Cập nhật mới

Ngôn Tình Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp

Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 160: C160: Chương 160


Đúng là đen đủi đến tận cùng.

Mỗi lần gặp Châu Từ Thâm đều không có chuyện tốt.

Nguyễn Tinh Vãn vẻ mặt ủ rũ, đang chuẩn bị vào phòng, thì ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.

Cô dừng chân, theo phản xạ nhìn về phía đó.

Đêm muộn thế này, hàng xóm xung quanh đều đã ngủ, không thể là họ.

Nguyễn Tinh Vãn khẽ hỏi:

"Ai đấy?"

Người ngoài cửa không trả lời.

Nguyễn Tinh Vãn cũng lười để ý, cô vừa đi được hai bước thì tiếng gõ cửa lại vang lên.

Rất nhanh, giọng của Lâm Nam vang lên:

"Cô Nguyễn, là tôi."

Nguyễn Tinh Vãn: "..............................."

Cô mở cửa ra, đối diện là nụ cười vừa đủ của Lâm Nam.

Bên cạnh Lâm Nam, một thân hình cao ráo, tay đút túi quần, quay lưng về phía cô, nhìn xa xăm vào màn đêm.

Nguyễn Tinh Vãn kìm nén cơn giận:

"Đêm muộn thế này, có chuyện gì không?"

Lâm Nam ho khan:

"Sáng nay cô Nguyễn có việc muốn tìm Chu tổng, bây giờ Chu tổng có thời gian rồi."

"Ồ, bây giờ tôi cũng không có việc gì nữa."

Nói rồi, cô lùi lại một bước, đang định đóng cửa thì Chu Từ Thâm quay đầu lại nhìn cô, vẻ mặt không hài lòng:

"Nguyễn Tinh Vãn, đừng được đằng chân lân đằng đầu."

Nguyễn Tinh Vãn nhẹ nhàng nói:

"Chu tổng nói thế nào chứ, tôi luôn biết thân biết phận, được đằng chân lân đằng đầu? Không có chuyện đó." Thấy hai người lại rơi vào tình thế căng thẳng, Lâm Nam chỉ có thể đứng ra hòa giải:

"Cô Nguyễn chắc là muốn tìm Chu tổng để bàn về dự án khách sạn nghỉ dưỡng? Nhưng có lẽ cô Nguyễn đã hiểu lầm, dự án này đã được định từ năm ngoái, chỉ là không ngờ lại trùng hợp, cô Nguyễn lại sống ở đây."

Nói xong, Chu Từ Thâm không kiên nhẫn:

"Cậu nói những điều này với cô ấy làm gì."

Lâm Nam lùi lại vài bước, không nói nữa.

Nếu anh không muốn tôi nói với cô ấy, tại sao không ngắt lời từ đầu! Phải chờ đến khi người ta nói xong rồi mới nói!

Nghe những lời này, Nguyễn Tinh Vãn không có phản ứng gì.

Nhìn tình hình hôm nay, cô biết rằng Chu Từ Thâm không phải vì cô mà đến, chỉ có thể nói là cô suýt nữa lại tự đa tình, may mắn là sáng nay không kịp gặp anh, nếu không anh lại không thiếu lời châm biếm lạnh lùng.

Nguyễn Tinh Vãn nói:

"Tôi biết rồi, cảm ơn Chu tổng đã đặc biệt đến giải thích với tôi."

Chu Từ Thâm vẻ mặt càng thêm không vui:

"Ai nói tôi đến để giải thích với em, Nguyễn Tinh Vãn, không biết xấu hổ bốn chữ này cũng không thể chứa nổi em rồi."

"......"

...................

"Vậy Chu tổng......................"

Chu Từ Thâm rút tay ra khỏi túi quần, nhẹ nhàng ném một thứ gì đó về phía Nguyễn Tinh Vãn.

Cô theo phản xạ bắt lấy, dưới ánh đèn nhìn rõ trong lòng bàn tay là gì, hơi ngạc nhiên, không ngờ anh lại nhặt được?

Trong mấy giây cô thất thần, Chu Từ Thâm đã bước qua cánh cửa, lướt qua cô vào trong sân.

Ánh mắt anh nhìn quanh:

"Nơi này có gì tốt mà em ở đây vui vẻ thế?"

Nguyễn Tinh Vãn nghiến răng, kìm nén ý định kéo anh ra ngoài:

"Tất nhiên là không bằng những căn biệt thự tấc đất tấc vàng của Chu tổng rồi."

Chu Từ Thâm liếc nhìn cô một cái:

"Em không thể nói chuyện đàng hoàng được à?"

"Chu tổng đêm hôm khuya khoắt tự tiện vào nhà người khác, tôi không báo cảnh sát đã là tốt rồi. Hơn nữa, tôi nói chuyện vẫn luôn như vậy, Chu tổng nếu không muốn nghe, có thể rời đi."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 161: C161: Chương 161


Chu Từ Thâm nhìn chằm chằm cô, đột nhiên cười lạnh:

" Nguyễn Tinh Vãn, đúng là nên lấy máy quay ghi lại dáng vẻ lúc em nhờ vả tôi trông thế nào, rồi lúc trở mặt không nhận người thì bộ mặt ra sao."

Nguyễn Tinh Vãn:

".................................."

Rõ ràng vậy ư?

Cô hít một hơi thật sâu, hạ giọng:

" Chu tổng,ở đây không chỉ có mình tôi sống, anh như thế này sẽ làm phiền đến người khác, có gì thì..........."

Lời còn chưa dứt, đèn trong nhà đã bật sáng, ngay sau đó là giọng của Hứa Nguyệt:

" Tiểu Vãn, cháu đang nói chuyện với ai thế?"

Nguyễn Tinh Vãn theo phản xạ đứng chắn trước mặt Chu Từ Thâm:

" Không có gì đâu dì hứa, một người bạn, cháu.................."

Nhưng dưới tình thế cấp bách, cô hoàn toàn quên mất rằng Chu Từ Thâm hoàn toàn cao hơn cô nhiều, cô không thể chắn được anh.

Hứa Nguyệt nhìn về hướng cô, nhưng thực ra là nhìn người phía sau cô.

Một vài giây yên tĩnh trôi qua, Nguyễn Tinh Vãn bỗng nghe thấy giọng của Chu Từ Thâm, mang theo sự lạnh lùng thấu xương:

"Tôi đi đây."

"Ơ?"

Vừa rồi nói thế nào anh cũng không chịu đi, sao giờ lại thay đổi nhanh vậy.

Chu Từ Thâm đi hai bước dài, Hứa Nguyệt liền lên tiếng:

" Tiểu Thầm"

Chu Từ Thâm làm bộ không nghe thấy, bước nhanh ra ngoài.

Nguyễn Tinh Vãn đứng ngẩn ra, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cô nhìn sắc mặt của Hứa Nguyệt không ổn, không kịp suy nghĩ nhiều, liền chạy theo ra ngoài.

Lâm Nam đứng đợi ngoài nhà cũng rất ngạc nhiên, sao vào lúc thì còn bình thường, ra lại làm như muốn ăn tươi nuốt sống ai đó.

Hai người này ngày nào cũng có lắm chuyện cãi vã vậy?

Chu Từ Thâm vừa đi đến xe, Nguyễn Tinh Vãn đã chạy ra theo, gọi:

"Chu tổng "

Chu Từ Thâm không có phản ứng gì, cúi người xuống ngồi vào trong xe. Lâm Nam nhìn Nguyễn Tinh Vãn "..................................."

Nguyễn Tinh Vãn:

"? "

Hiển nhiên, cả hai đều không hiểu chuyện gì xảy ra.

Nhưng Chu Từ Thâm đã ngồi vào xe, Lâm Nam cũng không dám nán lại lâu, liền vòng qua ghế lái.

Nguyễn Tinh Vãn chỉ có thể đứng nhìn chiếc Maybach màu đen rời đi.

Không biết bao lâu sau, giọng nói mệt mỏi của Hứa Nguyệt vang lên:

" Tiểu Nguyễn"

Nguyễn Tinh Vãn thu hồi tầm mắt lại,bước đến trước mặt Hứa Nguyệt:

"Dì Hứa"

Hứa Nguyệt nhìn theo hướng Chu Từ Thâm rời đi:

"Tiểu............................ cậu ấy là bạn cháu àv?"

"............................. Không hẳn là vậy."

Nguyễn Tinh Vãn nhỏ giọng nói, dì Hứa, gì biết anh ấy à?

Hứa Nguyệt không biết đang nghĩ gì, có chút lơ đãng, sau vài giây mới phản ứng lại, kéo ra một nụ cười yếu ớt:

"Tổng giám đốc của Tập đoàn Chu Thị, từng thấy qua ở trên báo."

Nếu Hứa Nguyệt không nói như vậy, Nguyễn Tinh Vãn có lẽ nhất thời cũng không nghĩ ra, nhưng......................

Đến giờ cô mới hiểu tại sao mỗi ngày dì Hứa đều xem một tờ báo kinh tế.

Người con trai theo cha, đã hai mươi năm không gặp mặt.

Và đứa con riêng mà Chu Tuyển Niên đã từng nói với cô.

Nguyễn Tinh Vãn suy nghĩ một lát rồi nói:

" Dì Hứa, trên báo chưa từng đăng ảnh của anh ấy."

Hứa Nguyệt dường như vẫn còn chút mơ màng:

"Thật......................... thật sao?"

" Dì Hứa, Chu Từ Thâm, anh ấy là....................con trai dì phải không?"

Hứa Nguyệt không trả lời, chỉ cúi người xuống.

Nguyễn Tinh Vãn nhất thời không biết nên an ủi như thế nào, thái độ vừa rồi của Chu Từ Thâm quả thật là làm tổng thương người khác.

Cô do dự một lúc mới nói:

" Dì Hứa, anh ấy không phải bạn cháu, anh ấy là.......................... chồng cũ của cháu."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 162: C162: Chương 162


Hứa Nguyệt giật mình, nhìn cô rồi đột nhiên cúi đầu nhìn cái bụng hơi phồng lên của cô.

"..."

"..." . Chap‎ mới‎ l𝙪ô𝓃‎ có‎ 𝒕ại‎ ﹟‎ 𝗧𝑹𝙪M𝗧𝑹U‎ 𝗬eN.VN‎ ﹟

Nguyễn Tinh Vãn chưa bao giờ nghĩ rằng cô chạy từ Nam Thành đến đây, vượt hàng nghìn cây số, vậy mà lại gặp được mẹ ruột của Chu Từ Thâm.

Cái này cũng quá là gì đó rồi.

Cuối cùng Hứa Nguyệt ấn vào thái dương:

"Thời gian cũng không sớm nữa, chúng ta đi nghỉ ngơi đi."

Rõ ràng là cô cũng cần thời gian để tiêu hóa cái thông tin này.

Nằm trên giường, Nguyễn Tinh Vãn không ngủ được, cô gọi điện cho Chu Từ Thâm mấy lần, nhưng cuối cùng anh đều cúp máy, sau đó còn kéo cô vào trong danh sách đen.

Nguyễn Tinh Vạn:

"......................................"

Tại sao tính khí của tên đàn ông khốn nạn này lại thất thường tới như vậy?

Sau đó cô lén gọi điện thoại cho Lâm Nam, Lâm Nam nói rằng từ khi Chu Từ Thâm trở về khách sạn sắc mặt trông rất tệ, cuối cùng còn nói thêm một câu, trước nay chưa bao giờ thấy anh tức giận tới như vậy.

Nguyễn Tinh Vãn ồ một tiếng mà không có biểu cảm gì đặc biệt.

Chu Từ Thâm đã chặn số điện thoại của cô ấy, cô ấy còn có thể làm gì nữa?

...............................................

Sáng sớm hôm sau, dì Tần đem về một giỏ rau ngồi rồi ngồi nhặt.

Ngồi trước bàn đá nhỏ thì thầm với Hứa Nguyệt:

“Tiểu Nguyễn, đã nói cho bà biết chưa?”

Hứa Nguyệt có chút không vui, lơ đãng nhặt rau trước mặt:

"Bà nói cái gì?"

"Hay thật, tôi từ trước tới nay chưa bao giờ nhìn ra được là, tiểu Nguyễn vậy mà lại có tính khí ương ngạnh, ở bàn ăn tối hôm qua suýt nữa cãi nhau với nhà đầu tư. Nếu tiểu Hàn không nói cho tôi biết, tôi cũng không dám tin. Tôi vốn nói rằng để tiểu Nguyễn đi là không sai, cô ấy thực sự đã cho phố An Kiều Trường của chúng ta tăng thêm thể diện, cô ấy rất giỏi phương diện này ”.

