Ngôn Tình Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 20



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 21



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 22



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 23



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 24



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 25



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 26



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 27


Trans: Mướp Đắng

Là một loài vật lông xù, Mạc Linh Chi đã quen với việc bị người khác xoa đầu.

Không chỉ người nhận nuôi mà hầu như ai gặp cô cũng đều muốn sờ cô, đương nhiên là cô không cho cho rồi, trừ phi cô thấy người đó thuận mắt.

Người trước mặt đây cũng coi như là thuận mắt cô.

Vốn dĩ Tô Ức chỉ muốn sờ một chút, nhưng mà một chút, một chút, lại thêm một chút.

Anh ta cảm thấy tay mình như bị dính chặt luôn rồi, không chỉ muốn sờ tiếp mà còn muốn ôm vào lòng nựng cho đã…

Đây là con vật lông xù mềm mại nhất mà anh ta từng thấy.

Hơn nữa còn rất giống gấu trúc.

Cái thú vui x0a n4n bộ lông xù như bông của gấu trúc này, những người chưa từng thử làm sao mà hiểu được chứ!

Cách đó không xa, Tôn Mai Ngọc nhìn thấy một màn này lại nhịn không được mà cảm thán: "Thật là bổ mắt nha, hai cực phẩm soái ca với hai phong cách khác biệt lại xuất hiện cùng lúc!"

Đạo diễn Chương lại rất bình tĩnh, ông ta không có hứng thú với trai đẹp, ông ta chỉ muốn sờ bộ lông xù kia.

Mà bộ lông xù kia ông ta lại không sờ được.

Thật ngứa tay mà.

Vì vậy, Đạo diễn Chương thở dài hỏi Phương Hải: “Bên phía bờ biển đã sắp xếp xong hết chưa?”

“Xong hết rồi, vừa nãy lúc mà mấy người Cam Vũ Quyên đi qua đó, bảo vệ cũng đến rồi. Bây giờ bên đó đã xong xuôi hết rồi, Hạ tổng và Tô Ức lúc nào cũng có thể qua đó.” Phương Hải trả lời.

Đạo diễn Chương gật đầu.

Phía trước, Hạ Vân Trù rốt cuộc nhịn không được mà chậm rãi lên tiếng: “Sờ đủ chưa?”

Giọng nói lãnh đạm vô cảm, nhưng lại khiến người ta lạnh sống lưng.

Tô Ức lúc này giống như sực tỉnh, thu tay lại, có chút xấu hổ mỉm cười, ngón tay hơi cuộn lại.

Hạ Vân Trù lại không nhịn được mà đưa tay ra nhẹ nhàng kéo tai Mạc Linh Chi.

Mạc Linh Chi nghiêng đầu: “Áu!" Người nhận nuôi làm sao vậy?

Sao lại kéo tai Chi Chi?

Cô là đang hỏi anh.

Anh thở mạnh ra một hơi rồi nói: “Không sao, lát nữa cứ chơi thoải mái.” Có thể nói gì với một cục bông đen trắng cơ chứ.

Nói xong, anh ôm cô tiếp tục đi về phía bờ biển, Tô Ức nhanh chóng theo sau.

Một đám người phía sau cũng ùn ùn đuổi theo.

Vì đang quay trương trình giải trí, lại thêm phong cảnh bờ biển như vậy nên khách du lịch vô cùng nhiều, ê-kip đã xin một khu riêng, họ bao quanh khu vực này, những ngày này, khách mời có thể dạo chơi trong đây.

Nhưng mà làm vậy bọn họ cũng sẽ bị giới hạn ở trong này.

Nếu họ đổi một chỗ khác, thì sẽ bị nhấn chìm trong vô số người vây xem, như vậy ê-kip vừa khó ghi hình mà các khách mời cũng sẽ cảm thấy bị quấy nhiễu.

Cũng vì vậy mà khi Hạ Vân Trù mang theo Mạc Linh Chi đến đã nhìn thấy trên bãi cát…

Cam Vũ Quyên và bạn trai trẻ đang ngọt ngọt ngào ngào show ân ái. Tình chàng ý thiếp.

Trương Dương Triết cũng đang chơi đùa cùng Trương Tụng Hạo.

Tiếc là hình như Trương Tụng Hạo lại không thích thú lắm, môi mím lại, hầu như chỉ làm theo những gì mà Trương Dương Triết phân phó.

Tô Ức: "Chi Chì à, anh nói trợ lý đi lấy phao bơi vịt vàng nhỏ rồi!"

Mạc Linh Chi nhìn anh ta: "Áu!" Vậy anh nhanh chút.

Anh ta giống như nghe hiểu được, gương mặt rạng rỡ, vui vẻ đáp: "Nhanh lắm!".

Mạc Linh Chi nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tò mò.

Áu, loài người này hình như giống như người nhận nuôi, đều có thể nghe hiểu ý của cô nha!

Thấy cô nhìn chằm chằm Tô Ức, Hạ Vân Trù hít một hơi thật sâu rồi đặt cô xuống đất.

Sau đó, anh chỉ về phía sạp hàng cách đó không xa nói: "Ở đó có rất nhiều loại phao bơi, nhóc thích cái nào thì tới chọn đi."

Anh lấy mấy tờ tiền màu đỏ ở trong ví ra.

"Gấu trúc" mà anh nuôi, không cần phải dùng đồ của người khác.

"Áu" mắt Mạc Linh Chi sáng lên.

Chứng tỏ rằng so với "vịt vàng nhỏ", thì cô lại càng thích tự mình chọn lựa hơn.

Xuống núi lâu như vậy rồi, nên cô biết muốn mua đồ thì phải có "tiền", mà "tiền" chính là mấy tờ màu đỏ người nhận nuôi đưa cho cô lúc này.

Cô há miệng, muốn ngậm lấy tờ màu đỏ.

Hạ Vân Trù thu tay lại, bất lực nói: Đừng có cái gì cũng dùng miệng chạm vào, rất bẩn.

Vì vậy, anh cầm tiền, cùng cô đi mua phao bơi.

Sạp hàng nhỏ này cũng thuộc phạm vi mà bọn họ khoanh vùng, nhưng hơi sát phía ngoài, vì vậy lúc này có rất nhiều fan và du khách tập trung bên ngoài, la hét

"Tô Ức!!"

"Tô Ức!!"

Uy lực của đỉnh lưu là vô tận.

Cũng có rất nhiều người nhận ra Hạ Vân Trù, nhưng anh lại không phải người trong giới, hơn nữa còn là ông chủ lớn, lại trưng ra bộ dáng lạnh lùng, những người vây xung quanh đều không dám hô tên anh.

Đương nhiên cũng không ít người nhận ra Chi Chi, nhưng dù sao đó cũng là "thú cưng", mọi người cũng sẽ không hò hét lung tung.

Đi đến trước sạp hàng, hiển nhiên ông chủ rất vui vẻ khi họ đến mua đồ, liền nhiệt tình hỏi: "Muốn mua gì sao?"

Hạ Vân Trù nhìn Mạc Linh Chi: "Nhóc tự chọn đi."

Mạc Linh Chi bước lên trước, đôi mắt lấp lánh nhìn mấy phao bơi trước mặt, hiển nhiên là đang lựa chọn.

Chó còn có thể tự chọn đồ sao?

Đám fan vốn dĩ đang chụp hình Tô Ức, không biết từ lúc nào đã hướng ống kính về phía chú chó nhỏ.

Cô thực sự là có ma lực thu hút mọi ánh nhìn.

Mà lúc này Mạc Linh Chi đang ngắm nghía mấy cái phao bơi, cũng đã chọn được cái mà cô thích.

Đó là một cái có màu sắc lấp lánh như một bầu trời sao, cô vừa thấy đã thích, giơ móng vuốt nhỏ lên chỉ vào cái đó rồi kêu: "Áu!"

Ông chủ hết sức kinh ngạc: "Chú nhóc này thực sự có thể tự chọn này?"

"Ừm" Hạ Vân Trù không nhiều lời, đưa tiền cho ông chủ, "Lấy cái này đi."

Ông chủ liền lấy xuống.

Lúc này, trong sạp hàng không chỉ có một mình ông chủ, còn có con của ông chủ là một bé gái mới lớn.

Cô bé vừa mới lấy một cây kem trong tủ lạnh ra, cắn một cái, vừa ăn kem vừa nhìn bọn họ.

Khoảnh khắc mà ánh mắt của Mạc Linh Chi va vào cây kem, cô bất động…

Tuy cô chưa từng được ăn món đồ này, nhưng cô có thể ngửi thấy, là một mùi vị rất ngon!

Vì thế

"Áuu" Mạc Linh Chi chỉ cây kem trong tay cô bé, nhìn Hạ Vân Trù.

Hạ Vân Trù: "...Nhóc không ăn được." Khóe miệng giật giật.

"Ư ư". Cô đi qua, ôm lấy chân anh làm nũng.

"A" trong đám người vây xem có người kinh ngạc kêu lên.

Rõ ràng là họ không hề nghĩ tới chú chó lại có phản ứng như vậy.

Biết đòi đồ ăn lại còn biết làm nũng.

Chú chó nhỏ này còn có linh tính hơn những gì thấy trên mạng.

Hạ Vân Trù bất đắc dĩ xoa xoa mi tâm, tiếp tục từ chối: "Nhóc thực sự không thể ăn kem, đây là đồ lạnh, không tốt cho dạ dày của gấu trúc."

"Ư ư ư…" Cô ôm chân anh, làm nũng.

Ăn được mà, ăn được mà!

Nhân loại ăn được, cô cũng ăn được.

Giống như đứa bé đòi đồ chơi, nhưng cô không khóc lóc ăn vạ mà lại làm ra hành động so với khóc lóc ăn vạ càng khiến người ta mềm lòng không thể từ chối hơn.

Cái dáng vẻ ngồi trên giày da, ôm lấy chân, ánh mắt trông mong mà nhìn như vậy, ai mà từ chối được chứ?

Chí ít thì những người vây xem đã không thể từ chối rồi.

"Hạ tổng, mua cho Chi Chi đi mà!!" Có fan trong đám đông hét lên.

"Mua đi mà!!"

"Chi Chi, mẹ mua cho con!!"

"Ôi ôi ôi, mua đi, nhanh mua đi."

"Ai có thể từ chối chứ?"



Ngay cả ông chủ cũng mỉm cười cầm kem đưa cho Hạ Vân Trù: "Cứ cho nó thử một miếng đi, lạnh như vậy, nó ngửi rồi có thể sẽ không ăn đâu.”

Hạ Vân Trù khóe miệng giật giật.

Không, anh biết, nếu cô nhóc này đã muốn thử, vậy thì chắc chắn sẽ ăn, thậm chí còn rất thích.

Cô không giống với những chú chó bình thường khác.

"Ngao~" Ánh mắt càng thêm khao khát, mắt long lanh nước, trông mong mà nhìn anh, muốn bao nhiêu đáng thương liền có bấy nhiêu.

Hạ Vân Trù thở dài, chuẩn bị cầm lấy kem dự định chỉ cho cô ăn một chút.

Một cái tay khác giơ lên cầm lấy kem trước anh, Tô Ức xuất hiện trước mắt với gương mặt tươi cười

"Tô Ức~". Cách đó không xa, các fan bắt đầu gào thét.

Tạo ra một làn sóng âm thanh.

Tô Ức mỉm cười vẫy vẫy tay, gương mặt đẹp trai dưới ánh mặt trời tỏa sáng rạng rỡ, lại dẫn đến thêm một trận la hét chói tai nữa.

Tô Ức lập tức thu hồi mắt, bóc kem, ngồi xuống, đưa đến trước mặt Mạc Linh Chi, giọng điệu cưng chiều: "Chi Chi, đến đây, thử một miếng nào."

Tầm mắt nhìn về phía Hạ Vân Trù: "Hạ tổng, cho nó ăn một miếng đi, lạnh như vậy nó ăn một miếng chắc là sẽ không ăn nữa đâu."

Mạc Linh Chi nhìn nhìn cây kem và Tô Ức, không nhúc nhích, lại nhìn Hạ Vân Trù.

Vẫn là nên hỏi ý kiến người nhận nuôi thôi, đây là người nuôi cô, tờ đỏ đỏ cũng là anh cho!

Hành động này của cô đã khiến cho tâm trạng đang u ám của Hạ Vân Trù khá lên không ít, khóe miệng nhếch lên, bất lực nói: "Vậy nhóc chỉ có thể ăn một miếng thôi, biết chưa?"

Mạc Linh Chi mạnh mẽ gật đầu, vô cùng ngoan ngoãn.

Ừm, chỉ ăn một miếng thôi.

Sau đó há miệng thật lớn, một ngụm cắn hết hơn nửa cây kem.

Thật sự là một miếng mà.

Hạ Vân Trù:"..."

