Ngôn Tình Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 100



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 101



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 102



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 103



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 104



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 105


Trans: Mướp Đắng

“Khoan đã…” Lời Hạ Vân Trù vừa thốt ra, Chi Chi lại biến thành người.

Động tác của anh gần như là vô thức, lập tức quay người.

Cho dù phản ứng rất nhanh, nhưng vừa nãy vẫn nhìn thấy…tất cả những thứ không nên nhìn.

Sau lưng, Chi Chi kinh ngạc la lên: “Á, em quên mặc quần áo rồi!”

Hạ Vân Trù: “...”

Anh hít sâu một hơi: “Chi Chi, không được quên nữa…”

Mạc Linh Chi: “Ờ… được.”

Ngừng một lúc, cô lại bổ sung thêm một câu: “Nhưng em không có quần áo mà, người nhận nuôi!”

Hạ Vân Trù hoàn toàn không biết nói gì nữa.

Cuối cùng, Chi Chi mặc quần áo của Hạ Vân Trù, hết cách rồi, cả cái tứ hợp viện này không có một bộ đồ nào của phụ nữ!

Một chiếc áo thun của Hạ Vân Trù đã che đến đùi của cô, hiển nhiên là lần đầu tiên Chi Chi mặc quần áo của loài người, cho dù là đồ nam, cô cũng soi đi soi lại trước gương một cách thích thú, vui vẻ.

Hạ Vân Trù nhìn một màn này, cảm thấy đầu lại càng đau.

Chi Chi trong bộ dạng người, chắc chắn sẽ phiền phức hơn là Chi Chi trong bộ dáng động vật.

“Đẹp quá!” Trước giờ phi nhân loại đều không biết khiêm tốn là gì, cảm thấy người trong gương rất đẹp, lập tức nói ra, không hề e ngại.

Lúc cô quay qua quay lại, một đôi chân vừa thon vừa đẹp đung đưa.

Hạ Vân Trù lập tức lấy một cái quần soọc ra đưa cho cô: “Mặc quần vào.”

“Ờ.” Chi Chi rất tò mò về việc mặc đồ nên nghe lời mặc quần vào.

Quần sọoc của nam giới cô mặc đến bắp chân, dở dở ương ương, chân mày của cô hơi nhíu lại.

Hạ Vân Trù: “Phải mặc áo khoác nữa.” Lại đưa cho cô một cái áo.

Trong phòng có hệ thống sưởi ấm, cho dù mặc quần ngắn cũng không lạnh, nhưng anh vẫn quấn cho cô không ít quần áo, làm cô lần đầu cảm nhận được cảm giác tù túng khi mặc mấy lớp quần áo.

Mạc Linh Chi không thoải mái ngọ nguậy, cởi áo khoác xuống.

Hạ Vân Trù kéo lên cho cô: “Mặc đàng hoàng, chúng ta đi ăn cơm, lát nữa là đồ ăn nguội đó.”

Mạc Linh Chi vừa đi vừa kéo quần áo: “Kỳ kỳ quái quái.”

Hơn nữa lại không đẹp.

Hạ Vân Trù: “Ừm, ngày mai mua cho em quần áo mà em muốn mặc.” Còn cả nội y nữa.

Vẫn chưa có bạn gái, anh lại vì một phi nhân loại, lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác lo lắng xấu hổ.

Nghĩ đến đây, mặt anh không hiểu sao lại nóng lên.

Đúng lúc Mạc Linh Chi nhìn thấy, hai mắt mở lớn: “Ơ? Người nhận nuôi sao mặt anh lại đỏ vậy? Nóng lắm hả? Em cũng thấy hơi nóng một chút, có thể c0i quần áo ra không?!”

Sự quan tâm trong sáng ngây ngô như vậy.

Mặt Hạ Vân Trù lại càng nóng hơn, khụ một tiếng, nghiêm mặt, bộ dáng nghiêm túc: “Không được, mặc đàng hoàng, ăn cơm trước đã.”

“Ồ…” Mạc Linh Chi thành thật rụt cổ lại.

Cô đi phía trước, Hạ Vân Trù đi theo phía sau, trong nhà có dép đi của phụ nữ, những thứ mà khách có thể sử dụng, giúp việc đều đã chuẩn bị xong.

Lúc này Chi Chi mang một đôi dép màu hồng, lẹt xẹt đi đến phòng bếp.

Cô đi giống như mèo vậy, rất nhẹ nhàng khéo léo, có cảm giác đặc biệt nhẹ nhàng, giống như nhích nhẹ một cái đã đến bước tiếp theo, không giống như loài người, nhưng lại rất đẹp.

Hơn nữa cùng với bước chân của cô, mái tóc dài ngang lưng khẽ đung đưa, quần áo rộng lớn của nam giới cũng lắc lư theo, chứng tỏ cô càng nhỏ nhắn và khéo léo hơn.

“Woa, nhiều đồ ăn ngon ghê! Người nhận nuôi!” Cô vô thức giẫm lên ghế.

Rồi lại nhớ tới bây giờ bản thân là người, nhanh chóng bỏ chân xuống, học theo Hạ Vân Trù nhẹ nhàng ngồi xuống.

Hạ Vân Trù cũng ngồi tại vị trí của mình, nhưng hiển nhiên là hôm nay anh có hơi phân tâm.

Dù sao, trước mặt là Chi Chi, nhưng lại không phải là Chi Chi trước đây.

Cần phải có thời gian thích ứng.

Hạ Vân Trù: “Ăn đi, đây là đũa, em cầm như thế này, tôi dạy em.” Anh cầm lấy đũa đưa cho cô, bản thân cũng cầm đũa, để cô học theo.

Như mọi người đều biết, người lần đầu học dùng đũa sẽ hơi khó khăn một chút.

Người hay sử dụng thì thấy rất tiện, nhưng với người mới học lại khá khó.

Ngón tay nhỏ nhắn của cô cầm lấy đũa, cầm thế nào cũng thấy không tự nhiên, càng không biết làm sao để kiểm soát hai thanh tre này, vì thế, cô nhìn Hạ Vân Trù với dáng vẻ cực kỳ đáng thương.

Chính là đôi mắt này, chính là biểu cảm này, lúc cô là cún con anh không từ chối được, lúc làm người bớt đi mấy phần đáng yêu, lại thêm mấy phần yêu kiều, cũng không từ chối được.

Vậy nên, Hạ Vân Trù nắm tay cô, đường đường chính chính cầm tay dạy cô sử dụng đũa.

Tay của Mạc Linh Chi không giống như bàn tay thô ráp của Hạ Vân Trù, trắng như ngọc, nhỏ nhắn sạch sẽ như cây hành, cũng rất mềm mại, khiến người nắm rồi lại không muốn buông ra.

Lúc Hạ Vân Trù nắm lấy cũng phải ngẩn ngơ, bối rối vô thức muốn buông ra.

Đây là Chi Chi.

Là Chi Chi mà anh quen thuộc!

Trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại hai câu này, như vậy mới không buông ra, nắm tay cô dạy tiếp.

Mạc Linh Chi biết cầm đũa rồi, nhưng thứ đồ này không dễ kiểm soát, làm thế nào cũng không gắp lên được, cô đang nôn nóng muốn ăn, ch4y nước miếng, mà không sao gắp lên được.

Cô tức giận ném đũa đi, chân mày nhíu chặt lại.

“Áu.” Cô vô thức nhìn Hạ Vân Trù, phát ra âm thanh này.

Hạ Vân Trù vẫn luôn nhìn cô, lúc này vô cùng bất đắc dĩ: “Từ từ thôi, rồi sẽ học được mà.”

Mạc Linh Chi: “Em đói rồi…” Đôi mắt vô cùng đáng thương, cứ như vậy nhìn Hạ Vân Trù.

Hai người nhìn nhau trong giây lát.

Hạ Vân Trù: “... Được rồi, vậy em dùng muỗng trước đi, cái này dễ sử dụng hơn.” Hay lắm, anh lại bại trận trước.

Anh nghĩ, nếu cô muốn anh đút…

Chắc anh cũng không thể từ chối.

Nhưng rõ ràng là Chi Chi cũng rất thích tự lực cánh sinh, vui vẻ cầm lấy cái muỗng ở bên cạnh bắt đầu múc, há miệng, ăn từng miếng, bộ dạng hưởng thụ.

Tay cô cầm muỗng còn hơi không được tự nhiên, nhưng dễ hơn dùng đũa rất nhiều, có thể đút vào miệng.

Cho dù Chi Chi là gấu trúc, hay Chi Chi là cún con, hoặc là Chi Chi bây giờ, lúc ăn cơm đều đặc biệt ngon miệng, đơn giản là tốt nhất.

Khiến cho người xem được k1ch thíchvị giác.

