Ngôn Tình Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 60



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 61



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 62



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 63


Trans: Mướp Đắng

Không phải là chưa từng nghĩ đến việc tìm ở một nơi khác, cũng không phải chưa từng nghĩ cách khác, nhưng tình trạng sức khỏe của Hạ Vân Cẩn không tốt, tỷ lệ sống sót khi thay tim của cậu bé cũng không cao.

Trong tình huống đó, nếu phải thay tim, nhất định phải là trái tim phù hợp nhất.

Hạ Vân Trù chỉ hơn Hạ Vân Cẩn một tuổi rưỡi, chính là người có trái tim phù hợp nhất.

Trong những năm này, Phòng Mộng Nhàn vẫn không ra tay với Hạ Vân Trù, mà chỉ chèn ép Trình gia, vẫn là đang tìm xem còn cách nào khác không, nếu bệnh tim của Hạ Vân Cẩn có thể điều trị được, nếu như có thể tìm cho Hạ Vân Cẩn trái tim gần giống với tim của Hạ Vân Trù…

Phòng Mộng Nhàn cũng sẽ ngừng gây áp lực với Trình gia.

Nhưng mà, không có.

Một năm này, trái tim của Hạ Vân Trù vẫn là thích hợp nhất.

Tuổi của Hạ Vân Cẩn quá nhỏ, trái tim của một đứa bé vốn dĩ đã rất khó tìm, chưa kể đến còn phải xem có hợp hay không, phẫu thuật có thành công không.

Đến một ngày, bệnh tim của Hạ Vân Cẩn bộc phát, tình huống nguy cấp.

Phòng Mộng Nhàn không thể đợi được nữa, bà ta mang theo người đến Trình gia, muốn trái tim của Hạ Vân Trù.

Bà ta nói: “Tôi kết hôn với Hạ Chấn Đình là do người nhà ép buộc, ông ta không yêu tôi, tôi cũng không yêu ông ta, nhưng con trai là tất cả đối với tôi, là mạng sống của tôi.”

Bà ta còn nói: “Vì đứa con thông minh và đáng yêu như vậy, tôi có thể làm ra bất cứ việc điên rồ mất trí gì.”

Đó là lần đầu tiên Hạ Vân Trù biết đến việc nhà họ Hạ, cũng là lần đầu tiên biết được tin tức của “ba” mình, không thể ngờ tới lại là trong tình huống này.

Phòng Mộng Nhàn gầy sọm, gương mặt hốc hác cùng với ánh mắt điên cuồng.

Những gì xảy ra sau đó chính là ác mộng của Hạ Vân Trù, ông ngoại ôm ngực gục xuống, nằm bất động, anh được bà ngoại và mẹ bảo vệ, dưới đất đều là máu.

Anh gào khóc: “Tôi cho cậu ta trái tim, tôi cho cậu ta! Đừng làm hại mẹ tôi, đừng làm hại ông bà ngoại tôi!”

Nhưng bà và mẹ chắc chắn không thể bỏ được anh, vẫn luôn kéo anh xuống, bảo vệ anh.

Hạ Vân Trù không còn nhớ rõ nữa, bởi vì lúc đó, trong đầu anh là một mảnh trống rỗng, bây giờ nhớ lại vẫn chỉ có dưới đất đều là máu, một màu đỏ máu, những ký ức khác lại có chút mơ hồ.

Sau đó, Hạ Chấn Đình đến, ông ta cứu được Hạ Vân Trù.

Từ trước tới giờ ông ta không hề biết đến sự tồn tại của Hạ Vân Trù, cũng không dám để ý đến Trình An, nhưng khi Hạ Vân Cẩn xảy ra chuyện, Phòng Mộng Nhàn lại không ở Bắc Kinh mà chạy đến thành phố Hoài khiến ông ta nghi ngờ.

Rất nhiều năm sau này, Hạ Chấn Đình luôn nói: “Ba rất hối hận tại sao lại không sớm phát hiện ra! Tại sao lại không sớm biết đến sự tồn tại của con! Tại sao lại không ngăn cản bà ấy!”

Ông ta đau khổ ôm đầu: “Tôi có lỗi với An An, là tôi hại An An, tôi hại An An rồi!”

Không ai nghi ngờ nỗi thống khổ và hối hận của ông ta.

Thế nhưng không có tại sao, cũng không có thuốc hối hận, thời gian không thể quay trở lại.

Những chuyện xảy ra cũng đã xảy ra rồi, người đã đi không thể quay lại được nữa.

Hạ Vân Trù không thể nhớ chính xác những gì đã xảy ra đêm đó, anh chỉ nhớ trước mắt đầy máu, cùng với hình ảnh bản thân run rẩy gào khóc gọi mẹ và ông bà ngoại.

Hạ Chấn Đình và đám người quản gia, tài xế bảo vệ anh. Ôm chặt anh, không cho anh xuống, Phòng Mộng Nhàn đang điên cuồng gào khóc…

“Tôi phải cứu con tôi, nó là người thừa kế của Hạ gia, ông bỏ ra, ông đưa Hạ Vân Trù cho tôi!”

“Ông không có tình cảm với đứa con hoang này, hãy nghĩ đến đứa con trai mà ông nuôi dưỡng gần mười năm trời, đưa nó cho tôi đi mà!”

“Tôi phải cứu Vân Cẩn, Hạ Chấn Đình ông không phải người, ông muốn nhìn Hạ Vân Cẩn cứ vậy mà chết hay sao!!”

“Ông không xứng làm cha! Ông không phải là người!”

Một mảnh hỗn loạn.

Ông ngoại đã chết tại chỗ, bà ngoại tuổi già sức yếu, đưa đến bệnh viện thì không còn tin tức gì nữa, mẹ vẫn đang chống đỡ, nhưng cũng chỉ kịp nắm tay anh nói…

“Đừng… hận, đừng hận Hạ Chấn Đình, đừng… báo thù, lớn lên thật tốt, sống… sống thật tốt, thật vui vẻ lạc quan, là… do mẹ sai, mẹ không nên… không nên quen biết ông ta…"

Trình An chỉ kịp nói mấy câu như vậy, sau đó liền nhắm mắt, lúc chết trong mắt đều là hối hận.

Bà ấy vô cùng hối hận, nhưng lại nói anh đừng hận.

Hạ Vân Trù biết, không phải bà ấy không hận Hạ Chấn Đình và Phòng Mộng Nhàn, bà ấy không muốn đứa con trai mà mình cẩn thận bảo bọc phải sống trong thù hận, giống như mười năm bị chèn ép, bọn họ cũng luôn cẩn thận từng li từng tí giữ cho anh có một tuổi thơ vui vẻ và đơn thuần.

Bà đã không thể ở bên cạnh anh nữa, vì vậy chỉ hy vọng anh bình an trưởng thành, sống một cuộc sống bình thường vui vẻ.

Hạ Vân Trù biết, Trình An không hối hận khi sinh mình ra, bởi vì bà thật sự rất yêu thương anh.

Trong người anh không chỉ chảy dòng máu của Hạ Chấn Đình, còn có dòng máu của Trình An, anh chính là đứa con trai mà Trình An quan tâm chăm sóc từng chút một trong mười năm trời.

Nhưng anh hối hận, anh không nên được sinh ra.

Nếu như năm đó Trình An không mang bầu anh, sẽ không có tình cảm sâu nặng gì với anh, không cần phải bỏ mạng vì bảo vệ anh, cũng không cần vì anh mà chịu chèn ép đến mười năm.

Sự ra đời của anh chính là sai lầm, anh không nên tồn tại.

Hạ Chấn Đình cũng đến, ông ấy đến thăm Trình An với đôi mắt sưng đỏ, bị anh đuổi đi không cho ông ấy đến gần mẹ.

Hạ Vân Trù chìm vào nỗi bi thương và thống khổ, còn phải cùng với họ hàng thân thích của Trình gia lo hậu sự cho ba người nhà Trình An.

