Ngôn Tình Tình Bất Tận

Tình Bất Tận
Chương 80: 80: Tin đồn ác ý


Phía cảnh sát nhận được bằng chứng phạm tội của ba Hách nên đã đến nhà mời ông về đồn làm việc, mẹ Hách lo lắng mà gọi cho Hách Dương Triết thông báo..

“[Con biết rồi. Con sẽ đến đồn xem tình hình, có gì sẽ báo cho mẹ ngay.]”

Giang Vỹ trở ra ngoài sau khi cùng Kiều Mịch Na ôn chuyện, nhìn thấy Hách Dương Triết nên nói chuyện vài câu..

“Mịch Na hiện tại trông cậy vào cậu, có thể thấy cô ấy rất hạnh phúc khi ở bên người mình yêu và người đó cũng yêu mình.!”

“Đương nhiên là tôi sẽ không bao giờ rời xa cô ấy rồi./”

Giang Vỹ chào tạm biệt cả hai rồi về trước. Hách Dương Triết vào lại phòng nói chuyện với Kiều Mịch Na về việc của ba Hách..

“Ba của anh bị cảnh sát mời về làm việc rồi, có phải là..?”

“Xin lỗi. Em quên nói với anh, em chỉ gửi bằng chứng để họ làm việc theo quy trình điều tra thôi.”

Hách Dương Triết gật gật đã hiểu, dù nói không tha thứ nhưng bên trong anh vẫn quan tâm người ba ruột này của mình..

“Anh rất quan tâm đến ông ấy đúng không?”

“Dù gì ông ấy cũng là ba của anh, nói không quan tâm thì là nói dối nhưng việc làm của ông ấy..”

Kiều Mịch Na hiểu rõ tính cách ngoài lạnh trong nóng của Hách Dương Triết, mặt khác sư thầy ở linh tự vẫn đang tìm kiếm về năng lực của Kiều Mịch Na..

“[A di đà phật, vẫn là không thể thoát khỏi định mệnh đấy.!]”

Phía ba mẹ Phó cũng đã tỉnh lại sau phẫu thuật, Phó Minh Khải vui mừng khôn xiết nên đã tới thông báo cho Kiều Mịch Na..

“Ba mẹ Phó không sao là tốt rồi..”

“Lần này cảm ơn em, Mịch Na. Nếu không có em..”

“Anh, đừng nói như vậy mà.”

Hai anh em dành thời gian cảm kích lẫn nhau. Ba mẹ Phó cần ở lại bệnh viện theo dõi thêm, nên Kiều Mịch Na được xuất viện về nhà nghỉ ngơi.

“Triết. Chúng ta khoan về nhà, hãy tới đồn cảnh sát trước đi.”

“Em muốn gặp ba anh?”

Kiều Mịch Na khẽ gật đầu nên Hách Dương Triết thay đổi đường lái đến đồn cảnh sát. Hiện ba Hách đang bị tạm giam nên Kiều Mịch Na muốn nói chuyện rõ ràng lần cuối..

“Chẳng phải muốn bắt ta vào tù sao? Cô còn tới để làm gì?”

“Tôi tới để cho ông một cơ hội nếu như ông nói ra lý do thật sự của ông là gì.!”

Ba Hách ngầm im lặng biểu lộ không muốn lên tiếng...

“Đã tới bước này, tôi không có gì để nói.”

“Ông không nghĩ cho Triết và gia đình của mình sao?”

Ba Hách vẫn giữ im lặng từ chối trả lời và xin phép về lại phòng giam. Kiều Mịch Na trở ra ngoài với khuôn mặt thất vọng..

“Thế nào? Ông ấy có nói gì không?”

Kiều Mịch Na lắc đầu buồn bả và Hách Dương Triết cũng vậy..

“Thật ra, trong những bằng chứng này em có phát hiện ra ba của anh hình như làm việc cho một người khác hoặc nói đúng hơn là có người sai khiến ông ấy. Em đang muốn điều tra rõ hơn nhưng không nghĩ rằng ông ấy lại bị bắt giam sớm như vậy.”

“Ý em là vẫn còn một người khác đứng đằng sau?”

Tại một nơi khác, Kaitlyn đang đi đến một trụ sở bí mật lớn để gặp một người..

“Về rồi à?”

Người đàn ông có giọng nói vẫn còn trẻ tuổi nhẹ nhàng lên tiếng..

“Về rồi. Chủ tịch Hách đó đã bị cảnh sát bắt rồi, anh biết không?”

Giọng nói đấy khẽ ừ nhưng dường như không có sự sợ hãi..

“Lỡ như ông ta khai ra mọi việc và chúng ta thì sao?”

“Khai rồi thì có sao? Mọi việc đều do ông ta trực tiếp làm, vốn không liên quan đến chúng ta.”

Người đàn ông từ từ xoay người lại nhìn Kaitlyn bằng ánh mắt dịu dàng, tuy lạ mà quen không ai khác là Henry_người yêu cũ của Diệp Bối Linh. Cuộc thi thiết kế nội bộ đã chọn được ra ba tác phẩm của Diệp Bối Linh – Lữ Dao Dao – Nguyễn Nhã Vy, cả ba sẽ cùng nhau đại diện công ty tham dự..

“Bối Linh. Cô và Nhã Vy phải chỉ giáo cho tôi nhiều đấy.!”

“Được. Chúng ta cùng cố gắng..!”

Bất ngờ trong tin nhắn nhân viên nội bộ ở công ty cùng nhận được nội dung khiến ai ai cũng chỉ trỏ, ai ai cũng xì xầm vào Nguyễn Nhã Vy..

“[Tiêu rồi.]”

Kiều Mịch Na vẫn đang trên xe tới công ty cùng Hách Dương Triết thì nhận được điện thoại từ Diệp Bối Linh..

“[Nhã Vy, cô đang ở đâu vậy?]”

“[Tôi đang tới công ty đây. Sao thế?]”

“[Không biết vì sao trong tin nhắn nội bộ đang lan truyền tin xấu về cô đấy, hay là hôm nay cô tạm thời đừng tới công ty. Có gì tôi xem tình hình rồi báo cho cô!]”

Vừa kết thúc cuộc gọi, Kiều Mịch Na nhanh chóng vào xem tin tức thì mới thấy tin đồn về cô. Nào là Nguyễn Nhã Vy lẳng lơ, nào là Nguyễn Nhã Vy là được thụ tinh nhân tạo với giá cao ngất ngưỡng khiến Kiều Mịch Na phải thở dài..

“Làm sao thế?”

“Không có gì đâu.”

Trong phòng thiết kế vẫn đang bàn tán chuyện của Nguyễn Nhã Vy cho tới khi cô đến..

“Nhã Vy, chẳng phải tôi nói cô hôm nay đừng tới công ty mà?”

“Không sao đâu. Tôi vốn cũng không quan tâm mấy chuyện này, làm việc thôi.!”

Diệp Bối Linh đồng ý với Kiều Mịch Na nên quay trở về bàn làm việc, Hách Dương Triết vừa ngồi xuống bàn làm việc của mình thì thư ký riêng đã thông báo về việc của Kiều Mịch Na..

“Hách tổng, tiểu thư Nhã Vy có chuyện rồi.!”

“Chuyện gì?”

Thư ký riêng đưa tin đồn của Nguyễn Nhã Vy cho Hách Dương Triết xem khiến anh không vui vì tiêu đề và các bình luận hiện tại..

“Lập tức điều tra là ai tung những tin đồn này.!”

“Vâng.”

Hách Dương Triết nhớ lại biểu cảm của Kiều Mịch Na vài phút trước, còn Kaitlyn trong phòng làm việc riêng cũng nhoẻn miệng cười vì tin đồn đó. Đầu giờ chiều, thư ký riêng đã tìm được người tung tin nhưng người đó chỉ nói là nhận tiền làm việc nên không biết người nhờ đưa tin là ai.

“Phía Nhã Vy có động tĩnh gì không?”

“Không ạ. Cô ấy vẫn làm việc như bình thường.”

“Anh làm việc của anh trước đi.!”

Hách Dương Triết suy nghĩ vốn thân phận Nguyễn Nhã Vy của Kiều Mịch Na là giả nên có lẽ cô ấy sẽ không để tâm nhiều, nhưng ít nhiều cũng sẽ khiến cô ấy không vui nên anh tìm cách giúp cô vui trở lại mà không quan tâm đến các tin đồn này nữa.
 
Tình Bất Tận
Chương 81: 81: Giới hạn


Kiều Mịch Na vẫn tập trung vào bản thiết kế riêng của bản thân thì chợt Hách Dương Triết gửi tin nhắn muốn cô đến sân sau của tòa nhà, vừa đến thì thấy anh đợi cùng hộp bánh trên tay..

“Bánh trà xanh?”

“Đúng rồi. Em thích nhất loại bánh của tiệm này, không phải sao? Nhưng mà tiếc là hôm nay bánh đã hết hàng nên anh đã nhờ đầu bếp của cửa hàng dạy anh cách làm, vì thế bánh hôm nay chỉ có một không hai thôi nhé.!”

Kiều Mịch Na chợt bật cười vì hành động của Hách Dương Triết, sau đó cùng ngồi xuống thử bánh..

“Thế nào? Vừa vị không?”

“Hm.. Tuy là không ngon như đầu bếp làm, nhưng mà là công sức của anh đã tận tay làm thì dù không ngon em cũng vẫn sẽ ăn.”

Kiều Mịch Na vừa nói vừa cười khiến Hách Dương Triết đã an lòng..

“Em cười là được rồi. Việc tin đồn anh đã cho người điều tra, người tung tin nói là chỉ nhận tiền làm việc nên anh chưa tìm ra được kẻ đứng sau.”

“Không sao đâu. Trong lòng em cũng đã biết là ai tung tin rồi, nhưng mà em cũng không muốn làm lớn chuyện nên cứ bỏ qua thôi.”

Hách Dương Triết suy nghĩ lại một vòng mới đoán ra được..

“Ý em là Kaitlyn?”

“Người quen biết em ít ai biết thân phận Nhã Vy là thụ tinh nhân tạo mà thành, nên lọc ra vài người là sẽ có kết quả rồi.”

Hách Dương Triết tức giận có ý định tìm Kaitlyn nhưng Kiều Mịch Na ngăn lại.

“Em đừng ngăn anh, để anh tìm cô ta tính sổ.”

“Đừng. Cô ta chỉ muốn em bẽ mặt thôi, anh đừng tính toán với những con người đó. Với lại em đang có một suy nghĩ phải có lý do nào đấy mà ba của anh mới đặc cách cho cô ta quay lại công ty.”

Hách Dương Triết bình tĩnh mà tiếp tục nghe Kiều Mịch Na phân tích..

“Ý của em là cô ta có liên quan đến người đứng sau ba của anh?”

“Có khả năng cao là như thế, nên chúng ta cứ như bình thường. Đừng bứt dây động rừng kẻo cô ta nghi ngờ thì không hay.”

Kiều Mịch Na vốn thông minh đã suy nghĩ chu toàn, Hách Dương Triết cũng đồng ý làm theo lời của cô mà chờ đợi thời cơ. Tại nhà Diệp Trường Minh, La Mỹ Hiên vừa trông em bé vừa nhớ tới hành động của Kiều Mịch Na hôm tiệc đầy tháng..

“[Tại sao mình cảm giác hành động của Nhã Vy lại giống với một người nào đó mà mình không nhớ được nhỉ?]”

Diệp Trường Minh về tới nhà thì lại thấy La Mỹ Hiên như người mất hồn..

“Vợ à, em sao thế? Sao như người mất hồn vậy?”

“À không. Nghe nói hôm nay anh đi họp cùng nhóm của Giang tổng à?”

Diệp Trường Minh vừa vào bếp rót nước vừa gật đầu lia lịa..

“Đúng rồi. Tháng sau là cuộc thi thiết kế lớn của tập đoàn Fedaline nên tụi anh phải chuẩn bị nhiều đấy, xin lỗi vì không phụ em chăm con được khoảng thời gian này.”

“Anh nghĩ em là một người ích kỷ vậy à?”

“Đương nhiên là vợ anh không phải rồi..!”

Diệp Trường Minh vừa đùa giỡn vừa bẹo má La Mỹ Hiên trong ngọt ngào..

“Chồng à, em có chuyện này muốn hỏi anh. Gần đây, em hay có cảm giác Nhã Vy giống với một người nào đó mà em không thể nhớ ra. Anh có gặp tình trạng giống em không?”

Chợt Diệp Trường Minh im lặng, nhớ lại một khoảnh khắc lạ trước đây về cái tên Kiều Mịch Na...//

“Anh không. Có thể là do em gần đây mệt mỏi quá đấy, giờ bé cũng ngủ rồi hay là em tranh thủ đi nghỉ ngơi một chút. Còn lại để anh..//”

La Mỹ Hiên không nghĩ nhiều nên nghe lời Diệp Trường Minh vào phòng nghỉ ngơi. Hôm nay, Kiều Mịch Na về nhà nhưng lại không thấy ba mẹ Kiều nên hỏi lại Phó Minh Khải..

“Anh à, dạo gần đây em không gặp ba mẹ. Họ đi đâu rồi sao?”

“À, ba mẹ nói đi công tác vài ngày chắc sắp về rồi đấy.!”

Kiều Mịch Na khẽ gật đầu đã hiểu, nhưng sự thật lại được Phó Minh Khải giấu đi..

“[Ba, mẹ. Hai người không định cho Nhã Vy biết ạ?]”

“[Nếu con bé biết nhất định sẽ cố gắng mà chữa trị cho mẹ con, nhưng mà bệnh của mẹ con cũng chưa nặng lắm nên ba mẹ sẽ sang chỗ ông ngoại cố gắng điều trị. Con nhất định đừng để cho Nhã Vy biết, được chứ?”]”

Phó Minh Khải cảm thấy áy náy khi phải giấu Kiều Mịch Na chuyện của mẹ Kiều, nhưng ba mẹ cũng vì suy nghĩ cho cô nên anh cố gắng giấu được lúc nào hay lúc đó vậy. Cùng lúc đó, Kaitlyn được một siêu xe màu đen đến đón và người bên trong chính là Henry..

“Tin đồn đó đã được dập đi rồi, không ngờ Hách Dương Triết lại nhanh tay như vậy.”

“Em chỉ không ưa Nguyễn Nhã Vy đó thôi.”

Henry nâng niu Kaitlyn mà nhẹ nhàng khuyên nhủ..

“Em yên tâm. Mọi việc anh đã chuẩn bị hết rồi, chờ xem kịch hay thôi.!”

Sáng ngày hôm sau, Kiều Mịch Na thức dậy chợt nhìn mình trong gương khác lạ. Chỉ sau một đêm, tóc của cô đã ngả bạc gần một nửa..

“Không lẽ...?!”

Vì không muốn mọi người lo lắng nên Kiều Mịch Na lén đến linh tự tìm sư thầy, tuy là vậy trong lòng cô vốn cũng đã chuẩn bị tinh thần từ sớm..

“Sư thầy.”

Nghe tiếng gọi từ Kiều Mịch Na nên vị sư thầy xoay đầu thì nhìn thấy sự thay đổi từ mái tóc của cô..

“A di đà phật, Kiều thí chủ. Có phải cô lại sử dụng năng lực của mình nữa không?”

“...”

Kiều Mịch Na im lặng gật đầu, vị sư thầy cũng chỉ biết thở dài..

“Sư thầy à, tóc của con như này có phải là vì..?!”

“Bần tăng cũng vừa mới tìm được vài thông tin có đề cập đến năng lực của thí chủ, trong tàng tích có ghi chép lại rằng một khi năng lực hoa hồng đen sử dụng quá giới hạn thì chủ thể sẽ rơi vào trạng thái ngủ đông, mãi mãi không tỉnh lại.”

“Ngủ đông ạ?”

Kiều Mịch Na hơi đau lòng khi biết được sự thật về năng lực của bản thân..

“Bần tăng vẫn đang tìm thêm cách thức để hóa giải nhưng khả năng lớn sẽ không có, dù gì năng lực này cũng thuộc về thời đại cổ xưa nên thông tin còn giữ được rất hiếm.”

