Ngôn Tình Tình Bất Tận

Tình Bất Tận
Chương 60: 60: Hãy Cho Tôi Thời Gian


Trên đường về, Nguyễn Nhã Vy chợt nghĩ đến chuyện thăm mộ của Kiều Mịch Na nên đã tra địa chỉ công ty của Giang Vỹ tìm anh giúp đỡ ..
“Xin chào, cô cần hỗ trợ thông tin nào ạ?”
Một nhân viên lễ tân khác vừa nhìn thấy gương mặt quen thuộc liền chào hỏi ..
“Kiều tiểu thư, cô ..

không phải đã ..?”
“Đừng, tôi không phải người cô đang nghĩ đến đâu.

Phiền cô có thể dẫn tôi gặp Giang Vỹ được không?”
Nhân viên lễ tân liền liên hệ cho Giang Vỹ, nhận được tin anh liền xuống ngay ..
“Nhã Vy, sao em tới mà không gọi trước cho anh?”
“Tôi không có số điện thoại của anh ..”
Giang Vỹ nghĩ lại cũng đúng thật.

Nguyễn Nhã Vy mới lên tiếng nhờ giúp ..
“Tôi muốn nhờ anh đưa tôi đến mộ của Kiều Mịch Na tiểu thư, có được không?”
“Được ..”
Giang Vỹ chuẩn bị đưa Nguyễn Nhã Vy đến nghĩa trang, trước khi đi không quên nhắn tin báo cho Phó Minh Khải hay.
“Tại sao em không nhận lại ba mẹ?”
“Một sản phẩm nhân tạo như tôi mà có ba mẹ được sao?”
“Ông nội đã lên tiếng rằng em là một thành viên của gia đình nhà họ Kiều rồi, còn lo lắng chỗ nào à?”
“Vậy lần đầu tiền anh nhìn thấy tôi, anh đã có suy nghĩ gì?”

Giang Vỹ chợt im lặng khiến Nguyễn Nhã Vy đoán trước được phần nào ..
“Anh và anh của cô ấy đang yêu nhau?”
Giang Vỹ khẽ ừ một tiếng, điều khiển xe một lúc cũng đã đến nghĩa trang.

Giang Vỹ từng bước dẫn cô vào mộ chôn cất Kiều Mịch Na.

Khi đứng trước mộ, một cảm giác lân lân trong Nguyễn Nhã Vy mà dường như trông rất thân thiết ..
“Cô ấy ..

là người như thế nào?”
“Nếu như được, có thể nói Mịch Na là một thiên sứ luôn đặt suy nghĩ người khác lên hàng đầu.”
Nguyễn Nhã Vy cứ luôn nhìn vào di ảnh Kiều Mịch Na trên mộ còn tay thì đặt vào trái tim đang đập của mình.
“Tôi muốn ở cùng với cô ấy một chút ..”
“Được.

Vậy anh ở ngoài đợi em!”
Một hồi sau, Phó Minh Khải vừa tới nghĩa trang đã nhìn thấy Giang Vỹ bên ngoài ..
“Nhã Vy đâu? Sao có mình anh ở ngoài thế?”
“Nhã Vy muốn một mình với Mịch Na nên anh ra ngoài đợi ..”
Thăm hỏi đã xong nên Nguyễn Nhã Vy trở ra lại, đã thấy Phó Minh Khải cũng tới ..
“Nhã Vy..”
“Là anh gọi anh ấy tới à?”
Giang Vỹ gật đầu thay cho câu trả lời nhìn Phó Minh Khải ra hiệu, nhưng Nguyễn Nhã Vy đã lên tiếng trước ..
“Hai người chắc đều là những người quan trọng mà cô ấy rất yêu thương đúng không? Đến nỗi không màng đến mạng sống của mình ..”
Giang Vỹ và Phó Minh Khải đều im lặng vì chung một cảm nhận ...
“Nhờ anh chuyển lời rằng hiện tại tôi vẫn chưa chấp nhận được mọi chuyện, cần thêm một ít thời gian suy nghĩ.

Khi nghĩ thông rồi, tự tôi sẽ tìm họ.”
“Anh sẽ chuyển lời của em đến ba mẹ.

Em đói chưa? Tụi anh đưa em đi ăn ..”
“Không cần đâu.

Tôi ..”
Chưa nói dứt lời thì tiếng kêu o e vì đói từ bao tử của Nguyễn Nhã Vy khiến cô thầm xấu hổ, Giang Vỹ cười nhẹ dẫn cô đi ăn.

Cả ba cùng tấp vào một nhà hàng nhỏ trên đường, trước khi bước vào thì Nguyễn Nhã Vy vô tình nhìn thấy một bé trai nhỏ ăn mặc xuề xòa nên đã tiến đến hỏi thăm ..
“Chị gái tốt bụng, cho em xin một ít tiền mua đồ ăn.

Em gái em đói nhiều ngày rồi ạ.”
“Em còn một em gái nữa à?”
“Vâng ạ ..!”
Nguyễn Nhã Vy suy nghĩ một hồi và quay lại hỏi ý Giang Vỹ và Phó Minh Khải ..
“Hai bé nhỏ kia đã nhiều ngày không ăn gì rồi, có thể cho hai bé đó vào ăn cùng với chúng ta được không? Anh yên tâm, tôi sẽ chuyển khoản lại cho anh.”
“Tất nhiên là được.

Em nghĩ anh keo kiệt vậy à?”
Nguyễn Nhã Vy vui vẻ dắt hai bé nhỏ một nam một nữ cùng vào nhà hàng ăn tối, bất giác cả hai chàng trai nhìn cô như nhìn thấy Kiều Mịch Na ..

Vài ngày sau, mẹ Kiều vẫn còn lo lắng về Nguyễn Nhã Vy nhiều mà không an tâm việc xung quanh ..//
“Con vẫn đang nghĩ về Nhã Vy à?”
“Vâng.”
“Cũng đều là lỗi của ta, không suy nghĩ trước sau chu toàn.”
“Không phải lỗi của ba, ba đừng nói vậy.

Dù gì ba cũng là có ý tốt, con tin Nhã Vy sẽ sớm hiểu được thôi.!”
Nguyễn Nhã Vy vấn đi làm như bình thường thì có một khách hàng nam vào cửa hàng muốn xem sản phẩm tặng người thân ..
“Xin chào.

Tôi muốn tư vấn các sản phẩm dành cho người lớn tuổi.”
Nhìn cách ăn mặc tầm thường của anh khiến cô nhân viên đó lười tư vấn ..
“Các sản phẩm của chúng tôi đều là hàng hiệu giá cao, anh nhắm mua được chứ?”
“Cô có thể tư vấn thử ..”
“Tư vấn rồi anh không mua cũng tốn thời gian của tôi đấy ..”
Một khách hàng nam khác mặc vest sang trọng bước vào thì nhân viên đó liền đi sang chào mời, bỏ mặc khách hàng nam đấy.

Thấy vậy, Nguyễn Nhã Vy liền sang hướng dẫn ..

“Xin chào, anh muốn tìm mẫu tặng cho ai hay sao ạ?”
“Vâng.

Tôi làm quà cho mẹ tôi .!”
Nguyễn Nhã Vy tích cực tư vấn cho anh khiến anh có cái nhìn khác về cô ..
“Không biết ý của anh như thế nào?”
“Được.

Lấy toàn bộ hết cho tôi ..”
Nguyễn Nhã Vy vui mừng đi làm thủ tục thanh toán, còn khách hàng nam kia chỉ muốn ra vẻ khiến cô nhân viên lúc nãy như mất đi khách hàng chất lượng.

Sau khi thanh toán, khách hàng nam đấy muốn xin thông tin liên lạc của Nguyễn Nhã Vy ..
“Cô tên là Nhã Vy?”
“Vâng.”
“Không biết trước đây chúng ta đã có từng gặp nhau ở đâu chưa?”
Nguyễn Nhã Vy ngạc nhiên nhìn vào khách hàng nam đó nhưng không có ký ức, bèn nghĩ ..
“Tôi không nghĩ là có, chắc là anh nhầm tôi với một ai khác rồi chăng?”
“Vậy thì xin lỗi cô rồi.

Cảm ơn cô, mẹ tôi sẽ rất thích món quà này.”
Nguyễn Nhã Vy nhẹ nhàng gật đầu cảm ơn và tiếp tục công việc, khách hàng nam đó không nỡ rời đi lén ở lại nhìn cô thêm nhưng lại được trợ lý gọi nên buộc phải trở về.
 
Tình Bất Tận
Chương 61: 61: Gia Tộc Hách Dương


Phó Minh Khải đang xử lý công việc thì ba mẹ Kiều vừa đúng lúc đi gặp đối tác trở về ../
“Ba, mẹ.

Hai người về rồi ạ? Sao trông hai người khá là có tâm sự thế?”
“Tập đoàn Hách Dương về nước rồi.”
“Hách Dương?”
Phó Minh Khải đã từng nghe qua gia tộc Hách Dương nên hai mày chợt nhíu lại ..
“Con đã từng nghe qua gia tộc này từ Giang Vỹ, họ có quan hệ gì với chúng ta ạ?”
“Gia đình họ từng có hôn ước với Mịch Na lúc con bé còn chưa ra đời, có thể nói là trước với nhà họ Giang nhưng sau đó gia đình họ đều di cư sang nước ngoài định cư và ổn định lại tập đoàn đến nay mới trở về, tính ra cũng đã được gần 20 năm rồi.”
“Vậy họ chưa biết là Mịch Na đã ..”
Ba Kiều vừa thở dài vừa tỏ ra dáng vẻ suy tư nên mẹ Kiều giải thích thay ..
“Từ lúc Mịch Na ra đời đến lúc trưởng thành, ba mẹ đều gửi hình ảnh cho gia tộc Hách Dương theo từng giai đoạn.

Từ khi Mịch Na mất thì ba mẹ đã không gửi thêm tấm hình nào và từ chối liên hệ, nào ngờ hôm nay họ về nước trực tiếp tìm chúng ta.”
“Vậy ba mẹ nên nói với họ về Mịch Na chứ ạ?”
“Ba mẹ muốn giải thích nhưng căn bản họ vốn không muốn nghe.

Tuần sau họ sẽ có một bữa tiệc lớn với sự tham gia của nhiều gia tộc khác, nhằm thông báo về tin đính hôn của con trai họ và Mịch Na.

Bây giờ thật không biết nên giải quyết như thế nào mà..//”
Ba mẹ Kiều cảm thấy thật đau đầu.

Một bên khác, Nguyễn Nhã Vy vừa tan ca về muốn tự mình đi uống rượu giải sầu thì chợt gặp lại khách hàng nam lúc sáng ..
“Chào cô.

Cuối cùng cũng đợi được cô rồi ..”
“Anh là ..

khách hàng nam lúc sáng?”
“Tôi tên Hách Dương Triết, rất vui làm quen với cô."
Nguyễn Nhã Vy dường như có sự dè chừng đối với Hách Dương Triết nên muốn nghĩ kế rời đi ngay ..
“Nếu không có gì quan trọng thì tôi xin phép đi trước..!”
“Khoan đã.

Cô không nhận ra tôi sao?”
“Tôi nên nhận ra anh?”
Nguyễn Nhã Vy chợt suy nghĩ có vẻ Hách Dương Triết lại nhầm lẫn cô với Kiều Mịch Na nên ngay lập tức giải bày ..
“Có phải anh quen biết với nhà họ Kiều không?”
Hách Dương Triết ừ một tiếng thì đã giải thích cho mọi chuyện ..
“Vậy thì anh tìm nhầm người rồi, tôi không phải là người anh đang nghĩ tới đâu.

Kiều Mịch Na tiểu thư đã qua đời gần 1 năm hơn, nếu anh không tin có thể đến gia đình họ xác nhận lại một lần nữa.”
Nguyễn Nhã Vy rời đi sau khi nói hết mọi chuyện, bỏ lại Hách Dương Triết như không tin vào lời nói một phía từ cô nên đã tìm đến nhà họ Kiều.
“Cậu Triết? Sao cậu lại tìm đến đây?”
“Cháu tới thăm Mịch Na ạ .”
Mẹ Kiều ngập ngừng mời Hách Dương Triết vào nhà.

Vừa bước vào, Hách Dương Triết đã nhìn thấy bàn thờ cúng của Kiều Mịch Na ..
“Xin lỗi vì đã giấu cậu.

Chúng tôi vốn đã muốn nói sự thật nhưng mà gia đình cậu lại không hề quan tâm nên ...”
Hách Dương Triết từ nhỏ khi có chân dung của Kiều Mịch Na thì đã luôn dõi theo cô và chờ đợi mọi chuyện ổn thỏa sẽ trở về danh chính ngôn thuận cưới cô làm vợ vậy mà chưa được gặp nhau lại phải âm dương cách biệt ..
“Cậu Triết, vậy hôn ước ..”

“Hai người yên tâm, cháu sẽ về nói lại với gia đình ạ.”
“Cảm ơn cậu.”
Hách Dương Triết chợt nghĩ đến Nguyễn Nhã Vy có tướng mạo y hết Kiều Mịch Na liền hỏi thăm ..
“Thật ra, việc của Mịch Na là có một người nói cho cháu biết.

Cô ấy có bề ngoài giống hệt Mịch Na khiến cháu nhận nhầm nên ..”
“Vậy là cậu đã gặp qua Nhã Vy?”
Hách Dương Triết nhẹ nhàng gật đầu ..//
“Con bé đúng là có quan hệ với chúng tôi, nhưng hiện tại vì có hiểu lầm nên chưa thể nhận nhau.”
“Vậy cô ấy cũng là con gái của hai người ạ?”
“Có thể nói là vậy.”
Cùng thời điểm đó, Diệp Trường Minh hẹn Giang Vỹ và Phó Minh Khải gặp riêng ..
“Có việc gì à? Tên họ Diệp kia?”
“Không có việc thì không hẹn ra được à?”
Cả ba cùng cười với nhau rồi mới bắt đầu vào việc chính ..
“Đã lâu không gặp, Minh Khải.”
“Cậu nói gì vậy? Chẳng phải mới gặp hôm tiệc mừng rồi sao?”
Diệp Trường Minh không nói gì thêm mà nhìn vào Phó Minh Khải, lúc này Phó Minh Khải mới nhớ lại rằng ký ức của người thân về mình lúc trước vốn đã mất ..
“Cậu ..

không lẽ là ..?!”
Diệp Trường Minh khe khẽ gật đầu vì đã nhớ lại một phần ký ức ..
“Vất vả cho cậu rồi, Minh Khải..”
“Còn ai khác nhớ lại không?”
“Chỉ có mình và Mỹ Hiên tạm thời nhớ được một chút thôi ..”

Phó Minh Khải vui mừng vì có thêm một người nhớ lại sự tồn tại của mình, nhưng trong lòng anh lại mong nhất là ba mẹ Phó sẽ nhớ lại.

Sáng hôm sau, Nguyễn Nhã Vy vừa đến cửa hàng thì đã nhìn thấy Hách Dương Triết bên ngoài đợi ..
“[Haizz.

Người này tới người khác, muốn xem mình là cô ấy tới bao giờ đây?]”
Vừa nhìn thấy hình bóng của Nguyễn Nhã Vy xuất hiện thì Hách Dương Triết liền đi đến ..
“Nhã Vy, tôi có chuyện muốn nói.!”
“Thưa cậu Hách, tôi đã nói với anh hôm qua là tôi không phải người mà anh đang tìm.”
“Tôi biết nên hôm nay tôi mới đặc biệt tới tìm cô.”
Nguyễn Nhã Vy thở dài trong lòng không biết Hách Dương Triết lại đang muốn làm gì ..
“Có việc gì thì anh cứ nói thẳng đi.”
“Tôi muốn nhờ cô giúp một việc.”
“Việc gì?”
“Trở thành vị hôn thê của tôi.”
Nguyễn Nhã Vy ngạc nhiên trước lời đề nghị của Hách Dương Triết, nhìn ngược lại vẻ mặt và ánh mắt nhờ vả của anh trông không giống chơi đùa.

Nhưng điều cô suy nghĩ lại chính là khi anh nói như vậy chứng tỏ anh đang muốn cô thay thế vị trí của Kiều Mịch Na.
 
Tình Bất Tận
Chương 62: 62: Say Rượu


Nguyễn Nhã Vy vẫn đứng bất động vì lời nói của Hách Dương Triết, thời gian và không gian như ngừng lại ..
“Xin lỗi.

Tôi không có hứng thú..!”
Nguyễn Nhã Vy nhanh chóng rời đi vào cửa hàng, vì không muốn ảnh hưởng đến thời gian làm việc của cô nên Hách Dương Triết đợi bên ngoài khiến cô phân tâm và liên hệ cho Phó Minh Khải ..
“[Alo, xin hỏi ai vậy?]”
“[Là tôi, Nhã Vy.]”
Phó Minh Khải chợt dừng công việc đang làm mà tập trung vào cuộc gọi với Nguyễn Nhã Vy..
“[Xin lỗi đã làm phiền, tôi có việc nhờ anh.]”
Một hồi sau, Phó Minh Khải tìm đến cửa hàng nơi Nguyễn Nhã Vy làm việc và đã nhìn thấy Hách Dương Triết ..
“Cậu Hách?”
“Anh là người nhà họ Kiều?”
“Có tiện cùng đi uống một chút không? Tôi có việc muốn bàn với anh.”
Hách Dương Triết nhìn vào cửa hàng một lúc rồi đồng ý đi cùng Phó Minh Khải, nhìn thấy cả hai rời đi nên Nguyễn Nhã Vy đã đỡ lo lắng phần nào ..
“Tại sao đột nhiên anh lại muốn hẹn tôi thế?”
“Anh đừng nhận Nhã Vy là thế thân của Mịch Na, nếu như anh đã nói với ba mẹ tôi hủy hôn ước thì mong anh hãy giữ lời.”
Hách Dương Triết trao ánh mắt thẳng vào Phó Minh Khải mà đáp ..
“Tại sao anh nghĩ rằng tôi xem cô ấy là thế thân của Mịch Na?”
“Vậy tại sao anh lại muốn tiếp cận Nhã Vy?”

“Tại sao tôi lại không thể?”
Phó Minh Khải dường như chưa đoán được tâm tư của Hách Dương Triết đối với Nguyễn Nhã Vy.
“Tôi chỉ muốn nhắc anh đừng có ý đồ với Nhã Vy, con bé và gia tộc của anh không phù hợp đâu.”
Phó Minh Khải rời đi và nhắn tin cho Nguyễn Nhã Vy.

Hách Dương Triết cười nhẹ, có lẽ anh đã đoán được là ai đã gọi Phó Minh Khải đến.
“[Có lẽ anh ta đã về rồi..!]”
Nguyễn Nhã Vy tan ca trễ nên tấp vào một quán ăn lề đường nhỏ vừa ăn vừa suy nghĩ..//
“[Trở thành vị hôn thê của tôi.]”
Nguyễn Nhã Vy vừa húp một ngụm rượu vừa nhớ lại câu nói của Hách Dương Triết, nào đâu biết người đàn ông trong suy nghĩ của cô lại đang ở bên đường dõi theo ...
“Tại sao ..

rốt cuộc mình tồn tại là vì điều gì chứ?!”
Nguyễn Nhã Vy uống một mình cũng gần một tiếng, Hách Dương Triết cứ thế cũng chờ đợi theo.

Tửu lượng của cô cũng gần năm chai mới gục ngã, anh mới tiến đến đỡ cô dậy.
“Nhã Vy, không sao chứ?”
Nguyễn Nhã Vy ngờ ngợ say nhìn người trước mặt, không nhận rõ là ai liền nhéo vào hai má của anh mà hỏi cung ..
“Anh là ai? Anh tiếp cận tôi có ý đồ gì hả?”
“Là tôi.

Hách Dương Triết ..”
Nghe được cái tên có chút ấn tượng nên Nguyễn Nhã Vy cùng mời anh uống chung ..

“Lại là anh? Anh lại nhận nhầm tôi với Kiều tiểu thư đúng không?”
“Không phải.”
“Vậy thì là gì chứ? Tôi nói cho anh biết, tôi chung quy vẫn không phải là cô ấy đâu.

Anh đừng tốn thời gian với tôi ..”
Hách Dương Triết nhận thấy Nguyễn Nhã Vy đã say nên đã thanh toán giúp và đưa cô về nhà, ngoặt nỗi lại không có địa chỉ nhà của cô.
“Nhã Vy, địa chỉ nhà cô là bao nhiêu thế?”
“Tôi ..

không nói cho anh biết đâu ..”

Nguyễn Nhã Vy với những biểu cảm say rượu đáng yêu khiến cho Hách Dương Triết lắc đầu mà bất lực, đành phải đưa cô vào khách sạn gần đây thuộc sở hữu của tập đoàn Hách Dương.
“Nhã Vy, cô nghe tôi nói không?”
Nguyễn Nhã Vy vì quá mệt nên đã ngủ đi, Hách Dương Triết để cô một mình cũng không yên tâm nên đã nằm ở sofa bên ngoài mà trông chừng.

Giữa khuya, Nguyễn Nhã Vy mơ thấy hình dáng của Kiều Mịch Na trong giấc mơ ..
“Nhã Vy, thay tôi sống thật tốt.

