Khác Tòa nội thành này có gì đó quái quái [ Edit ]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tòa Nội Thành Này Có Gì Đó Quái Quái [ Edit ]
Chương 41


Đến cuối cùng, các học trò của mình đã đàm phán ra sao, Arthur đã bổ sung những gì ở phía sau, vị Vera là anh đều không màng tới, anh chỉ để họ biết đại khái ý muốn của mình là được.

Vì thế sau đó, vâng theo lời lão sư, vợ chồng Merlin đã cưỡng ép dán lại mảnh linh hồn của tên nhóc tùy tiện nào đó (Voldemort: ??).

Kết quả là tên nhóc kia bị thoái hóa về năm tuổi, ngay cả tính cách cũng trẻ con đi rất nhiều.

Merlin kinh ngạc nhìn bản nhỏ của Voldemort: "Cái này gọi là thức tỉnh huyết mạch sao?"

Hiện tại Voldemort chỉ là một cục nhỏ xíu, nhưng lại mang đặc điểm của tộc Người cá nơi này.

Vì thế, Merlin thậm chí còn ném đứa trẻ vào bồn tắm để thử nghiệm.

"Ngô ~"

Đứa nhỏ tội nghiệp nhìn anh với ánh mắt đáng thương.

Trước khi lương tâm của Merlin kịp thức tỉnh, thì một "hũ giấm" nào đó đã không thể nhịn nổi nữa mà quăng đứa trẻ ra ngoài.

Vera Quân Hàn đang đi ngang qua: "......"

Đứa trẻ bị ném ra ngoài: "......"

Hiếm khi đi dạo một chút, Quân Hàn vừa nhìn liền biết vấn đề nằm ở đâu, không khỏi thở dài.

"......

Con lại đây đi."

Đứa nhỏ ngơ ngác đi theo người đàn ông thân thiện này, và rồi anh bế nó lên.

"Con tên là gì?"

"......

Tên?"

Đứa nhỏ dù bị thu nhỏ thì vẫn không thích cái tên cũ của mình, nên nó hờn dỗi hỏi ngược lại: "Còn ngài?"

Vị Vera trầm mặc một lát: "......

Tên của ta...... hình như là...... quên rồi."

Anh nhìn ra cửa sổ, ngắm nhìn phong cảnh đã nhìn suốt mấy vạn năm qua mà cảm thán: "Thời gian trôi qua lâu quá, tên của ta chắc không tìm lại được nữa đâu."

Đứa nhỏ nhìn người đàn ông có vẻ cô độc trước mặt: "Tại sao không thử tìm xem?"

Trực giác mách bảo nó rằng người này hoàn toàn có thể tìm lại tên mình, nhưng......

Quân Hàn nhìn đứa trẻ: "Tìm lại thì đã sao?"

Tìm lại rồi cũng chẳng có ai gọi tên, chẳng ai nhớ rõ, cũng chẳng ai bận lòng.

Sớm muộn gì chính mình cũng sẽ lại quên đi mà thôi.

Giống như cái "tôi" của ngày trước, trao cái tên cho người khác để rồi cuối cùng lại bị người ta dần dần lãng quên.

Thứ duy nhất mà chỉ mình mình nhớ rõ này, vị Vera đã cất kỹ vào chiếc hộp phong trần trong tim.

Đứa nhỏ hỏi: "Vậy họ gọi ngài là gì?"

"......

Vera."

Ánh nắng ấm áp chiếu lên người họ.

Đứa nhỏ cảm thấy người đàn ông tóc trắng này dường như có thể biến mất bất cứ lúc nào, đôi đồng tử màu lam nhu hòa kia đang chậm rãi bị sự tịch mịch ăn mòn.

(Mười năm sau...)

Mười năm sau, sau khi tiễn đoàn rèn luyện và đoàn học sinh trao đổi ra ngoài, Merlin định đi báo cáo với lão sư, thì......

Nhìn đại sảnh trống rỗng, liên tưởng đến biểu hiện của lão sư vài ngày trước, mắt Merlin tối sầm lại.

Chết tiệc!

Lão sư rốt cuộc (?!) cũng bỏ trốn rồi!

Ở phía bên kia, có mấy người vừa tách khỏi đoàn người đi ra thế giới bên ngoài.

Quân Hàn – lúc này đang khoác lên mình "bộ đồ" (thực thể) tự chế – nhìn mọi thứ xung quanh và nở nụ cười từ tận đáy lòng.

Người tùy tùng đã đổi tên thành Sam nhìn nụ cười ấy mà ngẩn ngơ.

Abraxas đã về hưu nhìn Sam, có chút ghen tị mà ôm chầm lấy cậu.

Sau khi uống dược tề của Quân Hàn, Abraxas đã trẻ lại thời kỳ thanh niên, nhưng tính chiếm hữu thì lại tăng vọt.

"Lucius muốn gặp chúng ta."

Nghĩ đến đứa con chung của mình và A-Bố (Abraxas), Sam lại nhớ đến những chuyện "não tàn" mình làm năm xưa, chỉ biết lặng thinh.

"Sammy, con của Lucius vẫn chưa được gặp chúng ta mà."

"......

Được rồi, anh thắng."

Phía sau họ, vị Vera mỉm cười nhìn khung cảnh ấm áp đó, cảm thấy hình như rất lâu trước đây mình cũng từng có một cuộc sống tương tự.

Sau khi thăm đứa trẻ nhà Malfoy, họ đi du lịch khắp nơi từ nam chí bắc, dạo quanh thế giới Muggle.

Họ dần nhận ra, khi nỗi u uất của Quân Hàn tan biến, hình bóng anh cũng bắt đầu tiêu tán, ngay cả "bộ đồ" kia cũng không ngăn cản được.

Đến thời khắc cuối cùng, vị Vera trở lại lãnh địa, gọi các học trò và bạn đời của họ tới.

"Ta muốn ngủ say."

Trên vương tọa, Quân Hàn mỉm cười nói.

Các đồng bạn của anh đã đến vùng đất Aman, anh là một Vera lẽ ra không nên tồn tại, nên cũng đã đến lúc kết thúc rồi.

Họ không thể chết, nên anh chọn cách ngủ say.

...

Bước ra khỏi dòng thời gian, Salazar (Sal) gặp lại sư huynh Merlin và biết được thực tại.

Anh cũng biết được sự thật rằng người anh kính trọng nhất đã chọn chìm vào giấc ngủ sâu vài ngày trước.

"......

Sal, đi cùng anh tìm họ."

Merlin dẫn Salazar đi tìm lại di cốt của các sư đệ sư muội năm xưa.

Salazar im lặng nhìn sư huynh dùng ma pháp mang những người bạn cũ đã khuất của mình về lại lâu đài.

Trở về lâu đài, Merlin lạnh lùng nói: "Các người hãy ở lại đây thủ hộ cho lão sư mấy năm đi."

Linh hồn của bọn Godric nhìn cánh cửa đại môn đã định sẵn sẽ vĩnh viễn đóng lại, nước mắt không ngừng rơi.

Là học trò của anh, họ biết quyết tâm của lão sư kiên định đến nhường nào.

Thế là, lão sư của họ cứ thế mà biến mất.

Lão sư, chúng con nhớ người lắm......

Lão sư, chúng con...... về nhà rồi......

Lời tác giả:

Mọi người biết tổ tiên của Sam (Tom Riddle) là ai rồi chứ? (Là Salazar).

Godric chỉ khi Salazar biến mất mới biết họ có một đứa con.