“Vậy tóc của con biểu thị cho thời gian đã không còn nhiều nữa?”

“Có thể hiểu là khi thí chủ tiếp tục sử dụng năng lực thì thời gian sẽ rút ngắn lại rất nhanh, nên bần tăng mới nhắc thí chủ hãy hạn chế sử dụng năng lực lại là vậy.”

Vốn cứ ngỡ được sống lại thì vận mệnh của Kiều Mịch Na sẽ có diễn biến khác, nào ngờ số phận vẫn là không thay đổi.
 
Tình Bất Tận
Chương 82: 82: Che giấu


Kiều Mịch Na ở linh tự thành tâm lễ phật trước tượng phật tổ, cô đã nhờ sư thầy xem lại năng lực hoa hồng đen chỉ còn sử dụng được tối đa ba lần nữa..

“Sư thầy à, người giúp con xem có cách nào giấu được phần tóc bạc này của con không ạ?”

“Chuyện này..”

Vị sư thầy suy nghĩ một lúc lâu mới hồi đáp lại Kiều Mịch Na..

“Bần tăng sẽ nhờ người điều chế một loại thuốc giúp thí chủ, nhưng thuốc này chỉ có tác dụng trong tám tiếng. Sau tám tiếng, cô vẫn phải uống lại thuốc này có được không?”

“Vâng. Nhờ thầy giúp con.!”

Tại tập đoàn Hách Dương, Hách Dương Triết không thể liên lạc được với Kiều Mịch Na cả một buổi sáng nên lòng anh vừa rối bời vừa lo sợ liền hỏi thăm Diệp Bối Linh..

“Hách tổng, cô ấy không có liên lạc với tôi. Tôi cũng không biết hôm nay cô ấy lại không tới công ty.”

“[Mịch Na..]”

Hách Dương Triết đến nhà họ Kiều tìm Kiều Mịch Na nhưng Phó Minh Khải cũng không rõ là cô đi đâu từ sáng sớm..

“Cậu không gọi được cho con bé à?”

Hách Dương Triết lắc đầu thì chợt có tiếng xe đang lái về trước cửa nhà họ Kiều, mở cửa xe bước xuống chính là Kiều Mịch Na thì Hách Dương Triết liền bước tới ôm cô vào lòng..

“Sáng giờ em đi đâu mà tắt điện thoại thế? Anh lo em có chuyện gì đấy..”

“À xin lỗi. Sáng em vội đi nên quên sạc pin..”

Kiều Mịch Na vừa nói vừa nở một nụ cười tươi cho Hách Dương Triết và Phó Minh Khải phần nào an tâm..

“Vậy em vừa đi đâu về thế?”

“À em đi săn đồ, hôm nay đặc biệt giảm giá nên phải xếp hàng từ sớm đấy.”

Kiều Mịch Na giả vờ tỏ ra vui vẻ để che giấu đi nỗi buồn của bản thân. Mặt khác, mẹ Kiều tại bệnh viện New York đang được bác sĩ kiểm tra lại toàn diện..

“James, thế nào rồi?”

“Tình hình không khả quan cho lắm..”

Vị bác sĩ đang trả lời lại là bác sĩ James có tiếng ở bệnh viện cũng là bạn thân của ba Kiều, ngay cả ông cũng nói là khó chữa vậy chứng tỏ bệnh của mẹ Kiều đã trở nặng..

“James, ông cũng không còn cách nào khác sao?”

“Tôi sẽ cố gắng tìm cách, ông và bác trai đừng tạo áp lực cho bệnh nhân nhé nếu không sẽ nguy hại thêm đấy.!”

Ba và ông nội Kiều đau lòng nhìn mẹ Kiều đang vì hôn mê sâu nên phải thở oxy trong phòng chăm sóc đặc biệt..

“Ba, tại sao ban đầu ba lại không muốn chúng con nói cho Nhã Vy vậy?”

Ông nội Kiều vốn vẫn liên lạc với sư thầy ở linh tự nên đã biết trước tình hình của Kiều Mịch Na..

“Con trai à, thật ra Nhã Vy chính là Mịch Na. Mịch Na vẫn chưa chết, chỉ là tạm thời mất đi ký ức nên phải sống dưới thân phận của Nguyễn Nhã Vy một thời gian.”

“Sao ạ?”

Ba Kiều bất ngờ trước lời nói từ ông nội Kiều mà bình tĩnh nghe ông nói rõ toàn bộ mọi chuyện. Trở lại phía Kiều Mịch Na, cô cùng Hách Dương Triết ngắm sao tại căn hộ..

“Triết, hôn lễ của chúng ta có thể cử hành sớm hơn được không?”

Hách Dương Triết tỏ ra với khuôn mặt ngạc nhiên thì Kiều Mịch Na mới hỏi lại..

“Anh không muốn?”

“À không. Anh muốn chứ, rất muốn là đằng khác.!”

“Vậy cuối tuần này, chúng ta tập làm lễ thử trước nha. Lễ phục cưới của chúng ta em sẽ tự thiết kế riêng để đặc biệt hơn.!”

Hách Dương Triết cưng chiều Kiều Mịch Na mà đồng ý với sự sắp xếp của cô, nhưng ẩn sâu trong lòng cô lại là một nỗi niềm khác. Trở lại New York, ba Kiều vẫn chưa chấp nhận được sự thật.//

“Mịch Na vẫn là không thoát khỏi số phận.”

“Cho dù là Mịch Na hay mẹ con bé ta đều muốn cứu, nhưng mà nếu Mịch Na làm vậy thì..”

Kiều Mịch Na tất bật chuẩn bị bản thiết kế lễ phục cưới cho cả hai, vì hết thời gian tám tiếng nên màu tóc của cô đã thay đổi lại..

“[Thời gian gần hết nên có lẽ phải mau tìm ra người đằng sau chủ tịch Hách thôi.]”

Hách Dương Triết được mẹ Hách gọi về nhà hỏi thăm tình trạng của ba Hách..

“Mẹ, có chuyện gì mà mẹ gọi con về gấp thế?”

“Triết nhi, mẹ muốn con dẫn mẹ đi gặp Nhã Vy.”

Hách Dương Triết nhận biết rằng mẹ Hách rất lo cho ba Hách nhưng mà ba anh đã làm nhiều việc sai trái, không thể không để luật pháp trừng trị..

“Mẹ, con biết mẹ đang lo cho ba nhưng mà tội lỗi của ba khó có thể tha thứ.”

“Triết nhi, ông ấy là ba ruột của con đấy. Ông ấy chắc chắn có nỗi khổ riêng nên mẹ phải gặp Nhã Vy để giải thích. Con giúp mẹ đi..//”

Hách Dương Triết suy nghĩ và cũng gật đầu đồng ý. Trải qua một đêm không ngủ, Kiều Mịch Na cũng đã hoàn thành mẫu thiết kế về lễ phục của cô và Hách Dương Triết..

“Cuối cùng cũng xong rồi..//”

Kiều Mịch Na vốn muốn sang phòng bố mẹ Kiều mượn một món đồ, chợt nhìn trên bàn có để lại sổ theo dõi khám bệnh. Cô tò mò mở ra xem thì mới phát hiện tình trạng bệnh của mẹ mà đánh rơi món đồ trên tay, nghe có tiếng động thì Phó Minh Khải liền lên lầu kiểm tra..

“Anh, ba mẹ sang chỗ ông nội để trị bệnh có đúng không?”

“Mịch Na..”

“Tại sao anh lại giấu em chứ? Em có thể cứu mẹ mà, nếu mẹ có mệnh hệ gì thì em biết làm sao?”

Kiều Mịch Na vừa khóc vừa tra hỏi Phó Minh Khải..

“Anh xin lỗi. Là ba mẹ không muốn cho em biết, anh..”

“Mau. Anh mau đặt vé sớm nhất sang New York, em và anh cùng đi.”

Phó Minh Khải vốn không thể ngăn được hành động của Kiều Mịch Na nên bất lực mà nghe theo, trước khi đi cô không quên để lại lời nhắn cho Hách Dương Triết.

“Triết nhi, sao rồi? Hôm nay Nhã Vy có chịu gặp mẹ không?”

“Hôm nay chắc là chưa được. Cô ấy vừa nhắn cho con rằng Kiều phu nhân có bệnh, đang được điều trị tại nước ngoài nên đã gấp rút sang đấy rồi.!”

Mẹ Hách lộ rõ vẻ mặt thất vọng và buồn bã khiến Hách Dương Triết không nỡ, liền đề nghị cùng bà đến đồn cảnh sát thăm ba Hách giúp tâm trạng của bà tích cực hơn.
 
Tình Bất Tận
Chương 83: 83: Tha thứ


Khi vừa tới New York, Kiều Mịch Na và Phó Minh Khải liền tới bệnh viện đã thấy ba và ông nội Kiều ngồi một góc bên ngoài..

“Ba, ông nội..”

Nghe được tiếng của Kiều Mịch Na thì cả hai rất ngạc nhiên..

“Ba, xin lỗi. Con không giấu được em ấy.!”

“Ba. Tại sao ba lại giấu con chuyện của mẹ chứ? Mẹ thế nào rồi ạ?”

Ba Kiều nhìn Kiều Mịch Na mà rưng rưng nước mắt..

“Mịch Na..”

Kiều Mịch Na nhìn sang biểu cảm của ông nội Kiều thì mới biết ông đã nói hết mọi chuyện cho ba Kiều, nên Kiều Mịch Na chấp nhận sự thật..

“Ba. Mịch Na bất hiếu khiến ba và mẹ đã lo lắng rồi..”

“Con còn sống đã là quá tốt với chúng ta rồi, nhưng mà..”

“Ba..”

Kiều Mịch Na cắt ngang lời nói của ba Kiều mà tiếp lời..

“Hiện tại cứu mẹ mới là quan trọng, ba hãy nhờ bác sĩ James chuẩn bị phẫu thuật đi.!”

“Mịch Na, làm vậy con sẽ..”

“Ba. Con không sao đâu, nếu mẹ có mệnh hệ gì thì con cũng không vui vẻ được đâu ạ.//”

Ba và ông nội Kiều đành lòng nghe theo lời nguyện của Kiều Mịch Na mà cố gắng an ủi bản thân, riêng Phó Minh Khải cứ cảm thấy có điều gì đó không đúng. Mặt khác, Hách Dương Triết đưa mẹ Hách đến đồn cảnh sát thăm ba Hách..

“Ông à, ông sao rồi?”

“Tôi không sao. Sức khỏe của ba đã đỡ hơn chưa?”

“Ba khỏe mạnh, không vấn đề gì hết.”

Hách Dương Triết nhìn tình cảm sâu đậm của ba mẹ Hách mà hơi mềm lòng..

“Ông à, tôi sẽ nói chuyện với Nhã Vy. Con bé là người tốt bụng, nhất định sẽ tha thứ cho ông.”

Ba Hách liền im lặng trầm ngâm thì Hách Dương Triết mới lên tiếng..

“Ba, thật ra chúng con đều biết vẫn còn một người đứng sau. Vốn dĩ Nhã Vy vẫn đợi ba nói ra sự thật chứ thật tâm cô ấy vẫn không muốn kiện ba, vậy nên ba hãy nghĩ cho mẹ và gia đình mà nói hết mọi chuyện đi.”

Trở lại bệnh viện, sau khi truyền máu phẫu thuật thì Kiều Mịch Na lại rơi vào hôn mê và mái tóc của cô đã ngả bạc trở lại vì thuốc đã hết tác dụng nhưng màu lại càng đậm hơn một phần khiến mọi người đều bất ngờ đặc biệt là Phó Minh Khải..

“Ông à, ba à. Tóc của Mịch Na sao lại thành ra thế này ạ?”

Ba và ông nội Kiều chỉ thở dài mà cảm thấy đau lòng cho Kiều Mịch Na..

“Đừng lo lắng. Chờ con bé tỉnh lại ắt sẽ nói rõ mọi chuyện với con..”

Bác sĩ James cũng đã phẫu thuật cho mẹ Kiều thành công và đang được chờ hồi sức. Kiều Mịch Na cũng đã tỉnh lại sau một ngày hôn mê..

“Anh hai, mẹ sao rồi?”

“Mẹ không sao. Bác sĩ đã phẫu thuật thành công rồi và đang chờ hồi phục thôi.!”

Kiều Mịch Na cũng yên tâm mà thả lỏng, không chú ý đến tóc của mình..

“Mịch Na, tóc của em là bị sao thế?”

“À.. trong túi của em có một lọ thuốc, anh lấy ra giúp em đi.!”

Phó Minh Khải lấy thuốc cho Kiều Mịch Na, sau khi uống thì tóc của cô tạm trở lại bình thường..

“Mịch Na, có phải việc lấy máu đã ảnh hưởng đến điều gì cho em rồi không?”

“Không sao đâu, chỉ là tác dụng phụ thôi. Em vẫn khỏe mạnh mà, anh xem.!”

Kiều Mịch Na cố gắng an ủi Phó Minh Khải, cô không muốn anh trai lo lắng cho cô nên buộc phải giấu sự thật kia. Sau đó, cả hai cùng sang thăm mẹ Kiều đã vừa tỉnh lại..

“Mịch Na, con thật sự là Mịch Na sao?”

Mẹ Kiều vừa khóc vừa sờ thật rõ khuôn mặt của Kiều Mịch Na mà không tin liền ôm cô vào lòng..

“Mẹ, thật sự là con. Con gái bất hiếu đã khiến ba mẹ và anh hai lo lắng..”

Gia đình đoàn tụ là một điều vui, ai nấy cũng cười tươi nên Kiều Mịch Na mới nói chuyện lễ cưới với mọi người..

“Ba, mẹ, ông nội. Con và Triết đã quyết định sẽ cử hành hôn lễ sớm hơn dự định, chính là vào cuối tuần này. Nhưng mà sức khỏe của mẹ vẫn còn chưa hồi phục nên tạm thời hãy ở đây nghỉ ngơi thêm, không cần tham dự cũng được ạ.//”

“Như vậy làm sao được? Đám cưới con gái yêu của mẹ thì dù mẹ có lết vẫn phải tham dự chứ?”

“Nhưng mà..”

“Mịch Na, nếu mẹ con đã quyết định như vậy thì hãy nghe lời mẹ đi con. Mọi người sẽ chú ý sức khỏe cho mẹ mà..!”

Kiều Mịch Na bị thuyết phục nên cũng gật đầu đồng ý và trở về trước để chuẩn bị, vừa nhận được tin thì Hách Dương Triết liền đến sân bay đón cô.

“Nhớ anh quá.!”

“Anh cũng vậy. Bác gái không sao rồi chứ?”

Kiều Mịch Na gật đầu thay cho câu trả lời. Trên xe, Hách Dương Triết đề cập đến chuyện của ba mẹ..

“Anh nói mẹ anh chờ để gặp em? Vì chuyện của ba anh à?”

“Đúng vậy. Bà muốn giải thích với em và xin em tha thứ cho tội lỗi của ba..”

Kiều Mịch Na trầm ngâm một hồi lâu mới hồi đáp lại..

“Không cần đâu. Anh hãy nói lại với bác là em sẽ nói với phía cảnh sát thả ông ấy về.”

Vừa nghe xong thì Hách Dương Triết chợt thắng xe gấp mà tra hỏi..

“Mịch Na, em không phải vì suy nghĩ cho anh nên mới nói vậy chứ? Anh sẽ cố gắng giải thích cho mẹ mà, nếu em thả ông ấy ra thì cảm giác tội lỗi của anh sẽ càng nhiều đấy.”

“Không phải hoàn toàn là vì anh đâu. Chỉ là em nghĩ ông ấy sớm sẽ nói sự thật thôi, nên nếu được về nhà đoàn tụ với gia đình yêu thương thì có khả năng ông ấy sẽ nghĩ lại, không phải sao?. Vả lại, hôn lễ của chúng ta ba mẹ em cũng sẽ về tham dự nên không thể thiếu ba mẹ của anh được, anh thấy đúng không?”

