Đô Thị Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
568,584
0
0
toi-la-thang-em-ke-doc-ac-cua-nhan-vat-chinh.jpg

Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
Tác giả: W Tòng Tinh
Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

"Năm ấy tôi học 11, ba tôi lại kết hôn"

Trích đoạn:

Lúc ba tôi giới thiệu cho tôi người phụ nữ sắp trở thành mẹ kế của mình trên bàn ăn, tôi chẳng thèm đếm xỉa đến ổng.

Thực ra tối qua tôi nằm mơ.

Trong mơ là ba tôi tìm cho tôi một bà mẹ, mua 1 tặng 1, tôi được khuyến mãi thêm một thằng anh.

Nhưng câu chuyện không chỉ đơn giản là tôi có thêm một bà mẹ với một thằng anh như vậy.

Trong mơ, có người nói cho tôi biết, tôi thật ra là thằng em kế vừa đĩ vừa xấu xa độc ác của nhân vật chính tiểu thuyết.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Livestream Viết Chuyện Tình Trong Sáng Tôi Thành...
  • Sau Khi Biết Mình Là Nữ Phụ, Tôi Chỉ Muốn Sống Sót
  • Ánh Trăng Sáng Tránh Xa Tôi Ra
  • Sau Khi Xuyên Thành Đá Lót Đường Tôi Chỉ Muốn Gây...
  • Đẹp Quá, Tôi Nhìn Không Nổi!
  • Bạn Trai Yêu Tôi Quá Phải Làm Sao
  • Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 1: Chương 1


    Edit: Bàn
    1.

    Lúc ba tôi giới thiệu cho tôi người phụ nữ sắp trở thành mẹ kế của mình trên bàn ăn, tôi chẳng thèm đếm xỉa đến ổng.

    Thực ra tối qua tôi nằm mơ.

    Trong mơ là ba tôi tìm cho tôi một bà mẹ, mua 1 tặng 1, tôi được khuyến mãi thêm một thằng anh.

    Nhưng câu chuyện không chỉ đơn giản là tôi có thêm một bà mẹ với một thằng anh như vậy.

    Trong mơ, có người nói cho tôi biết, tôi thật ra là thằng em kế vừa đ* vừa xấu xa độc ác của nhân vật chính tiểu thuyết.

    ...!
    Tối không biết nên kinh hoàng vì lần đầu tiên sau 18 năm phát hiện ra mình là gay, hay là kinh hoàng vì thiết lập nhân vật của tôi là thằng em kế vừa đ* vừa xấu xa độc ác nữa.

    Ngồi đối diện tôi là người anh em nhân vật chính mặc áo sơ mi trắng, đeo kính mắt viền vàng, cả mặt viết 4 chữ bạch liên vô hại to đùng.

    Hắn liếc nhìn tôi, nói: "Em khoẻ không."
    Tôi thấy tôi không khoẻ lắm, nên không để ý đến hắn, chúi đầu ăn.

    Ba tôi còn gắp thức ăn cho bạch liên.

    Lão già này sau khi tôi 7 tuổi là không gắp thức ăn cho tôi nữa rồi, tỏ ra ân cần cái gì đấy!
    Chắc là biểu hiện tức tối của tôi quá rõ ràng, ba tôi do dự một chút, cũng gắp cho tôi một đũa thức ăn.

    2.

    May mà trước khi ăn tôi nhìn kỹ lại cái.

    Nếu không thì cũng không biết lão già này gắp cho tôi toàn gừng với hành.

    3.

    Ba tôi còn bảo tôi thành tích của bạch liên rất tốt, sau khi chuyển trường là lớp cạnh tôi, muốn tôi có vấn đề gì trong việc học thì đi hỏi người ta.

    Tôi nổi điên đóng cửa phòng ngủ lại.

    Lát sau tôi nghe thấy tiếng ba người bọn họ vui vẻ hoà thuận trò chuyện trong phòng khách.

    Tôi hít sâu một hơi, mở cửa ra một khe, nói: "Ba, tiền tiêu vặt tháng này ba còn chưa đưa!"
    Trong lòng ba tôi chắc là vẫn còn có tôi, rút ví trong túi quần ra, lúc tôi vừa chuẩn bị lấy 2000 ổng đưa qua, liền nghe thấy mẹ kế nói: "Vẫn là học sinh cấp 3 mà, nhiều tiền như vậy làm gì?"
    Chắc là bả sợ tôi hận bả không đủ, còn chêm thêm một câu đằng sau: "Bách Liên cũng không hỏi xin tiền dì nữa, tự mình đi làm gia sư cho bọn nhỏ đó."
    Bạch liên nói: "Mẹ, đừng nói nữa."
    Tôi nghĩ là bọn họ đang hò nhau lại để chọc điên tôi, nên sau khi lấy được tiền thì lại đóng cửa vào.

    4.

    Ngày tiếp theo tôi đã biết một chuyện còn khiến người căm tức hơn nữa.

    Ba tôi mua cho bạch liên chiếc xe đạp ngầu lòi tôi muốn đã lâu.

    Tôi cắn bánh quẩy, lườm ba tôi, nói: "Vì sao lại mua cho hắn? Con cũng muốn!"
    Ba tôi nói: "Mới nạp thẻ xe bus cho con mà?"
    Tôi: "..."
    5.

    Khi đứa bạn ghét vừa đúng là con trai mẹ kế bạn, bạn không thể dùng câu "ditmemay" để đi mắng nó nữa.

    Thứ nhất là bản thân không thể hạ mồm, thứ 2 là ba tôi những lúc khác đối xử với tôi cũng ok, tôi không thể làm loại chuyện khiến đầu ổng xanh mượt được.

    Lúc tôi ở bến xe bus dưới nhà chờ xe, nhìn bạch liên cưỡi con xe đạp vốn nên thuộc về tôi lướt qua mặt mình.

    Hắn cười cười với tôi.

    Tôi giơ ngón giữa với hắn.

    Đ*t ông già mày.

    6.

    Chia lớp 11, tôi nhờ vào thực lực mà được phân vào một lớp mà nói chung là kém nhất khối.

    Vừa khai giảng, tất cả mọi người không thu lại được tính nết, khi đi học đều líu ra líu ríu nói không ngừng.

    Dạy Ngữ văn bọn tôi là một cô gái vừa thực tập xong, nói năng nhỏ nhẹ, rõ ràng không trấn áp được một đám ve mùa hè.

    Cái này chẳng liên quan gì đến tôi, nhưng chúng nó ồn quá, làm ảnh hưởng đến chất lượng nghỉ ngơi lúc đi học của tôi.

    Cho nên tôi dưới cơn nóng giận, đập bàn đứng dậy, nói với chúng nó: "Cả ngày oang oác cái mồm, lắp động cơ vĩnh cửu trong cổ họng à? Tao thấy vùng ngôn ngữ trong não chúng mày là mới bổ sung thêm phần nói lảm nhảm rồi đúng không? Đ*t mẹ đứa nào nói nữa, bố mày đạp đầu đứa đó, cút con mẹ mày ra!"
    Trong lớp lập tức yên tĩnh lại.

    Tất cả mọi người nhìn tôi chằm chằm.

    Tay cầm phấn của giáo viên kia trên bục giảng cũng run rẩy.

    Tôi nói: "Cô nói được rồi đó, cô giảng tiếp đi ạ."
    7.

    Tôi tưởng chủ nhiệm lớp sẽ lại mời ba tôi đến uống trà, nhưng không phải, ổng chỉ mời tôi đến phòng làm việc uống trà.

    Còn hỏi tôi có nguyện ý làm lớp trưởng không.

    Tôi lúc đầu muốn từ chối, những ngẫm lại, cảm thấy việc này trăm lợi không hại, liền đồng ý.

    Về sau có thể quang minh chính đại không nộp bài tập rồi!
    8.

    Ba tôi biết tôi làm lớp trưởng, rất vui, lại nhét tôi 500 tệ, tôi cũng rất vui.

    Lúc ăn cơm bạch liên cứ liếc tôi, chẳng hiểu hắn có ý gì.

    Chờ đến lúc tôi ôm quần áo chạm mặt hắn trước phòng tắm, hắn mới mở miệng nói với tôi: "Người lớp bọn anh đều biết em."
    Tôi nói: "Hồi cấp 2 cả trường đều biết tôi."
    Bạch liên cong mắt cười nói: "Mọi người lấy cho em một biệt danh, gọi là Lý Cút."
    Tôi: "...!Hả?".
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 2: Chương 2


    Edit: Bàn
    9.

    Đen vãi đái.

    Lúc tôi chọc lốp xe đạp bạch liên thì có người phát hiện.

    Là một người anh em đeo băng tay đỏ.

    Mấy hôm trước lúc tôi xé bài tập của bạch liên trong nhà WC cũng bị cậu ta bắt gặp.

    Tôi nói: "How old are you?"
    Băng tay đỏ nói: "Khéo ghê."
    Tôi nói: "Sao mỗi lần làm mấy chuyện nát nát đều bị cậu bắt được thế? Người anh em, cậu thu đồng nát à?"
    Cậu ta nói: "Tôi là hội học sinh."
    Tôi im lặng một hồi, quyết định quay người bỏ đi như không có chuyện gì.

    Chả sao, cậu ta không biết tôi, cũng không biết lốp tôi chọc là của ai.

    "Lý Cút," Băng tay đỏ từ trên bậc thang nhẹ nhàng nhảy xuống, đuổi kịp tôi, nói, "Cậu tự nhiên chọc lốp xe người ta làm gì?"
    Tôi nói: "Xin lỗi, tôi không phải Lý Cút."

    Băng tay đỏ nói: "Tôi biết cậu, lớp trưởng lớp 19."
    Vcl, chuyện tốt không ra cửa, chuyện xấu truyền nghìn dặm!
    10.

    Tôi cũng không nhớ cậu ta tên gì, chỉ nhớ rõ cậu ta đeo một cái băng tay đỏ, tóc cắt rất chỉnh tề, nhìn kiểu công tử bột mà tôi không thích.

    Tôi nói với cậu ta: "Cậu mà quấn lấy tôi nữa là tôi không ngồi được chuyến xe cuối nữa đâu."
    Tôi không có xe đạp, bắt không kịp xe bus là cuốc bộ về nhà.

    Băng tay đỏ túm lấy cánh tay tôi không cho tôi đi, nói: "Thế cậu chọc lốp xe người ta, người ta về nhà kiểu gì?"
    "Tôi chả quan tâm hắn về nhà kiểu gì.

    Người anh em à, có phải cậu thấy hăng hái làm việc nghĩa sẽ khiến khăn quàng đỏ trước ngực cậu tươi thắm hơn không?" Tôi hữu nghị nói với cậu ta," Bây giờ tôi cho cậu một đấm, không chỉ khăn quàng đỏ của cậu tươi thắm, mà ngay cả khuôn mặt nhạt nhẽo của cậu cũng tươi thắm luôn."
    Băng tay đỏ kính nể nói: "Cậu nói chuyện ghê gớm thật, bảo sao đều gọi cậu là Lý Cút."
    11.

    Lúc tôi đang định cho thằng công tử bột này một đấm, thì Bách Liên đeo cặp từ toà nhà dạy học đi ra.

    Ông anh bạch liên liếc nhìn tôi, chắc là đang khó hiểu vì sao tôi giờ này vẫn còn đang battle với người khác, mà không lao ra cổng trường bắt xe bus như đồ dở người.

    Sau khi hắn đẩy xe đạp ra, qua nửa phút, như là đã nhận ra cái gì, lại quay đầu nhìn tôi chằm chằm.

    Cánh tay tôi vẫn bị băng tay đỏ cố sức nắm lấy, trong lúc nhất thời không thể chạy thành công, không thể không ngẩng đầu đối mặt với bạch liên.

    Bạch liên hỏi tôi: "Em làm à?"
    Tôi nói: "Trời khô vật hanh, lốp xe phake ba tôi mua nổ là chuyện bình thường mà!"
    Bạch liên nói: "Anh là muốn hỏi chuyện bài tập."
    12.

    Tôi bị ép lấy tiền tiêu vặt tháng ra vá lốp xe bạch liên.

    Nếu hắn mách ba tôi, chỉ sợ tháng sau tôi sẽ không có tiền tiêu vặt.

    "Dù sao cũng là chuyện em gây ra," Bách Liên vỗ vỗ vai tôi, nói, "Chung quy cũng phải chịu trách nhiệm chứ?"
    Tôi nói: "Lời này nghe như kiểu tôi làm anh to bụng rồi dẫn anh đi phá thai ấy."
    Hắn bị lời của tôi làm nghẹn họng.

    Tôi hoà một ván.

    13.

    Xe sửa xong, hắn cưỡi xe chạy, may tôi là kiện tướng thể thao chạy 800m, hai ba bước liền lên được yên sau của hắn.

    Hắn nói: "Em ghét anh thì đừng ngồi yên sau của anh."
    Tôi nói: "Lốp xe là lấy tiền tôi sửa, xe này cũng có 3 phần máu mủ quan hệ với tôi nhé!"
    "Lý Cút," Anh bạch liên nói, "Em về phải giúp anh chép lại bài tập."
    Tôi nói: "Bản thân tôi cũng chẳng làm bài tập, còn sửa giúp anh?"
    "Em không sửa, thì khỏi ngồi yên xe anh." Hắn đột nhiên đạp nhanh, có thể là muốn quẳng tôi đi.

    Tôi ghìm lấy hông hắn thật chặt, vẻ mặt dữ tợn mà gào mồm trong gió táp: "Đm tôi không sửa đâu! Đ*t ông già anh!".
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 3: Chương 3


    Edit: Bàn
    14.

    Ba tôi chưa về nhà, mẹ kế cũng không ở đây.

    Nói cách khác, tối nay chỉ còn lại tôi và bạch liên trong cái nhà này.

    Tôi cảm thấy phải tìm một cơ hội để nói thẳng với ba tôi một tí, ổng mà lại để tôi với bạch liên hai mình một phòng, thì nghĩa là muốn bọn tôi một mất một còn.

    "Đừng đặt đồ ăn ngoài." Bạch liên rút cái điện thoại mà tôi vừa mở Meituan đi, nói, "Mẹ anh mua đồ về rồi."
    Tôi nói: "Tôi không biết nấu cơm."
    Bạch liên nói: "Để anh làm, em đi sửa bài tập đi."
    Tôi nghĩ thầm đại trượng phu co được giãn được, cứ để hắn đi làm việc trước, chờ lát nữa tôi không sửa bài tập thì làm được gì nhau.

    Vì thế tôi gật đầu, nhấc chân vọt về phòng ngủ của mình.

    15.

    Không ngờ tay nghề của hắn cũng không tệ lắm, ba tôi không thích nấu canh, tôi thực sự lâu lắm rồi chưa ăn canh rong biển trứng.

    Ăn canh được một nửa thì mạch điện trong nhà đứt cầu dao.