Thật là "tra"!

Trạm kế tiếp: Quay trở về thôi.

Tui thực sự không viết tiếp thế giới Harry Potter được nữa đâu a a a!
 
Tòa Nội Thành Này Có Gì Đó Quái Quái [ Edit ]
Chương 42


Quân Hàn cảm thấy bản thân mình dường như đã ngủ rất lâu, mà cũng có lẽ chỉ là một chốc lát.

"?"

Vừa mở mắt ra, Quân Hàn liền thấy khung cảnh trước mắt có vẻ quen thuộc, anh nhớ ra đây là căn phòng khách sạn mình đã ở vài ngày tại Anh.

Đầu óc có chút hoảng hốt, anh luôn cảm thấy mình dường như đã quên mất điều gì đó.

Cảm giác này càng trở nên mãnh liệt khi anh đi ngang qua một quán bar cũ kỹ đổ nát.

Không...

Thôi bỏ đi...

Đã... không còn quan hệ gì nữa rồi...

Vài ngày sau, Quân Hàn vẫn không bước chân vào quán bar đó.

Anh ngồi trên máy bay, ngơ ngác nhìn về hướng ấy một lúc rồi rời khỏi nước Anh.

Mà tại tòa lâu đài ẩn sau kết giới xa xôi, người đàn ông tóc trắng dường như cảm nhận được điều gì đó, khẽ nhìn về một phương trời.

"...

Sao có thể chứ, lão sư... người..."

Merlin nén lại nỗi thương cảm, đột nhiên không còn tâm trí đâu để tiếp tục nghiên cứu nữa.

"Hôm nay đến đây thôi."

Nói là vậy, nhưng Merlin vẫn không khống chế được ánh mắt mình hướng về nơi vị Vera đang trầm miên — căn phòng của lão sư.

Lão sư... con nhớ người lắm...

"Hắt xì! ~ Ai đang nhắc mình thế nhỉ??"

Lúc này trên máy bay, Quân Hàn đang sụt sịt vì cảm lạnh, lẩm bẩm tự nói.

...

Lần nữa trở lại Nhật Bản, Quân Hàn mờ mịt đi dạo trên đường phố.

Anh lang thang qua một nơi gọi là thành phố Fuyuki.

"...

Đúng rồi, Osaka nằm ở đâu ấy nhỉ?"

Đứng ở khu vực Saitama, Quân Hàn ngơ ngác nhìn bản đồ.

"...

Nakamura-san?"

Quân Hàn ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một thiếu nữ có chút quen mắt đang kinh ngạc nhìn mình trân trối.

Quân Hàn: "A?"

"Cô là?"

Thiếu nữ tóc tím có chút ngượng ngùng nói: "Danh hiệu của tôi là 'Domina', tên thật là Kobayashi Kei.

Lần diễn luyện trước chúng ta đã gặp nhau rồi ạ."

Quân Hàn lúc này mới nhớ ra: "À, danh hiệu của tôi là 'Totsuki', tên thật là Quân Hàn (Nakamura Han), xin chỉ giáo nhiều hơn."

"A, vâng, xin chỉ giáo nhiều hơn."

Nói xong, Kobayashi có chút do dự hỏi: "Xin hỏi Nakamura-san đến đây để tham gia lễ hội Cosplay lần này sao?"

Quân Hàn nghe vậy có chút ngạc nhiên: "Lễ hội Cosplay?"

Kobayashi nhìn anh nói: "Là thế này ạ, sáng mai ở đây có một lễ hội Cosplay với chủ đề chính là Bách Quỷ Dạ Hành và Âm Dương Sư.

Nakamura-san có muốn đến không?"

Quân Hàn vốn định từ chối, nhưng nhìn thấy ánh mắt đầy mong chờ của thiếu nữ, anh đã làm một việc mà sau này khiến anh cực kỳ hối hận.

Ngày hôm sau, khi Kobayashi trong trang phục Vu nữ nhìn thấy người nam tử đang chậm rãi đi về phía mình, cô đã sững sờ tại chỗ vì kinh diễm.

Vị Âm Dương Sư đi ngược sáng, khoác trên mình bộ Kariginu màu xanh lam chủ đạo, trên người điểm xuyết những chuỗi hạt châu tinh tế.

Mái tóc dài trắng như tuyết được buộc hờ bằng một dải dây lụa, đôi mắt hẹp dài được tô điểm bởi lớp trang điểm màu đỏ đậm chất hồ ly, con ngươi màu xanh lam như cười như không nhìn bạn, trên tay khẽ đung đưa chiếc quạt xếp (con dơi phiến).

Rõ ràng Quân Hàn không làm gì cả, nhưng Kobayashi lại cảm thấy mình bị "thả thính" đến mức choáng váng.

Chúc mừng cô đã nếm trải được cảm giác của đám người và yêu quái tại Heian-kyo năm xưa.

Quân Hàn mặc bộ trang phục Âm Dương Sư đã cất trong không gian nhiều năm, thích nghi rất tốt và mỉm cười với thiếu nữ.

Kobayashi lập tức đỏ mặt cúi đầu.

Quân Hàn: "??"

Dùng quạt che đi khóe miệng hơi giật giật, Quân Hàn bất đắc dĩ nói với cô gái: "Vậy Kobayashi-chan, chúng ta đi thôi."

"Vâng, được ạ."

Phải nói rằng, diện mạo này của Quân Hàn khi đi trên phố thu hút cực kỳ nhiều sự chú ý.

Dù sao thì năm xưa ở Heian-kyo, anh cũng là một phong cảnh mỹ lệ.

Đến khu vực lễ hội, Kobayashi mới thực sự cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao thì so với lần diễn luyện trước, Quân Hàn của hiện tại có sức hút mãnh liệt hơn nhiều, khiến cô bé vừa áp lực lại vừa hưng phấn.

Chẳng biết cô nhóc đang nghĩ gì, Quân Hàn đi theo cô dạo quanh lễ hội náo nhiệt như "quần ma loạn vũ" này.

"Hửm?"

Quân Hàn thấy một gian hàng có bán quạt xếp và các phụ kiện nhỏ xinh, anh hứng thú bước tới xem.

Phớt lờ vị chủ quán đang đột nhiên trở nên hưng phấn, Quân Hàn lặng lẽ lựa chọn.

Cuối cùng, anh chọn vài chiếc quạt cho nam và nữ, cùng một số vật phẩm phù hợp với thẩm mỹ của mình.

"Cảm ơn quý khách đã ủng hộ."

...

"...

Tam tỷ, hình như em già rồi hay sao ấy, mắt em cứ thấy..."

Trong đám người, một thiếu nữ hóa trang thành yêu quái hệ mèo đang thất thần nhìn người đàn ông cách đó không xa.

Tam Vĩ Hồ (Sanbi no Kitsune) hiếm khi đi chơi cùng đám trẻ con, nghe vậy liền nhìn theo, suýt chút nữa thì đánh rơi cả xấp truyện trên tay.

Đó là...

Không thể sai được...

Đó chính là... người mà nàng quyến luyến nhất...

"...

Tên khốn Papa này!!!

A a a!!!"

Lời tác giả:

Các bạn muốn lần này "thu phục" ai đây??

Đoán xem ở đây còn có những ai nữa nào??
 
