Ngôn Tình Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 100


Tôi gật đầu, nhìn thoáng qua tên trung tâm thương mại nói: “Em ở trung tâm thương mại Tài Phú, sao vậy?"
"Buổi tiệc nhận người thân tối nay có phải em quên rồi đúng không?" Đầu dây bên kia anh ta nói, có hơi bất đắc dĩ: “Người bên kia đã chờ anh một lúc rồi, để anh đến đón em.

"
Buổi tiệc nhận người thân trước đó anh ta đã nói qua với tôi, tôi vốn vẫn luôn nhớ rõ, nhưng mấy ngày nay tìm cách liên lạc với chợ đen, nên tôi quên mất việc này.

Tắt điện thoại, tôi đứng chờ một lát, anh ta đã tới, anh ta lái một chiếc Land Rover màu đen, đỗ ở ven đường, hạ cửa kính xuống nhìn tôi nói: “Đi thôi, đến khách sạn chuẩn bị một chút, bữa tiệc sắp bắt đầu rồi.

"
Tôi chần chờ một chút, mở miệng nói: “Buổi tiệc bắt đầu lúc mấy giờ?"
"Khoảng tám giờ tối.

"
Tôi nhìn thời gian, không khỏi nói: “Vậy vẫn còn sớm, em vào trung tâm thương mại mua vài bộ quần áo, lát nữa chúng ta sẽ đi.

"
Anh ta cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, gật gật đầu, nói: “Được.

"
Mang xe đi đỗ xong, anh ta cùng tôi đi dạo trung tâm thương mại một vòng, nhưng mà cũng mua không ít đồ, là một quý ông, anh ta khó tránh khỏi thành một nhân viên xách đồ.

Nhìn anh ta cầm túi to túi nhỏ, tôi hơi xấu hổ, muốn cầm mấy túi lại bị anh ta từ chối.

"Em cứ yên tâm dạo phố đi, đồ cũng không nặng, anh có thể cầm.

"
Thấy vậy, tôi cũng không làm kiêu, vui vẻ mua một đống đồ, rời khỏi trung tâm thương mại, trong tay anh ta gần như chẳng thể cầm thêm được gì nữa, để tất cả vào cốp xe, lên xe.

Anh ta khởi động xe, nhìn tôi nói: “Xem ra tâm trạng của em rất tốt, có chuyện gì tốt sao?"
Tôi gật đầu: “Ừm, trước đó không phải hỏi thăm ở chợ đen sao? Đã liên lạc được rồi, chờ có thể tìm được tủy phù hợp, em trai em có thể làm phẫu thuật ghép tủy rồi.

"
Chỉ cần ghép tủy thành công, Đường Bảo Nam có thể đến trường giống như những đứa trẻ bình thường khác, trải qua cuộc đời của một đứa trẻ bình thường.

Anh ta hơi ngạc nhiên một chút, nhưng cũng hơi bất ngờ: “Nhanh vậy đã liên lạc được rồi, Chỗ Hàn Trung Kiên tìm được rồi?"
Tôi gật đầu.

Anh ta gật gật đầu, không nhiều lời, xe chạy một lát, anh ta nói: “Đợi sau khi em trai em hoàn thành phẫu thuật, em sắp xếp thời gian một chút, bảo mẹ nuôi và ba mẹ em gặp mặt một chút, ba mẹ muốn cảm ơn bọn họ.

"
Tôi lên tiếng đồng ý, nghĩ sau này sẽ càng ngày càng tốt, tâm trạng cũng vui vẻ hơn rất nhiều.

Lục Tuấn Kiệt lái xe thẳng đến khách sạn tổ chức buổi tiệc, là khách sạn năm sao xa hoa nhất của thủ đô, Lục Tuấn Kiệt bảo tôi xuống xe trước đi vào, anh ta đi đỗ xe.

Tôi vừa vào đến cửa thì gặp Hàn Trung Kiên vừa đỗ xe xong cũng đi vào bên trong, thấy tôi, từ xa anh ta đã giơ tay vẫy tôi yêu nghiệt nói: “Hoài An, cô đến rồi, tôi ở đây.

"
Hôm nay anh ta mặc một bộ âu phục may đo, thân cao một mét tám lăm, là tiêu chuẩn mặc quần áo thì gầy, nhưng cởi ra thì vạm vỡ, tóc vuốt keo, phối với cà vạt đen, tuấn lãng khiến người ta không thể không liếc nhìn.

Đến gần, anh ta cũng bước tới cạnh tôi, đôi mắt đào hoa quét một vòng trên người tôi, khóe miệng hơi run run: “Là nữ chính hôm nay, cô định mặc như vậy đi vào à?".
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 101


Tôi thấy hơi khó chịu khi bị anh ta đánh giá thẳng thừng như vậy, nói: “Nhà họ Lục có chuẩn bị lễ phục, lát nữa vào tôi sẽ thay.


Nghe thấy thế anh ta gật đầu, duỗi tay muốn kéo tôi, tôi tránh đi theo bản năng nhưng lại bị anh ta đổi tay giữ lại: “Đường Hoài An, cô có từng thấy cặp đôi nào dự tiệc lại mỗi người đi một ngả chưa?”
Khi nói, anh ta ra hiệu cho tôi nhìn qua đám người tiến vào khách sạn, khách sạn đã bị nhà họ Lục bao trọn, người đi vào đấy vào giờ này đều là đến dự tiệc, đa phần đều đi có đôi vào có cặp, phụ nữ khoác tay đàn ông, mặc lễ phục thanh lịch xa xỉ.

Tôi mím môi, tự giác khoác cánh tay anh ta, thấy vậy anh ta nhếch môi, đôi mắt đào hoa càng thêm quyến rũ.

“Đường Hoài An.

” Phía sau có một giọng nói vang lên, tôi quay đầu lại, nhìn thấy Lục Như Mai, không nhìn thấy Cố Gia Huy, tôi hơi sững sờ, không khỏi nghĩ chẳng lẽ Cố Gia Huy định ly hôn với cô ta thật sao?
Lục Như Mai mặc một bộ váy dài hở lưng màu hồng nhạt, dáng người cô ta rất đẹp, hơn nữa làn da còn trắng ngần, cô ta lại còn khống chế bộ váy dài này rất tốt, nhìn cô ta nâng làn váy đi đến trước mặt tôi, mỉa mai: “Đúng rồi, suýt chút nữa tôi quên mất, bây giờ không thể gọi cô là Đường Hoài An, mà phải gọi cô là Lục Bảo Vy mới đúng chứ, rất đúng với câu gà rừng thành phượng hoàng.


