Cập nhật mới

Ngôn Tình Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp

Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 200: C200: Chương 200


Nghe vậy, Nguyễn Tinh Vãn ngẩn ngơ một lúc mới nói:

"Chết rồi?"

"Đúng vậy, nếu cô Nguyễn muốn nhận tro cốt của ông ấy, vui lòng đến nhà tù Nam Thành trong vòng ba ngày."

"Vâng, cảm ơn."

Đặt điện thoại xuống, Nguyễn Tinh Vãn ngồi trên giường và suy tư một lúc.

Mấy ngày trước, cô vẫn đang nghĩ, nếu có thể, cô không muốn nghe hai chữ ' Nguyễn Quân" trong đời này nữa, nhưng cô không thể ngờ rằng, khi nghe hai chữ ' Nguyễn Quân" lần nữa, lại là để mời cô đến lấy tro cốt.

Khi Nguyễn Tinh Vãn xuống tầng dưới, Chu Từ Thâm đang ngồi trong sân xử lý công việc, còn Lâm Nam đứng bên cạnh anh, sau khi thấy Nguyễn Tinh Vãn đến, Lâm Nam gật đầu nhẹ nhàng về phía cô và rời đi rất tự nhiên.

Nguyễn Tinh Vãn ngồi đối diện với Chu Từ Thâm, sau một hồi suy nghĩ, cô mới nói:

"Chu tổng."

Ánh mắt của Chu Từ Thâm đặt trên máy tính, không nhìn lên:

"Nói đi."

"Việc Nguyễn Quân vào tù, có phải anh xử lý không."

"Liên quan gì tới tôi..................."

Chu Từ Thâm nâng mắt lên, nhìn thấy khuôn mặt của cô trắng bệch

"Lâm Nam xử lý."

Nguyễn Tinh Vãn nhẹ nhàng nói:

"Cảm ơn Chu tổng."

Cô biết, nếu không xử lý tốt quả b.o.m hẹn giờ Nguyễn Quân này, thậm chí khi cô đi rồi, ông ta cũng sẽ đi tìm tiểu Thầm.

Không bao giờ kết thúc, không c.h.ế.t không buông.

Chu Từ Tâm gập máy tính lại:

"Em muốn nói gì."

Nguyễn Tinh Vãn lắc đầu:

"Không có gì, tôi chỉ đến đây để cảm ơn Chu tổng một chút."

Nói thì nói thế, có vẻ như Chu Từ Tâm cũng đã giúp đỡ cô khá nhiều trong thời gian cô không biết.

"Chu tổng tiếp tục làm việc đi, tôi đi ra ngoài một chút."

Khi Nguyễn Tinh Vãn rời đi, Lâm Nam nhanh chóng bước vào:

"Chu tổng, vừa mới nhận được tin, nhà tù Nam Thành đêm qua đã xảy ra hỏa hoạn, ba của phu nhân.............. đã tử vong tại chỗ. Bên nhà tù đã liên lạc với phu nhân để nhận tro cốt rồi." Chu Từ Thâm nhẹ nhàng nhăn mày, đứng dậy và nói nhẹ nhàng:

"Biết rồi."

............................

Khi Chu Từ Thâm tìm thấy Nguyễn Tinh Vãn, cô đang nằm dài trên thành đá bên bờ con sông nhỏ hóng gió.

Anh từ từ bước qua, đứng bên cạnh cô.

Nguyễn Tinh Vãn nghe tiếng động liền quay đầu: "Chu tổng?"

Chu Từ Tâm nói:

"Cô đến đây để làm gì."

"Chỉ là.............. đi dạo thôi mà."

Chu Từ Tâm khẽ cười, không nói gì.

Sau một lúc, Nguyễn Tinh Vãn nói:

"Chu tổng, khi nào anh trở về Nam Thành?"

"Ngày mai."

Nguyễn Tinh Vãn chỉ hỏi qua loa, không ngờ rằng sẽ đến nhanh như vậy, cô cảm thấy hơi ngạc nhiên trước câu trả lời đó:

"Ồ."

Trong thời gian này, mỗi ngày cô đều mong anh sẽ ra đi sớm hơn, nhưng khi thực sự nghe anh nói muốn rời đi, cô không hề cảm thấy vui mừng như cô mong đợi.

Sau khi suy nghĩ, Nguyễn Tinh Vãn lại nói:

"Vậy dì Hứa có về cùng anh không?"

"Không."

Cũng đúng thôi, theo tính cách của dì Hứa, có lẽ dì sẽ không quay lại.

"Vậy anh... sau này sẽ đến thăm dì Hứa phải không?"

Chu Từ Tâm nhìn cô:

"Em muốn tôi trả lời em như thế nào."

Nguyễn Tinh Vãn nhấp môi, không nói gì.

Cô cũng không biết cô muốn nghe câu trả lời gì, hơn nữa việc Chu Từ Tâm có trở lại hay không, cũng không liên quan đến cô. Dù cô có hỏi nhiều hơn đi chăng nữa, cũng chỉ là lo chuyện bao đồng mà thôi.

Rất nhanh, âm thanh truyền tới từ phía Chu Từ Thâm:

" Nếu em không muốn đi nhận tro cốt của ông ta, thì cũng có thể không đi."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 201: C201: Chương 201


Nguyễn Tinh Vãn trầm mặc, cũng không bất ngờ anh sẽ biết chuyện này.

Dù sao, lúc đầu cũng chính anh tống Nguyễn Quân vào tù.

Thực ra, Nguyễn Tinh Vãn cũng không phải là phiền não về việc rốt cuộc có nên đi nhận tro cốt của Nguyễn Quân hay không, mà là một khi cô đã đi, ắt phải quay về Nam thành, lúc đó có lẽ sẽ không dễ dàng rời đi được nữa.

Cô có quá nhiều ký ức không tốt ở nơi đó, luôn cảm thấy sau khi trở về, tuyệt đối sẽ có chuyện không tốt đang chờ cô.

Không đợi Nguyễn Tinh Vãn lên tiếng, Chu Từ Thâm lại nói: "Người đã c h ế t rồi, bây giờ em nghĩ này kia cũng vô dụng, có thời gian suy nghĩ, không bằng cân nhắc một chút về những lời tôi đã nói với em." Nguyễn Tinh Vãn nhất thời không kịp phản ứng: "Lời gì?"

Chu Từ Thâm liếc cô một cái, ánh mắt lạnh nhạt.

"......................."

Ý anh không phải nói về chuyện tái hôn đó chứ?

Cô còn tưởng lúc ấy anh chỉ tùy tiện nói mà thôi, sao có thể coi là thật chứ.

Nguyễn Tinh Vãn cười gượng hai tiếng: "Chu tổng, tôi cảm thấy chuyện này, người nên cân nhắc là anh, Chu tổng không sợ tôi lại mang theo mục đích gì sao?"

"Em quá coi trọng bản thân mình rồi đấy."

"Vậy tôi có thể hỏi lý do anh muốn tái hôn là gì không?"

Mấy giây sau, Chu Từ Thâm lẳng lặng nhìn về phía cô: "Nguyễn Tinh Vãn, nếu như em là tôi, em sẽ mặc kệ một người phụ nữ đang mang thai đứa con của mình sao?"

Nguyễn Tinh Vãn sửng sốt, một lúc lâu sau mới hồi thần, quả nhiên vẫn là vì lý do này.

Cho dù là những chuyện anh làm mấy ngày nay, hay là anh đề nghị tái hôn, từ đầu đến cuối, mục tiêu của anh chỉ là đứa con trong bụng cô mà thôi. May mà..............

May mà cô vẫn chưa thực sự hãm vào.

Nguyễn Tinh Vãn nói: "Chu tổng, tôi sẽ dùng hết khả năng để anh biết hành tung của tôi, sẽ để anh biết tin tức của đứa bé đầu tiên. Sẽ không để ba anh..........người của nhà họ Chu biết chuyện tôi mang thai. Về phần tái hôn, vẫn là thôi đi."

Rất lâu xong, giọng nói lạnh lùng của Chu Từ Thâm mới truyền đến: "Máy bay 8 giờ tối mai, thu dọn đồ đạc đi."

Không đợi Nguyễn Tinh Vãn trả lời, anh đã xoay người bước đi.

Anh đi xa rồi, Nguyễn Tinh Vãn mới thu hồi tầm mắt, nhìn tia nắng chiều cuối cùng chiếu xuống, không tiếng động thở dài một hơi.

Vẫn phải trở về thôi.

Buổi tối, lúc Nguyễn Tinh Vãn đang thu dọn hành lý trong phòng, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa nhẹ nhàng: "Tiểu Nguyễn, ngủ chưa?"

Nguyễn Tinh Vãn mở cửa ra: "Dì Hứa."

Hứa Nguyệt nhìn va li trong phòng, lại nói: "Ta nghe Tiểu Thâm nói ngày mai phải đi rồi, cháu đi cùng nó sao?"

Nguyễn Tinh Vãn gật đầu, lại nói: "Cháu về Nam Thành cũng có chút chuyện cần xử lý."

Hứa Nguyệt đưa cái túi trong tay cho cô: "Trong đây có một số đồ nhỏ gần đây ta đan, cháu cầm đi, nói không chừng sau này sẽ có chỗ dùng đến."

"Cảm ơn dì Hứa." Nguyễn Tinh Vãn nhận lấy: "Dì Hứa sau này không về Nam Thành nữa sao?"

Hứa Nguyệt nở nụ cười nhàn nhạt: "Không về, nơi đó không có gì đáng để ta lưu luyến."

"Vậy Chu Từ Thâm.........."

"Tùy nó đi, nếu nó có thời gian thì về thăm ta, không có thời gian thì không sao cả. Dù sao thì ta cũng chưa từng làm hết trách nhiệm của người làm mẹ."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 202: C202: Chương 202


Nguyễn Tinh Vãn nhất thời không biết nên nói gì mới tốt, chỉ có thể im lặng gật đầu.

Qua mấy giây sau, Hứa Nguyệt lại nói: "Tiểu Nguyễn, giữa cháu và Tiểu Thâm xảy ra chuyện gì ta không rõ, cũng không có tư cách để bình luận, nhưng.......Tiểu Thâm nó, tuy tính tình đôi lúc không tốt, chẳng qua là miệng cứng lòng mềm. Khoảng thời gian này ta cũng nhìn ra được thực ra nó rất để ý đến cháu, chỉ là không nói ra mà thôi."

Cho dù bà ấy không nói, Nguyễn Tinh Vãn cũng có thể cảm nhận được, tên đàn ông chó má Chu Từ Thâm kia xấu ở chỗ là có một cái miệng xấu tính, rõ ràng là một chuyện rất tốt, qua miệng của anh liền hoàn toàn biến đổi.

Hơn nữa thân ở nơi lục đục ngươi lừa ta gạt như nhà họ Chu kia, anh sớm đã quen nhìn người khác bằng con mắt ác độc, cân nhắc lợi hại của bản thân ở mức cao nhất có thể.

Cũng chính vì Nguyễn Tinh Vãn hiểu rõ những điều này, cô mới muốn dùng hết khả năng duy trì khoảng cách với anh, không muốn bị cuốn vào tranh đấu giữa anh và nhà họ Chu.

Chỉ là................

Nguyễn Tinh Vãn rũ mắt nhìn xuống bụng mình, đại khái cũng biết vì sao Chu Từ Thâm không muốn sinh đứa bé này ra.

Nhưng là một người mẹ, dưới tình huống đã từng mất đi một đứa con, thật không dễ dàng gì ông trời mới chiếu cố cô một lần, sao cô có thể cướp đoạt đi cơ hội đến với thế giới này của nó.

Rất lâu sau Nguyễn Tinh Vãn mới nói: "Dì Hứa, cháu và Chu Từ Thâm bất kể là phương diện gì cũng đều không hợp, lúc đầu sở dĩ kết hôn, là bởi vì............"

Nói được một nửa, Nguyễn Tinh Vãn bật cười: "Bất luận nói thế nào, vấn đề cũng nằm trên người cháu, cháu cần phải gánh chịu hậu quả."

Hứa Nguyệt im lặng thở dài một hơi, cũng không nói thêm gì, chỉ là bảo cô tự chăm sóc bản thân cho tốt, có chuyện gì thì gọi điện cho bà ấy, sau đó rời đi.

Nguyễn Tinh Vãn vừa định đóng cửa, liền nhìn thấy Chu Từ Thâm đứng cách đó không xa, ánh mắt lạnh nhạt nhìn cô.

