Đô Thị Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính

Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 60: Chương 60


Có rất nhiều bài kiểm tra và nội dung ôn tập cần làm vào cuối kỳ, anh tôi ngày nào cũng nhìn tôi chằm chằm, lúc hắn không đi xe liền ngồi chung xe bus với tôi về nhà, không để lại chút thời gian cá nhân nào cho tôi.

Điện thoại tôi cũng bị hắn thu rồi, không thể nhắn tin cho người khác.

Sau khi tôi kháng nghị, Bách Liên nói: "Cắt đứt tất cả hoạt động xã giao trước khi thi, em thấy chán thì làm hết câu hỏi luyện tập anh chọn ra đi.

"
271.

Mấy ngày nay tôi đều ngủ chung với Bách Liên.

Tôi tưởng ba tôi sẽ thấy hai thằng nhóc to đùng ngủ cùng nhau hàng ngày là sai, không ngờ ổng nghĩ đây là nói lên tình cảm anh em tốt, còn khuyến khích tôi học tập Bách Liên nhiều lên.

Với lại lần trước tôi có lấy bao thuốc của ba tôi, vậy mà ba tôi không để ý, hoá ra ổng mua một lần rất nhiều bao, thiếu một bao này vốn chẳng ảnh hưởng gì.

Nhưng Bách Liên cách 2 3 ngày thì dọn phòng một lần, bao thuốc lá kia đã bị hắn lấy ra rồi.

Tôi cũng không thể nào giải thích được ý nghĩa hành động kia của tôi, chỉ đành nói: "Em muốn thử xem.

"
Bách Liên nói: "Muốn học hút thuốc?"
Tôi nói: "Ba em thích hút như vậy, em chỉ muốn thử xem rốt cuộc là mùi vị gì.

"
Bách Liên rút ra một điếu từ trong bao thuốc, vỗ vỗ vị trí còn trống trên ghế sô pha, gọi tôi qua như gọi chó.

Không biết hắn lấy đâu ra cái bật lửa, tách một cái đã đốt được thuốc.

Lửa sáng lên, đốt giấy thuốc lá màu trắng từng chút một thành màu xám.

Ngón tay thon dài của hắn kẹp điếu thuốc kia, mí mắt sau kính rũ xuống.

Tôi ngây ngẩn nhìn hắn rất quen thuộc cúi đầu, môi mỏng khép lại, im lặng hút một hơi thuốc.

Điếu thuốc cháy rất nhanh, ngọn lửa giữa ngón tay hắn vụt tắt.

Lúc tôi đang muốn nói với hắn "lát nữa em tố cáo anh với mẹ anh," hắn liền giương mắt nhìn về phía tôi, khuỷu tay chống lên lưng ghế sô pha, đột nhiên hôn lên miệng tôi.

Mùi thuốc lá nghẹt thở từ giữa môi hắn cuộn trào vào miệng tôi, kể cả cuống lưỡi tôi cũng bị hun phát đắng.

Bách Liên đè sau gáy tôi, không cho tôi tránh né nụ hôn đầy ý quở trách này của hắn.

Sau khi làn khói cháy qua họng tôi, hắn mới chậm rãi buông tôi ra.

Điếu thuốc trong tay Bách Liên chỉ còn lại một đoạn nhỏ, hắn dập lửa trong gạt tàn của ba tôi xong, mới lên tiếng hỏi tôi: "Thấy vị ngon không?"
Tôi chạy thẳng đến bồn rửa mặt để súc miệng.

Cái mùi này làm người ta khổ sở quá rồi đó người anh em! Vì sao ba tôi lại tiêu lắm tiền để hành hạ bản thân bằng thuốc lá như vậy!
Tôi đờ ra hồi lâu mới tỉnh lại, nói với Bách Liên: "Em có chết cũng không đụng vào cái đồ này nữa.

"
"Mấy hôm trước đọc được quyển sách về giáo dục gia đình," Bách Liên ngồi trên sô pha cười, nói, "Lấy mình làm gương đúng là hiệu quả tốt hơn thật.

"
272.

Hắn đang lừa tôi à! Lấy mình làm gương không phải ý đó!
273.

Truyện Mỹ Thực
Buổi tối lúc đi ngủ, tôi trở mình hỏi anh tôi: "Có phải cuối tuần anh ra đường làm ăn không?"
Bách Liên dựa gối đọc tiếng Anh, không ngẩng đầu nói: "Ra đường làm ăn cái gì?"
"Anh đánh nhau giỏi vậy, cũng không giống hút thuốc lá lần đầu tiên.

" Tôi càng nghĩ càng thấy suy đoán này có lý, "Anh, em thấy anh vẫn nên dừng cương trước vực quay đầu là bờ, sau này làm người tốt đi.

"
Bách Liên nói: "Em nói đúng.

"
Tôi nói: "Em có nên vì việc nước quên tình nhà đi báo cảnh sát không?"
Bách Liên nói: "Anh còn kiêm chức buôn bán người, muốn tìm hiểu chi tiết công việc chút không?"
Tôi lật người về, nói: "Tình lớn hơn pháp, hay là thôi đi vậy.

".
 
Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 61: Chương 61


274.

Thi cuối kỳ đã kết thúc.

Lâm Tú Chương là người đầu tiên tới tìm tôi.

Nói đến đây, tôi phải kể với mọi người về cậu ta.

Người anh em này là ánh sáng của team building, thành viên tích cực cần có trong mọi tình huống xấu hổ, rường cột đất nước của hội b**n th**, tính tình rộng rãi ra tay phóng khoáng, rảnh rỗi là thích khao các bạn ăn.

Tuy tôi có thành kiến với chuyện lúc trước cậu ta làm, nhưng không thể không thừa nhận cậu ta quả thực rất lợi hại.

275.

Tôi dựa sau bảng thông báo của trường cùng Lâm Tú Chương, chờ bọn anh tôi đi xuống, vừa ngậm kẹo m*t vị dâu cậu ta đưa tôi vừa đờ ra.

Công tử bột thực ra cao hơn tôi một chút, nhưng lúc nào cũng thích đặt tay trên đầu tôi, xoa tóc tôi như xoa lông chó.

Tôi hơi lo anh tôi và Từ Dập đang hẹn đánh nhau ở toà nhà dạy học, nhưng Lâm Tú Chương nói với tôi điều ấy không thể xảy ra, vì hai người đó đều để ý hình tượng trước mặt mọi người, tuyệt đối sẽ không làm chuyện đó trước mặt người khác.

Sau một lát, cậu ta lại nói với tôi: "Cho dù có vấn đề với việc này, tôi cũng sẽ giúp cậu giải quyết.

"
Tôi cũng không rõ lắm việc cậu ta nói với việc tôi nói có phải cùng một cái không.

Bách Liên đánh nhau với Từ Dập, cậu ta đi lên can được chắc?
Tôi nhìn cái tấm thân này của cậu ta thì chẳng đánh nổi lại ai đâu.

276.

Cậu ta nói không sai, anh tôi và Từ Dập vẫn nguyên một tảng đi xuống, hai người còn trông có quan hệ rất tốt, lúc đi xuống vẫn đang thảo luận câu hỏi.

Anh tôi liếc nhìn về phía mặt Lâm Tú Chương, nói: "Định đi ăn cùng nhau?"
Lâm Tú Chương ấn cổ áo xuống, cười nói: "Tôi biết các cậu muốn nói chuyện, nhưng tôi kín miệng lắm, không chừng còn có thể đưa lời khuyên cho các cậu.

"
"Hôm nay chúng ta không ăn chung," Từ Dập nói, "Lúc đánh nhau có thể sẽ lỡ tay làm bị thương người đứng xem.

"
Bọn họ chuẩn bị ra ngoài đánh nhau tiếp thật à?
Tôi thấy Bách Liên còn xắn tay áo lên rồi.

Hắn mà đổi kính viền vàng thành kính râm là giống y hệt đại ca lăn lộn trên đường.

Tôi nghĩ mẹ kế tôi chắc chắn không biết chuyện anh tôi biết đánh nhau.

Lâm Tú Chương tựa như vì lời của Từ Dập mà sửng sốt một chút, nhưng cậu ta nhanh chóng cười lại, nói: "Nếu nói chuyện ấy, tôi biết một sàn boxing ngầm, các cậu vào đó có thể đánh tuỳ thích.

"
Cậu ta dùng một câu là khiến Bách Liên và Từ Dập cùng chung mối thù, không hổ là đi ra từ hội học sinh.

277.

Người anh em này phá rối là hạng nhất, bốn người bọn tôi liền đến nhà hàng lẩu ăn chung một cách bình yên.

Bách Liên ngồi cạnh tôi, hỏi tôi: "Câu hỏi lớn môn Lý lần này biết làm không?"
Tôi nói: "Không nghĩ ra, nhưng em viết hết tất cả công thức em nhớ ra rồi.

"
Câu hỏi hình không gian bài thi cuối kỳ kia cực kỳ khó, tôi không nghĩ ra kẻ đường phụ kiểu gì, thế mà bọn họ còn tranh luận xem đường phụ của ai dễ hơn.

Mỗi khi bọn họ thảo luận đề thi trước mặt tôi, cũng đều khiến tôi cảm thấy mình là người lại giống, não chưa phát triển hoàn toàn.

Bây giờ tôi đã hiểu Từ Dập nói "sẽ lỡ tay làm bị thương người đứng xem" là có ý gì.

Liền cảm thấy bị phỉ báng.

Tôi nhân lúc bọn họ tranh luận, bỏ hết thịt bò ba chỉ vào bát mình.

Đã không có bộ não để học tập rồi thì phải có cái dạ dày ăn được nhiều hơn hai bát cơm chứ!
Anh tôi quay đầu nhìn tôi vùi đầu ăn, hỏi tôi: "Đủ ăn không?"
Tôi nói: "! Gọi thêm một đĩa?"

Hắn liền gọi thêm cho tôi một đĩa.

Sau khi tôi chần xong bát ba chỉ bò thứ 2, Bách Liên véo véo mặt tôi, nói: "Có phải em béo hơn mấy tháng trước không?"
Tôi nói: "Em dậy thì lần 2, cơ thể đang phát triển, phải ăn nhiều chút.

"
Vì học kỳ này quá nhiều người tặng tôi đồ ăn vặt, nên tôi không khống chế được.

