[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Tòa Nội Thành Này Có Gì Đó Quái Quái [ Edit ]
Chương 41
Chương 41
Đến cuối cùng, các học trò của mình đã đàm phán ra sao, Arthur đã bổ sung những gì ở phía sau, vị Vera là anh đều không màng tới, anh chỉ để họ biết đại khái ý muốn của mình là được.
Vì thế sau đó, vâng theo lời lão sư, vợ chồng Merlin đã cưỡng ép dán lại mảnh linh hồn của tên nhóc tùy tiện nào đó (Voldemort: ??).
Kết quả là tên nhóc kia bị thoái hóa về năm tuổi, ngay cả tính cách cũng trẻ con đi rất nhiều.
Merlin kinh ngạc nhìn bản nhỏ của Voldemort: "Cái này gọi là thức tỉnh huyết mạch sao?"
Hiện tại Voldemort chỉ là một cục nhỏ xíu, nhưng lại mang đặc điểm của tộc Người cá nơi này.
Vì thế, Merlin thậm chí còn ném đứa trẻ vào bồn tắm để thử nghiệm.
"Ngô ~"
Đứa nhỏ tội nghiệp nhìn anh với ánh mắt đáng thương.
Trước khi lương tâm của Merlin kịp thức tỉnh, thì một "hũ giấm" nào đó đã không thể nhịn nổi nữa mà quăng đứa trẻ ra ngoài.
Vera Quân Hàn đang đi ngang qua: "......"
Đứa trẻ bị ném ra ngoài: "......"
Hiếm khi đi dạo một chút, Quân Hàn vừa nhìn liền biết vấn đề nằm ở đâu, không khỏi thở dài.
"......
Con lại đây đi."
Đứa nhỏ ngơ ngác đi theo người đàn ông thân thiện này, và rồi anh bế nó lên.
"Con tên là gì?"
"......
Tên?"
Đứa nhỏ dù bị thu nhỏ thì vẫn không thích cái tên cũ của mình, nên nó hờn dỗi hỏi ngược lại: "Còn ngài?"
Vị Vera trầm mặc một lát: "......
Tên của ta...... hình như là...... quên rồi."
Anh nhìn ra cửa sổ, ngắm nhìn phong cảnh đã nhìn suốt mấy vạn năm qua mà cảm thán: "Thời gian trôi qua lâu quá, tên của ta chắc không tìm lại được nữa đâu."
Đứa nhỏ nhìn người đàn ông có vẻ cô độc trước mặt: "Tại sao không thử tìm xem?"
Trực giác mách bảo nó rằng người này hoàn toàn có thể tìm lại tên mình, nhưng......
Quân Hàn nhìn đứa trẻ: "Tìm lại thì đã sao?"
Tìm lại rồi cũng chẳng có ai gọi tên, chẳng ai nhớ rõ, cũng chẳng ai bận lòng.
Sớm muộn gì chính mình cũng sẽ lại quên đi mà thôi.
Giống như cái "tôi" của ngày trước, trao cái tên cho người khác để rồi cuối cùng lại bị người ta dần dần lãng quên.
Thứ duy nhất mà chỉ mình mình nhớ rõ này, vị Vera đã cất kỹ vào chiếc hộp phong trần trong tim.
Đứa nhỏ hỏi: "Vậy họ gọi ngài là gì?"
"......
Vera."
Ánh nắng ấm áp chiếu lên người họ.
Đứa nhỏ cảm thấy người đàn ông tóc trắng này dường như có thể biến mất bất cứ lúc nào, đôi đồng tử màu lam nhu hòa kia đang chậm rãi bị sự tịch mịch ăn mòn.
(Mười năm sau...)
Mười năm sau, sau khi tiễn đoàn rèn luyện và đoàn học sinh trao đổi ra ngoài, Merlin định đi báo cáo với lão sư, thì......
Nhìn đại sảnh trống rỗng, liên tưởng đến biểu hiện của lão sư vài ngày trước, mắt Merlin tối sầm lại.
Chết tiệc!
Lão sư rốt cuộc (?!) cũng bỏ trốn rồi!
Ở phía bên kia, có mấy người vừa tách khỏi đoàn người đi ra thế giới bên ngoài.
Quân Hàn – lúc này đang khoác lên mình "bộ đồ" (thực thể) tự chế – nhìn mọi thứ xung quanh và nở nụ cười từ tận đáy lòng.
Người tùy tùng đã đổi tên thành Sam nhìn nụ cười ấy mà ngẩn ngơ.
Abraxas đã về hưu nhìn Sam, có chút ghen tị mà ôm chầm lấy cậu.
Sau khi uống dược tề của Quân Hàn, Abraxas đã trẻ lại thời kỳ thanh niên, nhưng tính chiếm hữu thì lại tăng vọt.
"Lucius muốn gặp chúng ta."
Nghĩ đến đứa con chung của mình và A-Bố (Abraxas), Sam lại nhớ đến những chuyện "não tàn" mình làm năm xưa, chỉ biết lặng thinh.
"Sammy, con của Lucius vẫn chưa được gặp chúng ta mà."
"......
Được rồi, anh thắng."
Phía sau họ, vị Vera mỉm cười nhìn khung cảnh ấm áp đó, cảm thấy hình như rất lâu trước đây mình cũng từng có một cuộc sống tương tự.
Sau khi thăm đứa trẻ nhà Malfoy, họ đi du lịch khắp nơi từ nam chí bắc, dạo quanh thế giới Muggle.
Họ dần nhận ra, khi nỗi u uất của Quân Hàn tan biến, hình bóng anh cũng bắt đầu tiêu tán, ngay cả "bộ đồ" kia cũng không ngăn cản được.
Đến thời khắc cuối cùng, vị Vera trở lại lãnh địa, gọi các học trò và bạn đời của họ tới.
"Ta muốn ngủ say."
Trên vương tọa, Quân Hàn mỉm cười nói.
Các đồng bạn của anh đã đến vùng đất Aman, anh là một Vera lẽ ra không nên tồn tại, nên cũng đã đến lúc kết thúc rồi.
Họ không thể chết, nên anh chọn cách ngủ say.
...
Bước ra khỏi dòng thời gian, Salazar (Sal) gặp lại sư huynh Merlin và biết được thực tại.
Anh cũng biết được sự thật rằng người anh kính trọng nhất đã chọn chìm vào giấc ngủ sâu vài ngày trước.
"......
Sal, đi cùng anh tìm họ."
Merlin dẫn Salazar đi tìm lại di cốt của các sư đệ sư muội năm xưa.
Salazar im lặng nhìn sư huynh dùng ma pháp mang những người bạn cũ đã khuất của mình về lại lâu đài.
Trở về lâu đài, Merlin lạnh lùng nói: "Các người hãy ở lại đây thủ hộ cho lão sư mấy năm đi."
Linh hồn của bọn Godric nhìn cánh cửa đại môn đã định sẵn sẽ vĩnh viễn đóng lại, nước mắt không ngừng rơi.
Là học trò của anh, họ biết quyết tâm của lão sư kiên định đến nhường nào.
Thế là, lão sư của họ cứ thế mà biến mất.
Lão sư, chúng con nhớ người lắm......
Lão sư, chúng con...... về nhà rồi......
Lời tác giả:
Mọi người biết tổ tiên của Sam (Tom Riddle) là ai rồi chứ? (Là Salazar).
Godric chỉ khi Salazar biến mất mới biết họ có một đứa con.
Thật là "tra"!
Trạm kế tiếp: Quay trở về thôi.
Tui thực sự không viết tiếp thế giới Harry Potter được nữa đâu a a a!