Ngôn Tình Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 120



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 121



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 122



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 123



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 124



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 125



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 126: Ngoại truyện 1



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 127: Ngoại truyện 2



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 128: Ngoại truyện 3



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 129: Ngoại truyện 4


Trans: Mướp Đắng

Tàu lượn siêu tốc, đu quay ba chiều, thuyền hải tặc, tháp rơi tự do,...

Mạc Linh Chi: "Á á á…"

Cô phấn khích kêu lên.

Cả quá trình Hạ Vân Trù đều nắm chặt tay Mạc Linh Chi, bước xuống khỏi tháp rơi tự do k1ch thíchnhất, anh nhìn cô cưng chiều hỏi: "Chi Chi, chơi vui không?"

Mạc Linh Chi vốn chưa từng chơi những trò k1ch thíchnhư vậy, cô ôm ngực cảm nhận nhịp tim đập kịch liệt, vừa gật đầu liên tục, vừa kích động nói: "Vui lắm!"

Có lẽ biết mình sẽ không chết, nên cô không hề sợ hãi, tuy có hơi sợ độ cao một chút, nhưng nói chung chơi cũng khá vui.

Hạ Vân Trù thấy cô vui vẻ, khóe miệng cũng nhếch lên.

"Cũng không còn sớm nữa, chúng ta đi ăn cơm tối thôi." Anh nhìn thời gian.

Mạc Linh Chi gật đầu, cô vẫn còn hơi mỏi chân, cứ để mặc anh dắt đến nhà hàng, chỉ là lúc đi đường, cô luôn ngập ngừng, vẫn luôn cảm thấy… hình như quên mất cái gì đó rồi.

Kỳ lạ.

Rốt cuộc cô quên cái gì?

Năm phút sau.

Mạc Linh Chi chạy quay lại, Hạ Vân Trù đuổi theo sau.

"Cây tùng già!" Cô gọi dồn dập, giáo giác tìm kiếm.

Sau lưng, Hạ Vân Trù bình tĩnh: "Đừng nôn nóng, chắc là cây tùng già vẫn còn đang ở trên Tháp rơi tự do, để anh dẫn em đi tìm." Anh nắm tay cô, chậm chạp bước tới “tháp rơi tự do”.

Mạc Linh Chi theo sát phía sau, hơi sốt ruột.

Trên ghế, chiếc ba lô trong suốt vẫn còn được buộc chặt, chậu cây bên trong cũng không bị vỡ, nhưng đất lại đổ ra ngoài hết, cây tùng già rơi xuống ba lô trong suốt, cành cây bị dính chặt, hơi uốn cong.

Mà quan trọng nhất là…

Khuôn mặt nhăn nheo của cây tùng già xuất hiện trên thân cây, đôi mắt mở to, không chớp, khóe miệng sùi bọt mép…

Hạ Vân Trù co giật khóe miệng.

Mạc Linh Chi nôn nóng bước lên: "Cây tùng già!"

Âm thanh cô gấp gáp, lo lắng cầm ba lô lên, muốn chạm cũng không dám chạm, lúng túng nhìn Hạ Vân Trù.

Nước mắt trào ra, cùng với sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.

Cây tùng già… không phải chết rồi chứ?

Cô lo lắng đến mức bật khóc, luống ca luống cuống.

Hạ Vân Trù nhanh chóng bước lên: "Không sao, ông ấy vẫn còn sống, cây tùng già không sao đâu, em xem, ông ấy vẫn ổn nè."

Anh vừa nói, vừa mở ba lô ra, nhổ cây tùng già đang "sùi bọt mép" ra, lắc qua lắc lại.

Cây tùng già thì thào: "Tha… cho… ta… đi…"

Run run rẩy rẩy, cành tùng cũng run theo.

Mạc Linh Chi thở phào một hơi, ngừng khóc.

"Tốt quá rồi, cây tùng già không sao rồi!"

Cây tùng già: "..." Thân không sao nhưng lòng có sao.

Cành cây ngả nghiêng, phát ra tiếng nôn mửa…

"Oẹ!"

Mạc Linh Chi nhìn Hạ Vân Trù: "Cây tùng già làm sao vậy?"

Hạ Vân Trù: "... Chắc là bị chóng mặt, nên mới buồn nôn."

Mạc Linh Chi mờ mịt.



Nửa tiếng sau.

Cây tùng già suy yếu cắm trong một chậu cây mới, thẫn thờ nhìn hai người phía trước đang dựa sát vào nhau, đút cho nhau ăn…

Hạ Vân Trù: "Chi Chi, nếm thử cái này đi."

Mạc Linh Chi: "Woa, ngon ghê, người nhận nuôi cũng ăn đi!"

Hạ Vân Trù: "Chi Chi, cái này thế nào? Ăn một chút đi."

Mạc Linh Chi: "Ngon lắm! Anh ăn không?"

Hạ Vân Trù cưng chiều, vừa ăn vừa gật đầu với cô: "Ngon lắm."

Cây tùng già: "..."

Bây giờ lão đang hoa mắt chóng mặt, không nước nổi cái gì.

Là một cây tùng già sống ngàn năm trăm núi sâu, chưa trải sự đời, những sự việc lúc sáng thật sự quá k1ch thíchđối với ông ấy, nhất là… cây tùng già rất sợ độ cao.

Có thể tưởng tượng được cảm giác cả người lão lúc này vô cùng suy yếu, không những không ăn được gì, mà còn choáng váng đầu óc, nhìn đâu cũng thấy như đang lắc lư.

Nó nhìn một nam một nữ trước mặt, ánh mắt ai oán.

Hạ Vân Trù, thật là quá đáng!!

Ăn cơm xong, trời cũng tối rồi.

Hạ Vân Trù: "Chi Chi, phong cảnh buổi tối rất đẹp, em có muốn lên vòng đu quay ngắm cảnh với anh không?"

Tất nhiên là Mạc Linh Chi lập tức đồng ý, vô cùng mong đợi.

Hạ Vân Trù đang định để cây tùng già qua một bên, nhưng mà, đối phương lại quấn chặt lấy cổ tay anh.

Hạ Vân Trù: "?"

Cây tùng già run rẩy: "... Bây giờ ta không còn bị choáng nữa."

Hơn nữa còn muốn chơi thêm một lần nữa.