Tô Ức:"..."

Đám đông choáng váng.

Ngay sau đó là một trận cười vang, tất cả mọi người đều cười thành tiếng.

"Ha ha ha!! Đáng yêu quá!"

"Ôi mẹ ơi, mau mau chụp lại!"

"Cún con ơiii, quá đáng yêu rồi ha ha ha!"

"Buồn cười quá, ăn một miếng muốn hết luôn."



Mạc Linh Chi giờ khắc này không quan tâm tới tiếng cười của người khác, cô chỉ lo ngốn một ngụm hết hơn nửa cây kem, nhưng lại không biết kem vừa được lấy từ tủ lạnh thật sự rất rất lạnh!

Mà miếng kem vẫn còn đang ở trong miệng cô, lấp đầy cả miệng.

Mặt cô lập tức đổi sang biểu tình đau đớn.

Há to miệng hà hơi, muốn nhổ ra ngoài

Ơ, nhưng mà ngon thật nha!

Cô lại ngậm miệng lại, biểu tình trên mặt thay đổi liên tục giữa "hưởng thụ" và "đau đớn", chân nhỏ che miệng, chỉ sợ rằng bản thân sẽ nhả mất miếng kem mà khó khăn lắm mới có được.

Có chút sống động quá rồi.

Hạ Vân Trù: "..."

Tô Ức: "...Phụt!"

Đạo diễn Chương sắp xếp người quay phim, cố hết sức quay lại hết mọi biểu cảm của cô.

Kem trong miệng từ từ tan ra, từ từ được cô làm ấm, gương mặt đau đớn của cô cuối cùng cũng biến thành hưởng thụ, sau khi ăn hết kem, ánh mắt cô lại hướng về phía… nửa nhỏ miếng kem còn sót lại trên tay Tô Ức.

Hạ Vân Trù vươn tay ra nhấc cô lên.

"Áu" Bị nhấc lên mạnh mẽ nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi cây kem, kháng nghị.

Hạ Vân Trù vô cảm nói: "Còn ăn nữa sẽ bị cắt đồ ăn vặt."

Thứ đồ lạnh như vậy, một ngụm hết hơn nửa cái, đâu dám cho cô ăn nữa chứ.

Mạc Linh Chi: "..."

Ngoan ngoãn bị anh mang đi, chân nhỏ co lại, tuy là mắt vẫn nhìn cây kem, nhưng miệng mím lại, ủy khuất mà không dám đòi hỏi.

Haizz

Thở dài một hơi, tai cụp lại, đuôi thì buông thõng, mắt và khóe miệng rủ xuống.

Tâm tình và thái độ của cô đều được thể hiện bằng ngôn ngữ cơ thể.

Mà đám đông xung quanh…

"Ha ha ha ha!!" Vẫn tiếp tục cười vang, vừa cười vừa chụp, người càng ngày càng đông.

Mạc Linh Chi nhìn bọn họ, lại thở dài một hơi oán hận.

Buồn vui của nhân loại và gấu trúc, vốn dĩ chẳng hề tương đồng.

Sự đau buồn của cô, lại chính là cội nguồn niềm vui của bọn họ.

Cô quay người, chui vào trong lòng Hạ Vân Trù, không muốn nhìn những nhân loại "vui vẻ" kia nữa.

Tổn thương rồi.

—---
 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 28


Trans: Mướp Đắng

Cục bông trắng đen chui vào lòng Hạ Vân Trù, rúc đầu xuống, hai chân nhỏ níu lấy l0ng nguc của anh, vùi đầu vào, chính là một bộ dáng… không còn thiết tha gì nữa.

Sau đó…

Lại là một trận cười lớn.

Tô Ức ôm ngực, ngồi trên cát, đôi mắt hoa đào nhìn chằm chằm cô.

Woa, đáng yêu quá, muốn sờ….

Hạ Vân Trù cũng nở nụ cười trầm thấp, l0ng nguc khe khẽ chấn động, khiến cho Mạc Linh Chi đang làm ổ trong lòng anh cũng có thể cảm nhận được ý cười không kìm nén của anh.

Mạc Linh Chi kinh ngạc ngước nhìn anh.

Mắt đen trừng lớn, trong đôi mắt to tròn đều hiện lên…

Vậy mà anh cũng cười cô?!

Người nhận nuôi thay đổi rồi!

Anh không còn là người nhận nuôi của ngày xưa nữa…

Thân hình tròn xoe vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay anh, môi mím chặt, đầu cúi xuống, vẻ mặt chán chường.

Nụ cười của Hạ Vân Trù càng lộ rõ, vừa ôm chặt cô vừa nhịn cười, giọng nói cũng mang theo ý cười: "Không phải cười nhạo nhóc, bởi vì thích nhóc thôi.”

Tai Mạc Linh Chi run run, liếc nhìn anh…

“Chít.” Tôi giống dễ bị lừa vậy sao?

“Khụ khụ.” Hạ Vân Trù ho vài tiếng để che đi nụ cười, vô cùng nghiêm túc nói: “Thật mà, vì thích nhóc nên mới cười với nhóc, cũng vì thích nhóc nên nhóc làm gì họ cũng đều thích thú.”

Nói rồi, bỏ tay để trên miệng xuống, nhẹ nhàng bắt lấy chân nhỏ của cô, vẫy vẫy về phía mấy du khách và fan.

Hậu hết mọi người đều đang giơ điện thoại lên, cũng đều đang nhìn bọn họ.

Thấy vậy, một tràng âm thanh la hét nối tiếp nhau vang lên…

“Aaaa, Chi Chi thật đáng yêu!”

“Chi Chi, nhìn bên đây nè, chị là fan của em đó!”

“Chi Chi, chị thích em!”

“A a a, đáng yêu quá, thật sự là quá dễ thương rồi!!”



Một cục bông nhỏ với dáng vẻ gấu trúc nhìn bạn sẽ có cảm giác gì?

Cô không cần làm gì cả đã khiến người ta muốn gào thét

Đây chính là ưu thế của giống loài.

Hơn nữa, lúc này Chi Chi còn đang tròn xoe mắt, ngây ngô mà chào hỏi bọn họ.

Sau khi nhận được một màn “tỏ tình” từ đám đông, gương mặt u sầu của cô trở nên phấn chấn bằng tốc độ mà mắt thường đều có thể nhìn thấy được, khóe miệng ủ rũ cũng không nhịn được mà nhếch lên.

Đôi tai đang cụp xuống cũng từ từ dựng đứng, đuôi cũng bắt vểnh lên.

Mà quan trọng là!!

Gương mặt nhỏ tròn xoe của cô, lại hơi hơi… đỏ lên?

Đậu má!!

Đám người trợn lớn mắt.

Bọn họ không nhìn lầm chứ? Chó còn biết đỏ mặt à!!

Đến cả camera man đang cầm máy quay cũng tràn đầy kinh ngạc, ống kính cũng sắp chiếu vào mặt cô luôn rồi.

Hạ Vân Trù cũng choáng váng không kém.

Anh đưa tay gạt mấy sợi lông lên mặt cô sang một bên, phía dưới, quả thật đã ửng lên sắc hồng….

Hạ Vân Trù: “...” Chó biết đỏ mặt sao??

Thật là… mở mang tầm mắt.

Tuy là biết bản thân người gặp người thích, nhưng mà đột nhiên trong trường hợp như vậy lại được nhiều người bày tỏ như thế, mặt của cô cũng nóng lên một cách khó hiểu.

Mà hiển nhiên là phản ứng như vậy cũng khiến bản thân cô có chút bối rối.

Coi giơ chân nhỏ lên, nhẹ nhàng che lại khuôn mặt của mình.

Oh, đúng là có chút nóng.

Hai móng vuốt nhỏ che lại khuôn mặt tròn có hai quầng mắt, dưới lớp lông trắng còn ẩn hiện chút màu đỏ.

“Aaaaaaa nó thật sự đã đỏ mặt đó!!” Đám đông hét lên kinh ngạc.

Một tràng âm thanh la hét, thu hút thêm càng nhiều người vây xem.

“Nhìn gì vậy? Có chuyện gì vậy?”

“Là đại minh tinh Tô Ức à? Sao lại điên cuồng như vậy?”

Người mới đến vô cùng hoang mang.

Có người kích động giải thích: “Đang xem một chú chó!”

Người mới đến: “???”. Vì một chú chó mà điên cuồng như vậy??

“Là một chú chó biết đỏ mặt á! Là chú chó được nhắc đến trong các chủ đề tối hôm qua đó!”

“Đậu má.”

Ngày càng nhiều ánh mắt tập trung nhìn, đám đông ngày càng phấn khích, những tiếng chụp hình “tách, tách, tách” liên tục phát ra, tràn ngập cả một góc.

Thậm chí có vài người kích động muốn xông vào, chụp lại dáng vẻ xấu hổ của cô, cũng có người muốn đi qua, để đem chú gấu trúc Chow Chow khiến người ta không khống chế được tay này sờ một chút.

Vì vậy, áp lực của nhân viên bảo vệ lại tăng thêm gấp bội.

Các nhân viên bảo vệ: “...”

Nói ra có lẽ bạn không tin, lúc khiến bọn họ cảm thấy áp lực lớn nhất lại không phải là vì hai đại minh tinh lưu lượng Tô Ức và Bạch Ngọc, mà là vì…một chú chó.

Đạo diễn Chương: “Hạ tổng, Chi Chi, các người đi qua bên kia đi, đừng đứng ngơ ngẩn ở đây nữa! Người càng ngày càng đông rồi.”

Vì đảm bảo an toàn, ông ta vô cùng nghiêm túc.

Hạ Vân Trù cũng thu lại vẻ mặt ngạc nhiên, gật đầu, nghiêm túc ôm chó rời đi, còn không quên mang theo phao bơi mà chú chó đã chọn.

Mà ngay lúc này, nhân lúc Hạ Vân Trù và Chi Chi không chú ý, đạo diễn Chương đột nhiên ra tay, nhanh chóng sờ đầu Chi Chi.

Đợi đến lúc bọn họ phản ứng lại, ông ta đã nhanh lẹ rút tay về.

Đạo diễn Chương: “Hắc hắc.” Xúc cảm quá tuyệt!!

Hạ Vân Trù: “...”

Anh thở dài, cũng đưa tay sờ sờ đầu của cô.

Anh không phải người trong giới, cũng không cần tạo nhiệt, không thích nổi tiếng và phiền phức.

Nhưng mà lúc này đây, anh đã có dự cảm.

Bởi vì cô nhóc đang ôm trong tay này, sau này anh có thể có rất hot, nổi tiếng và phiền toái.

Cuối cùng, ai biểu anh là người nhận nuôi cô chứ?



Mạc Linh Chi bị ôm đi, tiếng hét vẫn còn tiếp tục.

Ôi, đều là những nhân loại thích cô đó.

Cô nghĩ một hồi, từ từ giơ một chân ra, học theo Tô Ức lúc trước mà vẫy vẫy.

“Á”

“Đáng yêu quá đi!!”

“Muốn sờ! Muốn ôm về nhà!!”

“Áu… Chi Chi!”



Lại thêm một tràng la hét, Hạ Vân Trù bước đi nhanh hơn.

Mạc Linh Chi lật người nằm sấp lại, đầu gác lên vai anh, đôi mắt to tròn nhìn đám đông, tai run run, đuôi vểnh lên, gương mặt mê mang.

Thật tốt.

Cô quả nhiên chính là gấu trúc quốc bảo người gặp người thích.

Có lẽ, cô còn là một trong số những con gấu trúc quốc bảo được yêu thích nhất.

Suy nghĩ này khiến cả người cô lâng lâng, giống như uống say rồi, gương mặt cứ say sưa hưởng thụ.

Lúc này, Hạ Vân Trù đã ôm cô đến vị trí an toàn, cúi đầu nhìn cô, sau đó đưa tay lên búng nhẹ vào trán cô một cái.

Ngay lập tức búng cô từ trong trạng thái mơ màng về hiện thực.

“Áu” Làm gì vậy chứ?

Hạ Vân Trù bất đắc dĩ lắc đầu, lại đưa tay ra xoa xoa trán cho cô, nhìn vào gương mặt tròn của cô, thất vọng khi phát hiện ra sắc hồng đã phai rồi.

Anh có thể trách cô sao?

Hiển nhiên là không thể.

Tim cũng tan chảy rồi, còn có thể nghiêm túc được sao?



Cách đó không xa, Trương Dương Triết và Trương Tụng Hạo đều nhìn về hướng này, trong mắt của Trương Tụng Hạo đều là khát khao, Trương Dương Triết bất đắc dĩ thở dài.

Vốn tưởng rằng con trai là đứa trẻ duy nhất trong chương trình, chắc chắn sẽ rất được yêu thích, có thể đóng góp rất nhiều lưu lượng.

Lại không ngờ tới….