".........................." . Đọc‎ 𝘁r𝘶𝗒ện‎ 𝘁ại‎ _‎ 𝘁rùm𝘁r𝘶𝗒ện.𝘃n‎ ‎ _

Khóe miệng cô co rút: "Chu tổng." Chu Từ Thâm một tay đút túi quần, giọng nói cực kỳ lạnh lùng: "Nói nghe xem, em gánh chịu hậu quả gì?"

Kia không phải là gánh chịu ba năm châm chọc khiêu khích, âm dương quái khí, giết người bằng nói của tên chó má anh sao.

Nguyễn Tinh Vãn chân thành nói: "Ly hôn chính là hậu quả mà tôi phải chịu trách nhiệm."

"Nguyễn Tinh Vãn, nếu em cảm thấy ly hôn xong liền có thể coi mọi chuyện như chưa từng xảy ra, vậy em không khỏi nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi."

"Tôi biết điều này có thể không vãn hồi được gì, thậm chí ở trong mắt Chu tổng, tôi dụng tâm kín đáo có mưu đồ khác, nhưng đây cũng là chuyện duy nhất tôi có thể làm được."

"Nếu em thật sự định gánh chịu hậu quả, vậy không bằng nghĩ xem, sau khi chuyện em có thai bị nhà họ Chu biết được, em nên làm thế nào."

Chu Từ Thâm nói xong, xoay người về phòng.

Nguyễn Tinh Vãn ngơ ngác đứng tại chỗ, cô đột nhiên phản ứng lại, thì ra Chu Từ Thâm không phải ngầm thừa nhận cô có thể sinh đứa bé này, mà tiền đề là.........dưới tình huống nhà họ Chu không biết.

Cũng chính là nói, một khi chuyện cô có thai bị nhà họ Chu biết được, vậy Chu Từ Thâm tuyệt đối sẽ không cho cô cơ hội nữa.

Một lúc lâu sau, Nguyễn Tinh Vãn mới phản ứng lại, cảm thấy ngón tay lạnh lẽo.

Nguyễn Tinh Vãn ngồi bên giường, có chút mờ mịt nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô có thể bảo vệ đứa bé này, dưới tình huống nhà họ Chu không biết, bình an sinh nó ra sao?

Song Nguyễn Tinh Vãn lại nghĩ, cô với người nhà họ Chu tiếp xúc cũng không nhiều, trừ Chu An An ra, nhưng người khác có thể nói là hoàn toàn không có qua lại gì.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 203: C203: Chương 203


Trước đây tuy rằng có tiếp xúc với Chu Tuyển Niên vì vấn đề công việc, nhưng anh ấy chung quy không thể bất kể lúc nào cũng đặt thiết kế trang sức cho mẹ mình.

Cho nên nói, trên lý thuyết cô chỉ cần tránh xa cái đồ điên Chu An An kia ra thì sẽ không có chuyện gì cả.

Nguyễn Tinh Vãn thở ra một hơi, tiếp tục thu dọn đồ đạc, bỏ mấy bộ quần áo nhỏ tất nhỏ của Hứa Nguyệt đan vào trong vaili.

Nhưng cho dù tự an ủi bản thân mình như vậy, Nguyễn Tinh Vãn vẫn có cảm giác lo lắng nói không ra lời.

Lúc cô nhìn thấy một phòng toàn đồ dùng trẻ em xếp ngay ngắn, do dự rất lâu, vẫn là ra khỏi phòng, gõ cửa phòng Chu Từ Thâm, thấp giọng hỏi: "Chu tổng, anh ngủ chưa?"

Đợi hai phút sau, cửa phòng mới mở ra, Chu Từ Thâm hình như vừa từ trong giấc mơ tỉnh dậy, vẻ mặt cực kỳ cáu kỉnh, nén nóng nảy nói: "Nguyễn Tinh Vãn, tôi nhớ tôi từng nói với em, nếu em lại nửa đêm............"

Nguyễn Tinh Vãn nhỏ giọng phản bác: "Lúc đó anh nói nửa đêm không được gọi điện thoại cho anh, cũng không nói nửa đêm tôi không được tới tìm anh."

Chu Từ Thâm: "................"

Nguyễn Tinh Vãn bỏ qua thái độ ác liệt của anh, lại nói: "Về chuyện đứa nhỏ, tôi muốn nói chuyện với Chu tổng một chút."

"Nói."

"Tôi bảo đảm bất luận đi đâu cũng sẽ cố gắng tránh xa người nhà họ Chu, nhưng tôi........năng lực có hạn, cho nên tôi muốn nhờ Chu tổng giúp tôi một việc, Chu tổng nhất định có cách để họ không phát hiện ra chuyện tôi mang thai."

Chu Từ Thâm thản nhiên nhìn cô: "Em dựa vào đâu cho rằng tôi sẽ giúp em."

Nguyễn Tinh Vãn nhấp nhấp môi rồi mới nói: "Hôm nay Chu tổng mua nhiều đồ trẻ con như vậy, hẳn là..........."

"Mấy thứ này chỉ tùy tiện mua mà thôi, không chứng minh được điều gì cả."

Nguyễn Tinh Vãn biết anh sẽ nói như vậy.

Nghĩ ngợi mấy giây, cô mới nhẹ nhàng túm góc áo anh: "Xin anh đó." Đôi mắt đen của anh đông cứng lại nhìn cô, hầu kết khẽ trượt lên xuống, nhanh chóng dời tầm mắt: "Tôi không nhìn thấy thành ý của em."

"......................."

Nguyễn Tinh Vãn bĩu môi, thu tay về: "Vậy Chu tổng muốn tôi làm thế nào."

"Dọn về biệt thự Tinh Hồ, tôi có thể miễn cưỡng giúp em giấu diếm nhà họ Chu bên kia, nhưng nếu em bị phát hiện ở bên ngoài, vậy thì không liên quan gì đến tôi cả."

Nguyễn Tinh Vãn không ngờ yêu cầu của anh lại là như vậy, có điều so với điều kiện hà khắc trước kia thì tốt hơn nhiều lắm.

Hơn nữa cô dọn về biệt thự tinh hồ, ở một mức độ nhất định mà nói, là an toàn hơn rất nhiều.

Đến lúc đó, mỗi ngày chỉ tới hai nơi là công ty và về nhà, hẳn là sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Thấy cô không nói gì, vẻ mặt Chu Từ Thâm bất mãn.

Người phụ nữ này vẫn không biết tốt xấu giống như trước đây.

Anh vừa muốn mở miệng, Nguyễn Tinh Vãn lại khẽ nói: "Tôi đồng ý dọn về đó."

Chiều hôm sau, dì Tần cũng nghe thấy tin tức Chu Từ Thâm và Nguyễn Tinh Vãn phải đi, cầm theo không ít đặc sản trong nhà tới, để bọn cô cầm đi.

Xong việc, còn lặng lẽ kéo Nguyễn Tinh Vãn tới một góc: "Tiểu Nguyễn à, lần này cháu và Tiểu Chu về có phải muốn tái hôn hay không?"

Nguyễn Tinh Vãn: "............."

Mục đích chân chính của dì Tần đến đây chắc là cái này rồi. "Không.................."

"Chậc, cháu cũng đừng xấu hổ với dì, mấy hôm nay ta đã giúp cháu quan sát rồi, đứa nhỏ tiểu Chu này nhân phẩm không tồi, có tiền, lại đẹp trai, nếu cháu không nắm chặt lấy, rất dễ bị người khác đoạt mất."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 204: C204: Chương 204


"Dì Tần, cháu................"

"Tiểu Nguyễn, cháu nghe dì nói này, đợi tới khi cháu tới tuổi của dì, cháu sẽ phát hiện, những chuyện cãi nhau ồn ào bây giờ của các cháu, chỉ giống như gãi ngứa mà thôi, người ngoài nhìn vào thoạt nhìn rất ngọt ngào. Haizzz, bây giờ dì già rồi, nếu dì trở về thời trẻ............." Dì Tần lại bùm bùm nói một hồi, Nguyễn Tinh Vãn một câu cũng không chen vào được, dứt khoát không nói nữa.

Lúc rời đi, Nguyễn Tinh Vãn nhìn nơi mới chỉ sống hơn một tháng, không biết vì sao, lại có loại cảm giác giống như xa nhà vậy.

Cho dù là dì Hứa, hay là dì Tần, hoặc là các hàng xóm láng giềng xung quanh, đều cho cô sự ấm áp và quan tâm trước nay chưa từng có.

Thấy cô đi một bước quay đầu ba lần, Chu Từ Thâm đứng trước xe, tựa hồ hoàn toàn không hiểu sự lưu luyến bịn rịn của cô: "Cũng không phải sau này không quay lại, đến mức như vậy sao."

Nguyễn Tinh Vãn thu hồi tầm mắt, im lặng thở dài: "Cũng phải, người vô tình máu lạnh như anh sao hiểu tình cảm của những người sớm chiều ở chung lúc chia xa chứ."

"..............." Chu Từ Thâm trầm mặt xuống: "Nguyễn Tinh Vãn."

Nguyễn Tinh Vãn lộ ra nụ cười vừa đủ: "Chúng ta đi thôi, Chu tổng."

Dì tần và Hứa Nguyệt vốn muốn tiễn bọn cô ra sân bay, vì để bớt độ thương cảm, cũng sợ dì Tần trên xe lại nói mấy lời không thể tưởng tượng nổi, Nguyễn Tinh Vãn vội vàng từ chối.

Hơn nữa, cô cũng biết, dựa theo tính cách giống Chu Từ Thâm của dì Hứa, hẳn là cũng không thích loại trường hợp chia tay này.

Lúc xe chạy ra khỏi con đường dài xưa cũ, Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy, cô giống như vừa nằm mơ một giấc mơ vừa ấm áp vừa thoải mái.

Bây giờ, tỉnh mộng rồi.

Cô phải xốc lại tinh thần hơn trước đây, mới có thể ứng phó với những chuyện sắp tới.

..................

Sau khi xuống máy bay, Nguyễn Tinh Vãn nói: "Chu tổng, hay là hôm nay tôi vẫn về nhà trước, dọn dẹp chút đồ đạc rồi qua đó." "Tùy em."

Chu Từ Thâm nói xong, mặc kệ cô, nhấc chân dài bước đi.

Thực ra, Nguyễn Tinh Vãn cũng không có đồ gì để thu dọn, lúc trước cô chạy trốn khỏi Nam thành, đồ có thể mang đều mang rồi, toàn bộ gia sản của cô đều ở trong cái vali này.

Cô chỉ là không muốn ở cùng anh, muốn một mình yên tĩnh một đêm, tìm lý do mà thôi.

Nguyễn Tinh Vãn chậm rì rì đi phía sau, sau khi ra khỏi sân bay, cô đang định gọi một chiếc xe, Lâm Nam liền xuất hiện bên cạnh cô: "Cô Nguyễn, tôi tiễn cô nhé."

"Anh không đi cùng Chu tổng sao."

"Chu tổng còn về công ty một chuyến, dặn tôi đưa cô Nguyễn đi."

"Ồ."

Ngồi trên xe, Nguyễn Tinh Vãn định báo địa chỉ, lại thấy Lâm Nam đã đưa vào lộ trình rồi.

Nguyễn Tinh Vãn: "................"

Lâm Nam: ".....................Ha ha."

Chỉ có thế dùng nụ cười che giấu sự xấu hổ.

Về phần chuyện anh ta biết cô sống ở đâu, Nguyễn Tinh Vãn cũng không cảm thấy kỳ lạ, trợ lý toàn năng của Chu Từ Thâm, không biết mới là lạ.

Tới dưới lầu, Lâm Nam lại xách hành lý xuống cho cô: "Cô Nguyễn, Chu tổng dặn tôi ngày mai đón cô, cô xem mấy giờ đón thì được?"

Nguyễn Tinh Vãn im lặng một lát mới nói: "Không cần đâu, tôi tự đi là được."

Nói xong, cô ngẩng đầu chống lại biểu tình muốn nói lại thôi của Lâm Nam, âm thầm cắn răng nói: "Anh nói với Chu tổng, tôi sẽ qua đó!"
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 205: C205: Chương 205


"Được rồi, cô Nguyễn."

Lâm Nam nhanh nhẹn chuồn mất.

Nhìn chiếc xe màu đen chạy xa dần, Nguyễn Tinh Vãn xoay người tiến vào chung cư.