"..............................." Dì Tần nói một hồi sau đó lại bắt đầu bói toán tương lai:

“Sau chuyện này, tôi càng cảm thấy tiểu Nguyễn và tiểu Hàn rất hợp nhau. Tính tình Tiểu Hàn có chút lương thiện và tốt bụng, người khác tìm cậu ấy nhờ làm bất kì việc gì, cậu ấy cũng không hề từ chối. Nếu có tiểu Nguyễn ở bên cạnh cậu ấy, thì chắc chắn sẽ không phải chịu thiệt, còn bà nghĩ sao? hay là cúng ta lại khuyên nhủ tiểu Nguyễn, làm mối cho bọn họ."

Hứa Nguyệt nụ cười có chút cứng ngắc:

"Tôi thấy tốt nhất là thôi đi, tôi cảm thấy.................. hai đứa nó không thích hợp."

"Ai chà, cái bà này, trước đây không phải bà cũng cảm thấy tiểu Hàn cũng khá giỏi sao? Tại sao giờ trở mặt còn nhanh hơn lật sách vậy"

“Tiểu Hàn rất tốt, nhưng tiểu Nguyễn không thích cậu ấy.”

Dì Tần nghĩ một lúc rồi cũng cho rằng như vậy, thở dài một hơi nói:

“Xem ra tiểu Nguyễn vẫn còn nhớ đến chồng cũ, không biết có gì tốt đẹp nữa. Bà nói xem, cho dù là có ly hôn rồi, thì cũng không được để cho vợ cô đơn một mình ở bên ngoài lâu như vậy không quan tâm tới chứ, vừa không có trách nhiệm vừa không có gánh vác, nếu để tôi gặp được cậu ta, tôi nhất định sẽ thay bố mẹ cậu ta đánh cho một trận nhớ đời. "

Hứa Nguyệt: ".............................................."

Sau khi nhặt rau xong, dì Tần nói:

"Bà Hứa, hôm nay bà làm sao vậy? Sắc mặt tái nhợt tới như thế này, tối qua ngủ không ngon giấc phải không?"

"Có một chút."

“Vậy tôi không làm phiền bà nữa, bà đi ngủ bù đi.”

Dì Tần nhấc chiếc giỏ lên, sau đó lại cúi người xuống nhỏ giọng nói:

“Những lời tôi vừa nói với bà về việc làm mối cho tiểu Hàn và tiểu Nguyễn ấy, bà nhất định phải cất kĩ trong bụng nhé."

Hứa Nguyệt cảm thấy đầu mình càng đau hơn.

Dì Tần rời đi không bao lâu, Nguyễn Tinh Vãn từ tầng hai đi xuống.

Hứa Nguyệt che trán nói:

"Bữa sáng ở trong nồi."

Nguyễn Tinh Vãn gật đầu hiểu ý rồi quay vào nhà lấy bữa sáng ra.

Ngồi bên cạnh Hứa Nguyệt, cô thì thầm

: "Dì Hứa, dì cảm thấy không khỏe ở chỗ nào ạ?"
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 163: C163: Chương 163


Hứa Nguyệt xua xua tay:

" Đau đầu, bệnh vặt cũ thôi."

"Hay là lát nữa đi bệnh viện kiểm một chút nhé, cháu sẽ đưa dì đi."

"Không sao, uống chút thuốc là khỏi ấy mà."

Hứa Nguyệt nhìn cô:

" Cháu định ra ngoài à?"

Nguyễn Tinh Vãn ngập ngừng vài giây rồi nói:

" Hay là......................... thôi đi"

"Tùy cháu, dì vào trong nằm một chút."

Hứa Nguyệt đi được vài bước, lại quay lại hỏi:

"Trưa nay cháu muốn ăn gì?"

Nguyễn Tinh Vãn cắn một miếng bánh bao nhỏ:

" Cháu muốn ăn món canh cá"

" Vừa hay, tối qua dì Tần đem tới cho hai con cá diếc, lát nữa ta sẽ nấu cho cháu "

" Cảm ơn dì Hứa "

Hứa Nguyệt mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thở dài không lên tiếng, quay lại phòng.

Nguyễn Tinh Vãn ăn sáng xong, nghĩ rằng không thể ăn không của dì Hứa được.

Cô ngồi một lúc, rồi gọi điện thoại cho Lâm Nam

Lâm Nam nói, Chu tổng từ tối qua quay trở lại khách sạn tới giờ, chưa hề ra khỏi phòng, càng không ăn uống gì.

Nguyễn Tinh Vãn nói một tiếng biết rồi, sau đó tắt điện thoại.

Buổi trưa, khi Hứa Nguyệt đang nấu cơm, Nguyễn Tinh Vãn cũng đi vào bếp phụ giúp một tay.

Hứa Nguyệt nói:

" Chỗ này cũng không rộng rãi lắm, cháu vào đây làm gìm, mau ra ngoài chờ đi."

Nguyễn Tinh Vãn cười nói:

"Dì ơi, có thể nấu thêm chút canh không ạ?"

"Nhiều vậy, cháu có uống hết được không?"

"Cháu............"

Nguyễn Tinh Vãn đảo mắt "Bạn cảu cháu cũng muốn uống, lát nữa cháu đem qua cho bạn."

Người mà cô gọi là bạn, Hứa Nguyệt đương nhiên biết rõ đó là ai, Hứa Nguyệt không đáp lời, chỉ là lấy nước rót thêm vào trong nồi, sau đó thản nhiên nói:

" Tùy cháu "

Nguyễn Tinh Vãn nhịn cười:

"Vậy dì ơi, cháu ra ngoài trước nhé."

Hứa Nguyệt ừ một tiếng.

Ngồi ở trong sân, Nguyễn Tinh Vãn một tay chống lên cằm, khóe miệng cong lên, cuối cùng cô cũng biết cái tính cách khẩu xà tâm phật của Chu Từ Thâm là di truyền từ ai rồi.

Ăn xong cơm, cô xách bình giữ nhiệt mà Hứa Nguyệt để trong bếp, ung dung đi đến khách sạn.

Lâm Nam đưa cô đến trước cửa phòng của Chu Từ Thâm:

" Cô Nguyễn, Chu tổng, hiện tại............. có lẽ là sẽ không gặp cô đâu."

Đừng có nói là Nguyễn Tinh Vãn, ai anh cung không gặp.

Nguyễn Tinh Vãn nói:

"Không sao, tôi chỉ nói với anh ấy vài câu thôi, nếu anh ấy thật sự không muốn gặp tôi thì thôi vậy."

Lâm Nam đầu:

"Vậy nếu có chuyện gì, cô gọi tôi nhé."

Nói xong, Lâm Nam nhanh chóng rời khỏi chiến trường này.

Nguyễn Tinh Vãn ấn chuông cửa, nói:

"Chu tổng, anh có nghe thấy không?"

Bên trong không có phản ứng gì.

Đợi vài giây, cô lại ấn vài lần chuông nữa, gọi to hơn chút:

"Chu tổng, tôi mang canh cá tới cho anh, nếu anh vẫn không ra,thì tôi sẽ tự uống hết đó." Vẫn không có câu trả lời nào.

Tên đàn ông khốn nạn này thật sự giỏi nhẫn nhịn.

Vài phút sau, cô thất vọng nói:

"Nếu Chu tổng đã không muốn gặp tôi như vậy, thì tôi sẽ đi đến một nơi không ai có thể tìm thấy, để anh khỏi phải bận tâm..."

Chưa nói dứt lời, cánh cửa phòng trước mặt đột nhiên mở ra, Chu Từ Thâm nhìn cô không cảm xúc:

"Em có thôi đi không? "

Nguyễn Tinh Vãn nét mặt buồn bã:

"Tôi đến để nói lời tạm biệt cuối cùng với anh, cảm ơn anh trong suốt thời gian qua đã rộng lượng, không chấp nhặt với tôi."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 164: C164: Chương 164


Chu Từ Thâm thậm chí không nhìn cô, chỉ lạnh lùng cười khẩy:

"Hôm qua còn nói tôi giả tạo, độc đoán, bắt nạt kẻ yếu, hôm nay lại nói tôi rộng lượng?"

"Thì tôi hôm qua đâu có nói người đó là anh, nếu anh muốn nghĩ vậy thì................."

"Đủ rồi."

Chu Từ Thâm không kiên nhẫn cắt ngang cô:

"Rốt cuộc là có chuyện gì?"

Nguyễn Tinh Vãn nâng cái bình giữ nhiệt lên, lấy lòng nói:

"Tôi nghe nói từ tối qua đến giờ anh chưa ăn gì, nên đặc biệt mang đến cho anh."

Chu Từ Thâm khoanh tay, dựa vào cửa, không lạnh không nhạt nhìn cô, không có ý để cô đi vào.

Nguyễn Tinh Vãn bị ánh mắt sắc bén của anh làm cho chột dạ, không tự nhiên mà chuyển tầm nhìn qua chỗ khác:

"Chu tổng đừng hiểu lầm, tôi đến để cảm ơn anh vì chuyện của em trai tôi."

Thấy Chu Từ Thâm im lặng, cô tiếp tục:

"Tôi nghe em trai nói, em ấy đã quay lại trường học, tất cả đều là nhờ anh."

"Nếu đã biết rồi, vậy em nghĩ chỉ một bát canh cá này là có thể trở món nợ ân tình này sao?"

Nguyễn Tinh Vãn:

"....................................."

Anh có uống hay không, lôi mấy chuyện không đâu ra làm gì!

Nguyễn Tinh Vãn thu lại canh:

"Cứ như này đi, Chu tổng nói không sai, quả thực thành ý đã không đủ, vậy để tôi suy nghĩ thêm xem có cách nào cảm ơn anh tốt hơn không. Còn bây giờ tôi đi trước nhé, không làm phiền Chu tổng nghỉ ngơi nữa."

"..................."

"Đứng lại."

Nguyễn Tinh Vãn quay đầu lại, giữ nụ cười:

"Chu tổng còn chuyện gì sao?"

Chu Từ Thâm nghiêng đầu nhìn vào qua phòng, rồi quay lưng đi vào.

Nguyễn Tinh Vãn bĩu môi, theo sau anh.

Vào phòng, cô rót canh cá từ bình giữ nhiệt ra bát, đưa cho Chu Từ Thâm:

"Chu tổng, anh thử xem." Chu Từ Thâm một tay cầm lấy, dùng thìa uống một ngụm.

Nguyễn Tinh Vãn mắt mở to:

"Thế nào? có ngon không?"

"Đâu phải lần đầu em nấu, có gì khác ư."

"Đương.................. đương nhiên là có rồi, biết đâu tay nghề của tôi đã tăng lên thì sao."

Chu Từ Thâm nhìn cô:

"Không tăng."

".........................."

Biết ngay tên đàn ông này chẳng nói được lời nào tử tế.

Nguyễn Tinh Vãn không cam lòng, cô tiếp tục nói: "Anh thử kỹ xem, trong này có cho rau má, canh nấu ra đặc và ngon hơn, có phải rất ngon không?"

Chu Từ Thâm không vui cau mày:

"Rốt cuộc em muốn nói gì?"

"Thôi, không có gì, anh uống đi, uống xong tôi còn lấy lại bình giữ nhiệt."

Chu Từ Thâm không uống nữa, chỉ đặt bát xuống, nhẹ nhàng bâng quơ nói một câu:

"Nguyễn Tinh Vãn,đừng làm những việc vô nghĩa nữa."

Nguyễn Tinh Vãn khựng lại, nhất thời không biết nói gì.

Chu Từ Thâm giọng không có cảm xúc:

"Cầm đồ của em, đi đi."

"Chu tổng, tôi biết có một vài lời, tôi không có tư cách nói, nhưng........... nhưng nếu ngộ nhỡ giữa hai người có hiểu lầm thì sao?"

"Nguyễn Tinh Vãn, trước khi khuyên người khác, em có thể tự xem lại việc bản thân mình trước không?"

"Tôi........................"