Nhưng anh cũng biết được sự việc sau đó.

Sau này, Phòng Mộng Nhàn bị phán tử hình.

Hạ Vân Cẩn chết rồi.

Bởi vì lúc Hạ Chấn Đình và người nhà họ Phòng cãi nhau cậu ta cũng nghe thấy.

Đứa trẻ chưa tới mười tuổi biết rằng có ba người bị mẹ nó hại chết vì nó, mẹ muốn trái tim của “anh trai” có cùng huyết thống với nó, vì muốn đổi cho nó.

Lúc này, mẹ của cậu ta bị phán tử hình, Phòng gia đang tìm cách cứu bà ta.

Hạ Vân Cẩn ôm ngực gục xuống, nhắm chặt mắt, làm thế nào cũng không cứu được.

Phòng gia còn đang nghĩ cách cứu con gái, con gái họ đã có vấn đề về tinh thần rồi, nếu dùng chút thủ đoạn, trong lúc này vẫn có thể cứu được.

Trong lúc Phòng gia đang gấp rút cứu người, còn Hạ Chấn Đình thì đau thương không thiết sống, Phòng Mộng Nhàn hay tin con trai chết, cũng đau đớn mà tự sát.

Bởi vì kết giao với một người đàn ông không nên kết giao, bởi vì không nhẫn tâm đánh mất con trai, mà Trình An đã hại cả gia đình mất mạng, hại cả bản thân bà ấy.

Phòng Mộng Nhàn phát điên vì con trai, cả bà ta và con trai cũng chết rồi.

Sau khi trải qua bi thương, Hạ Vân Trù đã nhận được khoản tiền bồi thường do tòa tuyên án.

Anh nhất định phải nhận, nếu không nhận, anh sẽ không thể sống tiếp được, anh sẽ phải dựa vào sự nuôi dưỡng của Hạ Chấn Đình.

Anh cũng không muốn sống, nhưng anh nhất định phải sống tiếp.

Cái mạng này của anh là do mẹ cùng ông bà ngoại dùng mạng để đổi lấy.

Hạ Vân Trù cười khổ: “Ngoại trừ hận Hạ Chấn Đình, tôi cũng không biết phải hận người đang sống nào nữa.”

Bởi vì, chẳng còn ai đang sống nữa.

Phòng Mộng Nhàn chết rồi, mấy tên động thủ giết người mà bà ta mang theo đều bị phán tử hình, Hạ Vân Cẩn cũng chết rồi, lúc anh chưa trưởng thành thì Phòng gia đã bị Hạ Chấn Đình hủy hoại, những người nhà họ Hạ năm đó ép ông chia tay, dùng Trình An để uy h**p ông ta cũng đều nhận phải báo ứng rồi…

Anh hận Hạ Chấn Đình, mà anh cũng chỉ có thể hận mỗi ông ta.

Nếu năm đó Hạ Chấn Đình có một chút trách nhiệm, nếu ông ta biết không có năng lực phản kháng Hạ gia thì đừng đi trêu chọc người phụ nữ khác, vậy cũng sẽ không dẫn đến bi kịch sau này.

Nhưng cho dù là ai chết, đều không liên quan gì tới Hạ Chấn Đình, ông ta không giết người, thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của Hạ Vân Trù.

Năm đó lúc qua lại cùng Trình An, ông ta là thật lòng, cầu hôn cũng là thật dạ.

Những năm chín mươi, Hạ gia và Phòng gia đều có thế lực đáng gờm, có thể nắm giữ được sự sống chết của Trình An, cũng có thể bóp chặt mạch máu của Hạ Chấn Đình. Liên hôn giữa ông ta và Phòng Mộng Nhàn, cho dù đều là không nguyện ý, nhưng cũng chỉ có thể nghe theo, hơn nữa còn sinh ra một người thừa kế.

Người sinh Hạ Vân Trù là Trình An, muốn lấy tim của anh là Phòng Mộng Nhàn, Hạ Chấn Đình chính là cội nguồn bi kịch, nhưng lại gần như không liên quan gì đến ông ta.

Ngoại trừ hận ông ta, cả đời này không muốn có bất cứ quan hệ gì với ông ta, thì anh cũng không có lý do gì để báo thù.

Không còn mục tiêu báo thù, người mà anh hận cũng không thể báo thù, những năm này, Hạ Vân Trù sống như một cái xác không hồn, không còn cảm xúc.

Hạ Chấn Đình chính là nguyên nhân, nhưng anh là lại sai lầm, là một sai lầm không nên tồn tại.

Anh cúi đầu xuống, đôi mắt khô ráo dần dần ngập tràn nước mắt.



Lúc này, một cái chân nhỏ nhẹ nhàng đặt lên tay anh, ấm áp, xúc cảm đều là thịt, khiến bàn tay lạnh lẽo anh ấm dần lên.

Anh ngẩng đầu nhìn qua, chó con đang nhìn anh với dáng vẻ quan tâm.

Thấy anh ngẩng đầu, cô chầm chậm tới gần, kiểng nhẹ chân, li3m lên má anh.

Người nhận nuôi, còn có Chi Chi mà.

Đừng buồn nữa, Chi Chi luôn ở bên cạnh anh.

Nếu thực sự đau buồn, Chi Chi sẽ đau buồn cùng anh.

Mắt cô nhanh chóng đỏ lên, một đôi mắt đen tròn, nước mắt từ từ tuôn ra, giống như chớp mắt sẽ khóc lên.

Mạc Linh Chi sắp khóc rồi, ngược lại mắt Hạ Vân Trù đã khô ráo, không còn nước mắt như vừa rồi nữa.

Anh khẽ nhếch miệng, đưa tay lau sạch nước mắt cho cô: “Hôm nay là giao thừa, phải vui vẻ mới đúng, đừng khóc nữa, ngoan.”

Mạc Linh Chi nhìn anh: “Chít.” Vậy người nhận nuôi cũng đừng buồn nữa có được không?

Cô thấy anh buồn, thì cô có chút khó chịu.

Hạ Vân Trù ôm cô vào lòng, chó con ăn nhiều quá, lại nặng hơn bình thường một chút, dáng vẻ nhỏ nhắn của cô, cho dù gầy đi “hai vòng”, vẫn có chút mũm mĩm, cũng hơi nặng một chút.

Nhưng mà chính vì cân nặng như vậy, mới nhanh chóng làm cho anh bình tĩnh, ổn định lại, trái tim trống rỗng dường như lại có sức mạnh, không còn lơ lửng bất an nữa.

“Chi Chi, đừng bao giờ rời xa anh, được không?”

“Chít.” Được.

Cô ngoan ngoãn gật đầu, làm ổ trong lòng anh, chân nhỏ ôm chặt anh, ló đầu ra li3m tay anh, vô cùng ấm áp.

Cô là một cô nhóc hoạt bát, vừa nghịch ngợm vừa thích gây sự, thậm chí có lúc còn khóc lóc ăn vạ, nhưng luôn lạc quan vô tư.

Mà một cô nhóc như vậy cũng biết nhẹ nhàng an ủi anh, ngoan ngoãn nằm trong lòng anh, ở bên cạnh anh, trông chừng cho anh.

Lòng Hạ Vân Trù mềm mại.

Cô có thể khiến anh quên đi bi thương, khiến anh cảm nhận được ấm áp.

Anh ôm cô đứng lên, giọng nói dịu dàng: “Đi, chúng ta đi bắn pháo hoa, đêm giao thừa phải chơi thật vui vẻ, chơi từ năm cũ qua năm mới!”

Mạc Linh Chi: “Áu”

Gương mặt mừng rỡ, hào hứng.

Vì thế, mười một giờ, Hạ Vân Trù lái xe chở theo chó con ra ngoài chơi các loại pháo hoa nhỏ cầm tay, gậy Tiên Nữ.