Sau khi trải qua nỗi khổ chóng mặt đó, cây tùng già cảm thấy… hình như hơi bị nghiện?

Với lại, một cái cây cổ sống cuộc sống yên bình ngàn năm trên núi sâu, đúng là hiếm khi có những cảm xúc thăng trầm như vậy.

Hạ Vân Trù: "..."

Anh cũng không muốn đem theo ông ấy: "Không được, tôi và Chi Chi lên thôi."

Gương mặt vô cảm, nhìn nó với ánh mắt chết chóc.

Cây tùng già không hề sợ hãi, khăng khăng nói: "Ta muốn đi!".

Ánh mắt Hạ Vân Trù càng thêm nguy hiểm.

Cây tùng già lập tức kinh sợ, nhưng dù sao ông ấy vẫn là cây tùng già, nó nhìn Mạc Linh Chi: "Chi Chi…"

Mạc Linh Chi lại nhìn anh Hạ Vân Trù: "Hạ Vân Trù…"

Hạ Vân Trù: "... Được thôi." Anh không bao giờ có thể từ chối Chi Chi.

Cây tùng già đắc ý mỉm cười.

Vậy nên, hai người và một chậu cây cảnh, lại lên vòng đu quay một lần nữa.

Lần này cây tùng già hưng phấn hơn so với lần trước, rầm rầm rì rì…

"Wow, xã hội loài người chơi vui ghê, đồ ăn ngon lại nhiều nữa!"

"Nếu ta cũng có hình người thì tốt quá rồi."

"Ồ… Vòng đu quay đúng là không tồi, nhưng mà lại không k1ch thíchbằng tàu lượn siêu tốc và tháp rơi tự do…"

Hạ Vân Trù nhìn nó như nhìn một quái vật.

Sau đó thu lại ánh mắt, không buồn phản ứng, anh nắm tay Chi Chi ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.

Lúc vòng đu quay đến chỗ cao nhất thì bỗng dừng lại.

Mạc Linh Chi ngơ ngác, vô thức nắm chặt tay Hạ Vân Trù, còn cây tùng già bên cạnh thì kinh ngạc hét lên: "Trời ơi! sao lại dừng lại thế, có nguy hiểm gì không?"

Mạc Linh Chi cũng bị dọa sợ hãi, nhìn Hạ Vân Trù.

Cây tùng già: "Mẹ ơi! Đáng sợ quá! Nhanh đi xuống thôi!"

Hạ Vân Trù hít sâu một hơi, kiềm chế kích động không ném nó ra ngoài, mỉm cười nhìn cây tùng già: "Ông im miệng đi, cho dù có té xuống dưới ông cũng không chết được đâu, nên đừng có sửng sốt như vậy nữa được không?"

Nói xong, anh quay đầu nhìn Mạc Linh Chi.

Nụ cười giả tạo trên mặt anh lập tức biến thành cưng chiều, ánh mắt dịu dàng: "Chi Chi, anh có một món quà muốn tặng cho em."

Ngay lập tức, toàn bộ công viên giải trí bừng sáng.

Vô số đèn đủ màu đủ sắc được bật lên, phía xa, một biển đèn hoa hồng nở bung rực rỡ, từ trên nhìn xuống vô cùng loá mắt, dường như chỉ trong chớp mắt, toàn bộ công viên giải trí đều trở nên lấp lánh.

Ngay sau đó…

"Bùm!"

"Bùm bùm!!"

Tiếng pháo hoa vang lên khắp nơi, nổ ra vô số đóa hoa xinh đẹp rạng rỡ.

Pháo hoa rực rỡ đủ màu đủ sắc, ngay tại khoảnh khắc này, tất cả đều nở rộ, trên mặt đất, biển đèn hoa hồng lần lượt sáng lên, giống như đang đung đưa theo gió, tạo thành một làn sóng hoa, đẹp không sao tả xiết.

Mạc Linh Chi kinh ngạc, mắt chữ A miệng chữ O, kêu lên: "Woa~"

Cây tùng già ở bên cạnh, dán cả thân cây lên cửa kính, cành cây rung động, ngạc nhiên kêu lên: "Wow~"

"Chi Chi." Tiếng Hạ Vân Trù vang lên.

Cho dù pháo hoa đang nổ khắp nơi, nhưng giọng nói của anh vô cùng rành mạch, khiến người ta có thể nghe rõ ràng từng chữ, giống như đang thì thầm bên tai.

Mạc Linh Chi và cây tùng già đều vô thức nhìn anh.

Hạ Vân Trù quỳ một gối xuống, lấy ra một cái hộp, mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn.

Khung cảnh vô cùng quen thuộc.

Mạc Linh Chi và cây tùng già đều xem qua rất nhiều bộ phim, cả hai đều hiểu rõ đây là đang… cầu hôn.

Hạ Vân Trù ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn cô, trong mắt anh là cô, tất cả đều là cô.

Anh quỳ trên cao, bên dưới là biển hoa hồng nở rộ, sau lưng là một bầu trời pháo hoa, rực rỡ chói lóa.

Anh rất căng thẳng, âm thanh hơi run rẩy, trán đẫm mồ hôi, nhưng giọng nói lại vô cùng nghiêm túc.

"Chi Chi, gả cho anh nhé."

Rõ ràng là có rất nhiều điều muốn nói, rõ ràng là đã chuẩn bị bản nháp suốt mấy ngày trời, nhưng đến cuối cùng, lại chỉ có thể nói ra câu nói này, giống như những gì còn lại, đều được thể hiện ra bằng đôi mắt khiến cô chìm đắm này.

Mạc Linh Chi mở to hai mắt.

Hạ Vân Trù nhìn cô, hơi thở từ từ bình ổn lại, ánh mắt càng thêm dịu dàng: "Chúng ta đã được định sẵn để ở bên nhau mãi mãi, bây giờ anh đã trở thành đồng loại với em, có thể ở bên cạnh em mãi mãi. Nhưng anh vẫn muốn cưới em theo nghi thức của loài người, để Mạc Linh Chi trở thành cô dâu của Hạ Vân Trù, bên nhau trọn đời, vĩnh viễn không rời xa."

Tâm can bảo bối của anh, anh có thể giao cho ai khác được chứ?

Bây giờ, anh có thể ở bên cô mãi mãi, chỉ có tự mình chăm sóc cô, yêu thương cô, thì mới yên tâm được.