Chu Từ Thâm lạnh lùng:

"Nếu em nghĩ rằng mọi chuyện có thể giải thích bằng hai chữ hiểu lầm, đều có thể tha thứ, thì tôi bây giờ, ngay lập tức gọi người đưa Nguyễn Quân đến trước mặt em "

Nguyễn Tinh Vãn:

"........................."

Thôi bỏ đi, chuyện này vốn dĩ không liên quan đến cô, cô chỉ cảm thấy thời gian qua đã được dì Hứa chăm sóc rất nhiều, nên mới nghĩ đến thử chút xem sao.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 165: C165: Chương 165


Trước khi rời đi, Nguyễn Tinh Vãn vẫn không nhịn được nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Dì Hứa và Nguyễn Quân không giống nhau."

Chu Từ Thâm không để ý đến cô.

Nguyễn Tinh Vãn thu lại tầm nhìn, cúi đầu xách bình giữ nhiệt rời đi.

Sau khi Nguyễn Tinh Vãn đi, Lâm Nam cẩn thận ló đầu vào cửa:

"Chu tổng, bọn họ đã đến, có muốn gặp không ạ? Hay để hoãn đến ngày mai?"

Chu Từ Thâm đứng dậy, thản nhiên nói:

"Không cần, bây giờ tôi qua đó."

"Vâng."

.....................................

Sau khi rời đi, Nguyễn Tinh Vãn nhìn vào bình giữ nhiệt còn chút canh cá, cảm thấy tiếc, tìm một chỗ ngồi xuống, sau đó một hơi uống hết sạch. Cô đáng lẽ không nên đến đây, để cho tên đàn ông kia c.h.ế.t đói mới phải.

Nhưng....................mặc dù cô không hiểu có chuyện gì giữa bọn họ, cũng không dám tùy tiện nói ra, cô cũng không bảo Chu Từ Thâm phảingay lập tức tha thứ cho dì Hứa. Cô chỉ nghĩ rằng đã lâu rồi mẹ con họ không gặp nhau, hai mươi năm này dài đằng đẵng đối với ai cũng vậy, nếu thực sự có hiểu lầm gì, thì cũng nên giải thích rõ ràng.

Nhưng tên đàn ông kia lại lôi Nguyễn Quân ra để đ.â.m vào điểm yếu của cô, thật sự là công dã tràng.

Nguyễn Tinh Vãn thở dài, ngồi thêm một lúc rồi mới quay về.

Trong sân, Hứa Nguyệt đang dọn dẹp đồ đạc, thấy cô về, không nói nhiều, chỉ nói:

"Đưa đồ cho ta đi, ta đi rửa."

"A................... không sao, để cháu rửa cũng được."

Hứa Nguyệt liếc nhìn cô, Thản nhiên nói:

"Không uống à?"

Nguyễn Tinh Vãn vội nói:

"Uống hết rồi, uống hết rồi."

Nguyễn Tinh Vãn sợ dì Hứa không tin, vội mở bình giữ nhiệt ra: "Dì Hứa nhìn xem, trống không rồi."

Hứa Nguyệt không biết là có tin hay không,đón lấy bình giữ nhiệt từ tay cô:

" Đưa cho ta là được rồi, cháu lên lầu nghỉ ngơi đi."

Nói xong, Hứa Nguyệt liền vào bếp.

Nguyễn Tinh Vãn hôm qua ngủ không được ngon giấc, giờ có chút buồn ngủ, ngáp dài rồi lên lầu.

Cô ngủ một mạch đến sáu giờ chiều.

Chân trời phía xa xa đã phủ màu hoàng hôn.

Khi Nguyễn Tinh Vãn xuống lầu, phát hiện Hứa Nguyệt không ở trong phòng, cô sang phòng bên cạnh nhìn, thấy dì Tần cũng không ở đó.

Không chỉ hai người họ, đến giờ nấu ăn rồi, mà mấy nhà xung quanh cũng đều yên tĩnh lạ thường, không có chút âm thanh nào.

Khi ánh hoàng hôn cuối cùng lặn xuống, đèn đường từng chiếc từng chiếc sáng lên, phản chiếu cả dòng sông lấp lánh.

Có lẽ rất khó để tìm thấy con phố cổ yên bình và lâu đời như thế này.

Đang lúc Nguyễn Tinh Vãn có chút xuất thần, dì Tần xuất hiện sau lưng cô, vỗ vai:

"Tiểu Nguyễn, cháu dậy rồi à."

Nguyễn Tinh Vãn thu hồi suy nghĩ:

"Dì Tần."

Dì Tần nói:

"Chúng ta đi thôi."

Nguyễn Tinh Vãn không hiểu:

"Đi đâu ạ?"

"Đúng rồi, cháu còn chưa biết."

Dì Tần vỗ trán, lại nói:

"Việc xây khách sạn nghỉ dưỡng gần như đã định, mọi người cũng lần lượt phải dọn đi, sau này không biết là khi nào mới gặp lại, nên mọi người quyết định ăn bữa cuối cùng với nhau. Dì Hứa bị dì kéo qua phụ giúp từ chiều rồi, bây giờ mọi người gần như cũng đã đến đủ, dì về để gọi cháu đó."

Thế là Nguyễn Tinh Vãn bị dì Tần kéo đến nhà thờ họ.

Nhà thờ họ này là nhà thờ chung, bình thường vào những dịp lễ tết, hàng xóm xung quanh có tiệc đều tụ tập ở đây, chỉ là trước đây vì nhiều lý do khác nhau, người chưa bao giờ tụ tập đủ, có lẽ vì lần này là lần gặp cuối cùng của mọi người, số người đến mới đông bất ngờ tới như vậy.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 166: C166: Chương 166


Phố An Kiều Trường chủ yếu là nơi cư trú của những người trung niên như Hứa Nguyệt và dì Tần, những người không muốn chuyển đến sống cùng con cái. Ngoài ra, còn có những người trẻ tuổi thuê nhà như Hàn Vũ và Nguyễn Tinh Vãn.

Mọi người sống rất hòa thuận, thay vì nói là quan hệ giữa chủ nhà và người thuê, thì gọi là một gia đình mới càng thích hợp hơn.

Tối nay, những cô chú này đều trổ tài, mỗi người nấu một món sở trường của mình. Hàng chục món ăn được bày trên bàn tròn, rất phong phú.

Tần Dì dẫn Nguyễn Tinh Vãn đến một chỗ:

"Nào nào, Tiểu Nguyễn, cháu ngồi chỗ này nhé."

Bàn này đều là những hàng xóm quen thuộc của Nguyễn Tinh Vãn. Tần Dì và Hứa Nguyệt cũng ngồi ở đây, nhưng bên trái Nguyễn Tinh Vãn vẫn còn trống một chỗ.

Buổi họp thu mua phố An Kiều Trường kéo dài cả buổi chiều, đến khi trời tối mới kết thúc.

Khi những người khác đã rời đi hết, Chu Từ Thâm vẫn ngồi lại, dùng tay bóp nhẹ huyệt thái dương.

Lâm Nam tiến lên hỏi:

"Chu tổng, cần uống thuốc đau đầu không ạ?"

Chu Từ Thâm bỏ tay xuống, đứng dậy nhàn nhạt mở miệng:

"Bỏ đi, ra ngoài ăn chút gì đó."

Tại cửa thang máy, Hàn Vũ và mấy vị lãnh đạo đơn vị của anh vẫn đang chờ thang máy. Một vị lãnh đạo nói:

"Vừa hay đến giờ ăn rồi, ăn xong hãy về nhé."

Mấy vị lãnh đạo đều tán thành, Hàn Vũ ngại ngùng nói:

"Rất xin lỗi mọi người, hôm nay có lẽ tôi phải xin phép vắng mặt."

Hàn Vũ giải thích đơn giản về việc tổ chức buổi tụ họp của hàng xóm. Việc tái xây dựng phố An Kiều Trường thành khách sạn nghỉ dưỡng là một dự án lớn, rất quan trọng đối với đơn vị của Hàn Vũ.

Nghe vậy, lãnh đạo lập tức nói:

"Vậy à, vậy chúng ta hôm nay dù sao đi nữa cũng không thể làm lỡ việc của Tiểu Hàn rồi."

"Tiểu Hàn, sau khi cậu về, hãy thay chúng tôi gửi lời hỏi thăm tới hàng xóm nhé."

"Đúng rồi, Tiểu Hàn, buổi tụ họp đó có Tiểu Nguyễn không?"

Hàn Vũ gật đầu: "Cô ấy có đi."

Lãnh đạo vỗ vai anh khích lệ:

"Tốt lắm, tốt lắm, đây quả là một cơ hội hiếm có, nhất định phải nắm bắt nhé."

Hàn Vũ mặc dù hơi ngại, nhưng vẫn gật đầu chắc chắn:

"Tôi sẽ cố gắng."

Không ai chú ý rằng phía sau họ, một người không biết từ khi nào đã đứng yên lặng, vẻ mặt lạnh lùng.

Ra khỏi khách sạn, sau khi Hàn Vũ chào tạm biệt các lãnh đạo, đứng ở ngã tư bắt xe.

Nhưng anh vừa giơ tay lên, một chiếc Maybach màu đen chậm rãi dừng lại trước mặt.

Hàn Vũ: "? "

Kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt lạnh lùng của một người đàn ông.

Anh ta nói: "Tổ trưởng Hàn."

Hàn Vũ ngạc nhiên: "Chu tổng?"

Chu Từ Thâm giọng điệu nhạt nhẽo:

"Tổ trưởng Hàn đi đâu, tôi đưa một đoạn."

Hàn Vũ vừa mừng vừa lo, vội vàng từ chối:

"Không không không, không cần làm phiền đến Chu tổng, tôi tự bắt................."

" Lên xe."

"......................................…"

Hàn Vũ không dám từ chối nữa, mở cửa xe rồi khom lưng ngồi vào.

Mặc dù mấy ngày nay vì công việc mà tiếp xúc với Chu Từ Thâm không ít, nhưng hầu hết thời gian, người trò chuyện với anh là các lãnh đạo, Hàn Vũ chỉ là người chạy việc, lấy tài liệu, chưa từng đối diện trực tiếp như bây giờ. Không khí trong xe yên tĩnh đến cực điểm, Hàn Vũ cũng căng thẳng, không dám thở mạnh.

Chu Từ Thâm, cái tên này anh đã nghe danh từ lâu, tuy rằng Chu thị gia sản lớn, nền móng vững chắc, nhưng Chu Từ Thâm lại không phải là công tử chỉ biết ăn chơi trác táng,quần áo lụa là, từ khi Chu thị nằm trong tay anh, giá cổ phiếu đã tăng gấp đôi, còn nhanh chóng mở rộng ra nhiều thị trường nước ngoài, lợi nhuận hàng năm tăng vọt.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 167: C167: Chương 167


Thế giới bên ngoài đồn rằng Chu Từ Thâm quyết đoán, m.á.u lạnh vô tình, thậm chí đến mức cả chủ tịch của Chu Thị cũng kiêng dè anh, đủ thấy thủ đoạn của anh lợi hại thế nào.

Khi Hàn Vũ đang suy nghĩ miên man, bên cạnh vang lên giọng nói nhàn nhạt của một người đàn ông:

"Tổ trưởng Hàn."

Vài giây sau, Hàn Vũ mới phản ứng ngược lại:

"Chu tổng?"

Chu Từ Thâm nói:

"Nghe nói tổ trưởng Hàn đang theo đuổi cô Nguyễn?"

Hàn Vũ không ngờ chuyện này đã truyền đến tai anh, ngượng ngùng đáp:

"À? À........... đúng vậy............................"

"Nhưng cô Nguyễn hôm qua nói cô ấy mang thai, tổ trưởng Hàn không để ý sao?"

Hàn Vũ không hiểu sao lại hỏi chuyện này, nghĩ một lúc mới đáp:

"Tôi thích chính là thích con người của Tinh Vãn, không quan tâm trước đây cô ấy đã xảy ra chuyện gì, tôi đều thích cô ấy. Còn về chuyện mang thai................. tôi tin rằng sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ có con của riêng mình."

Chu Từ Thâm khóe môi khẽ nhếch lên lạnh lùng, không nói thêm gì.

Rất nhanh, chiếc Maybach màu đen đã chạy vào phố An Kiều Trường, Hàn Vũ nói với Lâm Nam:

"Trợ lý Lâm, làm phiền dừng xe bên cạnh phía trước là được rồi ạ, cảm ơn."