Nghĩ mặt tích cực, cân nặng tăng vọt có khi nghĩa là tôi đang phát triển theo chiều dọc.

Lâm Tú Chương ngồi đối diện tôi cười, nói: "Vậy hay không thì chúng ta gọi thêm đĩa nữa đi? Chuyện tốt thành ba nhé.

"
Tôi nói: "Người anh em, tôi học thành ngữ vẫn tạm ổn đấy, cái đó là chuyện tốt thành đôi chứ?"
"À," Lâm Tú Chương cúi đầu quấy tương vừng của cậu ta, nói, "Đây là nghệ thuật chế biến lại.

".
 
Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 62: Chương 62


278.

Cuối cùng anh tôi không thể đàm luận với Từ Dập.

Trên đường về, Lâm Tú Chương hỏi tôi có muốn lấy ảnh chụp lần trước cho quán cafe mèo làm quảng cáo có trả tiền không.

Tôi nói: "Ảnh chụp gì?"
Bạn học Lâm giơ hai tay lên trên đầu mình, ngón trỏ và ngón giữa cong cong, nói: "Bức tai mèo ấy, rất đáng yêu.

"
Cậu ta cười còn có lúm đồng tiền.

Cậu ta đè giọng lén nói với tôi, tiền thù lao rất ổn, còn nói quán cafe mèo kia sẽ tặng tôi món tráng miệng hàng limited.

Tôi quay đầu nhìn anh tôi, do dự một chút, Lâm Tú Chương liền lại gần ôm dính lấy cổ tôi, nói: "Lý Vọng, đồng ý với tôi nha, được không?"
Không biết là vô tình hay cố ý, lúc cọ trên vai tôi, hơi thở cậu ta thở ra thiêu đốt cổ tôi.

Giọng cậu ta cũng như cố tình mang theo chút vị ngọt.

Bách Liên bỗng vươn tay kéo cổ tay tôi, nói: "Em vẫn là học sinh, đừng làm mấy chuyện đâu đâu này.

"
Lâm Tú Chương nói: "Các cậu cũng đi chụp cùng đi, khi còn là học sinh cũng phải lưu lại chút kỉ niệm gì chứ?"
Bách Liên và Từ Dập đều không có hứng thú với loại chuyện này, nhưng tôi thấy những gì bạn học Lâm nói rất hấp dẫn.

Công phu đòi hỏi nhõng nhẽo của cậu ta vô cùng lợi hại, khi đến dưới nhà, hội anh tôi cuối cùng vẫn bị thuyết phục.

"Ba mẹ tôi nói chờ tốt nghiệp cấp 3 mới để tôi nuôi mèo, thỉnh thoảng tôi sẽ thấy thời gian phải đợi này quá dài.

" Lâm Tú Chương hai tay nhét túi, nói với bọn tôi, "Nhưng có thể thấy khả năng sở hữu, đợi chờ và nhẫn nại một chút như vậy không có vấn đề gì.

"
Thỉnh thoảng có tiếng còi xe trên đường.

Lúc ngoảnh đầu nhìn phía sau, nhìn thấy đèn đường sáng lên từ từ kéo dài cái bóng của 4 người bọn tôi.

Anh tôi nói: "Sau khi quyết định muốn nuôi, sẽ có rất nhiều chuyện phiền phức.

"
Lâm Tú Chương nói: "Tôi nghĩ mọi điều thú vị chỉ có thể đạt được sau khi trải qua đủ phiền phức.

Cho nên tôi không sợ phiền.

"
Từ Dập không tham gia cuộc nói chuyện này, hắn cứ nhìn xe cộ và người đi đường bên cạnh, gò má như phủ lên một tầng bóng tối.

Hắn đang nghĩ gì?
Tôi nghĩ vậy, nhưng vì anh tôi ngăn giữa tôi và hắn, nên không thể hỏi thẳng ra miệng.

Về nhà rồi.

279.

Từ Dập đang suy nghĩ vô nghĩa, nếu tiếp tục đi trên con đường này, sẽ đến được nơi nào.

Hắn đưa mắt nhìn Lý Vọng và Bách Liên đi lên toà nhà dân cư, đèn trong hành lang sáng lên từng cái.

Lý Vọng trước khi lên cầu thang quay đầu nhìn hắn một cái, vẫy vẫy tay với hắn.

Lâm Tú Chương đi vòng qua trước mặt hắn rồi đứng lại, nói: "Cứ tưởng cậu sẽ nói gì với cậu ấy chứ.

"
Quần áo Từ Dập bị gió thổi kêu xào xạc.

Hắn cúi đầu nhìn cái bóng dưới chân, nói: "Cậu có chuyện gì cứ nói thẳng.

"
Lâm Tú Chương nói: "Cậu cũng nghe hiểu lúc trước tôi nói là ý gì chứ?"
Từ Dập nói: "Tôi và cậu không giống nhau.

"
"Có gì không giống nhau?" Lâm Tú Chương cười, nói, "Cậu cho rằng tình cảm cần dự tính trước, nhưng tôi nghĩ --"
"Tình cảm cần thoả hiệp.

"
280.

Điện thoại Lý Vọng bị tịch thu, cho nên không thể nhận được tin nhắn của người khác.

Khi em trai kế đi tắm, Bách Liên dựa bên rìa ghế sô pha xem điện thoại.

Lâm Tú Chương kéo hắn và Từ Dập vào một group 3 người.

Tin nhắn đầu tiên là ảnh mèo bình thường.

Mấy bức đằng sau là ảnh Lý Vọng đeo tai mèo hút trà sữa.

Bách Liên nhìn chằm chằm bức ảnh này một hồi, sau khi lưu vào album rồi mới gửi dấu chấm hỏi vào trong group.

Lâm Tú Chương nhắn:【Tôi nghĩ các cậu có thể sẽ muốn cái này】
Ảnh đính kèm:【Lý Vọng được mèo vây quanh trên đệm ghế sô pha.

jpg】
Bách Liên nhắn:【Sao cậu chụp em ấy nhiều bức thế?】
Lâm Tú Chương trả lời:【Vì anh Bách lúc nào cũng chụp được, nhưng tôi chỉ có thể thỉnh thoảng chụp chụp thế này thôi】
281.

Không thể nào hiểu nổi hành vi của người này.

Nhưng cứ lưu ảnh về đã.

.
 
Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 63: Chương 63


282.
Tôi ngồi trên ghế đẩu, chờ anh tôi đeo cái vòng cổ chuông lên cổ tôi.

Hắn véo véo cằm tôi, nói: "Đúng là tròn lên nhiều thật."
Tôi nói: "Đến kỳ nghỉ em sẽ ăn kiêng, anh, đừng nói nữa."
Từ sau khi hắn phát hiện tôi béo lên, lúc ôn bài cứ thích đưa tay qua sờ bụng và eo tôi, tạo cho tôi ảo giác mình đã mang thai 7 tháng.
Đằng sau quần tây có cái đuôi mèo, lúc ngồi xuống hơi cấn, nhưng không phải không chịu được.
Lúc ngồi chán, tôi vừa lấy tay vẩy cái đuôi kia, vừa xem Từ Dập chụp ảnh quảng cáo cá nhân ở bên kia.
Người mẫu cao lớn đúng là có vóc dáng khác biệt, quần áo cùng kiểu hắn mặc vào cũng cảm giác vô cùng cao cấp.
Tai mèo màu đen đeo trên đầu hắn cũng không thấy lạc quẻ, còn rất đáng yêu.
Tôi đang ngơ ngẩn nhìn chằm chằm đôi mắt tựa như ngọc trai đen dưới mí mắt một mí của hắn, thì đuôi trong tay bị con mèo vàng bên cạnh cắn.
Tôi không kéo lại được, liền thò tay giơ con mèo lên.
Chắc là tư thế giơ lên của tôi không đúng lắm, nó còn muốn lấy móng vuốt tát tôi, rất đáng sợ.
Lâm Tú Chương bỗng ở bên cạnh gọi tên tôi, nói: "Lý Vọng, nhìn qua đây."
283.
Ngay lúc đèn flash sáng lên, tôi bị con mèo tát một phát.
284.

Chụp nhiều như vậy, nhưng cuối cùng lại chọn bức này.
Thực ra tôi không quan tâm, nhưng treo cái này lên không đuổi khách đi thật à?
Kệ đi, chẳng sao.
Bách Liên bảo tôi gọi anh một tiếng thì sẽ đưa quả dâu trên bánh ngọt của hắn cho tôi.
Giờ tôi quen rồi, lập tức liền làm theo lời hắn.
Bách Liên nói: "Sờ đầu."
Tôi đưa đầu lại cho hắn sờ.
Sau đó cắn quả dâu trên nĩa của hắn.
Dâu cửa hàng này chọn vẫn ngọt thật đấy, lần sau tôi sẽ đến ăn tiếp.
Lúc ngẩng đầu phát hiện anh tôi mặc dù đang sờ đầu tôi, nhưng ánh mắt lại không nhìn tôi.

Hắn phát hiện tôi đang giương mắt nhìn hắn, liền gật đầu híp mắt cười với tôi: "Đang cao thì ăn nhiều chút, không cần phải giảm béo."
285.
Tôi còn mặc bộ đồ này ra ngoài phát tờ rơi.

Người qua đường đều rất tốt bụng, đều sẵn lòng nhận tờ rơi tôi phát.
Vừa nãy chơi Truth or Dare, tôi thua, nên phải ra mời chào 5 vị khách.

Có hai cô gái nhận tờ rơi lúc đầu như có việc gấp phải đi, nhưng sau khi tôi lắm mồm hỏi họ một câu "Không vào ăn bánh gato thật sao," họ liền chần chừ đứng tại chỗ, nỏi: "Có tính là yêu cầu công việc của cậu không?"
Tôi nghĩ thầm cứ coi như vậy đi, trò Truth or Dare này làm tròn thì cũng là yêu cầu công việc, vì thế gật đầu.
Họ liếc nhìn nhau, vẫn hơi chần chừ.
Tôi bắt chước dáng vẻ bạn học Lâm lúc trước, giơ tay lên trên đầu giả làm tai, nói: "Còn có cả mèo, mặc dù sẽ đánh người, nhưng rất đáng yêu."
Hai người lại chụp cùng tôi một bức ảnh xong, liền vào ăn bánh gato.
Quả nhiên không ai có thể chống lại sức mạnh của mèo.
286.
【Nhật ký nữ sinh qua đường】
Hôm nay không chỉ trốn đi làm thêm, mà còn tiêu một đống tiền ăn bánh gato...
Quá tàn nhẫn, tại sao lại đặt bẫy miu miu đáng yêu ngay trên đường người ta sắp đi muộn chứ!
Miu miu còn lại hỏi bọn mình bánh gato ăn ngon không.
Giọng điệu của bạn ấy cực kỳ k*ch th*ch h*m m**n tiêu tiền của con người.
Còn thấy được anh đẹp trai bàn bên cầm gậy vờn mèo trêu bạn ấy...!Nói thật chứ, luật không được thành tinh sau khi lập quốc được ban hành từ lâu rồi đúng không!! Đây rõ ràng là bẫy tiêu thụ của chủ nghĩa tư bản!
Mình hiểu rồi.