    Nhà tôi bên này là khu nhà cũ, điện áp không ổn định, đứt cầu dao là chuyện bình thường.

    Trong bóng đêm, tôi đè giọng nói với bạch liên: "Nhà tôi có thứ đó."
    Tiếng bạch liên từ đối diện truyền tới: "Cái gì?"
    Tôi nói: "Thì cái thứ nhìn không thấy, lâu lâu xuất hiện thực thể đó."
    Bạch liên vốn chẳng phản ứng tôi, đứng lên nói: "Anh đi kéo công tắc nguồn điện."
    "Là thật!" Tôi nói, "Lúc trước tôi tắm xong, muốn lấy q**n l*t mang ra máy giặt giặt, kết quả lúc đến ban công, phát hiện q**n l*t trong tay tôi không thấy đâu nữa!"
    Bạch liên im lặng một hồi, nói: "Em..."
    Tôi nói: "Tôi quay đầu tìm rất nhiều lần mà không thấy! Ba tôi cũng không thể nào giấu q**n l*t của tôi chứ, thế thì quá b**n th** rồi!"
    Bạch liên nói: "Anh cũng kể cho em một câu chuyện kinh khủng."
    Tôi ngồi thẳng, nói: "Mời kể."
    Bạch liên nói: "Lúc nãy anh nhấc nồi canh lên, phát hiện bên trong có một cái q**n l*t boxer in hình Snoopy."
    Tôi nghĩ tới cảnh lúc nãy tôi vừa ăn hai tô canh: "..."
    16.

    Thực ra thì trong nháy mắt tôi muốn giết người diệt khẩu.

    Tôi muốn bỏ nhà ra đi.

    Không đúng, dựa vào cái gì tôi lại phải bỏ nhà ra đi, để bạch liên ở nhà tôi ăn chùa uống chùa?
    17.

    Đáng sợ thật, hoá ra hắn khoẻ hơn tôi.

    Tôi với hắn đánh nhau một trận, nhưng phần lớn thời gian là bị hắn đè xuống chà xát.

    Tôi rất có lý mà nghi ngờ hắn vốn chẳng đi làm gia sư cho học sinh tiểu học, mà là làm mấy công việc phi pháp.

    Hắn đè tôi trên giường, túm lấy cái tay tôi định vung quyền đấm hắn, nói: "Lý Cút, chờ em cao hơn anh một cái đầu rồi hẵng quay lại đánh với anh."
    Nói xong, hắn định đứng dậy lấy bài tập.

    Tay tôi không thể động đậy, chỉ có thể dùng chân quấn lấy hông hắn, không cho hắn chạy.

    Hắn tựa hồ có hơi kinh ngạc, lúc đối mặt với tôi còn né tránh ánh mắt một chút.

    Tôi nói: "Anh lại gọi tôi Lý Cút!"
    Bạch liên hít vào một hơi, tháo kính mắt viền vàng xuống, mắt đen mảnh dài nhìn tôi chằm chằm, nói: "Em muốn thế nào, em Lý Vọng?"
    Tôi nói: "Một ngày nào đấy anh sẽ trọc đầu vì tôi sẽ lén đổ thuốc rụng tóc vào dầu gội đầu của anh!"
    Bạch liên: "..."
    Tôi nói: "Sẽ đổ dầu gió vào q**n l*t anh nữa! Lấy sách giáo khoa của anh úp mì tôm!"
    Bạch liên nói: "Nếu em thực sự muốn làm vậy, có thể không cần nói hết cho anh mà.".
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 4: Chương 4


    Edit: Bàn
    18.

    Tôi lại bị người anh em hội học sinh đeo băng tay kia bắt, nói cái gì mà trường học quy định không được xỏ khuyên tai.

    Cậu ta quá nửa là nhìn tôi ngứa mắt, nên mới năm lần bảy lượt tới làm phiền tôi.

    Tôi lại một lần nữa vô tình bắt gặp băng tay trong WC, cậu ta giật lấy điếu thuốc tôi vừa quẹt diêm đốt, sau đó ném thuốc vào hố xí.

    Tôi nói: "Giờ tôi muốn đốt pháo ở đây thì cậu có nhét tôi vào hố xí luôn không?"
    Băng tay nói: "Hút thuốc không tốt cho sức khoẻ."
    Tôi nói: "Nhưng mà tôi mạo hiểm tính mạng lấy thuốc lá từ chỗ ba tôi, cậu phải bồi thường cho tôi."
    Tên công tử bột cau mày nhìn tôi, nói: "Cậu là lớp trưởng, phải làm gương tốt mới đúng, không nên đụng vào mấy thứ này."
    19.

    Đây chính là nguyên nhân vì sao từ nhỏ đến lớn tôi không muốn làm học sinh 3 tốt.

    Không phải là không làm được, mà là tôi không muốn làm.

    20.

    "Cậu với Bách Liên lớp 18 là anh em à?" Buổi trưa lúc tôi ngồi ở căng tin ăn cơm, băng tay lại cố ý bưng đĩa ngồi đối diện tôi, còn tặng tôi chai Coca.

    Tôi nói: "Đéo liên quan đến cậu."
    "Tôi tên Lâm Túc Chương." Cậu ta nói, "Tên thật của cậu là Lý Cút à?"
    Tôi thân thiện cười cười, nói: "Người anh em, không muốn tắm Coca thì tàu lượn nhanh hộ bố cái."
    Cậu ta nói: "Cậu thú vị thật, tôi muốn làm bạn với cậu."
    Tôi giương mắt nhìn cậu ta, nói: "Không có nhu cầu."
    Lúc không có chuyện gì làm, tôi cũng không thích nói chuyện với người khác, cũng lười giao tiếp hàng ngày, duy trì quan hệ bạn bè bình thường với người ta.

    Tôi gặm hết đùi gà, lúc vừa định bưng khay rời đi, hai bạn học nam cùng lớp ngồi bàn đằng trước tôi vừa lúc đi tới.

    Bọn họ nhìn thấy tôi, hít vào một hơi.

    Tôi liếc bọn họ một cái, chẳng muốn chào hỏi bọn họ.

    Kết quả hai người bọn họ đột nhiên cùng nhau bái tôi một cái, to mồm nói: "Chào đại ca Cút!"

    21.

    Tôi thực sự bị xúc phạm rồi đấy.

    Lúc đầu thanh danh của tôi cũng có truyền xa vậy đâu, kết quả hai thằng kia vừa lòi ra, không chỉ các học sinh cũng bắt đầu gọi đại ca Cút, mà ngay cả giáo viên cũng biết cái biệt danh độc đáo của tôi.

    Vcđ tôi cạn lời rồi.

    Chủ nhiệm lớp còn đặc biệt xách tôi tới phòng làm việc, tận tình khuyên bảo tôi: "Em đừng bắt nạt bạn học, cũng đừng làm chế độ cấp bậc gì cả."
    Tôi quỳ: "Chế độ cấp bậc? Bây giờ em là Shudra [1] à?"
    [1]: Cấp thấp nhất trong chế độ cấp bậc ở Ấn, người hầu nô lệ gì gì đó.

    Ông anh bạch liên sát vách vừa lúc qua đây giao bài tập nghe thấy câu đó của tôi, quay đầu cười đểu một tiếng.

    Hắn cười xong, quay đầu thấy tôi lườm hắn, liền làm cho tôi một cái khẩu hình.

    Khẩu hình của hắn là:
    "Lý Shudra."
    22.

    .

    Truyện Trọng Sinh
    Ba, đêm nay ba mà không về tiếp, giữa con và hắn thực sự chỉ còn lại một thôi đấy!.
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 5: Chương 5


    Tối hôm qua tôi lại mơ.

    Trong mơ tôi cũng đại khái đoán ra được quan hệ nhân vật trong câu chuyện này.

    Công tử bột coi như là nam hai phim Hàn, thầm mến bạch liên, cho nên mới luôn đi ra ngăn cản tôi.

    Tôi ngẩn người tựa bên lan can hành lang, chỉa đôi mắt thâm quầng nhìn xe ô tô và người đi đường tới lui ngoài trường.

    Lúc đầu tôi muốn tố cáo với ba tôi là Bách Liên có khuynh hướng yêu sớm, nhưng ba tôi không chỉ không về nhà, mà còn đi hưởng tuần trăng mật với mẹ Bách Liên luôn rồi.

    "Lý Vọng?"
    Tôi đang suy nghĩ xem người yêu Bách Liên là ai, thì nghe thấy bạch liên ở đằng sau gọi tôi một tiếng.

    Sau khi tôi kiên trì chiến đấu với hắn 3 lần tối hôm qua, hắn bị tôi làm phiền không chịu nổi, cuối cùng đồng ý không gọi Lý Cút trước mặt người khác nữa.

    Tôi vừa quay đầu lại, đang muốn đá đểu hắn đôi câu, chợt phát hiện bên cạnh hắn còn có một người.

    Người anh em kia rất cao, cao hơn Bách Liên một chút.

    Mắt một mí, nhưng mắt vẫn rất to.

    Lúc Bách Liên chào hỏi tôi, cậu ta đứng bên cạnh nhìn tôi.

    Tôi nghe thấy người anh em kia hỏi bạch liên: "Đây là em ông à?"
    Bạch liên nói: "Đúng rồi.

    "
    Sau một lát, hắn lại nhìn về phía tôi, hỏi: "Tối nay em muốn ăn gì?"
    Tôi nói: "Trứng cá tầm Imperial.

    "
    Bạch liên nói: "Laoganma với mì đúng không? Anh biết rồi.

    "
    Tôi nói: "Mâu thuẫn xã hội chủ yếu của nước ta là mâu thuẫn giữa nhu cầu ngày càng cao về cuộc sống tốt đẹp và sự phát triển không cân đối và không đầy đủ, anh làm như vậy chính là góp thêm một viên gạch vào mâu thuẫn xã hội.

    "
    24.

    Không biết thằng ôn con nào lại truyền bậy ở bên ngoài, nói bạn Lý Vọng lớp 19 rảnh ch*m không có việc gì làm đang tấu nói [1] trên hành lang.

    [1]: Một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt.

    Giờ hết tiết tôi không thích ra ngoài nữa.

    Dễ bị người ta coi thành vượn khỉ mà vây xem lắm.

    25.

    Thì ra người anh em ngày đó đứng cạnh Bách Liên là hạng nhất khối Từ Dập, học cùng lớp Bách Liên, còn là bàn trước bàn sau.

    Đây là tôi nghe được từ hai thằng đệ ngồi đằng trước tôi.

    Theo như giấc mơ gì đó của tôi nói, hai người bọn họ về sau sẽ làm người yêu, mà tôi vì đố kỵ với Bách Liên, nên còn gắng sức đi rù quyến Từ Dập.

    Nói thật, giấc mơ này quả thực chấn động luôn cả người mẹ đã đi nhiều năm của tôi rồi.

    Nhưng kể từ khi biết thiết lập nhân vật của tôi ở đây là "vừa đ* vừa xấu xa" xong, tôi lại rất muốn thực hành một tí cái sự tình tôi sẽ làm trong giấc mộng.

    Sau khi tan học, tôi không cuống cuồng bắt xe bus, mà trốn ngoài cửa sổ lớp Bách Liên nghe ngóng tình hình.

    Hai người bọn họ hình như đang thảo luận đề, đầu đặt rất gần nhau, tiếng nói chuyện cũng không lớn, không nghe rõ bọn họ đang nói gì.

    Ngay cả người trực nhật cũng đi rồi, mà bọn họ vẫn đang thảo luận.

    Tôi ngồi xổm muốn què chân, liền ngồi xếp bằng xuống, trong lòng nghĩ đoán chừng bọn họ đã yêu đương rồi, nếu không thì nói lâu thế làm gì chứ.

    26.

    Từ Dập giương mắt nhìn một đống tóc ngu bên bệ cửa sổ hạ xuống xong, nói với Bách Liên: "Em ông đang chờ ông à?"
    Bách Liên nói: "Có thể là muốn xử tôi, chờ nó hết kiên nhẫn rồi thì đi liền thôi.

    "
    Từ Dập nói: "Anh em ông hình như quan hệ cũng không tệ nhỉ.

    "
    Bách Liên cười cười, nói: "Cũng kiểu như vậy đấy.

    "
    27.

    Tôi ngồi đằng sau ông anh bạch liên, ôm cặp nói: "Tôi chờ anh ở ngoài gần 1 tiếng, anh cũng chậm quá rồi đấy?"
    "Anh không biết em đang chờ anh," Bạch liên dừng đèn đỏ, nói, "Sao em không vào mà chờ?"
    Tôi nói: "Đi vào làm bóng đèn dây tóc 100w sáng chói toả nhiệt à?"
    Bách Liên vẻ mặt không hiểu nhìn tôi một cái, nhưng không nói gì, liền quay đầu đạp xe qua đường.

    .
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 6: Chương 6


    28.

    Kể từ sau khi ba tôi tái hôn, vận may của tôi liền trượt thẳng tắp không lối về.

    Tiết Mỹ thuật, giáo viên dạy vẽ chân dung, nói muốn chọn ra người đẹp trai nhất trong lớp làm người mẫu.

    Cho nên giờ tôi ngồi giữa thao trường, mặt không đổi sắc hơi ngửa đầu nhìn mây trắng lơ lửng trên trời.

    Có tưởng tượng ra được cảm giác bị một đám người vây quanh quan sát là thế nào không?
    Bọn họ còn vừa quan sát vừa đánh giá mặt mũi tôi.

    Tôi thì không ngại bị người ta đánh giá mặt mũi tôi, nhưng tôi không chịu nổi người khác nói tôi là mặt tròn như quả táo.

    Học sinh tiểu học tập làm văn à? Không biết nói thì đừng có nói, táo nhà mấy người đẹp trai thế này chắc?
    Tôi thực sự không nhịn được, mở miệng nói: "Không biết khen thì nói thẳng ra là đẹp là được rồi, hiểu chưa?"
    Bọn họ vẽ xong, còn phải để tôi chọn ra một bức thích nhất.

    Chọn hơi bị khó đấy, vì cái bọn họ vẽ đều không phải tôi, mà là người vượn Nguyên Mưu đi ra từ hang Bắc Kinh.

    Hơn nữa còn có người thực sự vẽ ra một quả táo.

    Có điều bức cuối cùng thì vẫn được, là tác phẩm của học sinh khối nghệ thuật lớp tôi.

    Giáo viên nói với tôi: "Lý Vọng, thế em đặt tên cho bức tranh này đi.

    "
    Tôi thưởng thức bức hoạ này một hồi, trầm tư một chút, nói: "Cứ gọi là tuyệt thế đẹp trai đi.

    "
    Ngắn gọn rõ ràng, chỉ rõ chủ đề, đúng là một cái tên hay.

    29.