“Người nhận nuôi, ngon thật á!” Mạc Linh Chi vừa ăn vừa nhìn anh, ánh mắt lấp lánh, đôi mắt đen lay láy như đang tỏa sáng, khiến người khác không thể rời đi ánh nhìn.

Người nhận nuôi…

Vẫn luôn cảm thấy không thoải mái với cách xưng hô này.

Hạ Vân Trù: “Đổi cách xưng hô nhé? Gọi người nhận nuôi nghe hơi kỳ cục.”

Mạc Linh Chi nghiêng đầu, vẻ mặt hoang mang: “Vậy gọi là gì?”

Người nhận nuôi không gọi là người nhận nuôi, thì nên gọi là gì?

Hạ Vân Trù cũng đang suy nghĩ xem Chi Chi nên gọi mình là gì, anh nuôi cô, coi cô như người nhà, nhưng chưa bao giờ xác định được thân phận của cô, vì vậy bây giờ bị kẹt lại.

Anh? Chú?

Vẫn cảm thấy gọi kiểu gì cũng không đúng lắm…

Mạc Linh Chi ngập ngừng nói: “Hạ tổng?” Người khác đều gọi anh như vậy.

Hạ Vân Trù lắc đầu: “Không được, quá xa lạ.”

Mạc Linh Chi: “Chủ nhân?” Mọi người đều nói Hạ Vân Trù là chủ nhân của cô.

Hạ Vân Trù: “...”

Anh hít một ngụm khí lạnh, một lúc lâu mới tỉnh táo, giọng nói khàn khàn: “Không được, đổi cái khác.”

Cách xưng hô này, gọi ra sẽ khiến người khác cảm thấy kỳ lạ, hơn nữa, còn rất xấu hổ.

Mạc Linh Chi tiếp tục suy nghĩ, nhưng không thể nghĩ ra được, vậy nên cuối cùng cô nói: “Hạ Vân Trù?”

Đây là gọi cả họ tên người nhận nuôi.

Nhưng gọi cả họ tên như vậy cũng không tốt mà? Chi Chi hơi e ngại.

Hạ Vân Trù nghĩ một lát, cũng không còn cách xưng hô nào tốt hơn, gật đầu: “Được, cứ gọi như vậy đi.”

Mạc Linh Chi lập tức mỉm cười, nụ cười rạng rỡ của cô làm chói mắt anh, sau đó, anh liền nghe cô kêu lên ba tiếng…

“Hạ Vân Trù.”

Rất nhiều người từng gọi cái tên này, nhưng chỉ riêng Chi Chi, gần như là khác biệt, ba tiếng này phát ra từ miệng cô, có một loại cảm nhận không nói nên lời.

Ba chữ này trở nên đặc biệt.

Hạ Vân Trù lại càng hoảng hốt.

Lúc cô gọi ra ba tiếng này, anh bỗng cảm thấy rất khác biệt, hình như có gì đó bắt đầu từ từ đâm chồi nảy nở.

Anh ngớ người rất lâu, sau khi Chi Chi ăn xong, anh mới nhẹ nhàng hỏi: “Chi Chi, tên của em là gì?”

Chi Chi là do anh đặt, vậy tên của cô là gì?

“Mạc Linh Chi.” Cô nói.

Hạ Vân Trù âm thầm đọc ba chữ này, lại cảm thấy đúng là có gì đó không giống.

Mạc Linh Chi, vậy là anh vẫn có thể tiếp tục gọi cô là Chi Chi.



Sau bữa cơm.

Chi Chi mệt mỏi muốn đi ngủ, cô định đến phòng ngủ chính như bình thường.

Hạ Vân Trù: “Chi Chi…”

Mạc Linh Chi nghi ngờ quay đầu.

Hạ Vân Trù ho một tiếng, lúng túng nói: “Bây giờ em không giống trước đây nữa, phải ngủ một mình.”

“Tại sao?” Mạc Linh Chi mờ mịt.

Hạ Vân Trù: “Bởi vì… bởi vì nam nữ không nên ngủ cùng nhau, nghe lời, em ngủ phòng của em.”

Ngừng một lát, anh nói: “Nếu không quen, sau này phòng ngủ chính là phòng của em, anh sẽ ngủ ở bên cạnh.”

Mạc Linh Chi rất tức giận, đây là lần thứ hai Hạ Vân Trù bắt cô ngủ một mình.

Đương nhiên lần thứ nhất đến cuối cùng bọn họ vẫn ngủ cùng nhau.

Cô phì phò tức giận: “Không được! Em phải ngủ với anh, em đã quen ngủ với anh rồi!!”

Hạ Vân Trù: “...”

Lời này sao nghe lại thấy kỳ cục như vậy?

Anh không biết giải thích như thế nào, day day lông mày nói: “Thật sự là không nên ngủ cùng nhau, Chi Chi, giữa nam nữ phải có giới hạn, mấy cái này anh sẽ dạy em từ từ, nhưng mà bây giờ, em phải ngủ một mình.”

“Không muốn…” Mạc Linh Chi vô cùng tức giận.

Hạ Vân Trù: “Nghe lời.”

Cô trợn mắt, tức giận nhìn anh.

Thấy Hạ Vân Trù vẫn không chịu thỏa hiệp, hết cách, Chi Chi chỉ đành phải tự mình thỏa hiệp: “Vậy em biến thành cún con là được chứ gì!”

Nói xong, không đợi Hạ Vân Trù lên tiếng, người trước mặt biến mất, một đống quần áo rơi trên đất, bên dưới trồi lên một khối nhỏ, cục bông đen trắng quen thuộc bỏ quần áo ra khỏi đầu, nhìn anh.

Hạ Vân Trù: “...”

Bất lực.

Anh thở dài một hơi: “Thực sự là không được!”

Tuy anh cũng sợ bản thân không quen ngủ một mình, nhưng trước đây không biết cô có thể biến thành người, ngủ cùng cô cũng không có vấn đề gì, bây giờ anh đã gặp cô khi là hình người…

Còn ngủ cùng nhau thì ra thể thống gì nữa?!

Cô lại không phải cún con.

Mạc Linh Chi thực sự tức giận, gắt gao nhìn Hạ Vân Trù: “Áu”

Người nhận nuôi anh thay đổi rồi!

Người nhận nuôi trước đây không như vậy!

Vành mắt đỏ lên, quay người chạy thẳng vào phòng mà Hạ Vân Trù đã chuẩn bị trước cho cô, nhảy lên giường, ấm ức kêu lên: “Hức hức hức…”

Hạ Vân Trù đi theo, ngồi cạnh giường.

Nhìn thấy cô ấm ức anh cũng rất đau lòng, nhưng phải làm sao để giải thích với cô… chuyện riêng tư nam nữ chứ?

“Chi Chi, anh ở bên cạnh nhóc nhé, đợi nhóc ngủ rồi anh sẽ đi.” Hạ Vân Trù nói như vậy.

Mạc Linh Chi không ngẩng đầu, không quan tâm đến anh.

Hạ Vân Trù luống cuống, không biết phải dỗ thế nào.

Nghĩ một lúc, anh lấy điện thoại ra: “Chi Chi, nhóc có muốn biết tình hình bây giờ như thế nào rồi không? Trên mạng, video Bạch Ngọc hạ thuốc nhóc đã bùng nổ rồi, tất cả mọi người đều lên án Bạch Ngọc.”

Tai Mạc Linh Chi động đậy.

Hạ Vân Trù mỉm cười, ngầm hiểu, giọng nói của anh nhẹ nhàng: “Để anh đọc cho nhóc nghe những bình luận trên mạng lúc này nha?”

Tai Mạc Linh Chi lại động đậy, vẫn không ngẩng đầu, nhưng cũng không còn “hức hức hức” nữa.

Hạ Vân Trù cảm thấy buồn cười, nụ cười càng thêm rõ ràng.

Đây chính là Chi Chi, đơn giản như vậy.

Anh bắt đầu đọc cho Chi Chi nghe các bình luận và chiều hướng trên mạng, để cho cô biết tình hình hiện tại.



Từ sau khi video được đăng lên, tất cả cộng đồng mạng đều chấn động.

#Hoa Minh thanh minh# thay thế tất cả các chủ đề khác, trở thành hot search đầu bảng, xếp thứ hai chính là #Chi Chi bị đút thuốc#, độ hot của hai chủ đề này vô cùng cao, xém chút làm sập máy chủ, không mở được chủ đề.

Khu bình luận có vô số bình luận xuất hiện.

Nào…

“Đậu má! Bạch Ngọc đáng sợ quá!!”

“Con mẹ nó, tôi bị dọa đến mức mất cảm xúc luôn, Bạch ngọc đúng là quá khủng b0.”

