Cập nhật mới

Ngôn Tình Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp

Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 180: C180: Chương 180


Nguyễn Tinh Vãn không thèm để ý anh, tiếp tục đi về phía trước.

Chu Từ Thâm cách cô nửa bước chân, chậm rãi đi bên cạnh cô.

Chặn đám đông cho cô.

Sau khi Nguyễn Tinh Vãn nhận ra, cảm thấy càng thêm cáu kỉnh, không tự giác tăng nhanh bước chân.

Nhưng đợi cô đi được hai bước, giọng nói của Chu Từ Thâm lại vang lên: "Tới rồi."

Nguyễn Tinh Vãn theo tầm mắt của anh nhìn sang, đập vào mắt và dãy đèn vàng dài vô tận, cùng với các quán nhỏ mang đầy phong vị cổ xưa hai bên đường.

Đủ loại đồ ăn vặt, trang sức, đồ chơi nhỏ, trang phục....................

Bày hàng la liệt.

"Đây là......................?"

Không đợi cô hỏi xong, Chu Từ Thâm đã nhấc chân dài bước vào.

Tên đàn ông chó má này đúng là không nhân từ lương thiện nổi hai phút.

Đứng trên con đường đầy đồ ăn vặt, Chu Từ Thâm nhìn về phía Nguyễn Tinh Vãn: "Muốn ăn gì?"

Nguyễn Tinh Vãn đương nhiên sẽ không khách sáo với anh, một hơi gọi bảy tám loại đồ ăn, sau đó hỏi một câu mang tính tượng trưng: "Chu tổng thì sao?"

"Em tự lo cho mình là được rồi."

"..........................."

OK, cô cũng chỉ tùy tiện hỏi một chút mà thôi.

Lúc Nguyễn Tinh Vãn đang chuẩn bị tìm chỗ ngồi xuống, lại phát hiện Chu Từ Thâm vẫn đứng nguyên tại chỗ không có ý rời đi.

Cô có lòng tốt nhắc nhở anh: "Chu tổng, đợi làm đồ xong, ông chủ sẽ đưa tới, không cần đứng đây đợi lấy đâu."

Chu Từ Thâm: ".................Tôi biết rồi."

Không biết có phải ảo giác hay không, hình như Nguyễn Tinh Vãn mơ hồ nghe thấy tiếng nghiến răng của anh. Trước kia lúc còn học đại học, bên cạnh trường học cũng có phố cổ tương tự như này, buổi tối cô và Bùi Sam Sam hay tới đó đi dạo.

Chỉ là nơi các cô đi chỉ là con đường dài mà thôi, không phồn hoa náo nhiệt giống như nơi này.

Nhưng cô không nghĩ tới, Chu Từ Thâm lại thích mấy nơi ồn ào như vậy.

Rất nhanh, đồ ăn cô gọi đã lần lượt đưa tới. Lúc Nguyễn Tinh Vãn vừa cầm đũa lên chuẩn bị ăn, phát hiện Chu Từ Thâm đang xem tài liệu trên điện thoại, cô suy nghĩ một chút, vẫn là đưa đũa qua.

Tên đàn ông chó má kia đầu cũng không thèm nâng, nhận lấy rất thuận tay.

Nguyễn Tinh Vãn bĩu môi, lại lấy một đôi mới.

Đợi tới khi cô ăn được một nửa, Chu Từ Thâm mới đặt điện thoại xuống, liếc qua đồ ăn trên bàn: "Sao em không ăn mấy cái này."

Đồ ăn trong miệng Nguyễn Tinh Vãn vừa cắn được một nửa, nuốt xong rồi mới nói: "Không phải Chu tổng chưa gọi gì sao?"

Chu Từ Thâm đẩy mấy cái đĩa tới trước mặt cô, nhàn nhạt nói: "Bảo em tự cho mình là được rồi."

"......................"

Không biết lòng tốt của người ta.

Nguyễn Tinh Vãn gọi bảy tám món đều là đồ cô thích ăn, có lòng tốt chia sẻ cho anh ăn, không cảm kích thì thôi, cô tự ăn vậy.

Đợi tới khi cô ăn xong, không nhịn được ợ một cái.

Chu Từ Thâm liếc cô một cái: "Ăn no rồi?"

"Hả? No rồi, tôi đi..................." tìm ông chủ xin cái túi đóng gói.

Nguyễn Tinh Vãn còn chưa nói xong, liền thấy Chu Từ Thâm lại lần nữa nhấc đũa lên, ăn mấy món cô chưa ăn xong.

Nguyễn Tinh Vãn sửng sốt, suy nghĩ có chút không theo kịp.

Đây là thao tác gì vậy?

Dường như cảm nhận được ánh mắt kinh ngạc của cô, Chu Từ Thâm không mặn không nhạt nói: "Không ai dạy em không được lãng phí sao?"
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 181: C181: Chương 181


"Tôi..........................."

Ai lãng phí cơ chứ, cô vẫn luôn có ý định ăn không hết thì sẽ gói mang về.

Nguyễn Tinh Vãn không nói gì nữa, nhìn về phía khác.

Trên phố, đèn sáng rực rỡ, màn đêm thật đẹp.

Những người đến đây, phần lớn là các cặp đôi, bạn bè, gia đình, quan hệ đều rất thân thiết, hòa thuận. Giống như họ, rõ ràng đã ly hôn nhưng vẫn phải cùng nhau ăn cơm, có lẽ khó tìm được ai khác.

Khi cô đang có chút mơ màng, Chu Từ Thâm đã ăn xong:

"Đi thôi."

" Ò."

Khi Nguyễn Tinh Vãn vừa chuẩn bị đi ra cửa thì phát hiện Chu Từ Thâm đi về phía con phố sầm uất hơn.

"? "

Chu Từ Thâm đi vài bước, phát hiện Nguyễn Tinh Vãn không theo kịp, quay đầu nhìn cô, mặt không biểu cảm nói:

"Ở đây đông người, tôi sẽ không bế em, đừng nghĩ đến những điều viển vông đó."

Nguyễn Tinh Vãn cười khô khan hai tiếng, không tìm được lời nào để phản bác anh, nhanh chóng bước qua anh đi về phía trước.

Chu Từ Thâm vẫn như trước, không nhanh không chậm đi bên cạnh cô.

Nguyễn Tinh Vãn lén lén liếc nhìn anh, người đàn ông này bị điên rồi chăng? Anh rốt cuộc muốn làm gì?

Chưa kịp nghĩ rõ ràng, ánh mắt cô đã bị những món đồ chơi bông trên gian hàng bên đường thu hút.

Cô chọn mấy món mình thích, chuẩn bị lấy điện thoại thanh toán thì đã nghe tiếng thanh toán thành công từ phía chủ quầy.

Nguyễn Tinh Vãn không tin nổi quay đầu lại, Chu Từ Thâm thu hồi điện thoại, trên gương mặt lạnh lùng không mặn không nhạt:

"Nhìn tôi làm gì."

"....................................."

Cô không chỉ muốn nhìn anh! Mà cô còn thực sự muốn cạy đầu anh ra xem hôm nay não của anh bị làm sao vậy!

Lúc này, điện thoại của Chu Từ Thâm vang lên, anh quay người tìm một chỗ yên tĩnh để nghe điện thoại.

Chủ quầy đưa những món đồ chơi đã đóng gói cho Nguyễn Tinh Vãn, mỉm cười:

"Cô gái, đó là chồng cô phải không? Hai người nam thanh nữ tú, thật xứng đôi."

Nguyễn Tinh Vãn vừa định nói không phải, chủ quầy đã tiếp tục:

"Đúng rồi cô gái, hai người đến đây để treo bảng nguyệt lão hay thả đèn vậy?"

Nguyễn Tinh Vãn không nghe rõ: "Cái gì ạ?"

"Ở chỗ chúng tôi nổi tiếng nhất là miếu nguyệt lão đó, nhiều cặp đôi đến để treo bảng nguyệt lão lắm, để tôi nói cho cô nghe, nguyệt lão ở đây linh lắm, cô và chồng viết tên lên bảng, nguyệt lão sẽ.............."

Chủ quầy đang nói dở thì Chu Từ Thâm nghe điện thoại xong đi tới.

Nguyễn Tinh Vãn vội cười gượng ngắt lời chủ quầy:

"Biết..............biết rồi, cảm ơn, chúng tôi đi trước đây."

May mà Chu Từ Thâm không nghe thấy những lời vừa rồi, nếu không anh ta lại sẽ châm chọc cô không thực tế.

Nguyễn Tinh Vãn gần như trốn khỏi quầy hàng.

Chu Từ Thâm bước tới trước mặt cô, nhíu mày nói:

"Đi nhanh vậy làm gì."

"Tôi............. tự nhiên buồn ngủ, hay là tôi về trước, Chu tổng cứ từ từ dạo chơi?"

"Ăn no rồi liền muốn ngủ, em là lợn à."

Nguyễn Tinh Vãn: "............."

Chu Từ Thâm giọng nhạt nhẽo:

" Ít trò đi, tôi đã nói là sẽ không bế em."

Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy, cô thực sự có chút mệt.

Im lặng vài giây sau, cô lại bị ép bước lên hành trình không biết khi nào mới kết thúc này.

Đi vài phút, Nguyễn Tinh Vãn nhìn thấy một dòng sông, trong dòng sông là những chiếc đèn hoa sáng rực rỡ.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 182: C182: Chương 182


Đây chắc hẳn là nơi mà chủ quầy đã nói đến việc thả đèn, dọc theo bờ sông là một hành lang dài.

Nếu những nơi khác có thể được miêu tả là đông đúc, thì hành lang này hoàn toàn chật ních người.

Nhưng chen chúc ở đây đều là những nam nữ thanh niên trẻ, trong tay cầm một bảng tên, tìm một nơi hợp lí để treo lên.

Nhìn thấy hai cảnh này, Nguyễn Tinh Vãn đoán ra tại sao Chu Từ Thâm lại dẫn cô đến đây.

Vì dự án khu nghỉ dưỡng đang được thảo luận, nên Chu Từ Thâm chắc chắn phải khảo sát thực địa ngành du lịch ở đây, xem có thể mang lại tỷ lệ đặt phòng hay không.

Cô thật là thiếu suy nghĩ, thậm chí còn có khoảnh khắc nghĩ rằng.........................

Nguyễn Tinh Vãn thu lại suy nghĩ, quay đầu lại thấy Chu Từ Thâm đứng bên bờ sông, gương mặt điềm tĩnh, ánh mắt không biết đang nhìn chiếc đèn nào.

Cô bước tới: “ Chu tổng...........................…”

“Nguyễn Tinh Vãn.”

Chu Từ Thâm ngắt lời cô, giọng nói hờ hững,

“Cho em thêm một cơ hội nữa.”

Nguyễn Tinh Vãn nhất thời không phản ứng kịp: “ Hả? ”

Chu Từ Thâm nghiêng đầu nhìn cô, đôi môi mỏng khẽ nhúc nhích, từng chữ từng chữ nói:

“Tái hôn lại với tôi.”

“…......................Vô cùng cảm ơn Chu tổng đã cho tôi cơ hội này, nhưng tôi không cần.”

Chu Từ Thâm lạnh lùng cười khẩy, thu lại ánh mắt:

“Đừng vội trả lời, suy nghĩ kỹ, cơ hội này không có lần thứ hai.”

Nguyễn Tinh Vãn im lặng một chút, dường như đây không phải lần đầu tiên cô nghe anh nói muốn tái hôn.

Không đợi cô lên tiếng, Chu Từ Thâm tiếp tục:

“Để tránh việc người khác nói, tôi không quan tâm đến em, để em thân nữ nhi một mình phải tha hương cầu thực, không nơi nương tựa.”

“…” Nguyễn Tinh Vãn giật giật khóe miệng

“Chu tổng, đây là hiểu lầm, tôi sẽ tìm dì Tần giải thích lại.”

“Không cần em giải thích.”

Chu Từ Thâm lại nói

“Mặc dù em và tôi đều rõ, người không chịu trách nhiệm, bỏ đi không nói lời nào là ai.”

