bạn ép mẹ uống..nên..nên mẹ uống thôi "
Tôi dắt mẹ vào phòng, mẹ nằm xuống đồ trên người không biết phải làm sao đây.
*cạch*
" nước ấm tới đây " cô An bưng thao nước ấm đi vào
" a để em lau người cho mẹ "
" thôi để An, Anh chỉ cần cởi áo mẹ ra thôi "
" a nhưng...!"
" không nhưng nhị gì hết, việc này An lo được " cô ấy xoăn tay áo lên rồi nhúng khăn vắt nước
Tôi ngồi bên khó khăn cởi áo vest rồi qua áo sơ mi, một hồi lật đật cũng cởi xong.
" sao không cởi luôn áo ngực "
" a d..dạ "
" đừng nói là Anh ngại nha " cô ấy cười mỉm chọc tôi
" không đâu có, mẹ con mà có gì phải ngại " thật ra tôi cũng có chút ngại ngùng
Với tuổi hiện tại của mẹ thì không có gì là quá già, thân thể vẫn còn chút nuột nà, vòng nào ra vòng nấy rất đẹp, không chỉ riêng thân thể mà còn về khuôn mặt, cũng vẫn còn rất đẹp, tôi nhìn mặt tôi trong gương với mặt mẹ, thật giống nhau chỉ khác chân mài đậm của tôi giống ba, nghĩ tới đây tôi khựng lại vỗ mặt mình cho tỉnh táo.

" hử, Anh bị sao vậy "
" a dạ không có gì hết "
" An lau xong rồi mặc áo vào cho mẹ đi "
" dạ " tôi chòm lấy chiếc áo thun xám
Đỡ đầu mẹ lên rồi luồng áo vào, thật khó khăn mới có thể mặc áo vào cho mẹ, tôi mệt rã người rồi đây này.
" mai Anh có vào trường gì không? "
" dạ không, tuần sau mới vào học á "
" mai An cũng rãnh, mai tụi mình đi đâu đó chơi he "
" dạ "
" hm Anh ngủ ngon nha, An yêu Anh "
" dạ, chị ngủ ngon yêu Annnn "
" An muốn hun "
" hả "
" hun...!"
" đâyyy *chụt chụt* hai cái luôn nhé "
" hừ biết rồi ngủ đi "
" dạ dạ ngủ nè chị An ".
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 36


9h10
" ưmmmm " tôi ưỡn người vơ tay vơ chân lung tung
" ưm...!" mẹ tôi bị đụng trúng khó chịu lăn người
Tôi mơ mơ màng màng lăn qua, cảm giác được một lực nào đó kéo lại, lực kéo dừng lại tôi cảm nhận hơi ấm được truyền vào người rồi chìm vào giấc ngủ.
" mẹ sẽ ổn thôi, con bên đây với cô hạnh phúc nhé "
" không..không con muốn mẹ ở bên, con không muốn mẹ sống một mình đâu...*hic* "
" mẹ xin lỗi, nhưng con phải sống thật tốt đấy nhé, mẹ xin lỗi con...!"
Mẹ tôi biến mất sau cái khói đen mù mịt, tôi gục ngã giơ tay muốn nắm kéo mẹ lại nhưng mà lại không đành, tôi chợt mình tỉnh dậy có chút cử động, mở mắt ra tôi thấy tôi nằm trên vòng tay mẹ và được bao chùm lại bởi thân hình của mẹ cộng thêm chiếc mền dày dặn.
" con thức rồi hả, mẹ xem điện thoại lớn quá à " mẹ tôi vừa lướt điện thoại vừa nói
" dạ không, con bị ác mộng thôi " đầu tôi dụi vào lòng mẹ vài cái
" kể cho mẹ nghe đi, mẹ giúp được gì cho con rồi sao "