Nửa đường xuất hiện một chú chó.

Nhìn thấy khả năng thu hút của chú chó này, thật mà khiến người ta ngưỡng mộ mà…

Anh ta nhịn không được mà kéo Trương Tụng Hạo đến trước mặt, nói nhỏ: “Con cũng phải cố gắng thể hiện đi, đừng có mà suốt ngày im lặng, con mà cứ im im như vậy, thì người xem sao có thể thích con được?”

Trương Tụng hạo mím môi, không nói gì.

Cam Vũ Quyên và bạn trai trẻ cũng nhìn theo hướng của mấy người Hạ Vân Trù, hết cách rồi, động tĩnh bên đó lớn như vậy mà.

Lúc mới đầu họ còn tưởng là Tô Ức, dù sao cũng là đỉnh lưu, náo động một chút cũng là bình thường.

Xem kỹ thì mới phát hiện thì ra là… Chi Chi.

Tô Ức vẫn còn ở bên đó, mà đám đông hét tới hét lui vẫn là vì chú chó.

Rốt cuộc thì nó đã làm gì??

Cam Vũ Quyên không nhịn được mà thở dài, lắc đầu nói: “Thật là ngưỡng mộ mà, tôi bây giờ đến cả một con chó cũng không bằng.”

Bạn trai trẻ bĩu môi: “Một con chó mà thôi, chỉ biết làm trò một chút để gây sự chú ý, mọi người chỉ là nhất thời cảm thấy mới lạ, Vũ Quyên đừng để ý.”

Cam Vũ Quyên lắc đầu không nói gì.

Lúc đầu cô ta cũng nghĩ như vậy, nhưng mà có lần một, lần hai, rồi lần ba thì sao?

Cô ta lấy điện thoại ra, lướt xem hotsearch.

Phía dưới cùng lập tức xuất hiện một dòng…

#Gặp được gấu trúc Chow Chow Chi Chi#

Cam Vũ Quyên ngạc nhiên, rồi cô ta thở dài bất lực.

Tô Ức còn chưa lên hotsearch, thế mà đã bị chú chó này vượt mặt rồi…

Đây là lần thứ hai rồi.

Tối nay sẽ cập nhật phần tiếp theo của tập hai, tập tối hôm qua chú chó với quầng mắt đã đứng đầu các tiêu đề, vậy tối nay thì sao?

Có khi nào sẽ là lần thứ ba không?

Hạ Vân Trù và Mạc Linh Chi về tới bãi cát, Tô Ức cũng đuổi theo phía sau họ.

Anh ta không hề thấy khó chịu khi bị chú chó cướp mất hào quang, ngược lại trong đôi mắt đào hoa còn ánh lên tia kích động, vừa chạy đến trước mặt bọn họ liền vươn tay ra…

“Chi Chi, anh đưa nhóc đi nghịch nước nhé!”

Hạ Vân Trù ôm chặt.

Mắt Mạc Linh Chi sáng lên.

Cô trước giờ chỉ ở trên núi, nhưng lại vô cùng thích nước, nếu không thì mỗi tối cô cũng không cần đi tắm.

Nhưng cô vẫn nhìn về phía Hạ Vân Trù, trong mắt đều là kỳ vọng.

Hạ Vân Trù mím môi.

Tô Ức: “Hạ tổng, quần áo của anh không thích hợp để xuống nước, để tôi mang Chi Chi đi chơi trước có được không? Tôi có rất nhiều kinh nghiệm, tuyệt đối sẽ không làm nó bị thương đâu!”

Anh ta cười sáng lạn bồi thêm một câu: “Hạ tổng, chắc là anh không để bụng đâu nhỉ?”

Hạ Vân Trù: “...”

Gương mặt anh không đổi, nhưng ánh mắt đã trở nên tối tăm.

Gương mặt phía trước này bây giờ xem ra lại có chút chướng mắt.

“Hạ tổng, chúng tôi cũng sẽ trông chừng Chi Chi mà, tuyệt đối sẽ không để nhóc gặp nguy hiểm đâu!” Mấy người đạo diễn Chương cũng cười nói.

Hạ Vân Trù hít sâu một hơi, để chú chó xuống đất.

Sau đó anh xoa đầu cô: “Đi chơi trước đi, chú ý an toàn, anh đi thay quần áo, chờ lát nữa sẽ đến tìm nhóc.”

“Áu” Yên tâm đi!

Mạc Linh Chi hào hứng trả lời.

Tô Ức vui mừng, một tay cầm phao bơi, một tay nhấc cục bông trắng đen chạy ra biển…

“A a a!!”

Hạ Vân Trù trước giờ chưa từng bắt lấy cô một cách mạnh bạo rồi chạy băng băng như vậy, vậy nên Mạc Linh Chi vô cùng hoảng hốt.

“Áu!”

“Ha ha!” Tô Ức không ngừng lại, trái lại còn tăng tốc, mang theo cô trực tiếp nhảy vào trong nước.

“Áu áu áu” Chó nhỏ cũng phấn khích rồi.

Cách đó không xa Hạ Vân Trù bất đắc dĩ xoa xoa mi tâm, nhủ thầm…

Vật nhỏ không có lương tâm này.

“Vật nhỏ không có lương tâm” đang ngụp lặn trong nước, Tô Ức lập tức xách cô lên, đặt lên trên chiếc phao ở bên cạnh.

“Phù phù” Mạc Linh Chi thở hổn hển.

Được nha, đột nhiên nhảy xuống nước dọa coi hết cả hồn!!

Nhưng mà…

Hơi bị thú vị nha.

Chơi vui hơn ở trong bồn tắm nhiều.

Cả người cô ướt dầm dề, vừa mới ổn định lại hơi thở, lại hào hứng mà nhào xuống nước.

“Hửm?” Lúc này, Tô Ức đang nhìn cô, phát ra âm thanh hoài nghi.
 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 29


Trans: Mướp Đắng

Mạc Linh Chi đang chuẩn bị chơi tiếp, thì nghe được âm thanh hoài nghi của Tô Ức.

Cô nghiêng đầu: "Áu." Sao vậy?

Tô Ức ghé sát vào mặt cô, nhìn thật kỹ.

"Áu." Mạc Linh Chi dùng chân đẩy ra, sau đó vỗ vỗ xuống nước.

Muốn chơi tiếp!

Tô Ức ôm cô ra, để xuống nước, sau đó lại xoa xoa thêm mấy lần.

"Áu" Cục bông đen trắng giãy giụa thoát ra, rồi lại bắt đầu tự mình đạp nước.

Trời sinh cô không sợ nước, nên rất nhanh đã bơi đến gần chiếc phao, vịn lấy phao, hai chân sau đạp lo4n trong nước, chơi vui đến quên trời đất.

Tô Ức: "Ha ha ha!!!"

Anh ta cười vang, thậm chí vì quá kích động mà đập tay trong nước, tạo ra vô số bọt trắng.

Mạc Linh Chi đang đạp nước, nghe tiếng cười liền liếc mắt nhìn anh ta, ngũ quan nhíu lại, trên mặt đều là vẻ khó hiểu và ghét bỏ.

Người này bị làm sao vậy?

Sao đột nhiên lại cười ngu vậy?

Bởi vì cô đột ngột nghiêng đầu, nên máy quay ở bên cạnh đã thành công quay được chính diện của cô, camera man: "... Phụt!"

Mạc Linh Chi nghiêng đầu, càng thêm mờ mịt.

Tôn Mai Ngọc: "Ha ha ha ha!!"

Đạo diễn Chương nín cười: "Cô nhỏ tiếng một chút, đừng để nó phát hiện."

Tôn Mai Ngọc ôm bụng cười: "Nhưng căn bản là không thể nhịn được, thật sự quá buồn cười mà!!"

Cô vừa tận mắt nhìn thấy!

Quầng mắt trên mặt "gấu trúc", sau khi bị ướt đã mờ mất rồi.

Sau đó lại bị Tô Ức xoa một trận, quầng mắt cứ như vậy mà anh dũng hy sinh trước mặt bọn họ.

Lúc này trên mặt cô đã không còn quầng mắt nữa, toàn bộ đều là lông trắng.

Mà bản thân cô hiển nhiên là vẫn chưa nhận ra điều đó.

Hạ tổng cũng thật là, thẩm mỹ cho cô mà chỉ làm trên cơ thể, lại bỏ sót thứ quan trọng nhất là quầng mắt.

"Gấu trúc" sao lại có thể thiếu quầng mắt chứ?!

Tô Ức cười xỉu ngang xỉu dọc, Mạc Linh Chi mờ mịt nhìn anh ta, rồi lại nhìn những nhân loại xung quanh cũng đang cười giống vậy…

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Sao bỗng nhiên bọn họ đều cười như vậy?

Nhớ đến những lời mà người nhận nuôi nói… Bọn họ cười, là bởi vì thích cô.

Vậy là… Họ thích cô đến vậy sao?

Mạc Linh Chi chớp chớp mắt, kéo phao bơi, hai chân sau không tự chủ mà đạp đạp, vẻ mặt ưu tư.

Dáng vẻ bây giờ của cô thực sự là quá buồn cười mà, trước đây tuy là có một lần quay được dáng vẻ không có quầng mắt rồi, nhưng đó là ở trong phòng, hơn nữa Hạ tổng cũng nhanh chóng lấy khăn lông che lại.

Đây vẫn là lần đầu tiên ở bên ngoài, dưới ánh mặt trời, xuất hiện một con "gấu trúc" không có quầng mắt!

Không thể phủ nhận, cô thật quá đáng yêu rồi, cho dù không có quầng mắt, thì cô cũng có một sự dễ thương khác biệt.

Vì bị thấm nước nên lông đều xẹp xuống, cả người sũng nước, mắt cũng ướt rượt, vẻ mặt vô tội.

Cũng vào lúc này, camera man chỉnh ống kính, đến gần cô, chuẩn bị quay đặc tả gương mặt cô.

Ống kính ngày càng gần, bên ngoài ánh nắng chói chang, vì vậy có thể nhìn thấy được hình ảnh lờ mờ của chính mình trên ống kính, bóng đen không rõ ràng lắm.

Nhưng cô vẫn sáp lại.

Cô vẫn luôn cảm thấy, tiếng cười của họ lúc này không phải là vì thích cô…

Đầu ghé lại, muốn dùng ống kính để soi gương.

Đang lúc cô muốn nhìn cho rõ…

"Rào rào" Một cánh tay đưa ra bắt lấy cô, làm cô cách xa máy quay.

"Áu" Làm gì vậy?!

Cô quay đầu, nhìn thấy Tô Ức, lập tức trừng mắt với anh ta.

Tô Ức nín cười: "Đi, chúng ta đi chơi nào, xem ra nhóc không sợ nước, để anh đưa nhóc đi chơi trò k1ch thích!"

"Áu?" Gì?

Cô tò mò nhìn Tô Ức, lập tức quên mất việc "soi gương".

Cách đó không xa.

Tôn Mai Ngọc: "Nếu nó nhìn thấy bộ dạng của bản thân thì sẽ như thế nào?"

Đạo diễn Chương:"... Phụt, hẳn là sẽ vô cùng tức giận đó."

Phương Hải: "Tôi không biết nó nhìn thấy sẽ ra sao, tôi chỉ biết là nếu như khán giả nhìn thấy chắc chắn sẽ rất vui mà… ha ha ha."

Họ quay được rồi, cũng chuẩn bị phát chính thức.

Đạo diễn Chương: "Hahaha."

Tôn Mai Ngọc: "Haha."



Hạ Vân Trù thay đồ bơi xong đi ra, vừa mới đi đến bãi cát, lập tức thu hút được vô số ánh mắt.

Đến cả Cam Vũ Quyên đang đong đưa cùng bạn trai trẻ cũng phải nhìn qua, nhịn không được mà cảm thán: “Hạ tổng đúng là…cực phẩm mà.”

Thân cao hơn mét tám, tuy rằng gầy, nhưng nói cả người được bao phủ bởi một lớp cơ bắp cũng không hề khoa trương, thân hình hoàn mỹ, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo, lại thêm một gương mặt perfect, còn có khí thế độc thân…

Không hề thua kém người được mệnh danh là “người được thèm thuồng nhất” của đỉnh lưu Tô Ức chút nào.

Ngược lại, thậm chí Cam Vũ Quyên còn cảm thấy Hạ Vân Trù hoàn mỹ hơn cả Tô Ức, chỉ là anh quá nghiêm túc, mặt luôn không cảm xúc, lại không hề cố ý tỏa ra mê lực của bản thân.

Lúc này khi cởi bỏ bộ quần áo chỉnh tề và nghiêm túc, mới nhận ra anh hoàn mỹ đến cỡ nào.

Bạn trai trẻ có chút không vui, bĩu môi: “Không phải có tin đồn là thân thể của Hạ tổng có vấn đề sao, không gần nữ sắc cũng không gần nam sắc?”