    Khi tôi thấy bức vẽ ghi rõ "Tuyệt thế đẹp trai" kia treo bên tường cầu thang tầng 1, không khỏi bắt đầu suy nghĩ đến tính khả thi của việc nghỉ học.

    Đcm, làm sao tôi biết bức tranh kia sẽ bị treo ở đây?
    Lúc lên tầng còn đụng phải Từ Dập và Bách Liên đi cùng nhau.

    Bách Liên liếc nhìn tôi, rồi lại liếc bức tranh bên cạnh kia, mặt lộ vẻ cười mà nói với tôi: "Cũng giống đấy.

    "
    Từ Dập còn đứng cạnh cười đểu.

    30.

    Hảo cảm của tôi với Từ Dập hạ thẳng xuống âm vô cùng, người anh em này thì đẹp trai đấy, nhưng mà cái dáng vẻ cười trên nỗi đau của người khác của hắn ta làm tôi rất khó chịu.

    Khi Bách Liên không ở nhà, tôi liền ngồi xem 2 tập phim Hoa hồng có gai trên TV trong phòng khách, cố gắng học cô Ngãi Lợi nghệ thuật đào góc tường nhà người khác.

    Xem cũng hay đấy, tôi rất thích.

    31.

    Lớp bọn tôi và lớp 12 tầng trên cùng có tiết thể dục, lớp 11 chỉ được dùng một bên sân bóng rổ, lớp nào đến trước mới chiếm được chỗ.

    Tôi không chơi bóng rổ với người trong lớp, bọn họ không giành được chỗ cũng chả liên quan đến tôi.

    Nhưng lúc bọn họ ầm ĩ với lớp 12, lại muốn tôi đứng ra giải quyết.

    Mặc dù không tình nguyện lắm, nhưng nhìn mặt mũi của máy chơi game đời mới nhất, tôi vẫn đi xem một cái.

    "Mày là đại ca của chúng nó?" Người lớp 12 ôm bóng kia lé mắt nhìn tôi, nói, "Bảo mấy thằng đệ mày cút nhanh lên, bọn tao đến trước.

    "
    Vị lớp 12 này cũng là một người cao to, hai bắp tay lộ ra trông rất rắn chắc, cơ ngực to hơn tôi.

    Tôi nói: "Sống lâu mới thấy khỉ đầu chó cũng biết nói tiếng người nhể.

    "
    Người cao to nói: "Mày nói ai là khỉ đầu chó?"
    Tôi nói: "Chẳng lẽ mày là tinh tinh? Ngại ghê, cùng loài tao không phân biệt được.

    "
    Biểu cảm trên mặt cậu ta như là muốn đấm tôi.

    Sau đó bọn tôi đánh luôn.

    Nhờ có phúc của Bách Liên, dạo này trình độ đánh nhau của tôi có tiến bộ lớn, đánh một hồi là đè được người anh em này xuống đất rồi.

    Tay cậu ta bị tôi kẹp ở phía sau, mặt nghẹn đến mức đỏ bừng, chắc là thấy nhục quá.

    Tôi cưỡi trên lưng cậu ta, vỗ vỗ hai bắp tay rắn chắc của cậu ta, thân thiện nói: "Bảo mấy thằng đệ lớp 12 bọn mày đi sang chỗ khác đá bóng đi, chỗ này là của bố mày rồi.

    "
    32.

    Tôi ngồi cạnh cột bóng rổ vừa uống nước đàn em mua cho, vừa chán đến chết xem chúng nó chơi bóng.

    Kỹ thuật đá bóng của chúng nó đều khiến tôi nhớ đến món rau chân vịt tôi thích ăn nhất.

    Đơn giản mà nói thì nghĩa là cùi [1].

    [1]: Ờ thì ở bển 菜鸟 là chỉ mấy đứa noob cùi bắp cùi mía, trong chữ này thì có 菜 nghĩa là rau.

    Thấy hơi hối hận vì đã giúp bọn nó giành sân rồi, giờ mà cho lớp 12 chơi, có khi còn có thể chơi xem được một tí.

    Thật xin lỗi hội khỉ đầu chó.

    .
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 7: Chương 7


    33.

    Người 500 năm không mua sổ ghi chép như tôi, đã đặc biệt vì cô Ngãi Lợi mà mua về một quyển để ghi lại trích dẫn lời của cổ.

    Tóc cổ là xoăn gợn sóng, tôi liền đi uốn tóc.

    Còn thỉnh giáo chị gái make up đậm trong tiệm cách đánh phấn mắt.

    Mẹ tôi ở trên trời chứng kiến tôi chăm chỉ hiếu học với loại chuyện này như vậy, không biết có vui mừng đến nỗi báo mộng cho tôi một cái bạt tai không.

    Mỗi khi soi gương, tôi đều cảm thấy hai cục thịt mỡ trên mặt tôi đều là vì hai bàn tay từ ái mười mấy năm trước của mẹ tôi vả ra.

    Tôi thỉnh thoảng sẽ nhớ bà.

    Lúc đang chửi người khác không ngóc đầu lên được.

    Ba tôi chắc sẽ cảm thấy thoát ly khổ hải nhỉ, dù sao người khác đều nói mẹ tôi là người đàn bà chanh chua.

    Tôi cũng thấy bà là người đàn bà chanh chua, người phụ nữ thô bạo như bà, cho dù ốm đau gì cũng tuỳ tiện chịu đựng mà qua.

    Trước khi bà lén nói với tôi bà muốn chết không đau, tôi đã luôn nghĩ vậy.

    Tôi treo ngược mình trên xà đơn, nhìn mặt trời chiều dần biến mất sau toà nhà cao tầng, nghĩ thầm nếu tôi là con gái, tôi sẽ là một người con gái giống mẹ tôi.

    Tôi nói bà là người đàn bà chanh chua không phải là mắng bà.

    Đó là cách gọi kính trọng.

    34.

    Cái tên bạch liên này cũng lắm chuyện thật, sau khi tôi về hắn cứ hỏi tôi liên tục có phải có người đánh tôi không.

    Tôi nói: "Không."
    Bạch liên đè vai tôi, nói: "Vậy em ở giữa đường lớn ngã như chó gặm bùn à?"
    Tôi thấy hơi quái, hất tay hắn đi, vào nhà WC soi gương xong, mới biết tôi khóc loang hết phấn mắt chị gái kia vẽ cho tôi rồi.

    Hơi nhục.

    Tỉnh táo một hồi, cảm thấy càng nhục hơn nữa.

    Tôi rửa mặt, thò đầu từ cửa nhà xí, nói với anh bạch liên: "Hôm nay bị anh phát hiện ra bí mật này, vậy tôi cũng không lừa anh nữa."
    Bách Liên vẫn đứng ở vị trí hồi nãy, hiếm khi lộ ra vẻ mặt sững sờ nhìn tôi.

    Tôi nói: "Thực ra thỉnh thoảng tôi sẽ phụ người ta bê than đá để phụ giúp gia đình."

    Hắn qua một hồi lâu mới ừ một tiếng.

    Lúc tôi ăn xong định về phòng, hắn đột nhiên nói với tôi: "Tóc xoăn cũng hợp với em."
    Tuy tôi không thích hắn, nhưng không thể không thừa nhận, mắt nhìn của hắn thực sự không tồi.

    35.

    Công tử bột băng tay đỏ quả nhiên lại tới bắt tôi.

    Cậu ta nhìn chòng chọc tóc quắn của tôi hồi lâu, lại nhìn chằm chằm mặt tôi hồi lâu, như táo bón mãi không nói nên lời.

    Tôi nói: "Người anh em, cậu là lớp tầng trên tôi đúng không? Suốt ngày chạy xuống đây giải quyết vấn đề sinh lý không mệt à?"
    Băng tay nói: "Cậu đi uốn tóc rồi?"
    Tôi nói: "Cậu lại định nhắc đến nội quy trường học đúng không? Tôi nói cho cậu biết, chính là vì những cái nếp nghĩ bảo thủ lề thói cổ lỗ sĩ đấy mà trình độ văn hoá khoa học kỹ thuật nước ta mới không thể phát triển nhảy vọt được."
    Băng tay nói: "Cậu tóc xoăn rất đáng yêu."
    Cậu ta nói ra lời này tôi thực sự không ngờ tới.

    Rõ ràng là đang khen tôi, nhưng tôi không biết sao lại thấy hơi ghê, có thể là vì nơi bọn tôi nói chuyện với nhau là nhà vệ sinh công cộng nam.

    Tôi nói: "Có phải cậu có việc muốn nhờ tôi không?"
    Lúc đám đàn em kia nhờ tôi ra mặt cũng khen tôi đẹp trai mà, luôn cảm thấy chúng nó không phải xuất phát từ thật lòng.

    Băng tay nói: "Đúng."
    Tôi nói: "Thế cậu nói thẳng ra là được."
    Cậu ta hơi do dự, nhưng trước khi chuông vào học vang lên vẫn nặn lời ra: "Tôi có thể sờ tóc cậu không?"
    36.

    Tôi nói: "Anh à, em dùng kẹo xịt tóc cao cấp đó, sờ một lần 100, vẫn sờ hả?".
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 8: Chương 8


    Edit: Bàn
    37.

    Công tử bột quả nhiên không xì tiền ra.

    Tôi liền hai tay nhét túi quần đi ra ngoài.

    38.

    Lớp bọn tôi sĩ số lẻ, cho nên tôi ngồi một mình hàng cuối, không có bạn cùng bàn.

    Mọi người đều biết, tiết Âm nhạc lớp 10 mới hát, lớp 11 đều là xem phim hết.

    Nói chung, ngồi hàng trước thì hiệu quả xem phim sẽ tốt hơn, vì màn chiếu không lớn như trong rạp chiếu phim, ngồi sau còn dễ không nghe được tiếng.

    Tôi thì hi vọng bọn họ đều chen ngồi trước, như vậy đằng sau sẽ yên tĩnh chút.

    Khoai tây chiên hạt dưa trà sữa trên bàn tôi không biết là đứa nào bày ra, lại còn cắm 3 que hương, nhìn chả khác gì cúng cho tôi cả.

    Mấy thằng đệ chơi bóng rổ nhất quyết dọn xuống hàng cuối chen cùng tôi, nói là sợ xem phim zombie nên phải ở cạnh tôi mới có dũng khí.

    Tôi có phải Lương X Như đâu mà đòi truyền dũng khí cho chúng nó.

    Hiệu ứng đặc biệt trong cái phim zombie này thực sự quá dở, hoàn toàn là dựa vào jump scare với tiếng la hét decibel cao để tạo khủng hoảng.

    Tôi mặt không đổi sắc, lòng không nổi sóng, nhưng các anh em bên cạnh đều sợ tái mặt.

    Bọn họ có người sợ đến nỗi phải nắm tay tôi, có người tay đè trên đùi tôi, còn có người nhân dịp sờ loạn tóc tôi.

    Mấy người lúc bị doạ sẽ đặc biệt thò tay ra vuốt tóc người khác à?
    Tôi dậy sớm chỉ để chỉnh kiểu tóc, đứa nào làm rối tôi cho đứa đấy biết tay.

    Tôi bắt được cái tay vuốt đầu tôi, nói: "Sờ một lần 100, có sờ có trả.

    "
    Có người đưa một que socola bên mép tôi, nói: "Đại ca hút thuốc.

    "
    Tôi ngậm que socola, ậm ờ không rõ nói: "Ầy, cho dù thế cũng không giảm giá nhé.

    "
    39.

    Chủ nhiệm lớp thực sự cứ dăm ba bữa là lại mời tôi lên phòng làm việc uống trà, ổng hỏi tôi dạo gần đây đang thu phí bảo vệ hay là biểu diễn nghệ thuật.

    Vì tôi mặc hoodie trong áo khoác đồng phục, lúc đờ người ra dựa vào lan can hành lang, luôn có người đi ngang qua nhét đồ vào mũ tôi, sau đó sẽ thuận tay vuốt tóc xoăn tôi vừa uốn một phát.

    Lúc ông anh bạch liên đi qua tôi, cũng nhét cái gì đó vào trong mũ tôi.

    Hắn đè đỉnh đầu tôi một chút, cũng không nói gì rồi đi.

    Chờ sau khi tôi trở về, mới phát hiện cái hắn bỏ vào là đề thi thử tháng môn Toán năm ngoái.

    Tôi đ*t ông già hắn.

    40.

    Để áp dụng những gì đã học được gần đây, tôi quyết định lập kế hoạch tiếp cận Từ hạng nhất.

    Thứ 4 và thứ 6 hắn ta đều sẽ tới phòng vẽ của trường vẽ một hồi, hình như còn là người của câu lạc bộ ký hoạ.

    Thứ 4 nhiều người, nói chuyện trực tiếp với hắn ta không ổn.

    Vì thế tôi kiên nhẫn chờ đến thứ 6.

    Thứ 6 rất nhiều người vội về nhà, nhanh chóng chỉ còn một mình Từ Dập bên trong.

    Vẻ mặt hắn ta chăm chú cầm bút chì bôi bôi vẽ vẽ trên giấy, không để ý đến động tĩnh tôi đi vào.

    Tôi nói: "Từ hạng nhất, tôi đến nói cho cậu một chuyện.

    "
    Phản ứng của Từ Dập có chút ì, qua một hồi lâu, hắn ta mới hiểu tôi nói Từ hạng nhất là chỉ mình.

    Hắn ta để bút chì xuống, đứng lên nhìn tôi, nói: "Cậu là em Bách! "
    Tôi nói: "Cậu đừng đứng, ngồi xuống.

    "
    Từ Dập giật mình, mặt mù mờ ngồi xuống ghế gỗ đối mặt tôi.

    Trước khi tôi vào đã khoá cửa, kéo rèm cửa sổ, bây giờ yên tâm thoải mái tiến lên d*ng ch*n ngồi trên đùi hắn, nắm lấy cằm hắn, nói: "Bạn Từ à, tôi muốn theo đuổi cậu.

    "
    Từ Dập vẫn đang sững sờ, con ngươi màu hơi nhạt kinh ngạc nhìn tôi chằm chằm, không lên tiếng đáp lại tôi.

    Tôi nói: "Tôi lần đầu tiên theo đuổi người khác, có lẽ sẽ phát huy không tốt.

    Cậu không thích tôi cũng chẳng sao, dù sao tôi cũng muốn theo đuổi cậu.

    "
    Từ Dập vừa định mở miệng nói chuyện, tôi liền lấy môi mình chặn miệng hắn.

    Tay hắn đặt ngang eo thôi vẫn đang run rẩy, quá nửa là vì sốc.

    Tôi làm xong những thứ này, liền từ trên người hắn đi xuống.

    "Cứ thế đi, tuần sau gặp lại.

    " Tôi cảm thấy mình phát huy cũng không tệ lắm, vừa đủ độ đ*, bèn chào tạm biệt hắn rồi về nhà.

    41.

