Cập nhật mới

Ngôn Tình Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp

Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 120: C120: Chương 120


Có lẽ thế giới của người có tiền chính là đều ngang ngược không nói đạo lý, tự cho mình là đúng như vậy đi.

Chiều hôm sau, Nguyễn Tinh Vãn đang vẽ thiết kế, liền nhận được một số lạ: "Cô Nguyễn, tôi nhận lệnh của phu nhân tới đón cô tham gia buổi tiệc, xin hỏi cô tự xuống lầu, hay là tôi lên?"

Nguyễn Tinh Vãn nhếch môi: "Tôi tự xuống, anh đợi một chút."

"Được."

Cúp điện thoại xong, nhìn phong thư vẫn còn nguyên vẹn trên bàn, cô hít một hơi thật sâu, mới đứng dậy lấy đồ rời đi. Dưới lầu, người đàn ông trung niên đánh giá Nguyễn Tinh Vãn một hồi:

"Cô Nguyễn cứ mặc như vậy mà đi sao?"

Nguyễn Tinh Vãn mặc đồ rất rộng, trang điểm nhẹ nhàng, cô nói: "Tôi tới chúc mừng sinh nhật, trả lại đồ cho bà ấy xong rồi đi."

Người đàn ông trung niên hơi gật đầu, không nói thêm gì nhiều, mở cửa xe cho cô.

Tiệc sinh nhật của Chung Nhàn tổ chức ở nhà cũ Chu gia, khác với vẻ quạnh quẽ trước đây, hôm nay trong nhà cũ có không ít xe sang đủ mọi kiểu dáng, khách khứa qua lại, ồn ào náo nhiệt.

Nguyễn Tinh Vãn xuống xe, nhìn nơi không phù hợp với mình, hơi rũ mắt xuống.

Cô quay đầu lại, phát hiện người đàn ông trung niên đưa mình tới không biết từ lúc nào đã biến mất rồi.

Mà cô chỉ có thể đi xuyên qua đám khách quý này, mới có thể gặp Chung Nhàn.

Chuyện đến bây giờ, Nguyễn Tinh Vãn mới hiểu ý nghĩa thật sự khi Chung Nhàn mời cô đến đây, chỉ có nhìn thấy sự khác biệt giữa cô và bọn họ, cô mới không đi mưu toan những thứ không thuộc về mình.

Hôm nay, mỗi một bước đi vào trong, càng làm cô tỉnh táo thêm vài phần. Nguyễn Tinh Vãn nắm chặt tay, từng bước từng bước đi vào trong.

Khách khứa xung quanh đều ăn mặc trang điểm lộng lẫy, nhìn thấy cô ăn mặc như vậy, không ít người ghé mắt, thấp giọng thảo luận.

Trong đám người này có người nhận ra cô là vợ Chu Từ Thâm, có người lại hoàn toàn không biết cô là ai.

Đi xuyên qua sân nhà, Nguyễn Tinh Vãn dừng chân lại, đứng ở cửa, khóe môi hơi mím.

Lúc này, sau lưng truyền tới một giọng nói ấm áp: "Tinh Vãn?"

Nguyễn Tinh Vãn xoay đầu lại: "Ngài Chu."

Chu Tuyển Niên cười nhẹ, thao tác xe lăn tới gần cô: "Em đến cùng Từ Thâm à?"

Nguyễn Tinh Vãn lắc đầu: "Tôi tới tìm bà Chu."

Nghe vậy, Chu Tuyển Niên có chút bất ngờ.

Nguyễn Tinh Vãn lấy phong thư trong túi xách ra: "Gặp được ngài Chu ở đây là tốt rồi, phiền anh giúp tôi đưa cái này cho bà Chu, tôi sẽ không vào trong nữa."

"Cái này..................." Chu Tuyển Niên không đưa tay ra nhận, chỉ hỏi: "Mẹ anh tìm em à? Vì chuyện của An An?"

"Đúng vậy, tôi và Quý Hoài Kiến chỉ là bạn bè, ngoài ra không có bất kỳ quan hệ nào khác, bà Chu làm như vậy quả thực không cần thiết."

Chu Tuyển Niên nhìn xung quanh, chậm rãi lên tiếng: "Em hiếm lắm mới tới một lần, đừng đi vội, đẩy anh tới phía sau đi dạo đi."

Anh ấy đã đưa ra yêu cầu như vậy, Nguyễn Tinh Vãn cũng không có cách nào từ chối, chỉ có thể cất phong thư đi, đẩy Chu Tuyển Niên ra vườn hoa phía sau.

Càng đi về phía đó, người càng ít.

Chu Tuyển Niên đột nhiên nói: "Tôi đoán, trong lòng em bây giờ nhất định rất tò mò, vì sao lúc em gả cho Từ Thâm mẹ không có phản ứng gì, ngược lại vì chuyện liên hôn của Quý Hoài Kiến và An An mà tìm tới làm phiền em?"
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 121: C121: Chương 121


Nguyễn Tinh Vãn mím môi không nói gì.

Cô thực sự không hiểu, nhưng cô cũng không muốn quá quan tâm đến chuyện của Chu gia.

Chu Tuyển Niên tiếp tục nói:

"Có một số chuyện, Từ Thâm có lẽ chưa từng nói cho em biết, anh và cậu ấy thật ra là cùng ba khác mẹ."

Nguyễn Tinh Vãn ngẩn người, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

“Từ Thâm cậu ấy là con của ba ở bên ngoài.”

Chu Tuyển Niên tự mình xoay xe lăn, chậm rãi nói:

“Năm mười tuổi anh bị tai nạn xe cộ, hai chân tàn tật, cả đời này đều sẽ không thể đứng dậy được. Nhưng Chu gia cần người thừa kế, nên ba anh đã đón Từ Thâm về đây, năm đó cậu ấy mới bảy tuổi. Mẹ anh vẫn luôn cảm thấy là do Từ Thâm đã lấy đi những gì lẽ ra phải là của anh, nên bà vẫn luôn không thích Từ Thâm.

Chu Quân Niên vừa nói vừa cười:

“Mặc dù việc anh bị tai nạn xe này, dù sao đi chăng nữa cũng không thể trách Từ Thâm, nhưng cách nghĩ của mẹ anh có chút hơi cực đoan, nên anh chỉ có thể ở giữa cố gắng hòa giải. Hơn nữa, từ khi Từ Thâm tiếp quản công ty, Chu thị phát triển nhanh chóng trong tay cậu ấy, và ngay cả ba anh cũng bắt đầu cảnh giác với cậu ấy. Sở dĩ họ nóng lòng muốn An An và Hoài Kiến đính hôn là vì họ muốn sử dụng quyền lực của nhà họ Quý để từ từ dịch chuyển cổ phần trong tay của Từ Thâm.”

Mặc dù những gì Chu Tuyển Niên nói rất mơ hồ, nhưng Nguyễn Tinh Vãn vẫn hiểu rằng Chu Từ Thâm thực chất là con hoang của nhà họ Chu. Bề ngoài, anh có vẻ là một CEO đầy quyền lực ở Chu thị, nhưng thực ra ba của anh vì thấy anh quá mạnh mẽ, lại sợ bản thân không kiểm soát được anh, liền bắt đầu muốn bồi dưỡng một người khác.

Nguyễn Tinh Vãn chợt hiểu ra rằng tại sao ba năm trước ba mẹ Chu Từ Thâm lại cố gắng hết sức để cô gả vào nhà họ Chu, bất chấp sự phản đối của Chu Từ Thâm.

Điều họ thực sự muốn là đứa trẻ trong bụng cô. Nguyễn Tinh Vãn vô thức đặt tay lên bụng, sau lưng toát mồ hôi lạnh.

Chẳng trách Chu Từ Thâm luôn từ chối sinh con. Nếu bây giờ nhà họ Chu biết được sự tồn tại của đứa trẻ này, họ nhất định sẽ dùng mọi thủ đoạn.......................... Chu Tuyển Niên lại nói thêm:

"Anh đã chứng kiến Từ Thâm lớn lên. Mặc dù tính tình cậu ấy có chút lạnh lùng, lời nói thường tàn nhẫn, nhưng cậu ấy không hề gian sảo hay nham hiểm đâu. Trong cái giới ăn tươi nuốt sống như thế này, cậu ấy vẫn luôn rất tỉnh táo, hiểu rõ được thứ bản thân muốn là gì."

“Có lẽ vì từ nhỏ môi trường sống khác biệt nên Từ Thâm đã quen nhìn người khác bằng ánh mắt ác độc. Điều này cũng dẫn đến việc dù trong lòng cậu ấy muốn quan tâm đến ai đó, thì vẫn lạnh lùng và thờ ơ. Đôi khi em không thể nghe những gì cậu ấy nói được, em phải xem những gì cậu ấy làm, đó mới là con người thật của cậu ấy”.

Nguyễn Tinh Vãn muốn nói rằng những gì anh ấy làm không tốt hơn những gì anh ấy nói.

Đều là những việc mà con người không thể làm ra được.

Có thể thấy, anh trai Chu Tuyển Niên vẫn là nhìn ra những mặt đẹp đẽ của Chu Từ Thâm.

Chu Tuyển Niên thấy cô im lặng, lại nói thêm: . 𝗧𝙧𝓊𝐲ện chính ở ﹏ 𝗧𝙧𝐔𝙢𝘵𝙧𝓊 𝐲ện.𝑽𝗡 ﹏

“Anh biết nói với em những lời này có thể không thích hợp lắm, nhưng Từ Thâm sẽ không bao giờ tự mình nói ra những lời này đâu, anh chỉ là không muốn em hiểu lầm cậu ấy, dẫn tới mối quan hệ giữa hai người.........."

Nguyễn Tinh Vãn mỉm cười:

“Ý của những lời Chu tiên sinh nói tôi đều hiểu, cũng rất cảm ơn anh vì đã tin tưởng tôi như vậy, nói cho tôi biết những điều bí mật nhất về Chu gia. Tuy nhiên, tôi và Chu Từ Thâm đã ly hôn rồi. Cho dù anh ấy là người ngoài lạnh trong ấm hay là khẩu xà tâm phật, đều không liên quan gì tới tôi. Có điều Chu tiên sinh yên tâm, tôi sẽ không nói cho bất kì ai biết về những lời ngày hôm nay, nửa chữ tôi cũng sẽ không nói ra.”

"Tôi nghe người giúp việc nói, từ khi cô đến đây............."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 122: C122: Chương 122


Chung Nhàn nói được một nửa, Liền nhìn thấy Nguyễn Tinh Vãn ở phía sau Chu Tuyển Niên, vẻ mặt trong nháy mắt trở nên lạnh lùng.

Nguyễn Tinh Vãn nói:

“ Bà Chu.”

Chung Nhàn liếc nhìn Chu Tuyển Niên một cái, sau đó nhìn cô nói:

"Nhìn dáng vẻ này của cô, chắc hẳn là đã nghĩ xong rồi nhỉ."

"Lần trước khi mà bà Chu tới gặp tôi, tôi từng nói rồi, tôi và Quý Hoài Kiến không có loại quan hệ như trong tưởng tượng của bà, hôn sự giữa anh ấy và Chu An An tôi cũng không can thiệp nổi."

Ngay lúc Nguyễn Tinh Vãn chuẩn bị lấy phong bì ra, Chu Tuyển Niên đã nói:

"Tinh Vãn, em và Từ Thâm đã ly hôn, cậu ấy cũng không cho em bất cứ thứ gì cả. Số tiền này coi như tiền bồi thường của Chu gia dành cho em đi"

Anh không nói những lời này thì không sao, vừa nói, Nguyễn Tinh Vãn liền cảm thấy tay mình bắt đầu nóng lên.

Nguyễn Tinh Vãn không cần suy nghĩ vội vàng nói:

“Không......................…”

Nhưng rốt cuộc vẫn là muộn một bước.

" Thì ra lí do hôm nay cô đến là vì cái này.”

Phía sau, giọng nói của người đàn ông lạnh lùng và mỉa mai.

Nguyễn Tinh Vãn: ".........................."

Chung Nhàn rõ ràng tỏ thái độ không muốn nhìn thấy Chu Từ Thâm, anh vừa đến bà ta liền quay người bỏ đi.

Chu Tuyển Niên im lặng thở dài một hơi:

"Từ Thâm, em hiểu lầm rồi, Tinh Vãn đến không phải vì việc này, tiền là do anh bảo em ấy nhận."

Chu Từ Thâm đứng tại chỗ, thân hình cao ngất, ngữ khí lạnh lùng không nói nên lời:

"Anh không cần giải thích cho cô ấy, cô ấy là người như thế nào em rất rõ ràng."

"Từ Thâm.........................."

Chu Tuyển Niên đang muốn mở miệng, lão quản gia chạy tới nói: "Đại thiếu gia, ông chủ có việc muốn gặp cậu."

Trước khi rời đi, Chu Tuyển Niên dặn dò:

"Từ Thâm, có gì cứ từ từ nói."