Hãy chăm sóc cho gia đình giúp tôi.”
“Sao?”
Nguyễn Nhã Vy giật mình th ở dốc vì giấc mơ vừa rồi, Hách Dương Triết nghe tiếng động nên liền vào phòng xem ..
“Sao vậy? Gặp ác mộng à?”
Hách Dương Triết lấy khăn giấy lau đi những vệt mồ hôi trên trán của Nguyễn Nhã Vy, cảm nhận được hơi ấm qua từng hành động của anh khiến tim cô đập từng nhịp ..
“Anh đã biết việc của Kiều tiểu thư rồi đúng không?”
Hách Dương Triết nhẹ nhàng ừ để trả lời cho câu hỏi của cô ..//
“Vậy sao anh còn tới tìm tôi?”
“Cô đừng hiểu lầm.

Tôi tìm cô giúp không phải vì cô giống Mịch Na, mà vì tôi thật sự muốn cô trở thành vị hôn thê của tôi thôi.”
Nguyễn Nhã Vy uống một ngụm nước mà ngại ngùng, ngay cả Hách Dương Triết cũng xấu hổ theo.

Sáng ngày tiếp theo, cả hai cùng nhau ăn sáng thì Nguyễn Nhã Vy mới lên tiếng.
“Anh và Mịch Na tiểu thư có quan hệ như thế nào vậy?”
“Chúng tôi được đính hôn từ khi còn trong bụng mẹ.

Nghe họ nói, mệnh của tôi chỉ phù hợp kết duyên vợ chồng với mệnh của Mịch Na nên mới có cuộc hôn nhân như này.”
“Anh cũng đồng ý cưới một người mà mình chưa từng gặp sao?”
Hách Dương Triết thở dài mà cười gượng ..//
“Từ nhỏ đến lớn ba mẹ cũng chỉ là vì muốn tốt cho tôi, nên tôi không trách.

Nếu như cô không muốn thì không sao đâu, đều do tôi lỗ m ãng.”
“Tôi đồng ý làm hôn thê của anh ..”
“Thật sao?”
Nguyễn Nhã Vy nhẹ nhàng gật đầu khiến Hách Dương Triết vui vẻ.

Tại biệt thự của gia tộc Hách Dương, có một vị phu nhân đang xem những hình ảnh đã được người khác chụp lại ..
“Cậu nói đây là ai?”
“Theo tôi điều tra thì người trong hình là Nguyễn Nhã Vy, không phải Kiều Mịch Na.

Kiều Mịch Na đã qua đời từ một năm trước rồi ..”
Vị phu nhân vừa không tin vào mắt và tai của mình khi nghe Kiều Mịch Na đã mất.

Vậy tại sao lại có một người con gái khác lại giống với Kiều Mịch Na như một khuôn như thế này cũng chính là điều bà đang trăn trở.
 
Tình Bất Tận
Chương 63: 63: Nhẫn Đôi


Hách Dương Triết đưa Nguyễn Nhã Vy đến cửa hàng trong trung tâm làm việc, trước khi xuống xe Nguyễn Nhã Vy từ tốn lên tiếng ..
“Cảm ơn anh nhé ..”
“Không có gì.

Vậy tối thứ bảy tuần này tôi sẽ qua đón cô.”
Nguyễn Nhã Vy gật đầu và nhanh chóng vào ca làm, chợt cô suy nghĩ đến ba mẹ Kiều và quyết định sẽ đến hỏi thăm.

Tại tập đoàn JW, Giang Vỹ đang họp cùng Diệp Trường Minh và Ninh Chí Tuân ..
“Cậu nói hạng mục sắp tới là với bên tập đoàn Hách Dương?”
“Đúng vậy.

Người của bên họ đã liên hệ đến chúng ta rồi đấy..!”
Giang Vỹ đang thắc mắc rằng tại sao tập đoàn Hách Dương lại muốn hợp tác với bên mình thì Diệp Trường Minh mới cắt ngang luồng suy nghĩ ..
“Có khi nào là họ biết mối quan hệ giữa cậu với Minh Khải rồi không? Dù gì thiếu gia nhà họ cũng từng có hôn ước với Mịch Na ..”
“Quan trọng là tôi chưa biết mục đích của họ là gì khi hợp tác với JW và Gia Khí.

"
Diệp Trường Minh cũng khó hiểu cho việc lần này, phía tập đoàn Hách Dương cũng đang diễn ra cuộc họp nội bộ.

Lúc này, Hách Dương Triết mới biết rằng chủ tịch đưa lệnh hợp tác với tập đoàn JW và Gia Khí ..
“[Tại sao ông ngoại lại muốn hợp tác với họ?]”

Sau khi tan làm thì trời cũng ngả chiều, Nguyễn Nhã Vy đi một vòng mua một ít quà tặng đến nhà họ Kiều một chuyến.

Nghe tiếng chuông cửa, mẹ Kiều ra nhận diện người đến thì thấy Nguyễn Nhã Vy liền mở cửa chào đón cô ..
“Nhã Vy?”
“Con vào nói chuyện một lát, được không ạ?”
Nghe thấy Nguyễn Nhã Vy tới nên ba và ông nội Kiều đều vui mừng khi gặp lại ..
“Nhã Vy, cuối cùng con cũng tới rồi.”
“Đây là một ít lòng thành gửi mọi người ạ..”
“Ayya, con đến là mọi người vui rồi còn quà cáp chi cho cực thế?”
Nguyễn Nhã Vy căng thẳng nhìn mọi người và bắt đầu nói ..
“Con xin lỗi vì lúc trước không hiểu chuyện đã có những hành động vô lễ đối với mọi người.

Nói thật là lúc đầu khi nghe được tin như thế ai cũng sẽ có bất ngờ và khó chấp nhận, nhưng mà ông nội đã cho con một cơ hội được sống tiếp thì xem như là may mắn của con, một lần nữa con cảm ơn mọi người ..”
“Không sao.

Ba mẹ và ông nội cũng có lỗi vì đã không nói sự thật cho con ngay từ đầu, con đồng ý tha thứ cho chúng ta là được rồi.”
Sau khi bỏ qua hết mọi lỗi lầm thì Nguyễn Nhã Vy mới nói về chuyện của Hách Dương Triết ..
“Con còn một chuyện muốn nói nữa ạ..”
“Sao thế?”
Nhìn biểu cảm mong chờ của ba mẹ Kiều khiến Nguyễn Nhã Vy khựng lại ..
“À không có gì đâu ạ.

Con muốn hỏi là con ở lại ăn cơm cùng mọi người được không?”
“Dĩ nhiên là được rồi.

Chỉ đợi con nói câu này thôi đấy..!”
Cả nhà ăn cơm vui vẻ với nhau làm cho Nguyễn Nhã Vy cũng cảm nhận được có gia đình là cảm giác như thế nào, mẹ Kiều và Nguyễn Nhã Vy cùng đi bộ ra cổng ..
“Nhã Vy, nếu như con đã chịu nhận ba mẹ rồi thì có phải cũng nên dọn về nhà sống chung cùng ba mẹ rồi không?”
...
“Con là con gái, một mình ở bên ngoài ba mẹ cũng không an tâm.”
“Con hiểu rồi ạ.

Con sẽ suy nghĩ..!”
Nguyễn Nhã Vy tạm biệt mẹ Kiều về nhà, vừa lên xe thì Hách Dương Triết đã nhắn tin ..
“[Sáng mai cô có bận không? Tôi đưa cô đi một nơi.]”
“[Được.]”
Trưa ngày hôm sau, Nguyễn Nhã Vy đợi Hách Dương Triết dưới trung tâm thương mại.

Cả hai đi tới một cửa hiệu trang sức có tiếng tên CL Jewelry ..

“Tại sao lại tới đây thế?”
“Đã là vị hôn thê thì phải có gì đó cho ra dáng là hôn thê chứ, đúng không?”
Nguyễn Nhã Vy có phần hơi ngượng ngùng thì Hách Dương Triết nắm tay cô cùng bước vào..
“Thích mẫu nào không?”
Nguyễn Nhã Vy nhìn qua một lượt thì nhìn thấy cặp nhẫn đôi thiết kế rất bắt mắt, Hách Dương Triết cũng chú ý thấy cô đang nhìn cặp nhẫn nên yêu cầu nhân viên lấy mẫu ..
“Thưa anh, bạn gái anh thật có mắt nhìn.

Đây là thiết kế dành riêng cho các cặp đôi lứa yêu nhau với ý nghĩa mãi không chia lìa, mời hai vị thử.”
“Cảm ơn.

Đây là hôn thê của tôi, không phải bạn gái.”
“Vâng.

Xin lỗi đã nhầm ạ.”
Nguyễn Nhã Vy ngạc nhiên khi Hách Dương Triết lại muốn nêu rõ mối quan hệ của cả hai như này, sau khi thử nhẫn thì cả hai đồng ý loại này và cùng đeo chung, cô tò mò nên mở lời thêm ...
“Tôi muốn hỏi là gia tộc của anh có yêu cầu gì không? Ví dụ như là nữ thì mặc như nào hay cần làm như nào ấy, tôi xem phim họ thường hay như vậy lắm.”
“Đừng lo lắng.

Cô chỉ cần là cô thôi, còn tôi ở bên mà.”
Không nghĩ là Hách Dương Triết lại cho Nguyễn Nhã Vy một niềm tin lớn như vậy.

Thời gian kéo đến tối thứ bảy tại sân nhà gia tộc Hách Dương đang chiêu đãi rất nhiều khách mời có tiếng trong giới thượng lưu bao gồm nhà họ Kiều, nhà họ Diệp và nhà họ Giang cũng có mặt.
“Gia tộc lớn có khác ..”
“Mỹ Hiên không đi cùng cậu à?”
“Cô ấy không thích mấy tiệc này lắm, nên tôi mới đi một mình đấy.”
Giang Vỹ và Phó Minh Khải đều cười vì biểu cảm sợ vợ của Diệp Trường Minh.

Lúc này, Hách Dương Triết đang ở trước chung cư nhà chờ Nguyễn Nhã Vy.
“Xin lỗi, để anh đợi lâu.”
Nguyễn Nhã Vy trước mặt Hách Dương Triết như một con người khác ..//
“Sao vậy? Không hợp à?”
“Không.

Rất hợp, thật đấy..!”
Nguyễn Nhã Vy vui trong lòng khi được Hách Dương Triết khen, cả hai lên xe cùng đến gia tộc.

Trong bữa tiệc, ba mẹ Kiều được mời ngồi cùng với trưởng bối.

Một vị lão gia đứng tuổi lên tiếng .
“Kiều lão không đến cùng à?”
“Dạo gần đây ba có hơi mệt nên không tiện đến cùng hôm nay ạ.”
Cùng lúc, xe của Hách Dương Triết vừa tới.

Nguyễn Nhã Vy nhìn biệt thự trước mặt có hơi căng thẳng mà hít thở sâu ..
“Đừng lo lắng, có tôi ở đây.!”
Nguyễn Nhã Vy chợt cảm thấy ấm lòng khi Hách Dương Triết an ủi và nắm tay cô tiến vào bữa tiệc.

//
 
Tình Bất Tận
Chương 64: 64: Công Khai


Mọi ánh mắt bắt đầu đổ dồn vào sự xuất hiện của Hách Dương Triết và Nguyễn Nhã Vy, người người đều cảm thán trước vẻ đẹp của Nguyễn Nhã Vy cùng sự đẹp trai lạnh lùng của Hách Dương Triết.
“Cô gái đó đẹp thật đấy ..!”
“Thật đúng là hợp đôi với Hách Dương thiếu gia ../”
Nhóm Giang Vỹ cũng nhìn ra được Nguyễn Nhã Vy.

Diệp Trường Minh mới ngờ ngợ lên tiếng ..
“Này, nếu tôi không nhìn nhầm thì người con gái đi cùng Hách Dương Triết có phải là Nhã Vy không?”
“Hình như là vậy ..”
Cả hai cùng tiến tới bàn của trưởng gia tộc mà chào hỏi, một vị phu nhân lên tiếng ..
“Triết nhi, con tới rồi..!”
“Vâng.”
Ba mẹ Kiều ngồi ngơ ngác khi Nguyễn Nhã Vy xuất hiện.

Hách Dương Triết ga lăng kéo ghé cho cô và giới thiệu ..
“Giới thiệu với mọi người đây là vị hôn thê của con tên là ..”
“Mịch Na ạ ..”
Hách Dương Triết ngạc nhiên không hiểu tại sao Nguyễn Nhã Vy lại tự giới thiệu bản thân mình là Kiều Mịch Na, ba mẹ Kiều cũng đoán được lý do ..
“Cháu chào cả nhà, cháu là Kiều Mịch Na ạ”
“Đúng rồi.

Là thiên kim của Kiều gia được hứa hôn với Triết nhi đây mà, quả nhiên người thật vẫn luôn đẹp hơn trong hình đúng không nào?”
Cả bàn gia tộc cười vui vẻ theo lão gia riêng Hách Dương Triết lại trông không vui nên Nguyễn Nhã Vy ngầm đặt bàn tay của mình lên bàn tay của anh nhằm ra hiệu an ủi.
“[Anh có biết vì sao gia tộc Hách Dương lại kiên quyết muốn đính hôn với Mịch Na tiểu thư không?]”
“[Cái này thì ba mẹ chưa nói cho anh, có lẽ phía sau có ẩn tình nào đấy.!]”
Nguyễn Nhã Vy nhớ lại hồi tưởng cuộc nói chuyện với Phó Minh Khải, tuy không muốn nghĩ đến nhưng có lẽ gia tộc này có ý gì đấy với Kiều Mịch Na ..
“Mịch Na à, cháu và Triết nhi tiến triển nhanh thật đấy ..”
Vị phu nhân hay còn được gọi là mẹ của Hách Dương lên tiếng ..
“Anh ấy rất tốt ạ.”
“Ô.

Nói vậy là như thế nào?”
“Anh ấy cho cháu một cảm giác rất an toàn, như là được bảo vệ đó ạ.

Tuy là thời gian chúng cháu tiếp xúc không nhiều nhưng mà đúng người đúng thời điểm là tốt rồi ạ.”
Hách Dương Triết bất giác nhìn Nguyễn Nhã Vy trải lòng về anh thật chân thành khiến anh hơi rung động ..
“Haha.

Tốt, hai vị thông gia à.

Có lẽ chúng ta nên bàn về đám cưới sớm nhất có thể rồi.”
“Vâng.”
Kết thúc buổi tiệc, Nguyễn Nhã Vy gặp gia đình nói chuyện riêng trước về việc nhận mình là Kiều Mịch Na ..
“Ba, mẹ.

Con xin lỗi vì đã không nói trước với mọi người việc con và Hách Dương Triết .”
“Không sao.

Ba mẹ biết là con không cố ý muốn giấu, nhưng mà việc con nhận là Mịch Na có lẽ không trụ được lâu và cả việc con là ..

Con đã có kế hoạch nào chưa?”
“Con chỉ muốn biết là tại sao họ lại chỉ muốn đính hôn với Kiều tiểu thư mà không phải là ai khác, con sẽ cố gắng chú ý.”
Tạm biệt ba mẹ Kiều và Phó Minh Khải, Nguyễn Nhã Vy ngồi đợi Hách Dương Triết ở phòng khách thì gặp mẹ của anh ..

“Mịch Na đợi Triết nhi à?”
“Vâng ạ.”
“Mịch Na, nếu như cháu và Triết nhi đã có tiến triển tốt thế này thì sau này hai đứa cưới nhau về thì con có đồng ý giúp Triết nhi dù là mọi chuyện không?”

Nguyễn Nhã Vy suy nghĩ lời nói của mẹ Hách có phần lạ lẫm nên bèn nhẹ nhàng đáp lại trước ..
“Con sẽ cố gắng ..”
Một hồi sau, Hách Dương Triết chào hỏi gia đình xong mới ra tìm Nguyễn Nhã Vy đang ngồi trầm ngâm một góc ..
“Suy nghĩ gì mà chăm chú thế?”
“À.

Anh xong rồi à?”
Hách Dương Triết dịu dàng gật đầu và đưa Nguyễn Nhã Vy về nhà, tới trước cổng chung cư cả hai mới nói chuyện lại ..
“Xin lỗi.

Vì đã không nói trước với anh việc tôi giới thiệu lúc nãy ..”
“Cô muốn xem phản ứng của gia đình tôi hay là muốn biết lý do họ chọn Mịch Na đính hôn với tôi?”
“Anh biết rồi à?”
Hách Dương Triết thở dài mà quay sang nhìn Nguyễn Nhã Vy đang tò mò, nhận thấy anh khó nói nên cô đành cắt ngang ..
“Không sao.

Nếu như anh không tiện nói thì tôi không hỏi nữa, xem như đóng thế được tới đâu hay tới đó vậy.

Chỉ là về sau nếu gia đình anh phát hiện thì đừng chịu đựng một mình, nhất định phải nói cho tôi biết đấy.

Biết không?”
Hách Dương Triết cười nhẹ mà ôm Nguyễn Nhã Vy vào lòng, chính cô cũng không từ chối và cũng đáp lại cái ôm từ anh ..
“Cảm ơn em, Nhã Vy.”
Một bên khác, mẹ Hách đang trong phòng riêng nhìn vào người đàn ông được gắn với nhiều dây điện tâm đồ nhằm theo dõi chỉ số sinh mạng đang chạy mà lòng lẩm bẩm ..
“[Ông à, ông sắp được cứu rồi.

Hãy gắng trụ thêm nữa nhé..!]”
Sáng hôm sau, vì Hách Dương Triết nhắn muốn ăn cơm do cô nấu nên Nguyễn Nhã Vy dậy sớm đi chợ và tự làm một vài món mang đến công ty.
“[Đã lâu không nấu nhiều như vậy rồi..]”
Gần trưa, Nguyễn Nhã Vy đến tập đoàn Hách Dương theo địa chỉ.

Tới quầy lễ tân, một cô nhân viên đứng ra tiếp đón..
“Xin chào, nhờ cô chuyển lời giúp tôi đến tìm Hách tổng ..”
Cô nhân viên ấy nhìn vào cách ăn mặc của Nguyễn Nhã Vy mà khinh thường ..
“Xin hỏi cô có hẹn trước không?”
“Không.

Cô cứ nói có tôi tìm là được.”
“Hách tổng của chúng tôi rất bận, nếu không hẹn trước thì không gặp được.”
Không may điện thoại của Nguyễn Nhã Vy hết pin nên không gọi cho Hách Dương Triết được, đành ở sảnh đợi anh.

Tầm nửa tiếng sau, Hách Dương Triết đi cùng bộ phận kinh doanh bàn việc thì chợt nhìn thấy hình bóng của Nguyễn Nhã Vy ..
“Nhã Vy? Sao em tới mà không gọi cho anh, ngồi đây làm gì?”
“Điện thoại hết pin, lễ tân nói anh đang bận nên em đành đợi ở đây.”
Hách Dương Triết tức giận nhìn sang bộ phận lễ tân khiến cô nhân viên đó sợ run người phát hiện đã đắc tội người yêu của tổng tài, anh nhanh chóng cùng Nguyễn Nhã Vy lên phòng trước bao ánh mắt ngưỡng mộ của nhân viên trong tập đoàn.
 
Tình Bất Tận
Chương 65: 65: Hiến Máu


Vào phòng riêng của tổng giám đốc, Hách Dương Triết và Nguyễn Nhã Vy đang cùng ăn trưa ..
“Anh cũng đừng trách nhân viên ấy, họ cũng làm theo quy định thôi.

Vả lại, việc của chúng ta họ vốn không biết mà..//”
Hách Dương Triết ừ một tiếng, sau đó mới nhìn vào các món ăn mà Nguyễn Nhã Vy đã nấu ..
“Toàn bộ đều là em làm hết à?”
“Bình thường em đều đặt đồ ăn ngoài, không có nấu nhiều.

Nếu không ngon anh cũng đừng miễn cưỡng nhé..!”
Hách Dương Triết gắp một ít thức ăn và dùng thử, hương vị như đưa người khác trở về thuở nhỏ ..
“Rất ngon.”
Nguyễn Nhã Vy mỉm cười trước phản ứng của Hách Dương Triết và cùng nhau thưởng thức.

Một lát sau, Hách Dương Triết có cuộc họp đột xuất nên Nguyễn Nhã Vy tự mình về.

Trong lúc đợi thang máy thì tình cờ nhìn thấy một cuộc xung đột ..
“Cô như này mà gọi là thiết kế hả? Đừng nghĩ trước đây mình là tiểu thư thì cái gì mình vẽ đều được, mau đi thiết kế lại bản khác cho tôi nếu không cô chuẩn bị nghỉ việc đi là vừa.”
“Vâng.”
Cô gái đó không ai khác là Diệp Bối Linh đang là nhân viên thiết kế tại đây.

Nguyễn Nhã Vy tốt bụng lại gần giúp cô nhặt lại bản thảo ..
“Cô là ..

Nhã Vy?”
“Cô biết tôi à?”
“Tôi là Diệp Bối Linh_em gái của Diệp Trường Minh, là bạn của anh trai cô.

Chúng ta từng gặp nhau trong bữa tiệc chào mừng về nước đấy.”
Nguyễn Nhã Vy mới nhớ lại mà làm quen từ đầu ..//
“Sao cô lại làm việc ở đây thế? Tôi nhớ cô cũng là tiểu thư của tập đoàn Gia Khí không phải sao?”
“Gia Khí hiện tại đã sát nhập với tập đoàn JW, tôi cũng không còn là tiểu thư nên cũng phải tự mình lao động thôi.”
Nguyễn Nhã Vy nhìn vào bản thảo thiết kế của Diệp Bối Linh mà chợt có cảm nhận nào đó ..
“Cấp trên không đồng ý bản thiết kế này của cô à?”
Diệp Bối Linh khẽ gật đầu, tuy bất công nhưng không muốn bỏ cuộc ..
“Không sao đâu.