Sau khi lên lầu, Nguyễn Tinh Vãn đứng ở cửa bật đèn, nhìn căn phòng lạnh lẽo bụi bặm, cúi đầu thở dài một hơi.

Thực ra để nói thì cô chỉ sống ở đây chưa đến một tháng, nơi này đối với cô mà nói căn bản không được gọi là nhà.

Sau khi thu dọn xong, đã là một giờ sáng.

Nguyễn Tinh Vãn ngồi bên giường, nghĩ ngợi rất lâu mới gửi tin nhắn cho Nguyễn Thầm.

"Nguyễn Thầm, sáng mai đi nhà tù Nam Thành một chuyến với chị đi."

Nguyễn Thầm cũng chưa ngủ, nhận được tin nhắn xong liền gọi điện thoại tới: "Chị về Nam Thành rồi à?"

"Ừm, vừa xuống máy bay được một lúc rồi."

Nguyễn Thầm lại nói: "Đi nhà tù làm gì?"

Nguyễn Tinh Vãn nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói rất nhẹ: "Nguyễn Quân chết rồi."

Đầu bên kia, Nguyễn Thầm trầm mặc rất lâu, sau đó chỉ bình tĩnh hỏi một câu: "Sao lại chết?"

"Lúc vượt ngục làm cháy nhà, chết ngay tại chỗ."

Nguyễn Thầm: "Vậy mai em tới đón chị."

"Được."

Ngày hôm sau, sáng sớm bầu trời đã có mưa nhỏ bay bay, cả thành phố giống như bị một tầng màu xám bao phủ. Nguyễn Tinh Vãn mặc một thân đồ đen, cùng Nguyễn Thầm lần đầu tiên xuất hiện ở cửa nhà tù Nam Thành.

Sau khi đăng ký và nói rõ ý đến, giám ngục đưa bọn cô tới phòng tro cốt: "Tro cốt và di vật của Nguyễn Quân đều ở đây, hai người ký tên xong là có thể mang đi."

Chữ là Nguyễn Thầm ký, giám ngục nhìn cậu, lại nhìn Nguyễn Tinh Vãn đang đứng một bên, không nhịn được nói: "Thật không ngờ Nguyễn Quân lại có con trai con gái như này, ông ta cũng quá may mắn rồi." Từ lúc Nguyễn Quân vào tù, liền không ít lần gây rối, không phải là bị đánh trên đường, thì cũng là ở trên đường đánh người, lúc nào miệng cũng ồn ào con rể ông ta là tổng tài tập đoàn chu thị, du côn vô lại điển hình.

Có điều ông ta ồn ào như vậy cũng không phải không có hiệu quả, vẫn là kéo được một đám người giúp ông ta vượt ngục, đáng tiếc là không thành công.

Nguyễn Thầm ký tên xong, nhìn tro cốt của Nguyễn Quân một cái, môi mỏng mím lại, không trả lời.

Nguyễn Tinh Vãn nói: "Bây giờ chúng tôi đi được chưa?"

"Được rồi được rồi." Giám ngục hồi thần, đưa đồ của Nguyễn Quân cho bọn cô.

Nhìn bóng lưng của hai người đi càng lúc càng xa, trong lòng giám ngục viết đầy hai chữ kỳ lạ, bộ dáng kia của Nguyễn Quân, rốt cuộc sao có thể sinh ra con trai con gái có khí chất tướng mạo bậc này?

Không phải cuỗm từ chỗ nào về đấy chứ?

Ra khỏi nhà tù, Nguyễn Thầm nói: "Chuyện còn lại giao cho em, chị về nhà nghỉ ngơi đi."

Nguyễn Tinh Vãn dừng một chút, biết Nguyễn Thầm sợ cô không muốn đối mặt với Nguyễn Quân, cô cười nói: "Người cũng đã chết rồi, còn nghĩ những chuyện đã qua làm gì, hơn nữa nếu chị để bụng, hôm nay đã không tới."

Khóe môi Nguyễn Thầm hơi vểnh lên: "Mặc kệ nói thế nào, chị cũng đang mang thai, đi nghĩa trang không thích hợp, em đi một mình cũng được."

"Tiểu Thầm, chị thực sự không sao cả, yên tâm đi."

Tang lễ của Nguyễn Quân rất đơn giản, tuy nói là tang lễ, không bằng nói là một nghi thức đơn giản thì đúng hơn.

Mà trên bia mộ, vỏn vẹn chỉ khắc hai chữ Nguyễn Quân, ngoài ra, không còn gì khác.

Nguyễn Thầm cầm ô đứng bên cạnh Nguyễn Tinh Vãn: "Nói cho cùng cũng là ông ta tự làm tự chịu, có kết cục như này, cũng không thể trách bất kỳ ai được."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 206: C206: Chương 206


Bọn họ có thể nhận tro cốt của ông ta về, tìm nghĩa trang an táng, đã xem như là dùng hết trách nhiệm cuối cùng rồi.

Nguyễn Tinh Vãn không nói gì, sau khi nhìn bia mộ của Nguyễn Quân rất lâu, mới từ tốn nói: "Tiểu Thầm, chúng ta đi thôi."

Cho dù trong quá khứ Nguyễn Quân đã làm quá nhiều chuyện khiến người khác không thể tha thứ, đều đã kết thúc ở đây rồi.

Cô cuối cùng cũng được giải thoát.

Sau khi rời khỏi nghĩa trang, Nguyễn Tinh Vãn và Nguyễn Thầm về nhà cũ, thu xếp đồ Nguyễn Quân để lại.

Căn nhà này là khu dân cư kiểu cũ, khu vực không tốt, không có gì đáng tiền cả, có điều dựa theo tính cách của Nguyễn Quân, hẳn là sẽ tìm mọi cách gán nợ căn nhà này để lấy tiền trả nợ, nhưng không biết vì sao, ông ta hình như chưa bao giờ có ý định đánh chủ ý tới căn nhà này.

Nguyễn Quân hẳn là rất lâu rồi chưa về nhà, căn phòng phủ một lớp bụi rất dày.

Sau khi tiến vào, Nguyễn Thầm dùng tay phẩy phẩy, sau đó nói với Nguyễn Tinh Vãn: "Chị ra ngoài đợi đi, trong này nhiều bụi bặm quá."

Nguyễn Tinh Vãn gật đầu: " Được."

Nguyễn Thầm tìm một cái thùng giấy, đặt đồ của Nguyễn Quân vào bên trong.

Nguyễn Tinh Vãn đứng trên ban công, nhìn nơi cô đã lớn lên, trong lòng có cảm giác nói không lên lời.

Hình như từ lúc có ký ức đến giờ, Nguyễn Quân vẫn luôn mang dáng vẻ vô lại như vậy, chỉ là lúc cô còn nhỏ ông ta còn chưa dính tới cờ bạc, tuy mê uống rượu, ghi nợ, nhưng đôi khi vẫn nhớ tới mình còn có một đôi trai gái, thề phải thay đổi triệt để.

Nhưng thường thường cũng chỉ kiên trì được hai ngày, là lại bắt đầu phạm lỗi.

Càng đến sau này, ông ta càng thêm tệ hại.

Đang lúc Nguyễn Tinh Vãn đang nghĩ ngợi đến xuất thần, Nguyễn Thầm lôi từ trong phòng Nguyễn Quân ra một cái hòm da khóa kiểu dáng cũ kỹ, nhìn dấu vết, hẳn là đã rất nhiều năm rồi chưa mở ra. Nguyễn Tinh Vãn thấy Nguyễn Thầm đi tìm đồ cạy ra, hỏi: "Muốn mở ra à?"

Nguyễn Thầm vừa tìm vừa nói: "Trước đây em thấy ông ta mở ra một lần, bên trong chắc là có đồ gì đó vô cùng quan trọng." Nguyễn Tinh Vãn há miệng, cuối cùng cũng không nói gì.

Thực ra cô cũng muốn nhìn xem bên trong có gì.

Có điều cô đoán, chắc là đồ gì đó liên quan đến mẹ cô.

Lúc sinh Nguyễn Thầm mẹ cô bị khó sinh mất, trong nhà không có ảnh của bà ấy, không chỉ là Nguyễn Tinh Vãn quên mất dáng vẻ của bà ấy, Nguyễn Thầm cũng chưa từng gặp bà.

Rất nhanh, hòm khóa đã bị cạy ra.

Sau khi tro bụi phả ra, Nguyễn Tinh Vãn nhìn rõ đồ bên trong.

Mấy tấm ảnh ố vàng, một quyển nhật ký, cùng một một cái đồng hồ quả quýt.

Nguyễn Thầm cầm lấy ảnh, bên trên là ảnh chụp chung của một người phụ nữ xinh đẹp và một người đàn ông, chẳng qua trên mặt người đàn ông bị rạch nát, không nhìn ra dáng vẻ ban đầu.

Song nhìn từ thân hình và cách ăn mặc, rất rõ ràng không phải là Nguyễn Quân.

Tấm ảnh thứ hai, là bức ảnh của một nhà ba người, vẫn là người phụ nữ kia và người đàn ông bị rạch mặt, chỉ là có một cô bé ngồi giữa.

Nguyễn Thầm tiếp tục lật, những tấm ảnh về sau cũng thế.

Nguyễn Tinh Vãn cầm quyển nhật ký kia lên, không chú ý tới Nguyễn Thầm hơi dừng lại, quyển nhật ký này từ cách kể chuyện nhìn ra là của Nguyễn Quân, bên trên ghi lại toàn bộ quá trình ông ta thích một nữ sinh, chẳng qua không nói cụ thể thân phận của nữ sinh kia, đại khái chính là tâm tình biến hóa mỗi khi nhìn thấy cô ấy.

Nhật ký đến lúc cô gái kia kết hôn thì kết thúc.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 207: C207: Chương 207


Nguyễn Tinh Vãn lại lật tiếp về phía sau, phát hiện trang cuối cùng viết một hàng chữ.

[Cô ấy đồng ý gả cho tôi rồi, tôi cuối cùng cũng đợi được tới ngày này.]

Nhìn dấu vết của hàng chữ này so với đằng trước hẳn là cách một khoảng thời gian rất dài.

Nguyễn Tinh Vãn đặt quyển nhật ký xuống, quay đầu nhìn Nguyễn Thầm đang ngồi bên kia, nhìn chằm chằm ảnh chụp không nói gì, cô khẽ hỏi: "Tiểu Thầm, sao vậy?"

Nguyễn Thầm đưa ảnh trong tay cho cô, xoay người rời đi.

Nguyễn Tinh Vãn nhìn những tấm ảnh kia, dần dần trừng to mắt.

Nếu cô không đoán sai, những tấm ảnh này hẳn là bị Nguyễn Quân rạch nát, mà người đàn ông bên trên..........

Rất lâu sau, Nguyễn Tinh Vãn lại đặt những tấm ảnh này vào hòm, đi tới phòng khách.

Nguyễn Thầm cúi đầu, một chữ cũng không nói tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Nghe thấy tiếng động, cậu không ngẩng đầu, nói: "Chị về đi, còn lại cứ để em."

"Tiểu Thầm." Nguyễn Tinh Vãn khẽ gọi cậu.

"Chị đã xem ảnh rồi, không đại biểu điều gì cả."

Nguyễn Thầm im lặng một chút rồi nói: "Mỗi ngày em nằm mơ đều nghĩ, em có phải có khả năng không phải con ruột của Nguyễn Quân hay không, ngay cả vừa mới rồi mở hòm ra, em cũng ôm hi vọng như vậy, cảm thấy bên trong khả năng có bí mật gì đó, hoặc là chúng ta được ông ta nhặt về, nhưng em không ngờ............."

Không ngờ bên trong quả thực cất giấu bí mật của Nguyễn Quân, chỉ là, không phải con ruột của Nguyễn Quân, chỉ có Nguyễn Tinh Vãn.

Nếu như nói trước đây, Nguyễn Thầm chỉ là vô cùng căm hận bản thân có một người ba như vậy, thề rằng phải bảo vệ cho chị gái mình cho tốt, vậy thì sau khi biết sự thật, cậu càng không biết nên dùng phương thức gì đối mặt với Nguyễn Tinh Vãn.

Không có Nguyễn Quân, cô cũng không bị ép buộc đi tới bước này. Mà Nguyễn Thầm bây giờ, giống như bị người ta đóng đinh lên cây cột sỉ nhục.