Trong lúc nhất thời, vườn hoa lớn như vậy chỉ còn lại đúng hai người bọn họ.

Nguyễn Tinh Vãn chậm rãi xoay người, hơi mím môi:

“Chu tổng.”

Chu Từ Thâm liếc nhìn cô, ánh mắt đặt vào chiếc phong thư trong tay cô:

"Lần này bao nhiêu tiền? Có đủ để trả số tiền cô nợ tôi không?"

Nguyễn Tinh Vãn chậm rãi nắm chặt ngón tay, sắc mặt có chút tái nhợt.

"Em có một câu nói rất đúng, chúng ta đã ly hôn rồi, tôi cũng không muốn gặp lại em nữa, em đem tiền trả lại cho tôi, sau này cũng không cần xuất hiện trước mặt tôi nữa."

Giọng điệu của Chu Từ Thâm không nhanh không chậm, thậm chí không hề châm chọc khiêu khích, nhưng lại khiến người ta cảm thấy lạnh thấu xương.

Thấy Nguyễn Tinh Vãn hồi lâu không nói chuyện, Chu Từ Thâm lại hỏi:

"Sao thế, tiền bọn họ cho em không đủ sao? em mở miệng hỏi tôi một nửa tài sản của Chu thị là số tiền nhỏ này coi như xong rồi." "

Một lúc lâu sau, Nguyễn Tinh Vãn mới nhàn nhạt nói

"Chu tổng.................., anh nghĩ nhiều rồi. Tiền ở đây là bà Chu dùng để bảo tôi rời xa Hoài Kiến, nửa đồng cũng không có liên quan gì tới anh."

Chu Từ Thâm: "..."

Quả nhiên, Chu Từ Thâm sắc mặt đột nhiên trở nên lạnh lùng đến đáng sợ, toàn thân đều toát ra một tia ớn lạnh.

Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy buồn nôn, không muốn cùng anh tiếp tục giằng co ở đây nữa, đặt phong bì lên chiếc bàn trà nhỏ bên cạnh:

“Tôi để đồ ở đây, cho dù Chu tổng không chuyển lời cũng không sao cả, có thể coi như tôi đã cầm tiền đi mất rồi. Dù sao thì mấy người vẫn luôn thích đánh giá người khác qua cách nghĩ của riêng mình ”.

Nguyễn Tinh Vãn vừa mới đi một bước, liền nghe thấy giọng nói không có chút ấm áp nào của Chu Từ Thâm truyền tới:

“Em coi tiền như rác thế này, em trai em có biết không?”

Nguyễn Tinh Vãn dừng bước, quay đầu nhìn anh: “Anh có ý gì?”
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 123: C123: Chương 123


Chu Từ Thâm lạnh lùng nhếch môi:

"Dùng suy nghĩ ngây thơ trong sáng của em đoán thử xem."

"................................"

Đoán cái đầu mẹ anh ấy!!!

Ánh mắt của Chu Từ Thâm mơ hồ liếc nhìn tiền sảnh: "Yến tiệc sắp bắt đầu."

Nói xong anh nhấc chân đi về phía tầng hai.

Nguyễn Tinh Vãn bị lời nói không đầu không đuôi của anh làm cho tâm tư rối loạn:

"Chu tổng.............."

Chu Từ Thâm không hề quay đầu, chỉ để lại cho cô một bóng lưng lạnh lùng.

Nguyễn Tinh Vãn nghiến răng, nắm c.h.ặ.t t.a.y và đi theo sau.

Đến tầng hai, Chu Từ Thâm đẩy cửa phòng ngủ ra, đi thẳng vào phòng thay đồ. . ngôn tình hoàn

Nguyễn Tinh Vãn không chút nghĩ ngợi đi theo sau anh:

“Chu tổng, em trai tôi làm sao rồi, xin anh nói rõ hơn một chút.”

Chu Từ Thâm dùng ngón tay dài chọn cà vạt, giọng nói nhạt nhẽo:

"Đây là khu vực riêng tư, mời quý cô rời khỏi đây, nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát."

".............................."

Người đàn ông này chắc chắn có bệnh.

"Chu tổng, phiền anh có thể nói cho tôi biết rằng em trai tôi đã xảy ra chuyện gì được không. Tôi đảm bảo sẽ rời đi ngay lập tức và không ở lại thêm một giây nào nữa."

"Em trai của em? chẳng qua cũng chỉ là giống như em mà thôi, vì tiền mà có thể đưa ra lựa chọn ngu ngốc nhất."

Nguyễn Tinh Vãn nghĩ đến tấm thẻ mà Nguyễn Thầm đưa cho cô, trong lòng cô lập tức dâng lên một cảm giác bất an, cô không còn thời gian để ý đến điều gì khác, liền giơ tay nắm lấy cánh tay Chu Từ Thâm:

“Chu tổng.............."

Chu Từ cụp mắt liếc nhìn tay cô, Nguyễn Tinh Vãn nhanh chóng thu tay lại, vừa định nói thì một chiếc cà vạt đã được đặt vào tay cô.

Giọng điệu của anh lạnh nhạt:

“Việc khẩn cấp nhất bây giờ là yến tiệc ở tầng dưới.”

Nguyễn Tinh Vãn nghiến răng nghiến lợi, hận không thể dùng chiếc cà vạt này thắt c.h.ế.t anh ngay tại chỗ.

Lúc cô đang thắt cà vạt, ánh mắt vô cảm của Chu Từ Thâm đặt trên mặt cô:

"Hôm nay Quý Hoài đính hôn, anh ta chắc chắn sẽ rất vui khi gặp được em ở đây." Nguyễn Tinh Vãn không nhịn được nữa, thắt chặt cà vạt.

Đôi lông mày xinh đẹp của Chu Từ Thâm khẽ cau lại.

Nguyễn Tinh Vãn vội vàng đi chỉnh lại cà vạt:

“Xin lỗi, xin lỗi, tay tôi có chút không quen.”

Chút tâm tư nhỏ này của cô không thể che giấu khỏi ánh mắt của Chu Từ Thâm, anh ta cười lạnh, quay người từ trong tủ lấy ra một chiếc váy:

"Mặc vào đi."

Nguyễn Tinh Vãn có chút giật mình:

“Tôi?”

Chu Từ Thâm vẻ mặt không kiên nhẫn:

"Hay là còn muốn tôi...................?"

Nguyễn Tinh Vãn: "..................."

Tên đàn ông khốn nạn này hôm nay có phải là đã ăn thuốc s.ú.n.g rồi không?

Cô im lặng một lát mới nói:

"Chu tổng, tôi chỉ muốn biết em trai tôi đã xảy ra chuyện gì, sau khi biết đáp án tôi sẽ lập tức rời đi."

"Hiện tại tôi không muốn nói."

Chu Từ Thâm nói:

"Nếu như em không có kiên nhẫn, có thể trực tiếp đi hỏi cậu ấy."

Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy thái dương của cô sắp nổ tung rồi, nếu hỏi tiểu Thầm mà nó nói cho cô biết, thì cô còn phải ở đây nhìn vẻ mặt của anh hay sao.

Nghĩ đi nghĩ lại, Nguyễn Tinh Vãn nói:

"Chu tổng, tôi không muốn đi, anh...................có thể đưa ra yêu cầu khác. "

Chu Từ Thâm dựa vào tủ quần áo, mấy giây sau mới nói:

"Em nghĩ là tôi muốn đi à?"

Nguyễn Tinh Vãn im lặng, nhớ tới lời Chu Tuyển Niên nói cách đây không lâu.

Cô có đủ lý do để nghi ngờ tên đàn ông khốn nạn này kéo cô đi là để ngăn chặn sự phận nộ của Chung Nhàn.

Nguyễn Tinh Vãn nhẹ giọng nói:

“Chiếc váy này tôi mặc không vừa.”

“Mỗi chiếc đều là theo số đo của em.”

Nguyễn Tinh Vãn đỏ mặt nói:

“Gần đây....................... tôi đã tăng vài cân…”
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 124: C124: Chương 124


Chu Từ Thâm:

“................................…”

Anh cười khẩy:

“Xem ra sau khi ly hôn, em đều ổn về mọi mặt.”

Trên thực tế, tay chân của Nguyễn Tinh Vãn không có nhiều thay đổi, nhưng những chiếc váy này về cơ bản là ôm sát eo, chỉ cần mặc vào chắc chắn sẽ lộ bụng rõ ràng.

Nguyễn Tinh Vãn túm lấy quần của anh, nói:

“Nếu không thì tôi cứ mặc như thế này đi.”

Dù sao thì bọn họ vẫn luôn cười nhạo cô,cô có mặc gì đi chăng nữa thì cũng chỉ là đồ kèm theo mà thôi.

"Tùy em."

Nói xong, Chu Từ Thâm nhấc chân rời khỏi phòng.

Nguyễn Tinh Vãn chỉ có thể giữ một khoảng cách nhất định, đi theo sau anh từng bước một.

Lúc này, tất cả khách khứa đều tụ tập ở tiền sảnh, uống rượu rất sôi nổi.

Bởi vì có quá nhiều người, Nguyễn Tinh Vãn rất nhanh đã không nhìn thấy Chu Từ Thâm đâu, cô nhìn về phía anh mở miệng, cuối cùng lại là tìm một góc để đứng vào, làm giảm đi sự tồn tại của cô, chỉ hy vọng bữa tiệc này có thể sớm kết thúc.

Cô suy nghĩ một lúc rồi lấy điện thoại di động ra gọi cho Nguyễn Thầm, nhưng điện thoại lại báo bận.

Nguyễn Tinh Vãn mím môi, gửi tin nhắn cho Bùi Sam Sam, bảo cô đến trường học của Nguyễn Thầm xem một chút.

Mặc dù cô không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng xét theo giọng điệu của Chu Từ Thâm thì chắc chắn không phải chuyện tốt.

Một lúc sau, Nguyễn Tinh Vãn đột nhiên cảm thấy có chút mùi chua, nhất định là tiểu tử trong bụng lại làm loạn rồi.

Nhân lúc không có ai để ý cô đi vào nhà vệ sinh ở tầng một. Lúc Nguyễn Tinh Vãn đang rửa tay, có một cô gái đi tới bên cạnh anh, nhìn cô mấy lần. Nguyễn Tinh Vãn không nhớ trước đây đã gặp cô chưa, có chút không hiểu, lúc nhìn đối diện với ánh mắt của đối phương, cô gật đầu một cách lịch sự, xoay người rồi đi.

Sau khi cô rời đi, Lâm Tri Ý mới chậm rãi thu hồi tầm mắt.

Lúc này Quý Nhiên ôm chiếc bụng lớn đi tới:

"Tri Ý, em sao lại đi lâu như vậy?"

Lâm Tri Ý quay người lại mỉm cười:

“Không có gì đâu, em nhìn thấy một chuyện khó tin.”

Quý Nhiên thở dài:

“Em nói xem, tối nay Hoài Kiến bọn họ có thể thuận lợi đính hôn không?”

Mặc dù hôm nay là tiệc sinh nhật mang tên Chung Nhàn nhưng thực ra đây là bối cảnh hai nhà đã sắp xếp từ trước, họ sẽ công bố lễ đính hôn của hai người trước mặt tất cả khách khứa.

Với cục diện đ.â.m lao phải theo lao này, không chỉ là nhằm vào Quý Hoài Kiến mà càng là nhằm vào Chu Từ Thâm.

Tuy hai nhà đồng ý kết hôn nhưng trên thực tế về cơ bản Chu gia đều nằm trong tay Chu Từ Thâm.

Lần này nếu nói dễ nghe thì là liên hôn giữa hai nhà, nếu nói khó nghe chút thì là hợp tác giữa hai công ty.

Lâm Tri Ý nói:

“Nếu Hoài Kiến hôm nay có thể tới, vậy thì có nghĩa là anh ấy đã ngầm đồng ý.”

Sắc mặt Quý Nhiên có chút bất đắc dĩ:

“Với tình hình hiện tại ở nhà, chúng ta cũng không thể làm gì được.”

Có lẽ bên ngoài không thể nhìn ra được, nhưng hai năm nay Quý gia rõ ràng đã xuống dốc, ba cô đã thử nhiều biện pháp nhưng vẫn là vô ích, nên lần này có cơ hội liên hôn với Chu gia. Dù biết Chu An An là người ngang ngược, tùy hứng, cũng không để ý đến tâm tư của Quý Hoài Kiến, ép buộc anh đồng ý với điều kiện bên phía Chu thị.

Đêm qua, hai vị tiền bối nhà họ Quý đã gọi Quý Hoài Kiến đến nói chuyện suốt đêm, loại lợi ích thương nghiệp này và tình cảm của cuộc hôn nhân đều cần phải phân rõ ràng, Nếu như anh quả thực không thích Chu An An, đợi sau khi hợp tác kết thúc, có thể lập tức ly hôn.

Từ trước đến nay, liên hôn là một điều dễ hiểu, chỉ cần tìm một cái cớ mà thôi.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 125: C125: Chương 125


Trên thực tế, cho dù là Chu Từ Thâm hay Chu An An đi chăng nữa cũng đều là quân cờ của Chu lão gia mà thôi.