Tôi còn thiếu sót nhiều lắm, nên học hỏi thêm là đúng.”
“Cô là người bạn mà Kiều tiểu thư không muốn tổn thương nhất, nên nếu có gì cần giúp thì cứ nói nhé!”
Diệp Bối Linh vui vẻ biết ơn và quay về phòng làm việc của mình.

Nguyễn Nhã Vy tìm đến Phó Minh Khải hỏi chuyện ..
“Em gọi anh ra đây có việc gấp à?”
“Em muốn hỏi thêm về Kiều tiểu thư, anh có tiện kể không?”
Phó Minh Khải tò mò nhìn Nguyễn Nhã Vy ..//
“Thật ra anh cũng không hiểu nhiều thông tin lắm đâu, chỉ biết là Mịch Na vừa sinh ra đã có mệnh cách khác với người bình thường nên từ nhỏ ít giao lưu với bạn cùng lứa cho đến khi anh và con bé xảy ra việc thôi.”
“Hôm dự tiệc nhà Hách Dương, mẹ của anh ấy có nói với em vài điều kỳ lạ.”
Nguyễn Nhã Vy và Phó Minh Khải cùng lập kế hoạch tìm ra lý do, trên đường về nhà thì có xe của mẹ Hách đợi trước cổng chung cư ..
“Mịch Na ..”
“Cô?”
Nguyễn Nhã Vy mời mẹ Hách vào nhà, nhìn căn hộ tuy nhỏ nhưng trông rất ấm áp ..
“Sao hôm nay cô lại tới đây thế ạ?”
“Cô tới là muốn tâm sự với cháu một vài chuyện ..”

Nguyễn Nhã Vy suy nghĩ chuyện cô không phải Kiều Mịch Na có lẽ đã đến tai mẹ Hách ..

“Cháu ...!không phải là Mịch Na đúng không?”
“...”
“Đừng lo lắng.

Cô vẫn chưa nói với ai cả, có lẽ ngay cả Triết nhi cũng không muốn cháu là thế thân của ai cả.”
Nguyễn Nhã Vy cảm thấy vô cùng hổ thẹn mà nhận lỗi ..
“Cháu làm vậy có lý do riêng của mình nên cô sẽ không hỏi thêm, nhưng mà cháu muốn biết lý do vì sao gia đình cô chọn Mịch Na đính hôn với Triết nhi không?”
“Vâng.”
“Cùng cô đến một nơi trước nhé ..!”
Mẹ Hách đưa Nguyễn Nhã Vy đến một bệnh viện tư lớn nhất thuộc sở hữu của tập đoàn Hách Dương, bên trong phòng chăm sóc đặc biệt là một người đàn ông trung niên đang được truyền các dây tâm đồ theo dõi tĩnh mạch khiến Nguyễn Nhã Vy trong lòng không khỏi tò mò ..
“Đây là chồng của cô, ba của Triết nhi.”
Nguyễn Nhã Vy nhìn vào tình trạng của ba Hách mà có nhiều câu hỏi ..
“Một năm trước, ông ấy gặp tai nạn nghiêm trọng khi đi công tác dẫn đến tình hình như cháu đang thấy.

Các bác sĩ dù bảo đã không còn gì nguy hiểm nhưng mà từ lúc cấp cứu thì ông ấy đã chìm vào hôn mê sâu, nếu cứ tiếp tục có thể sẽ trở thành người thực vật.”
“Vậy điều này có liên quan gì đến Mịch Na ạ?”
“Ba mẹ không nói cho cháu à? Rằng điều kiện đính hôn chính là Mịch Na sẽ cứu chồng cô ..”
Nguyễn Nhã Vy ngỡ ngàng trước thông tin vô căn cứ này ..
“Mịch Na từ khi sinh ra đã mang trong mình dòng máu hiếm có thể chữa lành mọi vết thương, nên gia đình cô mới tìm đến và đề nghị đính hôn.

Vậy mà giờ đây cô bé lại mất, hy vọng cuối cùng để chồng cô sớm ngày tỉnh lại cũng không còn.”
Nguyễn Nhã Vy nhìn ba Hách nằm trên giường bệnh mà đã đưa ra một quyết định lớn.

Hách Dương Triết vừa họp xong thì nhận được điện thoại từ mẹ Hách nên ngay lập tức đến bệnh viện ..
“Mẹ, Nhã ..Mịch Na đâu rồi ạ?”
“À còn đang kiểm tra ..”
Đúng lúc bác sĩ trở ra từ phòng bệnh và thông báo lại kết quả ổn định, Hách Dương Triết liền vào thăm Nguyễn Nhã Vy ngay ..
“Anh Triết, sao anh lại tới đây thế?”
“Em nhập viện như này thì làm sao mà anh không tới được chứ?”
“Em không sao, yên tâm nhé!”
Mẹ Hách nhìn tình cảm của Hách Dương Triết dành cho Nguyễn Nhã Vy dường như đã rất sâu đậm.
“Nhã Vy, cô cảm ơn nhé!”
“Mẹ, cô ấy là ..”
“Con còn muốn nói dối mẹ à?”
Hách Dương Triết biết rõ đã có câu trả lời nhưng vẫn quay sang Nguyễn Nhã Vy chờ xác nhận thì thấy cô gật đầu, mẹ Hách cười nhẹ và ra ngoài trước để cả hai tiện ôn chuyện ..
“Lý do mà anh không dám nói thật với em có phải là vì chuyện ba của anh không?”
“Anh xin lỗi vì không nói rõ với em ...”
Nguyễn Nhã Vy nhướn người mà đến ôm Hách Dương Triết vào lòng ..
“Nếu như có thể giúp được anh thì em vui rồi.”
Hách Dương Triết cảm động khi nghe Nguyễn Nhã Vy nói như vầy nên anh càng ôm cô chặt hơn và quyết định sẽ mãi không buông người con gái trước mặt anh.
 
Tình Bất Tận
Chương 66: 66: SAO CHÉP?


Khi đã nhận được mẫu máu, mẹ Hách đã nhờ các bác sĩ và chuyên gia xét nghiệm lại một lần nữa. Kết quả cho thấy hàm lượng tế bào máu của Nguyễn Nhã Vy phát triển mạnh mẽ hơn người bình thường nên mới bắt đầu truyền máu vào cơ thể của ba Hách ...

“Nguyễn Nhã Vy, chuyện lớn như vậy sao không nói cho ba mẹ hả?”

Mẹ Kiều vừa quát vừa dỗi vì quyết định của Nguyễn Nhã Vy ...

“Mẹ, chẳng phải bây giờ con vẫn ổn đấy sao? Chỉ là một chút máu thôi, không ảnh hưởng gì đâu ạ.!”

Ba mẹ Kiều cũng hết cách với con gái mình khiến Hách Dương Triết một bên cảm thấy có lỗi ..

“Thưa cô, chú. Mọi việc đều là do cháu và mẹ, cháu xin lỗi nhiều ạ..!”

“Mẹ. Mọi chuyện đều do con tự quyết định, không liên quan đến anh ấy đâu.”

Ba mẹ Kiều có thể nhìn thấy được Nguyễn Nhã Vy đã thay đổi khi ở bên Hách Dương Triết nên đã nhẹ nhàng bỏ qua ..

“Con muốn bàn với hai người một việc.”

“Con nói đi”

Nguyễn Nhã Vy đã suy nghĩ nhiều ngày mới nói ra dự định của bản thân ..

“Con muốn đi học ngành thiết kế thời trang, không cần nhiều năm. Hiện đã có những khóa học bổ túc rút ngắn lại chỉ cần một năm, sau đó thực tập trở thành một nhà thiết kế giỏi .. theo như ước mơ của Kiều tiểu thư.”

Ba mẹ Kiều nhìn nhau đầy ái ngại, dường như có ý không muốn Nguyễn Nhã Vy đi học hay đi làm ..

“Con biết là mọi người lo cho sức khỏe của con nhưng mà ước mơ của cô ấy đến nay vẫn chưa được thực hiện nên con muốn thay cô ấy hoàn thành. Mong ba mẹ đồng ý..!”

Sự kiên quyết của Nguyễn Nhã Vy cũng phần nào thuyết phục được ba mẹ Kiều đồng ý, sau khi tiễn họ về thì Hách Dương Triết mới hỏi chuyện lại ..

“Em muốn học thiết kế à?”

“Đúng vậy. Thời gian trước hôn mê sâu, chưa có nhiều kiến thức nên em muốn học hỏi thêm. Với lại sau khi tốt nghiệp, em có thể xin vào bộ phận thiết kế của công ty anh được không?”

Trong lúc đưa ra đề nghị, Nguyễn Nhã Vy thoáng nhớ đến Diệp Bối Linh nên mới hỏi ý kiến của Hách Dương Triết ..

“Được. Đều nghe theo em.”

Sau khi xuất viện thì Nguyễn Nhã Vy xin nghỉ việc ở cửa hàng thời trang trong trung tâm thương mại, bắt đầu khóa học chuyên môn về thiết kế thời trang. Năng lực học tập của Nguyễn Nhã Vy khá tốt nên có thể tốt nghiệp sau sáu tháng đào tạo ..

“Chúc mừng em đã tốt nghiệp nhé..”

“Cảm ơn anh.”

Cả nhà họ Kiều đều đang cùng ăn tối để chúc mừng cho Nguyễn Nhã Vy, riêng Hách Dương Triết vì đang đi công tác nên cả hai chỉ gọi video cho nhau. Đúng lúc, Phó Minh Khải tìm gặp cô ..

“Vừa nói chuyện với chồng tương lai à?”

“Đừng trêu em nữa. Anh tìm gặp em có việc gì không?”

“Em muốn đến tập đoàn Hách Dương làm việc à?”

Nguyễn Nhã Vy quay sang nhìn Phó Minh Khải muốn tìm cớ phủ nhận ..

“Anh biết rồi à? Anh đừng nói cho ba mẹ, em tự xin với anh Triết thôi.”

“Công ty nhà chúng ta cũng có bộ phận thiết kế, sao em không vào mà lại qua bên đấy?”

“Không sao đâu. Xem như em đi thực tập đi, anh phải giữ bí mật giúp em đó.”

Nhìn Nguyễn Nhã Vy năn nỉ mà Phó Minh Khải cũng mềm lòng trước cô. Vài ngày sau, không muốn giới thiệu đặc biệt từ Hách Dương Triết nên tự Nguyễn Nhã Vy đã thi tuyển vào được bộ phận thiết kế ..

“Mọi người chú ý, hôm nay phòng chúng ta sẽ có hai thực tập sinh_Nguyễn Nhã Vy và Lữ Dao Dao.”

Cả hai cùng đồng thanh chào hỏi, nhưng việc Nguyễn Nhã Vy được giới thiệu là thực tập sinh khiến Diệp Bối Linh ngỡ ngàng mà hẹn nghỉ trưa hỏi thăm ..

“Sao cô lại trở thành thực tập sinh rồi? Có phải nhầm lẫn nào ở đâu không? Sáu tháng trước cô vẫn ổn mà, không phải sao?”

“Cô hỏi từng câu thôi rồi tôi sẽ trả lời mà. Không phải nhầm lẫn đâu, đúng là tôi muốn trở thành nhà thiết kế .. vì ước mơ chưa hoàn thành của Kiều tiểu thư ..”

Hách Dương Triết vẫn còn đang công tác nên đã có gửi tin nhắn hỏi thăm đến Nguyễn Nhã Vy. Trong giờ làm Nguyễn Nhã Vy chợt thắc mắc Diệp Bối Linh bị sai vặt nhiều hơn là làm việc nên giả vờ theo in hồ sơ, bưng tài liệu giúp cô..

“Này, không phải cô là nhà thiết kế sao? Tại sao lại làm mấy công việc dành cho tôi như này?”

“Không có gì đâu. Làm một chút việc vặt thôi mà, không ảnh hưởng tới công việc.”

Nguyễn Nhã Vy suy nghĩ một hồi mới hỏi thẳng ..

“Họ bắt nạt cô phải không?”

Diệp Bối Linh chợt khựng lại vì câu hỏi đúng trọng tâm từ Nguyễn Nhã Vy nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh..

“Không phải đâu. Cô đừng nghĩ nhiều, nha?”

Nhìn biểu cảm của Diệp Bối Linh thì dường như Nguyễn Nhã Vy đã đoán đúng, hết giờ làm việc thì Nguyễn Nhã Vy cũng tan ca nhưng lại thấy Diệp Bối Linh có ý muốn tăng ca ..

“Bối Linh, cùng tôi đi ăn khuya không?”

“Tôi ..”

Chưa kịp nói hết lời thì Nguyễn Nhã Vy đã kéo Diệp Bối Linh cùng đi ăn, bỏ hết toàn bộ công việc cả hai cùng đến một quán ăn nhỏ lề đường ..

“Cô là tiểu thư có chịu được những quán ăn nhỏ như này không?”

“Không sao. Tôi từ tiểu thư sang dân thường đã được gần một năm rồi..”

Cả hai cùng tươi cười, cùng tâm sự và ăn uống hết một đêm. Qua sáng ngày hôm sau, Nguyễn Nhã Vy vừa tới công ty thì đã nghe tiếng của trưởng phòng Kaitlyn quát mắng Diệp Bối Linh khiến cả phòng bàng hoàng ..

“Dao Dao, có việc gì thế?”

“Nghe nói bản thiết kế của Bối Linh bị nghi ngờ sao chép, khiến trưởng phòng tức giận sáng giờ đấy.”

Diệp Bối Linh rời phòng trở về bàn làm việc, với sự hiểu biết của Nguyễn Nhã Vy về cô thì việc sao chép hoàn toàn là không có khả năng.

“Bối Linh, việc sao chép là như thế nào thế?”

“Chuyện thường ngày trong ngành thôi, không sao đâu.”

Diệp Bối Linh kìm nén cảm xúc mà cố gắng an ủi Lê Thường Hi. Riêng Lê Thường Hi lại khá là lo lắng muốn tìm cách giúp cô thì chợt nhận được tin nhắn từ Hách Dương Triết báo đã về nước và hẹn cùng nhau đi ăn trưa để bù đắp nỗi nhớ.
 
Tình Bất Tận
Chương 67: 67: Chỉ Là Bạn Bè


Tại một nhà hàng trung hoa, nét mặt đang ăn của Nguyễn Nhã Vy không được vui vẻ khiến Hách Dương Triết lo lắng ..
“Em sao vậy? Không khỏe hay đồ ăn không hợp khẩu vị?”
Nguyễn Nhã Vy vì mải suy nghĩ mà không chú ý tới lời hỏi thăm của Hách Dương Triết ..
“Em xin lỗi.

Em lo suy nghĩ quá..!”
“Sao thế?”
Nguyễn Nhã Vy ái ngại nhìn Hách Dương Triết nhưng vẫn giữ trong lòng, nở một nụ cười điềm tĩnh..
“Em không sao đâu.

Xin lỗi vì làm anh lo lắng nhé..!”
“Nhã Vy, nếu như ở công ty em bị bắt nạt thì nhất định phải nói với anh đấy.”
“Em biết là anh không để em chịu thiệt, nhưng mà bây giờ em đang là thực tập sinh thì có bị bắt nạt cũng là chuyện bình thường thôi.

Nhưng nếu chuyện nào quá đáng thì em sẽ nói với anh đòi lại công bằng cho em, được chứ?”
Hách Dương Triết nhỏ nhẹ yêu thương mà vỗ đầu Nguyễn Nhã Vy.

Sau khi ăn, cả hai cùng tách nhau từng lượt trở về công ty.

//
“Nguyễn Nhã Vy, vào phòng gặp tôi.”

Nguyễn Nhã Vy nhanh chóng đi theo trưởng phòng Kaitlyn vào phòng ..
“Trưởng phòng cần gặp tôi có việc gì ạ?”
Trưởng phòng Kaitlyn nhìn vào Nguyễn Nhã Vy mà nhớ lại hình ảnh vô tình nhìn thấy ở nhà hàng lúc nãy mà dò hỏi ..
“Cô ..

có người quen nào trong công ty không?”
Nguyễn Nhã Vy ngạc nhiên khi trưởng phòng Kaitlyn đột ngột hỏi điều này ..
“Dạ có.”
“Có thể kể tên cho tôi được không?”
“Là ..

Diệp Bối Linh.

Cô ấy là lý do tôi thi vào bộ phận thiết kế ạ.”
Vị trưởng phòng nhìn Nguyễn Nhã Vy mà nhớ lại hình ảnh của cô và Hách Dương Triết mà không khỏi ganh ghét trong lòng ..
“[Không lẽ cô ấy biết được quan hệ giữa mình và Triết?]”
Hết giờ làm việc nhưng Diệp Bối Linh vẫn cặm cụi, không muốn ảnh hưởng đến cô nên Nguyễn Nhã Vy ở lại cùng kéo dài đến gần tối.

Diệp Bối Linh không hề hay biết Nguyễn Nhã Vy đã âm thầm ở lại cùng cô cho đến khi Diệp Bối Linh chuẩn bị về mới phát hiện ..
“Nhã Vy, cô chưa về à?”
“Chuẩn bị ăn khuya ..”
Diệp Bối Linh chưa hiểu ý của Nguyễn Nhã Vy thì bất ngờ từ bên ngoài phòng, Hách Dương Triết xuất hiện với hai túi đồ ăn trên tay khiến cô ngạc nhiên nhưng đối với Nguyễn Nhã Vy thì vui vẻ chào đón.
“Lỡ có ai phát hiện thì sao?”
“Đừng lo lắng.

Còn Hách tổng của chúng ta ở đây mà.”
Nguyễn Nhã Vy cười ngượng ngùng vì hai con người trông như không có chuyện gì này ..
“Chuyện sao chép của cô tôi đã nhờ người điều tra rồi, nên cô cứ yên tâm làm việc.”
“Cảm ơn Hách tổng.”
Sau khi đưa Diệp Bối Linh về nhà an toàn thì trên xe chỉ còn lại Nguyễn Nhã Vy và Hách Dương Triết.
“Triết, em muốn hỏi anh chuyện này.”
“Hửm?”
Nguyễn Nhã Vy muốn hỏi chuyện về Kaitlyn nhưng chợt nghĩ lại nên khó mở lời ..
“Anh và trưởng phòng Kaitlyn ở bộ phận thiết kế từng có quan hệ đúng không?”
Ánh mắt đang lái xe của Hách Dương Triết chợt nheo lại vì câu hỏi có liên quan đến Kaitlyn, nhìn biểu cảm của anh thì Nguyễn Nhã Vy cũng ngầm đoán được ..
“Tụi anh chỉ là bạn học chung đại học thôi, sau khi du học về thì cô ấy nói muốn vào công ty nên anh mới đồng ý.

Ngoài ra không còn quan hệ nào khác cả, em đừng nghĩ nhiều nhé.!”
Hách Dương Triết muốn phủi rõ mọi chuyện nên đã cố gắng giải thích ngắn gọn nhất, nhưng lại tạo cho Nguyễn Nhã Vy đoán được rằng họ từng có quan hệ trong quá khứ.
“Sao tự nhiên em lại hỏi về cô ấy thế?”
“À lúc sáng cô ấy hỏi em rằng có quen ai trong công ty không? Nên em nghĩ là có thể cô ấy đã nhìn thấy chúng ta đi ăn trưa cùng nhau.”
Đằng trước đang dừng đèn đỏ nên Hách Dương Triết nắm một tay của Nguyễn Nhã Vy mà tiếp tục nói ..
“Chuyện đính hôn vốn đã có rất ít người biết nên cô ấy vẫn chưa biết mối quan hệ của chúng ta, nhưng mà anh vẫn tôn trọng quyết định của em.

Khi nào em muốn công khai thì anh sẽ tuyên bố, còn nếu em muốn ngược lại thì anh sẽ chọn im lặng.”
“Em xin lỗi.

Để anh chịu khổ rồi.”
“Không sao.

Nghe theo em là được.!”
Nguễn Nhã Vy không muốn phải che giấu việc hẹn hò với Hách Dương Triết, nhưng một khi có ai đó biết họ sẽ cho rằng là anh thiên vị cô để vào bộ phận thiết kế và cô không muốn điều đó xảy ra.

Tiếp tục lái xe rời đi, Hách Dương Triết đã gọi cho Kaitlyn.

Sáng ngày hôm sau, vừa đến công ty thì đã nhìn thấy phòng của Kaitlyn đang được dời đi ..
“Dao Dao, có chuyện gì thế?”
“Cậu không biết à? Nghe nói gần đây có tin đồn trưởng phòng và Hách tổng của chúng ta đang hẹn hò nên có thể ngài ấy muốn chuyển trưởng phòng lên lầu khác để tiện ...!mọi người đều đang nói vậy đấy.

"
Nguyễn Nhã Vy nhìn ánh mắt ngưỡng mộ của Lữ Dao Dao mà lắc đầu, khi Kaitlyn thu dọn đồ ra thì chợt thấy Nguyễn Nhã Vy nhưng lại không nói gì ...
“[Cô ấy ...!nhìn mình? Không lẽ Triết và cô ấy thật sự có gì đó?]”
Không suy nghĩ thêm mà tiếp tục tập trung vào công việc nhưng trong đầu Nguyễn Nhã Vy chỉ đầy những câu hỏi về mối quan hệ của Hách Dương Triết và Kaitlyn, chợt điện thoại báo tin nhắn từ group gửi đến.

