Ngôn Tình Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 60


Anh ta mỉm cười, không để bụng mà vẫn thản nhiên nhìn tôi rồi đột ngột lái sang chuyện khác: “Cô tốt nghiệp đại học xong thì đã đi theo anh ta.

Tính thời gian cũng khoảng hai năm ấy nhỉ? Cho dù là con chó, cô ở cạnh anh ta hai năm cũng sẽ có tình cảm, huống chi giữa hai người còn có một đứa trẻ bị chết oan.

Anh ta lại bỏ cô đi kết hôn với một cô chủ giàu có, còn để mặc vợ mình ra tay tàn độc với cô.

Cô Đường không bận tâm tới hết thảy những điều này ư?”
Tôi cảnh giác nhìn anh ta, trong lòng càng đề phòng anh ta hơn.

Mắt nhìn chằm chằm vào anh ta đè thấp giọng: “Anh điều tra tôi?”
Anh ta nhướng mày, cũng không phủ nhận mà trực tiếp gật đầu: “Vật cá cược đưa vào Nhã Uyển, bất kể là người hay đồ vật, tôi là ông chủ, không điều tra một chút thì dễ gặp phiền phức lắm, nhất là người như cô Đường.

Đối phương cho nhiều tiền, kêu người g**t ch*t, làm không ổn thỏa cũng dễ xảy ra chuyện lớn.”
Tôi mím môi, chần chừ một lúc rồi nhìn anh ta, hỏi: “Cho nên anh không những biết quan hệ giữa tôi và Cố Gia Huy, mà còn biết thân phận của tôi nữa?”
Anh ta gật đầu, nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt đào hoa, tỏ ra vô tội nói: “Nếu không, cô Đường cảm thấy tại sao tổng giám đốc Cố lại trùng hợp xuất hiện trong phòng cá cược, làm anh hùng cứu mỹ nhân được chứ?” Anh ta nói xong, còn nhìn tôi giống như tranh công: “Vì cô Đường mà lần đầu tiên tôi không hoàn thành yêu cầu của khách hàng đấy!”
Tôi không chịu nổi cái nhìn chăm chú từ đôi mắt đào hoa đó của anh ta, bèn cúi đầu, không vội lên tiếng.
Tôi im lặng một lúc rồi mới hỏi: “Anh muốn biết chuyện gì?”
Anh ta lắc đầu, đặt ly nước trong tay xuống, nhìn tôi với vẻ mặt thiếu đòn: “Tôi đã tìm hiểu sơ qua cả những điều nên biết lẫn không nên biết rồi, hình như không còn chuyện gì muốn biết nữa.”
Tôi...
Xin hỏi ông tổ này tới tìm tôi để giết thời gian đấy à?

Tôi mất kiên nhẫn: “Tổng giám đốc Hàn, ra cửa rẽ phải, không tiễn.”
Nói xong, tôi định nằm xuống giường nghỉ ngơi.
Anh ta tìm thấy niềm vui ở chỗ tôi, vội nói: “Chậc, cô Đường đúng là thiếu kiên nhẫn.

Uổng công tôi tốn bao công sức mới dụ được Cố Gia Huy tới phòng cá cược để cứu cô đấy.

Đúng thật là...”
“Tổng giám đốc Hàn, tôi rất cảm ơn anh đã ra tay cứu tôi, cho nên anh muốn hỏi hay cần tôi làm gì thì cứ nói thẳng, đừng có quanh co lòng vòng.” Bất kỳ ai làm chuyện gì cũng đều có mục đích cả.

Tôi không cho rằng anh ta tới tìm mình chỉ để nói mấy lời nhảm nhí này.

Anh ta đâu có rảnh rỗi, tôi cũng không cảm thấy mình hấp dẫn đến mức khiến anh ta mới gặp lần đầu đã nhớ nhung.
Anh ta thấy tôi mất kiên nhẫn, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, khoanh tay trước ngực, nhìn tôi từ trên cao rồi nói: “Cô cũng thẳng thắn đấy.

Được, chúng ta hợp tác đi! Cô nghĩ cách để tôi hợp tác với nhà họ Lục, còn tôi sẽ giải quyết tình địch và trút giận giúp cô.”
“Anh muốn hợp tác với nhà họ Lục?” Tôi nghi ngờ, không khỏi lên tiếng.
Anh ta gật đầu: “Tôi là người làm ăn, chẳng có lý do gì mà không muốn chiếm một miếng bánh kem lớn như thủ đô.

Ban đầu tôi định bàn với Cố Gia Huy, nhưng hình như anh ta đang có ý phát triển du lịch của Giang Hoài, cho nên tôi mới để mắt đến nhà họ Lục, mà đúng lúc cô lại là con gái của họ.”
Tôi nhìn anh ta: “Tôi phải giúp anh thế nào?”
“Giới thiệu tôi với thân phận là bạn trai của cô với Lục Thái Tuệ, chuyện tiếp theo thì cô không cần phải lo.”
Khóe môi tôi không kìm được mà run rẩy: “Bạn trai á?”
Anh ta gật đầu: “Sao thế? Cô còn định dây dưa tiếp với Cố Gia Huy, tiếp tục làm kẻ thứ ba chen chân vào hôn nhân của anh ta à?”
Toàn cái lung tung gì thế này?.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 61


Không tiếp lời anh, chần chừ một lúc, tôi nhìn anh ta rồi nói: “Anh định để tôi trút cơn giận này như nào đây?”
Anh ta nhún vai: “Cái đó cô không cần quan tâm, như thế nào? Hợp tác không?”

Nghe thì thấy hình như tôi không có lý do để từ chối.

Tôi nâng tay, bất giác chạm vào vết sẹo trên mặt, rất đau, trầm mặc một lát, tôi nhìn sang anh ta, gật đầu: “Được.


Một vết sẹo lớn như này trên mặt, tóm lại phải có một lời giải thích mới được.

Nếu tôi tiếp tục thờ ơ, chỉ sợ lần sau không may mắn như vậy nữa.

Hàn Trung Kiên là một người có tính mục đích rất mạnh, nói xong việc thì liền đi.

Trên người tôi trừ những vết sẹo trên mặt rõ ràng một chút, những chỗ khác may mà không có vết thương trí mạng, bởi vì nhớ mẹ và Đường Bảo Nam, tôi gần như không có ở lâu trong bệnh viện.

Tr.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 62


Tôi có thể hiểu bà, nhẹ nhàng vỗ lưng bà an ủi bà, đợi cảm xúc của bà bình ổn bà mới nói: “Mẹ và ba con lúc đó nhìn thấy con ở cửa chính phủ, lúc đó trong trấn đang sửa trạm điện, mẹ và ba con đi theo làm việc vất vả, năm đó rất khổ, không có xe gì cả, cả đoạn đường đều là đi bộ.

Quãng đường ba mẹ phải đi qua cổng chính phủ, mẹ và ba con nhìn thấy con, không khóc cũng không quậy mà cứ ngồi ở đó, khi đi vào buổi sáng nhìn thấy con, khi trở về cũng hơn 10 giờ tối, con vẫn ở đó, buổi tối thời tiết lạnh, quần áo trên người con lại ít, cuộn tròn người nằm ở bên đường, nhìn trông quá đáng thương, lại sốt cao, lúc đó ba mẹ không có con nên bế con về nhà.


Nghe thấy lời kể của bà, tôi có hơi xót xa, chỉ là không hiểu sao Lâm Khánh Ngân nói tôi là bị Lục Tuấn Kiệt làm lạc mất ở Giang Vân, nhưng khi mẹ nhặt được tôi, tôi lại ở thị trấn nhỏ của Giang Hoài.

Nếu tôi đi lạc ở Giang Vân, lúc đó tôi chỉ là một đứa bé 2 tuổi, tuyệt đối không thể một mình đi đến Giang Hoài.

Nếu bị người khác dẫn đến Giang Hoài, vậy sẽ là ai dẫn tôi tới? Tại sao lại mang tôi đến Giang Hoài?
Trong này có rất nhiều chỗ kỳ quặc khó hiểu!
Tôi suy nghĩ một lát rồi nhìn mẹ: “Mẹ, mẹ còn nhớ nơi nhặt con năm đó không? Con muốn đi xem thử.


Bà gật đầu: “Nhớ, nếu con muốn đi, ngày mai mẹ đi cùng với con một chuyến.


Khựng lại một chút, bà hơi chần chừ nhìn tôi nói: “Đường Hoài An, bệnh của Bảo Nam ở thị trấn nhỏ này, sợ là.


“Mẹ, chúng ta đưa Bảo Nam đến thủ đô đi, ở đó điều kiện y tế tốt, con cũng tiện chăm sóc cho hai người, mẹ không cần lo lắng chuyện tiền nong.

” Sợ bà nghĩ nhiều, tôi tiếp tục nói: “Con bây giờ làm việc ở Lục thị rất nổi tiếng, tiền lương khá ổn, có thể trả được phí chữa trị của Bảo Nam.


Tiền Cố Gia Huy cho, tôi không nhắc đến, nếu mẹ biết, chỉ sợ bà sẽ tức giận, còn cả chuyện của nhà họ Lục, tôi nghĩ đợi sau khi đến thủ đô rồi nói với mẹ.

Nghe vậy, mẹ thở phào, gật đầu liên tục: “Được, vậy con sắp xếp đi.


Ngày hôm sau.

Tôi và bác sĩ ở thị trấn nói chuyện về bệnh tình của Đường Bảo Nam, quyết định đưa thằng bé đến thủ đô chữa trị, đặt vé máy bay lúc sẩm tối, bởi vì nhớ phải đi đến nơi mẹ nhặt được tôi lúc đầu để xem thử, sau khi gửi gắm Đường Bảo Nam cho y tá, tôi và mẹ rời đi.

Giống như những gì mẹ nói, khu chính phủ ban đầu đã được quy hoạch thành khách sạn nghỉ dưỡng.

“Chính là nơi này, tuy khu chính phủ trước kia đã đổi thành khách sạn, nhưng vị trí cổng lớn không thay đổi, lúc đó con ngồi xổm ở đó, nhỏ bé, lúc đó trời lạnh, gò má vì lạnh mà đỏ ửng, không khóc cũng không quậy.

” Mẹ chỉ về phía bồn hoa ở cổng khách sạn, nói.

Tôi nghe mẹ nói, lúc đó tuổi quá nhỏ nên không có chút ấn tượng gì, nhìn nơi này sớm đã thay đổi dáng vẻ, ban đầu tưởng rằng có thể hỏi người dân sống quanh đây, có lẽ có thể hỏi được chút chuyện liên quan tới năm đó.

Nhưng nhìn tình hình này là hết cách tìm được rồi.

Tôi nhìn, khẽ thở dài, kéo mẹ nói: “Mẹ, đi thôi, chúng ta trở về.



Tuy mẹ không biết tại sao tôi muốn đến đây, nhưng bà cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu.

Tôi và mẹ vừa chuẩn bị đi.

Một chiếc xe Bentley màu đen dừng ở cửa khách sạn, đằng sau có một chiếc Land Rover đi theo, hai chiếc xe sang cùng lúc xuất hiện ở thị trấn nhỏ này, tôi không khỏi nhìn nhiều hơn.

Thấy cặp nam nữ bước xuống từ chiếc xe Bentley, là Cố Gia Huy và Lục Như Mai, tôi ít nhiều có chút bất ngờ, bọn họ đến đây làm cái gì?
Hai người vừa xuống xe đương nhiên cũng nhìn thấy tôi, đôi mắt đen láy của Cố Gia Huy liếc nhìn tôi, ánh mắt sau khi khựng lại một chút trên vết thương trên mặt tôi thì lạnh nhạt rời đi.

Ngược lại là Lục Như Mai, trong đôi mắt tuyệt đẹp là sự không cam tâm và oán hận.

truyện kiếm hiệp hay
Có điều cô ta diễn xuất rất tốt, cho dù trong lòng cô ta không cam tâm cỡ nào, lúc này vẫn ra vẻ nhìn tôi, biểu cảm khoa trương nói: “Đường Hoài An, cô sao cũng ở đây? Mặt bị làm sao vậy?”
Ha ha!.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 63


Diễn rất giỏi nha.

Cô ta muốn diễn kịch, nhưng tôi không có hứng thú diễn với cô ta, lạnh lùng đáp cô ta một câu: “Cô Lục thật là quý nhân lắm việc hay quên, chúng ta không phải mới vừa gặp một ngày trước hay sao? Còn gương mặt này, cô không nên rõ hơn tôi hay sao?”
Cô ta chắc không ngờ tôi sẽ nói thẳng ra, nụ cười trên mặt cứng đờ vài phần, sau khi cẩn thận liếc nhìn Cố Gia Huy, nhìn tôi nói: “Đường Hoài An, cô không phải nhớ nhầm chứ, mấy ngày nay tôi đều ở bên cạnh Gia Huy, chưa từng gặp cô!”
Lười nói chuyện kiểu giả tạo như này, tôi nhìn Cố Gia Huy, thâm ý ‘ồ’ một tiếng.