Một khi một quân cờ thoát khỏi tầm kiểm soát, ông ta sẽ ngay lập tức sử dụng quân cờ khác để đạt được mục đích của mình.

Sau khi đưa Quý Nhiên trở lại phòng tiệc, Lâm Tri Ý vừa định đi tìm Nguyễn Tinh Vãn thì nhìn thấy Chu An An vẻ mặt khó coi đi tới đi lui.

Cô hỏi:

"Có chuyện gì thế?" Chu An An nghiến răng nghiến lợi nói:

"Người phụ nữ vô liêm sỉ đó vậy mà lại ở đây, cô ta nhất định là biết em và anh Hoài Kiến sắp đính hôn, cố ý tới phá hoại chúng em! Nếu như anh họ không ở đây thì tốt quá rồi, lúc đó em có thể trực tiếp đuổi cô ta ra ngoài."

Lâm Tri ý có chút đăm chiêu hỏi:

“Anh họ của em không phải rất ghét cô ấy sao?”

"Đúng vậy! Nhưng không biết gần đây đã xảy ra chuyện gì nữa. Anh họ đã cảnh cáo em không được chọc tức cô ta nữa."

Lâm Tri Ý cầm ly rượu lên, thờ ơ nói:

“Có lẽ là vì cô ấy đang mang thai rồi.”

Chu An An đột nhiên mở to mắt:

" Cái gì! Nhưng cô ta......................."

Lâm Tri ý nhẹ giọng nói:

“Trước đây chị từng gặp cô ấy ở bệnh viện khám thai, cũng đã thử thăm dò mấy lần, đoán chừng tám chín phần là mang thai rồi. An An, tạm thời em đừng tiết lộ ra nhé, chị biết cô ấy và anh họ em đã ly hôn rồi, nên không biết đứa trẻ đó rốt cuộc là của ai nữa, hiện tại vẫn chưa được làm rõ.....................”

Lâm Tri Ý nói một cách khéo léo, nhưng ý nghĩa đã được truyền tải, sự hận thù trong nháy mắt dâng lên trên khuôn mặt và đôi mắt của Chu An An.

Người phụ nữ vô liêm sỉ đó gần đây vẫn luôn quấy rầy anh Hoài Kiến, hôm nay lại đột nhiên xuất hiện ở đây, nhất định là muốn dùng đứa bé trong bụng để uy h.i.ế.p rồi! Buộc anh Hoài Kiến cưới cô ta trước mặt mọi người! Cô tuyệt đối sẽ không bao giờ để chuyện này xảy ra!

Chu An An tức giận quay người đi tìm Nguyễn Tinh Vãn.

Lâm Tri nhìn bóng lưng cô ta rời đi, chậm rãi uống ly rượu trong tay.

Một bên khác, Nguyễn Tinh Vãn vẫn đang chờ tin tức từ Bùi Sam Sam, trong lòng càng ngày càng hoảng sợ và bất an.

Lúc này có người gọi cô: “Cô qua đây, dọn dẹp chỗ này đi.”

Nguyễn Tinh Vãn nhìn sang, thấy một đứa trẻ đang vui đùa chắc chắn đã vô tình chạm vào ly rượu, vết rượu vang đỏ vương vãi khắp nơi trên mặt đất.

Thấy cô không nhúc nhích, người đó lại nói:

"Cô còn đứng đó làm gì vậy? Cô có biết hôm nay những người đến đây là người như thế nào không? Nếu có người trượt chân, cô có chịu trách nhiệm nổi không?"

"Tinh Vãn."

Giọng nói của Quý Hoài Kiến từ bên cạnh truyền đến.

Người vừa rồi còn kiêu ngạo vênh váo, vừa nhìn thấy Quý Hoài Kiến thái độ của hắn liền lập tức thay đổi 180 độ, tiến lên chào hỏi:

"Quý công tử, ngưỡng mộ đã lâu, tôi là................."

Quý Hoài Kiến nghiêng người liếc hắn một cái, vẻ dịu dàng thường ngày giữa hai lông mày đã sớm không còn nữa, kéo Nguyễn Tinh Vãn ra khỏi tiền sảnh.

Khi đến bên cạnh bể bơi, Quý Hoài Kiến hỏi:

“Tinh Vãn, sao em lại tới đây?”

Nguyễn Tinh Vãn nói:

“Em có chút chuyện.”

Cô dừng một chút rồi hỏi:

“Anh muốn đính hôn với Chu An An à?”

Quý Hoài Kiến nhìn thấy liền bật cười:

"Chu Từ Thâm nói cho em biết à?"

Vừa nói, Quý Hoài Kiến vừa nhìn ra một nơi khác, trầm ngâm một lúc lâu mới nói:

“Đối với anh mà nói, nếu như không phải kết hôn với người mà mình thích, thì ở cùng ai cũng không thành vấn đề.”

Nguyễn Tinh Vãn không biết nên nói gì mới tốt:

" Quý Hoài Kiến.........................."

Nếu anh đính hôn với người khác, cô sẽ thành tâm chúc phúc cho họ với góc độ là một người bạn, nhưng cô biết rất rõ Chu An An là người như thế nào, cho nên bất luận là như thế nào, cô vẫn mong Quý Hoài Kiến có thể suy nghĩ cho kĩ.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 126: C126: Chương 126


Quý Hoài Kiến nói:

“Tinh Vãn, em không cần tự trách mình, anh cũng là đêm qua mới biết, không phải Chu An An kiên trì muốn đính hôn với anh, mà là Quý gia cần cuộc liên hôn này với Chu thị. "

Nguyễn Tinh Vãn đột nhiên không nói được gì, đúng vậy, trong cuộc hợp tác thương nghiệp trị giá hàng trăm triệu, thì tình yêu có thể đứng ở vị trí thứ mấy cơ chứ?

Một gia đình giàu có bề ngoài trông hào nhoáng, nhưng thực chất lại là nơi ăn tươi nuốt sống.

"Tinh Vãn, hy vọng em sau này có thể tìm được người mà bản thân yêu và người ấy cũng yêu em."

Trước đây họ không hề như thế này, chỉ là họ đã bỏ lỡ hết lần này đến lần khác.

Gần đây Quý Hoài Kiến thường xuyên suy nghĩ, nếu như bọn họ không có cuộc hẹn ở paris, bớt rụt rè và lí trí hơn, sớm nói ra những điều trong lòng mình thì có lẽ đã không đi đến bước đường này.

Một lúc lâu sau, Nguyễn Tinh Vãn mới cười nhạt:

“Hẳn là mãi mãi sẽ không có người như vậy.”

Quý Hoài Kiến trầm mặc, sau đó nói:

"Em và Chu Từ Thâm........................"

"Em và anh ấy không có khả năng, chỉ là có một số vấn đề chưa được giải quyết xong, đợi sau khi mọi việc được giải quyết rõ ràng, chúng em sẽ hoàn toàn không còn nợ nhau điều gì nữa, sau này cũng sẽ không có bất kì liên hệ gì nữa."

"Cũng tốt, Chu gia so với trong tưởng tượng phức tạp hơn rất nhiều, anh ta cũng không phải người tốt."

Quý Hoài Kiến tối nay còn có rất nhiều việc phải xử lý, cho nên cũng không ở chỗ này ở quá lâu. Nguyễn Tinh Vãn không muốn quay lại nơi ngột ngạt đó, cô đứng đó thổi gió mê mẩn nhìn hồ bơi lấp lánh. Cô không để ý rằng người mà cô vừa nói đang đứng cách đó không xa và đang nhìn mình, thần sắc lạnh lùng, trầm lặng, nét mặt nghiêm nghị của anh bị màn đêm che khuất, không thấy chút cảm xúc nào.

Cô thật sự dám nghĩ rằng, khoản nợ mà cô nợ anh, chỉ cần đem tiền trả hết là có thể giải quyết xong sao? Không biết đã qua bao lâu, Chu Từ Thâm lạnh lùng quay đầu lại, xoay người, đôi chân dài bước đi.

Cùng lúc đó, Nguyễn Tinh Vãn nhận được điện thoại của Bùi Sam Sam.

Bùi Sam Sam đến trường của Nguyễn Thầm, nhưng trường lại nói không có người nào tên Nguyễn Thầm đến để báo danh, cô chắc chắn không tin nên đã đi hỏi khắp nơi.

Nguyễn Thầm là quán quân cấp tỉnh và có số điểm cao nhất trong trường rất dễ dàng biết được, nhưng khi cô tìm thấy danh sách điểm cao của trường, cô phát hiện ra điểm số của người đứng đầu bằng với điểm của Nguyễn Thầm, nhưng người đó lại không phải là Nguyễn Thầm.

Người phụ trách của trường nghe xong liền chạy tới. Nghe tin cô đến gặp Nguyễn Thầm, anh ta lập tức im lặng, chỉ nói trong trường không có người như vậy rồi nhờ bảo vệ mời cô rời đi.

Nguyễn Tinh Vãn cầm điện thoại và nhắm mắt lại. Có lẽ cô đã biết chuyện gì đang xảy ra.

Đầu bên kia điện thoại, Bùi Sam Sam vẫn chưa hiểu rõ tình hình:

"Tinh Tinh, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? mình gọi cho tiểu Thầm thì cũng không liên lạc được, những gì mà người trong trường nói, mình thiếu chút nữa là đã nghĩ có phải bản thân mình nhầm lẫn gì rồi không.

“Khi trở về mình sẽ giải thích cho cậu sau nhé.”

Nguyễn Tinh Vãn mím môi

“Cậu tới cửa hàng tiện lợi nơi tiểu Thầm làm việc trước đó xem nó còn ở đó không.”

"Được, mình qua ngay đây."

Cúp điện thoại xong, Nguyễn Tinh Vãn đột nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi.

Cô dù sao đi nữa, cũng sẽ không bao giờ nghĩ tới, tiểu Thầm mang giấy thông báo trúng tuyển của mình đi bán, cậu ấy liệu có biết rằng việc này đối với cậu ấy mà nói....................

Lúc này, Nguyễn Tinh Vãn đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau truyền đến, không hiểu sao có chút gió lạnh, trong lòng cô có chút căng thẳng, vừa định quay người lại, liền cảm giác được có người đánh mạnh vào mình.

Trước mặt là bể bơi với những làn sóng bị gió thổi bay.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 127: C127: Chương 127


Một tiếng bùm, Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy nước từ bốn phương tám hướng đều tràn vào tai và mũi cô.

Cô vùng vẫy theo phản xạ có điều kiện, nhưng xung quanh cô chẳng có gì ngoài nước, cô không thể bám vào bất cứ thứ gì.

Theo đó cơ thể dần dần chìm xuống, Nguyễn Tinh Vãn dần mất đi toàn bộ sức lực, không biết là vì sao, cô nhìn bóng tối vô tận trước mặt, đột nhiên muốn bỏ cuộc.

Có đôi lúc cũng cảm thấy cuộc sống thật mệt mỏi.

..........................................

Chu Từ Thâm vừa ra khỏi tiền sảnh, liền nghe thấy người làm phía sau hét lên:

"Có người rơi xuống nước!"

Anh hơi khựng lại, khi quay người thì phát hiện ra người đứng bên bể bơi đã không thấy nữa.

Đôi mắt đen của Chu Từ Thâm đột nhiên co rút lại, nhanh chóng quay đầu.

Khi anh chạy đến mép hồ, mặt nước đã bắt đầu dịu lại. Không chút do dự, anh nhảy thẳng xuống nước.

Trong lúc hỗn loạn, Nguyễn Tinh Vãn cảm giác được có người đang ôm mình, trong miệng không ngừng truyền tới một luồng hơi thở.

Không biết qua bao lâu, trước mắt cô dường như có ánh sáng, cô lần nữa hít thở lại không khí trong lành.

Chu Từ Thâm vỗ vỗ mặt cô, cau mày gọi:

"Nguyễn Tinh Vãn, tỉnh lại đi."

Người nằm trên mặt đất không hề có chút phản ứng gì.

Anh cúi người lắng nghe tiếng thở của cô, sau đó ấn vào n.g.ự.c cô, sau khi Nguyễn Tinh Vãn ho ra một ngụm nước, Chu Từ Thâm đang định ấn vào bụng cô để cô phun ra lượng nước tích tụ thì Quý Hoài Kiến vội chạy tới, đột nhiên nắm lấy tay anh.

Chu Từ Thâm lạnh lùng nói:

"Ra khỏi đây."

Rất nhiều người biết tin đều chạy tới xem, Quý Hoài Kiến thấy khóe môi anh mím chặt, cũng không giải thích mà chỉ nói:

“ Bác sĩ rất nhanh sẽ tới.”

Chu Từ Thâm hất tay anh ra: "Tôi nói lại lần nữa, ra khỏi đây."

Lúc này, tay còn lại của Chu Từ Thâm bị người nào đó nhẹ nhàng nắm lấy:

"Tôi.......................... khụ khụ, tôi không sao.................."