Tòa Nội Thành Này Có Gì Đó Quái Quái [ Edit ]
Chương 43


[GIỚI THIỆU TRUYỆN] LẠI MỘT HỐ

Lam Nhiên không thể ngờ được, đám bạn thân của mình xuyên qua toàn là nhân vật lịch sử hoặc những nhân vật trọng yếu có tầm ảnh hưởng, còn vị trí của cậu, tuy rằng đúng là ở cùng một quốc gia, nhưng cậu lại xuyên vào Tổng Mạn (Thế giới tổng hợp anime/manga)!

Rõ ràng cùng trói định một hệ thống, cùng phải duy trì cốt truyện, tại sao phong cách của cậu lại sai trái thế này!

Còn nữa, cái gì mà 【Nhân vật trọng yếu đã bị thả thính đến hắc hóa】?!

Lão tử chẳng phải đều nói theo lời thoại cốt truyện sao?

Thả thính họ hồi nào?

Không hẹn, chết cũng không hẹn!

Không ngờ ngày mong trở về lại gian nan đến thế, mà ngày trở về rồi cũng chẳng dễ sống hơn.

Hệ thống khốn khiếp, mau thả ta lại thế giới cũ đi, cái thế giới tổng mạn này là cái quỷ gì vậy!

Tại sao ta lại sang Nhật Bản du lịch làm chi, ta chẳng hiểu gì cả, cũng chẳng muốn hiểu.

Ta đáng yêu như thế, ngoan hiền như thế, tại sao hệ thống ngươi lại hố ta!

Phỏng vấn nhóm "Bạn thân của Vai chính":

Cơ hữu 1: Quân Hàn (Vẻ mặt mệt mỏi): "Tiểu Nhiên à, cậu thấy đống bùi nhùi sau lưng tui không?"

Lam Nhiên (Ngoan ngoãn gật đầu): "Thấy ạ."

Quân Hàn: "Cậu thấy gì?"

Lam Nhiên: ...... (Nhìn chiến trường Tu La sau lưng bạn mình mà run bần bật).

Quân Hàn (Sống không còn gì luyến tiếc): "Đây là âm mưu của hệ thống, dù cậu có làm gì đi nữa..." (Thôi quá bi quan, bỏ qua).

Cơ hữu 2: Sở Đông (Cười lạnh): "Chính phủ rác rưởi, dám hủy thẻ con trai ta (Phó Tang Thần), cho nên..."

Dàn Phó Tang Thần phía sau (Gật đầu): "Ba ba nói đúng!

Cho nên sao ạ?"

Sở Đông Ba Ba khí phách: "Chúng ta đi phá nát cái Chính phủ thời không đó!

Cướp tài nguyên!"

Phó Tang Thần: "Yooooo~!" (Hiện trường quá bạo lực, kế tiếp).

Cơ hữu 3: Tạ Di Phong (Thở dài thườn thượt): "Đừng nghĩ nữa, sau lưng còn một đống người cần thu thập kìa."

Lam Nhiên: (Nhìn dàn mỹ nam cổ phong sau lưng Tạ Di Phong, trầm mặc).

...

Và nhiều người khác nữa.

Kết luận:

Lam Nhiên rút ra bài học: Thuận theo tự nhiên.

Nhưng mà... nhìn đám người đang tụ tập lại phía sau, Lam Nhiên kinh hoàng gào thét: "Không, đừng qua đây!

Ta muốn về nhà!

Buông tay ngươi ra ngay!"

Như vậy thì làm sao mà "thuận theo tự nhiên" cho nổi!

Đám bạn thân đồng thanh thở dài: "Tất cả đều là quá trình thôi.

Đều là kịch bản của Hệ thống (Tác giả) cả."

"Kịch bản sâu quá, ta chỉ muốn về nhà! ...

Buông quần ta ra tên khốn Sasuke (Cây cột) kia, cút về làng Lá của ngươi đi!"

Cột nhà ai đó (Sasuke/Madara) thâm tình gọi: "Madara (Đốm)~ chúng ta về nhà thôi~"

"......

Izuna (Tuyền Nại) cứu anh, có biến thái!"

Tạ Di Phong nhìn vị Thế tử nào đó phía sau mình, cười lạnh: "Ta còn chưa thèm kêu cứu đây này."

Lời tác giả:

Truyện có các nhân vật từ Bleach, Naruto...

Lại thêm một cái hố mới, không cập nhật chương mới là sẽ rơi xuống hố luôn.

Chủ yếu là thích xem cảnh Tu La tràng (tranh giành tình cảm).

Các bạn đã "rơi hố" chưa?
 
Tòa Nội Thành Này Có Gì Đó Quái Quái [ Edit ]
Chương 44


Hôm nay thời tiết vẫn sáng sủa như cũ, vạn dặm không mây, đúng là một kiểu thời tiết đẹp đến mức muốn "phơi xác" người ta.

Quân Hàn không hiểu tại sao mình chỉ đi xem một cái triển lãm thôi, mà cư nhiên lại bị yêu quái theo đuôi.

Sau khi dùng tốc độ cơ động tuyệt đối siêu cấp để cắt đuôi chúng, anh – trong bộ đồng phục Âm Dương Sư – lại vừa vặn đụng độ một nhóm người đang tiến hành trừ yêu.

Quân Hàn: "......?"

Đám người kia: "??!"

Đám yêu quái mất dấu: "......

Papa đâu rồi?"

Quân Hàn nhìn họ một lát, mỉm cười: "Xin lỗi, không quấy rầy."

Nói rồi xoay người định đi thẳng.

......

Nhưng rồi anh lại lặng lẽ lùi bước trở lại, xấu hổ hỏi: "Xin hỏi, Osaka là đi hướng nào vậy?"

Các vị Âm Dương Sư và thầy trừ tà đồng loạt nhìn chằm chằm vào anh.

"Được rồi, vậy xin hỏi ai có thể cho tôi mượn điện thoại một chút không?"

Quân Hàn để hết hành lý ở khách sạn, cũng chẳng mang theo điện thoại bên người.

"......

Tôi có."

Trong đám người, một thiếu niên bước ra đưa điện thoại cho anh.

Quân Hàn nhìn cậu với ánh mắt cảm kích.

"......

Tại sao anh lại đến nơi này?"

Thiếu niên Âm Dương Sư do dự hỏi, còn Quân Hàn thì đáp: "À, tôi cùng Kobayashi-chan đi xem lễ hội Cosplay ở Saitama, nhưng lúc ra ngoài tôi mới phát hiện cô ấy biến mất rồi, sau đó cứ thế đi lạc tới chỗ các cậu tụ tập ở đây."

Đô đô......

"Alo, đây là nhà Yamatogoto (Hướng Điền), xin hỏi là vị nào?"

"Yasusada, là ta đây, các con ai có thể đến......"

Quân Hàn quay đầu hỏi: "Ngại quá, xin hỏi đây là đâu vậy?"

"Kyoto."

"Cảm ơn......

Yasusada, ta hiện tại đang ở Kyoto, nhưng hành lý vẫn ở khách sạn, các con có thể tới đón ta được không?"

"......"

......

Sau khi dặn dò xong xuôi, Quân Hàn xóa lịch sử cuộc gọi rồi trả điện thoại cho thiếu niên: "Cảm ơn nhé, xin hỏi cậu tên là gì?"

Đối mặt với Quân Hàn, thiếu niên đáp: "Tôi là Âm Dương Sư của nhà Keikain (Hoa Khai Viện), còn anh?"

Quân Hàn nhìn cậu: "Nhà Keikain?

Là hậu duệ của Ashiya Douman sao......