Nguyễn Tinh Vãn bình thản nói: "Tiểu Thầm, trong những ngày tháng tuyệt vọng, chị cũng từng nghĩ, nếu Nguyễn Quân không phải ba ruột của chị thì tốt biết bao, vậy thì chị có thể hoàn toàn triệt để thoát khỏi ông ta, bắt đầu cuộc sống mới, nhưng tới bây giờ, có gì khác nhau đâu chứ?"

"Bất kể thế nào, chị cũng gọi ông ta là ba hai mấy năm, hơn nữa người đàn ông trên tấm ảnh kia đối với chị mà nói, là hoàn toàn xa lạ, bao nhiêu năm như vậy ông ta chưa từng tìm chị, nói không chừng ông ta còn không bằng Nguyễn Quân." .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Chồng Chồng Điển Hình
2. Từ Xưa Công 2 Đã Sủng Công 4

3. Vết Thương Ẩn
4. Em Là Hũ Mật Của Anh
=====================================

Thấy Nguyễn Thầm không nói gì, Nguyễn Tinh Vãn lại nói: "Tiểu Thầm, cho dù chị không phải là con ruột của Nguyễn Quân, nhưng chị cũng là chị em, chúng ta chảy chung một dòng máu."

Ngoài khác cha ra, bọn họ vẫn là cùng một mẹ.

Một lát sau, Nguyễn Thầm mới rầu rĩ lên tiếng: "Em biết rồi."

Nguyễn Tinh Vãn mỉm cười: "Được rồi, thu dọn cũng tương đối rồi, chúng ta đi thôi."

"Đợi đã." Nguyễn Thầm nói xong, xoay người đi ra ban công, cầm những thứ ở trong hòm tới.

Cậu đưa ảnh và đồng hồ cho Nguyễn Tinh Vãn: "Chị cất đi, nói không chừng sau này có chỗ dùng."

Nói rồi, lại vứt nhật ký của Nguyễn Quân vào trong thùng giấy, cùng ôm đi.

Nguyễn Tinh Vãn nhìn ảnh chụp, lại nhìn cậu: "Tiểu Thầm, em có cần giữ lại........."

"Em không cần, em chưa từng gặp bà ấy, đối với em mà nói, bà ấy trông thế nào đều không sao cả."

Nguyễn Tinh Vãn nói: "Vậy chị cất đi, lúc nào em muốn xem thì tìm chị."

Cô biết lý do thật sự Nguyễn Thầm không muốn ảnh, là bởi vì, chỗ này không có ảnh của một mình mẹ họ, đều là ảnh chụp chung với người đàn ông kia.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 208: C208: Chương 208


Tập đoàn Chu thị.

Lâm Nam báo cáo công việc xong, nói: "Chu tổng, nếu không còn gì thì tôi đi trước đây."

"Đợi đã." Chu Từ Thâm gọi anh ta lại, tạm dừng mấy giây rồi ngẩng đầu lên, bình thản nói: "Nguyễn Tinh Vãn dọn qua chưa?"

"Vẫn chưa...................."

Chu Từ Thâm đặt bút máy xuống, không vui nói: "Cô ấy còn làm gì."

Lâm Nam nói: "Bà chủ sáng nay tới nhà tù Nam Thành, nhận tro cốt của ba cô ấy, buổi chiều đi nghĩa trang, lúc này.......hẳn là đang trên đường trở về."

Nghe vậy, Chu Từ Thâm chỉ khẽ xuy một cái, không nói gì khác, chỉ nói: "Ra ngoài đi."

Nguyễn Tinh Vãn, người phụ nữ không có lương tâm kia, thế mà lại lãng phí tình cảm ở chỗ không đáng một xu nào.

Lúc này, điện thoại của Chu Từ Thâm vang lên, là Giang Yến gọi tới.

Điện thoại vừa kết nối, Giang Yến liền nói: "Nghe nói cậu về Nam Thành rồi à?"

"Ừ."

"Không nghĩ tới hạng mục này thế mà lại khó giải quyết như vậy, cậu đích thân ra tay mà còn mất nhiều thời gian như thế."

"....................." Chu Từ Thâm lạnh giọng nói: "Cậu nhàn rỗi không có việc gì à?"

Giang Yến cười ha ha hai tiếng: "Đâu có đâu có, tôi đây không phải là đang quan tâm cậu sao, tôi có thể hỏi cậu rốt cuộc là đang nghĩ gì không, dưới tình huống nội bộ Chu thị đang chiến đấu hừng hừng như lửa, cậu lại rút chân ra đi khởi công cái hạng mục đường An Kiều chẳng quan trọng gì kia. Khoảng thời gian này, lão gia tử nhà cậu nhất định là vui đến nở hoa rồi đi."

"Không để ông ấy nghĩ rằng mình có cơ hội, thu tay lại rồi, vậy thì còn ý nghĩa gì nữa."

Chu Từ Thâm lạnh nhạt nói: "Còn có, đường An Kiều rốt cuộc có phải hạng mục quan trọng của Chu thị hay không, ai có thể nói được chứ."

"Được được được, cậu nói là được, sao nào, tối nay tới đây uống rượu không?"

Chu Từ Thâm quét mắt nhìn đống tài liệu chồng chất trước mặt, môi mỏng hơi nhếch: "Không rảnh."

Giang Yến: "......................." Vịt chết còn mạnh miệng.

Sau khi cúp điện thoại, Chu Từ Thâm xem điện thoại một lúc, ấn số của Nguyễn Tinh Vãn.

Bên kia, Nguyễn Tinh Vãn vừa tới nhà, m.ô.n.g còn chưa đặt xuống sô pha, liền thấy điện thoại vang lên. Cô chậm rãi kết nối: "Chu tổng, có chuyện gì sao?"

Chu Từ Thâm lạnh lùng nói: "Nguyễn Tinh Vãn, em hẳn là biết bây giờ nhà họ Chu đang nhìn tôi rất chặt."

"Đại khái.............biết một chút."

Mấy tờ báo kinh tế tài chính của Hứa Nguyệt kia cô cũng từng xem qua, có lẽ là bây giờ Chu Từ Thâm càng ngày càng khó khống chế, Chu lão gia ý đồ muốn chia quyền rất rõ ràng, không thèm che dấu chút nào.

Không thì sẽ không ghép Quý Hoài Kiến và Chu An An vào một chỗ.

"Vậy em còn đang lề mề cái gì?"

Nguyễn Tinh Vãn: "....................."

Chu Từ Thâm lại nói: "Tôi từng nói, nếu em ở bên ngoài bị phát hiện, cầu xin tôi cũng vô dụng."

"Cảm ơn Chu tổng đã nhắc nhở, bây giờ tôi sẽ thu dọn đồ đạc."

"Thu dọn xong thì ở yên đó đợi, tôi bảo Lâm Nam qua đón em."

"Biết rồi."

Cúp điện thoại xong, Nguyễn Tinh Vãn lại cầm hành lý của hôm qua ra, nhét đồ rửa mặt vào trong.

Không đến nửa tiếng, Nguyễn Tinh Vãn đã nhận được điện thoại của Lâm Nam.

Trước khi rời đi, cô nhìn túi giấy đặt ở trước cửa, bên trong là ảnh chụp và đồng hồ tìm thấy ở chỗ Nguyễn Quân.

Nguyễn Tinh Vãn ngừng rất lâu, vẫn là mang túi giấy đi.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 209: C209: Chương 209


..........

Tới biệt thự Tinh Hồ, Lâm Nam nói: "Cô Nguyễn, Chu tổng ở công ty còn rất nhiều việc phải xử lý, chắc là sẽ về rất muộn."

Nguyễn Tinh Vãn: "Ồ."

Nói mấy cái này với cô làm gì, cô cũng đâu thèm đợi anh ta.

Lâm Nam khụ một tiếng, giúp Nguyễn Tinh Vãn xách hành lý xuống xong lại nói: "Vậy cô Nguyễn, tôi đi trước nhé."

Nguyễn Tinh Vãn khẽ gật đầu: "Được, cảm ơn anh."

"Đừng khách sáo, đều là việc tôi nên làm."

Lâm Nam vừa đi, người hầu nghe thấy tiếng động liền đi ra ngoài, nhìn thấy Nguyễn Tinh Vãn, bên cạnh còn có hành lý, lập tức vui vẻ, nhận lấy hành lý trong tay cô đi vào trong: "Bà chủ, cuối cùng cô cũng quay lại rồi! Lần này cô và tiên sinh đã làm hòa chưa? Tôi đã nói rồi, vợ chồng trẻ khó tránh khỏi cãi nhau, đầu giường đánh nhau cuối giường hòa mà."

".....................:

Nụ cười của Nguyễn Tinh Vãn có chút miễn cưỡng, muốn giải thích với cô ấy cô chỉ là ở nhờ mà thôi, nhưng lại cảm thấy việc giải thích này sẽ chỉ càng tô càng đen, đơn giản là lười nói, thôi tùy đi, không sao cả.

Lên tới lầu 2, người hầu vừa muốn cầm hành lý của Nguyễn Tinh Vãn vào phòng ngủ chính, Nguyễn Tinh Vãn vội vàng đẩy cửa phòng bên cạnh: "Tôi ở đây là được rồi."

Người hầu có chút m.ô.n.g lung: "Bà chủ và tiên sinh..............."

Nguyễn Tinh Vãn mím môi mỉm cười, nhận lấy hành lý: "Tiếp theo tôi tự mình sắp xếp là được, cô đi làm việc đi."

Nghe vậy, người hầu cũng không hỏi nhiều nữa, đồng ý rồi rời đi.

Nguyễn Tinh Vãn đóng cửa lại, thở phào một hơi.

Cô thật sự nằm mơ cũng không nghĩ tới mình sẽ quay trở lại đây, lúc đầu rời đi kiên quyết dứt khoát bao nhiêu, bây giờ trở về mất mặt bấy nhiêu.

Hơn nữa cô luôn cảm thấy phương thức dưỡng thai đúng đắn nhất chính là cách xa Chu Từ Thâm, mà không phải sống cùng anh dưới một mái nhà, cả ngày bị anh làm tức chết. Nhưng tình cảnh bây giờ, cô cũng không còn cách nào khác.

Tên đàn ông chó má Chu Từ Thâm, cả ngày nhìn chằm chằm cô, cô chỉ có thể thuận theo ý anh ta mà dọn về đây, những cái khác, đi một bước tính một bước vậy.

Từ giờ đến lúc sinh còn năm tháng nữa, trong thời gian này cô sẽ nghĩ cách thần không biết quỷ không hay rời đi.

Mọi việc đều có ngoại lệ.

Cô chỉ cần im lặng chờ đợi một cơ hội mà thôi.

Lúc Nguyễn Tinh Vãn đi đồ đạc không nhiều, lúc quay về cũng càng không có đồ đạc gì, sau khi thu xếp đơn giản xong, Nguyễn Tinh Vãn bắt đầu ngủ trưa. Trong lúc ngủ mơ, cô mơ mơ hồ hồ nghe thấy một tiếng nổ lớn, sau đó là lửa lớn ngập trời, có một tiếng hét gọi ba tê tâm liệt phế.

Dần dần, Nguyễn Tinh Vãn phát hiện ra tiếng hét kia phát ra từ trong miệng cô, cô muốn xông vào ngọn lửa kia, nhưng có người gắt gao giữ cô lại.

Sau đó là ánh lửa ngập trời cắn nuốt đến, sóng nhiệt sáng rực giống như kim châm vậy, gắt gao bao vây lấy người ta.

Nguyễn Tinh Vãn giật mình tỉnh giấc, mãnh liệt ngồi dậy.

Cô nhìn bóng tối u ám bên ngoài, mới bất tri bất giác ý thực được vừa rồi chỉ là một giấc mơ.

Lúc này, tiếng của người hầu từ bên ngoài truyền tới: "Bà chủ, cơm đã nấu xong rồi."

Nguyễn Tinh Vãn l**m l**m đôi môi khô khốc: "Tôi ra ngay đây."

Cô vào phòng tắm rửa mặt nước lạnh xong, hít thở phập phồng mấy cái mới bình tĩnh lại được.

Nguyễn Tinh Vãn đứng trước gương ngẩn ngơ một lúc, mới xoay người ra khỏi phòng.