    Bách Liên hỏi tôi lý do về nhà trễ như vậy, tôi nói tôi lại tới công trường làm việc.

    Bách Liên nói: "Lần trước em khiêng than, lần này đi khiêng thanh thép à?"
    Tôi nói: "Tôi phụ trách đi đào tường nhà người khác.

    "
    Bách Liên nói: "Cái gì?".
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 9: Chương 9


    Edit: Bàn
    42.

    Cuối tuần Bách Liên đều ở ngoài làm gia sư, đến 7 giờ tối mới về được.

    Tôi ở nhà lại xem 2 tập của cô Ngãi Lợi, thấy hơi chán, liền định ra ngoài vận động một chút.

    Lúc đang ở quầy bán đồ ăn vặt chọn vị kem Cornetto, lại vô tình gặp được Từ hạng nhất.

    Hắn nhìn thấy tôi, vẻ mặt cứng lại, xoay người liền đẩy cửa ra ngoài.

    Tôi chạy tới kéo lấy cánh tay hắn, nói: "Cậu ăn kem không, tôi mời cậu?"
    Từ Dập nói: "Không cần đâu.

    "
    Tôi thực ra không phải là đang trưng cầu ý kiến của hắn, cũng giống như việc tôi theo đuổi hắn cũng không cần phải xin hắn đồng ý.

    Hắn cầm kem, đi theo tôi ngồi chung trên một băng ghế dài ở một chỗ khá khuất trong công viên, im lặng một hồi lâu, nói: "Lý Vọng, lúc trước là cậu đang trêu tôi à?"
    "Tôi không có bạn, nên cậu không cần lo là tôi đang chơi nói thật hay thử thách với người khác.

    " Tôi nói, "Cậu mà không ăn kem là chảy giờ.

    "
    Từ Dập xé vỏ bọc, như là bị tôi uy h**p, rất miễn cưỡng mà cắn một miếng kem.

    Hắn là môi hình trái tim, không mỏng như của Bách Liên.

    Chắc là bị tôi nhìn chằm chằm làm xấu hổ, hắn ăn xong một miếng, không ăn miếng thứ hai ngay.

    Tôi nói: "Khoé miệng cậu dính vụn socola kìa.

    "
    Từ Dập giơ mu bàn tay quẹt quẹt khoé miệng bên trái.

    Tôi nói: "Ở bên phải.

    "
    Tai hắn đỏ ửng, lau khoé miệng bên phải xong, quay đầu sang bên kia, nói: "Cậu như là rảnh không có việc gì làm đang trêu đùa tôi ấy.

    "
    Tôi quay người quỳ một bên gối g*** h** ch*n giang rộng của hắn, cũng mặc kệ hắn bỗng nhiên mở to mắt, liền hôn thẳng lên đôi môi dính kem bơ của hắn.

    Hắn muốn lùi người ra sau, nhưng bị lưng ghế chặn lại.

    Tôi thấy hắn cũng không có ý đẩy tôi ra, liền lại ôm lấy cổ hắn, l**m sạch khoé miệng chưa chùi sạch vụn socola của hắn.

    Tuy tôi là Ngãi Lợi phake, nhưng tên Từ Dập này lại như Hồng Thế Hiền real vậy.

    Ngoài miệng hắn bảo tôi chờ chút, nhưng từ đầu đến cuối cũng không thực sự cự tuyệt tôi.

    Tôi quay về chỗ một lúc, cảm thấy socola cũng ngọt thật.

    Sau khi hoàn thành hoạt động thực hành xã hội ngày hôm nay, tôi liền không định giao lưu tay chân với Từ hạng nhất tiếp nữa.

    Nhưng lúc tôi định từ trên ghế đi xuống, hắn bỗng nhiên ôm lấy eo tôi, ngẩng đầu lên cắn lên môi tôi một cái.

    Hai chữ "Tạm biệt" tôi vừa chuẩn bị nói bị đầu lưỡi của hắn chặn về cổ họng.

    43.

    Tôi thành công trốn về nhà trước khi Từ Dập thò tay vào quần tôi.

    Nếu hắn hôn lâu hơn chút nữa, ngày mai trong công viên sẽ xuất hiện một thi thể nam sinh cấp 3 chết vì ngạt thở.

    Tôi dự đoán sai, hoá ra hắn còn lưu manh hơn tôi.

    Kem còn chảy trên hoodie của tôi nữa, hơi đen.

    Đen hơn nữa là hắn cắn rách môi tôi rồi, hại tôi không thể không bịa ra lí do để chống chế 100 câu hỏi vì sao của mẹ già bạch liên.

    Rốt cuộc bọn họ đã yêu đương chưa thế, nếu còn chưa bắt đầu, vậy có phải tôi đây đi quyến rũ hơi sớm rồi không?
    Từ Dập mà đồng ý làm bạn trai tôi thật, tôi sẽ rất đau đầu.

    44.

    Tôi ngồi trên nắp bồn cầu trầm tư một hồi lâu.

    Tôi thò đầu ra hỏi Bách Liên: "Bao giờ thì anh yêu đương với người khác được?"
    Bách Liên vẫn đang ngồi trên ghế sô pha làm đề Toán, đầu cũng không thèm ngẩng, thờ ơ trả lời tôi: "Học tập làm trọng, không yêu đương.

    "
    45.

    Chờ đã.

    Nếu hắn không yêu đương, vậy tôi làm sao giờ?
    46.

    Tôi nói: "Anh phải yêu đi.

    "
    Bách Liên đẩy kính một cái, lúc này mới ngoảnh đầu nhìn tôi, nói: "Vì sao?"
    Tôi nói: "Già trẻ có thứ tự, anh yêu rồi, tôi mới có thể bắt đầu yêu đương.

    "
    Bách Liên nói: "Thế em khỏi cần yêu, quay về làm cho xong đề thi thử lần trước anh đưa em đi.

    ".
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 10: Chương 10


    Edit: Bàn
    48.

    Thứ 2 lúc đi học Từ hạng nhất không tới tìm tôi.

    Lúc hai người bọn tôi tình cờ gặp nhau trên hành lang, hắn còn cố ý nghiêng đầu đi một bên khác.

    Chẳng lẽ lúc sau không phải là hắn chủ động hôn à? Tại sao như kiểu tôi cưỡng ép hắn vậy.

    Tôi thấy không vui lắm, sau khi tan học liền lặng lẽ đi theo sau Từ Dập, muốn nói rõ ràng chuyện này với hắn.

    Sau khi hắn đi băng qua con hẻm, tôi cũng đi vào theo.

    Còn chưa ra đầu hẻm, Từ Dập liền bất ngờ chắn trước mặt tôi.

    "Cậu đi theo tớ làm gì?" Từ Dập nói.

    Tôi nói: "Sao cậu lại tránh tôi?"
    Từ Dập thở phào, nói: "Lần trước là tớ xúc động quá, tớ thấy! "

    "Bây giờ cậu thấy việc bị tôi theo đuổi là chuyện không tốt à?" Tôi đá đá viên sỏi nhỏ dưới chân, hai tay nhét túi, cúi đầu nói, "Tôi chẳng cần cậu yêu đương với tôi, tôi chỉ muốn theo đuổi cậu thôi.

    "
    Từ Dập nói: "Vậy sao hôm trước cậu lại chạy? Là bị tớ doạ à?"
    Tôi nói: "Ban ngày ban mặt, ai bị c** q**n cũng sẽ bị doạ thôi!"
    Hắn lại quay đầu sang bên kia, không đối mặt với tôi.

    Một lát sau, hắn lại nói: "Cậu không cần yêu đương với tớ, thế sao phải theo đuổi tớ?"
    Tôi nói: "Học tập làm trọng, không yêu đương được, nhưng tôi muốn theo đuổi cậu.

    "
    Ý của tôi không phải là việc học của tôi quan trọng, tôi có học đâu, ý tôi là dạo này Bách Liên không yêu đương, nên tôi cũng không yêu được.

    Từ Dập chắc bị lời của tôi thuyết phục, hắn im lặng một hồi, cuối cùng vẫn rũ mắt nhìn về phía tôi, nói: "Cậu muốn đến nhà tớ làm bài tập không?"
    49.

    Tôi nằm bò trên giường Từ Dập đọc báo tuần tiếng Anh.

    Nhưng tôi không phải là đang học tiếng Anh, tôi chỉ hứng thú với phần truyện cười thôi.

    Hắn cắt táo đi vào, ngồi bên giường nhìn tôi một hồi, nói: "Câu 1 phải chọn D.

    "
    Tôi nói: "Tôi điền bừa.

    "
    Từ Dập nói: "Tớ làm xong rồi, cậu có muốn so không?"
    Tôi nói: "Nhưng 3 câu đầu tôi làm là dựa vào trực giác hết.

    "
    Từ Dập thở dài, nói: "Thế cậu có muốn chép một tí không?"
    Tôi thịnh tình khó chối, thế là sau bao nhiêu năm lại quay về nghề cũ chép bài tập.

    Tôi chỉ chép tiếng Anh, vì Ngữ văn và Toán đều trông quá dài, tôi lười chép.

    Từ Dập ngồi khoanh chân cạnh tôi, tôi ngẩng đầu nhìn thấy mặt hắn, lại ngo ngoe rục rịch bò dậy, hôn khoé miệng hắn một cái.

    Dáng môi của hắn đẹp, hôn cũng rất thoải mái.

    Hắn nhìn như là muốn nói gì, nhưng do dự một hồi, vẫn là cúi đầu xuống, hôn trên tai tôi một cái.

    Tôi nói: "Lần sau tôi còn đến nhà cậu được không?"
    Từ Dập nói: "Cậu muốn đến thì cứ đến.

    ".
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 11: Chương 11


    Edit: Bàn
    50.

    Tôi với Từ Dập thành lập tình hữu nghị bí mật, hắn cũng đồng ý giúp tôi lừa Bách Liên, sẽ không nói ra chuyện tôi lén tìm hắn.

    Từ hạng nhất nói với tôi: "Tớ muốn ôm cậu một chút."
    Tôi trèo lên xong, hắn liền dịch lại gần, dè dặt cẩn thận ôm lấy eo tôi, đặt đầu lên vai tôi.

    Tôi nói: "Cậu đừng c** q**n tôi."
    Từ hạng nhất nói: "Thế bỏ tay vào áo cậu được không?"
    Hắn nói xong, như là bản thân cũng cảm thấy xấu hổ với lời này, im lặng một hồi, lại thấp giọng hỏi thêm một lần: "Được không?"
    Tôi nghĩ thầm chỉ cần không cần không động vào quần tôi thì hình như cũng không phải không chấp nhận được, liền đồng ý để hắn thò tay vào áo tôi.

    Tay hắn dò xét đi vào từ dưới áo hoodie, ngón tay có hơi lạnh vuốt nhẹ xương sống lưng tôi.

    Động tác Từ Dập rất chậm, lúc hắn ngẩng đầu lên thấy tôi mở to mắt nhìn hắn, liền nhẹ nhàng hôn đôi cái lên mí mắt tôi, nói: "Lý Vọng, cậu thích tớ thật à?"
    Tôi không trả lời hắn, hỏi vặn lại: "Thế cậu thích tôi không?"

    Từ Dập cũng không trả lời, hắn vén áo tôi, cúi đầu hôn hai điểm trước ngực kia của tôi.

    Lúc hắn thè lưỡi l**m tôi, tôi cuối cùng cũng thấy có chỗ nào đó sai sai, liền không nhịn được đẩy mặt hắn ra.

    Tôi nói: "Tôi phải về nhà rồi."
    Từ Dập không cản, hắn chỉ lấy ngón tay chà chà môi dưới của tôi, rồi để tôi rời đi.

    51.

    Mỗi lần về muộn đều sẽ bị Bách Liên thuyết giáo, chẳng hiểu quản chuyện của tôi thì có thể mang đến cảm giác thành tựu gì cho hắn, mẹ tôi khi còn sống cũng chưa từng quản tôi như vậy.

    Trong lúc tôi lủi về phòng ngủ, Bách Liên nhanh hơn tôi một bước chặn trước cửa phòng.

    Hắn nói: "Em yêu đương rồi à?"
    Tôi nói: "Đâu ra."
    Bách Liên lại nói: "Số lần em đến công trường bê gạch cũng nhiều quá rồi đấy."
    Tôi nói: "Tôi cũng qua 16 tuổi rồi, ngủ lại bên ngoài rất bình thường mà? Anh có phải mẹ tôi đâu, làm sao mà ngày nào cũng phải quản tôi."
    "Anh đồng ý với ba em là phải chăm sóc em rồi." Bách Liên nói, "Em đừng ra ngoài lêu lổng cùng đám bạn xấu.

    Sau này bài tập hàng ngày của em anh muốn kiểm tra hết, làm không xong thì bát đĩa ngày hôm sau em đi mà rửa."
    Vẻ mặt tôi sốc nặng, nghĩ thầm nếu ngày ngày đều làm bài tập, như thế là nỗi khổ trần gian đến mức nào đối với tôi chứ!
    Nhưng tôi cũng không muốn rửa bát.

    Tôi nói: "Bố đây không thèm quan tâm anh."
    Bách Liên nói: "Em biết vì sao có mấy bạn học không cao được không?"
    Tôi suy tư một hồi, nói: "Vì sao?"
    Bách Liên nói: "Vì bọn họ không làm bài tập, cũng không tôn trọng anh trai, ngày ngày bị anh trai đè xuống cho ăn đòn, ảnh hưởng đến ph*t d*c."
    52.

    "Em thế mà lại làm tiếng Anh rồi," Bách Liên cầm chày cán bột, vừa lật tờ đề của tôi, vừa nói, "Sao trên bài đọc không thấy đánh dấu gì cả?"

    Tôi nói: "Vì tôi thông minh."
    Bách Liên nói: "Được, em nói thử xem nội dung bài đọc thứ 3 là gì đi?"
    Tôi im rồi lại im, nói: "Tôi phải bắt đầu làm đề luyện tập tuần môn Toán đây, anh đừng ở lại đây quấy rối tôi nữa."
    Bách Liên nói: "Tuần trước nói thứ 3 phải nộp bài văn, em đã viết chưa?"
    Tôi liếc mắt nhìn hắn lấy tờ giấy viết văn đã nhàu thành một cục từ trong cặp tôi ra.

    Yêu cầu đề bài là viết về anh hùng trong lòng của mình.

    Lúc đó tôi chán, liền viết nháp mấy dòng, tiến hành miêu tả tỉ mỉ hành vi đanh đá chanh chua của mẹ tôi.

    Nhưng viết rồi lại viết, vẫn thấy thôi bỏ đi.

    53.

    Nửa đêm tôi uống nước, thấy ánh trăng chiếu ngoài cửa sổ, thò tay gãi gãi lưng, nghĩ một hồi, quay về phòng lấy đèn bàn với giấy viết văn ra.