“Tôi cũng vậy, bản mặt dữ tợn đó khiến người ta sợ hãi, lúc đó Chi Chi hẳn là rất khó chịu.”

“Người này thật ghê tởm, vậy mà lại hạ thuốc Chi Chi, còn vừa ăn cướp vừa la làng! Đi chết đi, đúng là quá ghê tởm.”

“Đúng! Nếu không phải Chi Chi có dấu camera trong người, lại không biết nói, Bạch Ngọc còn chọn nhà vệ sinh để ra tay! Trời ơi, đáng sợ quá, Chi Chi không sao chứ?”

“Đậu má đậu má đúng là mở mang tầm mắt! Bạch Ngọc đúng là đồ rác rưởi, cô ta làm như vậy không sợ bị báo ứng à?!”

“Vậy mà loại người này có thể nổi được, mau ngồi tù đi! Đây là mưu sát đó!”

“Vết thương cũng là tự mình cầm lấy chân Chi Chi cào lên, cái kỹ năng diễn xuất này, sao không nhận giải Oscar đi?!”

“Rốt cuộc Chi Chi thế nào rồi? Tôi lo quá!”

“Nhưng mà nói thật, Chi Chi là chó, Bạch Ngọc chắc sẽ không phải chịu trách nhiệm pháp lý vì hạ độc Chi Chi chứ?”

“Sao lại không thể?! @Bộ Lâm nghiệp, Chi Chi nhận lương của các người, chính là nhân viên của các người, dựa vào cái gì làm hại thì không phạm pháp?! Nó cũng cùng đẳng cấp với quốc bảo đó!!”

“Đồng ý! Nhất định phải trừng phạt Bạch Ngọc! Quá độc ác!!”



Rất nhiều người chửi Bạch Ngọc, cũng có rất nhiều người bắt đầu kêu gọi, bắt buộc phải trừng phạt Bạch Ngọc, nhất định phải đòi lại công bằng cho Chi Chi!

Thầm chí nước ngoài cũng có người nói…

“Nhất định phải đòi lại công bằng cho Chi Chi, không thì đưa Chi Chi cho nước chúng tôi!”

Đương nhiên, mấy lời như vậy lập tức nhận về vô số lời chỉ trích.

Nhưng không thể nghi ngờ, toàn bộ cộng đồng mạng đều mong có thể lấy lại công bằng cho Chi Chi, mọi người đều đang lên án Bạch Ngọc, thậm chí vốn dĩ Thần Ngu đang trong tình trạng nguy hiểm bủa vây nhưng vì tin tức xấu của Bạch Ngọc mà bị che lấp.

Hạ Vân Trù di chuyển ánh mắt nhìn Chi Chi: “Hành động của Bạch Ngọc bị tất cả mọi người lên án, sau đó những việc ngược đãi động vật của cô ta sẽ nhanh chóng bị lộ ra ngoài.”

Mạc Linh Chi nghe được những tin tức khiến cô “phấn chấn tinh thần” ngẩng đầu lên, hành vi của Bạch Ngọc lộ ra bị người người chỉ trích, làm cho tâm trạng đang suy sụp của cô trở nên tốt hơn.

Nhưng khi nghe đến “ngược đãi động vật”, cô lại sợ hãi rụt cổ lại.

Hạ Vân Trù lập tức ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Không sao, đã qua hết rồi, hành vi này của Bạch Ngọc rất xấu xa, đợi đến ngày mai là nhóc có thể thấy Bạch Ngọc bị cả mạng xã hội công kích vì những hành vi như vậy!”

Mạc Linh Chi ngẩng đầu: “Áu?” Thật sao?

Hạ Vân Trù gật đầu: “Thật.”

Anh sẽ khiến những người làm hại cô nhận báo ứng thích đáng.

Giống như nhớ đến chuyện gì đó, anh dịu dàng xoa đầu cô, tự trách: “Xin lỗi, chỉ vì muốn xả giận cho nhóc, để nhóc thoát khỏi nỗi sợ hãi trong lòng, nên mới để nhóc đối đầu với hiểm nguy, nào ngờ lại thật sự xảy ra chuyện…”

Nếu như hôm nay Chi Chi thật sự có chuyện gì không thể cứu vãn …

Anh sẽ đau lòng không thiết sống nữa.

Về việc này anh cũng hơi nghi ngờ: “Rốt cuộc nhóc biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì không? Sao đột nhiên nhóc lại trở nên yếu đuối như vậy? Thuốc của Bạch Ngọc cũng bị đổi rồi, hơn nữa, cho dù là loại thuốc ban đầu, cũng sẽ không có phản ứng như vậy chứ?”

Lúc đó tình hình nguy cấp, anh không kịp nghĩ đến chuyện này.

Hơn nữa sau đó người của Hoa Minh cũng đã kiểm tra tất cả video, cũng không phát hiện điều gì bất thường.

Về việc tại sao mọi chuyện lại biến thành thế này, không tìm được bất kỳ manh mối nào.

Mạc Linh Chi nhìn anh, muốn nói gì đó, lại cảm thấy cún con không biểu đạt được, lập tức biến thành người.

“Hạ Vân Trù! Chắc là do viên thuốc đó, lúc đó em cảm thấy mùi vị sai sai, sau khi nuốt xuống thì sức lực trong cơ thể bắt đầu biến mất, nhưng sau khi biến thành người, lại từ từ hồi phục lại, bây giờ đã không còn cảm giác gì nữa, đúng là rất kỳ lạ!”

Cô nghiêm túc phân tích, vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc, mà người còn lại toàn thân đã cứng đờ, không dám nhúc nhích.

Hạ Vân Trù: “...!!!”

Chi Chi lại biến thành người rồi!

Ngồi trong lòng anh, hơn nữa còn không mặc quần áo!!

_
 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 106


Trans: Mướp Đắng

Hạ Vân Trù không dám nhúc nhích, cả người giống như mất đi năng lực suy nghĩ, cứng đờ giữ nguyên tư thế trước đó.

Ôm cục bông đen trắng là hành động theo quán tính, trước đây anh đi đâu cũng ôm theo cô, đã tạo thành một phản ứng bản năng.

Vậy nên lúc cô sợ hãi, anh cứ thế đưa tay ra ôm cô vào lòng vô cùng tự nhiên.

Hoàn toàn quên rằng…

Cô có thể biến thành người!

Hơn nữa, bây giờ cô đúng là trực tiếp biến thành người!!

“Hạ Vân Trù?” Thấy anh không phản ứng lại, Mạc Linh Chi mờ mịt hỏi.

Hạ Vân Trù hít sâu một hơi, giơ tay lên không chạm vào cô, ngẩng đầu nhìn trần nhà, giọng nói lúng túng: “Chi Chi, biến lại…”

Mạc Linh Chi có chút mờ mịt, cúi đầu nhìn.

Ai da!

Lại quên mặc đồ rồi!

Cô xấu hổ gãi đầu, lập tức biến thành cục bông đen trắng, cúi đầu ngại ngùng.

Người trong vòng tay lại biến trở về cục bông đen trắng, nhưng Hạ Vân Trù vẫn cưa trở lại như bình thường, bây giờ trong tâm trí anh đều nghĩ đến… cô đúng là người, là người!

Cho dù không phải là loài người, nhưng vẫn có đầy đủ bộ phận cơ thể, còn có… cơ thể của một người phụ nữ.

Anh lại hít sâu một hơi nữa, nhẹ nhàng nhấc cô lên, đặt lên giường.

Sau đó, anh khụ một tiếng, tay lúng túng để trên đầu gối, ánh mắt lay động: “Chi Chi, lần sau nhất định phải nhớ mặc quần áo, lúc nào cũng phải đem quần áo bên người…

Mạc Linh Chi: “Áu!” Nhớ rồi!

Thì vẫn phải cần thời gian thích ứng mà.

Cô chớp chớp mắt.

Hạ Vân Trù còn đang điều chỉnh hô hấp, hai phút lại trôi qua, cuối cùng anh cũng bình tĩnh lại.

Nhìn cục bông đen trắng, đối mặt với đôi mắt ngây thơ của cô, những lời anh muốn nói đều nghẹn trong cổ.

Bỏ đi, từ từ vậy.

Anh sẽ dạy cô sự khác biệt giữa nam và nữ.

Anh khôi phục lại như bình thường, lý trí quay trở về, nhớ lại những lời Chi Chi vừa nói, hơi nhíu mày: “Nhóc chỉ cảm thấy sức lực biến mất, sau đó biến thành người hả?”

Mạc Linh Chi gật đầu.

“Trước đây có xảy ra tình huống tương tự vậy chưa?” Hạ Vân Trù lại hỏi.

Mạc Linh Chi lắc đầu.

Chưa, trước giờ không có.