Đối với đàn ông mà nói, “có vấn đề” chính là xem thường lớn nhất.

Ở một nơi phồn hoa như giới giải trí này, lại là một trong ba ông chủ lớn của ngành điện ảnh, làm sao có thể thiếu oanh oanh yến yến bên người?

Duy chỉ có Hạ Vân Trù, hiển nhiên là có vấn đề.

Cam Vũ Quyên nhíu mày, nhìn bạn trai trẻ: “Hạ tổng không phải là người mà anh có thể bàn luận, hơn nữa mọi người đều biết, lúc đầu người tung tin đồn là muốn "đi đường tắt", kết quả bị đá xuống tuyến 18, lời nói trong lúc tức giận, anh cũng tin sao?”

Dù sao Cam Vũ Quyên cũng không tin.

Hạ Vân Trù không giống người đàn ông “có vấn đề”, lúc đầu là lời đồn do tiểu minh tinh muốn "đi đường tắt" mà không thành công kia tung ra.

Đương nhiên, cuối cùng người đó đã bị Hoa Minh bắt phải bồi thường đến mức tán gia bại sản, lại bị phong sát, bây giờ không biết đang bám theo lão già nào moi tiền trả nợ nữa.

So với “có vấn đề”, Cam Vũ Quyên lại cảm thấy anh chính là kiểu người… tiêu chuẩn cao.

Bên này Cam Vũ Quyên đang bàn luận về Hạ Vân Trù, bên kia sắc mặc của Hạ Vân Trù cũng đang vô cùng phức tạp, toàn thân trên dưới đều toát ra vẻ người lạ chớ gần.

Ánh mắt anh nhìn chằm chằm về một nơi cách đó không xa.

Trên mặt biển, Tô Ức đang lái cano, phía sau cột theo một cục bông đen trắng, hò hét đến là vui vẻ.

Con chó nhỏ kia chơi cũng muốn điên rồi, xa như vậy mà vẫn nghe được tiếng áu áu.

Hạ Vân Trù: “...”

Lại kết thúc một vòng.

“Áu” hai chân trước của Mạc Linh Chi bị gió thổi sắp bay luôn rồi, nhưng ánh mắt cô vẫn sáng ngời như cũ, gương mặt phấn khích.

Chơi vui quá đi!

Sân chơi nhỏ của cô không hề có chút nguy hiểm nào, chỉ có mấy trò chơi nhàm chán, đây là lần đầu tiên cô được chơi trò k1ch thích, niềm vui lướt băng băng trên biển như này, khiến cho cả người cục bông đều hưng phấn, tai vểnh lên, đuôi ngoe nguẩy liên tục.

“Áu” Tiếp nào!

Âm thanh của cô như không thể chờ thêm nữa.

“Chi Chi.” Một âm thanh quen thuộc vang lên.

Mạc Linh Chi quay đầu nhìn về phía người nhận nuôi đang bước tới, đầu tiên là đồng tử co lại, tiếp đó chột dạ mà rụt cổ lại.

Không biết vì sao, cô cảm thấy người nhận nuôi sẽ tức giận…

Cô thấy người nhận nuôi ngày càng tới gần, dè dặt giơ chân lên vẫy vẫy.

“Chít.” Chào người nhận nuôi.

Ngừng một chút, cô lại phát ra một tiếng: “Áu!” Chơi vui cực!

Hạ Vân Trù nhìn đôi mắt trắng trắng của cô, lông ướt sũng, khóe miệng giật giật.

Sau đó, anh bất đắc dĩ nói: “Xuống đi.”

“Áu?” Mạc Linh Chi do dự một lúc, rõ ràng cô vẫn còn muốn chơi tiếp.

Tô Ức ngồi phía trước, tùy ý chống tay lên đầu xe, hé đôi mắt hoa đào, thờ ơ nói: “Hạ tổng, Chi Chi vẫn còn muốn chơi tiếp, tôi đưa nó đi chơi thêm mấy vòng nữa được không?”

Hạ Vân Trù nhìn anh ta, ánh mắt hai người chạm nhau, ý lạnh xẹt qua.

Cách đó không xa, Tôn Mai Ngọc đột nhiên cảm thấy có chút lạnh.

Cô ta xoa xoa cánh tay.

Hạ Vân Trù vẫn không biểu lộ cảm xúc gì.

Từ lúc đem Mạc Linh Chi về nhà, cô vẫn luôn ỷ lại vào một mình anh, hơn nữa từ lúc bắt đầu tuy là không rõ ràng, nhưng thực sự cô có chút sợ người lạ, chỉ đặc biệt thân thiết với anh.

Vì vậy, anh đã tốn rất nhiều thời gian và sức lực, thậm chí đề xuất đưa cô lên chương trình.

Sau này cô dần dần không còn sợ người nữa, sau khi anh đem cô lên chương trình, cô được nhiều người yêu thích hơn, cô cũng cởi mở hơn, không còn giống như trước đây nữa.

Bây giờ cho dù đứng trước mặt người lạ, cô cũng có thể giơ tay chào hỏi với người ta.

Cũng có thể chơi đùa cùng người khác lúc anh không có mặt.

Đây là chuyện tốt.

Nhưng lúc này nhìn thấy cục bông đen trắng ở sau lưng người khác, nép sát vào người khác, trong lòng vẫn có chút cảm xúc phức tạp.

Mà cảm xúc phức tạp này, tuyệt đối không phải là vui mừng.

“Đem một chiếc cano tới đây.” Hạ Vân Trù chậm rãi mở miệng.

Sau đó, anh đưa tay ra với Mạc Linh Chi, giọng nói cực kỳ trầm thấp: “Qua đây, anh đưa nhóc đi chơi.”

“Hạ tổng cũng biết chơi?” Tô Ức kinh ngạc.

Một “doanh nhân” như Hạ Vân Trù, nhìn thế nào cũng không giống những người biết chơi.

Anh không nói gì, vẫn nhìn Mạc Linh Chi như cũ.

Vì vậy Mạc Linh Chi…

Cô chớp chớp mắt, sau đó: “Áu”

Trực tiếp dùng chân ấn mở đai an toàn, nhào về phía người nhận nuôi.

Động tác vô cùng nhanh, không hề do dự, ném Tô Ức qua một bên không thương tiếc.

Người chơi cùng - Tô Ức: “...” Hay lắm, Mạc Linh Chi.

Khóe miệng Hạ Vân Trù nhếch lên, đưa tay ra đỡ lấy cô, giữ cô ở phía trên, trọng lượng hơn 5 kg đối với anh mà nói chỉ nhẹ tựa lông hồng.

Anh trèo lên chiếc cano mà nhân viên vừa đưa tới, đặt chú chó ở trước ngực, để cô ngồi đối diện mình, bốn chân bám lấy mình.

Xoa xoa đầu lông xù của cô.

Không cần đai bảo vệ, cũng không cần gì cả, anh tin tưởng bản thân sẽ không để cô nhóc trong lòng gặp nguy hiểm.

Sau đó, anh đeo mắt kính, nhìn Tô Ức, nhếch miệng: “Thử không?”

Tô Ức càng thêm kinh ngạc.

Anh ta chính là cao thủ ở phương diện này…

Nhìn chú chó phấn kích trong lòng đối phương, anh ta nhướng mày, đeo mắt kính lên: “Vậy thì thử xem sao, Hạ tổng.”

Hai tiếng cuối cùng rất nhẹ, nhưng lại mang theo chút khiêu khích.

“Đoàng” âm thanh báo hiệu vang lên, hai chiếc cano lao đi như tên bắn.

Đạo diễn Chương kích động chỉ đạo: “Nhanh! Tất cả những máy trống ngay bây giờ đi quay Hạ tổng và Tô Ức!”

Trên bầu trời, tất cả máy quay đều có mục tiêu quay chụp.

Tôn Mai Ngọc đưa tay che nắng, kiễng gót nhìn theo: “Hạ tổng vậy mà lại thực sự biết lái cano…vừa rồi tôi còn có hơi lo lắng cho Chi Chi…"

“Đúng vậy.” Đạo diễn Chương gật đầu, “Lúc nãy Chi Chi không hề do dự mà lên xe của Hạ tổng, tôi còn muốn đi lên ôm Chi Chi xuống. Sau đó lại nghĩ, Hạ tổng chắc chắn là lo cho sự an toàn của Chi Chi hơn tôi, nên mới nhịn lại.”

Tôn Mai Ngọc tiếp tục trông về nơi xa, bộ dáng hiếu kỳ: “Hạ tổng và Tô Ức thi đấu, chắc chắn là chuyện hiếm có trên thế giới nha, tôi đây vẫn là lần đầu tiên chứng kiến, Hạ tổng lại biết mấy thứ này, có chút bất ngờ, đáng tiếc Hạ tổng không debut, nếu không chắc chắn sẽ trở thành một đỉnh lưu không thua kém Tô Ức đâu.”

Đạo diễn Chương: “Người không cần debut, những thứ mà minh tinh debut muốn theo đuổi, cậu ta đều có đủ. Những người làm thuê như chúng ta, không cần lo lắng cho ông chủ đâu.”

Tôn Mai Ngọc: “...” Làm người thật khó khăn

Phương Hải lúc này nói chen vào: “Cũng không biết ai sẽ thắng đây?”


 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 30



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 31



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 32



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 33



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 34



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 35



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 36


Trans: Mướp Đắng

Sáu giờ sáng, tất cả máy quay phim được mở.

Phòng của Hạ Vân Trù, trên chiếc giường hình vòm, đột nhiên nổi lên một khối tròn nhỏ.

Tiếp đó, "khối nhỏ" kia bắt đầu động đậy, di chuyển từ đầu giường tới cuối giường, chăn vểnh lên, một cái đầu lông xù ló ra.

Cô lim dim ngái ngủ, vừa ló đầu ra liền hắt hơi một cái, lại nhanh chóng che miệng.

Có thể thấy rõ ràng cô dụi mắt, sau khi tỉnh hẳn, liền vểnh tai lên, cảnh giác mà nghe ngóng động tĩnh xung quanh, sau khi xác định không có người, mà người nhận nuôi còn đang ngủ ngon lành, mới lặng lẽ xuống giường.

Ở phía sau cô, máy quay di động vừa bắt đầu làm việc vẫn theo sát một cách thành thục như cũ.

Bước chân Mạc Linh Chi rất nhẹ, sau khi vào phòng vệ sinh, cô kẹp theo một cái chai nhỏ và nhảy lên bồn rửa mặt một cách điệu nghệ.

Đầu ghé sát nhìn vào gương.

Quả nhiên, quầng mắt “tự động” biến mất.

Cô đoán không sai mà, chất lượng sản phẩm của nhân loại quá kém, thời gian phát huy quá ngắn, thảo nào mỗi ngày sau khi ngủ dậy “quầng mắt” đều biến mất.

Mà tức cái là hôm qua lại biến mất sớm hơn chứ!!

Mạc Linh Chi vừa âm thầm mắng mỏ, vừa thuần thục vỗ vỗ quầng mắt cho bản thân.

Sau khi làm xong, cô cất hết mọi thứ.

Sau đó lại “lén lén lút lút” quay trở về phòng, nhảy lên giường, ngửa mặt lên, tựa vào gối mà ngủ.

“Hu hu hu”

Buồn ngủ chết đi được.

Hôm qua mệt quá, lại còn bị thương, hôm nay vốn là muốn ngủ nhiều một chút!

7h30 phút.

Hạ Vân Trù thức dậy làm vệ sinh thay đồ xong, chuẩn bị đi tập thể dục.

Mọi khi anh đều đi luôn, nhưng hôm nay anh quay lại cạnh giường, nhìn chú chó trên giường.

Trên mặt chú chó lại nhiều thêm hai cái quầng mắt.

Anh nhìn quầng mắt, khóe miệng không nhịn được mà mỉm cười, kéo tai cô: “Chi Chi, dậy tập thể dục nào.”

Mạc Linh Chi: “Hừ hừ.” Tai run run, rũ khỏi tay anh.

Hạ Vân Trù lại xoa đầu cô: “Nhóc không muốn dậy thật sao? Hôm qua chính nhóc nói phải tập thể dục giảm cân mà.”

Mạc Linh Chi: “Hừ hừ.” Bực bội lật người một cái

Hạ Vân Trù: “...Không giảm cân thật sao? Vậy nhóc đừng ghét bỏ bản thân mập nữa.”

Mạc Linh Chi bực bội: “Áu” Ồn chết đi được, không giảm nữa!

Hạ Vân Trù bật cười, đắp kín chăn cho cô, quay người đi về phía phòng gym.

Tám giờ, đa số mọi người đều thức dậy rồi.