    Tôi lật qua mấy tài liệu tập làm văn cho học sinh tiểu học, thử miêu tả ngoại hình của mẹ tôi một chút:
    "Mắt bà rất to, miệng cũng rất lớn, lúc ngáp nhìn như con ếch khổng lồ."
    54.

    Hồi mẫu giáo có một ngày trời mưa, tôi đang yên đang lành đi trên đường, bỗng nhiên có một thằng nhóc đẩy tôi ngã vào vũng nước, còn đạp hỏng cái ô của tôi.

    Cái áo khoác ba tôi hiếm thấy mà mua cho, cứ thế bị làm cho sũng nước bẩn.

    Mẹ tôi ngày đó vừa may có thời gian rảnh tới đón tôi.

    Sau đó bà đánh nhau với mẹ đứa bé kia một trận, vồ xuống cả lông mi giả của người ta.

    Cho dù đối phương là ai, bà cũng dám chửi, lời chửi bậy ra khỏi miệng còn không trùng nhau.

    Khi đó bà đúng là một người phụ nữ rất l* m*ng, từng bắt trộm đánh cướp, còn từng ném trứng thối lên người sếp cũ của ba tôi.

    Thẳng đến lúc tôi lên tiểu học, đều có người nói bên ngoài, mẹ tôi là một người đàn bà chanh chua.

    Trước năm lớp 3 tiểu học, tôi đều tưởng cái từ người đàn bà chanh chua này, ý là chỉ anh hùng.

    ___________
    Khụ khụ chương trước ngắn quá nên combo 2 chương để anh em đọc cho vui.
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 12: Chương 12


    55.

    Thứ 4 tôi lại tới nhà Từ Dập.

    Ba mẹ hắn không thường về nhà, nhưng trong nhà cũng rất sạch sẽ, cách vài ngày sẽ gọi người đến quét tước.

    Giường hắn mềm hơn giường nhà tôi, nên tôi vừa nhà hắn đã nghĩ ngay đến việc nằm ườn trên giường hắn.

    Tôi mang theo hai con búp bê trong nhà đến tặng hắn.

    Từ hạng nhất đặt chúng nó ở đầu giường, nói: "Lý Vọng, cậu ôn kiểm tra tháng chưa?"
    Tôi ngồi, nói: "Thái độ học hành của tôi thế nào cậu không biết à?"
    Học đi đôi với hành, nhưng tôi vốn có học đâu, ôn tập kiểu gì được.

    Hắn mở cặp tôi ra, nói: "Nhưng ngày nào cậu cũng mang sách bài tập trong cặp mà."

    Tôi nói: "Thỉnh thoảng ăn đùi gà cũng phải có cái gì bọc phần xương chứ."
    Tôi thấy Từ Dập quá nửa là không thể hiểu nổi tâm lý của loại người quanh năm dạo quanh hạng bét khối như tôi, tuy tôi rảnh đến đau ch*m, nhưng cho dù không có chuyện gì để làm đi nữa, tôi cũng sẽ không lấy sách giáo khoa ra đọc đâu.

    "Tớ dạy bổ túc cho cậu." Hắn ngồi cạnh tôi một hồi, bỗng nói.

    Tôi nói: "Bạn Từ hạng nhất à, buổi tối tôi bị ép viết chính tả Thục đạo nan đã khổ lắm rồi, cậu không cần phải tốt bụng vậy đâu."
    Từ Dập nói: "Còn 2 tuần ôn tập, cuối tuần cậu đi cafe với tớ, tớ chỉ một ít trọng điểm cho cậu."
    Hắn cúi đầu, tôi liền nhân cơ hội hôn hắn.

    Từ Dập cười, nhìn tôi nói: "Sao cứ hôn tớ vậy?"
    Tôi nói: "Cậu không thích?"
    Từ Dập nói: "Không ghét."
    56.

    Bách Liên cũng giúp tôi ôn một tập tài liệu Ngữ văn, còn mua sách luyện môn Toán cho tôi.

    Sau đó tôi có hai phần trọng điểm.

    Đáng ghét, tại sao phải như vậy, rõ ràng đào góc nhà ông anh bạch liên phải là một chuyện đáng để vui, tôi sao lại thấy đau khổ thế này?
    Tôi bị ép làm hai phần bài luyện tập, ngay cả game cũng không được chơi.

    Nếu tôi chép đáp án, hôm đó Bách Liên sẽ chỉ xào nấm, thứ làm tôi mắc ói nhất chính là nấm.

    Hắn biết tôi mới mấy ngày mà đã biết sạch sành sanh cái tôi thích tôi ghét, tôi nghĩ ở trong đó nhất định không thể bỏ qua công lao của ba tôi.

    57.

    Thứ 5 trong lớp, vị giáo viên Ngữ văn ăn nói nhỏ nhẹ kia hỏi mọi người ai thuộc Thục đạo nan, không ai lên tiếng, tôi hiếm có lúc tỉnh táo trong lớp của cổ, đứng lên hoà giải thay cổ cục diện lúng túng này.

    Cổ còn kêu mọi người học tập tôi.

    Tôi ở dưới phụ hoạ cổ: "Đúng rồi, mọi người phải học tập tôi."
    Sau khi tan học giáo viên đặc biệt gọi tôi tới phòng làm việc, nói bài văn hôm qua của tôi viết ngắn gọn thẳng thắn lại rất cảm động, cổ xem xong thấy cực kỳ xúc động.

    Sau đó cổ lại hỏi tôi tiếp: "Em làm thế nào viết ra được bài văn này vậy?"
    Tôi nói: "Đọc bách khoa toàn thư về tập làm văn cho học sinh tiểu học."
    58.

    Lúc tôi ở trong quán cà phê đợi Từ Dập, vậy mà lại gặp phải công tử bột băng tay đỏ.

    Cậu ta đeo cặp, quá nửa là cũng đến ôn tập.

    Lúc trước từ biệt ở nhà WC, hình như khi đào hố không gặp cậu ta một thời gian rồi.

    Băng tay thấy tôi, vẻ mặt hơi hoảng hốt, lát sau mới hỏi tôi: "Muốn ngồi chung không?"
    Tôi nói: "Tôi hẹn người khác rồi."
    Không lâu sau thì Từ Dập tới.

    Hai người bọn họ hình như biết nhau từ trước.

    Lúc Từ Dập đi tới, còn rất tự nhiên lên tiếng chào băng tay.

    Tôi nói thầm với Từ Dập: "Cậu biết nó?"
    Từ Dập nói: "Nó là hạng 2 khối, lúc thi có biết."
    Thế là bọn tôi biến thành cuộc thảo luận học thuật 3 người.

    Nhưng nói thật, chỉ có hai người bọn họ là đang thảo luận câu hỏi lớn cuối cùng môn Toán, còn tôi thì vẽ hình ngôi sao vào ô khoanh tròn trong giấy trả lời trắc nghiệm.

    Sau khi chờ bọn họ thảo luận nửa tiếng, hai mắt tôi liền tối sầm rồi rơi vào mộng đẹp.

    .

    Đau khổ đủ lắm rồi, lần sau tôi tuyệt đối sẽ không hẹn học cùng học sinh xuất sắc nữa, hoàn toàn là đày đoạ..
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 13: Chương 13


    Edit: Bàn
    59.

    Tôi nằm một giờ mới bị Từ Dập gọi dậy.

    Hắn véo véo gáy tôi, nói: "Viết mấy câu này đi rồi bọn mình đi ăn.

    "
    Tôi vẫn buồn ngủ uể oải mà mở giấy trả lời ra, nhịn không được lại ngáp một cái.

    Chỉ có dòng họ tên này là tôi viết chuẩn được!
    "Các cậu chiều nay có muốn đi xem phim không?" Lâm Tú Chương nói, "Gần đây mới ra một phim, cũng hot lắm.

    "
    Từ Dập im lặng véo véo cánh tay tôi dưới bàn.

    Tôi nói: "Cũng được.

    "

    Tôi đã mất đi hứng thú với việc nghe Từ Dập giảng đề rồi, cho dù hắn đẹp trai mấy cũng không thể thay đổi bản chất nhàm chán của đề Toán.

    60.

    Chắc vì phim này đã chiếu mấy lượt nên lúc bọn tôi tới, trong rạp chiếu phim cũng không có nhiều người lắm.

    Mua 3 ghế sát nhau hàng thứ 2 từ trên xuống, tôi ôm bỏng ngồi giữa, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

    Xem được hơn nửa bộ phim, lúc hai nhân vật chính đang hôn nhau giữa đống hoang tàn, Từ Dập bỗng dán bên tai tôi nói: "Giờ muốn hôn tớ không?"
    Công tử bột bên kia cũng bỗng dưng thò tay lấy bỏng trong cái hộp tôi đang ôm, làm tôi sợ hết hồn, tưởng là cậu ta cũng nghe thấy lời Từ Dập nói rồi.

    Tay Từ Dập từ bên dưới chui qua, đè lên đùi tôi.

    Lâm Tú Chương quay đầu nói với tôi và Từ Dập: "Lúc trước hình như có để một cái phục bút, sự tình sẽ không đơn giản như vậy.

    "
    Tôi có lệ mà đáp lời cậu ta một tiếng, toàn thân đều cứng lên.

    Vì Từ hạng nhất kéo mở khoá quần bò của tôi, ngón cái không nhẹ không nặng ấn qua cái thứ mềm oặt đó.

    Từ Dập vừa làm xằng làm bậy trên q**n l*t của tôi, vừa bình thản nói: "Tôi cũng thấy thế, nữ chính chắc sẽ phản bội.

    "
    Tôi ôm hộp bỏng ngô, không biết làm sao để ngăn hắn sờ tôi tiếp, chỉ có thể kẹp chân vào.

    Tôi nghe thấy Từ Dập nhẹ nhàng cười một tiếng.

    Càng lúng túng hơn là, tôi lại bị hắn sờ như vậy mà cứng.

    Sau khi hắn phát hiện ra tôi có phản ứng, liền thu tay về, còn giúp tôi kéo khoá quần lên.

    61.

    Tôi ra sớm đi nhà xí.

    62.

    Từ Dập cũng đi ra ngoài theo, hắn gõ gõ cửa, nói: "Tớ vào giúp cậu.

    "
    Tôi ngồi trên bồn cầu nghiến răng nghiến lợi nói: "Đùa giỡn lưu manh hạng nhất.

    "
    "Tự cậu làm không nhanh như vậy đâu.

    " Từ Dập nói, "Chờ lát nữa có khi có người vào đấy.

    "
    Tôi mở cửa, nhìn khuôn mặt đẹp trai đàng hoàng kia của hắn, nói: "Thế để cậu làm thì nhanh à?"
    Chẳng biết hắn bình thường học đâu ra mấy thứ này, tôi cứ tưởng người như hắn trong đầu chỉ biết học tập.

    Hắn đứng đằng sau tôi, nâng cái ╰U╯ bị không khí lạnh k*ch th*ch mà lại to ra một vòng của tôi lên, ngón trỏ hơi chai xoay một vòng trên hai viên cầu nhỏ.

    Kỹ thuật làm của hắn quả thực giỏi hơn tôi, đồ của tôi rơi một chút trên lòng bàn tay hắn, bắp đùi cũng như nhũn ra.

    "Cậu lại l**m sạch đi.

    " Từ Dập bôi thứ màu trắng đục lên môi tôi, tôi vừa định mắng hắn, ngón tay của hắn liền đi vào miệng, quấn lấy lưỡi tôi.

    Tôi nếm được chút mùi tanh nhàn nhạt cùng vị ngọt của bỏng, bị hắn quậy đến ch** n**c mắt sinh lý.

    đ*ng q**n hắn đè lên mông tôi, nhưng cũng không làm chuyện quá đáng hơn nữa, sau khi tôi gắng gượng l**m sạch đồ trên tay hắn xong, hắn để tôi kéo quần lên.

    "Lý Vọng," Từ Dập ôm tôi, hôn một cái lên khoé miệng tôi, nói, "Lần sau cậu mà lại lộ ra vẻ mặt này nữa, tớ sẽ không nhịn nổi đâu.

    "
    63.

    Lúc mở cửa phát hiện ra công tử bột đứng bên ngoài.

    Tôi và công tử bột hai mặt nhìn nhau, chắc là cậu ta không biết mình nên bày ra vẻ mặt gì, chỉ có thể dùng một ánh mắt đần thối nhìn tôi chằm chằm.

    Từ Dập đứng sau lưng tôi, nét mặt như thường cười cười với Lâm Tú Chương, ôm lấy vai tôi, nói: "Thế bọn tôi về trước xem tiếp đây.

    "
    Lâm Tú Chương hỏi: "Nhà vệ sinh này là loại 2 người dùng à?"
    Từ Dập nói: "Thỉnh thoảng là như thế.

    ".
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 14: Chương 14


    Edit: Bàn
    64.

    Tôi nghĩ Lâm Tú Chương đã nhìn ra mờ ám giữa tôi và Từ Dập, nhưng mãi cho đến khi bọn tôi rời khỏi rạp chiếu phim, cậu ta cũng không hỏi nửa câu.

    65.

    Vì hành vi lưu manh của Từ Dập, buổi tối lúc tôi ngồi cạnh Bách Liên đều cảm thấy tinh thần không yên, cả đầu đều nghĩ đến đôi tay khớp xương rõ ràng kia của Từ Dập.

    Bách Liên lấy mu bàn tay kề sát trán tôi, cau mày nói: "Em sốt rồi à? Sao mặt đỏ thế?"
    Tôi nói: "Hôm nay học dùng não quá độ, hơi cháy máy.

    "
    Hắn không tin lời tôi, không cho tôi làm bài tập nữa, đặc biệt đi tìm một cái nhiệt kế bảo tôi kẹp vào nách.

    Ba tôi không phải là cho hắn tiền tiêu vặt một tháng 2000 đấy chứ, nếu không sao hắn phải chăm sóc tôi như vậy.

    Lúc đầu tôi tưởng hắn giả vờ cho ba tôi xem, nhưng qua nhiều ngày như vậy rồi, giả vờ không thấy mệt à?
    Tôi cứ kẹp không đúng chỗ, nhiệt độ đo ra như kiểu tôi vừa đi ra từ nhà xác.

    Bách Liên hết cách, không thể không ra giúp tôi chỉnh vị trí nhiệt kế.

    Lúc hắn cúi người xuống, khuôn mặt cách tôi rất gần, lần đầu tiên tôi phát hiện ra đằng sau kính mắt viền vàng của hắn có lông mi rất dài, lúc rũ mắt nhìn tôi như vậy, trong mắt hắn như có một dòng sông sóng gợn lăn tăn.

    Hơi thở của tôi và hắn quấn quýt lấy nhau, trong một chớp mắt như vậy, tôi cảm thấy hắn đối với tôi còn dịu dàng hơn cả ba mẹ tôi.