Tôi cũng không muốn tiếp tục dây dưa với cô ta, cộng thêm mẹ dường như có hơi sốt ruột kéo tôi đi.

Dứt khoát, tôi và mẹ bèn xoay người đi về một hướng khác.

Chưa đi được vài bước thì tôi bị người ta gọi lại: “Đường Hoài An.


Là Lục Tuấn Kiệt.

Anh ta bước xuống từ chiếc Land Rover đằng sau, mặc một bộ vest màu lam, thắt cà vạt, đẹp trai ấm áp, tôi sững người, không khỏi nói: “Tổng giám đốc Lục, anh đến đây làm việc sao?”
Anh ta đi tới bên cạnh tôi, khi gương mặt đầy ắp ý cười nhìn thấy vết sẹo trên mặt tôi, lông mày nhíu chặt lại: “Mặt của em bị sao vậy?”
Có mẹ ở bên cạnh, tôi thật sự không muốn giải thích lắm, dứt khoát nói: “Không cẩn thận cứa bị thương.

” Sợ anh ta truy hỏi, tôi nói: “Anh đến đây công tác sao?”

Anh ta gật đầu: “Ừm, mấy năm trước ba mua lại nơi này, mãi chưa mở rộng, hai năm nay mới bắt đầu mở rộng, anh đi theo dự án, em thì sao?” Khi nói chuyện, ánh mắt của anh ta dừng ở trên người mẹ, hỏi: “Người này là?”
Tôi đỡ mẹ, nhìn sang anh ta: “Mẹ tôi.


Khựng lại một chút, tôi giới thiệu mẹ, cũng giới thiệu Lục Tuấn Kiệt cho bà.

Mẹ là một người phụ nữ nông thôn bình thường, ở trong mắt bà, Lục Tuấn Kiệt là một ông chủ lớn, cho nên vô hình chung, bà rõ ràng có hơi câu nệ.

Lục Tuấn Kiệt nghe thấy lời giới thiệu của cô, ngược lại vô cùng lễ phép, nói với mẹ: “Bác gái, chào bác, cháu tên Lục Tuấn Kiệt, là anh của Đường Hoài An.


“Tổng giám đốc Lục!” Tôi vội vàng mở miệng cắt đứt lời của anh ta, nói: “Chúng tôi lát nữa còn có việc, không làm phiền anh nữa.



Nói xong, tôi kéo mẹ rời đi.

Chuyện của nhà họ Lục, tôi còn chưa nghĩ sẽ nói với mẹ như nào.

Trên đường, tôi và mẹ đều trở nên trầm mặc.

Khu mở rộng mà Lục Tuấn Kiệt nói là do Lục Thái Tuệ mua vào mấy năm trước, nói như vậy nhà họ Lục rất nhiều năm trước đã từng tới thị trấn, có lẽ tôi có thể từ trên người Lục Thái Tuệ hỏi được chuyện năm đó, thiết nghĩ nhà họ Lục năm đó e là đắc tội với ai đó, cho nên tôi mới bị lạc đến nơi hẻo lánh như này.

Bởi vì suy nghĩ nên tôi có hơi thất thần, khi mẹ đột nhiên nhìn sang tôi, tôi nhất thời không phản ứng kịp, cho tới khi nhận thấy một ánh mắt nóng lạnh, tôi mới hoàn hồn, bất thình lình thấy mẹ nhìn chằm chằm tôi, tôi không khỏi sững người: “Mẹ, sao vậy ạ?”
Lông mày của bà nhíu chặt lại: “Hoài An, con và người đàn ông đó vẫn liên lạc sao?”.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 64


Mạch não của tôi chững lại, phản ứng mạnh lại, người bà nói là Cố Gia Huy, những lời trước đó Lý Hữu Đạt nói cho bọn họ nghe, chỉ sợ là đã chỉ đích danh Lục Như Mai và Cố Gia Huy rồi.

Chẳng trách vừa rồi khi nhìn thấy Cố Gia Huy và Lục Như Mai, mẹ gấp gáp muốn kéo cô đi.

Tôi nhìn sang mẹ, lắc đầu nói: “Mẹ, con và anh ta cắt đứt sạch sẽ rồi, không có bất kỳ quan hệ gì nữa, con cũng sẽ không dây dưa với anh ta nữa.


Bà nghe vậy mới thở phào, khuyên bảo hết lòng: “Hoài An, phụ nữ chúng ta đời này tìm đàn ông không nhất định phải tìm người có tiền có tài gì đó, chỉ cần người đó đối tốt với con, thương con, bằng lòng một lòng một dạ sống bên con, cả đời bình an khỏe mạnh là được.

Những người đàn ông muốn con phải ngước nhìn kia con không thể đi với người đó cả đời, quá khổ.

Huống chi Cố Gia Huy đó đã kết hôn, sau này con cách xa cậu ta một chút, hãy tìm một người thương con mà sống, hiểu chứ?”
Biết mẹ là vì tốt cho tôi, tôi gật đầu, ôm bà nói: “Mẹ nói đúng, con sau này đều nghe mẹ.


Thấy tôi như vậy, mẹ ôm tôi thở phào, kéo tôi từ từ kể chuyện hằng ngày rất đỗi bình thường nhưng tốt đẹp của mẹ và ba.

Tình yêu của ba mẹ là tình yêu bền chặt.

Ba mẹ trên thế gian đều như vậy.

Về đến thủ đô, sau khi sắp xếp xong cho Đường Bảo Nam và mẹ, tôi mới đến Lục thị.

Gần nửa tháng không đi làm, vừa đi vào văn phòng thì gặp phải Lưu Thanh Tâm, nhìn thấy tôi, chị ta hơi sững người, sau đó cười nói: “Làm xong việc rồi sao?”
Tôi gật đầu, về đến bàn làm việc, bắt đầu sắp xếp công việc bị dồn lại trong nửa tháng này.

Thấy Lưu Thanh Tâm chưa đi, tôi quay đầu nhìn chị ta: “Chị Lưu, chị có chuyện gì dặn dò tôi sao?”
Chị ta lắc đầu, nhưng khựng lại một chút, vẫn nhấc tay chỉ mặt của tôi rồi nói: “Mặt của cô không sao chứ?”
Tôi lắc đầu: “Không sao.

” Lo lắng tiếp tục bị người ta hỏi, tôi dứt khoát tìm khẩu trang đeo vào.

Lưu Thanh Tâm nhìn tôi, sắc mặt có hơi phức tạp, không có truy hỏi, mà mở miệng nói: “Dạo này trời nóng, cô phải chú ý, không thể nhiễm trùng.


Tôi gật đầu, lạnh nhạt nói một câu: “Cảm ơn.


Chị ta hơi mím môi, nhìn tôi, không nói nhiều nữa, xoay người chuẩn bị trở về chỗ ngồi của mình.

Liếc nhìn chị ta, con mắt của tôi chỉ hơi tối đi, không nói thêm một câu.

Tồn đọng rất nhiều công việc, bận rộn tới trưa, bụng kêu ọc ọc, tôi mới để công việc xuống chuẩn bị đi ăn cơm trưa.

Ngồi quá lâu, vai tôi vô cùng đau nhức, vừa xuống tầng, vừa vặn vai, không có chú ý Quý Thanh Hà tức giận đùng đùng chạy về phía tôi.

“Đường Hoài An, cô đi chết đi!” Nghe thấy âm thanh, tôi bỗng ngẩng đầu chỉ thấy trong tay Quý Thanh Hà cầm ly giữ nhiệt, nước nóng sôi sục trong ly hắt về phía tôi.

Tôi không kịp tránh né, vô thức đưa tay che mặt, gương mặt này đã như vậy rồi, còn hỏng thêm lần nữa thì không thể gặp ai nữa.

Một bóng người đột nhiên không dấu hiệu báo trước chặn ở trước mặt tôi, tôi sững người, ngước mắt, chạm vào đôi mắt đào hoa yêu nghiệt của Hàn Trung Kiên, thấy anh ta chịu đau, lông mày nhíu chặt.

Tôi vội vàng kéo anh ta ra, nhưng đã không kịp nữa, Quý Thanh Hà đã hắt nước nóng vào lưng của anh ta.

“Đi, đi bệnh viện.

” Thấy lông mày của anh ta nhíu chặt, tôi dứt khoát nói.

Anh ta lắc đầu, khóe miệng cong lên, lại gần tôi, yêu nghiệt nói: “Xót tôi sao?”
Tôi cạn lời.

Đầu óc của người này ít nhiều có chút vấn đề, đã lúc này rồi mà còn có tâm tư nói mấy lời thừa thãi như này.

.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 65


“Ha, Đường Hoài An, cô thật đê tiện, nhanh như vậy đã câu dẫn được tên đẹp mã mới, nói cô là xe công cộng còn đánh giá cao cô rồi, cô thật sự là tàu hỏa, gái ngủ với vạn người!” Lời lẽ bẩn thỉu của Quý Thanh Hà còn chưa nói hết thì đã bị người ta hắt nước nóng sôi sục vào mặt.

Cô ta đau đớn hét toáng lên, ôm mặt gào ầm: “Ai làm?”
“Tôi!” Sự xuất hiện của Lâm Khánh Ngân khiến tôi có hơi ngạc nhiên, còn chưa đợi tôi phản ứng lại.

Bà ấy lạnh lùng trừng mắt với Quý Thanh Hà, giọng nói cực lớn, nói rõ từng câu từng chữ: “Xe công cộng? Tàu hỏa?” Bà ấy lấy một tờ tiền từ trong túi ném cho Quý Thanh Hà, lạnh lùng nói: “Cầm tiền đi mua kem đánh răng tốt một chút, cố gắng đánh cái miệng ăn phân của cô đi, đừng nhìn thấy ai cũng phọt phân khắp nơi, cô không buồn nôn chính mình, người khác nhìn vẫn buồn nôn.



Quý Thanh Hà bị bà ấy mắng cho đơ luôn, gương mặt bị bỏng đỏ rực, hốc mắt cũng đỏ: “Bà chủ, sao bà lại giúp con tiện nhân này.

” Lời phía sau, chị ta không dám nói, bởi vì ánh mắt của Lâm Khánh Ngân sắp g**t ch*t chị ta rồi, nhất thời, khí thế của chị ta yếu đi vài phần, ấm ức nói: “Đường Hoài An hại chồng tôi mất đi công việc lương cao, còn khiến anh ấy vào tù, xử tội, loại người phụ nữ ác độc như cô ta mà bà bảo vệ cô ta làm cái gì?”
Tôi nhíu mày, từ khi nào tôi trêu chọc chồng của Quý Thanh Hà, chồng của chị ta là ai?
Lâm Khánh Ngân lạnh lùng nhìn chị ta: “Những chuyện bẩn thỉu mà Lý Hữu Đạt làm, cho ông ta ngồi tù một năm đã là nhẹ rồi, bản thân các người tham lam nhỏ nhen, còn có mặt mũi đến đây trách người khác sao?”
Lý Hữu Đạt là chồng của Quý Thanh Hà? Vậy trước đó tôi nhìn thấy người phụ nữ thân thiết với Lý Hữu Đạt ở Lục thị là ai? Lượng thông tin có hơi lớn rồi.

Quý Thanh Hà bị Lâm Khánh Ngân nói cho nghẹn lời, ôm mặt đầy ấm ức, Lâm Khánh Nhân xem thường bộ dạng này của chị ta, gọi bảo vệ kéo chị ta ra ngoài.

Người này vừa đi, Lâm Khánh Ngân bèn nhìn tôi với vẻ mặt rất đau lòng lo lắng, mở miệng: “Hoài An, con có bị bỏng không?”
Bà ấy kéo tôi kiểm tra cho tôi, trong mắt tràn ngập sự lo lắng.

Trong lòng tôi nhất thời dâng lên sự ấm áp khó tả, nhìn bà ấy rồi lắc đầu cười nói: “Cháu không sao, vừa rồi nước bị chặn rồi.

” Khi nói chuyện, tôi nhìn Hàn Trung Kiên, người đàn ông này ngược lại ngoan ngoãn đứng ở một bên, vẻ mặt kể công nhìn tôi.

