Rất lâu, rất lâu về sau...
Quân Hàn đứng trên ban công của tòa lâu đài vẫn đẹp đẽ như xưa, phóng tầm mắt nhìn xuống lãnh địa thuộc về mình.
Những đứa trẻ năm đó giờ đã già và qua đời, trải qua vài thế hệ thị dân, lãnh địa cuối cùng cũng trở nên có chút sức sống.
Ở khoảng cách không xa phía trước lâu đài đã mọc lên hai thị trấn nhỏ, thấp thoáng có thể thấy những bóng người màu xanh lục (PlantSims) qua lại.
Mấy năm nay, lãnh địa không chỉ có Người thực vật sinh sống.
Ở thế giới này, với thành tựu "Tiên Vương", Quân Hàn có thể ban cho hoặc thu hồi thân phận Tiên tử của thị dân, nên lãnh địa cũng có cả những cư dân Tiên tộc.
Dù chủng tộc có khác biệt, nhưng họ tuyệt đối không bao giờ đấu đá lẫn nhau.
Bởi vì họ có chung một tín ngưỡng, và có cùng một cội nguồn.
Những Tiên tử thị dân này về thiên tính đều trung thành tuyệt đối với Quân Hàn, họ là những chiến sĩ, những khổ tu sĩ trung thành nhất của anh.
Điều khiến Quân Hàn kỳ lạ chính là, trữ lượng sức mạnh thần kỳ của các Tiên tử thị dân dường như không giống với anh.
Xét về phân lượng, họ yếu hơn anh một bậc, và thời gian thăng tiến kỹ năng cũng chậm hơn anh rất nhiều.
Thực tế, Quân Hàn cũng không rõ mình đã trải qua bao nhiêu thời gian.
Cho dù lúc đầu sức mạnh có bằng họ, thì qua ngần ấy năm rèn luyện cũng đã tăng lên không ít, huống chi sức mạnh thần kỳ còn có thể chuyển đổi thành linh lực.
Phương tiện đi lại của thị dân là chổi bay của phù thủy.
Hệ thống tuy vẫn chưa thể đưa anh về nhà, nhưng hệ thống mua sắm vẫn hoạt động.
Chỉ cần mua vài chiếc chổi mẫu, anh có thể để con dân của mình nghiên cứu ra cách chế tạo chúng.
Các Vera (Tiên tộc gốc) vẫn thỉnh thoảng đến bái phỏng anh, nhưng số lần thưa thớt dần, khiến anh có chút nhớ mong họ.
Lần cuối cùng họ ghé thăm là vì vấn đề của Tinh Linh tộc (Elves).
Lãnh địa của anh đã thu lưu các Tinh Linh, sau chiến tranh họ được đón đi, chỉ có một số Tinh Linh đã nảy sinh tình cảm và kết hôn tại đây khẩn cầu được ở lại, anh đã đồng ý.
Quân Hàn cứ thế ở đây giết thời gian, không biết rằng một bộ phận Tinh Linh đã đến nơi cư trú mới, số khác thì quay về Trung Địa (Middle-earth).
Cho đến khi anh nhận được tin tức, Sauron lại một lần nữa dấy lên chiến hỏa tại đại lục Trung Địa.
Con dân trong lãnh địa đã hướng về anh thỉnh cầu được đi hỗ trợ quân đồng minh.
Trong phút chốc, rất nhiều Người thực vật và Tiên tử đã rời đi, kề vai chiến đấu cùng các đồng minh.
Những người ở lại có kẻ đợi mãi không thấy người thân trở về rồi già đi, những con dân ngoài lãnh địa cũng theo năm tháng mà biến mất.
Dù thọ mệnh của Tiên tử dài hơn nhân loại, họ vẫn sẽ phải đối mặt với cái chết.
Đối với các chủng tộc trường thọ, đây là "món quà" mà Vera ban tặng, nếu muốn trường sinh, họ có thể hướng về Vera của mình để xin "thu hồi món quà".