" dạ là.....!" tôi kể hết cho mẹ nghe, mẹ nghe mà không nói gì, mẹ luồng tay xuống lưng tôi, đè vào rồi xoa xoa tấm lưng run rẩy của tôi, tôi trong lòng mẹ không kiềm được mà yếu đuối quá nên đã lỡ khóc rồi
" mới sáng sớm lại khóc rồi, không biết mười mấy năm qua con có nhõng nhẽo như vậy không nữa "
" *hic* con không..con không muốn rời xa mẹ thêm lần nữa đâu *hic* "
" rồi rồi mẹ sẽ không rời bỏ con đâu "
" *hic* mẹ hứa đi "
" ừm mẹ hứa "
" v-vâng...!"
*cạch*
" hai mẹ con thức rồi thì ra ăn sáng đi nè, để bụng đói không nên đâu " cô An mở cửa nói vào
" ừm mẹ biết rồi, dậy ăn sáng nhé con "
" dạ...!"
...
" Ăn có ngon miệng không? " cô An ngồi chống cằm nhìn tôi ăn
" sao An không ăn dạ "
" An ăn sáng sớm rồi, giờ còn no lắm "
" ăn xong An muốn đi đâu không? "
" hm, Anh muốn đi đâu thì An đi đó thôi "
" mẹ muốn đi đâu chơi không, ở nhà vài chán lắm ạ " tôi nhìn mẹ bên bếp nấu đồ ăn
" ừm thì con muốn đi đâu mẹ đi theo "
" sao hai người kì vậy, chọn chỗ con mới biết được chứ "
" đi trang trại cừu ha " cô An vui lên
" a dạ cũng được á "
" rủ thêm người theo cho vui đi "

" rủ cô Hân với cô Kim được không mẹ "
" được hết, cứ rủ đi "
" dạ "
Tôi và cô An lấy điện thoại ra, tôi nhìn chầm chầm vào điện thoại trên tay cô ấy, miệng ngậm cơm nhìn cô ấy soạn tin nhắn rủ cô Hân và cô Kim đi trang trại cừu.
" ăn hết đi, không được ngậm cơm nghe chưa " mẹ tôi bóp má tôi một cái đau
" a ăn..ăn nè tự nhiên bóp người ta đau muốn chết "
" ai kêu con ngậm vài làm gì ăn lẹ rồi soạn đồ đi "
" dạ hihi, để con rủ thằng anh họ nữa "
" rồi rồi rủ ai thì rủ lẹ đi "
" An rủ xong rồi nha, hai cô sẽ đi dẫn theo mấy đứa con nữa "
" hehe càng đông càng vui mà "
" có mấy đứa nhỏ mệt chết á chứ ở đó vui "
" có sao, để em giữ cho "
" Anh nói là làm á nhe, chắc giữ nổi không "
" nổi chứ "
" vậy sao ai mà tin được "
" ơ...!"
...
Trang trại cừu.
" a đẹp quá nè " bé Như và bé Thiên mắt sáng
" mấy đứa đừng có chạy lung tung nghe chưa...!" cô Hân bước xuống xe dặn dò từng chút
" ai kiếm được chỗ đẹp quá ta " chị Linh bước xuống xe vươn vai

" An của em kiếm á nhaaa " tôi cười tươi nắm tay cô An
" vào mua vé rồi đi tham quan nhé, hm hơi nhỏ nhỉ " mẹ tôi nhìn lên bản đồ được trưng bày
" a dạ cũng ít chỗ nhỉ, chỉ có 3 chỗ à, cafe view với trang trại nhỏ kế bên, ngôi nhà màu hồng và trang trại lớn hmmm " tôi đứng khoanh tay vuốt cằm
" cũng vui ời, không đủ vui chúng ta đi chỗ khác " cô An ôm tôi từ sau nhìn lên bản đồ, tôi cảm nhận hơi ấm từ cô ấy mà lòng rực lửa lên
" a mọi người ra đằng kia đứng nhé, để tôi mua vé cho "
" a cô để cháu trả cho ạ " chị Linh đi lại
" a mẹ Thị Anh để em trả cho ạ " cô Hân đi nhanh lại dành trả
" a em trả cho chị cứ đứng đợi đi ạ " cô Kim bế bé Phương dành theo, tôi nhìn ánh mắt cô Kim nhìn mẹ tôi khác với thường ngày thì phải, có gì đó cấn cấn đâu đây
" a để..để An trả cho...!" cô ấy bối rối mà dành trả theo
" thôi mọi người ra đằng kia đứng đi tôi trả cho " mẹ tôi đẩy nhẹ từng người ra
" ơ nhưng mà...!"
" không có nhưng gì hết, tôi trả là tôi trả, nay tôi khao nhé "
" a lần trước chị khao rồi mà "
" rồi rồi mọi người đứng đợi xíu đi, tôi mua vé cho " mẹ tôi đi lại quầy bán mua đủ vé cho tất cả mọi người, vé người lớn và trẻ em
" a Anh mẹ em làm gì mà giàu dữ vậy " cô Hân đứng bên xem xét mẹ tôi
" a dạ làm kinh doanh thôi hihi " tôi gãi đầu nhìn cô Hân
" kinh doanh lớn hay nhỏ vậy "
" a dạ cũng vừa vừa thôi " tôi nói dốc là mẹ chỉ làm kinh doanh nhỏ nhưng thật ra mẹ tôi là chủ tịch của một công ty mỹ phẩm bên nước ngoài.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 37