Lâm Khánh Ngân nghe vậy, nhìn sang Hàn Trung Kiên, dịu dàng nói: “Cậu gì ơi, cậu không sao chứ? Rất cảm ơn cậu, có cần tới bệnh viện khám không? Cậu tên là gì?”
Bà ấy không theo logic mà hỏi một đống, Hàn Trung Kiên nghiêm túc nhìn bà ấy trả lời từng câu: “Cô ạ, cháu không sao, cháu tên Hàn Trung Kiên, là bạn trai của Đường Hoài An!”.

ngôn tình hoàn
Mẹ kiếp!
Tên này làm cái quái gì thế?
Lâm Khánh Ngân sững người, sau đó nhìn tôi, lại nhìn kỹ anh ta, một lát sau thì cười nói: “Tốt tốt tốt, rất tốt, đứa trẻ Trung Kiên này khá tốt.


Tôi nghe thế nào cũng thấy câu này có chút không đúng lắm.

Nhưng nói không ra chỗ nào không đúng.

Tôi chỉ đành mở miệng: “Cô Lâm, cô đến tìm tổng giám đốc Lục sao? Anh ấy chắc vẫn ở trong phòng làm việc, cô đi lên đi.


Lâm Khánh Ngân nheo mắt đầy ý cười nhìn Hàn Trung Kiên, cứ có vài phần cảm giác mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng thuận mắt, nghe thấy lời của tôi, bà ấy lắc đầu nói: “Mẹ là đến tìm con, Tuấn Kiệt nói mấy ngày trước con xin nghỉ phép, hôm nay mới trở về, mẹ nấu đồ ăn ngon, đưa tới cho con.


Khựng lại một chút, bà ấy lại nói: “Có điều nhìn kiểu này lát nữa hai đứa sẽ ra ngoài ăn, vậy hôm khác mẹ lại đưa tới, con và Trung Kiên đi ăn cơm đi!”
Tôi??????
Trung Kiên?
Tôi vừa rồi nói tôi muốn đi ăn cơm với Hàn Trung Kiên sao?
Đầu của bà ấy liệu có khi nào thiếu oxi hay không?
“Dạ, vậy thưa cô, cô làm việc đi ạ, cháu và Hoài An đi ăn cơm trước.

” Hàn Trung Kiên nghiêm túc mở miệng, còn không biết xấu hổ mà kéo tay của tôi.

.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 66


Lâm Khánh Ngân cười híp mắt gật đầu, sau khi Hàn Trung Kiên rất màu mè tạm biệt bà ấy thì kéo tôi ra khỏi tòa nhà công ty.

“Buông tay.

” Ra khỏi tòa nhà công ty, tôi giật tay ra, cạn lời nhìn sang Hàn Trung Kiên: “Anh không phải ở Giang Hoài hay sao? Sao lại chạy tới thủ đô rồi?”
Tuy biết anh ta sẽ tới, nhưng không ngờ sẽ nhanh như vậy.

Anh ta nhướn mày, cái miệng như tép nhảy: “Đây không phải là quá nhớ cô hay sao, cho nên đã tới, với lại, tôi nếu không đến, vết thương mới chồng vết thương cũ, gương mặt này của cô sẽ bị hủy hoàn toàn.


Tôi bất giác sờ khẩu trang trên mặt, may mà vừa rồi đeo khẩu trang, Lâm Khánh Ngân không nhìn thấy vết sẹo, nếu không mấy ngày tiếp theo, bà ấy chắc nghĩ mọi cách đưa thuốc cho tôi.

Lườm xéo anh ta, tôi mở miệng nói: “Những lời đường hoàng này của tổng giám đốc Hàn giữ lại tự mình dùng đi, nếu mục đích của anh đã đạt được thì tôi không làm phiền nữa, đi trước đây.


Tôi không phải là đứa trẻ lên ba, chuyện hôm nay sao có thể trùng hợp như vậy? Quý Thanh Hà gây phiền phức, Lâm Khánh Ngân lại tới đưa cơm, anh ta bước ra, tất cả mọi chuyện trông đều trùng hợp, theo tự nhiên như vậy, nhưng có lúc càng là chuyện cảm thấy không có vấn đề gì thì càng có vấn đề.

Tôi không quên, mục đích của anh ta là vì móc nối với người của nhà họ Lục.

Hai tay anh ta đút túi, nhìn tôi bằng đôi mắt đào hoa: “Đường Hoài An, cô nhất định muốn nghĩ tất cả mọi chuyện phức tạp như thế sao?”
Nhìn sang anh ta, tôi hỏi ngược lại: “Anh không biết trước Quý Thanh Hà sẽ tìm tôi gây phiền phức?”
Anh ta đưa tay sờ mũi, không phủ định, gật đầu nói: “Biết.

” Dừng lại một chút, anh ta lại nói: “Nhưng tôi thật sự không biết bà Lục sẽ xuất hiện, tôi vốn là định thông qua miệng của nhân viên Lục thị truyền đến tai của nhà họ Lục.



Tôi không định tiếp tục nói những điều này với anh ta, mở miệng nói: “Tôi còn có việc, đi trước đây.


Đường bị anh ta chặn, nhìn tôi, anh ta giống như thay đổi sắc mặt, vẻ mặt ấm ức nói: “Đường Hoài An, cô sao lại không tim không phổi thế? Cho dù tôi có mục đích, nhưng nói thế nào đi nữa cũng đã chặn một ly nước cho cô, cô tốt xấu gì cũng phải có chút lương tâm, đi cùng tôi tới bệnh viện khám, mời tôi ăn cái gì đó chứ?”
Người này!
Xem ra là không đá ra được.

Nhìn sang anh ta, tôi gật đầu: “Ừm, đi thôi, đến bệnh vện.


Nghe vậy, anh ta lập tức cười híp mắt, lại gần tôi, nhân lúc tôi không phòng bị, chụt một cái vào mặt tôi, rất đắc ý nói: “Thật ngọt ngào!”
Mẹ kiếp!
Tức giận nhìn anh ta, tôi có chút nghiến răng nghiến lợi: “Hàn Trung Kiên!”
Anh ta nhướn mày, không hề để tâm, ngược lại không biết xấu hổ cứ dí sát lại, tôi giơ tay muốn đẩy anh ta ra, bị anh ta nắm ngược, anh ta lại gần tôi, đè thấp giọng nói: “Không muốn sau này dây dưa với Cố Gia Huy thì đừng nhúc nhích.


Tôi sững người, khóe mắt nhìn thấy Cố Gia Huy và Lục Như Mai đi về phía chúng tôi.

Mẹ kiếp, sao đi đâu cũng có thể gặp phải thế? Âm hồn bất tán.

Hàn Trung Kiên thu lại nụ cười trên mặt, kéo tôi đi đón hai người đi tới, mở miệng chào hỏi hai người.

Đôi mắt âm trầm lạnh lùng đó của Cố Gia Huy dừng trên bàn tay đang nắm lấy nhau của tôi và Hàn Trung Kiên, cặp mày không chút dấu hiệu mà nhíu lại, nhưng chỉ trong giây lát, anh mặt mày vô cảm nhìn sang Hàn Trung Kiên, mang theo vài phần mỉa mai: “Tổng giám đốc Hàn đây là?”
Hàn Trung Kiên không biết xấu hổ nắm tay của tôi, trên mặt nở nụ cười gợn đòn, nói: “Đây không phải là hôm đó vừa gặp đã yêu Hoài An hay sao, lúc đó ngại mở miệng, bây giờ mới đuổi theo tới thủ đô, vừa hay Hoài An đối với tôi cũng là vừa gặp đã yêu, tổng giám đốc Cố sẽ không chê cười tôi đâu nhỉ?”
Hoài An?
Vừa gặp đã yêu?
Trong đầu của người đàn ông này đều là phân à? Lời gì cũng mở miệng nói được.

“Sẽ không!” Gương mặt của Cố Gia Huy đen đi rõ ràng, thậm chí tôi thấp thoáng cảm thấy anh đang cắn chặt hàm răng, hai chữ này là rít từ trong kẽ răng của anh.

.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 67


Lục Như Mai thấy cảnh này, ngược lại cười thích thú: “Xem ra tôi và Gia Huy sắp có thể ăn kẹo cưới của cô Đường rồi.


Hàn Trung Kiên liếc nhìn Lục Như Mai, nheo mắt nói: “Quý cô này, chúng ta mấy ngày trước có phải từng gặp ở Nhã Uyển ở Giang Hoài hay không? Tôi sao thấy cô quen mặt như vậy?”
Một câu kỳ quặc đột ngột của anh ta khiến nụ cười giả dối trên mặt Lục Như Mai cứng đờ, nhất thời có hơi căng thẳng nói: “Chắc là anh nhận nhầm rồi, tôi không biết nơi anh nói ở đâu!”
Hàn Trung Kiên mang theo vài phần thích thú ‘ồ’ một tiếng, sau đó dường như tự lẩm bẩm nói: “Trí nhớ của mình luôn rất tốt, sao lần này lại sai rồi, lát nữa gọi điện cho Đại Dũng, bảo cậu ta xem thử camera của Nhã Uyển, xem thử có phải trí nhớ của mình dạo gần đây tụt giảm hay không?”
Lời này rõ ràng là nói cho Lục Như Mai nghe, thấy bộ dạng cố tỏ vẻ trấn tĩnh của Lục Như Mai, Hàn Trung Kiên hài lòng kéo tôi tạm biệt Cố Gia Huy với gương mặt đen xì: “Tổng giám đốc Cố, chúng tôi còn có việc, đi trước đây.


Đi theo Hàn Trung Kiên lên xe, thấy tôi sa sầm mặt mày, anh ta đưa mắt nhìn tôi: “Vẫn không buông được sao?”
Tôi lắc đầu, không muốn nói chuyện lắm.

Chiếc xe chạy được một đoạn, anh ta chắc không chịu nổi bầu không khí yên ắng, nói một câu: “Không phải chứ, Cố Gia Huy có cái gì tốt vậy? Tuy có vài phần tư sắc có chút tiền, nhưng anh ta nói thế nào cũng là một người đàn ông già đã kết hôn, cô có cái gì mà không buông được?”
Người đàn ông già?
Tôi không khỏi buồn cười, nếu Cố Gia Huy nghe thấy lời này, có thể sẽ ra tay đánh người.

Nhìn sang anh ta, tôi nói: “Anh ta và anh trạc tuổi nhau, anh ta là người đàn ông già, anh cũng kẻ tám lạng người nửa cân.


Anh ta hừ một tiếng: “Đàn ông kết hôn và chưa kết hôn có thể so sánh được sao?”
Dường như không thể.

Không tiếp tục đôi co với anh ta, tôi nhìn sang anh ta, mở miệng nói: “Anh và Lục Như Mai chưa từng gặp nhau sao?”
Anh ta gật đầu, ánh mắt nhìn thẳng con đường phía trước, nói: “Tôi tốt xấu gì cũng là một nhân vật thần bí, cô cảm thấy tiểu lâu la gì đó có thể gặp được tôi sao?”
Lườm anh ta, thật sự đây là lần đầu tiên tôi thấy người mặt dày vô sỉ như này.

Ngã tư đèn đỏ, anh ta dừng xe đợi đèn xanh, đưa mắt nhìn sang tôi: “Người nhận lệnh của cô ta thay cô ta làm việc là Đại Dũng, Cố Gia Huy cũng đủ thâm, Đại Dũng kiếp này coi như bỏ rồi.


Tôi không hiểu phong cách làm việc của bọn họ, chỉ là bây giờ tôi nghĩ tới người đàn ông với gương mặt đáng chết đó, trong lòng vẫn sợ hãi.

Thấy tôi không lên tiếng, anh ta hơi nhíu mày, không nói thêm gì nữa.

Bệnh viện.

Lưng của anh ta bị bỏng đỏ một mảng lớn, sau khi bác sĩ xử lý xong cho anh ta thì bôi thuốc, rồi kê một ít thuốc tiêu viêm cho anh ta, sau khi dặn dò vài câu, chúng tôi liền ra khỏi bệnh viện.

Buổi chiều còn phải đi làm, dưới sự vòng vo của anh ta, tôi cuối cùng cũng ăn xong cơm trưa rồi trở về công ty.

Vừa về tới văn phòng thì thấy Lưu Thanh Tâm và mấy đồng nghiệp trong công ty nói chuyện, tôi vừa đi vào, mấy người đều im lặng không nói nữa.

Không cần nghĩ cũng biết, nhân vật chính trong câu chuyện vừa rồi của bọn họ là tôi.

Tôi không có tâm trạng quan tâm những chuyện này, về tới chỗ ngồi, chuẩn bị tiếp tục công việc.

Người trên đời này, ai không nói xấu sau lưng người khác chứ? Ai không bị người khác nói sau lưng chứ? Không để tâm thì không phiền lòng.

Gần tới thời gian tan ca, tôi vào nhà vệ sinh một chuyến, không biết có phải buổi trưa ăn thứ gì hỏng không, có hơi đau bụng, thời gian ở trong nhà vệ sinh có hơi lâu.