    Hắn ngước mắt lên nhìn tôi, tôi không chớp mắt đối mặt hắn, muốn nhìn sâu vào mắt hắn, để xem sự lo lắng của hắn đối với tôi có phải xuất phát từ chân tâm hay không.

    Nhưng nhìn nửa ngày, tôi cũng không hiểu rõ suy nghĩ của hắn, chỉ có thể gục đầu xuống, nói: "Anh có đứa em trai như tôi, nhất định là thấy phiền lắm nhỉ.

    "
    Bách Liên nói: "Cũng tự mình biết mình đấy.

    "
    Hắn không có biểu cảm gì mà nói xong, bỗng nhiên lại cười, nói: "Đừng lộn xộn, chờ 5 phút hẵng lấy ra.

    "
    Qua chốc lát, như thể hắn chợt chú ý đến cái gì, lại ra đằng sau áo tôi kéo kéo.

    "Đây là ai cắn?" Nụ cười trên mặt hắn lập tức biến mất, "Hôm nay em đi chơi với ai?"
    Tôi nói: "Tuy bây giờ anh là anh tôi, nhưng cũng đâu thể quản tôi kết bạn với ai chứ?"
    Giọng Bách Liên bỗng nhiên dữ tợn, tay hắn đặt trên lưng ghế, nặng nề mà nhấn mạnh với tôi: "Ba em muốn anh quản em, thế nên bây giờ em phải nghe lời anh.

    "
    Tâm lý phản nghịch của tôi cũng nổi lên, giữ khí thế không để thua hắn, tôi cũng lớn tiếng nói: "Dựa vào cái gì?"
    Bách Liên nói: "Dựa vào anh là anh trai em! Lý Vọng, anh hỏi em lần nữa, là ai cắn?"
    66.

    Bách Liên không đo nhiệt độ cơ thể tôi nữa, hai bọn tôi chuyển sang đấm nhau trên giường rồi.

    Kính của hắn bị tôi ném xuống đất, nhưng hắn chẳng hề có ý đi nhặt, hắn híp mắt nhìn tôi, đè chân tôi, cưỡng ép cởi áo tôi ra.

    Không khí lạnh lẽo đột nhiên kéo tới làm lông tơ trên người tôi dựng đứng, nhưng bây giờ tôi sợ Bách Liên hơn, nét mặt hắn bây giờ giống như sắp ăn tôi vậy.

    Tôi có hơi hối hận theo thói quen chửi hắn cái câu "dựa vào cái gì" kia, hắn như thuốc nổ vậy, bị câu nói kia của tôi đốt một phát, hắn liền bùng nổ dữ dội.

    Hắn cầm khăn lông trói cổ tay tôi lại, giống như nghiên cứu đề Toán mà cẩn thận quét mắt nhìn thân trên tr*n tr** của tôi.

    "Nó cũng cắn em ở đây, đúng không?" Tay Bách Liên miết viên đậu đỏ vì lạnh mà trở nên cứng rắn của tôi, lạnh lùng nói, "Em có biết bản thân đang làm gì không?"
    Tôi bị hắn bóp hơi đau, trong giọng nói không kiềm chế được mà mang theo chút nghẹn ngào, nói: "Đương nhiên là tôi biết.

    "
    Bách Liên lại hỏi: "Em với nó đang yêu đương?"
    Tôi nói: "Không.

    "
    Vẻ mặt hắn mới coi như dịu đi một chút, sức lực hạ tay thả nhẹ đi, "Nếu em với nó không có quan hệ gì, sao để nó cắn em những chỗ này?"
    Tôi không trả lời được, chỉ có thể né tránh ánh mắt hắn, nhỏ giọng nói: "Không phải con trai thỉnh thoảng sẽ giúp nhau làm loại chuyện đó à? Chỉ mà bạn bè thôi.

    "
    Bách Liên nói: "Giúp nhau? Làm loại chuyện gì?"
    Tôi im lặng một hồi, cố gắng mặt dày trả lời: "Loại chuyện giúp phát triển tình hữu nghị anh em.

    "
    Tôi thấy vẻ mặt Bách Liên như bị tôi làm tức đến cười vậy.

    Hắn nhanh nhẹn thuần thục lột quần tôi, kéo q**n l*t tôi xuống đầu gối, tay phải nắm lấy thứ kia của tôi, nói: "Loại em nói đây?"
    Tôi lo hắn kích động một cái liền bẻ gãy con hàng của tôi, không dám to mồm nói chuyện với hắn nữa, chỉ có thể ậm ờ không rõ mà ừ một tiếng.

    "Vậy được rồi, hai chúng ta bây giờ cũng là anh em," Mắt hắn nhìn xuống tôi, vẻ mặt lãnh đạm nói, "Cũng đi làm chuyện giúp phát triển tình cảm thôi.

    "
    67.

    Hắn c** th*t l*ng, nghiêng người đè lên tôi.

    Cái thứ ấm nóng kia của hắn chen g*** h** ch*n tôi, của tôi thì chống lên bụng hắn, bị áo sơ mi của hắn cọ hơi khó chịu.

    Tôi quay đầu đi, không dám nhìn khuôn mặt lúc này của hắn, thử thăm dò nói: "Tôi cảm thấy tình cảm giữa chúng ta đủ sâu đậm rồi, cũng không cần phát triển nữa đâu?"
    "Lý Vọng, em sợ.

    " Hàm răng của hắn c*m v** da thịt bên kia cổ của tôi, tôi thấy đau, chóp mũi còn ngửi thấy hơi máu nhàn nhạt.

    Hắn muốn tôi kẹp chặt chân, sau đó động thứ đó g*** h** ch*n tôi, còn vừa vỗ về chơi đùa cây kia của tôi.

    Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực, cảm thấy thứ gì đó g*** h** ch*n dần to lên, nó mài qua đùi trong của tôi, đụng vào chỗ giữa hai mông của tôi.

    Không biết qua bao lâu, sau khi hắn bắn vào giữa đùi tôi, mới ngồi dậy, cong thắt lưng, dùng đầu lưỡi l**m phía dưới của tôi một cái.

    Lần này thì tôi khóc thật, nhưng lúc tôi ch** n**c mắt, tôi còn vẫn rất nhục mặt mà lại cứng lên.

    Tôi cảm thấy hắn đưa đầu lưỡi vào một nơi kỳ quái, còn khuấy động gì đó, khiến toàn thân tôi đều nóng lên.

    May là hắn nhanh chóng ngẩng đầu lên, không l**m xuống phía dưới nữa.

    Hắn hỏi tôi: "Tình cảm đủ sâu đậm chưa?"
    Tôi nói: "Thái, Thái Bình Dương cũng không sâu đậm bằng tình cảm của hai chúng ta.

    "
    Đồ tôi b*n r* khiến áo sơ mi của hắn lộn xộn ngổn ngang.

    Ngay cả trên mặt hắn cũng dính một chút.

    "Lần sau cần giao lưu, chỉ được tìm anh.

    " Hắn nắm lấy cằm tôi, hơi hơi cười với tôi, nói, "Em Lý Vọng, đi tắm đi.

    ".
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 15: Chương 15


    Edit: Bàn
    68.

    Tôi tắm xong, lúc quay về phòng ngủ thì phát hiện ga giường của tôi đã bị Bách Liên đem đi giặt.

    Kính mắt của hắn hoá ra không bị ném hỏng, chỉ là gọng bên phải bị va hơi lệch ra.

    Bây giờ tôi thấy Bách Liên một cái là liền nghĩ đến chuyện vừa nãy, lại nhớ tới thứ ấm áp nhớp nháp ở trong đùi.

    "Đêm nay em ngủ cùng anh.

    " Lúc hắn đổ nước giặt vào trong máy giặt quần áo, giọng bình tĩnh nói với tôi, "Ngày mai ga giường khô rồi hẵng quay về.

    "
    Tôi ấp úng ừ một tiếng.

    Khi hắn ngồi trên ghế sô pha, vẫy vẫy tay như gọi chó, bảo tôi ngồi xuống cạnh hắn.

    "Lý Vọng, về sau phải xưng em.

    " Bách Liên dùng tăm bông thấm thuốc dùng sức đè lên vết cắn trên cổ tôi, làm tôi đau đến tôi suýt nữa nhảy lên chửi hắn, "Chờ lát nữa mang gối sang.

    "
    Tôi nói: "Tôi không quen ngủ chung với người khác lắm.

    "
    Bách Liên nói: "Vậy từ hôm nay trở đi bắt đầu quen.

    "
    69.

    Tôi ôm gối ngồi trên giường hắn, nói: "Lúc tôi không quen đất quen nước sẽ nghiến răng ngáy ngủ nói mớ.

    "
    Bách Liên nói: "Đi ra ngoài rẽ một cái là phòng em, khoảng cách ngắn như thế mà cũng không quen đất quen nước à?"
    Tôi nói: "Tôi quen giường.

    "
    Bách Liên nói: "Trước khi ngủ thì đọc sách giáo khoa cho dễ ngủ, đợt lát nữa em sẽ không không quen giường nữa.

    "
    Hắn cúi đầu làm mấy câu trắc nghiệm, bỗng lại hỏi tôi: "Em có ngủ n*d* không?"
    Tôi nói: "Không.

    "
    Bách Liên nói: "Nhưng anh thì có.

    "
    70.

    May là hắn chỉ để trần một nửa, vẫn để lại cái q**n l*t ở phía dưới.

    Sau khi tắt đèn, tôi đặt cái gối ôm hình sâu róm ba tôi lúc trước mua cho ở giữa hai chúng tôi, nói với hắn: "Chúng ta đêm nay nước sông không chạm nước giếng nhé.

    "
    Bách Liên nói: "Ok.

    "
    71.

    Ngủ đến nửa đêm, Bách Liên bị Lý Vọng xoay người đè qua đánh thức.

    Người em trai còn ngủ rất sâu, giống như bạch tuộc móc trên người hắn, tóc quắn mềm như nhung cọ cọ cằm hắn.

    Hắn thở dài, nghĩ thầm nghiến răng ngáy ngủ thì không có, nhưng cái tư thế ngủ này quả thực không dám khen.

    "Sao kem không lạnh nhỉ! " Lý Vọng mơ mơ màng màng l**m l**m xương quai xanh của hắn, nói mớ, "Cũng chả ngọt! "
    Hắn ban đầu không có suy nghĩ gì, kết quả động tác của Lý Vọng càng ngày càng quá phận, cứ cạ loạn đồ của hắn.

    Ban đêm đối phương châm cây đuốc này, thắp lại d*c v*ng hắn kiềm chế thật lâu.

    72.

    Tôi mơ thấy tôi đang ăn kem cùng Từ Dập, nhưng sao kem trong tay tôi l**m không ra mùi vị, chẳng biết là vì cái gì.

    Sau đó tôi cướp cái trong tay Từ Dập.

    Hắn cố tình giấu kem của hắn đi, muốn tôi hôn hắn một cái mới chịu đưa tôi.

    Nhưng sau khi tôi hôn xong, hắn lại dùng ngón tay cạy hàm tôi ra, cầm đầu lưỡi tôi, cũng lấy hai ngón tay như có như không khuấy động một chút trong khoang miệng tôi.

    Nước bọt tôi không nuốt xuống chảy xuống theo khoé miệng, luôn cảm thấy bộ dạng bây giờ của tôi nhìn trông như người bệnh sa sút trí tuệ.

    "Lý Vọng, em không ghét anh, đúng không?" Hắn hỏi tôi.

    Tôi thở hổn hển, không trả lời hắn.

    Vật cưng cứng của hắn lại chen g*** h** ch*n tôi.

    Tôi mơ thấy rõ ràng là Từ Dập, nhưng chợt tôi lại nghĩ tới Bách Liên.

    73.

    Sau khi tôi tỉnh lại phát hiện ra, thì ra người đè lên tôi thực sự là Bách Liên.

    Cái gối ôm kia không biết sao đã rơi khỏi giường, mà tay tôi thì đang ôm trên lưng Bách Liên.

    Tôi nói: "Bách! "
    Tôi còn chưa kịp kêu ra tên hắn, hắn liền cắn miệng tôi, hàm răng cọ sát môi dưới của tôi xong, mới nói: "Gọi anh.

    "
    Hắn lột q**n l*t của tôi xuống, nói: "Em phải nghe lời anh.

    "
    Tôi bị hắn lật người, trong chốc lát bị sốc nặng không biết nên làm gì.

    v*t c*ng của hắn chen giữa hai mông tôi, nhưng không thực sự đẩy vào.

    Lực hắn đè lưng tôi rất lớn, tôi vừa giãy dụa muốn bò lên, vừa hét hắn: "Nếu anh thực sự là anh tôi thì anh sẽ không làm loại chuyện này! Tôi phải ân đoạn nghĩa tuyệt với anh!"
    Bách Liên cười, nói: "Thế thì làm sao, là ba em muốn anh quản em mà.

    "
    Hắn hơi tí là phải nhắc đến ba tôi, cứ như thể biết tôi chỉ còn lại ba tôi là người thân, làm sao cũng không có cách nào phản bác lời hắn.

    Tôi đột nhiên cảm thấy cực kỳ tủi thân, nhưng hắn vốn chẳng quan tâm lời tôi chửi hắn, đang r*t r* c*m v** chỗ giữa bắp đùi tôi.

    Vật dính dính ướt ướt kia bắn lên lưng tôi.

    Tôi cảm giác được hắn muốn nhét đồ của hắn vào trong mông tôi, bỗng chốc không nhịn được, liền khóc oà lên.

    "Khóc cái gì?" Bách Liên chọc một ngón tay vào, giọng thản nhiên nói với tôi, "Sẽ không để em đau đâu.

    "
    Tôi muốn kẹp chặt chân, nhưng hắn quỳ gối g*** h** ch*n tôi, tôi giống như con cá sắp chết nhảy tanh tách trên boong thuyền, nhưng nhảy kiểu gì cũng không quay về nước được.

    "Ba em giao em cho anh," Hắn gằn từng chữ nói với tôi, "Bây giờ em chính là em trai anh, là của anh.

    "
    74.

    Lúc hắn muốn luồn ngón tay thứ 2 vào, tôi than thở khóc lóc nói với hắn: "Tôi hơi buồn đái.

    "
    Bách Liên nói: "Nhịn đi.

    "
    Tôi nói: "! Tôi mà không nhịn được là hai ta không có ga giường mà ngủ đâu!"
    Bách Liên lại bị tôi làm cáu phát cười, sau khi hắn vỗ một cái trên mông tôi, lại liền thực sự thả tôi đi nhà xí.

    .
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 16: Chương 16


    Edit: Bàn
    75.

    Tôi nằm nghiêng trên giường, Bách Liên ôm lấy tôi từ sau lưng, chân tôi và chân hắn giao nhau.

    Hắn véo véo eo tôi, nói: "Ngày mai đến trường ngồi yên sau xe anh nhé.