Tôi nhíu mày, không muốn cãi nhau với cô ta ở đây, tôi lạnh lùng nhìn cô ta quyết định yên lặng, kéo Hàn Trung Kiên chuẩn bị vào khách sạn.

Không ngờ Hàn Trung Kiên lại kéo tôi lại, đôi mắt đen hơi lạnh lùng của anh ta liếc nhìn Lục Như Mai, giọng nói trầm thấp khinh thường: “Lục Như Mai đúng không? Điều kiện nhà họ Lục tốt như thế mà còn không thể dạy được cô cách làm người trong chín năm giáo dục bắt buộc, nền tảng của cô không chỉ kém thôi đâu, xem ra dù gà rừng có sống trong ổ của phượng hoàng mười năm hai mươi năm thì vẫn không thay đổi được sự thấp kém sâu trong xương cốt.


Những lời này của anh ta khiến Lục Như Mai cực kỳ tức giận, bỗng chốc hai mắt Lục Như Mai đỏ bừng, nếu không còn phải để ý đến hình tượng thì e là cô ta đã chửi ầm lên rồi.

Nhưng Lục Như Mai chỉ biết mềm nắn rắn buông, tuy cô ta tức vì bị Hàn Trung Kiên nói như vậy nhưng cũng không dám cãi lại, cô ta chỉ hung dữ lườm tôi một cái rồi xách làn váy vào khách sạn.

Tôi nhìn Hàn Trung Kiên, giơ ngón tay cái cho anh ta từ tận đáy lòng, thật lòng khen: “Tổng giám đốc Hàn, uy phong.


Hàn Trung Kiên hừ một tiếng, lông mày đẹp ngả ngớn, nâng khuỷu tay lên nói: “Bớt nịnh hót đi, mau khoác tay tôi.


Tôi cười, kéo anh ta cùng vào khách sạn.

Lâm Khánh Ngân đã chờ tôi trong đại sảnh buổi tiệc từ lâu, nhìn thấy tôi và Hàn Trung Kiên đi vào, bà ấy bước trên giày cao gót đi về phía tôi, kéo tôi nói: “Buổi tiệc sắp bắt đầu rồi, con mau lên tầng thay lễ phục rồi tạo hình đi.


Thời gian gấp gáp, bà ấy chào hỏi Hàn Trung Kiên rồi dẫn tôi lên tầng, bà ấy giao tôi cho một nhóm nhà thiết kế, sau đấy tôi bị một đám người kéo đi thử lễ phục làm tạo hình, vật lộn hồi lâu mới chuẩn bị xong.

“Bà Lục, bà xem tạo hình này của cô chủ đã được chưa?” Sau khi nhà thiết kế đã chuẩn bị cho tôi xong, nhìn về phía Lâm Khánh Ngân đang chờ ở bên cạnh nói.

Lâm Khánh Ngân đứng dậy, nhìn tôi sau khi trang điểm xong, gật đầu hài lòng nhìn tôi nói: “Hoài An, con mau đứng dậy cho mẹ nhìn toàn thể xem.


Tôi đứng dậy, tôi mặc một chiếc sườn xám cổ điển cách tân màu trắng xanh, có lẽ vì tiệc tối cần phải có vẻ lộng lẫy quý phái, cho nên nhà thiết kế cố ý cho tôi khoác một chiếc áo choàng trắng có đính ngọc trai, mái tóc dài được uốn xoăn nhẹ vén ra sau tai, bên tai còn kẹp một chiếc kẹp tóc màu trắng, toàn thân nhìn có vẻ lạnh lùng thanh lịch quý phái.

Lâm Khánh Ngân nhìn tôi, càng nhìn càng thấy hài lòng, nhất thời cười đến không khép miệng lại được, nói: “Đúng là con gái của mẹ, thật xinh đẹp.


Nhà thiết kế đứng kế bên tiếp lời bà ấy: “Vốn dĩ cô Đường đã xinh đẹp, rất có khí chất của cô ấm quyền quý, bây giờ còn ăn diện thêm, quyến rũ mà không tầm thường, đúng là một người đẹp!”
Trên đời này bà mẹ nào cũng thích nghe người khác khen con mình, Lâm Khánh Ngân cũng thế, bỗng chốc bà ấy càng thêm vui vẻ.

.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 102


Bà ấy kéo tôi hết ngắm lại nhìn, rồi mới cực kỳ hài lòng dẫn tôi đến đại sảnh khách sạn.

Giằng co một hồi, bữa tiệc đã bắt đầu rồi, sau khi Lâm Khánh Ngân và tôi bước vào sảnh tiệc, bởi vì phải sắp xếp quá trình nhận người thân tiếp đấy, còn có các câu hỏi của phóng viên truyền thông nên sau khi dặn dò tôi bà ấy rời đi luôn.

Người đến tham dự buổi tiệc đều là người trong giới quyền quý và danh nhân ở thủ đô, đa số toàn người tôi không quen.

Nhìn xung quanh, vốn dĩ tôi định tìm Hàn Trung Kiên, nhưng đi một vòng vẫn không thấy bóng dáng anh ta đâu nên tôi đến khu thức ăn tìm đồ ăn.

Trong mấy bữa tiệc cao cấp như này không có mấy món ngon, nhưng lại rất tinh tế và ngon miệng, tôi chưa ăn cơm tối, thấy những miếng bánh ngọt tinh xảo nhỏ xinh kia là lại không che giấu nổi bản chất tham ăn ẩn sâu trong xương cốt.

Bởi vì tất cả sự chú ý đã đặt hết lên chỗ đồ ăn, nên tất nhiên tôi cũng không nhìn thấy Phương Mỹ Trúc đang đến gần tôi.

Mãi đến khi bà ta cố tình đổ ly rượu vang đỏ trong tay lên làn váy của tôi, tôi mới giật mình vội vàng tránh đi nhưng không kịp nữa, một lượng lớn rượu vang đỏ bị đổ lên làn váy lộng lẫy vốn sạch sẽ, nhìn cực kỳ khó chịu.