Hạ Vân Trù tập thể dục xong, thay đồ, bữa sáng ở dưới lầu đã chuẩn bị xong, phần của Mạc Linh Chi đầu bếp cũng đã làm xong, đang lần lượt đem đặt lên bàn.

Mùi thơm phảng phất, bay vào phòng.

Mạc Linh Chi từ trên giường bật dậy, xông vào toilet làm vệ sinh, sau đó súc miệng, rồi lao xuống lầu “bịch bịch bịch” như một cơn gió.

Ăn cơm thôi!

Tâm tình cô kích động.

Tô Ức vừa uống nước, vừa cười hỏi: "Chi Chi, sáng nay không tập thể dục giảm cân sao?"

Mạc Linh Chi: "..." Nụ cười trên mặt đông cứng.

Ngay sau đó, cô lặng lẽ quay người, để cho Tô Ức một bóng lưng.

Nhân loại này phiền quá đi!

Tại sao phải nhắc nhở cô?

Cam Vũ Quyên vừa lau mặt vừa đi xuống, cười nói: "Em chọc nó làm gì, nó không khác gì một đứa bé, trẻ con thì phải ăn ngoan ngủ giỏi, dậy sớm tập thể dục khó lắm."

“Áu” Mạc Linh Chi tán đồng.

Can Vũ Quyên cười rộ lên.

Trước đây thực ra cô vẫn không thích chú chó này, chủ yếu là… quá nổi trội.

Hơn nữa bọn họ cũng coi như là đối thủ cạnh tranh, nhưng hết cách rồi, cũng giống như khi cô xem video tới bốn lần, chú chó này giống như có bùa vậy, dễ dàng khiến người khác bị bỏ bùa một cách khó hiểu.

Đặc biệt là hôm qua, chú chó đã bị thương rồi mà vẫn bỏ qua cho Trương Tụng Hạo, không biết từ lúc nào, thái độ của cô đối với chú cho này cũng ngày một tốt hơn.

Từ lúc chú chó này đi xuống lầu, Trương Tụng Hạo đã sáp lại, quấn quýt bên cạnh.

Lúc này chú chó ngồi xuống bàn ăn nhỏ, Trương Tụng Hạo liền ngồi xổm bên cạnh, chăm chú nhìn cô, trong mắt đứa trẻ đều là sự yêu thích không thể che dấu.

Tô Ức giơ tay đầu hàng: “Được, được, được, em không chọc nó nữa, nó như bây giờ vốn rất đáng yêu mà, thật ra nếu mập thêm một chút, có khi lại càng…”

“Gâu!!” Mạc Linh Chi ngắt lời anh ta.

Cô trừng mắt với anh ta, rõ ràng là rất bất mãn.

Nhân loại này thực sự quá đáng ghét mà!!

Tại sao lần nào cũng xát muối vào vết thương lòng của cô vậy?!

Cô cũng đâu muốn mập!

Cúi đầu nhìn thức ăn trước mặt, Mạc Linh Chi lại cảm thấy không còn ngon nữa.

Quan trọng là nếu ăn những món này, sẽ cảm thấy tội lỗi…

Hu hu hu, cô đã mập rồi.

Cô mà ăn nữa sẽ càng mập hơn.

Hạ Vân Trù đang trả lời tin nhắn của giám đốc điều hành công ty, lúc này liền tắt điện thoại, đi qua, nói với Mạc Linh Chi: “Đừng để ý bọn họ, nhóc mau ăn đi, dậy sớm tập thể dục đúng là có hơi khó, chiều nay anh đưa nhóc đi luyện tập.”

Mỗi ngày chú chó này ăn cũng không ít, hoạt động một chút cũng là chuyện tốt.

Mắt Mạc Linh Chi sáng lên: “Áu!” Vẫn là người nhận nuôi tốt nhất!

Vậy nên, bàn đồ ăn trước mắt lại thấy ngon rồi.

Cô bắt đầu “dùng bữa”, Trương Dương Triết gọi Trương Tụng Hạo: “Tụng Hạo, đến ăn cơm nào, con nhìn xem Chi Chi ăn ngon chưa kìa, con cũng mau ăn đi.”

Trương Tụng Hạo đi qua.

Các vị khách mời, chuẩn bị dùng bữa sáng.

Mỗi lần mọi người ăn cơm, nhìn Chi Chi ăn đều cảm thấy khẩu vị tốt hơn.

Tất cả khách mời đều đến rồi, chỉ có Bạch Ngọc vẫn chưa thấy đâu.

“Bạch Ngọc đâu?” Trần Dương đột nhiên hỏi.

Cam Vũ Quyên hơi nhíu mày, cũng lập tức tên tiếng: “Đúng rồi, Bạch Ngọc đâu rồi? Sao còn chưa tới?”

Trương Dương Triết lắc đầu: “Từ sáng đã không nhìn thấy cô ta.”

Thực ra bọn họ đều không quan tâm đến Bạch Ngọc, nhưng mà đang ghi hình, bọn họ lại là người trong giới giải trí, không giống như Hạ Vân Trù và Chi Chi, không cần để ý đến ánh mắt người khác.

Bài xích “Tiểu hoa đang nổi”, cái danh xưng này mà ụp lên đầu bọn họ thì ảnh hưởng khá lớn.

Cũng vì thế, cho dù trong lòng không để ý, thậm chí cảm thấy phiền muốn chết, bọn họ cũng phải “quan tâm”.

Ánh mắt mọi người hướng về phía ê-kip.

Đạo diễn Chương trả lời: “Bạch Ngọc nói có chút việc, buổi sáng không đến ăn cơm, còn nói sẽ mang đến cho Chi Chi một bất ngờ.” Giọng nói tràn đầy mê hoặc.

Hạ Vân Trù nghe thấy thì hơi cau mày.

Động tác ăn cơm của Mạc Linh Chi khựng lại, tai run rẩy.

Người xấu này lại muốn làm gì đây?

Cô vô thức sợ hãi, nhưng sau đó lại thay đổi cách nghĩ.

Bây giờ cô là gấu trúc quốc bảo, cô có người nhận nuôi, nếu người xấu kia lại muốn hại cô, vậy thì không có khả năng đâu!

Nghĩ đến đây, cô lại yên tâm tiếp tục ăn.



Sau bữa cơm, Hạ Vân Trù ôm máy tính làm việc.

Trương Dương Triết muốn tương tác với con trai một chút, nhưng Trương Tụng Hạo vẫn luôn đi theo Mạc Linh Chi, ngay cả khi Mạc Linh Chi xem tivi, bé cũng ngồi bên cạnh, một bước không rời, giống như một đứa em trai.

Hôm nay Cam Vũ Quyên và Trần Dương cũng không ra ngoài “show ân ái”, Trần Dương đề xuất mấy lần liền, Cam Vũ Quyên vẫn không đồng ý ra ngoài.

Vậy nên họ cũng đang ngồi trên sô pha.

Không còn cách nào, Trần Dương chỉ đành vừa gọt trái cây, vừa giúp cô mát xa.

“Vũ Quyên, lại đây, ăn thêm chút nữa đi.” Trần Dương dùng tăm đưa trái cây cho Cam Vũ Quyên, dựa sát vào một cách ám muội.

Cam Vũ Quyên: “Để em tự lấy.”

“Anh đút cho em mà.” Am thanh của Trần Dương dịu dàng sủng nịnh.

Thiết lập nhân vật của cậu ta là hình tượng cún nhỏ, đương nhiên sẽ dịu dàng bám người.

Lúc hai tập trước phát sóng, tuy rằng “gấu trúc Chow Chow” rất thu hút người xem, nhưng vẫn có người chú ý đến cặp đôi show ân ái này, cũng bàn luận về CP này.

Tuy rằng hiệu quả không như mong đợi.

Cam Vũ Quyên bất đắc dĩ mở miệng đón lấy.

Trần Dương mỉm cười lại gần, hai người anh anh em em, vô cùng ám muội.

Thậm chí, sau khi Trần Dương nói câu gì đó, Cam Vũ Quyên liền cười “thẹn thùng”, Trần Dương nghiêng qua, nhân lúc không ai chú ý hôn một cái, Cam Vũ Quyên cười càng “thẹn thùng” hơn.

Những người khác đúng là không chú ý, nhưng chú chó lại nhìn thấy rồi.

Mạc Linh Chi tò mò nhìn.

Hạ Vân Trù lập tức đưa tay che mắt cô lại, sau đó bình tĩnh nói: "Phi lễ chớ nhìn, đừng hóng chuyện nữa, xem tivi đi.”

Bộ dạng cực giống lúc cha mẹ thấy cảnh thân mật trên tivi liền che mắt con mình lại.

Mạc Linh Chi: “...Chít.” Ồ.

Thật ra cô vẫn có chút tò mò, hai người đó đang làm cái gì vậy?

Li3m mặt, có giống với việc cô li3m tay người nhận nuôi không?

Cách đó không xa, mặc dù Trương Dương Triết không nhìn thấy một màn vừa rồi, nhưng vẫn cảm thấy hai người này quá ám muội, hơi cau mày nói: “Tụng Hạo, đi thôi, ba cùng con đi làm bài tập.”

Trương Tụng Hạo mím môi không nhúc nhích.

Trương Dương Triết: “Vậy con muốn ra ngoài chơi không? Ba dẫn con đi chơi một lát rồi về làm bài tập nhé.”

Trương Tụng Hạo nhìn Mạc Linh Chi, cắn môi, âm thanh non nớt vang lên: “Chi Chi, chúng ta ra bãi cát chơi đi, hôm qua anh phát hiện ra một chỗ hay lắm, chúng ta đi nghịch cát nhé.”

Mạc Linh Chi nghe thấy, nhìn bé, nghiêng nghiêng đầu: “Áu?” Chơi vui không?

Trương Tụng Hạo mờ mịt.

Hạ Vân Trù giải thích: “Nhóc hỏi bé chơi có vui không?”

Trương Tụng Hạo kiên định nói: “Vui lắm!”

“Áu!” Mạc Linh Chi lập tức đứng lên, lắc lắc người, nhìn Trương Tụng Hạo, ý muốn bé dẫn đường.

Trương Tụng Hạo cũng vui vẻ đứng dậy, giọng nói cũng trở nên phấn khích: “Đi, anh dẫn em đi!”

Trương Dương Triết chuẩn bị đi theo, Tô Ức đứng lên nói: “Thầy Trương, anh nghỉ một lát đi, sáng nay cứ giao Tụng Hạo cho em, để em dẫn tụi nhỏ đi chơi.”

Nghe vậy, Trương Dương Triết sững sờ.

Nhìn Trương Tụng Hạo vui vẻ chuẩn bị dẫn Mạc Linh Chi ra ngoài, anh ta gật đầu nói: "Vậy cảm ơn Tô Ức nhé.”

Lúc có mặt anh ta, Tụng Hạo luôn chơi không vui vẻ.

Tô Ức trẻ tuổi biết chơi đùa, lại có nhiều nhân viên làm việc đi theo như vậy, anh ta cũng yên tâm để tụi nhỏ đi chơi.

Hơn nữa, tuy là nhìn không quen mắt, nhưng vẫn phải thừa nhận rằng Tô Ức là đỉnh lưu, bọn họ cùng nhau xuất hiện, đối với Tụng Hạo chỉ có lợi chứ không có hại…

Đứa trẻ loài người dẫn theo chú chó nhỏ, theo sau là Tô Ức, y như chú chó dẫn theo hai tên đàn em, nghênh ngang chuẩn bị bước ra cửa, bên ngoài đột nhiên vang lên…

“Gâu gâu!!”

Là tiếng chó kêu, mà hiển nhiên là không chỉ có một con.

Mạc Linh Chi đứng lại, Tô Ức và Trương Tụng Hạo cũng dừng chân, những người trong biệt thự cũng tò mò đi xem.

Chính lúc này Bạch Ngọc xuất hiện trước mắt mọi người.

Hôm nay cô ta ăn mặc rất đẹp, một chiếc váy hoa dài, tương xứng với mái tóc dài của cô ta, cùng với lớp trang điểm hoàn hảo và tinh tế, khiến ngoại hình cô ta càng thêm nổi bật, thậm chí Trần Dương cũng nhìn đến ngu người.

Mà khiến mọi người kinh ngạc là thứ ở phía sau cô ta, do trợ lý của cô ta dắt đến… năm con chó.

Đúng vậy, năm con chó.

Hơn nữa đều là giống chó Teddy cùng một kích cỡ.

Năm con Teddy, năm màu sắc, nhưng lại có kích thước giống nhau, giống như copy - paste vậy, chỉ đổi lại màu lông, Teddy hoa, Teddy đen, Teddy trắng, Teddy nâu, Teddy vàng.

Năm con chó được dắt vào, đặc biệt làm người khác chú ý.

Bạch Ngọc đứng ở phía trước, nụ cười sáng lạn.