Nếu chỉ đơn giản là yếu ớt, bị thương, nhưng cũng không thể biến thành người được, tình trạng cơ thể khó mà kiểm soát được hành động biến hình của cô.

Vậy nên Chi Chi cũng cảm thấy rất khó hiểu.

Hạ Vân Trù: "Trước đó nhóc cũng không ăn gì đúng không? Tất cả đều bình thường à?"

Mạc Linh Chi vẫn gật đầu.

Chân mày anh lập tức nhíu chặt, ánh mắt suy tư.

Chi Chi không phải loài người, là đối tượng siêu nhiên, cho dù có uống những viên thuốc lúc đầu cũng sẽ không thể khiến cô biến thành người được.

Vậy nên, trừ Bạch Ngọc ra, vẫn còn người khác nhúng tay vào.

Người đó không chỉ biết được toàn bộ kế hoạch của họ, thậm chí còn biết dựa vào kế hoạch của họ để tiến hành kế hoạch của bản thân.

Không thể tra ra được.

Nhưng trong lòng Hạ Vân Trù cũng đã có suy đoán, Chi Chi cảm thấy khó chịu là do năng lượng trong cơ thể, mà năng lượng trong cơ thể chỉ thuộc về một mình Chi Chi, như vậy có phải mục tiêu lần này của đối phương chính là Chi Chi không?

Mà có thể ra tay với năng lượng, khả năng cao cũng là đối tượng siêu nhiên.

Hai mắt Hạ Vân Trù nheo lại.

“Áu?” Thấy anh không nói gì, Mạc Linh Chi lại kêu lên.

Hạ Vân Trù thu lại ánh mắt, vô thức đưa tay xoa đầu cô, lúc dựa gần lại sực nhớ, lập tức rụt tay lại, lúng túng che miệng.

Anh khụ một tiếng, giọng nói cũng có chút không được tự nhiên: “Chi Chi, vẫn chưa tìm được nguyên nhân khiến nhóc biến thành người, nhưng bất luận ra sao, nhóc phải thật cẩn thận, cho dù đứng trước Tô Ức, nhóc cũng phải cẩn thận.”

Mạc Linh Chi hơi ngớ người.

Vậy là, người nhận nuôi đang nghi ngờ Tô Ức sao?

Đó là đồng loại của cô mà, đồng loại chắc sẽ không hại cô đâu?

Ánh mắt cô khó hiểu, ngũ quan trên mặt nhăn lại, trầm tư suy nghĩ.

Hạ Vân Trù không có chứng cứ, cũng không thể kết luận là do Tô Ức làm, có thể đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi.

Anh cúi đầu nhìn thời gian: “Được rồi, trễ lắm rồi, mau đi ngủ thôi Chi Chi, anh cũng về phòng đây.”

Anh sửa lại chăn cho cô.

Mạc Linh Chi sực tỉnh ngay lập tức, trợn mắt với anh, nhớ lại bản thân vẫn còn đang giận anh, quay đầu, úp mặt xuống, hậm hực không thèm nhìn anh.

Ngón tay Hạ Vân Trù động đậy, tim tan chảy rồi, thậm chí còn muốn ôm lấy cô.

Anh cũng quen ngủ cùng cô rồi!

Nhưng khi nghĩ đến việc cô có thể biến thành người, nghĩ đến cô gái yêu kiều đó…

Hạ Vân Trù giữ cho bản thân bình tĩnh và lý trí.

Chi Chi không hiểu chuyện nam nữ khác biệt, anh là người nhận nuôi của cô, là một người đàn ông trưởng thành, sao có thể không hiểu chứ?

Vì thế, anh dứt khoát quay người rời đi, đóng cửa lại, để Chi Chi ở lại trong phòng.



Hà Vân Trù nằm trên giường, không nhúc nhích.

Tối nay, anh đóng cửa rồi.

Nhưng không hiểu sao, anh không những không ngủ được, mà còn giống như đang đợi một cái gì đó.

Quả nhiên, mười phút sau có tiếng cào cửa.

Tai Hạ Vân Trù động đậy, nhưng không phát ra tiếng tiếng, tiếng cào cửa chỉ vang lên một chút, sau đó lại trở nên im ắng.

Cô quay về rồi?

"Lạch cạch" Tiếng cửa mở ra.

Hà Văn trù đã hiểu.

Cô biến thành người mở cửa, đi vào phòng!

Sau khi đóng cửa, cô lại biến thành cục bông đen trắng, nhẹ nhàng nhảy lên giường, làm ổ bên cạnh Hạ Vân Trù sát cạnh anh, thỏa mãn mà phát ra âm thanh: "Chít."

Chưa đầy ba phút.

"Hừ hừ hừ…" Cún con thích ngủ đã tiến vào mộng đẹp.

Hà Vân Trù hé mắt, thở dài bất đắc dĩ, cũng may là cô còn biết biến thành cún con.

Anh bỗng nhiên suy nghĩ một cách không thích hợp…

Thực ra cục bông đen trắng cũng được coi là gấu trúc đúng không? Cô không phải chó cũng không phải gấu trúc, tuy cô giống chó, nhưng cũng giống gấu trúc, cô chỉ ít hơn gấu trúc hai quầng mắt mà thôi.

Ơ…

Nhưng cô nhóc này cũng đã chấp nhận việc bản thân là chó rồi.

Nghĩ đến đây, khóe miệng anh lại nhếch lên.

Tuy biết rằng không nên ngủ cùng một phòng với cô, anh cũng đã nhích sang bên cạnh, không dính lại với cô, nhưng khi nghe thấy tiếng hô hấp quen thuộc, Hạ Vân Trù bị mất ngủ lúc trước, không biết từ lúc nào đã nhắm mắt ngủ mất.

Đã từng, giấc ngủ của anh không tốt, mỗi tối đều gặp ác mộng, sau này quen Chi Chi, buổi tối của anh đã không còn ác mộng nữa, nhưng đồng thời anh cũng đã quen tiến vào giấc ngủ cùng với âm thanh hít thở của cô…

Hạ Vân Trù vừa nghĩ lung tung, vừa tiến vào mộng.

Đêm nay Hạ Vân Trù đã mơ một giấc mơ không được tốt lắm, tất nhiên, không tốt lắm này chỉ là những cảnh tượng mà anh mơ thấy, định nghĩa của giấc mơ này cũng không hẳn là một giấc mơ xấu.

Cả buổi tối anh đều cảm thấy một thân thể mềm mại áp vào, nhuyễn ngọc ôn hương, khiến người ta mặt đỏ tim đập.

Anh mở choàng mắt ra, thở dài một hơi.

Chỉ là mơ mà thôi.

Sau đó, anh lại sững sờ.

Cánh tay thon thả xinh đẹp của người phụ nữ đang vòng qua người anh, đầu đang gác lên vai anh, hơi thở phả vào cổ anh, làm anh không dám nhúc nhích.

Hà Văn Trù: "..."

Rốt cục cũng hiểu rõ tại sao mình lại mơ một giấc mơ như vậy.

Anh để cho cô ôm, vô cảm mà nhìn lên trần nhà, giọng nói yếu ớt: "Chi Chi…"

Nếu cứ tiếp tục bị cô giày vò như vậy, anh sẽ phát điên mất thôi.

Mạc Linh Chi hành động giống như lúc còn là cục bông đen trắng, cọ người sát vào anh, bộ dạng thiếu kiên nhẫn.

Hạ Vân Trù: "..."

Mười phút sau.

Mạc Linh Chi cúi đầu, chột dạ mà rúc người trong chăn, chớp chớp đôi mắt to tròn: "Em không cố ý đâu… chỉ là, chỉ là muốn gãi ngứa…"

Hà Vân trù ngồi trên giường, vô cảm nói: "Vậy gãi ngứa xong rồi tại sao không biến trở về?"

Mạc Linh Chi: "... A, như vậy thoải mái hơn một chút."

Ngừng một chút, cô lại bổ sung thêm một câu: "Dù sao anh cũng biết hình người của em rồi mà!"

Biết rồi thì không cần giấu diếm nữa.

Hà Văn Trù: "Vậy tại sao em không mặc quần áo?"

Mạc Linh Chi chớp mắt: "Em quên mất… anh cũng ngủ rồi, cũng không sao mà đúng không? Hơn nữa lúc ngủ mặc nhiều quần áo như vậy không thoải mái."

Hạ Vân Trù: "..."

Anh nhìn đôi mắt ngây thơ ngập nước của cô, chỉ đành thở dài một hơi: "Chi Chi, em còn nhỏ, có rất nhiều việc không hiểu, vậy nên…"

Mạc Linh Chi bướng bỉnh phản đối: "Em không còn nhỏ nữa!"

Hạ Vân Trù giống như nhớ đến gì đó, đột nhiên hỏi cô: "Đúng rồi, em bao nhiêu tuổi rồi?"