Mình móc tiền ra là được chứ gì?
287.
【Người qua đường không muốn tiết lộ họ tên: Hiệp hội Người tiêu dùng phải không? Tui muốn tố cáo quán cafe mèo ở góc đường, quảng cáo với hàng thật cực kỳ khác nhau.

Tui vào tiêu một đống tiền, ôi, kết quả mỹ thiếu niên trên tờ rơi không thấy một ai, thực sự chỉ có mỗi mèo!!】
【Hiệp hội Người tiêu dùng trả lời: Xác nhận lại một lần, nơi ngài vào là cafe mèo, chứ không phải tiệm MB gì đó phải không?】.
 
Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 64: Chương 64


Edit: Bàn
288.

Sáng cuối tuần, khi bố tôi và mẹ kế còn đang ngủ, anh tôi đã ra ngoài dạy gia sư rồi.

Tìm trong nhà không còn sữa ăn sáng, tôi ở nhà đọc sách giáo khoa một hồi, định xuống siêu thị dưới nhà mua chút đồ ăn về.

Anh tôi đã trả lại điện thoại cho tôi, nhưng hắn bảo tôi trước khi ra khỏi nhà phải báo cho hắn, sau khi đi tốt nhất là cho hắn biết thời gian, người, và địa điểm bất cứ lúc nào.

Tôi nói với hắn hay thôi mua thẳng cái đồng hồ điện thoại Tiểu Thiên Tài [1] cho tôi là xong, có luôn chức năng xác định vị trí.

[1]: Tên một hãng điện tử ở bển, còn đồng hồ điện thoại thì là một dòng smart-watch dành riêng cho trẻ con của hãng, nghe gọi nhắn tin định vị các thứ các kiểu được.

Bách Liên hình như muốn lắp một cái máy định vị lên người tôi thật.

Tôi nghĩ thầm không có đâu, tôi dù sao cũng là học sinh cấp 3, hắn quản chặt thế làm gì?
Nhưng trước khi đi siêu thị, tôi nhắn hắn một tin.

Bách Liên trả lời tôi:【Mua thêm một hộp trứng gà về】
Tôi trả lời:【Anh không đang đi gia sư à?】
Bách Liên trả lời:【Đứa nhỏ đang làm bài kiểm tra.

Em mua xong về nhà ngay, rồi gửi tin nhắn cho anh】
Tôi trả lời:【Anh, siêu thị cách nhà ta chưa đến 500m, thế này cũng cần thiết sao?】
289.

Về nhà vừa làm đề được một lúc thì nhận được tin nhắn của công tử bột.

Trước khi cậu ta đến đều không báo, lúc gửi tin nhắn thì đã đến dưới tầng nhà tôi rồi.

Tôi thay giày trượt ván chạy xuống, thấy cậu ta đang trượt ván dưới khu đất trống của tiểu khu, kỹ thuật tệ vô cùng.

Tôi xem cậu ta chơi 5 phút, cậu ta chỉ có 1/4 thời gian là ở trên ván trượt, còn lại đều là đuổi theo cái ván trượt.

Tôi nói: "Người anh em, cậu đến đây biểu diễn nghệ thuật trình diễn à?"
Lâm Tú Chương không hề thấy mất mặt, còn tràn đầy phấn khởi ôm ván trượt chạy đến bên tôi, nói: "Đi nha đi nha! Đi trượt băng với tôi!"
Tôi vỗ vỗ ván trượt trong ngực cậu ta, nói: "Chỉ bằng mức độ phát triển tiểu não này của cậu, thì là cậu trượt băng hay băng trượt cậu?"
"Cậu dạy tôi là được mà.

" Lâm Tú Chương nghiêng mặt qua cười với tôi, nói, "Thầy Lý Vọng, dạy xong em mời thầy ăn đồ nướng.

"
Tôi nói: "Chỉ có hai ta sao?"
Lâm Tú Chương duỗi ngón tay mảnh nhỏ, nói: "Tôi hỏi hai người họ rồi, anh Bách phải đi gia sư, anh Từ hôm nay có lớp học thêm.

"
Cậu ta như có chút tiếc nuối thở dài, sau một hồi, lại nói: "Thế nên chỉ đành có hai ta đi thôi à, thầy Lý Vọng.

"
290.

Lâm Tú Chương thực sự không có tế bào vận động, trượt băng y như nhảy robot, mãi không xê dịch được một bước.

Tôi dạy kỹ thuật cho cậu ta nhiều lần, nhưng cậu ta không hiểu được, còn kéo tôi ngã xuống đất theo.

Tôi hận rèn sắt không thành thép, nắm tay đấm cánh tay cậu ta, nói: "Người anh em, tài nghệ của cậu đúng là rau cần.

"
Lâm Tú Chương mờ mịt nhìn tôi: "Rau cần?"
Tôi nói: "Rau chia làm rất nhiều loại, đối với tôi, rau cần là loại rau có cấp bậc thấp hơn rau chân vịt rất nhiều.

"
Ý là tôi thấy cậu ta cực kỳ cùi.

Tôi đỡ cậu ta trượt một vòng trong sân như đỡ bà cụ già đi qua đường xong, quyết định nhận lỗi từ chức, đm tôi không làm thầy nữa!
Tại sao lại có người như vậy! Rõ ràng tay chân khoẻ mạnh mà biểu hiện lại như người khuyết tật!
Lúc Lâm Tú Chương dựa bên lan can cạnh sân, trên khuôn mặt trắng nõn lộ vẻ chán nản vô cùng.

"Có cách nói thế này," Tôi nói, "Có lẽ khi thượng đế tạo ra cậu, vốn muốn đổ cho cậu chút năng khiếu vận động, nhưng khi đến lượt cậu, cái chai đã cạn rồi.

"
Lâm Tú Chương gật gật đầu.

"Nhưng ổng phát hiện ra bên cạnh còn cái chai nữa, để chứng tỏ điểm tài năng thượng đế cho mỗi người là công bằng, ổng liền muốn lấy cái kia thêm cho cậu thay cho năng khiếu vận động.

" Tôi nói tiếp, "Lúc đổ thêm, tay hơi run, đổ sạch cả chai cho cậu.

Thượng đế nghĩ thầm thôi xong rồi, đổ cái gì thế, giơ cái chai lên nhìn một cái -- ôi, trên đó viết 'b**n th**'.

"
Lâm Tú Chương phụt một tiếng, lập tức vịn lan can cười ha ha ha, suýt nữa cười đến nỗi ngã thêm lần nữa.

Cậu ta nói với tôi: "Hết cách, tôi tìm được niềm vui từ những chuyện này mà.

"
Tôi nói: "Cứ tưởng cậu sẽ nói tôi công kích cá nhân cậu.

"
Lâm Tú Chương nói: "Ừm, thầy Lý Vọng, lời thầy nói là sự thật.

"
Cậu ta nói xong, người nghiêng về phía trước, mắt to cong cong nhìn tôi, nói: "Vậy nếu chiều nay em học được, thầy có thể thưởng cho em một cái hôn không?".
 
Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 65: Chương 65


Edit: Bàn
291.

Tôi thấy lúc người anh em này cố tình nói như vậy đều trông hơi b**n th**, nhưng có vẻ cậu ta cố kiểm soát mức độ b**n th** của mình, ngược lại không khiến tôi ghét cậu ta.

Tôi còn chưa trả lời lại câu kia của cậu ta, cậu ta đã bám dính đeo trên cổ tôi.

Sau đó, cậu ta như cô gái nhỏ ôm bạn trai đi dạo phố, lúc trượt băng cứ ôm cánh tay tôi.

Tôi vừa để tay xuống là cậu ta sẽ rầm rì nói cái gì mà "thầy Lý Vọng em sợ em ngã mất thôi làm sao bây giờ," nghe mắc ói cực kỳ.

Tôi nói: "Được rồi đấy, nói nữa là bực mình.

"
Lâm Tú Chương nói: "Hứ.

"
Tôi đi cùng bọn Bách Liên đều là người bị gõ đầu, nhưng Lâm Tú Chương thì không như vậy, tôi và cậu ta cao gần bằng nhau, còn có thể dễ dàng vuốt mái tóc ngắn của cậu ta.

Cậu ta luôn cười, thế nào cũng không giận.

Lúc sắp ăn trưa, hai bọn tôi ngồi bên sân cởi giày, Lâm Tú Chương bỗng chỉ vào quả bóng bay trong tay bé gái bên cạnh, nói: "Thầy, em muốn cái đó!"
Tôi nói: "Tôi không bao nuôi tiểu bạch kiểm.

"

Sao giọng cậu ta gọi tôi là thầy nghe như gọi tôi là chồng vậy!
Rất kinh khủng.

292.

Sau đó cậu ta tự bỏ tiền ra mua một cái hình bọt biển Sponge Bob.

Tôi buộc dây bóng bay lên cổ tay, đi ăn đồ Nhật trong trung tâm thương mại bên cạnh cùng cậu ta.

Bạn học Lâm ngồi đối diện tôi, cầm máy ảnh chụp mấy bức xong, mắt sáng lên, nói với tôi: "Bọn mình giống đang hẹn hò nhỉ?"
Cậu ta không đợi trả lời, lại há miệng, làm nũng với tôi: "Thầy, em muốn ăn thịt bò.

"
Tôi lấy nĩa chọc hai miếng bỏ vào miệng cậu ta.

Người anh em này kinh khủng thật.

293.

Buổi trưa, anh tôi gọi tôi một cuộc, hắn bảo tôi phải về nhà trước 5 giờ, cũng đừng tới chơi nơi vắng vẻ quá.