Tất cả những gì anh có thể cho cô, đều dâng đến trước mặt cô, chỉ cần cô muốn, anh đều cho cô hết.

Anh còn muốn lấy cô.

Trở thành chồng của Mặc Linh Chi một cách danh chính ngôn thuận, một nửa định mệnh còn lại.

Chồng, vợ.

Nghĩ đến mấy chữ này, không hiểu sao mắt Hạ Vân Trù lại đỏ lên.

Dường như từ trái tim cho đến sâu thẳm trong linh hồn đều đang rung động, là kích động, cũng là biết ơn.

Biết ơn vì có cô.

Bỗng nhiên Mạc Linh Chi hiểu được ý của anh, nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của anh, vành mắt cô cũng đỏ lên, nhìn anh chăm chú, đôi mắt ngập nước, nhẹ nhàng gật đầu.

Một lúc sau, cô mới dứt khoát phát ra một từ: "Vâng!"

Cô đã gặp được bạn bè của mình, tất cả đều sẽ biến mất khỏi cuộc đời của cô, cô sẽ đau khổ, nhưng không tuyệt vọng.

Cô cũng lo lắng cho cây tùng già, nhưng cũng sẽ không ở bên ông ấy mãi mãi.

Mà Hạ Vân Trù lại không giống như vậy.

Lúc ở bên cạnh anh, mọi thứ đều trở nên tốt đẹp, dường như cho dù ở trong hoàn cảnh hay tình huống nào, cũng đều vui vẻ và hạnh phúc.

Cô gật đầu trong màn pháo hoa rực rỡ, vẻ đẹp lấp lánh của pháo hoa phản chiếu trong đôi mắt đẫm lệ của cô.

Tay anh run run đeo nhẫn cho cô, cúi đầu hôn lên mu bàn tay của cô, giống như đang trân trọng một bảo vật quý giá.

Sau đó, đứng lên, ôm lấy cô.

Mạc Linh Chi cũng ôm chặt lấy anh.

Hạ Vân Trù chầm chậm cúi đầu, không khí trở nên hạnh phúc tình tứ.

Ở bên cạnh, cây tùng già chứng kiến tất cả: "???"

Chuyện gì đã xảy ra??

Đang làm gì vậy?!

Hai người này cứ như vậy mà quyết định hôn ước ở trước mặt ông sao?!

Lão tròn mắt, không quan tâm đến pháo hoa, đôi mắt của cây tùng già mở to hơn bất cứ lúc nào, chết lặng nhìn bọn họ.

Sau đó, lão hé miệng, muốn nói gì đó.

Hạ Vân Trù vừa cúi đầu, vừa đưa tay ra…

Anh túm lấy cây tùng già, không chút do dự nhét xuống dưới ghế, lại lấy chân đá vào trong một chút.

Sau đó anh rút tay về, nâng mặt Chi Chi lên, hôn một cách say đắm.

Răng môi tiếp xúc, trong mắt họ chỉ còn đối phương, ở trên vòng đu quay, bầu không khí mờ ảo.

"Bùm…"

"Bùm bùm…"

Sau lưng là pháo hoa nở rộ, dưới đất là biển đèn hoa lấp lánh.

Còn cây tùng già ở dưới ghế:"???"

Nó không nhìn thấy Mạc Linh Chi và Hạ Vân Trù hôn nhau, cũng không nhìn thấy pháo hoa nở rộ bên ngoài.

Sao bỗng nhiên lại cảm thấy sự tồn tại của bản thân là một sai lầm nhỉ?

Sao đột nhiên lại cảm thấy hoài nghi thụ sinh thế này?

Sao đột nhiên lại nhớ tới một câu trong bài hát…

"Tôi nên ở dưới xe, không nên ở trong xe…"

- -----oOo------
 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 130: Ngoại truyện 5


Trans: Mướp Đắng

Hạ Vân Trù muốn cử hành hôn lễ.

Tin tức này được truyền ra trong một phạm vi nhỏ, dù sao cũng là ông chủ của Hoa Minh, nên trong giới giải trí vẫn có một chút xáo động.

Hơn nữa, người ta nói rằng màn pháo hoa giữa đêm ở ngoại ô Bắc Kinh lần trước, là Hạ Vân Trù dùng để cầu hôn.

Nghĩ tới màn pháo hoa đó…

Đó là một cảnh tượng vô cùng náo nhiệt, tối đó sau khi lên hot search, có người còn lái xe tới đó xem thử, nhưng cũng có người nói rằng lúc tới nơi chắc chắn là kết thúc rồi, không ngờ rằng lại diễn ra tới nửa đêm!

Rất nhiều người chạy tới ngoại ô Bắc Kinh xem pháo hoa, một màn pháo hoa tưng bừng như vậy, đã thu hút rất nhiều sự chú ý.

Ngày hôm sau, công viên giải trí đó mở cửa trở lại, bên trong vẫn còn sót lại rất nhiều dấu vết của biển đèn hoa hồng rực rỡ, có thể tưởng tượng ra được khung cảnh tráng lệ khi nhìn từ trên cao xuống.

Nghe ông chủ của khu vui chơi nói rằng cầu hôn thành công rồi, vậy nên vé vào cổng của ngày hôm sau đều được miễn phí.

Sau đó chính là tin tức Hạ Vân Trù sắp kết hôn.

Đối tượng chính là cô gái đã từng xuất hiện kia.

Hình ảnh có thể tìm thấy trên mạng, đó là một cô gái rất đáng yêu, đôi mắt đó, khi nhìn sẽ khiến người ta nhớ đến Chi Chi, sau đó tim tan chảy, có ấn tượng rất tốt với cô ấy.

Sau khi tin tức được truyền ra, không hề nghi ngờ gì khi nó lập tức chiếm trọn hotsearch, nhận được lời chúc phúc của một nửa cộng đồng mạng…

"Chúc mừng Hạ tổng!!"

"Cuối cùng Hạ tổng cũng kết hôn rồi, tôi còn tưởng rằng Hạ tổng sẽ cô đơn đến già cơ!!"

"Sao có thể chứ, còn có Chi Chi mà, Chi Chi ở bên cạnh Hạ tổng."

"Nhưng mà Chi Chi cũng không thể ở bên cạnh Hạ tổng cả đời, cô gái đó nhìn rất tốt, chúc Hạ tổng và bà Hạ hạnh phúc."