Nhìn người con gái đầy lương thiện trước mặt, Hách Dương Triết mỉm cười nhẹ và trao cho Kiều Mịch Na một nụ hôn ngọt ngào..

“Cảm ơn em, Mịch Na.!”

Hôm sau, mẹ Hách và Hách Dương Triết cùng nhau đến đón ba Hách ra trại tạm giam về nhà.

“Ba, mẹ. Ngày mai con và Nhã Vy sẽ cử hành hôn lễ nên hai người hãy cùng đưa ông ngoại đến nhé.!”

“Triết nhi, là Mịch.. Nhã Vy đồng ý thả ta ra à?”

“Vâng.!”

Ba Hách không thể ngờ rằng Kiều Mịch Na lại đồng ý thả ông ra ngoài khi chưa lấy được thông tin của Henry. Gia đình của nhà họ Kiều cũng đã đáp máy bay về nước chuẩn bị dự hôn lễ của Kiều Mịch Na, nhưng ảnh hưởng từ năng lực đã khiến cho tóc của cô ngày một đậm màu hơn nên cô nhanh chóng liên hệ với sư thầy nhờ giúp đỡ.
 
Tình Bất Tận
Chương 84: 84: Kẻ đứng sau thật sự


Tại một nhà thờ nổi tiếng trong thành phố, mọi người đều có mặt đông đủ để dự hôn lễ của Kiều Mịch Na và Hách Dương Triết. Trước giờ cử hành, Kiều Mịch Na chỉ còn lại một viên thuốc cuối cùng nên đã uống luôn tránh bị Hách Dương Triết biết.

“[Chỉ còn lại một thời gian nữa thôi, phải gắng gượng. Kiều Mịch Na.!]”

Tới giờ hành lễ, Kiều Mịch Na được ba Kiều dắt vào lễ đường. Cô dâu và chú rể đều được mặc lễ phục do chính tay Kiều Mịch Na thiết kế trông rất bắt mắt, bắt đầu tuyên thệ..

“Hách Dương Triết. Con có đồng ý lấy Kiều Mịch Na làm vợ, dù bệnh tật hay ốm đau vẫn ở bên nhau không?”

“Con đồng ý.”

Hách Dương Triết tươi cười nhìn Kiều Mịch Na..

“Kiều Mịch Na. Con có đồng ý lấy Hách Dương Triết làm chồng, dù bệnh tật hay ốm đau vẫn ở bên nhau không?”

“Con đồng ý.”

Sau lời tuyên thệ, cả hai cùng đeo nhẫn và trao cho nhau một nụ hôn ngọt ngào.

“Mịch Na. Em đẹp lắm, là cô dâu đẹp nhất trong lòng anh.”

“Anh cũng vậy, là chú rể đẹp trai nhất trong lòng em.//”

Kết thúc hôn lễ, Kiều Mịch Na với thân phận con dâu cùng chào hỏi ba mẹ hai bên..

“Sau này Mịch Na nhờ ba mẹ và ông ngoại chiếu cố nhiều hơn ạ.//”

“Con dâu ngoan. Có con làm con dâu chính là phúc lớn của Hách gia chúng ta rồi.”

Hai nhà đang vui vẻ thì chợt ba Hách cảm thấy ngực đau quặn mà ngã quỵ khiến mọi người hoảng hốt, nhanh chóng đưa vào bệnh viện..

“Mẹ, trước đó ba có tiền sử bệnh gì không ạ?”

“Chuyện này..”

Mẹ Hách lo lắng không dám nói sự thật thì bác sĩ chẩn đoán cũng vừa ra ngoài..

“Bác sĩ, ba tôi thế nào rồi?”

“Tim của bệnh nhân đang có chuyển biến xấu, chúng tôi đề xuất phẫu thuật ngay nhưng bệnh nhân không đồng ý. Người nhà hãy vào khuyên nhủ ông ấy nếu muốn sống thọ thêm đi..

Cả nhà lo lắng thay đồng phục y tế để vào phòng phẫu thuật..

“Ông à, sao ông không đồng ý phẫu thuật chứ?”

Ba Hách đeo bình vừa thở oxy vừa khó khăn lên tiếng..

“Tôi muốn nói riêng vài câu với Mịch Na..”

Mọi người quay lại nhìn Kiều Mịch Na và để ba Hách có thời gian với cô..

“Ba.. có chuyện gì ạ?”

“Ta sống không còn lâu nữa nên sẽ nói rõ mọi chuyện. Chuyện lúc trước, con đã đoán đúng. Người đứng sau chỉ đạo mọi thứ vốn là bạn cũ của con_Henry.”

“Sao? Chẳng phải là anh ta không còn nữa sao?”

Ba Hách tiếp tục thở sâu mà giải thích..

“Ta không biết. Mọi chuyện từ lâu đã nằm trong lòng bàn tay của cậu ta.”

“Từ khi nào?”

“Từ khi con vừa sinh ra.”

Kiều Mịch Na không nghĩ rằng Henry sống lâu mà diện mạo vẫn trẻ như thế, nhưng tình hình của ba Hách không cho phép ông kể tiếp nên cô lại đưa ra một quyết định.

“Cảm ơn ông. Những chuyện còn lại đợi ông tỉnh lại rồi nói.”

Kiều Mịch Na trở ra ngoài và tìm bác sĩ riêng bắt đầu truyền máu cứu người, số lần sử dụng năng lực còn lại là một nên dấu ấn hoa hồng đen lại càng đậm hơn.

“Mịch Na, cảm ơn em. Lần này gia đình anh lại nợ em rồi.”

“Anh nói gì vậy? Bây giờ chúng ta đã là người một nhà, giúp đỡ nhau không phải là việc nên làm sao?”

Kết thúc thời gian phẫu thuật, ba Hách được đưa vào phòng hồi sức theo dõi. Mẹ Hách đề nghị Hách Dương Triết đưa Kiều Mịch Na về nhà trước nhưng cô kiếm cớ từ chối..

“Mẹ, hôm nay để con về nhà một đêm. Triết về nhà sẽ không yên tâm lắm đâu, sáng mai con tới thăm ba sớm ạ.!”

“Như này làm sao mà được chứ? Còn là tân hôn của hai đứa mà..”

“Không sao đâu ạ. Đối với tụi con, ngày nào cũng là tân hôn mà. Có đúng không?”

Kiều Mịch Na ra hiệu cho Hách Dương Triết thuyết phục mẹ Hách nên bà cũng đã đồng ý, anh tiễn cô ra ngoài đặt xe về trước.

“Em tự về được rôi. Anh mau vào trong trước đi.!”

“Được. Tới nơi thì nhắn tin cho anh đấy..//”

Kiều Mịch Na gật đầu và yêu cầu tài xế di chuyển xe, đi được một khoảng thì phần đuôi tóc của cô lại ngả bạc trở lại.

“Chú à, xin lỗi. Cho cháu dừng ở đây được rồi ạ.!”

Kiều Mịch Na ngừng ngay trạm xe buýt mà cố gắng giấu đi mái tóc khác lạ của bản thân, liên hệ nhờ Phó Minh Khải tới đón mình.

“[Henry? Không ngờ lại là anh ta..]”

Một lát sau, Phó Minh Khải cũng lái xe tới nơi đón Kiều Mịch Na..

“Thuốc của em đây.”

“Cảm ơn anh.”

Kiều Mịch Na nhận lấy viên thuốc liền uống ngay để tóc tạm trở lại như cũ..

“Có lẽ em phải đi mua một bộ tóc giả quá. Hiihi”

“Em không định cho cậu ta biết à?”

Kiều Mịch Na chợt im lặng suy nghĩ rồi mới hồi đáp..

“Vẫn chưa. Để em xử lý xong mọi việc rồi sẽ nói với anh ấy vậy.!”

“...”

Kiều Mịch Na đã gửi tin nhắn đến Diệp Bối Linh để có một vài thông tin từ Henry trước đây, mặt khác tại một căn hộ sang trọng không kém..

“[Kiều Mịch Na. Cô sắp tới giới hạn rồi.!]”

Sáng hôm sau, trước khi ra ngoài Kiều Mịch Na nhận được đơn hàng thuốc từ sư thầy gửi đến mà không ngừng cảm kích.

“[Chỉ còn một chút nữa thôi. //]”

Tài xế riêng đã đưa Kiều Mịch Na tới bệnh viện thăm ba Hách lúc này cũng vừa tỉnh lại sau hồi sức..

“Cảm ơn con đã không tính toán chuyện cũ mà còn giúp ta.”

“Không có gì đâu ạ. Ba khỏe lại là tốt rồi..!”

Ba Hách muốn kể nốt chuyện còn lại nhưng có mẹ Hách và Hách Dương Triết còn ở trong phòng nên tìm cách cho hai mẹ con họ ra ngoài trước..

“Mịch Na, ta chỉ có thể nói ngắn gọn thêm cho con được một vài thông tin quan trọng. Henry vốn đang tìm cách để lấy đi năng lực của con theo một quyển sách cổ, dường như năng lực đó có thể mang đến sự bất tử cho cậu ta.”

“Nếu như ba nói là từ lâu anh ta đã tìm hiểu về con vậy có phải diện mạo hiện tại của anh ta..”

“Đúng vậy. Đó vốn không phải là diện mạo thật của cậu ta, tuổi tác có thể xấp xỉ như ta.!”

Kiều Mịch Na một lần nữa chưa thể tin được nên có lẽ sẽ phải tìm sư thầy giải đáp thêm, ba Hách đã được cô cứu hai lần nên sức khỏe cũng theo đó mà khỏe mạnh hơn.
 
Tình Bất Tận
Chương 85: 85: Cuộc thi fedaline


Vài ngày sau, ba Hách được xuất viện về nhà tịnh dưỡng. Riêng thời hạn tham gia cuộc thi thiết kế của Fedaline cũng gần tới, Kiều Mịch Na vừa đi làm trở lại đã bị Kaitlyn tính toán..

“Cô nghỉ phép cũng đủ lâu rồi đấy, Nguyễn Nhã Vy. Lượng công việc của tuần này giao hết cho cô, nếu làm không xong thì đừng mong được tham dự cuộc thi sắp tới.”

Diệp Bối Linh cảm thấy bất bình muốn chia sẻ nhưng Kiều Mịch Na ra hiệu với ý muốn ngăn cản..

“Sao cô lại cản tôi chứ? Cô ta đích thực là đang lấy công trả thù tư mà..”

“Không sao đâu. Tôi làm được mà, nếu cô muốn giúp thì ở lại tăng ca cùng tôi là được rồi.!”

Cả hai cô gái vui vẻ cười đùa với nhau, riêng Kaitlyn nhìn thấy Kiều Mịch Na lại khó chịu luôn tìm cách gây khó dễ nhưng Kiều Mịch Na đều bỏ qua. Bất chợt, Hách Dương Triết tìm tới phòng thiết kế khiến giám đốc bộ phận phải ra tiếp đón..

“Hách tổng, sao anh lại xuống tận đây thế? Có việc gì cứ gọi cho chúng tôi là được mà.”

“Không có gì đâu. Mọi người cứ làm việc tiếp đi.!”

Hách Dương Triết tìm kiếm bóng dáng của Kiều Mịch Na thì trông thấy cô đang đi cùng Diệp Bối Linh.

“Nhã Vy, Hách tổng tìm cô kìa.”

“Hở?”

Kiều Mịch Na ngạc nhiên khi Hách Dương Triết đích thân xuống tìm cô, vội vàng cùng anh ra ngoài..

“Sao anh không gọi cho em thế? Nếu họ nghi ngờ gì thì sao?”

“Chúng ta là vợ chồng rồi, chưa thể công khai mối quan hệ à?”

Kiều Mịch Na cố gắng thuyết phục Hách Dương Triết nên anh cũng bỏ qua..

“Em chuẩn bị cho cuộc thi tới đâu rồi?”

“Đã hoàn thành rồi, không khiến anh và công ty mất mặt đâu.!”

Tới ngày diễn ra cuộc thi thiết kế Fedaline tại một trung tâm lớn, có sự góp mặt của nhiều công ty thời trang khác nhau từ có tiếng đến mới nổi. Và đại diện cho tập đoàn Hách Dương là nhóm ba người Kiều Mịch Na (Nguyễn Nhã Vy), Diệp Bối Linh, Lữ Dao Dao hiện đang rất căng thẳng..

“Wow, không ngờ có nhiều người tham gia như vậy?!”

“Cuộc thi lớn mà, phần thưởng chiến thắng là được đào tạo tại nước ngoài thì ai mà không muốn tham dự chứ?!”

Những nhà tài trợ và giám khảo tham dự đều là người có máu mặt trong giới, bao gồm Hách Dương Triết – Giang Vỹ - Diệp Trường Minh – Phó Minh Khải – Hách Trì cũng đều góp mặt..

“[Anh hai và Giang Vỹ cũng ở đây sao?]”

Người dẫn chương trình giới thiệu đại diện chính của Fedaline không ai khác chính là Henry. Anh vừa xuất hiện đã khiến nhiều người quen biết bất ngờ, đặc biệt là Diệp Bối Linh..

“Tại sao.. lại là anh ấy?”

“Fedaline xin cảm ơn các ứng viên đã dành thời gian tham dự cuộc thi năm nay, mong là mọi người sẽ dùng kỹ năng của bản thân để có thể thiết kế ra các tác phẩm đẹp nhất và dành được chiến thắng nhé.!”

Cả hội trường tràn ngập vỗ tay nhưng không ai thấy rằng ánh nhìn của Henry lại đang hướng về Kiều Mịch Na, giờ giải lao sau đó cô lại được trợ lý Henry mời đến một phòng khác..

“Nhã Vy, hay là để tôi đi cùng cô.?”

“Không sao đâu. Tôi đi một lát rồi về ngay, đừng lo lắng.!”

Kiều Mịch Na đi theo trợ lý tới một phòng lớn, người bên trong đang đợi cũng chính là người cô đoán từ đầu_Henry..

“Đã lâu không gặp, Kiều Mịch Na. À hay tôi nên gọi cô là Nguyễn Nhã Vy?”

“Không cần giả vờ thương hại đâu, anh muốn gì thì nói thẳng đi.”

Henry bật cười trước thái độ thẳng thắn của Kiều Mịch Na..

“Tính cách khác hẳn so với lần tôi gặp cô trước đây nhỉ? À, lần đó là anh hai cô đang nhập vào thân xác của cô. Hahaa.”

“Anh biết được nhiều đấy, để đạt được mục đích mà phải tốn nhiều thời gian như vậy.”

Kiều Mịch Na khinh thường Henry ra mặt, nhóm Phó Minh Khải tìm đến phòng của hội Kiều Mịch Na..

“Bối Linh, Nhã Vy đâu?”

“Anh hai. Cô ấy được một trợ lý mời đến phòng gặp.. Henry rồi.!”

Phó Minh Khải và mọi người khá ngạc nhiên thì lúc này Kiều Mịch Na mới về lại phòng thi..

“Sao mọi người đều ở đây thế?”

“Nhã Vy, em không sao chứ?”

“Đương nhiên là em không sao rồi. Em chỉ đi gặp người chứ có phải đi hại người đâu mà có làm sao?”

Kiều Mịch Na cũng biết là mọi người đang lo lắng chuyện gì nên ra sức an ủi, chờ mọi người đi hết thì Hách Dương Triết mới xuất hiện..

“Triết. Anh cũng lo cho em à?”

“Ba vừa nói cho anh biết người đứng sau là Henry nên..”

“Ayya. Anh yên tâm, anh ta không dám làm gì em đâu.!”

Bắt đầu vòng thi thứ nhất là thiết kế tự chọn, các thí sinh lần lượt hoàn thành bài thi của mình cho ra tác phẩm tâm đắc nhất. Nhóm ba người Kiều – Diệp – Lữ cũng nhanh chóng hoàn thành khi cùng đồng lòng với nhau và được chọn vào vòng tiếp theo, nhưng riêng Diệp Bối Linh lại kiếm cớ tìm gặp Henry. Mà vừa gặp anh đã thấy anh đi cùng với Kaitlyn..

“[Henry..]”

Chợt Kiều Mịch Na đến từ đằng sau cùng Hách Dương Triết và Hách Trì, biết được Diệp Bối Linh đã thấy điều không nên thấy..