Cam Vũ Quyên nhướng mày: “Bạch Ngọc, sao em lại dắt năm con chó đến đây, không phải em sợ chó sao?”

Đây vốn là lời cô ta tự mình nói hôm qua, hôm nay liền bị vả mặt rồi?

Đương nhiên, Bạch Ngọc sẽ không ngu ngốc như vậy.

Cô ta chỉnh lại chiếc nón xinh đẹp của mình, giải thích.

“Trước đây em rất thích chó, chỉ là lần trước xém chút nữa bị chó cắn, nên có hơi sợ. Vì vậy mới dọa đến Chi Chi, em cảm thấy vô cùng có lỗi, cũng luôn suy nghĩ làm sao để Chi Chi tha thứ cho mình.

Em nghĩ, em phải khắc phục nỗi sợ chó trước, vậy nên mới bảo trợ lý dắt đến năm con chó, sau khi tiếp xúc với tụi nó, cảm thấy thật ra bản thân vẫn rất thích chó, muốn nuôi thú cưng, đem đến đây, cũng là muốn Chi Chi có bạn chơi cùng.”

Mạc Linh Chi tức đến nghiến răng.

Cô là gấu trúc quốc bảo, không thèm chơi với chó!!

Nhân loại này quá đáng ghét mà!

Hiếm lắm Bạch Ngọc mới có thể đoán được ý cô, ngồi xuống trước mặt cô, phía sau là năm con chó vô cùng đáng yêu, tập hợp lại càng đáng yêu hơn, cô ta cười rạng rỡ.

“Tuy là em cũng muốn nuôi gấu trúc quốc bảo giống như Chi Chi vậy, nhưng mà hết cách rồi, hiếm quá mà, vì vậy chỉ đành nuôi chó. Chi Chi, nhóc có thích những người bạn mà chị mang tới cho nhóc không?”

Nụ cười của cô ta đẹp như vậy, mà trong đáy mắt lại không có một tia thiện ý nào, ngược lại đều là hưng phấn.


 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 37


Trans: Mướp Đắng

Bạch Ngọc đã tốn một số tiền lớn mới mua được năm con Teddy này, từ ngoại hình, tính cách đến trí khôn, đều được chọn lựa kỹ càng.

Chi Chi nhiều lần lên hotsearch, lại còn chiếm lĩnh các tiêu đề, không phải là vì thông minh đáng yêu sao?

Quả thực, muốn tìm được một con chó giống nó gần như là chuyện không thể, nhưng nếu có thêm nhiều thứ dễ thương hơn, lẽ nào lại không thể dìm sự nổi bật của nó xuống sao?

Hơn nữa, cô ta còn đem tới năm con Teddy chưa - được - triệt - sản.

Nghĩ đến đây, nụ cười của Bạch Ngọc lại càng thêm sáng lạn.

Cô ta cũng không biết tại sao mình lại đặc biệt muốn cạnh tranh với con chó này, trừ mấy lần không thoải mái, thêm việc con chó này liên tục “cướp spotlight” ra, hình như còn có… nguyên nhân là con chó này không hiểu vì sao lại khiến cô không thể yêu thích nổi.

Cảm xúc này đến rất đột ngột, lại thêm sự khó chịu tích tụ, cũng đủ trở thành lý do để cô ta phải hao tâm tổn trí tìm cách đối đầu rồi.

Mạc Linh Chi vô cùng tức giận, cô không hề thích cô gái khẩu thị tâm phi này chút nào!

Cô ta xin lỗi mình, nhưng toàn thân lại toát ra hơi thở không hề thân thiện!

Lúc Mạc Linh Chi vừa mới xuống núi, cái gì cũng không biết, ngay cả khi cô ta toát ra hơi thở khiến cô sợ hãi, cô cũng chỉ cho rằng loài người này đang tức giận, còn dụng tâm dỗ cô ta vui vẻ…

Bất hạnh mà cô gặp phải sau đó mới giúp cô biết được, loài người này không phải tức giận, cũng không phải tâm trạng không tốt, cô ta đơn giản chính là người xấu!

“Áu!” Mạc Linh Chi nhe răng, hét vào mặt cô ta.

Lần này Bạch Ngọc không còn giả vờ yếu đuối nữa, cô vẫy tay với mấy chú chó phía sau: “Nào, Y Y, Nhĩ Nhĩ, San San, Tư Tư, Ô Ô, đến đây làm quen với Chi Chi nào, mấy nhóc có thích Chi Chi không?

Trợ lý nhanh chóng kéo dây lôi mấy chú chó lên phía trước.

Mấy chú chó đến một nơi xa lạ rõ ràng là có chút bất an, tuy rằng vô cùng tò mò về loài trước mắt này, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng im phía sau.

Lúc này Trần Bình khẽ kéo dây, bọn nó liền không còn kiêng kỵ gì mà xông lên trước.

Trong đó, Teddy hoa Y Y là lão đại chạy lên đầu tiên, trực tiếp xông đến trước mặt Mạc Linh Chi, nó ngửi ngửi, kinh ngạc mà lùi về một bước.

[Cô không phải là chó!!]

Phía sau, mấy con chó khác trợn tròn mắt…

[Cái gì? Đáng yêu như vậy mà lại không phải là chó?!]

[Oh my god, tôi thất tình rồi, tình khuyển trong mộng vậy mà lại không phải là chó!]

[Cô thực sự không phải là chó sao? Vậy cô là gì?]

Mấy chú chó vậy xung quanh Mạc Linh Chi ngửi ngửi, Bạch Ngọc thấy vậy, nụ cười trên mặt càng sâu thêm.

Lúc này, Hạ Vân Trù đóng máy tính lại, nhanh chóng bước tới.

Mấy người Tô Ức cũng lập tức biến sắc, gần như cùng lúc muốn ra tay.

Nhưng mà, không đợi Hạ Vân Trù đến gần, không đợi những người khác ra tay…

Năm con chó đồng loạt “soạt soạt” lùi về sau, căn bản là không hề có một động tác “quấy rối” nào, thậm chí còn có chút kinh hãi!

Nụ cười của Bạch Ngọc đông cứng. Mạc Linh Chi ưỡn ngực, vẻ mặt kiêu ngạo.

Vừa rồi, cô nói với mấy chú chó này…

[Nói thừa, tôi đương nhiên không phải chó, tôi là gấu trúc quốc bảo!]

Năm con chó này lập tức lùi về, vẻ mặt hoảng hốt.

[Gấu trúc? Oh my god! Nhân tài kiệt xuất của giới động vật trong truyền thuyết đây sao, gấu trúc quốc bảo, là dáng vẻ như vậy sao?!]

[Nhưng mà tôi cảm thấy mùi trên người cô cũng không giống động vật nha…]

Mạc Linh Chi không kiên nhẫn: [Mấy cậu ồn quá đi, tôi chính là gấu trúc quốc bảo, nếu tôi không phải gấu trúc quốc bảo, sao có thể được đối xử tốt như vậy, được nhiều người yêu thích như vậy?]

Năm con chó vô cùng kinh hãi.

Mạc Linh Chi “chảnh chó” nói: [Tôi là quốc bảo, là bảo vật của quốc gia, còn các cậu chỉ là chó, loài người làm hại tôi chính là phạm pháp, càng đừng nói đến mấy con chó các cậu, nếu làm hại tôi, sẽ bị chủ nghĩa nhân văn tiêu diệt đó! Vậy nên… đừng - gây - sự - với - tôi.]

Năm tấm chiếu mới chưa từng trải dựa vào nhau, run lẩy bẩy.

Mọi người: “???” Chuyện gì đã xảy ra??

Tại sao năm con chó này đột nhiên kích động xông về trước, rồi lại mạnh mẽ lùi về, còn tỏ vẻ sợ sệt Chi Chi vậy?

Mọi người nhìn Chi Chi, một Chi Chi ngây ngô đáng yêu như vậy, cũng biết dọa nạt những con chó khác sao?

Bạch Ngọc: “...”

Nụ cười trên mặt cô ta biến mất hoàn toàn, kéo dây của mấy con Teddy: “Mấy đứa sợ gì chứ, Chi Chi sẽ không làm hại mấy đứa đâu, chơi cùng Chi Chi đi nào.”

Tư Tư: [Loài người này đang nói gì vậy?]

Ô Ô: [Không hiểu.]

Mạc Linh Chi: [Cô ta nói mấy cậu đừng làm phiền tôi, nếu không sẽ xử lý các cậu.]

Nhĩ Nhĩ hết sức kinh ngạc: [Oh my god, cô còn có thể nghe hiểu tiếng người sao?!]

Mạc Linh Chi khinh thường mà liếc nhìn bọn họ, hất nhẹ cằm: [Đương nhiên, tôi chính là gấu trúc quốc bảo, còn là một gấu trúc quốc bảo đặc biệt nhất.]

Năm tấm chiếu mới chưa từng trải lại một lần nữa bị kinh sợ.

Thế là, Bạch Ngọc phát hiện sau khi cô nói xong, năm con Teddy không những không đi lên, mà càng dựa sát vào nhau, run rẩy càng thêm dữ dội.

Trong đó, tiểu ngũ Ô Ô to gan hơn một chút, thò cái đầu xoăn đen ra, dè dặt thăm dò…

[Cái đó, gấu trúc quốc bảo, tụi em đều nghe theo chị, chị có thể bảo kê cho tụi em được không?]

Mạc Linh Chi bĩu môi: [Hên xui.]

Gấu trúc quốc bảo đây cũng không muốn thu nhận mấy đàn em chó này lắm.

Lúc này, Hạ Vân Trù ôm Chi Chi lên, đưa tay xoa đầu cô, giọng nói dịu dàng: “Ra ngoài chơi đi, nhóc con.”

Tô Ức cũng giật giật khóe miệng; “ Đúng vậy, đi thôi Chi Chi, không phải chúng ta đang muốn ra ngoài chơi sao?”

Chỉ là trong mắt anh ta, không hề có ý cười.

Bạch Ngọc tưởng rằng người khác không nhìn ra ý đồ của cô ta hay sao?

Lẽ nào cô ta thực sự cho rằng Hạ Vân Trù sẽ ngồi yên không nhúng tay vào sao?

Lẽ nào cô ta thực sự cho rằng, tìm tới năm con chó là có thể cướp đi sức hút của Chi Chi, thậm chí có thể làm hại đến Chi Chi sao?

Tô Ức lười không thèm nói, anh ta chuẩn bị mang Chi Chi đi, để nơi này cho Hạ Vân Trù xử lý.

Trương Tụng Hạo: “Đúng rồi, chúng ta ra ngoài chơi đi Chi Chi, quyết định hết rồi mà.”

Mạc Linh Chi cũng không muốn nhìn thấy con người đáng ghét Bạch Ngọc này nữa, liền gật đầu, nhảy ra khỏi tay Hạ Vân Trù, cùng với Tô Ức, Trương Tụng Hạo và một nhóm camera man với nhân viên lũ lượt kéo nhau ra ngoài.

Cô đi đầu tiên, theo sau là một đoàn người.

Năm con chó ngồi cùng một chỗ, nhìn theo bóng dáng cô tràn đầy ngưỡng mộ…

Quả nhiên không hổ là gấu trúc quốc bảo mà!

Bạch Ngọc cũng nhìn theo bóng dáng của Mạc Linh Chi, vừa muốn nói gì đó, Hạ Vân Trù đột nhiên mở miệng: “Bạch Ngọc.”

Giọng nói của anh lạnh đến cực điểm, mỗi một từ đều tựa như dao, quét qua làm Bạch Ngọc cả người rét lạnh.

“Hạ, Hạ tổng…”

“Bây giờ, dắt theo chó của cô, cùng nhau…”

Âm thanh của Hạ Vân Trù đột ngột im bặt, bởi vì…Mạc Linh Chi bỗng nhiên chạy quay lại.

Cô đứng ở ngoài cổng biệt thự, cục bông đen trắng đứng ở đó, dỏng tai lên, dáng vẻ nghiêm túc hét về phía năm chú chó…

[Đi, cùng đi thôi!]

Năm chú chó sững sờ, sau đó mạnh mẽ thoát khỏi sự lôi kéo của Trần Bình, tự mình ngậm dây, năm con nối thành một hàng, lao về hướng Mạc Linh Chi, sau đó chạy theo Mạc Linh Chi.

Mọi người: “???”

Hạ Vân Trù: “...”

Anh xoa xoa huyệt thái dương, bất đắc dĩ thở dài.

Cô nhóc này rốt cuộc là muốn làm gì đây?

Năm con chó cũng đi theo, anh không thể yên tâm để Chi Chi đi một mình, anh sợ người khác chăm sóc không tốt.

Vì thế, sau khi anh lạnh lùng quét mắt nhìn Bạch Ngọc thì cũng cất bước đi ra ngoài.