Bấm vào xem thông tin thì lại là hình ảnh Hách Dương Triết nắm tay Kaitlyn hay nhẹ nhàng chỉ dẫn công việc tất cả hành động đều trông rất thân mật ...
“...”
“Nhã Vy, ra ngoài với tôi chút nha.”
Diệp Bối Linh đề xuất Nguyễn Nhã Vy ra ngoài vì thông tin trong group có thể khiến cô không vui ..
“Có chuyện gì à?”
“Tin nhắn trong group công ty cô cũng đừng bận tâm nhiều nhé.

Tôi có thể nhìn ra dường như cô không vui khi thấy những hình ảnh đó.”
Vốn đã không muốn nghĩ nhiều nhưng Diệp Bối Linh lại nói trúng điểm đau đầu của Nguyễn Nhã Vy ..
“Anh ấy nói cả hai chỉ là bạn bè, nhưng mà tôi lại không tin.”
“Cô nghi ngờ hai người họ?”
Nguyễn Nhã Vy thở dài mà gật đầu thay cho câu trả lời ..
“Hôm qua Kaitlyn hỏi tôi rằng trong công ty có quen ai khác ngoài cô không? Cộng thêm biểu cảm của anh ấy tối qua khi tôi hỏi mối quan hệ với Kaitlyn thì anh ấy trả lời rất gấp gáp như không muốn nói sâu hơn nữa.”
“Nếu như cô có sự nghi ngờ, tôi nghĩ là cô nên sớm hỏi rõ mọi chuyện với Hách tổng.

Anh ấy thương cô như vậy, có thể sẽ nói thật hết mọi chuyện thì sao?”
Nguyễn Nhã Vy suy nghĩ lời khuyên của Diệp Bối Linh và quyết định hỏi rõ mọi chuyện với Hách Dương Triết.

Đây là lần đầu tiên cô mới biết cảm giác ghen một người có hương vị ra sao, chứng tỏ tình cảm cô dành cho anh sâu đậm đến cỡ nào.
 
Tình Bất Tận
Chương 68: 68: Hủy hôn


Tới giờ tan ca, Nguyễn Nhã Vy nhắn tin cho Hách Dương Triết nhưng không nhận được hồi âm. Cùng lúc, Diệp Bối Linh sang bàn làm việc của cô...

“Nhã Vy, cùng về không?

“Chắc không. Cô về trước đi, tôi đợi một lúc rồi về sau.”

Diệp Bối Linh gật đầu đồng ý, chờ mọi người về hết thì Nguyễn Nhã Vy mới có cơ hội lên tầng của Tổng Giám Đốc tìm Hách Dương Triết.

“[Đèn vẫn còn sáng, vậy chắc anh ấy đang xử lý công việc rồi.!]”

Vừa định quay đầu rời đi thì nghe tiếng nói vọng lại, Nguyễn Nhã Vy có thể nhận ra được là có giọng nam và giọng nữ.

“Kaitlyn, chuyện của chúng ta đã sớm kết thúc. Tôi đã có vị hôn thê nên em hãy tự trọng.!”

“Kết thúc? Là tự anh muốn như vậy, anh thật sự yêu vị hôn thê đó hay anh yêu thử khác?”

Không ngoài dự đoán của Nguyễn Nhã Vy rằng Hách Dương Triết và Kaitlyn thật sự đã có mối quan hệ tình cảm trong quá khứ..

“Anh có dám hứa rằng anh thật sự không xem Nguyễn Nhã Vy đó là thế thân của Kiều Mịch Na? Năm xưa, chỉ vì muốn có được dòng máu hiếm của Kiều Mịch Na mà gia tộc của anh đã..”

“Đủ rồi. Đừng nói nữa.!”

“Làm sao mà có thể không nói chứ? Nguyễn Nhã Vy của hiện tại cũng chỉ là một kẻ thế thân, sau khi cưới về chẳng phải sẽ bị gia tộc của anh hút cạn máu tới chết và anh phải tìm một người vợ khác, không phải sao?”

Nguyễn Nhã Vy hai mắt từ từ rướm lệ trước cuộc đối thoại giữa hai người...

“Kaitlyn, nếu em đụng tới Nhã Vy thì đừng trách tôi vô tình.”

“Vậy anh nghĩ sao nếu Nhã Vy biết được những sự thật đó?”

Hách Dương Triết im lặng trước câu hỏi từ Kaitlyn vốn là điều anh trăn trở bấy lâu, bên ngoài phòng Nguyễn Nhã Vy đã không thể tiếp tục nghe thêm. Cô rời công ty trong vô vọng, chuông điện thoại reo đến hiện ba chữ mà cô không muốn nói chuyện nhất lúc này.

“[Thì ra đối với người ta mình chỉ là một con cờ thế mạng.]”

Từng bước từng bước lại tới nhà ba mẹ Kiều lúc nào không hay, Nguyễn Nhã Vy cứ thế đứng bên ngoài nhìn vào trong nhưng lại không bấm chuông. Chợt đèn xe chiếu sáng vào hình bóng của cô và dừng lại, người trên xe không ai khác chính là Giang Vỹ và Phó Minh Khải..

“Nhã Vy? Sao em lại đứng ngoài mà không vào nhà thế?”

Nguyễn Nhã Vy không biết nên nói gì chỉ lặng lẽ tiến đến ôm Phó Minh Khải..

“Sao thế? Ai bắt nạt em hả?”

“Cho em ôm một chút thôi..”

Giang Vỹ nhìn hành động của Nguyễn Nhã Vy dường như đang có chuyện buồn, nên anh chào tạm biệt và lái xe về trước. Vì không muốn ba mẹ Kiều lo lắng nên Nguyễn Nhã Vy chỉ đành giả vờ ngủ thiếp đi, Phó Minh Khải đưa em gái về phòng rồi mới nói chuyện với ba mẹ Kiều..

“Con bé làm sao thế?”

“Con cũng không biết. Lúc nãy chỉ thấy em ấy đứng bên ngoài mà không vào, bây giờ lại ngủ đi chắc có lẽ đã có chuyện buồn rồi.”

Ba mẹ Kiều và Phó Minh Khải đóng cửa dành không gian cho Nguyễn Nhã Vy nghỉ ngơi, nhưng khi họ vừa rời khỏi thì Nguyễn Nhã Vy mới mở mắt mà nhớ lại thời điểm gặp Hách Dương Triết đến hiện tại. Sáng ngày hôm sau, vì không liên lạc được với Nguyễn Nhã Vy nên Hách Dương Triết đã đến bộ phận thiết kế gặp riêng Diệp Bối Linh..

“Nhã Vy? Hôm nay cô ấy xin nghỉ phép rồi ạ..”

“Nghỉ phép?”

“Vâng. Chẳng phải hôm qua cô ấy ở lại chờ anh sao?”

Hách Dương Triết ngạc nhiên trước lời nói của Diệp Bối Linh..

“Chờ tôi?”

“Vâng. Tôi có rủ cô ấy về cùng nhưng cô ấy bảo là ở lại đợi anh..”

Nghe được thông tin từ Diệp Bối Linh khiến Hách Dương Triết suy nghĩ đến tình huống không hay nhất rằng Nguyễn Nhã Vy đã thấy được cuộc nói chuyện giữa anh và Kaitlyn. Bên nhà họ Kiều, Nguyễn Nhã Vy vừa tỉnh giấc thì đã là giữa trưa..

“Ba, mẹ. Sao hai người không gọi con dậy sớm hơn thế ạ?"

“Mẹ thấy con mệt quá nên mới cố tình để con ngủ thêm thôi..”

Nguyễn Nhã Vy nhìn ba mẹ Kiều mà trầm ngâm, không biết nên mở lời như thế nào thì chợt người làm tới báo Hách Dương Triết đang ở bên ngoài..

“Con và cậu ấy xảy ra chuyện gì rồi đúng không?”

“Con ra ngoài một chút.”

Hách Dương Triết đợi bên ngoài trong lo âu, vừa nhìn thấy hình bóng của Nguyễn Nhã Vy liền nhanh chóng tới ngay bên cô..

“Nhã Vy, em..”

“Sao anh biết em ở đây mà tìm?"

“Anh.. em không nghe điện thoại của anh, lại còn nghỉ phép nên anh lo lắng mới..”

Nguyễn Nhã Vy xoay xoay chiếc nhẫn và ngẩng mặt nhìn Hách Dương Triết..

“Em không sao. Anh có thể giúp em một việc được không?”

“Được, chuyện gì anh cũng giúp được. Em cứ nói đi.”

“Em muốn tới gặp gia đình của anh.”

Hách Dương Triết chợt khựng lại khi nghe lời đề nghị của Nguyễn Nhã Vy..

“Sao em lại đột ngột muốn gặp gia đình anh vậy?”

“Có một vài việc nên nói trực tiếp đến người lớn sẽ tốt hơn, anh không tiện?”

“Không. Anh tiện mà, trùng hợp là hôm nay mọi người cũng ở nhà. Anh đưa em đi.!”

Hách Dương Triết chờ đợi Nguyễn Nhã Vy chỉnh trang, còn Nguyễn Nhã Vy lại nhìn vào di ảnh của Kiều Mịch Na mà thầm nghĩ..

“[Cô sẽ ủng hộ quyết định của tôi mà, đúng không?]”

Một hồi sau, cả hai cùng di chuyển đến nhà họ Hách. Trên xe, Hách Dương Triết luôn nhìn vào biểu cảm của Nguyễn Nhã Vy nhưng không đoán được suy nghĩ của cô..//

“Anh đã liên hệ cho ba mẹ, họ đang đợi chúng ta rồi đấy.”

“Vậy chúng ta vào thôi.!”

Hách Dương Triết và Nguyễn Nhã Vy cùng tiến tới vào bên trong tòa nhà thì đã có ba mẹ Hách, lão gia Hách và người lớn đều đợi ở phòng khách sẵn. Khoảng thời gian trước, cô đã nói rõ thân phận của mình và đã được gia tộc chấp nhận..

“Nhã Vy chào mọi người vì đã đường đột đến ạ. Sức khỏe của bác trai đã đỡ hơn chưa ạ?”

“Đã khỏe hơn nhiều rồi. Cảm ơn cháu.!”

“Hôm nay Nhã Vy muốn gặp chúng ta đột xuất là có việc gì sao?”

Sau khi mẹ Hách lên tiếng hỏi thăm thì Nguyễn Nhã Vy mới gỡ chiếc nhẫn đính hôn trên tay và đặt lên bàn cùng lời nói..

“Con muốn hủy hôn ước với Hách Dương Triết..”

Hách Dương Triết ngạc nhiên trước câu nói chưa hề được báo trước của Nguyễn Nhã Vy..

“Nếu mọi người không đồng ý, thì con sẽ lấy dòng máu của bản thân để làm điều kiện.”

“Nhã Vy, em nói gì vậy?”

“Chẳng phải ban đầu mọi người luôn muốn có được dòng máu này của Kiều Mịch Na tiểu thư sao? Nay con sẽ lấy đó làm điều kiện hủy hôn, về sau Nguyễn Nhã Vy và Hách Dương Triết không còn quan hệ nào nữa.”

Nguyễn Nhã Vy kiên định với lời nói của mình trước mặt của mọi người trong gia tộc, riêng Hách Dương Triết đã chắc chắn rằng cô đã nghe được đoạn đối thoại giữa anh và Kaitlyn nên mới dẫn đến quyết định của ngày hôm nay.
 
Tình Bất Tận
Chương 69: 69: Níu giữ


Nguyễn Nhã Vy vẫn không thay đổi quyết định của bản thân trước các thành viên trong gia tộc, lúc này Hách Dương Triết nắm tay cô kéo ra bên ngoài để hỏi chuyện..

“Nhã Vy, có phải em đã nghe được cuộc nói chuyện giữa anh và Kaitlyn rồi không?”

Nguyễn Nhã Vy mặt không đổi sắc, im lặng trước câu hỏi của Hách Dương Triết..

“Anh có thể giải thích, mọi chuyện không phải như em nghĩ đâu.”

“Không cần đâu. Những gì nên nói em đã nói hết, mong anh tôn trọng quyết định của em.”

Hách Dương Triết nắm tay Nguyễn Nhã Vy đau lòng nói thêm...

“Nhã Vy. Anh xin lỗi, anh đã muốn nói sự thật với em rồi nhưng mà..”

“Nhưng mà anh lựa chọn không nói, có đúng không?”

Hách Dương Triết lắc đầu phủ nhận, Nguyễn Nhã Vy từ từ gỡ tay của anh..

“Người mà anh yêu vốn không phải là em nên việc anh không nói cũng đúng thôi, em hoàn toàn không thể là Kiều Mịch Na thứ hai.”

“Không phải như vậy đâu, Nhã Vy.”

“Triết, có những chuyện nên dừng lại đúng lúc sẽ tốt cho chúng ta..!”

Nguyễn Nhã Vy đi ngang qua thân hình của Hách Dương Triết, dẫu muốn rơi lệ nhưng cô vẫn phải kìm nén để xử lý mọi chuyện..

“Đề nghị của cháu mọi người đồng ý không ạ?”

“Nhã Vy à, cô có thể hỏi là vì sao cháu lại đưa ra quyết định này không? Vì Triết nhi không tốt với cháu hay như thế nào, nếu có cháu cứ nói với cô. Cô sẽ thay cháu mắng nó..”

“Anh ấy rất tốt ạ, chỉ là điều tốt đó không dành cho cháu thôi.”

Hách Dương Triết từ ngoài trở vào nghe được câu nói ấy thì lòng càng đau thêm, lúc này ba Hách mới lên tiếng..

“Nhã Vy à, chú có thể nói chuyện riêng với cháu một chút được không?”

“Vâng.”

Ba Hách và Nguyễn Nhã Vy cùng nhau vào một phòng khách riêng..

“Nhã Vy, có phải cháu nghĩ rằng gia đình chú xem cháu là thế thân của Kiều Mịch Na đúng không?”

Nguyễn Nhã Vy im lặng trước câu hỏi từ ba Hách..

“Từ khi chú tỉnh lại, Triết nhi đã kể hết mọi việc cho chú rồi. Từ việc gặp cháu lần đầu tiên như thế nào cho đến việc hai đứa muốn đính hôn, toàn bộ mọi chuyện chú có thể chắc chắn rằng nó thật sự yêu cháu chứ không phải xem cháu là ai khác cả.”

...

“Kiều Mịch Na – đúng thật là người mà gia tộc chú mang ơn cả đời.”

Nguyễn Nhã Vy biểu cảm tò mò nhìn vào ba Hách..

“Kiều Mịch Na là người duy nhất đã cứu sống đời sau của gia tộc chú.”

“Sao ạ?”

Ba Hách nhìn xa xăm bên ngoài bắt đầu kể chuyện..

“Từ khi vợ chú mang thai, thì đứa bé gái đầu tiên đã qua đời vì thiếu máu. Một năm sau, khi mang thai Triết nhi thì cũng xuất hiện tình trạng tương tự nhưng may thay chú được chỉ điểm rằng phía đông có quý nhân phù trợ có thể cứu được con trai nên chú đã cho người tìm kiếm mọi ngõ ngách mới tìm được đến gia đình nhà họ Kiều.”

“Sau đó như thế nào ạ?”

“Chú đã gặp ba mẹ của Mịch Na và Mịch Na lúc đó chỉ mới ba tháng tuổi, vì mang trong người dòng máu hiếm có thể chữa lành mọi tổn thương nên chú đã cầu xin họ cứu lấy Triết nhi và đã được sự đồng ý. Để mang ơn, chú đã đề nghị Mịch Na làm dâu nhà họ Hách và chỉ nhận mỗi con bé nên từ khi ra đời Triết nhi chỉ được nhận biết Mịch Na là vị hôn thê tương lai của mình.”

Nguyễn Nhã Vy xem như cũng đã hiểu rõ tình hình, khúc mắc trong lòng cô đang từ từ được gỡ ra..

“Không may, trụ sở chính bên Mỹ gặp vấn đề nên toàn bộ gia tộc đều di cư trong đêm và từ chối mọi liên lạc. Khi đấy, nhà họ Kiều không nhận được tin nên vô tình đồng ý hôn sự với nhà họ Giang.”

“Nhưng mọi việc lại đi ngược lại, Kiều tiểu thư vốn được định không thể sống quá hai mươi tuổi.”

“Chú đã từng nghĩ rằng có thể do lỗi của chú năm xưa mà đã ảnh hưởng đến tuổi thọ của Mịch Na, nên khi vừa về nước chú đã đến nhà họ Kiều nhưng lại gặp tai nạn kéo dài đến khi được cháu cứu giúp.”

Nguyễn Nhã Vy cười gượng mà hồi đáp..

“Chính cháu cũng là người được Kiều tiểu thư cứu sống thôi ạ, nên nếu nói cứu thì là cô ấy đã cứu giúp chú một lần nữa đấy. Nhưng mà, việc này căn bản không liên quan đến việc hủy hôn..”

“Đúng là ban đầu Triết nhi từng nhầm lẫn giữa cháu và Mịch Na, nhưng mà lâu dần tiếp xúc thì nó đã yêu thương cháu rồi nên việc này cháu có thể suy nghĩ lại mà cho Triết nhi một cơ hội không?”

Vì hạnh phúc của con trai mà ba Hách đã thay mặt Hách Dương Triết níu giữ Nguyễn Nhã Vy, bên ngoài Hách Dương Triết cùng mẹ Hách và những người còn lại không khỏi lo lắng..

“Triết nhi, mẹ đã cho người nói chuyện với cô Kaitlyn đó rồi nhưng mà cô ta nhất quyết không nghỉ việc mà chờ con cho một lời giải thích..”

“Con biết rồi mẹ. Con sẽ nói chuyện lại với cô ấy.”

“Nếu con thật sự yêu Nhã Vy, thì hãy hành động cho con bé thấy biết chưa?”

Hách Dương Triết gật đầu đồng ý thì tiếng mở cửa khiến anh nhìn về phía Nguyễn Nhã Vy với ánh mắt hối lỗi..

“Nhã Vy, nếu đã đến rồi thì hãy ở lại ăn một bữa cơm cùng gia đình cô nhé.”

Hách Dương Triết bước đến gần Nguyễn Nhã Vy như ngầm muốn cô ở lại..

“Vâng ạ.”

Trong lúc chờ chuẩn bị bữa tối, Hách Dương Triết đi theo Nguyễn Nhã Vy ra ngoài vườn..

“Ba của anh đã kể hết mọi chuyện cho em rồi, ông ấy muốn em cho anh một cơ hội.”

“Vậy ý của em thế nào?”

“Anh có biết vì sao em có thể hiến máu cứu ba của anh trong khi loại máu hiếm này chỉ Kiều tiểu thư có không?”

Hách Dương Triết theo phản xạ mà lắc đầu chờ Nguyễn Nhã Vy nói tiếp...

“Vì em chỉ là một sản phẩm thụ tinh nhân tạo, được sống nhờ vào trái tim và máu của Kiều tiểu thư.”

“Sao?”

Hách Dương Triết ngạc nhiên trước lời trần thuật của Nguyễn Nhã Vy...

“Em luôn cho rằng mỗi con người sống đều có những mục đích khác nhau, nhưng sự ra đi của Kiều tiểu thư đã để lại nỗi đau quá lớn nên mục đích em sinh ra chính là làm nguội đi nỗi đau này. Vốn tưởng rằng anh sẽ là ngoại lệ nhưng mà..”

Hách Dương Triết không chờ Nguyễn Nhã Vy nói hết mà đột ngột từ sau ôm cả người cô vào lòng..

“Anh xin lỗi. Nếu anh nói sớm mọi chuyện, có lẽ đã không thể làm em tổn thương.”

“Không sao cả rồi. Em đã quen từ lâu, thêm một người cũng không thay đổi gì.”

“Không. Em là em, Mịch Na là Mịch Na. Cả hai là hai người khác nhau, Mịch Na là ân nhân còn em là mối tình khắc cốt ghi tâm, cả đời này của anh sẽ không yêu ai khác ngoài em đâu."

Nguyễn Nhã Vy mặc cho Hách Dương Triết ôm mình, mặt khác đôi mắt cô cũng đã rơi lệ mà rung động trước lời bộc bạch của anh. Sâu trong lòng, người thật sự không muốn chia tay nhất lại chính là bản thân cô.
 
Tình Bất Tận
Chương 70: 70: Cơ hội sửa lỗi


Cả gia đình nhà họ Hách và Nguyễn Nhã Vy cùng ăn tối với nhau, Hách Dương Triết bên cạnh vui vẻ bón thức ăn cho cô. Ba mẹ Hách nhìn hai người hạnh phúc trở lại nên cũng vui thay, chợt có điện thoại của trợ lý gọi cho Hách Dương Triết báo thông tin sao chép của Diệp Bối Linh trước đó..

“Tôi biết rồi. Gửi vào mail cho tôi đi.”

Sau khi ăn tối xong cùng gia đình, Hách Dương Triết lái xe đưa Nguyễn Nhã Vy về nhà..

“Việc của Bối Linh đã có kết quả chưa?”

“Mọi việc cứ để anh xử lý..”

Thật ra Nguyễn Nhã Vy không ngốc nên cũng đoán được người đằng sau là ai, và cô cũng muốn xem Hách Dương Triết sẽ xử lý ra sao..

“Nhã Vy, em có muốn dọn đến ở cùng với anh không?”

Nguyễn Nhã Vy biểu cảm ngơ ngác nhín Hách Dương Triết...

“Sao tự nhiên anh lại nói chuyện này?”

“Anh đã muốn hỏi việc này với em từ lâu rồi, nhưng lại sợ em không đồng ý..”

Nguyễn Nhã Vy nhìn biểu cảm mong chờ của Hách Dương Triết mà lên tiếng..