Vốn chỉ là đi vệ sinh, tôi không ngờ tôi có thể nghe thấy những điều không nên nghe, ở phía bồn rửa tay truyền tới âm thanh.

“Vương Nhã, Lý Hữu Đạt bây giờ bị bắt, tổng giám đốc đoán chắc cũng sẽ không tiếp tục dùng ông ta nữa, cô còn cùng với ông ta.

” Nghe thấy âm thanh này, giống như Lưu Thanh Tâm.

.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 68


Lời của cô ta chưa nói hết thì bị một giọng nữ chói tai cắt đứt: “Tôi và ông ta có thể có gì? Một văn thư cỏn con như tôi, trước đó tuy từng tiếp xúc vài phần với giám đốc Lý, nhưng cũng không thân quen, cô về sau đừng nói linh tinh.

Đúng rồi, cái cô Đường Hoài An được công ty tuyển vào mấy ngày trước có quan hệ gì với tổng giám đốc Lục thế?”
Tiếng nước chảy ở bồn rửa tay kèm theo tiếng của Lưu Thanh Tâm vang lên: “Không rõ lắm, có điều chắc không bình thường, nghe nói cô ta khá ăn chơi, khoảng thời gian trước xin nghỉ phép nửa tháng đến Giang Hoài, đoán chắc chơi quá trớn, làm bị thương gương mặt, mấy ngày nay thường xuyên đeo khẩu trang.


Giọng nói của người phụ nữ kia rõ ràng khá ngạc nhiên: “Chơi cái gì? Cô ta và tổng giám đốc Lục, sao còn muốn ra ngoài tìm cái khác chơi chứ? Tiền tổng giám đốc Lục cho không đủ sao?”
Trong giọng nói của Lưu Thanh Tâm mang theo vài phần khinh bỉ: “Trên đời này có ai chê tiền chứ? Nghe nói cô ta là đến sòng bạc ở bên Giang Hoài, nơi đó là sát biên giới, cô ta đến chơi với những người đàn ông nước ngoài kia, những người đàn ông kia vừa k*ch th*ch vừa có tiền, người ta biết chơi đó!”

Tôi nhíu mày, ha, con người bây giờ khá biết tự biên tự diễn.

Người phụ nữ còn lại tiếp lời, giọng nói rất khoa trương: “Chẳng trách buổi trưa ở trong đại sảnh, Quý Thanh Hà lại mắng cô ta là xe công cộng.

”.

Truyện mới cập nhật
“Hai vị nói chuyện sinh động như thật như thế, lẽ nào cũng trải qua chuyện giống như tôi rồi?” Tôi đi ra từ trong căn phòng sát bên, khoanh tay dựa vào tường, nhìn hai người nói.

Hai người nói chuyện hăng say, bị tôi đột nhiên cắt ngang, giật mình nhìn qua.

Nhìn thấy tôi, gương mặt của Lưu Thanh Tâm sượng vô cùng, xấu hổ nói: “Đường Hoài An, cô! những lời vừa rồi của chúng tôi đều là nói linh tinh, cô đừng để trong lòng.


Tôi buồn cười: “Lời này của cô đã nói thành như vậy rồi, tôi không để trong lòng có thể sao?”
“Chẳng qua chỉ là một gái đ**m, còn ra vẻ ta đây, cô không buồn nôn à!” Người phụ nữ ở bên cạnh Lưu Thanh Tâm nói, vẻ mặt rất cay nghiệt, tôi nhìn có chút quen mắt, nghĩ kỹ lại mới nhớ ra, cô ta không phải là người phụ nữ trước đó ôm ấp Lý Hữu Đạt ở dưới tòa nhà công ty hay sao?

Tôi lại gần cô ta, nhìn kỹ gương mặt của cô ta, không khỏi tặc một tiếng: “Làn da này nhìn cũng không dày, sao lại không biết xấu hổ như vậy?”
“Cô!” Cô ta tức đến nỗi trợn mắt nhìn tôi: “Cô nói ai?”
Nhìn cô ta, tôi nghiêm túc nói: “Cô!”
Cô ta nhất thời tức đến mức muốn đánh tôi, bị tôi đẩy ra trước, thu lại sự tùy ý ban đầu, tôi nheo mắt nhìn cô ta với ánh mắt đầy u ám, mở miệng: “Tôi ra vẻ ta đây? Cô là cái gì? Lý Hữu Đạt vào trong rồi, cô nghe ngóng quan hệ của tôi và tổng giám đốc Lục, lẽ nào muốn tìm tổng giám đốc Lục làm con thỏ tiếp theo của cô? Khuyên cô một câu, mặt hàng như cô, Lục Tuấn Kiệt ngay cả nhìn cô cũng cảm thấy ô nhiễm thị giác, có thời gian ở đây nói vớ vẩn, vẫn nên chạy vài chuyến đến bệnh viện sửa mặt đi!”
“Tiện nhân.

” Cô ta tức điên rồi, bò dậy muốn liều mạng với tôi.

Trải qua một lần chết, đối đãi với người phụ nữ như này, tôi rất điềm nhiên, túm lấy tóc của cô ta trước, cô ta bị giật tóc phát đau, cầu xin tôi buông tay.

Đẩy cô ta ra, thấy không có lợi, cô ta bèn cụp đuôi rời đi.

Lưu Thanh Tâm nhìn tôi, sắc mặt không tốt lắm: “Đường Hoài An, tôi! ”
Biết cô ta muốn nói cái gì, nhưng tôi không muốn nghe, nhìn sang chị ta: “Chị Lưu, con người đều có giới hạn, có một có hai, nhưng không có ba.


Chị ta sững người, sắc mặt cứng nhắc: “Cô có ý gì?”

Lười nói nhiều với chị ta, tôi trực tiếp đi ra khỏi nhà vệ sinh.

Thời gian tan ca, Lục Tuấn Kiệt đứng ở bên cạnh bàn làm việc của tôi, dường như đã đợi tôi một lúc rồi.

“Tối có sắp xếp gì không?” Lục Tuấn Kiệt thấy tôi, ngược lại không hề kiêng kỵ, mỉm cười mở miệng nói: “Lát nữa cùng nhau đến nhà họ Lục ăn cơm, mẹ đã nấu đồ ăn ngon.


Trong văn phòng còn có những người khác, mọi người đều không biết quan hệ của tôi và Lục Tuấn Kiệt, lời này của anh ta, nghe kiểu gì cũng có chút mờ ám.

Nhất thời người bên cạnh cũng nhìn bằng ánh mắt khác lạ.

.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 69


Tôi nhìn sang anh ta, mở miệng nói: “Tối có việc nên không đi.


Lục Tuấn Kiệt nhìn tôi, vẻ mặt có hơi bất lực: “Đường Hoài An, chuyện lần trước ba đã biết là bản thân sai rồi, em! ”
“Tôi không có để bụng chuyện này, tôi là thật sự có việc.

” Tôi mở miệng, cắt đứt lời của anh ta, coi như là giải thích.

Nghe vậy, anh ta khẽ gật đầu, sau khi trì độn vài giây, anh ta nhìn tôi rồi nói: “Ba định tổ chức một bữa tiệc cho em, tuyên bố với bên ngoài thân phận của em, em rút thời gian về nhà một chuyến đưa ra ý kiến về bữa việc với ba mẹ.


Im lặng một lúc, tôi khẽ gật đầu: “Ừ”.

Có vài chuyện, là chuyện sớm muộn.

Lục Tuấn Kiệt còn có việc nên đi trước, tôi thu dọn đồ xong thì trực tiếp đến bệnh viện.

Bệnh tình của Đường Bảo Nam nghiêm trọng hơn trước đó rất nhiều, sau khi về thủ đô, bác sĩ bắt đầu hóa trị cho thằng bé, nhưng kết quả hóa trị không lạc quan.

Bây giờ phải nhanh chóng tìm được tủy sống thích hợp, tiến hành phẫu thuật cấy ghép tủy sống mới kéo dài được mạng sống, nhưng trong một chốc một lát cũng không thể tìm được tủy sống thích hợp, việc tôi có thể làm là chỉ có thể an ủi cảm xúc của mẹ, chăm sóc tốt cho Đường Bảo Nam, đợi bác sĩ có thể tìm được tủy sống thích hợp.

Ở trong bệnh viện tới hơn 10 giờ tối, tôi mới về khu chung cư Vân Đồng.

Vừa đi vào khu chung cư thì thấy Trần Minh Nhật và Thẩm Hữu Thịnh đánh nhau, bên cạnh có một cô gái 20 tuổi đứng đó, khóc thút thít, miệng thì kêu: “Hai người đừng đánh nữa.


Thấy cảnh tượng này, tôi theo bản năng liên tưởng tới tiết mục hai người đàn ông yêu một cô gái.

Thấy Thẩm Hữu Thịnh bị Trần Minh Nhật đánh tới nỗi mặt mày sưng tím, tôi thật sự không nhịn được nữa, đi tới đứng ở một bên mở miệng nói: “Hai cậu cần báo cảnh sát không?”
Nghe thấy âm thanh, Trần Minh Nhật quay đầu liếc nhìn tôi, đứng dậy từ trên người Thẩm Hữu Thịnh, xị mặt nói: “Đường Hoài An, mẹ kiếp chị xem náo nhiệt đừng lo chuyện bao đồng.


Tôi gật đầu, thấy trên mặt cậu ta bị cào mấy vết, mắt có hơi tím, vết thương của Thẩm Hữu Thịnh nặng hơn, mặt sưng hơn nửa, trên người có mấy chỗ để lại mấy dấu chân.

Một bác sĩ, một lưu manh, sức mạnh không cùng một cấp bậc.

Cô gái thấy hai người dừng lại, chạy tới bên cạnh Trần Minh Nhật, khóc đỏ hoe mắt nhìn cậu ta nói: “Nhật, anh không sao chứ? Chúng ta đi bệnh viện khám.


Trần Minh Nhật có hơi mất kiên nhẫn, liếc nhìn cô ta, bực bội nói: “Được rồi, tôi không sao, đừng khóc nữa, thời gian không còn sớm nữa, cô mau về nhà đi.


Cô gái rất ấm ức: “Em không, anh như này em không yên tâm, chúng ta đến bệnh viện khám.


“Tôi bảo cô về nhà.

” Trần Minh Nhật mở miệng, giọng điệu dọa người.

Cô gái bị cậu ta hù, nước mắt rơi lã chã xuống, khóc càng tủi thân hơn.

Tôi không nhìn nổi nữa, không nhịn được nhìn sang cô gái nói: “Em về đi, lát nữa chị bôi ít thuốc cho cậu ta, cậu ta không chết được, không sao đâu.


Cô gái nhìn tôi, ánh mắt không quá thân thiện: “Tôi dựa vào đâu phải nghe lời của chị, chị là gì của Nhật.


Tôi sao?????
Hóa ra tôi lo chuyện bao đồng.

Trần Minh Nhật thấy phiền khi cô ta khóc, nhìn cô ta mà gầm lên: “Chị ấy là bạn gái của ông đây, bảo cô cút, cô không nghe thấy sao?”
Lời này của cậu ta khiến cô gái hoàn toàn bật khóc, nín nhịn sự ấm ức nhìn Trần Minh Nhật, hốc mắt đỏ hoe: “Chị ta là bạn gái của anh, còn em là cái gì?”.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 70


Trần Minh Nhật gần như không có bất kỳ sự kiên nhẫn nào, nhìn cô ta nói: “Tôi đã nói cái gì với cô? Hứa với cô cái gì? Từng ngủ với cô? Từng nắm tay cô, từng hôn cô, từng ôm cô sao? Cô nói cô là cái gì? Mẹ kiếp đừng tự mình đa tình.


Cô gái nhìn cậu ta, vẻ mặt rất ấm ức, khóc rồi mắng một câu: “Trần Minh Nhật, đồ khốn nạn.

” Sau đó vừa khóc vừa chạy đi.

Tôi ôm trán, thật loạn.

Thẩm Hữu Thịnh bò dậy, đôi mắt đen nhìn Trần Minh Nhật, không nói một lời.

Trần Minh Nhật nhìn anh ta, giọng điệu không tốt: “Anh không cần nhìn tôi như vậy, tôi không tìm cô ta sẽ tìm người khác, ông đây là một người đàn ông bình thường.


Hửm???
Thẩm Hữu Thịnh từ đầu đến cuối đều không lên tiếng, sau khi sa sầm mặt mày liếc nhìn cậu ta, bèn xoay người đi ra khỏi khu chung cư.