Nguyễn Tinh Vãn biết mình có lỗi, cười khô khan hai tiếng, không nói gì.

Sau một lúc, Chu Từ Thâm tiếp tục:

“Tôi cho em đủ thời gian để suy nghĩ, trước khi tôi rời đi hãy cho tôi câu trả lời.”

Trên đường về, Nguyễn Tinh Vãn rất tự giác không nói gì.

Loại lý thuyết ngang ngược này, có lẽ chỉ Chu Từ Thâm mới có thể nói ra một cách hùng hồn như vậy.

Về đến nhà, Nguyễn Tinh Vãn khẽ nói:

“Chu tổng, tôi lên lầu ngủ trước đây.”

Chu Từ Thâm dường như không muốn nói thêm một chữ, chỉ lạnh lùng ừ một tiếng.

Thái độ này mới là con người thật của anh.

Về phòng, Nguyễn Tinh Vãn khóa cửa thật chặt, lấy quần áo vào phòng tắm.

Hôm nay cô không ngủ trưa, lại đi cùng Chu Từ Thâm đến nhiều nơi như vậy, bây giờ chỉ muốn tắm xong là nằm lên giường ngay.

Nhưng không ngờ, đang tắm giữa chừng, đèn trên đầu đột nhiên tắt.

Vài giây sau, nước cũng bắt đầu lạnh ngắt.

Nguyễn Tinh Vãn lập tức tắt nước, trong bóng tối mò lấy khăn, quấn quanh tóc, rồi từ từ mặc quần áo vào, mới mở cửa sổ nhìn ra ngoài.

Quả nhiên, cả con phố đều mất điện.

Phố An Kiều Trường không chỉ là phố cổ, hệ thống điện cũng cũ kỹ, trước đây thường hay mất điện, nhưng chủ yếu là ban ngày, không ảnh hưởng nhiều, hơn nữa cũng nhanh chóng được sửa chữa.

Đây là lần đầu tiên từ khi Nguyễn Tinh Vãn chuyển đến bị mất điện vào buổi tối.

Cô ra khỏi phòng tắm, sau một hồi đụng đầu va chạm, cuối cùng cũng mò được điện thoại trên bàn, bật đèn pin, từ từ đi xuống lầu.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 183: C183: Chương 183


Nguyễn Tinh Vãn nhớ dì Hứa đã từng nói với cô, rằng nến được đặt trong tủ chứa đồ ở phòng khách.

Nhưng khi tìm được nến, Nguyễn Tinh Vãn lại phát hiện ra một chuyện còn khó xử hơn.

Cô không có bật lửa.

Cô đã tìm khắp mọi nơi có thể tìm, nhưng vẫn không thấy dấu vết của bật lửa.

Nguyễn Tinh Vãn quay đầu, nhìn cánh cửa đen kịt, thở dài cam chịu số phận:

"Chu tổng, anh ngủ chưa?"

Vài giây sau, cửa mở ra, Chu Từ Thâm không lạnh không nhạt nhìn cô:

"Chuyện gì?"

"Tôi............... mất điện rồi, anh có bật lửa không? Tôi muốn mượn một chút để đốt nến."

Chu Từ Thâm không khách sáo nói:

"Em không phải đã sớm buồn ngủ rồi sao, mất điện không ngủ còn muốn làm gì?"

"..." Với thái độ cầu xin sự giúp đỡ, Nguyễn Tinh Vãn luôn giữ giọng điệu tốt

"Trên tóc tôi còn bọt chưa xả sạch, tôi phải đun nước để gội đầu."

"Dùng gì để đun?"

"Nhà dì Hứa có một bếp than, lần trước tôi có thấy, chắc vẫn còn dùng được."

Chu Từ Thâm mím môi: "Ở đâu?"

Nguyễn Tinh Vãn nói:

"Chắc là ở trong bếp, tôi cũng không nhớ rõ, phải đi tìm mới biết."

Cô ngừng lại một chút, không quên mục đích của mình

"Nói tóm lại, Chu tổng có thể cho tôi mượn bật lửa không?"

"Không thể."

"......"

Với thái độ này mà còn muốn tái hôn, đi c.h.ế.t đi đồ đàn ông khốn nạn!

Chu Từ Thâm từ trong phòng bước ra, cầm lấy một cây nến từ tay cô, đi thẳng về phía bếp.

Khi Nguyễn Tinh Vãn theo sau, cây nến đã được thắp sáng và đặt trên giá đựng đồ, ngọn lửa nhỏ lay động theo gió.

Chu Từ Thâm lấy ra một cái bếp than từ đống đồ lộn xộn, liếc nhìn Nguyễn Tinh Vãn, không hài lòng nói: "Em vào đây làm gì."

"Tôi..............................."

"Ra ngoài chờ."

Dựa vào ngọn nến trên giá, Nguyễn Tinh Vãn thắp sáng mấy cây nến khác trong tay, khi rời đi, cô còn tử tế để lại cho Chu Từ Thâm một cây.

Ra tới sân, Nguyễn Tinh Vãn đặt những cây nến còn lại lên bàn đá, xoa xoa tay, ngẩng đầu nhìn lên trời.

Không còn ánh đèn của thành phố, mặt trăng trên trời trở nên lạnh lẽo và trong sáng hơn.

Chẳng bao lâu sau, Nguyễn Tinh Vãn nghe thấy tiếng động từ nhà bếp, nhưng mãi mà không thấy Chu Từ Thâm bước ra, cô nhịn không được, hỏi:

"Chu tổng, có phải anh không biết dùng không?"

Sau vài giây im lặng, tiếng trong nhà bếp truyền ra: "Câm miệng!"

"Được rồi."

Nguyễn Tinh Vãn đợi thêm mười phút nữa, mới thấy Chu Từ Thâm bưng cái bếp than không hợp với anh chút nào bước ra.

Đặt nồi đun nước lên bếp than, Chu Từ Thâm ngồi xổm xuống đất, nhìn cô:

"Còn gì nữa nói một lần cho xong."

Nguyễn Tinh Vãn chớp mắt: "Tôi đói."

Chu Từ Thâm: "......................."

Nguyễn Tinh Vãn sợ anh lại nói câu

“Ăn nhiều như vậy đều vào bụng chó rồi sao”

Vì tối nay, anh đã lấy không ít động vật ra để hình dung cô.

Cô nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Phụ nữ mang thai đói nhanh, hơn nữa tôi cũng không chủ động đề cập tới."

"Vậy là lỗi của tôi rồi?"

Chu Từ Thâm lười để ý đến cô, lấy điện thoại ra.

Nguyễn Tinh Vãn thấy anh bấm số của Lâm Nam, vội nói:

"Chu tổng đừng đừng đừng, tôi chỉ thuận miệng nói thôi, khuya rồi đừng làm phiền trợ lý Lâm."

Chu Từ Thâm đặt điện thoại xuống, đôi mắt đen nhìn cô chằm chằm:

"Vậy em muốn như thế nào?"
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 184: C184: Chương 184


Nguyễn Tinh Vãn đưa ra một yêu cầu khá vô lý:

"Phòng tôi có chút đồ ăn vặt.................. Chu tổng có thể giúp tôi lấy xuống được không?"

Nếu không phải mất điện khiến cô không tiện, thì cô sớm đã tự đi rồi.

Chu Từ Thâm đứng dậy: "Đợi đã."

Nguyễn Tinh Vãn mỉm cười với sự lạnh lùng của anh:

"Cảm ơn Chu tổng, chúng ở trong cái rổ nhỏ trên bàn sách, anh cứ lấy vài món là được."

Tầng hai.

Bàn của Nguyễn Tinh Vãn đặt ngay dưới cửa sổ, ánh trăng nhạt nhòa chiếu xuống mặt bàn, yên tĩnh và dịu dàng.

Chu Từ Thâm liếc một cái liền nhìn thấy rổ đầy đồ ăn vặt, anh không có hứng chọn lựa, liền cầm luôn cả cái rổ.

Anh vừa quay người đi được hai bước, chân không biết đạp phải thứ gì.

Chu Từ Thâm lùi lại một bước, cúi xuống.

.................................

Nguyễn Tinh Vãn chống tay lên bàn, nhìn những ngọn nến lay động trước mặt, hơi đăm chiêu.

Từ tối qua, thái độ của Chu Từ Thâm với cô bắt đầu trở nên rất kỳ lạ, mặc dù lời nói vẫn khó nghe như vậy, nhưng lại chăm sóc cô từ những chi tiết nhỏ, chẳng lẽ thật sự là do môi trường thay đổi con người?

Không biết đã bao lâu, đột nhiên trước mặt cô xuất hiện một vật.

Nguyễn Tinh Vãn thu hồi suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn cái rổ đầy đồ ăn vặt, cô định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, Chu Từ Thâm đã chịu hạ mình đi lấy cho cô đã là tốt lắm rồi, cô còn đòi gì nữa.

Cô nở nụ cười:

"Cảm ơn Chu tổng."

Chu Từ Thâm lạnh lùng nói:

"Thay vì chỉ biết nói cảm ơn, tốt hơn vẫn là ít tạo ra những việc gây phiền phức cho tôi."

Nguyễn Tinh Vãn bỏ qua lời anh nói, mở một túi đồ ăn:

"Chu tổng ăn không?"

"Không ăn."

Không ăn càng tốt, cô chỉ là lịch sự hỏi mà thôi.

Nguyễn Tinh Vãn nhai rôm rốp, ăn đồ ăn, tâm trạng cũng khá hơn nhiều.

Chu Từ Thâm ngồi bên cạnh cô, đôi mắt đen nhìn cô, một lát sau, đột nhiên lên tiếng:

"Nguyễn Tinh Vãn."

"Có chuyện gì vậy?"

Trong đêm tối, Chu Từ Thâm nhíu mày, cúi nhìn bụng cô, đôi môi mỏng động đậy, cuối cùng vẫn không nói ra lời còn lại.

Nguyễn Tinh Vãn hỏi: "Chu tổng?"

Chu Từ Thâm thu hồi ánh mắt, giọng điệu nhạt nhẽo:

"Ăn ít mấy thứ đồ ăn vặt đó đi, tốt cho đầu óc hơn."

Nguyễn Tinh Vãn: ".............................."

Lúc này, nước trên bếp than đã sôi.

Nguyễn Tinh Vãn đặt đồ ăn vặt xuống, định đi lấy chậu, nhưng Chu Từ Thâm đã đứng dậy, bước dài biến mất vào trong bóng tối.

Hai phút sau, anh cầm nước lạnh ra.

Nguyễn Tinh Vãn không thể tưởng tượng nổi, có một ngày, Chu Từ Thâm lại giúp cô đun nước gội đầu.

Chuyện này không chỉ không phù hợp với thân phận của anh, mà còn rất kỳ quái.

Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy giống như đang được uống rượu tiễn trước khi lên đoạn đầu đài.

Thật là rợn người.

Cô nói: "Chu tổng...................... hay để tôi tự làm đi?"

Chu Từ Thâm lạnh lùng nói: "Im miệng."

Nguyễn Tinh Vãn "ồ" một tiếng, không nói gì nữa.

Nước ấm từ trên đỉnh đầu lan tỏa, cuối cùng phả vào các bụi hoa bên cạnh.

Nguyễn Tinh Vãn dù không nhìn thấy, cũng có thể đoán ra, cảnh tượng này hẳn là một bức tranh hạnh phúc và ấm áp.

Tất nhiên, với điều kiện là người đàn ông này không giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng suốt cả quá trình.

Ngoài ra, cả quá trình đều rất yên bình và tĩnh lặng, khiến người ta thoáng chốc có cảm giác họ chỉ là một cặp vợ chồng bình thường yêu thương nhau.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 185: C185: Chương 185


Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Nguyễn Tinh Vãn đã giật mình, phản ứng theo bản năng né tránh.

Chu Từ Thâm tay kia giữ chặt vai cô, không vui nói:

"Em động đậy gì vậy, chẳng phải đã hỏi em nước có nóng không rồi sao?"

Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy, câu này nghe vào lại khiến người ta không kìm được mà tưởng tượng ra thế giới ảo tưởng đẹp đẽ trong đầu.