Vào tới địa điểm thứ nhất tại cafe view, ở đây cũng không khác gì mấy mấy quán cafe tôi đã từng đi.
" An uống gì nè " tôi cầm menu dựa sát người cô ấy
" An một ly matcha đá xay nhe "
" dạ, chị Linh uống gì á " tôi nhìn qua chị Linh đang tự sướng
" a chị ly hồng trà nhé "
" dạ "
" cô Hân cô Kim mẹ uống gì á "
" cho mẹ ly cafe sữa nhé "

" cô ly.....!" gọi nước xong xuôi, mọi người lại xách đít đi chụp hình
Lần này tôi là cameraman để chụp cho chị Linh, cô An và mẹ, nói chứ không khoe tôi chụp tấm nào là đẹp tấm nấy, không phải là vì phong cảnh mà là vì người đẹp thôi.
" a để chị chụp cho 3 mẹ con vào đứng tạo dáng đi "
" dạ, mẹ lại đây nè "
...
Chụp hình mệt mỏi, chúng tôi chuyển sang địa điểm thứ 2 trang trại lớn giữa bầu trời, tuy nắng nhưng không gắt, vẫn còn cứu vãn được.
" a Anh mấy con cừu dthw quá nè aaa " cô ấy cầm vài cọng cỏ đưa cho chúng ăn
" a dthw lắm áaa, *tách* dthw quá nè *tách tách...* " tôi thừa thời cơ chụp những tấm ảnh vui vẻ hồn nhiên của cô ấy, nhìn cô ấy sợ bọn chúng cắn bàn tay xinh xẻo của cô ấy mà tôi cười lên rồi chạy lại ôm cừu con dí vào người cô ấy, con cừu con lè lưỡi ra cô An xốc váy chạy đi tôi cười lớn hớn hở ẫm bé cừu nhỏ chạy theo
" aaa Anh nó lè lưỡi kìa dơ váy An hếttt "
" haha đây nè, dám không cho bé ăn hả "
Cô ấy chạy núp sau chị Linh, tôi mệt mỏi dí theo mệt mỏi rồi cũng thôi, ẫm bé cừu con đi lại bé Phương đang á ớ bến mấy con cừu con.
" á ớ ớ " bé Phương chỉ chỉ tay vào cừu con trên tay tôi
" muốn ẫm không chị cho ẫm nè "
" á c-có " giọng nói cũng dthw ghê
...
Đi chơi mệt mỏi về, ai về nhà nấy tôi thì lại là người gục trước, đang ngủ ngon lành tôi bị đánh giấc bởi cô An, cô ấy lấy tay tôi luồng qua eo cô ấy rồi cô ấy nép vào lòng tôi.
" An muốn ôm hả " tôi vẫn còn mơ ngủ,vẫn chỉnh tư thế lại để dễ dàng ôm trọn cô ấy vào lòng
" dạ, An muốn ngủ cùng Anh "