“Được thôi. Để vài ngày nữa em sẽ dọn sang..”

“Thật à?”

Nguyễn Nhã Vy mỉm cười gật đầu thì Hách Dương Triết vui mừng ôm cô vào lòng. Vài ngày sau, Nguyễn Nhã Vy đi làm như bình thường thì Diệp Bối Linh tới hỏi thăm..

“Nhã Vy, cô không sao chứ?”

“Tôi không sao. Cảm ơn cô nhé, à vụ sao chép thế nào rồi?”

“Đã giải quyết rồi. Là do trường phòng Kaitlyn đứng đằng sau..”

Diệp Bối Linh hơi thất vọng vì không nghĩ là do trưởng phòng Kaitlyn..

“Không phải cô là tốt rồi. Cố gắng nỗ lực hơn nha, dường như sắp tới sẽ có cuộc thi thiết kế mới đấy.”

“Tôi biết rồi. Chúng ta cùng nỗ lực..//”

Đúng lúc, Nguyễn Nhã Vy đang đi đưa tài liệu thì gặp Kaitlyn trong thang máy đang cầm thùng nhựa trên tay..

“Chắc bây giờ cô đang vui lắm đúng không?”

Nguyễn Nhã Vy mặt không thay đổi trước câu hỏi của Kaitlyn...

“Tôi không hiểu ý cô là gì..”

“Về sau tự cô sẽ hiểu, cô cũng sẽ giống tôi của ngày hôm nay thôi.!”

Nguyễn Nhã Vy vẫn chưa có được câu trả lời về mối quan hệ của Kaitlyn và Hách Dương Triết nên nhân lúc lên phòng làm việc của anh, cô tìm cách hỏi chuyện..

“Anh đuổi việc trưởng phòng rồi à?”

“Đúng vậy.”

“Tại sao thế? Chẳng phải anh công nhận năng lực của cô ấy à?”

Hách Dương Triết khựng lại suy nghĩ rồi mới hồi đáp..

“Anh đã cho cô ấy lựa chọn nhưng cô ấy từ chối nên mới..”

“Anh không nể tình quan hệ lúc trước của hai người?”

Hách Dương Triết nhìn biểu cảm của Nguyễn Nhã Vy, sợ rằng cô vẫn còn nghi ngờ nên cố gắng giải thích..

“Nhã Vy, em vẫn còn nghi ngờ anh và cô ấy?”

“Không có. Em tin anh, hy vọng anh sẽ không đối xử em như cô ấy thôi.”

Hách Dương Triết nhẹ nhàng ôm Nguyễn Nhã Vy vào lòng, tạo niềm tin cho tình yêu của cả hai. Vài ngày sau, có thông báo về cuộc thi thiết kế mới với giải thưởng là một suất đào tạo tại tập đoàn thời trang quốc tế có ảnh hưởng nhất hiện nay_Fedaline diễn ra trong vòng một tháng nữa nên các nhà thiết kế khắp nơi đều bàn tán sôi nổi..

“Nhã Vy, cô có tham gia cuộc thi thiết kế mới không?”

“Đương nhiên là có rồi. Nhưng mà, đại diện công ty tham dự chỉ có thể là hai người thôi nên tôi vẫn mong là cô sẽ được một suất tham dự.”

“Tôi? Khả năng rất thấp..”

“Tại sao? Cô phải tự tin vào năng lực của bản thân mình chứ?”

Diệp Bối Linh lắc đầu như không có động lực, thì từ ngoài giám đốc bộ phận vào thông báo..

“Chắc mọi người cũng đã nghe qua về cuộc thi thiết kế mới rồi đúng không? Vì là đại diện công ty tham gia nên suất tham dự sẽ được sàng lọc kỹ lưỡng. Trong hai tuần tới, công ty sẽ có vòng loại nội bộ cho bộ phận thiết kế của chúng ta để chọn ra những thí sinh tiềm năng nhất, mọi người có tự tin về năng lực của bản thân không?”

“Có.”

Toàn bộ phòng thiết kế đồng thanh riêng Diệp Bối Linh vẫn nhút nhát nên Nguyễn Nhã Vy phải ra sức ủng hộ..

“Cô làm sao vậy? Không tự tin à?”

“Không có. Chỉ là gần đây tôi suy nghĩ nhiều việc khác nên không có ý tưởng thôi..”

“Về Henry?”

Diệp Bối Linh hơi đau lòng khi nhắc đến tên của Henry, từ Phó Minh Khải nên Nguyễn Nhã Vy mới biết được về đoạn tình cảm giữa Henry và Diệp Bối Linh..

“Sau khi Mịch Na mất, thì Henry đã luôn ôm mộng về cô ấy mỗi ngày cho đến một ngày anh ấy rời đi chỉ để lại một tờ giấy với nội dung xin lỗi. Tôi biết người đã mất không thể sống lại, cũng không nên đổ lỗi cho Mịch Na nhưng mà thời điểm đó khi biết được sự thật này tôi đã...”

“Xin lỗi cô.”

Diệp Bối Linh ngạc nhiên vì lời nói từ Nguyễn Nhã Vy..

“Tôi thay Kiều tiểu thư xin lỗi cô. Tôi biết trước đây cô vốn không có nhiều bạn bè vì tính cách tiểu thư của mình nhưng cô đã chịu thay đổi, chịu đi làm công, chịu nhẫn nhịn dù bị la mắng nên khi thấy cô của hiện tại chính là lý do mà tôi vào bộ phận này để làm bạn với cô.”

“Nhã Vy..”

“Cho nên tôi muốn cô hãy phấn chấn lên mà chuẩn bi cho cuộc thi nội bộ, dành được suất tham gia và sớm ngày đào tạo ở môi trường quốc tế. Được chứ?”

Diệp Bối Linh vui vẻ mà ngoắt tay đồng ý với Nguyễn Nhã Vy. Tại sân bay XX, một chàng trai trẻ tuổi ngoại hình thu hút người khác giới vừa bước ra thì đã có nhiều fan hâm mộ ùa tới reo tên Hách Trì...

“Hách Trì, em yêu anh..”

“Hách Trì, em mãi ủng hộ anh.”

Nhiều tiếng hò reo như thế khiến Hách Trì vẫn giữ nụ cười chào hỏi và lên xe rời đi..

“Hách Trì, chúng ta về Hách gia hay công ty?”

“Tới tập đoàn trước đi.”

Quản lý Ngô nhận thông tin và yêu cầu tài xe di chuyển đến địa chỉ của tập đoàn. Trước khi đến, Hách Trì đã gửi tin nhắn cho Hách Dương Triết nhưng không nhận được hồi âm. Mặt khác, Hách Dương Triết đã nhìn thấy tin nhắn nhưng lại lắc đầu mà thở dài.
 
Tình Bất Tận
Chương 71: 71: Hách trì


Tới tập đoàn Hách Dương, Hách Trì lịch lãm cùng cặp kính đen bước vào trong khiến ai nấy đều ngưỡng mộ. Nữ nhân viên lễ tân nhìn thấy anh cũng thầm cảm thán nhưng vẫn nghiêm túc vào công việc chuyên môn.

“Xin chào, anh muốn tìm ai ạ?”

Hách Trì gỡ nhẹ cặp kính râm đen xuống mà trả lời..

“Tôi đến tìm anh tôi_Hách Dương Triết.”

Nữ nhân viên ấy ngạc nhiên trước thân phận của Hách Trì liền thông báo cho thư ký riêng của Hách Dương Triết..

“Hách tổng, cậu chủ nhỏ đang ở dưới sảnh rồi.”

“Thằng nhóc đó.. Dẫn nó lên phòng đi.”

“Vâng..!”

Thư ký nhận lệnh nhanh chóng xuống đón Hách Trì lên phòng, trong lúc ngồi chờ nhiều nhân viên trẻ tuổi đã nhận ra Hách Trì..

“Là Hách Trì đó..”

“Đúng rồi. Wow, ngoài đời anh ấy thật là đẹp trai.!”

Cùng lúc, Nguyễn Nhã Vy và Diệp Bối Linh đi ăn trưa cùng nhau và bước ngang qua Hách Trì..

“[Mịch Na..]”

Hách Trì lập tức đứng dậy chạy nhanh tới chỗ Nguyễn Nhã Vy khiến cả hai giật mình..

“Mịch Na, đúng thật là chị rồi. Chị vẫn còn sống, thật tốt quá.!”

“Khoan đã. Cậu là ai? Tôi không quen cậu..”

“Là tôi, tiểu Trì đây.”

Nguyễn Nhã Vy đoán được người trước mặt có thể là người quen của Kiều Mịch Na, còn Diệp Bối Linh nhìn Hách Trì với biểu cảm rất lạ..

“Tôi không phải người mà cậu đang nói đâu..”

“Không phải là như thế nào? Chị là Mịch Na mà?”

Lúc này, thư ký riêng vừa xuống nhìn thấy hoàn cảnh trên liền tới giải vây..

“Cậu chủ, Hách tổng nhờ tôi dẫn cậu lên phòng. Đi thôi.//”

“Nhưng mà..”

“Mau đi thôi..”

Thư ký riêng lôi kéo Hách Trì lên phòng, để lại Nguyễn Nhã Vy với nhiều suy nghĩ thì Diệp Bối Linh mới lên tiếng..

“Hình như cậu ấy có quen biết với Mịch Na thì phải..//”

“Trước đây, tôi được biết là Kiểu tiểu thư từ nhỏ chỉ ở nhà không hề ra ngoài nhưng mà gần đây mới phát hiện có rất nhiều người đều có mối quan hệ với cô ấy..”

“Tôi nghĩ là cô nên tìm hiểu thêm về cô ấy xem sao..”

Nguyễn Nhã Vy gật đầu tán thành và tiếp tục đi ăn cùng Diệp Bối Linh, Hách Trì lên phòng tổng giám đốc của Hách Dương Triết nhưng lòng vẫn hướng về Nguyễn Nhã Vy..

“Về rồi à?”

“Về rồi. Anh, lúc nãy em đã gặp Mịch Na đấy. Chẳng phải cô ấy đã qua đời rồi sao?”

Hách Dương Triết dừng lại công việc đang làm mà rời khỏi ghế tiến về phía Hách Trì..

“Cô ấy không phải là Mịch Na, mà là Nguyễn Nhã Vy_vợ chưa cưới của anh, chị dâu của em.”

“Nhưng mà.. hai người họ trông rất giống nhau, anh có chắc cô ấy thật sự không phải là Mịch Na không?”

“Mịch Na thật sự đã không còn, em có thể đến thăm mộ của cô ấy.”

Hách Trì tưởng vẫn còn hy vọng về sự sống của Kiều Mịch Na nhưng phải mang thất vọng trong lòng..

“Mấy năm rồi em mới về nước là có việc gì à?”

“Là cuộc thi thiết kế mới sắp tới đấy. Phía Fedaline mời em làm giám khảo đặc biệt nên em mới trở về, anh cũng biết em và họ có mối giao tình như thế nào rồi mà.”

Hách Dương Triết gật đầu ngầm hiểu. Hách Trì ở lại đến gần chiều tối cùng anh trai đi ăn, cả hai cùng xuống cổng công ty đón Nguyễn Nhã Vy..

“Xin chào chị dâu, lúc sáng làm chị sợ rồi. Em là Hách Trì, em trai của anh Triết.”

“Chào cậu, tôi tên Nhã Vy.”

Nguyễn Nhã Vy dịu dàng chào hỏi sau đó cả ba người cùng nhau tới một nhà hàng ăn uống. Hách Trì mãi nhìn Nguyễn Nhã Vy trông không khác gì phiên bản Kiều Mịch Na thứ hai, nhân lúc Hách Dương Triết đi ra ngoài thì cô mới cất lời..

“Cậu Trì chắc là bạn thân của Kiều tiểu thư đúng không?”

“Có thể xem là vậy.”

Hách Trì chợt nhớ lại hình ảnh tươi cười của Kiều Mịch Na mà thẩn thờ..

“Cậu Trì, cậu không sao chứ?”

“Vâng. Không sao..”

Hách Dương Triết vừa quay trở lại thì điện thoại công việc tìm đến Hách Trì nên đành rời đi trước cùng quản lý riêng..

“Em chưa nghe nói là anh có em trai?”

“Hách Trì là anh nhận nuôi đến nay vừa tròn 19 tuổi nên thằng bé ở nước ngoài là nhiều, ít khi về nước.”

Nguyễn Nhã Vy đã biết được cơ bản về Hách Trì nhưng khá là tò mò về mối quan hệ giữa cậu ấy và Kiều Mịch Na..

“Cậu ấy cũng quen biết với Kiều tiểu thư?”

“Đúng vậy. Còn là mối tình đầu nữa..”

Nguyễn Nhã Vy lại được biết thêm một thông tin bất ngờ..

“Nói như vậy cô ấy chính là mối tình đầu của hai anh em?”

Tuy không thể phủ nhận nhưng sự thật lại đúng như vậy nên Hách Dương Triết bình tĩnh gật đầu thay cho câu trả lời..

“Nhưng mà cho dù có là mối tình đầu thì Mịch Na đối với anh em anh sẽ mãi là ân nhân, hiện tại em mới là quan trọng..”

Hách Dương Triết vừa nói vừa nắm lấy bàn tay của Nguyễn Nhã Vy thể hiện tình cảm, riêng Hách Trì vẫn còn nhớ đến Kiều Mịch Na mà không khỏi đau lòng. Cuối tuần, Nguyễn Nhã Vy sắp xếp lại đồ đạc để dọn đến căn hộ của Hách Dương Triết..

“Căn hộ này em không bán hay cho thuê lại à?”

“Không được. Đây là căn hộ của ông nội, em vẫn chưa nói là sẽ dọn đi nên có gì để em nói lại với ông.”

Hách Dương Triết đồng ý và cả hai cùng nhau di chuyển đến nhà của anh, trên xe Nguyễn Nhã Vy mới liên hệ báo cho ba mẹ Kiều và Phó Minh Khải.

“Hai cô chú có nói gì không? Để anh nói chuyện với họ..”

“Không sao. Họ không nói gì cả, dù gì em cũng đâu phải là con nít nữa.”

Lúc này, Phó Minh Khải đang ở cùng với Giang Vỹ thì nhận được tin nhắn từ Nguyễn Nhã Vy thông báo dọn đến sống cùng Hách Dương Triết..

“Vỹ à, hai đứa này có phải tiến triển nhanh quá rồi không? Chưa gì đã sống chung rồi..”

“Trưởng thành hết rồi, hai người họ tự biết mình đang làm gì mà. Đừng lo quá.!”

Chợt Giang Vỹ suy nghĩ đến một chuyện về Nguyễn Nhã Vy mà hỏi thăm..

“Khải à, Nhã Vy nếu đã nhận lại gia đình em rồi thì có phải nên đổi lại họ Kiều không?”

Câu hỏi của Giang Vỹ khiến Phó Minh Khải hơi ngỡ ngàng, nhưng thiết nghĩ không phải là không đúng. Dù gì Nguyễn Nhã Vy đã nhận lại gia đình thì cũng nên đổi lại họ và anh quyết định sẽ bàn bạc lại với ba mẹ Kiều
 
Tình Bất Tận
Chương 72: 72: Thăm mộ


Vì muốn tìm ý tưởng thiết kế nên Diệp Bối Linh phải làm công tác ngoài giờ, được đồng nghiệp giới thiệu đến nhiều nơi nhưng không chỗ nào hợp ý. Tình cờ nhìn thấy buổi họp fan của Hách Trì nên tò mò đến xem..

“[Không ngờ thằng nhóc này cũng nổi tiếng đấy.!]”

Vô tình một bạn fan hâm mộ đụng trúng Diệp Bối Linh gây hoảng loạn..

“Nè, bà chị có phải fan của Hách Trì không đấy? Hay là fan khác đến kiếm chuyện hả?”

“À không, tôi..”

Hách Trì chợt nhìn thấy Diệp Bối Linh đang gặp rắc rối nên đã nhờ trợ lý hỗ trợ..

“Cô Diệp phải không? Tôi là trợ lý của Hách Trì, cậu ấy mời cô vào trong ngồi đấy.”

“Không cần đâu. Tôi..”

“Cô là bạn của Hách Trì?”

Bạn nhân viên hâm mộ nhận ra Diệp Bối Linh là bạn của Hách Trì nên không kiếm chuyện nữa và rời đi, nhưng trợ lý vẫn một mực dẫn Diệp Bối Linh vào phòng nghỉ của Hách Trì..

“Này anh, lúc nãy chỉ là hiểu lầm thôi. Cảm ơn anh đã giải vây, tôi xin phép.”

“Là tôi muốn gặp chị đấy.!”

Hách Trì hiên ngang bước vào trước sự ngạc nhiên từ Diệp Bối Linh..

“Tôi nhớ là chúng ta cũng không thân lắm, nên cậu muốn gặp tôi có phải là vì Kiều Mịch Na?”

“Một phần thôi.”

Hách Trì ra hiệu cho anh và Diệp Bối Linh không gian riêng..

“Tôi và cô Kiều lúc sinh thời cũng không tính là thân lắm đâu, cậu muốn hỏi gì về cô ấy?”

“Tôi muốn biết về Nguyễn Nhã Vy.”

“Với năng lực của cậu, muốn thông tin về cô ấy không khó. Không phải sao?”

Hách Trì vừa cầm ly nước vừa tìm cớ phản biện..

“Tôi không muốn như thế, làm vậy chẳng khác nào là điều tra. Tôi chỉ muốn biết cô ấy ngoài đời như thế nào thôi.”

“Cô ấy là một người rất tốt và đặc biệt là có nét riêng, không phải là phiên bản Kiều Mịch Na thứ hai.”

Hách Trì suy nghĩ đến một việc và nhờ vả Diệp Bối Linh...

“Tôi có thể nhờ chị một việc không?

“Cậu nói thử xem.”

“Có thể dẫn tôi đến thăm mộ của Mịch Na không?”

Diệp Bối Linh thầm nghĩ Hách Trì chắc cũng là một trong những người nặng tình với Kiều Mịch Na..

“Cậu có thể hỏi Hách tổng_anh trai cậu là được rồi, sao lại nhờ tôi?”

“Tôi chỉ muốn âm thầm thăm cô ấy thôi, chị giúp tôi được không?”

Nhìn thấy Hách Trì trọng tình cảm như vậy nên Diệp Bối Linh cũng đồng ý hẹn nhau cùng đến thăm mộ Kiều Mịch Na. Tại căn hộ của Hách Dương Triết, Nguyễn Nhã Vy vừa sắp xếp đồ đạc xong thì Hách Dương Triết đã đến ôm cô từ đằng sau..

“Anh làm sao đấy?”

“Nhã Vy, anh rất vui khi em đồng ý dọn đến ở cùng anh. Anh biết là đã nhiều lần khiến em không vui nhưng mà từ giờ về sau, anh sẽ không giấu em bất cứ chuyện gì nữa. Anh hứa đấy.!”

Nguyễn Nhã Vy nhẹ nhàng quay lại nhìn Hách Dương Triết, cả hai cùng trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào và cùng trải qua một đêm mặn nồng. Hôm sau, tại căn hộ riêng của Diệp Bối Linh đang ăn sáng thì điện thoại từ Hách Trì chờ dưới cổng sẵn..

“Cậu đi một mình à?”

“Không thì sao. Hôm nay tôi xin nghỉ phép rồi, đi thôi.!”

“Nghệ sĩ như cậu mà đi một mình có phải hơi không yên tâm không?”

Hách Trì ra hiệu không sao nên Diệp Bối Linh bất đắc dĩ phải lên xe của cậu mà đi..

“Vốn dĩ tôi cũng không biết địa chỉ nên có hỏi anh của tôi, vậy cậu lái hay tôi lái?”

“Nếu chị biết địa chỉ thì chị lái đi..”

Hách Trì đổi chỗ sang ghế phụ ngồi, Diệp Bối Linh dù thở dài nhưng vẫn sang ghế lái. Lúc này, Nguyễn Nhã Vy vừa thức dậy trong vòng tay của Hách Dương Triết. Không muốn đánh thức anh nên cô len lén rời giường trước để chuẩn bị bữa sáng, một hồi sau anh mới thức dậy..

“Em chuẩn bị cho cuộc thi thế nào rồi?”

“Cũng tàm tạm.”

Nguyễn Nhã Vy hơi rụt rè mà hồi đáp nhưng Hách Dương Triết vẫn dịu dàng với cô..

“Cuộc thi nội bộ anh không tiện xen vào nhưng anh vẫn tin vào năng lực của em, cố lên đấy.!”

“Em biết. Em sẽ cố gắng vì để hoàn thành ước mơ của Kiều tiểu thư.”

Bất chợt chuông điện thoại từ Phó Minh Khải gọi đến nhắn Nguyễn Nhã Vy về nhà, nên cả hai sau khi ăn sáng xong thì về Kiều gia một chuyến. Mặt khác, nhóm Diệp Bối Linh vừa đến nghĩa trang ngoài thành phố cùng bông cúng và trái cây trên tay.

“Đến rồi.”

Hách Trì khi nhìn thấy mộ khắc tên Kiều Mịch Na cùng di ảnh cô thì liền không khỏi đau lòng..

“Mịch Na. Xin lỗi, tôi đến muộn rồi.!”

Kiều Mịch Na trên di ảnh vẫn là nở nụ cười không thay đổi. Diệp Bối Linh cũng nhân cơ hội thầm chào hỏi cô..

“[Lâu ngày không gặp, Mịch Na.]”