Chu Từ Thâm rũ mắt nhìn sang, Nguyễn Tinh Vãn đã tỉnh lại, sắc mặt tái nhợt không còn chút máu, lông mày hơi nhíu lại, không rõ mình đang khó chịu ở đâu.

Hai giây sau, Chu Từ Thâm dời tầm mắt, thu tay về, mặt không biểu tình nhìn Quý Hoài Kiến, đứng dậy rời đi.

Sau khi anh rời đi, Quý Hoài Kiến bước tới, ôm Nguyễn Tinh Vãn vào lòng:

“Tinh Vãn, anh đưa em tới bệnh viện.”

Quý Hoài Kiến vừa bế cô lên, Quý Nhiên vội vàng từ trong đám người chạy tới, dừng lại trước mặt anh:

“Hoài Kiến, em định làm gì?”

"Đi bệnh viện."

"Em đi bệnh viện nào? em không biết tối nay là dịp gì à!"

Quý Nhiên liếc nhìn người trong lòng Quý Hoài Kiến

"Chu Từ Thâm cái gì cũng không quan tâm, sao em lại quan tâm nhiều như vậy chứ? đừng quên, trước khi đến đây em đã hứa gì với ba mẹ? Nếu tối nay xảy ra chuyện gì, Quý gia sẽ hoàn toàn tan nát!

Quý Nhiên nói thêm:

"Cô ấy đã tỉnh rồi, chắc không có gì nghiêm trọng đâu. Cô ấy chỉ cần đến bệnh viện kiểm tra thôi. Cứ để cô ấy cho chị, chị sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt, đừng lo lắng."

Quý Nhiên vừa nói vừa bảo vệ sĩ phía sau đỡ Nguyễn Tinh Vãn ra khỏi tay Quý Hoài Kiến.

Đang lúc bọn họ chuẩn bị đưa người đi, giọng nói của Quý Hoài Kiến vang lên:

"Chị, chị cũng là mẹ, chắc hẳn có thể hiểu được tâm tình của cô ấy."

Quý Nhiên nghe vậy cứng đờ:

"Hoài Kiến, em có ý gì vậy?"

"Không có gì, em có thể giao cô ấy cho chị, nhưng nếu đứa trẻ trong bụng cô ấy lặng lẽ biến mất, dù mất mặt với Chu gia em cũng sẽ không đồng ý hôn sự này."

"Cô ta quả nhiên! Hoài Kiến, em......................."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 128: C128: Chương 128


Quý Hoài Kiến nói:

“Đứa trẻ không phải của em, em chỉ là không muốn cô ấy xảy ra bất cứ chuyện gì mà thôi.”

Chẳng mấy chốc, xe cứu thương đã tới trước cửa.

Quý Hoài Kiến đứng tại chỗ nhìn Nguyễn Tinh Vãn bị đưa lên xe, sau đó mới chậm rãi dời tầm mắt.

Trong xe.

Quý Nhiên ngồi ở bên cạnh Nguyễn Tinh Vãn, không khỏi cắn môi.

Hai mươi phút trước, Chu An An tìm kiếm khắp nơi trong đám người nhưng không tìm thấy Nguyễn Tinh Vãn, Quý Nhiên thấy cô tức giận, liền đi tới hỏi cô chuyện gì đã xảy ra.

Chu An An đem chuyện Nguyễn Tinh Vãn giả mang thai trước khi kết hôn để gả vào nhà họ Chu cho tới sau khi ly hôn, cô lại tiếp tục bám lấy Quý Hoài Kiến. Giờ lại muốn lặp lại thủ đoạn tương tự và lên kế hoạch dùng đứa trẻ trong bụng làm con bài mục đích nhằm phá hoại hôn lễ của bọn họ đều kể hết cho Quý Nhiên.

Quý Nhiên lớn hơn Chu An An mấy tuổi, tính cách cũng không kiêu căng, nóng nảy như cô, chỉ là bảo Chu An An yên tâm, lễ đính hôn tối hôm nay sẽ được tổ chức như dự kiến, những việc còn lại cứ để cô lo liệu.

Sau khi an ủi Chu An An xong, Quý Nhiên gọi đội bảo vệ lại hỏi có ai nhìn thấy Quý Hoài Kiến không, bảo vệ nói rằng anh ta nhìn thấy Quý Hoài Kiến đi về phía bể bơi với một người phụ nữ.

Quý Nhiên trong nháy mắt liền có kế hoạch, cô vốn đã tính toán xong thời gian để đi cứu người. Cô không muốn lấy mạng của Nguyễn Tinh Vãn, chỉ là muốn doạ đứa nhỏ trong bụng Nguyễn Tinh Vãn mà thôi.

Nhưng đây vốn là một kế hoạch nhất thời, hoàn toàn không có kế hoạch chi tiết nào để thực hiện, không ngờ rằng Nguyễn Tinh Vãn khi bị rơi xuống nước liền được người làm phát hiện ra luôn, càng không ngờ rằng Chu Từ Thâm lại xuất hiện sớm tới như vậy.

May mắn thay, Chu Từ Thâm có vẻ rất ghét vợ cũ nên chỉ cứu cô liền là liền bỏ đi.

Trước khi Quý Hoài Kiến nói ra câu nói đó, Quý Nhiên còn nghĩ tới việc sẽ đưa Nguyễn Tinh Vãn đến bệnh viện, sau đó lại nhờ người bí mật lấy đứa bé ra khỏi bụng cô, sau đó lại nói dối là do rơi xuống nước nên bị sinh non, điều này hoàn toàn có thể nói một cách có liên kết.

Không ngờ, Quý Hoài Kiến đã nhìn thấu ý đồ của cô...

.........................................................

Chu Từ Thâm trở về phòng, cởi cà vạt, cởi áo sơ mi ướt sũng rồi bước vào phòng tắm.

Anh thay xong quần áo đi ra, liền nhìn thấy Chu Tuyển Niên đang đợi ở hành lang.

Chu Từ Thâm bình tĩnh nói:

"Có chuyện gì à?" Chu Tuyển Niên nhìn anh:

"Từ Thâm, nghe nói Tinh Vãn rơi xuống nước, cô ấy hiện tại thế nào rồi?"

"Tỉnh rồi! không c.h.ế.t được."

Chu Tuyển Niên có chút bất đắc dĩ, cười nói:

"Em không đi thăm cô ấy à."

Chu Từ Thâm lạnh lùng nói:

"Em cũng chẳng phải bác sĩ, đi thăm thì có tác dụng gì chứ."

"Chung quy lại vẫn là không giống nhau."

Chu Tuyển Niên thở dài,

"Từ Thâm, em đừng hành động theo cảm tính, cũng đừng làm điều gì khiến bản thân phải hối hận." "Hối hận? Điều em hối hận nhất trong cuộc đời này là gặp được cô ấy."

Chu Từ Thâm dường như không muốn nói về chuyện đó nữa, bình tĩnh nói:

"Em đi trước đây."

Trong trường hợp này anh chỉ cần để lộ ra một mặt là được rồi, ở lại thêm nữa cũng chỉ là thể hiện tình cảm giả mạo mà thôi, chỉ làm cho hai bên thêm cảm thấy ghê tởm hơn.

"Từ Thâm."

Âm thanh của Chu Tuyển Niên từ phía sau truyền đến

"Em yên tâm đi, cho dù An An và Quý Hoài Kiến có đính hôn đi chăng nữa, thì cũng không ảnh hưởng tới địa vị của em ở Chu thị được."

Chu Từ Thâm khinh thường nhếch môi:

"Đương nhiên."

Anh chính là trước nay chưa bao giờ để Quý thị vào trong mắt, cho dù ba anh có muốn lợi dụng Quý thị làm gì đó thì anh cũng chẳng để ý.

.....................................

Khi chiếc Rolls-Royce màu đen chậm rãi lái ra khỏi cánh cổng hoa văn trạm trổ, Lâm Nam lén nhìn Chu Từ Thâm qua gương chiếu hậu mấy lần, nhưng anh vẫn do dự không dám nói.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 129: C129: Chương 129


Chu Từ Thâm nhắm mắt chợp mắt, giơ tay xoa xoa giữa lông mày, vẻ mặt cực kỳ thiếu kiên nhẫn:

"Có chuyện gì cứ nói đi."

Lâm Nam lập tức ngồi xuống, do dự hết lần này đến lần khác rồi mới nói:

"Tôi nghe nói Nguyễn.............. có người nhìn thấy Chu tổng từ bể bơi đi ra, cả người ướt đẫm, thời tiết có vẻ hơi lạnh, rất dễ bị cảm lạnh, anh có muốn đến bệnh viện kiểm tra chút không?"

Chu Từ Thâm lạnh lùng nói:

"Không cần."

" Vâng."

Lâm Nam đến rắm cũng chẳng dám đánh lấy một cái, suốt chặng đường đi đều yên lặng, không nói thêm nữa.

Khi xe sắp đến biệt thự Tinh Hồ, Chu Từ Thâm chậm rãi mở mắt, ngón tay thon dài đặt lên thái dương:

"Quay đầu."

Lâm Nam nghe không rõ:

"Cái gì?"

"Đau đầu, đến bệnh viện đi."

"…….............................vâng."

Quả nhiên vẫn là tên đàn ông miệng nói một kiểu lòng nghĩ một kiểu.

Trong bệnh viện, Quý Nhiên đưa Nguyễn Tinh Vãn tới nơi liền rời đi.

Khi Chu Từ Thâm đến, bác sĩ vừa hay đưa cô vào phòng bệnh, đang định dặn dò y tá những điều cần chú ý.

Chu Từ Thâm đứng ở cửa phòng bệnh không đi vào, chỉ là từ xa quan sát, trên mặt không có cảm xúc.

Nguyễn Tinh Vãn nằm trên giường bệnh, hô hấp đều đều, gương mặt nhỏ nhắn trong có vẻ gầy đi nhiều.

Cô nói cô đã tăng vài cân, mà nhìn không ra là tăng cân ở chỗ nào nữa.

Lúc bác sĩ và y tá rời đi, nhìn thấy anh, bác sĩ nói:

“Anh là người nhà của bệnh nhân à, cô ấy...............................”

Chu Từ Thâm thu hồi tầm mắt, lạnh lùng nói:

"Không phải."

"Vậy anh?"

"Đi ngang qua." Bác sĩ:

"............................."

Đi ngang qua mà đứng đây nhìn người khác lâu tới như vậy?

Ngay khi bác sĩ chuẩn bị rời đi, Chu Từ Thâm đột nhiên nói:

"Cô ấy thường xuyên khó chịu ở dạ dày, khám cho cô ấy chút đi."

Bác sĩ ngẩn người:

"Dạ dày khó chịu? Triệu chứng cụ thể là...................?"

"Khó chịu, buồn nôn."

Bác sĩ mỉm cười dịu dàng nói:

"Mặc dù dạ dày khó chịu có thể gây ra những triệu chứng này, nhưng bệnh nhân đã mang thai được bốn tháng rồi, khó chịu buồn nôn là phản ứng rất bình thường, vì vậy đừng quá lo lắng."

Chu Từ Thâm vốn là đang nhìn Nguyễn Tinh Vãn, nhưng khi nghe được lời này, đôi mắt đen của hắn nheo lại, ánh mắt như một lưỡi d.a.o lạnh lùng, cả người có chút rùng mình:

"Anh nói cái gì?"

" Khó................chịu, buồn nôn là phản ứng rất bình thường, không............ cần căng thẳng."

"Câu trước đó."

Bác sĩ ngập ngừng thăm dò:

“Bệnh nhân có thai được bốn tháng rồi?”

Chu Từ Thâm đột nhiên xuất thần, những lời Nguyễn Hành Uyển từng nói hiện lên rõ ràng trong đầu anh.

"Anh không phải luôn muốn hỏi tôi lần này rốt cuộc muốn gì sao, Chu Từ Thâm, tôi đang mang thai rồi, tôi phải lập kế hoạch cho tương lai của đứa con trong bụng, tôi muốn một nửa tài sản đứng tên anh."

"Có lẽ là do trước đây tôi chưa từng đi catwalk, nên có chút căng thẳng, khi căng thẳng tôi liền cảm thấy khó chịu và muốn nôn, một lát sẽ ổn thôi".

"Tôi vừa nhận ra rằng......................thuốc dạ dày của tôi đã không thấy nữa, không biết nó có rơi ở văn phòng của anh không...................." “Cái đó không phải của tôi, là của Sam Sam… Cô ấy và bạn trai sắp kết hôn, đang có ý định sinh con.”

"Không phải Sam Sam đang chuẩn bị mang thai sao? Với tư cách là mẹ đỡ đầu tương lai của đứa trẻ, việc tôi... mua những thứ này là chuyện bình thường."

Anh thực sự tin vào những lời nói dối vụng về này của cô.

Sau khi bác sĩ rời đi, Chu Từ Thâm đóng cửa phòng bệnh lại, đôi chân dài bước vào trong.