“Ồ, gà rừng cũng có thể đến mấy bữa tiệc cao cấp như này sao, Đường Hoài An, cô lại đi câu kết với cậu ấm kia à? Quần áo mặc trông cũng ra gì đấy, nhưng đáng tiếc.

” Phương Mỹ Trúc lắc lắc chút rượu vang đỏ còn sót lại trong ly rượu, vẻ mặt nhìn tôi đầy đắc ý, tiếp tục nói: “Giá trị bộ lễ phục này đắt đỏ, rượu vang đỏ này cũng rất khó giặt sạch.


Tâm trạng vốn đang tốt lại bị bà ta phá hỏng, tôi bỏ bánh ngọt trong tay xuống, cúi đầu nhìn nơi bị rượu đổ đỏ thẫm, tâm trạng vô cùng tồi tệ.

Tôi lạnh lùng nhìn bà ta, nén lại cơn giận, không để ý đến bà ta, chuẩn bị lên tầng nhờ nhà thiết kế thay cho một bộ khác.

Nhưng bà ta lại chặn đường tôi đi, bà ta tưởng tôi sợ bà ta nên bà ta được đằng chân lân đằng đầu: “Tránh cái gì? Không phải lúc trước cô rất kiêu ngạo sao? Sao thế? Tự biết bản thân đến mức nào nên định kẹp chặt đuôi làm người ở đây à?”
Tôi mím môi nhìn bà ta, cố giữ bình tĩnh nói: “Bà muốn làm gì?”
Bà ta cười lạnh, vẻ mặt kiêu ngạo đầy khinh thường: “Tôi không định làm gì cả, tôi chỉ muốn cô thấy khó chịu thôi, bởi vì đồ đê tiện như cô nên Gia Huy với Như Mai mới ly hôn, cô thì hay rồi, bây giờ cô còn xinh đẹp rạng rỡ ở đây quyến rũ người khác.

Tôi nói cho cô biết, tôi sẽ không để cho loại phụ nữ phá hoại hạnh phúc gia đình người khác như cô được yên đâu.


Phá hoại gia đình người khác?
Tôi?
Chợt tôi cười mỉa mai nhìn bà ta: “Bà Cố, tôi còn có việc, đi trước.



Thấy tôi không cãi lại bà ta, bà ta dẫm lên giày cao gót đi theo sau tôi thấp giọng mắng: “Đường Hoài An, tôi nói cho cô biết, loại phụ nữ như cô cả đời này không sánh được với Như Mai đâu, số của cô là đồ thấp kém, vĩnh viễn không thành công nổi đâu.


Điển hình của thẹn quá hoá giận.

Tôi không để ý đến bà ta, bước nhanh hơn lên tầng hai, vốn dĩ bà ta còn muốn đi lên theo nhưng cửa tầng hai có vệ sĩ đứng trông, khi tôi đi ngang qua hai vệ sĩ, nhẹ giọng nói một câu: “Đừng để người không phận sự đi lên.


Tiếp đấy, Phương Mỹ Trúc còn muốn đi theo sau tôi mắng bị hai vệ sĩ cản lại: “Thưa bà, xin hãy dừng bước.


Vẻ mặt Phương Mỹ Trúc giận dữ, chỉ vào tôi nói: “Sao nó lại được lên?”
Vệ sĩ nhìn tôi rồi nói với bà ta: “Cô Đường không phải người không phận sự.


Nói cách khác, Phương Mỹ Trúc là người không phận sự.

Phương Mỹ Trúc tức giận đến mức vẻ mặt bà ta trông có vẻ hơi dữ tợn, tôi liếc nhìn bà ta, không nói thêm câu nào, lát nữa bữa tiệc sẽ bắt đầu, tôi phải nhanh chóng thay một bộ lễ phục mới.

May mà lễ phục mà nhà thiết kế chuẩn bị cũng nhiều, sau khi tôi đi lên lại chọn lại một bộ sườn xám màu xanh đậm.

Lúc xuống tầng, khách trong đại sảnh đã đến gần đủ, người dẫn chương trình trên sân khấu đang nói lời dạo đầu, Lâm Khánh Ngân vội vàng tìm tôi khắp nơi, lúc nhìn thấy tôi bà ấy vội vàng kéo tôi nói: “Hoài An, con đi đâu thế? Mẹ với ba con tìm con khắp nơi đấy.



“Vừa nãy lễ phục bị bẩn, cháu đi lên thay một bộ khác.

” Tôi nói, khi đang nói tôi đã bị Lâm Khánh Ngân kéo vào giữa đám người.

Nghe thấy tôi nói vậy, bà ấy quay đầu lại nhìn sườn xám trên người tôi, dừng một lúc nói: “Sao lại làm bẩn rồi?”
“Không cẩn thận.

” Tôi thuận miệng trả lời.

Bà ấy vừa nói vừa kéo tôi vào trong đám người, bởi vì bữa tiệc hôm nay là tiệc nhận người thân, cho nên lúc này Lâm Khánh Ngân thân mật với tôi như vậy, tất nhiên sẽ thu hút ánh mắt của không ít người.

Phương Mỹ Trúc vốn đang cầm ly rượu nói chuyện với đồng nghiệp, nhìn thấy Lâm Khánh Vân bà ta lập tức chậm rãi bước trên giày cao gót đến, cười chào hỏi với bà ấy.

Sau khi Lâm Khánh Vân đáp lại bà ta một câu, thì bà ấy không nói gì thêm nữa.

Nhưng Phương Mỹ Trúc lại không khỏi nhíu mày khi nhìn thấy Lâm Khánh Ngân kéo tay tôi, bà ta nhìn Lâm Khánh Ngân nói: “Từ bao giờ mà ánh mắt nhà họ Lục kém thế, đến cả một người phụ nữ chẳng ra gì như vậy mà cũng có thể qua lại được với nhà họ Lục.

”.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 103


Vốn dĩ Lâm Khánh Ngân không định để ý đến bà ta, nhưng nghe thấy lời bà ta nói, bà ấy không khỏi nhíu mày, không vui nói: “Chắc là bà Cố đã quên thân phận của chị trước khi tiến vào nhà họ Cố rồi, làm bà chủ nhà giàu được mấy năm là tưởng mình xuất thân từ nhà quyền quý thật à, há mồm ngậm miệng là lại loại phụ nữ không ra gì.