Cô im lặng một chút mới nói:

"Bị muỗi đốt thôi."

"Không ngờ em không chỉ thu hút đàn ông, còn thu hút cả muỗi nữa."

Anh nói vậy làm Nguyễn Tinh Vãn càng thêm bực, phản bác:

"Nếu tôi thu hút đàn ông vậy, sao Chu tổng lại không thích tôi?"

Chu Từ Thâm: "....................."

Thực ra, Nguyễn Tinh Vãn vừa nói ra câu này đã hối hận rồi.

Cô không cần nghĩ cũng biết tên đàn ông khốn kiếp này sẽ nói những lời châm chọc thế nào.

Nhưng đúng lúc đó, đèn trong sân đột nhiên sáng lên.

Ngay sau đó, vài tiếng "phạch phạch", các thiết bị điện trong nhà và đèn đường ngoài phố đều khôi phục điện.

"..............................."

Sao không có điện sớm hay muộn mà lại đúng lúc này.

Nguyễn Tinh Vãn bị ánh đèn chói lóa rọi vào mắt, vô tình chạm phải ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông, cô vội vàng dời tầm nhìn, rồi dùng khăn khô quấn lấy tóc:

"Cảm ơn Chu tổng, tôi lên lầu trước!"

Lên lầu xong, Nguyễn Tinh Vãn nhanh chóng khóa trái cửa phòng, thở phào nhẹ nhõm.

May quá, nếu để Chu Từ Thâm nói ra những lời đó, có lẽ đêm nay cô lại tức đến mức không ngủ được.

Nguyễn Tinh Vãn lại vào phòng tắm, khi đang sấy tóc được một nửa thì hắt xì một cái.

Buổi tối, khi nằm trên giường, Nguyễn Tinh Vãn lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu không ngừng lặp lại những sự việc xảy ra trong ngày.

Thật không thể trách cô suy nghĩ nhiều, mà là Chu Từ Thâm thực sự quá khác thường.

Khiến cô luôn có một giọng nói thỉnh thoảng vang lên trong lòng

"Liệu anh ta có thích cô một chút không?"

Nếu không thì dùng logic bình thường, hoàn toàn không thể giải thích được những hiện tượng kỳ lạ này.

Đến nửa đêm, Nguyễn Tinh Vãn vẫn không nghĩ ra điều gì, ngáp một cái, rồi mơ màng ngủ thiếp đi.

......

Nguyễn Tinh Vãn ngủ rất sâu, mãi đến khi nghe thấy tiếng gõ cửa, cô mới từ từ mở mắt.

Cô ngồi dậy, phát hiện không chỉ đau đầu, mà mũi cũng nghẹt cứng.

Nguyễn Tinh Vãn ngồi dậy một chút, rồi mới đứng lên đi mở cửa.

Chu Từ Thâm đứng ở cửa, dựa vào tường, liếc nhìn cô một cái:

"Không ngờ em cũng thù dai đấy."

"...... Hả?"

"Hôm qua nói em ăn nhiều, hôm nay đã không muốn ăn rồi."

Nguyễn Tinh Vãn: "......"

Cô sau đó mới chậm rãi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện mặt trời đã lên cao, xem chừng cũng gần trưa rồi.

Nguyễn Tinh Vãn uể oải nói:

"Tôi không có cảm giác thèm ăn, Chu tổng cứ ăn đi."

Nói xong, cô quay người muốn trở về ngủ tiếp.

Chu Từ Thâm kéo cổ tay cô lại, lòng bàn tay mát lạnh đặt lên trán cô, môi mỏng mím lại:

"Đi bệnh viện."

Nguyễn Tinh Vãn vẫn như cũ nghe không nổi ba từ này từ miệng anh nói ra, phản xạ có điều kiện mà hất tay anh ra, lắp bắp nói:

"Không cần đâu, tôi ngủ một giấc là khỏe thôi."

Phản ứng của cô quá nhanh chóng, dễ dàng để người ta đoán ra cô đang nghĩ gì.

Chu Từ Thâm thu tay lại, đút vào túi quần, lạnh lùng nhìn cô:

"Nguyễn Tinh Vãn, hãy suy nghĩ chín chắn một chút, nếu tôi đưa em đến bệnh viện để phá thai, em có thể yên ổn ở đây hơn nửa tháng không?"
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 186: C186: Chương 186


"Cho dù thế nào đi nữa, anh vẫn luôn có ý định đó, dù sao tôi cũng không đi."

Chu Từ Thâm cười lạnh: .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Chồng Chồng Điển Hình
2. Từ Xưa Công 2 Đã Sủng Công 4
3. Vết Thương Ẩn
4. Em Là Hũ Mật Của Anh
=====================================

"Em bị cảm nặng là tốt nhất, không cần đợi tôi ra tay, em cũng sẽ.........................."

Nguyễn Tinh Vãn thậm chí không kịp phản ứng, vội vàng giơ tay lên bịt miệng anh lại, không để anh nói tiếp, cô yếu ớt nói:

"Chu tổng, xin anh, tích chút đức đi."

Những lời hại người không lợi mình này, chỉ có anh mới có thể nói ra.

Sắc mặt Chu Từ Thâm vẫn khó coi, dường như kiên nhẫn sắp cạn kiệt, anh lại hỏi:

"Rốt cuộc có đi hay không?"

"Đi, đi, đi, làm phiền anh rồi Chu tổng."

Chu Từ Thâm: "......"

Anh không kiên nhẫn nói:

"Tôi có nói là sẽ đưa em đi không?"

Nguyễn Tinh Vãn nói:

"Vậy Chu tổng làm ơn tránh ra."

Nhưng ai ngờ cô mới đi được hai bước đã bị anh bế bổng lên.

Cô ngẩng đầu, chỉ thấy được đường viền cằm cứng rắn của người đàn ông.

"Nếu em ngã quỵ ở đây, sẽ làm mất thời gian của tôi hơn."

Được thôi, anh muốn nói sao thì nói.

Nguyễn Tinh Vãn đã không còn sức để cãi nhau với anh nữa.

Đến bệnh viện, bác sĩ nói Nguyễn Tinh Vãn bị cảm lạnh, cảm cúm thông thường, chỉ cần uống thuốc và nghỉ ngơi là được.

Nói xong, bác sĩ nhìn sang người đàn ông đứng ở cửa với vẻ mặt lạnh lùng:

"Anh làm chồng kiểu gì mà vô trách nhiệm thế, thời tiết như này mà cũng để cô ấy bị cảm lạnh."

Nguyễn Tinh Vãn vội giải thích: "Không............ không phải vậy...................."

"Không phải gì? Tôi nói cho cô biết, cô gái à, phụ nữ cả cuộc đời, giai đoạn chịu khổ nhất là khi mang thai, mặc dù bây giờ cô đã vượt qua giai đoạn nghén, nhưng khi bụng cô lớn lên, cô sẽ thấy khắp nơi trên cơ thể thay đổi, lúc đó sẽ khó chịu hơn."

Bác sĩ vừa nói, lại nhìn về phía Chu Từ Thâm, không chút nể nang trách móc:

"Vì vậy, một người phụ nữ nguyện ý sinh con cho anh, đó là biểu hiện của tình yêu, làm chồng thì phải biết quan tâm hơn."

Chu Từ Thâm nghe vậy, nhìn thoáng qua Nguyễn Tinh Vãn, không biết đang nghĩ gì.

Nguyễn Tinh Vãn vừa xấu hổ vừa bối rối, lúc này m.á.u dồn hết lên đầu, không biết lấy đâu ra sức lực, cô đứng dậy nói:

"Cảm ơn bác sĩ, tôi hiểu rồi, chúng tôi đi trước!"

Nói xong, cô nhanh chóng chạy ra khỏi phòng khám.

Sau khi lấy thuốc xong, Chu Từ Thâm không biết từ đâu xuất hiện sau lưng cô, giọng điệu thản nhiên:

"Trông em khá tỉnh táo đấy."

Nguyễn Tinh Vãn: "......"

Chu Từ Thâm tiếp tục:

"Xem ra không cần tôi bế em nữa."

"Chu tổng.............................."

"Hử?"

"Làm ơn im lặng giùm tôi được không!"

Nguyễn Tinh Vãn hít một hơi thật sâu

"Những gì bác sĩ vừa nói anh không cần để trong lòng, lý do tôi muốn sinh đứa trẻ này là vì lý do cá nhân của tôi, không liên quan gì đến anh."

Chu Từ Thâm từ tốn nói: "Tôi biết."

Nguyễn Tinh Vãn vừa mới thở phào nhẹ nhõm, lại nghe anh tiếp tục:

"Cô sinh con của tôi không liên quan gì đến tôi, vẽ trộm hình tôi trên giấy cũng không liên quan đến tôi."

"......"

Nguyễn Tinh Vãn không thể ngờ, anh lại thấy tờ giấy mà cô đã xé bỏ, lập tức mặt đỏ bừng, muốn phản bác nhưng lại không có lý do.

Chu Từ Thâm thản nhiên nói:

"Sao không tiếp tục tìm lý do nữa?"

Ngập ngừng một lúc lâu, Nguyễn Tinh Vãn mới nói:

"Tôi.................... luyện tay thôi!"

Nói thật lòng, nói ra câu này cô cũng không tin nổi chính mình.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 187: C187: Chương 187


Tuy nhiên, tên đàn ông khốn nạn nài suốt chặng đường về luôn có suy nghĩ đặc biệt, nói không chừng quả thật là có suy nghĩ này.

Ngay thời điểm này, Chu Từ Thâm khẽ nhếch đôi môi mỏng, cổ họng phát ra tiếng cười khẽ.

Nguyễn Tinh Vãn: ".................."

Có gì đáng cười chứ!

Chu Từ Thâm nói:

"Đi thôi, tôi đói rồi."

Loay hoay cả nửa ngày, ăn cơm xong mới về đến nhà, Nguyễn Tinh Vãn hoàn toàn không muốn quan tâm đến người đàn ông kia, cô trực tiếp lên lầu đi ngủ.

Nhưng ai ngờ cô vừa nằm xuống giường, tiếng gõ cửa lại vang lên.

Nguyễn Tinh Vãn cố nhịn cơn giận, đứng dậy ra mở cửa:

"Chu tổng lại có chuyện gì?"

Chu Từ Thâm cầm một cốc nước:

"Uống thuốc."

"Tôi ngủ dậy rồi uống."

"Uống xong rồi ngủ."

"......"

Giọng điệu của Chu Từ Thâm rất mạnh mẽ, dường như nếu cô không uống thuốc ngay, anh có thể ép cô uống vào.

Nguyễn Tinh Vãn nhận lấy cốc nước, chầm chậm bước đến bàn làm việc, đặt cốc xuống, rồi mở gói thuốc mà bác sĩ đã kê, bỏ vào miệng, uống vài ngụm nước nuốt xuống.

Sau khi uống thuốc xong, Nguyễn Tinh Vãn quay đầu lại, phát hiện Chu Từ Thâm đã ngồi trên chiếc ghế đơn trong phòng cô, đặt laptop lên đùi và làm việc.

Nguyễn Tinh Vãn: "? "

Cô không khách sáo nhắc nhở:

"Chu tổng, tôi muốn ngủ rồi."

Chu Từ Thâm không ngẩng đầu lên, giọng điệu thản nhiên:

"Tôi đâu có nói là không cho em ngủ."

Nguyễn Tinh Vãn nghiến răng:

"Cảm ơn Chu tổng đã đặc biệt mang nước cho tôi, tôi đã uống thuốc rồi, Chu tổng có thể rời đi được rồi."

Ngón tay dài của Chu Từ Thâm khựng lại, anh khẽ ngước mắt nhìn cô, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ:

"Phong cảnh ở đây không tệ."

Điều này có nghĩa là anh ta không định đi sao?!

Không đợi Nguyễn Tinh Vãn lên tiếng, Chu Từ Thâm lại nói:

"Em không phải nghĩ rằng tôi không quan tâm đến em sao? em cứ ngủ đi, tôi sẽ ở đây với em."

".......................Không phải tôi nói!"

"Đều như nhau cả."