Anh ta ngồi trước giường bệnh của Nguyễn Tinh Vãn với vẻ mặt lạnh lùng và giễu cợt:

"Nguyễn Tinh Vãn, em thật sự coi tôi như một kẻ ngốc, rõ ràng biết em là người như thế nào, nhưng lần nào tôi cũng bị em lừa thành công."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 130: C130: Chương 130


Trên giường bệnh, Nguyễn Tinh Vãn không hề có chút phản ứng nào.

Chu Từ Thâm đưa tầm mắt nhìn xuống, phát hiện tay cô vẫn luôn đặt ở trên bụng, cho dù là bất tỉnh vẫn luôn ở tư thế bảo vệ.

Bốn tháng rồi.

Cô ấy giấu rất giỏi.

..............................................

Nguyễn Tinh Vãn không biết cô đã ngủ bao lâu, khi tỉnh dậy, cô cảm thấy khắp cơ thể đều mềm nhũn cả người đều không thoải mái, mất vài giây để khôi phục lại tinh thần, cô nhớ lại cảnh tượng rơi xuống nước, đưa tay chạm vào bụng mình.

Cảm giác được tiểu tử nhỏ vẫn còn ở đó, Nguyễn Tinh Vãn thở phào nhẹ nhõm, khi quay đầu lại nhìn xem mình đang ở đâu, liền bắt gặp một đôi mắt đen lạnh lùng.

Ánh mắt hai người chạm nhau mấy giây, Nguyễn Tinh Vãn không biết lấy đâu ra sức lực mà ngồi dậy ở đầu giường ôm chăn, vẻ mặt khẩn trương khó tả:

“Chu.................Chu tổng sao lại ở đây? "

Chu Từ Thâm giọng nói rất nhạt:

"Ai mà biết được, có lẽ là đi ngang qua."

Nguyễn Tinh Vãn chợt nhớ tới chính là Chu Từ Thâm cứu cô từ trong bể bơi, ngón tay nắm chặt chăn, thận trọng nói:

"Chu tổng đưa tôi tới bệnh viện à?”

Chu Từ lặng lẽ nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu thẳm và không nói gì.

Nguyễn Tinh Vãn không được tự nhiên nên rời tầm mắt, tên đàn ông khốn nạn này là có bộ dạng gì thế này không biết đó, khiến cô cảm thấy sợ hãi.

Một lúc sau, Nguyễn Tinh Vãn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn bầu trời trắng xóa, tìm được chủ đề:

"Tôi đã ngủ cả một đêm, thật làm phiền Chu tổng, giờ tôi gọi bạn tôi tới đây là được rồi."

Chu Từ Thâm nói:

"Người bạn nào?"

"Chính là...................... Sam Sam đó, anh cũng đã từng gặp qua."

Chu Từ Thâm không lạnh không nhạt ừ một tiếng:

"Không phải em nói cô ấy đang chuẩn bị mang thai hay sao, thế đã có thai hay chưa?"

Nguyễn Tinh Vãn không biết tại sao anh lại đột nhiên nhảy sang chủ đề này, cô không khỏi có chút lo lắng nói: “Mang.................... mang thai rồi?”

“Mang thai rồi vẫn có thể đến bệnh viện chăm sóc cho em hay sao?”

"A? không tới được cũng không sao, tôi chỉ là sặc nước mà thôi, cũng không phải vấn đề gì lớn, có lẽ buổi chiều là được xuất viện rồi."

Đợi cô nói xong, Chu Từ Thâm chậm rãi nói:

“Nếu tôi nhớ không lầm, bạn trai của cô ấy hình như đã ngoại tình. Trong hoàn cảnh như vậy, cô ấy vẫn sẵn lòng sinh con cho người đàn ông đó sao. Xem ra, bạn của em rộng lượng hơn so với em đó,em nên học hỏi cô ấy nhiều hơn."

Nguyễn Tinh Vãn:

"..................................."

Tên đàn ông khốn nạn này đúng là điên rồi.

Lúc này, có tiếng gõ cửa.

Chu Từ Thâm thu hồi tầm mắt, bình tĩnh nói:

"Vào đi."

Rất nhanh, bóng dáng của Lâm Nam xuất hiện ở trong phòng bệnh, anh ta cầm trong tay một cái túi giấy màu nâu, đặt ở trước mặt Chu Từ Thâm:

"Chu tổng, mọi việc đều đã lo liệu xong."

"Ừ, ra ngoài đi." Lâm Nam hướng về phía Nguyễn Tinh Vãn gật đầu một cái, rồi nhanh chóng rời đi.

Cửa phòng bệnh đã đóng lại, trong phòng lần nữa chỉ còn lại hai người bọn họ.

Đây là lần đầu tiên Nguyễn Tinh Vãn không hiểu Chu Từ Thâm đang nghĩ gì, vẻ mặt bình tĩnh đến mức khiến người ta lạnh cả sống lưng.

Chu Từ Thâm ném túi giấy màu nâu vào tay cô:

“Mở ra nhìn xem.”

"Đây là gì vậy?"

Chu Từ Thâm không trả lời, vẻ mặt thờ ơ.

Nguyễn Tinh Vãn chỉ có thể cầm túi giấy màu nâu mở ra, lúc cô lấy đồ ra, giọng nói vô cảm của Chu Từ Thâm vang lên:

“Đây là một nửa tài sản đứng tên tôi, em kí tên vào là của em đó.”
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 131: C131: Chương 131


Động tác trên tay Nguyễn Tinh Vãn dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh, cổ họng có chút nghẹn ngào:

"Chu tổng như thế này là có ý gì?"

"Đó không phải là yêu cầu của em sao? muốn đứng tên một nửa tài sản của tôi? Hay là bây giờ em hối hận rồi, muốn nhiều hơn thế này nữa?"

Nguyễn Tinh Vãn nhớ rõ khi cô đưa ra yêu cầu này vào thời điểm nào.

Chẳng trách vừa rồi Chu Từ Thâm hỏi cô về việc Bùi Sam Sam chuẩn bị mang thai một cách bất thường như vậy. Thì ra là anh cố ý.

Nhìn dáng vẻ này, anh hẳn là đã biết gì rồi.

Nguyễn Tinh Vãn đặt tập tài liệu đang xem dở vào trong, im lặng một lúc mới nói:

“Anh muốn tôi làm gì?”

Chu Từ Thâm không có suy nghĩ cũng không do dự, lạnh lùng nói:

"Phá đi."

Dù đã biết câu trả lời này từ lâu, nhưng Nguyễn Tinh Vãn vẫn cảm thấy như có thứ gì đó đ.â.m sâu vào tim, đau đến mức khó thở.

"Không ngờ Chu tổng lại hào phóng như vậy, vậy mà lại chỉ vì một đứa trẻ chưa chào đời, có thể trả giá cao như vậy."

"Em quả thực không hề lỗ vốn."

Đâu chỉ là không hề lỗ vốn, mà còn là kiếm được món hời to.

“Vậy nếu như...............…”

Nguyễn Tinh Vãn cắn chặt môi, mãi đến khi ngửi thấy mùi m.á.u tươi mới nói:

“Vậy nếu tôi muốn giữ lại thì sao?”

Vẻ mặt Chu Từ Thâm không thay đổi:

"Em không có lý do để giữ lại."

Nguyễn Tinh Vãn mỉm cười, đúng vậy, trong mắt anh, dù cô là mang thai giả hay mang thai thật, mục đích đến gần anh của cô đều là vì tiền.

Bây giờ anh có thể đổi một đứa trẻ trong bụng vẫn chưa sinh ra, lấy một nửa tài sản đứng tên mình, cô có lý do gì mà từ chối? Chu Từ Thâm đứng lên, bình tĩnh nói:

"Tôi cho em ba ngày suy nghĩ, nếu còn muốn đưa ra yêu cầu gì thì cứ nói, bỏ lỡ lần này là em sẽ không còn cơ hội nữa đâu." Sau khi tới cửa, Chu Từ Thâm dừng lại, chậm rãi nói:

"Nếu em có thể đưa ra lựa chọn sớm hơn, em trai của em sẽ không mạo hiểm tương lai của mình chỉ vì một trăm vạn."

Nguyễn Tinh Vãn nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ bừng, cố gắng hết sức để kìm nước mắt.

Sau khi Chu Từ Thâm rời đi, Nguyễn Tinh Vãn rút kim tiêm truyền trên mu bàn tay ra.

Khi đi ra ngoài bệnh viện, cô gọi điện cho Bùi Sam Sam, nhưng Nguyễn Thầm đã không còn làm việc ở cửa hàng tiện lợi nữa, Bùi Sam Sam tìm kiếm cả một đêm đều không thể tìm ra.

Khi Bùi Sam Sam và Nguyễn Tinh Vãn gặp nhau, thấy cô sắc mặt tái nhợt, hai mắt đỏ hoe, bị dọa cho hoảng sợ:

"Tinh Tinh, cậu làm sao vậy?"

Nguyễn Tinh Vãn lắc đầu:

"Tìm tiểu Thầm trước đã rồi nói sau."

Khi trời gần tối, cuối cùng cũng đã kết nối được điện thoại với Nguyễn Thầm, Nguyễn Tinh Vãn bình tĩnh nói:

“Tiểu Thầm, em đang ở đâu.”

"Em đang huấn luyện quân sự..........................."

"Địa chỉ."

Nguyễn Thầm ở đầu bên kia điện thoại im lặng, sau đó nói:

“Trong thời gian huấn luyện quân sự, người ngoài không được phép vào.”

"Em đưa điện thoại cho giáo viên, hoặc là huấn luyện viên của em, chị sẽ nói chuyện với họ."

Nguyễn Thầm không nói nữa.

Nguyễn Tinh Vãn mệt mỏi, hỏi lại lần nữa:

“Tiểu Thầm, em đang ở đâu?”

Nguyễn Thầm đã tìm được một công việc gần trường đại học A, cậu ta nghĩ rằng nếu như sau này Nguyễn Tinh Vãn có tới tìm, thì cũng có thể nói là cậu đang làm thêm ở đó, như vậy là có thể giấu diếm rồi.

Chỉ là không ngờ rằng, nhanh như vậy đã bị cô phát hiện ra.

Một lúc sau, Nguyễn Thầm mới nói:

" Chị đừng chạy loạn khắp nơi nữa, em qua đó tìm chị.”

Khi chờ Nguyễn Thầm trên đường đi tới, Bùi Sam Sam biết được toàn bộ sự việc từ lời kể của Nguyễn Tinh Vãn, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói gì.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 132: C132: Chương 132


Bùi Sam Sam biết rằng Nguyễn Quân không phải là con người, hai chị em Nguyễn Tinh Vãn và Nguyễn Thầm từ nhỏ đã sống nương tựa vào nhau. Cô cũng biết rằng điều quan trọng nhất trong cuộc đời của Nguyễn Tinh Vãn chính là cậu em trai này của cô. Bây giờ Nguyễn Thầm lại bán đi thông báo nhập học, một tương lai đầy hứa hẹn như vậy, Nguyễn Tinh Vãn không tức giận mới kỳ lạ.

Nửa tiếng đồng hồ sau, Nguyễn Thầm xuất hiện ở nhà Nguyễn Tinh Vãn.

Bùi Sam Sam cảm thấy mình không thích hợp ở đây trong hoàn cảnh như vậy, nên cô tìm lý do ra ngoài mua đồ.

Nguyễn Tinh Vãn lấy ra tấm thẻ mà Nguyễn Thầm đưa cho cô trước đó, đặt lên bàn:

“Là vì Nguyễn Quân sao?”

Tính theo thời gian Tiểu Thầm đưa tiền cho cô, vừa hay chỉ có hai ngày đó thôi.

Nguyễn Thầm đứng đó, không hỏi làm sao cô biết, cậu ta chỉ nói:

“Em sợ bọn họ không từ bỏ ý đồ. Đám người đó vốn là lòng tham không đáy với tiền, chuyện gì cũng có thể làm ra. Có số tiền này trên người, ngộ nhỡ có chuyện gì xảy ra, cũng có thể lo được cho bản thân”.

"Tiểu Thầm............................."

Nguyễn Thầm thản nhiên nói:

“Tốt nhất không nên dùng nó để trả nợ cho Nguyễn Quân, em từng nói là em sẽ nuôi chị rồi, số tiền trước mắt tuy rằng không nhiều, nhưng dù sao cũng có thể duy trì được trong một khoảng thời gian, sau này em sẽ................."

Nguyễn Tinh Vãn ngắt lời Nguyễn Thầm:

“Tiểu Thầm, em có biết việc từ bỏ thông báo nhập học này đối với em có ý nghĩa gì không?” Dừng một chút, Nguyễn Thầm mới nói:

“ Chị không phải cũng từ bỏ cơ hội đi Paris sao?”

"Chính là bởi vì chị đã từ bỏ một lần, biết mình đã mất đi những gì, cho nên mới không muốn để em phải hối hận."

"Không có gì mà phải hối hận cả, cho dù em không học đại học, em vẫn có thể......................."