Phương Mỹ Trúc, chị quên mất mình sinh ra là con hát, quên mất mình quấn lên được nhà họ Cố như thế nào sao?”
Mấy câu mắng của bà ấy khiến Phương Mỹ Trúc nghẹn họng không trả lời được, tuy giọng bà ấy không lớn, nhưng vẫn khiến mọi người xung quanh chú ý, bỗng chốc Phương Mỹ Trúc trở nên cực kỳ xấu hổ chật vật.

Trên sân khấu vang lên giọng nói của Lục Thái Tuệ, sau khi ông ta nói mấy lời dạo đầu đơn giản, một ánh mắt mộc mạc nhìn về phía tôi nói: “Đêm nay mời các vị tới, còn có một chuyện rất vui mà họ Lục tôi muốn chia sẻ với mọi người.

Hơn hai mươi năm trước họ Lục tôi từng có một cô con gái hai tuổi vô tình đi lạc, mấy năm nay nhà họ Lục liên tục tìm kiếm suốt ngày đêm, bây giờ bao khó khăn cũng đã được đền đáp, cuối cùng chúng tôi cũng tìm thấy con bé rồi.

Cho nên hôm nay họ Lục tôi mời các vị đến đây để chúc mừng chuyện vui này với tôi.”
Có lẽ do lúc trước nhà họ Lục không để lộ ra bất cứ tin tức nào, cho nên lúc này sau khi Lục Thái Tuệ nói xong, không khỏi khiến mọi người bất ngờ.
Dưới sân khấu phóng viên giơ máy quay đặt câu hỏi: “Chủ tịch Lục, không phải ngài đã có một hòn ngọc quý trên tay là cô Lục Như Mai sao? Sao bây giờ lại có thêm một người nữa vậy? Chẳng lẽ, cô Lục Như Mai không phải con ruột của ngài?”
Anh ta vừa nói dứt lời đã đưa tới được nghi ngờ của mọi người, sắc mặt Lục Thái Tuệ hơi sững sờ, nhưng ông ta không trả lời.
Tối nay Lục Như Mai cũng đến đây, lúc này cô ta đang đứng dưới sân khấu, đôi mắt đen đỏ hoe nhìn Lục Thái Tuệ, dù sao cũng là cô con gái nuôi hơn hai mươi năm, sao có thể dùng một câu có phải con ruột không để gạt bỏ được!
Thấy Lục Thái Tuệ không trả lời, phóng viên lại đặt câu hỏi: “Chủ tịch Lục, lúc trước ngài từng công khai tuyên bố, cổ phần tương lai của Lục Thị sẽ do hai cô cậu chủ nhà họ Lục tiếp nhận.

Bây giờ ngài đã tìm được con gái ruột rồi, có phải cái này có nghĩa là cổ phần của Lục Thị sẽ do con gái ruột của ngài thừa kế không?”
Lục Thái Tuệ hơi nhíu mày, ông ta không cho phóng viên câu trả lời chính xác ngay, mà chỉ nói: “Chủ đề tối nay, chủ yếu là họ Lục tôi tuyên bố thân phận của con gái của họ Lục tôi đây, còn về vấn đề phân chia cổ phần, sau này tôi sẽ điều chỉnh sau.”
“Nếu, cô Lục Như Mai không phải con gái ruột của chủ tịch Lục, vậy liên hôn giữa Lục Thị với Cố Thị còn giữ không?” Có phóng viên nói: “Nếu cô Lục Như Mai không có quyền lợi thừa kế tài sản Lục Thị, vậy có phải có nghĩa là yêu cầu liên hôn giữa Lục Thị và Cố Thị sẽ được suy xét lại không?”
Câu hỏi của các phóng viên nói tiếp nhau, hỏi cực kỳ sắc bén, Lục Thái Tuệ nhíu mày, tạm thời không thể trả lời câu hỏi của phóng viên, Lâm Khánh Ngân kéo tôi lên sân khấu, nhìn khách khứa nói: “Chúng tôi sẽ mở một cuộc họp báo sau khi điều chỉnh xong các câu hỏi của mọi người.”
Nói xong, bà ấy nhìn về phía tôi nói: “Mọi người, đêm nay vợ chồng chúng tôi chính thức giới thiệu với mọi người con gái cả nhà họ Lục, Lục Bảo Vy.”
Coi như đã đổi đề tài thành công, bỗng chốc các phóng viên đứng xung quanh bên dưới sân khấu nhắm ngay ống kính với tôi, bắt đầu hỏi tôi đủ loại câu hỏi.
Cũng may nhà họ Lục đã chào hỏi qua trước, sau khi phóng viên lấy được tin tức trọng điểm, lập tức bị nhà họ Lục sắp xếp mời ra.
Lâm Khánh Ngân và Lục Thái Tuệ kéo tôi đi chào hỏi với từng nhân vật lớn ở thủ đô trong đám người, tôi mỉm cười đến nỗi mặt sắp cứng đờ.

Lúc đến Phương Mỹ Trúc, sắc mặt bà ta có thể dùng đủ loại màu sắc đủ hình dung, không đợi Lâm Khánh Ngân mở miệng, bà ta đã nhìn Lâm Khánh Ngân nói: “Bà Lục, nhà họ Lục như này có được tính là lừa hôn không? Tùy tiện dùng một đứa con gái giả để gả cho nhà họ Cố, chị nghĩ nhà họ Cố dễ lừa vậy sao?”
Không một ai có thể đạt đến trình độ không biết xấu hổ này của Phương Mỹ Trúc.
Lâm Khánh Ngân cười mỉa: “Lúc trước khi Như Mai và Gia Huy đính hôn, tôi đã bảo với chị là con gái ruột của nhà họ Lục vẫn chưa tìm được, nếu mọi người thật sự muốn liên hôn với nhà họ Lục, vậy con gái có thể gả cho nhà họ Cố chỉ có thể là Như Mai.