Nhưng ngoại trừ những thị dân ở bên nhau với Tinh Linh năm đó, không ai đưa ra thỉnh cầu như vậy cả.
...
"Sal, Greg lại đi đâu rồi?"
Vẫn là tòa lâu đài bất biến qua ngàn năm, vị Vera thống trị lãnh địa này chậm rãi đi đến bên cạnh một cậu bé tóc đen, cúi đầu hỏi.
Cậu bé được gọi là Sal là một trong những học trò của anh.
Giống như các học trò khác, cha hoặc mẹ của họ đều từng là người từ nơi này đi ra.
Nhưng mẹ của cậu bé này sau khi yêu cha cậu, đã đến đây xin anh biến bà thành người thường.
Cha cậu thật sự rất yêu mẹ cậu, nhưng đáng tiếc thay, ông đã hy sinh trong cuộc nội loạn của gia tộc để bảo vệ vợ con.
Đứa trẻ này và em gái được chị gái của mẹ đưa về đây.
Mẹ cậu đã chọn cách báo thù cho chồng và đồng quy vu tận với kẻ thù.
Đứa trẻ vừa mất đi người thân đứng trước mặt Quân Hàn, không kìm được nỗi uất ức.
Đây là Vera của họ, là người cha về mặt linh hồn, sự ngưỡng mộ mang tính bản năng là thứ không gì ngăn cản được.
Thế là Quân Hàn ngơ ngác nhìn đứa nhỏ này khóc sướt mướt trước mặt mình.
Quân Hàn: Ta trông đáng sợ đến thế sao?
Dù biết cậu bé khóc vì vừa mất cha mẹ, anh vẫn không nhịn được mà hoài nghi nhân sinh.
Sau đó, đứa trẻ này trở thành học trò của anh.
Quân Hàn còn có những học trò khác.
Cha của Greg là một kỵ sĩ, mẹ là người bình thường, nhưng bà nội của cậu là thị dân bước ra từ chỗ anh.
Vì vậy sau khi cha mẹ gặp nạn, bà lão đã dẫn cháu trai đến trước mặt Quân Hàn.
Lorna là một nàng công chúa hoàng gia nhỏ tuổi.
Mẹ cô vốn thuộc Tiên tộc, nhưng vì những lời đồn thổi ác ý, tiểu công chúa phải đối mặt với số phận bị thiêu sống.
Vì mẹ cô đã trở thành nhân loại nên không thể cứu con gái, bà chỉ còn cách cầu nguyện với Vera của mình.
Nhờ đó Quân Hàn mới có thể giải cứu Lorna.
Cha của Hull là người thuộc tộc thực vật, nhưng ông ấy lại "cưa đổ" con gái của một gia tộc phù thủy bên ngoài.
Gia tộc đó được thành lập bởi một trong những Người thực vật từng đến Trung Địa hỗ trợ đồng minh năm xưa.
Qua nhiều năm, huyết thống thực vật đã rất loãng, nhưng nể tình tổ tiên, gia tộc phù thủy đó đã vui vẻ để cha của Hull ở rể.
Quân Hàn nhận Hull làm học trò chỉ vì thấy Lorna là con gái duy nhất, nên muốn tìm thêm một cô bé nữa làm bạn.
Anh chọn cô bé vì trong ký ức xa xăm, anh cảm thấy cái tên này nên đặt cùng với tên của các học trò khác mới đúng bộ.
Sau khi nhận đệ tử, Quân Hàn ném cả bốn đứa cho những đệ tử đã tốt nghiệp của mình dạy dỗ.
Vị đệ tử vừa luyện dược xong: "......???"
Lời tác giả:
Tác giả lại đang nói hươu nói vượn đây.
Bộ này định sẵn là lời thoại rất ít, nghiêm túc mà nói thì truyện của tui lúc nào lời thoại cũng ít xỉn.
Các bạn đã đoán ra bốn vị học trò này là ai chưa?
Quá rõ ràng luôn rồi nhé.
(Đang chìm đắm trong việc nuôi sủng nhi đến mức gầy rộc cả người)