Chu Từ Thâm hạ cửa kính nhìn qua, giọng nói không rõ cảm xúc:

"Tổ trưởng Hàn sống ở đây?"

"Không không, Chu Tổng là thế này........................"

Hàn Vũ lại kể câu chuyện liên hoan ăn uống.

Chu Từ Thâm hơi nhướng mày:

"Ồ? Náo nhiệt như vậy à?"

Hàn Vũ có thể lên được vị trí hiện tại, tất nhiên không phải là người ngốc, tự nhiên hiểu được ý của Chu Từ Thâm trong lời nói, liền hỏi dò:

"Chu Tổng muốn cùng tham gia không?"

Chu Từ Thâm thu lại ánh mắt:

"Buổi liên hoan của mọi người, tôi là người ngoài đi không tiện đâu." "Chu Tổng nói gì vậy, hàng xóm đều rất quý Chu Tổng, vốn cũng muốn mời Chu Tổng, nhưng sợ Chu Tổng không thích những buổi liên hoan như thế này, sợ làm phiền đến anh, nếu Chu Tổng đến họ nhất định sẽ rất vui."

"Nếu cậu đã nói vậy, thì tôi không thể không đi rồi."

Trong nhà thờ họ, ngoài vị trí bên cạnh Nguyễn Tinh Vãn còn trống, mọi người đã đến đông đủ.

Dì Tần nói:

"Ơ, Tiểu Hàn này không biết làm sao rồi, hay là kẹt xe nhỉ?"

Bà lại nhìn Nguyễn Tinh Vãn:

"Tiểu Nguyễn, dì Tần quên mang điện thoại rồi, con gọi cho Tiểu Hàn hỏi xem cậu ấy đang ở đâu nhé."

Vừa nói, vừa nháy mắt đầy đắc ý với người bên cạnh.

Nguyễn Tinh Vãn:......

Dì Tần rõ ràng quá rồi đấy.

Hứa Nguyệt thở dài không thành tiếng:

"Để tôi gọi."

Dì Tần đẩy đẩy Hứa Nguyệt:

"Bà Hứa bà làm sao vậy, à, đúng rồi, tôi vừa nhớ ra bếp còn hai món nữa, mau mau mau, chúng ta đi mang ra."

Vừa nói, vừa kéo Hứa Nguyệt đi.

Những hàng xóm khác xung quanh bàn tròn rõ ràng đã bàn trước với dì Tần:

"Tiểu Nguyễn, con gọi cho Tiểu Hàn đi, lát nữa đồ ăn nguội hết mất."

"Đúng đúng, hỏi xem cậu ấy đến đâu rồi."

Nguyễn Tinh Vãn thở dài, vừa chuẩn bị lấy điện thoại thì giọng Hàn Vũ đột nhiên vang lên bên cạnh: "Không cần gọi đâu ạ, các chú các dì, để mọi người đợi lâu rồi."

"Tiểu Hàn con.................."

Người dì đang nói bỗng dừng lại, thấy phía sau anh còn có một người nữa.

Hàn Vũ vội giới thiệu:

"Đây là Chu Tổng, các chú các dì hôm qua đều đã gặp rồi đúng không ạ?"

"A, Chu Tổng còn đẹp trai hơn cả ngôi sao trên TV, làm sao có thể không nhớ."

"Đúng đúng đúng, Chu Tổng chào anh, hôm qua đứng xa quá nên không chào hỏi, Chu Tổng trẻ thế, có bạn gái chưa? Kết hôn chưa? Con gái tôi cũng làm việc ở Nam Thành, con bé........................"
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 168: C168: Chương 168


"Bà nói những chuyện đó làm gì, nào nào nào, Chu Tổng là khách quý, mời ngồi, mời ngồi."

Trong lúc mọi người đang xôn xao nói chuyện, không chỉ bàn của Nguyễn Tinh Vãn mà cả khu phố đều biết Chu Từ Thâm đã đến, họ đều kéo đến chào hỏi.

Hàn Vũ tim như treo trên cổ họng, sợ rằng tiếng ồn ào sẽ làm Chu Từ Thâm phiền lòng. Hàn Vũ lén nhìn sắc mặt của Chu Từ Thâm, thấy anh vẫn bình thản, không tỏ ra khó chịu như bản thân nghĩ.

Nhưng những người có địa vị cao như vậy thường vui buồn khó đoán, Hàn Vũ vẫn lo lắng rằng sự kiên nhẫn của anh sẽ hết, không dám chậm trễ, phải ngăn cản mọi người trở lại vị trí của họ.

Thật không dễ dàng xung quanh mới yên tĩnh hơn, có người đến nói:

"Chu Tổng, bàn này kín người rồi, chúng tôi bên kia còn chỗ, hay là anh qua bên đó ngồi?"

Chu Từ Thâm nhàn nhạt đáp: "Tôi và tổ trưởng Hàn đi cùng, ngồi cùng bàn với cậu ấy là được."

Bàn này, mặc dù Hứa Nguyệt và dì Tần chưa trở lại, nhưng áo khoác của họ vẫn để trên ghế, rõ ràng là có người ngồi rồi, chỉ còn lại một chỗ trống.

Hàn Vũ không kịp suy nghĩ, nhường vị trí của mình:

"Chu Tổng, mời ngồi."

Nguyễn Tinh Vãn, người nãy giờ không nói gì, đột nhiên đứng bật dậy:

"Hàn Vũ, anh ngồi chỗ tôi, tôi đổi chỗ......................"

Nguyễn Tinh Vãn chưa kịp nói xong, một ánh mắt đầy áp lực đã quét qua.

.......................................

Hàn Vũ vội vàng nói:

"À...................... không cần không cần, Tinh Vãn, em ngồi đi, tôi....................."

Lúc này, dì bên trái Hàn Vũ đứng dậy:

"Tiểu Hàn, con ngồi chỗ dì, dì ngồi bàn của lão Trương, chăm sóc Chu Tổng thật tốt nhé."

Sau một hồi sắp xếp, chỗ ngồi cuối cùng cũng được ổn định. Khi Chu Từ Thâm ngồi xuống, Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy toàn thân không thoải mái, lặng lẽ dịch sang phải một chút.

Lúc này, Tần Dì và Hứa Nguyệt cũng mang thức ăn trở lại.

Khi thấy Chu Từ Thâm ngồi đó, Hứa Nguyệt không khỏi ngừng bước, còn dì Tần sau một lúc ngẩn người thì nhiệt tình tiến lên chào hỏi.

Nguyễn Tinh Vãn lén nhìn Hứa Nguyệt, thấy bà đặt đĩa thức ăn lên bàn tròn với vẻ mặt bình thường rồi ngồi xuống.

Sự việc đã phát triển đến mức này, điều duy nhất Nguyễn Tinh Vãn thấy an ủi là ngồi bên phải cô là dì Tần, nhưng cô ngồi giữa hai mẹ con với khí áp trầm thấp nhưu vậy, cảm giác còn khó chịu hơn cả người bị xé rách.

Ban đầu, những người khác trên bàn ăn đều ngại thân phận và khí thế của Chu Từ Thâm, nên không dám nói chuyện với anh, nhưng dì Tần thì khác. Dì Tần nổi tiếng là nhiệt tình hiếu khách trong mấy con phố, sau khi chào hỏi liền trò chuyện với Chu Từ Thâm.

"Chu Tổng, này...........................,"

Dì Tần vỗ đùi

"Luôn gọi là Chu tổng nghe khách sáo quá, tôi thấy cậu tuổi cũng ngang con trai tôi, tôi gọi cậu là Tiểu Chu nhé, không để ý chứ?"

Chu Từ Thâm: ".................. không để ý."

Dì Tần nói:

"À, đúng rồi, Tiểu Chu này, dì hỏi nhỏ cậu nhé, cậu kết hôn chưa?"

Nguyễn Tinh Vãn đang uống nước thì dừng lại, dì Tần, dì có thể theo quy trình không! Vừa vào đã hỏi ngay chuyện riêng tư thế này!

Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy thái dương giật giật.

Cùng lúc đó, một giọng nói không rõ cảm xúc vang lên:

"Kết hôn rồi."

Vừa dứt lời, một dì khác liền tiếp lời:

"Tiểu Chu đẹp trai thế này, vợ chắc chắn cũng rất xinh đẹp?"

Chu Từ Thâm liếc nhìn Nguyễn Tinh Vãn, giọng điệu thờ ơ:

"Cũng tạm."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 169: C169: Chương 169


Nguyễn Tinh Vãn:.......................

Dì Tần lại hỏi:

"Có con hay chưa? Tiểu Chu, cậu đừng trách dì nhiều chuyện, ở độ tuổi này có con là tốt nhất, cha mẹ còn có thể giúp chăm sóc, nếu để vài năm nữa cha mẹ già rồi thì............"

Nguyễn Tinh Vãn không nhịn được ho vài tiếng, cắt ngang lời của dì Tần.

Dì Tần nhìn sang, rót thêm nước vào cốc của Nguyễn Tinh Vãn:

"Tiểu Nguyễn, con cũng vậy, uống nhiều nước nóng, đừng để bị cảm."

"Cảm ơn dì Tần." Hàn Vũ cũng nói thêm:

"Dì Tần, nhà của Chu tổng........................... chắc không cần ba mẹ giúp chăm con..."

"Cũng đúng, dì quên mất."

Dì Tần nói

"Nhưng Tiểu Chu à, người ngoài chăm con sao bằng cha mẹ ruột, con trai của dì cũng vậy, cứ đòi thuê bảo mẫu, không cho dì chăm, giờ thì sao, cháu không nhận ra bà nội. Con nghe dì này, không ai thương con mình bằng cha mẹ mình đâu."

Nguyễn Tinh Vãn thấy bất lực, cảm giác mình không thể kéo câu chuyện về đúng hướng được.

Sau vài giây, giọng nói của Chu Từ Thâm vang lên bên tai:

"Dì nói đúng, tôi đã ghi nhớ rồi. "

"Đúng rồi, như thế này mới đúng."

Dì Tần lại nói vài câu chuyện vặt vãnh, càng ngày càng hài lòng, biểu hiện tình cảm với Chu Từ Thâm rõ ràng.

"À, Tiểu Nguyễn, dì nghe Tiểu Hàn nói mấy ngày trước các cháu đi xem phim, thế nào, hay không?"

....................................

Sao lại chuyển sang cô mà không có chút chuyển tiếp nào vậy. Nguyễn Tinh Vãn đáp: "Cũng hay, nếu dì Tần thích, lần sau con mời dì đi xem."

Dì Tần không ngờ cô lại trả lời như vậy, ngẩn người rồi cười nói:

"Đứa trẻ ngốc này, dì lớn tuổi rồi, còn xem gì phim nữa, đó là thứ mà bọn trẻ các cháu thích, dì tham gia làm gì."

Nói rồi, dì Tần nắm tay cô, nói một cách chân thành:

"Tiểu Nguyễn à, cháu từ Nam Thành xa xôi đến đây, làm hàng xóm với chúng ta, quen biết không dễ dàng gì, dì nói vài lời từ sâu trong lòng, con đừng ghét nghe."

"Dì Tần, cháu.................."

"Tiểu Nguyễn, cháu nghe dì nói đã."

Dì Tần vẻ mặt nghiêm túc

"Từ khi cháu chuyển đến đây, dì biết cháu không dễ dàng gì. Nhưng có một số việc dì sợ nhắc lại sẽ làm cháu đau lòng, nên dì và dì Hứa không nhắc đến chủ đề đó. Nhưng cháu cũng biết, dì là người thẳng thắn, có một số việc dì không nhịn được phải nói."

Dì Tần ngừng một lát, nói:

"Cái thằng chồng trước của cháu thật sự không ra gì."

Nguyễn Tinh Vãn: ".................................."

Chu Từ Thâm: "? "

Dì Tần định nói tiếp, Hứa Nguyệt chạm chạm vào cánh tay bà, ra hiệu bà đừng nói nữa.

Dì Tần nói:

"Bà Hứa đừng ngăn tôi, lời đã nói đến đây rồi, hôm nay tôi phải nói hết. Tiểu Nguyễn à, quên cậu ta đi, trân trọng người trước mắt."

Cảm nhận được luồng khí lạnh từ bên cạnh, Nguyễn Tinh Vãn vội nói:

"Dì Tần, dì hiểu lầm rồi, cháu...................... cháu ly hôn trong hòa bình, không phải như dì nghĩ..."