Mạc Linh Chi vân vê đầu ngón tay: "Nếu như tính từ lúc biến thành hình người, có ký ức rõ ràng, thì là một trăm lẻ một tuổi, còn nếu như tính từ lúc được sinh ra, thì… lâu quá rồi, không nhớ rõ nữa."

Hạ Vân Trù: "..."

Vậy nên thực ra người còn nhỏ là anh sao??

Vẽ mặt anh chết lặng, câu trả lời này đã vượt khỏi dự đoán của anh.

Mạc Linh Chi ưỡn ngực: "Thật sự là em không còn nhỏ nữa đâu!"

Hạ Vân Trù: "..."

Hạ Vân Trù: "Tâm lý của em còn nhỏ, vẫn phải nghe lời anh!"

Mạc Linh Chi thất vọng cúi đầu: "Ồ…"

Hà Vân Trù: "Hôm nay em cứ biến thành gấu trúc Chow Chow trước đã, sẽ có người mang quần áo tới, đợi bọn họ đi rồi, em lại chọn lựa, có quần áo rồi thì có thể giữ dáng vẻ hình người ở trong nhà."

Chỉ là còn phải học hỏi rất nhiều, đầu tiên chính là vấn đề riêng tư của nam nữ.

Mắt Mạc Linh Chi sáng lên, vô thức muốn chui ra khỏi ổ chăn.

Hạ Vân Trù ấn cô lại.

Mạc Linh Chi chột dạ biến lại thành gấu trúc Chow Chow, mỉm cười ngại ngùng.

Chi Chi mới biến thành người một ngày, mà Hạ Vân trù đã nhọc lòng thở dài thườn thượt.

Đau đầu.

Thậm chí có thể đoán trước được tương lai sẽ càng đau đầu hơn nữa.



Buổi sáng có người đưa rất nhiều quần áo tới, kiểu dáng thịnh hành từ các thương hiệu lớn, bộ nào phù hợp với số đo của Chi Chi đều được đưa tới tứ hợp viện, chờ cô chọn lựa.

Hà Vân Trù treo quần áo vào trong phòng thay đồ của Chi Chi, cô biến thành người, vui vẻ lựa chọn quần áo xinh đẹp, anh vô cùng bất đắc dĩ.

Bên trong tứ hợp viện, một người vui vẻ, một người tuy rằng đau đầu nhưng vẫn rất cưng chiều.

Mà trên mạng, lại một lần nữa rơi vào cảnh gió tanh mưa máu.

Sự tình đã bùng nổ hơn cả hôm qua, hôm nay vẫn vô cùng náo nhiệt

Với lại, uy lực vô biên của "Chi siêu sao", hơn nữa vẫn là những chủ đề gây sốc như "chưởng môn nhân phái ngọc nữ trong sáng", "đầu độc", "công an bắt giữ", "tự biên tự diễn".

Weibo của Bạch Ngọc thất thủ, bị cả cộng đồng mạng công kích.

Thậm chí ngay cả Thần Ngu cũng bị liên lụy, cộng đồng mạng lần lượt biểu thị "Thần Ngu rác rưởi" đúng là thích "thu thập rác rưởi", ngôi sao cỡ Tô Ức cũng muốn chấm dứt hợp đồng, chỉ có loại người như Bạch Ngọc mới ký với Thần Ngu.

Thậm chí một ngày trước cô ta còn nói giúp cho Thần Ngu.

Việc ghi hình "Ngôi sao nổi tiếng" cũng sắp kết thúc rồi, cuối cùng các khách mời cũng lên mạng phát biểu…

[Trương Dương Triết: "Người làm, trời nhìn.]

[Cam Vũ Quyên: "Ai rồi cũng phải trả giá cho hành động của mình.]

Tô Ức không nói gì, nhưng thái độ của anh ta đối với Bạch Ngọc ra sao thì tất cả mọi người đều biết.

Khách mời của chương trình che dấu việc này là sự thật, hơn nữa còn có video làm bằng chứng, tuy là phía bên cảnh sát chưa có tin tức gì, nhưng sự thật đã rõ mười mươi.

Cả cộng đồng mạng đều đang đòi lại công bằng cho Chi Chi, yêu cầu phải nghiêm trị Bạch Ngọc.

Cũng chính vào lúc này, bỗng nhiên có người nghi ngờ…

"Tại sao hành động khống chế Chi Chi của Bạch Ngọc lại thuần thục như vậy…"

Lập tức, kéo theo vô số nghị luận…

"Quá bình thường, cô ta đối với Chi Chi tràn đầy ác ý, phỏng chừng là đã tưởng tượng ra cách chế ngự Chi Chi rất nhiều lần!"

"Thật là độc ác mà, không thể hiểu nổi cô ta đang nghĩ cái gì, chẳng lẽ cô ta cho rằng hãm hại Chi Chi thì chúng ta sẽ thích cô ta sao?"

"Đương nhiên cô ta không nghĩ như vậy, nhưng cô ta chắc chắn là loại âm hiểm khó lường, nếu như Chi Chi không có máy quay, vậy thì khẳng định sẽ có nhiều người hiểu lầm Chi Chi, cũng sẽ có người đồng tình với cô ta, cách PR đơn giản mà hoàn mỹ chính là làm hại Chi Chi!"

"Tôi cảm thấy không phải! Nếu chỉ là tưởng tượng thì không thể nào làm được tới trình độ như vậy! Hàng loạt động tác của cô ta từ lúc bắt được Chi Chi, cho tới lúc bóp miệng, đều vô cùng thuần thục, tôi có lý do nghi ngờ rằng Bạch Ngọc đã từng làm như vậy trước đây rồi!!"

"Đậu xanh rau má, càng nói càng đáng sợ!!"



Đã có người bắt đầu nghi ngờ, mà sự nghi ngờ này cũng có rất nhiều người tin tưởng, cũng có rất nhiều người không tin.

Những người không tin không phải là đứng về phía Bạch Ngọc, mà chỉ cảm thấy vì động tác của Bạch Ngọc thuần thục mà suy diễn ra những cái khác thì rất là không công bằng, rất bất hợp lý.

Bọn họ nói…

"Được rồi, việc nào ra việc nấy, gán cho Bạch Ngọc nhiều mũ quá cũng không có tác dụng gì, chúng ta cũng không phải là người không biết lý lẽ, để cô ta gánh chịu hậu quả vì đầu độc Chi Chi là được rồi."

“Đồng ý, mau trả lại sự trong sạch cho Chi Chi!!”

“Tôi là fan của Chi Chi, tuy rất ghét Bạch Ngọc, nhưng sẽ không vì vậy mà đổ tội cho cô ta, gán những tội danh không chính xác lên người cô ta, chúng ta cứ chờ đợi kết quả xử lý là được rồi.”



Không có bằng chứng, vậy nên mọi người cũng không thể cáo buộc lung tung.

Cho dù trong lòng rất khó chịu, nhưng cộng đồng mạng cũng từ bỏ không nhắc đến vấn đề động tác thuần thục của Bạch Ngọc nữa, đều tỏ ra tiết chế.

Nhưng mà lúc này, lại có một tiêu đề xuất hiện, lập tức leo thẳng lên đầu bảng hotsearch…

[#Trợ lý của Bạch Ngọc thú tội #Trợ lý Bạch Ngọc phối hợp điều tra đã khai ra toàn bộ, Bạch Ngọc sai cô mua thuốc cho Chi Chi uống, tác dụng làm cho Chi Chi phát điên, để mọi người nhìn thấy một Chi Chi cáu gắt, nổi điên cắn người, để bản thân hot lên và chiếm được thiện cảm của mọi người.

Hơn nữa, đối phương còn tiết lộ một tin tức khiến mọi người chấn động, Bạch Ngọc có hành vi ngược đãi thú cưng, đặc biệt thích ngược đãi Hamster!! Không biết bao nhiêu con Hamster đã bị hành hạ đến chết trong tay cô ta rồi!! Cô ta lột da, cắt chân, hành hạ một hai ngày rồi mới ném đi, chôn trong vành đai xanh bên ngoài tiểu khu của bọn họ!!]

Tin tức này vừa được đăng lên, cả mạng xã hội lại sôi sục một lần nữa.

“Thật sao?!”

“Đậu má đậu má, Bạch Ngọc là cái loại bi3n thái gì vậy!”

“Mẹ ơi đời này tôi ghét nhất chính là loại ngược đãi thú cưng, Bạch Ngọc, đi chết đi!!”

“Thứ như vậy không xứng làm người!”

“Con mẹ nó, đứa nào ngược đãi thú cưng đều không phải người!”

“Trời ơi, một cô gái, lại làm ra việc tàn nhẫn như vậy, đáng sợ quá!!”