Cơn ác mộng này sẽ không vô duyên vô cớ mà tới, nhất định có liên quan đến những tấm ảnh ngày hôm nay.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 210: C210: Chương 210


Nguyễn Tinh Vãn lại lấy những tấm ảnh kia ra, nhưng bất kể cô nhìn thế nào, cũng không tìm ra ký ức bị thiếu trong đầu, cũng không nhớ ra nổi người đàn ông bị rạch mặt trên tấm ảnh kia.

Cô lại cầm chiếc đồng hồ bên cạnh lên, cũng không thể tìm ra ký ức có liên quan.

Dựa vào những tấm ảnh này và nhật ký của Nguyễn Quân xem ra, mẹ cô hẳn là mang theo cô gả cho Nguyễn Quân, nhưng trong khoảng thời gian đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, vì sao cô không nhớ chuyện lúc nhỏ, lẽ nào liên quan đến vụ nổ trong mơ?

Bởi vì cơn ác mộng lúc chiều, Nguyễn Tinh Vãn tới nửa đêm vẫn không ngủ được, mắt mở to giống như chuông đồng.

Cô dứt khoát ngồi dậy sửa sang các bản thiết kế trong khoảng thời gian này.

Trước đó ở xa, có thể làm online, nhưng bây giờ cô đã trở về rồi, chắc chắn phải tới Thành Quang báo cáo công việc.

Lúc sửa sang được một nửa, Nguyễn Tinh Vãn nghe thấy trên hành lang truyền tới tiếng bước chân, ngay sau đó, cửa phòng bên cạnh bị mở ra.

Hẳn là Chu Từ Thâm đã về.

Nguyễn Tinh Vãn vô thức nhìn điện thoại, một giờ sáng.

Lúc ở An Kiều, cô cảm thấy tên đàn ông chó má này ngày nào cũng rảnh rỗi, ngoài thỉnh thoảng xử lý văn kiện do Lâm Nam đưa tới ra, phần lớn thời gian đều là làm phiền cô, không ngờ vừa trở về Nam Thành liền bắt đầu bận rộn.

Thu dọn đồ đạc xong, Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy có chút đói.

Cô mở cửa phòng ra, xuống lầu tới phòng bếp tìm đồ ăn.

Nguyễn Tinh Vãn nhìn đồ ăn trong tủ lạnh, cảm thấy không có gì ngon miệng, có điều thực phẩm khá nhiều, cô có thể tự làm.

Nguyễn Tinh Vãn lấy cánh gà và khoai tây, chuẩn bị làm món cánh gà nhồi khoai tây.

Trước tiên rửa sạch cánh gà, cô chỉ cần rút xương sau đó ướp rượu, lại cắt khoai tay nhồi vào, bỏ vào nồi.

Sau khi làm xong mọi thứ, lại thêm nước, bật nhỏ lửa hấp cách thủy hai mươi phút là được. Nguyễn Tinh Vãn đậy vung lên, xoa xoa tay, vừa xoay người, liền nhìn thấy Chu Từ Thâm hai tay đút túi quần, nghiêng người đứng dựa ở cửa phòng bếp, lẳng lẽ nhìn cô.

"........................"

Tên đàn ông chó má này đến từ bao giờ vậy?

Chu Từ Thâm thản nhiên nói: "Buổi tối không ăn no à?" Nguyễn Tinh Vãn lắc đầu: "Ăn no rồi, nhưng lại đói."

Nói xong, Nguyễn Tinh Vãn sợ tên đàn ông chó má này chê cô ăn nhiều, lại thăm dò bổ sung thêm một câu: "Giờ đã một giờ rồi, ăn khuya một chút cũng không quá phận chứ?"

Chu Từ Thâm nhấc chân dài bước lên trước, thuận tay kéo ghế bàn ăn ra ngồi xuống: "Em ăn no lại đói, đang chuẩn bị ăn đêm, mà tôi tới bây giờ vẫn còn chưa ăn cơm trưa, em cảm thấy thế nào?"

Nguyễn Tinh Vãn: "............"

Cũng không phải cô không cho anh ăn! Trên nguyên tắc không thể không cúi đầu, cô không tình nguyện hỏi: "Vậy Chu tổng ăn gì, tôi làm cho anh."

Dù sao cô ở chỗ này đứng cũng là đứng.

Chu Từ Thâm nói: "Tùy em."

Nguyễn Tinh Vãn lại mở tủ lạnh ra, nhanh chóng quét một vòng, cho dù làm món gì cũng đều tốn thời gian.

Hơn nữa, anh ngay cả cơm trưa cũng chưa ăn, cũng không thể làm món cay gì đó, nếu không sẽ đau dạ dày.

Cuối cùng Nguyễn Tinh Vãn lấy hai quả trứng gà ra, chuẩn bị làm canh trứng.

Cái này chắc sẽ nấu xong cùng lúc với món cánh gà nhồi khoai tây của cô.

Sau khi bỏ trứng gà vào trong nồi chưng xong, Nguyễn Tinh Vãn nhìn về phía người đàn ông đang ngồi trước bàn ăn: "Hay là Chu tổng lên lầu đợi chút, làm xong tôi sẽ mang lên?"
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 211: C211: Chương 211


“Tôi ở đây có làm phiền em không?”

Nguyễn Tinh Vãn bĩu môi, không nói gì.

Thời gian cứ thế trôi qua từng giây từng phút.

Một lát sau, Chu Từ Thâm đột nhiên mở miệng:

"Không phải là em không ngửi được mùi dầu mỡ sao."

"À.........................."

Nguyễn Tinh Vãn xoay người lại.

" Với mức độ này thì vẫn ổn, hơn nữa cũng tùy tình huống, chỉ cần tên nhóc này không làm loạn thì tôi sẽ không sao."

Đương nhiên, quan trọng nhất là không chỉ cô đói mà tên nhóc trong bụng cô cũng đói.

Ánh mắt của Chu Từ Thâm liếc nhìn bụng cô một cái, không nói gì thêm.

Nguyễn Tinh Vãn sờ sờ mũi, tiếp tục canh lửa.

Cô biết Chu Từ Thâm không thích đứa bé trong bụng cô, anh thả lỏng cô đến giờ phút này đã là chút lương tâm còn sót lại của anh rồi, cô không thể mong đợi gì hơn. Không bao lâu sau, hai mươi phút đã trôi qua.

Nguyễn Tinh Vãn mở nắp nồi, hương thơm lập tức lan tỏa khắp căn bếp.

Cô rắc vừng và hành lá lên, rồi dùng đũa gắp cánh gà ra đĩa.

Nguyễn Tinh Vãn còn đi lấy món trứng hấp ra, rưới dầu mè và rắc hành lá lên, đặt trước mặt Chu Từ Thâm:

"Xong rồi, ăn đi."

Chu Từ Thâm quét mắt nhìn món ăn trước mặt mình, rồi nhìn vào đĩa của cô:

"Nguyễn Tinh Vãn, em cố ý phải không?"

Nguyễn Tinh Vãn vừa gắp một miếng cánh gà, chưa kịp cắn thì nghe thấy giọng nói của anh, theo ánh mắt anh, cúi đầu nhìn đĩa của mình, rồi nhìn đĩa của anh.

"................................."

Món trứng hấp trước mặt anh so với cánh gà của cô, có vẻ hơi nhạt nhẽo vô vị.

Rõ ràng là có sự chênh lệch.

"Haha, Chu tổng không phải nói là không ăn trưa à, không thể ăn đồ cay nhiều dầu mỡ, không thì sẽ đau dạ dày."

Ánh mắt Chu Từ Thâm lườm cô, giọng điệu nhạt nhẽo, không nghe ra cảm xúc gì:

"Biết rõ như vậy, chắc em đau dạ dày không ít." Nguyễn Tinh Vãn: "..................."

Tên đàn ông khốn kiếp này, nhắc lại chuyện cũ làm gì.

Anh mới là người cố ý đó?

Nguyễn Tinh Vãn đứng lên lấy thêm một đĩa, gắp nửa phần cánh gà ra, đẩy đến trước mặt Chu Từ Thâm:

"Nếu Chu Tổng muốn ăn như vậy, thì ăn xong món trứng hấp, rồi ăn thêm cái này đi."

Nghe vậy, Chu Từ Thâm không hài lòng nói:

"Tôi khi nào nói là muốn ăn cơ chứ?"

"Vậy có lẽ tôi hiểu lầm, nếu Chu tổng không ăn thì thôi..................."

Nguyễn Tinh Vãn vừa định kéo đĩa lại, Chu Từ Thâm đã lạnh lùng liếc cô một cái.

Tên đàn ông miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.

Cô cười khẽ, ho một tiếng, nghiêm túc nói:

"Chu tổng mau ăn đi, không một lát nữa sẽ nguội."

Nói xong, Nguyễn Tinh Vãn mặc kệ anh, tự ăn phần của mình, cô đói muốn c.h.ế.t rồi.

Ăn no xong, cô thoải mái vươn vai.

Thấy đĩa cánh gà của Chu Từ Thâm chưa động đũa, cô không nhịn được mà hỏi:

"Chu tổng anh không ăn sao?"

Chu Từ Thâm nói:

"Em ăn no rồi?"

"No rồi..."

"Vậy em lo nhiều thế làm gì."

Nguyễn Tinh Vãn: "..."

Đúng là kẻ không biết tốt xấu.

Nguyễn Tinh Vãn không muốn để ý đến anh nữa, rửa bát đĩa của mình rồi lên lầu.

Chu Từ Thâm nhéo nhéo sống mũi, ngồi đó không biết nghĩ gì, một lát sau mới đứng dậy rời đi.

...................................

Ngày hôm sau, khi Nguyễn Tinh Vãn thức dậy, Chu Từ Thâm đã đi rồi, cô ăn sáng xong chuẩn bị ra ngoài thì tài xế vội vàng bước tới:

"Phu nhân, để tôi đưa cô đi."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 212: C212: Chương 212


Nguyễn Tinh Vãn nói:

“Không cần đâu, tôi tự mình đi là được rồi.....................”

Cô chỉ là đi làm thôi, không cần phải phiền phức như vậy.

"Chu tổng dặn dò rồi, nếu phu nhân ra ngoài, thì để tôi đưa cô đi.”

Nguyễn Tinh Vãn thở dài một hơi:

“Được rồi.”

Nguyễn Tinh Vãn có thể tưởng tượng ra nếu cô không đồng ý, tên đàn ông khốn kiếp đó sẽ dùng những lý lẽ gì để nói cô.

Nhưng chiếc xe này thực sự quá nổi bật, Nguyễn Tinh Vãn bảo tài xế dừng xe ở ngã tư trước khi tới Thành Quang. Tài xế dường như muốn nói thêm gì đó, nhưng thái độ của Nguyễn Tinh Vãn rất kiên quyết, anh ta đành thôi.

“Vậy tôi sẽ đợi phu nhân ở gần đây.”

Nói xong, cũng không chờ Nguyễn Tinh Vãn đồng ý hay không, tài xế vội lên xe đi mất.

Nguyễn Tinh Vãn thở phào nhẹ nhõm, xoay người bước về phía Thành Quang.

Ở phía bên kia đường, Ôn Thiển từ xa nhìn thấy cảnh này, chân mày không khỏi nhíu lại, ánh mắt khinh bỉ và khinh miệt càng rõ rệt. Cô ta biết ngay mà, cái vẻ cao quý của Nguyễn Tinh Vãn đều là giả vờ, trong xương tủy của cô ta, Nguyễn Tinh Vãn là người vì tiền mà không tiếc bán rẻ thân xác, bất chấp để leo lên.

Người vui mừng nhất khi Nguyễn Tinh Vãn quay lại không ai khác chính là Bùi Sam Sam.

Sau khi báo cáo xong công việc từ văn phòng của Lâm Tư bước ra, Bùi Sam Sam ngay lập tức kéo Nguyễn Tinh Vãn vào văn phòng của mình:

“Tinh Tinh, cậu về từ khi nào thế, sao không nói cho mình biết?”

“Về từ hôm kia rồi.”

Nguyễn Tinh Vãn đáp:

“Sam Sam, Nguyễn Quân c.h.ế.t rồi.”

Nguyễn Tinh Vãn kể ngắn gọn lại toàn bộ sự việc, bao gồm cả mấy tấm ảnh tìm thấy trong hộp của Nguyễn Quân.

Bùi Sam Sam nghe xong, chỉ cảm thấy trong lòng thoải mái hơn nhiều: “Mình thực sự không bất ngờ chút nào, cái tên Nguyễn Quân đó........... ông ta không có chút dáng vẻ nào của một người cha cả, người tồi tệ đến đâu cũng không thể làm chuyện bán con gái ruột của mình, ông ta thực sự quá vô liêm sỉ.”