Chó con hiếm lắm mới có dịp được mặc áo ấm, đội mũ, cả chân cũng được mang giày.

Vì là được đặt may riêng nên vô cùng phù hợp, vô cùng tự nhiên, trên người lại nhiều thêm một tầng, cô hơi không quen một chút, lúc chạy nhảy cũng phải cúi đầu liếc nhìn chân một cái, cứ cảm thấy kỳ lạ sao đó.

Nhưng không thể phủ nhận rằng như vậy rất ấm áp!!

Cô chạy nóng hết cả người, nhưng mà đồ có thể thấm hút mồ hôi nên lông vẫn khô ráo.

“Áu~” Cô nhảy qua nhảy lại trong làn pháo hoa đang phun ra, vô cùng phấn khích.

Đẹp quá đi, còn đẹp hơn trong ảnh nữa!

Cô rất muốn biến thành người để có thể tự chơi, chân của chó không thuận tiện lắm!!

Hạ Vân Trù rút ra một ống pháo hoa dài, cuộc sống lúc nhỏ bị chèn ép rất khó khăn, nhưng chính vì vậy nên cho dù Trình An phải đi nhặt phế liệu, cũng sẽ để dành hai đồng tiền mua cho anh một ống pháo hoa giống vậy.

Cả nhà bọn họ đứng bên ngoài, họ nhìn anh cưng chiều, anh cầm lấy ống pháo hoa đó, cảm nhận được nó b4n ra hết lần này đến lần khác, anh của khi đó luôn nở nụ cười rạng rỡ.

Anh đã có một tuổi thơ vui vẻ.

“Chi Chi! Nhìn đây nè!” Hạ Vân Trù lớn tiếng gọi.

Mạc Linh Chi quay đầu nhìn, thấy Hạ Vân Trù đang cầm một thứ trong tay b4n ra pháo hoa, tuy là không nổ ra nhưng lại bay rất rất cao.

Cô trừng lớn mắt.

Tiếp đó, nhanh chóng lao qua: “Áu!!”

Giống như gậy Như Ý! Mà còn có thể b4n ra pháo hoa!!

Cô muốn chơi!

Hạ Vân Trù ôm cô lên, cầm lấy chân cô, cùng cô bắn pháo hoa.

Cầm chân cô, châm lửa gậy Tiên Nữ, b4n ra Thoán Thiên Hầu… những gì trẻ con có thể chơi, anh đều chơi cùng cô.



Cổ họng chó con kêu muốn rách ra luôn rồi.

“Áu áu áu!” Cô vô cùng hưng phấn, không nhịn được mà phát ra âm thanh kích động.

Chơi vui quá!!

Hạ Vân Trù chơi cùng cô, vui cùng cô.

Tuyết vẫn nhiều như lúc cô đứng trong sân, nhưng bọn họ vẫn chơi đùa rất vui vẻ. Những bông hoa tuyết trên bầu trời đã không còn buốt giá nữa, mà giống như những cánh hoa đang bay lượn.

Phản chiếu trong những tia lửa được b4n ra, là hai gương mặt tươi cười rạng rỡ của một người một chó.

“Chi Chi, nhóc biết đó là gì không?” Hạ Vân Trù chỉ từng cái “thùng” cách đó không xa.

Mạc Linh Chi bước qua, dựa vào ánh lửa híp mắt nhìn.

Cô chưa từng nhìn thấy những cái "thùng” này, nhưng mùi của những chiếc “thùng” này hơi quen thuộc, hơn nữa… bên trên còn vẽ hình pháo hoa nở rộ, giống y đúc với cái mà Hạ Vân Trù cho cô xem.

“Áu” Chó nhỏ kêu lên đầy hưng phấn.

Là pháo hoa sao?!

Pháo hoa càng lớn càng đẹp phải không?!

Hạ Vân Trù gật đầu.

“Áu áu!!” Cô kích động quay người lao về phía Hạ Vân Trù.

“Lạch bạch!” Một bên giày bị trượt, cô ngã vào đống tuyết bên đường, toàn bộ cục bông nhỏ ngay lập tức bị vùi trong lớp tuyết dày.

Cún con ló đầu ra, mờ mịt.

Hạ Vân Trù: “...Phụt!”

Anh cười lên, cười một cách thoải mái, đây là nụ cười rạng rỡ đầu tiên của anh tối nay, giống như chớp mắt một cái tuyết tan, xuân về hoa nở, trong ánh lửa chiếu sáng, anh vô cùng đẹp trai.

Mạc Linh Chi ngơ ngác.

Cô là một “linh” không có học thức, không biết dùng câu từ hoa mỹ để hình dung Hạ Vân Trù giờ khắc này, cô chỉ biết ngơ ngác nhìn anh, trong đầu cô lóe lên ba chữ…

Đẹp trai quá.

Anh cười đạp lên tuyết bước tới, sau đó…

Úp lên đầu cô một nắm tuyết.

Mạc Linh Chi đang bị sắc đẹp mê hoặc: “???”

Người nhận nuôi anh còn là người sao!!

Cô tức giận, hai móng vuốt bắt lấy tuyết ném anh, nhưng mà hai chân bé xíu của cô chỉ có thể bắt được chút xíu tuyết.

Mạc Linh Chi tức đến há miệng, cắn một miệng đầy tuyết, chui ra khỏi đống tuyết, tuyết phủ cả người, giống như một viên pháo, lao qua một cách căm phẫn.

“Ha ha ha!” Hạ Vân Trù cười lớn, cũng không trốn.

Vậy nên Mạc Linh Chi “có thù tất báo”, vô cùng hài lòng.

Hạ Vân Trù ôm cô lại, rủ hết tuyết trên người cô, để cô há miệng xem thử, bất đắc dĩ nói: “Nhóc coi chừng bị bỏng lạnh đó, cái gì cũng nhét vào miệng được…”

Âm thanh ngưng bặt, bởi vì cô phun nắm tuyết trong miệng lên mặt anh.

Hạ Vân Trù sững sờ.

“Áu áu áu!” Lần này đổi lại là Mạc Linh Chi đắc ý.

Hạ Vân Trù bất đắc dĩ, sau khi phủi hết tuyết, anh đưa tay cốc vào đầu cô một cái.

“Không còn sớm nữa, đi thôi, chúng ta đi đốt pháo hoa.” anh nhìn thời gian, thanh âm vui vẻ.

Mạc Linh Chi: “Áu!” Cô giơ một chân, làm tư thế “tiến lên”.

Hạ Vân Trù ôm cô đi qua, cầm lấy chân cô châm dây dẫn lửa, đốt cháy toàn bộ dây dẫn lửa của chuỗi pháo hoa, mười mấy thùng pháo hoa bao quanh họ thành một vòng lớn, trong nháy mắt đã được đốt lên.

“Bùm, bùm, bùm…”

Đúng mười hai giờ, cả không trung đều là pháo hoa.

Ngoại trừ bọn họ, còn có pháo hoa ở những chỗ khác, chiếu sáng cả một bầu trời.

Muôn màu muôn vẻ, màu sắc rực rỡ, giống như từng đóa hoa nở rộ trong đêm, còn hiện lên cả chữ… Chúc Mừng Năm Mới.

Mạc Linh Chi ngơ ngác nhìn.

Hạ Vân Trù: “Chi Chi, năm mới vui vẻ.”

Anh mỉm cười, ôm chặt cục bông đen trắng trong lòng.

Mạc Linh Chi bị cả bầu trời pháo hoa làm mù mắt chó rồi, hưng phấn ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt to tròn lấp lánh, trong mắt ánh lên hình bóng anh, cũng ánh lên cả hình ảnh phản chiếu của pháo hoa.

“Áu” Chúc mừng năm mới, người nhận nuôi!

Một người cúi đầu, một chó ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau.

Đôi mắt trong sáng rạng rỡ đó của cô, dưới hình ảnh phản chiếu của pháo hoa trở nên cực kỳ tỏa sáng, giống như viên ngọc đen vậy.