Cậu có thể gọi tôi là Nakamura, hiện tại đại khái chỉ là một người sử dụng linh lực bình thường thôi."

"Hả?"

Hiện tại?

Nhìn bộ dạng kinh ngạc của thiếu niên Âm Dương Sư nhà Keikain, Quân Hàn mỉm cười với cậu một lát, rồi mới nhìn về phía những vị tiền bối nãy giờ bị anh ngó lơ.

Các Âm Dương Sư và thầy trừ tà có mặt ở đây đều cảm nhận được linh lực từ người nam tử mặc Kariginu đột ngột xuất hiện này, nên mới để mặc thiếu niên kia qua thăm dò.

Lúc nãy khi anh lẩm bẩm một mình, đã có Âm Dương Sư co rụt đồng tử lại, chuẩn bị sẵn sàng tư thế chiến đấu.

Kết quả, người nọ chỉ mỉm cười với họ, rồi lấy ra một vật đưa cho thiếu niên: "Đây là tín vật của tôi, nếu có nhu cầu cứ truyền linh lực vào, tôi sẽ chạy tới nhanh nhất có thể."

"Rai, chào tạm biệt các vị."

Xoay người đi tới vị trí đã hẹn với các Phó Tang Thần, Quân Hàn vẫn có nguy cơ đi lạc cực cao.

Nhìn cái khách sạn phía trước, dường như cũng chẳng xa lắm......

Cuối cùng, Quân Hàn cũng được đón về nhà an toàn, chào tạm biệt Kobayashi Kei.

......

Tại một quán bar nào đó.

Tam Vĩ Hồ dẫn theo Cửu Mệnh Miêu xông vào cái quán bar còn chưa tới giờ mở cửa này, làm cho Yêu Hồ đang lau ly rượu bên trong sợ đến ngây người.

"Mặt Hồ (Yêu Hồ), cho chị một ly rượu."

Tam Vĩ Hồ khí phách ngồi xuống ghế, còn Cửu Mệnh Miêu thì ủ rũ nằm dài trên quầy bar.

"Tam tỷ, tại sao Papa lại chạy mất chứ miêu~" Là một yêu quái hệ mèo, Cửu Mệnh Miêu dĩ nhiên nhận ra mùi linh lực cực kỳ dễ chịu của vị Âm Dương Sư nhà mình.

Tam Vĩ Hồ: "Lần sau hắn sẽ không chạy thoát được đâu."

Nghĩ đến vị Âm Dương Sư nào đó vừa trốn chạy, nàng ngự tỷ quyến rũ nở nụ cười đầy thâm ý.

Đã tìm được rồi thì dĩ nhiên không có chuyện ngồi chờ chết.

Yêu Hồ xoay người nhìn họ hỏi: "Các cô nói cái gì cơ?"

Cửu Mệnh Miêu hưng phấn mở lời: "Mặt Hồ, tụi này tìm thấy Papa rồi miêu!"

Choảng!

Ly rượu trên tay Yêu Hồ rơi xuống đất vỡ tan, hắn không thể tin nổi hỏi lại một lần nữa: "Cô nói cái gì cơ!!"

Tam Vĩ Hồ lười biếng nhìn hắn: "Được rồi, hôm nay bọn tôi gặp phải tên khốn Seimei (Quân Hàn) đó, tiếc là bị hắn chuồn mất.

Ngày mai bắt đầu lùng sục nơi này đi, hắn chạy không thoát đâu."

......

Hoàn toàn không biết gì về tương lai bi thảm của mình, Quân Hàn sau khi ngâm bồn thư giãn liền leo lên giường ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ, anh cảm thấy mình như bị thứ gì đó quấn thân, thế là sáng hôm sau anh liền tự bói cho mình một quẻ.

"Mọi thứ đều bình thường mà."

Hoàn toàn quên mất cái vận khí "đặc thù" của chính mình, Quân Hàn nghi hoặc nhìn quẻ bói trên tay.

Lời tác giả:

Chương sau nên viết cái gì đây?

Tui cũng không biết nữa, các bạn muốn xem gì nào?
 
Tòa Nội Thành Này Có Gì Đó Quái Quái [ Edit ]
Chương 45


"Hoan nghênh quang lâm."

Dưới ánh nắng ấm áp, có người tìm đến tiệm sách nằm trong góc phố này, nghênh đón họ là một giọng nói hoạt bát.

Tại quầy lễ tân, Namazuo Toushirou nhìn thấy người tới liền mỉm cười: "Hóa ra là tiểu thư Sakura no Sei (Anh Hoa Yêu) à?

Hôm nay cô muốn dùng chút điểm tâm không?"

Sakura no Sei mang theo tâm sự nặng nề nhìn xuống mặt đất, khẽ "vâng" một tiếng.

Namazuo nhanh chóng mang điểm tâm đến rồi không làm phiền khách nhân nữa.

Hiện tại trong lòng cô đều là những lời của Tam Vĩ Hồ, Cửu Mệnh Miêu và Yêu Hồ.

Mấy ngày nay đám yêu quái đó cứ bắt họ lưu ý bóng dáng của một người, khiến cô không khỏi suy nghĩ mông lung.

Chẳng lẽ thật sự là...

Nghĩ đến bóng hình mà mình hằng thương nhớ bao năm, cô không kìm được mà tìm đến nơi yên tĩnh này.

Seimei đại nhân, ngài đang ở đâu?

Không có tâm trí đọc sách, cô cứ ngồi đó phát ngốc cho đến khi Momoko no Sei (Đào Hoa Yêu) tìm đến.

"Sakura..."

Momoko no Sei nhíu mày nhìn bạn tốt.

Cô không hiểu tại sao khi nghe tin tức về người đó, cô bạn này lại thất thần chạy đến địa bàn của đám Phó Tang Thần thế này.

Đúng vậy, đừng tưởng họ không nhận ra đám người trong tiệm là ai!

Sống lâu như vậy, bản thân họ cũng có đồng bọn làm việc tại Chính phủ thời không (Tình hình chính trị đương thời), nên dĩ nhiên là có hiểu biết.

Huống chi đám Phó Tang Thần này chỉ là phân linh, năng lực kém xa so với bản thể và những yêu quái lâu năm như các cô.

Hôm nay đi cùng Namazuo là Gokotai, cậu nhóc cũng lon ton chạy tới phụ giúp.

Trong khi đó, Quân Hàn tiên sinh hiện tại hoàn toàn không biết tiệm mình vừa đón tiếp vài vị "phi nhân loại".

Lùi lại vài giờ trước...

Tại một công viên, người đàn ông tóc trắng mở điện thoại lên, bồi hồi truy cập vào nhóm chat mà anh cùng nhóm bạn thân lập ra từ trước khi xuyên không.

【Màu Lam Tiểu Nhiên】: Có ai cùng xuyên không không!

(Đây là tin nhắn cũ trong lịch sử)

Quân Hàn nhìn ngày tháng, ôi chao!

Mới chỉ vài ngày trước thôi.

【Lạnh Run Phát Hàn】 (Quân Hàn): Nha, cậu cũng xuyên rồi à?

Đang ở đâu đấy?

Quân Hàn vốn tưởng phải đợi lâu, không ngờ bên kia trả lời cực nhanh.

【Màu Lam Tiểu Nhiên】: Anh Anh Anh, Hàn ca cứu em với, em gây họa lớn rồi!

【Lạnh Run Phát Hàn】: Sao vậy Tiểu Nhiên, anh nhớ cậu rõ ràng là "bé ngoan" nhất nhóm mà.