Lâm Tú Chương cầm điện thoại tôi, bảo đảm với Bách Liên: "Tôi sẽ đưa Lý Vọng nguyên vẹn trở về, anh Bách yên tâm.

"
Lúc hai bọn tôi đi qua cửa hàng đồ trang trí, cậu ta dừng lại, ngồi nhìn quả cầu thuỷ tinh ấn vào là bay tuyết một lúc.

Tôi đoán được tiếp theo cậu ta sẽ nói gì, liền bỏ tiền ra mua món đồ này luôn.

Lâm Tú Chương cầm cầu thuỷ tinh, bỗng nhiên nói với tôi một câu: "Sau này tôi có thể sẽ ra nước ngoài du học.

"
Tôi nói: "Du học?"
Cậu ta vặn nút bên dưới quả cầu thuỷ tinh, nói: "Mẹ tôi nói đi nước ngoài có triển vọng tốt hơn, quay về thì đên thẳng công ty làm việc! Đều nghĩ cách sắp xếp của bọn họ tốt, chưa từng ai hỏi suy nghĩ của tôi.

"
Bên trong có tuyết rơi, nhạc vang lên đinh đinh đang đang.

Một lát sau, cậu ta lại nói: "Tôi thấy vậy thật nhàm chán.

Tôi vẫn thích làm thứ khiến mình vui vẻ hơn.

"
Tôi nghĩ thầm chẳng lẽ đây chính là nỗi buồn của giai cấp tư sản sao, vì vậy hỏi cậu ta: "Thế cậu thích làm gì?"
Lâm Tú Chương nghiêm túc nhìn tôi, nói: "Ví dụ như bây giờ tôi muốn hôn cậu.

"
Tôi nói: "Cậu gọi tôi một tiếng ba đi.

"
Lâm Tú Chương nói: "Ba.

"
294.

Tôi nói: "Người anh em, cậu nói lời này nhanh quá đấy.

".
 
Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 66: Chương 66


Edit: Bàn
295.

Chắc cậu ta nghĩ tôi có niềm đam mê gì đó với mối quan hệ cha con này, lại ngọt ngào gọi tôi thêm mấy tiếng ba nữa.

Vì cậu ta gọi vừa nhanh vừa không có gánh nặng tâm lý, nên làm tôi rất không có cảm giác thành tựu.

Phải bắt Bách Liên gọi tôi là ba, tôi mới cảm thấy vui sướng được.

"Cậu gọi nữa đi," Tôi nói với Lâm công tử bột, "Tôi sẽ muốn đánh cậu đấy.

"
Ngón trỏ Lâm Tú Chương đặt trên môi suỵt với tôi một tiếng, nói: "Lý Vọng, cậu đưa tai lại đây, tôi sẽ nói bí mật của tôi cho cậu.

"
Tôi nói: "Mấy bí mật kiểu năm tuổi mặc sịp đỏ thì không cần nói với tôi, xin cảm ơn ngài.

"
Nhưng thấy vẻ mặt cậu ta rất thần bí, nên tôi vẫn ghé đầu lại bên miệng cậu ta.

Cậu ta nắn vành tai tôi, nói: "Cậu hôn tôi một cái, tôi sẽ tặng cậu một món quà đặc biệt, thế nào?"
Tôi nói: "Thật à?"
Lâm Tú Chương: "Nào.

"
Dù sao giờ tôi và cậu ta đã thành lập tình cha con ngắn hạn, nghĩ lại thì nụ hôn này hình như cũng không có gì, vì thế liền kéo tay cậu ta, cúi đầu dán lên đốt ngón tay trỏ của cậu ta một cái.

Trên ngón tay cậu ta là mùi phấn rôm nhàn nhạt.

Người anh em này bên ngoài thì sạch sẽ ngăn nắp năng nổ hoạt bát, bên trong thì lại dính người thế này.

Tôi nói: "Quà gì?"
Lâm Tú Chương: "Chỉ hôn tay được thôi hả ba?"
Sau một lát, cậu ta che miệng, lại gần đè thấp giọng nói với tôi: "Không sao.

Tôi muốn lấy bản thân --"
"Tặng cho cậu làm bạn trai.

"
296.

Sau khi kết thúc buổi gia sư, anh tôi tiện đường tới đón tôi.

Hắn hơi khó hiểu vì sao mặt Lâm Tú Chương tím một mảng, Lâm Tú Chương nói là bị ba đánh.

Bách Liên nói: "Nhà cậu vẫn còn trừng phạt thân thể à?"
Lâm Tú Chương nói: "Là giáo dục của tình yêu.

"
Tài xế nhà cậu ta hôm nay không đến đón cậu ta, cậu ta liền đi về cùng bọn tôi, hình như là muốn lên nhà bọn tôi ngồi một lúc.

Cậu ta có vẻ rất thích quả cầu pha lê kia, dọc đường đi còn đặt bên tai nghe mấy lần, nói với tôi và Bách Liên: "Lúc trước tôi học violin đã từng tập bài hát này rồi.

"
Tôi nói: "Cậu cũng có trái tim thiếu nữ quá đấy.

"
Lâm Tú Chương không phản bác lời tôi, chỉ vừa ôm cổ tôi, vừa quay đầu nhìn hàng cây bên đường, nói: "Ngày ông tôi qua đời ấy, tôi chỉ muốn đi tàu hoả xem tuyết một mình, kết quả còn chưa ngồi lên tàu đã bị ba mẹ tôi bắt về nhà rồi.

"
Cậu ta không giống như đang buồn, ngữ khí cực kỳ thẳng thắn: "Tôi không bỏ chạy vì đau buồn, tôi chỉ thấy nó vô nghĩa và rất nhàm chán thôi.

"
Cậu ta nói: "Nói đến trừng phạt thân thể, nếu ba tôi xử tôi thật, có thể đập tôi gãy xương luôn.

Ổng gọi đây là giáo dục tinh anh.

"
Tôi không biết giờ có phải cậu ta đang chém gió một cách nghiêm túc hay không, không biết nên nói gì.

"Lý Vọng, sau khi tốt nghiệp mấy người bọn mình đi tàu hoả ngắm tuyết đi.

" Lâm Tú Chương nói, "Biết đâu đến lúc đó, cậu sẽ nhận món quà của tôi.

"
297.

Sau khi về nhà, Bách Liên cầm vở ghi chép im lặng hồi lâu mới qua hỏi tôi: "Câu nói sau cùng của Lâm Tú Chương có ý gì?"
Tôi nói: "Nó muốn vào hộ khẩu nhà chúng ta.

"
Bách Liên nói: "Cái gì?"
Tôi nói: "Nó thiếu tình thương của cha, nên muốn làm con trai em.

".
 
Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 67: Chương 67


Edit: Bàn
298.

Từ Dập gọi cho tôi hai lần, hắn nói hắn phải tham gia cuộc thi Vật lý với đội tuyển của trường ở một nơi khác, gần đây đang đóng cửa ôn tập ở nhà, chắc phải đợi sau khi về mới tới gặp tôi được.

Hắn hỏi tôi trong điện thoại: "Lý Vọng, cậu sẽ nhớ tớ chứ?"
Tôi nói: "Đương nhiên rồi.

"
Từ Dập nói: "Đến ga tàu tiễn tớ được không?"
Giọng hắn truyền đến từ đầu bên kia điện thoại, như sóng biển đánh vào bến tàu, mang theo tiếng vang nhẹ nhàng.

Bắt đầu từ một thời điểm nào đó, tôi đã cảm thấy Từ Dập như một vùng biển lớn vô tận, không tự chủ được mà bị mê hoặc bởi màu xanh thẳm và sự trong vắt ấy.

Vừa sáng sớm liền chuồn ra khỏi nhà bắt xe đến ga tàu.

Từ Dập đứng trong đội tuyển của trường, hắn mặc áo khoác trắng, cười với tôi từ xa.

Tôi thấy trên lưng áo hắn in bốn chữ.

Là cao chạy xa bay.

299.

Tôi có thể chắc chắn là Lâm Tú Chương cố tình đến đây tìm tôi ăn vạ rồi.

Nhà cậu ta cách đây rất xa mà vẫn thỉnh thoảng ôm ván trượt đến đây lượn lờ, có lần tôi còn chứng kiến cậu ta đến đây dắt chó đi dạo.

! Người anh em này có nghiêm túc không? Ngồi xe 2 tiếng đến đây chỉ để dắt chó?
Tôi đút hai tay vào túi, ngồi xổm xuống đối mặt với con Golden bự kia, nói: "Người anh em, cậu đừng làm khổ con chó nữa.

"
Lâm Tú Chương nói: "Cậu đang nói chuyện với tôi hay nói chuyện với nó?"
Lần này tôi thực sự không có ý chửi cậu ta, sao cậu ta lại tự nhận?
Khuyên tai trên tai cậu ta sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Tôi nhìn một hồi, lúc vươn tay ra muốn chạm vào, Lâm Tú Chương bỗng nghiêng đầu cắn ngón tay tôi.

Khi tôi định rút ngón tay ra, cậu ta liền nới lỏng miệng, trực tiếp giơ tay nâng mặt tôi, hôn lên miệng tôi thật mạnh.

Vì vậy, tôi đã cho bạn học Lâm một vị trí mới.

Con trai chó.

Tôi nói với cậu ta: "Đừng có tuỳ tiện hôn lên được không?"
Lâm Tú Chương nói: "Thế bây giờ tôi hôn lại một cái nhé?"
Nói xong, cậu ta liền đè tôi ra sau bốt điện thoại bỏ hoang rồi làm lại lần nữa, tôi hít sâu một hơi, khi kéo áo cậu ta định đánh một trận, đột nhiên cậu ta hỏi tôi: "Lý Vọng, chơi với tôi có vui không?"

Tôi nói: "Cậu tưởng tôi vui thì sẽ không đánh cậu à?"
Bạn học Lâm ôm lấy eo tôi, mặt gần như sắp kề sát mặt tôi, trong hơi thở có mùi dâu tây như có như không.

Tay cậu ta mò vào trong quần tôi, mắt nhìn tôi chằm chằm, nói: "Tôi muốn làm chuyện đó với cậu, được không?"
Tôi nói: "Ba của con nói là không được nhé.