Nhưng mà Hạ Vân Trù nhìn cô…

Mắt đen trùng khớp với đôi mắt đen của cô gái mà anh nhìn thấy tối hôm đó.

Hạ Vân Trù: “...”

“Bùm”

Anh kinh ngạc buông lỏng tay, chó nhỏ rớt xuống.

_
 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 64


<b>Trans: Mướp Đắng</b>

Lúc buông tay anh cũng kinh ngạc, vội chụp lại.

Nhưng mà vẫn chậm một bước.

“Áu” kèm theo tiếng kêu của chó nhỏ, là một cục bông đen trắng rớt xuống đất.

Cũng may là lúc này bọn họ đang đứng trên tuyết, cả người Mạc Linh Chi c4m v40 trong tuyết, gần như cả thân hình tròn xoe đều vùi trong tuyết, chỉ sót lại cái đầu bên ngoài.

Cô ngước nhìn anh, vẻ mặt mê man.

Chuyện gì đã xảy ra?

Sao cô lại rơi xuống đất?

Hạ Vân Trù: “...Xin lỗi.” Anh vội vàng kéo cô ra.

Mạc Linh Chi nghiến răng hét lên: “Áu!!” Người nhận nuôi anh thật xấu xa!!

Hạ Vân Trù mỉm cười kéo cô lên, trong tiếng pháo hoa anh nói lớn: “Anh xấu xa, anh sai rồi, vừa nãy anh… anh nhất thời hoa mắt.”

Ngừng một chút, anh bổ sung một câu: “Anh vô ý nhìn lầm em thành một người khác, một người đã từng gặp.”

Lúc nói chuyện, anh nhìn cô chăm chú.

Thật ra, đến bây giờ Hạ Vân Trù vẫn còn nghi ngờ là hiện tượng siêu nhiên, thậm chí trực giác thì nghi ngờ, mà lý trí lại vẫn luôn nói với bản thân rằng không có khả năng, đó đều là mơ thôi.

Bây giờ, đối tượng khiến anh hoài nghi này, đôi mắt bỗng nhiên lại trùng lặp với cô gái kia.

Rất khó để không dò xét thêm.

Chó nhỏ: “Áu?” Gì cơ?

Cô ngây thơ vô số tội.

Chột dạ cái gì? Cô cũng đâu phải người!

Khoan…

Sao giống như đang chửi người vậy nhỉ?

Cô là “Linh”, không phải loài người, vốn dĩ sẽ không chột dạ!

Mạc Linh Chi trừng mắt nhìn anh, dịch người tới, cọ tuyết trên người mình lên người anh, bộ dáng không vui.

Hạ Vân Trù không thể diễn tả tâm trạng hiện giờ của mình, giống như rối rắm, lại giống như thả lỏng.

Thấy vẻ mặt cô vẫn không vui như cũ, anh xoa đầu cô: “Xem pháo hoa đi, không phải nhóc vẫn luôn muốn xem à?”

“Bùm!”

“Bùm…”

Từng tiếng pháo hoa nổ ra, gần như át mất âm thanh của Hạ Vân Trù.

Mạc Linh Chi vẫn nghe thấy, cô nằm trong lòng anh, ngẩng đầu xem pháo hoa, đây là màu sắc sặc sỡ mà cô chưa từng nhìn thấy lúc còn ở trên núi, vẻ đẹp mỹ lệ nổ tung phủ kín cả bầu trời cao.

Đây là năm mới đầu tiên cô trải qua cùng Hạ Vân Trù, Hạ Vân Trù đón năm mới cùng cô, Mạc Linh Chi cùng anh hồi tưởng lại năm mới.

Lúc một người một thú trở về thì đã là một giờ rưỡi sáng.

Chó nhỏ vẫn hào hứng như cũ: “Áu áu áu!”

Pháo hoa đẹp quá, sau này vẫn muốn xem nữa!

Hạ Vân Trù bất đắc dĩ: “Mùa xuân năm nay chúng ta lại đi bắn pháo hoa nhé.” Đã qua không giờ rồi, cũng nên gọi là năm nay rồi.

Mạc Linh Chi cười toét miệng vui vẻ: “Áu!” Cô rất thích đón năm mới!

Hạ Vân Trù hỏi cô: “Còn chưa chịu ngủ hả? Trễ lắm rồi, nhóc không buồn ngủ sao?”

Nghe anh nói vậy, Mạc Linh Chi lại cảm thấy hơi buồn ngủ, bình thường vào thời gian này cô đã sớm mơ được một giấc mộng đẹp rồi, hôm nay là lần đầu tiên thức khuya đón giao thừa.

Cô ngáp một cái rồi nhìn anh.

Ý là… đi tắm, rồi đi ngủ.

Hạ Vân Trù mỉm cười xoa đầu cô, đem cô nhóc này vào phòng tắm.



Có lẽ là do tối hôm qua mượn men rượu để kể về chuyện trước kia, nên tối nay Hạ Vân Trù mơ thấy Trình An và ông bà ngoại.

Trong mơ họ không nói gì với anh, cũng không phải khuyên giải hay nhớ nhung anh, chỉ là một giấc mơ vô cùng bình thường.

Trong mơ, anh trở về lúc còn nhỏ.

Bà ngoại đang nhóm lửa nấu cơm, ông ngoại đang làm gia công, công việc mới của ông lại bị người ta sa thải rồi, tuy rằng rất tức giận, nhưng mà bọn họ vẫn phải tiếp tục sống.

Nhân lúc rảnh rỗi khi đang tìm công việc mới, ông sẽ làm chút đồ thủ công để kiếm tiền.

Mà Hạ Vân Trù nhỏ bé sau khi làm xong bài tập thì trực tiếp chạy vào bếp.

Bà ngoại vừa cằn nhằn, vừa vớt quả trứng gà ngâm trong nước lạnh đưa cho anh.

Hạ Vân Trù không nỡ ăn, muốn nói gì đó, bà ngoại liền nói: “Vân Trù con đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn đi cho mau lớn, sau này mới trở thành một nam tử hán khỏe mạnh được.”

Vì muốn nhanh chóng trưởng thành, anh bóc trứng ra.

Vừa ăn trứng gà vừa đi đến bên cạnh ông ngoại để giúp ông, ông ngoại nói: “Vân Trù con cứ chơi ngoan là được rồi, đợi ông ngoại làm xong chỗ này sẽ làm cho Vân Trù của chúng ta một chiếc xe nhỏ có được không?”

Mắt Hạ Vân Trù rạng rỡ, mạnh mẽ gật đầu.

Sau khi anh ăn xong trứng gà, vẫn đi đưa đồ giúp ông ngoại.

Gương mặt ông ngoại đều là yêu thương, cười lên hiện ra vài nếp nhăn.

Đúng lúc này, có người mở cửa.

Hạ Vân Trù lập tức đứng dậy, gọi to: “Mẹ ơi!!”

Trình An với gương mặt phủ đầy dấu vết sương gió mỉm cười bước vào, bà ấy vẫn còn mặc đồng phục công nhân vệ sinh, một sinh viên đại học mà lúc này phải làm nhân viên quét dọn thật sự rất mất mặt, nhưng bà ấy không tìm được công việc khác, bà ấy mỉm cười, làm thật tốt công việc có thể làm tạm thời này.

“Hôm nay Vân Trù có ngoan không nào?” Trình An hỏi.

Hạ Vân Trù gật gật đầu: “Ngoan lắm ạ.”

Trình An cười híp mắt nói: “Vậy mẹ thưởng cho Vân Trù một món quà nhé! Tada!”

Bà ấy lấy một cái bánh kem từ đằng sau đặt trước mặt Hạ Vân Trù.

Mắt Hạ Vân Trù càng thêm sáng lạn, phấn khích mà nhảy nhót tung tăng.

“Bánh kem nhỏ nè!!”