"Chúc Hạ tổng và bà Hạ hạnh phúc! Không biết có tổ chức hôn lễ không nữa?"



Đương nhiên một nửa cộng đồng mạng khác lại cho rằng…

"Hạ tổng thực sự sắp phải kết hôn rồi…"

"Mẹ ơi, vậy Chi Chi phải làm sao đây? Tôi lo lắng cho Chi Chi quá!"

"Đồng ý, cũng rất lâu rồi chưa nhìn thấy Chi Chi, chúng ta cũng không phải loại fan không biết lý lẽ, chỉ muốn biết thái độ của Hạ tổng đối với Chi Chi mà thôi."

"Vả lại còn là cún hot search và nhà ngoại giao động vật, lại còn quyên tặng số tiền khủng như vậy, bây giờ cũng là quốc bảo, Hạ tổng… hi vọng anh có thể cho chúng tôi một câu trả lời, để chúng tôi có thể yên tâm, cũng hy vọng có thể nhìn thấy Chi Chi vui vẻ trong hôn lễ của anh."



Nói tới nói lui, vẫn là lo lắng Hạ Vân Trù có người thương rồi thì sẽ bỏ mặc Chi Chi.

Đối với tin tức về hôn lễ, Hạ Vân Trù chỉ đăng một câu lên Weibo…

[Lữ hôn.]

Đây là hôn lễ của anh và Chi Chi, hai người họ tự mình tổ chức là được rồi, nếu như mời khách đến, chắc chắn bọn họ sẽ nhắc tới gấu trúc, muốn gặp gấu trúc Chow Chow…

Vậy nên suy đi tính lại vẫn là thôi đi.

Đương nhiên đối với Hạ Vân Trù mà nói thì ước gì đám cưới chỉ có hai người họ!

Lữ hôn cũng chỉ có hai người họ là tốt nhất.

Nhưng mà cây tùng già kia lại không chịu quay về núi, rõ ràng là sống chết gì cũng phải đi cùng họ🙂.

Hạ Vân Trù cũng rất tò mò, thực sự là nó không hề cảm thấy bản thân đang là một cái bóng đèn hay sao??

(Cây tùng già: Không thấy vậy, rất vui vẻ.)

Còn về nỗi lo lắng của một nửa cộng đồng mạng kia…

Hạ Vân Trù đăng lên một video.

Chi siêu sao quả là danh bất hư truyền, vừa đăng lên, đã lập tức leo lên hot search, rồi sau đó chiếm lĩnh các tiêu đề, chỉ một từ để miêu tả "bùng nổ".

Cư dân mạng tò mò mở video, muốn xem thử Hạ Vân Trù đáp trả như thế nào.

Nhưng mà, nội dung video lại không phải là gương mặt và lời hứa của Hạ Vân Trù.

Mở đầu video là một căn phòng lớn màu đỏ, hiển nhiên đây chính là phòng tân hôn, máy quay di chuyển về phía trước, trên giường có một khối tròn nhỏ, uốn éo qua lại.

Hạ Vân Trù kéo chăn ra.

Cục bông đen trắng lập tức nhảy sang bên cạnh, vừa chạy vừa nhảy tới nhảy lui, khóe miệng hé ra, tươi cười sáng lạn, đôi mắt đen lay láy cũng híp lại.

Hẳn là cô không muốn để cho Hạ Vân Trù bắt được cô.

Sau đó, hình ảnh thay đổi.

Cục bông đen trắng đang nhảy lên chọc vỡ bong bóng.

"Áu…" Cô vô cùng phấn khích. Chọc vỡ rất nhiều bong bóng.

Ngay cả khi máy quay chuyển sang, cô chui ra từ bên dưới bộ Phượng Hoàng đỏ - phụ kiện đội đầu cô dâu, được làm thủ công siêu quý giá.

Bên cạnh, Hạ Vân Trù cũng đi theo cô, ánh mắt vẫn luôn cưng chiều.

Cục bông đen trắng còn vui vẻ vẫy chân với ống kính, giống như đang chào hỏi bọn họ.

Video đến đây là kết thúc.

Cư dân mạng: "..."

"Sao nó lại vui vẻ như vậy?!"

"Chính xác, trong đáy mắt, đều là ý cười."

"Được rồi, bây giờ mọi người có thể yên tâm rồi, cho dù Hạ tổng có kết hôn, thì Chi Chi vẫn là quan trọng nhất."

"Cùng lắm là… quan trọng như nhau."

"Nhìn thấy Chi Chi vui vẻ như vậy tôi cũng yên tâm rồi."

"Hahaha, tôi cũng phục luôn, sao nó lại có thể hớn hở như vậy? Giống như người kết hôn chính là nó vậy!!!"



Giống như người kết hôn chính là cô…

(Thật sự là cô đó!)

Chỉ là, bây giờ người hâm mộ sẽ không còn lo lắng nữa🙂



Lúc đầu tin tức Hạ Vân Trù sắp kết hôn chỉ được lan truyền trong phạm vi nhỏ, sau đó Hạ Vân Trù đột nhiên biến mất 3 tháng, lúc quay về, ngón tay đeo nhẫn, mọi người đều biết…

Hạ tổng kết hôn rồi.

Rõ ràng là anh rất hạnh phúc, từ đầu tới cuối miệng vẫn luôn mỉm cười, không còn nhìn thấy dáng vẻ trầm tĩnh nghiêm túc nữa, cả người đều toát lên vẻ hạnh phúc.

Nhưng mà cho dù là bà Hạ hay Chi Chi cũng đều rất ít xuất hiện.

Cộng đồng mạng cho rằng Hạ Vân Trù đang muốn giữ bí mật, vì sự riêng tư của họ, dẫu sao bà Hạ cũng rất ít xuất hiện, nên Chi Chi cũng ít xuất hiện là bình thường đúng không?

Hôm nay, đột nhiên Hạ Vân Trù mang Chi Chi đến công ty.

Mọi người đều rất ngạc nhiên, sau khi được cho phép, nhiều người lên chụp ảnh.

Chi Chi đang ngái ngủ, ánh mắt mông lung mờ mịt, nhưng khí sắc lại rất tốt, vẻ mặt hồng hào, còn mập lên một chút.

"Chi Chi, lâu rồi không gặp, ơ, xem thần sắc hồng hào ghê!" Trương Diệu Vi đưa tay muốn sờ Mạc Linh Chi.