"
Lâm Tú Chương nghiêng mặt sang một bên, nói: "Tôi đã rất kiềm chế rồi đó, bạn Lý Vọng, để tôi cũng được vui một chút đi mà.

"
300.

Rất khó hiểu cậu ta mua được còng tay từ đâu.

Lúc cậu ta hôn lên mí mắt tôi, tôi nhắm mắt lại hỏi cậu ta: "Cậu có lấy được niềm vui từ việc ch*ch tôi không?"
Lâm Tú Chương nói: "Bây giờ tôi ch*ch cậu được không?"
Tôi nói: "Không.

"
Cậu ta ừm một cách oan ức, kề môi lên nhân trung của tôi, c*n m** d*** của tôi, đẩy mở hàm răng của tôi, quấn lấy đầu lưỡi tôi một cách khéo léo.

Lúc đầu tôi muốn cắn cậu ta, nhưng cậu ta mở điện thoại của mình lên, để một bức ảnh cách đây từ rất lâu trước mắt tôi.

! Thế mà lại là ảnh scandal tôi mặc đồ nữ thời cổ!
Người anh em này cũng chó quá rồi đấy? Đ*t ông già cậu!
Nhưng kỹ năng hôn của cậu ta vẫn rất tốt, tôi tưởng tôi sẽ rất tức giận, nhưng hình như cũng không khó chịu lắm, chẳng lẽ là vì cậu ta đã ăn kẹo cao su vị dâu trước khi hôn tôi?
Khi tay cậu ta luồn vào quần tôi, kéo q**n l*t tôi lên, tôi thật sự không nhịn nổi, cho đôi giày thể thao hàng hiệu của cậu ta một đạp.

301.

Mọi người dám tin không? Vậy mà cậu ta lại khóc?
Tôi không thể nào mở miệng ra ân cần thăm hỏi người nhà cậu ta, lúc này không thể không cảm thán một câu, công tử bột thật là xuất sắc.

Cậu ta uất ức xong, nói với tôi: "Bạn Lý vọng lúc nào cũng từ chối tôi, vì sao chứ?"
Người anh em, tháo còng tay trên cổ tay tôi trước rồi hẵng hỏi vì sao nhé.

.
 
Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 68: Chương 68


Edit: Bàn
302.

Bách Liên có vẻ đã bỏ nhiều công sức vào việc gửi bài cho tạp chí, tôi không rõ lắm là hắn viết về cái gì.

Bình thường ở nhà hắn nấu đồ ăn, tôi nấu cơm, mẹ hắn và bà tôi chỉ phụ trách về nhà ăn, tính ra cũng khá hoà thuận.

Hai vị phụ huynh thích xem phim trong phòng khách, tôi thì cùng làm bài tập nghỉ đông với anh tôi dưới sự giám sát của hắn.

Nếu là hồi trước, có lẽ tôi còn chẳng thèm làm, làm gì có chuyện hoàn thành kế hoạch học tập đúng hạn thế này.

Anh tôi là lực lượng sản xuất chính [1] cho việc học tập của tôi.

[1]: Cái này thì bác nào học Triết chắc là hiểu nhể, ý là phải có Bách Liên thì Lý Vọng mới học được ấy.

303.

Lúc đầu đúng là tôi hơi phản đối việc ngủ cùng Bách Liên, nhưng sau đó phát hiện lấy hắn làm gối ôm hình người để sưởi ấm vào mùa đông cũng khá tốt, vậy nên phần lớn thời gian đều ở trong phòng hắn.

Lúc hắn đọc sách luôn có vẻ mặt người sống chớ gần, nhưng chỉ cần tôi chịu chủ động đi hôn hắn, hắn sẽ để tôi tuỳ ý quấy rầy hắn.

Đúng là người anh tốt.

304.

Lúc mẹ kế gõ cửa nói đưa táo cho bọn tôi, giọng Bách Liên vẫn hơi khàn.

Hắn mặc quần vào, nhận đĩa táo qua khe cửa.

Hắn thở phào, vẻ mặt rất bình tĩnh, cầm tăm chọc một miếng cho tôi.

Hắn nói: "Lý Vọng, lần sau còn dám không?"
Hắn đang nhắc đến chuyện tôi nhân lúc hắn ngủ, dùng bút dạ đen vẽ rùa lên bụng hắn.

Tôi nói: "Đấy gọi là xăm nghệ thuật dùng một lần.

"
Tôi nghĩ hắn chỉ giả vờ giận, sau đó tìm lý do ch*ch tôi.

305.

Trải nghiệm kỳ diệu nhất trong kỳ nghỉ đông là Lâm Tú Chương qua nhà chơi đấu địa chủ cùng hai người bọn tôi.

Kỹ năng chơi bài của cậu ta rất tệ, nhưng lúc nào cũng bắt được bài ngon.

Hơn nữa cậu ta luôn lật được bài địa chủ.

Thiết lập hình tượng tư bản chủ nghĩa sừng sững không đổ nhỉ người anh em.

Đúng lúc Từ hạng nhất gọi video qua, tôi liền livestream cho hắn cảnh ba người bọn tôi đánh bài.

Từ Dập hướng dẫn tôi nên ra con nào từ xa, thế là địa chủ Lâm không thắng nổi nữa.

Lâm Tú Chương tức giận lại đây nói với Từ Dập qua điện thoại tôi: "Bạn hạng nhất, tôi vốn thân cô thế cô, thêm cậu vào là trí thông minh của cả ba người đang đè bẹp tôi đấy.

"
Tôi nói: "Thực ra không tính tôi vào cũng được.

"
Trí thông minh của tôi không có chỗ phát huy tác dụng.

306.

Lâm Tú Chương lượn lờ trước mặt ba tôi đến chai mặt, vào những ngày nghỉ, cậu ta thỉnh thoảng sẽ chạy tới, còn dùng đôi tay thiếu gia mỏng manh dễ vỡ kia rửa rau giúp bọn tôi.

Lần đầu tiên tôi thấy có người bỏ công chạy đến nhà người khác để giúp làm việc nhà.

Tôi đi nhà xí, lúc đi ra nghe thấy công tử bột Lâm gọi anh tôi một tiếng "anh vợ.

"
Tôi còn tưởng tôi bị ảo thính.

Nhưng nhìn mặt anh tôi, chắc chắn tôi không nghe nhầm.

Tôi thấy Bách Liên cười tủm tỉm xắn tay áo lên.

Không chờ nắm đấm của anh tôi rơi xuống, Lâm Tú Chương đã tự giơ tay đầu hàng, nói: "Bạn học Bách, cậu không thấy xưng hô thế này có thể kéo gần khoảng cách ba người chúng ta sao?"
! Làm cái gì đấy?
Bọn họ khiêu khích anh tôi, thứ gặp hoạ là cái mông của tôi đấy được không? Tôi chưa bao giờ thấy bọn họ súng thật đạn thật đánh nhau qua lại cả!
Tự nhiên tôi hi vọng Bách Liên dùng cách của xã hội đen để giết phắt công tử bột Lâm.

.
 
Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 69: Chương 69


Edit: Bàn
307.

Năm lớp 12, tôi bị ba người bọn họ ép kéo vào top 100 khối.

Tiếng Anh của Bách Liên luôn trên 140, nhưng điểm khoa học tự nhiên không bằng hai người kia, nên chỉ loanh quanh ở top 10.

Từ Dập đã tham gia rất nhiều kỳ thi, đề luyện tập bày ra trên bàn làm người ta sợ hãi.

Tôi không biết người khác thế nào, nhưng hạng nhất của hắn là cố gắng thực sự.

Sau đó, lúc tôi đọc bài thơ có tên là "Hải âu," [1] trong lòng đều là đôi lông mi như cánh chim hải âu của Từ Dập khi hắn cúi đầu hôn tôi dưới toà nhà dạy học.

[1]: Theo như tôi google được thì đây là bài thơ Nga, tên tiếng Anh là "The Song of the Stormy Petrel," bác nào muốn đọc thử thì tìm nhíe.

Hắn được sinh ra trong biển rộng sâu tối, nhưng lại mang theo ánh sáng rực rỡ không gì sánh bằng.

Tôi ngồi dưới sân khấu nhìn hiệu trưởng trao giấy khen giải nhất của tỉnh cho hắn.

Hắn cao ráo, khuôn mặt đẹp trai không biểu cảm, có lẽ vì đã quen đứng nhất, nên lúc đó hắn trông không mừng rỡ gì lắm.

308.

Từ Dập mặc áo phông đen đứng cạnh xà đơn, nói: "Vì đó là điều đã được định trước trên đường đời của tớ, nên lúc đón nhận nó, tớ không hề có tâm trạng đặc biệt gì.

"
Tên này làm màu tự nhiên quá nhỉ.

Tôi nói: "Từ hạng nhất, tôi mà thi được giải nhất tỉnh là đủ để tôi chém gió cả đời rồi.

"
Từ Dập nói: "Tớ không để ý những chuyện đương nhiên lắm.

"
Tôi nắm tay hắn, nói: "Cậu mà làm màu nữa là tôi thấy phiền đấy.

"
Tay Từ Dập có thể bao bọc tay tôi, hắn nghiêng mặt hôn tôi ở chỗ không người, nói: "Nhưng mà, cậu là niềm vui ngoài ý muốn trong cuộc đời tớ.

"
309.

Lâm Tú Chương vẫn là hạng 2, cậu ta và anh tôi đều đứng đầu một môn.

Năm lớp 12, cậu ta nói với bọn tôi rằng ba mẹ cứ bắt cậu ta làm đủ thủ tục xuất ngoại, có thể sẽ không tham gia kỳ thi đại học, nhưng cuối cùng vẫn đi thi lấy được một chút.

Đúng là giữa người với người có khoảng cách về IQ, mẹ nó.

Cậu ta đi thi lấy được mà thi được hạng 2 khối.

Sau khi có thành tích thi đại học, chúng tôi liên hoan cùng nhau, cậu ta vẻ mặt nghiêm trọng nói: "Ban đầu muốn cố hết sức lần cuối để xem xem có soán ngôi của anh Từ được không! "
"Lúc trước tôi đã nghĩ cậu cứ làm hạng 2 có phải không ổn lắm không," Từ Dập đưa bát đũa cho tôi, nói, "Bài nghị luận hơi nhường một chút.

"
Bài nghị luận của Lâm Tú Chương bị lạc đề, nên một câu trắc nghiệm Từ Dập nhường không dùng được vào việc gì.