Lúc ấy chị cũng biết rõ, sao bây giờ lại thành chúng tôi lừa hôn rồi?”
Sắc mặt Phương Mỹ Trúc rất xấu, bà ta nhìn tôi rồi lại nhìn Lục Như Mai đứng bên cạnh bà ta, vẻ mặt xám xịt đầy bối rối khó nói, mãi một lúc lâu sau mới nhìn tôi cứng đờ nói mấy câu: “Sao cô lại là con gái nhà họ Lục được?”
Tuy câu này là câu nghi vấn, nhưng lại có nhiều sự không cam lòng và áp lực không nói nên lời hơn..
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 104


Lâm Khánh Ngân không biết những chuyện giữa tôi và Cố Gia Huy trong quá khứ, nghĩ rằng bà ta không tin, nhìn bà ta nói: “Hoài An là con gái ruột của tôi, nếu bây giờ Như Mai đã kết hôn với Gia Huy, ván đã đóng thuyền là chuyện không thể thay đổi, sau này để vợ chồng hai đứa nó sống tốt với nhau là được.


Nói xong, bà ấy phớt lờ sắc mặt nhăn nhó của Phương Mỹ Trúc, kéo tay tôi chào hỏi những người vị khách khác.

Sau một vòng thăm hỏi, tôi đã cười đến mức mặt gần như cứng đơ, nhân lúc rảnh rỗi tôi ra sân sau khách sạn, tìm chỗ ngồi xuống rồi gọi điện thoại cho Hàn Trung Kiên.

Giằng co suốt một buổi tối, hình như tôi vẫn chưa thấy anh ta.

Điện thoại reng vài tiếng anh ta đã bắt máy, đầu kia điện thoại có vẻ rất yên tĩnh, anh ta thản nhiên lên tiếng: “Đường Hoài An, có chuyện gì?”
Anh ta đột nhiên nghiêm túc như vậy, khiến tôi có hơi không thích ứng kịp, khựng lại một lúc tôi mới nói: “Anh đã đi rồi sao? Hình như cả tối nay tôi không nhìn thấy anh.


“Tôi đang ở tầng cao nhất của khách sạn, bàn chút chuyện.

” Anh ta lên tiếng, giọng nói vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn chẳng ăn khớp gì với phong thái yêu nghiệt của anh ta lúc bình thường.

Nghe vậy, tôi cũng không tiện nói nhiều, chỉ bảo: “Ừm, vậy anh bàn việc đi!”
Nói xong, phía anh ta cúp máy.

Cất điện thoại, tôi định nghỉ ngơi thêm một lúc sau đó trở lại khách sạn, thì bên cạnh bất ngờ truyền đến tiếng động.

Đèn sân sau khá tối, hơn nữa tôi lại ngồi chỗ khuất, lúc Phương Mỹ Trúc kéo Lục Như Mai ra ngoài, hoàn toàn không nhìn thấy tôi, vốn dĩ tôi định đi, nhưng còn chưa đợi tôi đứng lên.

Phương Mỹ Trúc đã nhìn Lục Như Mai nói: “Như Mai, con cũng biết tình cảnh của Gia Huy ở Cố Thị, ban đầu dì còn tưởng con là con gái của nhà họ Lục, ít nhất có thể dựa vào số cổ phần nhà họ Lục cho con để giúp Gia Huy có chỗ đứng vững vàng, nhưng bây giờ xem ra không thể trông cậy nữa rồi, con mau ký vào đơn ly hôn đi, cầm tiền đi sống cuộc sống của chính con đi, đừng bám lấy Gia Huy nữa, làm lỡ dở cuộc đời của cả hai.


Lục Như Mai nhìn bà ta với vẻ khó tin, đôi mắt xinh đẹp đỏ bừng tràn ngập nước, giọng nói nghẹn ngào: “Dì Phương, trước đây dì không nói như vậy, tại sao ngay cả dì cũng muốn chia rẽ con và Gia Huy? Bọn con yêu nhau thật lòng.


Phương Mỹ Trúc cau mày, nhìn cô ta thật hết thuốc chữa nói: “Hai đứa yêu nhau thật lòng chỗ nào? Lục Như Mai, nếu hai đứa thật sự yêu nhau, kết hôn lâu như thế tại sao Gia Huy không chạm vào con? Cái này mà coi là thật lòng yêu nhau à?”
Tôi vốn chỉ muốn hóng chuyện, không ngờ lại nghe thấy chuyện này, nhất thời không khỏi kinh ngạc.

Lục Như Mai bị đâm vào chỗ đau, nhìn Phương Mỹ Trúc hơi suy sụp nói: “Chỉ là Gia Huy không nỡ chạm vào con thôi, anh ấy chỉ là! ”
“Lục Như Mai, đừng tự viện cớ cho mình nữa, con trai dì, người làm mẹ như dì còn không hiểu rõ sao?” Phương Mỹ Trúc cắt ngang lời của cô ta, gần như vô tình lên tiếng: “Con ở lại nhà họ Cố, không thể mang đến bất kỳ thứ gì cho nhà họ Cố, ngay cả sinh con dưỡng cái cũng không làm được, Lục Như Mai, không phải vì dì thực tế, mà dì là một người mẹ, dì phải suy nghĩ cho tương lai của con trai mình, vậy nên coi như con nghĩ giúp cho dì, ký đơn ly hôn đi, con muốn bao nhiêu tiền, nhà họ Cố sẽ cố gắng hết sức bù đắp cho con.


“Không thể nào!” Cảm xúc của Lục Như Mai có phần suy sụp, cô ta đè nén tức giận và đau thương gào lên với Phương Mỹ Trúc: “Con sẽ không ký tên, con cũng không ly hôn với Gia Huy, bắt đầu từ khoảnh khắc con gả cho Gia Huy, con chưa từng nghĩ sẽ ly hôn với anh ấy, cho dù có phải canh giữ anh ấy cả đời, con cũng không bao giờ rời xa anh ấy, chỉ cần con không ký tên, không ai có thể làm gì được con!”
Phương Mỹ Trúc bị cô ta la hét đến mất kiên nhẫn, lạnh lùng nói: “Những chuyện này không đến lượt cô, bây giờ tôi sẽ vào sảnh lớn tuyên bố tin tức cô và Gia Huy ly hôn, nếu cô không ký tên, tôi sẽ có cách để ép cô ký.


Nói rồi, Phương Mỹ Trúc đi về phía sảnh lớn.