Cả nhà vui vẻ ngồi quanh bàn ăn, căn phòng cũ kỹ, bàn ghế đã rất lâu đời, thức ăn vô cùng đơn giản, nhưng tất cả mọi người đều rất vui vẻ, mãn nguyện.

Cho dù ông bà ngoại và mẹ từ chối thế nào đi nữa, thì Hạ Vân Trù vẫn chia bánh kem nhỏ ra làm năm phần, mỗi người một phần.

Anh ngơ ngác nhìn một phần bánh kem còn sót lại, đây là…

Tiếp đó, mắt anh sáng lên, cậu bé Hạ Vân Trù đã biết miếng bánh kem này là dành cho ai rồi.

Anh gọi với vào phòng: “Chi Chi, nhanh đến ăn bánh kem nè!!”

Một cục bông đen trắng với đôi mắt to tròn lao ra, cô cười toe toét, lao thẳng về hướng anh, Hạ Vân Trù cũng cười híp mắt, đưa tay ra đón lấy cục bông đen trắng.

Trái tim như được lấp đầy, anh cười vô cùng vui vẻ.

Trước nay chưa từng vui như vậy.

Hạ Vân Trù mở mắt ra, trời cũng đã sáng rồi, anh nhìn lên trần nhà, rất lâu cũng chưa tỉnh táo lại.

Bao nhiêu năm nay giấc mơ chỉ toàn một màu đỏ máu, đây là lần đầu tiên mơ thấy một cảnh ấm áp đến vậy.

Bọn họ đều đi rồi, chỉ còn sót lại một mình anh.

Không, không phải chỉ có mình anh.

Anh nhìn cún con đang ngủ ngon lành ở bên cạnh, khóe miệng chầm chậm giương lên.

Anh vẫn còn có cô.

Chi Chi ở bên cạnh anh, ông bà ngoại và mẹ ở trong tim anh.

“Chi Chi, dậy thôi.” Anh nhẹ nhàng gọi.

Mạc Linh Chi lăn người: “Hừ hừ hừ…”

Hạ Vân Trù bất đắc dĩ, đưa tay ra ấn ấn mũi cô: “Heo.”



Mùng một tháng giêng, ngày đầu tiên của năm mới.

Mạc Linh Chi và Hạ Vân Trù đều ngủ một giấc thật ngon, hơn chín giờ sáng mới thức dậy.

“Ư ư…” Cô còn hơi miễn cưỡng, rầm rì lẩm bẩm.

Hạ Vân Trù: “Dậy mau, nhóc không muốn xem tiểu phẩm tiếp à? Hôm nay chúng ta cùng xem tiểu phẩm, rồi tự tay gói một ít sủi cảo.”

Mạc Linh Chi: “Ư ư…” Không gì có thể ngăn cản được giấc ngủ của cô!

Hạ Vân Trù: “Tiện thể nướng một ít bánh ngọt.”

Mạc Linh Chi lập tức trợn mắt, cơn buồn ngủ mất sạch, tai run run, miệng hé ra: “Áu?” Thật sao?

Hạ Vân Trù gõ đầu cô một cái: “Nhắc đến ăn là nhóc lập tức phấn chấn đúng không?”

Giọng nói bất đắc dĩ, nhưng lại mang theo ý cười.

Mạc Linh Chi hoàn toàn tỉnh táo, không đợi được mà động đậy chân nhỏ, ý muốn làm vệ sinh cá nhân.

Hạ Vân Trù mang cô tới phòng vệ sinh.

Sáng nay bọn họ ăn chè trôi nước, cuộc sống trước đây của Hạ Vân Trù lúc còn ở Hoài thành, mùng một bà ngoại sẽ nấu một nồi chè trôi nước, lúc đó anh vẫn rất thích món ăn ngọt ngào này.

Sau này lớn lên lại cảm thấy chè trôi nước có hơi ngấy, nhưng rất nhiều trẻ nhỏ đều thích mùi vị này.

Mạc Linh Chi cũng rất thích.

Lần đầu tiên cô được ăn chè trôi nước, cắn một cái vào nhân vừng ngọn ngọt, lập tức nở nụ cười.

“Áu” Ngon quá!

Trên mặt tràn đầy mãn nguyện.

Hạ Vân Trù lại chỉ vào viên trôi nước mà cô cắn, cười hỏi: “Nhóc xem cái này có giống nhóc không?”

Mạc Linh Chi: “?” Mờ mịt.

Hạ Vân Trù: “Tròn vo, vừa đen vừa trắng.”

Cô lập tức đen mặt, đôi mắt trừng anh: “Áu”

Nói nhăng nói cuội, rõ ràng là cô đã giảm cân rồi!

Gầy đi tận hai vòng, hai vòng đó!!

Sau đó cô cúi đầu nhìn vào chén, bất động, vào lúc Hạ Vân Trù tưởng cô đang “bi thương”, Mạc Linh Chi liền ngẩng đầu, chớp chớp mắt, khổ sở đáng thương…

“Chít.” Thật sự là tròn vo luôn sao?

Hạ Vân Trù: “...Phụt.”

Anh lập tức đưa tay che miệng, bộ dáng nghiêm túc nói: “Trêu nhóc đó, nhóc đã gầy đi rất nhiều rồi.”

Mắt Mạc Linh Chi dựa theo lời anh nói, càng ngày càng sáng.

Hạ Vân Trù lại cho cô thêm hai viên trôi nước: “Ăn đi, nhóc gầy như vậy, nên ăn nhiều một chút.”

Mạc Linh Chi cúi đầu, ngậm lấy một viên trôi nước, ngoe nguẩy đuôi.

Đúng vậy, cô gầy rồi, cô nên ăn nhiều một chút.

Hạ Vân Trù âm thầm cười híp mắt.

Thật dễ dỗ.

Buổi sáng cô ăn hết một chén chè trôi nước, buổi trưa lại ăn một bữa cơm trưa, lượng ăn của cô vẫn y như cũ, buổi chiều lại ăn hai cái bánh ngọt nhỏ.

Cô gầy rồi, vậy nên cô sẽ ăn bất chấp tất cả.

Tivi đang chiếu tiểu phẩm, Hạ Vân Trù đang gói sủi cảo, chân Mạc Linh Chi cũng được rửa sạch sẽ, vừa xem tiểu phẩm vừa ở bên cạnh nghiêm túc “giúp đỡ cùng phá hoại”.

Anh học theo trong video, bóp chặt hai tay, một chiếc sủi cảo xinh đẹp xuất hiện.

Cô học theo người nhận nuôi, bóp chặt hai chân, nhân bánh liền bốc hơi.

Mạc Linh Chi: “...”

Hết cách rồi, cuối cùng cô chỉ có thể làm được “bánh kếp nhỏ” thôi.

Hạ Vân Trù nhịn không được mà rửa tay, lấy điện thoại, quay video.

Anh cầm thìa xúc một ít nhân đặt vào trong miếng bột trước mặt Mạc Linh Chi, cô lại nghiêm túc đưa chân ra, dùng chân để vo tròn cái bánh thực sự rất khó, cố gắng hết sức để không bị lộ nhân ra ngoài, nhưng thật ra là lộ rồi…vậy thì cho lộ luôn đi.

Sau đó, cô đặt cục bột dính chặt vào nhau ở trên chân xuống, vô cùng trang trọng mà đưa móng vuốt ra, đập xuống.

Một chiếc bánh kếp nhỏ mang “dấu ấn bàn chân” cứ vậy mà ra đời.

Nhìn thành phẩm, cô rất có cảm giác thành tựu, khóe miệng chầm chậm tách ra, tai run run, nhìn Hạ Vân Trù với ánh mắt tràn đầy kỳ vọng, giống như đang nói…

Mau khen tôi đi, perfect!!

Hiếm khi Hạ Vân Trù mới đăng video này lên weibo, lập tức nhận được một loạt comment "Áu áu áu", anh cũng không xem những bình luận như hận không thể trộm cún con về của mấy người kia, tắt điện thoại đi.