Vì thế tôi đưa ra kết luận, nếu bạn là một đứa học ngu, thì sẽ không có nỗi khổ hạng 2 muôn đời này.

310.

Lần trước vào sinh nhật anh trai, tôi không kịp chuẩn bị quà, nên chờ thi đại học xong, tôi mới tặng cái mũ tôi đã đan rất lâu cho hắn.

Truyện Xuyên Nhanh
Bách Liên cầm mũ nhìn hồi lâu, nói: "Xấu quá.

"
Tôi nói: "Xấu thì xấu, nhưng nó có tác dụng đấy!"
Bách Liên nói: "Tác dụng ấy à?"
Tôi nói: "Nếu sau này tóc anh rụng sạch thì lúc ra ngoài có thể lấy nó ra để che mà?"
Anh tôi không thể nào hiểu được dụng tâm lương khổ của tôi.

Tôi còn làm thêm ba chữ anh trai tốt ở trong, hi vọng sau đó hắn có thể phát hiện ra bất ngờ nhỏ tôi giấu trong chiếc mũ làm bằng tay.

Mà với cả ngoài miệng hắn nói không thích, nhưng về sau tôi thấy hắn ở trong nhà vệ sinh lén đội cái mũ xấu tợn này soi gương.

Tôi phải công nhận cái mũ này đan xấu thật, cũng chỉ khuôn mặt anh tôi mới có thể tôn nó lên thành tác phẩm nghệ thuật.

Hắn nói chí ít lúc đó tôi không lấy len màu xanh lá đan mũ, nên dù có xấu, hắn cũng gắng gượng chấp nhận.

.
 
Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 70: Chương 70


Edit: Bàn
311.

Sau kỳ thi đại học, bốn người bọn tôi đến Thành Đô xem gấu trúc.

Bạn học Lâm không muốn đi máy bay, vì thế chúng tôi dành gần 30 giờ ngồi trên tàu.

Lẽ ra là chơi bài giết thời gian, kết quả Từ Dập như bật hack, đánh đâu thắng đó, khiến bọn tôi chẳng còn trải nghiệm vui chơi.

Tôi nói với hắn: "Đồng chí Từ, chơi giải trí thế này thì chúng ta đừng dùng não nhỉ?"
Từ Dập tựa lưng vào ghế, im lặng một hồi, nói: "Được rồi.

"
Đm, bảo hắn đừng dùng não chơi game hình như là làm khó hắn, đây là nỗi khổ của người thông minh à?
312.

Sắp xếp chỗ ngồi là:
Anh tôi Tôi
- - --
Lâm Tú Chương Từ Dập
Lâm Tú Chương mua một đống đồ ăn vặt, lúc cậu ta mở ba lô ra, tôi còn tưởng mình đã nhìn thấy túi thần kỳ của Doraemon.

Không hổ là ánh sáng của team building.

Chu đáo thật đấy.

313.

Nửa đêm, nhiệt độ điều hoà của tàu hơi thấp, lúc tôi mở mắt ra, phát hiện Từ Dập vẫn còn thức.

Hắn nghiêng mặt nhìn cửa sổ tàu tối om, chắc là nhận ra cử động của tôi, hắn liền quay đầu nhìn về phía tôi.

"Lạnh à?" Từ Dập khẽ hỏi tôi.

Hắn đắp cái áo khoác in chữ cao chạy xa bay kia lên người tôi.

Tôi nhỏ giọng hỏi hắn: "Cậu mất ngủ hả?"
Từ Dập nói: "Không, tớ chỉ đang nghĩ vài chuyện.

"
Giọng hắn rất nhỏ, trong khoang tàu mờ tối, lời nói rơi xuống thành tro tàn.

Cảnh đêm ngoài cửa sổ chảy dài, mây nặng trĩu, không nhìn thấy sao.

Hắn nói: "Lý Vọng, tớ rất có trách nhiệm với cuộc sống của mình, sẽ không hối hận với bất cứ lựa chọn nào.

Có thể lựa chọn đó là sai, nhưng đối với tớ của hiện tại, lòng không hối hận là đủ rồi.

"
314.

"Nếu không thể bỏ tất cả để cao chạy xa bay," Hắn dừng lại chốc lát, "Vậy thì miễn có thể khiến cậu vui vẻ, tớ cũng sẽ học cách thoả hiệp.

"
315.

Lúc xem phim ở homestay, vừa đến cảnh đáng sợ là Lâm Tú Chương sẽ tới ôm cổ tôi làm nũng, tôi thuận tay xoa đầu chó của cậu ta theo thói quen, nói: "Được rồi đừng khóc, ba ở đây.

"
Anh tôi nói: "! Lâm Tú Chương, cậu hơi quá rồi đấy.

"
Lâm Tú Chương nói: "Người ta sợ, tối ngủ cùng papa Lý Vọng được không?"
Anh tôi chắc bị cậu ta làm nghẹn họng, trên mặt lộ ra biểu cảm mắc ói.

Mà tôi không thấy mắc ói, là vì tôi đã quen rồi.

Tôi nói: "Con trai phải kiên cường lên, ba đề nghị con ra ban công nằm đất.

"
Ban đêm, lúc rời giường đi giải quyết vấn đề sinh lý, tôi phát hiện công tử bột Lâm ra ban công ngẩn người thật.

Cậu ta thấy tôi ngồi dậy, diễn cho tôi một màn biểu diễn phi vật thực.

Giả vờ trong tay có đàn violin, đàn một bản nhạc Chopin dưới ánh trăng với vẻ mặt thâm trầm.

Làm tôi cười tỉnh.

Lâm Tú Chương thở dài, nói với tôi: "Bạn Lý Vọng, tôi sắp đi nước ngoài rồi.

"
Tôi nói: "Thế thì tốt quá còn gì?"
Cậu ta nói: "Nhưng cậu vẫn chưa nhận món quà tôi tặng, tôi cực kỳ buồn.

"
Sau khi nói những lời đó, cậu ta liền lại đây ôm tôi.

Lâm Tú Chương cắn vành tai tôi, nói: "Lần sau chúng ta gặp nhau, tôi sẽ không kiên nhẫn nữa đâu.

"
316.

Chúng tôi đi dạo trên đường Ngọc Lâm, uống sữa chua đắt lòi mắt nhưng dở cực kỳ ở Gấm Lý (phần còn lại đưa Bách Liên uống), đi xem gấu trúc, cũng ngắm được ánh đèn neon vào ban đêm ở thành phố này.

Lúc tôi làm bài thi luôn bỏ qua câu không biết, như tôi đã nói với anh tôi lúc đó, nếu gặp phải câu hỏi vượt quá phạm vi hiểu biết của tôi, tôi sẽ không trả lời.

Nhưng đối với những câu hỏi không thể bỏ qua trong cuộc sống, tôi nhất định sẽ cố gắng học hỏi để trả lời.

Chỉ cần đó là đáp án tôi lựa chọn, thì dù sai tôi cũng không hối hận.

317.

Bắt đầu từ một giấc mơ chẳng có ý nghĩa gì vào năm lớp 11, cuộc sống của tôi đã có thay đổi cực lớn.

Như người không mang ô đứng dưới mái hiên nhìn mưa, cuối cùng cũng đợi được đến lúc trời trong quang đãng.

_____________
Ha ha đến đây là hết rồi đấy các bác????
Nếu bác nào thấy kết thiếu quá thì tôi có mua bản gốc về nên kiếm được mấy cái phiên ngoại, để bao giờ tôi làm xong thì tôi báo các bác nhé.
 
Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 71: 71: Hàng Ngày 1


Edit: Bàn
1.

Theo cách nói bây giờ, Từ Dập chính là trụ cột quốc gia có tương lai tươi sáng, cho dù không làm nghiên cứu khoa học thì cũng có thể làm nên sự nghiệp lớn, dù sao hắn vừa thông minh vừa chịu khó, trời sinh nên là hạng nhất.

Thỉnh thoảng tôi nghĩ nét bút thất bại thảm hại nhất của hắn có lẽ là dính phải tôi.

Nhắc mới nhớ, tôi cũng tính là hạng nhất.

Là phế vật hạng nhất.

2.

Lúc tôi nói tôi là phế vật, Từ Dập đang nằm nghỉ trên đùi tôi, mắt to một mí nhắm nghiền, lông mi trên mí mắt buông xuống một hàng bóng râm nhỏ nhỏ.

Hồi cấp 3 tôi đã thấy tên này đẹp trai, qua mấy năm hắn không chỉ không tàn đi, mà còn trở nên đẹp trai hơn nữa!
Ngẫm lại cảm thấy rất đáng giận, tôi làu bàu xong câu kia thì cúi đầu cắn mạnh lên môi hắn để trút giận.

Từ Dập bị tôi lăn qua lăn lại tỉnh.

Hắn ôm eo tôi, giọng vừa tỉnh nghe hơi khàn: "Vọng Vọng! "
Tôi đẩy cái mặt đang cọ bụng tôi của hắn, tức giận nói: "Đừng gọi tôi như thế nữa!"
Ai mà ngờ được hắn ở công ty thì nghiêm túc ra dáng người, ở nhà lại ngày ngày học tiếng chó sủa trước mặt tôi.

Từ Dập tỉnh táo lại một chút, dán mặt lên lòng bàn tay tôi, giọng điệu mềm nhũn gọi tôi: "Vợ.

"
3.

Không phải ý chí của tôi không kiên định, mà là quân địch quá mạnh!
Tuy rằng hôm nay đã nói là không muốn làm nữa, nhưng Từ Dập giả nai còn lợi hại hơn băng tay đỏ, tôi không thể nào từ chối hắn, thế là lại lăn lộn với hắn trên ghế sô pha.

Từ hạng nhất mặc âu phục đẹp trai quá thể, lúc dạo đầu tôi chỉ thích cắn nghịch cà vạt của hắn, sau đó hôn lên cằm, l**m l**m đôi môi hơi mỏng của hắn.

4.

Tôi không dám chơi với anh tôi như vậy, anh tôi sẽ nhét thẳng cà vạt vào miệng tôi luôn, hoặc là trói cà vạt vào cổ tay tôi.

Tuy như vậy rất k*ch th*ch nhưng Bách Liên làm tôi rất ác, hắn đúng là S, rảnh rỗi không có việc gì làm thì thích đánh mông tôi, không ngờ đến giờ tôi vẫn phải nén giận làm em trai ngoan bị hắn áp bức.