"Ly hôn hòa bình cái gì cơ chứ, dù ly hôn nhưng cháu vẫn mang bầu, thằng chồng trước của cháu lại mặc kệ cháu, cháu nói xem, thế còn là người sao? Dù có chút lương tâm, cũng không để con gái một mình mang bầu, xa quê hương đến nơi xa lạ, không có ai nương tựa, chịu ấm ức cũng không biết nói với ai."

Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy đầu mình sắp nổ tung:

"Dì Tần, cháu thật sự............................"
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 170: C170: Chương 170


Dì Tần thở dài, tiếp tục nắm tay Nguyễn Tinh Vãn:

"Tiểu Nguyễn, cháu không cần phải cười gượng nữa, dì là người từng trải, dì hiểu."

Nói rồi, bà lại gọi:

"Tiểu Hàn, cháu lại đây."

Hàn Vũ đứng dậy, bước đến chỗ họ.

Dì Tần một tay nắm tay Nguyễn Tinh Vãn, tay kia nắm tay Hàn Vũ:

"Hai đứa đều là những đứa trẻ tốt, Tiểu Nguyễn, cháu hãy tin dì, Tiểu Hàn là người đáng tin cậy, thật lòng thích cháu, chắc chắn sẽ chăm sóc cháu thật tốt."

Dì Tần đã tạo nên bầu không khí đến mức này, Hàn Vũ cũng thuận thế nói:

"Tinh Vãn, anh thực sự không để ý đến quá khứ của em, anh cũng biết có thể em chưa hiểu nhiều về anh, nhưng không sao, anh chỉ mong em cho anh một cơ hội, để anh chứng minh tình cảm của mình."

Nguyễn Tinh Vãn không nói gì, biểu cảm thoáng ngẩn ngơ.

Dì Tần tưởng cô đã ngầm đồng ý, chuẩn bị kéo tay hai người lại với nhau, thì Nguyễn Tinh Vãn bất ngờ rút tay ra:

"Xin lỗi, tôi.................... tôi cảm thấy không được."

Hàn Vũ trong mắt thoáng hiện một nét u sầu.

Dì Tần cũng thở dài, nói với Hàn Vũ:

"Chuyện này không thể vội, để sau đi."

Hàn Vũ trở lại chỗ ngồi, cả người buồn bã ỉu xìu.

Nguyễn Tinh Vãn tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, lý do cô vừa ngẩn ngơ, là vì trong lúc Hàn Vũ nói chuyện, một người đàn ông nào đó đã âm thầm nắm lấy tay cô dưới bàn, từng ngón tay len vào kẽ tay cô, đan chặt mười ngón.

Nguyễn Tinh Vãn quay đầu, trợn mắt nhìn anh.

Chu Từ Thâm bình thảnnhư không có gì, ngửa đầu uống rượu, chỉ là chân mày khẽ nhướn lên.

Sau chuyện này, không khí trên bàn ăn trở nên yên tĩnh.

Nguyễn Tinh Vãn thấy chỗ nào cũng không được tự nhiên, vì cô phát hiện Chu Từ Thâm không hề có ý định buông tay cô ra.

Cái tên đàn ông này bỗng nhiên nổi cơn điên gì vậy!

Đợi tới khi buổi tiệc kết thúc, hàng xóm bắt đầu chào tạm biệt nhau.

Hàn Vũ gượng cười nói: "Chu Tổng, để tôi tiễn ngài về nhé."

Chu Từ Thâm thản nhiên nói:

"Không cần đâu, nhìn sắc mặt tổ trưởng Hàn không tốt lắm, về nghỉ ngơi đi."

Trong lúc anh nói chuyện, Nguyễn Tinh Vãn tay trái âm thầm dùng sức, cuối cùng cũng rút được tay ra.

Chu Từ Thâm lại nói: "Tôi muốn đi dạo một chút, Tiểu Nguyễn đi cùng tôi là được."

Nguyễn Tinh Vãn thật không dễ dàng vừa thở phào nhẹ nhõm: "...?"

Ai đó đồng ý rồi!

Hàn Vũ mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó, nhưng lại nhận ra mình không có tư cách, huống chi Chu Từ Thâm đã kết hôn rồi, chắc sẽ không có ý gì với một phụ nữ mang bầu.

Sau khi Hàn Vũ rời đi, Chu Từ Thâm quay đầu nhìn người đang ngồi bên cạnh với vẻ mặt không vui:

"Cô Nguyễn?"

DÌ Tần vỗ vỗ vai Nguyễn Tinh Vãn:

"Tiểu Nguyễn, Tiểu Chu gọi cháu kìa."

Nguyễn Tinh Vãn nặn ra một nụ cười, cười khan hai tiếng: "Thật sao, cháu không nghe thấy."

Chu Từ Thâm lại nói:

"Cô Nguyễn vất vả rồi."

Người đàn ông này lúc này lại biết giả bộ đàng hoàng.

Ra khỏi nhà thờ họ, bên ngoài chỉ thấy những ngọn đèn đường dọc bờ sông.

Nguyễn Tinh Vãn cúi đầu, im lặng bước đi phía trước.

Chỉ muốn nhanh chóng đi hết con phố này, để tiễn người đàn ông này đi.

Chu Từ Thâm một tay đút túi quần, bước chân dài, thong thả theo sau cô:

"Cô Nguyễn không định giới thiệu cho tôi về nơi này sao?"

Nguyễn Tinh Vãn cắn răng, quay đầu cười nhạt:

"Tôi cũng mới chuyển đến đây nửa tháng, không quen thuộc lắm, Chu tổng cứ tự nhiên ngắm nhìn, hoặc là tôi tìm người khác giới thiệu chi tiết cho Chu Tổng?"
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 171: C171: Chương 171


"Ở đây vẫn có thể tìm thấy người đẹp hơn cô Nguyễn sao?"

Nguyễn Tinh Vãn cười lạnh hai tiếng: "Vừa rồi Chu tổng không phải nói tôi trông cũng tạm sao?"

Chu Từ Thâm dừng chân nhìn về phía mặt hồ, từ tốn nói: "Tôi nói vợ tôi, sao cô Nguyễn lại cho là mình rồi."

".................."

Nhìn xem, tên đàn ông chó má này đang nói tiếng người sao.

Nguyễn Tinh Vãn đứng ở chỗ cách anh một mét: "Chu tổng, anh không phát hiện anh tới đây phá rối sự yên bình của mọi người sao?"

Chu Từ Thâm không để ý lắm: "Thật sao, tôi cảm thấy bọn họ đều rất vui."

Nguyễn Tinh Vãn: "...................."

Tên đàn ông chó má này còn rất tự tin.

Chu Từ Thâm quay đầu nhìn cô một cái: "Hay là nói, quấy rầy nhân duyên tốt đẹp của cô Nguyễn?"

Nguyễn Tinh Vãn đáp trả: "Chắc là vậy đó, nếu Chu tổng không tới, nói không chừng tôi đã đồng ý Hàn Vũ rồi."

"Nếu cô Nguyễn hối hận, bây giờ vẫn có thể đi tìm tổ trưởng Hàn, tôi tin anh ta nhất định rất vui vẻ làm một kẻ coi tiền như rác này."

Nguyễn Tinh Vãn thật sự muốn đạp anh một cước xuống hồ.

Qua một lúc, Nguyễn Tinh Vãn đột nhiên ý thức được gì, thử thăm dò hỏi: "Chu tổng, có phải anh uống say rồi không?"

Phải rồi, chỉ có uống say, giọng điệu của anh mới không châm chọc khiêu khích, bạc bẽo khắc nghiệt.

Điều này cũng có thể lý giải được việc không lâu trước đó anh lén lút nắm tay cô.

Vừa rồi lúc ăn cơm, quả thực có không ít người tới mời rượu, anh đều nhất nhất nhận lấy.

Chu Từ Thâm không đáp, qua một lúc mới nhàn nhạt nói: "Hồi nhỏ tôi cũng lớn lên trong con hẻm này."

Nguyễn Tinh Vãn ngớ ra một lúc mới hiểu ý của anh, thảo nào đối mặt với những tiếng người ồn ào huyên náo này, trên mặt anh lại không hề có biểu tình phiền chán mất kiên nhẫn.

Đây cũng là, lần đầu tiên Chu Từ Thâm nói chuyện của mình cho cô nghe. Mà Chu Từ Thâm hình như không hề có ý nói chuyện gì khác, đứng ở đó rất lâu, không biết đang nghĩ cái gì.

Một trận gió thổi qua, Nguyễn Tinh Vãn không nhịn được hắt hơi một cái.

Chu Từ Thâm chậm rãi quay đầu lại, không mặn không nhạt nhìn cô: "Nguyễn Tinh Vãn."

"....................Hả?"

Giọng điệu quen thuộc này, tỉnh rượu rồi?

Chu Từ Thâm nói: "Chu An An nói đứa bé trong bụng em là của Chu Hoài Kiến, em dự định giải thích thế nào?"

Nguyễn Tinh Vãn cũng không hề bất ngờ về con chó điên cắn người Chu An An kia, trầm mặc một lúc mới nói: "Chu tổng tin sao?" . Truyện Sủng

"Tôi tin hay không, phải xem em trả lời thế nào."

"Không phải." Nguyễn Tinh Vãn dường như cũng không muốn nói mấy lời vô nghĩa, chỉ nói: "Chu Tổng có thể điều tra tuần thai của tôi, cùng với thời gian Quý Hoài Kiến về nước."

Chu Từ Thâm không nói gì, nhàn nhạt thu hồi tầm mắt.

Nguyễn Tinh Vãn hơi há miệng, muốn nói gì đó, nhưng lại cảm thấy đều là phí công.

Mấy giây sau, giọng nói của Chu Từ Thâm mới truyền đến: "Tôi không phải tin em, chỉ là không tin Chu An An mà thôi, em đừng vui mừng quá sớm."

"......................"

Đây là ngôn luận rắm chó gì thế?

Chu Từ Thâm nói: "Nguyễn Tinh Vãn, nhà họ Chu không có một ai tốt đẹp cả."

Bao gồm cả anh trong đó. Nguyễn Tinh Vãn không phản bác, điều này quả thực không sai, anh là thứ không tốt nhất.

Chỉ là............

Cô nhỏ giọng đáp: "Tôi cảm thấy anh trai anh không giống bọn họ."

Chu Từ Thâm nói: "Em biết sao."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 172: C172: Chương 172


"Tôi từng tiếp xúc với anh ấy mấy lần, một người tốt hay xấu, có thể cảm nhận được từ trong lời nói cử chỉ."

"Vậy sao tôi không thể từ lời nói cử chỉ của em, cảm giác được vì sao có nhiều người thích em như vậy?"

Nguyễn Tinh Vãn: "............"

Nguyễn Tinh Vãn hít một hơi thật sâu: "Chu tổng, tùy việc mà xét, xin anh không cần công kích cá nhân, được không?"

Khóe môi Chu Từ Thâm không dấu vết cong lên: "Tôi cũng là tùy việc mà xét mà thôi, em ngoài khuôn mặt này ra thì còn gì chứ? Hay là nói bọn họ quá ngu xuẩn, không có cách nào thông qua vẻ bề ngoài để nhìn thấu nội tâm em?"

"Chu tổng, tôi cảm thấy, nếu một chuyện mà tất cả mọi người đều có cách nhìn không giống anh, vậy anh thử xem xét một chút, vấn đề có phải nằm trên người anh hay không."

"Vậy em nói xem, tôi trách lầm em chuyện nào?"

Nguyễn Tinh Vãn im lặng, bất kể là chuyện mang thai bức hôn, hay là ba lần bảy lượt tìm anh vòi tiền, hoặc là đem chuyện mang thai ra kích anh ly hôn, tuy không tâm cơ giống như anh nghĩ, nhưng quả thực đã xảy ra.

Cô không có cách nào phản bác. Nguyễn Tinh Vãn nói: "Muộn rồi, Chu tổng còn đi dạo không, nếu vẫn muốn đi, vậy tôi về trước đây."

"Tùy em."

Nguyễn Tinh Vãn chỉ ước gì anh nói như vậy: "Vậy tôi đi đây, tạm biệt Chu tổng."

Thấy cô đầu cũng không ngoảnh lại rời đi, trên khuôn mặt đẹp trai của Chu Từ Thâm tràn đầy bất mãn.

Đúng là đồ phụ nữ không có lương tâm.