Tôi bị lời của Trần Minh Nhật làm cho hơi đơ ra, thấy Thẩm Hữu Thịnh đi rồi, tôi nhìn sang cậu ta: “Hai người là sao vậy?”
Trần Minh Nhật phủi bụi trên người, lại mở miệng nói với vẻ lưu manh: “Có thể sao chứ, như những gì chị nhìn thấy thôi.


Nói xong thì trực tiếp đi lên tầng.

Tôi nhìn thấy như kia? Như kia?
Hai người này đều không thích con gái nhà người ta, vậy sao lại đánh nhau? Vui lắm sao?
Thấy cậu ta không có chuyện gì, tôi cũng không hỏi nhiều nữa, cậu ta đến chỗ Trần Thục Khuê, tôi về nhà.

Vừa tắm xong nằm xuống thì cửa bị gõ, tôi bất giác liếc đồng hồ ở trên tường, đã khuya rồi, giờ này sẽ là ai?
Tôi đứng dậy, đi tới cửa, nhìn qua mắt mèo, không thấy ai hết, nửa đêm nửa hôm bị như này tôi có hơi sợ, trong vô thức, tôi dịch chiếc ghế chặn ở cửa.

Vừa dùng ghế chặn lại, tiếng gõ cửa bên ngoài lại vang lên, tôi nhất thời giật mình toát hết mồ hôi lạnh, tìm điện thoại chuẩn bị báo cảnh sát.

“Đường Hoài An, mở cửa!” Tôi vừa cầm điện thoại lên, bên ngoài truyền tới âm thanh.

Là Cố Gia Huy.

Nửa đêm nửa hôm, anh đến làm gì?
Nghi ngờ giây lát, tôi không mở cửa, mà thăm dò nói với bên ngoài: “Cố Gia Huy?”
“Là tôi, mở cửa!” Giọng nói của anh trầm thấp, mang theo vài phần khàn khàn.

Tôi có hơi đơ người, anh bị Lục Như Mai đuổi ra ngoài rồi sao? Hay là đi nhầm nhà?
“Tổng giám đốc Cố có chuyện gì sao?” Một người đàn ông đã có vợ mà nửa đêm tới gõ cửa nhà tôi, nói thật, tôi cảm thấy tôi không nên mở cửa.

Dường như tâm trạng của người đàn ông ở bên ngoài không tốt lắm, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo: “Đường Hoài An, tôi đếm đến ba, cô không mở cửa thì tôi đập cửa.


Mẹ kiếp?
Đầu óc của anh bị úng nước à?

“1.

” Bên ngoài truyền tới tiếng đếm của anh.

Tôi cạn lời rồi, dịch chiếc ghế ra, mở cửa.

Vừa mở cửa thì một mùi rượu xộc vào mũi tôi, tôi không khỏi nhíu mày, rốt cuộc là anh uống bao nhiêu? Thấy anh dựa cả người vào tường, trong tay còn cầm một chai bia đã uống hết.

Anh như vậy, hoàn toàn không ăn nhập với hình tượng ưu nhã cao quý thường ngày của anh, thấy anh nhắm mắt, không biết anh như nào, tôi mở miệng nói: “Cố Gia Huy.


Anh mở mắt ra, liếc nhìn tôi, sau đó đi thẳng vào phòng.

Đi vào trong phòng, anh dựa vào sô pha, ngón tay thon dài day mi tâm, tôi rót nước cho anh, đứng ở một bên, mở miệng nói: “Cố Gia Huy, bây giờ đã nửa đêm rồi, anh đến đây có chuyện gì?”
Anh nhắm mắt, trong giọng nói mang theo vài phần mỉa mai: “Có người mới thì tôi không thể tới nữa sao?”.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 71


Chắc chắn là đầu óc người này có vấn đề.
Không biết là anh đến đây để làm gì, nhưng tôi không muốn tìm phiền phức, tôi lấy điện thoại di động ra chuẩn bị gọi cho Lục Như Mai, kêu cô ta đưa người đi đi.

Nhưng điện thoại vẫn còn chưa được kết nối.
Anh ta đã giật lấy, sau đó người đàn ông trực tiếp tắt điện thoại.

ngôn tình ngược
Nhìn cái người say mèm đứng trước mặt tôi, tôi hít một hơi, cố gắng bình tĩnh: “Cố Gia Huy, hiện tại vừa mới bắt đầu ngày mới, ngày mai tôi còn phải đi làm, rốt cuộc là anh có chuyện gì?”
Anh ta nhìn tôi, đôi mắt đen nhánh như màn đêm: “Quan hệ giữa cô với Hàn Trung Kiên là thế nào?”
Tôi không khỏi nhíu mày, nửa đêm anh ta đến đây là để hỏi cái này à?
“Là bạn bè bình thường.” Tôi nói, trong đầu thì đang suy nghĩ xem phải làm như thế nào mới có thể tiễn vị phật lớn này đi.
Chỉ là sau khi nói xong, tôi bất giác phát hiện bầu không khí đột nhiên lạnh hơn mấy phần, đột ngột đối diện với ánh mắt đen nhánh của anh, tôi chỉ cảm thấy có một cơn lạnh đang bao phủ tôi.
Tôi lui về phía sau theo bản năng, bỗng nhiên lại bị anh kéo một cái, hai tay nắm chặt lấy cánh tay tôi, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào tôi, ép tôi phải nhìn anh: “Tránh xa anh ta ra, cô chơi không lại anh ta đâu.”
Tôi nhíu chặt mày: “Cố Gia Huy, bây giờ anh đang dùng thân phận gì để nói những lời này với tôi vậy? Bạn trai cũ, hay là con rể của nhà họ Lục?”
Anh im lặng.
Ha!
Tôi cười lạnh rồi đẩy anh ra, nhặt cái điện thoại bị ném ở một bên lên rồi gọi cho Lục Như Mai.
Anh nhanh hơn tôi một bước, sau khi cầm điện thoại thì trực tiếp không nói một lời mà ôm lấy cả người nằm trên ghế sa lông, nhìn tôi một hồi rồi nói: “Đi ngủ.”
Gì vậy?
Thành ma men rồi ai cũng như vậy à?

Thấy anh từ từ nhắm mắt, một lúc lâu vẫn không có động tĩnh, trông có vẻ như đã ngủ thiếp đi, anh chuẩn bị ở lì ở đây đấy à?
Thôi được rồi, cũng không thể ném anh ra ngoài.
Tôi đi vào phòng ngủ ôm chăn ra đắp lên cho anh, nhìn người đàn ông nằm trên ghế sa lông, đôi mắt sắc bén đã nhắm lại, không còn vẻ lạnh nhạt như thường ngày.

Lúc này, trông anh nhẹ nhàng thoải mái hơn mấy phần.
Hàng lông mày anh tuấn, đường nét trên gương mặt hài hoà.

Ma xui quỷ khiến, tôi đưa tay xoa nhẹ lông mày anh, chỉ là ngón tay vừa chạm vào làn da anh thì anh đột nhiên mở mắt ra, bốn mắt nhìn nhau, tôi sửng sốt một hồi, sau đó nhanh chóng thu tay lại.
Nhưng vẫn bị anh nắm lấy: “Đường Hoài An.”
Tôi gật đầu muốn rút tay lại, nhưng anh đột nhiên dùng sức kéo cả người tôi vào ngực anh, không đợi tôi kịp phản ứng, anh liền đè gáy tôi rồi trực tiếp cắn lên môi tôi, bắt đầu từ từ cướp đoạt.
“Cố Gia Huy, anh!” Tôi không có cơ hội thốt ra một chữ nào, nụ hôn này vô cùng sâu, làm cho tôi không thở nổi.

Tôi muốn vùng vẫy đẩy anh ra, nhưng tôi càng giãy giụa thì dường như anh lại càng dùng sức hơn.
Thấy vậy, tôi ngoan ngoãn hơn, vốn cho là anh sẽ buông tôi ra nhưng không ngờ anh lại càng điên cuồng hơn, nụ hôn càng ngày càng sâu, đầu óc tôi rối như tơ vò, hô hấp trong miệng bị anh chiếm hết, tôi chỉ cảm thấy mình sắp thiếu không khí mà nghẹt thở.

Cũng may là anh không tiếp tục phát điên nữa mà buông tôi ra, tôi th* d*c một hồi, trong lòng vô cùng tức giận.

Vừa chăm sóc cuộc sống của cô vợ nhỏ nhà mình, còn thỉnh thoảng đến quấy rầy tôi, đây không phải là đàn ông cặn bã thì là cái gì, tôi trợn mắt nhìn anh: “Cố Gia Huy, nếu như anh bị bệnh thì đi uống thuốc đi, đột nhiên đến chỗ tôi phát điên cái gì chứ?”
“Cô trả lại con cho tôi.” Anh đột ngột lên tiếng, nói xong liền kéo chăn qua đắp mình lại rồi trực tiếp giả chết.
Trong lúc nhất thời, tôi bị lời nói này của anh làm cho giật mình, anh đang đòi con với tôi à?
Anh vẫn còn nhớ đến đứa bé ấy, anh cũng rất quan tâm đứa bé ấy?
Cố Gia Huy đến đây khiến tôi mất ngủ hoàn toàn, lật qua lật lại đến nửa đêm nhưng mãi vẫn không thể chìm vào giấc ngủ.
Cửa phòng ngủ bị gõ vang, chắc là Cố Gia Huy, tôi đứng dậy mở cửa xem thử.
Trong nháy mắt mở cửa, tôi liền sợ đến ngây người, không biết từ lúc nào anh đã cởi hết quần áo trên người, bộ quần áo mà anh đang mặc trên người chính là chiếc váy mà tôi đã giặt rồi phơi ở ban công hồi lúc sáng.
Tôi cố nén khóe miệng run rẩy, cắn chặt môi cố nhịn không để mình bật cười, tôi thật sự không có cách nào hình dung Cố Gia Huy là một người luôn lạnh lùng tàn nhẫn, sau khi uống say lại có sở thích này!.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 72


Anh cao 1,85m, tôi cao khoảng 1,65 m, chiếc váy này mặc trên người anh giống như là người lớn mặc quần áo của trẻ con, vừa chật lại vừa ngắn, vô cùng khó coi.

Tôi có nén cười, mắt nhìn người đàn ông đang đứng không vững bên cạnh tường: “Cố Gia Huy, sao anh lại bận đồ của tôi, quần áo của anh đâu?”

Anh mở mắt ra nhìn tôi một lúc, sau đó nói: “Bị rơi vào nước, ướt hết rồi, không mặc được nữa.


Tôi nhíu mày, đang yên đang lành sao lại bị ướt nước chứ.

Mở đèn phòng khách lên, tôi tìm quần áo bị anh ném qua một bên, đều khô ráo, căn bản không có giọt nước nào.

Lúc quay đầu nhìn anh, anh đã đi vào phòng ngủ của tôi, trực tiếp chiếm đoạt cái giường của tôi.

Cũng không biết là người đàn ông này uống bao nhiêu mà lại say thành bộ dạng này.

Có lẽ nằm mơ rơi xuống nước, quần áo bị ướt, nên mới tìm đồ của tôi mà mặc vào.

Đã ba giờ sáng, tôi cảm thấy hơi buồn ngủ rồi, không còn sức lực tiếp tục để ý tới anh, tôi nằm trên ghế salon rồi trực tiếp ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau.

Hãy.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 73


Nhìn anh, tôi có một loại xúc động muốn chết.
Ánh mắt của người đàn ông này dường như có thể giết người: “Đường Hoài An, tốt nhất là cô nên giải thích đi.” Anh nghiến răng nghiến lợi nói ra lời này, tôi có một loại ảo giác nếu như không phải pháp luật cho phép, có lẽ là lúc này anh đã b*p ch*t tôi rồi.
Tôi đột nhiên thấy hối hận rằng tại sao hôm qua tôi lại mở cửa cho anh vào, nếu như tôi nói quần áo là do anh tự thay, anh có tin không?
Trong nhà không có camera, tôi căn bản không thể giải thích rõ ràng.
Trong ánh mắt giết người của anh, tôi vẫn thuật lại chuyện ngày hôm qua cho anh nghe một cách cặn kẽ.