【Màu Lam Tiểu Nhiên】: Không liên quan đến em nha!

Em rõ ràng diễn đúng theo kịch bản của hệ thống mà.

Nghe đến chữ "Hệ thống", Quân Hàn liền nghĩ đến vận hạn của mình, mặt xanh mét gõ phím.

【Lạnh Run Phát Hàn】: ...

Tiểu Nhiên, hệ thống của cậu có phải đến từ cái tổ chức tên là "Hố Ngươi Không Thương Lượng" không?

【Màu Lam Tiểu Nhiên】: Đúng vậy!

Anh cũng thế ạ?

Quân Hàn lặng người.

Cùng một tổ chức thì thoát sao được cảnh bị hố!

【Lạnh Run Phát Hàn】: ...

Đại khái anh hiểu rồi.

Anh là Hệ thống Lịch sử, còn cậu là gì?

【Màu Lam Tiểu Nhiên】: Hệ thống của em tên là "Dưỡng thành Kỹ năng diễn xuất".

Em đã diễn qua rất nhiều nhân vật rồi, hoàn thành nhiệm vụ xong thì bị ném tới thế giới này, giờ cơ thể em khác hẳn trước kia luôn QAQ.

【Lạnh Run Phát Hàn】: Nhân vật cuối cùng cậu diễn là ai?

【Màu Lam Tiểu Nhiên】: Dạ là Aizen Sousuke phiên bản tóc dài sau khi hư hóa.

【Lạnh Run Phát Hàn】: ...

À, hóa ra còn tổng hợp cả thế giới Bleach nữa à, hèn gì tên cậu là Lam Nhiên (Aizen).

【Màu Lam Tiểu Nhiên】: Hàn ca cứu em, em không có chỗ ở, lại không thể để bị tìm thấy, phải làm sao đây QAQ.

Nghĩ đến cảnh "bé ngoan" Tiểu Nhiên bị toàn bộ Linh Đình truy sát, rồi nhìn lại tình cảnh bị đám Thức thần lùng sục của mình, Quân Hàn không biết nên đồng tình với ai trước.

【Lạnh Run Phát Hàn】: Được rồi, cậu đang ở đâu, anh còn chỗ ở.

【Tây Sở Đông Quân】: A, hai người đều ở đây à?

【Lạnh Run Phát Hàn】: Ơ, là cậu à.

【Màu Lam Tiểu Nhiên】: Đông ca!

【Tây Sở Đông Quân】: Tui đang làm Thẩm Thần Giả ở Chính phủ thời không nè, hai người có tới chơi không?

【Lạnh Run Phát Hàn】: Không đi đâu.

Đúng rồi Tiểu Nhiên, A Đông hồi trước trói định "Hệ thống Dưỡng thành Thợ rèn đao", tụi anh gặp nhau mấy lần trong lịch sử rồi.

【Tây Sở Đông Quân】: A Hàn, ông đang ở đâu thế?

【Lạnh Run Phát Hàn】: Chỗ tui ở là phần thưởng cuối cùng của hệ thống, một tiểu thế giới.

【Màu Lam Tiểu Nhiên】: Lợi hại vậy... là nơi nào thế ạ?

【Lạnh Run Phát Hàn】: ...

The Sims 3.

【Tây Sở Đông Quân】: Phụt!

Haha!

【Màu Lam Tiểu Nhiên】: The Sims á?

Bản đồ nào? (Lam Nhiên vốn là một "trạch nam" mê game giả lập).

【Lạnh Run Phát Hàn】: Island Paradise, anh mang theo một đám đao kiếm qua đây ở.

【Màu Lam Tiểu Nhiên】: Thực ra em gợi ý anh nên dọn qua Hidden Springs, cảnh đẹp lắm.

【Tây Sở Đông Quân】: Hôm nào tụi mình sang thăm nhau đi.

【Lạnh Run Phát Hàn】: Tùy các cậu.

Tiểu Nhiên, cậu qua địa chỉ xxx này đi, anh mở cửa đợi. {Hình ảnh}

【Màu Lam Tiểu Nhiên】: Vâng, lát gặp anh!

Lam Nhiên đứng dậy từ một con hẻm nhỏ, lén lút rời đi.

Cách đó không xa, một con Shiniami đang đánh nhau với một con Hollow, nhưng cậu coi như không thấy gì hết.

Vài giờ sau, Lam Nhiên đến gần địa chỉ đã hẹn.

"Tiểu Nhiên?"

Lam Nhiên quay lại, thấy một người đàn ông tóc trắng mắt xanh bước tới.

Quân Hàn từ xa đã thấy một thanh niên tóc nâu mắt nâu đứng tần ngần, nhìn dáng vẻ gầy gò đó chắc chắn là cậu nhóc nhà mình rồi.

"Hàn ca?"

Lam Nhiên hưng phấn chạy tới: "Anh đang trong hình dáng của ai thế?

Nhìn quen mắt quá."

Quân Hàn thở dài: "......

Là Âm Dương Sư Seimei (Bạch Seimei)."

"Phụt...

Khụ khụ, xin lỗi anh Hàn ca, tại em nhớ tới cái trò chơi nạp thẻ ngày xưa..."

Lam Nhiên không nhịn được cười.

"Thằng nhóc này, đi thôi, hôm nay anh mời cơm."

Họ vừa đi khỏi không lâu, đám Momoko no Sei cũng đã lần theo dấu vết tìm đến tiệm sách.

Lời tác giả:

Đột nhiên không muốn viết riêng về Lam Nhiên nên gộp chung vào bộ này luôn.

Naruto chắc chắn là quá khứ của Lam Nhiên, nhưng Bleach thì nhất định sẽ có sự kết hợp (đột nhiên thấy gian xảo).

Chú ý: Hagoromo Gitsune (Vũ Y Hồ) sinh ra chính là Hắc Seimei đấy nhé!
 
Tòa Nội Thành Này Có Gì Đó Quái Quái [ Edit ]
Chương 46


Quân Hàn dẫn theo Lam Nhiên vào một tiệm Sushi, còn bản thân thì bắt đầu ra tay thiết lập thành phố mới.

Anh có dự cảm rằng, thế giới nhỏ của mình sau này sẽ càng ngày càng náo nhiệt.

"Hàn ca, lát nữa chúng ta làm sao để vào thế giới của anh?"

Bên ngoài tiệm Sushi, Lam Nhiên nhìn người anh em đang trầm tư của mình mà hỏi.

Trong nhóm bạn thân, Lam Nhiên là bé ngoan, Quân Hàn có chút ngốc nghếch (ngốc manh), còn Sở Đông thì khí phách.

Những người khác không bàn đến, nhưng riêng với hai người có chỉ số EQ thấp như Quân Hàn và Lam Nhiên, Sở Đông thường xuyên phải mệt mỏi đóng vai "bảo mẫu" trông chừng.

Hiện tại hai người này tụ lại một chỗ, chẳng biết là sẽ cứu vớt hay hủy diệt ai đây.

"Lại đây."

Quân Hàn dẫn Lam Nhiên đến trước tiệm sách, đưa cậu bước vào thế giới mới...

(Vài ngày sau...)

Quân Hàn và Lam Nhiên quyết đoán dọn khỏi "túp lều tranh" cũ.

Anh phát hiện ra việc chuyển đổi thành phố thực chất là mở rộng thêm một hòn đảo nhỏ ngoài biên giới bản đồ gốc.