"Em bây giờ mới có mười tám tuổi, nếu không học đại học, thì em muốn làm gì?"

Nguyễn Tinh Vãn nhìn chằm chằm tấm thẻ trước mặt.

"Hiện tại đem số tiền này trả lại cũng không thể thay đổi được cục diện đúng không?"

Nguyễn Thầm gật đầu.

Số tiền một trăm vạn này chẳng là gì trong mắt những người giàu có đó, nhưng đối với bọn họ, đây là một giao dịch đã hoàn thành và không có cơ hội hối hận.

Nguyễn Tinh Vãn nói: “Chuyện này chị sẽ xử lý, Tiểu Thầm, em hãy chờ tin của chị.”

Nguyễn Thầm không khỏi nhíu mày:

"Chị định xử lý như thế nào?"

"Chị sẽ nghĩ cách, Tiểu Thầm, em phải nhớ rằng em không được từ bỏ tương lai của mình vì chị hay bất cứ ai khác. Nếu............ lần này chị có thể thành công, em nhất định phải quay lại trường học, không thể dừng lại ở đây."

Nguyễn Thầm còn muốn nói thêm gì đó, nhưng Nguyễn Tinh Vãn lại nói:

“Cứ tạm thời như vậy đi, chị buồn ngủ rồi, em cũng về sớm đi."

Nguyễn Thầm đi tới cửa, dường như nhận ra điều gì đó, quay người lại nói:

"Đây là lựa chọn của chính em, em có thể gánh vác mọi hậu quả, chị không cần phải xin cho em."

Nguyễn Tinh Vãn cười nhạt:

“Ai nói cho em biết rằng chị sẽ đi cầu xin anh ta, chỉ là một giao dịch mà thôi."

"Giao dịch cái gì?"

"Chuyện của người lớn, trẻ con đừng có quản, em lo học tập cẩn thận là được rồi."

Nguyễn Thầm:

"............................"

Lúc Bùi Sam Sam trở lại, Nguyễn Tinh Vãn đang ngồi trên ghế sô pha, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Cô bước tới, nhẹ nhàng hỏi:

“Tinh Tinh cậu đã nói xong với tiểu Thầm hay chưa?”

Nguyễn Tinh Vãn thoát khỏi dòng suy nghĩ:

"Cũng tương đối rồi, ngày mai mình sẽ đi tìm Chu Từ Thâm, chắc không có vấn đề gì đâu."

"Tên đàn ông khốn nạn đó có thể đồng ý sao, anh ta không cười đã là tốt lắm rồi."

Nguyễn Tinh Vãn ngơ ngẩn nhìn về phía trước, mấy giây sau mới nói:

“Có thể chứ.”

Nói xong cô đứng dậy:

“Sam Sam, mình hơi buồn ngủ rồi, mình đi ngủ trước nhé.”
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 133: C133: Chương 133


"Được rồi, chúc cậu ngủ ngon."

Bùi Sam Sam nói, rồi đột nhiên lại nói:

"Hai ngày nữa là đến lịch cậu đi khám thai đúng không, đến lúc đó mình sẽ đi cùng cậu nhé."

Nguyễn Tinh Vãn dừng một chút, không quay đầu lại, giọng nói nhẹ nhàng:

“Đến lúc đó rồi nói sau nhé."

Sau khi trở về phòng, Nguyễn Tinh Vãn mở tủ quần áo lấy áo ngủ để thay, nhưng ánh mắt lại không khỏi nhìn sang bên cạnh.

Cô lấy hết quần áo và giày nhỏ ra, ngồi trên giường nhìn hồi lâu.

Từ khi biết đến sự tồn tại của đứa trẻ này, Nguyễn Tinh Vãn chưa bao giờ nghĩ tới Chu Từ Thâm sẽ có lòng tốt giữ đứa trẻ lại, cho dù thái độ của anh có như thế nào đi chăng nữa thì cũng là nằm trong dự đoán trước của Nguyễn Tinh Vãn, nhưng đến thời điểm hiện tại cô mới phát hiện ra điều bản thân sợ nhất đó là gì.

Thời điểm bốn tháng trước chưa có đứa trẻ này và hiện tại là có sự khác biệt tương đối lớn................

Có lẽ đây đều là số mệnh.

Nếu không có đứa trẻ này, mối quan hệ giữa cô và anh có lẽ mới triệt để xa cách.

Ngày hôm sau, Nguyễn Tinh Vãn đến Chu thị với tài liệu mà Chu Từ Thâm đưa cho cô.

Khi đến nơi, Ôn Thiển đang tranh cãi với lễ tân:

“Cái gì mà gọi là nhà thiết kế của Thành Quang không được vào? Tại sao lần trước tôi đến lại không có quy định này?”

Nhân viên lễ tân lịch sự nói:

“Xin lỗi thưa cô, về lí do cụ thể tôi cũng không biết rõ ạ.”

"Cô không rõ thì không biết gọi điện thoại hỏi à? Tôi đến tìm Chu tổng của mấy người là vì công việc!"

"Chu tổng hôm nay có một cuộc họp quan trọng, ai cũng không được phép làm phiền." "Cô..................."

Ôn Thiển tức giận, đang định để lúc khác quay lại, vừa quay người lại đã nhìn thấy Nguyễn Tinh Vãn đang lặng yên đứng cách đó không xa. Ôn Thiển không khỏi c*n m** d***, cô ta đến đây làm gì, liệu có phải đã hối hận vì sự từ chối trước đó không nhỉ?

Cô ta vừa định bước tới, liền nhìn thấy một người đàn ông bước ra, đón cô đi rồi.

Ôn Thiển mở to hai mắt, hỏi lễ tân:

"Cô ấy cũng là nhà thiết kế của Thành Quang, tại sao cô ấy lại được vào!"

"Thưa cô, cô ấy đã theo trợ lý Lâm vào trong, việc này đã vượt ngoài quyền hạn trách nhiệm của chúng tôi rồi ạ."

Ôn Thiển nắm chặt nắm đấm, nhưng không còn cách nào khác đành phải rời đi.

Sau khi dẫn Nguyễn Tinh Vãn đến phòng chủ tịch, Lâm Nam nói:

“Cô Nguyễn, Chu tổng đang họp, xin đợi một lát.”

Nguyễn Tinh Vãn nhẹ nhàng gật đầu:

“Cám ơn.”

Lâm Nam rót cho cô một ly nước nóng, ấm áp nói:

“Cô Nguyễn, Chu tổng đang họp hội đồng quản trị, chủ tịch cũng ở đây, có thể sẽ gây rắc rối, nếu lát nữa anh ấy có nổi nóng với cô, thì cô đừng để trong lòng nhé................."

"Không sao cả, cho dù anh ta tại chỗ tìm được dây thừng thắt cổ tôi, tôi cũng sẽ không kinh ngạc."

Lâm Nam:

"..."

Anh vô thức cảm thấy ngứa ngáy trên cổ và nhanh chóng rời đi.

Cuộc họp hội đồng quản trị của Chu Từ Thâm kéo dài hơn nhiều so với dự kiến. Buổi tối ngày hôm trước Chu lão gia đã thông báo về cuộc hôn nhân Quý Hoài Kiến và Chu An An tại bữa tiệc sinh nhật của Chung Nhàn.

Sau khi Chu thị và Quý thị chính thức liên hôn, Chu lão gia nóng lòng muốn thay đổi cục diện Chu thị, từ đó dần dần dành lấy quyền lực trong tay Chu Từ Thâm.

Nguyễn Tinh Vãn đợi từ một hồi rất lâu, trong lúc đó cô thực sự đói bụng không chịu được, vốn định xuống lầu ăn cơm, nhưng sau đó cô lại nghĩ đến quy định khó hiểu mà hồi sáng nghe thấy, nếu hôm nay không phải cô trực tiếp liên lạc với Lâm Nam, thì có lẽ hiên tại vẫn đang bị chặn ở dưới lầu rồi.

Cũng may Lâm Nam luôn chú ý tới cô ở đây, không những mang cơm trưa tới, còn không bỏ lỡ bữa trà chiều.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 134: C134: Chương 134


Nguyễn Tinh Vãn từng nghi ngờ, liệu cô đến đây có phải để đàm phán hay không.

Ăn xong miếng bánh cuối cùng, cô dọn rác trên bàn rồi lại ngồi xuống ghế sofa.

Đúng vậy, khi no sẽ cảm thấy tràn đầy năng lượng hơn là khi bụng đói.

Nhưng ăn no rồi, cũng dễ buồn ngủ.

Khi Chu Từ Thâm quay lại văn phòng, nhìn thấy cô đang nằm bò trên sô pha, ngủ rất say. Trong thùng rác trước mặt, còn có những gói thức ăn thừa, nhất thời cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười.

Anh ngồi đối diện cô, nới lỏng cà vạt, đưa ánh mắt nhìn từ mặt cô đến cái bụng được che phủ bởi bộ quần áo rộng thùng thình, đôi mắt đen không đáy.

Nguyễn Tinh Vãn tối qua vẫn luôn không ngủ, bây giờ cô đã ăn uống no nê, gần như coi nơi này thành nhà của mình, cô mơ mơ màng màng lật người, đột nhiên cảm thấy như thể nửa người treo lơ lửng giữa không trung. Cô đột nhiên mở mắt ra, nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt, sững sờ trong vài giây mới phát hiện ra mình đang ở đâu.

Chu Từ Thâm lần nữa ngồi tựa lưng vào ghế sô pha, giọng lạnh lùng nói:

“Ngủ đủ chưa?”

Nguyễn Tinh Vãn vội vàng xoa xoa thái dương, nhanh chóng điều chỉnh tư thế, ngồi thẳng dậy:

“Chu tổng.”

"Thời gian ba ngày còn chưa tới, đã suy nghĩ kĩ rồi?"

Nguyễn Tinh Vãn mím môi:

“Mọi chuyện đã phát triển đến mức này rồi, dù tôi có nghĩ thế nào đi chăng nữa thì đây cũng là con đường duy nhất phải đi, Chu tổng cũng không thể cho tôi con đường nào khác.”

Nguyễn Tinh Vãn đẩy chiếc túi giấy màu nâu đến trước mặt Chu Từ Thâm:

“Thứ này không phải của tôi, tôi sẽ không cần. Hơn nữa tôi tin rằng, cho dù tôi có ký tên rồi đi chăng nữa, Chu tổng cũng sẽ có nhiều cách để hủy bỏ giao kèo này. "

Chu Từ Thâm không tỏ rõ ý kiến, cười khẩy:

"Em thông minh lúc cần thông minh, từ trước tới nay chưa bao giờ làm tôi thất vọng."

Mặc dù tài liệu này đã trao một nửa tài sản đứng tên anh cho Nguyễn Tinh Vãn, nhưng nó thực sự giống như sự tồn tại của thẻ chính và thẻ phụ. Cô có quyền sử dụng, nhưng không phải là quyết định cuối cùng.

Có một số điều anh không đồng ý và cô không thể làm gì được. Nguyễn Tinh Vãn không để ý đến sự mỉa mai trong lời nói của anh, tiếp tục nói:

"Tôi có hai điều kiện, nếu Chu tổng có thể đồng ý với tôi, tôi cũng sẽ...... đồng ý yêu cầu của anh."

" Nói. "

"Đầu tiên, số tiền tôi nợ anh nên xóa sạch, từ giờ trở đi, tôi sẽ không nợ anh bất cứ thứ gì nữa."

Chu Từ dùng đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô, vài giây sau lạnh lùng nói:

"Được."

Nguyễn Tinh Vãn nắm chặt tay:

"Thứ hai... tôi hi vọng Chu tổng có thể giúp tôi giải quyết vấn đề của em trai, tôi biết anh nhất định sẽ có biện pháp."

Chu Từ Thâm thu hồi tầm nhìn, sắc mặt không lạnh không nhạt: "Em dựa vào cái gì mà nghĩ tôi sẽ vì em mà đắc tội người khác?"

"Chu tổng không phải là vì tôi, mà là vì chính anh mà thôi."

"Ừm?"

"Chu tổng hẳn là biết rất rõ, nếu như bây giờ tôi đến Chu gia tìm ba mẹ anh, cho dù là tôi muốn cái gì, bọn họ cũng sẽ cho tôi."

Đôi mắt của Chu Từ Thâm dừng lại một lúc, và một cơn bão tuyết cuồn cuộn lên trong đôi mắt đen của anh.

Nguyễn Tinh Vãn cảm giác được nhiệt độ trong phòng giảm mạnh, cô không khỏi rùng mình.

Nhưng cô vẫn không rút lại những lời đó, cuộc đàm phàn này, nếu cô tỏ ra yếu đuối, cô sẽ thua hoàn toàn và không còn gì có thể cứu vãn được.

Một lúc lâu sau, Chu Từ Thâm cười nói:

"Nguyễn Tinh Vãn, em hay lắm."

Tuy rằng anh đang cười nhưng trong ánh mắt lại có vẻ lạnh lùng đến thấu xương.