Chu Từ Thâm không mấy quan tâm điều này, chỉ nói:

"Nguyễn Tinh Vãn, tôi không muốn bị người khác nói là không có trách nhiệm vì em. Ngủ đi, tôi không muốn nói lần thứ ba."

Không ngờ người đàn ông này lại khá để ý đến lời người khác nói.

Thôi được, dù sao cô cũng không thể làm gì được anh ta, tốt nhất là bớt tức giận lại.

Nguyễn Tinh Vãn nằm xuống giường, kéo chăn lên quay lưng lại với anh:

"Chu tổng làm ơn đóng rèm lại."

Chu Từ Thâm: "......"

Im lặng một lúc, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng kéo rèm.

Nguyễn Tinh Vãn nằm trên giường, khóe miệng không kìm được khẽ cong lên, ánh sáng tối như thế này, cô muốn xem người đàn ông này sẽ làm việc thế nào, anh ta không thể ngồi đây cả buổi chiều được.

Một lúc lâu sau, trong phòng không có thêm bất cứ tiếng động nào.

Nguyễn Tinh Vãn đã uống thuốc, chưa bao lâu đã bắt đầu buồn ngủ, cô rúc đầu vào gối, dần dần thiếp đi.

Không biết đã bao lâu, Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy giường phía sau mình khẽ động, cô ngủ mê man cũng không nhận ra gì, chỉ xoay người lại, theo thói quen ôm lấy thứ gì đó, cảm thấy mát lạnh, rất thoải mái, lại áp sát vào và cọ cọ.

......

Khi Hứa Nguyệt về đến nhà thì trời đã gần tối, bà không thấy Nguyễn Tinh Vãn ở trong sân, nghĩ rằng cô vẫn như mọi khi đang ngủ, liền nấu cơm xong mới lên lầu gọi cô.

Hứa Nguyệt gõ cửa:

"Tiểu Nguyễn, cháu ở trong đó không?"

Nguyễn Tinh Vãn dụi mắt, giọng khàn khàn đáp lại:

"Có, cháu ở đây."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 188: C188: Chương 188


"Đến giờ ăn tối rồi, dậy thôi."

Hứa Nguyệt ngừng một lát rồi hỏi thêm:

"Tiểu Thâm đi chưa?"

Nguyễn Tinh Vãn vừa định trả lời thì chợt nhận ra có điều gì đó không đúng.

Người vốn dĩ phải ngồi trên ghế sofa, sao lại ở trên giường cô! Còn ôm eo cô nữa!

Nguyễn Tinh Vãn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc, giọng của Hứa Nguyệt lại vang lên:

"Tiểu Nguyễn?"

Cô vội vàng trả lời:

"À?.............. À, có lẽ anh ấy đi rồi, lúc chiều cháu vẫn luôn ngủ, không gặp anh ấy."

Hứa Nguyệt nói:

"Được rồi, vậy ta xuống trước."

Hứa Nguyệt vừa đi khỏi, Nguyễn Tinh Vãn liền nghe thấy bên tai vang lên giọng nói trầm khàn của người đàn ông:

"Kỹ năng nói dối của em thật là xuất sắc."

Nguyễn Tinh Vãn: "..."

Lỗi tại ai đây chứ!

Nguyễn Tinh Vãn vội vã gỡ tay anh ta ra, từ trên giường ngồi dậy, vừa tức giận vừa bực bội:

"Chu tổng!"

Chu Từ Thâm ngồi dậy, một chân dài hơi co lại, giọng nói còn vương chút mệt mỏi:

"Sao vậy."

"Anh......................."

Nguyễn Tinh Vãn bị thái độ vô lý của anh ta làm cho tức đến mức không thốt nên lời, một lúc sau mới nói:

"Anh làm thế này tôi có thể báo cảnh sát đấy!"

Chu Từ Thâm nói:

"Ngủ trên giường của em mà cũng báo cảnh sát sao?"

"Không phải vấn đề ở việc ngủ trên giường, mà là anh tự tiện ngủ cạnh tôi mà không được phép!"

"Em ngủ cạnh tôi cũng không ít đâu."

"… Lúc đó chúng ta chưa ly hôn, vẫn trong phạm vi hợp pháp."

Chu Từ Thâm một lúc sau mới nói:

"Ồ, thế à."

Nguyễn Tinh Vãn đột nhiên không nói gì, vì thái độ lạnh nhạt của Chu Từ Thâm khiến cô nhớ lại đêm hôm đó.

Đó là.................... quả thực là sau khi li hôn..

Chu Từ Thâm đứng dậy:

" Không báo cảnh sát thì tôi đi đây. "

Nguyễn Tinh Vãn: "..."

Người đàn ông này thật biết cách tự mãn.

Anh ta vừa mở cửa, Nguyễn Tinh Vãn vội nói:

"Đợi đã!"

Bây giờ dì Hứa đang nấu ăn trong bếp, nếu anh ta xuống sẽ gặp ngay.

Nguyễn Tinh Vãn nói:

"Tôi xuống trước... anh hãy xuống sau."

Nói xong, không đợi Chu Từ Thâm trả lời, cô vội vàng chạy xuống lầu.

Đúng lúc này, dì Tần mang đồ qua, đang nói chuyện với Hứa Nguyệt trong sân, Nguyễn Tinh Vãn thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm, may mà cô thông minh, không để Chu Từ Thâm xuống, nếu không gặp dì Tần thì thật khó mà giải thích được.

Nhưng Nguyễn Tinh Vãn không ngờ, vừa bước xuống lầu thì Chu Từ Thâm đã từ cửa bước vào.

"......"

Mặc dù lầu hai không cao, nhưng người đàn ông này có phải cố ý muốn chọc tức cô không?

Người ngạc nhiên nhất khi nhìn thấy Chu Từ Thâm không ai khác ngoài dì Tần, dì tròn mắt ngạc nhiên:

"Tiểu Chu.......... Chu tổng, sao cậu lại ở đây?"

Dù sao người ta cũng là ông chủ lớn, dì nghĩ gọi Tiểu Chu có lẽ không thích hợp.

Chu Từ Thâm khẽ gật đầu chào:

"Chào dì."

Dì Tần nhìn thấy anh mang dép trong nhà thì càng kinh ngạc hơn.

Hứa Nguyệt nhỏ giọng giải thích:

"Đây là con trai tôi."

"Chuyện gì thế này!"

Chu Từ Thâm không để ý đến những gì đang xảy ra phía sau, lạnh lùng liếc nhìn Nguyễn Tinh Vãn rồi trở về phòng mình.

Nguyễn Tinh Vãn chú ý tới áo sơ mi của anh dường như bị bẩn một chút.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 189: C189: Chương 189


Cũng................. không thể trách cô được, tất cả đều là do anh ta tự làm, ai bảo anh ta đột nhiên vô duyên vô cớ ngủ trên giường cô chứ.

Tất cả trách người tự làm.

Ở cửa, dì Tần vẫn còn sững sờ, dường như hồi lâu không thể chấp nhận sự thật này.

Sau khi dì Tần rời đi, Hứa Nguyệt nhỏ giọng hỏi Nguyễn Tinh Vãn:

"Hai đứa lại cãi nhau à?"

"......"

Rõ ràng vậy sao?

Nguyễn Tinh Vãn khẽ kéo khóe miệng, không biết phải nói thế nào về nguyên nhân cãi nhau, chỉ có thể thản nhiên nói dối:

"Không có, có lẽ anh ấy tâm trạng không tốt thôi."

Hứa Nguyệt thở dài một hơi, thấu hiểu nói:

"Đứa trẻ này, từ nhỏ đã như vậy, thích bày ra bộ mặt khó chịu."

Nguyễn Tinh Vãn thầm nghĩ, quả nhiên là thế.

Hứa Nguyệt lại nói:

"Thôi được rồi, đừng quan tâm đến nó, ăn cơm thôi."

Không lâu sau, Chu Từ Thâm đã thay quần áo ra ngoài, vẫn là bộ dạng lạnh lùng, như thể ai đó nợ anh tiền, không có lấy một chút sắc mặt tốt.

Trước đây không biết anh là con trai dì Hứa thì không sao, bây giờ đã biết rồi, Nguyễn Tinh Vãn không tránh khỏi cảm thấy ăn cơm cùng họ có chút ngại ngùng. Cô tự nhiên coi mình là người ngoài, càng không muốn tham gia vào chuyện của họ.

Tuy nhiên, trong bữa ăn, Nguyễn Tinh Vãn để ý thấy, có lẽ do tính cách, mối quan hệ giữa dì Hứa và Chu Từ Thâm rất tự nhiên và thoải mái, không có quá nhiều sự quan tâm, cũng không có sự xa cách và lạnh lùng như lần gặp trước.

Thật ra thì như vậy cũng tốt.

Trong ký ức của Nguyễn Tinh Vãn, khái niệm về mẹ đã rất mơ hồ, cô không chỉ quên mặt mẹ mình mà thậm chí không thể nhớ được chi tiết về mối quan hệ của họ.

Nếu một ngày nào đó Nguyễn Quân nói với cô rằng cô chui ra từ một kẽ đá, ông ta đi ngang qua và nhặt cô về nhà, cô cũng không phải là không thể tin.

Nhớ đến Nguyễn Quân, Nguyễn Tinh Vãn có chút xuất thần.

Từ sau đêm đó, cô đã cố gắng không nghĩ đến người này, chỉ coi như ông ta đã chết. Bây giờ ông ta chắc đã cầm tiền đi xa, sống những ngày tháng sung sướng rồi.

Nếu có thể, cô mong cả đời này không phải nghe bất kỳ tin tức gì về ông ta nữa.

Sau bữa ăn, Hứa Nguyệt vào bếp rửa bát, Nguyễn Tinh Vãn vừa định lên lầu nghỉ ngơi thì bị Chu Từ Thâm giữ tay lại:

"Đi đâu đấy?"

"Ngủ chứ đi đâu, không lẽ đi uống rượu à."

Anh cau mày khó chịu:

"Em là heo à, ngủ cả ngày rồi còn ngủ tiếp được."

Nguyễn Tinh Vãn lặng lẽ nhìn anh ta:

"Chu tổng còn có gì dặn dò không?"

Chu Từ Thâm đứng dậy, nhàn nhạt nói:

"Đi dạo cùng với tôi."

"Tôi mấy ngày nay đã đi dạo với Chu tổng trên con phố này vô số lần rồi, Chu tổng đi một mình đi, tôi không..............."

"Có đi không?"

Nguyễn Tinh Vãn: "......"

Tên đàn ông này thật đáng ghét, ngoài việc đe dọa người khác thì còn biết làm gì nữa!

Cô giận dữ bước đi:

"Đi thì đi!"

Chu Từ Thâm khẽ nhếch môi, theo sau cô ra ngoài.

Hàng xóm đã trở lại, đường phố cũng trở nên nhộn nhịp hơn nhiều, thỉnh thoảng còn có các dì đi qua chào hỏi Nguyễn Tinh Vãn. Nhưng khi nhìn thấy người đàn ông phía sau cô, họ đều tỏ ra kinh ngạc, ánh mắt liên tục nhìn qua lại giữa hai người họ, ai cũng bày ra vẻ mặt đầy ẩn ý.

Chưa đi được bao lâu, Nguyễn Tinh Vãn đã muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống.

Giờ thì hay rồi, tên đàn ông đó đã nói rằng anh đã kết hôn, còn cô thì đang mang thai, không biết sẽ có bao nhiêu lời đồn đại vô căn cứ được lan truyền nữa.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 190: C190: Chương 190


Nhưng Chu Từ Thâm, người luôn coi trọng những điều này, lại như không nhận ra gì cả, nét mặt anh luôn bình thản, giữ khoảng cách nửa mét đi sau cô.

Nguyễn Tinh Vãn tăng tốc, qua loa đi hết con phố, sau đó nói:

"Chu tổng cứ tiếp tục dạo đi, tôi thực sự phải về rồi."

Lần này, Chu Từ Thâm không nói gì nhiều, chỉ ừ một tiếng.

Trên đường về, Nguyễn Tinh Vãn cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi:

"Chu tổng, tôi có thể hỏi anh một câu được không?"

"Nói đi."