Hạ Vân Trù ôm cô lùi lại, gương mặt lạnh lùng.

Trương Diệu Vy hậm hực rút tay về, cười ngượng ngùng.

Mạc Linh Chi đưa tay ra chào hỏi bọn họ, chân nhỏ vẫy vẫy, miệng mỉm cười.

Bên cạnh lại xuất hiện thêm một người.

Cô ta đưa tay ra rất nhanh, trước khi Hạ Vân Trù kịp phản ứng thì đã sờ đầu Chi Chi.

Hạ Vân Trù nhìn cô ta bằng ánh mắt chết chóc.

Cam Vũ Quyên cây ngay không sợ chết đứng nói: "Chỉ sờ Chi Chi một chút thôi mà." Nói xong, cô nhìn Chi Chi, nói tiếp: "Chi Chi, xem ra tâm trạng của nhóc khá tốt, chúng tôi còn lo lắng Hạ tổng có vợ sẽ quên mất cún con, đối xử với nhóc không tốt."

Mạc Linh Chi trợn mắt.

Sau đó chột dạ thu lại ánh nhìn.

Ồ, gấu trúc Chow Chow của người nhận nuôi chính là vợ của anh ấy…

Hạ Vân Trù vô cảm nói: "Có việc mau nói." Bớt lảm nhảm.

Cam Vũ Quyên: "Chi Chi, nếu Hạ tổng đối xử không tốt với nhóc thì cứ đến tìm chị, chị sẽ nuôi nhóc, hoặc là Dương Triết cũng được, Trương Tụng Hạo và Dương Triết sẽ đối xử với nhóc thật tốt."

Ánh mắt Hạ Vân Trù trở nên sắc bén, không hề che dấu ý nghĩ muốn chém mỗi người một nhát.

Không chờ anh lên tiếng, Cam Vũ Quyên đã bày ra bộ dạng nghiêm túc bận rộn: "Hạ tổng, là như thế này, đạo diễn Chương muốn chuẩn bị cho mùa hai của chương trình "Ngôi Sao Nổi Tiếng" rồi, tôi muốn hỏi cậu và Chi Chi có tham gia không? Mấy người còn lại chúng tôi đều muốn tham gia."

Hạ Vân Trù vô cảm: "Không tham gia."

Trương Diệu Vy vô cùng thất vọng, thở dài: "Ài, "Ngôi Sao Nổi Tiếng" mùa một bởi vì có Chi Chi, nên đã thành công nổi ra cả nước ngoài, rất nhiều cư dân mạng đều đang đợi xem mùa hai của Chi Chi đó, mấy người khách mời cũ chúng ta đều tập hợp đủ rồi… chỉ thiếu hai người thôi."

Cam Vũ Quyên gật đầu.

Hai người cố gắng thuyết phục Hạ Vân Trù.

Mà Hạ Vân Trù lại không hề dao động, không thể đồng ý, ngay cả Chi Chi có chút háo hức, cuối cùng cũng vẫn lắc đầu.

Người nhận nuôi đã nói, bây giờ phần lớn cô đều xuất hiện trong hình người, để gấu trúc Chow Chow biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, cô không thể tham gia chương trình nữa.

Hai người đều vô cùng thất vọng.

Trước khi rời đi, người đã quay toàn bộ chương trình "Ngôi Sao Nổi Tiếng" mùa một Cam Vũ Quyên nói: "Dương Triết nói, nếu Chi Chi không tham gia, Tụng Hạo cũng sẽ không tham gia, tôi và Diệu Vi muốn tham gia, ngay cả Mạnh Dương cũng tham gia, chỉ thiếu hai người thôi…"

Nói xong, hai người thất vọng rời đi.

Nói cho cùng lúc quay mùa một, tương tác của bọn họ khá tốt.

Hạ Vân Trù và Chi Chi lại có chút yên tĩnh.

Bọn họ nghe đến một cái tên mới… Mạnh Dương.

Khách mời mùa một, siêu sao Mạnh Dương.

Tô Ức đã biến mất hoàn toàn trong ký ức của mọi người, trong nhận thức của bọn họ, siêu sao kia là Mạnh Dương, người tham gia chương trình cũng là Mạnh Dương, quan hệ tốt đẹp với bọn họ cũng Mạnh Dương, còn Tô Ức… là một cái tên xa lạ với bọn họ.

Đôi mắt hoa đào đó, chàng trai có tay nghề nấu nướng tuyệt kỹ đó, thật sự biến mất rồi.

Bọn họ không nhớ câu chuyện của chàng trai đó, không nhớ chàng trai khiến mọi người kinh diễm đó, không nhớ được sự thông minh của anh ta, không nhớ được sự trêu chọc của anh ta với Chi Chi, không nhớ được món bánh ngọt mỹ vị của anh ta, và những chiếc bánh có hình Chi Chi sống động được nặn ra từ bàn tay anh ta, đến cả người hâm mộ của anh ta… cũng không nhớ được.

Mạc Linh Chi cúi đầu.

Tô Ức đối xử với cô rất tốt.

Anh giết “Linh”, nhưng anh cũng vì hạnh phúc của cô mà cho Hạ Vân Trù mạng sống vĩnh cửu của mình, để từ nay về sau, cô sẽ không còn đau buồn vì người nhận nuôi có thể chết đi.

Anh ta tác hợp cho bọn họ.

Thực tế, sự biến mất của anh ta cũng vì nỗi đau khổ khi biết được sự thật, và không còn dũng khí để sống tiếp, nhưng chuyện đó thực sự đã tác thành cho bọn họ.

Hạ Vân Trù nhẹ nhàng xoa đầu cô.

“Chi Chi, chúng ta mãi mãi nhớ cậu ấy, nếu như có kiếp sau, hoặc là một thế giới khác, chắc là cậu ấy sẽ gặp được Tiểu Uyển mà cậu ta luôn nhớ mong…" Hạ Vân Trù dịu dàng xoa đầu cô.

Mạc Linh Chi dựa đầu trong ngực Hạ Vân Trù, gật đầu.

Bọn họ sẽ nhớ…

Một Tô Ức với đôi mắt hoa đào, khi cười lên như chứa cả ngân hàng trong đáy mắt.

Anh ta phạm phải tội lớn, có lỗi với Tiểu Uyển, nhưng đối với bọn họ anh ta là ân nhân.