    "
    "Không," Tôi lẫm liệt nói, "Bây giờ tôi với anh ân đoạn nghĩa tuyệt rồi.

    "
    Bách Liên nói: "Thế ngày mai đừng ăn cơm anh nấu.

    "
    Tôi nói: "Không ăn thì không ăn.

    "
    Bách Liên nói: "Cũng không cho đặt cơm ngoài.

    "
    Tôi nói: "Không đặt thì không đặt.

    "
    Hắn nặng nề mà véo mông tôi một cái, sau khi tôi đau đến gào một tiếng, lại nghe thấy hắn nói: "Cũng đừng nghĩ đến việc tới nhà thằng huynh đệ giúp đỡ lẫn nhau kia của em ăn chùa cơm.

    "
    76.

    Sao hắn như con giun trong bụng tôi thế, sợ thật.

    77.

    Nếu ba tôi thấy cảnh tôi ngậm bánh sandwich ngồi yên sau xe Bạch Liên đến trường, nói không chừng sẽ cảm động phát khóc với tình huynh đệ thắm thiết của hai bọn tôi.

    Mà tôi chỉ cảm thấy đây là hình ảnh giai cấp thống trị nắm chắc trong tay vận mệnh của quần chúng nhân dân.

    Mấy ngày nay tan học tôi cũng không thể tìm Từ Dập nữa, vì tôi phải về nhà cùng Bách Liên.

    Bách Liên nói: "Hôm qua không phải còn bảo tình cảm của chúng ta sâu đậm như Thái Bình Dương sao, bây giờ lại không vui vẻ thế này à?"
    Tôi nói: "Thái Bình Dương này sắp làm tôi chết chìm rồi.

    "
    "Lý Vọng, em nghe cho kỹ này," Bách Liên nói, "Trước khi ba em với mẹ anh về, anh chính là người giám hộ của em.

    "
    Tôi nói: "Ba tôi còn chẳng thiết quân luật với tôi, thế mà anh lại hạn chế tự do thân thể của tôi.

    "
    Chúng tôi ra ngoài sớm, lúc hắn đạp đến một chỗ quẹo, quay đầu cắn một cái lên bánh mì tôi đang ngậm, nói: "Vì ổng là ba em, còn anh là anh của em.

    "
    78.

    Lúc tôi lên văn phòng thì đụng phải công tử bột.

    Sau khi cậu ta đi ra còn đặc biệt đứng đợi tôi ở chỗ khúc quanh cầu thang một hồi.

    Chờ tôi đứng trước mặt cậu ta rồi, cậu ta lưỡng lự một chút, hỏi tôi: "Cậu và Từ Dập! "
    Tôi nói: "Là quan hệ bạn học bình thường.

    "
    Lâm Tú Chương im lặng nhìn tôi, nói: "Tôi nghe thấy rồi.

    "
    Tôi nghiêm túc nhớ lại một chút, cũng không nhớ ra nổi bản thân đã nói cái gì, thờ ơ hỏi cậu ta: "Cậu nghe thấy cái gì?"
    Lâm Tú Chương nói: "Các cậu đang làm chuyện mà giữa bạn học sẽ không làm.

    "
    Tôi tuy không đánh lại được Bách Liên, nhưng đánh công tử bột thì dư sức.

    Nếu cậu ta dám truyền chuyện này ra ngoài, tôi nhất định sẽ đập cậu ta đến nỗi mẹ cũng chẳng nhận ra.

    "Người anh em, cậu nên đến khoa tai mũi họng xem thử đi.

    " Tôi nói, "Người mà chõ mõm vào chuyện người khác nhiều là dễ xuất hiện ảo thính lắm đấy.

    "
    Cậu ta nghe lời tôi xong, lại không thấy tức giận, cũng không xấu hổ rời đi.

    Lâm Tú Chương trong mắt không cười, nhưng khoé môi lại có.

    Cậu ta nói với tôi: "Tôi dùng điện thoại thu âm lại rồi, cậu không tin, tan học có thể tới phòng âm nhạc nghe thử.

    "
    79.

    Tôi bị một câu nói của cậu ta làm sốc đến nỗi hết 2 tiết Toán cũng không thấy buồn ngủ.

    Tôi bỗng nghĩ đến một việc.

    Trước đây mẹ tôi nói với tôi, trong mơ ngược với thực tại.

    Làm gì có chuyện công tử bột âm hiểm thâm độc như vậy đi làm nam hai ôn nhu khổ tình chứ? Hơn nữa tôi nghĩ lại cẩn thận, Từ Dập với Bách Liên cũng có thành một đôi đâu.

    Chỉ có tôi! Chỉ có tôi đang cố gắng đi theo hướng thằng em kế độc ác "vừa đ* vừa xấu xa"!
    Thế nhưng, rốt cuộc là vì sao?
    Vì sao cậu ta ghi âm? Chẳng lẽ là cậu ta biết tôi một tháng có 2000 tiền tiêu vặt, muốn lấy cái này ra doạ tôi à?.
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 17: Chương 17


    Edit: Bàn
    80.

    Tôi không để ý đến chuyện về nhà cùng Bách Liên nữa, vừa tan học liền chạy đến phòng âm nhạc toà nhà nghệ thuật bên cạnh, nghĩ thầm nếu truyền tới chỗ Bách Liên, vậy tôi đây xong thật luôn rồi đấy nhỉ?
    Bách Liên mà biết rồi, thì cách lúc ba tôi biết cũng chẳng còn xa.

    Lúc tôi đẩy cửa đi vào, công tử bột đang dựa bên cửa sổ kéo đàn violin.

    Cậu ta giương mắt nhìn tôi, sau khi thả đàn violin xuống, đưa điện thoại và tai nghe cho tôi.

    Trước khi tôi nhét tai nghe vào tai, lầm bầm một câu: "Cậu có cái đam mê gì thế nhỉ? Đã nghe trộm rồi còn ghi âm nữa.

    "
    Chẳng lẽ cậu ta cũng xem phim truyền hình học loại chuyện như vậy giống tôi sao?
    Lâm Tú Chương nhếch mày, không nói gì, an vị đối diện tôi, kiên nhẫn chờ tôi nghe hết thứ cậu ta ghi âm lại.

    81.

    Tôi không nghe hết được.

    Bây giờ tuyệt đối là khoảnh khắc điểm nhấn đáng xấu hổ trong năm nay của tôi.

    "Cậu muốn tôi lấy cái gì ra đổi?" Tôi bình tĩnh lại một lúc, nói, "Tiền tiêu vặt tháng này đưa cậu hết, cậu xoá ghi âm đi.

    "

    Lâm Tú Chương nói: "Tôi không cần tiền.

    "
    Tôi ngoại trừ việc chửi cậu ta một cách nhiệt tình nhiều lần với từ chối làm bạn với cậu ta ra thì hình như cũng có đắc tội cậu ta cái gì đâu nhỉ.

    Tôi chợt nhớ ra cái gì, lại hỏi cậu ta: "Có phải cậu muốn phương thức liên lạc của anh tôi không?"
    Mặt cậu ta lộ vẻ nghi hoặc: "Tôi muốn phương thức liên lạc của cậu ta làm gì?"
    Tôi hít sâu một hơi: "Thế cuối cùng cậu muốn thế nào?"
    Lâm Tú Chương nói: "Làm bạn với tôi, rồi tối đến nhà hàng Tây ăn với tôi.

    "
    Lần này trên mặt cậu ta là nụ cười thực sự, hơn nữa còn cười rất vô tội, nói: "Bây giờ cậu không thể từ chối tôi rồi ha?"
    82.

    Điện thoại tôi lúc trước bị Bách Liên tịch thu rồi, hắn nói chờ tôi thi tháng vào top 100 mới trả lại tôi được.

    Cho nên công tử bột gửi tin nhắn cho hắn giúp tôi, nói tối nay tôi phải tham gia một hoạt đ*ng t*nh nguyện đột phát, có thể phải muộn mới về được.

    Lúc tôi ngồi trong xe ô tô nhà Lâm Tú Chương, phát hiện ra cậu ta đúng là không thiếu tiền, đoán chừng tiền tiêu vặt còn gấp mấy lần tôi.

    "Tôi tự giới thiệu lại lần nữa," Cậu ta ngồi cạnh tôi, nói, "Tôi tên Lâm Tú Chương, Tú trong tinh tú, Chương trong ngọc chương.

    "
    Tôi biết tên cậu ta là băng tay đỏ từ lâu rồi, không hứng thú với việc nghe cậu ta nói những thứ này, chỉ quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, đè thấp giọng nói: "Cậu có định truyền đoạn ghi âm ra ngoài không?"
    Công tử bột chớp chớp mắt, nói: "Thế rốt cuộc quan hệ giữa cậu và Từ Dập là thế nào? Nó là bạn trai cậu à?"
    Tôi nói: "Không phải.

    "
    Im lặng giây lát, tôi dứt khoát vò đã mẻ lại sứt trả lời: "Là tôi đang theo đuổi cậu ta thôi.

    "
    "Nó chưa đồng ý với cậu, mà còn làm chuyện như thế với cậu?" Lâm Tú Chương nói, "Vì sao cậu theo đuổi nó? Là vì thành tích nó tốt à?"
    Tôi nói: "Vì cậu ta đẹp trai.

    "
    Lâm Tú Chương ồ một tiếng, như có điều suy nghĩ nói: "Vậy tôi có thể theo đuổi cậu không?"
    83.

    Vcl, nãy tôi vừa ù tai một lúc.

    84.

    Lúc tôi cắn miếng thịt bít tết Lâm Tú Chương cắt gọn gàng, chăm chú suy tư một hồi lời cậu ta vừa nói, đột nhiên hiểu ý cậu ta.

    Tôi nói: "Ý cậu là muốn khen tôi đẹp trai đúng không?"

    Lâm Tú Chương giơ ly rượu đỏ lên, nhìn tôi qua chất rượu đỏ sậm trong suốt, mắt cong cong nói: "Tôi sẽ giúp cậu giấu chuyện này.

    "
    Tôi nói: "Vậy tôi xin cảm tạ ngài.

    "
    Đ*t mẹ tôi vừa chân thành nói lời cảm ơn với cậu ta xong, ly rượu đỏ kia liền đổ xuống từ trên đỉnh đầu tôi.

    Tôi không phản ứng kịp, quanh chóp mũi đều là mùi tanh ngọt của rượu ngọt, cậu ta đứng lên, hai tay chống lấy bàn để mặt sát lại gần mặt tôi, trên mặt là nét cười thân thiện kiểu bạn tốt lớp láng giềng, nói: "Bạn Lý Cút à, cậu nhầm rồi, tôi không đến để nghe cậu nói cảm ơn.

    "
    Không hiểu sao tôi lại bị cậu ta giội rượu đầy mặt, ngay cả trên đồng phục cũng dính đầy vết rượu đỏ nhạt, tức khắc nổi điên, muốn nện một đấm vào cái mặt công tử bột hiền lành kia của cậu ta, nhưng cậu ta tránh rất nhanh, lần này bị cậu ta né được.

    "Tôi đánh không lại cậu.

    " Cậu ta ngồi về vị trí cũ, lại rót đầy ly rượu của mình, trong mắt đen phản chiếu ánh lửa ngọn nến đung đưa trên bàn, "Nhưng cậu cũng biết mà? Ném điện thoại của tôi cũng vô dụng, tôi lấy cái này ra uy h**p cậu, đương nhiên phải có bản dự phòng rồi.

    "
    Tôi giơ tay lên lau giọt rượu treo trên lông mi, hung hăng trừng Lâm Tú Chương, nói: "Tao đ*t ông già mày.

    "
    Lâm Tú Chương nói: "Cậu sợ tôi gửi cái này cho Bách Liên à?"
    Cậu ta dựa vào nét mặt tôi mà đoán được câu trả lời của tôi, lập tức lại cười, nói: "Lại đây làm ly chúc mừng nào, đây là ngày đầu tiên tôi chính thức theo đuổi cậu.

    "
    Tôi nói: "Đ*t mẹ mày.

    "
    85.

    Tôi bị Lâm Tú Chương đè xuống đổ vào miệng hơn nửa chai rượu vang.

    Cậu ta quả thực không đánh lại tôi, nhưng cậu ta lại dẫn theo vệ sĩ.

    Phòng riêng không có ai nhìn thấy bên trong, trong cổ họng tôi bỏng rát, trong dạ dày cũng nóng ran, giữa lúc này liền nhớ tới Bách Liên.

    Hắn là người giám hộ của tôi, nhất định sẽ không để tôi bị người ta bắt nạt như vậy.

    Lâm Tú Chương bỏ bàn tay đang nắm cằm tôi xuống, nói: "Tôi thực sự thích nghe cậu nói chuyện, nhưng vẫn phải rửa miệng cho cậu trước đã.

    "
    Tôi bị rượu sặc phải ho khan một hồi lâu mới trở lại bình thường, vừa tức vừa tủi, nhưng tôi không thể khóc trước mặt cậu ta được.

    Sau khi Lâm Tú Chương lau sạch rượu vang trên tay mình rồi, lại cầm khăn lông nóng lau lau mặt tôi, bỗng nhiên xin lỗi tôi: "Xin lỗi.

    "
    Cậu ta hôn hôn tóc mai bị làm ướt của tôi, nói: "Cậu đâu thể như vậy mà về nhà, đúng không?"
    Mặt cậu ta trong mắt tôi hơi không rõ, ngọn đèn lờ mờ biến thành từng mảnh hoa vàng, nhẹ nhàng rơi vào mắt tôi.

    Tôi lắc lắc đầu, muốn để mình tỉnh táo chút, nhưng vẫn cảm thấy mê man, ngay cả bước đi cũng không vững nữa.

    "Nhà tôi nhiều quần áo lắm," Cậu ta nói, "Cậu tắm sạch sẽ rồi hẵng về.

    "
    Tôi nói được câu "Cút mẹ mày đi" thì hai mắt tối sầm, bất tỉnh.

    .
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 18: Chương 18


    Edit: Bàn
    86.
    Khi tỉnh lại, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là trần nhà rất cao.
    Đầu rất đau, như bị người ấn lên tường đấm cho một phát vậy.
    Sau khi tôi giãy dụa bò dậy, phát hiện mình đang ở trên một chiếc giường hết sức xa lạ.
    Rèm cửa kéo, không nhìn thấy ánh sáng bên ngoài chiếu vào, chắc là trời đã tối lắm rồi.

    Trên trần nhà treo đèn, ánh đèn như lông vũ bao phủ lấy tôi và chiếc giường bên dưới người tôi.
    Tôi nhớ tới lời Bách Liên uy h**p tôi lúc trước, giật mình tỉnh táo lại, mới nhớ ra trước đó là tôi đang ăn cùng công tử bột.
    Chờ tôi ngồi một hồi, mới nhận ra đồng phục dính đầy rượu trên người tôi đã bị đổi.