Chữ dạ lại rất dễ thương, lòng tôi bùng nổ lên âu yếm cô ấy trong lòng, xoa lưng vuốt tóc rồi nựng má cô ấy, thật sự dễ thương làm sao.
" ưm ngủ đi không thôi An nghỉ ngủ cùng Anh luôn à "
" thôi ngủ nè, ai kêu An dthw quá làm chi "
" Anh ngủ ngon nha "
" ngủ ngon bé An của em "
Tôi ngước xuống thấy cô ấy cứ ngước lên nhìn tôi vài, tôi thắc mắc hỏi.
" hửm, An muốn gì á "
" ưm...!" cô ấy chề môi ra
" a à *chụt* ngủ ngon nha em yêu An " tôi hiểu ý liền cúi xuống hôn một cái vào môi cô ấy
...
Bệnh viện Z.
" má cảm thấy trong người ra sao ạ "
" ừm, má cảm thấy khoẻ lắm " một giọng nói yếu ớt cất lên
" má khoẻ là tốt rồi, con xin lỗi " mẹ tôi mím nhẹ môi cúi mặt xuống
Tôi ngồi kế bên mẹ cũng biết mẹ như sắp khóc, tôi cũng vậy.
" a mà thằng Đức đâu rồi nó không về với..con hả "
" a anh..anh ấy bận việc rồi ạ "
" ừm..., cháu tôi dạo này hơi ốm yếu nhỉ, con có nuôi nó đàng hoàng không vậy " nội tôi nhìn tôi cười tươi hết sức có thể nhưng nụ cười ấy chỉ được một giây rồi lại xụ xuống

" dạ cháu của bà vẫn khoẻ ạ, cháu ăn một buổi tận 2 chén cơm đấy ạ, thấy cháu của bà ngoan không " tôi cười tươi nắm tay bà thật chật không dám buông ra
" vậy mới ngoan chứ...!" bà cong từng ngón tay vào tay tôi nhẹ nhàng từ tốn như là một bộ xương được bọc bởi da yếu ớt muốn nắm một thứ gì đó
" con ở lại đây chăm bà nhé, mẹ ra ngoài nghe điện thoại một lát..., con đi ra ngoài có việc xíu nhé "
" ừm...!"
Tôi nhìn theo mẹ, ánh mắt mẹ đã ngập nước từ lâu, mẹ đứng lên bước được một bước thì có những giọt nước chảy dài xuống, mẹ bước ra cửa rồi đóng nhẹ lại, tôi xoay qua nhìn bà một hồi lâu rồi định bụng sẽ kể về ba và mẹ.
" mặt bà dính gì à "
" a dạ không, con..con muốn kể chuyện này ạ "
" bà nghe, có phải tụi nó bắt nạt con không? "
" dạ không, chỉ là...!" tôi ngập ngừng không biết nên nói hay không
" không sao đâu, cứ kể bà sẽ bảo vệ con...!"
Tôi kể hết tất cả chuyện mà ba và mẹ đang gặp và cả chuyện tôi yêu con gái, bà tôi không cảm xúc gì mà nhìn tôi kể về ba, tôi chỉ nhận lại được một câu.
" bà biết rồi, chừng nào thằng Đức về bà sẽ la nó một trận "
Mẹ tôi mở cửa ào vô nắm tay tôi lôi tôi ra, đóng sập cửa lại.
*chát* Tôi nhận một cú tát từ mẹ, ngước lên thấy mẹ mắt đang ngấn nước, dơ tay định tát tôi thêm một cú nữa, tôi cũng chuẩn bị rồi, tôi nhắn mắt lại chờ cú tát ấy đáp vào mặt mình..
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 38


Nhắm mắt hồi lâu không thấy phản ứng gì, tôi mở mắt ra nhìn mẹ đang mếu máo và lẫn tức giận trước mặt tôi, lúc này mặt tôi không khóc cũng không cười chỉ một gương mặt vô cảm mà nhìn mẹ trước mặt.
Tôi chấp nhận cú tát đó mà không nổi giận, tôi chấp nhận tôi kể câu chuyện đó là sai, tôi chấp nhận tất cả, tôi chấp nhận tôi là một người vô dụng, tôi chấp nhận.
Vì mẹ cao hơn tôi nửa cái đầu, tôi cứ nhìn thẳng nhìn vào hõm xương vai xanh đang run rẩy trước mặt mình, được 2 mẹ để tay lên bên mặt đang đỏ ửng và rát của tôi xoa xoa.
" mẹ..mẹ xin lỗi, mẹ không nên làm vậy *hic* mẹ xin lỗi...!" mẹ tôi với giọng run rẩy xin lỗi tôi
Tôi cứ đứng yên như vậy mà để mẹ xoa bên mặt tôi dù tôi có chút rát rát bên mặt, lúc đầu thì không cảm nhận gì nhưng từ từ tôi lại cảm nhận được cái rát trên mặt, có lẽ mẹ thật sự mạnh tay với tôi, không sao cả, tôi chấp nhận.