Lục Như Mai ngăn bà ta lại, gương mặt nở nụ cười lạnh lùng châm chọc: “Bây giờ dì tuyên bố, không sợ đám người máu mặt ở thủ đô này nói ra nói vào sao? Nhà họ Lục chỉ vừa mới thông báo tìm được con gái ruột, lúc sau các người đã tuyên bố ly hôn với đứa con nuôi như tôi, các người không sợ trở thành trò cười của thủ đô à?”
Phương Mỹ Trúc không để ý: “Hừ, chẳng những tôi phải tuyên bố, tôi còn muốn nói cho tất cả mọi người biết, sau khi Lục Như Mai cô gả vào nhà họ Cố, con trai tôi chưa từng chạm vào một sợi tóc của cô, cô bước chân vào cửa lớn nhà họ Cố chúng tôi như thế nào, tôi sẽ tiễn cô ra như thế, từ đầu đến cuối Lục Như Mai cô chẳng thiệt thòi chút nào cả, còn suôn sẻ kiếm được mấy tỷ tiền phí ly hôn, sao hả, chuyện này oan ức cho cô lắm sao?”
Nói xong, Phương Mỹ Trúc bước trên đôi giày cao gót đi về phía sảnh lớn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Như Mai trắng bệch, hai mắt đỏ bừng, cô ta đi theo phía sau Phương Mỹ Trúc khóc lóc cầu xin bà ta đừng làm như vậy, nhưng con người Phương Mỹ Trúc, mãi mãi là người mang chủ nghĩa ích kỷ, bà ta hoàn toàn không thèm để ý đến lời cầu xin của Lục Như Mai.

Bỗng dưng tôi nghe được những chuyện không nên nghe, trong lòng nhất thời không thể nói rõ tôi đang có tâm trạng thế nào, tôi vốn cho rằng giữa Cố Gia Huy và Lục Như Mai, chắc hẳn hai người rất yêu thương nhau, nhưng mà!
Không thể nói rõ được lòng mình, hai người kia đi rồi, tôi đứng dậy chuẩn bị quay lại sảnh lớn chào hỏi Lâm Khánh Ngân, sau đó quay về.

“Choảng!” Âm thanh chai rượu bị đập vỡ truyền đến.

Ngay sau đó là tiếng k** r*n nghèn nghẹn, giống như có người ngã xuống đất.

Tôi sửng sốt một lúc, vô thức bước nhanh chân hơn qua đó, từ sân sau đến sảnh lớn khách sạn có một đoạn đường nhỏ, bởi vì không phải cửa chính, bên con đường nhỏ này còn làm một phòng chứa đồ linh tinh, bình thường có rất ít người đi từ phía này, nghe thấy tiếng động, tôi nương theo âm thanh đi tới.

Lúc đuổi đến, nhìn thấy Phương Mỹ Trúc đã ngã dưới đất, sau gáy bị đập một lỗ không ngừng chảy máu, dưới đất là những mảnh thủy tinh vụn.

.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 105


Nhìn người đang nằm dưới đất không nhúc nhích, trong chốc lát tôi cũng hơi ngơ ngác, ngồi xổm xuống thăm dò hô hấp của bà ta, may mà vẫn còn thở, tôi vội lấy điện thoại gọi 115.

“Đường Hoài An, xảy ra chuyện gì?” Điện thoại trong tay tôi vừa gọi đi, trên đỉnh đầu đã truyền đến giọng nói đàn ông trầm thấp lạnh lùng.

Làm tôi giật mình suýt nữa đánh rơi điện thoại trong tay xuống đất.

Ngẩng đầu trông thấy mặt Cố Gia Huy bình tĩnh nhìn tôi, còn có Phương Mỹ Trúc nằm bất động dưới sàn, trong đầu tôi chỉ nghĩ đến việc nhanh chóng cứu người, nhìn thấy anh, tôi vội vàng nói: “Cố Gia Huy, mau gọi 115! ”

Anh cau mày, không nói thêm gì, bế Phương Mỹ Trúc lên, sau đó đi thẳng ra khỏi khách sạn, tôi đi theo anh, nghĩ xem có thể giúp được gì không.

Nhưng đột nhiên anh dừng bước, quay đầu nhìn tôi nói: “Lập tức báo cảnh sát, điều tra camera giám sát của khách sạn.


Tôi ngơ ngác gật đầu, có tiếng động lớn, Lâm Khánh Ngân bước ra từ khách sạn, nhìn thấy một đường máu nhỏ dưới đất, hoảng sợ tới mức sắc mặt tái nhợt.

Nhìn tôi hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Tôi thấy Cố Gia Huy đặt Phương Mỹ Trúc vào trong xe, sau đó nhanh chóng dứt khoát lái xe đến bệnh viện, tôi mới đột nhiên phản ứng lại, nhìn Lâm Khánh Ngân lên tiếng: “Có thể lấy camera giám sát của khách sạn được không ạ?”
Lâm Khánh Ngân gật đầu, nhận ra muộn màng nói: “Phương Mỹ Trúc bị người khác tấn công sao?”
Tôi gật đầu, trong đầu nhớ lại cảnh tượng Lục Như Mai và Phương Mỹ Trúc cãi nhau ban nãy, đột nhiên có dự cảm không lành, nhìn Lâm Khánh Ngân nói: “Bây giờ chúng ta đi xem camera.


Lâm Khánh Ngân gật đầu liên tục, kéo tôi liên lạc với khách sạn để xem camera, bởi vì xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hơn nữa thời gian cũng không còn sớm, sau khi người nhà họ Lục tiễn khách xong đều đến phòng giám sát.

Sau khi hiểu sơ qua về việc Phương Mỹ Trúc bị tấn công, Lục Tuấn Kiệt nhìn tôi và Lâm Khánh Ngân nói: “Mẹ, Đường Hoài An, hai người đến bệnh viện xem dì Phương ra sao rồi đi, con với ba ở lại kiểm tra camera.


Dù sao Phương Mỹ Trúc cũng xảy ra chuyện trong bữa tiệc của nhà họ Lục, cho dù thế nào thì người nhà họ Lục cũng nên đến bệnh viện xem thử tình trạng của Phương Mỹ Trúc.

Trước mắt chỉ đành như vậy.

Camera của khách sạn vừa nhiều lại rườm rà, hơn nữa tối nay sự việc xảy ra đột ngột, không phải chuyện dễ dàng, cho nên tôi chỉ đành đến bệnh viện cùng Lâm Khánh Ngân trước.

Bệnh viện.