“Bối Linh, vẫn còn nhiều người xứng đáng với cô hơn.”

“Tôi.. mệt rồi. Tôi về nghỉ ngơi trước để mai chuẩn bị thi cho thật tốt nha.!”

Hách Trì thấy vậy liền chào hỏi và ngỏ ý đưa Diệp Bối Linh về nhà..

“Em có dự định gì với Henry đó không?”

“Có lẽ phải tìm cách xem quyển sách cổ mà anh ta có được là gì, có thể trong đó sẽ có giải nghĩa về năng lực của em.”

Sau đó, Hách Dương Triết và Kiều Mịch Na cùng nắm tay ra về. Bên ngoài, Hách Trì cố gắng đuổi theo Diệp Bối Linh đang khóc thút thít..

“Bối Linh, cô sao thế? Sao lại khóc?”

“Tôi không sao. Không cần cậu lo.//”

“Được. Tôi không hỏi nữa, nhưng mà để tôi đưa cô về. Cô không được từ chối đâu đấy.!”

Diệp Bối Linh chợt ngừng khóc mà nhìn vẻ mặt kiên quyết của Hách Trì nên im lặng đồng ý, cùng Hách Trí về trước khiến lòng cô chợt có chút dao động về cậu.
 
Tình Bất Tận
Chương 86: 86: Scandal?


Không khí trên xe của Hách Trì trông thật im lặng, chỉ riêng Diệp Bối Linh vẫn đang kìm nén nước mắt..

“Người đàn ông đó.. là bạn trai cũ của cô?”

Diệp Bối Linh khẽ ừ xác nhận, nên Hách Trì không tiện hỏi thêm mà cứ thế lái xe chở cô về nhà..

“Khoan đã, cậu có thể chở tôi đến một nơi được không?”

“Được. Cô muốn đi đâu?”

Hách Trì thay đổi địa điểm đến theo ý của Diệp Bối Linh. Lúc này, Kiều Mịch Na và Hách Dương Triết lựa chọn đi bộ về cùng nhau trong vui vẻ..

“Sao anh lại cười tủm tỉm thế?”

Kiều Mịch Na chợt thấy hành động lạ của Hách Dương Triết nên tò mò hỏi..

“Anh chỉ nghĩ là chúng ta đi một vòng vẫn là ở bên nhau rồi, còn trở thành vợ chồng nữa nên anh cười vì thấy mình hạnh phúc thôi.”

“Vậy à? Em cũng không nghĩ là mọi chuyện sẽ như thế này, trước đây vì mệnh cách của bản thân nên em chỉ làm những việc vì người khác, chưa hề nghĩ đến sẽ yêu ai cho đến khi gặp anh..”

Cả hai đồng thời nắm tay thật chặt với nhau cùng đi ngang qua một sân bóng rổ đang có các sinh viên chơi bóng, vô tình hất trúng bóng về phía hai người. Một sinh viên trong đó lên tiếng..

“Xin lỗi. Có thể cho chúng em xin lại bóng không ạ?”

Hách Dương Triết nhìn quả bóng mà lên tiếng..

“Vậy các em cho anh chơi vài ván được chứ?”

“Hở? Anh biết chơi bóng rổ à?”

Hách Dương Triết bắt đầu cởi áo khoác vào sân, Kiều Mịch Na một bên ngồi ở hàng ghế khán giả xem anh thi đấu cùng các sinh viên và luôn giành chiến thắng.

“Giỏi quá..!”

Kiều Mịch Na không ngừng vỗ tay, nhưng kế bên có một nhóm nữ sinh khác lại vỗ tay la hét nhiệt tình hơn cả cô còn tỏ ra hâm mộ độ soái của Hách Dương Triết..

“Wow, anh ấy đẹp trai quá rồi.!”

“Có thể xin IG không? Hihi”

Vừa kết thúc trận đấu, nhóm nữ sinh nhanh chóng chạy lại xin thông tin của Hách Dương Triết..

“Anh ơi, anh chơi hay thật đấy. Có thể xin IG không ạ?”

“Xin lỗi. Tôi có vợ rồi. //”

Hách Dương Triết vừa trả lời vừa chỉ tay về phía Kiều Mịch Na, cả nhóm thất vọng vì vợ của anh cũng đẹp không thua gì anh..

“Wow. Quả là trai tài gái sắc mà.//”

Hách Dương Triết trở về chỗ bên Kiều Mịch Na, cô vội vàng lau những vệt mồ hôi trên người anh..

“Được hâm mộ quá hen?”

“Dù ai hâm mộ thì anh cũng chỉ có mình em thôi.”

Cả hai cùng nhau rời đi trước sự ngưỡng mộ của nhiều người, mặt khác Hách Trì đưa Diệp Bối Linh tới một khu vui chơi. Hách Trì nhìn Diệp Bối Linh chơi hết toàn bộ trò chơi trong vui vẻ nhưng anh có thể nhìn ra được là cô đang giả vờ nhằm che đi nỗi đau..

“Vui quá. Tới đây đúng là chính xác mà.//”

“Đã đỡ buồn hơn chút nào không?”

Diệp Bối Linh chợt im lặng nhưng sớm lấy lại nụ cười mà hồi đáp..

“Buồn gì đều phải qua thôi, đã không còn duyên phận thì níu kéo làm gì. Đúng không?”

Hách Trì bị Diệp Bối Linh rủ đi thử các trò chơi cả một đêm nhưng lại có nhiều fan đã nhận ra anh nên cả hai cùng nắm tay mà thoát chạy. Và điều không ai muốn đã đến, các fan đó đã chụp lại được hình dáng “tưởng như hẹn hò” của Hách Trì và Diệp Bối Linh. Diệp Bối Linh còn chưa kịp tỉnh ngủ đã bị chuông điện thoại quấy nhiễu..

“Bối Linh, có chuyện rồi.//”

Diệp Bối Linh chưa hiểu chuyện gì, mắt nhắm mắt mở vào tin tức xem thì đập vào mắt cô là hình ảnh vui chơi giữa bản thân và Hách Trì, còn kèm theo dòng chữ “hẹn hò?”

“Đây là chuyện gì đây?”

Diệp Bối Linh lập tức liên hệ cho Hách Trì. Anh đang lái xe trên đường nhìn thấy số của cô gọi đến là biết lý do..

“[Hách Trì, cậu đang ở đâu?]”

“[Tôi biết mọi việc rồi, bây giờ tôi đang trên đường tới đón cô đây. Cô chuẩn bị thay đồ đi rồi chúng ta cùng đến công ty bàn kế sách.]”

Tại công ty quản lý của Hách Trì, vốn là một phần cổ đông nên Hách Dương Triết cùng Kiều Mịch Na đã đến phòng họp chờ hai nhân vật chính.

“Xin lỗi, làm cô bị liên lụy rồi.!”

“Tôi không sao. Chỉ là những hình ảnh này..”

“Hình ảnh là từ các nhóm fan hôm qua rượt theo chúng ta, còn về nguồn tin từ đâu thì chúng tôi vẫn đang điều tra.”

Diệp Bối Linh hơi lo lắng vì thông tin này. Hách Trì có thể nhìn ra được nên mạnh dạn nắm tay tạo cảm giác an toàn cho cô..

“Không sao đâu. Có tôi ở đây..//”

Hành động của Hách Trì lại khiến Diệp Bối Linh nhớ đến hành động tương tự của Henry trước đây. Trong phòng họp, Kiều Mịch Na đã nhờ người điều tra về tin tức giật gân này..

“Triết, tìm ra rồi. Tin tức là do người bên phía Henry tung ra. Có lẽ ý định là muốn hủy tư cách dự thi của chúng ta, em đoán là vậy.!”

“Vậy em có kế sách nào?”

Trước mắt, Kiều Mịch Na chỉ nghĩ ra được một cách thì hai nhân vật tâm điểm cũng vừa tới..

“Anh, chị Nhã Vy. Mọi người có cách đối phó nào chưa?”

“Cách thì có nhưng không biết hai người có đồng ý hay không? Tôi nghĩ là tin đồn thì đã có rồi, tốt nhất chúng ta nên thuận theo đó mà trả lời.”

“Ý cô là chúng tôi xác nhận?”

Kiều Mịch Na gật đầu liền bị Diệp Bối Linh từ chối ngay..

“Không được. Tôi.. làm vậy không phải ảnh hưởng sẽ tiêu cực hơn sao?”

“Bối Linh, tin tức này vốn là do phía người của Henry tung ra nhằm mục đích hủy tư cách dự thi của chúng ta. Nhưng nếu cô và Hách Trì xác nhận thì sẽ theo một hướng khác, vả lại phía Fedaline thì Hách Trì cũng có tiếng nói nhất định. Nếu anh ta nhất quyết hủy, thì có thể nhờ Hách Trì giúp chúng ta.”

“Đúng đấy. Với lại hai người chỉ là giả vờ xác nhận thôi, đợi tin tức lắng xuống thì hai người đăng tin chia tay như những cặp đôi khác là được rồi.”

Hách Trì có thể hiểu được điều mà Diệp Bối Linh đang lo lắng là gì nên lên tiếng thêm giúp cô giảm áp lực..

“Anh, em có thể đăng tin đính chính mà không cần xác nhận tin. Làm vậy sẽ không gây tiêu cực nhiều cho cô ấy, hai người thấy vậy có được không?”

“Em chắc chứ? Nếu em đăng tin đính chính, thì chính là khiến fan thất vọng vì bị lừa dối. Còn nếu xác nhận, đồng nghĩa với việc là thành thật với người hâm mộ.”

Diệp Bối Linh không nghĩ là mọi chuyện trong giới giải trí lại khó nhằn đến vậy, cô cũng không muốn gây rắc rối cho ai nhưng khi thấy Hách Trì một mực muốn giúp người đang lo lắng như mình thì cô đã có cái nhìn khác về cậu nên đã đưa ra quyết định, mở đường cho mối tình ngọt ngào sau này.
 
Tình Bất Tận
Chương 87: 87: Lộ thân phận


Hôm sau, trên các trang mặt báo đều có những lời bình tiêu cực và tích cực về tin hẹn hò đã được xác nhận của Hách Trì và Diệp Bối Linh. Phía Henry cũng đã đọc được tin liền lợi dụng tình cảm trước đây mà hẹn Diệp Bối Linh..

“[Henry muốn hẹn mình sao?]”

Chỉ vì một tin nhắn mà Diệp Bối Linh không thể tập trung việc của ngày hôm nay khiến Kiều Mịch Na chú ý..

“Bối Linh, cô làm sao thế?”

“À không sao. Tôi hơi mệt chút thôi.//”

Kiều Mịch Na nhìn nét mặt của Diệp Bối Linh mà suy đoán ra kết quả..

“Nếu tôi đoán không lầm thì có phải Henry liên lạc tìm cô rồi đúng không?”

Diệp Bối Linh mở to mắt như biểu hiện không tin được mà nhìn chằm vào Kiều Mịch Na..

“Muốn tháo chuông thì phải tìm người buộc chuông, cô hãy tự tin gặp anh ta mà kết thúc một lần đi.!

Diệp Bối Linh như được tiếp thêm sức mạnh nên đồng ý cuộc hẹn với Henry. Sau khi tan ca, Diệp Bối Linh một mình đến điểm hẹn là một quán cà phê nhỏ được trang trí rất xinh. Vốn mọi chuyện sẽ bình thường, nhưng nơi này lại là nơi mà cả hai khi còn hẹn hò đã đến rất nhiều lần..

“Bối Linh, ở đây.”

“Xin lỗi, em tới trễ phải không?”

“Không sao. Anh cũng vừa tới thôi.!”

Diệp Bối Linh gọi món với nhân viên phục vụ xong thì mới thả lỏng mà nói chuyện với Henry..

“Chuyện của em, anh đã thấy tin đăng rồi. Em thật sự cùng cậu ngôi sao đó hẹn hò?”

Diệp Bối Linh vẫn nở nụ cười mà ừ một tiếng..

“Em hạnh phúc là tốt rồi.!”

“Anh cũng đang hạnh phúc bên người mới rồi mà, không phải sao?”

Vừa nghe câu nói, Henry đã thầm đoán Diệp Bối Linh đã biết về sự hiện diện của Kaitlyn..

“Cô ấy cũng làm cùng bộ phận với em, lại còn là cấp trên của em nữa. Rất xứng với anh.//”

“Cảm ơn em.”

Không khí lại chợt im lặng một lần nữa, thì Diệp Bối Linh tiếp lời thêm..

“Anh hẹn em ra đây không phải chỉ nói chuyện này thôi chứ?”

“Em có còn nhớ người tên Kiều Mịch Na không?”

Diệp Bối Linh nghe đến tên Kiều Mịch Na chỉ biết người đó là em gái của Phó Minh Khải, mối tình đầu của Hách Trì nhưng vốn không có quan hệ với cô..

“Có. Cô ấy là tiểu thư của Kiều gia đã qua đời hơn một năm nay rồi, anh hỏi vậy là có ý gì?”

“Nếu anh nói cô ấy vẫn còn sống thì sao?”

Diệp Bối Linh thờ ơ mà hồi đáp..

“Cô ấy còn sống hay không có liên quan đến em à? Em cũng không phải họ Kiều, nếu như anh không có gì quan trọng thì em đi trước.”

“Kiều Mịch Na chính là Nguyễn Nhã Vy_người bạn tốt của em.”

Diệp Bối Linh khựng lại trước sự thật mà Henry vừa trình bày..

“Anh nói sao?”

“Em không nghe nhầm đâu, Nguyễn Nhã Vy chính là Kiều Mịch Na.”

Henry tự lấy ra một tấm hình đưa cho Diệp Bối Linh. Bên trong hình là ảnh hôn lễ của Hách Dương Triết và Kiều Mịch Na, nhưng điều cô chú ý lại là tên cô dâu và chú rể rất rõ ràng là hiện Kiều Mịch Na mà không phải là Nguyễn Nhã Vy..

“[Chuyện này... sao có thể?!]”

Hôm sau tại bộ phận thiết kế, Kiều Mịch Na không hề biết gì mà vẫn đến bắt chuyện với Diệp Bối Linh..

“Bối Linh, chào buổi sáng.”

“Ohh.”

Thấy Diệp Bối Linh có hành động hơi khác lạ nên Kiều Mịch Na hỏi thăm..

“Cô sao vậy? Không khỏe chỗ nào à hay cuộc gặp với người đó xảy ra vấn đề gì?”

Diệp Bối Linh nhìn Kiều Mịch Na mà nhớ lại những lời Henry đã nói hôm qua..

“[Cô ấy là người đã hại ba em vào tù, hại ông ấy phải tự sát, hại em mất đi người thân. Vậy mà giờ đây em đang là bạn tốt của kẻ thù sao?]”

“Không có gì. Tôi suy nghĩ thiết kế cho cuộc thi cuối cùng thôi..//”

“Không sao đâu. Còn tôi và Dao Dao mà, đừng gắng sức quá ảnh hưởng đến sức khỏe.//”

Diệp Bối Linh ngượng ngùng tươi cười nhưng trong lòng lại tràn đầy khúc mắc không biết phải giải đáp với ai thì số điện thoại từ Hách Trì gọi đến..

“[Lát tôi sẽ tới công ty xử lý chuyện, cùng nhau đi ăn trưa không?]”

“[Được.//]”

Kiều Mịch Na đang làm việc thì nhận được điện thoại từ Phó Minh Khải liền xin phép tới ngay mộ của bản thân ngoài thành phố, nhưng lại không hay biết rằng Diệp Bối Linh đã lén đi theo. Thời gian trước, Diệp Trường Minh vốn không có chút cảm giác nào với cái tên Kiều Mịch Na nhưng gần đây anh và La Mỹ Hiên đã có những ký ức man mán về cô..

“Trường Minh, Mỹ Hiên cũng ở đây?”

Kiều Mịch Na ngỡ ngàng trước sự hiện diện của Diệp Trường Minh và La Mỹ Hiên nên Phó Minh Khải và Giang Vỹ liền giải thích..