"Công việc của anh ở đây còn bao lâu nữa mới hoàn thành?"

Chu Từ Thâm liếc nhìn cô, ánh mắt mang theo vài phần lạnh lùng:

"Có gì thì nói."

Nguyễn Tinh Vãn dừng bước, chân thành nói:

"Tôi nghĩ dù sao đi nữa, dù chỉ là nam nữ bình thường, sống cùng dưới một mái nhà cũng đã khiến người ta bàn tán rồi, huống hồ chúng ta còn là quan hệ đã ly hôn, vậy thì càng nên giữ khoảng cách ở mọi mặt.......... Tất nhiên, tôi không có ý đuổi Chu tổng đi, anh cứ tự nhiên ở lại, tôi sẽ ra khách sạn ở tạm vài ngày."

Chu Từ Thâm lạnh lùng nói:

"Khi em quyến rũ tôi sao không nghĩ đến việc giữ khoảng cách?"

"......................."

Nguyễn Tinh Vãn hơi đỏ mặt, khó mở lời

"Chu tổng, anh có thể................ đổi từ khác được không? Lúc đó không phải là tự nguyện sao, nói như thể tôi ép buộc anh vậy."

"Em ngược lại nghĩ."

Chu Từ Thâm nói xong, liền bước đi.

Nguyễn Tinh Vãn theo sau:

"Đây chỉ là đề nghị nhỏ của tôi, tin rằng Chu tổng cũng nhận thấy, với quan hệ hiện tại của chúng ta, sống chung thật sự không tiện."

"Quan hệ hiện tại của chúng ta là gì."

"Hiện tại là đã ly hôn............................."

Chu Từ Thâm không thương tiếc ngắt lời cô:

"Ly hôn mà còn lên giường với nhau?"

Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy, cuộc nói chuyện này thật sự không thể tiếp tục được nữa.

Anh không thể nói chuyện như người bình thường sao.

Rõ ràng, Chu Từ Thâm càng không muốn để ý đến cô.

Quãng đường còn lại, hai người không nói thêm gì.

Chu Từ Thâm không đi sau cô như trước, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với cô.

Nguyễn Tinh Vãn đi cũng mệt, đành ngồi xuống ghế bên đường nghỉ ngơi.

Tên đàn ông này thật đáng ghét, nói giận là giận.

Cô chỉ hỏi thôi mà, có nói thật sự muốn chuyển đi đâu, cuối cùng người bị phiền phức vẫn là cô.

Nguyễn Tinh Vãn ngồi đó mười mấy phút, dù hơi bực bội, nhưng ra ngoài đi dạo một vòng cảm thấy tinh thần khá hơn nhiều.

Cô thở dài một hơi, đứng dậy định quay về thì thấy Chu Từ Thâm không biết từ lúc nào đã quay lại, đứng không xa nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng.

Có lẽ vì mang thai dễ xúc động, Nguyễn Tinh Vãn đột nhiên cảm thấy ấm ức, gió thổi làm mắt cô hơi khô, nước mắt bỗng chảy ra.

Chu Từ Thâm: "...................."

Anh ta đi đến trước mặt cô:

"Em còn có lý à?"

Lời nói vẫn khó nghe, nhưng giọng điệu dịu đi nhiều.

Nguyễn Tinh Vãn quay đầu, dụi mắt:

"Ai có lý hơn anh, trên thế giới này anh có lý nhất, anh nói gì cũng đúng, người khác nói gì cũng sai, đều có mưu đồ, thủ đoạn."

"Tôi nói một câu, em nói mười câu, ai giỏi hơn em được."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 191: C191: Chương 191


"Vậy thì anh đừng nói chuyện với tôi nữa."

Chu Từ Thâm cười nhẹ một cái, không biết là cảm thấy cô ấu trĩ, hay là cảm thấy cuộc cãi vã này không ý nghĩa.

Nguyễn Tinh Vãn càng nói càng thấy tủi thân, nước mắt rơi lặng lẽ không ngừng, không thể nào mà kiềm chế được.

Khi cô suy nghĩ về việc rời đi mà không cần quan tâm đ ến tên đàn ông này, anh lại bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, kéo cô về phía trước và nhẹ nhàng vỗ lòng bàn tay lên lưng cô:

"Được rồi được rồi, là lỗi của tôi, đừng khóc nữa."

Nguyễn Tinh Vãn ở trong lòng anh mà giật mình, không cam lòng nói:

"Là lỗi của anh sao?"

Chu Từ Thâm:

"Đừng có được voi đòi tiên."

"Oh."

Sau khi nghỉ ngơi thêm một đêm, cảm lạnh của Nguyễn Tinh Vãn đã đỡ nhiều.

Tuy nhiên, cũng vì ngủ quá nhiều vào ngày hôm trước, khoảng tám giờ cô đã tỉnh giấc rồi.

Khi Nguyễn Tinh Vãn đi xuống cầu thang, Hứa Nguyệt vừa hay đang chuẩn bị bữa sáng, có lẽ bà không ngờ Nguyễn Tinh Vãn sẽ dậy sớm như vậy:

"Tiểu Nguyễn, chờ một chút nữa, cơm sẽ sớm xong thôi."

"Không sao, dì Hứa, cháu cũng không đói, cháu ra ngoài đi dạo chút ạ."

"Nhớ quay về đúng giờ nhé."

"Dạ."

Gần đây thời tiết cũng đã dần dần trở lạnh, mặc dù có một ít ánh nắng xuyên qua lớp mây, nhưng lại không có cảm giác ấm áp.

Bên cạnh cầu nhỏ đã phủ đầy lá vàng óng ánh, báo hiệu sự đến của mùa thu.

Nguyễn Tinh Vãn đi đường một cách chậm rãi, sau khi vừa quay lại cửa, cô liền bị một người từ phía sau kéo lại.

Cô quay đầu lại:

"Dì Tần?"

Dì Tần nhìn lén vào trong nhà, nhìn về phía Nguyễn Tinh Vãn ra hiệu xuỵt, rồi kéo cô vào nhà mình.

Nhìn thấy vậy, Nguyễn Tinh Vãn không hiểu chuyện hỏi:

"Dì Tần, có chuyện gì xảy ra vậy?"

Dì Tần đóng cửa mới nói:

"Tiểu Nguyên, dì muốn hỏi cháu, cháu cảm thấy Chu tổng là người như thế nào?"

Như thế nào? Nếu nói về anh, dì Tần có thể chẳng thể nào ngủ được.

Chuyện xấu về tên đàn ông khốn nạn đó, cô nói ba ngày ba đêm cũng không hết.

Nguyễn Tinh Vãn suy nghĩ một chút rồi mới nói:

"Sao dì Tần lại nghĩ ra câu hỏi này?"

Dì Tần nói:

"Cậu ấy là con của dì Hứa, cháu biết đúng không?"

Nguyễn Tinh Vãn gật đầu.

"Em có thấy chuyện này quá kỳ lạ không? Ở đây vừa hay chuẩn bị phá dỡ và xây mới, dì Hứa lại đột nhiên có một đứa con xuất hiện, mà đứa con đó còn là một kẻ vô hiếu đã không liên lạc với mẹ suốt hai mươi năm."

"Chuyện này.........................."

"Tối qua, dì suy luận cả một đêm, phát hiện có một trò lừa đảo mới gần đây, chuyên đi tìm những người già sống một mình cô đơn và mất tích con cái, giả danh mình để đến lừa đảo tài sản."

Ruan Tinh Vãn: "? "

Dì Tần, dì có phải đang nghĩ quá xa không?

Dì Tần lo lắng không ngớt:

"Nếu không phải thì cháu nghĩ sao? Hai mươi năm không liên lạc, rồi nhìn thấy việc phá dỡ sắp diễn ra, đột nhiên xuất hiện một đứa con lớn như vậy, nhìn cũng thấy không đúng chứ."

"Chờ một chút...................dì Tần, có phải dì đã quên, Chu tổng............... còn có một thân phận là nhà đầu tư không? Anh ấy không nên đến để lừa gạt tiền bồi thường của dì Hứa."

Dì Tần ngớ người một chút, vỗ vào trán mình:

"Cháu nói đúng, ta quên mất còn chuyện đó, chỉ nhớ là bà Hứa bất ngờ có một đứa con. Nhưng vụ này càng kỳ lạ hơn, nếu cậu ấy giàu có như vậy, việc tìm bà Hứa không phải là việc rất đơn giản hay sao? tại sao bao nhiêu năm như vậy cũng không hề xuất hiện nhỉ? "
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 192: C192: Chương 192


Khi nhắc đến điều này, Nguyễn Tinh Vãn cũng đã có một chút xuất thần.

Cô chưa bao giờ hỏi về câu chuyện năm đó của họ, nhưng kết hợp với những gì Chu Tuyển Niên đã nói với cô trước đó, cùng với thái độ của Chu Từ Thâm, cô mơ hồ cảm nhận được, năm đó được đưa tới Chu Gia, tự như vốn không phải nguyện vọng của Chu Từ Thâm.

Nguyễn Tinh Vãn đoán, rất có thể vào thời điểm đó, Chu lão gia c**ng bức, đe dọa, buộc dì Hứa phải đưa con trai của mình cho ông ta, tất cả những người mẹ trên thế giới đều hy vọng con cái của họ sống tốt, dì Hứa có lẽ là đã rời đi dưới tình huống như vậy.

Nghĩ đến điều này, cô cũng không thể không tự hỏi, nếu là cô, cô sẽ chọn làm gì.

Nếu sau vài năm, một ngày nào đó, Chu Từ Thâm thay đổi suy nghĩ, yêu cầu cô đưa con của họ cho anh ta, rồi tự mình biến mất, càng xa càng tốt, cô sẽ phải làm sao.

Dì Tần chạm nhẹ vào cô:

"Tiểu Nguyên, cháu đang nghĩ gì thế? cháu có thấy ta nói có lý không?"

Nguyễn Tinh Vãn thu hồi ý nghĩ:

"Không có gì, dì Tần đừng lo, Chu Tổng chính là con của dì Hứa, họ................... tính cách của họ ở một số phương diện cũng khá giống nhau."

"Ta cũng không phải là lo lắng, chỉ là cảm thấy, bà Hứa sống một mình ở đây suốt nửa cuộc đời, chưa từng thấy bất kỳ người thân nào đến thăm, bà ấy khá cô đơn, không dễ dàng, ta lo lắng bà ấy bị lừa."

Nguyễn Tinh Vãn cười:

"Đừng lo, dì Tần, sẽ không có chuyện đó đâu."

Dì Tần gật đầu:

"Ồ đúng rồi, không biết sao, tên tiểu tử Hàn Vũ đột nhiên đã chuyển đi, không thông báo gì cả, các cháu......................?"

"Dì Tần, cháu phải về ăn cơm rồi, cháu đi trước nhé, tạm biệt dì!"

Nhìn thấy Nguyễn Tinh Vãn biến mất như thỏ, dì Tần thở dài:

"Đứa trẻ này."

........................................

Có lẽ do Hứa Nguyệt ở nhà, Chu Từ Thâm đã có sự kiềm chế, không còn sai vặt Nguyễn Tinh Vãn như trước, cuối cùng cô cũng có thời gian để làm việc của mình.

Gần đây, bộ sưu tập của Ôn Thiến cũng đã ra mắt, hiệu quả cũng không tồi, cộng với sự hỗ trợ từ Chu Thị, cô ta cảm thấy ngạo mạn hơn, trong mắt cô ta, ở Thành Quang chỉ có Lâm Tư mới có thể khiến cô ta có chút áp lực, còn lại những người khác cô ta không đặt ai vào mắt hết.

Bùi Sam Sam cũng là một người không chịu thua kém, đã tranh cãi với cô ta nhiều lần, trong khi Ôn Thiển thì kiêu ngạo nói:

"Cho đến khi tác phẩm của cô có thể được trưng bày trên sân khấu quốc tế, cô mới có tư cách để nói chuyện với tôi."

Bùi Sam Sam gần như muốn lao vào đánh nhau, chỉ có điều các đồng nghiệp xung quanh đã kéo cô lại.