Sau khi thăm mộ xong nhưng Hách Trì vẫn chưa muốn về nên cả hai ngồi ở quán cafe nhỏ gần đấy..

“Chị có biết lý do thật sự cô ấy mất không?”

“Nghe nói là bệnh cũ tái phát, không kịp cấp cứu.”

Hách Trì nhìn lên trời xanh thẳm mà cất lời..

“Cô ấy là người con gái xinh đẹp và lương thiện nhất mà tôi từng gặp, vốn rằng cái chết không nên đến với người hoàn hảo như cô ấy.”

“Cậu và cô ấy làm sao quen biết được với nhau thế?”

Diệp Bối Linh bồi hồi chờ câu trả lời từ Hách Trì..

“Lần đầu tiên gặp cô ấy là vào năm tôi 8 tuổi, tôi là cô nhi được anh Triết nhận nuôi về sống ở Hách gia một thời gian. Mỗi năm, gia đình Mịch Na sẽ tới thăm Hách gia một lần nhưng lại không để anh Triết và Mịch Na chạm mặt nhau. Ban đầu, tôi cũng không hiểu lý do là gì nên cũng không mấy quan tâm cho đến khi trong lúc bất cẩn tôi ngã từ trên cây xuống và được cô ấy cứu.”

Trở về hình ảnh thời điểm Hách Trì 8 tuổi, Mịch Na lúc đó 10 tuổi..

“Em không sao chứ?”

“Không sao. Em cảm ơn ạ.!”

“Không sao thì tốt, về sau đừng nên leo lên chỗ cao này nữa nhé.!”

Không hiểu sao, lúc đó nhìn thấy nụ cười của Kiều Mịch Na thì lòng của Hách Trì chợt rung động một nhịp..

“Kể từ đó, tôi đều chờ qua từng năm chỉ để được gặp cô ấy một lần. Tôi biết là cô ấy có hôn ước với anh Triết, anh ấy lại là ân nhân và cũng là người thân duy nhất của tôi nên tôi thầm lặng đứng một bên chúc phúc cho hai người họ, xem như đã mãn nguyện rồi.!”

“Hách tổng cũng biết về tình cảm của cậu đối với Mịch Na?”

“Một tay anh ấy nuôi tôi khôn lớn thì làm sao anh ấy có thể không nhìn ra chứ?..

Diệp Bối Linh không nghĩ rằng đằng sau mối quan hệ của Hách Trì đối với Kiều Mịch Na lại là một tình cảm trong sáng như thế này..

“Khi nhìn thấy Nhã Vy, tôi đã có hơi xúc động. Hai người họ y như hai giọt nước, nhưng vẫn là có sự khác biệt.”

Diệp Bối Linh và Hách Trì cứ thế nhìn lên trời xanh cao vút kia với những suy nghĩ khác nhau. Xe của Hách Dương Triết lái tới trước cổng đưa Nguyễn Nhã Vy về nhà nhưng lại có cuộc họp nên đành đi trước và nhờ cô gửi lời hỏi thăm ba mẹ Kiều.
 
Tình Bất Tận
Chương 73: 73: Ký ức hoàn chủ


Nguyễn Nhã Vy vừa bước vào nhà thì đã có cả nhà chờ sẵn, riêng ông nội là không có mặt..

“Ba, mẹ. Con về rồi ạ!”

“Là Nhã Vy à?”

“Cần con phụ gì không ạ?”

“Không đâu con gái, mẹ xong việc rồi.”

Phó Minh Khải từ trên lầu xuống nhìn thấy Nguyễn Nhã Vy đã về..

“Ba mẹ nhớ em nên muốn anh nhắn em về thăm đấy.”

Cả nhà cùng cười tươi vui vẻ với nhau thì lúc này ba Kiều mới lên tiếng..

“Nhã Vy à, ba có chuyện này muốn hỏi ý con. Dù sao con cũng đã nhận chúng ta là gia đình rồi, có phải nên suy nghĩ với việc đổi lại họ Kiều không?”

Nguyễn Nhã Vy từ biểu cảm tươi cười sang trầm ngâm trước câu hỏi của ba Kiều, mẹ Kiều để ý điều đó nên nói đỡ thêm..

“Thật ra ba mẹ không có ý nào khác đâu, nếu con không muốn thì cứ như bây giờ cũng được."

“Nhã Vy, thật ra việc đổi họ là đều do anh đề xuất. Nếu em có muốn trách thì trách anh, không phải lỗi của ba mẹ đâu..”

Nguyễn Nhã Vy có thể cảm nhận được tình yêu thương từ ba mẹ Kiều và Phó Minh Khải..

“Chuyện đổi họ là chuyện nên làm mà, con cũng đã muốn thưa chuyện với mọi người nhưng mà chưa tìm được cơ hội. Nay mọi người đã nhắc đến thì con sẽ sắp xếp..”

“Được được. Nếu con đồng ý là tốt rồi.!”

Nguyễn Nhã Vy an tâm khi nhìn ba mẹ Kiều hài lòng, riêng Hách Dương Triết tại cuộc họp lại suy tư việc khác..

“[Bả vai trái của Nhã Vy có xăm hình hoa hồng đen, Mịch Na cũng có hình xăm tương tự. Có phải mọi chuyện trùng hợp quá không?]”

“Hách tổng, Hách tổng..”

Thư ký riêng liên tục kêu tên Hách Dương Triết khiến anh mới quay về suy nghĩ hiện tại..

“Anh không sao chứ? Tôi báo cáo chỗ nào sai sót sao?”

“Không. Cậu nói lại lần nữa giúp tôi.!”

“Vâng.”

Tạm thời gạt suy nghĩ đó sang một bên, Hách Dương Triết tập trung vào công việc trước mắt. Nguyễn Nhã Vy không hiểu vì sao lại muốn lên phòng Kiều Mịch Na, nhìn cách trang trí phòng và đồ vật vẫn không thay đổi. Chợt cô tìm thấy quyển nhật ký của Kiều Mịch Na và tính tò mò trỗi dậy khiến cô lật từng trang đọc thử..

“[Những dòng chữ này tại sao lại quen thuộc đến vậy?]”

Nội dung tiếp theo của quyển nhật ký mà Nguyễn Nhã Vy đọc là về khoảng thời gian Phó Minh Khải trùng sinh vào cơ thể Kiều Mịch Na, trong đầu cô lại xuất hiện chớp nhoáng những hình ảnh về khoảng thời gian đó mà bản thân cô chưa hề được tiếp xúc qua..

“[Ký ức này chẳng phải nên thuộc về Kiều tiểu thư sao? Tại sao lại xuất hiện những hình ảnh này trong ký ức của mình chứ?]”

Tại New York_Mỹ, ông nội Kiều đang ở tầng cao nhất của tập đoàn mà nhìn cảnh đêm trước mặt..

“[Mong là những ký ức của Mịch Na sẽ không xuất hiện, cứ như bây giờ có lẽ sẽ tốt.!]”

Nguyễn Nhã Vy cũng dừng lại hành động đọc nhật ký của mình mà vò đầu suy nghĩ..

“[Mình.. rốt cuộc là ai?]”

Tiếng gõ cửa phòng từ ngoài đưa Nguyễn Nhã Vy bình tĩnh trở lại, Phó Minh Khải vào phòng nhìn thấy sắc mặt của cô dường như không tốt lắm..

“Nhã Vy, em sao thế? Sao mặt em lại trắng bệch vậy? Không khỏe chỗ nào à?”

“Anh, em không sao.”

“Thật sự không sao?”

Nguyễn Nhã Vy gật đầu thay cho câu trả lời để Phó Minh Khải yên tâm vì muốn tìm ra sự thật của bản thân nên Nguyễn Nhã Vy lên tiếng đề nghị một việc..

“Anh, tối nay em có thể ngủ lại đây không?”

“Đương nhiên là được rồi. Để anh nhờ người dọn phòng giúp em..!”

“Đừng. Cứ để em ở phòng Kiều tiểu thư là được rồi..!”

Phó Minh Khải suy nghĩ không biết có nên để Nguyễn Nhã Vy ngủ ở phòng Kiều Mịch Na hay không nhưng vì cô năn nỉ mãi anh cũng đồng ý theo. Cuộc họp phía Hách Dương Triết diễn ra đến tối muộn thì nhận được tin nhắn từ Nguyễn Nhã Vy..

“[Tối nay em ở nhà ba mẹ ngủ lại một đêm, không cần chờ em. Yêu anh.!]”

Hách Dương Triết cười nhẹ khi nhận được tin nhắn, nhưng vẫn suy nghĩ về việc hình xăm..

“[Hình xăm giống nhau, gương mặt cũng giống nhau, cùng có nhóm máu hiếm và năng lực chữa lành.. Không lẽ nào..?!]”

Hách Dương Triết đã lập ra một triết luận hoàn toàn không thể xảy ra, thiết nghĩ người có thể giải đáp mọi chuyện có lẽ là ông nội Kiều ít khi xuất hiện của Nguyễn Nhã Vy nên liền nhờ thư ký điều tra.

“[Nếu Hách lão gia giải đáp được, cầu mong rằng không phải điều mình đang nghĩ đến..//]”

Khuya đó, Nguyễn Nhã Vy trong căn phòng của Kiều Mịch Na liền đi một vòng xem xét. Bàn tay không ngừng chạm vào từng vật dụng trong phòng, hình ảnh lúc nhỏ của Kiều Mịch Na sinh sống đến lớn theo ảo ảnh mà phản chiếu trước mắt Nguyễn Nhã Vy..

“Tại sao.. lại là lúc này?”

Sáng hôm sau, Nguyễn Nhã Vy rời khỏi nhà từ sớm nhờ tài xế đưa đến một linh tự. Phía Hách Dương Triết cũng tìm được thông tin của ông nội Kiều đang ở New York liền đặt vé sớm nhất đến gặp ông.

“Tiểu thư, tới rồi.!”

Tài xế nhà họ Kiều đã tới nơi và thông báo cho Nguyễn Nhã Vy, cô xuống xe và bước từng bước vào tự. Vị sư thầy đang quét sân đối diện cô chính là vị sư thầy đã từng giúp đỡ Phó Minh Khải và cô nhiều lần, vừa nhìn thấy cô khiến sư thầy rất bất ngờ..

“Sư thầy, đã lâu không gặp.”

“Thí chủ chính là..?!”

“Đúng ạ. Là con, Kiều Mịch Na.”

Ba chữ Kiều Mịch Na giới thiệu bản thân trước sư thầy đã khẳng định Nguyễn Nhã Vy hiện tại chính là Kiều Mịch Na mà ai cũng nghĩ đã mất gần một năm qua..

“Thí chủ vẫn còn sống sao? Năm đó không phải đã..”

“Năm đó con vốn nghĩ rằng mình sẽ chết nhưng mà mọi việc lại đi theo hướng ngược lại, dường như năng lực chữa lành đó của con đã mạnh đến nỗi có thể hồi sinh cả người chết đi sống lại nhưng mà khiến con mất đi ký ức của Kiều Mịch Na, phải sống dưới thân phận của Nguyễn Nhã Vy đến bây giờ đấy ạ..!”

Vị sư thầy đắc đạo từng bấm tay về vận mệnh của Kiều Mịch Na khác với người thường, nhưng không nghĩ rằng sẽ khác theo hướng này. Nếu một ngày nào đó cô bị phát hiện, có thể sẽ không có được một cuộc sống như người bình thường được nữa.
 
Tình Bất Tận
Chương 74: 74: Ký ức hoàn chủ pt.2


Trở lại thân phận là Kiều Mịch Na, cô và sư thầy ngồi lại trò chuyện cùng nhau..

“Sư thầy, nếu như con đã sống lại thì có phải mệnh cách giữa con và anh hai sẽ không còn nữa phải không?”

“Rất có khả năng. Mệnh cách của thí chủ chỉ dừng lại ở tuổi hai mươi, nay đã qua hai mươi thì sẽ không còn tương khắc với nhau nữa.”

Kiều Mịch Na nửa vui nửa lo lắng khi nghe được một tin vui, nhưng chợt thắc mắc nhiều vấn đề khác..

“Sư thầy, có phải ông của con đã biết hết mọi chuyện không ạ?”

“Ý của thí chủ là như thế nào bần đạo chưa hiểu..”

“Chính là tất cả những gì mà con trải qua, dường như ông nội đều biết trước. Ngay cả lần sống lại này, cũng chính là ông đã cho con thân phận mới nhưng lại giấu toàn bộ mọi chuyện với ba mẹ con..”

Biểu cảm của sư thầy có sự thay đổi khiến Kiều Mịch Na đoán được câu trả lời..

“Có phải con là mối đe dọa của ai đó không? Hay chính con là sự nguy hiểm đó.?”

“Kiều thí chủ, thật ra bần đạo nghĩ rằng cô nên tạm thời là Nguyễn Nhã Vy một thời gian và hạn chế sử dụng năng lực của mình. Ông của thí chủ nếu đã có ý cho cô một thân phận mới có lẽ người cũng có nỗi khổ riêng..”

“Ý của người là nếu có ai đó biết đến sự tồn tại năng lực này của con thì họ sẽ dùng vào mục đích xấu phải không ạ?”

Sau cuộc nói chuyện với sư thầy, có lẽ Kiều Mịch Na đã nhận ra được sự nguy hiểm gần kề nên cô chọn giữ bí mật tiếp tục là Nguyễn Nhã Vy. Mặt khác, phía Hách Dương Triết đã tới New York sau gần hai ngày hơn đi máy bay thì liền tới tập đoàn tìm gặp ông nội Kiều..

“Chủ tịch, có cậu Hách Dương Triết tìm gặp..”

Gordon nhận thông tin từ lễ tân liền thông báo ngay cho ông nội Kiều..

“Dẫn cậu ấy lên đi.”

“Vâng.”

Gordon nhận lệnh liền dẫn Hách Dương Triết đến phòng chủ tịch, vừa nhìn thấy ông thì anh nhanh chóng chào hỏi..

“Cháu chào ông ạ.”

“Cậu cất công đến tận đây tìm tôi là có việc gì gấp à?”

Hách Dương Triết suy nghĩ cẩn thận mới bắt đầu dò hỏi ông nội Kiều..

“Cháu muốn hỏi ông chuyện liên quan đến Nhã Vy, cô ấy có phải là Mịch Na không ạ?

Ông nội Kiều khựng lại trước câu hỏi từ Hách Dương Triết, cảm nhận biểu cảm của ông có thay đổi nên anh tiếp lời thêm..

“Không. Cháu nên hỏi ông rằng Nhã Vy chính là Mịch Na, Mịch Na vẫn chưa chết đúng không ạ?”

“Từ đâu mà cậu biết được thông tin này?”

Nhận thấy ông nội Kiều không phủ nhận thì sự thật của Nguyễn Nhã Vy đúng là như Hách Dương Triết suy luận..

“Cậu rất thông minh, giống Mịch Na vậy. Nếu sự thật là như thế thì cậu định như thế nào?”

“Cháu..”

Hách Dương Triết khi có được câu trả lời chợt lại không có câu trả lời cho vấn đề của bản thân..

“Vả lại, tôi vốn không định sẽ gả con bé cho cậu.”

“Tại sao ạ?”

“Bởi vì gia đình cậu chính là nguy hiểm lớn nhất đối với Mịch Na.”

Hách Dương Triết ngỡ ngàng qua cuộc trao đổi với ông nội Kiều, trở về nước Kaitlyn bí mật đến cổng sau gia tộc Hách gia gặp một người.

“Chủ nhân, đã xác định được rồi. Người đó đích thực là còn sống.!”

Người nói chuyện với Kaitlyn không ai khác chính là ba của Hách Dương Triết_Hách Đàm, ông nở nụ cười nhẹ khi nhận được thông tin mong muốn.

“Được. Chuẩn bị kế hoạch B.!”

“Vâng.”

Ngồi trên máy bay về nước, Hách Dương Triết không ngừng suy nghĩ về cuộc gặp với ông nội Kiều..

“Nếu như tôi muốn cậu rời xa con bé thì cậu sẽ như thế nào?”

“Cháu hoàn toàn không có ý lợi dụng cô ấy, cháu là thật lòng yêu cô ấy nên nếu cô ấy gặp nguy hiểm thì cháu sẵn sàng bảo vệ cô ấy.”

“Cậu có thể vì Mịch Na hay Nhã Vy mà từ bỏ gia đình của mình không?”

Chỉ riêng câu hỏi đó từ ông nội Kiều mà Hách Dương Triết không biết phải làm gì, lúc này La Mỹ Hiên đã sinh em bé được một tháng nên Diệp Trường Minh chuẩn bị tổ chức tiệc đầy tháng và mời những người bạn thân nhất..

“Tiệc đầy tháng?”

Kiều Mịch Na đang ở ngoài cùng Giang Vỹ và Phó Minh Khải..

“Đúng rồi. Em có muốn đi không?”

“[Mỹ Hiên đã có được gia đình riêng của cậu ấy. Mình cũng nên đến chúc mừng một lần.]""

Kiều Mịch Na đang trầm ngâm suy tư mà không trả lời Phó Minh Khải, khiến anh thấy cô như người mất hồn..//

“Nhã Vy, em làm sao thế?”

“Không có gì đâu ạ. Tiệc đầy tháng đương nhiên là em sẽ đi.”

“Vậy để anh báo lại với Trường Minh.”

Vừa nhớ lại ký ức, Kiều Mịch Na đã nhìn thấy mọi chuyện xung quanh dường như đã khác trước rất nhiều kể cả người mà cô từng dành tình cảm_Giang Vỹ. Giang Vỹ và Phó Minh Khải có thể bên nhau sau khó khăn cũng là điều tốt, bạn tốt La Mỹ Hiên của cô cũng yên bề gia thất.

“[Có lẽ Kiều Mịch Na không nên trở về lúc này, cứ là Nguyễn Nhã Vy thì tốt hơn.!]”

Tối muộn đó, Hách Dương Triết về căn hộ thì đã thấy Kiều Mịch Na (Nguyễn Nhã Vy) đang ngủ một mình trên giường. Anh c** q**n áo ngoài và bước từng bước nhẹ lên giường ôm cô ngủ cùng, tránh gây tiếng động khiến cô thức giấc..

“[Nhã Vy – Mịch Na..]”

Bất giác cảm nhận được sự chuyển động của giường nên Kiều Mịch Na mắt nhắm mắt mở thấy Hách Dương Triết..

“Anh về rồi à?”

“Xin lỗi, có làm em thức giấc không?”

Kiều Mịch Na lắc đầu và tiếp tục ôm Hách Dương Triết ngủ. Sáng hôm sau, từ ngày đi viếng mộ cùng Hách Trì thì Diệp Bối Linh đã có ý tưởng cho thiết kế dự thi của mình..

“Bối Linh, có người tìm cô dưới sảnh lễ tân đấy.!”

Diệp Bối Linh không biết còn ai có thể tìm cô ở công ty, vừa xuống đã nhìn thấy trợ lý của Hách Trì dẫn cô đi gặp anh..

“Này, cậu có số điện thoại của tôi không phải sao? Có cần phải kêu trợ lý đến tìm như vậy không?”

“Quên mất. Cùng đi ăn trưa không?”

Diệp Bội Linh cạn lời trước tính trẻ con của Hách Trì nên miễn cưỡng đi ăn trưa cùng anh. Hôm nay Kiều Mịch Na xin nghỉ phép ở nhà, nhân lúc Hách Dương Triết đi làm thì cô mới gọi video với ông nội Kiều.
 
Tình Bất Tận
Chương 75: 75: Thừa nhận


Ông nội Kiều nhận được cuộc gọi video từ Kiều Mịch Na liền lập tức nghe máy..

“Ông à, vất vả cho ông rồi.!”

“Đều nhớ lại hết rồi?”

Kiều Mịch Na gật đầu thay cho hồi đáp, lúc này ông nội Kiều mới nói lại chuyện của Hách Dương Triết..

“Hôm trước, thằng nhóc nhà họ Hách đã đến tìm ông đấy.!”

“Triết ạ? Không lẽ anh ấy..?!”

Kiều Mịch Na thở dài và thắc mắc nếu Hách Dương Triết đã biết cô không phải Nguyễn Nhã Vy thì tại sao lại không đến hỏi chuyện..

“[Anh ấy đã biết mà không vạch trần mình?]”

“Nếu đúng là như vậy thì con dự định sẽ làm gì?”

Kiều Mịch Na không nghĩ rằng mọi chuyện bị phát hiện sớm như vậy nên cô sẽ phải đối mặt với Hách Dương Triết như thế nào đây..

“Ông à, ông sắp xếp người bảo vệ cho ba mẹ và những người thân quen bên cạnh con nhé. Chuyện còn lại để con giải quyết là được.”

“Được. Nghe theo ý con.!”

Sau cuộc nói chuyện, Kiều Mịch Na chuẩn bị nấu bữa tối chờ Hách Dương Triết về nhưng Hách Dương Triết ở công ty lại không thể chú tâm làm việc thì bất ngờ ba Hách lại đến..

“Ba, sao hôm nay ba lại đến công ty thế?”

“Ba đi công việc về, nên ghé ngang vào thăm con.”

Hách Dương Triết cùng ba Hách ra nhà hàng nhỏ ăn trưa, nhân cơ hội hỏi chuyện Kiều Mịch Na năm xưa..

“Ba, có phải ba vẫn còn giấu con chuyện gì không?”

“Ý con là sao?”

“Ba biết là con đang nói đến vấn đề gì mà?”

Ba Hách biết rằng Hách Dương Triết đang hỏi về việc của Kiều Mịch Na nhưng vẫn bình tĩnh mà đáp..

“Con nghĩ nhiều rồi..”