Sau đó, bộ dạng chính trực nói: "Ừm, Chi Chi rất giỏi."

Mạc Linh Chi hào hứng, lại tiếp tục phấn đấu, mỗi loại nhân đều kẹp ra hai cái bánh kếp nhỏ.

Buổi tối bọn họ ăn sủi cảo.

Cô cũng không thích ăn bánh kếp nhỏ lắm, Hạ Vân Trù lại không hề ghét bỏ.

Cô thích ăn mấy cái sủi cảo mà vỏ mỏng nhân to của người nhận nuôi gói kia, ăn hết một đĩa, lại đẩy chiếc đĩa trống không về hướng người nhận nuôi…

“Áu!” Muốn ăn nữa!

Bữa tối tự tay mình làm, khi ăn khẩu vị cũng tốt hơn.

Hạ Vân Trù: “...Đủ chưa?”

Mạc Linh Chi: “Áu!” Muốn nữa!

Cô gầy lắm rồi, có thể ăn thêm một chút mà!!



Video của Hạ Vân Trù được đăng lên, rất nhanh đã chễm chệ trên bảng hot search.

#Gấu trúc Chow Chow Chi Chi gói sủi cảo#

Bây giờ Chi Chi rất nổi trên mạng, người biết sẽ lập tức mở xem, người không biết nhìn thấy tiêu đề này cũng sẽ không nhịn được mà mở ra xem thử, sau đó chính là…

“Ha ha ha, nhân tài đó!”

Mùng một đầu năm, dòng tìm kiếm “chó hotsearch” lại lên hotsearch một lần nữa nhờ vào một đoạn video.

Có rất nhiều minh tinh trong giới giải trí dùng chiêu trò để lên hotsearch cũng đang đỏ mắt ghen tị và ao ước.

Nhưng mà, vẫn chưa hết đâu.

“Chó hotsearch” cũng không phụ lòng với cái danh xưng này của cô, đến buổi tối, khi mà chủ đề trước vẫn đang được tìm kiếm ráo riết, thì thì lại có thêm một chủ đề nữa được đăng lên.

Ngày đầu năm, kỳ ba của “Ngôi Sao Nổi Tiếng” được phát sóng.

Tập này tư liệu thực tế rất rất nhiều, minh tinh nào cũng có điểm thú vị riêng.

Nhưng mà vừa mới bắt đầu không lâu, vào ngày đầu năm như vậy, chủ đề “chó hotsearch” lại một lần nữa dẫn đầu các khách mời khác, “Nhất Kỵ Tuyệt Trần” lại leo lên hotsearch.

Theo đà phát sóng này, cô sẽ không chỉ có một cái chủ đề.

Đạo diễn Chương gọi điện tới “báo hỷ”.

“Chi Chi thật giỏi nha, mới ngày đầu năm mới đã xếp hàng top trên hot search rồi, nếu không phải đứng đầu là chủ đề về chính phủ, nói không chừng tối nay Chi Chi của chúng ta có thể dẫn đầu đó!” Đạo diễn Chương vô cùng vui mừng.

Hạ Vân Trù rất bình tĩnh lướt lướt các chủ đề, sau khi mở ra xem, khóe miệng cũng không nhịn được mà nhếch lên.

Đạo diễn Chương vẫn đang thao thao bất tuyệt mà tán dương: “Không chỉ có trong nước, Chi Chi của chúng ta còn lên hotsearch của nước ngoài nữa, độ hot càng ngày càng cao, người yêu thích Chi Chi cũng ngày càng nhiều, không thể ngờ được, Chi Chi đã đưa chương trình của chúng ta xuất ngoại rồi…”

Bên cạnh, Mạc Linh Chi dựa càng ngày càng gần, khóe miệng càng lúc càng kéo rộng.

Cả người cục bông đen trắng đều toát ra bong bóng màu hồng.

Nhiều người thích cô lắm nha.

Vậy, vậy cũng coi như là có mắt nhìn đi.

Đạo diễn Chương vẫn còn đang tán thưởng độ hot của Chi Chi, đầu của chú chó nhỏ đã dán đến bên cạnh điện thoại luôn rồi.

Hạ Vân Trù không kiên nhẫn nói: "Khen xong chưa, khen xong rồi thì cúp máy đi, buồn ngủ rồi."

Đạo diễn Chương cười hắc hắc: "Còn có… sau khi kỳ ba và kỳ bốn phát sóng, chắc chắn sẽ có kết quả bình chọn "giải thưởng" của cư dân mạng. Hạ tổng hẳn là sẽ thỏa mãn cư dân mạng đúng không?"

Hạ Vân Trù nhướng mày: "Làm sao? Ông biết được gì rồi?"

Đạo diễn Chương lập tức phủ nhận: "Tôi không biết gì cả, giờ vẫn chưa có kết quả mà, hơn nữa chắc chắn sẽ không làm khó Hạ tổng đâu, nếu có gì không hợp lý, ekip sẽ trực tiếp từ chối luôn."

Hạ Vân Trù: "Vậy đợi tới lúc đó rồi tính."

Nói xong, anh cúp điện thoại.

Đang định cất điện thoại đi thì cún con bỗng ôm chặt cánh tay anh.

Đuôi cô ngoe nguẩy liên tục, cả người hưng phấn, trên mặt như hiện rõ dòng chữ…

[Tôi muốn xem chương trình!!]

Hạ Vân Trù: "..."

E là không thể cho nhóc xem tập này được rồi, nhóc con.

Bởi vì, tiêu đề đang đứng hàng top trên hotsearch của nhóc chính là…

#Quầng mắt của gấu trúc mất rồi#!

Mạc Linh Chi mặc kệ, túm chặt lấy cánh tay anh, vẻ mặt kiên định.

Phải xem, cô nhất định phải xem!

_
 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 65


<b>Trans: Mướp Đắng</b>

Mạc Linh Chi sống chết đòi xem, Hạ Vân Trù lại càng không muốn cho cô xem, hai người rơi vào một trận giằng co.

Hạ Vân Trù: “Có gì hay đâu mà xem, đi ngủ.”

Mạc Linh Chi: “Áu!” Có thêm nhiều người thích cô như vậy! Chắc chắn là rất hay đó!

Hạ Vân Trù: “Nhóc cũng tham gia hết rồi, chương trình chỉ toàn những chuyện đã xảy ra mấy ngày đó, không có gì mới mẻ hết.”

Mạc Linh Chi: “Áu!” Có cái mới đó! Cô chính là muốn xem bản thân xuất hiện trên tivi!

Hạ Vân Trù: “Không xem, ngay mai cho nhóc ăn hải sản.”

Mạc Linh Chi do dự một lát rồi tiếp tục: “Áu!” Hải sản có thể tìm Trương Tụng Hạo để ăn, còn chương trình nhất định phải xem.

Hạ Vân Trù: “...”

Anh đau đầu mà day huyệt thái dương, ngay cả đồ ăn cũng không thể lay động được quyết tâm muốn xem chương trình của cô sao?

Vì thế, anh bại trận, nhấc cô lên: “Hôm nay trễ rồi, đi ngủ! Ngày mai xem!”

Mạc Linh Chi nhìn biểu cảm chân thật đáng tin của anh, ngoan ngoãn gật đầu.

Ngày mai thì ngày mai, ngày mai có thể nhìn thấy dáng vẻ oai hùng khiến người người yêu thích của cô rồi!

Tối nay cún con vừa lòng thỏa ý ngủ một giấc rất ngon, miệng vẫn còn mỉm cười, dáng vẻ chính là ta đây tâm trạng không tệ.

Sau khi cô ngủ…

Hạ Vân Trù âm thầm bò dậy, đi đến phòng đọc sách tiến hành cắt nối biên tập video.