"Mình thực sự là không thể chịu nổi, cô ta chỉ đi du học ở Paris mấy năm mà thôi, cũng chỉ là nhặt lại thứ mà cậu không cần mà thôi, cô ta còn tưởng rằng bản thân thật sự làm được điều đó sao, nếu không biết, còn tưởng rằng thời tuần lễ thời trang là đặc biệt tổ chức cho cô ta nữa cơ."

Nguyễn Tinh Vãn một bên vẽ bản thảo, một bên nói:

"Cách diễn đạt của cậu chưa chính xác, không phải là 'không muốn', mà là 'buộc phải từ bỏ'."

Ở bên kia điện thoại, Bùi Sam Sam thở dài:

"Tục ngữ nói rất đúng, 'hổ xuống đồng bằng không bằng chó". Nhớ lúc trước, Ôn Thiển không phải lúc nào cũng đại diện cho giai cấp thượng lưu à, nói chuyện vẫn thường xuyên pha thêm hai câu tiếng anh, ngày đó có người nhìn thấy ba cô ta đến tìm cô ta, mới biết rằng cô ta vốn cũng chẳng phải tiểu thư nhà danh giá gì................"

Sau khi Bùi Sam Sam kể khổ một lúc, tâm trạng cô cũng tốt hơn nhiều, sau đó cô nói:

"Hôm qua mình đã đến trường của Tiểu Thầm để thăm cậu ấy, cậu ấy đang học rất tốt, đừng lo lắng nha, mà có phải cậu lại đi xin Chu Từ Thâm giúp đỡ không?"

Nguyễn Tinh Vãn suy tư một lúc trước khi trả lời:

"Chuyện này, mình không nghĩ ra người nào khác có thể giúp được nữa."

"Đúng thế, những việc như này chỉ có anh ta mới có thể làm được bằng quyền lực, nhưng ít nhất anh ta cũng đã làm một việc có ích. Nhưng anh ta luôn tính toán chi li, làm sao lại đồng ý giúp cậu vậy?"
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 193: C193: Chương 193


Nguyễn Tinh Vãn: "......................."

Nguyễn Tinh Vãn đột nhiên không nói nên lời, vì cô vừa quay đầu lại đã thấy Chu Từ Thâm đứng ngay sau lưng mình, một tay cầm ly sữa, tay kia đút vào túi quần, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng.

Không nghe thấy câu trả lời từ cô, Bùi Sam Sam tưởng rằng điện thoại có vấn đề:

"Tinh Tinh? Không có tín hiệu à?"

Nguyễn Tinh Vãn cười gượng vài tiếng:

"Haha, thực ra anh ấy khá dễ nói chuyện, cũng không có tính toán thiệt hơn................."

"Dễ nói chuyện? Người đàn ông khốn nạn đó chỉ biết nói những lời không ra gì, có câu nào là tử tế đâu."

"Không không không..................."

Nguyễn Tinh Vãn lo lắng phản bác, nhưng không ngờ Chu Từ Thâm đã đặt ly sữa lên bàn, xoay ghế của cô lại, khẽ cúi người, tay chống lên tay vịn ghế, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào cô, giọng trầm và chậm:

"Hay là em nói với cô ấy trước, rằng tôi đã đồng ý giúp em như thế nào?" . Hãy‎ 𝘵ì𝑚‎ đọc‎ 𝘵𝑟a𝘯g‎ chí𝘯h‎ ở‎ ﹛‎ 𝒯𝑟U𝑚𝒯𝑟𝗎y‎ e𝘯.V𝙉‎ ﹜

Bùi Sam Sam ở đầu dây bên kia: "..."

Sau mười giây im lặng, cô nghiêm túc nói:

"Chào Chu tổng, tôi là bạn mới của Nguyễn Tinh Vãn, tôi tên là Triệu Kỳ."

Giọng của Chu Từ Thâm nhàn nhạt:

"Vậy à."

"Haha,đúng vậy, lần đầu gặp Chu tổng rất vui, tôi không làm phiền hai người nữa."

Nói xong, cô ấy cúp điện thoại với tốc độ nhanh nhất trong đời.

Cùng với tiếng vội vàng tắt máy từ điện thoại, cả phòng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.

Nguyễn Tinh Vãn chưa bao giờ muốn biến mất khỏi thế giới ngay tại chỗ như lúc này, ánh mắt lạnh lùng như vực thẳm của người đàn ông trước mặt khiến cô từ từ cúi đầu, di chuyển từng chút một, dường như muốn chui qua khe hở giữa anh và chiếc ghế.

Nhưng vừa mới nghĩ đến điều đó, Chu Từ Thâm đã thu hẹp khoảng cách bằng cánh tay của mình, khiến cô suýt nữa rơi vào vòng tay của anh.

Nguyễn Tinh Vãn dừng lại, vội ngồi lại ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ:

"Haha, Chu tổng, anh nhìn ra ngoài xem..................."

"Giải thích một chút đi?"

Nguyễn Tinh Vãn mắt đảo nhanh, chuyện này giải thích thế nào đây?

Không lẽ phải nói rằng, hai người bọn cô thường gọi anh là "Tên đàn ông khốn nạn " sau lưng?

Có những chuyện chỉ cần hiểu ngầm thôi, không cần phải nói ra.

Nguyễn Tinh Vãn nghĩ một lúc rồi nghiêm túc nói:

"Chu tổng, anh chưa gõ cửa."

"Đã gõ rồi."

"...................."

Thế là hết cách rồi, không thể tìm ra lỗi của anh.

Khi Nguyễn Tinh Vãn đang cố gắng nghĩ cách trả lời, Chu Từ Thâm đột nhiên thu tay lại và đứng dậy, giọng nói nhàn nhạt:

"Sữa sắp nguội rồi, uống trước đi."

Nguyễn Tinh Vãn vội vàng cầm lấy ly sữa, như tìm được cọng rơm cứu mạng.

Nhưng ai ngờ, chưa kịp uống xong một hơi, Chu Từ Thâm đã ngồi xuống sofa:

"Uống xong rồi từ từ nghĩ lý do."

Nguyễn Tinh Vãn lập tức bị sặc sữa.

Cô huống hết cốc sữa với tốc độ chậm nhất có thể, sau đó l.i.ế.m li3m môi:

" Chu tổng, thật xin lỗi, tôi sai rồi."

Chu Từ Thâm không hề ngẩng đầu lên:

" Sai ở chỗ nào? "

" Không nên lén lút mắng anh, quan trọng nhất là còn để anh nghe được."

" Ý của em chính là, tôi không nghe thấy thì có thể mắng sao? "

Nguyễn Tinh Vãn xua xua tay:

" Không...... Không phải như vậy, dĩ nhiên là không phải ý này rồi."

Tên đàn ông khốn nạn này sao lại cứng đầu tới như vậy chứ, mặc dù chuyện này là cô sai, nhưng anh cũng không ít lần nói xấu cô mà.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 194: C194: Chương 194


Chu Từ Thâm lười chẳng buồn để ý đến cô, đứng dậy rời đi.

Nhìn anh đi xa, Nguyễn Tinh Vãn cuối cùng cũng cảm thấy như mình được sống lại.

Chưa đầy một lúc, điện thoại của Bùi Sam Sam lại vang lên, cô thăm dò hỏi:

“Tinh Tinh, cậu còn sống không đấy?”

Nguyễn Tinh Vãn: “..........................…”

Chết đi sống lại.

Bùi Sam Sam lại nói:

“Không đúng nha, cậu không phải đang ở Nam Thành sao, sao tên khốn................. Chu tổng lại ở cùng cậu?”

Nguyễn Tinh Vãn cười khô hai tiếng:

“Chuyện này................. nói ra thì dài lắm.”

“ Thế thì nói ngắn thôi.”

“......................…”

Nguyễn Tinh Vãn đành phải kể lại tất cả những chuyện đã xảy ra trong thời gian này, nhưng không đề cập đến việc Hứa Nguyệt là mẹ ruột của Chu Từ Thâm.

Bùi Sam Sam nghe xong thì không khỏi kêu lên:

“Tinh Tinh, sao tớ cứ cảm thấy hình như anh ta có chút thích cậu ấy nhỉ? Chuyện này vượt ngoài hiểu biết thông thường rồi.”

“Mình cũng không biết anh ấy nghĩ gì, dù sao thì nhiều nhất vài ngày nữa anh ấy sẽ đi thôi.”

“Thế còn cậu, cậu không về cùng anh ta sao?”

Nguyễn Tinh Vãn lắc đầu, định nói gì đó nhưng lại cảm thấy không có ý nghĩa gì.

Cô không muốn rời đi, chỉ là không biết đến lúc đó có thể theo ý muốn của mình không.

Nguyễn Tinh Vãn nói:

“Để xem đã, có thể không về thì tớ sẽ không về.”

Ít nhất ở đây, cô có thể tránh xa những chuyện phiền phức.

Sau khi cúp máy, Nguyễn Tinh Vãn nhìn đồng hồ, đã mười một giờ rồi.

Cô ngồi đến mức đau lưng, định xuống lầu đi lại một chút.

Trong sân, dì Tần đang hái rau cùng Hứa Nguyệt, thấy cô xuống thì hỏi:

“Tiểu Nguyễn, làm việc xong rồi à?”

Nguyễn Tinh Vãn nói:

“Chưa ạ, chuyện đó không gấp lắm, ngồi lâu quá nên cháu xuống đi lại một chút.”

Dì Tần lại nói:

“Đi lại nhiều cũng tốt, bây giờ bụng vẫn chưa rõ, sau này bụng lớn rồi muốn đi lại cũng không tiện.”

Nói chuyện vài câu, Hứa Nguyệt vào bếp nấu ăn.

Dì Tần kéo Nguyễn Tinh Vãn ngồi xuống bàn đá, khuyên bảo:

“Tiểu Nguyễn à, cháu và Tiểu Hàn thật sự không có khả năng gì sao?”

Khóe miệng Nguyễn Tinh Vãn giật giật:

“Không ạ, cảm ơn dì Tần quan tâm, cháu bây giờ thật sự không có ý định suy nghĩ về những chuyện này.”

“Không suy nghĩ sao được, dì nói cho cháu nghe, con gái phải biết nghĩ cho bản thân mình.”

Dì Tần thở dài

“Cháu nói xem, cuộc đời này rốt cuộc vì cái gì, không phải là vì muốn thoải mái, có người quan tâm chăm sóc sao.”

Dì Tần vừa nói, vừa nhìn về phía sau cô:

“Có đúng không, Tiểu Chu?”

Nguyễn Tinh Vãn: “......................…”

Chu Từ Thâm lạnh lùng ừ một tiếng, bước dài tới gần, ngồi xuống đối diện với Nguyễn Tinh Vãn.

Nghe có người đồng ý với quan điểm của mình, dì Tần càng thêm hứng khởi, nắm tay Nguyễn Tinh Vãn vỗ vỗ:

“Tiểu Nguyễn à, dì nói cho cháu biết, con người ấy à luôn phải nhìn về phía trước, chuyện đã qua thì cho qua đi, đừng nghĩ mãi về nó nữa, nếu cháu không thích Tiểu Hàn thì thôi, dì sẽ tìm người khác cho cháu, nhưng cháu cũng đừng nghĩ về người chồng cũ của cháu nữa, cậu ta chẳng ra gì đâu…”

“Dì Tần, dì Tần.”

Nguyễn Tinh Vãn vội ngắt lời dì Tần

“Dì thật sự hiểu lầm rồi, không như dì nghĩ đâu, chồng cũ của cháu...........................…”

“Cháu xem cháu đấy, chìm đắm quá sâu rồi, đến bây giờ mà vẫn còn nói đỡ cho người chồng cũ vô trách nhiệm đó.”

Dì Tần dường như cảm thấy mình không thể thuyết phục được Nguyễn Tinh Vãn, lại kéo Chu Từ Thâm vào

“Tiểu Chu à, công ty của cháu chắc có nhiều thanh niên ưu tú lắm nhỉ, giới thiệu vài người cho Tiểu Nguyễn đi.”
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 195: C195: Chương 195


Chu Từ Thâm liếc nhìn Nguyễn Tinh Vãn, thần sắc khó hiểu:

"Cô Nguyễn cần không?"