Nói đến đây, Bùi Sam Sam lại hỏi:

“Vậy cậu định làm gì bây giờ? Có đi tìm cha ruột của cậu không?”

Nguyễn Tinh Vãn lắc đầu:

“Thôi bỏ đi.”

“Tại sao? Cậu không muốn biết năm đó đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Cho dù đã xảy ra chuyện gì, thì cũng đã qua nhiều năm rồi, dù có tìm thấy cũng không có ý nghĩa gì nữa.”

Bùi Sam Sam suy nghĩ một lát, rồi thăm dò hỏi:

“Tinh Tinh, lý do cậu không muốn tìm hiểu ngyên nhân, có phải là vì tiểu Thầm không?”

Cô hiểu quá rõ Nguyễn Tinh Vãn, đối với Nguyễn Tinh Vãn, người cha mà cô không nhớ rõ khuôn mặt so với người em trai mà cô cùng nhau lớn lên, chẳng là gì cả.

Nguyễn Tinh Vãn cười nhẹ:

“Không, cậu nghĩ nhiều rồi. Tớ chỉ nghĩ rằng, Nguyễn Quân c.h.ế.t rồi, cuộc sống khó khăn lắm mới có thể yên bình trở lại, tớ không muốn tự đặt mình vào một tình huống không biết trước. Hơn nữa, nếu ông ấy còn sống, chắc ông ấy sẽ tìm tớ, nếu ông ấy không tìm, có thể là ông ấy đã không còn trên đời này, hoặc đã cưới vợ sinh con rồi. Tớ tìm đến chẳng phải là khiến cả hai bên đều không vui sao.”

Bùi Sam Sam nghĩ một lúc cũng thấy có lý, liền chuyển chủ đề:

“Nhưng so với chuyện này, tớ tò mò hơn về một chuyện khác.”

“Chuyện gì?”

“Cậu và Chu Từ Thâm có phải sắp tái hôn không?”

Nguyễn Tinh Vãn: “……”

Bùi Sam Sam nghiêm túc: “Cậu đừng có trốn tránh, lần trước nghe cậu kể xong, Mình lại nghĩ. Dù Chu Từ Thâm có thể thích cậu, nhưng với kiểu đàn ông như anh ta, sẽ không động lòng thật đâu, cậu xem Thư Tư Vi, lúc đó đồn đại rầm rộ, rất nhiều người nghĩ cô ta sẽ lấy Chu Từ Thâm, cuối cùng cũng không đâu vào đâu. Tên đàn ông khốn kiếp đó chắc chắn chỉ ham mê nhan sắc của cậu thôi, nhất thời nổi hứng, d*c v*ng che mờ lý trí mà thôi.”
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 213: C213: Chương 213


Khóe môi Nguyễn Tinh Vãn giật giật, một lúc lâu sau mới mở miệng:

“Mình biết.”

Dù Bùi Sam Sam không nói, Nguyễn Tinh Vãn cũng rất rõ, sự thích thú đột ngột này của Chu Từ Thâm có lẽ chỉ vì đã quen với việc cô luôn lặng lẽ đứng sau anh, tận tụy làm một người vợ tốt. Khi cô rời khỏi vị trí của bà Chu và bắt đầu cuộc sống của mình, không còn cam chịu nữa, anh lại thấy mới mẻ hơn, đàn ông không phải đều như thế sao.

Ngay cả anh cũng đã từng nói, ba năm là một thời gian dài, lên giường vô số lần, nếu thích đã thích từ lâu rồi.

Về điều này, Nguyễn Tinh Vãn vẫn là tự mình biết mình.

Bùi Sam Sam lại nói:

“Tinh Tinh, cậu về đúng lúc lắm, mình dọn đến ở cùng cậu nhé, nhà mình định bán đi, mỗi lần về nhà mình lại nhớ Lý Ngang từng ở đó, thật kinh tởm.”

Nguyễn Tinh Vãn: “... hì hì.”

Bùi Sam Sam: “? ”

Nguyễn Tinh Vãn sờ sờ cổ một cách không tự nhiên:

“Cậu cứ trực tiếp chuyển đến ở là được, mình..................... không ở đó nữa.”

“Á? Vậy cậu ở đâu? Lại thuê một căn nhà khác à?”

Nguyễn Tinh Vãn biết chuyện này giấu cũng không được lâu, nên quyết định thẳng thắn nói ra.

Bùi Sam Sam: “...”

Một lúc sau, Bùi Sam Sam mới nghiêm túc nói:

“Tinh Tinh, vì tình bạn nhiều năm của chúng ta, nếu cậu và tên khốn.......Chu tổng làm lành, cậu đừng kể với anh ta những gì mình đã mắng anh ta, cho mình một con đường sống nhé.”

...

Khi Nguyễn Tinh Vãn và Bùi Sam Sam ra khỏi văn phòng, họ gặp Ôn Thiển vừa đón một khách hàng cao cấp trở về. Rõ ràng, Bùi Sam Sam và Ôn Thiển như nước với lửa, gặp mặt là không ưa nhau, thậm chí không duy trì mối quan hệ đồng nghiệp bề ngoài.

Khi mấy người đi lướt qua nhau, một giọng nữ thản nhiên vang lên:

“Đợi đã.” Cô quay đầu lại, nhìn Nguyễn Tinh Vãn:

“Vị này cũng là nhà thiết kế của Châu báu Thành Quang nhỉ, nếu tôi đoán không nhầm, cô là nhà thiết kế của bộ sưu tập ‘mối tình đầu’, cô Nguyễn phải không?”

Nguyễn Tinh Vãn nhẹ nhàng gật đầu:

“Xin chào.”

“Tôi đã đến Thành Quang vài lần mà không gặp cô, còn tưởng cô đã nghỉ việc rồi.”

Nguyễn Tinh Vãn lịch sự trả lời:

“Trước đây tôi có chút việc, nên xin nghỉ một thời gian.”

Thấy vậy, Ôn Thiển vội vàng lên tiếng:

“Lâm tiểu thư, chúng ta.......................”

Lâm Tri Ý cười nhẹ, ngắt lời cô ta:

“Không sao, không vội, dù sao tôi cũng không có việc gì.”

Nói rồi, cô lại quay sang Nguyễn Tinh Vãn:

“Tôi rất thích bộ sưu tập ‘Mối tình đầu’ của cô, tôi có một em gái sắp kết hôn, tôi muốn tặng cô ấy một món quà, có thể nhờ cô thiết kế không?”

Ôn Thiển cắn môi:

“Lâm tiểu thư...................”

“Ôn tiểu thư,thỏa thuận của chúng ta trước đó sẽ không thay đổi. Cô em gái này rất quan trọng với tôi, hơn nữa, quà thì không bao giờ là thừa, đúng không?”

Lâm Tri Ý đã nói như vậy, Ôn Thiển tự nhiên không tiện tìm lý do nữa, chỉ là cô ta không cam lòng, tại sao khách hàng mà cô ta vất vả tìm được lại rơi vào tay Nguyễn Tinh Vãn?

Nói xong, Lâm Tri Ý lại nhìn về phía Nguyễn Tinh Vãn, nhẹ nhàng hỏi:

“Được không, Cô Nguyễn?”

Nguyễn Tinh Vãn còn chưa kịp mở miệng, Bùi Sam Sam đã vội vàng đáp:

“Được, tất nhiên là được. Lâm tiểu thư có mắt nhìn thật tốt, Tinh Vãn là nhà thiết kế trang sức đầu tiên ký hợp đồng với tạp chí của chúng tôi, bộ sưu tập ‘Mối tình đầu’ đến giờ vẫn thường xuyên cháy hàng. Cô nhờ cô ấy thiết kế quà cưới cho em gái là lựa chọn tốt nhất.”
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 214: C214: Chương 214


Lâm Tri Ý cười nói:

"Đương nhiên rồi, tôi nghe nói cô Nguyễn còn là quán quân của cuộc thi Nhà thiết kế trẻ ba năm trước nữa. Quà cưới do cô Nguyễn thiết kế, chắc chắn em gái tôi sẽ rất thích."

Nguyễn Tinh Vãn đáp: " Lâm tiểu thư có phong cách nào yêu thích không?"

"Thế này nhé, chúng ta tìm một nơi ngồi xuống nói chuyện kỹ hơn."

Nói xong, Lâm Tri Ý dường như mới nhớ ra Ôn Thiển,

" À đúng rồi, Ôn tiểu thư, thiết kế cứ theo phiên bản trước đó đi, tôi rất hài lòng."

Một lúc sau, Ôn Thiển mới gượng gạo gật đầu.

Bản thiết kế trước đó, Lâm Tri Ý rõ ràng là không hài lòng, hôm nay cô đến đây cũng để nói về các chi tiết cần chỉnh sửa. Nhưng bây giờ, xem ra thiết kế của cô ta không còn quan trọng nữa.

Rõ ràng, Lâm Tri Ý đã chọn Nguyễn Tinh Vãn, lý do để cô hoàn thành bản thiết kế chẳng qua chỉ là giữ thể diện cho cô mà thôi.

Nghĩ đến đây, Ôn Thiển siết chặt nắm tay, không để ý đến móng tay đ.â.m vào lòng bàn tay.

Trong quán cà phê.

Lâm Tri Ý gọi một ly cà phê Americano, sau đó hỏi Nguyễn Tinh Vãn:

"Cô Nguyễn uống gì?"

Nguyễn Tinh Vãn nói với phục vụ:

"Tôi chỉ cần một ly sữa thôi, cảm ơn."

Sau khi phục vụ rời đi, Lâm Tri Ý cười nhẹ:

"Không ngờ cô Nguyễn không thích uống cà phê, tôi tưởng rằng nghề thiết kế như các cô cần nguồn cảm hứng, ít nhiều cũng không thể thiếu cà phê."

"Tôi cũng không phải không thích uống cà phê, chỉ là vì lý do sức khỏe, uống sữa hợp hơn." Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy không cần thiết phải nói với người mới gặp lần đầu chuyện mình mang thai, nên tùy tiện tìm lý do.

Lâm Tri Ý lại nói:

"Cũng đúng, nhìn sắc mặt cô Nguyễn tốt như vậy, chắc bình thường cũng không cần uống mấy thứ đó."

Nguyễn Tinh Vãn mỉm cười lễ phép rồi vào thẳng vấn đề: "Lâm tiểu thư có thể nói cho tôi biết, em gái cô thích phong cách nào không? Tôi sẽ phác thảo một bản đầu tiên, nếu các cô không hài lòng, tôi sẽ chỉnh sửa."

"Cái này thì không cần cầu kỳ quá, không có yêu cầu gì đặc biệt."

Lâm Tri ý nói:

"Tôi tin tưởng vào khả năng của cô Nguyễn, cô cứ tự do sáng tạo. Em gái tôi rất thích bộ sưu tập 'Mối tình đầu', bộ sưu tập này đối với cô ấy có ý nghĩa đặc biệt. Nếu cô ấy biết quà cưới là do cô thiết kế, chắc chắn sẽ rất vui."

Nguyễn Tinh Vãn nói:

"Lâm tiểu thư quá khen, tôi sẽ cố gắng. Trong một tuần tôi sẽ gửi bản phác thảo đầu tiên cho cô, nếu cô có yêu cầu gì khác tôi sẽ bổ sung." .

||||| Truyện đề cử: Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên (Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới) |||||

"Vậy quyết định thế nhé."

Lâm Tri Ý đưa cho Nguyễn Tinh Vãn một địa chỉ email

"Cô Nguyễn gửi thiết kế vào đây là được."

Nguyễn Tinh Vãn gật nhẹ:

"Được. "

Lâm Tri Ý đứng dậy:

"Tôi còn chút việc, hôm nay chúng ta nói đến đây thôi, mong chờ thiết kế của cô Nguyễn."

"Lâm tiểu thư tạm biệt."

Ra khỏi quán cà phê, Nguyễn Tinh Vãn theo thói quen muốn bắt taxi, nhưng lại nhớ ra tài xế mà Chu Từ Thâm đã sắp xếp đang đợi gần đó.

Cô thở dài, vừa đi được vài bước thì điện thoại của Bùi Sam Sam đã gọi đến:

"Sao rồi sao rồi, bàn thành công không?"

"Thành rồi, trong một tuần phải ra thiết kế."