Nguyễn Tinh Vãn chậm rãi nói:

“Tôi chỉ có hai điều kiện này mà thôi, đối với Chu tổng mà nói, không thể đơn giản hơn.”
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 135: C135: Chương 135


"Tôi đồng ý với em."

Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy tảng đá trong lòng cuối cùng cũng gỡ xuống, cô chậm rãi cụp mắt xuống:

“Vậy, khi nào Chu tổng muốn............."

Chu Từ Thâm lạnh nhạt nói:

"Ngày mai."

Nguyễn Tinh Vãn có lẽ không ngờ chuyện này lại xảy ra sớm như vậy. Cổ họng cô nghẹn ngào, nhất thời không nói nên lời.

Chu Từ Thâm lạnh lùng nhìn cô:

"Sao vậy, cô muốn nuốt lời à?"

“Không.”

Nguyễn Tinh Vãn nhẹ nhàng lắc đầu.

“Cảm ơn Chu tổng đã cho tôi một đêm để chuẩn bị.”

"Tôi không có thời gian mà thôi."

Nguyễn Tinh Vãn đứng dậy:

“Vậy tôi đi trước, không quấy rầy Chu tổng nữa.”

Nguyễn Tinh Vãn đi được mấy bước, phía sau vang lên giọng nói của Chu Từ Thâm:

“Còn có chuyện gì muốn nói nữa không?”

Cô dừng lại, khẽ mỉm cười:

“Tôi còn có rất nhiều điều muốn nói, nhưng Chu tổng có lẽ sẽ không muốn nghe.”

Chu Từ Thâm gõ ngón tay mảnh khảnh lên ghế sô pha, chậm rãi nói:

“Tôi cho em cơ hội này.”

“Nếu như Chu tổng đã muốn nghe như vậy, tôi liền trực tiếp nói cho anh nghe.”

Nguyễn Tinh Vãn nói:

“Sự thật thì lời muốn nói tuy có rất nhiều, nhưng nói tới nói lui cũng chỉ có một ý mà thôi, đó là tôi chân thành muốn chúc phúc cho anh, chúc anh kiếp này đoạn tử tuyệt tôn."

Chu Từ Thâm:

"....................................."

Nguyễn Tinh Vãn nói xong, không thèm quay đầu lại liền lập tức rời đi.

Tất nhiên, nguyên nhân lớn nhất là cô sợ tên đàn ông khốn nạn đó, trong cơn tức giận sẽ ném cô từ trên lầu xuống. Sau khi rời khỏi Chu thị, Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy cuối cùng mình cũng thở ra một hơi khó chịu.

Vừa định bắt taxi, thì con đường trước mặt liền bị chặn lại.

Nguyễn Tinh Vãn ngẩng đầu, đồng tử co rút, lùi về phía sau hai bước.

Nguyễn Quân quấn băng trên đầu, nụ cười quái dị, vừa buồn cười vừa đáng sợ nói:

“Con gái ngoan của ta, ta chính là ở đây để đợi con,.”

"Ông......................

Nguyễn Tinh Vãn vừa mở miệng, liền cảm giác được phía sau có người bịt miệng cô lại, cô thậm chí còn chưa kịp kêu cứu đã bị kéo vào thùng xe bên cạnh.

Lần này Nguyễn Quân hiển nhiên đã có chuẩn bị mà tới.

Trong xe, Nguyễn Tinh Vãn hai tay bị trói, lạnh lùng nhìn Nguyễn Quân:

“Ông muốn làm gì?”

Nguyễn Quân nói:

“Tiểu Vãn con yên tâm, ta là ba của con, sao có thể tổn thương con được chứ, chỉ có điều con đã li hôn rồi, người làm ba đương nhiên phải có nghĩa vụ giúp con tìm một người chồng khác.”

Nguyễn Tinh Vãn cảm thấy sống lưng lạnh buốt, không thể tin nổi nói:

“Ông rốt cuộc có biết mình đang làm gì không!”

"Đừng phản ứng lớn như vậy, nếu không có ta, con có thể gả vào Chu thị sao? Ta làm những chuyện này đều là vì lợi ích của con."

Văn phòng của CEO.

Chu Từ Thâm mở túi giấy màu nâu, lấy tài liệu từ bên trong ra, liếc nhìn hai lần rồi ném lên bàn trà.

Chẳng mấy chốc, có tiếng gõ cửa.

Lâm Nam nói

: “Chu tổng, các thành viên trong ban giám đốc đều đã rời đi.”

Chu Từ Thâm thản nhiên nói:

"Phái người trông chừng lão già, đừng lơ là."

" Vâng."

Hiện tại hành động của Chu lão gia đã quá rõ ràng, có thể nói việc đoạt quyền đã bước vào giai đoạn gay cấn. Bất luận là phát sinh gì cũng có thể thay đổi kết quả cuối cùng của sự việc này.

Lâm Nam vừa ra khỏi cửa văn phòng, người phụ trách bộ phận an ninh vội vàng chạy tới:

"Trợ lý Lâm, đã xảy ra chuyện."

"Chuyện gì vậy."

Người phụ trách lấy điện thoại di động ra và cho anh ta xem một đoạn video giám sát.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 136: C136: Chương 136


Vị trí giám sát này được bố trí ở ngoài cổng lớn tập đoàn Chu thị, khoảng cách tương đối xa, nhưng tầm nhìn tương đối rộng, mặc dù không thể nhìn rõ bóng dáng người trong điện thoại, nhưng Lâm Nam có thể nhận ra quần áo của Nguyễn Tinh Vãn mặc vào hôm nay, đối diện với cô là Nguyễn Quân, người đã đi lang thang dưới lầu mấy ngày hôm nay với chiếc băng trên đầu.

Lâm Nam cũng không để ý nhiều, cầm lấy điện thoại di động lao vào phòng CEO.

Chu Từ Thâm có chút không kiên nhẫn ngước mắt lên, vừa định mở miệng, Lâm Nam vội vàng nói:

"Chu tổng, bà chủ, cô ấy bị Nguyễn Quân bắt đi rồi!"

Chu Từ Thâm sắc mặt lập tức lạnh lùng đứng lên, đôi chân dài bước ra ngoài:

"Chuyện xảy ra khi nào?"

"Mười phút trước."

"Lập tức phái người đi tìm những nơi Nguyễn Quân thường lui tới, không được bỏ qua bất kỳ nơi nào trong số đó."

Chu Từ Thâm quai hàm mím chặt, thanh âm lạnh như băng: "Đặc biệt là Hoàng hôn, nếu nhìn thấy Nguyễn Quân, lập tức bắt lấy."

......................................

Nguyễn Quân đưa Nguyễn Tinh Vãn đến một sòng bạc dưới lòng đất, sau khi dùng băng keo dán chặt miệng cô lại, ông ta đồng thời trói tay cô lại bằng dải vải:

“Con gái ngoan của ta, đừng trách ba tàn nhẫn."

Tàn nhẫn vẫn là con đã tàn nhẫn trước, nếu như không phải con lừa ta qua đó, ta đã không bị đánh tới mức như thế này, suýt chút nữa đã không còn mạng rồi,có điều con yên tâm đi, ta không có tuyệt tình như con, vẫn là đã tìm cho con một gia đình tốt rồi."

Khi Nguyễn Quân xuống xe, Tạ Vinh đã đợi sẵn ở đó.

Tạ Vinh nói:

“Đem tiền đến chưa?”

Nguyễn Quân xoa xoa tay, cười hì hì nói:

“Đem tới rồi, đem tới rồi.”

Vừa nói vừa liếc nhìn chiếc xe:

"Đây không phải sao?"

Tạ Vinh nhìn theo ánh mắt của ông ta, xuyên qua cửa kính xe nhìn thấy một đôi mắt đẹp lạnh lùng.

Nguyễn Quân nói: “Như thế nào! con gái ta không hơn cái giá một trăm vạn sao?”

Tạ Vinh cau mày:

“Ông lại làm ra loại chuyện như vậy.”

"Cái gì gọi là lại làm ra loại chuyện như vậy? Đây là con gái của ta, nó không phải nên trả nợ cho ta sao?"

Nguyễn Quân lại gần, một tay vuốt cằm, thấp giọng nói:

"Cậu yên tâm đi, ta đã liên hệ rồi, khách sạn bên cạnh, một lát nữa có người đem tiền đến cho ta, ta liền lập tức đưa cho cậu, tuyệt đối không ăn quỵt. "

Tạ Vinh châm một điếu thuốc:

“Đây là lần đầu tiên tôi gặp một người ba như ông, nếu nói cô ấy là con gái của ông, đoán chừng chẳng có ai tin.”

Nguyễn Quân trợn mắt, nhanh chóng nói:

" Cậu nói vậy là có ý gì? Trong cơ thể con bé đang chảy dòng m.á.u của ta, vậy tại sao con bé không phải là con gái của ta được cơ chứ? con bé không có số phận của người giàu có, quyền lực, đầu thai vào nhà của ta, đó là số mệnh của con bé.”

Tạ Vinh quay đầu, khịt khịt mũi.

Một lúc sau, Nguyễn Quân nhận được điện thoại của người mà ông ta đã liên lạc, bảo ông ta đưa Nguyễn Tinh Vãn qua đó.

Nguyễn Quân gật đầu đáp lại, sau khi tắt điện thoại, ông ta nói với Tạ Vinh:

“Cậu nhìn thấy chưa, tiền sắp vào tay rồi, nếu như cậu giúp ta đưa người qua đó, thì ta có thể chia cho cậu thêm mười vạn.”

"Thôi đi, tôi mới không kiếm tiền từ những việc vô đạo đức như ông."

Nguyễn Quân bình chân như vại:

“Ta chỉ là bởi vì thấy hai chúng ta đã quen nhau nhiều năm, nên mới muốn cho cậu cơ hội này, nếu cậu không cần thì thôi."

Nguyễn Quân mở cửa xe, kéo Nguyễn Tinh Vãn xuống xe:

“Đi thôi, con gái ngoan.”

Nguyễn Tinh Vãn vô cảm nhìn ông ta, trong mắt chỉ có sự lạnh nhạt.

Khi họ đã đi xa, Tạ Vinh thu hồi tầm mắt, dùng đế giày nghiền nát tàn thuốc.

Có một người cha như Nguyễn Quân thật là xui xẻo.

Khi họ đến cổng khách sạn, Nguyễn Quân cảm thấy Nguyễn Tinh Vãn không gây ồn ào, ầm ĩ. Nên ông cũng yên tâm nhiều, lại nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của cô quả thật không được đẹp mắt cho lắm, liền xé miếng băng dính trên miệng cô xuống.
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 137: C137: Chương 137


Nhưng Nguyễn Quân dù sao cũng là cáo già xảo quyệt, ông ta vẫn sợ buổi tối Nguyễn Tinh Vãn chạy trốn, cho nên mới không cởi mảnh vải trên tay cô.

Không ngờ sau khi vào khách sạn, Nguyễn Tinh Vãn vốn luôn im lặng, lại đột nhiên cầu cứu ở quầy lễ tân, điều này khiến Nguyễn Quân bị doạ sợ một phen. Ông ta nhanh chóng kéo người lại và cười giải thích:

“Đây là con gái tôi, đầu óc không bình thường."

Nguyễn Quân ở bên cạnh Nguyễn Tinh Vãn thấp giọng cảnh cáo:

“Đừng nghĩ tới những thứ vô dụng đó, đêm nay dù thế nào đi nữa con cũng không thể chạy trốn. Hãy ngoan ngoãn đi, nếu là bọn họ, bọn họ sẽ không giống ta.”

Ánh nhìn không liên quan đến từ quầy lễ tân khiến Nguyễn Tinh Vãn hoàn toàn bỏ cuộc. Nơi này đối diện với sòng bạc dưới lòng đất, điều này cho thấy bình thường có không ít giao dịch đen như vậy.

Nghe được lời của Nguyễn Quân, Nguyễn Tinh Vãn cười lạnh nói:

"Ông thật sự từng coi tôi là con gái sao?"

"Con gái, ta cũng không có cách nào khác nữa, chuyện này vốn là nên trách Chu Từ Thâm, con nói cậu ấy giàu như vậy, cho ta thêm một trăm vạn nữa thì có sao đâu? Nếu cậu ấy vẫn vui vẻ như trước thì không có những chuyện xảy ra như hôm nay."

Nguyễn Tinh Vãn cau mày: “Anh ấy đưa tiền cho ông từ khi nào?”

"Không phải là chuyện của hai tháng trước à? Con không đưa cho ta, ta chỉ có thể đi hỏi cậu ấy."

Nguyễn Quân cười khinh thường nói:

"Lúc đó cậu ấy nói rất có ý tứ, bảo ta đừng làm phiền đến con nữa, ta còn tưởng rằng cậu ấy yêu con lắm cơ, bây giờ xem ra không là gì nữa rồi."

Nguyễn Tinh Vãn hơi giật mình, Chu Từ Thâm chưa bao giờ nói với cô chuyện này...

Tên đàn ông khốn nạn đó luôn tính toán trắng trợn tới như vậy, sao lại không nhắc tới chuyện này nhỉ.