Đợi đến khi Nguyễn Tinh Vãn đã đi xa, Chu Từ Thâm mới thu hồi tầm mắt, đang định rời đi, lại nhìn thấy một bóng người từ xa lại gần.

"Tiểu Thâm."

............. Nguyễn Tinh Vãn sau khi về nhà, không thấy Hứa Nguyệt, đoán rằng bà ấy có khả năng đi tìm Chu Từ Thâm rồi, liền lên lầu về phòng.

Cô vừa tắm xong đi ra, lúc đang định đi ngủ, điện thoại rung lên, là Hàn Vũ gửi tin nhắn tới.

Hàn Vũ: [Tinh Vãn, em có thể ra ngoài một chút không? Anh có mấy lời cuối cùng muốn nói với em.]

Nguyễn Tinh Vãn thở dài, cầm điện thoại xuống lầu.

Lúc cô đi ra ngoài, Hàn Vũ đang cúi đầu đứng bên hồ.

Nghe thấy tiếng bước chân, anh ta ngẩng đầu lên nói: "Tinh Vãn, thật ngại quá, lại gọi em ra ngoài muộn như này."

"Không sao, sao vậy?"

Hàn Vũ chua sót nói: "Thời gian gần đây đã tăng thêm nhiều phiền phức cho em, anh muốn nói với em một tiếng xin lỗi, anh đã........xem nhà rồi, rất nhanh sẽ dọn đi."

Thực ra Hàn Vũ dọn đi vì vài nguyên nhân, một là bởi vì nơi này sắp bị phá bỏ, nhưng càng quan trọng hơn là, anh ta bị Nguyễn Tinh Vãn từ chối trước mặt mọi người, anh ta không còn mặt mũi nào ở lại đây.

Dù sao sớm hay muộn cũng là đi, bây giờ đi còn có thể vớt vát lại được chút mặt mũi.

Nguyễn Tinh Vãn mím môi rồi mới nói: "Xin lỗi, tôi........."

"Em không cần xin lỗi anh đâu, đều do anh tự mình đa tình."

Hàn Vũ bật cười: "Nếu có cơ hội, anh thật sự muốn gặp chồng cũ của em một lần, xem xem rốt cuộc là người đàn ông xuất sắc thế nào, mới có thể khiến em nhớ mãi không quên."

"Hả? Này..........."

Nguyễn Tinh Vãn nói: "Anh hiểu lầm rồi, chồng cũ tôi cũng không phải rất xuất sắc, anh ấy kiêu căng lại ngạo mạn, không chỉ xấu tính, nói chuyện còn cực kỳ khó nghe, luôn nghĩ xấu về người khác."

Hàn Vũ bị một chuỗi hình dung của cô làm cho sững sờ: "Vậy em..........."

Nguyễn Tinh Vãn khẽ cười: "Là người đều có khuyết điểm, huống chi tôi cũng không phải là người hoàn hảo, hơn nữa...........Tôi chỉ muốn sống một mình, không liên quan gì đến anh ấy."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 173: C173: Chương 173


Hàn Vũ im lặng một lát rồi nói: "Anh biết rồi."

"Vậy tôi.............về trước nhé."

"Tinh Vãn." Hàn Vũ gọi cô lại: "Vậy em và Chu tổng..................."

Vấn đề này, bắt đầu từ tối qua đến giờ vẫn luôn quanh quẩn trong đầu Hàn Vũ, chỉ là vẫn chưa có cơ hội nói ra.

Hơn nữa, cho dù anh ta nhìn thế nào, cũng cảm thấy quan hệ của bọn họ không phải chỉ là quen biết đơn giản, nhưng cụ thể là quan hệ gì, anh ta lại không đoán ra.

Nguyễn Tinh Vãn còn chưa kịp mở miệng, một giọng nói lạnh nhạt của đàn ông từ phía sau truyền đến: "Cô ấy không nói với anh, tôi chính là chồng trước kiêu căng lại ngạo mạn, xấu tính, nói chuyện cực kỳ khó nghe, luôn nghĩ xấu về người khác trong miệng cô ấy sao."

Nguyễn Tinh Vãn: "............."

Con mẹ nó chứ, sao lần nào cô nói xấu anh ta cũng đều bị anh ta nghe thấy, anh ta gắn camera lên người cô sao?

Cả người Hàn Vũ giống như bị sét đánh vậy: "Chu.........Chu tổng?"

Chu Từ Thâm đứng bên cạnh Nguyễn Tinh Vãn, vẻ mặt không nhìn ra cảm xúc: "Chuyện tổ trưởng Hàn muốn nuôi con hộ tôi, không biết nên cảm ơn thế nào mới tốt."

"...................."

Hàn Vũ thậm chí còn không kịp tìm nhà, liền suốt đêm dọn đi.

....................................

Chu Từ Thâm liếc mắt nhìn về phía Nguyễn Tinh Vãn, người kia chột dạ trốn tránh nhìn sang phía khác: "Chu tổng, anh xem trăng hôm nay tròn chưa kìa."

"Hôm nay là mồng một, không có trăng."

Nguyễn Tinh Vãn sờ sờ mũi, xấu hổ không cần nói cũng biết.

Chu Từ Thâm lười để ý cô, xoay người đi vào nhà.

Nguyễn Tinh Vãn đi theo anh: "Chu tổng?"

"Canh giải rượu."

"..................Được thôi." Nguyễn Tinh Vãn đuối lý, không dám từ chối, lặng lẽ đi vào nhà bếp.

Xem ra, Chu Từ Thâm ở đây, mà dì Hứa chưa về, dì Tần bên cạnh cũng không ở nhà, đoán là bị kéo tới nhà ai đó nói chào tạm biệt rồi.

Nguyên liệu trong phòng bếp rất đầy đủ, Nguyễn Tinh Vãn rất nhanh đã nấu xong canh giải rượu.

Lúc cô bưng khay ra, Chu Từ Thâm đang ngồi trước bàn đá, cầm đôi tất nhỏ Hứa Nguyệt mới đan được một nửa trong giỏ, không biết đang nghĩ gì.

Nguyễn Tinh Vãn nói: "Chu tổng, xong rồi."

Chu Từ Thâm đặt thứ trong tay xuống, nhận lấy bát cô đưa tới.

Nhìn anh uống xong, Nguyễn Tinh Vãn nhỏ giọng nói: "Nếu Chu Tổng không còn chuyện gì khác, tôi đi ngủ nhé?"

Chu Từ Thâm nhìn cô một cái, giọng nói trầm thấp: "Ừ."

Nguyễn Tinh Vãn lặng lẽ thở phào, vội vàng chuồn lên lầu.

Một ngày xúi quẩy, cuối cùng cũng kết thúc.

May mà chuyện thu mua cũng gần xong rồi, Chu Từ Thâm chắc là không lâu nữa sẽ rời đi.

Nguyễn Tinh Vãn không biết dì Hứa và dì Tần bao giờ dọn đi, hôm nay cũng tiêu hao không ít tinh thần và thể lực, nằm trên gường một lát đã ngủ.

Ngày hôm sau, lúc Nguyễn Tinh Vãn thức dậy, ánh mặt trời ngoài cửa sổ đã sáng rực.

Cô vừa ngáp vừa xuống lầu, thoáng thấy có một người trong viện, cũng không nhìn kỹ đã nói: "Chào buổi sáng dì Hứa." "Sắp mười giờ rồi, còn sớm gì nữa."

Nguyễn Tinh Vãn: "............."

Cô dụi mắt, phát hiện người ngồi trước bàn đá, căn bản không phải dì Hứa, mà là Chu Từ Thâm đang ăn sáng.

Nguyễn Tinh Vãn ngẩn người: "Dì Hứa đâu?"

"Ra ngoài rồi."

Nguyễn Tinh Vãn kinh ngạc nói: "Sao anh lại ở đây?"
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 174: C174: Chương 174


Chu Từ Thâm quay đầu nhìn cô một cái, thản nhiên nói: "Vì sao tôi không thể ở đây."

Điều này cũng đúng.

Nói thế nào thì anh cũng là con của dì Hứa, anh ở đây, hợp tình hợp lý.

Đợi đã...............

Tình mẹ con bọn họ hòa thuận rồi?

Trong ánh mắt không ngừng thay đổi của Nguyễn Tinh Vãn, Chu Từ Thâm thu hồi tầm mắt: "Em lại ngẩn ngơ thêm lúc nữa là có thể trực tiếp ăn cơm trưa rồi."

Nguyễn Tinh Vãn lúc này mới lấy lại tinh thần, đi vào phòng bếp lấy đồ ăn cho mình.

Ngồi xuống đối diện Chu Từ Thâm, cô mới phát hiện, áo sơ mi trắng trên người anh, cổ tay áo đã xắn lên, cổ áo hơi rộng mở, xem ra, tối qua anh đã ở lại đây một đêm.

Chỗ này của dì Hứa vẫn còn 2,3 phòng trống, nhưng cô không ngờ anh lại trực tiếp tiến vào ở! Không cần thay đổi cảm một chút xúc sao?

Lại lần nữa ở cùng anh dưới một mái hiên, ngồi cùng bàn ăn sáng, Nguyễn Tinh Vãn có một loại cảm giác không nói lên lời.

Chu Từ Thâm đặt thìa xuống: "Nhìn tôi có thể no sao?"

Nguyễn Tinh Vãn phản xạ có điều kiện cúi đầu xuống ăn cháo.

Lúc ăn được một nửa, ngoài cửa truyền đến hai tiếng gõ cửa mang tính tượng trưng, ngay sau đó, Lâm Nam xách một cái vali tiến vào: "Chu tổng, quần áo của anh đến rồi."

Nguyễn Tinh Vãn: "?"

Đây là có ý ở lại lâu dài sao?

Chu Từ Thâm ừ một tiếng: "Đặt ở đây đi."

Lâm Nam hơi gật đầu, lại gật đầu chào hỏi với Nguyễn Tinh Vãn một cái, mới xoay người rời đi.

Nguyễn Tinh Vãn bị sặc, một lúc lâu sau mới hoãn lại được: "Chu tổng...............không về Nam Thành sao?"

"Vội cái gì, em cho rằng chuyện thu mua chỗ này, xây dựng khu nghỉ dưỡng, là chuyện một hai ngày có thể xong sao?" Nguyễn Tinh Vãn nín thinh.

Coi như cô chưa hỏi vậy.

Cả một buổi sáng, Hứa Nguyệt đều không về, Chu Từ Thâm ở trong viện xử lý công việc, mà Nguyễn Tinh Vãn vốn muốn về phòng vẽ bản thiết kế, nhưng cái m.ô.n.g cô vừa động, Chu Từ Thâm lại sai cô đi rót nước.

Qua mấy lần, Nguyễn Tinh Vãn có chút tức giận: "Chu tổng, tôi không phải người hầu của anh!"

Chu Từ Thâm đầu cũng không thèm nhấc lên: "Đây là thái độ cảm ơn của em sao?"

Nguyễn Tinh Vãn: ".......................Chu tổng đợi chút nhé, bây giờ tôi sẽ đi."

Cắn người miệng mềm bắt người tay ngắn, câu nói này một chút cũng không sai.

Sắp tới giữa trưa, Nguyễn Tinh Vãn cuối cùng cũng nhận được điện thoại của Hứa Nguyệt, sau buổi tiệc tối qua, dì Tần lại gõ cửa nhà đám người trung niên bọn họ rủ đi du lịch, lôi kéo bọn họ đi tới phụ cận ngắm cảnh.

Hai ngày một đêm mới về.

Hứa Nguyệt nói: "Tiểu Nguyễn, hai ngày này hai đứa ra ngoài ăn cơm nhé, cháu đừng cãi nhau với tiểu Thâm."

Nguyễn Tinh Vãn im lặng rất lâu: "Dì Hứa, hai người.....................đã giải quyết xong hiểu lầm chưa?"

"Cũng không sai biệt lắm, tiểu Thâm chính là miệng cứng lòng mềm, cháu và nó...............bỏ đi, đợi ta về rồi lại nói."

Sau khi cúp điện thoại, Nguyễn Tinh Vãn ngửa đầu nhìn lên trời, trừng mắt nhìn, không có nước mắt.

Nếu cô có tội, xin hãy để pháp luật tới trừng trị cô, mà không phải đơn độc ở cùng Chu Từ Thâm hai ngày một đêm.