Sau khi than phiền với Từ Dập là anh tôi đánh mông tôi rất đau xong, Từ Dập an ủi tôi, nói với tôi: "Thế tớ xoa giúp cậu nhé.

"
5.

Vcl! Hắn vừa xoa xoa vừa đè tôi xuống bàn ăn trong nhà làm thêm phát nữa, lại còn học động tác của anh tôi đánh mông tôi, đúng là tổn thương lần hai!
Đm đau quá đấy!

Từ Dập ngừng một lúc, giải thích với tôi: "Vì lúc làm thế này, trông cậu giống như sướng hơn bình thường! "
Tôi nghiến răng nghiến lợi: "Sướng cái rắm!"
Từ Dập nói: "Bị đánh xong thì cậu cứng luôn.

"
Tôi tức giận đến mức muốn quay lại đánh hắn, nói: "Tôi không phải M làm sao tôi bị đánh mà sướng được!"
Kết quả hắn vừa đâm vào trong, vừa đánh lên mông tôi hai phát mạnh hơn.

Tôi:!
Tôi đè lên mặt bàn b*n r* một cách khuất nhục, vừa đau vừa sướng, vì tôi thực sự thoải mái, nên lúc mắng Từ Dập cũng không có sức lực gì.

Tôi ngồi lên người hắn, véo cơ bụng hắn, tức giận nói: "Thằng nhóc Từ Dập này cái tốt không học lại đi học cái xấu!"
Từ Dập nói: "Xin lỗi.

"
Hắn vừa xin lỗi vừa ch*ch tôi, thật là có tinh thần tự kiểm điểm.

6.

Sau khi về, Lâm Tú Chương ngửi một vòng trong phòng như chó, lập tức chắc chắn tôi và Từ Dập đã làm cạnh bàn ăn, vì vậy cũng xắn tay áo lên đòi lặp lại vụ việc ở cùng một địa điểm với tôi.

Tôi: "Không.

"
Mông tôi vẫn còn đau.

Lâm Tú Chương ôm lưng tôi giả vờ khóc hu hu, đương nhiên tôi không để ý tới hắn.

Kết quả khi tắm hắn liền chạy vào, nhõng nhẽo đòi hỏi nói phải làm với tôi, nói hắn đi làm bận rộn bé Lâm rất cô đơn lạnh lẽo khó chịu lắm, nhất định phải sờ sờ cái mông của tôi mới có thể khoẻ lên [1].

Tôi nói: "Thế thì cậu không khoẻ lên được thôi.

"
[1]: Ha ha đoạn này cậu Lâm đang chơi chữ, 好起来 = khoẻ lên = ngóc dậy, thế là cháu Vọng mới trả lời là thế thì không khoẻ lên được = không ngóc lên được.

___________
Ha ha mặc dù đầu đề có số 1 nhưng không có số 2 đâu các bác.
 
Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Chương 72: 72: Luật Cơ Bản Của Biến Thái


Edit: Bàn
1.
Có lẽ vì ba mẹ hắn đều là người kỳ quái, nên đương nhiên hắn lớn lên cũng thành người kỳ quái.
Nhưng nếu nói theo lời Lý Vọng, thì hắn phải được gọi là b**n th**.
Tên hắn là Lâm Tú Chương, Tú trong tinh tú, Chương trong ngọc chương, nghe nói tên này là ông nội đặt cho hắn, là muốn bảo hắn làm người như những ngôi sao.
Từ nhỏ hắn đã học giỏi, có thiên phú với đàn violin, còn là bé đẹp trai, nhưng vì mạch não không giống người khác, nên sống mười mấy năm rồi vẫn chưa kết giao được bạn bè tri kỷ gì.
Ba mẹ hắn luôn muốn hắn làm mấy chuyện trâu bò, nên hồi cấp 1 hắn làm lớp trưởng, cấp 2 chủ trì dạ hội của trường, cấp 3 làm hội trưởng hội học sinh.

Rất nhiều chuyện đều thuận buồm xuôi gió, có điều sau khi hắn chuyển trường qua đây thì khá xui, vừa hay cùng trường cùng khối với Từ hạng nhất trong truyền thuyết.
Người ta vừa thông minh vừa cố gắng, hắn giãy dụa được hai lần thì lười chẳng muốn tranh, đàng hoàng dừng lại ở vị trí ngàn năm hạng 2.
Rất chán, hắn không quan tâm đến chuyện học tập như Từ Dập, cũng không cảm thấy đây là chuyện phải liều mạng.
Trước đây hắn thi không tốt, ba hắn về sẽ lấy thắt lưng quất hắn, chuyên quất trên lưng, quất được từng vệt đỏ.

Hắn không nói ra bên ngoài, người khác cũng không thấy được.
Chẳng sao.
Nếu nhất định phải nói về sở thích...
Hắn thích chụp ảnh, thích những thứ đáng yêu.
Thỉnh thoảng còn sưu tầm được những bộ phim không phù hợp với độ tuổi của hắn lắm.
Khi phát hiện ra bản thân có sở thích không bình thường, hắn liền vô cùng tự nhiên mà chấp nhận sự thật rằng "mình là b**n th**."
2.
Cuộc sống có niềm vui mới rồi.
Khi học lớp 10, phát hiện ra một con mồi rất hợp gu hắn.
Bạn Lý Vọng mặt hơi tròn, luôn bày ra bộ dạng người lạ chớ tới gần, thỉnh thoảng sẽ còn hung dữ lườm người khác.
Đương nhiên hắn hồi đó còn không biết tên Lý Vọng, luôn lén quan sát đối phương, lúc ngồi xe nhà mình, thỉnh thoảng có thể thấy cậu trai cúi đầu đá viên đá cạnh trạm xe bus.
Đáng yêu thật đấy.
Nói tóm lại, hình tượng mỹ thiếu niên trong mộng của hắn đã có ứng cử viên tương xứng.
Bạn Lý Vọng như mèo con xấu tính.
Phải tìm một cơ hội để lại gần một chút...
Nhưng nếu hành động hấp tấp thì có doạ mèo con chạy mất không nhỉ? Có khi nào sẽ hung dữ cắn hắn một cái lên tay không?
3.

Biệt danh Lý Cút này cũng đáng yêu lạ.
Lúc gọi Cầu Cầu như đang gọi mèo con vậy.
Khi hắn chống cằm nhìn Lý Vọng ngồi trên xà đơn ở dưới tầng, đã nghĩ vậy trong lòng.
4.
Ài.

Ra tay không kịp, bị Từ Dập chặn đường rồi.
Hơi buồn.
Lúc nghe thấy tiếng của hai người đó trong nhà vệ sinh, hắn vừa rầu rĩ không vui, vừa thấy âm thanh kìm nén d*c v*ng của Lý Vọng vô cùng mê người.
Giống hệt những gì hắn tưởng tượng trong mơ.
Nếu để hắn làm...
Có lẽ hắn có thể khiến Lý Vọng vui vẻ hơn chút.
Ôm suy nghĩ như vậy, mở ghi âm ra.
Ban đầu còn kiêng dè không ra tay, nhưng sau khi phát hiện ra mối quan hệ của Lý Vọng và Từ Dập, hắn cảm thấy bây giờ mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Khả năng ra tay của Từ Dập còn mạnh hơn hắn, đúng là không hổ danh hạng nhất.
5.
Tóm lại, đầu tiên là trói Lý Vọng về nhà.
Vì muốn nhìn thấy dáng vẻ đối phương bị rượu đỏ xối ướt, nên lúc đó ra tay luôn, hình như khiến bạn Lý Vọng cực kỳ tức giận.
Nhưng cũng không sao, chờ một hồi rồi xin lỗi vậy.
Cách bạn Lý Vọng dang rộng hai chân trông cực kỳ gợi cảm, phải chụp một bức giữ làm kỷ niệm trước đã.
Nhìn hắn bằng vẻ mặt vừa sợ vừa muốn cắn hắn như vậy, khiến hắn càng muốn bắt nạt bạn Lý Vọng hơn.
"Đừng khóc mà," Hắn hôn giọt nước mắt trên mặt Lý Vọng, nhẹ nhàng an ủi, "Cầu Cầu ngoan."
Ôi...!Nếu được làm từ đầu đến cuối thì tốt quá.
Khá là đáng tiếc, hắn chỉ có thể miễn cưỡng thoả mãn một chút.
Lần tới tiếp tục cố gắng thôi.
6.
Lại có phát hiện mới.
Bạn Bách Liên hình như cũng có ý gì đó khác với mèo nhỏ của hắn, bổ sung vào danh sách quan sát.
Gia đình hỗn hợp, đúng là gần quan được ban lộc nhỉ.

Ghen tị ghê.
Từ Dập là người Lý Vọng chủ động theo đuổi, nhưng theo như hắn thấy, Lý Vọng thực ra không hiểu "tình cảm được thúc đẩy bởi tình yêu" là gì, nên người khác vẫn còn cơ hội.
Còn bạn Bách là anh kế của Lý Vọng, tuy tiếp xúc nhiều, nhưng dù sao vẫn có ràng buộc luân lý, cho dù có thể ra tay, nhưng không thể làm rõ chuyện được.
Vì vậy, một người nhiệt tình giúp người như hắn quyết định làm người hoà giải cho bạn Lý Vọng.
Đồng thời tiến hành phân tích logic với Lý Vọng:
Không được vuốt ngược lông mèo, còn phải thỉnh thoảng cho ăn cá mới ổn, nếu không cũng sẽ bị ghét.
Nếu vậy, thử nghiệm chính sách dụ dỗ xem sao?
7.
Cuối cùng hắn cũng khiến Lý Vọng ngoan ngoãn đeo chiếc khuyên tai kia lên, cũng bắt đầu kế hoạch bắt Cầu Cầu.
Cho ăn đồ ăn vặt thành công √
Mời Lý Vọng đi chụp ảnh trong tiệm cafe mèo √
Hỏi Lý Vọng dạy mình trượt ván √
Khiến Lý Vọng quen với sự có mặt của mình √
Lâm Tú Chương vùi mình trên ghế sô pha, ghi từng thứ một vào note trong điện thoại, nghĩ thầm đây đúng là khối lượng công việc khổng lồ, khó hơn đề Toán nhiều.
Hắn thích sôi nổi, tâm lý cũng khá đặc biệt, không hề có ý muốn đối đầu gay gắt với hội Bách Liên Từ Dập, để thúc đẩy kết cục đại đoàn viên, hắn còn đặc biệt lập ra group "Những người yêu thích Lý Vọng" để cung cấp ảnh chụp HD lâu dài cho hai tình địch.
Từ Dập không nói chuyện nhiều trong group, anh Bách lần nào cũng sẽ gửi một dấu hỏi chấm.
Hai người này chắc chắn lén save ảnh về rồi, chẳng qua ngại không nhận thôi.
Hắn nghiêng sang bên, hôn lên mặt Lý Vọng đang nghiêm túc đỡ hắn, thu hoạch được một cái lườm của đối phương.
"Thầy Lý Vọng không ghét em làm những chuyện này, đúng không?" Hắn không hề thấy mất mát vì bị lườm, trái lại, điều này còn khiến hắn càng thêm tự tin, "Không lộ ra cảm xúc cự tuyệt khác, cũng không đẩy em ra."
Hắn cong mắt cười lộ ra hàm răng trắng, ôm lấy cổ nam sinh, thở phù phù vào mái tóc xoăn dày mềm mại.
Tóc cậu trai màu đen, nhưng đuôi tóc là màu nâu nhạt, sáp lại gần sẽ ngửi thấy mùi dầu gội mùi dâu tây.
Lúc Lý Vọng ôm cặp ngủ trên ghế ở tiệm cà phê mèo, hắn liền cầm cây cần câu mèo lén gãi mũi đối phương.
Cậu trai cau mũi, ngáp một chút ở trong mơ, lộ ra một cái răng nanh nhỏ nhọn.