"..................Không cần, cảm ơn."

Chu Từ Thâm lại nói:

"Thật không ngờ cô Nguyễn lại yêu sâu đậm chồng cũ như vậy, thực sự cảm động."

"............................…"

Tên đàn ông khốn nạn này, biết xấu hổ một chút đi.

Dì Tần thấy dường như không thể nói thông được với Nguyễn Tinh Vãn, chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ, rồi chuyển chủ đề sang Chu Từ Thâm:

"Phải rồi, Tiểu Chu, lần trước nghe cậu nói về vợ mình, chắc tình cảm của hai người tốt lắm nhỉ?"

Chu Từ Thâm nói:

"Có lẽ vậy."

Nghe vậy, "chuyên gia tình cảm" dì Tần lập tức nhận ra rằng cuộc hôn nhân của anh có khả năng gặp vấn đề gì đó, liền nói ngay:

"Tiểu Chu, dì là người từng trải, nếu cậu tin tưởng dì, hãy nói cho dì biết vấn đề giữa hai người, dì sẽ cho cậu lời khuyên."

Nguyễn Tinh Vãn thật sự muốn tìm một cái lỗ để chui vào, cô nói:

"Dì ơi, cháu còn chút việc, cháu xin phép đi trước..................…"

Dì Tần kéo cô lại:

"Tiểu Nguyễn, cháu cũng nghe đi, biết đâu lại có ích cho cháu, hôn nhân là một môn học, phải học."

Chu Từ Thâm chậm rãi nói:

"Cô ấy cãi nhau với tôi, nổi giận và bỏ đi."

Nghe vậy, dì Tần lắc đầu nhận xét:

"Tính tình có hơi nóng đấy, có chuyện gì mà không thể ngồi xuống bình tĩnh nói chuyện với nhau? Rồi sao nữa? Cậu có đi tìm cô ấy không?"

"Có tìm."

"Thế cô ấy có về với cậu không?"

"Không, cô ấy mang thai con của tôi, nhưng lại đang hẹn hò với người khác."

Dì Tần hít một hơi sâu, vỗ đùi mạnh, phẫn nộ nói:

"Lại còn có chuyện như vậy! Đây là lỗi của vợ cậu, cho dù có mâu thuẫn lớn đến đâu cũng không thể làm chuyện như vậy được! Đây gọi là ngoại tình trong hôn nhân! Song hôn! Hơn nữa còn đang mang thai con của cậu nữa, người này...................…"

Ngồi bên cạnh im lặng xem kịch, Nguyễn Tinh Vãn không nhịn được chen vào một câu:

" Đã ly hôn rồi."

Dì Tần thuận miệng tiếp lời:

"Dù đã ly hôn cũng không thể….................. ly hôn rồi?"

Dì Tần ngừng lại một chút, ngạc nhiên hỏi:

"Tiểu Chu, cậu ly hôn rồi?"

Chu Từ Thâm liếc nhìn Nguyễn Tinh Vãn một cái, gật đầu.

"Thế thì….................."

Lúc này, Hứa Nguyệt từ trong nhà bước ra.

Dì Tần có giọng nói lớn, vừa nãy trong bếp Hứa Nguyệt đã nghe thấy họ đang thảo luận cái gì, lập tức cảm thấy đau đầu, vội vàng kiếm cớ kéo dì Tần ra ngoài.

Về đến nhà mình, dì Tần mới nói:

"Bà Hứa, tôi còn chưa nói xong với Tiểu Chu, thật không ngờ cậu ấy cũng đã ly hôn, bà không lo lắng cho con trai mình sao?"

Hứa Nguyệt nhức đầu nói:

"Hai đứa chúng nó đều ly hôn rồi."

"Đúng vậy."

Dì Tần nói, rồi lén lút nói tiếp:

"Này bà Hứa, bà đừng nói, tôi vừa nhận thấy Tiểu Chu và Tiểu Nguyễn khá hợp nhau, nếu Tiểu Chu cũng ly hôn rồi, thì tôi sẽ tìm cơ hội hỏi xem cậu ấy...............…"

"Thôi đi thôi đi."

Hứa Nguyệt kéo bà lại

"Bà lẽ nào không nhận ra à, bọn chúng đang nói về nhau đấy."

"Gì cơ…......................"

"Bọn chúng đều từ Nam Thành đến, một trước một sau, cả hai đều ly hôn, một người là đang mang thai bỏ đi, một người là đến tìm cô ấy, bây giờ đã hiểu rồi chứ?"

Dì Tần: "......................."

Vừa mới từ từ chấp nhận sự thật Chu Từ Thâm là con trai của Hứa Nguyệt, dì Tần lại một lần nữa rơi vào trầm tư.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 196: C196: Chương 196


Sau một lúc lâu, dì Tần không thể tin nổi mà nói:

"Ý của bà là, người chồng cũ vô trách nhiệm của Tiểu Nguyễn chính là........................"

Hứa Nguyệt gật đầu:

"Chuyện giữa hai đứa chúng nó, tôi cũng không hỏi nhiều, nhưng trước đây tôi có nói chuyện với Tiểu Nguyễn, giữa Tiểu Nguyễn và Tiểu Thâm chắc là có hiểu lầm. Tiểu Thâm đứa trẻ đó chỉ tin vào những gì mình tận mắt thấy, tôi khuyên bảo không được."

Dì Tần hoàn toàn không hiểu hết những gì Hứa Nguyệt nói, bà chợt nhớ lại mình từng trước mặt Chu Từ Thâm gán ghép Nguyễn Tinh Vãn với Hàn Vũ, còn chỉ trích chồng cũ của Tiểu Nguyễn không ra gì..........................

Thật là xấu hổ quá đi thôi.

................................

Tất nhiên, còn có một người còn xấu hổ hơn cả dì Tần.

Nguyễn Tinh Vãn ngồi trong sân, đi không được, mà ở lại cũng không xong.

Cô thật sự không ngờ dì Tần lại kéo chủ đề đến mức này, đặc biệt là trong tình huống cô vừa đắc tội với Chu Từ Thâm không lâu.

Hơn nữa, cái tên đàn ông khốn khiếp này nói như thể mình là nạn nhân, rõ ràng là anh ta lạnh lùng như một tảng đá, luôn muốn bỏ đứa con trong bụng cô, nên cô mới bỏ đi, tại sao lời từ miệng anh nói ra lại trở thành lỗi của cô.

Chu Từ Thâm nhìn vào ánh mắt của cô, giọng điệu không lạnh không nhạt:

"Muốn nói gì?"

Nguyễn Tinh Vãn nghiêm túc nói:

"Tôi thấy Chu tổng nói dối cũng rất thành thạo, anh đến đây rõ ràng là vì việc thu mua, nhưng lại nói thành đến tìm tôi. Hơn nữa, những lời Chu tổng nói..................quả thật........ rất dễ gây hiểu lầm."

"Hiểu lầm gì? Hiểu lầm là tôi thích em?"

Nguyễn Tinh Vãn không nói gì, coi như đã thừa nhận.

Cô vốn nghĩ rằng, Chu Từ Thâm sẽ như trước đây chế giễu cô mơ tưởng hão huyền, nhưng anh lại lạnh nhạt nói:

"Nguyễn Tinh Vãn, em phải biết, đôi khi thích cũng không đại diện cho cái gì cả."

Cũng đúng, sự thích của Chu Từ Thâm có lẽ còn không quan trọng bằng một tài liệu trong văn phòng của anh.

Thấy Nguyễn Tinh Vãn cúi đầu không nói, Chu Từ Thâm không vui nói:

"Em đã có được câu trả lời mà mình muốn, không có gì để nói à?"

Một lúc sau, Nguyễn Tinh Vãn mới nói:

"Chu tổng không phải nói rằng không có ý nghĩa gì sao, tôi còn có thể nói gì."

Sự thích của anh, có thể chỉ là sự hứng thú nhất thời, hoặc là do lòng chiếm hữu của đàn ông mà thôi, ngay cả người như Lý Ngang cũng còn hơn anh.

Chu Từ Thâm nhìn chằm chằm vào cô vài giây, rồi mở miệng:

"Nguyễn Tinh Vãn, tôi đề nghị lần sau em đi bệnh viện, tiện thể kiểm tra xem não của mình có phải đã bị ăn mòn do ăn quá nhiều đồ ăn vặt rác rưởi không."

Nguyễn Tinh Vãn: "................"

Tên đàn ông khốn nạn lại bắt đầu rồi sao!

Cuộc chiến không có khói thuốc s.ú.n.g này của họ kết thúc khi Hứa Nguyệt quay lại.

Chu Từ Thâm sau khi sống ở tầng dưới vài ngày, với lý do môi trường ẩm ướt, muốn chuyển lên tầng hai.

Hứa Nguyệt đương nhiên không chiều theo mong muốn của anh, nên việc này đổ lên đầu Nguyễn Tinh Vãn.

Tầng hai chỉ có hai phòng, một là phòng cô đang ở, một là phòng ngay bên cạnh.

Nguyễn Tinh Vãn luôn cảm thấy anh không có ý tốt, nhưng lý lẽ của tên đàn ông khốn nạn này lại rất nhiều, trong vụ việc giấy báo nhập học của Nguyễn Thầm, Nguyễn Tinh Vãn rốt cuộc cũng nợ anh ta một món nợ tình cảm, chỉ có thể nhẫn nhịn mà giúp anh ta dọn giường chiếu.

Thời gian thoáng cái đã trôi qua nửa tháng, Nguyễn Tinh Vãn ở đây cũng hơn một tháng rồi, cô nghe dì Tần nói, việc thu mua đã xác định, vài ngày nữa tài liệu sẽ được đưa xuống, đến lúc đó, các cư dân trong khu cũng sẽ lần lượt rời đi.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 197: C197: Chương 197


Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy, Chu Từ Thâm có lẽ cũng sắp rời đi rồi.

Buổi sáng, Nguyễn Tinh Vãn vừa mở cửa ra thì thấy Chu Từ Thâm đang tựa vào cửa phòng, giọng có vẻ còn mang vài phần mệt mỏi:

“Sớm sớm như thế này, em đi đâu đấy?”

“Khám thai.”

Nói rồi, cô cố ý hỏi một câu để chọc tức anh

“Chu tổng muốn đi cùng không?”

Chu Từ Thâm nói:

“Nếu như em đã mở miệng nhờ vả, tôi cũng không phải là không được.”

Nguyễn Tinh Vãn: “.................”

Cô đúng là không nên nói lỡ lời.

Chu Từ Thâm lại nói:

“Xuống lầu chờ tôi, tôi đi thay đồ.”

“Ồ.”

Lúc này vẫn còn sớm, Nguyễn Tinh Vãn cũng chưa ngủ đủ, vừa ngáp vừa ra khỏi cửa.

Cùng lúc đó, một dì hàng xóm đi qua:

“Tiểu Nguyễn, sớm như thế này đã thức giấc rồi sao? ”

Nguyễn Tinh Vãn cười nói:

“Đúng vậy, ra ngoài đi dạo.”

“Sao chỉ có mình cháu, Chu tổng đâu?”

“.....................”

Nhờ dì Tần lan truyền, giờ cả khu phố đều biết quan hệ của hai người.

Nhưng thế cũng tốt, tránh được việc mỗi lần bị Chu Từ Thâm kéo ra ngoài sẽ bị người khác hiểu lầm.

Lúc này, Chu Từ Thâm xuất hiện phía sau cô. Hàng xóm cười nói:

“Ta đã nói mà, không làm phiền hai người nữa, ta đi trước nhé.”

Sau khi dì hàng xóm rời đi, Chu Từ Thâm nhìn Nguyễn Tinh Vãn: “Không ăn sáng à?”

Nguyễn Tinh Vãn lấy lại tinh thần:

“Hôm nay tôi phải kiểm tra lúc đói, dì Hứa chắc là có nấu ăn, Chu tổng có thể..............”

Chu Từ Thâm bước tới:

“Đi.”

Trong bệnh viện, có rất nhiều người đến khám thai, hầu hết đều mang bụng bầu lớn.