Bọn họ sẽ mãi mãi ghi nhớ.

Trên thực tế, không chỉ có bọn họ nhớ tới Tô Ức.

Còn có cây tùng già và… Bạch Ngọc.

Bạch Ngọc đứng trước cửa Hoa Minh, cô đã ốm như một bộ xương khô, mặc một bộ đồ bẩn thỉu, đứng đờ đẫn ở đó, giống như một kẻ ăn mày điên dại, những người đi ngang qua đều cau mày ghét bỏ.

Thậm chí có người tốt bụng báo cảnh sát, để cô trở về nơi mà cô nên ở.

Đâu còn ai nhận ra cô chính là chưởng môn phái ngọc nữ trong sáng ngày trước nữa?

Cô đứng đó, tâm trạng có chút hoảng loạn, nhất thời giống như bản thân vẫn còn là chưởng môn phái ngọc nữ trong sáng, nhất thời lại giống như có rất nhiều thứ nhét trong đầu, không thể hiểu nổi.

Trên màn hình đối diện đang chiếu một đoạn quảng cáo của siêu sao Mạnh Dương.

Nhưng không hiểu sao, trong đầu Bạch Ngọc giống như xuất hiện một người khác, người đàn ông đó có một đôi mắt hoa đào, anh lạnh lùng nhìn cô ta.

Bạch Ngọc nhớ không rõ.

Cô ta liều mạng nhớ lại, trong đầu hỗn loạn, làm thế nào cũng không thể nhớ được rõ ràng.

Lúc này, ở phía cửa lớn, Hạ Vân Trù ôm Chi Chi đi ra, tài xế mở cửa xe đang đậu bên ngoài Hoa Minh, chờ bọn họ lên xe.

Bạch Ngọc nhìn chằm chằm bọn họ.

Đúng lúc Mạc Linh Chi ngẩng đầu, bọn họ bốn mắt nhìn nhau.

- -----oOo------
 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 131: Ngoại truyện 6


Trans: Mướp Đắng

Đồng tử Mạc Linh Chi co lại, gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Ngọc, móng vuốt cô bấu chặt vào áo trước ngực Hạ Vân Trù.

Hạ Vân Trù ngẩng đầu, nương theo ánh mắt cô, cau mày.

Bạch Ngọc.

Một người đã biến mất từ lần cuối cùng cô ta xuất hiện, đương nhiên Hạ Vân Trù biết rõ tình trạng của cô ta, cô ta điên rồi, đang ở trong bệnh viện tâm thần.

Cô ta có một ít tài sản, bị người nhà của cô ta vét sạch hết, đến tiền chữa bệnh cũng không để lại, đương nhiên cũng không có ai quan tâm tới cô ta, để cho cô ta tự sinh tự diệt.

Sau đó, cô ta phát điên trốn khỏi bệnh viện tâm thần.

Bệnh viện tâm thần có tìm cô ta vài lần nhưng vì không ai trả tiền viện phí nên rốt cuộc họ cũng bỏ cuộc.

Cô ta vẫn luôn lang thang ở bên ngoài, giống một tên ăn mày.

Chỉ là không biết vì sao, cô ta lại lang thang đến đây.

Bạch Ngọc với mái tóc cột túm vào nhau, dáng vẻ bẩn thỉu hoảng hốt một lúc lâu, cuối cùng, cô ta cũng sực tỉnh.

Cô ta bị bệnh!

Mà Hạ Vân Trù và con chó kia đều rất hạnh phúc, bọn họ có tất cả, còn cô lại mất đi tất cả!

Trong mắt cô ta đều là ghen ghét đố kỵ.

Nhưng cô ta tỉnh táo rồi thì cũng không dám làm gì.

Bởi vì đối đầu với bọn họ nên cô mới trở thành bộ dáng như bây giờ, bởi vì hơn thua với con chó đó, cô ta mới rơi vào bước đường cùng mất hết tất cả, thân bại danh liệt!

Cô ta sợ rồi!

Bạch Ngọc lùi lại.

Trong mắt cô ta vẫn tràn ngập sự thù ghét, hận không thể kéo bọn họ cùng xuống địa ngục, dựa vào cái gì mà cô ta lại bị bọn họ hại thê thảm như vậy?

Dựa vào cái gì mà bọn họ có thể hạnh phúc như vậy?!

Nếu như có cơ hội…

Có thể có cơ hội chết cùng bọn họ…

Trong mắt Bạch Ngọc lóe lên một chút ánh sáng.

Hạ Vân Trù bình tĩnh nhìn cô ta.

Tất nhiên là anh nhìn thấy ánh mắt gay gắt của cô ta, anh hơi dịch người, che lại mắt của Chi Chi, không để cô chạm phải ánh nhìn độc địa như vậy, anh biết, cảm xúc của Chi Chi rất nhạy cảm.

Hạ Vân Trù vẫn luôn nhìn vào mắt Bạch Ngọc, trong mắt anh lóe lên một tia sáng đỏ.

Anh nhận được sự bất tử của Tô Ức, cũng có được một chút năng lực của anh ta, Tuy là không bằng Tô Ức, nhưng vẫn có thể làm được một số việc.

Trước mắt Bạch Ngọc bỗng nhiên lóe lên một cảnh tượng…

"Á…" Cô ta hét lên, hoảng sợ lùi lại.

Bọn họ không phải là người!

Tô Ức không phải là người, người cùng quay chương trình với cô ta đúng là không phải Mạnh Dương, mà là một sự tồn tại tên là Tô Ức, nhưng anh ta không phải là người!

Mà Hạ Vân Trù cũng không phải là người!

Bọn họ chính là yêu quái, đều có thể gi3t ch3t cô một cách dễ dàng!

Đến cả con chó kia cũng không phải là người.

Cô gái mà Hạ Vân Trù lấy chính là nó, Chi Chi phi nhân loại!

Cô ta "nhìn thấy" Chi Chi từ người biến thành gấu trúc Chow Chow, lại nhìn thấy cô biến thành… biến thành Hamster!

Con Hamster đó để lại ấn tượng sâu sắc với cô ta, lấy lòng cô ta, cuối cùng lại bị cô ta ngược đãi!

"Á …" Cô ta hoảng sợ chạy trốn.

Đây mới đúng là phản ứng của một người bình thường khi nhìn thấy yêu quái.