Lâm Tú Chương cúi người, cẩn thận hôn lên môi trên hơi vểnh của Lý Vọng, cậu trai không tỉnh, mơ mơ màng màng đáp lại nụ hôn của hắn.
Hắn ngậm kẹo sữa vị dâu tây, đầu lưỡi cạy mở hàm răng của Lý Vọng cũng là vị dâu tây.
Ánh sáng mặt trời mùa hè xuyên qua khe rèm cửa sổ chiếu vào, chiếu lên bàn tay chạm nhau của hắn và Lý Vọng.
Gió lạnh điều hoà thổi xuống, thổi bay mồ hôi trên tóc hắn.

8.
Lúc còn rất nhỏ, gần nhà trẻ có một con mèo.

Nhưng ba mẹ đều nói với hắn, mèo hoang rất bẩn, lại hung dữ, chưa bao giờ để hắn lại gần.
Rất hung dữ sao? Hắn từng thấy người khác cầm giăm bông đút cho nó, nó sẽ đi vòng quanh chân người ta, sẽ kêu meo meo đầy ngọt ngào, trông ngoan lắm.
Lúc ngồi vào xe ô tô tài xế lái tới, trong lòng hắn cứ nghĩ đến con mèo hoang kia.
Nếu ba có thể kiếm cho hắn một con mèo, một con mèo thuộc về hắn, thì dùng thắt lưng quất hắn thế nào cũng được, nhất định hắn sẽ không giận.
Khi còn sống, ông nội nói với hắn, cho dù là nuôi động vật gì cũng phải chuẩn bị đầy đủ, chắc chắn mình có thể đảm nhận loại trách nhiệm đó.
9.
Thế nên vì Lý Vọng, hắn đã chuẩn bị rất nhiều.
10.
Sau thời gian dài cân nhắc và tranh luận, cuối cùng ba mẹ cũng đồng ý cho hắn học đại học trong nước 2 năm rồi ra nước ngoài trao đổi.
Bọn họ không hề biết chuyện giữa hắn và Lý Vọng, nhưng không quan trọng.

Dù sao đó cũng là chuyện của hắn, không liên quan gì đến bọn họ.
Trường đại học của Lý Vọng cách hắn hơi xa, nhưng mỗi khi hắn rảnh thì sẽ đi máy bay đến làm phiền đối phương.
Làm rõ trước nhé, hắn đăng ảnh mình và Lý Vọng đánh lẻ đi chơi trong group không phải là để khoe với Bách Liên và Từ Dập đâu.
11.
Thôi được rồi, hắn thừa nhận, đúng là đang khoe đấy.
12.
Trường Lý Vọng nghỉ sớm, thỉnh thoảng còn có thể ngồi tàu đến trường hắn gặp hắn.
Trên đường đi có tuyết nhỏ, sương băng đọng trên cửa sổ xe.

Lý Vọng chụp một bức như vậy cho hắn.
Hắn nắm tay Lý Vọng bước đi trong màn tuyết mỏng bay phấp phới trên con đường đằng sau ký túc xá.
Mèo nhỏ của hắn cuối cùng cũng lọt vào cái bẫy hắn sắp đặt tỉ mỉ, xác định mối quan hệ như thế với hắn.
Lần đầu tiên ra ngoài làm chuyện đó mà giấu Bách Liên và Từ Dập.
Hắn và Lý Vọng nói muốn ngồi tàu tìm một địa điểm ngẫu nhiên để xem, nên hai người họ cứ thế vu vơ mua vé lên tàu.
Ban đêm, Lý Vọng dựa vào đầu hắn ngủ gật, hắn nắm bàn tay của cậu bé lớn với khuôn mặt đã nảy nở, ngửi thấy mùi thuốc lá và nước hoa nhàn nhạt trong không khí.

Bầu không khí tĩnh mịch đến gần như mập mờ, hắn dùng tóc cà cà mặt Lý Vọng, sau khi làm chú mèo nhỏ tỉnh giấc liền nâng cằm lên cắn vào môi đối phương.
"Lần này tôi không ăn kẹo dâu tây." Hắn cúi đầu cười với Lý Vọng, nói, "Nên đây chính là mùi của tôi."
Trong chuyến du lịch sau kỳ thi đại học kia, hắn ngồi chéo đối diện Lý Vọng, nhưng lại xa như cách một dải ngân hà.
Trong tên hắn có tinh tú, nên không sợ băng qua ngân hà.
13.

Hắn vén váy xếp ly trên người cậu bé lên tận rốn, cúi người xuống cẩn thận hôn lên chỗ lớp ren phồng lên.

Một tay Lý Vọng bị còng vào đầu giường, một tay nắm tóc hắn, trừng mắt hỏi hắn: "Cậu thích con trai thật à?"
"Không ai quy định con trai không được thích váy mà," Hắn nắm bắp chân cân xứng của đối phương, ngón tay thon dài chậm rãi bôi dịch bôi trơn ngọt dính giữa hai bắp đùi của Lý Vọng, "Người tôi thích có thể mặc chiếc váy mà tôi thích, có phải càng vui không?"
Hắn rất có thiên phú ở phương diện này, đồng thời năng lực tự học cũng rất mạnh.
Sau khi dùng ngón tay ấn vào lần mò một hai lần, hắn liền từ từ nắm được kỹ xảo khiến Lý Vọng phát ra âm thanh hắn muốn nghe.
Lý Vọng ôm lấy cổ hắn, cơ thể kề sát hắn.
Tóc xoăn cọ vào mặt hắn, mang theo mùi dầu gội dâu tây.
Hắn thở ra một hơi, đè g*** h** ch*n Lý Vọng, nói: "Lần đầu tiên không quay lại thật là tiếc..."
Lý Vọng cắn cằm hắn, nói: "Thôi đi nhé người anh em, việc này mà còn quay lại à?"
Hắn suy nghĩ một chút, nói: "Về sau khi không nhìn thấy cậu, tôi có thể dựa vào video của hai chúng ta để hồi tưởng đấy."
Lý Vọng giãy dụa nói: "Tôi từ chối."
"Đừng lườm tôi mà, giơ tay chữ V nào." Hắn cười nói xong, lại cúi đầu xuống hôn Lý Vọng, nuốt tiếng r*n r* mà đối phương phát ra vì sự xâm nhập của hắn vào cổ họng mình.
14.
Lúc làm sắp xong thì đã là đêm khuya.
Hắn quỳ đằng sau cậu trai, lúc định thêm lần nữa thì thấy màn hình điện thoại trong túi quần vứt dưới đất phát sáng.
Điện thoại hắn đã tắt nguồn, nên đây là điện thoại Lý Vọng.
Lâm Tú Chương suy nghĩ một chút, xoay người xuống lấy điện thoại.
Là anh Bách gọi đến.
Lý Vọng nằm lỳ trên giường, đã hơi buồn ngủ rồi, nếu cậu có cái đuôi, thì bây giờ nhất định sẽ rất buồn chán lắc lư nó.
Giữa hai chân dính nhớp, cậu muốn đi tắm trước, nhưng lại mệt mỏi không thể cựa quậy, cũng không có lòng dạ nào đi nghe Lâm Tú Chương đang làm gì bên kia.
Lâm Tú Chương ngồi bên giường, nở nụ cười nhận điện thoại, nói: "Chào anh Bách."
Bách Liên ở đầu bên kia im lặng một lát, hỏi hắn: "Sao hai người cậu lại ở cùng nhau?"
Lâm Tú Chương nói: "Tôi và cậu ấy đang đi dạo ở cửa hàng thú cưng."
Anh Bách im lặng.
Bách Liên nói: "Bây giờ là nửa đêm."
Lâm Tú Chương nói: "Mai tôi bảo cậu ấy gọi lại sau nhé anh Bách, giờ hai bọn tôi vẫn đang thuần hoá mèo đây.

Bye bye!"
Không đợi Bách Liên hỏi rõ "thuần hoá mèo" nghĩa là gì, Tiểu Lâm đã tiện thể tắt nguồn điện thoại rồi.
______________
Ha ha nói thật với các bác, pick của tôi trong bộ này Lâm Tú Chương đấy Các bác cứ kêu đồng chí Lâm mờ nhạt, giờ thì có nguyên con ngoại truyện bằng 3 4 chương gộp lại rồi nhé
Khà khà thế là xong một truyện, bất ngờ quá truyện làm sau cùng lại là truyện xong đầu tiên cảm ơn các bác đã ủng hộ tôi bằng cách cmt và like rất nhiều, tôi cũng không ngờ bộ này lại được lòng các bác đến vậy hẹn gặp lại các bác ở những truyện sau, hi vọng những truyện tiếp theo tôi edit cũng nhận được sự ủng hộ của các bác.
 
Back
Top Dưới