Ngay phía trên hòn đảo Thiên Đường, một vùng lục địa mới chậm rãi hiện ra — đó chính là Hidden Springs (Mật Tuyền), bản đồ thành phố mới của họ.

Quân Hàn đặt gia đình vào một tòa lâu đài có tên là cung điện Vanderburg, lộng lẫy và rộng lớn hơn chỗ ở cũ nhiều.

Phòng ngủ chính đương nhiên thuộc về Quân Hàn.

Lam Nhiên chọn một căn phòng có sẵn máy chạy bộ; dù không rộng bằng phòng anh nhưng cậu rất thỏa mãn.

Họ quyết định ở chung vì một mình thì quá quạnh quẽ.

Nếu sau này Lam Nhiên muốn dọn ra riêng, căn phòng đó vẫn sẽ luôn giữ cho cậu.

Ngoài ra còn có một phòng dự phòng cho Sở Đông.

Nếu có thêm anh em nào liên lạc được, họ sẽ chuyển sang một căn biệt thự sang trọng khác đã mua sẵn gần đó.

Hiện tại, họ sống theo chế độ "Bạn cùng phòng" (Roommate) trong game.

Tiền sinh hoạt không liên quan đến tiền riêng của họ trong không gian lưu trữ, mà là do Quân Hàn dùng "siêu máy tính" (mã cheat tiền) đánh ra.

Hãy thắp một ngọn nến cho đám Phó Tang Thần đang cày cuốc cực khổ kiếm tiền nuôi thân ngoài kia.

"Hàn ca, sao anh lại đốt ngọn nến tâm trạng đó?"

Lam Nhiên tò mò bước vào phòng khách, thấy Quân Hàn đang thắp nến.

"À không có gì, tự dưng thích thôi."

Quân Hàn buông nến xuống: "Đi thôi, hôm qua A Đông nói hôm nay tới tìm chúng ta, không biết cậu ấy có dùng thạo cái máy chuyển đổi không."

"Vâng."

Lam Nhiên cứ thế bị người anh em kéo ra ngoài.

Ngày qua ngày, Sakura no Sei cũng không biết tại sao mình lại kiên trì đứng đợi ở đây, cho đến một hôm...

"Sakura, là cô sao?"

Giữa lúc cô sắp từ bỏ, một giọng nói quen thuộc vang lên.

"Thảo?"

Sakura no Sei kinh ngạc nhìn đứa trẻ bước ra từ cánh cửa tiệm sách.

"Sakura, cô tới tìm Papa sao?"

Oánh Thảo bước ra trong bộ trang phục đáng yêu, trông như một bé gái bình thường chứ không phải vị "Oánh tổng" nổi tiếng với châm ngôn "trầm mê gây sát thương, thấy chết không cứu".

Nhưng trọng tâm của Sakura no Sei lại nằm ở chỗ khác: "...

Vậy ra, người đó thực sự là Seimei đại nhân?"

Nếu đúng là ngài, tại sao ngài không nhận th·iếp thân?

Chẳng lẽ nghìn năm chờ đợi cuối cùng vẫn là vô vọng sao?

Nghĩ đến bóng hình rực rỡ trong ký ức, người đã đối xử với nàng dịu dàng biết bao, nàng không tin ngài lại bỏ rơi mình.

Oánh Thảo đứng trân trối nhìn nữ tử trước mặt đột nhiên nở một nụ cười vừa bi thương vừa có phần "vỡ vụn":

"Nè, làm ơn... nhất định phải cho th·iếp thân gặp đại nhân, được không?"

...

Xin lỗi Papa, không phải con không muốn bảo vệ người, mà là kẻ địch trước mắt quá mạnh.

Ansier từ nhỏ đã không hiểu vì sao Ada (Cha) không tìm Nana (Mẹ) thật cho mình.

Cậu biết vị tiên nữ đã vượt biển kia không phải Nana của mình, điều này chỉ lừa được đứa em trai ngây ngô Legolas mà thôi.

Là một người đầu thai từ thế giới khác, dù đã uống "canh quên lãng" nhưng Ansier vẫn giữ được ý thức từ khi còn trong bụng mẹ.

Cậu nhớ Nana là một người dịu dàng và đôi khi hơi trẻ con.

Khi còn nhỏ, thấy Ada có vẻ khác thường, cậu đã nói ra suy nghĩ này.

...

Ừm, biểu tình của Ada lúc đó kỳ quái lắm luôn.

"Ada, con muốn tìm Nana."

Trước vương tọa, đứa trẻ tóc vàng ngây thơ thỉnh cầu cha mình.

Người cha nghe xong rất cảm động, sau đó lạnh lùng từ chối.

Kịch bản này sai sai...

Khoan đã, sao mình lại nói Ada "phòng không gối chiếc" nhỉ?

Để chứng minh quyết tâm, Ansier nỗ lực luyện tập để sau này có thể tự lập và khiến Ada phải hối hận!

Từ đó, cậu bước vào hành trình thăng cấp vũ lực.

Khi em trai còn đang học chữ, cậu đã có thể theo sau các chiến binh trưởng thành đi săn nhện cực kỳ hung hãn.

Legolas (ngơ ngác): "Sao anh trai mình hung dữ vậy!

Chẳng phải chúng ta cùng tuổi sao?"

Đối mặt với sự trưởng thành của con trai trưởng, Thranduil thâm trầm tự hỏi thằng bé di truyền từ ai.

Một vị lãnh chúa Tiên nào đó (thanh mai trúc mã của Thranduil) cười khẩy: "Còn phải hỏi sao?

Di truyền từ ai rõ mồn một kìa."

Một vị Nana vô danh nào đó: "Thranduil!

Sao anh lại dạy hư con rồi!"

Nhìn đứa con cả giống mình về tính cách, rồi nhìn đứa con út giống vị "kia", Thranduil cảm thán: Cùng một bào thai mà sao tam quan lại khác nhau thế này.

Tình trạng này kéo dài cho đến một ngày, con trai trưởng của ngài cùng một đội tiên binh rơi vào dị thế giới...

...

Mẹ nó ơi mau về đây, con trai đi lạc rồi!

Σ( ° △ °|||)︴

Lời tác giả:

Đốt một ngọn đuốc cho tương lai của Quân Hàn.

Có ai muốn rơi vào "hố" mới về con trai của Thranduil không?

Sau khi thu thập xong các Thức thần, bộ truyện này sẽ kết thúc.
 
Tòa Nội Thành Này Có Gì Đó Quái Quái [ Edit ]
Chương 47


Đứng ở ven đường phố, Lam Nhiên có chút mờ mịt.

Kể từ ngày có vị yêu quái tên là Sakura no Sei tìm đến, Quân Hàn không còn lúc nào rảnh rỗi nữa.

Bởi vì sau đó, lục tục có thêm rất nhiều yêu quái kéo đến nhà họ, khiến Lam Nhiên ngày nào cũng phải chứng kiến những cảnh tượng hỗn loạn.

Hiện tại Lam Nhiên tuy vẫn đang ở đó, nhưng cậu đã mua sẵn một khu vực có hai căn biệt thự hiện đại để chuẩn bị dọn ra riêng.

Vốn dĩ nơi cậu muốn mua là một tòa lâu đài hiện đại, nhưng lại bị Cô Hoạch Điểu (Ubume) mới đến nhanh tay giành mất, nên cậu đành chọn căn biệt thự này làm nhà mới.

Những phòng trống còn lại trong cung điện đã bị các yêu quái khác "chia chác" sạch sẽ.