So với họ, Nguyễn Tinh Vãn có vẻ thoải mái hơn nhiều.

Nhưng trước giờ cô luôn đi một mình, đây là lần đầu tiên có người đi cùng, hơn nữa nơi này đông người, ồn ào, có một số phụ nữ mang thai còn cãi nhau với chồng mình. Nguyễn Tinh Vãn ngoài việc phải kiểm tra còn phải quan tâm tới Chu Từ Thâm, người hoàn toàn không hòa nhập và thậm chí có chút bối rối.

Cô đột nhiên cảm thấy, có đàn ông làm gì, chẳng giúp được việc gì, chỉ làm phiền thêm, không bằng một mình cho nhanh gọn.

Không lạ gì khi những phụ nữ mang thai tháng lớn hơn cô lại nhìn chồng mình không vừa mắt.

Chu Từ Thâm nhận thấy ánh mắt của cô, liếc nhìn lại không hài lòng:

“Nhìn tôi làm gì?”

Nguyễn Tinh Vãn cười với anh:

“Ở đây đông người, nếu Chu tổng thấy ồn, có thể ra ngoài đợi tôi.”

“Tôi khi nào nói là thấy ồn vậy?”

Nguyễn Tinh Vãn l.i.ế.m môi, biểu cảm của anh đã nói lên tất cả.

Sáng nay cô đúng là không nên nói câu đó, nếu cô tự đi thì đâu có những chuyện này.

Nguyễn Tinh Vãn nói:

“Vậy tôi vào trước, Chu tổng nếu thấy chờ đợi không nổi nữa, bất cứ lúc nào cũng có thể rời đi.”

Chu Từ Thâm lạnh lùng nhìn cô, không nói gì.

Nguyễn Tinh Vãn vào trong, Chu Từ Thâm thu hồi ánh mắt, dựa vào tường gần cửa, ánh mắt vô tình rơi vào một bà bầu ngồi không xa.

Bụng cô ấy rất to, có lẽ sắp sinh rồi.

Chồng cô ấy ngồi bên cạnh, tay xoa bụng vợ, rồi áp tai vào, liền reo lên vui mừng:

“Vợ ơi, nó đạp anh kìa!”

Người vợ nói:

“Lúc kiểm tra nó cứ ngủ mãi, làm thế nào cũng không chịu động đậy.v
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 198: C198: Chương 198


"Xem ra thì vẫn phải để anh làm mới được."

Nói xong, người đàn ông lại hướng về bụng cô ấy, nói:

"Bé yêu, có phải nghe thấy giọng của ba không, con rất muốn gặp ba đúng không? Ngoan ngoãn chờ vài ngày nữa, con sẽ có thể ra khỏi bụng mẹ rồi."

Người phụ nữ đẩy đẩy người đàn ông, cười nói:

"Anh nói với con những điều này làm gì, nó có hiểu đâu."

"Em đừng nói thế, anh nghe nói trẻ con trong bụng mẹ thực sự có thể cảm nhận được cảm xúc của người lớn đấy. Chúng ta phải nói nhiều với con như vậy, để con biết trên thế giới này có người đang mong chờ con đến. Đến khi con sinh ra, cũng sẽ thuận lợi hơn, ít làm phiền em hơn."

Một lát sau, cặp vợ chồng trẻ rời đi.

Khi Nguyễn Tinh Vãn ra ngoài, thấy Chu Từ Thâm nhìn vào hai chỗ trống, vẻ mặt không rõ đang nghĩ gì.

Cô giơ tay lên trước mặt anh, vẫy vẫy:

"Chu tổng?"

Chu Từ Thâm thu lại ánh nhìn, nhàn nhạt nhìn cô một cái:

"Khám xong rồi?"

"Ừm, xong rồi, chúng ta đi thôi."

Nguyễn Tinh Vãn hôm nay dậy khá sớm, trên đường về cũng có chút buồn ngủ, trong xe lại quá yên tĩnh, chẳng mấy chốc cô đã dựa vào cửa sổ ngủ thiếp đi.

Khi cô mở mắt ra, phát hiện xe đang dừng bên cạnh trung tâm thương mại.

Chu Từ Thâm tháo dây an toàn:

"Tỉnh rồi thì xuống xe đi."

Nguyễn Tinh Vãn dụi dụi mắt, còn chưa rõ tình hình, liền xuống xe, đi cùng anh một đoạn, mới nhận ra hỏi:

"Chu tổng, anh muốn mua gì à?" Vừa hỏi xong, Nguyễn Tinh Vãn liền cảm thấy mình hơi thừa thãi, một nhà đầu tư đến trung tâm thương mại, có lẽ là để khảo sát KPI chăng.

Nghĩ đến việc Chu Từ Thâm đã đi cùng cô một chuyến đến bệnh viện, dù không có ý nghĩa gì nhưng cũng coi như đáp lễ, cô cũng miễn cưỡng đi theo anh một lúc.

Nguyễn Tinh Vãn nghiêm túc tận chức trách theo sau anh, ngáp liên tục. Đến khi Chu Từ Thâm dừng lại, cô mới phát hiện họ đang đứng ở khu vực dành cho trẻ em.

Cô sững lại một giây, sau đó lại nhớ tới câu nói, giờ kiếm tiền tốt nhất là từ phụ nữ và trẻ em, anh đến đây cũng không có gì lạ.

Lúc này, Chu Từ Thâm quay đầu lại, vẻ mặt kiêu ngạo:

"Tự mình chọn đi."

Nguyễn Tinh Vãn hoàn toàn bối rối, chọn gì cơ?

Cô nhìn quanh, không nhịn được hỏi:

"Chu tổng có thể cho gợi ý được không?"

Vẻ mặt Chu Từ Thâm có vài phần không hài lòng:

"Ở đây còn gì để em chọn, chọn hoa hậu sao?"

"..........................."

Nguyễn Tinh Vãn tỉnh táo lại, nhìn lại lần nữa, thấy xung quanh đều là đồ dùng cho trẻ sơ sinh, đại khái hiểu được ý anh. Cô ngừng một chút rồi nói:

"Cảm ơn Chu tổng, không cần đâu, những thứ này tôi đã chuẩn bị rồi...................."

Chu Từ Thâm dường như không muốn nói nhiều, trực tiếp bước vào cửa hàng bên cạnh, thấy gì lấy nấy.

Nguyễn Tinh Vãn: ".................."

Tên đàn ông này có phải điên rồi không?

Nguyễn Tinh Vãn đi theo sau anh, lấy những thứ anh đã lấy ra khỏi xe đẩy:

"Chu tổng, anh.................."

Chu Từ Thâm quay lại, ném những thứ vừa bị lấy ra để lại vào lại xe đẩy.

Nguyễn Tinh Vãn hoàn toàn không biết nói gì, chỉ có thể chuyển hướng khác:

"Chu tổng, những thứ mà anh lấy là dành cho trẻ từ ba tuổi trở lên."

Nhân viên bán hàng cũng nhanh chóng bước tới:

"Ông bà, con của hai người bao nhiêu tuổi rồi, tôi có thể giới thiệu những thứ phù hợp."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 199: C199: Chương 199


“Không................…”

Chu Từ Thâm nói:

“Trong bụng cô ấy.”

..........................

Cho đến khi ra khỏi trung tâm thương mại, Nguyễn Tinh Vãn vẫn không hiểu tại sao tên đàn ông này đột nhiên lại hành động như bị ma ám, gần như mua hết tất cả các cửa hàng đồ dùng cho trẻ em ở gần đó.

Còn vài nhân viên cửa hàng dường như chưa bao giờ gặp người nào hào phóng và có tiền mà không biết tiêu như vậy, họ đều đề nghị có thể giao hàng tận nơi.

Chu Từ Thâm nhìn thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi của Nguyễn Tinh Vãn:

“Em cũng muốn mua à?”

Nguyễn Tinh Vãn vội vàng từ chối:

“Không, không, cảm ơn ý tốt của Chu tổng, tôi không muốn mua, hoàn toàn không muốn.”

Chu Từ Thâm hừ nhẹ một tiếng, cúi người lên xe.

Nguyễn Tinh Vãn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cơn ác mộng này cuối cùng cũng kết thúc.

Trên đường về, Nguyễn Tinh Vãn hoàn toàn bị dọa tỉnh, cô ngồi ở ghế phụ, nhìn người đàn ông bên cạnh mấy lần, nhịn không được, vẫn hỏi:

“Chu tổng, anh mua những thứ này làm gì?”

Chu Từ Thâm không quay đầu lại:

“Mua để chơi.”

“........................…”

Điều này cũng đúng với phong cách của anh ta.

Nguyễn Tinh Vãn không muốn hỏi thêm.

Không ngờ rằng, vài phút sau, Chu Từ Thâm đột nhiên lên tiếng:

“Còn bao lâu nữa thì sinh?”

Nguyễn Tinh Vãn có lẽ không ngờ rằng anh ta sẽ hỏi câu này, ngây người một lúc mới nói:

“Nếu đủ tháng thì còn 21 tuần nữa, khoảng năm tháng.” Chu Từ Thâm ừ một tiếng, sau đó không nói gì thêm.

Nguyễn Tinh Vãn hạ cửa sổ xe xuống, nhìn phong cảnh lướt qua bên ngoài.

Vì Chu Từ Thâm đã hỏi như vậy, chắc anh ta sẽ để đứa bé này chào đời, đúng không?

Nghĩ đến đây, khóe miệng Nguyễn Tinh Vãn khẽ cong lên, cảm thấy tâm trạng liền tốt hơn hẳn.

Chu Từ Thâm liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, thấy cô đang dựa vào cửa sổ xe, khóe miệng khẽ nhếch lên, đôi mắt đen của anh cũng trở nên ấm áp hơn nhiều.

Trên thế giới này, có lẽ cảm xúc của con người không tương thông, nhưng lại có thể ảnh hưởng đến người bên cạnh.

Buổi chiều, những chiếc xe giao hàng của cửa hàng trẻ em lần lượt đến.

Do tình thế quá lớn, còn thu hút không ít hàng xóm đến xem.

Nguyễn Tinh Vãn thực sự không muốn mất mặt, nên giả vờ đang ngủ trưa, dù bên dưới có náo loạn thế nào, cũng không chịu xuống lầu.

Hứa Nguyệt nhìn những thùng đồ được chuyển vào, cũng cảm thấy rất bối rối.

Ngược lại, dì Tần đụng vào tay cô, phấn khích nói:

“Nhìn thấy không, nhìn thấy không?”

“Thấy cái gì?”

“Rõ ràng là có hy vọng tái hôn rồi!”

Dì Tần lại nhỏ giọng nói:

“Theo quan sát mấy ngày nay của tôi, rõ ràng là Tiểu Nguyễn và Tiểu Chu thích nhau, bà cứ chờ đi, không bao lâu nữa, chắc chắn họ sẽ tái hôn, bà chỉ cần chờ làm bà nội và bế cháu thôi!”

Khi nghe đến câu cuối cùng, Hứa Nguyệt cúi mắt, nụ cười có phần nhạt nhòa.

Không biết khi nào tiếng ồn trong sân mới kết thúc, Nguyễn Tinh Vãn lơ mơ ngủ thiếp đi, đến khi tỉnh dậy, điện thoại trên đầu giường đang reo.

Nguyễn Tinh Vãn thấy là một dãy số lạ, nghe máy rồi nói:

“Xin chào, ai vậy?”

“Cô Nguyễn, chào cô, chúng tôi là từ nhà tù Nam Thành, xin hỏi Nguyễn Quân là cha của cô phải không?” Nguyễn Tinh Vãn im lặng một lúc rồi nói:

“Phải.”

“Cô Nguyễn, tối qua có vài phạm nhân mưu toan vượt ngục, dẫn đến một vụ hỏa hoạn lớn trong nhà tù, vài người cố gắng vượt ngục đã không thể thoát thân và c.h.ế.t tại chỗ, trong đó có Nguyễn Quân. Theo quy định, tro cốt phải giao cho gia đình, nếu gia đình không nhận, ngục giam chúng tôi sẽ tiêu hủy.”
 
Back
Top Bottom