Hách Dương Triết đã đoán được rằng ba Hách sẽ không dễ nói ra nguyên nhân, gần tối Kiều Mịch Na chờ đợi cùng bàn ăn dường như gần nguội đi mà Hách Dương Triết vẫn chưa về.

“[Muốn gặp lần cuối cũng không được rồi..!]”

Kiều Mịch Na nhớ lại từng khoảnh khắc bên Hách Dương Triết khi là Nguyễn Nhã Vy, tuy chỉ có một thời gian ngắn nhưng bản thân lại rất vui. Tiếng mở cửa căn hộ đã cắt ngang dòng suy nghĩ của Kiều Mịch Na, Hách Dương Triết đi vào thì cả hai mặt đối mặt nhìn nhau...

“Anh..”

“Xin lỗi, hôm nay công ty nhiều việc quá nên anh không về ăn tối cùng em kịp.”

Kiều Mịch Na hơi rưng rưng nước mắt mà lắc đầu hồi đáp..

“Không sao. Em đi hâm đồ ăn lại, anh thay đồ đi rồi mình cùng ăn.”

Hách Dương Triết khẽ ừ một tiếng rồi vào tắm rửa thay đồ, một lúc sau trở ra mới ngồi vào bàn ăn. Kiều Mịch Na liếc nhìn biểu hiện của anh mà suy đoán...

“Nhã Vy, anh nghe nói phía Diệp tổng mời chúng ta đi ăn đầy tháng có đúng không?”

“Đúng rồi. Nếu anh bận thì em đi một mình cũng được, không sao.”

“Đương nhiên là anh sẽ đi cùng em rồi.”

Kiều Mịch Na tươi cười vui vẻ, riêng Hách Dương Triết trong lòng thầm nghĩ..

“[Không cần biết em là Nhã Vy hay Mịch Na, chỉ cần người đó là em vậy là được rồi.!]”

Thời gian kéo đến tiệc đầy tháng của con trai Diệp Trường Minh và La Mỹ Hiên, mọi người đều góp mặt đông đủ.

“Mỹ Hiên, chúc mừng đầy tháng con trai nhé..!”

“Cảm ơn cô Nhã Vy. Tôi đã có con rồi, khi nào mới được ăn tiệc mừng của cô đây?”

Cả hai cùng bật cười với nhau chợt Kiều Mịch Na tiến tới ôm nhẹ La Mỹ Hiên, một cái ôm tượng trưng cho tình bạn bấy lâu khiến La Mỹ Hiên ngạc nhiên nhưng vẫn đáp lại cái ôm này..

“Tôi thay Mịch Na chúc mừng cô đã có được gia đình của riêng mình, về sau nhất định phải hạnh phúc đấy..!”

“[Cảm giác này..]”

Dứt khỏi cái ôm, Kiều Mịch Na xin phép rời đi cùng Hách Dương Triết..

“Nhã Vy, em làm sao thế?”

“Có thể đưa em ra bãi biển được không?”

Hách Dương Triết không nói gì nhiều mà lái xe tới bãi biển theo Kiều Mịch Na yêu cầu. Những người còn lại ở bữa tiệc có hơi kinh ngạc vì hành động của Kiều Mịch Na nhưng cô cũng có nhắn tin lại là không sao nên mọi người mới yên tâm..

“Em có thấy Nhã Vy gần đây có biểu hiển hơi lạ không?”

“Anh cũng cảm thấy vậy à? Những biểu hiện hay hành động này càng ngày càng giống..Mịch Na.//”

Phó Minh Khải khựng lại trước câu nói của chính bản thân mà suy ngẫm. Xe của Hách Dương Triết dừng lại trước một bãi biển trống, cùng Kiều Mịch Na xuống hóng gió.

“Triết, anh có điều gì muốn nói với em không?”

“Tại sao em lại hỏi vậy?”

“Nếu anh muốn biết chuyện gì có thể trực tiếp hỏi em mà?”

Hách Dương Triết nhìn vẻ mặt của Kiều Mịch Na dường như đã biết chuyện anh tìm gặp ông nội Kiều trước đó..

“Em biết rồi?”

“Anh nghi ngờ em chính là Kiều Mịch Na đúng không?”

Hách Dương Triết im lặng nhưng vẫn nhìn Kiều Mịch Na bằng ánh mắt hối lỗi..

“Anh đoán không sai, Mịch Na là em vẫn còn sống.!”

“Anh..”

Kiều Mịch Na công nhận thân phận của bản thân trước Hách Dương Triết..

“Tại sao lúc về nước anh lại không vạch trần em?”

“Anh không muốn mất em, dù em là Nhã Vy hay là Mịch Na. Anh chỉ biết người anh yêu là em, không muốn mất đi em.”

Kiều Mịch Na mãi nhìn về sóng biển đang đánh từng đợt sóng rồi quay lại nhìn vào Hách Dương Triết..

“Khoảng thời gian này, cảm ơn anh đã ở bên Nhã Vy. Em cũng muốn mình mãi mãi là Nhã Vy vô lo vô nghĩ nhưng mà vì sự an toàn của anh em chỉ có thể phụ anh thôi.”

“Mịch Na, em nói như thế có phải người hại em nằm trong gia tộc của anh?”

“Chúng ta từ khi chưa được sinh ra đã được hứa hôn cho nhau, cho đến khi ra đời vẫn chưa được gặp nhau một lần nào. Anh và em chỉ có thể nhìn sự trường thành hai bên qua hình ảnh nhưng mà ẩn sau trong việc này lại là một âm mưu lớn mà em không thể không quan tâm.”

Hách Dương Triết sốt sắng trước lời bộc bạch từ Kiều Mịch Na..

“Em vốn dĩ đã không phải là người bình thường nên mệnh cách khác hẳn với mọi người. Từ lúc sinh ra, nồng độ hồng cầu của em có sự phát triển mạnh hơn người thường. Vô tình lúc còn nhỏ em đã gặp ba của anh bên ngoài, ông ấy cho người bắt cóc em và buộc em phải truyền máu cứu người. Mà người đó... chính là anh.!”

“Sao?”

“Có thể anh đã quên nhưng mà anh bẩm sinh bị thiếu máu, gia đình nhiều lần nhờ bệnh viện hiến máu nhưng đều không đủ. Ba của anh đã cho người bắt cóc em đến bệnh viện, yêu cầu bác sĩ lấy máu cứu anh.”

Càng kể lại câu chuyện càng khiến Kiều Mịch Na không khỏi thất vọng, Hách Dương Triết ngồi kế bên mà ôm cô vào lòng..

“Sau khi truyền đủ lượng máu thì sức khỏe của em suy yếu mới đưa em về nhà, còn ông ấy và gia đình lại dọn đi ngay trong đêm đó. Vì không muốn ba mẹ lo nên em đã giấu nhẹm việc này đến lớn, cứ ngỡ sẽ không lặp lại nhưng mà số phận lại khiến em gặp lại ông ta.”

Hách Dương Triết càng không tin vào nhân cách của ba Hách qua lời kể từ Kiều Mịch Na..

“Trong quá trình tìm kiếm anh trai của em_Phó Minh Khải thì nhìn thấy có người muốn gây khó dễ cho anh ấy nên em đã truy lùng theo và mới biết người đứng đằng sau ép chết anh ấy lại là ba của anh nên em đã tự tạo ra tai nạn xe, nhờ ông nội em cứu lấy anh ấy và đưa linh hồn trùng sinh vào cơ thể của em mới xảy ra những việc sau này.”

“Anh xin lỗi, anh không nghĩ rằng ông ấy lại làm những điều tồi tệ như vậy chỉ vì..”

“Em biết năng lực của bản thân khiến nhiều người muốn đưa ra nghiên cứu, hoặc cũng có người muốn rút hết máu của em để được hồi sinh nhưng mà thù này em không thể không báo.”

Kiều Mịch Na dù không muốn nhưng vẫn phải thốt ra câu nói cả hai không muốn nghe nhất..

“Triết, em không muốn làm hại anh nên hãy đồng ý rời xa em. Có được không?”

“Anh không đồng ý. Mạng của anh là được em cứu về, sau này em làm gì anh cũng đều sẽ ở bên em.”

“Triết, em có thể sẽ gây khó dễ cho gia đình anh đấy. Anh là con trai của họ, anh chấp nhận nhìn họ chịu khổ sao?”

Hách Dương Triết càng nắm chặt bàn tay hơi lạnh của Kiều Mịch Na mà nhẹ nhàng hồi đáp..

“Em cũng là gia đình của anh, không phải sao? Huống hồ việc làm của ba anh vốn đã sai ngay từ đầu nên anh sẽ không biện bạch thay cho ông ấy, nhưng mà vì sự tham lam của bản thân mà ông ấy đã hại bao nhiêu người như này anh không thể tha thứ được.”

“Triết..”

Kiều Mịch Na không nghĩ rằng Hách Dương Triết lại kiên định như này. Ban đầu cô nghĩ rằng nếu nói hết mọi việc thì cả hai sẽ chia tay, nhưng mọi việc lại luôn đi ngược lại. Hách Dương Triết dịu dàng nhìn Kiều Mịch Na khóc nhiều tới nỗi mắt đỏ hoe liền trao cho cô một nụ hôn ngọt ngào..
 
Tình Bất Tận
Chương 76: 76: Bệnh ung thư


Tại bãi biển, Kiều Mịch Na và Hách Dương Triết vẫn ngồi lại ôn chuyện cùng nhau tới gần sáng..

“Anh làm sao nhận ra em được thế?”

“Em đoán xem..”

Kiều Mịch Na nhìn sang biểu cảm chỉ có mình anh biết của Hách Dương Triết mà lắc đầu..

“Là vì vết bớt của em đúng không?”

Hách Dương Triết gật đầu đồng ý liền thắc mắc..

“Nhưng mà vết bớt của em là hoa hồng đen, có ý nghĩa không tốt.”

“Em biêt, đã là vận mệnh rồi thì không thay đổi được. Em chỉ hy vọng người thân và gia đình bình an là được rồi.!”

Hách Dương Triết nắm lấy bàn tay để Kiều Mịch Na yên lòng chợt điện thoại từ mẹ Hách reo đến..

“Triết nhi, ông ngoại con đang nhập viện. Con mau về nhà đi.!”

“Vâng.!”

Kiều Mịch Na tò mò về nội dung cuộc gọi thì Hách Dương Triết liền nắm tay cô đi cùng rồi mới giải thích..

“Mẹ anh nói ông ngoại nhập viện, anh và em cùng về xem sao.”

Kiều Mịch Na đồng thuận nên cùng Hách Dương Triết tới bệnh viện, mặt khác không hiểu vì sao Giang Vỹ chợt nhớ đến khoảnh khắc cuối cùng Kiều Mịch Na ra đi...

“[Tại sao lại nhớ đến Mịch Na thế này?]”

Hách Dương Triết và Kiều Mịch Na đã tới bệnh viện và nhanh chóng tới khu cấp cứu thì đã có ba mẹ Hách đợi sẵn, riêng Kiều Mịch Na khi nhìn thấy ba Hách lại không kìm nén được nỗi giận trong lòng nhưng vì Hách Dương Triết nên tạm thời không muốn gây chuyện..

“Ba, mẹ. Ông ngoại thế nào rồi ạ?”

“Vẫn đang cấp cứu. Sáng nay ông con đang yên đang lành ăn sáng thì chợt thổ huyết, ba mẹ hoảng quá mới đưa ông vào viện.”

“Có phải do đồ ăn không ạ? Đã cho kiểm tra lại thực phẩm chưa ạ?”

“Ba đã cho người điều tra rồi, có kết quả sẽ báo ngay.”

Tuy ngoài mặt Hách Dương Triết lo lắng cho ông ngoại nhưng vẫn rất để ý tới Kiều Mịch Na..

“Em không sao chứ?”

“Em không sao. Anh yên tâm, hiện lo cho ông ngoại trước đã.”

Phía ba Hách nhìn sang Kiều Mịch Na liền đã có chuẩn bị, nếu ông ngoại Hách có mệnh hệ gì thì sẽ lôi kéo Kiều Mịch Na ngay. Chợt Kiều Mịch Na nhận điện thoại từ ba mẹ Kiều và Phó Minh Khải đang khám bệnh ở cùng bệnh viện này liền xin phép tới chỗ họ ngay..

“Ba, mẹ, anh. Mọi người làm sao mà phải tới bệnh viện thế này?”

“Là mẹ con..”

Ba Kiều muốn nói nhưng lại bị mẹ Kiều cắt ngang..

“Ayya. Ông cứ lo lắng khiến Nhã Vy lo theo này, mẹ không sao đâu. Con yên tâm, chỉ là bệnh người già thường gặp thôi. Uống thuốc vài ngày là khỏe ngay.!

“Mẹ. Thật sự không sao chứ ạ?”

“Thật, không sao đâu.!”

Phó Minh Khải nhìn Kiều Mịch Na hỏi thăm..

“Nhã Vy, sao em lại ở bệnh viện luôn thế?”

“À, ông ngoại của Triết đang cấp cứu nên con cùng anh ấy tới xem đó ạ.!”

Sau khi nói chuyện với ba mẹ Kiều một hồi thì Kiều Mịch Na trở lại phòng cấp cứu, cùng lúc bác sĩ phẫu thuật vừa ra khỏi..

“Bác sĩ, ba tôi thế nào rồi?”

“Bệnh nhân đang bị ung thư giai đoạn cuối, người nhà đã có biết không?”

Ba mẹ Hách đều không hay biết về sức khỏe của ông ngoại Hách, nghe được từ miệng bác sĩ khiến mẹ Hách không thể đứng vững..

“Hiện bệnh đã di căn vào lục phủ ngũ tạng, ông ấy lại còn là người cao tuổi nên sẽ khó qua được hôm nay. Mong người nhà hãy cùng ở bên ông lần cuối đi..!”

Bác sĩ vừa trút câu nói cuối cùng thì mẹ Hách như ngã quỵ, ba Hách nắm chặt hai bàn tay muốn quay sang Kiều Mịch Na nhưng mẹ Hách đã quỳ xuống cầu xin trước..

“Nhã Vy à, con hãy cứu ông ngoại đi. Cô xin con, con muốn gia đình cô tạ ơn như thế nào cũng được chỉ cần con cứu ông ngoại thôi.”

“Mẹ, đừng vậy mà. Sống chết có số, ông không muốn mẹ làm vậy đâu.”

“Nhã Vy, cô xin con mà.”

Kiều Mịch Na nhìn mẹ Hách cầu xin như vậy thì không biết phải làm gì thì ba Hách cũng bước tới..

“Nhã Vy à, bây giờ chỉ có con là có thể cứu được ba của chú. Con niệm tình con và Triết nhi yêu thương nhau như này, hãy vì nó cứu ba của chú được không?”

Kiều Mịch Na nhìn vào hành động không thể nào chán ghét hơn của ba Hách, nhưng Hách Dương Triết lại không đồng ý..

“Ba, mẹ. Sống chết có số, nếu cãi lại ý trời thì sẽ nhận lại hậu quả đấy. Con tin rằng nếu ông nội đã giấu chúng ta về bệnh tình này thì ông cũng không muốn chúng ta làm vậy đâu. Vả lại, Nhã Vy cũng là người có máu có thịt, tại sao ba mẹ lại nhờ vả cô ấy chuyện này chứ?”

Kiều Mịch Na im lặng không phản hồi thì các ý tá đã đẩy ông ngoại Hách ra ngoài, đưa về phòng chăm sóc đặc biệt sau đó Hách Dương Triết mới ra ngoài tìm Kiều Mịch Na. Nhìn thấy cô đứng trầm ngâm một mình ngoài sân bệnh viện liền im lặng tiến đến ôm cô từ đằng sau..

“Em đừng suy nghĩ tới việc cầu xin của ba mẹ, anh sẽ lựa lời khuyên nhủ họ.”

“Đúng thật là chỉ có em có thể cứu được ông ngoại của anh, nhưng mà..”

Kiều Mịch Na chầm chậm quay người lại nhưng chợt hồi tưởng đến điều mà sư thầy đã từng dặn..

“Thiên mệnh có sẵn, không thể kháng lại. Anh biết là em có thể cứu ông, nhưng nếu nghịch thiên thì người chịu hậu quả sẽ là em đúng không?”

...

Không khí xung quanh chợt tĩnh lặng như Kiều Mịch Na bây giờ, Hách Dương Triết tiếp tục an ủi..

“Tấm lòng của em nhất định ông ngoại sẽ hiểu, không sao đâu.”

Ba Hách vốn đã đứng bên ngoài nghe hết cuộc nói chuyện của hai người, sau khi Hách Dương Triết về phòng bệnh thì chỉ còn một mình Kiều Mịch Na ở lại thêm một chút nữa..

“Nhã Vy, hay chú nên gọi con là Mịch Na?”

“Ông. Tại sao lại biết..?”

“Để biết thân phận của con không hẳn là khó, con cũng biết mà?”

Kiều Mịch Na bình tĩnh mà đối đáp với ba Hách..

“Cũng đúng. Ông truy đuổi tôi đến giờ không dễ dàng gì. Tôi còn chưa tìm ông tính hết chuyện năm đó, vậy mà ông còn mặt dày muốn tôi cứu người?”

“Không còn cách nào khác. Tuy chú từng được con cứu sống nhưng dòng máu đấy khi sang cơ thể chú thì lại không còn tác dụng nên chỉ có thể trông cậy nhờ con thôi.”

“Ông uy h**p tôi?”

Ba Hách và Kiều Mịch Na cùng nhìn nhau bằng ánh mắt kiên định không ai nhường ai, phía chùa tự có sư thầy đắc đạo cảm nhận được nguy hiểm đến với Kiều Mịch Na nên ông đã nhanh chóng xuống núi.
 
Tình Bất Tận
Chương 77: 77: Hiến máu pt.2


Một hồi sau, Hách Dương Triết và mẹ Hách đang buồn bả chăm sóc cho ông ngoại Hách thì bác sĩ chủ trị tiến vào cùng y tá đưa ông ngoại rời đi..

“Bác sĩ, đây là ý gì?”

“À, vẫn còn một cách có thể cứu bệnh nhân nên bây giờ chúng tôi đưa người đi phẫu thuật sớm.”

Mẹ Hách và Hách Dương Triết vẫn còn ngạc nhiên thì ba Hách mới đi vào giải thích..

“Ta và bác sĩ đã bàn bạc, còn một cách cứu ba nên mới đồng ý để người phẫu thuật sớm.”

“Thật sao? Tốt quá rồi..”

Hách Dương Triết nghi ngờ lời nói của ba Hách thì liền nhớ tới Kiều Mịch Na nên nhanh chóng ra ngoài tìm cô nhưng không thấy, liền hỏi lại bộ phận lễ tân của bệnh viện mới biết cô đang ở phòng truyền máu..

“Mịch Na..”

“Triết..”

Hách Dương Triết nhìn thấy bàn tay vừa truyền máu của Kiều Mịch Na thì đã hiểu mọi chuyện..

“Tại sao em lại làm vậy? Có phải ba của anh lại ép buộc em rồi không?”

“Anh yên tâm. Chỉ là một ít máu, không tới nỗi nào đâu. Anh cũng sẽ rất vui khi ông ngoại được sống thêm mà phải không?”

Hách Dương Triết nhìn Kiều Mịch Na mà đau lòng..

“Em không sao đâu. Mau đi xem ông ngoại anh đi..!’

“Ông đã được đưa vào phẫu thuật rồi, anh ở đây với em..//”

Đúng lúc điện thoại của Kiều Mịch Na lại một lần nữa reo lên, người gọi hiện đến là Phó Minh Khải..

“[Anh, sao thế?]”

“[Nhã Vy à, có sư thầy ở linh tự tìm em.]”

Kiều Mịch Na nghĩ rằng có lẽ sư thầy đã cảm nhận được điều gì nên đã nhờ Phó Minh Khải chuyển máy đến sư thầy..

“[Sư thầy, người đoán được rồi phải không ạ?]”

“[Thí chủ, mọi việc vốn đã có vận mệnh. Cô đừng cố gắng thay đổi, nếu không người chịu thiệt vẫn là bản thân mình.]”

“[Con hiểu ạ. Mai mốt con sẽ đến trao đổi lại với người, mong người đừng lo và cũng đừng cho ba mẹ con biết nhé..//]”

Kết thúc cuộc gọi, vị sư thầy cũng thở dài liền xin phép người nhà họ Kiều rời đi nhưng Phó Minh Khải có ý muốn giữ thầy lại..

“Sư thầy, làm sao người quen biết với Nhã Vy được vậy ạ?”

“Cô ấy và bần tăng từng có duyên gặp mặt, nên đã có quen biết trước đó. Không nghĩ rằng cô ấy là người quen của Kiều gia.”

Phó Minh Khải muốn hỏi nhưng lại ngập ngừng..

“Phó thí chủ có điều gì bận lòng chăng?”

“Sư thầy, người có tin vào việc hồi sinh chuyển thế không?”

“Phó thí chủ, cậu tin sẽ có không tin là không có. Mọi chuyện đều có lẽ riêng, cậu đừng suy nghĩ nhiều.”

Vị sư thầy vừa khuyên nhủ Phó Minh Khải vừa giúp Kiều Mịch Na giữ bí mật. Tại bệnh viện, bác sĩ cũng đã phẫu thuật cho ông ngoại Hách thành công và được đưa vào phòng hồi sức đặc biệt..