Cô quay lại trong viện, uể oải nói: "Chu tổng, chúng ta ra ngoài ăn đi, chiều mai dì Hứa mới về."

Chu Từ Thâm: "Không phải em biết nấu cơm sao?"

"..........................Tôi ngửi mùi dầu khói sẽ buồn nôn."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 175: C175: Chương 175


Tay gõ bàn phím của Chu Từ Thâm dừng lại, lập tức khép máy tính lại, đứng dậy đi vào phòng bếp.

Lúc Nguyễn Tinh Vãn theo anh vào, thấy anh bắt một con cá từ trong thùng ra, rửa d.a.o chuẩn bị chặt xuống.

Nguyễn Tinh Vãn nuốt nước miếng, không nhịn được nói: "Chu tổng, anh biết gi ết cá à?"

"Không phải chuyện của em, ra ngoài."

"Không phải, hình như tôi nghe thấy nó đang kêu gào thảm thiết..............."

Chu Từ Thâm không vui: "Con cá này lại chưa thành tinh, kêu gào cái gì?"

Nguyễn Tinh Vãn dò xét hỏi: "Hay là chúng ta ra ngoài ăn nhé?"

Kết hôn ba năm, cô chưa từng thấy Chu Từ Thâm vào bếp một lần nào, bảo anh gi ết cá, còn không bằng bảo anh gi ết cô còn nhanh nhẹn trực tiếp hơn. Chu Từ Thâm mặt không cảm xúc nhìn cô.

Nguyễn Tinh Vãn ra dấu OK sau đó liền lui khỏi phòng bếp.

Chưa được bao lâu, cô liền nhìn thấy trong phòng bếp dâng lên từng luồng khói đen.

Không biết còn cho rằng người bên trong đang dùng củi lửa nấu cơm.

Chưa đến hai mươi phút sau, Chu Từ Thâm mặt mày xanh mét bước ra ngoài, trên chiếc áo sơ mi trắng đắt đỏ, dính rất nhiều vệt đen không rõ nguồn gốc.

Nguyễn Tinh Vãn gắt gao cắn chặt môi, mới không để bản thân bật cười ra tiếng.

Chu Từ Thâm lạnh lùng nhìn cô một cái: "Ngồi đó đừng nhúc nhích."

Dứt lời, anh xoay người bước nhanh về phòng.

Nguyễn Tinh Vãn thực sự không nhịn được nữa, phù một tiếng bật cười.

Lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên cô nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác của Chu Từ Thâm.

Hơn mười phút sau, lúc Chu Từ Thâm lại ra ngoài, đã đổi sang quần áo khác, tóc đen nửa khô, hiển nhiên là vừa tắm xong.

Cùng lúc đó, tiếng gõ cửa lại vang lên.

Lâm Nam dẫn đầu bếp đứng đầu khách sạn tới.

Nguyễn Tinh Vãn: "...................." Có tiền quả nhiên có thể làm mưa làm gió.

Đúng là không có tính người.

Chờ ăn cơm trưa, đã là một rưỡi chiều rồi.

Cũng may mà ăn sáng muộn, Nguyễn Tinh Vãn cũng không phải rất đói, nhưng trong quá trình chờ đợi vẫn hơi có chút buồn ngủ.

Tại lúc hai mí mắt của cô đánh nhau không biết lần thứ bao nhiêu, Chu Từ Thâm nhàn nhạt lên tiếng: "Buồn ngủ thì đi ngủ, ăn cơm tôi sẽ gọi em."

Nghe vậy, Nguyễn Tinh Vãn lập tức tỉnh táo, cười gượng lắc đầu: "Không cần, tôi không buồn ngủ."

Chu Từ Thâm xuy một tiếng, không thèm để ý cô.

Nấu cơm xong, đầu bếp thức thời rời đi.

Ăn cơm xong, Nguyễn Tinh Vãn cũng rất biết điều đi rửa bát, nhưng cô vừa đứng dậy, Chu Từ Thâm liền nói: "Để xuống, lát nữa tôi..............bảo Lâm Nam đến rửa."

Nguyễn Tinh Vãn vô cùng ngứa mắt hành vi không biết xấu hổ này của anh: "Chút chuyện nhỏ này không cần làm phiền trợ lý Lâm đâu, tôi làm là được."

Thấy cô không cảm kích, Chu Từ Thâm hừ lạnh một tiếng: "Tùy em."

Nguyễn Tinh Vãn bĩu môi, đi vào phòng bếp.

Cô có thói quen ngủ trưa, rửa bát xong đi ra thấy Chu Từ Thâm đang gọi điện thoại, cũng không nói gì với anh, trực tiếp lên lầu.

Vừa rồi lúc rửa bát, không may làm ướt quần áo.

Nguyễn Tinh Vãn lấy một chiếc váy ngủ từ trong tủ ra, lúc c** q**n áo chuẩn bị thay vào, cửa phòng đột nhiên bị mở ra.

Chu Từ Thâm nói: "Nguyễn................"

"..............................."

Nguyễn Tinh Vãn thẹn quá hóa giận cầm gối trên giường ném về phía anh.

Chu Từ Thâm đóng cửa lại.

Nguyễn Tinh Vãn nhanh chóng mặc váy ngủ vào, xông ra ngoài: "Chu tổng, có thể phiền anh lần sau vào phòng người khác thì nên gõ cửa trước được không!"
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 176: C176: Chương 176


Chu Từ Thâm dựa vào bên tường, nghiêng đầu nhìn cô: "Từ trước tới nay tôi chưa từng vào phòng ngủ của người khác."

Nguyễn Tinh Vãn cắn chặt khớp hàm, nói như thế, cô ở trong mắt anh đến một con người cũng không được tính sao?

Không đợi Nguyễn Tinh Vãn lên tiếng phản bác, Chu Từ Thâm lại thản nhiên nói: "Thay quần áo đi, ra ngoài đi dạo với tôi."

"Tối qua không phải anh mới đi xong sao?"

"Tối qua em cũng ăn cơm, vì sao hôm nay cũng phải ăn cơm?"

Nguyễn Tinh Vãn: "............"

Tên đàn ông chó má này đúng là không phải thứ tốt.

Cô lưu loát xoay người, rầm một tiếng đóng cửa, lạch cạch khóa lại.

Chu Từ Thâm nhìn cánh cửa khóa trước mặt, hơi ngẩng đầu, không biết nghĩ tới điều gì, hầu kết lăn lộn lên xuống.

Anh thu hồi tầm mắt, khẽ hắng giọng: "Tôi chờ em ở dưới lầu, nhanh lên."

Trong phòng truyền đến giọng nói rầu rĩ không vui của Nguyễn Tinh Vãn: "Biết rồi!"

Giục giục giục, đòi mạng à!

Vội như vậy sao không tự đi đi!

Nguyễn Tinh Vãn thay cái váy phục cổ cũ kia của Hứa Nguyệt, phong cách Chu Từ Thâm không thích nhất.

Vì để tên đàn ông chó má kia đợi thêm một lúc, cô còn chậm rì rì trang điểm.

Lúc Nguyễn Tinh Vãn xuống lầu, Chu Từ Thâm đang đứng trong sân viện quay lưng về phía cô, một tay đút trong túi quần, thân hình cao lớn kiên cường, cầm điện thoại thấp giọng trò truyện bằng tiếng anh.

Giọng anh trầm thấp từ tính, mang theo mấy phần trong trẻo, êm tai dễ nghe.

Quả nhiên bất kể là chó má thế nào, lúc nghiêm túc làm việc, vẫn là có mấy phần giống người. Hai phút sau, Chu Từ Thâm gọi điện thoại xong, quay đầu nhìn Nguyễn Tinh Vãn một cái, cô lập tức dời tầm mắt: "Để Chu tổng đợi lâu rồi, tôi................"

Vốn tưởng rằng Chu Từ Thâm sẽ châm chọc khiêu khích cô một trận, nhưng ai biết anh chỉ thản nhiên đút điện thoại vào túi quần, nhàn nhạt nói: "Đi thôi."

Các hàng xóm đều bị dì Tần lôi kéo đi du lịch rồi, bình thường đều tốp năm tốp ba ở ngoài nhà, các hàng xóm ở bên hồ cũng không ở, vì thế cả con đường đều cực kỳ yên tĩnh.

Ánh mặt trời lặng lẽ hạ xuống, bao phủ con đường dài loang lổ màu xưa cũ.

Nguyễn Tinh Vãn đi phía sau Chu Từ Thâm, cách anh một đoạn, bước có bước không đá hòn đá nhỏ dưới chân.

Cuối con đường dài, là một cái hồ rộng lớn.

Lúc trước Nguyễn Tinh Vãn rất thích ngồi đây ngắm mặt trời lặn.

Trước đây chỗ này thường có người dân địa phương chơi cờ chơi chim, bây giờ bọn họ không ở đây, bên hồ cũng có vẻ quạnh quẽo không ít, chỉ có tốp năm tốp ba người qua đường, cùng với mấy đứa nhỏ chạy tới chạy lui chơi đùa.

Chu Từ Thâm đứng ở bên hồ, nhìn phong cảnh phía xa, không biết đang nghĩ gì.

Nguyễn Tinh Vãn đứng phía sau anh, ngáp một cái.

Cô buồn ngủ chế t đi được.

Tinh thần của anh sao lại tốt như vậy?

Đang lúc Nguyễn Tinh Vãn mơ mơ màng màng, đột nhiên nghe thấy giọng Chu Từ Thâm truyền đến: "Qua đây."

Nguyễn Tinh Vãn theo tiếng nhìn qua, không biết Chu Từ Thâm đã xuống bậc thang từ bao giờ, đang đứng cạnh thuyền nhỏ, thân hình thẳng tắp.

Cô miễn cưỡng xốc lại tinh thần, đi xuống bậc thang. Nhưng đợi tới khi bước xuống bậc thang cuối cùng, cô nhìn khoảng cách tới thuyền, có chút chần chừ.

Đang lúc cô không biết nên qua thế nào, một bàn tay xương khớp rõ ràng đưa tới trước mặt cô.

Nguyễn Tinh Vãn ngẩn người, vô thức ngẩng đầu.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 177: C177: Chương 177


Chu Từ Thâm hơi có chút mất kiên nhẫn: "Thất thần làm gì, lên đây."

Nguyễn Tinh Vãn do dự một lát mới đưa tay đặt vào lòng bàn tay anh.

Lúc Nguyễn Tinh Vãn đi lên, con thuyền hơi lắc lư, cô không đứng vững, không cẩn thận ngã vào lòng anh.

Chu Từ Thâm đặt tay trên lưng cô, cách vài giây sau mới nói: "Còn chưa ôm đủ?"

"......................"

Nguyễn Tinh Vãn nhanh chóng phản ứng lại, vội vàng lùi về phía sau, nhưng con thuyền vốn đang ở trong nước, sao có thể tránh khỏi đong đưa, thân thể cô không khống chế được ngửa về phía sau.

Lúc Nguyễn Tinh Vãn tưởng rằng cô sẽ rơi vào trong nước, Chu Từ Thâm ôm lấy eo cô, kéo cô lại.

Chu Từ Thâm nói: "Em đột nhiên phát ngốc gì vậy, động tác không nhỏ."

Còn không phải tại anh sao!

Người lái thuyền thấy thế cười nói: "Tiên sinh và phu nhân ngồi chắc nhé, hôm nay sóng hơi lớn, đừng ngã xuống đấy."

Nguyễn Tinh Vãn há miệng muốn giải thích, thuyền lại lung lay một cái, khoảng cách giữa cô và Chu Từ Thâm càng gần hơn.

Vất vả mãi mới ngồi xuống được, Nguyễn Tinh Vãn vội vàng nhìn về phía bên cạnh, tận lực kéo ra khoảng cách lớn nhất với anh.

Chu Từ Thâm liếc cô một cái, cười lạnh một tiếng.

Thuyền nhỏ lung lay lắc lư chậm rãi đi ra giữa hồ, xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió ngẫu nhiên thổi cành liễu đung đưa.

Nước ở đây rất trong xanh, ngẫu nhiên còn có thể nhìn thấy từng đàn cá nhỏ bơi ngang qua.

Nguyễn Tinh Vãn nghiêng người ghé vào mạn thuyền, tay nhẹ nhàng lướt nước, nước mát lạnh, rất thoải mái.