“Họ vừa mới nhớ lại ký ức về Kiều Mịch Na, vốn muốn cùng nhau đến thăm mộ em nhưng mà anh không nỡ để họ buồn lòng nên anh đã nói sự thật. Em không trách anh chứ?”

“Sao em lại trách anh chứ? Em biết là thân phận Nguyễn Nhã Vy sẽ khó giấu được lâu mà.”

La Mỹ Hiên không nói gì thêm chỉ rưng rưng nước mắt mà tới ôm Kiều Mịch Na để thỏa nỗi nhớ..

“Mịch Na, xin lỗi vì đã không nhớ ra cậu. Cứ ngỡ cậu đã.. nhưng mà biết cậu còn sống như này là mình vui rồi. Con mình còn chờ gọi cậu một tiếng “mẹ nuôi” nữa mà.//”

“Khi mình thấy Trường Minh có thể đối xử tốt với cậu thì mình cũng vui lây cho cậu.”

Diệp Bối Linh đứng bên ngoài trầm lặng khi sự thật mà Henry đã nói lúc đầu là chính xác. Hách Dương Triết nhìn vào phần mộ mà dò hỏi..

“Nhưng mà, người nào có thù hằn đến nỗi phải phá mộ của em như này chứ?"

“Em nghĩ chỉ một người có thể làm ra những chuyện này thôi.”

Luồng suy nghĩ chung của mọi người đều dồn về Henry, Phó Minh Khải mới lên tiếng..

“Vậy mộ này em tính thế nào?”

“Theo ý trời thôi, dù gì em vẫn còn sống. Để mộ vậy cũng không tốt, cả bàn thờ ở nhà nhờ anh luôn nha.”

Phó Minh Khải đồng ý và cùng mọi người ra về nhưng vừa ngoảnh đầu lại đã bắt gặp Diệp Bối Linh đang đứng trước mặt..

“Bối Linh, sao em lại ở đây?”

“Cô.. thực sự là Kiều Mịch Na? Cô vẫn còn sống?”

“Bối Linh, chuyện này để anh..”

Kiều Mịch Na ngăn cản Diệp Trường Minh, tự mình đến giải thích..

“Đúng vậy. Tôi là Kiều Mịch Na, tôi vẫn chưa chết.”

Diệp Bối Linh nhất thời không biết phải làm sao để đối diện với sự thật này..

“Bối Linh, tôi biết là cô chưa chấp nhận được và cũng biết là ai đã nói cho cô sự thật nhưng mà chuyện của ba cô tôi không làm. Ông ấy tự sát là vì có người khác ra tay, nếu cô muốn bằng chứng thì tôi sẽ cho cô xem nhưng Henry đang thuộc diện tình nghi cao nhất. Cô tuyệt đối đừng tin lời của anh ta.//”

Diệp Bối Linh xưa nay vẫn không nghĩ Nguyễn Nhã Vy và Kiều Mịch Na là cùng một người, từ sau chia tay Henry đến nay cô không có lấy một người bạn tử tế. Mà từ khi gặp Nguyễn Nhã Vy, người bạn này đã mang đến cho cô nhiều niềm vui và duy nhất tin tưởng vào năng lực thiết kế của cô nên trong lòng cô từ lâu đã xem Nguyễn Nhã Vy là bạn tốt của mình mà đối đãi.
 
Tình Bất Tận
Chương 88: 88: Điều kiện


Diệp Bối Linh bối rối mà chạy đi trước mặt mọi người. Kiều Mịch Na ngăn cản Diệp Trường Minh để tự mình đuổi theo cô.

“[Mình phải làm sao mới tốt đây? Nhã Vy là Mịch Na, Mịch Na là Nhã Vy..]”

Vì đi theo Kiều Mịch Na mà Diệp Bối Linh phải hoãn lại bữa ăn cùng Hách Trì, nhưng kết quả nhận lại thật khiến người khác đau đầu. Một mình Diệp Bối Linh đến dưới tòa tháp cao nhất thành phố mà cô thích nhất, một hồi sau Kiều Mịch Na cũng đoán ra được địa điểm này..

“Bối Linh..”

Nhận ra tiếng gọi từ Kiều Mịch Na nhưng Diệp Bối Linh lại không muốn trốn chạy nữa nên cả hai cùng nhau ngồi lại nói chuyện..//

“Xin lỗi vì đã không cho cô biết sớm hơn. Thật ra, thời gian tôi còn sống vốn cũng không còn nhiều nữa nên..”

“Sao?”

Diệp Bối Linh kinh ngạc thêm một lần nữa liền hỏi bật lại Kiều Mịch Na..

“Ý cô là gì? Chẳng lẽ cô lại chết một lần nữa à?”

“Gần giống như vậy.”

Diệp Bối Linh có hơi không nỡ khi Kiều Mịch Na nói như thế..

“Nhưng mà tôi vẫn chưa nói cho ai biết chuyện này nên mong cô giữ bí mật giúp tôi nhé.!”

“Lý do là gì vậy?”

“Từ nhỏ, tôi đã có mệnh cách khác với người thường nên có được năng lực thời cổ xưa. Trước đó, Henry liên hệ với cô có lẽ cũng vì năng lực này. Anh ta muốn dùng nó vào mục đích cải lão hoàn đồng, nên mới lợi dụng cô nhằm chia cách tình bạn của chúng ta.”

Diệp Bối Linh đã từng nghe nói về việc của Kiều Mịch Na từ Diệp Trường Minh nhưng không nghĩ là sẽ như thế này..

“Vậy nếu có năng lực như thế tại sao cô lại phải chết?”

Khựng lại trước câu hỏi của Diệp Bối Linh mà Kiều Mịch Na nhìn vào đồng hồ ước chừng tám tiếng sắp trôi qua thì chợt phần đuôi tóc của cô đã chợt thay đổi..

“Tóc của cô.. sao lại..?”

“Đây chính là lý do. Một khi năng lực sử dụng hết, tôi sẽ rơi vào trạng thái ngủ đông không có ngày tỉnh lại. Như vậy không phải gần với cái chết rồi sao?”

Vừa giải thích xong thì Kiều Mịch Na ngậm vào một viên thuốc và mái tóc trở lại như cũ. Điều kỳ diệu này cũng khiến Diệp Bối Linh một phen bất ngờ..

“Tôi cũng không muốn giận cô, tôi biết trước đây ba tôi đã làm nhiều việc có lỗi với cô nên khi biết cô còn sống tôi không biết phải đối mặt như thế nào..”

“Bối Linh, ngoại trừ Mỹ Hiên thì tôi đã xem cô là một người bạn rồi. Việc tự sát của ba cô thật chất là bị người của Henry tiêu khiển nên cô nhất định khôn được bị anh ta lợi dụng. Tôi tin sẽ có nhiều người khác nhận ra được tính cách tốt của cô thôi, ví dụ Hách Trì chẳng hạn..”

Hách Trì được nhắc đến khiến hai má của Diệp Bối Linh đỏ ứng mà khiển trách nhẹ..

“Chưa gì mà ngại như vậy rồi. Tôi sớm đã đoán ra được tình cảm của Hách Trì dành cho cô rồi đấy, còn cô thì sao?”

“Thẳng nhóc đấy nhỏ tuổi hơn tôi nhiều đấy..”

“Nhỏ thì làm sao chứ? Tuy tuổi nhỏ nhưng là người có chí lớn đấy, có thể yêu được bỏ được không phải sao?”

Hai cô gái cùng cười nói vui vẻ, từ từ gỡ bỏ khúc mắc với nhau. Hôm sau là chung kết của cuộc thi thiết kế Fedaline, chỉ còn lại ba đại diện nên khá là căng thẳng..

“Nhã Vy, Bối Linh. Chúng ta phải cố gắng lên nhé.!”

Cả ba cô gái Kiều – Diệp – Lữ cùng hô tiếp sức, khi người chủ trì chương trình chuẩn bị đưa đề thì chợt có nhân viên yêu cầu ngưng trong giây lát.

“Xin lỗi các vị, chúng tôi vừa nhận được thông tin rằng có thí sinh dùng thông tin giả để đăng ký thi nên ban tổ chức yêu cầu hủy bỏ tư cách tham gia của người này lẫn công ty đại diện.”

Các thí sinh đều xôn xao bàn tán về người gây chú ý này là ai thì người chủ trì mới gọi tên..

“Thí sinh Nguyễn Nhã Vy – đại diện tập đoàn Hách Dương. Mời cô bước ra.”

Lữ Dao Dao không hề hay biết chuyện gì nhưng Diệp Bối Linh thì lo lắng cho Kiều Mịch Na..

“Nguyễn Nhã Vy, có người tố cáo cô dùng thông tin giả để tham gia. Cô có lời gì muốn nói không?”

“Tôi không có gì muốn nói, chỉ là hai đồng đội của tôi vốn không liên quan nên vẫn mong ban giám khảo xem xét cho họ được tiếp tục tham dự.”

Người chủ trì nhận kết quả từ ban giám khảo và thông báo...

“Ban tổ chức xem xét tình bạn tốt của ba người nên đã đồng ý với yêu cầu của cô nhưng với một điều kiện, mời cô đi theo trợ lý của chúng tôi vào bên trong.”

Kiều Mịch Na đi theo tiếp vào bên trong phòng riêng và gặp Henry..

“Anh muốn điều kiện gì?”

“Cô sớm đã đoán được rồi, không phải à?”

Điều kiện của Henry vốn chỉ muốn dòng máu hiếm của Kiều Mịch Na nên vì để Diệp Bối Linh và Lữ Dao Dao có thể tiếp tục được tham gia nên cô mới đồng ý.

“Được. Nhưng tôi phải xem hết kết quả cuối cùng của cuộc thi nếu không giao dịch mà anh muốn đừng mong mà hoàn thành.”

“OK. Hợp tác vui vẻ.!”

Kiều Mịch Na một mình trong phòng trầm lặng xem diễn biến của cuộc thi cho đến khi người chủ trì đọc cái tên chiến thắng cuối cùng thuộc về Diệp Bối Linh và Lữ Dao Dao thì cô mới thở phào nhẹ nhõm..

“[Tốt quá rồi..]”

“Thế nào? Kết quả đã đúng như ý cô rồi chứ?”

Henry đưa ra thời gian ba ngày nữa sẽ đến lấy máu. Kiều Mịch Na giữ bình tĩnh trở ra ngoài vui mừng cùng hai người bạn..

“Mịch Na, không sao chứ?”

“Mịch Na? Cô không phải Nguyễn Nhã Vy sao?”

“Tôi tên thật là Kiều Mịch Na cũng là Nguyễn Nhã Vy của mọi người, muốn gọi tôi sao cũng được cả.”

Cả ba cô gái cùng mang chiến thắng về công ty trong sự hân hoan của cả phòng thiết kế. Kiều Mịch Na rất muốn lưu giữ lại những hình ảnh về không khí như này, Hách Dương Triết nhận được tin đã xuống bộ phận thiết kế chúc mừng..

“Cả ba đã vất vả rồi, tiệc tối hôm nay tôi mời cả phòng xem như phần thưởng.”

Toàn bộ phòng thiết kế đều hô lớn danh xưng của Hách Dương Triết, sau đó anh quay sang lại nhìn thấy một Kiều Mịch Na đăm chiêu suy nghĩ mà không có ý chung vui liền âm thầm hỏi thăm..//
 
Tình Bất Tận
Chương 89: 89: Chuẩn bị


Kiều Mịch Na vẫn trầm ngâm suy tư về việc giao dịch với Henry nên không để ý đến tiệc mừng..

“Mịch Na, em sao vậy? Không khỏe chỗ nào à?”

“Không có. Em chỉ đang nghĩ là tối nay nên mặc gì để ăn mừng thôi.”

“Em mặc thế nào cũng đẹp hết.!”

Hách Dương Triết đùa vui khiến cho Kiều Mịch Na vui tươi trở lại nhưng lại cảm giác có gì đó thiếu thiếu..

“Sao em không thấy Kaitlyn?”

“Anh cho cô ta nghỉ việc rồi. Gián điệp rõ ràng như vậy sao có thể ở lại công ty được chứ?”

Kiều Mịch Na khá bất ngờ về hành động kiên quyết của Hách Dương Triết nhưng vẫn đồng tình theo. Tiệc tối của bộ phận thiết kế tập đoàn ngoài nhân viên nội bộ, còn lại là những người thân của Kiều Mịch Na đều có mặt. Nhân cơ hội này, Hách Dương Triết cầm lấy micro mở lời...

“Hôm nay mục đích chính của buổi tiệc là mừng chiến thắng của phòng thiết kế đã giành được một giải thưởng lớn cho công ty chúng ta.”

Toàn bộ mọi người đều vỗ tay hoan hô, tiếp lời đó Hách Dương Triết nhìn sang Kiều Mịch Na..

“Ngoài ra tôi cũng muốn công bố thêm một chuyện nữa..”

Chưa hiểu chuyện gì thì Kiều Mịch Na đã bị Diệp Bối Linh và Lữ Dao Dao lôi lên bục sân khấu..

“Nhân viên Nguyễn Nhã Vy đây vốn tên thật là Kiều Mịch Na, chính là vợ của tôi. Cho dù có xảy ra chuyện gì tôi cũng sẽ chỉ yêu một mình cô ấy.”

Các nhân viên đều cùng một biểu hiện ngạc nhiên, ngay cả Kiều Mịch Na không biết hành động này của Hách Dương Triết..

“Hôm nay, tôi muốn trước mặt những người ở đây công khai mối quan hệ này. Mong là sẽ nhận được lời chúc phúc từ mọi người..//”

Cả khán phòng im lặng một hồi nhưng vẫn nhiệt liệt vỗ tay chúc phúc, hai người cùng trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào chứng minh tình cảm. Tuy nhiên, Hách Trì vừa tới cửa phòng đã nghe thấy mọi chuyện..

“[Mịch Na vẫn còn sống?!]”

Diệp Bối Linh tình cờ xoay người về sau đã thấy Hách Trì tay cầm bó hoa đứng trước ngoài cửa phòng mà không vào liền ra ngoài hỏi thăm..

“Hách Trì, cậu sao vậy? Sao không vào chung vui cùng chúng tôi?”

“Anh ấy nói có thật không? Nhã Vy chính là Mịch Na, cô ấy vẫn còn sống?”

Diệp Bối Linh suy nghĩ không thể giấu Hách Trì mãi được nên đã chân thành nói sự thật..

“Đúng vậy. Cô ấy chính là Mịch Na, vì trước đây xảy ra một vài chuyện nên tạm thời bị mất trí nhớ.”

“Vậy bấy lâu nay là mọi người đều giấu tôi chuyện này?”

“Không phải đâu. Tôi cũng chỉ mới biết được gần đây thôi..//”

Hách Trì không biết phải nói gì lúc này, nhìn biểu cảm của cậu sớm đã bị Diệp Bối Linh đoán trước.

“À hoa này chúc mừng cô đạt giải. Tôi còn có lịch quay, xin phép.”

Diệp Bối Linh không ngăn cản Hách Trì vì biết cậu cần thời gian suy nghĩ. Kiều Mịch Na nhìn thấy một mình Diệp Bối Linh ngoài cửa mà trên tay cầm bó hoa liền ra xem tình hình..

“Bối Linh, hoa của ai mà đẹp thế?”

“Là của Hách Trì đấy. Cậu ấy vừa mới biết được là cô còn sống, nhất thời chưa chấp nhận được nên bỏ về trước rồi.//”

Lúc nhỏ, Kiều Mịch Na xem như cũng có duyên gặp gỡ Hách Trì nên vì hạnh phúc của cả hai mà hôm sau cô tìm đến trường quay của cậu..

“Hách Trì, có người tìm cậu này.”

Quản lý vừa thông báo thì Hách Trì đã thấy Kiều Mịch Na tươi cười vẫy tay, cả hai cùng nhau vào phòng riêng nói chuyện..

“Đã lâu không gặp, có thể chính thức chào hỏi cậu rồi. Hách Trì.”

Hách Trì chỉ khẽ ừ mà không nói thêm lời nào..

“Giận à? Vậy tôi về nhé..//”

“Chị nghĩ nơi này đến rồi đi dễ vậy à?”