Hết cách rồi, ngày tết đầu năm mà, kêu ai tăng ca cũng sẽ cảm thấy không có lương tâm, anh chỉ đành tự mình động thủ.

Buổi sáng ngày hôm sau, Mạc Linh Chi cuối cùng cũng được xem video chương trình rồi.

Chính là đoạn video mà Hạ Vân Trù đã biên tập suốt đêm.

“Áu!” Cô phấn khích nhảy nhót trên sô pha, ngồi xổm xuống, mắt chăm chú nhìn vào tivi.

Hạ Vân Trù mở cho cô.

Video bắt đầu từ lúc bọn họ đến biệt thự, ngày đầu tiên giới thiệu lẫn nhau, cún con ngủ rồi, vậy nên Hạ Vân Trù chỉ để lại cho mọi người một bóng lưng cao lãnh.

Tiếp theo là sáng ngày thứ hai, mọi người đều thức dậy.

Cô chính thức lên sàn trước sự chú ý của mọi người, tổ hậu kỳ đã chế tác vô cùng tinh xảo, phối cho cô phần nhạc nền long trọng mà cô mong đợi nhất, trong khoảnh khắc cô xuất hiện, giống như có hào quang chiếu sáng vậy.

Hạ Vân Trù nhìn bên cạnh, cún con đang say sưa, toàn thân đều toát ra bong bóng màu hồng, vẻ mặt mê mẩn, móng vuốt theo bản năng cào cào ghế sô pha, có một sự hưng phấn không thể che dấu được.

Anh nhịn cười.

Nhưng mà…

Tiếp sau đó, mọi thứ sụp đổ

Cún cho lập tức kinh hoàng mà chạy về phòng giống như bị ma đuổi, khiến mọi người sững sờ, lồng tiếng cũng trở nên vui nhộn.

Mạc Linh Chi: “...”

Vẻ mặt cô cũng sụp đổ rồi.

Hạ Vân Trù nhanh chóng dỗ cô: “Ngoan, xem tiếp đi, họ đều rất thích nhóc mà, tất cả mọi người đều đang khen nhóc đó.”

Mạc Linh Chi liếc nhìn anh nghi ngờ, tiếp tục dán mắt vào màn hình.

Trên màn hình, cún con chạy về phòng vệ sinh, nhảy lên bồn rửa mặt một cách thuần thục, cô nhìn đi nhìn lại trước gương, sau đó liền lộ ra một nụ cười rạng rỡ.

Mạc Linh Chi: “...”

Chân nhỏ của cô đập xuống sô pha một cái.

Hạ Vân Trù đưa tay xoa đầu cô: “Các bình luận đều đang khen nhóc đó, đều nói nhóc rất đáng yêu, rất thích nhóc.”

Anh liếc nhìn bình luận, bởi vì Chi Chi không biết chữ, nên lúc anh biên tập cũng đã chỉnh sửa lại phần bình luận, phủ kín màn hình lúc này, chính là…

“Ha ha ha ha ha ha ha!!”

“Cười muốn xỉu! Nó tới từ gánh xiếc khỉ sao?!”

“Ha ha ha ha cún con có vỏ bọc thần tượng!!”

“Ha ha ha ha ha ha quả nhiên, vẫn muốn xem Chi Chi, chỉ xem Chi Chi!”

“Tôi cũng là vì Chi Chi giả làm quốc bảo mà tới đây, ha ha ha!”



Anh nhếch miệng, quyết định tiếp tục “mỹ hóa” bình luận.

Mạc Linh Chi: “Áu?” Thật sao?

Hạ Vân Trù trả lời một cách kiên định: “Thật!”

Vì vậy, cô lại tiếp tục xem.

Tiếp theo là cảnh cô đối mặt với Bạch Ngọc, cô rất thân thiện với những người khác, nhưng lại rất khó chịu với Bạch Ngọc, Bạch Ngọc khoác lên mình vai diễn bạch liên hoa, Mạc Linh Chi… cũng ấm ức mà rơi lệ.

Bình luận lại phân thành hai luồng ý kiến.

Lúc này fan của Bạch Ngọc nhảy ra nhiều vô kể, nhưng fan của Chi Chi và người qua đường đều không phải tài khoản ảo, cũng có cái nhìn rất thực tế của người qua đường.

“Chi Chi có hơi thất lễ rồi, Bạch Ngọc cũng đâu có làm gì. Nó cũng đâu thể nào cảm nhận được lòng dạ xấu xa ẩn dấu dưới vẻ ngoài xinh đẹp của Bạch Ngọc chứ?”

Đây là lần đầu tiên Chi Chi bị nhiều bình luận công kích như vậy, Hạ Vân Trù nhíu mày, không nói gì.

Tuy Mạc Linh Chi không hiểu, nhưng cô cũng rất yên tĩnh.

Cô cảm thấy hơi xấu hổ.

Lúc đó sao lại khóc chứ? Sao lại khóc chứ!

Cô nên dũng cảm mà hét lại Bạch Ngọc, vậy mà bản thân lại…khóc.

Tại Mạc Linh Chi run run, làn da dưới lớp lông hơi ửng hồng, khá là ngại ngùng, cô còn đang bận đắm chìm trong suy nghĩ riêng nên không hề chú ý tới cảm xúc lúc này của người nhận nuôi.

Tiếp sau đó, Bạch Ngọc dọn đến biệt thự kế bên.

Lúc này bình luận lại càng chỉ trích Chi Chi và Hạ Vân Trù nhiều hơn, đặc biệt là fan của Bạch Ngọc, luôn miệng kêu gào rằng bọn họ sẽ không bỏ qua đâu.

Hạ Vân Trù không để ý đến mấy kẻ chửi mình, nhưng anh lại chán ghét người khác chỉ trích Chi Chi.

Bạch Ngọc là kiểu người thế nào, cũng chỉ có fan của cô ta là không biết thôi.

May mà fan của Bạch Ngọc chỉ chiếm số ít trong tổng số khán giả, bây giờ chương trình này rất hot, đặc biệt là tập mới nhất đã lập kỷ lục so với những chương trình giải trí trước đó.

Rất nhiều người không thích xem chương trình giải trí cũng vì Chi Chi mà tới xem, vốn dĩ đã không quen thuộc với Bạch Ngọc, cũng chẳng có thiện cảm gì.

Phần lớn fan lý trí đều bày tỏ rằng…

“Các người mắng Chi Chi làm gì? Nó đơn giản chỉ là thể hiện sự yêu thích của mình mà thôi, hơn nữa cũng do hành động của cái cô tiểu hoa trong trắng Bạch Ngọc kia chọc giận Chi Chi mà.”

“Đồng ý, nó cắn người lúc nào đâu? Bạch Ngọc cứ phải k1ch thích nó, còn không cho nó tức giận à?”

“Chi Chi cho dù tức giận cũng không cắn cô ta, chỉ ấm ức đến mức bật khóc, những khách mời khác đều đứng về phía Chi Chi. Bản thân cô ta sợ chó, những người khác đều muốn ở cùng Chi Chi, cô ta tự mình dọn ra ngoài là đúng rồi không phải sao?!”

“Lên mạng mà xem! Có người đào lại video vả mặt của Bạch Ngọc đó, sợ chó? Ha ha, nhanh đến xem cô ta đã từng nói bản thân yêu chó một cách sống động như thế nào đi!!”



Sau khi có người hoài nghi về tạo dựng hình tượng của Bạch Ngọc, phần bình luận cuối cùng cũng bình yên trở lại.

Mà sau đó là nhóm người siêu hot Hạ Vân Trù, Tô Ức, Chi Chi cùng nhau ra bờ biển chơi, Chi Chi muốn ăn kem, Chi Chi xấu hổ đỏ mặt…

Đây là bức hình đã từng lên hotsearch, tất cả bình luận đều là “ha ha ha” và âm thanh tỏ tình.

Mạc Linh Chi lại đỏ mặt rồi.

Xem như cô đã biết.