Nhưng mà cảnh tượng trước mắt cô ta vẫn chưa khôi phục lại bình thường, cảnh tượng trước mắt cô ta thay đổi, trong đó, cô ta biến thành một con Hamster.

Những việc mà cô ta đối xử với Hamster, người khác đều đối xử với cô ta giống như vậy.

"Á á á…" Cô ta lăn lộn đau đớn trên mặt đất.

Chân tay cô ta bị người khác giày vò, những gì mà cô ta từng làm, người khác đều làm với cô như vậy, cô ta vừa đau vừa hận, cô ta muốn gi3t ch3t người đã hành hạ cô ta!

Tại sao lại đối xử với cô ta như vậy?!

Dựa vào cái gì mà làm ra việc như vậy chứ?!

Là ai!

Là ai?!

Nhưng mà, sương mù từ từ tan biến, cô ta nhìn rõ khuôn mặt của người đó…

Một gương mặt trắng trẻo xinh đẹp vô cùng quen thuộc, rất đẹp, nhưng trong mắt lại ngập tràn độc ác.

Đó chính là bản thân cô ta.

"Á á á á á…"

Bạch Ngọc điên cuồng đánh đấm bản thân, những người xung quanh chỉ chỏ, có người báo cảnh sát, có người gọi xe cứu thương, còn có người né xa.

Bên trong một chiếc xe đã chạy xa.

Hạ Vân Trù nhẹ nhàng vỗ về Mạc Linh Chi, trước đây anh không ra tay với Bạch Ngọc, bởi vì cô ta đã bị Tô Ức bỏ bùa.

Nhưng mà vừa rồi, lúc tỉnh táo, cô ta vẫn có ác ý với bọn họ.

Có một vài người xấu, không có khả năng trở thành người tốt.

Những người độc ác như vậy cũng không cần tồn tại nữa.

"Áu?" Mạc Linh Chi phát ra âm thanh, ánh mắt nghi ngờ.

Hạ Vân Trù cúi đầu, mỉm cười dịu dàng: "Không sao, không cần để ý, đầu bếp làm tôm hùm rồi, chúng ta quay về ăn nhé."

"Áu…" Mạc Linh Chi lập tức phấn khích.

Hạ Vân Trù cúi đầu, nói nhỏ, giọng nói mê hoặc: "Vậy nên sau khi quay về thì biến thành người được không?"

Mạc Linh Chi: "..."

Cô rụt cổ, mạnh mẽ lắc đầu.

Không muốn!

Cô phải nghỉ ngơi thật tốt, buổi tối người nhận nuôi rất đáng sợ!!

Cô không phải là người, nhưng mà cô cũng cần nghỉ ngơi chứ bộ!

Mạc Linh Chi vô cùng kiên định.

Hạ Vân Trù bất đắc dĩ: "Vậy ngày mai biến lại thành người nhé."

Mạc Linh Chi: "Áu!" Không!

Hạ Vân Trù: "Ngày tiếp theo thì sao?"

Mạc Linh Chi: "Áu!" Không!

Hạ Vân Trù: "... Không còn tôm hùm nữa."

Mạc Linh Chi: "???" Anh làm người đi!!



Ba trăm năm sau.

Mạc Linh Chi chạy ra khỏi ngôi nhà trên cây, cô là hình người, nhưng lại có thêm hai cái tai hồ ly, và một cái đuôi hồ ly màu trắng lông xù.

Cô thở phì phò: "Hạ Vân Trù! Anh thật quá đáng!"

Quần áo của Hạ Vân Trù được khoác lên người một cách tùy tiện, cơ thể hoàn hảo nửa ẩn nửa hiện, cực kỳ quyến rũ, âm thanh của anh khàn khàn: "Là tại em quyến rũ anh…"

Mạc Linh Chi rất tức giận: "Anh nói chỉ một lần thôi!!"

Hạ Vân Trù: "Lời nói của đàn ông lúc ở trên giường không thể tin, đã ba trăm năm rồi, em còn chưa quen sao?"

Mạc Linh Chi: "..."

Cô tức đến mức dậm chân.

Hạ Vân Trù híp mắt, đôi mắt giống như đang muốn ép cô đi vào, âm thanh như nước: "Chi Chi, tối hôm qua là ai vẫn luôn kêu lên…"

Mạc Linh Chi nhào qua, che miệng anh lại.

Sau đó lại lập tức tránh đi, xấu hổ nói: "Không được nói bậy!!"

Hạ Vân Trù bất đắc dĩ: "Được rồi, anh không nói nữa."

Anh đưa tay ra: "Qua đây, anh mặc đồ cho em, chúng ta xuống núi nhé."

Mắt mặt Mạc Linh Chi sáng lên, phấn khích nói: "Thật sao?!"

Đã rất lâu rồi bọn họ không xuống núi, cô vô cùng mong đợi.

Nhưng người nhận nuôi là một người rất cẩn thận, chưa chuẩn bị xong “thân phận", anh sẽ không mang cô đi mạo hiểm.

Hạ Vân Trù: "Thật."

Mạc Linh Chi lập tức nhào qua.

Hạ Vân Trù ôm cô lên, quay về phòng.

Mạc Linh Chi lớn tiếng nói: "Đợi đã… anh muốn làm gì đó?!"

Hạ Vân Trù: "Trễ một chút rồi hẵng xuống núi, thêm một lần nữa."

Mạc Linh Chi: "..." Đúng là đồ lừa đảo!!

Phía xa bên ngoài, cây tùng già vừa mới đến lặng lẽ di chuyển, quay lại con đường cũ.

Hừ, hai tên phi nhân loại nhàm chán này.



Buổi chiều.

"Chi Chi, em thật sự muốn giữ nguyên bộ dạng này sao?" Hạ Vân Trù vô cùng bất đắc dĩ.

Trong vòng tay, một cục bông đen trắng động đậy.

Mạc Linh Chi ngóc đầu lên, vẫn là dáng vẻ của gấu trúc, chẳng qua lần này, cô có quầng mắt rồi!!

Cô tức giận ngẩng đầu: "Đúng vậy, lời nói của anh không đáng tin, em sẽ biến thành gấu trúc, anh đừng hòng lừa em!"

Hạ Vân Trù bất đắc dĩ: "Được rồi, gấu trúc quốc bảo lần này của em, vô cùng thành công."

Anh sờ quầng mắt của cô.