“Đàn ông cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy…”

“May mà Chi Chi không sao!! Chẳng trách hành động của cô ta lại thuần thục như vậy, thì ra đã từng làm rồi!!”

“OMG, tôi thật sự không thể nào ngờ được Bạch Ngọc lại như thế.”

“Đúng thật là… miệng nam mô, bụng một bồ dao găm.”

“Hồi trước tôi đã từng thích cô ta, bây giờ chỉ hận không thể tự móc mắt mình, ghê tởm buồn nôn!”

“Á á á, tsao lại xảy ra chuyện như vậy, ngược đãi thú cưng, quá đáng quá đáng lắm rồi, Bạch Ngọc phải xuống mười tám tầng địa ngục, kiếp sau biến thành Hamster!!”

“Lúc trước tôi còn nói đừng đổ tội cho cô ta, hãy làm fan lý trí, đậu má! Bạch Ngọc còn kinh khủng hơn so với tưởng tượng của tôi nữa, người như vậy mà lại là thần tượng được sao??”



Bạch Ngọc lại một lần nữa được chào đón bằng một trận chửi rủa, còn trắng trợn hơn so với lần trước, cư dân mạng vô cùng khinh thường hành vi ngược đãi thú cưng này, rốt cuộc phải là người như thế nào mới có thể làm ra được những chuyện như vậy?

Cô ta chính là một kẻ bi3n thái!

Có người nói…

[Chẳng trách lúc đầu Chi Chi lại phản ứng như vậy khi nhìn thấy Bạch Ngọc, lúc đó còn có người chỉ trích Chi Chi, bây giờ nghĩ lại, hẳn là lúc đó đã cảm nhận được Bạch Ngọc có vấn đề rồi!! Hơn nữa sau này năm chú chó Teddy cũng có phản ứng như vậy, dấu hiệu đã xuất hiện từ sớm! Chi Chi cũng không phải là một nhóc con gây sự vô cớ, rõ ràng là do Bạch Ngọc quá độc ác mà!]

Cảm nhận của cả cộng đồng mạng đối với Bạch Ngọc đã thành số âm, nhìn thấy mặt cô ta, giống như thấy ác quỷ, làm người khác thấy khó chịu.

Bạch Ngọc vẫn còn ở trong đồn công an, vẫn còn ôm ấp một tia hy vọng.

Mà lại không biết rằng, cô ta đã không còn nơi dung thân, hành vi của cô ta đã bị vạch trần trước toàn bộ cộng đồng mạng.

Hạ Vân Trù lướt xem những tin tức này, ngẩng đầu nhìn thấy Mạc Linh Chi mặc váy thong thả bước tới, còn quay mấy vòng.

"Hạ Vân Trù, đẹp không?"

Hạ Vân Trù mỉm cười: "Đẹp."

Sau đó, anh giơ màn hình điện thoại đến trước mặt cô, nhẹ nhàng nói:

"Hành vi ngược đãi thú cưng của Bạch Ngọc đã bị vạch trần rồi, Chi Chi, người làm hại em đã chịu báo ứng rồi, là tự tay em vạch trần hành vi của cô ta ra trước mặt tất cả mọi người, Chi Chi, em rất giỏi."

_

- -----oOo------
 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 107



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 108



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 109



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 110



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 111



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 112



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 113



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 114


Uy h**p

Trans: Mướp Đắng

“Cam Vũ Quyên…” Trợ lý của Cam Vũ Quyên gọi nhẹ, thấp thỏm bất an.

Một Cam Vũ Quyên mạnh mẽ lúc này đang cúi đầu khóc, một lúc lâu mới nghiến răng nghiến răng nghiến lợi nói: “Gọi điện thoại cho cậu ta, nói với cậu ta rằng, nằm mơ giữa ban ngày!”

Giọng nói của cô ta khàn khàn, âm thanh tức giận.

Trợ lý hơi nghi ngờ: "Chị Triệu nói bây giờ chúng ta không nên khiêu khích cậu ta, nếu cậu ta thực sự làm như vậy chính là muốn trở mặt, chị xong đời luôn, anh ta cũng tiêu tùng theo chị, vì vậy nên bàn điều kiện vẫn tốt hơn."

"Hừ!" Âm thanh Cam Vũ Quyên càng thêm giận dữ, "Dựa vào cái gì mà phải đáp ứng điều kiện của cậu ta?! Cam Vũ Quyên tôi thà rằng cá chết lưới rách, cũng sẽ không chấp nhận điều kiện của cậu ta! Gọi điện thoại cho cậu ta, cô không gọi tôi tự mình gọi!"

"Tôi gọi, tôi gọi." Trợ lý gấp rút lấy điện thoại ra, căng thẳng kết nối tới số điện thoại kia, mở loa ngoài.

Vào khoảnh khắc quay số, cô ta nhẹ nhàng nói với Cam Vũ Quyên: "Chị Vũ Quyên, chị Triệu muốn chị bình tĩnh lại, nhất định chị không được kích động, không được trực tiếp trở mặt, phải dành một chút thời gian để giải quyết."

Cam Vũ Quyên lau sạch nước mắt, hít sâu một hơi, lập tức bày ra vẻ mặt vô cảm.

Điện thoại kết nối thành công, truyền đến âm thanh quen thuộc của đàn ông: "A lô?"

Cam Vũ Quyên: "Là tôi."

Trần Dương lập tức mỉm cười: "Là Vũ Quyên à, cuối cùng em cũng chịu gọi điện cho anh."

Rốt cuộc thì Cam Vũ Quyên cũng không thể nhịn nổi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Trần Dương, cậu đúng là không biết xấu hổ!"

Trần Dương: "Em sắp vứt bỏ anh rồi, còn xấu hổ làm gì? Vũ Quyên, là em muốn chia tay với anh, anh cũng nói rồi, muốn chia tay cũng được, nhưng phải đáp ứng điều kiện chia tay của anh trước, giúp anh nâng cao nhân khí, cung cấp tài nguyên."

Cam Vũ Quyên: "Mơ - đi!"

Trần Dương cười lạnh: "Vậy đừng trách anh bất cẩn để lộ ra ngoài những thứ mà anh có trong tay, nên biết rằng, thằng vua thua thằng liều, nhân khí của em đã tăng thêm một bậc nhờ dựa vào chương trình giải trí "Ngôi sao nổi tiếng", em và anh cá chết lưới rách, người thiệt thòi không phải là em sao?"

Giọng nói của anh ta bỗng nhiên trở nên dịu dàng: "Vũ Quyên, chỉ là một ít tài nguyên mà thôi, đối với em không phải chuyện lớn gì, em cho anh rồi, anh cũng không làm phiền em nữa, hơn nữa, sau này đều là người trong giới giải trí, hôm nay em giúp anh, không biết chừng ngày mai em lại cần đến sự giúp đỡ của anh đó."

Cam Vũ Quyên tức đến mức nắm chặt tay, giọng nói khản đặc: "Tôi muốn kiện cậu!"

Hiển nhiên Trần Dương cũng không hề sợ hãi: "Vậy em kiện đi, xem thử tốc độ của ai nhanh hơn."

Ngừng một lúc, anh ta lại mỉm cười bổ sung thêm một câu: "Vũ Quyên, hôm nay em nói với ekip một tiếng, ngày mai anh muốn tiếp tục lấy danh nghĩa bạn trai của em đến tham gia ghi hình chương trình, sáng mai anh sẽ đến trường quay."

"Không thể, tôi tuyệt đối…"

Giọng nói Trần Dương âm u: "Em có thể không đáp ứng, điện thoại của anh hư rồi, nếu ngày mai không tham gia chương trình, anh sẽ đi sửa điện thoại."

Sửa điện thoại…

Đây là uy h**p!

Cam Vũ Quyên tức đến run rẩy, trợ lý liên tục xoa dịu cô, ánh mắt lo lắng.

Trần Dương: "Vũ Quyên em suy nghĩ cho kỹ, anh đợi tin tức của em."

Nói xong, cúp điện thoại.

Cam Vũ Quyên tức giận đập giường, bật khóc nức nở.

Trợ lý ôm chặt cô ta: "Vũ Quyên đừng khóc nữa, sẽ nghĩ ra cách thôi, cùng lắm thì đáp ứng cậu ta, cho cậu ta một ít tài nguyên, chúng ta ký hợp đồng, bắt cậu ta phải xóa bỏ toàn bộ hình ảnh!"

Cô vỗ lưng cho cô ta, vẽ mặt lo lắng: "Hơn nữa, chị Triệu đang nghĩ cách, chúng ta sẽ có cách mà, Vũ Quyên đừng khóc nữa, còn phải ghi hình chương trình nữa đó."

Bên trong, Cam Vũ Quyên lại khóc thêm một lúc.