" *hic* mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi...thật sự xin lỗi con, mẹ không có cố ý như vậy đâu *hic* mẹ xin lỗi " mẹ tôi gục đầu lên vai tôi rồi xin lỗi không ngừng nghỉ
Tôi bình tĩnh đưa tay lên ôm mẹ, chờ mẹ bình tĩnh lại rồi sẽ xin lỗi mẹ.
Mẹ tôi bình tĩnh lại, ngồi băng ghế ngoài hành lang, mẹ tôi cầm khăn lạnh chờm lên mặt tôi, rất là nhẹ nhàng nhẹ hơn lúc chăm sóc em bé.
" con xin lỗi vì đã kể cho bà nghe...!"
" không, con không sai, con kể chỉ vì muốn tốt cho mẹ thôi mà đúng không? Mẹ xin lỗi vì đã tát con "
" không sao đâu, ai cũng từng bị mẹ đánh mà đúng không, kể cả mẹ cũng vậy, mẹ cũng đã từng bị ngoại đánh lúc nhỏ...!"
" sao con biết vậy...!" mẹ tôi ngừng 2s rồi tiếp tục công việc
" lúc nhỏ con được ngoại kể cho nghe, nghe rất là nhiều chuyện về mọi người, hồi xưa thật vui nhỉ mẹ "
" ừm đúng rồi...!"
Mẹ tôi lỡ trượt tay làm khăn lạnh đè lên mặt tôi rồi trượt xuống, tôi đau nhưng không biểu hiện ra nhiều, chỉ vì không muốn mẹ lo lắng quá.
" a a mẹ xin lỗi, có đau lắm không? " mẹ tôi nâng mặt tôi lên coi
" con không sao đâu "

" mẹ xin lỗi "
" con đã nói là mẹ không sai, mẹ đánh con là đúng rồi, à mà vào coi bà ngủ chưa để còn đi ăn tối nữa mẹ "
" ừm chúng ta cùng vào đi "
*tít tít* *tít...* mở cửa ra nghe máy đo nhịp tim của bà từ từ kêu nhanh hơn rồi dừng lại một nhịp kéo dài ra.
Mẹ tôi hoảng hồn chạy lại nắm tay bà đưa lên xem mạch, tôi lại phụ mẹ, mẹ tôi gấp gáp kêu nắm tay bà rồi xoa bóp, tôi nắm bàn tay xương bọc da ấy rồi bóp bóp, mẹ tôi hối hả chạy ra ngoài rồi lại dẫn vào vài bác sĩ và y tá, tôi vẫn tiếp tục công việc của mình là xoa bóp bàn tay ấy.
Tôi bị chị y tá lôi kéo mẹ và tôi ra ngoài, tôi đúng trước cửa nhìn vào ô kính nhỏ, mẹ tôi thì ngồi cầu nguyện, gục mặt lên xuống, tôi đứng nhìn được 5 thì thấy bác sĩ và y tá đứng im, lúc này tôi cũng biết không còn cơ hội nào nữa rồi, không còn cơ hội trò chuyện cùng bà giống như 4 năm trước tôi đứng nhìn bà ngoại ra đi mà không một chút cảm xúc, tôi vẫn còn nhớ 4 năm trước bên ngoại tôi cô chú rất nhiều người người đúng canh bà đang nằm không sức sống trên giường.
Lần này cũng đứng nhìn nhưng không phải là nhiều người mà chỉ có mình tôi, một mình tôi và mẹ không biết làm gì ngoài đứng cầu nguyện.
*cạch* cánh cửa mở, mẹ tôi gấp hỏi bác sĩ và chỉ nhận lại một câu " chúng tôi đã cố gắng hết sức, xin chia buồn cùng gia đình...!" rồi người người rời đi mất chỉ còn tôi và mẹ
Tôi đứng nhìn bà cảm xúc của tôi bây giờ là hối hận, hối hận vì đã kể câu chuyện đó ra, tôi thật là vô dụng.
Đứng nhìn mẹ khuỵu ở dưới sàn nắm tay bà mà khóc nức nở, tôi ngồi xuống ôm mẹ vào lòng, ngoài việc ôm mẹ tôi không biết làm gì hết vì thế tôi chỉ cần ôm mẹ thật chặt và chặt tới nổi không ai có thể kéo rời ra.
Tôi cảm nhận được tội lỗi mình gây ra miệng vô thức nói lên câu " con xin lỗi " rồi nước mắt tôi rơi xuống.