Sau khi nghe xong, sắc mặt anh tái xanh, khí tràng trên người gần như có thể đóng băng cả căn phòng.
Tôi khóc không ra nước mắt: “Cố Gia Huy, tối qua thật sự là do anh.”
“Đủ rồi!” Anh mở miệng đánh gãy lời tôi, lạnh lùng nhìn tôi rồi nói: “Giữ miệng mình cho kín vào.”
Sau đó liền xoay người đi khỏi.
“Rầm!” Trước khi đi còn đập cửa nhà tôi làm một cái rầm thật to, tôi nhất thời im lặng, nếu biết vậy thì ngày hôm qua có chết cũng sẽ không cho anh thay đồ, để anh ở trần cũng không thể để anh mặc đồ của tôi.
Trần Minh Nhật chết thì vẫn còn đang cười trên nỗi đau của người khác, cười không thèm che giấu chút nào, tôi mở cửa nhìn cậu ta nằm ôm bụng cười dưới đất, cười đến nỗi cơ mặt vặn vẹo, tôi nói: “Cậu cứ tiếp tục cười nữa đi, Cố Gia Huy chắc chắn sẽ tìm người đến đây dạy cậu cách làm người như thế nào.”
Cậu ta nín cười, ôm bụng nói: “Được rồi, tôi đi ngay đây.”
Nhìn cậu ta rời đi, đầu óc tôi càng đau hơn.
Một ngày tốt đẹp lại bị hủy diệt như thế, sau khi đánh răng rửa mặt xong xuôi, tôi bôi thuốc, vết thương trên mặt khép lại gần hết rồi, nhưng dù sao vẫn là ở trên mặt, để lại sẹo hơi rõ, tôi đeo khẩu trang rồi mới đi ra ngoài.
Mới đến công ty vừa ngồi xuống, tôi liền phát hiện bầu không khí trong phòng làm việc không bình thường, tôi bỗng chốc không biết có chuyện gì xảy ra nên chỉ đành giữ im lặng, tiếp tục làm việc của mình.
Nhưng chưa đến năm phút, sau khi Lưu Thanh Tâm bước ra khỏi phòng làm việc của Lục Tuấn Kiệt với cặp mắt đỏ bừng, hiển nhiên là vừa mới khóc xong, trong tay chị ta còn cầm một sấp tài liệu.

Lúc nhìn thấy tôi lại cắn chặt môi, dường như là có oán khí vô cùng lớn.
Tôi chỉ thản nhiên nhìn chị ta, sau đó cúi đầu làm chuyện của mình.
Không bao lâu sau, trợ lý Lục Tuấn Kiệt liền đến thông báo với mọi người trong bộ phận, nói là Lưu Thanh Tâm bị điều đến công ty chi nhánh, chủ quản mới của bộ phận được đổi thành một ông chú trung niên.
Mấy chuyện công sở luôn thay đổi khôn lường, trong phòng làm việc có mấy người nhỏ giọng bàn tán tại sao Lưu Thanh Tâm đột ngột bị đều đi, thỉnh thoảng có người ném ánh mắt về phía tôi.

Tôi không quan tâm, cúi đầu bận việc của mình.
Giữa trưa, Lục Tuấn Kiệt gọi tôi vào phòng làm việc của anh ta, là Lâm Khánh Ngân đưa bữa trưa tới.

Bởi vì buổi tối tôi ngủ không ngon, ăn được mấy muỗng liền tạm biệt bọn họ rồi chuẩn bị về văn phòng nghỉ ngơi một hồi.
Đang là giờ nghỉ trưa nên trong văn phòng không có ai, rất yên tĩnh, thích hợp để ngủ trưa.

Nhưng mà không khéo lại chạm mặt Lưu Thanh Tâm đang thu dọn đồ đạc, tôi có chút bất ngờ, sau đó liền dứt khoát trở về chỗ ngồi của mình rồi chuẩn bị nghỉ ngơi.
“Đường Hoài An.” Lưu Thanh Tâm lên tiếng, ôm đống đồ đã dọn xong xuôi đứng bên cạnh tôi, trong giọng nói đầy oán khí và bất mãn: “Tại sao, cũng bởi vì tôi nói xấu cô trong nhà vệ sinh, cô lại lấy công báo thù tư, cô xúi tổng giám đốc Lục điều tôi đi? Là đồng nghiệp với nhau, tôi không ngờ cô lại ác độc như thế, cho dù tôi có không tốt thì trong công việc tôi tự nhận là mình rất tán dương cô.”

Tôi ôm gối ôm, biết rằng có một số việc nếu như mình không nói thì e rằng giấc ngủ trưa này của tôi sẽ không có cách nào ngủ tiếp.

Tôi nhìn chị ta, suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: “Chị bị điều đi không phải là ý của tôi.

Thứ nhất, tôi không có bản lĩnh này, thứ hai, tôi sẽ không làm loại chuyện này, sau khi công trình Tinh Diệu xảy ra chuyện, tổng giám đốc Lục đã kêu tôi kiểm tra lại tư liệu công trình vào mấy năm trước, kêu tôi báo cáo vấn đề mà mình phát hiện cho anh ta biết.

Đây là công việc của tôi, tôi không cảm thấy mình lấy chuyện công báo thù tư, nếu như cô khăng khăng muốn tìm nguyên nhân, vậy có phải cô nên tự xem lại chính mình không? Những tài liệu mà cô đã xét duyệt có bao nhiêu thứ là không hợp lệ, trong lòng cô biết rất rõ ràng.

Tổng giám đốc Lục không đuổi việc cô, ít nhất cô cũng nên thấy may mắn đi.”.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 74


Tôi đưa tay x** n*n mi tâm, tiếp tục nói: “Còn về chuyện ở nhà vệ sinh, chị thật sự cho rằng tôi không biết gì cả à?”
Sắc mặt của chị ta liền trầm xuống: “Cô có ý gì?”
Tôi hít vào một hơi, lên tiếng nói: “Chị dám nói là Lục Như Mai không có kêu chị báo cáo mọi tình huống của tôi cho cô ta biết?”
Chị ta mím môi, có chút chột dạ.
Tôi tiếp tục nói: “Tôi đi về quê, thiếu chút nữa là đã bỏ mạng ở Giang Hoài, lúc quay lại thủ đô suýt nữa là bị Quý Thanh Hà hủy hoại gương mặt, liên tục xảy ra nhiều chuyện như thế, tôi thật sự không hiểu tại sao Lục Như Mai lại có thể biết rõ vị trí của tôi.

Nếu như đó là là lần đầu tiên thì tôi chỉ hoài nghi, vậy thì khi ở trong nhà vệ sinh nghe thấy chị thêu dệt chuyện tôi cùng với người nước ngoài làm chuyện xấu xa ở Giang Hoài, tôi liền đoán được.

Chị Lưu, tôi không ngốc, là con người thì chỉ cần động não một chút là cũng có thể nghĩ ra được.”
Chuyện về quê từ đầu đến cuối chỉ khi nghỉ phép tôi mới nhắc đến với một mình chị ta, huống hồ gì lúc đó tôi không nói quê của tôi ở Giang Hoài, nhưng lúc chị ta đang thêu dệt chuyện trong nhà vệ sinh, không hề do dự chút nào mà nói tôi làm ra chuyện xấu ở Giang Hoài.
Tất cả mọi chuyện trông có vẻ như là trùng hợp đúng với lẽ đương nhiên, nhưng mà cẩn thận suy ngẫm lại, càng trùng hợp thì càng khó hiểu.
Sắc mặt của chị ta không tốt cho lắm, nắm thật chặt hộp đồ dùng trong tay, một hồi lâu mới nhìn tôi với khuôn mặt đầy vẻ bất đắc dĩ: “Nhưng những chuyện tôi làm cũng không có ảnh hưởng gì đến cô mà, cô Lục chỉ muốn biết vị trí của cô, cô ấy cũng đã nói chỉ là mình có chút tò mò mà thôi.”
Tôi cười lạnh: “Chị phỉ báng tôi trong nhà vệ sinh, có ý định muốn bêu xấu tôi trong công ty, cũng là do cô ta tò mò?”
Cô ta bị tôi hỏi ngược lại, lập tức nói không nên lời, một lát sau mới nói: “Đường Hoài An, tôi biết nói những lời này là rất dối trá, nhưng tôi vẫn muốn nói cô và tôi khác nhau.

Cô là một đứa con gái chưa từng kết hôn, không muốn làm việc này thì có thể không làm, không có tiền thì có thể đi tìm bạn trai hoặc là một người đàn ông nào đó nuôi cô, thậm chí còn có thể về nhà dựa dẫm vào ba mẹ.

Nhưng mà tôi không giống, tôi rất cần tiền, nhà tôi còn có con nhỏ, một nhà lớn nhỏ từ trên xuống dưới đều dựa vào thu nhập của tôi.

Cô Lục chỉ kêu tôi báo cáo tình hình của cô mà thôi, tôi làm những thứ này không gây ra tổn thương gì cho cô, mà tôi cũng có thể giữ công việc của mình.

Nhưng tại sao cô lại phải hùng hổ dọa người xúi tổng giám đốc Lục điều tôi đến công ty chi nhánh?”
Tôi bị lôgic của chị ta làm cho ngơ người, trước kia tôi cảm thấy trên thế giới này ai cũng có não, đồng thời ra ngoài đều mang theo não, nhưng mà bây giờ tôi phát hiện không phải như vậy.
Nhìn chị ta, tôi thật sự cảm thấy mình không thể nói nhảm với một kẻ thiểu năng, tôi bỗng chốc mở miệng nói: “Lưu Thanh Tâm, tôi lặp lại một lần nữa, chị đến công ty chi nhánh không phải là do tôi xui khiến ai, mà là do vấn đề giữa chị và công việc.

Người có ngốc cũng không sao hết, nhưng không thể ngốc đến vô tri, mắc lỗi trong công việc, chị nghĩ xem sau này sao có thể hoàn thành tốt công việc được đây? Chẳng lẽ chị đẩy hết trách nhiệm cho người khác, cảm thấy mình không sai à?”
“Mặt khác, chị không biết thù oán giữa tôi và Lục Như Mai, chị nói vị trí của tôi cho cô ta biết, tôi có thể hiểu được, nhưng những lời mà chị đã nói trong nhà vệ sinh, chị thật sự cảm thấy mình không có lỗi à? Chị cảm thấy mình sống không dễ dàng, nhưng mà ai sống thoải mái đây chứ? Chị muốn giữ công việc của mình thì cũng không cần phải đi nịnh bợ Lục Như Mai mà, chị hẳn nên nghĩ xem phải làm như thế nào để hoàn thành tốt công việc.

Lục thị to như thế, Lục Như Mai chỉ cần tùy tiện nói một câu là có thể nhúng tay vào công việc của chị à, chị nói chơi hả?”
Quả nhiên, có một vài người cả đời này không thể có một cuộc sống tốt đều là có nguyên nhân, gặp vấn đề thì không muốn phải giải quyết, mà đi trách tội, từ chối, trốn tránh, thậm chí còn đổ oan người khác.

Cả đời cứ lặp đi lặp lại như thế, sớm muộn gì cũng sẽ chết chìm trong quan niệm sống của mình.
Những gì nên nói tôi cũng đã nói rồi, bị Lưu Thanh Tâm gây sự như thế, đương nhiên tôi không còn tâm trạng ngủ trưa, đành phải đi loanh quanh Lục thị hóng gió một hồi.
Buồn ngủ cả ngày, mãi cho đến lúc tan làm tôi mới gọi điện thoại cho mẹ hỏi tình huống của Đường Bảo Nam, rồi sau đó về chung cư tắm rửa sạch sẽ, chuẩn bị nghỉ ngơi.
Nhưng mà còn chưa ra khỏi công ty thì Lục Tuấn Kiệt đã ngăn tôi lại..
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 75


Anh ta không hề kiêng dè chút nào, nhân viên Lục thị ra ra vào vào, anh ta trực tiếp nói: “Tối nay có bận việc gì không?”
Tôi đột ngột bị anh ta chặn lại, tất nhiên tìm không thấy lý do để tránh né nhà họ Lục, tôi biết dù sao thì tôi cũng cần phải đối mặt.

Nhìn anh ta, tôi bất đắc dĩ cười cười: “Mang quà gì đến nhà họ Lục mới phù hợp đây?”
Anh ta lắc đầu, trên gương mặt đẹp trai mang theo nụ cười: “Em chính là món quà tốt đẹp nhất cho nhà họ Lục.


Tôi bị anh ta chọc cười, ra khỏi Lục thị với anh ta rồi sau đó đến nhà họ Lục.

Cũng may là lần này Lục Như Mai và Cố Gia Huy không có ở nhà họ Lục, bữa cơm này coi như ấm áp bình yên.

Ăn cơm tối xong, Lâm Khánh Ngân vội vàng đi chuẩn bị đồ ngọt, Lục Thái Tuệ và Lục Tuấn Kiệt trò chuyện với nhau về mấy vấn đề ở công ty, tôi hiểu không nhiều cho lắm, nhưng mà mơ hồ cũng biết đại khái hiện tại nhà họ Lục đang tiếp quản khu phát triển ở phía bắc thủ đô, diện tích tòa nhà rất lớn, một mình nhà họ Lục quản không xuể, cần tìm người hợp tác.

Tôi không khỏi nghĩ đến Hàn Trung Kiên, nhớ ra anh ta cũng là vì chuyện này nên mới đến thủ đô.