Bạch Ngọc nhìn vào đôi tay trống không của Trần Bình, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Chó cô mua tốt ghê!”



Mạc Linh Chi quay lại mang năm con chó theo cùng là có nguyên nhân.

Cô nói với bọn chúng: [Cô gái nhận nuôi các cậu là người xấu, cô ta ngược đãi động vật!]

Giọng nói như chém đinh chặt sắt, nghiến răng nghiến lợi.

Cô mang theo năm con chó này chạy đi, vì lo lắng chúng sẽ bị Bạch Ngọc ngược đãi.

Năm chú cho nghe xong, trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh hoàng.

Những chuyện mà loài chó biết còn nhiều hơn những gì mà loài người tưởng tượng, chí ít bọn chúng cũng đã nghe qua sự tích ngược đãi chó rồi.

Mỗi con chó đều sẽ vui mừng vì được người nhận nuôi đối xử tử tế, đương nhiên, cũng sẽ đau khổ vì gặp phải người nhận nuôi đối xử tệ bạc.

Lúc này, năm con chó đồng loạt lộ ra vẻ mặt đau thương.

[Tôi đem các cậu ra ngoài, tức là đã có cách, nhìn thấy mấy người ở phía sau không? Họ có thể cho chúng ta lên tivi, đợi các cậu lên tivi rồi, những loài người khác biết đến các cậu, yêu thích các cậu, vậy thì người xấu kia cũng sẽ kiêng dè!] Mạc Linh Chi nghiêm túc nói.

Cô biết, chương trình này còn phải quay thêm một thời gian nữa.

Chỉ là…

Làm hại động vật không phải là hành vi phạm pháp, hơn nữa khi chương trình kết thúc, bọn chúng sẽ không còn an toàn nữa.

Vì vậy, cách tốt nhất vẫn là vạch trần bộ mặt thật của cô gái xấu xa kia, để bọn chúng rời khỏi người xấu kia.

Nghĩ đến đây, Mạc Linh Chi phiền não mà gãi đầu.

Sau lưng, Hạ Vân Trù nhấc cô lên, cốc đầu cô một cái: “Biểu cảm gì đây hả?”

Mạc Linh Chi dụi dụi vào lòng anh, thở dài một hơi.

Cô hận không thể biến thành người, trực tiếp nói với người nhận nuôi, để người nhận nuôi cứu mấy chú chó này.

Nhưng mà cây tùng già đã nói rồi, cô không thể biến hình trước mặt người khác, nếu không… sẽ vô cùng thảm.

Haizz, rầu ghê.

Hạ Vân Trù ôm cục bông “ưu sầu”, năm con chó nhắm mắt theo đuôi phía sau, ngoan ngoãn tự mình ngậm dây, căn bản là không dám rời đi.

Quá đáng sợ rồi, người xấu kia sẽ hành hạ chó đó!!

Bọn chúng phải theo sát “đại ca gấu trúc”, cầu xin sự giúp đỡ và che chở của lão đại gấu trúc.

Cả một buổi sáng này, Mạc Linh Chi chơi không hề vui vẻ gì, bộ dáng “tâm sự trùng trùng”.

Ngoại trừ Trương Tụng Hạo có hơi thất vọng một chút, những người khác đều đang cười trộm, đặc biệt là cameraman và nhân viên làm việc, đang điên cuồng quay lại biểu cảm này của cô.



Buổi trưa, 15 phút trước khi bọn người Mạc Linh Chi quay về.

Bạch Ngọc nhận được điện thoại của người đại diện, người đại diện nói với cô một cách rành mạch…

Vừa rồi liên tục nhận được tin tức, đại ngôn mà lúc trước bọn họ cố gắng giành lấy đó lại vuột mất rồi.

Còn có mấy cái hợp đồng thương mại cũng yêu cầu ngừng hợp tác, đổi người, Hoa Minh không tiếc tiền giúp nghệ sĩ Hoa Minh ngăn chặn tài nguyên của Bạch Ngọc.

Đương nhiên, không phải ai cũng muốn lợi ích từ Hoa Minh, nhưng số người nghe theo Hoa Minh đó, đã đủ khiến bọn họ sứt đầu mẻ trán.

Anh Trương gào thét: “Rốt cuộc là em đã làm gì đắc tội với Hạ Vân Trù rồi?! Phải biết rằng, lần này anh ta chặn tài nguyên của em, ra tay với em, anh ta cũng bị tổn thất rất lớn!”

“Em…em không biết mà.” Bạch Ngọc hoảng loạn cùng tuyệt vọng.

Hạ Vân Trù nổi tiếng là người làm việc cứng nhắc và lý trí, rốt cuộc thì tại sao anh ta lại không tiếc tổn hại lợi ích bản thân ra tay với cô ta?!

Nghĩ đến ánh mắt lạnh như băng của Hạ Vân Trù vừa nãy…

Bạch Ngọc run rẩy, không thể tin nổi nói: “Anh ta lại vì một con chó, mà làm ra chuyện hại người hại mình như vậy sao?!”

Lúc đầu cô và Thần Ngu ra tay với Trương Diệu Vi, đó lại là tiểu hoa đình đám của Hoa Minh, còn có scandal tình ái với Hạ Vân Trù.

Ở vị trí như vậy, Hạ Vân Trù cũng không hề làm ra hành động “giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm” để xả giận cho cô ta.

Bây giờ lại ra tay vì một con chó??

Hành vi lần này rõ ràng là đang xả giận, tổn thất của việc này chắc chắn là không nhỏ.

Bạch Ngọc ngốc luôn rồi.

“Bạch Ngọc, rốt cuộc em đã làm gì? Không phải anh đã cảnh cáo em là đừng có gây chuyện với Hạ Vân Trù rồi sao? Em không chỉ không dụ dỗ được, mà còn gây ra họa lớn!” Anh Trương thở gấp, “Em phải nhớ cho rõ, Hạ Vân Trù không chỉ là ông chủ của Hoa Minh, anh ta còn là con trai duy nhất của Hạ gia đó!”

“Em, em, em sai rồi, anh Trương, làm sao bây giờ!” Giọng nói của Bạch Ngọc trở nên hoảng loạn.

“Cầu hòa, nếu không xin được Hạ Vân Trù bỏ qua cho em, em chờ chết đi!” Anh Trương quát.

Dạo này Bạch Ngọc xui xẻo quá rồi, cho nên anh ta phải giải quyết rắc rối liên tục.

Lại không ngờ rằng, so với rắc rối bây giờ thì những chuyện trước đây đều không đáng nhắc tới!!

Một người sắt thép như anh Trương, cũng không chịu nổi mà sụp đổ.

Bạch Ngọc gấp đến độ xoay vòng vòng: “Anh Trương, trừ những cái này, anh vẫn còn cách khác đúng không? Anh tốn bao nhiêu tâm tư nâng đỡ em như vậy, anh sẽ không nỡ “kiếm củi ba năm thiêu một giờ” mà đúng không? Chúng ta cùng nghĩ cách…”

Cô ta đang cố gắng thuyết phục người đại diện.

Tuy nhiên đến cuối cùng vẫn không thể hiểu được… Hạ Vân Trù thực sự vì một con chó mà ra tay với cô sao?

Nhưng việc cấp bách bây giờ là giải quyết rắc rối trước.

Người đại diện ở bên kia điện thoại hơi thở nặng nề, lại mắng thêm mấy câu rồi mới bình tĩnh lại được.

Kỳ thực, không dễ gì mới nâng đỡ được một tiểu hoa đình đám, còn chưa kiếm được bao nhiêu tiền, làm sao có thể từ bỏ như vậy được?

Tiểu hoa đình đám bây giờ chính là cây hái ra tiền.

Chưa đến bước đường cùng, anh ta quyết không bỏ cuộc.

Giọng nói của anh Trương băng lãnh: “Bây giờ, em ở bên đó cầu xin Hạ Vân Trù “giơ cao đánh khẽ”, bên này để anh nghĩ cách khác, em lại là tiểu hoa đình đám. Hạ Vân Trù là ông chủ Hoa Minh, cho dù có Hạ gia chống lưng, cũng không thể một tay che trời! Sẽ luôn có người sẵn sàng giúp đỡ, cũng sẽ luôn có người luyến tiếc lợi ích trên người em.”

Nói xong, anh ta trực tiếp cúp máy.

Bạch Ngọc đứng trong phòng ngẩn ngơ rất lâu, sau đó mím môi, rồi bước ra khỏi phòng với gương mặt tái nhợt.

Vừa hay lúc này, bên ngoài truyền đến âm thanh huyên náo ồn ào.

Mạc Linh Chi nghênh ngang đi đầu tiên, Hạ Vân Trù, đám người Tô Ức nối đuôi theo sau, năm con chó cô ta tìm tới để cướp đi sức hút của Mạc Linh Chi, tất cả đều đang ngoan ngoãn một cách chết tiệt mà ngậm dây đi theo.

Thái độ đó không hề giống đang theo đuổi.

Mà chính là đàn em bị thu phục rồi!

Bạch Ngọc thấy vậy, tức muốn ói ra cả lít máu.
 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 38


Trans: Mướp Đắng

Rốt cuộc thì con chó này có ma lực gì?

Nhiều lần lên hotsearch thì thôi đi, Hạ Vân Trù còn bằng lòng xả giận cho cô, làm ra cái sự việc “hại người hại mình” như vậy?!

Cướp mất tài nguyên của cô, ngăn cản quan hệ hợp tác của cô, Hoa Minh chắc chắn cũng phải trả giá cho những việc này!

Đây chỉ là một con chó, cũng không phải là “hồng nhan họa thủy” gì, Hạ Vân Trù điên mới làm ra những việc như vậy không phải sao?!

Bạch Ngọc khí huyết dâng trào.

Cô hối hận rồi, vô cùng hối hận, nếu biết sớm hơn thua với một con chó sẽ có kết cục như vậy, cô tuyệt đối sẽ không làm khó dễ một con chó.

Chỉ là một súc vật mà thôi, sao cô có thể hồ đồ đến mức đi hơn thua với nó chứ.

Đã gây ra một đống rắc rối, mà lại không vớt vát được chút lợi ích nào.

“Mệt rồi phải không, chuẩn bị ăn cơm thôi.” Bạch Ngọc hơi nhếch miệng, cười nói với đám người vừa quay về.

Nhưng bởi vì gương mặt tái nhợt cùng một bụng tâm sự nên nụ cười của cô vô cùng gượng gạo.

Mạc Linh Chi nhìn cô ta, tai run run, ưu sầu trong mắt lại càng nhiều thêm.

Vì vậy, cuối cùng cô phải làm sao thì mới có thể “cứu” mấy con chó này đây?

Bạch Ngọc: “Em dắt mấy chú chó này đi ăn, hôm nay làm phiền Hạ tổng và Chi Chi rồi.”

Vẻ mặt cô ta áy náy, giơ tay muốn cầm lấy dây dắt chó.

Lúc này cô đã bỏ hết ý định dùng mấy con chó này để đối phó với Mạc Linh Chi rồi, cô còn chưa kịp làm gì, Hạ Vân Trù đã bày ra khí thế như vậy, nếu cô thật sự làm gì đó, khó có thể đảm bảo Hạ Vân Trù sẽ không liều mạng với cô!

Nhưng mà lúc Bạch Ngọc chuẩn bị dắt chó đi, thì năm con chó lại tạo phản.

“Gâu gâu!”

“Gâu gâu gâu!”

“Gâu gâu gâu!”



Bọn chúng đột nhiên trở nên hung dữ với Bạch Ngọc, bộ dạng bài xích.

Đây chính là nhân loại khốn nạn muốn ngược đãi chó đó!

Sau khi kêu xong, năm con chó lại nhanh chóng ngậm lấy dây, nhanh như chớp trốn ra phía sau lưng Mạc Linh Chi, ngồi thành một hàng, nhìn Bạch Ngọc đề phòng.

Bạch Ngọc: “...” Khí huyết lại trào dâng.

Đám súc sinh này!!

Những người khác cũng ngớ người.

Đây…

Chưa từng thấy loài chó mà lại không muốn gần gũi với chủ nhân của mình như vậy.

Mấy con chó này lại còn ghét bỏ Bạch Ngọc nha.

Tôn Mai Ngọc nói nhỏ: “Ài, trước đây Chi Chi vô cùng bài xích Bạch Ngọc, bây giờ mấy con chó này cũng…mấy người nói xem, có phải là Bạch Ngọc thực sự có vấn đề gì không hả?”

Phương Hải: “... Chưa chắc.”

Tôn Mai Ngọc: “Em cảm thấy có khả năng lắm, không nói năm con chó này, thì với tính cách của Chi Chi chúng ta còn không biết sao? Đó chắc chắn không phải là đứa nhóc tùy tiện ghét con người, nó thông minh như vậy, lại vô cùng ghét bỏ Bạch Ngọc, hẳn là phải có vấn đề rồi.”