Ngoài phòng cấp cứu, hai tay Cố Gia Huy dính đầy máu, cả người dựa vào tường có chút uể oải, lộ rõ vẻ âm trầm lạnh nhạt.

“Gia Huy, mẹ con sao rồi?” Lâm Khánh Ngân bước đến gần anh, nhẹ giọng lên tiếng hỏi.

Nghe thấy giọng nói, Cố Gia Huy ngước mắt nhìn chúng tôi, anh không trả lời, đưa mắt dừng trên người tôi, tròng mắt đen kịt như trời đêm khẽ nhíu lại, giọng nói trầm thấp đè nén: “Đường Hoài An, khi đó đã xảy ra chuyện gì?”
Hít một hơi, tôi nhìn anh, lên tiếng: “Tôi không biết khi đó đã xảy ra chuyện gì, lúc ấy tôi ở sân sau hóng gió, khi nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ lập tức chạy đến thì mẹ anh đã nằm dưới đất rồi.


Anh cau mày, đôi mắt đen nhánh nhìn tôi, như thể muốn thông qua ánh mắt mà nhìn thấu tôi vậy.

Tôi biết, lời giải thích như vậy quá nhạt nhẽo, nhưng tất cả mọi chuyện thật sự là như thế.

.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 106


Lâm Khánh Ngân thấy anh nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt lạnh lẽo, nhìn anh nói: “Gia Huy, chuyện này quá kỳ lạ, vẫn nên đợi mẹ con tỉnh lại rồi hỏi bà ấy sẽ biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.


Cố Gia Huy mím môi, không nói thêm gì nữa.

Tầm khoảng mười phút sau, Lục Như Mai xách váy chạy vào, trên người đã thay lễ phục màu hồng nhạt, nhìn thấy Cố Gia Huy, cô ta vừa th* d*c vừa sốt ruột nói: “Gia Huy, dì Phương thế nào rồi? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại bị thương?”
Dường như Cố Gia Huy không muốn nói nhiều, chỉ nhìn cô ta nói: “Gặp chút chuyện ngoài ý muốn.


Lục Như Mai nghe xong, đột nhiên rời mắt nhìn về phía tôi, lạnh lùng lên tiếng: “Đường Hoài An, có phải do cô làm không? Bây giờ cô ỷ mình là cô cả nhà họ Lục nên không chút kiêng nể tùy ý làm hại người ta sao? Chúng tôi biết lúc trước dì Phương đối xử với cô hơi khắt khe, nhưng dù thế nào, bà ấy cũng là người lớn, sao cô có thể nhẫn tâm ra tay với bà ấy?”
Tôi bị lời nói của Lục Như Mai làm cho suýt bật cười, nhìn cô ta tôi đột nhiên cười lạnh: “Cô Lục giỏi thật đấy, không biết đã xảy ra chuyện gì, sao lại biết tôi làm người ta bị thương? Lẽ nào cô biết bà Cố bị thương ở đâu? Cũng biết bà Cố bị thương ra sao ư? Hay là, thực ra do cô hại người! ”
“Đường Hoài An, cô đừng ngậm máu phun người.

” Lục Như Mai tức giận hét lên với tôi, tức đến mức gương mặt đỏ bừng: “Bình thường dì Phương chỉ bất hòa với cô, bà ấy khinh thường xuất thân của cô, nhiều lần châm chọc cô, cô căm hận trong lòng, nói cô không muốn trả thù bà ấy, ai mà tin được?”
“Như Mai, câm miệng lại cho mẹ.

” Lâm Khánh Ngân phẫn nộ trừng cô ta, sắc mặt u ám, nhìn cô ta lạnh lùng nói: “Còn chưa điều tra rõ ràng mọi chuyện như thế nào, thì phải để ý cái miệng mình cho mẹ, ba và anh con đang kiểm tra camera, rốt cuộc Phương Mỹ Trúc xảy ra chuyện như thế nào, sẽ biết ngay thôi.


Bị Lâm Khánh Ngân quát, Lục Như Mai cũng chịu yên lại, nhưng mà đôi mắt xinh đẹp nhìn Cố Gia Huy với vẻ đáng thương, dịu dàng nói: “Gia Huy, xin lỗi, em không chăm sóc tốt cho dì Phương.


Cố Gia Huy nhìn cô ta, khẽ cau mày đáp một câu nhạt nhẽo: “Không trách em.


Trong lòng tôi có quá nhiều nghi ngờ, nhưng tạm thời không thể xác định được cuối cùng Phương Mỹ Trúc có phải do Lục Như Mai làm hại hay không, chỉ đành đợi điều tra camera giám sát rồi tính sau.

Mọi người yên lặng trước cửa phòng phẫu thuật, có lẽ do đợi quá lâu nên Lục Như Mai đi vào nhà vệ sinh, Lâm Khánh Ngân cũng đi theo, hành lang chỉ còn lại tôi và Cố Gia Huy.

Nhìn sắc mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi của anh, rất nhiều lần tôi muốn hỏi có phải gần đây anh mệt mỏi lắm không nhưng kiềm lại, lời đã đến môi, cuối cùng bị ngăn bởi quan hệ giữa hai người, tôi lại tiếp tục kiềm nén.

Chần chừ hồi lâu, không biết tại sao, tôi nhìn anh lên tiếng: “Tôi không làm hại mẹ anh, khi tôi thấy bà ta, bà ta đã ngất xỉu rồi.


Tôi không biết tại sao mình lại lên tiếng giải thích với anh, nhưng chỉ cảm thấy dù thế nào, tôi cũng nên nói ra.

Cơ thể anh hơi khựng lại, tròng mắt đen nhánh nhìn về phía tôi, gương mặt điển trai hơi gợn chút cảm xúc mà tôi không nhìn thấu được, sau đó không lạnh không nóng trả lời tôi một chữ: “Ừ!”
Tôi vốn cho rằng anh sẽ nói thêm vài câu, không ngờ anh chỉ trả lời tôi một chữ, lời tôi chuẩn bị đã rất lâu trong lòng, nhưng cũng không có cách nào nói được dù chỉ một chữ.

Không nhịn được mà hít sâu một hơi, có chút chán nản ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nghỉ ngơi rồi thở dài.

“Tôi không trách cô.