Mạc Linh Chi lập tức kiêu ngạo, hất cằm, vẻ mặt đắc ý.

Hạ Vân Trù cưng chiều, bất đắc dĩ lắc đầu: "Không thể giữ dáng vẻ này lâu quá, gấu trúc là quốc bảo, không thể làm thú cưng được, anh không thể nuôi em."

Mạc Linh Chi gật đầu.

"Nếu như bị phát hiện, anh sẽ nói em là gấu trúc Chow Chow, đến lúc đó nhớ học theo tiếng kêu của chó, nhớ chưa?"

Mạc Linh Chi tiếp tục gật đầu.

Hạ Vân Trù cũng có chút mong đợi nói: "Cũng không biết qua ba trăm năm rồi, thế giới loài người trở thành dáng vẻ như thế nào rồi?"

Mạc Linh Chi lại càng mong đợi hơn.

Hai người nhanh chóng xuống núi.

Trải qua ba trăm năm, xã hội loài người càng phồn hoa hơn, có rất nhiều kiến trúc khoa học công nghệ.

Tuy Hạ Vân Trù rất tò mò và lạ lẫm, nhưng lại không hề sợ hãi, không nhìn ra một chút khác thường nào.

Mạc Linh Chi được giấu trong lòng anh, gấu trúc quốc bảo, anh cũng không muốn cô xuất hiện trước mặt mọi người.

Phía trước, bỗng nhiên có một chiếc xe bay ngang qua.

Hạ Vân Trù có chút ngạc nhiên, tò mò nhìn theo.

Mà lúc này, cô ở trong lòng cũng tò mò, ló đầu ra, Mạc Linh Chi trợn mắt nhìn chiếc xe đang bay, kinh ngạc.

Thậm chí bởi vì chấn động bởi công nghệ cao của ba trăm năm sau, cô rớt ra ngoài.

Hạ Vân Trù hoảng hốt.

Nhưng Mạc Linh Chi lại rất bình tĩnh, vả lại, bây giờ cô đang là gấu trúc quốc bảo, cô ưỡn ngực, dựng thắng đuôi, chuẩn bị đón chào tiếng kinh hô của mọi người.

Nhưng mà…

Nhân loại của ba trăm năm sau, bình tĩnh liếc nhìn cô, rồi lại di chuyển ánh mắt.

Mạc Linh Chi: "???"

Cô không thể tin được.

Cô chính là gấu trúc quốc bảo, sao mọi người lại bình tĩnh như vậy?!

Biểu cảm cô nghiêm túc, bước lên trước mấy bước, ngẩng đầu lên, để lộ ra quầng mắt của mình.

Nhưng mà, cũng không có ai thèm nhìn cô.

Mạc Linh Chi vô cùng ngạc nhiên.

Lúc này, một chiếc xe bay tới trước dừng lại, một đứa bé loài người bước xuống, phía sau cậu bé là một đám… gấu trúc?

Hạ Vân Trù và Mạc Linh Chi đều kinh ngạc nhìn qua.

Người đó nhanh chóng đi vào trung tâm thương mại, một lúc sau lại có một người ở bên cạnh bước qua, trong lòng cô đang ôm một con… gấu trúc.

Mạc Linh Chi và Hạ Vân Trù ngơ ngác nhìn nhau.

Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?!

Nửa tiếng sau, hai người đã hiểu rõ.

"... Gấu trúc Quốc Bảo? Đó đều là chuyện của hai trăm năm trước rồi mà! Ba trăm năm trước có một con cún siêu sao giả trang làm gấu trúc quốc bảo, gấu trúc vốn đã rất hot lại càng hot hơn, một số người nghiên cứu khoa học yêu thích chăm sóc, bồi dưỡng, bây giờ, gấu trúc đã không còn là động vật quý hiếm nữa! Hơn nữa, do được con người nuôi dưỡng, bây giờ đã trở thành thú cưng rất bình thường rồi, có thể mua được ở tiệm thú cưng đó!"

Mạc Linh Chi: "..."

Hạ Vân Trù: "..."

Hạ Vân Trù: "Vậy bây giờ động vật nào tương đối quý hiếm?"

Cụ già coi anh như một người đầu óc không bình thường, vậy nên cũng không cảm thấy kỳ lạ khi anh hỏi như vậy, ngược lại lại rất nghiêm túc trả lời, suy nghĩ một lát liền nói: "Chó đó, người bạn trung thành của con người, chó là quý nhất."

Hạ Vân Trù: "..."

Mạc Linh Chi: "???"

Vậy nên cô đã từng là chó, muốn giả làm gấu trúc, bây giờ là gấu trúc, lại phải giả làm chó sao?!

Mười phút sau, Mạc Linh Chi ngồi quay lưng lại với Hạ Vân Trù, khóc huhu.

Khó khăn lắm cô mới biến thành gấu trúc, mà gấu trúc này không còn là động vật quý hiếm nữa rồi!!

Cô lại không phải quốc bảo rồi!!

Mạc Linh Chi khóc lóc điên cuồng, cả người giật giật.

Hạ Vân Trù dỗ dành: "Không sao mà, không sao mà, em không phải quốc bảo thì có làm sao đâu? Em mãi mãi là bảo vật trân quý nhất trong lòng anh."

Mạc Linh Chi sững sờ.

Cô quay đầu nhìn anh…

Hạ Vân Trù mỉm cười với cô, giang tay ra.

Sau khi ngơ ngác vài giây, Mạc Linh Chi mạnh mẽ lao qua, xông vào lòng anh.

Bất kể là quá khứ hay là hiện tại, l0ng nguc anh vẫn luôn vững chãi như vậy, lúc cô lao đến, anh có thể nhẹ nhàng tiếp được cô.

Cô có thể khóc, có thể làm loạn, có thể tùy tiện bất chấp, bởi vì cô hiểu rõ…

Có anh ở bên cạnh, cô sẽ được cưng chiều mãi mãi.

Không phải quốc bảo thì có làm sao?

Giả làm quốc bảo thì làm sao?

Cô chính là bảo bối quan trọng nhất của anh mà.

Nhưng mà…

Sau khi giả làm gấu trúc, cô không muốn giả làm chó nữa đâu!!

Muốn làm quốc bảo, tại sao lại khó như vậy chứ???

(Hoàn)

- -----oOo------
 
Back
Top Bottom