Ôm mẹ khóc nức nở trong khoảng thời gian không nhất định đã làm tôi mệt mỏi, nhưng lần này dù mệt mỏi tôi vẫn phải ôm mẹ vì ngoài tôi ra ở đây không còn ai có thể bảo vệ mẹ được nữa.
*rè rè rè*
" cô kiếm tôi có việc gì? " một giọng nói lạnh lùng cất lên qua chiếc điện thoại trên bàn
" anh có thể về đây vài ngày được không? "
" cô lại nhớ tôi rồi à? Hơ thật vinh hạnh cho tôi nhưng tôi thì không nhớ cô với lại tôi rất là vui vẻ với mẹ mới cũng con bé đấy nha haha "
" không..em không nhớ anh, mẹ đã mất rồi, anh về thăm mẹ lần cuối được không? " trong câu nói của mẹ tôi cảm nhận được một chút nói dối thì phải
" cái gì!! "
" mẹ tôi mất rồi đấy à? Cô có biết chăm sóc không vậy? Sao để ra nông nỗi này!!?? " ba tôi quát lớn, mẹ tôi yếu lòng gục mặt xuống.
 
Tôi Lại Say Đắm Cô Giáo Cấp 2 Của Tôi Rồi
Chương 39


" ông nói ai không biết chăm sóc? Ông nói mẹ tôi không biết chăm sóc thì ông đâu có được như ngày hôm nay? "
" à à ranh con tạo phản đấy à? "
" ừ đúng đấy, tôi tạo phản đấy thì sao còn đỡ hơn ông ăn bám rồi tạo phản với mẹ tôi! "
" à m được lắm "
" bây giờ tôi chỉ nói một câu, ông về thăm bà hoặc ông cứ ở đó luôn đi khỏi về, bà không cần đứa con như ông "
" ý m là sao...!"
*tút* mẹ tôi bấm tắt cuộc gọi vì quá đau khổ chăng.
" thôi được rồi, bao nhiêu đủ rồi đừng nói nữa "
" vâng, con xin lỗi...!"
Bây giờ là 1h sáng, giấy tờ thủ tục cũng đã xong, tôi và mẹ chưa ăn vì từ tối tới bây giờ và bụng đang rất là đói.

" mẹ ăn gì không con mua? " tôi ngồi nhìn mẹ đang gục xuống mà không nói gì
Tôi không muốn nói thêm liền dắt xe chạy đi mua cháo cho tôi và mẹ ăn.
" mẹ ăn cháo nhé? "
Mẹ tôi vẫn gục ở đấy.
" con ăn đi mẹ không ăn đâu...!"
Tôi nâng mặt mẹ lên, ôm mẹ thật chặt, xoa xoa tấm lưng có hơi run rẩy ấy.
" *hic* mẹ xấu lắm đúng không? *hic* "
" không mẹ rất đẹp, rất là đẹp luôn ạ "
" vậy tại sao? Ba con lại bỏ mẹ? *hic* " mẹ tôi run rẩy nắm vai tôi
" tại ba có mắt như mù nên mới bỏ mẹ "
" vậy còn em con thì sao? "
" em con bị ba bỏ bùa nên mới rời xa mẹ "
" *hức hức* mẹ xin lỗi đã để con như vậy *hức* "
" không, con không chấp nhận lời đó từ mẹ, con chỉ chấp nhận từ ba mà thôi "
" mẹ xin lỗi "
Một người chồng vô tâm đã để vợ mình 3 tháng trời chăm sóc cho mẹ của mình mà mình thì không hay biết mẹ mình ra sao, mẹ mình đang dần yếu đi thì ông ta vẫn đang ăn chơi vui vẻ cùng người phụ nữ khác mà mẹ mình không biết mặt, ông ta còn trách cho vợ cũ mình là không biết chăm sóc cơ đấy, nực cười ha?.
...
" nay An đi dạy có vui không á? "
" An không có vui...!"
" sao vậy? "
" vì không có Anh bên cạnh nên An không có sức sống dạy...!" nhìn cô ấy qua màn hình điện thoại tôi cũng biết cô ấy nhớ mình đến nhường nào và tôi cũng rất nhớ cô ấy