Sau đó tiếng khóc của cô ta biến mất, trong phòng truyền đến âm thanh khác.

Năm phút sau, Cam Vũ Quyên đi ra.

Mạc Linh Chi ngẩng đầu đối diện với cô ta, cô chớp chớp đôi mắt đen, nhìn mặt cô ta, lúc này trên mặt đối phương đã được trang điểm rất tinh xảo, căn bản là không nhìn ra được dấu vết của việc khóc lóc, chỉ có vành mắt còn hơi đỏ.

Một lúc sau, vành mắt cũng không còn đỏ nữa.

Nhìn thấy cún con Cam Vũ Quyên cũng ngơ ngác, sau đó liền mỉm cười nhẹ nhàng nói: "Chi Chi, nhóc ở đây à, sao không ra ngoài? Không ngửi thấy mùi đồ nướng hả?"

Mạc Linh Chi nhìn cô ta, lắc đầu.

Sau đó, cô bước qua, nhẹ nhàng cọ cọ Cam Vũ Quyên, phát ra âm thanh: "Chít."

Cô đừng cười nữa, bây giờ cô cười không đẹp chút nào.

Cam Vũ Quyên không hiểu ý của cô, ôm cô lên, đi ra ngoài.

Lúc bước ra ngoài, cô ta lại khôi phục lại dáng vẻ thoải mái của mình, không để lộ ra một chút khác thường nào, chỉ là thỉnh thoảng, hơi lơ đãng một chút.

Trần Dương, hình như từ lần ghi hình trước đây trên thảo nguyên đã không còn xuất hiện nữa.

Mạc Linh Chi nghiêng đầu, bộ dáng suy tư.

Hạ Vân Trù cốc nhẹ lên trán cô một cái: "Nhìn gì đó? Đi thôi, phải chuẩn bị bán đồ nướng rồi."

Mạc Linh Chi lắc đầu, thu lại tâm tư, vui vẻ theo mọi người ra ngoài.



Xe đồ nướng cũng rất ra dáng, Hạ Vân Trù và Tô Ức đứng bên trong quầy nướng, một trái một phải, đốt lửa lên, bên cạnh có vô số xiên nướng, những người khác hoặc là đứng bên cạnh xiên nướng, hoặc là đứng bên cạnh quầy nướng.

Mạc Linh Chi ngửi thấy mùi đồ nướng, phấn khích nhảy nhót tung tăng.

Trương Tụng Hạo ngồi xuống, vuốt đầu cô: "Chi Chi, chúng ta vẫn còn giữ lại xiên nướng, đợi lát nữa bán cho khách xong rồi, là chúng ta có thể ăn đó!"

Nụ cười cậu bé rạng rỡ.

Mạc Linh Chi cũng hé miệng, chép chép nước miếng.

Trương Diệu Vi đứng bên cạnh xiên đồ nướng kêu lên: "Đồ nướng đây, muốn ăn xiên nướng mau đến đây đặt hàng, đến trước có trước, đến sau mất phần, hương vị tuyệt vời, rất đáng trải nghiệm!"

"Phụt.. " Trương Dương Triết buồn cười, "Em tự biên soạn à?"

Trương Diệu Vi hé miệng cười: "Đúng vậy, như vậy đọc thuận miệng hơn."

Sau đó, cô tiếp tục hướng về phía trước kêu lên: "Muốn ăn xiên nướng mau đến đây đặt hàng, đến trước có trước, đến sau mất phần, hương vị tuyệt vời, rất đáng trải nghiệm!"

Trương Dương Triết mỉm cười lắc đầu.

Không thể phủ nhận rằng, Trương Diệu Vi gia nhập với bọn họ hòa đồng hơn Bạch Ngọc nhiều.

Bạch Ngọc…

Rất không hòa đồng.

Nhưng hình như lúc bắt đầu, anh ta và Cam Vũ Quyên đều giống như Bạch Ngọc, không thích Chi Chi, chỉ muốn thể hiện bản thân, giống như những chương trình giải trí khác.

Từ lúc nào yêu thích Chi Chi, rồi từ lúc nào lại trở thành "Phật hệ", cho dù có máy quay hay không, cũng chỉ muốn hòa hợp với bọn họ.

Sau một lúc ngơ ngẩn, Trương Dương Triết nhìn về phía Chi Chi và con trai Trương Tụng Hạo, nở một nụ cười thông suốt.

Đều là vì chú chó này.

Nhưng mà như vậy cũng rất tốt, không phải sao?

Buổi tối có ít người hâm mộ ở lại biệt thự hơn buổi sáng, lúc này đạo diễn Chương cũng không ngăn cản người hâm mộ nữa.

Người hâm mộ nhanh chóng bao quanh hai bên, chụp hình liên tục, đặc biệt là Chi Chi, thậm chí mọi người còn cố gắng đưa tay ra sờ đầu Chi Chi!

"Chi Chi! Cho chị sờ một cái nha!"

"Đúng vậy, tôi rất rất muốn sờ đầu Chi Chi."

"Á, tôi sờ được rồi!!"

"Đây chính là cún siêu sao, nhà ngoại giao động vật đó hahaha!"



Mạc Linh Chi bị sờ mấy lần, lập tức lui lại, vẻ mặt ngạc nhiên.

Sao cứ sờ tôi vậy?

Trương Diệu Vi vừa cầm xiên nướng bán cho người hâm mộ, vừa hét lên: "Đừng sờ Chi Chi nữa! Sờ Chi Chi không nằm trong phạm vi kinh doanh của chúng tôi, xin các vị lịch sự một chút!!"

Có fan cười hỏi: "Vậy phải trả bao nhiêu tiền thì mới được sờ Chi Chi?"

Bao nhiêu tiền?

Mạc Linh Chi hơi dao động.

Cơ hội tới rồi, tiền lương mỗi tháng của cô vẫn quá ít.

Hạ Vân Trù: "Bao nhiêu tiền cũng không được."

Anh đứng trong quầy nướng vẫy tay: "Chi Chi đi qua chỗ anh."

Mạc Linh Chi lập tức lắc mông đi qua, ngồi bên cạnh Hạ Vân Trù.

Không thể phủ nhận rằng, gương mặt lạnh lùng của Hạ tổng có tác dụng rất lớn, lại thêm việc anh đứng phía trong quầy nướng, những người khác muốn sờ Chi Chi cũng không còn dễ dàng nữa.

Cho dù có thể sờ, thì nhìn thấy gương mặt lạnh lẽo của Hạ Vân Trù, cũng không dám đưa tay ra.

Vậy nên, họ đều đi mua xiên nướng.

Đây chính là xiên nướng mà các ngôi sao nổi tiếng làm ra, vô cùng quý hiếm!

"Tôi muốn cái này, cái này, cái này cái này, lấy hết!"

"Tránh ra, tôi đến trước!"

"Đừng chen lấn, tôi đến trước mà!!"

Trương Dương Triết hét lớn: "Đừng chen lấn, xếp hàng xếp hàng, giới hạn mua hàng, một người không thể mua hết!"

Trương Diệu Vi đưa xiên nướng cho mọi người, Trương Dương Triết thu tiền, Cam Vũ Quyên thu thẻ, Trương Tụng Hạo mang đến chỗ Hạ Vân Trù và Tô Ức, những khách hàng đã thanh toán hóa đơn xếp hàng tại quầy đồ nướng.

Hạ Vân Trù và Tô Ức bắt đầu làm việc, hương thơm ngào ngạt của đồ nướng lập tức tỏa ra.

Không thể phủ nhận rằng, tay nghề của Tô Ức đúng là rất giỏi, chỉ riêng hương vị thịt nướng đã thấy đặc biệt hơn những nơi khác, thơm nồng nhưng không hề gay mũi, mùi vị hấp dẫn, mà lại không ngấy dầu mỡ.

"Woa, thơm ghê á!" Người hâm mộ cảm thán.

Mạc Linh Chi nghiêm túc gật đầu.

Người hâm mộ A: "Phụt… Các người nhìn Chi Chi kìa, nó còn gật đầu nữa chứ!"

Người hâm mộ B: "Chi Chi, em muốn ăn không?"

Mạc Linh Chi liếc cô ta một cái, lại gật đầu.

Khán giả vừa hét, vừa cười, vừa chụp hình.

Mạc Linh Chi ngồi trên đất, vẻ mặt ghét bỏ: "..." Bị ngốc à, cô chỉ gật đầu một cái, sao bọn họ lại phấn khích như vậy?

Tuy là vẻ mặt ghét bỏ, nhưng không hiểu sao, khóe miệng cô lại nhếch lên, đuôi giương cao, tai dựng đứng, ngẩng đầu ưỡn ngực, bày ra dáng vẻ "oai phong" hơn.