Vì trước đó Quân Hàn đã tận tình dạy cho Lam Nhiên nữ công gia chánh (trù nghệ) để cậu giết thời gian, nên "bé ngoan" Lam Nhiên hiện phụ trách cơm nước ba bữa mỗi ngày.

Cậu miệt mài học thực đơn mới, cấp bậc kỹ năng nấu nướng bất tri bất giác đã lên tới cấp 9.

Lúc này, cậu đang đứng ở ven đường, suy nghĩ xem nên mua thêm loại thực đơn nào.

(Này Lam-sang, bộ cậu định phát triển theo hướng "vợ hiền dâu đảm" luôn hả?)

Lam Nhiên không biết rằng, ngay khi cậu vừa xác định được hướng đi, ở phía đông bắc có một người vừa vặn nhìn về phía cậu.

!!!

......

"Vậy khi nào con định rời đi?"

Tại cung điện Vanderburg, Quân Hàn sau khi tạm thời dàn xếp xong đám yêu quái, liền quay sang hỏi Lam Nhiên.

"Con không biết."

Lam Nhiên cũng rất mờ mịt.

Hoàn thành nhiệm vụ xong cậu trở nên quá rảnh rỗi.

Hiện thế thì có người quen, Hư Vòng cũng có người quen, còn Thi Hồn Giới thì toàn là kẻ thù, chẳng đi đâu được.

Nghĩ đến những chuyện xảy ra trong lúc làm nhiệm vụ, Lam Nhiên cảm thấy ủy khuất; nếu hệ thống lúc trước không bắt cậu làm mấy chuyện đó, thì có lẽ cậu đã không bị mất hết "tiết tháo" như vậy.

Quân Hàn thấy cứ để thế này cũng không ổn: "Hay là con thử tìm việc làm ở đây đi?

Trước đây con chẳng phải làm công việc giấy tờ sao?

Ở đây có nhiều việc như thế lắm."

Thế là, Quân Hàn nhẫn tâm ném "bé ngoan" đang khổ sở vào trường Đại học Mô phỏng

Tòa Honmaru từng bị bỏ hoang trước đây cuối cùng cũng được trưng dụng trở lại.

Thẩm Thần Giả hiện tại có danh hiệu là "Cao Thời" (Takato).

Tuy danh hiệu nghe có vẻ nam tính, nhưng thực chất lại là một thiếu nữ rất thân thiện, vận khí thuộc diện "Châu Á" (không quá đỏ cũng không quá đen).

Thật trùng hợp, vị Thẩm Thần Giả này là thanh mai trúc mã được nhóm của Tiểu Mạc giới thiệu đến tiếp quản Honmaru.

Cô có chút tính cách "trạch nữ", tuy nhìn có vẻ trưởng thành nhưng thực chất vẫn là một thiếu nữ hoạt bát, đáng yêu.

Huống hồ, vị Thẩm Thần Giả này có vẻ rất "hợp cạ" với một thanh đao nào đó, ví dụ như: Tsurumaru Kuninaga.

"Tsuru!

Maru!

Kuni!

Naga!"

Nhìn Tsurumaru không biết là lần thứ bao nhiêu dẫn Thẩm Thần Giả đi gây rắc rối khắp nơi, Heshikiri Hasebe tức giận đến mức cảm thấy huyết áp mình đang tăng vọt (nếu Phó Tang Thần có huyết áp).

"Yare yare, những bất ngờ trong cuộc sống là điều tất yếu mà.

Nếu chuyện gì cũng dự đoán được thì trái tim sẽ 'chết' trước mất thôi, Hasebe ạ."

Đáp lại Hasebe là bóng dáng đang chạy trốn của Tsurumaru.

"Tsurumaru Kuninaga, đứng lại đó cho ta!"

Hôm nay Honmaru vẫn náo nhiệt như thường lệ.

Namazuo Toushirou và Horikawa Kunihiro đi ngang qua với vẻ mặt vô cùng bình thản.

"Honebami?"

Horikawa từ xa đã thấy Honebami Toushirou, người sau khẽ ra hiệu cho cậu.

Hai thanh đao quay đầu lại, liền thấy Yamanbagiri Kunihiro đang đứng ở một nơi hẻo lánh, cố gắng mở một cánh cửa, miệng còn lầm bầm: "...

Quả nhiên là hàng nhái... cư nhiên đến một cánh cửa cũng không mở nổi." và những lời tương tự.

Namazuo thấy vậy liền nói: "Để tôi đi tìm A-ru-ji (Chủ nhân)."

Một lát sau, Takato đi cùng Namazuo, theo sau là hai thanh đao khác tiến đến trước mặt họ.

"Là chỗ này sao?

Nơi này hẻo lánh thật đấy."

"...

Chúng tôi định dọn dẹp nơi này làm kho hàng mới."

Honebami thay mặt Yamanbagiri giải thích mục đích của họ.

Takato tiến lại gần cánh cửa.

Khi tay cô vừa chạm vào, cô cảm nhận được cánh cửa đang điên cuồng hấp thụ linh lực của mình.

Phát hiện này khiến cô theo bản năng muốn buông tay, nhưng cánh cửa dính chặt lấy tay cô như nam châm.

"Mau giúp tôi với, tay tôi không gỡ ra được!"

Takato hốt hoảng kêu lên.

Các Phó Tang Thần lần lượt nắm lấy áo chủ nhân để kéo cô ra.

Theo dòng linh lực truyền vào, những hoa văn cổ xưa trên cửa bắt đầu sáng rực lên.

Khi tất cả hoa văn đã tỏa sáng, cánh cửa phát ra tiếng rắc khô khốc.

Cả một "dây chuyền" linh lực phía sau ngã ngồi xuống đất vì đuối sức.

"Cửa hình như... mở rồi?"

Gokotai có chút không chắc chắn.

Takato nghe thấy vậy liền nén đau đứng dậy: "Chúng ta đi!

Để xem sau cánh cửa này rốt cuộc là cái quỷ gì!"

"Chủ nhân!"

Dàn Phó Tang Thần đồng thanh phản đối nhưng bị cô trấn áp không thương tiếc.

Cô nhất định phải biết thứ gì mà lại cần đến phong ấn đáng sợ như vậy trên cửa!

Hiện tại họ vẫn chưa biết rằng, sự việc sắp xảy ra tiếp theo sẽ mang đến một cú sốc kinh hoàng như thế nào.

Lời tác giả:

Tác giả cuối cùng cũng "đội mồ sống dậy" đây!

Chuẩn bị tinh thần cho những sự kiện lớn sắp tới nhé!!!

Ngoài ra, "hố" Ma giới đã mở, truyện về Đao kiếm Ba ba cũng đang được tích trữ bản thảo.
 
Tòa Nội Thành Này Có Gì Đó Quái Quái [ Edit ]
Chương 48


Đó là một căn gác mái đơn giản.

Khi Takato bước lên cầu thang quan sát, cô nhận ra nơi này nằm ở tầng cao nhất của tòa kiến trúc.

"Chủ nhân, chúng ta đi về thôi."

Horikawa Kunihiro đi cùng có chút lo lắng nhìn cô.

Takato tính tình không sợ trời không sợ đất, xua tay: "Không sao, chúng ta đi xuống xem thử."

Cô dẫn theo mấy thanh Phó Tang Thần đi xuống dạo một vòng quanh căn nhà.