Kiều Mịch Na giả vờ cười nhẹ vì tính trẻ con của Hách Trì..

“Đừng giận nữa mà. Tôi xin lỗi vì đã không nói thân phận với cậu sớm hơn, nhưng cậu vẫn vui vẻ mỗi ngày không phải sao?”

“Chị và anh Triết kết hôn rồi?”

Kiều Mịch Na cười hạnh phúc và đưa ngón tay đeo nhẫn cho Hách Trì xem..

“Tôi càng hy vọng cậu sẽ hạnh phúc giống tôi, có thể là xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt đấy.”

Cả hai đều biết là người trong nội dung câu chuyện đều hướng về Diệp Bối Linh. Hách Dương Triết đợi bên ngoài thì nhìn thấy Hách Trì tiễn Kiều Mịch Na về, liền không kìm chế được mà ký nhẹ lên đầu cậu..

“Thằng nhóc này, có gì thì nói thẳng với anh. Anh không phải là người thân của cậu à?”

“Đau em..”

“Chúng tôi đợi tin vui từ cậu nhé.//”

Cả hai cùng chào Hách Trì rồi về nhà, thời gian chỉ còn lại hai ngày nên Kiều Mịch Na suy nghĩ điều muốn làm và đề xuất với Hách Dương Triết. Và thế là cả hai cùng nhau đi chơi thỏa thích như những cặp đôi khác mà không bị ai làm phiền..

“Triết, hôm nay là ngày vui nhất của em đấy. Em sẽ mãi mãi ghi nhớ.//”

“Nếu em muốn thì sau này anh sẽ đi chơi cùng em mà, cần gì em phải ghi nhớ thế?"

Kiều Mịch Na vô tư tươi cười trực tiếp hôn lên má Hách Dương Triết mà tỏ tình..

“Chồng của em là nhất. Yêu anh.//”

Cả hai vui chơi hết cả một buổi tối nên cùng nhau về nhà. Trên xe, Kiều Mịch Na lên tiếng..

“Ngày mai ba mẹ muốn cùng em ở nhà một ngày với họ, anh có ngại không?”

“Có gì phải ngại. Là yêu cầu của ba mẹ vợ thì anh phải tuân lệnh chứ, có cần anh đi chung không?”

“Là ngày họp mặt riêng của gia đình nên là...”

Hách Dương Triết gật đầu như đã hiểu nên lái xe đưa Kiều Mịch Na về nhà họ Kiều. Trong lòng cô tuy đau lòng vì nói dối anh nhưng kiếp này được quen biết và yêu anh là đã tốt cho cô rồi. Trước khi tiễn anh đi, cô đã chủ động trao cho anh một nụ hôn vốn ngọt ngào nhưng cũng đầy đắng cay, ngược lại đối với anh hoàn toàn chỉ nghĩ là hôn tạm biệt.
 
Tình Bất Tận
Chương 90: 90: Phát hiện pt.2


Khi Hách Dương Triết vui vẻ lái xe rời đi thì Kiều Mịch Na đứng sau vừa vẫy tay chào vừa rơi lệ..

“[Tạm biệt, người em yêu.]”

Kiều Mịch Na từng bước chân nặng nề vào nhà, vừa mở cửa thì mọi người đã có mặt đông đủ. Mẹ Kiều thấy cô không kiềm được nước mắt đã nhanh tới ôm cô vào lòng..

“Con gái đáng thương của mẹ, tại sao ông trời lại bất công với con như vậy chứ?”

“Mẹ. Đừng khóc mà, không sao đâu.!”

Ông nội Kiều hay tin cũng đã về nước, liền hỏi chuyện giao dịch..

“Con thật sự đã nghĩ kỹ rồi chứ?”

“Vâng. Dù cho anh ta có là người xấu thì con cũng không nên là người bội tín..//”

Cả nhà họ Kiều đều đau lòng mà thở dài không nói nên lời, vì không muốn thấy không khí như thế này nên Kiều Mịch Na vội vàng trấn an..

“Thôi nào, con vẫn chưa bị gì hết mà. Chúng ta đừng bi thương như vậy chứ?”

“Mịch Na, em đã nói cho Triết biết chưa?”

Kiều Mịch Na nhẹ nhàng mỉm cười mà lắc đầu..

“Có lẽ, duyên của chúng em chỉ tới đây. Về sau anh ấy nên tìm một người khác xứng đáng hơn em.”

“Ba à, chẳng lẽ không còn cách nào hết sao? Cứ để Mịch Na vào chỗ chết như vậy ạ?

Mẹ Kiều không đành lòng nhìn con gái bỏ mạng mà cầu xin ông nội Kiều...

“Mẹ, con và sư thầy đã tìm cách trước đó rồi nhưng mà chung quy không thể cải mệnh. Với lại, con chỉ là ngủ đông thôi đâu phải không tỉnh lại. Không biết chừng chỉ ngủ hai ba năm rồi ông trời thương cho con tỉnh lại thì sao?”

Kiều Mịch Na vô tư suy nghĩ tích cực khiến cho cả nhà càng thêm đau xót. Sau một hồi đau thương, Kiều Mịch Na lên phòng nghỉ ngơi thì mái tóc đã ngả màu khi thuốc vừa hết tác dụng. Sáng hôm sau, Kiều Mịch Na cố tình dậy sớm tự tay chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà...

“Mịch Na, sao không ngủ thêm chút vậy con?”

Nghe tiếng của mẹ Kiều đã dậy nên Kiều Mịch Na liền tươi cười niềm nở, nhưng với mái tóc ngả bạc kia càng khiến mẹ Kiều lại đau một chút trong lòng..

“Hôm nay con cố tình nấu bữa sáng cho mọi người đấy, tuy chưa ngon bằng mẹ nhưng có lẽ miễn cưỡng dùng được.”

“Con gái mẹ nấu thì làm sao không ngon được chứ?”

Một hồi sau, cả nhà đã có mặt đông đủ trên bàn ăn để nếm thử bữa ăn mà Kiều Mịch Na cất công làm nên khiến cô càng trông chờ nhận phản hồi..

“Ngon lắm, Mịch Na.!”

“Thật à? Tốt quá. Vậy con mời cả nhà dùng bữa nhé ạ.//”

Cả nhà họ Kiều cùng ăn uống vui vẻ với nhau, mặt khác Kaitlyn đột ngột xuất hiện trước tòa nhà tập đoàn Hách Dương.

“[Nếu cô còn làm gì ngăn cản chuyện tốt của tôi thì đừng trách.]”

Trước đó, Henry đã lộ rõ bản chất mà bạo hành Kaitlyn rồi đuổi cô đi. Vì không cam tâm nên cô tìm đến Hách Dương Triết để nói về chuyện của Kiều Mịch Na..

“Hách tổng, Kaitlyn muốn gặp anh.”

Hách Dương Triết nhận được thông tin từ bộ phận lễ tân liền từ chối gặp ngay nhưng Kaitlyn lại nhắc chuyện có liên quan đến Kiều Mịch Na nên mới buông lỏng mà gặp..

“Nói thẳng vấn đề đi.”

“Nhìn anh như này chắc anh chưa biết chuyện của Kiều Mịch Na?”

“Tôi nên biết chuyện gì?”

Hách Dương Triết không kiềm chế được cảm xúc về mọi chuyện liên quan đến Kiều Mịch Na..

“Hôm nay là ngày cuối cùng cô ta còn sống.”

“Cô nói gì?”

“Tại cuộc thi thiết kế lần trước, Kiều Mịch Na đã lấy năng lực của bản thân làm giao dịch để đội nhóm của anh được tiếp tục thi và dành chiến thắng. Henry đã đưa ra cột mốc ba ngày và hôm nay chính là ngày cuối.”

Hách Dương Triết nửa tin nửa ngờ trước lời nói của Kaitlyn..

“Làm sao tôi tin được lời cô nói là thật?”

“Anh không cảm thấy cô ta gần đây có những biểu hiện lạ sao?”

Nhớ lại những hình ảnh buồn bả của Kiều Mịch Na trước đây khiến Hách Dương Triết có một phần tin vào sự thật này, sau đó Kaitlyn lấy ra một cuốn sách trông đã cổ xưa.

“Đây là cuốn sách tôi lấy trộm từ chỗ anh ta, trong đây có ghi về năng lực hoa hồng đen của cô ta. Một khi năng lực sử dụng tới giới hạn cũng chính là lúc dấu ấn hoa hồng đen đã hết hiệu lực và rơi vào trạng thái ngủ đông, không có ngày tỉnh lại. Henry muốn đoạt đi năng lực này để giúp anh ta cải lão hoàn đồng, ngược lại chủ thể năng lực đó sẽ..”

Hách Dương Triết vừa đọc lại thông tin trong sách cổ vừa không tin nội dung của những nét chữ này là thật..

“Tôi có thể đưa cuốn sách này lại để anh đi tìm Kiều Mịch Na, nhưng tôi có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Tôi muốn rời khỏi nơi này, bằng mọi cách anh phải giúp tôi.”

Hách Dương Triết suy nghĩ một hồi và nhờ thư ký riêng sắp xếp mọi việc của Kaitlyn, còn bản thân thì nhanh tới nhà họ Kiều tìm Kiều Mịch Na.

“[Mịch Na..]”

Kiều Mịch Na ở nhà lúc này đang tưới cây ngoài vườn, Hách Dương Triết vừa đến thì đã trông thấy hình bóng người con gái với mái tóc phai bạc đi nhưng vẫn cười tươi..

“Mịch Na..”

Kiều Mịch Na khựng lại vì giọng nói quen thuộc của Hách Dương Triết mà từ từ xoay người lại, nhìn anh với đôi mắt rưng rưng..

“Triết..”

Vì cửa không đóng nên Hách Dương Triết từng bước đến trước mặt Kiều Mịch Na mà không ngần ngại ôm cô vào lòng..

“Sao anh lại đến đây?”

“Nếu anh không đến, em còn định âm thầm mà rời xa anh đúng không?”

Đúng là Kiều Mịch Na vẫn không nỡ khi nhìn thấy Hách Dương Triết nên cô cũng ôm chặt anh mà khóc nhẹ.

“Chuyện lớn như vậy sao em lại muốn giấu anh hả? Vợ chồng thì nên thành thật với nhau tất cả không phải sao?”

“Em xin lỗi..”

Hách Dương Triết dịu dàng lau đi từng vệt nước mắt trên khuôn mặt xinh đẹp của Kiều Mịch Na và tiếp tục ôm cô vào lòng. Phó Minh Khải đã nhìn thấy nên nhanh chóng vào nhà, để lại không gian yên tĩnh cho cả hai.
 
Tình Bất Tận
Chương 91: 91: Hôn mê


Sau cái ôm tình cảm đấy, hai người liền ngồi xuống cùng nhau nói chuyện. Hách Dương Triết nhẹ nhàng sờ vào mái tóc của Kiều Mịch Na..

“Tại sao trước đây anh lại không chú ý đến tóc của em?”

“Sư thầy có giúp em điều chế thuốc uống nhằm che đi rồi nên anh mới không thấy.”

Kiều Mịch Na luôn luôn không muốn người khác đau buồn vì cô nên vẫn tỏ ra kiên cường..

“Không sao đâu mà, anh đừng lo.”

“Trước mặt anh thì em không cần phải tỏ ra mạnh mẽ đâu.”

Kiều Mịch Na mỉm cười mà tiếp tục hỏi chuyện..

“Nhưng mà, làm sao anh biết mà lại đến đây vậy?”

“Là Kaitlyn. Cô ta đến tìm anh giúp đỡ nên nói ra sự thật, anh mới biết mà tìm em.”

“Sự thật?”

Hách Dương Triết lấy ra quyển sách cổ đưa lại cho Kiều Mịch Na xem..

“Sự thật về năng lực của em. Đây là sách cổ mà Kaitlyn lấy trộm từ Henry, có ghi toàn bộ về năng lực hoa hồng đen nhưng mà..”

“Nhưng không có ghi chép về cách hóa giải, đúng không?”

.....

“Vậy về việc giao dịch giữa em và Henry, anh cũng đã biết?”

Hách Dương Triết tuy thất vọng nhưng vẫn gật đầu thay cho câu trả lời..

“Em sớm biết từ lâu rồi nên mới chấp nhận điều kiện của Henry. Bội Linh và Dao Dao đều cố gắng cho cuộc thi, em không muốn vì em mà để họ mất đi cơ hội tốt như vậy.”

“Nhưng nếu em không giao dịch với hắn, thì có thể tiếp tục sống không phải sao?”

“Anh cũng biết là em không thể làm vậy mà?!”

Kiều Mịch Na biết rằng Hách Dương Triết muốn ích kỷ một lần nhưng bản thân cô lại không cho phép điều đó..

“Triết. Mệnh của em vốn đã được định sẵn nên nếu ngày đó tới em muốn anh vui vẻ mà tiễn em đi, đừng chau mày buồn bả như vậy có được không? Hửm..?

Hách Dương Triết cố gắng mỉm cười mà gật đầu đồng ý với Kiều Mịch Na. Ba mẹ Kiều đã biết Hách Dương Triết đến nên mời anh ở lại ăn tối cùng gia đình..

“Ba, mẹ. Con muốn xin một chuyện có được không ạ?”

Hách Dương Triết mạnh dạn lên tiếng xin phép người lớn trong nhà..

“Con muốn xin ngủ cùng Mịch Na tối nay được không ạ?”

Cả nhà vừa nghe lời đề nghị từ Hách Dương Triết mà muốn phun đồ ăn còn đang nhai dang dở ra ngoài, ba Kiều điềm đạm hồi đáp..

“Triết, hai đứa đã là vợ chồng rồi thì không cần phải xin phép mấy chuyện này đâu.”

“Đúng đấy. Tự hai đứa sắp xếp là được rồi.//”

Hách Dương Triết ngại ngùng cảm ơn ba mẹ Kiều, sau bữa tối anh với Kiều Mịch Na ngồi ngoài vườn cùng ngắm trăng sao..

“Trăng đêm nay đẹp thật đấy..//”

“Mịch Na, ngày mai sau khi em hoàn thành giao dịch với Henry thì sẽ xảy ra chuyện gì?”

Kiều Mịch Na chợt im lặng mà suy ngẫm rồi mới trả lời..

“Em cũng không biết..”

“Vậy ngày mai để anh đi cùng với em, được không?”

Kiều Mịch Na nhẹ nhàng ngẩng đầu nhìn Hách Dương Triết rồi mới khẽ gật đầu...

“Hứa với anh, bình an trở lại. Chúng ta vẫn còn thiếu một hôn lễ thật sự đấy.”

Tối đó, cả hai vừa mặn nồng vừa ôm nhau ngủ. Trời vừa hừng sáng thì Henry đã cho người đến nhà họ Kiều đón Kiều Mịch Na..

“Mịch Na à, người của Henry đến đón em rồi này.”

“Vâng. Em nghe rồi, anh hai. Chúng em xuống ngay.//”

Hách Dương Triết vốn không ngủ từ đêm qua chỉ để chăm sóc Kiều Mịch Na, tuy không muốn nhưng anh vẫn phải đánh thức người con gái xinh đẹp đang ngủ say như một nàng công chúa..

“Mịch Na, phải dậy thôi. Henry cho người tới đón em rồi.!”

Kiều Mịch Na liền trở mình mà tỉnh giấc và nhận được nụ hôn buổi sáng từ Hách Dương Triết. Cả hai thay đồ hoàn tất rồi cùng xuống nhà, bên dưới đã có mọi người đợi sẵn..

“Ba, mẹ, ông nội. Mịch Na đi trước nhé ạ.!”

Ba mẹ và ông nội Kiều ngậm ngùi trao cho Kiều Mịch Na cái ôm tiễn biệt..

“Anh hai, chăm sóc cả nhà giúp em nha.”

“Em yên tâm. Mọi người tin là em sẽ trở về mà.”

Kiều Mịch Na cố gắng giữ nụ cười và cùng Hách Dương Triết đi cùng người của Henry. Khi xe vừa lăn bánh thì mẹ Kiều mới tuôn trào nước mắt trong vòng tay của ba Kiều..