” Bên tai truyền đến giọng nói của anh, tôi sững người một lúc, quay đầu nhìn về phía anh, trông thấy tròng mắt đen nhánh thản nhiên nhìn tôi, không nhìn ra được bao nhiêu cảm xúc, như thể câu nói vừa nãy, chỉ là anh thuận miệng thốt ra.

Từ khi quen biết anh, dường như anh rất ít khi bình tĩnh nói chuyện với tôi, vốn dĩ tôi cho rằng lần này Phương Mỹ Trúc xảy ra chuyện, anh sẽ không quan tâm trái phải đúng sai mà nhận định tôi làm hại Phương Mỹ Trúc, nhưng có vẻ từ đầu đến cuối anh đều không nói gì.

Trong phút chốc lòng tôi dâng lên một loại cảm xúc không nói được thành lời, đột nhiên nghĩ, nếu tôi nói trước khi Phương Mỹ Trúc xảy ra chuyện đã từng cãi nhau với Lục Như Mai, liệu anh có tin không?
“Cố Gia Huy, thực ra trước khi xảy ra chuyện dì Phương! ” Lời nói của tôi đã đến môi, điện thoại trong túi lại rung lên.

Cố Gia Huy nhìn tôi, khẽ cau mày nói: “Nghe điện thoại trước đi.

”.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 107


Khi lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy tên Hàn Trung Kiên hiển thị trên màn hình, tôi do dự một lúc rồi mới bấm phím nhận.

Giọng Hàn Trung Kiên phát ra từ đầu bên kia của điện thoại: "Đang ở đâu?"
"Bệnh viện nhân dân.

" Tôi đáp rồi vô thức liếc nhìn Cố Gia Huy đang đứng bên cạnh, sắc mặt người đàn ông sầm xuống, nhìn trông có vẻ không vui.

Hàn Trung Kiên dừng một chút: "Đến bệnh viện làm gì? Đã xảy ra chuyện gì?"

Tôi kể ngắn gọn chuyện Phương Mỹ Trúc bất ngờ bị tấn công cho anh ta nghe.

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng khởi động xe, tiếp theo là giọng của Hàn Trung Kiên: "Cô ở bệnh viện chờ tôi, khoảng nửa tiếng nữa tôi đến.

"
Do dự một lúc tôi mới khó hiểu hỏi: "Anh đến bệnh viện làm gì?"
"Đón cô!" Nói xong thì cúp máy.

Tôi sững sờ.

"Anh ta rất quan tâm cô.

" Giọng nói hờ hững của Cố Gia Huy vang lên bên tai.

Tôi hoàn hồn, gật đầu, nhưng đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, đành nói: "Không, có lẽ… anh ta tiện đường.

"
Anh nhếch môi, cười lạnh rồi không nói gì nữa.

Hành lang vốn vắng vẻ, không hiểu sao càng ngày tôi càng thấy lạnh đến rợn người.

Không chịu nổi bầu không khí đó, tôi bèn nói: "Tôi đi vệ sinh.

" Vốn chỉ muốn nói với anh Phương Mỹ Trúc gặp chuyện không may, nhưng với không khí hiện giờ, tôi cảm thấy tâm trạng của Cố Gia Huy rất u ám nên đứng dậy tìm cái cớ cho qua chuyện.

Cửa nhà vệ sinh.

Còn chưa bước vào, tôi chợt nghe thấy giọng nói đầy chất vấn của Lâm Khánh Ngân từ bên trong: "Như Mai, nói cho mẹ biết, trước khi Phương Mỹ Trúc gặp chuyện, con ở đâu?"
Nghe đến đây, theo bản năng tôi dừng lại.

Hình như Lục Như Mai đang rửa tay, lẫn vào tiếng nước chảy, giọng nói của cô ta có hơi nhỏ: "Mẹ, sao đột nhiên mẹ lại hỏi chuyện này, không phải con đã nói rồi sao? Lúc đó con đi tìm Gia Huy.

"
Rõ ràng là Lâm Khánh Ngân không tin, hỏi tiếp: "Con tìm Cố Gia Huy thì thay lễ phục làm gì?"
Có lẽ do bị hỏi dồn dập, Lục Như Mai hơi phát cáu, tăng thêm đê-xi-ben: "Mẹ, dù mẹ có muốn Đường Hoài Anthoát khỏi bị nghi ngờ cũng đừng đổ hết lỗi lên đầu con như vậy chứ? Dẫu sao mẹ cũng nuôi con hơn hai mươi năm, mẹ nhẫn tâm đẩy con ra chịu tội cho Đường Hoài An sao!"

Thấy cô ta nóng nảy, Lâm Khánh Ngân im lặng một chút rồi nói: "Mẹ hỏi con chuyện này không phải để bảo vệ ai, nhưng trước khi Phương Mỹ Trúc gặp chuyện, mẹ tận mắt thấy con và bà ta đi đến sân sau khách sạn, không bao lâu sau thì bà ta gặp chuyện, mẹ không quan tâm con có mục đích gì nhưng dù sao con cũng là con của mẹ, mẹ không muốn con mắc sai lầm lớn đến mức không thể cứu vãn.

"
Không khí trong nhà vệ sinh bỗng trở nên im lặng, sau đó là tiếng khóc của Lục Như Mai, giọng cô ta còn mang theo cả trách móc: "Mẹ, sao mẹ lại nghĩ đó là con? Tại sao mọi người không ai tin con? Muốn vứt bỏ con? Con đã làm gì sai? Gia Huy muốn ly hôn với con, ba mẹ không cần con nữa, bây giờ lại quy tội giết người cho con, có phải vì con không phải là con ruột của hai người không?"
Dù sao cũng là người làm cha mẹ, khi nghe những lời này, Lâm Khánh Ngân có hơi mềm lòng.

Bà ấy nhìn cô ta nói: "Cố Gia Huy muốn ly hôn với con? Tại sao?"
Lục Như Mai nghẹn ngào, vô cùng tủi thân: "Bởi vì người mà nhà họ Cố muốn lấy là con gái nhà họ Lục, chứ không phải là Lục Như Mai con, họ muốn cổ phần của nhà họ Lục để Cố Gia Huy có thể đứng vững trong Cố Thị, cho nên sau khi biết con không phải con gái của nhà họ Lục thì định đá con đi.

"
Lâm Khánh Ngân nghe xong có chút tức giận: "Người nhà họ Cố thật quá đáng.

".
 
Back
Top Bottom