Nói chuyện một hồi, Lục Tuấn Kiệt đột nhiên nhắc đến chuyện Giang Hoài, anh ta nhìn Lục Thái Tuệ rồi nói: “Ba à, trang thiết bị trong thị trấn Giang Hoài bên kia trên cơ bản đã hoàn thành, có thể bắt đầu mô hình kinh doanh được rồi đấy.


Lục Thái Tuệ gật đầu đáp lại, sau đó nhìn tôi: “Hoài An, anh con nói là hai ngày trước con mới đến Giang Hoài, con đến đó làm gì vậy?”
Đột nhiên bị nhắc tên, tôi cũng thuận theo mà trả lời: “Đám tang ba tôi, tôi trở về tiễn ông ấy.

” Nói xong câu này, bầu không khí trong phòng khách hơi không phù hợp, tôi vội vàng dừng lại chủ đề, sau đó nói tiếp: “Ba mẹ nuôi của tôi là người ở Giang Hoài, từ nhỏ tôi đã trưởng thành ở đó.


Sắc mặt của Lục Thái Tuệ chợt thay đổi, ông ta nói: “Sao ba mẹ nuôi con lại qua đời vậy, trong nhà có còn ai nữa không?”
Tôi trả lời từng câu một, sau khi kể lại chuyện ba mẹ tôi một cách đơn giản, tôi nhìn ông ta rồi nói: “Chủ tịch Lục, lúc còn trẻ ông thường đến Giang Hoài à?”
“Nào chỉ là thường đến.

” Lâm Khánh Ngân đặt bánh ngọt lên trên bàn, ngồi xuống bên cạnh tôi rồi nói: “Năm đó bởi vì sự nghiệp ở bên Giang Hoài mà một năm ông ấy về nhà chưa đến một tháng, lúc đó mẹ vừa mới mang thai con, ngày nào cũng trông ngóng ông ấy về nhà.

Sau khi sinh con ra đời, ông ấy lại không có ở nhà, mẹ chăm lo cho con và anh trai con đã chịu không ít khổ, mãi mới chờ đến lúc ông ấy trở về, vậy mà ngày nào cũng cãi nhau với mẹ, cuối cùng còn làm lạc mất con, cũng may là bây giờ chúng ta đã thấy cầu vồng sau mưa.


Nói đến đây, Lâm Khánh Ngân nhìn tôi: “Hoài An, ba mẹ con là người Giang Hoài à, con với ba mẹ nuôi gặp nhau như thế nào vậy?”
Tôi nói: “Vâng, mẹ cháu nói năm đó nhìn thấy cháu ở ngoài cổng thị trấn, hình như là lúc đó cháu còn ngây người một lúc lâu, thấy không ai quan tâm tới cháu nên bọn họ mới mang cháu về nhà.


Lâm Khánh Ngân do dự đôi phần, mắt nhìn về phía Lục Thái Tuệ: “Ông xã à, năm đó chúng ta để lạc Bảo Vy ở Giang Vân, sao con bé lại có thể chạy đến Giang Hoài vậy chứ? Khoảng cách giữa hai nơi gần mấy nghìn cây số, con bé là một đứa nhỏ mới có hai tuổi thì làm sao có thể đến đó?”.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 76


Biểu cảm trên mặt Lục Thái Tuệ thay đổi mấy phần, một lúc sau mới nói: “Chuyện này xảy ra quá lâu rồi, đều đã trôi qua hơn hai mươi năm, muốn điều tra thì cũng không điều tra ra cái gì.


Lâm Khánh Ngân gật đầu, suy nghĩ một hồi: “Rốt cuộc là ai đã đưa Bảo Vy của chúng ta đến Giang Hoài rồi lại vứt bỏ con bé vậy chứ, lúc ấy nhà họ Lục có lỗi với ai à, có xung đột lợi ích với ai không?”
Lông mày Lục Thái Tuệ hơi nhíu lại, ông ta nói: “Năm đó Lục thị với vừa khởi nghiệp, bởi vì sự nghiệp ở Giang Hoài phát triển khá thuận lợi, vì mâu thuẫn lợi ích mà đắc tội với người khác trên thương trường cũng là chuyện bình thường.


“Chuyện này đã trôi qua quá nhiều năm, muốn điều tra thì cũng không tra ra được gì, nhưng mà cũng may là con gái chúng ta đã trở về rồi, sau này người một nhà chúng ta đã có thể đoàn tụ.

” Lâm Khánh Ngân nói tiếp, tay kéo tay tôi, trên mặt tràn đầy niềm vui.

Tôi gật đầu nở một nụ cười nhẹ, đúng là nếu muốn tiếp tục điều tra chuyện này thì cũng không có cách nào điều tra ra được manh mối.

Ăn xong bữa cơm, bầu không khí cũng không tệ lắm.

Lúc Hàn Trung Kiên gọi điện thoại tới, tôi đang nói chuyện phiếm với Lục Tuấn Kiệt ở trong sân.

Thấy điện thoại tôi vang lên, Lục Tuấn Kiệt cười nói: “Để anh đi rót nước cho em nha.


Tôi gật đầu, sau đó nghe điện thoại, người đàn ông ở đầu dây bên kia hắng giọng một tiếng: “Đường Hoài An, bây giờ chúng ta là bạn bè đúng không? Tôi không chủ động tìm cô thì cô sẽ không chủ động kiếm tôi?”
Cái người này đúng là cố chấp, tôi hờ hững nói với điện thoại: “Có chuyện?”
“Có.

” Anh ta nói, trong giọng nói còn mang theo vài phần ấm ức: “Một mình tôi buồn quá, cô đang ở đâu vậy, tôi muốn đến tìm cô, không cho phép cô từ chối.


“Nhà họ Lục ở Sơn Thủy Cư.

” Tôi đọc địa chỉ.

Anh ta ở đầu dây bên kia cất cao giọng nói: “Đường Hoài An, cô đến nhà họ Lục mà lại không đưa tôi theo, chờ đó, ba mươi phút nữa tôi sẽ đến nơi.


Lục Tuấn Kiệt bưng ly nước đi ra, thấy tôi nói chuyện điện thoại xong rồi thì đưa ly nước cho tôi, cười nói: “Ai gọi vậy?”
“Là bạn.

” Tôi nói, nhận lấy ly nước rồi uống một ngụm.

Anh ta đáp lời, nhìn tôi rồi nói: “Mẹ đã nói với anh chuyện của Quý Thanh Hà rồi, anh đã tìm người cảnh cáo chị ta, sau này anh sẽ cho người đi theo bên cạnh em, đề phòng chuyện ngày hôm đó lại tiếp tục xảy ra.


Tôi mỉm cười lắc đầu: “Không cần đâu, dưới chân là thiên tử, chị ta cũng không đến mức sẽ giết tôi.

Huống hồ chi cuộc sống bình thường của tôi giống như hai điểm trên cùng một đường thẳng, ở công ty đã có anh, bình thường tôi cũng không ra khỏi cửa, không có chuyện gì đâu.


Anh ta thở dài, hết cách: “Em đừng xem thường việc này, nếu không thì chuyển đến đây ở đi, trong nhà cũng dễ chăm sóc hơn.


“Anh, bọn em về rồi.

” Giọng nói của Lục Như Mai truyền đến, tôi và Lục Tuấn Kiệt nhìn theo nơi phát ra âm, thanh thấy Cố Gia Huy và Lục Như Mai đang bước vào từ cửa chính.

Trong tay Lục Như Mai ôm bó hoa, xem ra tâm trạng của cô ta khá tốt, một đường chạy chậm đến bên cạnh Lục Tuấn Kiệt, kéo tay anh ta rồi làm nũng: “Anh ơi, mấy ngày không gặp, anh có nhớ em không?”
Lục Tuấn Kiệt nhìn cô ta, cưng chiều vuốt tóc của cô ta: “Sao lại về lúc này thế, ăn cơm chưa?”
Lục Như Mai ra vẻ đáng yêu, nở nụ cười sáng lạn, dựa vào cánh tay của anh ta, nghịch ngợm nói: “Em với Gia Huy đi dạo ở gần đây, đột nhiên nhớ anh với ba mẹ cho nên liền về nhà thăm mọi người.


Lục Tuấn Kiệt cười cười, trên mặt tràn đầy cưng chiều: “Được rồi đó, đã lấy chồng rồi mà vẫn y như là con nít, ba mẹ đang ở trong phòng khách đó, đi vào thôi.


Lục Như Mai gật đầu, nụ cười trên mặt lại càng ngọt ngào hơn nữa.

Nhìn thấy tôi, cô ta chỉ thản nhiên hỏi một câu: “Cô Đường, cô cũng ở nhà tôi hả, cô đang trò chuyện với anh tôi à? Tôi mang hoa mà Gia Huy tặng tôi về nhà, thuận tiện đến đây thăm ba mẹ tôi, trở ra sẽ tìm cô nói chuyện.


Diễn xuất của người phụ nữ này có thể dùng từ nhập tâm để hình dung.

.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 77


Cho dù ai nghe thấy câu nói này của cô ta cũng cảm thấy không có vấn đề, thậm chí còn cho rằng cô ta hoạt bát, lanh lợi, đáng yêu, được mọi người yêu thích.

Nhưng mà từng câu từng chữ của cô ta đều đang cường điệu Lục Tuấn Kiệt là anh trai của cô ta, vợ chồng nhà họ Lục là ba mẹ của cô ta, Cố Gia Huy là chồng của cô ta, chỉ có một mình tôi là dư thừa.
Tôi chỉ cười mà không nói.
Cô ta đi vào biệt thự, Lục Tuấn Kiệt chào hỏi Cố Gia Huy, bởi vì điện thoại di động đột nhiên vang lên, chưa kịp nhiều lời liền đi nghe điện thoại.

Để lại tôi và Cố Gia Huy, tôi cảm thấy có chút xấu hổ.
Gương mặt người đàn ông lạnh lẽo, đen như than, tất cả những chuyện xảy ra ngày hôm qua vẫn còn rõ mồn một trước mắt.

Nhìn gương mặt cương nghị của anh, tôi luôn không tự chủ được mà nhớ đến những chuyện không nên nhớ.
Nhìn anh, tôi chỉ chào hỏi đơn giản một câu, sau đó liền đi đến bể bơi thưởng thức dòng nước xanh thẳm để di chuyển lực chú ý.
“Đường Hoài An, cô!” Cố Gia Huy đứng sau lưng tôi, chuẩn bị mở miệng nói cái gì đó.
Tôi vội vàng ngắt ngang lời anh: “Tổng giám đốc Cố không cần phải lo lắng, tôi bị bệnh quáng gà về đêm, trên cơ bản sẽ không nhìn thấy gì hết, có khi nghiêm trọng ngay cả ban ngày cũng không nhìn thấy.”
Dần dần thấy lạnh cả người, không cần nghĩ thì cũng biết là từ ánh mắt giết người của Cố Gia Huy.
Đây là lần đầu tiên mà tôi chờ đợi sự xuất hiện của Lục Như Mai, có điều nhắc tào tháo là tào tháo đến liền.

Lục Như Mai đi vào chưa bao lâu là đã đi ra, chắc là hoa ở trong tay đã để ở biệt thự rồi.
Thấy Lục Tuấn Kiệt không có ở đây, cô ta nói với Cố Gia Huy: “Gia Huy, anh đi vào thư phòng ôm sách giúp ba em với, sách mà trước kia mẹ thích xem đã được đóng gói lại rồi, em muốn lát nữa mang về nhà thỉnh thoảng lấy ra xem.”
Cố Gia Huy gật đầu đi vào trong biệt thự.
Anh vừa đi, tôi liền thở phào một hơi.
Nhưng mà đưa tiễn một vị phật lớn, để lại một tên quỷ nhỏ cũng khó chơi.
Cố Gia Huy vừa đi, vẻ mặt ghê tởm cô Lục Như Mai liền lộ ra, cô ta không hề che giấu hận thù của mình với tôi: “Đường Hoài An, chẳng lẽ là cái loại phụ nữ như cô chỉ có chết rồi thì mới có thể an phận?”
Tôi bị lời nói ác độc của cô ta làm cho kinh ngạc, mím môi nhìn cô ta: “Lục Như Mai, cô đừng có giống chó cứ thấy người là cắn, nếu như cô có bản lĩnh chơi chết tôi, vậy thì cô cứ chơi đi, đừng có lộ ra sắc mặt này khiến cho người khác phải thấy buồn nôn.”
Cô ta khinh thường: “Ha, cho rằng mình dựa vào Hàn Trung Kiên rồi thì mọi chuyện đều thuận lợi à? Nếu như anh ta biết cô và anh ta ở bên nhau rồi mà cô còn lả lơi ong bướm quyến rũ Gia Huy, cô nói xem anh ta có ra tay nặng hơn tôi không nhỉ?”
Tôi bật cười: “Lục Như Mai, tôi không phải là cô, tôi không có hứng thú với viên kẹo cao su mà mình đã nhả ra.