Thế nhưng, khi dạo xong định quay về, cô kinh hoàng phát hiện lối thông đạo trong cánh cửa đó đã đóng lại.

!!!

......

Ở tít tận thành phố Mật Tuyền (Hidden Springs), Quân Hàn cảm nhận được phong ấn thông đạo tùy hứng năm xưa đã bị mở ra.

Anh gọi điện cho Shokudaikiri Mitsutada (lúc này đang ở nhà nến tại đảo Thiên Đường), bảo cậu ta ra khu mộ địa đón khách nhân.

Sau đó, Quân Hàn cứ thế ngồi thong thả trên sô pha "xem kịch".

Chẳng còn cách nào khác, hôm nay bệnh viện nghỉ lễ, anh không có việc gì làm nên chỉ có thể ở nhà giết thời gian.

Còn Lam Nhiên thì chẳng biết dạo này làm cái gì, kể từ sau khi từ Đại học Mô phỏng về thì trầm mê vào việc học, sau đó còn lỡ tay... tự phong ấn luôn linh lực và ký ức về Thi Hồn Giới của mình.

Quân Hàn thực sự sợ Lam Nhiên cứ ngơ ngác như thế sẽ bị bắt đi, nên đành dắt cậu ta đi luyện đao cùng, đảm bảo có thể đánh nhừ tử bất cứ kẻ nào định gây rối.

Takato cùng các Phó Tang Thần của mình lang thang trên đảo Thiên Đường.

Họ chưa gặp được Shokudaikiri đến đón, nhưng lại tình cờ bắt gặp nhà Kotetsu đang đi nghỉ dưỡng tại khu resort.

Nói thật, việc gặp phải các Phó Tang Thần ám đọa khiến họ hoảng sợ một phen.

Tuy nhiên, những thanh đao ám đọa đó chỉ liếc nhìn họ một cái rồi lại tiếp tục cuộc vui của mình.

Đúng lúc này, chiếc xe của Shokudaikiri đã tìm thấy họ.

"Xin hỏi, các vị là khách nhân từ thế giới bên ngoài sao?"

Shokudaikiri bước xuống xe hỏi thiếu nữ lạ mặt.

Ngay lập tức, anh bị dàn Phó Tang Thần hộ chủ sốt sắng đề phòng.

"Ngại quá, chủ nhân của chúng tôi muốn gặp các bạn, các bạn có thể đi cùng một chuyến không?"

Takato ngắt lời định nói của Kashuu Kiyomitsu, cô đáp: "Được thôi.

Chúng tôi đến từ Honmaru số 666, còn anh là...?"

"Honmaru 666?

Đã có người mới tiếp quản rồi sao?"

Shokudaikiri lúc này đã không còn căm hận Thẩm Thần Giả như năm xưa nữa.

Nếu không có vị chủ nhân hiện tại, họ thậm chí còn chẳng thể gặp được nhau.

"Người mới?"

Namazuo Toushirou nghe câu này thì cảm thấy có gì đó sai sai.

Tiếp đó, họ nghe thấy Shokudaikiri nói: "À, bởi vì chúng tôi vốn là các Phó Tang Thần thuộc Honmaru 666 trước đây, hiện tại đang đi theo chủ nhân cư trú tại nơi này."

"Chủ nhân đang ở đại lục đối diện, chúng ta đi thôi."

Takato đi theo anh đến một tòa lâu đài hoa lệ.

Trên đường đi, họ kinh ngạc phát hiện ra những thanh đoản đao ám đọa ở đây đều cao lớn phổng phao, khác hẳn với những "đứa nhỏ" xinh xắn đáng yêu ở nhà...

Hóa ra đoản đao cũng có thể "dậy thì" thành người lớn sao?

"Chủ nhân, tôi đã đưa họ tới rồi."

Shokudaikiri nói vào một thiết bị máy móc, sau đó một tiếng tích vang lên, anh dẫn họ vào phòng khách ngồi chờ.

"Các bạn muốn uống chút gì không?"

"Kh... không cần đâu ạ."

"Được rồi."

Trong phòng khách, nhóm của Takato gồm: Kashuu Kiyomitsu, Horikawa Kunihiro, Namazuo, Izuminokami Kanesada, và Ichigo Hitofuri đang căng thẳng ngồi trên sô pha chờ đợi.

Một lát sau, họ nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi tiến gần.

"Thật xin lỗi, lúc nãy tôi có chút việc bận nên để các bạn đợi lâu."

Takato ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một thanh niên tuấn mỹ đang bước về phía mình.

Ba đương! (Tiếng sét đánh ngang tai).

Không đợi Takato lên tiếng, đã có thanh đao không nhịn được mà thốt lên:

"Nakamura-kun...?"

"Ngài Mitsu-san!?" x2

Quân Hàn nhìn họ, mỉm cười: "Kashuu, Horikawa, Kanesada, chào các con.

Ta đã nghe Mitsutada nói về chuyện của các con rồi."

"Tự giới thiệu một chút nhé, trong nhiệm kỳ ta có danh hiệu là 'Totsuki' (Xa Nguyệt), tiền nhiệm Thẩm Thần Giả của Honmaru 666, hiện tại chỉ là một ông già đã nghỉ hưu."

Takato lúc này mới hoàn hồn: "Tôi biết ngài!

Tôi là Takato, được nhóm của Tiểu Mạc giới thiệu đến tiếp quản Honmaru này, tôi mới nhậm chức năm ngoái thôi."

"Nếu không phiền, các bạn có thể ở lại thành phố này vài ngày.

Bởi vì thông đạo kia mỗi tuần chỉ mở một lần vào cuối tuần thôi.

Lúc nãy là dùng linh lực mở cưỡng ép, nếu không muốn chờ thì các bạn có thể dùng máy chuyển đổi thời không để về."

"Vâng ạ."

Vì đi lạc bất ngờ nên Takato không mang theo máy chuyển đổi, cô đành nghe theo sự sắp xếp của Quân Hàn.

"......

Đúng rồi, Tiểu Mạc dạo này có khỏe không?"

Sau một hồi lâu, Quân Hàn hỏi.

Takato hơi kỳ lạ: "Cậu ấy rất tốt, hiện tại đã nghỉ hưu và về thế giới hiện thực tiếp tục đi học rồi ạ."

"Vậy sao."

Quân Hàn nghĩ đến cậu thiếu niên đã giúp đỡ mình năm xưa, khẽ mỉm cười.

Câu chuyện của chúng ta tạm thời khép lại tại đây, nhưng cuộc sống của Quân Hàn thì vẫn cứ bị làm phiền như một con "cá mặn".

Bởi vì...

"Papa / Đại nhân không xong rồi!

Higekiri và Ibaraki Doji lại đánh nhau rồi kìa!!!"

Lời tác giả:

Thế giới song song ở bộ khác đã bắt đầu gõ chữ, nên tui chuẩn bị kết thúc bộ này ở đây.

Các bạn có thể tìm thấy diễn biến tiếp theo của họ ở những câu chuyện khác.

Câu chuyện của họ sẽ có liên kết với nhau, dù sao thế giới hiện thực cũng là Tổng Mạn mà.

Quyển 1 của Quân Hàn: Honmaru Nội Tình: Đao Kiếm Loạn Vũ và Âm Dương Sư.

Quyển 2 dự kiến: Đoạt Chén Thánh: Vera và Nửa Kia (Có sự xuất hiện của Hắc Seimei và Minamoto no Hiromasa), cùng hành trình tìm kiếm những người bạn khác.
 
Back
Top Bottom