“Ông nội, có cần con mời sư thầy về không?”

“Tối qua, ta đã cho người trong đêm đem quyển sách đó đến cho sư thầy tìm hiểu rồi. Mong là người sẽ tìm được cách khác giúp Mịch Na.”

Hách Dương Triết dù ngồi trên xe vẫn nắm chặt tay Kiều Mịch Na không rời cho đến khi xe dừng lại ở một dinh thự riêng biệt..

“Ôi chao, cô đưa người ngoài theo sao?”

“Anh ấy là chồng của tôi, không phải người ngoài. Xin anh chú ý lời nói của mình.”

Lời nói kiên định của Kiều Mịch Na khiến Henry không thể phản bác..

“Vào trong đi.//”

Henry đưa hai người vào trong một căn phòng lớn đã có nhiều bác sĩ túc trực..

“Anh ở đây đợi đi, cô ấy vào là được rồi.”

“Không sao đâu. Đợi em.”

Hách Dương Triết gật gật nhẹ nhàng buông lỏng bàn tay mềm mại của Kiều Mịch Na, nhìn cô đi vào cùng Henry. Mặt khác, sư thầy đã nhận được quyển sách cổ và đang tìm hiểu nguồn gốc năng lực của cô thì có một đoạn khiến thầy chú ý..

“Năng lực chỉ phát huy khi chủ thể tự nguyện, nếu bị cưỡng chế sử dụng thì ngược lại người đang cưỡng chế sẽ.. Thay vào đó, lần sử dụng năng lực cuối cùng bị lấy đi đó đồng nghĩa với việc chủ thể vẫn sẽ rơi vào tình trạng ngủ đông như ban đầu.”

Sư thầy đã hiểu ý nghĩa của nội dung đoạn ghi chú này liền liên hệ ngay đến ông nội Kiều, báo ngay cho Kiều Mịch Na ngừng lại việc đang làm. Hách Dương Triết đang thấp thỏm ngồi chờ thì nhận được điện thoại từ Phó Minh Khải..

“[Triết, mau nói Mịch Na ngừng lại đi không thì Henry và con bé sẽ cùng chết đấy.]”

Hách Dương Triết vừa nghe thông tin liền xông vào phòng nhưng bị người của Henry đang canh bên ngoài giữ lại, anh buộc phải dùng vũ lực với nhiều người..

“Mịch Na...”

Kiều Mịch Na và Henry đều nằm im bất động trên giường bệnh, các bác sĩ thì thoi thóp. Mặc kệ tất cả, Hách Dương Triết nhanh chóng đưa Kiều Mịch Na và Henry cùng tới bệnh viện cấp cứu. Khi tới nơi, mái tóc của cô toàn bộ đều chuyển sang một màu bạc duy nhất..

“[Mịch Na, em nhất định phải kiên trì..]”

Kiều Mịch Na như chìm vào hôn mê sâu không nhìn thấy ánh sáng. Một hồi sau, cả gia đình nhà họ Kiều đều tới bệnh viện chờ tin của bác sĩ mà trong lòng không khỏi bồn chồn lo lắng.
 
Tình Bất Tận
Chương 92: 92: Bốn năm sau


Phó Minh Khải nghe lời ông nội cùng Giang Vỹ đến linh tự đón sư thầy tới bệnh viện. Các bác sĩ cũng đang cố gắng hết sức nhưng có lẽ bệnh tình đã vượt qua chuyên môn nên vị bác sĩ riêng của nhà họ Kiều đứng ra giải thích..

“Bác sĩ Tần, Mịch Na thế nào rồi?”

Vị bác sĩ Tần liền thờ dài mà tháo khẩu trang y tế..

“Tình hình cả hai không khả quan cho lắm. Người đàn ông tên Henry kia tuy bề ngoài trẻ trung nhưng nội tạng bên trong không khác gì của một ông lão hơn chín mươi tuổi, hiện chưa rõ sống chết. Còn tiểu thư...”

Nhắc đến tình trạng của Kiều Mịch Na thì bác sĩ Tần chợt im lặng..

“Tình trạng của tiểu thư hiện tại vượt qua chuyên môn của tôi nên vẫn chưa thể tìm ra lý do. Tôi đã cho người đưa cô ấy đến phòng hồi sức, mọi người hãy tới động viên cô ấy đi nhé.”

Cả nhà như ngã quỵ vì kết quả từ bác sĩ Tần, nhìn Kiều Mịch Na đang hôn mê trong phòng hồi sức mà như khóc nghẹn..

“Con gái đáng thương của mẹ..”

Giang Vỹ và Phó Minh Khải đã đưa sư thầy đến bệnh viện, mẹ Kiều vừa nhìn thấy liền quỳ lạy van xin người cứu Kiều Mịch Na..

“A di đà phật. Phu nhân, xin đừng như vậy. Mau đứng lên trước đã.!”

“Sư thầy, người có tìm được cách nào khác không?”

Vị sư thầy vừa lắc đầu mà thở dài, tia hy vọng cuối cùng của họ như đã vụt tắt..

“A di đà phật. Bần tăng đã từng khuyên cô ấy hạn chế sử dụng năng lực để bảo vệ cho bản thân, vậy mà..”

“Cô ấy luôn nghĩ cho người đầu tiên, đúng không ạ?”

Vị sư thầy niệm một câu a di đà phật và đưa lại quyển sách cổ cho ông nội Kiều..

“Trong sách có ghi chép rằng chủ thể sẽ rơi vào tình trạng ngủ đông, tức là có khả năng Kiều thí chủ sẽ tỉnh lại nhưng..”

Chỉ một câu nói của sư thầy đã khiến mọi người càng thêm mong chờ..

“Nhưng thời gian không thể biết trước, có lẽ là một năm, hai năm, hoặc hai mươi năm và có thể sẽ nhiều hơn như thế. Kiều thí chủ vốn mang mệnh cách khác với chúng ta, có lẽ ông trời đang thử thách cô ấy. Nếu các vị muốn cô ấy sớm ngày tỉnh lại, hãy tươi cười mà chăm sóc cô ấy. Bần tăng nghĩ cô ấy sẽ không muốn mọi người đau lòng như này đâu.”

Nhờ vào câu nói của sư thầy mà mọi người mới có niềm tin vào sinh tồn của Kiều Mịch Na, sư thầy vừa niệm phật vừa nhớ lại cuộc nói chuyện trước đây với Kiều Mịch Na..

“Sư thầy, nếu ngày mà con rơi vào ngủ đông. Mong người có thể phá giới luật nói dối một lần vì con được không ạ?”

“A di đà phật. Ý của thí chủ là muốn bần tăng động viên gia đình?”

Kiều Mịch Na tươi cười chứng minh lời nói của sư thầy là đúng..

“Vâng. Con nghĩ là nếu rơi vào trạng thái ngủ đông thì sẽ không biết khi nào tỉnh lại, nên nếu được nhờ thầy giúp con. Con sẽ thỉnh tội trước Phật tổ thay người..”

Hình ảnh hai sư đồ cười tinh nghịch kết thúc hồi tưởng. Trong một phòng bệnh khác đang được cảnh sát canh giữ, Henry đã trở lại nhân dạng thật là một ông lão gần hơn chín mươi tuổi.

“Chúng tôi được thanh tra Lý cho phép vào thăm.”

Một trong hai vị cảnh sát mở cửa cho Hách Dương Triết, Phó Minh Khải, Giang Vỹ và sư thầy vào gặp Henry.

“Đây có lẽ là hình dạng thật của ông rồi nhỉ?”

“Tại sao?..”

Henry không ngừng nhìn vào gương với muôn vàn câu hỏi..

“Ông muốn đoạt đi năng lực của em gái tôi để giúp bản thân cải lão hoàn đồng, nhưng mà nội dung trong quyển sách ông vẫn chưa đọc hết. Năng lực hoa hồng đen chỉ được sử dụng khi chủ thể tự nguyện, nếu bị cưỡng chế sẽ không có hiệu quả ngược lại người cưỡng chế sẽ bị phản phệ.”

Phó Minh Khải đọc lại một lần nội dung trong quyển sách cổ, Henry giật lại mà đọc thêm một lượt..

“Xem như đây là cái giá mà ông phải trả vì đã hại em ấy ra nông nỗi này, nếu ông không vì tư lợi cá nhân thì có lẽ con bé đã có thể sống thêm được..”

“A di đà phật.”

Cả bốn người cùng rời đi trước sự điên loạn của Henry, cảnh sát đã điều tra được các công ty đứng tên Henry đều có dấu hiệu trốn thuế cộng thêm việc hại người không thành đủ để kết tội danh. Gia đình sắp xếp cho Kiều Mịch Na ở một phòng bệnh riêng biệt, được gắn dây ống thở và điện tâm đồ nhằm để theo dõi sự sống mong manh của cô..

“[Mịch Na, anh tin em nhất định sẽ tỉnh lại. Dù thời gian có bao lâu anh vẫn sẽ đợi.]”

Xuân hạ thu đông, Hách Dương Triết luôn túc trực bên cô không hề rời khỏi. Mọi việc ở công ty anh đều ở phòng bệnh mà xử lý, người thân và bạn bè thay phiên nhau đến thăm Kiều Mịch Na. Một tháng trôi qua rồi lại hai tháng, một năm trôi qua rồi lại hai năm, cứ như vậy cô đã hôn mê gần bốn năm mà chưa có dấu hiệu nào là sẽ tỉnh lại..

“Mịch Na. Henry đó đã bị trừng phạt cho các tội danh của mình, Hách Trì và Bối Linh cũng đã bên nhau. Ai nấy cũng đều tìm được hạnh phúc rồi, nếu em nghe được tiếng của anh thì hãy mau chóng tỉnh lại để còn hoàn thành việc dang dở của riêng chúng ta nha."

Hách Dương Triết vừa nắm vừa hôn nhẹ lên mu bàn tay của Kiều Mịch Na bộc bạch tâm sự. Bên trong tiềm thức, hình dáng Kiều Mịch Na khoác lên mình một chiếc đầm trắng đơn giản đang lơ lửng giữa một không gian lạ lẫm..

“Mịch Na.. Mịch Na..”

“Triết.."

Nghe loáng thoáng âm thanh như của Hách Dương Triết đang gọi, Kiều Mịch Na mới chầm chậm mở mắt nhìn xung quanh thì mới phát hiện bản thân đang không ở mặt đất..

“Chuyện này.. nơi này không phải là diêm la điện đó chứ?”

Kiều Mịch Na hoang mang không biết phải xuống như thế nào thì chợt có một luồng khí bao quanh đưa cô hạ xuống mặt đất, xuất hiện theo đó là một người đàn ông trông rất trẻ có mái tóc bạc y chang cô.
 
Tình Bất Tận
Chương 93: 93:Đợi chờ xứng đáng


Kiều Mịch Na vẫn ngơ ngác mà tò mò về danh tính của người đàn ông trước mặt..

“Anh là diêm vương à?”

“Không phải. Tôi tên Lý (Lee), là người của thời đại một ngàn năm về trước.”

Kiều Mịch Na vừa nghe giới thiệu đến một ngàn năm thì cô đã bừng tỉnh ngay..

“Một ngàn năm trước? Vậy năng lực của tôi có phải có liên quan đến anh không?”

Người đàn ông tên Lee đó chỉ nở một nụ cười mỉm bắt đầu kể lại thời đại bản thân từng sống.//

“Ở thời đại của chúng tôi đã từng có một người có năng lực giống cô, và trong lịch sử chỉ có duy nhất cô ấy là sử dụng được_Công chúa Trinity.”

“Vậy cô ấy hiện tại đang ở đâu? Anh dẫn tôi gặp cô ấy được không?”

Lee chợt im lặng một hồi mà nhớ lại hình ảnh của công chúa Trinity, người có dung mạo y hệt Kiều Mịch Na..

“Cô ấy không còn nữa, tính đến nay vừa tròn một ngàn năm..”

“Sao? Vậy không còn ai giúp tôi rồi..”

Lee nhìn Kiều Mịch Na mà cứ ngỡ đang nhìn thấy lại công chúa Trinity mà đơ người..

“Lee, anh làm sao thế?”

“Không sao. Chỉ là trông cô rất giống cô ấy nên tôi hoài niệm một chút thôi.”

Kiều Mịch Na bất ngờ vì lời đáp của Lee mà suy đoán...

“Anh không phải nghĩ rằng tôi là cô ấy đó chứ?”

Lee nhìn Kiều Mịch Na với khuôn mặt không biểu cảm như bị đoán đúng..

“Tuyệt đối không phải đâu, anh đừng suy nghĩ nữa. Tôi là Kiều Mịch Na, chỉ vậy thôi.”

Trở lại thế giới bên ngoài, thân thể của Kiều Mịch Na vẫn nằm im bất động, không hay biết việc xung quanh. Tình cờ, ba mẹ Hách đã đến thăm phòng bệnh của cô..

“Ba, mẹ. Sao hai người lại tới đây?”

“Ba con có lịch tái khám, nên sẵn tiện ba mẹ đến thăm con dâu luôn.”

Hách Dương Triết nhìn Kiều Mịch Na mà chợt thở dài nhẹ..

“Cô ấy vẫn như vậy thôi ạ..”

“Đã bốn năm trôi qua rồi mà con bé không có dấu hiệu gì, thật khiến người ngoài nhìn vào không khỏi đau lòng mà..!”

Kiều Mịch Na trong tiềm thức chỉ có thể nhìn ra thế giới bên ngoài bằng ảo ảnh tạo ra..

“Lee, anh nói có phải tôi sẽ giống công chúa Trinity không? Mãi mãi rời đi như vậy..”

“Tôi không biết.”

“Nhưng mà, tại sao anh lại xuất hiện ở không gian này được thế? Anh chẳng phải là người của một ngàn năm trước sao?”

Lee im lặng trước câu hỏi từ Kiều Mịch Na mà nhớ lại thời điểm trước khi mất, công chúa Trinity từng căn dặn..

“Lee, có một việc em muốn nhờ anh. Một ngàn năm sau, sẽ có người được chọn mang năng lực giống em nhưng mệnh cách khác nhau. Nếu được, em mong anh lúc đó hãy giúp người đấy.”

Kết thúc hồi tưởng, Lee mới điềm đạm giải đáp..

“Tôi đang đợi người có duyên theo lời dặn của công chúa, và tôi nghĩ người đó chính là cô.”

“Hả?”

Kiều Mịch Na nhất thời chưa phản ứng được trước thông tin từ Lee với khuôn mặt không thể nào ngạc nhiên hơn..

“Trước khi qua đời, cô ấy đã tiên đoán được sau một ngàn năm sẽ có người mang năng lực giống cô ấy nhưng số mệnh khác nhau nên cô ấy mới ủy thác cho tôi giúp người đó.”

“Vậy sao anh có thể đoán chắc được người đó là tôi?”

“Chúng ta gặp nhau ở đây chính là minh chứng tốt nhất.”

Kiều Mịch Na cố gắng điều chỉnh lại thông tin dễ hiểu nhất có thể và tiếp lời..

“Vậy anh muốn giúp tôi như thế nào?”

Lee mạnh dạn nói ra biện pháp dùng để đưa Kiều Mịch Na trở lại thế giới bên ngoài nhưng đổi lại Lee phải hy sinh nên cô quyết liệt từ chối..

“Không được. Nếu phải dùng mạng của anh mà đổi lại sự sống cho tôi thì thà tôi không bao giờ tỉnh lại sẽ tốt hơn..”

“Cô nghe tôi nói đã, tôi chỉ là một ý niệm còn sót lại thôi vốn không phải là cơ thể thật của tôi. Với lại đây vốn dĩ là nhiệm vụ mà công chúa giao cho tôi, tôi phải hoàn thành mà.”

“Vậy cơ thể thật của anh ở đâu?”

Lee im lặng cố tình bỏ qua câu hỏi, tiếp tục khuyên nhủ Kiều Mịch Na..

“Cô không muốn gặp lại họ sao?”