Bùi Sam Sam gần như vỗ tay hoan hô, ngừng một lát rồi nói:

"Tinh Tinh, vừa rồi mình tự ý quyết định giúp cậu, cậu không giận chứ?"

Nguyễn Tinh Vãn cười nói:

"Chuyện kiếm tiền thế này, tại sao mình phải giận."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 215: C215: Chương 215


Mặc dù bây giờ đã thanh toán xong nợ nần với Chu Từ Thâm, nhưng cô vẫn phải nuôi con, cho nên dù Bùi Sam Sam không thay cô đồng ý, cô cũng sẽ không từ chối.

Đây là công việc, cô không cần phải vì lo lắng cho Ôn Thiển mà từ chối.

Bùi Sam Sam thở phào nhẹ nhõm:

"Vậy thì tốt, cậu vừa nãy có thấy không, mặt Ôn Thiển trắng bệch, chắc bây giờ trong văn phòng tức đến nôn m.á.u rồi, nghĩ thôi cũng đã thấy sướng."

Nguyễn Tinh Vãn nói:

"Cậu làm việc trước đi, mình về nhà đây. Cô ấy bảo mình tùy ý phát sáng tạo, giờ mình chẳng có dữ liệu gì cả."

Thiết kế kiểu này, nói là không giới hạn nhưng thực ra lại khó nhất, nhưng may là có chủ đề cưới hỏi để tìm ý tưởng.

"Được được, khi nào cậu hoàn thành xong đơn này, chúng ta lại hẹn nhau."

Cúp máy, Nguyễn Tinh Vãn ngẩng đầu lên thấy tài xế đang đứng không xa vẫy tay gọi cô, nói:

"Phu nhân, tôi ở đây."

Nguyễn Tinh Vãn đi tới, nhịn không được nhỏ giọng nói:

"Sau này... đừng gọi tôi là phu nhân nữa, tôi và Chu Từ Thâm đã ly hôn lâu rồi."

"Được rồi, phu... phu... phu..."

Ngoài phu nhân ra, anh ta cũng không biết gọi cô là gì, lắp bắp nửa ngày vẫn không nói ra được.

Nguyễn Tinh Vãn thở dài không tiếng động:

"Đi thôi."

Nghĩ cho cùng, mâu thuẫn giữa cô và Chu Từ Thâm thì có liên quan gì đến bọn họ đâu.

Sau khi về nhà, Nguyễn Tinh Vãn liền tự nhốt mình trong phòng, bắt đầu vẽ bản thiết kế.

Trong lúc đó người giúp việc gọi cô ăn cơm, Nguyễn Tinh Vãn đáp:

"À................ tôi không đói, cảm ơn."

Cô không đói thật, buổi chiều vừa tìm cảm hứng vừa ăn rất nhiều thứ.

..........................

Chu Từ Thâm về đến nhà thì đã là mười giờ tối.

Người giúp việc ra đón:

"Tiên sinh, anh có muốn ăn chút gì không."

Chu Từ Thâm nới lỏng cà vạt, nhàn nhạt nói:

"Cô đi hỏi cô ấy muốn ăn gì, nửa đêm cô ấy sẽ lại dậy tìm đồ ăn."

Người giúp việc nói:

"Phu nhân vẫn chưa ăn tối, nói là không đói."

Chu Từ Thâm ngẩng đầu nhìn lên lầu hai, đôi mày đẹp hơi nhíu lại.

Trong phòng ngủ.

Nguyễn Tinh Vãn vừa phác thảo xong hình dáng của chiếc vòng cổ, thì nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa không kiên nhẫn.

Cô tưởng là người giúp việc đến gọi cô ăn cơm, liền nói:

"Dì Trương, dì không cần quan tâm tôi, lát nữa nếu đói tôi sẽ tự xuống lấy......................"

Nguyễn Tinh Vãn còn chưa nói hết câu, cửa đã bị ai đó mở ra.

Chu Từ Thâm lạnh giọng nói:

"Em không biết phải ăn uống đúng giờ sao?"

"......"

Một người ăn trưa lúc một giờ sáng có tư cách gì nói cô?

Nguyễn Tinh Vãn nghiêm túc nói:

"Tôi đang làm việc, không màng ăn uống."

Chu Từ Thâm liếc nhìn túi đồ ăn bên cạnh cô:

"Cũng chẳng thấy em ăn ít đâu."

"Chẳng phải vì ăn nhiều quá nên giờ mới không ăn được bữa tối sao."

Chu Từ Thâm dường như không muốn cãi vã với cô:

"Xuống lầu trong năm phút."

Người đàn ông này chỉ biết ra lệnh.

Nguyễn Tinh Vãn đặt bút xuống, lề mề ra khỏi phòng.

Dì Trương thấy họ xuống, liền bưng món ăn đã hâm nóng lên:

"Phu nhân, tiên sinh nói dạo này cô thích uống canh cá, tôi lần đầu thêm rau thơm vào, cô thử xem."

Chu Từ Thâm mặt không biểu cảm:

"Tôi chưa từng nói vậy."

Dì Trương vỗ trán:

"Đúng đúng, không phải tiên sinh nói, là tôi.................... tự đoán."

Nguyễn Tinh Vãn uống một ngụm, mỉm cười với bà:

"Ngon lắm, cảm ơn dì Trương."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 216: C216: Chương 216


"Bà chủ thích là được rồi, hai người ăn đi ạ, có việc gì cứ gọi tôi"

Sau khi uống xong canh cá, dạ dày của Nguyễn Tinh Vãn lập tức khá hơn, cũng cuối cùng cảm thấy đói.

Khi cô đang ăn, ngẩng đầu lên liền thấy Chu Từ Thâm đang chăm chú nhìn cô, đôi mắt đen trầm tĩnh và sâu thẳm.

Nguyễn Tinh Vãn bỗng có cảm giác rợn người, đặt đũa xuống thử thăm dò:

"Chu tổng có chuyện gì không?"

Chu Từ Thâm thu hồi ánh mắt:

"Không có gì, ăn đi."

Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy đã gọi cô xuống ăn, thì cũng nên quan tâm anh ta một chút:

"Chu tổng dạo này ngày nào cũng về muộn thế này à?"

"Không có tôi về, thì em không ngủ được sao?"

Nguyễn Tinh Vãn: “……?” Cô bị sặc không khí, mãi mới thở lại được:

"Chu tổng đúng là biết đùa."

Chu Từ Thâm lạnh giọng:

"Thế thì em quan tâm tôi về lúc nào làm gì."

Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy, bây giờ cô có đầy đủ lý do để nghi ngờ rằng mục đích thực sự của Chu Từ Thâm khi bảo cô dọn về là để chọc tức cô, chọc tức cô đến chết, thì anh ta cũng như ý nguyện.

Một lúc sau, Chu Từ Thâm lạnh lùng nói:

"Không ai nói với em là khi ăn cơm thì nên nói ít lại sao."

Nguyễn Tinh Vãn thẳng thắn đáp:

"Chỉ có người nói với tôi rằng, miệng quá độc thì sau này xuống địa ngục sẽ bị cắt lưỡi."

"……"

Nguyễn Tinh Vãn luôn cảm thấy rằng, trong những ngày sống chung với Chu Từ Thâm, hoặc là cô bị anh chọc tức đến chết, hoặc là Chu Từ Thâm không thể chịu đựng nổi cô nữa, tìm cách g.i.ế.c người mà không thấy máu, rồi chôn cô ở nơi không ai biết. Nhưng may mắn là mấy ngày sau đó, người đàn ông này dường như bận rộn hơn, cô thậm chí không biết liệu anh có về nhà vào ban đêm hay không.

Nguyễn Tinh Vãn cuối cùng cũng có thể tĩnh tâm lại để hoàn thành bản thiết kế.

Cô gửi bản phác thảo vào hộp thư của Lâm Tri Ý, sau đó đứng dậy hoạt động cổ một chút.

Nguyễn Tinh Vãn cầm điện thoại lên, thấy đúng là cuối tuần, liền nhắn tin cho Bùi Sam Sam hỏi cô ấy có muốn đi mua sắm không.

Bùi Sam Sam đang nằm trong căn hộ cho thuê của Nguyễn Tinh Vãn thư giãn, nhận được tin nhắn của cô liền phấn chấn ngay:

"Đi đi đi, mình thay đồ rồi ra ngay."

Sau khi gặp nhau, Bùi Sam Sam nhìn Nguyễn Tinh Vãn, khóe miệng không khỏi nở một nụ cười đầy ẩn ý:

"Tinh Tinh, sắc mặt cậu càng ngày càng tốt, trên mặt cũng có thịt rồi, xem ra tên đàn ông khốn nạn kia chăm sóc cậu cũng không tệ nhỉ."

"……"

Nguyễn Tinh Vãn nói:

"Cậu nói cái gì vậy, mình có thể sống sót dưới tay anh ấy, đều là do mình phúc lớn mạng lớn thôi."

Hai người nói chuyện một lát, Bùi Sam Sam thấy bên cạnh có một cửa hàng đồ dùng trẻ em, kéo theo Nguyễn Tinh Vãn muốn vào, liền bị cô ngăn lại:

"Đừng đừng đừng! Tuyệt đối đừng!"

Bùi Sam Sam nghi hoặc hỏi:

"Sao vậy, mình thấy một bộ quần áo nhỏ dễ thương lắm."

Nguyễn Tinh Vãn bây giờ thấy những món đồ dùng cho trẻ sơ sinh này là đau đầu, trước đó Chu Từ Thâm không biết phát điên cái gì mà mua những thứ đó, gần đây lại từ phố An Kiều Trường gửi về, Lâm Nam dẫn người chuyển từng thùng từng thùng vào biệt thự Tinh Hồ.

Nguyễn Tinh Vãn không biết phải giải thích sao cho cô ấy hiểu, chỉ nói:

"Thật sự là đủ rồi, chúng ta đi xem cái khác đi."

"Được thôi, vậy đợi đến khi em bé ra đời rồi mua."

Sau khi đi dạo trong trung tâm thương mại, Bùi Sam Sam thấy gần đó có một khu chung cư mới, liền kéo theo Nguyễn Tinh Vãn đi xem.

Cô trước đó đã giao căn nhà của mình cho bên trung gian bất động sản xử lý, cô trực tiếp giao cho bên trung gian toàn quyền giải quyết, chỉ cần giá cả hợp lý là cô qua ký hợp đồng luôn.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 217: C217: Chương 217


Nếu như tìm được căn nhà phù hợp, cô cũng có thể đặt cọc trước.

Khu căn hộ mới khai trương này vừa hay nằm ngay trong khu thương mại, vị trí địa lý và các tiện ích xung quanh đều đặc biệt tốt, nên có rất nhiều người đến xem.

Bùi Sam Sam đang xem rất hứng thú, thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc bên cạnh:

“Anh yêu, em thích căn này, mình mua căn này nhé.”

Nếu là những thứ khác, với giọng nói nũng nịu của Dương Kiều Kiều, Lý Ngang có khi là sẽ đồng ý ngay, nhưng bây giờ lại là mua nhà, chỉ tiền đặt cọc thôi cũng đã vài trăm triệu, đâu phải là thứ có thể lấy ra ngay được.

Anh ta chỉ có thể lảng tránh:

“Thực ra anh thấy căn này cũng bình thường, hay là mình xem thêm mấy căn khác đi.”

“Không, em chỉ thích căn này thôi, anh xem phòng này mình ở, phòng này cải tạo thành phòng trang điểm của em, phòng này là phòng cho em bé, còn có một ban công lớn nữa, nhìn thẳng ra quảng trường trung tâm, buổi tối cảnh chắc chắn rất đẹp.”

Nhân viên bán hàng cũng đứng bên cạnh nói:

“Thưa ông bà, kiểu căn hộ này của chúng tôi rất đắt khách, hiện tại chỉ còn vài tầng thôi, càng mua muộn thì lựa chọn tầng càng ít.”

Nghe vậy, Dương Kiều Kiều càng không chịu nhún nhường, đòi Lý Ngang phải đặt cọc ngay.

Nhân viên bán hàng nói:

“Thưa ông, nếu bà nhà đã thích như vậy, hay là mua đi.”

Lý Ngang lộ vẻ khó xử, vì sĩ diện, không tiện bỏ đi ngay.

Bùi Sam Sam xem đủ kịch, mới lạnh lùng cười:

“Anh muốn mua thì cũng phải có tiền chứ.”