Nhưng bởi vì tròn mũm mĩm, nên vẫn chỉ thấy dễ thương ngây ngô mà thôi.

Lúc này, ngay cả đám người Hạ Vân Trù cũng phải bật cười.

Hạ Vân Trù và Tô Ức gần như cùng lúc lên tiếng: "Tụng Hạo, cầm một xiên thịt tới đây."

Lời nói vừa thốt ra, hai người đều nhìn về phía đối phương, ánh mắt sắc lạnh như dao.

Bọn họ đều muốn nướng cho Chi Chi.

Trương Tụng Hạo ngơ ngác, Trương Diệu Vi lập tức cầm hai xiên thịt đưa Trương Tụng Hạo.

Tranh cái gì? Mỗi người một xiên đi!

Vậy nên, Hạ Vân Trù và Tô Ức mỗi người nhận lấy một xiên.

Hạ Vân Trù thu lại ánh mắt tiếp tục nướng thịt, hơi mím môi.

Anh không ngăn cản Tô Ức.

Nếu là trước đây, nhất định anh sẽ nói không cần, nhưng lần này, anh lại không ngăn cản Tô Ức.

Ánh mắt Tô Ức lóe lên, cũng thu lại ánh nhìn nghiêm túc nướng thịt.

Lửa bên phía Tô Ức lớn hơn, nên xiên thịt của anh ta mau chín hơn, ưu tiên đưa cho khách hàng trước, xiên thịt nào còn dư thì cho Chi Chi, của khách hàng thì thêm một ít gia vị, của Chi Chi không thêm gì.

"Ăn đi." Tô Ức cười nói.

Mắt Mạc Linh Chi sáng lên, há miệng, cắn xiên thịt.

Cô bị nóng đến nhe răng trợn mắt, nhưng nhất định không chịu nhổ ra, hai chân trước kẹp lấy xiên thịt, sau đó mới từ từ thưởng thức, cô cứ ngồi trên đất như vậy, vừa thổi vừa cắn xiên thịt, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ.

Người hâm mộ: "Woa! Chi Chi đáng yêu quá!!"

Mạc Linh Chi liếc mắt nhìn, không lên tiếng.

Đang bận ăn thịt nướng rồi, không muốn tương tác với bọn họ nữa!

Hạ Vân Trù cũng nướng xong thịt, đưa cho khách hàng trước, rồi lại nướng cho người tiếp theo, của Chi Chi cũng để bên cạnh nướng tiếp.

Người hâm mộ C: "Hạ tổng, xiên thịt mà anh nướng ngon lắm, ngon hơn mua bên ngoài, nhưng vẫn không ngon bằng của Tô Ức!"

Người hâm mộ D gật đầu: "Đúng vậy! Hạ tổng, tay nghề của anh đúng là không bằng Tô Ức, Tô Ức, đồ nướng của anh chính là đồ nướng ngon nhất mà em từng ăn đó!!"

Hạ Vân Trù: "..."

Mặt sa sầm, nhìn xiên thịt kia, hơi nghi ngờ.

Hay là không cho Chi Chi nữa?

Dưới chân, Chi Chi bỏ xiên que trống không vào thùng rác, quay lại, kéo ống quần Hạ Vân Trù: "Áu!"

Xiên nướng của tôi đâu?!

Hạ Vân Trù ngừng một lúc, vẫn đưa cho cô.

Hơn nữa bởi vì lơ là, mà xiên nướng này hơi bị chín quá.

Nhưng Mặc Linh Chi vẫn ăn rất vui vẻ, thấy anh nhìn mình, còn hé miệng cười.

Hạ Vân Trù đơ một lúc, sau đó, lộ ra một nụ cười.

Bên cạnh, ánh mắt Tô Ức u ám.



Đưa cho khách hàng xong, cuối cùng cũng đến lượt bọn họ dùng bữa.

Hạ Vân Trù nướng hết những xiên đồ nướng còn lại, bọn họ chừa lại cho bản thân khá nhiều.

Tôi Ức đến nhà bếp nấu đồ ăn, một món đậu phụ xào ớt, một món mộc nhĩ kho thịt, một món canh trứng rong biển, thêm một món rau xào, cộng thêm đồ nướng, cũng đủ cho nhiều người như họ ăn rồi.

Lúc đó anh vẫn chưa nấu xong, xiên nướng cũng nướng xong rồi.

Phần của Tô Ức được đặt trên bếp nướng vẫn còn nóng, phần còn lại được bày ra một cái đĩa lớn, để mọi người cùng nhau ăn.

Mạc Linh Chi đương nhiên là có người đút cho ăn, hầu như mọi người đều đút cho cô ăn.

Cô vừa ăn, vừa nhìn xung quanh.

"Nhìn cái gì?" Hạ Vân Trù hỏi.

Mạc Linh Chi lắc đầu.

Cô đang nhìn Cam Vũ Quyên, tối nay, thỉnh thoảng cô lại nhìn Cam Vũ Quyên, thậm chí ngay cả Cam Vũ Quyên cũng nhận ra.

Đợi đến lúc Cam Vũ quyên quay lại, thậm chí cô còn đưa cho Cam Vũ Quyên một xiên thịt.

Việc này quá kỳ lạ.

Mọi người đều có chút tò mò.

Cam Vũ Quyên ngớ người, một lúc lâu sau mới nhẹ nhàng nói: "Ừm, cảm ơn Chi Chi."

Không hiểu sao, vành mắt cô ấy hơi đỏ.



Sau khi ăn cơm và dọn dẹp phòng bếp sạch sẽ xong, kết toán xong thu nhập của hôm nay, được hơn chín trăm rồi.

Đồ nướng đúng là dễ kiếm tiền, lợi nhuận gấp ba gấp bốn, mà nguyên liệu vẫn còn rất nhiều, tối mai có thể tiếp tục bán xiên nướng.

Nhiệm vụ mà ekip giao cho bọn họ lần này, có thể nói là không khó chút nào.

Vậy nên, lúc đạo diễn Chương đang vò đầu bứt tai tìm cách tăng độ khó, thì các khách mời đã mạnh ai về phòng đấy.

Hạ Vân Trù đang tắm.

Mạc Linh Chi đã tắm xong rồi, đang buồn chán vận động lung tung ở trong phòng.

Bây giờ mới chín giờ, thời gian vẫn còn sớm.

Cô vừa bước ra khỏi phòng, đúng lúc gặp được Cam Vũ Quyên đi ra ngoài.

Mặt Linh Chi ngẫm nghĩ, cũng đi ra theo.

Cô đứng trước cửa lớn biệt thự, nhìn cam Vũ Quyên đang nói gì đó với người đại diện ở một nơi cách đó không xa, khoảng cách xa như vậy, nhưng dường như cô vẫn cảm nhận được tâm trạng tồi tệ của đối phương.

Bây giờ chỉ có camera cố định đang hoạt động, các camera man đều tan làm rồi, quay chương trình khá lâu rồi, Mạc Linh Chi cũng hiểu được điều này.

Đợi khi Cam Vũ Quyên và người đại diện nói xong, cô nhấc chân đi ra ngoài, đến gần Cam Vũ Quyên.

Mắt Cam Vũ Quyên vẫn còn đỏ, nhìn thấy Chi Chi liền ngơ ngác: "Chi Chi?"

Mạc Linh Chi bước qua, đứng dậy, đưa chân nhỏ vỗ vỗ tay cô ta, trong mắt tràn đầy an ủi và quan tâm, chân nhỏ lông xù rất ấm áp.

Loài người, đừng buồn nữa.

Vành mắt của Cam Vũ Quyên không hiểu sao lại đỏ lên, cô ta nhẹ giọng nói: "Hôm nay nhóc ở ngoài cửa nghe thấy hết rồi hả?"

Mạc Linh Chi suy nghĩ, vẫn gật đầu.

Nhưng mà, cô không hiểu lắm.

Cam Vũ Quyên đột nhiên nói: "Chi Chi, nói chuyện với chị một lúc nhé."

Mạc Linh Chi ngơ ngác.

Thế là, một người một thú ngồi trong góc, ở đó không có máy quay, cũng không bị thu âm.

Cam Vũ Quyên cũng không biết tại sao lại muốn Chi Chi ở cùng mình, chắc là vì quá buồn.

Hơn nữa, chuyện như vậy, cô không thể nào nói với người khác, chỉ có thể nói với một chú cún con không biết nói chuyện, cũng sẽ không dùng ánh mắt khác lạ nhìn cô ta.

Đương nhiên cô ta không biết rằng thật ra cún con có thể biến thành người.

Cam Vũ Quyên nghẹn ngào: "Chi Chi, Trần Dương uy h**p chị."

_
 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 115



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 116



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 117



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 118



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 119



 
Back
Top Bottom