    Trên người tôi là một bộ quần áo thuỷ thủ, cậu ta lại còn tiện thể đổi luôn cả q**n l*t cho tôi.
    Sau khi tôi chửi xong, lúc đầu muốn cởi cái thứ khiến người ta khó ở này ra, nhưng sau một hồi thì phát hiện tôi không còn quần áo khác để mặc, không biết là mặc quần áo nữ ra ngoài thì b**n th**, hay không mặc quần áo ra ngoài thì b**n th**.
    Không đợi tôi nghĩ ra kết quả, công tử bột đã đẩy cửa đi vào.
    Trước ngực cậu ta treo một cái máy ảnh.
    Tôi bọc chăn đứng, nói: "Cậu trả lại đồng phục cho tôi."

    Lâm Tú Chương nói: "Tôi bảo dì giúp việc làm canh giải rượu rồi, chờ chút đem đến cho cậu uống."
    Nói xong, cậu ta mở điện thoại, phát loa ngoài đoạn ghi âm kia.
    Cậu ta nói: "Bỏ chăn xuống đi."
    Lúc tôi sắp chửi cậu ta một cách nhiệt tình và nhấc chân đạp vào mặt cậu ta, cậu ta lại giơ điện thoại lên, nói: "Lúc trước gửi tin nhắn đã lưu số anh cậu vào rồi, giờ muốn gọi điện cho cậu ta không?"
    Tôi hít sâu một hơi, thả chăn trên người xuống.
    Cậu ta bảo tôi giang rộng chân ra ngồi xuống, tôi cũng làm theo.
    "Cậu mở rộng chân ra thêm chút nữa," Lâm Tú Chương vén váy ngắn lên đến hông tôi, nhéo nhéo thứ mềm mềm bị bọc trong q**n l*t ren trắng, nói, "Cậu ngoan quá, lúc ngoan cũng thật đáng yêu."
    Cậu ta cúi đầu hôn bên đùi tôi, ống kính đen như mực nhắm ngay đáy quần tôi.
    Tôi hiện tại vô cùng tỉnh táo, nhưng tôi không biết cự tuyệt cậu ta kiểu gì, tuy tôi rất muốn đập khuôn mặt thanh tú kia của cậu ta thành máu me be bét bảy sắc cầu vồng, nhưng vẫn không thể không làm cái động tác xấu hổ này theo lời cậu ta.
    Lâm Tú Chương nói: "Lúc trước cậu nói sờ tóc một lần 100 tệ, hôm nay muốn lấy giá bao nhiêu nào?"
    Cậu ta hơi lột q**n l*t của tôi xuống, cúi đầu ngậm lấy đỉnh của tôi.

    Toàn thân tôi chấn động, sợ đến nỗi lùi người về phía sau chà chà, nhưng cậu ta vòng lấy eo tôi, không cho tôi lùi về đằng sau nữa.
    Tôi nghe thấy tiếng r*n r* của tôi phát ra từ trong điện thoại cậu ta, đầu óc sắp nổ tung rồi, lúc lưỡi cậu ta l**m đến vị trí nhạy cảm của tôi, nước mắt tôi liền không kiểm soát nổi mà chảy xuống.
    Cậu ta ngẩng đầu, nắm trong tay th* c*ng r*n của tôi, hơi giật mình ngẩng đầu nhìn tôi, nhỏ giọng nói: "Bạn Lý Cút, sao cậu khóc vậy?"
    Tôi hít mũi, nói: "Tôi muốn về nhà."
    Lâm Tú Chương giơ tay lên lau giọt nước mắt đọng trên mặt tôi, nói: "Đợi lát nữa là đưa cậu về nhà hoàn hảo nguyên vẹn, đừng khóc mà, Cầu Cầu ngoan [1]."
    [1]: Biệt danh của cháu Lý Vọng trong tiếng bông là Lý Cổn Cầu nhé các bác, tôi dịch ra tiếng Việt là Lý Cút cho nó gọn
    Tôi thấy cái tên này rất b**n th**, nhưng tôi nghĩ mình cũng có cái gì rất sai, cậu ta làm cho tôi như vậy, tôi hoá ra lại cảm thấy rất thoải mái.
    Cậu ta bôi dịch trắng tôi b*n r* lên eo tôi, lại lau một chút trên miệng tôi, khẽ hỏi tôi: "Cậu chịu l**m sạch cho Từ Dập, thế cậu l**m sạch cho tôi được không?"
    Tuy cậu ta hỏi tôi câu hỏi này, nhưng thực sự không muốn chờ đáp án của tôi.
    Cậu ta đứng dậy c** q**n.
    Tôi nước mắt lưng tròng nghiến răng nghiến lợi nói với cậu ta: "Cậu có thể làm trong hội học sinh, nhất định là vì ba cậu đưa tiền cho trường."
    Lâm Tú Chương nói: "Đúng là nhét tiền thật."
    Cậu ta nói xong, rũ mắt cười nhìn tôi, lại nói tiếp: "Cậu l**m tôi cứng thì tôi để cậu về nhà."
    87.
    X dịch của cậu ta rót đầy khoang miệng tôi, tôi liều mạng muốn nhổ thứ đó ra, nhưng vẫn không thể tránh được nuốt xuống một ít.

    Dính trên váy không biết là cái của tôi hay của cậu ta, tôi há to miệng thở phì phò, cảm giác bị chĩa vào cổ họng vừa nãy khiến tôi không dễ chịu, giờ trong miệng vẫn còn lưu lại cái mùi vị kinh khủng kia.

    Lâm Tú Chương cúi đầu hôn lên miệng tôi, nói: "Đáng yêu thật."
    Tôi nói: "Cái cậu muốn tôi làm tôi làm hết rồi, xoá ghi âm đi."
    Cậu ta chớp chớp mắt, nói: "Được."
    Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
    88.
    Công tử bột đưa đồng phục thừa của cậu ta cho tôi, sau khi tôi tắm xong mới ngồi xe ô tô nhà cậu ta về nhà.
    Khi về đến nhà đã qua 11 giờ đêm rồi.
    Tôi mở khoá rồi nhẹ nhàng từng bước đi vào nhà, cẩn thận từng li từng tí quan sát động tĩnh trong phòng khách.
    Nhưng tôi không thể lặng yên không tiếng động chạy về phòng ngủ, vì Bách Liên an vị trên ghế sô pha trong phòng khách, tôi vừa vào nhà, hắn liền quay đầu lại lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm.
    Bách Liên nói: "Đi đâu?"
    Môi tôi run lên, nói: "Hoạt đ*ng t*nh nguyện."
    Bách Liên nói: "Hoạt đ*ng t*nh nguyện phải làm đến 11 giờ, còn tặng em một bộ đồng phục mới?"
    Tôi nói: "Giữa đường ngã vào trong hố bùn, phải đến nhà bạn học đổi quần áo."
    Bách Liên nói: "Lúc trước đầu óc không phối hợp, giờ ngay cả tay chân cũng không phối hợp nữa rồi à?"
    Tôi nói: "Có anh mới đầu óc không phối hợp ấy, tôi muốn tố cáo với ba tôi là anh tấn công thân thể tôi."
    Hắn xì cười một tiếng, xách tôi lên ném xuống ghế sô pha trước khi tôi chạy vào nhà vệ sinh.

    Hôm nay tôi không còn sức đấu với hắn nữa, thế là chỉ có thể đàng hoàng nghe hắn phát biểu.
    Bắp tay nhìn thì gầy nhưng thực ra rắn chắc cân xứng của hắn chống bên rìa ghế sô pha, đôi mắt hẹp dài nhàn nhạt nhìn tôi, nói: "Gặp ai, làm gì, vì sao không đến hỏi ý anh trước.

    Trả lời từng câu."
    Tôi nói: "Anh đừng có xía vào."
    Hắn rõ ràng không có quan hệ với tôi, lại phải cưỡng ép hỏi tôi như vậy, khiến tôi còn thấy oan ức hơn cả lúc ở cùng với công tử bột.
    Hắn biết mở miệng ra nói cái gì, hắn biết chửi tôi à?
    Hắn sớm muộn gì cũng ghét tôi.
    Cũng giống như tôi ghét hắn.
    Tôi túm lấy cánh tay hắn, ngửa đầu đỏ mắt nói với hắn: "Anh nói anh là người giám hộ của tôi, anh có thể luôn bảo vệ tôi không? Anh không thể! Anh cũng chẳng phải anh trai thật của tôi! Anh chỉ bắt nạt tôi đánh không lại anh, tôi ghét anh, anh còn đáng ghét hơn cả nấm xào!"
    Đứt mạch cầu dao rồi.
    Tôi chưa thấy rõ được vẻ mặt Bách Liên lúc này.
    Bàn tay ấm áp của hắn xoa nhẹ mặt tôi.
    Nước mắt của tôi thấm giữa kẽ tay hắn.
    Qua thật lâu, tôi mới nghe thấy Bách Liên lên tiếng nói với tôi: "Lý Vọng, anh là người giám hộ của em, anh trai của em, chỉ anh mới có thể bắt nạt em, vì em là của anh, em hiểu không?"
    Hắn dừng một lúc, nói tiếp: "Tuy là em ghét anh, nhưng anh và nấm xào không giống nhau, vì anh sẽ bảo vệ em."
    _________
    Hớ hớ thả bạch liên ra đấm cho công tử bột một trận đi em.
     
    Tôi Là Thằng Em Kế Độc Ác Của Nhân Vật Chính
    Chương 19: Chương 19


    Edit: Bàn
    89.

    Bách Liên xin nghỉ buổi sáng cho tôi.

    Hắn cũng không đến trường, chỉ ở nhà cùng tôi.

    Ba tôi tái hôn lần này không chỉ tìm cho mình một người vợ, mà còn kiếm cho tôi một gia sư miễn phí.

    Lúc đầu tôi tưởng có thể ngủ thẳng đến lúc tự tỉnh, nhưng lúc 6 giờ vẫn bị Bách Liên lôi dậy, bị hắn bắt học thuộc tiếng Anh.

    Tôi không nhớ mấy từ bắt đầu bằng A, nhưng lại nhớ một từ ở giữa gọi là "naked".

    Câu ví dụ tôi cũng thuộc:
    "We are shocked at the man who is naked in the street.

    "
    Bách Liên nói: "Có khi điểm thi ở chỗ nào em cũng không nhớ.

    "
    Tôi nói: "Cho nên em nghĩ học tập phải vừa chơi vừa học, như thế mới nhớ kỹ được.

    "
    Hắn thở dài, cắt ra rất nhiều mảnh giấy nhỏ cho tôi, nói: "Làm thẻ từ vựng đi, mỗi ngày đọc ít nhất một bài văn mẫu.

    Chữ em xấu quá, sau này luyện theo anh.

    "
    Dưới sự kèm cặp bắt buộc suốt cả buổi sáng của hắn, tôi quên sạch chuyện xảy ra ngày hôm qua.

    Nhưng đến lúc tôi ngồi yên sau xe, liền lại không nhịn được mà nhớ tới ly rượu vang tối qua bị công tử bột giội lên kia.

    Bách Liên nói hắn là người giám hộ của tôi, nhưng tôi vốn không tiện nói chuyện này cho hắn biết.

    Tôi nhỏ giọng hỏi hắn: "Anh, anh với Từ Dập quan hệ tốt không?"
    Bách Liên thờ ơ nói: "Bình thường.

    Nó rất thông minh.

    "
    Tôi nói: "Vậy em với nó làm bạn, anh có tức giận không?"
    "Sẽ không.

    " Hắn nói xong, dừng một chốc, lại nói, "Hôm qua là em đi tìm nó?"
    Sau khi tôi phủ nhận, giọng điệu bỗng nhiên nâng cao lúc nãy của Bách Liên mới hạ xuống, nói: "Từ Dập bình thường chịu khó học hành lắm, em muốn làm bạn với nó, phải lấy thành tích ra.

    "
    90.

    Góc tầng 3 có một phòng học trống, tôi ngồi xổm bên dưới bục giảng, mắt đối mắt với Từ Dập ngồi quỳ một chân trước mặt tôi.

    "Bách Liên nói tối qua cậu bị cảm," Từ Dập nói, "Phải uống thuốc cẩn thận, bật điều hoà lớp các cậu cao lên.

    "
    Hắn cúi đầu xuống hôn tôi, tay vươn vào đồng phục của tôi, nhẹ nhàng n*n b*p eo tôi.

    Tôi đè xuống bàn tay muốn sờ tiếp của hắn, cúi đầu nói: "Từ hạng nhất, hay thôi tôi không theo đuổi cậu nữa nhé?"
    Từ Dập giương mắt nhìn tôi.

    Trong mắt Bách Liên là mặt hồ dưới ánh trăng, mà Từ Dập thì là biển khơi trong giông tố.

    Hắn nhìn tôi như vậy, khiến tôi cảm giác mình đã làm một chuyện xấu xa tàn ác vô cùng, trong chốc lát rất là đứng ngồi không yên.

    Hắn âm cuối nâng lên mà ừ một tiếng, hỏi tôi: "Vì sao?"
    Tôi né tránh ánh mắt hắn, nói: "Nếu cậu không ghét tôi, thì chúng ta vẫn coi như bạn bè.

    "
    Hắn lại hỏi tôi một lần nữa: "Vì sao?"
    Tôi nói: "Không vì sao cả.

    "
    "Lúc trước tớ làm cho cậu, cậu không thấy thích à?" Hơi thở Từ Dập thở ra đập vào mặt tôi, mang theo mùi xà phòng nhàn nhạt, "Cậu nhất thời hứng thú thì theo đuổi tớ, giờ hết hứng rồi, đúng không?"
    Lúc hắn lại định hôn tôi nữa, có người đẩy cửa đi vào.

    91.

    Lâm Tú Chương tựa bên bục giảng, cong mắt cười nói cùng tôi và Từ Dập: "Các cậu đang nói chuyện gì đấy, cho tôi nghe với?"
    Từ Dập không để ý đến cậu ta, quay đầu nói với tôi: "Việc này lần sau bàn tiếp, đi về học tiếp đã.

    "
    Lúc tôi định đi theo Từ Dập xuống tầng, Lâm Tú Chương lại nói một câu: "Lý Vọng, đã hẹn sau giờ học chơi cùng nhau rồi đấy, cậu đừng quên nha.

    "
    Tôi nhìn cậu ta chằm chằm, nói: "Hẹn lúc nào?"
    Lâm Tú Chương nói: "Vừa mới hẹn xong đó.

    "
    Từ Dập lúc đầu đã đi xuống rồi, nhưng qua chốc lát lại quay về, hắn vừa nắm lấy cánh tay tôi, vừa ngẩng đầu đối mặt với công tử bột nói: "Hôm nay tôi tan học cũng rảnh, vậy chơi cùng nhau đi.

    ".
     
    Back
    Top Dưới