Lời này vừa thốt ra, mọi người đều nhìn qua.

Lý Ngang vui mừng ra mặt:

“Sam Sam, sao em lại ở đây?”

Dương Kiều Kiều kéo lấy anh ta, vẻ mặt không vui, nhìn Bùi Sam Sam rồi nhìn sang Nguyễn Tinh Vãn:

“Các cô ở đây làm gì?”

Bùi Sam Sam nói:

“Đến đây còn làm gì nữa, tất nhiên là mua nhà rồi, chẳng lẽ chỉ đến để xem mà không mua như các người à?”

“Ai nói chúng tôi không mua.”

Dương Kiều Kiều lộ vẻ khinh thường.

“Các cô có mua nổi không, nếu không thì tốt nhất là đi sớm đi, đừng có làm mất mặt ở đây.”

Nguyễn Tinh Vãn lạnh nhạt nói:

“Vậy cô mua đi, nói nhiều làm gì.”

Bùi Sam Sam tiếp lời:

“Đúng đó, để chúng tôi mở mang tầm mắt đi.”

Dương Kiều Kiều ôm lấy tay Lý Ngang làm nũng:

“Anh yêu, anh xem họ kìa...................…”

Lý Ngang tất nhiên không dại gì mà tức giận mua nhà ngay, huống chi anh ta thật sự không đủ tiền đặt cọc, anh ta nói với Bùi Sam Sam:

“Sam Sam, anh nghe nói em đã rao bán căn nhà của chúng ta lên mạng?”

Bùi Sam Sam chỉnh lại:

“Là của tôi, không phải của chúng ta.”

“Dù thế nào thì đó cũng là nhà cưới của chúng ta, em cứ thế mà bán đi, không nói với anh một tiếng, em quá đáng lắm rồi.”

Nghe vậy, Bùi Sam Sam lập tức phì cười:

“Anh còn biết xấu hổ không, căn nhà đó là bố mẹ tôi cho tiền đặt cọc, tiền vay tôi tự trả, liên quan gì đến anh?”

“Hồi đó để mua được căn nhà đó, anh không ít lần phải đi cửa sau, mời người ta ăn uống, tốn không ít tiền, hơn nữa khi em trả tiền vay, tiền sinh hoạt hàng ngày đều là do anh chi, bình thường anh cũng không ít lần tặng quà cho em, căn nhà đó nói gì cũng phải có phần của anh.”

“Lại đây, nói cho tôi nghe xem, anh chi tiền sinh hoạt gì? Tiền của anh đều đem đi cặp bồ hết rồi phải không. Anh cũng thật là, còn dám nhắc đến quà cáp, anh tặng quà cho bồ nhí một phần, tôi một phần, anh đúng là đồ bắt cá hai tay mà.”
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 218: C218: Chương 218


Những người đến xem nhà ở xung quanh vốn dĩ đã đông, Lý Ngang và Bùi Sam Sam làm ầm lên, mọi người liền tụ tập lại xem náo nhiệt.

Có người nói:

"Thì ra người phụ nữ kia là tiểu tam lên ngôi, bảo sao tôi nhìn cô ta thấy không thuận mắt, trông như một con hồ ly tinh."

"Thời đại gì rồi mà làm tiểu tam cũng có thể đường hoàng như vậy, vừa mới lên ngôi đã vội vàng muốn có một căn nhà, thật không biết xấu hổ."

Đối diện với ánh mắt chỉ trỏ của mọi người, Dương Kiều Kiều mặt xanh mặt trắng, lập tức chĩa mũi nhọn về phía Nguyễn Tinh Vãn:

"Chúng tôi là thật lòng yêu nhau, ít ra còn hơn một số người l.à.m t.ì.n.h nhân trong bóng tối, có bầu cũng không dám công khai, còn nghĩ rằng mẹ quý nhờ con chứ gì, thật buồn cười."

Nói xong, cô ta nhìn sang Bùi Sam Sam:

"Có thời gian đến làm phiền tôi, chi bằng lo cho bạn của cô đi."

Bùi Sam Sam tức giận, xông lên kéo tóc Dương Kiều Kiều rồi tát một cái:

"Mày đi c.h.ế.t đi!"

Dương Kiều Kiều không chịu thua, hai người lập tức đánh nhau.

Nguyễn Tinh Vãn bụng to, muốn tiến lên nhưng không thể.

May mắn thay, nhân viên ở phòng bán hàng nhanh chóng kéo họ ra, Dương Kiều Kiều tóc tai bù xù, hét lên:

"Mày là đồ điên! Tao sẽ không bỏ qua cho mày!"

Bùi Sam Sam lạnh lùng cười hai tiếng:

"Tốt, đến đây, xem ai không bỏ qua cho ai, tao sớm đã nhìn không thuận mắt đôi cẩu nam nữ chúng mày rồi!"

Lý Ngang tỏ vẻ không hài lòng:

"Sam Sam, em....................."

"Tôi làm sao? Lý Ngang, anh là đàn ông mà sau lưng lại đi nói xấu người khác, không sợ bị thối miệng à."

"Anh nói xấu gì chứ, anh nói đều là sự thật."

"Anh nói xấu gì chứ, anh nói đều là sự thật."

Lý Ngang lạnh lùng nói:

"Em tưởng cô ta thật sự tốt với em sao, không phải vì cô ta không hạnh phúc, mới phá hoại tình cảm của chúng ta à."

Bùi Sam Sam không ngờ anh ta lại có thể nói ra những lời không biết xấu hổ như vậy, tức giận cười lớn:

"Thế nào, là cô ấy cầm d.a.o ép anh đi ngoại tình à?"

Lý Ngang không nói gì, nhưng trong lòng anh ta luôn nghĩ rằng, nếu không phải vì Nguyễn Tinh Vãn bắt gặp chuyện giữa anh và Dương Kiều Kiều, anh đã có thể tiếp tục ở bên Bùi Sam Sam, còn về sự tồn tại của Dương Kiều Kiều, cả hai đều không xung đột.

"Không phải sao, Kỷ Hoài Kiến hiện tại đã đính hôn, giấc mơ gả vào hào môn của cô ta tan vỡ, mới kéo em theo. Sam Sam, em đừng quá ngây thơ, một người phụ nữ bình thường, làm sao có thể mang thai mà sợ người khác biết, chắc chắn đó là đứa con hoang không rõ danh phận."

Bùi Sam Sam nghe xong lập tức nổi giận:

"Mẹ kiếp nhà anh, những lời anh nói là lời nói để cho người nghe à!"

Cô vừa định xông lên, nhưng bị Nguyễn Tinh Vãn kéo lại, cô nhìn Lý Ngang lạnh lùng nói:

"Anh không cần vội vàng đổ nước bẩn lên người tôi, tôi phát hiện anh ngoại tình, nhưng anh dẫn tiểu tam ra ngoài khoe khoang, lại thành lỗi của tôi sao?"

Bùi Sam Sam tiếp lời:

"Tôi đúng là mù mới thích tên đàn ông khốn nạn như anh nhiều năm như vậy, thật khiến tôi buồn nôn!"

Nghe cô nói vậy, sắc mặt Lý Ngang càng khó coi, cảnh cáo:

"Em nói chuyện tôn trọng một chút, nếu không đừng trách anh không khách sáo!"

Lúc này, không biết ai đó trong đám đông đổ một cốc cà phê vào chỗ Lý Ngang và Dương Kiều Kiều đang đứng.

Lý Ngang còn đỡ, chỉ bị đổ lên một nửa tay áo, còn Dương Kiều Kiều bị đổ thẳng vào mặt.

"A aaaaaaaaaaaaa................!!!"

Tiếng hét của Dương Kiều Kiều vang lên, Nguyễn Tinh Vãn kéo Bùi Sam Sam rời đi.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 219: C219: Chương 219


Nguyễn Tinh Vãn và Bùi Sam Sam hai cô gái không cần phải đối đầu trực diện với Lý Ngang. Nếu thực sự đánh nhau, người chịu thiệt sẽ chỉ là họ.

Ra khỏi khu bán hàng, Bùi Sam Sam vẫn chưa hết giận:

“Cái tên khốn nạn đó sao mà nói dối giỏi thế. Nghĩ đến việc mình đã yêu hắn năm năm, mình buồn nôn đến mức bữa ăn tuần trước cũng muốn nôn ra.”

Nói xong, cô nhìn về phía Nguyễn Tinh Vãn:

“Tinh Tinh, những gì hắn nói đều là nhảm nhí, đừng để bụng nhé.”

Nguyễn Tinh Vãn cười:

“Không đâu, yên tâm đi.”

Bùi Sam Sam vừa định nói tiếp thì cảm thấy có người vỗ nhẹ vào vai. Cô quay đầu lại, thấy một người đeo khẩu trang và đội mũ đứng trước mặt.

Bùi Sam Sam mới nhớ ra, khi ra ngoài cô còn hẹn Hứa Loan.

Hứa Loan vừa kết thúc lịch trình liền đến thẳng đây, đứng đợi ở cổng phòng bán hàng nửa ngày mà không thấy họ, lại nghe bên trong ồn ào liền vào xem thử.

Cô vừa khéo nhìn thấy Nguyễn Tinh Vãn và Bùi Sam Sam.

Nguyễn Tinh Vãn đột nhiên nhận ra điều gì, hỏi:

“Cốc cà phê đó là cô đổ phải không?”

Hứa Loan chớp chớp mắt:

“Đúng vậy, vừa mới mua, còn nóng đấy.”

Bùi Sam Sam lập tức cảm thấy hả giận:

“Đi nào, mình mời các cậu ăn cơm, ăn mừng một chút.”

...........................

Tại văn phòng tổng giám đốc Tập đoàn Chu Thị.

Lâm Nam gõ cửa bước vào:

“Chu tổng, dự án bên Thành phố California gặp một chút rắc rối.”

Chu Từ Thâm đặt bút xuống, lặng lẽ nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lùng.

Lâm Nam rùng mình, anh luôn cảm thấy hôm nay nếu không đưa ra được câu trả lời làm Chu tổng hài lòng, sự nghiệp của bản thân có thể chấm dứt tại đây.

California là dự án do công ty bất động sản thuộc Tập đoàn Chu Thị phát triển. Theo lý, có xảy ra chuyện gì cũng không nên báo lên tận Chu Thị, huống chi chỉ là chuyện cãi nhau vặt vãnh.

Nhưng vấn đề ở chỗ, Lâm Nam cũng phải luôn theo dõi hành tung của Nguyễn Tinh Vãn.

Anh thật sự khổ sở.

Lâm Nam khụ khụ, lấy điện thoại ra, bật đoạn giám sát hiện trường lên bàn rồi lập tức lùi lại hai bước.

Thời gian trong đoạn giám sát khoảng năm phút, vì quá đông người, âm thanh hỗn loạn, khó mà nghe rõ họ nói gì.

Nhưng nhờ cảm xúc kích động của Bùi Sam Sam, Chu Từ Thâm phân biệt được hai chữ từ miệng Lý Ngang:

“Dã chủng” (con hoang).

Anh đặt điện thoại xuống, sắc mặt không thay đổi, lạnh nhạt hỏi:

“Nguyễn Tinh Vãn hiện giờ ở đâu?”

“Cô ấy đang ăn cơm với Bùi Sam Sam và Hứa Loan.”

“Cô ấy thật rảnh rỗi nhỉ.”

Chu Từ Thâm nói:

Xử lý đoạn giám sát đi, điều tra xem hôm nay có những ai ở đó, đừng để tin tức lan đến Chu gia.”

“Vâng.”

Lâm Nam vừa định rời đi thì giọng nói của Chu Từ Thâm lại vang lên:

“Hắn làm ở công ty nào?”

Lâm Nam phản ứng nhanh:

“Là công ty Trung Hòa, có chút năng lực, năm ngoái được cử ra nước ngoài học tập, về liền thăng chức lên làm quản lý.”

“Tốt lắm, gọi điện cho chủ tịch Trung Hòa, nói rằng tôi có hứng thú với dự án ông ta đề xuất lần trước, tối nay bàn chi tiết.”

“Tôi sẽ đi xử lý ngay.”

“Khoan đã.”

Chu Từ Thâm mặt không biểu cảm nhìn anh, vài giây sau mới nói:

“Lần sau có thể trực tiếp nói là chuyện của Nguyễn Tinh Vãn, không cần vòng vo lớn như vậy.”

Lâm Nam: “…”
 
Back
Top Bottom