Đang nói chuyện, Nguyễn Quân đưa cô đi ra ngoài căn phòng đã sắp xếp từ trước, ở cửa có hai người đàn ông mặc vest đang đứng ở đó.

Nguyễn Quân đẩy Nguyễn Tinh Vãn về phía trước:

“Người tôi mang tới rồi, còn tiền đâu.” Một người đàn ông ném cho ông ta tấm thẻ.

Nguyễn Quân cau mày bất mãn:

“Khách khí với ta một chút đi, nói không chừng mai này ta còn là bố vợ của ông chủ mấy cậu đó!”

Nguyễn Quân cầm lấy tấm thẻ, nói với Nguyễn Tinh Vãn:

“Con gái, con yên tâm, tiền ở đây một nửa là của con, con sẽ không phải chịu thiệt đâu.”

Nguyễn Tinh Vãn nhắm mắt lại, không muốn nhìn ông ta nữa.

Sau khi Nguyễn Quân rời đi, một trong hai người đàn ông đẩy cô vào phòng.

Nguyễn Tinh Vãn hai tay bị trói, loạng choạng mấy bước, ngẩng đầu nhìn bố trí bên trong.

Đây là một căn phòng để mọi người tiêu khiển tình thú, bốn phía là ánh đèn tím dày đặc khiến người ta choáng váng.

Ông chủ mà họ nhắc tới không có ở đây.

Nguyễn Tinh Vãn đột nhiên cảm thấy buồn nôn, cô chạy vào nhà vệ sinh, dựa vào bồn cầu nôn mấy lần nhưng không nôn được.

Nguyễn Tinh Vãn nhìn quanh và tìm thấy điện thoại cố định trong phòng, cô nhanh chóng bấm số cảnh sát, nhưng khi cô định gọi đi, thì liền bị cắt đứt kết nối.

Sau khi Nguyễn Quân lấy được tiền, ông ta vui vẻ đi xuống tầng dưới thì một chiếc Rolls Royce màu đen đột nhiên dừng lại trước mặt ông ta.

Cửa xe mở ra, Chu Từ Thâm bước xuống xe, vẻ mặt nghiêm nghị, liếc nhìn Nguyễn Quân, trong đôi mắt đen của anh dường như có một cơn bão đang nổi lên.

Nguyễn Quân toàn thân rùng mình, lùi lại vài bước, vừa định mở miệng bào chữa, thì Chu Từ Thâm đã lướt qua ông ta, chân dài sải bước về phía khách sạn.

Lâm Nam vội vàng đi theo anh, sau khi gọi một cuộc điện thoại, liền có được chính xác vị trí:

"Chu tổng, tầng 9."

Chu Từ Thâm đi thẳng về phía thang máy mà không dừng lại.

Nhân viên lễ tân nhìn thấy vậy liền vội vàng hỏi:

"Các anh đang làm gì vậy........................."
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 138: C138: Chương 138


Lúc này, quản lý khách sạn chạy tới, hướng về phía lễ tân lắc đầu.

Khi họ đến tầng 9, người của Chu Từ Thâm nhanh chóng chế ngự hai tên canh cửa. Chu Từ Thâm nhìn người quản lý đang đi theo mình, lạnh lùng nói:

“Mở cửa.”

"Vâng, vâng."

Người quản lý không dám lơ là, vội vàng mở cửa khách sạn.

Trong phòng, Nguyễn Tinh Vãn ngồi ở mép giường, quần áo bừa bộn, ánh mắt trống rỗng.

Khoảnh khắc cánh cửa được mở ra, cô dường như đã tỉnh táo lại và nắm chặt chiếc gạt tàn dính m.á.u trong tay.

Khi bóng dáng của Chu Từ Thâm xuất hiện trong tầm mắt, Nguyễn Tinh Vãn có chút sửng sốt, như không ngờ lại gặp được anh ở đây.

Chu Từ Thâm đứng ở đó, không quay đầu lại ra lệnh:

“Đợi ở ngoài cửa.”

Lâm Nam trả lời: "Vâng."

Chu Từ Thâm cởi áo khoác đi tới, ngồi xổm trước mặt Nguyễn Tinh Vãn, khoác áo lên vai cô, sau đó gỡ chiếc gạt tàn trên tay Nguyễn Tinh Vãn xuống.

Cô không buông ra, chỉ chăm chú nhìn anh.

Chu Từ Thâm nói:

"Có tôi ở đây, không sao rồi."

Nguyễn Tinh Vãn:

"..........................."

Vốn là không phải như thế này.

Cô chỉ là đang tự hỏi liệu mình có nên nhân cơ hội này để đập một lỗ vào đầu anh ta hay không.

Chu Từ Thâm hơi dùng sức mở tay cô ra, ném chiếc gạt tàn đi rồi bế cô lên.

Đến cửa, anh hơi khựng lại, quay đầu nhìn lại căn phòng:

“Xử lý rồi.”

Lâm Nam gật đầu.

Nguyễn Tinh Vãn không nói một lời từ khách sạn cho đến xe, nằm trong vòng tay anh không biết mình đang nghĩ gì.

Chu Từ Thâm đặt cô ngồi vào ghế ô tô, nói với tài xế:

“Đến bệnh viện đi.”

Nguyễn Tinh Vãn theo phản xạ ngẩng đầu: “Tôi không đi!”

Chu Từ Thâm nhìn cô.

Lúc này Nguyễn Tinh Vãn mới phát hiện phản ứng của mình có vẻ có chút lớn, siết chặt quần áo, thấp giọng lẩm bẩm:

“Anh không phải đã đồng ý là ngày mai đi hay sao, không thể lật lọng được?

"............."

Chu Từ Thâm nhất thời tức giận đến nỗi không nói nên lời, cô cho rằng anh từ xa như vậy chạy đến muốn đưa cô đi bệnh viện là vì chuyện đó sao?

Anh quay đầu lại, lạnh lùng nói:

“Tuỳ em.”

Người đau khổ và bất lực nhất chính là tài xế ngồi ở hàng ghế đầu, bọn họ rốt cuộc là cũng không nói rõ sẽ đi đâu, trong bầu không khí căng thẳng này, anh cũng không dám hỏi, chỉ có thể tự mình đưa ra phán đoán, lái về hướng biệt thự Tinh Hồ.

Nguyễn Tinh Vãn ở trong góc, không biết là vì sao, cảm thấy đầu càng ngày càng choáng váng, phản ứng của cơ thể cũng....................vô cùng kỳ lạ.

Một lúc sau, cô khẽ nhìn ra ngoài cửa sổ:

“Nhà tôi không phải đi hướng này.”

Chu Từ Thâm liếc mắt nhìn cô:

“Nhà em ở đâu?”

"Nhà của tôi ở........................"

Nguyễn Tinh Vãn cúi đầu nói:

"Thôi bỏ đi, tôi không có nhà, cái gì cũng không có."

Chu Từ Thâm mặc kệ cô.

Nửa giờ sau, Rolls-Royce dừng ở biệt thự Tinh Hồ, Chu Từ Thâm bình tĩnh nói:

"Xuống xe."

Nguyễn Tinh Vãn giữ cửa xe, chậm rãi bước ra ngoài.

Chu Từ Thâm đi được mấy bước, quay đầu lại nhìn cô:

"Em đứng đó làm gì? muốn tôi ôm em à?"

"......................."

Nếu cô có những suy nghĩ hoang đường như vậy, cô sẽ c.h.ặ.t đ.ầ.u mình trước.

Lúc này, một giọng nói từ bên cạnh vang lên:

"Bà chủ, tôi đỡ bà."

Nguyễn Tinh Vãn quay đầu lại, đứng bên cạnh cô là bác sĩ riêng của Chu Từ Thâm.

"Cảm ơn….....................…"
 
Tình Yêu Ngọt Ngào Và Ấm Áp
Chương 139: C139: Chương 139


Còn chưa đi được hai bước, Nguyễn Tinh Vãn liền cảm thấy tứ chi mềm nhũn, hai mắt tối sầm. Đúng lúc cô sắp ngất đi, người đàn ông đi phía trước đột nhiên quay lại, bế cô lên và đi vào trong không nói một lời.

Nguyễn Tinh Vãn miễn cưỡng mở mí mắt:

“Tôi không bảo anh ôm tôi..............…”

"Câm miệng."

"Ồ."

….......................

Ở tầng hai, sau khi bác sĩ khám cho Nguyễn Tinh Vãn, anh ta bước tới cửa nói:

“Ngài Chu, bà Chu không sao đâu, đứa bé trong bụng cô ấy cũng không sao, cô ấy chỉ bị hoảng sợ chút thôi, nghỉ ngơi vài ngày là sẽ ổn."

Chu Từ Thâm liếc nhìn Nguyễn Tinh Vãn đang ngủ trên giường, cau mày nói:

"Sao cô ấy lại như vậy?"

Bác sĩ ho khan:

“Xét theo tình trạng của bà Chu, có lẽ là đã hít phải thuốc mê, hơn nữa..............…” "Hơn nữa cái gì."

"Trong thuốc mê chắc chắn có một lượng nhỏ thành phần k*ch th*ch t*nh d*c."

Bác sĩ nhanh chóng nói:

"Nhưng ngài Chu yên tâm, lượng thuốc này rất nhẹ, nếu ông lo lắng sẽ ảnh hưởng đến đứa con trong bụng, ngày mai có thể đến bệnh viện kiểm tra chi tiết."

Chu Từ Thâm mím môi:

"Biết rồi."

Bác sĩ nói:

“Vậy tôi đi trước nhé.”

"Ừm."

Trước khi rời đi, bác sĩ nhỏ giọng nói:

"Ngài Chu, phụ nữ mang thai sau ba tháng có thể sinh hoạt vợ chồng được, miễn là kiểm soát cường độ vừa phải."

Chu Từ Thâm:

"..........................."

Sau khi bác sĩ rời đi, Chu Từ Thâm đóng cửa lại, đi đến bên giường, đút hai tay vào túi quần, cúi đầu nhìn người đang nằm trên giường.

Nguyễn Tinh Vãn thực ra là chưa hề ngủ say. Khuôn mặt vốn nhợt nhạt của cô bây giờ đỏ bừng không tự nhiên, lông mi không ngừng rung rung, đôi môi đỏ hồng. Yết hầu của Chu Từ Thâm trượt lên trượt xuống, dời tầm mắt đi chỗ khác. Ánh mắt anh rơi trên cổ tay được buộc bằng dải vải của cô, dường như cô đã cố gắng giãy giụa, trên đó mới lưu lại vài vết m.á.u khô.

Anh quay người bước vào phòng tắm, lấy khăn nóng ra, lau m.á.u trên cổ tay cô rồi băng bó vết thương cho cô.

Nguyễn Tinh Vãn không biết từ lúc nào tỉnh lại, lặng lẽ nhìn anh.

Một lúc lâu sau, cô mới nói:

"Chu tổng."

Anh thậm chí không ngẩng đầu lên:

"Nói."

Nguyễn Tinh Vãn mím môi:

“Anh đưa tiền cho Nguyễn Quân à?”

“Đưa em hay đưa ông ta không phải như nhau sao?”

Chu Từ Thâm ném gói giấy sơ cứu vào thùng rác

" Em yên tâm, tôi đã đồng ý với em rằng mọi khoản nợ giữa chúng ta, kể cả của ông ta, sẽ không đòi em nữa đâu.

"Sao anh lại cho ông ta tiền."

Cô biết rằng, cho dù Nguyễn Quân có khốn nạn như vậy, thì Chu Từ Thâm cũng sẽ có cách với ông ta, dựa theo tính cách của anh, mức độ chán ghét của anh đối với cô, theo lý mà nói, anh không thể nào bị Nguyễn Quân uy h.i.ế.p được.

Chu Từ Thâm liếc nhìn cô một cái thật sâu:

“Dùng tiền mua chút bình yên.”

Nguyễn Tinh Vãn thu hồi tầm mắt, nhìn lên trần nhà nói:

“Không ngờ sự bình yên của Chu tổng lại có giá như vậy.”

"Tôi cũng không ngờ rằng, em lại tàn nhẫn đến vậy."

Nguyễn Tinh Vãn biết anh đang ám chỉ cái gì, chỉ bình tĩnh nói:

“Nếu Chu tổng có người mình muốn bảo vệ, sẽ không có cảm nhận như vậy nữa.”

Chu Từ Thâm nhìn bụng cô:

"Bảo vệ? Vậy tối nay nếu tôi muốn đưa em đến bệnh viện, em cũng sẽ đập một lỗ trên đầu tôi à?"

Nguyễn Tinh Vãn:

"..........................................."

Thấy cô không nói gì, Chu Từ Thâm biết mình đã đoán đúng rồi.

Nguyễn Tinh Vãn ho một tiếng, nhìn đi chỗ khác một cách mất tự nhiên.

Loại chuyện này mọi người tự hiểu là được rồi, nói ra làm gì khiến người khác xấu hổ.
 
Back
Top Bottom