" An ở nhà ngoan nha vài bữa nữa em sẽ về, nhớ đừng làm việc quá sức đấy ạ "
" An nhớ rồi, An muốn ở bên Anh "
" An ở nhà dạy để kiếm tiền nuôi em nữa chứ, bà cũng đã mất rồi bây giờ ở đây đang rất bận rộn, em không muốn An phải bận vì cái đám này đâu "
" nhưng mà An rất nhớ Anh "
" An ngoan nha, nhớ em thì gọi cho em chứ đừng khóc một mình đấy biết chưa "
Nhìn cô An rơi nước mắt, tôi cũng rơi theo vì không biết làm thế nào để có thế gặp lại nhau sớm hơn.
" em có việc rồi, bai An nha, em yêu An lắm " tôi chùi nước mắt nước mũi rồi dơ tay bye cô ấy
" dạ, Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé "
" vâng "
*tút*
" con Anh đâu ba m về rồi kìa! " bác tôi nói vọng vào phòng của nội
" vâng, con đây " tôi bước ra, trong lòng cảm thấy khó chịu khi thấy ông ta
" xin lỗi mọi người vì đã tới trễ, thật xin lỗi " ba tôi cúi đầu từng người rồi lướt qua mẹ tôi đi vào phòng thay đồ
Tôi đứng trước cửa nghe lên cuộc trò chuyện của mẹ và ba, tôi thật sự muốn mở cửa ra và lôi kéo mẹ khỏi con người đó.
Phụ nữ đúng thật là si tình nhỉ?.
" con đâu anh? "
" đừng có gọi thân mật, tôi nghe không quen "
" v-vâng "
" con bé bận việc học rồi và cũng không có hứng thú với cái đám này nên tôi cho nó ở bển rồi "
" không hứng thú? Ý anh nói là sao "

" cô có thể đi ra ngoài dùm tôi không? Phiền chết đi được! " ba tôi quát mắng mẹ tôi, tôi nhìn vào hé cửa thấy mẹ gục mặt xuống
" ông không có tư cách để nói chuyện với mẹ tôi và cũng không có tư cách làm ba tôi, sao không ở bển chơi với con ghệ bé của ông kia kìa? "
" m!? "
" chúng ta ra ngoài thôi mẹ, ở đây sẽ làm ô nhiễm lời nói của con mất, đi thôi " tôi nắm tay mẹ kéo đi qua phòng nội
Ngồi nhìn mẹ rơi nước mắt, tôi cũng đau lòng.
" mẹ còn trẻ như vậy? Không phải là trên thế gian có rất nhiều trai đẹp sao? Mẹ hãy bỏ ông ta đi, bây giờ con nhìn ổng rất xấu không hợp với mẹ đâu "
" mẹ không thể, tình cảm mấy chục năm cất giữ giờ lại bị dẫm nát bởi người mình thương, mẹ không có hứng thú với người khác "
" con không biết làm gì để giúp cho mẹ, hay là kết thúc đám, con dẫn mẹ ra chỗ này ngồi suy nghĩ rồi quyết định nhé? Được không mẹ? "
" tại sao phải làm vậy? "
" tại vì hồi nhỏ, con bị mấy bạn xa lánh vì chúng nó đồn con không có bame, con thường ra chỗ đó để suy nghĩ và hóng gió "
" con..con sao lại không kể với mẹ vậy? "
" tại..tại con..không muốn mẹ lo lắng cho con "
" a mẹ xin lỗi, đứa trẻ này chịu nhiều thiệt thòi rồi nhỉ, mẹ xin lỗi con "
" không..không sao đâu "
Mẹ ôm tôi vào lòng mặc người đau khổ nhất ở đây là mẹ, tôi cảm nhận tình yêu mẹ dành cho tôi, lòng tôi cảm thấy thương mẹ vì đã cưới và yêu trúng người đàn ông tệ bạc này, nếu có thể quay về quá khứ thì tôi sẽ làm thay đổi lịch sử, không cho mẹ gặp ông ta và kiếm một người tình cảm và rất rất tình cảm để mẹ có thể yêu, cho dù tôi có biến mất tôi vẫn muốn làm thay đổi lịch sử của mẹ.
Chỉ cần mẹ hạnh phúc bên người mình thương..
 
Back
Top Bottom