“Ba, mẹ. Hai người chăm sóc cho ông ngoại một chút, con đưa Nhã Vy về trước.//”

Được ba mẹ Hách đồng ý, Hách Dương Triết cùng Kiều Mịch Na rời khỏi. Trước khi đi, cô không quên trao ánh mắt đe dọa tới ba Hách.

“Nói đi, ba của anh đã dùng biện pháp nào ép em?”

“Ông ấy đã biết em là Kiều Mịch Na còn sống rồi..”

‘Sao?”

Kiều Mịch Na không thể giấu Hách Dương Triết nên đành nói thật cho anh khiến anh tức tối trong lòng..

“Khiến em chịu khổ rồi, anh xin lỗi.!”

“Không sao đâu. Biết trước hay biết sau sớm muộn gì cũng sẽ biết, em vẫn phải đối mặt với sự thật mà.//”

Kiều Mịch Na được Hách Dương Triết đưa về Kiều gia rồi mới trở lại bệnh viện. Khi lên phòng, Kiều Mịch Na liền vạch một bên áo trái xem lại hình hoa hồng đen..

“Vết bớt hình như đã đậm hơn một chút rồi, lẽ nào đây là hình phạt sao?”

Hôm sau, Kiều Mịch Na tới công ty làm việc như bình thường. Vừa đến nơi thì Diệp Bối Linh liền tới tâm sự ngay..

“Nhã Vy, cuối cùng cô cũng đi làm rồi.”

“Làm sao thế? Cô chuẩn bị cuộc thi tới đâu rồi?”

“Haiz. Cô còn nói, mấy ngày nay tôi và tiểu tử Hách..”

Diệp Bối Linh chợt khựng lại khi nhắc đến tên Hách Trì với vẻ mặt xấu hổ..

“Hách Trì? Hai người thân tới vậy rồi sao?”

“Nào có. Tôi chỉ là đang bí ý tưởng nên mới bất đắc dĩ đi cùng cậu ta thôi..!”

Kiều Mịch Na chợt bật cười vì lời nói gượng gạo của Diệp Bối Linh. Trở lại bệnh viện, trong phòng bệnh chi còn ba Hách và Hách Dương Triết..

“Ba, nếu như lần này ông ngoại đã tai qua nạn khỏi thì ba có thể nói ra sự thật không?”

“Ý con là sự thật gì?”

“Con nghĩ rằng chính ba phải biết rõ nhất là con đang nói về điều gì..//”

Ba Hách tiếp tục im lặng trong lòng thì tiếng ông ngoại đã cắt ngang không khí..

“Ba, ba thấy trong người sao rồi?”

“Ông ngoại, ông còn đau ở đâu không? Để con đi gọi bác sĩ..”

Một lát sau, bác sĩ vào kiểm tra toàn diện cho ông ngoại Hách..

“Tình trạng của bệnh nhân đã tạm thời ổn định, tôi đề nghị hãy ở lại theo dõi thêm một ngày. Qua ngày đó, có thể xuất viện về nhà chăm sóc được rồi.!”

“Cảm ơn bác sĩ.//”

Kiều Mịch Na ở công ty nhận được tin nhắn thông báo về tình trạng sức khỏe của ông ngoại đã qua nguy kịch nên cô cũng nhẹ nhõm, chợt ông nội Kiều liên lạc về..

“[Mịch Na, đã có đủ bằng chứng. Ông đã gửi qua mail cho con, mọi chuyện còn lại tùy con xử lý.]”

“[Vâng. Cảm ơn ông nhé ạ.!//]”

Kiều Mịch Na sau tan làm đi tới bệnh viện thăm ông ngoại Hách, ông cũng đã biết được người cứu mình là cô nên mới tươi cười tiếp đón..

“Là Nhã Vy à? Cảm ơn cháu đã cứu ông một mạng..”

“Không sao đâu ạ. Ông là người thân quan trọng của Triết thì sao cháu không giúp được ạ?”

Tuy vậy ông ngoại Hách vẫn mang ơn Kiều Mịch Na và hứa sẽ trả ơn nếu sau này cô có yêu cầu gì. Sau thăm hỏi, Hách Dương Triết ra ngoài cùng Kiều Mịch Na..

“Cuối tuần này, em dự định sẽ đến gặp một vị sư thầy. Anh có muốn đi cùng em không?”

“Là vị sư biết rõ vận mệnh của em?”

Kiều Mịch Na gật đầu xác nhận thì đương nhiên Hách Dương Triết sẽ đi cùng, mặt khác Phó Minh Khải trong thâm tâm không ngừng nghĩ về điều mà sư thầy từng khuyên nhủ nên có phần hoài nghi về Nguyễn Nhã Vy.
 
Tình Bất Tận
Chương 78: 78: Anh em trùng phùng


Kiều Mịch Na vừa vào nhà thì đã lên phòng kiểm tra ngay lại vết bớt đang dẫn rõ nét kia, Phó Minh Khải vốn muốn tìm cô để nói chuyện nhưng chợt thấy cửa chưa đóng chặt thì tới xem. Vô tình đã thấy vết bớt hoa hồng đen trên vai trái của cô..

“Nhã Vy..”

Nghe thấy tiếng động, Kiều Mịch Na liền kéo lại vai áo nhưng có lẽ mọi chuyện đã quá trễ.

“Nhã Vy, tại sao em lại có vết bớt y hệt với Mịch Na thế?”

“Anh.. em..”

Phó Minh Khải xúc động muốn nghe lời giải thích rõ ràng từ Kiều Mịch Na nhưng mà cô lại không biết nên bắt đầu từ đâu..

“Em.. là Mịch Na?”

Hai anh em đứng đối diện nhau mà cảm động như nhau, Kiều Mịch Na lặng lẽ gục đầu nhưng vẫn bình tĩnh bước tiếp đến ôm Phó Minh Khải..

“Anh, cuối cùng anh em chúng ta chính thức gặp nhau rồi.!”

“Thật sự là em sao?”

Kiều Mịch Na khẽ ừ một tiếng nhưng hai con ngươi vẫn rơi lệ vì được đoàn tụ với Phó Minh Khải..

“Nhưng mà.. sao lại có thể?”

“Lần đó, vốn là em cũng nghĩ mình đã chết nhưng mà năng lực của em đã hồi sinh em lại một lần nữa. Bù lại em tạm thời mất đi ký ức nên ông nội mới tạo một thân phận khác cho em là Nguyễn Nhã Vy.”

“Vậy là ông nội đã biết hết tất cả? Vị sư thầy cũng vậy?”

Kiều Mịch Na tiếp tục gật đầu thay cho câu trả lời khiến Phó Minh Khải ngầm hiểu được..

“Em không định nói sự thật cho ba mẹ sao? Họ rất là nhớ mong em đấy..”

“Em sẽ nói nhưng hiện tại chưa thích hợp, em còn phải tìm ra kẻ năm xưa đã hại anh em chúng ta.”

Hai anh em tâm sự cùng nhau tới gần khuya, Phó Minh Khải không ngờ người hại họ lại là ba Hách..

“Hiện tại em đã tìm đủ bằng chứng rồi, chỉ chờ đưa cho cảnh sát điều tra thôi.”

“Nhưng mà, lời nguyền mệnh cách đó của em sẽ không tái lại nữa chứ?”

“Anh yên tâm. Mệnh cách đó của em chỉ áp dụng tới năm em hai mươi tuổi thôi, nay em đã qua tuổi rồi nên sẽ không sao nữa đâu.!”

Phó Minh Khải tuy vui mừng nhưng cũng nhớ lại trước đây Kiều Mịch Na đã dành tình cảm cho Giang Vỹ..

“Anh đang nghĩ về chuyện tình cảm trước đây của em và Giang Vỹ à?”

“Xin lỗi. Anh thật ích kỷ.!"

Kiều Mịch Na nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Phó Minh Khải, dùng hành động yêu thương của em gái dành cho anh trai mà an ủi..

“Sau khi nhớ lại, em đã nhìn thấy anh và Giang Vỹ đã vượt qua mà đến bên nhau. Hai người đều đang rất hạnh phúc, đừng vì em mà làm ảnh hưởng tình cảm đó. Vả lại, bây giờ em đã có Triết ở bên rồi anh phải càng chúc phúc cho em mới đúng chứ?”

Hai anh em cứ như vậy mà ôn chuyện tới gần sáng, hôm sau Kiều Mịch Na tới công ty và cùng Diệp Bối Linh chuẩn bị nộp thiết kế dự thi nội bộ.

“Nhã Vy à, cô nộp rồi chứ?”

“Nộp rồi. Nhưng mà tôi vẫn hy vọng vào cô nhiều đấy. Tự tin không?”

“Đương nhiên là có rồi.”

Hai cô gái cùng tươi cười với nhau thì chợt giám đốc bộ phận đi cùng với Kaitlyn tới phòng thiết kế, mọi người đều xôn xao đặc biệt là Kiều Mịch Na và Diệp Bối Linh càng ngạc nhiên hơn vì sự xuất hiện của Kaitlyn.

“Mọi người chú ý, được sự đặc cách của chủ tịch nên Kaitlyn sẽ quay lại bộ phận chúng ta làm việc và vẫn sẽ đảm nhiệm vị trí trưởng phòng nhé..!”

“Lần trở lại này mong mọi người giúp đỡ và chiếu cố nhiều hơn nha.!”

Thư ký riêng của Hách Dương Triết đã thông báo việc của Kaitlyn nên anh mới quay sang hỏi chuyện ba Hách...

“Tại sao ba cho Kaitlyn trở lại công ty?”

“Nhân tài như Kaitlyn thì làm sao tập đoàn chúng ta để mất được chứ?”

“Trước đó, cô ta từng làm gì con không tin là ba không biết. Ba cho cô ta quay về như vậy thì tiếng nói của con ở công ty có còn hay không?”

Hách Dương Triết tức giận rời khỏi phòng bệnh mà nghĩ đến Kiều Mịch Na, sợ cô có suy nghĩ tiêu cực thì Kiều Mịch Na đã liên hệ đến như có thần giao cách cảm..

“[Chắc là anh biết việc của Kaitlyn rồi đúng không? Em không sao đâu, anh đừng lo nhé.!]”

“[Xin lỗi, anh không biết ba đã cho cô ta quay lại.]”

“[Chỉ cần chúng ta đừng quan tâm đến cô ta là được, anh nghĩ em là người dễ ức h**p vậy à?]”

Những người có tình yêu luôn được chữa lành bằng những lời nói ngọt ngào từ đối phương, sau đó Hách Dương Triết quay về phòng cùng ba mẹ làm thủ tục xuất viện cho ông ngoại sau đợt kiểm tra toàn diện ổn định.

“Không ngờ chúng ta cũng nhanh gặp lại nhau đấy, dường như mọi người vẫn chưa biết quan hệ giữa cô và Triết đúng không?”

“Mục đích cô quay lại là muốn công khai thay chúng tôi à?”

Vừa dứt lời, Kiều Mịch Na hiên ngang rời đi mà không nói thêm câu nào khiến Kaitlyn hơi tức tối. Cuối tuần, Kiều Mịch Na và Hách Dương Triết cùng đến linh tự trên núi..

“Sư thầy, con tới rồi. Đây là Triết ạ.!”

“A di đà phật. Hoan nghênh thí chủ, mau vào tự thôi.!”

Sư thầy mời cả hai vào phòng cùng tiếp đón, tiểu sư phụ tiếp trà cho hai người..

“Sư thầy, chuyện con truyền máu gần đây người cũng cảm nhận được phải không ạ?"

“Nếu thí chủ đã quyết định thì bần tăng cũng không còn ý kiến, chỉ là năng lực của cô cũng có giới hạn. Có thể sẽ phản lại bất cứ lúc nào.”

Kiều Mịch Na nhớ lại vết bớt và nghĩ rằng có thể đó là dấu hiệu phản lại của năng lực nên cô nghĩ cách để Hách Dương Triết ra ngoài, tiện trao đổi riêng với sư thầy một lát.

“Sư thầy, vết bớt hoa hồng của con hình như đã đậm hơn lúc đầu. Có phải là dấu hiệu phản lại mà người nói không ạ?”

“Sắp tới, thí chủ hãy hạn chế ngừng sử dụng năng lực của mình sẽ tốt hơn. Mọi việc trên thế gian vốn đã có số, nếu cô đi nghịch với ý trời thì..”

Kiều Mịch Na gật đầu tán thành với lời khuyên cùa sư thầy mà hồi đáp..

“Mịch Na đã hiểu. Con sẽ cố gắng, nhưng người có thể giúp con tìm cách xóa đi năng lực này không ạ? Để con có thể trở thành một người bình thường như bao người khác.”

“Bần tăng sẽ tìm hiểu lại, có kết quả sẽ báo cho thí chủ.”

“Vâng. Cảm ơn người ạ.!”

Hách Dương Triết và Kiều Mịch Na vui vẻ ở lại trò chuyện với sư thầy và cùng tham quan linh tự. Nhưng có lẽ mọi chuyện vẫn chưa ngừng lại tại đây và vẫn đang tiếp tục theo vòng quay mà chuyển động.
 
Tình Bất Tận
Chương 79: 79: Tai nạn liên hoàn


Phó Minh Khải sau khi biết được Kiều Mịch Na còn sống thì đã vui trở lại, Giang Vỹ đã nhìn ra được nên hỏi thăm..

“Em có việc gì vui phải không?”

“Anh nhìn ra rồi à?”

“Thế chuyện gì làm em vui?”

Phó Minh Khải nhìn Giang Vỹ một hồi mà suy nghĩ không biết có nên nói việc của Kiều Mịch Na cho anh hay không thì chợt có một cuộc điện thoại lạ gọi đến..

“[Xin chào, vui lòng cho hỏi có phải anh Phó Minh Khải đang nghe máy không?]”

“[Vâng. Cho hỏi ai vậy ạ?]”

“[Vâng, tôi là lễ tân của bệnh viện đa khoa XX. Anh là người nhà của Phó Hưng phải không?]”

Nghe đến tên của ba Phó thì Phó Minh Khải hoảng hốt mà hồi đáp..

“[Đúng rồi. Ba tôi có việc gì sao?]”

Nhận được thông tin từ lễ tân bệnh viện báo lại rằng ba mẹ Phó gặp tai nạn giao thông trên xe buýt nên được đưa đến bệnh viện cấp cứu hiện chưa rõ sống chết.

“Bình tĩnh, anh đưa em đến bệnh viện trước.”

Giang Vỹ đưa Phó Minh Khải đến bệnh viện, lúc này tin tức mới đưa tin là trên đường lộ có một xe buýt gặp tai nạn giao thông liên hoàn làm bị thương và chết rất nhiều người khiến Phó Minh Khải không ngừng sợ hãi..

“Ba mẹ Phó nhất định không sao đâu, em phải tin vào họ.”

Rất nhiều nạn nhân từ vụ tai nạn đang được điều chuyển đến bệnh viện, Phó Minh Khải từ bàn lễ tân tìm đến phòng cấp cứu chờ kết quả..

“Nhưng mà tại sao họ lại có số điện thoại của em? Chẳng phải từ sau vụ đó, họ vốn đã mất đi ký ức rồi sao?”

“Là em. Khoảng thời gian trước em có từng đến nhà họ thăm hỏi nhiều lần và đề nghị làm con nuôi của họ nên em mới lưu lại thông tin liên lạc của em để họ dễ liên hệ.”

Giang Vỹ gật gật như mới hiểu chuyện, thời gian phẫu thuật dường như rất lâu khiến Phó Minh Khải bên ngoài chờ đợi càng căng thẳng hơn. Đèn phòng cấp cứu vừa tắt thì bác sĩ cũng vừa ra, ông tháo khẩu trang và thông báo..

“Chúng tôi đã cố gắng hết sức, mong gia đình nén bi thương.”

Chỉ một câu nói đã khiến Phó Minh Khải đau đớn mà gục ngã, y tá từ sau cũng đẩy ba mẹ Phó ra ngoài với khuôn mặt trắng bệch..

“Ba, mẹ. Con trai bất hiếu, con trai có lỗi với hai người.”

Phó Minh Khải vừa khóc vừa không tin vào sự thật liền nhớ đến Kiều Mịch Na. Một bên khác, Kiều Mịch Na đang ở cùng với Hách Dương Triết thì nhận được tin và cùng anh đến bệnh viện..

“Anh, thế nào rồi?”

Vừa nhìn thấy Kiều Mịch Na thì Phó Minh Khải liền tiến tới ôm cô vào lòng..

“Nhã Vy. Là anh không chăm sóc tốt cho họ, là anh bất hiếu..”

Hách Dương Triết và Giang Vỹ một bên chào hỏi nhau, Kiều Mịch Na không ngừng an ủi Phó Minh Khải.

“Anh, anh còn có em mà.”

Phó Minh Khải nhìn Kiều Mịch Na với biểu cảm nghẹn ngào..

“Thân xác còn chưa lạnh, chỉ ít em còn có thể cứu họ. Với lại bệnh viện này cũng có cổ đông của nhà ta, tìm bác sĩ Tần giúp em là được.”

“Nhưng mà..”

Hách Dương Triết nhận ra được là Kiều Mịch Na muốn sử dụng năng lực cứu người nhưng anh nhớ lại lời của sư thầy liền đến nhỏ nhẹ lên tiếng..

“Mịch Na, sư thầy đã từng dặn không được sử dụng năng lực nữa. Em...”

“Họ là ba mẹ đã từng nuôi anh trai em khôn lớn, vả lại cũng từng có duyên với em. Làm sao em có thể khoanh tay đứng nhìn?”

Hách Dương Triết cũng vì nghĩ cho sức khỏe của Kiều Mịch Na mà lo lắng, khi bác sĩ Tần vừa đến liền trao đổi với Kiều Mịch Na và chuẩn bị phòng phẫu thuật cho ba mẹ Phó. Cả ba người bên ngoài đều có nỗi lo lắng, riêng Giang Vỹ lại thắc mắc rất nhiều điều..

“Khải à, chuyện gì đang xảy ra thế?”

Hách Dương Triết và Phó Minh Khải đồng loạt nhìn sang Giang Vỹ mà hỏi..

“Cậu ấy vẫn chưa biết mọi chuyện sao?”

“Tôi nên biết chuyện gì?”

Lúc này trước phòng phẫu thuật, Phó Minh Khải mới nói sự thật về thân phận của Kiều Mịch Na..

“Thật ra, Nhã Vy chính là Mịch Na đấy.”

“Em nói sao?”

“Mịch Na chưa chết, em ấy tuy còn sống nhưng lại tạm thời mất đi ký ức và trở thành Nguyễn Nhã Vy của hiện tại mà anh đang thấy.”

Giang Vỹ như đứng hình trước thông tin của Phó Minh Khải, người mà anh cảm thấy tiếc nuối và có lỗi nhất lại đang còn sống khiến anh không biết phải đối mặt như thế nào.

“Mịch Na biết anh sẽ có biểu hiện như thế này nên con bé vẫn chưa muốn cho anh biết, nhưng mà em thì không muốn lừa dối anh nên mới nói sự thật cho anh.”

Trong phòng phẫu thuật, vì phải cứu tận hai người nên y tá đã lấy một lượng máu rất lớn từ Kiều Mịch Na và hiển nhiên vết bớt hoa hồng lại đậm thêm một phần.

“Tiểu thư, không sao chứ ạ?”

“Không sao. Những việc còn lại nhờ bác sĩ Tần rồi.!”

Bác sĩ Tần gật đầu không phụ sứ mệnh, Kiều Mịch Na mới yên tâm nhắm mắt nghỉ ngơi. Thời điểm cô tỉnh dậy cũng là gần tối ngày hôm sau, Hách Dương Triết luôn túc trực bên cạnh cô..

“Em tỉnh rồi. Có thấy trong người không khỏe chỗ nào không?”

“Em không sao. Ba mẹ Phó thế nào rồi?”

“Phẫu thuật đều thành công, hiện họ đang ở phòng hồi sức đặc biệt cùng anh của em và cậu Giang kia rồi.!”

Kiều Mịch Na như thở phào nhẹ nhõm nhưng gương mặt của Hách Dương Triết lại đang thất vọng..

“Anh làm sao vậy?”

“Những lần truyền máu trước em đều bình thường, chỉ riêng lần này em lại ngủ sâu tận một ngày một đêm như này chứng tỏ điều mà sư thầy từng nói ít nhiều đã có ảnh hưởng đến em rồi.”

Kiều Mịch Na đoán được Hách Dương Triết đang nghĩ đến điều gì, liền tươi cười mà ôm anh thuyết phục.

“Em hứa với anh nếu đã có thể sống lại thì nhất định sẽ sống lâu thật lâu, nên anh đừng lo lắng nữa nhé.!”

Cả hai đang ngọt ngào ôm lấy nhau thì chợt Giang Vỹ xuất hiện nên Hách Dương Triết hiểu chuyện mà ra ngoài đợi, nhìn biểu cảm của Giang Vỹ thì Kiều Mịch Na đoán được anh đã biết..

“Anh đừng để mặt như sắp khóc vậy chứ? Gặp lại được nhau không phải nên cười tươi sao?”

Kiều Mịch Na giang hai tay ngầm ý một cái ôm mừng gặp nhau, Giang Vỹ cũng nhẹ nhàng đáp lại.

“Chào mừng em trở lại, Mịch Na.!”

“Cảm ơn anh. Nhìn anh và anh Khải hạnh phúc bên nhau là em đã vui rồi..//”

Hách Dương Triết bên ngoài vốn đã được kể lại việc của Giang Vỹ và Kiều Mịch Na, nên anh hiểu chuyện mà tôn trọng vào mối tình đầu của cô và cũng không có ý ganh đua với Giang Vỹ.
 
Back
Top Dưới