Lúc cô đang chơi vui vẻ, bên cạnh vang lên một giọng nam không mặn không nhạt: "Nguyễn Tinh Vãn, hy vọng em rõ ràng, tôi đang làm việc, không phải hẹn hò với em."

Cô thu hồi tầm mắt, vẻ mặt tràn đầy nghi ngờ: "Sao Chu tổng lại nói vậy?" "Không phải em cố ý trang điểm vì hẹn hò với tôi sao?"

Nguyễn Tinh Vãn: "...................." "Ha ha, Chu tổng thật là.............................."

Chu Từ Thâm liếc mắt, giọng nói lạnh hơn mấy phần: "Thật là cái gì?"

Nguyễn Tinh Vãn nghiêm nghị: "Thật là quan sát cẩn thận, chút tâm tư nhỏ nhoi này cũng bị anh phát hiện ra."

Chu Từ Thâm mặc kệ cô, nhìn sang nơi khác.

Bị anh quấy rầy như vậy, Nguyễn Tinh Vãn không còn tâm tư nghịch nước nữa, yên ổn ngồi lại vị trí.

Thuyền nhỏ lẳng lặng lướt trên sông, ai cũng không nói chuyện.

Một lát sau Nguyễn Tinh Vãn liền bắt đầu ngáp, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người cô, giống như đang thôi miên vậy.

Trong lúc lắc lư, Nguyễn Tinh Vãn cuối cùng cũng ngủ mất.

Đầu cô hơi nghiêng, dựa lên vai người đàn ông bên cạnh.

Chu Từ Thâm rũ mắt nhìn cô một cái, vẻ mặt nhàn nhạt.

Người lái thuyền nhỏ giọng nói: "Tiên sinh, anh và phu nhân tới đây du lịch sao?"

Mấy giây sau, Chu Từ Thâm mới trầm thấp ừ một tiếng.

"Vậy hai người đã đi những đâu ngắm cảnh rồi?"

"Hôm qua vừa đến, còn chưa đi đâu."

Người lái thuyền đáp: "Vậy tôi giới thiệu cho anh mấy chỗ, đều là nơi các cặp tình nhân trẻ tuổi thích đi."

...............................

Lúc Nguyễn Tinh Vãn tỉnh dậy, thuyền đã lái về phía bờ hồ rồi.

Cô duỗi thắt lưng, vừa chuẩn bị hoạt động cái cổ cứng ngắc một chút, lại phát hiện hình như mình dựa vào cái gì đó.

Sau khi ý thức được điều này, Nguyễn Tinh Vãn lập tức ngồi thẳng dậy, lại không cẩn thận đụng tới cổ, khẽ "a" một tiếng.

Bên cạnh, là tiếng giễu cợt của người đàn ông.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 178: C178: Chương 178


Tựa như đang cười nhạo cô đã không trộm được gà còn mất nắm gạo.

Nguyễn Tinh Vãn nâng tay xoa xoa cổ, không nhịn được nói: "Sao Chu tổng không gọi tôi."

"Ai có thể gọi được người giả vờ ngủ chứ."

"..................."

Chả lẽ ý của tên đàn ông chó má này, là cô cố ý giả vờ ngủ để dựa lên người anh ta?

Không đợi Nguyễn Tinh Vãn phản bác, Chu Từ Thâm đã đứng đậy rồi.

Thuyền cập bờ.

Chân dài bước một cái, liền tới bờ.

Chu Từ Thâm đưa tay về phía cô, dường như ngay cả nói cũng lười nói với cô, chỉ hất hất cằm, tỏ ý bảo cô xuống.

Nguyễn Tinh Vãn bĩu môi, nhẹ nhàng đặt tay lên.

Sau khi xuống thuyền, cô lập tức rút tay về.

Miễn cho anh lại cảm thấy cô cố ý dán tới sờ mó anh.

Chu Từ Thâm cũng không thèm nhìn cô, thu tay về, nhấc chân bước lên bậc thang.

Nguyễn Tinh Vãi theo được mấy bước, không nhịn được nói: "Chu tổng còn muốn đi đâu nữa không, hết rồi thì tôi về trước đây."

"Không ai nói với mang em, mang thai cần hoạt động nhiều à?"

Nguyễn Tinh Vãn nghiêm túc đáp: "Bác sĩ của tôi chỉ nói với tôi, bảo tôi nghỉ ngơi nhiều chút, tránh xa một số người đáng ghét càng xa càng tốt."

Tầm mắt Chu Từ Thâm thản nhiên quét qua.

"Đương nhiên rồi, ở cùng với Chu tổng khiến cả người vui vẻ thư thái, Chu tổng còn muốn đi chỗ nào? Chúng ta nhanh đi nhanh về thôi, nếu không trời sắp tối rồi." Chu Từ Thâm nhìn nụ cười giả tạo trên mặt cô, xuy một tiếng giễu cợt: "Không đi nữa."

Nguyễn Tinh Vãn thở phào, không đi là tốt nhất.

Đường trở về hình như ngắn hơn lúc đi rất nhiều, chẳng bao lâu đã tới cổng rồi.

Nguyễn Tinh Vãn nói: "Vậy tôi lên lầu trước đây, nếu Chu tổng có chuyện gì thì gọi tôi nhé."

Nói xong, cô cũng không đợi Chu Từ Thâm trả lời, vội vàng chuồn mất.

Về tới phòng, Nguyễn Tinh Vãn ngồi trước giường, mở bản nháp ra, nhưng cầm bút khá lâu lại chậm chạp không hạ xuống.

Trong đầu cô bây giờ toàn là hình bóng Chu Từ Thâm đứng ở đuôi thuyền, đưa tay ra với cô.

...............................

Nguyễn Tinh Vãn vẽ xong nét cuối cùng, theo thói quen ký tên mình xuống.

Cô đặt bút xuống, vừa duỗi eo, điện thoại của Bùi Sam Sam liền gọi tới.

Bùi Sam Sam nói: "Tinh Tinh bảo bối, cậu đang làm gì vậy?"

Nguyễn Tinh Vãn vừa định trả lời, cúi đầu nhìn bức vẽ trên bàn, không biết có phải vì chột dạ hay không, cô lập tức khép bản nháp lại, cười gượng hai tiếng: "Không.....mình chỉ tùy tiện vẽ nháp thôi, sao vậy?"

May mà Bùi Sam Sam không nghe ra sự khác thường của cô, chỉ là nói: "Mình ở Nam thành một mình buồn chán quá, đúng lúc ngày mai là cuối tuần, hay là mình tới tìm cậu chơi hai ngày nhé? Lần trước mình xem ảnh phong cảnh cậu gửi thấy rất đẹp." Nguyễn Tinh Vãn không kịp suy nghĩ, vô thức đáp: "Đừng!"

Người đẹp Bùi Sam Sam nghi ngờ: "sao vậy?"

"Ý của mình là..............xa quá rồi, đúng, xa quá rồi, hơn nữa cậu chỉ có thời gian hai ngày, quá gấp gáp, cũng chẳng chơi được gì, đợi lần sau nhé, lần sau nghỉ dài ngày cậu hãy tới."

"Vậy cũng được, haizzz, hai hôm trước mình gặp Lý Ngang, anh ta và con tiểu tam kia hiện tại vẫn rất ân ái, lúc đầu còn làm ra vẻ sống chế t không rời bỏ mình, đúng là khiến người ta buồn nôn. Đàn ông đều là quỷ háo sắc, không chỉ muốn ăn đồ trong nồi, còn muốn trong chậu, trong muôi, trong đĩa, ngay cả đĩa nước chấm cũng không buông tha."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 179: C179: Chương 179


"............."

Đúng vậy, đòi sống đòi chết thì như thế nào, quay đầu không phải là để mình không rảnh rỗi thôi sao. Tình cảm đối với những người này mà nói, rốt cuộc được coi là cái gì.

Lý Ngang còn như thế, càng huống chi là.............

Bùi Sam Sam lại phỉ nhổ thêm một lát, dặn dò Nguyễn Tinh Vãn chăm sóc tốt cho bản thân, rồi cúp điện thoại.

Nguyễn Tinh Vãn đặt điện thoại xuống, lại mở bản nháp ra, sau khi suy nghĩ một lát, xé trang giấy kia xuống, vo thành hình tròn rồi ném vào thùng rác.

Cô thở ra một hơi, xốc lại tinh thần, bắt đầu vẽ bản mới.

Nguyễn Tinh Vãn đắm chìm trong công việc, hoàn toàn không chú ý sắc trời bên ngoài đang dần dần tối xuống.

Không biết đã qua bao lâu, ngoài cửa truyền tới hai tiếng gõ cửa.

Giọng nói của Chu Từ Thâm nhàn nhạt truyền tới: "Nguyễn Tinh Vãn, em ngủ rồi à?"

Nguyễn Tinh Vãn đứng dậy, không tình nguyện đi mở cửa: "Chu tổng, có chuyện gì vậy?"

"Ra ngoài ăn cơm."

Nguyễn Tinh Vãn lúc này mới nhận ra, đã tới thời gian ăn cơm tối rồi.

Có điều tên đàn ông chó má này không phải không chịu ra ngoài ăn cơm sao, sao bây giờ lại muốn ra ngoài rồi?

Chu Từ Thâm nhìn ra ngoài cửa sổ: "Buổi tối trời lạnh, mang theo áo khoác đi."

"Ờ."

Nguyễn Tinh Vãn về phòng lấy ác khoác, xuống lầu.

Ra khỏi nhà, liền thấy một chiếc Maybach đang lẳng lặng đỗ ven đường.

Nguyễn Tinh Vãn thấy Chu Từ Thâm nhấc chân dài bước qua đó, đoán là có khả năng đi tới nơi khá xa. Người lấy thức ăn làm trời, loại thời điểm này vẫn nên đừng làm kiêu.

Nhưng cô không ngờ tới là, lúc cô mở cửa xe phía sau, Chu Từ Thâm cũng mở bên ghế lái.

Nguyễn Tinh Vãn: ".................."

Chu Từ Thâm nhìn về phía cô, vẻ mặt không vui: "Ngồi đằng trước."

Nguyễn Tinh Vãn lại lặng lẽ đóng cửa lại, đi tới vị trí phó lái.

Trên đường, Nguyễn Tinh Vãn vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, rất nhiều lần muốn hỏi Chu Từ Thâm định đi đâu, nhưng đoán là có hỏi anh cũng không trả lời, liền thôi.

Xe chạy xa dần, phong cảnh xung quanh cũng càng sáng ngời rực rỡ.

Nhìn đám người xung quanh nhốn nháo náo nhiệt, Nguyễn Tinh Vãn đoán, bọn họ hẳn là tới trung tâm thành phố rồi.

Tên đàn ông chó má này đến ăn cơm thôi cũng bắt bẻ thật đấy, chạy xa đến vậy chỉ để ăn cơm.

Chu Từ Thâm đỗ xe xong, hai người một trước một sau đi về phía trước.

Người nơi này vốn đã nhiều, Nguyễn Tinh Vãn đang mang thai, chân lại không dài bằng anh, không bao lâu đã bị đẩy ra, cách xa anh một đoạn dài.

Cô cũng không vội, tách ra càng tốt, ăn một mình cũng được, ăn xong thì về nhà, không làm phiền tới nhau.

Nhưng chẳng được bao lâu, cô liền nghe thấy một giọng đàn ông trầm trầm vang trên đầu mình: "Em biến thành rùa rồi à, sao đi chậm vậy."

Nguyễn Tinh Vãn không thèm nghĩ đã trả lời: "Vậy anh biến thành đà điểu rồi sao, đi nhanh thế."

Chu Từ Thâm: "................"

Nguyễn Tinh Vãn không biết anh định dẫn cô đến nơi quái quỷ nào, bụng đã đói đến kêu ùng ục rồi, nhóc con trong bụng cũng đang kháng nghị khiến cô khó chịu, muốn nôn lại không nôn được.

Chu Từ Thâm thấy sắc mặt cô có bút trắng nhợt, môi mỏng hơi mím, hiếm thấy không nổi nóng, chỉ là nói: "Còn 5 phút nữa là tới rồi."

"Sớm biết Chu tổng ăn cơm cũng bắt bẻ như vậy, phải chạy tới nơi xa xôi thế này, thà tôi ở nhà gặm hai cái bánh bao còn hơn."

Chu Từ Thâm trầm mặt xuống: "Nguyễn Tinh Vãn, đừng có được voi đòi tiên."
 
Back
Top Bottom