Ở chương trình này vốn dĩ cô không hề anh dũng chút nào!!

Hơn nữa… cô thật sự rất mập! Tròn trùng trục!

Chi Chi đang ngồi liền nằm bò xuống, khóe miệng rủ xuống, xem video một cách uể oải.

Chương trình này thật là không đáng tin.

Lúc này, video thay đổi, trực tiếp nhảy đến ngày hôm sau.

Mạc Linh Chi nghiêng đầu: “Áu?”

Sao không có lúc cô nghịch nước?

Sao không có cảnh người nhận nuôi và Tô Ức thi đấu? Cảnh cô oai phong ngồi trên cano lướt nước đâu rồi?

Ngoại trừ cuộc thi ra thì đó là thời khắc anh hùng hiếm có của cô đó!

Hơn nữa, hôm đó đã xảy ra rất nhiều chuyện, Trương Tụng Hạo còn làm cô té, Trương Tụng Hạo xin lỗi cô, cô cũng tha thứ cho bé, sao lại trực tiếp nhảy đến lúc Bạch Ngọc đem năm con chó đến rồi?

Có gì đó sai sai.

Khóe miệng Hạ Vân Trù giật giật: “Ừm, thời gian có hạn, vậy nên chương trình không phát sóng toàn bộ.”

Mạc Linh Chi phẫn nộ: “!!!”

Nếu thời gian có hạn, sao lại không giữ lại thời khắc anh hùng của cô, xóa hết mấy hình ảnh mất mặt gấu trúc kia đi chứ?!

Tại sao thời gian lại có hạn, lại chỉ giữ lại những cảnh khiến cô mất mặt, mà không giữ lại hình ảnh oai phong của cô?

Tức quá!

CHƯƠNG TRÌNH NÀY THỰC SỰ KHÔNG ĐÁNG TIN!

Cô muốn đình - công!

Hạ Vân Trù: “...”

Chuyện này thực sự bất đắc dĩ mà, bởi vì hotsearch tối qua và phần bị xóa đi, tất cả đều là bộ dáng cô lúc không có “quầng mắt”!

Đã bị anh cắt đi toàn bộ.

Anh không nhìn vẻ mặt tức giận của cô.

Chương trình vẫn đang tiếp tục, Bạch Ngọc đem đến năm con chó lại trở thành đàn em của cô, cô dẫn theo một đám người, chạy tới chạy lui, trông vô cùng oai phong.

Cún con “oán hận” lại lập tức vui vẻ trở lại.

Quản nhiên, vẫn là đàn em của cô cho cô mặt mũi.

Chương trình đến đây là kết thúc một tập.

Mạc Linh Chi được phân đoạn cuối cùng lấy lòng, trước đây cô mất mặt nhiều như vậy, đây là lần đầu tiên cô thấy được dáng vẻ anh hùng của bản thân trên tivi, thật là ngất ngây.

Đáng tiếc khoảnh khắc ngất ngây này quá ngắn.

Cô nghiêng đầu, nhìn video rồi lại nhìn Hạ Vân Trù: “Áu?” Hết rồi? Hết thật rồi sao? Khúc sau đâu?

Khúc sau còn rất nhiều cảnh cô dẫn theo đàn em mà.

Hạ Vân Trù: “...Tập này hết rồi, tập sau tối nay mới chiếu.”

Mạc Linh Chi: “Áu!” Muốn xem!!

Cuối cùng cô cũng nhìn thấy được vẻ “cool ngầu” của mình. Sao có thể không tiếp tục hy vọng cho được?

Thái độ cún con cương quyết, đu trên người của người nhận nuôi.

Hạ Vân Trù giật giật khóe miệng, thở dài một hơi: “Ài… được thôi, tối nay xem cùng nhóc.”

Thật là làm khó Hạ Vân Trù anh mà.



Buổi chiều, cún con tiếp tục chơi, Hạ Vân Trù tìm đạo diễn Chương lấy đoạn phim tập tiếp theo, tiếp tục lén lút biên tập lại.

Không thể giữ lại hình ảnh đơn độc của người khác, bởi vì họ có thể sẽ nhắc đến việc “Chi Chi là chó”, không thể giữ lại những phần mà cô vẽ quầng mắt.

Cũng may là đoạn phim của tập này rất đơn giản, không dài như tập trước, cũng không phải phần lớn là cảnh của Chi Chi như tập trước, mà phân đều thời gian cho các khách mời khác.

Việc phân chia thời lượng của chương trình có chút chưa hợp lý, nhưng cún con thật sự có quá nhiều đất diễn rồi, rất nhiều khán giả xem vì cô, cứ vậy mà thời gian xuất hiện của cô tăng lên không ngừng.

Tập này chỉ cần lọc ra cảnh có một mình cô, cắt đi đoạn cô vẽ quầng mắt ở buổi sáng cuối cùng ngày thứ ba là có thể cho cô xem rồi,

Tập này phần của Chi Chi chỉ có cảnh cô cùng Trương Tụng Hạo bỏ nhà ra đi, đến lúc bọn họ tìm được cô, buổi tối lại phân nhóm, thông báo cuộc thi ngày tiếp theo, sáng ngày hôm sau các nhóm ra ngoài, tập tiếp theo của kỳ ba đến đây là ngừng.

Toàn bộ nội dung của kỳ bốn là nói về cuộc thi.

Mạc Linh Chi ăn tối xong, lập tức không chờ được mà ngồi trên sô pha, chớp chớp mắt nhìn Hạ Vân Trù.

Nhanh!

Cô đợi cả một ngày rồi đó!

Hạ Vân Trù buồn cười, đi đến mở ra thành phẩm đã được biên tập cho cô xem.

Cún con vô cùng vui vẻ, đuôi ngoe nguẩy, tai dựng đứng, đôi mắt đen tròn xoe đặc biệt sáng lạn.

Hạ Vân Trù mang đến hộp bánh quy, rót cho cô một ly sữa chua, lại rót cho bản thân một ly nước ấm, rất có cảm giác nghi thức.

Một người một thú ngồi trên sô pha, tiếp tục xem video.

Mở đầu đoạn phim, quảng cáo, sau khi quảng cáo, phát lại một đoạn ngắn tình tiết của tập trước.

Đợi đã…

Phát lại tập trước!

Đồng tử Hạ Vân Trù co lại, ra tay nhanh như chớp.

Nhưng mà, anh còn chưa kịp đụng tới remote, trên màn hình, trong phần phát lại của tập trước, cún con ngồi phía trước cano lướt nước, hò hét phấn khích.

Khuôn mặt lông xù của cô xuất hiện rõ nét trên màn hình.

Mà lại chính là hình ảnh trên hotsearch, đương nhiên bắt buộc phải xuất hiện trong phần phát lại.

Gương mặt sắc nét, lông trắng đen ướt sũng, dán trên người, càng hiện rõ vẻ mũm mĩm của cô, lại càng đáng yêu hơn.

Đương nhiên, đây đều không phải là trọng điểm.

Trọng điểm chính là…

Cún con không có quầng mắt!!

Khoảnh khắc đó, Hạ Vân Trù cũng đơ luôn, trước nay anh là người luôn rất điềm tĩnh, nhưng bây giờ đáy lòng lại nhịn không được mà phun ra hai từ…

Đậu má.

Anh quay đầu một cách máy móc nhìn sang bên cạnh.

Cún con ngồi ở đó, vẫn còn giữ nguyên tư thế vừa rồi.

Chỉ là con ngươi của cô rõ ràng đang co rút, lông xù lên, bộ dáng chính là…

Sét - đánh - ngang - tai.

_
 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 66



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 67



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 68



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 69



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 70



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 71



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 72



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 73



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 74



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 75



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 76



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 77



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 78



 
Tôi Đóng Giả Làm Gấu Trức Quốc Bảo Trong Chương Trình Thực Tế
Chương 79



 
Back
Top Bottom