“Nhưng mà, sách cổ có ghi lại năng lực một khi đạt tới giới hạn thì sẽ rơi vào trạng thái ngủ đông. Cho dù anh giúp tôi đi chăng nữa thì về sau tôi cũng sẽ bị lại tình trạng này, không phải sao?”

Lee phất tay một cái thì trên không trung hiện ra một dòng văn có nội dung y hệt trong sách cổ..

“Trong sách có vài chỗ thiếu sót nên cô chưa đọc hết. Trước tiên, cô phải học cách điều chỉnh lại năng lực của bản thân đã nhưng có điều này cô phải chú ý.”

“Hửm?”

“Năng lực này vốn đi ngược với thiên đạo nên tuổi thọ của cô sẽ giảm đi sau mỗi lần cô cứu người, đây là trừng phạt đối với người được chọn nên công chúa Trinity của chúng tôi mới..”

Kiều Mịch Na ngẫm nghĩ một hồi như đã hiểu rõ mọi chuyện, đồng ý để Lee trợ giúp. Thời gian trong tiềm thức khác với thời gian ở bên ngoài, sau khi cô học được thành công thì ở thế giới thực đã là năm thứ năm tức cơ thể của cô đã hôn mê tận năm năm..

“Lee, tôi học thành công rồi đúng không?”

“Rất tốt. Vậy cũng đã đến lúc rồi..”

“Khoan đã..”

Lee chợt khựng lại trước lời nói của Kiều Mịch Na mà thắc mắc..

“Sao vậy?”

“Nếu tôi đã có thể tự do điều khiển năng lực này rồi, thì có lẽ tôi có thể giúp anh. Trước khi thực hiện, anh hãy nói cho tôi biết cơ thể thật của anh ở đâu không?”

Lee có thể nhận ra được ý tốt của Kiều Mịch Na nhưng từ lâu anh đã muốn đi theo công chúa Trinity, nếu không vì sự ủy thác của cô thì có lẽ anh không chờ đợi đến bây giờ rồi..

“Tôi cảm ơn ý tốt của cô, nếu chúng ta có duyên nhất định có thể gặp lại vào một ngày không xa.”

Nụ cười tình nguyện của Lee đã khiến Kiều Mịch Na hiểu ra vấn đề nên không nói thêm nữa, bắt đầu cùng anh khởi động trận pháp. Nhập trận hoàn thành cũng là lúc Lee từ từ biến mất, trước khi rời đi anh đã nghe được tiếng nói của công chúa Trinity từ Kiều Mịch Na..

"[Cảm ơn anh, Lee.]"

“[Đúng thật là em, Trinity. Anh đã không phụ ủy thác, có thể đến gặp em rồi.//]”

Ảo ảnh của công chúa Trinity nhẹ nhàng nở nụ cười, cùng với Lee tay nắm tay từ từ biến mất và đưa Kiều Mịch Na trở lại cơ thể thành công. Mái tóc màu bạc dần chuyển lại thành màu nâu sáng trước đây, cô từ từ cử động ngón tay, chầm chậm mở mắt nhìn xung quanh. Thời điểm cô tỉnh lại, Hách Dương Triết lại đang đi thay nước cho bình bông mới..

“[Mình.. trở lại thật rồi sao?]”

Vẫn chưa tin vào những gì đã xảy ra, Kiều Mịch Na cố gắng ngồi dậy nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng ban mai vào buổi sáng chiếu rọi vào gương mặt không son phấn của cô, tuy hôn mê đã lâu nhưng đối với vẻ đẹp của bản thân lại không thay đổi.

“Đúng thật là đã tỉnh lại rồi.//”

Vào lúc này Hách Dương Triết trở lại phòng bệnh sau khi thay bông mới, vừa mở cửa mà như không tin vào mắt chính là hình ảnh Kiều Mịch Na tỉnh lại khiến anh bất chợt buông thả bình bông trên tay. Cô nhanh chóng dùng năng lực điều khiển bình bông về trên bàn, còn anh thì như sắp khóc mà bước từng bước về phía giường bệnh..

“Triết..”

“Mịch Na, em.. tỉnh lại rồi?”

Kiều Mịch Na kìm nén nước mắt của bản thân mà gật gật thay cho câu trả lời, cả hai liền ôm lấy nhau sau bao nỗi nhớ và sự chờ đợi vất vả từ đối phương..

“Cuối cùng, anh đã đợi được em rồi. Anh biết là em nhất định sẽ tỉnh lại mà. //”

“Em xin lỗi, bao lâu nay chắc anh vất vả lắm đúng không?”

Hách Dương Triết lắc lắc đầu mà bộc bạch..

“Không vất vả. Anh đã nói là sẽ đợi em mà, đời này của anh ngoài em ra sẽ không yêu ai khác cả.//”

Kiều Mịch Na cuối cùng cũng vẫn rơi lệ vì hạnh phúc và cảm động trước tình yêu của Hách Dương Triết dành cho cô, cả hai vẫn tiếp tục ôm chầm lấy nhau và trao nhau một nụ hôn ngọt ngày mừng ngày gặp lại.
 
Tình Bất Tận
Chương 94: 94: Cái kết viên mãn


Nhận được tin Kiều Mịch Na đã tỉnh lại, người thân và bạn bè đồng loạt đến thăm..

“Mịch Na..”

“Ba, mẹ.”

Ba mẹ Kiều đến đầu tiên, vừa thấy Kiều Mịch Na như không tin vào mắt mình nhanh chóng nhào tới ôm cô vào lòng.

“Con gái của mẹ đúng thật đã tỉnh rồi.!”

“Mịch Na khiến ba mẹ lo lắng, con xin lỗi nhé ạ.//”

Từng ngày từng tháng từng năm đều mong Kiều Mịch Na tỉnh lại, chờ đợi mãi cứ ngỡ ngày này sẽ không bao giờ tới..

“Mịch Na, vậy sau này con sẽ không bị gì nữa chứ?”

“Vâng. Đã không sao hết rồi ạ.//”

Ba mẹ Kiều thở phào nhẹ nhõm, riêng Kiều Mịch Na lại không thấy Phó Minh Khải nên liền hỏi thăm..

“Anh hai đâu rồi ạ?”

“Khải nhi sang New York phụ việc điều hành với ông nội con rồi, Giang Vỹ cũng đi theo luôn. Nghe nói con vừa tỉnh lại nên hai đứa bảo sẽ sắp xếp việc về thăm con sớm nhất.”

Ba mẹ Kiều rất vui mừng vì Kiều Mịch Na có thể tỉnh lại sau nhiều năm nên đã ở lại phòng bệnh trò chuyện tới chiều, sau đó cô được bác sĩ Tần khám tổng quát lại một lần nữa..

“Tiểu thư, kết quả cho thấy sức khỏe của cô đã hồi phục rất tốt. Chúc mừng cô một lần nữa nhé.!"

“Cảm ơn bác sĩ.”

Hách Dương Triết bên ngoài phòng chờ đợi đến khi Kiều Mịch Na nhẹ nhàng bước ra..

“Không còn gì đáng ngại, em có thể xuất viện bất cứ lúc nào rồi. "

“Thật sự không sao?”

Kiều Mịch Na xoay một vòng để chứng minh cho Hách Dương Triết...

“Anh xem, thật sự không sao. Tóc của em cũng đã trở lại bình thường rồi mà.”

Hách Dương Triết dịu dàng ôm Kiều Mịch Na vào lòng..

“Cảm ơn em đã trở về, Mịch Na.”

“Em trở về rồi..//”

Hôm sau, Kiều Mịch Na được xuất viện về nhà nhưng Hách Dương Triết lại ngỏ ý muốn đưa cô đến một nơi trước..

“Tổ tiên?”

“Đúng vậy. Là tổ tiên của Hách gia nhà anh nên muốn đưa em đến gặp họ một lần..”

Kiều Mịch Na đồng ý mà không nghĩ ngợi điều gì, chỉ là thắc mắc tại sao lại phải gặp tổ tiên của nhà họ Hách tại thời điểm này. Xe của Hách Dương Triết dừng lại trước cổng nhà, cả hai cùng nắm tay vào nhà trước sự chào đón của ba mẹ Hách..

“Mịch Na, cuối cùng cũng thấy con tỉnh lại rồi.”

Mẹ Hách liền bước tới ôm Kiều Mịch Na vào lòng..

“Dạ. Con cảm ơn cô..”

“Bây giờ còn gọi là cô à?”

Kiều Mịch Na nhận ra lỗi sai nên đã thay đổi xưng hô..

“Con cảm ơn mẹ ạ.”

“Ngoan..”

Cả nhà cùng vui vẻ với nhau, sau đó Hách Dương Triết mới dẫn Kiều Mịch Na vào nhà thờ tổ.

“Mịch Na, đây là nhà thờ tổ của Hách gia.”

Kiều Mịch Na nhìn xung quanh nhà thờ tổ chợt dừng lại ở bức họa ngay chính diện có phần quen thuộc...

“Người này là..?”

“Là tổ tiên đứng đầu Hách gia ngàn năm về trước_Hách Dương Lý.”

Kiều Mịch Na hiển nhiên nhận ra được chân dung của bức họa, vì đó chính là Lee đã cứu sống cô..

“[Thì ra lần gặp lại mà anh nói chính là như thế này..]”

Kiều Mịch Na vừa nhìn bức họa vừa mỉm cười khiến Hách Dương Triết hơi khó hiểu, chợt ông ngoại Hách bước vào..

“Mịch Na. Cháu khỏe rồi à?”

“Vâng, ông ngoại. Đã lâu không gặp người ạ.//”

Ông ngoại Hách nhìn vào bức họa tổ tiên mà đặt câu hỏi với Kiều Mịch Na..

“Mịch Na, cháu có biết tại sao ta lại muốn Triết nhi đưa cháu đến đây không?”

“Cháu biết ạ.//”

Ông ngoại Hách gật gật như đã hiểu và rời phòng trước, một hồi sau cả hai cũng theo đó mà ra về..

“Lúc nãy em và ông ngoại nói về chuyện gì thế? Anh không hiểu lắm.”

“Tổ tiên của anh đã cứu sống em lần này đó.”

“Sao?”

Hách Dương Triết khựng lại vì bất ngờ, Kiều Mịch Na cũng vui vẻ mà kể lại..

“Khoảng thời gian em hôn mê thật ra là đang ở một không gian khác cùng với tổ tiên của anh, người đó nói rằng nhận được ủy thác đợi em sau một ngàn năm nên em mới có thể tỉnh lại. Nhưng bây giờ em nhìn kỹ lại giữa anh và người đó cũng có vài nét giống nhau lắm đấy.//”

“Vậy anh phải đáp lễ cho tổ tiên thật nhiều mới được, vì đã cứu sống người mà con cháu của họ yêu nhất.”

Cả hai cùng tươi cười với nhau trong hạnh phúc. Vài ngày sau, người thân và bạn bè cùng giấu Kiều Mịch Na tổ chức một bữa tiệc chào mừng cô trở lại sau nhiều năm. Mặt khác, Kiều Mịch Na lại không liên lạc được với ba mẹ hay với Hách Dương Triết..

“Lạ nhỉ? Hôm nay đâu phải là ngày quan trọng gì mà sao không liên lạc được với ai thế nhỉ?”

Đúng lúc tiếng chuông cửa vang lên, người làm ra kiểm tra người đến là ai..

“Tiểu thư, có ba vị khách tới tìm cô.”

“Ai thế ạ?”

Kiều Mịch Na bất ngờ trước sự xuất hiện của ba cô bạn thân Diệp Bối Linh – La Mỹ Hiên – Lữ Dao Dao.

“Hellooo. "

“Là ba người à?”

Kiều Mịch Na không khỏi vui mừng, cả bốn cô gái cùng ôm lấy nhau ngày gặp lại..

“Cậu đấy, đã tỉnh lại sau nhiều năm như thế mà chỉ ở nhà không à?”

“À thì.. mình cũng không biết đi đâu mà.//”

La Mỹ Hiên ra vẻ trách móc nhưng Diệp Bối Linh đã tiếp lời thêm..

“Hôm nay tụi mình cố tình đến dẫn cậu đi chơi đây..//”

Kiều Mịch Na đơ người ra một giây nhưng nhanh chóng được bạn bè đưa lên phòng thay đồ, mặt khác tại một bãi biển đang được trang trí rất lộng lẫy..

“Triết à, như này được chưa?”

Hách Dương Triết đang chuẩn bị thật đẹp để chuẩn bị một màn cầu hôn bất ngờ với Kiều Mịch Na..

“Anh à, Bối Linh nói là họ đang chuẩn bị tới rồi đấy.//”

“Vậy chúng ta nhanh lên thôi..”

Kiều Mịch Na không có gì nghi ngờ khi đi chơi cùng các cô bạn của mình thì Lữ Dao Dao hỏi thăm..

“Mịch Na, cậu không sao chứ? Trông cậu không khỏe..”

“Hả? Bệnh cũ tái phát à?”

“Đừng nói gỡ mà. Mình không sao, chỉ là mình chưa từng nghĩ sẽ được đi chơi với bạn bè như thế này bao giờ thôi.”

Chợt không khí trầm lắng vì câu nói của Kiều Mịch Na nên La Mỹ Hiên liền trấn an..

“Mịch Na. Trong quá khứ cậu chỉ luôn nghĩ đến người khác, nên bây giờ cũng nên nghĩ cho bản thân mình rồi.”

Cả nhóm cùng nhau gật đầu đồng ý vì câu nói của La Mỹ Hiên khiến Kiều Mịch Na vui vẻ theo, đồng thời tài xế thông báo đã tới nơi..

“Có bất ngờ khác cho cậu đấy, Mịch Na..”

Lữ Dao Dao nhanh chóng bịt mắt Kiều Mịch Na dẫn cô tới nơi trang trí gần bãi biển với sự góp mặt đông đủ người thân chúc mừng..

“1.2.3.. Suprise.//”

Vừa gỡ bàn tay xuống thì mọi người đồng loạt hô vang chúc mừng Kiều Mịch Na khiến cô đã bất ngờ càng thêm mọi người..

“Mịch Na, chúc mừng con một lần nữa nhé.//”

“Mịch Na, chúc mừng em nhé.!”

“Ba, mẹ, anh hai,..”

Kiều Mịch Na còn chưa hết bỡ ngỡ thì Hách Dương Triết một thân âu phục, trên tay cầm một bó hoa lớn từ từ tiến đến dưới tràng vỗ tay của mọi người..

“Triết.”

“Mịch Na. Cả cuộc đời của anh chỉ yêu một mình em, em có đồng ý làm vợ của anh không?”

Hách Dương Triết vừa quỳ một chân vừa trao cho Kiều Mịch Na một chiếc nhẫn cùng lời cầu hôn, khiến cô rưng rưng lệ mà hồi đáp..

“Em đồng ý.”

Chỉ với một câu đồng ý đã tạo nên một tràng vỗ tay chúc mừng lớn, Hách Dương Triết nhẹ nhàng đeo nhẫn vào ngón áp út của cô và ôm nhau ngọt ngào..

“Cảm ơn anh đã chuẩn bị nhiều bất ngờ như vậy.//”

“Vẫn còn một bất ngờ cuối.”

Một hồi sau, Kiều Mịch Na được bạn bè giúp đỡ khoác lên người một chiếc đầm cưới trắng tinh khôi vốn là thiết kế của cô và được trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn tôn lên vẻ đẹp của cô..

“Wow, Mịch Na đẹp quá.//”

Mọi người đều không ngừng cảm thán đến nét đẹp của Kiều Mịch Na. Cô được ba Kiều dắt tay đến chỗ Hách Dương Triết để làm lễ.

“Chúng ta đã nói sẽ có một lễ cưới thật sự, em nhớ chứ?”

“Em nhớ. Cảm ơn anh đã luôn ở bên, đã chờ đợi em. Về sau, em sẽ cố gắng làm tròn vai trò mới này."

“Anh chỉ cần em đừng rời xa anh, như vậy là đủ rồi.//”

Cả hai cùng cười trong hạnh phúc và trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào trước sự chúc phúc của mọi người. Một cái kết với đầy sự viên mãn và hạnh phúc của nhiều cặp đôi...
 
Back
Top Dưới