Với lại, chắc là cô không hiểu Hàn Trung Kiên cho lắm, con người anh ấy khá là thiên vị, nếu như tôi nói cho anh ấy biết trước kia thiếu chút nữa là tôi đã bị hại chết ở Nhã Uyển, chủ mưu đứng phía sau là cô, cô nói xem anh ấy có tìm người điều tra, sau đó thuận tiện báo tin cho Cố Gia Huy biết cô tìm được người của Nhã Uyển bằng cách nào, ra lệnh cho bọn họ chơi chết tôi ra làm sao, thứ mà Cố Gia Huy ghét nhất chính là loại người giả vờ giả vịt.”

Nói chuyện không lại tôi, Lục Như Mai trực tiếp dùng hành động, cô ta nắm lấy áo tôi, hết kéo rồi lại cào: “Tiện nhân, cô dám!”
Tôi cực kỳ chán ghét bộ dạng này của cô ta, định quay người rời đi khỏi đây.
Nhưng hiển nhiên, cô ta không muốn để tôi đi như thế, cô ta trực tiếp đứng phía sau rồi đẩy tôi vào trong hồ bơi.

Chỉ là trong nháy mắt ấy, tôi trở tay kéo cô ta lại, làm cô ta rơi vào trong hồ bơi cùng tôi.
“Tỏm!” Bể bơi sâu 2m, tôi không biết bơi, Lục Như Mai bên cạnh tôi, tôi sinh ra phản ứng cầu cứu theo bản năng, vội vàng đưa tay nắm lấy cô ta.
Không ngờ là cô ta đột nhiên bóp lấy cổ tôi nhấn mạnh tôi xuống nước, tôi bị cô ta bóp lấy cổ khiến hô hấp không thông, trong lúc giãy giụa, miệng bị rót một lượng nước lớn..
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 78


Tôi cảm thấy tim phổi sắp hít thở không thông đến nứt ra, Lục Như Mai định để tôi trực tiếp chết ở chỗ này, cô ta đúng là rất hận tôi, chỉ cần có cơ hội là ước gì g**t ch*t tôi.

Giãy dụa trong chốc lát, tôi đã không còn chút sức lực nào nữa, chỉ cảm thấy miệng mũi đều bị nước bịt lại, oxy trong cơ thể cạn kiệt, ý thức cũng dần dần trở nên mơ hồ.

“Tõm!” Tôi nghe thấy có người nhảy xuống bể bơi, sau đó mơ màng nhìn thấy Cố Gia Huy nhảy xuống dưới, Lục Như Mai nghe thấy động tĩnh lập tức buông tôi ra, cả người tôi chậm rãi chìm xuống nước.

Hai tay Lục Như Mai vùng vẫy, người cô ta nổi trên mặt nước, trong miệng phát ra tiếng cầu cứu không rõ với Cố Gia Huy: “Gia Huy, cứu em.


Cố Gia Huy bơi đến bên cạnh cô ta, sau đó ôm toàn bộ cơ thể cô ta ra khỏi mặt nước, ôm cô ta chậm rãi bơi về phía bờ.

Tôi không biết lúc Cố Gia Huy nhảy xuống nước rốt cuộc có nhìn thấy tôi hay không, nhưng khi nhìn thấy anh không chút do dự đưa Lục Như Mai lên bờ, ngực tôi đau đến sắp hít thở không nổi, thời gian hai năm, anh thật sự có thể từ bỏ hết luôn sao?
Tôi chìm xuống đáy hồ, trái tim chậm rãi ngừng đập, lặng lẽ nhìn Lục Như Mai được anh hùng tuyệt vời của cô ta dẫn đi.

Yêu là gì? Tôi không thể trả lời.

Nhưng tôi có thể trả lời không yêu là gì, hai chọn một, người bị bỏ rơi chính là không yêu, không có ngoại lệ.

Ngực bị xé rách khiến tôi không phân biệt được là do nước hồ đổ vào lồng ngực thiếu oxy gây ra, hay là tôi trơ mắt nhìn Cố Gia Huy biết rõ tôi sẽ chết, lại làm việc nghĩa không chùn bước đi cứu Lục Như Mai, sự thất vọng cùng cực dẫn tới cơn đau này.

Tôi nhắm mắt lại, cứ vậy chết đi, lòng tràn đầy cảm giác không cam lòng và đau đớn.

Lúc tỉnh lại, tôi phun vài ngụm nước hồ, có người đang đứng xunng quanh, đầu óc tôi có chút choáng váng.

Hàn Trung Kiên nửa ôm tôi vào trong ngực, trên người anh ta cũng ướt đẫm, trên tóc nhỏ giọt, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến vẻ tuấn tú của anh ta: “Tỉnh rồi hả, còn nhớ rõ tôi là ai không?” Anh ta vội nói, trong ánh mắt lóe lên sự lo lắng, nhưng miệng lại không tha cho người khác.

Tôi lắc đầu, bây giờ vẫn còn có chút hoảng hốt, nghĩ đến vừa rồi là Hàn Trung Kiên vớt tôi lên.

“Tỉnh rồi!” Bên tai truyền đến giọng nói của Lâm Khánh Ngân, tay bị bà ấy nắm chặt: “Cuối cùng con cũng tỉnh, Hoài An à, con dọa mẹ sợ quá.


Nước mắt của bà ấy rơi trên tay tôi, khiến tôi tìm lại được vài phần chân thật rằng mình vẫn còn sống, cổ họng đau đến nỗi tôi không mở miệng được, tôi nhìn thấy hai ba con Lục thị, còn có Cố Gia Huy và Lục Như Mai.

Nhìn Cố Gia Huy, chúng tôi bốn mắt nhìn nhau, anh vẫn lạnh lùng như trước kia.

Tôi nhầm rồi, tôi cho rằng dù thế nào anh cũng đã từng rung động với tôi, nếu không thì tại sao anh có thể uống say rồi đi tìm tôi.

Nhưng tôi quên mất, trên thế giới này có một loại người, chính là anh ấy không yêu bạn, nhưng anh ấy không buông tha bạn.

Không nhìn anh nữa, tôi tựa vào trong ngực Hàn Trung Kiên, chỉ cảm thấy mình vô cùng châm chọc.

Vừa nhặt được một cái mạng, tất cả mọi người đều kinh hồn bạt vía, lo lắng tôi bị cảm lạnh.

Sau khi Hàn Trung Kiên đưa tôi về phòng ngủ thì lập tức ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Lâm Khánh Ngân thay quần áo cho tôi.

.
 
Tình Sâu Không Đáy, Yêu Em Không Phai
Chương 79


Tôi ngâm mình trong nước nóng, thay quần áo mới tốt hơn chút, nằm trên giường dần dần khỏe lại.

Người giúp việc đưa nước gừng cho tôi làm ấm người, Lâm Khánh Ngân vừa múc nước cho tôi, vừa thăm dò nhìn tôi nói: “Hoài An, sao con và Như Mai rơi xuống bể bơi thế?”
Tôi tựa vào gối đầu, ngửa đầu nhìn đèn thủy tinh trên trần, cuối cùng nói: “Cô ta đẩy cháu xuống.


“Cạch!” Thìa trong tay bà ấy cầm không vững suýt rơi trên mặt đất.

Bà ấy bưng nước gừng đi đến bên cạnh tôi ngồi xuống, nhẹ nhàng thổi nước gừng, nét mặt phức tạp nói không nên lời: “Hoài An, con nói với mẹ đi, rốt cuộc con với Như Mai đã xảy ra chuyện gì? Các con đều là con của mẹ, mẹ hy vọng hai đứa có thể giống như chị em ruột, chúng ta là người một nhà, chứ không phải kẻ thù.


Tôi nhìn về phía bà ấy, bà ấy hoàn toàn khác mẹ tôi, cuộc sống sung túc khiến bà ấy giữ gìn rất kỹ, mặc dù đã hơn năm mươi tuổi nhưng năm tháng không hề để lại dấu vết trên mặt bà ấy, sự từ ái trong mắt bà là thật, thương tiếc dành cho tôi cũng là thật.

“Tôi và Lục Như Mai không phải người một nhà, cô Lâm, có vài người nhất định cả đời cũng không thể thành người nhà với nhau.

” Lời này là thật, không ai sẽ coi một người suốt ngày muốn g**t ch*t mình làm người thân.

“Tại sao?” Bà ấy nóng nảy nói: “Tại sao không thể trở thành một gia đình? Con bé có gì không tốt thì con cứ nói với mẹ, mẹ sẽ dạy bảo con bé, bảo con bé thay đổi.


Tôi nhìn bà ấy, đột nhiên có chút chua xót, hít sâu một hơi, tôi vén vết hằn trên cổ ra cho bà ấy xem, rồi nói: “Cô Lâm, cô có biết vết hằn mới tinh này từ đâu ra không?”
Bà ấy không ngốc, tôi hỏi như vậy sao mà bà ấy có thể không đoán ra chứ: “Như Mai bóp cổ con sao?”
Tôi không nói chuyện, khuôn mặt bà ấy tỏ vẻ không thể tin được, thậm chí cảm thấy không thể nào.

Tôi không nói nhiều, chỉ mở miệng nói: “Cháu sẽ không coi cô ta là người nhà, cả đời này cũng sẽ không.


Phòng khách vọng tới tiếng thủy tinh vỡ.

“Bên ngoài sao thế?” Tôi nhìn về phía Lâm Khánh Ngân, bà ấy còn có chút hốt hoảng thổi nước gừng chuẩn bị đút cho tôi.

Lâm Khánh Ngân nhìn tôi: “Đừng để ý đến bọn họ, con nghỉ ngơi cho tốt là được.

” Dừng chốc lát, bà ấy dường như có phần lo lắng, dặn dò tôi vài câu rồi ra khỏi phòng ngủ.

Tất nhiên tôi không có tâm trạng uống nước gừng, sau đó tôi đứng dậy đi theo.

Trong phòng khách, giọng nói của Lục Như Mai gần như đau đớn tột cùng, cô ta đỏ mắt nhìn Lục Thái Tuệ, tố cáo sự ấm ức của mình: “Ba, có phải ba tìm lại được con gái ruột của mình thì sau đó con không còn là con gái nhà họ Lục nữa hay không? Trông con có giống rẻ rách bị vứt đi không vậy? Dựa vào đâu chứ? Lúc mọi người cần con thì đưa con về, không cần nữa thì vứt con đi, con làm gì sai vậy!”
Lục Thái Tuệ nghe cô ta nói xong, trên gương mặt già nua lộ ra vẻ đau lòng, thở dài nhìn cô ta, nhẹ giọng nói: “Như Mai, ba không có ý này, ba chỉ muốn biết giữa con và Hoài An rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, các con đều là con gái của ba, ba hy vọng các con đều có thể hòa thuận, hai đứa là chị em với nhau, không thể bởi vì một chút chuyện nhỏ mà thường xuyên cãi vã.

Lần trước là con, lần này là Hoài An, dù là ai bị thương thì ba cũng đều rất đau lòng!”
Lục Như Mai khóc đến nghẹn ngào, cô ta nằm sấp trong lòng Cố Gia Huy, ấm ức không thôi: “Con đã nói rồi, con không đẩy cô ấy, là cô ấy tự ngã xuống, con muốn xuống cứu cô ấy nhưng con không biết bơi, cho nên lúc Gia Huy chạy tới mới vội vàng kéo con lên bờ.

Lúc ấy con quá sợ hãi lại căng thẳng, không nhớ ra Đường Hoài An đang chìm xuống nước, mọi người cũng đã xem camera rồi mà, con không hề cố ý.


“Cho nên, vết hằn trên cổ tôi là do tôi tự bóp cổ mình?” Tôi đứng ở lầu hai, ung dung lên tiếng, kế đó chậm rãi đi xuống dưới lầu.

Nhìn thấy tôi, Lâm Khánh Ngân vội vàng đi tới, lo lắng nói: “Sao lại dậy rồi, con bị sặc nhiều nước như vậy, thiếu chút nữa mất mạng, bác sĩ dặn dò phải nghỉ ngơi cho tốt!”
Vỗ vào tay bà ấy, tôi cười yếu ớt, nhìn về phía Cố Gia Huy đang ôm Lục Như Mai, trong đầu vẫn là hình ảnh anh không chút do dự ôm theo Lục Như Mai lên bờ, ngực tôi vẫn đau, chính là loại đau đớn như xé rách này.

.
 
Back
Top Bottom