Phương Hải gật đầu đồng ý.

Không chỉ có bọn họ nghĩ như vậy, từ rất lâu trước đây Hạ Vân Trù đã nghĩ tới rồi, anh rất hiểu Chi Chi, anh cũng biết rõ Chi Chi ghét Bạch Ngọc, nhưng bên cạnh đó còn có chút sợ hãi.

Tuy chỉ một chút, nhưng anh vẫn cảm nhận được.

Sự khó chịu và sợ hãi của Chi Chi lại càng nhiều thêm khi Bạch Ngọc mang năm con Teddy đến, thế nên Hạ Vân Trù mới dùng cách hy sinh một phần lợi ích của bản thân để đối phó với cô ta.

Ánh mắt kỳ lạ của mọi người khiến Bạch Ngọc đỏ mặt, cô nhìn năm con chó, tay nắm chặt, trong mắt đều là chán ghét.

Quả nhiên, súc sinh chính là súc sinh.

“Ăn cơm thôi.” Hạ Vân Trù ôm chó, lạnh nhạt nói.

Bạch Ngọc nuốt xuống mùi vị gỉ sét trong miệng, hơi mỉm cười: “Ừm, để em đi lấy thức ăn của tụi nó tới.”

Trên mặt cô ta hiện lên vẻ hiu quạnh, lập tức nhập vai "em tổn thương nhưng em không nói", cho dù mấy chú chó này "xa lánh" cô ta, cô ta vẫn lấy thức ăn nhập khẩu thượng hạng cho chúng, đổ đầy năm chén nhỏ.

"Nhanh đến ăn đi nào." Bạch Ngọc nhẹ nhàng gọi.

Mấy chú chó không nhúc nhích, con này nhìn con kia, con kia nhìn con nọ.

Hẳn là đói rồi, nhưng lại hơi do dự.

Lúc này Mạc Linh Chi vừa mới ngồi vào vị trí thuộc về mình, cả một bàn đầy thức ăn, thậm chí còn có một dĩa hải sản tươi ngon!

Mắt cô sáng lên, nhưng cũng không vội vàng dùng bữa, mà nhìn về mấy chú chó, kêu lên một tiếng…

“Áu!” Ăn đi.

Nhiều người như vậy, xem ra Bạch Ngọc sẽ không dám làm gì đâu, yên tâm ăn đi!

Giống như được hạ lệnh, năm chú chó nhào về phía năm cái chén, ăn một cách hùng hổ.

Chỉ là vừa ăn vừa hâm mộ mà nhìn phía trước mặt Mạc Linh Chi.

[Không hổ là đại ca!]

[Hu hu hu, đãi ngộ của gấu trúc quốc bảo tốt quá đi mà.]

[Kiếp sau nhất định phải làm gấu trúc!]

[Oh my god, đồ ăn trước mặt cô ấy nhìn ngon quá à…]



Mấy chú chó vừa ăn vừa ngưỡng mộ nhìn Mạc Linh Chi.

Mà trong mắt những người khác, lại là… nhìn cục bông đen trắng một cách cung kính.

Lại nghĩ đến vừa rồi bọn chúng chỉ tiến lên khi nghe thấy tiếng Mạc Linh Chi hạ lệnh, mấy vị khách mời liền nói nhỏ với nhau.

Cam Vũ Quyên: “Chi Chi lợi hại vậy sao?”

Trương Dương Triết: “Đây là lần đầu tiên anh thấy trường hợp như vậy, trước đây để so sánh sự chênh lệch đẳng cấp trong loài chó, hình như là được quyết định bởi ngoại hình và sức mạnh, hơn nữa nếu có mặt của con người và chủ nhân thì đa số loài chó sẽ rất hung hăng, thậm chí còn khiêu chiến với những con to lớn hơn mình. Còn nghe theo một con chó nhỏ như vậy…thực sự chưa từng thấy.”

Cam Vũ Quyên: “Thật là mở mang tầm mắt, không ngờ rằng tuy Chi Chi nhỏ con, nhưng uy lực lại vô cùng lớn, chớp mắt đã thu được năm đàn em, ha ha ha.”

Tô Ức: “Chi Chi, thật là trâu bò nha.”

Trương Tụng Hạo gật đầu: “Chi Chi là lợi hại nhất.”

Hạ Vân Trù bất đắc dĩ, trước đây anh còn lo lắng mấy con chó khác sẽ ăn h**p Chi Chi, bây giờ xem ra…cô không ăn h**p người ta là may rồi.

Tất cả khách mời đều giống như đang xem một vở kịch, cả buổi ăn cơm đều nhìn mấy chú chó một cách tò mò.

Mà thân là chủ nhân của “năm đàn em”, Bạch Ngọc lại im như thóc, im lặng ăn cơm, chỉ là ăn cơm xong, đồ ăn trước mặt cô không vơi đi bao nhiêu.

Hiển nhiên là bây giờ cô không thể nuốt trôi cái gì nữa.



Mạc Linh Chi ăn rất ngon miệng, cho dù "tâm sự trùng trùng" thì cô cũng sẽ không ngược đãi bản thân.

Chỉ là ăn xong cô cũng không hoạt động, cứ nằm trên sô pha, lông trên mặt xoắn lại, hệt như đang nhíu mày, bộ dạng chính là…

[Tôi đang suy nghĩ, đừng làm phiền tôi.]

Ai đi ngang qua sô pha đều phải nhìn cô thêm mấy lần, cameraman cũng đứng im không rời đi.

Trương Tụng hạo ngồi dưới đất, dựa vào trước mặt cô, tay cầm sữa chua: "Chi Chi, em uống sữa chua không?"

Đứa bé loài người trịnh trọng cắm ống hút rồi đút vào miệng cô.

Năm chú chó đang chơi đùa thấy vậy, liếc nhau một cái, tất cả đều chạy qua.

Đứa bé loài người này đang lấy lòng đại ca!

Không được, bọn chúng không thể cứ vậy mà ngồi chờ chết!

Thế nên, hai con Teddy trắng và đen mỗi con một bên đến ngồi cạnh Trương Tụng Hạo, giơ móng vuốt lên, đấm chân cho Mạc Linh Chi.

Tròng mắt Nhĩ Nhĩ xoay tròn, kéo món đồ chơi Tôn Ngộ Không mà Mạc Linh Chi thích nhất đến cho cô.

San San thì mang đến con gà cục tác.

Teddy hoa Y Y hoảng loạn, bối rối nhìn xung quanh, hỏi: [Đại ca, em làm gì bây giờ?!]

Tròng mắt Mạc Linh Chi xoay tròn, nhìn về phía một căn phòng, nói nhỏ: “Áu”

Đó là phòng làm việc tạm thời của nhân viên, bên trong dấu rất nhiều đồ ăn vặt.

Y Y ngầm hiểu ý, lập tức chạy như bay vào phòng.

Mạc Linh Chi lại nhìn Nhĩ Nhĩ và San San: “Áu!” Tiểu nhị, tiểu tam, các cậu cũng đi theo đi.

Nhận được “mệnh lệnh”, hai chú chó cũng lao như bay vào phòng.

Vì thế, những người đang làm việc theo sự sắp xếp của đạo diễn Chương ở trong phòng, nhanh chóng phát hiện ra ba con chó lần lượt xông vào phòng.

“Hả? Mấy nhóc muốn làm gì?”

“Sao đột nhiên bọn chúng lại chạy vào đây thế? Muốn làm gì vậy?

“Mau ra ngoài, chỗ này không thể vào được!”

“Đúng vậy, ra ngoài mau.”



Nhưng mà, ba con Teddy cũng rất thông minh, vừa vươn cổ ra ngửi, vừa tránh thoát khỏi tay của những loài người này, lao đến chỗ để đồ ăn vặt.

Y Y nhanh chóng tìm thấy một gói khoai tây chiên, lập tức phấn khích ngậm ra ngoài.

Nhĩ Nhi tìm thấy một túi bánh mì, không nói hai lời liền tha đi.

San San không có bản lĩnh, nhìn thấy một nhân viên để gói mì giòn ở bên cạnh liền ngậm lên.

Vừa hay nhân viên bắt được nó: “Mau nhả ra, nhóc không ăn được!”

Nhưng mà San San cắn rất chặt, điên cuồng dãy dụa thoát ra, nhưng bởi vì gói mì giòn đã bị mở ra, nên nó vừa chạy vừa rớt mì.

Các nhân viên…

“Bọn chúng tới tìm đồ ăn vặt sao?”

“Mấy con chó này cũng ăn vặt hả!”

“Cũng thông minh ghê, biết chỗ chúng ta có đồ ăn vặt…”



Mấy nhân viên không nhịn được mà cùng bước ra cửa nhìn, bên ngoài, mấy người đạo diễn Chương cũng hết sức tò mò.

Mấy con chó này đang tìm đồ ăn sao?

Đạo diễn Chương đang định đến ngăn cản, mấy con chó này cũng không phải Chi Chi, sao ăn được mấy thứ này chứ!

Khoảnh khắc tiếp theo, bọn họ tự mình đạp đổ nhận thức của bản thân.

Chỉ nhìn thấy mấy con chó ngậm đồ ăn vặt đi thẳng tới sô pha, trịnh trọng đặt đồ ăn vặt ngay bên cạnh cục bông đen trắng, rồi điên cuồng vẫy đuôi.

Rõ ràng là không có chút biểu cảm nào, nhưng vẫn có thể nhận ra là… lấy lòng.

Đó không phải là biểu hiện sự yêu thích đối với loài khác giới, mà là “cung kính lấy lòng” lão đại.

Nhìn thấy khoai tây chiên, cả người Mạc Linh Chi hơi nhổm dậy, tâm trạng vốn đang ủ rủ cũng trở nên hào hứng.

Khoai tây chiên!

Cũng không biết là mùi vị thế nào nữa!

Nhĩ Nhĩ để bánh mì ở bên cạnh, Mạc Linh Chi có hơi do dự, không chạm đến, nhưng cũng không làm gì khác.

Nhưng mà lúc San San đặt túi mì giòn trống không xuống, Mạc Linh Chi liền đập chân xuống, gầm gừ với nó.

San San cúi đầu ủ rũ, ngồi ở bên cạnh, ngay lập tức nản lòng.

Hai chân sau của Mạc Linh Chi còn đang được Tư Tư và Ô Ô đấm bóp, cô dùng một chân trước ghì lấy khoai tây chiên, một chân nữa vỗ vỗ Trương Tụng Hạo, ý nói… mở túi.

Còn không quên đưa miệng về phía trước, uống một ngụm sữa chua mà Trương Tụng Hạo đang cầm.

Đạo diễn Chương: “...”

Mọi người: “...”

Con chó này…biết hưởng thụ quá rồi nha.

Bọn họ cũng chưa có hưởng thụ như vậy đâu!!

Tôn Mai Ngọc lại cảm thán: “Lại thêm một ngày làm người không bằng chó!”

Sau lưng, Tô Ức nằm bò trên sô pha, cười nói: “Vật nhỏ, nhóc cũng rất biết hưởng thụ nha?”

Anh ta đưa tay vỗ vỗ đầu Mạc Linh Chi.

Mạc Linh Chi: “Áu” Đừng vỗ tôi!

Bây giờ cô đã là gấu trúc quốc bảo có đàn em rồi, phải chú ý hình tượng, càng không thể bị gõ tới gõ lui.

Phải tôn trọng cô!!

Cô hét vào mặt anh ta.

Tô Ức: “Phụt…”

Anh ta tiếp tục giơ tay: “Thế nào, còn không được đụng hả?”

“Gâu!!”

“Gâu gâu gâu!!”

“Gâu…”

Mấy con chó đột nhiên trở nên dữ tợn, năm con chó đồng loạt nhe răng trợn mắt với Tô Ức.

Tô Ức: “…?”

Anh ta lùi một bước, trợn mắt.

Đậu, con chó này bây giờ cũng oai quá đi!

Ở cầu thang, Hạ Vân Trù chầm chậm bước xuống.

Anh trực tiếp đi đến phía sau Mạc Linh Chi, nhấc cục bông đen trắng đang là “trung tâm của vũ trụ” với dáng vẻ “đắc ý” kia lên.

Mạc Linh Chi: “Áu”

Móng vuốt cô quơ quơ, đang định tính sổ với người nhấc mình lên…

Ánh mắt va phải gương mặt quen thuộc, cô lập tức rụt cổ lại, chân trở nên cứng nhắc, bất động.

Không phải người nhận nuôi lên lầu làm việc rồi sao?!

Sao đột nhiên lại xuống đây vậy!!

Hạ Vân Trù cốc đầu cô một cái.

“Sao hả? Kiêu ngạo như vậy, là muốn làm nữ hoàng của giới thú cưng sao?”
 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 39



 
Back
Top Bottom